SƯ PHỤ LẠI MẤT TÍCH RỒI (SƯ PHỤ VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ)

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Sư phụ lại mất tích rồi (sư phụ vô địch thiên hạ) - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Đại hội Vạn Yêu

Thời tiết vào thu buổi tối vô cùng rét lạnh, các nhà tại Phàm giới đã sớm đóng cử đốt đèn,

Rừng rậm núi sâu, vạn yêu hội tụ.

Các tộc lần đầu bỏ đi ân oán cùng nhau xuất hiện, Hổ-Thỏ-Hồ Ly-Rắn… Yêu tộc đủ loại đủ kiểu đều đến đông đủ. Chỉ trong một lúc toàn bộ rừng rậm đều là các loài Yêu tinh lớn nhỏ, các loại âm thanh có dịu dàng mềm mại, có quyến rũ. Chỗ ngồi đầu trên cao là mười vị Yêu Vương, đây là mười vị cường giả đỉnh cao của Yêu Giới, lúc này đều nhíu mày, vẻ mặt nặng nề.

“Các vị Yêu tộc, những chuyện xảy ra gần đây, chắc hẳn các vị cũng đã biết đến.” Tộc Hổ mạnh mẽ nhất, Hổ Vương nói chuyện đầu tiên làm cho tất cả loài Yêu đều yên tĩnh lại, “Chúng ta đều là Yêu tộc, chuyện nghiêm trọng trước mắt, ta cảm thấy các tộc hẳn sẽ bỏ đi mâu thuẫn, cùng nhau hợp tác, chung sức giải quyết vấn đề này.”

“Nhưng là chuyện này quá mức kỳ lạ.” Lang Vương nhíu mày một cái, “Cho tới bây giờ chúng ta cũng không biết cuối cùng là ai ra tay? Có mục đích gì?”

“Chuyện này còn cần đoán sao?” Hổ Vương hừ lạnh, “Trừ các tu sĩ trong sáu phái ba tông, ai sẽ làm ra chuyện này? Mấy năm nay Yêu tộc bị bọn hắn giết còn ít sao?”

“Nhưng chúng ta cùng những môn phái tu tiên này từ trước đến giờ đều phân biệt rõ ràng, bọn họ vì sao bỗng ngăn trở con đường ra ngoài của chúng ta.” Hồ Vương vẻ mặt vô cùng nghi ngờ.

“Không sai, những yêu tộc ra ngoài nhiều lắm chỉ là ăn vài người phàm mà thôi, lại không ăn người ba tông sáu phái bọn họ.” Xà Vương cũng suy đoán nói, “Bọn họ không cần phải vạch mặt như vậy chứ?”

“Đúng vậy!” Báo Vương cũng tức giận bất bình nói, “Nhiều năm qua đều như vậy, có Yêu nào chưa từng ăn người phàm, ba tông sáu phái tại sao bỗng dưng làm khó dễ? Ta cảm thấy không phải bọn họ.”

“Đúng, mọi người đều biết yêu khí của giới chúng ta khiến tu vi bọn họ có vấn đề, cho nên bọn họ sẽ không đến gần biên giới núi, sao có thể đặc biệt thủ ở chỗ này.”

“Nhưng mà…trừ sáu phái ba tông, còn người nào đủ thực lực trong ba tháng giết chết tất cả Yêu tộc ra ngoài.” Hổ Vương vẫn kiên trì ý nghĩ của mình.

Ưng Vương gật đầu một cái, như đang suy nghĩ đến điều gì, lông vũ trên người đều run lên, “Ta nghe nói, những Yêu tộc ra ngoài kia đều chết đến xương cốt không còn, có kẻ còn bị lột da nấu thịt, trên cây trong rừng đều có thi thể bị gió thổi khô. Ra tay tàn nhẫn như vậy…Không bằng cầm thú.”

“Đúng là không coi ai ra gì.” Hổ Vương vỗ một chưởng bể nát tay vịn ghế đá, nổi giận đùng đùng đứng lên, “Các vị Yêu Vương, ta cảm thấy thay vì ở đây nghĩ đoán là ai ra tay, không bằng cùng nhau đứng ra làm rõ. Ta cũng không tin, tu vi bọn họ có cao hơn nữa còn có thể chống lại đại quân vạn Yêu hay sao?”

Hắn vừa nói xong, chín vị Yêu Vương cùng nhau lộ ra vẻ mặt tán thành, quả đúng thay vì lo lắng sợ hãi, không bằng chủ động đánh ra.

“Không sai!” Lộc Vương là người đầu tiên hưởng ứng, “Con ta chính là chết trong tay bọn họ, thay vì ở đây đoán tới đoán lui, không bằng ra ngoài giết một trận sảng khoái. Ba tông Sáu phái thì thế nào, Yêu tộc chúng ta cũng không sợ bọn họ!.”

“Nói thật hay! Hôm nay chúng ta họp mặt lại đây không phải vì mục đích này sao? Không cần biết hắn là ai, phải thay đồng loại đi báo thù.” Ngay cả người có gan nhỏ nhất là Thỏ Vương cũng đứng lên hưởng ứng, người chết nhiều nhất là Thỏ tộc.

“Không sai, thù này không báo, không phải là Yêu!”

“Các Yêu Hồn của Tộc ở trên cao, chúng ta thề báo thù này.”

“Diệt trừ những người không bằng cầm thú, đưa Yêu Giới đến thái bình!”

“Vì Yêu Giới…”

Các Yêu Vương khác rối rít đứng lên hưởng ứng, ngay cả các yêu tinh đợi ở bốn hướng đợi lệnh cũng hiện hình, ánh mắt cùng móng vuốt phát sang, hô lớn khẩu hiệu báo thù. Chỉ một lúc đủ các loại yêu rống sói tru, vang tận mây xanh, thật lâu không ngừng, mãi đến…

“Gì đó…” Một âm thanh tinh tế bỗng vang lên trong bầy yêu, “Ta cảm thấy không cần phải đi.”

Tinh thần quần chúng phẫn nộ như sóng triều đang dâng lên, đột nhiên xuất hiện âm thanh phản đối, mặc dù âm thanh không lớn nhưng thành công đưa đến sự chú ý của lũ yêu. Tiếng gọi ầm ỉ dừng lại, tất cả yêu đều dùng ánh mắt đồng loạt đâm tới.“Là ai?” Hổ Vương phát ra một tiếng hổ gầm hỏi yêu tinh không có gan.

Lũ yêu tìm khắp bốn phía, rõ ràng năm giác quan của yêu tộc nhạy bén nhưng tìm nửa ngày lại không thấy người vừa lên tiếng.

“Cuối cùng là ai mới vừa nói chuyện?” Hổ Vương có chút tức giận, “Ở đâu ra yêu tinh sợ hãi như vậy? Có gan đứng ra cho bản vương!”

“Ta ở nơi này, nơi này!”

“Đâu?” Lũ yêu lần nữa kiểm tra xung quanh mấy lượt, vẫn không thấy người lên tiếng là ai.

“Nơi này nơi này…” Âm thanh kia lại nổi lên, “Bên trái bên trái, không đúng…Qua rồi, bên phải một chút, sai lầm rồi, nhìn nơi này, nhìn cái này!”

Lũ yêu đi theo tiếng nói nhìn xung quanh nhiều lần, vẫn không tìm được người lên tiếng.

“Ai! Sao lại vậy, ta ở nơi này!”

Mãi đến khi nghe một tiếng thở dài, bóng người đột nhiên dùng cả tay cả chân leo lên lũ yêu ngồi trên đài cao của Yêu Vương. Lũ yêu lúc này mới thấy được người lên tiếng.

Đó là một nữ tử mặc cái áo choàng đầy bụi bẩn, hai vai vô lực hạ thấp, cặp mắt vô thần hướng xuống, cả người lộ ra khí chất lười biếng, vóc dáng vừa thấp vừa gầy, sắc mặt còn có chút vàng.

Trong đầu lũ yêu đồng thời hiện ra một chữ “Yếu”, quá yếu rồi! Ngay cả yêu khí trên người cũng yếu đến đáng thương, tựa như chỉ cần một  yêu tinh tùy tiện thổi nhẹ, đều có thể đem nàng thổi bay mất.

Cũng khó trách lũ yêu vừa rồi tìm nửa ngày cũng không tìm ra người này, một yêu tinh như vậy thật sự là quá tầm thường.

Hổ Vương máu nóng nổi lên nhìn không được, mũi hổ phun ra một cái, hung ác nói, “Hừ, ngươi một tiểu tử không có gan, chỉ mấy người tu sĩ liền có thể dọa ngươi sợ, còn sợ thành bộ dạng như vậy.” Yêu đều có thể biến hình, nhưng đây là Đại hội Vạn Yêu, cho nên Yêu tộc ở đây hầu hết đều lộ ra phần nguyên hình của chủng tộc, chỉ có nàng còn duy trì hình người hoàn chỉnh, cái này làm cho Hổ Vương càng nhìn càng ngứa mắt, “Không dám lộ ra nguyên hình, ngươi cuối cùng là yêu gì?”“Ta là người.” Nữ tử trả lời.

“Người yêu?” Hổ Vương sửng sốt một chút, “ Người yêu là yêu gì? Chưa từng nghe!”

“…” Nữ tử mặt co rút, kiềm chế, chớ mắng người…

“Một yêu tinh nhỏ yếu cũng dám lộn xộn đến tham gia vạn yêu đại hội.” Hổ Vương tức giận trợn mắt nhìn nữ tử một cái, “Ngươi một tiểu yêu không có gan, đừng có ở đây nói bậy nói bạ, ảnh hưởng tinh thần báo thù của chúng ta.”

“Không, ta nghiêm túc.” Nữ tử không biết hối cãi lại giơ tay lên, đầu vai không tự chủ rũ xuống, càng lộ ra yếu hơn, “Các ngươi thật sự không cần phải ra ngoài tìm người báo thù.”

“Vẫn còn dám nói!” Hổ Vương tức giận, rống lớn một tiếng, “Có tin hay không ta ăn tiểu yêu ngươi.”

“Ngươi ăn ta, cũng không sợ tay không một chuyến à?”

“Ngươi có ý gì?”

“Ý của ta là, các ngươi vừa mới nói chuyện giết hết yêu tộc, kẻ không bằng cầm thú…” Nàng thở dài, vỗ một cái lên áo choàng bụi bẩn, ngẩng đầu lên, vẫn một bộ mặt ủ dột, chỉ chỉ cái mũi của mình nói, “Khả năng…Là ta!”

Vạn yêu: “…”

!!!!!!!!!!

Toàn trường an tĩnh ba giây, yên lặng như tờ.

Ba giây sau…

“Giết nàng!”

Vạn yêu phản ứng lại, cùng nhau hướng về nữ tử nhào tới.

Cô gái kia bộ dáng lười biếng phải chết không sống, thở thật dài…

Động vật nhỏ cái gì --- Thật là phiền phức a!

Sau năm phút.

Xác Yêu đầy đất, máu chảy thành sông…

--Lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng của Đại hội Vạn Yêu, tấm màn rơi xuống!

Chương 2: Thỏ Thỏ ăn ngon

Khu rừng rậm đang ồn ào náo nhiệt, nay yên tĩnh ngay cả tiếng côn trùng hay tiếng chim đều biến mất sạch.

Nữ tử áo màu xám hai mắt ngẩn ra ngơ ngác ngồi trên xác hổ to lớn, dáng vẻ mệt mỏi co chân lại, ngồi lâu mới nhẹ than một tiếng, khẽ lầm bầm câu, “Aiz…Mệt quá, về nhà thôi!”

Nói xong mới từ từ đứng dậy từ xác hổ trèo xuống, sờ sờ bụng, cảm giác có chút đói, nhìn xung quanh một vòng xác chết các loại Yêu tộc nằm đầy đất, nếu tất cả đã chết, hay là…Làm bữa ăn khuya?

Suy nghĩ một chút xoay người đi đến chỗ Thỏ Vương màu trắng, vừa muốn đưa tay nắm đuôi thỏ kéo đi, con vật Thỏ Vương nằm cứng đơ dưới đất đã lâu bỗng nhiên nhảy lên

(⊙ o ⊙)

Nó nhảy lên nhưng cũng không phải chạy trốn mà xoay người đến chỗ nàng đang đứng dập đầu vang ầm ầm, ngẩng đầu lên.

“Thượng tiên tha mạng, thượng tiên tha mạng, ta sai rồi, chúng ta có mắt như mù xúc phạm đến thượng tiên.” Thỏ Vương đầy mặt nước mắt nước mũi, đầu thỏ đập xuống mỗi một cái đều cố sức đập, thân thể con Thỏ đầy lông run lên từng đợt.

“Ngươi vừa rồi đang giả chết?” Nữ tử mở lớn mắt nhìn, ngồi xuống trước mặt thỏ.

Thỏ Vương run càng mạnh, “Thượng tiên tha mạng, ta chỉ là một Thỏ Vương nho nhỏ, ta với bọn họ không giống nhau. Ta ăn cỏ, cho đến giờ cũng chưa từng ăn thịt người. Ta trên có thỏ già dưới có thỏ con, trong bụng còn thỏ con chưa ra đời, không thể chết được. Cầu xin ngài cho ta một con đường sống.”

Quá kinh khủng, từ trước tới nay nó chưa từng gặp qua người nào có tu vi cao như vậy. Rõ ràng nhìn giống như người phàm yếu ớt, chỉ trong nháy mắt diệt hàng vạn yêu thú, thậm chí trong số đó có chín Yêu Vương cấp mười. Chiêu thức không nhìn ra quy tắc hay trình tự gì, tát một cái có thể đập chết mười mấy yêu thú. Lũ yêu ngay cả tu vi của nàng sâu hay cạn còn chưa kịp nhìn ra đã trực tiếp xuống Hoàng Tuyền.

Quá đáng sợ… Quá đáng sợ…

Khó trách suốt ba tháng qua, tất cả người Yêu Giới ra ngoài đều không ai trở về được. Có nhân vật lợi hại như vậy, nếu muốn diệt hết Yêu tộc cũng chỉ một hai giờ.

“Ngươi đang mang thai thỏ nhỏ rồi hả?” Nàng đột nhiên hỏi.

“Ừ…Đúng thế.” Thỏ Vương gật đầu, cái bụng rụt lại theo bản năng.

“Ồ.” Nữ tử ngẩn ngơ, hướng nó gật đầu một cái, “Chúc mừng a!”

“A?” Thỏ Vương sững sốt, phản xạ có điều kiện đáp lại một câu, “Cảm…Cảm ơn?” Ý của nàng kia là gì? Chẳng lẽ là chú ý đến con nhỏ trong bụng?

“Ngươi thật sự chưa từng ăn thịt người?”

“Thật sự thật sự!” Nó điên cuồng gật đầu, “Ta tu đạo ăn chay, người xem lông trên người ta, không có chút máu oán khí.”

“Ồ, vậy ngươi đi đi!” Nàng thoải mái phất phất tay, còn dặn dò một câu, “Trở về ăn cỏ nhiều một chút, sinh bầy thỏ tiếp tục ăn.”

“A! À?” Thỏ Vương hoàn toàn đứng hình, đột nhiên hai mắt trợn to, “Ngài tính…Bỏ qua cho ta?”

“Ừm.” Nàng gật đầu, một lát lại nói thêm một câu không rõ ý, “Ăn khuya béo phì.”

Thỏ Vương vẫn không thể tin được, bản thân dễ dàng như vậy nhặt được về một mạng, nhìn xác Yêu đầy đất, “Ngài…Thật sự không giết ta phải không?”

“Ta không giết động vật nhỏ, lừa gạt ngươi làm gì?” Nó cũng không ăn thịt người.

“Nhưng…Lúc trước Yêu giới chết nhiều nhất là thỏ…”Thỏ Vương nói một nửa lập tức lấy tay bịt kín miệng. Ba tháng chết hơn trăm con yêu, 1 phần 3 đều là thỏ yêu.

“Ừ…” Nàng lại không chút tức giận, ngược lại nghiêm túc suy nghĩ, “Hình như có chuyện như vậy.”“Tại sao?”

“Bởi vì… Thỏ Thỏ ăn ngon a!”

“…Cái gì?” Cái này là lý do quỷ gì?

(╯°Д°)╯︵┻━

Nữ tữ thay đổi dáng vẻ lười biếng, nghiêm túc nhắc nhở, “Ngươi nhìn này…Thịt nai quá già, thịt hồ ly có mùi khai, Hổ già dù sao cũng là động vật cần bảo vệ, có chút không dám ăn, thịt rắn ít mà xương lại nhiều…” Nàng đếm từng mục trên ngón tay, cuối cùng đưa ra tổng kết, “Cho nên mới nói, thỏ các ngươi rất được, ừ…Ăn ngon!”

Thỏ Vương chỉ cảm thấy đáy long dâng lên mùi vị chua xót, hóa ra Thỏ tộc có số lượng chết nhiều, là bởi vì thịt! Nó không chút nào nghĩ đến việc bị ăn!

Chờ một chút!

Trong đầu Thỏ Vương xuất hiện một câu trả lời không tưởng, “Cho nên, thượng tiên ngài giết chút yêu thú kia là vì…”

“Ăn a!” Nàng trả lời đương nhiên phải thế, “Ta cũng phải sinh hoạt qua ngày.”

“…”Vì vậy những Yêu tộc kia, đến xương cốt cũng không còn, là bởi vì đều trở thành thức ăn? Không phải nói người tu tiên sẽ ích cốc sao? Ba môn sáu phái đều là đám lừa gạt!

(╯°Д°)╯︵┻━┻

“Ồ, cũng không hoàn toàn là vậy.” Nàng nghĩ tới chuyện gì, tay chỉ xác yêu thú đầy dưới đất bổ sung, “Ta ở nhà lá gần đây, các ngươi hơn nửa đêm không ngủ, còn ở chỗ nào khóc gào không ngừng, làm ta tỉnh. Ngươi phải biết…Ai đang ngủ bị đánh thức cũng không vui, nên qua đây nhìn một chút.”

“…” Cho nên vạn yêu chết, là bởi vì tiếng ồn quá lớn khi mở hội nghị?

Thỏ Vương bị sự thật tàn khốc này kích thích. Nhìn thấy sau khi giải thích xong, nữ tử xoay người muốn đi, có lẽ thấy nàng nói chuyện cùng giá trị vũ lực trái ngược nhau để cho nó trở nên mạnh mẽ, Thỏ Vương có một kế hoạch to gan.
“Thượng tiên, xin dừng bước.”

Nàng dừng bươc chân, quay đầu lại, “Còn có việc?”

“Việc này… Thượng Tiên.” Thỏ Vương cố gắng đè con tim hoảng sợ xuống, “Thượng tiên nếu như thiếu nguyên liệu nấu ăn, chút chuyện nhỏ này, Thỏ yêu tộc ta nhiều, lại chia ra phân bố khắp nơi, đồ ăn gì đều có thể tìm được, hay là…” Nó nhìn sắc mặt đối phương, nuốt nước miếng một cái, kiên trì nói tiếp, “Ta mỗi ngày đúng giờ đưa nguyên liệu nấu ăn đến nhà cho ngài được không?”

“Ồ, có thể vậy được sao?” Nữ tử mắt sáng sực, một lúc mắt lại tối đi, “Ta cũng không có tiền mua thức ăn bên ngoài.”

Thức ăn cái quỷ gì?

“Thượng tiên không phải lo, là tại hạ tự nguyện biếu ngài, không cần linh thạch tiền bạc!”

“Vậy không tốt lắm…” Mặt nữ tử đỏ lên, hơi ưỡn ẹo gãi đầu, “Làm phiền ngươi quá không?”

“Không không không, không phiền chút nào.” Thỏ vương được yêu thương mà kinh sợ, dùng sức lắc đầu.

“Ồ, vậy cảm ơn nhiều.”

“Phải, phải.”

Thỏ Vương cười cười lấy lòng, lúc này mới xách theo gan thỏ nói ra mục đích của mình, “Như thế… sau này tộc ta ra vào Yêu Giới, có thể hay không xin ngài…Nương tay chút, không giết?”

“Được thôi!” Nàng không chút suy nghĩ gật đầu, “Chúng nó không ăn thịt người là được.”

“Thượng tiên yên tâm, chúng nó đều là yêu thú ăn chay.” Thỏ Vương không thể tin được lại có thể cùng nàng nói chuyện dễ dàng như vậy, hơn nữa giống như… Thật khách sáo, “Cứ quyết định như vậy đi, bắt đầu từ ngay mai ta sẽ gọi người đưa nguyên liệu nấu ăn cho ngài.”

“Khổ cực ngươi rồi.”

“Không khổ cực.”

“Không còn chuyện gì nữa, ta về ngủ trước đây.”

“Thượng tiên đi thong thả!”

“Gặp lại sau.”

“Thượng tiên?”

“Ừ?”

“Còn không biết tên của ngài là?”

“Ồ, ta tên Thẩm Huỳnh.”

“Thẩm thượng tiên đi thong thả…”

Chương 3: Quấy nhiễu người ngủ mơ

Edit + Beta: Tiểu Phiến

---------------------------------------------------------------------

Thời điểm Thẩm Huỳnh trở lại nhà lá của chính mình đã là nửa đêm.Nàng kéo dài chăn,nằm vào trong,thở phào một cái thật dài,cuối cùng cũng coi như yên tĩnh.

Nàng xuyên qua đây đã sắp 4 tháng,cũng không biết đây là địa phương nào, đâu đâu cũng có thứ kỳ quái.Bởi vì có chút mù đường,nàng vòng vo trong rừng này đến mấy ngày cũng không thấy nửa bóng người,nhất là qua mấy ngày ăn gió nằm sương mà sống,đói bụng đến ngực dán vào lưng thì ở đằng sau lưng,rốt cuộc là may mắn gặp được mấy tên lên núi săn bắn,bọn họ cho nàng mấy củ khoai lang mật,tạm thời an ủi dạ dày nàng đứng dậy khởi nghĩa.

Ban đầu bọn họ mời nàng cùng xuống núi,nhưng nàng lại nghĩ nếu cố gắng còn có thể xuyên trở lại nên nàng liền từ chối,trở lại cái nhà tranh này chờ xem khi nào thì có thể bất ngờ trở lại.Cái nhà lá này,tuy rằng cũ nát đến tưởng như bất cứ lúc nào cũng có thể sập,cũng may còn có thể ngăn gió chắn mưa,ở lại mấy ngày,nàng ở nhà phế bỏ đi thuộc tính bạo phát,lại càng không muốn động.

Nhưng ai biết lần này ở nhà,lại ở nhà đến gần 4 tháng.Cuối cùng vẫn không trở lại,đồng hương cho khoai lang mật nhưng đã ăn xong từ sớm,nàng không có cách nào khác,đành phải ra ngoài tìm thức ăn.

Rừng sâu cây cối rậm rạp,nàng căn bản không phân biệt nổi thứ gì có thể ăn,thứ gì không ăn được.Động vật nhỏ lại có rất nhiều,mỗi con đều có nhiều dinh dưỡng,đều so với những con vật phổ thông lớn hơn không ít,hơn nữa nàng còn phát hiện,những động vật nhỏ này còn biết nói!

Không thể không nói,là một người theo chủ nghĩa vô thần,nàng ban đầu đã bị sợ hết hồn. Nhưng đói nên phải ác,nàng không lo nổi loại chuyện quái lực loạn thần* nữa rồi.Lại nói nàng là người đã chuyển kiếp,không cùng thế giới,cũng không phải động vật không thể có chút biến dị?

[ *Quái lực loạn thần: Ta không hiểu nữa O_O Có ai hiểu từ này nghĩa là gì không? O_O ]

Mãi đến lúc nàng phát hiện một con Kuro Usagi* đang cắn người,thuận tay đánh,cứu mấy người kia.Nhìn một cái đó còn là người quen,chính là mấy thợ săn cho nàng khoai lang,lúc này mới biết hóa ra mấy tiểu động vật này lại là yêu ăn thịt người.

[ *Kuro Usagi: Là một nhân vật anime mặc bộ đồ thỏ con O_O Nếu muốn biết thêm chi tiết mời tra gg, ta nhìn ảnh nó cũng thấy dễ thương đó,lại còn sẹc xi O_O ]

Mấy thợ săn kia cho rằng nàng là tiên nhân,đối với nàng cảm tạ.Cũng không tiếp tục mời nàng xuống núi,hơn nữa đối với hành vi săn yêu của nàng luôn miệng tán thưởng.Khích lệ nàng giết nhiều thêm mấy con để tránh chúng nó ăn thịt người,cũng nhét cho nàng càng thêm nhiều khoai lang mật.

Thẩm Huỳnh vốn đang dự định xuống núi:"....."

-_-|||

Nhìn khoai lang mật trong tay,nàng thực khó mà nói bản thân không muốn làm.Vì vậy,từ nay nàng sống bằng cách săn yêu,bắt đầu những động vật nhỏ kỳ quái này,ít nhất thịt vẫn ăn ngon hơn khoai lang mật.

╮(╯▽╰)╭

Đi săn hồi lâu,nàng phát hiện thân thể của mình thật giống như xảy ra chút thay đổi? Rõ ràng cho tới bây giờ nàng đều không có đánh nhau,nhưng cho dù là gặp phải động vật nhỏ kỳ lạ nào,nàng luôn có thể dễ dàng bắt đối phương.Hơn nữa khí lực lại rất lớn,ngay cả bản thân nàng cũng không thể tin tưởng được.

Rõ ràng có vài động vật nhỏ còn có năng lực đặc thù,tỷ như há mồm có thể phun lửa,hay giơ tay liền có thể bổ.Nhưng những kỹ năng này lại giống như không có hiệu nghiệm với nàng,phun lửa nhiều lắm cũng chỉ có thể thiêu được một vạt áo nàng,dùng đất chôn nàng vẫn còn có thể bò ra.Thậm chí có lúc nàng cố tình để bị cắn một cái,kết quả lại tét đối phương miệng đầy răng nhọn.

Rõ ràng da thịt nàng mềm mại ôn nhu sờ một cái là chuẩn như thế,vậy mà đối phương lại không cắn nổi.Lúc bắt đầu nàng còn tưởng mấy là do mấy động vật nhỏ này quá yếu.Còn thử rút mấy cây đại thụ trăm năm,kết quả mấy thứ này căn bản lẫn lộn cây già,nàng dễ dàng rút lên như nhổ hành.Mấy chục cây già trước nhà nàng bị nàng rút sạch sẽ,vì vậy....nàng thuận tiện vòng qua cái sân nhỏ.

-_-|||

Lúc này mới xác nhận một chuyện,nàng ở thế giới này..... hình như là vô địch?

Nàng cảm thấy đây cũng là dị thế trọng lực kém Địa Cầu,là hiện tượng bình thường,trọng lực Địa Cầu cùng Mặt Trăng còn không giống nhau mà.

Nói thật sau khi phát hiện vấn đề này,nàng muốn tìm người khác xác nhận một chút, nghe nói cái thế giới này còn thật sự có tiên nhân, đáng tiếc một tháng này nàng chẳng thấy được mấy người.Chỉ có thể bất đắc dĩ ở lại nơi này,tính tình nàng luôn an nhàn,nói dễ nghe là tùy theo hoàn cảnh, khó nghe một chút chính là không biết đi lên sẽ chết liền ở nhà lười biếng.Đời người thật đúng là không có gì theo đuổi.

Mặc dù kỹ thuật nấu nướng một lời khó nói hết,thường xuyên làm cháy nồi,cũng may không cần đói bụng.Biết nói chuyện với tiểu động vật ăn thịt có chút không được tự nhiên,nhưng ăn ăn....cũng thành thói quen!

╮(╯﹏╰)╭

"Thật là mệt..." Cơn buồn ngủ ập tới,Thẩm Huỳnh duỗi người,kéo lên cái chăn cũ nát.Chiều nay đã đủ mệt mỏi,rốt cuộc có thể tiếp tục ngủ,hy vọng sẽ không gặp người quấy nhiễu nàng ngủ đi.

Nàng nghĩ như vậy,nhưng mới vừa chợp mắt,bên tai đột nhiên ầm một tiếng nổ vang.Một đạo tia chớp bổ xuống, trực tiếp bổ ra một lỗ thủng to trên mái nhà,theo một tiếng "bá lạp lạp"* sụp đổ,cỏ bắn tung tóe,căn phòng nhỏ trải qua một trận mưa gió liền sập hơn phân nửa, chỉ còn dư lại một tấc đất chỗ giường nhỏ của nàng.

[ *Bá lạp lạp: Thứ lỗi cho ta không biết phải sửa cái này như thế nào =_= nó là một tiếng động đổ xuống đó nhưng trong tiếng việt là cái gì thì ta chịu =_= ]

Thẩm Huỳnh: "..."

Ngay sau đó, "bịch" một tiếng,một bóng người rơi xuống sân,máu bắn tung tóe nhuộm đầy đất, bạch y ban đầu đã bị nhuộm đỏ một nửa,phía trên là đủ loại vết thương.

"Ha ha ha ha..." Tiếng cười phách lối vang lên nửa bầu trời,thân ảnh màu đen ngay sau đó chậm rãi đáp xuống một nửa nhà đã trở thành phế tích của nàng, "Nghệ Thanh,không phải ngươi muốn trừ ma vệ đạo* sao? Không phải ngươi muốn giết ta sao? Tại sao lại không làm được?"

[ *Trừ ma vệ đạo: Diệt trừ ma quỷ bảo vệ lẽ phải ]

"Nhuế Mi..." Người rơi ở trong viện giãy dụa bò dậy, nhưng lại bị thương quá nặng,nỗ lực mất nửa ngày mới có thể chống dậy nửa người, "Ma đầu ngươi dùng linh hồn người sống tế Phệ Hồn Phiên,tu sĩ chính đạo chúng ta..... Nhất định phải giết ngươi!"

"Hừ! Vẫn còn đang mạnh miệng!" Hắc y nam nhân kia lạnh đến rên lên một tiếng, "Nghệ Thanh, ngươi dựa vào việc bản thân là kiếm tu, theo đuổi ta ba ngày ba đêm, hại ta khổ tâm luyện chế Phệ Hồn Phiên thiếu chút nữa hủy trong chốc lát, hôm nay ta liền muốn bắt ngươi tế cờ để tiêu tan mối hận trong lòng ta."

Nói xong hắn liền lấy ra lá cờ trong tay giương lên,nhất thời hơn mười đạo tia chớp phát ra, đùng đùng bổ xuống sân,không chỉ bổ cho người kia một lần nữa tê liệt đến phải trở về, còn đánh xung quanh sân thêm mấy cái lỗ to.

Thẩm Huỳnh nhíu mày..... Nhà của ta.

"Ha ha ha..... mùi vị yêu khí vào cơ thể như thế nào?" Hắc y nam nhân càng cười đắc ý, "Không uổng công ta dốc lòng nghĩ cách bày Tụ Linh Trận,tốn 3 ngày dẫn ngươi tới đây."

"... Hèn hạ!"

"Ai bảo ngươi xen vào việc của người khác." Nhuế Mi cười lạnh một tiếng, "Chẳng qua là giết mấy người phàm mà thôi, Huyền Thiên Tông còn không quan tâm đến,ngươi bắt chó đi cày quản cái gì chứ?"

"Ngươi nói bậy!" Nghệ Thanh há mồm phun ra một búng máu, hoàn toàn không nhấc lên được nửa tia linh khí.Hắn thật sự không nghĩ tới tên Ma tu* này lại có lá gan bày Tụ Linh Trận của cửa vào Yêu Giới.Hắn nhất thời sơ suất trúng chiêu,yêu khí tràn vào cơ thể,linh khí phân tán.Lúc này hắn ta mới đánh lén thành công,làm hắn bị thương tới mức này.Hắn mặc dù chỉ là một tán tu ( người tu luyện tự do,không có tông môn),nhưng cũng là đạo pháp chính thống, cầu là tối cao đại đạo ( Ta cũng không hiểu tối cao đại đạo là cái gì ^3^).Trơ mắt nhìn thấy hắn lấy đi Linh Phách của người sống,làm sao có thể nhịn được,mạng của người phàm không phải là mạng sao?

Lại nói thượng tiên của Huyền Thiên Tông,làm sao có thể không biết việc này,chẳng qua là chưa từng phát hiện mà thôi.

"Được rồi, nếu ngươi đã cố ý tìm chết, hôm nay ta sẽ thành toàn cho ngươi!" Nhuế Mi giương lá cờ trong tay,đang muốn động thủ thì phía bên phải lại truyền tới một giọng nữ mềm mại."Alô, người đó..."

"Người nào?" Nhuế Mi cả kinh, đột nhiên quay đầu nhìn lại,lại nhìn thấy một người nhìn rất bụi bẩn,lại còn bao bọc chăn trên người,cả người bẩn thỉu,còn có mấy cọng cỏ bám trên đầu tóc rối bù.Hắn căng thẳng trong bụng,là một nữ nhân,nàng ở chỗ này từ lúc nào? Dùng tu vi của hắn sao có thể không phát hiện chút nào!

Hắn quan sát nàng một chút,phát hiện nàng hoàn toàn không có tu vi,lúc này mới yên lòng,chỉ là một phàm nhân.

"Không nghĩ tới ở nơi rừng sâu núi thẳm này còn có người phàm cư trú." Nhuế Mi khẽ cong khóe miệng,nổi lên một độ cong quỷ dị, "Lại có một vật liệu tốt để tế cờ."

"Ngươi muốn làm gì!" Nam nhân trong đống phế liệu vừa dứt lời,trên người như bị kích thích mà liều mạng bò dậy la lớn, "Ngươi còn muốn hại người!"

"Ngươi đến lúc này còn muốn làm việc tốt." Nhuế Mi khinh thường, đi về phía Thẩm Huỳnh, "Chính mình đã như vậy, còn muốn đi cứu người!"

"Dừng tay! Nhuế Mi nàng chẳng qua là một người phàm."

"Ha ha..." Hắn càng cười sâu hơn, "Phệ Hồn Nhiên của ta không ngại hồn phách người phàm."

"Ngươi! Cô nương, chạy mau a! Hắn không phải là người tốt!" Người hắn liều mạng bò tới,lại không ngăn cản được bước chân của Nhuế Mi,chỉ có thể la to kêu người chạy đi.

"Hừ, chạy sao?"

"Ngươi đứng lại!"

"Ta nói..." Thẩm Huỳnh vén chăn lên, chau mày, "Các ngươi có thể an tĩnh một chút hay không?" Đã trễ lắm rồi đó.

Nhuế Mi chạy tới mép giường,nghe vậy liền hạ thấp giọng cười cười, "Ha ha, đứa bé, ta lập tức để ngươi an tĩnh!" Là loại an tĩnh vĩnh viễn đó.

Hắn nâng lên cờ trong tay,ánh sáng của điện lấp lánh.....

Thẩm Huỳnh phối hợp đứng lên,thở dài một lần, sau đó đưa tay,trực tiếp bình tĩnh xuyên qua điện quang nặng nề,xách lên cổ áo đối phương.

Ồ?

Nhuế Mi sợ hãi,còn không phản ứng kịp thì đã cảm thấy một trận đất trời quay cuồng trước mặt.

Thẩm Huỳnh nắm cổ áo của hắn,hất sang bên phải một cái,bịch một tiếng đập người xuống đất,lại chuyển qua phía bên trái bất một cái.Giống như nàng đang vẫy túi vải,bên trái một cái,bên phải một cái,nhất thời rừng rậm liền không ngừng vang lên tiếng thình thịch bịch bịch và tiếng nàng than phiền từng câu.

"Ta đã nói không có khí lực thức dậy, bảo ngươi đừng ồn để ta ngủ! Bảo ngươi đừng ồn để ta ngủ đi! Bảo ngươi đừng ồn để ta ngủ...."

Nghệ Thanh: "..."

Hắn... Là hoa mắt đúng không?

Không chờ hắn thấy rõ ràng,mắt đã tối sầm lại,trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

----------------------------------Hoàn chương 3---------------------------------------

Tiểu Phiến: Hãy ném đề cử vô mặt ta đi ^3^

Chương 4: Kiếm tu Nghệ Thanh

Edit + Beta: Tiểu Phiến

---------------------------------------------------------------------

Lúc Nghệ Thanh tỉnh lại liền phát hiện hắn vẫn nằm bên trong cái viện kia,vị trí vẫn không đổi.Bởi vì thương thế quá nặng,hắn nhìn không rõ,chỉ có thể mờ mờ thấy 2 cái bóng màu xám trắng nhợt,cái bóng trắng kia rất lớn,mờ hồ còn tản ra yêu khí.

Có yêu sao? Hắn không khỏi có chút lo lắng,nhưng hắn không lo lắng đến bản thân, mà là lo lắng cho cô nương kia, không biết nàng có sao không? Chẳng qua là hắn quả thực quá mệt mỏi,vừa thanh tỉnh được một lúc liền hôn mê thêm một lần nữa.

Lúc tỉnh lại lần thứ hai,hắn vẫn nằm ở đó,thân thể không lật đến một cái,nhưng lần này so với lúc nãy tốt hơn,đã có thể nghe thấy âm thanh.

"Thẩm thượng tiên, ta lại đến rồi! Đây là thứ ăn ngon nhất ở Yêu giới,người nhìn xem!"

"Củ cà rốt?"

"Đúng,nhưng mặn mà,người nhìn màu sắc này đi,phần nước nữa.Tộc chúng ta thích ăn nhất."

"Ây.... ngươi quả nhiên là con thỏ,lần sau có thể đổi loại khác không?"

"Được,không thành vấn đề! Thượng tiên còn cần gì không?"

"Có,ngươi có thể hay không....."

Có thể cái gì,hắn không nghe thấy phía sau nữa,vì hắn lại hôn mê.

Lần thứ ba tỉnh lại,hắn còn....còn.....còn nằm ở trong sân,đúng,vẫn là vị trí cũ. -_-|||

Lúc này ý thức của hắn đã hoàn toàn thanh tỉnh,đã có khí lực quay đầu,rốt cuộc cũng thấy rõ thân ảnh màu xám tro,đó chính là cô nương đêm đó,mà nàng thật giống như..... Đang đào hầm!

...

"Yo, hóa ra ngươi vẫn còn sống a!" Nàng đột nhiên thở dài.

Trong nháy mắt,Nghệ Thanh cảm thấy nàng giống như có chút thất vọng,nàng thất vọng cái gì? Là do hắn không có chết?

Hắn vẫn còn chưa hiểu rõ,lại thấy nàng nửa người nàng trực tiếp trong hố sâu bò ra,đưa một vật trong tay đến bên miệng hắn,rất tùy ý nói một câu, "Có đói bụng hay không, có muốn ăn không?"

Nghệ Thanh nhìn một cái,lại là băng tố vạn năm cực kỳ hiếm! Xem ra là do hắn nghĩ nhiều,loại này là thánh dược chữa trị kinh mạch,coi như là tam tông lục phái cũng có rất ít.Nàng lại có thể tùy ý đưa cho hắn chữa thương! Cô nương này cũng quá lương thiện rồi.

Nhất thời hắn có chút do dự,ân tình lớn như vậy,cũng không biết nên báo đáp như thế nào, nhưng tình huống của hắn bây giờ,quả thật rất cần.Suy nghĩ một chút,hắn quyết định gật đầu, "Cảm ơn."

Hắn ôm lấy tấm lòng đang cực kỳ cảm động,cúi đầu từng miếng từng miếng gặm lấy băng tố vạn năm trong tay nàng.Mãi đến khi ăn xong,dường như chỉ trong nháy mắt,linh khí trong cơ thể hắn đã bắt đầu khôi phục,gân đã gãy lìa cũng bắt đầu chữa trị.

Thẩm Huỳnh yên lặng nhìn hắn,người này nằm trong sân không nhúc nhích đã mấy ngày,ngay cả hô hấp cũng không có,ngay từ đầu nàng nghĩ người này đã chết rồi,nhưng nàng lười biếng đã quen,quả thực không muốn phí sức lôi người này ra mới để hắn nằm đấy.Hôm nay có linh cảm nghĩ nên đào hố chôn,kết quả hắn tỉnh lại rồi.

"No rồi? Còn muốn không?" Thẩm Huỳnh lại móc ra củ cà rốt Thỏ Vương đưa.

Nghệ Thanh rất muốn trả lời nàng,nhưng thực sự trên người quá đau,trải qua sự thống khổ của gân mạch chữa trị cũng không phải người thường cũng có thể nhịn,lại cộng thêm việc tu vi của hắn bị Yêu khí áp chế,không thể khép kín ngũ giác ( 5 giác quan),lại càng thống khổ vạn phần, hắn chống đỡ cũng không được một lúc,lại lần nữa hôn mê bất tỉnh.

"A lô! Ngươi không sao chớ?" Thấy người lại đột nhiên bất động,Thẩm Huỳnh cầm củ cà rốt chọc chọc, "Sẽ không phải là ngươi dị ứng với cà rốt đấy chứ?"(⊙ o ⊙)

Nàng dò hơi thở ở mũi,đến,lại không tức giận! ( Ta không hiểu câu này O_O)

Thẩm Huỳnh: "..."

Nàng đột nhiên cảm thấy có chút oan!

0| ̄|_

Lúc Nghệ Thanh tỉnh lại lần thứ tư,không sai,hắn vẫn còn trên mặt đất.Nhưng lúc này kinh mạch toàn thân hắn đã được chữa trị,chẳng qua là trong cơ thể Yêu khí không rõ ràng, không thể dùng linh lực.Mà cô nương áo xám cứu hắn đó,còn..... Còn đang đào hầm.

-_-|||

Vẫn là đào cùng một cái,lần trước đào được đến thắt lưng,lần này đã đào tới cổ rồi.

"Cô nương?" Hắn ngồi dậy, không nhịn được lên tiếng.

Người đang nghiêm túc đào hố quay đầu,tựa hồ là ngẩn ra, "Ồ,hóa ra ngươi còn chưa chết à?" Nàng nhíu mày một cái,thở dài,lúc này mới dùng cả tay chân từ trong hố bò ra,một bên trèo còn một bên lẩm bẩm, "Không nói sớm,để ta đào lâu như vậy."

Nghệ Thanh thuận tay lôi nàng một cái, giúp nàng đi ra.Hắn quay đầu nhìn cái hố sâu kia,theo bản năng hỏi, "Cô nương ngươi đây là..." Tại sao hắn lại có cảm giác nàng càng thất vọng hơn so với lần trước.

Sắc mặt của Thẩm Huỳnh thật giống như vừa bị quất một cái,nàng khẽ ho khan vài tiếng,vẻ mặt thành thật nói, "Cái này còn không phải là bởi vì sân nhỏ đã bị tên hắc y bổ cho nhiều lỗ sao,ta đang muốn san bằng tất cả a."

"Nhưng mà ngươi đang đào hầm a!" Nghệ Thanh lại càng nghi ngờ hơn.

"Đúng vậy!" Nàng tiếp tục nói, "Không đào, ở đâu ra đất lấp hố!"
"..."

Nghệ Thanh có chút sửng sốt,làm sao hắn lại cảm giác đạo lý này có chút lạ? Nhưng hắn cũng không tiếp tục hỏi,ngược lại xoay người về phía nàng cung kính chào một tiếng, "Tại hạ là Nghệ Thanh,đa tạ ân cứu mạng của cô nương!"

Ồ? Thẩm Huỳnh ngẩn ngơ, nàng có thể cứu chữa hắn sao?"

(⊙_⊙)

"Dám hỏi quý danh của ân nhân?"

"Thẩm Huỳnh."

"Thẩm cô nương,ân cứu mạng này phải báo đáp,sau này dù ngươi có bất kỳ sai khiến nào,chỉ cần không vi phạm đạo nghĩa,Nghệ Thanh nhất định không từ chối."

"Không cần,ta cũng đâu có làm cái gì."

"Không,ơn này nhất định phải báo,nếu không ta sẽ cắn rứt lương tâm.Mời ân nhân cứ việc phân phó." [ Câu "cắn rứt lương tâm" là do ta chém đó =)))) ]

"Cái này...." Nàng suy nghĩ một chút,đưa xẻng trong tay cho hắn, "Nếu không ngươi giúp ta lấp hố đi,ta đã lấp hơn mười ngày rồi,thật phiền toái."

"Được!" Nghệ Thanh vui mừng,lập tức nhận lấy xẻng trong tay nàng, "Nhất định ta sẽ làm tốt việc ân nhân nhờ."

"Ây... Ngươi vui vẻ là được rồi, ta trở về rửa tay."

"Ừ,người đi thong thả!" Hắn lần nữa cúc cung. [ cúc cung tức là kính trọng ]

Lúc này Thẩm Huỳnh mới trở lại trong phòng.

Thân thể Nghệ Thanh có tố chất vượt qua thử thách kiếm tu,mặc dù yêu khí trong cơ thể không rõ ràng,không thể sử dụng thuật pháp,nhưng lấp mấy cái hố với hắn mà nói đều không thành vấn đề.Không tới một lúc,hắn đã đem tất cả mấy cái hố trong viện đều lấp hết,bao gồm cả cái hố sâu 2m của Thẩm Huỳnh.

Hắn đang muốn vào trong nhà bẩm báo với ân nhân,lại đột nhiên cảm nhận được một trận âm khí khổng lồ đánh tới,cả người hắn như rơi vào hầm băng, thân thể trong nháy mắt liền tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu, đây là yêu khí! Yêu khí cực kỳ dày đặc!

"Người nào?" Hắn lấy ra vũ khí của mình,xoay người nhìn về phía khởi nguồn của yêu khí.

Thế nhưng hắn chỉ thấy trong rừng,một thân ảnh màu trắng giật giật bật bật tới, tai dài môi đỏ mọng,ba múi miệng (???).Lại là một cái thỏ yêu,mà quanh thân hắn nồng nặc yêu khí,ít nhất là bát giai,không! Có lẽ còn cao hơn! Yêu khí đậm đặc tới mức này.... Đây là một cái Yêu Vương!

Nghệ Thanh nhất thời có chút tuyệt vọng,hắn lại không nghĩ sẽ gặp một cái Yêu Vương vào lúc này.Chưa nói đến linh khí hắn còn chưa hồi phục,coi như là thời kỳ toàn thịnh của hắn,lấy tu vi Kim Đan của hắn,so với tu vi Nguyên Anh của Yêu Vương trước mặt,cũng là không có chút phần thắng nào.

Mặc dù tu tiên một đường từ trước đến giờ đều là nghịch thiên,bắt đầu từ khi bước lên con đường này,hắn đều chuẩn bị liều chết làm xong.Nhưng giờ phút này,hắn lo lắng cho người trong nhà,hắn chết không sao,nhưng ân nhân phải làm sao bây giờ? Ân tình còn chưa báo, tuyệt đối không thể để cho nàng xảy ra chuyện gì.

Nghĩ tới đây, hắn trực tiếp tiến lên một bước, dùng sức nắm chặt kiếm trong tay, coi như liều cả cái mạng này,hắn cũng muốn che chở cho ân nhân chu toàn.Hắn cưỡng ép điều động linh khí,cơ hồ là trong nháy mắt,hắn liền gặp phải yêu khí cắn trả,đầy miệng ngai ngái vị máu.

----------------------------------Hoàn chương 4------------------------------------------

Tiểu Phiến: Cầu đề cử,cầu đề cử ^3^

Chương 5: Cao thủ lánh đời

Edit + Beta: Tiểu Phiến

---------------------------------------------------------------------

Yêu Vương tới ngày càng gần, lúc này Nghệ Thanh mới thấy rõ, sau lưng nó còn có một chuỗi dài đi theo, vòng một vòng nhỏ nhiều thân ảnh màu trắng. Còn có nhiều thỏ yêu khác! Hắn vừa đếm liền có nhiều hơn hai mươi con.

Mà tất cả còn là một đám thỏ yêu cao cấp!

Lòng Nghệ Thanh lại càng lạnh, một yêu vương hắn đã phải liều mạng, vậy một đám....

Hắn đang nghĩ có nên tự bạo Kim Đan ở thời điểm cùng nó liều mạng hay không thì đôi tai dài của Yêu Vương kia liền run lên, đột nhiên không nhanh không chậm mở miệng, ngữ khí còn cực kỳ cung kính?

[ Thực ra cái từ cung kính kia là ta bịa ra đó, nguyên văn convert là "hiến mị" nhưng ta không hiểu "hiến mị là gì nên thay bằng cung kính. ]

"Ngài khỏe chứ, xin hỏi Thẩm thượng tiên có ở đây không?"

"Ngươi..." Nghệ Thanh mới vừa định xuất đại chiêu liền kẹt, trong nhất nhất thời không biết có nên thả hay không. ( ý là có nên xuất chiêu hay không đó)

"Ồ, ta đã hẹn Tiên giờ nãy sẽ tới." Yêu Vương ha ha cười giải thích, thái độ lại càng thêm cung kính, thái độ như sắp chui xuống hố luôn rồi, "

"Thượng tiên có chuyện gì sao? Không sao, chúng ta chờ là tốt rồi."

Nói xong, nó liền vung tay về phía sau, lập tức mười mấy con thỏ yêu ở đằng sau liền ngay ngắn xếp thành hàng, quy quy củ củ ngồi thành một hàng, ngay cả đuôi cũng không động một cái chứ đừng nói là công kích.

Nghệ Thanh có chút mơ hồ, đây là.... yêu? Tại sao nói yêu đều ác độc, thấy người liền ăn đây?

Σ(°△°|||)︴

"Quý nhân ngài đừng sợ, chúng ta đều là yêu ăn cỏ, đều là thỏ tốt cả." Giống như hiểu được tâm tư của hắn, Yêu Vương thỏ có chút nóng nảy, tựa như sợ hắn hiểu lầm mới giải thích, "Thực sự, chúng ta cùng những yêu quái khác không giống nhau, đều chưa bao giờ ăn thịt người." Nói xong, móng vuốt rụt một cái, càng ngồi ngoan ngoãn hơn.

"..."

"Yo, thỏ, ngươi đã đến rồi." Không đợi Nghệ Thanh hiểu rõ chuyện xảy ra, Thẩm Huỳnh rửa tay xong, lau lau hai cái trên áo bào xám tro, thân hình hướng phía hắn đi tới, "Tới thật sớm a."

"Thượng tiên." Thỏ Vương cả người giống như chạm vào điện mà run lên một vòng, ban đầu thân thỏ thẳng tắp,trong nháy mắt vậy mà lại sụp đổ,toàn thân mềm mại nằm xuống,nếu không phải nó còn đang duy trì hình thỏ,cái tư thế này sẽ có vài phần mùi vị quỳ liếm, "Về phân phó của người, ta đã làm cho đều nhân viên."

Thẩm Huỳnh quay đầu quét một vòng, "Tại sao đều là thỏ,có thể làm được sao?"

"Thượng tiên yên tâm." Thỏ Vương dùng sức gật đầu, "Những thỏ yêu này là của ta,bọn họ làm việc trước giờ đều nhanh nhẹn,giao cho bọn họ nhất định không có vấn đề."

"Nhưng bộ dáng của bọn nó..." Thẩm Huỳnh nhìn một chút bốn cái tay trắng như tuyết của chúng thỏ, "Có thuận tiện hay không?"

"Ồ." Thỏ Vương sững sờ, giờ mới hiểu được ý của nàng, "Không có chuyện gì, bọn họ sẽ sớm hóa thành hình người,chẳng qua đây là thói quen để hình dạng thỏ mà thôi."

Nói xong hắn liền vung tay lên,quả nhiên mấy con thỏ cùng đứng lên,toàn thân thỏ phát sinh biến hóa,không tới một lúc đã hóa thành hình người,chẳng qua là..... phải đỡ lấy cái đầu thỏ.

-_-|||

Thẩm Huỳnh giật giật khóe miệng một cái, cảm thấy có chút cay mắt."Được rồi,các ngươi khổ cực rồi." Nói xong liền phất tay thả cho bọn họ đi vào.

Thỏ Vương lúc này mới dẫn đám thỏ đi vào sân nhỏ, cũng không biết có phải là ảo giác hay không, Nghệ Thanh luôn cảm thấy mỗi lần Thỏ Yêu tiếp xúc với ân nhân đều theo bản năng run lên một cái.

"Này,ngươi,chúng nó đây là....." Nghệ Thanh quả thực không nhịn được mở miệng hỏi, xem xét tình hình những thỏ yêu nàng khai ra.

"Ồ, ta gọi chúng nó tới giúp một chuyện." Thẩm Huỳnh chỉ hướng về phía sau túp lều nhỏ, "Cái nhà này của ta,ngày đó chẳng phải bị bổ hơn phân nửa sao? Ta cũng không tu luyện, cũng may mấy ngày nay trời không mưa,miễn cưỡng thích hợp một chút nên thỏ nói nó sẽ giúp ta,cho nên ta mới gọi nó đến sửa nhà ở."

"..." Nàng kêu Yêu Vương tới sửa nhà ở!

Cả người Nghệ Thanh đều kinh hãi,yêu cũng không phải dị thú nhưng dù sao xưa nay vẫn đối lập với con người,sao lại có thể để bị con người thúc giục.

Nhưng một hồi sau hắn liền phát hiện, bọn nó thật sự nghe lời Thẩm Huỳnh!

-_-|||

Một nhóm lớn thỏ yêu đang hấp tấp tu sửa nhà ở,cây nổi lên liền chặt,cỏ nổi lên liền đắp,cùng nhau đỡ xà nhà,mọi việc đều phân công rõ ràng,phối hợp ăn ý,thật giống như trước đó đã luyện tập đếm rõ số lượng.

Nghệ Thanh tràn đầy thắc mắc trong lòng, hắn lại thấy Thẩm Huỳnh đã bình tĩnh vén tay áo lên, dự định tiến lên hỗ trợ.

Nàng vừa định phụ một thỏ yêu cách nàng gần nhất một tay,cũng không biết thế nào mà thỏ yêu đó run tay một cái,ôm lấy xà ngang bá một tiếng ngã xuống.Thẩm Huỳnh vội đưa tay tiếp lấy mới tránh cho đập phải một con thỏ khác.

"Ngươi không sao chứ?" Nàng quay đầu hỏi.

Đột nhiên lại thấy con thỏ yêu kia vành mắt đỏ lên,rào một cái quỳ xuống, "Thượng tiên tha mạng, ta không phải cố ý, thật xin lỗi, thật xin lỗi, thật xin lỗi!"

Nó vừa quỳ xuống,những thỏ yêu khác như thu được một dạng tín hiệu giống nhau mà bá lạp lạp đồng loạt quỳ xuống đầy đất,hướng về phía nàng điên cuồng dập đầu.Thẩm Huỳnh: "..." Chỉ là muốn giúp một chuyện mà thôi,bóng ma trong lòng các ngươi lớn vậy sao?

"Thôi được rồi." Nàng không còn cách nào khác phải ném xà ngang cho Nghệ Thanh ở sau lưng, "Cho ngươi! Các ngươi tiếp tục đi,ta không tham gia nữa..."

Vừa nói xong nàng liền xoay người trở lại sân nhỏ,cảm thấy có chút kỳ quái,nàng thật sự đáng sợ như vậy sao?

Nàng ngồi xuống ghế đá ở trong viện,thân thể nghiêng về phía trước,theo thói quen giống như quán bún nát nằm ở trên bàn đá.Được rồi,nếu không cần hỗ trợ,nàng cũng lười động. Ánh mặt trời tốt như vậy, thích hợp nhất là... Ngủ.

╮(╯﹏╰)╭

Vì vậy,không tới hai phút,trên bàn đá liền truyền tới —— một âm thanh ngáy to!

Lúc âm thanh kia vang lên,rõ ràng Nghệ Thanh nghe được tất cả thỏ yêu đều cùng thở phào một cái,bộ dạng giống như vừa sống sót qua tai nạn.Tốc độ xây phòng ốc cũng nhanh hơn không ít.

"Cảm ơn quý nhân a." Một con thỏ yêu nhận lấy cái xà ngang trong tay hắn,bộ mặt thực cảm kích,dĩ nhiên coi hắn thành người chung hoạn nạn.

"Các ngươi......tại sao lại sợ Thẩm cô nương như thế?" Hắn không nhịn được hỏi.

"Ngài không biết?" Lúc đó bộ mặt thỏ yêu liền khiếp sợ,hắn không phải bằng hữu ( bạn bè) của thượng tiên sao? Thỏ Vương nói rõ ràng hắn nằm trong nội viện đến một tháng, "Thật ra thì... Ta cũng không phải rất rõ ràng." Thỏ yêu nhìn vương đang đắp cỏ trên nóc nhà một cái, thấp giọng nói, "Chẳng qua là nghe vương nói, vị thượng tiên này pháp lực vô biên,không có người nào địch nổi,cũng không có ai biết tu vi của nàng đã đến cảnh giới nào.Nàng đã ẩn cư ở chỗ này mấy tháng,đặc biệt ngăn những yêu quái ra ngoài ăn thịt người,nghe nói ban đầu có 9 vị Yêu Vương cùng nhau liên thủ,cũng không đánh nàng được tới một chiêu.Cho nên vua căn dặn chúng ta không thể chọc cho thượng tiên phát giận."

Càng nghe,con mắt Nghệ Thanh càng mở lớn,hắn không nghĩ Thẩm cô nương lại..... Không, Thẩm tiền bối là nhân vật lợi hại như vậy sao? Hắn đột nhiên nghĩ tới cảnh tượng bản thân đêm đó bị thương,Nhuế Mi lại bị ba ba đập cho nở hoa đầy đất.Ban đầu hắn cho rằng mình bị hoa mắt nên xuất hiện ảo giác,không nghĩ tới đó thật sự là thật sao?

Ngẫm nghĩ một chút,sau khi hắn tỉnh lại đều không thấy bóng người của Nhuế Mi.Dù nói thế nào thì hắn vẫn là một Kim Đan Ma tu,trừ phi là kiếm tu cùng cảnh giới với hắn hoặc là tu sĩ Nguyên Anh ra tay,nếu không cũng không có người nào làm gì được hắn.Nhưng Thẩm Huỳnh thật sự đến một chút tu vi cũng không có,thực giống như người phàm,lại không có khả năng nàng chạy trốn khỏi tay đối phương.

Hắn lại nhìn người đang nằm trên bàn đá ngủ đến không còn hình tượng,nước miếng chảy ròng, tiếng ngáy khò khò liên tục vang lên.Trên người nàng vẫn không có vết tích nửa điểm linh khí,thoạt nhìn là một cái người phàm yếu ớt.Ở loại tình huống này sẽ có hai khả năng,một,nàng chính là một người phàm,hai,tu vi của nàng quá cao,khả năng đã đến Hóa Thần,thậm chí có thể là cảnh giới cao hơn.Cho nên đã đạt tới trình độ phản phác quy chân*,linh khí tự nhiên thu phóng,người bình thường căn bản không nhìn ra.

[ *Phản phác quy chân: Nghĩa là điểm cao nhất cũng chính là điểm xuất phát, được ứng dụng trong rất nhiều lĩnh vực. Trong võ học, nó có nghĩa là đạt tới cảnh giới “Tối thượng” trong truyền thuyết, quên đi tất cả võ học trong thiên hạ, bản thân đã không còn chiêu thức cụ thể, chỉ dựa vào ý cảnh mà đơn giản xử lý. ( Nguồn: toididaocode.wordpress.com) ]

Mà theo thuyết pháp của thỏ yêu môn,rõ ràng nàng cho thấy loại sau.

Nhất thời Nghệ Thanh từ đáy lòng xông lên một cảm giác cực kỳ kích động,kiếm tâm đã từ lâu không có động tĩnh bây giờ lại trở nên cực kỳ rung động,hưng phấn.Đây là một cao nhân,một cao nhân để cho người không dò được tới đáy.

Cùng lúc đó,"cao nhân Huỳnh" đang trong mộng đẹp,bôi bôi cái miệng,vô thức tràn ra một chuỗi mê sảng, "Ha ha, thịt kho... Lạt tử kê... Ma bà đậu hủ...". ( Mấy cái đó đều là món ăn thôi nên ta không dịch qua tiếng việt nữa đâu =_=)

Nghệ Thanh: "..."

Đúng,đây nhất định là đạo pháp cao thâm,nhất định đúng!

(ˇˍˇ)

-----------------------------------Hoàn chương 5--------------------------------------------

Tiểu Phiến: Cố lên ~~~ Đã tới chương 5 rồi,say oh yeah ~~~ Báo với mọi người là tần suất hoạt động của ta dạo này rất nhanh nha ~ Ta chỉ dùng 2h để hoàn thành chương 5 đó,ơ hơ hơ,tỉnh hình thì có lẽ mấy ngày này mọi người sẽ có một chương mỗi ngày để đọc,ta giỏi hơm? Khen ta đi ~~~ [ lắc lắc mông ~ ing ]

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau