SƯ PHỤ LẠI MẤT TÍCH RỒI (SƯ PHỤ VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sư phụ lại mất tích rồi (sư phụ vô địch thiên hạ) - Chương 11 - Chương 15

Chương 10: Làm công tạm thời

ước hắn chậm trễ, hắn dịch lại gần một chút, “Là tại hạ sơ sẩy, đạo hữu đã khổ cực một đường rồi. Mong đạo hữu chớ trách. Đạo hữu, đạo hữu? Đạo hữu, ngươi….”

Một khắc sau, hắn nghe được tiếng lẩm bẩm nhẹ nhàng.
Đây là… ngủ… đang ngủ….

Σ (°△°)︴

“…” Lúc này cũng có thể ngủ, đm ngươi đùa ta à?!

Chương 11: Quỷ vương xuất thế

Edit: Ốc | Nguồn: Hội hiền lười

“Ha ha ha, chuông ma âm này cuối cùng cũng là của ta.” Đột nhiên trên trung tâm trận pháp bụi gai có một người, nhìn như bốn mươi năm mươi tuổi, mặc đồ đen, trên mặt toàn những đường vân đen, vẻ mặt hắn hưng phấn cầm cái hộp tu sĩ trẻ tuổi vừa ném.

“Là ngươi!” Lục tu sĩ đang định đánh thức ai đó cả kinh, ngẩng đầu nhìn hướng người nọ.

“Ngươi biết sao?” Nghệ Thanh hỏi.

“Hắn… hắn chính là người nâng giá đâu với ta ở Trân Bảo các.” Tu sĩ xem những đường vân màu đen trên khuôn mặt chữ điền, rụt rụt người: “Không ngờ hắn lại là ma tu.”

“Hừ, thằng nhóc thối!” Ma tu lấy một cái chuông, là hình thức của pháp khí, trừng tu sĩ trẻ tuổi, “Chuông ma âm này là pháp khí ma tu, tên tiểu tử Luyện Khí mà cũng dám đoạt với ta.”

“Ngươi nói bậy, pháp khí cũng không phải linh khí, không cần nhận chủ. Rõ ràng cái này là ta mua.”

“Có mệnh mua, nhưng xem ngươi có mệnh dùng không!” Ma tu này vung tay lên, từng đám bụi gai lại xông lên quất về bên này.

Nghệ Thanh nhảy thẳng vào phiến bụi gai này, kiếm chiêu biến ảo, lập tức ngàn vạn kiếm quang vòng khắp bụi gai xanh ngắt, như chính nó có sức sống. Không tới một lát bụi gai chằng chịt đều bị cắt thành đoạn ngắt, rớt xuống.

“Ngươi là Kim Đan tu sĩ!” Ma tu nhướng mày, khuôn mặt lộ vẻ kiêng ki, trừng Lục tu sĩ ở cách đó không xa, “Thằng nhóc thối, không ngờ ngươi lại mời được Kim Đan tu sĩ tới hộ tống. Đáng tiếc…” Tay y giương lên tạo thành kết ấn, cười lạnh một tiếng, “Các ngươi gặp được ta thì nhất định phải chết ở chỗ này.”

Sau một khắc, trận pháp trên mặt đất chuyển thành màu đỏ, những dây gai bị chặt rơi đột nhiên tỏa ra rất nhiều hắc khí, lan khắp rừng trúc, không khí lạnh lẽo thấu xương ăn mòn bốn phía.

“Là âm khí!” Nghệ Thanh xiết chặt kiếm trong tay, quay đầu nhắc nhở: “Lùi sau, phong bế ngũ giác, phòng ngừa âm khí nhập vào cơ thể.”

Lục tu sĩ nhanh chóng nghe theo, vừa bày một trận pháp phòng ngự đơn giản, vừa nhắc nhở nữ tử bên cạnh, “Đạo hữu mau vào trận pháp, âm khí không phải chuyện đùa.”

Nhưng mà… đáp lời hắn vẫn là những tiếng khò khò.

“…”

Còn… Còn… Vẫn còn ngủ, làm sao nàng ta có thể đi được tới đây vậy!

(╯°Д°)╯︵┴┴
Âm khí che kín bốn phía mịt mờ, trong trận pháp của ma tu lại càng sinh ra những bụi gai, có hắc khí che đi, công kích của đối phương càng mạnh hơn. Nghệ Thanh chém đứt mấy cái bụi gai, lại phát hiện đối phương bay thẳng đến hai người đằng sau.

Xem ra cái ma tu này không chỉ muốn đoạt bảo, hắn thực muốn giết tu sĩ họ Lục. Nghệ Thanh nhướng mày, điều động linh khí toàn thân mà không giữ lại. Kiếm chiêu đổi liên tục, kiếm khí hóa hình, trong nháy mắt hơn mười thanh kiếm do kiếm khí tụ thành xuất hiện quanh thân, hóa ra nghìn vạn đạo kiếm quang, trực tiếp phá tan trận pháp, cắt sạch đám bụi gai và cả những luồng hắc khí.

Trận pháp dưới chân kêu răng rắc rồi nứt ra, ma tú há mồm phun ra một búng máu, vẻ mặt không dám tin nhìn Nghệ Thanh, “Điều này sao có thể, tụ âm trận của ta! Ngươi… Ngươi là kiếm tu!” Rõ ràng tu vi của y ở trên hắn, lại có trận pháp này nữa, hắn không có khả năng thắng được y. Trừ phi hắn là kiếm tu, chỉ có kiếm tu mới có thể khiêu chiến vượt cấp.

Kiếm tu, là tu kiếm đạo, lưỡi đao trong tay nặng mà sắc bén, tập trung kiếm ý. Không dựa vào bất kỳ thuật pháp hay đan dược gì, dùng tu luyện là chủ. Cho nên từ trước nên nay đều mạnh hơn các tu sĩ khác cùng cấp. Bởi vậy muốn tăng cấp cũng chậm hơn trăm lần so với các tu sĩ khác. Loại người hiếm có này mà hắn còn đụng phải, hơn nữa còn là một tên kiếm tu kỳ Kim Đan.

“Kiếm tu, Nghệ Thanh.” Nghệ Thanh nói.

“Nghệ Thanh!” Y giật mình, như nghĩ tới điều gì, sắc mặt trắng nhợt, “Ngươi, ngươi… Ngươi chính là tên kiếm tu giết Nhuế Mi!” Vẻ mặt y thay đổi, không đợi đối phương trả lời đã tung ra một chưởng, hóa thành một luồng hắc khí đầu lâu tấn công tới, còn mình thì xoay người trốn chạy.

Kiếm chiêu của Nghệ Thanh lại đổi, bổ tan luồng hắc khí, linh kiếm quanh thân như bay ra đuổi theo hướng ma tu chạy trốn, trong nháy mắt vây y trong chính giữa kiếm trận.

Ma tu luống cuống, liều mạng muốn đột phá kiếm trận nhưng không có tác dụng, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu, hoảng sợ nhìn Nghệ Thanh bay tới gần, vội vàng ném pháp khí trong tay ra ngoài, “Cho… Cho ngươi! Ta bỏ. Dù sao các ngươi chưa bị sao cả, tha cho ta đi, ta chỉ là một tên bị ma quỷ ám ảnh, lần sau ta không dám nữa. Van cầu ngươi!”

“Ngươi là ma tu.” Nghệ Thanh bước gần từng bước, trên mặt không chút thay đổi, “Giết người đoạt bảo kiểu này ngươi không làm lần đầu. Nếu ta thả ngươi chẳng phải là nối giáo cho giặc sao? Lần này không thể tha cho ngươi!”

Nói xong, hắn giương kiếm lên, kiếm quang nổi lên bốn phía, ngàn vạn kiếm khí bay thẳng vào trong trận mà giết.
“Không, đừng!” Ma tu hoảng sợ hô một tiếng, suýt thì bị kiếm khí thọc vào cổ, đột nhiên một tiếng chuông vang lên, pháp khí mà y quăng bay lên, bay thẳng tới sau lưng Nghệ Thanh.

“Đạo quân hãy chú ý!” Lục tu sĩ hô to.

Nghệ Thanh dừng lại, nhanh chóng quay sau đánh vào pháp khí này, ma tu trong trận lại đột nhiên phá trận ra, đánh một chưởng vào trước ngực hắn, dù không đánh trúng nhưng lại lấy được gì đó.

Không tốt!

“Cờ phệ hồn!”

“Ha ha ha ha ha ha ha….” Hắc khí trên người ma tu mạnh mẽ hơn, hắn chạy ra khỏi kiếm trận, cầm cờ Phệ Hồn trong tay, “Đúng là có được mà chẳng tốn công sức.”

Y cười càng thêm càn rỡ, mặt mũi hưng phấn, “Chỉ định đoạt cái pháp khí nho nhỏ, không ngờ còn có thể thấy được lá cờ này. Ngươi còn ngu xuẩn đến mức mang nó trong người! Ngươi thực cho rằng kiếm trận này có thể vây được ta sao!”

Vừa rồi là y cố ý, làm bộ bị kiếm trận vây, ném chuông ma âm ra để đánh lén hắn. Mà mục đích chính là cờ Phệ hồn trên người hắn!

Nghệ Thanh chau mày, hắn sơ suất quá, dù cờ đã bị phong ấn nhưng vẫn có quỷ khí tràn ra. Vốn cho rằng mang trên người, dùng linh khí của hắn sẽ dễ chế trụ quỷ khí trên lá cờ, để tránh họa cho những người khác. Nhưng hắn quên mất, dù quỷ khí đã yếu, tu sĩ bình thường không cảm giác được nhưng ma tu liếc mắt có thể nhìn ra.

“Bỏ cờ Phệ hồn ra!”

“Bỏ ra?” Ma tu cười lạnh một tiếng, “Ngươi nghĩ rằng ta cũng ngu xuẩn như tên Nhuế Mi kia hở! Có bảo bối như vậy trong tay mà còn có thể thua ngươi! Kiếm tu thì sao, hôm nay ra sẽ bắt ngươi để tế cờ!” Nói xong, hắn gọi một luồng âm khí đánh vào phong ấn trên lá cờ.

“Dừng tay!” Nghệ Thanh phi lên muốn ngăn cản nhưng đã không còn kịp rồi, phong ấn trên lá cờ hắn lập ra đã bị phá, pháp phù màu vàng vỡ thành hàng vạn mảnh, quỷ khí phun mạnh, nhiệt độ lập tức hạ xuống thấp.

“Ha ha ha ha ha, cờ Phệ hồn là của ta!” Ma tu càng cười lớn, con mắt mở to, hưng phấn nhìn quỷ khí lan bốn phía, “Từ nay về sau, dưới Hóa Thần không còn ai là địch thủ của ta nữa, Vạn quỷ đem ra sử dụng, ta… Phụt!” Hắn còn chưa nói hết, há mồm phun ra một ngụm máu, tình thế thay đổi bất ngờ.

Không biết từ khi nào trên ngực hắn cắm một cái móng tay. Móng vuốt này không có thực hình, là do hắc khí tạo thành, lại xuyên thẳng qua bộ ngực của hắn, trong lòng bàn tay đang nắm trái tim chưa ngưng đập.

Ma tu sững sờ cúi đầu xuống, nhìn trái tim sống đập thình thịch, còn chưa kịp phản ứng, một khắc sau bàn tay kia siết chặt, bóp nát trái tim máu chảy đầm đìa.

“Quỷ… Vương!” Ma tu nói ra câu cuối cùng, con mắt vẫn trừng to, rơi từ trên trời xuống, không còn thở nữa.

Chương 12: Thu phục Quỷ vương

Edit: Ốc | Nguồn: Hội hiền lười

Trong không trung lá cờ đỏ tía bồng bềnh trôi, quỷ khí liên tục tràn ra từ đó, tiếng kêu thê lương như vạn quỷ xuất hiện, có gì đó đang phá lá cờ mà ra, ánh trăng nhô cao giờ đã bị mây đen che kín, gió lạnh thổi khắp nơi.

Quỷ khí dày đặc bốn phía nhìn không ra, một bóng đen to xuất hiện, không có bóng dáng cụ thể nhưng quanh thân toàn là quỷ khí đậm đến sắp hóa thành thực thể.

Nghệ Thanh căng thẳng, đã biết cờ Phệ hồn có thể chiêu được Quỷ Vương nên hắn mới vội vã đưa đến Huyền Thiên Tông, không ngờ lại vẫn bị chậm. Chắc tên ma tu vừa rồi thả âm khí giúp nó phát triển.

Chỉ người nuôi cờ mới có thể sử dụng Quỷ vương, mà tên ma tu đó đã bị cắn trả lại. Nói cách khác, đây là một con Quỷ vô chủ chỉ biết giết chóc!

“Quỷ Vương xuất thế, rời khỏi đây đi!” Nghệ Thanh xoay người nhắc nhở, dù là Nguyên Anh cũng không thể tiêu diệt được Quỷ Vương chứ nói gì là bọn họ.

Nhưng đã không kịp nữa rồi, nó đã ngưng tụ thành thực thể, chốc sau tiếng quỷ kêu phá không vang lên, tiếng kêu đó the thé chói tai, không biết là nam hay nữ, chỉ một tiếng mà như vạn quỷ đều kêu, đầu như muốn nổ tung ra. Gió lạnh thốc khắp bốn phía, quét sạch trăm dặm xung quanh, đất cũng như lắc lư quay cuồng.

Nghệ Thanh chỉ cảm thấy máu cuộn lên, dưới chân trầm xuống, há mồm ói ra một búng máu, và Kim Đan như sắp nổ tung. Mà Lục tu sĩ kia đã ngã xuống đất trong tiếng quỷ kêu kia.

Nghệ Thanh liều mạng điều động linh khí chống đỡ, lại bày kết giới phòng ngự. Con quỷ lại kêu một tiếng, hắn lại phun một ngụm máu, quỳ xuống, kết giới có dấu hiệu vỡ ra, cả người nặng nề, nhưng bị Quỷ Vương áp xuống không thể động đậy được.

Làm sao bây giờ, tên quỷ vương này dưới Hóa Thần thì hoàn toàn không có cách trở tay, nếu đợt công kích tiếp theo thì sợ rằng…

Nó đã há cái miệng to như chậu máu, Nghệ Thanh thấy tiếng kêu tiếp theo sắp vang lên, hắn cắn răng, nắm chặt kiếm trong tay, hôm nay hắn đành phải liều mạng.

Đột nhiên…

“Ồn quá!”

Một giọng nữ quen thuộc vang lên mang vẻ bực bội tức tối. Trong nháy mắt đè tiếng kêu của Quỷ Vương về.

Xung quanh lập tức yên tĩnh.

Tiếng nói này… là sư phụ!

(⊙_⊙)

Người nào đó vẫn luôn cúi đầu ngáy to đã ngẩng đầu trừng bóng dáng to lớn, mỗi câu mỗi từ mạnh mẽ vô cùng, “Im, miệng!”

Quỷ Vương cũng ngừng chút, sau đó nó như bị chọc giận càng rống lớn hơn, đồng thời bốn luồng khí đen như móng nhọn bắn ra, duỗi dài vô hạn, tốc độ cực nhanh bắn thẳng về phía người đang đứng yên duy nhất.

Nghệ Thanh quýnh lên, nhưng lại không thể động đậy, “Sư phụ, cẩn….”

Lời nhắc nhở của hắn còn chưa xong thì nhìn thấy Thẩm Huỳnh nhẹ nhàng nắm lấy, móng quỷ nháy mắt ngừng trước ngực nàng.

Bắt…. bắt được rồi?!

(⊙ o ⊙)

Quỷ Vương lại rống to một tiếng, cả người vội vàng giật giật, muốn rút móng ra nhưng mãi mà người kia vẫn không chút lung lay.

Thẩm Huỳnh ngẩng đầu nhìn vào con quỷ cao lớn, đôi mắt khẽ nheo lại, có thứ gì đó kinh khủng đang tỏa ra từ người nàng.

Sát khí! Sát khí dày đặc! Nghệ Thanh run run, vì sao hắn đột nhiên cảm thấy dáng vẻ này của sư phụ… có chút đáng sợ?!

Ngaoooo….

Quỷ Vương càng nóng nảy hơn, rống to một tiếng.

Ánh mắt Thẩm Huỳnh càng híp lại, trong không khí như có gì đó vỡ vụn, chỉ thấy nàng nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Rống cái gì mà rống, có biết là, ở, đây, có, người, đang, ngủ, không!”

Nàng đột nhiên nâng tay lên, con quỷ khổng lồ như núi lập tức bị nhấc lên cách đất chục trượng, sau đó nàng ném nó xuống, bùm một tiếng, đất rung lên. Sau đó lại nâng lên nện xuống, nâng lên nện xuống, nâng lên nện xuống…

Nhất thời cả khu rừng đều là tiếng đất rung và câu chất vấn đầy phẫn nộ của nàng, “Có biết là ta đang ngủ không, có biết không, có biết khôngggggg…..”

Nghệ Thanh: “…”

Người họ Lục nào đó: “….”Σ (°△°)︴

Lục tu sĩ run cầm cầm, sợ… đáng sợ quá! Coi Quỷ Vương như là cây búa. Người như vậy chỉ là tu sĩ thôi sao?

Nghệ Thanh cũng bối rối, đột nhiên hiểu được ngày đó ở trong phòng, Thỏ Vương khẩn trương kéo hắn nói, “Tốt nhất đừng làm ồn lúc nàng ngủ! Bằng không hậu quả rất nghiêm trọng.” Bây giờ hắn biết rồi, ừ… quả là nghiêm trọng thật.

Hắn còn tưởng rằng, đám thỏ yêu nói sư phụ một mình diệt chín đại yêu vương là có duyên cớ khác. Cộng thêm hắn bái sư cũng không phải vì nàng có tu vi cao, cho nên vẫn không hỏi sư phụ đang ở cảnh giới nào. Không ngờ sư phụ lại… lại thật sự lợi hại như thế!

Không hổ là sư phụ của hắn, hắn bái đúng sư môn rồi!

o (≧v≦)o~~

“Nghệ đạo quân, sư…. phụ của ngươi…” Lục tu sĩ len lén đến bên cạnh Nghệ Thanh, vừa muốn mở miệng ra hỏi thì lại thấy hai mắt hắn ta tỏa sáng nhìn người phía trước. Hử? Hắn ta đang hưng phấn, may mắn và sùng bái sao, ánh mắt đắc ý tự mãn kia là cái gì? Rốt cuộc là hắn tìm hai cái hộ vệ gì thế này!

Thẩm Huỳnh đập đập cả nửa tiếng, Quỷ Vương mạnh mẽ hoàn toàn không có cách phản kháng, tiếng kêu cũng thay đổi từ: Ngaoooo…. Đến hu hu hu… đến meo meo meo… cuối cùng chỉ còn hic hic hic….

╮ (╯▽╰)╭

Mỗi lần đập xuống thì quỷ khí trên người Quỷ Vương lại tan đi một phần, cơ thể cũng nhỏ lại một chút. Con quỷ vốn cao như núi đã nhỏ đi một phần ba. Trước còn kêu đến đinh tai nhức óc thì giờ chỉ còn dám hưng hức thôi.

“Này, ta nói…” Ngay cả Lục tu sĩ cũng thấy không đành lòng mà mở miệng xin cho.

“Cái mẹ gì!” Thẩm Huỳnh quay đầu lại, sát khí bốn phía – ing…

“Không có… Không có việc gì, ngài tiếp tục!” Hắn yên lặng nuốt lời lại, ừ, hắn không biết gì cả.

Lúc này Thẩm Huỳnh mới quay đầu lại, tiếp tục đánh! Từng tiếng từng tiếng vang lên.

Lúc này Nghệ Thanh đột nhiên nhớ đến buổi đêm mình bị Nhuế Mi tính toán, sư phụ hình như cũng ra chiêu như thế. Chỉ khác là một cái đập trái đập phải, một tên thì bị đập lên đập xuống. Sư phụ không chỉ biết… một chiêu này chứ?

Không không không, Nghệ Thanh lập tức bỏ qua suy nghĩ buồn cười này, sư phụ giỏi như vậy sao chỉ biết chiêu thức đánh nhau của trẻ con chứ, không thể nào?!

Một giờ sau…

Quỷ Vương đã không còn kêu ra tiếng, lúc này Thẩm Huỳnh mới ngừng lại trận ẩu đả đơn phương này, bởi vì… nàng lại ngủ.

-_-
Thấy nàng bất động, quỷ vương nhỏ xíu nháy mắt hóa thành một luồng khí đen bay về cờ Phệ hồn, còn dịch chuyển mình muốn giấu sau ký hiệu phong ấn bị nghiền nát. Cả lá cờ run rẩy!

Nghệ Thanh: “…”

Tên họ Lục nào đó: “…”

————————

Khi Thẩm Huỳnh tỉnh lại thì đã là sáng hôm sau, nàng quen thói duỗi lưng một cái, hé mắt ra đã thấy hai cặp mắt nhìn chằm chằm nàng, khác nhau là một đôi nhiệt tình còn một đôi thì… sợ hãi?

“Ơ, chào buổi sáng!” Nàng càng sợ hơn, lên tiếng chào hỏi theo phản xạ.

“Chào sư phụ.” Hồi lâu Nghệ Thanh mới trả lời, do dự liếc nàng hỏi, “Ngài… tỉnh rồi?”

“Ừ.” Thẩm Huỳnh gật đầu, xoa xoa vai hỏi, “Đúng rồi, tối qua ta ngủ thế nào vậy? Sao tỉnh dậy lại thấy eo mỏi lưng đau như vừa đánh nhau nhỉ.”

Hai người: “…” Không phải là đánh một trận sao?

“Sư phụ, ngài… quên rồi sao?” Nghệ Thanh thử hỏi.

“Sao các ngươi lại nhìn ta như thế? Làm sao vậy?” Thẩm Huỳnh nhíu mày, mặt hai tên như bị táo bón là sao? “Tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì à?”

Hai người nhìn nhau, đồng thanh trả lời như chém đinh chặt sắt.

“Không hề!”

“Không hề!”

“Ồ.” Thẩm Huỳnh cũng không để ý, quơ quơ tay trái đau hơn hẳn, lại phát hiện rừng trúc xung quanh trụi hơn nửa, không thấy được mấy phiến lá. Hôm qua có bão à? Gió thổi bay hết vậy. Nàng đi về phía trước hai bước, lại nhìn thấy cánh rừng như bị ném cái gì lên. Ừ… Phong cảnh này thật thú vị!

“Đúng rồi, cái tên kia… Nhà ngươi còn xa lắm không?” Nàng quay đầu nhìn tu sĩ họ Lục.

Lục tu sĩ run lên, né ra sau lưng Nghệ Thanh, “Không… không xa, ra khỏi rừng trúc là đến rồi, chưa tới một phút là tới.”

“Hay lắm!” nàng nhìn Nghệ Thanh, “Đầu… đồ… à, ngươi tên là cái gì thanh nhỉ?”

“Sư phụ, tại hạ Nghệ Thanh.”

“A, Nghệ Thanh à. Chúng ta mau đi thôi, đưa hắn ta về.”

“Vâng! Sư phụ.”

Nghệ Thanh lập tức đi theo, thuận tay đưa chuông cho Lục tu sĩ.

“Cái này… Thanh à, đưa hắn xong thì chúng ta đủ tiền đi đường đúng không?”

“Vâng sư phụ.”

“Ngươi nói cái gì tông đó, có hiếu khách không?”

“Sư phụ, là Huyền Thiên Tông, bọn họ là đại phái tu tiên, đệ tử rất đông. Còn hiếu khách không thì đệ tử không biết.”

“Vậy ngươi nghĩ… bọn họ sẽ giữ chúng ta lại ăn cơm chứ?”

“Hả? Hở!”

“Ta đói quá!”

“…”

Chương 13: Đến Tiên môn(*)

(*) Môn phái tu tiên

Editor: Vi Vi

Huyền Thiên Tông, điện Khánh Vân.

“Ngươi nói lại lần nữa, người kia mang theo cái gì lên núi?” Chưởng môn Hề Thu của Huyền Thiên tông ngồi trên cao trong đại điện, đột ngột đứng lên.

“Bẩm báo chưởng môn, ngươi kia nói là Phệ Hồn Phiên.” Đệ tử truyền lời đáp lại.

“Phệ Hồn Phiên? Lại là Phệ Hồn Phiên! Chẳng lẽ người tới chính là Ma tu Nhuế Mi.” Hề Thu tiến lên một bước, mặt tức giận nói, “Ma tu khá lắm, lại dám xông tới Huyền Thiên tông của ta, ta muốn xem hắn có năng lực gì? Các vị sư huynh đệ, hãy theo ta cùng nhau đi diệt ma đầu kia.” Nói xong liền định mang theo tất cả trưởng lão xuống núi.

“Sư huynh chậm đã!” Hề Thần đường chủ cầm pháp bảo vội vàng ngăn cản người, “Theo ta thấy, ngươi tới chưa chắc là ma đầu kia.”

“Lời này là thế nào?” Hề Thu sửng sốt hỏi.

“Sư huynh có nghe nói, Vạn Ma quật của Ma tu Nhuế Mi lúc trước đột nhiên có việc?”

“Chuyện này ta đương nhiên có nghe rồi.” Hề Thu gật dầu, “Nhưng chuyện này với việc hắn đến đây có quan hệ gì?”

“Vài ngày trước, ta từng cố ý đi Ma quật kia kiểm tra.” Hề Thần giải thích, “Phát hiện những đồ vật hại người bên trong đều bị hủy sạch sẽ, mặt dù không thấy bóng dáng ma đầu kia, nhưng thủ hạ của hắn dùng người sống luyện thành tay sai đều bị diệt toàn bộ, hơn nữa đều là một kiếm toi mạng, Ma quật bên trong còn lưu lại kiếm khí. Nhất định có người từng xông vào đó.”

“Ý của ngươi là…” Hề Thu giật mình, “Đó chính là một kiếm tu!” Thế gian này kiếm tu rất khó tìm, lại có thể xông vào Vạn Ma quật, ít nhất là tu vi Kim Đan.

“Không sai!” Hề Thần gật đầu, “Ta xem người dưới núi, dám quang minh chính đại tới Huyền Thiên tông, trong tay lại có Phệ Hồn Phiên. Có lẽ chính là người xông vào Vạn Ma quật.”

Hề Thu hai mắt tỏa sáng, tức giận tan hết, ngược lại mang theo kích động nhìn các đệ tử trong sảnh nói, “Nhanh, mời người kia vào đây.”

Hắn trở trở lại vị trỉ chủ vị ngồi xuống, không tới một phút, chỉ thấy một nam tử theo cánh cửa mà tới, người mặc bộ trường sam màu trắng, nhìn xương cốt không tới hai mươi tuổi, cả người mang theo kiếm khí bén nhọn, nhìn ra là một kiếm tu Kim Đan. Tay phải cầm mặt cờ màu đen, mơ hồ bên trong có Quỷ khí dao động, chính là Phệ Hồn Phiên trong truyền thuyết.

“Kiếm tu Nghệ Thanh, bái kiến Thu chưởng môn, các vị chân nhân.” Hắn chắp tay chào một cái.

“Nghệ Thanh!” Hề Thu giật mình, lần nữa đứng lên từ trên ghế, “Ngươi chính là tán tu Nghệ Thanh.”

“Chính là tại hạ.” Nghệ Thanh trả lời.

Hắn càng thêm kinh ngạc, ngay cả các vị đường chủ ở đây đều liên tục quay đầu nhìn về phía người trong điện, thật sự bởi cái tên Nghệ Thanh này, trong các tán tu, thậm chí là Ma tu đều rất nổi tiếng.Không ai biết hắn từ đâu xuất hiện, lúc xuất hiện chính là tu vi Kim Đan. Đồn rằng hắn trời sinh ghét ác như kẻ thù, hay bất bình giùm người. Ma tu chết trên tay hắn nhiều vô kể.

Tán tu từ trước đến giờ ở khắp nơi, loại người gì cũng có, phần lớn không thành Ma tu cũng thành người chuyên đi trộm cắp, giết người đoạt bảo. Hắn giống như dòng nước trong ở giới tán tu, làm người chính trực như sắt thép, chỉ cần là người ác lọt vào tay hắn, tuyệt đối không tốt có kết quả tốt lành gì. Thế nhưng hắn lại là một kiếm tu, so với đồng cấp mạnh hơn không ít, tin đồn Ma tu từ Kim Đan trở xuống đều bị hắn đánh quá, nơi hắn đi đến, có rất ít Ma tu dám ra ngoài phạm tội.

“Nghệ đạo hữu, không biết ngươi tới Huyền Thiên Tông lần này, là vì chuyện gì?” Hề Thu hỏi.

Nghệ Thanh trực tiếp đem cờ trong tay giơ lên, trầm giọng nói, “Ta tới hôm nay, là muốn giao cờ này cho quý phái. Muốn mời quý phái lấy linh khí hóa giải Quỷ khí trên cờ này, siêu độ mấy chục ngàn oan hồn bên trong.”

“Đây chính là Phệ Hồn Phiên.”

“Đúng vậy!”

“Nghệ đạo hữu, không biết Ma tu Nhuế Mi kia…”

“Nhuế Mi đã chết!”

Quả nhiên, Hề Thu có chút kích động, đường chủ Hề Thần bên cạnh trước một bước gấp gáp hỏi, “Một tháng trước, sự việc bên trong Vạn Ma quật, là ngươi gây nên?”

“Vâng!”
Mọi người cùng ồ lên, quả nhiên là hắn! Ma tu Nhuế Mi là họa lớn của Huyền Thiên tông, hắn làm nhiều việc ác, hành tung lại bí mật, không ai biết Vạn Ma quật của hắn ở đâu. Tu vi lại là Kim Đan đại viên mãn, cộng thêm nguyên nhân có Phệ Hồn Phiên, cho dù là tu sĩ Nguyên Anh ra tay cũng không chiếm được chỗ tốt. Huyền Thiên tông nhiều lần muốn vây hắn lại không tìm được bóng dáng, không nghĩ tới lại bị Nghệ Thanh giải quyết, có thể vượt cấp đánh bại hắn, không hổ là kiếm tu.

“Ha ha ha ha, quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên!” Hề Thu cười to, cùng các đường chủ trao đổi ánh mắt, mọi người đều có ý tưởng giống nhau. 

Nhân tài như vậy, nhất định không tiếc giá nào phải lưu lại.

“Đa tạ Nghệ đạo hữu giúp bổn môn giải quyết tai họa Nhuế Mi này.” Hề thu vẻ mặt rạng rỡ tiến lên, tán thưởng vỗ vai đối phương một cái.

“Ma tu cũng không phải một mình ta đánh.” Nghệ Thanh trả lời thành thật.

“Nghệ đạo hữu không cần khiêm tốn, người này gieo họa khắp nơi, các phái sớm đã hợp tác truy nã.” Hề Thu càng thêm vui vẻ, chỉ chỉ cờ trên tay hắn nói, “Bây giờ hắn chết cũng là đền tội, việc siêu độ Phệ Hồn Phiên bổn môn sẽ tự mình làm không đổ trách nhiệm cho người khác.”

“Làm phiền Thu chưởng môn.” Nghệ Thanh đưa cờ trong tay qua, “Nếu chuyện này đã xong, Nghệ Thanh xin phép cáo từ.” Đang định xoay người ra ngoài, Hề Thu vội  vàng cản người lại.

“Đạo hữu chậm đã.” Hề Thu nhanh chóng làm pháp trận phong ấn trên cờ, thu hồi lại nói, “Ta thấy đạo hữu thiên tư trác tuyệt(**), kiếm khí khắp người, chắn hẳn ít ngày nữa sẽ ngưng tụ ra kiếm ý. Nhưng lĩnh hội kiếm ý từ trước tới giờ nguy hiểm, không thể chịu đc quấy nhiễu làm phiền. Đạo hữu một thân một mình càng thêm khó khăn, có từng nghĩ qua gia nhập tông môn, để môn phái che chở.”

(**) Thiên tư trác tuyệt: ý nói có năng khiếu, tài năng cực tốt.

“Đa tạ ý tốt của chưởng môn.” Nghệ Thanh lắc đầu, “Tại hạ không có ý tưởng gia nhập tông môn.”

“Đạo hữu đừng vội cự tuyệt.” Hề Thu tiếp tục khuyên, “Huyền Thiên tông ta mặc dù không quá nổi tiếng, nhưng cũng coi như đầu đầu ba tông bốn phái. Trong tam tông bốn phái, chỉ có phái ta hiểu biết sâu với kiếm tu, sư thúc bọn ta cũng là một vị kiếm tu Hóa Thần. Qua nhiều năm như vậy, hắn luôn muốn thu một đệ tử đích truyền, lấy tư chất đạo hữu đây, nếu như ở lại phái ta, nhất định hắn sẽ nhìn trúng.” Lạy một Hóa Thần làm đệ tử, đây là vinh dự biết bao, tu sĩ không ai muốn từ chối.

Nghệ Thanh nhíu chân mày lại, “Xin lỗi, tại hạ đã có sư môn.”

“Cái gì!” Ngươi không phải là tán tu sao? Hề Thu giật mình, bật thốt lên, “Sư phụ ngươi là ai?”

“Ta à!” Hắn vừa dứt lời, trước mắt có ngươi giơ móng vuốt lên, giây lát tiến lên trong mắt mọi người, “Ta nói này đại ca, ngươi đục khoét nền tảng (thọc gậy bánh xe) của ta là tốt sao?”

Hề Thu sợ hết hồn, đột nhiên lui về phía sau, “Ngươi là ai… Từ đâu xuất hiện?”

“Ta đều ở đây a.” Cho xin, nàng rõ ràng đi theo đầu bếp cùng nhau vào.

Đến lúc đó Nghệ Thanh theo thói quen lui về phía sau nàng nửa bước, mang theo kiêu ngạo hếch thẳng lưng, nghiêm trang giới thiệu, “Sư phụ ta, Thẩm Huỳnh.”

Chương 14: Hóa Thần tôn giả

"Thẩm... Thẩm Huỳnh?" Ai! Ai vậy? Cho tới bây giờ chưa từng nghe qua a. Mấu chốt là, người này rốt cuộc là từ lúc nào bắt đầu đứng ở chỗ này? Hắn đường đường một cái tu sĩ Nguyên Anh, lại có thể một chút cũng không có nhận ra được. Hề Thu có chút hoài nghi cuộc sống nhìn một chút bốn phía sư huynh đệ môn, chỉ thấy bọn họ cũng giống như vậy biểu tình kinh ngạc.

Đáy lòng nhất thời trầm xuống, mang chút ít phòng bị quét đối phương một cái, mơ hồ còn thả ra thần thức, lại phát hiện trên người người kia lại có thể không có nửa điểm linh khí. Nguyên lai là cái người phàm.

Hề Thu thở phào nhẹ nhõm, có lẽ mới vừa là quá kinh ngạc Nhuế Mi đền tội chuyện, mới không có chú ý lấy người này. Nhưng là... Nghệ Thanh một cái Kim Đan kiếm tu, lại có thể lạy một người phàm nhân nữ tử sư phụ, cái này đến lúc đó ly kỳ. Lẽ ra kiếm tu tu hành mặc dù chật vật, nhưng chỉ cần kết đan, tiền đồ không thể đo lường. Hắn nhưng vì sao lạy như vậy một sư phụ.

"Thẩm... Cô nương." Hề Thu cười lên tiếng chào, thấy thế nào đối phương đều là một người phàm nhân. Mảnh nhỏ suy nghĩ một chút, có lẽ người này là Nghệ Thanh đang tu hành trước liền lạy người phàm sư phụ. Hắn lại bước vào Tiên Đạo sau vẫn không quên sư ân, có thể thấy người phẩm. Hề Thu càng thêm mong muốn người này thu nhập phái bên trong.

"Nghệ đạo hữu nếu đã có sư môn, chúng ta dĩ nhiên sẽ không miễn cưỡng ngài khác chọn lương sư." Hắn cười một tiếng, tiếp tục khuyên nhủ, "Bất quá, ta phái xưa nay có khách tọa trưởng lão chức, đạo hữu đã là Kim Đan đạo quân, không bằng tại ta phái làm vị khách khanh như thế nào?"

Nghệ Thanh do dự cau lại lông mày.

Hề Thu lập tức lại nói, "Khách Khanh trưởng lão, mặc dù trên danh nghĩa là ta phái người trong, nhưng chúng ta từ trước đến giờ đối với khách khanh không nhiều hơn ràng buộc, đạo hữu như thường có thể hướng thường ngày du lịch. Chỉ là lúc sau bên ngoài sẽ thêm chút ít phối hợp, gặp phải như vậy yêu cầu siêu độ Phệ Hồn Phiên sự việc, liền không cần phiền toái như vậy. Trực tiếp để cho đệ tử mang về môn phái liền vâng."

Quả thực có một cái môn phái càng thêm thuận lợi chút ít, chớ nói cái khác, liền lần này Nhuế Mi chuyện. Nếu như sau lưng của hắn có một cái tông môn, có lẽ không cần chờ Phệ Hồn Phiên sinh ra Quỷ Vương, liền có thể giải quyết.

"Vả lại, ta phái đối với khách khanh từ trước đến giờ ưu đãi." Hề Thu tiếp tục khuyên, "Không chỉ giấu pháp trong lầu công pháp, mặc kệ chọn. Còn có đơn độc động phủ, mỗi tháng cũng sẽ có tương ứng linh thạch cùng đan dược cung cấp. Đạo hữu như có yêu cầu của nó, cũng tận nhưng nói."

"Nuôi cơm sao?" Nghệ Thanh mới vừa muốn cự tuyệt, Thẩm Huỳnh lại đột nhiên mở miệng.

"Cái gì?" Hề Thu sững sờ, nhất thời không phản ứng kịp, đây là yêu cầu gì?

Đến là mới vừa còn không hề bị lay động Nghệ Thanh, đột nhiên giống như là nhớ ra cái gì đó, một mặt hối tiếc biểu tình. Hắn lại có thể quên sư phụ còn không có ăn điểm tâm, làm làm đồ đệ hắn quá không xứng chức.

"Hề chưởng môn, đệ tử trong môn, mỗi ngày có thể có linh mễ các loại linh quả thức ăn cung cấp." Hắn nghiêm trang hỏi.

"Có đến lúc đó có..." Đây là rất trọng yếu điều kiện sao? Đây chẳng phải là ngoại môn không hoang vắng cốc đệ tử mới yêu cầu sao?"Như là ưa thích, đều có thể đến Ngoại Sự Đường nhận."

"Được, ta gia nhập!"

"A! À?" Cái này liền đáp ứng rồi, không cần suy nghĩ thêm một chút sao?

!!! ∑(゚Д゚ no) no

"Làm phiền chưởng môn giúp ta sắp xếp một chỗ có phòng bếp chỗ ở." Nghệ Thanh trực tiếp chắp tay nói.

"Được..." Hề Thu sững sờ chiêu qua một vị đệ tử dẫn đường.

]

Nghệ Thanh cũng đã mang người, vô cùng lo lắng ra điện đi rồi, xa xa còn có thể nghe được đối thoại của hai người âm thanh.

"Thật là đói a!"

"Làm phiền vị này dẫn đường đạo hữu mau mau, sư phụ ta đói.""Còn bao lâu nữa?"

"Sư phụ yên tâm, lập tức liền đến rồi."

"Ồ, hôm nay làm một cái canh đi, đói quá lâu, muốn nhiệt độ nhiệt độ dạ dày."

"Được rồi sư phụ, không thành vấn đề sư phụ!"

Hề Thu: "..."

Hề Thần: "..."

Chúng đường chủ: "..."

Đây rốt cuộc, là đối với cái quỷ gì thầy trò?

————————

Sạch rõ ràng trong điện, trận pháp trải rộng, màu vàng trong trận pháp gian, đang bay một mặt màu đen phiên kỳ, không gió mà bay. Số lớn Quỷ khí ở phía trên dũng động lấy, trung tâm vẽ một cái tàn phá trận pháp, phía trên lại không có một tia Quỷ khí lộ ra.

Bốn vị Nguyên Anh trưởng lão ngồi vây quanh bốn phía, đang một mặt khiếp sợ nhìn lấy phía trên phiên kỳ.

"Chuyện gì xảy ra? Tại sao chúng ta thuật pháp hoàn toàn vô dụng?" Hề Thần chau mày, nhìn về phía trung gian quỷ kỳ, "Nếu không phải đem bên trong ác quỷ thả ra, liền không thể lọc sạch bên trong Quỷ khí. Nhưng cái này phong ấn phía trên rõ ràng đã cởi ra, vì sao lại chậm chạp không thấy một tia Quỷ khí tràn ra?"

"Cờ này vẫn là Nhuế Mi sở tạo, Ma tu xưa nay xảo trá, chắc hẳn cái này trong Phiên lưu lại chúng ta chưa từng nhìn thấu huyền cơ." Hề Thu một mặt nặng nề trả lời.
"Cái này nhưng như thế nào cho phải? Tiếp tục tiếp tục như vậy, cái này Phiên bên trong Quỷ khí chỉ càng ngày sẽ càng nồng."

Hề Thu xiết chặt bên người tay, lúc này mới nhìn về phía Hề Thần nói, "Hay là mời sư thúc tới một chuyến đi, hắn đối với trận pháp từ trước đến giờ nghiên cứu sâu nhất."

Hề Thần lập tức móc ra một đạo pháp phù, bóp cái Quyết, pháp phù nhất thời hóa thành một đạo lưu quang(thời gian) bay ra ngoài. Không tới hồi lâu, trong điện liền vang lên một đạo giọng nam, "Chuyện gì gấp như vậy kêu ta?"

Trong điện nhất thời nhiều hơn một đạo thân ảnh, hắn thoạt nhìn cực kỳ trẻ tuổi, mặc lam đáy bạch y trường sam, tay cầm một cây sáo ngọc, áo khoác ngắn tay mỏng Mặc phát, mặt như ngọc, cả người lại tản ra một cổ rõ ràng linh khí, phảng phất trên trời không nhiễm Trần tiên nhân, sau một khắc thì sẽ vũ hóa mà đi.

"Xin chào Cô Nguyệt sư thúc!" Bốn người đồng loạt đứng dậy hành lễ.

"Ừm." Người tới gật đầu một cái, vẻ mặt vẫn là cái kia cao không thể so sánh lãnh đạm thờ ơ. Nhìn chung quanh một vòng bốn phía, mới đem tầm mắt định ở phía trên phiên kỳ trên, "Phệ Hồn Phiên! Tại sao lại ở chỗ này, bọn ngươi giải quyết cái đó Ma tu rồi hả?"

"Bẩm sư thúc, Nhuế Mi quả thật đã chết, cũng không phải chúng ta gây nên." Hề Thu cung kính khom người giải thích, "Hắn bị là bị một vị tán tu giết chết, cờ này chính là bị hắn đưa tới lọc sạch quỷ khí."

"Ừm." Cô Nguyệt nhàn nhạt đáp một tiếng, thuận tay bóp một cái pháp quyết hướng về Phệ Hồn Phiên đánh, cái kia kỳ lại vẫn là không có phản ứng, lung lay cũng chưa từng lung lay một chút

"Ồ?" Cô Nguyệt sững sờ, cái này Phệ Hồn Phiên lại có thể để ở Hóa Thần kỳ thuật pháp.

"Sư thúc, mới vừa chúng ta bốn người đã thử qua, vô luận lấy cái gì thuật pháp. Quỷ này kỳ đều không có phản ứng, không biết là cớ gì?" Hề Thu giải thích.

"Có lẽ là trên lá cờ cái đó phong ấn trận pháp nguyên nhân." Cô Nguyệt nhíu mày một cái, ngẩng đầu dò xét cẩn thận qua một lần cái đó phiên kỳ, hồi lâu mới nói, "Không biết người nào bày trận này, nhìn như không lành lặn lại có uy lực như vậy."

Hề Thu nhất thời nghĩ tới điều gì, lập tức nói, "Trận này, có thể là kiếm kia tu bày ra."

"Kiếm tu?" Cô Nguyệt quay đầu lại.

"Là vị một đạo Kim Đan đạo quân, tại tán tu trong khá nói danh vọng." Hề Thu vừa cười vừa nói, "Hắn đã lấy khách khanh chi danh gia nhập ta phái, tên gọi Nghệ Thanh."

"Cái gì!" Cô Nguyệt cả kinh, cả kia lãnh đạm biểu tình cũng sắp muốn duy trì không ngừng, "Ngươi nói hắn tên gì?"

Hề Thu ngẩn ra, không hiểu vì Hà sư thúc như thế kinh chấn, nhưng vẫn là lập lại một lần, "Kiếm tu Nghệ Thanh."

"Nghệ Thanh, thực sự kêu Nghệ Thanh, người đâu, hắn bây giờ đang ở cái nào?" Cô Nguyệt lại càng thêm kích động, kéo lại người gấp giọng hỏi.

Hề Thu sững sờ chỉ cái phương hướng, "Nghênh Duyên phong..."

Hắn lời còn chưa nói hết, người trước mắt tựa như như gió chà xát đi ra ngoài, biến mất rồi.

Còn sót lại bốn người trố mắt nhìn nhau, hồi lâu mới nhớ tới chính sự.

"Sư thúc, Phệ Hồn Phiên..." Phải làm sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau