SƯ PHỤ LÀ PHU QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Sư phụ là phu quân - Chương 1 - Chương 3

Chương 1

- " Sư phụ... " 

Mộ Y chống hai tay lên má, đôi mắt to tròn khẽ chớp chớp gọi mỹ nam tử ngồi đối diện. 

- " Hửm? " 

Âu Dương Thiếu Phàm khẽ nhấp một ngụm trà, mắt chẳng buồn giương lên, theo bản năng ậm ừ một câu. 

- " Chúng ta cùng tập thể dục trên giường đi! " 

Mộ Y mắt long lanh buông ra một câu. 

Phụt! 

- " Khụ! Khụ!... " 

Mỗ vị sư phụ không kịp đề phòng phun ra ngụm trà còn chưa kịp nuốt xuống, ho sù sụ. 

Bất hạnh thay ngụm trà ấy lại phun trúng vào y phục của Mộ Y. Bây giờ đang là mùa hè, nàng lại là người sợ nóng nên y phục vốn rất mỏng manh. Nước vừa mới thấm, y phục đã dính sát vào người, mặc dù đã mặc yếm nhưng hai đỉnh nhũ hoa vẫn như ẩn như hiện, dụ dỗ người phạm tội.

Âu Dương Thiếu Phàm nhìn chằm chằm vào mảng xuân quang trước mặt, trong lòng thầm nhủ mình phải nhẫn nhịn.

Hắn nhanh chóng phục hồi tinh thần, hắng giọng hỏi lại. 

- " Tại sao? " 

- " Vì có vẻ rất hay nha. " nàng cười một cách ngây ngô. 

- " Sao con biết là hay? " 

- " A? Khang thúc bảo thế. Thúc nói, nếu con yêu một ai đó thì hãy tập thể dục trên giường với người ấy. Hôm trước con thấy thúc ấy với dì Thẩm làm chuyện đó. Hai người có vẻ rất vui! Dì Thẩm còn kêu lên sung sướng nữa. " 

Âu Dương Thiếu Phàm bất đắc dĩ bóp chán. Gã Khang Nguyên này... lại dạy hư đồ đệ của hắn.

Mặc dù đã sang tuổi 15 nhưng đồ đệ này của hắn rất ngốc, ngốc hiểu theo đúng nghĩa đen. Ngoài việc tu luyện võ công coi như có chút thiên phú ra, nàng quả thật cái gì cũng không biết. Ví như việc " tập thể dục trên giường " này, miệng nàng có thể vô tư mà nói ra câu ấy nhưng trong thâm tâm lại chẳng biết việc này có ý nghĩa như thế nào. 

Thật nan giải! Nếu cứ để tình trạng như thế này, nàng sẽ tự đem mình đi bán cho người khác lúc nào không hay.

- " Vậy... con thật sự muốn làm chuyện đó với vi sư? "

Âu Dương Thiếu Phàm nhẹ gõ tay lên mặt bàn, đôi mắt hoa đào híp lại đầy ám muội.

- " Tất nhiên rồi! Con yêu sư phụ nhất! " 

Mộ Y hớn hở ôm cổ vị sư phụ kính yêu, hôn chụt lên má hắn một cái rõ kêu. Chẳng biết là vô tình hay hữu ý mà đôi gò bồng đảo mềm mại cứ cọ đi cọ lại trên lưng hắn. 

Âu Dương Thiếu Phàm nhắm mắt lại để hưởng thụ xúc cảm tuyệt vời ấy.

Ừm... ngực của đồ nhi hắn to hơn rồi thì phải.

Mỗi tội đầu óc vẫn ngốc nghếch như thế.Giữ nguyên tư thế này được một lúc, Âu Dương Thiếu Phàm liền nhận thấy tiểu đệ đệ của hắn đang bắt đầu rục rịch ngẩng đầu. Dục vọng mà hắn kìm nén bao nhiêu năm nay đã bị sự đụng chạm thân mật của Mộ Y khơi mào.

Mỗ vị sư phụ đau khổ kêu gào trong lòng. 

Ta đã nhẫn nhịn được mấy năm nay, chẳng nhẽ lại không chịu nổi được một thời gian nữa? Phải đợi đến thời cơ chín muồi thì ăn nàng mới ngon.

Cố gắng trấn an phân thân đang đòi được phóng thích, Âu Dương Thiếu Phàm lặng lẽ đẩy cơ thể của Mộ Y ra, bàn tay to lớn xoa đầu của nàng, cưng chiều nói:

- " Bây giờ thì không được. "

- " Tại sao? Có phải sư phụ không thích Tiểu Y nữa? Không muốn tập thể dục với Tiểu Y... "

Nàng ngước đôi mắt ngân ngấn nước lên nhìn hắn, môi đôi nhỏ nhắn chu ra đầy vẻ uất ức. 

- " Không phải. Vi sư yêu con còn không hết sao có thể không thích được! Chẳng qua... con còn nhỏ. Đợi lớn lên thì vi sư sẽ làm với con, được không? " hắn véo mạnh lên bên má trắng nõn của nàng, cười nói.

- " Chuyện này cũng phải đợi lớn lên sao? " 

Mộ Y nghiêng đầu tỏ vẻ không hiểu. Chỉ là tập thể dục thôi mà. 

- " Đúng vậy! Mau lớn lên rồi thành thân với vi sư, làm thê tử của ta. "

- " Thành thân? Thê tử? "

Trên đỉnh đầu Mộ Y càng ngày càng xuất hiện nhiều dấu chấm hỏi. 

- " Ừ! Thôi đừng nghĩ nữa, mau đi tắm đi. Nhìn y phục của con bẩn hết rồi kìa... " 

Nụ cười trên môi Âu Dương Thiếu Phàm vẫn không tắt. Đồ đệ ngốc này, ngoài chính nàng vẫn còn lơ mơ ra thì hầu như tất cả mọi người trên núi Thanh Phong này đều biết nàng sẽ là tiểu nương tử của hắn. Từ khi thu nhận Mộ Y mười năm về trước, hắn đã rất thích nàng. Thích dáng vẻ thanh thuần, đáng yêu vô địch của nàng. 

Thời gian dần trôi qua, sớm ngày hai người ở cạnh nhau, tình cảm của hắn đã chuyển thành tình yêu từ lức nào không hay. Một khi Âu Dương Thiếu Phàm hắn đã động lòng thì sẽ khắc cốt ghi tâm cả đời, không thể nào dứt ra được.

Vì vậy mà hắn đợi, đợi đến ngày nàng chính thức trở thành thê tử của hắn, chỉ còn chưa đầy một năm nữa...

Khi đó, không cần nàng phải nhắc nhở hắn cũng sẽ ăn sạch nàng từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, không sót một chỗ nào.

- " Sư phụ ~ người tắm cho con đi nha. " 

Mộ Y lắc lắc ống tay áo sư phụ, bắt đầu nũng nịu. 

Từ bé đều là hắn tắm cho nàng, điều này đã trở thành thói quen rồi, cảm thấy cực kỳ bình thường. Thực chất toàn thân thể của nàng có chỗ nào là hắn chưa nhìn thấy đâu. 

- " Được. " 

Âu Dương Thiếu Phàm bật cười thành tiếng rồi đứng dậy kéo tay đồ đệ đi tắm. 

Vừa đi, trong đầu hắn vừa âm thầm tính toán. 

Tuy không " tập thể dục " được nhưng " khởi động " một chút thì chắc không sao đâu nhỉ?

Dù sao chỗ đó của hắn đã trướng đau đến mức muốn nổ tung luôn rồi. 

Nếu không được thỏa mãn thì hắn sẽ khó chịu đến chết mất!

----------------------------------------

Tuy Âu Dương Thiếu Phàm tự nhận mình có nghị lực hơn người, nhưng khi nhìn thấy cơ thể không một mảnh vải che thân của Mộ Y thì nghị lực đó đã bay hết đi đâu mất. 

Oành! một tiếng, hơi nóng bốc lên từ gót chân lên tới đỉnh đầu hắn. 

Thật không ngờ, chỉ một năm hắn không tắm cho nàng mà cơ thể của nàng đã phát triển đến mức này. Đẹp không sao tả xiết! 

Mộ Y có làn da trắng hoàn mỹ, trong suốt như dương chi bạch ngọc. Mái tóc nàng dài như thác nước đen bóng chảy xuống bờ vai mảnh khảnh. Khuôn mặt non nớt không tì vết vì nhiễm một tầng hơi nước mà ửng hồng, quyến rũ cực kỳ. 

Dưới xương quai xanh gợi cảm là đôi gò bồng đảo không mấy đầy đặn, nhưng lại mềm mịn, tròn tròn như hai cái bánh bao. Trên đỉnh đồi là đôi kiều nhũ màu phớt hồng đang kiêu ngạo ngẩng đầu, làm cho hắn muốn đến cắn một cái. 

Nhìn xuống chút nữa là bờ eo thanh mảnh, cặp mông tròn trịa, đôi chân thon dài,...

Cuối cùng, ánh mắt của mỗ vị sư phụ dừng lại ở chỗ tư mật của đồ đệ. Tiểu huyệt non mềm chưa từng nếm mùi đời đang không hề che đậy mà phơi bày ra trước mặt hắn. Từ chỗ hắn chỉ nhìn thấy hai cánh hoa màu phớt hồng đang khép vào nhau, thỉnh thoảng còn khẽ run rẩy như đang e ấp, sợ hãi...

Chung quy, Âu Dương Thiếu Phàm vẫn là không nhịn được. Hắn kéo Mộ Y ôm vào lòng, áp đôi môi nóng bỏng của hắn lên môi nàng. Từ trong cổ họng của hắn phát ra mấy tiếng ẩn nhẫn, khàn khàn. 

- " Đồ đệ... thật muốn ăn con ngay bây giờ... "

Chương 2

Mộ Y vốn là đang định tắm, lại tự nhiên thấy sư phụ hôn môi mình thì ngây ra, miệng bất giác hé mở. Âu Dương Thiếu Phàm không bỏ qua cơ hội ấy, nhanh chóng đưa đầu lưỡi tiến nhập khoang miệng đồ đệ, cùng chiếc lưỡi đinh hương của nàng quấn quýt, trêu đùa. 

Mộ Y ngơ ngác để mặc như vậy, không biết sư phụ nàng đang làm chuyện gì. Chỉ thấy khuôn mặt bắt đầu trở nên nóng ran, hơi thở gấp gáp như thiếu đi dưỡng khí. Nước bọt của nàng và của hắn cùng nhau hòa quyện. 

Mút thỏa thê mật ngọt nơi miệng của đồ đệ, cho đến khi nàng sắp thở không thông thì Âu Dương Thiếu Phàm mới lưu luyến rời môi, kéo theo đó là một sợi chỉ bạc. 

Mộ Y tựa vào lòng hắn thở gấp, khuôn mặt ửng hồng và đôi môi sưng đỏ trở nên cực kỳ quyến rũ.

Mỗ vị sư phụ cảm thấy côn th*t bên dưới ngày càng trướng đau thêm. Trong lòng thầm than: tiểu yêu tinh! 

- " Sư... sư phụ? " 

Giọng nói nhỏ như muỗi kêu của Mộ Y vang lên. 

- " Ừ? " 

Âu Dương Thiếu Phàm đáp, bàn tay không chút dừng lại tự cởi y phục của chính mình. 

Chẳng mấy chốc, bộ bạch y tiên đạo cốt đã rơi lả tả xuống nền đất, lộ ra cơ thể tráng kiệt của nam tử.

Tiểu huynh đệ của hắn được giải phóng, lặp tức ngẩng cao đầu, cọ xát vào bụng dưới của Mộ Y. 

- " Sư phụ cũng muốn tắm sao? "

Lần đầu tiên nhìn thấy sư phụ khỏa thân, dù Mộ Y có hồn nhiên đến mấy cũng không tự giác đỏ mặt. 

Âu Dương Thiếu Phàm khẽ cười, vòng tay ôm chặt lấy cái eo mảnh khảnh của nàng, khẽ liếm vành tai nhỏ xinh kia, nói. 

- " Không vội... để vi sư dạy con cách " khởi động " đã. " 

- " Khởi động? Khởi động trước khi tập thể dục trên giường sao? " 

- " Ân, phải khởi động một cách thuần thục... " 

Âu Dương Thiếu Phàm vừa nói, đôi môi nóng bỏng vừa di chuyển xuống cổ nàng, mút mạnh. 

- " Ngô~ " Mộ Y không kìm được rên lên một tiếng. 

Hắn hài lòng nhìn vết hôn hồng hồng trên cổ đồ đệ, khẽ vuốt ve. 

- " Đây là đánh dấu chủ quyền. Con là của ta! " 

- " Vâng! Con là của sư phụ. " 

Mộ Y chẳng hiểu gì, ngô nghê cười. 

Cùng lúc đó, bàn tay to lớn của Âu Dương Thiếu Phàm cũng phủ lên một bên ngực mềm mại của nàng, vuốt ve, nắn bóp. Hắn thích thú nhìn cái bánh bao của đồ đệ bị biến dạng trong tay mình. 

Bất chợt, hắn cúi đầu xuống ngậm lấy đỉnh kiều nhũ khả ái, hết day rồi lại cắn nhẹ. 

- " Ngô... ân... sư phụ... " 

Mộ Y đỏ mặt, luống cuống nhìn cái người đang vùi đầu vào ngực nàng, nhột quá. 

Sao mà nàng thấy giống... con chó nhỏ Tiểu Hoàng bú sữa mẹ? 

Tiểu Hoàng... sư phụ...? 

Sư phụ... Tiểu Hoàng...? 

Trong đầu Mộ Y lặp tức hiện lên hình ảnh Âu Dương Thiếu Phàm có hai cái tai và một cái đuôi, vẫy vẫy, vẫy vẫy... 

Khụ, không được! Nếu sư phụ mà biết nàng ví người với chó nhỏ thì không đánh mông nàng mới là lạ. 

Sư phụ mà tức giận thì đáng sợ lắm nha. 

Hôm trước Tiểu Bàn Tử chỉ giựt tóc nàng một cái mà đã bị sư phụ cạo sạch tóc trên đầu. Giờ hắn đi đến đâu cũng bị lầm tưởng là hòa thượng đó. Xấu hổ chết đi được!

Âu Dương Thiếu Phàm đang mải miết với công việc bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không đúng. Hắn ngước mắt lên nhìn, quả nhiên... tâm trí của đồ đệ hắn đã bay đi tận đẩu đâu. 

Hừ! 
Chẳng nhẽ kĩ thuật của ta không đủ tốt hay sao? 

Âu Dương Thiếu Phàm nguy hiểm híp mắt lại...

- " Á! " 

Mộ Y vốn không chú ý liền bị sự đụng chạm đột ngột của người nào đó mà hét lên. 

Chỉ thấy ngón tay của Âu Dương Thiếu Phàm không biết từ bao giờ đã đặt trên tiểu huyệt non mềm, khẽ vuốt ve hai cánh hoa. 

Mộ Y thấy bụng dưới của mình nóng lên, tiểu huyệt lần đầu tiên trào ái dịch. 

- " Sư... sư... sư phụ. " nàng lắp bắp, cơ thể càng ngày càng nóng. 

- " Hửm? " hắn nhếch môi đầy ám muội. 

- " Tay... tay... " 

- " Ồ, không phải lúc trước vi sư vẫn thường rửa cho con sao? " 

- " Nhưng... " 

Mộ Y khóc không ra nước mắt. 

Lần này nàng cảm thấy rất khác, khác lắm. Tay sư phụ chạm vào như có dòng điện chạy qua, chỗ đó... chỗ đó... liền chảy nước.

- " Ngoan! con sẽ thích ngay thôi. " 

Âu Dương Thiếu Phàm cưng chiều hôn lên khóe môi nàng. Ngón tay hắn không hề chậm trễ tách hai cánh hoa ra, một ngón tay đưa vào... 

- " Nga~ ân... " 

Mộ Y giật mình, hai tay chống vào vai sư phụ há miệng thở dốc. Bến dưới ái dịch chảy ra càng nhiều.

Ngón tay Âu Dương Thiếu Phàm nhanh chóng chuyển động, tạo ra khoái cảm mãnh liệt. 

- " Ngô.... chậm... chậm lại, sư phụ... " 

Hắn vẫn không để ý tăng nhanh tốc độ ra vào, một lúc sau cho thêm một ngón tay nữa. 

- " Ân... " 
Mộ Y cong mình lại, đón nhận khoái cảm lần đầu tiên được tận hưởng. 

- " Thế nào? " 

Âu Dương Thiếu Phàm ghé sát tai nàng hỏi, hơi nóng từ miệng hắn phả ra khiến nàng nhột. 

- ".... " 

Mộ Y không nói lên lời, chỉ biết lắc đầu quầy quậy. Những sợi tóc không biết là ẩm hơi nước hay mồ hôi mà dính vào trán, nhìn càng xinh đẹp. 

Mỗ vị sư phụ lại cho thêm một ngón tay nữa, đồng thời động tác ngày càng nhanh. 

- " A! " 

Chẳng mấy chốc Mộ Y đã không cầm cự nổi nữa, nàng ưỡn ngực, khoái cảm lên tới đỉnh điểm. Một chất lỏng nóng ẩm từ nơi ấy trào ra ngoài. 

.....

Mộ Y mỏi mệt dựa vào ngực sư phụ thở hổn hển. Đến bây giờ nàng vẫn không biết chuyện gì xảy ra với mình nữa. Tại sao ngón tay của sư phụ lại làm nàng cảm thấy... sung sướng như vậy? 

Đây là cái sư phụ gọi là " khởi động " ư?

- " Đồ đệ, đây chưa phải lúc để nghỉ ngơi. " 

Âu Dương Thiếu Phàm nhìn khuôn mặt ửng đỏ của nàng, khẽ cười. 

- " Vậy... vậy còn tắm? " nàng lúng túng. 

- " Để sau đi. Con đã thỏa mãn rồi nhưng sư phụ thì chưa. Bây giờ... thứ này cần tay của con. " 

Hắn cầm bàn tay nhỏ bé của nàng ấn vào cự long nóng bỏng. Thực chất, tiểu đệ đệ của hắn muốn đi vào khu vườn ướt át kia hơn. Nhưng hắn biết vẫn chưa phải lúc, sẽ làm tổn thương đến đồ đệ yêu quý mất. Vậy nên... đành dùng tạm tay của nàng để an ủi vậy. 

- " A! Con biết cái này. " 

Mộ Y trở tay nắm chặt côn th*t, mắt mở to phấn khích ra chiều hiểu biết. 

Hít! Âu Dương Thiếu Phàm hít sâu một hơi. 

Nắm chặt quá rồi! 

- " Nới lỏng ra nào... " hắn chỉ dẫn, sau vẫn không quên hỏi một câu, giọng nói có mùi dấm chua: " Con nhìn thấy ở đâu? Khi nào? " 

- " Ngay hôm qua, là của Khang thúc, lúc thúc đang tập thể dục với dì Thẩm. Nhưng hình như... của thúc ấy bé hơn của sư phụ. " 

Mộ Y nhìn ngắm cự long một lúc sau cùng đưa ra kết luận. 

Vẫn chưa thấy hết chua nhưng vì câu nói của đồ đệ mà Âu Dương Thiếu Phàm thấy vui hơn một chút. 

Đương nhiên! Ta mà thua kém tên trời đánh đó sao. Hừ! 

- " Vậy bây giờ làm gì? Cắt nó đi nha sư phụ? Có vẻ rất vướng víu. " 

- " Không được! " hắn trừng mắt. 

Đây là tính phúc sau này của con đó. 

- " Vậy... " 

- " Làm như thế này... " 

Âu Dương Thiếu Phàm cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Mộ Y chuyển động lên xuống, ma sát vào nơi nhạy cảm. 

- " Hô... " 

Hắn thở hắt một tiếng sáng khoái, hơi thở gấp gáp.

Chương 3

Nửa canh giờ sau... 

- " Huhu, sư phụ~ đồ nhi mỏi tay quá... " 

Mộ Y nước mắt lưng tròng, trề môi tỏ vẻ đáng thương. Tại sao sư phụ lại không dùng tay của người ấy, dùng tay nàng làm gì? 

Nàng còn chưa được tắm đâu. 

Âu Dương Thiếu Phàm sắc mặt đỏ ửng, giữ chặt lấy tay của Mộ Y, càng tăng nhanh tốc độ ma sát lên xuống. Cuối cùng, hắn gồng mình, phun ra tinh hoa trắng đục, " tiểu đệ đệ " với mắt thường có thể nhìn thấy dần mềm xuống.

Âu Dương Thiếu Phàm thở ra một hơi, mỉm cười, bế bổng Mộ Y lên thả vào bồn tắm. 

- " Được rồi, chúng ta tắm thôi! "

Tiểu yêu tinh này, nếu còn không nhanh chóng tắm xong, chỉ cần nhìn nàng thôi là hắn sẽ lại cương lên mất. 

Âu Dương Thiếu Phàm thầm nhủ trong lòng, lại hung hăng mắng chính mình không có định lực. 

À không, trước những nữ nhân khác hắn rất có định lực đấy chứ! 

Tại sao với riêng tiểu đồ đệ là không thể kìm nén đây? 

Vấn đề nằm trên người Mộ Y. Đúng vậy! Chắc chắn vấn đề nằm trên người nàng rồi.

Mỗ vị sư phụ thực vô tình đùn đẩy lý do lên người đồ đệ ngốc nghếch nào đó.... 

Mộ Y nhìn sắc mặt sư phụ thay đổi thất thường, nhún vai, quay sang tự mình kỳ cọ cơ thể.

Hừ hừ, nếu còn đợi sư phụ chắc nàng bỏ lỡ bữa cơm tối quá. Biết thế đã không nhờ người tắm cho nàng rồi. 

Bạn nhỏ Mộ Y lần này thực nghiêm túc suy nghĩ, quyết định từ sau sẽ không tắm cùng sư phụ nữa. 

Ừ, cứ thế đi! 

Âu Dương Thiếu Phàm đáng thương không hề hay biết, bởi vì ngày hôm nay ăn đậu hũ của nàng quá nhiều thành ra mai sau bị hắt hủi. Có muốn tắm cùng nàng cũng phải nài nỉ, làm nũng cả buổi nàng mới miễn miễn cưỡng cưỡng đồng ý.

Nói Mộ Y ngốc thì đúng là ngốc thật, thế nhưng nàng cũng rất cố chấp. Có những chuyện dù cho là Âu Dương Thiếu Phàm cũng không thể làm cho nàng thay đổi ý định được. 

........

Mộ Y là một đứa trẻ bị bỏ rơi. 

Năm đó đang là mùa đông, trên núi Thanh Phong gió bấc hoành hành, tuyết trắng phủ đầy các ngóc ngách, cây cối trụi lơ. 

Âu Dương Thiếu Phàm gặp được Mộ Y ở dưới chân núi. 

Nàng chỉ mới năm tuổi, thân hình thấp lùn hơn những tỷ muội cùng chăng lứa, trời lạnh mà chỉ mặc một tầng y phục mỏng manh, hai chân không giày tím tái, gò má phúng phính đỏ đô đô, con mắt ngập nước nhìn hắn. 

Mộ Y đã năm tuổi nhưng chỉ nói được bập bẹ, không trôi chảy, lưu loát. Hắn hỏi, nàng đa phần chỉ lắc đầu. 

Câu duy nhất mà nàng nói với hắn lúc ấy là. 

- " Nương...... dặn Y Y, đứng đây.... chờ nương đến đón. Thế nhưng...... hai ngày rồi, nương không thấy. " 

Mộ Y có lẽ không biết, nương nàng sẽ không đón nàng trở về nữa. 

Để nữ nhi một mình trên núi Thanh Phong, nếu không phải là từ bỏ nàng thì chính là mẫu thân nàng gặp chuyện không may. Âu Dương Thiếu Phàm vốn không phải là người từ bi. 

Bất quá, không biết vì nguyên do gì, khi nhìn thấy Mộ Y, trái tim hắn mách bảo hắn, cứu lấy nàng. 

Do dự một hồi, rốt cuộc hắn vẫn mang tiểu hài tử lên núi, thu làm đệ tử quan môn. 

Lúc bấy giờ Âu Dương Thiếu Phàm vừa mới thành lập một môn phái tu tiên trên đỉnh núi Thanh Phong, lấy tên là Vô Cực Môn. 

Đại lục này lấy võ vi tôn, thịnh hành việc tu tiên, tôn trọng cường giả. 

Tu tiên được phân ra thành nhiều cấp bậc từ nhập môn cho đến phi thăng. 

Luyện khí: chia ra làm 9 tầng

Trúc Cơ: sơ kỳ - trung kỳ - hậu kỳ - đỉnh

Kim Đan: sơ kỳ - trung kỳ - hậu kỳ - đỉnh

Nguyên Anh: sơ kỳ - trung kỳ - hậu kỳ - đỉnh

Phân Thần: sơ kỳ - trung kỳ - hậu kỳ - đỉnh

Hợp Thể: sơ kỳ - trung kỳ - hậu kỳ - đỉnh

Đại Thừa: sơ kỳ - trung kỳ - hậu kỳ - đỉnh

Độ Kiếp: chính là phi thăng. 

Tu vi của Âu Dương Thiếu Phàm lúc ấy chính là Kim Đan đỉnh, cường giả một vùng, có thể tự lập môn phái, cho dù là môn phái nhỏ bé. 

Mộ Y sống ở Vô Cực Môn, được sư phụ chỉ dạy cũng bắt đầu bước vào con đường Tu Chân.
Như đã nói từ trước, Mộ Y tuy đầu óc không được bình thường nhưng lại là thiên tài tu luyện, mang trong mình biến dị Băng linh căn. 

Chỉ tu luyện vẻn vẹn mười năm, tu vi của nàng tăng vọt một cách chóng mặt, hiện tại đã đến Kim Đan hậu kỳ. 

Đương nhiên, làm sư phụ như Âu Dương Thiếu Phàm cũng không thể thua kém được, hắn vừa mới phá tan rào chắn, đạt tới Nguyên Anh đỉnh, chỉ còn một bước nữa là chạm tới cảnh giới Phân Thần. 

.........

- " Sư phụ! " 

Mộ Y ngó đầu ra từ đằng sau cánh cửa, hai mắt đảo lia lịa, nở nụ cười lấm la lấm lét. 

Âu Dương Thiếu Phàm đình chỉ hấp thụ linh khí, liếc nhìn tiểu nha đầu nào đó, bất đắc dĩ hỏi. 

- " Không phải bảo con đi tu luyện sao? Lại muốn xin xỏ chuyện gì rồi? "

Nàng cong cong khóe miệng, lộ ra hàm răng đều tăm tắp, nói. 

- " Sư phụ, Tiểu Bàn Tử rủ con xuống núi chơi. Nghe nói hôm nay ở Đế Đô có lễ hội hoa đăng, con muốn đi! "

Từ nhỏ sư phụ đã không cho nàng rời núi, sợ nàng bị người ta bắt đem đi bán. 

Nhưng nàng thật sự muốn đi, ở trên núi Thanh Phong mãi nàng sắp thành người rừng rồi. 

Quả nhiên, Âu Dương Thiếu Phàm lặp tức lắc đầu. 

- " Không được! "

Mộ Y xụ mặt, làm ra vẻ đáng thương tột độ, khua khua nắm đấm nhỏ, lầm bầm. 

- " Sư phụ, con mạnh lắm, sẽ không bị người ta bắt đi đâu. "

Nàng đã là cường giả Kim Đan rồi, đến cả các sư đệ tử trong môn phái còn không đánh thắng được nàng nữa kìa. 

Âu Dương Thiếu Phàm bạo hãn. 

Có nắm đấm nhưng cái đầu ngốc thì cũng bằng thừa. 

Nàng xác định là sẽ không bị người ta dùng lời nói lừa gạt chứ? 

Âu Dương Thiếu Phàm còn định nói không thì Mộ Y đã khóc nấc lên, dùng ánh đỏ hoe như con thỏ nhỏ nhìn hắn. 

Cuối cùng, hắn đành phất tay.

- " Được rồi, đi đi. Ngoài Tiểu Bàn Tử thì gọi theo cả thúc thúc Khang Nguyên đi nữa. " 

Dẫn theo Khang Nguyên còn có người bảo hộ nàng. 

Nếu hôm nay không phải là ngày trưởng môn các môn phái tụ tập luận bàn thì chính hắn đã đi cùng nàng rồi. 

Tức chết hắn mà! 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương