SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Gia Tộc Họ Hạng

Hoàn Sở, Quý Bố lại lần lượt tiến lên trước hành lễ, nhìn thấy trên vai trái của Hạng Trang, băng một mảnh vải màu trắng đã bị thấm máu, Quý Bố không khỏi lo lắng, hỏi đến:

- Thượng Tướng Quân, người bị thương rồi ư?

- Hây dà, không đáng ngại.

Hạng Trang thản nhiên nói:

- Bị chút vết thương ngoài da thôi.

Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ cũng lần lượt tiến lên trước cùng với Úy Liễu hành lễ, lại cùng hàn huyên với từng người Hoàn Sở và Quý Bố, Úy Liễu tinh thông y thuật, liền lập tức ân cần mà hỏi Hạng Trang rằng:

- Thượng Tứơng Quân, có cần lão già này xem qua không?

- Thật không có gì đáng ngại cả đâu.

Hạng Trang nhẹ nhàng nhún nhún vai trái, thản nhiên nói:

- Ăn cơm hay mặc y phục gì, cũng đều không thành vấn đề, nhưng trong thời gian ngắn, cũng khỏi có nghĩ đến việc giương cung hay cầm đao nữa.

- Hây dà, lão đây đang định nói với người đấy!

Úy Liễu nói:

- Thượng Tướng Quân, mặc dù người võ nghệ cao cường, tinh nhuệ đến không đỡ nổi, thế nhưng người vẫn là chủ tướng của năm đội quân. Sự an nguy của một người mà liên quan đến sự sống còn của hơn mấy ngàn tướng sĩ quân Sở. Cho nên, sau này người không được xông pha trận mạc, đi đầu dẫn binh nữa. Những việc như vậy, Kinh Thiên và Cao Sơ bọn họ, hoàn toàn có thể đảm nhiệm được mà.

- Quân sư, sao người lại quên mất lão Hoàn ta thế hả?

Hoàn Sở bên cạnh mất hứng nói:

- Tiểu tử Kinh Thiên này võ nghệ là không tồi, coi như là có được chân truyền từ phía Tiên Vương và Thượng Tướng Quân, luận bàn về võ nghệ thì có thể xem là như vậy. Nhưng nói cho cùng y vẫn còn non lắm, nếu thật sự muốn liều mạng, thì ta thấy y chưa phải là đối thủ của ta đâu.

Đi theo sau Hạng Trang là Kinh Thiên đương nhiên trong lòng không phục, nhưng lại nào dám phản bác?

Cao Sơ lại tìm thấy Tần Ngư giữa hơn trăm cô nữ binh, lập tức nhìn qua một cách đầy ngụ ý, không ngờ Tần Ngư lại đáp trả hắn bằng một cái liếc mắt. Căn bản là không đém xỉa gì đến hắn. Cao Sơ lại vẫn giữ nguyên bộ mặt, cười hì hì mà chạy đến trước mặt Tần Ngư, hạ giọng nói:

- Tối nay ở chỗ cũ, còn dạy ta biết chữ, ta lại dạy cô hàng loạt tiễn pháp.

Đôi mắt đẹp của Tần Ngư lập tức sáng lên, thấp giọng nói:

- Nói phải giữ lời, không được chơi xấu.

- Huynh có bao giờ chơi xấu đâu nào? Nếu có chơi xấu thật, thì sẽ để muội…"

Cao Sơ nói đến đây cố ý dừng lại, cười một cách đê tiện và nói:

- Tiểu ngư nhi, muội hiểu mà.

Tần Ngư lại trợn mắt liếc Cao Sơ một cái, xong giơ tay làm hình cây kéo cắt chộp một cái, Cao Sơ lập tức mặt mày tái mét, kẹp chặt mông đít mà chán nản bỏ đi.

Trong ngọn núi trùng điệp ở phía bắc huyện An Phong, hơn hai ngàn tàn quân Sở đang đi dọc theo con sông ven thung lũng, tập tễnh tiến về phía trước.

Bắt đầu từ hôm qua, trong núi đột nhiên trời mưa liên miên, đường đi ven sông thung lũng vốn đã khó đi, giờ lại càng lầy lội và khó đi hơn. Hạng Hãn lắc lắc đầu, đang buồn bã ủ dột mà đi về phía trước.

Hạng Hãn chừng ba mươi tuổi, lớn tuổi hơn cả Hạng Võ, diện mạo cũng xem như anh tuấn uy vũ.

Nhưng nói thật ra, Hạng Hãn bất kể là về võ nghệ, hay là về năng lực cầm binh, cũng chỉ có thể xem là dưới hàng trung đẳng. Hắn có thể trở thành tướng quân của Tây Sở, cũng do dựa vào cái họ của hắn, vì hắn họ Hạng, là con cháu của dòng tộc họ Hạng. Cho nên được Tây Sở bá vương là Hạng Võ đặc biệt trọng dụng. Nếu không thì, hắn căn bản là khó mà có được địa vị ngày hôm nay.

Nhìn thấy trời nhá nhem tối, mà con đường ven sông thung lũng ở phía trước, quả thật là lầy lội khó đi. Hạng Hãn bèn dự định tìm một nơi nào đó, cao hơn một tí để cắm trại nghỉ ngơi, đang muốn hạ lệnh, thì thân binh đột nhiên dẫn theo Tiêu Khai trở về.

- Tiêu Khai!?

Hạng Hãn tức thì vui mừng quá đỗi, vội la lên:

- Tìm được Hạng Trang chưa?

- Tìm được rồi, đã tìm được rồi ạ!

Tiêu Khai thở hổn hển đáp:

- Tướng quân, tìm được Thượng Tướng Quân rồi!

- Thượng Tướng Quân?

Hạng Trang nghe vậy không khỏi ngẩn người ra, chợt lại nhíu mày hỏi tới:

- Ai là Thượng Tướng Quân?

- Âý, tướng quân, là như vậy.

Tiêu Khai vội vàng giải thích nói:

- Trước khi Đại vương tử trận, đã ủy nhiệm cho tam tướng quân làm Thượng Tướng Quân của nước Sở, cả đại quân nước Sở cũng đều giao cho tam tướng quân thống lĩnh ạ.

- Hạng Trang trở thành Thượng Tướng Quân rồi?

Hạng Hãn châu mày nói:

- Hiện giờ hắn có bao nhiêu quân đội?

- Điều này thì tiểu nhân chưa có hỏi, tuy nhiên Thượng Tướng Quân hiện giờ, thể nào cũng phải có hơn mấy chục ngàn binh mã rồi.

- Hạng Trang cũng chỉ còn lại có hơn chục ngàn binh mã thôi sao?

Hạng Hãn nhíu mày, vừa thở dài vừa nói:

- Xem ra, nước Sở thật sự đã thất thế rồi

Tiêu Khai không trả lời gì, một lúc lâu sau mới nói:

- Tướng quân, chúng ta vẫn là mau chóng hội hợp với Thượng Tướng Quân đi ạ.

- Cũng tốt.

Hạng Hãn gật gật đầu, quay đầu quát lớn:

- Truyền lệnh toàn quân, tất cả mọi người lấy lại tinh thần, gấp rút lên đường trong đêm nay, lại nói với họ rằng, Hạng Trang đã phái thám báo tiếp ứng phía trước, những ngày tháng cực khổ của chúng ta đã kết thúc rồi, chúng ta sẽ sớm có thịt ăn, có rượu uống, còn có cả cơm trắng thơm phức mà ăn nữa.

- Vâng!

Hai gã thân binh rầm rộ dạ vâng, chia nhau ra đi.

Đêm khuya tĩnh lặng, trong ngôi nhà gỗ của Hạng Trang lại là ánh lửa sáng choang.

Úy Liễu vẫn là không yên tâm, vừa rồi đích thân đắp thảo dược, lại dùng băng vải băng bó lại cho Hạng Trang. Hạng Trang vừa nãy đã tắm nước nóng, xong còn ăn cả cơm nước rượu thịt nóng hổi, tinh thần và khí sắc đã hồi phục lại rất nhiều, không giống lúc mới về, tinh thần mệt mỏi, sắc mặt nhợt nhạt.

Úy Liễu rửa tay trong chậu gỗ, có chút vui mừng mà nói:

- Thượng Tướng Quân, một kiếm này đâm vào cũng thật là nguy hiểm, nếu như đâm lên trên một chút, chỉ sợ sẽ cắt đứt gân mạch, nếu thế thì, cả cánh tay trái của Thượng Tướng Quân người đã bị phế rồi, nếu như đâm chệch xuống một chút, vậy thì càng hiểm ác hơn.

Hạng nhiên cười cười, không nói thêm gì, nếu không phải có đủ hiểu biết về cấu tạo cơ thể người, hắn nào dám để tên tiểu tướng quân nước Hán ấy, đâm một kiếm trên vai của mình? Tuy nhiên, nhát kiếm này thật không oan uổng, tên tiểu giáo quân Hán kia tuy rằng đâm Hạng Trang một nhát, nhưng lại phải trả giá bằng chính sinh mạng của hắn, rốt cục thì cũng vẫn không giết được Lưu Bang.

Úy Liễu cũng hơi tiếc nuối mà nói:

- Thượng Tướng Quân dẫn theo ba nghìn tàn binh, hòan thành việc tập kích tầy trời, một lần hành động đã đạp đổ đại doanh của Lưu Bang, thật có thể nói là một hành động kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu. Chỉ tiếc là chưa thật sự thành công, nếu như giết được Lưu Bang, thì đại cục thiên hạ này lập tức sẽ xảy ra biến cố to lớn, ngày Đại Sở phục hưng cũng sẽ có hy vọng rồi.

- Đúng vậy, chưa giết được Lưu Bang, quả thật đáng tiếc.

Hạng Trang nói:

- Nhưng mà, ngày Đại Sở phục hưng thì vẫn sẽ có hi vọng!

- Tài cầm binh tác chiến của Thượng Tướng Quân, cả thiên hạ này đều biết đến, nhưng mà…

Úy Liễu nói rồi dừng lại, xong cũng không ngừng ngại nói tiếp:

- Nhưng mà bây giờ, quân ta dù gì cũng chỉ còn lại ba nghìn sáu trăm người hơn, chỉ dựa vào số binh lực yếu ớt này, mà muốn tập kích từ xa, chiến đấu lâu dài, mà lại khiến các đường chư hầu điều quân trở về trợ giúp, thì thật sự là lực bất tồng tâm ạ.

Hạng Trang gật gật đầu, đột nhiên lại nói:

- Đúng rồi, quân sư không nói thì ta suýt nữa là quên, không quá vài hôm nữa, có lẽ sẽ còn một nhánh quân hơn hai ngàn người của tàn quân Sở, họ sẽ chạy đến đây hội hợp. Cứ như vậy, quân ta lại có hơn năm ngàn người rồi, tuy rằng binh lực vẫn còn ít ỏi yếu thế, nhưng ít ra cũng đủ binh lực cho một trận chiến rồi.

- Còn một nhánh tàn quân Sở ư?

Úy Liễu nói:

- Quân từ Giang Đông đến à?

- Đúng, là từ Giang Đông đại bại đến đây.

Hạng Trang nói:

- Chủ soái dẫn quân là người thuộc dòng tộc họ Hạng, Hạng Hãn!

Úy Liễu gật gật đầu, thoặt nhiên lại nói:

- Theo lão được biết, trong đám con cháu của dòng tộc họ Hạng các người, cũng có vài người thật sự có năng lực xuất sắc. Ví dụ như là Hạng Tha, có tài làm tể tướng, năng lực trị quốc dường như không thua kém gì tên Tiêu Hà của tể tướng nước Hán! Còn có Hạng Thanh, Hạng Đà, cũng rất có tài, đáng tiếc không phải bị tử trận thì là binh bại bị bắt, còn lại thì, đều là hạng tầm thường thấp bé thôi.

Đối với quan điểm của Úy Liễu, Hạng Trang cũng có chút đồng tình, Hạng Tha kỳ thật có tài làm tể tướng, chỉ tiếc những quận mà ông ta cai trị thường xuyên bị Bành Việt tập kích quấy rối, đây cũng là sự việc có tiếng trong lịch sử " Bành Việt nhiểu Sở", chính là do sự quấy nhiểu của Bành Việt, khiến cho Hạng Tha không tài nào thể hiện được tài năng của mình, Tứ Thủy đến cuối cùng cũng không cách nào trở thành hậu phương lớn của nước Sở được.

Ngược lại nhìn về phía Tiêu Hà thì, bởi vì Ba Thục, Quang Trung tình hình chính trị ổn định, sẽ không gặp phải sự tập kích quấy rối với quy mô lớn như vậy, lại cộng thêm có sự tín nhiệm của Lưu Bang, Tiêu Hà mới có thể phát huy tài năng chính trị của hắn, khiến cho Ba Thục và Quan Trung vốn đã giàu có, cai trị đến gọn gàng trật tự đâu ra đấy, trở thành hậu phương lớn của Lưu Bang, chính vì có một hậu phương lớn như vậy, Lưu Bang lũ chiến lũ bại ở Huỳnh Dương, lại còn có thể khi bại khi thắng.

Chính vì lẽ đó, Tiêu Hà cuối cùng trở thành một thần tử có năng lực được xem trọng, Hạng Tha thì lại không có tiếng tâm gì.

Còn có Hạng Thanh, Hạng Đà, đều có sở trường riêng của mình, Hạng Thanh lại từng lãnh binh đại phá Anh Bố, tuy nói rằng lúc ấy có Long Thả làm phó tướng cho hắn, nhưng nếu Hạng Thanh không có thực tài nhất định, hoặc là khí phách và trí tuệ có thể lắng nghe những lời kiến nghị đúng đắn, thì sao lại có thể đại phá Anh Bố được? Phải biết rằng Quý Bố là một trong ba vị đại tướng thời Hán sơ.

Còn lại Hạng Quan, Hạng Hãn, Hạng Anh những vị này, thì đều là kẻ tài hèn sức mọn cả.

Chỉ đáng tiếc, sau khi Hạng Võ mất, những con cháu của dòng tộc họ Hạng này cũng phần lớn bị tàn lụi đi.

Hạng Hãn lập tức sẽ dẫn hai ngàn tàn binh tiến đến, hội hợp cùng với Hạng Trang. Hạng Quan đã đi theo Trần Anh lui về chấn giữ Tiền Đường, Hạng Anh thì theo Long Thả phạt tề, sau cùng Long Thả thua trận mất mạng, Hạng Anh cũng lại bặt vô âm tín, cũng không biết là đã tử trận, hay là đã bị bắt giữ, hay là đã chạy đến nơi nào đó, mai danh ẩn tích mà trốn đi mất rồi.

Hạng Thanh là đại tướng duy nhất có danh tiếng cũng có năng lực đe dọa vị trí Thượng Tướng Quân của Hạng Trang, thì đã bị Hạng Võ dẫn đi, chỉ e rằng đã sớm tử chiến bên bờ Ô Giang, còn về phía Hạng Đà, được phong làm trụ quốc kiêm Nãng Quận Trường, lúc Hạng Võ binh bại Cai Hạ thì chưa đi theo cùng, hiện tại cũng không biết có phải đã đầu hàng quân Hán, nếu như đã đầu hàng, cũng không rõ là còn sống hay đã chết

Cuối cùng còn lại Hạng Tha, thì khẳng định là đã bị đại quân nước Tề bắt giữ khi Bành Thành bị chiếm đóng, là con cháu dòng tộc họ Hạng, lại là một văn thần khá có danh tiếng, nhất định sẽ không dễ dàng gì mà giết hắn, hiện giờ hẳn là bị giam trong đại lao ở Bành Thành rồi, chỉ đáng tiếc Hạng Trang hiện giờ binh ít tướng thiếu, căn bản là không có khả năng cứu được hắn ra.

- Quân sư, không nói những thứ này nữa.

Hạng Trang nhanh chóng thoát khỏi tâm trạng sa sút chán nản, sau đó bước nhanh đến giá đỡ đang treo bức địa đồ đơn sơ đó, tay chỉ vào địa đồ mà nói:

- Chúng ta vẫn là bàn lại sách lược lâu dài để tập kích Ngao Thương đi, ta cảm thấy vẫn là trực tiếp vượt qua Đại Biệt sơn, xuyên qua nước Hành Sơn đi theo hướng Bắc là vững vàng nhất.

Úy Liễu vui vẻ tiến lên trước, điều hắn yêu thích nhất ở Hạng Trang thật ra không phải là võ nghệ và dũng khí của hắn, cũng không phải là mưu lược của hắn, mà là cái tính không bao giờ dễ dàng mà từ bỏ của hắn, luôn luôn tin tưởng vào kiến nghị và niềm tin của mình! Cho dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu, Hạng Trang cũng không dễ dàng đầu hàng bỏ cuộc, cho dù tình thế có nguy hiểm đến đâu, Hạng Trang cũng nhất định sẽ tin vào bản thân mình, chắc chắn có thể hóa dữ thành lành!

Điều kiện của Lưu Bang về binh lực hay về nhân tài, tất cả đều không bằng với Hạng Võ. Tại sao đến cuối cùng lại có thể đánh bại Hạng Võ? Là bởi vì hắn cũng có được niềm tin này, mấy lần đại chiến Huỳnh Dương, Lưu Bang đều bị Hạng Võ đánh đến quân lính tan rã, nhưng hắn chưa bao giờ bỏ cuộc! Mà nguyên nhân Hạng Võ bị Lưu Bang đánh bại, là bởi vì Hạng Võ thiếu một niềm tin không bao giờ từ bỏ này!

Chương 52: Đoạt binh quyền

Hai ngày sau đó, Hạng Hãn quả nhiên mang theo hơn hai ngàn tàn quân, chạy đến đại doanh.

Hai nhánh quân đơn độc cùng đường bí lối bỗng nhiên gặp lại, đương nhiên là vui mừng một cách khó hiểu. Hạng Hãn bước lên trước gặp qua Hạng Trang, lại gặp từng người Hoàn Sở, Quý Bố, Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ. Nhắc đến trận đại bại tại Cai Hạ, Hạng Võ tử trận, cả Tiêu Công Giác cũng bị tử chiến, mọi người không khỏi lại than ngắn thở dài một hơi. Ngay sau đó Hạng Trang liền phân bổ địa điểm đóng quân, đem hai ngàn tàn binh sắp xếp cho ổn định lại.

Tiếp đó Hạng Trang lại phân phát thịt rượu, lệnh cho đám phụ nữ và trẻ con nấu cơm nấu nước, để cho hai ngàn tàn binh từ xa đến tắm rửa sạch sẽ.

Lúc đầu số lương thực vận chuyển từ trong thành Thọ Xuân ra, vẫn còn dư lại không ít, trải qua nhiều lần cất giấu, lại nhiều lần vận chuyển, bây giờ toàn bộ đã chuyển về hết đại doanh cả rồi. Cũng vừa đủ cho năm ngàn tướng sĩ cùng năm ngàn phụ nữ và trẻ nhỏ, ở trong đại doanh này dùng trên ba tháng. Tuy nhiên rượu thịt thì không còn nhiều rồi, dự tính ăn hết bửa tối nay thì không còn bửa sau nữa, muốn ăn thịt nữa thì chỉ có thể giết ngựa hoặc đi săn thôi.

Trong đại trại lửa đuốc sáng bừng, cả tướng quân, giáo úy, tư mã, quân hầu bọn họ, đang ăn uống hoành tráng ở trong đại sảnh, đám tiểu binh sĩ cũng ăn lấy ăn để, ngốn nga ngốn nghiến, tuy rằng không có rượu uống, nhưng tốt xấu gì cũng có thịt ăn, nhất là hai ngàn tàn binh từ Giang Đông đến, vừa mới chui ra từ rừng sâu núi thẳm, càng vui vẻ mừng rỡ khôn xiết.

Hạng Trang chỉ uống có mấy chén rượu nhạt, liền cùng với Úy Liễu trở về nhà gỗ của mình.

Úy Liễu lại lần nữa bắt tay vào, hết rửa vết thương rồi lại bôi thuốc mới vào, băng bó lại cho Hạng Trang. Vừa băng bó, Úy Liễu lại vừa nói một cách vô cùng xúc động:

- Thượng Tướng Quân, vết thương của người lành rất nhanh, theo tình hình này, thêm bảy tám hôm nữa thì gần như khỏi hẳn rồi, nhưng trong vòng một trăm ngày trở lại, Thượng Tướng Quân tốt nhất vẫn là không nên động đao động kiếm gì.

Hạng Trang yên lặng gật đầu, vết thương nặng cần trăm ngày hồi phục, điều này hắn biết mà.

Úy Liễu rửa sạch tay trong chậu gỗ xong, đang muốn xoay người rời đi thì lại bị Hang Trang gọi lại.

Thấy Hạng Trang hai hàng lông mày nhíu lại, dường như có tâm sự gì, Úy Liễu bèn quỵ gối ngồi xuống, hỏi đến:

- Thượng Tướng Quân, người có chuyện gì muốn nói với lão đây phải không?

Hạng Trang gật gật đầu, nói:

- Quân sư, để nâng cao sức chiến đấu của quân Sở, ta quyết định chỉnh đốn lại đội quân dự bị, giảm bớt binh lực ở trước và sau, bên trái bên phải và cả ở giữa, từ đó chọn ra những tướng sĩ tinh nhuệ, tăng cường vào Thân Binh Doanh của ta, lại đem Thân Binh Doanh này mở rộng thành Thân Vệ Quân, sau đó sẽ lập Hãm Trận Doanh, Tiên Đăng Doanh, Nộ Phong Doanh, ngươi thấy thế nào?

Cái gọi là chỉnh quân, chỉ là nói cho dễ nghe thôi, thực tế thì là cắt bớt số quân của các đại tướng Hoàn Sở, Quý Bố, Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ và cả Hạng Hãn nữa, rồi đem toàn bộ tướng sĩ tinh nhuệ này cho tăng cường vào Thân Vệ Quân, trước mắt binh lực của quân Sở còn yếu, làm như vậy cũng có thể bổ sung cho Thân Vệ Quân của Hạng Trang, đích thực có thể nâng cao binh lực chiến đấu.

Còn về phần thiết lập Hãm Trận Doanh, Tiên Đăng Doanh cùng Nộ Phong Doanh, là vì để ứng phó với các nhiệm vụ tác chiến khác nhau.

Trong ý nghĩ của Hạng Trang, Hãm Trận Doanh sẽ chỉ do một đám bộ binh được trang bị kỹ càng tạo thành, đó cũng chính là võ tốt dùng để xông trận, số lượng của võ tốt xông trận này thì chỉ có khoảng một ngàn người. Đội bộ binh được trang bị kỹ càng này, sẽ là lực lượng dã chiến chủ lực của quân Sở. Hạng Trang thậm chí đã chọn được người làm Giáo Úy cho Hãm Trận Doanh, đó chính là Kinh Thiên.

Ngoài ra, Hãm Trận Doanh này cần phải phối thêm một số lượng khinh binh tương đương như vậy. Khi hành quân sẽ giúp những bộ binh được trang bị kỹ càng này, mang theo các vật dụng trang bị nặng gần trăm ký. Còn khi tác chiến chúng sẽ phụ trách bổ sung lực lượng, một khi đám bộ binh này xuất hiện lỗ hỏng, thì ngay lập tức sẽ chọn ra lính tinh nhuệ từ trong đám khinh binh và bổ sung vào ngay. Nói cách khác, nhánh khinh binh này không chỉ đơn thuần là một loại binh hổ trợ, mà còn là nguồn chọn lựa thay thế cho đám võ tốt được trang bị kỹ càng kia.

Cái gọi là Tiên Đăng Doanh, sẽ đơn thuần do bọn khinh binh sĩ tử tạo thành, tử sĩ đi trước không mặc áo giáp, không đội mũ sắt, chỉ mặc áo vải, tóc sẽ thắt và quấn tròn để nhận biết được là thân phận tử sĩ.

Số lượng khinh binh tử sĩ độ khoảng năm ngàn người, về sau sẽ là đội cảm tử quân của nước Sở, có nhiệm vụ tiên phong đi đầu, công thành phá trại.

Cái gọi là Nộ Phong Doanh, thì do thuần một đám cung tiễn thủ tạo thành, bọn cung tiễn thủ này cũng không mang áo giáp, không đội mũ, chỉ mặc áo vải, cũng thắt tóc và búi tròn lại, vũ khí sẽ là đoản kiếm, trường cung, số lượng vào khoảng năm ngàn người. Sau này trên chiến trường, nhiệm vụ áp chế quân địch từ xa sẽ do Nộ Phong Doanh phụ trách. Ứng cử viên cho vị trí Nộ Phong giáo úy, không cần bàn cải, đương nhiên sẽ là Cao Sơ rồi!

Nghe xong Hạng Trang giới thiệu về ba doanh là Hãm Trận doanh, Tiên Đăng doanh và Nộ Phong doanh, Úy Liễu liên tục gật đầu nói:

- Lão đây hoàn toàn tán thành với cách làm của Thượng Tướng Quân, cứ thế này thì, sức chiến đấu của ba ngàn thân binh sẽ trở nên ngày một dũng mãnh. Tuy nhiên, về việc lựa chọn quân tinh nhuệ thì, có phải ta nên bàn bạc trước cùng các vị tướng quân Hạn Hãn, Hoàn Sở, Quý Bố, Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ hay không?

- Điều đó đương nhiên rồi.

Hạng Trang gật gật đầu, ngay lập tức quay đầu quát lớn:

- Cao Sơ! Cao Sơ!

Hạng Trang liên tiếp gọi lên hai tiếng, nhưng bên ngoài căn bản là không ai trả lời, Úy Liễu không nhịn được liền vuốt râu mỉm cười mà nói:

- Tên tiểu tử này, vừa rồi trong đại trại cũng không thấy bóng dáng của hắn đâu, chỉ e là lại quấn lấy Tần cơ bắt dạy chữ cho hắn rồi.

- Cái tên này thật biết chọn thời điểm mà.

Hạng Trang lắc lắc đầu, lại quát lớn:

- Kinh Thiên!

Bên ngoài vẫn là không ai trả lời, Hạng Trang lại rống lên hai tiếng, lần này rốt cục cũng có người chạy đến, nhưng đó lại là Công Tôn Toại. Đại tướng hậu quân Tiêu Công Giác cùng năm trăm thuộc hạ đã tử trận, cái gọi là hậu quân chỉ còn là danh nghĩa mà thôi, Công Tôn Toại cùng hơn mười người nữa được cứu thoát, tất cả đều bị Hạng Trang bố trí vào trong Thân Binh Doanh. Công Tôn Toại tức thì bị Hạng Trang giao phó cho chức thân binh Truân trưởng.

Công Tôn Toại vái chào Hạng Trang và Úy Liễu, bẩm rằng:

- Thượng Tướng Quân, lúc nãy đại tướng của tiền quân đích thân đến đây, gọi Tả Quân Hầu ra võ đài phía trước đại trại đi đấu võ rồi ạ.

- Cái tên Kinh Thiên này, sao lại đi đấu võ với Hoàn Sở rồi?

Hạng Trang cũng đành chịu.

Công Tôn Toại nói:

- Thượng Tướng Quân, có việc gì người căn dặn tiểu nhân cũng giống nhau cả thôi ạ.

- Ngươi?

Hạng Trang nhìn nhìn băng vải đang quấn trên ngực của Công Tôn Toại, quan tâm hỏi đến:

- Vết thương lành chưa?

- Không đáng ngại.

Công Tôn Toại vội vàng nói:

- Chỉ là bị chút vết thương ngoài da, bây giờ cũng tương đối lành lặn rồi ạ.

- Cũng được, ngươi đi mời ngay Hạng Hãn, Hoàn Sở, Quý Bố, Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ bọn họ về đây.

Nói xong một hồi, Hạng Trang lại nói:

- Còn nữa, ngươi đi tìm cả Cao Sơ và cả Tần Ngư về đây, ta có việc cần bảo bọn họ đi làm!

- Vâng!

Công Tôn Toại vái chào một cái, liền lĩnh mệnh mà đi.

Màn đêm u tối, Cao Sơ tay trái cầm lấy tay trái của Tần Ngư, tay kia thì đỡ lấy tay phải của Tần Ngư, cả lồng ngực dường như hoàn toàn dán chặt vào lưng của Tần Ngư, một mặt thì lại ghé vào tai Tần Ngư mà nói:

- Đúng, cứ như vậy, đừng phân tâm, tin vào chính mình, nhất định sẽ có thể bắn trúng ngọn đuốc phía trước, cô nhất định làm được mà!

Ngay sau đó, Tần Cơ buông nhẹ dây cung, chỉ nghe tiếng vèo một cái vang lên, ngọn đuốc cách xa cả trăm bước lập tức bị tắt liệm.

- A, bắn trúng rồi! bắn trúng rồi!

Tần Cơ vui mừng nhảy dựng lên, cô hoàn toàn không biết được rằng, ánh mắt háo sắc của Cao Sơ đang nhìn lướt qua chiếc gáy ngọc ngà thon thả của cô, đâm đâm liếc thẳng vào bên trong, chỉ đáng tiếc là Tần Cơ đang mặc chiếc áo dài, cổ bắt chéo và buột chặt sang phải, vị trí từ gáy cổ ngọc ngà kia trở xuống, được bao bọc rất là kín đáo, căn bản là chẳng nhìn thấy một tí cảnh xuân nào.

Cao Sơ buông lỏng bàn tay bé nhỏ của Tần Cơ ra, lại thuận thế trượt xuống, mắt nhìn sắp dừng lại trên đôi mông kiều diễm của Tần Cơ, thì sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng bước chân sàn sạt, chợt tiếng của Công Tôn Toại lại vang đến:

- Tả quân hầu, Tần truân trưởng, thì ra hai người luyện cung ở đây, thật là làm tiểu nhân tìm từ nãy giờ.

Cao Sơ bất đắc dĩ, xoay người lại tức giận nói:

- Chuyện gì thế hả, Công Tôn Toại?

- Tiểu nhân cũng không biết ạ.

Công Tôn Toại lắc đầu một cách thô lỗ, Cao Sơ lập tức trợn tròn mắt, nhìn bộ dạng sắp sửa bỏ đi, thì Công Tôn Toại lại lên tiếng:

- Tuy nhiên Thượng Tướng Quân tìm các người, bảo là có việc căn dặn hai người làm.

Cơn nóng giận vừa bộc phát của Cao Sơ ngay lập tức biến mất, lại thấy Tần Ngư đã sớm đi khỏi, lúc này buộc lòng phải đi theo Công Tôn Toại, chẳng vui vẻ gì mà quay về đại dinh, trong lòng lập tức trách móc Công Tôn Toại, tên tiểu tử này đến thật chẳng đúng lúc, sớm không đến, muộn không đến, lại khư khư đến vào lúc này, phá đám chuyện tốt lành của hắn. Truyện được copy tại

Trong lúc Hạng Trang quyết tâm chỉnh đốn lại quân ngũ, Lưu Bang cũng lại lần nữa có ý nghĩ đoạt binh quyền.

Sau khi đại quân đến chiếm đóng tại Nhữ Âm, các đường chư hầu cả ngày không việc gì làm, thường xuyên uống rượu say sưa, rồi đánh nhau hỗn tạp cả lên, Lưu Bang mấy ngày nay chỉ bận lo khuyên can, còn phải cấp dưỡng cho hơn mấy chục ngàn liên quân tập hợp tại Nhữ Âm, mỗi ngày đều phải tiêu hao một lượng lớn lương thảo. Tuy rằng trong kho còn dư không ít lương thực, nhưng trong lòng Lưu Bang vẫn có chút xót xa.

Lưu Bang thì nghĩ, mấy trăm ngàn đại quân cứ ở đây như vậy,hình như cũng không phải là cách, nhưng nếu thả mấy đường chư hầu này về lại thái ấp của họ, thật sự là hắn không tâm, nghĩ đi nghĩ lại, Lưu Bang liền nghĩ đến việc đoạt binh quyền, chỉ cần lấy được binh quyền của các đường chư hầu, rồi để họ đem theo vài thân binh trở về nước, không phải ổn rồi sao?

Thế nhưng Lưu Bang vừa mới nói ra, ngay lập tức liền bị Trương Lương và Trần Bình phản đối một trận.

Trương Lương khuyên nhủ Lưu Bang một cách thành khẩn:

- Đại vương, không thể nóng vội hấp tấp như vậy, Hạng Võ tuy rằng đã chết, nhưng Hạng Trang hắn vẫn còn sống, bọn phản nghịch của quân Sở vẫn còn ở khắp nơi, chúng vẫn chưa từ bỏ việc kháng chiến, điều quan trọng nhất là, ngọc ấn của Tần Vương hiện giờ đang trong tay của Hạng Trang, không có ấn ngọc này, Đại vương người sẽ không thể đăng quang xưng vua được.

- Đúng thế, Đại Vương.

Trần Bình cũng nói:

- Không có ngọc ấn Tần Vương, người sẽ không có danh phận chân chính, dù cho miễn cưỡng đăng cơ, các đường chư hầu cũng sẽ không phục, gia tộc quyền thế trong thiên hạ sẽ càng không quy phục, bây giờ tùy tiện ra tay, ngộ nhỡ lại khiến cho các đường chư hầu làm phản, cục diện sẽ khó mà giải quyết được, dù là Tề vương Hàn Tín, cũng khó lòng giúp đỡ Đại Vương chấn áp bọn chư hầu này được.

- Ta chỉ nói vậy thôi.

Lưu Bang da mặt dầy mo, lúc này liền mượn cớ nói:

- Ta nói chơi thôi mà, ha ha.

Chương 53: Đáng giết nên giết

Hạng Hãn, Hoàn Sở, Quý Bố, Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ đều đi tới hành dinh Hạng Võ.

Thậm chí Ngu Cơ cũng bị Hạng Trang mời lại đây, hiện tại an vị ở cạnh bắc thủ tịch thượng.

Cứ lấy việc Hạng Võ chưa bao giờ cho Ngu Cơ danh phận gì chính thức, nhưng không ai biết, vương hậu của Hạng Võ sau khi mất nhiều năm như vậy đều không có sắc phong tân vương hậu, chính là bởi vì Ngu Cơ, Hạng Võ sở dĩ không có sắc phong Ngu Cơ làm vương hậu, rất có thể là bởi vì hắn muốn sau khi thiên hạ đi vào ổn định, sẽ cho Ngu Cơ một nghi thức lên ngôi long trọng.

Cho nên, ở tất cả Sở quốc di dân cùng với tướng sĩ quân Sở cảm nhận, Ngu Cơ chính là vương hậu của bọn họ.

Hạng Trang đích thật là Thượng Tướng Quân của quân Sở, cũng có quyền độc đoán, nhưng nếu có thể được Ngu Cơ ủng hộ, không thể nghi ngờ là có lợi nhất, nhất là Hạng Hãn dòng họ đại tướng như vậy, Hạng Trang đối với hắn cũng không có bao nhiêu sức trói buộc, hắn đối với Hạng Trang cũng chưa có bao nhiêu tôn kính, lại càng không tồn tại sự kính sợ, nhưng thái độ đối với Ngu Cơ, Hạng Hãn vẫn không thể khinh thường.

Đợi mọi người đến đông đủ, ngồi vào vị trí, Hạng Trang cho Kinh Thiên, Cao Sơ đem bản đồ bảo bối của hắn treo lên giá gỗ, lại cố ý gỡ xuống binh khí mà Hạng Võ tặng Vương Kiếm cho hắn, sau đó lấy kiếm chỉ bản đồ, nói:

- Chư vị mời xem, Đại Sở mười quận non sông của ta, trước mắt gần như toàn bộ rơi vào tay giặc, chỉ còn nửa quận Hội Kênỗ lực chống đỡ, thế cục có thể nói là nguy kịch.

- Đúng vậy, Đại Sở ta đích thật là đại thế đã mất.

Không đợi Hạng Trang nói xong, Hạng Hãn liền chen vào nói:

- Tiên vương cầm giữ mười quận, hơn mười vạn tinh binh, còn không phải đối thủ củaLưu Bang, huống chi chúng ta hiện tại chính là năm nghìn tàn binh? Theo ta thấy, còn không bằng hàng Hán Vương, Hán Vương nhân nghĩa, nghĩ sẽ không bạc đãi chúng ta.

Hạng Hãn còn chưa dứt lời, Hoàn Sở, Quý Bố và đại tướng cùng loạt mặt đều biến sắc.

Hạng Hãn cũng không thèm để ý, lúc trước, hắn còn tưởng rằng Hạng Trang cũng có mấy vạn tinh binh, thậm chí nhiều hơn, nhưng gã dẫu thế nào cũng không ngờ, Hạng Trang hiện tại không ngờ cũng chỉ còn ba nghìn tàn binh, chỉ nhiều hơn so với hắn chút ít, chỉ bằng tàn binh bại tốt như vậy, cũng xứng làm Sở quốc Thượng Tướng Quân? Cũng ghép thành đôi với hắn vung tay múa chân?

Hạng Hãn nói như vậy cũng không phải thật sự muốn đầu hàng Hán binh, chỉ là bày tỏ chút thái độ.

Hạng Trang vẻ mặt tự nhiên, trong lòng cũng đã động sát khí, hắn đã giết Hạng Bá, cũng không ngại tái sát thêm một con cháu họ Hạng, Hạng Trang hắn cũng không thuộc loại thiện nam tín nữ gì, lại càng không e dè dòng họ huyết thống gì, ai dám cản hắn đi tới, hắn giết liền, dòng họ đại tướng thì sao chứ? Đáng chết liền giết, tuyệt không nương tay!

Ngu Cơ cũng không nói gì thêm, đôi mắt đẹp Nga Mi trong lúc vô ý liếc nhanh.

Nhìn ra được, Ngu Cơ có chút lo lắng, lại không biết nàng lo lắng Hạng Hãn sẽ khơi ra nội chiến trong quân Sở, hay là lo lắng Hạng Trang cùng Hạng Hãn sẽ gây chuyện khiến huynh đệ tương tàn?

Thấy Hạng Trang trầm ngâm không nói, Hạng Hãn lại nói:

- Hạng Trang, ngươi cảm thấy như thế nào?

Hạng Trang thản nhiên cười, thuận tay đem Vương Kiếm giao cho Cao Sơ, lại ra hiệu dấu tay, Cao Sơ không thể không gật đầu.

Hạng Trang lúc này mới xoay người lại, mỉm cười hướng về phía Hạng Hãn từng bước một đi tới.

Cao Sơ ôm Vương Kiếm, không nhanh không chậm theo ở phía sau, Hạng Hãn căn bản không ý thức được cái chết đanghướng tới gần hắn, hắn còn tưởng rằng Hạng Trang là e dè hai ngàn tinh binh trên tay hắn, bởi vậy không thể không khách khí dăm ba phần đối với hắn.

Tới trước mặt Hạng Hãn, Hạng Trang lại duỗi tay ôm bả vai Hạng Hãn, mỉm cười nói:

- Hạng Hãn, ngươi nói, nếu chúng ta thật sự hàng Lưu Bang, Lưu Bang lão nhân sẽ phong thưởng như thế nào? Phong vương hay là phong hầu?

- Phong vương phỏng chừng không có khả năng.

Hạng Hãn lắc đầu, lại nói,

- Phong hầu thì có thể.

- Chỉ phong hầu sao?

Hạng Trang nói xong xoay nửa vòng, lại xoay người lưng Hạng Hãn đưa về phía Cao Sơ, Cao Sơ liền không chút do dự rút Vương Kiếm ra, đâm một kiếm lên ngực Hạng Hãn!

Thân hình cường tráng của Hạng Hãn lập tức run lên, vẻ mặt khó có thể tin nổi.

Hoàn Sở, Quý Bố, Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ bốn người sắc mặt đều biến đổi, bọn họ tuyệt không ngờ, Thượng Tướng Quân không ngờ nói trở mặt liền trở mặt, vừa mới còn nói cười với Hạng Hãn, nhưng chỉ trong chớp mắt liền đem bảo kiếm đâm vào trái tim người khác, tàn nhẫn bực này, ác nghiệt bực này, so với phong cách làm việc của Đại vương bất đồng vô cùng.

Ngu Cơ ngồi trên ghế đầu cũng là âm thầmthan nhẹ, dường như đã sớm đoán được kết quả như vậy.

Hạng Hãn có chút cố hết sức xoay người nhìn chằm chằm Hạng Trang, sau đó lắp bắp nói:

- Hạng Trang, ngươi… ngươi dám hạ sát sau lưng ta …? Ta, ta...

Còn chưa dứt lời, Cao Sơ đã rút kiếm về phía sau, mất đi chống đỡ, Hạng Hãn liền suy sụp tê liệt ngã xuống đất, máu tươi đỏ sẫm rất nhanh nhuốm đỏ mặt đất.

Cao Sơ xoa xoa kiếm phong, trên chiến bào của Hạng Hãn sau đó thu kiếm vào vỏ.

Có hai gã thân binh đi vào kéo thi thể Hạng Hãn ra đại sảnh.

Hạng Trang một lần nữa thu hồi Vương Kiếm, lại lạnh căm căm nói:

- Còn dám nói xằng ngôn đầu hàng Hán, giết!

Hoàn Sở, Quý Bố, Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ nghe vậy lập tức nghiêm nghị, Hạng Trang lại trợn mắt há hốc mồm với Tiêu Khai nói:

- Tiêu Khai, hiện tại bắt đầu, ngươi là đại tướng hậu quân, hai ngàn quân của Hạng Hãn do ngươi chỉ huy!

Tiêu Khai vừa lo vừa sợ, vừa vui vừa buồn, theo bản năng chắp tay thở dài nói:

- Tuân lệnh!

Hạng Trang lúc này mới đi trở về trước giá gỗ, một lần nữa lấy Vương Kiếm chỉ vào bản đồ nói:

- Hiện giờ, lão già Lưu Bang đã ở vào thế chinh phục cả thiên hạ, Đại Sở ta nếu muốn phục hưng, đầu tiên nhất định phải phá khí thế của lão già Lưu Bang! phá như thế nào? Nói khó rất khó, nói đơn giản cũng rất đơn giản, chỉ cần khơi mào phân tranh giữa lão già Lưu Bang cùng các lộ chư hầu vương, Đại Sở ta liền có thể ở giữa ngư ông đắc lợi!

Kế tiếp, Hạng Trang lại mời Úy Liêutiến lên, đem việc hắn trước đây đề xuất tập kích đường dài bằng Ngao Thương, sau đó liên tục chiến đấu ở các chiến trường các nước khác, nghe Úy Liêunói xong chiến lược, Hoàn Sở, Quý Bố không có phản ứng gì, Chung Ly Muội và Ngu Tử Kỳ cũng ngơ ngác nhìn nhau, đều có chút không tin vào chính tai mình, quân Sở chỉ có mấy ngàn tàn binh, điều này sao có thể?

- Thượng Tướng Quân, chỉ sợ...

Chung Ly Muội do dự thật lâu, vẫn là nói:

- Không có khả năng đi?

Ngu Tử Kỳ cũng nói:

- Thượng Tướng Quân, quân ta tuy đều là lão binh tinh nhuệ trải qua trăm trận chiến, nhưng chung quy chỉ có năm sáu ngàn người! Mà quân sư theo như lời đại chiến lược, lại cần liên tục chiến đấu ở các chiến trường Trung Nguyên, Hà Bắc, Quan Trung, hành trình ngàn dặm? lương thảo trung gian tiếp tế như thế nào? Quân giới bổ sung như thế nào? quan trọng hơn là, binh lính bị hao tổn từ trận chiến từu đâu bổ sung tới đây?

- Ta không biết!

Hạng Trang nói rất rõ ràng:

- Nhưng… chúng ta còn có lựa chọn khác sao?

Chung Ly Muội và Ngu Tử Kỳ lập tức á khẩu không trả lời được, đúng vậy, quân sư đề xuất đại chiến lược đích xác rất khó thực hiện, hoặc là nói căn bản là không có khả năng thực hiện, nhưng, ngoại trừ chiến lược này, quân Sở còn có chiến lược khác lựa chọn sao? lão già Lưu Bang đang trên thế chinh phục cả thiên hạ, không mạo hiểm, sao có thể phá rơi thế đứng của hắn?

Hạng Trang dừng một chút, lại nói:

- Tuy nhiên, chư vị cũng không phải quá mức bi quan, lần bôn tập đường dài này cố nhiên hung hiểm, lại cũng sẽ không so với trước đây Đại Biệt Sơn chi chiến càng hung hiểm! Đại Biệt Sơn chi chiến, chúng ta lấy năm nghìn đánh năm trăm ngàn, còn toàn thân trở ra, lần này lấy kì binh xâm nhập phòng ngự như không Trung Nguyên đại địa, làm sao phải sợ?

Hoàn Sở lúc này đứng dậy tỏ thái độ nói: nguồn TruyenFull.vn

- Mạt tướng nguyện làm tiên phong!

Chung Ly Muội cũng nói:

- Chỉ cần Thượng Tướng Quân ra lệnh, mạt tướng sẽ liều mạng!

Quý Bố, Tiêu Khai và Ngu Tử Kỳ cũng lần lượt đứng dậy, tỏ vẻ kiên quyết ủng hộ quyết định của Hạng Trang, cho tới bây giờ, đích xác cũng không có biện pháp khác, đường dài bôn tập Ngao Thương, tái liên tục chiến đấu ở các chiến trường Trung Nguyên, Hà Bắc sau đó đến Quan Trung, tuyệt đối là thập tử vô sinh, có đi không có về, nhưng làm Sở quốc đại tướng, bọn họ đã không có lựa chọn nào khác!

- Được, chỉ cần chư vị có thể cùng bản tướng quân đồng tâm hiệp lực, cộng phó quốc nạn, lo gì Đại Sở không hưng thịnh?

Hạng Trang nói xong hết một đợt, lại tiếp tụcnói sang câu khác,

- Tuy nhiên, trước khi xuất chinh còn phải làm một chuyện, vì tăng mạnh sức chiến đấu quân Sở, bản tướng quân tính toán theo các quân điều động quân tinh nhuệ phong phú Thân Binh Doanh, chư vị có ý kiến gì không?

- Mạt tướng không có ý kiến.

Hoàn Sở, Quý Bố và đám người có ai dám nói từ không đây?

- Được rồi, hôm nay liền đến nơi đây đi.

Hạng Trang vung tay lên, Hoàn Sở, Quý Bố đám người liền đều cáo từ.

Ngu Cơ cuối cùng rời khỏi, dường như có chuyện muốn nói với Hạng Trang, nhưng nghĩ lại thì không hề nói gì cả, chỉ âm thầm thở dài, liền quay trở về căn phòng gỗ của chính mình, nhìn bộ dáng này của Ngu Cơ, Hạng Trang trong lòng không khỏi cũng có chút thương tiếc, từ khi biết tin Hạng Võ chết, Ngu Cơ dường như không mở miệng nói chuyện nhiều.

Tuy nhiên Hạng Trang rất nhanh liền tập trung tư tưởng tới chính sự.

Hạng Trang cũng không phải là Hạng Võ, ở thời điểm này tuyệt sẽ không vương vấn nữ nhân tình trường!

Hạng Trang mở rộng Thân Binh Doanh vì Thân Vệ Doanh,lại thiết lập Hãm Trận Doanh, Tiên Đăng Doanh, Nộ Phong Doanh, Cao Sơ lập tức hoan hô nhảy nhót, Kinh Thiên cũng là hung hăng nắm tay, cực kì kích động, sau một hồi công phu, hai người liền thăng hai cấp, nhập ngũ trực tiếp lên làm Giáo Úy, sao có thể không phấn chấn?

Hưng phấn qua đi, Cao Sơ bỗng nhiên nhớ tới một sự kiện, nói:

- Thượng Tướng Quân, từ Thọ Xuân đoạt tới quân giới không ít, nhưng bên trong cung tiễn không nhiều lắm, như thế nào tiếp cận nhân số năm trăm.

- Ta không phải là đang tìm ngươi sao?

Hạng Trang nói:

- Không đủ cung, vậy chính mình phải chủ động làm!

- Hả!

Cao Sơ nghe vậy không khỏi có chút há hốc mồm, nói:

- Thượng Tướng Quân, nhưng tiểu nhân không biết làm cung.

- Thiết thai cung, sừng cung sẽ không làm, trường cung đơn giản như vậy ngươi cũng không biết làm?

Hạng Trang chỉ có thể cười khổ.

Nói đến cung tiễn, thế nhân ấn tượng sâu nhất thường thường chính là Cách Lan trường cung, không biết Cách Lan trường cung chỉ có điều nguyên thủy nhất đơn độc thể cung, bất kể là sự khéo léo hay lực sát thương, đều xa không đủ để thiết thai cung, cung sừng và phục hợp cung đánh đồng, lấy điều kiện quân Sở hiện thời, phục hợp cung tuyệt đối là tạo không ra, đơn thể trường cung thì không nói chơi.

Đại Biệt Sơn gỗ sam là không có, gỗ dâu, sáp ong mộc còn lại nhiều mà, chém ngã một cây đại thụ, liền đủ để chế tác mấy chục đơn thể trường cung, để bù lại lực sát thương không đủ, không thể cũng chỉ có thể giống Cách Lan trường cung như vậy, tận khả năng làm dài cánh cung, về phần dây cung, nếu da trâu, tơ tằm tuyến không có thì tông da, trữ đay còn nhiều lại mà.

Chương 54: Chế tạo binh khí

Sáng sớm ngày hôm sau, trại lớn liền vang lên tiếng kèn trầm thấp.

Tiếng kèn kéo dài không thôi, năm sáu ngàn quân Sở tàn binh đều chui ra bãi cỏ, nhà gỗ, giống con kiến ra ngoài kiếm ăn dào dạt hội tụ tới bãi đất trống gần đại trại.

Hơn hai ngàn tàn binh tới từ Giang Đông không có chút dấu hiệu bất ổn.

Dù sao, con cháu Giang Đông là đối tượng nguyện trung thành toàn bộ Đại Sở, mà không phải cá nhân Hạng Hãn, tại đây trong mắt tân binh mới nhập ngũ không lâu, Thượng Tướng Quân không thể nghi ngờ là so với Hạng Hãn là tướng quân lớn hơn nhiều, Thượng Tướng Quân muốn giết Hạng Hãn, bọn họ là tiểu binh sĩ lại có cái gì bản lĩnh ngăn cản? Cho nên, hai ngàn Giang Đông tàn binh rất bình tĩnh tiếp nhận sự thật Hạng Hãn bị giết.

Về phần thân binh trung thành với Hạng Hãn, chỉ có mấy chục người, có năng lực làm gì được chứ?

Gần sáu ngàn quân Sở tàn binh tập kết xong, Kinh Thiên, Cao Sơ liền không chút khách khí bắt đầu chọn người.

Hãm Trận Doanh là quân Sở dã chiến chủ lực, cho nên trước hết đi lên chọn người là Kinh Thiên, người này thật không khách khí đem theo trăm lão binh từ Cai Hạ trốn tới chọn lựa một ngàn danh kiện tốt, thậm chí thân binh của Hoàn Sở, Quý Bố và các đại tướng đều không buông tha, chỉ cần coi trọng đều tuyển đi, đám người Hoàn Sở, Quý Bố tuy rằng rất tức, lại cũng chỉ có thể nhắm mắt nhắm mũi làm ngơ.

Kinh Thiên chọn người xong, tiếp theo là Cao Sơ, Nộ Phong Doanh không cùng quân địch tiến hành giao chiến trực tiếp, cho nên Cao Sơ cũng không chọn lão binh, mà theo hơn hai ngàn tân binh từ Giang Đông chọn năm trăm người thân hình cao lớn, khí lực cường tráng, những người này có điều kiện tiên quyết để trở thành một gã cung thủ, vóc dáng quá thấp, khí lực quá nhỏ, thì làm sao khai trường cung.

Tiên Đăng Doanh bởi vì tạm thời không có Giáo Úy, Hạng Trang đành phải tự mình ra mặt chọn người, hắn cũng theo Cai Hạ lão binh chọn hơn hai trăm quân tinh nhuệ, hơn nữa hoá ra Kinh Thiên, Cao Sơ chỉ huy hơn hai trăm thân binh, vừa lúc tiếp cận năm trăm người, hắn tự mình kiêm nhiệm chức Giáo Úy, đồng thời bổ nhiệm Công Tôn Toại làm Tiên Đăng Doanh tả Tư Mã, điều hành công việc của Giáo Úy.

Cuối cùng là Kinh Thiên, hắn xông vào trận địa chọn lựa một ngàn danh phụ trợ khinh binh!

Kinh Thiên chọn xong, Hạng Trang đem hơn hai ngàn bảy trăm người còn lại phân phối chia đều, một lần nữa biên làm tiền, hậu, tả, hữu, trung ngũ quân, đem Hoàn Sở, Tiêu Khai, Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ, Quý Bố ngũ phân lĩnh nhất quân, tuy nhiên, nói là nhất quân, kỳ thật chỉ có hơn năm trăm người, cũng coi như một bộ binh lực.

Binh lực điều phối xong, các quân các doanh liền bắt đầu khẩn trương huấn luyện.

Hiện tại đã là trung tuần tháng ba, thời tiết rất nhanh sẽ chuyển ấm, thời gian dành cho quân Sở đã không nhiều lắm, quân Sở phải hoàn thành chỉnh huấn trong vòng mười ngày, sau đó sẽ vượt qua Đại Biệt Sơn bắt đầu trường chinh!

Đêm dài yên tĩnh,ánh lữa bên bờ sông vẫn còn sáng tỏ, tiếng leng keng vẫn liên tục bên tai.

Phía sau chuồng ngựa, sát núi có xây dựng hai cái hỏa lò cao tầm hơn sáu mét, vị trí gần với đáy bếp lò có để chỗ cho mười mấy gờ nối, mười mấy chiếc túi thông gió lớn bằng da trâu nối thông với những lỗ bằng gạch liên kết với những gờ nối, trên mép mỗi chiếc túi da trâu đều có những điểm tiếp xúc, bụng của các tráng sĩ, chính là phần tiếp xúc với các túi gió.

Không biết qua bao nhiêu lâu, một thanh niên trai tráng đi nhanh tiến lại, lấy kìm sắt nhổ vật trong đáy bếp lò ra, chốc lát nước thép như lửa đỏ liền theo đáy bếp lò ồ ồ trào ra, lại chậm rãi lưu vào trong những khuôn lõm trước đó, đợi cho nước thép dần dần nguội xuống, liền biến thành một thanh phôi hoàn thủ đao.

Kế tiếp, vài tên thanh niên trai tráng liền đem thanh kim loại đúc thành hình đó đưa vào các chuồng cỏ tranh, tiến hành bước rèn tiếp theo, mặt khác vài tên thanh niên trai tráng thì vạch trần nóc bếp lò, đem sắt thừa hoặc thiết kiếm tổn hại, áo giáp, thiết khôi, thiết kích, thiết nồi đều cho vào bếp lò, sau khi chất đầy, mấy chục cái thanh niên trai tráng lại tiếp tục thổi bếp.

ở trong chuồng cỏ tranh bên kia, hơn trăm danh quân Sở thợ rèn đang túc kình tạo ra hoàn thủ đao, Thọ Xuân bị ngập, quân Sở chỉ cướp được hai thứ, thứ nhất là quân lương Hán quân bị ngập ngoài thành, tiếp đó chính là khí cụ rèn bên trong thành, sau đó lại mất không ít người, vật lực mới rốt cục đem túi gió, thiết châm, thiết chùy và khí cụ vận chuyển vào núi.

Ngu Tử Kỳ mồ hôi như mưa, đang dùng tiểu thiết chùy trong tay hướng dẫn thanh niên đối diện ra sức đập phôi thô hoành đao, Đại Biệt Sơn chi chiến, quân Sở phải có hoàn thủ đao tốt mới tận khả năng đề cao sức chiến đấu, Hạng Trang quyết định tạo ra càng nhiều hoàn thủ đao, hắn còn tính toán tất cả tướng lãnh đều phải có hoành đao!

Lúc này hoàn thủ đao, bởi vì thiếu hụt kỹ thuật gia công, bất kể là gia công công nghệ hay là tài liệu chất liệu đều không thể so sánh cùng đời sau Lưỡng Hán hoàn thủ đao, nhưng bởi vì tạo hình độc đáo, song lưỡi đối mặt kiếm mỏng lại chiếm hết thượng phong, đao kiếm đối chém, chắt chắn kiếm sẽ chịu thiệt.

Thậm chí liên quân tướng lãnh Hán quân, song lưỡi trọng kiếm, cũng là không địch lại hoàn thủ đao bình thường!

Về phần Hạng Trang đem cái gọi là đại hoành đao, gia công công nghệ cùng Đường đao đời sau lại cùng đi khá xa, tuy nhiên đại hoành đao của Hạng Trang tuy rằng đơn sơ, nhưng lại bền, rộng dày hơn, cho nên bù lại độ cứng chất liệu, độ chắc chắn chênh lệch, so sánh với kiếm kích thời kì Tần Hán, Hạng Trang đại hoành đao cũng tuyệt đối được cho là thần binh!

Đương nhiên, mặc kệ đại hoành đao công nghệ so sánh với Đường đao có bao nhiêu đơn sơ, cũng không phải bình thường thợ rèn có thể nắm giữ, cho nên Ngu Tử Kỳ còn phải tự mình cầm chùy, lại nói tiếp, đại tướng Ngu Tử Kỳ này thật sự là có chút thảm, đại tướng khác đều có thể ngủ, hắn lại còn phải ở trong này vất vả rèn sắt, có nhiều thời điểm, hắn giống như là một công cụ rèn ấy.

Đang lúc làm việc, bỗng nhiên Hạng Trang cùng Cao Sơ, Kinh Thiên đi đến.

Ngu Tử Kỳ khẩn trương buông thiết chùy, hướng Hạng Trang hành lễ, Hạng Trang khoát tay áo ra hiệu không cần đa lễ, sau đó từ ống tay áo lấy ra một cuộn giấy đưa cho Ngu Tử Kỳ, Ngu Tử Kỳ giơ tay tiếp nhận, thấy trên cuộn giấy vẽ một bản bản vẽ, hình như là một thanh trường mâu, tuy nhiên cùng mâu lại có khác nhau, mâu không có đảo câu, đồ vật này lại có đảo câu.

Lập tức Ngu Tử Kỳ có chút khó hiểu nói:

- Thượng Tướng Quân, đây là binh khí gì?

- Cái này gọi là tiêu thương.

Hạng Trang giải thích nói:

- Chiếu bản vẽ đúc đi ra, mặt sau sẽ nối liên tiếp với cây gỗ.

Làm một người vượt thời gian, Hạng Trang đương nhiên biết tiêu thương, ở phương Tây, bất kể là Cổ Hi Lạp hay đế chế La Mã, tiêu thương đều là vũ khí bộ binh trọng yếu, tuy nhiên ở Trung Quốc, bởi vì cường nỏ xuất hiện, khiến cho tiêu thương biến thành một loại vũ khí yếu, bởi vì bất kể là tầm bắn, bắn tốc, lực xuyên thấu đều rất cao, tiêu thương là xa xa không thể đánh đồng với cường nỏ.

Tuy nhiên, tiêu thương so với cường nỏ cũng vẫn có ưu thế, chính là giá trị chế tạo rẻ tiền, hơn nữa dễ dàng mang theo!

Lấy điều kiện quân Sở hiện giờ, vừa không có kỹ thuật cũng không có năng lực chế tạo cường nỏ, cho nên tiêu thương liền thành tuyển thủ, Hạng Trang đã quyết định đem tiêu thương liệt vào binh khí chính thức của quân Sở, ít nhất khinh binh phải trang bị!

Quân Sở sau khi trang bị hoàn thủ đao, đại thuẫn, trường kích, tiêu thương, trường cung, dã chiến hình thức liền cơ bản thành hình.

Quân Sở dã chiến hình thức trên cơ bản là như thế này, khi bộ binh quân địch tiến vào trong vòng một trăm bước (một bước khoảng 1. 4mét), đầu tiên từ Nộ Phong Doanh trường cung thủ tiến hành sát thương vòng thứ nhất; khi bộ binh quân địch tiến vào trong vòng hai mươi bước, tái từ Hãm Trận Doanh phụ trợ khinh binh sử dụng tiêu thương tiến hành sát thương đợt thứ hai; khi hai quân cùng tiếp, binh sĩ đầu trận địa cầm trong tay hoàn thủ đao, đại thuẫn đánh giáp lá cà với địch, binh lính xếp sau lấy trường kích tìm thời cơ công kích, phụ trợ khinh binh thì tiếp tục lấy tiêu thương bắn chết quân địch.

Ngu Tử Kỳ thu bản vẽ, hướng Hạng Trang nói:

- Thượng Tướng Quân, hình dáng này thật ra cũng đơn giản, chỉ cần đúc thành hình, kế tiếp không cần rèn nhiều lắm, chỉ là mài bén cần tiêu hao chút công phu, tuy nhiên, một ngày tạo ra năm mươi chi hẳn là không khó, lại không biết Thượng Tướng Quân cần nhiều ít?

- Năm mươi chiếc còn lâu mới đủ, ta cần năm nghìn chi, trong mười ngày!

- Như vậy, kia mạt tướng cần càng nhiều nhân sự.

- điều này không thành vấn đề, ngươi cần bao nhiêu người, cứ việc đi các quân chọn lựa, bao gồm Thân Vệ Doanh!

Nói chuyện này một chút, Hạng Trang lại nói: nguồn TruyenFull.vn

- Tuy nhiên, tiêu thương tạo ra tuyệt đối không thể ảnh hưởng đến sản lượng hoành đao cùng với hoàn thủ đao, bởi vì hai dạng binh khí khác biệt này, tầm trọng yếu xa xa tiêu thương!

- Vâng!

Ngu Tử Kỳ vái chào, cất cao giọng nói:

- Trong vòng mười ngày, mười ngàn miếng tam lăng tiễn, năm nghìn chi tiêu thương, ba trăm hoàn thủ đao, cộng thêm hai mươi hoành đao! Mạt tướng tuyệt không giao thiếu!

Hạng Trang vỗ vỗ bả vai Ngu Tử Kỳ, áy náy nói:

- Tử kỳ tướng quân, chỉ có thể vất vả ngươi.

Ngu Tử Kỳ nói:

- Chỉ cần Đại Sở có thể phục hưng, mạt tướng dù mệt chết ở lò rèn cũng không ngại?

- Được, Tử Kỳ tướng quân, lời này ta nhớ kỹ!

Hạng Trang gật đầu, nghiêm nghị nói:

- Sau khi Đại Sở phục hưng, ta nhất định ghi nhớ công lớn của ngươi!

Dứt lời, Hạng Trang liền xoay người bước đi.

Nhìn theo bóng dáng Hạng Trang đi xa, ánh mắt Ngu Tử Kỳ cũng rất mau ảm đạm xuống, bằng tâm mà nói, hắn cũng không cho rằng Đại Sở còn có khả năng phục hưng, đúng như theo lời nói của quân sư, Hán Vương Lưu Bang đã ở vào thế chinh phục cả thiên hạ, chỉ dựa vào sáu ngàn quân Sở đã không có khả năng xoay đại cục, tuy nhiên, bất kể tương lai như thế nào, hắn Ngu Tử Kỳ cũng không sẽ phản bội Đại Sở!

Khi Ngu Tử Kỳ và nhóm thợ rèn vội vàng tạo ra binh khí, Cao Sơ và Nộ Phong Doanh đang gấp gáp chế tạo trường cung.

Cao Sơ đang cùng Kinh Thiên cưa một cổ thù to gần hai người ôm, tuổi không dưới trăm năm, tài liệu trường cung yêu cầu cực cao, một cây như vậy, có thể dùng để làm trường cung lại chỉ có mộc tâm mà thôi, cho nên nhiều nhất chỉ có thể làm hai thanh cung, tuy nhiên bộ phận bên ngoài có thể dùng để làm cán tiêu thương.

Vài tên lão binh làm cung đã từng làm thợ thủ công ở bên cạnh thật cẩn thận cắt gọt hình cung.

Lại nói tiếp, tân mộc kỳ thật không thích hợp làm thân cung, tuy nhiên thời gian cấp bách, cũng không nghĩ được nhiều như vậy, làm được trường cung ở lực sát thương và tầm bắn phương hướng cũng không tận như nhân ý, nhưng tổng thể mà nói cũng không quá yếu.

Cách đó không xa, cán tiêu thương thương đã chồng chất như núi, mỗi cái cán thương đều có bảy thước dài, trung gian ước hai tấc thô, hai đầu hơi nhỏ một chút, mặt ngoài đã bào toàn bộ. Xa xa, Tần Cơ mang theo hơn trăm nữ binh mang theo một tấm da, chà xát làm trữ đay thành tông tuyến, chỉ gai, tái lặp lại quấn quanh, chà xát thành một dây thừng.

Xa hơn, một cây đã hoàn thành, lại lấy dây thừng buộc chặt hai đoạn, kéo thành độ cong như ý, đây là trường cung thượng huyền cuối cùng đã hoàn thành.

Chương 55: Phạm Dương biện sĩ

Chỉ chớp mắt, thời gian mười ngày đã qua đi.

Đất trống trước Doanh trại quân đội, năm nghìn " Quân Hán " đã kết thành vài phương trận!

Cái gọi là quân Hán, đương nhiên không phải chân chính quân Hán, này chỉ là quân Sở khoác chiến bào quân Hán mà thôi!

Lại nói tiếp, lúc này chiến bào giáp trụ của quân Sở cùng quân Hán hình thức kỳ thật cũng không khác nhau, tất cả đều noi theo quân Tần, chỉ có điều màu sắc bất đồng mà thôi, quân Tần lấy màu đen làm màu chính, quân Hán lấy màu đỏ làm màu chính, quân Sở thì lấy màu vàng làm chính điều! Cho nên, quân Sở chỉ cần đem màu sắc chiến bào nhuộm thành màu đỏ, ngay lập tức biến thành " Quân Hán ".

Đối với việc thay đổi màu sắc chiến bào, quân Sở sĩ tốt cũng không có khái niệm gì. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Vài đại tướng tuy rằng rất hoang mang, nhưng đây là mệnh lệnh của Thượng Tướng Quân, có ai dám đề xuất nghi ngờ?

Hạng Trang khoá hoành đao, khoác áo khoác da hùng, cùng Úy Liễu, Vũ Thiệp chậm rãi đi ra đại trại viên môn, phóng nhãn nhìn lại, năm nghìn quân Sở đã sẵn sàng đón quân địch.

Bên trái là Kinh Thiên Hãm Trận Doanh, một ngàn tinh binh tất cả đều là một màu thiết phiến giáp vai, giáp ngực, giáp bụng, giáp lưng, giáp chân cộng thêm mũ giáp, năm trăm danh võ tốt phía trước tất cả tay trái đều cầm hào phóng thuẫn, tay phải chấp hoàn thủ đao, năm trăm danh võ tốt còn lại tay trái khoác tiểu viên thuẫn, tay phải cầm trường kích, năm trăm chiếc trường kích đâm thẳng vào hư không, đứng vững như rừng.

Binh sĩ Hãm trận doanh bên phải, còn lại là một ngàn danh phụ trợ khinh binh, mỗi người chỉ khoác cát bào, cầm trường kiếm.

Ngoại trừ giao cho hai túi lương khô ở trước ngực, sau lưng phụ trợ khinh binh còn mang theo tiêu thương, tiêu thương tổng cộng có năm chiếc, mỗi chiếc ước chừng tám cân (tương đương 4 kg) (Hán cân), sau khi đại quân xuất phát, binh sĩ Hãm trận doanh còn có thể dỡ giáp trụ xuống giao cho bọn hắn mang, đến lúc đó khinh binh sẽ mang hơn trăm cân mà hành quân đường dài, thật là đủ thảm.

Phụ trợ khinh binh bên phải, còn lại là năm trăm danh Tiên Đăng tử sĩ ngẩng đầu ưỡn ngực, Tiên Đăng tử sĩ phụ trọng xem như nhẹ nhất, ngoại trừ mang túi lương khô trước ngực, còn lại chỉ có một thanh trường kiếm.

Tiên Đăng Doanh ở phía bên phải, còn lại là năm trăm Nộ Phong Doanh trường cung thủ.

Năm trăm danh trường cung thủ tuy rằng đều là tân binh, cũng là đội ngũ trong đội hình uy vũ nhất, bởi vì bọn họ thân cao gần như đều ở bảy thước năm tấc trở lên, hơn nữa vô cùng cường tráng, trên vai từng cái trường cung thủ đều mang một thanh trường cung, sau lưng ngoại trừ túi lương khô, còn mang một ống tiễn, bên trong có chừng hai mươi mũi trọng tiễn.

Bên phải Nộ Phong Doanh, còn lại là Quý Bố trung quân, trước quân Hoàn Sở, Tiêu Khai hậu quân cùng với Ngu Tử Kỳ hữu quân, Chung Ly Muội tả quân cũng không ở nhóm này.

Hạng Trang không nhanh không chậm theo trước đội ngũ chậm rãi đi qua, ánh mắt quân Sở tướng sĩ đều tràn trề hướng về phía hắn, trải qua suốt mười ngày nghỉ ngơi và chỉnh đốn, thể lực tướng sĩ quân Sở, tinh lực đều đã hoàn toàn khôi phục, đã không còn bộ dáng mỏi mệt của tàn binh bại tướng, nghiễm nhiên lại là một đám hổ lang chi binh!

Sau khi tuần tra hoàn toàn, Tần Cơ đã mang theo nữ binh đem ngựa của Hạng Trang, Úy Liễu còn có Vũ Thiệp dắt lại đây.

Ngựa Quân Sở nguyên bản sẽ không nhiều, ngoại trừ ngựa Ô Truy cùng với vật cưỡi của Úy Liễu, Vũ Thiệp, còn lại mấy chục con ngựa tất cả đều bị Hạng Trang giết, hiện tại đã huân thành thịt khô cất vào túi lương khô của tướng sĩ quân Sở, đường dài hành quân, liên tục chiến đấu ở các chiến trường, nếu chỉ ăn lương khô, tuyệt đối chống đỡ không được, các tướng sĩ phải được bổ sung chút thịt để ăn.

Hạng Trang xoay người lên ngựa, giơ tay phải lên phất nhẹ về phía trước, sau đó đánh mã đi.

Chỉ trong chốc lát, thanh âm trầm thấp thê lương của tù và sừng trâu vang lên, quanh quẩn trong núi, càng truyền càng xa.

Úy Liễu, Vũ Thiệp cũng lần lượt lên ngựa, giục ngựa đuổi kịp Hạng Trang, hai người phía sau, Hoàn Sở, Quý Bố, Tiêu Khai, Ngu Tử Kỳ, Kinh Thiên, Cao Sơ, Công Tôn Toại dẫn các lộ nhân mã đều xuất phát, không đến nửa canh giờ, năm nghìn quân Sở đã hoàn toàn biến mất giữa trùng trùng sơn lâm phía tây...

Thẳng đến khi nhìn không thấy bóng dáng một quân Sở, Chung Ly Muội mới nhẹ nhàng thở dài.

Đều đi rồi, Thượng Tướng Quân, quân sư, Hoàn Sở, Quý Bố, Ngu Tử Kỳ, Vũ Thiệp tiên sinh, bọn họ đều đi rồi!

Xoay người quay đầu lại, hắn cùng hơn năm trăm bộ khúc và phụ nhân, trẻ nhỏ đều dũng mãnh từ đại trại tiến ra, trên lầu gỗ trung tâm trại lớn, mơ hồ có thể nhìn thấy bóng hình xinh đẹp của Ngu phu nhân.

Chung Ly Muội thật sự nghĩ không ra, Thượng Tướng Quân vì sao không mang Ngu phu nhân đi theo?

Đường dài hành quân, liên tục chiến đấu ở các chiến trường đương nhiên nguy hiểm, nhưng ở tại chỗ này chẳng lẽ an toàn?

Một khi Thượng Tướng Quân đánh lén Ngao Thương đắc thủ, cắt đứt lương thảo liên quân, dựa vào khả năng Trương Lương, Trần Bình, bọn họ không có thể không biết quân Sở dùng kế kim thiền thoát xác, đến lúc đó, Lưu Bang ngoại trừ phái ra đại quân truy kích và tiêu diệt Thượng Tướng Quân, chỉ sợ cũng sẽ phái ra tinh nhuệ vào núi, đến lúc đó, hắn Chung Ly Muội như thế nào bảo toàn phụ nữ và trẻ em trong trại đây?

Chỉ dựa vào hơn năm trăm bộ khúc của chính mình sao? Vẻ mặt Chung Ly Muội không khỏi ảm đạm.

Hơn năm trăm bộ khúc này tuy rằng phần lớn đều là lão binh, nhưng không phải thiếu cánh tay thì là thiếu chân, hoặc là mắt mù, tóm lại không có mấy người nguyên lành, ngươi để cho đám lão binh này khai hoang, khi nhàn sẽ dạy mấy đứa nhỏ múa vũ đao, xách bổng,, nếu phái bọn họ đi chém giết quân Hán, thì đúng là chịu chết.

Nhữ Âm, Hành Sơn vương Ngô Nhuế trong đại trướng bỗng nhiên đến một vị khách không mời.

Hành Sơn vương Ngô Nhuế là hậu duệ của Ngô vương, sau khi Trần Thắng, Ngô Quảng ở đại trạch phát động bạo loạn, Ngô Nhuế cũng nhân cơ hội ở Hành Sơn quận khởi binh phản Tần, cuối cùng hiệp trợ loạn quân Hạng Võ, Lưu Bang tiêu diệt Đế quốc Đại Tần, sau khi diệt Tần Hạng Võ phân phong chư hầu, Ngô Nhuế phong làm Hành Sơn vương, là một trong mười tám phản vương.

Sở Hán tranh chấp, năm năm hỗn chiến, Hạng Võ bởi vì khuyết thiếu tư duy chính trị, làm ra một loạt quyết định sai lầm, các lộ chư hầu vương đều phản bội Sở về Hán, Ngô Nhuế trong lúc này phản chiến, Hạng Võ bị nhốt Cai Hạ, Lưu Bang triệu tập các lộ chư hầu trợ chiến, Ngô Nhuế tận khởi Hành Sơn quốc hai vạn tinh binh, tới Cai Hạ trợ chiến.

Không lâu sau Hạng Võ binh bại thân tử, Hạng Trang lại ngang trời xuất thế!

Hạng Trang chỉ dựa vào mấy ngàn tàn binh, nhưng lại làm Hán Vương không dám vào núi, nói tiếp thực khiến người không thể tin được!

Đến hiện tại, Hành Sơn hai vạn đại quân đã ở Nhữ Âm thủ nửa tháng, lại không biết phải nói tới khi nào mới có thể giải vây về nước?

Ngô Nhuế đang cùng thân tín đại tướng Mai Quyên ở lều lớn uống rượu giải buồn, chợt có thân binh đi vào bẩm báo nói:

- Đại vương, có vị tự xưng Phạm Dương Khoái Triệt sĩ tử cầu kiến.

- Khoái Triệt?

Ngô Nhuế ngạc nhiên nói:

- Hắn tới làm cái gì?

Mai Quyên nhíu mày, khuyên:

- Đại vương, thần nghe nói Khoái Triệt gần đây thường xuyên ra vào các đại trướng của lộ chư hầu vương, hơn nữa sau lưng thường xuyên nói xấu về Hán Vương, việc này rất nhanh sẽ bị Hán Vương biết được, Hán Vương sớm hay muộn cũng ra tay xử lí hắn, Đại vương tốt nhất không cần cùng hắn tiếp xúc làm gì.

- Ai, có chuyện đó sao?.

Ngô Nhuế khoát tay áo, không cho là đúng nói:

- Nói sau người ta dù sao cũng có thân phận sĩ tử, đêm khuya tới chơi, ngươi mặt cũng không gặp, chung quy có phần thất lễ?

Dứt lời, Ngô Nhuế chỉ bảo thân binh mời Khoái Triệt tiến vào, khi Mai Quyên nghĩ muốn lảng tránh, lại bị Ngô Nhuế ngăn lại.

Rất nhanh, thân binh mang theo Khoái Triệt vào lều lớn.

Khoái Triệt trước hướng Ngô Nhuế vái chào thật dài, cất cao giọng nói:

- Tham kiến Đại vương!

- Tiên sinh không tất đa lễ.

Ngô Nhuế túc thủ nói:

- Mời tiên sinh ngồi.

Khoái Triệt xoay người, lại hướng Mai Quyên nhợt nhạt vái chào, lúc này mới ngồi vào nơi Ngô Nhuế hạ thủ, sớm có thân binh đưa đến án mấy, lại bày một đĩa thịt bò chín, một bát canh, còn có một bình rượu nhạt.

Khoái Triệt con mắt đều không có nhìn một chút rượu thịt, chỉ thản nhiên nói:

- Đại vương, ngươi có biết hay không, Hành Sơn quốc đã nguy ở sớm tối?

Mai Quyên lập tức nhíu mày nói:

- Ra vẻ kinh người chi ngữ!

Ngô Nhuế lại thản nhiên nói:

- Tiên sinh, lời này như thế nào mà nói?

Khoái Triệt lắc lắc ống tay áo, không chút hoang mang nói:

- Hán Vương thân lĩnh các lộ chư hầu hơn bốn mươi vạn đại quân tụ tập Nhữ Âm, lấy Cận Hấp thủ Khúc Dương, lấy Lý Tả Xa thủ lục huyện, lại lấy Ly Thương thủ An Phong, kể từ đó, liền đúng quân Sở tàn quân chiếm cứ Đại Biệt Sơn hình thành trạng thái bắc, đông, nam ba mặt vây kín, quân Sở tàn quân đường cùng, thì nhất định hướng tây phá vây!

Ngô Nhuế nghe vậy lập tức sắc mặt khẽ biến, theo Đại Biệt Sơn hướng tây chỉ có Hành Sơn quốc của hắn!

Mai Quyên lại vỗ án dựng lên, cả giận nói:

- Nói bậy, Đại Biệt Sơn núi cao rừng rậm, vết chân khó tới, hơn nữa rắn rết khắp nơi, đừng nói là năm ba ngàn tàn binh, cho dù là mấy vạn thậm chí mấy chục vạn đại quân tiến vào trong đó, cũng sợ hữu tử vô sinh, có đi không có về, Hành Sơn quốc ta có cái gì nguy hiểm?

Khoái Triệt lại thản nhiên nói:

- Mai Quyên tướng quân đừng quên hiện tại là tiết đầu xuân, khí hậu rét lạnh, không có rắn và côn trùng?

Mai Quyên nói:

- Không có rắn trùng, trong núi cũng còn có vô cùng vô tận sương mù, quân Sở nếu thực dám vào núi, cuối cùng nhất định sẽ bị lạc ở bên trong sương mù!

Khoái Triệt khoát tay áo, lại nói:

- Đương thời mới chỉ là thượng tuần tháng tư, ít nhất còn muốn tiếp qua nửa tháng, Hoài Tứ đại địa mới có thể chân chính tiến vào mùa mưa, không có mưa dầm kéo dài, trong núi sẽ không có sương mù vô tận?

- Ách, này...

Mai Quyên lập tức cứng lưỡi, luận mang binh đánh giặc hắn tự nhiên phải hơn xa Khoái Triệt, nhưng tài biện luận, hắn như thế nào là đối thủ của Phạm Dương biện sĩ?

Một lúc lâu sau, Ngô Nhuế mới nói:

- Tiên sinh, quân Sở tàn binh thực sẽ vượt qua Đại Biệt Sơn?

- Mười phần!

Khoái Triệt thản nhiên nói:

- Quân Sở nếu không nghĩ đói chết trong núi, bọn họ cũng chỉ có thể vượt qua Đại Biệt Sơn, sau đó tiến vào Hành Sơn quốc đốt sát bắt người cướp của.

Dừng một chút, Khoái Triệt lại đứng dậy thở dài nói:

- Đại vương nếu không muốn Hành Sơn quốc bị hủy bởi chiến hỏa, tốt nhất vẫn là mau chóng dẫn soái về nước, nếu không, hối hận thì đã muộn.

- Này...

Ngô Nhuế lập tức lâm vào trạng thái giằng co..

Cơ bản, Ngô Nhuế cũng đã có ý nghĩ về nước, hiện tại Khoái Triệt nói như vậy, nỗi nhớ nhà của hắn như dao cắt, chỉ có điều việc này nên như thế nào cùng Hán Vương giải thích?

- Ha ha, tại hạ ngôn tận như thế, nghe hay không nghe, tất cả đều ở Đại vương quyết định.

Khoái Triệt lại cười to hai tiếng, xoay người nghênh ngang mà đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau