SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Con đường nguy hiểm

Bốn lộ liên quân Lưu Bang, Anh Bố, Ngô Nhuế, Giấu Đồ tiến tới Bộc Dương thì dừng lại.

Vừa tới, họ đã đi lên phía trước, lương thảo từ Quan Trung, quận Tam Xuyên đưa tới cũng rất khó giải quyết nạn đói trong binh sĩ, còn nữa, kế sách mọi mặt của Trương Lương, nếu không sai thì vị trí trọng tâm là ở Bộc Dương, đại quân Lưu Bang trấn thủ Bộc Dương, có thể trong thời gian ngắn nhất nắm được tin tức từ bốn nước Tề, Triệu, Hàn, Lương, sau đó nhanh chóng phản ứng.

Thủ phủ Bộc Dương, ngoài đại sảnh được bố trí nhiều đèn sáng như ban ngày.

Lưu Bang, Trương Lương, Trần Bình ba người tập trung tinh thần đứng ở trước tấm bình phong, bức bình phong là bản đồ bốn nước Tề, Triệu, Hàn, Lương mà chính tay Trương Lương vẽ, trên bản đồ y còn vẽ ra một đường hành quân, từ Lâm Truy xuất phát, đi qua Bác Xương, Địch huyện, tiến thẳng đến ấp Cao Đường, bản đồ này là do Trương Lương căn cứ theo cấp báo từ các nơi mà vẽ ra được.

Trương Lương chỉ vào đường hành quân rồi nói với Lưu Bang:

-Đại vương, căn cứ các nơi báo lại, thần đã suy đoán ra đường lối hoạt động mấy ngày nay của quân Sở, ước chừng bảy ngày trước, quân Sở bất ngờ tập kích Lâm Truy, sau đó thiêu cháy thành Lâm Truy, bên trong thành mấy vạn nhà cửa của dân chúng và các gian hàng, cửa tiệm đều bị thiêu rụi.

-Tên Hạng Trang này, không ngờ lại độc hơn Hạng Võ?!

Lưu Bang tỏ vẻ sợ hãi nói:

-Năm đó quân Sở cướp sạch Quan Trung, Hạng Võ cũng không thiêu hủy Hàm Dương.

Nói tới đây, Lưu Bang lại bùi ngùi thở dài nói:

-Tuy nhiên, ngọn lửa này một khi đã đốt, dân lực và tài lực Tề địa chỉ sợ là sẽ tiêu tốn không ít, ôi, thuế ruộng Lâm Truy chỉ còn trong vô vọng thôi.

-Đại vương, e rằng tổn thất không chỉ ở thuế ruộng.

Trần Bình trầm giọng nói:

-Quân Sở ở Tề địa bắt người cướp của, nhưng đều mang cờ hiệu quân Hán, Hạng Trang đã ác độc lại vô tình, Úy Liễu cũng không hề thua kém, chỉ e rằng dân chúng Tề địa đang giận đại vương tới tận xương tủy.

-Sao?

Lưu Bang kinh hãi nói:

-Vậy giờ tính sao?

Trương Lương nói:

-Việc này vô cùng phiền toái, hãy lấy dân chúng tề địa là đối tượng, hiện tại chúng ta dán bảng cáo thị quanh đây, có nghĩ cách bác bỏ tin đồn cũng không kịp nữa, cũng may bọn cường hào thế tộc trong Tề địa cũng phân biệt được phải trái, bọn họ tuyệt đối không dễ bị quân Sở lừa gạt, cho nên, Đại vương vẫn có thể tranh thủ ủng hộ của họ.

-Được.

Lưu Bang vội nói:

-Chỉ cần có sự ủng hộ của họ là tốt rồi.

Trương Lương gật gật đầu, lại nói:

-Quân Sở nghỉ ngơi và chỉnh đốn hai ngày ở Lâm Truy, sau đó liền hướng theo phía bắc cướp sạch huyện Bác Xương, tiếp theo lại cướp bóc Địch huyện, rồi tới Lịch Hạ huyện, trên đường đi, quân Sở cũng không hề có ý định ẩn nấp, cũng không đi tấn công thành trì, mà chỉ ra sức cướp bóc trong các thôn làng, không hỏi cũng biết, chúng muốn làm bại hoại thanh danh quân Hán.

Lưu Bang sắc mặt không tốt, y nhớ lại trận đánh sinh tử với Hạng Võ năm đó tại Huỳnh Dương, Bành Việt đã từng dùng chiêu này đối phó với Hạng Võ, và hiệu quả thì không thể tưởng tượng được, hiện tại, Hạng Trang lại dùng chính chiêu này để đối phó với Lưu Bang, thật đúng là gậy ông đập lưng ông.

Dừng một chút, Trương Lương lại nói tiếp:

-Hai ngày trước, quân Sở cướp sạch ấp Cao Đường cùng vài ấp phụ cận và mấy chục cái thôn trang, đoạt đi mấy trăm thuyền đánh cá, vượt qua sông và không để lại hành tung gì! Hiển nhiên, quân Sở còn muốn diễn lại trò cũ, nhân lúc thần không biết quỷ không hay lặng lẽ tới đến dưới thành Hàm Đan, nhằm khi quân Triệu không kịp trở tay mà chém giết.

Trần Bình nói:

-Thần phát hiện quân Sở có một quy luật, bọn họ luôn lặng lẽ tiến quân trước, thừa dịp địch chưa chuẩn bị liền đánh lén, sau đó lại gióng trống khua chiêng, khoa chương thanh thế, một bên giết người phóng hỏa bắt người cướp của, một bên phá hoại hình tượng quân Hán, sau đó mới ẩn nấp tìm mục tiêu kế tiếp, ở Lương địa, Tề địa như vậy thì Triệu địa cũng có khả năng vẫn thế.

-Hừ.

Trương Lương hừ nhẹ một tiếng, lãnh đạm nói:

- Chưa chắc đã có lần thứ ba, lần này quân Sở nếu còn muốn theo đường cũ, thì chẳng khác gì đi nhầm nước cờ!

Nói tới đây, Trương Lương lại hướng Lưu Bang nói:

-Đại vương, hiện tại nên truyền lệnh, sai Chu Bột, Vương Hút, Mai Quyên, Phó Khoan, Ly Thương, Hạ Hầu Anh và sáu lộ tinh binh vây kín Hàm Đan!

Từ ba ngày trước, Chu Bột, Vương Hút liền dẫn hai mươi nghìn tinh binh từ Bạch Mã Tân vượt qua Hà Thủy tiến tới Triệu địa.

Cùng lúc đó, Vương Hút, Mai Quyên dẫn theo bốn mươi nghìn tinh binh từ Đốn Khâu vượt qua bắc thượng Hà Thủy, bốn nghìn tinh binh của Ly Thương, Hạ Hầu Anh hiện tại cũng đã từ Quan Ấp vượt qua Hà Thủy..

-Tốt.

Lưu Bang quay đầu quát:

-Lập tức phái người phi ngựa, lệnh sáu quân cùng đánh Hàm Đan.

-Rõ

Thân binh ngoài trướng đồng thanh đồng ý, không mất chút sức lực nào, hơn mười tên cưỡi ngựa từ đại bản doanh quân Hán ở Bộc Dương như bay phi ra, phân thành sáu lộ đường nhằm hướng Triệu địa mà đi.

Lúc Lưu Bang hiệu lệnh sáu quân, chuẩn bị cùng đánh Hàm Đan, quân Sở đã âm thầm tiến tới khu rừng rậm tại ấp phụ cận Sa Khâu.

Năm nghìn quân Sở bôn ba cả đêm, ăn xong lương khô liền đánh một giấc ngon lành, chỉ có hơn trăm kỵ binh thám báo, đề phòng cảnh giác.

Thêm vào đó, quân Sở hiện tại cũng có nhiều nhất năm trăm chiến mã, hơn nữa chúng từ Tề địa, Ngụy địa chiếm đoạt hơn bảy trăm con ngựa, từng đó là đủ hình thành một đoàn kỵ binh, nhưng đó chẳng qua là nguyện vọng hão huyền mà thôi, nếu muốn thành lập kỵ binh cũng không dễ dàng như vậy, ngoại trừ phải có cũng đủ chiến mã, còn phải có được tinh binh biết cưỡi ngựa bắn cung.

Hạng Trang không cần một đám bộ binh cưỡi ngựa, hắn cần bây giờ là những kỵ binh đích thực!

Đương nhiên, chỉ cần có đủ thời gian, Hạng Trang tin tưởng có thể huấn luyện năm nghìn bộ binh thành những kỵ binh ưu tú, điều đáng tiếc chính là, Hạng Trang hiện tại căn bản không thời gian! Cho nên, việc này nên gác lại sau, điều duy nhất hắn có thể làm bây giờ là đào tạo một đội kỵ binh thám báo quy mô nhỏ.

Trương Lương thấy rõ được nhược điểm của quân Sở, Hạng Trang và Úy Liễu sao lại không thấy điều đó chứ.

Nhược điểm lớn nhất chính là không thể nắm rõ tình hình bố trí của quân địch, cho nên, chỉ một người không cẩn thận cũng có thể dễ dàng rơi vào vòng vây của địch.

Trong lịch sử, có rất nhiều trận đánh như vậy.

Thạch Đạt khởi binh đại bại, tháo chạy qua sông, cũng chỉ vì không có quân tình báo tinh nhuệ.

Lịch sử có một vị vua nổi tiếng tên Lý Tự Thành, đã bị quân sĩ Đại Minh Binh Bộ Thượng thư Dương Tự Xương bao vây đẩy vào đường cùng, vài nghìn binh lính đều không tiến được vào trong núi Thương Lạc, lui cũng không thể lui, nếu lúc đó không cử quân chủ lực đi xâm lược nô lệ thì Lý Tự Thành lúc đó đã đói chết ở núi Thương Lạc rồi.

Ngoại lệ chỉ có hồng quân, nhưng hồng quân lúc đó phá tan được vòng vây là do những tin tức cấp báo liên tục của của Thượng Hải Đặc Khoa.

Quân Sở cũng thế, không có người cấp báo tin tức, khi lẻn tới Ngụy địa, Tề địa, bọn chúng luôn giành chiến thắng, giành chiến quả huy hoàng là do phòng ngự ở Ngụy địa, tề địa kém, đại quân Lưu Bang hiện tại đã bị điều về, nhưng lần này nếu chúng lẻn vào Triệu địa tác chiến thì sẽ không giống như hai lần trước, sự tình mới ở bước đầu mà thôi.

Hiện tại, Hạng Trang chỉ có thể dựa vào tin cấp báo của hơn một trăm kỵ binh mà thôi.

Hạng Trang từ hơn năm nghìn bộ binh chọn ra hơn một trăm người có khả năng bắn cung cưỡi ngựa tốt, xây dựng đội thám báo, Đội suất là Tiên Đăng Doanh Tả Tư Mã Công Tôn Toại, hắn lại trang bị cho mỗi thám báo hai con ngựa tốt, có thể thay bất cứ lúc nào, vì bảo mật, hắn lại không cấp bàn đạp cho họ, vì bàn đạp này chỉ dành cho đội kỵ binh thực thụ đang huấn luyện.

Hạng Trang, Úy Liễu và Vũ Thiệp ngồi vây trên cỏ, thảo luận chiến thuật thông qua bản đồ.

Cồn cát ấp ở không xa cánh rừng bên ngoài, hướng nam cồn cát ấp không đến hai trăm dặm đó là Hàm Đan.

Sa Tiêu ấp tuy rằng không lớn, nhưng lại là tòa thành nổi tiếng trong lịch sử, Thương Trụ vương từng ở trong này xây dựng đừng cung, nuôi thả các loại kỳ cầm dị thú, nơi đây có điển cố " Rượu trì thịt lâm " rất nổi tiếng. Có thể hình dung đó là Sa Tiêu uyển đài, thời kì chiến quốc, Xướng Hồ Phục bắn cung khiến Triệu võ Linh Vương trọng thương, cuối cùng chết đói trong cung Sa Tiêu, sau này, thiên cổ nhất đế Tần Thủy Hoàng cuối cùng cũng bệnh chết ở nơi đây.

Phía nam ấp là trung tâm khu vực Triệu địa, ở đây có phần lớn các thành trì, lại có vô số các thôn trang trấn điện, ruộng bờ dọc ngang tung hoành, gần như chẳng có khu vực nào đáng gọi là rừng cả, hơn nữa Triệu địa nhiều nhất là những bình nguyên bát ngát, bởi vậy, quân Sở nếu qua ấp sẽ rất khó ẩn nấp.

Đánh lén thành Hàm Đan không thành vấn đề, bất kể là giả mạo người Hồ vào thành, hoặc đóng giả người buôn bán nhỏ vào thành, hay phái binh sĩ bơi giỏi theo đường thủy lẻn vào, đều đáng để thử, nhưng điều khó khăn là, năm nghìn đại quân phải làm thế nào để thần không biết quỷ không hay lẻn được vào Hàm Đan?

Hàm Đan trong phạm vi vài trăm dặm đều là bình nguyên, người ở đông đúc, lại không có rừng rậm, làm sao để ẩn nấp? Năm nghìn quân Sở lại không bay trên bầu trời, hoặc là đào đường hầm mà đi. Nhưng chỉ cần đi trên mặt đất, nhất định sẽ bị người phát hiện, một khi hành tung bại lộ, đánh lén làm sao được nữa?

Ba người đã thương thảo hồi lâu, vẫn chưa tìm ra biện pháp gì hay.

-Thật sự không được, vậy cường công đi.

Hạng Trang nói:

-Nếu là đánh giặc, thương vong luôn khó tránh!

Từ khi thoát ra khỏi Đại Biệt Sơn tới nay, quân Sở chưa từng tham gia một trận đánh lớn nào, đánh lén Ngao Thương chỉ thương vong mấy chục người, đánh lén Lâm Truy xem như gặp một chút chống cự, suy cho cùng thì chỉ có hai trăm quân sĩ thương vong, tuy nhiên lần này cường công Hàm Đan, thương vong sợ sẽ không sẽ nhỏ, nhất là năm trăm tử sĩ Tiên Đăng Doanh, sau trận chiến e là không còn lại bao nhiêu người.

Úy Liễu lại lắc lắc đầu, lo lắng nói:

-Thượng Tướng Quân, lão không lo lắng tới thương vong, mà là liệu Lưu Bang có sắp đặt bẫy trước và chờ chúng ta chui vào hay không?

Vũ Thiệp nghiêm nghị nói:

-Quân sư, ngươi là nói Lưu Bang đã nắm được chiến lược của chúng ta.

Úy Liễu lắc đầu nói:

-Lưu Bang chỉ là phường vô lại, sao có thể nắm được chiến lược của ta?

Tuy nhiên, bên Lưu Bang cóTrương Lương, Trần Bình, họ đều là thế ra trí giả, chúng ta đã liên tục đánh thắng Ngụy địa, tề địa, còn muốn thắng lợi ở Triệu địa, e rằng không dễ.

Hạng Trang im lặng:

-Đúng vậy, sao có thể xem nhẹ việc này?

Úy Liễu chiến lược lợi hại, có khả năng phá vỡ mưu đồ hùng bá thiên hạ của Lưu Bang, nhưng Trương Lương, Trần Bình cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ, bọn họ đâu thể trơ mắt nhìn Lưu Bang thất thế?

Nếu Trương Lương, Trần Bình biết được chiến lược của Úy Liễu, vậy thì cục diện có thể sẽ phức tạp hơn.

Chín ngày trước tin tức Lâm Truy bị thiêu hủy đã truyền tới chỗ Lưu Bang, chỉ trong chín ngày, đủ để y bố trí phòng ngự, nếu không sai, Hàm Đan giờ đã trở thành một con đường vô cùng nguy hiểm.

Chương 82: Triệu địa lâm nguy

Vũ Thiệp nhìn Úy Liễu, rồi lại nhìn Hạng Trang, hỏi:

-Thượng Tướng Quân, vậy Hàm Đan đánh hay không?

Hạng Trang trầm ngâm một lát, hướng về phía Úy Liễu nói:

-Quân sư, nếu không đánh Hàm Đan, vậy thì trực tiếp tấn công Bình Quan!

Úy Liễu lắc lắc đầu, thở dài nói:

-Thượng tướng quân, Trương Lương đã rất vất vả mới nghĩ ra chiến lược lần này, đâu thể một lần bại luôn ở Hàm Đan. Đối với bước hành động này của quân ta, Lưu Bang cũng sẽ bố trí kĩ càng, Bình Quan hiện tại vô cùng nguy hiểm, nếu quân ta vừa đánh đã hạ được thì tốt, còn nếu không, hai đội quân Hàn Triệu sẽ bao vây ta trong khe sâu Bình Quan.

-Vậy phải làm sao?

Vũ Thiệp nhíu mày nói:

-Hàm Đan không thể đánh, Bình Quan cũng không được, chẳng lẽ tới Yến địa.

Hạng Trang, Úy Liễu cười khổ lắc đầu, quân Sở không thể đánh Yến địa, nước Yến ở xa trung nguyên. Đất rộng người ít, tiếp viện sẽ vô cùng khó khăn, đến lúc đó sống sót là điều vô cùng khó khăn, hơn nữa, Yến địa lại gần biên giới, bất cứ lúc nào cũng có thể đối mặt với Hung Nô, nếu thật sự quân Sở phải đi tới nước Yến thì chẳng bằng đầu hàng quân Hán cho xong.

Vũ Thiệp dừng một chút, lại nói:

-Nếu không, ta quay về nước Tề.

-Tuyệt đối không được!

Hạng Trang quả quyết nói:

-Hàn Tín đã điều hơn phân nửa quân trở về tề địa, lúc này nếu lại về tề địa, thì chẳng phải chui vào hang cọp tìm chỗ chết sao?

Hạng Trang không phải tự coi nhẹ mình, Hàn Tín có tài cầm binh, hiếm có trên đời, hơn năm nghìn tàn quân Sở mà chống lại mấy trăm nghìn đại quân của Hàn Tín thì thật đúng là "hữu tử vô sinh".

Úy Liễu thở dài, có chút bất đắc dĩ nói:

-Thượng Tướng Quân, là do binh ít sao?

Quân Sở binh lực kém, nếu binh nhiều, khoảng năm mươi nghìn tinh binh, thì hoàn toàn có thể chia làm hai lộ quân. Một lộ gióng trống khua chiêng mãnh công Hàm Đan, thu hút sự chú ý của Lưu Bang và các lộ chư hầu, một lộ khác lao thẳng tới Bình Quan, xâm chiếm Hàn địa, từ Hà Đông hạ thẳng Quan Trung, tới lúc đó, cho dù không muốn, Lưu Bang cũng phải nhanh chóng điều quân trở về Quan Trung.

Lưu Bang một khi đã trở về Quan Trung, mưu đồ chinh phục thiên hạ của y cũng đã thất bại một nửa.

Úy Liễu nói xong, Vũ Thiệp và y cùng nhìn về phía Hạng Trang, quyết định cuối cùng vẫn là do Hạng Trang đưa ra.

Hạng Trang im lặng, đến lúc này, làm gì còn đường lui nữa? Đánh tới hay rút lui đều vậy, thế sao không dũng cảm tiến tới, thậm chí vẫn có thể trong tuyệt cảnh mở đường máu! Hàm Đan có thể không đánh, Triệu địa có thể không chiếm, Bình Quan thì không thể không hạ, Quan Trung lại không thể không đi, vậy thì liều mạng thôi.

Lập tức Hạng Trang quát:

-Không đánh Hàm Đan, trực tiếp đánh Bình Quan.

Nói tới đây, Hạng Trang lại tiếp:

-Đại quân không cần ẩn nấp, phía trước người dân vô cùng đông đúc, muốn giả dạng ẩn náu cũng không thể, tốt nhất nên mau chóng hành quân, trà trộn vào người dân, vượt qua cửa quan.

Huyện Nghiệp, Đông Giao. Hai vạn tinh binh của Chu Bột bắt đầu xuất phát tới Hàm Đan.

Đại quân Chu Bột ùn ùn tiến về phía bắc, đó là hồi chuông cảnh báo nguy hiểm với Hàm Đan, huyện Nghiệp.

Huyện lệnh Nghiệp huyện đã nhận được mật lệnh của Triệu Vương, mặc kệ quân Hán hay là quân Sở, chỉ cần phát hiện có đội quân tiến vào Triệu địa, đều phải châm khói lửa cảnh báo, đồng thời đóng tất cả các cửa thành, các binh giáp, dân thường cường tráng đều phải trèo lên thành, tăng cường phòng bị, Triệu quân làm vậy nhằm không cho Sở quân qua cổng thành, đồng thời cũng là vì đề phòng quân Hán nhân cơ hội này tấn công Triệu địa.

Nói cho cùng, Trương Nhĩ chỉ thừa nhận mình là đồng minh của Lưu Bang, chứ không cho rằng mình là thần tử của Lưu Bang.

Dồn dập tiếng vó ngựa tới, một viên tiểu tướng mặc áo bào trắng thúc ngựa chạy tới bên cạnh Hán Chu Bột, lại lấy roi ngựa trong tay chỉ vào tường thành thấp bé nghiệp huyện rồi nói với Chu Bột:

-Phụ thân dẫn đại quân tiến đến trợ chiến Triệu địa, Huyện lệnh nghiệp huyện chẳng những không cảm kích, không ngờ lại còn đề phòng chúng ta như đề phòng cướp, quả thực chẳng biết phân biệt tốt xấu, chi bằng để con mang binh đi đánh chúng.

-Không được làm bừa.

Chu Bột nhẹ giọng khiển trách, nhưng vẫn giữ thái độ cưng chiều.

Chu Quan Phu là con trai duy nhất của Chu Bột (lúc này Chu Á Phu vẫn chưa ra đời), y mới ra nhập quân của Chu Bột không lâu.

Chu Quan Phu năm nay vừa mới tròn mười bảy tuổi, mặt như quan ngọc, mắt như lãng tinh, anh khí kinh người, thân cao tám thước ngũ tấc, thể lực hơn người, có thể giương được cung cứng thất thạch, dễ dàng nhấc một đôi đoản kích, là bậc anh dũng hiếm có! Chu Bột đặt tên y là Quan Phu, chính là hy vọng đứa con có thể dũng mãnh hơn vạn phu, không nghĩ rằng sau này trưởng thành y thật sự dũng mãnh hơn người, làm sao mà Chu Bột không vui được chứ.

Tuy rằng bị phụ thân khiển trách, Chu Quan Phu lại hồn nhiên không thèm để ý, y nói:

-Phụ thân, phàn khoái thật sự là do Hạng Trang trảm?

Sắc mặt Chu Bột lập tức trở nên vô cùng nghiêm túc, trầm giọng nói:

-Phàn khoái võ dũng không kém gì Hạng Võ, nhưng ở chiến trận lại bị Hạng Trang cấp chém, nếu sau này trên chiến trường gặp Hạng Trang, nhất định không được cố đánh,biết không?

-Phụ thân, con không sợ Hạng Trang.

Chu Quan Phu giơ song thiết kích trong tay lên, quát:

-Trong tay con lúc này là song thiết kích, dùng để chém hết thiên hạ hào kiệt, Hạng Trang, cũng không phải ngoại lệ.

-Không được nói bậy!

Chu Bột rốt cục cũng thay đổi sắc mặt, lớn tiếng quát:

-Ngươi còn nhỏ tuổi, sao lại dám kiêu ngạo như thế, ngông cuồng?!

Thấy cha thực sự tức giận, y lúc này mới cúi đầu không nói, nhưng trong lòng không phục, y rất muốn một ngày nào đó trên chiến trường gặp được Hạng Trang, chém chết hắn! Hiện nay Hạng Trang là thiên hạ đệ nhất, nếu chém chết hắn, y chả phải đã trở thành thiên hạ đệ nhất rồi sao?

Từ bên phải ấp Sa Khâu, Chương Thủy, năm nghìn quân Sở nhằm hướng tay mà tiến tới.

Để tận dụng thời gian, nhanh chóng xâm chiếm, Hạng Trang cho binh sĩ hành quân gấp vào ban ngày, cũng chẳng đi theo đường nhỏ, mà dọc theo đường chính thẳng tắp mà đi, hơn một trăm kỵ binh thám báo đã tản ra các hướng, điều tra tình hình địch, đồng thời dọn sạch trở ngại trên đường hành quân của đại quân.

Nhưng, đại quân vừa mới vượt qua chương thủy, tình huống không thể đoán trước được lại suất hiện.

Hạng Trang cưỡi ngựa Ô Truy, bình thản tiến lên phái trước, Ngụy Duyệt Vô Ương ngồi trước hắn trên ngựa Ô Truy bỗng nhiên chỉ ngón tay về phía trước, hét lớn: xem tại TruyenFull.vn

-Phu quân người xem, kia hình như là khói báo động?

-Khói báo động?!

Hạng Trang nghe vậy lập tức rùng mình, nhìn theo hướng chỉ của Ngụy Duyệt Vô Ương, quả thật phía nam cách vài dặm có tòa thổ đài nhỏ, một ngọn khói đặc từ thổ đài bay lên, cũng chưa chắc là khói báo động?

Úy Liễu, Vũ Thiệp cùng với Hoàn Sở, Quý Bố, Ngu Tử Kỳ đang cưỡi ngựa phía sau Hạng Trang, sắc mặt họ đã thay đổi.

-Thượng Tướng Quân, bên kia cũng có khói báo động!

Rất nhanh, lại có thân binh chỉ tay về phía xa hơn nói.

Thật ra, không cần tên thân binh kia nhắc nhở, Hạng Trang, Úy Liễu đều đã thấy được, khói báo động cảnh báo, chính xác là khói báo động cảnh báo! Xem ra điều Úy Liễu lo lắng đã trở thành sự thật, Trương Lương đã biết được chiến lược của hắn, Triệu địa đã có phòng bị, quân Sở không còn có cơ hội qua cửa thành của nước Hán.

Không đến nửa thời gian uống một chén trà, Công Tôn Toại liền mang theo mười thân binh cưỡi ngựa từ phía nam chạy vội về.

Công Tôn Toại tiến tới trước ngựa của Hạng Trang, thở dài, bẩm báo:

-Thượng tướng quân, tiểu nhân ở trên thành phía nam, có trảm hai tên Triệu quân, còn bắt được một kẻ còn sống.

Triệu quân tiểu tốt xoay người quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu cầu xin tha mạng:

-Tướng quân tha mạng, tướng quân tha mạng…

Hạng Trang giục ngựa đi tới trước mặt tên tiểu tốt, trầm giọng nói:

-Bản tướng quân hỏi ngươi, ngươi nếu chi tiết trả lời thì giữ được mạng sống, còn nếu có nửa câu dối trá, lập tức chém!

Triệu quân tiểu tốt liên thanh nói:

-Tiểu nhân nhất định trả lời chính xác.

Hạng Trang chỉ tới phong hỏa đài cách đó không xa, hỏi:

-Phong hoả đài này xây dựng khi nào? Là ai cho các ngươi xây dựng?

-Phong hoả đài này năm ngày trước xây dựng, là Quận Thủ đại nhân ra lệnh xây.

Triệu quân tiểu tốt lại nói:

-Tiểu nhân còn nghe nói, không chỉ có Cự Lộc quận xây dựng rất nhiều phong hoả đài, mà phía nam Hàm Đan quận và phía Bắc Hằng Sơn quận cũng xây dựng rất nhiều phong hoả đài, Quận Thủ đại nhân mệnh lệnh rõ ràng, chỉ cần phát hiện đại đội nhân mã tiến vào Triệu địa, bất luận là Yến quân, Tề quân, quân Hán hay là quân Sở, đều phải đốt khói báo động.

Hạng Trang nhẹ nhàng vuốt cằm, nhìn Công Tôn Toại, Công Tôn Toại hiểu ý, lúc này xoay người xuống ngựa, lại rút ra hoành đao đặt trên cổ Triệu quân tiểu tốt, lớn tiếng quát:

-Tiểu tử, ngươi dám nói dối?

-A, không không không không phải, tiểu nhân nói đều là thật sự.

Triệu quân tiểu tốt lập tức sợ tới mức tè cả ra quần.

Hạng Trang lại nhìn Công Tôn Toại, Công Tôn Toại lập tức đá vào mông Triệu quân tiểu tốt mắng:

-Cút!

Triệu quân tiểu tốtvội vàng tháo chạy, Hạng Trang lại quay đầu bảo Công Tôn Toại:

-Truyền lệnh, toàn quân hành quân nhanh chóng, tiến tới Bình Quan.

Cho dù hành tung đã bạo lộ, nhưng Hạng Trang vẫn không thay đổi quyết định, hắn đã không còn lựa chon nào khác, biết rằng đây là tuyệt lộ, hắn cũng chỉ có thể kiên trì tiến lên phía trước.

Hàm Đan, Triệu vương cung.

Triệu vương Trương Nhĩ sau khi về nước liền ngã bệnh, hơn nữa bệnh tình chuyển biến xấu, hai ngày liền không xuống được giường.

Trương Nhĩ triệu tập Tướng quốc Quán Cao cùng với thế tử Trương Ngao vào, lúc này, tin khói báo động phía nam, đông nam cũng đã truyền tới Hàm Đan, cùng lúc đó, Nghiệp huyện, Ngụy huyện cũng lần lượt sai người phi ngựa báo lại, có bốn lộ quân Hán tiến vào Triệu địa, cách Hàm Đan không đến năm mươi lý!

Trương Nhĩ sớm đã nhận được tin báo của Lưu Bang, biết đây là bốn lộ đại quân của Chu Bột, Vương Hấp, Mai Quyên, Phó Khoan tới, còn lại hai lộ đại quân Hạ Hầu Anh, Ly Thương phỏng chừng cũng sắp nhập Triệu địa, chỉ có tàn quân Sở của Hạng Trang đến hiện tại vẫn không có tin tức, cũng không biết đã tới Triệu địa chưa?

Trương Nhĩ có chút lo lắng, hỏi Quán Cao nói:

-Tướng quốc, quan khẩu các nơi đều đã xây dựng phong hỏa đài rồi chứ?

-Đại vương yên tâm, Cự Lộc, Hàm Đan, Hằng Sơn ba quận hai mươi huyện, tất cả quan khẩu đã xây dựng phong hoả đài, chỉ cần có đại quân tiến vào Triệu địa, bất kể là ai, Đại vương đều sẽ được báo tin.

Việc này không chỉ nhằm phòng bị quân Sở, mà quan trọng hơn là vì phòng bị quân Hán, Quán Cao đâu thể phớt lờ.

Quán Cao vừa nói xong, liền có người đến báo:

-Đại vương, có khói báo động ở Bắc vọng đài.

Chương 83: danh tướng Chu Bột

-Bắc vọng đài?

Trương Lương trầm giọng nói:

-Đó nhất định là quân Sở!

Nói tới đây, Trương Nhĩ lại nói với Quán Cao:

-Tướng quốc, lập tức phái người phi ngựa, truyền lại hướng đi của quân Sở tới chỗ Chu Bột, Vương Hấp và các lộ quân Hán khác, lệnh cho các quận, các huyện, bảo vệ các thành trì, không được vội vàng tốc chiến, hãy để quân Hán tiến đánh quân Sở.

-Vâng!

Quán Cao vái chào, lĩnh mệnh đi.

Nhìn Quán Cao rời đi, ánh mắt Trương Nhĩ lại nghĩ tới Trương Ngao!

Trương Ngao là đứa con cả của Trương Nhĩ, năm nay đã ba mươi tuổi, năm đó, Trần Thắng, Ngô Quảng đã phát động bạo loạn ở xã Đại Trạch, Trương Ngao lúc đó mới đi theo Trương Nhĩ nam chinh bắc chiến, tuy nhiên, điều đáng buồn là, Trương Ngao trời sinh đã yếu đuối, không quyết đoán, bởi vậy, Trương Nhĩ lo lắng, nếu y chết, Triệu quốc sẽ sớm bị các nước chư hầu thâu tóm.

Trương Ngao tiến lến, quỳ xuống dưới giường, ân cần hỏi:

-Phụ thân, hôm nay đã tốt hơn nhiều chưa?

Trương Nhĩ thở dài, đưa bàn tay yếu ớt vỗ vào hai má Trương Ngao:

-Con trai, sau này ta chết, ngươi nhất định phải cẩn thận trị quốc, cẩn thận nắm quyền, nếu làm việc không quyết đoán, hãy hỏi Tướng quốc Quán Cao, võ sự không quyết, hãy hỏi Thượng tướng quân Triệu Ngọ, thứ tướng quân Bạch Tuyên, nhớ chưa….

Bắc giao Nghiệp huyện, đại quân chu Bột nhằm hướng bắc mà tiến.

Tiếng võ ngựa dồn dập, Chu Quan Phu phi ngựa tới trước Chu Bột, y ngồi trên lưng ngựa thở dài bẩm báo:

-Phụ thân, Triệu vương cử người phi ngựa cấp báo, một đội quân Hán đang ở ấp Sa Khâu, ước tính có năm sáu nghìn quân!

-Năm sáu nghìn quân?

Chu Bột lãnh đạm nói:

-Chắc chắn là quân Sở rồi!

Chu Quan Phu gật gật đầu, lại nói:

-Người mang tin tức của Triệu vương còn nói, quân Sở cũng không có ý hướng tới Hàm Đan, mà muốn lách qua Lục Trạch, lập tức tiến đến Tín Đô!

-Ừ?

Chu Bột sắc mặt khẽ biến, trầm ngâm nói:

-Quân Sở không đi Hàm Đan, mà là tới Tín Đô?

Chu Quan Phu thuở nhỏ đọc đủ thứ binh thư, lập tức nói:

-Phụ thân, quân Sở có thể muốn dương đông kích tây đây.

-Dương đông kích tây?

Chu Bột lắc lắc đầu, trầm giọng nói:

-Không giống, đi theo phía tây Tín Đô sẽ tới Thái Hành Sơn, hướng nam lại là Bình Quan. À, mục tiêu của quân Sở là Bình Quan!

-Bình quan?

Tộc đệ Chu Khởi nhíu mày nói:

-Quân Sở thật muốn tới Bình Quan, chúng ta sẽ khó lòng mà đuổi kịp.

Chu Quan Phu không tham gia trận chiến ở Cai Hạ, y cảm thấy khó hiểu nói:

-Thúc phụ, thần nhi đã xem qua bản đồ, khoảng cách từ chỗ quân ta tới bình Quan ngắn hơn quân Sở nhiều, sao lại không thể đuổi kịp?

Chu Khởi lên tiếng:

-Vậy huynh không biết rồi, quân Sở tháo chạy rất nhanh!

Chu Bột cũng nói:

-Quan Sở một ngày đêm có thể di chuyển ba trăm dặm, quân ta e rằng đuổi không kịp.

Nói tới đây, Chu Bột lại chỉ bảo Chu Khởi:

-Nhị đệ, ngươi dẫn ba nghìn tinh binh, đêm đến tới khe sâu Bình Quan, nhớ kỹ, tới đó, chỉ được dựng trại ở phía ngoài.

-Vâng

Chu Khởi lĩnh mệnh, dẫn theo năm nghìn tinh binh đi ngay.

Chu Bột ngẫm nghĩ một chút, lại quay đầu chỉ bảo đám thân binh:

-Tiếp tục phái người phi ngựa, cấp tốc đưa tin tới cho Vương Hấp, Phó Khoan, Ly Thương, Hạ Hầu Anh, Mai Quyên và năm vị tướng, nói rằng quân Sở có khả năng muốn đi tấn công Bình Quan, yêu cầu họ vây kín Bình Quan!

Hai ngày sau, trong màn khói báo động mịt mù, quân Sở tiến hơn năm trăm dặm chạy tới được khe sâu Bình Quan.

Đối với những làn khói báo động này, Hạng Trang cảm thấy vô cùng căm hận nhưng không còn cách nào khác, hệ thống báo động của Triệu địa được bố trí vô cùng tỉ mỉ, ngoài làn khói báo động phát hiện quân Sở từ phía nam bay đến, lại còn khói báo động cảnh báo bên ngoài Hàm Đan, sau lại là khói báo động truy đuổi quân Sở.

Hai ngày qua, quân Sở chạy tới đâu, khói báo dộng được đốt tới đó.

Hạng Trang thực muốn cử binh tới tiêu diệt các phong hỏa đài, tuy nhiên cuối cùng thì cũng buông tha, bởi trung tâm Triệu địa người ở dày đặc, cường hào thế tộc xây dựng quá nhiều pháo đài, phong hỏa đài phần lớn ở trên những pháo đài này, mặc dù pháo đài không chắc chắn, nhưng muốn đánh đổ rất tốn thời gian, quân Sở không thể tiêu hao được.

Hạng Trang cũng muốn đêm đến đốt lửa bốn phía, đánh lừa thị giác quân Triệu, nhưng vô dụng.

Không cần biết đêm đến chạy bao xa, đốt bao nhiêu lửa, đến sáng hành tung quân Sở vẫn bại lộ mà thôi.

Trừ phi quân Sở có thể trong một đêm chạy tới Triệu địa, hoặc là chỉ buổi tối mới hành quân, ban ngày tìm chỗ trốn, chứ không còn cách nào khác nữa! Vấn đề là, quân Sở hiện tại đang chạy đua với thời gian, sao có thể làm thế được? Hơn nữa, ở chốn bình nguyên này, tìm đâu ra chỗ cho năm nghìn đại quân ẩn náu?

Vượt qua bao nhiêu thử thách, Hạng Trang giờ không còn để tâm tới khói báo động nữa, mà chỉ vùi đầu vào hành quân.

Tuy nhiên, khi quân Sở tới được ngoại vi khe sâu Bình Quan thì phát hiện mấy ngàn quân Hán đã tới trước, chúng đang đào hào kết trại, cốc ngoại khe sâu Bình Quan đã dựng xong một doanh trại quân đội.

Cho dù quân Hán không có cản trở bước tiến vào cốc, nhưng Hạng Trang cũng không dám tùy tiện

Ai biết trong cốc có hay không có phục binh quân Hán? Một khi thực sự có phục binh, tùy tiện vào cốc chính là tự chịu diệt vong!

Nói cho cùng, Lưu Bang không thể chỉ phái mấy ngàn binh mã đến chặn giết quân Sở, Trương Lương ắt còn chuẩn bị phía sau, nói không chừng, đang có hơn trăm nghìn quân Hán đang mai phục trong cốc chờ quân Sở chui đầu vào!

-Thượng Tướng Quân, quả không sai.

Úy Liễu trầm giọng nói:

-Xem ra quân Hán sớm có phòng bị!

-Thượng Tướng Quân, bình quan đánh nữa hay thôi?

Vũ Thiệp vội la lên:

-Nơi đây không nên ở lâu, không đánh thì khẩn trương rút lui!

Hạng Trang mâu thuẫn, Bình Quan nên đánh hay thôi? Đánh, đầu tiên hãy tiêu diệt mấy nghìn quân ở cửa cốc, nhưng điều quan trọng là đám binh lính này phòng thủ rất kĩ càng, chỉ sợ sẽ có ác chiến, một khi không thể giải quyết đúng lúc, quân Hán viện trợ mà đuổi tới, sẽ cực kì nguy hiểm.

Nhưng nếu không đánh, thì làm thế nào tiến vào Hàn địa? Không tiến vào Hàn địa thì làm gì có khả năng tiến tới Quan Trung? Không tiến tới Quan Trung, sao dụ Lưu Bang đánh ngược lại? Một khi Lưu Bang lão nhân không đánh về Quan Trung, mọi cố gắng trước đây sẽ thành công cốc? Làm sao Hạng Trang có thể cam tâm, hắn sao có thể cam tâm chứ?!

Cắn chặt răng, Hạng Trang rốt cục hạ lệnh lui lại, toàn quân lại trở về đường cũ!

Cổ nhân nói rất đúng, ở trong rừng không sợ không có củi đốt, chỉ cần có thể tiến đến Triệu địa, bao vây tiêu trừ quân Hán, quân Sở vẫn có thể đánh chiếm

Bình Quan, nắm cơ hội tiến công chiếm đóng Quan Trung! Cho dù là liều mạng, cũng cần chú ý phương pháp, cẩn thận sách lược, tuyệt không thể hiên ngang tiến về phía trước, đó không gọi là liều mạng, mà là hiến mạng.

Tuy nhiên lúc này đây, Hạng Trang vẫn đang trúng kế của Chu Bột.

Trên thực tế, khe sâu bình quan cũng chỉ có ba nghìn quân Hán, ba nghìn quân Hán này tuy rằng cũng là quân Hán tinh nhuệ, nhưng trang bị và sức chiến đấu không thể bằng năm nghìn quân Sở của Hạng Trang, quân Sở công kích, hoàn toàn có thể trong khoảng thời gian ngắn tiêu diệt được hết, sau đó thong dong xuyên qua khe sâu, tấn công Bình Quan.

Về phần sáu lộ quân Hán, khoảng cách gần nhất tới đại quân của Chu Bột cũng còn ngoài năm mươi dặm!

Nhưng không có cách nào, quân Sở chung quy vẫn không có tình báo ủng hộ, cho nên căn bản không biết hết trạng thái.

Gần sáng, đại quân Chu Bột mới tiến tới khe sâu Bình Quan, chỉ thấy phía nam đường chân trời có treo cây cờ màu đỏ, theo sát hướng cây cờ màu đỏ đó, họ đã tới được chỗ quân Hán, quân Hán đông đúc, giơ cao trường đao, lưỡi mác đâm thẳng lên trời cao.

Nửa khắc sau, đại quân Chu Bột chậm rãi tiến tới Bình Quan, cùng lúc đó, đại doanh trên núi cũng mở cổng, dồn dập tiếng vó ngựa, Chu Khởi sớm đã mang theo năm mươi thân binh chạy như bay xuống núi.

Chu Bột liền hỏi Chu Khởi nói:

-Nhị đệ, quân Sở đã tới chưa?

Chu Khởi lắc lắc đầu, ngang nhiên hồi đáp:

-Đại ca yên tâm, quân Sở lại trở về rồi!

-Ha ha ha, tốt!

Chu Bột lúc này cười to nói:

-Hạng Trang, ngươi mắc bẫy rồi.

-Phụ thân, Hạng Trang cũng chỉ vậy thôi.

Chu Quan Phu nói:

-Hiện tại quân Sở chỉ lo chạy trốn, quân tâm tan rã, ý chí chiến đấu hoàn toàn biến mất, con chỉ cần năm trăm khinh binh, sẽ mang được thủ cấp Hạng Trang trở về!

-Hừ, tuổi còn nhỏ, không ngờ lại kiêu ngạo, ngông cuồng như thế?!

Chu Bột lập tức mặt nhăn nhăn mày, lạnh lùng răn dạy Chu Quan Phu nói:

-Hạng Trang đâu có tầm thường thế? Cho dù có là năm trăm kị binh, hay năm nghìn kị binh, ngươi cũng không chắc có thể chém được đầu Hạng Trang trở về!

Chu Quan Phu nhíu nhíu mày, mất hứng nói:

-Phụ thân toàn làm mất hứng người khác!

-Vi phụ là muốn tốt cho ngươi, nếu không sẽ có ngày ngươi ngã đau đấy!

Chu Bột dứt lời, lại quay đầu lại chỉ bảo tộc đệ Chu Khởi:

-Nhị đệ, hãy dẫn theo năm trăm kỵ binh, đuổi theo quân Sở, nhớ kỹ, nhiệm vụ của ngươi chỉ kìm chân quân Sở, không để bọn chúng chạy mất, càng không được giao chiến, còn nữa, không được vào rừng, nhớ lấy!

-Vâng!

Chu Khởi đồng ý, lĩnh lệnh đi ngay.

Chu Bột lúc này mới quay đầu lại, chân thành nói với Chu Quan Phu:

-Trận chiến ở Đại Biệt Sơn, Hạng Trang với mấy ngàn tàn binh đánh lại mấy trăm nghìn đại quân cảu Đại vương, hắn đâu phải hạng người bình thường? Vi phụ biết ngươi dũng lực hơn người, nhưng ngươi đâu có thể so sánh với Hạng Võ? Dũng mãnh như Hạng Võ cũng bại trận tại Cai Hạ, tự vận ở Ô Giang?

Chu Quan Phu khinh thường nói:

-Hạng Võ cũng chỉ là tên thất phu.

Chu Bột lắc đầu thở dài nói:

-Con à, Hạng Võ không phải là thất phu, người này, sức mạnh của y như một quân đội, dưới trướng người khác chỉ có thể phát huy ra hai tầng chiến lực thì dưới trướng Hạng Võ lại có thể phát huy ra mười tầng chiến lực, đó chính là điểm khác biệt của Hạng Võ.

Chu Quan Phu thoáng chốc lộ vẻ trầm tư, thấp giọng nói:

-Phụ thân, cơn giận của Hạng Võ có thể kích động cơn giận của toàn quân đội sao? Còn có thể lấy ý chí một người, khích lệ ý chí tam quân?

-Đúng.

Chu Bột gật gật đầu, lại nói:

-Tuy nhiên hiện giờ, còn có Hạng Trang, Hạng Trang dũng lược hơn người, dù chỉ điều động một đám tàn binh bại tướng, qua vài ngày liền biến thành đội quân tinh nhuệ! Ngươi thấy chứ, ngươi chỉ có mười bảy tuổi, nhưng ngàn vạn lần không được coi thường anh hùng trong thiên hạ, lại càng không được kiêu ngạo tự mãn, nghe chưa?

Chương 84: Cá trong lưới

Bóng đêm gấp gáp, tinh nguyệt ảm đạm.

Năm nghìn quân Sở đang ở trên cánh đồng bát ngát vội vàng hành quân, cho dù trải qua trăm trận chiến, dũng sĩ thể lực tinh nhuệ hơn người, sau khi đã trải qua liên tiếp hai ngày hai đêm hành quân, hiện tại cũng là ăn không tiêu, một đám tất cả đều mồ hôi ra như tắm, thở hổn hển như trâu, hai cái đùi giống như thêm chì.

Hạng Trang giục ngựa tiến lên, Công Tôn Toại bỗng nhiên đánh ngựa đi theo lên, hô lớn nói:

- Thượng Tướng Quân, không khỏe, quân sư từ trên lưng ngựa ngã xuống đã ngất xỉu rồi.

- Hả?

Hạng Trang nghe vậy kinh hãi, giục ngựa chạy về trung quân.

Khi Hạng Trang đuổi tới, Vũ Thiệp đã đem Úy Liêu đỡ lên, Ngụy Duyệt đang cho hắn uống nước, tiểu nương này có chút vượt ngoài dự đoán của Hạng Trang, hành quân thời gian dài như vậy, nàng không ngờ không bị kiệt sức, đương nhiên, cũng là bởi vì nàng có ngựa cưỡi, nếu thực để nàng đi bộ theo quân Sở tướng sĩ cùng nhau hành quân, chỉ sợ sớm đã mệt nằm sấp rồi.

Uống vào mấy ngụm nước, Úy Liêu rốt cục cũng tỉnh dậy, hướng Hạng Trang nói:

- Thượng Tướng Quân, lão hủ làm ngài thêm trói buộc.

- Quân sư nói quá lời.

Hạng Trang lắc đầu, lúc này hạ lệnh đình chỉ đi tới, toàn quân nghỉ ngơi và chỉnh đốn, Hạng Trang ra lệnh một tiếng, quân Sở tướng sĩ đang vội vàng tiến lên liền đều tê liệt ngã xuống đất, một đám đều không còn sức lực.

Vũ Thiệp giúp Úy Liêu, mặt mày nhăn nhó hỏi han:

- Quân sư, đây là đâu vậy?

Úy Liêu bất lực lắc đầu, cười khổ nói:

- Hai ngày này chợt đến chợt đi, lão hủ cũng là phân không rõ, tuy nhiên hơn phân nửa còn vòng quanh tại Hàm Đan quận.

Hạng Trang vừa quay đầu lại, vừa lúc nhìn đến trạm gác dấy lên khói lữa cách đó không xa, hiển nhiên, Triệu quân canh giữ trạm gác đã phát hiện quân Sở, liền châm khói lửa cảnh báo, lập tức Hạng Trang bảo Công Tôn Toại:

- Đi, mang hai trăm người nhổ trạm gác kia đi, và bắt vài người sống lại đây!

- Vâng!

Công Tôn Toại lĩnh mệnh đi.

Không đến hai khắc, Công Tôn Toại liền dẫn người nhổ trạm gác, lại áp tù binh trở lại.

Vừa hỏi mới biết được, quân Sở đã tiến vào Nghiệp huyện, chư tướng lập tức ngơ ngác nhìn nhau, làm cách nào chạy đến Nghiệp huyện đây?

Úy Liêu thở dài, hướng Hạng Trang nói:

- Thượng Tướng Quân, không biết ngươi có phát hiện không, hai ngày này chúng ta gặp được quân Hán ít nhất có lục lộ, nhưng mỗi lộ quân Hán cũng không nóng lòng chém giết, cũng không có ý tứ theo đuổi không bỏ, chỉ có điều phái kỵ binh bám chặt hành tung chúng ta, chỉ chờ khi chúng ta chuẩn bị dừng lại nghỉ ngơi và chỉnh đốn, quân Hán mới đột nhiên xuất hiện!

- Ừ, ta cũng sớm nhận ra.

Hạng Trang trầm giọng nói:

- Lão già Lưu Bang muốn cho chúng ta mệt chết à!

Úy Liêu lắc đầu, thở dài:

- Thượng Tướng Quân, chúng ta rất có khả năng đã rơi vào bên trong lưới của quân Hán, nếu không thể phá vây đi ra ngoài đúng lúc, như vậy cuối cùng cũng chỉ có thể bị vây mà chết!

Úy Liêu tiếng nói vừa dứt, trong không gian đêmphía trước liền truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, chợt một thám báo kỵ binh chạy vội đến, còn cách thật xa, thám báo kỵ binh kia liền thê lương nói:

- Thượng Tướng Quân, phía đông bắc phát hiện đại đội quân Hán, ít nhất vạn người! Lúc này cách quân ta đã không đến ba mươi dặm.

- Chết tiệt!

Hạng Trang nghiến răng nghiến lợi nói:

- Lại tới nữa!

- Trời ạ, không muốn cho người sống nữa hay sao?

Vũ Thiệp ngửa mặt lên trời ai thán.

Đã hai ngày hai đêm rồi, lần nào cũng như thế này, quân Sở chạy trốn chết vừa định dừng lại nghỉ, quân Hán lập tức sẽ từ nơi nào đó đi ra, quân Sở lại chạy, quân Hán cũng sẽ không vội vã truy, nhưng đợi cho quân Sở chạy xa dừng lại, khi lại muốn nghỉ một chút, một lộ quân Hán khác lập tức lại xuất hiện...

Bộc Dương, Quận Thủ phủ.

Lưu Bang đang cùng Trương Lương, Trần Bình.

Tiếng bước chân dồn dập, chỉ thấy Tùy Hà đã cầm một phong thư vội vàng đi vào đại sảnh Quận Thủ phủ, lại hướng về Lưu Bang vái chào, gấp giọng bẩm:

- Đại vương, Triệu địa tám trăm dặm truyền tin!

- Ồ?

Lưu Bang nghe vậy tinh thần lập tức rung lên:

- Vây khốn quân Sở!

Lập tức Trần Bình ngồi dậy, từ trong tay Tùy Hà tiếp nhận mở thư trực tiếp ra.

Lưu Bang đương nhiên là biết chữ, lại lười nhìn thư từ, lập tức hỏi:

- Trần Bình, chiến báo nói như thế nào?

Trần Bình sau khi xem thư xong mắt lập tức lộ ra sắc mặt vui mừng, hướng Lưu Bang chắp tay nói:

- Chúc mừng Đại vương, Tử Phòng huynh thập diện chi võng đã hiệu quả, Chu Bột tướng quân ở trên chiến báo nói, quân Sở đã lâm vào mai phục, và đã một ngày đêm không có nghỉ ngơi và chỉnh đốn, nhiều nhất tiếp qua ba ngày, quân Sở sẽ kiệt sức, ngựa hết hơi, đến lúc đó nhất định có thể bao vây tiêu diệt!

- Ha ha ha, được!

Lưu Bang mừng rỡ, lập tức hướng Trương Lương nói:

- Tử Phòng, cùng uống nào!

Khi Lưu Bang uống rượu mua vui, quân Sở lại lâm vào sinh tử uy hiếp.

Hạng Trang cắn chặt răng, lớn tiếng quát to:

- Thổi kèn, toàn quân xuất phát!

Chỉ trong chốc lát, bầu trời đêm liền vang lên tiếng kèn, trong tiếng kèn kéo dài không thôi, quân Sở tướng sĩ vừa mới ngồi xuống nghỉ ngơi không đến nửa canh giờ liền đều phấn chấn tinh thần một lần nữa đi lên, cũng may đi cùng Hạng Trang là năm nghìn quân tinh nhuệ, nếu đổi thành quân đội khác, cho dù là Lương quân đại tướng Lưu Khấu ba nghìn Hổ Lang binh, ý chí cũng không kiên nghị tới mức này!

Nhìn Úy Liêu khí sắc bụi bại, Hạng Trang liền cho thân binh làm cái cáng, nâng hắn hành quân.

Úy Liêu còn muốn giãy dụa lên ngựa, lại bị Công Tôn Toại không khỏi phân trần ấn tới cáng thượng, Úy Liêu thở dài, ngửa đầu hướng Hạng Trang trên lưng ngựa nói:

- Thượng Tướng Quân, cứ như vậy sẽ không được!

Vũ Thiệp cũng nói:

- Còn cứ như vậy đi xuống, chúng ta không chết mệt mới lạ.

- Ừ.

Hạng Trang gật đầu mạnh, trầm giọng nói:

- Ta biết!

Úy Liêu trầm ngâm một lát, lại hướng Hạng Trang nói:

- Thượng Tướng Quân, theo hiện tại, chúng ta không thể tiếp tục trốn tránh quân Hán rồi!

Dừng một chút, Úy Liêulại nói:

- Quân Hán có hỏa đài của Triệu địa chỉ dẫn, hơn nữa lại có phi ngựa lui tới truyền lại tin tức, ta quân nhất cử nhất động đều ở trong lòng bàn tay bọn họ, quân ta bất kể đi phương hướng nào, bọn họ đều có thể biết đúng lúc, cho nên, chúng ta muốn từ giữa các lộ quân Hán tìm khe hở đi ra ngoài, căn bản là không có khả năng.

Hạng Trang yên lặng gật đầu, đây đều là họa tình báo gây ra, tình báo chết tiệt!

Úy Liêugiọng điệu thở hổn hển, lại nói:

- Quân ta muốn xoay cục diện, nhất định phải tuyển định một phương hướng, dũng cảm tiến tới, phía trước mặc kệ có bao nhiêu quân Hán chặn đường, đều phải phá huỷ bọn họ, thẳng đến rời xa Hàm Đan, rời xa đài báo động, nếu không mà nói, quân ta căn bản là không có khả năng thoát khỏi quân Hán truy binh!

Hạng Trang gật đầu, trầm giọng hỏi: Truyện được copy tại

- Như vậy, nên tuyển phương hướng nào?

Úy Liêutrầm tư, nói thêm:

- Nếu nơi này đã là Nghiệp huyện, như vậy hướng đông chính là Hoàn Thủy, nếu lão hủ không có nhớ lầm, thuận Hoàn Thủy xuống có thể đi đến một thành nhỏ tên là Cức Phổ, địa phương này có thể lội nước qua sông, chỉ cần quân ta có thể vượt qua Hoàn Thủy, có thể tạm thời thoát khỏi quân Hán truy kích.

Dừng một chút, Úy Liêulại nói:

- Tuy nhiên, trên đường đông tiến, đông bắc quân Hán khẳng định sẽ chặn lại, thậm chí ở Cức Phổ, cũng khả năng có quân Hán đóng giữ! Nếu tình huống quả thật là như vậy, mà quân ta lại không thể đúng lúc phá huỷ quân coi giữ Cức Phổ, như vậy bốn phía các lộ quân Hán sẽ phóng tới, quân ta rất có thể là...

Vũ Thiệp và Hoàn Sở, Quý Bố, Tiêu Khai, Ngu Tử Kỳ chư tướng vẻ mặt lập tức trở nên vô cùng ngưng trọng, Úy Liêucắt lời phần sau không nói ra, tuy nhiên vừa suy nghĩ ai đều biết, nếu Cức Phổ thực sự có quân Hán gác, mà quân Sở lại không thể đúng lúc đột phá, như vậy các lộ quân Hán sẽ tới, quân Sở rất khả năng toàn quân bị giết.

Bỗng nhiên, ánh mắt mọi người đều nhìn tới Hạng Trang.

Hay không hướng đông, liên quan đến quân Sở sinh tử tồn vong, quyết định này đương nhiên chỉ có thể từ Hạng Trang mà làm!

Hạng Trang không có bất luận cái gì do dự, quyết định thật nhanh nói:

- Truyền lệnh, toàn quân quay đầu hướng đông, đi Cức Bồ!

Tiền phương đến tột cùng là vực sâu vạn trượng hay là núi đao biển lửa, kia đều không sao cả, cùng lắm thì cùng Lưu Bang lão nhân liều mạng, chỉ có không quả quyết, kia mới là điều tối kỵ của người làm tướng, ít nhất Hạng Trang tuyệt sẽ không ở thời điểm này do dự.

##########

Hàm Đan quận, Nghiệp huyện đông bắc.

Hoành Sơn quốc đại tướng Mai Quyên hai vạn tinh binh uốn lượn tây tiến, quân Sở thám báo phát hiện chính là đại quân Mai Quyên.

Mai Quyên cũng là nhất viên danh tướng, sau khi Hạng Võ diệt Tần phân phong thiên hạ, ngoại trừ mười tám chư hầu vương, dưới tướng lãnh nhiều nhất cũng chỉ có vạn hộ hầu, chỉ có Mai Quyên chiến công lớn lao còn hơn mười vạn hộ hầu!

Tuy nhiên, dù là Mai Quyên, cũng không thể không bội phục Trương Lương trí mưu!

Hán Vương Lưu Bang khen Trương Lương bày mưu nghĩ kế tuyệt diệu, lại có thể quyết thắng ở ngoài ngàn dặm, không phải không có đạo lý, bạch diện thư sinh ngồi ở Bộc Dương động, mân mê ra cái gì tứ chính lục kỳ, thập diện mai phục, Mai Quyên nguyên tưởng rằng chính là cái chê cười, không nghĩ lại thật sự đem Hạng Trang tiểu nhi mấy ngàn tàn quân đẩy vào tuyệt cảnh!

Hạng Trang có bao nhiêu hung tàn, Mai Quyên biết rất rõ.

Đại Biệt Sơn chi chiến, Mai Quyên tuy nói không cùng Hạng Trang giao thủ, nhưng Hạng Trang chỉ dựa vào ba nghìn tàn binh liền liên tục sát thấu ba đường quân Hán, sau đó thẳng đảo Hán Bang đại doanh, thiếu chút nữa liền đem Lưu Bang một đao chém chết, nếu chuyện này để cho hắn làm, Mai Quyên cũng không dám tin tưởng làm được, Hạng Trang có thể làm Lưu Bang sợ tới mức không dám ở trong núi, đây chẳng là hạng người dễ dàng?

Nhưng hiện tại, Hạng Trang tàn quân lại thực biến thành cá trong lưới.

Chu Bột, Vương Hấp, Phó Khoan, Mai Quyên, Ly Thương, Hạ Hầu Anh lục lộ đại quân đã hoàn toàn mở ra, hình thành một vòng vây thật lớn, đem Hạng Trang cùng quân Sở tàn quân bao vây, bởi vì hỏa đài báo động trải rộng Triệu địa, cho nên quân Hán có thể đúng lúc nắm giữ hướng đi quân Sở, cho nên bất kể quân Sở chuyển tiến phương hướng nào, quân Hán vây quanh cũng đều có thể đúng lúc đi theo.

Khi quân Sở ý đồ dừng lại nghỉ tạm, thì ngay lập tức sẽ có một đường quân Hán đánh thẳng vào, bức bách tiếp tục chuyển tiến.

Mai Quyên tin tưởng, nhiều nhất tiếp qua hai ngày, quân Sở sẽ sức cùng lực kiệt, đến lúc đó, lục lộ tinh quân mười hai vạn đại quân tứ phía vây kín, quân Sở dù là dũng mãnh thiện chiến, cũng nhất định chết!

Chương 85: Tiến gấp

Bỗng nhiên, một hồi tiếng vó ngựa dồn dập từ tiền phương truyền trở về.

Rất nhanh, một thám báo từ trong màn đêm lao ra, phi ngựa tới trước mặt Mai Quyên mới ghìm ngựa, trên lưng ngựa kỵ binh toại tức xoay người xuống ngựa, quỳ một gối xuống đất bẩm báo nói:

- Tướng quân, quân Sở đột nhiên quay đầu, hướng về phía đông đến đây!

- Ồ? Quân Sở từ hướng đông đến đây sao?

Mai Quyên nghe vậy không khỏi sửng sốt, quân Sở không ngờ chạy phía đông đến đây? Đó không phải cách đại quân ta càng ngày càng gần sao? Quân Sở không sợ cùng đại quân ta giáp mặt gặp nhau? Hay là nói, tiểu tử Hạng Trang căn bản là không coi hai vạn tinh binh của chính mình ra gì?

Không đúng a, hành động quân Sở có chút khác thường.

Mai Quyên lúc này xoay người xuống ngựa, lại quay đầu lại quát:

- Bản đồ!

Sớm có thân binh đi theo xuống ngựa, đem tùy quân mang theo bản đồ ở Mai Quyên mở ra trước mặt, lại có thân binh châm bó đuốc do hơn mười cành thông gộp lại, trong phạm vi mấy chục bước chiếu sáng như ban ngày, Mai Quyên cúi xuống, ánh mắt không hề chớp nhìn chằm chằm bản đồ, rất nhanh, từ trên bản đồ hắn liền phát hiện ra điểm kỳ lạ.

Thuộc cấp Tư Khấu Ly nói:

- Tướng quân, có cái gì không ổn sao?

- Nơi này.

Mai Quyên vỗ vỗ bản đồ, nhíu mày nói:

- Quân Sở vừa phá huỷ quân ta cũng không ra đi đột ngột, bởi vì nếu tiếp tụchướng về phía đông không đến trăm dặm chính là Hoàn Thủy, Hoàn Thủy vừa rộng lại sâu, căn bản không có biện pháp lội nước qua sông, nếu lấy thuyền qua sông, thì thời gian lại không kịp, bởi vì đợi lúc quân Sở tìm thuyền, lục lộ đại quân ta đã sớm tới giết rồi.

- Đúng vậy, Hạng Trang tiểu nhi bị hồ đồ rồi, hắn không phải chính mình tìm đường chết sao?

- Chính vậy, trước tiên không nói hai vạn đại quân ta chặn ở phía trước quân Sở, cho dù coi như là xông qua, bọn họ phải làm thế nào đây?

- Đúng vậy, kỳ thật hiện tại quân ta vẫn là vây hay là mở khe hở, chỉ tiếc quân Sở không biết tình hình hư thật quân tanhư thế nào, lại khuyết thiếu tình báo chuẩn xác đúng lúc, cho nên cuối cùng vẫn đi không ra, nhưng quân Sở nếu thật sự dọc theo Hoàn Thủy đông tiến, lục lộ đại quân ta chỉ cần vây đổ bên trái quân Sở, cứ như vậy, nếu không xuất hiện khe hở, quân Sở chết là cái chắc

Chúng thuộc cấp đều phụ họa, Mai Quyên lại rốt cuộc vẫn cảm thấy có chút không thích hợp, chẳng nhẽ Hạng Trang lại dễ dàng đối phó như vậy?

Huống chi, Úy Liêu là quân sư quân Sở, lão già này trước kia làm qua Đại Tần Thái úy, hơn nữa còn từng thay Tần Thủy Hoàng một tay định ra kế hoạch đánh tan lục quốc, hắn đối với địa hình Triệu địa hẳn là tương đương quen thuộc, cho nên, quân Sở sao lại có thể phạm sai lầm như vậy? Không đúng, trong đó nhất định có điều gì!

Mai Quyên trầm ngâm một lát, lại chỉ bảo thuộc cấp Tư Khấu Ly nói:

- Đi, tìm vài tên thôn phu đến!

Tư Khấu Ly lĩnh mệnh mà đi, không mất nhiều thời gian, đã mang theo một lão thôn dân đi tới trước mặt Mai Quyên, lão nhân kia đối với Mai Quyên rõ ràng có mang vẻ sợ hãi, lập tức đem đứa bé giấu ở phía sau, Mai Quyên hỏi:

- Lão nhân gia không cần sợ hãi, chúng ta sẽ không làm thương tổn ngươi, chỉ có điều có việc hỏi ngươi.

Lão nhân nơm nớp lo sợ nói:

- Tướng quân cứ việc hỏi, tiểu lão nhân nhất định trả lời.

Mai Quyên gật đầu, hỏi:

- Theo hướng đông này không đến trăm dặm là Hoàn Thủy, Hoàn Thủy ngươi có biết không?

- Biết.

Lão nhân vội hỏi:

- Tiểu lão nhân tuổi trẻ thường xuyên đi đánh cá ở Hoàn Thủy, Hoàn Thủy cá chép rất tươi.

- Tốt lắm.

Mai Quyên gật đầu, lại nói:

- Hoàn Thủy có hay không có chỗ nông, đại quân có thể lội nước mà qua không?

- Có.

Lão nhân không cần nghĩ ngợi nói:

- Hoàn Thủy tuy rằng rất rộng, kỳ thật không sâu, hơn nữa ở phụ cận Cức Phổ rất nông, chỗ sâu nhất chỉ hơn năm thước, đại quân hoàn toàn có thể lội nước mà qua.

- Quảnhiên là như thế!

Mai Quyên gõ nhịp nói:

- lão già Úy Liêu, tính kế hay lắm!

Nói xong, Mai Quyên lại phất tay ra hiệu thân binh đem tổ tôn mang đi, sau đó quát:

- Tư Khấu Ly!

Trước quân Giáo Úy Tư Khấu Ly đột nhiên tiến lên trước hai bước, chắp tay, hiên ngang đáp:

- Có mạt tướng!

Mai Quyên đằng đằng sát khí nói:

- Dẫn bản bộ tứ ngàn tinh binh, lập tức lao tới Cức Phổ, sau đó cho bản tướng biết quân thủ ở nơi nào, còn lại các lộ đại quân còn không có đuổi tới phía trước, tuyệt đối không có để một tên quân Sở đi qua, nếu không ngươi tự gánh lấy hậu quả!

- Vâng!

Tư Khấu Ly hùng hồn đồng ý, lúc này điểm khởi tứ ngàn tinh binh xuất phát, Mai Quyên lại quay đầu chỉ bảo thân binh Đội Suất nói:

- Lập tức phái ra phi ngựa, thông tri Chu Bột, Vương Hấp, Phó Khoan, Ly Thương, Hạ Hầu Anh năm vị tướng quân, nói quân Sở rất khả năng theo Cức Phổ sang sông Hoàn Thủy đông trốn, cho bọn họ lập tức hướng Cức Phổ phương hướng vây kín!

- Vâng!

Thân binh Đội Suất hùng hổ đồng ý, cũng quay đầu lại phân công người cưỡi ngựa đi.

Mai Quyên lại nói:

- Còn lại chư tướng, các ngươi dẫn bản bộ nhân mã, theo bản tướng quân nam hạ chặn đánh quân Sở!

Hơn mười Giáo Úy, Tư Mã đồng thanh đồng ý, lại điểm khởi bản bộ nhân mã, đi theo Mai Quyên vòng hướng nam, chuẩn bị chặn giết quân Sở tàn quân.

Bầu trời đêm, năm nghìn quân Sở theo đại lộ hướng đông tiến gấp.

Tất cả tướng sĩ mồ hôi đều vã ra như tắm, thở hổn hển như trâu, nhưng Hạng Trang lại thúc giục bọn họ.

- tốc độ Nhanh hơn, tiếp tục nhanh hơn, không thể chậm lại, càng không thể dừng lại, các tướng sĩ, các huynh đệ Đại Sở, cắn chặt răng, kiên trì!

- Là nam nhân, gắng chịu đựng cho ta!

- Chúng ta chết còn không sợ, còn có thể sợ mệt sao?

- Nghĩ đến ăn uống, vài trăm dặm sẽ trôi qua mau thôi! nguồn TruyenFull.vn

- Ta đáp ứng các ngươi, tới Cức Phổ rồi, nhất định cho các ngươi được nổi tiếng, ăn uống no nê!

- nghe rõ con mẹ nó rồi chứ, bây giờ mệt một chút, vất vả một chút, đến lúc đó cũng bớt được nhiều người phải chết!

- lũ nhóc, chăm sóc bọn đàn bà cho ta, tốc độ nhanh hơn, tiếp tục tốc độ nhanh hơn, kịp đến con sông nhỏ trước quân Hán, mau, mau lên...

Lúc này sắc trời đã gần sáng, trong tia nắng mỏng manh ban mai, tiền phương lẳng lặng xuất hiện một sông nhỏ.

Sông nhỏ không rộng cũng không sâu, đại quân hoàn toàn có thể lội nước mà qua, tuy nhiên vấn đề là, phương Bắc đường chân trời đã xuất hiện đám quân Hán, trong tiếng kèn kéo dài không thôi, hơn vạn quân Hán binh giáp theo tinh kỳ mặt sau đánh lén mà ra, giống như là đàn kiến dài vô cùng vô tận, dọc theo bờ ruộng, dọc ngang vùng quê thổi quét xuống.

Trên bờ ruộng đồng bằng Phương Bắc, hơn vạn đại quân Mai Quyên đang chen chúc nam hạ.

Mắt thấy quân Sở sẽ lướt qua sông nhỏ phía trước cách đó không xa, Mai Quyên quả thực không thể tin được hai mắt của mình, từ lúc ở Hoài Nam hắn đã nghe nói qua, quân Sở có thể ở trong một đêm chạy hơn ba trăm dặm, Mai Quyên nguyên bản còn không tin, nhưng hôm nay, hắn lại tin, quân Sở kiên nhẫn chạy đường dài đi trốn, sự chịu đựng thật đúng không ai bằng!

Giờ khắc này, Mai Quyên cũng toát ra một thân mồ hôi lạnh, dựa theo khoảng cách hai bên trước đây cùng với việc tính toán phương vị, chính hơn vạn đại quân mình chẳng qua chạy hai mươi mấy dặm, nhưng quân Sở lại ít nhất đã chạy hơn năm mươi dặm, nếu đại quân mình chậm một chút nữa, như vậy sẽ rơi xuống phía sau mông quân Sở mà ăn bụi!

- Mai Ân nghe lệnh!

Mai Quyên dưới tình thế cấp bách, quay đầu rống to.

Trung quân Giáo Úy Mai Ân thúc ngựa tiến lên, lớn tiếng nói:

- Có mạt tướng!

Mai Quyên một bên khống mã chạy vội, một bên hét lớn:

- Dẫn năm trăm kị binh, xông lên, cuốn lấy quân Sở!

Khi chia quân ở Bộc Dương, Lưu Bang liền cấp lục lộ tinh binh năm trăm kị binh, năm trăm kị binh này ngoại trừ đảm đươngcưỡi ngựa để truyền lại tin tức tác dụng khác chính là ở thời điểm quan trọng vây lấy quân Sở.

Mai Ân lĩnh mệnh, rất nhanh liền điểm chỉ năm trăm kị binh rời khỏi đại đội, chen chúc nam hạ.

- Đáng giận!

Hạng Trang cắn chặt răng, quay đầu hét lớn:

- Công Tôn Toại!

Công Tôn Toại giục ngựa tiến lên, chắp tay lớn tiếng đáp:

- Có mạt tướng!

Hạng Trang dùng sức chỉ ra mấy trăm kị binh quân Hán đang phi như bay từ phương bắc tới, giận dữ hét:

- Dẫn thám báo đội, ngăn trở bọn họ!

- Vâng!

Công Tôn Toại nhận lệnhđồng ý, chợt quay đầu lại nhìn hơn trăm thám báo kỵ binh đi theo phía sau quát to:

- các huynh đệ đội Thám báo, cùng ta lên!

- Đi,đi, đi, liều mạng theo chân bọn chúng!

- Đám cưỡi ngựa người Hán này cứ giao cho chúng ta!

- Có chúng ta ở đây, ai cũng đừng mơ tưởng xông qua!

Hơn trăm thám báo kỵ binh lập tức gào thét kêu gào đứng lên, một đám không có ngựa thoát ly đại đội, lại quơ tiêu thương, đi theo Công Tôn Toại nghênh hướng về phía Bắc kị binh quân Hán.

Tiêu thương là vũ khí do Hạng Trang cố ý cấp cho thám báo kỵ binh, chuyên môn dùng để đối phó quân Hán kỵ binh.

Bởi vì lúc này kỵ binh còn không có trang bị bàn đạp, cho nên, ngoại trừ võ tướng thể lực hơn người có thể dựa vào chân lực hơn người hiệp trụ bụng ngựa cưỡi ngựa bắn cung, bình thường kỵ binh là rất khó ở trên lưng ngựa kéo cung bắn tên, tuy nhiên ném mạnh tiêu thương lại chỉ cần một tay, cho nên kỵ binh bình thường hoàn toàn có thể làm được.

Hai quân cùng tiến, khoảng cách nhanh chóng tiếp cận.

- Ngao... Cáp!

Công Tôn Toại cầm hoành đao, rồi đột nhiên ngửa mặt lên trời hú dài.

Chốc lát, phía sau ào ạt theo vào hơn trăm kỵ binh liền hướng hai cánh triển khai chậm rãi, không đến một lát công phu, hơn trăm kỵ binh liền xếp thành một hàng dài chiều rộng hơn trăm trượng.

Phương bắc đường chân trời, tướng Hán Mai Ân vung tay lên, năm trăm Hán quân cũng chậm rãi triển khai, hướng về hai cánh đối chọi gay gắt triển khai chiều rộng hơn trăm trượng, tuy nhiên quân Sở chỉ có một nhóm, quân Hán lại chừng trước sau năm nhóm! Nhìn quân Sở đơn bạc trận, khóe miệng Mai Ân thoáng chốc nổi lên sát khí vô cùng dữ tợn.

Công Tôn Toại sau khi giục ngựa, đại quân phía sau như thủy triều rút lui.

Bỗng nhiên, Công Tôn Toại nâng hoành đao trong tay lên, đao phong rét căm đón ánh sáng mặt trời mới lên, phản xạ ra một chút hàn quang chói mắt, ngay sau đó, Công Tôn Toại lại cầm trong tay hoành đao đi phía trước dùng sức, hơn trăm kỵ binh Sở liền đồng thời vặn người, lại về phía sau ra sức giơ lên cánh tay phải, từng chiếc tiêu thương lạnh như băng dĩ nhiên vận sức chờ phát động.

- Giết!

Cùng với một tiếng hét lớn giống như sấm, Công Tôn Toại đột nhiên trảm lạc hoành đao, hơn trăm quân Sở liền đồng thời hướng về tiền phương ra sức ném mạnh tiêu thương trong tay, hơn một trăm chi tiêu thương sắc bén thoáng chốc liền cắt qua hư không, lại mang theo tiếng rít chói tai bắn về phía quân Hán kỵ binh đối diện.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau