SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 476 - Chương 480

Chương 478: Hợp tung liên hoành (6)

Phong thưởng là công tác phức tạp nhất, mấu chốt là làm dâu trăm họ.

Trăm chức Quan Đông hầu phong thưởng tương đối đơn giản chút, chỉ cần nửa ngày là xong, nhưng đến khi đề cập việc phong thưởng cho các văn võ trọng thần Hạng Tha, Hạng Đà, Cao Sơ, Bàng Ngọc, Hoàn Sở, Quý Bố, Chu Ân, Ngu Tử Kỳ, Chung Ly Muội, Tấn Tương, Hô Diên thì lại khá phiền toái, thậm chí trong lúc đó còn xảy ra tranh cãi kịch liệt.

Lòng người đều tham lam, ai cũng muốn lợi ích của mình là lớn nhất.

Hạng Trang thờ ơ lạnh nhạt, không ngăn cản để cho các đại thần ở trong đại điện tranh cãi quyết liệt, trên thực tế, giữa các đại thần tồn tại rạn nứt, thậm chí là chất chứa oán hận mới có lợi, ở dưới các đại thần có ý kiến khác nhau, quốc quân có thể tiến hành điều đình ở ngoài, nắm trong tay cục diện tương đối dễ dàng, đây gọi là mưu kế của đế vương.

Đương nhiên, uy vọng hiện tại của Hạng Trang hoàn toàn không cần phải mưu kế đế vương trêu đùa.

Tuy nhiên, Hạng Trang không thể không suy xét thay cho con cháu mình, trong lúc này, đương nhiên hắn có thể ung dung nắm bắt cục diện triều đình trong tay, nhưng nếu chẳng may ngày nào đó hắn chết, khi Thái Tử Hạng Chính kế vị, lại chưa chắc có thể dễ dàng nắm tình hình trong tay như hắn, thời điểm đó, lợi dụng các phái phân tranh có thể đứng lên cân bằng.

Cuối cùng sau khi tranh cãi giằng co kịch liệt năm ngày mới có kết quả.

Tất Thư được phong Ngô quốc công, được hưởng tám nghìn thạch.

Cao Sơ được phong Ngụy quốc công, được hưởng bảy nghìn thạch.

Bàng Ngọc được phong Thục quốc công, được hưởng sáu nghìn thạch.

Mông Cức được phong Tần quốc công, được hưởng bốn nghìn thạch.

Đại thần còn lại đều được phong nhóm hầu, được hưởng hai nghìn đến sáu nghìn thạch.

Ngoài ra, không ít đại thần dựa vào trường hợp đặc Ngụy Quốc, thượng tấu xin sửa chữa điều lệnh, khôi phục chế độ cũ về công hầu thực ấp, cái gọi là thực ấp chính là phong quốc, nếu khôi phục chế độ cũ phong quốc, lấy mười quận, huyện xã, đình bên cạnh sẽ trở thành quốc trung quốc gia, hành động này lại bị Hạng Trang quả quyết cự tuyệt, điều này làm cho nhiều người thất vọng.

*****

Ba ngày sau, tin tức Sở vương Hạng Trang ở Tỷ Lăng phong thưởng quân thần liền truyền khắp toàn bộ Hoa Hạ. Gần như là cùng một ngày, Tất Thư cũng đã ngày đêm đi gấp tới ngoài thành Lâm Truy, cũng hướng Tề vương Hàn Hạp trình quốc.

Lúc này Tề vương Hàn Hạp triệu tập Tướng quốc Lâu Kính, quân sư Triệu Viêm đi tới hoàng cung nghị sự.

- Tướng quốc, quân sư, rốt cục Hạng Trang cũng phong thưởng quần thần.

Hàn Hạp đưa tin của chim bồ câu từ Tỷ Lăng đưa tới cho Lâu Kính, Lâu Kính xem xong lại đưa cho quân sư.

- Chuyện này cũng đã được dự đoán trước.

Triệu Viêm buông mật tin, nói:

- Hạng Trang cũng nên phong thưởng.

Lâu Kính nói:

- Phong thưởng cũng đã được dự đoán trước, nhưng thật ra là không ngờ Hạng Trang lại lấy năm quận khôi phục Ngụy quốc.

- Quả nhân nghĩ việc này không hề đơn giản.

- Hàn Hạp thong thả bước qua lại, suy nghĩ một chút nói:

- Ít nhất có thể thấy rõ một chút. Thật sự Hạng Trang cũng giống như Hạng Võ, cũng chỉ muốn làm bá vương, mà không nghĩ phải giống như Tần Thủy Hoàng, thống nhất thiên hạ làm Hoàng đế!

Lâu Kính nhíu mày hỏi:

- Đại vương, Hạng Trang phân phong Ngụy vương quả thật làm cho người ta bất ngờ, tuy nhiên chỉ vì nguyên nhân như vậy mà nói hắn chỉ muốn làm bá vương như Hạng Võ, e rằng có chút võ đoán?

Trong lòng Hàn Hạp liền có chút không hài lòng, Lâu Kính nói vậy khiến cho hắn cảm thấy có chút không thoải mái. Lập tức quay đầu nhìn Triệu Viêm, nhẹ nhàng hỏi han:

- Quân sư, ngươi nói đi?

- Việc này, thần không nên nói.

Triệu Viêm không dám tùy tiện nói.

Cuộc chiến Lịch Hạ mấy tháng trước, Hàn Hạp chỉ dựa vào hơn hai mươi nghìn tàn binh lại có thể ngăn cản một trăm nghìn quân Triệu tấn công, hơn nữa lại không cần dùng nhiều đến mưu kế của Triệu Viêm, điều này làm cho Hàn Hạp tin tưởng chưa từng có bành trướng. Ngoại trừ việc chính sự còn cần dựa vào Tướng quốc Lâu Kính trợ giúp, quân sư cũng đã không hề nể trọng Triệu Viêm.

- Được, tạm thời không nói đến việc này.

Hàn Hạp khua tay chặn lại, lại nói:

- Thượng Tướng Quân nước Sở Tất Thư đã tới ngoài thành rồi, và hướng quả nhân trình quốc, các ngươi nói, quả nhân gặp hắn, hay là phái đại quân giết hắn?

Lâu Kính, Triệu Viêm ngơ ngác nhìn nhau, bọn họ thật không ngờ sao lại đến Lâm Truy!

Hàn Hạp sờ cằm, bắt chước cử chỉ và vẻ mặt thong thả bước đi của Hàn Tín, cười nhạt nói:

- Thật đúng là quả nhân không ngờ, Tất Thư dám đến Lâm Truy, thực sự hắn nghĩ quả nhân không dám giết hắn sao?

Triệu Viêm nói:

- Đại vương, hai nước giao chiến không chém sứ, giết sứ giả, sẽ gây ra thị phi.

Triệu Viêm và Trương Lương giống nhau, đều là người khiêm tốn, chủ trương làm việc là phải quang minh lỗi lạc, mưu kế cũng là đường đường chính chính.

Lâu Kính cùng Trần Bình là một loại người, lập tức khuyên nhủ:

- Đại vương, cơ hội này khó được, hay là giết Tất Thư đi!

Hàn Hạp cười nhẹ nhàng, nghĩ từ khi hắn kế thừa vương vị, đây là lần đầu tiên Tướng quốc và quân sư ý kiến khác nhau, việc này thật sự thú vị.

*****

Buổi chiều cùng ngày, Bạch Mặc cũng chạy tới Hàm Đan.

Chu Quan Phu vội vàng đi vào phòng Bạch Mặc, trầm giọng nói:

- Thừa tướng, mật thám nước Triệu ẩn núp ở Lâm Truy báo tin, không ngờ nước Sở quốc sai sứ giả hướng nước Tề, hơn nữa đã đi đến Lâm Truy!

Dừng lại một chút, Chu Quan Phu lại nói tiếp:

- Thừa tướng, khẳng định người không thể ngờ được sứ giả này là ai đâu.

- Là ai?

Trong lòng Bạch Mặc khẽ nhúc nhích, hỏi:

- Chắc không phải Tất Thư, sư đệ ta chứ?

Thoáng chốc hai mắt Chu Quan Phu trợn lên, không tin nói:

- Thừa tướng, đúng là không có chuyện gì có thể gạt được ngài!

- Thật đúng là sư đệ của ta?

Sắc mặt Bạch Mặc thoáng chốc trầm xuống, khoanh tay bước qua bước lại trong phòng, sau đó nhìn qua khe cửa sổ lên bầu trời đêm, hạ giọng nói:

- Khó trách Hạng Trang đã ngoài dự đoán mọi người phân ra năm quận khôi phục nước Ngụy, hóa ra không ngờ là quyết định này lại là mưu kế của sư đệ ta, thật quá lợi hại.

Chu Quan Phu nghe xong không hiểu, vò đầu hỏi:

- Thừa tướng, ý người là gì?

Bạch Mặc lắc nhẹ đầu, trầm ngâm nói:

- Việc này nói rất phức tạp, trong lúc này nói với ngươi không được rõ ràng lắm, tuy nhiên, sự việc ở Hàm Đan lại cần nắm chặt, nếu không, chỉ sợ kế lớn liên hoành sẽ xảy ra biến cố!

Chu Quan Phu nghiêm nghị nói:

- Xin Thừa tướng hãy chỉ bảo, mạt tướng nên làm như thế nào?

Bạch Mặc thong thả bước qua lại vài bước, cuối cùng quyết định quyết tâm nói:

- Như vậy đi, ngươi lập tức sai người vào Triệu phủ, nói bổn tướng đã bày tiệc ở dịch quán, mời hắn đến đây dự tiệc, cũng có chuyện quan trọng cần thương lượng.

Dừng lại một chút, Bạch Mặc lấy một phong thư trên bàn đưa cho Chu Quan Phu, nói tiếp: nguồn TruyenFull.vn

- Đem phong thư này đến Ngưu gia trang thành Đông, ngươi phải đích thân đi.

- Vâng!

Chu Quan Phu tiếp nhận thư, xoay người hiên ngang đi.

Nhìn bóng dáng Chu Quan Phu đi xa, Bạch Mặc bỗng nhiên không được vui, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Sư đệ ơi sư đệ, đây chính là lần đầu trực tiếp đọ sức giữa đồng môn chúng ta, vi huynh thật là có chút chờ mong, ha hả, cũng không biết đạo Tung Hoành của ngươi đã có tiến bộ chưa, nhưng nghìn lần đừng làm cho vi huynh thất vọng.

*****

Hô Diên ngang nhiên đi vào lều lớn Tất Thư, cất cao giọng nói:

- Thượng Tướng Quân, đã phái thám báo du kỵ đi ra ngoài, cũng đã xem xét cẩn thận địa hình xung quanh, cho dù là nước Tề sai một trăm nghìn đại quân tiến đến, cũng không thể giữ chúng ta.

Tất Thư gật nhẹ đầu, lại nói:

- Nếu là người Ô Mộc Nhai tới, để cho hắn trực tiếp tới gặp ta.

Hô Diên nói không cần nghĩ ngợi:

- Thượng Tướng Quân yên tâm, mạt tướng sớm đã chỉ bảo xuống, nếu có người Ô Mộc Nhai đến, lập tức dẫn đến gặp ngài.

Dừng lại một chút, Hô Diên lại nói:

- Thượng Tướng Quân, ngài nói xem thằng nhãi Hàn Hạp sau khi thu được nước sẽ làm sao? Là phái đại thần tới gặp ngài, hay là phái đại quân tới giết ngài?

Tất Thư nói:

- Nghĩ nhiều như vậy làm gì chứ, chẳng phải ngày mai sẽ biết sao?

Hô Diên ồ một tiếng, gãi đầu đi ra ngoài trướng, ánh mắt Tất Thư chuyển hướng nhìn về phía tây bắc, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Sư huynh ơi sư huynh, chắc huynh cũng đến Hàm Đan rồi? Mười lăm năm không gặp, không biết phong thái sư huynh còn như trước không?

*****

Triệu Trọng và năm mươi tử sĩ bảo vệ Triệu Ngọ suốt đêm chạy tới dịch quán nơi Bạch Mặc ngủ lại, Bạch Mặc nói có chuyện quan trọng cần thương lượng, hắn không dám không đến, đạo lý là rõ ràng, đã muộn như này Bạch Mặc còn tìm hắn, có thể thấy được sự việc rất khẩn cấp, nói không chừng là vì việc cướp Triệu quốc vương, làm sao Triệu Ngọ lại có thể không đến?

Bởi vì Bạch Mặc dẫn theo ba trăm tùy tùng, người ngựa đông, cho nên bao toàn bộ dịch quán.

Nhìn quân Hán tinh nhuệ cầm vũ khí hiên ngang ở bên ngoài cửa dịch quán, Triệu Ngọ có chút do dự, tuy nói nơi này là Hàm Đan, nhưng toàn bộ tòa dịch quán này lại nằm dưới sự không chế của quân Hán, nếu hắn vào dịch quán, sống chết có thể toàn bộ ở trong tay Bạch Mặc, nếu chẳng may Bạch Mặc đối với hắn không tốt, thì sẽ như chui đầu vào lưới.

Có câu quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ, có phải nên đổi nơi khác không?

Triệu Ngọ đang muốn xoay người định rời khỏi, bỗng nhiên tiếng bước chân hỗn độn từ bên trong dịch quán truyền ra cửa chính, lập tức một đại tướng quân Hán lưng hổ vai gấu bảo vệ tú sĩ áo trắng đi ra, tú sĩ áo trắng thấy Triệu Ngọ, khẩn trương chắp tay thi lễ nói:

- Vị này chắc là Triệu Ngọ Thượng Tướng Quân, tại hạ Bạch Mặc xin chào Thượng Tướng Quân.

Viên tướng Hán lưng hổ vai gấu kia cũng hướng Triệu Ngọ nắm tay thi lễ, ồm ồm nói:

- Mạt tướng Chu Quan Phu, tham kiến Thượng Tướng Quân.

Triệu Trọng và năm mươi tử sĩ đứng ở phía sau Triệu Ngọ vẻ mặt thoáng chốc rùng mình, Chu Quan Phu? Quan Quân Hầu ở trong vạn quân chém chết Tả Hiền Vương Hung Nô Kê Chúc ư?

Triệu Ngọ vẻ mặt nghiêm nghị, khen:

- Thực là hổ tướng.

Bạch Mặc cười ha hả, xoay người:

- Thượng Tướng Quân, mời.

Đến đây rồi, Triệu Ngọ đành phải kiên trì đi theo Bạch Mặc vào dịch quán, điều khiến hắn yên tâm chính là, Quan Quân Hầu và tinh nhuệ quân Hán canh giữ ngoài cửa lớn dịch quán không ngăn cản Triệu Trọng và năm mươi tử sĩ Triệu phủ, bọn họ vẫn đi theo Triệu Ngọ vào dịch quán, Triệu Trọng vẫn đi theo Triệu Ngọ vào đại sảnh dịch quán.

Trong đại sảnh sớm đã bày hai bàn tiệc, Bạch Mặc mời Triệu Ngọ vào chiếu.

Rượu quá ba tuần, đồ ăn quá năm vị, Bạch Mặc quay đầu sang đưa mắt ra hiệu Chu Quan Phu, sau đó cười nói:

- Thượng Tướng Quân, tại hạ muốn mượn ngươi một thứ, lại không biết Thượng Tướng Quân có đồng ý không?

Triệu Ngọ cười nói:

- Chỉ cần trong khả năng của lão phu, có gì không muốn?

Bạch Mặc cười nói:

- Tốt lắm, tại hạ muốn mượn cái đầu trên cổ Thượng Tướng Quân dùng một chút.

- A...

Triệu Ngọ nghe vậy lập tức kêu một tiếng, chén rượu trong tay cũng rơi xuống bàn leng keng.

Triệu Trọng đứng ở phía sau Triệu Ngọ đột nhiên biến sắc, liền rút ra trường kiếm, nhưng khi hắn vừa mới rút ra trường kiếm thì một thanh kiếm sắc bén đã sớm ở bên gáy hắn, hơi hơi nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy vẻ mặt sát khí của Quan Quân Hầu, giống như hổ báo nhìn chằm chằm vào hắn, lập tức Triệu Trọng câm như hến, không dám động đậy.

Chương 479: Hợp tung liên hoành (7)

Triệu Ngọ không ngờ Bạch Mặc lại đột nhiên trở mặt, lập tức ngây dại một chỗ, sau lúc lâu mới hồi tỉnh lại tinh thần, lắp bắp nói:

- Thừa, Thừa Tướng, người, người có ý gì?

Bạch Mặc mỉm cười không đáp, chỉ giơ hai tay lên, nhẹ nhàng vỗ tay.

Tiếng vỗ tay vừa vang lên, một đạo thân ảnh khoác nhung trang, hình dáng to lớn từ phía sau bình phong đi ra. Triệu Ngọ lập tức biến sắc, giống như trông thấy ác quỷ, hét lớn:

- Bạch Tuyên?

Quả thực hắn nghĩ Bạch Tuyên đã chết rất lâu rồi!

- Không thể nào!

Triệu Trọng cũng hoảng hốt la lớn:

- Quỷ, có quỷ!

- Quỷ sao?

Sắc mặt Bạch Tuyên dữ tợn, chế giễu nói:

- Là trong lòng ngươi có quỷ? Thích khách trước kia vây công Bạch Phủ ta, ngoài người Ô Mộc Nhai, chỉ sơ còn tử sĩ Triệu phủ các ngươi?

Dứt lời, trên khuôn mặt Bạch Tuyên lộ vẻ sầu thảm, cười đắng ngắt nói:

- Tuy nhiên lão thất phu ngươi thật không ngờ, đêm đó Bản Tướng Quân vừa mới ứng mệnh Thừa Tướng đi ra ngoài!

- Đã rõ, lão phu đã rõ!

Rốt cục Triệu Ngọ đã tỉnh ngộ, nói với Bạch Mặc:

- Hóa ra ngươi đã sớm âm thầm cấu kết cùng Bạch Tuyên, ngay từ đầu đã tính kế hãm hại lão phu, có phải vậy không?

- Ngươi không nghĩ là Ô Mộc Nhai sao?

Bạch Tuyên cười khẩy nói:

- Cái này được gọi là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ở đằng sau.

Triệu Ngọ không để ý tới sự châm chọc của Bạch Tuyên, hướng về phía Bạch Mặc nói:

- Thừa Tướng, tại sao là Bạch Tuyên mà không phải lão phu?

- Bởi vì ngươi là tiểu nhân nói lời không giữ lời.

Bạch Mặc dứt lời lại quay về phía Bạch Tuyên thi lễ, nghiêm nghị nói:

- Bạch Tướng Quân là thiên kim quân tử, quân tử trước mặt, làm sao tại hạ có thể hợp tác cùng tiểu nhân?

- Không, không! Thừa Tướng không biết lão phu.

Triệu Ngọ vội la lớn:

- Nếu như lão phu nắm quyền, có thể hai tay dâng binh quyền Triệu Quốc lên Thừa Tướng, lão phu còn có thể đề cử Thừa Tướng làm Triệu Tướng. Từ nay về sau, mọi chuyện lớn nhỏ của Triệu Quốc, toàn bộ đều do Thừa Tướng định đoạt...

- Lão thất phu, đã muộn rồi!

Tối nay, Bản Tướng Quân muốn báo thù thay 106 người Bạch gia!

Bạch Tuyên rút trường kiếm ra, sau đó đâm một kiếm thẳng vào ngực Triệu Ngọ. Triệu Trọng vội vàng rút kiếm tới cứu, Chu Quan Phu liền vung kiếm nhẹ nhàng cắt đứt cổ hắn. Ánh mắt Triệu Trọng thoáng chốc trở nên ngây dại. Sau đó lao thẳng về phía trước ngã gục xuống.

Bạch Tuyên đâm chết Triệu Ngọ, nhưng trên mặt không chút vui mừng, quay lưng hỏi Bạch Mặc:

- Thừa Tướng, có phải người đã sớm đoán Triệu Ngọ âm thầm cấu kết với Ô Mộc Nhai gây bất lợi tới Bản Tướng Quân, phải vậy không?

- Đúng vậy!

Bạch Mặc thản nhiên nói:

- Việc này tại hạ đã sớm dự liệu.

- Bản Tướng Quân đã hiểu.

Bạch Tuyên gật gật đầu, lại nói tiếp:

- Ngày mai, Bản Tướng Quân sẽ tiến cung thuyết phục Đại Vương kết minh cùng Hán Quốc. Tuy nhiên Bản Tướng Quân nói để Thừa Tướng biết, Triệu Quốc không phải Hàn Quốc, Triệu Quốc có thể kết minh cùng Hán Quốc. Quân Triệu cũng có thể kết minh cùng quân Hán, nhưng, Triệu Quốc chúng ta tuyệt đối không dâng binh phù!

- Cáo từ!

Sau cùng Bạch Tuyên vái chào Bạch Mặc, hiên ngang đi ra ngoài.

Trông thấy bóng dáng Bạch Tuyên đã đi xa, Chu Quan Phu không hài lòng, nói:

- Người này thực sự không biết phân biệt phải trái!

- Bạch Tướng Quân là người hiểu biết. Hắn đã biết được nguyên nhân và hậu quả.

Bạch Mặc thở dài nói:

- Rõ ràng chúng ta đã có cảnh báo từ trước, có thể bảo vệ toàn bộ 106 người Bạch gia, nhưng vì đại kế liên hoành. Chúng ta đành phải nhắm mắt làm ngơ. Trong lòng Bạch Tướng Quân oán hận cũng là chuyện bình thường.

Toàn bộ binh quyền Triệu Quốc, quả thực do Bạch Mặc âm thầm chỉ đạo.

Ngay từ đầu, Bạch Mặc vốn không nghĩ sẽ hợp tác cùng Triệu Ngọ. Nhưng Triệu Ngọ tham lam vô độ, thay đổi thất thường. Hơn nữa năng lực rất kém, mà Bạch Tuyên không chỉ là thiên kim quân tử. Hơn nữa năng lực xuất chúng, là tướng tài hiếm có, Triệu Quốc có Bạch Tuyên nắm giữ binh quyền mới có chiến lực.

Đối với nước yếu phụ thuộc, Hán Quốc càng cần liên bang mạnh mẽ.

Tuy nhiên, dù sao Triệu Ngọ cũng là Thượng Tướng Quân Triệu Quốc, có thể nói thế lực ở Hàm Đan rất mạnh. Nếu như Bạch Mặc miễn cưỡng giúp đỡ Bạch Tuyên, Triệu Ngọ nhất định sẽ hướng tới Sở Quốc. Một khi khiến Triệu Ngọ cấu kết cùng Sở Quốc, lại có Bạch Mặc dốc toàn lực ủng hộ. Không hẳn Bạch Tuyên có thể đoạt được binh quyền Triệu Quốc.

Quan trong hơn là, Bạch Tuyên là quân tử, hắn có thể vì tiền đồ Triệu Quốc tranh chấp với Triệu Ngọ, nhưng sẽ không vì binh quyền Triệu Quốc mà hạ thủ Triệu Ngọ. Cho nên, Bạch Mặc căn dặn thống lĩnh Hắc Băng Đài Hàm Đan, tại thời điểm quan trọng không thương tiếc hi sinh người nhà Bạch Tuyên để tạo lên mâu thuẫn giữa hắn và Triệu Ngọ, cho nên mới có chuyện toàn bộ người Bạch Phủ bị tàn sát.

Cả nhà Bạch Phủ bị chém chết, Hắc Băng Đài không tham dự, nhưng cũng không thoát khỏi liên quan.

Chu Quan Phu có chút lo lắng, nói:

- Thừa Tướng, Bạch Tuyên sẽ không hướng tới Sở Quốc?

- Chắc chắn sẽ không.

Bạch Mặc nói:

- Vừa nãy ta đã nói, Bạch Tướng Quân là người hiểu biết. Hắn biết, nếu như Triệu Quốc muốn tự bảo vệ mình, cũng chỉ có thể liên minh cùng Hán Quốc. Vả lại, nếu như hắn thực sự hướng về Sở Quốc, vừa nãy cũng không đề xuất ý kiến giữ lại binh quyền Triệu Quốc. Bạch Tuyên là quân tử, không phải là tiểu nhân như Triệu Ngọ.

* * *

- Triệu Viêm quân tử ngay thẳng, Lâu Kính cũng là kẻ thông minh.

Tất Thư vừa thay cát y, vừa quay sang nói với Hô Diên cũng đang thay cát y:

- Cho nên, muốn phá giải ván cờ chết của Tề Quốc, mấu chốt là ở Lâu Kính!

Hô Diên cầm Nguyệt Kiếm vừa dùng vải lụa gói kỹ lưỡng, cất vào trong hộp gỗ, vừa nói:

- Thượng Tướng Quân, mạt tướng cảm thấy đơn thân độc mã vào thành rất mạo hiểm. Trước khi đi, Đại Vương luôn căn dặn, khiến mạt tướng tuyệt đối không thể để Thượng Tướng Quân lào vào hiểm cảnh, nếu không, cần phải nghĩ biện pháp mời Lâu Kính đi ra?

- Không phải ta đã nói sao?

Bạch Mặc búi tóc lên cao, cười nói:

- Lâu Kính là người thông minh, người thông minh sẽ không làm chuyện hồ đồ. Với tình cảnh Tề Quốc hiện nay, hắn không thể không suy xét đường lui cho bản thân. Cho nên, việc này chắc chắn không hề nguy hiểm. Hô Diên ngươi cứ yên tâm.

* * *

Ngay khi Bạch Mặc xuất hiện ra trước mặt, Trương Ngao, Quán Cao, Trương Cảnh đều cảm thấy khó tin.

- Thứ Tướng Quân?

Trương Ngao thất thanh nói:

- Không phải người đã bị người Ô Mộc Nhai giết chết rồi sao?

- Ô Mộc Nhai? nguồn TruyenFull.vn

Bạch Tuyên giận dữ nói:

- Đại Vương, giết chết 106 người Bạch gia không chỉ có Ô Mộc Nhai, còn có tử sĩ do Thượng Tướng Quân đào tạo. May mà trước đó thần đã nhận lời tới Ngưu trang phía đông thành, lúc này mới bảo toàn tính mạng trở về.

- Ngươi nói cái gì? Không ngờ tử sĩ Triệu Phủ cũng tham dự trong đó?

Trương Ngao nghe vậy, lập tức chấn động.

- Thứ Tướng Quân, không thể nói bậy bạ.

Trương Cảnh vội ngăn cản nói:

- Thượng Tướng Quân đã biết còn phải đợi ngươi nói?

Bạch Tuyên mỉm cười, lập tức lấy vài phong mật thư từ trong ngực ra. Trương Ngao, Quán Cao, Trương Cảnh lần lượt truyền đọc, sau đó sắc mặt đều biến đổi. Mấy phong mật thư này đều là mật tin giữa Triệu Ngọ thông qua Ô Mộc Nhai liên kết với Sở Quốc. Trong đó có một phong mật thư rõ ràng nhắc tới việc, Sở Quốc muốn giúp đỡ Triệu Ngọ làm Thường Sơn Vương!

- Không ngờ Sở Quốc muốn giúp Triệu Ngọ làm Thường Sơn Vương?

- Đây đúng là phiền phức lớn, Đại Vương, binh phù vẫn còn trong tay Triệu Ngọ sao?

Quán Cao, Trương Cảnh ngơ ngác nhìn nhau. Quả thực đây là phiền phức lớn, 3 vạn quân thường trực tại Hàm Đan vẫn còn trong tay Triệu Ngọ, nếu chẳng may Triệu Ngọ biết chuyện tình bại lộ, bí quá hóa liều phát động binh biến. Vậy biết làm thế nào cho phải? Từ thời Tần Mạt, các chư hầu khởi dậy, soán vị binh biến, sớm đã là chuyện bình thường như cơm bữa.

- Đại Vương không cần lo lắng.

Bỗng nhiên Bạch Tuyên lấy ra một đạo binh phù đưa tới Trương Ngao, cung kính nói:

- Đây chính là binh phù, còn về phần lão thất phu Triệu Ngọ, vào buỗi tối vắng vẻ cũng đã bị thần giết chết!

- Triệu Ngọ đã chết?

Trương Ngao nghe vậy, ngạc nhiên, đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Quán Cao, Trương Cảnh liếc mắt nhìn nhau, đều thấy trên con mắt đối phương hiện lên một tia khiếp sợ. Rất hiển nhiên, hai người không ngờ thường ngày Bạch Tuyên rất hiền lành, cũng có lúc dữ dằn như vậy. Tuy nhiên, nghĩ lại cũng thất rất bình thường, hơn một trăm người nhà Bạch Tuyên chết dưới tay Triệu Ngọ, nếu như không phản kháng vậy không phải nam nhân.

Quan trọng là Quán Cao, Trương Cảnh rất hiểu biết, sau một lát liền đoán được ngọn nguồn. Với thực lực của Bạch Tuyên, nhất định không thể giết được Triệu Ngọ, e là sau lưng còn có bóng dáng của Bạch Mặc. Dù sao, ngay từ đầu Bạch Tuyên đã có chủ trương kết minh cùng Hán Quốc. Hắn được Bạch Mặc và Hắc Băng Đài giúp đỡ cũng rất bình thường.

Quán Cao liền khuyên Trương Ngao nói:

- Đại Vương, binh phù giao cho Thứ Tướng Quân là tốt nhất.

- Đúng, đúng vậy! Lão Tướng Quốc nói rất có đạo lý.

Trương Cảnh liền thất thanh khuyên nhủ.

- Tuy ràng Triệu Ngọ đã chết, nhưng thân tín của hắn trong quân vẫn còn không ít. Nếu như không kịp thời diệt trừ, ắt sẽ tạo lên đại họa. Nhưng mà việc này, ngoài Thứ Tướng Quân, người khác khó có thể hoàn thành.

Trương Ngao không có chủ kiến gì, nghe thấy Quán Cao, Trương Cảnh nói như vậy, liên giao binh phù cho Bạch Tuyên.

* * *

- Tất Thư?

Lâu Kính trông thấy một người ăn mặc cát ý bóng loáng, liền trầm giọng nói:

- Đúng là ngươi?

Tất Thư hướng về phía Lâu Kính, khom người vái chào, mỉm cười nói:

- Nghe đại danh đã lâu, hôm nay được gặp đúng là vinh hạnh.

Lâu Kính đáp lễ, lắc đầu trầm ngâm nói:

- Thượng Tướng Quân, người khiến bổn tướng rất khó xử.

Tất Thư mỉm cười không nói, phía sau hắn Hô Diên đang lặng lẽ nắm chặt Cầm Nguyệt Kiếm đeo bên hông. Chỉ cần Lâu Kính có điều bất thường, hắn sẽ không do dự rút kiếm giết người.

Lâu Kinh coi như không thấy, nói với Tất Thư:

- Thượng Tướng Quân, người không sợ bổn tướng tiết lộ hành tung của người ra ngoài sao? Theo bổn tướng biết, trong thành Lâm Truy có rất nhiều kẻ muốn có được thủ cấp của người.

Tất Thư nói:

- Lâu Kính là người thông minh, cần gì phải nói câu hồ đồ này? Nếu như tại hạ không có nhãn lực và tự tin, chẳng lẽ dám đơn độc vào thành gặp ngài?

Mí mắt Lâu Kính khẽ nhảy dựng lên, lại nói:

- Có phải Thượng Tướng Quân quá tự tin hay không? Theo bổn tướng biết, Thường Tướng Hán Quốc Bạch Mặc đã tới Hàm Đan, nếu như không có điều gì bất ngờ xảy ra, chắc chắn Triệu Quốc sẽ kết minh cùng Hán Quốc. Kể từ đó, Hán, Hàn, Triệu, Tề liên hoành kháng Sở. Bổn tướng muốn giết ngươi, cũng không lo Sở Vương trả thù.

- Lâu Kinh người thực sự nghĩ rằng bốn nước Hán, Hàn, Triệu, Tề liên minh có thể ngăn cản quân tiên phong của Sở Quốc?

Tất Thư thản nhiên nói.

- 50 năm trước, Yến, Triệu, Hàn, Ngụy, Tề, Sở cũng từng hợp lực kháng Tần, rốt cục có ngăn cản được quân tiên phong của Tần Quốc không? Lâu Kính ngươi là người hiểu biết, hẳn biết được đại thế thiên hạ, Sở Quốc tới đâu quét đó, không ai có thể xoay chuyển.

Lâu Kính im lặng, quả thực hắn không xem trọng 4 nước Hán, Hàn, Triệu, Tề liên hoành. Hơn nữa thêm Yến Quốc, Nam Việt cũng không được.

Tất Thư khẽ mỉm cười, lại nói:

- Chim khôn chọn cây mà đậu, lương thần chọn chủ mà theo, với tài năng của Lâu Kính ngươi, phải giậm chân tại đất Tề thật là đáng tiếc! Nếu như có thể về Đại Sở ta, chắc chắn sẽ trở thành một đại hiền tướng

Chương 480: Hợp tung liên hoành (8)

Tiễn chân Tất Thư, tâm tư Lâu Kinh nặng trĩu, không sao bình tĩnh được.

Phải thừa nhận, Tất Thư rất giỏi thu phục nhân tâm. Từng câu nói của hắn đều đả động tới tâm tư của Lâu Kính, đúng vậy, ngựa cảm thấy chuồng rách nát sẽ không chịu nổi. Trên cơ bản Tề Quốc không còn khả năng tái tạo, tại sao không thể thay đổi địa vị, chủ động làm quan nước Sở để đổi lấy vũ đài rộng lớn hơn, giành được thành tựu lớn hơn?sO

Đời người ngắn ngủi mấy chục năm, không đánh bạc một phen chẳng phải uổng phí sao?sO

Ngây nhìn ra phía ngoài cửa sổ nửa ngày, rốt cục Lâu Kính đã hạ quyết tâm, lập tức bước tới thư phòng, ra lệnh gia đinh ngoài cửa:

- Mau chuẩn bị xe, bổn tướng muốn vào cung!sX

***

Bạch Mặc cùng Chu Quan Phu và 50 quân tinh nhuệ hộ vệ hiện tại đang ở một ngõ nhỏ phía đông thành Hàm Đan.

Trong ngõ nhỏ có một tòa tiểu viện, gia chủ tiểu viện bề ngoài thì là một nhà thương nhân trong thành Hàm Đan, kỳ thực chính là gián điệp Hán quốc ẩn nấp ở Triệu Quốc. Mười mấy năm trước, tốc độ tình báo quân Hán không được mau lẹ, liền noi theo Sở Quốc thành lập hệ thống đưa tin bằng bồ câu đưa thư. Và bắt đầu đưa gián điệp vào các quốc gia.

Bạch Mặc trải qua mười mấy năm khổ tâm, rốt cục tổ chức gián điệp đã có thành tựu.

Tuy nhiên hiện tại, toàn bộ tổ chức gián điệp này đã nhập vào Hắc Băng Đài của Trần Bình.

Bạch Mặc gặp thống lĩnh Hắc Băng Đài Hàm Đan, sau một hồi tán thưởng, tiếp đến kiểm duyệt tử sĩ Thiết Kiếm. Tới tận giữa trưa mới bắt đầu rời khỏi.

Quay lại dịch quán, liền có người trong cung hồi báo lại, Triệu Vương Trương Ngao mời hắn tiến cung yết kiến.

Bạch Mặc nghe vậy khẽ mỉm cười, quay đầu lại nói với Chu Quan Phu nói:

- Xem ra Bạch Tuyên đã thuyết phục được Triệu Vương Triệu Quốc đồng ý liên minh cùng Hán, Triệu, Tề kháng Sở rồi.

Chu Quan Phu ừ một tiếng, trầm giọng nói:

- Tiếp đến chúng ta hãy tới thuyết phục Yến Quốc, thế Liên Hoành tức đã hình thàn!Xs

- Không, tiếp theo chúng ta không tới Yến Quốc, mà hãy khẩn trương tới Lâm Truy.

Bạch Mặc phẩy phẩy tay áo, ánh mắt đột nhiên lộ lên vẻ ưu tư, hạ giọng nói:

- Ta rất lo lắng Tề Quốc sau lưng hủy bỏ minh ước.

***

Sau một ngày, Hàn Hạp lại triệu Lâu Kính, Triệu Viêm tiến cung nghị sự.

- Tướng Quốc, Quân Sư?sX

Ngữ khí Hàn Hạp trong trẻo nhưng ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn qua khuôn mặt Lâu Kính, Triệu Viêm. Giọng điệu lãnh đạm nói:

- Bây giờ đã qua một ngày một đêm, các ngươi suy xét chuyện Tất Thư thế nào?cs

Trong lòng Lâu Kính sớm đã có tính toán, bên ngoài lại có ra vẻ nhíu mày trầm ngâm suy nghĩ.

Triệu Viêm thấy Lâu Kính không lên tiếng, đành phải mở miệng nói:

- Đại Vương, thần vẫn có chủ kiến cũ. Hai nước ngoại giao không động tới binh đao. Tất Thư là sứ giả, nhất định không thể giết.

Hàn Hạp lại hỏi Lâu Kính, nói:

- Tướng Quốc nghĩ sao?sO

Lâu Kính gật gật đầu nói:

- Đại Vương, ngày hôm qua trở về thần đã suy nghĩ một đêm, cảm thấy Quân Sư tinh toán chu toàn, giết sứ giả quả thực gây bất lợi cho nước nhà.

Hàn Hạp mỉm cười nói:

- Nếu như vậy, hãy gọi Tất Thư tới tiếp kiến.

Lập tức có một người vội vàng chạy ra khỏi điện, phái người truyền triệu Tất Thư.

Trong khoảng thời gian này, Hàn Hạp lại nói:

- Tướng Quốc, Quân Sư các ngươi nghĩ Tất Thư này đến là vì điều gì?sK

Triệu Viêm không cần nghĩ ngợi:

- Đại Vương, Bạch Mặc tướng Hán có ý đồ tạo ra liên hoành sáu nước cùng kháng Sở, hiện tại đã tới Hàm Đan. Nhưng không ngờ Triệu Quốc lại vứt bỏ minh ước cùng Sở Quốc, ngược lại liên minh cùng Hán Quốc và Đại Tề ta. Chắc chắn Tất Thư tới đây là vì việc này.

Hàn Hạp có chút khó hiểu nói:

- Triệu Quốc hủy minh ước, Tất Thư không tới Hàm Đan, chạy tới Lâm Truy làm gì?sK

Triệu Viêm nói:

- Bởi vì Tất Thư muốn liên minh hợp tung với chúng ta để phá giải kết liên hoành của Bạch Mặc liên minh với Đại Tề ta và Yên Quốc. Vả lại Sở Quốc giáp giới với chúng ta, nhân tiện có thể vây hãm Yến Quốc.

- Điều này có ý tứ gì?cs

Hàn Hạp ngạc nhiên nói:

- Vậy chẳng lẽ lão Hạng Trang muốn kết minh cùng quả nhân?s

Triệu Viêm nói:

- Nếu thân không nhầm, Tất Thư này đến đây hẳn là vì chuyện kết minh với Đại Tề ta.

- Ha ha, chuyện này rất thú vị.

Hàn Hạp ngửa mặt lên trời, cười to hai tiếng, giọng khàn khàn nói:

- Hạng Trang thực sự dám nghĩ dám làm?s Không ngờ hắn muốn kết minh cùng quả nhân?sK Ha ha, quả nhân thực khâm phục trí tưởng tượng của hắn.

Triệu Viêm thả lỏng cơ thể, trông thấy thần thái của Hàn Hạp như vậy. Biết rằng hắn tuyệt đối sẽ không kết mình cùng Sở Quốc, cho nên hắn cũng không cần khua môi múa mép.

Hàn Hạp lại nhìn Lâu Kính nói:

- Tướng Quốc, ngươi nghĩ Hạng Trang có trí tưởng tượng rất phong phú không?s

Lâu Kính cũng thả lỏng trạng thái suy nghĩ, cố nói với Hàn Hạp:

- Đại Vương, Tất Thư tới chúng ta sẽ nói sau.

***

Bạch Mặc yết kiến Triệu Vương rất thuận lợi, Trương Ngao liền ký kết minh ước kết minh.

Cái gọi là ký kết liên minh công thủ, chính là bất kể quốc gia đã kết minh liên hoành mà lọtvào sự công kích của Sở Quốc thì những nước khác nhất định phải xuất động toàn bộ quân đội thường trực cùng với một nửa binh lính chi viện. Hơn nữa không được viện cớ trì hoãn.

Trương Ngao cũng không giao binh phù, lại noi theo gương Hàn Vương Hàn Tín cũng ủy nhiệm Bạch Mặc làm Tướng Quốc Triệu Quốc và hy vọng Bạch Mặc có thể ở lại Hàm Đan một thời gian trợ giúp Triệu Quốc thực hiện biến pháp. Lúc này Bạch Mặc vui vẻ đáp ứng.

***

Bên kia Hàm Đan gió mát yên bình, bên này Lâm Truy giương thương múa kiếm.

Tất Thư vừa mới nói ra ý đồ của bản thân, Hàn Hạp liên tục cười lạnh nói:

- Ha ha, tốt, đúng như lời Quân Sư nói, ngươi tới đây muốn thuyết phục quả nhân.

Tất Thư thản nhiên cười, nói:

- Tại hạ thân là thần tử Sở Quốc, phụng lệnh mệnh vua là điều đương nhiên.

- Hay cho một câu đương nhiên!sK

Hàn Hạp kêu lên một tiếng trầm đục, gằn giọng nói:

- Hừ, ngươi không sợ quả nhân sẽ giết ngươi?cs

Tất Thư khoát tay áo, thản nhiên nói:

- Tại hạ tự tin mình có vài phần nhãn lực, tuy Tề Vương còn trẻ nhưng có chí lớn hơn người. Làm sao có thể giết sứ giả khiến thiên hạ chê cười?sX

- Hừ, ngươi nghĩ mình có vài điểm nhãn lực.

Câu vỗ mông ngựa này của Tất Thư khiến Hàn Hạp rất khoái. Có câu nói thiên xuyên vạn xuyên, mã thí bất mặc. Có thể khiến một tuyệt thế binh gia như Tất Thư phải cúi mình nịnh bợ, liệu Hàn Hạp hắn có thay đổi chủ kiến?s Hàn Hạp nói thêm:

- Tuy nhiên ngươi đừng có mơ tưởng hão huyền, quả nhân tuyệt đối không kết minh cùng Sở Quốc.

(Thiên xuyên vạn xuyên mã thí bất mặc: tức là chuyện gì cũng vượt qua được, chỉ có lời nịnh nọt là không thắng được).

- Tề Vương, đừng vội quả quyết như vậy.

Tất Thư nói:

- Trước hết hãy nghe tại hạ nói lời này, người xem thế nào?sX

Hàn Hạp vung tay lên, ý muốn Tất Thư đừng có nói những câu rắm thối nữa nhưng cũng may cuối cùng nuốt trở vào, sửa lại nói:

- Có điều gì cứ việc nói, quả nhân luôn lắng nghe.

- Vâng.

Tất Thư khom người thi lễ, nói:

- Hán Quốc lệnh Bạch Mặc liên kết Hàn, Triệu, Yên, Tề, Nam Việt liên hoành kháng Sở có lẽ Tề Vương đã nghe qua. Nhưng không biết Tề Vương suy nghĩ thế nào?sO

- Vậy còn phải hỏi sao?sX

Hàn Hạp nói:

- Đây là chuyện tốt, quả nhân nguyện dâng hai tay tán thành.

- Cũng không hẳn.

Tất Thư lắc lắc đầu, nghiêm túc nói:

- Hành động này đối với Hán, Hàn, Triệu, thậm chí Nam Việt mà nói là chuyện rất tốt. Còn đối với Tề Quốc là tai họa, hơn nữa còn là đại tai họa!sK

Dứt lời, Tất Thư liền đi tới trước tấm bình phong trong đại điện, ngón tay chỉ lên bản đồ các nước nói:

- Mời Tề Vương xem, giữa Hán Quốc và Sở Quốc có hai quận Hán Trung, Tam Xuyên ngăn cách, gần đây lại có Đồng Quan hiểm yếu dễ công khó thủ. Nam Việt Quốc và Sở Quốc có Ngũ Lĩnh dầy đặc khí độc ngăn cách. Hàn Quốc, Triệu Quốc và Sở Quốc cũng có nước sông ngăn cách. Duy chỉ có Tề Quốc và Sở Quốc không có bất cứ cách trở nào, có thể nói là đường bằng phẳng!sX

Triệu Viêm, Lâu Kinh nghe vậy liền trầm ngâm suy nghĩ, nhất định lời nói này của Tất Thư có dụng ý khác. Nhưng phải thừa nhận, hắn nói rất có lý, quả thực giữa Tề Quốc và Sở Quốc không có địa thế hiểm yếu ngăn trở.

Hàn Hạp cũng khá nhanh trí, liền nói:

- Cho nên, Tề Quốc càng phải tham giakết minh liên hoành. Tuy quả nhân không muốn thừa nhận, nhưng cũng biết thực lực của Tề Quốc chắc chắn không thể chống đỡ được Sở Quốc.

- Tề Vương, e là ngài đã nhầm.

Tất Thư khoát tay áo nói:

- Sở Quốc và Hán Quốc có oán thù sâu thâm, nhưng đối với Tề Quốc không hề có địch ý. Nếu như Tề Quốc không tham dự kết minh liên hoành, cho dù không kết minh cùng Sở Quốc, Sở Quốc chắc chắn sẽ không đụng tới binh đao với Tề Quốc. Điều này hẳn Tề Vương hiểu rõ, Sở Vương cũng không có ý nguyện thâu tóm thiên hạ.

Vừa vặn, Lâu Kính hỏi:

- Xin hỏi tiên sinh, Sở Vương vừa mới sắc phong Ngụy Vương sao?s

- Quả thực Đại Vương ta vừa mới sắc phong Ngụy Vương, như vậy vẫn chưa đủ minh chứng sao?sX

Tất Thư ngừng lại một chút, lại nói:

- Nhưng nếu như việc kết minh liên hoành hoàn tất, vậy sẽ cấu thành lực uy hiếp rất lớn đối với Đại Sở ta.

- Tuy rằng Đại Vương ta không muốn đối địch với toàn bộ thiên hạ, nhưng tuyệt đối sẽ không khoanh tay chịu chết. Lúc đó, Đại Vương ta rất có khả năng dẫn một đường tinh binh vượt Ngũ Linh đánh Nam Việt, hai lộ tinh binh vượt Võ Quan, Hổ Lao tiến đánh quân Hán. Tiếp đến thủy quân dọc đường thủy đánh Hàn, Triệu Yến. Sau đó chinh phạt Tề, tại hạ muốn hỏi Tề Vương, quân Tề có khả năng ngăn cản đại quân Sở Quốc sao?Xs

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Hàn Hạp, Lâu Kinh, Triệu Viêm liền biến sắc. Quả thực việc này không có khả năng.

Không thể không nhắc tới, địa thế Tề Quốc quá xấu. Đại quân Sở Quốc có thể dọc theo Tân Hải tiến lên phía bắc, hoặc từ Tế Thủy mà hàn quân đều có thể thoải mái tiến vào đất Tề Quốc. Nếu như Hạng Trang hạ quyết tâm bắc phạt Tề, có khả năng các nước liên quân công kích Sở Quốc trước khi Tề Quốc bị tiêu diệt!sX

Sắc mặt Hàn Hạp trầm xuống, lãnh đạm nói:

- Ngươi muốn uy hiếp quả nhân?sK

- Không phải vậy!s

Tất Thư lại xua tay, thản nhiên nói:

- Tại hạ chỉ muốn trần thuật sự thật với Tề Vương mà thôi!Xs Tề Vương không nhất thiết phải trợ giúp Hán Quốc mà tự mình chuốc lấy tai họa.

Hàn Hạp im lặng không nói gì, sắc mặt cũng kinh nghi bất định.

Dừng lại một chút, Tất Thư lại nói: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Tại hạ cũng không muốn nói, quả thực Đại Vương ta cố ý làm theo Tiên Vương, đứng đầu các chư hầu, nắm giữ binh quyền trong tay. Nhưng tuyệt đối không có ý nguyện thâu tóm thiên hạ. Bạo Tần trải qua hơn mười năm mà diệt vong, đủ thấy thống nhất thiên hạ không phải chính đạo, mà chỉ có phân phong chư hầu, chia xẻ thiên hạ mới là đại đạo.

Tất Thư mang tới sự uy hiếp, đe dọa, lại kèm theo một chút dụ dỗ quân thần Tề Quốc.

Bạch Mặc liên hoành với các nước Hàn, Triệu, Yến, Tề Nam Việt là âm mưu, bởi vì hắn không có thực lực hùng mạnh làm hậu thuẫn. Tất Thư hợp tung với nước Tề là dương mưu, bởi vì hắn có thực lực hùng mạnh làm hậu thuẫn.

Nếu ngươi đồng ý thay đổi kết minh thì là mọi người đều có lợi, Đại Sở ta cũng bằng lòng chia xẻ thiên hạ với nước Tề ngươi, nhưng nếu ngươi không đồng ý, Đại Sở ta sẽ khai đao với nước Tề ngươi đầu tiên

Chương 481: Hợp tung liên hoành (9)

Miệng lưỡi của Tất Thư quá sắc bén, khiến Hàn Hạp nghe xong cảm thấy rất phiền lòng. Lúc này rất căm phẫn sự uy hiếp của Tất Thư, nhưng về phương diện khác hắn không thể không thừa nhận, Tất Thư không hề hù dọa. Nếu như Hạng Trang thực sự không có ý định thâu tóm thiên hạ, như vậy Tề Quốc thật không thể gia nhập liên hoành đồng minh do Bạch Mặc đề xướng.

Hàn Hạp nói với Tất Thư:

- Mời sứ giả hãy quay về.

- Như vậy, tại hạ xin cáo từ.

Tất Thư khom người vái chào Hàn Hạp, hiên ngang đi.

Trông thấy bóng dáng Tất Thư đi ra khỏi đại điện, Hàn Hạp chau mày hỏi Lâu Kính, Triệu Viêm nói:

- Tướng Quốc, Quân Sư, các ngươi đã nghe lời Tất Thư nói, các ngươi nghĩ Đại Tề ta nên lựa chọn thế nào?Pu

Triệu Viêm nói:

- Tất Thư miệng lưỡi khéo léo, không đáng tin tưởng.

Nếu không có chuyện gì quan trọng, Triệu Viêm thực không muốn nói gì thêm, nhưng lựa chọn minh ước hay từ bỏ này trực tiếp liên quan tới sinh tử tồn vong của Tề Quốc. Triệu Viêm không thể không nói, bởi vậy hắn không hề e ngại Hàn Hạp nghi kỵ mà nuối tiếc. Có câu kẻ sĩ chết vì tri kỷ, mình chịu sự ủy thác của Tiên Vương, tranh đấu còn luyến tiếc sao?uv

- Đó là xảo ngôn sao?uw

Hàn Hạp nhíu mày nói:

- Hạng Trang sắc phong Ngụy Vương đúng là sự thực.

- Tuy nhiên, chuyện này Hạng Trang và Tất Thư có thể diễn tuồng!uw

Triệu Viêm nói:

- Thần dám khẳng định, cái gọi là Ngụy Vương chẳng qua Hạng Trang tùy tiện tìm một con rối mà thôi. Cái gọi là Ngụy Quốc sao có thể là một nước?uw Tướng Quốc là Tất Thư, Thượng Tướng Quân là Cao Sơ, Hạng Trang chỉ cần nói một câu, Tất Thư có thể phế bỏ Ngụy Vương, Cao Sơ lại càng có thể chặt bỏ thủ cấp Ngụy Vương!mu

Hàn Hạp nói:

- Cũng không hẳn như vậy?uv Hạng Trang thực muốn lật lọng, hắn không sợ thất tín với thiên hạ sao?ur

- Thiên hạ?u

Triệu Viêm nói:

- Ngày nào đó, Hạng Trang thống nhất toàn bộ Hoa Hạ, thiên hạ chẳng phải là thiên hạ của hắn sao?u Hắn muốn giết ai, chẳng phải có một đống lý do sao?mu Thậm chí hắn không cần có lý do, mà Triệu Cao, Lý Tư sẽ tranh nhau lấy lý do dâng tới trước mặt hắn. Như vậy, còn thất tín sao?uv

Hàn Hạp gật đầu nói:

- Ý của Quân Sư, quả nhân đã hiểu.

Hàn Hạp cảm thấy Triệu Viêm nói cũng không phải không có lý, bởi vậy tùy tiện kết minh cùng Sở Quốc rất phưu lưu, nhưng vẫn duy trì minh ước cùng Hán Quốc cũng khá mạo hiểm. Cho nên hắn quyết định không dựa vào bên nào, đứng ở giữa, cứ như vậy, Sở Quốc và Hán Quốc sẽ tranh giành lôi kéo hắn, hắn cũng có thể dựa vào điều này mưu lợi bất chính.

Quả thực ý tưởng của Hàn Hạp cũng không tồi, chỉ cần hành động chuẩn mực, mọi việc ắt sẽ thuận lợi.

Tuy nhiên Hàn Hạp không để ý tới sự thực quan trọng. Chính là thực lực của Tề Quốc không quá hùng mạnh.

Nếu như Hàn Tín còn sống. Quả thực thực lực của Tề Quốc rất hùng mạnh. Nhưng hiện tại, lợi dụng tâm lý đầu cơ chỉ có thể khiến Tề Quốc gặp phải tai họa lớn hơn mà thôi.

* * *

Triệu Viêm tự nhiên đoán được tâm tư của Hàn Hạp, lập tức vội vàng la lớn:

- Đại Vương, người không biết, duy trì thế trung lập càng nguy hiểm!u

- Ngươi nói cái gì?uw

Sắc mặt Hàn Hạp có chút khó coi. Có chút tâm tư lại bị người khác phát hiện, hắn cảm thấy xấu hổ. Hơn nữa Hàn Hạp cũng là một quân vương cực kỳ tự phụ, nóng lòng muốn thi triển khát vọng của chính mình. Nhưng lại cảm thấy Triệu Viêm lúc nào cũng nhằm vào hắn, nếu như Triệu Viêm không phải do Tiên Vương uy thác, không chừng Hàn Hạp đã sớm giết chết ông ta rồi.

Nghe giọng điệu này, Triệu Viêm đã biết trong lòng Hàn Hạp đã phát hỏa. Nếu như ông tiếp tục nói thêm vài câu gián ngôn mãnh liệt, e là Hàn Hạp thẹn quá mà hóa giận. Liền thở dài nói:

- Đại Vương muốn ở giữa, không bằng gia nhập liên minh là hơn. Tuy nhiên thần nghĩ Đại Tề ta nên gia nhập kế liên hoành đồng minh của Bạch Mặc. Còn lựa chọn thế nào, tùy Đại Vương định đoạt.

Thấy giọng điệu Triệu Viêm mềm xuống, Hàn Hạp cũng không có cơ hội phát tác, lập tức lạnh lùng nói:

- Trong lòng quả nhân đã biết, xin mời Quân Sư về nghỉ ngơi.

Triệu Viêm hướng về phía Hàn Hạp khom người vái chào, sau đó xoay người lặng lẽ đi.

Tới khi bóng dáng Triệu Viêm biết mất không còn, Hàn Hạp mới kêu lên một tiếng khàn khàn, nói với Lâu Kính:

- Tướng Quốc nghĩ, Quân Sư hắn có phải có chút quá đáng không?u

Lâu Kính nói:

- Quân Sư lo lắng quốc sự, cho nên lời nói có chút kịch liệt.

Hàn Hạp nói:

- Trong mắt Triệu Viêm chỉ có quốc sự, nhưng không hề có quả nhân.

Lâu Kính nói:

- Quân Sư được Tiên Vương ủy thác, trên vai gánh vác trách nhiệm nặng nề. Hẳn là Đại Vương cũng thông cảm với hắn ít nhiều.

Hàn Hạp vung tay lên, tức giận nói:

- Quả nhân biết hắn là trọng thần do Tiên Vương ủy thác, quả nhân cũng muốn thông cảm cho hắn, nhưng hắn có thông cảm cho quả nhân không?u Như hắn nói, mọi chuyện quả nhân đều làm sai, vậy uy tín ở đâu?u Nếu như lần trước hắn không ngăn cản, không chừng quả nhân đã chiếm được Cự Lộc quận của Triệu Quốc.

Nói về quân sự không phải sở trường của Lâu Kính, y liền im lặng không nói gì.

Hàn Hạp lại nói:

- Tướng Quốc nói xem, quả nhân muốn duy trì trạng thái trung lập, như vậy có đúng không?Pu Vận mệnh thiên hạ đã rõ, nếu như quả nhân hướng về Sở Quốc, giống như bảo hổ lột da, phưu lưu quá lớn. Nhưng nếu hướng về Hán Quốc, lại giống con gà trước mắt Sở Quốc. Chỉ có thể duy trì trạng thái trung lập, Tề Quốc mới có thể bình an.

Lâu Kính vội nói:

- Đại Vương mưu tính sâu xa, thần nguyện tán thành.

- Thôi, không nhắc tới chuyện này nữa.

Hàn Hạp khoát tay ao, tức giận nói:

- Dù sao vài ngày nữa Bạch Mặc cũng sẽ đến Lâm Truy, đợi tới khi gặp Bạch Mặc rồi thương nghị sau.

Ngừng lại một chút, Hàn Hạp lại dặn dò Lâu Kính nói:

- Tướng Quốc là mưu sĩ lão thành, nhân mấy ngày này, hãy suy xét đường đi của Tề Quốc.

- Rõ!mu

Lâu Kính khom người vái chào, sau đó quay người đi.

* * *

Hô Diên theo sát Tất Thư không rời nửa bước, đôi mắt sáng rực không ngừng liếc nhìn bốn phía, hai cái tai vểnh lên, cẩn thận lắng nghe tiếng động lạ.

Hơn mười Thiên Lang Vệ đi theo cũng cầm ấn đao trên tay, toàn bộ đề cao tinh thần cảnh giác.

Hiện giờ Tất Thư đã lộ rõ thân phận, cũng không cần che dấu bộ dạng.

Trong thấy dáng vẻ Hô Diên rất lo lắng, Tất Thư nói:

- Hô Diên ngươi hãy yên tâm, đêm qua người Ô Mộc Nhai đã thăm dò Lâm Truy một lượt, bi kịch Hàm Đan nhất định sẽ không tái diễn tại Lâm Truy nữa.

Hô Diên vẫn luôn cảnh giác cao độ, trầm giọng nói:

- Mạt tướng không lo lắng người Hán, mà lo lắng người Tề!uw

- Đối với người Tề, Tất Thư ta càng không lo lắng.

Tất Thư lắc đầu nói:

- Nếu như Tề Vương thực sự muốn giết ta, sớm đã động thủ tại Vương Cung, cần gì phải đợi tới lúc này phái người tới ám sát ta?ur Như vậy không phải mất công hơn sao?mu

- Cũng phải!mu

Hô Diên nghe vậy, thấy có lý. Lại tiếp tục nói:

- Thượng Tướng Quân, người nghĩ có thể thuyết phục được Tề Vương?uv

- Chuyện này chưa rõ.

Tất Thư lắc đầu, nói:

- Nếu thuyết phục Tề Vương bội ước với Hán, lẽ nào dễ dàng như vậy?uw Nhất là quân sư Triệu Viêm kia, chuyện Đại Vương giả bộ phân phong Ngụy Quốc, e là không gạt được hắn. Hắn luôn đề cao cảnh giác với Đại Sở ta, có thể đoán được, Lâm Truy sẽ có một hồi tranh chấp, thậm chí...

Thấy Tất Thư chậm chạp không nói hết câu, Hô Diên liền hỏi:

- Thậm chí điều gì?ur

Tất Thư thản nhiên cười nói:

- Thậm chí sư huynh ta cũng sẽ tới Lâm Truy.

- Thượng Tướng Quân muốn nói Bạch Mặc?uw

Hô Diên nghe vậy, trong mắt lộ ra sát khí, gằn giọng nói:

- Hừ!u Nếu hắn dám tới, mạt tướng sẽ khiến hắn có đi không có về.

- Thật sao?uv

Tất Thư nhìn Hô Diên cười dài, nói:

- Nếu như không nhầm, Chu Quan Phu cũng tới.

- Chu Quan Phu?u

Hô Diên bóp chặt hai tay, khớp xương vì dùng sức quá độ, thoáng chốc phát ra tiếng kêu rắc rắc.

Tất Thư vỗ vỗ vai Hô Diên, xoay người đi.

Hô Diên theo sát vài bước, ngạc nhiên nói:

- Thượng Tướng Quân không ra thành sao?u

- Không cần phải vội vã trở về.

Tất Thư lại nói:

- Chúng ta hãy tới Lâu Phủ, gặp Lâu Kính.

* * *

Ngoài thành Hàm Đan, Bạch Mặc ghìm cương ngựa nghĩ ngơi, quay đầu lại phía sau nói với Bạch Tuyên:

- Thượng Tướng Quân, mời người quay về.

Triệu Ngọ đã chết, Bạch Tuyên thuận tiện thay thế vị trí lão ta, hiện tại đã là Thượng Tướng Quân Triệu Quốc.

- Cũng được.

Bạch Tuyên trên lưng ngựa vái chào Bạch Mặc, cao giọng nói:

- Bản tướng quân sẽ không tiễn nữa.

Bạch Mặc gật gật đầu, lại dặn dò:

- Sau khi Thượng Tướng Quân trở về, hãy mạnh mẽ đặt mua khí giới, chỉnh đốn võ trang, tăng cường huấn luyện quân thường trực cùng với binh lính các huyện, thời gian tới chúng ta cần dùng tới. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Bạch Tuyên nghiêm nghị nói:

- Thừa Tướng yên tâm, trong lòng bản tướng quân đã rõ.

Bạch Mặc gật gật đầu, thở dài nói:

- Thượng Tướng Quân, xin cáo biệt.

Dứt lời, Bạch Mặc liền ghìm cương, thúc dục ngựa hiên ngang mà đi. Chu Quan Phu cũng mang theo 300 Phiêu Kỵ quân Hán như gión cuốn mây tan đuổi theo, thoáng chốc biến mất ở phía chân trời xa xa, ở chân trời phía trước chỉ thấy bụi bay mù mịt, bao phủ khắp trời.

* * *

Lâu Kính đưa tay mời Tất Thư ngồi vào sập trên, sau đó chính mình ngồi xuống sập thấp phía bên phải.

Lâu Kính nhìn Tất Thư một hồi lâu, mới lắc đầu thở dài:

- Thượng Tướng Quân, không dễ thực hiện, quả thực việc này rất khó lo liệu.

Tất Thư nhìn Lâu Kính mỉm cười không nói gì, tất nhiên hắn biết việc này không dễ dàng. Hắn càng hiểu căn bản Lâu Kinh không nói.

Rốt cục Lâu Kính bị Tất Thư nhìn thấu tim đen, trông thấy Tất Thư đang nhìn chính mình. Hắn có phần ngượng ngùng nói:

- Quân Sư ra sức chủ trương gia nhập liên hoành đồng minh, hơn nữa thái độ rất kiên quyết. Hắn lại là đại thần do Tiên Vương ủy thác, ngay cả Đại Vương cũng khó có thể phủ quyết ý kiến của hắn. Cho nên bổn tướng không dám nói gì thêm, việc này quả thực rất khó giải quyết.

Tất Thư đã dự liệu thái độ của Triệu Viêm từ trước, lúc này lại nói:

- Vậy còn thái độ của Tề Vương?u

- Thực ra Đại Vương ta không tỏ rõ thái độ.

Lâu Kính lắc đầu, lại nói:

- Tuy nhiên, việc Sở Vương sắc phong Ngụy Vương, dường như không khả thi. Chẳng những Quân Sư không tin, mà ngay cả Đại Vương ta cũng không tin tưởng.

Hai mắt Tất Thư nheo lại, khóe miệng cười mà không phải cười. Quả thực tên Lâu Kính này rất cáo già, cùng lúc hắn ở trước mặt Tất Thư tỏ vẻ nguyện ý hợp tác cùng Sở Quốc. Nhưng về phương diện khác, hắn đứng trước mặt Hàn Hạp lại không nói nửa lời. Rõ ràng hắn muốn ăn thịt sống nhưng không muốn để lại mùi tanh, chẳng phải nhiều chuyện sao?ur

Xem ra, cần phải kéo con cáo già này xuống nước mới được.

Lâu Kính là người thông minh, làm sao không biết Tất Thư đoán được tâm tư của hắn?mu Lập tức xấu hổ nói:

- Thượng Tướng Quân, cũng không phải bổn tướng không muốn nói chuyện này trước mặt Đại Vương ta, quả thực thời cơ chưa tới, thời cơ chưa tới ah!ur

Ngừng lại một chút, Lâu Kính lại nói:

- Tuy nhiên Thượng Tướng Quân yên tâm, đợi thời cơ chín muồi, bổn tưởng nhất định sẽ nói.

Tất Thư khẽ mỉm cười, nói:

- Như vậy, tại hạ tạm thời cáo từ.

Chương 482: Hợp tung liên hoành (10)

Tất Thư đưa 2 thiệp mời cho Hô Diên, dặn dò:

- Ngươi mau phái người gửi hai tấm thiệp mời này, một tấm đưa tới Lâu Phủ, một tấm đưa tới Triệu Phủ. Thiệp mời giao tới Lâu Phủ nhất định phải chậm hơn tới Triệu Phủ nửa canh giờ!

Hô Diên nhận thiệp mời, khó hiểu nói:

- Thượng Tướng Quân muốn mời Triệu Viêm sao?

Tất Thư than nhẹ một tiếng, thập giọng nói:

- Nếu muốn thuyết phục Tề Quốc kết minh cùng Đại Sở ta, chỉ dựa vào một mình tên cáo già Lâu Kính e là không được, cần phải gạt bỏ khối chướng ngại vật Triệu Viêm.

- Thượng Tướng Quân muốn diệt trừ Triệu Viêm?

Hô Diên ngạc nhiên:

- Chỉ dựa vào hai tấm thiếp mời này?

Tất Thư lắc đầu trầm giọng nói:

- Hô Diên Tướng Quân, cũng không nên xem thường hai tấm thiếp mời này. Chỉ cần dùng thích hợp, chúng nó chính là hai thanh đao giết người!

- Thật sao?

Hô Diên sợ hãi nói.

* * *

Lúc hoàng hôn, một tấm thiệp mời lặng lẽ đưa tới phủ Quân Sư Triệu Viêm.

Khi môn hạ đang cầm thiệp mời vội vàng đi vào thư phòng, Triệu Viêm đứng trước bức ảnh Tiên Vương Hàn Tín thở dài than ngắn. Tân Quân Hàn Hạp và ông càng ngày càng trở nên xa cách, tuy ông có nhiều học vấn, nhưng hiện tại cũng chỉ có thể bất lực. Người này một khi đưa ra chủ kiến, nếu như muốn thay đổi quả thực rất khó khăn.

Hơn nữa, Triệu Viêm cũng không muốn nịnh hóthọc theo người khác.

Nghe thấy từ phía sau truyền tới tiếng bước chân, Triệu Viêm cũng không quay đầu lại, liền hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Tên tùy tùng lại bước nhanh tới phía sau Triệu Viêm, cung kính đáp:

- Sứ giả Sở Quốc Tất Thư sai người đưa thiệp mời tới, mời Quân Sư ra ngoài thành dự tiệc.

- Tất Thư mời ta dự tiệc?

Triệu Viêm ngạc nhiên quay đầu lại, tiếp nhận thiệp mời trong tay tùy tùng.

Sau khi thu hai tay lại, môn hạ nói:

- Quân Sư, tiểu nhân nghĩ yến tiệc này không tốt, không đi là tốt nhất.

- Không phải yến tiệc tốt?

Triệu Viêm buông thiệp mời trong tay, mỉm cười nói:

- Không đến mức như Hồng Môn Yến chứ?

Thực sự, Triệu Viêm rất hy vọng Tất Thư sẽ xuống tay, nếu có thể dùng cái chết của hắn đổi lấy Tề Quốc gia nhập liên hoành đồng minh. Hắn nhất địn không tham thân tiếc mệnh. Tuy nhiên Triệu Viêm hắn hiểu rõ, Tất Thư cũng không làm như vậy, dù sao nơi này cũng là Tề Quốc không phải Sở Quốc. Tất Thư chắc chắn không dại dột như vậy.

Đương nhiên, nếu đổi lại đây là Sở Quốc, e là Tất Thư tuyệt đối không do dự mà xuống tay.

Triệu Viêm liền nói:

- Vừa vặn, trước mặt Đại Vương, bản Quân Sư có vài điều không tiện nói thẳng. Lần này đi dự tiệc, bản Quân Sư có cơ hội để nói rõ, khiến Tất Thư biết khó mà lui.

Triệu Viêm không hề do dự nói:

- Ngươi không cần lo lắng, mau chuẩn bị xe đi.

- Rõ!

Thấy Triệu Viêm đã hạ quyết tâm, cũng không nói thêm gì nữa, liền lĩnh mệnh.

Khi xe ngựa được chuẩn bị xong. Triệu Viêm ra khỏi phủ, lên xe ngựa. Trực tiếp hướng về phía ngoài thành Lâm Truy, tiếp đến tới Sở doanh, nhưng bất ngờ có tin báo, Tất Thư không ở đây.

Ở lều lớn nửa canh giờ, Triệu Viêm dần dần mất kiên nhẫn, đang định rời khỏi, bỗng nhiên ngoài trướng giọng nói của Tất Thư truyền tới. Tất Thư giống như hàn huyên cùng bạn cũ, cất tiếng chào. Thanh âm người kia cũng rất quen quen, vểnh tai nghe kỹ, không phải ai khác chính là Tướng Quốc Lâu Kính, Lâu Kính ở đây làm gì?

Trong lòng khả nghi, Triệu Viêm liền chuẩn bị kéo màn trướng xuống.

Cách màn trướng, chỉ nghe Tất Thư nói:

- Lâu Kính Tướng Quốc, rõ ràng đêm qua người đồng ý với tại hạ rồi. Tại sao hôm này lại từ chối? Khiến tại hạ rất thất vọng.

Lâu Kính dường như có chút xấu hổ, thấp giọng nói:

- Thượng Tướng Quân, người không nên nhắc lại chuyện này? Bổn tướng từng nói, Triệu Viêm hắn kiên quyết phản đối, hắn lại là trọng thần do Tiên Vương ủy thác. Bổn tướng không dám nắm chắc, nên không dám chấp nhận, nếu như chẳng may nổi lên tranh chấp, vậy chẳng phải không còn cách cứu vãn sao?!

Trong lòng Triệu Viêm vô cùng tức giận, ông không ngờ Lâu Kính đã âm thâm hướng về Sở Quốc. Tuy rằng biết rõ đây là kế của Tất Thư, nhưng Triệu Viêm vẫn không thể khống chế được lửa giận trong lòng, Lâu Kinh không phải là người không có nhãn lực. Ông có thể nhìn rõ bản chất sau lớp sương mù, như vậy, Lâu Kính vẫn đang lựa chọn hướng về Sở Quốc, cũng có thể hiểu hắn ta không hề xem trọng Tề Quốc!

Đối với Tề Quốc và Triệu Viêm, rõ ràng Lâu Kính đang phản bội! Hắn hắn tặc tử phản quốc!

Triệu Viêm đột nhiên vén màn trướng lên, nhanh chóng hướng về phía Tất Thư. Lâu Kính theo bản năng liền ngừng lại, trông thấy Triệu Viêm từ trong trướng đi ra, Lâu Kính vô cùng ngạc nhiên, lập tức phản ứng.

Khóe miệng Tất Thư lại hiện lên một tia kia xảo hoạt, chắp tay thi lễ trước Triệu Viêm:

- Triệu Quân Sư đã tới rồi?

Triệu Viêm vốn không để ý tới Tất Thư, chỉ lạnh lùng liếc nhìn Lâu Kính, lập tức phẩy phẩy tay áo bỏ đi.

Trông thấy hình bóng Triệu Viêm nhanh chóng đi xa, Lâu Kính chỉ có thể lắc đầu cười khổ, lập tức quay đầu lại trừng mắt nhìn Tất Thư, căm hận nói:

- Thượng Tướng Quân, bản tướng quân thành tâm đối đãi ngươi. Ngươi lại mưu tính sau lưng bổn tướng, chẳng phải rất quá đáng sao?

- Ồ, Lâu Kính người đừng hiểu nhầm?

Tất nhiên Tất Thư không thừa nhận việc này, giả vờ ngây ngô nói:

- Tại hạ có điều thất lễ, buổi tiệc đêm nay ngoài Lâu Kính người, còn có một vài khách nhân quan trọng khác.

- Nhưng người kia chính là Quân Sư?

Lâu Kính dậm chân nói:

- Chuyện này người làm bổn tướng xuống hố sâu, khi Quân Sư trở về trước Đại Vương ngự báo về bổn tướng dối trên lừa dưới?

Nói đến đây, đột nhiên Lâu Kính vỗ mạnh một cái, trầm giọng nói:

- Không được, bổn tướng cần phần nhanh chóng về thành, trong đêm nay tiến cung đi gặp Đại Vương.

Còn chưa dứt lời, Lâu Kính liền xoay người hiên ngang đi.

- Lâu Kinh đi thong thả.

Tất Thư phất tay áo mỉm cười nói:

- Không tiễn.

Lâu Kính không còn kiên nhẫn liền lắc lắc ống tay áo chào Tất Thư, rất nhanh biến mất trong màn đêm.

Bóng dáng Hô Diên giống như cột sắt bỗng nhiên từ trong doanh trướng đi ra, tiến tới trước mặt Tất Thư nói:

- Thượng Tướng Quân, hẳn là Tề Quốc sẽ xảy ra tranh chấp, có lẽ rất náo nhiệt.

Một lát sau, Hô Diên lại hỏi:

- Thượng Tướng Quân, trận đọ sức sinh tử này, rốt cục ai thắng? Triệu Viêm hay Lâu Kính?

- Chuyện này sao?

Tất Thư buồn bã nói:

- Triệu Viêm xử sự ngay thẳng, không biết biến báo (dựa theo tình hình khác nhau, thay đổi một cách vô nguyên tắc), vốn Tề Vương Hàn Hạp đã cảm thấy bất mãn với hắn. Nếu như sau khi trở về Lâu Kính cắn ngược hắn một cái, vu cáo hãm hại Triệu Viêm âm thầm cấu kết cùng Đại Sở ta. Với bản tính quân tử của Triệu Viêm, nếu không có cách nào giải quyết, e là chỉ có thể tự vẫn để chứng minh?

Dừng lại một chút, Tất Thư lại nói:

- Thật đáng tiếc cho Triệu Viêm, cũng giống như một Khoái Triệt.

Hô Diên không đành lòng nói:

- Thượng Tướng Quân, như vậy Triệu Viêm thực sự không sống nổi?

Tất Thư khẽ thở dài, nói:

- Hành động này tuy có chút bỉ ổi, nhưng cũng là bất đắc dĩ.

Hô Diên buột miệng nói:

- Thượng Tướng Quân một lòng vì Đại Sơ mưu tính, cần gì phải tự trách mình?

- Tuy là như vậy, nhưng đánh lén sau lưng là hành vi của kẻ tiểu nhân.

Tất Thư lắc đầu, lại nói:

- Tuy nhiên sự việc cấp bách, nếu như sư huynh tới Lâm Truy, e là không còn cơ hội.

* * *

Từ Hàm Đan thẳng đường lớn tới Lâm Truy, ba trăm Phiêu Kỵ quân Hán bảo vệ Bạch Mặc ngày đêm chạy về hướng đông.

Chu Quan Phu giục ngựa tiến lên, đi cùng Bạch Mặc, có chút lo lắng liền khuyên nhủ:

- Thừa Tướng, Tất Thư đã tới Lâm Truy nhiều ngày, không chừng thái độ của Tề Vương đã thay đổi. Chúng ta tùy tiện tới như vậy, có phải rất nguy hiểm không? Không bằng phái người tới tiền trạm phía trước, hoặc là mạt tướng đi trước một bước?

Bạch Mặc lắc đầu, trong lòng lo lắng nói:

- Thắng Chi ngươi dũng mãnh hơn người, nhưng không giỏi mưu lược, lần này tới Lâm Truy không phải dùng vũ lực mà là mưu kế. Việc này có đề cập tới lý lẽ, Thắng Chi ngươi chắc chắn không phải đối thủ của Tất Thư. Tùy tiện tới trước càng không được, quốc sự cũng không phải trò đùa.

Chu Quan Phu nói:

- Nhưng Thừa Tướng người chính là trụ cột của Đại Hán, không thể lội vào nước sôi lửa bỏng.

Bạch Mặc nói:

- Hiện tại Tề Quốc vẫn là liên bang của Đại Hán ta, sư đệ ta thân ở địch quốc vẫn vững như bàn thạch, bổn tướng thân là thừa tướng liên bang, chẳng lẽ còn sợ nguy hiểm tới tính mạng sao?

Bạch Mặc vỗ vỗ vai Chu Quan Phu nói:

- Thắng Chi, bổn tướng nghĩ Hàn Hạp kia sẽ không ngu dại như vậy.

- Thôi được!

Tay trái Chu Quan Phu nắm chặt cầm kiếm, lớn tiếng nói:

- Nếu như Hàn Hạp kia có ý xấu, cho dù mạt tướng phải liều mạng cũng phải bảo vệ Thừa Tướng.

Bạch Mặc phẩy phẩy tay áo nói:

- Bổn tướng cũng không lo lắng an nguy của chính mình, mà lo lắng Lâu Kính bị Tất Thư thuyết phục. Nếu như Lâu Kính liên kết cùng Tất Thư, e là Triệu Viêm chịu không nổi, vả lại Triệu Viêm là người ngay thẳng chính trực gặp phải thiệt thòi lớn. Ta lo khi chúng ta đuổi tới, thế cục Tề Quốc đã bị Tất Thư thâu tóm trong tay.

* * *

Hàn Hạp ngáp ngáp mấy cái, tiếp đến bất mãn nhìn Lâu Kính dưới bậc nói:

- Tướng Quốc ngươi có việc gì sao không để ngày mai hãy nói, mà muốn nói ngay lúc này? Thật là...

Trông thấy bộ dáng Hàn Hạp như vậy, Lâu Kính liền nhẹ nhàng thở dài, không kìm nổi xấu hổ. Xem ra Triệu Viêm đúng là quân tử, hắn không chạy tới trước mặt Hàn Hạp gây bất hòa.

Tuy nhiên, Lâu Kính cũng chỉ có thể nói lời xin lỗi với Triệu Viêm.

Lâu Kính cung kính nói:

- Đại Vương, thần có chuyện quan trọng muốn trình tấu, không thể không yết kiến.

- Được rồi, được rồi.

Hàn Hạp không kiên nhẫn được liền phất tay nói:

- Có chuyện gì mau trình lên?

Lâu Kính đứng dậy, hạ giọng nói:

- Đại Vương, vào lúc sẩm tối, thần tùy tiện lấy cớ ra ngoài thành tới đại doanh quân Sở, vốn định thăm dò lòng người Sở. Nhưng không ngờ, gặp Quân Sư tại đại doanh quân Sở.

- Aizzz, chuyện này đâu có gì?

Hàn Hạp không cho là đúng nói:

- Chắc là Quân Sư cũng giống ngươi, muốn tới thăm dò người Sở.

- Nếu như sự tình đơn giản như vậy, thần không dám nửa đêm tới quấy rầy Đại Vương?

Lâu Kính lại nói:

- Lúc ấy mờ mờ tối, thần ẩn trong màn đêm ngoài đại doanh quân Sở rõ ràng trông thấy Tất Thư dẫn Quân Sư tới viên môn. Hai người cười cười, có khi cầm tay thì thào một hồi thật lâu, không biết nói những gì?

- Không ngờ lại có việc này?

Sắc mặt Hàn Hạp đột nhiên chìm xuống.

Tuy nhiên rất nhanh, Hàn Hạp lại nói:

- Không đúng, không đúng! Quân Sư một mức phẩn đối chúng ta kết minh cùng Sở Quốc, làm sao hắn có thể đến trò chuyện cùng Tất Thư?

- Chuyện này thần không biết.

Lâu Kính giơ hai tay ra, nói:

- Đại Vương, không bằng hãy triệu Quân Sư tới hỏi.

- Cũng tốt.

Hàn Hạp gật đầu, lúc này truyền gọi Triệu Viêm hồi cung.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau