SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 526 - Chương 530

Chương 530: Dùng trí với Lịch Hạ

- Mau, mau đánh thức tất cả mọi người, chuẩn bị thủ thành.

- Ngươi ngươi ngươi, còn ngươi nữa, dẫn người đem tất cả dầu lửa mạnh vận chuyển lên đầu thành!

- Nhị Cẩu Tử, nơi này liền giao cho ngươi, ngươi phải đóng đinh ở chỗ này cho lão tử, không được cho kẻ địch lên đầu thành, nếu không lão tử không để ngươi yên đâu.

Quân lệnh của Điên Thảo nhanh chóng truyền đạt xuống, trên đầu thành Lịch Hạ thoáng chốc bắt đầu bận rộn.

Ngoài thành, bát ngát quân Hán, Hàn, Triệu cuồn cuộn đến, xung phong liều chết xông lên phía trước nhất chính là một đội trọng giáp cầm thuẫn, sau đó là từng nhóm cung tiễn thủ, lập tức hỏa tiễn vút dựng lên đan vào không trung thành mưa tên bát ngát hung tợn rơi xuống đầu thành Lịch Hạ.

- Hỏa tiễn xâm nhập, dựng thẳng lá chắn, mau dựng thẳng lá chắn!

- Chết tiệt, mau nâng tấm chắn lớn bên kia lại đây, mau!

- Cút ngay, con mẹ nó đừng chiếm chỗ của lão tử, cút ngay cho lão tử!

Trên đầu thành thoáng chốc trở nên rối loạn, binh giáp vác tấm chắn kêu loạn giơ tấm chắn lên không trung, người không có tấm chắn thì vội vàng tìm kiếm khắp nơi xem có tấm ván gỗ hoặc vại lớn để yểm hộ, còn có lão binh giống như hung thần ác sát xông đến, không nói một lời kéo những tân binh đến núp sau lỗ châu mau, lại có những binh lính sượt chân ngã xuống dưới đất.

Mưa hỏa tiễn kéo dài bát ngát cuối cùng từ bầu trời gào thét rơi xuống.

Trên đầu thành thoáng chốc vang lên những tiếng kêu thảm thiết không dứt, tướng sĩ quân Tề không kịp né tránh hoặc là không tìm đến yểm hộ ngã xuống từng đợt.

Mưa tên tới nhanh, đi cũng nhanh.

Không đến nửa khắc, ba mươi sóng mưa hỏa tiễn cũng đã hạ màn.

Giáo úy, Tư Mã còn có Quân Hầu quân Tề trên đầu thành đều chui ra từ tấm chắn, lại kêu loạn chỉ huy cung tiễn thủ quân Tề trên đầu thành xếp thành hàng, chuẩn bị đánh trả dưới ngoài thành.

Nhưng, cung tiễn thủ quân Tề trên đầu thành vừa hoàn thành tập kết, bất chợt sát khí khôn cùng từ trên trời giáng xuống.

Lúc này đây, cung tiễn thủ quân địch ngoài thành lại không sử dụng hỏa tiễn nữa mà là sử dụng tên thường, bởi vì đêm đen, quân coi giữ đầu thành căn bản không nhìn thấy dấu vết tên bay trên không trung. Lập tức, quân coi giữ quân Tề trên đầu thành chết thảm và nghiêm trọng.

Dùng trí âm thầm đánh lén Lịch Hạ, quân coi giữ ít nhất ngã xuống mấy trăm người!

***

Ngoài thành, Chu Á Phu, Bạch Ngôn và Hàn Câu đang ở cách đó không xa xem cuộc chiến.

Nghe trên đầu thành truyền đến liên tiếp tiếng kêu thảm thiết, lại tưởng tượng thấy quân coi giữ nước Tề bị từng đợt sóng đâm sau lưng chết thảm vô số. Bạch Ngôn không kìm nổi liếc nhìn Hàn Câu, hai người đều từ trong mắt đối phương mà thấy được một tia nghiêm trọng. Thằng nhãi Chu Á Phu này tuy rằng tuổi trẻ nhưng thật giảo hoạt.

Trước dùng liên tục ba mươi sóng mưa hỏa tiễn, tạo một biểu hiện giả cho quân coi thành, nghĩ rằng liên quân chỉ biết dùng hỏa tiễn để công kích, đợi khi quân coi giữ tạo thành loại chủ ý này, thì lại đột nhiên lệnh cho liên quân sử dụng cung tên bình thường, dưới tình huống này, không trúng màn đánh lén của Chu Quán Phu cũng không được.

***

Sau khi mưa tên xâm nhập, nhiều đội khinh binh liên quân liền mang thang ùa lên, bắt đầu đoạt thành.

Quân coi giữ trên đầu thành kịch liệt đánh trả, lăn cây lôi đá như mưa xuống, đẩy những thang mây của tướng sĩ liên quân đổ xuống mặt đất, rồi lại từ trên đầu thành đem đổ những nồi dầu sôi xuống thành, vứt xuống cây đuốc, dưới tường thành thoáng chốc bùng cháy thành biển lửa, tướng sĩ liên quân không kịp chạy thoáng chốc bị biển lửa cắn nuốt.

Trong thế lửa lớn hừng hực, trong không khí thoáng chốc tràn ngập mùi cháy khét lẹt.

Nhưng mà, liên quân công thàn cũng không bị cảnh tượng trước mắt hù dọa, trong tiếng kèn kéo dài mãi không thôi, từng đợt khinh binh liên quân tựa như thủy triều mãnh liệt mà đến, sóng triều phía trươc scuộn trào lui về, sóng triều phía sau liền lập tức thay lên, tuyệt đối không tạm dừng, cũng tuyệt đối không có tia chậm trễ.

Trong sự chém giết vô tận, một đội khinh binh liên quân cuối cùng đã xông về đầu thành phía trước.

Nhìn đại kỳ liên quân dựng thẳng rũ rềm trên đầu thành, liên quân dưới thành thoáng chốc hoan hô như sóng thần núi thở.

Nhưng, tiếng hoan hô của liên quân còn chưa hạ xuống, một đội tử sĩ quân Tề đã mãnh liệt xung phong liều chết xông đến đầu thành, khinh binh liên quân còn chưa kịp đứng vững gót chân đã bị tử sĩ quân Tề cứng rắn chặn ở đầu thành đánh rơi xuống, đại kỳ liên quân vừa dựng ở đầu thành đã quân Tề chém xuống đầu thành, ngoài thành lập tức vang lên những tiếng thở dài.

***

Bạch Ngôn oán hận, có chút tiếc nuối mà nói:

- Đáng tiếc, lại không đạt được.

- Đây là kết quả trong dự liệu.

Chu Á Phu chắp hai tay sau lưng, thản nhiên nói:

- Bản tướng quân đã sớm nói, Lịch Hạ hào sâu tường cao, thành lũy phòng thủ chắc chắn, cường công là rất khó đạt thắng lợi.

Tuy rằng Bạch Ngôn, Hàn Câu không phục, nhưng phải thừa nhận phán đoán của Chu Á Phu là đúng.

Thời gian trong tiếng kêu thảm thiết lặng yên trôi qua, giữa nhàn rỗi, Chu Á Phu hỏi Bạch Ngôn:

- Bạch Tướng quân, mấy canh giờ rồi hả?

- Hồi bẩm tướng quân, cuộc chiến công thành đã giằng co suốt hai canh giờ rồi!

Lúc nói chuyện, da mặt Bạch Ngôn kịch liệt co giật, bởi vì đây là lần đầu tiên quân Triệu là chủ lực công thành, liên tiếp cường công hai canh giờ, có thể nói quân Triệu thương vong thê thảm và nghiêm trọng. Đoán chừng chỉ sợ thương vong cũng đã vượt qua con số năm ngàn người rồi.

- Hai canh giờ sao?

Chu Á Phu nhẹ nhàng vuốt cằm, nói:

- Cũng đã đến lúc rồi, bắt đầu đi thôi!

Bạch Ngôn đột nhiên quay đầu lại, trừng mắt hét to với Hàn Câu:

- Hàn Câu tướng quân, mau, quân Hàn mau xuất thủ!

Hàn Câu gật mạnh đầu, lập tức kéo bộ cung cứng, bắn một hỏa tiễn lên không trung, trong chốc lát hỏa tiễn vẽ một đường sáng trên bầu trời sâu kín.

***

Cuối cùng ngoài thành vang lên những tiếng kèn trầm thấp, trong tiếng kèn kéo dài mãi không thôi, liên quân vừa mới tấn công mạnh thành trì lập tức như thủy triều lui trở về.

Tình hình nguy hiểm được giải trừ, không ít tướng sĩ quân Tề thoáng chốc tê liệt ngồi ở đầu thành.

Sau một loáng, đầu thành rơi vào biển cả vui sướng, liên quân bị đánh lùi, thành trì đã giữ được!

Điền Thảo chống kiếm, thở hổn hển, trong lòng lại vô cùng vui mừng, nhưng hắn lại có cảm giác, liên quân vẫn chưa dốc hết toàn lực, sao bọn họ lại lui binh? Làm chủ tướng thủ thành, Điền Thảo phải nghĩ càng nhiều, làm được càng nhiều, liên quân có thừa lực trở ra, hay là có chuẩn bị gì phía sau?

Điền Thảo đang nghi hoặc, chợt có một tiểu giáo chỉ ngón tay về phía đông kêu to:

- Mau nhìn, lửa!

Trong lòng Điền Thảo khẽ chấn động, nhìn theo hướng ngón tay Tiểu giáo chỉ, quả nhiên thấy phía đông xa xôi có những ánh lửa quỷ mị hiện ra, trong trong thời gian ngắn, đốm lửa kia hóa thành ánh lửa bát ngát khôn cùng, dùng đầu ngón chân đếm cũng có thể nghĩ ra, có một đội quân khổng lồ đang hành quân đến!

Tiếng hoan hô trên đầu thành thoáng chốc dừng lại, tất cả tướng sĩ coi giữ thành đều chỉ trỏ về phía đông, âm thầm kinh hãi, liên quân công thành ở cửa bắc vừa rút đi, cửa đông lại nghênh đón một đợt tấn công khác của liên quân? Binh lực liên quân sung túc, có thể chia tấn công, nhưng binh lực quân coi giữ thành không đủ, còn phải gấp rút tiếp viện cửa đông.

Nhóm Giáo úy, Tư Mã, Quân Hầu thần sắc như đất, quay sang nhìn Điền Thảo, tuy rằng bọn họ cũng đã mệt mỏi rồi nhưng để bảo vệ thành trì, bọn họ không còn lựa chọn nào khác.

Dường như Điền Thảo lại có chút hiểu, trong con ngươi lại sáng lên trước nay chưa từng có.

- Hiểu rồi, ta hiểu rồi!

Nghĩ thông suốt hết thảy, ngón tay Điền Thảo chỉ về phía đông hưng phấn kêu to:

- Quân viện binh, quân viện binh của Thân Đồ tướng quân tới rồi, ha ha ha, đó là quân viện binh của chúng ta!

Từ năm ngày trước, Điền Thảo cũng đã nhận được bồ câu đưa tin từ Lâm Truy, nói là Thân Đồ Gia đã lĩnh ba vạn binh tới cứu viện, tính thời gian, cũng đã sắp đến rồi.

- Hả, quân cứu viện?

- Quân cứu viện của chúng ta?

- Đại quân của Thân Đồ tướng quân sao?

Nhóm Giáo Úy, Tư Mã, Quân Hầu ngơ ngác nhìn nhau, rõ ràng cũng không quá tin tưởng.

Nhưng suy đoán của Điền Thảo rất nhanh được nghiệm chứng, ánh lửa xuát từ phía đông đột nhiên vòng chuyển hướng, nghiêng hướng về phía bắc. Liên quân vừa rút đi từ cửa bắc thì bắt đầu bày trận kêu loạn ở ngoài thành, chợt trong ngọn lửa sáng rõ, thậm chí có thể nhìn tinh tường thấy vẻ mặt tướng sĩ liên quân đầy bối rối.

- Mau nhìn, đại kỳ, đại kỳ quân Tề!

Lại có binh lính kêu to.

Màu sắc đại kỳ của các quốc gia không giống nhau, còn đại kỳ nước Tề là màu tím, phân biệt rất rõ.

Trong chốt lát trên thành nổ tung, quân cứu viện, đúng là quân cứu viện của Thân Đồ Đại Tướng quân rồi!

Trong tiếng kèn trống kéo dài vang động trời đêm, không đến hai khắc, từ phía chân trời hướng đông là đại quân nước Tề liền tấn công mãnh liệt đụng vào trong trận liên quân đang vội vàng bày trận, bắt đầu kịch liệt chém giết.

- Ha ha ha, tới lúc phản công rồi!

Điền Thảo nâng trường kiếm, khàn cả giọng ngửa mặt lên trời hú dài:

- Các tướng sĩ, theo bản tướng quân giết ra khỏi thành đi, một trăm ngàn đầu người đang chờ các ngươi đi lĩnh, con mẹ nó các ngươi còn chờ gì nữa?Giết, cùng lão tử đi giết..

- Giết giết giết...

Trong tiếng hò hét như thủy triều, quân coi giữ nước Tề vừa mệt mỏi muốn chết như gà bị cắt tiết nháy mắt trở nên phấn khởi không ngừng, lập tức theo Điền Thảo cuồn cuộn xuống thành, của thành đóng chặt lập tức chậm rãi mở rộng, cầu treo từ trên cao lập tức chậm rãi hạ xuống, lập tức nhiều đội quân coi giữ thành xung phong liều chết xông ra khỏi cửa thành.

***

Trên đỉnh núi nhỏ cách đó không xa, Bạch Ngôn, Hàn Câu đều không dám tin, sao lại biến thành thế này?

Thậm chí Hàn Câu còn ra sức dụi hai mắt mình, không sai, cửa thành ở dưới Lịch Hạ đã mở rộng rồi, quân coi giữ cũng đã giết ra khỏi thành rồi. Rõ ràng, bọn họ dự tính phối hợp cùng với "quân cứu viện" đang kịch liệt đánh nhau với liên quân đang bày trận rối loạn. Bọn họ đánh nhau rất giống, chỉ đáng tiếc, đó cũng là cạm bẫy trí mạng.

Bạch Ngôn, Hàn Câu liếc nhau, lại khi nhìn sang Chu Á Phu, trong mắt hai người đã toát lên vẻ nghiêm trọng, nếu ai bởi vì Chu Á Phu trẻ tuổi mà coi thường hắn, vậy thì nhất định sẽ hối hận. Người này tuy rằng tuổi trẻ nhưng dụng binh lại cực kỳ thận trọng, vừa trầm ổn lại đủ cay độc, sao giống một hậu sinh mới mười tám tuổi chứ?

Nhưng căn bản Chu Á Phu không thèm để ý tới Bạch Ngôn, Hàn Câu, chỉ quay đầu lại phân phó tiểu giáo quân Hán:

- Phát tín hiệu, Đào lâm doanh có thể xuất kích rồi.

Đào lâm doanh là bản bộ tinh binh của Chu Á Phu, bởi vì đóng quân ở rừng đào mà gọi như vậy, tuy binh lực không nhiều lắm, chỉ có năm ngàn người nhưng lại được xưng tụng là huấn luyện có tố chất, hơn nữa trang bị rất hoàn mỹ.

Chương 531: Thả lưới chờ đợi

- Giết!

Điền Thảo đi đầu dẫn kiếm rống giận.

- Giết giết giết...

Hơn hai ngàn quân coi giữ Lịch Hạ giống như mãnh hổ ra trận, cùng hô hưởng ứng.

Điền Thảo và tướng sĩ thủ quân phản kích ra khỏi thành nhanh chóng tiếp cận chiến trường đang loạn xị bát nháo phía trước, thậm chí đã có thể nhìn thấy rõ ràng vẻ mặt "tướng sĩ hai quân" đang chém giết nhau đã vô cùng dữ tợn rồi.

- A, không đúng!

Điền Thảo đang thúc ngựa chạy về phía trước đột nhiên giật mình.

Không biết từ lúc nào, liên quân đang ở thế "liều chết chém giết" cùng với tướng sĩ quân Tề không ngờ đã dừng lại, sau đó đồng loạt quay đầu nhìn lại bên này, tuy rừng khoảng cách cực xa nhưng thậm chí Điền Thảo có thể cảm giác rất tinh tường, trên mặt tướng sĩ đối diện toát lên vẻ châm chọc, cạm bẫy, đó là cạm bẫy!

- Dừng lại, toàn quân dừng lại!

Điền Thảo vội ghìm ngựa dừng lại, đột nhiên giơ tay phải lên.

Nhưng, không đợi quân coi giữ phía sau dừng bước, dưới bầu trời vốn tối đen đầy quỷ mị liền xuất hiện ra vô số ánh lửa, ngàn vạn cung tiễn thủ của liên quân đã kéo căng dây cung, lập tức đem từng nhánh từng nhánh hỏa tiễn bắn lên không trung, gào thét hướng về phía quân coi giữ.

- Lui mau, lui về mau...

Điền Thảo quay đầu ngựa, đánh ngựa đi.

Một loáng sau, hỏa tiễn bát ngát dầy đặc đã rơi xuống, tướng sĩ thủ quân ra khỏi thành phản kích không kịp đề phòng lập tức ngã xuống đất thành từng mảng. Điền Thảo ra sức múa kiếm trong tay, lưng cũng đã bị trúng hai mũi tên, ngựa dưới háng cũng đã trúng vài mũi tên, lập tức phát điên lao như bay về phía trước.

- Giết giết giết...

Sau đó là đợt hỏa tiễn thứ hai tiếp tục xâm nhập, nhiều đội binh giáp liên quân từ hai bên bụi cỏ gần đó nhảy dựng lên, giơ kiếm sắc bén, giáo dài đen nhanh xông tới chém giết bao vây quân coi giữ. Trong vòng vậy, hơn hai ngàn quân coi giữ đã hỗn loạn, kêu gào điên cuồng.

- Ha ha ha ha...

Điền Thảo ra sức quất roi vào ngựa, cuối cùng đã xung phong liều chết xông ra khỏi vòng vây kín mít của phục binh liên quân. Tuy nhiên khi tới dưới cửa thành lại quay đầu nhìn, hơn hai nghìn quân coi giữ mang ra khỏi thành đã không còn đến năm trăm người, hơn nữa người nào cũng sức cùng lực kiệt, không ít tướng sĩ cũng giống như y, trên người đều trúng tên.

Trong lòng Điền Thảo lộ vẻ sầu thảm. Một chút mà đã tổn thất nhiều binh lực như vậy, chỉ sợ khó giữ được Lịch Hạ.

Đang định tiến lên kêu cửa, trên đầu thành vốn tối đen như mực giữa lúc này đột nhiên lại hiện lên ánh lửa chói mắt, lập tức một đoàn binh giáp đột ngột hiện lên đầu thành. Điền Thảo vô cùng giật mình ngẩng đầu lên nhìn, thấy trong ánh lửa có đại kỳ quân Hán màu đỏ thẫm. Đúng vậy, là đại kỳ quân Hán!

Dưới đại kỳ quân Hán là một viên tiểu tướng mặc áo bào trắng đang hiên ngang đứng trang nghiêm.

Tiểu tướng mặc áo bào trắng mỉm cười với Điền Thảo, cao giọng:

- Điền Thảo tướng quân, Chu Á Phu ở đây đợi đã lâu.

- Chu Á Phu? Ngươi là Chu Á Phu?

Điền Thảo ba phần không tin, bảy phần đã khiếp sợ. Nghe người ta nói chủ tướng liên quân Chu Á Phu là một hậu sinh nhược quán (cách gọi thanh niên khoảng 20 tuổi), y còn không tin, hôm nay vừa thấy thì quả thực như thế, lại liên tưởng đến việc dụng binh trầm ổn, chuẩn và độc. Trong lòng Điền Thảo lập tức trầm xuống.

- Tướng quân, nơi này không nên ở lâu, đi mau!

Dưới đầu thành, có tiểu giáo quân coi giữ hét lớn.

- Đi?

Vẻ mặt Điền Thảo sầu thảm. Chu Á Phu đã thiết kế cạm bẫy chu đáo chặt chẽ như này, còn để cho y có cơ hội sao? Lập tức y thở dài lắc đầu:

- Đi không được rồi, chỉ sợ là chúng ta đi không được rồi.

Còn chưa dứt lời, hai bên trái phải liền nổi lên tiếng chém giết, một đoàn binh giáp từ trong bóng tối dựng lên, gần như là cùng đồng thời, truy binh đuổi theo sau cũng giết tới gần, lập tức đem vây Điền Thảo và hơn năm trăm tàn binh thành ba tầng ngoài ba tầng trong. Điền Thảo thở dài, nâng kiếm lên cổ tự hủy diệt mình.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, một mũi tên Lang Nha từ trên đầu thành đã bắn xuống trúng vào kiếm Điền Thảo.

"Keng"

Kiếm trong tay Điền Thảo rơi xuống đất, Điền Thảo mờ mịt ngẩng lên, thấy Chu Á Phu trên đầu thành cũng vừa thu lại bộ cung cứng, chắp tay hành lễ:

- Vãn bối đã nghe nghĩa danh tướng quân, vì mấy trăm tên tướng sĩ mà tính, vì hơn mười vạn dân chúng Tế Bắc mà tính, tướng quân quyết không thể phí hoài bản thân mình, nếu không tiếc mạng sống, sao không đi vào nói một lời?

Điền Thảo ảm đạm quay đầu lại nhìn, thấy hầu hết vẻ mặt của hơn năm trăm tàn binh bại tướng đều lo sợ không yên, trong ánh mắt đầy cầu mong hướng về y, từ trong ánh mắt những tướng sĩ này, Điền Thảo thấy được sự lưu luyến vô cùng đối với sinh mạng. Lập tức Điền Thảo than khẽ một tiếng, xoay người xuống ngựa, lạy dài về phía Chu Á Phu trên đầu thành...

Ba mươi dặm phía đông thành Lịch Hạ, Thân Đồ Gia đang dẫn ba vạn đại quân trên đường vội vàng tiến đến.

Trong tiếng vó ngựa dồn dập, một thám báo từ phía trước phi như bay đến, từ trên lưng ngựa chắp tay hành lễ:

- Tướng quân, tiểu nhân ở phía trước cản được hai bộ khả nghi là đào ngũ.

- Lính đào ngũ?

Trong lòng Thân Đồ Gia khẽ động, nói:

- Dẫn tới.

Hai gã thủ thành cả người đầy thương tích, mặt xám như tro được dẫn tới trước mặt Thân Đồ Gia. Tuy rằng nhếch nhác nhưng hai gã tiểu tốt này lại cực kỳ kiên cường, thấy Thân Đồ Gia cũng không quỳ xuống, mà cứng cỏi lớn tiếng:

- Hồi bẩm tướng quân, chúng ta không phải là lính đào ngũ, chỉ là bị liên quân đánh tan tác thôi.

- Cái gì, bị liên quân đánh tan?

Thân Đồ Gia cau mày:

- Điền Thảo đánh kiểu gì vậy? Lịch Hạ binh ít không đủ để thủ thành, sao hắn dám ra khỏi thành dã chiến?

Tiểu tốt đáp:

- Hồi bẩm tướng quân, đêm qua liên quân tới công thành rồi lại gấp rút thu quân, đột nhiên từ phía đông lại xuất hiện một đội quân Tề. Điền tướng quân tưởng rằng là đại quân của tướng quân chạy tới, cho nên mới mang theo quân coi giữ trong thành ra khỏi thành, ý đồ giáp công đánh liên quân, mà không thể ngờ đó là cạm bẫy do liên quân bố trí, kết quả bị thiệt hại nặng nề.

- Cái gì? Truyện được copy tại

Thân Đồ Gia nghe vậy chấn động:

- Lịch Hạ thất thủ rồi hả?

- Việc này tiểu nhân không biết.

Tiểu tốt lắc đầu nói:

- Lúc đó trời tối đen, trong hỗn loạn nên tiểu nhân cũng không rõ phương hướng, may mắn giết ra được khỏi vòng vây, kết quả là đã cách xa Lịch Hạ rồi. Tiểu nhân nhìn thấy Điền Thảo tướng quân mang theo ba năm trăm binh giáp xông ra khỏi vòng vây, hình như là giết tới dưới thành Lịch Hạ.

- Nói như vậy chưa rõ Lịch Hạ còn hay mất?

Thân Đồ Gia trầm ngâm giây lát, lại cho người đem hai gã bại binh đi xuống.

Có thuộc cấp nói:

- Tướng quân, hai người này bộ dạng khả nghi, không chừng là liên quân giả mạo, hoặc cũng có thể là thân phận thật, cũng rất có thể đã bị bắt làm tù binh liên quân, âm thầm thay lòng, mạt tướng nghĩ không thể dễ tin được.

- Ừm, ngươi nói cũng có lý, binh giả quỷ đạo dã (dùng binh đánh giặc là hành động dối trá), phải có cẩn thận.

Thân Đồ Gia nhẹ nhàng vuốt cằm, lại quay đầu quát:

- Truyền lệnh xuống, đại quân hạ trại ngay tại chỗ, phái nhiều thám mã tìm hiểu tin tức Lịch Hạ.

- Vâng!

Thuộc cấp vâng dạ, nhưng không đợi gã đánh ngựa rời khỏi, lại một thám mã từ phía trước lao như bay đến.

- Tướng quân!

Tới gần, thám mã trên lưng ngựa hổn hển bẩm:

- Liên quân bao vây ba mặt bắc đông nam tấn công mãnh liệt Lịch Hạ, có vài nơi thậm chí liên quân đã xông về phía trước đầu thành, thành trì khả năng thất thủ rồi!

- Hả?

Thân Đồ Gia nghe vậy trầm lòng xuống, hơn mười viên thuộc cấp phía sau sắc mặt biến đổi lớn.

Theo lý thuyết, hiện tại tình hình địch không rõ, tùy tiện tham chiến là cực kỳ mạo hiểm, nếu chẳng may trúng kế của liên quân, chẳng những không cứu được Lịch Hạ, còn có thể dẫn đến ba vạn đại quân bị diệt, càng khiến cho toàn bộ nước Tề diệt vong. Nhưng vấn đề là, cuộc chiến phía trước đã đến thời điểm cuối cùng, nếu ngồi yên không quan tâm mà nói...chắc chắn Lịch Hạ sẽ thất thủ!

Có thuộc cấp nói:

- Tướng quân, đêm qua Điền Thảo tùy tiện xuất kích, nói không chừng đã sớm binh bại thân chết, thành Lịch Hạ đã sớm bị thất thủ rồi. Nếu quân ta liều lĩnh rất có thể gặp phải phục kích của liên quan, cho nên, đang trong lúc không biết rõ tình hình hư thực của liên quân cùng với việc Lịch Hạ đã mất hay chưa, quyết không thể nóng vội.

Lập tức có thuộc cấp phản bác:

- Nếu Điền Thảo chạy thoát trở về, nếu Lịch Hạ không thất thủ thì sao? Nếu như vậy, chúng ta ngồi yên không quan tâm tới, thấy chết mà không cứu, chẳng phải chuyện lớn càng sai lầm? Liên quân vốn đã có ưu thế về binh lực, nếu như không có thành Lịch Hạ kiên cố và sự tương hỗ của đại quân ta thì chỉ sợ rất khó mà ngăn cản một trăm ngàn liên quân?

Còn có thuộc cấp khác cũng phát biểu ý kiến, hai loại quan điểm trong lúc nhất thời cứ giằng co nhau.

Bỗng nhiên Thân Đồ Gia giơ tay, ngăn sự khắc khẩu giữa các chư tướng, hắn cũng không biết chính xác tình hình phía trước, cũng không dám nói đây không phải là quỷ kế của liên quân, nhưng có một điểm hắn hiểu rất rõ, lúc này quyết không thể do dự, làm hỏng thời cơ chiến đấu, mà nên có quyết định xử trí ổn thỏa, điều kiện tiên quyết là phải đảm bảo tránh cho Lịch Hạ khỏi sự mạo hiểm lớn nhất.

Lúc này Thân Đồ Gia liên tiếp hạ quân lệnh:

- Tả Tư Mã, phái thêm thám báo toàn lực tra xét không loại bỏ bất kể rừng rậm gần đó, một khi phát hiện phục binh liên quân, lập tức thổi kèn cảnh báo; Tả Giáo úy, dẫn tả doanh hỏa tốc tiếp viện Lịch Hạ, ven đường nếu có tập nhiễu đơn lẻ, không cần để ý; các chư tướng còn lại đem nhân mã bản bộ theo bản tướng quân tiến vào sau.

Quân lệnh vừa xuống, hơn mười thuộc cấp ầm ầm vâng dạ, lĩnh mệnh đánh ngựa đi.

Không thể không nói, Thân Đồ Gia vẫn tương đối cẩn thận, bài binh bố trận như vậy cũng có thể nói là nhọc lòng, Nếu từ nơi này đến Lịch Hà mà tất cả trong khu rừng rậm gần đó đều không có phục binh, vậy thì Tả doanh của Tả Giáo uy sẽ nhanh chóng tiếp viện được, nếu gần đó phát hiện phục binh, Thân Đồ Gia sẽ quyết định hy sinh Tả doanh để bảo toàn cho đại quân...

- Điền tướng quân, mời.

Chu Á Phu giờ cốc rượu lên, cười kính Điền Thảo.

Vẻ mặt Điền Thảo chua xót, nâng cốc rượu lên kính lễ Chu Á Phu, sau đó dùng tay áo che uống một hơi cạn sạch.

Nơi này là Quận Thủ phủ trong thành, nhưng lại có thể nghe rất rõ tiếng chém giết loạn xị bát nháo từ ba cửa bắc đông nam vọng đến, đó không phải là hai quân chân chính chém giết, mà là màn do Chu Á Phu đạo diễn ra, liên quân đã thả lưới ở dưới thành Lịch Hạ chờ đợi, Thân Đồ Gia có sa lưới hay không?

Từ tình cảm cá nhân, Điền Thảo cũng không hy vọng Thân Đồ Gia trúng kế sa lưới, nhưng lý trí lại nói cho y biết, chỉ sợ Thân Đồ Gia cũng khó mà thoát khỏi kế của Chu Á Phu, đừng nhìn Chu Á Phu tuổi trẻ, nhưng dụng binh không hề kém sự lão luyện, tuy Thân Đồ Gia cũng là lão tướng trải qua trăm trận chiến trên chiến trường, nhưng so sánh thì chưa hẳn đã bằng.

Rất nhanh có thuộc cấp đi vào bẩm báo:

- Tướng quân, quân cứu viện nước Tề đã tới rồi!

Chương 532: Biểu hiện kinh diễm

Cục diện Thân Đồ Gia lắng nhất đã không xảy ra, tận khi đến dưới thành Lịch Hạ, thám báo du kỵ phái ra vẫn không hề phát hiện phục binh liên quân ở những nơi gần đó, càng thêm đáng mừng chính là, bởi vì Tả doanh kịp thời đuổi tới, khiến cho liên quân bỏ dở việc tấn công mạnh đối với Lịch Hạ và lui về phía sau mười dặm hạ trại ở đó, bày trận xem chừng.

Thân Đồ Gia dưới sự bảo vệ của thuộc cấp thân binh đi đến ngoài cửa đông, thấy trên thành đầy hỗn độn, dưới tường thành cao ngất đều là thang đổ gẫy, xe công thành bị thiêu hủy, kiếm kích bị bẻ gãy, còn có những thi thể hai quân nằm ngang dọc đầy mặt đất. Trong không khí nồng nặc mùi máu tươi cùng với múi cháy khét. Là cảnh tượng của một trận thảm chiến.

Cảnh tượng thảm liệt như vậy, nhất là mấy ngàn thi thể kia tuyệt đối không có khả năng ngụy tạo!

Bao gồm cả Thân Đồ Gia cùng các tướng sĩ thấy cảnh tượng đó đều thở phào, cảm thấy có chút may mắn, thật là tốt, tới vẫn còn chưa muộn, Lịch Hạ còn chưa thất thủ.

Nhưng khi Điền Thảo xuất hiện ở trên đầu thành thì tia nghi ngờ cuối cùng trong lòng Thân Đồ Gia đã tan biến hết.

-Thân Đồ tướng quân? Ngươi đã đến rồi!

Vẻ mặt Điền Thảo trên đầu thành lộ sự mệt mỏi, hơn nữa máu còn nhuộm thẫm trọng giáp, trên mặt còn có một vết sẹo bắt mắt, đứng trên đầu thành chắp tay với Thân Đồ Gia, lộ vẻ sầu thảm nói:

-Nếu tướng quân đến chậm nửa ngày, chỉ e thành Lịch Hạ đã thất thủ rồi. Mạt tướng cũng sẽ không được gặp tướng quân nữa.

Dứt lời, Điền Thảo hạ lệnh buông cầu treo xuống, mở cửa thành ra.

Cầu treo từ trên cao chậm rãi thả xuống, cửa thành đang nhắm chặt cũng từ từ mở ra. Thân Đồ Gia căn bản không nghi ngờ gì, dưới sự bao vây của hơn mười thuộc cấp và mấy trăm thân binh lên cầu, sau đó xuyên qua ngoại môn đi vào bên trong Ủng thành. Mà ở bên trong, Điền Thảo cũng đã xuống thành, mang theo hơn mười thân binh vội vàng ra nghênh đón.

Thân Đồ Gia xoay người xuống ngựa, đang định tiến lên chào, phía sau chợt truyền đến một tiếng nổ.

Thân Đồ Gia vội quay đầu nhì, thấy cánh cửa ngàn cân ngoài Ủng Thành đã hạ xuống, ngăn cách hắn và hơn mười viên thuộc cấp cùng với mấy trăm thân binh với đại quân ở bên ngoài. Đối mặt với biến cố bất thình lình xảy ra, hơn mười viên thuộc cấp và mấy trăm thân binh đều rút kiếm, lại cuồn cuộn tiến đến bảo vệ Thân Đồ Gia vào giữa.

Ngoài thành, mơ hồ có thể nghe được tiếng ồn ào của tướng sĩ quân Tề.

Thân Đồ Gia lạnh lùng trừng mắt nhìn Điền Thảo, hỏi:

-Điền tướng quân, đây là ý gì?

Điền Thảo không phản bác, chỉ ngẩng lên nhìn phía đầu thành. Thân Đồ Gia và thuộc cấp cùng thân binh bản bộ phía sau cùng ngẩng đầu lên, lập tức như hít phải luồng khí lạnh, trên đầu thành Ủng Thành vừa mới không có ai, không biết từ lúc nào đã đứng đông nghìn nghịt cung tiễn thủ của liên quân đã giương sẵn cung tên. Đúng vậy, là cung tiễn thủ của liên quân.

Lập tức trên đầu thành Ủng thành vang lên tiếng cười to sang sảng. Cùng lúc đó một tiểu tướng mặc áo bào trắng hiện ra từ trên đầu thành, chắp tay hành lễ với Thân Đồ Gia bị nhốt ở trong Ủng Thành, cười sang sảng nói:

-Ha ha ha, Thân Đồ tướng quân, ở Quan Trung đã nghe đại danh của ngài, vãn bối Chu Á Phu ra mắt tướng quân.

-Điền Thảo, tên gian tặc này, dám phản quốc cầu vinh!

Có thuộc cấp gầm lên.

Điền Thảo cười khổ, ngã xuống lạy dài về phía Thân Đồ Gia:

-Tướng quân, đại thế nước Tề đã mất rồi, cái gọi là kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, vì tướng sĩ dưới trướng mình mà tính, vì mấy trăm vạn dân chúng mà tính, hiến thành là hành động sáng suốt.

Dừng một chút, Điền Thảo lại nói:

-Mạt tướng còn muốn khuyên tướng quân một câu, chim khôn chọn cây mà đậu, lương thần chọn chủ mà theo.

***

Lạc Dương, Sở Vương cung.

Hạng Trang đưa mật thư ra, nói:

-Học Kiếm, Tử Lương, các người đọc đi.

Tất Thư và Bách Lý Hiền trước sau truyền đọc mật thư, không khỏi hơi thay đổi sắc mặt, trên mật thư nói về chiến sự tại Lịch Hạ. Tình báo của Ô Mộc Nhai đích xác rất lợi hại, hiện tại cũng đã vươn râu vào quân Hàn, quân Triệu cho nên mới có thể nhanh chóng nắm giữ toàn bộ cuộc chiến từ đầu đến cuối.

Tuy nhiên, tin cung cấp ở trong mật thư lại khiến người ta giật mình.

Chu Á Phu, một hậu sinh mới mười tám tuổi, không có chút danh tiếng gì mà trong lúc đó đột nhiên xuất hiện, không đánh mà thắng tòa thành kiên cố Lịch Hạ. Hơn nữa điều khiến người ta không tin được chính là, Chu Á Phu còn ép bức Thân Đồ Gia mang theo ba vạn quân Tề đi cứu viện Lịch Hạ phải đầu hàng!

-Chu Á Phu? HÌnh như chưa nghe qua tên người này.

Tất Thư trầm ngâm nói.

Bách Lý Hiền cũng trầm ngâm không nói, hiển nhiên, hắn cũng chưa từng nghe tên Chu Á Phu.

Hạng Trang là một người xuyên qua, đối với đại danh của Chu Á Phu cũng như sấm bên tai, tuy nhiên trong lịch sử, hình như Chu Á Phu đến năm ba mươi sáu tuổi với có thể xuất thế ngang trời, lấy thế vạn quân như sấm chớp bẻ gãy nghiền nát phá hủy loạn Thất vương. Còn lúc này, Chu Á Phu vẫn chỉ là một người trẻ tuổi mới mười tám tuổi, mà đã lợi hại thế sao?

Khuất Bất Tài đứng phía sau Hạng Trang không để mất cơ hội giải thích:

-Thượng Tướng Quân, quân sư, Chu Á Phu này là con thứ của cố Thái úy Chu Bột nước Hán, là em họ của Quan Quân Hầu Chu Quan Phu.

Dừng một chút, Khuất Bất Tài lại nói:

-Theo tin tức tin cậy, Chu Á Phu này còn từng theo Bạch Mặc học hỏi, học được vài năm binh pháp và thao lược.

-Thật khó trách.

Bách Lý Hiền nhìn nhìn Tất Thư, giật mình.

Trong lòng lại nghĩ, Tất Thư và Bạch Mặc đều là người Quỷ Cốc môn, nếu bàn về chỉ huy tam quân, quyết thắng sa trường, Bạch Mặc không bằng Tất Thư, nhưng luận chính trị, mưu lược, Tất Thư lại không bằng Bạch Mặc. Chu Á Phu là đệ tử thân truyền của Bạch Mặc, Thái tử là người được Tất Thư dốc lòng dạy dỗ truyền thụ, lần này tranh phong đất Tề, không biết người nào sẽ giỏi hơn? Truyện được copy tại

Hạng Trang từ trên bàn rút ra một phong thư, đưa cho Tất Thư:

-Còn có một chuyện, quả nhân suy tính nửa tháng mà vẫn chưa thể quyết định, nên muốn nghe ý kiến hai vị.

Sau khi Tất Thư xem xong lại đưa cho Bách Lý Hiên, sau đó rơi vào trầm tư.

Bách Lý Hiền tiếp nhận thư để xem, hóa là là thư mà Thái tử viết cho Đại vương, trong thư Thái tử nhắc tới: Điền thị là vương tộc mấy trăm năm tại nước Tề, gốc rễ ăn sâu, lực ảnh hưởng không hề nhỏ. Quân Sở không đánh mà thắng cướp lấy huyện Lỗ thì đã có không ít gia tộc quyền thế đề nghị đưa cố Tề vương Điền Hoành quay về nước Tề.

Nhìn chung trong thư, thái độ Thái tử thể hiện vô cùng rõ ràng, đó là hắn rõ ràng tán thành việc đưa Điền Hoành quay về nước Tề, đồng thời còn liệt ra hai nguyên nhân lớn chủ yếu thích hợp cho việc thi hành ước định.

Đầu tiên, việc phân phong Điền Hoành hoàn toàn khác với việc phân phong Ngụy vương Ngụy Sai, Bắc Điêu Vương Chiêu Thiệp Khất Mãi, bởi vì trước khi Điền Hoành bị Quán Anh trục xuất khỏi nước Tề đã từng làm Tề vương, một lần nữa phong tước đưa ông ta quay lại nước Tề, thì thiên hạ đều phục tùng. Thông qua chuyện này, Hạng Trang càng xác lập thêm địa vị Bá vương, trên căn bản sẽ làm dao động hòn đá tảng đồng minh liên hoành!

Tiếp theo, Điền thị là vương tộc mấy trăm năm tại đất Tề, nhánh chi đông đúc, gốc rễ cắm sâu, phong tước và đưa Điền Hoành quay về đất Tề, không chỉ nhanh chóng khôi phục lại cục diện đất Tề, còn có thể gia tăng sự quy thuận của thế gia hào tộc, dân chúng bình dân ở đất Tề. Đến lúc đó, là có thể nhanh chóng phá hủy con rối mà ba nước Hán, Hàn, Triệu bồi dưỡng, giải trừ được tai họa ngầm.

Cuối cùng, cũng là quan trọng nhất, trong thư Thái tử còn đưa ra chế ước thực hiện với Điền Hoành.

Điền thị là vương tốc trăm năm tại đất Tề, Điền Hoành lại là cố Tề vương, đưa ông ta về nước Tề đương nhiên là một sự mạo hiểm cực lớn, bởi vì một khi Điền Hoành thoát ly, rất có thể sẽ hình thành xu thế đuôi to khó vẫy, trái lại cấu thành một sự uy hiếp đối với nước Sở. Cho nên, đồng thời với việc phong tước và đưa Điền Hoành trở về đất Tề, nhất định phải áp dụng một vài biện pháp xử trí.

Thái tử đề nghị chính là tách ra quân, chính, nhân. Nói tóm lại, dưới Điền Hoành sẽ thiết lập tướng quốc cùng với Đại tướng quân, Điền Hoành quản chính sự, tổng quản lý mọi quốc sách quan trọng của đất Tề; tướng quốc quản lý nhân sự, bổ nhiệm và miễn nhiệm tất cả các quan viên các quận huyện; Đại tướng quân quản lý quân sự, biên chế quân đội, huấn luyện cùng với điều động quân đội và chỉ nghe hiệu lệnh của Đại tướng quân.

Có một câu trong thư Hạng Chính không nói rõ, nhưng Hạng Trang, Tất Thư, và Bách Lý Hiền đều hiểu, tướng quốc và Đại tướng quân của nước Tề mới phải do nước Sở cắt cử.

Sở dĩ Hạng Trang do dự nửa tháng chưa quyết định là bởi vì hắn hiểu Điền Hoành. Hắn biết Điền Hoành cùng là loại người giống hắn, tuyệt đối sẽ không bằng lòng, càng sẽ không cam lòng làm một con rối, bởi vậy sau khi phong tước đưa ông ta quay về nước Tề, tướng quốc, Đại tướng quân tất nhiên sẽ do nước Sở cắt cử mà nảy sinh tranh chấp, vậy thì kết quả khó mà đoán trước.

Tất Thư cũng không trầm tư lâu lắn, rất nhanh liền có quyết định, nghiêm nghị nói:

-Đại vương, thần đồng ý chủ trương của Thái tử.

Hạng Trang chuyển ánh mắt sang Bách Lý Hiền. Bách Lý Hiền cũng khẽ vuốt cằm nói:

-Thần cũng đồng ý chủ trương của Thái Tử, phong tước và đưa Điền Hoành quay về nước Tề, tuy có mạo hiểm, nhưng vẫn được xem là một nước cờ tốt.

-Được, vậy chuyện này quyết định như thế.

Thấy đại tướng chủ tọa dưới trướng cùng với mưu trí dưới trướng đều tán thành, Hạng Trang kích động lại nói:

-Về phần chọn Đại tướng quân nước Tề, chỉ sợ ngoài Bạch Ngọc ra thì không còn ứng cử viên nào khác. Còn về ứng viên cho chức tướng quốc, Học Kiếm, Tử Lương, các ngươi chọn được người thích hợp không?

Tất Thư biết việc này không tới phiên hắn lên tiếng, liền đưa mắt nhìn về phía Bách Lý Hiền, Bách Lý Hiền cũng không có đùn đẩy, nói:

-Tướng quốc nước Tề này có chút đặc biệt, bởi vì hắn không cần phải thống trị quốc chính, lại nhất định phải cùng với Điền Hoành ở giữa thế gia hào tộc đất Tề mà dàn xếp chu toàn, cho nên nhanh trí, tài ăn nói mới là tiêu chuẩn hàng đầu, thần nghĩ ngoài Thượng Đại Phu thì không còn ai khác nữa.

-Vũ Thiệp?

Hạng Trang vuốt râu trầm ngâm giây lát, cuối cùng vẫn phải gật đầu:

-Được, vậy chọn hắn.

Việc lớn đã xong, tâm trạng Hạng Trang được thả lỏng, nói với hai người:

-Học kiếm, Tử Lương, quả nhân phải cảm tạ các ngươi.

Câu nói Hạng Trang không đầu không cuối, tuy nhiên sao Tất Thư, Bách Lý Hiền lại không hiểu ngụ ý của hắn? Sở dĩ Đại vương nói cảm tạ bọn họ là bởi vì bọn họ đã dốc sức dạy dỗ cho Thái Tử Hạng Chính.

Nếu không phải Tất Thư, Bách Lý Hiền dốc lòng dạy dỗ và truyền thụ cho Thái Tử, đích xác là không có Thái tử hôm nay.

Nói thật, cắt cử Thái Tử Hạng Chính lĩnh binh đi tới nước Tề, Hạng Trang vẫn còn có chút lo lắng, nhưng sau khi lĩnh binh xuất chinh, Hạng Chính đã hoàn toàn không phụ lòng tín nhiệm và kỳ vọng của Hạng Trang, bất kể là không đánh mà thắng đoạt được huyện Lỗ, hay là chia binh ra làm hai đường đánh lừa tầm mắt của quân Hán, Hàn, Triệu để tập kích bất ngờ Lâm Truy, hoặc là giải thích việc phân phong Điền Hoành, tất cả đều biết tròn biết méo.

Thậm chí Hạng Trang còn có chút chờ mong, chờ mong Hạng Chính sẽ còn tiếp tục gây cho hắn nhiều biểu hiện kinh diễm nữa.

Chương 533: Tập kích bất ngờ Lâm Truy

Trải qua gần mười ngày hành quân gian khổ, Hạng Chính dẫn ba ngàn tinh binh cuối cùng đã vượt qua đông Thái Sơn, thừa dịp ban đêm đến trong rừng rậm cách phía đông thành Lâm Truy hai mươi dặm.

Lúc này, ba ngàn tướng sĩ sớm đã mệt mỏi sức cùng lực kiệt, Hạng Chính vừa ra lệnh nghỉ ngơi và chỉnh đốn ngay tại chỗ, vừa thông qua liên lạc khẩn cấp với Ô Mộc Nhai đối với Lâu Kính. Vào ban đêm, Lâu Kính vội vàng đi tới trong quân Hạng Chính.

Từ sau lần bức tử Triệu Viêm, Lâu Kính đã hoàn toàn đầu nhập và nước Sở rồi.

Nghe nói Hạng Chính chỉ có ba nghìn binh giáp, Lâu Kinh quá sợ hãi nói;

- Thái tử, sao lại vậy?

Hạng Chính nghe vậy chỉ thản nhiên cười, không nói gì, nhưng trong ánh mắt nhìn Lâu Kính lại toát lên vẻ kiên nghị.

Lâu Kính thở dài, trầm giọng nói:

- Có điều Thái tử không biết đó thôi, Tề Vương Hàn Hạp cực kỳ mẫn cảm, mấy ngày trước hắn tăng thêm binh lực đóng ở Tiểu thành, hiện giờ cấm quân tiến vào chiếm giữ Tiểu thành đã đạt đến năm ngàn người, mà trong đại doanh ngoài thành lại đóng giữ không dưới hai vạn quân đội, Thái tử chỉ có ba nghìn binh giáp, binh lực thật sự cách nhau quá xa.

Trong đầu Hạng Chính lập tức hiện lên những đánh giá của Bách Lý Hiền với Lâu Kính. Bách Lý Hiền cho rằng Lâu Kính về mặt mưu lược có thể nói là nổi trội xuất sắc, nhưng về mặt dụng binh cùng với quyết đoán lại không đủ, nhân tài như vậy chỉ có thể làm Tướng quốc, không thể làm Thượng tướng, hiện tại xem ra câu này thật đúng.

Lập tức Hạng Chính nói:

- Cái gọi là binh quý tinh bất quý đa (ý chỉ chú trọng chất lượng chứ không phải số lượng), tại hạ chỉ có ba nghìn binh giáp, nhưng cũng không sợ một trăm ngàn đại quân, chỉ mong Tướng quốc có thể toàn lực tương trợ, tại hạ vô cùng cảm kích.

Đối với trận chiến sắp xảy ra với Lâm Truy, có thể nói Hạng Chính tin tưởng mười phần.

Có ba nhân tố lớn quyết định thành bại chiến tranh là thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Quân Tề luôn coi quân Sở là ác mộng, quân Sở có thể đêm tối phát động tập kích bất ngờ có thể nói đó là thiên thời; thông qua Ô Mộc Nhai, Hạng Chính có Đại thành Lâm Truy, hoàn toàn toan tính được Tiểu Thành, đó là địa lơi; cộng thêm có Lâu Kinh cùng với thế gia hào tộc ở trong thành giúp đỡ, đó là nhân hòa.

Trận chiến này quân Sở đã chiếm hết thiên thời, địa lợi cùng với nhân hòa, muốn không thắng cũng khó.

Lâu Kính bất đắc dĩ, nghĩ thầm đây đúng là nghé con mới đẻ không sợ hổ. Chiến sự nào có dễ dàng như vậy? Luôn luôn vô cùng hung hiểm và luôn biến hóa, nhưng dù sao đối phương cũng là Thái tử, lập tức nói:

- Nếu Thái tử đã quyết, tại hạ cũng không nói gì thêm nữa. Có gì cần tại hạ giúp, Thái tử cứ việc phân phó.

- Được, vậy tại hạ xin nói thẳng.

Hạng Chính khẽ mỉm cười, nói:

- Sau khi tướng quốc trở về, hãy lập tức liên lạc với các thế gia cường hào đáng tin cậy trong thành vào giờ tý ban đêm mở cửa nam ra, lại bố trí nhiều củi đốt ở phía đông Tiểu thành, tạo nên thế lửa lớn, lại dẫn làm phiền tướng quốc đến ngoài thành nói Tề vương đã châm lửa tự thiêu.

Lâu Kính nghe vậy lập tức hai mắt tỏa sáng. Một chút liền đoán được dụng ý của Hạng Chính. Cẩn thận ngẫm lại thật sự là có khả năng thành công. Lập tức Lâu Kính vái chào thật sâu với Hạng Chính, xoay người rời đi.

- Tướng quốc chờ chút.

Thấy Lâu Kính đi vội vàng, trong lòng Hạng Trang chợt động, giơ tay hô:

- Làm phiền tướng quốc chuyển lời đến các thế gia hào tộc trong thành, nói là tại hạ đã có lời với phụ vương đề nghị phân phong tướng quân Điền Hoành làm Tề Vương, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, phụ vương sẽ đồng ý.

- Tại hạ nhất định chuyển lời.

Lâu Kính xoay người thi lễ, sau đó nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

***

Buổi chiều ngày hôm sau, mười mấy thế gia hào tộc trong thành Lâm Truy đều tới tụ tập ở phủ tướng quốc Lâu Kính.

Nghe nói Sở vương đồng ý phân phong Điền Hoành làm Tề vương, những gia chủ thế gia hào tộc này đều vô cùng phấn chấn. Từ hai trăm năm trước Điền Thành Tứ Tử thế tôn Điền Hòa phế bỏ Tề Khang Công, vương tộc nước Tề từ họ Khương trở thành họ Điền, trải qua hai trăm năm sinh sống sinh sôi nảy nở, họ Điền đã trở thành dòng họ lớn nhất trên đất Tề, có thể nói là đông con nhiều cháu, thâm căn cố đế.

Tận đến lúc chạng vạng hội nghị mới chấm dứt, các gia chủ gia tộc quyền thế đều tự hồi phủ chuẩn bị.

Đây cũng là Lâu Kính cẩn thận, chạng vạng các gia chủ trở về chuẩn bị giờ tý tối nay phát động, tuy có chút gấp gáp nhưng lại ngăn được khả năng tiết lộ bí mật.

***

Thời gian đêm tối lặng yên trôi qua, nửa đêm sắp tới.

Hạng Chính dẫn ba ngàn giáp sĩ lặng yên xâm nhập vào ngoài thành cửa nam, ngẩng đầu nhìn lên, đầu thành Lâm Truy yên lặng như tờ, gác tốt phụ trách gác đêm không biết sớm đã đi ngủ từ lúc nào, chỉ có mấy cây đuốc cành thông cắm nghiêng ở trên đầu thành, bốn phía tản ra ánh sáng âm u, khiến thành trì càng tăng thêm sự nghiêm lạnh.

Vừa rồi Hạng Chính đã xem xét kỹ, thời gian chỉ còn nửa khắc nữa.

Tính toán thời gian, hiện tại cũng sắp đến giờ, Hạng Chính liền lập tức phân phó tiểu giáo phía sau:

- Phát tín hiệu!

- Vâng!

Tiểu giáo lên tiếng, lập tức đập vào cây đuốc dẫn chay hỏa tiễn sau đó kéo cung thật mạnh bắn hỏa tiễn về phía thành lầu nửa nam. Hỏa tiễn bắn lên trời đêm vẽ thành một đường cầu vồng, hướng về thành lầu. Ngay khi cầu vồng sắp tan đi, bên trong thành cửa nam đột nhiên vang lên tiếng hò hét như sóng thần núi thở.

Hạng Chính đang nấp trong bụi cây lập tức nhảy dựng lên, rút đao hú dài:

- Đánh lại cây đuốc!

Một mảng lớn cây đuốc được đánh lên, chỉ trong chốc lát đã đem trọn cửa nam ngoài thành chiếu sáng như ban ngày, từng hàng binh giá nước Sở giương hoành đao sát khi nghiêm mật, áo giáp đen tuyền phản xạ dưới ánh lửa tỏa ra ánh sáng lạnh đẹp mắt, có một gác tốt quân Tề đang ngủ chợt bừng tỉnh, thò đầu ra thăm dò, lập tức bị dọa chết khiếp.

Không đến một lát, một tốp võ sư gia đinh đập vào cây đuốc, vác kiếm xông lên đầu thành, một trận chiến loạn qua đi, lính thủ thành quân Tề rất nhanh bị chém tận giết tuyệt, cửa thành nhắm chặt lập tức mở ra, cầu treo trên cao cũng chậm rãi hạ xuống.

Hạng Chính cầm đao đi trước dẫn đầu, lớn tiếng hạ lệnh:

- Tả Tư Mã, dẫn nhân mã bản bộ tấn công tiểu thành Lâm Truy, Trung quân Tư mã, Hữu quân Tư Mã, dẫn nhân mã bản bộ theo bản Thái tử đi ra đại doanh ngoài thành, đi!

Hạng Chính ra lệnh một tiếng, ba ngàn tinh binh thoáng chốc chia binh làm hai đường, một ngàn tinh binh vòng quan Đại Thành Lâm Truy, thẳng đến tiểu thành, hai ngàn binh giáp khác thì giơ đuốc cầm gậy đánh trống reo hò đi hướng đông, trước tiên ở ngách cửa nhỏ bên ngoài hướng đông hội hợp với mười mấy tư binh của các thế gia hào tộc, sau đó cuồn cuộn giết chạy về đại doanh quân Tề tại thành đông.

***

Hàn Hạp đang ngủ say loáng thoáng nghe được tiếng chém giết, vội khoác áo đứng dậy ra khỏi cấm cung, thấy ngoài cửa nam Tiểu thành đã dấy lên ngọn lửa lớn ngút trời, mà tiếng chém giết bất chợt cũng trở nên lớn hớn, khoảng cách dường như gần hơn. Hàn Hạp cả kinh, quân địch ở đâu ra?

Rất nhanh, liền có cấm quân giáo úy hốt hoảng chạy tới ngự tiền Hàn Hạp.

- Sao lại thế?

Hàn Hạp vác Vương kiếm lên, lớn tiếng quát hỏi:

- Tiếng chém giết ở đâu?

- Đại vương, tai họa rồi, tai họa rồi!

Giáo úy cấm quân sầu thảm nói:

- Một đội đại quân nước Sở đột nhiên giết ra, Đại thành Lâm Truy đã mất, hiện tại bọn hắn đang tấn công cửa nam Tiểu thành.

- Nói láo, con mẹ nó ngươi nói láo!

Hàn Hạp khó tin nói:

- Chẳng phải quân Sở đang ở Tiết Quận sao, sao lại đến Lâm Truy rồi hả? Chẳng lẽ bọn họ từ trên trời bay tới sao?

- Đại vương, thật sự là quân Sở, thật sự là quân Sở.

Cấm quân Giáo úy cười khổ không ngừng.

- Đi, đi xem một chút.

Hàn Hạp trước sau đã hai lần thạm gia đại chiến Tứ Thủy, dù sao cũng đã từng chứng kiến những trận chiến lớn, nên không hề rối loạn lập tức mang theo nội thị trong cung vội vàng đuổi tới đại doanh cấm quân, lại điểm cấm quân lên thẳng thành lầu cửa nam của Tiểu Thành. Đi lên đầu thành nhìn ra bên ngoài, quả nhiên bên ngoài thế lửa đã ngập trời rồi.

Xuyên thấu qua ánh lửa thiêu đốt hừng hực, mơ hồ như có thể nhìn thấy binh giáp quân Sở bày sẵn trận địa sẵn sàng đón địch, nhưng lại không biết có bao nhiêu quân tốt.

- Đại vương, làm sao bây giờ?

Cấm quân Giáo úy sợ hãi, hỏi Hàn Hạp:

- Có phải vứt bỏ Lâm Truy đi Lâm Cù không?

Đại quân sáu nước Sở, Hán, Hàn, Triệu, Yến, Bắc Điêu chia ba đường xâm phạm, Hàn Hạp sớm đã chuẩn bị tốt việc dời đô. Lang Tà, Giao Đông, Tế Bắc, hay là Tiết Quận tuyệt đối không thể đi được, nếu thật sự dời đô, vậy chỉ có thể di dời từ Lâm Truy đến ni càng sâu, mà lựa chọn tốt nhất vẫn là tiểu thành Lâm Cù tại Cù Hạ Sơn.

Thành trì Lâm Cù tuy nhỏ nhưng dễ thủ khó công, để tị nạn là lựa chọn hàng đầu.

Thậm chí Hàn Hạp đã an bài một ít, trước tiên phái một đội cấm quân tiến vào chiếm giữ Lâm Cù, lại phái mấy trăm nội thị cùng với mấy ngàn thợ thủ công đến đó xây dựng tu sửa, chuẩn bị bất cứ tình huống nào.

- Gấp cái gì? Hiện tại tình hình địch chưa rõ, vẫn chưa là lúc dời đô.

Hàn Hạp lãnh đạm nói:

- Truyền lệnh xuống, gia tăng phòng giữ, ngăn chặn trong ngoài, không có ý chỉ của trẫm, tuyệt đối không được mở thành.

***

Khi ngoài cửa thành anm vừa mới có biến đổi, Triệu Tịch còn chưa yên nghỉ đã bị kinh động.

Là lão tướng còn lại quả nước Tề, hơn nửa tháng nay Triệu Tịch gần như ăn không ngon, ngủ không yên, ông ta từng ra sức khuyên can Hàn Hạp đừng xưng đế, nhưng Hàn Hạp không nghe, hiện tại thật sự đã dẫn tới sáu nước liên binh thảo phat, Triệu Tịch làm Thượng Tướng Quân nước Tề cũng là không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể nơm nớp lo sợ, chỉnh quân chuẩn bị chiến đấu.

Lão tướng quân vừa mới điểm nhân mã, ngoài đại doanh liền xuất hiện một đội quân Sở.

Triệu Tịch không dám chậm trễ vội lệnh cho đại quân triển khai trận thế, chuẩn bị nghênh địch.

Trận hình hai quân hình tròn, một tiểu tướng từ trong trận quân Sở đánh ngựa ra, vừa đến ngoài năm mươi bước, chắp tay hành lễ với Triệu Tịch, nói:

- Tại hạ Hạng Chính, bái kiến Triệu lão tướng quân.

- Hạng Chính?

Triệu Tịch biến đổi sắc mặt, nói:

- Thái tử nước Sở?

- Đúng vậy.

Hạng Chính vui vẻ vuốt cằm, nói tiếp:

- Triệu lão tướng quân, đại quân nước Sở ta kỳ binh trời giáng, Tề Vương Hàn Hạp đã tự thiêu chết rồi.

Quan sát Triệu Tịch cùng với hơn mười viên thuộc cấp phía sau, Hạng Chính nói tiếp:

- Nếu lão tướng quân cùng với các vị tướng quân không tin thì hãy nhìn về phía ánh lửa ngập trời kia, có phải là hướng tiểu thành hay không?

Triệu Tịch cùng các chư tướng đều biến đổi sắc mặt, bọn họ đã thấy ánh lửa ngập trời trong thành Lâm Truy, chỉ có điều không biết như nào mà thôi, bây giờ nghe nói Tề vương tự thiêu, sao không kinh hãi chứ?

Đương nhiên Triệu Tịch không dễ dàng tin tưởng người khác, lập tức quát to: Bạn đang đọc chuyện tại

- Tiểu tử Hạng Chính đừng vội nói những lời yêu tà mê hoặc người khác, Tiểu thành Lâm Truy chắc chắn vô cùng, trong thành cũng có năm nghìn cấm quân đóng ở đó, sao có thể dễ dàng thất thủ...

- Triệu lão tướng quân!

Hạng Chính đột nhiên cắt ngang lời Triệu Tịch, lạnh lùng nói:

- Ông chịu theo Hàn Hạp độc tài mà quyết chiến với đại quân nước Sở ta để ngọc nát đá tan sao?

Dừng một chút, ánh mắt Hạng Chính sắc bén nhìn mấy chục viên thuộc cấp đứng sau Triệu Tịch, nói:

- Ông không nghĩ cho mình, chẳng lẽ không nghĩ cho mấy vạn tướng sĩ dưới trướng sao?

Hạng Chính nói xong lập tức thổi kèn, các gia tộc thế gia hào tộc, gia đinh, cùng với môn khách trong quân hiểu ngay, lập tức tiến đến, người thì gọi Tam nhi, người gọi tiểu Tứ, còn người thì gọi huynh đệ, đều nói Tề vương đã tự thiêu chết rồi. Các tướng sĩ phía sau Triệu Tịch lập tức bắt đầu dao động.

Chương 534: Lưỡi nở hoa sen

Đang lúc xôn xao, chợt có người kêu to lên:

- Tướng quốc đến, Tướng quốc đã tới rồi!

Triệu Tịch và các tướng phía sau vội ngẩng đầu nhìn, quả nhiên thấy Lâu Kính cưỡi ngựa vội vàng chạy tới, còn cách thật xa, đã liên tục vẫy tay với Triệu Tịch, hô lớn nói:

- Thượng Tướng Quân, Thượng Tướng Quân…

Nhìn thấy binh sĩ mặc áo giáp quân Sở đi phía sau Lâu Kính, lại một lần nữa Triệu Tịch và các tướng thay đổi sắc mặt.

Đến khi gần lại, Lâu Kính liên tục thở hổn hển nói:

- Khá tốt khá tốt, đến không quá muộn…

Triệu Tịch trừng mắt nhìn binh giáp quân Sở phía sau Lâu Kính, lạnh lùng ngắt lời nói:

- Tướng quốc, những người này đến đây có ý gì?

Lâu Kính thở dốc nói:

- Thượng Tướng Quân, Hàn Hạp thật sự đã nguy rồi, hơn nữa Sở vương đã đáp ứng phong Điền Hoành làm Tề vương, Hàn Hạp độc tài không đáng để các tướng sĩ ngọc nát đá tan cùng quân Sở.

Lời này vừa nói ra, một nhóm phía sau Triệu Tịch lập tức một mảnh xôn xao.

Đối với Hàn Hạp, thực ra các tướng sĩ quân Tề cũng chưa tạo nên tình cảm sâu sắc. Dù sao Hàn Tín làm Tề vương hơn mười năm, hơn nữa lại không thể nào lôi kéo được lòng người, nếu không ỷ vào chiến công hiển hách, chỉ sợ sớm đã bị cường hào đất Tề đuổi đi, Hàn Tín đã như thế, thì Hàn Hạp lại hơn thế nữa. Điều làm cho các tướng sĩ xôn xao chính là việc Sở vương phân phong và để Điền Hoành quay về nước Tề.

Không chỉ có tướng tá, ngay cả những binh lĩnh khi nghe nói như thế ngay cũng bắt đầu xôn xao bàn tán, hiển nhiên, so sánh với hai cha con Hàn Tín, Hàn Hạp là người vùng khác, nhóm tướng sĩ quân Tề càng muốn Điền Hoành từng là hậu duệ của cố Tề vương đến làm đại vương bọn họ, Vương chính là Vương, người xưa coi trọng người đại nghĩa, đây thật không phải là nói bừa.

Vương hầu, tướng quân đâu phải cứ con dòng cháu giống? Lời này là từ miệng hai tên côn đồ Trần Thắng, Ngô Quảng hô lên, bây giờ còn cách bạo loạn ở Đại Trạch Hương chưa tới ba mươi năm. Quan điểm như vậy còn xa chưa đi sâu vào suy nghĩ lòng người, xuất thân, huyết thống vẫn là một quan điểm được tôn sùng phổ biến tại xã hội thượng lưu cổ đại. Sử dụng câu thuật ngữ của hậu thế, đó chính là giá trị cao nhất.

Triệu Tịch cũng có chút dao động, tuy nhiên dù sao ông cũng là lão tướng đã trải qua trăm trận chiến trên sa trường, sẽ không dễ dàng bị mắc lừa như vậy, lập tức rút kiếm áp chế những tướng sĩ đang xôn xao phía sau. Sau đó lạnh lùng nhìn Lâu Kính nói:

- Tướng quốc, lưỡi nở hoa sen mặc ngươi lưỡi nở hoa sen, bản tướng quân cũng tuyệt đối không tin, Thánh Thượng sống hay chết, đợi bản tướng quân giết quay về Lâm Truy lập tức có thể biết kết quả.

- Giết quay về Lâm Truy biết kết quả?

Hạng Chính thản nhiên mỉm cười, nói:

- Thượng Tướng Quân vẫn còn nghĩ rằng mình có cơ hội giết quay về Lâm Truy sao? Ngươi cũng nên suy nghĩ, nếu không phải Hàn Hạp quả thật đã nguy, nếu không phải quân ta đã khống chế hoàn toàn Lâm Truy, nếu không phải đại cục Lâm Truy đã định, bản Thái Tử sao dám chia quân đến thành đông đại doanh?

Nói tới đây, vẻ mặt Hạng Chính đột nhiên trùng xuống, lạnh lùng nói:

- Thượng Tướng Quân, bản Thái Tử không ngại nói thẳng với ngươi, nếu như ngươi cứ một mực cố chấp, muốn vì Hàn Hạp độc tài kia mà ngọc nát đá tan với Đại Sở ta, lập tức bản Thái Tử sẽ không khách khí. Dám cả gan chống lại Đại Sở Vương ta, tất cả… giết!

Nghe nói như thế, Lâu Kính căng thẳng tim như muốn nhảy ra lồng ngực rồi, vị Thái Tử này cũng quá mãnh liệt, không biết tốt xấu như thế nào? Vẫn coi nơi này là Tỷ Lăng hay là Lạc Dương sao? Triệu Tịch cũng không phải là tuổi trẻ hai mươi không có đầu óc. Ông là lão tướng sa trường bò ra trong đống người chết, sao sẽ bị người này dọa mà sợ?

Hơn nữa, dù nói như thế nào thì Triệu Tịch cũng là Thượng Tướng Quân nước Tề, lại là lão tướng giỏi còn lại trong quân, rất nhiều tướng tá trong quân đều là một tay lão cân nhắc đề bạt, dùng lời này uy hiếp Triệu Tịch, là kế hoạch thật sự sai lầm, đây chẳng phải là muốn ép tướng sĩ dưới trướng Triệu Tịch cùng chung một mối thù hay sao? Thật không biết suy xét, không biết suy tính.

Quả nhiên, không ít tướng tá quân Tề nghe nói như vậy, trong con ngươi đều lộ ra vẻ thú tính, một đám tay đè chuôi kiếm tất cả đều tụ tập tới phía sau Triệu Tịch, hiển nhiên, chỉ cần Triệu Tịch ra lệnh một tiếng, bọn họ sẽ không chút do dự dẫn quân đánh l đến. Chứng kiến tình hình lúc này, Lâu Kính lại càng căng thẳng khó thở. nguồn TruyenFull.vn

Vẻ mặt của Hạng Chính lại rất ung dung, dường như đều nắm vững tất cả.

Triệu Tịch lạnh lùng nhìn chằm chằm Hạng Chính, dường như muốn tìm một chút manh mối từ biểu hiện ánh mắt của người thanh niên này, tuy nhiên điều làm lão thất vọng chính là, ánh mắt và vẻ mặt của đối phương vẫn rất bình tĩnh, khi ánh mắt lão sắc bén nhìn chăm chú, ngay cả một tia lóe lên đều không có, nhất thời trong lòng Triệu Tịch run sợ, thật sự Thánh Thượng đã chết rồi sao?

Triệu Tịch tuyệt đối không tin một thanh niên hai mươi tuổi có thể làm tòa núi Thái Sơn đổ xuống trước mắt mà không biến sắc mặt, dù là Thái Tử nước Sở cũng không có khả năng, cho nên, đối phương có vẻ bình tĩnh, ung dung như thế, vậy chỉ có một cách giải thích, thật sự là hắn có điều để dựa vào nên mới không lo lắng, nói cách khác, những điều hắn nói đều là sự thật.

- Chỉ bằng hai ba nghìn nhân mã của ngươi mà dám uy hiếp bản tướng quân?

Triệu Tịch lạnh lùng phản bác.

Hạng Chính thản nhiên cười, nói:

- Vậy thì, hơn hai mươi nghìn tinh nhuệ quân Sở bên trong thành Lâm Truy, không biết có đủ hay không?

Dừng lại một chút, Hạng Chính lại nói:

- Nếu Thượng Tướng Quân còn thấy chưa đủ, thì ba mươi nghìn đại quân nước Yến, nước Bắc Điêu, cùng với một trăm nghìn đại quân nước Hán, Hàn, Triệu thì sao? Không ngại nói cho Thượng Tướng Quân cùng với các tướng sĩ, ba mươi ngàn đại quân doThân Đồ tướng quân chỉ huy đã bị liên quân các nước Hán, Hàn, Triệu đánh diệt ở Lịch Hạ, hơn nữa toàn quân bị giết.

Tướng tá và sĩ tốt phía sau Triệu Tịch lại một lần nữa xôn xao, đây là một tin lớn cực dữ đả kích vào lòng tin của bọn họ, bây giờ bọn họ khăng khăng một mực nguyện chết trung thành với Hàn Hạp cũng đã bắt đầu dao động, bởi vì sự thật rất tàn khốc, tình thế rất ác liệt, nếu bọn họ muốn sống sót, thật sự chỉ có thay đổi địa vị thôi.

- Còn có chuyện này.

Hạng Chính cười cười, nói tiếp:

- Căn cứ vào tin tức tin cậy, Hán vương, Hàn vương cùng với Triệu vương đã bàn bạc xong, tính toán phong Lã Đài làm Tề vương, bản Thái Tử muốn hỏi Triệu tướng quân cùng với các quân tướng sĩ, các ngươi muốn một người khác họ lên làm vua của các ngươi hả, hay muốn họ Điền các ngươi làm vua của các ngươi?

- Vậy còn phải nói, ai con mẹ nó muốn họ khác lên làm Tề vương chứ?

- Đúng vậy đúng vậy, căn bản Điền Hoành chính là Tề vương, để hắn làm Vương, hoàn toàn chính đáng!

Họ Điền là tộc vương đất Tề, lại là dòng họ lớn nhất, trong đó hơn phân nữa các tướng sĩ trong quân đều là họ Điền, Hạng Chính vừa nói dứt lời, lập tức các tướng tá họ Điền lớn tiếng đứng lên đánh trống reo hò, một ít quân tướng sĩ quan niệm vương đạo đất Tề ăn sâu bén rễ cũng đều phụ họa. Triệu Tịch cũng có chút dao động, ông cũng có xu hướng để Điền Hoành làm Vương, mà không phải là Lã Đài.

Hơn nữa, biểu hiện của Hạng Chính lại rất bình tĩnh, làm cho Triệu Tịch cũng có chút tin.

- Tốt lắm, vậy mời Thượng Tướng Quân lập tức chọn lựa ba nghìn quân tinh nhuệ cùng bản Thái Tử vào thành duy trì trật tự.

Dứt lời, Hạng Chính giơ tay chỉ ra thành đông đại doanh, cất cao giọng nói:

- Về phần tướng sĩ còn lại, về đại doanh trước đợi lệnh đi.

*****

Hàn Hạp trang phục đầy đủ, đang cầm kiếm tuần tra phòng thủtường thành.

Đêm dài dằng dặc đã qua, cuối cùng sắc trời đã sáng, nhìn thấy mặt trời đỏ lập lòe đang từ từ dâng lên từ đường chân trời phía Đông, Hàn Hạp thở phảo nhẹ nhõm thật dài, không khỏi đắc ý quay đầu lại cấm quân Giáo Úy nói:

- Như thế nào, trẫm nói không có sai? Cái gọi là quân Sở chỉ là giả trang thôi, đây chỉ là phô trương thanh thế mà thôi.

Cấm quân Giáo Úy xấu hổ vô cùng, nghĩ lại biểu hiện của mình đêm qua, thật sự là quá kém cỏi.

Tuy nhiên cấm quân Giáo Úy vẫn có cơ sở nghi vấn, lập tức hỏi:

- Bệ hạ, bên trong thành Lâm Truy xảy ra biến cố lớn như thế, bên phía Thượng Tướng Quân sao không hề có động tĩnh gì?

- Đó là Thượng Tướng Quân chu đáo.

Hàn Hạp cười nói:

- Người ta dù sao cũng là lão tướng trải qua trăm trận chiến trên sa trường, chẳng lẽ lại bị thủ đoạn quân giặc bịt mắt? Ngươi cũng nghĩ xem, đêm tối tự tiện điều binh, chẳng phải là rất dễ dàng bị quân giặc đuổi theo? Ngươi yên tâm, chưa đến nửa canh giờ nữa, đại quân Thượng Tướng Quân sẽ vào thành cứu giá.

Cấm quân Giáo Úy lại nói:

- Nhưng lại không biết là ai ở đây gây rối?

- Việc này còn phải suy đoán?

Mắt Hàn Hạp lộ ra tia sáng, điềm nhiên nói:

- Tất nhiên là phần tử dòng họ Điền còn lại chưa giết hết, khi tiên đế còn tại vị bọn chúng đã cực kỳ không an phận, hiện lại liên minh sáu nước lại cùng tiến đến xâm chiếm, bọn chúng nghĩ đây chỉnh là thời cơ chín muồi để động thủ, vừa lúc nhân cơ hội này một lưới hãy bắt hết bọn chúng.

- Bệ hạ, tướng quân, bên kia có tướng giặc đã tới!

Chợt có cấm quân kêu to lên.

Hàn Hạp, cấm quân Giáo Úy vội quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy trên đường lớn thành nhỏ cửa nam xuất hiện một mảng lớn cờ rậm rạp, Hàn Hạp nhìn qua, lập tức thấy được hai mặt cờ lớn làm gã giật mình, một bên là cờ quân Sở màu vàng sáng, một bên lại không ngờ là cờ lớn quân Tề màu tím.

Lại thấy chữ trên cờ lớn quân Tề, suýt chút nữa hai mắt Hàn Hạp tối sầm tại chỗ bất tỉnh.

Không ngờ mặt cờ lớn quân Tề thêu lên chữ " Thượng Tướng Quân Đại Tề Triệu Tịch", điều đó không có khả năng, tại sao đại kỳ trong quân Triệu Tịch lại có đại kỳ tặc binh quân Sở cùng đi?

Tuy nhiên Hàn Hạp vẫn cảm thấy hy vọng còn lại một tia may mắn, lúc này dụi dụi mắt, nhìn xa hơn dưới cờ lớn màu tím, sau đó sự thật tàn khốc làm cho gã vô cùng nặng trĩu, dưới cờ lớn màu tím, thúc ngựa đi không phải Triệu Tịch thì còn có ai? Triệu Tịch này đã phản, y thật sự cùng quân giặc đi thành một khối!

*****

Gần như là đồng thời Hàn Hạp và Triệu Tịch nhìn nhau, Triệu Tịch cũng nhìn thấy Hàn Hạp đứng dưới ô vàng.

Tuy nhiên lúc này, Triệu Tịch đã bị Hạng Chính, Lâu Kính làm cho đứng trên "thuyền hải tặc" rồi, muốn thay đổi cũng không thể được, chỉ có điều vẫn cảm thấy khó tránh khỏi oán giận, quay đầu lại trừng mắt liếc nhìn Lâu Kính một cái, cả giận nói:

- Tướng quốc nói dối ta!

Lâu Kính cười ha ha, ngụy biện nói:

- Thượng Tướng Quân, bổn tướng cũng không có nói dối ngươi, bổn tướng chỉ nói Hàn Hạp gặp nguy, lại không nói hắn đã nguy mà chết.

Dứt lời, Lâu Kính lại chỉ vào bó củi lớn còn sót lại đốt trước cửa thành, nói tiếp:

- Ngươi coi, đó không phải là dấu vết Hàn Hạp nguy mà lưu lại sao?

- Ngươi đây nói láo.

Triệu Tịch giận dữ, lập tức lại thở dài nói:

- Thôi đi, hiện tại việc đó với ngươi còn có ý nghĩa gì?

- Thượng Tướng Quân lời này mới là mấu chốt.

Sắc mặt Lâu Kính ngay ngắn, nghiêm nghị nói:

- Cái gọi là kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, ta và ngươi đều là người lão Tề, không đáng vì Hàn Hạp độc tài ngoại lai mà ngọc nát đá tan cùng quân Sở, không phải sao?

Khi nói chuyện, đoàn người đã đi tới ngoài cửa Nam thành nhỏ, Hạng Chính thúc ngựa tiến lên, ngẩng đầu quát to:

- Tất cả quân tướng sĩ trên thành nghe rõ, Hàn Hạp đã làm điều ngang ngược, đã vứt bỏ dân chúng nước Tề, Sở vương đã phong Điền Hoành làm Tề vương, ít ngày nữa là được trở về Lâm Truy kế vị, lúc này các ngươi không hàng thì đợi đến khi nào?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau