SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Hoành đao đánh giặc

- Vù vù vù...

Trong tiếng xé gió chói tai, hơn một trăm chiếc tiêu thương đã từ trên cao cắm xuống.

- Đây là...

Mai Ân đang khống mã chạy vội, trong lòng lập tức rùng mình, suýt xảy ra tai nạn, Mai Ân hơi nghiêng đầu, một chiếc tiêu thương liền đã xướt qua hai má của hắn, lập tức trên mặt huyết quang bắn tung tóe, mũi thương tiêu thương sắc bén chếch xuống phía dưới ngay trên hắn mặt tạo nên một đường huyết!

Ngay sau đó, liên tục không ngừng tiếng kêu rên liền theo phía sau đột nhiên vang lên.

Mai Ân quay đầu lại nhìn lên, chỉ thấy phía sau dào dạt quân Hán dĩ nhiên là một mảnh người đã ngã ngựa, ít nhất có ba bốn mươi kỵ binh đã trở mình ngã xuống đất, trong đó, tuyệt đại bộ phận kỵ binh đều bị quân Sở ném tiêu thương đâm xuyên, kỵ binh đi theo phía sau Mai Ân cả người lẫn ngựa đều bị đâm xuyên qua.

Thấy một màn như vậy, Mai Ân cũng không khỏi hít một hơi lạnh!

Phi mâu Quân Sở,lẽ nào lại hung tàn như thế? Trước kia sao gặp qua chưa bao giờ?

Mai Ân lại không biết, tiêu thương này tuy rằng nặng không quá tám cân, nhưng mũi thương cũng là vừa nhọn vừa dài, cực kỳ sắc bén, quân Hán kỵ binh trên người khoác bì giáp mỏng manh, sao có thể ngăn cản được? Hơn nữa song phương kỵ binh lại là tương đối xung phong, lực sát thương tiêu thương lại tăng thêm gấp bội, phải dùng hai chữ hung tàn để hình dung?

Tuy nhiên, tiêu thương lực sát thương tuy lớn, ném mạnh khoảng cách cũng là cực kỳ hữu hạn.

Trên cơ bản, sau khi ném nhất chi tiêu thương, quân Sở sẽ không có cơ hội lần thứ hai.

- Ngao...

Công Tôn Toại lại dương đao rống giận, hơn trăm kỵ binh đều rút ra trường kiếm, gào thét kêu giết hướng về phía kỵ binh quân Hán đối diện mà đến.

Chốc lát, hai quân kỵ binh đã nghênh diện chạm vào nhau.

- Chết đi!

Công Tôn Toại hét lớn một tiếng, trong tay hoành đao đột nhiên chém về phía tướng Hán đối diện.

Tướng Hán Mai Ân không yếu thế, lập tức bạo rống một tiếng giơ kiếm đón đỡ, ánh lửa lóe lên, đao kiếm tương giao, chỉ nghe được một tiếng kêu vang, Mai Ân song lưỡi trọng kiếm lập tức gãy ngang, Công Tôn Toại một đao chặt đứt trọng kiếm Mai Ân, đao thế chưa hết lại vẹo về phía trước chém qua, không ngờ chặt đứt cánh tay phải Mai Ân xuống.

- Ách a...

Mai Ân lập tức kêu thảm một tiếng, suýt nữa từ trên lưng ngựa ngã xuống đất.

Công Tôn Toại một đao chém xuống cánh tay phải Mai Ân, lại giục ngựa dương đao, cuồng bạo sát nhập trong trận quân Hán.

Một Hán binh vung kiếm, hướng Công Tôn Toại gào thét mà đến, suýt xảy ra tai nạn, Công Tôn Toại một đao tà tà kéo ra, lập tức hai mã lần lượt mà qua, Hán binh kia vẫn đi tới trước vài chục bước mới kêu thảm từ trên lưng ngựa rơi xuống dưới, ngay tại vừa rồi sai thân mà qua trong phút chốc, Công Tôn Toại hoành đao cũng đã cắt sườn phải của hắn.

Kỵ binh quyết đấu, sinh tử thường thường chỉ trong giây lát, chỉ trong chốc lát, hai chi kỵ binh liền đã lần lượt thay đổi mà qua, trong tiếng vó ngựa như nước như dũng, hai chi kỵ binh vẫn lao ra cách trăm bước xa mới ghìm ngựa quay đầu lại, chỉ thấy song phương quyết đấu chiến trận, đã nằm xuống hơn trăm người, trong đó hơn phân nửa là trọng thương chưa chết, đang nằm trong vũng máu rên rỉ.

Công Tôn Toại nhìn quanh tả hữu, thám báo đội hơn trăm kỵ binh chỉ còn không đến năm mươi người!

Tuy nhiên, quân Hán kỵ binh phía đối diện cũng không chiếm được nửa điểm lợi thế, tính toán sẽ bị tiêu thương bắn chết, quân Hán kỵ binh ít thương vong hơn một trăm, con số này gần như là gấp hai quân Sở kỵ binh!

Đặc biệt là, đối diện quân Hán tướng quân cũng bị hắn trảm rớt một cánh tay!

Công Tôn Toại hít một hơi thật sâu, lại chậm rãi giơ hoành đao lên.

Phía sau Công Tôn Toại, không đến năm mươi Sở quân lại xước kiếm vào vỏ, cầm lên tiêu thương.

- Ngao... Cáp!

Công Tôn Toại rút dao hét dài, năm mươi quân Sở đều ghìm ngựa tiến lên, lại triển khai hoành trận.

Công Tôn Toại rất rõ ràng, lần xung này phong rất có khả năng là lần cuối cùng, bao gồm chính hắn, cũng rất khả năng bỏ mình tại đây, nhưng hắn tuyệt không nửa điểm lùi bước, bởi vì, mạng của hắn là Thượng Tướng Quân cứu! Chỉ cần là Thượng Tướng Quân hạ lệnh, trong núi đao biển lữa, hắn cũng sẽ không chau mày mặt nhăn!

Công Tôn Toại giục ngựa dương đao đang muốn xung phong, phía sau lại rồi đột nhiên vang lên tiếng kèn thê lương.

Đột nhiên quay đầu lại, chỉ thấy năm nghìn quân Sở đã trước lướt qua cái sông, bên cạnh sông nhỏ, Hạng Trang hoành đao bật người, tự mình thổi kèn lên! Đây là triệt binh kèn!

Công Tôn Toại lúc này đè nén chuyển đầu ngựa, ngửa mặt lên trời hét dài:

- Đi!

Quân Hán là vẫn chậm nửa bước, khi Mai Quyên huy quân đến, quân Sở đã lướt qua sông nhỏ xông lên bờ bên kia, không đến bán thời gian uống một chén trà, mấy ngàn quân Sở đã chạy ra vài dặm có hơn, lao đi trên đường trống trải chỉ có cuồn cuộn bụi mù, bóng dáng tướng sĩ quân Sở cũng là dần dần thấy không rõ.

Mai Quyên mệnh lệnh thuộc cấp tiếp tục đuổi theo, chính mình lại giục ngựa đi tới chiến trường kỵ binh vừa mới quyết đấu.

Mai ân bị chặt đứt một tay giãy đi đến trước mặt Mai Quyên, lộ vẻ sầu thảm nói:

- Tướng quân, mạt tướng hổ thẹn.

Mai Quyên chỉ yên lặng lắc đầu, sau đó xoay người xuống ngựa, từ trên mặt đất nhặt lên một chi tiêu thương mà quân Sở ném không trúng mục tiêu, chỉ thấy đầu thương kia thật dài, vẫn như cũ sắc bén dị thường, chỉ có điều trung gian dĩ nhiên gấp khúc, không thể đem nó một lần nữa làm cho thẳng, dĩ nhiên là không có cách nào khác dùng lại, hiển nhiên, là vì phòng ngừa bị kẻ thù nhặt lên hồi ném.

Chỉ trong chốc lát, Mai Quyên ánh mắt liền mị lên, hảo binh khí, hảo thủ đoạn!

##########

Giữa trưa thời gian, quân Sở rốt cục tiến nhanh hơn trăm dặm chạy tới Cức Bồ ấp.

Cức Bồ tiểu ấp cũng không có tường thành, chỉ ở ngoại vi làm một vòng hàng rào, dùng để ngăn cản dã thú xâm nhập.

Tuy nhiên, sự tình để cho người lo lắng đã xảy ra, một chi chừng mấy ngàn quân Hán đã đi trước một bước, bảo vệ Cức Bồ chỗ nước cạn, quân Sở nếu muốn lội nước qua sông, đầu tiên phải nhất định đánh tan chi quân Hán này! Nhưng vấn đề là, quân Sở đã đói lại mệt, mới vừa rồi đã trải qua hơn trăm dặm đường dài hành quân gấp, làm sao còn có lực tái chiến?

Hiện tại, quân Sở nhu cầu cấp bách nghỉ ngơi ăn cơm, nhưng quân Hán sẽ cho bọn hắn cơ hội ăn cơm sao?

Hạng Trang nhẹ nhàng thúc ngựa Ô Truy, chậm rãi đi tới trước trận quân Sở, cứ việc vết thương cũ trên vai trái còn chưa lành, nhưng hôm nay, hiện tại, Hạng Trang lại không thể không ra ngựa, đây là bởi vì, chỉ có hắn mới có thể trấn được quân Hán đối diện, chỉ có hắn Hạng Trang, mới có thể thay quân Sở được cơ hội thở dốc quý giá!

Bỗng nhiên, Hạng Trang chậm rãi rút ra hoành đao dài hơn bản.

- Thượng Tướng Quân!

Hoàn Sở còn tưởng rằng Hạng Trang muốn cưỡng ép hạ lệnh công kích, lập tức rất là sốt ruột nói:

- Các tướng sĩ vừa mệt vừa đói, thật sự là vô lực tái chiến!

Hạng Trang nhẹ nhàng vuốt cằm, tập tức quát:

- Truyền lệnh, các quân ngay tại chỗ nghỉ ngơi và chỉnh đốn, nắm chặt thời gian ăn cơm!

- A? Này...

Hoàn Sở, Quý Bố, Tiêu Khai, Ngu Tử Kỳ chư tướng nghe vậy lập tức ngơ ngác nhìn nhau, quân Sở liền ở trong này nghỉ ngơi và chỉnh đốn ăn cơm? Ngay dưới mắt quân Hán ngay đối diện không coi vào đâu? Này cũng quá không đem người ta để vào mắt đi? Đối diện quân Hán tuy nói chỉ có mấy ngàn người, nhưng nhìn áo giáp binh khí, chung quy cũng là một chi tinh nhuệ a!

- Đây là quân lệnh!

Hạng Trang lại lạnh lùng thốt:

- Chư quân lập tức chấp hành!

- Vâng!

Chư tướng ầm ầm đồng ý, lập tức an bài đều tự bộ khúc nghỉ ngơi và chỉnh đốn đi ăn cơm.

Hạng Trang lại nhẹ nhàng thúc dục ngựa Ô Truy, đơn thân độc mã đi tới trước Cức Bồ ấp, thẳng đến cách xa nhau không đến tầm tiễn xa, Hạng Trang mới ghìm ngựa dừng lại, hoành đao lớn tiếng quát to:

- Đại Sở Thượng Tướng Quân Hạng Trang ở đây, ai dám tiến lên chiến một trận?

##########

Người có tên, cây có bóng, lúc này một tiếng Hạng Trang, quân Hán trong trận lập tức một mảnh ồ lên.

Canh giữ ở trước hàng quân Hán giáp sĩ lại một chút xôn xao lên, quân Hán chủ tướng Tư Khấu Ly liên thanh khiển trách, khó khăn lắm mới ổn định đầu trận tuyến quân Hán, tái nhìn quanh tả hữu vài cái Tư Mã, quân hầu, lại không một ánh mắt dám trực tiếp nhìn hắn, hiển nhiên,... này Tư Mã, quân hầu sẽ không có một ai có gan tiến lên một mình đấu với Hạng Trang.

Nói thực ra, Tư Khấu Ly chính mình cũng không có gan này.

Hạng Trang là ai? Là người chém giết Phàn Khoái!

Trường hợp Phàn Khoái bị trảm thủ, có không ít người thấy được, Hạng Trang kia quả thực chính là cái sát thần a!

Tướng Hán Phàn Khoái có bao nhiêu lợi hại, Tư Khấu Ly tương đương rõ ràng, được xưng thiên hạ mãnh tướng số hai Phàn Khoái cũng không là Hạng Trang đối thủ, hắn Tư Khấu Ly lại càng không thể!

Hung danh Hạng Trang tựa như một bóng ma thật lớn, thoáng chốc bao phủ toàn bộ không trung, Tư Khấu Ly và rất nhiều quân Hán tướng sĩ thậm chí sinh ra một loại ảo giác, nguyên bản ấm áp gió nhẹ cũng đột nhiên trở nên âm u lạnh lẽo đến tận xương, về phần quân Sở ngay tại bên ngoài liền thực nghỉ ngơi và chỉnh đốn, thì căn bản là bị quân Hán bỏ qua.

Ngoài một tầm tiễn, hoành đao Hạng Trang bật cao, lại quát to:

- Hạng Trang ở đây, ai dám tiến lên nhận lấy cái chết?

Gần như là cùng khi, ngựa Ô Truy ở dưới Hạng Trang cũng ngẩng đầu phát ra một tiếng dài hí vang dội đến cực điểm, mã hí nhân phí, thoáng chốc hình thành một đạo do như thực chất sóng âm, gào thét nghiền qua trận hình quân Hán, trận địa quân Hán sẵn sàng đón quân địch lập tức đều lui về phía sau, ngựa của Tư Khấu Ly và vài cái Tư Mã, quân hầu cũng không an phận xôn xao lên.

Ngựa Ô Truy chính là mã trung vương giả, một tiếng dài hí này, lại bao hàm vương giả tức giận, đe dọa!

Một gả Tư Mã rốt cục thẹn quá thành giận, hướng Tư Khấu Ly nói:

- Tướng quân, Hạng Trang tiểu nhi thật sự là quá kiêu ngạo, tiểu nhân nguyện dẫn bản bộ năm trăm tinh binh, tiến lên đánh chết Hạng Trang!

Gả Tư Mã này thật ra khá tự biết mình, biết một mình đấu cũng không phải đối thủ, cho nên đã nghĩ ỷ vào nhiều người đem Hạng Trang quần ẩu chí tử.

Quân Tư Mã khác cũng nói:

- Đúng vậy tướng quân, còn có quân Sở đối diện, quả thực quá kiêu ngạo, hai quân chỉ cách không đến hai tiễn xa, bọn họ không ngờ liền dám tháo giáp nghỉ ngơi và chỉnh đốn, còn ăn cơm? Bọn họ trong mắt còn có hay không chúng ta? Thật tốt, cho binh đánh lén đi, Hạng Trang tiểu nhi dù dũng mãnh thiện chiến, hắn một người còn có thể ngăn trở bốn ngàn tinh binh của chúng ta sao?

- Không được!

Tư Khấu Ly cũng là quả quyết cự tuyệt, Mai Quyên giao cho hắn quân lệnh là thủ trụ chỗ nước cạn Cức Bồ, trước khi mấy lộ đại quân còn lại đuổi tới, tuyệt không để một quân Sở lội nước qua sông! Hạng Trang kiêu ngạo thì như thế nào? Quân Sở bừa bãi thì như thế nào? Chờ lục lộ đại quân giết tới, Hạng Trang và quân Sở trong khoảnh khắc sẽ hóa thành bột mịn. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Huống chi, ai biết quân Sở đối diện có phải hay không dối trá?

Nếu chẳng may quân Hán tùy tiện xuất kích rồi lại rơi vào kế quân Sở, trách nhiệm này ai tới gánh?

- Đều nghe đây!

Tư Khấu Ly nhìn quanh vài cái Tư Mã, quân hầu phía sau, quát to:

- Không có bản tướng quân cho phép, ai cũng không được tự tiện xuất kích, kẻ trái lệnh... Trảm!

Chương 87: Võ tốt xông trận

Trên đường lớn, hơn vạn quân Hán đang hướng về phía đông tiến vội vàng.

Hơn năm mươi dặm hành quân gấp, thể lực tướng sĩ quân Hán rõ ràng đã chống đỡ hết nổi, đội ngũ hành quân cũng bắt đầu rời rạc, tướng sĩ thể lực cường tráng cũng đã chạy ngoài mười dặm, tướng sĩ thân thể gầy yếu còn cách xa xa lạc ở phía sau, Mai Quyên giục ngựa đi lại trung quân, trên mặt lộ vẻ lo âu.

Thật đúng là không so thì không biết, so rồi thì bị dọa đến sợ nhảy dựng!

Trước hôm nay, Mai Quyên đối với cái gọi là hành quân cấp tốc còn khuyết thiếu nhận thức, bởi vì trước kia chưa bao giờ trải qua.

Nhưng hôm nay, Mai Quyên nhận thức đã cực kỳ sâu sắc, hành quân cấp tốc thật đúng là tàn khốc đến khiến người không thể tưởng tượng!

Càng làm cho người không thể tưởng tượng, là quân Hán cùng quân Sở ở thể lực chênh lệch thật lớn, quân Sở đã liên tục hai ngày hai đêm không được nghỉ ngơi và chỉnh đốn qua, nhưng bọn họ hành quân tốc độ vẫn là khiến quân Hán khó có thể với tới, từ thời gian hừng đông đến hiện tại, quân Hán mới chạy hơn năm mươi dặm, nhưng quân Sở cũng rất khả năng đã chạy đến ngoài trăm dặm ngoại Cức Bồ!

Mai Quyên thấy quân Sở làm cho người ta nghẹn họng nhìn trân trối năng lực hành quân cấp tốc, lại không biết quân Sở sao có thể làm được như thế, từ nơi hoang sơ tìm được đường sống trong chỗ chết, quân Sở liền luôn chạy trốn chết, chém giết, lại tiếp tục trốn chết, tái chém giết, tái trốn chết... Ở bên trong cuộc tàn khốc liên tục trốn chết và chém giết, thể chất yếu, ý chí không đủ kiên định, tất cả sẽ đều bị đào thải!

Hiện tại còn lại năm nghìn quân Sở, đó là những dũng sĩ trong những người dũng sĩ, tinh nhuệ trong những người tinh nhuệ!

hai vạn quân Hán của Mai Quyên nghĩ muốn cùng năm nghìn quân Sở so đấu sức của đôi bàn chân, đúng là cũng thật không biết tự lượng sức mình, mười mấy thuộc cấp của Mai Quyên còn đang liều mạng thúc giục các bước chân của chính mình, tuy nhiên căn bản đều vô dụng.

Mai Quyên cũng biết, tướng sĩ dưới trướng đã hết sức, bọn họ đích xác đã hết sức.

Mai Quyên hiện tại lo lắng nhất chính là, Tư Khấu Ly có thủ được Cức Bồ hay không? Một khi Tư Khấu Ly thủ không được Cức Bồ, khiến quân Sở ở trong lục lộ đại quân vây kín mà lướt qua Hoàn Thủy, vậy phải tốn không ít tay chân, bởi vì Hoàn Thủy đông ngạn(bờ đông) người ở rất thưa thớt, lửa báo động không thể vận dụng chuẩn xác và đúng lúc giống như Triệu quốc như vậy.

Cức Bồ, trải qua nửa canh giờ nghỉ ngơi và chỉnh đốn, quân Sở rốt cục lấy lại sức.

Đương nhiên, gần nửa canh giờ nghỉ ngơi và chỉnh đốn, không có khả năng khiến quân Sở hoàn toàn khôi phục thể lực, nhưng ít nhất, quân Sở đã có chiến lực!

- Ô ô ô...

Kèn tập kết rốt cục thổi lên.

Trong tiếng kèn kéo dài không thôi, quân Sở tướng sĩ đang tĩnh tọa nghỉ ngơi đều đứng dậy, Nộ Phong Doanh cung tiễn thủ bắt đầu sửa sang lại tiễn túi, vũ tiễn, Hãm Trận Doanh phụ trợ khinh binh thì vội vàng thay trọng giáp cho võ giáp, Tiên Đăng Doanh khinh binh tử sĩ nhàn nhã nhất, bọn họ vẫn đang ngồi dưới đất, hôm nay tấn công Cức Bồ ấp, không có chuyện cho bọn họ.

- Hãm Trận Doanh, trọng giáp tả bộ hữu khúc, xếp thành hàng tập kết!

- Nộ Phong Doanh, các bộ các khúc tiến lên, kiểm tra cung tiễn!

- Tiền quân tả bộ, đều đứng lên cho ta, xếp thành hàng!

Trong tiếng khiển trách liên tiếp, năm nghìn quân Sở rất nhanh liền xếp thành hàng cẩn thận, nghiêm túc công kích trận hình.

- Ngao...

Kinh Thiên tựa đầu khôi cài ở trên đầu, sau đó một tiếng hét dài, lại dơ cao hoành đao lên.

Trong chốc lát, năm trăm trọng giáp võ tốt liền rút đao ra khỏi vỏ, các đại thuẫn trên mặt đất cũng được cầm lên, Kinh Thiên tái lấy hoành đao đi phía trước dẫn đầu, năm trăm võ tốt liền giẫm lên chỉnh tề bước điểm, hô

- Rống, rống, rống, rống

Khẩu hiệu, tựa như bức tường sắt, đi theo Kinh Thiên, hướng về Cức Bồ ấp cuồn cuộn nghiền ép.

Trong Cức Bồ ấp, quân Hán xếp thành hàng mà đứng lập tức nổi lên một trận sao động rất nhỏ.

Hiển nhiên, năm trăm danh quân Sở thân khoác áo giáp, tay cầm hoàn đao đại thuẫn này mang đến cho quân Hán tâm lý áp lực thật lớn.

Hán binh này chưa bao giờ gặp qua đội hình chỉnh tề như thế, lạnh lùng, mặc trọng giáp bộ binh, quân Sở trọng giáp bộ binh tuy rằng chỉ có mấy trăm người, dáng mỗi người lại cường tráng cao lớn, áo giáp rất nặng gần như bao vây toàn thân, thậm chí trên mặt đều có lồng mặt giáp, chỉ có để lại hai mắt ngăm đen, có vẻ bí ẩn, vô cùng dữ tợn!

Có lẽ, chỉ có trong truyền thuyết võ tốt trọng giáp đại Ngụy mới có thanh thế như vậy ư?

Kinh Thiên một người đi trước,đi thẳng đến cách ấp Cức Bồ gần đủ trăm bước xa, mới dừng lại.

Ngay sau đó, Kinh Thiên lại giơ hoành đao lên, lại tà tà hạ xuống, sau đó ngửa mặt lên trời hét dài hào:

- Ngao... Cáp!

Ở trong tiếng ký hiệu vang dội của Kinh Thiên, năm trăm trọng giáp võ tốt đồng thời dừng lại bước chân, sau đó cầm trong tay đại thuẫn hướng trên mặt đất thật mạnh, lập tức liền ở trên hà nguyên trước sau kết thành ngũ đội thuẫn tường kiên cố.

Gần như là cùng một lúc, Nộ Phong Giáo Úy Cao Sơ đã rút hoành đao ra khỏi vỏ, ngửa mặt lên trời hét dài:

- Nộ Phong Doanh, xuất kích!

Ra lệnh một tiếng, Nộ Phong Doanh năm trăm cung tiễn thủ liền đi theo Cao Sơ, đề cung mang theo tiễn, nhất loạt chạy chậm, đi vào mặt sau thuẫn tường của trận địa võ tốt, lập tức lại đem túi tiễn cùng vũ tiễn rút ra, cắm ở trên cỏ gần chân phải.

- Chuẩn bị...

Cao Sơ xoay người đối mặt Cức Bồ ấp, hoành đao rét căm đã dơ lên cao.

Năm trăm trường cung thủ đều giơ trường cung trong tay lên, lại từ trên mặt đất rút một chi Lang Nha vũ tiễn cài vào huyền cung, sau đó ở trong một mảnh tiếng kéo mở dây cung, một mảnh tiễn phong lạnh lùng đã nhắm ngay hư không tiền phương, dưới sự huấn luyện gần như tàn khốc cùng với tiếng thúc giục của Cao Sơ, năm trăm trường cung thủ rốt cục miễn cưỡng thành quân.

- Bắn tên!

hoành đao trong tay Cao Sơ thản nhiên trảm lạc.

Năm trăm trường cung thủ gần như là cùng một lúc buông lỏng dây cung ra, chỉ trong chốc lát, năm trăm chiếc Lang Nha tiễn đã mang theo tiếng rít lạnh lùng lược khoảng không bay lên, lại trên không trung vẽ ra từng đường pa-ra-bôn, cuối cùng đan vào thành một mảnh dày đặc mưa tên, hướng vào quân Hán xếp thành hàng trong Cức Bồ ấp mà rơi xuống.

Trong Cức Bồ ấp, Tư Khấu Ly dương kích rống to:

- Dựng thẳng thuẫn, khẩn trương dựng thẳng thuẫn...

Bốn ngàn quân Hán phần lớn đều là kiếm thuẫn binh, lập tức đều dựng lên đại thuẫn, Tư Khấu Ly cũng giơ lên đại kiếm toàn lực múa may, đem tên bắn về phía mình đều đẩy ra, tuy nhiên, vẫn không hề ít tên xuyên thấu qua khe hở tấm chắn bắn trúng mục tiêu, chỉ trong chốc lát, quân Hán trong trận liền vang lên tiếng kêu rên kéo dài không thôi.

Không quá một lát, Nộ phong trường cung thủ liền bắn xong toàn bộ mười chiếc vũ tiễn, lập tức xoay người triệt thoái phía sau.

Nộ Phong Doanh chung quy binh ít, điểm ấy cường độ đả kích tự nhiên không có khả năng làm quân Hán bị thương nặng, mục đích duy nhất của bọn họ chính là dập nhuệ khí quân Hán, để giảm bớt áp lực cho Hãm Trận Doanh tiếp sau công kích.

Hãm Trận Giáo Úy Kinh Thiên lại giơ hoành đao lên, ngửa mặt lên trời rít gào:

- Hãm Trận Doanh... Đi tới!

- Rống! Rống! Rống!

Năm trăm trọng giáp võ tốt đều nhắc đại thuẫn lên, một bên lấy hoàn thủ đao vuốt tấm chắn mặt ngoài, một bên Ứng Hoà Kinh Thiên, ngửa mặt lên trời lớn tiếng rít gào,trong chốc lát, năm trăm trọng giáp võ tốt liền hội tụ thành trước sau ngũ đội thiết tường rất nặng, lấy thế không thể ngăn cản, hướng về Cức Bồ ấp cách hơn trăm bước mà đè ép.

Năm trăm danh trường kích võ tốt, còn có một ngàn danh phụ trợ khinh binh cũng nhanh chóng theo đi lên.

- Hãm Trận Doanh... Công kích đội hình!

Kinh Thiên hoành đao nhất dẫn, lại ngửa mặt lên trời rít gào.

Cuồn cuộn về phía trước Hãm Trận Doanh lập tức biến trận, võ tốt mang trọng giáp mở ra khe hở, năm trăm danh trường kích bên trong nhanh chóng tiến lên, toàn bộ công kích đội hình liền biến thành một đội trọng giáp võ tốt, một đội trường kích võ tốt, lại một đội trọng giáp võ tốt, lại một đội trường kích võ tốt, năm trăm chiếc trường kích sắc bén lướt qua đại thuẫn, tà tà về phía trước, tụ tập thành một mảnh rừng tử vong lạnh như băng.

Một ngàn danh phụ trợ khinh binh cũng chia thành hai luồng, năm trăm khinh binh khiêng một bó tiêu thương, mặt khác năm trăm khinh binh thì đi theo phía sau Hãm Trận doanh dào dạt mà vào, bắt đầu ném mạnh trước nhiệt thân.

- Ngao...

Kinh Thiên dơ cao hoành đao, lại ngửa mặt lên trời rít gào.

- Rống!

- Rống!

- Rống!

Một ngàn võ tốt gào lên hưởng ứng, ào ạt theo vào.

Làm người ta nghẹt thở không thông trong chờ đợi, khoảng cách hai quân càng ngày càng gần...

Rốt cục, khoảng cách hai quân đã không đủ năm mươi bước, võ tốt trọng giáp hàng trước thậm chí đã có thể nhìn đến Hán binh đối diện trên mặt kia lộ vẻ mặt hoảng sợ, còn có tiếng thở dốc ồ ồ của bọn họ, chỉ trong chốc lát, từng cái trọng giáp võ tốt khóe miệng liền nổi lên sát khí vô cùng dữ tợn, thằng nhóc, chuẩn bị chịu chết đi!

Bỗng nhiên, Kinh Thiên lại ngửa mặt lên trời rít gào:

- Hãm Trận Doanh, công...

Ngay sau đó, Kinh Thiên sớm hai tay cầm đao, đi nhanh nhằm đại tướng quân Hán phía đối diện.

- Giết giết giết giết...

Hãm Trận doanh võ tốt bước chân đều nhanh hơn, bắt đầu giống như thủy triều xung phong.

- Giết giết giết giết...

Võ tốt phía sau, năm trăm khinh binh cũng bắt đầu chạy lấy đà ném mạnh tiêu thương.

Ngoài mấy trăm bước chân, Hạng Trang dựng đứng hoành đao, yên lặng xem cuộc chiến.

Trả giá thật lớn kiến tạo Hãm Trận Doanh, hôm nay rốt cục cũng thấy thành quả!

Hãm Trận doanh vừa ra, ai cũng tranh lên trước?! Đối diện mặc kệ là ai, run rẩy, run rẩy đi, các ngươi sẽ vĩnh viễn không quên hôm nay một trận chiến này, Đại Sở Hãm Trận Doanh sắc bén sẽ cho các ngươi nằm mơ cũng thấy ác mộng!

Kinh Thiên đi nhanh như bay hướng phía trước!

Đại địa giống như thủy triều từ dưới chân rút lui, nhanh chóng tiếp cận tiền phương quân Hán.

Bỗng nhiên, trước mắt Kinh Thiên đã nhảy ra bóng dáng đại tướng quân Hán đối diện, ngay sau đó, bóng dáng đại tướng quân Hán lại nhanh chóng biến ảo thành hai luồng lửa cháy sâu kín thiêu đốt, Kinh Thiên chiến ý nóng rực thoáng chốc sung mãn xông ra, giờ khắc này, vừa đó là đối mặt triệu đại quân, Kinh Thiên cũng không chỗ nào sợ hãi!

Hai quân cách xa nhau đã không đủ mười bước.

- Sát!

Kinh Thiên đột nhiên giơ hoành đao lên, đi phía trước hung hăng dẫn đầu.

Chỉ trong chốc lát, năm trăm danh phụ trợ khinh binh đã hoàn thành bước cuối cùng chạy lấy đà đều ném tiêu thương trong tay, ước chừng năm trăm chi tiêu thương thoáng chốc lược khoảng không bay lên, lại trên không trung vẽ xuất từng đạo pa-ra-bôn lạnh như băng, lập tức mang theo tiếng rít chói tai, hướng về trận địa quân Hán đối diện mà rơi xuống.

- Đây là... Phi mâu? Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Tư Khấu Ly đồng tử thoáng chốc kịch liệt co rút lại.

Ngay sau đó, Tư Khấu Ly lập tức vô cùng thê lương rít gào lên:

- Dựng thẳng thuẫn, khẩn trương dựng thẳng thuẫn!

Vừa dứt lời, toàn bộ " Phi mâu " dày đặc đã hung tợn hạ xuống, quân Hán dù đã dựng lên bao nhiêu viên thuẫn, vẫn đang không thể ngăn cản ngọn gió " Phi mâu ", chỉ trong chốc lát, hàng trăm... Quân Hán sĩ tốt đã bị phi mâu xuyên thủng, đều kêu thảm ngã xuống bên trong vũng máu.

Không đợi quân Hán suyễn giọng, bức tường thuẫn của trọng giáp quân Sở liền hung tợn đánh lên binh trận quân Hán, hàng trước quân Hán lập tức bị đâm cho ngã trái ngã phải, trận cước đại loạn, gần như là cùng một lúc, một loạt trường kích lạnh lùng đã từ mặt sau bức tường thuẫn đột nhiên đâm ra, quân Hán chật chội ở phía trước tường thuẫn lập tức máu me bắn tung tóe, một loạt ngã xuống đất....

Chương 88: Phá quân

Trên đường lớn, Chu Bột dẫn đại quân hướng về phía đông vội vàng cấp tiến theo Hoàn Thủy.

Hai canh giờ trước, Chu Bột vừa mới nhận được tin của Mai Quyên, nói rằng rất có khả năng quân Sở sẽ đi theo đường Cức Bồ vượt qua Hoàn Thủy, Chu Bột liền ý thức được tình hình. Hiển nhiên, Hạng Trang và Úy Liễu đã ý thức được rằng quân Sở đã rơi vào lưới bên trong quân Hán, bởi vậy mới có thể liều lĩnh mà cấp tiến về phía đông, với ý đồ phá vòng vây mà đi ra.

Phải thừa nhận rằng, ánh mắt của Hạng Trang và Úy Liễu vẫn rất là cay độc.

Theo Cức Bồ vượt qua Hoàn Thủy, vô hình trung là đã phá hủy được vòng vây của quân Hán. Bởi vì, quân Hán nếu muốn vượt qua Hoàn Thủy, cũng chỉ có hai lựa chọn, hoặc là cũng theo chỗ nước cạn Cức Bồ qua sông, hoặc là dùng thuyền qua sông. Nhưng cho dù có lựa chọn nào đi nữa, quân Hán cũng cần phải có thời gian, và khi quân Hán qua được sông, cũng sẽ rơi vào phía sau quân Sở, toàn bộ vòng vây cũng sẽ không còn tồn tại nữa.

Hiện tại, Chu Bột chỉ huy đại quân Mai Quyên có thể bám trụ quân Sở, ít nhất cũng muốn vây quân Sở ở phía tây Cức Bồ.

Một khi quân Sở vượt qua được Cức Bồ, cũng không dễ dàng gì mà nhập vào vòng vây của quân Hán, bởi vì phía đông Hoàn Thủy hoang vắng, hơn nữa khắp nơi đều là rừng rậm, cũng đủ yểm hộ cho quân Sở, quân Hán muốn nắm rõ hành tung của bọn họ, đều khó như lên trời.

Nghĩ đến đây, Chu Bột không khỏi có chút sốt ruột, lập tức chỉ bảo Chu Quan Phu nói:

- Quan Phu, hiệu lệnh toàn quân, trong đêm nay cần phải đuổi tới được Cức Bồ!

- Vâng!

Chu Quan Phu phụng lệnh, lập tức đi ra.

Lúc này, đại quân Mai Quyên cách Cức Bồ chưa đến 20 dặm!

- Báo…

Tiếng vó ngựa dồn dập, một con ngựa từ phía trước chạy vội tới, chưa kịp tới gần, trên lưng ngựa kỵ binh thám báo đã hô lớn:

- Tướng quân, quân Sở đang ở mãnh công ấp Cức Bồ!

Mai Quyên vã mồ hôi, thở hổn hển hỏi:

- Tình hình hiện tại là như thế nào?

Kỵ binh thám báo chắp tay thở dài nói:

- Hồi Bẩm tướng quân, hai quân còn đang chiến đấu, tạm thời chưa phân thắng bại!

- Tiếp tục thăm dò!

Mai Quyên phất tay cho kỵ binh thám báo lui, chợt lại quay đầu lại nói lớn:

- Hiệu lệnh toàn quân, đẩy nhanh tốc độ, ai có thể trong vòng nửa giờ đuổi tới Cức Bồ, lập tức thưởng ngàn lượng!

- Tướng quân có lệnh, trong nửa canh giờ đuổi tới Cức Bồ, thưởng nghìn lượng!

- Tướng quân có lệnh, trong nửa canh giờ đuổi tới Cức Bồ, thưởng nghìn lượng!

- Tướng quân có lệnh, trong nửa canh giờ đuổi tới Cức Bồ, thưởng nghìn lượng! Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Hiệu lệnh của Mai Quyên nhanh chóng truyền khắp toàn quân, lập tức tinh thần tướng sĩ quân Hán tăng lên, các tướng sĩ đều cắn chặt răng lại, bắt đầu tiến lến!

Ấp Cức Bồ, hai bên đang giao chiến.

Kinh Thiên mặc áp giáp, lúc này đã nhập vào võ tốt trong trận, tay trái khóa đại thuẫn, tay phải quơ hoành đao, chính hướng phía trước Hành Sơn điên cuồng chém giết.

Hai bên phải trái Kinh Thiên, gần trăm tên võ tốt mặc giáp nghiêng người, khiêng trụ đại thuẫn, đẩy mạnh về phía trước, võ tốt bị quân Hán dùng kiếm kích đâm trúng, ai nấy cũng kêu gào thảm thiết ngã vào vũng máu, tuy nhiên rất nhanh sau đó vẫn có võ tốt trung thành vẫn duy trì khiêng đại thuẫn.

Sau khi gần trăm tên võ tốt tránh ở thuẫn tường, càng không ngừng đột thứ, đột thứ, tái đột thứ!

Ở phía sau, càng nhiều võ tốt mặc giáp, các võ tốt bày trận địa trường kích sẵn sàng lao vào địch. Một khi võ tốt ở phía trước thể lực suy giảm hoặc là bị thương bỏ mình, bọn họ lập tức sẽ lao về phía trước, bổ khuyết vào chỗ hổng đó. Ở phía sau, 5 trăm binh sĩ hỗ trợ lặp lại duy nhất một việc: Lui về ơhias sau, chạy lấy đà, tiến lên, cầm trong tay tiêu thương sau đó ra sức ném về phía đối phương!

Hai đội quân giống như những con thú dữ tợn, đang điên cuồng xông vào cắn xé nhau.

Một đám binh sĩ quân Hán mặc giáp kêu gào tiến lên, dùng kích chọc, sử dụng kiếm để chém, dùng vai đụng, dùng thuẫn đập, bọn họ điên cuồng tiến lên mà tàn phá thuẫn tường của quân Sở, nỗ lực nghiền nát làm cho bọn họ cảm thấy sợ hãi đống sắt thép bên trong thuẫn tường, điều đó cơ bản chỉ phí công mà thôi, bất kể bọn họ có tấn công như thế nào, đều không thể ngăn cản đống sắt thép thuẫn tường di động.

- Rống!

Một binh sĩ quân Hán xoay tròn đại chùy, vô cùng cuồng bạo đập về phía đại thuẫn của quân Sở.

Chỉ nghe thấy một tiếng "răng rắc" nổ vang, bao lá sắt đại thuẫn vỡ vụn, đại chùy dư thế chưa kiệt, sau khi đập vỡ đại thuẫn lại còn đánh trúng thiết khôi tên võ tốt quân Sở, thiết khôi của võ tốt quân Sở bị đập trúng đột nhiên lõm xuống, cũng vỡ vụn.

Tư Mã quân Hán thấy vậy, ngẩng đầu phát ra âm thanh quái dị cười khằng khặc.

Nhưng mà rất nhanh, lại một tên võ tốt quân Sở dũng mãnh tiến lên, thay thế vào chỗ tên võ tốt vừa rồi. Cùng lúc đó, thuẫn tường ở phía sau nhanh chóng lao ra, Tư Mã quân Hán vộ vàng né tránh, bên trái bên phải được binh lính quân Hán yểm trợ, nhưng vẫn không thể né tránh được.

Ở giữa một ánh chớp sáng lên, nhất chi trường kích đã đâm vào sau gáy Tư Mã quân Hán, thật sắc bén đã đâm trúng vào động mạch chủ của hắn. Tư Mã quân Hán lập tức đứng lên kêu gào thảm thiết, dòng máu đỏ phun ra từ miệng vết thương, rất nhanh sau đó, Tư Mã quân Hán ngã xuống chết.

Ngay sau đó, nhất chi trường kích vô cùng hung hăng ném vào Tư Mã quân Hán làm cho miệng mở lớn, lưỡi hình chữ thập thật sắc bén trong nháy mắt đã khiến đầu của Tư Mã quân Hán cắt thành hai mảnh dọc theo hàm răng, một nửa bộ phận xương sọ thoáng chốc bị bay lên, bay đến vài chục bước, tủy trong não chảy loang ra.

- Hả….

Lại một gã Tư Mã quân Hán phẫn nỗ rít gào, đột nhiên nhảy lên thuẫn tường.

Tư Mã quân Hán tay nâng kiếm lạc, võ tốt quân Sở ở trên đỉnh đại thuẫn mặt sau lập tức bị ngã xuống vũng máu.

Ngay sau đó, 6 chi trường kích gần như cùng đâm đến, một chút đã đưa Tư Mã quân Hán đóng đinh trên không trung. Miệng Tư Mã quân Hán đột nhiên mở lớn, cười sằng sặc, cầm trong tay trọng kiếm ra sức ném, bỗng chốc đã ném vào mắt của một tên võ tốt quân Sở, cổ họng của tên võ tốt quân Sở không sao thốt lên lời, cũng liền ngã xuống vũng máu.

Sau nửa canh giờ, đại quân Mai Quyên rốt cuộc bỏ chạy hơn 10 dặm.

Rất xa, thậm chí Mai Quyên đã có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh chiến trường, ở ấp Cức Bồ quân Sở và quân Hán giao tranh, hai bên mãnh liệt mà xông vào chiến đấu, liều chết tiến lên! Thật may mắn, 4 nghìn tinh binh của Tư Khấu Ly vẫn chưa sụp đổ, bọn họ vẫn đang kiên trì chiến đấu.

- Tấn công! Toàn quân tiến lên! Giết Hạng Trang, giết bằng được Hạng Trang...

Trên lưng ngựa, Mai Quyên cuồng loạn quơ lấy đại kiếm, cuồn loạn thét gào.

Mặc dù quân Hán vừa mới trải qua hành quân gấp rút đường dài hàng trăm dặm, nhu cầu lớn bây giờ là cấp bách nghỉ ngơi và chỉnh đốn để khôi phục thể lực, nhưng Mai Quyên đã cố gắng hết sức nhưng không được. Phía trước 4 nghìn tinh binh của Tư Khấu Ly đều có khả năng sụp đổ bất cứ lúc nào, hắn đã không có thời gian nghỉ ngơi và chỉnh đốn binh sĩ, không có thời gian khôi phục thể lực. Huống chi, thể lực của quân Sở cũng không còn được cường tráng nữa.

- Tiến công! Toàn quân tiến lên! Chém giết Hạng Trang, chém giết Hạng Trang...

Mai Quyên gầm rú cuồng loạn, hơn nghìn 10 nghìn quân Hán đều cắn chặt răng, hướng về phía ấp Cức Bồ để đánh lén.

- Viện binh tới rồi, viện binh của chúng ta tới rồi!

Xa xa Tư Khấu Ly đã thấy được đại quân của Mai Quyên, vô cùng hưng phấn lập tức đứng lên mà rống to.

Tinh thần hưng phấn, Tư Khấu Ly không kiềm chế được, đột nhiên tiến lên phía trước hai bước, đại kiếm trong tay đột nhiên đam ra.

Chỉ nghe "răng rắc" một tiếng, đại kiếm của Tư Khấu Ly đã đâm về phía tên võ tốt quân Sở đang cầm đại thuẫn ở phía đối diện, sức lực chưa cạn kiệt võ tốt quân Sở cũng đâm đại thuẫn trả lại. Nhưng mà ngay sau đó, một khối lạnh đã bao phủ lên toàn bộ cơ thể hắn, quay đầu nhìn lại, thấy một fax tướng Sở đã quơ trường đao đánh về phía hắn.

- Thật đáng ghét!

Tư Khấu Ly đột nhiên giơ tay trái lên để khóa mộc thuẫn, lấy thuẫn nghênh về phía trường đao tướng Sở.

Thế nhưng, trường đao của tướng Sở sắc bén ngoài sức tưởng tượng, chỉ nghe "thử" một tiếng, toàn bộ mộc thuẫn của Tư Khấu Ly đã vỡ vụn. Trường đao của tướng Sở dư thế chưa kiệt, bỗng chốc đã cắt đứt cánh tay trái của Tư Khấu Ly. Tư Khấu Ly lập tức đứng lên kêu gào giống như con heo bị giết, tay phải cầm thiết quyền mãnh liệt hướng về phía tướng Sở.

Khó khăn lắm tướng Sở mới tránh được hai bên sườn, nhưng vẫn bị thiết quyền của Tư Khấu Ly đánh trúng hai má.

Chỉ nghe "cách bính" một tiếng, thiết khôi của tướng Sở đã lõm một khối, mặt giáp cũng đột nhiên bóc ra, máu từ trong miệng tướng Sở trào ra.

Tướng Sở đột nhiên đánh trả, giống như trước một đao toàn trảm.

- Ôi…

Tư Khấu Ly lại đứng lên kêu gào thảm thiết, một đao của tướng Sở đã chặt mất đầu gối bên trái của hắn, mất đi chân bên trái Tư Khấu Ly lập tức gã xuống đất, không đợi hắn bò dậy, 4 trường kích theo quân Sở đâm về phía hắn, bỗng chốc trên lưng hắn máu bắn tung tóe.

Tướng Sở Kinh Thiên ngọ nguậy bò đến, lắc lắc đầu, lại phát hiện thấy quân Hán ở phía trước giống như nước thủy triều rút, không ít quân Hán theo bãi sông Hoàn Thủy chạy trốn, đa số quân Hán nhằm về phía nước sâu Hoàn Thủy, ý đồ lội nước qua sông để trốn thoát.

Kinh Thiên thở hổn hển, tuy nhiên trong lúc nhất thời còn có chút phản ứng có tác dụng.

Kinh Thiên ở phía sau các võ tốt reo hò giống như trời long đất lở:

- Quân Hán đã thất bại!

br />

- Quân Hán đã thất bại!

- Quân Hán đã thất bại!

- Quân Hán đã thất bại!

Các võ tốt hoan hô thoáng chốc truyền khắp toàn bộ bãi sông

Ngay sau đó, tất cả tướng sĩ quân Sở đều hoan hô đứng lên, tiếng gầm thật lớn thẳng hướng tận trời.

Cách 10 dặm, hơn 1 nghìn quân Hán đang toàn lực tiến lên nhưng đã giảm bớt số lượng, quân Hán đã thất bại ư?!

Trên bãi sông, Hạng Trang thở phào một hơi, quay đầu lại nhìn về phía đại quân Mai Quyên, chợt quay đầu lại chỉ bảo Công Tôn Toại nói:

- Hiệu lệnh toàn quân, lội nước qua sông.

Chương 89: Thoát khỏi

Vào lúc nhá nhem, khi đại quân Chu Bột đuổi tới ấp Cức Bồ, quân Sở sớm đã rời đi không còn thấy tăm hơi bóng dáng.

Chu Bột dẫn theo Chu Quan Phu cùng nhau bước vào lều lớn của Mai Quyên, chỉ thấy Mai Quyên đang ngẩn ngở đứng nhìn chiếc nhất chi đoản mâu nằm trên trà kỷ, đây là nhất chi mâu. Tuy nhiên, quân Hán sử dụng mâu dài rất nhiều, hơn nữa đầu mâu càng nhỏ, mũi nhọn còn đánh đảo câu, được mài một cách sắc bén, tuy nhiên cũng uốn lượn gấp khúc.

- Mai tướng quân, đám tàn quân Hạng Trang quân Sở đâu?

Chu Bột nhíu mày lớn tiếng hỏi.

Mai Quyên thở dài, có chút ảm đạm nói:

- Thật lấy làm hổ thẹn, quân ta không kịp ngăn quân Sở lại.

- Cái gì?!

Chu Bột khó có thể tin nói:

- Mai tướng quân, không phải người đã phái 4 nghìn tinh binh đóng ở Cức Bồ sao? Tuy nhiên lúc này mới là hai canh giờ, đã bị quân Sở đánh tan sao?

Nếu như bình thường, Chu Bột tuyệt nhiên không có chút gì nghi vấn, quân Sở ở Đại Biệt Sơn trung kiêu sắc bén, hắn sớm đã nghe nói qua.

Nhưng hiện tại, quân Sở đã hai ngày đêm liên tiếp không có nghỉ ngơi và chỉnh đốn, thể lực chắc hẳn cũng đã cạn kiệt, mà Mai Quyên phái tới Cức Bồ 4 nghìn tinh binh tinh nhuệ sắc bén, hơn nữa lại có sức khỏe vô cùng dồi dào, làm sao chưa đến hai canh giờ quân Sở đã phá hủy được chứ?

Mai Quyên lắc đầu, có chút hiu quạnh nói:

- Trên thực tế, 4 nghìn tinh binh của ta chỉ trụ được nửa canh giờ.

4 nghìn tinh binh đích xác chỉ trụ được nửa canh giờ, Tư Khấu Ly này thật ngu xuẩn, lại còn muốn học Hàn Tín đánh trận bằng đường thủy, kết quả chỉ có thể tự chuốc lấy nhục. Đương nhiên, Tư Khấu Ly vừa liền ở bờ bên kia Hoàn Thủy kết trận, cũng không chắc cũng có thể ngăn trụ quân Sở, nhưng cho dù nhiều hay ít dù sao vẫn phải kiên trì, nói như vậy kết quả hoàn toàn khác nhau.

- Hả?!

Chu Bột khó có thể tin nói:

- 4 nghìn tinh binh tinh nhuệ, không ngờ chỉ trụ được có nửa canh giờ thôi sao?

- Đúng vậy, chỉ có nửa canh giờ.

Mai Quyên thở dài nói:

- Gần nửa canh giờ, bản tướng cùng với 4 nghìn tinh binh gần như đã phá hủy được tiểu tử Hạng Trang cùng với đám tàn quân của hắn, trung quân Giáo Úy Tư Khấu Ly cũng bỏ mình.

Dứt lời, Mai Quyên lại chỉ vào nhất chi đoản mâu đang nằm trên kỷ trà ở trước mặt nói:

- Chỉ có điều phi mâu này, sát thương quân ta ít nhất là 2 nghìn người!

- Cái gì?

Chu Bột nghe vậy giật nảy người, lúc này mới thực sự chăm chú quan sát chi đoản mâu kia.

Mai Quyên linh khởi đoản mâu, giọng điệu trầm xuống nói:

- May mắn còn sót lại đám binh lính người ngựa, đám tàn quân quân Sở đã cách tân chiến pháp, khác hẳn so với thời kỳ Hạng Võ trước đó. Trận chiến ở Cức Bồ, quân Sở ở phía trước mặc áo giáp, võ tốt cầm binh khí, theo sát sau đó chính là trường kích thủ, mặt sau mới là ném mạnh phi mâu.

- Phi mâu?

Chu Bột ánh chừng trọng lượng của đoản mâu, nghiêm nghị nói:

- Cái này dùng để ném đúng không?

- Đúng, ném mạnh về phía địch!

Mai Quyên giọng điệu trầm xuống gật gật đầu, lại nói:

- Ít nhất có 5 trăm binh sĩ đẩy mạnh phi mâu về phía quân ta, khi quân ta và quân Sở giáp lá cà, đội hình được duy trì một cách dày đặc, kết quả, phi mâu khiến cho quân ta bị thương rất nhiều, ít nhất cũng có 2 nghìn người chết, điều đó khiến trận chiến của ta ở Cức Bồ gặp thất bại!

- 2 nghìn người chết thật ư?!

Chu Bột hít một hơi dài, nghiêm nghị nói:

- Phi mâu này rút cuộc làm thế nào lại lợi hại như thế chứ?

Dừng lại một lúc, Chu Bột lại nói:

- Mai tướng quân, tuy rằng quân Sở vượt qua Hoàn Thủy, nhưng hẳn là bọn họ chưa chạy xa, ngươi có phái Đội kỵ binh đi thăm dò hành tung của bọn họ hay không?

Mai Quyên gật gât đầu nói:

- Đã phái Đội Kỵ Binh đi thăm dò tin tức, tuy nhiên chưa chắc đã có thể thăm dò được hành tung của quân Sở, bởi vì ở phía đông Hoàn Thủy người ở rất thưa thớt, hơn nữa khắp nơi đều là rừng rậm, chỉ cần quân Sở lẩn trốn ở trong rừng, quả quyết rằng đội Kỵ Binh không dám tùy tiện mà đi vào, chiến thuật bao vây, là muốn quân ta thực hiện thêm một lần nữa.

- Ồ, cũng chỉ có thể làm như vậy.

Chu Bột gật gật đầu lại nói:

- Vẫn là gấp rút tiến về Bộc Dương.

Mai Quyên gật gật đầu, lại chỉ vào phi mâu trong tay Chu Bột nói:

- Phi mâu này, cũng nên đưa về Bộc Dương.

Phí đông Hoàn Thủy, rừng rậm bên trong.

Đêm tối như mực, 5 nghìn quân Sở giẫm lên lá úa đi sâu vào trong rừng rậm, chạy ba ngày ba đêm, tiến nhanh mấy trăm dặm, tối nay, rốt cuộc là có thể ngủ ngon.

Hạng Trang xoay người xuống ngựa, nhìn quanh các tướng nói:

- Truyền lệnh đi xuống, các binh sĩ chỉnh đốn và ngủ ngay tại chỗ!

Quân lệnh của Hạng Trang nhanh chóng truyền xuống dưới, rất nhiều tướng sĩ quân Sở nghe được liền ngồi xuống, trong chốc lát, trong rừng già liền vang lên từng trận tiếng ngáy, tướng sĩ quân Sở thực sự là mệt muốn chết đến nơi rồi. Ba ngày ba đêm không được nghỉ ngơi không được ngủ ngon, còn phải nâng cao tinh thần chạy nhanh mấy trăm dặm, cho dù đồng mình da sắt cũng không chịu đựng nổi.

Hạng Trang lại không có cách nào nghỉ ngơi, bố trí cho Vũ Thiệp, Úy Liễu ổn thỏa, lại đi tới nơi trú quân.

Tần Ngư cùng với hơn trăm binh sĩ mặc dù có ngựa cưỡi không phải đi bộ, nhưng cũng mệt mỏi không thể nào chịu nổ. Tuy nhiên hiện tại, họ cũng vội vàng muốn chăm sóc cho những binh lính bị thương, cũng may nhân thời có sức chịu đựng hơn người. Hơn nữa lúc trước khi lựa chọn binh sĩ, Hạng Trang để cho Tần Ngư lựa chọn những người có thân thể cường tráng, nếu không đám binh sĩ này cũng không thể kiên trì trụ được.

Trận chiến ở Cức Bồ, Hãm Trận Doanh lấy lôi đình vạn quân để tiêu diệt quân Hán, nhưng cũng trả giá thê thảm và nghiêm trọng.

5 trăm võ tốt mặc giáp ở phía trước, ước chừng 3 người bị thương, trong đó có 2 trăm người phần lớn đều đã chết, hơn 90 người bị trọng thương, còn có hơn 1 trăm người bị thương nhẹ, Hãm Trận Giáo Úy Kinh Thiên cũng bị thương không nhẹ, bên má trái chảy máu, 4 cái răng hàm bị rụng, may mà trần trí vẫn còn minh mẫn.

Trải qua trận chiến này, quân Sở chỉ còn 4 nghìn 5 trăm người.

Trừ lần đó ra, tiêu thương, hoàn thủ hai dạng khác biệt này rất có khả năng để lộ bí mật.

Trước khi qua sông, tuy rằng quân Sở đã nhanh chóng dọn dẹp chiến trường, nhưng cũng không có khả năng tìm lại được tất cả tiêu thương, đao hoàn thủy. Hai dạng vũ khí lợi hại này, một khi rơi vào trong tay quân Hán, đối với quân Sở mà nói không thể nghi ngờ là tương đối bất lợi. Tuy nhiên lại nói, tiền đồ tương lai của quân Sở không rõ sẽ như thế nào, tồn vong chưa biết, tạm thời cũng là đang cố gắng bám trụ.

Chứng kiến Hạng Trang, khi xông vào trận địa bị thương tất cả các võ tốt đều đứng dậy, ngăn Hạng Trang lại.

Hạng Trang tiến lên vỗ vỗ vào bả vai Kinh Thiên, thấp giọng hỏi:

- Kinh Thiên, không có trở ngại gì chứ?

- Thượng Tướng Quân yên tâm, không có việc gì.

Kinh Thiên thờ ơ như không nói:

- Chính là bên trái gãy mấy cái răng, nhưng bên phải vẫn còn răng hàm, vẫn có thể nhai nuốt được, chưa chết được đâu.

Ánh mắt Hạng Trang lại nhìn về phía tên võ tốt bị thương bên cạnh.

Tên võ tốt kia cũng tùy tiện nói:

- Không có gì nghiêm trọng cả, vẫn còn nguyên vẹn.

Hạng Trang khẽ mỉm cười, lại chuyển hướng nhìn về phía gần trăm tên võ tốt bị trọng thương, vẻ mặt thoáng chút nghiêm trọng đứng lên.

Thái y đã nói, hơn 90 võ tốt bị trọng thương khó có thể cứu chữa, chỉ chờ xem vận mệnh của họ thế nào thôi, có khi phải hỏa thiêu để đưa tro cốt của họ về Giang Đông!

Hạng Trang có chút ảm đạm, phía sau tiếng bước chân dồn dập truyền tới.

Quay đầu lại nhìn, Tiên Đăng Doanh tả Tư Mã Công Tôn Toại tiến nhanh đến, thở dài bẩm báo:

- Thượng Tướng Quân, quân sư đã tỉnh, ông ấy muốn mời ngài đến, nói là có việc gấp cần phải bàn bạc.

- Được rồi.

Hạng Trang gật gật đầu, lập tức quay lại doanh địa.

Úy Liễu nằm trên cáng mê man nửa ngày, trông thấy Hạng Trang, liền cố gắng ngồi dậy, sáp thanh hỏi:

- Thượng Tướng Quân, Cức Bồ ra sao rồi?

- Đã qua.

Hạng Trang gật đầu nói:

- Hiện tại chúng ta đang ở trong rừng già về phía đông Hoàn Thủy.

- Qua Hoàn Thủy, coi như tạm thời thoát khỏi sự truy đuổi của quân Hán.

Úy Liễu gật gật đầu, lại nói:

- Tuy nhiên, ta xem hoàn cảnh còn xa mới có sự chuyển biến tốt đẹp, nếu không thể tìm được kế sách đúng lúc, quân Hán có thể rất nhanh sẽ đuổi tới phía tây Hoàn Thủy, sau đó một lần nữa lại thực hiện thế chiến bao vây, đến lúc đó, quân ta xem ra cũng đã quá mệt mỏi rồi.

Hạng Trang gật đầu nói:

- Quân sư, vừa rồi trên đường đi ta cũng luôn nghĩ tới điều này, chúng ta tuyệt đối không thể rơi vào thế bị động ứng phó, mà phải chủ động xuất kích. Chúng ta phải nghĩ cách làm sao có thể điều động được quân Hán đứng lên, đợi cho quân Hán hoàn toàn không thể phán đoán được ý đồ của chúng ta, lại nghĩ cách tấn công bọn họ, tập kích quân Hán một cách bất ngờ.

Nói xong, Hạng Trang liền nghĩ tới một vĩ nhân của đời trước.

Khi đó, tình cảnh của đội quân đó so với quân Sở cũng không tốt là bao, nhưng do vị vĩ nhân chỉ huy, hồng quân vượt qua sông Xích Thủy, đánh tan vòng vây.

Mặc dù quân Sở không thể so sánh với hồng quân. Nhưng quân Hán, chỉ dựa vào mật thám kị binh để thăm dò tin tức. Lưu Bang, Trương Lương nếu muốn điều khiển quân Triệu trên các lộ quân Hán, lấy danh nghĩa chân chính cùng đánh, nhưng e rằng cũng gặp vô vàn khó khăn, quân Sở đều không phải không có cơ hội!

Úy Liễu vui vẻ nói:

- Thượng Tướng Quân và lão nghĩ giống nhau quá.

Dừng một lát, Úy Liễu lại nói:

- Lão có một kế sách, đủ để thoát khỏi sự truy đuổi của quân Hán…

Vừa dứt lời, Ngụy Duyệt đã mang theo hai hộp trúc nước trong đến, lúc này Hạng Trang tháo lương khô trong túi, đưa cho Úy Liễu nói:

- Quân Sư, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.

Bộc Dương, phủ Quận Thủ.

Mặt trời đã lên cao, Lưu Bang đang mặc quần áo, bên ngoài đột nhiên tiếng bước chân dồn dập truyền tới, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Trương Lương, Trần BÌnh lập tức xông vào phòng ngủ của hắn. Trương Lương cầm trong tay một phong thư, Trần Bình trong tay cầm một chi đoản mâu quái đản, đầu đoản mâu lại nhỏ lại dài, ở giữa lại gấp khúc.

Nhìn thấy hai người xông thẳng vào phòng ngủ của mình, Lưu Bang hiểu ở đất Triệu đã xảy ra chuyện.

Lưu Bang lập tức cho hai người hầu lui ra ngoài, lên tiếng hỏi Trương Lương, Trần Bình:

- Tử Phòng, Trần Bình, có chuyện gì vậy?

Trương Lương cúi xuống vái chào, trầm giọng nói:

- Đại vương, ở đất Triệu 8 trăm dặm xảy ra trận đánh kịch liệt, quân Sở đã đánh tan 6 đội quân bao vây của ta, hiện giờ đã chạy qua Hoàn Thủy, ẩn náu ở khu rừng phía Đông nước Triệu.

- Việc này cũng không có gì nghiêm trọng, phái Chu Bột bọn họ tiếp tục truy đuổi và tiêu diệt là được.

Lưu Bang thản nhiên nói.

- Đại vương, vấn đề là ở chỗ.

Trần Bình nâng đoản mâu, tiến lên nói:

- Chu Bột, Mai Quyên cấp báo thảo luận, quân Sở đã cách tân chiến pháp, nhất là chọn dùng loại phi mâu này, lực sát thương thật lớn! Trận chiến ở Cức Bồ, Tư Khấu Ly dưới trướng thuộc cấp Mai Quyên đã dẫn 4 nghìn tinh binh nghênh chiến quân Sở, kết quả chưa đến nửa canh giờ đã bị phá hủy, gần 3 nghìn binh lính bị thương!

- Hả?!

Lưu Bang lập tức biến đổi sắc mặt, giơ tay lên nói:

- Mau lấy lại đây cho ta coi.

Chương 90: Qua sông

Ven rừng, Cao Sở tựa vào một cây đại thụ nhắm mắt ngủ.

Lúc này đã là giữa trưa ngày hôm sau, sau khi quân Sở có một đêm nghỉ ngơi và chỉnh đốn đội hình đã lấy lại được một phần sức lực tiếp tục đi tiếp. Tuy nhiên Nộ Phong Doanh tạm thời ở lại, phụ trách cản phía sau.

Bỗng nhiên trong lúc đó, một cành cây khô gẫy rơi xuống gây ra tiếng động đánh thức Cao Sơ.

Đột nhiên Cao Sở mở bừng hai mắt, chỉ thấy phía trước cây rừng xanh um, không nhìn thấy cái gì khác. Tuy nhiên, dám vào rừng trong lúc này, tuyệt đối không phải là tiều phu săn bắn, chỉ có thể là thám báo kị binh của quân Hán! Đêm qua, thám báo kị binh còn ở phía sau rất xa, sẽ không dám coi thường hành động tùy tiện, tuy nhiên hiện tại, bọn họ kiềm chế không được.

Trong lúc đó, Cao Sơ cầm lấy thiết thai cung, hai Lang Nha bằng đồng cũng đã cài ở giữa.

Cùng lúc đó, ở gần đó mười mấy tên mang theo trường cung, xa hơn chỗ đó, hàng trăm cánh tay cầm trường cung như bóng ma từ trong rừng rậm đi ra.

Rất nhanh, cành cây khô bị gãy rơi xuống càng ngày càng nhiều gây nên tiếng động càng lớn.

Loáng thoáng, còn có thể nghe thấy tiếng vó ngựa đạp trên lá.

Khóe miệng Cao Sơ trông đầy vẻ sát khí, ngay sau đó, Cao Sơ đứng lên, đồng thời hai tay đột nhiên phát lực, kéo cung tên lên, ánh mặt trời bỗng nhiên xuyên qua cây chiếu xuống dưới, hai Lang Nha chuyển động thoáng chốc làm cho tim người ta đập nhanh.

Ở phía trước, một lùm cây rậm rạp đột nhiên nhẹ nhàng lắc lư, Cao Sơ nhìn thấy hai tên thám báo quân Hán. Cao Sơ kéo cung tên thật mạnh rồi buông nhanh, ước chừng hơn 20 bước, hai tên thám báo quân Hán lập tức kêu thảm ngã khỏi ngựa.

Tiếng kêu thảm thiết giống như Nộ Phong Doanh thổi kèn. Ngay sau đó, hàng trăm cung thủ giơ cung lên, hàng trăm mũi tên được bắn ra về phía đối phương. Ngay sau đó, tiếng kêu gào thảm thiết liên tục không ngừng, tiếng ngựa hí vang lên đều đều.

Toại Tức hổn hển nói:

- Có mai phục, thật đáng ghét, mau bỏ đi!.

Rất nhanh, ở phía sau bụi cây rậm rạp vang lên tiếng ngựa hí, còn có tiếng vó ngựa rất hỗn loạn, lọt vào đám phục kích kị binh quân Hán nhanh chóng quay đầu, lại hốt hoảng chạy trốn ra khỏi rừng.

Cao Sơ khẽ mỉm cười, lại thu hồi thiết thai cung đi về phái sau cây đại thụ.

Ở phía sau cây đại thụ có một con ngựa, Cao Sơ xoay người lên ngựa lấy thiết thai cung đi phía trước dẫn đầu, cất cao giọng nói:

- Đi!

Ngay sau đó, mấy trăm tên cung thủ đều xoay người lên ngựa, đi theo sau Cao Sơ đi sâu vào trong rừng rậm, mục đích trì hoãn truy binh của Nộ Phong Doanh đã đạt được, hiện tại nên truy đuổi đại quân.

Vào lúc nhá nhem, đôi quân Sở tiến tới một làng chài nhỏ ở phía Tây của sông một cách thuận lợi.

Bởi vì ở giữa phía Đông và phía Tây Hoàn Thủy là rừng rậm, người ở rất thưa thớt. Mấy ngày hôm trước không thấy thám báo kị binh quân Hán thăm dò tình hình quân Sở, nếu không có thám báo kị binh thăm dò tin tức, quân Hán sẽ không dễ dàng mà đuổi theo quân Sở, cho nên mấy hôm nay quân Sở hành quân tương đối thoải mái.

Ngư dân trong làng chài nhỏ này đã chạy trốn hết rồi, hiện giờ trên đất Triệu thanh danh của "quân Hán" đã bị giảm đi rồi.

Tần Ngư và hơn trăm nữ binh đã vào làng chài, vội vàng nấu nước nấu cơm, 4 nghìn đại quân chỉ có thể đóng quân ở ngoài bãi sông, không có biện pháp, cơ bản làng chài nhỏ này cho phép đóng quân không dưới 4 nghìn người. Cũng may hiện tại là cuối tháng năm, thời tiết đã có sự biến chuyển, điều khiện cũng được cải thiện hơn so với mấy tháng khó khăn vất vả ở Đại Biệt Sơn.

Đương nhiên, cảnh giới là thiết yếu, hơn 40 tên thám báo đều đã phái đi ra ngoài thăm dò tin tức.

Bố trí ổn thỏa cho đại quân, Hạng Trang lại gọi Hoàn Sở, Quý Bố đến trước mặt, nói:

- Hai ngươi, từng người một, chia ra các hướng đi tìm các thuyền đánh cá quanh đây, càng nhiều càng tốt.

- Vâng!

Hoàn Sở, Quý Bố tuân lệnh, lập tức huy động người ngựa để thu thập các thuyền đánh cá quanh đây.

Một đêm không nói chuyện, đến sáng ngày hôm sau, Cao Sơ Nộ Phong Doanh dùng ngựa thay đi bộ, sau khi trời sáng hẳn cuối cùng cũng đuổi theo. Hoàn Sở, Quý Bố phái đi thu thập thuyền đánh cá cũng đã quay trở lại. Hai người dẫn binh thu gom sạch sẽ các thuyền đánh cá trong phạm vi một trăm dặm, tổng cộng thu gom được 3 trăm con thuyền lớn nhỏ khác nhau.

Đón Hạng Trang, Hoàn Sở chắp tay thở dài nói:

- Thượng Tướng Quân, thật may mắn đã làm xong lệnh của ngài!

Nhìn trên bãi sông có đến 3 trăm chiếc thuyền đánh cá lớn nhỏ, Hạng Trang gật đầu nói:

- Mặc dù vẫn chưa đủ, tuy nhiên như vậy là cũng được rồi.

Hoàn Sở lại nói:

- Thượng Tướng Quân, chúng ta cần thuyền làm gì chứ?

- Đương nhiên là dùng để qua sông rồi.

Hạng Trang nói:

- Chúng ta quay trở về nước Tề.

- Hả?!

Chư tướng Hoàn Sở, Quý Bố, Ngu Tử Kỳ lập tức biến đổi sắc mặt.

Trở về nước Tề ư? Không phải là sẽ đối mặt với hơn 30 nghìn đại quân của Hàn Tín sao? Khả năng dùng binh của Hàn Tín không phải ai cũng bằng, nếu chẳng may bị quân Tề đánh thì cũng không phải chuyện đùa đâu.

Hạng Trang không nói thêm gì nữa, quay đầu lại nói với Công Tôn Toại nói:

- Thổi kèn, toàn quân tập kết, chuẩn bị qua sông.

- Thượng Tướng Quân có lệnh, toàn quân tập kết, chuẩn bị qua sông!

Công Tôn Toạn truyền lệnh, trên bãi sông vang lên tiếng kèn kéo dài không ngớt, cả đêm qua tướng sĩ quân Sở đã được nghỉ ngơi và chỉnh đốn đội hình liền đều đứng dậy, bắt đầu xếp thành hàng.

Bên trong rừng rậm, mấy chục nghìn quân Hán đang nơm nớp dò đường đi về phía trước.

Sẩm tối ngày hôm trước, hai đại quân Chu Bột, Mai Quyên cũng đã theo Cức Bồ lướt qua Hoàn Thủy, chuẩn bị truy kích quân Sở. Tuy nhiên rất nhanh, tiền phương liền mang tin tức đến, Mai Quyên phái đội Kỵ Binh đi ra ở trong rừng rậm bị quân Sở phục kích, không dám vào gần cánh rừng thăm dò tin tức nữa, liền mất đi hành tung của quân Sở.

Thẳng đến hiện tại, quân Hán cũng không thể phát hiện được bóng dánh của quân Sở.

Tuy nhiên, Vương Hấp, Phó Khoan, Ly Thương cùng với 4 nghìn đại quân của Hạ Hầu Anh tách ra đi về phía Hoàn Thủy, chuẩn bị theo hai hướng giáp công quân Sở. Bởi vì sông Hoàn Thủy rộng hơn trăm dặm, dài chừng 500 dặm, trừ phi quân Sở vượt qua sông lại nhập vào nước Tề, nếu không bọn họ nhất định sẽ bị rơi vào vòng vây của 6 cánh quân của quân Hán.

Về phần nước Tề, Cức Bồ, Mai Quyên cũng không lo lắng, 3 trăm nghìn đại quân của Tề vương đã sớm chờ đợi!

Sắc trời gần ngọ, trong rừng vẫn không phát hiện được bóng dáng quân Sở, Cức Bồ, Mai Quyên đành phải hạ lệnh cho đại quân nghỉ ngơi và chỉnh đốn, chuẩn bị ăn cơm. Đúng lúc này, ở bên hai sườn trong rừng rậm dọc theo sông Hoàn Thủy, bỗng nhiên thám báo kị binh có tin tức, đêm qua, quân Sở trong vòng 100 trặm quân Sở đã thu gom mấy trăm thuyền đánh cá của các làng chai lân cận.

- Quân Sở lấy thuyền đánh cá sao?

Mai Quyên nhíu mày, hỏi Cức Bồ:

- Chu tướng quân thấy thế nào?

- Quân Sở lấy thuyền đánh cá đương nhiên không phải dùng vào mục đích đánh cá, phần lớn là dùng vào mục đích qua sông.

Chu Bột trầm ngâm một lát, trầm giọng nói:

- Chẳng lẽ quân Sở tính toán muốn đi vào đất Tề thật sao?

- Hừ hừ, thực ra là chúng ta đã bớt một mối lo.

Mai Quyên cười lạnh nói:

- Hán Vương, Tề Vương, Lương Vương đã sớm chuẩn bị 500 nghìn đại quân chờ đợi, sẽ chờ quân Sở từ bên trong chui ra.

Quân Sở đến nước Tề coi như tự chui đầu vào chỗ chết.

- Việc này có chút kỳ lạ, vẫn nên xem xét lại.

Chu Bột lại còn có chút không tin.

- Cũng tốt.

Mai Quyên cũng hiểu được Chu Bột nói có lý, lập tức nói:

- Vậy đi xem.

Lập tức Chu Bột, Mai Quyên cũng không có nghỉ ngơi ăn cơm, đều xoay người lên ngựa, lại dẫn theo 5 nghìn tinh binh thẳng tiến đến các làng chài ở phía Tây của sông.

Ở phía Tây, hơn 150 thuyền lớn nhỏ đang lẳng lặng ở trên bãi sông.

Ban đầu dự định 4 nghìn quân Sở cộng với một nghìn ngựa qua sông, cuối cùng Hạng Trang ra lệnh một nửa qua sông, còn một nửa ở lại đi ra ngoài cảnh giới tiếp ứng Nộ Phong Doanh.

Nộ Phong Doanh trì hoãn chưa về, Hạng Trang, Úy Liễu lại có vẻ thong dong.

Vũ Thiệp trong lòng gấp gáp, một mặt nôn nóng đi qua đi lại, một mặt nén giận nói:

- Cao Sơ này, bình thường làm việc khá nhanh chóng, sao hôm nay lại chậm trễ như vậy chứ? Đã qua hơn nửa canh giờ, Nộ Phong Doanh lại cưỡi ngựa, tới giờ phải trở về rồi chứ, làm sao cho tới tận bây giờ vẫn chưa thấy quay về?

- Tiên sinh đừng nóng vội.

Hạng Trang lắc đầu nói:

- Là ta không cho Nộ Phong Doanh trở về.

- Hả?

Vũ Thiệp nghe vậy lập tức sửng sốt, buồn bực nói:

- Thượng Tướng Quân, vì sao lại như vậy?

Hạng Trang thản nhiên cười, khẽ nói:

- Bởi vì tiệc tiễn đưa còn chưa tới, chúng ta chưa nóng vội để đi.

- Này..

Vũ Thiệp không đoán ra được Hạng Trang đang muốn làm cái gì, đang chuẩn bị khuyên vài câu nữa, xa xa trên bãi sông truyền đến tiếng vó ngựa hỗn độn, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hơn trăm quân Hán cưỡi ngựa dọc theo sông, theo phía tây giống như gió cuốn mây tan chạy vội tới, đi phía trước không phải đó chính là Nộ Phong Giáo Úy Cao Sơ hay sao?

Uy vuốt cằm, cười nói:

- Thượng Tướng Quân, chúng ta đã có bạn tiễn đưa đến rồi.

Rất nhanh chóng, Nộ Phong Doanh cùng với hơn trăm quân Hán cũng đã vọt tới trên bai sông, binh lính bắt đầu lên thuyền kêu loạn.

Hạng Trang, Úy Liễu, Vũ Thiệp, Tiêng Đăng Doanh, Nộ Phong Doanh và cuối cùng là các tướng sĩ quân Sở đều đã lên thuyền xuôi theo dòng nước. Ở phía tây bãi sông, tiếng võ ngựa truyền đến giống như thủy triều, mấy trăm quân Hán cũng đã cưỡi ngựa xông ra bãi sông.

Ở phía trước là hai lá cờ đón gió phần phật bay phấp phới, mặt trên thêu hai chữ: "Chu", "Mai".

Hạng Trang lúc này vung tay hô lớn nói:

- Tiên Đăng Doanh, Nộ Phong Doanh, các huynh đệ, theo ta cùng hô lớn…Chu Bột, Mai Quyên tướng quân xin dừng bước, đừng nhọc công tiễn đưa.

- Chu Bột, Mai Quyên tướng quân xin dừng bước, đừng nhọc công đưa tiễn!

- Chu Bột, Mai Quyên tướng quân xin dừng bước, đừng nhọc công đưa tiễn!

- Chu Bột, Mai Quyên tướng quân xin dừng bước, đừng nhọc công đưa tiễn!

Tiên Đăng Doanh, Nộ Phong Doanh cùng với hơn 500 tướng sĩ đứng lên hô thật lớn, trên mặt sông cách bờ hơn 10 dặm đều có thể nghe thấy rõ ràng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau