SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Kế Ly Gián

Kinh Thiên lĩnh mệnh mà đi, rất nhanh lại dẫn về một nam nhân vạm vở ngang tàng đi vào trong lều.

Nhìn thấy tên nam nhân theo sau Kinh Thiên, Hạng Trang, Úy Liêu và Vũ Thiệp không khỏi có phần sửng sốt, nam nhân kia lập tức quỳ một gối xuống đất, thi lễ yết kiến với Hạng Trang rồi nói:

-Tại hạ người Ngụy tên Bàng Ngọc, xin tham kiến Thượng Tướng Quân!

Bàng Ngọc vốn tự biết mình, không ở trước mặt Hạng Trang mà tự xưng là Tướng Quân.

-Bàng Ngọc tướng quân? Xin mau mau đứng lên.

Hạng Trang vội vàng tiến lên trước đỡ lấy.

Cái tên Bàng Ngọc này, đương nhiên là Hạng Trang, Úy Liêu đều biết, đất Ngụy có mấy mươi đạo nghĩa quân, trong đó bộ quân của Bàng Ngọc là một nhánh có thế lực lớn nhất, bộ nghĩa quân của Bàng Ngọc thậm chí đã từng đánh chiếm Đại Lương, Hạng Trang cũng biết Bàng Ngọc là hậu duệ của danh tướng đại Ngụy Bàng Quyên, từ nhỏ đã được đọc đủ loại binh thư, rất thao lược, chỉ là không ngờ Bàng Ngọc lại trẻ tuổi như thế, bề ngoài cũng có dáng vẻ đường đường.

Bàng Ngọc đứng dậy, lộ vẻ bi thảm nói:

-Thượng Tướng Quân, mạt tướng thật khó khăn mới tìm được ngài.

Hạng Trang vỗ nhẹ lên tấm lưng vạm vỡ của Bàng Ngọc, hỏi:

-Bàng Ngọc tướng quân, sao ngươi lại cũng tới đất Triệu này?

-Ai cha, chuyện này nói ra thì rất dài, hơn nửa tháng trước sau khi Thượng Tướng Quân mang theo đại quân rời khỏi đất Ngụy, mạt tướng đã bị bại trận bởi Bành Việt phản quân, đã đánh mất Đại Lương, mạt tướng không biết Thượng Tướng Quân đã đi đến nơi nào, nên đành phải đi đến Huỳnh Dương, hơn mười ngày trước, thành Huỳnh Dương cũng bị thất thủ, Mạn Khưu Thần đã chết trận, Tấn Bá cũng chết trong loạn quân...

Tức thì Bàng Ngọc liền đem những việc gặp được sau khi Đại Lương thất thủ kể lại đầu đuôi gốc ngọn.

"Ngôn giả vô tâm, thính giả hữu ý", khi Bàng Ngọc nói đến đoạn Ngao Thương vẫn chưa thất thủ, mà đang bị hai đạo đại quân Lã Trạch và Bành Việt vây đánh, ánh mắt Hạng Trang đột nhiên lóe sáng.

Ngao Thương vậy mà vẫn chưa thất thủ?!

Lã Trạch, Bành Việt mỗi người thống lĩnh năm vạn đại quân, vậy mà còn đang trong thế tấn công Ngao Thương!

Nghe được tin tức hết sức bất ngờ này, Hạng Trang không khỏi tim đập thình thịch!

Đêm khuya tĩnh lặng, nhưng trong lều trại Hạng Trang vẫn còn loe lói một ngọn đèn đơn độc.

Bàng Ngọc, Kinh Thiên đã được cho trở về huyện An Dương, hai người là lén chạy ra từ doanh trại dân đói, nếu trước lúc trời sáng không kịp trở về, rất có thể sẽ bị quân Triệu phát hiện.

Tuy nhiên, cho dù Kinh Thiên, Bàng Ngọc thật sự dẫn theo binh sĩ chạy trốn, Triệu quân đa phần sẽ cho rằng do bọn họ chịu không nổi lao động chân tay nặng nhọc nên chạy trốn, nhưng hiện tại đang vào thời kì đặc biệt, nên tốt hơn vẫn phải hết sức thận trọng để ít xay ra nhữgn tình huống không hay, quân Sở hiện tại chỉ còn lại điểm ưu thế hành tung bí hiểm này, Hạng Trang cũng không muốn tùy tiện để lãng phí mất.

Vũ Thiệp nhìn Hạng Trang, lại nhìn Úy Liêu, nói:

-Thượng Tướng Quân, Quân sư, thật sự là không ngờ rằng, tên Trần Hi này cũng có chút bản lĩnh, không ngờ Ngao Thương đến nay vẫn chưa thất thủ!

Úy Liêu nói:

-Ngao Thương vốn là là nơi hiểm yếu, dễ thủ khó công, tuy nhiên, chỉ dựa vào mấy vạn quân ô hợp của Trần Hi, nếu muốn ngăn chặn mấy vạn tinh binh Bành Việt lại là việc tuyệt đối không thể nào, nếu theo lão hủ đoán không sai, nguyên nhân chỉ là bởi Bành Việt muốn có được lương thực cùng mấy vạn trai tráng và mấy mươi vạn đàn bà và trẻ con của Ngao Thương mà thôi, bằng không, Trần Hi cũng không thể nào kiên trì đến bây giờ.

Hạng Trang xua tay nói:

-Mặc kệ là nguyên nhân gì, chung quy sự thật là Trần Hi vẫn kiên trì đến bây giờ!

Nói đến việc này, Hạng Trang lại hung hăng gõ nhịp nói:

-Quân sư, Trần Hi tử thủ Ngao Thương, mấy vạn đại quân Lã Trạch, Bành Việt đều bị kéo dài thời gian dưới thành Ngao Thương, phòng thủ quận Tam Xuyên nhất định là trống không, hơn nữa lại không có Lã Trạch đích thân trấn thủ, đây chính là cơ hội tốt cho chúng ta, nếu tập kích bất ngờ cửa Hàm Cốc phần thắng ít nhất phải tăng lên hai lần!

Úy Liêu gật gật đầu, bỗng nhiên nói:

-Thượng Tướng Quân, lão hủ có ý tưởng không mấy thành thục này.

-Ồ? Quân sư nói mau, là ý tưởng gì?

Hạng Trang vội vàng nói, chỉ nhìn thấy cái cười xảo quyệt trên khóe miệng Úy Liêu, thì đã biết lão già này lại có chủ kiến tuyệt diệu gì đây.

Úy Liêu nói:

-Hai đạo quân Lã Trạch, Bành Việt cùng đánh Ngao Thương, có phải chúng ta có thể làm chút động tác gì ở điểm này hay không?

-Quân sư là nói...

Hạng Trang lập tức trước mắt lóe sáng, gấp gháp nói,

-Châm ngòi chia rẽ quan hệ giữa Lã Trạch và Bành Việt?

Úy Liêu khẽ mỉm cười, tiếp lời:

-Thượng Tướng Quân, chúng ta không ngại phân tích một chút, tại sao Bành Việt phải đích thân lĩnh binh tấn công Ngao Thương? còn Lưu Bang tại sao lại phải cấp cho Lã Trạch năm vạn tinh binh, rồi ra lệnh hiệp trợ Bành Việt tấn công Ngao Thương? Đây chẳng phải đều vì lương thực trong thành Ngao Thương sao, Bành Việt muốn có được nó, Lưu Bang cũng muốn có được nó!

Hạng Trang hung hăng gõ nhịp nói:

-Nói cách khác, Bành Việt, Lã Trạch mỗi người đều có mưu tính riêng.

Hạng Trang vuốt râu mỉm cười nói:

-Nếu Bành Việt, Lã Trạch mỗi người đều đã có âm mưu riêng, thì không trở ngại để chúng ta thử dùng kế ly gián.

Hạng Trang lập tức tỏ ra rẩt lo tính, năng lực trong mọi phương diện của Lã Trạch đều rất xuất sắc, đối nhân xử thế cũng đầy cẩn thận, chỉ sợ sẽ không trúng kế, tuy nhiên Bành Việt thì lại khó nói, Bành Việt là người giỏi mang binh đánh giặc, ít nhất cũng mạnh hơn nhiều so với tên Lưu Bang vô lại phố phường này, nhưng về năng lực chính trị của hắn chưa chắc có thể so sánh với Hàn Tín về bất cứ điểm nào.

Hơn nữa Lã Trạch không phải Lưu Bang, hắn không thể kìm nén nỗi Bành Việt!

Thử nghĩ một chút, nếu Bành Việt trúng kế ly gián, thì quân Lương nhất định sẽ có động thái khác thường.

Theo năng lực cùng tính cẩn thận của Lã Trạch, quân Lương chỉ cần có động thái nhỏ, hắn ta tất nhiên sẽ nhanh chóng làm ra động tác phản ứng, cứ như vậy, quân Hán, quân Lương của Ngao Thương rất có khả năng sẽ lâm vào cục diện giằng co, lúc này, quận Tam Xuyên giữ thế phòng ngự trọng tâm của quân Hán nhất định sẽ nghiêng về phía Hổ Lao quan, vùng bụng sẽ khó tránh khỏi thế trống rỗng.

Nếu Bành Việt, Lã Trạch khai chiến, vậy thì càng quá tốt.

Lã Trạch chưa chắc sẽ bại trong tay Bành Việt, nhưng quân Hán dưới trướng Lã Trạch chắc chắn không tinh nhuệ bằng quân Lương dưới trướng Bành Việt.

Quân Lương của Bành Việt đều là những binh lính hung tàn giết người không ghớm tay, tuyệt đối không thể đem so ngang với đám dân cường tráng dưới trướng Lã Trạch được triệu tập lâm thời từ Quan Trung kia, cho nên, một khi Bành Việt, Lã Trạch bắt đầu hỗn chiến, quân Hán nhất định sẽ căng thẳng, Lã Trạch ngoại trừ cầu viện Lưu Bang, tất nhiên phải điều động viện quân từ quận Tam Xuyên, thậm chí là từ cửa Hàm Cốc.

Đến lúc này, phòng bị ở cửa Hàm Cốc sẽ trống rỗng!

Hạng Trang không kiềm nén được nữa, liền hỏi Úy Liêu:

-Quân sư, dùng cách ly gián thế nào đây?

Úy Liêu vuốt vuốt bộ râu dài, mỉm cười nói:

-Kế Ly gián kỳ thật rất đơn giản, một phong thư, hoặc chỉ cần một món đồ vật là đủ, mấu chốt là cần vài tử sĩ thí mạng, còn cần một người có tài ăn nói, chỉ dựa vào ba tấc lưỡi, đi thuyết phục Lã Trạch, Bành Việt, làm cho bọn họ đề phòng lẫn nhau, thậm chí là công phạt lẫn nhau.

Dứt lời, ánh mắt Úy Liêu liền dừng lại trên người Vũ Thiệp.

Hơn bốn ngàn tướng sĩ quân Sở, tử sĩ thì dể tìm, nhưng người có tài hùng biện, còn ai có thể sánh kịp với Vũ Thiệp?

Phái Vũ Thiệp đi còn có thêm một điểm tốt, bởi vì Vũ Thiệp vốn chỉ là trợ tá dưới trướng Hạng Võ, sau này lại bị giáng chức đến huyện Thọ Xuân làm một Huyện lệnh hèn mọn, Lã Trạch không biết ông, Bành Việt càng không thể nhận ra ông, Vũ Thiệp chỉ cần thay đổi danh tính, lại lấy danh nghĩa tìm nơi nương tựa đầu quân làm môn hạ của Lã Trạch, hoặc dưới trướng Bành Việt, thì có thể thực thi kế ly gián rồi.

Ngay lập tức Hạng Trang liền hỏi Vũ Thiệp:

-Không biết tiên sinh có tình nguyện tiếp nhận trọng trách này hay không?

Vũ Thiệp liền đứng lên thi trường lễ với Hạng Trang, nghiêm nghị nói:

-Thiệp, không dám từ chối!

Hạng Trang tiến lên hai bước, cầm chặt tay Vũ Thiệp, lại quay về phía Úy Liêu nói,

-Quân sư, bây giờ ngài có thể nói chuyện với Vũ Thiệp tiên sinh rồi, kế ly gián này cụ thể phải thực thi như thế nào?

-Được.

Úy Liêu liền nói, -

-Sau khi tiên sinh đến Ngao Thương...

Năm ngày sau, Ngao Thương, trong đại doanh quân Lương.

Bành Việt đang ở trong lều uống rượu giải sầu, lần lữa mãi vẫn chưa lấy được Ngao Thương, Trần Hi lại chết sống không chịu đầu hàng, cộng thêm đất Lương liên tục nhiều năm chiến loạn, dân cư ở các quận huyện cũng giảm mạnh, đến nay, quân Lương đã sắp không trưng thu được lương thực, Bành Việt trên chính trị lại trì trệ, cũng biết không thể cứ để đứt quảng như vậy, bằng không Lương quốc xem như xong.

Nhưng hiện tại Bành Việt đã ở thế cưỡi trên lưng cọp khó có thể xuống, dù hắn không chấp nhận đề nghị của Khoái Triệt, thừa lúc đại quân Lưu Bang xuất quân về phía đông đến Tề quốc mà đi đánh lén Quan Trung, nhưng hắn vẫn sinh lòng cảnh giác đối với Lưu Bang, cho nên, trước khi đại quân Lưu Bang chưa quay về Quan Trung, hắn tuyệt đối không dám cho giải tán quân đội của mình, để cho binh lính được hồi hương trồng trọt.

Vả lại, Bành Việt cũng đang trong thế tất được lương thực của Ngao Thương cùng với mấy chục vạn bá tánh trong thành Ngao Thương.

Tổng nhân khẩu trên đất Lương hiện nay rất có thể đã không còn đến năm vạn, nếu mấy vạn trai tráng cộng thêm mấy mươi vạn phụ nữ và trẻ con trong thành Ngao Thương này lại để Lã Trạch đoạt mất, vậy thì toàn bộ số dân chúng Lương quốc so ra thậm chí còn kém hơn một quận Tam Xuyên nhỏ nhoi, khi đó, Lưu Bang một khi muốn bắt chẹt Bành Việt, thì hắn lấy gì để phản kháng?

Nhưng vấn đề là, tên Trần Hi này chết sống không chịu đầu hàng, thật sự là hao tâm tổn trí a.

Cũng may Trần Hi cũng không có ý định đầu hàng Hán vương, nếu bằng không Bành Việt thật tình sẽ cuống cuồng như ngồi trên đống lửa.

Bành Việt đang uống rượu, chợt có tên thân binh tiến vào bẩm báo:

-Đại vương, ngoài đại doanh có tên nát rượu Hu Thai cầu kiến.

-Tên nát rượu Hu Thai? Là ai thế?

Bành Việt đã có vài phần say, liền nói,

-Đem gã, dẫn vào đây.

Tên thân binh nhận lệnh mà đi, không quá thời gian uống nửa chén trà, liền dẫn theo một tên áo trắng nho nhã tuổi chừng bốn mươi đi vào lều trại Bành Việt, tên tú sĩ áo trắng kia nhìn thấy Bành Việt cũng không thi lễ, chỉ tùy tiện đứng ở giữa lều trại, sau đó nói như long trời lở đất:

-Lương vương gì mà Lương vương, vậy mà ngươi còn có tâm tình mà uống rượu?

Bành Việt buông chén rượu xuống, uốn đầu lưỡi hỏi:

-Tiên sinh này, lời này, là, có ý gì?

Tú sĩ áo trắng đáp:

-Đại vương đâu, người chết đã đến nơi, vậy mà còn có tâm tình uống rượu, tại hạ thật sự là không biết nên nói thế nào với người.

-Làm càn!

Tên Giáo Úy thân binh đứng giữ ở bên cạnh giận tím mặt, lập tức rút kiếm để ngang cổ tên tú sĩ áo trắng. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Tên tú sĩ áo trắng lại vẫn điềm nhiên không sợ, thản nhiên liếc nhìn tên thân binh Giáo úy kia, mỉm cười nói:

-Tướng quân hãy cứ thu kiếm của ngươi lại đi, tại hạ dám đến đại doanh Lương vương, thì đã không còn đem chuyện sinh tử để ở trong lòng.

Bành Việt vừa nghe xong lời này thì có vẻ giật mình kinh hãi, đang trong men say đã tỉnh được chín phần, lập tức phất tay cho Giáo Úy thân cận lui ra, lại đưa tay mời tú sĩ áo trắng ngồi vào bàn, sau đó nghiêm mặt nói:

-Tiên sinh dùng lời làm kinh người, chắc là có điều gì muốn nói với quả nhân, hiện giờ không ai ở đây, tiên sinh có lời gì đã có thể nói hết.

Tú sĩ áo trắng gật gật đầu, hạ giọng nói:

-Đại vương chắc cũng biết tại hạ từ đâu tới đây?

Bành Việt thật ra cũng không ngốc, liền nói:

-Hay là tiên sinh từ Ngao Thương đến?

-Đại vương anh minh!

Tú sĩ áo trắng lúc này mới ấp tay thi lễ với Bành Việt, đáp,

-Tại hạ chính là Ngô Dị đứng đầu mạc liêu (trợ tá) dưới trướng Trần Hi, không dám dối gạt Đại vương, Trần Hi lại lần nữa có ý hàng quân Hán, đã phái người đi về hướng doanh trại Lã Trạch đưa tin, nếu Lã Trạch đồng ý mà nói, chậm nhất ngày mai, lương thực của Ngao Thương cùng với mấy vạn tráng đinh và mấy mươi vạn phụ nữ trẻ con bên trong thành tất cả đều thuộc về quân Hán!

Chương 97: Kế Ly Gián (2)

Bành Việt đột nhiên biến sắc nói,

-Việc này thật sao?

Đã hơn nửa tháng vây quanh thành Ngao Thương này, thậm chí không dám phóng hỏa, chẳng phải chính là vì muốn lấy được lương thực cùng mấy vạn trai tráng và cả mấy chục vạn phụ nữ và trẻ con trong thành sao? Bây giờ lại có một tên chạy đến nói với hắn, Trần Hi vừa muốn hàng Hán, thế Bành Việt hắn không phải đã mất trắng nửa tháng bận rộn ở đây à, còn nữa, Lương quốc đã đánh thành cục diện rối rắm thế này lại phải nên làm sao bây giờ?

Tú sĩ áo trắng thở dài nói:

-Tại hạ lần này đến đây chính là muốn cứu Đại vương mà thôi, làm sao lại dám hư ngôn lừa dối chứ?

-Có đúng không?

Bành Việt đương nhiên sẽ không dễ dàng tin tưởng, hắn tuy rằng không được xem là rất thông minh, nhưng tuyệt đối cũng không phải ngốc, rất nhanh hắn liền theo lối suy nghĩ của giới võ phu mà nghĩ ra tuyệt chiêu thăm dò thật giả, liền ngẩng đầu quát to:

-Người đâu, lấy cho quả nhân một cái chảo to, tưới dầu châm lửa, đem nấu tên gian tế này cho quả nhân!

Hai gã thân binh lên tiếng đáp lời bước vào trại, trong chốc lát đã ấn tên tú sĩ áo trắng ngã xuống đất.

Sắc mặt tú sĩ áo trắng thay đổi hẳn, lớn tiếng bào chữa nói:

-Lương vương, người làm thế này là sao?

-Làm gì à?

Bành Việt lãnh đạm nói,

-Ở trước mặt quả nhân, không ngờ ngươi cũng dám hư ngôn lừa gạt? Nếu như bây giờ ngươi thành thật nói ra ý đồ đến đây thật sự của ngươi, quả nhân còn có thể tha cho ngươi tội chết.

-Tú sĩ áo trắng lãnh đạm nói:

-Nếu đã như vậy, tại hạ cũng không muốn nói gì thêm.

-Muốn làm hảo hán? Nói cho ngươi biết, không có cửa nào.

Những sớ thịt ngang trên mặt Bành Việt run run lên, đằng đằng sát khí nói

-Quả nhân bình sinh giết người vô số, xá gì thêm một mạng của ngươi?

Dứt lời, Bành Việt lại vung tay lên, hai gã thân binh liền áp giải tú sĩ áo trắng ra khỏi lều.

Ngoài lều vải, một cái chảo thép to có đường kính chừng năm thước đã được đặt sẳn, trong chảo cũng đã tưới đầy dầu, dưới chảo thép cũng đã thêm củi khô, đang cháy bừng, chỉ vẻn vẹn không quá hai khắc thời gian, dầu nóng trong chảo thép to đã bốc khói trắng nghi ngút lên, những người đứng cạnh nồi, thật xa cũng có thể cảm giác được hơi nóng xông lên.

Bành Việt đi đến trước mặt tú sĩ áo trắng, giọng hun tợn:

-Nói đi, rốt cuộc là ai phái ngươi đến?

Tú sĩ áo trắng bĩu bĩu môi, lập tức quay mặt qua một bên, ông chẳng thèm nhìn thẳng lấy Bành Việt một cái.

Bành Việt hầm hầm giận giữ, hét lớn:

-Nấu đi, đem ném tên gian tế này vào chảo nấu cho quả nhân!

-Vâng! Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Giáo úy thân binh đáp vang, lúc này tên thân binh dẫn theo ba gã khác túm lấy tứ chi của tú sĩ áo trắng khiêng ông lên rồi treo lơ lửng trên chảo thép, có lẽ là vì muốn để cho tú sĩ áo trắng "Hưởng thụ" nỗi sợ hãi trước khi chết thêm một khắc, bốn người cũng không buông tay ngay lập tức, mà cứ treo tú sĩ áo trắng trên chảo thép như vậy.

Bành Việt nhìn chằm chằm tên tú sĩ áo trắng không hề chớp mắt, tay phải lại cực kỳ bí mật ra hiệu cho "Hoãn" lại.

Tên tú sĩ áo trắng kia từ đầu đến cuối không nhìn thêm Bành Việt một lần, thần sắc trên mặt cũng rất là thản nhiên, dường như là thật sự không để chuyện sinh tử trong lòng, giờ khắc này, Bành Việt đã tin tưởng ông!

Theo cách nhìn của Bành Việt, nếu trong lòng tú sĩ áo trắng này có giả tâm, tuyệt đối sẽ không thể thản nhiên như vậy!

Trong chốc lát, tú sĩ áo trắng bị treo trên chảo thép cùng bốn gã thân binh đều đã bị mồ hôi làm ướt sũng, tú sĩ áo trắng dường như có chút không kiên nhẫn, lập tức quay đầu nhìn Thân Binh Giáo Úy nói:

-Tướng quân cần gì phải làm khó một người sắp chết? Chi bằng cứ buông tay, để tại hạ chết cho khoan khoái đi.

Thân binh giáo úy càng toát mồ hôi như mưa, Bành Việt không gật đầu, bọn họ sao dám buông tay.

Lại qua khỏang nửa khắc, cuối cùng Bành Việt mới phất phất tay về phía Thân binh giáo úy, Thân binh giáo úy như được đại xá, vội vàng khiêng tú sĩ áo trắng rời xa chảo dầu kia, Bành Việt lúc này mới chỉnh lại áo mũ, tiến thẳng về phía tú sĩ áo trắng ấp tay thi lễ, nói:

-Vừa rồi quả nhân đã đắc tội, mong rằng tiên sinh không lấy làm phiền lòng.

Tú sĩ áo trắng gằng giọng lên một tiếng, lãnh đạm nói:

-Đại vương nếu không tin, thì cứ giết tại hạ là xong, còn nếu tin, thì không cần phải làm những cử chỉ thăm dò vô dụng như thế này, tại hạ tuy không có tài năng gì, cũng không sánh kịp Phạm Tăng, Trương Lương có mưu trí hơn người, dự trù lập kế quyết thắng ngàn dặm, nhưng cũng không phải là hạng người tham sống sợ chết.

-Quả nhân lỗ mãng, tiên sinh thứ tội.

Bành Việt tỏ thái độ vô cùng khiêm nhường.

Dứt lời, Bành Việt lại đưa tay mời, nói:

-Quả nhân đã cho người chuẩn bị sẳn nước thơm cho tiên sinh tắm gội, mời tiên sinh tắm gội thay y phục, sau đó mới nói tường tận cũng không muộn.

Tú sĩ áo trắng thở dài, cuối cùng thái độ cũng mềm mỏng lại, liền nói:

-Việc tắm gội thay y phục thật ra không vội, Đại vương nếu tin tưởng tại hạ, thì nên khẩn trương đi một chuyến đến đại doanh Lã Trạch đi, nếu không, một khi để sứ giả mang thư của Trần Hi đến cùng Lã Trạch giao ước xong, Đại vương dù cho muốn thay đổi cục diện cũng không có cơ hội nữa rồi.

-Đúng đúng đúng.

Bành Việt vỗ trán, giật mình nói,

-Quả nhân thật hồ đồ rồi.

Dứt lời, Bành Việt lại quay đầu về phía Thân binh giáo úy hét:

-Bành Minh, mau đi chuẩn bị ngựa!

-Thân binh giáo úy Bành Minh là cháu trong tộc của Bành Việt, ân cần nói:

-Thúc phụ, có cần cháu chọn ra năm trăm thân binh đi theo hay không?

-Không cần.

Bành Việt phẩy tay áo, giơ tay đưa chân ý nói ta đây là một nhân vật kiêu hùng, điềm nhiên nói,

-Ngay cả Lưu Bang cũng không dám làm gì quả nhân, Lã Trạch sao dám gây bất lợi cho quả nhân?

Đại doanh Lã Trạch đóng quân cách đó không quá mười dặm.

Mặc dù đêm đã khuya, nhưng Lã Trạch vẫn còn chưa ngủ, do bị một bức thư làm cho phát điên.

Cuộn thư này là nửa khắc trước do một tên tự xưng là môn khách của Trần Hi đưa tới, quân Hán, quân Lương chẳng qua chỉ bịt chặc ở cửa thành phương Bắc, vốn không thực hiện được tứ phía bao vây đối với Ngao Thương, cho nên có người có thể ngồi trên giỏ treo mà trượt ra khỏi thành, điều này thật ra không có gì kỳ lạ, điều khiến Lã Trạch cảm thấy nghi hoặc chính là, nội dung của cuộn thư này quả là không biết mang ý gì.

Cuộn thư này hẳn là một phong thư mật, phía trên bên phải mở đầu là tên ông-Lã Trạch, phía trái bên dưới cùng ký bút lại đúng là Trần Hi.

Chữ viết ở giữa lại bị xóa đi hơn phân nửa, nhất là có rất nhiều điểm mấu chốt lại bị xóa đi nhìn rối tinh rối mù, chỉ có vài chữ viết có thể nhìn ra, thì căn bản lại không biết ý nói gì, Lã Trạch thật là nghĩ mãi cũng không hiểu, Trần Hi nếu thật sự có ý đầu hàng, thì vì sao lại đưa đến một phong thư mật cổ quái như vậy?

Nếu không phải là Trần Hi, vậy sứ giả mang thư kia là do ai phái đến? Đưa phong thư này đến lại là có mục đích gì?

Lã Trạch đang cầm cuộn thư, soi trên ngọn đèn xem đi xem lại, cố gắng phân biệt ra những chữ viết ban đầu từ trong nét mực bị sửa xoá kia, nhưng việc này vốn chỉ là phí công, những chữ viết này tuyệt đối không cách nào phân biệt được.

Trong khi Lã Trạch đang trăm cách suy tính vẫn không lời giải đáp, chợt có tên lính tiến vào bẩm:

-Đại nhân, Lương vương cầu kiến.

-Lương vương?

Lã Trạch ngạc nhiên nói,

-Trời đã tối thế này, hắn còn đến tìm bổn quan để làm gì chứ?

Vừa dứt lời, rèm cửa lều liền đột nhiên bị người vén xốc lên, lập tức Bành Việt đã sải bước vào đến, khi Lã Trạch đang định đứng dậy đón chào, Bành Việt sớm đã tiến đến trước mặt, chộp lấy ngay cuộn thư từ trong tay Lã Trạch, lần này do chộp lấy quá nhanh, làm cho nghiên mực, giá bút, bút lông Lã Trạch bày đặt trên bàn đều bị lật ngã.

Lã Trạch nhíu mày, có chút không hài lòng nói:

-Lương vương, người như vậy là có ý gì đây?

Bành Việt không để ý đến Lã Trạch, chỉ nhìn lướt qua bức thư, lập tức giận dữ nói:

-Lã Trạch đại nhân, ngươi cho là chỉ cần đồ xóa đi những chữ viết trên thư này, thì quả nhân sẽ không biết gì cả sao?

Lã Trạch cả giận nói:

-Lương vương, tại hạ không hề đồ xoá qua chữ viết trên thư này.

-Không đồ xoá qua?

Bành Việt run run cuộn thư gỗ trên tay, giận giữ nói,

-Cái này phải giải thích sao đây?

-Tại hạ cũng không biết.

Lã Trạch tức giận nói,

- Trước lúc ngài đến, tại hạ mới vừa nhận được phong thư này, nhưng vừa mở ra thì đã như thế này, những chữ viết này vốn không phải do tại hạ đồ xoá, Lương vương nếu như không tin, bây giờ tại hạ có thể cho gọi sứ giả đưa thư vào đây, cùng ngài đối chất.

-Được.

Bành Việt lạnh lùng nói,

-Vừa đúng lúc quả nhân cũng muốn gặp sứ giả của Trần Hi.

Lã Trạch lập tức căn dặn tên quan môn hạ đi truyền gọi sứ giả Trần Hi đến, Lã Trạch là người cẩn thận, xưa nay làm việc gì cũng cẩn thận, sau khi tên tự xưng sứ giả Trần Hi kia đến đưa thư xong, Lã Trạch vẫn chưa cho gã rời khỏi, mà lại phái người lấy danh nghĩa chiêu đãi giữ gã lại, còn ở trong đại quân doanh Lã Trạch.

Tên quan môn hạ rất nhanh đã về đến, tuy nhiên sứ giả của Trần Hi lại không thấy đâu.

Khi Lã Trạch đang định đặt câu hỏi, tên quan môn hạ đã tiến đến bên tai ông nhẹ giọng nói:

-Đại nhân không hay rồi, tên sứ giả mà Trần Hi phái tới kia vừa mới mổ bụng tự sát!

-Hả?

Lã Trạch thất thanh nói,

-Tại sao lại có thể như vậy?!

Môn hạ tiểu quan đến báo cười gượng, Bành Việt lại lạnh lùng nói:

-Lã Trạch đại nhân, có phải có chỗ nào khó xử hay không?

Lã Trạch thở dài yếu ớt, có chút việc không biết phải nói sao:

-Lương vương thứ tội, tên đưa thư tự xưng sứ giả Trần Hi kia, vừa mới mổ bụng tự sát.

-Mổ bụng tự sát?

Bành Việt mỉm cười nói,

-Ngươi cho rằng quả nhân là đứa bé ba tuổi sao?

Không đợi Lã Trạch biện bạch, Bành Việt còn nói thêm:

-Lã Trạch, ngươi cho là chỉ cần đồ xóa thư mật, giết sứ giả, quả nhân sẽ không biết được chân tướng của mọi việc sao? Quả nhân cho ngươi biết, lương thực cùng mấy vạn trai tráng còn có mấy chục vạn phụ nữ và trẻ con trong thành Ngao Thương đều là của Lương quốc, ngươi chẳng qua chỉ phụng mệnh Hán Vương đến trợ chiến, không có tư cách tiếp nhận đầu hàng của Trần Hi!

-Lương vương vì sao lại nói ra lời này?

Lã Trạch nhíu mày không hài lòng nói:

-Mọi việc còn chưa được làm rõ đầu đuôi mà!

-Được rồi, mẹ nó ngươi đừng giả vờ nữa, hứm!

Bành Việt gằng giọng kêu lên một tiếng, liền phẩy tay áo bỏ đi.

Nhìn theo Bành Việt nổi giận đùng đùng rời khỏi, trong lòng Lã Trạch bỗng nhiên lướt qua một vệt tối tăm, tình hình có chút không ổn đây, có phải là Khoái Triệt lại ở sau lưng Bành Việt châm ngòi thổi gió? Hoặc là, đây chính là âm mưu quỷ kế của Khoái Triệt?

Chương 98: Kế Ly Gián (3)

Lần này, Lã Trạch thật đúng là nghĩ oan cho Khoái Triệt rồi, Khoái Triệt mãi đến sáng hôm sau mới biết được việc này.

Khoái Triệt sau khi biết được việc này cũng không đi tìm Bành Việt chứng thực. Mà lập tức đi tới lều trại mà Bành Việt đã bố trí cho tên tửu đồ Hu Dị gọi là" Ngô Dị". Vừa vào lều, Khoái Triệt đã nhận ra ngay cái tên được gọi là tửu đồ Hu Dị đó chính là Vũ Thiệp, tức khắc cho hầu cận trái phải lui ra hết. Sau đó nhìn châm châm vào Vũ Thiệp, cười nói:

- Vũ Thiệp tiên sinh, đã lâu không gặp nhỉ?

Vũ Thiệp nhìn thấy Khoái Triệt, lập tức biến sắc ngay.

Vũ Thiệp vốn chỉ là một biện sĩ nhỏ nhoi dưới trướng của Hạng Võ, không có danh tiếng gì lắm, trong các đường chư hầu, người có thể nhận ra hắn không nhiều, nhưng Khoái Triệt vừa hay lại là một trong số đó!

Năm đó Hạng Võ và Lưu Bang giằng co mãi không thôi, nghe tin Hàn Tín diệt được nước Tề, trong lòng hoảng sợ, liền phái Vũ Thiệp đi Lâm Truy kêu gọi Hàn Tín phản Hán tự lập. Vũ Thiệp cuối cùng cũng không thuyết phục được Hàn Tín, nhưng lại có duyên gặp qua vài lần với phụ tá của Hàn Tín là Khoái Triệt.

- Khoái Triệt tiên sinh?

Vũ Thiệp thất kinh lỡ lời nói:

- Ngài không phải đang dốc sức dưới trướng của Tề Vương sao?

Vũ Thiệp không thể không giật mình, có Khoái Triệt ở đây, kế ly gián của quân sư e rằng khó mà thành công.

Chỉ cần Khoái Triệt đem thân phận Vũ Thiệp của hắn nói với Bành Việt một tiếng, Bành Việt sẽ không thể nào tin tưởng hắn nữa. Đến lúc đó, hắn lấy gì để đi ly gián Bành Việt và Lã Trạch đây?

Khơi mào cho Bành Việt, Lã Trạch thảo phạt lẫn nhau, điều đó càng không có khả năng rồi.

- Ôi, cũng không cần nhắc đến làm gì.

Khoái Triệt lắc đầu, có chút buồn rầu nói:

- Tề vương quá bảo thủ, không nhận ra lòng muông dạ thú của Lưu Bang, sớm muộn cũng có ngày hắn sẽ chết trên tay của Lưu Bang. Tại hạ thì không muốn chết theo hắn. Cho nên, lúc ở Hoài Tứ, tại hạ đã rời khỏi Tề doanh, đầu quân vào dưới trướng của Lương Vương.

Nói xong một hồi, Khoái Triệt lại hỏi ngay:

- Tiên sinh từ đâu đến vậy?

Vũ Thiệp gắng gượng đáp:

- Tại hạ từ Ngao Thương đến, phụng mệnh của Thượng Tướng quân Đại Ngụy Trần Hi…

- Thôi đi, Vũ Thiệp tiên sinh, những lời này của ngươi cũng chỉ qua mắt được Đại Vương nhà ta thôi.

Khoái Triệt mỉm cười nói:

- Chỉ e rằng tiên sinh là phụng mệnh của Hạng Trang, đến đây khơi mào cho Hán Lương đấu đá nhau?

- Cái này, chuyện đó…

Ngay cả Vũ Thiệp có tài hùng biện hơn người, lúc này lại cũng không biết phải nói thế nào. Bởi vì Khoái Triệt không chỉ nhận biết hắn, hơn nữa cũng là một người thông minh, muốn tùy tiện bịa ra một loạt những lời nói dối để lừa Khoái Triệt, cái đó nghĩ cũng đừng nghĩ đến. Thời này người có trí thông minh vốn không nhiều, Khoái Triệt lại tuyệt đối được xem là một người như vậy!

Khoái Triệt mỉm mỉm cười, lại nói:

- Tiên sinh cũng quá xem thường Đại vương nhà ta rồi, Đại vương ta tuy rằng không được như Hán Vương Lưu Bang, cả tài trí lẫn mưu lược đều kiệt xuất, mà cũng không có khả năng cầm quân giỏi như Tề vương Hàn Tín, thậm chí cũng không bằng Hoài Nam vương Anh Bố dũng mãnh thiện chiến, nhưng ông ấy cũng không phải là hạng người tầm thường, ông ta làm sao lại có thể trúng kế ly gián của ngươi chứ?

- Tiên sinh nói vậy là sai rồi.

Vũ Thiệp lúc này đã ổn định tinh thần, tấm trí đã vững vàng, tài hùng biện sắc bén xưa nay của hắn cũng quay trở lại, hắn lập tức biện minh nói:

- Tại hạ lần này mạo hiểm đến đại doanh của quân Lương, vốn không phải vì kế ly gián gì đó, càng không phải vì muốn làm cho Hán Lương tranh chấp, mà chính là vì muốn cứu mạng sống của Lương vương mà đến. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Ồ, tiên sinh là vì cứu Đại vương của nhà ta mà đến à?

Khoái Triệt nói:

- Nguyện nghe tường tận.

Vũ Thiệp nói:

- Lưu Bang giả nhân giả nghĩa, một khi thiên hạ bình định, hắn nhất định sẽ noi theo Doanh Chính xưng đế phía Nam. Nếu như Lưu Bang chấp chính lâu dài, thì chư vương như Lương Vương, Hoài Nam Vương có lẻ cũng có kết cục tốt, nhưng không may là, Lưu Bang đã gần sáu mươi tuổi, một khi Lưu Bang chết đi, tiên sinh nghĩ con út của hắn là Lưu Doanh có thể trấn áp được chư hầu thiên hạ hay sao?

Vấn đề này thật ra Khoái Triệt đã sớm bàn bạc với Bành Việt từ trước, ngay sau đó liền nói:

- Không thể.

Vũ Thiệp gật gật đầu, lại nói:

- Thế thì, tiên sinh nghĩ Lưu Bang sẽ ngồi nhìn mặc cho cục diện thế này sao?

Khoái Triệt lắc lắc đầu, đáp rằng:

- Không thể, Lưu Bang chắc chắn trước khi hắn lâm chung sẽ đem tất cả chư hầu—giết sạch.

- Tiên sinh là người hiểu biết.

Vũ Thiệp vái chào Khoái Triệt một cái, lại nói:

- Do đó, Lương vương không nên khoanh tay chịu chết.

Khoái Triệt lắc đầu nói:

- Đáng tiếc, thế nắm giữ thiên hạ của Hán vương Lưu Bang đã thành, Đại vương nhà ta nếu thuận theo hắn, thì còn có thể giữ được vương vị, cũng còn có vài năm được sống vinh hoa phú quý. Nhưng nếu khởi binh công phạt Hán vương, chỉ sợ lập tức sẽ bị binh bại thân vong, tiên sinh nói là muốn cứu đại vương nhà ta, kỳ thực lại là hại ông ấy.

- Tiên sinh khuyên Lương vương ở nguyên hiện trạng, mới là thật sự hại ông ấy!

Vũ Thiệp phản bác nói:

- Tiên sinh làm vậy không chỉ hại Lương vương, càng hại cả con cháu sau này của Lương vương! Tiên sinh nếu thật sự là vì nghĩ cho Lương vương, thì nên khuyên ông ta từ bỏ ảo tưởng, nhân lúc thiên hạ chưa bình định, liên kết với các đường chư hầu cùng nhau phạt Hán, đuổi Lưu Bang chạy về Quang Trung!

Khoái Triệt lạnh lùng cười nói:

- Sau đó, để cho nước Sở có được cơ hội thở phào nhẹ nhõm, phải vậy không?

Vũ Thiệp thản nhiên nói:

- Tại hạ là nghĩ cho Đại Sở, cũng là nghĩ cho Lương vương.

Khoái Triệt lãnh đạm nói:

- Tài hùng biện của tiên sinh, tại hạ hôm nay đã được lĩnh giáo rồi, tuy nhiên mặc cho ngươi khoa môi múa mép, tại hạ cũng tuyệt đối sẽ không tin vào những lời hoa mỹ của ngươi, tiên sinh hãy tự liệu lấy thân đi.

Dứt lời, Khoái Triệt liền phẩy tay áo bỏ đi.

Nhìn theo bóng dáng Khoái Triệt đi ra khỏi lều, Vũ Thiệp không khỏi có chút lo lắng e ngại, hắn không phải lo sợ cho sự sống chết của mình. Trên thực tế, từ khi lĩnh mệnh đi sứ sang Lương doanh đến nay, Vũ Thiệp đã không nghĩ sẽ sống sót quay về. Hắn chỉ e ngại, nếu như không có cách nào hoàn thành sứ mệnh mà Thượng Tướng Quân đã giao cho mình, việc phục hưng của Đại Sở chỉ sợ sẽ không còn nhiều hy vọng nữa.

------------------------------

Sau khi Khoái Triệt rời khỏi, lại không đi tố giác Vũ Thiệp với Bành Việt, mà lặng lẽ đi tới doanh trại của Điền Hoành.

Điền Hoành vừa mới phụng lệnh của Lương vương Bành Việt, chuẩn bị đến quận Đãng trưng thu lương thực, đang chuẩn bị xuất hành đây.

Thấy là Khoái Triệt, Điền Hoành khẩn trương đón hắn vào lều, lại đưa tay mời Khoái Triệt ngồi vào bàn, sau đó cười hỏi:

- Hôm nay gió nào thổi thế? Không ngờ lại đem tiên sinh thổi đến tận đây vậy?

- Điền tướng quân nói đùa rồi.

Khoái Triệt ngồi vào vị trí, nhìn quanh trái phải nói:

- Tại hạ có việc quan trọng cần thương lượng với tướng quân.

Điền Hoành nghe vậy lập tức vẻ mặt nghiêm túc, lại phất tay cho người hầu hai bên lui ra, sau đó hỏi đến:

- Tiên sinh có thể nói rồi.

Khoái Triệt hạ giọng nói:

- Tối qua có một tên phụ tá của Trần Hi phản phé tháo chạy từ trong thành Ngao Thương ra, vào đầu quân dưới trướng của Đại vương, việc này chắc tướng quân hẳn phải nghe nói rồi?

Điền Hoành gật đầu nói:

- Tại hạ cũng là vừa mới nghe nói.

Khoái Triệt nói:

- Tướng quân tuyệt đối không thể tưởng tưởng được, tên này kỳ thực vốn không phải là phụ tá của Trần Hi, cũng không phải phản bội trốn chạy từ Ngao Thương ra. Trên thực tế, hắn từ trước đến giờ là một tay biện sĩ dưới trướng của Tây sở bá vương Hạng Võ, lần này hắn đến là phụng mệnh của Hạng Trang, nhằm để ly gián Đại vương và Lã Trạch.

Điền Hoành ngạc nhiên, vẻ mặt kỳ lạ nói:

- Tiên sinh, lời này của ngươi đáng ra phải đem nói với Lương vương mới đúng. Điền Hoành ta chẳng qua là tên khách khanh sống nhờ sống gửi người khác, tiên sinh nói với ta những việc này là chuyện thế nào chứ?

Khoái Triệt cau mày, có chút mất hứng nói:

- Tại hạ dùng chân tình đối đãi với Tướng quân, chẳng lẽ Tướng quân lại không thể đáp lại bằng tấm chân tình sao?

Nói xong một hồi, Khoái Triệt lại nói:

- Ý muốn phục quốc của Tướng quân, người khác không biết, tại hạ có thể không biết sao? Trước mặt người chân thật không nói lời giả dối. Chỉ cần lần này Tướng quân có thể giúp tại hạ làm thành đại sự, ngày khác tại hạ có thể ngỏ lời trước mặt Lương vương, để Tướng quân một mình thống lĩnh một đội quân càng quét nước Tề, đến lúc đó, Tướng quân sẽ có cơ hội khôi phục nước Tề như xưa rồi.

Điền Hoành im lặng, sau một lúc lâu mới nói:

- Nếu như tiên sinh đã nói ra như vậy, tại hạ cũng không muốn giấu diếm nữa, tiên sinh có chuyện gì, cứ việc chỉ bảo là được.

Đối với tâm tư của Khoái Triệt, Điền Hoành cũng hiểu được, Lương Hán tranh chấp, cũng là điều mà Điền Hoành mong muốn được nhìn thấy.

- Tốt, thẳng thắn.

Khoái Triệt gật gật đầu, lại nói:

- Vũ Thiệp có ý đồ ly gián Lương vương và Lã Trạch, chỉ e là mộng tưởng hão huyền, Lương vương hèn nhát, căn bản là không có dũng khí đối đầu với Lưu Bang. Cho nên, chúng ta vẫn là nên giúp Vũ Thiệp một tay, thêm thanh củi vào đáy lò, để ngọn lửa cháy to hơn một chút. Chúng ta phải ép Lương vương vào đường cùng, để ông ta không còn sự lựa chọn nào khác!

Điền Hoành cũng hy vọng có thể khơi mào cho Lương Hán tranh nhau, lập tức nói:

- Tiên sinh nói thẳng ra, tại hạ nên làm thế nào?

Khoái Triệt đứng dậy rời khỏi bàn, đi về phía Điền Hoành nhỏ nhẹ thì thầm một phen, Điền Hoành liền gật gật đầu nói:

- Tại hạ hiểu rồi!

Nửa canh giờ sau, Điền Hoành liền dẫn tám trăm bộ hạ cũ rời khỏi đại doanh Lương quân, thế nhưng hướng về quận Đãng đi không đến năm mươi dặm, liền âm thầm chuyển hướng vào một con đường nhỏ về phía Tây, chạy thẳng đến Bắc Mang sơn.

-------------------------------

Đại doanh quân Hán, Lã Trạch đã cảm nhận được mối nguy hiểm, và bắt đầu bố trí dự phòng rồi.

Trong tiếng bước chân gấp gáp, Lã Thích Chi vội vàng bước vào lều lớn, chắp tay vái chào Lã Trạch nói:

- Đại ca, vừa rồi tiểu đệ đã phái người đi thăm dò, ngoại trừ Điền Hoành dẫn tám trăm quân đi trưng dụng lương thực ở quận Đãng ra, còn lại đều không có động tĩnh gì.

Con người Lã Trạch vô cùng cẩn thận, sau khi Bành Việt tức giận bỏ đi, hắn liền ra lệnh cho Lã Thích Chi phái mật thám bí mật giám sát nghiêm ngặt đại doanh quân Lương, một khi phát hiện quân Lương có động tĩnh gì, liền lập tức hồi báo ngay. Hiển nhiên, Lã Trạch đã sinh lòng cảnh giác đối với Bành Việt, trên thực tế, Lưu Bang để lại năm trăm ngàn đại quân cho Lã Trạch, đồng thời lệnh cho hắn hổ trợ Bành Việt tiến đánh Ngao Thương, cũng có hàm ý giám sát Bành Việt.

- Vậy sao?

Lã Trạch gật gật đầu, lại nói

- Ở quận Đông, quận Đãng bên đó cũng phải để ý kỷ càng, một khi phát hiện Lưu Khấu, Hỗ Triếp về trại, thì lập tức hồi báo ngay!

- Vâng!

Lã Thích Chi vái chào, lĩnh mệnh rồi đi.

Mắt dõi theo bóng dáng của Lã Thích Chi ra khỏi lều, Lã Trạch nghĩ đi nghĩ lại chung quy có chút lo lắng, lại gọi con thứ là Lã Sản vào lều, lại nhặt một cây lệnh tiễn từ dưới đất lên đưa cho Lã Sản, căn dặn rằng:

- Sản Nhi, con hãy đi chọn hai con ngựa khỏe, chạy suốt đêm đến Lạc Dương, lệnh cho đại ca của con chọn ra năm ngàn tinh binh, phòng ngự kiên cố ở Hổ Lao quan!

Lã Sản gãi gãi đầu, đột nhiên hỏi:

- Phụ thân, đây là vì sao?

- Con không cần phải hỏi nhiều.

Lã Trạch nói:

- Mau chóng về Lạc Dương đi.

- Vâng!

Lã Sản hùng hổ dạ vâng, nhận lấy lệnh tiễn xoay người nghênh ngang rời đi.

Đợi con thứ Lã Sản đi rồi, Lã Trạch lại ngẫm nghị một hồi, vẫn là không yên lòng, lại gấp rút viết một bức thư, đem trúc thư đó bẻ làm ba, chia ra bỏ vào ba ống trúc, sau đó gọi Hạ Tiểu Lại vào trong lều, căn dặn nói:

- Lập tức chọn ra ba gã kiện tốt, mang theo ba cuộn thư này ngày đêm chạy về Bộc Dương. Nhớ lấy, nhất định phải trình tận tay Đại Vương hoặc là hai vị Trương Lương, Trần Bình.

Chương 99: Săn bắn tại Bắc Mang

Thành bắc quân doanh, quân Sở cùng Ngụy quân hỗn chiến đã phân ra thắng bại.

Tham dự hỗn chiến, quân Sở chỉ có không đến trăm người, mà Ngụy quân lại ít nhất có năm trăm người, nhưng kết quả hỗn chiến thì Ngụy quân hoàn toàn bại, ít nhất bốn trăm người bị chém giết tại chỗ.

Kết quả này đích xác có chút khoa trương.

Đại tướng Trương Xuân dưới trướng Trần Hi mang hơn trăm tàn binh còn lại lui giữ một góc, một bên đau khổ ngăn cản Kinh Thiên đang điên cuồng tiến công, một bên hét lớn:

- Kinh Thiên, ngươi con mẹ nó thật muốn chém tận giết tuyệt sao?

Kinh Thiên một đao nhanh như một đao, đao đao chém vào chổ yếu hại của Trương Xuân, một bên quát:

- Bố vừa rồi khuyên ngươi như thế nào, tiểu tử ngươi ỷ vào nhiều người, hiện tại cầu xin tha thứ? Nói cho ngươi biết, chậm rồi!

Dứt lời, Kinh Thiên lại vọt người nhảy lên, tay nâng đao hướng vào đầu Trương Xuân trảm lạc.

Trương Xuân không dám cứng rắn đối chọi, lắc mình lui về phía sau.

Kinh Thiên cười một tiếng, đao thế chợt sửa bổ thành đâm, đao nhọn sắc bén thẳng hướng cổ họng Trương Xuân, Trương Xuân chân đang lui về phía sau, trong lúc cấp thiết không thể né tránh tiếp, mắt thấy sẽ bị Kinh Thiên một đao đâm thủng cổ họng, ngoài quân doanh đột nhiên truyền đến một tiếng rống to giống như tiếng sấm của Hạng Trang:

- Kinh Thiên, còn không ngừng tay!

Kinh Thiên đao thế chợt dừng lại, đao nhọn cách cổ họng Trương Xuân chỉ một chút xíu.

Sắc mặt Trương Xuân thoáng chốc trở nên trắng bệch, trên trán chảy đầy mồ hôi, giờ khắc này, hắn có thể rõ ràng cảm thụ được trên đao phong truyền đến lãnh ý, đao nhọn của Kinh Thiên chỉ cần đi tới trước một chút, Trương Xuân hắn chỉ sợ đã chết tại chỗ.

Trong tiếng bước chân hỗn độn, Hạng Trang, Trần Hi đều mang theo mấy trăm bộ khúc đi vào viên môn.

Kinh Thiên lúc này mới kêu lên một tiếng trầm đục, thu đao thối lui đến phía sau Hạng Trang, Trương Xuân thở dài một hơi, phát hiện lưng mình sớm đã bị mồ hôi lạnh làm ướt sũng.

Nhìn thi thể Ngụy quân đầy đất, Hạng Trang, Trần Hi đồng thời túc nhanh mày.

Hạng Trang đã sớm đoán trước Trần Hi nhất định sẽ không dễ dàng giao ra binh quyền, hắn hiện tại dù sao cũng nắm giữ ba vạn tráng đinh, thậm chí còn có khả năng cùng Hạng Trang hắn tranh đoạt quyền chủ đạo quân Sở, còn có môn khách dưới trướng Trần Hi nhất định sẽ gây rối, Hạng Trang chỉ không nghĩ đến giờ phút này lại đến nhanh như vậy thôi!

Trần Hi nhíu mày là bởi vì nằm trên mặt đất gần như tất cả đều là thi thể Ngụy quân, quân Sở lại chỉ có vài cái.

Hơn năm trăm Ngụy quân cùng hơn một trăm quân Sở hỗn chiến, kết quả Ngụy quân lại gần như toàn quân bị giết, mà quân Sở lại chỉ chết vài cái, còn có mười mấy người bị thương nhẹ, kết quả như vậy, thật sự có chút dọa người!

Tuy nói quân Sở trang bị hoàn mỹ, gần như mỗi người đều mặc áo giáp, cầm binh khí sắc bén, mà Ngụy quân trang bị thấp kém, thậm chí binh khí thật sự đều không có, nhưng sức chiến đấu song phương tồn tại chênh lệch thật lớn cũng là không tranh cải, trải qua chuyện này, Trần Hi đối với sức chiến đấu siêu cường của quân Sở lại càng có thêm nhận thức khắc sâu.

Hạng Trang quát hỏi:

- Kinh Thiên, sao lại thế này?

Kinh Thiên chắp tay nói:

- Thượng Tướng Quân, trong quân doanh có hơn năm nghìn quân Hán tàn binh đã hàng Đại Sở chúng ta, nhưng Trương Xuân lại mang theo năm trăm Ngụy quân vọt vào trong doanh, không phân trần đòi chém giết tù binh, còn muốn lấy thủ cấp đi tranh công, mạt tướng nói hắn vài câu, hắn chẳng những không nghe, không ngờ còn dám động thủ, quả thực chính là không biết sống chết!

Hầu Sưởng hộ tống Trần Hi tiến đến nói:

- Quân Hán hàng quân Sở các ngươi thì như thế nào? Không phải ba vạn đại quân chúng ta ở đông quan hấp dẫn đại bộ phận quân coi giữ, chỉ bằng các ngươi hai ba nghìn quân, muốn hạ Hổ Lao quan? Nằm mơ đi! Chi bằng, năm nghìn quân Hán tù binh này phải phân cho chúng này ta bốn ngàn năm trăm người!

- Ha ha.

Kinh Thiên cười nói:

- Thật là không biết xấu hổ, không phải quân Sở chúng ta mở ra đại quan, chỉ bằng các ngươi cũng muốn tiến quan? Kia mới là si tâm vọng tưởng!

Hầu Sưởng giận tím mặt nói:

- Kinh Thiên, ngươi dám coi rẻ ba vạn đại quân đại Ngụy chúng ta?

- Ba vạn đại quân?

Kinh Thiên mỉm cười nói:

- Chỉ là một đám ô hợp, cũng dám nói đại quân?

- Đám ô hợp?

Hầu Sưởng khó thở nói:

- Muốn hay không hai quân kéo đến quan ngoại tái đánh, phân thắng bại?

- Bất cứ lúc nào cũng hầu tiếp!

Kinh Thiên đằng đằng sát khí nói:

- Không phải chúng ta xem thường các ngươi, quân Sở chỉ cần hai ngàn tinh binh, có thể đem ba vạn thổ dân các ngươi sát không còn một người!

Thấy Kinh Thiên càng nói càng kiêu ngạo, Hạng Trang không kìm nổi quát bảo ngưng lại nói:

- Kinh Thiên, ngươi câm miệng cho ta!

Trần Hi cũng đã tức giận đến sắc mặt xanh mét, hắn thừa nhận Ngụy quân không bằng quân Sở tinh nhuệ, nhưng tụ tập ở Hổ Lao quan Ngụy quân ước chừng có gần ba vạn quân, mà quân Sở chỉ có không đến ba nghìn quân, Ngụy quân chỉ cần một người cắn một cái, cũng đem ba nghìn quân Sở cắn chết, thằng nhãi Kinh Thiên này cũng dám khoe khoang, hai ngàn quân Sở có thể giết sạch ba vạn Ngụy quân! Thật kiêu ngạo?

Trong lòng tức giận, giọng điệu Trần Hi cũng có chút cứng ngắc, lập tức nói:

- Thượng Tướng Quân, việc này ngươi nói làm sao bây giờ?

Hạng Trang đương nhiên sẽ không yếu thế vào lúc này, nếu không hắn ở trong cảm nhận của quân Sở tướng sĩ uy vọng sẽ đại suy giảm, lập tức cực kỳ cứng rắn, mạnh mẽ nói:

- Hầu Sưởng khiêu khích Kinh Thiên trước, tuy nói chết thê thảm và nghiêm trọng, kia cũng là tự mình rước lấy!

Dừng một chút, Hạng Trang lại hướng Trần Hi nói:

- Về phần trách phạt như thế nào, thì phải là chuyện của Trần tướng quân ngươi.

Trần Hi nhíu mày nói:

- Thượng Tướng Quân tính toán như thế nào trách phạt Kinh Thiên? Quất roi hay là trảm thủ?

Hạng Trang lãnh đạm nói:

- Đó là chuyện của bản tướng quân, không cần Trần Hi tướng quân quan tâm.

- Cái gì?

Hầu Sưởng kháng thanh nói:

- Chẳng lẽ việc này cứ như vậy thôi đi? Chúng ta đã chết nhiều người như vậy liền vô ích ư?

- Làm càn! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Hạng Trang giận tím mặt nói:

- Hầu Sưởng, ngươi thực sự nghĩ rằng bản tướng quân không dám giết ngươi sao? Đừng quên, bản tướng quân vẫn là đại Ngụy Giám quốc Thượng Tướng Quân!

Hầu Sưởng lập tức câm như hến.

Trần Hi cũng nhẹ nhàng run lên, hung uy của Hạng Trang thật sự là rất thịnh.

Nếu muốn cùng Hạng Trang chống đối, đích xác cần vài phần dũng khí, tuy nhiên rất nhanh, Trần Hi lại âm thầm khuyến khích chính mình, mặc kệ nói như thế nào, hiện ở trong tay hắn nắm giữ gần ba vạn tráng đinh, nếu có thể có áo giáp và binh khí của hơn năm nghìn quân Hán tù binh, như vậy Ngụy quân ngay lập tức trở thành một chi hùng binh, đến lúc đó Hạng Trang có gì phải sợ?

Nghĩ thông suốt điểm ấy, Trần Hi ngay lập tức hạ thấp thái độ, lúc này giận quát:

- Trương Xuân, thân là Ngụy Quốc hậu quân đại tướng, lại hướng quân Sở gây hấn, đến nỗi Sở Ngụy hai quân phát sinh đánh nhau, tạo thành song phương mấy trăm tướng sĩ hoặc tử hoặc thương, vốn nên bêu đầu thị chúng, nhưng niệm hắn phá quan có công, miễn tử tội, nhưng phạt tám mươi roi để răn đe!

Trần Hi thốt ra lời này, ở đây Sở, Ngụy tướng sĩ lập tức tất cả đều thay đổi sắc mặt.

Lập tức hai gã Ngụy quân tinh nhuệ liền tiến lên, không phân trần liền đem Trương Xuân trói tay sau lưng, sau đó huy khởi trường tiên hướng trên lưng Trương Xuân đánh tới, trong quân hành hình trường tiên chỉ dùng gân trâu tiêu chế mà thành, vừa dài vừa nặng, chỉ một tiên, chiến bào Trương Xuân đã bị rút ra một lỗ hổng, trên lưng cũng nổi lên một vết máu.

Tám mươi tiên xong, lưng Trương Xuân sớm đã máu thịt mơ hồ, người cũng đi không nổi.

Trần Hi thở dài, hướng Hạng Trang nói:

- Thượng Tướng Quân, mạt tướng xử trí như vậy, ngài vừa lòng không?

Hạng Trang không khỏi đánh giá Trần Hi vài lần, người này co được dãn được, là cái nhân vật, tuy nhiên, Hạng Trang cũng sẽ không bởi vì Trương Xuân đã lãnh tiên hình mà phạt Kinh Thiên! Hảo binh là khen mà ra, còn mãnh tướng lại là từ chiều chuộng mà có, đối với mãnh tướng như Kinh Thiên, chỉ cần không phản bội mình, hắn quậy long trời lở đất, Hạng Trang cũng sẽ không trách hắn nửa câu!

Thấy Hạng Trang không hề tỏ vẻ, Trần Hi thở dài, nói:

- Thượng Tướng Quân, Trương Xuân làm việc lỗ mãng, bị quất roi chí tử kia cũng là gieo gió gặt bão, tuy nhiên hắn sở dĩ tấn công quân doanh, cũng là có nguyên nhân.

Dừng một chút, Trần Hi lại chỉ binh lính phía sau, nói:

- Thượng Tướng Quân ngài cũng thấy được, Ngụy quân ta trang bị rất kém, toàn quân gần ba vạn quân, gần như tất cả đều thân không phiến giáp, đại bộ phận tướng sĩ thậm chí sử dụng trúc kiếm, thật sự là khiến lòng người chua xót.

Hạng Trang khóe miệng thoáng chốc nổi lên một nụ cười thản nhiên, Trần Hi này, thật giỏi tính kế.

Tuy nhiên đối với yêu cầu của Trần Hi, Hạng Trang cũng rất khó cự tuyệt, hoặc là nói căn bản không thể cự tuyệt, bởi vì trước mắt quân Sở không thiếu áo giáp và trang bị, mà Ngụy quân đích thật lại là nhu cầu cấp bách, hơn nữa quân Sở và Ngụy quân lại là minh hữu, nếu điểm ấy yêu cầu mà Hạng Trang cũng không chịu thỏa mãn, như thế nào có thể thu quân tâm của Ngụy quân?

Lập tức Hạng Trang mỉm cười nói:

- Trần Hi tướng quân, ngươi không nói, bản tướng quân cũng sẽ cấp.

Trần Hi vui mừng quá đỗi, lúc này thở dài thật sâu nói:

- Như thế, mạt tướng liền đa tạ Thượng Tướng Quân.

Hạng Trang gật đầu, lập tức bảo Kinh Thiên:

- Kinh Thiên, lập tức áp giải quân Hán tù binh xuất quan, trở về Lạc Dương, về phần lương thảo của Hổ Lao quan, đồ quân nhu cùng với binh khí áo giáp, đều cho Ngụy quân, mặc kệ nói như thế nào, Ngụy quân đã ở ngay mặt kiềm chế đại bộ phận quân Hán, chiến lợi phẩm này coi như là thưởng cho bọn hắn.

- Vâng!

Kinh Thiên ầm ầm đồng ý, lập tức mang theo Hãm Trận Doanh áp giải quân Hán hàng tốt uốn lượn xuất quan.

Khi Thái dương bắt đầu lộ ra ở phương đông, Hạng Trang mang theo quân Sở ly khai Hổ Lao quan, trước khi đi luôn mãi dặn dò Trần Hi, một khi chỉnh đốn tốt binh mã, liền lưu lại một chi quân trấn giữ Hổ Lao quan, sau đó dẫn đại quân đi tới Lạc Dương hội sư, hợp công Hàm Cốc Quan, Trần Hi ước gì Hạng Trang sớm rời khỏi, tự nhiên là đáp ứng.

Về phần Điền Hoành và tám trăm môn khách, tự nhiên là đi theo Hạng Trang rồi.

Trên đường trở về Lạc Dương, Vũ Thiệp đánh ngựa đuổi theo Hạng Trang, lo lắng nói:

- Thượng Tướng Quân, Trần Hi này, giống như đã có lòng không thần phục?

Hạng Trang không trả lời, chỉ cười thản nhiên.

Trần Hi nguyên bản chính là người có dã tâm, trong lịch sử, lúc Lưu Bang đã nhất thống thiên hạ và đăng cơ xưng đế, người kia còn dám khởi binh tạo phản, hiện tại bảo Trần Hi thần phục Hạng Trang hắn, có khả năng sao? Tuy nhiên, Hạng Trang đối với Trần Hi, cho tới bây giờ cũng không ôm ảo tưởng gì.

Từ lúc chia tay ở Ngao Thương, Hạng Trang cũng đã để lại một nước cờ.

Hiện giờ, cũng là lúc quân cờ mai phục kia phát huy tác dụng.

Hạng Trang lo lắng duy nhất chính là, từ Hổ Lao quan đến Lạc Dương, chừng gần một trăm năm mươi dặm đường, đến nơi ít nhất cũng mất thời gian một hai ngày, nếu chẳng may Lưu Bang có được tin tức, sau đó cùng Bành Việt hợp binh một chỗ, khi Hạng Trang động thủ mà suất lĩnh đại quân tiến đến tấn công Hổ Lao quan, thì cục diện sẽ nguy hiểm vô cùng.

Chương 100: Hỗn chiến

Trong lúc Bành Việt đang thúc ngựa chạy vội, bỗng dưng một luồng khí lạnh thấu xương dội lại từ phía trái của rừng rậm, nhờ vào bản năng có được do chinh chiến sa trường lâu năm, Bành Việt đột nhiên rụt cổ xuống, một mũi tên răng sói xẹt ngang qua, gần như dán vào đỉnh đầu gã, tức thì bắn bay mất chòm lông hồng anh trên nón của gã.

Bành Việt giận tím mặt, lập tức rút kiếm, chém bay mấy mũi tên răng sói nối đuôi nhau bay đến.

Gần như là cùng một lúc, số mũi tên dày đặc như châu chấu bay ra từ hai bên rừng rậm, mấy chục tinh kỵ theo sau Bành Việt lập tức nhao nhao ngã ngựa, Bành Minh phản xạ nhanh nhẹn, đột nhiên rút kiếm đánh bay mấy mũi tên răng sói bắn về phía mình, tức thì giơ kiếm lên trời hô to:

- Thích khách, có thích khách, bảo vệ Đại vương…

Hơn trăm tên kỵ binh còn lại nháo nhào xông lên trước, bảo vệ chung quanh Bành Việt.

Những mũi tên dày đặc như châu chấu lại tiếp tục không ngừng được bắn ra từ hai bên rừng rậm, tuy nhiên hai trăm tinh binh này của Bành Việt đều đã từng trải qua cả trăm trận chiến, bất kể là kiếm pháp, hay là tài cưỡi ngựa, đều là những dũng sĩ trăm dặm chỉ tìm được một người, trên người họ lại mặc áo giáp dày cộm, mang theo tấm khiêng chắn hình tròn, hơn trăm kỵ binh thay nhau múa may trường kiếm và khiêng chắn, liều chết ngăn lại cơn mưa tên dày đặc như châu chấu.

Bành Minh biết rằng, cứ tiếp tục thế này chắc chắn là không ổn, liền lớn tiếng nói:

- Bảo vệ đại vương, xông ra đi!

Ra lệnh một tiếng, hơn trăm kỵ binh còn lại lần lượt quay đầu ngựa, che chở cho Bành Việt xông ra khỏi thung lũng. Ngay lúc quân Lương quay đầu phá vòng vây, thích khách hai bên rừng rậm liền lẳng lặng đi ra như là thủy triều, những thích khách này đều mặc áo đen, đầu đội nón đen, trên mặt cũng che khăn màu đen, tên nào cũng múa may trường kiếm sắc lạnh, tiến đến chặn giết tinh kỵ của quân Lương.

Bành Việt cũng giật mình kinh sợ, xem tình hình này, số thích khách mai phục trong rừng rậm chí ít cũng phải trên ngàn người!

Bành Việt cũng không muốn khoe tài, lập tức giết ra ngoài thung lũng với sự yểm hộ của hơn trăm tên tinh kỵ, chạy thẳng ra khỏi núi.

Khó khăn lắm mới lao ra khỏi thung lũng, vừa ra đã gặp ngay Khoái Triệt và Vũ Thiệp, do thể lực không đủ nên rớt lại phía sau, Bành Việt không khỏi tức giận, hướng về phía Khoái Triệt mà hét lớn:

- Khoái Triệt, ngươi muốn đẩy quả nhân vào chỗ chết hả?!

Khoái Triệt kinh hãi nói:

- Đại vương sao lại nói vậy?

Bành Minh ra cũng tức giận nói:

- Trong thung lũng có thích khách, vừa rồi Đại vương suýt nữa là mất mạng!

- Hả?!

Khoái Triệt nghẹn ngào nói:

- Đây là thích khách từ đâu đến? Lã Trạch đại nhân đâu?

- Ngươi còn không biết ngượng sao mà còn hỏi, đây rõ ràng là quỷ kế của tên Lã Trạch! Hừ, đi về rồi lại tính sổ với ngươi!

Bành Việt tức giận trừng mắt nhìn Khoái Triệt một cái, liền đánh ngựa đi.

Bành Minh dẫn hơn trăm kỵ binh cũng ầm ầm rời đi.

Khóe miệng Khoái Triệt lại lóe lên một nụ cười gian xảo, không nhanh không chậm mà đánh ngựa đuổi theo sau.

Phía sau Khoái Triệt là Vũ Thiệp lại có chút ngẩn ngơ, Bành Việt không ngờ lại bị hành thích ở núi Bắc Đặng?! Nhìn vẻ giận dữ của Bành Việt, việc này dường như còn là do Lã Trạch làm, nếu quả thật là vậy, thế thì quân Hán và quân Lương không thể không đánh nhau rồi? Nghĩ đến đây, Vũ Thiệp không khỏi vui mừng đến mặt đỏ cả lên, thật không nghĩ tới mà, không nghĩ tới sự việc lại thay đổi đến nhường này?

……………………..

Tại đại doanh quân Hán

Lã Thích Chi lại lần nữa vào lều, bẩm báo với Lã Trạch:

- Đại ca, Bành Việt quay về rồi.

Lã Trạch ngạc nhiên nói:

- Giờ mới ban chiều, Bành Việt đã trở về rồi sao?

Thời gian ngắn như vậy, e rằng chỉ đủ để chạy đi chạy lại thôi.

Thích Chi gật đầu lại nói:

- Bộ dạng của Bành Việt còn có vẻ hoảng loạn, chòm lông hồng anh trên đầu cũng biến mất, hai ba trăm tinh kỵ đi cùng đó hình như đã chết đi không ít, số còn lại hầu như trên người đều bị thương, không ít số ngựa đang cưỡi, trên mông còn cắm cả mũi tên bằng răng sói, quân Lương rất có thể đã bị phục kích trong núi Bắc Đặng.

- Bị phục kích ư?!

Lã Trạch nghe vậy kinh hãi:

- Không hay!

Lã Thích Chi nói:

- Sao vậy, đại ca?

- Quỷ kế, đây khẳng định là quỷ kế của Khoái Triệt!

Lã Trạch bỗng nhiên giậm chân nói:

- Mau, hiệu lệnh toàn quân, tăng cường đề phòng, Bành Việt rất có khả năng dẫn toàn đại quân đến đây gây sự!

- Không phải chứ?

Lã Thích Chi không cho là vậy liền nói:

- Bành Việt gã ta dám sao?!

Vừa dứt lời, ngoài lều đột nhiên vang lên tiếng kèn hiệu kéo dài, đó là kèn hiệu cảnh báo!

Lập tức có tên tiểu lại dưới trướng hốt hoảng chạy vào, hấp tấp nói:

- Đại nhân, không không không không xong rồi. Lương vương Bành Việt dẫn toàn đại quân Lương quốc, tiến thẳng đến đây chiếm lấy doanh trại rồi.

- Mau, mau mặc áo giáp cho ta! xem tại TruyenFull.vn

Lã Trạch giậm chân khẩn trương.

Lã Thích Chi lấy lại bình tĩnh sau cơn khiếp sợ, giọng run run nói:

- Đại ca, quân Lương tinh nhuệ, Bành Việt dũng mãnh, quân ta quả quyết không phải là đối thủ của gã, hay là khẩn trương rút về Hổ Lao quan đi?

Lã Thích Chi đúng là đồ bỏ đi, vừa nãy còn nói Bành Việt không dám làm khó làm dễ, nhưng vừa chớp mắt đã lập tức biến thành tên hèn nhát.

- Ngươi biết cái đinh gì.

Lã Trạch mắng chửi:

- Bây giờ lui quân, vậy thì chấm hết rồi!

Nói xong, Lã Trạch lại quay đầu quát tháo ra lệnh cho tên tiểu lại dưới trướng nói:

- Lập tức hiệu lệnh toàn quân, mỗi quân mỗi trại đề phòng nghiêm ngặt, không có kim lệnh tiễn của bản đại nhân, ai cũng không được tự ý rút quân, kẻ nào trái lệnh giết không tha!

Trong thành Ngao Thương, Trần Hi đang than ngắn thở dài ở trong hành dinh Thượng Tướng quân của ông ta.

Thật lòng mà nói, Trần Hi vốn không muốn cùng chung sống chết với cái thành Ngao Thương này, một chút cũng không muốn.

Nhưng vấn đề là, hiện giờ Trần Hi có muốn không cùng sống chết với thành Ngao Thương cũng không được rồi, cửa thành đã đóng, gã ra không lọt!

Ngao Thương bị bao vây đã gần một tháng rồi, quân Hán và quân Lương ở ngoài thành, tuy rằng không phát động tấn công, nhưng cũng không có chút ý nào là sẽ rút lui, hiển nhiên, bất kể là quân Hán, hay là quân Lương, đều không có dự định thả cho Trần Hi phá vòng vây. Hiện giờ Trần Hi chỉ còn hai lựa chọn, hoặc là tử thủ, hoặc là đầu hàng. Ngoài ra, không còn sự lựa chọn thứ ba.

Tử thủ chắc chắn chỉ có con đường chết, nhưng nếu đầu hàng, thì lại phải đầu hàng ai đây?

Không nghi ngờ gì đầu hàng quân Hán là lựa chọn tốt nhất, nhưng Trần Hi lại lo ngại, Lưu Bang có thể nào sẽ trở mặt không nhìn người không?

Còn về phần Bành Việt, gã chỉ cần sử dụng đầu ốc nghĩ đơn giản thôi, hôm nay hàng Bành Việt, mai này sớm muộn cũng chết dưới tay của Lưu Bang!

Nghĩ đi nghĩ lại, Trần Hi phát hiện, gã căn bản là đã không còn đường nào để đi rồi. Đang lúc than ngắn thở dài thì, môn khách Hầu Tệ đột nhiên vui mừng vội vội vàng vàng chạy vào đây, không kịp hành lễ đã nói:

- Thượng Tướng quân, quân Hán và quân Lương đánh nhau rồi, đánh nhau rồi!

- Ngươi nói cái gì?!

Trần Hi bỗng nhiên đứng dậy, khó có thể tin được nói:

- Quân Hán và quân Lương đánh nhau rồi sao?!

- Đúng, đánh nhau rồi!

Hầu Tệ gật đầu thật mạnh, vui mừng nói:

- Cả hai đội quân đang hỗn chiến dưới chân núi Ngao Sơn!

- Đi, đi xem xem!

Trần Hi xoay người bước đi, đây đúng thật là trời cao không tuyệt đường sống của con người, mắt thấy mình sắp phải đi vào con đường chết rồi, chưa từng nghĩ, bước ngoặt xoay chuyển tình thế đã đến một cách không ngờ tới.

Trần Hi kích động chạy thẳng lên đầu thành, đứng trên thành lầu chống địch nhìn xuống chân núi Ngao Sơn, quả nhiên trông thấy đại quân của Lương quốc đang tấn công kịch liệt vào đại doanh quân Hán. Gã Bành Việt này cũng không biết là đã chạm phải sợi dây thần kinh nào, không ngờ lại dốc hết tất cả mấy chục ngàn đại quân, cách công kích đại doanh quân Hán cũng không như thường lệ, không ngờ ba đoàn quân hợp thành một, tấn công cùng một lúc, vậy thì cũng quá ư là kịch liệt?

- Tên Bành Việt này vừa bị mất cha, hay là Lã Trạch đã cướp vợ của gã rồi?

Môn khách Trương Xuân líu lưỡi nói:

- Tại hạ cảm thấy, quân Lương sao lại giống như đang liều mình với quân Hán vậy?

Hầu Tệ hùng hổ bắt nhịp, nói với Trần Hi:

- Thượng Tướng quân, thời cơ phá vòng vây đã đến rồi!

Trần Hi gật đầu thật mạnh, nhìn quanh các thân binh phía sau, quát lớn:

- Truyền lệnh xuống dưới, các quân doanh chuẩn bị sẵn sàng, đợi khi trời vừa sập tối, thì bỏ thành phá vòng vây!

Nếu đã phải phá vòng vây, nhất định cũng phải dẫn theo ba mươi ngàn trai tráng, trừ việc đó ra, bốn năm trăm người già phụ nữ lẫn trẻ nhỏ đều không có cách nào dẫn theo được, hy vọng quân Hán hay là quân Lương có thể đối xử tốt với bọn họ vậy.

……………………..

Bành Việt thật sự tức điên người rồi.

Lã Trạch trong mắt gã chỉ là con chuột nhắt, không ngờ lại dám hạ độc thủ với gã!

Đối với Lưu Bang, Bành Việt vừa kính nể vừa kiêng sợ, trước kia là kính nể nhiều hơn là kiêng sợ, bây giờ thì lại kiêng sợ nhiều hơn là kính nể. Nhưng đối với tên anh vợ của Lưu Bang là Lã Trạch, Bành Việt lại không e dè như thế, cho dù Lã Trạch có được vị thế như ngày hôm nay, là nhờ vào bản lĩnh thật sự của mình và cả sức ảnh hưởng của gia tộc họ Lã ở quận Tứ Thủy, nhưng Bành Việt thì không cho là vậy.

Trên thực tế, rất nhiều chư hầu đều cho rằng Lã Trạch là dựa vào Lã Tuy nên mới có được vị trí này.

Nhưng bây giờ, tên Lã Trạch dựa vào việc bám váy mà có được chức vị này, giờ lại dám ra độc thủ với gã, như vậy thì con mẹ nó còn được hay sao? Bành Việt nếu như biểu hiện gì cũng không có, việc này đồn ra ngoài há sẽ không bị anh hùng trong thiên hạ chê cười sao? Đến cái tuổi này rồi, sẽ không ai mà không chú trọng đến danh tiếng của mình. Bành Việt là quân vương, đương nhiên càng phải để ý đến!

Việc này cho dù Lưu Bang có trở về, Bành Việt cũng có cớ mà nói, gã và Lưu Bang là có giao tình sống chết với nhau, là anh em, không lẽ Hán Vương thật sự vì một tên anh vợ cỏn con như vậy, mà giết chết Bành Việt gã sao? Cứ cho là Lưu Bang bất chấp tình nghĩa anh em ngày xưa đi, thế thì cũng phải nghĩ đến việc sau khi giết chết Bành Việt, chư hầu trong thiên hạ sẽ phản ứng thế nào chứ?

Giết một Lã Trạch, cùng việc Khởi binh phản Hán hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.

Quân tiên phong của đại quân Bành Việt đích thực không phải là quân Hán của Lã Trạch có thể chống đỡ nổi. Hai quân giao chiến không đến nửa canh giờ, quân Hán đã rõ ràng là không đỡ nổi, chiến hào bên ngoài đại doanh nhanh chóng bị quân Lương san bằng, chướng ngại vật cũng bị tử sĩ và khinh binh của quân Lương phá hỏng, hiện giờ, quân Lương đã bắt đầu nhắm thẳng đến hàng rào gỗ của đại doanh quân Hán mà phát động công kích.

Mặc dù quân Hán liều mình chống cự, từng đợt tên bắn ra tựa như cơn mưa trút xuống, quân Lương cũng từng mảng từng mảng ngã xuống, nhưng đây là những binh lính hổ sói hùng dũng, căn bản là không sợ sống chết, quân Lương phía trước chết đi, sĩ tốt quân Lương phía sau đạp lên xác đồng bọn gào thét tiếp tục xông lên phía trước, rất nhanh, hàng rào của đai doanh quân Hán liền bị sụp đổ.

Bành Việt trông thấy từ xa, quay đầu đắc ý nói với Phàn Khoái và Ngô Dị (Vũ Thiệp) rằng:

- Hai vị tiên sinh, nếu nói đến việc lấy tướng trị tướng, trong thiên hạ không ai vượt qua được bàn tay của Hán vương, nhưng nếu nói lấy binh trị binh, Hán vương so với Quả nhân và Tề vương vẫn còn thua xa lắm. Sức chiến đấu của quân Hán kỳ thực cũng không phải tệ, nhưng so với đội quân tinh nhuệ của Quả nhân, thì vẫn còn thua khá xa đấy.

- Đó đúng là vậy.

Vũ Thiệp chắp tay vái chào, cung kính nói:

- Quân Lương sắc bén tinh nhuệ, ai nào dám tranh giành thế thượng phong?

Khoái Triệt cũng không để lỡ thời cơ vội vàng tâng bốc nói:

- Quân Hán có thể có ngày hôm nay, đó là nhờ cả vào Đại vương và Tề vương.

Nói xong một lúc, Khoái Triệt lại nói:

- Tề Vương càng quét nước Hàn, Triệu, Đại, Yến, Tề, đến nay được phong làm Tề vương, cũng xem như là có được chức vị tương xứng. Nhưng Đại vương nhiều lần dẫn binh phạt Sở, chiến công hiển hách, Hán vương lại chỉ đem nước Lương phong thưởng cho Đại vương, đây quả là có chút không công bằng, dựa vào công lao của Đại vương, phong chức Sở vương cũng không phải quá đâu.

Bành Việt im lặng, lời này của Khoái Triệt đã gãi đúng chổ ngứa trong lòng gã.

Khoái Triệt thấy thời cơ thuận lợi, liền nhắc lại lời đề nghị:

- Hôm nay Đại vương giết chết Lã Trạch, chính là đã trở mặt với Hán vương, một là làm, hai là thôi, hay là dẫn binh công đánh Quan môn, cướp Quang Trung đi!

- Câm miệng!

Bành Việt bừng bừng biến sắc, lớn tiếng khiển trách nói:

- Hán vương là Hán vương, Lã Trạch là Lã Trạch, bày kế hãm hại Quả nhân là tên thất phu Lã Trạch, có liên quan gì đến Hán vương chứ? Quả nhân hôm nay tìm Lã Trạch báo thù, đó hoàn toàn là điều chính đáng, nếu như làm cho Hán vương tức giận, đó đã là bất nhân bất nghĩa rồi, tiên sinh còn dám nói điều sằn bậy, đừng trách Quả nhân trở mặt không nhìn người

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau