SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Hạng Võ?

Hai người lập tức trở lại đại sảnh, Hạng Trang tự tại ngồi xuống ghế.

Hắn mời Ngụy Duyệt ngồi vào vị trí, Ngụy Duyệt đáp lễ ngồi xuống ghế bên phải Hạng Trang, Úy Liễu thì ngồi xuống phía bên trái, Đông Bá ấn kiếm đứng ngay phía sau Ngụy Duyệt.

Sau khi chủ khách đã ngồi hết, Úy Liễu đột nhiên hỏi:

-Nghe giọng nói, Duyệt nương hình như là người nước Ngụy?

Ngụy Duyệt thản nhiên nói:

-Tổ tiên tiểu nữ ngày trước có di cư tới Ngụy quốc, đến nay đã được hơn hai trăm năm rồi.

Úy Liễu gật gật đầu, lại nói với Ngụy Duyệt vài câu không đâu vào đâu, sau đó lại hỏi:

-Không biết công chúa điện hạ lần này tới Ngao Thương, là vì có việc gì?

-Chi nữ mất nước, đâu dám nhận làm công chúa!

Ngụy Duyệt nói tới đây, bỗng dưng ý thức được không đúng.

Úy Liễu cùng Hạng Trang nhìn nhau cười, thân phận của Ngụy Duyệt đích thị là công chúa, không có gì nghi ngờ cả.

Ngụy Duyệt khẽ thở dài, biết ngay thân phận của mình đã bại lộ, lập tức đứng dậy hướng về phía Hạng Trang, Úy Liễu nhẹ nhàng thi lễ, nói:

-Mất nước chi nữ, thân phận ra sao không quan trọng, lần này ta sở dĩ liều mình tới Sở doanh, chỉ có một chuyện muốn nhờ, mong rằng thượng tướng quân có thể thương tiếc Ngụy dân, bớt tạo ác nghiệt.

-Thương tiếc ngụy dân, ít tạo ác nghiệt?

Hạng Trang lạnh lùng thốt:

-Bản tướng quân sao phải nghe ngươi?

Ngụy Duyệt lại thở dài tiếp lời:

- Thượng Tướng Quân nếu có thể đáp ứng, Vô Ương tình nguyện làm trâu làm ngựa, nô tỳ nguyện không hề oán hận. "

-Công chúa.

Đông Bá nghe vậy lập tức thay đổi sắc mạnh, bước lên hai bước.

Ngụy Duyệt chỉ khe khẽ lắc đầu, Đông Bá đành phải thu tay rút về phía sau, trên mặt lộ rõ vẻ khó chịu, hắn quyết chí thề bảo hộ Công chúa, hiện tại lại phải trơ mắt nhìn Công chúa điện hạ trở thành nô tì củaThượng Tướng Quân Sở quốc! Giờ khắc này, Đông Bá đã âm thầm quyết định, chỉ cần chờ mọi chuyện ổn thỏa, sẽ tự sát để tạ ơn tiên vương.

Hạng Trang lạnh lùng nói:

-Vì cứu Ngụy dân, hi sinh lớn như vậy, có đáng không?

Ngụy Duyệt nhẹ nhàng lắc đầu:

-Thượng Tướng Quân người sai rồi, việc này không phải có đáng hay không, chỉ là có đồng ý hay không thôi.

-Hay, nói rất hay, câu không phải là có đáng giá hay không, mà là có đồng ý hay không rất hay. Công chúa trọng tình cảm như vậy, thật khiến người khác khâm phục.

Hạng Trang bỗng nhiên đứng dậy, chắp hai tay sau lưng bước đi thong thả vài bước, bỗng đột nhiên bước quay đầu lại, nghiêm nghị nói:

-Công chúa có tin không, bản tướng quân không chỉ không muốn tạo sát nghiệp ở đây mà còn muốn phát lương thực của Ngụy dân cơ.

Ngụy Duyệt sắc mặt biến đổi:

-Nói vậy, chẳng phải đây là cái phúc của Ngụy dân sao?

-Tuy nhiên

Hạng Trang nói tiếp:

-Công chúa hãy đáp ứng bản vương một điều kiện. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Ngụy Duyệt chân thành đứng dậy, hướng về phía Hạng Trang đáp lễ, nghiêm túc nói:

-Chỉ cần Thượng tướng quân đối tốt với Ngụy dân, Vô Ương điều kiện gì cũng bằng lòng.

Ngoài thành Ngao Thương, Huỳnh Dương, Quãng Võ, Tác Ấp và ba lộ quân Hán già yếu đã hợp binh lại một chỗ, đồng thời hướng về phía Ngao Thương vội vàng cấp tiến, ba đường viện quân, Huỳnh Dương Tư Mã Tín binh lực nhiều nhất có khoảng một nghìn năm trăm quân già yếu, Tư Mã Tín lại là thân tín của Quận thủ Tam Xuyên Lã Trạch, đương nhiên sẽ là chủ tướng của ba lộ quân.

Trên đường gấp rút tiếp viện Ngao Thương, đám người Tư Mã Tín cứu giúp không ít dân đói, không ngờ đám dân đó lại luôn miệng một lời nói là có một đường quân Hán quyết chiếm Ngao thương, điều này khiến Tư Mã Tín cảm thấy khó hiểu, Ngao thương có quân Hán đóng giữ, tại sao quân Hán lại tiến công chiếm thành chứ. Như vậy chẳng phải người nhà đánh người nhà sao?

Cũng may Ngao thương không còn ở xa, chân tướng sẽ sớm được sáng tỏ thôi.

Ba lộ quân Tư Mã Tín mới chạy tới ngoài thành Ngao Thương, bên trong thành liền kéo lên những tiếng kèn không ngừng, cửa thành chợt mở rộng, một đội quân áo giáp mở cửa đi ra, từ xa nhìn vào, chỉ thấy trong thành bây giờ có tới rất nhiều quân Hán thân thể cường tráng, cùng với mấy ngàn thị chúng.

Quảng Võ thất thanh nói:

-Những binh lính cường tráng trên Lương quốc chẳng phải đã bị Lương vương triệu tập hết rồi sao?

Tác Ấp nhíu nhíu mày, đoán:

-Chẳng nhẽ đám quân này là quân Hán tinh nhuệ từ Quan Trung triệu tập tới sao?

Tư Mã Tín trầm ngâm một lát, bỗng nhiên nói:

-Để ta lên hỏi rõ xem, không nên cái gì cũng không rõ như vậy.

Lập tức Tư Mã Tín giục ngựa đi ra, tới hai quân trước trận, cao giọng quát hỏi:

-Tại hạ Huỳnh Dương Tư Mã Tín, không biết đối diện là vị tướng quân nào? Xin giới thiệu cho tại hạ được biết.

Tư Mã Tín vừa dứt lời, trận kì của quân Hán phía đối diện liền mở ra, viên đại tướng từ từ trong đám võ tướng kia đi ra, chỉ thấy viên tướng kia cưỡi một con ngựa đen, một con tuấn mã bốn vó màu tuyết trắng, trên người khoác áo giáp lóng lánh, đầu đội kim tử quan, cầm trong tay đại thiết kích sáng lóa.

Tư Mã Tín khẽ nhíu mày, người này có chút quen quen, dường như đã gặp qua ở đâu đó.

Tư Mã Tín là thân tín của Lã Trạch, ở Hàm Dương có gặp qua Hạng Võ, lúc đó khoảng cách quá xa, cho nên nhìn không rõ, bằng không hắn đã sớm nhận ra.

Tuy nhiên, Tư Mã Tín không nhận ra chứ không phải người khác cũng không nhận ra.

Trong lúc Tư Mã Tín còn đang suy nghĩ, Quảng Võ cùng các tác ấp bỗng chốc thay đổi sắc mặt, sau đó quay đầu ngựa vội vã bỏ chạy.

Tư Mã Tín ôm quyền trên lưng ngựa, chào nói:

-Xin hỏi, tôn tính đại danh của tướng quân?

Võ tướng phía đối diện mỉm cười, quát to:

-Quả nhân họ Hạng, tự Võ, ngươi là ai?

-Hạng…Hạng Võ?

Tư Mã Tín lập tức thay đổi sắc mặt, ấp úng nói:

- Ngươi ngươi ngươi, ngươi là Hạng Võ?

-Còn không mau khai danh tính nhà ngươi?

Võ tướng trước mặt giơ cao thiết kích, điềm nhiên nói:

-Quả nhân ta quyết không giết người vô danh tính.

Tư Mã Tín sắc mặt trắng bệch…Hạng Võ? Không ngờ lại là Hạng Võ?

Chả phải Hạng Võ đã bị Quán Anh chém chết bên bờ Ô Giang sao? Tại sao lại chưa chết chứ?

Tư Mã Tín trong lòng vô cùng hoảng sợ, đã tính tới việc thúc ngựa bỏ chạy, nhưng cũng bởi vì quá sợ hãi nên chân mềm nhũn ra, lao từ trên lưng ngựa xuống đất, hai gã quân Sở tiến lên đỡ y, Tư Mã Tín ngóc đầu nhìn lên thì chỉ thấy đám quân mình đã sớm bỏ chạy hết.

Chính cái gọi là, người có tên, cây có bóng! Hạng Võ hiển hách hung danh, thật quả không sai chút nào!

Nghe nói đối diện là Hạng Võ, Huỳnh Dương, Quảng Võ và tứ ngàn quân Hán già yếu sớm đã bỏ chạy, chúng còn ném cả binh khí đi mà chạy, giờ khắc này, bọn họ chỉ hận không có thêm đôi cánh bay cho nhanh. Trước sau chưa tới nửa khắc, đám quân Hán già yếu đã chạy sạch trơn, đến cái bóng cũng chả thấy đâu nữa.

Trên đỉnh núi, Trần Hi đang chờ kì tích xảy ra nhìn thấy cảnh tượng đó, y sớm đã tức giận hộc máu mồm rồi.

Trương xuân, Hầu Sưởng và mười mấy môn khách khẩn trương tiến lên đỡ Trần Hi, y tỉnh dậy, thở dài nói:

-Việc đã đến nước này, không còn đường nào khác để đi, chư vị, không bằng ta hàng quân Sở đi? "

Chúng môn khách đều ôm quyền nói:

- " Ta thề sống chết đi theo đại nhân. "

Sáng sớm cùng ngày, Thành Cao lệnh người mang tin tới Lạc Dương.

Kêu mở cửa thành, người đưa tin liền một mạch thúc ngựa tới chỗ của Quận thủ tam xuyên Lã Trạch, hai gã quân Hán giáp sĩ bỗng nhiên nhìn cái tướng mạo phong trần mệt mỏi của người đàn ông đang chạy tới kia, lập tức tiến mình lên trước quát to:

-Người kia mau dừng lại, đây là trọng địa của Quận thủ nha công sở, còn dám tiến lên, lập tức giết không tha.

-Ngao Thương, cấp, cấp báo…

Người đưa tin nói không ra hơi, liền ngã bổ nhào xuống đất.

Hai gã giáp sĩ quân Hán mau chóng tiến lên nâng dậy, mang người đưa tin đã bất tỉnh nhân sự kia vào.

Hai gã quân Hán không dám chậm trễ, khẩn trương mang người đàn ông đó tới chỗ người gác cổng nghỉ ngơi, sau đó mang bức thư tín bằng tre nặng trên lưng y gỡ xuống, mang thẳng tới hậu nha.

Thư phòng hậu nha, Lã Trạch đang phê duyệt các công văn được đệ trình.

Quận Tam Xuyên lưng y Hàm Cốc, nhanh ách Hổ Lao, Tỷ Thủy là vùng đất hay xảy ra tranh chấp, hơn nữa, điều khó tránh được là quận Tam Xuyên lại có Lạc Thủy, Y Thủy ngang qua, đất đai phì nhiêu, tưới tiêu tiện lợi, dưới sự thống trị của Lã Trạch, quận Tam Xuyên đã trở thành vùng đất màu mỡ thứ 3 sau Quan Trung và Ba Thục.

Lã Trạch là thê huynh của Lưu Bang, là anh của Vương Hậu Lã Trĩ.

Người đời chỉ biết tới ba vị hào kiệt nhà Hán và ba vị danh tướng nhà Hán, chứ không biết Lã Trạch cũng là một đại tướng văn võ song toàn.

Năm thứ hai Sở Hán tranh bá, sáu trăm nghìn đại quân của Lưu Bang bị ba mươi nghìn tinh binh của Hạng Võ đánh bại, y một mình trốn về Huỳnh Dương, nếu không phải Lã Trạch cứu giúp, chỉ sợ Lưu Bang sớm đã bị Hạng Võ giết chết. Dưới trướng Lưu Bang có nhiều mãnh tướng, như Cận Hấp, Đinh Phục, Phó Khoan, Cổ Gặp, Quách Mông, Chu Chẩn, họ đều là bộ hạ cũ của Lã Trạch.

Đang phê duyệt công văn, chợt có tên lính tay cầm phong tre hoang mang đi tới, bởi vì hoảng hốt, y thậm chí còn vấp ngã ngay bậc cửa, Lã Trạch có chút không hài lòng, thầm nghĩ không biết xảy ra chuyện gì mà phải hoảng tới vậy?

Tên lính lại lật đật bò lên, đêm thẻ tre tới trước, không kịp chào lắp bắp:

-Đại nhân, không hay rồi, xảy ra chuyện rồi.

-Hoảng cái gì? Trời sắp sụp sao?

Lã Trạch tức giận nói:

-Nói từ từ.

Tên lính hít một hơi thật sâu, ổn định tâm thần, sau đó nói:

-Khoái mã báo lại, Tây Sở Thượng Tướng Quân Long Thả lĩnh ngũ vạn tinh binh đã lấy Huỳnh Dương, còn có Phạm Tăng cũng đã chiếm được thành cao, còn còn còn nữa, tây Sở bá vương hạng Hạng Võ, đã đã đã đã lấy lấy lấy ngao Ngao Thương!

-Ngươi nói sao? Hạng Võ?

Lã Trạch bỗng nhiên đứng dậy, quá sợ hãi nói,:

-Hạng Võ?

Chương 67: Tai họa!

Hạng Võ? Lã Trạch bình tĩnh lại, trầm tư nói:

-Hạng Võ chẳng phải đã bị chém ở sông Ô Giang rồi sao? Đầu y chả phải đã bị trung sơn hầu Lã Nham dâng cho đại vương rồi sao? Tại sao người còn ở trần thế? Còn có Tây Sở Thượng Tướng Quân Long Thả cùng với Phạm Tăng, cũng đều đã chết nhiều năm, tại sao lại sống lại được chứ?

-Tiểu nhân cũng không rõ.

Tên môn hạ chỉ có thể cười trong đau khổ.

-Truyền kẻ đưa tin vào cho ta.

Lã Trạch nói:

-Hắn đâu rồi?

-Người mang tin tức tới do quá mệt mỏi và kinh hãi, gần như đã chết.

Tên môn hạ lại nói:

-Thế nhưng y đã được cứu tỉnh lại rồi ạ.

-Đi.

Lã Trạch nói:

-Đi xem.

Lúc Lã Trạch dẫn theo quận thừa, quận úy cùng vài chức quan đi tới chỗ người gác cổng, tên mang tin tức mới tỉnh dậy.

Nhìn thấy Lã Trạch, kẻ mang tin tức tỏ rõ vẻ sầu thảm nói:

-Quận thủ đại nhân, đại sự bất thành rồi, Huỳnh Dương, Quảng Võ, Thành Cao, Kinh Ấp còn có các tac ấp khác đều đã bị chiếm mất, Ngao thương cũng đã thất thủ.

Lã Trạch nghiêm nghị nói:

- " Ngao Thươngthất thủ? "

-Vâng.

Người mang tin tức liên tục gật đầu nói:

-Chính bị Hạng Võ tướng quân chiếm mất.

-Nói hươu nói vượn

Lã Trạch lớn tiếng khiển trách, nói:

-Hạng Võ đã chết, sao có thể sống lại.

-Đại nhân, thật sự là Hạng Võ.

Người đưa tin chỉ tay lên trời thề nói:

-Tiểu nhân thấy, rất nhiều người khác cũng thấy, tất cả mọi nét, từ bộ dạng, khí thái, còn có ô kim giáp, ngựa Ô Truy, đại thiết kích lóng lánh, ngoại trừ Hạng Võ ra, còn ai vào đây nữa.

" -Nhưng Hạng Võ không phải đã chết sao? "

Lã Trạch không khỏi cũng có chút nửa tin nửa ngờ đứng lên nói.

-Tiểu nhân thật cũng không rõ.

Người mang tin tức cười khổ nói:

-Có lẽ người ở bờ Ô Giang là Hạng Võ giả.

-Sao ngươi có thể biết đó là kẻ giả mạo?

Lã Trạch níu mày nói:

-Nói không chừng, kẻ các ngươi nhìn thấy mới là giả.

-Tiểu nhân cũng không biết người nào là Hạng Võ thật, người nào là giả?

Người mang tin tức lại cười khổ nói:

-Nhưng,thiên hạ ngoài Hạng Võ, Phạm Tăng, Long Thả ra, còn có ai có khả năng trong giây lát bất ngờ chiếm Ngao Thương, sau đó lại nhanh chóng hạ Huỳnh Dương, Thành Cao, Kinh Ấp, và ngũ thành tác ấp chứ?

-Điều này… Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Lã Trạch nghe xong tỏ vẻ sợ hãi.

Đúng vậy, trên đời này ngoại trừ Hạng Võ, còn có ai có thể ở trong vòng một ngày liên hạ Ngao Thương cộng thêm Huỳnh Dương và ngũ thành?

Hơn nữa, Ngao Thương Lệnh Trần Hi là do Lã Trạch tiến cử với Lưu Bang, năng lực của Trần Hi, Lã Trạch biết rất rõ. Trần Hi không chỉ thích dưỡng sĩ, tài năng cũng xuất chúng, tâm tư thì kín đáo, hành sự vô cùng cẩn thận, lại nói tới việc Ngao Thương là thành kiên cố, có tới mười nghìn đại quân, trong lúc bất cảnh giác cũng khó chiếm được Ngao Thương.

Nhưng hiện tại, Ngao Thương lại đang khiến người khác lo sợ, lẽ nào…đúng là Hạng Võ?

Nghĩ đến đây, Lã Trạch không khỏi thở dài, nếu đúng là Hạng Võ dẫn quân đột kích, quân Sở kia lần này thật đúng là đã lừa gạt toàn bộ thiên hạ, đây chẳng lẽ là âm mưu của quân Sở?! Chẳng lẽ Hạng Võ không chết, Phạm Tăng cũng không chết? Quân Sở đang muốn tập hợp liên quân chư hầu, sau đó thừa dịp đánh thẳng vào Quan Trung?

Nếu đúng là vậy, chẳng phải là quá đáng sợ sao?

Lập tức, Lã Trạch dựng hết tóc gáy, quay đầu lại nói với quận úy:

-Trần đại nhân, mau lập tức đóng cửa thành Lạc Dương, cấm bất cứ kẻ nào ra vào thành. Đồng thời tăng cường quân canh phòng, một khi phát hiện có người gây chuyện trên đường phố cũng trảm không tha, thêm nữa, cử người tới các huyện, các thành phòng ngự nghiêm ngặt.

Lã Trạch xem như vẫn còn tỉnh táo, cũng biết cách đối nhân xử thế, thầm nghĩ nếu như đúng là Hạng Võ kéo quân tới đột kích, như vậy điều y phải suy xét không phải là làm thế nào thu phục lại Ngao Thương, mà là làm thế nào bảo vệ quận Tam Xuyên! Đương nhiên, âm thầm phái người tăng cường điều tra, xác định xem có đúng là Hạng Võ dẫn quân tới không là điều rất cần thiết.

" -Vâng! "

Quận úy đồng ý, lập tức lĩnh mệnh đi.

Lã Trạch lại gấp rút trở về thư phòng, vội vàng viết một bức thư, sau đó lại sao ra làm ba bản, giao cho ba gã dang đợi mệnh ở ngoài, dặn dò nói:

-Chọn hảo mã, chia làm ba lộ giao bức thư này đến Hoài Nam, nhớ rõ nhất định phải giao tận tay Hán Vương hoặc Trương Lương, Trần Bình tiên sinh.

-Vâng.

Ba gã thân binh nhận lệnh, tiếp nhận thư mà đi.

Nhìn theo bóng ba gã thân binh đi dần, Lã Trạch như chết lặng, cuối cùng cũng nhẹ nhẹ lắc đầu:

-Binh lực quân Sở vô cùng mạnh, e rằng sẽ có một phen ác chiến…

Cùng lúc đó, quận thủ của Trần quận, Đãng quận, Đông quận và Dĩnh Xuyên cũng nhận được tin tức.

Các quận thủ ai nấy đều có những phán đoán sai lầm, tuy nhiên lần này cũng khó trách, uy danh của Tây Sở bá vương Hạng Võ, Phạm Tăng, Long Thả vô cùng lớn mạnh, Long Thả, Quán Anh là những mãnh tướng nổi danh, Trương Lương, Phạm Tăng lại là những kẻ mưu lược hơn người. Về phần Hạng Võ, càng không cần nhiều lời, ngoại trừ Tề vương, Hán Vương, ai có thể là đối thủ của y?

Cũng giống như Lã Trạch, các quận thủ đều cho rằng kẻ đang chiếm Ngao Thương kia là Tây Sở dư nghiệp giả mạo.

Hết hoài nghi này tới hoài nghi khác, nhưng không ai dám khẳng định đó không phải là Hạng Võ, càng không có ai bỏ mặc, phớt lờ.

Nếu tưởng tượng một chút, không cần tốn nhiều sức lực mà chiếm được Ngao Thương, lại dễ dàng chiếm được năm thành tác ấp, trên đời này có mấy ai làm được điều đó? Chỉ dựa vào sức lực của mấy trăm quân Sở dư nghiệp, làm sao làm ra được hành động long trời lở đất như thế.

Hạng Võ, chỉ có thể là Hạng Võ! Ngoại trừ Hạng Võ, còn có thể có ai?!

Đối mặt với Hạng Võ, Phạm Tăng, Long Thả hiển hách uy danh, các quận thủ chỉ có hai mươi-ba mươi nghìn quân sĩ già yếu, bọn họ muốn xuất binh liều mình dò xét binh lực bên quân Sở cũng không được, vừa gia tăng phòng ngự, vừa tức tốc báo nguy về Hoài Tứ, thỉnh cầu Lưu Bang hoặc Bành Việt hỏa tốc dẫn quân cứu viện.

Hoài Tứ hiện tại đang bước vào mùa mưa, từ nửa tháng trước, mưa dầm liên tục xảy ra.

Bành Việt đi tuần tra một vòng quanh doanh trại, trở về lều lớn thì cả người đã ướt đẫm, đương lúc được các thê thiếp hầu hạ thay xiêm y khô ráo, Khoái Triệt quần áo cũng ướt đẫm tức tốc đi tới.

Hai người ngồi xuống, hai thị tỳ liền mang trà gừng nóng đến.

Khoái Triệt cũng không khách khí, bưng chén trà gừng uống một hơi cạn sạch, lại hỏi Bành Việt:

" -Đại vương, tình hình như thế nào? "

-Tình hình không được tốt, rất không tốt.

Bành Việt lắc lắc đầu, lo lắng hừng hực nói:

-Quân ta đóng đây đã được hơn một tháng, không hề có chiến sự gì, lại cũng chẳng triệt binh, hơn nữa ở đây mưa dầm liên miên, làm người khó chịu, các tướng sĩ cũng đã lên tiếng oán giận trời đất, nếu còn tiếp tục thế này, ta e sẽ xảy ra chuyện mất.

-Đúng vậy.

Khoái Triệt nói:

-Đại vương, nếu cứ như vậy, lòng quân sớm muộn cũng tan rã! Hơn nữa Hạng Võ Sở quốc đại quân đã bị giết, chỉ còn lại vài nghìn tàn quân, họ đâu có thể làm ra sóng gió gì? Hay là cứ cử ra mấy vạn binh mã bảo vệ bốn phía Đại Biệt Sơn, chứ cần gì phải để tới năm trăm nghìn đại quân các lộ chư hầu khốn thủ ở đây?

-Haizzz

Bành Việt thở dài nói:

-Ta thật cũng muốn hồi Đại Lương, nhưng vấn đề là hồi rồi nói sao với Hán Vương chứ?

-Điều này thì có gì khó?

Khoái Triệt không cho là đúng, nói:

-Lương quân muốn hồi, đại vương đâu thể nói không?

-Nói thì dễ.

Bành Việt khoát tay áo, cười khổ nói:

- Hán Vương nhân nghĩa, lại đứng đầu thiên hạ chư hầu, nắm hết quyền điều binh trong thiên hạ, nếu ta không tuân lệnh, đó là bất nhân, huống chi Hán Vương đối ta không tệ, phong làm Lương vương, lại cho ta rất nhiều thành trì thổ địa, ta mà bỏ Hán Vương đi, chả phải là bất nghĩa sao? Không ổn, không ổn!

-Vậy, lời tại hạ sai rồi.

Khoái Triệt vái đầu, đang muốn phản bác lời mình thì có tiếng người tiến tới.

Bành Việt, Khoái Triệt quay đầu nhìn lên, là đại tướng Lưu Khấu đang xông vào, y không kịp chào liền gấp giọng bẩm:

-Đại vương, tai họa! Tai họa!

-Làm sao vậy Lưu Khấu, tai họa gì?

Bành Việt nhíu nhíu mày, trong lòng có chút mất hứng:

-Lưu Khấu ngươi là đại tướng Thống soái vạn đại quân, sao lại như tiểu binh sĩ gào to hô hào như khi có động vậy? Ngươi nói tính tình ngươi như vậy, bảo ta làm sao yên tâm đem lương quốc đại quân giao cho ngươi?

Lưu Khấu thở hổn hển giọng điệu gấp gáp nói:

-Đại vương, Đãng quận trưởng vừa mới cấp tốc mã báo lại, nói là Hạng Võ đã mang theo năm trăm ngàn đại quân tập kích Ngao Thương, hơn nữa đám người Long Thả, Phạm Tăng trong vòng một ngày liên hạ Huỳnh Dương, Quảng Võ, Thành Cao, Kinh Ấp, tác ấp ngũ thành! Hiện tại, quân Sở đang chỉnh đốn binh mã, sớm thấy chúng đang định quét sạch Lương địa.

-Ồ.

Bành Việt thất thanh nói:

-Hạng Võ? Năm trăm nghìn đại quân?

Khoái Triệt cũng khó có thể tin nói:

-Lưu tướng quân, ngươi không có nghe sai chứ? Thật sự là Hạng Võ?

-Đúng vậy, mạt tướng nghe được rất rõ ràng, chính là Hạng Võ! Ngoại trừ Hạng Võ, còn có ai có thể trong vòng một ngày liên hạ lục thành?

Lưu Khấu lau nước mưa trên mặt, lộ vẻ sầu thảm nói:

-Đại vương, chúng ta khẩn trương hồi Đại Lương đi, bằng không toàn bộ lương địa sẽ sớm bị Hạng Võ cấp chiếm, đến lúc đó chúng ta sẽ chẳng khác gì Anh Bố, biến thành loài chó không nhà mà thôi.

-Ngươi ngươi ngươi, ngươi nói bậy!

Bành Việt tức giận, lạnh lùng nói:

-Hạng Võ đã chết, hắn đã đã chết!

-Đại vương, người còn không biết sao? Hạng Võ đã chết kia rất có thể là giả mạo.

Lưu Khấu lộ vẻ sầu thảm nói:

-Hạng Võ thật sự chỉ sợ sớm đã trở về Bành thành, thừa dịp chúng ta trấn thủ Hoài Tứ, đã âm thầm triệu tập các bộ hạ cũ, hiện tại rất có thể sẽ thổi quét toàn bộ lương địa, Đại vương, hồi đi!

Bành Việt bỗng nhiên quay đầu lại, gắt gao nhìn chằm chằm Khoái Triệt mà không nói gì.

Khoái Triệt trong lúc nhất thời cũng đang phán đoán việc này thật giả ra sao, tuy nhiên bất kể như thế nào đây đều là cơ hội cho lương quân điều quân trở, lập tức gật đầu giục Bành Việt.

Bành Việt lúc này quay đầu hướng ra ngoài lều hét lớn:

-Chuẩn bị ngựa, khẩn trương chuẩn bị ngựa cho ta.

Chương 68: Quay về Lương quốc

Tề quốc đại tướng Quán Anh hôm qua vừa hiến cho Lưu Bang một con nai, sáng sớm y đã sai nhà bếp giết thịt, sau khi nấu chín, y mời Trương Lương, Trần Bình đến lều lớn, vừa uống rượu ăn thịt, vừa nói chuyện phiếm cho đỡ buồn, hơn nửa tháng nay, Lưu Bang tâm trạng không tốt, kể cả nói tới việc Thích phu nhân tới múa hát mua vui, y cũng chẳng còn cảm hứng.

Lúc này, Lưu Bang vừa ăn thịt nai vừa tấm tắc khen ngon.

Cách ăn uống của Trương Lương, Trần Bình nhã nhặn hơn kẻ đường phố như Lưu Bang nhiều, quân thần đang thư thái thưởng thức, Hạ Hầu Anh đi nhanh tới, thở dài bẩm báo:

-Đại Vương, người mang tin của quận thừa Đãng quận tới.

Đãng quận thuộc Lương quốc, quận thủ, quận thừa, quận úy, quan viên đều là do Bành Việt bổ nhiệm, chỉ có điều, quận thừa Đãng quận sớm đã bị Lưu Bang mua chuộc, cho nên, khi Bành Việt nhận được cấp báo của quận thừa Đãng quận thì y cũng đã biết được tin tức, còn về người mang tin tức tới chỗ Quận Thủ Tam Xuyên Lã Trạch thì có thể vẫn còn trên đường cấp báo vì quãng đường khá xa.

-Người mang tin tức của quận thừa Đãng quận?

Lưu Bang quơ quơ tay phải, tùy tiện nói:

-Cho hắn vào.

Hạ Hầu Anh lĩnh mệnh, chốc lát đã đưa người mang tin tức quần áo đã ướt đẫm kia đến, hắn quỳ xuống đất, cởi bao thư đeo trên lưng xuống dâng cao, sau đó tỏ rõ vẻ sầu thảm mà báo:

-Đại Vương, Hạng Võ đã mang theo đại quân Sở quốc chiếm Ngao thương, Huỳnh Dương, Thành Cao, Quảng Võ, Kinh Ấp, sáu thành tác ấp, Đãng quận cũng sẽ sớm bị chiếm thôi.

-Cái gì? Hạng Võ?

-Sáu thành Ngao Thương đều bị chiếm?

Trương Lương, Trần Bình ngơ ngác nhìn nhau, đều không thể tin được.

Lưu Bang giật mình kinh hãi, miếng thịt nai vừa đưa vào miệng, dường như bị chặn ngay cổ họng, muốn xuống không xuống được, muốn lên không lên được, tin này đã làm Lưu Bang mắc nghẹn, chỉ trong chốc lát, sắc mặt y thay đổi, hai mắt trợn trừng, hoa chân múa tay sau đó ngã luôn xuống chiếu.

Trương Lương, Trần Bình thấy có gì không ổn, mau chóng tiến lên nâng Lưu Bang dậy.

Hạ Hầu Anh cũng mau chóng tiến lên, lấy tay đập mạnh vào ngực Lưu Bang, Lưu Bang lúc này mới thở phù một tiếng phun miếng thịt nai trong miệng ra, không kịp lấy lại giọng điệu, y quay người tiến về phía Trương Lương, Trần Bình, nắm lấy ống tay áo hai người, liên tục nói:

-Hỏng rồi, hỏng rồi, tất cả đã xong rồi, Hạng Võ chưa chết, hắn vẫn chưa chết!

Không trách Lưu Bang lại giật mình như vậy, Sở Hán tranh bá, năm năm hỗn chiến, Lưu Bang đã chịu nhiều đau khổ dưới tay Hạng Võ, lần này khó khăn lắm mới hạ được y ở Cai Hạ, bức y tự sát ở Ô Giang, những tưởng y đã chết, không thể ngờ được, hiện tại đột nhiên có người tới báo tin Hạng Võ không chết, y còn đem đại quân tơi chiếm Ngao Thương.

-Đại vương yên tâm, nhất định người cứ yên tâm, Hạng Võ đã chết, y khẳng định là đã chết.

Trương Lương liên tục an ủi nói:

-Thủ cấp của Hạng Võ đã mục nát ở đáy hồ rồi, y sao có thể sống lại được. Khẳng định tên Hạng Võ kia là giả mạo, bất kể là thế nào, việc này nhất định không phải do Hạng Võ làm.

Trần Bình cũng nói:

-Đúng vậy Đại vương, bất ngờ đánh chiếm Ngao Thương tuyệt đối sẽ không phải là Hạng Võ.

-Ồ, không phải Hạng Võ.

Lưu Bang lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, thoải mái nói:

-Ta đã nói rồi thôi, Hạng Võ đã chết, sao có thể sống lại?

Nói tới đây, Lưu Bang nhíu mi hỏi:

-Tuy nhiên, Ngao Thương đã xảy ra việc gì chứ?

-Việc này…

Trương Lương, Trần Bình nhìn nhau, lắc đầu nói:

-Đại Vương, thần cũng không rõ.

Việc này rất khó phán đoán, Trương Lương, Trần Bình tuy rằng mưu kế hơn người, nhưng sự tình cách đây nghìn dặm, họ cũng không thể biết được.

Lưu Bang vuốt râu, bỗng nhiên nói:

-Tử Phòng, chả nhẽ chúng ta đã trúng kế của tên tiểu tử Hạng Trang kia rồi?

-Không thể có chuyện đó.

Trương Lương quả quyết nói:

-Tuyệt đối không thể xảy ra việc đó.

Trần Bình cũng nói:

-Đại Vương lo nghĩ nhiều rồi, Lâm Giang quốc đã lâu không có tin tức bị quân Sở xâm phạm biên giới, nếu không xảy ra điều gì ngoài dự liệu thì đám tàn quân Sở kia sớm đã bị tiêu diệt trong thâm sơn rồi.

Trương Lương, Trần Bình tuy rằng lợi hại, nhưng họ cũng chẳng phải thần tiên, họ cũng chỉ suy nghĩ được như người bình thường mà thôi. Họ cũng đâu có tiến vào trong thâm sơn mà do thám được, đâu biết trong rừng có hồ, có trúc, có thể dễ dàng đóng bè mà thoát ra được, hơn nữa, cũng không thể tưởng tượng rằng Hạng Trang, Úy Liễu lại diễn trò xuất sắc như vậy.

-Như vậy...

Lưu Bang lại nói:

-Bất ngờ đánh chiếm Ngao Thương là ai?

-Đúng vậy. Ai đã bất ngờ đánh chiếm Ngao Thương?

Trần Bình cũng thấp giọng phụ họa nói:

-Ngao Thương Lệnh Trần Hi là do Lã Trạch đại nhân tiến cử, người này ở Ngụy quốc cũng rất có thanh danh, hẳn không phải là hạng người bình thường, hơn nữa Ngao Thương lại là nơi hiểm yếu, có Huỳnh Dương, quảng võ, thành cao, kinh ấp, tác ấp ngũ thành, đâu dễ dàng đánh chiếm?

-Là ai, ai có khả năng đánh chiếm Ngao thương?

Lưu Bang tiếp tục gật gù.

-Đại vương, là ai đánh chiếm Ngao thương giờ không còn quan trọng nữa.

Trương Lương lại thở dài nói:

-Một khi mất Ngao Thương, lương thực của quân sĩ sẽ bị cắt, tin này mà truyền ra ngoài, tinh thần quân sĩ sẽ bị chấn động, hơn nữa Hoài Tứ đang mưa dầm liên miên, các tướng sĩ đều đang muốn hồi quân…

Trần Bình khẽ thay đổi sắc mặt, nói tiếp:

-Nghiêm trọng hơn, Đãng quận như vậy, Lương vương Bành Việt đâu thể ngồi nhìn. Nếu không sai, tin tức này cũng đã tới tai Bành Việt, có lẽ y sớm sẽ tới chỗ đại vương mà từ biệt.

-Bành Việt muốn tới chào từ biệt? Hắn phải dẫn binh hồi lương quốc?

Lưu Bang liền ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.

Trương Lương gật gật đầu, im lặng không nói, tình huống này bất ngờ xảy ra, khiến cho toàn bộ kế hoạch của Hán Vương nhiễu loạn, một khi Lương Vương Bành Việt dẫn quân hồi lương địa, các lộ chư hầu còn lại cũng sẽ noi theo, đến lúc đó Lưu Bang làm sao ngăn cản nổi? Một khi các chư hầu vương hồi quốc, Hán Vương có muốn điều trở lại, còn khó hơn cả lên trời!

-Tử phòng, nếu Bành Việt tới từ biệt thật, ta phải làm thế nào?

Lưu Bang lo lắng:

-Để y hồi quốc?

-Như vậy sao được.

Trương Lương quả quyết lắc đầu nói:

-Đại vương, lúc này để Bành Việt hồi lương quốc, chẳng khác gì thả cọp về rừng, sau này còn muốn thu binh quyền của y, sẽ rất khó khăn.

-Như vậy...

Lưu Bang cắn chặt răng, trầm giọng nói:

-Lập tức đoạt binh quyền của y.

Lưu Bang xuất thân phố phường, hành sự cực kỳ tàn nhẫn, y tin rằng, chỉ cần Hàn Tín đứng về bên y, nếu cưỡng ép đoạt quyền, các lộ chư hầu cũng tuyệt đối không dám gây rối, về phần Hàn Tín, Lưu Bang vẫn rất tin tưởng y, ít nhất trước mắt, Hàn Tín tuyệt đối trung thành như con chó săn dưới sự chỉ đạo của Lưu Bang.

Trương Lương trầm ngâm một lát nói:

-Hiện tại đoạt quyền, vừa có lợi vừa có hại, quyết định cuối cùng, tùy thuộc vào Đại Vương.

Dứt lời, Trương Lương cẩn thận phân tích:

-Nếu hiện tại cưỡng ép đoạt quyền, đại vương có sự ủng hộ to lớn của Tề vương, các lộ chư hầu có oán hận cũng tuyệt đối không dám gây rối, nhưng sau khi các chư hầu vương trở về cố quốc, nhất định sẽ chiêu binh mãi mã, nếu đại vương có thể nhanh chóng tiêu diệt quân Sở dư nghiệp, thì nỗi tức giận đó mới nguôi đi được.

Lưu Bang nhíu nhíu mày, lại nói:

-Nếu không thể nhanh chóng dập tắt quân Sở dư nghiệt thì sao?

Trương Lương thở dài, đáp:

-Nếu không thể nhanh chóng dập tắt quân Sở dư nghiệt, thì các chư hầu vương nhất định sẽ cùng phản loạn, thậm chí còn câu kết với quân Sở, liên kết công phạt Đại vương!

Lưu Bang lại nói:

-Vậy Tử Phòng nghĩ, quân Sở dư nghiệt có thể tiêu diệt một cách nhanh chóng không?

-Điều này…

Thần cũng không dám nói càn, Trương Lương lại nói:

-Nhất định phải tới lương quốc, thăm dò tài năng quân sĩ ra sao mới có thể khẳng định được, nếu thần đoán sai, chẳng phải quân sư sai cho Đại vương sao? truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Trương Lương dù nói không rõ ràng, nhưng ngụ ý là chỉ khả năng tiêu diệt quân Sở không lớn lắm.

Lưu Bang ngẫm nghĩ một chút, bỗng nhiên mắt lộ ra hung quang, nói thẳng:

-Nếu không, đem giết hết chúng đi.

Trương Lương chợt rùng mình một cái, vội la lên:

-Đại vương không thể, nếu Đại vương thật sự muốn giết các lộ chư hầu, chỉ sợ Tề vương cũng sẽ ruồng bỏ Đại vương!

Lưu Bang buông tay, cười khổ nói:

-Này cũng không được, kia cũng không xong, vậy ngươi nói ta nên làm gì bây giờ?

Trương Lương trầm ngâm một lát, đề nghị:

-Kế sách bây giờ, cũng chẳng có cách nào khác, đại vương tiếp tục lưu lại Chu Ân, Cận Hấp, Lý Tả Xa canh giữ Hoài Tứ, không ngừng vây bắt quân Sở của Hạng Trang, Đại vương cũng nên lấy danh đại nghĩa động viên các lộ chư hầu, cùng với lương quân thảo phạt quân Sở, đợi tới lúc đó sẽ tính bước tiếp theo.

Lưu Bang nhíu nhíu mày, nói:

-Để Chu Ân ở lại Cửu Giang quận, sẽ ổn chứ?

Chu Ân phản bội Sở về Hán, nguyên do cũng rất miễn cưỡng, để y lưu lại, nếu y phản bội lần nữa thì tính sao?

Trương Lương thở dài nói:

-Đại vương, Cửu Giang quận là căn cứ của Chu Ân, nếu lúc này phái người tới đóng giữ Cửu Giang, rồi đem đại quân của Chu Ân điều tới lương địa, trong lòng y sẽ nghĩ sao?

-Đúng vậy.

Trần Bình cũng nói:

-Làm như vậy còn gì là nhân nghĩa của đại vương nữa?

-Mấu chốt là đối phó với Chu Ân không khó, lại có Cận Hấp, Lý Tả Xa ở đó, y nhất định không dám manh động.

Trương Lương lại nói:

-Nếu để Hoài Nam vương Anh Bố ở lại Cửu Giang, thì không tới nửa năm, Cửu Giang quận sẽ trở thành đất của Hoài Nam, đại vương lúc đó có muốn điều đại quân Hoài Nam hồi kinh, cũng khó như lên trời vậy.

Lời này của Trương Lương mới thật là mấu chốt, luận năng lực và uy danh, Chu Ân còn kém xa Anh Bố.

-Xem ra, cũng chỉ có thể như vậy.

Lưu Bang gật đầu, lại nói:

-Nếu các lộ chư hầu không muốn đi, ta phải làm sao?

Trương Lương nói:

-Trong các lộ chư hầu,Tề vương binh lực nhiều nhất, công lao cũng lớn nhất, Đại vương tốt nhất nên tới đại doanh của Tề vương, chỉ cần Tề vương tỏ thái độ ủng hộ, các lộ chư hầu còn lại nhất định không dám phản đối.

Lưu Bang gật gật đầu, quay đầu quát:

-Hạ Hầu Anh, nhanh đi chuẩn bị xe ngựa!

Còn chưa dứt lời, Hạ Hầu Anh liền tiến vào bẩm báo:

-Đại vương, Lương Vương Bành Việt tới thăm!

-Được, tới rất nhanh.

Lưu Bang tức giận nói:

-Vậy để hắn đi cùng ta.

Chương 69: Hào cường đất Ngụy

Những ngày gần đây, một tin long trời lở đất đã truyền ra khắp đất Ngụy!

Tây Sở bá vương Hạng Võ tự mình dẫn năm trăm ngàn đại quân đánh vào đất Ngụy, mấy ngày trước đã bất ngờ đánh chiếm Ngao Thương, cướp hết lương thực ở Ngao Thương!

Tây Sở đại tướng Long Thả, Hạng Thanh, Hạng Đà, Hạng Quấn, quân sư Phạm Tăng cũng dẫn năm mươi nghìn tinh binh công chiếm các thành quanh Ngao Thương như Huỳnh Dương, Quảng Võ, Thành Cao, Kinh Ấp và Tác Ấp. Lúc này, quân Sở đang chỉnh đốn binh mã, chờ thời cơ công phạt Đãng quận, Trần quận, Đông quận, Dĩnh Xuyên cùng với quận Tam Xuyên, toàn bộ đất Ngụy sớm muộn gì cũng về tay quân Sở.

Tây Sở Thượng tướng quân Hạng Trang thì đã cưới công chúa nước Ngụy, Ngụy Duyệt Vô Ương.

Tây Sở bá vương đã sắc phong Hạng Trang vì làm Ngụy Quốc Giám quốc, đại Ngụy đã chính thức phục quốc!

Tây Sở bá vương đã chiêu cáo nước Ngụy, y sắp mở kho lương Ngao Thương, lấy lương thực ở Ngao Thương cứu tế dân đói ở Ngụy quốc.

Một khi tin này truyền ra ngoài, toàn bộ cường hào, thế tộc và dân đói ở đất Ngụy sẽ lập tức hành động, nhất là đám dân đói ở các quận, huyện, họ sẽ như thủy triều nhằm Ngao Thương mà tiến lên, năm nay đói kém, kiếm miếng ăn thật khó, lương thực ở Ngao Thương tuy nhiều, nhưng nếu không nhanh chân thì chỉ sợ cũng chẳng còn gì mà ăn nữa.

Đãng quận, huyện Trần Lưu.

Trời vừa mới sáng, một con kị mã từ Tây Môn Ngoại chay như bay qua, lính gác canh giữ đầu thành đứng dậy xem xét, chỉ thấy có ánh hàn quang đang nhằm về phía đầu thành mà tới, y cúi đầu né tránh, cây tiễn dường như sượt qua đầu y, cắm phốc một tiếng vào trụ thượng của hành lang quan sát phía sau.

-Quân giặc đột kích! Quân giặc đột kích!

Tên lính canh gác sợ tới mức tè cả ra quần, lập tức kêu to lên.

Không lâu sau, mười mấy tên Lương quân đã ùa tới, nhưng thủ lĩnh lại là tướng đại Hán hiên ngang, thân cao tầm chín thước, dáng vẻ đường đường chính chính, cầm trên tay thanh kiếm hai lưỡi, tên tướng Đại Hán tiến tới chỗ tên lính gác, nói:

-Quân giặc ở nơi nào?

Tên lính sắc mặt trắng bệch, giơ tay chỉ lên trụ quan sát.

Tên tướng nhìn đi nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy cây tiễn trên trụ quan sát ở hành lang, mặt trên có buộc bức thư lụa, y tiến lên nhổ cây tiễn ra, mắng nói:

-Đồ vô dụng, có mỗi phong thư mà cũng dọa được ngươi thành như vậy.

Nói xong, y mở phong thư, sắc mặt đột nhiên biến đổi.

Lúc này, mười tên Lương quân cũng tiến tới.

Tên lính già tiến lên hỏi Đại Hán:

-Bàng Ngọc, ngươi đọc lên xem, trong thư viết gì?

Mấy tên Lương quân cũng phụ họa, yêu cầu Bàng Ngọc đọc lên, Bàng Ngọc cuối cùng cũng đành mở phong thư đọc khẽ:

-Tây Sở Bá Vương Hạng Võ, Đại Ngụy Giám Quốc Thượng tướng quân Hạng Trang chiêu cáo phụ lão huyện Trần Lưu, đại Ngụy nay đã phục quốc, yêu cầu đem lương thảo ở Ngao Thương chia cho dân đói ở Ngụy quốc, bất kể già trẻ, trai gái, đều được phát lương thảo.

Bàng Ngọc mới đọc tới đó, bống có tiếng quát to trong khoảng không truyền đến:

-Bàng Ngọc, câm miệng.

Bàng Ngọc cùng với mười mấy tên lương quân lập tức quay đầu lại nhìn lên, chỉ thấy Trần Lưu Huyện lệnh cùng với Huyện thừa, huyện úy, Công Tào và mười mấy tên nha dịch vây quanh đang bước lên đầu thành. Huyện lệnh Trần Lưu vừa đi vừa quát:

-Bàng Ngọc, to gan, nói sằng nói bậy, láo loạn lòng quân.

Bàng Ngọc nhíu nhíu mày, lạnh lùng đáp:

-Tại hạ không dám!

-Cón dám chống chế?

Huyện lệnh Trần Lưu bước tới trước mặt Bàng Ngọc, đoạt lấy phong thư lụa, giận dữ hỏi:

-Bức thư này ở đâu mà ra?

Bàng Ngọc nói:

-Là quân giặc bắn lên thượng thành.

Tiếng nói vừa dứt, mười mấy tên lương quân cũng đều lên tiếng làm chứng.

Vị tướng già cũng ra mặt nói:

-Đại nhân, Bàng Ngọc vốn cũng không muốn đọc, chỉ tại tiểu nhân luôn miệng giục, y cũng trọng tình cảm nên mới đọc, nếu có trách tội, chi bằng trị tội tiểu nhân.

-Câm mồm!

Trần Lưu Huyện lệnh giận tím mặt nói:

-Các ngươi còn muốn bao che cho Bàng Ngọc sao? "

Khuôn mặt tuấn tú của Bàng Ngọc lập tức không che dấu được sự oán giận, trầm giọng nói:

-Đại nhân, phong thư này đích thực là do quân giặc bắn lên đầu thành.

-Còn tiếp tục nói xạo?

Huyện úy Trần Lưu quát:

-Người đâu, bắt hắn lại cho ta.

Hai gã nha dịch lập tức như hổ lang vồ vập tiến tới, rất nhanh ấn Bàng Ngọc xuống đất, khuôn mặt tuấn tú của y đã chuyển đỏ, to tiếng quát:

-Hầu doanh, ngươi muốn lợi dụng việc công để trả thù riêng sao?

Trần Lưu huyện úy Hầu Doanh nhe răng cười độc ác nói:

-Bản quan có lợi dụng việc công để trả thù cá nhân, ngươi cũng đâu làm gì được.

Bàng Ngọc lúc này đã kiềm chế không được, y mạnh tay đẩy hai gã nha dịch ra, rút kiếm tới chém Hầu Doanh, Hầu Doanh chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi giơ tay ra đỡ, "phụt" một tiếng, cánh tay phải gã đã đứt lìa. Hầu Doanh lập tức kêu thảm thiết như con heo bị chọc tiết, Bàng Ngọc không chút nương tay, nhằm ngực Hầu Doanh đâm cái xuyên thấu.

Khi các huyện lệnh, huyện thừa, công tào và quan lại quanh đó tới ứng cứu thì Hầu Doanh sớm đã nằm trên vũng máu rồi. xem tại TruyenFull.vn

Bàng Ngọc đã giết huyện úy Trần Lưu, một là không làm, còn nếu làm thì phải làm cho tới cùng, y cầm theo thanh kiếm lại tiến lên giết tên huyện lệnh, nói gì thì nói, Bàng Ngọc cũng là một danh tướng của Ngụy quốc, là cháu thứ năm của danh tướng Bàng Quyên, từ nhỏ y đã thông thạo đủ thứ binh thư, thành thạo cung mã, sau khi tới Lương quân tìn nơi nương tựa, những tưởng rằng sẽ được trọng dụng, không ngờ lại bị Bành Việt phái đến Trần Lưu làm Đội suất.

Càng làm cho Bàng Ngọc tức giận chính là, sau khi tới Trần Lưu, y nhiều lần bị Trần Lưu Huyện lệnh và huyện úy sỉ nhục, nửa tháng trước, thê thiếp của Bàng Ngọc cũng bị gã huyện ý Hầu Doanh cưỡng đoạt đi, Bàng Ngọc trong lòng sớm đã ôm hận, hôm nay lại bị bọn chúng sỉ nhục, cơn giận cao độ bộc phát.

-Phản, phản rồi!

Bàng Ngọc một bên đuổi giết Trần Lưu Huyện lệnh, một bên lớn tiếng quát:

-Lương địa vốn dĩ thuộc về nước Ngụy, nay Ngụy đã phục quốc, bản công tử quyết định chỉnh đốn nghĩa binh, trợ giúp Đại Ngụy vương, ai nguyện ý cùng bản công tử đi, hãy cùng bản công tử giết tên cẩu Huyện lệnh, còn ai không muốn tạo phản, tốt nhất không cần lộn xộn, để tránh ngộ thương!

Bàng Ngọc ở Trần Lưu luôn có uy tín trong đám quân coi thành, hơn mười lương binh đều rút kiếm tiến đến trợ chiến.

Tùy tùng của tên huyện lệnh rất nhanh bị chém chết không còn một ai, Bàng Ngọc lại lệnh cho các tướng sĩ tuần tra trên phố nhằm trấn an dân chúng, đồng thời cử binh mã tiến đến Ngao Thương liên lạc với quân Sở, y cũng phái ra các thân binh đi chiêu mộ dũng sĩ cường tráng ở khắp nơi, lại sai người chỉnh đốn quân sĩ, chuẩn bị lương thảo, trong chốc lát, toàn bộ Trần Lưu thành náo nhiệt hẳn lên.

Đông quận, huyện Toan Táo.

Trong trang viên thành đông, một gã thanh niên dáng người khỏe mạnh đang ở hậu viện nâng cối xay, nếu không nhầm cũng phải tới năm trăm cân, thế nhưng đối với y chỉ như một món đồ chơi nhẹ tênh, cứ thế một tay giơ lên hạ xuống mười mấy lần rồi đập tới "bàng" một tiếng xuống mặt đất, tạo ra một cái lỗ lõm sâu hoắm.

-Thể lực tốt lắm, haha.

Tên thanh niên thu tay lại, một gã khác từ trong nàh tranh đi nhanh ra.

-Phụ thân.

Tên thanh niên bước nhanh về phía trước, đi tới trước mặt người kia, nói:

-Cối xay này cũng chỉ có khoảng năm trăm cân, có chút nhẹ. Ngày khác con sẽ sai người làm một cái khác khoảng tám trăm cân.

Người kia lắc lắc đầu, không cho là đúng nói:

-Con à, khí lực mạnh cũng chỉ đủ đối phó với mười tên địch, nhiều nhất là trăm người địch, chỉ có học thông binh thư, am hiểu thao lược, tài năng hơn người mới khó có người địch được.

Tên thanh niên vò đầu, nói trong đau khổ:

-Phụ thân, con không thích binh pháp.

-Haizz, ngươi đúng là đứa trẻ không hiểu chuyện, nhớ năm đó, ông nội ngươi là danh tướng lừng lẫy nhất Ngụy quốc, vào trận nào làm cho thiên hạ sợ hãi trận đó, Tần quốc mười năm không dám dẫn binh xâm chiếm, vô cùng oay phong lẫm liệt.

Y nói xong lại thở dài, khuyên nhủ:

-Nhưng nếu ngươi không học binh pháp, sao có thể đảm đương trọng tránh của ông nội ngươi.

Tên thanh niên giơ cao nắm tay, cất cao giọng nói:

-Chỉ cần một nắm tay này của con, thiên hạ sẽ đều phải sợ hãi.

Y không thèm khuyên bảo nữa, bỗng có một lão già tới hậu viện, thì thầm gì đó vào tai y, nghe xong y sửng sốt, tỏ vẻ mừng rỡ:

-Lão thúc, Ngụy quốc thực sự phục quốc sao?

-Đúng, đại Ngụy đã phục quốc!

Lão hán liên tục gật đầu nói:

-Tin tức đều truyền khắp các quận huyện Ngụy địa rồi.

-Thật tốt quá, ha ha, thật sự là quá tốt!

Y ngửa mặt lên trời cười to, vừa cười vừa khóc nói:

-Chúng ta, những người dòng họ Tấn rốt cục lại có thể thay đại Ngụy phục hưng cường quốc.

Dứt lời, y lại hướng về phía tên thanh niên nói:

-Triệu tập người trong gia tộc, cùng ta tới Toan Táo, hôm nay trước hết hãy lấy huyện Toan Táo dâng cho Công chúa điện hạ và Giám quốc Thượng Tướng Quân, coi như hậu lễ.

-Vâng!

Tên thanh niên chợt lĩnh mệnh đi.

Quận Dĩnh Xuyên, huyện Tân Trịnh.

Tên lưu manh A Đăng nổi danh trên phố phường huyện Tân Trịnh, hắn ăn uống ở các tửu quán chẳng bao giờ trả tiền, thậm chí tới thanh lâu chơi gái cũng như đi chợ, hắn đứng đầu phường vô lại trong thiên hạ. Cũng là dân đường phố nhưng hắn kém xa Lưu Bang, Lưu Bang từ vô lại lăn lộn lên chư hầu vương, còn hắn vẫn mãi như thế mà thôi.

Những năm nay Sở Hán tranh bá, thanh niên cường tráng trong Ngụy quốc đều bị triệu tập, A Đăng vốn cũng hưởng ứng nhưng do gã có chút quen biết với huyện úy Tân Trịnh, nên bỏ ra ít tiền để miễn binh dịch, gần đây, huyện Tân Trịnh dân đói liên miên, chẳng còn gì mà ăn nữa rồi.

A Đăng triệu tập bọn đàn em dưới quyền, tính đầu quân ra chiến trường.

Có người đề nghị đầu quân cho Hán Vương Lưu Bang, cũng có người đề nghị Tề Vương Hàn Tín, nhưng trong lòng gã có chút không vui, người tài dưới trướng Lưu Bang quá nhiều, gã sẽ không được trọng dụng, Hàn Tín binh nhiều, tướng mạnh, cùng lắm thì chỉ được làm Truân trưởng. Đang lúc suy tính, bỗng có người chạy tới báo, Đại Ngụy dưới sự giúp đỡ của Đại Sở đã phục quốc rồi.

A Đăng vỗ đùi đưa ra chủ ý, đầu quân cho nước Ngụy!

Đại Ngụy vừa mới phục quốc, nhân tài, quân giỏi chắc cũng không nhiều, gã mà mang theo khoảng hơn trăm đàn em, thế nào cũng leo lên được chức Giáo úy, sau vài năm, kiếm chút công lao, có lẽ còn được lên chức thượng tướng quân. Chẳng phải quá tốt rồi sao?

Chương 70: Khói báo động khắp nơi

Đãng quận, Đại Lương.

Đãng quận trưởng Hỗ Triếp Toàn đang cẩn thận mang thân binh tuần tra phòng thủ trong thành.

Đại Lương vốn là một quận của Ngụy Quốc, thành cao hào sâu, dân chúng đông đúc, tuy nhiên từ khi Bành Việt lên làm Ngụy quốc tướng quân, y đã rời đô thành tới địa bàn của y, vì thế hiện tại, vị trí của Đại Lương ở lương quốc đã suy giảm, nhưng cho dù có như thế, Đại Lương vẫn là địa khu số một ở trung nguyên.

Về tên quận trưởng Đãng quận Hộ Triếp, y là tâm phúc của Bành Việt, mặc dù năng lực bình thường, nhưng lại được Bành Việt tín nhiệm. Khi Hán Vương Lưu Bang bố cáo thiên hạ, mời các lộ chư hầu liên kết đánh Hạng Võ, Bành Việt nhất định không đi, đơn thân độc mã lưu lại chỗ Hộ Triếp ở Đại Lương, như vậy đủ thấy Bành Việt tín nhiệm y như thế nào.

-Lấy lại tinh thần cho ta, mở to mắt thêm chút nữa.

Hộ Triếp một bên ấn kiếm tuần tra, một bên quát:

-Nếu phát hiện bóng dáng quân giặc, lập tức cấp báo.

-Vâng.

Quân coi giữ thành đồng loạt lĩnh lệnh.

Hộ Triếp tuần tra hai lần, lúc này mới yên tâm hồi nha.

Mấy ngày gần đây, phong thanh nghe rằng ở Đãng quận có một Đội suất, gọi là Bàng Ngọc thì phải, y giả mạo hậu nhân của danh tướng Bàng Quyên, vậy mà cũng có người tin, tên nghịch tặc to gan lớn mật, y giết huyện lệnh Trần Lưu, ngắn ngủi vài ngày đã dẹp gọn Trần Lưu, trên đất hai huyện, triệu tập gần mười nghìn người.

Còn ở ấp phía tây, vẫn còn quân Sở dư nghiệp, hiện tại, hoạt động của chúng càng lớn mạnh, thế nhưng Hộ Triếp lại càng chán hơn, giờ còn chẳng dám dẫn binh đi tấn công, y phải đem đại quân rời khỏi Đại Lương, nếu không nhầm tên tiểu tử Bàng Ngọc kia sẽ nhân cơ hội này tấn công Đại Lương.

Càng làm cho hộ Triếp luôn lo lắng đề phòng chính là, bên trong thành Đại Lương không hề có động tĩnh gì.

Ngao Thương thất thủ, Huỳnh Dương, quảng võ, thành cao, kinh ấp, tác ấp ngũ thành cũng đã thất thủ, chuyện lớn như vậy, tuyệt không thể phong tỏa tin tức, cường hào thế tộc bên trong thành Đại Lương phần lớn đều đã biết chân tướng, trong đó, rất nhiều người đã từng bị Lương Vương ngược đãi, vì thế họ rất có khả năng đứng lên quấy rối.

Hộ Triếp năng lực bình thường, nhưng chung quy cũng từng theo Bành Việt đánh trận nhiều năm như vậy, y biết nội ứng ngoại hợp rất đáng sợ, bởi vậy y tính toán phải mau chóng giải quyết nhân tố không ổn định này, thậm chí y đã sắp xếp kế hoạch, đêm nay thủ tiêu những cường hào có khả năng tạo phản.

Tuy nhiên, Hộ Triếp vừa mới xuống khỏi thành, liền có môn hạ hốt hoảng tiến đến báo cáo nói:

-Đại nhân, không hay rồi, Công Thâu, Nam Cung và vài thị tộc đã khởi binh tạo phản, Công Thâu Bàn, Nam Cung Lũy đã mang theo mấy trăm môn khách tiến tới phủ nha, chúng giết người phóng hỏa, đại nhân người mau tạm lánh đi đã.

-Ngươi nói cái gì?

Hộ Triếp nghe vậy kinh hãi.

Y không thể không giật mình, y vừa mới lên kế hoạch, không nghĩ bon chúng đã hành động nhanh thế... bọn cường hào thế tộc, thật đúng là không thể khinh thường được!

Đang suy nghĩ, bên ngoài thành lại vang lên tiếng vang long trời lở đất như tiếng hò hét thất thanh.

Chợt đám coi giữ đầu thành Đại Lương xôn xao hẳn lên, một tiểu giáo nhô đầu ra từ tường chắn mái phía trên, vẻ mặt hoảng sợ hô lớn nói:

-Đại nhân, không hay rồi, quân giặc đang tiến tới.

-Ngươi ngươi ngươi, ngươi nói cái gì?

Hộ Triếp càng giật mình nói:

-Quân giặc?

Lời nói chưa dứt, lại có tên tiểu giáo cưỡi khoái mã chạy vội tới, người chưa tới, lời đã truyền tới:

-Đại nhân, tai họa rồi, Công Thâu Bàn mang theo môn khách mở của Tây Môn, mấy ngàn quân giặc đã tiến sát vào thành, đại nhân, Đại Lương đã mất, Đại Lương thành đã đã mất...

-A.

Hộ Triếp thật sự hoảng sợ, phút chốc như trở thành một tên ngốc.

-Đại nhân, nơi này không thể ở lâu, đi, mau đi nhanh.

Vẫn là tên thân binh của Hộ Triếp thông minh, y mang theo hơn mười tinh binh đến, hộ tống Hộ Triếp tháo chạy ra cửa đông.

Quận Tam Xuyên, Hổ Lao quan.

Lã Trạch đã đưa nha dịch của y từ Lạc Dương chuyển tới Hổ Lao quan.

Hổ Lao quan là lá chắn phía Đông Lạc Dương, môn hộ của quận Tam Xuyên, có vị trí địa lý cực kì quan trọng. Hổ Lao quan có hai nghìn tinh binh đóng giữ, nhưng Lã Trạch vẫn cảm thấy lo lắng, nên dẫn theo năm nghìn tinh binh tới đây phòng thủ, sự việc tới lúc này, Lã Trạch không nghĩ rằng chỉ bằng thực lực của y có thể bình định phản loạn Ngụy Quốc.

Mặc dù Lưu Bang đã cấp cho quận Tam Xuyên hơn mười nghìn tinh binh, nhưng so sánh với quân giặc, đám binh sĩ này còn quá ít.

Hiện tại, Lã Trạch đã không nghĩ tới việc thu phục lương địa, chỉ cần có thể bảo vệ cho Hổ Lao quan, bảo vệ cho Tam Xuyên môn hộ là được!

Quận Tam Xuyên là lá chắn phía đông bình nguyên Quan Trung, sau lưng Lạc Dương là Hàm Cốc Quan, một khi quân phản công vây Lạc Dương, lại nhằm hướng tây công kích Hàm Cốc Quan, như vậy thì căn cơ Quan Trung sẽ bị uy hiếp! Hơn nữa, nếu Lưu Bang điều quân trở về, Quan Trung sẽ khó tránh bị phá hủy nghiêm trọng, như vậy, trong một thời gian ngắn khả năng khôi phục sẽ rất khó khăn.

Hơn nữa khiến Lã Trạch lo lắng chính là, hiện tại phòng thủ ở Quan Trung rất kém, chỉ có gần hai mươi nghìn quân già yếu.

Cho nên, có thể bảo vệ Hổ Lao Quan hay không, đó là điều kiện tiên quyết để bảo vệ quận Tam Xuyên và Quan Trung.

Vì thế, Lã Trạch không chút do dự đem tinh binh của y chuyển qua Hổ Lao quan, để khích lệ sĩ khí, y đã sẵn sàng sống chết cùng Hổ Lao quan.

Có thể khẳng định, Lã Trạch vừa có con mắt nhìn xa trông rộng, vừa có tài năng.

Tuy nhiên, đám quận trưởng Đãng quận, Trần quận, Đông quận, Dĩnh Xuyên do không có Lã Trạch trợ giúp, ngắn ngủn không đến năm ngày, tin dữ từ các quận đó liên tục truyền tới Hổ Lao quan!

Lã Trạch thiết lập lại tinh binh trong Hổ Lao quan, thảo ra bản đồ Ngụy địa, y cùng mười mấy trợ tá, thuộc cấp đang vây quanh bản đồ nhẹ giọng thảo luận, bản đồ Ngụy địa với năm mươi thành ấp, nhưng hơn gần một nửa đã bị tô thành màu đen, điều này cho thấy, các thành trì đó đã đều bị đánh chiếm.

Phóng tầm mắt mà nhìn, có thể nói toàn bộ Ngụy địa đang trong tình trạng báo động.

-Báo…

Lại có môn hạ hốt hoảng đi vào, quỳ xuống đất bẩm:

-Đại nhân, Đại Lương thất thủ!

Tiếng nói vừa dứt, trong đại sảnh lập tức vang lên những tiếng ồ.

-Sao?! Đại Lương cũng thất thủ?

-Trời ạ, sao lại tới mức đó nữa?

-Quả thực không thể tin được, quân giặc mạnh đến thế sao?

-Không biết Hán Vương, Lương vương khi nào thì mới điều quân trở về?

-Đúng vậy, đại quân Hán Vương nếu không mau trở về, toàn bộ Ngụy địa đều sẽ thất thủ, đến lúc đó, quân giặc nhất định sẽ thừa cơ tiến đến tấn công Hổ Lao quan, Hổ Lao quan tuy rằng là thiên hạ hùng quan, đối với chúng ta dù sao cũng chỉ có bảy ngàn tinh binh, sao có thể phòng thủ, một khi Hổ Lao quan thất thủ, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Lã Trạch chưa nói lời nào, y cầm than đen tiến tới bản đồ, dùng lực tô Đại Lương thành màu đen, Đại Lương là quận thứ nhất thất thủ trong bốn quận xung quanh Ngao Thương, đồng thời cũng là hùng thành ở Ngụy địa, Đại Lương thất thủ, đủ để thấy quân địch mạnh như thế nào?

Môn hạ, phụ tá và thuộc cấp khe khẽ nói nhỏ, Lã Trạch vẫn im lặng không nói lời nào.

Một lúc lâu sau, Lã Trạch mới trầm giọng nói:

-Truyền lệnh, tăng số người mật thám, tăng cường thăm dò.

Tại Ngao Thương, Hạng Trang cùng Vũ Thiệp đang ở Úy Liễu, hai người chầm chậm bước lên đầu thành.

Đứng ở đầu thành cao nhìn xuống, chỉ thấy Ngao Sơn hạ chen chúc những ngôi nhà gỗ nhà tranh, ở giữa lại có những lều trại cố tình được bố trí, các lều trại ở rìa phía Đông, thực chất là khu vực nấu cháo, bốn-năm trăm nồi sắt đã sẵn sàng, ngày đêm không ngừng ninh cháo.

Ngắn ngủn không đến năm ngày, tại Ngao Thương, không chỉ có năm mươi nghìn dân đói từ các nơi tán loạn quay lại mà còn có tới mười nghìn dân đói trong thành chen chúc tới, thật sự khó lòng mà thống kê được con số chính xác, nhưng theo phán đoán của Hạng Trang, dân đói tụ tập tại Ngao Thương lúc này đã vượt qua năm trăm ngàn!

Năm trăm ngàn dân đói chủ yếu là người già, phụ nữ và trẻ em, tuy nhiên, tráng đinh cũng không phải không có!

Đám tráng đinh thì như măng đang mọc trong rừng trúc, phía trước vừa xin ăn hết một lượt, phía sau đã nhao nhao lên một đám, dù sao cũng kiếm được chút ít, dù có ít, chất lượng kém, nhưng vẫn là có cái ăn. Thế nhưng, trong mắt Hạng Trang, đám tráng đinh chẳng khác gì gánh nặng vì ít nhất quân Sở hiện tại vẫn chưa có nền tảng gì trước mắt.

Yên lặng nhìn một lúc lâu, Hạng Trang đột nhiên hỏi Vũ Thiệp:

-Tiên sinh, Ngao Thương còn bao nhiêu lương thực?

Vũ Thiệp liền thở dài, lo lắng nói:

-Bẩm Thượng Tướng Quân, lương thực của Ngao Thương cũng không còn nhiều nữa, nếu với hơn mười nghìn dân đói thì nhiều nhất duy trì được nửa năm, nhưng nếu có nhiều dân đói tới hơn, tại hạ lo lắng, lương thực của Ngao Thương chỉ có thể chống đỡ trong hai tháng.

-Hai tháng sao?

Úy Liễu gật gật đầu, tỏ vẻ lo lắng.

Hạng Trang lại nói:

-Tiên sinh, vậy lương thực của quân ta thì sao?

-Quân lương của ta đã chuẩn bị xong!

Vũ Thiệp vội nói:

-Tổng cộng đã giết thịt năm trăm con la.

Hạng Trang gật gật đầu, bỗng nhiên quay đầu lại nhìn Úy Liễu nói:

-Quân sư, chúng ta nên đi thôi chứ?

-Đúng, nên đi thôi.

Úy Liễu gật gật đầu, như thoáng chút suy nghĩ nói:

-Nên đi thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau