SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 566 - Chương 567

Chương 571: Chế độ niên hạn Hoàng đế và chế độ tuyển chọn Thái tử

- Phụ hoàng.

Hạng Chính lắp bắp nói:

- Việc này không phù hợp với chế độ xưa nay?

Hạng Trang nhẹ nhàng vuốt cằm, nói:

- Đúng vậy, từ xưa đến nay chế độ kế thừa của tộc Hoa Hạ đều là cha chết con kế thừa, huynh chết đệ kế thừa, nhưng loại chế độ này tốt lắm sao? Phụ hoàng không cho là vậy?

Hạng Chính há miệng định nói nhưng lại thôi, dù hắn có tâm phản bác nhưng lại không dám.

Hạng Trang thở dài, sâu xa nói:

- Chính nhi, vi phụ giao giang sơn xã tắc cho con thì tuyệt đối sẽ không lật lọng phế bỏ con, con có chuyện gì cứ nói thẳng, vi phụ tuyệt đối sẽ không trách tội con, chỉ cần con nói đúng, vi phụ sẽ thay đổi chủ ý chứ có ngại gì? Hôm nay ta và con cùng bàn luận mở rộng, được chứ?

- Vâng!

Hạng Chính vái chào thật sâu, cung kính nói:

- Nhi thần xin nghe theo dạy bảo của phụ hoàng.

Hạng Trang cười khổ, lại nói:

- Vậy vi phụ nói trước, về vì sao chế độ"phụ tử tử kế, huynh chung đệ kịp" không tốt? Cái gọi là cha chết con kế thừa, chính là đợi sau khi Hoàng đế già chết đi thì con mới có thể kế vị, nếu lão hoàng đế không chết, chẳng phải ông ta sống đến một trăm tuổi, thì chỉ cần ông ta không chủ động thoái vị, con ông ta cũng đành phải ngoan ngoãn chờ đợi.

Nhưng tinh lực con người có hạn, càng lớn tuổi càng khó tránh khỏi tinh lực không đủ dễ nảy sinh việc ỷ lại người khác, lại càng nghiêng về thiên tính, dễ dàng xuất hiện ảnh hưởng đến chính trị.

Vỗ vỗ bả vai Hạng Chính, Hạng Trang bùi ngùi nói:

- Chính nhi, cũng không phải tất cả mọi người đều giống như cha hoàng con là có thể thản nhiên buông bỏ quyền lực như vậy.

Lời nói này của Hạng Trang xuất phát từ đáy lòng, những ví dụ như vậy trong lịch sử nhiều không kể xiết.

Hán Vũ Đế, Đường Minh Hoàng cũng có thể được coi là những minh quân hùng tài đại lược. Nhưng những năm bọn họ sáu mươi tuổi, thể lực, tinh lực rõ ràng là không bằng lúc mới kế vị, nhưng lại như ngựa cũ nhớ chuồng không chịu buông bỏ, kết quả là tuổi già gây loạn triều chính, loạn họa đến ngay cả Thái Tử, hoàng hậu giết uổng mấy chục vạn người, loạn an sử trực tiếp làm cho đế quốc Đại đường đi đến diệt vong.

Tuy nhiên những điều này lại không thể nói cho Hạng Chính nghe, cũng may Hạng Trang cũng đã có chuẩn bị, lập tức lật ra sử sách nói:

- Chính nhi, Tần Chiêu Tương Vương cũng được coi là một nhân vật hùng tài đại lược, nhưng khi ông ta tuổi già lại tạo nên một sai lầm lớn, ông ta nghe những tin phỉ báng mà đã triệu hồi Tướng Bạch Khởi về nước, kết quả gây nên Nhưỡng Thành đại bại, từ đó về sau thẹn quá hóa giận giết chết Bạch Khởi, tự hủy trường thành!

(Tần Chiêu Tương vương (秦昭襄王) hay Tần Chiêu vương (秦昭王) (324 TCN–251 TCN) là vị vua thứ 33 của nước Tần thời Chiến Quốc, trị vì từ 306 TCN- 250 TCN. Ông là con trai của Tần Huệ Văn vương và là em của Tần Vũ vương.)

Tề Hoàn Công, đứng đầu Xuân Thu Ngũ Bá, cũng hùng tài đại lược, nhưng lúc tuổi già ù tai hoa mắt, trọng dụng nịnh thần, tiểu nhân giảo quyệt, đến nỗi trong nước bị xây tường bao phủ, ngay cả ông ta cũng bị chết đói trong nội loạn.

Hạng Trang nắm chặt tay, lại nói tiếp:

- Còn có Ngụy Huệ Vương, hơn tám mươi tuổi mà vẫn còn không muốn buông bỏ quyền vị, đến nỗi nước Ngụy hoàn toàn sụp đổ.

Cuối cùng, Hạng Trang tổng kết lại nói:

- Lấy lịch sử làm gương, vi phụ mới quyết định nhường ngôi.

Hạng Chính bất giác gật đầu, hắn hiểu phụ hoàng nói có lý. Lão hoàng đế sau khi tuổi già vì không chịu buông bỏ quyền vị quả thật là bất lợi với sự ổn định và hòa bình lâu dài của đế quốc, liền lập tức thề:

- Nhi thần lấy danh nghĩa liệt tổ liệt tông thề sẽ làm theo lời phụ hoàng trước năm mươi tuổi sẽ nhường ngôi cho Thái tử.

Hạng Trang khoát tay áo, mỉm cười nói:

- Năm mươi tuổi vẫn còn trẻ khỏe mạnh, cũng không cần phải vội vã truyền ngôi như vậy, tuy nhiên sau sáu mươi tuổi con người sẽ hoàn toàn già yếu, vi phụ hy vọng con có thể trước sáu mươi tuổi thoái vị. Vi phụ càng hy vọng có thể thông qua hai đại hoàng đế là cha con ta để thử nghiệm, có thể đặt chế độ niên hạn cho Hoàng Đế thành tổ chế.

- Tổ chế?

Hạng Chính như thoáng chút suy nghĩ, vậy thì đó không phải là tự nguyện, mà là cưỡng chế rồi.

- Đúng, tổ chế! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Hạng Trang trịnh trọng gật đầu, đặt niên hạn Hoàng đế nhất định phải làm thành Tổ chế để cưỡng chế chấp hành.

Từ xưa tộc Hoa Hạ sùng bái quỷ thần, sùng bái các loại hiện tượng tự nhiên, nhưng sùng bái nhất vẫn là tổ tông, cho nên, chỉ cần Thủy Hoàng Đế Hạng Trang này còn, Hoàng Đế nhị thế Hạng Chính trước sáu mươi tuổi truyền ngôi, thì rất có khả năng sẽ đem hình thức tổ chế niên hạn Hoàng đế trước sáu mươi tuổi trở thành tổ chế hàng đầu, Hoàng đế đời sau đoán chừng không dám vượt qua.

Hạng Chính gật đầu nói:

- Chế độ niên hạn sáu mươi tuổi, nhi thần hoàn toàn tán thành, tuy nhiên việc lập Thái tử...

- Ha ha, xem ra việc đặt niên hạ Hoàng đế sáu mươi tuổi cha con ta đã có chung nhận thức.

Hạng Trang cười cười, lại nói tiếp:

- Hiện tại nói đến Thái Tử, vi phụ kiên quyết phản đối lập Sở nhi là Thái tử, mà kiên trì lựa chọn những đệ đệ đã trưởng thành của con, do quần thần lựa chọn một người làm Thái tử, con có biết nguyên nhân ở đâu không?

Hạng Chính cung kính:

- Nhi thần cung linh nghe phụ hoàng dạy bảo.

Hạng Trang nói:

- Ngôi vị Hoàng đế tự động kế thừa sẽ có liên quan rất lớn đến sự ổn định và hòa bình lâu dài của đế quốc, mà lão hoàng đế tuổi già lại dao động trước nền tảng lập quốc, đây không chỉ là một loại kế thừa không có thứ tự, mà còn xảy ra khi hoàng đế đột ngột chết, thái tử tuổi còn quá nhỏ, lúc này rất dễ dàng xuất hiện hậu cung tham gia vào chính sự hoặc là quyền thần nhiếp chính, gây rối loạn.

Trong lịch sử Hoa Hạ, thì dụ bởi vì ấu chủ mà hậu cung gây loạn hoặc là quần thần nhiếp chính cũng nhiều không kể xiết, thí dụ như nói Lã hậu thời kỳ đầu Hán, thí dụ nói Từ Hi Thái hậu cuối đời Thanh, đều là những điển hình về hậu cung loạn triều chính, mà thí dụ rõ ràng nhất, Vương Mãng, Đổng Trác, Tào Tháo thậm chí còn cả Trương Cư Chính đều là những trường hợp kinh điển về quần thần nhiếp chính.

Hạng Trang nói:

- Chính nhi, đều nói sinh tử do mệnh, phú quý do trời, tối nay cởi giày, có lẽ ngày mai không có cơ hội mặc lại? Nếu ngày nào đó cha con ta trước sau chết bất đắc kỳ tử, mà Sở nhi tuổi lại còn quá nhỏ, mấy đệ đệ của con sao không nảy sinh tham vọng cướp đế vị của cháu? Con dám chắc Hoàng hậu của con sẽ không bằng lòng làm gà mẹ ấp con? Con dám chắc trong triều sẽ không xuất hiện những gian thần quyền thần như Bất Vi, Lý Tư, Triệu Cao?

Hạng Chính không phản bác được, hắn còn không dám ngắt lời.

- Cho nên, để phòng ngừa vì ấu chủ mà xuất hiện hậu cung loạn triều chính, quần thần nhiếp chính, Thái tử cần phải là lựa chọn trong con cháu hoàng tộc đã trưởng thành.

Hạng Trang dừng lại một chút, nói thêm:

- Tuy nhiên con cũng không cần kêu oan cho Sở nhi, chỉ cần con chịu khó dạy bảo, khi Sở nhi có thành tựu, đợi lên lên vẫn có cơ hội được tuyển chọn làm Thái tử!

- Ý phụ hoàng là...

Hạng Chính nghe vậy sửng sốt, có chút không hiểu nhìn phía Hạng Trang.

Hạng Trang nói:

- Cái gọi là Thái tử, kỳ thật chính là quốc quân dự trữ, nhưng chưa chắc đã được lên làm quốc quân. Dù là con có mười mấy đệ đệ trưởng thành, bọn họ cũng không ít tuổi hơn con bao nhiêu, đợi khi con sáu mươi tuổi thoái vị thì bọn họ cũng gần như sắp đến niên hạn rồi, như vậy việc để bọn họ kế vị cũng không có ý nghĩa gì nhiều.

Trong lòng Hạng Chính khẽ động, lại nói:

- Vậy ý phụ hoàng là...

- Ý vi phụ là, thái tử sẽ mười năm chọn một lần, hơn nửa chỉ tuyển từ mười tám đến ba mươi trong con cháu hoàng tộc, qua mười năm nếu như Hoàng đế vẫn còn tại vị thì lại tiếp tục tuyển chọn Thái tử, cho nên, hai mươi năm sau Sở nhi vẫn có thể có cơ hội được tuyển làm Thái tử.

Hạng Trang dừng một chút, lại nói:

- Chỉ sợ hai mươi năm sau Sở nhi học không thành tài thôi, ha hả.

Hạng Chính xấu hổ cười cười, lại nói:

- Phụ hoàng, nhi thần thuở nhỏ học cha làm gương, cha nói thế nào nhi thần làm theo thế đó, tuyệt đối sẽ không có lòng làm trái, chỉ sợ là con cháu đời sau sẽ không tuân theo quy củ này thôi.

- Đúng vậy, đây thật sự là vấn đề, cho nên, chúng ta cần phải tạo quy củ cho con cháu đời sau.

Dừng một chút, Hạng Trang lại nói:

- Về Thái tử, tuyển ai không tuyển ai, Hoàng đế nói thì không tính, mà phải do tập thể võ tướng có công huân tại Võ Viện đề cử, ai lấy được ủng hộ nhiều nhất, người đó là Thái tử kế nhiệm.

Về việc này, Hạng Trang cũng qua suy nghĩ cặn kẽ.

Chế độ niên hạn Hoàng đế sáu mươi tuổi đã có hai đời hoàng đế làm tấm gương, cộng thêm Tổ chế được định ra, Hoàng đế đời sau đoán chừng có gan cũng không dám vượt qua, dù có người muốn vượt qua, đoán chừng cũng bị cả đại thần trong triều lên tiếng phản đối! Cần phải nói Ngôn quan có đặc quyền tố cáo, không ai có thể không tố, không ai có thể sửa chữa chế độ vạch tội đã xác lập mà chối bỏ chế độ vẻ vang do Hoàng Đế đã lập ra.

Tuy nhiên, nếu muốn xác lập chế độ đề cử Thái tử, hơn nữa lại là mười năm bầu một lần cũng không dễ dàng như vậy.

Hạng Trang tin tưởng khi mình còn sống, chế độ này còn có thể có thể chấp hành, nhưng sau khi hắn chết, chế độ này cũng sẽ chấm dứt, Tổ chế chưa chắc đã chống lại được sự sủng ái đối với con trai trưởng, mà ngôn quan có tốn nước miếng cũng không địch nổi sóng gió hậu phi, trừ phi có đầy đủ lực lượng giữ cân bằng, nếu không chế độ này sẽ rất khó tiếp tục chấp hành.

Võ viện, hoặc là nói võ tướng công huân võ viện chính là Hạng Trang thiết lập để giữ cân bằng lực lượng!

Đế quốc Hoa Hạ noi theo hệ thống canh chiến thương độc của nước Sở, trên danh nghĩa địa vị canh chiến thương độc là bình đẳng, kỳ thật thì không, nông nhân hòa thương nhân chỉ có thể đạt được tước vị thấp hơn, người đọc sách cũng hỉ có thể đạt được tước vị thấp như thế. Thí dụ như lục bộ Thượng thư trong triều, phần lớn tước vị này vẫn chỉ là là Tam đẳng Nam tước.

Sở dĩ xuất hiện loại tình hình này, là vì trồng trọt, kinh thương hoặc là làm quan, rất khó đạt được đầy đủ công huân.

Mà chỉ có tham gia quân ngũ đánh giặc, mới có cơ hội đạt được công huân to lớn, mới có cơ hội liên tục thăng tiến tước vị, cho nên cho dù không tính Lục Đại quốc công cùng với ba mươi sáu hầu tước khai quốc, thì người luyện võ được dự trữ tại Võ viện lại càng dễ đạt được tước vị hơn so với nông nhân, thương nhân hoặc là văn nhân. Cho nên tổng thể địa vị người luyện võ vẫn vượt cao hơn văn nhân, thương nhân hoặc là nông nhân.

Nói một cách khác, ở đế quốc Hoa Hạ, lực ảnh hưởng người luyện võ là lớn nhất.

Nói trắng ra, người làm nông là loại lương thực, thương nhân là loại tiền, văn nhân là người quản lý, người luyện võ mới là người chủ trì!

Mà chọn lựa con cháu hoàng tộc ưu tú nhất hoặc là nói cực kỳ có dã tâm làm Thái tử và ích lợi người luyện võ cũng ở độ nhất trí cao nhất, bởi vì chỉ có Thái tử ưu tú nhất mới có thể trở thành Hoàng đế ưu tú nhất, chỉ có Hoàng đế ưu tú nhất mới kéo dài khuếch trương đối ngoại, không chỉ có thế, nhóm người luyện võ mới có cơ hội liên tục thu hoạch chiến công, thăng tiến tước vị.

Khi ích lợi chế độ lập thái tử và người luyện võ nhất trí cao nhất, toàn bộ hệ thống người luyện võ liền biến thành chế độ lập thái tử được số lượng lớn người ủng hộ nhất, chế ước hoàng quyền cũng có khả năng, trừ phi đời sau xuất hiện một Hoàng đế tàn bạo nghịch thiên, có gan đem một lưới bắt hết tất cả quý tộc được đào tạo nuôi dưỡng tại Võ Viện, nếu không, chế độ tuyển chọn Thái tử vẫn được thi hành.

Mà Thái tử mười năm tuyển một lần, không thể nghi ngờ là thể hiện quyền nói chuyện người luyện võ lớn nhất, người luyện võ là tuyệt đối sẽ ủng hộ.

Điều này, kỳ thật chính là biến thành chế độ quý tộc cộng hoà rồi, Võ viện chính là nguyên lão viện, mà quý tộc người luyện võ được đào tạo nuôi dưỡng tại Võ Viện chính là nguyên lão quý tộc nước thị La Mã cộng hòa. Điểm khác biệt duy nhất là, quý tộc La Mã cộng hòa là chế độ thế tập, mà quý tộc Võ Viện ngoại trừ Lục Đại quốc công cùng ba mươi sáu hầu ra, còn lại tất cả đều là chế độ chung thân.

Có lực lượng người luyện võ khổng lồ này cùng giữ cân bằng, chế độ tuyển chọn thái tử mới có cơ sở tồn tại!

Đương nhiên, lực lượng người luyện võ cũng cần chế ước, việc thi cử của Hạng Trang chính là chế độ tước vị chung thân, khiến giai tầng võ tướng quý tộc Võ Viện không đến mức vững chắc hóa, mà tất cả Giáo Úy trở lên đến quý tộc trong Võ Viện đều có quyền gián ngôn ngang nhau, Lục Đại quốc công là một phiếu, một Giáo Úy nho nhỏ cũng là một phiếu, thanh âm càng nhiều, người bị tập trung khống chế thì càng nhỏ bé.

Chương 572: Ba mươi năm sau (Đại kết cục)

Năm Hoàng đế thứ 74, Thái thượng hoàng Hạng Trang nghênh đón đại thọ tám mươi.

Một năm nay, nhân khẩu đế quốc lần đầu vượt qua một trăm triệu, nhân khẩu kinh đô Lạc Dương lần đầu vượt qua triệu, quân đội đế quốc cũng lần đầu lướt qua Thông Lĩnh, ở Dĩ Tây - Thông Lĩnh xây dựng tòa thành thị di dân đầu tiên, bắt đầu thực thi thống trị hữu hiệu đối với Man tộc Dĩ Tây, ngoại trừ phái binh đóng trú còn phái quan viên thi hành giáo hóa văn hóa lịch sử Hoa Hạ.

Tại yến tiệc tại Cung vạn thọ của Hạng Trang, lần lượt lão binh lão tướng lão quan cùng một thời đại với hắn tiến đến chúc thọ. Cuối cùng là Sở quốc công Bách Lý Hiền cầm đầu hơn hai ngàn người đến tham dự.

Tam thế Hoàng đế Hạng Sở cũng đích thân tới chúc thọ, lại bị Hạng Trang phái người chắn ngoài cung.

Nhị thế Hoàng đế Hạng Chính tại vị tổng cộng ba mươi năm, cho hai tháng trước bệnh chết, Thái tử Hạng Sở thuận lợi kế vị.

Tuy nhiên, việc kế thừa đế vị của Hạng Chính cũng không thoải mái, thậm chí có thể nói thật là máu tanh. Ba mươi năm trước lần đầu thi hành chế độ tuyển chọn Thái tử trong triều coi như bình ổn, Lục Đại quốc công, ba mươi sáu hầu Võ viện, một trăm chín mươi tám Bá tước, hơn năm trăm Tử tước cùng với hơn hai ngàn Nam tước cử hành công khai đề cử, kết quả Lục hoàng tử Hạng Dũng lên làm Thái tử.

Nghe nói, sau khi kết quả này được đưa ra, tất cả mọi người rất kinh ngạc.

Bởi vì Thủy Hoàng đế Hạng Trang sủng ái Tứ hoàng tử Hạng Thuật nhất, mà nhị thế Hoàng đế Hạng Chính thì dặn bảo phải lựa chọn Tam hoàng tử Hạng Quyền, nhưng hơn hai ngàn bảy trăm quý tộc võ tướng của Võ viện căn bản không chịu thua, cố ý chọn Thái tử lý tưởng nhất trong suy nghĩ bọn họ, bởi vì so sánh với Hạng Thuật cùng với Hạng Quyền thì Hạng Dũng cung mã thành thạo, văn võ song toàn hơn hẳn.

Hai mươi năm trước, án lệ lại đến vào thời điểm tuyển chọn Thái tử.

Lần này việc tuyển chọn rất bình ổn, Thái tử Hạng Dũng lại được tuyển. Bởi vì dựa theo quy củ của Thủy Hoàng đế Hạng Trang đã lập ra, phàm là con cháu hoàng tộc chỉ cần giữa mười tám tuổi tới ba mươi tuổi đều có thể tham gia để tuyển chọn, lần đầu Hạng Dũng được tuyển Thái tử khi chỉ mười tám tuổi, mười năm qua đi cũng chỉ có hai mươi tám tuổi, vẫn còn đang trong phạm vi độ tuổi tuyển chọn.

Tuy nhiên mười năm trước, cuối cùng chế độ tuyển chọn Thái tử nảy sinh phong ba cực lớn.

Mười năm trước, con trai trưởng Hạng Sở của Nhị thế Hoàng đế Hạng Chính đã trưởng thành, Nhị thế Hoàng đế cuối cùng có thể dựa vào bản thân mình làm Hoàng đế để tạo ảnh hưởng cực lớn nhằm đặt đặt móng cho người kế thừa mình. Nhưng Lục hoàng tử Hạng Dũng hai lần tiếp tục đảm nhiệm Thái tử đã lôi kéo được một đám võ tướng, có thể nói căn cơ thâm hậu ở Võ viện. Mâu thuẫn không thể tránh né trở nên gay gắt.

Hạng Sở có được ủng hộ to lớn của Nhị thế Hoàng đế, Huyền Y Vệ đứng phía sau, hai đại nanh vuốt Ngự lâm quân, còn có quân đội quốc gia làm vây cánh của hắn, có thể nói là không cần phải lo lắng, hơn nữa bản thân Hạng Sở cũng là nhân tài xuất chúng, không chỉ cao lớn anh tuấn, văn võ song toàn, lại đã từng đích thân lãnh binh chinh phạt Hà Tây, cũng có được một bộ phận lớn võ tướng quý tộc ủng hộ hắn.

Tuy nhiên Hạng Dũng cũng không phải là không có lực lượng ủng hộ, hơn bốn nghìn võ tướng quý tộc chính là hậu thuẫn lớn nhất của hắn. Bởi vì hai mươi năm này, Hạng Dũng bắc chinh Hung Nô, đông bình Cơ Tử Triều Tiên, nam phạt Dạ Lang, có thể nói là công lao hiển hách, càng lôi kéo được võ tướng quý tộc rất lớn.

Ngày chính thức tuyển chọn tới gần, cuộc đua song phương gần như cũng âm thầm triển khai.

Hơn nữa còn có những hoàng tử hoàng tôn ý đồ ngư ông đắc lợi cũng ẩn náu âm thầm trợ giúp khiến cho cục diện càng thêm phức tạp. Bắt đầu theo tuyển chọn triều đình nửa năm trước, kinh đô Lạc Dương đã đổ máu không ngừng, không phải hôm nay Huyền Y Vệ chưa dò xét nhà võ tướng quý tộc thì cũng phải tạo ra đủ loạn chứng cớ tạo phản trong phủ này. Cũng chính ngày đó võ tướng của Hoàng tử Hạng Sở bị người ta ám sát.

Mỗi ngày đều đổ máu, ngày nào cũng có người chết, khiến toàn bộ lòng người ở Lạc Dương bàng hoàng.

Đến cuối cùng thậm chí ngay cả Nhị thế Hoàng đế cũng suýt nữa gặp chuyện bỏ mình, may mà có Huyền Y vệ kịp thời hóa giải nguy hiểm.

Sau đó, mặt rồng Nhị thế Hoàng đế nổi giận, điều Ngự Lâm quân phối hợp Huyền Y Vệ rầm rộ chiếu ngục, Thái tử Hạng Dũng cũng không chịu bó tay chịu trói, lợi dụng sức ảnh hưởng của lực lượng Võ viện mà gọi hai đại cấm quân Thiên Lang và Hổ Bí nhập kinh thành Lạc Dương.

Ba đại cấm quân mặc dù trực thuộc Hoàng đế, tướng lĩnh cao cấp nhất trong quân cũng đều là do Hoàng đế trực tiếp bổ nhiệm từ nguyên lão hoàng tộc, nhưng võ tướng cấp thấp trong cấm quân lại toàn bộ đến từ Võ viện, không có được sự ủng hộ của võ tướng cấp thấp, Hoàng đế căn bản không khống chế được cấm quân, ngược lại Thái tử Hạng Dũng lại chiếm được sự ủng hộ của các võ tướng cấp thấp.

Song phương tranh giành địa vị Thái tử mà giương cung bạt kiếm, nội chiến hết sức căng thẳng. xem tại TruyenFull.vn

Hơn một trăm Ngự Sử Ngôn Quan trong kinh thành vội vàng khẩn cầu tại cung Vạn Thọ, nghe nói còn có mười mấy quan viên kích động đã đập đầu chết tại dưới bậc, chỉ cầu mong lão Hoàng đế Hạng Trang có thể ra mặt "Cứu vớt" đế quốc, tuy nhiên cung Vạn Thọ lại trước sau đóng chặt, bất kể bách quan Ngự Sử Ngôn Quan có gây sức ép như nào cũng không thấy lão Hoàng đế ra mặt đàn áp cục diện.

Tuy nhiên việc tranh giành địa vị Thái tử của song phương cuối cùng cũng không đánh nhau.

Ở tình trạng khẩn cấp cuối cùng, song phương đã đạt thỏa hiệp, là thỏa hiệp tổ chức cuộc tuyển chọn long trọng tại sân thi đấu lớn ở kinh thành Lạc Dương, tổng cộng có hơn bốn ngày sáu trăm võ tướng quý tộc tham dự biểu quyết. Cuối cùng Hạng Sở với hơn hai ngàn bốn trăm phiếu mỏng manh đã chiếu ưu thế thắng cuộc, trong hiểm địa mà được lên làm Thái tử.

Tuyển chọn qua đi, lại biểu diễn giác đấu long trọng.

Hơn trăm tên giác đấu được lựa chọn từ hơn mười đế quốc đã sắm vai quân đội đế quốc với hơn vạn giác đấu sĩ sắm vai quân đội Man tộc, lại diễn lại sự tích sáng chói về trận chiến tiền Thái tử Hạng Dũng bắc chinh Hung Nô, đông chinh Cơ Tử Triều Tiên, nam chinh Dạ Lang cùng với Thái tử hiện tại chinh phạt Hà Tây, cũng tự tay chém đầu Nguyệt Thị Vương, máu tươi nhuộm thẫm sa trường, vạn dân hoan hô.

Ngồi giữa điện chính của cung Vạn Thọ, Hạng Trang, Bách Lý Hiền cùng ngồi đối ẩm.

- Lão Bách Lý, gần đây có khỏe không?

Hạng Trang nâng cốc rượu kính Bách Lý Hiền, cười hỏi.

- Thái Thượng Hoàng, không khỏe lắm đâu, chiếc răng cuối cùng của lão thần đã rụng hai ngày trước rồi, đoán chừng cách cái chết không xa nữa, ôi.

Hạng Trang cười cười, nói tiếp:

- Lão Bách Lý, nhớ năm xưa ngươi lớn hơn ta chín tuổi, sang năm là đại thọ chín mươi của ngươi rồi đúng không? Đến lúc đó nhớ phải bày tiệc rượu, ta cũng sẽ đi chúc thọ ngươi. Những lão già năm đó đã không còn mấy người, lần nào tụ tập cũng thiếu, ôi, cố nhân từ từ điêu linh.

Nói xong, Hạng Trang đầy bùi ngùi.

Bách Lý Hiền sợ Hạng Trang đau buồn cố nhân, liền nói sang chuyện khác:

- Thái thượng hoàng, tháng sau là lần tuyển chọn Thái tử nữa đó nha.

Hạng Trang lấy ống tay áo lau đi nước mắt đã tràn ra khóe mắt trắng đục, mỉm cười nói:

- Vậy ư, tháng sau là tuyển chọn Thái tử ư? Không biết lần này có bao nhiêu hoàng tôn hoàng tử tham gia dự tuyển đây?

Từ khi Hạng Trang thoái vị đã hoàn toàn buông tay việc triều chính, cũng không thể quan tâm được hết con cháu. Sau khi thoái vị hai mươi năm trước, cơ thể còn cường tráng, mang theo mười mấy hậu phi đi du sơn ngoạn thủy khắp sơn núi Hoa Hạ, tận hưởng thú vui, thậm chí còn đi theo thủy quân đến Nam Dương một chuyến, còn từ Trung Đông mang về một nữ nô tóc vàng mắt xanh.

Cho nên, hiện tại Hạng Trang cũng không thể biết cụ thể có bao nhiêu hoàng tộc hoàng tôn.

Hạng Trang đoán chừng hiện tại hẳn là có ba bốn trăm con cháu hoàng tộc. Nếu Hoa Hạ tiếp tục kế thừa ba trăm năm, thì số lượng con cháu hoàng tộc chắc có lẽ không thiếu long tử long tôn như Đại Minh Triều, chắc hẳn vượt qua con số mười lăm vạn. Tuy nhiên, con số đấy với đế quốc khổng lồ mà nói thì không đáng kể gì, một đế quốc to như vậy, nuôi dưỡng hơn mười vạn người thì có đáng gì?

Dù sao hoàng tử hoàng tôn của đế quốc Hoa Hạ cũng không có vương tước, đãi ngộ ngang nhau, không được hậu đãi, từng con cháu hoàng tộc cũng từ được lĩnh tiền lương từ phủ Nhân Tông, cuộc sống cũng chỉ như những quý tộc bình thường, mà không chỉ nói hơn mười vạn hoàng tử hoàng tôn, Mãn Thanh đời sau còn nuôi hơn năm triệu kỳ nhân, tiêu phí cần thiết cũng chiếm một số lượng không nhỏ trong ngân khố quốc gia?

Bách Lý Hiền nói:

- Thái thượng hoàng, lần này có sáu mươi chín vị Hoàng tử tham gia tuyển chọn.

- Sáu mươi chín Hoàng tử, nhiều như vậy?

Hạng Trang nhăn nhíu mày, nói:

- Lão Bách Lý, dù gì tiểu tử nhà ngươi là đông nhất, còn trên cả Hoàng đế vài đứa, đích xác quy củ tuyển chọn Thái tử cần phải sửa đổi, chỉ quy định Thái tử không được liên nhiệm còn chưa đủ, còn phải quy định số lượng Hoàng tử tham gia tuyển chọn. Số lượng tham gia đầu tiên có thể nhiều, nhưng Hoàng tử tham gia tuyển chọn đợt cuối cùng không được vượt quá năm người.

Bách Lý Hiền gật gật đầu, thấp giọng nói:

- Thái thượng hoàng, lần tuyển chọn này sẽ không xuất hiện nhiễu loạn gì chứ?

Hạng Trang nói:

- Lão Bách Lý, ta hỏi ngươi. Ngươi cảm thấy sau này còn có thể xuất ra được Hoàng đế mạnh như Chính nhi không?

Bách Lý Hiền hồi tưởng đủ loại biểu hiện của Nhị thế Hoàng đế Hạng Chính lúc còn tại thế, lắc đầu nói:

- Chỉ sợ là sẽ không.

- Vậy là được rồi.

Hạng Trang cười nói:

- Ngay cả Chính nhi là Hoàng đế mạnh như vậy cũng phải bất lực trước võ tướng quý tộc Võ viện, Hoàng đế sau này thì càng không được, ngươi cứ yên tâm đi, sẽ không xảy ra nhiễu loạn gì đâu.

Đích xác, hiện giờ Võ viện hình ra hồn rồi, hơn bốn ngàn sáu trăm võ tướng quý tộc, gần như đã bao gồm tất cả tinh anh đế quốc trong đó, Hoàng đế còn muốn bỏ qua Võ viện để tùy ý làm bậy, tuyệt không khả năng rồi! Ngay cả Hạng Chính có đủ danh vọng, năng lực, thủ đoạn như vậy mà cũng không làm gì được Võ viện, đời sau có ai còn có thể?

Hơn nữa, theo năm tháng trôi qua, theo lãnh thổ quốc gia đế quốc không ngừng khuếch trương, không ngừng có võ tướng quý tộc lập công huân thăng tiến thì quy mô Võ viện cũng sẽ càng ngày càng khổng lồ, đợi một thời gian nữa, Hoàng đế càng bất lực với Võ viện.

Trừ phi đế quốc mở rộng đến cực hạn, các võ tướng không thể duy trì nhiều chiến công hơn nữa để thăng tiến, thì quy mô Võ viện đế quốc mới có thể dừng lại không tiến hoặc là xuất hiện co rút. Tuy nhiên dựa vào việc Hạng Trang đã thiết lập hai đội thủy quân của đế quốc mà khuếch trương, ít nhất ở trong vòng ba trăm năm đế quốc tuyệt đối chưa đạt được việc mở rộng đến cực hạn, về phần chuyện ba trăm năm sau, Hạng Trang cũng không quản được.

Hơn nữa ba trăm năm sau, nếu đế quốc thật sự khuếch trương tới cực hạn, lại không có nhiều chiến công để đảm bảo cho võ tướng được thăng tiến, thật ra vẫn còn cách giải quyết, là đem chế độ quý tộc chung thân đổi thành chế độ quý tộc thế tộc, bởi vì lúc đó, đế quốc khẳng định đã đạt đến cực thịnh, sau đó không thể tránh khỏi việc theo hướng suy sụp cho dù giai cấp có vững vàng đến mấy.

Bách Lý Hiền lo lắng cũng không phải hoàng quyền mất đi chế ước, lập tức lắc đầu cười khổ, nói:

- Thái thượng hoàng, lão thần lo lắng không phải điều này, lão thần cảm thấy Võ viện tạo thành bè cánh thật lớn đối với hoàng quyền, nếu trên dưới Võ viện đồng lòng, rất dễ hình thành thế đuôi to khó vẫy, chỉ sợ là sẽ xuất hiện quyền thần như Lã Bất Vi, Lý Tư Thức…

- Lão Bách Lý, ngươi quá lo lắng.

Hạng Trang khoát tay áo, cười nói:

- Võ viện từ quốc công, cho tới Giáo Úy chừng hơn bốn ngàn sáu trăm người, hơn nữa sau này số lượng còn có thể càng nhiều, nhiều người như vậy, hơn nữa người nào đều có thể dựa vào nhân hùng mang binh, có thể đánh nhau, có ai sẽ chân chính chịu phục ai? Có ai có thể đủ chân chính khống chế người khác?

Lời này của Hạng Trang không phải là nói suông, mọi sự thế gian chỉ có lợi ích mới là vĩnh hằng.

Dùng cơ cấu cùng với lực ảnh hưởng của Võ viện hơn nữa quốc sách thượng võ của đế quốc, chuyện mở rộng là không thể tránh khỏi, hiện tại Võ viện chỉ có quyền lực tuyển chọn Thái tử, nhưng tương lai lại rất có thể dung hòa tất cả phương châm chính sách quan trọng, nhưng muốn nói Võ viện sẽ xuất hiện một tiếng nói thống nhất lớn mạnh để thay thế hoàng quyền thì đó tuyệt đối là chuyện không tưởng.

Thứ nhất, võ tướng quý tộc trong Võ viện tước vị cao có thấp đều có, địa vị lại là bình đẳng, ai cũng không có biện pháp lấy quyền thế của mình đi áp đảo người khác, mà chỉ có thể dựa vào ích lợi đi lôi kéo người khác.

Cho nên, dù xuất hiện người nào có dã tâm, thì chỉ có thể thông qua đủ lợi ích hoặc là dùng miệng lưỡi để lôi kéo một bộ phận người, bởi vì trong Võ viện cũng chia làm mấy trăm phe phái, ngươi lôi kéo phe phái này thì chắc chắn sẽ đắc tội phe phái khác, trừ phi hoàng quyền lọt vào sự khiêu khích bởi uy hiếp ngoại lai, nếu không các phái hệ Võ viện rất khó thống nhất.

Tiếp theo, ngoại trừ quan cầm binh do Thái tử đề cử, Hoàng đế trực tiếp bổ nhiệm, thì quyền bổ nhiệm và miễn nhiệm tướng tá lãnh binh còn lại, việc khảo hạch chiến công đều nắm ở trong tay Binh bộ, Lễ Bộ, phái ai xuất binh, quyết định ai có bao nhiêu chiến công, có thể thăng tiến tước vị gì, tất cả đều do Binh bộ cùng với Lễ Bộ định đoạt. Nói một cách khác, giữa hơn bốn ngàn sáu trăm quý tộc Võ viện cũng không tồn tại quan hệ ngươi có thể khống chế ta, ta có thể khống chế ngươi, điều này trên căn bản ngăn cản tuyệt đối có khả năng trong Võ viện xuất hiện một nhân vật lừng lẫy.

Thứ hai, quan viên Binh bộ, Lễ Bộ lại bị nắm ở trong tay các Đại học sĩ Nội Các, mà các Đại học sĩ Nội Các lại là bộ máy thư ký của Hoàng đế. Mà chỉ một ý chỉ đặc biệt của Hoàng đế là có thể khiến Đại học sĩ mà hắn tin tưởng được tiến vào Nội các.

Dưới sự thiết kế của Hạng Trang, vận mệnh quyền lực đế quốc tạo thành một loại cân bằng yếu ớt, hoàng quyền đã bị Võ viện chế ước, Võ viện đã bị Binh bộ, Lễ Bộ chế ước, mà Binh bộ, Lễ Bộ lại đã bị nội các cùng hoàng quyền chế ước. Điều này đã biến thành sự bao chụp liên hoàn ai cũng có người giám sát, ai cũng có người chế ước, ai cũng không thể tùy ý làm bậy.

Tuy nhiên tổng thể mà nói thì Võ viện đang nằm ở vị trí ưu thế hơn hẳn, bởi vì lúc này đế quốc đang đứng ở thời kỳ khuếch trương, địa vị người luyện võ vượt xa văn nhân, thương nhân cùng với nông nhân, cho nên theo năm tháng trôi qua, lực ảnh hưởng của Võ viện, quyền ngôn gián nhất định sẽ càng lúc càng lớn, cuối cùng hình thành chế độ Nhị Nguyên Võ viện, Hoàng đế, phỏng chừng vận mệnh quyền lực không thể tránh né.

Tuy nhiên Hạng Trang đã nghĩ không được nhiều như vậy, cũng không quan tâm được xa như vậy rồi, con cháu đều có phúc của con cháu chuyện tương lai, hãy do con cháu đời sau nghĩ biện pháp đi, điều hắn có thể đã làm toàn bộ, không thẹn với lương tâm.

- Nói cũng đúng, hiện tại người trẻ tuổi Võ viện này thật kiêu ngạo, cũng dám chỉ vào lão thần mà mắng chửi, tuy nhiên người tuổi trẻ này cũng là thật là có bản lĩnh, nghe nói trấn Thông Lĩnh vừa mới trấn áp bạo loạn Man tộc, mười vạn Man binh, kết quả tổng binh Thông Lĩnh chỉ dùng năm trăm kỵ mà một đêm tập kích đã đánh bọn chúng hoa rơi nước chảy, cho dù lão Tất năm đó cũng chỉ có như vậy thôi.

Bách Lý Hiền nói xong bỗng nhiên nghĩ tới Tất Thư, hỏi Hạng Trang:

- Thái thượng hoàng, lúc này lão Tất sao không tới?

Hạng Trang thở dài, nói:

- Lão Bách Lý, lão Tất đã đi trước một bước rồi.

Hạng Trang nói xong cụp mắt xuống, ngồi im bất động.

- Hả?

Bách Lý Hiền nghe vậy có chút thương cảm, ảm đạm thở dài nói:

- Cố nhân từng người từng người điêu linh rồi, tuy nhiên như vậy cũng tốt, thế gian này dù sao cũng không có gì đáng lưu luyến, lão đệ huynh sớm đi một bước cũng là thật tốt.

Dứt lời, Bách Lý Hiền lại giơ cốc rượu lên kính Hạng Trang:

- Nào, Thái thượng hoàng, uống rượu tiếp nào.

Hạng Trang lại không phản ứng chút nào, Bách Lý Hiền lại gọi hai tiếng, vẫn không có phản ứng gì.

Lúc này Bách Lý Hiền mới giật mình, run rẩy quỳ ngồi dậy, tiến đến trước mặt Hạng Trang giơ tay lần tìm. Thái thượng hoàng vừa còn cười giờ đã không còn thở nữa.

HẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước