SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 486 - Chương 490

Chương 488: Hợp tung liên hoành (cuối cùng)

Tới nước cờ thứ hai trăm tám mươi chín, khi Bạch Mặc đang định ăn đại long cờ đen, tay cầm quân cờ trắng đột nhiên lại dừng ở trên không trung, bởi vì Bạch Mặc phát hiện không ngờ mình tính lọt một nước, vốn cục diện là cần phải tuyệt sát đại long cờ đen thì sẽ hình thành thế liên hoàn, không ngờ còn hơn thế nữa là lại hình thành thế "tứ kiếp liên hoàn" hiếm có!

Tất Thư ngồi ở đối diện cũng có chút lờ mờ, hắn cũng hình như đã để lọt một nước.

Chu Quan Phu và Hô Diên ở bên cạnh cũng trừng mắt to nhỏ, đều không thể tin vào hai mắt của mình, cờ vây rất ít khi xuất hiện cờ hòa như này, nhưng cục diện ván cờ liên hoàn đã ở trước mắt đã thành bốn kiếp liên hoàn, dựa theo quy tắc, ván cờ này có thể hạ màn, vĩnh viễn sẽ không có thắng thua, nói cách khác là cờ hòa!

Thật lâu sau, Tất Thư mới đẩy bàn cờ đứng lên, thở dài nói:

- Sư huynh, hình như cờ hòa rồi.

- Đúng vậy, cờ hòa.

Vẻ mặt Bạch Mặc buồn bã gật nhẹ đầu, trong lòng lại nghĩ, thật sự ván này hắn thua, bởi vì hắn chiếm ưu thế trên nước, nhưng cuối cùng vẫn thành cờ hòa.

Xác định thế hòa, Chu Quan Phu và Hô Diên không kìm nổi thở phào, xem ra không cần phải tự vẫn rồi.

Trong lúc này, một kỵ binh cưỡi khoái mã bỗng nhiên phá tan sự chặn đường của Thiên Lang Vệ và Phiêu Kỵ quân Hán, lao vọt như chớp chạy tới Tam Lý Đình, xông vào trong đình hô:

- Chỉ dụ, sứ giả hai nước Sở Hán lập tức tiến cung! Bạn đang đọc chuyện tại

Anh mắt Tất Thư nghiêm trọng, Hàn Hạp đồng thời triệu kiến sử giả hai nước, rốt cục đã có lựa chọn.

Trong lòng Bạch Mặc buồn bã, Tề vương đồng thời triệu kiến sứ giả hai nước Sở Hán, vấn đề đã rõ ràng, trận chiến tranh giành liên hoành hợp tung với nước Tề xem ra cũng giống như ván cờ trước mặt. Hơn phân nửa cũng là thế hòa, tuy nhiên bề ngoài là thế hòa, kỳ thật là hắn và Hán quốc đã thua, bởi vì nước Tề không gia nhập liên minh, liên hoành đồng minh sẽ rất khó cấu thành sự uy hiếp thật sự với nước Sở.

*****

Lâu Kính đã cố gắng hết sức thuyết phục Hàn Hạp, nhưng Hàn Hạp đã không kiên nhẫn nghe hết.

- Tướng quốc ngươi không cần phải nói cái gì nữa, quả nhân hiểu rõ hơn bất kỳ ai. Với đại cục thiên hạ hiện giờ, nếu đại Tề ta gia nhập đồng minh liên hoành, thì có thể hình thành thế cục liên kết bóp chết nước Sở. Nếu như gia nhập đồng minh hợp tung, thì nước Hán chủ trì liên hoành đồng minh trong khoảnh khắc sẽ tan rã, điều này có thể thấy được. Quả nhân vẫn muốn duy trì không qua lại, giữ vững lập trường không giúp nước nào.

Lâu Kính chỉ có thể lắc đầu, thực lực nước Tề cũng không đủ hùng mạnh, nhưng lại một mình bằng lòng đứng ngoài hai đại trận Sở Hán giữ cân bằng lực lượng, kết quả chỉ có thể là tự chịu diệt vong! Tuy nhiên, những gì cần nói Lâu Kính đều đã nói, chỉ sợ hắn nói nữa Hàn Hạp cũng không nghe, cũng chỉ có thể như trước vậy.

Lập tức có người hầu tiến vào bẩm báo nói:

- Đại vương, sứ giả hai nước Sở Hán đã đến ngoài cửa cung.

Hàn Hạp ồ một tiếng, cất cao giọng nói:

- Truyền lệnh, mở tiệc thiết yến trong điện, mời hai sứ giả dự tiệc.

Dứt lời, Hàn Hạp quay đầu hướng Lâu Kính nói:

- Tướng quốc, ngươi đi cùng quả nhân tới đó.

*****

Ngày hôm sau, tin tức ở Lâm Truy đã truyền quay lại Hàm Dương.

Lưu Hằng hỏi Trần Bình nói:

- Thái sư, ngươi thấy thế nào?

Trần Bình cười nhạt liên tục:

- Ha hả, thằng nhãi Hàn Hạp dã tâm thật ra là khá lớn, nếu Hàn Tín còn sống, quân lực, quốc lực của nước Tề cũng không có đến mức yếu như này, có lẽ còn có cơ hội cân bằng lực lượng giữa hai đại trận Sở Hán, nhưng hiện giờ, hành vi của thằng nhãi Hàn Hạp vốn là trò cười, hắn tự chịu diệt vong!

- Tự chịu diệt vong?

Lưu Hằng nói:

- Thái sư nói lànước Sở sẽ xuống tay trước tiên với nước Tề?

- Kết quả này là điều tất nhiên.

Trần Bình gật nhẹ đầu, lấy giọng điệu chắc chắn nói:

- Trước dễ sau khó, xa thân gần đánh là quy luật của chiến tranh. Cá nước Hán, Hàn, Triệu đã kết thành đồng minh, còn Nam Việt, nước Yến khoảng cách xa xôi, cũng không là mục tiêu lý tưởng, dự kiến là đầu tiên nước Sở sẽ lấy nước Tề.

- Ngay cả khi nước Tề bị nước Sở tiêu diệt, đó cũng là gieo gió gặt bão.

Giọng Lưu Hằng căm hận nói:

- Chỉ là cứ như vậy, đề xướng đồng minh liên hoành của Thừa tướng cũng biến thành giấc mơ, chỉ có ba nước Hán, Hàn, Triệu tham gia đồng minh liên hoành khi đối mặt với đồng minh hợp tung hai nước Yến, Sở thật là chưa chiếm được ưu thế.

- Đúng vậy, đây chính là vấn đề lớn.

Trần Bình nghe vậy lập tức chau mày.

Nước Tề trung lập không chỉ là vấn đề của riêng nước Tề, mà là sẽ sinh ra tác dụng liên quan, mà tác dụng phụ lớn nhất chính là ảnh hưởng nghiêm trọng đến thái độ nước Yến và nước Nam Việt đối với nước Sở. Từ tình hình trước mắt nắm giữ cho thấy, rất có khả năng cuối cùng nước Yến, nước Nam Việt sẽ là chủ đạo gia nhập đồng minh hợp tung với nước Sở.

Cứ như vậy, vận mệnh thiên hạ liền biến thành sự quyết đấu giữa Hán, Hàn, Triệu cùng Sở, Yến, Nam Việt, trong đó Nam Việt là nước xa xôi, ngoại trừ quyên góp lương thưc cho nước Sở thì cũng sẽ không phát huy lực ảnh hưởng gì nhiều, nhưng phương bắc nước Yến lại tạo nên sự kiềm chế rất lớn đối với hai nước Hàn, Triệu, đến lúc đó, khi nước Sở thật sự là xuống tay với nước Tề, nước Hán cũng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn.

Đợi cho nước Sở tiêu diệt nước Tề, đúng lúc nước Yến, nước Nam Việt ý thức được tình hình không có lợi lập tức phản chiến, đại thế nước Sở hùng mạnh nuốt thiên hạ cũng không thể nghịch chuyển được nữa.

*****

Gần như là cùng lúc, Tỷ Lăng cũng nhận được chim bồ câu ở Lâm Truy truyền đến.

Bách Lý Hiền cười nói:

- Đại vương, xem ra vở tuồng phong phân Ngụy vương vẫn phát huy được tác dụng, ít nhất thằng nhãi Hàn Hạp cũng bị mê muội, thế nên đã nảy sinh dã tâm, ha ha.

Hạng Trang cũng cười nói:

- Quả nhân thật đúng là không nhìn ra, Hàn Hạp lại có dã tâm như thế.

Bách Lý Hiền lại nói:

- Đại vương, nếu chúng ta làm cho người Ô Mộc Nhai tại đất Tề tạo ra vài cái điềm lành, lại âm thầm xúi giục một số gia tộc quyền thế ủng hộ lên ngôi, Hàn Hạp hắn có thể hay không bắt đầu nảy sinh dã tâm xưng đế?

Hạng Trang nghe vậy ánh mắt lập tức sáng ngời, nói:

- Dường như, đều không phải là không có khả năng.

Bách Lý Hiền nhẹ nhàng hùa theonói:

- Kể từ đó, không phải không có cớ dụng binh đối với nước Tề?

- Ha hả, Tử Lương kế này rất hay!

Hạng Trang có chút động lòng, lập tức lại nói:

- Tuy nhiên việc quan trọng bây giờ vẫn là tiêu diệt Hung Nô uy hiếp đối với tộc Hoa Hạ, và phá hủy Hung Nô sau đó lo lắng đến vấn đề nước Tề cũng không muộn.

- Cũng đúng.

Bách Lý Hiền nói:

- Tính toán thời gian, Thượng Tướng Quân hẳn là đã đem tin tức tiết lộ cho Bạch Mặc?

Nhắc đến Bạch Mặc, sắc mặt Hạng Trang trở nên có chút âm trầm, bởi vì vài lần có hành động ám sát Bạch Mặc cũng đều thất bại, còn chết oan một nhóm lớn tử sĩ Ô Mộc Nhai, hơn nữa Tất Thư cũng đã phi chim bồ câu báo tin rõ ràng, thái độ Hàn Hạp đã rõ ràng, đã không còn khả năng ám sát Bạch Mặc ở nước Tề rồi.

Giết Bạch Mặc không được, điều này làm cho Hạng Trang có chút tức giận, tuy nhiên nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy bình thường thường, nên thận trọng với Bạch Mặc, lại làm sao có thể dễ dàng mạo hiểm? Nếu hắn không có nắm chắc mười phần, làm sao lại mang ba trăm Phiêu Kỵ đi Lâm Truy? Hạng Trang nghiêm lệnh làm cho Ô Mộc Nhai không tiếc bằng bất cứ giá nào ám sát Bạch Mặc, thật sự là có chút ép buộc.

Lập tức Hạng Trang nói:

- Cũng được, thả Bạch Mặc trở về ít nhất cũng có thể kiềm chế được Hung Nô ở Hà Tây, như vậy hành động tác chiến của Học Kiếm ở Mạc Bắc cũng có thể thuận lợi chút.

*****

Chu Quan Phu có chút không tin, nhìn Bạch Mặc nói:

- Thừa tướng, hay đây là kế điệu hổ ly sơn của Tất Thư? Nói dối Hung Nô dụng binh ở Hà Tây, để làm cho Thừa tướng phải về nước, sau đó hắn mới chậm rãi sắp xếp, kéo nước Tề vào l đồng minh hợp tung.

- Điệu hổ ly sơn?

Bạch Mặc khua tay áo, nói:

- Không, ta không phải con cọp, nước Tề cũng không phải đỉnh núi, thái độ của Tề vương đã rất rõ ràng, dù cho Tất Thư có ở Lâm Truy một năm, hơn nữa ngày nào cũng đến thuyết phục Tề vương, tuyệt đối Tề vương cũng không thay đổi lập trường, mặc dù Tề vương tuổi còn trẻ, nhưng cũng rất có chủ kiến.

Chu Quan Phu có vẻ sợ hãi nói:

- Nói như vậy thì thật sự là Hung Nô dụng binh ở Hà Tây?

- Ta không biết nước Sở có tin tức đó từ đâu, nhưng tin tức này có độ tin cậy rất cao.

Bạch Mặc nói:

- Lúc này nước Đại Hán ta quân lính ít, thực lực của một nước yếu, nếu lúc này Hung Nô dụng binh ở Hà Tây, căn bản chúng ta không thể triệu tập đại quân đi cứu viện trước, nhiều nhất cũng chỉ phái ra hai ba nghìn kỵ binh, Mặc Đốn là con sói trên thảo nguyên thật đúng là biết đâm đúng thời điểm.

Chu Quan Phu nói:

- Thừa tướng, Hà Tây là lá chắn phía tây Quan Trung, không được để thất thế, chúng ta khẩn trương đi về!

- Không.

Bạch Mặc vung tay áo, bỗng nhiên nói:

- Thắng Chi, ngươi lập tức phái người đến cửa nam Sở doanh, sau đó bày tiệc rượu ở Tam Lý Đình, mời sư đệ ta dự tiệc.

- Hả?

Chu Quan Phu ngạc nhiên nói:

- Mời Tất Thư dự tiệc, vào lúc này ư?

- Đúng, là lúc này.

Bạch Mặc nói:

- Ngươi mau phái người đi đi.

- Vâng!

Chu Quan Phu cúi chào, đi có vẻ không vui.

*****

Ngoài cửa nam Sở doanh.

Hô Diên không hiểu hỏi Tất Thư nói:

- Thượng Tướng Quân, sao người không tiết lộ tin tức Đại vương đã quyết định triệu tập quân kỵ binh dũng mãnh viễn chinh Mạc Bắc cho Bạch Mặc biết?

- Ai, cái này không thể nói, ít nhất không thể nói bây giờ.

Tất Thư mỉm cười xua tay nói:

- Tuy nói Đại vương đã quyết định dụng binh với Hung Nô, nhưng sư huynh ta còn không biết, cho nên, đợi chờ hắn cầu đến đây, chúng ta lại gắng gượng mà đáp ứng, chỉ có như thế chúng ta mới có thể đề xuất thêm điều kiện hà khắc.

Hô Diên không tin nói:

- Bạch Mặc thực sẽ đến cầu chúng ta?

- Khẳng định sẽ đến.

Tất Thư tràn đầy tự tin nói:

- Hung Nô dụng binh đối với Hà Tây, chính là tấn công nanh vuốt của nước Hán, cho nên, nước Hán nóng lòng sốt ruột, mà không phải là Đại Sở chúng ta, nói cho cùng, Hung Nô vừa tiêu diệt các bộ lạc Nguyệt Thị, Hưu Chư, Hồn Tà, đối với Đại Sở chúng ta không có gì tổn thất phải không?

Hô Diên nói:

- Cho nên, mạt tướng không biết là Bạch Mặc sẽ đến cầu chúng ta.

Cũng không có thể nói Hô Diên nghĩ không đúng, Hung Nô dụng binh ở Hà Tây dường như không liên quan gì đến nước Sở, dưới tình hình bình thường, nước Sở không có khả năng chủ động xuất binh trợ giúp nước Hán, nếu nước Sở không có khả năng xuất binh trợ giúp nước Hán, Bạch Mặc làm Thừa tướng nước Hán, lại làm sao có đủ khả năng chủ động đến cầu Thượng Tướng Quân đâu?

- Không, sư huynh ta sẽ đến.

Tất Thư khua tay áo, nói:

- Đại vương diễn kịch phân phong Ngụy vương có thể lừa gạt Tề vương nhưng lại không thể lừa gạt sư huynh ta, sư huynh ta biết ý chí Đại vương khắp nơi, mà sớm muộn gì thì Hung Nô cũng là mối họa lớn cho Đại Sở ta, cho nên chuyện chèn ép Hung Nô, Sở Hán hai nước đều có nhu cầu lợi ích chung.

Vừa nói dứt lời, liền có Thiên Lang vệ tiến vào bẩm báo nói:

- Thượng Tướng Quân, có sứ Hán cầu kiến.

- Xem?

Tất Thư nhìn Hô Diên mỉm cười nói:

- Chẳng phải Sư huynh ta đã phái người đến đây sao?

Chương 489: Cắt nhường quận Tam Xuyên

Chưa đến hai canh giờ, Bạch Mặc, Tất Thư đã ở Tam Lý Đình thành đông Lâm Truy.

Tuy nhiên lần trước gặp nhau Tất Thư chỉ mời Bạch Mặc chơi cờ, lần này gặp nhau, Bạch Mặc lại mang lên tiệc rượu.

Rượu quá ba tuần, đồ ăn quá năm vị, Bạch Mặc liền bày tỏ mục đích đến đây của mình với Tất Thư, Tất Thư cũng đã sớm đoán trước được.

- Quận Tam Xuyên!

Tất Thư cũng không có vòng vèo nhiều với Bạch Mặc, trực tiếp lật ngửa quân bài của mình:

- Chỉ cần nước Hán đồng ý cắt nhường quận Tam Xuyên cho nước Sở, nước Sở sẽ đồng ý xuất binh đối phó với Hung Nô.

Hô Diên nghe được trợn mắt há mồm, Thượng Tướng Quân nói thẳng quá, nào có bàn điều kiện như vậy bao giờ?

Hành động này của Tất Thư rõ ràng là không phù hợp với nguyên tắc đàm phán, đi đàm phán, bình thường đều là một bên thoải mái nói giá, bên kia thì trả giá, sau đó hai bên không ngừng thỏa hiệp, nhượng bộ, cố gắng để hai bên đều có thể chấp nhận giá cả trên bàn đàm phán, nào có giống Tất Thư như vậy, vừa lên tiếng đã trực tiếp nói thẳng ra con át chủ bài của mình hay sao?

- Ngươi nói chuyện hoang đường viển vông!

Chu Quan Phu giận tím mặt nói:

- Đừng nói một quận, kể cả là một huyện, một xã, thậm chí là một đình cũng sẽ không cắt nhường cho các ngươi!

Ở thời đại Chiến quốc, cắt đất giảng hòa thật sự là chuyện bình thường, vừa đó là nước Tần, ở Vệ Yên pháp luật thay đổi trước đó đã từng cắt nhường đất mãi mãi cho bá chủ lúc đó là nước Ngụy, nhưng điều khiến Chu Quan Phu khó chịu chính là thái độ của Tất Thư.

Bạch Mặc lại cảm thấy có áp lực lớn, căn bản Tất Thư không để cho hắn cơ hội mặc cả cò kè.

Ở tại bàn đám phán, một bên vừa lên đến đã nói rõ ngay khi mà quân bài của mình chưa lật, như vậy đã nói lên bên kia đàm phán đã là tình thế bắt buộc, nói cách khác, mặc kệ Bạch Mặc đáp ứng hay không đáp ứng, tình thế bắt buộc là nước Sở chỉ lấy quận Tam Xuyên!

Nhất định Bạch Mặc phải thừa nhận, sau khi Võ Quan thất thủ, vị trí địa lý quận Tam Xuyên trở nên vô cùng bất tiện, bởi vì quân Sở xuất binh từ Võ Quan, có thể lách tập kích sườn sau Hàm Cốc Quan, vừa có thể công Hàm Cốc Quan, cũng có thể cắt đứt liên hệ giữa quận Tam Xuyên với Quan Trung, hơn nữa thủy quân nước Sở phong tỏa trên sông, quận Tam Xuyên sẽ vô cùng nguy hiểm!

Quân Sở vây khốn và phong tỏa trường kỳ, sớm muộn thì quận Tam Xuyên cũng thất thủ.

Vốn là, nếu lần này liên hoành các quốc gia thành công thì Bạch Mặc cũng không e ngại gì nước Sở ngấp nghé quận Tam Xuyên, thậm chí hắn còn nghĩ lấy quận Tam Xuyên làm mồi nhử bày ra một cạm bẫy khổng lồ với nước Sở, nhưng hiện tại liên hoành thất bại, những suy nghĩ này cũng đã hóa thành bọt nước, nước Sở lại dụng binh với quận Tam Xuyên, chỉ dựa vào một mình nước Hán đúng là không thể ngăn được.

Nhất là hiện tại Hung Nô đang chuẩn bị quy mô dụng binh ở Hà Tây, sự uy hiếp của Hà Tây đối với Quan Trung thật sự là rất lớn, một khi Hà Tây bị Hung Nô chiếm đóng, Quan Trung chỉ được đếm bằng ngày, việc này làm cho quân Hán không thể không đem nhiều quân lực chú ý đến Hà Tây mà binh lực quân Hán vốn đã rất túng thiếu rồi, cứ như vậy, lại càng khó để ý được đến quận Tam Xuyên.

Nếu nước Sở thừa dịp này dụng binh ở Tam Xuyên, tám chín phần mười có thể lấy được.

Việc này Bạch Mặc không muốn thừa nhận, thực lực binh lực của hai nước Sở Hán sau hai cuộc đại chiến thực sự là chênh lệch rất lớn, Sở quốc tiêu hao cũng rất lớn, nhưng lại cũng không hề thương gân động cốt, nếu quân Sở phát động một trăm nghìn đại quân tấn công quân Tam Xuyên hẳn là không có vấn đề gì, mà chỉ sợ Quan Trung không rút được người nào ra mà cứu viện Tam Xuyên.

Tất Thư cười nói:

- Sư huynh, Hà Tây và Quan Trung chỉ cách nhau vẻn vẹn một con sông, một khi các bộ Nguyệt Thị, Hữu Chư, Hồn Tà bị Hung Nô tiêu diệt, lập tức Quan Trung liền đối mặt với người Hung Nô không ngừng tập kích quấy rối, kết quả như vậy có thể so sánh bằng mất đi ba quận Quan Đông, đâu nặng đâu nhẹ, hẳn là sư huynh đã nắm rõ ràng?

Chu Quan Phu cười nhạt nói:

- Hừ hừ, tuy rằng ngươi nói chuyện này giật gân, nhưng người Hung Nô cũng bình thường thôi, trước không cần nói đến bọn họ có diệt được các bộ lạc Nguyệt Thị hay không không, cho dù có thật sự diệt được các bộ lạc Nguyệt Thị,, chiếm đóng Hà Tây, uy hiếp đối với nước Đại Hán ta cũng không có gì đáng nói, trước mặt Phiêu kỵ Đại Hán ta, người Hung Nô chỉ là hạt cát?

- Vậy sao?

Tất Thư thản nhiên nói:

- Quan Quân Hầu đừng quá tự tin, bản tướng quân nghe nói, sau khi người Hung bắt mấy vạn thợ thủ công từ Triệu, Yến, Hàn, bọn họ đã chế tạo được đao kiếm bằng sắt cùng với kỵ cung sắc bén hoàn mỹ, đối mặt với một số lượng kỵ binh Hung Nô được trang bị hoàn mỹ, Phiêu kỵ quân Hán còn có mấy phần thắng?

Chu Quan Phu lãnh đạm nói:

- Dù sao việc này, cũng không cần đến ngài Thượng Tướng Quân Tất Thư phải lo lắng, hừ!

Tất Thư cười cười, lại nhìn Bạch Mặc nói:

- Sư huynh, tiểu đệ ta cũng không gạt ngươi, Kiêu Kỵ quân một trong ba đại cấm quân dũng mãnh Đại Sở đã tập kết xong, nếu như nước Hán không cắt nhường quận Tam Xuyên, chúng ta cũng chỉ có thể tự mình tới lấy, nhưng, nếu nước Hán tự nguyện cắt nhường ra quận Tam Xuyên, như vậy Kiêu Kỵ quân có thể viễn chinh Mạc Bắc, tiêu diệt sào huyệt Hung Nô.

Bạch Mặc ánh mắt rùng mình, trầm giọng nói:

- Sư đệ, các ngươi biết sào huyệt Hung Nô chỗ nào?

Lúc này ở Trung Nguyên, thật sự hiểu biết về Hung Nô không nhiều, chỉ biết Hung Nô là một dân tộc du mục hùng mạnh, Hung Nô có thể có bao nhiêu nhân khẩu, bao nhiêu trai tráng, có bao nhiêu đại lãnh thổ quốc gia, cùng với nơi ở Thiền Vu đặt ở chỗ nào, thật sự ít người Trung Nguyên có thể biết được, những cái này đối với Hô Diên mà nói không phải là cái gì bí mật.

Tất Thư chuyển ánh mắt nhìn Hô Diên, cười mà không nói, Bạch Mặc chợt hiểu ra nói:

- Tiểu huynh nhưng thật ra đã quên, người dưới trướng này trước là Thiên Lang đến từ đại mạc.

- Sư huynh, ngươi hãy quyết định nhanh cho sảng khoái đi.

Tất Thư nói:

- Chỉ cần các ngươi cắt nhường quận Tam Xuyên, thì hai nước Sở Hán có thể nhất trí đối ngoại, sư huynh đệ ta cũng có thể bắt tay hợp tác, cùng nhau đánh Hung Nô.

Dừng lại một chút, Tất Thư lại nói:

- Nói thật, sớm muộn gì thì Hung Nô cũng thành mối họa lớn tộc Hoa Hạ, tiểu đệ cũng hy vọng có thể sớm ngày giải quyết được.

Nhất thời Bạch Mặc lâm vào cảnh đấu tranh tư tưởng, cắt nhường hay là không cắt nhường?

Cắt nhường thì có tổn hại đến uy danh của Đại Hán, cũng có tổn hại đến danh vọng của Bạch Mặc hắn, nhưng có thể đổi lấy sự hợp tác của toàn lực quân Sở, nếu thật sự quân Sở có thể thừa dịp phá hủy được sào huyệt Hung Nô, diệt trừ được sự uy hiếp của Hung Nô, không thể nghi ngờ, đối với nước Hán mà nói là có lợi, bởi từ nay về sau, nước Hán sẽ không cần lo lắng đến sự uy hiếp từ phương bắc nữa, có thể tập kết một trăm nghìn đại quân ở Cửu Nguyên vào!

Nếu không cắt nhường, thì uy danh của Đại Hán và danh vong của cá nhân hắn được bảo vệ, nhưng cuối cùng quận Tam Xuyên vẫn không thể tránh được quân Sở chiếm lĩnh mất, điều nghiêm trọng chính là, chỉ dựa vào thực lực của một quốc gia, nước Hán chưa chắc có thể bảo vệ được các bộ lạc Nguyệt Thị, Hưu Chư, Hồn Tà ở Hà Tây. Một khi các bộ tộc ở Hà Tây bị Hung Nô chinh phạt, kết quả sẽ ảnh hưởng đến tính mạng.

Bạch Mặc cười khổ, giống như hắn đã không được lựa chọn.

Thấy Bạch Mặc có chút do dự, Chu Quan Phu vội la lên:

- Thừa tướng, không thể đáp ứng!

- Thắng Chi, ngươi đừng nói nữa.

Bạch Mặc cười khổ lắc đầu, lại hướng Tất Thư vươn tay phải nói:

- Quyết định vậy đi.

- Nghìn vàng không đổi!

Tất Thư vươn tay phải và vỗ tay hoan nghênh Bạch Mặc, lại nói:

- Nhất định trong vòng nửa tháng chuyển giao xong quận Tam Xuyên, tiểu đệ cũng dẫn theo Kiêu Kỵ quân qua sông lên phía Bắc, xâm nhập đại mạc càn quét Hung Nô...

***

Tỷ Lăng, Sở vương cung.

Hạng Trang đang ở thư phòng cùng nghị sự với Bách Lý Hiền, Khuất Bất Tài bỗng nhiên kích động đi đến, bẩm báo nói:

- Đại vương, tin tức tốt, tin tức tốt, Thượng Tướng Quân không mất người nào, chỉ bằng ba tấc lưỡi đã đoạt được quận Tam Xuyên!

- Ồ? Lại có việc này sao?

Hạng Trang nghe vậy rất kinh ngạc, lập tức tiếp mật tin trong tay Khuất Bất Tài.

Bách Lý Hiền lại gần xem mật tin, không kìm nổi nói:

- Thượng Tướng Quân thật là chọn đúng thời cơ.

Hạng Trang cũng là mặt rồng vui sướng, cười ha ha nói:

- Không hổ là Thượng Tướng Quân, Bạch Mặc nuốt hết cái tát khó chịu này, chắc hẳn trong lòng đang buồn phiền không chịu được, ha ha ha.

Bách Lý Hiền lắc đầu thở dài nói:

- Thật sự Bạch Mặc chịu thiệt đã ở trong dự kiến, hắn là Hán thần cạnh tranh với Tất Thư, không biết Đại vương ngài đã hả lòng chưa, hắn chỉ biết là Đại vương ngài nhìn Hung Nô vì uy hiếp, lại không biết ngài thấy Hung Nô là mối họa uy hiếp lớn nhất, nếu như nước Hán không nhượng bộ bất cứ điều gì, Đại vương ngài cũng vẫn xuất binh viễn chinh Hung Nô.

Hạng Trang khẽ mỉm cười, suy nghĩ chút nói:

- Lúc này lấy quận Tam Xuyên không phải là ý của quả nhân, tuy nhiên lấy được quận Tam Xuyên cũng tốt.

Đối với quận Tam Xuyên, Hạng Trang không để ý, nhưng đối với thành Lạc Dương thì Hạng Trang rất thèm muốn, sau khi cướp lấy Lạc Dương, trong lòng hắn có thể thực thi một kế hoạch khổng lồ đã lâu.

Trên đường lớn từ Lâm Truy đến Hàm Đan, ba trăm Phiêu kỵ quân Hán đi nhanh suốt đêm.

Một bên Chu Quan Phu thúc ngựa đi theo, một bên oán giận Bạch Mặc nói:

- Thừa tướng, thật sự là người không nên đáp ứng.

Chu Quan Phu không nghi ngờ lời hứa hẹn của Tất Thư, ở thời đại này, quốc gia có quốc cách, cá nhân có khí tiết, đều đem khí tiết tin xem rất nặng, nếu nước Sở và Tất Thư đáp ứng cùng quân Hán liên binh đánh Hung Nô, liền sẽ khẳng định thực hiện lời hứa, tính ra cũng sẽ không bội bạc hứa hẹn, chỉ có điều Chu Quan Phu thấy hành động này tổn hại đến uy danh của một quốc gia Đại Hán.

Bạch Mặc thở dài nói:

- Thắng Chi, nếu quân Sở dụng binh với Tam Xuyên lúc này, ngươi cảm thấy thủ được sao?

- Chỉ sợ không thủ được.

Chu Quan Phu thành thật trả lời, lập tức lại nói:

- Tuy nhiên cho dù thủ không được, nhưng cũng nhất định làm cho nước Sở phải trả giá nghiêm trọng, quốc thổ Đại Hán chúng ta không phải dễ lấy như vậy.

- Nếu như thủ quận Tam Xuyên, quân Sở tất nhiên sẽ trả giá thê thảm và nghiêm trọng, nhưng chúng ta tổn thất sẽ không ít.

Bạch Mặc lại thở dài, lấy giọng điệu lại nói:

- Với thực lực của nước Sở hiện nay, tổn thất mấy chục nghìn người thật sự không đáng kể chút nào, nhưng nguồn mộ lính của Đại Hán ta đã khô kiệt, nếu tổn thất sợ sẽ không còn nhiều trai tráng.

Chu Quan Phu cũng thở dài, có chút não nề nói:

- Chính là cảm thấy có chút uất ức. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Việc này thật sự là uất ức, nhưng cũng không thể để nước Sở dễ dàng được lợi.

Bạch Mặc lại nói:

- Ta đã sai Hắc Băng Đài dùng bồ câu đưa tin tới Lạc Dương, sai Phi Thương tướng quân động viên dân chúng di chuyển về Quan Trung, đất quận Tam Xuyên chúng ta có thể cắt nhường nước Sở, nhưng mấy trăm nghìn dân chúng quận Tam Xuyên nhất định chúng ta phải di chuyển về Quan Trung.

Chu Quan Phu ngạc nhiên nói:

- Đưa tất cả dân chúng quận Tam Xuyên vào Quan Trung?

- Đúng, đưa tất cả dân chúng vào Quan Trung.

Bạch Mặc gật đầu nói:

- Chúng ta có thể cắt nhường quận Tam Xuyên, nhưng chỉ để lại một tòa thành không, một mảnh đất trống?

Chương 490: Bắc đánh đại mạc

Sau nửa tháng, Thiền Vu Đình dưới chân núi Lang Cư Tư đã tập hợp được hơn ba trăm nghìn kỵ binh Hung Nô, ngoài ra còn có hơn ba trăm nghìn người già, phụ nữ trẻ em người Hung Nô, trên cơ bản người dân tộc đều là binh, bình thường thì chỉ ở trên thảo nguyên chăn nuôi, khi chinh chiến đối ngoại mới đứng lên tụ tập, nam nhân đánh giặc, phụ nữ và trẻ em chăn thả bảo đảm cung cấp hậu cần.

Đương nhiên, khi người Hung Nô nam hạ Trung Nguyên Đả Thảo cốc thì không cần bảo đảm hậu cần.

Lần này dụng binh với Hà Tây là một lần chinh chiến quy mô rất lớn, thậm chí quy mô không kém gì đại chiến Đông Hồ đúng hai mươi năm trước, ngoại trừ toàn bộ trai tráng trưởng thành Hung Nô tham chiến ở ngoài, ít nhất còn triệu tập số lượng phụ nữ và trẻ em ngang nhau đi theo phía sau quân xuất chinh chăn nuôi trâu dê, đương nhiên, phụ nữ, trẻ em và bò dê Hung Nô sẽ dồn thành bầy không ra tiền tuyến, bình thường sẽ giấu ở phía sau tương đối an toàn.

Sau khi tập hợp gần như toàn bộ trai tráng cùng với số lượng lớn phụ nữ và trẻ em, bò dê, đại quân Hung Nô bắt đầu chậm rãi xuất phát hướng về phía nam. Người Hung Nô chỉ có một loại kỵ binh, nếu không cần thiết, thì sẽ không hành quân gấp, từ đình Thiền Vu đến Hà Tây khoảng hai nghìn dặm, phải đi khoảng một tháng mới đến... Khi đại quân Hung Nô từ Thiền Vu đình dưới chân núi Lang Cư Tư chậm rãi xuất phát, hai mươi nghìn kỵ binh dũng mãnh nước Sở và Thượng Tướng Quân Tất Thư đã hội họp ở bến Bạch Mã.

Kỵ binh dũng mãnh nước Sở đã đuổi tới phía trước, quân Triệu đã làm hai tòa cầu nổi ở bến Bạch Mã, đây cũng là một trong những ước định điều kiện của Tất Thư cùng với Bạch Mặc, nếu nước Hán muốn nước Sở giúp đỡ dụng binh với Hung Nô, ngoại trừ phải cắt nhường toàn bộ quận Tam Xuyên, còn phải để nước Triệu, nước Hàn cung cấp bảo đảm hậu cần tất yếu đem lại thuận tiện cho quân sự.

Để quân Triệu dựng cầu nổi ở bến Bạch Mã chính là một trong những điều kiện.

Lúc đầu Tất Thư còn đề xuất nước Triệu, nước Hàn phải xuất binh phối hợp tác chiến, nhưng đã bị Bạch Mặc kiên quyết cự tuyệt.

Đương nhiên Bạch Mặc sẽ không đem kỵ binh hai nước Hàn Triệu giao cho Tất Thư chỉ huy, trên cơ bản là đem gà cho chồn trông giữ, và cuối cùng đánh xong Hung Nô, chỉ sợ kỵ binh hai nước Hàn Triệu cũng tiêu hao nhiều, không chừng toàn bộ những kỵ binh còn lại biến thành kỵ binh tinh nhuệ của nước Sở.

Hô Diên, Mông Cức vây quanh Tất Thư đi đến cầu nổi, trước mặt liền thấy một đội quân nước Triệu, ước chừng có khoảng năm sáu trăm người, đã nghiêm chỉnh triển khai trận hình phòng ngự, cung kiếm sẵn sàng, không khí trang nghiêm. Một bộ dạng giống nhau, hiển nhiên quân Triệu rất lo lắng quân Sở đột nhiên đổi hướng tấn công bọn họ.

Mông Cức nói:

- Thượng Tướng Quân, đây là quân Triệu trông coi cầu nổi.

Hô Diên nói:

- Thượng Tướng Quân, người nước Triệu bội bạc, dám phản bội Đại Sở chúng ta nhập vào nước Hán. Rõ ràng nếu là không làm thì thôi, nếu đã làm phải làm cho đến cùng, hay là diệt quân Triệu đi?

- Không được.

Tất Thư vội ngăn cản nói:

- Hô Diên, ngươi không được làm bậy.

Tất Thư còn trông cậy vào nước Triệu cung cấp tiếp tế tiếp viện, lúc này không thể trở mặt với người Triệu.

Sau một lát, liền có hơn mười kỵ binh quân Triệu tiến lên đây, dò hỏi:

- Thượng Tướng Quân Đại Sở ở đâu?

Tất Thư ở giữa đám Hô Diên, Mông Cức và hơn mười viên chiến tướng vây quanh thúc ngựa tiến lên cất cao giọng nói:

- Bản tướng quân đây.

- Mạt tướng Bạch Trọng tham kiến Thượng Tướng Quân.

Tiểu giáo cầm đầu quân Triệu vội chào nói:

- Thượng Tướng Quân, cầu nổi đã dựng xong. Quân lương đang ở bên trong đại doanh phía trước, các người có thể phái người đến lấy bất cứ lúc nào.

Tất Thư khua tay áo, thản nhiên nói:

- Làm phiền...

***

Hàm Dương, Bạch Mặc đang chủ trì hội nghị quân sự ở trước, đề tài thảo luận chính là cuộc chiến Hà Tây.

Một bức bản đồ Hà Tây rất lớn được giắt ở trên một bình phong, Bạch Mặc chỉ vào bản đồ nói:

- Căn cứ vào tình báo của nước Sở cung cấp, Thiền Vu đình Hung Nô được thiết lập ở dưới chân núi phía nam Lang Cư Tư, cách Hà Tây khoảng hai nghìn dặm. Căn cứ tốc độ hành quân người Hung Nô, phải đi khoảng một tháng, nói cách khác, chúng ta còn thời gian khoảng một tháng để chuẩn bị.

Thượng Tướng Quân Lã Đài hỏi:

- Thừa tướng, tình báo nước Sở cung cấp có đáng tin cậy không? Nếu Thiền Vu đình Hung Nô không ở chân núi phía nam lang cư tư sơn, mà ở chân núi phía bắc, như vậy có phải là phá hư đại sự không.

Dương Sơn và Cửu Nguyên chỉ ngăn cách một quả núi, khoảng cách gần Hà Tây hơn.

Mùa đông năm trước, sau khi thanh trừ quyền lực, thế lực họ Lã gần như bị Bạch Mặc, Trần Bình nhổ tận gốc. Thượng quận Quận Thủ Lã Thích Chi, Quận Thủ Bắc Địa Lã Sản và con cháu họ Lã bị triệu toàn bộ về Hàm Dương, Thượng Tướng Quân Lã Đài cũng bị mất quyền lực, tuy nhiên ở trên danh nghĩa ít nhất Lã Đài vẫn là Đại Hán Thượng Tướng Quân, những hội nghị như này tất nhiên hắn phải tham gia.

Bạch Mặc lơ đễnh nói:

- Thượng Tướng Quân có thể không biết rằng, Thiên Lang tướng quân nước Sở Hô Duyên Chính Đức chính là người Hung Nô, toàn bộ năm trăm Lang kỵ dưới trướng hắn cũng đến từ Mạc Bắc bộ lạc Hô Diên, chỉ vì tranh chấp với Mặc Đốn Thiền Vu Hung Nô nên mới phẫn nộ mà phản bội Hung Nô, đi tìm nơi nương tựa Hạng Trạng lúc đó đang đóng quân ở Cửu Nguyên.

Bởi vì Bạch Mặc vừa mới cắt nhường quận Tam Xuyên làm Ly Thương mất đi địa vị Quận Thủ nên cũng đưa ra nghi vấn nói:

- Nước Sở và Đại Hán ta từ xưa đến nay là kẻ thù của nhau, sao biết người nước Sở không phải cố ý nói dối?

Bạch Mặc khua tay áo, quả quyết nói:

- Việc này quả quyết sẽ không.

Thấy thái độ Thừa tướng kiên định, Ly Thương bĩu môi không nói thêm gì nữa, hiện giờ Thừa tướng nắm hết quyền hành, đã có vài đại thần bởi vì làm trái ý hắn mà bị tẩy trừ, tuy rằng Ly Thương là một lão tướng đi theo tiên vương rất nhiều năm, nhưng tuyệt đối cũng không dám làm gì trái lời Thừa tướng?

Họ Lã thế lực khá lớn, cuối cùng cũng không bị tẩy trừ!

Bạch Mặc lại nói:

- Dự tính Hung Nô sẽ triệu tập hơn ba trăm nghìn kỵ binh, người Nguyệt Thị tuyệt đối là không thể ngăn cản lực lượng hùng mạnh, cuộc chiến Miện Thủy người Nguyệt Thị tổn thất khoảng năm mươi nghìn trai tráng, hiện tại nhiều nhất cũng chỉ có thể triệu tập được một trăm năm mươi nghìn kỵ binh, hơn nữa hai bộ Hưu Chư, Hồn Tà, binh lực cũng không vượt quá hai trăm nghìn.

Trần Bình nói thêm:

- Nhất định chúng ta còn phải suy xét đến, dưới sự đàn áp của đại quân Hung Nô, hai bộ Hưu Chư, Hồn Tà rất có khả năng lâm trận phản bội, một khi hai bộ Hưu Chư, Hồn Tà quay hướng sang Hung Nô, thì binh lực hai bên đối lập trở nên càng cách xa hơn, kể từ đó thậm chí người Nguyệt Thi một tia hy vọng thắng lợi cũng đều không có.

Bạch Mặc gật đầu nói:

- Thái sư lo lắng cũng không thừa, trên thực tế, theo tin báo về gián điệp Hắc Băng Đài, ở gần vương đình hai bộ Hưu Chư, Hồn Tà có xuất hiện bóng dáng đặc phái viên Hung Nô, cho nên khả năng hai bộ chuyển hướng sang Hung Nô là rất lớn.

Cuộc chiến Hà Tây liên quan đến vận mệnh quốc gia Đại Hán ta, chúng ta nhất định phải làm tốt nhất để phá hỏng tính toán.

Lã Đài nói:

- Người Nguyệt Thị và nước Đại Hán ta cùng nhau ngăn cản cánh chim Hung Nô, có thể nói một quang vinh thì đều quang vinh, một tổn hại thì đều tổn hại, thiết nghĩ cả nước phải dụng binh phát động hướng Hà Tây, cùng người Nguyệt Thị đánh Hung Nô.

- Không.

Bạch Mặc nói:

- Việc cấp bách là nghỉ ngơi lấy lại sức, không nên gây chiến.

- Vậy làm sao bây giờ?

Lưu Hằng không kìm nổi nói:

- Tướng phụ, nếu quân Sở không dứt khoát chuẩn bị bắc phạt đánh đại mạc, tin tức đó tiết lộ cho người Hung Nô, khiến cho đại quân Hung Nô điều quân trở về cứu?

- Hành động này nhất định không xảy ra.

Bạch Mặc khua tay áo, nghiêm nghị nói:

- Tin tức quân Sở bắc phạt đánh đại mạc được tiết lộ cho người Hung Nô, chỉ làm cho đại kế người Hung Nô suy yếu, lại không có khả năng ngăn cản cuộc chiến Hà Tây, bởi vì trước đó người Hung Nô chỉ cần tập trung phụ nữ và trẻ em, dê bò ở đình Thiền Vu dời đi, kỵ binh nước Sở viễn chinh Mặc Bắc sẽ không công mà trở về.

- Vậy làm sao bây giờ?

Lưu Hằng lại nói:

- Chẳng lẽ trơ mắt đứng nhìn người Nguyệt Thị bị Hung Nô tiêu diệt?

- Cũng không hẳn là như vậy.

Bạch Mặc lắc đầu nói:

- Cuộc chiến Hà Tây, quả quyết người Nguyệt Thị không phải đối thủ của Hung Nô, nước Đại Hán chúng ta cũng không có khả năng dốc hết binh lực cứu giúp, nhiều nhất chỉ có thể xuất ba mươi nghìn Phiêu Kỵ, cho nên, quyết không được liều mạng với đại quân Hung Nô, một trận chúng ta còn phải tránh chỗ thực, tìm chỗ hư, công Hung Nô sẽ tất cứu!

Lưu Hằng nói:

- Người Hung Nô cư trú ở nơi có nguồn nước và đồng cỏ, làm gì có nơi nào là điểm yếu để tất phải cứu?

- Hung Nô có.

Bạch Mặc nói:

- Theo thần biết, khi Hung Nô dụng binh đối ngoại, ngoại trừ triệu tập trai tráng tham chiến, còn có thể triệu tập một số lượng tương đối lớn phụ nữ và trẻ em chăn thả dê bò phía sau quân xuất chinh, những phụ nữ và trẻ em đó một mặt chăn thả một mặt cung cấp hậu cần trợ giúp, mục tiêu mà chúng ta cần công kích chính là phụ nữ và trẻ em, dê bò Hung Nô, cắt đứt hậu cần tiếp tế tiếp viện cho bọn họ.

Trần Bình nói:

- Việc này chỉ sợ không làm được, phụ nữ và trẻ em dê bò đi sau tùy quân xuất chinh, thời gian chiến tranh nhất định cũng sẽ rời xa chiến trường, nếu muốn tìm được phụ nữ và trẻ em dê bò Hung Nô ở phạm vi mấy ngàn dặm bão cát ở đại mạc, chỉ sợ nói dễ hơn làm?

Bạch Mặc nói:

- Nếu là ở thảo nguyên Mạc Bắc, nếu muốn tìm được phụ nữ và trẻ em dê bò Hung Nô ở đại mạc mù mịt, thật sự là không dễ dàng, nhưng ở Hà Tây thì vẫn có cơ hội, bởi vì Hà Tây nhiều nơi bão cát, có thể giống cư trú ở nguồn nước và đồng cỏ như ở Hung Nô cũng không nhiều, ngoại trừ bên ngoài Hưu Chư trạch, Hồn Tà trạch, cũng chỉ có đồng cỏ và nguồn nước tươi tốt hơn Cư Diên trạch.

Quân thần nước Hán nghe vậy ánh mắt lập tức sáng lên, Bạch Mặc nói ra một phần như vậy, muốn phát hiện ở đại mạc bão cát Hà Tây tìm được phụ nữ và trẻ em dê bò dường như là có khả năng.

Bạch Mặc lại nói:

- Tuy nhiên nếu muốn đánh bại Hung Nô, còn phải có một điều kiện tiên quyết. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Lưu Hằng vội la lên:

- Tướng phụ người nói mau, nếu muốn đánh bại Hung Nô còn phải cần điều kiện tiên quyết gì?

- Người Nguyệt Thị phải kiên trì thời gian dài, nếu người Nguyệt Thị bị đại quân Hung Nô nhanh chóng đánh bại, như vậy tất cả đều như bọt nước.

Dừng lại một chút, Bạch Mặc lại quay đầu nhìn Lã Đài nói:

- Cho nên, thần đề nghị để Thượng Tướng Quân dẫn năm nghìn tinh binh ngày đêm đi đến thành Nguyệt Thị, giúp đỡ người Nguyệt Thị thủ Vệ vương thành... Kỵ binh nước Sở dũng mãnh vượt qua bến sông Bạch Mã, một đường thông suốt, tại tuần ngày sau đên Đại Quận Cao Liễu Ấp.

Căn bản Cao Liễu chỉ là một tòa quân đại doanh nước Yến cũ, thời gian trôi qua, ở bên cạnh đại doanh một đám dân chúng sống nhờ vào quân đội, lại có không ít người buôn bán nhỏ tụ tập, bọn họ đi hướng Hung Nô buôn muối, thanh sắt, lụa và vật, rồi lấy từ Hung Nô về dê, bò, ngựa, da, lông, Cao Liễu Ấp là một thị trấn buôn bán mới dần dần hưng thịnh trở lên.

Quân Sở ở phía trước đến, Thái Tử nước Yến Tàng Diễn cũng đã mang theo ba nghìn kỵ binh nước Yến chạy tới Cao Liễu Ấp, sau khi kỵ binh quân Yến phối hợp ở Cao Liễu Ấp, liên quân Sở Yến liền lướt qua Trường Thành bắt đầu xâm nhập đại mạc, và cố gắng hết sức phong tỏa tin tức, Tất Thư phái ra năm trăm kỵ binh đi tiên phong, ven đường bọn mã tặc Kiều Trang càn quét người chăn nuôi Hung Nô.

Cái gọi là càn quét, thật sự chính là đốt cháy tàn khốc, giết sạch, cướp sạch!

Chương 491: Chó gà không tha

Hàng năm cứ vào mùa đông, tuyệt đại bộ phận dân chăn nuôi Hung Nô đều trở lại trong doanh núi Lang cCư Tư, nhưng cũng không phải tất cả bộ lạc đều như thế, cho nên, trên đường phạt bắc liên quân Sở Yến vẫn gặp những bộ lạc nhỏ lẻ loi, toàn bộ những bộ lạc nhỏ đó bị giết tàn khốc, hơn nữa chó gà cũng không tha.

Sau nửa tháng xâm nhập đại mạc, liên quân xuất hiện bên một hồ nước.

Hồ nước không lớn, phạm vi khoảng hơn mười dặm, bốn phía đồng cỏ và nguồn nước lại cực kỳ tươi tốt, một đám đàn bò dê ngựa còn có lạc đà đang nhàn nhã ăn cỏ xanh ở trên thảo nguyên, thảo nguyên xanh biếc như đệm, mênh mông bát ngát, những đàn dê, đàn bò giống như tô điểm thêm cho thảo nguyên, làm cho người ta thấy rất thoải mái.

Tuy nhiên, nhìn đến cảnh sắc lại không có chút gì đẹp.

Ở bờ phía bắc hồ nước, hơn một trăm đỉnh lều trại bị thiêu hủy, thậm chí không ít lều trại vẫn còn bốc lên khói nhẹ, nơi này chắc hẳn là một nơi cư trú của bộ lạc nhỏ Hung Nô, tuy nhiên lúc này, lại sớm đã thành Tu La huyết ngục, Hô Diên cùng với năm trăm lang kỵ binh cầm dao mổ xuống, nơi này không tìm ra một vật gì còn sống, kể cả là người hay vật.

Tất Thư xoay người xuống ngựa, nói với Yến Thái Tử Tàng Diễn và Mông Cức nói:

- Đêm nay hạ trại ngay ở chỗ này đi.

- Vâng!

Mông Cức, Tàng Diễn ầm ầm trả lời, đều tự truyền đạt mệnh lệnh cho lính liên lạc đến doanh truyền quân lệnh, lập tức hơn mười kỵ binh đi như bay. Sau khi quân lệnh được truyền đạt, một đội tướng sĩ kỵ binh đều quay người xuống ngựa, đều dỡ khí cụ trên lưng ngựa xuống cắm lều trại, thám báo phụ trách cảnh giới cũng từ trung tâm đi tản ra xung quanh.

Hồ nước đang tĩnh lặng thoáng chốc liền trở nên huyên náo, dê bò đang ăn cỏ nhàn nhã đều bị kéo tới bên hồ giết mổ, trước sau không tới một khắc, bãi đất trống bên hồ liền có hàng nghìn đống lửa, từng con dê béo được lột sạch đã được đặt lên trên đống lửa, mùi thịt nướng bay ra tràn ngập không khí.

Quân lính hành quân trên đại mạc chịu bao nhiêu cực khổ, rốt cục hôm nay có thể ăn uống ngon lành rồi.

Mông Cức, Tàng Diễn cùng với mấy trăm thân binh vây quanh Tất Thư đi vào doanh địa Hung Nô đã bị đốt hủy.

Toàn bộ đồ gỗ, đồ gốm, đồ sứ và khí cụ sinh hoạt trong doanh bị rơi vỡ, còn có không ít xe bò bị gãy nghiêng đổ, nhìn dấu vết ở trên mặt đất có thể phán đoán ra. Dường như các bộ lạc nhỏ này muốn chạy trốn khỏi vận rủi phía trước, tuy nhiên rất tiếc cho họ chính là, Hô Diên và năm trăm lang kỵ tới quá nhanh, làm cho bọn họ không có thời gian để chạy.

Mông Cức tìm thấy hai thi thể ôm nhau chết ở trong bụi cỏ, một người còn trẻ tuổi ôm một đứa con của nàng, một thanh phi mâu đâm từ sau lưng nàng, xuyên thẳng qua ngực đứa nhỏ, hai người đều đã tắt thở lâu ngày. Cảnh tượng nhìn rất thảm thương, Mông Cức không khỏi thở dài, không ngờ lang kỵ ngay cả đứa nhỏ cũng không tha.

Tất Thư cũng thở dài nói:

- Xem ra giữa Hô Diên và bộ lạc người Hung Nô có thù hận rất sâu.

Mông Cức gật đầu nói:

- Thật ra việc này mạt tướng có biết chút ít, nghe nói bộ lạc Hô Diên vốn cũng là một trong hai đại bộ lạc Hung Nô, thật ra thực lực cũng không thua kém bộ lạc Xanh Lê, hơn nữa còn chiếm cứ rất nhiều đồng cỏ và nguồn nước đẹp ở cung lư bên bờ sông, bộ lạc sinh sôi nảy nở rất nhanh, cũng bởi vậy mà bị Mặc Đốn nghi kỵ.

Tất Thư nói:

- Cho nên, Mặc Đốn lập tức phát động chiến tranh?

Mông Cức nói:

- Đúng vậy, Mặc Đốn tụ tập hơn mười bộ lạc Hung Nô, triển khai vây đánh bộ lạc Hô Diên. Một trận ác chiến ở bên sông Cung Lư, mấy chục nghìn trai tráng bộ lạc Hô Diên bị giết chóc hầu như không còn, phụ nữ và trẻ em cũng bị cướp đi hết, Hô Diên chỉ dẫn theo mất trăm kỵ binh xông ra, nhưng Mặc Đốn vẫn không chịu bỏ qua, lại đuổi giết tàn quân Hô Diên tới tận Cửu Nguyên.

Tất Thư nói: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Hóa ra Hô Diên và Hung Nô có nhiều mối ân oán, như vậy cũng khó trách.

Mông Cức nói:

- Thượng Tướng Quân, hành vi của Hô Diên còn có chút hơi quá, hay ngài nên phái người đến nói quân lệnh, đương nhiên được giết trai tráng Hung Nô. Nhưng có thể buông tha phụ nữ và trẻ em không?

Tất Thư thở dài, có chút bất đắc dĩ nói:

- Thế nhưng Đại Vương đã có chỉ dụ, lần này tiến vào đại mạc, hễ gặp người Hung Nô, bất kể là nam hay nữ, không phân biệt già trẻ, chém cùng giết tận, chó gà không tha!

- Cái gì?

Mông Cức không tin nói:

- Lại có chỉ dụ như vậy sao?

Tất Thư vuốt cằm nhẹ nhàng, lại nói:

- Mông tướng quân, ngươi cũng không nên nghĩ nhiều, nếu như không giết những nữ nhân Hung Nô đó, không thì vài năm nữa các nàng sẽ cho ra mười thằng bé Hung Nô, nhiều nhất chưa đến hai mươi năm, những thằng bé Hung Nô đó sẽ trưởng thành, thành những kỵ binh Hung Nô dũng mãnh thiện chiến, cho nên, ngươi nắm quyền nên tiêu trừ tai họa ngầm cho con cháu đời sau.

- Cũng đúng.

Mông Cức suy nghĩ chút nói:

- Cái này gọi là phòng ngừa rắc rối có thể xảy ra.

*****

Hô Diên bắn ra một tên, thoáng chốc mũi tên Lang Nha vẽ trên không trung một đạo tích xuống, người Hung Nô đang phóng ngựa ở phía trước ngã xuống, mũi tên này của Hô Diên bắn thủng đầu, mũi tên sắc bén bắn xuyên từ sau não ra trước mặt, cổ họng người Hung Nô không nói lên một tiếng đã bỏ mạng.

Hắc Lang xoay người xuống ngựa, rút ra trong người Hung Nô một mũi tên kêu lên, nói:

- Tướng quân, đây là trạm canh gác kỵ binh!

Hắc Hùng mắt lộ vẻ hung ác, hung tợn múa lang nha bổng trong tay, sau đó vẻ mặt dữ tợn nói:

- Nói như vậy ở gần đây có một nơi trú quân? Chúng ta lại có thể làm một trận sảng khoái rồi, ha hả.

Hắc Lang cẩn thận xem xét phân biệt dấu vết của vệt chân dê, bò, ngựa, trầm giọng nói:

- Đó là một tay lão luyện, hắn muốn cho chúng ta hướng xa nơi trú ẩn của bọn họ.

Dứt lời đứng dậy, Hắc Lang chỉ ngón tay về hướng phía đông bắc nói:

- Nơi cư trú này chỉ sợ quy mô sẽ không nhỏ, hẳn là ở hướng này, hơn nữa khoảng cách cũng sẽ không vượt quá mười dặm!

Hô Diên hung dữ nói:

- Bộ lạc này có khoảng bao nhiêu người?

Hắc Lang quả quyết nói:

- Ít nhất năm trăm người, nhiều nhất cũng không vượt quá hai nghìn người.

- Không đến hai nghìn người, nhiều nhất cũng chỉ có năm trăm trai tráng!

Khóe miệng Hô Diên thoáng chốc lộ ra sát khí dữ tợn, ngửa đầu lên trời hú một tiếng sói, phía sau bụi cỏ đang yên lặng bỗng nhiên nổi lên mấy trăm kỵ binh, tại đây mấy trăm kỵ binh, năm trăm sói kỵ đã sớm vắt ngang thương mâu chờ đợi.

Hô Diên lại hung hăng giơ tay phải chúi xướng hướng về phía trước, năm trăm sói kỵ mãnh liệt tiến lên phía trước như thác lũ.

Hắc Lang không hổ là người truy tìm lão sói cô độc trên thảo nguyên giỏi nhất, năm trăm sói kỵ tiến lên phía trước chưa đến mười dặm, liền xuất hiện trước mặt một con sông nhỏ uốn lượn, đồng cỏ và nguồn nước hai bên bờ tốt tươi, những đàn dê bò rải rác, ở bên trong ngoặt sông cách đó không xa, có nhiều điểm lều trại rải rác, ít nhất cũng có ba năm trăm đỉnh.

Năm trăm sói kỵ lập tức trở nên hưng phấn.

Gần như là cùng lúc, người Hung Nô cũng đã phát hiện đàn mã tặc đã đến, nhưng tiếng hét phẫn lộ liên tiếp được kêu lên, những nam nhân Hung Nô trong lều trại không ngừng chui ra, sau đó xoay người lên ngựa nghênh tiếp hướng bên này, trong chốc lát, ở trên bãi sông tập hợp hơn một trăm kỵ binh, còn có nhiều người Hung Nô tụ tập hướng bên này.

Hô Diên chậm rãi rút ra một thanh Nguyệt Kiếm, trên mặt lộ vẻ tàn nhẫn, nhe răng cười độc ác, cảnh tượng thảm thiết ở bên sông Lư Cung hai mươi năm trước lại ùa về trước mặt hắn.

Hôm nay, cuối cùng có thể báo thù cho tộc người đã chết!

*****

Lữ Đài dẫn theo ba nghìn tinh nhuệ quân Hán chạy tới vương thành người Nguyệt thị.

Nói là vương thành, thật sự chỉ là một tòa thành nhỏ phạm vi chưa đến mười dặm, người Nguyệt Thị cũng là bộ lạc du mục, căn bản cũng không có thoi quen xây dựng định cư, sau khi kết minh cùng với nước Hán hai mươi năm trước, người Nguyệt Thị nhờ sự trợ giúp của thợ thủ công người Hán mới xây lên một tòa thành, cũng chính là vương thành Nguyệt Thị hiện tại.

Lữ Đài nhìn thấy tòa vương thành này hệ thống phòng ngự yếu, tường thành vốn là đất thổ nhưỡng, mặt ngoài không có gạch bao quanh, rõ ràng không đủ sức chống đỡ, rất khó có thể ngăn cản chùy va chạm vào thành, độ cao của tường thành cũng không đủ, độ cao hai trượng của tường thì chỉ đủ sức để chống đỡ dã thú xâm nhập, nếu muốn ngăn trở quân đội tấn công, rõ ràng là không đủ sức.

Tuy nhiên việc này không phải là hỏng hết, điều gay go nhất chính là, căn bản người Nguyệt Thị không có khái niệm tu sửa thành trì, tòa vương thành này xây dựng chưa đến hai mươi năm mà đã sụp xuống vài đoạn, nếu không thể sửa chữa lỗ hổng trước khi đại quân Hung Nô đến, như vậy tòa thành trì này không thể phát huy được một chút tác dụng phòng ngự gì cả.

Tin tức tốt nhất chính là, người Nguyệt thị kiêng kỵ người Hung Nô tới cực điểm, bởi vậy khi Lữ Đài đến thấy được sự nhiệt tình vô cùng, tuy rằng Lữ Đài chỉ mang đến ba nghìn bộ binh làm cho vương Nguyệt Thị và bốn bộ hấp hầu rất thất vọng, nhưng vẫn hết sức nhiệt tình thủ thành, người Nguyệt Thị coi người Trung Nguyên đều là chuyên gia về thủ thành.

Nguyệt Thị vương và bốn bộ hấp hầu đi cùng thị sát toàn thành, cuối cùng Lữ Đài nói:

- Nguyệt Thị vương, nếu ngươi có thể đáp ứng ba điều kiện của bản tướng quân, bản tướng quân có thể cam đoan với ngươi, ít nhất sau sáu tháng vương thành Nguyệt Thị sẽ không bị chiếm đóng!

Đương nhiên Lữ Đài không nói ngôn ngữ Nguyệt Thị, nhưng có Hồ Thương tinh thông ngôn ngữ Trung Nguyên phụ trách phiên dịch.

Nguyệt Thị Vương vội hỏi:

- Chỉ cần có thể bảo vệ vương thành, đừng nói ba điều kiện, kể cả là ba mươi điều kiện đều được.

Lữ Đài gật nhẹ đầu, duỗi ba ngón tay nói:

- Điều thứ nhất, ngay từ hôm này, trai tráng trong vương thành Nguyệt Thị phải chấp nhận vô điều kiện nghe bản tướng quân điều khiển, sửa chữa tường thành. Điều thứ hai, điều động tất cả phụ nữ và trẻ em, xe trâu ngựa tận dụng hết khả năng vận chuyển chứa đựng dầu đen cho vào bên trong thành. Điều thứ ba, chế tạo nhiều chất độc, làm ô nhiễm tất cả nguồn nước ở Hà Tây.

- Đi đi, làm theo, toàn bộ làm theo.

Nguyệt Thị vương liên tục gật đầu, miệng đầy nhận lời nói xuống dưới.

Quý Sương hấp hầu lo lắng, lại hỏi:

- Xin hỏi Thượng Tướng Quân, nếu sau sáu tháng Hung Nô không chịu lui binh thì phải làm sao? Nước Đại Hán có thể phát động đại quân hợp công Hung Nô hay không?

- Hung Nô chống đỡ không đến sáu tháng.

Lữ Đài lãnh đạm nói:

- Thừa tướng của ta đã có an bài.

Lữ Đài không cho rằng Bạch Mặc an bài có thể phát huy tác dụng, trước không nói đến thám báo quân Hán có thể tìm thấy căn cứ hậu cần phụ nữ và trẻ em dê bò người Hung Nô ẩn núp ở đâu, chỉ sợ khi tìm thấy cũng không được như mong muốn, khẳng định người Hung Nô sẽ để lại đủ quân đội bảo vệ phụ nữ và trẻ em dê bò, nếu muốn cắt đường lui của bọn họ, nói dễ hơn làm?

Nhưng dù nói như thế nào, hiện tại Bạch Mặc vẫn là Thừa tướng, Lữ Đài hắn có thể nói cái gì?

Điều duy nhất Lữ Đài có thể làm là giúp đỡ người Nguyệt Thị bảo vệ cho vương thành, những chuyện khác hắn không quan tâm.

Tuy nhiên nghe Lữ Đài nói Bạch Mặc đã có an bài, lại làm cho Nguyệt Thị vương và bốn bộ hấp hầu cảm thấy có chút yên tâm, dù nói như thế nào, cuộc chiến Hà Tây người Nguyệt Thị có nước Đại Hán hậu thuẫn, so với một mình người Nguyệt Thị đối mặt với Hung Nô tốt hơn rất nhiều.

Chương 492: Thiền Vu đình

Ở sâu trong đại mạc vùng núi Lang Cư Tư, kéo dài mấy trăm dặm nam bắc, từ xưa là được người Hung Nô gọi là Thánh Sơn, tương truyền tổ tiên xa xưa người Hung Nô là do một Thiên Lang giao hợp với một nữ nhân xinh đẹp nhất trên thảo nguyên sinh ra ở Lang Cư Tư, bởi vậy, nhiều thế hệ người Hung Nô sùng bái Thiên Lang, bọn họ thờ phụng vị thần Thiên Lang thần là cao nhất.

Hai nhánh sông lớn ở núi Lang Cư Tư, một nhánh hướng chảy vào Đông Hồ, cuối cùng nhập vào biển cả, đó là sông Cung Lư, nơi này từng là nơi cư trú của bộ lạc Hô Diên, một nhánh hướng bắc chảy vào Bắc Hải, đó là sông Dư Tà, ven bờ đều là vương tộc Hung Nô, bãi cỏ của bộ lạc Xanh Lê.

Thiền Vu đình Hung Nô được xây dựng ở dưới chân núi Lang Cư Tư, ở chính giữa hai nhánh sông.

Tuy nhiên, bây giờ hình dạng Thiền Vu đình không còn như trước, ở trên bãi sông trống trải nổi lên một tòa thành đất, tuy thành trì chưa xây xong nhưng đã nổi lên hàng nghìn căn nhà, điện Thiền Vu và các lầu gác tầng tầng lớp lớp, ngoài những căn nhà, còn có những con phố con ngõ ngay ngắn.

Một thời gian nữa, chắc chắn sẽ phát triển trở thành một thành thị phồn hoa.

Hơn ba trăm nghìn đại quân Hung Nô đã xuất chinh, rất nhiều phụ nữ và trẻ em, dê bò ở dưới chân núi Lang Cư Tư. Trên ba trăm nghìn quân Hung Nô phụ nữ trẻ em đuổi vội vàng dê bò ngựa lạc đà, bọn họ vừa chăn thả hai bên bờ sông Dư Ta, Cung Lư, vừa đợi nam nhân hoặc là phụ thân trở về, bọn họ lại không biết tử thần đang tới gần.

Hai thiếu niên Hung Nô khoảng bảy tám tuổi đang vui đùa ầm ĩ ở nha trướng Mặc Đốn Thiền Vu, một thiếu niên vóc người cao đưa chân, làm cho người kia tuy rằng thấp hơn nửa cái đầu đốn ngã xuống đất, sau đó vỗ tay, đắc ý nói:

- Y Trĩ Tà, ta đã sớm nói ngươi không đánh ngã được ta, ngươi lại không tin, cái này là do tự ngươi xin nhé?

Một thiếu niên cường tráng thấp mặt xám mày tro bò thân đến, reo lên:

- Quân Thần lại so tiễn pháp!

Thiếu niên cao bĩu môi, dỡ trên vai một đoản cung được chế tạo tinh xảo, mỉm cười nói:

- So thì so, không phải sợ ngươi?

Hai thiếu niên này là cháu ruột Mặc Đốn Thiền Vu, từ khi đứa con Tả Hiền Vương Kê Chúc ở đất Triệu bị Chu Quan Phu chém giết bên trong nghìn quân, Mặc Đốn liền đặt hết hy vọng vào hai đứa cháu này, trong lịch sử Quân Thần đã từng gây cho đế quốc Đại Hán ác mộng kinh khủng, nhưng lúc này vẫn là một đứa bé tuổi còn nhỏ.

Quân Thần đang muốn tỷ thí tiễn pháp cùng với Y Trĩ Tà, lỗ tai bỗng nhiên nghe được một trận âm thanh.

Đây là âm thanh gì? Quân Thần khả năng nghe hơn người thoáng chốc quay đầu xoay người nhảy lên ngựa, tay nắm mui thuyền nhìn ra xa về phía đông nam, nhưng y vẫn nhìn thấy thảo nguyên vẫn là thảo nguyên, lại xa xa, đại mạc mênh mông bát ngát và bầu trời xanh ngắt dần dần hòa hợp làm một thể, nhưng là không phân biệt rõ ràng lắm.

- Quân Thần, ngươi nhìn thấy cái gì?

Y Trĩ Tà hỏi.

Quân Thần khua tay áo nói:

- Giống như có đội nhân mã lớn đang tới gần.

- Đội nhân mã lớn?

Y Trĩ Tà nói:

- Chẳng lẽ là đại quân Thiền Vu đã trở lại?

- Không đúng, khẳng định không phải đại quân Thiền Vu, đại quân không có khả năng trở về nhanh như vậy.

Quân Thần quả quyết lắc đầu nói:

- Hơn nữa, hẳn là đại quân phải trở về theo hướng tây nam, đội nhân mã này lại đến từ hướng đông nam.

- Hướng đông nam?

Y Trĩ Tà nói:

- Quân Thần, ngươi không nghe nhầm chứ?

Vừa dứt lời, đột nhiên thị vệ bốn phía xôn xao đứng lên, không ít thị vệ đã xoay người lên ngựa rút đao kiếm chen chúc đi hướng đông nam. Lập tức phía đường chân trời hướng đông nam xuất hiện một màu đen lờ mờ, ngay lúc này, Quân Thần và Y Trĩ Tà đã cảm nhận được rõ ràng, mặt đất dưới chân đang rung động nhẹ.

*****

- Hu…

Tất Thư đạp nhẹ vào hông ngựa dừng lại, lại chậm rãi giơ tay phải lên, Kiêu Kỵ quân Sở phía sau dào dạt giảm tốc độ ngựa, sau đó chậm rãi triển khai mở ra hai cánh, không đến nửa khắc hai mươi nghìn Kiêu Kỵ quân Sở và ba nghìn tinh kỵ binh nước Yến đã triển khai trận địa khổng lồ.

Phóng mắt nhìn ra, có thể lờ mờ nhìn thấy hình dáng một tòa núi lớn.

Hô Diên chỉ vào hình dáng tòa núi nói với Tất Thư:

- Thượng Tướng Quân, kia là núi Lang Cư Tư.

- Núi Lang Cư Tư, cuối cùng đã tới núi Lang Cư Tư.

Tất Thư cười thản nhiên.

Rốt cục cũng tìm được núi Lang Cư Tư và Thiền Vu đình Hung Nô, từ khi vào đại mạc hơn nửa tháng ăn cơm gió ngủ ngoài trời cuối cùng cũng không uổng công rồi.

- Núi Lang Cư Tư này người Hung Nô gọi là Thánh Sơn sao?

Yến Thái Tử bĩu môi có chút khinh thường nói:

- Thánh Sơn cái chó gì, thoạt nhìn cũng chỉ là một tòa núi tầm thường mà thôi, chẳng cần so sánh với tòa núi nổi tiếng Đại Nhạc ở Trung Nguyên, chỉ cần so với núi cao ở Yến quốc chúng ta cũng không bằng.

Hô Diên lại chỉ vào hình dáng thành đất dưới chân núi nói:

- Cái kia, chắc hẳn là thành Thiền Vuvừa mới xây rồi.

- Xem tình hình, hẳn kia chính là thành Thiền Vu.

Tất Thư vuốt râu lên khóe miệng, mỉm cười nói:

- Người Hung Nô có thành trì, hẳn là đã giảm bớt đi cho chúng ta nhiều chuyện rồi, ha hả.

Dứt lời, Tất Thư lập tức giơ tay phải lên, phất nhẹ nhàng về phía trước, thản nhiên nói:

- Truyền lệnh, đạp phá Thiền Vu đình, bất kể nam nữ, không phân biệt già trẻ, tất cả đều chém tận giết tuyệt!

Giọng nói Tất Thư rất lãnh đạm, nhưng trong lời nói lộ ra mùi máu tươi nồng nặc, chư tướng phía sau thoáng chốc lộ vẻ sát khí.

Trong tiếng kim loại chạm vào nhau lạnh như băng, Hô Diên chậm rãi rút ra Nguyệt Kiếm, kêu to:

- Thượng Tướng Quân có lệnh, đạp phá Thiền Vu đình, bất kể nam nữ, không phân biệt già trẻ, tất cả chếm tận giết tuyệt, chém tận giết tuyệt.

Trong chốc lát, hơn mười kỵ binh truyền lệnh chạy như bay hướng về hai cánh trận để truyền lệnh.

Thoáng chốc, hai mươi nghìn Kiêu Kỵ quân Sở và ba nghìn thiết kỵ nước Yến đều rút đao kiếm ra, lập tức thúc ngựa về phía trước, từng mảng lớn đao kiếm liên tục giơ lên không trung, nắng gắt lại làm cho phản chiếu ánh sáng chói mắt, hơi thở lạnh như băng xơ xác tiêu điều, thoáng chốc lập tức đại mạc tràn ngập mở ra vô tận.

*****

Người Nguyệt Thị đang đầu độc nguồn nước để gây khốn nhiễu cho người Hung Nô, chế tạo chất độc đã tồn tại ở dân tộc du mục rất lâu.

Là đem một lượng lớn thi thể súc vật từ trên cao ném xuống nguồn nước, sau khi cả người và vật uống nước ở nguồn nước bị ô nhiễm sẽ bị bệnh tật ốm đau, nghiêm trọng hơn còn có thể chết.

Sau khi tiến vào lãnh địa của người Nguyệt Thị, không ngừng có người và gia súc bị bệnh.

Người Hung Nô may mà có quân sư Công Thúc Thuyết cực kỳ cảnh giác, phát hiện đúng lúc người Nguyệt Thị đang bí mật đầu độc nguồn nước, lúc này mới tránh được tổn thất lớn hơn, tuy nhiên trong đại mạc đại bộ phận nguồn nước bị ô nhiễm, ít nhất trong khoảng thời gian ngắn không thể dùng trực tiếp để uống, việc này làm cho người Hung Nô phải đào giếng lấy nước.

Đào giếng lấy nước tốn thời gian lại mất công sức, hơn nữa lượng nước có giới hạn, nên mỗi ngày cả người lẫn vật chỉ được phân cho một lượng nước rất ít, bởi vậy, người Hung Nô hành quân có thể nói là rất khổ, sau khi đại quân Hung Nô đến Cư Diên Trạch, tình hình mới có thể thay đổi, phạm vi Cư Diên Trạch khoảng mấy trăm dặm, phạm vi lớn như vậy một hồ nước hoàn toàn không có khả năng bị ô nhiễm.

Vì dự trữ, nuôi dưỡng sức người, sức ngựa, Mặc Đốn không thể không ở Cư Diên Trạch nghỉ ngơi và hồi phục một tuần.

Mười ngày sau, khi Hô Diên dẫn liên quân Sở Yến đến Thiền Vu đình dưới chân núi Lang Cư Tư, đại quân Hung Nô vừa mới từ Cư Diên Trạch xuất phát, tiếp tục đi hướng về phía vương đình Nguyệt Thị, ba trăm nghìn phụ nữ và trẻ em cùng với mấy trăm nghìn dê bò thì ở lại Cư Diên Trạch, Mặc Đốn còn để lại hơn hai mươi nghìn kỵ binh bảo vệ phụ nữ và trẻ em dê bò.

Cùng lúc đó, Hung Nô Hữu Hiền Vương Cố Nặc Ngôn dẫn theo năm mươi nghìn kỵ binh đến Hưu Chư Trạch, dưới áp lực lớn của kỵ binh Hung Nô, Hồn Tà vương lựa chọn khuất phục, Hung Nô Hữu Hiền Vương Cố Nặc Ngôn tiếp nhận sự quy hàng của hai bộ Hưu Chư, Hồn Tà, và triệu tập trong hai bộ lạc ba mươi nghìn trai tráng xuất chinh.

Chủ lực đại quân Hung Nô Thiền Vu Mặc Đốn cùng với đại quân Hữu Hiền Vương Cố Nặc Ngôn giống như hai kìm sắt lớn hình càng cua, từ hướng nam hướng bắc cuồn cuồn nghiền đè ép lại gần vương thành Nguyệt Thị, trong lúc nhất thời, người ngựa khắp nơi ở Hà Tây đều xôn xao, một đội kỵ binh Nguyệt Thị tụ tập chen chúc hướng về vương thành, đại chiến hết sức căng thẳng.

***

Sau khi chủ lực Mặc Đốn Hung Nô rời khỏi, Cư Diên Trạch liền yên lặng như xưa, ngoại trừ dân chăn thả chăn nuôi người Nguyệt Thị biến thành người Hung Nô ra, trên cơ bản không có gì khác nhau, nếu muốn tìm ra điểm khác nhau, thì dê bò người Hung Nô gầy hơn so với người Nguyệt Thị một chút, đây là do lặn lội đường xá xa xôi.

Khi mặt trời xuống núi, sự yên lặng mà lại tốt lành của một ngày trôi qua, màn đêm buông xuống.

Người Hung Nô đem dê bò ngựa đuổi vào một vòng tròn, sau đó ở bên hồ nhóm lên nhưng đống lửa, vừa hâm rượu sữa ngựa, vừa gặm thịt dê nướng, bọn nhỏ chờ đợi ngày mai tỉnh giấc mình có thể trở thành đàn ông, các nam nhân tiếc nuối không thể tham gia chiến tranh chinh phục Nguyệt Thị, các nữ nhân thì khao khát đại quân Hung Nô sau khi chinh phục Nguyệt Thị mang về nhiều dê bò của cải, tất cả đều an nhàn như vậy, tốt đẹp như vậy.

Chỉ có rất ít kỵ binh Hung Nô cảnh giới bốn phía cánh đồng bát ngát ở Cư Diên Trạch.

Dưới ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng, hai kỵ binh Hung Nô chậm rãi đến một triền núi thấp, sau đó lướt qua triền núi tiếp theo tuần tra hướng về phía xa Cư Diên Trạch, bỗng nhiên trong lúc đó, một tiếng vang nhỏ từ bên trái phía trước truyền đến, thoáng chốc kỵ binh Hung Nô phía trước cảnh giác đứng lên, trở tay mở trong tay đoản cung ra.

Nói thì chậm nhưng xảy ra thì nhanh, những điểm sáng đã từ trong bụi cỏ phía trước bên trái bắn tới, hai gã kỵ binh trên lưng ngựa còn chưa kịp lên tiếng cảnh báo liền một đầu trên lưng ngựa ngã xuống, hai con ngựa hí lên sợ hãi, giống như gió lao đi hướng xa xa, rất nhanh liền biến mất trong màn đêm mênh mông.

Mấy bóng đen trong bụi cỏ bò lên, lập tức có mấy con ngựa xoay người trong bụi cỏ bò lên, trong đó một người xoay người lên ngựa, lại chỉ bảo mấy kỵ binh phía sau:

- Hắc Tử, ngươi mang hai người lập tức chạy về đại doanh Bắc Địa bẩm báo Thừa Tướng, nói đã phát hiện phụ nữ và trẻ em và dê bò người Hung Nô, nhanh lên!

- Vâng!

Một người trong đó ầm ầm trả lời, dẫn theo hai kỵ binh lao như bay mà đi.

Chỉ trong chốc lát, ba kỵ binh như gió cuốn mây tan biến mất bên trong màn đêm.

Kỵ binh mới vừa hạ lệnh kia lại hét với số kỵ binh còn lại:

- Các ngươi, đi theo ta!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau