SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 446 - Chương 450

Chương 447: Điên cuồng giết chóc

Gần như là cùng lúc, hai bên sườn trái phải mấy chiến thuyền cũng dừng lại, giống như là bị cái gì dưới nước cản trở, hơn mười thủy binh đứng ở đầu thuyền bất ngờ không kịp đề phòng, lập tức liền rơi xuống nước, lại bị chiến thuyền ở phía sau đi lên đụng vào, lập tức toàn bộ trên dòng sông trở nên hỗn loạn.

- Sao lại thế này?

Khương Tế nhíu mày, bước lên boong tàu cách hàng rào cửa sổ một đoạn, nhìn xuống khoang đáy quát,

- Ngưu Đán, đụng vào vật gì vậy? Khoang đáy có rạn nứt hay không?!

Vừa dứt lời, có người dưới khoang đáy liền đáp:

- Tướng quân, có cọc gỗ đâm thủng xuyên qua vách của khoang thuyền, đã ngấm nước!

- Cái gì? Đã ngấm nước?!

Trong lòng Khương Tế trầm xuống, rồi đi xuống khoang đáy, quả nhiên nhìn thấy dưới vách thuyền đã bị một vài lỗ thủng, trong từng lỗ thủng đều chọc lên một cọc gỗ, đầu cọc gỗ đều được vót nhọn trắng, rõ ràng là Cự Mã, Cự Mã được đặt ở trong nước!

- Tướng quân, làm sao bây giờ?

Tên tiểu giáo Ngưu Đán tiến lên hỏi.

- Thuyền này đã hỏng.

Khương Tế kêu rên lên một tiếng, lạnh lùng nói,

- Vứt bỏ thuyền!

Lập tức Khương Tế lại lên trên boong tàu, dẫn theo mấy chục thủy binh dời đến một chiến thuyền lớn khác, về phần mấy chục tên nô lệ bị khóa chân ở dưới khoang đáy, lại không có ai để ý tới, Man tộc ở Đại Sở là không có địa vị, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, khẳng định bọn họ sẽ cùng chiến thuyền bị hỏng chìm xuống đáy sông.

Rất nhanh, bảy chiến thuyền bị Cự Mã trong nước chọc thủng chậm rãi chìm xuống.

Khương Tế sai mấy chục thủy quỷ bơi tốt xuống nước tìm hiểu, kết quả giật mình phát hiện, các đường thủy lân cận trên dòng sông đã chìm mấy trăm cây to, ngoại trừ những cây to này, không rõ còn có bao nhiêu Cự Mã. Những Cự Mã đó được trói trên cây to bằng dây thừng hoặc là xích sắt, được cắm thẳng lên cực kỳ khó chịu.

Nói cách khác, toàn bộ đường sông đã bị bế tắc hoàn toàn!

- Tướng quân, làm sao bây giờ?

Ngưu Đán vội kêu lên,

- Đội tàu không qua được!

Trong lòng Khương Tế cảm thấy chột dạ, tuy nhiên hắn biết lúc này mình tuyệt đối không thể làm loạn, làm chủ tướng thủy quân, một khi hắn rối loạn tâm trí, như vậy toàn bộ thủy quân liền suy sụp. Lập tức cố gắng giữ bình tĩnh nói:

- Như vậy, Ngưu Đán dẫn ba thuyền nhỏ nhanh chóng tiến đến ngoặt sông đại doanh, nói đội tàu thủy quân bị ngăn cản, trong khoảng thời gian ngắn không qua được!

- Vâng!

Ngưu Đán vâng lời, lập tức ba thuyền nhỏ được thả xuống sông, sau đó thả người nhảy xuống thuyền nhỏ, hơn mười thủy binh nhảy xuống như bay, ba thuyền nhỏ liền lao đi, mặc dù dưới nước rất nhiều Cự Mã có thể ngăn cản chiến thuyền thủy quân. Nhưng lại không thể có khả năng ngăn cản được thuyền nhỏ.

Khương Tế lại rào rào rút hoành đao ra, quay đầu lại chiến thuyền thủy quân đối diện quát tướng sĩ:

- Mỗi thuyền để lại mười người trông coi, còn lại tất cả mọi người lên bờ, đem Cự Mã dưới lòng sông lớn kéo đi. Mau!

Dứt lời, Khương Tế thở một tiếng rồi nhảy xuống nước, tướng sĩ thủy quân trên chiến thuyền lớn nhỏ cũng đều nhảy xuống nước.

*****

Thủy quân Sở quốc gặp trở ngại ở khúc sông gọi là bãi cá chép, khoảng cách bãi cá chép không đến hai dặm có rừng cây thưa thớt, Chu Quan Phu dẫn một nghìn kỵ binh tinh nhuệ mai phục ở trong rừng cây này.

Mặt khác hai nghìn kỵ binh của Chu Quan Phu lại đi theo Chu Á Phu mai phục ở phía bên kia rừng cây.

Trên một cây đại thụ. Một gã tiểu giáo quân Hán phụ trách theo dõi không hề chớp mắt nhìn chằm chằm hai dặm bên bờ sông.

Bỗng nhiên trong lúc đó. Tiểu giáo quân Hán kia cúi đầu xuống, nhìn Chu Quan Phu đang nhắm mắt nghỉ ngơi hét lớn:

- Tướng quân, quân Sở lên bờ, bọn họ lên bờ!

- Ừ?

Chu Quan Phu đột nhiên đứng dậy, liền nhảy lên trên lưng Xích Long, lập tức nâng lên một cây Thiết Thai cung nhìn bốn phía tướng sĩ quân Hán giận dữ hét lên,

- Lên ngựa, tất cả lên ngựa. Làm việc!

Một lúc sau, Chu Quan Phu đạp vào háng ngựa Xích Long đã bốn cẳng chạy nhanh hướng về phía ngoài rừng.

- Giết giết giết...

Một nghìn kỵ binh quân Hán đều xoay người lên ngựa. Lại ào ào nâng lên cung sừng, đi theo sau Chu Quan Phu như gió cuốn mây tan giết ra khỏi rừng cây.

*****

Khương Tế cầm một sợi dây thừng xuyên qua cây to dưới nước buộc chặt. Vừa giống như cá bơi vào bờ, nhưng chân còn chưa kịp bước lên chỗ đá cuội nông, trong rừng cây bên bờ phía tây Miện Thủy bất chợt vang lên tiếng vó ngựa che phủ đất trời, lập tức rất nhiều kỵ binh quân Hán trong rừng cây liều chết đi ra.

Chết tiệt, trên bờ không ngờ còn có mai phục? Việc này phiền toái rồi!

Ngay lập tức, kỵ binh quân Hán từ trong rừng cây liều chết xông ra đều kéo cung bắn tên, một loạt mưa tên dày đặc trút xuống đầu thủy quân Sở quốc ở trên bờ, tướng sĩ vừa mới lên bờ bất ngờ chưa kịp đề phòng, một chút đã bị bắn ngã gần trăm người, lập tức trên bãi sông tiếng kêu rên kéo dài không ngừng.

Đầu lĩnh đại tướng quân Hán còn đáng sợ hơn nữa, chỉ trong chốc lát đã bắn ra bảy mũi tên, trong đó ít nhất có năm mũi tên bắn là một mũi trúng hai, Khương Tế hít một hơi thật dài, Chu Quan Phu, không ngờ là đại sát tinh Chu Quan Phu! Lập tức hai tay Khương Tế phủi một cái, cả người liền giống như cá lao xuống sông.

Khương Tế quay trở lại lên thuyền, sau đó hạ lệnh quay đầu thuyền, chuẩn bị dùng liên nỏ bắn kỵ binh quân Hán, kỵ binh quân Hán đã sớm như thủy triều lui trở về, bọn họ đến bất ngờ, khi lui lại nhanh hơn, chỉ trong chốc lát, ít nhất hơn một nghìn kỵ binh quân Hán đã lui vài dặm bên trong rừng cây, chỉ để lại mấy trăm thương binh quân Sở trên bờ.

Trong lòng Khương Tế hơi trầm xuống, bờ tây Miện Thủy có phục binh, chỉ sợ bờ đông cũng có!

Có những kỵ binh quân Hán này tập kích quấy rối, thủy quân nếu muốn dọn sạch mấy trăm cây to và không rõ bao nhiêu Cự Mã dưới lòng sông, chỉ sợ là không đủ khả năng, nếu không thể khơi thông đường sông đúng lúc, đội tàu thủy quân cũng không thể trở về ngoặt sông đại doanh đúng lúc, nói cách khác, ngoặt sông đại doanh canh giữ không có khả năng được sự trợ giúp của liên nỏ!

*****

Ngoặt sông đại doanh, quân Sở đã lâm vào cảnh chiến đấu gian khổ.

Làm phòng thủ phương, mặc dù quân Sở có doanh trại để phòng ngự, nhưng dù sao cũng là doanh trại chứ không phải thành trì, nên tác dụng phòng hộ tương đối có hạn, nhất là quân Hán lại có rất nhiều xe bắn đá, tác dụng của doanh trại phòng ngự lại giảm xuống rất nhiều, bởi vì chắc chắn hàng rào không thể ngăn cản xe bắn đá tấn công.

Trải qua hơn hai canh giờ, xe bắn đá, cung tiễn thủ tấn công, sau khi quân Hán trả giá bằng hơn mười nghìn khinh binh thương vong, cuối cùng cũng đã dọn sạch được chướng ngại vật Cự Mã của đại doanh quân Sở, chiến hào cũng bị lấp đầy rồi, ngay sau đó, đội trọng giáp bộ binh quân Hán đông nghìn nghịt lập tức thổi quét tới, theo trên dưới một trăm lỗ hổng trên tường bị phá vỡ mà chen chúc vào.

Hai quân Hán Sở cuối cùng cũng đã tiến vào nhau tàn khốc đánh giáp lá cà!

Diễn biến chính của cuộc chiến đến bây giờ, chính là vây quanh trên dưới một trăm lỗ hổng hỗn chiến, hai bên trọng giáp bộ binh chen chúc ở lỗ hổng trong ngoài, liều chết chém giết, mâu binh và cung tiễn thủ hai bên ở phía sau thì điên cuồng bắn về phía đối phương, điều khác nhau duy nhất là, có một số cung tiễn thủ quân Sở ở trên tường thành, từ trên cao nhìn xuống để bắn.

*****

Lã Đài quay đầu nhìn Lưu Bang như muốn hỏi ý, Lưu Bang nhẹ nhàng vuốt cằm.

Sau phút chốc, Lã Đài liền giơ tay phải nắm chặt thành quyền, lại đi về phía trước dùng sức chúi xuống, thoáng chốc Lưu Tị canh giữ ở phía sau Lã Đài quay đầu lại đứng lên hét lớn:

- Thượng Tướng Quân có lệnh, trọng kỵ binh... Đánh!

Thoáng chốc dưới sào xe cao ngất vang lên một hồi tiếng ngựa hí, lập tức ba trăm trọng kỵ binh mang giáp bao bọc bên trong là áo giáp đen tuyền từ trong rừng tinh kỳ quân Hán chậm rãi đi ra, đầu lĩnh kỵ binh quân Hán chậm rãi chụp giáp mặt, sau đó nhẹ nhàng thúc chiến mã, bắt đầu chạy chậm về phía trước, ba trăm kỵ binh hạng nặng cũng đều bắt đầu chạy chậm.

Ở phía sau ba trăm trọng kỵ binh, còn có ba nghìn kỵ binh được tuyển chọn từ mười nghìn khinh kỵ binh.

Chỉ còn các doanh trại quân Sở hai trăm bước, kỵ binh hạng nặng quân Hán bắt đầu chạy nhanh, cung tiễn thủ quân Sở canh giữ bên ngoài và cung tiễn thủ quân Hán đều bắn sang bên kia đối phương, trọng kỵ binh quân Hán xung phong thông đường, ở chỗ lỗ hổng trọng giáp quân Sở và quân Hán đang liều chết chém giết nhau, bọn họ nhất định phải kiên trì đến cùng.

Chỉ còn cách doanh trại quân Sở có một trăm bước, trọng kỵ binh quân Hán bắt đầu tiến lên, hàng trọng kỵ binh phía trước thì đã chúi xuống cây thương rất dài.

Khi chỉ còn cách doanh trại quân Sở có năm mươi bước, đầu lĩnh trọng kỵ binh quân Hán đột nhiên giơ hai tay lên trước và chúi xuống, ba trăm trọng kỵ binh phía sau liền tách sang hai bên trái phải, chia làm hai hướng công kích hình mũi tên, từ từ tiến tới chỗ lỗ hổng lớn nhất ở tường thành, trọng giáp quân Hán ở chỗ lỗ hổng như thủy triều lui về, nhường chỗ cho trọng kỵ binh quân Hán.

Trọng giáp quân Hán có thể tản ra, ở bên trong đội trọng giáp quân Sở canh giữ ở chỗ lỗ hổng không thể tản ra. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Lá chắn dựng thẳng, kết thành trận...

Đầu lĩnh tiểu giáo quân Sở giơ cao đao hú dài, lập tức bị cây thương của kỵ binh đâm thủng thân thể.

Trọng giáp quân Sở ở bên trong lỗ hổng khó khăn lắm mới kết thành thế trận phòng ngự, hàng thứ nhất đội trọng kỵ binh quân Hán đang vô cùng điên cuồng mãnh liệt mà đi lên, trong chốc lát, thương của kỵ binh bị gãy, tấm chắn bị vỡ, áo giáp bị phá nát, máu bắn tung tóe khắp nơi, lực lượng trọng kỵ binh điên cuồng tấn công đến lúc này đã đã bộc lộ ra vô cùng nhuần nhuyễn.

Trọng giáp quân Sở người trước ngã xuống, người sau tiến lên, tầng tầng ngăn chặn, vẫn như cũ không ngăn cản được.

Hàng thứ nhất trọng kỵ binh quân Hán cũng vừa ngã xuống, hàng thứ hai tiếp tục nối gót tới, sau đó là hàng thứ ba, hàng thứ bốn... trọng kỵ binh quân Hán cưỡi mưa rền gió tàn phá xuống, trọng giáp quân Sở phòng ngự trong khoảnh khắc đã bị nghiền nát tán loạn, thân xác máu thịt cuối cùng vẫn không thể ngăn được hung khí bằng sắt thép được loài người chế tạo!

Ba trăm trọng kỵ binh quân Hán tạo thành hai mũi tên công kích giống như hai chông sắt sắc bén lao tới, chốc lát liền phá tan phòng tuyến dày đặc của quân Sở, cuối cùng đội trọng kỵ binh quân Hán đều ngã xuống dưới đao của khinh binh quân Sở, nhưng sứ mệnh của chúng đã hoàn thành, phòng tuyến trọng giáp quân Sở đã bị chúng nó đột phá!

Sau chốc lát, ba nghìn khinh kị binh quân Hán ùa lên, dọc theo đường máu của đội trọng kỵ binh cuồn cuộn không ngừng mà dũng mãnh lao vào máu tươi nhuộm đỏ lỗ hổng, trọng giáp quân Sở liều mạng xông lên chỗ lỗ hổng trái phải, muốn che lại lỗ hổng một lần nữa, nhưng cố gắng của bọn họ giống như là miệng đê đập bị vỡ, càng giãy dụa lại càng vỡ lớn hơn.

Khinh kị binh quân Hán chen chúc nhau mà qua, kiếm lóe sáng ở bên trong, một dãy trọng giáp quân Sở ngã xuống, còn có trọng giáp quân Sở phía sau phi mâu binh với cung tiễn thủ, lại bị khinh kị binh quân Hán tàn sát vô tình, cách đó không xa, khinh kị binh quân Hán chen chúc nhau mà đến, nhưng kị binh quân Hán không thèm quan tâm đến lý lẽ, chỉ điên cuồng đuổi giết cung tiễn thủ quân Sở...

Chương 448: Thần có một kế sách

Bóng đêm sâu kín, Bách Lý Hiền, Hạng Đà đám người vây quanh Hạng Trang đi nhanh tới bãi sông.

Trên bãi sông thượng, từng dãy chiến bào bọc thi thể nằm ngang, đó là thi thể quân Sở bỏ mạng, ở phía trước đã đào một hố to, không được bao lâu, những thi thể đó sẽ được đem chôn xuống, Hoa Hạ và mọi người chú trọng chôn cất, cho nên chỉ cần có điều kiện, đều đem tướng sĩ đã bỏ mình xuống dưới an táng.

Nhìn tướng sĩ bỏ mình ở bãi sông trước mặt, trong lòng Hạng Trang rất nặng nề.

Cảnh tượng chiến đấu kịch liệt ban ngày vẫn còn trong đầu hắn không quên đi được, hiển nhiên Lưu Bang đã biết tình cảnh của mình lúc này, cho nên nghiêm lệnh quân Hán bỏ mạng phát động tiến công, gần như quân Hán lấy mạng đổi mạng, hơn nữa bản thân thương vong rất nhiều, sát thương với quân Sở rất lớn, hai bên trước đại doanh lại thành một biển máu!

Hạng Đà đi đến bên Hạng Trang nói:

- Đại vương, để cho các tướng sĩ xuống mồ bình an đi.

Hạng Trang gật nhẹ đầu, lại giơ tay phải vung lên, tướng sĩ quân Sở ở bên cạnh đều tiến lên, nâng lên một khối thi thể đồng đội bỏ vào hố to, Hạng Trang hướng về phía bãi sông thượng thi thể chi chít khắc sâu vào bản thân, sau đó xoay người lên ngựa, im lặng đi trở về trung quân đại doanh.

Một gã tiểu giáo chạy vội đến, nói với Hạng Đà một lúc.

Hạng Đà thúc ngựa đuổi theo Hạng Trang, vẻ mặt ngiêm trọng nói:

- Đại vương, đã tính ra con số thương vong, một trận chiến hôm nay, ước chừng quân ta bỏ mạng hơn hai mươi nghìn người, có hơn năm mươi nghìn người khác bị thương.

Nhìn vẻ mặt Hạng Trang một thoáng im lặng, Hạng Đà lại khẩn trương nói:

- Tuy nhiên quân Hán chết nhiều hơn, mặc dù không có con số thống kê thật sự, nhưng ít nhất cũng đã chết ba mươi nghìn người, chỉ sợ bị thương còn nhiều hơn!

Hạng Trang bỗng nhiên ghìm ngựa quay đầu lại, ánh mắt nhìn về phía một bãi sông khác, ở nơi nào, tất cả thi thể quân Hán chết trận đã bị chồng chất thành một tòa núi nhỏ, tuy nhiên, tòa núi nhỏ này sẽ bị thiêu đốt, quân Sở bỏ mạng thì được đãi ngộ xuống mồ bình an, kẻ thù quân Hán vốn không có phúc phận này.

Khẽ thở dài, Hạng Trang có chút cô đơn nói:

- Như vậy đánh tiếp không thể được à.

Loại đấu pháp đổi mạng này, đích xác không phải Hạng Trang muốn, cứ như vậy làm tiêu hao dần, nhiều nhất mười ngày, nhất định quân Hán sẽ tiêu hao hầu như không còn, nhưng chỉ sợ quân Sở cũng không thừa vài người, cứ như vậy, ít nhất Sở quốc cũng phải nghỉ ngơi mười năm lấy lại sức, mới có thể phát động thống nhất cuộc chiến, nhưng Hạng Trang không muốn đợi mười năm nữa!

Đang lúc nói chuyện, đoàn quân đã quay trở về trước đại doanh, lúc này trước đại doanh quân Sở đèn đuốc sáng trưng, rất nhiều lực sĩ quân Sở để lộ ngực mồ hôi như mưa, suốt đêm vá trại tường do quân Hán phá hủy, một lần nữa đào móc chiến hào đã bị quân Hán lấp đầy, sau đó tiếp tục thiết lập chướng ngại vật ở chiến hào, Cự Mã, rồi dải rất nhiều chông sắt lên.

Nhìn thấy Cự Mã, Hạng Trang liền nghĩ tới ngay thủy quân đang bị ngăn cản ở bãi cá chép, lập tức nhíu mi hỏi Hạng Đà nói:

- Tử Nghiêm, thủy quân vẫn không đến được sao?

Hạng Đà lắc nhẹ đầu, có chút buồn bực nói:

- Quân Hán kéo vào nước hướng Miện Thủy hơn trăm cây to, gần như phá hỏng hết đường sông, ở chính giữa những cây to quân Hán còn thiết lập Cự Mã, hơn nữa tất cả đều dùng xích sắt trói chết trên cây to, thủy quân muốn đem chướng ngại vật kéo lên cạnh bờ, nhưng trên bờ lại có kỵ binh quân Hán mai phục...

Mông Cức không kìm nổi xin chiến nói:

- Đại vương, thần xin dẫn ba nghìn kỵ binh đi tới bãi cá chép cứu viện.

Hạng Trang lắc đầu không nói, để cho Mông Cức dẫn theo ba nghìn kỵ binh đi tới bãi cá chép, chẳng những không giúp được thủy quân, chỉ sợ cuối cùng còn quyết chiến với kỵ binh quân Hán, kỵ binh quân Hán vẫn đang chiếm ưu thế tuyệt đối, cho chủ lực quân Sở lấy kỵ binh dũng mãnh quyết chiến thắng được, chỉ sợ cũng thắng thảm, điều này Hạng Trang không muốn.

Về phần bộ binh lên đường đi bãi cá chép, không cần phải nói thêm gì.

Bộ binh quân Sở lên đường, khẳng định quân Hán sẽ chặn lại, nếu Hạng Trang không muốn bộ binh xuất kích bị quân Hán bao vây tiêu diệt, lại phải phái binh đi cứu, như vậy ồn ào lại đến ồn ào đi, diễn biến cuối cùng lại thành dã chiến, sở dĩ Hạng Trang thủ vững đại doanh không ra, chính là vì tránh dã chiến, bởi vì thật sự hắn không nắm chắc phần thắng.

Trừ phi Tất Thư đuổi tới, nếu không Hạng Trang thà rằng tiếp tục tiêu hao như vậy.

Vẫn im lặng không nói, Bách Lý Hiền đột nhiên nói:

- Đại vương, thần có một kế sách có thể tiếp ứng đưa thủy quân trở về!

Dứt lời, Bách Lý Hiền lại thúc ngựa tiến lên, đến gần bên tai Hạng Trang thì thầm vài câu, lập tức hai mắt Hạng Trang sáng ngời, vội quay đầu chỉ bảo Khuất Bất Tài nói:

- Lão Khuất, lập tức dùng bồ câu đưa tin đến huyện...

*****

Bóng đêm sâu lắng, trong rừng cây ở bờ phía tây bãi cá chép ngọn đuốc vẫn sáng trưng.

Ngoại trừ đội kỵ binh đi tuần tra, còn lại hơn chín trăm kỵ binh đều thành thợ mộc, đang tạo ra Cự Mã suốt đêm, cái gọi là Cự Mã chính là hai giá chữ thập chỗ giao nhau có một đế được đóng đinh, sau đó ở đế được đóng một loạt cọc gỗ nhọn dài, thợ mộc tuy rằng làm thô ráp, lại dựng thẳng rất thực dụng.

Lúc này, bên người Chu Quan Phu đã muốn dùng đinh tốt Cự Mã, ít nhất cũng có hơn trăm cái.

Chu Quan Phu tự mình từng bước từng bước kiểm tra những Cự Mã này, một gã tiểu giáo vội vàng đi tới trước mặt, bẩm báo nói:

- Tướng quân, thủy quân Sở quốc lui về!

- Ừ, lui về?

Chu Quan Phu nghe vậy thấy sửng sốt, lập tức xoay người lên ngựa đi ra bờ sông, quả nhiên nhìn thấy chỗ đường sông bị chắn chiến thuyền Sở quốc đã đều quay đầu, đi hướng về phía nam, trong lúc nhất thời Chu Quan Phu có chút không biết ý đồ của thủy quân Sở quốc lắm, chỉ sai thêm thám báo cưỡi ngựa cảnh giới bên bờ.

Trở lại rừng cây, Chu Quan Phu lại quát:

- Được rồi, đem những Cự Mã này ném xuống sông đi, vẫn còn, chém mấy trăm cây đại thụ, đem tới thượng du, hạ lưu bãi cá chép đổ xuống lấp đường sông, hừ, chỉ cần có bản tướng quân ở đây, thủy quân Sở quốc cũng đừng nghĩ tới đi qua nơi này, đường này không thông!

Từ trong rừng quân Hán liền nâng ra mấy chục bè da dê, sau đó bốn bè da dê một tổ, nâng một trận Cự Mã hướng về phía lòng sông, mặt khác một bộ phận quân Hán thì bắt đầu chặt cây to, tuy nhiên những cây to này không phải dùng sức người là có thể kéo vào trong nước được, phải dùng dây thừng thật dài còn có ngựa bên bờ kia của quân Hán mới kéo được.

*****

Một lần nữa Lưu Bang nảy sinh ý rút lui, sau một ngày chiến đấu kịch liệt, quân Hán tổn thất gần ba mươi nghìn người, trong đó bao gồm ba nghìn tinh kỵ binh cùng với ba trăm trọng kỵ binh, còn lại bị thương kể không hết, cứ đánh tiếp như vậy, nhiều nhất mười ngày, xấp xỉ hơn năm trăm nghìn quân Hán toàn bộ sẽ đấu hết, đến lúc đó hắn muốn làm vương yên vui ở Quan Trung cũng không được.

Lập tức Lưu Bang nhìn Trương Lương nói:

- Tử Phòng, tuy rằng liên nỏ quân Sở đã bị ngươi áp chế, nhưng chúng ta đánh đến vẫn phải mất rất nhiều sức, nếu không... hay là thôi đi?

Trương Lương không phản bác được, nghĩ rằng liên nỏ sắc bén đã bị điều gì rồi, hàng rào quân Hán đã được loại bỏ sẽ thuận lợi hơn rất nhiều, Trương Lương chưa từng nghĩ tới phá hủy bốn trăm nghìn quân Sở, nhưng ít ra cũng có thể công hãm một trong năm tòa đại doanh của quân Sở, ít nhất cũng có thể ăn tươi quân Sở phía trước, nhưng cuối cùng, quân Hán vẫn không thể như ước nguyện.

Ba trăm trọng kỵ binh không phụ công, đã khai phá phòng tuyến trọng giáp quân Sở!

Ba nghìn tinh kỵ binh cũng không làm cho người ta thất vọng, bọn họ gần như là tàn sát hết khinh binh, cung tiễn thủ trước đại doanh quân Sở, nhưng cuối cùng, ba trăm trọng kỵ bịnh, ba nghìn tinh kỵ binh chôn vùi bên trong đại doanh quân Sở rộng lớn, Trương Lương nhìn ra được, thậm chí quân Sở đều không dùng đến ba đại cấm quân Thiên Lang hoặc quân kỵ binh dũng mãnh.

Sức chiến đấu quân Sở vượt qua sự tưởng tượng của Trương Lương!

Cuộc chiến Miện Thủy đến lúc này, Trương Lương đã rất rõ ràng, quân Hán cường thịnh trở lại đánh xuống, kết quả tốt nhất cũng chỉ có thể là cả hai bên bị tổn thất, nếu quân Hán muốn đại thắng, gần như không có khả năng! Hơn bốn trăm nghìn quân Sở co đầu rút cổ, nếu quân Hán muốn nuốt con rùa này, quả thật là quá khó khăn quá khó khăn...

Tuy nhiên Trương Lương cảm nhận rõ ràng, tuyệt đối quân Sở sẽ không một mặt tử thủ!

Theo tính cách của Hạng Trang, có phải là hắn thích ưa mạo hiểm, việc này không quan hệ đến Đô Thống hay không, mà là do tình hình chung của thiên hạ cùng với thế công thủ của hai nước Hán Sở quyết định.

Rất rõ ràng, nếu quân Sở một mặt tử thủ, đấu cùng quân Hán cả hai thành bị thương, như vậy quân Sở cần nghỉ ngơi mười năm lấy lại sức, mới có thể thống nhất thiên hạ, nếu quyết chiến cùng quân Hán, có hai kết quả đơn giản, một là đại thắng, hai lại đại bại, nếu quân Hán đại thắng có thể thừa cơ tiêu diệt Hán quốc, thống nhất thiên hạ, nếu như đại bại, đơn giản chỉ là nghỉ ngơi vài năm lấy lại sức.

Nói cách khác, kết quả quân Sở đại bại so với hai bên cùng thương không kém nhiều lắm, nếu đại thắng thì lại rất tốt.

Cho nên, chỉ cần Hạng Trang không phải loại ngu, hắn nhất định sẽ bỏ cách hai bên cùng bị thương để lựa chọn cách quyết chiến cùng quân Hán, mà, đây chính là cơ hội duy nhất quân Hán có thể đánh bại quân Sở!

Lập tức Trương Lương lấy lại bình tĩnh, nói:

- Đại vương, tình thế đáng giá sinh tử tồn vong, tuyệt không có thể xem thường buông tha cho!

- Quả nhân làm sao muốn buông tha cho?

Lưu Bang giang tay ra, cười khổ nói,

- Nhưng vấn đề là, thằng nhãi Hạng Trang co đầu rút cổ ở trong đại doanh không ra ngoài, không phải chúng ta không có biện pháp làm khó dễ cho hắn? Còn nếu tiếp tục tấn công vào, lúc này gia sản của quả nhân có thể hết sạch hoàn toàn, chỉ sợ đến lúc đó làm vương Quan Trung cũng không được.

Trương Lương nói:

- Xin tin tưởng thần, không quá ba ngày, chắc chắn quân Sở sẽ xuất chiến!

- Ba ngày?

Lưu Bang nửa tin nửa ngờ nói:

- Hai ngày sau thực sự quân Sở sẽ ra chiến?

Thấy Trương Lương gật đầu, Lưu Bang miễn cưỡng nói:

- Cũng được, tiếp tục tấn công mãnh liệt hai ngày thử xem.

- Như vậy, thần cáo lui, Đại vương cũng đi nghỉ ngơi sớm đi.

Trương Lương khom người vái chào Lưu Bang, xoay người đi ra ngoài trướng.

Trần Bình khi ra ngoài trướng lại bỗng nhiên dừng lại một chút, dường như muốn nói với Lưu Bang điều gì đó, nhưng nhìn vào ánh mắt Lưu Bang, Trần Bình lại đem những lời nói cứng rắn nhả đến bên miệng nuốt trở về trong bụng.

Nhìn bóng dáng Trần Bình đi xa, Lưu Bang nói:

- Này Trần Bình, ấp a ấp úng muốn nói gì?

Nghe được Lưu Bang nói nhỏ, Trần Bình không kìm nổi lại dừng bước chân, muốn đem hết những gì đang nghĩ nói thẳng ra với Lưu Bang, tuy nhiên nghĩ lại nhịn được, bởi vì, thực sự chuyện này rất hung ác, đừng nói người khiêm tốn như Trương Lương còn không chịu nổi, chỉ sợ Đại vương ngay gần đây cũng sẽ nổi giận lôi đình? Tuy nhiên, vì sinh tử tồn vong của Đại Hán quốc, Trần Bình đi ra ngoài bằng bất cứ giá nào.

Chương 449: Đi thuyền đất liền

Huyện Nhược, hai mươi nghìn tù binh quân Lương đã xếp hàng chờ ở bên ngoài.

Đinh Cố vẻ mặt như sắt, cưỡi con ngựa cao to chạy như bay đến hàng ngũ tù binh, một bên kêu to với nhóm tù binh, tướng sĩ quân Sở sắc mặt lạnh lùng bốn phía xếp thành hàng, nhìn về phía tù binh ánh mắt tràn đầy cảnh giác, tuy rằng đã dùng xiềng khóa lên chân những tù bình này, nhưng dù sao bọn họ cũng có hai mươi nghìn người!

- Các ngươi muốn tự do không?

Đinh Cố lớn tiếng quát hỏi.

- Muốn.

Đinh Cố nghe được âm thanh uể oải của đám tù binh đáp lại.

- Các ngươi muốn về nhà đoàn tụ cùng vợ con già trẻ không?

Đinh Cố lại quát hỏi.

- Muốn!

Lần này, càng nhiều tù binh bắt đầu đáp lại, âm thanh cũng lớn lên.

- Các ngươi muốn ăn ngon miệng, uống rượu, tìm ngày lành cưới vợ mười phòng tám phòng kiều thê mỹ thiếp không?

- Muốn! Muốn! Muốn! Con mẹ nó lão tử muốn đến chết!

Càng ngày càng nhiều tù binh bị Đinh Cố vận động nổi lên cảm xúc, một đám giơ hai tay lên, khua nắm đấm ngửa mặt lên trời rít gào.

- Tốt lắm!

Đinh Cố ghìm ngựa dừng lại, sau đó ngón tay chỉ về sông Miện Thủy nơi có hơn trăm chiến thuyền thủy quân bỏ neo cách đó không xa, lại lớn tiếng kêu to,

- Vậy đừng có do dự, khẩn trương lên thuyền, đi đến đầu rồi dặn dò làm, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, các người lập tức sẽ được tự do, có thể về nhà đoàn tụ cùng vơ con, khẩn trương đi thôi...

*****

- Chiến thuyền thủy quân Sở quốc lui về Huyện Nhược?

Trương Lương nghe vậy không khỏi nhíu mày.

Lưu Bang gật nhẹ đầu nói:

- Thắng Chi vừa mới sai phi ngựa về hồi báo, chính xác thủy quân Sở quốc lui về Huyện Nhược.

- Lui về Huyện Nhược sau đó thế nào?

Trương Lương trầm ngâm một lát, lại nói:

- Sau đó thủy quân Sở quốc hướng đi đâu?

- Việc này quả nhân không biết, Thắng Chi phái người tới báo cũng chưa nói.

Lưu Bang giang tay ra, nói,

- Tuy nhiên, hơn một nửa là đóng quân ở dưới Huyện Nhược, bọn họ không qua được bãi cá chép, còn có thể làm như thế nào?

Trương Lương lắc nhẹ đầu, nói:

- Đại vương, không thể phớt lờ chuyện này được.

Trần Bình cũng phụ họa nói:

- Đúng vậy, Đại vương, chi bằng bảo tướng quân Phiêu Kỵ sai thám báo đi tìm hiểu kỹ, nếu thực sự là thủy quân Sở quốc trú ở Như Huyện thì thôi, chỉ sợ bọn họ đưa cứu binh đến Như Huyện, cường công bãi cá chép, ở bãi cá chép tướng quân Phiêu Kỵ chỉ có ba nghìn tinh kỵ binh, nếu thực sự thủy quân Sở quốc đến Huyện Nhược tìm cứu binh, chưa chắc là chống đỡ được.

- Việc này...

Lưu Bang nói:

- Nếu không thì lại phái năm nghìn kỵ binh đi tới bãi cá chép?

Lữ Đài đề nghị nói:

- Đại vương, đơn giản liền điều hai mươi nghìn kỵ binh Nguyệt Thị đi qua đi, dù sao những người Nguyệt Thị này cũng đã bị quân Sở đánh cho mất hết dũng khí, ở lại đây cũng chỉ là để trang trí.

- Cũng tốt, liền cứ như vậy đi.

Lưu Bang gật nhẹ đầu.

Lập tức Lữ Đài đứng dậy khom người vái chào Lưu Bang, đi ra ngoài trướng sắp xếp.

Trương Lương lại cảm thấy toàn bộ sự tình không đơn giản như vậy, nhưng trong khoảng thời gian ngắn cũng không nghĩ ra ý đồ cụ thể của thủy quân Sở quốc, lập tức buồn bực cùng Trần Bình đi ra ngoài lều lớn Hán Vương, về phần Trần Bình, hiện tại tâm tư của hắn đã không ở nơi này, vừa ra khỏi lều lớn, Trần Bình vội vái chào Trương Lương, sau đó xoay người đi.

Trong chốc lát, Trần Bình liền đi tới một góc sáng sủa ở đại doanh đồ quân nhu.

Nơi đó có hơn mười lều trại bị cách ly, ở cách ly hàng rào ngoài, còn có một đội tướng sĩ cầm thương mâu áo giáp cảnh giới, cách đó không xa, đều có thể ngửi được mùi máu tanh của người.

Nhìn thấy Trần Bình vội vàng đến, tiểu giáo đầu lĩnh quân Hán vội chắp tay thi lễ nói:

- Phó quân sư!

Trần Bình gật nhẹ đầu, sau đó nhìn hơn mười lều trại cách hàng rào, hỏi:

- Tình hình thế nào?

Tiểu giáo quân Hán vẻ mặt căng thẳng, hạ giọng nói:

- Bẩm báo phó quân sư, tối hôm qua đưa đến mấy chục thương binh đã toàn bộ ngã xuống, trên nôn dưới tiết, bệnh cũng không nhẹ!

- Thật không?

Trên mặt Trần Bình thoáng chốc lướt qua vẻ âm tàn, hạ giọng nói,

- Nhớ kỹ, ngoại trừ Đại vương và bản quân sư bên ngoài, kể cả là quân sư cũng không được nói, nếu để lộ tin tức, ngươi có biết hậu quả!

Tiểu giáo quân Hán rùng mình một cái, đáp:

- Phó quân sư yên tâm, tuyệt đối tiểu nhân sẽ không để lộ tin tức!

Trần Bình gật nhẹ đầu, lúc này mới xoay người đi.

*****

Hạng Trang, Bách Lý Hiền vẻ mặt chăm chú, đang đứng ở trước tấm bình phong lấy tay đo đạc bản đồ.

Hạng Trang vừa đo đạc, vừa nói:

- Thủy quân ngược dòng nước mà lên, xa nhất chỉ có thể đến bãi hồi long, từ đó trở đi phải dựa vào tù binh kéo thuyền hai mươi dặm, rồi tới Trần ấp cả đội thuyền bỏ nước lên bờ, thay đổi đi thuyền trên đất liền, lại đi hướng tây hơn hai mươi dặm mới có thể đến Bạch Thủy, sau đó lại xuôi dòng sông mới có thể đến ngoặt sông đại doanh, khoảng cách này không phải là ngắn.

Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông, nói:

- Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, buổi trưa ngày mai có thể đuổi tới.

Hạng Trang gật nhẹ đầu, lại nói:

- Chỉ cần trước buổi trưa mai có thể đuổi tới, không sai biệt lắm.

Dừng lại một chút, Hạng Trang lại nói,

- Chỉ là không biết Học Kiếm đã đến đâu rồi?

Bách Lý Hiền thoáng chút suy nghĩ nói:

- Tính toán thời gian, ngày mai Thượng Tướng Quân tới rồi, tuy nhiên, thần có chút lo lắng hai vị tướng quân Tấn Tương và Cao Sơ, cũng không biết hiện tại hai đội tinh binh tới nơi nào rồi? Lần này có thể đem sáu trăm nghìn đại quân Lưu Bang ở lại quan ngoại hay không, bọn họ có kịp thời đúng lúc hay không, điều đó rất quan trọng.

*****

- Ách a...

Một gã quân Sở sơ suất, trượt chân ngã xuống suối sâu, hơn nửa ngày sau, vẫn còn có thể nghe được loáng thoáng tiếng kêu thảm thiết dưới khe suối, đi theo sau một đám quân Sở sắc mặt trở nên trắng nhợt, bắt đầu do dự không đứng dậy tiến lên, nói cho cùng, trên đời này có người nào không sợ chết, quân Sở sao có thể là ngoại lệ?

- Không được dừng lại, tiếp tục đi!

- Không cần phải nhìn xuống, ngẩng đầu về phía trước!

- Có nghe thấy không, đàn lợn các người, đồ con lợn, đi mau!

Đột nhiên phía sau tiếng gào thét giận dữ của Cao Sơ vang lên giống như tiếng sấm, đứng ở thang dây quân Sở liền tiến về phía trước mấp máy, lần này, không có ai dám cúi đầu nhìn xuống, chỉ đi ngẩng đầu lên phía trước.

Cách đó không xa, Cao Sơ xanh mặt, đang cảm thấy khó chịu.

Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng đoạn đường này nhỏ hiểm trở khó đi vượt xa tưởng tượng của Cao Sơ, hắn thật sự không thể tưởng tượng, lúc trước Hô Diên dẫn theo quân Thiên Lang đánh lén Hán Trung, làm thế nào để qua nơi suối sâu này! Phải biết rằng lúc trước Hô Diên không chuẩn bị được đầy đủ so với hắn, hắn làm thế nào để dựng thang dây lên đây?

Tuy nhiên, cho dù Cao Sơ có chuẩn bị đầy đủ, nhưng dọc đường đi vẫn bị ngã chết hơn trăm người, trước mắt chỉ là suối sâu này, cũng đã ngã xuống mấy chục người! Lại đi về phía trước đường đi khó như vậy, Cao Sơ thật không biết khi đuổi tới nơi, ba nghìn tinh binh của hắn còn lại bao nhiêu người?

*****

- Mau mau mau, đi nhanh hơn nữa!

Tấn Tương đè nén âm thanh, thúc giục tướng sĩ dưới trướng không ngừng.

U ám, bầu trời mùa hè tối đen, ba nghìn quân Hổ Bí giống như một đám ma quỷ tới từ địa ngục, đi về phía trước đường núi gập ghềnh không một tiếng động, không đến nửa canh giờ, ba nghìn quân Hổ bí ở phía trước đã biến mất trong bầu trời đêm hè, đó như là một đại quân hành quân như tro bụi bay lên, sau đó rất nhanh tiêu tan trên không trung.

Tấn Tương vác hoành đao, cuối cùng cũng đuổi kịp.

Đối với tốc độ hành quân của quân Hổ Bí, Tấn Tương rất vừa lòng, điều duy nhất không thích chính là, dù sao nơi này cũng là đất của Tề quốc, mà quân Hổ Bí lại gánh vác nhiệm vụ tuyệt mật rất quan trọng, trước khi đạt được mục đích tuyệt đối không thể để bại lộ hành tung, cho nên, quân Hổ Bí chỉ có thể lựa chọn hành quân trong đêm, việc này làm cho tốc độ hành quân của quân Hổ Bí bị trì trệ.

*****

- Giá, giá...

Tất Thư quất roi ngựa, đang thúc ngựa chạy nhanh ở trên đường núi.

Phía sau Tất Thư, Thiết Ngưu dẫn ba trăm tinh kỵ binh như hình với bóng đi, thề sống chết đi theo, Thiết Ngưu vẫn không ngừng quan sát bốn phía cánh đồng bát ngát tối đen như mực, làm Thượng Tướng Quân Thân Binh Giáo Úy, hắn cũng không dám có một chút buông lỏng, Thượng Tướng Quân là trụ cột của Đại Sở quốc, tuyệt đối không được để xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Thiết Ngưu lo lắng cho thân thể Tất Thư, lại thúc ngựa tiến lên khuyên nhủ:

- Thượng Tướng Quân, nghỉ ngơi chút đi?

- Không được.

Một lần nữa Tất Thư lại quả quyết từ chối, nói:

- Đại vương và bốn trăm nghìn đại quân còn đang chờ, trên đường tuyệt đối chúng ta không thể trì hoãn một chút nào, nói cho các tướng sĩ, không phải sợ khổ càng không phải sợ mệt, nếu cuộc chiến Miện Thủy giành chiến thắng, đích thân bản tướng sẽ xin Đại vương thưởng công cho các ngươi! Mỗi người thăng ba cấp, tiền thưởng mười lượng!

Thiết Ngưu đành nghe, lập tức quay người lại, đem hiệu lệnh của Tất Thư truyền đạt xuống.

Ba trăm tinh kỵ binh liền hoan hô lên như núi thở biển gầm, liên tục chạy đi làm cho mệt mỏi trong khoảnh khắc không cánh mà bay, một lần nữa tinh thần trở nên hăng hái hơn.

Bỗng nhiên trong lúc đó, một kỵ khoái mã từ phía trước quay lại, bẩm báo với Tất Thư nói:

- Thượng Tướng Quân, phía trước có chuyện!

Không đợi Tất Thư có biểu hiện gì, Thiết Ngưu đã thúc ngựa tiến lên, không quay đầu lại nói:

- Thượng Tướng Quân người nghỉ ngơi một chút, mạt tướng dẫn người đi lên phía trước nhìn kỹ rồi hay nói.

Lập tức Thiết Ngưu dẫn theo hơn mười kỵ binh tiến nhanh tới phía trước.

Sau một lúc, Thiết Ngưu dẫn theo hơn mười kỵ binh đi lên một tòa núi nhỏ, lúc này, chân trời phía đông mặt trời đã lộ ra, phía trước cảnh tượng một vùng quê có thể mơ hồ nhìn thấy.

Thiết Ngưu đứng ở đỉnh núi đi xuống nhìn, kết quả thấy được một cảnh tượng vô cùng kinh ngạc!

Chỉ thấy mấy trăm con thuyền đang ở cánh đồng bát ngát hoang vắng chạy chậm rãi! Day day nhẹ mắt, rốt cục Thiết Ngưu mới thấy rõ ràng, đó không phải là chiến thuyền tự mình đi, mà là do một đội người kéo trượt về phía trước, mặc dù cách rất xa, nhưng vẫn có thể nghe được rõ âm thanh to rõ nhịp nhàng của đám người kéo thuyền.

- Hắc Ôi, hừ Ôi!

- Hắc Ôi, hừ Ôi!

- Hắc Ôi, hừ Ôi!

Lúc Thiết Ngưu đang trợn mắt há hốc mồm nhìn xem, bỗng nhiên phía sau có tiếng vó ngựa hỗn độn truyền đến.

Quay đầu lại nhìn lên, đó là Tất Thư cũng đã dẫn theo một đại đội người ngựa đi tới đỉnh núi rồi, nhìn cảnh tượng cánh đồng bát ngát dưới chân núi, Tất Thư cũng có chút giật mình, tuy nhiên lúc này trời đã sáng hẳn, đã có thể thấy rõ dưới chân núi từng chiếc từng chiếc dưới đất chạy về thủ đô thuyền trên đội thuyền có cờ, kia rõ ràng là chiến thuyền thủy quân Sở quốc!

- Đây là tướng quân thủy quân Khương Tế?

Tất Thư ngạc nhiên.

- Mạt tướng đi trước hỏi xem.

Thiết Ngưu nói xong liền thúc ngựa lao xuống núi.

Không đến nửa khắc, Thiết Ngưu liền dẫn Khương Tế vẻ mặt hưng phấn tới trước mặt Tất Thư, Khương Tế thi lễ vái chào Tất Thư, sau đó hưng phấn nói không ngừng:

- Thượng Tướng Quân, ngài cuối cùng đã tới rồi!

Tất Thư gật nhẹ đầu, ngón tay chỉ về từng chiến thuyền dưới đất, hỏi:

- Đây là có chuyện gì?

Khương Tế liền thở dài, đem kế điệu hổ ly sơn của thủy quân kể từ đầu tới đuôi, lập tức trong lòng Tất Thư nâng lên, hắn không thể ngờ được cuộc chiến Miện Thủy đã đánh tới mức như này, lập tức nói với Khương Tế:

- Tướng quân Khương Tế, bản tướng quân đi trước một bước, ngươi dẫn thủy quân đi sau!

Còn chưa nói dứt lời, Tất Thư đã thúc ngựa mà đi hiên ngang.

Chương 450: Tất Thư đến

Trời đã sáng rõ, toàn bộ đại doanh quân Hán đã ồn ào.

Viên môn mở ra, một đội trọng giáp, khinh binh tử sĩ, cung tiễn thủ còn có kỵ binh mãnh liệt đi ra, sau đó đều bị tướng lĩnh dẫn dắt khiển trách xuống, cả đội bắt đầu kêu loạn cả lên.

Phía sau binh giáp đông nghìn nghịt theo sát đi ra, còn lại là một trận xe bắn đá cao ngất.

Có đến nghìn lực sĩ quân Hán để hở lộ ngực, theo tiếng nhịp ký hiệu đều ra sức kéo dây thừng, xe bắn đá cồng kềnh đều chuyển động cạc cạc chậm rãi ra ngoài viên môn.

Trương Lương, Trần Bình đám người vây quanh Lưu Bang vội vàng ra trướng, đang muốn xoay người lên ngựa, Lưu Tị bỗng nhiên vội vàng đến, chắp tay thi lễ với Lưu Bang:

- Đại vương, thám báo về báo, có một đội thủy quân Sở quốc khổng lồ đang từ Bạch Thủy xuôi dòng xuống!

Thủy quân Sở quốc động tĩnh lớn như vậy, rốt cục vẫn kinh động tới kỵ binh thám báo quân Hán.

- Một đội thủy quân Sở quốc khác?

Lưu Bang quá sợ hãi nói:

- Theo thượng du Bạch Thủy xuôi dòng xuống?!

Các chư tướng Chu Bột, Lữ Đài, Hạ Hầu đứng bên cạnh cũng ngơ ngác nhìn nhau, thủy quân Khương Tế đang bị Chu Quan Phu ngăn cản ở bãi cá chép, như vậy sao có thể ở thượng du Bạch Thủy xuôi dòng, chẳng lẽ chính là chủ lực thủy quân Sở quốc Chung Ly Muội?

Nhưng, chủ lực thủy quân Chung Ly Muội không phải đang tác chiến ở chiến trường Hoài Nam với liên quân Tề Hoài sao?

Chẳng lẽ, chủ lực thủy quân Chung Ly Muội đã chạy tới Nam Dương? Tốc độ như vậy không phải là quá nhanh sao, hơn nữa, Bạch Thủy không cùng chung dòng với Hoài Thủy, đội thủy quân Sở quốc tới như thế nào được? Lách theo Ô Giang đi như thế nào cũng phải mất mấy tháng? Chẳng lẽ lại nhiều chiến thuyền đều từ phía trên trời bay tới, hay là mở đường đi trên đất liền tới?

Vẻ mặt Trương Lương ngạc nhiên nghi ngờ, Trần Bình lại rõ ràng có chút không hiểu..

Lưu Bang sửng sốt trong chốc lát, quay đầu lại hỏi Trương Lương nói:

- Tử Phòng, còn muốn xuất chiến sao?

Hôm trước hung uy của nỏ thuyền Sở quốc vẫn còn như in trong đầu Lưu Bang, thật sự là hắn sợ nỏ thuyền thủy quân Sở quốc, đồ vật này rất có uy, người thành từng mảnh mà chết! Hiện tại một đội thủy quân Sở quốc khác xuôi theo Bạch Thủy xuống, nhiều nhất chưa đến hai canh giờ có thể đuổi tới chiến trường Miện Thủy, dưới tình hình này, quân Hán lại ra chiến không phải là chính mình tự tìm tai họa sao?

Trương Lương im lặng, có thủy quân Sở quốc ở bên, thật sự là phần thằng của quân Hán không lớn, dường như không nên xuất chiến.

Thấy Trương Lương không nói, lập tức Lưu Bang nhìn Lữ Đài nói:

- Tương Chi, hôm nay không đánh, hiệu lệnh toàn quân, giải tán về đại doanh.

- Vâng!

Lữ Đài cúi người vái chào, xoay người truyền đạt chiếu lệnh Lưu Bang, rất nhanh, cả đội binh giáp quân Hán đang xôn xao lên ở bên ngoài đại doanh, một bên hùng hổ phát sinh bực tức, một bên quay trở về đại doanh.

Trương Lương, Trần Bình cùng với Chu Bột, Hạ Hầu Anh các chư tướng vây quanh Lưu Bang một lần nữa đi về lều lớn.

Tiến vào trướng, ánh mắt Trương Lương liền nhìn bản đồ giắt trên tấm bình phong, lập tức một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn, nói:

- Đại vương, thần hiểu rồi, từ thượng du Bạch Thủy xuôi dòng xuống không phải chủ lực thủy quân Sở quốc Chung Ly Muội, mà là tướng quân Phiêu Kỵ bị thủy quân Khương Tế ngăn trở ở bãi cá chép!

- Thủy quân Khương Tế?

Lưu Bang nhíu mày nói:

- Điều này sao có thể?

- Không gì là không có khả năng.

Trương Lương bước đến trước bản đồ, giơ tay lên chỉ hai nhánh con sông trên bản đồ, nói,

- Đại vương người xem, đây là Bạch Thủy, đây là Táo thủy, hai sông gần đây cách xa nhau hai mươi dặm, mà hạ du Táo Thủy lại ở gần Huyện Nhược nhập vào trong sông Miện Thủy, cho nên nói, thủy quân Khương Tế hoàn toàn có thể từ cây táo dưới nước mà lên, sau đó đi thuyền trên đất liền hai mươi dặm tiến vào Bạch Thủy!

- Đi thuyền trên đất liền?

Lưu Bang mở lớn miệng, nhạc nhiên nói:

- Tử Phòng, ngươi nói là chiến thuyền thủy quân Sở quốc đều theo trên đất liền kéo tới? Cái này mất bao nhiêu sức lực?

- Đi thuyền đất liền tự nhiên tốn sức, tuy nhiên, thủy quân Sở quốc không sợ uổng phí sức lực.

Lưu Bang đột nhiên nghe hiểu ý Trương Lương, nói:

- Ngươi nói là... lại tập kích Huyện Nhược?

- Đúng, lại điều kỵ binh tập kịch bất ngờ Huyện Nhược!

Trương Lương khẽ mỉm cười, giơ tay vỗ lên ô biểu trên bản đồ Huyện Nhược!

- Tấn công địch Sở tất sẽ cứu, đây là dương mưa, chiến thuyền thủy quân Sở quốc kéo tới như thế nào, bon họ sẽ kéo trở về như thế, ha hả, gây sức ép vài lần như vậy, sẽ làm cho thủy quân Sở quốc mệt chết.

- Ý kiến hay!

Chu Bột gõ nhịp nói,

- Như vậy, sẽ làm cho người kéo thủy quân Sở quốc suy sụp.

- Tốt, cứ làm như thế đi!

Lưu Bang đột nhiên vỗ đùi, chỉ bảo Lữ Đài vừa mới vào trướng nói,

- Tương Chi, ngươi dẫn kỵ binh chủ lực lập tức nam hạ, cùng Thắng Chi hai mươi nghìn kỵ binh Nguyệt Thị giải quyết, hợp công Huyện Nhược!

- Vâng!

Lữ Đài vâng lời, xoay người đi nghênh ngang.

*****

Hạng Trang liền dẫn theo Hạng Đà, Bách Lý Hiền, và văn võ trọng thần lên sào xe chỉ huy.

Tuy nhiên điều làm cho người ta hoang mang chính là, ở phía đối diện quân Hán chậm chạp không thấy tiến công, sau nửa canh giờ, ở bãi sông xa xa quân Hán tập kết không ngờ ngoài dự đoán mọi người giải tán, quân thần Sở quốc ngơ ngác nhìn nhau, lão nhân Lưu Bang này chưa ra à? Lại giải tán binh lính êm đẹp về doanh trại, không tiến công?

Vẫn là Bách Lý Hiền phản ứng nhanh, nói:

- Đại vương, hơn một nửa thám báo quân Hán phát hiện thủy quân tướng quân Khương Tế.

Thoáng chốc hai mắt Hạng Trang sáng lên, nói:

- Tử Lương, ngươi nói lão nhân Lưu Bang có phái kỵ binh tập kích bất ngờ Huyện Nhược không?

Bách Lý Hiền lắc lắc quạt lông, mỉm cười nói:

- Quân Hán tập kích bất ngờ Huyện Nhược, chính là muốn Sở ta cứu, đây là dương mưu, không có gì bất ngờ xảy ra, khẳng định Lưu Bang làm như vậy.

Còn chưa nói xong, từ phía trước tiếng vó ngựa loáng thoáng chợt truyền đến.

Quân thần Sở quốc vội đáp cột buồm đi lên phía trước nhìn lên, chỉ thấy kỵ binh đông nghìn nghịt từ đại doanh quân Hán mãnh liệt lao ra, chậm rãi chạy về hướng đông nam.

- Ha ha!

Hạng Trang hung hăng, quay đầu lại nói với Bách Lý Hiền nói:

- Tử Lương, dù Trương Lương, Trần Bình có kế hơn người, nhưng lúc này cũng rơi vào kế hoạch của ngươi!

Kế của Bách Lý Hiền không chỉ là đem thủy quân Khương Tế đến đây đơn giản như vậy, trên thực tế, đó là liên hoàn kế, nếu Lưu Bang điều kỵ binh tập kích bất ngờ Huyện Nhược, vậy là đã rơi vào kế hoạch của Bách Lý Hiền.

Bách Lý Hiền lắc tay, nói:

- Mưu trí của thần, quả quyết không bằng được Trương Lương, chẳng qua Trương Lương tài trí hơn người, nhưng cũng không tính được Thượng Tướng Quân sẽ đuổi tới chiến trường Miện Thủy rất nhanh, nếu không có như thế, kỵ binh quân Hán lại tập kích Huyện Nhược, chỉ sợ tướng quân thủy quân Khương Tế ở Bạch Thủy, Táo Thủy sẽ rất mệt mỏi. xem tại TruyenFull.vn

- Aiz.

Hạng Trang khoát tay áo, nghiêm nghị nói,

- Từ trước đến này, chỉ có thành bại luận anh hùng, lúc này Trương Lương, Trần Bình đã rơi vào trong kế hoạch của ngươi, bọn họ đúng là không bằng người, hừ hừ!

Dừng lại một chút, Hạng Trang lại quay đầu nhìn đại doanh quân Hán phía xa xa, hung tợn nói:

- Chỉ chờ Học Kiếm đuổi tới, đến lượt chúng ta chủ động xuất kích.

Vừa dứt lời, Hô Diên bỗng nhiên vội vàng lên sào xe bẩm:

- Đại vương, Thượng Tướng Quân tới rồi!

- Ồ, Tất Thư đến đây?!

Vẻ mặt Hạng Trang lập tức vui mừng khôn xiết, nhìn Hạng Tha, Bách Lý Hiền và văn võ trọng thần nói:

- Đi, cùng quả nhân tiến đến nghênh đón Đại Sở quốc Thượng Tướng Quân của chúng ta đi!

*****

Cánh đông hoang vu ở bờ phía đông Miện Thủy, Tất Thư đang cùng ba trăm tinh kỵ binh hộ vệ vội vàng tây tiến.

Bỗng nhiên trong lúc đó, một kỵ binh thám báo từ phía trước chạy nhanh quay về, chưa kịp tới gần ở trên lưng ngựa đã hưng phấn không ngừng hét lớn:

- Thượng Tướng Quân, Đại vương đích thân tới nghênh đón người rồi...

Tất Thư trong lòng rất vui, vội ngẩng đầu nhìn, quả nhiên thấy ở phía trước đã xuất hiện quân kỵ binh Sở quốc đông nghìn nghịt, đại kỳ hoàng kim đang bay phần phật đón gió, cũng không đúng là vương kỳ Sở Vương? Ngay lúc này, Tất Thư cũng không thể kìm hãm được xúc động trong lòng, có thể được quân vương đối xử như thế, cũng không uổng một người giỏi giang như Tất Thư.

Chỉ trong chốc lát, kỵ binh phía trước liền tới gần.

Tất Thư vội vàng xoay người xuống ngựa, chỉnh lại quan phục, sau đó bước nhanh đến tiếp đón.

Còn cách Tất Thư mấy chục bước, Hạng Trang cũng khẩn trương xoay người xuống ngựa, đi theo phía sau Hạng Đà, Bách Lý Hiền và văn võ trọng thần cũng đều xoay người xuống ngựa, đi nhanh nghênh đón Tất Thư.

- Đại vương!

- Học Kiếm!

- Thượng Tướng Quân!

Hai bên gặp nhau, Tất Thư đang định chắp tay thi thễ, lại bị Hạng Trang cầm hai tay.

Phía sau Hạng Trang là Hạng Đà, Bách Lý Hiền, Vũ Thiệp và văn võ trọng thần cũng đều đi lên chào Tất Thư.

Hạng Trang cầm hai tay Tất Thư lắc lắc, xúc động không ngừng nói:

- Học Kiếm, vừa mới đánh xong trận chiến Tứ Thủy, lại cho người ngựa không ngừng tới Miện Thủy rồi, thật sự là vất vả cho ngươi.

- Không vất vả.

Tất Thư mỉm cười nói,

- Đây là bổn phận của thần.

Hạng Trang nhẹ nhàng vuốt cằm, bỗng nhiên quay đầu lại quát:

- Đến, đem ngựa Ô Truy của quả nhân dắt lại đây.

Hô Diên vâng lời, lập tức vội đem ngựa Ô Truy dắt tới, tuy rằng hiện giờ ngựa Ô Truy đã có tuổi, nó không thể giống như trước khi Hạng Trang đấu tranh anh dũng, nhưng cưỡi đi thì không thành vấn đề.

Mọi người nhìn chăm chú, Hạng Trang tiếp nhận cương ngựa trong tay Hô Diên, sau đó nhìn Tất Thư nói:

- Học Kiếm, lên ngựa.

- Đại vương, việc này không được.

Thấy Hạng Trang mời mình lên ngựa Ô Truy, hai tay Học Kiếm lắc liên tục, phải biết rằng ngựa Ô Truy không giống chiến mã bình thường, ngựa Ô Truy trước sau phụng dưỡng Hạng Võ, sau đó Hạng Trang lại đảm nhiệm Sở Vương, như vậy vinh quang có thể nói là một không hai, nó đã trở thành một biểu tượng, làm sao người khác có thể cưỡi được?

Sợ rằng Hạng Đà và văn võ trọng thần đang ghen tị, nhưng Đại vương lại muốn thay Tất Thư dẫn ngựa chấp roi?!

Hạng Trang lại vỗ vỗ yên ngựa Ô Truy, chân thật đáng tin mà nói:

- Học Kiếm, lên ngựa!

Thấy vẻ mặt Hạng Trang kiên quyết, Tất Thư biết lúc này từ chối là không được, lập tức đành phải thận trọng đạp bàn đạp trở mình lên lưng ngựa Ô Truy, đối với Tất Thư rất xa lạ, dường như ngựa Ô Truy có chút không thích ứng, nhưng Hạng Trang lại nhẹ nhàng xoa đầu ngựa, ngựa Ô Truy liền nhanh chóng bình tĩnh lại.

Một đám văn võ trọng thần cùng với mấy nghìn tướng sĩ kỵ binh đang nhìn chăm chú, thực sự Hạng Trang lại dẫn ngựa chấp roi, làm Tất Thư như người chăn ngựa, sau đó dẫn Tất Thư thẳng đến bến, rồi lại lên thuyền lớn đi qua Miện Thủy về tới ngoặt sông đại doanh, Hạng Trang liền tự tay đem binh phù ấn tín của bốn trăm nghìn đại quân giao cho Tất Thư.

Chương 451: Chủ động xuất chiến

Khi sắc trời đã đã tối, cuối cùng Lã Đài cũng mang theo ba mươi nghìn kỵ binh quân Hán, hai mươi nghìn quân Nguyệt Thị chạy đến bên ngoài thị trấn huyện Nhược, hộ tống Lã Đài còn có Chu Quan Phu và ba nghìn kỵ binh tinh nhuệ, quân thủy Khương Tế đều đã di chuyển đến thượng du Bạch Thủy rồi, hắn và ba nghìn kỵ binh tinh nhuệ ở lại cũng không có tác dụng gì nữa rồi.

Nhìn thành quách thị trấn huyện Nhược không xa, Chu Quan Phu tức giận nói:

- Tương Chi, ta sẽ đem người đi đốn củi làm thang, trong vòng đêm nay sẽ lập tức công thành, đến khoảng sáng ngày mai chúng ta sẽ có đánh hạ được huyện Nhược, thiêu đốt cả kho lương thảo của quân Sở, ta muốn xem xem, lần này thủy quân Khương Tế còn có thể nhanh chóng quay trở về kịp được nữa không? Hừ!

Lã Đài trầm ngâm nói:

- Đốn củi làm thang thì có thể, làm cả đêm thì sẽ xong.

Dù nói thế nào đi nữa, thì huyện Nhược này cũng là nơi chứa lương thảo trọng điểm của quân Sở, trong thành không những có hàng ngàn binh lính đóng ngụ, hơn nữa bốn mặt của thành là nước bao quanh, nếu như muốn trong một đêm đánh hạ được, nói thì dễ hơn làm? Hán Vương ra lệnh cho hắn dẫn binh Nam hạ, mục đích là để điều động thủy quân Khương Tế của nước Sở, làm cho bọn chúng cảm thấy mệt mỏi, chứ không phải là muốn có được huyện Nhược.

Chu Quan Phu đứng lên nói:

- Bỏ đi? Làm sao có thể bỏ đi được chứ? Không thể bỏ đi được!

- Được rồi, đừng hiếu thắng nữa, xuôi đi…

Lã Đài vỗ lưng của Chu Quan Phu cười nói:

- Ta biết ngươi đang ôm cục tức trong lòng, nhưng cục tức này ngươi nên để đến lúc Hạng Trang quay lại tấn công đại bản doanh đi, trước mắt huyện Nhược là khúc xương khó nhằn, cho nên không cần phải đi ôm lấy nó làm gì.

Chu Quan Phu kêu lên một tiếng trầm đục, sau đó hò hét đốc thúc người đi đốn củi làm thang.

Lúc này Lã Đài mới quau đầu hướng về phía sau truyền lệnh:

- Hiệu lệnh toàn quân, hạ trại!

- Dạ!

Hơn mười nghìn tiếng vâng dạ nhất tề vang lên, chỉ một lát sau, toàn bộ quân Hán trên lưng ngựa đều xoay người bước xuống lưng ngựa, gỡ dụng cụ trên lưng ngựa xuống, bắt đầu hạ trại. Đinh Cố đang thủ thành ở phía đối diện thấy quân Hán hạ trại, lập tức dùng bồ câu đưa thư đưa tin đến đại doanh trại để cầu viện.

***

Tất Thư mê man từ trưa hôm trước đến tận sáng sớm hôm sau mới tỉnh, mấy ngày hành quân gấp gáp mệt mỏi trong nhất thời thành ra hư không.

Khi đang bước vào lều lớn ở giữa doanh trại, Hạng Trang, Hạng Đà, Bách Lý Hiền và quân thần nước Sở sớm đã tề tựu đông đủ rồi. Hạng Đà, Bách Lý Hiền và quan văn quan võ đứng hai bên trái phải, Hạng Trang cũng ngồi ở phía bên phải, ghế chủ tọa ở giữ còn đang trống, Tất Thư biết chiếc ghế đó là dành cho hắn, cho nên không chút ngại ngần, bước đến ngồi ghế chủ tọa.

Hạng Trang nghiêng đầu nhìn Tất Thư, cất cao giọng nói:

- Học Kiếm, bắt đầu thôi?

Tất Thư nhẹ nhàng vuốt cằm, phất tay nói:

- Truyền lệnh xuống dưới, nổi trống!

- Dạ!

Thiết Ngư đứng sau Tất Thư lên tiếng dạ ran, lập tức vén màn đi ra.

Một lát sau, cả doanh trại vang lên những tiếng trống vang ầm ầm, nghe được tiếng trống, toàn bộ các đại tướng trong doanh trại đều xoay người bước lên ngựa, tiến thẳng đến lều lớn.

***

Lưu Bang lại gặp ác mộng, mơ thấy Hạng Trang cả người toàn là máu, cầm cây kiếm sắc trong tay xông vào trong cung Vị Ương, Lưu Bang vội mang theo Thích phu nhân chạy thoát thân, không ngờ Thích phu nhân bị trượt chân ngã nhào xuống mặt đất, khi Lưu Bang đang định đỡ phu nhân dậy thì Hạng Trang đã giết đến một đao nâng Thích phu nhân lên khỏi mặt đất.

Toàn bộ tinh thần của Lưu Bang bay đi đâu mất, tâm thì có ý muốn lên cứu người, nhưng dưới chân lại theo bản năng lùi về phía sau.

Hạng Trang cũng không truy đuổi theo nữa, chỉ có điều, chỉ có điều hắn nhe răng cười nham hiểm bắt đầu lột quần áo trên người phu nhân, hắn lột sạch không để lại một cái gì, cuối cùng lộ ra một thân thể xinh đẹp, trắng như tuyết mềm mại, sau đó Lưu Bang nhìn thấy Hạng Trang lấy từ trong chiến bào của mình lấy đồ vật làm cho con người ta sợ hãi, đâm vào hạ thể của Thích phu nhân.

- Không!

Lưu Bang giận giữ gầm lên một tiếng, thoang chốc, hai mắt kinh hãi mở ra, mới phát kinh giác phát hiện tất cả chỉ là giấc mộng.

Màn trướng được dém chặt đột nhiên được người khác vén lên mặc quân phục.Lưu Tị vẻ mặt oai hùng đi nhanh đến, có chút lo lắng hỏi Lưu Bang nói:

- Đại vương, người sao thế?

- Không có việc gì cả, quả nhân không sao cả.

Lưu Bang mệt mỏi khoác áo vào người, đã có những giọt mồ hôi lạnh chảy từ mặt chảy xuống, lúc này hắn mới phát hiện toàn thân mình đều là mồ hôi lạnh, Lưu Bị cảm thấy bực dọc mà trước nay chưa từng có, Hạng Trang đã trở thành tâm ma trong lòng hắn rồi.

Lưu Tị sai người mang một chậu nước ấm đến cho Lưu Bang, Lưu Bang vừa mới thay quần áo đứng dậy thì thấy Trương Lương, Chu Bột, Hạ Hầu Anh và các quan văn võ trọng thần trong triều đều đi đến lều lớn của hắn.

Nhìn đám người Trương Lương vẻ mặt phấn chấn, Lưu Bang bối rối nói:

- Tử Phòng, chuyện này là thế nào?

Trương Lương hít vào một hơi, trầm giọng nói:

- Đại vương, quân Sở đang ở ngoài doanh trại xếp thành hàng, bọn họ sắp xuất chiến rồi!

- Quân Sở chủ động xuất chiến?

Lưu Bang đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức mừng rỡ nói:

- Đây đúng là tin tốt lành!

Trương Lương nhẹ nhàng vuốt cằm nói:

- Xem ra Hạng Trang đã ý thức được nếu còn tiếp tục như thế thì lực lượng sẽ bị tiêu hao dần, quân thủy quân của hắn sẽ không thể cứu được huyện Nhược còn bị quân của chúng ta làm cho suy sụp tinh thần, kéo dài thời gian đợi chết, cho nên hắn chỉ có thể chọn quyết chiến!

Dừng lại một chút, Trương Lương lại nói:

- Tuy nhiên, Hạng Trang vẫn là biết lựa chọn thời cơ, lúc này cùng quân ta quyết chiến, thì khả năng quân Sở chiến thắng là rất lớn.

Lưu Bang gật đầu nói:

- Được, đem theo ba nghìn kỵ binh tinh nhuệ và hai vạn quân Nguyệt Thị, quân Sở lúc này xuất chiến, ít nhất ở hình thế của kỵ sĩ sẽ không rõ ràng như thế.

Quân Hán vốn có một trăm nghìn quân Hán cưỡi một trăm nghìn kị mã, nhưng qua vài lần đánh nhau, bây giờ chỉ còn lại tám mươi nghìn quân Hán cộng thêm năm mươi nghìn binh sĩ chạy bộ, Lã Đài mang đi năm mươi nghìn, giờ chỉ còn có năm mươi nghìn Hán kỵ, và ba mươi nghìn Hồ kỵ.

Chu Bột trầm giọng nói:

- Nhưng Hạng Trang lựa chọn chủ động xuất chiến, nhất định sẽ chọn địa hình chiến rời xa đường sông Miện Thủy, quân Sở cũng không thể mượn thuyền để bắn tên được, việc này đối với quân ta mà nói, cũng là một tin tốt lành!

Trần Bình phụ họa nói:

- Cho nên, lần quyết chiến này, vẫn là quân ta chiếm ưu thế thắng hơn!

- Đánh!

Lưu Bang quơ quả đấm, hung tợn nói:

- Hạ lệnh xuống, toàn quân xuất chiến!

- Dạ!

Lưu Tị ứng lệnh, lĩnh lệnh nghênh ngang đi, chỉ một lát sau, doanh trại quân Hán liền vang lên những tiếng trống liên hồi cùng tiếng kèn kéo dài, lập tức một đội binh giáp quân Hán liền mở rộng viên môn mãnh liệt ra, bắt đầu xếp thành hàng ngũ ở trên cánh đồng trống trải bát ngát.

***

Chỉ sau nửa canh giờ, hai quân Sở Hán cách nhau khoảng năm trăm bước, hai quân đều đã bầy trận hình hết rồi, với trận hình bộ quân ở phía trước và truy trọng binh ở phía sau, kỵ binh bảo vệ hai cánh, duy nhất có thể nhận ra sự khác biệt chính là quy mô truy trọng binh của quân Sở có phần hơn quân Hán, có vẻ như lần xuất chiến này quân Sở đã dốc toàn bộ lực lượng.

Tại viên trận hai quân, Hô Diên sớm đã phi ngựa ra, cho ngựa chạy trước, múa sóc hét lớn:

- Đại Sở Thiên Lang tướng quân Hô Diên Chính Đức, ai dám chiến với ta một trận?

Cái gọi là cây có bóng, người có tên, nghe nói tướng Sởthân hình to lớn như tháp sắt này chính là Hồ Duyên Chính Đức đã từng chiến hơn trăm hiệp với Quan Quân Hầu ở Kim Ngưu, thấy vậy quân Hán đều cúi đầu không dám thở mạnh, chiến tướng quân Hán dưới trướng của Lưu Bang có vô số nhưng không có một ai dám ra ứng chiến.

Thấy quân Hán chậm chạm không muốn ra ứng chiến, Hô Diên vẫn không chịu bỏ qua, thúc ngựa đi gần đến chỗ của quân Hán, đến khi khoảng cách chỉ còn khoảng trong một trăm bước, liền giơ vũ khí chỉ thẳng về phái đại quân của nước Hán cười lạnh nói:

- Nước Hán rộng lớn như thế, hơn mấy trăm nghìn đại quân mà không có nổi một nam nhi sao?

- Hô Diên Chính Đức, đừng nói càn, ta đấu với ngươi!

Bên trong quân Hán cuối cùng cũng có người tức giận, lập tức thúc ngựa xuất trận, các tướng nhìn chăm chú, đó chính là Vũ Lâm Trung Lang Tướng Lưu Tị của Hán Vương.

Hô Diên nhe răng cười độc ác, ngay lập tức thúc ngựa đón chào.

Lúc chậm lúc nhanh, hai ngựa khó khăn lắm mới gặp nhau, Hô Diên hét lên một tiếng to, mã sóc trong tay đã hướng đến chỗ của Lưu Tị mà càn quét, Lưu Tị đâu có yếu thế? Lập tức cũng xoay tròn đại kích hướng đến bên hông của Hô Diên mà quét đến, chỉ trong nháy mắt, hai vũ khí hung hăng chạm vào nhau, một tiếng nổ lớn được phát ra.

Lưu Tị thoáng chốc hừ một tiếng, con ngựa đang cưỡi ngẩng đầu hí một tiếng, thân thế cao lớn đột nhiên ngả sang một bên, suýt nữa thì ngã xuống đất, may mà khả năng cưỡi ngựa của Lưu Tị hơn người, cho nên khi xảy ra tai nạn như thế rất nhanh đã kìm dây cương ngựa, cho nên khi chiến mã nghiên người chuẩn bị lật nghiêng thì đã kéo lại được, lập tức hai ngựa rất nhanh chóng đều đổi qua.

- Ha ha!

Hô Diên ghìm dây ngựa quay đầu lại, lại giơ mã sóc lên chỉ về phía Lưu Tị ở xa cười độc ác nói:

- Tiểu tử, ngươi không phải là đối thủ của ta, chịu chết đi!

Còn chưa dứt lời, Hồ Diên đã thúc ngựa quay lại nhằm phía Lưu Tị mà hướng đến, thấy đấu không lại địch thủ, nhưng Lưu Tị không chịu yếu đi một chút khí thế nào, lập tức gầm lên một tiếng thúc ngựa chào đón.

Hai chiến mã khó khăn lắm mới đối đầu với nhau, Hô Diên tay phải cầm sóc hướng đến trái tim Lưu Tị mà đâm, tay trái lại cầm nguyệt kiếm bên hông, Lưu Tị ban đầu còn tưởng Hồ Diên một tay cầm sóc là muốn làm nhục hắn, cho nên hắn giận tím mặt không quan tâm đến tâm địa của Hô Diên là muốn đâm vào trái tim, nhìn dáng dấp của hắn, có lẽ hắn định đánh liều với tính mạng cùng với Hô Diên chiến đấu đến cùng thì thôi!

Khóe miệng Hô Diên đột nhiên có một tia sát khí dữ tợn vô cùng, đang muốn đâm chết Lưu Tị thì có một tiếng sắc bén xé toạc cả gió từ sau bay đến, quân Sở ở phía đối diện chợt ồ lên.

Trước sự sống và cái chết, Hô Diên không có một chút gì bối rồi, tay phải cầm mã sóc nhẹ nhàng đưa lên, thong dong đẩy trường kích của Lưu Tị ra, tay trái cầm nguyệt kiếm, đồng thời đẩy kiếm ra khỏi vỏ, không thèm để ý đến mà quay kiếm ra đằng sau để đỡ, một âm thanh vang lên, một trọng tiễn Lang Nha bị thanh nguyệt kiếm đánh gãy thành hai đoạn, rơi xuống đất.

Ha bên lần lượt thay đổi chiến mã, vẫn phi ra trong vòng một trăm bước, khi Hô Diên ghìm ngựa lại, thì một tướng Hán khác cưỡi ngựa tay phải cầm kích, đã phi ngựa vào trận, Lưu Tị đứng xung quanh cao giọng hét lớn:

- Tướng quân chớ hoảng sợ, ta đến trợ ngươi!

Người này là con trai trưởng của Cửu Nguyên Quận Thủ Lô Oản, là Lư Nghĩa Túc vệ lang tướng của Lưu Bang.

Lưu Bang nhìn thấy Lư Nghĩa thúc ngựa ra, liền chọn mười sáu viên lang tướng khác, mười sáu Lục tướng đều thúc ngựa, như ong vỡ tổ lao vào trận địa nghênh chiến với Hô Diên, xem tình thế này, Lưu Bang lại tính toán lấy khoảng mười tám lang tướng hợp lại để đấu với Hô Diên.

Quân Sở ở phía đối diện sớm đã sôi trào trong lòng, Do Uyên, Bách Lý Mậu, Điền Phá Bại và các mãnh tướng đã muốn xuất trận trợ giúp, nhưng bị Hạng Trang ngăn lại. Hạng Trang phất tay xuống dưới nói:

- Một đám gà đất chó ngói, một mình Hô Diên có thể ứng phó được, các ngươi không cần phải làm những chuyện thừa thãi như thế.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau