SỰ TRẢ THÙ CỦA THIÊN THẦN - NTT2K1

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Sự trả thù của thiên thần - ntt2k1 - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Xa (1)

Mùa đông một lần nữa lại đến, tiết trời lại bắt đầu se lạnh và bông tuyết cứ mãi rơi. Tất cả mọi người dù rằng ở trên đường hay trong nhà đều mang trên mình một lớp quần áo dày cộm.

Tối nay cơn gió ấy lại về, không ồn ào nhưng rất dịu dàng, anh yêu cả cơn gió đông về lạnh buốt đến thấu xương. Gió thích trêu đùa trên mái tóc anh, thích trêu đùa những bông hoa đỏ rực trên tay anh, anh lẳng lẽ thả hồn theo gió, gió mang tâm hồn anh đi đâu mà anh lại thẫn thờ thế kia. Em đã đi đâu rồi... Anh vẫn chờ em nơi ngọn đồi này. Đôi mắt anh đã ươn ướt nên anh không dám nghĩ về em nữa. Cũng đã 7 mùa đông đi qua anh không có em ở bên mình, vòng tay anh đã trở nên trống rỗng, đầu anh vẫn quay cuồng trong nỗi nhớ.

Lăng Hạo vứt bó hoa oải hương lại ngọn đồi rồi sải bước đến chiếc Lamborghini Aventador rời đi.

- --

Tại California.

"...July à nhớ mua quà cho chị đó..." Một nữ tiếp viên xinh đẹp mặc một bộ vest đỏ nũng nịu với cô em gái. Trên tay còn lắc lư ly rượu vang đỏ.
"...Ok. Chị nhớ giữ sức khoẻ đừng đi ra ngoài để em nhờ... " Giọng nói cô gái trông thật trong trẻo. Hai người này đang ở tại bar, bộ dạng hai cô xinh đẹp toả ánh sáng khiến nhiều cô gái cũng ghen tỵ.

Một cô cao ngất,sắc sảo, đôi môi dày được son màu nâu trông rất gợi cảm, đôi mắt hẹp dài được trang điểm tỉ mỉ giống phương Tây thật ma mị.

Cô gái kia trông có vẻ trẻ hơn, chiếc mũi nhỏ xinh, đôi mắt trong có thể thấy đáy lông mi cong cong rũ xuống thật mị hoặc. Cô mặc chiếc váy bó sát tôn lên dáng người hoàn hảo,hở đến hơn nửa lưng lộ ra làn da trắng bông non mịn. Đôi môi màu hồng căn mọng mà đàn ông nào cũng đều thích cắn một cái và nhấp mùi vị xanh mởn này.
""...Nè nè chị ReaLa của em hay gây chuyện lắm sao hả? Chị chỉ hơi mê trai tí à..." ReaLa nháy mắt tỏ vẻ uỷ khuất giọng nói có vẻ uất ức.

"Mai em bay rồi tối nay mình không say không về."

""Cưng của chị à chị thích nhưng...Nhưng chị có đối tượng rồi. Bye em yêu"

ReaLa kéo mông bước đến anh chàng thanh niên trẻ mời rượu. Rất nhanh hai người nọ đi mất hút để lại cô gái nhỏ July.

Ở Mĩ đã 7 năm, cô cũng đã 28 và sự nghiệp cũng đủ "ăn no mặc ấm" cô không vượt rào để tìm cái gọi là"ăn ngon mặc đẹp" để tìm bình yên, tìm hạnh phúc đơn giản nhưng cũng không khiến cô trở nên khí thế hơn.

July nghĩ, mình mong sẽ không gặp lại hắn. Nghĩ đến đây July thật sự chết lặng, đôi tay run rẩy đáng sợ nhưng môi vẫn treo nụ cười yếu ớt.Ngốc quá đi. Anh ta làm sao biết mình về được chứ. Lại còn không biết anh còn nhớ cô không. Cô làm sao vậy Mộc Hoa đừng nghĩ đến hắn nữa. Nghĩ lại trước đây gương mặt cô trở nên đóng băng,lạnh như tuyết.

Chương 2: Xa (2)

Cả thế giới rộng lớn thế này chia tay anh thì sẽ có người khác. Cái suy nghĩ đó luôn đeo bám lấy tôi, thế nhưng nói thì dễ nhưng trái tim tôi vẫn đóng chặt. Tôi làm sai gì ư? Không thể. Đó là cái giá của anh.

Trăm vạn nghìn lần tôi nhắc nhở mình là không được rung động trước ai cả, cô đơn đến già,tôi không xứng có hạnh phúc.

Bởi vì mãi mãi, mãi mãi và mãi mãi ta vẫn là một kẻ ngu ngơ.

- ------

"Lăng tổng có tin tức của Lăng phu nhân."

Thân thể Lăng Hạo lập tức cứng đờ, đáy lòng có chút hốt hoảng, động tác hơi dừng lại, không khí trong phòng có chút ngưng trệ. Lăng Hạo nghiêng đầu, cắn chặt răng "..Mộc Hoa xem ra tôi đã đánh giá cô quá cao rồi..."

Phía sau lưng trợ lí cũng nổi lên một tầng mồ hôi lạnh.

Hình như Lăng Hạo rất bận làm việc, vào phòng làm việc từ mười giờ sáng đến bốn giờ chiều vẫn chưa có ra ngoài lần nào, cũng không có ra ngoài ăn. Bảy giờ tối đèn trong phòng Lăng Hạo mới tắt, bộ dạng có chút mệt mỏi ấn đường nhăn nhó khó chịu.

Một mạch lái xe về nhà vứt bỏ tài xế trên đường cao tốc, thất thần đến lúc về nhà anh chợt thấy thật ngạc nhiên,làm sao anh lại như vậy, làm sao lại biến thành như vậy. Anh nâng mí mắt lên phát hiện mình làm sao lại lái xe về đây, căn biệt thự này là ngôi nhà anh và cô đã từng sống chung trong 3 năm hôn nhân ngắn ngủi. Từ khi cô ra đi anh không dám trở về đây nữa, không phải rũ bỏ mà là không thể chấp nhận cô hoàn toàn không xuất hiện trong thế giới của anh, anh sợ cảm giác cô đơn vây quanh anh, sợ phải một mình nằm trên chiếc giường rộng lớn mùi hương cơ thể cô cứ quấn lấy anh, anh không thể đối diện với sự thật là.. cô đã rời xa anh không yêu anh. Lúc đi qua cửa phòng ngủ, Lăng Hạo vô ý đẩy cửa ra một chút, xuất hiện trước mắt anh là cô gái anh yêu nũng nịu đè lên cơ thể anh mà cưỡng hôn khiến anh không thở nổi còn tuỳ tiện xé đi áo ngủ của anh trông thật biến thái không chút e ngại hay ngượng ngùng. Lúc đó anh sẽ vẫn tỏ ra cực kì chán ghét, mặt lạnh lùng mắng cô anh bận anh vô cùng bận nhưng lòng mở cờ dung túng cho cô. Tuyệt vọng đến điên cuồng. Giả bộ bình tĩnh ngồi lên chiếc giường, hóc mắt trở nên ướt át, cố gắng giữ vững tâm tình nhưng bả vai khẽ động cả người vô lực nằm xuống giường nước mắt chảy ra ướt một phần lớn giường.

Anh vốn cho là, khóc sẽ dễ chịu đi một chút nhưng càng khóc tâm anh càng đau không dễ chịu chút nào.

Mặc kệ cô vì cái gì mà trở về, anh cũng sẽ không cho cô đi nữa. Anh đã quá dung túng cho bản thân vì quá xem thường cô đối với cuộc sống của anh, cô mất tích bảy năm cũng làm anh chết tâm không còn sức lực để quên nữa. Anh có hai con đường lựa chọn hoặc là tiếp tục yêu cô hoặc là chết đi để không dày vò bản thân mà lừa mình dối người là mình đã quên đi cô.

- -

""Nếu nụ cười được thay thế bằng máu.Tôi nguyện dùng dòng huyết quản thanh cao.

Viết tên em lên tận cuối trời nao...

Để đổi lấy dòng lệ nhoà vĩnh cửu..

Nếu dòng châu là suối mát ngày hoang.

Hãy khóc đi rồi mau mau nín lặng.

Đôi vai gầy run lên trong yên ắng.

Trái tim tôi đau thét gọi tên người.""(trích)

- -

Chương 3: Chồng cũ

9:15 phút tại Thành phố Thiên Tân _ Trung Quốc

Một cô gái trẻ tóc màu vàng, thân hình nhỏ bé như cây nấm lùn diện một chiếc váy đồng phục của nữ tiếp viên hàng không (có chút mâu thuẫn ahihi không sao^^). Gương mặt tinh tế, ngũ quan rõ ràng, đôi môi đỏ mọng quyến rũ.

"ReaLa à! Em tới nơi rồi. Được rồi"

Đi vừa khỏi sân bay, có một nhóm áo đen bao vây cô nhanh chóng bắt được cô... và câu chuyện đã bắt đầu.

"Các người đưa tôi đi đâu chứ?"

"Lăng tổng đang chờ cô."

Sắc mặt cô nhanh chóng tái nhợt, hắn tìm cô sao? Hắn thật sự muốn trả thù cô rồi. Lúc trước cô đâm hắn một nhát dao không phải hắn sẽ muốn giết cô chứ? Không được, cô phải làm sao bây giờ.

Chiếc xe audi dừng lại tại căn biệt thự đó, nó cũng chẳng khác xưa vẫn uy nga và lộng lẫy nhưng nó đã chôn chặt quá khứ của cô và anh.
Cô vừa bước vào, hai hàng người giúp việc cúi chào hơn hai mươi người, đứng đầu là bà quản gia Trương. Cô lễ phép cúi đầu:" Chào thím. Thím khỏe không?"

Bà nở ra nụ cười trìu mến, cầm lấy tay cô mà run run " Con về là tốt rồi. Thật tốt. Mau vào nhà."

Vốn dĩ cô muốn trò chuyện với bà lâu hơn nhưng cô hiểu rõ cục diện mình như thế nào, giọng hắn lạnh nhạt vang lên khiến nhiệt độ trong nhà phút chốc giảm xuống.

"Cô ngây người đó làm gì."

Bây giờ cô mới để ý hắn đang ngồi trên bàn ăn, động tác ăn rất chậm rãi. Trông hắn ốm hơn 8 năm trước, có điều hắn bây giờ đã đeo mắt kính trông chững chạc hơn nhiều. "Anh bắt tôi đến đây làm gì? Tôi và anh cũng không quan hệ gì. Tôi đang làm việc đấy."

Lăng Hạo để ngoài tai, động tác ung dung lấy ra một điếu thuốc tùy tiện hút trước mặt cô. Cả căn phòng bỗng im lặng.

Mộc Hoa căn bản không có chút kiên nhẫn, giẫm giày cao gót trước mặt hắn, khom người kéo người hắn đứng dậy thuận tay rút điếu thuốc của hắn ném đi. Cả hai đứng đối diện nhau, cô thấp hơn hắn rất nhiều, đầu cô ngửa cao lên nhìn hắn, hắn cũng không thèm ngó xuống nhìn cô mà khoác tay bảo người hầu ra ngoài.

"Nói đi! Anh muốn gì" Mộc Hoa nghiến chặt răng, cô không có chút kiên nhẫn. Bây giờ cô muốn trốn cũng không được và chỉ còn cách thỏa thuận với hắn. Hắn chịu để yên cho cô sao? Nằm mơ cô cũng không dám nghĩ tới.

"Trả thù" Phun ra hai chữ muốn bao nhiêu ác độc có bấy nhiêu ác độc. Nhìn gương mặt cô không còn hột máu Lăng Hạo phụt cười, lười biếng đến cái sô pha mặt chiếc áo khoác lên "Cô lấy của tôi một đứa con bây giờ tôi bắt cô sinh mười đứa con, sinh đến khi nào tôi chán thì cô được nghỉ ngơi. "

"Chưa hết... Cô cũng không phải là Lăng phu nhân của gia tộc Lăng. Cô cũng đừng mơ bước vào cửa của Lăng gia như 9 năm trước. Cô chỉ là người hầu. Cô tốt nhất nên làm theo những gì tôi nói nếu không chị ReaLa của cô đừng hòng sống soát"

- -------------------------------------------------------------------------

Chương 4: Sinh con cho tôi đi

Vừa nói xong Lăng Hạo hung hăng vác Mộc Hoa lên vai ném thẳng lên sô pha trước mấy chục con mắt của đám người hầu xé một mảng lớn vải trước ngực lộ phần da thịt trắng ngần non non mịn mịn cộng thêm tim đập nhanh làm ngực cô phập phồng chói mắt.

Mộc Hoa nuốt một ngụm nước bọt, thở cũng khó khăn. Cô không thể động đậy vì bị hắn đè trên người, bởi vì trọng lượng hắn đè xuống vào người cô không kiềm chế nổi mà hừ một cái.

Làn da trắng mịn của Lăng Hạo đã đỏ lừ, không ngờ một người đã kết hôn như hắn, và lại là một người đàn ông trưởng thành lại biến sắc vì một cảnh sắc quen thuộc này.

Nhìn gương mặt bởi vì lo lắng của cô mà trắng bệch của cô khiến Lăng Hạo cười đắc ý. Hắn biết cô lo điều gì. Không dừng lại, một tay nhẹ nhàng lướt qua từng tấc da thịt xuống cuối lưng kéo khóa của chiếc váy cô, bàn tay kia mân mê đôi chân nhẵn nhụi trắng trẻo của cô.

"Cầu xin tôi đi! Nếu không tôi cứ ở chỗ này mà muốn cô."

Mộc Hoa ngước cằm nhìn Lăng Hạo, đôi mắt sắc bén như dao găm vào cổ họng hắn. Cô nghiến răng nghiến lợi phun ra từng chữ:" Trước.đây.không. sau.này.càng.không."

Đám người hầu đã rời khỏi từ lâu, chỉ còn hai vệ sĩ canh gác trước cửa, cách chỗ hai người không xa nghe không thiếu một chữ gì của hai người, họ nhìn nhau gương mặt lo lắng hiện rõ.

Phịch. Quần áo cô đã bị hắn ném xuống đất.

Hai vệ sĩ nhìn nhau như bị chôn chân, đột nhiên Lăng Hạo ném chiếc bình vào họ cả hai sợ tái mặt chưa kịp hoàng hồn đã bị đám người hầu tóm lấy cổ lôi ra ngoài.

Mộc Hoa cười rộ lên, đôi môi đỏ mọng căng ra lộ hàm răng thẳng tấp trắng muốt, giọng điệu có bao nhiêu là khiêu khích:" Anh thua rồi."

Bộ dạng cô lúc này có bao nhiêu là chật vật, cô thì sao, hắn mà rời khỏi người cô một chút là cơ thể cô có thể lộ ra bất cứ lúc nào. Không sợ sao? Lăng Hạo lấy áo vest của mình choàng lên người cô che được từ trên đến gần nửa đùi ôm cô hung hăng bước vào phòng ngủ.

Lăng Hạo thất thần nhìn cơ thể cơ một hồi, vẫn tinh xảo, vẫn đẹp đẽ môi nở nụ cười khuẩy. Bàn tay tóm lấy khuôn mặt cô nắm chặt đưa đến gần anh cho cô nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi mắt xinh đẹp ấy không thèm nhìn anh một cái, chóp mũi cao cọ nguậy không yên trên gương mặt anh. Mắt anh lại dán chặt vào môi cô, son cũng đẹp nhỉ. Cô không hợp tác vậy thì anh cũng không nhẹ nhàng.

Lăng Hạo nhanh chóng cởi bỏ quần áo lót tiến vào. Cô bị hành hạ đến 1 giờ sáng, 5 tiếng đồng hồ sống trong địa ngục, hắn tàn nhẫn đến thế, từ đầu đến cuối không hề nghĩ đến cô muốn chết đi sống lại mà hết lần này đến lần khác ra vào.

"Sao? Cô chịu đau tí đi! Công suất vậy mới sinh con cho tôi được. Dù sao vợ của tôi cũng không thể có sức chịu đựng như cô. Nhanh một chút vợ tôi đang chờ!"

"Anh mới kéo dây thung đó, đi ra ngay cho tôi. Anh gấp vậy mà làm tôi gần năm tiếng rồi."

***

Còn...

Chương 5: Tránh xa tôi một chút

Mộc Hoa cảm nhận được một đống thịt to đùng đang đè lên cái bụng manh khảnh của cô, mắt từ từ mở, giọng cô mềm mại vang lên.

"Chị Ân Ân, sao em lại ở đây?"

Ân Ân là một trong những người giúp việc lâu năm ở đây, thân hình khỏe mạnh hơn cả đàn ông. Chị ngủ với tư thế như một con cò một chân giơ lên thẳng đè lên người cô muốn nín thở.

Đáp lại cô là sự im lặng đệm thêm tiếng ngáy văng vẳng của Ân Ân.

Mộc Hoa ngước đầu lên nhìn chiếc đồng hồ treo tường, đã 3 giờ sáng. Tiếng nghiến răng nghiến lợi của Ân Ân dồn dập inh ỏi khiến cô muốn đinh tai nhức óc. Mộc Hoa ngồi phắt dậy, thuận tay lấy một cái chăn đi ra ngoài phòng khách.

Vốn dĩ đã an vị nằm trên Sophia mà ngủ, cô lại bị một người nâng lên đưa vào phòng ngủ.

Anh định là xuống dưới lầu uống một chút nước, nhưng đi được vài bước lại phát hiện cô nằm dưới đất.

Bước chân anh vững vàng, động tác ôm cô lên rất cẩn thận, nét mặt so với vừa rồi đã giãn ra, ôn nhu che chở.
Mộc Hoa khoa tay múa chân, cô tức giận mắng:" Bỏ ra đồ khốn!"

Vật nhỏ trong lòng mình quấy rối, anh chau mày, nét mặt căng cứng nhìn cô.

"Cô có thôi nháo hay không?"

Mộc Hoa trừng mắt nhìn anh, ánh mắt tròn xoe nổi lên tầng hồng, cánh tay không để yên mà hung hăng đánh vào ngực anh.

"Bỏ tôi ra!" "Tôi đưa cô vào phòng ngủ."

"Lâu như vậy tôi không có vào, hiện tại không hứng thú vào."

"Trước mặt tôi cô không có quyền muốn hay không. Cô đang mang con của tôi, nhở xảy ra việc gì với nó, tôi giết cô."

"Tôi không có, anh.. Buông ra." Cô về đây chỉ hơn 5 ngày, làm gì có việc cô đang mang thai con anh. Nhanh như vậy sao? Anh coi cô là ngốc sao?

BỊCH!

Mộc Hoa bị anh buông tay, cả người ngã nhào xuống sàn nhà. Nhưng thật là không may mắn với cô, lúc cô lăn người ra mà té ngã, lại không cẩn thận được mình đang ở cầu thang lầu hai.

Lúc này, cô cảm nhận được đầu óc vô cùng trống rỗng, rất mơ hồ cảm giác có người ôm mình vào lòng, từng đọan, từng đoạn cầu thang được người đó che chắn bên trong nhưng cô biết rõ người bên ngoài mình rên rỉ đau đớn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau