SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 511 - Chương 515

Chương 515: Cướp sạch Quan Trung (2)

Thấy các đại thần đều không hiểu, thậm chí ngay cả Tất Thư, Bách Lý Hiền cũng chỗ hiểu chỗ không, Hạng Trang liền biết việc này nên để Tần quả phụ thay bọn họ đi thương lượng, lập tức nói thêm:

- Thôi đi, việc này không nói trước, bây giờ nước Hán và Nguyệt Thị nảy sinh mâu thuẫn, chư vị ái khanh có ý kiến gì không?

Hạng Tha nói:

- Thần nghĩ đây là cơ hội tốt lôi kéo người Nguyệt Thị kiềm chế nước Hán.

Vũ Thiệp nói:

- Nhưng vấn đề là, nếu người Nguyệt Thị được Đại Sở ta ủng hộ phía sau, có thể chiếm cứ đại mạc hay không, trở thành người Hung Nô kia? Nếu thật sự xảy ra tình hình này, chỉ sợ cái được không bù được cái mất.

Đối với vấn đề này, Bách Lý Hiền và Tất Thư cũng có chút do dự, theo suy xét lập trường đối phó với nước Hán, lôi kéo người Nguyệt Thị là rất có tất yếu, nhưng là lập trường suy xét từ toàn bộ tộc Hoa Hạ, rồi lại là phối hợp với nước Hán chèn ép người Nguyệt Thị, nếu không, người Nguyệt Thị thừa dịp Hung Nô suy nhược mà lớn mạnh, sớm hay muộn cũng là tai họa.

Hạng Trang suy nghĩ một lát cuối cùng quyết định sai Bàng Ngọc tiếp xúc và bàn một chút với người Nguyệt Thị.

*****

Trên đường lớn từ Hàm Đan đi tới Kế Huyện, bốn con ngựa đang kéo chiếc xe chạy như bay.

Xung quanh xe ngựa còn có hơn hai mươi kỵ binh khỏe mạnh đi theo, hiển nhiên, chủ nhân xe ngựa này không phải là người bình thường.

Trên thực tế, chủ nhân xe ngựa này không phải là ai khác, mà chính là tình nhân của Hạng Trang, gia chủ Tần gia Ba Đông Tần quả phụ, mười ngày trước Tần quả phụ vừa rời Lạc Dương, sau khi lưu lại ở Hàm Đan một thời gian ngắn liền thẳng đến Kế Huyện, nàng từ Kế Huyện đi tới Liêu Đông, cùng trao đổi cụ thể công việc buôn bán đổi lương thực với nước Triệu cùng tướng quân Mông Cức phòng giữ Liêu Đông.

Xe ngựa vừa qua khỏi cồn cát Bình Đài, bỗng nhiên có một kỵ binh chạy như bay từ phía Hàm Đan đến, khoảng cách còn khá xa, kỵ sĩ trên lưng ngựa đã phất tay hô to nói:

- Tần phu nhân tạm dừng bước, tạm dừng bước...

Ở nước Sở Tần phu nhân nổi danh là một Hồng Đỉnh thương nhân, nhưng khi đi lại các nước thì sẽ dùng thân phận khác. Mà kẻ đến lại hô thân phận của Tần phu nhân, hiển nhiên không phải là người bình thường, hơn hai mươi kỵ binh bảo vệ xe ngựa có thoáng chút cảnh giác, cả đám đều tay cầm vào bọc hành lý trên xe ngựa thăm dò, nơi đó chứa liên nỏ Tiểu Xảo.

Kỵ binh kia nhanh chóng tiếp cận, xe ngựa cũng đứng từ từ ở phía bên trái đường.

Hơn mười kỵ binh nhanh chóng đi lên vây một kỵ sĩ lại, kỵ sĩ kia vẻ mặt điềm tĩnh, chỉ hướng về phía thùng xe khom người vái chào, cất cao giọng nói:

- Tần phu nhân, tại hạ Thạch Quý, là huyền y vệ Hàm Đan Tả Tư Mã, phụng mệnh của thống lĩnh nhanh đến truyền tin cho phu nhân.

Dứt lời, lập tức lấy ở trong ngực ra một phong thư.

Hóa ra là người Huyền y vệ, vẻ mặt hơn mười kỵ binh thả lỏng hơn, nhưng vẫn có chút nghi ngờ.

Màn xe ngựa nhấc lên một góc. Lập tức nha hoàn tướng mạo xinh đẹp lộ đầu ra thăm dò, liền có một kỵ binh tiếp nhận thư trong tay của kỵ sĩ rồi đưa cho nha hoàn, nha hoàn tiếp nhận thư lùi về thùng xe. Màn xe hạ xuống, kỵ sỹ kia lại hướng về xe ngựa một lần nữa vái chào, lập tức ghìm ngựa xoay người, chạy như bay hướng về phía Hàm Đan.

Trong xe ngựa, Tần quả phụ đang lười biếng dựa người vào gấm trên nệm, hỏi:

- Mi nhi, chuyện gì vậy?

Hai tay nha hoàn cầm mật tín giao cho Tần quả phụ, nói:

- Là Huyền y vệ phân bộ ở Hàm Đan phái người đưa tin tới.

Tần quả phụ vội vàng mở mật tin xem hết, thoáng chốc trong đôi mắt đẹp nổi nên một tia sáng khác thường, đích thật phong thư này là do huyền y vệ Hàm Đan phái người đưa tới, chỉ có điều trong nội dung thư lại làm cho Tần quả phụ có chút không ngờ, lập tức chỉ bảo nha hoàn nói:

- Mi nhi, bảo Hà Bá quay đầu, chúng ta về Hàm Đan.

- Về Hàm Đan?

Mi nhi ngạc nhiên nói:

- Phu nhân, chúng ta không đi Liêu Đông hả?

- Không đi.

Đôi mắt đẹp của Tần quả phụ tỏa ánh sáng, lắc đầu nói:

- Ở Quan Trung, Hàm Đan còn có An Ấp còn mấy việc mua bán lớn cần chúng ta đi làm, vùng đất Liêu Đông lạnh giá không cần chúng ta đi nữa.

*****

Bạch Mặc đã thi hành quan doanh muối sắt ở Quan Trung.

Đương nhiên, Bạch Mặc không phủ định toàn bộ việc buôn muối, sắt ở Quan Trung, mà là cho bọn họ một thời gian giảm sóc, ở giai đoạn thứ nhất, Bạch Mặc chỉ đem ruộng muối, phường nấu sắt và sản nghiệp ngọn nguồn thu về quốc hữu, thiếp lập quan doanh, buôn sản nghiệp vùng trung du, sâu gia công cùng với bán lẻ và nghiệp vụ tạm thời vẫn cho phép tư nhân kinh doanh.

Nhưng Bạch Mặc đã cho thời hạn cuối cùng hai năm.

Sau hai năm, sản nghiệp muối sắt đưa đi bán đều phải thực hiện chuyên doanh hoàn toàn.

Đương nhiên thương gia kinh doanh muối sắt ở Quan Trung rất bực tức, từ xưa đến nay, muối sắt là hai ngành sản xuất chính là sản nghiệp có lợi nhuận phong phú, ở thời kỳ Chiến quốc, một trong hai huyền thoại lớn Y Đột dựa vào nghiệp muối mà tích trữ được sản nghiệp khổng lồ, số của cải này thậm chí ccũng không thua bá chủ Trung Nguyên lúc đó Đại Ngụy vương!

Hơn năm trăm năm trước, Quản Trọng từng giao cho Tề Hoàn Công tính qua một số sổ sách, cuối cùng cho ra kết quả là, hơn mười nghìn đầu người chưa nộp thuế cho nước Sở, còn không đạt bằng một nửa lợi nhuận mà kinh doanh muối sắt đạt được, bởi vậy có thể thấy được nghề buôn muối sắt lợi nhuận như thế nào, hiện tại sản xuất hai ngành này lớn này đều bị quan phủ lũng đoạn, thương nhân Quan Trung sao có thể không oán hận?

Trong chuyện này, chính Tư Mã gia cùng với Lã gia là ý kiến nhiều nhất.

Mấy trăm năm trước gia tộc Tư Mã nổi dậy, rồi tới Tư Mã Thác thay mặt, lại đưa gia tộc vào hàng ngũ cao nhất Quan Trung, sau lại dần dần đặt chân sự nghiệp muối, tích lũy tài sản kếch xù, đại gia chủ hiện nay của gia tộc Tư Mã là Tư Mã Trọng, là là thế hệ con cháu đời thứ năm của Tư Mã Thác, Tư Mã Trọng còn có em trai ruột là Tư Mã Quý, là một nhà kinh doanh thiên tài.

Tuy nhiên chính sách của nước Hán là trọng nông đè ép buôn bán, tài năng buôn bán của Tư Mã Quý khó có thể được phát huy tới trình độ lớn nhất, cũng chính bởi vì nguyên nhân như vậy, Tư Mã Quý thường tụ tập bạn bè dùng mọi cách công kích Thừa tướng Bạch Mặc bảo thủ ngu xuẩn, cho rằng nếu nước Đại Hán muốn lớn mạnh lên, nhất định phải thực hiện chính sách cổ vũ công thương như nước Sở.

Lúc này gặp mặt, Tư Mã Quý công kích Bạch Mặc ngay trước mặt Tư Mã Trọng:

- Bạch Mặc đi ngược lại như thế, sớm muộn thì Quan Trung cũng đại loạn, nước Đại Hán cũng chết sớm trong tay kẻ đó.

Sắc mặt Tư Mã Trọng thay đổi, nói:

- Tam đệ nói ít vài lời đi.

- Nhị ca sợ cái gì?

Tư Mã Quý không cho là đúng nói:

- Tiểu đệ nói đều là sự thật, bây giờ có rất nhiều người ý kiến với Bạch Mặc, cũng không chỉ có một nhà chúng ta, những thứ khác không nói, chỉ nói Lã gia, chỉ sợ đã hận Bạch Mặc đến tận xương tủy rồi! Tiểu đệ dám chắc chắn, ngày nào đó Bạch Mặc sẽ phải chết trong tay người Lã gia, hừ!

Tư Mã Trọng im lặng, ân oán giữa Lã gia với Bạch Mặc, ở Quan Trung làm gì có người nào không biết?

Tư Mã Quý lại nói:

- Nhị ca, tiểu đệ nghĩ tuyệt đối chúng ta không thể khoanh tay chịu chết, mà nên liên kết các đại thương gia ở Quan Trung, cùng nhau tạo áp lực với triều đình, cho dù như thế nào cũng phải làm cho Đại vương thu hồi chiếu mệnh.

- Tạo áp lực cho triều đình?

Tư Mã Trọng thất thanh nói:

- Ngươi không muốn sống nữa? Cần phải biết cánh tay không lay chuyển được đùi!

- Vậy cũng chưa chắc!

Tư Mã Quý lãnh đạm nói:

- Hơn một nghìn thương gia liên kết lại, Bạch Mặc còn dám xằng bậy hay sao?

- Hơn một nghìn thương gia?

Sắc mặt Tư Mã Trọng thay đổi lớn, hạ giọng hỏi:

- Tam đệ, ngươi thành thật nói cho ta biết, người đêm qua tìmngươi cóphải là gian tế nước Sở hay không? Ngươi ngàn vạn lần không nên tin bọn họ, Thừa tướng lòng lang dạ sói, nhóm ngươi muốn cùng đấu với hắn là muốn chết đó, nhóm ngươi không có khả năng thắng đâu.

Sắc mặt Tư Mã Quý càng trong trẻo nhưng lạnh lùng, nói:

- Nhị ca, bây giờ nói những lời này đã chậm, hơn một nghìn thương gia ở Quan Trung đã bắt đầu âm thầm hành động, nhiều nhất không quá ba ngày, hậu quả Bạch Mặc cưỡng ép kinh doanh muối sẽ hiện ra, đến lúc đó, không chỉ có giá cả muối, giá cả sắt sẽ tăng cao, ngay cả giá lương thực cũng sẽ tăng cao.

- Cái gì?

Tư Mã Trọng nghiêm nghị nói:

- Đã bắt đầu rồi sao?

- Vâng đúng, đã bắt đầu rồi.

Tư Mã Quý nói:

- Nhị ca, nếu chúng ta không theo vào có thể sẽ thua lỗ lớn!

Thấy Tư Mã Trọng còn có chút do dự, Tư Mã Quý lại nói:

- Nhị ca, ngươi còn lo lắng cái gì nữa? Một khi sự việc bùng nổ, chắc chắn Bạch Mặc sẽ bị dân chúng Quan Trung dìm chết đuối dưới nước, đến lúc đó nếu hắn muốn bình ổn lương thực muối ở Quan Trung, cũng chỉ có thể nhận thua chúng ta, cũng chỉ có thể hủy bỏ quan doanh muối sắt, chẳng lẽ hắn lại còn dám dùng sức mạnh hay sao?

Tư Mã Trọng nói:

- Nhưng dù sao hắn cũng là Thừa tướng nước Đại Hán?

Tư Mã Quý nói:

- Nhị ca, có câu là pháp không trách chúng, đây chính là hành động tự phát của hơn một nghìn thương gia!

Cuối cùng Tư Mã Trọng quyết định, trầm giọng nói:

- Được rồi, vậy hãy để cho chúng ta ở Hàm Dương, Hán Trung, Bắc Địa, Lũng Tây cùng với mấy chục cửa hàng ở Thượng Quận hết sức theo vào, dù là muối sắt hay là lương thực, có bao nhiêu liền mua bấy nhiêu.

- Vâng!

Tư Mã Quý ầm ầm ứng thuận trả lời, kích động xoay người đi.

*****

Trần Bình thăm hỏi qua phủ, Bạch Mặc không dám chậm trễ, tự mình ra cửa chính nghênh đón.

Làm lễ xong, Bạch Mặc đưa Trần Bình vào phòng khách, sau đó hỏi:

- Thái sư ban đêm tới chơi, chắc là có việc gì quan trọng, nhưng lại không biết là chuyện gì?

Trần Bình nhẹ nhàng vuốt cằm, lại lo lắng nói:

- Thừa tướng, Hắc Băng Đài báo cáo, mấy trăm thương nhân buôn muối lương thực đang âm thầm thường xuyên đi lại bên trong thành Hàm Dương, lão phu nghi ngờ rất có thể bọn họ có hoạt động gì không thể cho ai biết, không chừng có liên quan đến việc Thừa tướng mới thi hành quan doanh muối sắt, nhất định phải sớm phòng bị.

Bạch Mặc nghe vậy mỉm cười, không cho là đúng nói: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Có phải Thái sư lo lắng quá hay không?

Đối với tiểu thương, Bạch Mặc rất xem thường, hắn xem rằng đó là một đám cừu đợi làm thịt ta muốn lấy lúc nào cũng được, căn bản là không có vấn đề gì, thí dụ như Tư Mã gia cùng với Lã gia, ngay cả tích lũy vô số gia sản, nhưng lại có thể làm gì? Chỉ cần Đại vương chiếu lệnh một tờ có thể lấy tất cả gia sản của bọn họ.

Trần Bình nói:

- Nếu chỉ là một hai thương gia thì cũng không có chuyện gì đáng để lo nghĩ, nhưng nếu là hơn trăm thương gia liên kết lại, ảnh hưởng không phải là không nhỏ rồi, nếu tất cả thương gia ở Quan Trung liên kết lại, triều đình gặp phiền toái lớn rồi, lúc này vừa mới thi hành quan doanh muối sắt, lương thực vải vóc và ngành sản xuất hoàn toàn nằm trong tay thương gia, cách bọn họ thật sự là không được đâu.

- Tất cả thương gia liên kết lại?

Bạch Mặc khua tay áo, không cho là đúng nói:

- Thái sư quá lo lắng, quá lo lắng, những thương gia đó mỗi người đều hám lợi, vì chút lợi nhỏ có thể tranh giành lẫn nhau, làm sao bọn họ có thể hành động cùng nhau được? Nhưng thương gia đó thật sự muốn liên kết hành động, trừ phi mặt trời mọc đằng tây.

Thấy Bạch Mặc không cho là đúng, Trần Bình chỉ phải bất đắc dĩ nói:

- Tóm lại, Thừa tướng nên cẩn thận đề phòng.

- Cũng được.

Bạch Mặc cũng không có thể làm phật ý Bạch Mặc quá, lập tức tỏ thái độ nói:

- Vậy làm phiền Thái sư sai Hắc Băng Đài tăng mạnh giám thị thương gia, nếu bọn họ thực sự có ý đồ gây rối, ngăn cản trước cũng tốt.

Chương 516: Cướp sạch Quan Trung (3)

Sau khi dời đô công việc bề bộn, Hạng Trang cũng loay hoay chân không chạm đất, hôm nay vất vả khi có thời gian rảnh rỗi, lập tức phái Hô Diên khẩn trương gọi Bách Lý Hiền và các đại thần tới một tửu quán nhỏ vừa mới khai trương uống rượu, sau khi nước Sở dời đô Lạc Dương, không ít sản nghiệp của huân thích hậu duệ quý tộc cũng dời đi Lạc Dương, khá nhiều phân hiệu đã được mở ở Lạc Dương.

Cho nên, thời gian chưa đến nửa năm, trong thành Lạc Dương hàng trăm tửu quán, dịch quán, kỳ xá cùng với kỹ trại mọc lên như nấm.

Đương nhiên, Hạng Trang tới tửu quán uống rượu không phải là để trải nghiệm cuộc sống khó khăn ở dân gian, mà là hoàng cung đang tu sửa, thật sự bụi đất bay không chịu được, nên phái binh đến bao tửu quán, sau đó mời Bách Lý Hiền, Tất Thư và văn võ đại thần đến, vừa uống rượu vừa nghị sự.

Rượu quá ba tuần, Vũ Thiệp hỏi:

- Đại vương, người sai Tần gia, Đường gia thu mua số lượng lớn lương thực ở Hàm Đan và An Ấp, rốt cục là vì cái gì? Phải biết rằng thủ tục xuất nhập cảnh hàng hóa ở nước Triệu, nước Hàn rất nghiêm, nếu là ít thì không sao, nhưng số lượng lớn như vậy, nếu muốn chở về nước Sở, đó là không có khả năng.

Hạng Trang nói:

- Để cho bọn họ mua lương thực ở Hàm Đan và An Ấp không phải bởi vì chúng ta thiếu lương thực.

Hạng Tha nói:

- Nhưng vấn đề là vận chuyển lương thực nhiều như vậy rất khó che dấu tai mắt mọi người, chở về đến đây như thế nào?

Hạng Trang cười cười, nói không đầu không đuôi:

- Chư vị ái khanh nghĩ lầm rồi, mua lương thực ở Hàm Đan, An Ấp không phải để chở về nước, mà là chuẩn bị chuyển hướng Quan Trung đấy.

- Chuyển hướng Quan Trung?

Hạng Đà không hiểu chút nào nói:

- Đây là có chuyện gì?

- Cụ thể là xảy ra chuyện gì mọi người cũng đừng có lo lắng, ha ha.

Hạng Trang cười nói:

- Tóm lại, nếu lần này làm tốt, không chỉ có hơn một nghìn thương gia cùng với hậu duệ quý tộc ở nước Hán bị cướp sạch của cải, còn có trên triệu thạch lương thực ở nhà kho lớn nước Triệu và nước Hàn cũng sẽ đều rơi vào Ngao Thương chúng ta.

Đám người Hạng Tha, Hạng Đà ngơ ngác nhìn nhau, nếu có thể cướp sạch Quan Trung, còn có thể cướp sạch trên triệu thạch lương thực trong quốc khố của nước Triệu, nước Hàn? Điều này có thể sao?

*****

Liễu Ký Lão Hào vốn là cửa hàng lương thực lớn nhất Hàm Dương, nhưng sáng sớm hôm nay đã treo lên tấm bảng gỗ không có lương thực bán... Sáng sớm tinh mơ mấy trăm người buôn bán lương thực nhỏ nhất thời bùng nổ.

Bởi vì trước đó, mặt khác mấy chục cửa hàng lương thực bên trong thành Hàm Dương toàn bộ không tiếp tục kinh doanh được.

Năm nay thu lương thực nợ thu, giá lương thực trên dọc đường đi Quan Trung tăng cao, đầu năm mỗi thạch năm mươi tiền đã tăng tới tám mươi tiền, tuy nhiên ba ngày trước, giá lương thực ở Hàm Dương lại đột nhiên tăng lên cao như phát điên, hơn nữa một ngày tăng ba lần, trong thời gian ba ngày ngắn ngủi, giá lương thực lập tức đã tăng mỗi thạch tới hai trăm tiền, hơn nữa là ra giá mà không ai bán.

Giá lương thực tăng cao, thế gia gia tộc quyền thế ở Quan Trung cũng đều bắt đầu tích trữ lương thực.

Tới hôm nay, thậm chí ngay cả Liễu Ký Lão Hào cũng không chống đỡ được, treo biển không tiếp tục kinh doanh hành nghề.

Tuy rằng chính sách nước Đại Hán thi hành trọng nông đè ép buôn bán, nhưng đây chẳng qua là nói địa vị thương nhân cùng thủ công nghiệp thấp, cũng không có nghĩa là ở Quan Trung xưởng thủ công nghiệp không tồn tại, trên thực tế, Quan Trung cũng không thiếu đại hình xưởng thủ công, thí dụ như một phần xưởng nấu sắt cùng với xưởng binh khí cũng thuê mướn trên mười nghìn nhân công.

Ngoại trừ xưởng quan doanh, còn có tất cả xưởng tư nhân lớn nhỏ, chỉ là ở Hàm Dương cùng với kinh đô và các vùng lân cận chí ít cũng có mấy chục nghìn người hành nghề thủ công. Nếu cộng lại toàn bộ người hành nghề thủ công ở Quan Trung, ít nhất cũng có mấy trăm nghìn người, những người này phần lớn là thoát ly sản xuất, được mua lương thực sống qua ngày.

Hiện tại, Liễu Ký Lão Hào cầm đầu mấy chục cửa hàng toàn bộ không tiếp tục kinh doanh lương thực, lập tức chặt đứt miếng ăn của những người thợ thủ công đó, làm bọn họ phải đói bụng. Ngoại trừ những nhà của người thủ công nghiệp, thậm chí có không ít sai dịch đã giơ chân chửi má nó, bởi vì bọn họ cũng không mua được lương thực nuối sống được vợ con già trẻ.

Trong khoảng thời gian ngắn, toàn bộ Hàm Dương đều ầm ĩ cả lên.

Cùng lúc đó, tin tức lan truyền nhanh chóng, nói hành vi quan doanh muối sắt của Thừa tướng Bạch Mặc gây tổn thương nghiêm trọng cho lợi ích của thương gia Quan Trung, bởi vì lợi ích thương gia không được bảo đảm, ngay cả cửa hiệu Liễu Ký Lão Hào lâu năm như vậy cũng đóng cửa không tiếp tục kinh doanh được, điều này nói lên chính là việc Hàm Dương thiếu lương thực đều do Bạch Mặc xằng bậy tạo thành.

*****

- Buồn cười, quả thực buồn cười!

Bạch Mặc đập bàn giận dữ.

Mấy ngày trước nghe thấy có cửa hàng lương thực đóng cửa, Bạch Mặc còn không để ý, nhưng tới hôm nay, thậm chí ngay cả cửa hiệu lâu đời Liễu Ký Lão Hào cũng treo biển không tiếp tục hành nghề kinh doanh, càng làm cho Bạch Mặc tức giận, không ngờ thương gia đó đổi trắng thay đen, rõ ràng bọn họ tích trữ lương thực không bán, lại không ngờ trả đũa, đem nước bẩn hắt vào trên người hắn.

Vốn là, Bạch Mặc thi hành chính là quan doanh muối sắt, muốn làm thương tổn chỉ thương tổn thương nhân buôn muối cùng với sắt để thương lượng lợi ích, đối với thương nhân bán lương thực không có chút nào liên quan, làm sao thương nhân bán lương thực bên trong thành Hàm Dương lại đóng cửa không tiếp tục kinh doanh? Rất hiển nhiên, tất nhiên sau lưng có rất nhiều thương nhân Quan Trung xe chỉ luồn kim, ý đồ muốn gây ấp lực cho triều đình.

Trần Bình nói:

- Thừa tướng, hiện tại nên làm thế nào cho đúng?

Lúc này, trong lòng Trần Bình khó có thể tránh khỏi chút bất mãn với Bạch Mặc, gã đã sớm nhắc nhở Bạch Mặc, điều đó khiến cho gã phải coi trong, nhưng Bạch Mặc lại hoàn toàn không để ý, nên mới gây ra họa ngày hôm nay, nếu Bạch Mặc có thể coi trọng chuyện này, ra mặt giải thích với thương gia các ngành các nghề một chút, những thương nhân bán lương thực sao có thể cùng thương nhân bán muối, sắt lương thực gây rối?

Có môn khách đề nghị:

- Thừa tướng, những gian thương này dám trữ hàng đầu cơ tích trữ, chi bằng phái binh thanh tra và tịch thu tài sản của họ!

- Bậy bạ, như vậy không phải đem sự việc ồn ào càng thêm không xử lý được sao?

Trần Bình không có chút khách khí răn dạy, vấn đề hiện tại không chỉ có điều thương nhân bán lương thực trữ hàng đầu cơ tích trữ, thậm chí ngay cả thế gia gia tộc quyền thế Quan Trung cũng đều tham dự vào, bây giờ chỉ phái binh tìm và tịch thu vài thương nhân bán lương thực thì có lợi ích gì, chẳng lẽ còn có thể dò xét các thế gia gia tộc quyền thế trữ hàng sao?

Môn khách kia vẻ mặt đau khổ nói:

- Không thể phái binh thanh tra tịch thu tài sản, vậy nên làm cái gì bây giờ?

- Làm sao bây giờ? Dễ xử lý!

Bạch Mặc cười nham hiểm, trầm giọng nói:

- Thả lương thực trong nhà kho ra, bán giá cao! Những thế gia gia tộc quyền thế này giúp kẻ xấu làm điều ác, như vậy bổn tướng cũng không cần khách khí nữa, không phải bọn họ muốn trữ hàng đầu cơ tích trữ, kiếm chác món lãi kếch sù sao? Bổn tướng không cho bọn họ được như mong muốn, bắt bọn họ bồi thường những gì mà đã đánh mất, hừ hừ!

- Lương thực trong nhà kho lớn?

Trần Bình cau mày nói:

- Đây là lương thực dự trữ, không thể tự ý động...

- Thái sư hoàn toàn không cần phải lo lắng.

Bạch Mặc cười nham hiểm, nói:

- Việc này bổn tướng đã có tính toán, sau khi chuyện này thành công chẳng những sẽ trả tất cả số lương thực trong nhà kho lớn, hơn nữa ngân khố quốc gia còn có thể được một số tiền rất lớn, đây thật là trời ban cơ hội tốt, không ngờ những cánh tay nhỏ cũng vọng tưởng tranh cao thấp cùng với triều đình, đúng là bọn họ đã tìm tới cái chết!

*****

Ngày hôm sau, nhà kho lớn Hàm Dương bắt đầu lấy mỗi thạch lương thực ra giá ba trăm tiền.

Liễu Ký Lão Hào cầm đầu hơn mười cửa hàng lương thực cũng lại một lần nữa khai trương, chẳng qua giá lương thực so với ngày hôm qua lại tăng lên một trăm tiền, nhóm phu dịch người làm thuê nghĩ tới người nhà cũng phải mua lương thực, nhưng cũng chỉ có thể bắt chấp khó khăn mua thừa ra mấy hộc, ai biết giá lương thực này còn có thể tăng lên nữa hay không? Tuy hiện tại đắt, có lẽ tới ngày mai sẽ còn quý hơn.

*****

Khách quý đến phủ lý Tư Mã chật nhà, hơn mười Đại Thương thực lực hùng hậu còn có ghế ngồi, trên dưới một trăm thương gia thực lực hơi kém ngay cả chỗ ngồi đều không có, chỉ có thể đứng ở hai bên đại sảnh, đêm nay bọn họ tụ tập tại đây, là vì xác thực tin chính xác, tiếp tục là thừa dịp giá cả thả lương thực, còn độn lương thực đẩy giá cao? truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Có Cự Thương (thương gia lớn) hỏi:

- Trọng Công, đã mấy ngày Bạch Mặc mở nhà kho lớn thả lương thực, Hàm Dương thiếu lương thực đã từ từ dịu đi, có nên tiếp tục tích trữ lương thực nữa hay không?

Tư Mã Quý nhìn quanh đại sảnh một vòng, thấy dáng vẻ mọi người khác nhau, lập tức biết đã có người dao động rồi, đây cũng là hợp tình hợp lý, dù sao Bạch Mặc cũng đứng phía sau điều chỉnh cả nước Đại Hán, đấu cùng y phần thắng thật là xa vời, huống chi hiện tại giá lương thực một thạch đã tăng tới ba trăm tiền, nếu có thể thả toàn bộ lương thực cầm trong tay ra, cũng có thể kiếm một khoản lớn.

Lập tức Tư Mã Quý cười nhạt nói:

- Tại hạ xin khuyên chư vị vẫn là bỏ ý niệm thả lương thực trong đầu cho thỏa đáng, có thể Bạch Mặc đang chờ rồi, chỉ cần nhóm bên này vừa để xuống lương thực, họ sẽ điên cuồng mà hạ thấp giá cả, đến lúc đó giá lương thực tuyệt đối sẽ giảm khiến nhóm này bồi thường được mất cả chì lẫn chài, như thế, Bạch Mặc có thể lấy giá thấp hơn nhiều mua sắm lại lương thực trong tay chư vị, làm phong phú nhà kho lớn.

Không ít thương nhân bán lương thực trên mặt lộ ra vẻ nghiêm nghị, thầm nghĩ đúng là Bạch Mặc rất nham hiểm, suýt nữa làm theo ý hắn.

Tư Mã Trọng lúc này mới khẽ cười nói:

- Chư vị cũng không cần lo lắng quá mức, đừng nhìn giá lương thực hiện tại đã tăng tới ba trăm tiền, tuy nhiên lão hủ có thể rất rõ ràng nói cho đại gia, trò hay giờ mới bắt đầu, lão hủ có thể ở trong này cung cấp cho mọi người một tin chân thực, chậm nhất đến đầu xuân năm sau, nhất định giá lương thực sẽ tăng tới nghìn tiền!

- Cái gi? Hơn một nghìn tiền? Thật hay giả?

- Phải chẳng có thể tăng tới một nghìn tiền, vậy chúng ta đã có thể phát tài rồi!

- Mặc kệ là thật hay là giả, chúng ta đều không có đường quay trở về rồi.

- Đúng đúng đúng, chuyện cho tới bây giờ, chẳng sợ phía trước là vách núi cũng chỉ có thể nhắm mắt lại đi về phía trước.

Tiếng nói vừa dứt, thoáng chốc trong đại sảnh vang lên một mảnh tiếng bàn luận xôn xao, có hưng phấn không thôi, có bình tĩnh suy tư, có nhắm mắt dưỡng thần, cũng có vẻ mặt dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi.

Lập tức lại có thương gia lớn khác hỏi:

- Trọng Công, thái độ bên kia là cái gì?

Tiếng bàn luận xôn xao trong đại sảnh bỗng nhiên dừng lại, mỗi người đều dựng lỗ tai lên, bởi vì theo lời thương gia lớn này chính là Lã gia nhà giàu nhất Quan Trung.

Lần này thương gia Quan Trung khởi sự liên kết độn lương thực, Lã gia cũng không trực tiếp tham dự, nhưng bọn họ vẫn âm thầm ủng hộ, hiện tại Bạch Mặc thả lương thực trong nhà kho lớn ra, xu thế hai bên đọ sức có trở nên gay gắt, nếu không có Lã gia cùng với sự ủng hộ của các thế lực phụ thuộc vào Lã gia, chỉ dựa vào gần trăm mười nhà bọn họ rất có thể không chịu được sức mạnh.

Tư Mã Trọng khẽ mỉm cười hỏi, hỏi vặn lại câu hỏi vừa rồi của cự thương:

- Thạch Công, nếu không có bên kia ủng hộ, lão hủ sao dám dẫn đầu cùng chống đối với Bạch Mặc? Không dối gạt các vị, rõ ràng bên kia đã bắn tiếng, bất kể là Bạch Mặc thả nhiều hay ít lương thực ở nhà kho lớn, bên kia đều cam đoan có thể ăn, nếu chư vị có chút dư lực, không ngại tiếp tục ăn.

Vừa nói ra lời này, lập tức gần trăm mười thương gia trong đại sảnh tâm trạng bình tĩnh trở lại.

- Cái gì? Rốt cục bên kia trực tiếp tham dự sao? Thật tốt quá, việc này không thành vấn đề.

- Suýt nữa lão tử hao tốn năm nghìn thạch nữa, hừ hừ, nhà kho lớn Hàm Dương tồn năm trăm nghìn thạch, ta cũng muốn nhìn một cái, Bạch Mặc có thể kiên trì tới khi nào?

Chương 517: Cướp sạch Quan Trung (4)

Khuất Bất Tài kích động đi vào thư phòng Hạng Trang, chắp tay thi lễ bẩm:

- Đại vương, tin tức tốt, sau khi Bạch Mặc dùng kế mở nhà kho lớn thả lương thực, rốt cục Lã gia cũng đã xuất thủ.

- Tốt, tốt lắm.

Hạng Trang kích động.

Lã gia tham gia, lần này Quan Trung vì lương thực mà dẫn tới đấu tranh chính trị quyết liệt, hiện tại dù là Bạch Mặc hay Lã gia, Tư Mã gia đứng đầu ích lợi quần thể, cũng đã không có đường lui, thậm chí ngay cả thế gia hào tộc nghe tin lập tức hành động, ý đồ kiếm chác món lãi kếch sù cũng hoàn toàn trũng vào rồi.

Bởi vì cục diện bây giờ là rõ ràng, ai không chịu được trước, nhất định người đó sẽ mất cả chì lẫn chài.

Nếu Bạch Mặc chịu không nổi, như vậy y không chỉ bồi thường tất cả lương thực tồn của nhà kho lớn, hơn nữa Quan Trung chịu đựng giá cả tăng cao mang đến hậu quả xấu, trừ khi y dùng thủ đoạn mạnh mẽ, cứng rắn trấn áp tất cả thương gia, thế gia, gia tộc quyền thế cùng với huân thích ở Quan Trung, bởi vì hiện nay bốn quần thể đã tạo thành lợi ích cộng đồng, lợi ích của bọn họ là nhất trí.

- Bạch Mặc, ha ha, y không thể tưởng tượng được cũng có ngày hôm nay!

Hạng Trang cũng có tíchút hưng phấn.

Tuy nhiên nghĩ lại Hạng Trang cũng lập tức bình thường trở lại, chiến tranh kinh tế đối với người xưa thật sự mà nói là quá xa lạ, Hoa Hạ từ xưa hệ thống thống trị là quan bản vị, tiếp đến hai nghìn năm sau vẫn như vậy, dưới hệ thống quan bản vị thương nhân không hề có địa vị đáng nói, căn bản cũng khó trách Bạch Mặc không thèm để ý thương gia ở Quan Trung, thử nghĩ, có ai thèm để ý đến con kiến đâu?

Chẳng phải ngay cả Tất Thư và Bách Lý Hiền cũng đều là người vô cùng ài giỏi sao? Nhưng bọn họ đối với vấn đề kinh tế chiến cũng không có chút phản ứng nào?

Tuy nhiên hiện tại, hẳn là Bạch Mặc đã ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề? Thương gia Quan Trung dĩ nhiên chỉ là một đám kiến nhỏ không hề có năng lực phản kháng, nhưng hiện tại ở giữa những con kiến nhỏ xuất hiện rất nhiều con bọ cạp có kịch độc. Dù là thế gia gia tộc quyền thế cùng với hậu duệ quý tộc Quan Trung, Bạch Mặc muốn quét dọn bọn kiến này cả con bọ cạp không hề dễ dàng.

Hơn nữa, Bạch Mặc không biết là, sau lưng đàn kiến nhỏ, bọ cạp độc cắn kỳ thật còn ẩn núp một con mãng xà mà bất cứ lúc nào cũng có thể cắn người, ha ha.

*****

Dưới sự bày mưu tính kế của Trần Bình, Hắc Băng Đài đã tăng cường theo dõi thương gia Quan Trung. Cho nên các loại tin tức như tuyết rơi bay đến trên bàn Trần Bình, nghe nói Lã gia cầm đầu huân thích hậu duệ quý tộc cũng tham gia trong đó, Trần Bình cảm thấy tình thế nghiêm trọng. Khẩn trương suốt đêm tiến vào tướng phủ, cùng mật nghị với Bạch Mặc.

- Đây là một đám tiểu nhân hám lợi, trong con mắt bọn họ căn bản cũng không có lợi ích nước Đại Hán!

Trần Bình nói xong lập tức bực bội, đập bàn tức sùi bọt mép, nói:

- Thừa tướng, chi bằng ngươi cả ta ngay lập tức cả đêm tiến cung yết kiến Đại vương, thỉnh cầu Đại vương hạ chiếu, sắc lệnh những lũ tiểu nhân này mở nhà kho thả lương thực, nếu ai không theo thì nghiêm trị không tha!

Trần Bình là nói đến thế gia gia tộc quyền thế còn có huân thích hậu duệ quý tộc, đặc biệt là Lã gia thế lực lớn nhất Quan Trung.

- Không ổn, Thái sư bàn việc này là không ổn.

Bạch Mặc lắc nhẹ đầu, trầm giọng nói:

- Nếu như dùng thủ đoạn mạnh mẽ, cứng rắn nghiêm túc, tất sẽ tạo thành thế cục rung chuyển, nếu sơ sẩy một chút có thể ảnh hưởng đến nền tảng lập nước. Đại Hán cần là chăm lo việc nước, đây là lúc nghỉ ngơi lấy lại sức, thật là không thể để xảy ra việc lớn gì. Cho nên việc này còn cần phải nghĩ cách khác xử lý.

Trần Bình nghe vậy im lặng, hắn biết Bạch Mặc nói rất đúng sự thật, lấy thủ đoạn mạnh mẽ, cứng rắn nghiêm túc với những thế gia gia tộc quyền thế cùng với huân thích hậu duệ quý tộc trữ hàng đầu cơ tích trữ, chỉ có thể tiêu mối hận trong lòng, cũng có thể giải quyết vấn đề tạm thời, nhưng không thể nghi ngờ hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng. Bởi vì cứ như vậy, Quan Trung sẽ đại loạn, thậm chí ngay cả quân đội lòng quân cũng tan rã.

Lập tức Trần Bình lại hỏi:

- Thừa tướng, người có thượng sách gì?

Bạch Mặc trầm ngâm nói:

- Thái sư, trước đây bổn tướng khinh thường bọn họ, thật sự bổn tướng không ngờ những thương nhân đó liên hợp lại có thể sinh ra sức ảnh hưởng lớn như vậy, còn có những thế gia gia tộc quyền thế, huân thích hậu duệ quý tộc, không nghĩ rằng bọn họ cũng sẽ cùng một giuộc với thương nhân mà đối đầu cũng bổn tướng.

Trần Bình nói:

- Đám này gọi là thấy lợi tối mắt.

- Không đơn giản như vậy.

Bạch Mặc khua tay áo, lãnh đạm nói:

- Sở dĩ lần này thế gia gia tộc quyền thế cũng với huân thích hậu duệ quý tộc ra tay trục lợi, nguyên nhân chủ yếu kỳ thật là, sản nghiệp chính của các thế gia gia tộc quyền thế lớn cùng với huân thích hậu duệ quý tộc mới là những người chính thức nắm trong tay sản nghiệp muối sắt, bởi vì bổn vương thi hành quan doanh muối sắt căn bản làm suy giảm bọn họ, cho nên bọn họ mới có thể cùng lao đến.

Trần Bình nghe vậy cười khổ, trầm giọng hỏi:

- Thừa tướng, hiện tại nên ứng phó như thế nào?

Dù là Trần Bình có trí tuệ, nhưng vấn đề đối phó với thương gia này, cũng là bó tay không có biện pháp, vì đã vượt ra khỏi học thức phạm trù của hắn.

- Bổn tướng đã có sách lược ứng phó, Thái sư xem.

Bạch Mặc nói xong liền cầm hai phong thư trên bàn.

Trần Bình vội vàng xem hết thư, lập tức hai ánh mắt sáng ngời, nói:

- Thỉnh cầu nước Triệu, nước Hàn khẩn cấp điều vận lương thực?

- Đúng.

Bạch Mặc gật đầu, âm thanh hung dữ nói:

- Không phải bọn họ muốn thông qua lương thực cùng bổn tướng và nước Đại Hán đánh một trận chiến sao? Được thôi, rốt cuộc bổn tướng sẽ hầu tiếp, bổn tướng muốn xem, là tiền của bọn họ nhiều, hay là nhà kho lớn nước Hán, nước Triệu cùng với nước Hàn dự trữ nhiều lương thực, xem cuối cùng ai không nhịn được trước, hừ hừ!

Trần Bình nói:

- Nhưng từ An Ấp chuyển lương đến Hàm Dương ít nhất cần mười ngày, Hàm Đan thì phải càng lâu!

Bạch Mặc nói:

- Không sao, nhà kho lớn Hàm Dương còn đủ chống đỡ một thời gian ngắn, chỉ cần mỗi ngày thả lương thực bớt đi một chút là có thể, đợi cho An Ấp, Hàm Đan chuyển lương thực đến rồi, rồi lại mở cửa nhà kho lớn hơn nữa, toàn lực thả lương thực, bổn tướng chống đỡ đến cùng với bọn họ, hừ hừ!

*****

Triệu vương Trương Ngao đưa mật tín cho Bạch Tuyên, nói:

- Thượng Tướng Quân, ngươi xem này một chút đi.

Bạch Tuyên vội càng tiếp nhận thư xem hết, kinh ngạc nói:

- Bạch Thừa tướng muốn mượn lương thực? Đây là có chuyện gì?

Trương Cảnh ở bên cạnh nói:

- Gần đây Thượng Tướng Quân bận việc chỉnh quân, cho nên không biết Quan Trung xảy ra chuyện gì, nghe nói Quan Trung bởi vì nợ thu lương thực đã dẫn tới phát thiếu lương, cho nên mới cần mượn lương thực.

Bạch Tuyên nhíu mày nói:

- Nhưng Bạch Thừa tướng mượn một triệu thạch, nhà kho lớn Hàm Đan cũng không nhiều như vậy? Huống chi lương thực nhà kho lớn Hàm Đan là lương thực chuẩn bị chiến đấu, khi không có việc cấp bách không có khả năng dùng, lại sao có thể cho bên ngoài mượn?

Triệu vương Trương Ngao nói:

- Vậy trả lời Bạch Thừa Tướng, nói chúng ta cũng thiếu lương thực, không có lương thực cho mượn.

- Điều này cũng không ổn, lúc này nước Hán gặp nạn, nếu chúng ta khoanh tay đứng nhìn, chẳng phải vi phạm ước hẹn liên hoành?

Bạch Tuyên suy nghĩ một lát, cuối cùng nói:

- Như vậy đi, cho mượn năm trăm nghìn.

Triệu vương Trương Ngao nói:

- Được, vậy làm theo lời Thượng Tướng Quân.

*****

Mấy ngày sau, Khuất Bất Tài đi vào thư phòng Hạng Trang kích động, bẩm báo nói:

- Đại vương, bồ câu từ An Ấp và Hàm Đan đưa tin, Hàn vương Hàn Tín và Triệu vương Trương Ngao đã viện trợ nước Hán, phân chia cho mượn lương thực ba trăm nghìn cùng với năm trăm nghìn thạch, hiện tại phái binh ngày đêm đến, phân giải hướng Hàm Dương.

- Tốt, tốt!

Hạng Trang kích động, hưng phấn nói:

- Quyết chiến đã mở rồi!

Dừng lại một chút, Hạng Trang lại chỉ ngón tay hướng Khuất Bất Tài phân phó nói: truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Lập tức thông qua đường ngầm cho phân bộ Ô Mộc Nhai phân bộ đưa một trăm nghìn lượng hoàng kim đến về Hàm Dương!

Ô Mộc Nhai phân bộ Hàm Dương chuẩn bị hoàng kim, đương nhiên là dùng để mượn tiền đấy.

Đây cũng là đề trung ứng với hữu nghĩa, thông qua trận thương chiến này Hạng Trang phải đạt được ba mục tiêu, một là cướp sạch lương thực dự trữ trong nhà kho lớn của nước Hán, Hàn, Triệu, để hóa giải cảnh thiếu lương thực của nước Sở; hai là cướp sạch của cải của thế gia, gia tộc quyền thế cùng với huân thích ở Quan Trung, ngân khố quốc gia nước Sở sẽ rất phong phú; bà là khiên thương nhân Quan Trung nợ nước Sở một khoản, do đó âm thầm khống chế bọn họ.

*****

Hàm Dương, phủ Thừa tướng.

Trần Bình khom người vái chào Bạch Mặc, giọng điệu ngưng trọng nói:

- Thừa tướng, cơ bản Hắc Băng Đài đã điều tra xong, thương gia, thế gia, gia tộc quyền thế cùng với huân thích hậu duệ quý tộc tham dự tích trữ lương thực ở Quan Trung có hơn năm trăm nhà, nếu đem ruộng đất, bất động động sản toàn bộ của bọn họ bán lấy tiền mặt, khoảng chừng được hai triệu tiền.

- Không nhiều như vậy.

Bạch Mặc khua tay áo, lãnh đạm nói:

- Bán của cải lấy tiền mặt quy mô lớn như vậy, ắt phải tạo thành ruộng đất, bất động sản giá cả bị giảm, cuối cùng bọn họ có thể tập hợp được một nửa.

Trần Bình nhẹ nhàng vuốt cằm nói:

- Cũng là, người khác không phải đồ ngốc.

Bạch Mặc lại nói:

- Triệu vương Trương Ngao và Hàn vương Hàn Tín đã đáp ứng cho mượn lương thực, ước chừng khoảng tám trăm nghìn thạch lương thực đang trên đường vận chuyển đến Hàm Dương, tám trăm nghìn thạch hơn nữa nhà kho lớn Hàm Dương cùng với lương thực dư của các quận các huyện, tổng số khoảng hai triệu rưỡi thạch tả hữu, lấy mỗi thạch năm trăm tiền, tính toán giá trị cực lớn khoảng mười hai mươi lăm ngàn vạn tiền, đã đủ đầy đè sập bọn họ.

Trần Bình nói:

- Để đạt được mục đích an toàn, có nên đem giá lương thực từ năm trăm tiền lên đến một nghìn tiền?

Bạch Mặc nói:

- Chỉ sợ không được, tiền tiêu vặt của phu dịch và người làm thuê ở Hàm Dương hàng tháng cũng chỉ có 800 tiền tả hữu, nếu đem giá lương thực mỗi thạch một nghìn tiền, lập tức bọn họ không thể nuôi sống được vợ con già trẻ của mình, phu dịch, người làm thuê không nuôi sống được người nhà của mình, tất nhiên sẽ rối loạn, đến lúc đó, chẳng phải lộ ra bổn tướng không có năng lực, có ít người còn có thể thể nói trước mặt Đại vương.

Việc này cũng hợp tình, đối thủ có thể mặc kệ sự sống chết của dân chúng Hàm Dương, Bạch Mặc thân là Thừa tướng nước Hán, lại không thể không suy xét vấn đề kế sinh nhai của dân chúng Hàm Dương.

*****

Lã Đài vẻ mặt âm trầm, đang say sưa nhìn hoàng hôn ngoài cửa sổ.

Căn bản, Lã Đài cũng không muốn đối đầu cùng với Bạch Mặc, trước đó Bạch Mặc vừa mới tước đoạt binh quyền của hắn, lại đem Lã Thích Chi, Lã Sản từ Quận Thủ điều làm chức quan nhàn hạ, Lã Đài cũng vẫn có thể nhẫn nhịn được, nhưng Bạch Mặc lại thi hành quan doanh muối sắt là chạm đến căn bản Lã gia rồi, nếu Lã gia không phản kháng, chẳng những sẽ mất đi quyền lợi, còn có thể mất đi tiền tài quyền thế, như thế không quá hai đời sẽ suy tàn hoàn toàn.

Lã Đài vốn là thần tử Đại Hán, nhưng hắn lại là gia chủ Lã gia, hắn không thể không suy nghĩ cho Lã gia, cho nên, nhất định phải không tiếc bất cứ giá nào lật đổ cây đại thụ Bạch Mặc này.

Lã Thích Chi vẻ mặt cũng âm trầm, đứng ở phía sau Lã Đài hạ giọng nói:

- Tương Chi, từ An Ấp phân giải tới ba trăm nghìn thạch lương thực, nhiều nhất chỉ năm ngày là có thể chuyển đến Hàm Dương rồi, Hàm Đan phân giải tới năm trăm nghìn thạch trong vòng nửa tháng cũng sẽ vận chuyển đến, Bạch Mặc lại đang triệu tập lương thực dư ở các quận huyện ở Hàm Dương, hơn nữa nhà kho lớn Hàm Dương, tổng số sợ còn vượt qua hai triệu rưỡi thạch!

Lã Sản đứng ở bên khác bổ sung thêm:

- Bây giờ tính toán giá cả mỗi thạch năm trăm tiền, hai triệu rưỡi thạch thì phải là mười hai mươi lăm ngàn vạn tiền, chúng ta đem toàn bộ sản nghiệp và tiền mặt còn có sản nghiệp và tiền mặt của Mã gia, chỉ sợ cũng không bằng được, bởi vì bán của cải sản nghiệp, ruộng đất, bất động sản lấy tiền mặt giá cả đã giảm gần một nửa rồi.

Chương 518: Cướp sạch Quan Trung (5)

Lã Đài thở phào một cái thật dài, đột nhiên hỏi Lã Thích Chi nói:

- Lão thúc, có thể liên hệ với người bên kia hay không?

Lã Thích Chi nghe vậy không khỏi sửng sốt, đương nhiên hắn biết ý của Lã Đài nói người bên kia ám chỉ người Ô Mộc Nhai nước Sở. Từ khi Bạch Mặc nắm hết quyền hành, Lã gia bị chèn ép, lập tức có người Ô Mộc Nhai đến thăm dò không ngừng, Lã Thích Chi cũng không phản đối tiếp xúc với người Ô Mộc Nhai, tuy nhiên đối với việc này Lã Đài lại kiên quyết phản đối.

- Tương Chi, ngươi nghĩ kỹ chưa?

Lã Thích Chi nói:

- Nhưng người Ô Mộc Nhai không yên lòng.

Lã Đài gật đầu nói:

- Ta đã nghĩ kỹ, tuyệt đối chúng ta không phản bội Đại Hán, nhưng nhất định phải đánh đổ Bạch Mặc, Bạch Mặc không ngã, sớm muộn gì thì Lã gia ta cũng sẽ bị hắn nhổ tận gốc, nhưng chỉ có chúng ta thì không thể làm rung động Bạch Mặc, nếu trận này quyết định đọ sức muốn thắng được hắn, nhất định chúng ta phải mượn lực lượng của nước Sở.

Lã Sản nghi ngờ nói:

- Nhưng, Ô Mộc Nhai có thể giúp gì cho chúng ta?

Lã Đài nói:

- Nhị đệ ngươi ngốc quá, đứng sau lưng Ô Mộc Nhai là nước Sở, mười sáu năm trước nước Sở bắt đầu phát triển mạnh công thương nghiệp, của cải Đại Hán ta có thể bằng được hay sao? Hạng Trang tùy tiện nhổ một cọng lông, là có thể mua lại tất cả lương thực ở Quan Trung, chỉ cần Ô Mộc Nhai đồng ý giơ tay, lần này nhất định Bạch Mặc sẽ thua.

Lã Thích Chi gật đầu, nói:

- Tương Chi, lão thúc lập tức đi tìm bọn họ.

Lã Đài dặn dò:

- Người Hắc Băng Đài chỗ nào cũng nhúng tay vào, lão thúc ngươi nhất định phải chú ý giữ bí mật.

Lã Thích Chi cười lạnh lùng, giọng điệu chắc nịch nói:

- Tương Chi ngươi cứ yên tâm đi, Lão Thúc bản lãnh khác không có, chứ lừa đám tay sai Hắc Băng Đài là dư sức.

Trong chớp mắt đã trôi qua nửa tháng, lương thực ở An Ấp, Hàm Đan được phân giải đến, lương thực từ các quận các huyện được Bạch Mặc triệu tập cũng lần lượt được chuyển đến Hàm Dương, trước sau hơn hai triệu thạch lương thực đưa lên đi xuống, nhưng giá lương thực ở Hàm Dương sáng hôm nay lại không thấy giảm xuống chút nào, thậm chí giá lương thực còn tăng lên, mỗi thạch từ năm trăm tiền đã tăng tới một nghìn tiền!

Hơn nữa, ở khắp trên phố còn có lời đồn, nói giá lương thực còn sẽ tiếp tục tăng lên hai nghìn tiền!

- Bình!

Bạch Mặc vồ nghiên mực trên bàn quét trên mặt đất, vẻ mặt tức giận.

Vừa rồi, Hán vương Lưu Hằng gọi Bạch Mặc tiến cung quở mắng một trận rồi còn sai Bạch Mặc lập tức nghĩ biện pháp dìm giá lương thực ở Hàm Dương xuống.

Sắc mặt Trần Bình bên cạnh cũng có chút xấu hổ, hiển nhiên, Hắc Băng Đài cung cấp tình báo sai lầm rất lớn, tưởng rằng đối phương có nhiều nhất cũng chỉ là một trăm nghìn tiền, cho nên hai triệu rưỡi thạch lương thực phát ra, lập tức có thể chống đỡ chết bọn họ, đến lúc đó chỉ chờ giá lương thực giảm xuống thì có thể mua sắm lại giá thấp.

Nhưng kết quả lại không phải như thế, lương thực bên này của bọn họ đã bán nhanh xong rồi, đối phương lại hình như vẫn còn thừa lực.

Trần Bình nói:

- Thừa tướng, nhất định bên trong có vấn đề, để lão phu lại điều Hắc Băng Đài đi tra xét một chút.

- Thái sư, không cần tra xét nữa.

Bạch Mặc khua tay áo quả quyết nói:

- Bổn tướng có thể khẳng đinh, người Ô Mộc Nhai đã ở sau lưng phá rồi.

- Ô Mộc Nhai? Thừa tướng nói là, bọn họ mượn tiền nước Sở?

Trần Bình nhíu mày nói:

- Việc này lão phu không hiểu lắm, đây không phải là mấy trăm tiền hay là mấy nghìn tiền, mà là mấy vạn vạn tiền, hiện tại dựa theo hoàng kim cùng tiền ngũ thù nước Sở so với giá cả, cũng phải mất một trăm nghìn lượng hoàng kim, Hạng Trang không sợ trôi theo dòng nước sao?

- Nước Sở giàu có, hơn một trăm nghìn lượng hoàng kim có là cái gì?

Bạch Mặc lãnh đạm nói:

- Chỉ cần có thể làm cho Đại Hán ta đại loạn, cho dù là trả giá hơn triệu lượng hoàng kim, nhất định Hạng Trang cũng sẽ không chau mày nhăn mặt.

Trần Bình gật đầu nói:

- Như vậy thì làm sao bây giờ?

Bạch Mặc lãnh đạm nói:

- Quan Trung đã không có lương thực phát ra, cho nên còn phải mượn Hàn Triệu lương thực.

- Còn phải mượn lương thực? Nước Hàn và nước Triệu đã cho mượn tám trăm nghìn thạch, bọn họ còn có thể lại cho mượn sao?

- Được, lần này cần mượn không nhiều lắm, chỉ cần có khoảng ba trăm nghìn thạch, bổn tướng sẽ tự mình ghi hai phong thư, gửi cho Triệu quốc Thượng Tướng Quân Bạch Tuyên cùng với Hàn vương Hàn Tín mỗi người một phong, vấn đề hẳn là không lớn...

- Vấn đề là, nếu nước Sở lại động tay vào, thì nên làm cái gì bây giờ?

- Chúng ta đã biết được nguyên nhân, đối phó cũng sẽ đơn giản, có thể nước Sở vận chuyển trộm vào hơn trăm nghìn lượng hoàng kim tiến vào là dễ dàng, nhưng nếu đem mấy vạn vạn miếng ngũ thù tiền tiến vào trộm sẽ rất khó khăn, cho nên đến lúc đó chúng ta chỉ cần cấm tự do đổi thượng tệ và hạ tệ, lập tức bọn họ sẽ chắc chắn chết không nghi ngờ!

- Hừ, hừ, Bạch Mặc thật đúng là lợi hại.

Hạng Trang sờ khóe môi vòng râu ngắn lại, cười nhạt nói:

- Nhanh như vậy đã phát hiện có phương pháp ngăn cản Đại Sở ta tham dự vào đại loạn ở Quan Trung.

Dừng lại một chút, Hạng Trang lại nói:

- Tuy nhiên, hiện tại hắn mới phát hiện ra điều ấy cũng đã là chậm, quả nhân sớm đã bố trí xong, ha ha.

Vẻ mặt Tần quả phụ và Đường Thông ngồi ở dưới Hạng Trang cũng phấn chấn.

Hạng Trang lại hỏi hai người nói:

- Các ngươi tìm người đại lý có thể tin được không?

Tần quả phụ vội nói:

- Người ta tìm chính là cháu trai vợ lão Tướng quốc Quán Cao nước Triệu.

- Quán Cao là lão thần đức cao vọng trọng, Bạch Tuyên cũng phải nể hắn vài phần, không tồi.

Hạng Trang nhẹ nhàng vuốt cằm, lại hỏi Đường Thông nói:

- Ngươi thì sao?

Đường Thông vội đáp:

- Thần tìm chính là Phùng Quốc Trượng.

- Phùng Quốc Trượng?

Hạng Trang nói:

- Chính là phụ thân của phi tần Phùng Diệu Nữ được Hàn vương sủng ái?

- Đúng đúng đúng, Hàn vương rất sủng ái Phùng Diệu Nữ, cho nên thế lực Phùng gia ở An Ấp rất lớn, có Phùng gia làm người đại lý, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì sai lầm.

- Tốt lắm.

Hạng Trang vung tay lên, hung dữ nói:

- Vậy thì lập tức động thủ đi.

Nửa tháng sau, từ Hàm Đan, An Ấp chuyển tới ba trăm nghìn thạch lương thực lần thứ hai chống đỡ Hàm Dương.

Được một nhóm lương thực chống đỡ, giá cả lương thực ở Hàm Dương lại một lần nữa hạ xuống.

Trước đã nói qua, trùm lương thực trong quần thể ở Hàm Dương có ba người chủ yếu, thực lực lớn nhất là Lã gia cầm đầu mấy chục nhà huân thích hậu duệ quý tộc, thực lực kém hơn chút là Tư Mã gia dẫn đầu hơn hai trăm thương gia, thực lực yếu nhất còn lại là hơn ba trăm nhà cũng theo chân thế gia gia tộc quyền thế, phía trước là hai quần thể đồng minh, thế gia gia tộc quyền thế cũng là đục nước béo cò.

Mặc dù hơn ba trăm gia thế gia tộc quyền thế không có liên kết cùng huân thích, thương nhân, nhưng trước đó, ba thế lực đó còn vô cùng ăn ý hoàn toành việc ngầm lăng xê giá lương thực ở Hàm Dương, chỉ là tâm lý hợp ý của bọn họ quyết định nên có đáng tin cậy hay không, một khi thị trường xuất hiện dao động, bọn họ sẽ không chút do dự rút khỏi thị trường.

Trước đó, những thế gia gia tộc quyền thế này cũng không phải là không có dao động, cũng cùng nhau tính thử bán tháo, tuy nhiên bởi vì hai quần thể đứng đầu là Lã gia và Tư Mã gia mua vào, làm cho bọn họ ý thức được giá lương thực ở Quan Trung chưa đến mức cao nhất, lòng người ai cũng đều tham lam, nhìn thấy món lãi kếch sù, lại một lần nữa bọn họ lựa chọn mua vào.

Lần này giá lương thực ở Hàm Dương đã hạ xuống nhẹ là do các thế gia gia tộc quyền thế đang thăm dò, nếu huân thích, thương nhân quần thể tiếp tục mua vào, bọn họ cũng sẽ tiếp tục lựa chọn mua vào, nếu huân thích, thương nhân hai đại quần thể thôi, bọn họ cũng sẽ bán tháo tất cả lương thực tích trữ trong tay ra không chút do dự, giẫm đạp lên nhau chạy trốn.

Những thế gia gia tộc quyền thế này cũng không có ý thức được, chỉ dựa vào quần thể phu dịch người làm thuê Quan Trung, căn bản không thể tiêu hóa xong số lượng lương thực khổng lồ thế, nói một cách khác, căn bản bọn họ không trốn được ra ngoài! Đương nhiên nói đi cũng phải nói lại, cũng có một số ít thế gia gia tộc quyền thế trước đây cũng đã bán tháo ra lương thực, buôn bán lời cái đầy chậu, đầy bát.

Ngay khi những gia tộc quyền thế to đang xem chừng, huân thích và thương nhân lại chuẩn bị mua vào, đột nhiên Hán vương Lưu Hằng hạ một tờ chiếu lệnh, cấm lưu thông thượng tệ hoàng kim trên thị trường Quan Trung!

Từ thời Tần tới nay, thượng tệ hoàng kim và hạ tệ đồng tiền cùng tồn tại, tuy nhiên giá cả giữa hai bên cũng không có rõ ràng, nói một cách khác, hoàng kim giống như một bức tranh cổ, rất đáng tiền, nhưng là người đời trước bán đi mới có thể đổi về ngũ thù tiền, ở trên chợ, trực tiếp dùng hoàng kim thì không mua được thương phẩm.

Nhưng Hạng Trang biết cách thay đổi hình dáng.

Vì cổ vũ phát triển công thương, Hạng Trang phát hành mệnh giá tiền vàng, và quy định rõ ràng, một lượng vàng đổi bốn nghìn tiền, thời gian đã trôi qua vài chục năm, giá cả cũng có di động một chút nhất định, nhưng nói tóm lại vẫn là ổn định, các quốc gia còn lại cũng ngầm đồng ý lưu thông hoàng kim trên thị trường nước nhà.

Nếu không có điều kiện tiên quyết này, thì căn bản Hạng Trang cũng không dám chiến tranh kinh tế với nước Hán.

Nhưng hiện tại, Hán vương Lưu Hằng lại hạ một tờ chiếu lệnh cải biên tình hình hiện nay, cấm hoàng kim trực tiếp lưu thông, chẳng khác nào chặt đứt nguồn để thương gia Quan Trung dựa vào mua lương thực, thử nghĩ một chút, trải qua thời gian trước mua vào, gần như tất cả ngũ thù tiền cũng đã chảy vào ngân khố quốc gia, làm cho bọn họ biết đi đâu gom góp rất nhiều tiền bây giờ?

Lệnh cấm hoàng kim tiền không được lưu thông của Lưu Hằng gây ảnh hưởng đến một bộ phận thế gia gia tộc quyền thế, việc này đã thành đè sập một cây rơm rạ cuối cùng, việc Lã gia, Tư Mã gia tiếp tục phái người du thuyết, ý đồ thuyết phục thế gia gia tộc quyền thế tiếp tục tiếp thu hoàng kim, lại bị cự tuyệt.

Hơn ba trăm thế gia gia tộc quyền thế trước khủng hoảng bắt đầu tính toán bán tháo, lập tức bán tháo như sóng triều liền lan đến gần hơn hai trăm nhà thương gia, làm cho hơn hai mươi nhà huân thích hậu duệ quý tộc cũng bắt đầu bán tháo lương thực, ba thế lực duy trì hơn ba tháng lương thực cuối cùng cũng sụp đổ hoàn toàn, giá lương thực bắt đầu đã tăng tới mỗi thạch nghìn tiền cũng đã điên cuồng mà hạ xuống.

Hàm Dương, Tướng Phủ.

- Thái sư, cạn!

Bạch Mặc nâng chén rượu kính Trần Bình.

Trần Bình giơ chén rượu lên dấu tay áo uống một hơi cạn sạch, lại vỗ mạnh vào mồm chưa thỏa mãn, nói:

- Rượu ngon, thật sự là rượu ngon, đáng tiếc nước Đại Hán chúng ta đến nay còn ủ không ra ngoài.

Bạch Mặc mỉm cười nói:

- Mặc dù rượu này ngon, nhưng lại không làm cho đỡ đói được.

Trần Bình cũng cười nói:

- Thừa tướng, chợ lương thực ở Hàm Dương giá đã hạ xuống đến mỗi thạch bốn trăm tiền như trước rồi, ha ha, thật sự là không dám tưởng tưởng, lúc này mới có vài ngày, dĩ nhiên giá lương thực cũng trở lại rơi xuống mỗi thạch bốn trăm tiền.

- Thái sư, lúc này mới vừa bắt đầu thôi.

Bạch Mặc khẽ mỉm cười nói:

- Lương thực tích trữ của huân thích, thương nhân cùng với thế gia gia tộc quyền thế đã vượt xa sự tiêu hóa của phu dịch, người làm thuê ở Quan Trung rồi, không có gì bất ngờ xảy ra, giá lương thực ở Hàm Dương còn hạ xuống nữa, tóm lại, giá lương thực mỗi thạch không giảm xuống ba mươi tiền, bổn tướng sẽ không xuất thủ.

Chương 519: Vào trận nhặt xác

Trong Sở vương cung Lạc Dương tiếng hoan ca vang lên, Hạng Trang đang cùng Tất Thư, Vũ Thiệp và Bách Lý Hiền uống rượu chúc mừng.

- Nào, Học Kiếm, Bạt Chi, Tử Lương, cạn một chén nào.

Hạng Trang nâng cốc hướng về phía ba vị đại thần đắc lực. Ba người Tất Thư cũng nâng cốc, dùng tay áo che uống một hơi cạn sạch.

Đặt cốc rượu xuống, Vũ Thiệp nghiêng đầu hỏi:

- Đại vương, thần có điều không hiểu.

Hạng Trang mỉm cười, vừa rót rượu ngon vào cốc vừa nói:

- Ngươi có gì không hiểu?

Vũ Thiệp nói:

- Thần không hiểu là, phu dịch, người làm thuê lương thực ở Hàm Dương còn chưa tới trăm ngàn người, Bạch Mặc chỉ cần hạn chế người khác mua sắm lương thực, hoặc sòng phẳng với đám người phu dịch, lính đánh thuê này thực thi chế độ bán phân phối, có thể đảm bảo bọn họ có cơm ăn, Quan Trung này thiếu lương thực cũng đã rất khó khuếch tán, làm sao lại suy đồi đến mức này.

Hạng Trang không đáp, hỏi lại Tất Thư:

- Học Kiếm, ngươi nghĩ sao về cách làm của sư huynh ngươi?

Tất Thư cười cười, trả lời Vũ Thiệp:

- Thượng Đại Phu, sư huynh ta không thể không nghĩ tới hạn chế mua sắm hoặc là bán phân phối. Tuy nhiên, rõ ràng hắn cũng chưa đủ như thế, hắn càng muốn thông qua nguy cơ lương thực này vừa mới phá hủy đám huân thích, thương nhân lớn cùng với thế gia hào tộc dám đối đầu với hắn, để hắn hoàn toàn thi hành thiết quan doanh dọn sạch chướng ngại.

- Thì ra là thế.

Vũ Thiệp nhíu mày nói:

- Bạch Mặc xưa nay cẩn thận, lần này sao lại liều lĩnh như vậy?

- Lời của Bạt Chi sai rồi.

Hạng Trang khoát tay, nói:

- Bạch Mặc cẩn thận ở quân sự, còn trên chính sự hắn lại cực kỳ có gan lớn, cấp tiến, nếu không, sao hắn lại không dám ở Quan Trung thi hành quốc sách bình toán phú, quân giao dịch? Về mặt này, Bạch Mặc không gọi là liều lĩnh, mà là căn bản hắn không biết lợi hại trong đó.

Là một cổ nhân, sao hiểu được sự nguy hiểm của chiến tranh tài chính?

Bách Lý HIền mỉm cười nói:

- Đại vương, kế tiếp Tần gia Đường gia nên phải xuất thủ không?

- Đúng.

Hạng Trang đặt mạnh cốc rượu trên bàn, hung hãn nói:

- Hiện tại băng hội lương thực Quan Trung đã sụp đổ, Tần gia và Đường gia hẳn nên vào trận nhặt xác.

***

Đã đến cửa ải cuối năm, trên dưới Lã phủ lại không hề có không khí vui mừng.

Bất kể là gia đinh môn khách tiền viện hay là nha hoàn nô bộc hậu viện, tất cả đều nơm nớp lo sợ, cẩn trọng, ngay cả đi đường cũng cẩn thận, sợ một khi sơ sẩy sẽ dẫn tới họa trên trời bất ngờ giáng xuống. Ngay tại hôm qua, một tiểu nha hoàn không cẩn thận làm rơi một chiếc bình rất bình thường, kết quả là bị Nhị công tử tức giận hành hình bằng gậy đánh cho tới chết.

Lã Sản vô cùng lo lắng đi vào thư phòng Lã Đài, tức giận hổn hển nói:

- Huynh trưởng, đám này tầm nhìn thật ngu xuẩn hạn hẹp. Bọn họ chỉ chú ý lợi ích trước mắt, ngoài miệng nói cùng tiến cùng lui, sau lưng thì lại tránh bán.

Lã Sản vừa mới ở buổi tụ hội của những thế gia hào tộc trở về, tại đó, Lã Sản muốn thuyết phục những thế gia hào tộc cùng với huân thích hậu duệ quý tộc cùng với thương nhân Quan Trung cùng tiến cùng lui, cùng xuất ra nhiều tiền ngũ thù để mua lương thực vừa vận chuyển tới Hàm Dương, nhưng tuyệt đối không được đem lương thực đã tích trữ xuất ra, cổ vũ bọn họ cắn răng tiếp tục kiên trì!

Không thể không nói, đề nghị của Lã Sản rất có lý, dù sao lần này vận chuyển lương thực chống đỡ Hàm Dương chỉ có hai ba mươi vạn thạch, phu dịch, người làm thuê bên trong thành Hàm Dương có khoảng bảy tám vạn, nhiều nhất trong hai tháng, số lương thực này sẽ tiêu hao hầu như không còn, đến lúc đó, giá lương thực ở Hàm Dương còn tăng lên nhiều, Bạch Mặc không những phải mượn lương thực của Triệu, Hàn, mà còn phải mua lương thực của bọn họ.

Nhưng đáng tiếc, những thế gia hào tộc này không có tầm mắt, căn bản không muốn cùng bọn họ cùng tiến cùng lui.

- Cứ để bọn họ bán đi.

Lã Đài lạnh lùng cười, hung hãn nói:

- Đám đầy tớ tạp dịch ở Hàm Dương mỗi ngày cần số lương thực cũng phải năm nghìn thạch, nhưng trên tay bọn họ tích trữ được bao nhiêu lương thực? Chưa chắc đã có hơn sáu mươi thạch? Hừ, thị trường nhỏ như vậy nhu cầu lương thực lại nhiều, xem bọn họ bán ra ngoài thế nào!

Lã Sản thở dài:

- Huynh trưởng, nhưng cứ như vậy thì chúng ta phải lên tiếng rồi.

Lương thực mà thế gia hào tộc tích trữ có hơn sáu mươi vạn. Nhưng số lương thực mà Lã gia cầm đầu hai mươi mấy gia tộc huân thích càng nhiều hơn, riêng Lã gia đã tích trữ gần năm trăm ngàn thạch, cộng hai mươi mấy nhà lại đã vượt qua triệu thạch, ngoài gia, với số lương thực mà Tư Mã gia đứng đầu hơn trăm thương nhân cũng gần tám trăm ngàn thạch.

Vì số lượng thực tích trữ này, Lã gia, Tư Mã gia đã phải bỏ ra một cái giá thật lớn, gần như đã bán sạch của cải điền sản, bất động sản lấy tiền mặt. Đến hiện tại, nhà bọn họ ngoại trừ lương thực đầy nhà ra, thậm chí ngay cả vợ con già trẻ nha hoàn vú nuôi cũng không có vải để may quần áo mới, cuộc sống sắp không chịu nổi nữa rồi.

Còn nữa, cứ đem lương thực chất đống trong nhà cũng không phải là chuyện hay, một thời gian sau sẽ mục nát, có thể xây dựng cải tạo hầm hoặc kho lúa, nhưng sẽ phải cần một khoản chi lớn, nếu như bình thường, đối với tài lực hùng hậu của Lã gia mà nói chỉ là một bữa ăn sáng, nhưng hiện tại, Lã gia ngay cả mười ngàn tiền cũng không đủ.

Hơn nữa, dù là bọn họ có tiền xây dựng cải tạo hầm hoặc kho lúa, có thể bảo tồn toàn bộ lương thực, nhưng mùa xuân sang năm lại đến mùa thu hoạch lương thực, bọn họ sẽ bị thiệt hại mất cả chì lẫn chài.

Lã Sản ngẫm nghĩ một lát, bỗng nhiên nói:

- Huynh trưởng, hay là tìm bên kia?

Lã Đài thở dài, lắc đầu:

- Vô dụng, một tờ chiếu lệnh của Bạch Mặc cấm Quan Trung lưu thông hoàng kim, cũng đã đánh trúng chỗ yếu hại của chúng ta rồi. Bên kia cũng không thể giúp được, dù sao mười mấy vạn lượng hoàng kim cũng phải dùng mấy xe ngựa, lén vận chuyển. Nhưng mấy vạn tiền đã có mấy trăm xe ngựa, có dễ dàng lén vận chuyển tiến vào không?

- Huynh trưởng, chẳng lẽ cứ bỏ qua như vậy?

Lã Sản biến sắc mặt, nói:

- Cứ để mấy chục vạn thạch lương thực mục nát trong phòng, Lã gia chúng ta thật là lỗ tận đáy mà. xem tại TruyenFull.vn

Lã Đài im lặng không nói, mặc dù trong lòng y không muốn, nhưng vẫn phải thừa nhận, lần đọ sức này bọn họ đã thua, bọn họ đã hoàn toàn thua bởi tay Bạch Mặc kia. Thậm chí Lã Đài đã làm tốt "tráng sĩ chặt tay", đến cuối cùng, y thà rằng thiêu hủy một món tiền khổng lồ mua vào hơn năm mươi vạn thạch lương thực cũng tuyệt đối không để cho Bạch Mặc mua vào giá thấp!

Vừa lúc đó, chợt có gia nô tiến vào bẩm báo:

- Gia chủ, có một người tự xưng là Quán Trọng người Triệu cầu kiến.

- Quán Trọng?

Lã Sản nghe vậy sửng sốt:

- Đây là một trong hai đại thương nhân buôn bán lương thực đến Quan Trung chính là thương nhân nước Triệu tên là Quán Trọng thì phải? Nghe nói người này là thân thích với Lão tướng quốc nước Triệu Cao Quán.

Vẻ mặt Lã Đài khẽ động, lập tức căn dặn:

- Mời hắn vào.

***

- Không găp, đã nói bổn tướng đã ngủ.

Bạch Mặc phất tay với gia nô, nói:

- Có việc gì ngay mai nói sau.

Gia nô vâng một tiếng, khom người lui xuống. Trần Bình ngồi đối diện Bạch Mặc cười nói:

- Thừa tướng, đây là ngươi nói dối trắng trợn, lúc này là giờ nào mà ngươi ngủ?

Bạch Mặc xòe tay ra, cười nói:

- Bổn tướng xử lý chính vụ mệt mỏi, cho nên nghỉ ngơi sớm.

Trần Bình lắc lắc đầu, nói tiếp:

- Tuy nhiên lão phu nghe nói Phùng Quý này là tộc huynh của Phùng Diệu Nữ, sủng phi của Hàn Vương. Lần này hắn đến Quan Trung buôn bán hơn mười vạn thạch lương thực là có sự chống lưng của Phùng Quốc Trượng, nếu không thì phái Thái Thương lệnh ra mặt tính toán giá cả lương thực với bọn họ. Bọn họ ngàn dặm xa xôi buôn bán lương thực đến Quan Trung giúp chiếu cố chúng ta, không nên để bọn họ thiệt vốn?

- Vậy không được, quả quyết không được.

Bạch Mặc quả quyết nói:

- Hiện tại ăn vào, thật vất vả mới áp chế được giá cả lương thực hạ xuống chỉ sợ lại lập tức tăng lên, cứ như vậy, tất cả cố gắng trước đây sẽ giống như ba năm kiếm củi thiêu đốt một giờ.

Dừng một chút, Bạch Mặc lại nói:

- Hiện tại không chỉ có không thể thu vào, thậm chí ngay cả miệng Phong Đô cũng không thể để xuất ra một chút nào.

Trần Bình nói:

- Nhưng cứ trốn tránh cũng không phải là chuyện hay.

Bạch Mặc trầm ngâm một lát, nói:

- Vậy đi, nghe nói Lũng Tây, Bắc Địa có một vài trạm kiểm soát ngầm vi phạm lệnh cấm triều đình, dung túng người buôn bán nhỏ buôn muối tới Hà Tây, bổn tướng định trước mắt đi dò xét đã, đúng lúc mượn cơ hội né tránh bọn họ, về phần Thái sư ngài, đem mọi chuyện cần thiết đổ lên đầu bản tướng, để bọn họ không thể nói được gì.

Trần Bình cười khổ nói:

- Chuyện tới nước này, cũng đành phải làm thế.

***

Về giá lương thực đang đàm phán trong thư phòng Lã phủ.

Nghe Quán Trọng nói ý đồ đến đây, Lã Sản mừng rỡ, Lã Đài thì không tỏ thái độ gì, thản nhiên nói:

- Túc hạ vốn là buôn lương thực mà đến, nhưng bây giờ lại thay đổi đi thu mua lương thực khắp nơi, không sợ bị nghi ngờ nhân lúc cháy mà mà đi hôi của?

Quán Trọng bực bội hừ một tiếng, lạnh lùng nói:

- Chúng ta ngàn dặm xa xôi buôn lương thực đến, vốn là giúp chiếu cố nước Hán, nhưng Bạch Mặc thân là thừa tướng nước Hán, lại trơ mắt nhìn chúng ta thiệt hại mất cả chì lẫn chài, đây chẳng phải là ép người khác hay sao? Bạch Mặc hắn có thể làm mùng một, vậy đừng oán trách chúng ta làm mười lăm!

Lã Sản nói:

- Nhưng Quan Trung nhiều lương thực như vậy, một nhà các ngươi thu hết vào được sao?

Quán Trọng nói:

- Một nhà chúng ta ăn không hết, chẳng lẽ không thể tìm nhà khác giúp đỡ?

Lã Đài nói:

- Vấn đề là nhiều lương thực như vậy, các ngươi mua để làm gì? Không phải Nước Triệu, Hàn thiếu lương thực chứ?

Lã Sản nói:

- Ngược lại nước Sở đang cần lương thực, hay là các ngươi đang định đem lương thực bán cho nước Sở?

- Ầy!

Quán Trọng vội giơ tay ngăn Lã Sản, nói:

- Nhị công tử, cơm có thể ăn bậy, nói thì không thể nói lung tung. Hai minh liên hoành hợp tung thế như nước với lửa, chúng ta thân là thương nhân bán lương thực của nước Triệu Hàn, sao lại giúp kẻ xấu làm điều ác đem lương thực buôn bán đến nước Sở? Ta cũng không gạt các ngươi, chúng ta noi theo nước Sở sản xuất rượu trắng, định mua lương thực để ủ rượu.

Lã Sản, Lã Đài liếc nhìn nhau, tình hình thực tế giải thích cũng thông suốt.

Lập tức Lã Sản nói:

- Được rồi, vậy thì mời túc hạ hãy nói giá đi, các ngươi định dùng giá bao nhiêu để mua vào?

Lúc này Quán Trọng đáp:

- Cũng không thể khiến cho người đồng hành ở Quan Trung thiệt hại mất cả chì lẫn chài, đúng không? Vậy đi, chúng ta lấy mỗi thạch tám mươi tiền mua vào, có bao nhiêu mua bấy nhiêu, thế nào?

- Mỗi thạch giá tám mươi tiền?

Lã Sản hét lớn:

- Nói đùa gì vậy? Chúng ta mua vào chia đều giá cả đã gần bốn trăm tiền, ngươi lấy mỗi thạch tám mươi tiền, còn nói không để chúng ta mất cả chì lẫn chài? Ngươi ngươi ngươi cũng thật quá đen tối!

- Haizz, nhị công tử không nên nói vậy chứ?

Quán Trọng hơi có chút mất hứng:

- Theo tại hạ biết, Bạch Thừa tướng có thể là chuẩn bị chờ giá lương thực giảm chỉ còn mỗi thạch bốn mươi tiền sau đó mới mua vào, so với Bạch Mặc, tại hạ tốt bụng hơn. Tóm lại bán hay không bán đều do các ngươi, tại hạ cáo từ.

Dứt lời, Quán Trọng lập tức đứng dậy, làm bộ muốn đi.

- Tiên sinh tạm dừng bước.

Lúc này Lã Đài mới quỳ ngồi dậy, hòa giải nói:

- Nhị đệ tại hạ lỗ mãng, có xúc phạm tiên sinh, kính xin tiên sinh đại nhân đại lượng, chớ trách.

Dừng một chút, Lã Đài lại nói:

- Về phần giá lương thực, còn có thể thương lượng, buôn bán mà, không phải rao giá trên trời trả giá dưới đất sao, ha hả.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau