SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 451 - Chương 455

Chương 452: Thiên Lang hung tàn

Nhìn thấy mười tám mãnh tướng nước Hán cưỡi ngựa xông lên, trong lòng Hô Diên thoáng chốc dấy lên ý nghĩ bạo chiến điên cuồng, trong hai mắt đen kịt của hắn trong khoảnh khắc nổi lên những hồng quang khác thường, giống như những luồng hỏa liệt đang hừng hực thiêu đốt, sau đó một lát, Hô Diên nhẹ nhàng thúc con Bạch Mã, chạy đến hướng mười tám mãnh tướng nước Hán mà xông lên.

Vó ngựa bốc lên, Lưu Tị dẫn mười tám mãnh tướng cưỡi chạy vào cơn bão táp.

Bỗng nhiên giữa lúc đó, Lưu Tị ghìm ngựa kìm tốc độ của chiến mã lại, giơ tay trái lên dẫn đầu, phía sau mười bảy mãnh tướng hướng về hai phía trái phải, lấy Lưu Tị làm trung tâm hình thành trận hình hình chữ "V", mười mãnh tướng nước Hán đều đem theo cài vũ khí, sau đó giương cung lên hướng về phía Hô Diên và con Bạch Mã mà bắn.

Một lát sau đó, mười ba mũi trọng tiễn Lang Nha mang theo tiếng rít xé gió bắn về phía Hô Diên. Kỹ thuật bắn tên của một lang tướng quân Hán cũng rất tốt, chỉ một lát mà bắn ra được bốn nhánh tên, trong đó ba nhánh tên hướng đến cổ họng, ngực và bụng của Hô Diên, một nhánh tên còn lại thì bắn về phía mắt của Bạch Mã.

Khóe miệng Hô Diên hiện lên một tia cười lạnh khinh thường, hai mắt sáng lên giống như đang tranh phát sáng với ánh trăng vậy?

- Khà!

Một tiếng gầm nhẹ vang lên, cây mã sóc dài tám trượng trong tay Hô Diên đột nhiên rụng động trong nháy mắt đã tạo nên một vòng tròn loang loáng trước con bạch mã giống như là một vòng bảo hộ, ngay sau đó, mười ba nhánh tên phóng nhanh như chớp bay đến đều bị vòng tròn ảo ảnh của mã sóc đánh tan rơi xuống mặt đất.

- Thử tên của ta xem!

Ngay sau đó, Hô Diên lấy từ đằng sau bả vai rút ra một cung tiễn, giống như Thiên Nữ Tán Hoa vậy, tùy hứng mà bắn cung tên ra về phía trước, thể lực của Hô Diên vô cùng lớn, cung tên của Hô Diên bay xa hơn so với người khác, mũi tên càng lâu được bắn ra hơn, nhưng mỗi một lần được bắn ra lại mang theo những tiếng rít tiềm ẩn.

Quan trọng là mười mấy tướng Hán vừa kéo cung xong khó khăn lắm mới vượt được đến trước mặt Hô Diên, hai bên cách nhau chưa đến mười bước, Hô Diên tăng thêm nhiều mũi tên hơn, đó chính là những mũi tên Lang Nha bình thường mà võ tướng hay sử dụng, đối với mười Hán kỵ này thì một bình tên cũng đủ Trước những mũi trọng tiễn Lang Nha đổ ập phóng tới này, mười tướng Hán kỵ thoáng chốc đều đã luống cuống chân tay.

Tiếp đó, Hô Diên đã cưỡi ngựa xông vào trận địa chữ V của mười tám mãnh tướng nước Hán, ngoài mười người đứng trước đang giương sẵn cung thì những người khác cũng sớm đã đao kiếm triển khai đầy đủ rồi, chĩa lên người Hô Diên và Bạch Mã giống như mưa rền gió dữ đang gào rú để đón tiếp. Hô Diên sớm đã rút kiếm ra khỏi tay, sau đó kiếm sóc cùng múa lên đem ngăn toàn bộ đao kiếm kích mâu của mười tám tướng Hán. Đừng nói đến người hắn và đến cả Bạch Mã cũng không hề bị thương một chút nào!

Cái này không nói làm gì, khi tướng Hán cuối cùng khó khăn lắm mới hình thành được hình chữ V, Hô Diên lật tay lại đâm một thanh kiếm sâu vào lưng của một tướng Hán, thoáng chốc người mãnh tướng này kêu thảm một tiếng, thân hình to lớn trên lưng ngựa lung lay, sau đó thì đầu lảo đảo ngã xuống lưng ngựa.

Nhìn thấy Hô Diên vào trong vòng vây công giết mười tám mãnh tướng của nước Hán mà như vào chỗ không người. Hơn nữa chỉ mới đối mặt đã chém chết đầu một người rồi, quân Hán thoáng chốc lại cúi gằm xuống không dám thở, còn quân Sở đối diện thì không ngừng hoan hô gào thét như sóng thần.

Lưu Tị vẫn đi ra trước, phi ra được mấy trăm bước lại mang theo mười sáu kỵ ghìm ngựa quay lại.

Lúc này sắc mặt Lưu Tị sớm đã trở nên xanh mét, hắn vạn lần không ngờ, chính mình là người mang theo mười bẩy người khác tấn công đối phương, không ngờ còn bị đối phương chém chết một người bên ta, chỉ biết là trước đây mỗi lần đối mặt với Chu Quan Phu hắn chưa bao giờ quá chật vật như thế, hắn đâu có biết rằng, những lần trước do Chu Quan Phu e dè thân phận của hắn cho nên mới không dám dốc toàn lực mà thôi.

Hô Diên lại cười nụ cười dữ tợn, thúc ngựa đi lên.

Lưu Tị hét một tiếng giơ tay trái lên dẫn trước, mang theo mười sáu người cưỡi lên ngênh đón Hô Diên.

Vó ngựa vừa cất lên, chỉ trong chốc lát khoảng cách giữa hai bên chưa đến một trăm bước, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Hô Diên sớm đã cài mã sóc trên yên ngựa, lại lật tay đem bảo điêu cung cứng mà Hạng Trang ban thưởng cho hắn nắm trong tay trái, tiếp đó, Hô Diên thản nhiên rút cung tên từ sau lưng ra, giương cung lên.

Khi cung tên ở trên tay, tất cả những âm thanh bên ngoài đều bị đuổi khỏi tâm trí của Hô Diên.

Trong chốc lát, trong thế giới của Hô Diên dường như chỉ có mười bảy người mãnh tướng nước Hán đang chạy đến mà thôi, bốn mũi tên phát ra những ánh sáng lạnh, hình như rất lâu, hình như chỉ vẻn vẹn trong thời gian ngắn ngủi, nhánh dây cung của Hô Diên buông lỏng ra, chỉ nghe âm thanh từ xa vọng lại, bốn nhánh tên đã gào thét bắn ra.

Lực kéo cung của bảo điêu cung nặng bảy thạch nhanh vượt quá tưởng tượng, tốc độ cũng quá nhanh làm cho không trung chỉ thấy những đạo ảnh của cung, xa xa nhìn lại giống như là có bốn vệt đen từ bảo điêu cung của Hô Diên bắn raxuyên thủng phía trước bay đến bốn mãnh tướng của nước Hán.

Trong tiếng kêu thê lương vang lên, ba tướng Hán xông lên trước nhất liền gào lên ngã xuống ngựa, chỉ có một tướng phản ứng rất nhanh, nghiêng người thoát khỏi được mũi tên đang bắn vào cổ họng của mình, tuy nhiên đuôi mũi tên vẫn xẹt qua để lại một vết xước đầy máu trên cổ hắn.

- Khà khà!

Hô Diễn quát khẽ lên một tiếng, lại lấy cung tên xuống.

Bao gồm cả Lưu Tị, mười bốn tướng Hán nhìn thấy cung tên đã sợ hãi ẩn thân vào giữa, có người giấu mình xuống dưới bụng ngựa, cơ bản là trận hình chữ V nghiêm chỉnh trong khoảnh khắc đã tan rã, tất cả mọi người đều lo lắng trốn tránh cung tên, hoàn toàn không dám nghênh chiến với Hô Diên.

- Ha ha!

Hô Diên nhìn thấy cảnh này ngửa mặt lên trời cười to hai tiếng, lập tức bỏ cung đi, xốc lại dây cương, chạy nhanh lên trước, chỉ một lát hai bên đã đối diện giao đấu, Hô Diên đã cầm sẵn mã sóc dài tám trượng trong tay vừa đến đã đâm hai bên tả hữa, hai tướng nước Hán chưa kịp phản ứng cho nên cũng bị Hô Diên hạ xuống dưới chân ngựa.

- Uy vũ Thiên Lang!

- Uy vũ Thiên Lang!

- Uy vũ Thiên Lang!

Nhìn thấy Hô Diên liên tiếp chém chết hai mãnh tướng nước Hán, tướng sĩ nước Sở lập tức reo hò như sấm, cuối cùng, mấy trăm ngàn người hội tụ thành một âm thanh đều nhịp, thanh thế cực kỳ lớn làm cho người ta sợ hãi.

Lưu Tị thẹn quá hóa ra giận, lại thúc ngựa đến chỗ Hô Diên, còn lại mười một mãnh tướng ý chí chiến đấu không còn là bao nhiêu, nhưng nhìn thấy Lưu Tị tiến lên, bọn họ cũng kiên trì tiến lên.

Sau hai hiệp, mười một mãnh tướng nước Hán bị Hô Diên chém chết bảy, còn lại bốn người cưỡi ngựa thì sợ vỡ mật, lập tức hô thảm thiết rồi chạy mất, Hô Diên không chút hoang mang, liên tục giương bảo điêu cung bắn chết từng người một, trên chiến trường trong nháy mắt chỉ còn một mình Lưu Tị đơn thương độc mã đối đầu với Hô Diên.

Hô Diễn chậm rãi ghìm ngựa quay lại, giơ mã sóc tám trượng lên, chỉ về Lưu Tị ở phía xa xa căm phẫn nói:

- Thằng nhãi Lưu Tị, lúc này đến lượt ngươi rồi!

Lưu Bang thấy tình thế nguy cấp liền hét lớn:

- Tị Nhi mau trở về!

Lưu Tị sớm đã nổi giận như điên, mặc dù thấy địch không lại, nhưng vẫn thúc ngựa đi lên phía Hô Diên, Lưu Tị cũng là một mãnh tướng, nhưng đáng tiếc Hô Diên lúc này chỉ có cuồng bạo giết chóc, chứ không còn chút tỉnh táo gì nữa, lập tức thúc ngựa đi nghênh chiến với Lưu Tị.

Hai chiến mã tương giao, Hô Diên dùng mã sóc đâm qua cổ họng của Lưu Tị, mũi mã sóc sắc bén làm cho cổ họng của Lưu Tị hoàn toàn bị xé rách, gáy cổ cũng bị đánh trúng dập nát, mất đi xương cổ chống đỡ đằng sau, trong chốc lát đầu của Lưu Tị cong ngược lại, cúi gục xuống trước ngực giáp.

- Phù phù…!

Vẫn lao ra được mấy chục bước thì thi thể của Lưu Tị mới rơi hẳn xuống đất.

Trong khoảnh khắc này chiến trường bỗng trở nên yên tĩnh, chiến mã thở từng tiếng phù phù, Hô Diên chậm rãi ghìm ngựa quay trở về, giơ mã sóc tám trượng chỉ về phía đại kỳ Hán vương phía xa xa, ngẩng đầu rít gào một tiếng, làm cho vô số chiến mã trước trận quân Hán sợ hãi kêu hí lên mấy tiếng.

Những tướng Hán trên lưng ngựa cũng hết hồn, có một lang tướng quân Hán vốn bị thương sợ hãi kêu lên một tiếng, lảo đảo ngã từ trên ngựa xuống, đợi đến khi được thân binh nâng lên, thì đã tắt thở từ lúc nào.

Sắc mặt của Lưu Bang chỉ thoáng trở nên trắng bệch. Hóa ra không chỉ riêng lão có Quan Quân Hầu, thằng nhãiHạng Trang cũng có một tên Thiên Lang hung tàn., Sớm biết thế lão đã không phái Quan Quân Hầu đi, nếu không thì lão đâu có bị động như thế này? Nghe nói dưới trướng Hạng Trang còn có mãnh hổ, không biết so với tên Thiên Lang này thế nào?

Hô Diên giơ mã sóc hướng về phía quân Hán lớn tiếng quát:

- Còn ai nữa?

Liên tục khiêu chiến, trong quân Hán không có ai dám hô ứng chiến nữa, Hô Diên là con người hung hăng, lập tức thúc ngựa chạy hướng đến chỗ đại kỳ Hán vương. Lưu Bang biến sắc khẩn trương ghìm ngựa quay lại, trốn tránh vào bên trong đại quân, Lưu Bang lo sợ Hô Diên sẽ xông vào giữa đoàn quân để chém thủ cấp của lão.

Trên thực tế Hô Diên đúng là có ý nghĩ này.

Năm đó khi Hung Nô và Đông Hồ đại chiến, Hô Diên từng mang theo ba nghìn kỵ sĩ đột nhập vào bên trong mấy trăm ngàn đại quân Đông Hồ. Hô Diên không chỉ chém chết mười tám mãnh tướng của Đông Hồ mà còn bắt giữ được quốc vương của Đông Hồ, các bộ của Đông Hồ nghe đến hung danh của Hô Diên, trẻ con có thể không dám đi chơi đêm nữa.

Tuy nhiên quân Hán không thể so sánh được với quân Đông Hồ, không đợi Hô Diên đến gần, một đội cung tên của nước Hán đã xếp thành hàng nhất loạt giương cung, mũi tên bay rào rào về phía Hô Diên, mặc dù Hô Diên liên tục dùng mã sóc tám trượng chặn cơn mưa tên, nhưng làm sao có thể ngăn hết được?

Chỉ một lát sau trên người Hô Diên đã trúng vô số mũi tên.

Nhìn thấy Hô Diên khẩn trương ghìm dây cương quay đầu lại, trên lưng, cổ đùi đều là cung tên, nhưng may là áo giáp cứng chắc, toàn thân bị nhiều cung tên như thế này nhưng thật ra lại không bị thương vào những bộ phận quan trọng trên cơ thể, chỉ cần trở về lấy mũi tên ra bôi thuốc là không vấn đề gì.

Trận đấu giữa các tướng kết thúc, sĩ khí quân Hán bị giảm một cách nhục nhã, còn sĩ khí quân Sở thì tăng một cách vượt bậc.

Lập tức Tất Thư cười nói với Hạng Trang:

- Đại Vương mau di chuyển xe, xem thần phá địch thế nào.

Hạng Trang vui vẻ gật đầu, lập tức nói với Hạng Đà, Hoàn Sở, Quý Bố, Vũ Thiệp, Bách Lý Hiền và văn võ trọng thần:

- Chư vị ái khanh, cùng với quả nhân trên xe, để xem Thượng Tướng Quân sẽ đánh tan năm trăm ngàn quân Hán của lão già Lưu Bang như thế nào?

Chương 453: Đại phá quân Hán (1)

Lưu Bang dưới sự bảo vệ của Chu Bột, Trương Lương, Trần Bình và đám văn võ quần thần quay về trung quân, lại lên xe tổ xe, lập tức mười mấy lực sĩ quân Hàn liền ra sức chuyển động bàn tời đưa quân thần nước Hán cùng với mười mấy lính giao liên lên tới trục cao nhất. Đứng ở trên tổ xe cao ngất từ trên cao nhìn xuống, toàn bộ chiến trường đều ở trong mắt.

Năm trăm nghìn quân Hán cộng với bốn trăm nghìn quân Sở, gần triệu người đại chiến, tính ra thì con số có vẻ lớn nhưng kỳ thực toàn bộ chiến trường cũng chỉ ở trong phạm vi hơn mười dặm, vũ khí sắc nhọn, chiến tranh muốn thắng thì phải dựa hợp lực hình thành trận hình, ngoài kỵ binh đặc biệt còn có binh chủng phụ trợ, còn những binh chủ chủ lực khác thì đông vô cùng.

Không có Lã Đài ở bên, Lưu Bang tuổi cao sức yếu, Chu Bột liền trở thành người thống soái quân Hán.

Chu Bột quay đầu lại phía của Lưu Bang với anh mắt trưng cầu ý kiến, Lưu Bang vuốt nhẹ cằm, ra hiệu có thể bắt đầu rồi.

Chu Bột lập tức giơ tay phải lên phía trước, nhẹ nhàng trầm giọng nói:

- Hiệu lệnh toàn quân, bày mũi tên trận!

Ra lệnh một tiếng, lệnh kỳ ở phía trung tâm cùng bốn phía nhất tề đều dâng lên. Dưới sự chỉ huy và điều khiển của lệnh kỳ một đội trọng giáp quân Hán, kích mâu binh, cung tiễn thủ cũng với khinh binh tử sĩ đều bắt đầu di chuyển vị trí, hai cánh kỵ binh bắt đầu triển khai, không đến một phút sau, liền hình thành một thế trận hình mũi tên thật lớn.

***

Thấy cảnh này, khóe miệng Tất Thư không khỏi hiện lên một nụ cười nhạt, trận hình mũi tên sao?

Kế tiếp sau đó, Tất Thư nhẹ nhàng giơ tay phải lênduỗi một ngón giơ lên chỉ lên trời, sau đó nói:

- Truyền lệnh xuống dưới, trận Nhất Tự Trường Xà.

Được sự điều hành của các lệnh kỳ, các tướng sĩ quân Sở được huấn luyện có tố chất nhanh chóng di chuyển hình thànhtrận hình.

Không đến thời gian cháy hết nửa chén hương, quân Sở, ở trái phái trước sau, kỵ quân đều chậm rãi tiến đến, xếp thành hình một chữ "Mở", hình thành trận địa Nhất Tự Trường Xà.

***

Đây là… Nhất Tự Trường Xà Trận sao?

Chu Bột nhíu lông mày, trầm giọng nói:

- Không ngờ là Hạng Trang lại biết trận pháp này?

- Trận Nhất Tự Trường Xà?

Lưu Bang hỏi:

- Rất lợi hại sao?

Trương Lương nói:

- Điều này được ghi lại trong binh pháp Tôn Tử, là một trong mười trận pháp cơ bản.

- Đúng là trận pháp được ghi trong binh pháp Tôn Tử?

Lưu Bang nghiêm nghị nói:

- Hóa giải như thế nào?

Trần Bình nói:

- Chỉ cần bóp chết đoạn đầu, đoạn đuôi. Thì đoạn lưng phá dễ như trở bàn tay.

Phía bên kia, Chu Bột đã bắt đầu liên tục truyền đạt mệnh lệnh:

- Tả hữu hai cánh kỵ quân đều xuất ra, cần phải đánh được hai cánh của quân Sở, điều này khó có thể cứu hồi được quân trung, Ngự Lâm quân đột kích vào trong, trọng kỵ theo vào, tiền quân, tả quân, hữu quân, cung tiễn doanh đột phá về về trước để bắn, hậu quân truy trọng thực hiện áp chế đường dài.

Xe bắn đá phụ trợ công kích…

Trong lòng Trương Lương khẽ run sợ, tuy rằng hắn không phải là tướng chỉ huy trận này, nhưng cũng đã từng quan sát Hàn Tín chỉ huy, dùng tục ngữ thì có thể nói là có nói rằng chưa ăn thịt heo nhưng đã thấy heo chạy, cho nên Trương Lương có thể nhìn ra được, Chu Bột tính toán là tốc chiến tốc thắng, dùng Ngự Lâm quân để phá được tuyến phòng thủ của quân Sở. Sau đó cho trọng binh tấn công trực tiếp quân trung tâm của Hạng Trang!

Chu Bột là tướng lão luyện đã từng trải qua hàng trăm trận chiến trên sa trường, cho nên chỉ cần nhìn một chút đã có thể nắm được toàn bộ điểm mạnh điểm yếu của toàn bộ chiến trường.

Rõ ràng, chỉ cần quân Hán phá được trung lộ quân Sở, chém được Hạng Trang, như vậy thì kết quả trận đấu đã thắng chắc rồi, rõ ràng là Hạng Trang là quốc quân của nước Sở tất nhiên sẽ có trọng binh thủ hộ, nên phải nhờ vào chiến lực của trọng kỵ quân Hán và Ngự Lâm quân Đại Hán. Cách dụng binh của Chu Bột cực kỳ đơn giản, nhưng ở trên chiến trường thì ý nghĩa càng đơn giản càng đáng sợ!

Chu Bột truyền lệnh xuống dưới, trận địa mũi tên khổng lồ rất nhanh chậm rãi bước lên phía trước.

Thời gian chầm chậm trôi qua trong sự chờ khiến người ta hít thở không thông, khoảng cách giữa hai quân nước Hán Sở không ngừng được rút ngắn từ năm trăm bước, sau đó là bốn trăm, ba trăm rồi hai trăm…Xe bắn đá của hai bên bắt đầu đánh, ném những hòn đá lớn về phía đối phương, lúc này bộ binh của hai bên cũng không thể tránh được chỉ có thể dựa vào số trời mà thôi!

Điều đáng mừng chính là những viên đá được bắn ra tuy thanh thế làm cho người ta cực kỳ sợ hãi, nhưng khả năng sát thương lại cực kỳ có hạn.

Khoảng trên trăm đá lớn nặng trăm cân, nhiều nhất cũng chỉ sát thương đến ba hay năm binh sĩ, điều này đối với đội binh có năm trăm nghìn binh lính chẳng khác nào muối bỏ biển, thật sự không đáng nhắc đến.

Nhưng khi khoảng cách hai bên còn chưa đến hai trăm bước, xe bắn đá của hai quân Sở Hán đều phóng ra những đạn dầu hỏa.

Thực ra cái được gọi là đạn dầu hỏa chính là một hộp dầu hỏa, bởi khả năng của dầu hỏa có hạn, không thể kịp cháy được, có ném xa nhất cũng chỉ có thể trong phạm vi hai trăm bước, nhưng loại đạn dầu hỏa này không phải là loại đạn mà những đạn đá thông thường có thể so sánh được, khi viên đạn này bị vỡ ra thì những mảnh dầu hỏa có khả năng thiêu đốt mãnh liệt, đủ bao trùm trong phạm vi mười mấy trượng.

Nơi những mảnh dầu hỏa đạn vỡ ra, số thương vong của hai quân Hán, Sở tăng lên cực nhanh.

Tuy nhiên thương vong nhiều lần thảm đến đâu, binh giáp hai quân cũng nhất quyết kiên cường chống trọi lại đến cùng. Từ lúc bước chân vào chiến trường, bọn họ không còn có mạng sống nữa, mà chỉ là những quân cờ trong tay người chủ soái, chủ soái sai bọn họ tiến lên phía trước, bọn họ không thể lùi về sau, chủ soái sai bọn họ lùi về một bước bọn họ không thể bước lên trước dù chỉ là nửa bước!

Khi khoảng cách giữa hai quân không đến một trăm bước, cung thủ của hai bên bắt đầu bắn.

Khi khoảng cách giữa hai quân chưa đến mười bước thì phi mâu binh của hai nước bắt đầu ném phi mâu.

Cuối cùng, bộ binh trọng giáp hai bên đánh giáp lá cà. Trong khoảnh khắc trên chiến trường vang lên những tiếng ầm vàng do những tấm chắn va chạm vào nhau, những âm thanh của lưỡi kiếm sắc bén chém đứt thân thể người cùng với tiếng kêu thảm thiết của những người lính chết thảm không ngừng kêu lên, từ trên cao quan sát, quân hai quân Sở Hán giống như những dòng nước lũ đỏ đen đang ầm ầm va chạm vào nhau, trong thoáng chốc máu người bắn lên tung tóe trên nền trời.

Lấy Ngự Lâm quân Đại Hán của Ngự Lâm Trung Lang Tướng Thúc Tôn Anh làm mũi tên quả thực sắc bén không thể đỡ, khi hai bên vừa giao đấu, Đại Hán Ngự Lâm quân dễ dàng phá được phòng ngự của trọng giáp quân Sở, mặc dù quân trọng giáp của quân Sở có thể nói là trang bị vũ trang hoàn mỹ, nhưng bất kể bọn họ có ngăn cản như thế nào cũng không ngăn được sự tấn công linh hoạt sắc bén của Đại Hán Ngự Lâm quân.

***

Trọng giáp quân Sở liên tiếp bị đánh bại rút lui, khóe miệng Tất Thư lại cười, muốn phá vào quân ở trung tâm của ta ư, trực tiếp chém đầu sao? Ý tường không tồi, được thôi, nếu như ngươi đã có dụng tâm này, thì ta sẽ phối hợp với ngươi.

Lập tức Tất Thư lại giơ tay phải lên, nói:

- Đại kỳ truyền lệnh, tất cả quân lui về phía sau.

Lui về sau? Đám người Hạng Trang, Hằng Sở, Hạng Đà nghe vậy theo bản năng đầu tiên là thấy kinh ngạc, hai bên đều đã cùng đấu với nhau, lúc này hạ lệnh lui binh không phải là muốn đùa giỡn hay sao? Tuy nhiên rất nhanh, mọi người liền nhớ lại hình ảnh mà bọn họ khắc cốt ghi tâm, cuộc chiến Cai Hạ, đúng vậy chính là cuộc chiến Cai Hạ!

Nhớ năm đó, trong cuộc chiến Cai Hạ, trong khi hai quân đang đấu với nhau thì Hàn Tín cũng đã hạ lệnh lui quân về phía sau, bọn Hạng Trang, Hằng Sở, Quý Bố đều cho đó làm sai lầm, nhưng kết quả đã chứng minh, người sai chính là bọn họ, tuy rằng Hàn Tín hạ lệnh rút lui về phía sau, nhưng quá trình tập hợp quân của quân Tề lui về phía sau lại không hề hỗn loạn, càng không bởi vậy mà tan tác!

Hơn nữa quân Sở bởi vì quá ham hố truy kích cho nên phải nhận phải thất bại thảm hại!

Hồi tưởng lại cảnh tượng của trận chiến này, Hạng Trang liền bỏ nghi vấn trong lòng nuốt vào bụng liền rút quân trở về, Tất Thư có thể đánh bại Hàn Tín trong trận chiến Tứ Thủy, nói thế cũng không cần lui binh làm rối loạn tinh thần của binh lính, hắn còn lo lắng cái gì nữa? Cứ tiếp tục làm một chưởng quầy an tâm đứng xem cuộc chiến là được rồi.

***

- Quân Sở lui về phía sau!

Chu Bột chau mày.

Nhưng rất nhanh sau, sắc mặt già nua của Chu Bột liền hiện ra một tia sát khí lạnh lùng nghiêm nghị, thằng nhãi Hạng Trang cho rằng ta già cả hồ đồ sao?

Quán Anh, Trần Vũ và những chư tướng cũng ngơ ngác nhìn nhau, lâm trận rồi còn lui, thật đúng là không giống như những chủ soái của khả năng chỉ huy, theo như những gì mà bọn họ biết, thì trên thế gian này ngoại trừ Tề Vương Hàn Tín và người vừa mới ra lệnh đó của nước Sở là Tất Thư ra thì không còn có ai có thể làm giống như thế này được, lẽ nào Hạng Trang cũng muốn khiêu chiến thử một trận?

- Tiểu tử Hạng Trang ngươi có điên không?

Lưu Bang cũng giật mình há miệng to gào lên.

Trên mặt Trương Lương thoáng chốc hiện một tia lo lắng, hắn đột nhiên có dự cảm không lành, chẳng lẽ…Tuy nhiên rất nhanh sau đó Trương Lương liền biến mất ý nghĩ này, điều này sao có thể chứ? Trần Bình đứng bên cạnh Trương Lương vẫn giữ tinh thần như bình thường, không biết trong đầu đang suy nghĩ cái gì. xem tại TruyenFull.vn

***

Hạng Trang, Hạng Đà, Vũ Thiệp, Bách Lý Hiền và quân thần nước Sở đều toát mồ hôi lạnh trên trán.

Bởi vì quân Sở ở phía sau rút lui dẫn đến ở giữa xuất hiện đủ loại tình huống thật sự quá mức nguy hiểm, có vài thứ, quân Sở đều đã chỉnh doanh bị quân Hán làm cho rối loạn, nhưng đáng mừng chính là, vẫn còn có một đội quân Hán khác trong lúc nguy cấp đã từ mặt sườn đến trợ giúp khó khăn lắm mới ngăn trở được quân tiên phong của quân Hán, sau đó khiến cho quân Sở tan tác có thêm cơ hội điều chỉnh quân đội.

Điều này làm cho đám người Hạng Trang có một ảo giác, từ đầu đến cuối quân Sở đang giãy dụa tan tác.

Quân thần nước Sở kinh hãi, nhưng trên mặt Tất Thư vẫn điềm nhiên như không.

Ngoài Tất Thư, còn có Thiết Ngưu và những người phụ trách truyền đạt quân lệnh vẻ mặt thong dong, bọn họ đã từng thấy Tất Thư và Hàn Tín quyết đấu, so sánh với trận Tứ Thủy, Tất Thư hiện tại thong dong hơn rất nhiều, khẩu khí truyền đạt quân lệnh, tần suất đều không thể so sánh được với trận Tứ Thủy, cho nên có thể thấy được Thượng tướng quân hiện tại đang rất thoải mái.

***

Giữa lúc hai quân Hán Sở một tiến một lui, thì thế trận của hai bên không thế tránh khỏi những thay đổi.

Vô tình thế trận Nhất Tự Trường Xà của quân Sở mơ hồ như biến thành thế trận Nhạn Hành, còn thế trận mũi tên của quân Hán thì co lại rút thành một trận hình tam giác trùy khổng lồ. Quan sát từ trên cao thì toàn bộ tam giác quân Hán đã bị trận Nhạn Hành của quân Sở bao vây hai đường biên, chỉ còn có phía dưới là còn được quân kỵ binh Hán bảo hộ.

Tuy nhiên, quân thần nước Hán lại mơ hồ không cảm nhận được biến hóa này.

Bất kể là Chu Bột, Lưu Bang hay là Trương Lương, đều chỉ nhìn đến sự linh hoạt, sắc bén của quân Hán đã đánh cho thế trận của quân Sở tan tác, theo binh pháp thì đã phá giải được thế trận Nhất Tự Trường Xà, quân Hán đã hoàn toàn thực hiện được ý đồ của mình, bởi vì hai cánh kỵ binh của nước Sở đã bị kỵ binh của quân nước Hán cuốn lấy, mà Ngự Lâm quân cũng đã hoàn toàn xâm nhập được vào trung tâm của đại quân nước Sở.

Hiện tại chỉ cần khởi xướng trọng kỵ binh đầu nhập vào trung quân nước Sở đánh một đòn chí mạng vào quân kỵ binh ở trung tâm của quân nước Sở, thì quân nước Sở sẽ hoàn toàn tan tác!

Chu Bột hít một hơi sâu, lập tức chậm rãi rút kiếm ra, giơ cao lên trầm giọng nói:

- Đại kỳ truyền lệnh, trọng kỵ binh…Công!

Chương 454: Đại quá quân Hán (2)

Chu Bột lệnh ra một tiếng, quân Hán liền thay đổi phương thức tấn công, bắt đầu hướng quân công kích mãnh liệt vào hai cánh quân tả hữu của nước Sở, đồng thời khuếch trương trận hình trong khoảng không tạo ra một thông đạo, dưới sự công kích mạnh mẽ khuếch trương của quân Hán thì thông đạo này càng trở nên rộng lớn, đồng thời hướng về phía trước ngày càng được kéo dài ra.

Sau nửa canh giờ, Ngự Lâm quân cũng chia thành hai cánh quân bên tả bên hữu, một đội trọng kỵ binh mặc áo giáp màu đen cuối cùng cũng ở trong trận tinh kỳ sau trận quân Hán chậm rãi đi ra, lúc này quân Hán từng bước hợp lực mở rộng đường thông đạo, nó rộng đến nỗi đủ cho trăm kỵ cùng song song đi vào.

Người đứng đầu lĩnh quân Hán giơ tay phải lên trước, phía sau đông nghìn nghìn trọng kỵ binh đều thúc chiến mã, bắt đầu chậm rãi đi về phía trước, sau đó là chạy nhanh dần lần, sau đó là chạy nhanh, chỉ trong một lát, hai nghìn trọng binh quân Hán đã tràn đến trong khoảng cash khoảng vài trăm bước, cuối cùng bắt đầy tiến lên cực nhanh!

Lúc này, quân Sở đã gần ngay trước mắt.

Tướng Hán đầu lĩnh vung trường kiếm lên ép xuống, xông vào một trăm trọng kỵ hàng đầu tiên đang đè kỵ thương xuống, sau đó hai mươi mấy hàng trọng kỵ đều rút trọng kiếm hai lưỡi lên, hơn hai nghìn trọn kỵ như một luồng áo giáp nước lũ mãnh liệt cuồng bạo chạy tới nghiền ép trung quân nước Sở, đất núi rung chuyển!

***

Nhìn trọng kỵ quân Hán dâng về phía trước, tai nghe được những tiếng vó ngựa ầm ầm truyền đến, nét mặt già nua của Lưu Bang có nét ửng hồng, nước Hán có những thiết kỵ hùng tráng này trên thế gian này có đội quân nào có thể ngăn cản được chứ? Tiểu tử Hạng Trang, quả nhân muốn xem ngươi sẽ ngăn cản như thế nào?

***

Hạng Trang cũng lộ vẻ nghiêm trọng.

Hạng Trang cũng phải thừa nhận, ưu thế kỵ binh của nước Hán không thể bằng nước, riêng về chiến mã, Hạng Trang đã hao biết bao tâm sức để lấy chiến mã từ Trung Đông Ả Rập đến để cải tiến từ ngựa Mông Cổ, như hiện nay, trong mười hai ngàn con chiến mã cũng chỉ có lơ thơ mấy chục con chiến mã có thể dùng để thiết lập trọng kỵ binh.

Chiến mã đối với trọng kỵ binh có yêu cầu tương đối hà khắc. Không chỉ phải có tốc độ, mà còn phải có đủ khí lực cường tráng, thân thể cao ít nhất phải tầm tám thước trở lên, thể trọng ít nhất cũng phải ba ngìn cân trở lên, chỉ có loại chiến mã như thế này mới có đủ khả năng, nếu không căn bản không thể khiến trọng kỵ binh di chuyển chiến mã, càng không nói đến việc xung phong.

Hạng Trang từ Trung Đông, cải tiến chiến mã của Ả Rập Mông Cổ, trải qua hơn mười mấy năm tích lũy, nhưng cũng chỉ là miễn cường có hai nghìn chiến mã cho quân trọng kỵ binh.

Còn Lưu Bang lại trực tiếp từ Tây Vực tiến cử huyết hãn mã, hơn nữa Mông Cổ rộng lớn nhiều chiến mã nhiều có thể tha hồ mà lựa chọn chiến mã tốt, không ngờ chưa đến mười năm cải tổ mà đã có trong tay ba nghìn trọng kỵ binh.

Tuy nhiên, nếu như Lưu Bang nghĩ trọng kỵ binh là không có đối thủ, như thế là sai hoàn toàn rồi!

Bỗng nhiên giữa lúc này, trọng kỵ quân Hán mãnh liệt đánh chính diện trọng giáp quân Sở. Trọng giáp quân Sở vai khiêng thuẫn lớn trong khoảnh khắc bị trọng kỵ quân Hán tấn công liền chạy tán loạn, lộn xộn, càng khiến cho khinh binh, phi mâu binh và cung tiễn thủ của quân Sở không thể ngăn cản được quân tiên phong của trọng kỵ quân Hán.

Chỉ trong chốc lát, hai nghìn quân trọng kỵ binh của nước Hán lợi dụng khí thế không cản được của mình liền đột nhập vào quân trung tâm của nước Sở, nhìn thấy quân tiên phong liều chết đến dưới sào xe, khinh binh quân Sở chắn cuối cùng trước mặt quân Hán đột nhiên giống như thủy triều lui về hai cánh tả hữu, tiếp theo đó một loạt " chiến xe" ngăm đen đột ngột xuất hiện vắt ngang trước mặt trọng kỵ quân Hán.

Kỳ thật cũng không phải chiến xe, mà là đồ quân nhu xe, chẳng qua là là những cỗ xe này có trang bị thêm những vách tường dày, hơn nữa, trên những vách này có đầy những đinh sắc nhọn, to như ngón cái, ước chừng dài hơn hai thước, sắp xếp thành một khối, giống như một tường thành, cực kỳ dữ tợn và đáng sợ.

- Rầm ầm oành….

Hàng thứ nhất của đội trọng kỵ binh vô cùng cuồng bạo xông đến "Xe tường", một tiếng lớn vang lên đến lên tận mây xanh. Thực lực của đội trọng kỵ binh thật là đáng sợ, vừa rồi quân của nước Sở chất đầy những tảng đá trong xe, thế mà lại bị đâm phá thành những mảnh nhỏ.

Tuy nhiên, sau khi tường xe thứ nhất bị kẹt, còn có tường xe thứ hai bị đổ, thứ ba, thứ tư đều đổ!

Một loạt trọng kỵ Hán theo quán tính cực lớn người trước ngã xuống người sau tiến lên, lấy ý chí mãnh liệt và cuồng bạo mà xông lên đánh đổ xe tường, bức tường xe truy trọng binh quân Sở bị ùn tắc dĩ nhiên bị toàn bộ trọng kỵ quân Hán phá hủy, chỉ là, hơn hai nghìn trọng kỵ quân Hán quyết tử xung phong toàn bộ cũng bị nhấn chìm!

***

Lưu Bang sắc mặt trắng bệch, ngơ ngác nhìn trận địa vô cùng thê thảm, không thể tin được vào hai mắt mình, dự tính trọng kỵ quân Hán sẽ như đao nhọn chọc thủng đại trận quân Sở, nhưng tình huống đó lại không hề xuất hiện, trọng kỵ binh được lão kì vọng quá nhiều không ngờ lại bị chết thảm như thế. Điều này sao có thể chứ? Sao lại có thể chứ?

Đám người Chu Bột, Trương Lương, Trần Bình trợn tròn mắt há hốc mồm.

Đây chính là cái gọi là hy vọng càng lớn thất vọng càng lớn, quân Hán đúng là đầu tư rất nhiều cho đội trọng kỵ binh này cho nên luôn đặt niềm hy vọng cực lớn, nhưng hiện tại thì đội trọng kỵ binh này lại làm cho bọn họ kết quả thảm hại như thế này, trong nhất thời đến cả Trương Lương cũng khó có thể chấp nhận được.

***

Tất Thư đứng ở trong chỗ sâu của trận địa cũng thở dài.

Hàn Tín là đối thủ được tôn kính có giá trị hùng mạnh, trên chiến trường Tứ Thủy, bất kể Tất Thư dùng mưu kế gì cũng khó có thể che giấu và phát huy được công dụng, hắn bị ép phải chỉ huy trận quyết chiến với Hàn Tín, nhưng ở trận chiến Miện Thủy này, biểu hiện của Lưu Bang so với Hàn Tín quá kém, hai người này cơ bản là không cùng đẳng cấp, nếu như so sánh với Hàn Tín thì Lưu Bang thực sự quá yếu.

Bỗng nhiên, Tất Thư giơ tay phải lên phía trước, nói:

- Đại kỳ truyền lệnh, các quân phản kích!

Hạ lệnh một tiếng, những quân Sở đang lùi đi nhanh chóng xoay người lại, hướng đến những quân lính nước Hán mãnh liệt phản công.

Lúc này, quân Hán tạo điều kiện để trọng kỵ binh từ trung lộ đột kích trung quân nước Sở, hậu quả của việc liều lĩnh từ hai sườn khởi xướng tấn công mãnh liệt cuối cùng đã lộ ra. Quân Hán tuy rằng đã đạt được mục đích, cứng rắn mở được Nhạn Hành Trận của quân Sở, tạo một thông đạo cho trọng kỵ binh xung phong, nhưng cái giá phải trả chính là..toàn quân đã hoàn toàn rối loạn!

Nếu như là Hàn Tín chỉ huy, thì chuyện này không phải là vấn đề, bất kể là trận địa của quân Hán có náo loạn thế nào thì Hàn Tín cũng có thể khống chế được, nhưng Chu Bột vốn không có năng lực này, Lưu Bang càng không có được!

Nếu như không có Tất Thư ở đây, thì chuyện như thế này cũng không phải vấn đề, bởi vì cho dù quân Hán có rối loạn nhưng quân Sở bên ngoài cũng loạn như thế, nếu như là Hạng Trang chỉ huy thì hắn cũng sẽ chỉ huy đúng theo những bước như thế, như vậy khả năng sẽ là quân hai nước Hán Sở vừa rồi náo loạn đánh nhau, và đến khi trời tối sẽ tự thu hồi quân.

Nhưng, thật đáng tiếc, là quân Hán bên kia không có Hàn Tín còn quân Sở bên này thì có Tất Thư!

Cùng với một loạt quân lệnh của Tất Thư được truyền xuống, các doanh các bộ các khúc quân Sở vốn đang hỗn loạn đã nhanh chóng tấn công mãnh liệt, mỗi lần quân Sở tấn công đều đánh vào những điểm mấu chốt của quân Hán, chưa đến nửa canh giờ sau, số lượng quân Hán bị hỗn loạn bắt đầu tăng lên, dần dần hình thành cục diện tan tác.

Hạng Trang thu hồi ánh nhìn Tất Thư, sau đó Hạng Trang và Bách Lý Hiền nhìn nhau một cái.

Vẻ mặt Bách Lý Hiền cũng vậy đang nghiêm trọng, tâm tư của Sở Vương hắn có thể thấy rất rõ, hiển nhiên là Sở Vương cảm thấy vô cùng kinh ngạc trước sự chuyển đổi tình hình của quân Sở, năm trăm nghìn tướng Hán ở dưới tay Tất Thư giống như những con chó ngói gà đất vậy, căn bản là không chịu nổi một đòn! Cứ như thế trong vòng nửa canh giờ, quân Hán nhất định sẽ bại!

Có thể lúc trước, Hạng Trang căn bản là không nắm chắc phần thắng!

Nhất định phải thừa nhận là số người giữa hai bên quá chênh lệch, đại binh gia chính là đại binh gia, Tất Thư có thể đánh bại được Hàn Tín cũng không phải là may mắn!

Bách Lý Hiền lúc này có thể cảm nhận được trong lòng Sở Vương lo lắng nhiều hơn, tài nghệ của Tất Thư ngút trời như thế, khả năng dụng binh có thể nói là người thường khó mà sánh kịp, nếu…nếu chẳng may sau này hắn không có lòng thần phục, sau đó đem một đội quân đi chinh chiến bốn phương, thiên hạ ai có thể khống chế được hắn?

Tất Thư lại hoàn toàn không phát hiện ra, đột nhiên giơ hai tay lên phía trước nói:

- Truyền lệnh, Kiêu Kỵ quân, Thiên Lang quân quay về phía sau sườnchặn đường lui của địch!

Quân Hán sắp tan tác đến nơi, hiện tại là thời điểm xuất kích của Kiêu Kỵ Quân, Thiên Lang quân để giành thắng lợi cuối cùng.

***

Lưu Bang đã hoàn toàn đơ người, những chuyển biến trong cục diện trước mắt hoàn toàn đã vượt qua tường tượng của lão.

Cơ mặt của Chu Bột cũng co giật, hắn cũng không thể nào mà tin được, toàn bộ cục diện của chiến trường chưa đến nửa canh giờ đã xảy ra những thay đổi đáng sợ như thế, tình thế hoàn toàn nghịch chuyển, một lão tướng đã từng trải qua trăm trận chiến trên chiến trường như hắn đã dùng tất cả khả năng để thay đổi cục diện, nhưng cuối cùng tất cả đều là phí công giãy dụa.

Chu Bột bỗng nhiên có một cảm giác bất lực cực lớn, dường như hắn đang đấu với một người khổng lồ vậy!

Trương Lương cuối cùng cũng đoán ra được, thất kinh hô lên:

- Tất Thư! Là Tất Thư! Nhất định là Tất Thư!

Đúng vậy nhất định là Tất Thư, nhất định là Tất Thư bỏ mặc đại quân Hoài Nam, đơn thương độc mã chạy đến Nam Dương, nếu không, cuộc chiến trước mắt nhất định sẽ không thay đổi cục diện đáng sợ như thế, cũng chỉ có thể có Tất Thư mới có thể sánh ngang với Hàn Tín, mới có thể thủ thắng trong loạn, như thế thì dù cho lão tướng Chu Bột có bách chiến sa trường cũng không thể có năng lực trả đòn!

- Tất Thư?

Lưu Bang rùng mình một cái, run giọng nói:

- Mau khẩn trương lui về đại doanh trại!

Trương Lương thở dài chua xót lắc đầu nói:

- Chỉ sợ là lui là không có đường về. Đại vương người xem, có hai đội quân từ phía sau đang quay lại đây. Nếu như thần đoán không sai, đó chính là Kiêu Kỵ Quân và Thiên Lang quân trong ba đại cấm quân nước Sở.

Dừng một chút Trương Lương lại nói với Chu Bột:

- Thái Úy vẫn nên khẩn trương rút Ngự Lâm quân về hộ giá Đạivương đi!

- Vâng!

Chu Bột cuối cùng cũng hồi phục lại tinh thần, xoay người quát:

- Đại kỳ truyền lệnh xuống đại quân, Ngự Lâm Quân tức tốc rút lui về!

Chương 455: Đại phá quân Hán (3)

Ngự lâm quân rút lui về phía sau? Muốn phá vây hộ vệ Lưu Bang sao? Cũng đã muộn rồi!

Tất Thư thản nhiên mỉm cười, lại giơ tay phải lên nắm chặt thành quyền, nói: Truyện được copy tại

- Truyền lệnh, trọng kỵ binh..Công!

Lúc này Lưu Bang đang điều khiển Ngự lâm quân ở phía trước rút lui về phía sau cũng là phạm phải điều tối kỵ ở trên chiến trường, làm như vậy càng khiến cho quân Hán đã tan tác càng nhanh chóng rối loạn hoàn toàn! Đương nhiên, đại cục thất bại của quân Hán đã định, sớm thất bại là điều không thể cứu vãn được, đối với Lưu Bang mà nói không còn ý nghĩa nữa, cho nên ông ta mới triệu Ngự lâm quân quay về phá vòng vậy bảo vệ mình bên trong.

Thiết Ngưu bỗng nhiên xoay người, lớn tiếng hô:

- Thượng Tướng Quân có lệnh, trọng kỵ binh...Công!

Từ một mặt lệnh kỳ tam giác màu đỏ tươi dâng lên, một đội trọng kỵ binh mặc giáp đen tuyền từ trong tinh kỳ lâm sau trận quân Sở chậm rãi đi ra, đây cũng chính là trọng kỵ binh quân Hán.

Khinh quân Sở che chắn trước trọng kỵ binh, bộ binh trọng giáp chỉ một thoáng đã giống như thủy triều rút đi. Mông Khanh rút hoành đao đi trước dẫn đầu, hai ngàn trọng kỵ binh phía sau liền bắt đầu chậm rãi đi về phía trước, gót sắt nặng nền nện xuống mặt đất vang lên rầm rập, chưa tới một lát, trọng kỵ quân Sở cuối cùng đã tiến lên với tốc độ rất nhanh.

Sau đó, hàng trọng kỵ phía trước liền hạ thương kỵ thật dài xuống!

Trong nháy mắt Chu Bột ý thức được sự nguy hiểm, trận hình quân Hán cơ bản đã lộn xộn, nhưng y vẫn tận hết sức mình, đồng thời khi Ngự lâm quân xoay người rút lui về phía sau, y lại đem hai phương trận trọng giáp khác điều tới phía trước, ý đồ ngăn cản trọng kỵ quân Sở đột kích tới, vừa hét to với Lưu Bang đứng bên cạnh:

- Đại vương, đi mau!

Lưu Bang lo sợ, xoay người định đi, lại bị Trần Bình kéo lại.

- Đại vương chờ chút.

Trần Bình giữ chặt Lưu Bang lại, sau đó cởi áo khoác gấm vàng tôn quý tượng trưng cho Hán Vương ra, đưa cho Chu Bột, nghiêm giọng nói:

- Thái Úy, tất cả đều kính nhờ ngươi.

Trương Lương thấy thế nghiêm nghị, rõ ràng là Trần Bình đang định để Chu Bột cải trang làm Hán Vương để làm kẻ chết thay.

Chu Bột không chút do dự lập tức nhận lấy áo khoác gấm vóc, lại không chút do dự khoác trên vai mình, sau đó phất tay với Trương Lương, Trần Bình, hét to:

- Hai vị quân sư, mau dẫn Đại vương đi đi!

Trương Lương, Trần Bình cũng cùng chắp tay với Chu Bột, sau đó vây quanh Lưu Bang hạ sào xe xuống.

Quân thần ba người vừa mới bám vào thang dây, Ngự Lâm Trung Lang Tướng Thúc Tôn Anh cũng đã nhanh chóng thúc ngựa tới gần, lập tức Trần Bình, nói với Thúc Tôn Anh:

- Thúc Tôn tướng quân, mau thay y giáp tướng sĩ cho Đại vương, mau!

Thúc Tôn Anh khó hiểu, nhưng vẫn hạ lệnh cho một gã Ngự Lâm quân đổi áo giáp với Lưu Bang.

Lưu Bang lúc này đã hoàn toàn rối loạn tâm chí, giống như một con rối để mặc Trần Bình, Thúc Tôn Anh thay áo, một lát sau, Lưu Bang đã thay bằng áo bào bình thường, sau đó "đi theo" Thúc Tôn Anh phá vây ra ngoài, còn Trương Lương, Trần Bình cũng thay áo bào Ngự Lâm quân, ở trà trộn vào trong Ngự lâm quân phá vòng vây ra bên ngoài.

Lúc này, quân Hán đã hoàn toàn sụp đổ, Thiên Lang quân, Kiêu Kỵ quân cũng đã hoàn toàn cắt đường lui của quân Hán, toàn bộ Trùy trận hình quân Hán đều bị trận Nhạn Hàn của quân Sở cùng với hai cấm quân vây vào giữa, trong khoảng thời gian ngắn, quân Hán cánh tả chạy hướng phải và quân Hán cánh hữu chạy trốn về hướng bên trái, sau thì tiến về trước, trước thì lui về sau, đã hoàn toàn rơi vào hỗn loạn!

Bi thảm nhất chính là phương trận trọng giáp quân Hán ở ngay chính diện gần như bị trọng kỵ quân Sở nghiền nát!

Chỉ có kỵ binh người Hồ, quân Hán ở hai cánh chiến trường là còn đang quần đấu với kỵ binh quân Sở, cho nên may mắn thoát khỏi. Nhìn toàn bộ quân Hán sụp đổ, người Nguyệt thị, người Hưu Chư, còn có người Hồn Ta cùng quay đầu bỏ chạy. Quán Anh thì mang theo năm mươi ngàn kỵ Hán quay đầu xông tới, ý đồ từ trong vạn quân cứu Lưu Bang ra, nhưng kỵ binh quân Sở sao có thể để cho bọn họ được như ý nguyện?

Lại nói đến Lưu Bang sau khi buồn ảo não theo Thúc Tôn Anh xông ra ngoài, một đội tinh kỵ quân Sở bất chợt từ bên sườn xông phong đột kích tới, viên đại tướng đầu lĩnh của quân Sở vô cùng dũng mãnh, hai tướng kỵ quân Hán thúc ngựa xông tới chặn liền bị chém ngã xuống ngựa, may mắn là tinh kỵ quân Sở kia cũng không ham chiến, vừa tiếp cận tới rồi lập tức giết chạy về phía trước.

Lưu Bang hồi hộp quay lại nhìn, thấy trên sào xe cao ngất xa xa, Chu Bột đang khoác áo bào gấm vóc của mình, giơ bảo kiếm lên hô hào, dưới sào xe, vô số quân Hán đang chạy qua chạy lại, lớn tiếng kêu gào, tiếng hò hét, tiếng mắng chửi, tiếng kêu khóc không dứt bên tai, mà đội tinh kỵ quân Sở vừa mới kia rõ ràng đã xông tới hướng bên đó.

Trong hoảng hốt bỏ chạy, Ngự Lâm quân bên người Lưu Bang càng lúc càng ít, Ngự Lâm Trung Lang Tướng Thúc Tôn Anh cũng không biết đã sớm xung phong liều chết đi đằng nào rồi, cũng chẳng thấy bóng dáng Trương Lương, Trần Bình đâu nữa, không biết là còn sống hay đã chết? Lưu Bang thoát được thật sự quá mệt mỏi, đang định chui vào bụi cây cỏ rậm rạp để nghỉ tạm một chút thì bất thình lính lại xuất hiện ra một đội thám báo quân Sở.

- Hừ, sao ở đây lại có một lão quân đơn độc vậy!

Đội trưởng thám báo đầu lĩnh quân Sở phóng ngựa tiến lên, không chút phân trần một đao chém vào cổ Lưu Bang. Hai mắt Lưu Bang dại ra, nhìn trừng trừng luồng hàn quang chói mắt kia đang chém xuống, tuy muốn né tránh nhưng cả người như bị đóng đinh xuống không thể động đậy.

Khi Lưu Bang sắp bị chém bay đầu thì một mũi tên Lang Nha như chớp bắn tới xuyên trúng cổ họng của đội trưởng thám báo quân Sở kia. Đội trưởng thám báo quân Sở bị bắn trúng cổ họng không kịp kêu một tiếng lập tức nhộn nhào từ trên lưng ngựa ngã xuống. Tức thì hơn trăm kỵ binh quân Hán từ bên sườn xung phong liều chết xông tới, hơn mười thám báo quân Sở thấy vậy lập tức xoay người bỏ chạy.

Một tướng Hán thúc ngựa đi tới trước mặt Lưu Bang, quát hỏi:

- Lão quân kia, có nhìn thấy Đại vương không?

Lưu Bang ngẩng đầu lên, vui mừng nói:

- Quán quán quán Anh tướng quân, là ngươi sao?

- Đại vương?

Quán Anh quá sợ hãi, lập tức nhảy xuống ngựa đỡ Lưu Bang lên ngựa của mình, sau đó cầm đoản kích che chắn cho Lưu Bang đi thẳng về hướng Bắc.

***

- Giết!

Hô Diên gầm lên giận dữ, một sóc đánh bay một viên tướng Hán bắn lên không trung.

Thằng nhãi này tuy rằng trên lưng trúng rất nhiều tiễn nhưng khi quay trở lại trong quân đã được thương y bẻ gãy hai đầu mũi tên sắt liền lại như rồng sinh hổ khỏe ở trên chiến trường. Trước đó đích thân dẫn Thiên Lang quân quay vòng về sườn sau quân Hán, chưa đến nửa canh giờ đã xâm nhập vào bên trong hơn mười vạn quân Hán xung phong liều chết xông tới dưới sào xe của Chu Bột.

Ngọn sóc nhọn của Hô Diên đâm vào tướng Hán, rồi lập tức ngẩng đầu lên nhìn người mặc áo bào gấm màu vàng rực đứng trên sào xe kia mà cười to nói:

- Ha ha, đầu lão già Lưu Bang là của ta!

- Chưa chắc đâu!

Một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên truyền từ phía trước đến.

Hô Diên vội chăm chú nhìn lên, thấy Mông Cức đã mang theo Kiêu Kỵ Binh từ một sườn khác xông tới, đám quân Hán đông nghịt ở dưới sào xe liều chết ngăn cản căn bản không làm gì hắn được. Chỉ trong chốc lát, Mông Cức đã đột nhập tới dưới sào xe, Hô Diên thấy vậy lập tức nôn nóng, hai chân dùng sức đạp vào ngựa, cả người lập tức bay lên trời.

Mông Cức bên kia đâu chịu để yên? Lập tức cũng đạp vào ngựa bay lên trời.

Mông Cức và Hô Diên gần như là cùng lúc dừng trên thang dây, sau đó ra sức trèo lên và gần như cùng lúc đều lên tới trên sào xe. Tuy nhiên lúc lên đến trên sào xe bọn họ sau khi chăm chú nhìn thì lại cùng ngây ngốc khi thấy người mặc áo bào Hán vương kia căn bản không phải là Lưu Bang, mà là lão già Thái Úy Chu Bột!

- Chu Bột lão tướng quân?

Mông Cức kinh ngạc:

- Sao lại là lão?

- Lưu Bang đâu?

Hô Diên nhìn xung quanh, lạnh lùng hỏi:

- Lão già Lưu Bang trốn ở đâu?

- Hahaha..

Chu Bột căn bản không để ý tới hai người, chỉ ngửa mặt lên trời cười một tràng bi thương, sau đó lật thanh kiếm đặt lên cổ mình. Lão tướng quân ra tay cực độc, một kiếm này gần như là đã cắt đầu mình ra, máu tươi phụt ra bắn lên không trung, con ngươi của lão tướng quân trong khoảnh khắc liền trở nên ảm đạm không còn sức sống.

- Lão tướng quân, đi thanh thản nhé!

Mông Cức thở dài, vài chào thật sâu trước thi thể không ngã của Chu Bột.

Hô Diên giận tím mặt, lập tức lấy bảo điêu cung ra, lại lấy Lang Nha tiễn trong túi tiễn sau lưng bắn chết hơn mười viên tướng Hán đang leo lên sào xe, cơn giận vẫn còn chưa tiêu.

***

Đại doanh quân Hán đã rơi vào sự rối loạn.

Bởi vì quân Sở chủ động xuất kích, bởi vậy chiến trường đại chiến Sở Hán cách sông Miện Thủy với đại doanh quân Sở rất ra, nhưng khoảng cách đại doanh quân Hán lại rất gần, gần như là ngay trong tầm nhìn, bởi vậy, quân Hán trấn giữ đại doanh đều biết rằng quân Hán đã chiến bại, nếu không phải Vương Hấp liều mạng trói buộc, chỉ sợ hai vạn quân Hán này sớm đã bỏ chạy trốn rồi.

- Mở cửa, mau mở cửa viên môn!

Trần Bình mặt tái mét dưới sự bảo vệ của hơn trăm Ngự lâm quân đi tới trước viên môn.

Thấy Trần Bình, tướng phòng giữ Vương Hấp không dám chậm trễ vội vàng hạ lệnh mở cửa viên môn, vừa đón Trần Bình vào vừa hỏi:

- Phó quân sư, Đại vương và quân sư đâu?

Trần Bình không trả lời, chỉ đi thẳng đến đại doanh đồ quân nhu.

Tới đại doanh đồ quân nhu rồi, Trần Bình hạ lệnh tháo bỏ lan can cách ly trong góc ra, thả mấy trăm binh đang bị giam giữ ở trong lều trại. Hầu hết những thương binh này đều sắc mặt tái nhợt, thân hình gầy yếu. Khi lều trại mở ra liền từ đó tỏa ra mùi tanh tưởi, loáng thoáng như còn rất nhiều người nằm liệt ở bên trong.

- Phó quân sư, chuyện gì vậy?

Vương Hấp bịt mũi, nhíu mày hỏi.

Trần Bình lấy ống tay áo bịt mũi miệng, vừa xoay người đi nhanh vừa nói với Vương Hấp:

- Vương Hấp tướng quân, quân ta đã bại, Đại vương và quân sư ở trong quân đã lạc đường, tuy nhiên trước khi rời đi, Đại vương đã hẹn cùng ta hội hợp ở huyện Nhương, ngươi nên nhanh chóng mang theo đại quân cùng ta đi huyện Nhương.

Cuối cùng, Trần Bình nói tiếp:

- Nơi này không nên ở lâu.

Vừa dứt lời, phía viên môn chợt truyền tới tiếng sát phạt như dời non lấp biển.

Tức thì một gã tiểu giáo vội vàng đi tới trước mặt Vương Hấp, bẩm báo:

- Tướng quân, quân Sở đánh vào đại doanh!

- Đáng chết, quân Sở tới nhanh thật!

Vương Hấp vội vàng xoay người lên ngựa, quát to:

- Truyền lệnh xuống, thiêu hủy đại doanh, toàn quân lui về huyện Nhương, mau...

- Từ từ!

Trần Bình vội ngăn cản:

- Lui binh cũng không cần đốt đại doanh!

- Vì sao?

Vương Hấp không hiểu:

- Trong doanh có nhiều đồ quân nhu lương thảo, sao có thể để quân Sở hưởng lợi?

Trần Bình nhíu mày, nói:

- Đây là chiếu lệnh của Đại vương, chẳng lẽ tướng quân dám cãi lệnh vua?

- Hả?

Vương Hấp rùng mình, lập tức ghìm ngựa, lớn tiếng hét:

- Đi, chúng ta đi!

Chương 456: Quân tiên phong tiến thẳng tới Tỷ Lăng

Đại chiến Miện Thủy cuối cùng đã hạ màn.

Hạng Trang dùng kế cố thủ, quân Hán chết trận hoặc là tự giẫm lên nhau mà chết phải ít nhất trên một trăm ngàn, tù binh quỳ xuống xin hàng gần hai trăm ngàn, bại binh chạy vào núi hoang hơn một trăm ngàn, quân Hán phá vây ra ngoài nhiều nhất cũng không vượt quá con số một trăm ngàn kỵ. Qua một trận này, quân Hán thật sự là tổn thương đến gân cốt! Truyện được copy tại

Tuy nhiên, Hạng Trang quan tâm nhất vẫn là sống chết của Lưu Bang.

Bắt giữ hoặc là chém giết được Lưu Bang hay không ảnh hưởng trực tiếp đến quá trình nhất thống tiếp theo.

Nếu Lưu Bang bị bắt giữ hoặc bị chém giết, vậy thì khả năng nước Hán sẽ xảy ra nội loạn, cho dù nước Hán không xảy ra nội loạn, thì chắc chắn lòng người sẽ dao động, tiếp theo nếu quân Sở lại đi công phạt Quan Trung thì việc chống cự sẽ không còn lớn nữa. Nếu Lưu Bang không chết, việc tiếp theo khi quân Sở tấn công Quan Trung, chỉ sợ giữa Sở Hán sẽ còn phải có một trận ác chiến nữa.

- Có bắt được Lưu Bang không?

- Có giết được Lưu Bang không?

- Đại kỳ Hán vương đâu rồi?

- Lão già Lưu Bang ở đâu?

Xác chết nằm ngổn ngang trên chiến trường, Hạng Trang gặp người thì hỏi, giờ khắc này, Hạng Trang cũng không còn bình tĩnh như trước. Cũng hết cách, Lưu Bang là người một tay sáng lập ra đế quốc Đại Hán, toàn bộ dân tộc Hoa Hạ vì ông ta mà quan thượng Hán danh, nhưng hiện tại, Hạng Trang hắn lại dẫm nát lão ta dưới chân, sao không kích động chứ?

Tuy nhiên trên đường gặp tướng sĩ nào thì người nấy đều lắc đầu, tỏ vẻ không gặp Lưu Bang.

Hơn nửa ngày sau, Hạng Trạng mới gặp được Mông Cức và Hô Diên đã cắt đứt đường lui của quân Hán. Hạng Trạng vội giục ngựa tiến lên hỏi:

- Có chặn được lão già Lưu Bang không?

Hô Diên ảo não nói:

- Chưa hề, đã đề lão già Lưu Bang chạy rồi.

Mông Cức cũng nói:

- Đại vương, chỉ chặn giết được Thái úy Chu Bột thôi.

- Cái gì? Lão già Lưu Bang chạy rồi?

Hạng Trang thất vọng, lập tức lại nói:

- Đuổi theo, nhanh phái binh đuổi theo!

Mông Cức vội nói:

- Đại vương yên tâm, thần đã phái Mông Liêu dẫn năm nghìn kỵ binh dũng mãnh đuổi theo rồi. Lão già Lưu Bang không chạy thoát được đâu.

Mông Viễn là con cả của Mông Cức Mông Liêu là con thứ của Mông Cức, hai huynh đệ đều đã trưởng thành. Hơn nữa đều theo phụ thân học võ nghệ rất cao cường, cùng với Bàng Tranh, Hạng Trị, Cao Lãng xưng là Đại Sở Ngũ Tuấn.

Hạng Trang vẫn lo lắng, bảo với Hô Diên:

- Chọn Tề Lang Kỵ đuổi theo, bất kể thế nào cũng phải bắt được Lưu Bang!

- Vâng!

Hô Diên ầm ầm vâng dạ, triệu tập Lang Kỵ đi. Đại Sở tam đại cấm quân có Kiêu Kỵ Quân, Thiên Lang quân, Hổ Bí Quân đều là những bộ binh chủ lực. Tuy nhiên cũng còn có ba ngàn kỵ binh, được phân biệt xưng là Lang Kỵ, Hổ Kỵ, đều là tinh nhuệ, nhất là ba nghìn lang kỵ của Hô Diên, phần lớn đều là người Đông Hồ được chiêu mộ từ Liêu Đông.

Một lát, các văn võ trọng thần Hạng Đà, Vũ Thiệp, Tất Thư, Bách Lý Hiền cũng đều tới.

Hạng Trang lập tức nói với Hạng Đà:

- Tử Nghiêm, truyền lệnh xuống phái các tướng sĩ quét dọn chiến trường, dàn xếp tù binh, sau đó toàn quân nghỉ ngơi và chỉnh đốn một đêm. Sáng sớm ngày mai nhổ trại lên phía bắc, đi thẳng tới Khẩu Vũ Quan.

- Vâng!

Hạng Đà dạ ran, xoay người kích động đi.

Hạng Trang giữ chặt hai tay Tất Thư:

- Học Kiếm, nếu diệt Hán, ngươi là công đầu.

- Đại vương nói quá lời.

Tất Thư khẽ mỉm cười, thản nhiên nói:

- Trận chiến Miện Thủy Đại Sở ta sở dĩ có thể thắng lợi đều dựa vào mấy trăm ngàn tướng sĩ anh dũng giết địch, thần cũng chỉ là làm hết bổn phận mà thôi.

Hạng Trang ra sức lắc lắc hai tay Tất Thư, rồi lại cầm tay Bách Lý Hiền, cười to nói:

- Học Kiếm, Tử Lương, đi, đêm nay quả nhân muốn cùng các ngươi ăn uống thoải mái. Ha ha ha...

Để vuột mất Lưu Bang, Hạng Trang có chút tiếc nuối, nhưng bất kể thế nào, quân Sở cuối cùng cũng đã giành được thắng lợi tại trận chiến Miện Thủy, đây đích xác là một thành quả lớn.

***

Bạch Mâu mang theo một đội kỵ binh như gió cuốn mây tan cuồn cuộn xông vào đại doanh quân Hán.

Cả tòa đại doanh gần như là trống không, nơi đâu cũng là quân giới, kim trống, tinh kỳ được vứt bỏ, không có bóng dáng một ai, tận đến khi đi vào đại doanh đồ quân nhu ở phía sau cuối cùng mới gặp được một đám bại binh quân Hán. Dưới sự hấp dẫn của chiến công, Bạch Mâu và hơn mười kỵ dưới trướng lập tức hai mắt sáng ngời, rút hoành đao ra vọt tới.

Đám bại binh quân Hán kia lập tức kêu một tiếng, bỏ chạy bốn phía.

Tuy nhiên đám bại binh quân Hán chạy chưa được vài bước đã bị kỵ binh quân Sở đuổi kịp.

Bạch Mâu mượn lực của ngựa nhẹ nhàng quét một đao chém bay đầu một tiểu giáo quân Hán, tiểu giáo quân Hán kia kêu thảm ngã xuống, máu tươi phụt ra bắn lên mặt Bạch Mâu, Bạch Mâu cũng không chút để tâm.

Chỉ một lát, hơn mười bại binh quân Hán bị chém giết hầu như không còn.

Bạch Mâu treo đầu của tiểu giáo quân Hán trên cổ ngựa, vừa mới xoay người lên ngựa, liền có sĩ tốt hưng phấn kêu to:

- Nhìn kìa, phía trước còn có quân Hán, phía trước còn có rất nhiều!

Bạch Mâu giương mắt lên nhìn, quả nhiên phía trước còn có nhiều bại binh quân Hán. Tuy nhiên phần lớn những bại binh này thần sắc tái nhợt, bước chân lập cập, giống như là thương binh.

Gần như là cũng lúc, đội kỵ binh quân Sở phát hiện ra đội thương binh quân Hán này.

Tiếp theo, đội kỵ binh quân Sở này liền hô lên một tiếng, như bầy sói ngửi được mùi máu tanh phóng ngựa giương đao giết hướng về đám thương binh quân Hán kia. Đám thương binh quân Hán này nếu bị bỏ sót, vậy thì bọn họ sẽ không có chiến công nữa. Tướng sĩ quân Sở không khát máu cũng khó.

Chỉ vài cái hô hấp, mấy trăm thương binh quân Hán này đều bị quân Sở chém giết sạch.

Không ít quân Sở còn chưa thấy chưa đủ đi lục lọi khắp mấy đỉnh trại gần đó, đem cắt hết đầu những thương binh quân Hán xuống. Cũng hết cách, những phủ binh này không biết nửa chữ, bọn họ mặc kệ người chết vì gì, họ chỉ biết lấy được đầu người quân Hán thì có thể đạt được quân công, có thể đổi được tiền thưởng và tước vị, những cái khác đều không quan trọng.

Một binh lính quân Sở cắt được hơn chục đầu người quân Hán, sau đó lại dùng bàn tay phải dính máu lấy nửa chiếc bánh ra, ăn ngấu nghiến, đắc ý nói với quân Sở bên cạnh:

- Hắc Cẩu, lúc này lão tử thể nào cũng mò được chút tước vị, ha ha, ước chừng mười một thủ cấp chứ có ít đâu.

Vừa dứt lời, phía trước có người lộn trở lại, hét lớn:

- Phía trước phát hiện bại binh, hơn vài ngàn người!

Tướng sĩ quân Sở đang tìm kiếm thi thể quân Hán lập tức hai mắt sáng ngời, tất cả khẩn trương xoay người lên ngựa, giống như gió xoáy lao về phía trước.

***

- Người Nguyệt thị này quả thực là cừu, so với cừu còn không bằng.

Thấy người Nguyệt thị lại một lần bại trận, Chu Quán Phu giận tím mặt, quay sang nói với Lã Đài:

- Tương Chi, lần này đến lượt ta đi thôi?

Lã Đài khoát tay, thản nhiên nói:

- Thắng Chi, chúng ta chỉ là đánh nghi binh, không cần đánh thật.

Chu Quán Phu nhíu mày, lớn tiếng:

- Tương Chi, nếu có thể lấy được lương thảo của huyện Nhược, chẳng phải rất tốt sao?

Lã Đài nói:

- Nước Sở giàu có, cho dù đốt triệu thạch lương thảo kia của bọn họ cũng không hề gây trở ngại gì, mục đích việc này của chúng ta là điều động thủy quân của nước Sở, tạo cơ hội quyết chiến cho Miện Thủy.

Vừa dứt lời, một khoái mã bỗng nhiên từ hướng Bắc chạy tới.

Chưa tới gần, kỵ binh trên lưng ngựa đã hoảng loạn hô lớn:

- Thượng Tướng Quân, tai họa, tai họa...

Lã Đài cả kinh, lập tức lớn tiếng quát kỵ binh:

- Câm miệng, có bản tướng quân ở đây, hôm nay không thể có chuyện!

Kỵ binh kia bị quát lập tức ngưng bặt, xoay người xuống ngựa quỳ xuống trước mặt Lã Đài, sau đó hạ giọng nói với Lã Đài, Chu Quan Phu:

- Hai vị tướng quân, việc lớn không tốt, quân ta đại bại ở Miện Thủy, hơn năm trăm ngàn đại quân hầu như không còn, Thái úy chết trận, Đại vương, quân sư, còn có phó quân sư sống chết chưa rõ...

- Ngươi nói cái gì?

Đài nghe vậy lập tức chấn động, thất thanh nói:

- Sao có thể?

Chu Quán Phu nghe vậy hai mắt lập tức tối sầm suýt nữa chết ngất đi, may mà Chu Á Phu nhanh tay lẹ mắt vội đỡ lấy y, mất một lúc lâu sau, Chu Quán Phu mới từ trong tin dữ mà hồi phục lại, sau đó nhìn về phía bắc xa xa, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Thằng nhãi Hạng Trạng, cuộc đời này không giết được ngươi, Chu Quán Phu ta thề không làm người!

Dứt lời, Chu Quan Phu lại chỉ bảo Chu Á Phu:

- Á Phu, lập tức triệu tập nhân mã!

- Vâng!

Chu Á Phu ầm ầm dạ vâng, xoay người định đi triệu tập nhân mã, lại bị Lã Đài kéo lại.

Lã Đài giữ chặt Chu Á Phu, lại quay đầu với với Chu Quan Phu:

- Thắng Chi, ngươi làm gì vậy?

Chu Quan Phu nghiến răng nghiến lợi nói:

- Thù giết cha không đội trời chung, ta đi tìm thằng nhãi Hạng Trang để báo thù!

- Càn quấy!

Lã Đài dậm chân, la lên:

- Hơn năm trăm ngàn đại quân của Đại vương còn bại, hiện tại chúng ta chỉ có năm mươi ngàn kỵ quân, sao có thể là đối thủ của Hạng Trang? Ngươi đi chẳng phải tự đưa dê vào miệng cọp sao?

- Ngươi sợ chết?

Chu Quan Phu lạnh lùng trừng mắt với Lã Đài, rít lên nói:

- Ngươi không đi cũng được, ta chỉ mang theo ba nghìn tinh kỵ bản bộ đi thôi!

Dừng lại một chút, Chu Quán Phu lại lật tay dùng kiếm chém một góc chiến bào ném vào mặt Lã Đài, điềm nhiên nói:

- Nhưng, tình huynh đệ giữa chúng ta cũng giống như áo bào bày, từ nay về sau cắt đứt quan hệ!

- Thắng Chi!

Lã Đài cả giận nói:

- Không phải ta có ý này!

- Vậy ngươi có ý gì?

Chu Quán Phu giận tím mặt nói:

- Cha ta đã chết, Đại vương, quân sư cũng sống chết chưa rõ, chúng ta không nhanh chóng chỉ huy lên phía bắc, tiến đến tiếp ứng, con mẹ nó còn ở chỗ này làm gì?

- Bình tĩnh, chúng ta phải bình tĩnh!

Lã Đài hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói:

- Nước Đại Hán đã tới thời điểm quan trọng của sinh tử tồn vong, chúng ta nhất định phải bình tĩnh!

Dừng lại một chút, Lã Đài nói:

- Thắng Chi, ngươi có nghĩ tới, đại quân Đại vương toàn quân bị giết, tiếp theo chắc chắn thằng nhãi Hạng Trang chắc chắn sẽ chỉ huy lên phía Bắc, đánh tới Quan Trung, lúc này Quan Trung lại trống rỗng, ngay cả Á Tướng Nại Hà cũng không hề có binh lính, sao có thể ngăn cản được?

Chu Quán Phu mở to mắt như muốn nứt ra, nôn nóng quát lên:

- Vậy ngươi nói xem phải làm gì bây giờ?

- Chúng ta đi hướng đông!

Lã Đài giơ roi ngựa trong tay lên chỉ về phía đông của Sông Miện Thủy xa xa, gằn giọng nói:

- Thừa dịp quân Sở còn chưa kịp phản ứng, vượt qua sông Miện Thủy đi hướng đông, trên đường đốt giết bắt người cướp cửa càn quét Nam quận, Hành Sơn quận, Cửu Giang quận, tiến thẳng tới Tỷ Lăng. Chỉ có như vậy, có lẽ còn có thể triệu hồi đủ một bộ phận quân Sở, chỉ có như vậy, mới có thể giảm bớt một chút áp lực cho Á Tướng tại Quan Trung!

- Được, vậy thì đi hướng đông, cho dù đánh không tới Tỷ Lăng, ta cũng phải đánh hạ các huyện, nhất định phải đào mộ tổ tiên họ Hạng lên!

Chu Quán Phu giơ thiết quyền ngửa mặt lên trời thét gào, lập tức quỳ rạp về hướng bắc gào khóc:

- Phụ thân, phụ thân, con bất hiếu dập đầu cha, ô ô ô...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau