SƯ PHỤ LẠI MẤT TÍCH RỒI (SƯ PHỤ VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sư phụ lại mất tích rồi (sư phụ vô địch thiên hạ) - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Tự tiến cử làm đồ đệ

Edit + Beta: Tiểu Phiến

---------------------------------------------------------------------

Lúc Thẩm Huỳnh tỉnh lại cũng là lúc trời đã tối. Nàng không nhìn thấy một con thỏ nào, chỉ có một nam tử mặc bạch y đã thấm máu ngồi ở đối diện nàng, gương mặt quấn quít nhìn nàng.

Thẩm Huỳnh sửng sốt hồi lâu, mới nhớ được người này là ai, nha... Là người ở trong mấy cái hố.

"Thỏ đâu? Chúng đều đi đâu rồi?" Nàng quay đầu nhìn một chút lại phát hiện nhà đã sửa xong, hơn nữa còn dài rộng thêm rồi, lúc trước là một túp lều nhỏ chỉ có một phòng đơn, giờ đã hô biến thành một nhà lá lớn có 5 phòng. Đây là bầy thỏ tốt nha!

"Chúng nó sửa nhà xong, sợ quấy rầy ngài đi ngủ nên đều trở về hết rồi." Nghệ Thanh giải thích, tay chỉ chỉ đống nguyên liệu nấu ăn bày ra trước nhà lá nói, "Đây là của Thỏ Vương để lại, nó nói là phần của ngày hôm nay."

"Ồ." Thẩm Huỳnh gãi đầu, duỗi người một cái, đi tới trước đống nguyên liệu nấu ăn kia, thuận tiện cầm lên một cây, vừa nhìn nàng liền khẽ nhíu mày, "Tại sao lại là củ cà rốt? Ai... Quả nhiên là bầy thỏ a, ngày hôm qua là cà rốt, hôm nay là củ cải trắng, mịa nó! Còn có Thanh La bói*. Không lẽ ngày mai sẽ đưa cà tím đến chứ?"

[ *Thanh la bói: một loại rau đó, ta không hiểu nghĩa tiếng việt nên sẽ không dịch đâu =)))) ]

Nghệ Thanh đi qua nhìn một cái, đáy lòng dâng lên một cỗ kích động, đây là băng tố vạn năm, còn có lục linh ngàn năm, vậy nàng có thể coi như củ cà rốt phổ thông mà nói, quả nhiên là cao nhân lánh đời.

(⊙_⊙)

"Được rồi,coi như thích hợp để ăn đi." Thẩm Huỳnh thật sự coi như chúng là củ cà rốt, nàng khẽ thở dài một tiếng, một tay nắm củ cà rốt, một tay ôm lấy giỏ thức ăn trên đất, vừa cắn vừa tính đi vào nhà lại nhìn thấy Nghệ Thanh bên cạnh, hơi sửng sốt một chút.

"Ồ? Tại sao ngươi còn chưa đi?" Nàng vừa răng rắc răng rắc cắn củ cà rốt vừa nói, "Không phải ngươi có thể đi lại rồi sao? Không về nhà mà nghĩ ở lại đây ăn chực sao? Ta lại chỉ có mỗi củ cà rốt." Nói xong nàng liền giơ cái giỏ ra trước mặt Nghệ Thanh, ra hiệu cho hắn cầm tự nhiên.

Trong lòng Nghệ Thanh ấm áp, vội vàng ôm quyền quỳ xuống hành đại lễ, "Đa tạ tiền bối, nhưng mà kinh mạch của ta đã chữa trị, không dùng được cái này."

"Ồ." Thẩm Huỳnh căn bản không hiểu hắn nói gì, chỉ đoán được ý tứ của hắn là không muốn ăn liền thu lại cái giỏ, "Vậy gặp lại sau!" Nói xong nàng liền quay người định vào nhà.

"Thẩm tiền bối." Nghệ Thanh gấp gáp hô lên.

"Sao?" Thẩm Huỳnh xoay người lại lần nữa, "Còn có việc sao?"

Chân mày đang cau lại của Nghệ Thanh thả lòng, giống như rất quấn quít mà thay đổi sắc mặt vài lần, do dự, lo âu, sùng bái, các loại tâm tình mong chờ từng cái một thoáng qua. Hồi lâu sau hắn mới cắn răng, giống như là lấy hết dũng khí, ùm một tiếng quỳ xuống, cung kính hướng về phía nàng mà lạy một cái, "Xin tiền bối hãy thu ta làm đồ đệ!"

"Hả?" Thẩm Huỳnh trực tiếp ngốc luôn, cái tiết tấu này là sao, thu học trò? Muốn học nàng cái gì? Ở nhà lười biếng sao?

"Ta là một gã tán tu* không môn phái, cũng không có sư môn, hiện tại vì tu vi Kim Đan, nguyện ý học hỏi, chỉ cần có thể dùng kiếm trong tay tiêu diệt tai họa của thế gian." Nghệ Thanh nghiêm túc nói, "May mắn làm quen với tiền bối,ta ngưỡng mộ Thẩm tiền bối ân nghĩa cao cả. Ta cả gan mời người vào môn hạ, cầu xin tiền bối tác thành."

[ *Tán tu: Ta đã giải thích ở chương trước nên nếu có ai không hiểu thì phiền đọc lại vì từ này còn xuất hiện dài dài ~_~ ]Nói xong, hắn nghiêm túc đùng đùng đùng dập đầu 3 cái với nàng, khuôn mặt mong đợi đến khẩn trương nhìn nàng.

"Ngươi... Đùa?" Thẩm Huỳnh giật giật khóe miệng một cái, não của người này không sao chứ? Hình như hắn bị dị ứng với cà rốt mà, sẽ không phải là có di chứng về sau đó chứ?

"Tiền bối...." Vẻ mặt hắn càng thêm nghiêm túc, "Chúng ta không quen biết,ngài lại cứu ta trong lúc nguy nan, giúp ta chữa thương, che chở ta chu toàn. Phần ân tình này, Nghệ Thanh sợ là dùng cả cuộc đời này cũng không báo đáp xong."

"Cho nên... Ngươi muốn ân đền oán trả?" Không phải là hắn muốn ỷ lại vào nàng đó chứ? Rõ ràng nàng một nghèo hai trắng ( ta cũng ko biết tại sao lại là "trắng" =_=), ánh mắt ngươi cũng có chút lệch a!

"Tiền bối không nên hiểu lầm." Hắn vội vàng giải thích, "Ta là thực sự ngưỡng mộ tiền bối cho nên mới muốn bái nhập môn hạ.Không phải bởi vì tu vi của ngài,mà là bởi vì ta kính trọng đức hạnh của ngài."

Trên thế gian này tu sĩ nhiều vô kể,ai cũng biết tu tiên tu tâm mới là chính thống,giống như lúc hắn mới nhập đạo,lấy tai họa của thiên hạ giống như đạo tâm.Hắn là tán tu,đã gặp qua phần lớn những kẻ tự nhận bản thân đức cao vọng trọng lại dùng thủ đoạn bí mật âm độc hung tàn sắc bén.

Thường những người tu vi cao sẽ quên đi chí hướng của bản thân,cho nên tâm ma quấn lấy thân thể.Tuy vậy thế gian không ai không có tư tâm,không ai có thể một mực duy trì lương thiện. Hắn cũng không thể bảo đảm, chính mình có hay không một ngày đi lạc. Cho nên hắn tình nguyện khổ sở tu luyện cũng không muốn bái nhập môn hạ nào,vì không dính dấp tới một phần nhân quả này,cho dù hắn là kiếm thể*trời sinh.

[ *Kiếm thể: Thân thể thích hợp tu luyện kiếm,hay gọi là kiếm tu đó ]

Nhưng Thẩm Huỳnh lại không giống như vậy,tu vi của nàng rõ ràng đã đạt tới trình độ người khác chỉ có thể nhìn theo bóng lưng lại tình nguyện ẩn cư ở rừng sâu núi thẳm này,thậm chí là ở gần lối vào Yêu giới.Không màng danh lợi, không sợ sinh tử, càng hiếm có là không gì có thể lay động đến tấm lòng lương thiện của nàng, bảo vệ một người không có bất kỳ quan hệ nào như hắn.Có thể kiên trì giữ tâm thế ban đầu như vậy,cho dù thành tiên thì nàng cũng đâu coi nó ra cái gì?

Lúc hắn biết được chân tướng, nội tâm của hắn liền kích động,người này phảng phất như thứ trong sạch nhất trên thế gian dơ bẩn này,là dòng suối trong duy nhất. Hắn cũng muốn giống như nàng, vĩnh viễn giữ phần tâm trong sạch, lại càng muốn mạnh mẽ giống như nàng. Lần đầu tiên trong đời hắn có ý tưởng bái sư, ngoại trừ việc tu hành thì bái nàng làm sư phụ chính là chuyện lần đầu tiên hắn cố chấp như vậy. Chẳng qua hắn lo nàng không muốn mà thôi.

"Tại hạ là thật lòng muốn theo ngài tu hành, xin tiền bối tác thành!"
"Ngươi là thực sự muốn?" Não người này thực sự có bệnh rồi, làm sao bây giờ? Thật là phiền phức a!

"Tấm lòng của Nghệ Thanh có nhật nguyệt ( mặt trời và mặt trăng) thấu hiểu,có thiên địa ( trời và đất) chứng giám!"

"Ha ha...." Khóe miệng Thẩm Huỳnh giật một cái, "Không thu!"

Nói xong nàng liền xoay người đi vào nhà,đóng cửa bịch một cái.

Thu đồ đệ cái gì? Nàng còn bị lưu ban tiểu học đến hai lần!

o(╯□╰)o

——————————

"Thượng tiên,quý nhân đây là thế nào?" Thỏ Vương quả thực không nhịn được hỏi, bàn tay trắng chỉ chỉ ra ngoài phòng, "Ta thấy hắn quỳ đã ba ngày rồi."

"Quý nhân?" Thẩm Huỳnh sửng sốt một chút mới hiểu được người thỏ nói là Nghệ Thanh, "Còn có thể làm gì? Chẳng qua hắn đang không nghĩ ra thôi." Từ sau ngày đó,người này vẫn phí sức với nàng,sống chết phải làm đồ đệ nàng.Cho dù nàng đã tận tình khuyên bảo,thậm chí lắc lư cái gì cũng đem ra hết,thế nhưng mà hắn vẫn giữ vững quyết tâm muốn bái sư nàng,quỳ trong sân suốt ba ngày, sống chết không đứng lên. Hại cả giấc ngủ của nàng gần đây cũng không tốt.

Ai,sớm biết thế thì nàng đã nhét mấy củ cà rốt vào miệng hắn rồi, này thì hậu di chứng bệnh dị ứng.

"Đúng rồi,lần trước ta nói ngươi mang đồ cho ta,đồ đâu rồi?" Nàng kéo cái giỏ trong tay ra tìm tìm.

"Ta có mang theo." Thỏ Vương vội vàng gật đầu, "Chuyện thượng tiên phân phó ta nào dám quên?" Nói xong nó liền móc từ trong giỏ ra một đống thịt,thịt heo dê trâu đều đủ cả, "Đây là ta để cho mấy con thỏ đi suốt đêm đến trấn người phàm cách đây trăm dặm để lấy,còn mới mẻ lắm!"

"Trấn người phàm?" Thẩm Huỳnh quay đầu nhìn nó một cái.

Nhất thời Thỏ Vương có cảm giác hoa cúc căng thẳng [ hoa cúc căng thẳng =))))) ], "Bọn chúng hòa thành hình người,dùng ngọc trai yêu cấp cho để đổi lấy,không kinh động người thường."

"Ồ, cực khổ." Nàng xốc lên một miếng thịt,lập tức chạy đến nhà bếp ở phía sau,gặm cà rốt mấy ngày,rốt cuộc thì cũng có thịt ăn,vẫn là thịt heo nhà ăn ngon. Trong đầu của nàng nhất thời hiện ra từng món ăn với thịt, thịt xào hột tiêu, thịt kho, thịt hầm.... Suy nghĩ một chút liền chảy nước miếng.

Cho dù đề cử như vậy nhưng nàng cũng sẽ không xào thịt nha!

Cục cục ~~(╯﹏╰)

-------------------------------------Hoàn chương 6-----------------------------------------

Chương 7-1: Cưỡng ép phong ấn (1)

Edit + Beta: Tiểu Phiến

---------------------------------------------------------------------

Thẩm Huỳnh quấn quít một lúc lâu cũng không làm được gì,đành phải giống như thường ngày, nhúng thịt xuống nước lạnh rồi nấu nấu, chờ một lúc sau đó trực tiếp ăn.

Nàng cắn một miếng thịt, vừa lạnh vừa chát, làm cả miệng nàng tê cứng.Tưởng tượng của nàng tươi đẹp như thế nào thì thực tế lại phũ phàng bấy nhiêu.

Nàng há mồm phun miếng thịt ra ngoài, phi phi phi, thật là khó ăn.Lúc trước nàng vì ăn để lót bụng nên cũng không có cảm giác gì.Hiện tại có mấy con thỏ giúp nàng giải quyết vấn đề no ấm, tại sao lại đột nhiên cảm thấy khó ăn như vậy?

Nấu ăn quả nhiên thật sự là một môn học cao thâm.

Nàng yên lặng quay đầu nhìn về phía Thỏ Vương vừa mới nhậm chức chăm sóc sinh hoạt cho nàng, "Ngươi có biết nấu ăn không?"

Thỏ Vương run lên,lắc đầu như giã tỏi, "Ta là động vật ăn cỏ đó! Ta còn chưa bao giờ nấu cơm. Hơn nữa ta.... ta sợ lửa!"

Được rồi,Thẩm Huỳnh tuyệt vọng,xem ra hôm nay nàng không ăn được một bữa ăn bình thường rồi, quả nhiên việc thành thạo một nghề nghiệp thực sự rất quan trọng, nàng hẳn là nên học thêm đại học a ( Câu này ta chém:>). Thẩm Huỳnh dường như cả người đều héo rũ,làm sao bây giờ,không nên lãng phí thịt,mà nơi này lại không có gia vị.....

Đột nhiên mắt nàng lóe lên,lập tức xoay người chạy ra phòng khách,nhanh chóng đẩy cánh cửa ra,lớn tiếng nói với người đang quỳ trước cửa viện, "Này,ngươi đó...."

Người trong sân sững sờ, hắn vừa thấy là nàng liền ôm quyền nói, "Tại hạ là Nghệ Thanh...."

"Ồ,ngươi có biết nấu cơm không?"

Nghệ Thanh có chút không hiểu nhưng vẫn trung thành trả lời, "Trước kia khi chưa tu luyện ta có một thời gian ở trong một hang động hoang vắng nên có nấu ăn vài lần."

"Đúng rồi a!" Thẩm Huỳnh vui mừng tung tăng chạy ra ngoài."Chính xác là....một chút."

"Được" Thẩm Huỳnh dùng sức đánh vào vai hắn một cái, "Ta đáp ứng ngươi đó!"

"Hả?"

"Bắt đầu từ hôm nay ngươi chính là đầu bếp....A phi!" Nàng tạm thời mở miệng, "Ngươi chính là đồ đệ của ta rồi!"

"...." Nghệ Thanh ngẩn ngơ trong chốc lát,đột nhiên mặt liền hiện lên nét vui mừng,hắn thở gấp hai cái, hướng về phía nàng hung hăng dập đầu ba cái, "Đa tạ tiền bối đồng ý, đồ nhi Nghệ Thanh, xin bái lạy sư phụ."

"Được rồi được rồi, đứng lên đi, người một nhà không cần khách khí!" Thẩm Huỳnh ha ha cười đỡ Nghệ Thanh dậy, "Ta có chút đói,ngươi có thể nấu cơm trước rồi hẵng nói được không?"

"Vâng!"

Hắn lập tức đứng lên,trên mặt vẫn mang theo bộ dáng mừng rỡ cùng biểu tình không dám tin mà tiêu sái phiêu dật bước vào phòng bếp.——————————

Sau một tiếng...

Đầy một bàn thức ăn được bày ra.

"Sư phụ,đây là lần đầu tiên đồ đệ là,không biết có hợp khẩu vị của người không." Nghệ Thanh thấp thỏm một chút hỏi.

Thẩm Huỳnh chỉ lo điên cuồng nhét đầy miệng thức ăn,không có thời gian trả lời hắn,chỉ có thể vừa ăn vừa gật đầu,nửa ngày qua đi mới sắp xếp được một chuỗi ý không rõ ràng, "A a a a...."

Thật sự là quá con mẹ nó ngon rồi (nguyên văn tác giả đó,ta không có sửa chữa gì đâu =_=), mặc dù chỉ là chút ít thức ăn bình thường nhưng với người bị bắt ăn cà rốt nửa năm thì ăn được một bát cháo đều cảm thấy mùi vị thơm khắp nơi.Huống chi mấy món ăn này quả thật nấu không tệ.

Thẩm Huỳnh giống như gió cuốn mây tan ăn hết sạch sẽ thức ăn trên bàn,mãi đến khi dạ dày nàng không còn chứa nổi nữa thì một chuỗi bão liên hoàn mới dừng lại.

Quá hạnh phúc,nàng có cảm giác như dạ dày sống lại,nhất định là nàng đã nhặt được bảo vật a.

Nàng không nhịn được quay sang hài lòng nhìn về phía đồ đệ ở bên cạnh, lại phát hiện hắn từ đầu tới cuối đều không động đũa,chỉ an tĩnh ngồi im nhìn nàng ăn,tay cũng không nhấc đến một cái.

"Tại sao ngươi không ăn? Không đói bụng sao?" Nàng lại nhớ tới hắn đã quỳ ba ngày không ăn không uống,cà rốt cùng củ cải trắng nàng đưa tới hắn cũng từ chối.Nàng còn tưởng hắn muốn tuyệt thực kháng nghị chứ? Lúc này nàng đã đồng ý với hắn,vậy mà hắn không ăn, chẳng lẽ hắn không đói bụng sao?

----------------------------------------Còn tiếp--------------------------------------

Tiểu Phiến: Sáng nay ta đi học cả buổi,không có thời gian ngồi edit cho nên ta chưa edit kịp,ta tạm chia chương 7 thành 2 phần nhé,sáng mai ta sẽ đăng tiếp phần 2 ^^

Chương 7-2: Cưỡng ép phong ấn (2)

Edit + Beta: Tiểu Phiến

---------------------------------------------------------------------

"Sư phụ,ta đang ở cảnh giới Trúc Cơ,vậy cho nên ta mới nói trước ta ở trong hang động hoang vắng.Huống chi thực vật bình thường đối với ta không có tác dụng tu luyện,cho nên ta...." Hắn vừa nói một nửa liền dừng lại,như đã phát hiện cái gì,ánh mắt hắn sáng lên,nói, "Chẳng lẽ sư phụ là muốn nói với đồ nhi,ăn thực vật bình thường cũng là một loại tu hành?"

Nói xong mặt hắn liền hiện lên nét hưng phấn,lập tức cầm đũa lên muốn ăn.

"Không phải!" Thẩm Huỳnh dùng đũa gõ vào đũa của hắn một cái,ta nào có biết ngươi không cần ăn cơm a! "Ta với ngươi không giống nhau,ta ăn cơm là bởi vì đói,cho nên nhất định phải ăn.Nếu như thức ăn đối với người tu hành là vô dụng thì ngươi chớ có ăn." Nhỡ hắn ăn vào rồi thật sự bị gì đó thì phải làm sao bây giờ?

Cho nên hắn bái nàng làm sư phụ để làm gì? Nàng chuyên nói mấy lời ngược như vậy rất dễ hại chết người a!

"Vâng, sư phụ." Hắn không chậm trễ chút nào buông đũa xuống.

Thật vất vả mới ăn được một bữa no, Thẩm Huỳnh cảm thấy đời người đều viên mãn,cả người nàng lại trở nên lười biếng, xương sống giống như mềm nhũn ra.Cả người nàng không chỉ có xương giống như vậy,nàng nằm trên bàn đến không còn chút hình tượng,hơi nheo mắt lại thầm nghĩ thầm mệt.

Mà Nghệ Thanh hiển nhiên đã quen với bộ dạng này của Thẩm Huỳnh,lục đục đi thu dọn chén đĩa.Thẩm Huỳnh híp mắt nhìn hắn,nàng cũng nên có lòng hỗ trợ một chút,dù sao nãy cũng là hắn nấu cơm.Nhưng nàng thật sự cực kỳ lười muốn động,yên lặng nhìn hắn tiến vào bếp,nhất thời dâng lên một loại cảm giác —— có lẽ thu tên đồ đệ này cũng là ý tưởng tốt.

"Sư phụ." Nghệ Thanh vừa rửa chén xong đi ra ngoài đột nhiên mở miệng.

"Ừ?" Nàng đáp một tiếng,quay đầu sang bên khác,tiếp tục làm tổ ở trên bàn.Nghệ Thanh do dự một hồi mới tiếp tục hỏi, "Đồ nhi có chuyện muốn hỏi sư phụ."

"Ừm."

"Sư phụ có thể nói cho đồ nhi biết lần trước người giao thủ với tên Ma tu Nhuế Mi ở nơi nào được không?" Hắn nhíu mày một cái, nói tiếp, "Hắn lấy hồn phách người sống để tế Phệ Hồn Phiên,trên tay nợ máu rất nhiều.Hơn nữa hắn tu hành công pháp ma quỷ cực kỳ âm độc,toàn thân mang theo rất nhiều độc tố."

"Ồ, người kia a... Bị thỏ chở hàng thồ đi rồi." Thẩm Huỳnh uể oải trả lời, "Thỏ nói nó rất thích xác thịt của hắn,nói muốn kéo về ngâm cà rốt nên ta liền cho nó rồi." Không cho thì cũng chẳng thể mang ném ở sân được.

"Như thế thì tốt..." Nghệ Thanh thở phào nhẹ nhõm, dùng tu vi của Yêu Vương,cho dù người kia không chết thì cũng không chiếm được chỗ tốt nào.Huống chi độc tố trên người hắn không có ảnh hưởng đến yêu khí.
"Đúng rồi!" Nàng gối đầu méo đi một chút, "Người kia hình như còn để lại món đồ...."

Thẩm Huỳnh suy nghĩ một chút, thở dài một cái mới chống tay lên mặt bàn,chậm rãi đứng lên, xốc rèm trong buồng,đột nhiên nàng nằm úp sấp trên giường,đưa tay xuống dưới gầm giường móc móc.

"Sư phụ?"

"Tìm được rồi!" Nàng dùng sức kéo một cái, đột nhiên lôi ra một lá cờ màu đen, "Chính là cái này, thỏ chỉ mang xác hắn đi, còn để lại cái này,ngươi có muốn không?" Nàng giơ tay đưa tới.

"Phệ Hồn Phiên!" Nghệ Thanh cả kinh, nhận lấy lá cờ nhìn kỹ một chút, chỉ thấy trên mặt cờ sát khí cuồn cuộn,mặt hắn đột nhiên trắng lên, "Không được,Phệ Hồn Phiên không còn chủ nhân khống chế,Phệ Hồn Trận phía trên sẽ muốn chết, bên trong toàn là ác quỷ oán khí...." Hắn như nghĩ đến cái gì,sắc mặt càng thêm khó coi,lập tức khoanh chân ngồi xuống, "Nhất định phải phong ấn chúng lại."

Nói xong hắn liền cưỡng ép điều động linh khí,kết ấn bày trận,trận pháp trong tay hắn xuất hiện trong nháy mắt,yêu khí trong cơ thể lại lập tức cắn trả,hắn hố mồm phun ra một bụm máu, quần áo bị nhuộm máu từ trước nay càng đỏ hơn.

"Này này,ngươi làm gì thế? Không sao chứ?" Thẩm Huỳnh sợ hết hồn, hắn đây là đang làm cái gì a?

Nghệ Thanh không trả lời,hắn cố chịu đựng đau đớn gân mạch bị yêu khí từng tấc từng tấc chặt đứt, miễn cưỡng cầm trận pháp kết ấn hoàn toàn ở trong tay.Mãi cho đến khi trận pháp thành hình,đè lại hắc khí rung động trên mặt cờ hắn mới ngừng lại,thân thể nghiêng ngả một cái,trực tiếp ngã trên đất.

----------------------------------Hoàn chương 7----------------------------------------

Tiểu Phiến: / lau mồ hôi / Phù,cuối cùng cũng xong chương 7,vậy là tềnh củm của nam x nữ 9 lại tiến thêm một đoạn rồi ^3^ Ta cực thích vị nam9 đại nhân này đó nha, hơ hơ:>

Chương 8: Yêu khí nhập thể

Edit + Beta: Tiểu Phiến

---------------------------------------------------------------------

"Này...." Thẩm Huỳnh đẩy nhẹ vào vai Nghệ Thanh, "Ngươi làm sao vậy? Này, đồ đệ, ngươi đừng làm ta sợ!"

"Sư phụ.... yên tâm! Ta... không sao!"

Không sao mới là lạ đó, đã hộc máu luôn rồi, mịa nó, vẫn còn đang ói ra máu kìa!

Thẩm Huỳnh có chút mơ hồ, nàng vừa mới thu đồ đệ, không lẽ hắn lại chết như vậy? Nhưng nàng chưa từng học y, lại với mấy thứ sáo lộ* ở thế giới này không phải là rất hiểu. Suy nghĩ một chút, nàng liền vọt vào bên trong rừng rậm, tiện tay bắt tiểu động vật Yêu giới vừa mới đi ra ngoài, để cho nó hỗ trợ nàng tìm Thỏ Vương đến xem một chút.

[ *sáo lộ: chỉ hành động mặt dày, không biết xấu hổ làm quen, tiếp cận đối phương ]

Đến lúc đó Thỏ Vương cũng tới rất nhanh, không tới 10 phút liền bật tới.

"Thượng tiên, ngài tìm ta sao?"

"Ta gọi ngươi tới vì muốn ngươi vào xem đầu bếp của ta.... Ách, đồ đệ của ta." Nàng vẫy vẫy tay.

Thỏ Vương vội vàng biến thành hình người đi vào phòng, quét mắt nhìn mặt đất một vòng chỉ thấy có một người, ở bên cạnh còn có một lá cờ đen, nó lập tức hiểu được có chuyện gì xảy ra.

"Thượng tiên, quý nhân vừa mới chữa trị kinh mạch,lại còn bị yêu khí nhập thể, hắn chưa kịp tống yêu khí ra khỏi cơ thể đã dùng linh khí phong ấn lá cờ đầy oán khí cho nên mới bị yêu khí cắn trả, dẫn tới việc phế phủ suy giảm,Kim Đan bị tổn thương."

Là ý gì? Nàng nghe không hiểu a.

"Vậy thì phải chữa thế nào?"

"Chuyện này....." Lỗ tai Thỏ Vương không nhịn được run lên một cái, "Yêu khí đối với người tu hành chẳng khác gì cực độc, yêu khí lại xâm nhập vào thân thể quý nhân đã lâu, muốn xua tan yêu khí thì ngoại trừ việc.... Dùng yêu đan mới có thể hút yêu khí trong người hắn ra."

"Yêu đan là cái gì?"

"Mỗi một yêu quái có thần trí đều tạo thành yêu đan trong cơ thể." Thỏ Vương chỉ chỉ cái bụng của mình, "Đó là căn nguyên để tu luyện của yêu tộc. Nhưbg mà không thể dùng yêu đan phổ thông được, chỉ có yêu đan từ bát giai trở lên mới có thể dùng."

"Như vậy..." Thẩm Huỳnh không rõ ý nghĩ mà nhìn vào bụng của Thỏ Vương.

Thỏ Vương sợ hãi đến cả người run lên, lập tức lùi lại mấy bước, "Thượng tiên,ta... Ta không được! Ta tuy là yêu đan cấp mười nhưng.... nếu như yêu đan rời khỏi thân thể thì ta sẽ chết."

"Ồ" Thẩm Huỳnh thần sắc thất vọng.

"Sư phụ không cần lo lắng cho ta." Nghệ Thanh một bên nhổ máu,một bên gấp rút mở miệng nói, "Do ta tự nguyện vận công che chắn lại Phệ Hồn Phiên,không liên quan đến ai.Trước khi chết có thể.... lạy người làm sư phụ,Nghệ Thanh.... vậy là đủ rồi!"

"Không được nói,đừng nói nữa." Thẩm Huỳnh thở dài ngồi bên cạnh hắn,bàn tay vỗ vỗ lưng hắn,giúp hắn thuận khí.Đột nhiên nàng như nghĩ tới cái gì,lập tức hướng về phía Thỏ Vương nói, "Thỏ,yêu đan của các ngươi có hình dạng gì?"

"Cái này cũng không nhất định." Thỏ Vương sợ hãi rụt người một cái, "Yêu loại chúng ta chủng tộc bất đồng,thuộc tính bất đồng thì hình dáng nội đan cũng sẽ không giống nhau,mặc dù đều là tròn nhưng màu sắc do thuộc tính cùng công pháp của yêu để biến thành."

"Ồ..." Nàng nghiêng đầu ngẩn ngơ, "Vậy chúng đều nằm trong bụng sao?"Thỏ Vương gật gật đầu, "Chúng đều ở vị trí đan điền."

"Là như vậy a...." Trên mặt nàng lóe lên một tia sáng,nàng đột nhiên xoay người chui vào gầm giường,cả nửa người đều chui vào bên trong,chỉ còn hai cái chân ở bên ngoài.Bên trong vang lên vài tiếng cạch cạch,hồi lâu nàng mới ấp a ấp úng kéo ra một cái bao tải lớn,trực tiếp ném ra trước mặt thỏ.

"Thỏ,ngươi xem đi,có phải yêu đan là như vậy không?"

Thỏ Vương nghi ngờ kéo miệng túi ra,đột nhiên rào một tiếng đổ ra,trong lúc nhất thời từng viên hạt châu có lớn có nhỏ đùng đùng rơi ra đầy đất,đỏ,trắng,đen,xanh,màu gì cũng đều có.

"Yêu....yêu đan!" Thỏ Vương sợ tới ngây người, "Chuyện này....chuyện này...."

"Ồ,đây là do lúc trước ta đi bắt những động vật kia đột nhiên phát hiện nó có thể sáng nên liền đem về." Thẩm Huỳnh thuận miệng giải thích, "Ở chỗ này ta không có đèn cho nên muốn cầm mấy cái về dùng chiếu sáng. Nhưng những hạt châu này phần lớn đều chỉ có thể phát sáng tới một hai ngày,không thể sử dụng lại." Cho nên bất tri bất giác lấy luôn một nhóm.

Thỏ Vương: "..." Ngươi rốt cuộc đã giết bao nhiêu yêu a!

Nghĩ lại tình huống của vạn yêu ngày đó,nó dần bình tĩnh lại.

"Thế nào,những thứ này có thể sử dụng không?"

"Có thể,có thể!" Thỏ Vương vội vàng gật đầu,sao có thể sử dụng,tất nhiên là có thể sử dụng rồi.Nhiều Yêu đan như vậy,nó nhất thời kích động đến nỗi tay đều run lên.Phải biết trước giờ yêu loại cũng không có hòa bình,xưa nay đều giết chóc lẫn nhau vì ăn yêu đan của đối phương. Ăn yêu đan của yêu khác rất hữu dụng để tu luyện,nhưng yêu loại phần lớn tình nguyện tự bạo cũng sẽ không để loại yêu đan,hơn nữa nếu như yêu đó chết hơn một phút đồng hồ vẫn không lấy yêu đan ra thì yêu đan sẽ bị hư hại.Mà nó lại thấy ở chỗ này có yêu đan rơi đầy đất,lại còn toàn là yêu đan hoàn chỉnh.... Nhiều như vậy..... Nhiều như vậy!

Σ(°△°|||)︴

Thỏ Vương không khỏi đỏ mắt,nếu nó có thể lượm một viên cũng tốt a.Nó cưỡng ép đè lại trái tim tham lam,thuận tay nhặt lên một yêu đan bát giai đi tới gần Thẩm Huỳnh, "Thượng tiên, dùng cái này là được rồi." Nó nghiêm trang nói,khóe mắt lại nhịn không được liếc về phía yêu đan đầy đất.Cám dỗ này.... cũng quá lớn rồi đi.

"Phải làm sao?" Thẩm Huỳnh hỏi.
"Cởi quần áo xuống, đặt ở ngực là được rồi."

Thẩm Huỳnh vội vàng làm theo,nàng vừa đặt yêu đan xuống liền thấy từng tia khói xám giống như sương mù bay ra khỏi người Nghệ Thanh,tràn vào hạt châu.Không tới một khắc,yêu khí trong người hắn liền bị hút sạch sẽ.

Nghệ Thanh giật mình,hắn phát hiện không còn đau nữa rồi,linh khí trong cơ thể cũng đang bắt đầu vận chuyển,tự chữa trị kinh mạch.

"Đa tạ sư phụ!" Hắn lập tức quỳ xuống hành đại lễ.

Thẩm Huỳnh thở phào nhẹ nhõm,kéo hắn đứng dậy, "Không có việc gì là tốt rồi." Hù chết nàng, nàng còn tưởng sau này lại phải tiếp tục ăn thịt heo sống nữa chứ.

"Thượng tiên, nếu quý nhân đã không có việc gì, ta xin được cáo lui trước."

"Ồ,cực khổ ngươi rồi!"

"Làm phiền Yêu Vương rồi."

Thỏ Vương xoay người đi ra khỏi phòng,liều mạng nhịn không nhìn xuống dưới đất,dừng lại dừng lại,đây là đồ vật của thượng tiên,nó có mạng nhìn cũng không có mạng hưởng.

"Thỏ, chờ một chút!" Thẩm Huỳnh đột nhiên lên tiếng.

Thỏ Vương run lên,chỉ cảm thấy đáy lòng lạnh lẽo,không thể nào,nó chỉ nhìn một chút thôi mà.

Thẩm Huỳnh khom người bốc một nắm hạt châu,kín đáo đưa cho Thỏ Vương, "Ta thấy ngươi rất thích mấy hạt châu này,vậy thì cho ngươi! Coi như đây là quà cảm ơn mấy ngày nay ngươi đưa thức ăn tới cho ta."

Thỏ Vương sững sờ,ngơ ngác nhìn mấy chục viên yêu đan phẩm cấp khác nhau trong tay Thẩm Huỳnh,tim thỏ đột nhiên ấm áp,nhất thời có chút cảm giác muốn khóc.

"Thượng..... thượng tiên..."

"Đã trễ lắm rồi,ngươi mau về ngủ đi chứ?" Thẩm Huỳnh vuốt vuốt lông thỏ, "Không phải ngươi muốn sinh thỏ con sao? Trở về nghỉ ngơi sớm một chút!"

"Thượng tiên..." Thỏ Vương lòng tràn đầy cảm động,cọ xát mũi,không nhịn được bật thốt lên, "Thượng tiên,ngài thích thỏ con sao? Là loại vừa mới sinh đó.Nếu ngài muốn ta sẽ sinh cho ngài mấy con." Ngài không cần báo đáp,ta liền lấy thân báo đáp là được rồi.

"Ta không cần rồi." Nàng lắc đầu một cái,thuận tiện nói thêm một câu, "Ta thích ăn thỏ,nhưng không thích nuôi thỏ!"

"..."

-_-|||

Cảm giác cảm động vừa rồi nhất định là ảo giác! Ảo giác!

---------------------------------------Hoàn chương 8---------------------------------------

Tiểu Phiến: Ha ha,đọc đến đoạn cuối liền buồn cười. [ cười lăn lộn ] À mà chương này ngắn hơn mấy chương trước,convert cũng dễ nên ta edit rất nhanh,dù sao thì ta cũng chỉ muốn thông báo với mọi người là dạo này ta sẽ cố đăng 2c/1 ngày [ cười nguy hiểm ] hắc hắc.

Chương 9: Nguy cơ đầu tiên

Edit + Beta: Tiểu Phiến

----------------------------------------------------------------

Sau buổi tối hôm đó, toàn bộ yêu khí trong cơ thể Nghệ Thanh đều đã rõ ràng, thương thế bên ngoài cũng coi như đã tốt hoàn toàn. Có lẽ nguyên nhân là bởi vì thường ngày hắn thường cố gắng đè yêu khí xuống, lúc này yêu khí lại ngày một rõ ràng, hắn có cảm giác tu vi chưa từng dãn ra của hắn hình như sắp đột phá.

Mà tất cả những thứ này, đều là do sư phụ cho hắn một viên yêu đan mới trở thành như vậy, hắn vui mừng lần nữa, hắn có thể có được người sư phụ lương thiên này thực tốt. Lời hắn dự định nói ra miệng cũng không nói ra nữa.

"Híc, đầu bếp.... Đồ đệ... Cái đó...." Thẩm Huỳnh đẩy người đang xào thức ăn một cái, "Ngươi.... không có sao chứ?"

Nghệ Thanh sững sờ, thần sắc vốn có chút áy náy lại càng áy náy thêm. Hắn buông cái xẻng cơm trong tay xuống, hướng nàng nói, "Người đã nhìn ra sao? Quả nhiên không có gì có thể giấu nổi ngài."

"...." Ách, nàng chẳng qua là nhìn thấy hắn một món ăn mà cho ba lần gia vị, chỉ là muốn hỏi hắn mặn như vậy còn có thể ăn không?

Sắc mặt hắn càng thêm áy náy, hắn do dự một hồi mới cắn răng nói, "Đồ nhi quả thật có một chuyện muốn thương lượng với người, mong sư phụ đồng ý!"

Thẩm Huỳnh nhìn vào trong nồi một cái, thuận miệng nói, "Có gì thì ngươi cứ nói." Ừ, cũng may là hắn đang nấu cà rốt, không phải là thịt.

"Đồ nhi biết sư phụ có lòng tốt cho nên mới thường xuyên sống ở biên giới này để phòng ngừa yêu tộc đi ra ngoài hại người."

"Ây..." Không phải,nàng chẳng qua là dân mù đường sợ không dám đi lung tung mà thôi.

"Chẳng qua là đồ nhi muốn yêu cầu một việc không tầm thường lại vội vàng trước mắt." Nói xong,tay hắn động một cái,lấy Phệ Hồn Phiên ra giải thích, "Cờ này là do tên Ma tu Nhuế Mi làm ra.Hắn đã tàn sát trăm ngàn người,lấy toàn bộ hồn phách của họ giam ở bên trong cờ,lại nuôi lệ khí ở bên trong huyết trì ( ao máu,ta để nguyên hán việt cho hay._.).Dẫn đến việc ác quỷ ở bên trong lá cờ chém giết lẫn nhau,hắn muốn nhân việc này tạo ra Quỷ Vương.Bây giờ bên trong cờ vẫn còn mấy chục ngàn linh hồn ác quỷ,tùy tiện thả ra một linh hồn đều sẽ dẫn đến sinh linh đồ thán*."

[ *Sinh linh đồ thán: Nói đến nỗi khổ của nhân dân,theo ta thì từ "muôn dân lầm than" cũng có trùng ý với từ này. ]

Nhớ tới việc tên Ma tu kia làm,lòng bàn tay hắn lại căng thẳng,hắn hít sâu một hơi mới tiếp tục nói, "Bây giờ cờ này đã không còn chủ nhân khống chế,ác quỷ bên trong nhất định sẽ lợi dụng cơ hội này mà phá cờ để đi ra ngoài.Tối hôm qua tuy ta đã dùng pháp thuật tạm thời phong ấn cờ lại nhưng đây cũng không phải là kế hoạch lâu dài,ngày trăng rằm là lúc có nhiều âm khí nhất,đợi đến ngày ấy ác quỷ nhất định sẽ phá phong ấn,ra ngoài làm hại nhân gian."

"Ồ..." Thẩm Huỳnh gật đầu một cái,hoàn toàn không nghe hiểu nói, "Ngươi rốt cuộc là muốn nói cái gì?"

"Cả trăm ngàn ác quỷ như vậy,ta sợ là không thể lấy sức lực của một người để áp chế." Hắn xiết chặt nắm đấm,vẻ mặt kiên định, "Cho nên...ta muốn đem cờ mang đến tiên môn,Huyền Thiên Tông.Vị trí linh mạch ở trên đó có thể dùng linh khí tẩy đi lệ khí của ác quỷ,nhờ đó mà siêu thoát trăm ngàn linh hồn ở bên trong.Chỉ là..."

Hắn đột nhiên nghĩ đến cái gì, có chút do dự quay đầu nhìn Thẩm Huỳnh một cái, "Từ đây đi đến Huyền Thiên Tông đường xá rất xa,đệ tử tài sơ học thiển*(1),nếu như cờ này xảy ra biến cố gì, chỉ sợ là hữu tâm vô lực*(2)."

[ *(1) Tài sơ học thiển: Bất tài,kém cỏi. *(2) Hữu tâm vô lực: Có lòng nhưng không có sức. ]

Đột nhiên hắn ôm quyền quỳ xuống trước mặt nàng, "Đệ tử cả gan mời sư phụ đi cùng ta đến Huyền Thiên Tông."

"Được!"

"Ta biết sư phụ ở chỗ này tu hành.Đột nhiên rời đi,sợ là sẽ... Ồ? Ồ! Sư....sư phụ,người đồng ý rồi!" Nghệ Thanh không dám tin trợn to hai mắt,hắn lại có cảm giác giống như là nghe nhầm. Dù sao người lựa chọn sống ở bên cạnh Yêu Giới nhất định là do tu vi gặp trở ngại lớn,có chút bất đắc dĩ.Mà việc tu hành,tối kỵ chính là bỏ dở giữa chừng.Nàng lại có thể đáp ứng dễ dàng dời đi như vậy!

"Đứng lên đi." Thẩm Huỳnh kéo Nghệ Thanh đứng dậy,ngươi nói ngươi biết đường từ sớm có phải tốt rồi không.Ở trong rừng sâu như vậy mấy tháng,nếu không phải do mấy tên thợ săn đó sống chết không chịu mang nàng ra ngoài,lại cộng thêm chính mình là dân mù đường nghiêm trọng,sợ là đến lúc đó cũng không cần tìm một cái nhà lá,nàng đã sớm phóng túng đi ra ngoài. Quả nhiên thu đồ đệ vẫn có chỗ tốt.

"Khi nào thì chúng ta đi a? Suy nghĩ không bằng hành động,không thì hiện giờ chúng ta liền xuất phát đi! Cơm trưa có thể bỏ túi mà."

"Sư phụ...." Nghệ Thanh cảm thấy mũi chua xót,lòng tràn đầy cảm động đến không còn chỗ chứa, sư phụ quả thật là người thiện lương,cuộc đời này hắn không thẹn vì đã vào sư môn.

"Ngớ ra làm gì?" Thẩm Huỳnh xoay người đi ra khỏi phòng bếp, vẫy vẫy tay, "Nhanh,đem cơm trưa bỏ vào túi đi,chúng ta vừa đi vừa ăn.Thời gian cấp bách,thức ăn trong nồi coi như xong." Ngược lại hắn đã rán rồi.

"Vâng!" Nghệ Thanh xoa xoa mũi,trấn áp con tim đầy cảm động,hắn xoay người tắt lửa,nghiêm trang bước ra ngoài,mơ hồ có loại đồ vật tên là "Sư môn kiêu ngạo" tuôn ra ngoài.

Cuối cùng cũng có thể rời khỏi cái nơi rách nát này,Thẩm Huỳnh có chút hưng phấn,nhìn vào trong nhà suy nghĩ muốn thu dọn một chút,lại phát hiện nàng hình như không có gì để thu dọn.Suy nghĩ một chút,nàng xoay người viết một tờ giấy để lại cho thỏ.Nàng lại ra ngoài nhìn một cái,đồ đệ đầu bếp đã bỏ cơm trưa vào túi,đang đứng chờ nàng rồi.
"Được rồi." Nàng đi tới bên cạnh hắn,thuận miệng hỏi, "Đi bên nào?"

Nghệ Thanh đưa tay chỉ bên phải, "Đi về phía nam là được rồi."

"Vậy đi thôi!"

"Vâng." Hắn theo thói quen giương tay một cái,một thanh kiếm trống rỗng liền xuất hiện trước mặt,hắn đi lên phía trước một bước,ngự kiếm liền phi thân lên.Hắn đang định tăng tốc,quay đầu lại nhìn thấy người nào còn đang đứng tại chỗ,vì vậy hắn khẽ nhắc nhở một chút, "Sư phụ? Đi đến Huyền Thiên Tông từ đây rất xa,cần phải ngự kiếm mà đi."

Thẩm Huỳnh: "...." Ngự kiếm là cái công nghệ cao gì? Nếu nàng biết bay thì sẽ ở đây mệt nhọc 4 tháng sao?

"Sư phụ?"

"Ta không biết."

"A?" Nghệ Thanh còn tưởng là mình nghe lầm,lại thấy bộ dáng nàng cũng không giống như đùa giỡn,hắn mới thử dò xét hỏi, "Sư phụ.... Người có thói quen ngự khí mà đi?"

"Không có."

"Thế còn ngự phong?"

"Chưa từng nghe thấy."

"Thế còn độn hành?"

"Không biết."

"...."

[ Ta muốn giải thích một chút cho các bạn không hiểu,ở trên có "ngự kiếm","ngự khí" và "ngự phong" tương ứng là sử dụng kiếm,không khí và gió để đi.Còn "độn hành" chính là kiểu đi siêu nhanh ý,là đi bộ trên đất nhưng rất nhanh,kiểu dịch chuyển tức thời giống như gió thổi qua thôi ý ( cũng không biết hiểu vậy có đúng không nữa T^T) ]

Nghệ Thanh trầm mặc suốt một phút mới mang bộ mặt phức tạp bay trở lại,do dự đưa tay ra trước mặt nàng,nói, "Vậy.... Ta có thể chở sư phụ một đoạn đường được không?"
"Hay lắm!" Đối phương lập tức trả lời,xoay người nhảy lên trên kiếm của hắn, "Cảm ơn,ta đứng vững rồi,lái xe đi."

Hắn nhìn dáng vẻ vội vàng của nàng,thấy nàng có chút.... hưng phấn quá độ? Cực kỳ giống mấy tiểu đệ tử lần đầu tiên ngự kiếm của các môn phái.

Nghệ Thanh lắc đầu,ném ý tưởng hoang đường này đi,mang người lần nữa phi kiếm lên. Sư phụ lợi hại như vậy, làm sao có thể không biết ngự kiếm? Nhất định là có nguyên nhân khác. Chẳng lẽ là bởi vì tối hôm qua,lúc diệt trừ yêu khí cho hắn,sư phụ bị nội thương gì? Để tránh cho hắn lo lắng nên người mới không nói cho hắn biết?

Hắn càng nghĩ càng thấy có khả năng, không nhịn được liên tục quay đầu nhìn về phía Thẩm Huỳnh, sư phụ... Thật là quá thiện lương.

Thẩm Huỳnh lần đầu đi lên trời: "...." Ách, đầu bếp tiện nghi cứ nhìn nàng bằng ánh mắt thiếu nhi yêu mến là cái quỷ gì? Không phải là cùng bay với ngươi một cái thôi sao?

————————

Hai người cùng bay, ước chừng tốn 2 ngày.Ra khỏi rừng rậm yêu khí bao phủ,sau còn xuyên qua một mảnh cánh đồng hoang vu,mãi đến buổi chiều ngày thứ 3 bọn họ mới nhìn thấy một thành trì nhỏ,mơ hồ có thể nghe được tiếng người náo nhiệt.

"Sư phụ, đến rồi." Nghệ Thanh ngừng lại, thu hồi Linh Kiếm.

"Đây là Huyền Thiên tông?" Thẩm Huỳnh ngẩng đầu nhìn dòng chữ trước cửa thành,lại phát hiện nàng nhìn không rõ.

"Không phải." Nghệ Thanh lắc đầu một cái, "Đây là thành trì gần nhất. Huyền Thiên Tông đường xá quá xa, nếu chỉ ngự kiếm sợ rằng sẽ phải tốn nửa tháng mới đến được sơn môn. Trong thành có pháp trận truyền thống,có thể trực tiếp đến Huyền Thiên Tông."

"Ồ" Mặc dù nàng nghe không hiểu,nhưng chắc là nói thành này có đường tắt.

Nghệ Thanh mang người tiến vào thành,xuyên qua đường phố náo nhiệt,thẳng một đường đi đến trung tâm của nơi này.Mãi cho đến khi đi đến một quảng trường nhỏ có nhiều người nhất hắn mới dừng lại.Người ở đây rất nhiều,có người tụ ba tụ năm,cũng có người độc hành ( đi một mình),từng người tiên phong đạo cốt* xếp thành một hàng,giống như đang đợi cái gì đó.

[ *Tiên phong đạo cốt: Có cốt cách dáng dấp của bậc tiên. ]

Nghệ Thanh mang Thẩm Huỳnh xếp vào đội ngũ sau cùng trước mặt,chỉ chỉ đằng trước nói, "Sư phụ, truyền tống trận ở phía trước,một lúc nữa chúng ta có thể đến Huyền Thiên Tông rồi."

"Ừm." Thẩm Huỳnh xoa xoa đầu,chút có mệt mỏi rã rời,không có tinh lực quan sát bốn phía.

Đội ngũ đi rất nhanh,không tới chốc lát bọn họ liền đứng lên đầu.Lúc này Thẩm Huỳnh mới thấy rõ,ở giữa mặt đất có một đồ án phát sáng lên,có chút giống như ma pháp trận trong anime, cột đá bốn phía đứng thẳng,trên đó viết cái gì nàng cũng không nhận ra.Nhưng người đi vào bên trong trận pháp liền biến mất.

Hóa ra đây là truyền thống trận nha! Thẩm Huỳnh có chút ít cảm giác chuyển kiếp thật thoải mái.

"Mỗi người năm mươi linh châu." Tu sĩ canh giữ ở trước truyền thống trận đưa tay ra trước mặt hai người.

Nghệ Thanh theo thói quen sờ túi trữ vật ở bên người,lại không sờ thấy,thân thể hắn cứng đờ, nhất thời biến sắc liếc sang bên cạnh.

"Sao vậy?" Thẩm Huỳnh nhìn hắn một cái.

Trên mặt Nghệ Thanh đã xanh càng thêm xanh,hắn thấp giọng nói, "Ta quên mất việc túi trữ vật bị rơi lúc đánh nhau cùng Nhuế Mi rồi,sư phụ.... Có mang linh châu không?"

"Linh châu là cái gì?"

Nghệ Thanh: "...."

Thủ vệ: "...."

Sau khi xuyên việt,Thẩm Huỳnh gặp phải nguy cơ đầu tiên —— không có tiền!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau