SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Bất ngờ tập kích Ngao Thương (trung)

Trần Hi đích xác không phải kẻ đầu đường xó chợ, hắn đã ngửi được mùi nguy hiểm.

Trong đại sảnh nha công sở, Trần Hi ngoại trừ đem Hầu Sưởng, Vương Hoàng mười mấy môn khách trọng yếu triệu tập lên, chờ mọi người đến đông đủ, môn khách Trương Xuân mới nói:

- Phái đi Kinh Ấp, Tác Ấp, Quảng Võ, Huỳnh Dương người mang tin tức đều đã trở lại, Tứ Thành lệnh trường cũng đã hồi âm, ngày mai liền phái viện quân, tuy nhiên người phái đi Thành Cao mang tin tức đến nay chưa hồi.

Môn khách Mạn Khâu Thần hỏi:

- Trương Xuân, có thể hay không người mang tin tức trên đường đã gặp chuyện?

- Tuyệt đối không.

Trương Xuân quả quyết nói:

- Các lộ người mang tin tức trước khi xuất phát, tại hạ đều dặn dò qua.

- Vậy thì đã xảy ra chuyện rồi!

Trần Hi nghiêm nghị nói.

Mạn Khâu Thần nói:

- Có phải chăng là tàn dư của Hạng Sở?

Trương Xuân nói:

- Tàn dư của Hạng Sở không phải luôn ở Tam Xuyên, Nãng quận giao giới Khúc Ngộ sao?

Trần Hi nói:

- Mặc kệ có phải tàn dư của Hạng Sởhay không, vì an toàn của Ngao Thương, bản quan phải đi Thành Cao một chuyến!

Từ sau khi Lưu Bang đoạt được Ngao Thương từ trong tay Hạng Võ, liền rất coi trọng phòng giữ Ngao Thương, chẳng những ở Ngao Thương phái trú trọng binh, còn tại xung quanh Ngao Thương Kinh Ấp, Tác Ấp, Quảng Võ, Thành Cao, Huỳnh Dương ngũ thành cũng đồn trú trọng binh, và ngũ thành đóng quân từ Ngao Thương Lệnh thống nhất điều phối, khi tất yếu bất cứ lúc nào cũng phải gấp rút tiếp viện Ngao Thương.

Thẳng đến khi Cai Hạ đại chiến, Lưu Bang mới điều động tinh binh các thành Ngao Thương, chỉ còn lại có mấy ngàn lão già yếu ớt.

Tuy nhiên, Trần Hi cùng Tam Xuyên quận thủ Lã Trạch (huynh trưởng Lã Trĩ) có ân tiến cử hiền tài đảm nhiệm Ngao Thương Lệnh, biết rõ trách nhiệm trên vai trọng đại, tự nhiên không dám phớt lờ, lúc này quyết định dẫn người đi tới Thành Cao.

Hầu Sưởng mang theo Hạng Trang, Công Tôn Toại và năm mươi mấy người vào Ngao Thương thành, lại tạm thời bố trí bọn họ ở doanh trại, sau đó thẳng đến nha công sở, chuẩn bị hướng Trần Hi bẩm báo việc này, vừa mới tiến vào cửa chính nha công sở, liền nhìn thấy Trần Hi và hơn mười môn khách vây quanh đang vội vàng đi, Hầu Sưởng lúc này né qua, chào nói:

- Đại nhân, ngươi định đi đâu sao?

Trần Hi trả lễ, nói:

- Phái đi Kinh Ấp, Tác Ấp, Quảng Võ, Huỳnh Dương chư thành người mang tin tức đều đã trở về, chỉ duy nhất người phái đi Thành Cao mang tin tức chậm chạp không trở về, ta lo lắng xảy ra chuyện, cho nên dẫn người đi Thành Cao xem sao, sự tình Ngao Thương bên này, cũng chỉ có thể phiền toái túc hạ, Vương Hoàng và vài vị nghĩa sĩ lo liệu.

- Đại nhân có phải hay không suy nghĩ nhiều?

Hầu Sưởng không cho là nói đúng:

- Có lẽ người mang tin tức có việc trì hoãn ở trên đường.

- Không có xảy ra việc gì đương nhiên là tốt nhất, nhưng vì phòng nếu chẳng may, ta cần phải đi Thành Cao một chuyến.

Trần Hi nghiêm nghị nói:

- Dù sao sự tình lương thực của Ngao Thương vô cùng quan trọng, mà an nguy Ngao Thương lại toàn bộ dựa vào Kinh Ấp, Tác Ấp, Quảng Võ, Huỳnh Dương cùng với Thành Cao chư thành bảo hộ, nếu trung gian có vấn đề gì, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi, ta cũng không có cách nào cùng Lã Trạch đại nhân giải thích.

Không thể không nói, Trần Hi này là người rất có năng lực, ít nhất hắn biết sự tình Ngao Thương quan trọng, trong đầu suy nghĩ rất nhanh, bất luận có điểm dị thường gì, nhất đinh hắn cũng không sẽ bỏ qua!

- Đại nhân, hiện giờ thiên hạ đại định, còn có chuyện gì nữa chứ?

Hầu Sưởng vẫn không cho là đúng.

- Cẩn thận một chút đâu có sai.

Đối mặt sựnghi ngờ của Hầu Sưởng, Trần Hi từ đầu tới cuối vẫn duy trì đủ kiên nhẫn, cuối cùng lại vô cùng thành khẩn nói:

- Thời điểm ta không ở đây, Ngao Thương thành toàn bộ dựa vào túc hạ cùng với chư vị nghĩa sĩ.

- Đại nhân làm việc, thật sự là tận chức tận trách, khiến người khâm phục.

Hầu Sưởng dừng một chút, lại nói:

- Về phần Ngao Thương thành, đại nhân cứ việc yên tâm, chỉ cần tại hạ cùng Vương Hoàng huynh đệ còn có một hơi ở, tuyệt không có việc gì!

-Được, vậy kính nhờ chư vị.

Trần Hi nói xong lại hướng Hầu Sưởng vái chào, lúc này mới mang theo hơn mười môn khách đi ra.

Thẳng đến Trần Hi đi xa, Hầu Sưởng mới đột nhiên nhớ tới còn không có đem chuyện dẫn năm mươi mấy danh thợ rèn hướng Trần Hi bẩm báo, tuy nhiên nghĩ lại cũng liền buông xuôi, đây chỉ là việc nhỏ, Trần Hi trở lại quay về bẩm báo cũng không muộn, giờ đuổi theo đi về phía hắn bẩm báo không khỏi có chút khó xử, giống như có vẻ hắn để ý tiền thưởng lắm vậy.

Cao Sơ mặc quần áo phá bố mục nát, giả dạng làm dân đói nằm ở ven đường khẽ rên, vài cái nông phu xách giỏ trúc từ phụ cận đi qua, đều hướng Cao Sơ với ánh mắt thương hại, có nông phu thậm chí còn thả một mẩu bánh nhỏ trước chân Cao Sơ, lại không ai lưu ý đến, dưới thân Cao Sơ lại dấu một thanh thiết thai cung lãnh khí dày đặc!

Ở gần Cao Sơ, hoặc nằm hoặc ngồi cùng với mười mấy đại hán hấp hối đói khát, những người này đương nhiên đều là Nộ Phong Doanh trường cung thủ, Cao Sơ tự mình dẫn tiểu đội, chuyên phụ trách bắt những sai nha mang tin tức đến Thành Cao! Chỉ cần nhìn qua giống người mang tin tức hoặc là quan sai, thì bắn chết!

Thượng Tướng Quân và năm trăm Tiên Đăng tử sĩ đã lẫn vào dân chạy nạn, trậnchiến Ngao Thương giống như tên đáp trên dây cung, không thể không bắn, lúc này tuyệt đối không thể xảy ra sai lầm gì! Cho nên, chỉ cần thoạt nhìn như là Ngao Thương và người mang tin tức tớicác địa phương, hoặc là quan sai, nhất loạt giết không tha!Thượng Tướng Quân mệnh lệnh, "thà giết lầm, còn hơn bỏ sót"!

Ngoại trừ Nộ Phong Doanh, Hãm Trận Doanh hai ngàn tinh nhuệ cũng đã ẩn núp ở trong núi phụ cận.

Một khi Thượng Tướng Quân và Tiên Đăng Doanh khởi xướng công thành, Hãm Trận Doanh và Nộ Phong Doanh sẽ nhanh chóng tiến lên trợ chiến!

Bỗng nhiên, Cẩu Đãn nằm ở phía trước đầu đường phụ trách giám sátchạy vội quay về, thở dốc nói:

- Tướng quân, phía trước có mấy chục người cưỡi ngựa đến đây, là quan sai!

Cao Sơ vẻ mặt căng thẳng, lúc này hơn mười người trường cung thủ đều đem hai tay luồn vào trong chiếu, một tay nắm chặt trường cung, một tay đã rất nhanh cầm vũ tiễn, cùng lúc đó, trong rừng cây mấy chục danh Hãm trận doanh võ tốt cũng lặng yên rút ra hoàn thủ đao không một tiếng động.

Lại nói Trần Hi, mang theo hơn hai mươi tên môn khách theo đại lộ thẳng đến Thành Cao, tiền phương nói bỗng nhiên xuất hiện mười mấy người đang đói hấp hối, Trần Hi không cảm thấy có cái gì dị thường, nhưng môn khách Mạn Khâu Thần đi theo phía sau hắn lại đột nhiên ghìm ngựa dừng lại, đồng thời quát to:

- Đại nhân, cẩn thận!

- Hu...

Trần Hi khẩn trương dừng ngựa, quay đầu lại hỏi:

- Mạn Khâu tiên sinh, làm sao vậy?

- Đại nhân đừng lo!

Trần Hi khó khăn lắm quay đầu lại, Mạn Khâu Thần đột nhiên hét lớn một tiếng, lại đột nhiên rút kiếm ra hướng Trần Hi ném đến, Trần Hi chấn động, lúc này theo bản năng cúi đầu né tránh, trong nháy mắt, bên tai đột nhiên vang lên một tiếng nổ vang, cúi đầu nhìn lên, chỉ thấy Mạn Khâu Thần ném kiếm đã rơi xuống đất, đồng thời rơi xuống đất còn có một chi Lang Nha vũ tiễn!

Trần Hi bỗng nhiên quay đầu lại, chỉ thấy vừa mới còn nằm ở dưới đất hấp hối mười mấy người đã toàn bộ đứng lên, hơn nữa mỗi người cầm cung cài tên nhắm ngay bên này, phía trước cái thanh niên trai tráng kia cầm rõ ràng là một thiết thai cường cung, vừa rồi mũi Lang Nha trọng tiễn kia hiển nhiên chính là hắn bắn ra, nếu không phải Mạn Khâu Thần, Trần Hi chỉ sợ mình đã sớm trúng tên bỏ mạng!

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, chỉ ngay lập tức, thanh niên trai tráng kia lại rút tam chi Lang Nha tiễn cài vào huyền cung, lại mở dây cung, Trần Hi lập tức sói tru một tiếng, đánh ngựa chạy nhanh! Gần như là cùng lúc, chỉ nghe một thanh âm cộng hưởng, tam chi Lang Nha tiễn đã cực nhanh bắn về phía ngực Trần Hi!

- Đại nhân đừng lo!

Nhìn thấy Trần Hi sẽ trúng tên, một môn khách đột nhiên hét lớn một tiếng, từ trên lưng ngựa nhảy ra chắn sau lưng Trần Hi, gần như là cùng lúc, tam chi Lang Nha tiễn giống như tia chớp bắn tới, chỉ nghe " phâp, phập, phập " ba tiếng vang nhỏ, môn khách kia cổ họng, ngực, bụng đã đồng thời trúng tên, sau đó ngã lăn xuống đất. Truyện được copy tại

Thẳng đến lúc này, những môn khách còn lại mới phản ứng lại, đối diện mười mấy cung tiễn thủ khác rốt cục cũng bắn ra mũi tên thứ nhất, tuy nhiên thuật bắn của thiết thai cung của những người còn lại đúng là không ra sao cả,, bắn ra số lượng tiễn thật ra không nhỏ, nhưng độchính xác lại cực kém, không phải một mũi tên có thể trúng mục tiêu ngay.

Hai mươi mấy người môn khách giận tím mặt, đang muốn rút kiếm chém giết đám cung tiễn thủ, thì trong bụi cỏ lại yên lặng thoát ra mấy chục tên thân khoác trọng giáp, cầm trong tay trường đao giáp sĩ, giáp sĩ này tuy rằng mặc chiến bào đỏ thẫm, nhìn qua như là quân Hán, thế tới ào ạt, rõ ràng không có hảo ý, đám môn khách không dám cậy mạnh, che chở Trần Hi bước đi.

Cao Sơ liên tiếp bắn ra bát tiễn, mặc dù liên tục bắn chết tám người, nhưng từ đầu tới cuối lại không thể bắn chết người cầm đầu của đối phương, đối diện đám môn khách thật sự hung hãn, một đám lại không tiếc lấy thân thể của chính mình vội tới chắn tiễn người cầm đầu! Bởi vậy đủ thấy người cầm đầu kia là nhân vật trọng yếu, Cao Sơ một lần nữa lấy một túi tiễn, đang muốn đuổi giết, Úy Liêu cưỡi ngựa chạy tới.

- Cao Sơ, vừa rồi sao lại thế này?

Úy Liêu vội la lên:

- Như thế nào cho bọn họ đi rồi?

- Quân sư, đám người kia rất cảnh giác!

Cao Sơ vẻ mặt xấu hổ nói:

- Mạt tướng hổ thẹn!

- Hỏng rồi! Thượng Tướng Quân đã mang theo năm mươi tử sĩ lẫn vào bên trong thành Ngao Thương, lần này rút dây động rừng, chẳng phải là hại Thượng Tướng Quân cùng đám người hay sao?

Úy Liêu dừng một chút, lại quả quyết hạ lệnh nói:

- Sự cấp, không thể đợi nữa, truyền lệnh, Tiên Đăng Doanh lập tức đoạt cửa thành, Hãm Trận Doanh, Nộ Phong Doanh theo sau tiếp ứng, đoạt Ngao Thương!

- Vâng!

Cao Sơ ầm ầm đồng ý, lại quay đầu lại hét lớn:

- Kèn thủ, thổi kèn!

Hơn mười người kèn thủ thoáng chốc giơ tù và sừng trâu lên, chỉ trong chốc lát, từ xa tiếng kèn liền đã nổi lên.

Chương 62: Bất ngờ tập kích Ngao Thương (hạ)

Trong thành Ngao Thương, Hạng Trang đang dẫn Công Tôn Toại đi dạo xung quanh doanh trại.

Công việc phòng thủ của Ngao Thương thành có thể nói là ngoài chặt trong lỏng, đối với những người dân bị đói đang tụ tập dưới núi Ngao Sơn, quân phòng thủ Thương Nam vẫn rất cảnh giác, nhưng bên trong tường thành thì việc cảnh giới có thoải mái hơn, Hạng Trang và Công Tôn Toại là hai người mới đến nhưng ngang nhiên đi dạo trong doanh trại cả ngày cũng không thấy ai đến hỏi hoặc ngăn cấm.

Nhưng Hạng Trang không biết rằng, đó là do Trần Hy vốn rất trọng người tài nên thường ngày có không ít kỳ nhân dị sĩ ra vào doanh trại và các tướng sĩ trong doanh trại cũng đã sớm quen với điều này, hơn nữa Hạng Trang và Công Tôn Toại là do Hầu Thưởng dẫn vào thành, mà Hầu Thưởng lại là người có danh vọng nhất trong số các môn khách của Trần Hy nên không ai rảnh hơi tự nhiên đi đắc tội với Hậu Thưởng.

Lúc này, Hạng Trang cũng đã cơ bản nắm được tình hình của quân phòng thủ Thương Nam.

Trong doanh trại ở sát cổng thành có khoảng ba ngàn binh lính đồn trú, nhưng phần lớn là những binh lính già nua yếu ớt, khả năng chiến đấu rất kém, chỉ có số mấy trăm người ở cùng dãy phòng với bọn họ kia (đa số đều mặc áo bào, trong đó hơn một nửa là môn khách hào kiệt do Trần Hy nuôi dưỡng và không ít kẻ là những nhân vật tà ác) là không thể xem thường!

Đi lòng vòng hồi lâu, Hạng Trang đang định trở về phòng thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng kèn liên miên bất tận!

Dường như cùng lúc tiếng kèn vang lên, bên ngoài thành cũng vang lên tiếng reo hò như dời non lấp biển, nghe thanh thế như có thiên binh vạn mã đang đánh lén tới Ngao Thương thành.!

Sắc mặt Hạng Trang bỗng trở nên căng thẳng, nghe thanh thế như vậy lẽ nào là do trại Tiên Đăng đã phát động?

Xem ra có quá nửa phần chắc chắn là bên ngoài đã có chuyện bất ngờ xảy ra rồi, nhưng đó cũng là chuyện bình thường, bởi kế hoạch thì không bao giờ theo kịp những thay đổi!

Sắc mặt Công Tôn Toại càng thay đổi trông thấy, rồi nhanh chóng đã rút ra hoành đao, năm mươi mấy tử sĩ Tiên Đông đang ở trong phòng cũng đã hò hét xông ra, trong tay ai nấy đều cầm những cây gậy đủ loại ngắn dài, một số thì cầm ván gỗ, thì ra là trong lúc nguy cấp đã dỡ giường mà lấy.

Gần như đồng thời, hàng trăm môn khách cũng đã chen nhau mà ra.

Quay đầu nhìn lại, trên tường thành cách đó không xa đã trở nên rối loạn!

- Còn đứng ngây ra đó làm gì? - Một thanh niên tay cầm bảo kiếm, mặc áo gấm hoa nói với đám người Hạng Trang - Dân bị đói ở ngoài thành làm loạn, còn không mau lên hỗ trợ thủ thành?

- Đi, chúng ta lên! - Hạng Trang lớn tiếng đáp lời - Hỗ trợ thủ thành!

Dứt lời, Hạng Trang xoay người bước đi, hơn năm mươi tử sĩ Tiên Đăng lần lượt theo sau, họ ra khỏi doanh trại và đi thẳng đến cổng thành Ngao Thương cách đó vài chục bước, trong cổng thành bằng gạch nung, mười mấy cựu binh đang vội vàng đóng cổng thành và đóng chốt, Hạng Trang quay lại ra hiệu với Công Tôn Toại và hơn năm mươi tử sĩ Tiên Đăng rồi lại quay đầu lại nói: - Các vị cựu binh tạm lui ra sau nghỉ ngơi đi, mọi chuyện để chúng tôi lo!

Trong lúc nói, Hạng Trang đã dẫn theo hơn năm mươi tử sĩ Tiên Đăng xông ra cổng thành.

Đương nhiên Hạng Trang đến đây không phải là để hỗ trợ, ông ta định sẽ giết người đoạt môn, trong lúc Hạng Trang sắp chạy đến cổng thành, một giọng nói vang dội bỗng từ trên đỉnh đầu vọng xuống: - Mấy tên các ngươi, mau mở cổng thành ra, nhanh!

Hạng Trang vội ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Hầu Thưởng đã nhẩy từ trên tường thành xuống, đồng thời thét lớn: - Thiết Tượng đâu? Mau, mau dẫn người của ngươi ra mở cổng thành, tiếp ứng cho đại nhân vào thành, mau!

- Dạ! Hạng Trang nghe vậy thì mừng rỡ, vội dẫn đám tử sĩ Tiên Đăng ùa đến cổng thành.

Mười mấy cựu binh đã già yếu lần lượt bị ép dạt sang hai bên, một số cựu binh thậm chí còn bị đám tử sĩ Tiên Đăng thừa loạn mà cướp mất bội kiếm ở thắt lưng, Công Tôn Toại cũng đã dẫn mấy tử sĩ chạy đến phía trước, mấy người đồng thời phát lực, sau vài lần đã mở được chốt cổng thành nặng dễ đến năm trăm cân, ngay lập tức, cánh cổng thành nặng nề được mở ra.

Hạng Trang nhìn qua cổng thành đã được mở chỉ thấy dưới núi Ngao Sơn đã bị hỗn loạn tự lúc nào!

Hàng vạn người dân bị đói đang kêu la, chạy loạn như chim vỡ tổ, nép vào gần tường thành Ngao Thương, mười lăm, mười sáu kỵ binh đang tả xung hữu đột giữa biển người mà chém giết loạn xạ, bất kỳ người ăn xin nào đứng cản đường đều bị những thanh kiếm sắc bén của đội kỵ binh chém chết, nhưng những người ăn xin thì quá nhiều, quá nhiều, trong chốc lát không thể giết hết được, bởi vậy, toán nhân mã kia di chuyển lên với tốc độ rất chậm, rất chậm.

Không ai khác, toán nhân mã đó chính là Trần Hy và những môn khách của hắn, nếu không phải môn khách Man Khâu Thần đủ tỉnh táo, sớm phát hiện mối nguy hiểm từ xa thì hắn và hai mươi mấy môn khách kia e rằng đã bị những cung đao thủ của phiến quân vây hãm giết chết rồi, nhưng dù vậy cũng đã có mười mấy môn khách bị tên của phiến quân bắn chết!

Giữa biển người điên đảo, có thể lờ mờ nhìn thấy bóng dáng của những tử sĩ Tiên Đăng, nhưng những tử sĩ Tiên Đăng cũng đã vấp phải sự cản trở của biển người, không ít tử sĩ Tiên Đăng đã phát hiện đội kỵ binh đang ở giữa biển người liền ra sức chen lên trước nhằm chặn đứng đội kỵ binh, nhưng nhất thời không thể chen lên trên được.

Xa xa, hai ngàn tướng sĩ kẻ mặc bào đỏ, người mặc giáp đen cũng đã như thủy triều tràn tới chém giết.

Gần đó, quân Hán đang thủ giữ ngoài thành Ngao Thương cũng đã bộc lộ nanh vuốt tà ác, dưới sự chỉ huy của một viên tướng nhỏ, chúng đang bất chấp tất cả chém giết tới chỗ những người dân chết đói ở phía trước, ngoài ra, còn có một viên tướng nhỏ khác lại đang dẫn mấy chục binh lính mặc giáp ra sức đánh giết vào trong biển người hỗn loạn hòng tiếp ứng cho Trần Hy và đám môn khách của hắn.

Những chuyện này nói ra thì dài dòng, kỳ thực cũng chỉ diễn ra trong chớp mắt.

Đội giáp binh của quân Hán rất nhanh đã tiếp cận và hỗ trợ cho Trần Hy và đám môn khách, chúng hợp thành một đội rồi men theo con đường lớn đi lên núi hướng thẳng cổng thành Ngao Thương mà tới, Hạng Trang nhìn rất rõ, kẻ cầm đầu chừng bốn mươi tuổi, tướng mạo đường đường, tuy lúc này hơi có vẻ nhếch nhác, nhưng trong cử chỉ vẫn toát ra phong thái kinh người, xem ra có lẽ chính là Trần Hy.

Nhưng lúc này, hơn năm trăm tử sĩ Tiên Đăng cũng đã xua tan biển người, chúng nhanh chóng tập hợp lại rồi đuổi theo sau quân Hán, một tên tướng nhỏ của quân Hán dẫn hơn năm mươi cựu binh quay lại chặn đánh, một trận sáp lá cà diễn ra, trong chốc lát hơn năm mươi cựu binh quân Hán đã bị tử sĩ Tiên Đăng giết sạch, rặt một lũ già yếu sao có thể là đối thủ của tử sĩ Tiên Đăng?

Nhưng nhờ khoảnh khắc ngắn ngủi đó mà quân Hán ở phía trước cuối cùng cũng đã thoát khỏi sự truy sát của tử sĩ Tiên Đăng.

Trần Hy đem theo hơn mười môn khách như cuồng phong ào tới cổng thành, không kịp xuống ngựa đã vội hét lớn: - Đóng cổng thành, mau mau đóng cổng thành, tất cả lên tường thành, chuẩn bị nghênh địch, chuẩn bị nghênh địch...

Theo sát hơn mười môn khách, năm mươi mấy giáp binh quân Hán cũng ùa lên.

Người cuối cùng chạy vào cổng thành là môn khách của Trần Hy - Vương Hoàng. Thằng oắt này vừa vào đến cổng thành liền quát tháo đám người Hạng Trang đang đứng ở hai bên trấn giữ cổng thành: - Còn ngơ ra đó làm gì? Đóng cổng thành, mau đóng cổng thành lại!

- Rõ! Hạng Trang đáp cái rụp, sau đó nhân lúc Vương Hoàng quay người liền đâm một đao vào giữa lưng gã.

Mũi đao sắc bén liền cắm phập vào giữa lưng Vương Hoàng, rồi chồi ra ở trước ngực gã, thân hình to lớn của Vương Hoàng loạng choạng, được vài bước thì bỗng dừng lại, khá khó khăn mới cúi được cái đầu nhìn xuống, chỉ thấy trên ngực mình tự nhiên mọc ra một lưỡi đao dài, vài giọt máu dính trên lưỡi đao lạnh lùng từ từ rớt xuống.

Gần như cùng lúc Hạng Trang ra tay, Công Tôn Toại và năm mươi mấy tử sĩ Tiên Đăng cũng đã như những con sói đói ăn ồ ạt chém tới những giáp binh quân Hán vừa mới đặt chân tới cổng thành, năm mươi giáp binh quân Hán bị giết không kịp trở tay, ít nhất có hơn bốn mươi cái đầu bị trúng côn từ phía sau rồi nhanh chóng gục xuống, mấy tên còn lại bị kiếm chém cho tả tơi!

Trong vòng không đầy mười lăm phút, Vương Hoàng và năm mươi giáp binh quân Hán đã bỏ xác tại chỗ!

Nhìn thấy cảnh tượng ghê người ấy, mười mấy cựu binh bị ép dồn sang hai bên cổng thành bỗng bỏ chạy tứ phía, vừa chạy vừa hoảng hốt hô hoán: - Không xong rồi, gian tế đã vào thành, gian tế chà trộn vào thành rồi...

Vừa mới xoay người xuống ngựa, đang chuẩn bị lên thành đốc chiến, nghe thấy tiếng hô hoán, Trần Hy liền quay đầu lại, đợi đến khi nhìn rõ tình hình trong cổng thành hai mắt liền tối sầm lại suýt nữa thì ngất xỉu! Hầu Thưởng đang đứng cạnh Trần Hy cũng kinh ngạc hai mắt trừng trừng, hắn không thể nào ngờ rằng, năm mươi thợ rèn mà hắn tự ý dẫn vào thành này lại là gian tế của phiến quân! Truyện được copy tại

Nhưng, Trần Hy tuy kinh ngạc nhưng không bị rối loạn, liền rút ra bội kiếm, quay đầu nhìn một lượt mười mấy môn khách, thét lớn: - Các vị nghĩa sĩ, thời điểm triển hiện dũng khí của các vị đã đến! Ai có thể giúp ta giành lại cổng thành, thưởng vạn tiền! Ai có thể giúp ta đánh lui phiến quân, giữ chắc Ngao Thương, thưởng mười vạn tiền!

Đúng là trọng thưởng chi hạ tất hữu dũng phu, Trần Hy vừa dứt lời, mười mấy môn khách liền đã mắt lộ hung quang, hò nhau kéo xuống cổng thành, ở trên thành số nhiều môn khách cũng đang chen nhau chạy xuống, thậm chí còn có mấy cựu binh tuổi đã cao cũng cầm kích hung hãn lao xuống, thật là không biết chữ chết viết như thế nào.

Trong cổng thành, Hạng Trang lặng lẽ thối lui, ngoài cổng thành, năm trăm tử sĩ Tiên Đăng tay cầm cung đã lên sẵn tên chen nhau mà tới, dưới núi Ngao Thương, hai ngàn võ binh hãm trận cũng đã như sóng biển ào tới, chỉ dựa vào ba ngàn cựu binh già yếu và mấy trăm mông khách của Trần Hy ở trong thành Ngao Thương lúc này là không thể ngàn cản được mũi quân tiên phong của quân Sở!

Đại cục đã định, Hạng Trang không còn cần phải lên trước làm gương để khích lệ sĩ khí của quân lính nữa.

Công Tôn Toại lại hoành đao mà lên, trừng mắt quát: - Đại Sở Tả Tư mã Công Tôn Toại ở đây, kẻ nào dám lên xin chết?

Một môn khách của Trần Hy không nói một lời, múa kiếm đâm tới Công Tôn Toại, Công Tôn Toại không né, không tránh, đột nhiên bước lên trước một bước chém ngang một đao, lưỡi đao vừa nặng vừa sắc xé không mà tới, tiếng gió nhức tai, nhanh như điện lưỡi đao nhắm vào tên môn khách kia mà chém tới, tên môn khách tái mét mặt mày toan thu thế tháo lui.

Công Tôn Toại cười bả lả, ngươi không dám dùng mạng đổi mạng, chưa chiến đã thua rồi!

Trong chớp mắt, đao thế chém ngang của Công Tôn Toại dừng lại đột ngột, rồi vẫn nhanh như điện đâm thẳng đến yết hầu của tên môn khách nọ.

Tên môn khách vẫn đang rút chân lui ra sau, căn bản không kịp né tránh, liền bị một đao của Công Tôn Toại đâm xuyên cổ họng. Cuối cùng tên môn khách thế đến hùng hổ cũng đã bị Công Tôn Toại đánh bại! Võ nghệ của tên môn khách đó có lẽ cũng rất khá, nhưng cái mà hắn học là kỹ thuật đánh nhau, hướng đến chiến thắng, còn cái mà Công Tôn Toại học là kỹ thuật đánh cược mạng sống, mục đích là giết người!

Nháy mắt, mười mấy mông khách chạy đầu tiên cũng đã tới, một mình Công Tôn Toại đương nhiên không thể ngăn chặn đám sát thủ đông như vậy, liền lùi ra sau vài bước đứng vào hàng ngũ tử sĩ, năm mươi tử sĩ Tiên Đăng sớm đã tổ chức thành đội hình chiến đấu gắn kết, xếp thành năm hàng, cứ mười người một hàng, sống chết thủ chắc cổng thành, môn khách của Trần Hy không tiếc mạng xông đến đánh chém, nhưng những tử sĩ Tiên Đăng vẫn sừng sững không chút dao động!

Chương 63: Kế sách của lão già

Dưới núi Ngao Sơn, mấy vạn dân đói vẫn còn đang hốt hoảng chạy ngược chạy xuôi.

May thay, giáp binh của " quân Hán " ập đến từ phía Tây không truy sát bọn họ, mà thuận thế đánh dồn lên cổng thành Ngao Thương, thế đến như ong vỡ tổ. Chỉ một lát sau, những giáp binh của quân Hán tay phải cầm đao, tay trái cầm khiên đã đứng rải khắp con đường lên núi và hai bên sườn dốc.

Cách đó mấy trăm bước, hai bóng người lặng lẽ leo lên một hòn núi nhỏ.

- Đông Bá, chuyện này là thế nào? - Một cô nương có khuôn mặt đẹp, phong tư yểu điệu đưa mắt nhìn xa xăm than thở, hỏi - Sao lại có quân Hán đến tấn công Ngao Thương vậy? Bọn họ làm vậy chẳng phải là tự mình đánh mình sao?

- Những kẻ công thành không phải là quân Hán. - Đông Bá lắc lắc đầu, đáp - Có lẽ là quân Sở!

- Quân Sở ư? - Cô nương xinh đẹp bỗng chững lại, đôi mắt có vẻ suy tư nói: Lẽ nào là Hạng Vũ?

- Hạng Vũ đã thua trận Cai Hạ và chết rồi. - Đông Bá lại lắc đầu, nói với giọng điệu không chắc chắn lắm - Đây có lẽ là tàn binh quân Sở ở Đãng quận, nhưng xem ra không giống lắm, lão nô cũng không dám khẳng định.

- Ừ. - Tiểu cô nương xinh đẹp lại khẽ thở dài, hỏi xa xăm - Xem tình hình, e rằng Ngao Thương không thể giữ được nữa rồi.

- Vâng. - Đông Bá gật gật đầu, trả lời một cách rất chắc chắn, - Ngao Thương thì chắc chắn không thể giữ được rồi, đám quân Sở công thành kia rõ ràng không phải là đội quân bình thường, đó chính xác là một đội quân tinh nhuệ! Cuộc chiến Thần Lộc năm xưa, lão nô từng có may mắn tận mắt nhìn thấy năm vạn tinh binh quân Sở của Hạng Vũ, quân Sở trước mặt tuy không phải là quân của Hạng Vũ nhưng cũng không khác gì nhiều! Bạn đang đọc chuyện tại

Tiểu cô nương xinh đẹp lại càng bi thương nói: - Chúng ta khó khăn lắm mới thuyết phục được Trần Hy đồng ý mở kho phát gạo, nấu cháo cứu tế bách tính nước Ngụy, nào ngờ mới phát gạo được một ngày, Ngao Thương lại bị quân Sở đánh chiếm mất, quân Sở thật quá tàn bạo, e rằng phen này bách tính nước Ngụy lại phải hứng chịu một trường hạo kiếp rồi!

- Vâng. - Đông Bá cũng cảm khái nói - Sinh vào thời loạn, thật là không may.

- Nhưng bách tính đã không bị cô độc... - Tiểu cô nương xinh đẹp dần bớt nét bi thương trên khuôn mặt, đột nhiên nói - Đông Bá, ta muốn đến doanh trại quân Sở, xin tha mạng cho bách tính nước Ngụy!

- Công chúa, điều đó thật không đáng! Đông Bá nghe vậy cả kinh.

Tiểu cô nương xinh đẹp lắc lắc đầu, thản nhiên nói: - Đông Bá, điều mà một nữ nhi yếu đuối như ta có thể làm cho bách tính nước Ngụy cũng chỉ có vậy thôi...

##########

Trong thành Ngao Thương, trận kịch chiến đang hồi quyết liệt.

Đại đội tử sĩ của tiểu đoàn Tiên Đăng cũng đã tới, năm mươi tử sĩ tử thủ ở cổng thành cũng bắt đầu phản công.

Dưới thế tấn công sắc bén vô song của tử sĩ Tiên Đăng, mấy trăm môn khách của Trần Hy đã tử thương quá nửa và cuối cùng đã bại trận, Trương Xuân mình nhuộm đỏ máu tiến tới trước mặt Trần Hy, thảm thiết nói: - Đại nhân, phiến quân mạnh quá không ngăn được, cổng thành đã không giữ được rồi!

Trần Hy vẫn lạnh lùng, cho dù Trương Xuân không nói thì Hắn cũng đã nhìn thấy, chỉ trong phút chốc một toán tử sĩ của phiến quân đã như thủy triều tràn qua cổng thành đánh vào trong thành Ngao Thương. Dù là đám môn khách mà hắn đã tiêu tốn gần hết tài sản để chiêu mộ hay ba ngàn cựu binh già yếu cũng đều không thể ngăn cản bước chân của tử sĩ quân phiến loạn!

Lúc này, Trần Hy gần như không dám tin vào mắt mình, một đội phiến quân lại có thể chiến đấu anh dũng với sức mạnh vô địch không thể ngăn cản như vậy, rốt cuộc bọn họ từ đâu chui ra?

Đây tuyệt đối không phải là dư đảng quân Sở ở Đãng Quận, tuyệt đối không phải!

Trần Hy nghiến răng chèo chẹo, gã không cam tâm tự kết thúc đời mình ở nơi này, gã nói: - Đi, lui về giữ Phong Hỏa Đài!

Tần Thủy Hoàng khi xây dựng thành Ngao Thương đã không cho xây Phong Hỏa Đài trên đỉnh Ngao Sơn, Phong Hỏa Đài được nhắc đến ở đây là do Trần Hy xây dựng sau khi nhậm chức Ngao Thương lệnh, đồng thời đã có giao ước với năm thành lân cận là Quảng Võ, Thành Cao, Huỳnh Dương, Kinh Ấp rằng nếu Ngao Sơn đốt lửa thì Lệnh trưởng năm thành phải đem toàn bộ binh mã hỏa tốc chi viện!

Khi Trần Hy dẫn hơn trăm môn khách rút lên tới Phong Hỏa Đài ở trên đỉnh núi thì ba ngàn cựu binh già yếu ở trong thành Ngao Thương đã bị tiêu giệt gần hết, toàn bộ Ngao Thương gần như đã bị phiến quân khống chế hoàn toàn.

Trần Hy thở dài rồi lệnh cho những môn khách đốt lửa lên, để cầu viện năm thành lân cận.

Tuy Trần Hy biết, dù có huy động cả lực lượng phòng thủ của năm thành Quảng Võ, Thành Cao, Huỳnh Dương, Kinh Ấp thì e rằng cũng không thể giành lại Ngao Thương, nhưng việc đã đến nước này gã đâu còn cách nào khác? Gã chỉ còn biết trông chờ vào kỳ tích sẽ xảy ra, mong sao viện quân năm thành nói trên sẽ có thể cầm cự với phiến quân cho đến khi Lữ đại nhân dẫn quân tới!

##############

Trong thành Ngao Thương, những doanh trại dựng lên lưng chừng núi, nha môn và hàng loạt những căn hầm cùng các kho lương thực lộ thiên, tất cả đều đã rơi vào tay quân Sở, những tử sĩ Tiên Đăng cũng đã nhanh chóng đánh phá cửa các căn hầm, chỉ thấy bên trong rặt một màu vàng suộm của hạt kê, từ xa đã có thể ngửi thấy mùi hương tỏa ra thơm ngát.

- Là hạt kê, mẹ kiếp toàn là kê cả, hahahaha!

- Mẹ nó chứ, phen này chúng ta không còn bị đói bụng nữa rồi, haha!

- Ông trời ơi, khắp vùng đồi núi bạt ngàn này toàn là những hầm ngầm và kho thóc, nhiều đến thế ư?

- Không biết là có bao nhiêu lương thực nhưng chắc chắn đủ cho năm ngàn người chúng ta ăn trong vài năm, hahaha.

Trong lúc hơn trăm tử sĩ Tiên Đăng đang cười nói giả lả, Công Tôn Toại đã bước tới, nét mặt lạnh lùng, vừa đi vừa mắng: - Đám nhãi nhép các ngươi, tụ tập ở đây nhao nhao cái gì chứ? Không nhìn thấy quân Hán ở trên đỉnh núi đã đốt lửa hiệu rồi sao? Mau lên đó phá cho ta, giết sạch quân Hán bên trong, không chừa một tên!

- Rõ! Hơn trăm tử sĩ Tiên Đăng răm rắp tuân lệnh rồi xoay người đi lên núi.

- " Khoan đã! " Đúng lúc này, một tiếng nói lớn từ phía dưới truyền tới, Công Tôn Toại và hơn trăm tử sĩ Tiên Đăng vội quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hạng Trang đang bước tới, hai bên và phía sau là cờ xí rờm rợp của các tướng Úy Liêu, Võ Thiệp, và Hoàn Sở, Quý Bố. Úy Liêu đi sau Hạng Trang, vừa đi vừa nói: - Công Tôn Toại, đừng có làm bừa!

- Hử? Công Tôn Toại nghe thấy vậy thì đầu óc bỗng mơ hồ khó hiểu.

Úy Liêu giải thích: - Tên Trần Hy kia là một cường hào của nước Ngụy, không những có nhiều môn khách mà còn rất có tiếng tăm ở nước Ngụy, nếu hôm nay chúng ta giết hắn, thì những cường hào khác của nước Ngụy sao dám kết giao với quân Sở ta nữa?

Công Tôn Toại vâng vâng dạ dạ nghe lời, dẫn đám tử sĩ Tiên Đăng lui xuống.

Ngay sau đó, Hạng Trang quay đầu dặn dò Kinh Thiên: - Kinh Thiên, lập tức phái người bao vây Phong Hỏa Đài, không cho những người ở bên trong xuống núi, nhưng cũng không được trêu chọc bọn chúng!

Tuy Úy Liêu đề nghị không giết Trần Hy nhưng Hạng Trang cũng không có ý định chiêu hàng kẻ tráo trở này.

- Rõ! - Kinh Thiên đáp lớn, rồi quay đầu lệnh cho hai quan tư mã đi cùng - Hai ngươi dẫn theo quân lính của mình lên vây chặt Phong Hỏa Đài trên đỉnh núi cho ta! Không có lệnh của ta, không ai được manh động tấn công, nếu có người ở bên trong chạy ra, cứ theo luật giết không cần hỏi, đi mau! Hai quan tư mã tuân lệnh rồi ngau lập tức dẫn quân lên đỉnh núi.

Lúc này Hạng Trang mới quay người lại nói với Công Tôn Toại và đám tử sĩ Tiên Đăng: - Tiểu đoàn Tiên Đăng có công đánh chiếm Ngao Thương, các tướng sĩ của tiểu đoàn bất luận tước vị cao hay thấp đều thăng một cấp! Năm mươi tử sĩ cùng Công Tôn Toại tử thủ ở cổng thành thăng hai cấp, những người hy sinh được ghi vào sử sách, sau này con cái sẽ được kế thừa tước vị của họ!

Nghe vậy, Công Tôn Toại và đám tử sĩ Tiên Đăng liền hò reo vang động cả núi rừng, những võ binh hãm trận ở xung quanh vây lại nhìn họ bằng ánh mắt đầy sự thán phục. Chế độ tước vị của quân Sở là học theo nhà Tần trước đây, cũng được chia làm hai mươi cấp gồm: Công sĩ, thượng tạo, trâm niễu, bất canh, đại phu... quan nội hầu, triệt hầu. Tước vị càng cao thì việc thăng cấp càng khó hơn.

Trong tiếng hò reo của tử sĩ Tiên Đăng, Hạng Trang từ trong đám đông văn sĩ lui ra sau rồi đi vào nha phòng.

Vào đến nha phòng, Vũ Thiệp nói: - Thượng tướng quân, Trần Hy đã đốt lửa Phong Hỏa, quân phòng thủ ở các thành xung quanh như Kinh Ấp, Tác Ấp, Thành Cao, Huỳnh Dương chắc sẽ vì vậy mà đến cứu viện, không đầy hai ngày nữa lực lượng phòng thủ ở Tam Châu, Dĩnh Châu, Trần Quận, Đãng Quận, Đông Quận cũng sẽ hay tin, chi bằng bây giơ chúng ta đốt sạch Ngao Thương, sau đó đánh về phía Đông tới Đại Lương?

Thật là người tính không bằng trời tính, không ai có thể ngờ Trần Hy lại cho xây Phong Hỏa Đài trên đỉnh Ngao Sơn!

Vốn dĩ quân Sở định bỏ qua số kê gạo của Ngao Thương để đổi lấy thanh danh nhưng một khi Phong Hỏa Đài đã đốt lửa, các quận huyện sẽ biết mà đến cứu viện. Khi đó dù là tinh binh của quân Ngụy đã binh Bành Việt điều động hết, chỉ còn lại mấy vạn cựu binh già yếu nhưng nếu có người cầm quân giỏi thì chưa biết chừng mấy vạn cựu binh già yếu ấy cũng có thể đối phó được với quân Sở, và như vậy sẽ không đạt được mục đích!

Càng nguy hiểm hơn, một khi Phong Hỏa Đài trên Ngao Sơn được đốt lửa, quân phòng thủ Đại Lương cũng sẽ nhanh chóng biết được tình hình!

Trên thực tế, trận tập kích Ngao Thương lần này thật sự là có chút may mắn, nếu không phải có nhiều sự trùng hợp cộng với ma xui quỷ khiến thì e là quân Sở không thể dễ dàng đắc thủ như vậy! Còn Đại Lương lại là quốc đô của Lương Quốc, việc phòng bị chắc chắn là rất chặt chẽ, nếu tin tức Ngao Thương thất thủ được truyền đến thì việc quân Sở muốn tập kích Đại Lương nhân lúc đối phương không đề phòng nhằm dễ dàng đắc thủ thật là chuyện hoang tưởng.

Nếu bây giờ đốt sạch Ngao Thương và kiên quyết đánh về phía Đông đến Đại Lương chưa biết chừng còn có thể nhân lúc tin tức còn chưa truyền tới mà bất ngờ tập kích hạ được Đông Lương, nếu do dự thì nhiều nhất là trong vòng hai ngày quân phòng thủ Đông Lương sẽ thông qua các đầu mối đưa tin mà biết được việc Ngao Thương đã thất thủ, tới lúc đó thì quân Sở chỉ có thể tấn công trực diện mà thôi.

Tuy Hạng Trang rất tin tưởng vào khả năng chiến đấu của quân Sở, nhưng dù sao thì Đại Lương cũng là quốc đô của Lương Quốc, đương nhiên là thành sẽ cao hào sẽ sâu, lực lượng phòng thủ có lẽ cũng không ít, nếu quân Sở đánh trực diện thì con số tử thương chắc chắn sẽ rất nhiều! Với vốn liếng hiện nay của Hạng Trang, liệu có thể chịu được mấy lần tiêu hao với quy mô lớn như vậy?

Hạng Trang nhất thời có chút chần chừ do dự bèn quay đầu lại nhìn Úy Liêu.

Sắc mặt Úy Liêu cũng nặng nề không kém, đứng trước những lựa chọn như thế này thật làm người ta rất khó xử, một bên là số kê gạo vô tận của Ngao Thương, một bên là quốc đô của Lương Quốc - Đại Lương, bên nào nặng? Bên nào nhẹ? Thật là khó mà nói cho được!

Đi lòng vòng trong đại sảnh, Úy Liêu vô tình nhìn thấy trên chiếc bàn đặt ở chính giữa đại sảnh có một chiếc quan ấn, ánh mắt bỗng trở nên sáng rực, vội tiến tới cầm lấy chiếc quan ấn, nhìn qua quả nhiên là quan ấn của Ngao Thương lệnh Trần Hy! Úy Liêu mừng rỡ, nói như gào lên: - Thượng tướng quân, già này có một kế, hơn năm mươi thành trì của nước Ngụy có thể truyền hịch mà hạ!

Chương 64: Truyền hịch hạ thành

- Sao? - Khuôn mặt Hạng Trang hơi chút biến sắc, nói - Tất cả hơn năm mươi thành trì của đất Ngụy lại có thể đều nhờ truyền hịch mà có thể đánh hạ được sao?!

- Lần này, rõ ràng là Hạng Trang đã không theo kịp được tư duy nhanh nhạy của lão già Úy Liêu. Vừa đây còn đang bàn thảo xem có nên phóng hỏa đốt sạch kê lương ở Ngao Thương không rồi sau đó Đông tiến tấn công Đại Lương thì trong chớp mắt lão già này lại nói, toàn bộ hơn năm mươi thành trì của nước Ngụy lại có thể chỉ dựa vào truyền hịch mà có thể đánh hạ, điều này có quá xa vời không?

Sắc mặt Vũ Thiệp thay đổi trông thấy, đầy hoài nghi nói: - Quân...quân...quân sư, không phải ngài đang nói giỡn đấy chứ?!

Các tướng còn lại Quý Bố, Ngu Tử Kỳ, Tiêu Khai, Cao Sơ, Kinh Thiên đều đưa mắt nhìn nhau, không ai dám tin, Hoàn Sở lấy tư cách là người lớn tuổi nhất không chút kiêng nể nói: - Quân sư, ngài không thể nói nhảm?

Cũng khó trách Vũ Thiệp và các tướng lại có phản ứng như vậy, bởi vì trên đất Ngụy quân Sở không có căn cơ nào đáng kể dù là năm xưa khi Hạng Vũ khởi binh chống Tần đã từng xây dựng một số thành trì trên đất Ngụy! Ngoài ra, nếu nói bách tính nước Ngụy không có thiện cảm với quân Hán thì đối với quân Sở lại là căm ghét đến tận xương tủy. Ấy vậy mà Úy Liêu lại nói có thể truyền hịch để bình định đất Ngụy, điều này sao có thể?

Trước sự hoài nghi của các tướng lĩnh cũng như ánh mắt như đang chờ đợi lời giải thích, Úy Liêu chỉ khẽ cười rồi đưa tay vuốt vuốt bộ râu dài được chăm chút rất cẩn thận của mình, một lúc sau mới ung dung nói: - Thượng tướng quân, ngài còn nhớ kế hoạc ban đầu của chúng ta là hành quân ngàn dặm tiến đánh Ngao Thương rồi đánh về phía Đông tới Đại Lương chứ?

- Đương nhiên là nhớ, chẳng phải là muốn ép vua nước Lương là Bành Việt phải về kinh để tự cứu mình sao?

- Tốt, vậy lão xin hỏi thượng tướng quân, việc đánh chiếm toàn bộ đất Ngụy có thể ép Bành Việt hồi kinh hay không?

- Cái đó còn phải nói sao? Nếu quân ta có thể đánh chiếm toàn bộ đất Ngụy thì Bành Việt e rằng chỉ còn nước tức tốc mà hồi kinh, khi đó ngay cả Lưu Bang cũng khó mà ngăn cản được ông ta! - Nói đến đây Hạng Trang ngừng lại rồi lại nói: - Nhưng vấn đề là ở chỗ, khắp nơi trên đất Ngụy đều do quân Lương hoặc quân Hán kiểm soát, làm thế nào mà truyền hịch để bình định đây? Bạn đang đọc chuyện tại

Vũ Thiệp cũng hoài nghi tột độ nói: - Tuy tinh binh đất Ngụy đã bị Bành Việt rút đi hết nhưng vẫn có thể gom được khoảng dăm ba vạn tàn binh già yếu, còn quân ta thì không quá năm ngàn, nếu hai bên đánh nhau tinh binh của ta tuy có thể một chọi mười nhưng nếu quân Lương dựa vào thành mà cố thủ thì e là quân ta cũng không thể làm gì được?

- Cái này cứ từ từ nghe lão phu nói đã. - Úy Liêu cười nói: - Trước hết nói về năm thành trì là Kinh Ấp, Sách Ấp, Quảng Vũ, Thành Cao, Huỳnh Dương, năm thành này là lá chắn của Ngao Thương, lại có thành cao hào sâu, nếu Thượng tướng quân cho quân đánh chiếm lần lượt từng thành một, thì không chỉ hao tốn thời gian và công sức mà còn có thể tử thương vô số, nhưng có được ấn tín của Trần Hy rồi thì đánh chiếm năm thành này thật dễ dư trở bàn tay!

- Dễ như trở bàn tay!? Các tướng Hoàn Sở, Quý Bố, Kinh Thiên, Cao Sơ, Tiêu Khai lại đưa mắt nhìn nhau.

Hạng Trang, Ngu Tử Kỳ sắc mặt không chút biến động, họ đã lờ mờ đoán ra suy nghĩ của Úy Liêu, chuyện này cũng cần có chút bài bản.

Kiếp trước Hạng Trang đã từng đọc " Tam Quốc Diễn Nghĩa ", thấy trong đó có đoạn như thế này, sau giành thắng lợi trong trận tập kích Nam Quận Gia Cát Lượng đã lấy binh phù ấn tín của Tào Nhân và dễ dàng điều động lực lượng phòng ngự của Kinh Châu, Tương Dương đi chỗ khác, sau đó cho Trương Phi, Quan Vũ, Triệu Vân tấn công và đánh chiếm được Kinh Châu và Tương Dương. Điều này tuy là câu chuyện hư cấu trong diễn nghĩa nhưng tác dụng của binh phù ấn tín thì không phải là hư cấu!

Quả nhiên, nói xong Úy Liêu liền lấy ra ấn đồng đặt lên mặt bàn, cười nói: - Trần Hy đã đốt lửa hiệu ở Ngao Sơn, là hộ thành của thành Ngao Thương, năm thành Kinh Ấp, Sách Ấp, Quảng Vũ, Thành Cao, Huỳnh Dương tất sẽ hay tin mà điều động lực lượng quân phòng thủ chạy đến cứu viện, khi đó việc phòng bị của năm thành đó chắc chắn sẽ bị sơ hổng, chỉ cần năm bức công hàm quân ta sẽ có thể một mạch đánh hạ năm thành này dễ như bỡn!

Hạng Trang nghe vậy thì mừng rỡ, vội nói lớn: - Hoàn Sở, Quý Bố, Tiêu Khai, Ngu Tử Kỳ, Cao Sơ nghe lệnh!

- Có mạt tướng! Năm tướng Hoàn Sở, Quý Bố, Tiêu Khai, Ngu Tử Kỳ, Cao Sơ đồng thanh lên tiếng tiến lên trước, xếp thành một hàng ngang.

Hạng Trang lại lệnh cho Vũ Thiệp khẩn trương soạn năm bức thư gấm, rồi kêu Úy Liêu đóng ấn niêm phong của Ngao Thương Lệnh, sau đó lần lượt giao cho năm người bọn Hoàn Sở. Úy Liêu dặn dò cẩn thận bọn Hoàn Sở men theo đường nhỏ mà tiến quân, đồng thời tăng cường lực lượng thám báo, tuyệt đối không được giáp mặt với viện binh của quân địch, lại lần lượt rỉ tai từng người, lúc đó năm người mới lĩnh mệnh rời đi.

Đợi cho năm người bọn Hoàn Sở đi khỏi, Hạng Trang lại nói: - Quân sư, ngài nói tiếp đi, truyền hịch bình định đất Ngụy như thế nào!

Úy Liêu gật đầu, nói tiếp: - Thượng tướng quân, sau khi năm tướng Hoàn Sở, Quý Bố... giả mạo đại quân của Long Thư, Phạm Tăng đánh chiếm được Kinh Ấp, Sách Ấp, Quảng Vũ, Thành Cao, Huỳnh Dương thì lực lượng phòng thủ năm quận Dĩnh Xuyên, Trần Quận, Đãng Quận, Đông Quận, Tam Xuyên chắc chắn sẽ vô cùng kinh sợ, cái này gọi là kế nghi binh!

- Hay cho kế nghi binh! - Hạng Trang vỗ tay khen nói - Cứ như vậy thì chừng nào lực lượng phòng thủ các quận trên còn chưa làm rõ thực hư của quân ta thì tuyệt đối không dám tùy tiện tiến đến tấn công rồi!

Úy Liêu gật đầu, lại nói: - Mà quân của Lưu Bang và các lộ chư hầu còn đang ở rất xa ngoài sông Hoài Tứ, chí ít trong vòng nửa tháng không thể về tới đất Ngụy, như vậy quân ta ít nhất có được nửa tháng, thượng tướng quân, trong nửa tháng đó chúng ta có thể làm được rất nhiều việc! Việc truyền hịch bình định đất Ngụy thì có gì đáng nói chứ?

Bình tĩnh như Hạng Trang lúc này cũng đã nhận thấy tim mình đang đập thình thịch!

Vũ Thiệp không nhịn được cắt ngang lời Úy Liêu, nói: - Nhưng vấn đề là các quận trên đất Ngụy cũng có thể tăng cường phòng bị?

- Dù có tăng cường phòng bị thế nào cũng vô ích! - Úy Liêu nói, - Tôn Tử nói, thuật dụng binh dùng mưu mới là thượng sách, sau đó đến ngoại giao, tiếp theo là dùng đến quân lính và cuối cùng là hạ sách công thành, do vậy nếu đem quân đánh chiếm từng thành trì một của đất Ngụy chỉ là hạ sách! Một là, thời gian không cho phép, hai là quân số của ta ít, không thể trụ được những trận chiến kiểu bên nào nhiều quân bên ấy thắng được.

- Quân sư! - Kinh Thiên vội nói, - ngài đừng úp mở nữa, rốt cuộc là đánh như thế nào?

- Đã nói, đã nói, haha. - Úy Liêu khoát tay cười nói - Bành Việt thống trị đất Ngụy mới được vài năm, căn cơ còn ít, trong khi đó tất cả cường hào, thế tộc và dân đen đất Ngụy vẫn hướng về nước Ngụy xưa, lúc này nếu có thể có hậu duệ của Ngụy Vương đứng ra kêu gọi, lại thêm có được Đại Sở và lương kê ở thành Ngao Thương làm hậu thuẫn thì cường hào, thế tộc và dân đen đất Ngụy sẽ như mây mà quy tụ lại!

- Hậu duệ của Ngụy Vương? - Vũ Thiệp ngạc nhiên nói, - Cả nhà Ngụy Báo đã bị giết, nhà Ngụy Cữu thì..., nước Ngụy còn có Vương duệ sao?

Chỉ thấy Hạng Trang vui mừng đắc chí, nói là hậu duệ Ngụy Vương nhưng không nhất thiết phải là hậu duệ của Ngụy Cữu hay Ngụy Báo, mà có thể là người đi đường này hoặc là người đi đường khác, thậm chí cũng có thể là Trần Hy, kẻ đang bị vây khốn trên đỉnh Ngao Sơn. Chỉ cần anh nói giống và người khác tin như thế thì người đó là hậu duệ của Ngụy Vương!

Còn về tầng lớp hào cường thế tộc trên đất Ngụy, tuy một bộ phận đã quy thuận đi theo Bành Việt đến Hoài Tứ, nhưng số buồn chán thất chí cũng không ít, những người không được Bành Việt chia sẻ lợi ích đó có sự ăn rơ rất cao, một khi có người đứng ra cầm đầu, bọn họ chắc chắn sẽ răm rắp làm theo mà tiến hành khởi nghĩa vũ trang.

Thử hỏi, trong lịch sử có cuộc tạo phản nào mà không có sự tham gia của cường hào thế tộc?

Cho dù là đám quê mùa như Trần Thắng, Ngô Quảng cũng có một lượng lớn cường hào thế tộc quy thuận dưới trướng, huống hồ là Vương duệ chân chính của Ngụy quốc đứng ra khởi binh?

Bởi vậy, chỉ cần có người mang danh hậu duệ Ngụy Vương đứng ra khởi binh thì dù thân phận của người đó là thật hay giả, số cường hào thế tộc trên đất Ngụy đến đầu quân chắc chắn không ít.

Nếu hậu duệ Ngụy Vương đó có thêm sự hỗ trợ của Đại Sở thì số cường hào thế tộc trên đất Ngụy đến đầu quân sẽ càng nhiều hơn.

Và nếu hậu duệ Ngụy Vương đó có thể đem số kê lương ở Ngao Thương viện trợ cho bách tích đất Ngụy thì có lẽ không chỉ có mình tầng lớp cường hào thế tộc đất Ngụy quy thuận mà có khi là toàn bộ bách tính đất Ngụy sẽ răm rắp đi theo!

Nếu như vậy, khắp đất Ngụy chẳng phải là sẽ trở thành thế Phong Hỏa Liệu Nguyên (khắp đồng lửa cháy - ND) sao?

Và nếu như vậy, các thành trì Trần Quận, Đãng Quận, Đông Quận, Dĩnh Xuyên, Tam Xuyên trước đây vốn thuộc nước Ngụy căn bản sẽ không cần phải đưa quân đến đánh nữa, những cường hào thế tộc răm rắp một lòng kia tuyệt đối sẽ không mềm lòng nương tay, bọn họ chắc chắn sẽ kích động bách tính giết chết các Huyện trưởng, Huyện lệnh, thậm chí là Quận thủ, sau đó dâng thành đầu hàng!

Nghĩ đến đây, Hạng Trang không kìm được nữa liền vỗ bàn khen: - Quân sư, tính toán hay lắm!

Úy Liêu mỉm cười, nói: - Thượng tướng quân, để nâng cao khả năng uy hiếp đối với quân phòng ngự trên đất Ngụy và cải thiện thanh danh của Đại Sở trên đất Ngụy một cách tốt nhất, đừng ngại đem quân đóng giả làm Tiên Vương, lấy danh nghĩa của Tiên Vương mà hù dọa viện quân các thành phải rút lui, sau đó mở kho Ngao Thương đem số kê lương phát hết cho bách tính Ngụy, thì bách tính Ngụy tất sẽ vứt bỏ hiềm khích trước kia mà ca tụng Tiên Vương nhân nghĩa!

Vũ Thiệp, Kinh Thiên lại một lần nữa biến sắc, thầm nghĩ không biết quân sư đang muốn làm gì? Cho người đóng giả Tiên Vương ư?

Hạng Trang thì không hề có chút hờn giận, chỉ chau mày nói: - Nhưng đi đâu tìm người đó bây giờ?

Úy Liêu chỉ vào Công Tôn Toại lúc này đang đứng trang nghiêm ở ngoài cửa, nói: - Thượng tướng quân, Công Tôn Toại thì thế nào?

- Công Tôn Toại? Hạng Trang bỗng quay đầu, chỉ thấy Công Tôn Toại đang ôm đao đứng ngoài cửa, thân cao tám thước, thân thể cường tráng, diện mạo cũng cực kỳ oai hùng, trước giờ Hạng Trang quả thật không để ý, bây giờ nhìn nhận tỉ mỉ mới phát hiện Công Tôn Toại có vài phần giống Hạng Vũ, chỉ có thiếu bộ râu dài cứng cáp!

Úy Liêu nghĩ ngợi rồi nói tiếp: - Thượng tướng quân, về việc hậu duệ của Ngụy Vương, vẫn nên phái người đi tìm, tốt nhất là tìm được dòng dõi Vương thất cố Ngụy, xa bao nhiêu đời không thành vấn đề, đương nhiên, nếu thật sự không tìm được thì tìm đại một người cũng được, dù gì thì chuyện này cường hào thế tộc đất Ngụy cũng đã có tính toán trước.

Hạng Trang gật gật đầu, liền dặn dò Kinh Thiên: - Kinh Thiên, việc này giao cho ngươi vậy!

- Rõ! Kinh Thiên đáp cái rập, lĩnh mệnh bước ra.

Hạng Trang lại nói với Vũ Thiệp: - Vũ Thiệp tiên sinh, phiền ngài lấy danh nghĩa Tiên Vương và Ngụy Vương thảo một bảng cáo thị, nói là Đại Ngụy đã phục quốc, Đại Sở Bá Vương và Ngụy Vương sẽ mở kho Ngao Thương, lấy kê lương trong kho cứu tế dân đói, rồi hãy tìm thêm người chép thành nhiều bản, trong vòng ba ngày phải dán khắp các quận huyện!

- Rõ! Vũ Thiệp vái chào, lĩnh mệnh bước đi.

Hạng Trang lại ngẩng đầu nói lớn: - Công Tôn Toại, ông vào đây!

Công Tôn Toại đáp lời bước vào, chắp tay nói: - Thượng tướng quân có gì căn dặn ạ?

Hạng Trang nhìn cái cằm trơn nhẵn của Công Tôn Toại, bỗng nhiên nói: - Đi, mau phái người đi lấy ít tóc về đây, để quân sư giúp ông làm bộ râu giả!

Chương 65: Hạ liền năm thành

Huỳnh Dương Huyện úy Tư Mã Nặc mặc giáp kín người đang tuần thị hoạt động phòng ngự trên thành.

Hai giờ trước, trên núi Ngao Sơn bỗng bốc lên cột khói hiệu, theo thỏa thuận của Ngao Thương lệnh với năm thành, hễ thấy có khói hiệu thì nhất định là đã bị tấn công, khi đó năm thành Kinh Ấp, Sách Ấp, Quảng Vũ, Thành Cao, Huỳnh Dương phải cấp tốc chi viện, do vậy Huỳnh Dương lệnh không dám chậm trễ, lập tức tập hợp hơn ngàn cựu binh già yếu vội vàng chạy tới Ngao Thương.

Vốn dĩ quân phòng ngự của thành Huỳnh Dương không nhiều, nay Huỳnh Dương lệnh lại phái hơn ngàn người đi, khiến trong thành chỉ còn lại hơn năm trăm người. Tư Mã Nặc hạ lệnh đóng cổng thành, giới nghiêm không cho bất kỳ ai ra đường, không được tụ tập gây náo động, lại lùa hết những nông dân khỏe mạnh lên tường thành tăng cường phòng bị. Nhưng dù vậy Tư Mã Nặc vẫn cảm thấy bất an, hắn muốn tự mình lên thành đi thị sát việc phòng bị.

Trong lần thứ tư Tư Mã Nặc thị sát đến cửa Bắc, thấy trên con đường lớn ngoài thành bỗng xuất hiện một toán bốn năm trăm quân Hán đi tới.

Tư Mã Nặc vội lệnh cho quân lính gấp rút chuẩn bị cung tên, sau đó núp sau lỗ châu mai vươn người ra thét lớn: - Đứng lại, các ngươi từ đâu tới? Lại còn mang theo thư ấn?

Dưới thành, kẻ cầm đầu của quân Hán hét lớn, giơ bức thư gấm trong tay lên nói: - Phụng Trần Hy đại nhân lệnh cho chúng ta đến để giúp Huỳnh Dương lệnh trấn thủ thành trì, thư ấn của Ngao Thương lệnh ở đây, còn không mau xuống kiểm tra!

- Các ngươi là từ Ngao Thương tới? - Tư Mã Nặc cau mày hỏi, - Trên đường không gặp đại nhân nhà ta sao?

- Nhảm nhí! - Viên tướng quân Hán kia hết kiên nhẫn nói, - Ta đi theo đường nhỏ tới đây, không có gặp!

- Huỳnh Dương lệnh đã dẫn quân đến chi viện cho Ngao Thương rồi! - Tư Mã Nặc cười nói, - Không phải Ngao Thương bị tấn công sao? Các ngươi sao không ở lại Ngao Thương thủ thành mà còn đến Huỳnh Dương làm chi?

- Ngao Thương vốn không bị tấn công! - viên tướng quân Hán ở ngoài thành thản nhiên nói, - Lửa hiệu ở trên núi Ngao Sơn là do gian tế quân địch nhân lúc quân ta không phòng bị đã đốt lên, Trần Hy đại nhân lo rằng đấy là kế điệu hổ ly sơn của quân giặc nên mới lệnh cho bổn tướng dẫn quân hỏa tốc tới Huỳnh Dương giúp trấn giữ thành trì, tên trọc kia, ta đã nói nhiều như thế, ngươi còn không mau cho người xuống kiểm tra thư ấn?

Tư Mã Nặc vẫn nghi ngờ, liền nói: - Hay là ngươi dùng tên bắn thư ấn lên thành đi.

- Nói láo! Viên tướng quân Hán giận tím mặt, nói: - Muốn kiểm tra thì cho người xuống, không muốn thì thôi, ta sẽ dẫn quân về Ngao Thương, Huỳnh Dương nếu có gì sơ xuất sẽ hỏi tội ngươi! Lời đanh thép nói xong, viên tướng quân Hán kia quả nhiên quay đầu ngựa, xem ra là muốn đem quân về Ngao Thương thật.

Tư Mã Nặc nghe nói như vậy thì mặt bỗng biến sắc trông thấy, vạn nhất nếu lửa hiệu trên núi Ngao Sơn đúng là do gian tế quân giặc đốt lên, mà nếu đúng là quân giặc dùng kế điệu hổ ly sơn thì rất có thể Huỳnh Dương sẽ là mục tiêu tấn công số một của chúng! Dù sao thì so với các thành Quảng Vũ, Thành Cao, Kinh Ấp, Sách Ấp thì Huỳnh Dương mới đúng là huyện ấp thực sự, màu mỡ rõ ràng là nhiều hơn.

Hơn nữa, Tư Mã Nặc cũng biết ở giao giới giữa Đãng Quận và quận Tam Xuyên quả thực là có một toán giặc lớn đang hoạt động, nghe nói còn là tàn dư của Hạng Sở, vạn nhất bọn tàn dư Hạng Sở đến xâm phạm biên giới thật thì chỉ dựa vào năm trăm cựu binh già yếu trong thành chưa chắc đã giữ được thành. Nghĩ vậy, Tư Mã Nặc vội nói: - Ây, tướng quân khoan đã, để hạ quan cho người xuống ngay!

Viên tướng quân Hán miễn cưỡng ghìm cương ngựa quay đầu lại, nói: - Vậy thì mau lên!

- Được rồi, được rồi, xin tướng quân đợi chút, ta cho người xuống ngay. Tư Mã Nặc vừa nói vừa khẩn trương cho người dùng giỏ đưa viên tiểu sứ giả xuống dưới thành. Viên tiểu sứ giả tuy trong lòng sợ hãi nhưng lại khi đã xuống thành thì chỉ có thể vờ như dũng cảm đi qua con kênh trấn thành, rồi lấy thư gấm từ trong tay vị tướng quân Hán ra xem, quả nhiên là thư ấn của Ngao Thương lệnh, không phải là giả.

Ngay lập tức viên tiểu sứ giả quay đầu lại hô lớn: - Đại nhân, đúng là thư ấn của Ngao Thương lệnh!

Bấy giờ Tư Mã Nặc mới yên tâm, nói: - Mau, mau lên, mau thả cầu treo xuống, mở cổng thành ra!

Chốc lát chiếc cầu treo đã được hạ xuống, cánh cổng thành nặng nề cũng được từ từ mở ra, viên tướng quân Hán dẫn hơn trăm quân từ từ tiến vào thành, đợi đến khi đi qua cổng thành viên tướng quân Hán kia mới lộ nụ cười gian xảo, Tư Mã Nặc đang xuống thành nghênh đón vừa hay thấy viên tướng quân Hán nhe răng cười thì không khỏi ngây người ra.

Ngay sau đó, viên tướng quân Hán kia đột nhiên ngửa cổ lên trời cười lớn: - Hahahah, diệu kế của quân sư quả nhiên lợi hại!

Dứt lời, viên tướng quân hán kia liền nói khô khốc: - Nhớ thành Huỳnh Dương này, năm xưa ta dẫn mấy vạn tinh binh, tấn công ào ạt mấy tháng ròng cũng không vào được cửa, chưa từng nghĩ rằng hôm nay lại có thể dễ dàng đoạt được như vậy!

Tư Mã Nặc cả kinh nói: - Ngươi không phải là tướng giữ thành Ngao Thương? Ngươi... ngươi... ngươi, ngươi là ai?

Viên tướng quân Hán kia lại nhăn răng cười nói: - Lão là Đại Sở Thượng tướng quân Long Thư, xuống gặp Diêm Vương đừng có báo sai tên!

Nói xong, viên tướng quân Hán liền vung đao chém xuống, đầu của Tư Mã Nặc liền bay lên trong không trung, cho đến giờ phút ấy trên khuôn mặt của Tư Mã Nặc vẫn đầy vẻ không tin vào chuyện đang diễn ra. Đại Sở Thượng tướng quân Long Thư? Việc này không thể nào, Long Thư chẳng phải đã bị Tề Vương giết chết bên sông Duy sao? Làm sao hắn có thể sống lại chứ? Lẽ nào... Long Thư chưa chết!?

Chỉ tiếc là Tư Mã Nặc vĩnh viễn không thể biết được đáp án.

Viên tướng quân Hán kia đương nhiên không thể là Long Thả, mà là Đại tướng quân tiên phong Hoàn Sở.

Sau khi Hoàn Sở một đao chém chết Tư Mã Nặc liền giơ đao lên thét lớn: - Đại Sở Thượng tướng quân Long Thả, phụng mệnh Bá Vương dẫn năm vạn đại quân đến đánh chiếm Huỳnh Dương, các ngươi còn không mau đầu hàng?

Tức thì những cựu binh già yếu của quân Hán khắp trên dưới thành bỗng tan tác như ong vỡ tổ, kẻ thì quỳ xuống xin hàng, đa số lại quay người bỏ chạy.

Hoàn Sở cũng không cho quân vây giết mà phái một bộ phận trấn giữ Huỳnh Dương thành, đồng thời nghiêm khắc trấn an thành nội.

Gần như cùng với lúc Hoàn Sở đánh chiếm được Huỳnh Dương, Quý Bố, Tiêu Khai cũng đã dẫn năm trăm khinh binh men theo đường nhỏ đến được Quảng Vũ, Sách Ấp, lúc này chuyện xảy ra biến cố ở thành Ngao Thương vẫn chưa kịp truyền ra, dựa vào thư tín có dấu ấn của Ngao Thương lệnh, Quý Bố và Tiêu Khai cũng đã không tốn chút sức lực dễ dàng lừa mở được cổng thành.

Gần hai tiếng sau, Cao Sơ, Ngu Tử Kỳ cũng dễ dàng chiếm được Thành Cao và Kinh Ấp ở xa hơn chút.

Đến lúc này, toàn bộ năm hộ thành xung quanh Ngao Thương đã bị quân Sở chiếm hạ, đồng thời một tin tức vô cùng đáng sợ cũng đã nhanh chóng lan truyền khắp đất Ngụy: - Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ dẫn năm mươi vạn quân tiến công vào đất Ngụy, năm tướng trong đó có đại tướng Long Thư, Phạm Tăng cũng đã chia nhau dẫn năm vạn tinh binh tấn công Huỳnh Dương, Quảng Vũ, Thành Cao, Kinh Ấp, Sách Ấp!

#######################

Trong thành Ngao Thương, Hạng Trang đang cùng Úy Liêu thị sát các hầm ngầm.

Hai người đi ra từ hầm ngầm chứa đầy thóc gạo, ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy khắp núi đồi bạt ngàn nào là thóc lúa, tựa như một kho thóc lộ thiên vậy, nhưng ở trong các hầm ngầm ở trong lòng đất còn cất giấu nhiều hơn, đâu chỉ có sự nguy nga? Hạng Trang không cầm được cũng có chút cảm khái, chỉ với quy mô rộng lớn của Ngao Thương và số kê thóc vô tận cất giấu trong kho cũng đủ để tưởng tượng đế quốc Tần năm xưa hùng mạnh thế nào!

Nhưng một đế quốc mạnh như vậy mà chỉ ba năm ngắn ngủi sau khi Tần Thủy Hoàng chết đã bị diệt vong thật khiến người ta không khỏi tiếc thay!

Suy xét kỹ lưỡng thì sau khi Tần Thủy Hoàng nhất thống thiên hạ, trong vòng mười năm đã làm được ba chuyện lớn lưu danh sử xanh nhưng cũng đã phạm phải một sai lầm chí mạng, ông ta đã xây dựng một hệ thống pháp luật đồ sộ và hiệu quả nhưng lại phạm một sai lầm lớn là đã quên không quy định chế độ tuyển chọn hoàng đế mới, kết quả là đã gây ra bi kịch đế quốc Tần bị chia rẽ rồi tự diệt vong!

Đứng đằng sau Hạng Trang Úy Liêu cũng có chút cảm khái như vậy, nhìn kho lương thực mênh mông đại địa trước mắt, ông cũng không kìm nổi cảm xúc của mình hồi tưởng lại tình cảnh năm xưa bạch y nhập Tần.

Ngày đó, Úy Liêu hào hoa phong nhã, Thủy Hoàng đế Doanh Chính cũng vừa mới đôi mươi, thần thái hùng anh, quân thần hai người đã thức trắng bốn đêm không ngủ, đốt đuốc bàn đại kế tiêu diệt sáu nước Quan Đông, lại từng ngồi cùng xe thăm thú hơn trăm huyện của sáu quận nước Tần, để khảo sát tường tận quốc lực và quân lực của Tần quốc, chưa từng thua kém Hiếu Công Vệ Ưởng!

Trong lúc hai người Hạng Trang và Úy Liêu đang bồi hồi cảm khái, phía sau bỗng có tiếng bước chân gấp gáp.

Quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Tần Ngư đang vội vàng chạy tới, gã hổn hển nói: - Thượng tướng quân, có khách đến thăm.

Hạng Trang gật đầu rồi nhìn về Úy Liêu nói: - Quân sư, Ngao Thương rộng quá, đi thị sát từ đầu đến cuối không biết khi nào mới hết, hay là giao cho Kinh Thiên vậy, chúng ta về trước.

Úy Liêu không có lý do nào để từ chối liền cùng Hạng Trang trở về Ngao Thương nha phòng.

Vừa mới bước vào đại sảnh của nha phòng, Hạng Trang đã thấy một bóng người phong tư yểu điệu, vóc dáng yêu kiều.

Tiểu cô nương đó nghe thấy tiếng bước chân cũng quay đầu lại nhìn, Hạng Trang sau khi nhìn rõ dung mạo của cô nương thì nhất thời thẫn người, thì ra tiểu cô nương kia là người con gái đẹp hồi sáng nói về Trần Hy sau lưng ông ta.

- Là ông? Cô nương xinh đẹp nhìn kỹ Hạng Trang, bất giác cũng có chút bất ngờ.

Người đàn ông trung niên kia chốc lát đã đề cao cảnh giác, liền tuốt kiếm chắn trước mặt tiểu cô nương xinh đẹp. Tiểu cô nương xinh đẹp này và gã đàn ông trung niên kia đương nhiên là công chúa của nước Ngụy xưa Ngụy Vô Ương và hộ vệ của nàng Đông Bá rồi.

Thấy Đông Bá tuốt kiếm, Tần Cơ cũng ngay lập tức tuốt kiếm chắn trước mặt Hạng Trang.

Hơn mười cận vệ canh gác ở ngoài đại sảnh nha phòng cũng thi nhau rút kiếm rồi hò hét xông vào bên trong, chốc lát đã vây kín Ngụy Vô Ương và Đông Bá.

Nhìn thấy hai bên kiếm đã tuốt khỏi vỏ, Ngụy Vô Anh không khỏi thở dài buồn chán, nói: - Đông Bá, mau thu kiếm lại.

Đông Bá bất đắc dĩ chỉ biết thu kiếm tra vào vỏ rồi lui ra sau vài bước. Lúc này Ngụy Vô Anh mới bước lên nhẹ nhàng chắp tay thi lễ với Hạng Trang, nói: - Tiểu nữ Ngụy Duyệt, tự Vô Ương, ra mắt tướng quân.

Hạng Trang thản nhiên đáp lễ, nói: - Đại Sở Thượng tướng quân, Hạng Cơ, tự Trang.

Tiếng nói vừa dứt, Hạng Trang chợt cảm giác thấy có người đứng sau kéo áo giáp của mình, lấy làm lạ quay đầu lại nhìn thì chỉ thấy Úy Liêu đang liên tục đưa mắt ra hiệu với ông ta, đồng thời còn nói nhỏ: - Thượng tướng quân, cứ tiếp tục như vậy.

Hạng Trang bị lão già này làm cho mu mê, liền cáo tội với Ngụy Duyệt Vô Ương rồi cùng Úy Liêu đi vào sảnh lệch.

Vừa bước vào sảnh lệch, Úy Liêu liền hưng phấn lạ thường nói: - Thượng tướng quân, trong sách nói về lễ nghĩa có viêt: Trai hai mươi lập tự, gái mười lăm cũng là, cô nương này có tên, có họ lại có cả tự nữa, đủ thấy xuất thân cao quý! Quan trọng hơn là, cô ta đã mang họ Ngụy lại còn có vệ sĩ đi theo bảo vệ! Thượng tướng quân, thân phận người con gái này thật là vô cùng cao quý!

- Vậy sao? - Hạng Trang chợt hiểu ra - Ý tiên sinh là, cô ta là công chúa của cố Ngụy?

Úy Liêu nói: - Nếu không phải là công chúa của cố Ngụy thì cũng là hậu duệ của Vương thất!

- Haha, cái này đúng là đi mòn giày sắt tìm không ra, cưỡi ngựa xem hoa lại được vàng! Chúng ta đang tìm hậu duệ Vương thất của cố Ngụy thì cô ta lại tự mình tìm đến cửa! Nói đến đây Hạng Trang ngừng lại, như chợt nghĩ ra điều gì, ông ta cau nhăn mày nói: - Nhưng, quân sư, tiểu cô nương này là con gái, có thể hiệu lệnh được hào cường thế tộc đất Ngụy không?

Úy Liêu xoa xoa tay, cười nói: - Thượng tướng quân người thật là hồ đồ, một thân con gái đương nhiên không thể hiệu lệnh cường hào đất Ngụy rồi, nhưng Thượng tướng quân là đàn ông, là Thượng tướng quân của Đại Sở, lại là hào kiệt hiếm có ở đời! Nếu ngài có thể trở thành rể của Vương thất cố Ngụy, chẳng phải là có thể danh chính ngôn thuận ra mặt hiệu lệnh cường hào đất Ngụy sao?

- Ý tiên sinh là ta sẽ lấy vị tiểu cô nương kia? Mắt Hạng Trang thoáng lộ tinh quang.

- Sao, Thượng tướng quân còn không muốn? Úy Liêu vuốt vuốt bộ râu dài, cười cười nói. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Haha. - Hạng Trang xoa xoa tay, bỗng ngửa cổ cười lớn nói: - Hahaha... Hay! Cứ làm như vậy đi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau