SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 501 - Chương 505

Chương 505: Hậu cung Hạng Trang

Tự Tiệp Dư mặc một bộ trang phục kỵ sĩ bó sát người thản nhiên đi vào thượng thư phòng.

Loại trang phục bó sát người này là do Hạng Trang sáng tạo ra, gần giống với loại quần ngắn bó sát người của đời sau, nhưng lại làm bằng vải sợi tơ, Hạng Trang rất mê thứ đồ này, không phải là vì để nhóm hậu phi của hắn tiện mặc khi cưỡi ngựa, mà là khi làm việc có thể tăng thêm chút tính thuận tiện, loại quần áo bó sát này không ngờ là vô cùng hiệu quả, hiện tại đã thịnh hành toàn bộ Giang Đông rồi.

Tự Tiệp Dư mặc trang phục cưỡi ngựa vào hiệu quả vô cùng tốt, chiếc quần ngắn bó sát ôm lấy cặp mông tròn trịa, đôi chân thon dài thẳng tắp. Hạng Trang thấy nóng rực trong người, vật dưới háng kia theo bản năng cũng có phản ứng, đây thật đúng là nữ tử yêu nghiệt, nàng căn bản không cần phô bày tư thế dáng vẻ gì, cũng không cần dùng ánh mắt mê hoặc, lại càng không cần dùng màn múa thoát y mà chỉ đứng ở đó thôi đã dễ dàng khiến dục vọng nguyên thủy nhất của Hạng Trang rực lên.

Đương nhiên, đây cũng không có nghĩa là Tự Tiệp Dư không biết dùng tư thế dáng vẻ, hay là dùng ánh mắt mê hoặc hay là nhảy múa thoát y, sự thật ngược lại, Tự Tiệp Dư rất biết cách thể hiện nét mặt vóc người, ánh mắt càng khiến người khác tan chảy, nhảy múa thoát y lại cực giỏi, đôi khi Hạng Trang không kìm nổi nghĩ đây chẳng khác gì Đát Kỷ, sủng phi của Trụ Vương sao?

- Lại đây, lại đây với quả nhân.

Hạng Trang cười ngoắc Tự Tiệp Dư ngồi lên đùi hắn.

Có đôi khi Hạng Trang cảm giác mình càng lúc càng hoang dâm rồi. Mấy năm nay số lượng phi tần hậu cung càng ngày càng mở rộng, lúc này sớm đã qua trăm người. Ngoại trừ lượng phi tần đông, trong cung còn có số cung nữ mỹ mạo càng nhiều hơn nữa, mà cung nữ này đối với hắn cũng chẳng đề phòng, mặc hắn ngắt lấy nhấm nháp.

Mà Hạng Trang cũng đích xác nhấm nháp không ít cung nữ mỹ mạo.

Nhất là sau khi Tự Tiệp Dư tiến cung, Hạng Trang lai sắp biến thành Đường Minh Hoàng từ nay về sau không tảo triều rồi.

Nói thật, Hạng Trang không muốn làm Trụ Vương, lại càng không muốn tiếp bước Đường Minh Hoàng, cũng càng không muốn giống như Chu U Vương gì đó, nhưng hắn thật sự không thể chống đỡ được sắc đẹp của Tự Tiệp Dư. Từ lúc Mân Việt Vương Tự Vô Chư đưa con gái yêu này đến Tỷ Lăng tặng cho hắn, Hạng Trang rất ít khi đi sủng hạnh các hậu phi khác. Đương nhiên, chủ yếu là thời gian Tự Tiệp Dư tiến cung chưa lâu, vẫn còn tạo cảm giác mới mẻ cho Hạng Trang.

Tự Tiệp Dư dạ một tiếng, thướt tha đi đến trước mặt Hạng Trang, vòng eo mảnh mai uốn éo nhẹ nhàng, khi ngồi lên đùi Hạng Trang, bờ ngực no tròn kia vừa lúc đặt lên ngực Hạng Trang, một nơi khác trong bụng Hạng Trang thoáng chốc nóng rực, vật dưới háng hắn cũng bắt đầu dựng lên.

- Đại vương gạt người.

Tự Tiệp Dư ôm lấy cổ Hạng Trang, vừa xoay cặp mông tròn trịa đầy đặn, khẽ khàng nghiền nát vật dưới háng đang dựng lên của Hạng Trang, vừa chu cái miệng nhỏ nhắn hờn dỗi nói:

- Người nói sẽ cùng thiếp xem biểu diễn giác đấu, nhưng cuối cùng lại không tới, người phải bồi thường, phải bồi thường.

- Được được, quả nhân bồi thường, vậy bồi thường nàng thế này được không?

Hạng Trang cười ha ha, tay trái ôm lấy vòng eo mảnh mai của Tự Tiệp Dư, tay phải vuốt ve bộ ngực sữa của nàng, xoa nắn. Hai bầu vú dưới sự xoa nắn của Hạng Trang không ngừng thay đổi hình dạng, đôi mắt Tự Tiệp Dư rất nhanh trở nên mơ màng.

Cảm nhận được hơi thở mỹ nhân trong lòng càng lúc càng nóng rực, tâm trạng Hạng Trang bất giác sung sướng.

Là một người đàn ông, say nằm gối mỹ nhân, nắm quyền thiên hạ chẳng phải là cảnh giới cao nhất sao? Cho nên, tại sao phải khống chế dục vọng của mình? Lão tử là người đàn ông có quyền thế nhất thiên hạ, dĩ nhiên phải có được mỹ nhân xinh đẹp nhất thiên hạ, ai không phục lão tử, lão tử chém đầu kẻ đó.

Hạng Trang vỗ nhẹ vào mông Tự Tiệp Dư, Tự Tiệp Dư cười thành tiếng, duyên dáng từ trên đùi Hạng trang đứng lên, xoay người nghếch mông đặt lên thư án, đồng thời ngoái lại ném cái nhìn rụt rè quyến rũ về phía Hạng Trang. Lập tức tim Hạng Trang đập mạnh, đứng lên đi đến phía sau Tự Tiệp Dư, sau đó cởi bỏ chiếc quần ngắn bó sát người nàng.

Cúi xuống nhìn, sâu thẳm trong rãnh ngực là cặp nhũ hoa đã dựng lên, nơi nào đó đã đầy ẩm ướt, Hạng Trang đâm thật sâu vào đó.

***

Doanh Trinh, Bách Lý Y Thủy, Tào Phi đang tụ hợp chơi bài tại Vô ương cung. Từ khi Tự Tiệp Dư tiến cung vào ba năm trước thì đã lấy được niềm vui của Hạng Trang, từ đó Hạng Trang gần như ngày nào cũng ở trong cung Tự Tiêp Dư, ngay cả Doanh Trinh Thi Man cũng rất đến. Nhóm hậu phi cảm nhận được nguy cơ lập tức đoàn kết lại.

Tào Phi kêu địa chủ, đánh ra một cặp nhỏ, vừa nói:

- Các vị tỷ tỷ, hồ ly tinh kia vừa mới từ vũ đài trở về thì đã đi vào thượng thư phòng của Đại vương rồi.

Doanh Trinh ngồi bên dưới Tào Phi hét cho qua, nói:

- Tự phi cũng thật sự là kỳ cục, thượng thư phòng là nơi mà Đại vương và các đại thần thảo luận quốc sự, một hậu phi như nàng ta sao lại ra vào nơi đó được?

Nói tới đây dừng một chút, Doanh Trinh lại nhìn Ngụy Duyệt đối diện, nói:

- Vương hậu, người cũng nên nhắc nhở nàng ta một chút.

Bách Lý Y Thủy bĩu môi nói:

- Đại vương sủng ái nàng, Vô Ương tỷ tỷ cũng không dễ nói chuyện đâu.

Trên khuôn mặt đẹp của Tào Phi hiện lên sự ghen ghét, nhỏ giọng nói:

- Nghe nói buổi biểu diễn giác đấu hôm nay là Đại vương đặc biệt tổ chức cho hồ ly tinh kia đó, Đại vương thật đúng là bất công.

- Thôi được rồi, đừng nói những chuyện này nữa, chơi bài đi.

Ngụy Duyệt chỉ thản nhiên cười, rồi quay sang Tào phi nói:

- Tào cơ, Bách Lý tiểu muội ra rồi, muội có giết hay là cho qua? Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Cho qua.

Tào phi khoát tay, nói tiếp:

- Ba vị tỷ tỷ, nghe nói Đại vương quyết định dời đô rồi, không biết các tỷ nghĩ thế nào? Dù sao tiểu muội cũng không muốn đi, ở Tỷ Lăng rất tốt, tại sao phải dời đô? Nghe nói có thể dời đến địa phương Trung Nguyên quỷ quái, người nơi đó đều chết sạch, sao có thể làm thủ đô được?

Sắc mặt Bách Lý Y Thủy biến đổi, nói:

- Tào gia muội muội, muội ít nói vài lời đi.

Tào phi cũng ý thức được mình nói lỡ, lập tức nói với Ngụy Duyệt:

- Vương hậu, nô tỳ không phải cố ý.

- Không sao, đất Ngụy thật sự tiêu điều.

Ngụy Duyệt thản nhiên xua tay, nói tiếp:

- Tuy nhiên ba phụ nữ chúng ta chớ đàm luận quốc sự nữa. Dời đô hay không dời đô, đó là chuyện của Đại vương và các đại thần, chúng ta thân là hậu phi, cần phải chăm sóc cuộc sống hàng ngày của Đại vương thật tốt, chăm sóc Vương tử công chúa thật tốt.

***

Ngay khi Hạng Trang mãnh liệt phun trào trong cơ thể Tự Tiệp Dư, hai người cũng đã thay đổi tư thế, đổi thành Hạng Trang nằm ngửa trên giường, còn Tự Tiệp Dư ngồi ngang trên hông hắn. Vật nóng của Hạng Trang vẫn còn ở trong cơ thể Tự Tiệp Dư, vẫn duy trì trạng thái cứng rắn. Hạng Trang đã hơn bốn mươi tuổi rồi nhưng vẫn thật sự cường tráng.

- Đại vương, người thật cường tráng, thiếp không chịu nổi nữa rồi.

Tự Tiệp Dư cười khanh khách.

Hạng Trang vô cùng đắc ý, mấy năm nay tuy hắn không còn ngự giá thân chinh, nhưng võ nghệ chưa bao giờ giảm sút, thường thường vẫn luận bàn cùng với Hô Diên, Tấn Tương, cho nên năm vừa rồi vào lúc khi đánh đông dẹp bắc, thân thể vẫn không hề yếu đi chút nào. Chỉ là nếu so sánh với những đám trai trẻ đang độ tuổi hai mươi thì mới thật sự không bằng.

Thấy tâm trạng Hạng Trang rất tốt, Tự Tiệp Dư liền cúi sát xuống thỏ thẻ bên tai Hạng Trang:

- Đại vương, thiếp nghe nói người quyết định dời đô?

Khi Tự Tiệp Dư cúi người xuống, đôi gò bồng đảo gần như đặt lên mặt Hạng Trang. Hạng Trang gần như tham lam ngửi mút lấy đôi nhũ hoa, nói:

- Nàng nghe ai nói?

- Đại vương, thật sự cần phải dời đô sao?

Tự Tiệp Dư tránh nặng tìm nhẹ, bàn tay trắng nõn chống thấp trên giường dồn cặp tuyết lê lên nhẹ nhàng miết vài cái, miết cho đến khi Hạng Trang như hít phải luồng khí lạnh, vật cứng vừa mềm xuống thoáng chốc lại trở nên cứng rắn mãnh liệt. Hạng Trang có chút cảm thán, nữ nhân này thật sự là yêu nữ.

Lập tức Hạng Trang đáp:

- Đúng vậy, quả nhân quyết định dời đô đến Lạc Dương.

- Hả? Lạc Dương? Thiếp nghe nói Lạc Dương chỉ là một tòa thành trống không.

Tự Tiệp Dư vừa đong đưa cặp tuyết lê vừa chu cái miệng nhỏ nhắn không thuận theo, nói:

- Hơn nữa Lạc Dương quá xa Mân Trung, thiếp không muốn đi, không muốn.

Hạng Trang cũng không để ý, thở hổn hển nói:

- Nữ nhân như nàng đừng quản nhiều.

- Không đâu, không đâu.

Tự Tiệp Dư không bỏ qua, tiếp tục quấn quýt nói:

- Thiếp không đi Lạc Dương, không muốn.

Ánh mắt Hạng Trang vốn đang si mê chợt trở nên trong trẻo lạnh lùng, sau đó giơ tay tát nhẹ vào cặp tuyết lê lấm tấm mồ hôi của Tự Tiệp Dư, giọng điệu nhấn mạnh:

- Quả nhân lặp lại lần nữa, nàng là nữ nhân không được tham gia vào chuyện quốc gia đại sự, dời đô hay không dời đô, đó là việc mà quả nhân và các đại thần suy tính, nàng ồn ào cái gi?

Cơ thể mềm mại của Tự Tiệp Dư hơi cứng đờ, sau đó chu miệng, đôi mắt to cũng bắt đầu ngập nước đầy duyên dáng. Bộ dạng vô cùng tấm tức, tuy nhiên trong lòng Tự Tiệp Dư thật sự cảm thấy tấm tức, từ lúc tiến cung tới nay, Hạng Trang chưa bao giờ "lời nói mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị"với nàng như này.

Hạng Trang không định buông tha cho Tự Tiệp Dư, lập tức xoay người ngồi lên, hai tay ôm lấy cặp tuyết lê đầy đặn của Tự Tiệp Dư, hăng hái trừng phạt.

***

Doanh Trinh ở cung Vô Ương tìm hiểu thăm dò, sau khi từ biệt Ngụy Duyệt thì đến thẳng Diệu Dặc cung.

Tào phi, Bách Lý Y Thủy không muốn dời đô, Doanh Trinh lại hùa theo, bởi vì nàng đã nhìn thấy cơ hội.

Diệu Dặc Cung là nơi ở trước đó của Vương phi Ngu Cơ. Lúc Doanh Trinh đi vào, Ngu Cơ đang sửa sang lại hành trang cho Hạng Trị, Hạng Trang vừa hạ chiếu phái Hạng Trị đi trấn thủ Kiềm Trung. Nghĩ đến Hạng Trị sắp đi trấn thủ Kiềm Trung nơi đầy độc khí, hơn nữa nhiều năm rất khó mà quay về Tỷ Lăng được, Ngu Cơ đã không kìm được chảy nước mắt.

- Mẫu hậu, người đừng đau lòng.

Hạng Trị giơ tay lau nước mắt cho Ngu Cơ, nói:

- Lần này con đến Kiềm Trung sẽ làm ra công lao sự nghiệp, không làm mẫu hậu thất vọng.

Ngu Cơ gật đầu, nghẹn ngào không nói thành lời. Doanh Trinh không bỏ lỡ cơ hội, nói:

- Diệu Dặc tỷ tỷ, thời gian qua thật nhanh, chớp mắt mà Trị nhi đã trưởng thành rồi đúng không?

- Đúng vậy.

Ngu Cơ bùi ngùi nói:

- Thời gian trôi qua thật nhanh.

Doanh Trinh lại nói:

- Diệu Dặc tỷ tỷ, Trị nhi đã trưởng thành, có phải Đại vương nên cho Trị nhi danh phận hay không? Nếu có danh phận, Trị nhi đi trấn thủ Kiềm Trung mới là danh chính ngôn thuận.

Chương 506: Phong ba phân phong

- Danh phận?

Ngu Cơ nghi hoặc hỏi:

- Danh phận gì?

Doanh Trinh nói không đầu không đuôi, Ngu Cơ thật sự không hiểu. Trị nhi là con vợ cả Đại vương, lại là con thừa tự của Tiên vương, thân phận này vô cùng cao quý, chỉ đi làm Quận úy Kiềm Trung, thật sự quá đủ thiệt thòi rồi, còn muốn danh phận gì? Chẳng lẽ với thân phận của Trị nhi chỉ xứng làm Quận úy quận Kiềm Trung?

Doanh Trinh vội nói:

- Ý tiểu muội là, thân phận của Trị nhi quá cao quý, đi làm Quận úy quận Kiềm Trung quả thật là không thích hợp, những thứ khác không nói, chỉ nói tới sau khi đến Kiềm Trung sẽ ở chung thế nào với Quận Thủ? Cho nên trước khi Trị nhi đi tới Kiềm Trung, tốt nhất Đại vương nên phong nó làm Kiềm Vương, như thế việc Trị nhi trấn thủ Kiềm Trung mới là danh chính ngôn thuận.

- Chẳng phải Đại vương đã nói là không phong vương sao?

Ngu Cơ không cho là vậy.

Quả thật Hạng Trang đã công khai không phong vương, Tất Thư có công lao lớn như vậy cũng chỉ được làm Ngô quốc công.

Doanh Trinh nói:

- Đại vương nói không phong vương, phần lớn là không phong họ khác làm Vương. Trị nhi là con vợ cả của Đại vương, lại là con thừa tự của tiên vương, phong vương là việc phải làm, trên dưới trong triều đình chắc chắn sẽ lên tiếng ủng hộ.

Ngu Cơ trầm ngâm một lát, lắc đầu nói:

- Vẫn không ổn, quận Kiềm Trung hoang dã, rất vắng vẻ.

Khóe miệng Doanh Trinh hiện lên nụ cười mờ nhạt khó phát hiện ra, câu "quận Kiềm Trung hẻo lánh" của Ngu Cơ đã biểu lộ hoàn toàn thái độ của nàng, rất rõ ràng, Ngu Cơ rất vui khi Hạng Trị được phong vương, tuy nhiên nàng không muốn Hạng Trị nhận phong làm Kiềm Vương, bởi vì quận Kiềm Trung quá vắng vẻ, nếu có thể phong làm Ngô Vương hoặc là Đan Dương vương thì nàng không có ý kiến gì rồi.

Lập tức Doanh Trinh nói:

- Tiểu muội cũng hiểu quận Kiềm Trung rất hẻo lánh. Trị nhi tốt nhất vẫn nên ở lại Giang Đông. Nói như vậy, năm ngày ba bận cũng có thể đến Tỷ Lăng vấn an tỷ tỷ.

Ngu Cơ là nữ nhân băng tuyết thông minh, nàng đã hiểu được ý của Doanh Trinh, có điều nàng lo lắng Doanh Trinh sẽ làm hỏng việc, ngược lại sẽ gây bất lợi cho Hạng Trị, lập tức nhắc nhở Doanh Trinh:

- Thi Man muội muội, lời của muội chỉ nói với tỷ muội ta thôi, ngàn vạn lần đừng để Đại vương nghe được, hắn vô cùng kiêng kị đó.

Phân phong chính là can dự vào chính sự.

- Tiểu muội biết.

Doanh Trinh vội nói:

- Tiểu muội chỉ thuận miệng nói, xin tỷ đừng trách.

Hàn huyên thêm với Ngu Cơ vài câu, Doanh Trinh liền rời khỏi Diêu Dặc cung. Thái độ của Ngu Cơ đã nói cho nàng biết bước tiếp theo nàng phải hành động như nào rồi.

***

Tin tức Hạng Trang quyết định dời đô đến Lạc Dương giống như là hòn đá rơi vào trong ao tĩnh lặng, nháy mắt liền nổi lên những gợn sóng vô tận. Lập tức toàn bộ thành Tỷ Lăng rơi vào sự xáo động. Quan lại quyền quý chạy đến bẩm báo, quý tộc hậu duệ huân thích thở ngắn than dài, thương gia giàu có thì hốt hoảng thất thố, những người buôn bán nhỏ thì không có tâm tư làm việc.

Nội sử (tương đương với Kinh Triệu Doãn đời sau) Thúc Tôn Bình đang ở trong phòng chiêu đãi mười mấy đồng liêu đến tìm hiểu. Mười mấy đồng liêu này phần lớn đều là quan thuộc phủ Nội Sử, cũng có những quan viên thuộc quận bên ngoài vừa mới trở về kinh. Nhưng bất kể là quan ở kinh thành hay là quan ngoài kinh thành bọn họ đều có một điểm giống nhau, đó là bọn họ đều là nhân sĩ Ngô Quận, Kinh kỳ.

Muốn nói việc dời đô có ảnh hưởng lớn nhất tới quần thể nào, thì tuyệt đối chính là hào tộc hai nơi Ngô Quận và Kinh kỳ chứ không phải ai khác!

Bất kể là Ngô Huyện lúc trước hay là Tỷ Lăng sau nay, cuối cùng hai vùng Ngô Quận, Kinh kỳ tại Giang Đông cũng đều nằm dưới chân kinh sư, làm hai thế gia hào môn của hai nơi đó, bọn họ nắm giữ nhiều ưu thế may mắn, nhưng một khi dời đô đến Lạc Dương, những ưu thế này của bọn họ lập tức không còn sót lại gì. Việc này đối với họ vô cùng có đả kích, cơ hồ như là đòn trí mạng.

Hạng Tha, Hạng Đà không muốn dời đô, nguyên nhân chủ yếu nữa là vì bọn họ quá quen ngày tháng sống an nhàn không muốn rời khỏi Tỷ Lăng phồn hoa chạy đến Lạc Dương, một nơi tiêu điều cực khổ. Muốn nói dời đô có ảnh hưởng tiêu cực trí mạng gì đối với con cháu dòng họ Hạng, vẫn còn là chưa nói hết ra thôi.

Nhưng đối với thế gia hào môn của hai địa phương Ngô Quận và Kinh kỳ mà nói, dời đô chính là muốn lấy mạng già bọn họ! Cho nên, phản ứng của bọn họ càng kịch liệt.

- Quả thực là càn quấy. Tỷ Lăng mới xây dựng mười năm, tại sao phải dời đô?

- Đúng, dời đô dễ dàng như vậy sao? Đây chẳng phải là hao tài tốn của sao?

- Giang Đông phồn hoa, định đô Tỷ Lăng có thể nói là mục đích chung, sao lại chọn Lạc Dương?

- Không được, đây là loạn mệnh, chúng ta nhất định phải liên hợp tất cả các sĩ tử Giang Đông lại, chống lệnh dời đô!

- Không chỉ sĩ tử Giang Đông còn có cả hậu duệ quý tộc huân thích Giang Đông, chỉ sợ bọn họ cũng không đồng ý dời đô!

Mười mấy quan viên càng nói càng kích động, dưới sự phẫn nộ của các bạn hữu muốn tiến vào Sở vương cung, Thúc Tôn Bình thật sự không biết làm gì, đành phải đứng ra nói:

- Các vị, các vị hãy nghe bản quan nói một lời, Đại vương quyết định dời đô là quyết định sau khi đã thương thảo với các đại thần, sao các vị có thể xen vào được?

Mười mấy quan viên còn muốn nói tiếp, Thúc Tôn Bình liền nói:

- Trời đã tối rồi, ngày mai bản quan còn phải lên triều sớm, cho nên không giữ lại các vị. Mời các vị quay về.

Dứt lời chìa tay đuổi khách. Mười mấy quan viên lúc này mới không vui mà về. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Tận đến khi đã tiễn mười mấy quan viên ra ngoài cửa lớn, Thúc Tôn Bình vội vàng trở về hậu viện, đi vào Đông Ái Các.

Thúc Tôn Quán đang tựa đầu trên giường, mở đôi mắt vẩn đục hỏi:

- Bình nhi, những người đó đi hết cả rồi chứ?

Thúc Tôn Quán từ lúc nhậm chức Quận Thủ Ngô Quận nhàn rỗi ở nhà dưỡng lão, bởi vì không lâu Hạng Trang vừa mới ban một pháp lệnh, quan viên hơn bảy mươi tuổi nhất định phải về hưu, tuy nhiên Hạng Trang lại có bồi thường với dòng họ Thúc Tôn, thăng cho Thúc Tôn Bình làm Nội Sử.

Thúc Tôn Bình gật gật đầu, nói:

- Phụ thân, hành động dời đô có thể đắc tội với tất cả thế gia hào môn Giang Đông, mà rất có thể Lệnh Doãn Hạng Tha, Thái úy Hạng Đà cũng phản đối dời đô. Cho nên lần này cha hãy đứng ra kêu gọi, hãy nghĩ đến đại sự.

- Đại sự? Chỉ dựa vào đám người kia thì thành công không đủ, thất bại có thừa.

Thúc Tôn Quán lãnh đạm nói:

- Con nghĩ sự việc quá đơn giản. Hạng Tha, Hạng Đà cùng với hậu duệ quý tộc huân thích hoặc là phản đối dời đô, hoặc là tuyệt đối sẽ không vì phản đối dời đô mà trở mặt với Hạng Trang. Với tính cách Hạng Trang, nếu không có mười phần nắm chắc hắn sẽ làm một việc khinh suất thế sao?

Thúc Tôn Bình nói:

- Vậy cứ để hắn tùy ý làm bậy sao? Nếu dời đô đến Lạc Dương, nước Sở có còn là nước Sở không?

- Đương nhiên không thể để hắn tùy ý làm bậy!

Thúc Tôn Quán lạnh lùng cười, lấy phong mật tin từ trên bàn đưa cho Thúc Tôn Bình:

- Bình nhi, con xem thứ này một chút.

Thúc Tôn Bình vội vàng xem hết, kinh ngạc nói:

- Phụ thân, đây là trong cung...

- Con hãy cẩn thận.

Thúc Tôn Quán đưa tay ngăn lời nói của Thúc Tôn Bình, sau đó nói:

- Con à, con tự xưng là tài học xuất chúng, nhưng cha thấy, kiến thức thủ đoạn của con vẫn còn không bằng một phụ nữ, hãy học tập nhiều chút đi.

Thúc Tôn Bình đang cầm mật tín, nửa tin nửa ngờ nói:

- Phụ thân, việc này cùng với việc dời đô căn bản là hai chuyện khác nhau, sao có thể?

- Cho nên mới nói kiến thức con vẫn không theo kịp một phụ nữ.

Thúc Tôn Quán duỗi ngón tay chỉ vào trán Thúc Tôn Bình, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, mắng:

- Hai sự việc mà không nhìn ra điểm chung, thật sự chỉ là một thôi.

Dừng một chút, Thúc Tôn Quán lại thở dài, nói:

- Hãy trở về nghĩ kỹ đi, muốn ngăn cản việc dời đô, đây là cách duy nhất.

***

Ngày hôm sau buổi triều sớm, khi Hạng Trang mặc mũ miện triều phục đi lên đại điện, trên trăm quan lớn nhỏ đều đã đứng chờ đã lâu.

Lễ nghĩa giữa quân thần đã xong, Hạng Trang liền đưa mắt ra hiệu cho Hạng Tha.

Hạng Tha tuy không bằng lòng, nhưng vẫn kiên trì đứng ra tấu:

- Đại vương, thần có bản tấu.

Hạng Trang vẫy tay, Hạng Tha liền nói tiếp:

- Đại vương, tuy rằng Tỷ Lăng phồn hoa, sản vật phì nhiêu, cơ nghiệp phát triển muôn đời, không hề an phận một góc, mà nay Đại Sở ta có mười bảy quận, diện tích lãnh thổ càng vượt xa ngàn dặm, lấy Tỷ Lăng làm thủ đô thực sự không đủ lớn, vì kế ổn định hòa bình lâu dài, thần tấu xin dời đô đến Lạc Dương.

Hạng Trang mặt không đổi sắc, nhìn quân thần nói:

- Chư vị ái khanh nghĩ như nào?

Bách Lý Hiền tán thành đầu tiên, lập tức Hoàn Sở, Quý Bố, Chu Ân, Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ và huân thích cũng đều tán thành. Hạng Đà cảm thấy chua xót, các quan viên còn lại thấy thế biết đại thế đã không thể nghịch chuyển, cũng lập tức đứng ra tán thành, gần trăm quan viên nhưng không một ai phản đối.

Hạng Trang giả bộ trầm ngâm một lát, nói:

- Nếu đã đồng lòng, vậy thì quyết định dời đô.

Lúc này chúng thần mới trở về vị trí, lập tức Thúc Tôn Bình nội sử đứng ra tấu:

- Đại vương, thần cũng có bản tấu.

Hạng Trang lơ đễnh, lạnh nhạt nói:

- Tấu chuyện gì?

Thúc Tôn Bình nói:

- Dời đô Lạc Dương, thần nghĩ Lệnh Doãn nói hoàn toàn có lý, đây có thể nói là vì mục tiêu chung, cũng có thể nói là chiều hướng phát triển, tuy nhiên cuối cùng Giang Đông vẫn là nơi mà Đại Sở ta long hưng, hơn nữa thóc gạo Giang Đông phì nhiêu, công thương hưng thịnh, là căn bản thu thuế của Đại Sở ta, cho nên thần tấu xin giữ một vị thế tử ở lại trấn thủ.

Hai lớp quan viện lập tức có người chất vấn:

- Thế tử lấy danh phận gì trấn thủ Giang Đông?

Thúc Tôn Bình không chút hoang mang, cao giọng đáp:

- Có thể phong thế tử làm Ngô vương hoặc là Đan Dương Vương.

Dừng một chút,Thúc Tôn Bình lại nói tiếp:

- Vừa lúc thế tử Hạng Trị đã trưởng thành, nghe nói Đại vương muốn phái thế tử đi làm Quận úy Kiềm Trung, thần nghĩ không ổn, với sự tôn quý của thế tử sao chỉ có thể làm một Quận úy? Thần nghĩ thế tử Hạng Trị có thể đóng giữ Giang Đông.

Quần thần trong điện ngơ ngác nhìn nhau. Thúc Tôn Bình vừa nói gì? Chẳng phải Đại vương đã nói không phong vương đấy sao, hắn tấu gì thì tấu, có muốn tấu thì xin thế tử Hạng Trị ở lại đóng giữ Giang Đông, lại còn tấu phong vương ư? Lập tức các đại thần đều hướng lên Đan Trì nhưng không nhìn được biến đổi gì từ nét mặt của Hạng Trang.

Liền có đại thần nghĩ: hay đây cũng là ngụ ý của Đại vương? Cẩn thận ngẫm lại, dường như cũng có thể. Đại vương nói không phong vương, xem ra chỉ không phong cho tộc họ khác mà thôi. Thế tử Hạng Trị là con cả của vợ cả Đại vương, lại là con thừa tự của tiên vương, thân phận có thể nói là vô cùng cao quý, việc phong vương cũng là đương nhiên.

Rất nhanh, có những đại thần tự nhận mình "tỉnh táo" bước ra khỏi hàng, tỏ vẻ tán thành.

Thấy có người tán thành, những đại thần đầu óc xoay chuyển chậm một chút cũng bước ra, không đến một lát, quan văn võ tướng tất cả đều đã đứng đầy dưới thềm son, tấu xin Hạng Trang sắc phong Hạng Trị làm Vương, đồng thời đóng giữ tại Giang Đông.

Chương 507: Chiếu ngục

Nhìn văn võ đại thần muôn miệng như một, Hạng Trang cảm thấy chán ngán không gì diễn tả được. Từ bao lâu hắn đã không nhấm nháp đến mùi vị mất đi việc nắm cục diện triều đình trong tay rồi? Sợ là đã hơn mười năm rồi? Giống như từ sau khi thi hành kỳ thi quốc gia, trên triều đình đã không còn nảy sinh những sự việc không thể khống chế được. Không ngờ hôm nay lại tái diễn lại.

Hạng Trang có thể dễ dàng tha thứ cho ý kiến phản đối tồn tại, thậm chí có thể dễ dàng tha thứ cho người khác thầm mắng hắn trong lòng, nhưng hắn tuyệt đối không dễ dàng tha thứ chuyện không thể khống chế cục diện xuất hiện trên triều đình.

Đạo lý này cũng không khác gì với những Bí thư huyện ủy, Bí thư Thành ủy của đời sau, là bọn họ có thể dễ dàng tha thứ cho những ý kiến phản đối tại hội nghị Thường ủy, nhưng tuyệt đối không dễ dàng tha thứ cho những đề xuất tại Hội nghị thường vụ vượt qua những việc họ nắm trong tay. Nói như vậy, hội nghị thường vụ cũng rất dễ dàng không khống chế được, mở rộng đến một quốc gia, chính là thế cục một quốc gia sẽ không khống chế được.

Cho nên, mặc kệ trong lòng Hạng Trang đồng ý hay không muốn phong vương, đề nghị này cần phải chèn ép!

Rõ ràng, có người muốn thông qua chuyện này để mưu lợi bất chính ở trong đó, nếu Hạng Trang tạo áp lực bức ép triều đình đồng ý chuyện này, không chỉ làm giảm uy tín của mình, còn tăng thêm sự kiêu căng của những người đó! Càng mở ra một sự đấu tranh ác liệt, tương lai những đại thần này có thể nuôi dưỡng thành thói quen, động một chút lại "muôn miệng một lời" thực hiện áp lực đối với quốc quân?

Hiện tại cũng không phải là thiên hạ đại thống nhất như hậu thế, mà là trung ương tập quyền vừa mới xuất hiện cuối thời Tần. Nói cách khác, hiện tại nếu không thể hạn chế hòa ước bó buộc quyền lực quốc quân, ngược lại phải trăm phương nghìn kế cường hóa quyền lực quốc quân, nếu không, Hạng Trang dù thống nhất thiên hạ cũng rất nhanh một lần nữa sẽ bị phân liệt.

Cho nên vì sự ổn định và hòa bình lâu dài của quốc gia, Hạng Trang nhất định phải phòng ngừa chu đáo.

- Việc này để sau hãy bàn.

Dứt lời Hạng Trang đứng lên rời đi. Đề nghị này cũng được gác lại rồi.

Tuy nhiên, việc phân phong một khi gác lại, việc dời đô cũng theo đó mà gác lại, bởi vì hai chuyện này là cùng liên quan với nhau. Nếu Hạng Trang không giải quyết thích đáng vấn đề sau khi dời đô khỏi Giang Đông, chỉ sợ người đứng sau tấm màn nay sẽ không chịu để yên, bọn họ chắc chắn sẽ cổ động quần thần phát động từng đợt từng đợt tấn công.

Dựa vào uy vọng bây giờ của Hạng Trang, với thủ đoạn mạnh mẽ, cứng rắn đàn áp quân thần không hẳn là không thể, nhưng hắn không muốn làm vậy.

Không phải Hạng Trang sợ hãi sẽ bị bêu danh "bạo quân" trên sử sách, mà là không muốn phá hỏng tấm gương với con cháu của hắn. Bất kể thế nào mà nói, lạm sát triều thần dù sao cũng không phải là việc hay.

Thấy Hạng Trang đứng lên rời đi, không ít đại thần mờ mịt. Không đúng, nếu Đại vương quả thật muốn phong thế tử Hạng Tri làm vương thì sao lại gác chuyện này lại? Hay là mình đã đoán sai ý rồi?

Trên thực tế, bọn họ thật sự là hiểu sai ý, Hạng Trang căn bản không đồng ý phân phong.

Là một người xuyên qua, Hạng Trang trước khi tham gia quân ngũ từng học qua bậc trung học, đã từng được học điển cố loạn Hán Sơ Thất Vương cùng với loạn Tấn Sơ Bát Vương.

Loạn Hán Sơ Thất Vương, là bởi vì chính quyền Trung ương hùng mạnh, hơn nữa có Chu Á Phu siêu cấp Ngưu Nhân này cũng không tạo thành sự tổn hại quá lớn đối với triều Hán, nhưng tiến đến loạn Sơ Tấn Bát Vương thì là trực tiếp bùng nổ lên từ trong triều đình, cuối cùng đã đưa Tây Tấn nhanh chóng bị diệt vong, càng làm cho nguyên khí tộc Hoa Hạ tổn thương nghiêm trọng, từ đó về sau tiến vào thời kỳ Ngũ hồ loạn hoa đen tối nhất trong lịch sử.

Cho nên, Hạng Trang tuyệt đối sẽ không phục hồi chế độ phân đất phong hầu, một khi phân phong, đem các vương tử đặt ra ngoài, tương lai chắc chắn bọn họ sẽ tạo phản, nếu không thả ra ngoài, thì việc nắm giữ quyền to tại kinh sư lại càng thêm nguy hiểm. Tây Tấn nhanh chóng diệt vong chính là vết xe đổ!

Đầu tháng long trọng, náo nhiệt cứ như vậy kết thúc, quân thần chen chúc nhau ra khỏi triều.

***

Thúc Tôn Bình Nội sử trở về phủ, liền đi thẳng đến thư phòng hậu viện.

Vào vửa hành lễ với phụ thân Thúc Tôn Quán, Thúc Tôn Bình hưng phấn mà nói:

- Phụ thân, cha suy đoán rất đúng, tuy nhiên sao cha lại dám chắc chắn Hạng Trang không muốn sắc phong cho Hạng Trị?

- Việc này còn không đơn giản.

Thúc Tôn Quán lạnh nhạt nói:

- Nếu Hạng Trang phong Hạng Trị, sang năm Hạng Quyền, Hạng Thuật, năm sau Hạng Vọng cũng chắc phải phân phong ra ngoài, tương lai khi các nước đều diệt lại ngăn thưởng quần thần, với công lao của đám người Tất Thư, Cao Sơ, Bàng Ngọc, Mông Cức, không phong vương chỉ sợ không được, tuy nhiên, Hạng Trang dám phong Tất Thư làm vương sao?

- Đúng vậy.

Thúc Tôn Bình cảm thán:

- Tất Thư có thể đánh giặc, quả thật là vô địch thiên hạ!

- Tất Thư đâu chỉ có đánh giặc thôi?

Thúc Tôn Quán nói:

- Hắn còn có tầm nhìn chính trị, đáng tiếc lại không có dã tâm gì.

Nói tới đây dừng lại một chút, Thúc Tôn Quán lại nói tiếp:

- Nếu Tất Thư có được nửa tham vọng như Hạng Trang, tương lai thiên hạ nhất thống, rốt cuộc là họ Hạng hay là họ Tất vẫn rất khó nói.

Thúc Tôn Bình nói:

- Hiện tại dù Tất Thư không có dã tâm, nhưng tương lai rất khó nói?

Thúc Tôn Quán nói:

- Cho nên, Hạng Trang nhất định sẽ đề phòng Tất Thư, nguyên nhân không phân phong cũng là vì thế.

Thúc Tôn Bình nói:

- Buồn cười là mấy người trong cung còn muốn lấy việc dời đô để áp chế Hạng Trang đi vào khuôn khổ, sợ là phải thất vọng rồi.

Thúc Tôn Quán âm hiểm cười, nói:

- Phụ nữ vẫn chỉ là phụ nữ, sao có thể hiểu rõ tâm tư nam nhân? Nàng nghĩ Hạng Trang sẽ vì chuyện dời đô dễ dàng bỏ qua việc phân phong, nào ngờ trong lòng Hạng Trang, việc phân phong so với việc dời đô còn càng khiến hắn không dễ dàng bỏ qua, ha hả, nàng muốn dùng lão phu làm đao ư, vẫn còn non lắm.

***

Trong Thi Mạn Cung Tây Ái các, thế tử Hạng Vọng tay trái xách áo, tay phải múa bút vẩy mực, trên giấy Công Thâu trải rộng trước mặt đã để lại một hàng thể chữ lệ đẹp đẽ.

Tuy Hạng Vọng mới mười sáu tuổi nhưng vóc dáng rất cao, so với bốn vị ca ca thì cậu có tài năng xuất chúng hơn, hơn nữa còn luyện được thư pháp rất đẹp, nếu sinh ở cuối thời Minh, tuyệt đối là công tử thế gia được gia kỹ hoan nghênh trong thời đại hỗn loạn nhất.

Tuy nhiên ở thời đại này, Hạng Vọng tất nhiên không thể được hoan nghênh rồi, hơn nữa mẹ của hắn cũng không thích!

Viết thư pháp được một nửa, Doanh Trinh đã tức giận xông vào, sau đó chộp giấy Công Thâu trên bàn, xé thành hai ba mảnh nhỏ ném vào sọt rác.

- Mẫu thân?

Hạng Vọng rất tức giận, lại không dám tức giận.

- Cả ngày chỉ biết luyện chữ luyện chữ, luyện thì được lợi ích gì chứ?

Doanh Trinh không để ý tới cảm thụ của Hạng Vọng, khiển trách:

- Đã nói với con bao lần rồi, con phải đọc nhiều sách, hơn nữa phải đọc nhiều binh thư, còn phải học cưỡi ngựa, bắn cung, tương lai mới có thể tranh thủ chiến công trên chiến chường, nếu không có chiến công thì con dựa vào gì để được phong vương?

Hạng Vọng dỗi nói:

- Con không cần phong vương, con chỉ muốn luyện chữ!

- Làm càn!

Doanh Trinh nghe vậy giận dữ, tát Hạng Vọng một cái.

Một cái tát này của nàng khiến Hạng Vọng sững sờ, lớn như vậy, đây là lần đầu tiên Doanh Trinh tát cậu. Nhìn Doanh Trinh ngẩn người, Hạng Vọng cúi đầu không rên một tiếng mà đi thẳng ra ngoài. Nhìn Hạng Vọng ỉu xìu đi ra cửa, trong lòng Doanh Trinh cũng khó chịu, có lòng muốn gọi quay lại dỗ dành vài câu, nhưng cuối cùng cũng không gọi ra lời.

Sự việc trên triều hôm nay đến lúc này Doanh Trinh vừa biết, có câu hy vọng càng lớn thất vọng càng nhiều, lúc này tâm trạng Doanh Trinh là vậy, vốn tưởng rằng Hạng Trang vì dời đô sẽ có thỏa hiệp, sắc phong Hạng Trị làm Vương, như vậy các thế tử còn lại cũng có cơ hội theo lệ được phân phong vương, Hạng Vọng cũng có tư cách được phong vương rồi.

Nhưng Hạng Trang thà rằng gác lại dời đô chứ không muốn phân phong, thật sự ngoài suy đoán của Doanh Trinh.

Họ Thúc Tôn và đám đại thần có liên can âm thầm phản đối việc dời đô cũng không cố gắng gì trên điện, điều này càng khiến Doanh Trinh không kiềm chế được sự tức giận. Nàng bắt đầu muốn thông qua những đại thần này để đạt được mục đích của mình, nào ngờ kết quả ngược lại, những đại thần này lại mượn sự ảnh hưởng Diêu Dặc cung và nàng để đạt thành mục đích của bọn họ, loại cảm giác bị người khác trêu chọc này khiến nàng vô cùng giận giữ.

Hơn nữa sự việc đổi thành như vậy, không biết nên giải thích thế nào cùng Diêu Dặc cung đây.

Nghĩ đến đây, Doanh Trinh lại chộp lấy chặn giấy trên bàn quẳng xuống mặt đất.

***

Vẻ mặt Hạng Trang trầm ngâm, hỏi Khuất Bất Tài: truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Lão Khuất, đã điều tra xong chưa?

Sau khi tan triều, Hạng Trang trong lòng tức giận đã phái Khuất Bất Tài điều tra rõ việc phân phong, lập tức, tổng bộ mật thám Ô Mộc Nhai tại Tỷ Lăng dốc toàn lực lượng thăm dò xung quanh, hiệu suất xử lý vụ việc của Ô Mộc Nhai của nhiên là không phải đồn thổi, chỉ cần mấy canh giờ đã điều tra xong toàn bộ chân tướng sự việc.

- Đã điều tra xong.

Khuất Bất Tài nói:

- Sự việc là do Diêu Dặc cung dựng lên, trong đó có Thi Man cung tham dự. Tuy nhiên thật sự ra mặt liên lạc với quan viên trong triều chính là Nội Sử Thúc Tôn Bình.

Dừng một chút, Khuất Bất Tài lại nói:

- Trong tất cả quan viên tán thành việc phân phong, đã xác định đực ba mươi sáu quan viên, các quan viên còn lại đang đợi điều tra.

Hạng Trang nói:

- Danh sách xác định quan viên tham dự đâu?

Khuất Bất Tài lấy trong người ra một bản danh sách quan viên.

Hạng Trang xem xong, dữ dằn nói:

- Hay lắm, đều là quan viên vùng kinh kỳ và Ngô Quận.

Trong chốc lát, Hạng Trang đã hiểu tất cả, với tính cách Ngu Cơ khó mà làm ra chuyện như vậy, chắc chắn là do Doanh Trinh dựng lên, còn lão Thúc Tôn Quán này chỉ là mượn cơ hội để làm việc, lợi dụng cơ hội Doanh Trinh và Ngu Cơ muốn tranh thủ vương vị cho Hạng Trị để ngăn chặn mục đích dời đô của mình.

Nghĩ thông suốt điểm ấy, trong lòng Hạng Trang thở nhẹ ra, chỉ cần vài người phủ Quốc Công, phủ Lệnh Doãn cùng với phủ Thái úy không tham dự trong đó, cục diện đơn giản hơn. Trước đó, Hạng Trang còn lo lắng những người trong phủ Quốc Công, phủ Lệnh Doãn cùng với phủ Thái úy cũng tham gia sâu vào việc này, nếu thật sự như vậy, cục diện càng phức tạp.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bối cảnh chuyện này tuy rằng đơn giản, nhưng xử lý lại có chút phiền toái.

Dựa theo pháp luật quốc gia, quan viên phạm tội đương nhiên là phái phủ Đình Úy đi thẩm vấn, nhưng việc này rõ ràng không thích hợp, nếu thay thế tử tranh thủ vương vị thì coi như là một tội danh, vậy nên vu tội cho ai, việc này lại còn liên lụy tới ba mươi sáu quan viên trong thành, nếu xử lý không tốt sẽ khiến lòng người rung chuyển, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự ổn định triều chính.

Nhưng không phái phủ Đình Úy đi thẩm vấn, vậy thì phái ai đi thẩm vấn?

Ô Mộc Nhai sao? Nếu để cho Ô Mộc Nhai có quyền hạn đi thẩm vấn quan viên, chẳng phải là được chiếu ngục rồi sao?

Cái gọi là chiếu ngục chính là vượt qua phủ Đình Úy hoặc là Đại Lý Tự, trực tiếp phụ trách nhà giam đối với Hoàng Đế, ví dụ trong lịch sử hung danh rõ ràng là Cẩm Y Vệ Đại Minh, chính là chiếu ngục kinh điển nhất!

Chương 508: Huyền Y Vệ

Nhắc đến Cẩm y vệ, không thể không đề cập tới vị hoàng đế áo vải Chu Nguyên Chương trí tuệ nhất trong lịch sử Hoa Hạ. Đúng vậy, Chu Nguyên Chương tuyệt đối là vị hoàng đế có thành tựu về văn hóa giáo dục quân sự hưng thịnh nhất, cũng tuyệt đối là vị hoàng đế có trí tuệ chính trị nhất, về phương diện trí tuệ chính trị, cho dù là thiên cổ nhất đế Tần Thủy Hoàng cũng còn kém Chu Nguyên Chương vài bậc.

Hạng Trang chính là một trong những người ngưỡng mộ Chu Nguyên Chương. Trí tuệ chính trị của Chu Nguyên Chương tổng kết bằng hai chữ "Cân Bằng".

Đầu tiên là hủy bỏ chế độ Thừa Tướng cùng với Trung thư tỉnh, sau đó đặt ra chế độ nội các, từ đó về sau, tể tướng nắm hết quyền hành lại trở thành Điện các Đại học sĩ, kỳ thực chính là thư ký của Hoàng đế. Làm thư ký nếu không có sự ủng hộ của hoàng đế, bọn họ không làm được gì, ngay cả một thái giám cũng có thể cưỡi lên đầu bọn họ, đây là thời kỳ hoàng quyền được củng cố lớn mạnh nhất.

Sau đó cải cách Đô Sát viện, hoàng đế trực tiếp phụ trách đồng thời còn áp dụng chế độ giám sát và cân bằng, giao cho Ngự Sử Ngôn Quan (quan Ngự sử) nói cái gì đều có thể, ý kiến gì cũng được phép đề cập lên, đại quan nào thậm chí vương công quý thích đều có thể quyền tố giác, do đó khiến cho bách quan Ngự sử Đô Sát viện trở thành tai mắt cho Hoàng đế, ngăn chặn sự tạo phản cực lớn.

Cuối cùng chính là Cẩm y vệ, thông qua chiếu ngục xử lý một số việc mà không thể thông qua cách làm tư pháp thông thường, thí dụ như vụ án thừa tướng Hồ Duy Dung mưu phản, căn bản là việc tự tạo ra, còn chân tướng chính là Hồ Duy Dung cầm đầu tập đoàn địa chủ Hoài Tây ỷ vào việc "theo rồng có công", ý đồ muốn phân chia quyền lực trong tay hoàng đế. Chu Nguyên Chương xuất phát từ việc lo lắng cho quyền lực hoàng đế mới hạ thủ.

Tuy nhiên, loại chuyện này vốn là việc không có thật, thông qua tư pháp thông thường đi thăm dò, chắc chắn không có kết quả, cho nên có Cẩm Y Vệ, giao cho Cẩm Y Vệ thiết lập quyền chiếu ngục.

Hạng Trang rất tôn sùng chế độ nội các cùng với chế độ quan ngự sử, nhưng hiện tại rõ ràng giai đoạn này không phải lúc. Hạng Trang còn cần Lệnh Doãn Hạng Tha, Thái úy Hạng Đà đến trợ giúp sự vụ quân chính. Nếu cái gì cũng phải đích thân xử lý, Hạng Trang chỉ có thể mệt chết, hắn không phải là Chu Nguyên Chương ngày nào cũng phê duyệt tấu chương đến điên cuồng.

Về phần lấy chế độ quan Ngự sử, hiện tại càng không thể, nếu thật sự muốn thi hành chế độ này, toàn bộ triều đình nước Sở trong khoảnh khắc sẽ trở nên hỗn loạn. Từ Lệnh Doãn, Thái úy, cho tới Huyện lệnh, Đình trưởng, chỉ sợ nói cái gì cũng không, việc gì cũng không dám làm, các đại tướng lãnh binh bên ngoài chỉ sợ các cũng muốn treo ấn hồi kinh rồi.

Tuy nhiên, làm theo Cẩm Y Vệ là thiết lập quyền chiếu ngục giao cho Ô Mộc Nhai lại có thể.

Lập tức Hạng Trang chỉ bảo Khuất Bất Tài:

- Lão Khuất, việc phân phong giao cho ngươi điều tra, ngươi nên biết phải làm gì rồi chứ?

- Đại vương, thần đã biết phải làm gì rồi.

Khuất Bất Tài nghe vậy hai mắt sáng ngời, lập tức nói tiếp:

- Tuy nhiên, điều tra quan viên là do Đình úy phủ phụ trách, nếu do Ô Mộc Nhai xử lý, dường như không phù hợp?

- Chế định là sao nào? Chế định là do quả nhân lập ra!

Hạng Trang vung tay lên, trầm giọng nói:

- Quả nhân giờ giao quyền điều tra vụ áo quan viên cho Ô Mộc Nhai. Từ quốc công đến quần chúng, Ô Mộc Nhai đều có thể điều tra!

- Vâng!

Khuất Bất Tài ầm ầm vâng dạ, kích động xoay người đi.

Khuất Bất Tài không thể không hưng phấn, bởi vì ông ta biết thời đại của Ô Mộc Nhai đã bắt đầu rồi. Giờ khắc này, Khuất Bất Tài nhìn rất rõ, quan viên trong triều đang run rẩy dưới bóng ma Ô Mộc Nhai...

***

Lúc đêm khuya, Nội Sử Thúc Tôn Bình đột nhiên bị tiếng ồn ào làm cho tỉnh giấc, khoác vội áo đứng lên thì gặp quản gia vội vàng đi vào, hổn hển bẩm báo:

- Gia chủ, không xong rồi, một đội binh giáp đột nhiên xông vào, môn khách quý phủ, gia đinh có ý ngăn cản, kết quả đều bị chém bay.

- Cái gì?

Thúc Tôn Bình kinh ngạc:

- Trọng địa kinh kỳ, ai dám càn rỡ như thế?

Còn chưa dứt lời, cửa phòng bị người từ bên ngoài một cước đạp đổ, lập tức một đội huyền y binh giáp cầm đuốc trong tay dũng mãnh đi vào, ánh đao phản chiếu tỏa ra ánh sáng lạnh ngắt, chiếu thẳng vào mắt Thúc Tôn Bình, đợi khi y vất vả lắm mới nhìn rõ tình hình trong phòng, thấy vô số đao đã kề trên cổ mình.

- Các ngươi muốn làm gì?

Thúc Tôn Bình cố trấn tĩnh, lớn tiếng quát hỏi:

- Các ngươi muốn làm gì? Chẳng lẽ các ngươi không biết đây là trọng địa kinh kỳ, tự ý động binh đao, ý đồ mưu phản sao? Còn nữa, các ngươi có biết bản quan là ai không? Nói cho các ngươi biết, bản quan là quan trên Nội sử, phàm là sự vụ tại kinh kỳ đều do bản quan quản lý...

- Thúc Tôn Bình, lão tử biết ngươi là Nội Sử.

Một âm thanh rơi vào, một Huyền y giáo đi vào.

Thúc Tôn Bình nhìn chăm chú, thấy người đó lạ mặt, cười lạnh quát hỏi:

- Ngươi là ai?

- Lão tử là ai, chờ rồi ngươi sẽ biết.

Huyền y giáo cười lạnh, lập tức quát binh giáp tả hữu, hung hãn nói:

- Mang đi!

- Đi!

Hai huyền y giáp lật tay Thúc Tôn Bình lại, đẩy đi.

Vừa mới bước ra khỏi cửa phòng, Thúc Tôn Bình chợt giật mình phát hiện, cha già về hưu cũng đã bị bắt ra. Tuy rằng Thúc Tôn Quán đã tuổi già, nhưng những Huyền y giáp này như lang như hổ, không chút kiêng dè gì, Thúc Tôn Quán chỉ hơi đi chậm một chút, trên lưng đã bị vọt một roi, đau đớn vô cùng.

Thấy cha già cũng bị bắt, mặt Thúc Tôn Bình trắng bệch, y biết, việc này nhất định là quan viên hai nơi Ngô Quận và Kinh kỳ âm thầm câu kết mưu cầu ngăn cản việc dời đô đã bị bại lộ rồi!

Thúc Tôn Quán cong lưng còng lên, cao giọng nói:

- Con à, đừng sợ, trời không sập xuống đâu!

Nhìn Thúc Tôn Quan cắn răng gắng gượng, khóe miệng huyền y giáo hiện lên tia cười độc ác, không ngờ lão già kia vẫn còn cứng miệng, tuy nhiên chờ chút nữa thôi, xem miệng ngươi có còn cứng như thế nữa hay không?

***

Vào ban đêm, ngoại trừ cha con Thúc Tôn Quán, Thúc Tôn Bình, còn có ba mươi sáu quan viên khác cùng đồng thời bị bắt!

Tin tức truyền ra, quan viên trong kinh đều xôn xao, chất vấn vì sao Đình Úy phủ tổn hại pháp luật vô cớ bắt người? Khiến cho Đình giáo úy Hạng Kỳ mờ mịt, triệu tập quan viên công sở hỏi Đình úy phủ đêm qua sao lại bắt người. Các quan viên phụ trách việc xét hỏi cũng bối rối, ngoại trừ Đình Úy công sở, hình như trong kinh không có nha công sở nào khác quản lý luật pháp?

Một số văn võ đại thần biết nội tình thì đi thẳng vào cung khẩn cấp yết kiến Hạng Trang.

- Đại vương, Ô Mộc Nhai đêm qua tự tiện xuất động binh giáp, một lúc bắt hơn ba mươi mấy quan viên, thậm chí ngay cả Thúc lão thái phó về hưu cũng bắt hết!

Hạng Tha lòng căm phẫn, không kìm nổi giận giữ nói:

- Khuất Bất Tài thật quá ngang ngược, quả thật là có mưu phản nghịch, thần tấu xin để Đình Úy công sở tăng nghiêm chất vấn.

Hạng Đà cũng liên tục phụ họa:

- Đúng vậy, Ô Mộc Nhai thật quá làm loạn.

Hạng Trang không tỏ vẻ gì, chỉ dùng ánh mắt thản nhiên quét về phía Bách Lý Hiền.

Bách Lý HIền hiểu ý, lập tức từ trên ghế quỳ ngồi dậy, nói với Hạng Tha, Hạng Đà:

- Lệnh Doãn và Thái Uý có điều không biết, đêm qua Ô Mộc Nhai bắt người là có nguyên nhân.

Bách Lý Hiền rất dễ dàng đoán được tâm tư Hạng Trang. Hạng trang không muốn phân phong, lại không thể thỏa hiệp với quan viên hai nơi là Ngô Quận và Kinh kỳ, bỏ qua việc dời đô, như vậy thì việc ra tay xử lý nặng với quan viên hai địa phương đó là đương nhiên rồi. Nhưng quan viên hai nơi đó lại không phạm sai lầm, giao cho Đình úy công sở xử lý rõ ràng là không được, vậy thì giao cho Ô Mộc Nhai xử lý liền lập tức trở nên hợp lý.

- Sự việc có nguyên nhân?

Hạng Tha nhìn Hạng Trang, nửa tin nửa ngờ:

- Nguyên nhân gì?

Ý niệm trong đầu Bách Lý Hiền xoay chuyển quay ngược trở lại, bật thốt lên:

- Bởi vì họ âm thầm thông đồng với nước địch, ý đồ phản quốc!

Hạng Trang âm thầm khen ngợi, Bách Lý Hiền không hổ là lanh trí, thật sự lấy cớ rất thích đáng.

- Cái gì, phản bội nước?

Hạng Tha nghe vậy ngạc nhiên, lập tức hỏi:

- Loại việc như này cũng có thể giao cho Đình Úy công sở đến thẩm tra, Ô Mộc Nhai không có quyền hình pháp, sao có tư cách tự tiện bắt người?

- Việc phản quốc liên lụy quá nhiều, Đình úy công sở không xử lý được.

Hạng Trang thản nhiên nói:

- Tử Dực, Tử Nghiêm và Tử Lương, hôm nay vừa lúc các ngươi cùng đến, quả nhân tuyên bố một đạo chiếu mệnh với các ngươi, bắt đầu từ vụ án Thúc Tôn, Ô Mộc Nhai đổi thành Huyền Y Vệ, ngoại trừ thăm dò tin tức địch quốc, còn phụ trách điều tra rõ những vụ án lớn mà Đình úy công sở không điều tra được.

Hạng Tha, Hạng Đà yên lặng, hai người dù ngốc đến đâu cũng có thể đoán ra dụng ý của Hạng Trang rồi. Hành động này của Đại vương rõ ràng là muốn vượt qua Đình úy công sở, thông qua việc thiết lập Huyền y giáo úy để diệt trừ những tư tưởng diệt trừ hắn, nhưng nhất thời lại không tìm được cớ gì để kiếm cớ đối với những quan viên triều đình, thí dụ như cha con Thúc Tôn Quán, Thúc Tôn Bình và hơn ba mươi quan viên.

Hơn nữa, vừa rồi Đại Vương cũng tuyên bố quyết định mà không hề trưng cầu ý kiến bọn họ. Nói cách khác, sở dĩ Ô Mộc Nhai bắt người, cũng là bởi vì Đại vương muốn diệt trừ cha con Thúc Tôn và quan viên, về phần nguyên nhân, hơn phân nửa là bởi vì vấn đề dị nghị việc phân phong chứ sao? Còn âm thầm thông đồng địch quốc, ý đồ phản quốc, chỉ là lấy cớ mà thôi.

Hạng Tha, Hạng Đà cười khổ, bọn họ biết, tiếp sau sẽ là tam vệ Hổ Bí, Thiên Lang, Kiêu Kỵ, cấm cung Đại vương sẽ có nhiều Huyền Y Vệ nữa, hơn nữa những Huyền Y Vệ này có thể bất cứ lúc nào chém kiếm sắc trên đầu quan viên, mà không giống như tam vệ trước đây chỉ phụ trách bảo vệ sự an toàn của Vương thất mà thôi.

***

Cơ hồ là cùng đồng thời, Khuất Bất Tài đang ở trong Chiếu Ngục mới thành lập chất vấn Thúc Tôn Quán.

Thúc Tôn Quán bình tĩnh hỏi lại Khuất Bất Tài:

- Khuất Bất Tài, lão phu có tội gì?

Khuất Bất Tài lắc đầu, cũng bình tĩnh đáp:

- Thật ra lão thái phó vô tội.

Thúc Tôn Quán cảm thấy kinh ngạc, Khuất Bất Tài thẳng thắn thừa nhận ông vô tội như vậy ngược lại khiến ông bất ngờ, lập tức hất tay lên, quát lớn:

- Nếu lão phu vô tội, sao lại trói lão phu? Ô Mộc Nhai sao phản nghịch, chẳng lẽ muốn kích động dân chúng phẫn nộ? Đại Sở ta chẳng lẽ không có quốc pháp sao?

Khuất Bất Tài thản nhiên hỏi:

- Xin hỏi lão thái phó, thế nào là quốc pháp?

Thúc Tôn Quán đáp:

- Cái gọi là quốc pháp đương nhiên chỉ pháp luật của quốc gia.

Khuất Bất Tài khoát tay, thản nhiên nói:

- Lão thái phó, lệnh vua là chế định, vương lệnh là chiếu chỉ, chẳng phải đều do Đại vương lập ra sao? Cho nên ta nghĩ, nước có quốc pháp, nhưng trên quốc pháp còn có vương pháp!

Chương 509: Ban được chết

Hiệu suất của Huyền y vệ mới được thành lập vô cùng cao, Huyền y Giáo Úy Khuất Bất Tài lại nhanh gọn, dứt khoát, quyết đoán, không cần dùng đến hai ngày đã thẩm tra được cha con Thúc Tôn và hơn ba mươi viên quan cấu kết với nước địch, bằng chứng mưu đồ phản nước cũng được tìm thấy trong phủ Thúc Tôn hơn mười kiện mật tin qua lại với cơ cấu gián điệp nước Hán là Hắc Băng Đài cùng với danh sách một phần quan viên tham dự trong đó.

Đến khi Hạng Trang hạ chiếu triệu tập lên triều, toàn bộ triều đình liền trở nên xôn xao.

Khi Khuất Bất Tài tấu trên điện, bách quan trong triều trong lòng cảm thấy khiếp sợ, hơn ba mươi viên quan có ý đồ kêu oan thay cha con Thúc Tôn lập tức im lặng, tuy nhiên cũng có không ít quan viên cho rằng trong nội tình vụ án Thúc Tôn tuyệt không đơn giản, từ trước cũng là, tư thông với nước địch, mưu đồ phản nước, tội lớn sao có thể theo lý mà kết án qua loa như vậy?

Còn có, người Ô Mộc Nhai dù khứu giác nhanh nhẹn, nhưng sao có thể trong vòng hai ngày ngắn ngủi lại bắt được nhiều đồng đảng như vậy? Hơn nữa những đồng đảng đó đều là quan viên của hai vùng Ngô Quận và Kinh kỳ, đồng thời cũng là những quan viên đầu tháng vừa rồi lên triều sớm đứng ra trước tiên ra sức ủng hộ Thúc Tôn Bình đề nghị sắc phong thế tử Hạng Trị. Như vậy liên tưởng thêm một chút, cũng có thể biết được chân tướng.

Hiển nhiên, Thúc Tôn Bình và quan viên liên can bởi vì bản thân tư lợi phản đối dời đô, và chuyển sang áp chế việc phân phong đối với Đại vương, lúc này mới chọc giận tới Đại vương, cũng gây ra đại họa sát thân cho mình. Có thể được lên làm quan lớn thì không phải là người chậm hiểu vụng về, cho tới tận lúc này, nếu ai vẫn không đoán ra được suy nghĩ của Hạng Trang, vậy thật sự người đó không xứng đáng đứng ở trên điện rồi.

Khuất Bất Tài lại tấu xin tru diệt cửu tộc của hơn ba mươi phạm quan nhưng bị Hạng Trang bác bỏ, sau khi quần thần bàn bạc trong điện, thủ phạm chính là cha con Thúc Tôn Quán, Thúc Tôn Bình bị ngũ xe phanh thây (hình phạt xé xác), còn lại ba mươi sáu người tòng phạm, tất cả đưa ra chợ chém đầu thị chúng. Tất cả con gái cho vào kĩ viện, trai tráng sung quân làm nô ở Liêu Đông.

Vụ án Thúc Tôn nhanh chóng kết thúc, Bách Lý Hiền cảm thấy thỏa mãn liền nhắc tới việc dời đô.

Lúc này đây, có bài học từ vụ án Thúc Tôn làm vết xe đổ, vì vậy không ai tự cho là thông minh nhảy ra cản trở.

Cứ như vậy dời đô Lạc Dương được quyết định. Sau khi tan triều các phủ các phòng đều bắt đầu chuẩn bị di dời, nhà xưởng thuộc phủ cấp Lệnh Doãn bắt đầu sai thợ thủ công đi tới Lạc Dương tu sửa phòng thủ thành lũy. Bắt đầu động viên hộ phòng, di chuyển dân chúng đi tới Tam Xuyên, Chiết Xung Phủ cũng bắt đầu lựa chọn và điều động phủ binh ở quận Tam Xuyên. Trong lúc nhất thời, toàn bộ Tỷ Lăng bắt đầu bận rộn.

*****

Kết quả nghị sự ở triều đình truyền lại hậu cung rất nhanh, trong lòng Doanh Trinh lập tức cảm thấy rất sợ hãi.

Thật sự Doanh Trinh không ngờ Hạng Trang lại có phản ứng lớn như vậy, cũng bởi vì Thúc Tôn Bình đề nghị phân phong cho Hạng Trị mà khiến bản thân bị cực hình ngũ xe phanh thây, còn lại ba mươi quan viên còn lại chỉ vì tán thành, không ngờ cũng bị xử trảm, vả lại tất cả nữ quyến bị cho vào kĩ viện, tất cả trai tráng bị sung quân làm nô dịch ở Liêu Đông, đây chính là nổi trận lôi đình rồi!

Điều khiến Doanh Trinh sợ hãi chính là, thậm chí ngay cả Thúc Tôn Quán lúc nhàn rỗi dạy bảo Thái Tử cũng bị cực hình ngũ xe phanh thây, điều này nói lên cái gì? Điều này nói Đại vương rất rõ ràng, là do sau lưng Thúc Tôn Quán có người sai khiến, như vậy, hẳn là Đại vương đã biết, Thi Man cung và Diệu Dực cung cũng tham dự ở trong đó?

Doanh Trinh không thể không lo lắng, nếu chẳng may Thúc Tôn Quán cung cấp khai nàng ra thì sao?

Chính là lúc Doanh Trinh đang lo lắng, chợt có cung nữ vội vàng tiến vào bẩm báo, nói là Đại vương đã đến Diệu Dực cung, nghe tin tức như vậy, lập tức khuôn mặt xinh đẹp của Doanh Trinh trắng bệch, tê liệt ngồi tại mặt đất. Bình thường Đại vương vì tị hiềm mà rất ít khi đi đến Diệu Dực cung, như vậy lúc này tiến đến, dụng ý không cần nói cũng biết, rất rõ ràng, sự việc đã bị bại lộ!

Tuy nhiên lập tức trong đôi mắt đẹp của Doanh Trinh lọ ra vẻ kiên quyết.

Chuyện này, tin tức Ô Mộc Nhai nghe được phần lớn là không có căn cứ, Thúc Tôn Quán nhiều tuổi thành tinh, tuyệt đối Doanh Trinh sẽ không tin ông ta giữ lại mật tin mà mình gửi cho ông ta, cho nên, chỉ cần mình một mực chắc chắn, liều chết không chịu nhận, Đại vương không có chứng cứ rõ ràng, cùng lắm chỉ là răn dạy mình vài câu.

*****

Diệu Dực cung, Đông Noãn Các.

Ngu Cơ nhẹ nhàng bái chào Hạng Trang, chào nói:

- Thần thiếp bái kiến Đại vương.

- Vương tẩu miễn lễ.

Hạng Trang giơ tay, đợi Ngu Cơ đứng dậy mời nàng ngồi vào vị trí.

Suy nghĩ một lúc, Hạng Trang nói:

- Vương tẩu, quả nhân chưa bàn bạc với ngươi đã đưa ra quyết định để Trị Nhi đi tới trấn thủ biên cương Kiềm Trung, tuy nhiên hẳn là Vương tẩu hiểu được, quả nhân làm như vậy nguyên nhân cũng không có gì, quả nhân chỉ hy vọng Trị Nhi rèn luyện từ trong gian khổ, để tương lai có thể vì Đại Sở mà kiến công lập nghiệp.

- Thần thiếp biết Đại vương an bài như vậy là vì muốn tốt cho Trị Nhi.

Ngu Cơ nhẹ nhàng nói:

- Tuy nhiên nghĩ tới Trị Nhi từ nay về sau phải rời xa thần thiếp, phải chịu khổ vất vả ở nơi hoang dã, trong lòng thần thiếp cũng cảm thấy khó chịu.

Nói xong, Ngu Cơ không kìm nổi đôi mắt đỏ hồng, lã chã khóc.

Hạng Trang thở nhẹ nói:

- Ôi, nếu mà Vương tẩu thật sự không muốn, Trị Nhi không đi cũng được.

Đối với Ngu Cơ, Hạng Trang vẫn rất tôn kính, nàng là người được tiên vương Hạng Võ sủng ái, lại suy nghĩ mọi chuyện vì hắn, chưa bao giờ có chiêu bài nào dùng tiên vương để gây khó xử cho hắn, ngay trước đó là sắc lập Thái Tử Hạng Chính, Ngu Cơ cũng không có đứng ra phản đối, đối với phụ nữ tốt như vậy, Hạng Trang ngoại trừ tôn kính thì vẫn là tôn kính.

Hơn nữa Ngu Cơ nuôi dưỡng Hạng Trị suốt mười tám năm, mẫu tử tình thâm, không muốn Hạng Trị rời xa mình, qua bên biên cương hoang dã cũng là chuyện thường tình của con người, Hạng Trang cũng hoàn toàn có thể hiểu được.

Ngu Cơ nghe vậy mừng rỡ nói:

- Đại vương, lời này của người là thật?

- Quả nhân nói tất nhiên sẽ giữ lời.

Hạng Trang vuốt nhẹ cằm, lập tức lại nghĩ tới một chuyện khác, lập tức gạt lui tả hữu hai bên lui ra, trầm giọng nói:

- Vương tẩu, chẳng phân biệt tính toán của Á Phụ trước khi lâm chung, mục đích là vì cơ nghiệp muôn đời của Đại Sở, Trị nhi tuy là con trai nối dõi tiên vương, cũng không thể phá lệ, mong rằng Vương tẩu hiểu.

Trong lòng Ngu Cơ hy vọng Hạng Trang có thể phong vương, Hạng Trang hoàn toàn có thể hiểu, nhưng là tuyệt đối không thể cho phép, tuy nhiên giải thích như thế nào với Ngu Cơ cũng là một kỹ thuật sống, Hạng Trang suy xét mãi, vẫn chỉ là mượn cách làm trên danh nghĩa Á Phụ Phạm Tăng, dù sao khi tiên vương Hạng Võ còn sống, Á Phụ không phải thường xuyên bác bỏ ý kiến của ông ta sao?

Lập tức sắc mặt Ngu Cơ trở nên có chút xấu hổ, việc cổ động quần thần xin phong Hạng Trị, mặc dù nàng không có trực tiếp tham dự trong đó, nhưng cũng là ngầm âm thầm đồng ý việc làm của Doanh Trinh, còn những tranh luận, nàng cũng âm thầm trợ giúp, tuy nhiên nàng cũng không có ý thú nhận việc này, trong lúc nhất thời gương mặt nàng đầy ngượng ngập.

Hạng Trang lại nói:

- Tuy nhiên quả nhân có thể cam đoan nhất mạch tiên vương nhất thế hệ phú quý sẽ gắn kết cùng quốc gia.

Lập tức Ngu Cơ đứng dậy, lần nữa hướng về Hạng Trang nhẹ nhàng bái lạy, nói:

- Thần thiếp xin thay mặt tiên vương tạ ơn Đại vương.

Ngu Cơ thay mặt Hạng Võ bái tạ, Hạng Trang cũng không dám ngồi, lập tức đứng dậy đáp lễ, trong lòng lại nghĩ, Trị Nhi lại là con nuôi của Hạng Võ, chung quy cũng là con của mình, chẳng lẽ mình lại bạc đãi nó hay sao? Chỉ có điều tiểu tử này chưa tôi luyện qua hoàn cảnh gian khổ, chỉ sợ khó có thể thành ngọc quý như Cao Lãng, Bàng Tranh, Mông Viễn, Mông Liêu.

*****

Rời khỏi Diệu Dực cung, Hạng Trang đi thẳng đến Thi Man cung.

Doanh Trinh dẫn Hạng Trang vào phòng lò sưởi, sau đó vái chào. Hạng Trang không đáp lễ lại, chỉ lạnh lùng nhìn nàng chằm chằm một lúc lâu. Trông thấy Doanh Trinh có chút sợ hãi, tuy nhiên nữ nhân này là người tâm cơ thâm trầm, bị Hạng Trang nhìn chăm chú như vậy, rõ ràng còn có thể giả bộ ngơ ngẫn, đuôi lông mày khóe mắt lại vẫn toát ra vẻ hờn dỗi.

Sau một hồi lâu, Hạng Trang mới nói:

- Còn nhớ rõ trước kia Lưu Bang sắc phong Cao Sơ làm Kinh Vương chứ?

- Đương nhiên thần thiếp vẫn nhớ.

Doanh Trinh nũng nịu đáp.

- Trong thành Tỷ Lăng cũng từng bàn tán xôn xao.

Hạng Trang gật gật đầu, sắc mặt như không có gì, nói:

- Sau khi sóng gió Phong Vương trôi qua, quả nhân từng triệu tập phi tần trong hậu cung đưa ra ý kiến. Ngươi còn nhớ lúc đó quả nhân nói với ngươi điều gì không?

Khuôn mặt xinh đẹp của Doanh Trinh bỗng nhiên trở nên trắng bệch, nhất thời trong lúc đó không nói nên lời.

- Ngươi không nhớ rõ sao?

Hạng Trang cười lạnh lùng, lại nói tiếp:

- Ngày đó, quả nhân từng nói với các ngươi, lời đồn trong thành Tỷ Lăng rốt cục do ai đồn thổi ra ngoài, quả nhân cũng không truy cứu. Nhưng nếu có lần sau quả nhân tuyệt đối không dễ dàng tha thứ, càng không kiêng nể tình nghĩa vợ chồng.

Đôi mắt đẹp của Doanh Trinh đảo loạn, nhẹ nhàng nói:

- Đại Vương nói chuyện này với thần thiếp để làm gì?

- Ha ha, câu hỏi này rất hay.

Hạng Trang vung tay áo, ngồi xuống giường. Tiếp đến nhìn Doanh Trinh chằm chằm, trầm giọng nói:

- Năm đó quả nhân nói bỏ qua chuyện cũ, tuy nhiên hôm nay quả nhân muốn hỏi lại ngươi một câu. Lúc đó, tin đồn trong thành Tỷ Lăng có phải do ngươi đồn thổi phải không?

- Không phải thiếp.

Doanh Trinh một mực phủ nhận.

- Thần thiếp không hề tung tin đồn.

Hạng Trang lạnh lùng hỏi:

- Tốt lắm, quả nhân lại hỏi ngươi, cha con Thúc Tôn liên lạc với quan viên hai nơi là vùng Kinh Kỳ và Ngô Quận xin phong Trị nhi làm Ngô Vương. Có phải ngươi âm thầm xúi giục không?

- Thần thiếp không làm.

Doanh Trinh thề thốt phủ nhân.

- Thiếp thật oan uổng.

Trong con mắt của Hạng Trang thoáng hiện lên sát khí, vung mạnh cánh tay. Hổ Bí Tướng Quân Tấn Tương cũng đã vác đao đi nhanh tới, phía sau còn có hai gã Hổ Bí quân tinh nhuệ. Môt gã Hổ Bí quân tinh nhuệ cầm gấm bồn trong tay, trong bồn đặt đầy lụa trắng, trông thấy vậy Doanh Trinh lập tức biến sắc.

Hạng Trang đằng đằng sát khí nói:

- Doanh Trinh Thi Man, quả nhân hỏi ngươi lần cuối cùng, cha con Thúc Tôn liên hệ với quan viên hai nơi là kinh kỳ và Ngô Quận xin phong Trị nhi làm Ngô Vương. Có phải ngươi âm thầm xúi giục không?

Sắc mặt Doanh Trinh trắng bệch, nhưng vẫn cắn chặt răng thề thốt phủ nhận:

- Không phải thiếp, thiếp không làm.

Trong lòng Hạng Trang nghiêm nghị, Doanh Trinh cứng cỏi và âm tàn đã vượt xa sức tưởng tượng của hắn. Cho tới tận lúc này, rõ ràng nàng vẫn có thể trừng mắt nói lời bịa đặt, đối với chính mình vẫn một mực thề thốt phủ nhận. Trước đây, Hạng Trang thực không ngờ tính cách của Doanh Trinh lại gan lì như vậy!

Tuy nhiên rất đáng tiếc, tâm tính của nàng không nên quá cứng cỏi và âm tàn như vậy.

Nếu như vừa rồi Doanh Trinh mềm mỏng thừa nhận, có lẽ Hạng Trang sẽ tha mạng cho nàng. Nhưng nàng lại một mực thề thốt không thừa nhận, lại khiến Hạng Trang cảm thấy nàng mang theo mối nguy hiểm, nghĩ nàng chính là rắn độc, giữ nàng bên người, một ngày nào đó không cẩn thận sẽ bị cắn trả, cho nên, nhất định không thể giữ nàng lại được!

Hạng Trang hướng về phía Tấn Tương, nhẹ nhàng vuốt cằm, sau đó cũng không quay đầu lại đi ra khỏi Thi Man cung.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau