SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 536 - Chương 540

Chương 540: Kế phản gián

Ngày hôm sau, Hạng Chính sai người dựng lều lớn khắp nơi ở bên ngoài cửa bắc thành Lâm Truy, chính thức bắt đầu đàm phán với hai đại đồng minh hợp tung liên hoành.

Chu Á Phu, Bạch Ngôn và Hàn Câu là ba đại diện của nước Hán, nước Triệu, nước Hàn tham gia, Hạng Chính là đại diện của nước Sở tham gia hợp tung đồng minh, mặt khác thành viên nước Yến cùng với nước Bắc Điêu thì Hạng Chính cũng là đại diện rồi, về phần chủ nhà nước Tề, thì thuộc loại đối tượng bị chia cắt, đương nhiên là không có tư cách tham gia hội nghị này.

Ngay từ đầu bầu không khí của hội nghị coi như là không tệ, dù sao Hạng Trang vừa mới chủ động trả Bạch Ngôn và Hàn Câu về.

Tuy nhiên từ lúc đi sâu vào đề tài thảo luận, bắt đầu đề cập đến lợi ích quốc gia, không khí bắt đầu trở nên căng thẳng hơn, hai đồng minh lớn bắt đầu cãi vã kịch liệt.

- Tù binh quân Hàn, quân Triệu bị bắt có thể trả về, nhưng để trao đổi, tất cả tướng sĩ quân Tề, dân chúng cùng với thế gia gia tộc quyền thế đất Tề đều phải đồng ý đi theo quân Sở chúng ta liên hoành đồng minh nhất định không vì lý do gì để gây khó dễ!

Giọng điệu Hạng Chính bình thản, nhưng trong lời nói lại lộ ra sự kiên quyết.

- Điều này là không được.

Chu Á Phu lạnh lùng nói:

- Hơn hai nghìn tướng sĩ quân Hàn, quân Triệu nhất định phải trả về, để trao đổi, quân Sở các ngươi có thể an toàn rời khỏi, nhưng quân tướng sĩ bên trong thành Lâm Truy, dân chúng cùng với thế gia gia tộc quyền thế đất Tề nhất định phải ở lại toàn bộ, đây là điểm mấu chốt của chúng ta, việc này không có gì để thương lượng nữa.

Tuy rằng Chu Á Phu trẻ tuổi, nhưng cũng biết tầm quan trọng của tài nguyên nhân khẩu.

Nếu mặc kệ để cho Hạng Chính dẫn tráng đinh quân Tề, dân chúng bình dân cùng với thế gia hào tộc bên trong Lâm Truy toàn bộ mang đi, như vậy chẳng phải để lại cho liên hoành đồng minh một tòa thành trống sao? Nếu như không có người trưởng thành, cho dù ngoài miệng đoạt được quận Lâm Truy từ quân Sở, tuy nhiên đây chỉ là một mảnh đất cằn sỏi đó, lại có ý nghĩa gì? Nước Sở tính toán địa bàn khá tinh.

Hạng Chính cười cười, nói:

- Điểm mấu chốt này của Chu tướng quân có phần hơi quá, thứ cho tại hạ khó có thể nhận.

Nếu Chu Á Phu thái độ cứng rắn, mạnh mẽ. Như vậy thật sự khó có thể đàm phán tiếp tục. Bởi vì ngoại trừ nước Sở muốn dẫn quân đội dân chúng cường hào Lâm Truy ra ngoài, lại vẫn có nhu cầu đối với lãnh thổ quận Tế Bắc. Hiển nhiên cũng không chỉ có từng ấy nhu cầu, khẳng định còn sẽ có thêm điều kiện vào.

- Một khi đã như vậy, vậy không cần bàn tiếp rồi.

Chu Á Phu lập tức đứng dậy bỏ đi.

Bạch Ngôn, Hàn Câu ngơ ngác nhìn nhau rồi cũng đứng dậy vái chào Hạng Chính, cũng đi theo đi. Từ tình cảm cá nhân thì Bạch Ngôn, Hàn Câu đều rất cảm kích Hạng Chính đã trả bọn họ về, tuy nhiên suy tính trên lợi ích quốc gia, nhất định bọn họ phải duy trì nhất trí cùng Chu Á Phu, ngay cả các nước liên hoành cũng sẽ có tranh cãi, nhưng đó cũng là chuyện về sau rồi.

Lần đầu tiên đàm phán đã tan rã trong bầu không khí không vui, không có một chút tiến triển nào.

*****

Trở lại lều lớn. Chu Á Phu vẫn còn cơn giận còn sót chưa tiêu hết, một quyền lên trên bàn hung hăng, hung dữ nói:

- Sở Thái Tử này, thật đúng là dám ăn nói lung tung. Cũng không biết gã từ đâu tới đây mà tự tin thế? Chỉ bằng thực lực của một nước Sở so với chúng ta mạnh mẽ hơn sao? Hắn không nghĩ rằng hiện tại trấn thủ cô thành chính là quân Sở bọn họ, chứ không phải là liên quân chúng ta, hừ.

Bạch Ngôn và Hàn Câu liếc nhau, nói:

- Sở Thái Tử yêu cầu là rất quá đáng, tuy nhiên đây chỉ là rao giá trên trời, là một loại sách lược đàm phán thôi, tướng quân ngươi cũng không nên để ý làm gì.

- Đúng.

Hàn Câu cũng nói:

- Ý kiến có khác nhau, như vậy từ từ mà đàm phán.

- Đàm phán cái gì? Loại thái độ này của Sở Thái Tử, có gì là tốt để đàm phán đâu

Chu Á Phu lạnh lùng.

- Nhưng như vậy cũng không phải là chuyện này.

Bạch Ngôn hai tay mở ra, tức giận nói:

- Thành Lâm Truy phòng thủ kiên cố, nếu quân Sở và quân Tề quyết tâm tử thủ, căn bản chúng ta không công được lên, nếu cứ như vậy sẽ hao phí tiền lương, sẽ không thích hợp bằng nhượng bộ chút, để sớm chấm dứt cục diện như này.

Chu Á Phu khua tay áo, lãnh đạm nói:

- Chúng ta hao không nổi, quân Sở càng hao không nổi.

- Chưa chắc vậy?

Bạch Ngôn không cho là đúng nói:

- Triệu Tịch, Lâu Kính hàng Sở, Thân Đồ Gia khó tránh khỏi sẽ có ảnh hưởng, nếu bên kia Lịch Hạ có một sơ xuất, chỉ sợ liên quân không duy trì được cục diện như bây giờ được.

Hàn Câu cũng lo lắng nói:

- Bạch Ngôn tướng quân nói rất có lý, nếu Thân Đồ Gia có thể hàng Hán, chưa chắc cũng sẽ không hàng Sở, nếu chẳng may hắn thật sự là người thay đổi, làm không tốt đường lui của chúng ta đều bị quân Sở chia cắt, vậy là phiền toái lớn rồi.

- Hai vị tướng quân cứ yên tâm, quả quyết Thân Đồ tướng quân không phải là người như thế.

Chu Quan Phu lắc đầu, quả quyết nói:

- Thân Đồ Gia là cùng một loại người với quân sư Triệu Viêm nước Tề, bọn họ đều là quân tử có thể bỏ mạng vì chữ tín.

- Quân tử?

Bạch Ngôn mỉm cười, không cho là đúng nói:

- Cuối cùng không phải là đã hàng Hán rồi sao?

- Như vậy không giống với.

Chu Á Phu nói:

- Thân Đồ Gia hàng Hán không phải là vì chính hắn, mà là vì cứu tính mạng mấy chục nghìn binh lính Tế Bắc dưới trướng hắn.

Nói đến việc này, Chu Á Phu còn hơi có chút tự đắc.

Thấy Chu Á Phu tín nhiệm Thân Đồ Gia như thế, mặc dù Bạch Ngôn, Hàn Câu cảm thấy không cho là đúng, nhưng cũng chẳng muốn phản bác nữa, dù như thế nào, Chu Á Phu cũng là suy nghĩ vì lợi ích liên quân, mặc dù Sở Thái Tử có ân đối với bọn họ, nhưng là một thành viên liên quân, cái mông của bọn họ cũng không thể ngồi vào bên kia nước Sở.

*****

Lâu Kính chưa có trở về tướng phủ của mình, mà là đi theo Hạng Chính vào hành dinh tạm thời quân Sở.

- Thái Tử, thái độ Chu Á Phu cứng rắn như vậy, việc đàm phán này sợ là khó có thể tiếp tục nữa.

Lâu Kính trầm ngâm nói:

- Ngươi xem có nên nhượng bộ một ít hay không?

Hạng Chính nhẹ nhàng vuốt cằm, nói:

- Khó tránh khỏi phải nhượng bộ, nhưng bây giờ chưa phải lúc.

Lâu Kính như thoáng có chút suy nghĩ, hỏi:

- Thái Tử, có phải ngươi đã sớm tính kỹ càng trước rồi hả?

- Tính trước kỹ càng chưa nói tới, tạm thời thử xem đi.

Hạng Chính khẽ mỉm cười, nói:

- Xem Thân Đồ Gia bên kia có thể mở ra chỗ hổng phòng thủ Lịch Hạ không.

- Thân Đồ Gia?

Lâu Kính lắc đầu nói:

- Tuy rằng năng lực của người này bình thường, nhưng lại rất nặng tín nghĩa, trước đây thất bại hàng Hàn là tình thế bất đắc dĩ, chỉ sợ không thể nào lại phản Hán hàng Sở.

Hạng Chính cười nói:

- Xúi giục Thân Đồ Gia tự nhiên là không đổi, tuy nhiên chôn một cái gai giữa Thân Đồ Gia cùng Chu Á Phu, phản gián quan hệ của hai người không phải là khó, hơn nữa Thân Đồ Gia còn là một quân tử quang minh lỗi lạc, lời nói ngàn vàng, có câu quân tử có thể bắt nạt lúc này, Chu Á Phu chung quy lại còn trẻ, việc này làm thật sự là không khó.

Trong lòng Lâu Kính khẽ nhúc nhích, mơ hồ có chút đoán được quyết định của Hạng Chính.

Bất giác, Lâu Kính lại liếc mắt nhìn Hạng Chính một cái, Sở Thái Tử suy nghĩ sâu xa như vậy, thật sự là không giống với người hai mươi tuổi.

*****

Vào một buổi tối, một bồ câu đưa tin ở Lâm Truy bắt đầu cất cánh, cho đến sáng sớm hôm sau bay đến Lỗ Huyện, lập tức một kỵ binh chạy như bay từ Lỗ Huyện thẳng đến Lịch Hạ.

Ngày hôm sau, Thân Đồ Gia tướng phòng giữ Lịch Hạ lập tức nhận được thư của tướng Sở Cao Lãng.

- Tại Tam Lý đình thành đông có chuyện thương lượng quan trọng?

Điền Thảo mày rậm, trầm giọng nói:

- Quả thực chính là bậy bạ, hắn thì có chuyện gì quan trọng thương lượng cùng tướng quân?

- Ai biết?

Thân Đồ Gia cười cười, xoay người rời đi.

Điền Thảo vội hỏi:

- Tướng quân, người muốn đi đâu vậy?

- Đi Tam Lý đình thành đông.

Thân Đồ Gia vừa đi vừa nói:

- Bản tướng quân đi xem người tài nước Sở mới xuất hiện một chút.

- Cái gì?

Sắc mặt Điền Thảo hơi thay đổi, gấp giọng nói:

- Tướng quân ngươi không thể đi, sợ là thằng nhãi Cao Lãng không có ý tốt...

- Không yên tâm thì như thế nào?

Thân Đồ Gia lạnh nhạt nói:

- Nếu bản tướng quân không đi, chẳng lẽ không phải là sợ hắn sao? Hơn nữa Tam Lý đình thành đông tầm nhìn trống trải, căn bản là không thể phục binh, cũng không sợ hắn làm điều gì không đứng đắn.

- Như vậy cũng không thể đi.

Điền Thảo lại nói:

- Nếu không, Chu tướng quân ở nơi đó cũng không rõ ràng lắm.

- Có cái gì không rõ hay sao?

Thân Đồ Gia không cho là đúng nói:

- Bản tướng quân làm việc quang minh, không thẹn với lương tâm, căn bản là không cần giải thích cho ai.

Điền Thảo không nói được gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn Thân Đồ Gia hiên ngang rời đi.

Thân Đồ Gia dẫn theo một đội kỵ binh vội vàng đi đến đình ba dặm thành đông, lại nhìn thấy trong đình chỉ có một người, một người trẻ tuổi phong lưu lỗi lạc ngồi trên chiếu, nghĩ đến đây chính là Cao Lãng rồi.

Trong đình để hai ghế cùng một cái bàn, trên mặt bàn để hai vò rượu cùng với mấy món ăn.

Nhìn thấy bọn Thân Đồ Gia, người trẻ tuổi quỳ ngồi dậy thi lễ nói:

- Vị này chắc hẳn là Thân Đồ tướng quân rồi.

- Ngươi chính là Cao Lãng?

Thân Đồ Gia trả lễ, thản nhiên nói:

- Người trẻ tuổi rất can đảm, đến chỗ hẹn một mình, ngươi không sợ bản tướng quân trở mặt tại chỗ, bắt ngươi đi?

Cao Lãng mỉm cười, nói:

- Tướng quân chính là đương kim quốc sĩ, chẳng lẽ lại đi làm việc này?

Có câu thiên xuyên vạn xuyên, mã thí bất xuyên (ý là ngàn vạn thứ có thể đâm thủng, chỉ có mông ngựa là không thể đâm thủng được]: "Vuốt mông ngựa" ở đây được hiểu là khen, nịnh bợ, ý chỉ rằng ai cũng thích việc mình được khen, Cao Lãng nói một câu đương kim quốc sĩ đã để cho Thân Đồ Gia có chút dễ chịu, lập tức đi vào trong đình ngồi xuống đất, nói:

- Người trẻ tuổi, có chuyện gì ngươi có thể nói.

Cao Lãng cười nói:

- Thật sự cũng không có việc gì, chỉ là tại hạ ngưỡng một đại danh tướng quân đã lâu, nhưng vẫn chưa có dịp gặp mặt, lần này may mắn cùng ở Lịch Hạ với tướng quân, nên muốn gặp mặt lãnh giáo một phen thao lược binh pháp, mong rằng tướng quân vui lòng chỉ giáo.

*****

Tin tức Thân Đồ Gia và Cao Lãng nâng cốc nói chuyện ở đình ba dặm thành đông Lịch Hạ rất nhanh được truyền đến bên tai Chu Á Phu, Bạch Ngôn và Hàn Câu đều khuyên Chu Á Phu nên sớm phòng bị, nhưng căn bản Chu Á Phu không để ý, còn nói chuyển ra " nghi người thì không dùng người, dùng người thì không nghi người" để răn dạy hai người, làm hai người bẽ mặt.

Chu Á Phu cũng chỉ là nói mồm thôi, thật sự Chu Á Phu cũng không để chuyện này ở trong lòng.

Tuy nhiên hôm sau lại có tin tức truyền đến, Thân Đồ Gia lại hẹn cùng đi săn thú với Cao Lãng, lập tức Chu Á Phu có chút không vui, Thân Đồ Gia ngươi lại trái tim phóng khoáng để lộ liễu quá, cũng phải chú ý đến thân phận của mình chứ? Dù như thế nào, hiện tại ngươi cũng là một tướng Hán, lại cùng tướng Sở nâng cốc nói chuyện, mời đi săn bắn như thế tính sao?

Những chuyện khiến cho Chu Á Phu không nghĩ vẫn chưa kết thúc.

Mấy ngày sau, lại có tin tức từ Lịch Hạ truyền tới, Cao Lãng và Thân Đồ Gia có nhiều thư lui tới, thậm chí Cao Lãng còn tặng mấy chục vò rượu ngon cộng thêm một bộ trân quý bản bốn mươi ba cuốn " Úy Liêu Tử" cho Thân Đồ Gia, Thân Đồ Gia cũng đáp lễ hai hộp thịt băm cùng với mười ba cuốn " Thái Công binh pháp".

Thân Đồ Gia lại nhất định không biên thư giải thích với Chu Á Phu, trong lòng Chu Á Phu lập tức dần dần nổi lên nghi ngờ, Thân Đồ Gia cùng Cao Lãng như thế kẹp quấn không rõ, thực sự không phải xảy ra chuyện gì chứ?

Chương 541: Mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được

Chu Á Phu về, dù gì cũng vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng Bạch Ngôn và Hàn Câu không còn cách nào để bình tĩnh, hai người lại cùng nhau đi tới trướng của Chu Á Phu.

Bạch Ngôn nói:

- Chu tướng quân, Thân Đồ Gia cùng tướng Sở Cao Lãng mắt đi mày lại, qua lại mờ ám, nếu còn cứ như vậy nhất định sẽ có chuyện xảy ra, nếu chẳng may Thân Đồ Gia hàng nước Sở, vậy chúng ta lập tức bị chặt đứt đường lui về Hà Bắc, kể từ đó, hậu quả sẽ khôn lường không chịu nổi, chi bằng nên nhanh chóng điều Thân Đồ Gia đến Lâm Truy đi.

- Việc này tuyệt đối không ổn.

Chu Á Phu lắc đầu quả quyết.

Trong lúc quan trọng này lại điều Thân Đồ Gia đến Lâm Truy, đây chẳng phải là ở ngoài sáng nói cho Thân Đồ Gia, Chu Á Phu ta không tín nhiệm gã sao? Mà Thân Đồ gia đáy lòng vô tư, quang minh lỗi lạc, chỉ sợ cũng khó tránh khỏi sẽ nảy sinh suy nghĩ khác thường, nếu làm không tốt thật là có khả năng để Thân Đồ Gia và ba mươi nghìn đại quân của gã đẩy mạnh phát triển với nước Sở.

Lúc này Hàn Câu nói:

- Lại không thể nhắc đến chuyện Lâm Truy, nhất định phải giải quyết càng sớm càng tốt, sau đó yêu cầu quân Sở nhanh chóng rời khỏi quận Tế Bắc, ngăn chặn Thân Đồ Gia tiếp xúc cùng quân Sở.

Chu Á Phu nhẹ nhàng vuốt cằm, y không tin Thân Đồ Gia sẽ dễ dàng phản bội, nhưng lai theo đuổi gã tiếp xúc cùng quân Sở, chung quy là chuyện không tốt, kể từ đó, chuyện Lâm Truy bên này thật sự là không thể lại bàn được rồi, lập tức nói:

- Được rồi, bản tướng quân sẽ phái người thông báo Sở Thái Tử, ngày mai đám phán lại.

Lập tức Chu Á Phu sai thân binh đi vào trong thành đưa tin.

Bạch Ngôn suy nghĩ một chút, nói:

- Chu tướng quân, việc quân Sở muốn dẫn dân chúng, cường hào cùng với binh lính Lâm Truy đi, mạt tướng nghĩ Hạng Chính sẽ không nhượng bộ, còn có ngọc tỷ Tần Vương, hắn cũng sẽ không có khả năng giao ra, cùng giằng co hai chuyện tại đây, chẳng mưu cầu chút thực tế ích lợi, thí dụ như nói quận Lang Tà.

Hai mắt Hàn Câu sáng ngời, lập tức lại lắc đầu nói:

- Lấy quận Lang Tà làm trao đổi? Chỉ sợ Hạng Chính sẽ không đáp ứng, như thế, năm quận nước Tề chúng ta chiếm bốn, hợp tung đồng minh chẳng lẽ không phải thua thiệt lớn sao?

- Hạng Chính cũng không thể nhượng bộ một chút sao?

Chu Á Phu sờ cằm của mình, lãnh đạm nói:

- Hai vị, khi đàm phán thì làm việc tùy theo hoàn cảnh.

*****

Nhìn thấy Yến Thái Tử Tàng Diễn hóa trang thành sĩ tốt bình thường, Hạng Chính không khỏi giật mình mà nói:

- Tàng Diễn huynh, tại sao là ngươi?

Tàng Diễn rối bù, bộ dạng nhếch nhác hướng về Hạng Chính khom người vái chào, sầu thảm nói:

- Lão đệ, ngươi phải giúp lão ca một phen, bằng không, lão ca cũng không còn mặt mũi nào gặp U Yến phụ lão.

Lần này quân sáu nước liên minh phạt Tề, số quân Yến xui xẻo nhất.

Trước tiên dựa theo ước định của sáu nước, nước Yến xác định phạm vi thế lực là quận Lang Tà, tuy nhiên Yến Vương Tàng Đồ lòng người không đủ, sai Thái Tử Tàng Diễn xuất quân ghi tên tại quận Giao Đông, tấn công Mật Huyện, vùi lấp ấp Thuần Vu, quân tiên phong giơ tay âm thầm đem quận Giao Đông nhét vào trong túi, kết quả bị liên quân mai phục ở Duy Thủy, tổn binh hao tướng bại trận trốn về Lang Tà.

Sau khi quân Yến tan tác, Chu Á Phu lại sai phó tướng dẫn năm nghìn binh lính đánh vào Lang Tà, cũng vây bại binh Tàng Diễn ở Cử Huyện, Tàng Diễn một lần nữa liều chết phá vây, hướng Hạng Chính cầu viện, nếu quân Sở không phái binh cứu viện, quân Yến thủ không được Lang Tà, chỉ sợ toàn bộ sẽ bị giết, khi đó thật sự không thể giao cho.

Nghe Tàng Diễn giải thích xong, Hạng Chính quyết định rất nhanh nói:

- Tàng huynh yên tâm, tiểu đệ lập tức dùng bồ câu đưa tin về Lỗ Huyện, nói rõ sai người phi ngựa đến báo tin cho tướng phòng thủ Lỗ Huyện là Cao Lãng, sai hắn chia quân đi tới cứu viện Cử Huyện.

-Như vậy, lão ca đa tạ.

Tàng Diễn cảm động đến rơi nước mắt, một lần nữa bái lạy.

Đang hàn huyên, chợt có thân binh đi vào bẩm báo nói:

- Thái Tử, sứ giả Hán cầu kiến.

- Sứ giả Hán?

Hạng Chính mỉm cười nói:

- Chắc chắn là Chu Á Phu không kìm nén được, muốn mở lại đàm phán.

Dứt lời, Hạng Chính lại hướng Tàng Diễn nói:

- Nếu Tàng huynh đã tới Lâm Truy, vậy đi cùng tiểu đệ.

*****

Sau nửa canh giờ, hai minh liên hoành hợp tung lại ở bên ngoài cửa Bắc đàm phán.

Nhìn thấy Tàng Diễn đi sau Hạng Chính, Chu Á Phu, Bạch Ngôn và Hàn Câu đều có chút bất ngờ, nhưng cũng không có để ở trong lòng, quân Yến bại trận, cố thủ ở Cử Huyện, sớm muộn cũng bị giết, căn bản lúc này bọn Chu Á Phu đã không đàm phán với nước Yến rồi, cũng chỉ có nước Sở mới xứng đáng đàm phán cùng với đồng minh liên hoành.

Thi lễ xong, Hạng Chính, Tàng Diễn, Chu Á Phu, Bạch Ngôn, Hàn Câu theo thứ tự ngồi vào vị trí.

Hạng Chính cũng không nói gì ngoài lề, trực tiếp nói:

- Ba vị, bản Thái Tử vẫn nói câu cũ, chúng ta có thể rút quân từ Lâm Truy, nhưng phải nguyện theo ý cùng đi với quân Sở, bất kể là dân chúng bình thường, thế gia gia tộc quyền thế hoặc là tướng sĩ quân Tề, các người cũng không được gây khó dễ, đây là điểm đàm phán mấu chốt của chúng ta.

- Được rồi.

Cuối cùng Chu Á Phu thỏa hiệp, nói:

- Bằng lòng đi với các ngươi đấy, chúng ta tuyệt đối sẽ không gây khó dễ, nhưng tài vật bên trong thành Lâm Truy các ngươi không thể mang đi, nhất là ngọc tỷ Tần Vương, nhất định phải để lại.

- Việc này là không thể.

Hạng Chính lạnh nhạt nói:

- Tài vật bên trong thành Lâm Truy là của dân chúng, đương nhiên phải mang đi, về phần ngọc tỷ Tần Vương, đó là do tôn đế Hàn Hạp hiến tặng Phụ Vương ta, thứ cho bản Thái Tử không có quyền để lại cho người khác.

Chu Á Phu nhíu mày nói:

- Ngươi một chút cũng không có nhượng bộ, không hề có chút thành ý nào?

Hạng Chính lắc đầu, cười nói:

- Chu tướng quân nói vậy sai rồi, điều kiện trước tiên là rõ ràng ta giành công chiếm Lâm Truy trước, lại chủ trương nhượng lại thành Lâm Truy thậm chí toàn bộ quận Lâm Truy, cũng đã là nhượng bộ rất nhiều rồi.

- Trò cười.

Chu Á Phu cả giận nói:

- Sớm muộn thành Lâm Truy cũng nằm trong túi ta, ngươi có nhường hay không có khác biệt gì đâu?

Hạng Chính cười cười, lại lắc đầu nói:

- Nếu tướng quân vẫn khăng khăng nói như vậy, đàm phán hôm nay không cần tiếp tục nữa, bởi vì bàn tiếp cũng sẽ không có kết quả gì, không bằng cứ để cho sự thật lên tiếng, bản Thái Tử muốn xem một chút, Lâm Truy có hay không là vật nằm trong bàn tay của liên hoành đồng minh các ngươi?

Lập tức Chu Á Phu cứng họng không nói được gì, y biết trước khi quân Sở, quân Tề cạn lương thực, khả năng liên quân đánh hạ Lâm Truy không lớn, mà ở Lịch Hạ bên kia y rất lo lắng Thân Đồ Gia, nếu thật sự bên kia có sự cố gì, đối với liên quân mà nói giống như tai họa ngập đầu, cho nên lúc này chịu không nổi chính là liên quân, không phải quân Sở.

Tuy nhiên Chu Á Phu cũng không thể thừa nhận điểm ấy trước mặt người khác, lập tức cục diện bế tắc rồi.

Bạch Ngôn đoán ý qua lời nói và sắc mặt, nhanh chạy ra giảng hòa:

- Thái Tử, đàm phán đàm phán, đó chính là trước đàm phán sau phải đánh giá, dù có nói thế nào, liên hoành đồng minh chúng ta cũng không muốn tình hình tăng thêm, nói vậy hợp tung đồng minh các ngươi cũng sẽ không muốn khai chiến toàn bộ chứ? Cho nên có điều kiện gì hai bên không ngại công khai quan điểm trước, sau đó lại từ từ nói chuyện.

Hạng Chính cười cười, nói:

- Bạch Tướng quân, điều kiện của ta đã nói rất rõ ràng.

Chu Á Phu lại nghĩ nghĩ, nếu muốn quân Sở để lại tài vật hàng hóa cùng với ngọc tỷ Tần Vương ở Lâm Truy, thật sự là không có khả năng, hơn nữa y cố ý rao giá trên trời, là vì dẫn tiếp đến ý sau, lập tức nói:

- Cũng được, ngọc tỷ Tần Vương các ngươi có thể mang đi, nhưng quân đội Cao Lãng phải lập tức lui về Tiết quân, còn có quận Lang Tà cũng nhất định phải nhường lại.

Quận Lang Tà mới là mục tiêu chính của Chu Á Phu, nếu liên hoành đồng mình có thể dùng miệng đoạt được quận Lang Tà, như vậy cuộc chiến phạt Tề lần này, liên hoành đồng minh có thể lấy được bốn trên năm quận của nước Tề, có thể nói là giành được thắng lợi lớn.

- Dựa vào cái gì?

Tàng Diễn thấy tình hình cấp bách, la lên:

- Dựa vào cái gì mà phải nhường quận Lang Tà cho các ngươi?

- Chỉ bằng liên quân đã khống chế gần như toàn bộ quận Lang Tà.

Chu Á Phu lạnh lùng cười, rồi nhìn Hạng Chính nói:

- Thái Tử, đây là điểm mấu chốt cuối cùng, nếu ngay cả điểm ấy mà ngươi cũng không thể thỏa mãn, đàm phán lập tức dừng lại ở đây.

Tàng Diễn giận dữ, đang muốn đứng dậy tranh luận lại bị Hạng Chính ngăn lại, lập tức Hạng Chính mỉm cười nói:

- Tốt, quyết định như vậy nhé, bản Thái Tử lập tức truyền thư cho Cao Lãng, sai hắn lập tức xuất quân lui về Tiết quận, nhường lại quận Lang Tà cũng không có vấn đề gì, tuy nhiên không phải bây giờ, đợi sau khi quân ta từ Lang Tà lui về Tiết quận.

Dừng lại một chút, Hạng Chính lại nói:

- Hơn nữa, còn phải làm phiền Chu tướng quân hạ lệnh, lệnh liên quân nhường đường qua lại cho quân ta từ phía nam trở về.

- Việc này không thành vấn đề.

Chu Á Phu vung tay lên, đột nhiên nói:

- Trở về bản tướng quân sẽ rút lui đại quân ngoài cửa đông, Thái Tử cũng có thể dẫn theo quân Sở và tất cả các người mà mình muốn rời khỏi.

Ngay lập tức có thư tiến lên viết xong hiệp nghị, chia làm năm bản, giao cho Hạng Chính, Tàng Diễn, Chu Á Phu, Bạch Ngôn còn có Hàn Câu. Hạng Chính vui vẻ ký tên đồng ý, mặc dù Tàng Diễn lòng không vui, nhưng theo ám chỉ của Hạng Chính, vẫn cầm bút ký, hiệp nghị chia cắt nước Tề như vậy là có hiệu lực.

Ngày hôm sau, Triệu Tịch dẫn quân Tề hộ tống dân chúng Lâm Truy dời đi Tiết quận, tạm thời quân Sở không rút lui, đây cũng là vì phòng ngừa liên quân lật lọng, nếu chẳng may sau khi quân Sở bỏ thành, Chu Á Phu đột nhiên trở mặt cắt người, như vậy cũng liền mù quáng, cho nên để dân chúng đất Tề lui vào Lang Tà phía trước, thành Lâm Truy vẫn không thể giao cho liên quân.

Sau khi quân Tề tiến vào, ba nghìn quân Sở lại phải đối mặt với gần một trăm nghìn liên quân, Hạng Chính lại không cần phải để ý, binh lính liên quân phần lớn là triệu tập tạm thời nhung tốt binh lính, tố chất tốt xấu lẫn lộn, còn xa không bằng quân Sở tinh nhuệ, liên quân nhiều binh lính ngược lại không bằng linh hoạt quân Sở, bởi vậy từ Lâm Truy thoát thân không thành vấn đề.

*****

Vừa vào tới bên trong thành, Tàng Diễn liền oán trách Hạng Chính nói:

- Lão đệ, ngươi bằng lòng bán lão ca đi.

Hai tay chắp vào nhau, Tàng Diễn lại tiếp tục kể khổ nói:

- Trước khi xuất binh, phụ vương đã nói, không chỉ có muốn lấy quận Lang Tà, còn phải lấy quận Giao Đông từ trong tay liên hoành đồng mình, hiện tại thất bại, chẳng những không có quận Giao Đông, mà ngay cả quận Lang Tà cũng phải nhường lại cho liên hoành đồng minh, ngươi nói xem, khi trở về lão ca phải giải thích như thế nào?

Hạng Chính cười cười, thản nhiên nói:

- Tàng huynh đừng nóng vội, cái gọi là hiệp nghị có thể ký cũng có thể xé bỏ, không phải sao?

- Hả, nuốt lời?

Tàng Diễn chợt nói:

- Lão đệ ngươi nói là, ký hiệp nghị với bọn họ chỉ là kế hoãn binh?

- Đúng là kế hoãn binh.

Hạng Chính vỗ nhẹ bả vai Tàng Diễn, trấn an nói:

- Tàng huynh ngươi yên tâm, chỉ chờ khi quân dân Lâm Truy an toàn lui vào Tiết quận, tiểu đệ lập tức xuất binh giúp ngươi đoạt lại Lang Tà.

Tàng Diễn lúc này mới thở nhẹ, lập tức lại nói:

- Lão đệ, Chu Á Phu sẽ không có phương pháp xử lý giống như vậy chứ?

Hạng Chính nói:

- Tiểu đệ có thất hứa, Chu Á Phu chắc chắn cũng sẽ không có để yên, tuy nhiên tiểu đệ không sợ hắn, có câu binh đến tướng chặn, nước tới đất ngăn, hắn có thủ đoạn gì cứ việc sử dụng.

Chương 542: Giết đòn hồi mã thương

Về đến đại doanh, Bạch Ngôn lập tức thăm dò Chu Á Phu nói:

- Chu tướng quân, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, khẳng định liên quân sẽ đoạt được bốn quận Tế Bắc, Lâm Truy, Giao Đông cùng với Lang Tà, như vậy thì phân chia bốn quận này như thế nào, có nên bình tĩnh tìm kế hoạch và sách lược chung trước không hả? Để tránh sự việc trước mắt, bởi vì ý kiến không giống nhau thường gây ra mất hòa khí với nhau.

Hàn Câu cũng nói:

- Tại hạ tán thành, nên định ra kế sách chung.

Đây là đề tài hợp với chính nghĩa và lợi ích chung, nếu chỉ có ba quận, thì không có gì cần bàn nhiều, mỗi nước một quận, hợp lý, nhưng hiện tại lại thêm quận Lang Tà, vậy thì phải nói rồi.

Bạch Ngôn thành thật không khách khí noi:

- Lần này liên binh phạt Tề, đại Triệu ta xuất binh nhiều nhất, cho nên hơn mười huyện quận Lang Tà quản lý, ít nhất đại Triệu ta cũng được chia một nửa.

- Dựa vào cái gì?

Hàn Câu không vui nói.

- Trước khi xuất binh các nước đã từng có ước định, đoạt được nhân khẩu đất tài vật hàng hóa chia đều, quận Lang Tà nhất định cũng phải chia đều, điều này không có gì phải nói.

- Không được.

Bạch Ngôn quả quyết nói:

- Đại Triệu ta xuất binh nhiều nhất, của công bằng nhau có phải là không công bằng.

- Hàn Câu, chẳng lẽ ngươi muốn muốn bội bạc sao?

Hàn Câu bong nhiên đứng dậy, tay phải đã đưa về chuôi kiếm.

- Sao, Hàn Câu ngươi còn muốn giết người hay sao?

Bạch Ngôn bình thản tự nhiên không sợ, tay phải cũng nắm chặt chuôi kiếm.

Nhìn thấy hay người xảy ra xung đột, trong lòng Chu Á Phu thầm mắng hai người ngu ngốc, nhưng lại không thể không đứng lên khuyên nhủ:

- Hai vị dừng lại nghe bản tướng quân một lời, quận Lang Tà phân chia như thế nào, ta vẫn chưa tính toán gì hết, còn phải để Đại vương các nước lên tiếng mới được, cho nên, hai vị đợi sau khi chấm dứt chiến tranh đất Tề lại bàn tiếp, được chứ?

Bạch Ngôn, Hàn Câu hừ một tiếng, ngượng ngùng ngồi trở lại trên ghế.

*****

Nửa tháng sau. Hạng Chính nhận được tin tức hồi báo, biết Triệu Tịch đã dẫn quân dân tiến vào quận Lang Tà, cuối cùng Hạng Chính cũng dẫn theo ba nghìn quân Sở rút lui Lâm Truy.

Quân Sở cũng không im lặng rời khỏi vào ban đêm, mà là lựa chọn vào lúc trời sáng đường đường chính chính rời đi.

Nhìn nhiều đội quân Sở theo thói quen thắt lưng ngay ngắn, đội hình chỉnh tề đi ra cửa Đông thành Lâm Truy, sau đó dọc theo đường lớn trùng trùng điệp điệp mà xuất phát, bỗng nhiên Bạch Ngôn quay đầu nhìn phía Chu Á Phu, nói:

- Chu tướng quân, thực sự ngươi tính cứ để Hạng Chính và ba nghìn tinh binh rời đi sao? Hạng Chính là Thái Tử nước Sở đó.

Thật sự Bạch Ngôn không có muốn lấy tính mạng của Hạng Chính, y chỉ muốn bắt giữ Hạng Chính làm con tin.

Dù nói như thế nào thì Hạng Chính cũng là Thái Tử nước Sở, nếu thật sự có thể bắt giữ Hạng Chính làm vật trao đổi. Đối với nước Triệu thậm chí toàn bộ liên hoành đồng minh mà nói, không thể nghi ngờ là cực kỳ có lợi.

Hàn Câu liên tục gật đầu, gã cũng là có cùng suy nghĩ.

Chu Á Phu cười cười, nói:

- Tại hạ biết ý của Bạch huynh, tuy nhiên bây giờ là chưa đến lúc trở mặt, ít nhất phải trước khi tiếp nhận quận Lang Tà, là không thể trở mặt cùng quân Sở.

Hàn Câu lãnh đạm nói:

- Đợi đến khi tiếp nhận quận Lang Tà, chỉ sợ sẽ không có cơ hội rồi.

- Hại vị đều nghĩ là như vậy sao?

Chu Á Phu cười cười, lại nói:

- Vậy thì đúng rồi, hai vị đều nghĩ như vậy, thì nhất định quân Sở cũng sẽ nghĩ như vậy, tạ hạ lại muốn làm cách trái ngược. Khi cơ hội cuối cùng cũng đánh mất mới động thủ, đây chính là binh pháp đánh bất ngờ, đánh úp, ha ha.

*****

Quân Sở hành quân rất nhanh, đến tờ mờ sáng ngày thứ chính đã đến trong hai mươi dặm thành bắc Cử Huyện.

Được nghe binh lính quân Sở tới, quân Hán phía bắc vây khốn Cử Huyện lập tức dời trại lại phía sau mười dặm. Tuy nhiên phó tướng quân Hán Lệ Giới vẫn tự mình dẫn hơn trăm du kỵ tuần tra ngoài ngoại thành cửa bắc, theo dõi hướng đi của quân Sở.

Đứng ở trên núi nhỏ Cử Huyện nhìn xuống, có thể mơ hồ nhìn thấy hình dáng Cử Huyện, lại có thể thấy rõ ràng nhưng ngọn đèn dầu lốm đa lốm đốm trong thành, vừa qua giờ Dậu, một hàng đuốc uốn lượn từ đường lớn phía bắc Cử Huyện ùn ùn kéo đến. Sau đó lập tức vào cửa bắc Cử Huyện.

Hàng dài cây đuốc được kéo đến, Lệ Giới đo đạc sơ sơ một chút, chiều dài rất có thể vượt quá hai mươi dặm, ba nghìn quân Sở đã có đội ngũ dài như vậy, hiển nhiên vốn là hành quân đơn độc.

- Kỳ quái, quân Sở để đội ngũ kéo dài như vậy làm gì chứ?

Hữu Tiểu Giáo nghi ngờ hỏi.

Lệ Giới cũng mù mịt không hiểu, y cũng không biết quân Sở có dụng ý gì, như nào?

Hữu Tiểu Giáo nóng lòng muốn thử xem, đề nghị:

- Tướng quân, đội ngũ quân Sở kéo dài như vậy, chúng ta chỉ cần cắt đứt ở giữa, tất nhiên trước sau quân Sở sẽ rơi vào hoàn cảnh khó khăn…

- Không được.

Lệ Giới quả quyết nói:

- Làm sao biết đây không phải kế dụ địch của quân Sở? Huống chi Phiêu Kỵ tướng quân từng có lệnh, khi y chưa ra lệnh, quân ta tuyệt đối không được hành động thiếu suy nghĩ.

Phiêu Kỵ tướng quân trong miệng Lệ Giới nói ra chính là Chu Á Phu, bởi vì có công chinh phạt Tề, Hán Vương Lưu Hằng đã vừa mới gia phong Chu Á Phu làm Phiêu Kỵ tướng quân.

Lệ Giới thận trọng là có lý, Sở Thái Tử Hạng Chính dám lấy ba nghìn tinh binh chạy nhanh một đoạn đường dài Lâm Truy, hơn nữa hành động trôi chảy, như thế nào là hạng người dễ dàng? Nhân vật lợi hại như thế, chẳng lẽ sẽ để lại sơ hở rõ ràng như thế? Cho nên nói, điều này có thể là do chính quân Sở cố ý lộ ra sơ hở, dụ dỗ quân Hán đi công kích, Lệ Giới cũng không muốn mạo hiểm như vậy.

Tiểu Giáo nói:

- Tướng quân, chẳng lẽ cứ để mặc kệ quân Sở tiến vào Cử Huyện?

Lệ Giới nói:

- Quân Sở tiến vào Cử Huyện là tốt, bọn họ đi vào dễ dàng, nhưng lại đi ra sẽ khó khăn.

*****

Cửa bắc Cử Huyện

Hạng Chính xoay người xuống ngựa, Tàng Diễn cũng đã mang theo hơn mười thân binh vội vàng chạy ra đón chào.

- Hạng Chính lão đệ, ngươi có thể đi đến đây.

Tàng Diễn hướng về Hạng Chính khom người vái chào, nói:

- Lão ca, lần này nghe lời ngươi, từ bỏ Cử Huyện, nhưng quay về nhất định phải thay lão ca đoạt lại nhé.

- Tàng Huynh yên tâm, tiểu đệ nói ra nhất định sẽ giữ lời.

Hạng Chính cười cười, lại nói:

- Đã chuẩn bị xong chưa?

- Lão đệ yên tâm, đã chuẩn bị xong rồi.

Tàng Diễn nói:

- Đã phái ra nhiều thám báo Bắc Điêuở cửa Đông, Tây Môn cùng với ngoài cửa Nam, thám báo quân Hán ở ba phương hướng nếu muốn tiếp cận Cử Huyện căn bản chỉ là vọng tưởng.

Dừng lại một chút, Tàng Diễn lại nói:

- Bên trong thành quân Yến, quân Bắc Điêu cũng đều đã tập kết xong.

- Tốt lắm.

Hạng Chính vui vẻ gật đầu, lại quay đầu lại quát:

- Truyền lệnh xuống, sau khi đại quân vào thành lập tức tắt đuốc, sau đó xuyên qua thành trì Cử Huyện, mồm ngậm tăm, lập tức che vào, lần mò theo của nam ra khỏi thành tiếp tục xuôi nam!

Tàng Diễn cũng xoay người lên ngựa, hướng bên trong thành trên đường dài quân Yến đang tập kết đợi lệnh rút lui.

Thám báo quân Hán tuần tra liên tục ở bên ngoài cửa Bắc cùng với Lệ Giới trên núi nhỏ chú ý tập trung vào đại đội quân Sở đang trùng trùng điệp điệp xuôi nam, lại căn bản không có nghĩ đến, thừa dịp trong bóng đêm yên lặng mở rộng cửa nam Cử Huyện, vừa mới vào thành quân Sở cùng với quân Yến, quân Bắc Điêuvốn đang đóng ở trong thành đã lặng yên rời khỏi.

Khi ra đến cửa nam Cử Huyện, bỗng nhiên Hạng Chính ghìm ngựa quay đầu lại, hướng về bầu trời đêm phương bắc cười lạnh lùng, Chu Á Phu, không phải ngươi đã phái phục binh đến phía trước sao, bản Thái Tử lại không đi phía trước, trước cho ngươi đến lừa dối, sau đó lại đánh đòn hồi mã thương, muốn nhìn xem, đến cuối cùng ai là người phục kích ai, ha ha.

*****

Chu Á Phu đang sưởi ấm bên đống lửa tự nhiên rùng mình một cái, thân binh ở bên cạnh khẩn trương mang áo khoác dài tới mặc cho Chu Á Phu, lại nói:

- Tướng quân, dù thế nào cũng đừng để bị lạnh.

Chu Á Phu khua tay, nói:

- Không sao, bản tướng quân chưa yếu đến như vậy.

Ngồi ở một đống lửa bên cạnh Bạch Ngôn nói:

- Chu tướng quân, tính toán thời gian, quân Sở đã đến Cử Huyện rồi, nhưng tại hạ và Hàn huynh lại không biết thần cơ diệu toán của tướng quân như nào, hiện tại, là không phải có thể nói rồi hả?

Chu Á Phu khua tay áo, thản nhiên nói:

- Thần cơ diệu toán thì không dám nhận, thật ra căn bản cũng không có gì, chỉ là bản tướng quân bí mật lệnh Thân Đồ Gia dẫn năm nghìn tinh binh trèo đèo lội suối, chạy đến mai phục tại con đường phải điđi từ Lỗ Huyện đến Cử Huyện, ngay tại đêm qua, bản tướng quân đã nhận được tin báo, Thân Đồ Gia đã đuổi tới đoạn đường giáp ranh giữa Lang Tà và Tiết quận rồi.

- Thì ra là như thế.

Hàn Câu bỗng nhiên bừng tỉnh nói:

- Ta đang thắc mắc sao tướng quân lại khống chế tốc độ hành quân chậm chạp như thế, điều này đương nhiên chỉ là quân Sở lơ là, thật sự tướng quân đã sớm âm thầm mai phục phục binh phía trước rồi, lợi hại, quả nhiên lợi hại.

Bạch Ngôn lại nói:

- Chu tướng quân, dấu vết của Thân Đồ Gia sẽ không bị phát hiện chứ? Còn có Cao Lãng đóng ở Lỗ huyện, hắn có thể dẫn binh tới chỗ giao ranh giới giữa hai quận Tiết quận và Lang Tà tiếp ứng cho Hạng Chính hay không?

Chu Á Phu cười nói:

- Bạch Tướng quân không cần phải lo lắng, mật thám Hắc Băng Đài theo dõi chặt chẽ Lỗ Huyện, đến ngày hôm qua mới thôi, đại quân Cao Lãng vẫn trú đóng ở Lỗ Huyện, vẫn chưa có hành động khác thường.

- Ha ha, rất tốt.

Bạch Ngôn vui vẻ nói:

- Nói như vậy, lúc này Hạng Chính chắp cánh cũng khó chạy thoát.

Hàn Câu cũng nói:

- Có Hạng Chính làm con tin, từ nay về sau nước Sở muốn ném chuột sẽ sợ vỡ bình rồi.

*****

Năm mươi dặm thành đông Cử Huyện, quân Sở, quân Yến cùng với kỵ binh Bắc Điêu dọc theo hoang sơn dã lĩnh vội vàng tiến bắc tiến.

Lúc này mặt trời đã lộ ra phía chân trời Đông Phương, Tàng Diễn đi suốt cả đêm, ngẩng đầu lại phát hiện mình như là đi hướng bắc, lập tức đuổi theo Hạng Chính thở hồng hộc, vẻ mặt hoang mang mà nói:

- Lão đệ, phương hướng hình như là sai rồi, hẳn là Tiết quận phải đi theo phía tây, sao chúng ta lại đi hướng bắc?

- Lão ca yên tâm, phương hướng đúng vậy.

Hạng Chính khua tay áo, nói:

- Hơn nữa, chúng ta cũng không về Tiết quận, chúng ta quanh quẩn trở về ở nửa đường phục kích liên quân.

- Gì? Phục kích liên quân?

Tàng Diễn không kịp phản ứng chút nào.

- Đúng, phục kích liên quân.

Hạng Chính nhẹ nhàng vuốt cằm:

- Sư phụ của ta nói, cái này gọi là hồi mã thương.

- Hồi mã thương?

Tàng Diễn vội vàng nhìn quân Sở, quân Yến cùng với kỵ binh Bắc Điêu phía sau, nhíu mày nói:

- Nhưng liên quân từ Lâm Truy xuôi Nam đã có khoảng bảy tám vạn người, chúng ta lại không đến mười nghìn người, phục kích được sao?

- Liên quân cũng không nhiều như vậy.

Hạng Chính khua tay áo, nói:

- Chu Á Phu không có khả năng dẫn toàn bộ quân đội tiến vào Lang Tà. Nếu không có bất ngờ xảy ra, nhất định hắn chỉ dẫn theo ba vạn binh mã thôi.

Dừng một chút, Hạng Chính lại nói:

- Hơn nữa, đêm qua lừa dối vô cùng thành công, Chu Á Phu cho rằng chúng ta còn ở lại Cử Huyện, căn bản không thể nghĩ rằng chúng ta sẽ lách trở về phục kích hắn.

- Ừ, cũng đúng.

Dù sao Tàng Diễn cũng đọc qua một vài binh thư, lập tức gật đầu nói:

- Binh pháp nói đánh bất ngờ, đánh úp, nhất định Chu Á Phu không thể nghĩ rằng chúng ta sẽ phục kích bọn họ ở nửa đường, việc này nói không chừng có thể thành công.

Hạng Chính cười cười, lại nói:

- Hơn nữa liên quân lơ là chúng ta, không chế tốc độ hành quân rất chậm, cho nên, sau khi chúng ta đến Hổ Khiêu Hạp Cốc, còn có đầy đủ thời gian bố trí sắp xếp:

Đi tới Cử Huyện nhất định phải đi qua Hổ Khiêu Hạp Cốc, hai núi kẹp một cốc, địa thế cực kỳ hiểm trở, cũng là địa điểm mà Hạng Chính chọn làm nơi phục kích.

Chương 543: Chỉ đánh quân Triệu

- Thật là hai tòa hùng núi lớn, ở giữa là Hổ Khiêu Hiệp cốc?

Chu Á Phu ghìm ngựa nghỉ chân, nhìn lên vùng núi mây mù nguy nga phía trước, cảm thán từ đáy lòng.

Lúc Bạch Ngôn còn trẻ đã từng tới nơi này, lập tức nói:

- Đây mới chỉ là miệng núi, địa thế còn rộng, càng đi về phía trước vài dặm và thật sự khi tiến vào khe sâu tướng quân mới có thể chân chính lãnh hội sự hiểm yếu của Hổ Khiêu Hiệp Cốc

- Thật sao? Chẳng lẽ sự hiểm trở sánh được với Hàm Cốc ư?

Chu Á Phu nửa tin nửa ngờ, giục ngựa đi trước.

Bạch Ngôn, Hàn Câu liếc nhau, cũng đánh ngựa đuổi theo, đi theo hai người là liên quân trùng trùng điệp điệp. Sáu vạn liên quân trước sau chia làm ba bộ phận. Ba vạn quân Triệu đi đàng trước, đi giữa là hai vạn quân Hàn, mười ngàn quân Hán lại đi sau cùng. Tuy rằng đường lớn rất rộng, nhưng toàn bộ đội ngũ hành quân vẫn đang kéo dài ra hơn mười dặm.

***

Phía bên phải sườn đồi trên Hổ Khiêu Hiệp Cốc, Tàng Diễn đang nheo mắt lại nhìn một tòa cô phong phía trước.

Bỗng nhiên giữa lúc đó, một cây cổ thụ lớn vốn đang đứng thẳng đứng trên tòa cô phong nghiêng ngã xuống, lập tức tinh thần Tàng Diễn rung lên quay đầu về dốc đá nhìn Hạng Chính đang nhắm mắt dưỡng thần nói:

- Lão đệ, liên quân đến rồi!

Hạng Chính chậm rãi mở hai mắt, lười biếng mà nói:

- Tàng huynh, liên quân vừa mới tiến vào cốc, còn rất xa.

Lại qua ước chừng nửa khắc đồng hồ, trong thung lũng phía trước liền truyền đến tiếng vó ngựa cùng với tiếng bước chân loáng thoáng. Tàng Diễn từ trên sườn đồi thò đầu ra nhìn xuống, chỉ thấy nhiều đội binh giáp đã xếp thành hơn mười nhóm cánh quân, nghênh ngang đi vào khe sâu, từng quân kỳ đều lấy màu lam làm đế đón gió phấp phới, hiển nhiên là quân Triệu.

- Đi đàng trước chính là quân Triệu.

Tàng Diễn giọng căm hận nói:

- Chu Á Phu giảo hoạt quá.

Tàng Diễn đang định giơ tay phải lên hạ lệnh phục binh hành động, chợt bị Hạng Chính nhẹ nhàng ấn chặt xuống.

Tàng Diễn không hiểu quay đầu lại ừ một tiếng, trong con ngươi lười biếng của Hạng Chính cũng đã lộ ra vẻ lạnh lùng, quay đầu lại chỉ bảo lính liên lạc:

- Truyền lệnh xuống. Toàn quân chuẩn bị!

- Hả?

Tàng Diễn kinh sợ ồ lên một tiếng. Hỏi:

- Lão đệ, tuy rằng Hổ Khiêu Hiệp cốc rất sâu nhưng không đủ để bao vây toàn bộ liên quân đang tiến vào, chiến thuật hợp lý nhất hẳn là buông tha đội liên quân tiên phong, đợi khi trung quân tiến hẳn vào cốc thì là lúc phát động công kích. Như vậy có thể trước sau chém liên quân thành ba khúc, khiến cho đầu đuôi khó mà để ý lẫn nhau được…

- Không, không phải hợp lý nhất, chỉ thích hợp hơn thôi.

Hạng Chính lắc lắc đầu, trầm giọng nói:

- So với việc tiêu diệt toàn quân, thì việc tiêu diệt quân tiên phong đối với chúng ta càng thêm thích hợp hơn.

- Vì sao?

Tàng Diễn không hiểu chút nào.

- Bởi vì tiên phong này là quân Triệu.

Hạng Chính trầm giọng nói:

- Lần này chúng ta chỉ đánh quân Triệu.

Tàng Diễn yên lặng, y vẫn không hiểu rõ dụng ý của Hạng Chính. Tuy nhiên cũng không nói thêm gì nữa.

Trong thung lũng, quân Triệu xếp thành hàng mà vào căn bản là không nghĩ tới hai bên sườn đồi có phục binh, nên vẫn nghênh ngang hành quân. Ước qua nửa canh giờ, ba vạn quân Triệu đã toàn bộ tiến nhập Hổ Khiêu Hiệp cốc.

Hạng Chính liền chậm rãi rút hoành đao ra, giương đao thản nhiên nói:

- Bắt đầu công kích.

***

Chu Á Phu, Bạch Ngôn, Hàn Câu đã cũng cưỡi ngựa đứng ở lối vào hổ khiêu hiệp cốc.

Nhìn thung lũng hình hồ lô phía trước cùng với vách đá hai bên thẳng đứng, Chu Á Phu nói:

- Đơn giản chỉ chỗ này thôi, Hổ Khiêu Hiệp cốc quả nhiên hiểm trở hơn so với Hàm cốc, tuy nhiên vị trí địa lý này vẫn còn xa mới theo kịp Hàm Cốc.

Điều này cũng đúng, Hàm Cốc chặn lối đi duy nhất thông giữa Quan Trung và Quan Đông, vị trí chiến lược này Hổ Khiêu Hiệp cốc sao có thể bằng được?

Hàn Câu chợt giơ lên roi ngựa chỉ vào thung lũng, cười nói với Bạch Ngôn:

- Bạch huynh, nếu một đội phục binh quân Sở mai phục trong cốc, sau đó lại lấy hỏa công, ba vạn đại quân tiến vào cốc này chỉ sợ toàn bộ cũng hóa thành tro tàn rồi.

Lúc này đã là giữa hè, quận Lang Tà vùng này lại vừa mới đã trải qua mấy ngày nắng nóng, cỏ cây khô héo, trong thung lũng Hổ Khiêu cỏ cây rậm rạp đích thật là rất dễ gặp hỏa công.

Bạch Ngôn nghe vậy lập tức cả kinh, hồn nói:

- Hàn huynh chớ nói giỡn.

Chu Á Phu cười cười, nói:

- Ha hả, Bạch Tướng quân không cần bận tâm, bản tướng quân vừa mới nhận được bồ câu đưa tin của Lệ Giới tướng quân, liên quân Hạng Chính, Tàng Diễn trước sau vẫn co đầu rút cổ ở huyện Lỗ, nơi này tuyệt không thể nào xuất hiện phục binh đồng minh hợp tung được.

- Ô ô ô..

Còn chưa nói xong hai bên khe sâu liền chợt vang lên tiếng kèn vang dội.

- Đây là… Ở đâu ra tiếng kèn?

Hàn Câu giật mình kinh hãi, trong lòng Bạch Ngôn cũng kinh hoàng, không thể nào, sẽ không thảm như vậy chứ, nói phục binh, thật sự đã xuất hiện phục binh?

Vẻ mặt Chu Á Phu cũng khó tin, điều này sao có thể, nơi này sao có thể có phục binh?

Sự kinh hãi nghi hoặc của ba người Chu Á Phu cũng không kéo dài lâu, trên sườn đồi hai bên khe sâu hiện ra bóng dáng dữ tợn của binh giáp quân Sở, quân Yến, lập tức từng khối gỗ khô thật lớn làm chống đỡ, ở giữa được nhét cỏ khô làm thành quả cầu bằng cây cỏ bất ngờ từ hai bên cửa cốc trên triền núi được đẩy xuống dưới.

Mấy cành hỏa tiễn đã rơi vào quả cầu cây cỏ thật lớn này, lập tức mấy chục khối quả cầu cây cỏ liền bốc cháy lên, dưới tác dụng trọng lực, từng quả cầu cây thật lớn ù ù lăn xuống, tốc độ càng lúc càng nhanh, hỏa thế cũng càng lúc càng lớn, khi sắp sửa ngã nhào đến đường lớn trong cốc thì đã biến thành mấy chục khối cầu lửa lớn, thanh thế làm cho người ta sợ hãi.

Trong đó có một khối hỏa cầu lại lao thẳng đến ba người Chu Á Phu. Bạch Ngôn, Hàn Câu khẩn trương đánh ngựa né tránh, Chu Á Phu lại thẳng tắp nhìn hỏa cầu gào thét lao xuống, bất ngờ không kịp phản ứng.

- Tướng quân cẩn thận!

Một gã tiểu giáo quân Hán ra sức xoay cương ngựa, lại giơ tay quất vào đùi ngựa Chu Á Phu. vật cưỡi Chu Á Phu bị đau, lập tức đau đớn mà hí lên xông ra cửa cốc. Tiểu giáo quân Hán cũng đang định giục ngựa xông ra cửa cốc theo nhưng cũng đã chậm, chỉ nghe ầm một tiếng, khối hỏa cầu kia cũng đã đụng vào đáy cốc, lại ầm ầm nổ mở ra.

Đốm lửa lập tức bắn ra bốn phía đầy trời nhét đầy toàn bộ cửa cốc, bao gồm cả tiểu giáo quân Hán kia. mười mấy quân Hán gần đó lập tức bị lửa lớn hừng hực hoàn toàn cắn nuốt, tiếp theo chốc lát, càng nhiều hỏa cầu ù ù rơi xuống đều vỡ ra ở trên đường lớn cửa cốc. Lập tức hỏa thế ngập trời.

Chu Á Phu bị vật cưỡi mang theo lao ra mấy chục bước mới bừng tỉnh ghìm chặt ngựa cương, quay đầu lại nhìn lên, chỉ thấy toàn bộ cửa cốc hổ khiêu hiệp cốc đã hoàn toàn bị quân Sở, Yến quân đẩy xuống trên trăm bóng cây cỏ chặn hoàn toàn ở bên trong lửa lớn ngập trời mơ hồ còn có thể nhìn đến một đám bóng dáng đang nhanh kêu rên, đó là quân Hán đang giãy chết.

Hàn Câu lòng còn sợ hãi. Vừa rồi thật sự là nguy hiểm. Suýt nữa đã chết tại ngọn núi hoang dã rồi.

Bạch Ngôn cũng lòng còn sợ hãi, lập tức lại ngửa mặt lên trời kêu rên lên, quân đội của gã, ba vạn quân Triệu sợ là xong rồi!

Sắc mặt Chu Á Phu xanh mét, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo, đột nhiên hắn hiểu, cái gì cũng hiểu, lập tức hét to một tiếng hộc ra ngụm máu tươi ngã nhào từ trên ngựa xuống.

***

Lạc Dương, Sở Vương cung.

Tin tức đại thắng Hổ khiêu đã do Ô Mộc Nhai dùng bồ câu đưa tin truyền quay lại Lạc Dương.

Hạng Trang gọi Tất Thư và Bách Lý Hiền đến, hưng phấn nói với hai người:

- Học Kiếm, Tử Lương, hiện tại quả nhân đã biết vì sao lúc trước các ngươi cực lực đề cử Thái Tử lãnh binh phạt Tề rồi.

Dứt lời, Hạng Trang cảm thán nói:

- Quả nhân phải thừa nhận, quả nhân đã có cái nhìn sai lầm đối với Thái Tử, thật sự là nhìn lầm rồi.

Tất Thư cười cười, nói:

- Đại vương, cái này gọi là lo lắng cho con yêu. Cho nên không thấy rõ bằng bọn thần.

Hạng Trang vuốt cằm. Lại nói:

- Thái Tử có thể có năng lực như vậy, quả nhân cũng ó thể yên tâm giao nước Sở cho hắn.

Giữa lúc ba người quân thần đang nói chuyện, chợt Thế tử Hạng Trị đi nhanh xông vào, trước thì vào chào Hạng Trang, sau đó tức giận nói:

- Phụ vương, ngươi bất công với nhi thần.

Tất Thư, Bách Lý Hiền ngượng ngùng không biết nên hay không nên đứng dậy lảng tránh.

Hạng Trang lại như không có gì, cười hỏi Hạng Trị:

- Trị nhi, phụ vương đối xử bất công với con như nào?

Hạng Trị hét nói:

- Phụ vương phái đại ca lãnh binh phạt Tề, hiện tại đại ca ở đất Tề chiến thắng liên tục, không chỉ đánh bại liên quân Hán Triệu Hàn, ngay cả quận Giao Đông cũng đã đoạt được, chẳng phải là công quá lớn sao? Nhưng phụ vương lại không cho con lãnh binh, thậm chí ngay cả một Giáo Úy nho nhỏ cũng không cho con làm, chẳng lẽ không phải bất công?

Trước khi Hạng Chính lãnh binh phạt Tề, thật đúng là Hạng Trị đề xuất yêu cầu đó, yêu cầu làm một Giáo Úy lĩnh doanh binh theo quân xuất chinh, tuy nhiên lại bị Hạng Trang cự tuyệt. Hạng Trang cũng lo lắng Hạng Trị bướng bỉnh không chịu thuần phục, không chịu phục tùng quân lệnh Hạng Chính. Đừng nhìn hai người là huynh đệ ruột thịt cùng mẹ sinh ra, nhưng Hạng Trị luôn luôn không phục người đại ca Hạng Chính này.

Lập tức Hạng Trang lạnh mặt xuống, trầm giọng nói:

- Con cũng muốn lãnh binh xuất chinh?

- Đúng.

Hạng Trị nói không cần nghĩ ngợi:

- Con cũng muốn lãnh binh xuất chinh.

Hạng Trang nói:

- Sở dĩ Đại ca ngươi có tư cách lãnh binh xuất chinh, là bởi vì hắn là Thái Tử, vì suy tính tương lai Sở quốc, vi phụ nhất định phải toàn lực bồi dưỡng hắn, bởi vì Đại Sở vừa thống nhất thiên hạ, đã từng gặp phải sự uy hiếp Hung Nô, Nguyệt Thị cùng với Đông Hồ và Man tộc. Vua của một nước nếu không thông quân sự, quả thật là họa của Đại Sở. Bạn đang đọc chuyện tại

Dừng một chút, Hạng Trang lại hỏi:

- Con cũng muốn xuất chinh, chẳng lẽ lại con cũng muốn làm Thái Tử?

- Dạ..

Hạng Trị nghẹn lời, lập tức lại gân cổ phản bác:

- Để ai làm Thái Tử là chuyện của phụ vương. Phụ vương phái đại ca làm Thái Tử thì đại ca là Thái Tử, con sao có ý nghĩ đó chứ? Con chỉ muốn lãnh binh, nếu phụ vương cảm thấy con thân là thế tử lãnh binh không ổn, con bằng lòng từ bỏ thân phận thế tử, chỉ làm một tướng quân Sở quốc bình thường.

Sắc mặt Hạng Trang trong khoảnh khắc chìm xuống lạnh lùng nhìn chằm chằm Hạng Trị. Hạng Trị lại không sợ, nhìn thẳng lại. sắc mặt Hạng Trang càng ngày càng âm trầm, ngay lúc Tất Thư, Bách Lý Hiền lo lắng hắn sẽ tức giận thì sắc mặt Hạng Trang lại đột nhiên sáng sủa lên, rồi phá lên cười.

Từ trong ánh mắt trong suốt của Hạng Trị, Hạng Trang thấy được sự si mê và gần như điền cuồng chấp nhất của y đối với quân sự.

Đứa con trai này tuy rằng tính tình nóng vội nhưng không mất đi sự quang minh lỗi lạc của một hảo hán, tương lai sau khi Hạng Chính kế vị, Hạng Trị sẽ trở thành một người trợ giúp tốt nhất cho Hạng Chính. Có câu là huynh đệ đồng tâm, lợi đồng tâm này Hạng Chính cũng đích xác cần một huynh đệ có thể đấu tranh anh dũng đứng ra trợ giúp hắn, thay hắn đông phạt tây lấy, nam chinh bắc chiến.

- Con trai ngoan, phụ vương đồng ý với con.

Hạng Trang tiến lên nhẹ vỗ vai Hạng Trị, ôn hòa nói:

- Vậy thì con hãy chào từ biệt hai vị mẫu hậu của con đi, sau đó lập tức đi tới thành đô, từ lúc này con chính thức là Giáo Úy quận Thục rồi! sau khi tới quận Thục rồi, con nhất định phải hiệp trợ Bàng Tranh chỉnh đốn Phiên binh Khương Để ở Tây Thùy, chuẩn bị cần dùng gấp.

- Vâng.

Hạng Trị nghe vậy mừng rỡ, kích động xoay người thẳng bước đi.

Chương 544: Dập tắt lửa

Tin báo Hổ Khiêu Hiệp cốc thất bại truyền đến Hàm Đan, Triệu vương Trương Ngao lập tức nổi loạn, ông ta vốn là một quốc quân không chủ kiến, lập tức cho gọi Thượng Tướng Quân Bạch Tuyên, Tướng quốc Trương Cảnh suốt đêm tiến cung, thương thảo đối sách.

sau khi tiến cung kiến giá, trên mặt Bạch Tuyên, Trương Cảnh cũng là khó coi, nước Triệu chịu thiệt lớn rồi.

Lần này liên binh phạt Tề, hai minh hợp tung, liên hoành tổng cộng xuất mười lăm vạn binh, riêng Triệu quốc xuất động năm vạn đại quân, hơn nữa lương thảo cho mười vạn đại quân đồng minh liên hoành cũng đều là Triệu quốc cung cấp. nhưng trước đó khi thương thảo phân chia lợi ích, Triệu quốc lại được phân quận Giao Đông cằn cỗi nhất của đất Tề, quân thần nước Triệu xuất phát từ đại cục mà đều nhẫn nhịn.

Nhưng hiện tại bởi vì Chu Á Phu sơ suất khinh địch đến nỗi nước Triệu tổn thất ba vạn tráng đinh, hơn nữa quận Giao Đông cũng đã đánh mất, điều khiến người ta phẫn nộ nhất là, Chu Á Phu cũng tức quá ngã bệnh, lúc này liên quân lui giữ Lâm Truy khiến lòng người bàng hoàng, binh lính không có lòng chiến đấu, đừng nói phản công lấy lại Giao Đông, mà ngay cả bảo vệ cho quận Lâm Truy đều rất miễn cưỡng.

Nói một cách khác, nước Triệu bị tổn thất lớn như thế, lại không chiếm được lợi ích gì!

Dù là Bạch Tuyên trí tuệ hơn người, giờ phút này cũng không khỏi tức giận. Nhưng Bạch Mặc đối với việc này lại không tỏ vẻ gì, vậy cũng không tránh khỏi rất có thể lợi ích của nước Triệu đã không thu về được gì rồi.

Trương Ngao không có chủ ý gì nhìn Bạch Tuyên, Trương Cảnh nói:

- Thượng Tướng Quân, Tướng quốc, vậy nên làm thế nào cho phải?

Từ khi Triệu Ngọ bị giết, Trương Cảnh liền nhất nhất nghe theo Bạch Tuyên. Người này là người thông minh, biết Triệu vương yếu đuối, Bạch Tuyên lại cầm binh quyền, nếu ai dám vào lúc này làm trái với Bạch Tuyên, chẳng phải là chán sống đó sao? Lập tức y chuyển ánh mắt nhìn về phía Bạch Tuyên, chỉ còn thiếu trên mặt viết là: Ý kiến của Thượng Tướng quân chính là ý kiến của thần.

Bạch Tuyên cũng không ngờ trận chiến phạt Tề sẽ đánh thành kết quả như vậy, hơn nữa Bạch Mặc còn bổ nhiệm Chu Á Phu làm chủ tướng, đến nỗi có thất bại ngày hôm nay cũng khiến Bạch Tuyên lòng đầy oán hận, lập tức nói:

- Việc này Bạch Thừa tướng nên giải thích một câu thỏa đáng cho nước Triệu chúng ta..

***

Từ trong Vị Ương cung đi ra, sắc mặt Bạch Mặc, Trần Bình và Chu Quan Phu đều nghiêm trọng.

Tin tức Chu Á Phu ngất xỉu ở Hổ Khiêu hiệp Cốc đã truyền khắp Hàm Dương. Sau khi Lưu Hằng biết tin đã vội vàng cho gọi ba người vào cung thảo luận đối sách. Ngay tại Điện Noãn các Ôn Đức Điện, lần đầu tiên Hán Vương Lưu Hằng nổi giận, thẳng tay khiển trách Chu Á Phu quá kiêu ngạo khinh địch. Nói đến mức trên mặt Bạch Mặc và Chu Quan Phu đều nóng rực, trên mặt Trần Bình cũng u ám không có ánh sáng.

Chu Quan Phu đang đi, chợt quay đầu lại trách:

- Thừa tướng, ta sớm đã nói, Á Phu tuổi trẻ kiến thức nông cạn, chưa đủ để đảm đương việc lớn như thế, ngươi xem, kết quả chẳng phải là gặp họa rồi sao?

Bạch Mặc thở dài:

- Thắng Chi, thật ra thất bại ở Hổ Khiêu không thể trách Á Phu, mà là Hạng Chính khó chơi quá. nguồn TruyenFull.vn

Trần Binh thừa nhận sâu sắc, gật đầu nói:

- Đúng vậy, Hạng Chính này có phong cách dụng binh thật giống cha nó.

Bạch Mặc nghển cổ nhìn bầu trời âm u, lo lắng nói:

- Hiện tại nước Sở thật đúng là sao tướng tập hợp, nhân tài đông đúc, thế hệ trước có Hạng Trang, Tất Thư, Cao Sơ, Bàng Ngọc...còn hiện nay đồng lứa trẻ tuổi có Hạng Chính, Bàng Tranh, Cao Lãng cũng đã trưởng thành, trái lại nước Đại Hán ta...

Lời của Bạch Mặc chưa nói hết nhưng Trần Bình, Chu Quan Phu đều hiểu, ý của hắn là nước Sở nhân tài đông đúc, mà nước Hán thì nhân tài điêu linh, vất vả lắm mới đào tạo ra được Chu Á Phu trẻ tuổi tuấn kiệt, tài đức, nhưng khi đọ sức với Sở Thái tử Hạng Chính thì lại thua thất bại thảm hại. Mà đây rất có thể chính là hình ảnh thu nhỏ của hai nước Sở Hán tương lai mấy chục năm tới.

Bạch Mặc trầm ngâm một lát, lại nói:

- Thắng Chi, Thái sư, các ngươi nghĩ tại sao lại như vậy không? Vì sao nước Sở xuất hiện nhân tài đông đúc, cảnh tượng phồn vinh, còn nước Đại Sở ta nhân tài điêu linh?

Chu Quan Phu nghe vậy im lặng, đầu của y trên cơ bản dài bằng cơ thể, đương nhiên không thể nghĩ ra nguyên nhân trong đó,Trần Bình thoáng chút suy nghĩ, nói:

- Lão phu cũng thấy rất khó nói, nước Sở có con cháu huân thích, nước Hán cũng có con cháu huân thích, nhưng vì sao con cháu nước Sở thành tài mà con cháu nước Đại Hán lại không được như vậy?

- Bởi vì kỳ thi quốc gia!

Bạch Mặc thở dài nói:

- Vốn tưởng rằng nước Sở thi hành chế độ kỳ thi quóc gia là phá hỏng lễ chế cổ đại, là đi ngược lại với nhân tâm, nhưng hiện tại xem ra là chúng ta sai lầm rồi. Sau khi nước Sở thi hành chế độ kỳ thi quốc gia, con cháu thứ tộc xuất thân bần hàn đã có thể có được chức vụ cùng với con cháu quý tộc. Bởi vậy con cháu thứ tộc tích cực đọc sách để có được lên chức thật cao, kết quả trực tiếp là, số lượng người đọc sách ở nước đã vượt xa các nước khác.

Dừng một chút, Bạch Mặc lại nói:

- Hạng Chính, Bàng Tranh, Cao Lãng đã phải trổ hết tài năng để cạnh tranh cùng với hàng ngàn con cháu nước Sở, còn Á Phu thì sao? Quá trình trưởng thành của nó trên cơ bản chưa từng phải cạnh tranh với người nào. Mà đem tất cả con cháu trẻ tuổi của Quan Trung cộng lại chỉ sợ cũng chưa đủ vạn người?

Chính bởi vì Chu Á Phu chưa từng trải qua cạnh tranh khốc liệt cho nên đã tự tạo thành cho mình thói cuồng ngạo tự đại, mà con cháu trẻ tuổi nước Sở lại khác, ít nhất ở trong Thái Học viện, địa vị của bọn họ với con cháu thứ tộc là bình đẳng, nếu học thức không bằng, năng lực không đủ, thì dù là con dòng cháu giống bậc cao nhất cũng sẽ bị con cháu thứ tộc đào thải...

So sánh hai nước với nhau, nước Sở có nhiều con cháu ưu tú hơn là điều dễ hiểu.

- Mấy chục vạn người trẻ tuổi biết chữ?

Hai mắt Chu Quan Phu trợn lên, thất thanh nói:

- Nước Sở có nhiều như vậy sao?

- Chỉ sợ đó chính là sự thật.

Trần Bình thoáng chút suy nghĩ, gật đầu:

- Mặc dù Hắc Băng Đài không có sưu tập nhiều tin tức về phương diện này nhưng chỉ vẻn vẹn một Ngô Quận mà số học trò đã gần vạn người, đây là sự thật.

Quận Học là cơ cấu dưới Thái Học viện của nước Sở, bình thường đều được sắp đặt tại các quận, số học trò khác biệt nhau, đương nhiên, quận học là cơ cấu học tập khá rời rạc, tiến vào quận học không cần phải qua kỳ thi nghiêm khắc, chỉ cần có căn cơ nhất định là có thể vào, mục đích thiết lập quận học là để cho các tú tài có đủ sự chuẩn bị tham gia được kỳ thi quốc gia.

Đương nhiên, tú tài được bồi dưỡng tại Quận học, Thái học viện nước Sở cũng không phải thế hệ chỉ biết theo phu tử cắm đầu học kinh thư, mà còn là người phát triển lục nghệ toàn diện, ngoài văn khoa còn có điều binh khoa, pháp khoa, mặc khoa, quyền thuật...Mà "Thương Thư", "Luận Ngữ" và Nho gia cũng chiếm phần lớn nội dung trong văn khoa.

Cho nên, tú tài tốt nghiệp từ Thái Học viện nước Sở không chỉ có kiến thức phong phú, mà còn được rèn qua cơ sở thực tiễn, khí lực cường tráng mạnh mẽ, thậm chí có không ít học trò vẫn có thể cưỡi thiện xạ, cung mã thành thạo, văn võ toàn tài. Hơn nữa, theo thời gian trôi qua chất lượng học trò tại Thái học viện nước Sở càng lúc càng được đề cao. Đám người Hạng Chính, Bàng Tranh, Cao Lãng chính là người nổi bật trong đó.

Bạch Mặc nhẹ nhàng vuốt cằm, lại nói:

- Từ số lượng tú tái ưu tú tốt nghiệp tại Thái học viện nước Sở, sau đó hoặc là tiến vào làm quan ở các địa phương các quận huyện hoặc là nhậm chức trong quân, không chỉ mang lại sức chiến đấu quân Sở được tăng lên, càng mang đến cho các nước liên hoành một hậu quả nghiêm trọng, đồng thời tố chất quan địa phương nước Sở được nâng cao một cách tổng thể.

Dừng một chút, Bạch Mặc quay sang nói với Trần Bình:

- Chẳng phải Hắc Băng Đài nói, Giang Đông, Kinh Tương, Ba Thục thậm chí đất Ngụy dưới sự cai quản của nước Sở trong năm nay lại nghênh đón một mùa thu hoạch lớn chưa từng có từ trước đến nay sao? Kỳ thật cẩn thận ngẫm lại, nước Sở có rất nhiều năm không bùng nổ nạn châu chấu quy mô lớn, hay là lũ lụt hoặc nạn hạn hán rồi.

Trần Bình gật đầu, rồi lập tức biến sắc mặt, nói:

- Ý thừa tướng nói là, học sinh tốt nghiệp từ Thái học viện sau khi quay về đảm nhiệm quan địa phương đã tích cực cải thiện hệ thống tưới tiêu thủy lợi của nước Sở, cho nên mới khiến nước Sở khống chế được thiên tai, cho nên mấy năm gần đây nước Sở liên tục được mùa thua hoạch lớn.

- Chẳng lẽ thái sư còn có cách giải thích nào khác sao?

Bạch Mặc nói:

- Hiện tại mùa màng nước Sở đã liên tục thu hoạch đều có thể chứng minh điều đó, một khi mùa màng không tệ, đó chính là mùa thu hoạch lớn, sau mùa thu hoạch thì nhà kho lớn, ngân khố quốc gia nước Sở sẽ dư thừa, chỉ sợ Sở Vương Hạng Trang đã muốn dụng binh quy mô lớn với bên ngoài rồi. Rất có thể sau thu hoạch vụ thu, thậm chí là sau cây trồng vụ hè.

- Sau cây trồng vụ hè nước sẽ dụng binh quy mô lớn với bên ngoài?

Chu Quan Phu giật mình nói:

- Không nhanh như vậy chứ?

Trong dự tính quân thần nước Hán, nước Sở đã liên tục đánh hai trận ác chiến Tứ Thủy, Miện Thủy, cộng thêm sau khi dời đô thì ít nhất cũng phải trải qua ba năm hay năm năm nghỉ ngơi và chỉnh đốn mới có thể hưng binh quy mô lớn.

Bạch Mặc nói:

- Có chuẩn bị mới có thể không gặp họa. Chúng ta nhất định phải làm tính toán thật tốt. Thắng Chi, ngươi hãy gia tăng huấn luyện binh lính Quan Trung, dưới mười sáu tuổi, già chưa đến sáu mươi tuổi cũng phải triệu tập để huấn luyện. Thái sư, việc chuẩn bị lương thảo, quân giới đành phải để ngươi vất vả rồi. Bổn tướng còn phải đi một chuyến đến An Ấp để dập tắt lửa.

Trần Bình yên lặng vuốt cằm, lại thở dài một hơi. Từ khi Chu Á Phu thất bại ở Hổ Khiêu Hiệp Cốc, hiện tại bên trong đồng minh liên hoành dã tỏ ra bất bình. Nước Triệu bị tổn thất thảm trọng nhất tại Hổ Khiêu Hiệp Cốc, vốn sẽ được phân quận Giao Đông giờ lại để cho liên quân Sở, Yến chiếm mất. Nước Triệu thật có thể nói là thua đất mất binh, cho nên nhất định sẽ yêu cầu hai nước Hán, Hàn bồi thường.

Nay Sở Thái tử Hạng Chính đã cho Bạch Mặc hắn một vấn đề nan giải lớn bằng trời mà.

Phía bên nước Hàn, Hàn Vương Hàn Tín là nhân vật tham lam vô độ, chưa chắc y đã đồng ý nhả miệng thịt béo đã ăn ra, nếu muốn từ nước Hàn xuất ra sáu huyện thuộc quận Tế Bắc, chỉ sợ không dễ dàng như vậy. Bạch Mặc lập tức đi An Ấp cũng không chắc có thể thuyết phục được y, còn phía bên nước Hán, còn có Lã Đài đã đưa cả nhà đi Lâm Truy, chỉ sợ cũng sẽ không đồng ý xuất nửa quận Lâm Truy ra.

- Nực cười, thật quá nực cười!

Hàn Vương Hàn Tín hất toàn bộ văn chương trên bàn rơi xuống đất, giận giữ nói:

- Thằng nhãi Trương Ngao khốn khiếp, tướng quân của hắn không có bản lĩnh bảo vệ quận Giao Đông, còn muốn dựa vào quả nhân hay sao? Muốn quả nhân xuất sáu huyện thuộc quận Tế Bắc ra cho hắn ư? Không có cửa câu!

Thượng Tướng Quân Giải Phúc ở bên cạnh châm ngòi thổi gió:

- Triệu vương thật đúng là không mặt không da, tuy nhiên thần nghe nói Thừa tướng đã từ núi Bồ Dốc vượt qua sông lập tức đến An Ấp rồi. Thừa tướng đến đây nói không chừng là sẽ nói thay cho nước Triệu. Đại vương, người nhất định phải kiên định trước áp lực của Thừa tướng. Tuyệt đối không thể nhượng bộ lớn gì cho nước Triệu.

- Ngươi nói gì? Cái gì mà nhượng bộ?

Hàn Tín mất hứng nói:

- Một tấc đất quả nhân cũng không nhả ra! Đừng nói là Bạch Mặc, ngay là lão già Lưu Bang từ dưới mộ bò lên quả nhân vẫn nói lời này, hừ!

Lời nói này thật quá kiên cường, tuy nhiên nếu thật sự Lưu Bang từ trong mộ sống lại, chỉ sợ Hàn Vương Hàn Tín đã tè ra quần rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau