SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 516 - Chương 520

Chương 520: Mua rẻ bán đắt

Mấy ngày sau đó, Quán Trọng, Phùng Quý liên tục đến thăm các huân thích trụ, đại thương nhân cùng với thế gia gia tộc quyền thế Hàm Dương.

Hành động lạ thường của hai đại thương nhân bán lương thực Quán Trọng, Phùng Quý này đã gây chú ý cho Hắc Băng Đài, lập tức trình diện đến Trần Bình. Tuy nhiên Trần Bình lại không chút cảnh giác, đôi khi con người có lối suy nghĩ xu hướng tâm lý bình thường sẽ thật sự hại chết người, Trần Bình nghĩ Quán Trọng, Phùng Quý đến Quan Trung là bán lương thực, căn bản không tin bọn họ trái lại sẽ mua vào.

Hơn nữa chỉ thấy Quán Trọng, Phùng Quý đi lại ở các quý phủ huân thích, thế gia, gia tộc quyền thế, thương nhân tích trữ lương thực, mà lại trước sau không thấy các nhà đó có động tĩnh gì. Trần Bình càng chắc chắn suy đoán của mình, cho rằng hai đại thương nhân bán lương thực này chỉ dùng chút thủ đoạn đùa giỡn mà các thương gia tích trữ lương thực ở Quan Trung mà thôi, mục đích chẳng phải là vì giá cả lên ào ào sao?

Tuy nhiên xuất phát từ cẩn thận, Trần Bình vẫn đem tin tức truyền đưa cho Bạch Mặc.

Bạch Mặc hoàn toàn nhất trí với suy đoán của Trần Bình, cũng không có chút cảnh giác gì.

Kỳ thật cũng không trách Bạch Mặc và Trần Bình sơ suất, bởi vì đối với cổ nhân mà nói, hoàn toàn không hiểu biết gì về lĩnh vực chiến tranh kinh tế, ở hậu thế thì là kiến thức vô cùng phổ thông, nhưng thời đại này lại không biết đến, lý luận chiến tranh chẳng phải trải qua hơn trăm năm phát triển mới dần dần hoàn thiện đó sao?

Phải biết rằng thời kỳ Xuân Thu, cái gọi là chiến tranh kỳ thực chỉ có trò chơi giữa giới quý tộc, trên chiến trường thậm chí còn có những chuyện đi trước lễ sau. Tận đến thời đại Chiến quốc, chiến tranh mới thật sự trở thành thủ đoạn bá chủ, sau đó mới có binh pháp Tôn Tử do các binh gia thu thập sáng tác xuất bản, sau đó mới có các đại binh Ngô Khởi, Tôn Khang ngang trời xuất thế.

Cho nên, Bạch Mặc, Trần Bình chưa hiểu rõ hết đối với chiến tranh kinh tế cũng hoàn toàn hợp tình lý.

Nhưng mà, gần ngày sau, một đội tàu khổng lồ đi thẳng đến Hàm Dương.

Đi cùng đội tàu này đang đến Hàm Dương còn có gần trăm triệu tiền ngũ thù, lập tức huân thích hậu duệ quý tộc, đại thương nhân cùng với thế gia gia tộc quyền thế Hàm Dương đều tổ chức xe ngựa, cuồn cuồn không ngừng vận chuyển lương thực hướng đến bến tàu, đến lúc này, dù ngu ngốc cũng có thể nhìn ra được, người ta động thật rồi.

Trần Bình thấy tình hình không ổn, vội vàng sai Ngự Lâm quân ở Vị Thủy ngăn cản đội tàu, vừa khẩn trương đi Lũng Tây báo tin tức cho Bạch Mặc.

Bạch Mặc nghe vậy, lập tức hủy bỏ hành trình tuần tra Lũng Tây, cưỡi ngựa suốt đêm chạy trở về.

Trở lại Hàm Dương, thậm chí Bạch Mặc chẳng quan tâm trở về tướng phủ, mà đi theo Trần Bình đến thẳng thủy trại Tam Giang Khẩu.

Thành Hàm Dương ở giữa Kính Thủy và Vị Thủy, ven sông nam bắc trực tiếp lấy Kính Thủy, Vị Thủy làm sông đào bảo vệ thành, hướng đông tây thì đào mở chiến hào, dẫn Kính Thủy chảy ngược hình thành sông đào bảo vệ thành, còn có hai tòa cửa thủy có thể cung cấp xuất nhập. Thủy quân nước Sở hùng mạnh, vì chống lại thủy quân nước Sở, quân Hán trên sông đã thiết kế trên vài chục thủy trại Lan Giang. Thủy trại Tam Giang Khẩu chính là một trong những tòa thủy trại đó, hơn nữa cũng là tấm chắn cuối cùng trên đường thủy bảo vệ Hàm Dương.

Bạch Mặc vừa giục ngựa đi nhanh vừa hỏi Trần Bình:

- Thái sư, đội tàu này xuất xứ xác minh ra sao?

Bạch Mặc không thể không nghi ngờ, sau lưng đội tàu này có phải là nước Sở hay không? Quán Trọng, Phùng Quý là thương nhân bán lương thực của nước Triệu Hàn thì có thể hiểu, nhưng mua hàng hoạt lương thực lại khiến người khác khó hiểu rồi. Hai nước Triệu, Hàn hai năm trước được mùa thu hoạch lương thực, căn bản không thiếu lương thực, bọn họ mua nhiều lương thực như vậy để làm gì? Tích trữ để mốc meo hay sao?

Nhưng thật ra nước Sở hàng xóm ác phía nam mới thiếu lương thực vì việc dời đô.

Trần Bình đương nhiên biết Bạch Mặc hoài nghi cái gì, từ lâu ông đã phái Hắc Băng Đài đi thăm dò rồi, tuy nhiên kết quả thật sự qua kiểm tra đối chiếu lại không đúng như Bạch Mặc nghĩ vậy, vì vậy lập tức trả lời Bạch Mặc:

- Thừa tướng, lão phu đã phái Hắc Băng Đài âm thầm điều tra, đội tàu này là đến từ Bồ Đội, đích thật là đội tàu của Phùng gia.

- Đây mới là điều lạ.

Bạch Mặc nhíu mày nói:

- Phùng gia mua nhiều lương thực như vậy làm gì chứ?

- Dùng để ủ rượu.

Trần Bình trầm giọng nói:

- Phùng gia đã muốn làm nghề sản xuất rượu trắng.

- Có việc này sao?

Bạch Mặc ngạc nhiên:

- Công nghệ sản xuất rượu được nước Sở bảo vệ cực kỳ nghiêm mật, Hắc Băng Đài phải trả một cái giá thật lớn cũng không đạt được, Phùng gia sao có được? Có thể sao?

Trần Bình trầm giọng nói:

- Lão phu đã sai Hắc Băng Đài đi thăm dò rồi.

Dừng một chút, Trần Bình lại nói:

- Trước tiên không nói điều này, lương thực của các nhà đã được hai nhà Phùng, Quán thu mua hết, hiện tại trong quốc khố Hàm Dương không có một trăm ngàn vạn tiền, nhưng trong nhà kho lớn không còn lương thực, tiếp nữa là hai nước Hàn, Triệu đã đến kỳ hạn trả lương thực mượn rồi, đến lúc đó mà không xuất lương thực thì phải làm sao bây giờ?

Bạch Mặc khó tin hỏi:

- Lương thực các nhà chừng 250 vạn thạch đã bán đi hết rồi hả?

- Đúng vậy, bán hết rồi.

Trần Bình gật đầu, trầm giọng nói:

- Đều bị hai nhà Phùng, Quán thu mua hết rồi.

Sắc mặt Bạch Mặc lập tức âm trầm, hai nhà Phùng Quán giơ tay thật đúng thời điểm, mình vất vả mấy tháng, ngược lại để bọn họ nhặt được quả đào rơi dưới đất, lập tức giọng điệu không tốt, nói:

- Dù ủ rượu cũng không cần nhiều lương thực đến vậy chứ? Làm như vậy, cách bọn họ thu vào cũng quá khó coi đi?

Trần Bình có chút bận tâm nói:

- Thừa tướng, không phải ngươi sẽ đi...

Trần Bình còn lo lắng Bạch Mặc tức giận sẽ áp dụng thủ đoạn cưỡng chế, cần phải biết hai nhà lương thực Phùng Quán có sự chống lưng bởi hai nước Triệu Hàn, nhất là Phùng Quý kia, lại là tộc huynh của sủng phi được Hàn vương sủng ái, nếu như dùng sức mạnh, khó tránh khỏi suy giảm hòa khí giữa hai nước Hán Hàn. Một khi làm cho đồng minh liên hoành tan rã, vậy thì cũng không bù đắp được cái đã mất.

- Việc này Thái sư cứ yên tâm, bổn tướng không đến mức không khôn ngoan như vậy.

Bạch Mạc khoát tay, lập tức nói:

- Tuy nhiên bọn họ làm việc cũng quá mức, số lẻ còn chưa tính, nguyên số hai triệu thạch này bọn họ phải nhả ra cho bổn tướng, nếu không, bổn tướng cũng đành phải đi gặp Hàn vương, Triệu vương lấy lại.

***

Hàm Dương, phủ Tư Mã.

Tư Mã Trọng vừa bước vào cửa, Tư Mã Quý đã vui sướng nói;

- Nhị ca, huynh nghe được gì không, Trần Bình phái Ngự Lâm quân chặn đội tàu của Phùng gia tại Tam Giang Khẩu rồi.

Đối với hành động nhân lúc người khác cháy nhà mà đi hôi của của hai nhà Phùng Quán này, Tư Mã Quý không có chút thiện cảm nào.

Bởi vì hai nhà Phùng Quán đã ép giá lương thực tới quá thấp, mỗi thạch tám mươi tiền quả thật là giá cả hộc máu rồi, bán xong tính toán lại, số tiền có được còn không đủ để trả số nợ trước đó đã mượn để chuộc điền sản về, về phần âm thầm mượn Ô Mộc Nhai hơn hai vạn hoàng kim vẫn còn chưa trả được, đây thật sự là thua tận đáy, thiệt hại cực lớn.

Hơn nữa, không chỉ có nhà bọn họ thiệt hại, các nhà tham gia hội lương thực tình hình cũng giống nhau.

Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, hai nhà Phùng Quán tuy rằng xấu xa, nhân lúc người khác cháy nhà mà đi hôi của, vơ vét được nhiều lợi ích, nhưng không giống như Bạch Mặc căn bản là muốn lấy mạng bọn họ

Tư Mã Trọng cũng hận hai nhà Phùng Quán đến nghiến răng nghiến lợi, nói:

- Giữ lại là tốt, cứ để bọn họ bị kìm kẹp đi.

- Đại ca, lần này thật sự là chúng ta bị tổn thương nguyên khí rồi, điền sản, bất động sản hơn phân nửa đã bị ngâm nước, hơn nữa còn thiếu Ô Mộc Nhai một vạn lượng hoàng kim, ngươi nói xem, vốn là một việc tốt, sao lại biến thành như này? Không hiểu được, tiểu đệ dù thế nào cũng không hiểu.

Tư Mã Quý vỗ hai tay, vẻ mặt cười khổ.

Tư Mã Trọng cười khổ:

- Đệ không hiểu, vi huynh làm sao hiểu?

***

Không đề cập tới huynh đệ Tư Mã, lại quay lại lúc này Bạch Mặc đang bắt đầu đàm phán với Phùng Quý, Quán Trọng.

- Cái gì?Mỗi thạch hai ngàn tiền?

Chu Quan Phu đi theo vỗ bàn, lớn tiếng hét:

- Hai vị, bản hầu không nghe lầm đấy chứ? Cần phải biết giá lương thực ở Hàm Dương cao nhất cũng chỉ mỗi thạch một ngàn tiền, các ngươi đùa à, đẩy giá lương thực cao tới mỗi thạch hai ngàn tiền, các ngươi muốn gì chứ? Các ngươi không khác gì đi cướp đoạt?

Lúc này Chu Quan Phu tức giận, bày tư thế rút kiếm ra chém người, thật là có chút dọa người.

- Quan Quân Hầu, có chuyện từ từ nói, đừng nổi giận, đừng nổi giận.

Phùng Quý mỉm cười.

Quý Trọng cũng cười làm lành nói:

- Đúng đúng đúng, hòa khí sinh tài, hòa khí sinh tài, ha hả.

Bạch Mặc thờ ơ lạnh nhạt, biết hai người này căn bản không sợ Chu Quan Phu, lập tức lên tiếng:

- Hai vị, bổn tướng không chơi trò gì với thương nhân các ngươi, cái gì mà rao giá trên trời, trả giá dưới đất, bổn tướng không rảnh. Nói thẳng đi, số lương thực hai triệu thach kia bổn tướng tuyệt đối phải lấy, các ngươi ra giá đi?

Phùng Quý trao đổi ánh mắt với Quán Trọng, cười nói:

- Thừa tướng, trên kinh doanh có câu cách ngôn, lợi ích đi liền nhau, chúng ta biết lúc trước trong hội lượng thực, chí ít thừa tướng được lời nhất bằng số này!

Dứt lời, Phùng Quý vươn hai bàn tay mười ngón ra, ý chỉ một trăm ngàn vạn tiền.

Bạch Mặc biến sắc, thầm nghĩ Phùng Quý không hổ là mua bán lớn, một chút đã đoán trúng. Bạch Mặc trước sau bán đi 250 vạn thạch lương thực, chia đều tả hữu giá cả trung bình là bốn trăm tiền, cộng lại số đoạt được cũng gần một trăm vạn.

Quý Trọng nói tiếp:

- Thừa tướng, chúng ta cũng không muốn làm việc quá tuyệt tình, năm trăm ngàn thạch trong nhà kho lớn Hàm Dương, còn có tám trăm ngàn thạch các ngươi đã mượn hai nước Hàn Triệu, đây cũng không có vấn đề, chúng ta cũng có thể nhả ra, nhưng, các ngươi đã làm bá chủ lương thực kiếm được khoản tiền vàng lớn, cái này gọi là lợi ích đi liền nhau sao?

Ngụ ý, là để Bạch Mặc lấy một trăm ngàn vạn tiền mua 130 vạn thạch lương thực, giá cả cũng không khác với 800 tiền, đối với giá rao trên trời mỗi thạch hai ngàn tiền, đích xác là quá nhượng bộ rồi.

- Các ngươi thật quá đáng!

Chu Quan Phu cả giận nói:

- Chúng ta đây đã mất công toi sao?

- Đây chỉ có vậy thôi đâu?

Trần Bình lãnh đạm nói:

- Cẩn thận tính toán, chúng ta thua thiệt lớn, bởi vì ngoại trừ nhà kho Hàm Dương vốn có năm trăm ngàn thạch cùng với bên ngoài mượn tám trăm ngàn thạch, số lương thực tụ tập trên thị trường Hàm Dương cùng với các quận, huyện phân phối tới cũng chỉ có hơn triệu thạch lương thực, gần như thua lỗ một nửa!

Phùng Quý cười gian nói:

- Thái sư, thiệt một nữa so với thiệt toàn bộ còn tốt hơn đúng không?

- Nực cười!

Chu Quan Phu rào rào rút kiếm ra, lớn tiếng quát to:

- Có tin ta dám lấy đầu các ngươi, bản hầu không cho các ngươi một đồng nào, giữ toàn bộ lương thực của các ngươi lại không?

- Tại hạ không tin.

Sắc mặt Phùng Quý cũng lạnh xuống:

- Quan Quân Hầu không ngại thử giữ lại xem.

Chu Quan Phu nổi giận lôi đình, đang định hạ lệnh đem đội tàu áp tải về Hàm Dương thì lại bị Bạch Mặc ngăn lại.

Bạch Mặc dùng tay ngăn Chu Quan Phu, rồi mới quay sang Phùng Quý, Quán Trọng nói:

- Hai vị, vậy đi, bổn tướng ra sáu trăm triệu tiền, tính cả số lương thực mà các ngươi mua từ nơi khác, tính toán số này tương đương với các ngươi buôn bán ba trăm ngàn thach lương thực đến Trung Nguyên bán ra mỗi thạch hai ngàn tiền giá trên trời, các ngươi kiếm lợi lớn, đúng không?

- Thừa tướng, không tính toán như ngươi được đâu.

Phùng Quý cười lắc đầu, nói:

- Nếu là mười ngày trước, thừa tướng đồng ý lấy mỗi thach hai ngàn tiền của ba trăm ngàn thạch lương thực của chúng ta, chúng ta đương nhiên là rất vui vẻ, tuy nhiên đáng tiếc chính là, lúc trước thừa tướng trốn tránh chúng ta, căn bản ngay cả gặp chúng ta cũng không gặp, không phải sao?

Dừng một chút, Phùng Quý nói tiếp:

- Quyết định cuối cùng, chín trăm triệu tiền, 150 vạn thạch!

Chương 521: Làm thành cục diện chết

Thấy Phùng Quý hét 900 triệu tiền 150 vạn thạch là giá cuối cùng sắc mặt Bạch Mặc cuối cùng hoàn toàn trầm xuống, lập tức từ trên ghế quỳ đứng lên, lãnh đạm nói:

- Xem ra đã không cần phải bàn nữa!

Nói xong, lập tức Bạch Mặc hất tay áo bỏ đi, Chu Quan Phu đằng đằng sát khi trừng mắt nhìn Phùng Quý, Quán Trọng, rồi đi theo.

Phùng Quý, Quán Trọng đứng dậy theo, giữ chặt Trần Bình hỏi:

- Thái sư, ý thừa tướng là gì?

Trần Bình lắc đầu, nói:

- Lão phu cũng khuyên hai vị một câu, làm việc đừng tuyệt tình quá, cáo từ.

Nhìn Trần Bình đi xa, Quán Trọng quay sang nói với Phùng Quý:

- Phùng huynh, không phải Bạch Mặc thẹn quá hóa giận trực tiếp dùng sức mạnh với chúng ta đấy chứ? Nếu thật như vậy, chúng ta cũng không nên gây khó dễ cho hắn quá.

- Sẽ không.

Phùng Quý khoát tay áo, thản nhiên không cần quan tâm, nói:

- Bạch Mặc này ngoài miệng nói chán ghét thủ đoạn của thương nhân, không muốn cò kè mặc cả với chúng ta, kỳ thật người này rất tinh ranh thông minh, chớ nhìn hắn bày ra vẻ mặt lạnh tanh, không muốn bàn lại, thật ra đây là thủ đoạn cò kè mặc cả cao minh của hắn, là hắn đang ép chúng ta nhượng bộ.

Quán Trọng nói:

- Vậy hiện tại chúng ta nên làm gì bây giờ? Chúng ta chờ được nhưng lương thực không thể chờ được?

Phùng Quý nói:

- Yên tâm đi Quán Trọng lão đệ, chúng ta không chờ đợi được, Bạch Mặc càng không chờ đợi được, hắn vẫn chờ trả lại lương thực đã mượn hai nước Triệu, Hàn, cho nên, sẽ không chờ được lâu.

***

Trần Bình đánh ngựa đuổi theo Bạch Mặc, hỏi:

- Thừa tướng, rốt cuộc việc này xử lý thế nào?

Không đợi Bạch Mặc trả lời, Chu Quan Phu nói:

- Thừa tướng, không bằng để mạt tướng dẫn binh dò xét bọn họ? Hai người này dám ở Quan Trung lũng đoạn thị trường, bắt bọn họ được không?

- Thắng Chi chớ có làm xằng bậy.

Bạch Mặc vội ngăn Chu Quan Phu lại quay sang Trần Bình, nói:

- Thái sư, 150 vạn thạch với giá 900 triệu tiền so với điểm mấu chốt của chúng ta quá xa, ngày hôm nay nếu tiếp tục bàn nữa chỉ e không có kết quả tốt, cho nên bổn tướng quyết định trước tiên bỏ mặc bọn họ vài ngày. Chờ đến khi bọn họ cầu tới cửa mới bàn tiếp.

Trần Bình khẽ vuốt râu, nói:

- Nhưng chưa chắc bọn họ đã cầu tới cửa.

- Bọn họ sẽ.

Bạch Mặc ngoái lại nhìn con thuyền kín mít lại Tam Giang Khẩu, như thoáng chút suy nghĩ, nói:

- Thuyền lương thực này ở trên mặt nước, hơi ẩm rất nặng, một thời gian lâu khẳng định sẽ mốc meo.

***

Hạng Trang dưới sự bảo vệ của Tất Thư, Bách Lý Hiền bước chầm chậm ở đầu bờ trái sông Dĩnh Thủy.Đưa mắt nhìn khắp, thấy hai bên bờ sông Dĩnh Thủy rất nhiều thôn trang đã khôi phục lai sức sống, không chỉ nghe thấy tiếng chó gà, còn có khói bếp lượn lờ, hai bên bờ sông bờ ruộng dọc nganng, đang có nông phu không sợ giá lạnh đang xới đất, thỉnh thoảng có nông phụ tới đưa cơm, đi theo sau còn có ba đứa trẻ tóc để chỏm.

- Đại Vương, quận Dĩnh Xuyên thay đổi thật lớn.

Bách Lý Hiền cảm thán nói:

- Hơn nửa năm trước, quận Dĩnh Thủy này vẫn là cảnh tượng tiêu điều, nhưng hiện tại thì sao? Trong thôn trang nghe thấy tiếng chó gà, người qua lại trên đường không dứt, cũng có bờ ruộng dọc ngang thành hàng. Chỉ là nếu so sánh ví các thôn xã quận Giang Đông thì vẫn chưa bằng thôi.

Tâm trạng của Hạng Trang cũng rất tốt, cười nói:

- Đây đều là công lao của Tử Lương, nếu không phải ngươi dâng thượng sách để đám trộm cướp nhập hộ khẩu hộ tịch, cho dù chúng ta có đem mấy trăm vạn nhân khẩu toàn bộ di dời tới Quan Trung, năm quận đất Ngụy rất kho mà phát triển, ít nhất trong vòng ba năm khó mà vận chuyển lương thực vào nhà kho lớn.

Bách Lý Hiền vội nói:

- Thần không dám nhận công.

Hạng Trang mỉm cười, nói:

- Tử Lương, ngươi có biết hiện tại có bao nhiêu đạo tặc nhập hộ khẩu hộ tịch không?

Bách Lý HIền đáp:

- Đại vương, thần nghĩ ít nhất cũng vượt qua năm vạn người?

- Năm vạn?

Hạng Trang lắc đầu, cười to nói:

- Tử Lương ngươi xưa nay tính toán không bỏ sót, lúc này lại tính sai rồi. Cao Sơ vừa mới hồi báo, nói là đạo tặc nhập hộ khẩu hộ tịch năm quận đất Lương đã vượt qua ba mươi vạn, nếu như ngay cả vợ con già trẻ của họ tính vào, tổng đinh khẩu khoảng chừng hơn năm mươi vạn!

- Cái gì, hơn năm mươi vạn?

Bách Lý Hiền giật mình.

Tất Thư cũng giật mình, nghi hoặc hỏi:

- Bại binh quân Hán chạy đến đất Ngụy không phải chỉ có hơn mười vạn thôi sao?

Hạng Trang nói:

- Bại binh quân Hán chạy tán loạn đến đất Ngụy đích xác chỉ có hơn mười vạn, nhưng ngoại trừ bại binh quân Hán, còn có bại binh quân Hoài Nam cùng với bại binh quân Tề từ Hoài Nam chạy loạn tới; dân chúng hơn nửa năm qua bởi vì không chịu nổi sự bóc lột của Bành Việt mà trốn vào trong rừng sâu. Tráng đinh chạy loạn không ngờ cao tới hơn ba mươi vạn, vừa mới nhìn con số này, quả nhân cũng giật mình.

Bách Lý Hiền nói:

- Nói như vậy, cộng với số nhân khẩu hiện có, nhân khẩu đất Ngụy đã hơn trăm vạn rồi hả?

- Chính xác mà nói, là hơn một trăm hai mươi vạn.

Hạng Trang gật đầu, nói tiếp:

- Tuy nhiên, nếu muốn năm quận đất Ngụy thật sự phát triển, trở thành trung tâm của toàn bộ nước Sở thì vẫn còn phải di dân. Quả nhân đoán chừng, ít nhất phải từ các nơi di dời hai triệu người đến đây, chắc có khoảng chừng ba triệu nhân khẩu rồi.

Năm quận đất Ngụy là Hà Nam đời sau. Hà Nam đồng cỏ phì nhiêu ngàn dặm, tưới tiêu thuận lợi, cùng với Hà Bắc từ trước đó là mảnh đất trái tim của Hoa hạ. Chỉ cần vương triều không nảy sinh nội loạn, nhân khẩu hai nơi này ít nhất phải chiếm hơn phân nửa tổng số nhân khẩu cả nước. Hạng Trang cũng là đem Hàm Nam tương lại trở thành căn cứ chiến lược của Đại Sở.

Đang lúc nói chuyện, Tấn Tương bỗng bảo vệ Khuất Bất Tài vội vàng chạy tới.

- Đại vương, mới nhận được tin tức bồ câu đưa thư từ Quan Trung tới.

Đáp lễ xong, Khuất Bất Tài dâng thư.

Hang Trang xem xong mật tin, đưa cho Tất Thư. Tất Thư xem xong đưa cho Bách Lý HIền. Mật tin là phân bộ Ô Mộc Nhai từ Lịch Dương gửi đến, sau khi Trần Bình tổ kiến Hắc Băng Đài, tăng cường khống chế đối với Hàm Dương, nhất là Trần Bình dùng diều hâu tuần thành, bồ câu đưa tin đã nhiều lần bị bắt. Ô Mộc Nhai bất đắc dĩ đành phải đem phân bộ dời đến Lịch Dương.

Trong mật thư đương nhiên là nói về tình hình hội kinh doanh lương thực.

Bách Lý Hiền nói:

- Đại vương, hành động này của Bạch Mặc hơn phân nửa là bức bách Phùng, Quán nhượng bộ?

- Đó là đương nhiên.

Trong con ngươi Hạng Trang hiện ra tia giảo hoat, quay sang phân phó Khuất Bất Tài:

- Lão Khuất, lập tức truyền thư về An Ấp, Hàm Đan, đem chuyện này chọc đến trước mặt Hàn vương Hàn Tín và Triệu Vương Trương Ngao đi.

Khuất Bất Tài lĩnh mệnh đi, Bách Lý Hiền nói:

- Đại vương, chưa chắc Bạch Mặc đã phục tùng sự ép bức của Hàn Vương, Triệu Vương.

Hạng Trang xua tay cười gian xảo:

- Đương nhiên Bạch Mặc sẽ không phục tùng Hàn Vương, Triệu vương, quả nhân cũng không quá hy vọng xa vời, sở dĩ quả nhân đem chuyện này chọc tới trước mặt Hàn Vương, Triệu vương để đem chuyện này thành ván cờ chết.

Tất Thư, Bách Lý Hiền nghe vậy không kìm nổi liếc nhau, từ trong con ngươi đối phương thấy được vẻ mờ mịt.

Sự giảo hoạt trong con ngươi Hạng Trang càng hiện lên rõ ràng, cười nói:

- Học Kiếm, Tử Lương, các ngươi nghĩ xem, nếu Hàn vương, Triệu Vương can thiệp vào, chuyện này có ba bên cùng tiếp nhận kết quả, sau này Bạch Mặc muốn thay đổi, có phải hắn sẽ phải suy xét hậu quả một chút không?

Tất Thư, Bách Lý Hiền ngơ ngác nhìn nhau, vẫn không hiểu gì.

Thấy hai người mờ mịt, trong lòng Hạng Trang lại cảm nhận được vui sướng trước nay chưa từng có. Hắn không kìm nổi có chút chờ mong ngày nào đó Bạch Mặc cũng kinh ngạc bất ngờ.

***

Một vị khách quý đến An Ấp, do Thượng Tướng quân Giải Phúc đích thân đến hoàng cung yết kiến Hàn vương Hàn Tín.

Vị khách quý kia không phải ai khác chính là em họ của Bắc Điêu vương Chiêu Thiệp Khất Mãi là Tề Mãi, vào lúc này thời cổ đại tin tức vẫn chưa phát triển mạnh, việc Tề Mãi và nước Sở bí ẩn liên hệ rất khó bị người khác phát hiện, trên thực tế dù có ở nước Sở, cũng chỉ có một số ít văn võ trọng thần biết Tề Mãi.

Hàn Vương Hàn Tín và Giải Phúc cũng đương nhiên không biết Tề Mãi là gian tế nước Sở.

Tuy nhiên, bộ lạc Bắc Điêu và nước Sở qua lại tốt đẹp, và đã lập quốc dưới sự trợ giúp của nước Sở thì Hàn vương Hàn Tín cũng biết đến. Tuy nhiên điều này cũng không ảnh hưởng đến sự qua lại giữa nước Bắc Điêu và nước Hàn. Tuy rằng nước Hàn và nước Sở nằm trong trận doanh đối địch, nhưng dù sao chẳng phải nước Bắc Điêu vẫn chưa gia nhập đồng minh hợp tung của nước Sở hay sao?

Quan trọng hơn là, Tề Mãi có thể buôn bán ngựa mà nước Hàn có nhu cầu cần thiết.

Chủ khách đáp lễ, Hàn Vương Hàn Tín liền hỏi thẳng:

- Tiên sinh có thể cung cấp được bao nhiêu ngựa?

Tề Mãi cười, không đáp mà hỏi ngược lại:

- Ha hả, nhưng không biết Hàn vương muốn bao nhiêu?

Trong con ngươi Hàn vương Hàn Tín thoáng chốc sáng lên, sau khi đã từng chứng kiến quân uy của kỵ quân nước Sở, kỵ quân nước Hán, ông ta nằm mơ cũng muốn thành lập được đội quân thiết kỵ không thua kém gì kỵ quân Sở Hán, nhưng lại không có đủ chiến mã.

Khi Hàn Vương Hàn Tín đang thương lượng cùng với Tề Mãi thì chợt có nội thị tiến vào, thì thầm bên tai ông ta vài câu. Trên mặt Hàn Vương Hàn Tín thoáng chốc lộ ra vẻ ngượng ngùng, phất tay cho nội thị lui ra, sau đó căn dặn Giải Phúc:

- Giải Phúc, trước tiên ngươi hãy tiếp đón tiên sinh, quả nhân có việc khẩn cấp, đi một chút sẽ quay lại ngay.

Dứt lời, không đợi Giải Phúc, Tề Mãi kịp phản ứng đã đứng lên rời khỏi bàn tiệc vội vàng đi.

Tề Mãi ngạc nhiên, Giải Phúc lại khẩn trương bày ra gương mặt tươi cười, nói:

- Tiên sinh, chúng ta bàn bạc tiếp.

Trước tiên không đề cập tí Giải Phúc và Tề Mãi, lại nói đến Hàn vương Hàn Tín vội vàng trở lại hậu cung, vừa đi vừa hỏi nội thị:

- Sáng nay Phùng nhi còn rất khỏe mà, sau lúc này lại muốn tìm chết?

- Đại vương, việc này nô tì cũng không biết.

Nội thị cười khổ.

Dần dần đến gần tẩm cung của Phùng phi, liền nghe tiếng khóc lớn:

- Đừng cản ta, các ngươi đừng cản ta, để cho ta chết, các ngươi để cho ta chết, ta không muốn sống nữa, không muốn sống nữa...

Mới vừa vào cửa, Hàn vương Hàn Tín liền thấy Phùng phi đang giãy dụa cầm lấy một dải lụa buộc vào cổ ngọc, vài cung nữ đang ở bên cạnh sống chết ngăn nàng. Hàn vương Hàn Tín thấy vậy lập tức nóng nảy, nhanh chóng bước đến ôm lấy Phùng Phi, nói:

- Ái phi sao vậy? Ai bắt nạt nàng? Nàng nói cho quả nhân, quả nhân sẽ trút giận thay nàng.

- Đại vương, Đại vương!

Phùng Diệu Nữ ôm lấy chiếc cổ tráng kiện của Hàn Tín, khóc không thành tiếng, nói:

- Nửa tháng trước giá lương thực ở Quan Trụng sụt giảm, huynh trưởng thiếp liền tốn ít tiền thu mua lương thực, không ngờ lại bị tên gian tướng Bạch Mặc kia giữ lại ở Tam Giang Khẩu, lương thực đã sắp mốc meo, chỉ sợ huynh trưởng thiếp mất cả chì lẫn chài, không thể sống nổi, thiếp cũng không muốn sống nữa...

Chương 522: Bạch Mặc, ngươi còn non lắm

Không qua mấy ngày, Hàn vương Hàn Tín, Triệu vương Trương Ngao tự tay viết thư dùng tám trăm dặm cấp tốc gửi đến Vị Ương cung tại Hàm Dương. Hán Vương Lưu Hằng không dám chậm trễ vội vàng phái Lâm vệ gọi Bạch Mặc, Trần Bình vào hoàng cung.

Truyền đọc xong thư của Hàn Vương, Triệu Vương, Bạch Mặc trầm ngâm không nói gì, Trần Bình lại nói:

- Thật sự là không ngờ hai tiểu thương này lại có thủ đoạn thông thiên như vậy, có thể được Hàn Vương, Triệu Vương đến cứu binh, hừ.

Hán Vương Lưu Hằng trải qua một năm rèn luyện, hơn nữa lại có tích lũy khi còn làm Thái Tử, đã dần dần có chủ kiến xử lý chính vụ, lập tức nói với Bạch Mặc, Trần Bình:

- Tướng phụ, Thái sư, hai tiểu thương nhỏ này không đáng nhắc đến, nhưng hiện tại nếu đã khiến cho Hàn Vương cùng Triệu Vương chú ý đến, vậy thì là chuyện lớn giữa các nước với nhau, không thể khinh thường.

Bạch Mặc thở dài nói:

- Xin đại vương yên tâm, thần và Thái sư sẽ xử lý tốt chuyện này.

Bạch Mặc biểu lộ thái độ, Lưu Hằng không nói thêm gì nữa, lập tức dặn dò hai người vài câu rồi đứng lên rời đi.

Bạch Mặc, Trần Bình cũng nhau xuất cung, Trần Bình vừa đi vừa nói chuyện:

- Thừa tướng, Hàn vương và Triệu vương đã tham dự vào, chỉ sợ chúng ta không làm gì được, có lẽ đành phải đi gặp bọn họ nói chuyện?

- Bàn bạc thì chắc chắn rồi, nhưng không thể nhượng bộ.

Bạch Mặc thở dài, nói tiếp:

- Tuy nhiên, hẳn là Phùng Quý, Quán Trọng đã nhận được thư của Hàn Vương, Triệu Vương, hơn phân nửa sẽ không rao giá trên trời giống như lúc trước nữa, chỉ có điều, kết quả cũng sẽ không như chúng ta mong muốn, chỉ có thể là cục diện hòa thôi.

- Chúng ta vất vả tìm cách mấy tháng trời, cuối cùng lại để cho hai người này kiếm được lợi ích lớn, đích thật khiến người ta tức giận.

Trần Bình kêu lên, nói tiếp:

- Tuy nhiên, nói gì thì nói, chỉ cần có thể trả hết được tám trăm ngàn thạch lương thực đã mượn, lại đem năm trăm ngàn thạch trở về kho cũng đã không sao, tốt xấu gì ngân khố quốc gia cũng có lợi nhuận, không đến mức mất công toi.

Điểm mấu chốt của Bạch Mặc là mười ngàn vạn tiền 150 vạn thạch, mà đối phương lại chào giá là 900 triệu tiền 150 vạn thạch. Nhưng vậy đem song phương gộp lại, kết quả sau cùng rất có thể là năm mươi ngàn vạn tiền 150 vạn thạch, chia đều giá cả là ba trăm ba mươi tiền. So sánh với việc Bạch Mặc bán ra mỗi thạch bốn trăm tiền chia đều giá cả, đích xác là có chút lợi nhuận.

Trái lại đối phương cái gì cũng không làm, chỉ lôi kéo ba mươi vạn thạch lương thực gạt một vòng, tức thì từ toàn bộ Quan Trung ôm được 150 vạn thạch lương thực, nhưng lại không mất một văn tiền nào, ồ không đúng, bọn họ không chỉ không tốn một đồng tiền nào, thậm chí còn từ Quan Trung chiếm không được năm trăm triệu tiền, lợi ích lớn như vậy, quả thật chính là trắng trợn cướp đoạt.

Đúng như Bạch Mặc dự đoán, quả thật Phùng Quý, Quán Trọng đã nhận được thư gấp trong nước, bởi vậy mà lần này cuộc đàm phán vô cùng thuận lợi, song phương thậm chí còn không tiến hành thăm dò mà thực tiếp đi vào trọng tâm, hiệp nghị do nước Hán trả gia năm ngươi ngàn vạn tiền mua vào 150 vạn thạch lương thực rất nhanh được ký kết.

Vốn Bạch Mặc chỉ muốn ký hiệp nghị bằng miệng, nhưng dưới sự kiên trì của Phùng Quý, Quán Trọng, cuối cùng đã ký hiệp nghị bằng băn bản, ký tên, kéo theo phong ba thị trường trong nửa tháng đã được hóa giải. Nhưng Bạch Mặc lại không biết, hắn vất vả mới từ trong hầm leo ra được, sát sau đó lại tiến vào một cạm bẫy sâu hơn.

Nhìn Bạch Mặc, Trần Bình đi xa dần, Phùng Quý, Quán Trọng cười âm hiểm.

***

Ngày hôm sau, Thái Thương lệnh Hàm Dương chạy đến trước mặt Bạch Mặc khóc lóc kể lể, nói là hai đại thương nhân bán lương thực từ chối lấy hoàng kim, chỉ đồng ý lấy tiền ngũ thù để thanh toán lương thực. Trước đây, bởi vì Bạch Mặc bớt việc mà cấp cho nhà kho Hàm Dương một lượng hoàng kim lớn để mua lương thực, dựa theo nước Sở hiện thời một lượng hoàng kim tương đương với ba nghìn tiền, tổng cộng đã cấp cho nhà kho Hàm Dương sáu mươi vạn bảy ngàn lương hoàng kim.

- Ngươi nói cái gì?

Bạch Mặc ngạc nhiên nói:

- Hai đại thương nhân bán lương thực không ngờ từ chối hoàng kim?

Thái Thương lệnh gật đầu, vẻ mặt đau khổ nói:

- Bọn họ nói, Đại vương chiếu lệnh Quan Trung cấm lưu thông hoàng kim, bởi vậy bọn họ cũng không thể vi phạm chiếu lệnh của Đại vương, cho nên không thể nhận hoàng kim.

- Đây là chuyện gì?

Trần Bình đang nghị sự với Bạch Mặc ở Tướng phủ, giận giữ nói:

- Chiếu lệnh của Đại vương chỉ nhằm vào thương gia Quan Trung, bọn họ là thương gia nước Triệu, Hàn, dựa vào cái gì mà không nhận hoàng kim?

Bạch Mặc lại như ngửi thấy mùi âm mưu gì đó, lập tức trầm ngâm không nói.

- Dù sao chúng ta cũng không thể chỉ trích bọn họ đúng không? Bất kể thế nào, bọn họ cũng chỉ là thi hành theo chiếu lệnh Đại vương, chúng ta cũng không so đo nên quá mức.

Thái Thương lệnh cười khổ lắc đầu, lại quay sang nói với Bạch Mặc:

- Thừa tướng, nếu không hạ quan vẫn đem đủ hoàng kim trả về ngân khố, lại từ ngân khố quốc gia lĩnh ra đủ năm mươi ngàn vạn tiền ngũ thù?

- Ngươi không hiểu sao?

Trần Bình tức giận nói:

- Ngân khố quốc gia không có nhiều tiền ngũ thù?

Thái thương lệnh sửng sốt, không hiểu nói:

- Trước đây Thừa tướng bán lương thực, không phải được 150 ngàn vạn tiền sao?

Trần Bình chỉ vào Thái Thương lệnh, cười khổ nói:

- Thừa tướng bán lương thực được 150 ngàn vạn tiền là thật, nhưng trong đó hơn phân nửa thu về đều là hoàng kim, tiền ngũ thù chưa đến hai mươi ngàn vạn tiền, hơn nữa trong quốc khố dù có tiền ngũ thù thì cũng chỉ có ba mươi ngàn vạn tiền ngũ thù, sao có thể đủ năm mươi ngàn vạn tiền được?

Thái thương lệnh nghiêm mặt lại:

- Thái sự, vậy phải làm thế nào?

Thấy Bạch Mặc trầm ngâm không nói, Trần Bình nói:

- Vậy đi, lão phu theo ngươi đi Tam Giang Khẩu một chuyến.

Thái Thương lệnh quỳ ngồi dậy, thở dài nói cảm ơn:

- Vậy thì làm phiền thái sư đi một chuyến rồi.

***

Tư Mã Quý kích động đi vào thư phòng, nói với Tư Mã Trọng:

- Nhị ca, đã xảy ra chuyện, đã xảy ra chuyện!

Tư Mã Trọng buông quyển sách, ngạc nhiên hỏi:

- Tam đệ, Quan Trung xảy ra chuyện gì rồi khiến đệ hưng phấn như thế?

Tư Mã Quý vung ống tay áo, quỳ ngồi xuống đối diện với Tư Mã Trọng, cười to nói:

- Vừa mới nhận được tin tức, không ngờ hai đại thương nhân bán lương thực Phùng Quán từ chối nhận hoàng kim, cái gì mà thi hành theo chiếu lệnh của Hán vương, ha ha ha.

Tư Mã Trọng nhíu nhíu mày, sắc mặt có phần có chút không vui, nói:

- Việc này có gì mà vui?

Tư Mã Quý nói:

- Nhị ca, chẳng lẽ huynh không phát hiện ra gì trong đó sao? Nói thật cho huynh biết, tên Bạch Mặc này gặp phiền toái lớn rồi, chỉ cần nghĩ tới bộ dạng kinh ngạc của Bạch Mặc, tiểu đệ đã không kìm nén được niềm vui, ha ha.

- Bạch Mặc có phiền toái lớn?

Tư Mã Trọng không hiểu nói:

- Hai đại thương nhân bán lương thực từ chối hoàng kim thì hắn có phiền toái gì?

Thấy Tư Mã Trọng vẫn không hiểu, Tư Mã Quý đành phải kiên trì giải thích:

- Nhị ca huynh xem, hai đại thương nhân bán thương thực Phùng, Quán chỉ đồng ý dùng tiền ngũ thù để giao dịch, nhưng trong quốc khố Đại Hán lại không có nhiều tiền ngũ thù như vậy, cuối cùng phải làm thế nào? Tất nhiên Bạch Mặc hoặc Trần Bình sẽ ra mặt cùng thương lượng với hai đại thương nhân bán lương thực để hiệp nghị dùng hoàng kim để thanh toán. Truyện được copy tại

Tư Mã Trọng gật đầu lại lắc đầu, nói:

- Vậy thì hình như cũng không vấn đề gì?

- Không vấn đề?

Tư Mã Quý cười nói:

- Nhị ca, lúc này vấn đề lớn rồi.

Tư Mã Trọng không có thiên phú về buôn bán, lập tức la lên:

- Tam đệ, đệ đừng thừa nước đục thả câu nữa.

Tư Mã Quý cười cười, rồi mới lên tiếng:

- Nếu như Trần Bình hay Bạch Mặc ra mặt, cuối cùng Phùng, Quán tất nhiên sẽ đồng ý nhượng bộ, đồng ý lấy hoàng kim nước Hán thanh toán tiền mua lương thực, tuy nhiên giá cả giữa hoàng kim so với tiền ngũ thù chưa hẳn là một lượng đổi ra bốn ngàn tiền thông hành ở các quốc gia. Nhị ca huynh nói xem, Phùng Quán sẽ đưa ra một cái giá như nào với Bạch Mặc?

***

- Ngươi nói cái gì?

Trần Bình quả thực không thể tin được lỗ tai của mình, trừng mắt với Phùng Quý, âm thanh lạnh như băng cơ hồ từ trong khe hàm răng của ông ta toát ra:

- Một lượng hoàng kim đổi bằng một ngàn tiền?

Nếu dựa theo giá cả đổi ra này, Bạch Mặc bán lương thực đoạt được mười lăm vạn lượng vàng chỉ có thể đổi được mười ngàn vạn năm mươi triệu tiền, hơn nữa trực tiếp thu vào hai mươi ngàn vạn tiền thì cũng chỉ có hơn ba mươi ngàn vạn năm nghìn tiền, khoảng cách quá xa so với năm mười ngàn vạn tiền. Muốn bổ sung, còn phải từ trong quốc khố xuất ra mười lăm vạn lượng vàng, vậy chẳng phải đem vét sạch ngân khố quốc gia rồi sao?

Phùng Quý thản nhiên:

- Thái sư, đây là quá hợp lý rồi.

Quán Trọng cũng phụ họa nói:

- Đúng vậy thái sư, gần đây nước Sở áp dụng chính sách buôn bán đối với các quốc gia, số lượng hoàng kim chảy ra rất lớn, giá cả so với tiền ngũ thù đã giảm xuống rất nhiều, đương nhiên, giá cả quốc nội nước Sở ổn định, nếu thái sư có cách đem số hoàng kim này vận chuyển đến nước Sở, nói không chừng có thể có được giá cả tốt.

- Phùng tiên sinh, ngươi nói gì vậy?

Trần Bình nghe vậy giận dữ.

Nếu quả thật Trần Bình có biện pháp đem hoàng kim lén vận chuyển vào nước Sở, còn phải ở trong này nói những lời vô nghĩa với Phùng, Quán?

Phùng Quý giang tay ra, cười khổ nói:

- Nếu Thái sư cũng không có biện pháp lén vận chuyển hoàng kim vào nước Sở, vậy chúng ta lại càng không có biện pháp, cho nên chỉ đành phải đưa ra giá này, xin thái sư thông cảm.

- Đây rõ ràng là các ngươi cướp đoạt!

Trần Bình cả giận nói

- Bản Thái sư tuyệt sẽ không đồng ý.

Việc nước Sở áp dụng sách lược đoạt tính buôn bán của các quốc gia là sự thật, giá cả hoàng kim của các quốc gia so với tiền ngũ thù luôn luôn thấp hơn cũng là sự thật, nhưng giá thấp nhất cũng chỉ dao động một lượng vàng là khoảng 3600 tiền, chưa bao giờ xuống đến 3500 tiền, nhưng Phùng Quý lại yêu cầu một lượng vàng tương đương với một ngàn tiền, thật là quá độc ác.

- Thái sư, không cần phải nói những lời khó nghe vậy chứ? Chúng ta có thể không bắt ép các ngươi, lại càng không có năng lực như thế. Nếu thái sư cảm thấy chúng ta không biết điều, thật sự có thể không đổi lấy giá như này, hoàn toàn có thể không để tâm tới, chỉ cần các người lấy năm mươi ngàn vạn tiền để thanh toán, chúng ta vẫn tuân thủ theo giá cả đã định trước đó.

Lời nói của Phùng Quý rất êm tai, nhưng trong lòng lại cười lạnh:

- Lão tử đang cướp đó, ngươi làm gì được ta? Chỉ cần ngươi không lấy ra đủ tiền ngũ thù, ngươi đáng bị lão tử cướp đoạt, hừ hừ, Bạch Mặc, ngươi còn non lắm!

- Nực cười, quả thật nực cười!

Trần Bình vỗ án, phẩy tay áo bỏ đi.

Phùng Quý, Quán Trọng mỉm cười đứng dậy, nhìn về phía Trần Bình đi xa dần, hành lễ:

- Thái sư đi thong thả, không tiễn.

Tận đến khi không thấy bóng dáng Trần Bình nữa, Quán Trọng mới có chút lo lắng nói:

- Phùng huynh, chúng ta chào giá ác như vậy có quá mức hay không? Nếu chẳng may quân thần nước Hán thẹn quá hóa giận, vậy thì cũng không bù đắp đủ cái đã mất.

- Buôn bán mà, chẳng phải là rao giá trên trời, trả giá dưới đất sao? Một lượng vàng đổi một ngàn tiền là chào giá của chúng ta, cũng không phải là giá cuối cùng. Bạch Mặc, Trần Bình không hài lòng, có thể tiếp tục bàn bạc, nhưng chỉ là số lợi nhuận mà bọn họ mua lương thực nhất định phải nhả ra cho chúng ta.

Phùng Quý thản nhiên nói.

Chương 523: Mạnh mẽ tấn công liên hoàn

Khi Trần Bình nổi giận đùng đùng đi vào thư phòng của tướng phủ, lại thấy Bạch Mặc đang đứng trước án múa bút vẩy mực. Đi sát lại thì thấy, trên tờ giấy Công Thâu trắng phau đã viết một chữ đao, Bạch Mặc múa bút chuyển hướng, đang định dưới chữ đao bỏ thêm chữ tâm để hoàn thành một chữ "Nhẫn" (忍). Thư pháp Bạch Mặc vô cùng đẹp, bút lực vô cùng thẳng.

- Thư pháp đẹp!

Trần Bình khen:

- Không thể ngờ thừa tướng lại luyện được chữ đẹp như vậy.

Nhưng Bạch Mặc chỉ lắc lắc đầu, sau đó tay nắm bút lông trầm tư nhìn chữ Nhẫn trên giấy.

Trần Bình không đoán được suy nghĩ của Bạch Mặc, liền quay lại chuyện chính:

- Thừa tướng, về giá hoàng kim...

- Thái sư không cần nói thêm.

Bỗng nhiên Bạch Mặc giơ tay ngăn lại, nói:

- Việc này bổn tướng đã biết.

Dừng một chút, Bạch Mặc lại chỉ vào chữ Nhẫn trên giấy Công Thâu, nói với Trần Bình:

- Thái sư ngươi xem chữ Nhẫn này, cái gọi là nhẫn, ý chí trong lòng có đao, trong lòng người có đao, thật là nhiều đau đớn?

Trần Bình im lặng, lời nói này của Bạch Mặc như không đâu nhưng ông lại dường như có chút hiểu.

- Khinh thường, chúng ta quá khinh thường.

Bạch Mặc bùi ngùi thở dài, nói tiếp:

- Bổn tướng chỉ biết dụng binh cần Nhẫn, nhưng lại không biết thi hành biện pháp chính trị cũng cần Nhẫn. Lần này Hàm Dương thiếu lương thực, chúng ta xử lý quá mức sơ suất, về đạo buôn bán, chúng ta còn kém xa bọn họ, điều này, không phục cũng không được.

Trần Bình hỏi:

- Vậy ý thừa tướng là...cứ nhịn chuyện so giá hoàng kim sao?

- Không nhịn thì còn biết làm gì?

Bạch Mặc thở dài:

- Vì chuyện giá lương thực, Hàn Vương, Triệu Vương đã can thiệp quá một lần, chúng ta còn ký hiệp nghị bằng giấy trắng mực đen với đối phương, dựa vào đó là không được nữa. Về phần tranh chấp so giá hoàng kim, đó là sơ suất của chúng ta, không thể trách bọn họ đươc. Việc này mà náo loạn đến trước mặt Hàn vương, Triệu vương, chúng ta không chiếm được lý lẽ.

Trần Bình im lặng, về chuyện so giá hoàng kim, thật sự bọn họ không để ý, đạo lý quá rõ ràng. Vừa rồi người ta không bắt buộc bọn họ nhận so giá, bọn họ hoàn toàn không bắt cần phải dùng hoàng kim để thanh toán lương thực, vẫn có thể dùng tiền ngũ thù để trả, song phương đã ký kết hiệp nghị rành mạch là dùng năm mươi ngàn vạn tiền mà không phải là mươi hai vạn lượng hoàng kim.

Tuy nhiên hiểu rõ đạo lý trong đó là một chuyện, trong lòng Trần Bình vẫn không kìm nén được sự bực bội, nói:

- Vấn đề là, nếu tiếp nhận việc so giá hoàng kim mà bọn họ đưa ra, vậy thì công sức mấy tháng nay của chúng ta thành công toi rồi. Còn phải thâm vốn 120 vạn thạch lương thực, hai mươi ngàn vạn tiền cộng thêm mười lăm vạn lượng hoàng kim, chẳng phải là thiệt thòi lớn!

- Chưa hẳn đến mức đó.

Bạch Mặc lắc đầu, như thoáng chút suy nghĩ, nói:

- Lương thực và hai mươi ngàn vạn tiền sợ là đã định phải bồi thường.Về phần thâm vốn mười lăm vạn lượng hoàng kim thì chưa hẳn, một lượng vàng tương đương một ngàn tiền chỉ có bên đối phương chào giá, chưa chắc đó là giá quyết định cuối cùng, cái gọi là mua bán chính là dựa vào đàm phán, ngày mai bổn tướng đích thân đi đàm phán với bọn họ.

- Ôi.

Trần Bình lắc đầu thở dài.

Bạch Mặc khẽ thở dài, nói:

- Thái sư, bổn tướng vẫn luôn suy nghĩ việc Quan Trung thiếu lương thực, chúng ta xử lý vô cùng qua loa, việc thiết lập quanh chuyên doanh muối sắt, chúng ta cũng xử lý quá nóng nảy.

Trần Bình ngạc nhiên, ý tứ trong lời nói của Bạch Mặc, ông không hiểu sao cả.

Cũng may Bạch Mặc lại nói tiếp:

- Không biết thái sư có nghĩ tới không, lúc trước khi Hắc Băng Đài kiểm tra đối chiếu tài sản của thương gia gây rối này, phát hiện bọn họ xuất ra con số xuất nhập thật lớn, là bọn họ muốn đánh cho chúng ta trở tay không kịp, cho nên chúng ta mới có hành động cầu viện Hàn, Triệu, vì vậy mà dẫn hai tên ác lang Phùng, Quán vào.

- Đúng vậy.

Trần Bình gật đầu:

- Việc này lão phu cũng nghĩ trăm lần mà không ra lời giải đáp.

Bạch Mặc nói:

- Bổn tướng dường như đã hiểu đôi chút, sau lưng chắc chắn có nước Sở nhúng tay vào.

Trần Bình nói:

- Thừa tướng, giữa các thương gia đột nhiên có rối loạn, là do nước Sở âm thầm mượn bọn họ nhúng tay vào hay sao?

Bạch Mặc gật đầu, giọng điệu vô cùng lo lắng:

- Cho nên, lần này Quan Trung thiếu lương thực chúng ta thua không chỉ thua tinh lực cùng với lương thực, mà càng thua bởi lòng trung thành của các thương nhân này. Hạng Trang đã vươn tay vào hẳn Quan Trung, hắn muốn thông qua hành vi mượn tiền để khống chế những thương gia đó để nước Sở hắn sử dụng, chúng ta lại tự tay đẩy những thương gia này vào trong kế hoạch của nước Sở.

Được Bạch Mặc giải thích như vậy, thoáng chốc Trần Bình cũng giật mình nghĩ thông suốt chân tướng, nói:

- Vậy thì, sau lưng Phùng, Quán chắc chắn có bàn tay của nước Sở, vậy thì không thể để bọn họ vận chuyển lượng lương thực lớn ra khỏi Quan Trung!

- Nhưng chúng ta không có bằng chứng.

Bạch Mặc xòe tay, lắc đầu:

- Đây chỉ là suy đoán của chúng ta, đám người Hàn Vương, Triệu vương có tin không? Huống chi, cho dù Hàn vương, Triệu vương biết Phùng Quý, Quán Trọng câu kết cùng với nức Sở, bọn họ chắc cũng sẽ không ra mặt can thiệp. Trải qua chuyện này, cuối cùng bổn tướng cũng đã hiểu, một chữ Lợi, có lực sát thương không kém gì mười vạn hùng binh!

Điều lo lắng của Bạch Mặc không phải là không có lý, chỉ cần Phùng Quý, Quán Trọng không làm chuyện bất lợi cho hai nước Hàn, Triệu, cũng chẳng sợ Hàn vương, Triệu vương biết bọn họ âm thầm câu kết với nước Sở mà cũng sẽ không động đến bọn họ, thí dụ như lần này nguy cơ lương thực ở Quan Trung, Hàn vương, Triệu vương vẫn luôn bao che, dung túng cho hai nhà Phùng, Quán.

Sự phân tranh giữa các quốc gia cho tới bây giờ tuyệt đối không đơn giản như vậy.

Trần Bình im lặng, suy xét đến thái độ của hai nước Hàn, Triệu, thật đúng là bọn họ không thể tùy tùy tiện tiện dùng sức mạnh, nếu không việc kết đồng minh liên hoành rất dễ dàng bị nước Sở làm tan rã. Nếu mất đi sự chống đỡ của đồng minh liên hoành, với quốc lực và quân lực của nước Hán hiện giờ thì căn bản không phải là đối thủ của nước Sở.

Lập tức Trần Bình nói:

- Vậy thì, thừa tướng định bỏ quan doanh muối sắt ư?

- Đúng, quan doanh muối sắt nhất định phải lập tức hủy bỏ, phải chữa trị lại quan hệ với thương nhân Quan Trung.

Bạch Mặc khẽ khàng vuốt cằm, lạnh lùng nói:

- Hạng Trang không tiếc cho mượn một lượng hoàng kim lớn để khống chế thương nhân Quan Trung, bổn tướng sao để hắn đạt ý nguyện? Nếu tiếp tục đọ sức như này, chúng ta sẽ thua, mà còn có khả năng thua tận đáy!

Trần Bình nói:

- Thừa tướng, có phải ngươi nên có phương án phản kích?

- Không tồi.

Bạch Mặc gật đầu thật mạnh, hung hãn nói:

- Lần này, bổn tướng muốn mượn đầu một người. Xử lý chuyện lớn, dầu gì cũng phải chặt đứt cánh tay Hạng Trang đang vươn vào Quan Trung.

***

Lạc Dương, Vương cung.

Hạng Trang giơ mật thư trong tay lên, nói với Tất Thư, Bách Lý Hiền:

- Học Kiếm, Tử Lương, việc đã thành công.

- Hả?

Bách Lý Hiền hỏi:

- Đại vương, Bạch Mặc thật đã đồng ý dùng một lượng vàng đổi với một ngàn tiền?

- Việc này thì không.

Hạng Trang lắc đầu nói:

- Cuối cùng vẫn là hai bên cũng nhường một bước, một lượng vàng đổi thành hai ngàn tiền.

Tất Thư dùng ngón tay tính toán một lát, cuối cùng có chút cảm thán;

- Dù là thế, chúng ta cũng kiếm được lợi lớn. Thương nhân, thế gia, gia tộc quyền thế cùng với huân thích Quan Trung đầu cơ bán lương thực thua lỗ một trăm ngàn vạn tiền, chỉ có điều qua tay Bạch Mặc một chút, chớp mắt đã chảy vào ngân khố Đại Sở chúng ta. Đây còn chưa tính, thậm chí Bạch Mặc còn bị thâm vốn quốc khố nước Hán hai mươi vạn tiền vùng với 120 vạn thạch lương thực dân gian ở Quan Trung.

Hạng Trang mỉm cười không nói, lực sát thương của việc thao túng "tỷ giá hối đoái" thật lớn,

Trước khi Hạng Trang xuyên qua, nước Mĩ cũng sử dụng cách này làm thần khí có lực sát thương kinh người, hơn nữa là vô cùng thuận lợi, bất kể là những nước nhỏ ở Đông Nam Á, Nhật Bản, hay là đồng minh Châu Âu đều căn bản không chống đỡ được, dù đó là Trung Hoa với lực phòng ngự kinh người nhưng dưới thần khí đó cũng không thể nào chống đỡ được.

So sánh với nước Mỹ đời sau, lúc này thủ đoạn của Hạng Trang cũng chẳng khác gì đứa nhỏ tập làm người lớn, nhưng dựa vào sơ sở hùng mạnh của nền công thương nghiệp nước Sở, dùng một chiêu này để đối phó với Bạch Mặc chưa từng có kinh nghiệm ở phương diện tài chính thì đương nhiên dư sức, đương nhiên, loại chuyện tốt này chỉ có thể làm một lần, lần sau muốn áp dụng thì sẽ khó khăn hơn.

Bỗng nhiên Bách Lý HIền nói:

- Còn nhớ Đại vương từng nói, nguy cơ lương thực ở Quan Trung phải đạt được ba mục đích, một là cướp sạch lương thực tiền vàng của Quan Trung, hai là thông qua việc mượn tiền để khống chế đại thương nhân Quan Trung, ba là cướp sạch lương thực bên trong hai nhà kho lớn của hai nước Hàn, Triệu. Hiện tại dường như mới chỉ thực hiện được hai mục đích?

Đích xác, của cải trong dân gian Quan Trung hiện tại chảy một lượng lớn vào ngân khố quốc gia nước Sở, tuy rằng đối với ngân khố đầy ắp của nước Sở, chút tiền ấy rất nhỏ bé không đáng kể, nhưng muỗi rốt cuộc cũng là thịt, bất kể thế nào thì đây cũng là một trăm ngàn vạn tiền, tương đương hai mươi lăm vạn hoàng kim, nhưng cướp sạch lương thực của hai nước Hàn, Triệu hình như không thấy đề cập đến?

Về phần thông qua việc mượn tiền để khống chế thương nhân Quan Trung, cũng không phải là một sớm một chiều có thể thành công.

- Đúng rồi?

Tất Thư nói:

- Nước Hán trả lại cho nước Hàn, Triệu tám trăm ngàn thạch lương thực, hình như đội tàu vận chuyển lương thực của hai nhà buôn bán lương thực Phùng Quán vẫn chưa quay về thì phải? Chẳng lẽ Đại vương tính sai thủy quân chặn đường trên sông Lan Giang để cướp của?

- Việc này đương nhiên là không được.

Hạng Trang khoát tay, nói:

- Nước Hán cùng với nước Hàn đã đặt mấy chục xích sắt nặng mấy chục cân trên Lan Giang, lại xây dựng hơn mười thủy trại. Bọn họ thận trọng bố trí phòng vệ tầng tầng lớp lớp, chính là phòng vệ thủy quân chúng ta, cho nên nếu muốn chặn đường cướp của ở Lan Giang, căn bản là không có khả năng.

Bách Lý Hiền nói:

- Vậy thần không hiểu, làm cách nào mới đoạt được tám trăm ngàn thạch về tay?

- Vô cùng đơn giản, dùng tiền mua chứ sao.

Hạng Trang cười nói:

- Lần này không phải đã đánh cướp được hai trăm ngàn lượng vàng từ Quan Trung sao? Không ngại xuất ra chừng hai vạn trong đó, mua lại tám trăm ngàn thạch lương thực của hai nước Hàn, Triệu.

- Hai vạn lượng vàng mua tám trăm ngàn thạch lương thực cái giá này cũng không phải thấp.

Tất Thư nói:

- Vấn đề là, Hàn Tín và Trương Ngao có bán không? Đây dù sao cũng là lương thực dự trữ trong kho thóc quốc gia.

- Bọn họ sẽ bán.

Hạng Trang cười nói:

- Bởi vì Hàn Tín, Trương Ngao đang rất cần hoàng kim.

Thấy Tất Thư, Bách Lý Hiền có chút không hiểu, Hạng Trang vừa cười nói:

- Học Kiếm, Tử Lương, không dối gạt các ngươi, quả nhân đã sớm phái Tề Mãi tới Hàm Đan, An Ấp âm thầm hoạt động. Nếu Hàn Tín, Trương Ngao muốn mua chiến mã từ Bắc Điêu, vậy nhất định phải dùng lương thực đổi hoàng kim, bởi vì Tề Mãi không nhận thanh toán bằng tiền ngũ thù, hắn chỉ nhận hoàng kim. Bạn đang đọc chuyện tại

Bách Lý Hiền, Tất Thư giật mình, hoá ra Đại vương sớm ở tại đây chờ bọn họ.

Lập tức Bách Lý Hiền cùng trao đổi ánh mắt với Tất Thư, đều thấy được sự khâm phục từ trong con ngươi của đối phương, thầm nghĩ Đại vương không chỉ dụng binh như thần, biết dùng người, mà ở phương diện kinh tế cũng là người có thiên phú, chỉ cần thiết lập một khâu tấn công mãnh liệt liên hoàn, nếu các nước Hán, Hàn, Triệu có thể ngăn cản được, có mà là quỷ rồi!

Chương 524: Thực hiện ân uy

Hàn vương Hàn Tín nhẹ nhàng lấy tay vuốt ve cằm của sủng phi Phùng Diệu Nữ, nói:

- Ái phi, quả nhân muốn thương lượng với nàng chuyện này.

Phùng Diệu Nữ liếc nhìn Hàn Vương, nũng nịu nói:

- Đại vương, ngài có chuyện gì cứ phân phó với thiếp là được.

- Khụ khụ, nếu như bình thường, quả nhân sẽ phân phó ngay, tuy nhiên việc này đúng là cần thương lượng với nàng.

Hàn vương Hàn Tín ho hai tiếng, sau đó nói:

- Là như thế này, gần đây ở An Ấp có người buôn ngựa từ Bắc Điêu đến, người này có thể cấp cho quả nhân hơn một ngàn con ngựa tốt, tuy nhiên hắn nói rõ, chỉ lấy hoàng kim.

- Cái gì, hoàng kim?

Phùng Diệu Nữ thay đổi sắc mặt, sẵng giọng:

- Đại vương, chẳng lẽ lại ngài muốn thu lại những vàng bạc châu báu trước đây đã tặng cho thiếp?

Khó trách Phùng Diệu Nữ nghĩ như vậy, bởi vì trước đây toàn bộ hoàng kim Hoa Hạ đã gần như bị nước Sở cướp đoạt hết rồi, trong nước Hàn mỏ vàng rất ít, hơn nữa sản lượng lương thực cực thấp, cũng chỉ có mấy năm nay nước Sở bỗng nhiên bắt đầu thả hoàng kim ra ngoài, nước Hàn mới có chút hoàng kim, nhưng chỉ vẻn vẹn đủ để Hàn vương ban cho hậu phi cung tần cùng với đại thần thân tín.

Thiên hạ hôm nay ngoại trừ nước Sở dựa vào công thương nghiệp hùng mạnh có thể lật tay thành mây, đảo tay thành mưa, tùy ý buộc chặt hay thả hoàng kim, các nước khác cũng chỉ có thể dựa vào việc buôn bán với các Hồ Hà Tây, Tây Vực mà đạt được chút hoàng kim. Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu lần này nước Sở quyết định hạ thủ đối với thương nhân Quan Trung.

Hồ: thời xưa chỉ các dân tộc phía Bắc và phía Tây Trung Quốc và đồ của người Hồ (chỉ các thứ do dân tộc phía Bắc và phía Tây Trung Quốc đem đến, cũng chỉ chung các vật từ nước ngoài đến)

Cho nên Hàn vương Hàn Tín vừa nói đến hoàng kim, Phùng Diệu Nữ theo bản năng liền cho là y có ý muốn thu hồi lại hoàng kim trước đó đã ban thưởng.

Hàn vương Hàn Tín hai tay lắc lắc, vội nói:

- Không không không, ái phi nghĩ đi đâu vậy, vàng bạc châu báu này là quả nhân tặng cho nàng, sao lại thu về được. Là như này, chẳng phải tộc huynh của nàng đang ở Quan Trung đánh cho Bạch Mặc một gậy sao, quả nhân cũng không ham hố chỉ muốn hắn san ra một vạn lượng là được.

Thấy Phùng Diệu Nữ trầm ngâm, Hàn Vương Hàn Tín còn nói thêm:

- Đương nhiên, quả nhân quyết sẽ không để ái phi khó xử. Chẳng phải tộc huynh của nàng nói là trộm được tay nghề ủ rượu trắng của nước Sở đó sao, muốn ở gần Thúy Thủy mở xưởng ủ rượu đúng không? Muốn ủ rượu, tất nhiên phải cần một lượng lớn lương thực, quả nhân có thể xuất ra năm trăm ngàn thạch lương thực đổi lấy một vạn lượng hoàng kim, như thế nào?

Lúc này Phùng Diệu Nữ mới đổi giận làm vui, kiều mỵ nói:

- Đại vương, theo như ngài nói, việc kinh doanh nhà thiếp không phải đại vương ngài kinh doanh, nếu như ngài cần hoàng kim, cấp cho tộc huynh thiếp một tờ giấy chiếu lệnh là được, gì mà nói xuất ra năm trăm ngàn thạch lương thực đổi lấy từ huynh ấy, thật là quá khách khí.

- Vậy thì quyết định thế nhé. Hả hả.

Hàn Vương Hàn Tín cười khẽ dâm đãng, hai tay xoa lên bộ ngực của Phùng Diệu Nữ. Phùng Diệu Nữ cười phóng đãng, vừa liếc ánh mắt quyến rũ sang, vừa vươn cánh tay thon dài non mềm khẽ khàng khuấy động vật đang dần dần dựng thẳng lên ở dưới háng Hàn vương Hàn Tín.

***

Hàm Dương, Vị Ương cung.

- Cái gì, Tướng Phụ ngươi muốn giết Lã Thích Chi?

Lưu Hằng bật dậy, vẻ mặt khiếp sợ.

Vẻ mặt Bạch Mặc không đổi sắc, trầm giọng nói:

- Thúc cháu Lã gia vì chống lại quan doanh muối sắt, làm tổn hại đến đại cục triều chính, cùng thương nhân Quan Trung tạo giá lương thực lên ào ào, đến nỗi nảy sinh việc thiếu lương thực quy mô lớn, sau khi thần ra tay can thiệp lại không tiếc dẫn sói vào nhà, âm thầm câu kết với gian tế nước Sở làm tổn hại lợi ích Đại Hán, phàm là loại người có hành vi phản nghịch này, có thể nói là tội ác tày trời.

Bạch Mặc muốn giết nhất vẫn là Lã Đài, chỉ có điều dù sao Lã Đài cũng là gia chủ Lã gia, hơn nữa lại là trong thần công huân, thân phận thật sự không tầm thương. Dù Bạch Mặc nắm hết quyền hành, nếu muốn tự ý giết Lã Đài cũng phải nghĩ thật kỹ, người khác không nói, nhưng chắc chắn là Trần Bình cũng không đồng ý giết Lã Đài, nhưng giết Lã Thích Chi để lập uy, Trần Bình lại hoàn toàn tán thành.

Thấy Bạch Mặc đem thái úy Lã Đài liên lụy vào, Lưu Hằng lập tức đổi sắc mặt, nói:

- Việc này..Tướng phụ, sự việc rất lớn không tầm thường, không biết Tướng phụ có chứng cứ xác thực không?

- Đương nhiên là có chứng cứ xác thực.

Trần Bình đứng bên đem chồng hồ sơ dày đặt lên trên bàn trước mặt Lưu Hằng, nói:

- Đại vương, đây chính là Hắc Băng Đài sưu tập về việc thúc cháu Lã gia cùng thương nhân Quan Trung tạo giá cả lương thực tăng cao, còn có căn cứ chính xác việc thúc cháu Lã gia âm thầm câu kết với gian tế nước Sở, nhân chứng vật chứng có đủ, có thể nói là bằng chứng như núi.

Lưu Hằng nhìn tập hồ sơ vụ án, chua xót nói:

- Tướng phụ, Thái sư, nhất định phải làm vậy sao?

Bạch Mặc vái chào Lưu Hằng thật sâu:

- Đại vương, không có quy củ thì không có vi phạm, nước không có pháp kỷ thì khó tránh việc thiên hạ đại loạn, lần này sở dĩ Quan Trung phát sinh việc thiếu lương thực cũng là bởi vì những đại thương nhân này xem thường kỷ luật. Cho nên, vương ta nhất định phải tử hình Lã Thích Chi để răn đe, nếu không nghiêm trị, Quan Trung chắc chắn đại loạn.

- Ôi.

Lưu Hằng thở dài, khua tay nói:

- Quả nhân chuẩn tấu.

***

Tư Mã Quý hoảng sợ đi vào thư phòng, nói với Tư Mã Trọng:

- Nhị ca, tai họa rồi, tai họa rồi!

Tư Mã Trọng nghe vậy hết hồn, vội đặt bút lông xuống, hỏi:

- Tiểu đệ, đã xảy ra chuyện gì?

Tư Mã Quý xoa mồ hôi trên trán, thở hào hển nói:

- Đệ vừa ở trên đường thấy Lã Thích Chi bị bắt.

- Hả? Lã Thích Chi bị bắt?

Sắc mặt Tư Mã Trọng biến đổi nghiêm trọng, không thể tin nói:

- Vì tội danh gì?

Tư Mã Quý nói:

- Nói là xúi giục thương nhân Quan Trung gây giá lương thực tăng cao, dẫn đến Hàm Dương thiếu lương thưc, dân chúng chết đói mấy trăm, còn âm thầm câu kết với gian tế nước Sở, mưu đồ phản quốc!

- Cái gì?

Sắc mặt Tư Mã Trọng càng biến đổi nghiêm trọng hơn, thất thanh nói:

- Nói như vậy, các nhà âm thầm mượn tiền Ô Mộc Nhai đều bị Hắc Băng Đài tra ra rồi à?

Tư Mã Trọng đương nhiên biết Lã gia âm thầm cấu kết nước Sở. Mà không chỉ có Lã gia, còn có Tư Mã gia bọn họ và hơn hai mươi mấy huân thích gia cùng vớ hơn hai trăm thương gia đều mượn tiền từ Ô Mộc Nhai, chỉ có điều số lượng nhỏ hơn mà thôi. Hiện tại ngay cả Lã Thích Chi đều đã bị bắt, thân phận địa vị của các nhà còn lại không bằng Lã gia, sao có thể may mắn thoát khỏi?

Sự hoảng sợ như thủy triều đánh úp lại, trên trán Tư Mã Trọng thoáng chốc toát mồ hôi lạnh.

Theo bản năng lau mô hôi lạnh trên trán, Tư Mã Trọng lại hỏi:

- Vậy Lã Đài thì sao? Phản ứng của hắn như nào?

Tư Mã Quý thở dài, giọng điệu buồn bã:

- Phủ thái úy của Lã Dài bị Ngự Lâm quân bao vây, Bạch Mặc này là đao phủ giết người không chớp mắt, hắn thật sự sẽ hạ thủ với chúng ta.

- Việc này...Bạch Mặc hắn dám sao?

Tư Mã Trọng đều đã kinh sợ, nghi hoặc nói:

- Hơn ba trăm thương gia, hơn hai trăm thế gia gia tộc quyền thế và hai mươi mấy huân thích gia, Bạch Mặc hắn thật sự dám hạ thủ sao? Chẳng lẽ hắn không sợ dấy binh tạo phản hay sao? Hắn không sợ dẫn đến cục diện triều định rung chuyển sao? Hắn hắn hắn...không sợ nước Sở thừa dịp mà xâm nhập sao?

Tư Mã Quý vội la lên:

- Nhị ca, đến lúc nào rồi mà huynh còn cho là may mắn? Bởi vì cái gọi là "bất phạ nhất vạn, tựu phạ vạn nhất" (nghĩa nôm na là không sợ việc to tát, chỉ sợ việc không may xảy ra bất ngờ), huynh vẫn nên nhanh chóng đi Hán Trung tránh sóng gió đi.

Còn chưa dứt lời, lão quản gia bỗng nhiên vội vàng đi vào, sợ hãi bẩm báo:

- Gia chủ, không hay rồi, việc lớn không hay rồi, bỗng nhiên có một đám quan quân tới đây bao vây phủ Tư Mã chúng ta.

- Hả?

Tư Mã Quý nghe vậy kinh hãi, Tư Mã Trọng thì tê liệt ngã xuống đất.

Lão quản gia vội vàng tiến tới nâng Tư Mã Trọng từ dưới đất lên, còn nói thêm:

- Gia chủ, quan quân còn nói, là Thừa tướng mời ngài đến phủ thừa tướng uống rượu.

- Uống rượu?

Vẻ mặt Tư Mã Trọng sầu thảm, nói:

- Chỉ sợ là chặt đầu nhắm rượu?

***

Đại sảnh tướng phủ, hai bên tả hữu chái nhà đã mở mấy chục bàn tiệc rượu. Huynh đệ Tư Mã Trọng, Tư Mã Quý cùng với mười mấy gia chủ huân thích, thế gia hoặc đại thương nhân có mặt mũi vẻ mặt tái xanh, nơm nớp lo sợ ngồi trên chiếu sau án. Ở trên mỗi bàn tiệc bên cạnh đều có một Ngự Lâm vệ tay cầm thanh kiếm, vẻ mặt lạnh lùng.

Ngoài tả hữu hai bên chái nhà ra, trong sân vườn ngoài đại sảnh tại hành lang gấp khúc cũng xếp đặt hơn trăm bàn, xuyên suốt mở rộng ra tận cửa tướng phủ, có thể nhìn rõ ở bên trong cùng với bên ngoài sân và tả hữu hành lang gấp khúc đều bày tiệc rượu, rất dễ dàng đoán được, các nhà tham dự tích trữ lương thực đều đến đông đủ! Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Tướng phủ to lớn như vậy đặt hơn năm trăm bàn tiệc nhưng lại lặng ngắt như tờ, có thể nghe được tiếng kim rơi!

Trong sự chờ đợi khiến người ta hít thở không thông, Ngự lâm vệ canh giữ ở cửa ngách đột nhiên hô lớn:

- Thừa tướng đến...

Tư Mã Trọng, Tư Mã Quý, hai mươi mấy gia chủ huân thích, hơn hai trăm thế gia cùng với hơn ba trăm thương nhân liền đồng loạt mà từ trên ghế quỳ ngồi dậy, thần sắc hoặc là kinh hoảng, hoặc là khinh thường, hoặc là ra vẻ điềm tĩnh..đều cùng chuyển ánh mắt đồng loạt nhìn về phía cửa ngách phủ thừa tướng. Đang lúc mọi người nhìn chăm chú, Bạch Mặc đột nhiên thẳng vào.

- Chư vị, khiến chư vị đợi lâu.

Ngoài dự đoán mọi người, Bạch Mặc mặt mày hớn hở, hướng về mọi người dưới đại sảnh liên tục chắp tay thi lễ:

- Thật có lỗi, thật sự là có lỗi đến muộn.

Tuy nhiên, câu nói đón tiếp theo của Bạch Mặc lại khiến tất cả đại sảnh rơi vào sự yên lặng như chết.

- Vừa rồi bổn tướng vừa cho chém đầu một kẻ phản quốc bêu ra chợ lớn, cho nên mới đến muộn canh giờ.

Bạch Mặc khẽ mỉm cười, lập tức lại phất tay quát:

- Người đâu, đem đầu Lã Thích Chi trình lên.

Lập tức hai đội ngự lâm vệ liền che chở một gã ngự lâm tiểu giáo đi vào trong cửa, đi thẳng lên đại sảnh. Hai tay Ngự lâm tiểu giáo cầm một mâm gỗ, trên mâm rõ ràng còn bày một đầu người mặt mày vô cùng dữ tợn, thậm chí còn có máu tươi chảy đầm đìa nhỏ xuống mâm gỗ, đó chẳng phải là đầu Lã Thích Chi thì còn ai?

Trên đại sảnh, trong sân vườn cùng với tả hữu hai bên chái nhà hành lang gấp khúc thoáng chốc vang lên tiếng hít thở, có người nhát gan tê liệt ngã xuống đất, miệng sùi bọt mép, cả người co quắp.

Ánh mắt Bạch Mặc lành lạnh, từ đường thượng nhìn lướt qua mặt từng người, nhưng lại không ai dám cùng đối mặt.

Trong sự giằng co ước chừng nửa nén nhang khiến người ta hít thở không thông, đột nhiên Bạch Mặc cất tiếng cười to, nói:

- Chư vị, chư vị không cần kinh hoảng, việc âm thầm cấu kết với nước Sở đã được Hắc Băng Đài điều tra, quả thật là một mình Lã Thích Chi làm, không hề liên quan đến toàn bộ chư vị. Bữa tiệc rượu ngày hôm nay cũng là bổn tướng an ủi thay chư vị, ha hả.

Dưới đại sảnh, trong sân cùng với tả hữu hai bên chái nhà hàng lang gấp khúc lập tức vang lên những tiếng bàn luận xôn xao, bao gồm cả huynh đệ Tư Mã Trọng, Tư Mã Quý. Tất cả mọi người đều hoài nghi lỗ tai của mình có vấn đề. Lã Thích Chi đền tội, đủ thấy Bạch Mặc đã nắm giữ bằng chứng các nhà âm thầm cấu kết với nước Sở. Vậy mà Bạch Mặc lại nhẹ nhàng buông tha như vậy sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau