SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 556 - Chương 560

Chương 560: Huynh đệ bất hòa

Lạc Dương, thượng thư phòng

Từ khi đại quân Hạng Chính lấy kế kích tướng điều đi đại quân của Lý Tả Xa dùng bè da vượt qua sông thì cảm xúc của Hạng Trang hoàn toàn biến chuyển. Mấy ngày qua hắn cùng với đám người Hạng Tha, Hạng Đà, Bách Lý Hiền ăn ngủ đều ở thư phòng, vừa bàn luận quân tình trên bản đồ, vừa đợi tin chiến thắng của đại quân Hạng Chính.

Tuy nhiên, tin tức truyền đến đầu tiên là thất bại tại Thượng Dung.

Sau khi xem xong phi báo, Hạng Trang, Bách Lý Hiền vô cùng điềm tĩnh, còn Hạng Tha, Hạng Đà lại tức giận nhảy dựng lên.

-Mượn đao giết người, Tất Thư này rõ ràng chính là mượn đao giết người!

Hạng Đà không kìm nổi sự giận giữ, nói:

-Hắn biết rõ Bạch Mặc không dễ đối phó mà còn sai hai lão tướng Hoàn Sở, Quý Bố dẫn quân đuổi theo? Mà đuổi theo thì đuổi theo tại sao chỉ để cho hai vị lão tướng quân dẫn theo năm nghìn binh giáp? Thượng Dung có gần hai trăm ngàn đại quân, vì sao Tất Thư chi cấp có năm ngàn người?

Hạng Tha, Bách Lý Hiền ngơ ngác nhìn nhau, Hạng Đà này đúng là cái gì cũng dám nói.

-Tử Nghiêm ăn nói cẩn thận.

Hạng Trang nhíu mày trách mắng:

-Thượng Tướng quân không phải là người như vậy. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

-Lời Đại vương nói đúng, Thượng Tướng quân phái hai vị lão tướng Hoàn, Quý dẫn binh đuổi theo cũng là lẽ thường, quân địch bại mà không truy kích thì không phải là binh gia, về phần lệnh cho hai vị lão tướng quân dẫn năm nghìn binh chắc chỉ là bất đắc dĩ, nguyên nhân là vì quân Hán vứt bỏ đồ quân nhu mà đi, hành quân cực nhanh cho nên chỉ có thể phái ít tinh binh mới có thể đuổi kịp.

Bách Lý Hiền ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng lại không nghĩ như vậy.

Bách Lý Hiền hiểu rất rõ tâm tư của Tất Thư. Tất Thư có hành động này chắc có ba dụng ý: thứ nhất,mượn cơ hội diệt trừ Hoàn Sở, Quý Bố, thay Đại vương làm suy yếu thế lực của Tiên vương hoặc là hệ của Hạng Trị, tiến thêm một bước củng cố vương quyền; thứ hai, thông qua lần thất bại này để tự hủy hoại thanh danh của mình, tiêu trừ ảnh hưởng bất bại của đối với quân thần, đặc biệt là tiêu trừ lòng nghi ngờ của Đại vương; thứ ba, là cố ý tạo mâu thuẫn giữa hệ của Hạng Trị, để một ngày nào đó vẫn giữ nguyên chức vị.

Tuy nhiên,Bách Lý Hiền hiểu rõ hơn, Tất Thư tự hủy hoại thanh danh của mình nhưng nếu muốn tiêu trừ lòng nghi ngờ của Đại vương thì rất khó, cần biết là Đại Vương tâm trí hơn người, sao không đoán ra cách nghĩ của Tất Thư?

Cơn giận của Hạng Đà vẫn chưa tiêu, giận giữ nói:

-Đại vương, Tất Thư không chỉ mượn đao giết người, lần này hắn còn nếm mùi thất bại, nhất định phải trị tội hắn thật nghiêm, ít nhất cũng phải giáng chức vị Ngô quốc công của hắn!

Hạng Trang khoát tay áo, nói:

-Việc này đợi sau khi bình Hán kết thúc thì bàn tiếp.

***

Khi Hạng Chính dưới sự bảo vệ của Cao Lãng và mấy trăm thân binh đi đến trước cửa Vị Ương cung, chỉ thấy binh giáp quân Sở đông nghìn nghịt đã bao vây toàn bộ cung điện, thang mây được điều khiển từ ngoài thành, xung xe và khí giới đồ quân nhu còn có một đội cung tiễn thủ xếp thành hàng ở ngoài thành, xem tư thế là chuẩn bị cường công Vị Ương cung rồi.

Trên tường thành Vị Ương cung cũng có Ngự lân quân quân Hán chạy qua lại, hô to gọi nhỏ.

Thỉnh thoảng có mũi tên thưa thớt từ trên thành bắn xuống nhưng lại bị trọng giáp quân Sở dùng lá chắn chặn lấy, nhưng cũng có quân Sở bị trúng tên, có nhiều thiết giáp bị rơi xuống.

Tuy nhiên ai cũng hiểu, Vị Ương Cunng căn bản không thủ được nữa.

Hán vương Lưu Hằng dưới sự bảo vệ của lão tướng quân Mai Quyên cùng với Ngự Lâm vệ Trung Lang Tướng Thúc Tôn Thương đứng trên lầu cửa cung, nhìn giáp Sở mênh mông đông nghìn nghịt, trong lòng ảm đạm. Hàm Dương cuối cùng vẫn phải đánh, nước Đại Hán cuối cùng vẫn phải diệt vong, cơ nghiệp phụ vương đã giao cho hắn cuối cùng vẫn bị bại vong rồi.

Vừa lúc đó, trong trận quân Sở bên ngoài cửa cung đột nhiên vọng đến âm thanh vang dội:

-Thái Tử nước Sở ta có lời, Hán Vương Lưu Hằng tiến lên trả lời!

Lưu Hằng, Mai Quyên và Thúc Tôn Thương cúi đầu nhìn, thấy binh giáp quân Sở bên ngoài cửa cung đã tránh ra hai bên, từ giữa đi ra hơn mười tướng Sở, một viên tướng Sở vóc người cao lớn đi ra trước, khí vũ hiên ngang, trên người khoác áo giáp màu vàng rực, đó chính là Thái Tử nước Sở Hạng Chính.

-Đại vương, để mạt tướng bắn chết thằng nhãi đó!

Thúc Tôn Thương nói xong định giương cung lên.

Lưu Hằng ấn chặt hai tay Thúc Tôn Thương xuống, lại quay sang lắc đầu với lão tướng Mai Quyên, sau đó chậm rãi đi đến trước cổng chào, ngạo nghễ nói với Sở Thái Tử Hạng Chính đứng trước cửa cung dưới lầu:

-Quả nhân ở đây, có lời cứ nói!

Hạng Chính nhìn cung tiễn thủ quân Hán cài tên giương cung ở trên cổng chào thì thản nhiên mỉm cười nói:

-Hán Vương, tình thế hiện tại bản Thái Tử không cần nhiều lời, nếu ngươi hạ chiếu đầu hàng, thì có thể khiến cho cung nữ binh đinh trong cung miễn chết, lại càng khiến dân chúng Hàm Dương miễn gặp phải tai ương binh đao, nếu như ngươi cứ khư khư cố chấp, ngoan cố chống cự thì toàn bộ Hàm Dương sẽ máu chảy thành sông, thây ngang khắp đồng.

-Thằng nhãi Hạng Chính, nước Đại Hán chúng ta sẽ không có một ai nhu nhược!

Thúc Tôn Thương giận giữ nói:

-Cứ việc công thành đi, nếu không thể giết các ngươi hoa rơi nước chảy, bản tướng quân sẽ không mang họ Thúc Tôn.

Vẻ mặt Hạng Chính thoáng chốc lạnh xuống, hỏi:

-Hán vương, đây thật sự là câu trả lời của ngươi sao?

Lưu Hằng biến đổi sắc mặt, cuối cùng thở dài, quay sang chỉ bảo Thúc Tôn Thương:

-Thúc Tôn tướng quân, mở cửa cung nghênh đón quân Sở vào đi.

Ngay lập tức, cửa cung Vị Ương cung từ từ mở ra.

Cao Lãng dẫn theo binh giáp quân Sở cuồn cuộn tiến vào, chỉ thấy trong cung đã tề tựu đủ Ngự Lâm Vệ, nội thị tại trước sân điện, trên đường đi chất đầy binh khí do Ngự Lâm vệ ném ra. Cao Lãng ra lệnh một tiếng, liền có binh giáp quân Sở cầm thương khóa đao ép lên trước, áp giải Ngự Lâm Vệ cùng với nội thị ra ngoài thành.

Đợi trong cung đã hoàn toàn an toàn, Hạng Chính mới dẫn theo thân binh tiến vào.

Đi tới Ôn Đức Điện, Hán Vương Lưu Hằng đã quỳ ở dưới điện, hai tay cầm ấn tín dâng cao, phía sau quỳ sát là một đoàn cung nữ phi tần, khi thấy Hạng Chính cùng binh giáp quân Sở tiến vào, những phi tần cung nữ này đều dung hoa thất sắc, vẻ mặt run run,các nàng không biết chờ đợi các nàng là số mệnh gì.

-Hán Vương xin đứng lên.

Hạng Chính tiến lên tiếp nhận ấn tín, lại nâng Lưu Hằng dậy

Ánh mắt Hạng Chính trong lúc vô tình đã xẹt qua mặt Đậu Y Phòng phía sau, khẽ giật mình, hỏi Lưu Hằng:

-Hán vương, vị này là?

Trong lòng Lưu Hằng đau khổ, chua xót nói:

-Đây là Vương Hậu Đậu thị của quả nhân.

-Hóa ra là vương hậu.

Hạng Chính gật đầu, lại quay sang căn dặn Cao Lãng:

-Cao Lãng tướng quân, phải phái thêm thiết giáp binh nghiêm mật bảo hộ Vị Ương cung, nhất là bảo vệ Hán vương cùng với Vương Hậu và các phi tần an toàn.

-Vâng!

Cao Lãng ầm ầm đáp lời, sau đó quay lại chỉ bảo thân binh:

-Truyền lệnh xuống, phong tỏa cấm cung, không có chỉ lệnh của Thái Tử cùng bản tướng quân, bất cứ kẻ nào cũng không được tự tiện ra vào, ai trái lệnh, chém!

***

Dưới chiếu lệnh đầu hàng của Hán vương Lưu Hằng, quân Hán tại các cửa trấn thủ ở Hàm Dương đều buông vũ khí đầu hàng.

Hơn năm nghìn Khương binh phụ trách tấn công cửa tây Hàm Dương cuồn cuộn vào thành, sau khi tàn sát mười mấy bộ lạc man tộc,những Khương binh này đã sớm trở thành ác ma giết người. Nhìn cửa hàng kho hàng đầy đường, nhìn nhà nhà nối tiếp nhau san sát, thấy trai thanh gái lịch hốt hoảng trốn ở trong thì hung tính của những Khương binh này lập tức bùng phát.

Gần như là từ lúc Khương binh này bắt đầu tiến vào là điên cuồng đốt giết bắt người cướp của, trong khoảng thời gian ngắn, toàn bộ phía tây thành Hàm Dương vang lên tiếng chém giết rung trời, Khương binh tụ thành quần đội cầm đao thương kiếm kích phá mở cửa phòng, bay qua tường viện, bọn họ gặp người thì giết, thấy đồ vật thì đoạt, gặp tiểu nương nào trẻ đẹp thì cưỡng dâm ngay bên đường....

Bàng Tranh vừa sợ vừa giận, vội vàng đến trước mặt Hạng Trị nói:

-Thế tử, nhất định phải sớm kịp ngăn cản những Khương binh này, nếu cứ tiếp tục để bọn họ tàn sát như vậy, thì toàn bộ dân chúng thành Hàm Dương sẽ bị bọn họ giết sạch.

Hạng Trị lại khoát tay áo, không cho là đúng nói:

-Chỉ là dân đen của nước địch, giết thì giết.

-Lời thế tử sai rồi.

Bàng Tranh vội la lên:

-Vương đã hàng, nước Hán đã diệt, dân chúng này hiện nay đã là dân chúng của nước Sở, không còn là dân đen của nước địch nữa rồi.

-Thôi đủ rồi, Bàng Tranh ngươi không cần nhiều lời.

Hạng Trị nhíu mày, mất hứng nói:

-Bản Thế tử hiểu.

Bàng Tranh đang định khuyên can tiếp thì Hạng Trị đã không còn kiên nhẫn đánh ngựa đi, mười mấy tướng lĩnh Khương binh đi theo Hạng Trị đều quay lại nhìn Bàng Tranh, vẻ mặt không vui. Mặc dù Bàng Tranh là Hộ Khương Giáo úy, những Khương binh này trên danh nghĩa dưới sự quản lý của Bàng Tranh, nhưng dọc đường đi trước sau Bàng Tranh không trói buộc được những Khương binh này, mà Hạng Trị lại chủ trương để mặc Khương binh, bởi vậy mà Khương binh đã sớm chỉ nghe theo lệnh của Hạng Trị, bỏ mặc Bàng Tranh trên danh nghĩa thống soái Khương binh rồi.

***

Hạng Chính vừa đi ra khỏi Vị Ương cung thì bắt gặp một Biệt Bộ Tư Mã cả người đẫm máu.

-Thái Tử, đã xảy ra chuyện!

Biệt Bộ Tư Mã vội vái chào Hạng Chính, gấp gáp nói:

-Khương binh tiến vào từ cửa tây Hàm Dương đã đốt giết bắt người cướp của, thế tử còn dẫn theo vài trăm người lẻn vào Trường Nhạc cung rồi!

-Cái gì? Nhị đệ quả thực càn quấy!

Hạng Chính nhíu nhíu mày, lại chỉ vào vết máu trên chiến bào của Biệt Bộ Tư Mã, hỏi:

-Mới vừa rồi người còn khỏe mạnh, lại xảy ra chuyện gì?

Biệt Bộ Tư Mã sầu thảm nói:

-Vừa rồi mạt tướng ý đồ ngăn cản Khương binh hành hung, kết quả Khương binh này không nói lời gì đã công kích mạt tướng, hơn mười quân tốt hộ tống mạt tướng đều đã bị giết hết, tuy rằng mạt tướng may mắn thoát ra nhưng cũng bị bọn họ chém hơn mười đao.

-Nực cười, quả thật nực cười!

Hạng Chính nghe vậy giận tím mặt, lúc này chỉ bảo Biệt Bộ Tư Mã:

-Ngươi hãy triệu tập đại quân khống chế thành tây cho bản Thái tử, Khương binh còn dám lạm sát kẻ vô tội, giết ngay tại chỗ.

-Vâng!

Biệt Bộ Tư Mã vâng lệnh, đằng đằng sát khí lui đi.

Hạng Chính lại quát mấy Tư Mã, Quân Hầu phía sau:

- Mấy người các ngươi, theo bản Thái tử đi đến Trường Nhạc cung!

Trường Nhạc cung vốn là hoàng cung do Tiêu Hà xây dựng cho Lưu Bang, sau đó khi xây dựng Vị Ương cung thì Lưu Bang đã chuyển sang Vị Ương cung ở, Trường Nhạc cung lại trở thành đông cung của Thái Tử Lưu Doanh, sau này là nơi của Lưu Hằng. Tạm thời vừa rồi không có Thái Tử, Trường Nhạc cung là tẩm cung của Thái Hậu Bạc Cơ, trong Trường Nhạc cùng còn là nơi sinh hoạt mấy trăm phi tần của Lưu Bang.

Khi Hạng Chính mang binh vội vàng đuổi tới Trường Nhạc cung thì thấy cửa cung mở rộng ra, trên bậc thang nằm ngổn ngang vài nội thị trên người vết máu loang lổ, rõ ràng đã chết từ lâu, lại đi vào trong cung, thấy trong sân vườn thi thể nội thị la liệt, thỉnh thoảng còn có thi thể của cung nữ, hơn nữa quần áo trên người bị xé rách, hạ thể bị xâm phạm.

Hạng Trị cầm hoành đao tiến vào Điện Tuyên Đức, vừa chỉ bảo tướng sĩ Khương binh đi theo dẫn đường:

- Truyền lệnh xuống, ngoài cung nữ trong cung có thể đụng vào, nhưng vàng bạc châu báu và các phi tần trong cung thì không được động đến, ai vi phạm giết không tha.

Tướng lĩnh Khương binh trơ mặt hỏi:

- Phi tần trong cung xinh đẹp hơn cung nữ, vì sao không thể đụng vào?

- Vì sao ư?

Hạng Trị lãnh đạm nói:

- Đây là những cung nữ phải hiến cho Đại vương, các ngươi muốn đoạt nữ nhân với Đại vương?

- Ồ, không dám, tuyệt đối không dám.

Chương 561: Huynh đệ bất hòa (2)

Tướng lĩnh Khương binh nghe vậy hoảng sợ, lập tức liên tục xua tay, lo sợ không yên nói:

- Mạt tướng lập tức đi truyền lệnh, lập tức đi truyền lệnh.

Hạng Trị lạnh lùng cười, đang định tiến vào Điện thì có Khương binh hoảng hốt chạy đến.

- Thế tử, không xong.

Khương binh lo sợ không yên nói:

- Thái Tử mang theo binh giáp giết vào Trường Nhạc cung rồi.

- Thái Tử? Hắn muốn làm gì?

Hạng Trị nhăn nhíu mi, lãnh đạm nói:

- Đi, theo bản thế tử đi xem một chút.

Một tiếng còi nổi lên, trước điện liền tụ tập lên mấy trăm Khương binh, sau đó vây quanh Hạng Trị thẳng đến tiền điện thì chạm mặt với mấy trăm binh giáp của Hạng Chính đang ở trước điện Trường Nhạc cung.

- Nhị đệ, ngươi đang làm gì vậy?

Vừa thấy mặt, Hạng Chính liền khiển trách:

- Để mặc binh ở Tây thành đốt giết bắt người cướp của thì thôi đi, sao còn mang những man binh này đột nhập vào Trường Nhạc cung hành hung, ngươi muốn làm gì?

- Ta muốn làm gì?

Hạng Trị buồn bực hừ một tiếng, nói:

- Đại ca, ta còn muốn hỏi ngươi, ngươi muốn gì chứ? Ngươi đã được nửa thành Hàm Dương rồi, Vị Ương cung cũng rơi vào tay ngươi rồi, chẳng lẽ không để tiểu đệ chút công lao còm sao? Đại ca, hay là ngươi muốn độc chiếm công lớn bình Hán?

- Nói bậy.

Hạng Chính phẫn nộ:

- Tiểu huynh chưa từng có ý niệm này trong đầu.

- Vậy thì nói cho rõ đi.

Hạng Trị khoát tay áo, nói:

- Nếu đại ca không có ý định cướp đoạt Tây thành cùng với Trường Nhạc cung của tiểu đệ, thì cung nữ cùng với tài vật trong cung này xử trí thế nào, cũng không nhọc đến tâm sức đại ca.

- Nhị đệ!

Hạng Chính vội la lên:

- Đây là hai việc khác nhau, không thể nói nhập làm một!

- Chỉ một việc thôi!

Hạng Trị lãnh đạm nói:

- Nữ nhân hàng hóa tài vật chính là chiến công, chiến công chính là nữ nhân tài vật.

Hạng Chính nói:

- Nhị đệ, trước khi xuất chinh phụ vương từng có nghiêm lệnh: sau khi lẻn vào Hàm Dương không thể ngông cuồng giết dân chúng trong thành...

- Đại ca, là huynh muốn vu tội cho ai.

Hạng Trị nói:

- Tiểu đệ chưa từng ngông cuồng giết dân chúng trong thành. Không sai, Khương binh ở thành tây có giết những người này, nhưng bọn họ giết đều là bạo dân, là bạo dân có mưu toan phản kháng, chẳng lẽ cứ để mặc đám bạo dân đó giết sĩ tốt của tiểu đệ sao? Sao có đạo lý như vậy.

- Nhị đệ, ngươi thật ngang bướng cãi lý!

Hạng Chính giận dữ, lại quay đầu lại quát:

- Người tới!

Mấy trăm binh giáp vây quanh Hạng Chính lập tức đáp lời, đồng loại dũng mãnh tiến lên bao vây Hạng Trị cùng mấy trăm Khương binh lại. mấy trăm Khương binh cũng không cam chịu yếu thế, đều giơ cao đao rút kiếm, song phương cùng giương cung bạt kiếm, tình thế hết sức căng thẳng.

- Đại ca, nói đến nói đi vẫn là ngươi muốn nuốt trọn chiến công.

Hạng Trị lạnh lùng lướt qua binh giáp bốn phía bày trận sẵn sàng, bỗng nhiên trên mặt hiện ra sát khí dữ tợn, lạnh lẽo nói:

- Tuy nhiên, tiểu đệ cũng không dễ dàng bỏ qua công lao như vậy, nếu muốn cướp đoạt công lao của tiểu đệ, phải hỏi đao trong tay tiểu đệ có đồng ý hay không.

Hạng Chính nổi giận lớn tiếng quát to:

- Bắt tất cả lại cho bản Thái Tử.

- Ai dám!

Không đợi binh giáp quân Sở bốn phía tiến lên, Hạng Trị đột nhiên lớn tiếng quát to:

- Đây là phân tranh giữa vương gia, là phân tranh giữa bản thế tử và Thái Tử, ai dám xen vào?

Binh giáp bốn phía ngơ ngác nhìn nhau, khí thế giảm xuống.

Hạng Trị lại rào rào rút hoành đao ra, chĩa tới Hạng Chính ép tới, trong lòng Hạng Chính nghiêm nghị, bước chân theo bản năng lui về sau một bước, luận tâm kế trí mưu, mười Hạng Trị cũng không bằng một Hạng Chính, nhưng luận dũng lực võ nghệ, mười Hạng Chính tuyệt đối không đánh lại một Hạng Trị.

Nhìn sát khí biểu lộ trên mặt Hạng Trị, đột nhiên Hạng Chính có chút sợ hãi, lại có chút hối hận, sớm biết như vậy nên mang Cao Lãng lại đây, nếu có Cao Lãng ở đây, sao có thể để Hạng Chính bị lâm vào tình cảnh này?

Trong đầu Hạng Trị đã ở vào thế giằng xé.

Một giọng nói là "Giết hắn, vị trí Thái Tử là của ngươi." Nhưng một thanh âm khác lập tức nhảy ra nói: "Không, không được giết Thái Tử, phụ vương tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!"

Giọng nói ban đầu lại nói: "Chỉ cần làm sạch sẽ, nói Thái Tử chết trong loạn quân thì sẽ không có việc gì."

Một thanh âm khác lại lên tiếng: "Phụ vương anh minh, sao có thể che giấu được?

Ngay lúc Hạng Trị đang giằng xé, do dự, thì bên ngoài điện vọt vào vài ngàn Sở giáp.

Cao Lãng đội khôi giáp, cầm trường kích trong tay xung phong liều chết xông vào trước nhất, một tiểu giáo Khương binh dẫn theo mười mấy Khương binh có ý đồ ngăn trở, lập tức Cao Lãng không nói hai lời đâm chết tại chỗ, chỉ trong chốc lát, Cao Lãng đã đột ngột xuất hiện ngay trước mặt Hạng Chính, xác nhận Thái Tử bình yên vô sự thì mới xoay người đối mặt với Hạng Trị, lạnh băng nói:

- Thế tử định làm gì?

- Cao Lãng, ngươi nói bản thế tử muốn làm gì là có ý gì?

Thấy thời cơ đã mất, Hạng Trị cũng bỏ đi ý niệm giết huynh, lạnh nhạt nói:

- Chẳng lẽ ngươi nghĩ bản thế tử và Thái Tử sẽ huynh đệ tương tàn sao?

Dứt lời, Hạng Trị hành lễ với Hạng Chính, nói:

- Đại ca, tiểu đệ tuyệt đối không nhường Trường Nhạc cung cho đại ca, nếu ngươi không chịu thì hãy trói tiểu đệ lại.

Tâm niệm Hạng Chính thay đổi thật nhanh, lập tức thở dài, nói đầy thấm thía:

- Nhị đệ, ít giết người đi.

Nói xong, Hạng Chính xoay người đi, Cao Lãng nhìn Hạng Trị rồi cũng mang theo mấy ngàn Sở giáp rời khỏi Trường Nhạc cung.

Quay trở lại hành dinh thiết lập tại Đông Thành, trong lòng Hạng Chính vẫn còn sợ hãi, vừa rồi nếu Cao Lãng đến muộn một chút, chỉ sợ hắn đã sớm mất mạng. Ở trong Trường Nhạc Cung, thật sự không ngờ Nhị đệ của hắn lại đoạn tuyệt tình máu mủ ruột thịt, nghĩa huynh đệ, chẳng lẽ là do bản thân mình là Thái tử đã ngăn trở con đường tiến thân của hắn?

Nhìn bầu trời cao âm u ngoài hành dinh, trong con ngươi Hạng Chính dần dần dâng lên tia sáng lạnh lẽo khiến người khác kinh sợ.

Nhìn vẻ mặt âm u lạnh lẽo của Thái Tử, Cao Lãng bỗng nhiên có chút bận tâm, cẩn trọng khuyên nhủ:

- Tử Hòa, mặc dù thế tử bất kính với ngươi, nhưng bất kể thế nào y cũng là thế của của tiên vương...

- Tử Lượng ngươi không cần phải lo lắng.

Vẻ mặt Hạng Chính lập tức hòa hoãn, lạnh nhạt nói:

- Nhị đệ đối với ta bất kính, đó là chuyện của hắn, ta thân là huynh trưởng sao có thể chấp nhặt với hắn? Hơn nữa phụ vương vẫn thường xuyên dạy bảo chúng ta làm huynh phải nhường đệ, huynh đệ phải thương yêu lẫn nhau, dù ta khó chịu thế nào cũng sẽ không làm ra những hành động ngu xuẩn khiến huynh đệ tương tàn.

- Thái Tử minh giám.

Cao Lãng nghe vậy, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Hạng Chính lại hỏi:

- Tử Lượng, quân Hán quy hàng đều đã bố trí xong rồi chứ?

- Đã an trí xong rồi, hầu hết đều đã dời ra trong doanh ngoài thành, tuy nhiên để trấn an quan viên cường hào trong thành, vẫn có một bộ phận Ngự Lâm vệ cùng với gia nô của quan viên cường hào trú ở bên trong thành.

Dừng một chút, Cao Lãng lại nói:

- Tuy nhiên, vũ khí quân giới đã tập trung bảo tồn, hơn nữa những nơi gần đó đã được binh giáp quân ta trông coi, chắc là rất an toàn.

- Vậy là tốt.

Hạng Chính gật gật đầu, lập tức lại chỉ bảo Cao Lãng:

- Tử Lượng, ngươi hãy cho người chuẩn bị tiệc rượu trong Vị Ương cung Ôn Đức Điện, tối nay ta muốn chiêu đại Hán Vương cùng với quan viên, thương nhân, cường hào trong thành, cũng mời cả thế tử đến, ban ngày ở bên trong Trường Nhạc Cung, ta cũng có chút kích động, coi như là bồi tội cho Nhị đệ.

- Vâng!

Cao Lãng đáp lời, lĩnh mệnh đi.

***

Thiệp mời của Hạng Chính rất nhanh được đưa đến Trường Nhạc cung.

Hạng Trị đang tận tình thưởng nhạc hoang dâm trong Tuyên Đức Điện nhận được thiệp thì đứng lên, chuẩn bị đi dự tiệc, có thân tín đi theo khuyên nhủ:

- Thế tử, người và Thái tử vừa mới xảy ra tranh chấp, hiện tại đi dự tiệc có nguy hiểm gì không?

- Haizz, ngươi nghĩ quá nhiều.

Hạng Trị khoát tay áo, không cho là đúng nói:

- Thái Tử hắn không dám giết ta đâu, phụ vương hận nhất là huynh đệ trong nhà bất hòa, xưa nay vẫn luôn dạy bảo huynh đệ chúng ta phải thương yêu lẫn nhau, nếu Thái tử giết ta, vậy thì phụ vương nhất đinh không tha cho hắn.

Lập tức Hạng Trị xuất cung, điểm hơn trăm thị vệ đi thẳng đến Vị Ương cung, lúc tới trước điện Vị Ương cung, đã thấy Hạng Chính chở dưới bậc chờ đã lâu, hai huynh đệ gặp mặt liền cùng đáp lễ, cầm tay vào cung, dưỡng như không có chuyện gì.

Khi đi qua Thiên Điện, chợt có một bóng hình xinh đẹp từ hành lang gấp khúc đi qua, tuy là bóng hồng loáng thoáng nhưng Hạng Trị lại nhìn rõ dung mạo xinh đẹp kia, lập tức giật nảy mình, hỏi Hạng Chính:

- Đại ca, nàng là ai?

Hạng Chính lạnh nhạt nói:

- Chỉ là cung nữ trong cung, nếu nhị đệ thích, lúc nào quay về đệ cứ lấy đi.

Hạng Trị nghe vậy mừng rỡ, liên tục hành lễ với Hạng Chính:

- Vậy thì tiểu đệ cảm ơn đại ca.

- Nhị đệ khách khí làm gì.

Hạng Chính mỉm cười khoát tay nói:

- Chỉ cần đệ bớt giết người, thì ta có thể tặng cung nữ cho đệ.

- Đại ca, huynh đúng thật là.

Hạng Trị lắc đầu, không cho là đúng nói:

- Đó chỉ là dân đen Quan Trung, huynh sao phải để ý sống chết bọn họ chứ?

- Nhị đệ, dân là gốc rễ của một nước, sao có thể tự ý giết?

- Bậy bạ, cường quân mới là gốc rễ của một nước, đám dân đen này có tác dụng gì?

Đang lúc nói chuyện ghì hai huynh đệ đã đến trước Ôn Đức Điện, gặp mặt các quan viên, thương nhân, cường hào nước Hán, sau khi ngồi vào vị trí, liền có cung nữ đem bàn tiệc bày lên, buổi tiệc rất phong phú.

Rượu qua ba tuần, Hạng Chính đứng trước điện khẽ khàng vuốt cằm.

Thân tín hiểu ý lập tức vỗ nhẹ tay, hai bên chái nhà liền vang lên tiếng ca, lại thấy vương hậu nước Hán Đậu Y Phòng dẫn đầu các ca vũ từ sau tấm bình phong đi ra, Đậu Y Phòng mặc áo gấm tơ, kỹ thuật nhảy múa điêu luyện, khuôn mặt xinh đẹp, ánh mắt lóng lánh như hồ thu, còn Lưu Hằng ngồi trên ghế thì đầy xấu hổ và giận giữ, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ai oán của Đậu Y Phòng.

Hạng Trị vừa nhìn thấy thì ánh mắt ngưng lại, đây chẳng phải là cung nữ lúc gặp ở Thiên Điện sao?

Múa xong một khúc, Đậu Y Phòng đang định rút lui vào sau bình phong, thì Hạng Trị đã sớm đứng lên vươn người nắm lấy tấm eo nhỏ nhắn của Đậu Y Phòng, sau đó trước mặt bao nhiêu quan viên, thương nhân, cường hào nước Hán ôm lấy Đậu Y Phong nghênh ngang ra khỏi Ôn Đức Điện.

Ra đến cửa điện, Hạng Trị mới lên tiếng:

- Đại ca, tiểu đệ xin về trước.

Hạng Chính im lặng, sắc mặt Lưu Hằng đã xanh mét, quan viên, thương nhân, cường hào nước Hán cũng lộ vẻ xấu hổ giận giữ, hành động này của thế tử thật sự là quá đáng!

Hạng Trị lại hoàn toàn không biết gì, cứ nghĩ mỹ nhân đang ôm trong ngực này là cung nữ bình thường, với địa vị thế tử của y, thị tẩm một cung nữ thì có đáng gì?

Đêm dài vắng người, hành dinh của Hán phế vương Lưu Hằng.

Chương 562: Huynh đệ bất hòa (3)

"Bình"

Lưu Hằng đấm thật mạnh vào mặt bàn, đứng lên nghiến răng nghiến lợi nói:

- Hạng Trị giết dân chúng ta, cưỡng bức hậu phi của ta, thật khinh người quá đáng, thù này không báo, uổng làm quốc quân, uổng làm trượng phu!

Mai Quyên thở dài không nói gì, Ngự lâm Tả Trung lang Tướng Thúc Tôn Thương lại phấn chấn nói:

- Đại vương, tạo phản đi.

Mười mấy quan viên, tướng lĩnh quân Hán đều đứng dậy quát:

- Làm phản đi, con mẹ nó tạo phản đi.

Ánh mắt trông mong của Lưu Hằng rơi trên người Mai Quyên, trầm giọng nói:

- Lão tướng quân, ý lão như nào?

Sau khi Lưu Hằng dâng biểu đầu hàng, Ngự lâm quân trong thành Hàm Dương đã chia làm hai bộ phận, một bộ lấy danh nghĩa bảo vệ lăng tẩm của Lưu Bang mà dời ra trường lăng ngoài thành, Hạng Chính vì muốn lòng quân nước hán thuần phục mà tỏ ra hào phóng, vẫn để lão tướng Mai Quyên chỉ huy những Ngự Lâm vệ quân Hán này, đóng trú tại đại doanh ngoài cung Vị Ương.

Cho nên lúc Lưu Bằng muốn tạo phản nhất định phải được Mai Quyên ủng hộ.

Mai Quyên thở dài:

- Nếu Đại vương quyết ý phản Sở, lão tướng dù có liều cả xương già này cũng không muốn cống hiến cho đại quân nước Sở, tuy nhiên trong thành Hàm Dương lại có đại doanh Hạng Trị, đại quân nước Sở trú đóng, mà tại Trường Nhạc cung của Hạng Trị lại có trọng binh canh gác, nếu muốn đánh lén rất khó, thật sự khó thành, chỉ sợ Đại vương khó giữ được tính mạng bản thân.

- Vương hậu chịu nhục, nếu quả nhân thờ ơ thì sao phải là người?

Lưu Hằng nghiến chặt răng, hung hãn nói:

- Hơn nữa Trường Nhạc cung lại có lối đi bí mật, thông đến phía đông đền thơ, nếu có cách thỏa đáng, chắc chắn có thể thành công.

Mai Quyên nói:

- Dù là đánh lén Trường Nhạc cung thành công giết Hạng Trị, nhưng sẽ thất bại cực nhanh, chỉ cần Hạng Chính còn sống, quân Sở sẽ không tan tác, quân thần ta người sẽ khó mà trốn thoát khỏi thành Hàm Dương.

- Quả nhân không quản nhiều như vậy.

Lưu Hằng căm hận nói:

- Thù này không báo, uổng làm trượng phu!

- Được rồi.

Mai Quyên gật gật đầu, nghiêm nghị nói:

- Nếu Đại vương quyết tâm, lão thần sẽ quên mình phục vụ.

- Tốt lắm.

Lưu Hằng trịnh trọng gật đầu, âm thanh hung dữ nói:

- Lão tướng quân và thúc Tôn Tướng quân hãy trở về triệu tập binh giáp, sau nửa canh giờ hội hợp ở phía đông đền thờ ngoài Trường Nhạc Cung.

***

Trường Nhạc cung, Hồng Đài.

Hạng Trị đã uống đến say mèm, đang nằm trên giường ngáy như sấm.

Đậu Y Phòng y phục rách nát, đầu tóc rối loạn đang ngẩn ngơ rơi nước mắt trước bàn trang điểm. Mỹ nhân trong gương dung nhan như ngọc, nhưng lòng của nàng sớm đã tan nát rồi.

Đờ đẫn cúi đầu xuống, ánh mắt Đậu Y Phòng chạm đến trâm cài đặt trên bàn, trên mặt nàng đột nhiên hiện lên vẻ kiên quyết, quơ lấy trâm cài kia nắm chặt lấy, đứng lên, sau đó từng bước đi tới Hạng Trị đang ở trên giường. xem tại TruyenFull.vn

Hạng Trị nằm trên giường vẫn ngáy vang như sấm.

Dừng ở trước giường, Đậu Y Phòng run rẩy giơ trâm cài lên, sau đó ngắm cổ họng của Hạng Trị nhiều lần nhưng trước sau vẫn không thể hạ thủ được, dù gì nàng cũng làm nữ nhân, ngày thường ngay cả giết con gà cũng đã sợ đến dung hoa thất sắc chứ nói gì đến giết người, sao nàng có thể hạ thủ được?

Đúng lúc này, Hạng Trị ở trên giường trở mình.

Đậu Y Phòng sợ hãi tim nảy lên, trâm cài từ trên tay rơi xuống đất, lúc xoay người lại để nhặt lên đã đánh thức Hạng Trị ở trên giường. Nhìn thấy cặp mông tròn đẫy đà trước giường, trong khoảnh khắc dục vọng của Hạng Trị lại dâng cao, với tay nắm lấy chiếc eo nhỏ nhắn của Đậu Y Phòng.

Đậu Y Phòng không kịp đề phòng giật mình hét lên thất thanh.

Đúng lúc này, các cửa đột nhiên bị người từ bên ngoài phá thông, một gã Khương binh lưng bị cắm tên cả người đẫm máu lảo đảo chạy vào buồng lò sưởi, ngã lăn xuống tắt thở.

Sau một loáng, Lưu Hằng mang theo thân quân vọt vào đầu tiên.

Nhìn thấy y phục xộc xệch của Đậu Y Phòng, tóc tai rối loạn đang ngồi trong lòng Hạng Trị, mắt Lưu Hằng tóe lửa lấy kiếm chĩa vào Hạng Trị, hét to:

- Hạng Trị, buông nàng ra!

- Lưu Hằng?

Trong lòng Hạng Trị trầm xuống, càng xiết chặt Đậu Y Phòng, hỏi:

- Ngươi muốn gì chứ?

- Hạng Trị, ngươi ức hiếp một nữ tử yếu đuối có còn là nam nhân không?

Lưu Hằng nghiến răng nghiến lợi nói:

- Hãy buông vương hậu của quả nhân ra trước, quả nhân quyết tử chiến với ngươi!

- Vương hậu?

Hạng Trị ngạc nhiên:

- Nàng là vương hậu của ngươi?

Lưu Hằng khinh miệt mà nói:

- Ngươi không biết? Ngươi còn giả bộ.

- Giả bộ? Bản thế tử cần gì phải giả bộ?

Hạng Trị giận tím mặt, nói:

- Cho dù nàng vốn là của ngươi thì sao nào? Bắt đầu từ đêm nay, nàng chính là nữ tử của bản thế tử, hừ!

Dứt lời, Hạng Trị còn thị uy đem bàn tay to thô ráp luồn vào váy Đậu Y Phòng vuốt ve chiếc mông tròn lẳn của nàng.

Lưu Hằng tức giận đến cả người phát run, chỉ vào Hạng Trị run giọng quát:

- Giết hắn, giết hắn, giết hắn...

Mười mấy tên giáp sĩ quân Hán cầm trường kích trong tay chen chúc tiến vào, Hạng Trị kêu lên một tiếng trầm đục, không cần nghĩ ngợi đem Đậu Y Phòng đang ôm trong ngực đẩy ra phía trước, hơn mười trường kích gần như là cùng lúc đâm vào giữa ngực, bụng Đậu Y Phòng, giáp sĩ quân Hán cuồn cuộn tiến vào lập tức khựng lại, Hạng Trị thừa cơ hội đó đã chộp lấy hoành đao nắm trong tay.

Trong nháy mắt hơn mười giáp sĩ quân Hán đã bị Hạng Trị chém giết tại chỗ.

Tuy nhiên rất nhanh, càng nhiều giáp sĩ quân Hán từ bên ngoài chen chúc mà vào, Hạng Trị tuy dũng mãnh nhưng cũng không thể ngăn cản được hàng trăm trường kích cùng đồng thời đâm tới, chỉ trong chốc lát, Hạng Trị đã bị dồn đến góc tường, thấy không còn đường để trốn, Hạng Trị đột ngột xoay người đánh vào bức từng ở buồng lò sưởi.

Chỉ nghe một tiếng ầm vang, vách tường liền sụp xuống.

Bụi mù bay lên, cú va chạm này làm Hạng Trị đầu choáng váng hoa mắt, đợi khi hắn bò lên từ đống gạch đá thì đã thấy bốn phía đông nghìn nghịt Ngự Lâm vệ quân hán, hơn nữa trong tay tất cả đều là cung cứng, mũi tên lạnh léo nhắm vào những điểm yếu hại trên người Hạng Trị. Trường kiếm trong tay Mai Quyên hạ xuống, mấy trăm Ngự Lâm vệ đồng thời buông lỏng dây cung.

Hàng trăm trọng tiễn Lang Nha cùng bắn nhập vào cơ thể, không ngờ Hạng Trị vẫn chưa tắt thở mà kêu thảm như heo bị giết, vừa kêu thảm vừa ngửa mặt lên trời hú dài:

- Người tới, người đâu mau tới....

Dưới bầu trời yên tĩnh, tiếng kêu thảm thiết của Hạng Trị đã truyền xa.

Xa xa những ánh lửa đã nổi lên, loáng thoáng càng lúc càng nhiều ngọn lửa, nhiều khương binh mặc giáp cầm vũ khí cuồn cuộn tiến về phía Hồng Đài.

Mai Quyên vội vàng chạy vào buồng lò sưởi, thấy Lưu Hằng đang ôm xác Đậu Y Phòng đờ đẫn, Ngự Lâm Tả Trung Lang Tướng Thúc Tôn Thương thì đứng bên gấp gáp dậm chân, lập tức Mai Quyên lớn tiếng quát hỏi:

- Thúc Tôn Tướng quân, chuyện gấp rồi, vì sao không khẩn trương bảo hộ Đại vương rút đi?

Thúc Tôn Thương xòe tay ra, bất đắc dĩ nói:

- Mạt tướng nói, nhưng Đại vương hắn hắn hắn... Hắn không muốn đi.

Lưu Hằng quay đầu lại nhìn Mai Quyên, vẻ mặt ảm đạm:

- Lão tướng quân, ngươi mang theo các tướng sĩ nhanh chóng từ lối đi bí mật xuất cung, hiện tại đi hẳn là còn kịp, tuy nhiên trước khi đi đừng quên châm lửa tại Hồng Đài, sau khi quả nhân chết, chắc chắn Sở Thái Tử sẽ không gây khó xử cho lão tướng quân cùng với các tướng sĩ...

- Đại vương ngươi nói bậy gì đó?

Mai Quyên giận dữ, tiến lên đỡ Lưu Hằng, lớn tiếng nói:

- Lão thần dù có liều mạng bộ xương già này cũng phải bảo vệ người giết ra khỏi thành, Thừa tướng, Quan Quân Hầu còn có ba lộ đại quân đang ở bên ngoài, nước Đại Hán ta chưa chắc không có cơ hội chuyển bại thành thắng, đi!

Mai Quyên ra lệnh một tiếng, sớm có Ngự Lâm vệ quân Hán tiến đến dìu Lưu Hằng rời đi.

- Bảo hộ Đại vương!

Thúc Tôn Thương ra lệnh một tiếng, mấy trăm Ngự Lâm về cuồn cuộn tiến vào che chở Lưu Hằng, Mai Quyên đi xuống Hồng Đài, đi thẳng vào lối đi bí mật tại hậu điện.

***

Trong Trường Nhạc cung vang lên những tiếng chém giết rung trời, nhưng gần đền thờ phía đông vẫn yên lặng.

Bỗng nhiên giữa lúc đó, trong đại viện tại giữa phường bỗng vang lên những tiếng bước chân dồn dập, trước tiên là có hai đầu người hiện lên từ trên mặt tường ngó nhìn xung quanh, sau đó cửa sân đóng chặt ầm ầm mở ra, một dòng người đông nghìn nghịt như thủy triều mãnh liệt đi ra, nhưng ngay khoảnh khắc bên ngoài đường dài chợt xuất hiện vô số cây đuốc.

Thúc Tôn Thương đi đầu cầm trường kích trong tay chợt giật mình kinh hãi, vội lách người bảo vệ trước mặt Lưu Hằng, Mai Quyên, khi quay sang trái phải nhìn, đã thấy bên ngoài đường dài chật ních binh giáp quân Sở. Nhìn binh giáp quân Sở đã rút hoành đao ra khỏi vỏ, kéo mở trường cung, lòng quân thần nước Hán lập tức trầm xuống vô hạn.

Bỗng nhiên giáp sĩ quân Sở đông nghìn nghịt tách ra hai bên, đại tướng nước Sở Cao Lãng đội khôi giáp từ giữa đi ra, lạnh lùng quét qua Thúc Tôn Thương cùng với Lưu Hằng, Mai Quyên, lạnh nhạt nói:

- Hán Vương, Mai lão tướng quân, thúc Tôn Tướng quân, nửa đêm các ngươi chạy đến đại viện phía đông đền thờ để làm gì?

Lưu Hằng đẩy Thúc Tôn Thương đang chắn trước mình, nói:

- Cao tướng quân đã biết rồi cần gì phải hỏi?

- Có ý gì?

Cao Lãng nhíu mày khó hiểu, hắn thật sự không biết cụ thể tình hình thế nào, chỉ biết hắn đã nhận được quân lệnh của Hạng Chính nói đêm nay có khả năng bất ổn, sai hắn mang theo nhiều binh giáp đi tuần tra tại gần Trường Nhạc Cung.

- Người sáng mắt không nói tiếng lóng, quả nhân vừa mới giết Hạng Trị!

Lưu Hằng nghĩ hẳn phải chết, cũng không cần che giấu.

- Ngươi nói cái gì?

Cao Lãng nghe vậy lập tức chấn động, lớn tiếng quát:

- Các ngươi dám giết thế tử?

Đang nói chuyện, chợt có tiểu giáo quân Sở giáo tiến đến bẩm báo:

- Tướng quân, người Khương đã đánh vỡ cửa cung, giết nhập Trường Nhạc cung rồi.

Thoáng chốc trong mắt Cao Lãng lộ ra sát khí, lớn tiếng quát to:

- Thái Tử từng có nghiêm lệnh, sau khi phá thành binh giáp quân Sở không được tự ý tiến vào cấm cung, người Khương tổn hại quân kỷ, coi thường luật pháp, tội không thể tha!

Dừng một chút, Cao Lãng lại rút hoành đao ra, chĩa về phía Trường Nhạc Cung, quát:

- Truyền lệnh của ta, Tả doanh tức khắc tiến vào cung, giết người Khương!

- Vâng!

Tả doanh Giáo Úy ầm ầm đáp lời, quay đầu lại rống to:

- Tướng sĩ Tả doanh, giết

Tả doanh Giáo Úy ra lệnh một tiếng, binh giáp quân Sở đông nghìn nghịt cũng đã cuồn cuộn hướng về Trường Nhạc cung.

Cao Lãng lại chuyển hướng nói với Lưu Hằng:

- Hán Vương, việc thế tử lăng nhục vương hậu đích xác là quá đáng, tuy nhiên ngươi cũng không nên tự ý động đao binh mưu sát thế tử, cho nên, đành phải để ngươi chịu thiệt thòi đến Lạc Dương giải thích với Đại vương.

Dứt lời, Cao Lãng lại quát binh giáp phía sau:

- Người tới, dẫn Hán Vương đi!

Chương 563: Trá hàng

Tử Ngọ Cốc thông với Hán Trung, Quan Trung, nam bắc kéo dài mấy trăm dặm.

Trải qua hơn mười ngày hành quân gấp, đại quân Bạch Mặc cuối cùng đã xuyên qua Tử Ngọ Cốc, nhưng khi tới gần Hàm Dương thì lại nhận được tin từ Hàm Dương gửi tới - Hán Vương đã hạ chiếu lệnh quy hàng Sở rồi!

Đối với Bạch Mặc mà nói tin tức này chẳng khác gì sấm sét đánh giữa trời quang!

Bạch Mặc kinh hãi vội vàng lệnh cho đại quân đóng quân tại chỗ, lại phái người đem tin mật tới.

Bạch Mặc không hề cho rằng người đưa tin là đưa tin giả đến, chẳng qua hắn cảm thấy việc này không nhỏ, cần phải có sách lược đối phó thích đáng, không nên để tin tức bị khuếch trương, nếu không quân tâm của đại quân rất dễ dàng sẽ tan rã, đến lúc đó rồi hết thảy đều không có cách xoay chuyển, nước Đại Hán cũng hóa thành tro bụi rồi.

Hai ngày sau, Lý Tả Xa, Chu Quan Phu cũng hốt hoảng tới đại doanh Bạch Mặc tại miệng Tử Ngọ Cốc, hai người cũng đã nhận được chiếu lệnh của Hán Vương, lại nghe nói đại quân Bạch Mặc đã quay về đến miệng Tử Ngọ Cốc, liền vội vàng đến để hỏi Bạch Mặc tìm kế sách, nếu Hán vương thật sự đã đầu hàng nước Sở, bọn họ nên làm gì bây giờ? Là theo chân hàng Sở, hay là đoạt lại Hán vương, hoặc là lập Hán vương khác?

Vừa gặp mặt, Chu Quan Phu liền gấp gáp hỏi han:

- Thừa tướng, có đúng là Hán vương đã hàng Sở không?

Bạch Mặc thở dài thật sâu, ảm đạm gật đầu nói:

- Thắng Chi, đúng là Hán vương đã hàng nước Sở.

Trong khoảnh khắc vẻ mặt Chu Quan Phu ảm đạm, căm hận nói:

- Hừ, nói như vậy nước Đại Hán vong rồi hả?

- Vậy cũng chưa chắc?

Bạch Mặc lắc lắc đầu, trầm giọng nói:

- Quân Sở đánh nhập vào Hàm Dương cũng chỉ có hai lộ Hạng Chính, Hạng Trị, tối đa cũng chỉ có ba năm vạn người. Các đại quân còn lại như Tất Thư, Cao Sơ, Mông Cức vẫn bị ngăn cản tại quan ngoại, cho nên, chỉ cần chúng ta lấy thế đánh sấm sét là có thể đoạt lại Hàm Dương, đoạt lại Hán Vương trở về, việc lớn vẫn có thể thành công.

Tinh thần Chu Quan Phu rung lên, hỏi:

- Hay là Thừa tướng đã có diệu kế gì rồi?

Bạch Mặc gật gật đầu, trầm giọng nói:

- Thắng Chi, ngươi lập tức trở về Đồng Quan, vừa nghiêm mật phong tỏa tin tức Hán vương hàng Sở, vừa giám thị quân Sở ở quan ngoại, tuyệt đối không thể để đại quân của Cao Sơ có cơ hội lẻn vào Quan Trung.

- Thừa tướng yên tâm.

Chu Quan Phu ầm ầm đáp lời, nói:

- Chỉ cần mạt tướng còn ở đây thì tuyệt đối không cho quân Sở có cơ hội từ Đồng Quan lẻn vào Quan Trung.

Bạch Mặc nhẹ nhàng vuốt cằm, rồi lại nói với Lý Tả Xa:

- Lý lão tướng quân, bổn tướng lưu lại cho ngươi năm nghìn binh giáp, nhiệm vụ của ngươi là ngăn chặn đường nhỏ ở Tử Ngọ Cốc, không được để đại quân Tất Thư từ Tử Ngọ Cốc giết nhập vào Quan Trung!

Chặn đường đại quân Tất Thư không phải là chuyện dễ dàng, tuy nhiên Tử Ngọ Cốc địa thế hiểm yếu, chỉ cần phòng thủ một chút là được, mà chiến trận này thì không cần phải bận tâm như khoảng cách dài ở khúc sông, cho nên Lý Tả Xa vẫn có chút tin tưởng, lập tức chắp tay đồng ý, nói:

- Thừa tướng yên tâm. Lão phu tuyệt đối không làm nhục mệnh.

Chu Quan Phu lại hỏi:

- Thừa tướng, ngươi thì sao?

Bạch Mặc nói:

- Bổn tướng quyết định suất quân đi tới Hàm Dương, hiến quân hàng Sở.

- Cái gì? xem tại TruyenFull.vn

Chu Quan Phu thốt nhiên biến đổi sắc mặt,Lý Tả Xa lại hiểu đôi chút, nói:

- Ý thừa tướng là...trá hàng?

- Đúng vậy, chuyện cho tới bây giờ cũng chỉ có trá hàng là kế sách duy nhất thôi.

Bạch Mặc thở dài, vẻ mặt chán nản nói:

- Kế này tuy rằng hung hiểm nhưng vẫn có mấy phần thắng. Chỉ có điều hai vị tướng quân nhất định phải giữ nghiêm Đồng Quan, Tử Ngọ Cốc. Nếu không, nếu để đại quân Tất Thư, Cao Sơ tiến vào Quan Trung, vậy thì tất cả đều không có ý nghĩa gì.

Thì ra là thế, Chu Quan Phu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Lạc Dương, thượng thư phòng.

Ngụy Duyệt dẫn vài cung nữ bưng mấy bát chè hạt sen đi vào thư phòng, chỉ thấy cửa thư phòng mở rộng ra, bên trong mơ hồ truyền đến tiếng ngáy liên hồi, vào cửa thì thấy bốn người Hạng Trang, Hạng Tha, Hạng Đà cùng với Bách Lý Hiền chẳng có chút hình tượng nào ngã nằm trên chiếu, ngáy o o...Haizz, mấy năm nay bọn họ thật sự là mệt muốn chết rồi.

Từ lúc các lộ đại quân lên đường, bốn người quân thần chưa bao giờ được ngủ ngon giấc.

Sau khi tin báo Thượng Tướng Quân Tất Thư thất bại ở Thượng Dung, quân thần bốn người cũng đã không ngủ được mấy ngày đêm, cũng may hôm qua cuối cùng có tin chiến thắng từ Hàm Dương truyền đến, là hai lộ đại quân của Thái Tử Hạng Chính, thế tử Hạng Trị gần như là cùng lúc dẫn binh bao vây dưới thành Hàm Dương, lại có Tư mã làm nội ứng mở cửa Ủng thành phía bắc, thành Hàm Dương đã bị công hãm rồi.

Nhìn bốn người quân thần đang ngủ say, cuối cùng Ngụy Duyệt dẫn theo cung nữ lui ra ngoài.

Trước khi ra cửa, Ngụy Duyệt còn sai cung nữ khép cửa lại, lúc này đã bắt đầu vào đông, không nên để đại vương bị lạnh. Nhưng đúng lúc này thống lĩnh Huyền Y Vệ Khuất Bất Tào vội vàng chạy gấp vào, thấy Ngụy Duyệt, Khuất Bất Tài chỉ kịp chào qua loa,rồi khẩn trương mở cửa phòng đi vào thượng thư phòng.

Ngụy Duyệt vốn định ngăn cản nhưng thấy bộ dạng Khuất Bất Tài vội vàng như thế thì vội nuốt những lời định nói vào bụng, dẫn theo cung nữ lập tức rời đi. Làm vương hậu, Ngụy Duyệt vẫn luôn chú ý lời nói và việc làm của mình, phàm là đại sự việc nước, nàng không hề tham dự vào, cũng không âm thầm nghe lén.

Lại nói sau khi Khuất Bất Tài vội vàng đi vào thượng thư phòng liên liên tục hô lớn:

- Đại vương, Đại vương...

Bốn người quân thần đang ngủ say sưa giật mình bừng tỉnh, Hạng Trang cau mày nói:

- Lão khuất? Nhìn ngươi vội vàng hấp tấp kìa,có chuyện lớn gì sao? Thành Hàm Dương lại bị quân Hán đoạt về à?

- A, vậy thì không phải.

Khuất Bất Tài dừng một chút, lại nói:

- Tuy nhiên Hàm Dương thực sự xảy ra chuyện lớn.

- Haizz, chỉ cần thành Hàm Dương không bị quân Hán đoạt lại, có có chuyện lớn gì?

Hạng Đà không cho là đúng nói.

Cơ mặt Khuất Bất Tà co giật, run giọng nói:

- Đại vương, thế tử Hạng Trị đã qua đời trong loạn quân rồi!

Hạng Trang nghe vậy chấn động, Bách Lý Hiền giật mình kinh hãi, Hạng Tha Hạng Đà thì cùng nhảy dựng lên, kêu to.Hạng Đà vọt hai bước tới kéo áo Khuất Bất Tài, lớn tiếng quát hỏi:

- Ngươi nói cái gì? Thế tử hắn làm sao vậy?

Khuất Bất Tài không dám nhìn thẳng vào ánh mắt như muốn ăn thịt người của Hạng Đà, thấp giọng nói:

- Thái úy, thế tử hắn đã qua đời rồi

- Bậy bạ!

Hạng Đà một tay đẩy Khuất Bất Tài ngã xuống đất, không tin nói:

- Thành Hàm Dương cũng đã công hãm rồi,Hán Vương Lưu Hằng cũng đã tỏ ra đầu hàng rồi,sao thế tử lại xảy ra chuyện được? Thế tử hắn cung mã thành thạo, võ nghệ cao cường, dù là hai Thiên Lang, mãnh hổ cũng chưa chắc đã làm gì được hắn, sao hắn có thể gặp chuyện không may được?

- Thái úy có điều không biết, thế tử gặp chuyện không may khi đang ở bên trong Trường Nhạc cung, lúc ấy thế tử say rượu chưa tỉnh, thể lực chưa phục, hơn nữa trên người cũng không mặc giáp trụ, loạn quân lại là vạn tên cùng bắn, cho nên, cho nên...

- Thị vệ đâu? Thị vệ thế tử còn có Bàng Tranh, Khương Binh đâu? Sao lại để loạn quân ở trong Trường Nhạc cung? Bọn họ đều bất tài hay sao?

Hạng Tha cũng giận dữ, ông thật sự nổi giận.

Xu thế nước Sở nhất thống thiên hạ đã càng lúc càng trở nên rõ ràng,các phe phái trong nước đãbị Hạng Trang áp chế tuy bề ngoài không có phân tranh gì nhưng bên trong vẫn âm thầm lục đục với nhau càng lúc càng kịch liệt, bởi vì sự tồn tại của thế tử Hạng Trị, các lão thần đi theo Hạng Võ cùng với các thân sĩ gia tộc cường hào Giang Đông cũng đã có xu thế tập hợp với nhau.

Nhưng hiện tại, hai lão tướng kế Hoàn Sở, Quý Bố đã bỏ mình, hệ của thế tử càng đã gặp phải tai hoạ ngập đầu, mặc dù nói thế tử Hạng Trị không phải Thái Tử, tuy rằng tương lai không thể kế thừa vương vị đế quốc Đại Sở, nhưng dù sao hắn cũng là con riêng của tiên vương Hạng Võ, bất kể thế nào cũng có tư cách kế thừa vương vị, chỉ cần vương vị còn, phe phái cũng tồn tại.

Nhưng hiện tại Hạng Trị chết rồi, như vậy phe phái này cũng xong đời!

Với tư cách là nhân vật đứng đầu của phe phái này,sao Hạng Tha không tức giận cho được?

Khuất Bất Tài thở dài một tiếng, chán nản nói:

- Lệnh Doãn có điều không biết, đại quân Khương tộc trú đóng ở ngoài Trường Nhạc cung, mà loạn quân là theo lối đi bí mật trực tiếp giết vào trong cung đấy, thế tử ở Hồng Đài lại có quá ít thị vệ thủ hộ, đợi khi Bàng Tranh dẫn đại quân Khương tộc giết nhập vào Trường Nhạc cung thì hết thảy đều đã quá muộn...

Cuối cùng Bách Lý Hiền từ trong khiếp sợ đã hồi phục tinh thần, hỏi:

- Chẳng phải Hán vương đã hàng rồi đó sao? Tại sao lại muốn làm loạn?

Khuất Bất Tài nhìn Hạng Trang, thấp giọng nói:

- Nghe nói là bởi vì thế tử trước mặt mọi người làm nhục vương hậu của Hán Vương là Đậu Y PHòng, bắt Đậu Y Phòng đến Hồng Đài thị tẩm,nên mới chọc giận Lưu Hằng căm phẫn mà làm loạn.

- Lưu Hằng đáng chết!

Hạng Tha, Hạng Đà nghe vậy giận tím mặt.

Hạng Trang nhíu nhíu mày, trầm giọng hỏi:

- Hiện giờ tình hình bên trong thành Hàm Dương như thế nào?

Bách Lý Hiền cũng hỏi:

- Thế tử qua đời cho trong loạn quân, Khương binh tất nhiên sẽ nhân cơ hội tác loạn, dân chúng nước Hán cùng với tướng sĩ quân Hán trong thành Hàm Dương hẳn là sẽ có cùng phản kháng? Có lẽ hiện tại Thái tử gặp nguy hiểm?

Bách Lý Hiền không thể không lo lắng, một khi Khương binh tàn sát bốn phía, chọc giận dân chúng nước Hán sẽ kích động cả nước huyết chiến, có lẽ Thái Tử thật sự có nguy hiểm.

Khuất Bất Tài vội đáp:

- Hồi bẩm Đại vương, Thái sư, Thái Tử không việc gì, hơn nữa lần này ít nhiều Thái Tử sắp xếp thích đáng, đúng lúc tiêu diệt loạn quân, lại quyết đoán trấn áp Khương binh thôi tàn sát hàng loạt dân trong thành nên mới ngăn trở được tình thế lan rộng tại Hàm Dương, hiện tại thành Hàm Dương đã khôi phục lại trật tự, quân thần nước Hán bị giám sát chặt chẽ.

Lúc này Bách Lý Hiền mới thở phào nhẹ nhõm, Thái Tử không sao là tốt rồi.

Hạng Trang trầm ngâm một lát, sau đó chỉ bảo Hạng Đà nói:

- Tử Nghiêm, tức khắc triệu tập ba quân Hổ Bí, Thiên Lang, Kiêu Kỵ theo quả nhân đi tới Hàm Dương! Quả nhân muốn đến Hàm Dương

- Vâng!

Hạng Đà ầm ầm đáp, lĩnh mệnh đi.

Hạng Trang lại quay đầu nói với Hạng Tha, Bách Lý Hiền:

- Tử Dực, Tử Lương, các ngươi cũng trở về đi chuẩn bị một chút, theo quả nhân một chuyến tới Hàm Dương.

- Chúng thần cáo lui.

Hạng Tha, Bách Lý Hiền hướng về Hạng Trang vái chào thật sâu, xoay người đi.

Lúc này Hạng Trang mới quay đầu lại nhìn chăm chú vào Khuất Bất Tài, trầm giọng nói:

- Lão Khuất, lão hãy nói thật cho quả nhân nghe, việc thế tử thị tẩm vương hậu của Lưu Hằng, đến tột cùng là chuyện như nào?

Hạng Trang không thể không lo lắng, trong lúc này có thể có tin tức khác không? thật sự là hắn rất lo lắng đây là thủ đoạn của Hạng Chính, mà lo lắng nhất là huynh đệ tương tàn.

Khuất Bất Tài nói:

- Việc này là Thái Tử đã trần thuật chặt chẽ trong tấu gửi đến Lạc Dương.

- Kết quả Huyền Y Vệ điều tra thì sao?

Hạng Trang trầm giọng nói:

- Chuyện lớn như vậy, ngươi nên biết làm gì chứ.

Khuất Bất Tài vốn đã cong người xuống giờ lại cong xuống hơn, thấp giọng nói:

- Hồi bẩm Đại vương, thần đích xác đã phái Huyền Y Vệ bắt tay vào điều tra, theo kết quả bước đầu xem xét, Lưu Hằng tác loạn đúng là do thế tử gọi Đậu Y Phòng thị tẩm, chẳng qua trước khi thế tử thị tẩm Đậu Y Phòng cũng không biết có biết được thân phận của Đậu Y Phòng không, việc này còn phải đợi xác nhận.

Chương 564: Phế lập

Khi đại quân Tất Thư đuổi tới miệng Tử Ngọ Cốc thì chậm hai ngày so với quân Hán. Nhìn phía trước có một đội quân Hán ngăn chặn cách miệng cốc không xa, Tất Thư cũng không có tùy tiện khởi xướng tiến công mà nghiêm lệnh thám báo quân Sở điều tra hai bên thung lũng rừng rậm, đồng thời đích thân dẫn người bám lên vách đá núi cốc quan sát tình hình địch.

Thiết Ngưu vịn một cành cây tùng đơn lẻ vươn ra sườn đồi nhìn xung quanh sau đó trở về bẩm báo Tất Thư:

- Thượng Tướng Quân, quân Hán ngăn ở cửa cốc chỉ hơn năm ngàn người.

- Năm ngàn người?

Tất Thư trầm ngâm nói:

- Nói như vậy đại quân Bạch Mặc đã đi trước một bước đến Hàm Dương rồi hả?

Thiết Ngưu nói:

- Đại quân Bạch Mặc đến Hàm Dương, chỉ sợ phía bên Thái Tử sẽ có nguy hiểm, hạ lệnh tiến công đi.

- Không, để ta suy nghĩ đã, trước hết để cho ta suy nghĩ đã.

Tất Thư khoát tay áo, lập tức nhìn xuống dưới vách cốc, lâm vào trầm tư, ước chừng thật lâu, trên mặt Tất Thư mới một lần nữa mỉm cười, nói:

- Ha hả, xem ra sư huynh ta huynh cùng đường rồi, hắn mang theo đại quân đi Hàm Dương là để đầu hàng Thái Tử.

- Bạch Mặc đầu hàng?

Thiết Ngưu vội la lên:

- Thượng Tướng Quân, trong đó tất nhiên có lừa dối!

- Hả?

Tất Thư nhìn Thiết Ngưu, có chút kích động hỏi:

- Vì sao nói như vậy?

- Vậy còn phải hỏi sao?

Thiết Ngưu vội la lên:

- Thượng Tướng Quân ngươi nghĩ xem, Bạch Mặc là trọng thần do Lưu Bang ủy thác, rất trung thành và tận tâm với Hán vương, sao hắn lại hàng Sở? Sẽ không đâu, hắn tuyệt đối sẽ không đâu, Thượng Tướng Quân, khẩn trương phát binh công phá Tử Ngọ Cốc đi, nếu chậm trễ, làm không tốt thì Thái Tử sẽ gặp nguy hiểm.

- Ha hả, Thiết Ngưu ngươi quá lo lắng rồi.

Tất Thư lại cười khoát tay áo, nói:

- Thái Tử hắn không có nguy hiểm đâu, nếu Bạch Mặc thật sự hàng thì thôi, nếu là trá hàng, chỉ sợ từ giả lại biến thành thật, hắc.

Có câu là thầy trò hiểu nhau, Tất Thư biết rõ binh pháp thao lược của Thái Tử không được coi là đứng đầu, nhiều nhất cũng chỉ thượng phẩm. Nhưng luận tâm kế, lại hiếm ai có thể bì kịp được Thái Tử. Chỉ sợ ngay cả tâm kế Đại vương chưa hẳn sâu bằng Thái Tử. Về phần Bạch Mặc, dưới tình hình bất lợi này mà muốn đấu với Thái Tử ư, thật sự là tính toán xa vời.

- Làm giả hoá thật?

Thiết Ngưu khó hiểu, bối rối nói:

- Thượng Tướng Quân, ngươi có ý gì?

Tất Thư cũng không nhiều lời, chỉ cười nói:

- Thiết Ngưu, đến lúc đó ngươi sẽ biết...

Hàm Dương, hành dinh Hạng Chính.

Cao Lãng khoá đao ngang nhiên đi thẳng vào chắp tay thi lễ với Hạng Chính nói:

- Tử Hòa, chuyện vui rồi!

- Hả?

Hạng Chính từ trên sập giường quỳ ngồi dậy, cười hỏi:

- Chuyện vui? Chuyện vui từ đâu?

Cao Lãng nói:

- Vừa mới có người đưa tin tiến đến, đại quân Bạch Mặc đã đến cách phía đông thành Hàm Dương mười dặm rồi.

Vẻ mặt Hạng Chính ngạc nhiên, vội la lên:

- Tử Lượng, ý của ngươi là nói Bạch Mặc là tới hiến binh đầu hàng hay sao?

- Đúng vậy, inh phù hàng thư đây.

Dứt lời. Cao Lãng liền từ trong ngực lấy ra thư cùng với binh phù.

Hạng Chính giơ tay tiếp nhận binh phù, lại mở thư vội vàng xem hết, lập tức lâm vào trầm tư, sau một hồi khá lâu mới hỏi Cao Lãng:

- Tử Lượng, ngươi nói xem Bạch Mặc có phải trá hàng hay không?

Cao Lãng nói:

- Ta cũng không rõ.

Hạng Chính cười cười, phất tay nói:

- Mặc kệ là hắn hàng thật hay trá hàng, đi nghênh đón hắn trước.

Lập tức Hạng Chính, Cao Lãng dẫn mấy trăm thân binh ra phía đông thành Hàm Dương, lúc ra khỏi thành ba dặm thì gặp Bạch Mặc cùng với mười thân kỵ đi theo hộ vệ. Bạch Mặc lập tức xoay người xuống ngựa ra mắt:

- Tặc thần Bạch Mặc, khấu kiến Thái Tử.

Hạng Chính không xuống ngựa, lại càng không tiến lên nâng, chỉ điều tỉ mĩ quan sát nhân vật trong truyền thuyết này.

Hạng Chính không xuống ngựa, Cao Lãng và thân binh quân Sở đi theo cũng không xuống ngựa, Ngự Lâm Tả Trung Lang Tướng Thúc Tôn Anh đi theo hộ tống Bạch Mặc giận giữ, nhưng cố kìm nén.

Qua chừng một khắc, Hạng Chính mới tỏ vẻ "bất chợt bừng tỉnh", vội vàng xuống ngựa tiến đến đỡ Bạch Mặc, Cao Lãng cũng xuống ngựa theo, cầm hoành đao đi theo sát Hạng Chính, đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm Thúc Tôn Anh đang ở phía sau Bạch Mặc đang quỳ gối, e sợ Thúc Tôn Anh trong lúc giận giữ sẽ bùng lên đánh người.

- Ồ, thất lễ quá, đệ tử thất lễ.

Hạng Chính vừa nâng Bạch Mặc vừa luôn miệng nói:

- Xin sư bá đứng lên, sư bá mau đứng lên.

Bạch Mặc và Tất Thư cũng là môn hạ Quỷ Cốc, Tất Thư lại là thầy của Hạng Chính, cho nên Hạng Chính gọi Bạch Mặc là sư bá cũng không phải quá đường đột.

Bạch Mặc thuận thế đứng dậy, thản nhiên nói:

- Tội thần không dám nhận.

- Làm được, làm được.

Hạng Chính nắm hai tay Bạch Mặc, cười nói:

- Sư bá là môn hạ Quỷ Cốc với sư phụ, luận bối phận, cũng làm được, cũng làm được, ha hả.

Bạch Mặc cũng cười, nói:

- Thái Tử khách khí rồi!

Hàn huyên vài câu, Bạch Mặc lại nói:

- Thái Tử, đại quân tội thần hiện đóng quân cách phía đông thành Hàm Dương mười dặm, bất cứ lúc nào Thái Tử cũng có thể cầm binh phù tiến đếp tiếp nhận.

Lần này trá hàng, Bạch Mặc không nghĩ phải giữ lại quân đội dưới trướng, đạo lý rất đơn giản, nếu ngay cả quân đội dưới trướng không chịu giao ra thì sao khiến Sở Thái Tử tin tưởng thành ý của ông ta?

Hạng Chính cười cười, bỗng nhiên quay đầu nói với Cao Lãng:

- Tử Lượng, binh phù đâu?

Cao Lãng lấy binh phù từ trong ngực ra đưa cho Hạng Chính, Hạng Chính tiếp nhận binh phù lại đưa tới trước mặt Bạch Mặc.

Bạch Mặc cảm thấy lạnh run, nhưng ngoài mặt lại tỏ ra kinh ngạc hỏi han:

- Ý Thái Tử là gì?

Hạng Chính nói:

- Ôi, nếu đệ tử tùy tiện tiếp nhận, sợ là kích động binh biến, sư bá đã hàng Sở thì đã trở thành thần tử nước Sở, cho nên đại quân vẫn là do sư bá thống soái là hợp lý.

- Việc này...

Bạch Mặc nhíu mày nói:

- Sợ là không ổn đâu?

Hạng Chính khoát tay nói:

- Ồ, rất ổn, đệ tử thấy rất ổn.

Bạch Mặc hơi chần chừ, thì Hạng Chính lại không nói lời nào đẩy binh phù vào tay ông, trong con ngươi Thúc Tôn Anh xẹt qua tia tàn khốc, thầm nghĩ: "Sở Thái Tử này thật muốn chết!"

Bạch Mặc tiếp được binh phù, lại nói:

- Thái Tử, không biết tội thần có thể gặp Hán Vương không?

An nguy của Hán vương Lưu Hằng là Bạch Mặc lo lắng nhất, bởi vì nếu Lưu Hằng có mệnh hệ gì thì việc ông trá hàng sẽ không còn chút ý nghĩa gì nữa.

- Đương nhiên, Hán Vương đang ở hành dinh của đệ tử, bất cứ lúc nào sư bá cũng có thể gặp.

Hạng CHính thấy vẻ mặt nghiêm trang của Thúc Tôn Anh cùng với tướng sĩ quân Hán đứng sau Bạch Mặc, lại nói:

- Đệ tử biết sư bá lo lắng điều gì, thật ra cũng không sao, Sở Hán tranh chấp, chỉ là tranh giành bá quyền, phụ vương đã hạ chiếu, chỉ cần Hán Vương vâng theo Sở Vương làm Bá Vương thì vẫn có thể làm vương, còn có thể được phong quốc.

Lời Hạng Chính vừa nói ra, không chỉ có Bạch Mặc sửng sốt mà ngay cả Thúc Tôn anh cùng với tướng sĩ quân Hán đi theo cũng sửng sốt. Hán vương vẫn làm vương, còn có thể được phong quốc? Điều này sao có thể? Sở Hán nhưng kẻ thù truyền kiếp, Hạng Võ là do Lưu Bang giết chết, chẳng lẽ Sở Vương Hạng Trang không muốn báo thù cho Hạng Võ?

Hạng Chính lại tỏ ra như không phát hiện vẻ mặt sững sờ của tướng sĩ quân Hán, lại cầm tay Bạch Mặc, nói:

- Sư bá, mời.

Tâm trạng Bạch Mặc càng nặng nề, giờ khắc này ông cảm thấy mình thật sự không nhìn thấu được Sở Thái Tử trẻ tuổi trước mắt này, sư đệ đã dạy dỗ được một nhân vật như nào vậy? Tuy nhiên khi nhìn thấy ánh mắt ấm áp của Hạng Chính, Bạch Mặc nhưng vẫn là miễn cưỡng cười, rút tay về,nói:

- Mời Thái Tử đi trước, Mời Thái Tử đi trước.

Hạng Chính bật cười lớn hiên ngang đi trước.

***

Con đường từ Lạc Dương thông qua Hàm Cốc Quan, đội quân khổng lồ đoàn xe ngựa thồ đang uốn lượn đi về hướng tây.

Bên trong Vương Liễn, Hạng Trang nhắm mắt như đang ngủ đột nhiên bừng mắt không đầu không cuối hỏi Bách Lý Hiền đi theo đồng hành:

- Tử Lương, quả nhân dự tính phế bỏ Chính nhi, lập Thuật nhi làm Thái tử.

Bách Lý Hiền nghe vậy lập tức giật mình, trong lúc nhất thời nhưng lại không biết nên đáp lời như thế nào.

Mấy năm nay theo đội hình hậu cung của Hạng Trang mở rộng, số lượng các con cũng đã tăng vọt, hiện tại cũng đã vượt qua ba mươi, tuy nhiên đã trưởng thành, bộc lộ tính cách thì chỉ có mấy người như Hạng Chính, Hạng Trị, Hạng Quyền, Hạng Thuật, Hạng Vọng còn có Hạng Dũng, chỉ có điều Hạng Trị đã qua đời rồi.

Trong mấy con trai này, Hạng Trang vẫn sủng ái Hạng Thuật nhất.

Dựa theo tình lý, bởi vì Hạng Trang sủng ái Hạng Thuật cho nên mới có ý định phế bỏ, đây cũng là điều bình thương, nhưng Bách Lý Hiền biết chỉ sợ sự việc không đơn giản như vậy, bởi vì Thuật nhi là do tiểu muội Bách Lý Y Thủy sinh ra,là cháu ngoại trai của y, nay đột nhiên Đại vương nói với y điều này, có phải là đang dò xét y hay không?

Thấy Bách Lý Hiền lâu không đáp, Hạng Trang lại nói:

- Tử Lương, ngươi thấy thế nào?

Bách Lý Hiền thấy thật sự khó tránh khỏi, cười khổ nói:

- Đại vương, việc phế lập, thần thật sự không dám xen vào.

- Được rồi, quả nhân biết ý tứ của ngươi.

Hạng Trang nhẹ nhàng vuốt cằm, liền không tiếp tục ép hỏi Bách Lý Hiền nữa.

Một lát sau, trong xe liền vang lên tiếng ngáy khe khẽ, nhưng Bách Lý HIền lại không hề buồn ngủ, trong lòng ảm đạm thở dài, nhà đế vương là vô tình nhất, nhà đế vương là vô tình nhất...

***

Hàm Dương, hành dinh Thái Tử.

Hạng Chính cười nói với Lưu Hằng:

- Hán Vương, hôm nay ngươi và sư bá cứ ôn chuyện cũ, ngay mai hẵng đi Lạc Dương.

Dừng một chút, Hạng Chính lại quay đầu nói với Bạch Mặc:

- Sư bá, ngươi quen thuộc dân tình Quan Trung, cho nên không cần phải đi Lạc Dương, còn phiền ngươi ở lại phụ tá Tử Lượng thống trị Quan Trung.

Cao Lãng cũng chắp tay hành lễ với Bạch Mặc,nói:

- Làm phiền Thừa tướng.

- Không dám, không dám.

Bạch Mặc khẩn trương quỳ ngồi dậy, chắp tay đáp lễ.

- Được rồi, vậy các ngươi nói chuyện đi, ha hả.

Hạng Chính dứt lời đứng dậy cùng Cao Lãng đi ra ngoài.

Đợi hai người Hạng Chính, Cao Lãng đi xa, Lưu Hằng và Bạch Mặc lập tức liền ôm chầm lấy nhau, gào khóc, lão tướng quân Mai Quyên, tả Trung Lang Tướng Thúc Tôn Thương và Hữu Trung Lang Tướng Thúc Tôn Anh đứng ở bên cạnh, cũng thổn thức không ngừng.

- Tướng Phụ.

Lưu Hằng vừa rơi lệ, vừa nói:

- Quả nhân cứ nghĩ không được gặp ngươi nữa.

- Đại vương.

Bạch Mặc cũng lã chã rơi lệ, vô cùng áy náy nói:

- Thần vô năng, thần thẹn với Đại vương, thẹn với tiên vương, thẹn với sự nhờ vả của tiên vương lúc lâm chung...

- Tướng Phụ, việc này không trách ngươi được.

Lưu Hằng còn tưởng rằng Bạch Mặc thật sự đã hàng nước Sở, nên thật sự không hề trách cứ Bạch Mặc, lập tức lắc đầu liên tục nói:

- Nước Sở thế lớn, đây là chiều hướng phát triển, không ai đảo ngược.

Dừng một chút, Lưu Hằng lại nói:

- Hôm nay có thể được gặp Tướng Phụ, quả nhân không còn tiếc nuối nữa.

- Đại vương, người ngàn vạn lần đừng đánh mất hy vọng.

Sắc mặt Bạch Mặc thay đổi, ra hiệu cho Thúc Tôn Anh, Thúc Tôn Thương, hai huynh đệ hiểu ý, lập tức đứng dậy canh giữ ở trước cửa sảnh, lúc này Bạch Mặc mới nói nhỏ với Lưu Hằng:

- Đại vương, thần hàng Sở chỉ là trá hàng, thần nhất định sẽ nghĩ cách đoạt lại Quan Trung, nghênh đón Đại vương quay về.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau