SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 436 - Chương 440

Chương 437: Nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của

Mười mấy năm gần đây, Triệu quốc vẫn áp dụng chính sách bồi dưỡng dân, ngoại trừ ba năm trước đây đã bị rơi vào cảnh đại quân Hàn Tín xâm lấn ra thì không gặp binh tai nữa, hơn nữa khi đó Hàn Tín trong lòng tràn đầy sự tin tưởng có thể chinh phục Triệu quốc, cho nên cũng không có phá hoại Triệu quốc quá lớn, cho nên, tình hình Triệu quốc vẫn là rất ổn.

Tuy nhiên, người dân Triệu quốc sống rất tốt, nhưng quân sự lại không được tốt lắm.

Triệu quốc ước chừng có khoảng hai triệu nhân khẩu, chính tốt, quân đội tốt, tổng cộng binh lính tăng thêm khoảng bốn năm trăm nghìn, nhưng cơ bản Triệu quốc không triệu tập đại quân đồng đều nhiều như vậy, bởi vi Triệu quốc cũng không đủ võ bị, binh khí, khải giáp, thiếu ngựa quý, Thứ Tướng Quân Bạch Tuyên ra sức yêu cầu tăng cường võ bị, nhưng nhiều lần bị Á tướng Trương Cảnh, Thượng Tướng Quân Triệu Ngọ áp chế.

Á tướng Trương Cảnh nắm giữ ngân khố quốc gia, nếu phung phí gia tăng võ bị, béo bở trong tay hắn sẽ ít đi, đương nhiên hắn không đồng ý, về phần Thượng Tướng Quân Triệu Ngọ, không đồng ý gia tăng võ bị bởi vì nghĩ Bạch Tuyên sẽ uy hiếp địa vị của hắn, cứ như vậy, một đòi tăng thêm võ bị, nhưng ba lại không đồng ý, vì vậy sau khi giải vây Hàm Đan cũng không có gì đổi mới.

Khoảng gần nửa canh giờ sau, Quán Cao, Triệu Ngọ và Bạch Tuyên lần lượt đi vào cung.

Sau khi nghe Trương Cảnh thông báo xong, Quán Cao và đám người sắc mặt tất cả đều biến sắc, sau một lúc lâu không nói ra lời, tin tức này thật sự khiến người ta rất kinh ngạc!

Thấy không có người nói chuyện, Trương Ngao liền có chút không hiểu, hỏi Quán Cao nói:

- Lão Tướng quốc, ngài nói vài lời đi?

Quán Cao vẫn chưa hết kinh ngạc, mãi sau mới lấy lại tinh thần, bùi ngùi thở dài nói:

- Tề vương là một đại binh gia, vậy mà lại thua một đầy tớ như Tất Thư, điều này thật sự làm cho người ta không ngờ đến, xem ra Thứ Tướng Quân lo lắng là đúng, lúc trước chúng ta không nên liên minh cùng Sở quốc, tuy nhiên bây giờ sửa sai vẫn còn kịp, Đại vương, khẩn trương mở rộng quân sự đi!

- Quân sự đương nhiên phải mở rộng rồi!

Quán Cao vừa dứt lời, Thượng Tướng Quân Triệu Ngọ liền nói tiếp,

- Tuy nhiên việc cần thiết bây giờ là phải lập tức xuất binh tiêu diệt Tề quốc, lúc này quân Tề mới thua trận, Hàn Tín lại chết, lòng người dân Tề quốc đang rất bàng hoàng, thời điểm cả nước rung chuyển, ta làm Thượng Tướng Quân thống lĩnh đại quân tấn công như sấm vang chớp giật, thì tiêu diệt không có gì khó!

Trương Cảnh cũng nói thêm:

- Thượng Tướng Quân nói rất đúng, bây giờ đúng là lúc dụng binh tiến đánh Tề quốc.

Trương Ngao có chút do dự, hỏi Bạch Tuyên nói:

- Thứ Tướng Quân, ý kiến của ngài như nào?

Trương Ngao vẫn yếu đuối như vậy, không có gan dám làm trái ý lão Tướng quốc, còn có ý kiến của Á Tướng và Thượng Tướng Quân, nhưng hắn vẫn nhớ kỹ di chúc của tiên vương trước khi chết, cho nên hắn rất nể trọng ý kiến của Bạch Tuyên.

Bạch Tuyên cảm thấy có chút tiếc nuối, nếu Triệu quốc thật sự muốn dụng binh với Tề quốc, phải dốc lòng theo diệt đại chiến Tề quốc, như vậy lúc Tất Thư và Hàn Tín đang giằng co nên xuất binh, đợi đến lúc này xuất binh, Sở quốc sao có thể cho Triệu quốc cơ hội? Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chỉ sợ Tất Thư đã có cạm bẫy, sẽ chờ Triệu quốc chui vào.

Hơn nữa, tuy rằng quân Tề mới thua trận, Hàn Tín đã chết, nhưng binh lính thật sự dễ bắt nạt sao? Chỉ sợ chưa chắc!

Nhưng Bạch Tuyên cũng hiểu rất rõ, nếu Triệu Ngọ, Trương Cảnh đều đồng ý xuất binh, Quán Cao lại là một lão hồ đồ, dưới tình hình này, Trương Ngao một tên yếu đuối và không có năng lực, dù như thế nào hắn cũng không dám làm trái.

Cho nên, điều duy nhất Bạch Tuyên co thể làm là giảm thiểu khả năng dụng binh phiêu lưu với Tề quốc, lập tức Bạch Tuyên nói:

- Đại vương, dụng binh với Tề quốc đúng là không phải không thể được, tuy nhiên, ta để binh liên minh Yến Quốc đi trước.

- Dựa vào cái gì?

Triệu Ngọ hét lớn,

- Tề quốc một khối thịt béo lớn như vậy, cùng Sở quốc phân chia cũng đúng thôi, dựa vào cái gì phải phân chia cùng với một tên Tàng Đồ yếu nhược kia?

Dừng lại một chút, Triệu Ngọ lại quỳ gối, hướng Trương Ngao thở dài xin nói,

- Đại vương, thần xin thống lĩnh một trăm nghìn đại quân, khi mặt trời mộc xuất chinh, lần này đi nếu không thể càn quét được Tề quốc, thề không trở về Hàm Đan!

Trương Cảnh quỳ gối theo, cất cao giọng nói:

- Đại vương, thần nguyện điều động lương thảo, hết sức phối hợp Thượng Tướng Quân!

Trương Ngao quay đầu nhìn Quán Cao, mặc dù Quan Cao rất cương trực, nhưng mưu lược và kiến thức lại không có nhiều, trong lòng cũng không có chủ ý, cụp mắt xuống không lên tiếng.

Bạch Tuyên lại thở dài nói:

- Nếu đại quân Yến Quốc thừa dịp đến tấn công Hàm Đan, chúng ta có thể làm gì?

Quán Cao bỗng nhiên mở mắt to, Triệu Ngọ lại vung tay lên khinh thường nói:

- Điều đó không có khả năng, Yến Quốc và Triệu quốc liên minh, làm sao hắn dám đâm dao sau lưng Triệu quốc?

Bạch Tuyên không đồng ý nói:

- Lưu Bang chính là được Hạng Võ phân đất phong hầu Hán Vương, nhưng chẳng phải hắn vẫn lại khởi binh tạo phản đó sao?

Trong lúc Triệu Ngọ đang trợn mắt muốn răn dạy Bạch Tuyên vài câu, Trương Cảnh khẩn trương nhảy ra giảng hòa nói:

- Đại vương, thần nghĩ Thứ Tướng Quân lo lắng không phải không có lý, nhưng thật sự lúc này là trời ban cơ hội chinh phạt Tề quốc, cho nên không ngại để Thượng Tướng Quân lãnh binh xuất chinh, mà để Thứ Tướng Qiaan đóng giữ Hàm Đan, nếu Tàng Đồ đến đã có Thứ Tướng Quân ngăn cản!

Bạch Tuyên than thở, cũng không nói thêm cái gì.

*****

Cùng lúc Triệu Ngọ dẫn một trăm nghìn quân Triệu xuất phát, Yến vương Tàng Đồ cũng tập hợp năm mươi nghìn quân chuẩn bị nam hạ, hiển nhiên, suy nghĩ của Tàng Đồ và Trương Ngao giống nhau, đều cho rằng lúc này là thời điểm tốt nhất để hết sức đánh Tề quốc đang giống như là chó rơi xuống nước, cho dù chỗ tốt nhất cũng bị Sở quốc chiếm mất, nhưng làm liên minh, kiểu gì Yến Quốc cũng được phân ít nhất hai quận.

Không đợi lúc Yến quân xuất phát, tin cấp báo từ Hàm Đan đã được đưa đến trên bàn hắn.

Yến Thái Tử Tàng Diễn xem xong tin báo, lên tiếng nói:

- Phụ vương, đợi mấy ngày nữa đại quân xuất phát.

Tàng Đồ đột nhiên vỗ bàn, mắng:

- Nói láo, đợi mấy ngày nữa quả nhân súp cũng không uống được.

Mặc dù bên cạnh đã bị phụ vương mắng, Thái Tử Tàng Diễn lại không để ý chút nào, hạ giọng nói:

- Phụ vương, quân Triệu dốc toàn bộ lực lượng, tất nhiên Hàm Đan không có gì, không bằng nhân dịp này phụ vương lấy Hàm Đan, tiêu diệt Triệu quốc, chẳng lẽ không phải là hơn cùng nước Sở tranh chấp Tề quốc gấp trăm lần? Dân Tề quốc sống còn mệt mỏi, sao so sánh được với một nước giàu có như Triệu quốc? Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Tàng Đồ trong lòng khẽ nhúc nhích, nhón lấy râu mép ở khóe môi cuốn vòng lại, nói:

- Có thể làm cho Hạng Trang tức giận hay không, đưa đại quân Sở quốc tới?

Chuyện như vậy không phải là không có tiền lệ, năm đó Hạng Võ phong đất đều vì Tề vương, Điền Vinh không phục, cưỡng chế di dời Điền đô, kết quả làm cho Hạng Võ tức giận đưa đại quân Sở quốc tới, cuối cùng binh bại người chết, tuy rằng Tàng Đồ muốn đất của Triệu quốc, nhưng lại rất lo lắng thái độ của Hạng Trang, nên biết hiện tại Yến Triệu Hàn đều là liên minh với Sở quốc.

Tàng Diễn cười nhạt nói:

- Hiện tại Hạng Trang đang giằng co với Lưu Bang ở Nam Dương, bản thân còn đang lo lắng không rảnh đâu!

- Nhưng tương lai như thế nào?

Tàng Đồ có chút lo lắng, lại nói,

- Nếu không may Hạng Trang đánh bại Hàn Tín, sau đó quay lại tính sổ với chúng ta? Chỉ bằng một Yến quốc nho nhỏ, làm sao có thể ngăn cản được đại quân Sở quốc?

Tàng Diễn không cho là đúng, nói:

- Nếu thực sự Hạng Trang đánh bại Lưu Bang, sau đó sẽ dụng binh đến Yến, Triệu, Hàn Quốc, cho dù phụ vương ngươi không gây gổ với hắn, hắn cũng sẽ lấy cớ làm phụ vương ngươi khó xử, cho nên, phụ vương phải nhân cơ hội này càng phải chinh phạt Triệu quốc, tranh thủ Sở quốc đang tiêu diệt Hán quốc tận dụng khả năng tăng sức mạnh bản thân.

Không thể không nói, tầm nhìn của Yến Thái Tử thật sự tinh tường.

Tàng Đồ rõ ràng bị thuyết phục, ánh mắt lóe sáng, cắn răng quát:

- Được, lập tức đánh Hàm Đan!

*****

So sánh với Yến vương Tàng Đồ, rõ ràng Hàn vương Hàn Tín dã tâm còn lớn hơn nhiều!

Ngay từ lúc đầu, vốn Hàn vương Hàn Tín đã không nghĩ tới phải cùng Sở, Yến, Triệu chia cắt Tề quốc, mục tiêu của Hàn vương Hàn Tín là Quan Trung, hắn thừa dịp quân Hán dốc toàn bộ lực lượng, lúc quyết chiến cùng quân Sở ở Nam Dương, thừa dịp thổi bay Quan Trung, sau đó đóng quân ở Quan Trung giằng co với quân Sở, chờ thời cơ dùng mưu ổn định thiên hạ!

Vì thực hiện mục tiêu này, mấy năm nay Hàn vương Hàn Tín vẫn ngấm ngầm chịu đựng.

Hơn nữa, điều Hạng Trang, Lưu Bang không biết chính là Hàn vương Hàn Tín còn có sự giúp đỡ của Hung Nô hùng mạnh!

Lúc Tề Hán và Sở quốc ở Hoài Nam, Nam Dương ban đầu giằng co, sứ giả của Hàn vương Hàn Tín cũng đã xâm nhập vào Vương Đình Mạc Nam tại Âm Sơn Bắc Lộc, và liên lạc với Hung Nô Thiền Vu Mặc Đốn, Hàn Hung hai nước thậm chí đã có ước định, đợi thời cơ chín muồi, cùng chinh phạt Hán quốc, đương nhiên, mục tiêu của người Hung Nô là Hà Sáo, mà mục tiêu của Hàn vương Hàn Tín là Quan Trung tám trăm dặm Tần Xuyên.

Chỉ có điều, tuy rằng Hàn vương Hàn Tín và Tề vương Hàn Tín trùng tên họ, nhưng thật không phải là binh gia, lần này xuất binh, hắn nghĩ ra kế gọi là Kỳ kế, tuy nhiên chỉ là bắt chước lời người khác, hơn nữa, học đúng kế sách của Tề vương Hàn Tín lúc trước đánh diệt Ngụy Quốc, thậm chí số lượng cũng không hề thay đổi, cũng là minh độ Bồ Phản, ám độ Hạ Dương.

(Bề ngoài thì chọn Bồ Phản, thực tế thì âm thầm đánh Hạ Dương)

Đương nhiên, Tề vương Hàn Tín là từ phía tây hướng qua phía đông, Hàn vương Hàn Tín thì từ phía đông hướng qua phía Tây.

Tại bến Bồ Phản, năm mươi nghìn đại quân Hàn Quốc đã triển khai trận chiến, đang mắc cầu nổi gióng trống khua chiêng, chuẩn bị qua sông, kỳ thật đây chỉ là một ít người già yếu mà thôi, âm thầm, ở hạ dương Hàn vương Hàn Tín đang tập kết năm mươi nghìn quân tinh nhuệ ở Hạ Dương, trong đó có hai mươi nghìn kỵ binh, họ đang thu thập gỗ chậu, chuẩn bị qua sông.

Dưới ánh trăng chiếu rọi rõ ràng, một đội kỵ binh quân Hàn nhờ đại hỗ trợ giúp qua bờ sông phía tây, Hàn vương Hàn Tín trong tay cầm roi ngựa đứng ở trên một mô đất bên bờ phía đông sông, không quay đầu lại phía sau quân sư Triệu Ký nói:

- Quân sư, ngươi nói Mặc Đốn có dựa theo ước định hay không, cùng lúc khởi binh chinh phạt Cửu Nguyên?

Cửu Nguyên một trăm nghìn quân Hán tựa như một cái gai đâm ở trên lưng Hàn vương Hàn Tín.

Quân Hàn tập kích bất ngờ Hàm Dương, nếu có thể một trống cũng liền thôi, một khi chiến sự không tốt lâm vào thế giằng co, như vậy khẳng định quân Hán đóng ở Cửu Nguyên sẽ điều quân về cứu viện, chủ tướng Lô Oản ở Cửu Nguyên tuy là một cái bao cỏ, nhưng hai đại phó tướng thủ hạ của hắn là Lý Thương và Mai Quyên cũng là một tướng già trải qua trăm trận chiến trên sa trường, hai người này rất kiêng kị với Hàn vương Hàn Tín.

Cho nên, Hung Nô có dựa theo ước định nam hạ hay không sẽ ảnh hưởng đến thành bại của toàn bộ kế hoạch.

Quân sư Triệu Ký vừa trấn an Hàn vương Hàn Tín nói:

- Đại vương yên tâm, ngủ người Hung Nô cũng mơ tới mảnh đất màu mỡ thảo nguyên Hà Sáo, dã tâm Mặc Đốn bừng bừng, cuộc chiến Cửu Nguyên mười mấy năm trước, Mặc Đốn vẫn canh cánh trong lòng, không lúc nào hắn không nghĩ đến báo thù rửa nhục, đoạt lại Hà Sáo một lần nữa, cho nên, thần nghĩ nhất định Hung Nô sẽ khởi binh.

- Tốt!

Hàn vương Hàn Tín vui mừng nói,

- Chỉ cần Mặc Đốn làm theo ước định xuất binh, chỉ cần người Hung Nô có thể làm chệch hướng một trăm nghìn quân Hán ở Cửu Nguyên, quả nhân còn có một trăm nghìn quân nắm chắc bắt được Hàm Dương, ha ha!

Chương 438: Mặc Đốn lựa chọn

Sa mạc lớn những ngày đầu mùa hè, toàn bộ thảo nguyên một màu xanh lá mạ tươi mới, sức sống dạt dào. Một đám dê vàng đang gặm cỏ xanh bên một con sông nhỏ, tuy nhiên đó là thời điểm hưởng thụ, nên chúng thả lỏng không có chút cảnh giác nào, thỉnh thoảng, chúng sẽ từ trong bụi cỏ thò đầu ra, cảnh giác nhìn bốn phía, bốn phía như yên lặng, nhưng lại đang tiềm ẩn nguy hiểm.

Bỗng nhiên trong lúc đó, một tiếng kêu yếu ớt từ phía nam vang lên truyền đến.

Thủ lĩnh dê đực kêu to một tiếng, toàn bộ cả đàn bốn chân chạy như điên hướng về phía Bắc, nhưng mà, chúng nó chưa chạy được hai dặm, hơn hai trăm kỵ binh như gió cuốn mây tan từ phía sau đuổi đến, cũng là một đám người Hung Nô, đầu lĩnh người Hung Nô khoảng chừng tám mươi tuổi, bộ dạng cao lớn cường tráng, rất là dũng mãnh hung hãn.

Nhưng thấy người Hung Nô chỉ giương một mũi tên, con dê đầu đàn chạy hơn trăm bước kêu lên ngã xuống đất, dê đầu đàn bỏ mạng đàn linh dương không được dẫn dắt chạy như điên, sợ hãi chạy về bốn phía, hơn một trăm kỵ binh người Hung Nô chạy bốn phía, đem đàn dê vòng lên, rồi ung dung kéo cung, bắn chết từng con.

Trong chốc lát, hơn hai mươi con dê vàng gần như bị săn bắn hết.

Hơn hai trăm kỵ binh người Hung Nô mang theo con mồi đi nhanh về phía trước hơn mười dặm, phía trước không xa ngoặt sang sông liền xuất hiện đỉnh lều trại bằng da trâu, mấy trăm đỉnh da trâu bapr vệ xung quan lều, đỉnh đầu lều lớn có chứa khung đỉnh hình tròn, hơn một trăm kỵ binh người Hung Nô lội nước qua sông nhỏ, lập tức lao hướng về phía khung đỉnh lều lớn.

Tiếng bước chân dồn dập ở bên trong, võ sĩ Hung Nô canh giữ ở khung đỉnh lều lớn không có ngăn trở, lại cúi đầu hướng về phía đầu lĩnh trẻ tuổi người Hung Nô hỏi thăm, hiển nhiên, người trẻ tuổi người Hung Nô kia có địa vị không thấp.

Ngay lập tức, người trẻ tuổi một tay xách dê vàng, ngẩng đầu đi vào lều lớn.

Khung đỉnh trong đại trướng, Hung Nô Thiền Vu Mặc Đốn đang dựa vào tấm đệm ngủ gật, hai cô gái mặc áo bào da thú người Hung Nô đang lay động quạt lông nhẹ nhàng, giúp Mặc Đốn đuổi ruồi đuổi muỗi, tuy là lúc này mới là đầu mùa hè, nhưng ở trên thảo nguyên ruồi muỗi đã sinh sôi, quấy nhiễu làm phiền mọi người, nhất là Mặc Đốn lúc này trong lòng đang có vấn đề khó giải quyết cần sự quyết đoán, đã phiền lại càng thêm phiền.

Nghe được tiếng bước chân, Mặc Đốn hơi nhướn mắt, thấy là con trai trưởng Kê Chúc của mình nên lại nhắm hai mắt lại.

- Phụ vương, nhi thần vừa mới bắt được con dê vàng, nhưng béo lắm.

Trong tay Kê Chúc cầm một con dê vàng khoảng một trăm cân ném xuống đất, hướng về phía Mắc Đốn ôm ngực chào, cung kính nói:

- Hay là mời tướng quân sư đến, chúng ta cùng nhau uống mấy chén rượu?

Mặc Đốn day day huyệt thái dương có chút đau nhức, gật đầu nói:

- Cũng tốt, ngươi đi mời quân sư đến đây.

Kê Chúc lĩnh mệnh đi, trong chốc lát đã dẫn Công Thúc Thuyết đi vào khung đình lều lớn Mặc Đốn.

Mặc Đốn để cho Công Thất Thuyết, Kê Chúc ngồi trái phải phía dưới, lại sai võ sĩ rửa sạch dê vàng, chuẩn bị đốt nướng, mấy cô gái Hung Nô đem mấy bình rượu trắng Trung Nguyên đặt lên bàn.

Thịt chín liền uống mấy chén rượu trắng, không kìm nổi Mặc Đốn thở dài một tiếng.

Kê Chúc và Công Thúc Thuyết liền buông chén rượu trong tay xuống, đương nhiên bọn họ biết vì sao Mặc Đốn thở dài, bởi vì lúc này, một vấn đề khó khăn đang vây lấy Mặc Đốn, nói đúng hơn là khó khăn cho toàn bộ tộc Hung Nô, Mặc Đốn lựa chọn như thế nào, rất có khả năng quyết định tương lại vận mệnh mấy trăm năm của người Hung Nô.

Mười ba năm trước đây, đại chiến Cửu Nguyên Hung Nô thua trận, mất đi Hà Sáo, trong đầu Mặc Đốn không lúc nào không nghĩ đến, một lần nữa đoạt lấy đồng cỏ và nguồn nước tươi tốt Hà Sáo, chỉ tiếc Hán quốc là một nước có thực lực hùng mạnh, lại có Nguyệt Thị, Hồn Tà, Hưu Chư trợ giúp, mặc dù Hung Nô có không dưới bốn trăm nghìn cung thủ, lại không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Nhưng mà trước kia không lâu, cơ hội trước đây Mặc Đốn tha thiết có được nay đã đến!

Trung Nguyên Hàn Quốc quốc quân Hàn vương Hàn Tín sai người xâm nhập sa mạc lớn, đưa người tới Hung Nô cấp báo với Mặc Đốn, Mặc Đốn mới biết, hai đại bá chủ Trung Nguyên là Sở quốc và Hán quốc đang bắt đầu chiến tranh, Hán vương Lưu Bang vì đánh bại Sở vương Hạng Trang, đem binh lực trong nước phân phối gần như không còn, Cửu Nguyên chỉ còn một trăm nghìn quân Hán!

Hơn một trăm nghìn quân Hán, hơn nữa lại là quân bộ, thật đúng là Mặc Đốn không thế nào để vào mắt!

Một khi tin tức truyền ra, toàn bộ quần chúng Hung Nô lập tức phấn chấn, hiện tại dê bò vừa mới qua mùa đông, súc vật sức kéo không đủ, thời cơ này dụng binh không phải tốt nhất, nhưng tất cả tiểu vương Hung Nô nhất trí rằng cho rằng, bây giờ đoạt lại Hà Sáo là thời cơ tốt, cho nên tất cả đều cổ động Mặc Đốn triệu tập đại quân, nhân cơ hội này cướp lấy thảo nguyên Hà Sáo.

Nhưng đúng lúc này, Công Thúc Thuyết lại đưa ra ý kiến bất đồng.

Bất giác, ánh mắt Mặc Đốn lạnh lẽo dừng lại trên mặt Công Thúc Thuyết, hỏi:

- Quân sư, hiện tại không thể dụng binh với Hà Sáo sao?

Công Thúc Thuyết thở dài một tiếng, nói:

- Thiền Vu, những gì cần nói ta đây đều đã nói.

Mặc Đốn lắc trong tay chén rượu vàng, trầm tĩnh nói:

- Bản Thiền Vu còn muốn nghe lại một lần nữa.

- Được rồi.

Công Thúc Thuyết bất đắc dĩ gật đầu, nói tiếp,

- Hung Nô so sánh với vương triều Trung Nguyên, ưu thế lớn nhất là có được kỵ binh khổng lồ, nhưng hoàn cảnh xấu nhất thì là nhân khẩu quá ít, phần đông là nhân khẩu người Trung Nguyên, gần như không bao giờ thiếu nguồn cung cấp cho quân đội, đối với vương triều Trung Nguyên mà nói không đáng kể chút nào, nhưng đối với Hung Nô mà nói, một lần thất bại, đã đủ khiến toàn bộ tộc Hung Nô ngàn đời không phục!

Mặc Đốn yên lặng gật đầu, hắn biết rõ Công Thúc Thuyết cũng không có nói láo, hiện tại Hung Nô đang rất hùng mạnh, thật ra mối nguy hiểm như nhau từ bốn phía, mặt đông Đông Hồ cũng không hoàn toàn khuất phục, phía tây Nguyệt Thị nhờ Hán quốc che chở, cùng nhau uy hiếp Hung Nô, còn có phía Nam là Hán quốc, lại là họa lớn đối với Hung Nô.

Dưới tình hình này, một khi Hung Nô bị thất bại, có lẽ ngoài tầm với của quân Hán, lúc đó Đông Hồ, Nguyệt Thị nhất định sẽ ùa lên, đem Hung Nô gặm thành những mảnh vụn không thừa một chút nào.

Công Thúc Thuyết dừng lại một chút, sau đó phân tích tiếp nói:

- Vương triều Trung Nguyên nhân khẩu nhiều hơn Hung Nô, điều đó không thể thay đổi, bởi vì thảo nguyên không thể nuối sống được nhiều nhân khẩu, mà Trung Nguyên phì nhiêu lại có thể nuôi sống được hàng tỉ nhân khẩu! Cho nên, điều Thiền Vu phải làm, chính là tận dụng khả năng ưu thế của kỵ binh, để áp chế vương triều Trung Nguyên hùng mạnh, chỉ có như thế, Hung Nô mới có thể dựa vào ưu thế quân sự để đền bù lại nhân khẩu, để giảm sức mạnh của một nước, chỉ có như thế, Hung Nô mới có khả năng chống lại vương triều Trung Nguyên, nếu như không, căn bản Hung Nô không phải là đối thủ của vương triều Trung Nguyên.

- Cho nên, đại Hung Nô ta nhất định phải đoạt lại Hà Sáo.

Kê Chúc dùng sức múa một chút bát đại thiết quyền, rất có khí thế nói,

- Chỉ có thể đoạt lại Hà Sáo, mới có thể nuôi sống được nhiều người, chỉ có thể nuôi sống được nhiều người, mới có thể đào tạo ra nhiều dũng sĩ Hung Nô, có càng nhiều dũng sĩ Hung Nô, mới có thể đủ áp chế quân sự của vương triều Trung Nguyên.

- Bằng không.

Công Thúc Thuyết khua tay áo, nói,

- Kỵ binh hùng mạnh không đơn giản chỉ là số lượng, mà ở chỗ cung tiễn có hoàn mỹ hay không, đao kiếm có sắc bén hay không.

Dừng lại một chút, Công Thúc Thuyết lại nói,

- Cuộc chiến Hà Tây, cuộc chiến Cửu Nguyên thậm chí cuộc chiến Bạch Vu Sơn trước đây, kỵ binh Hung Nô ta và kỵ binh quân Hán mấy lần giao đấu, mỗi lần đều là lấy nhiều đánh ít, nhưng cuối cùng vẫn là thua, Tả Hiền Vương ngươi có từng nghĩ tới, như thế là tại vì sao?

Kê Chúc là đứa con cả của Mặc Đốn Thiền Vu, theo quy tắc của tộc sau khi trưởng thành sẽ phong thành Tả Hiền Vương.

Kê Chúc vừa mới trưởng thành, đối với cuộc chiến Hán Hung mười mấy năm trước cũng không có ấn tượng sâu sắc, lập tức không cho là đúng nói:

- Hơn mười năm trước ba lần đại chiến Hán Hung, sở dĩ đại Hung Nô ta bị thua toàn bộ, đều không phải do kỵ binh bất lực, mà bởi vì quân Hán có được số lượng quân khổng lồ, nếu không, kỵ binh quân Hán sao có thể là đối thủ của kỵ binh Hung Nô ta?

- Tả Hiền Vương, ngươi chỉ nhìn thấy vẻ bề ngoài.

Công Thúc Thuyết khua tay áo, nói,

- Mười mấy năm trước ba lần đại chiến Hán Hung, sở dĩ Hung Nô thua, không phải bởi vì quân Hán có bộ binh trợ giúp, mà bởi vì quân Hán có kiếm kích cung nỏ vô cùng sắc bén, dũng sĩ Hung Nô ta tuy rằng dũng mãnh thiện chiến, nhưng thân xác máu thịt không thể ngăn cản được mũi tên nhọn sắc bén đâm vào, cho nên mới bị thua trận.

Dứt lời, Công Thúc Thuyết đứng dậy đi vào giá binh khí trong đại trướng lấy xuống một cây Thiết thai cung, nói:

- Nói về cây cung này, Thiền Vu nhìn kỹ giống như báu vật, nhưng ở Trung Nguyên, những Giáo Úy bình thường cũng được trang bị Thiết thai cung! Kỵ binh dũng sĩ Hung Nô ta sử dụng cung xa nhất cũng chỉ có thể bắn tới năm mươi bước, nhưng kỵ binh quân Hán có sử dụng cung có thể bắn tới hơn hai trăm bước!

Còn có, kỵ binh quân Hán sử dụng vũ tiễn, tất cả đều có chứa ba mũi tên đầu cứng như thép, mà dũng sĩ Hung Nô ta sử dụng chỉ có một mũi tên đầu bằng đồng thau, đồng thau rất mềm cả lệch, thậm chí có hơn năm mươi bước không bắn thủng được vỏ giáp, mà quân Hán có chứa ba mũi tên cứng như thép lại có thể bắn hơn một trăm bước thủng ngựa của chúng ta!

Vẫn còn, tất cả kỵ binh quân Hán đều có kiếm hai lưỡi sắc bén, nghe nói một đại bá chủ khác của Trung Nguyên, kỵ binh Sở quốc thậm chí còn dùng hoàn thủ đao sắc bén hơn kiếm hai lưỡi, đối với dũng sĩ Hung Nô chúng ta? Đến nay còn sử dụng đoản kiếm bằng đồng, thậm chí không ít dũng sĩ còn không có đoản kiếm bằng đồng, chỉ có thể sử dụng mã xiên tác chiến.

Chính bởi vì khí giới của Hung Nô ta, kỹ thuật chế tạo binh khí quá lạc hậu, mới đánh mất đi ưu thế của kỵ binh, cho nên, việc cần thiết bây giờ là thừa dịp các nước ở Trung Nguyên giao chiến, tiến vào Yến Triệu Hàn đi bốn phía bắt thợ thủ công, cướp của các địa phương, mà không đi cùng quân Hán tranh đoạt thảo nguyên Hà Sáo.

Chỉ cần bắt thợ thủ công Yến Triệu Hàn về sa mạc lớn, ta dám khẳng định, không đến mười năm, khí giới của Hung Nô ta, kỹ thuật chế tạo binh khí sẽ rất cao, đến lúc đó, bốn trăm nghìn quân thiết kỵ Hung Nô ta cung tốt cùng với binh khí sắc bén, kỵ binh Trung Nguyên sẽ không phải là đối thủ của kỵ binh Hung Nô ta!

Kể từ đó, căn bản không cần Hung Nô ta xuất binh chém giết, vương triều Trung Nguyên sẽ thấy áp lực từ Hung Nô ta mà buông tha cho Hà Sáo, ngược lại đến dọc tuyến Trường Thành, mượn dùng Trường Thành đến ngăn cản quân tiên phong thiết kỵ Hung Nô ta, như này chính là cảnh giới cao nhất của binh pháp Tôn Tử, bất chiến mà khuất nhân chi binh! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Như thế, không phải là còn hơn bây giờ hao phí nhiều nhân lực, vật lực đi theo quân Hán chiếm đoạt Hà Sáo mạnh hơn gấp trăm lần sao?

Dừng lại một chút, Công Thúc Thuyết nói tiếp:

- Quan trọng hơn cả là, một khi Hung Nô ta xuất binh, thì khẳng định sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ vận mệnh của Trung Nguyên, khả năng trước tiên sẽ là Hán quốc diệt vong, mà tiến độ thống nhất của Sở quốc sẽ nhanh hơn, nói cách khác, Sở quốc thống nhất Trung Nguyên càng nhanh thì thời gian khôi phục nguyên khí càng nhanh, quay lại dụng binh với Hung Nô ta càng nhanh!

Chương 439: Trận chiến hạ màn của Anh Bố

Mặt trời mới mọc ở phía Đông, trên đường từ Trần quận đi thông qua quận Nam Dương, mấy trăm Sở kỵ như gió cuốn mây tan đang lao nhanh về phía trước, những Sở kỵ này đầy nét phong trần, vừa nhìn là biết đã ngày đêm mà đi với tốc độ cao nhất, thậm chí họ còn không phái thám báo du kỵ để đi ngang tàng đi lại trên lãnh thổ của kẻ địch.

Thiết Ngưu đi đầu trước đội ngũ, mặc dù quân Tề tại Hoài Nam đã chịu khổ bại trận, binh lực quốc gia cũng đã bị tiêu hao hầu như không còn, nhưng Thiết Ngư không dám lơ là, bởi vì trách nhiệm bảo vệ an nguy Thượng Tướng Quân đặt trên vai gã, nhiệm vụ của gã và ba trăm thiết kỵ là bảo vệ an toàn hộ tống Tất Thư đến Nam Dương.

- Hu...

Thiết Ngư thoáng giảm tốc độ ngựa lại, đợi sau khi Tất Thư đuổi tới nơi mới lau mồ hôi trên trán, nói:

- Thượng Tướng Quân, ngài đã hai ngày đêm không chợp mắt rồi, có nên nghỉ ngơi trước một chút không?

- Không được!

Tất Thư không chút nghĩ ngợi, nói:

- Đổi ngựa, người không nghỉ.

- Vâng.

Thiết Ngưu lĩnh mệnh, lập tức quay đầu lại hét:

- Thượng Tướng quân có lệnh, đổi ngựa, người không nghỉ, mọi người đổi ngựa, ăn cơm, tiếp tục đi...

Ra lệnh xong, ba trăm khinh kỵ binh đều đổi ngựa, sau đó từ trên yên ngựa lấy bành mỳ khô và nước từ trong túi vải ra ăn tại trên lưng ngựa.

***'

Ngay lúc Tất Thư ngày đêm chạy tới Nam Dương thì Anh Bố cũng chuẩn bị một trận quyết chiến cuối cùng để nghênh đón hắn.

Từ lúc liên quân Tề Hoài bị Tất Thư đánh bại, thậm chí Anh Bố còn không dám chạy quay về Bành Thành mà vội vã thu thập mấy trăm tàn binh cuống cuồng chạy tới huyện Tương. Lúc chạy trốn tới huyện Tương, Anh Bố mới phát hiện, thiên hạ tuy lớn nhưng cũng đã không còn đường cho ông ta, Anh Bố dưới sự nản lòng thoái chí đã quyết không chạy nữa mà ở lại huyện Tương thu nạp tàn binh, đồng thời chờ đợi trận chiến hạ màn cuối cùng.

Gần qua một ngày đêm, đại quân nước Sở đã đuổi tới nhưng lại là Hổ Bí quân tinh nhuệ nhất của nước Sở.

Lúc này đây, Hổ Bí quân cũng vẫn chưa tháo trọng giáp xuống, Tấn Tương cũng vẫn mặc hoàng kim chiến giáp phát sáng chói mắt, hơn nữa còn cưỡi cả một con tuấn mã màu đỏ thẫm, vô cùng uy phong lẫm lẫm.

Huyện Tương chỉ là một huyện nhỏ, tuy có thành tường nhưng cao không tới hai trượng.

Tấn Tương cầm trường đao, cưỡi tuấn mỹ đơn độc đi tới dưới cửa thành. Sau đó hơi ngẩng đầu lên nhìn Anh Bố đang cầm đao đứng trên đầu thành, chắp tay thi lễ nói:

- Hoài Nam vương.

Bất kể thế nào thì Anh Bố cùng đã từng là anh hùng phản Tần vang danh thiên hạ, cũng từng là dũng tướng cực kỳ nổi danh những năm cuối thời Tần, là một võ tướng chân chính. Trong lòng Tấn Tương vẫn tràn ngập sự kính nể đối với Anh Bố, mặc dù song phương vẫn còn phải chiến đấu sinh tử, nhưng Tấn Tương vẫn không hề ngại ngần bộc lộ sự tôn kính của y đối với Anh Bố.

Anh Bố cười bi thương, chắp tay đáp lễ, nói:

- Tấn Tương tướng quân.

Tấn Tương ghìm cương ngựa, quản thúc chiến mã dưới háng đang có chút bất an, y cũng không biết lúc này nên nói gì thêm với vị kiêu hùng mạt lộ trên đầu thành kia, bởi vì lúc này bất luận nói gì với Anh Bố cùng đều không phù hợp, trừ phi là Tấn Tương dẫn theo Hổ Bí quân rời đi, nhưng điều đó có thể sao?

Nhưng Anh Bố lại rất rộng lượng, cười nói:

- Tấn Tương tướng quân, hãy bắt đầu đi.

Tấn Tương gật đầu, lần thứ hai hành lễ, nói:

- Hoài Nam Vương, ông có nguyện vọng gì chưa làm không?

Anh Bố khoát tay, lãnh đạm nói:

- Quả nhân ngựa chiến cả đời, giết người vô số, nhưng quả nhân cũng chưa từng hỏi địch thủ chết dưới kiếm của quả nhân có tiếc nuối gì, cho nên, Tấn Tương tướng quân cũng không cần phải làm những điều thừa thãi nữa.

- Hoài Nam Vương, ta sẽ để ông chết như một võ tướng chân chính!

Tấn Tương nặng nề gật đầu, lập tức quay về bản trận.

Tiếp theo chốc lát, ngoài thành liền vang lên những tiếng kèn trầm thấp, trong tiếng kèn kéo dài không thôi, một đội Hổ Bí trọng giáp khiêng trường thang được chế tạo lên, nhịp bước chỉnh tề như một bức tường thành kiên cố phạt ngang hướng về tường thành phía đông huyện Tương mà chậm rãi đè ép qua, đi trước đội Hổ Bí quân, Tấn Tương cũng xuống ngựa đi bộ.

Công thành bạt trại ý nghĩa thuần túy chính là bộ chiến, chiến mã không có tác dụng.

Tấn Tương giương cao hoành đao lên đi nhanh về phía trước, y thậm chí còn không hô khẩu hiện, trên thực tế, đối với đội quân tinh nhuệ chân chính như Hổ Bí quân thì việc hô khẩu hiệu chỉ là dư thừa, hơn nữa, có Tấn Tương là đại tướng quân đi đầu làm gương cho binh sĩ, thì không cần khẩu hiệu gì cũng có thể khích lệ sĩ khí và ý chí chiến đấu của tướng sĩ.

Phía sau Tấn Tương, Hổ Bí Quân như tấm chắn mà tiến vào, khí thế vô cùng uy vũ ngất trời.

Đầu thành huyện Tương, quân Hoài Nam lại là một cảnh tượng hoàn toàn khác biệt, ngoài Anh Bố vẻ mặt thê lương, những tàn binh bại tướng bên cạnh ông ta trong lòng cũng đầy bi phẫn, đến thời điểm này vẫn một lòng đi theo Anh Bố, rõ ràng đây là những tử sĩ trung thần trung thành và tận tâm với Anh Bố, trận chiến này, bọn họ đã sớm biết khó tránh được cái chết.

Trong tiếng bước chân khiến kẻ khác hít thở không thông, Hổ Bí quân như bức tường kiên cố tiến vào trong tầm ngắm của đội cung tiễn thủ, một trận mưa tiễn rời rác thưa thớt từ trên đầu thành bắn xuống bức tường kiên cố, nhưng chỉ khiến trong trận hình của Hổ Bí quân dao động cực nhỏ, căn bản là không đủ để ngăn cản bước tiến của Hổ Bí Quân.

Một trăm bước, năm mươi bước, ba mươi bước!

Khoảng cách thành tường còn chưa tới mười bước, hoành đao trong tay Tấn Tương đã chỉ về phía trước, Hổ Bí quân phía sau lập tức cuồn cuộn xông lên mạnh mẽ về phía trước, những thang dài hơn ba trượng được dựng lên trên lỗ châu mai trên tường thành, tiếp theo, từng đội Hổ Bí khinh binh đã sớm tháo trọng giáp dùng chân tay chèo lên.

Hầu như là cùng lúc, cây lăn đá rơi từ trên đầu thành lăn xuống như mưa.

Hổ Bí quân đều là những lão binh trải qua trăm trận chiến, những cây lăn đá rơi từ trên đầu thành rơi xuống nếu không phải họ dùng đao đẩy ra, thì là dùng thuẫn phá đi hoặc là họ chỉ đơn giản né tránh, chỉ là, những chiếc nồi đựng chất lỏng màu vàng đun nóng bỏng lại khiến họ chật vật, chất lỏng màu vàng này thực ra chính là nước phân đã được đun nóng, vô cùng tanh tưởi hôi thối đủ để khiến người ta ngạt thở.

- Ối, á...

Hai Hổ Bí Quân không tránh kịp bị nước phân nóng hổi đổ vào lập tức kêu lên thảm thiết ngã lăn xuống, hai người vừa rơi xuống đất, chưa đợi được đồng đội đến cứu thì cây lăn đá rơi đã từ trên đầu thành rơi như mưa xuống làm hai người lập tức thịt nát xương tan.

Một dũng sĩ Hổ Bí vất vả xông lên đầu thành nhưng không đợi gã đứng vững, một Tư mã quân Hoài đã vừa gào rú vừa lao đến, ngay khi hoành đao của Hổ Bí duệ sĩ vừa đâm vào ngực của Tư Mã quân Hoài thì cũng là lúc Tư Mã quân Hoài theo quán tính đã lao đụng phải Hổ Bí duệ sĩ ngã xuống đầu thành.

Tình cảnh thiệt cũng giống vậy ở đầu thành còn tiếp diễn nhiều lần, tình hình chiến đấu chưa từng kịch liệt đến vậy.

Tàn binh Hoài Nam sắp chết phản công lại, binh pháp tinh diệu của "ai binh tất thắng" không bàn mà vô cùng hợp ý. (ai binh tất thắng: quân đội đau thương tất chiến thắng, hoặc là nghĩa quân đội bị áp bức vùng lên mà chiến đấu thì nhất định sẽ chiến thắng).Trong khoảng thời gian ngắn, tam quân phục vụ quên mình rõ ràng cũng không định dựa vào tường thành không hề cao này để ngăn chặn được thế tiến công của Hổ Bí Quân. Hổ Bí quân trước sau đều tổ chức vài thế tiến công, nhưng rõ ràng là chưa đạt được gì, trái lại còn tổn hại vô ích vài trăm người.

Dưới tường thành, Tấn Tương chau mày rậm lại, tàn binh Hoài Nam ngoan cường ngoài dự đoán của hắn.

Trên đầu thành, Anh Bố một đao xông chém một Giáo úy Hổ Bí chết tại chỗ ngay khi vừa xông lên đầu thành, tiếp đó lại một cước đá tàn thi của Giáo úy Hổ Bí xuống dưới thành. Tuy nhiên chỉ sau một khắc, Anh Bố cũng mệt mỏi quỳ xuống đầu thành, Giáo úy Hổ Bí trước khi chết cũng đã một đao chém vào sườn trái của Anh Bố thật sâu.

- Đại vương?

- Đại vương1

Hơn mười cấm quân ùa lên, cố gắng đỡ Anh Bố dậy, lại bị Anh Bố giơ tay ngăn lại.

Anh Bố sau khi giơ tay ngăn cấm quân có ý muốn tiến lên đỡ mình dậy, sau đó ông nghiến chặt răng đứng lên, lại cúi xuống nhìn sườn trái, trong con ngươi lóe lên tia bi thương, già rồi, dù gì mình cũng già thật rồi, nhớ năm xưa khi ông còn trẻ, chỉ cần mặt đối mặt như vậy ông đã một đao chém địch chứ nào để kẻ địch lại gần chứ?

Tay ông ôm vết thương, trên tay đầy máu, ý quyết tử trong mắt Anh Bố càng lúc càng sâu.

Sau một khắc, Anh Bố bỗng nhiên vung hoành đao lên, hét to:

- Các dũng sĩ nước Hoài Nam, ngày hôm nay dù chết cũng phải chết như một hảo hán.Giết...

- Giết giết giết...

Hơn ngàn tàn binh còn lại cuối cùng đều giương đao rống giận, sĩ khí tràn ngập.

Dưới tường thành, trong con ngươi Tấn Tương thoáng chốc sắc nhọn lạnh băng khiến người khác hít thở không thông. Sau một khắc, dáng người to lớn như tháp sắt của hắn chỉ bước hai bước đã đến dưới tường thành, sau đó tay phải cầm kình đao, tay trái bám vào thang dài, cả người búng lên trên không trung hơn trượng xông được lên nửa bức tường thành.

- Vù vù...

Hai cây lăn và ba khối đá lắn hầu như cùng lúc ném xuống đầu Tấn Tương.

Tấn Tương lạnh lùng cười, hoành đao ở tay phải như chớp chém ra, một đao đã vừa lúc chém vào một cây lăn vừa sắp chạm phải mình, cây lăn kia lập tức bị đánh bật đụng vào tường đất, sau đó bụi mù cuốn tung lên, đồng thời hắn lại đánh bay một cây lăn khác, cũng quét ba khối đá rơi xuống sang hai bên.

Hơn mười tàn binh Hoài Nam từ trên đầu thành khiêng tới nước vàng đang sôi ùng ục, lúc đang định đổ xuống thì hai chân Tấn Tương đã đặt dưới một thang dài, lúc thang dài vang lên tiếng vỡ vụn cũng là lúc lần thứ hai thân ảnh của Tấn Tương đã bay vút lên trời, đến khi Tấn Tương đáp xuống thì đã sớm đứng trên lỗ châu mai của tường thành.

- Vút vút vút..

Sáu bảy trường kích hầu như là cùng lúc đâm tới.

Tấn Tương hét lớn một tiếng, hoành đao tron tay chém ngang tám hướng, sáu bay trường kích lập tức bị đánh bật lại.

Tiếp theo chốc lát, dáng người như tháp sắt của Tấn Tương đã từ trên lỗ châu mai đạp xuống, một gã Giáo úy quân Hoài không tránh kịp, liền bị hắn đạp vào người, chết thảm tại chỗ.

- Tấn Tương?

Cách đó không xa, con ngươi Anh Bố thoáng chốc co rút lại kịch liệt.

- Đại vương, mau bảo vệ Đại vương!

Tàn binh quân Hoài gần đó thoáng chốc ùa lên che chở cho Anh Bố vào giữa, nhưng Tấn Tương căn bản không cho tàn binh quân Hoài có cơ hội như vậy, dưới chân phát lực, dáng người như tháp sắt liền lần thứ hai bay lên trời, đợi khi lần thứ hai hắn đáp xuống thì đã đứng trước mặt Anh Bố.

- Hoài Nam vương, kết thúc rồi!

Tấn Tương sẵng giọng, một đao chém ra.

Anh Bố ra sức muốn đón đỡ nhưng căn bản không kịp nữa rồi, sự chém giết trước đó sớm đã khiến ông kiệt sức, cơ thể gần sáu mươi tuổi không thể chống đỡ được thanh niên trai tráng, bỗng nhiên trong lúc đó, Anh Bố cảm thấy cả người mình nhẹ bỗng, sau đó khẽ bay lên, sau đó thì toàn bộ thế giới bắt đầu cuồn cuộn mãnh liệt.

Trong loáng thoáng, bên tai Anh Bố như nghe rõ giọng nói của Tấn Tương:

- Hoài Nam vương, ta nói rồi, ta sẽ để ông chết như một võ tướng chân chính, võ tướng chân chính, nên chết trên chiến trường...

Chương 440: Hai đội quân cờ

Từ khi Anh Bố chết trận, trận chiến tại huyện Tương rất nhanh liền hạ màn, hơn hai ngàn bại binh thề sống chết đi theo Anh Bố không ai chạy trốn, cũng không ai quỳ xuống xin hàng, tất cả đều quyết chiến tới giờ khắc cuối cùng, bọn họ lấy sinh mạng và máu tươi để thực hiện lời thề năm xưa: để bảo vệ Anh Bố, bọn họ sẽ chiến đấu tới sinh mạng cuối cùng!

Thấy nhiều tướng sĩ quân Hoài thà đi theo Anh Bố chứ quyết không chịu quỳ gối đầu hàng, trong lòng Tấn Tương cũng cảm thấy bùi ngùi, Anh Bố có thể trở thành một trong mười tám loạn anh hùng phản Tần, có thể trong loạn mà mở một đường máu trở thành một chư hầu danh chấn một phương cũng không phải là không có nguyên nhân, chỉ tiếc ông ta đã chọn sai trận doanh, ông ta thật sự không nên là kẻ địch của Đại Sở!

Tấn Tương lập tức vái chào thật sâu trước thi thể Anh Bố, rồi ra lệnh cho tộc đệ tiến lên vài chục bước nhặt lấy đầu của Anh Bố đặt lên cổ, rồi sai người đi vào trong thành sưu tập gỗ ván đinh đóng thành một quan tài mỏng, hạ táng qua loa cho Anh Bố. Đáng thương cho Anh Bố một thế hệ kiêu hùng cuối cùng cũng chỉ là cây cỏ già úa...

Hổ Bí Quân vội vàng quét tước chiến trường, Tấm Tương lấy túi gấm cất ở trong người mà trước khi đi Tất Thư đã giao cho. Thượng Tướng Quân trước khi đi đã từng nói, túi gấm này chỉ được mở ra sau khi đã đánh bại được Anh Bố tại huyện Tương, không biết bên trong có gì? Tấn Tương lập tức cẩn trọng mở túi gấm ra.

Tộc đệ Tấn Trọng bước tới gần, hỏi:

- Huynh trưởng, bên trong có gì?

Tấn Trọng là tộc đệ bà con xa của Tấn Tương, từ lúc Tấn Tương lên làm tướng quân Hổ Bí nước Sở là lúc đó những họ hàng xa đã liên tục từ đất Lương tới Giang Đông tìm hắn nương tựa. Tấn Tương vì nhớ ân tình cũ nên đã thu nhận những người họ hàng xa này ở tại quý phủ, trong những người họ hàng xa này đã lựa chọn được một số con cháu có tư chất không kém để đào tạo bồi dưỡng.

Tấn Trọng này là một trong những con cháu nổi bật, tuổi trẻ đã lên làm Hổ Bí Vệ.

Tấn Tương không chút để tâm tới Tấn Trọng, lấy một phong thư ở trong túi gấm ra xem tỉ mỉ, sau đó trên mặt Tấn Tương hiện lên sự kích động mà trước nay chưa từng có, hắn khẽ lẩm bẩm:

- Cừ thật, bút tích này của quân sư thật lớn, ông ta hẳn là muốn cấp đủ sáu trăm ngàn quân Hán ở Nam Dương.

Tấn Trọng chấn động, vội hỏi:

- Huynh trưởng, còn có trận đánh lớn ư?

Tấn Tương không đáp lời, chỉ phân phó cho Tấn Trọng:

- Ngươi đi gọi Quý Tâm tướng quân tới đây.

- Vâng.

Tấn Trọng lĩnh mệnh đi, một lát sau đã dẫn Quý Tâm tới trước mặt Tấn Tương. Quý Tâm cũng là bào đệ của Lâu Hương Hầu Quý Bố, cũng là mãnh tướng nổi danh trong quân Sở. Lúc trước Hạng Trang phân phong cho Hoàn Sở, Quý Bố và Chu Ân, trên thực tế là cướp đoạt binh quyền của những tướng già này, để bồi thường nên đã bổ nhiệm Quý Tâm vào Hổ Bí Vệ đảm đương phó Tướng của Tấn Tương.

- Tướng quân!

Quý Tấm cung kính vái chào Tấn Tương, tuổi của gã lớn hơn Tấn Tương khá nhiều, kinh nghiệm và sự từng trải giữa hai người cũng không thể tính được, khi Quý Tâm đi theo Hạng Vũ đấu tranh anh dũng thì Tấn Tương còn đang chơi bùn đất, nhưng Quý Tâm lại không hề lên mặt trước mặt Tấn Tương, bất kể thế nào, Tấn Tương cũng là một trong những mãnh tướng số một của Đại Sở.

Tấn Tương khoát tay đáp lễ, trầm giọng nói:

- Quý Tâm tướng quân, Hổ Bí Quân liền giao cho ngươi, sau khi nghỉ ngơi và chỉnh đốn ở huyện Tương, ngươi hãy mang theo đại quân trở về Bành thành nghe sự điều khiển của Tử Kỳ tướng quân.

- Vâng!

Quý Tâm không chút nghĩ ngợi đáp ứng, rồi lại kinh ngạc hỏi:

- Vậy còn tướng quân?

Trong ánh mắt của Tấn Tương chợt hiện lên thần thái khác thương, nghiêm nghị nói:

- Ngươi đi lựa chọn ba nghìn Hổ Bí giữ lại đi theo ta, những chuyện khác không hỏi nhiều.

- Vâng!

Quý Tâm lại chắp tay hành lễ, mang theo bụng đầy nghi vấn lĩnh mệnh đi.

Nhìn theo bóng dáng Quý Tâm đã đi xa, Tấn Trọng kích động không ngừng, nói:

- Huynh trưởng, thực sự có trận lớn?

- Ha hả, đúng là trận lớn.

Tấn Tương cười lạnh, trầm giọng nói:

- Lúc này, vi huynh được phối hợp với Đại vương, quân sư và Thượng Tướng quân tiếp tục trận đại kỳ diệt quốc. Mà ba nghìn Hổ Bí của chúng ta lại là một trong hai đội quân cờ quan trọng nhất!

- Một trong hai quân cờ quan trọng nhất ư?

Tấn Trọng ngạc nhiên hỏi

- Vậy một đội quân cờ kia là ai?

- Việc này ngươi không cần quan tâm.

Tấn Tương vung tay lên, lãnh đạm nói:

- Tạm thời nghỉ ngơi, ăn cơm!

***

Thục Bắc, Kim Ngưu Quan.

Cao Sơ mặc chiến bào đang chắp tay sau lưng đi lại ở đầu thành.

Gió núi phần phật làm bộ râu dài cùng với tay áo bào trên người hắn tung bay làm toát lên phong thái xuất trần phóng khoáng. Giờ khắc này, nếu người nào không biết còn tưởng rằng Cao Sơ là một tú sĩ uyên bác nào đó, thật không ngờ hắn chính là Đại tướng quân Thống soái vạn quân, giết người vô số.

Thật ra, lúc này trong lòng Cao Sơ có chút bất an.

Đại vương đích thân lĩnh bốn trăm ngàn đại quân đang giằng co với sáu trăm ngàn quân Hán của Lưu Bang ở Hán Dương, Thượng Tướng Quân cũng đã suất lĩnh hai trăm ngàn đại quân đang ở Bành Thành đánh nhau kịch liệt với liên quân Tề Hoài của Hàn Tín và Anh Bố, còn tên tiểu tử Bàng Ngọc kia nữa, đã ở Đại tiểu Kim Xuyên của Thục Tây đánh một trận cũng không nhỏ, còn cháu trai Bàng Tranh của hắn ta nữa cũng đã được Đại vương phong làm Hộ Khương Giáo úy.

Nước Sở lúc này, cỗ máy chiến tranh đã hoàn toàn vận chuyển, tất cả mọi người đều đánh giặc, duy nhất chỉ còn lại Cao Sơ hắn là đang canh giữ tại Kim Ngưu quan, dường như đã bị mọi người bỏ quên. Kỳ thật, Cao Sơ cũng không quan tâm việc bị mọi người bỏ quên, mấu chốt là Đại vương cũng quên hắn - một chiến tướng số một của nước Đại Sở!

Nhìn Kim Ngưu đạo uốn lượn gập ghềnh phía trước, Cao Sơ thở dài.

- Vì sao tướng quân thở dài? Bởi vì không được tham gia đánh trận lớn ư?

Phía sau bỗng nhiên truyền đến một âm thanh trong trẻo, không cần quay đầu lại, Cao Sơ đều biết rằng là phụ tá Từ Khương.

- Thuận Chi, ngươi nói xem có phải là Đại vương đã quên ta rồi không?

Cao Sơ gật gật đầu, thở dài.

- Tại hạ lại nghĩ khác với tướng quân.

Từ Khương khẽ mỉm cười, bước lên trước nửa bước đứng bên cạnh Cao Sơ, sau đó chỉ vào cây tùng vươn ra vách núi dưới thành quan, nói tiếp:

- Tướng quân có để ý những cây tùng cổ kia không? Bất kể trời mưa gió như nào, bất kể giá lạnh khốc liệt thế nào, nó trước sau vẫn đứng sừng sững trăm năm như một.

Cao Sơ nghe vậy lập tức lộ vẻ sợ hãi cả kinh, hắn có thể có thành tựu hôm nay, ngoại trừ là thân binh của Hạng Trang ra, cộng thêm võ nghệ cao cường, tài bắn cung xuất chúng, và quan trọng hơn là, ngộ tính của hắn rất tốt, bởi vậy hắn nghe đã hiểu ngay huyền cơ trong lời nói của Từ Khương. Từ Khương rõ ràng là mượn cây tùng cổ để cảnh cáo hắn cần giữ tâm bình tĩnh, không thể dựa vào sủng mà kiêu.

- Ý ngươi là...

Cao Sơ nghiêng đầu nhìn Từ Khương, trầm giọng nói:

- Đại vương đã có nghi kỵ với ta?

- Không phải.

Từ Khương quả quyết lắc đầu nói:

- Mà là Đại vương càng tín nhiệm tướng quân, ít nhất cho tới bây giờ vẫn chưa hề nghi kỵ với tướng quân. Nếu tại hạ đoán không sai, trước trận đại chiến với Sở Hán, Đại vương đã điều tướng quân đến Kim Ngưu quan, tuyệt đối không phải là hành động tầm thường, trong đó chắc chắn có huyền cơ khác.

- Huyền cơ khác?

Cao Sơ trầm giọng nói:

- Là huyền cơ gì?

Từ Khương cười khổ nói:

- Việc này tại hạ không đoán ra được.

Cao Sơ trầm ngâm nói:

- Chẳng lẽ muốn ta xuất kỳ binh chặn Hán Trung, uy hiếp Quan Trung?

Tuy nhiên Cao Sơ rất nhanh lại phủ định dự đoán này của mình. Không nói đến Hán Trung có ít nhất năm vạn quân Hán, hơn nữa còn có tướng già Phó Khoan, Vương Hấp trấn thủ, chính là quân Hán pháo đài được xây dựng tại Kim Ngưu Đạo ở cửa ra phía bắc, đủ để khiến quân Sở đau dầu, tập kích Hán Trung là điều không dễ dàng.

Từ Khương không nói gì, y thật sự đoán không ra mưu kế của Bách Lý Hiền. Tuy nhiên, nếu như ngay cả y cũng nhìn ra được mưu kế của Bách Lý Hiền, vậy thì trình độ của Bách Lý Hiền đúng thật là vứt đi, sao có thể đảm nhận trọng trách quân sư nước Sở chứ? Sao có thể là đối thủ của mưu sĩ tuyệt thế như Trương Lương, Trần Bình?

Vào lúc này, Phá Quân đột nhiên vội vàng đi lên đầu thành.

- Tướng quân!

Phá Quân chắp tay vái chào Cao Sơ, nghiêm nghị nói:

- Đại vương cấp chiếu!

Nói xong, Phá Quân lấy trong người ra túi gấm đưa cho Cao Sơ. Cao Sơ hoang mang nhận lấy, cẩn thận mở túi gấm ra, từ bên trong có một phong tin mật, sau khi xem xong, Cao Sơ lập tức vui mừng nói:

- Đại vương không hề quên ta, hahaha...

Thấy Cao Sơ cất tiếng cười to, Phá Quân cũng vui mừng hỏi:

- Tướng quân, có trận lớn sao?

- Ừ.

Cao Sơ gật đầu, lại nặng nề mà vỗ vỗ bả vai Từ Khương, nói:

- Thuận Chi, ngươi nói rất đúng, Đại vương lệnh bản tướng quân đóng quân tại Kim Ngưu quan, thật đúng là có thâm ý khác. Ha hả.

Dứt lời, Cao Sơ lại phân phó Phá Quân:

- Phá Quân, ngươi lập tức đi chọn lựa ba nghìn lão binh tinh nhuệ, chuẩn bị lương khô cho ba tháng.

- Vâng!

Phá Quân ầm ầm đồng ý, vội vàng lĩnh mệnh đi.

***

Sự yên lặng cuối cùng của một đêm sắp qua, đại chiến u ám đã bao phủ toàn bộ quận Nam Dương.

Đội tàu thủy quân Khương Tế đã đến đại doanh quân Sở, nơi ngoặt sông, dưới bóng đêm u ám, quân Sở đang vội vàng bận rộn đem nâng những liên nỏ cồng kềnh đặt lên chiến thuyền, sau đó dùng đinh sắt cố định ở trên đầu chiến thuyền, và để duy trì sự cân bằng của chiến thuyền, ở phía đuôi khoang thuyền và ở giữa thuyền đặt rất nhiều vật nặng.

Những vật nặng này khi cần thiết có thể sử dụng cả xạ giác liên nỏ, bởi vì đuôi thuyền gia tăng hoặc giảm bớt trọng lực có thể làm đầu thuyền bật lên hoặc là rũ xuống, nếu như vậy, liên nỏ xạ giác sẽ nảy sinh biến hóa, tốc độ bắn của liên nỏ chặt chẽ hay không sẽ bị ảnh hưởng cũng nằm trong phạm vi suy xét của quân Sở.

Đích xác, nỏ tay, nỏ yêu dẫn hay nỏ quyết trương và các loại nỏ nhỏ lấy độ chặt chẽ mà thủ thắng, mà đại hình nỏ cho tới bây giờ chưa phải là vũ khí tiến công, đại hình nỏ dựa vào tầm bắn siêu xa, lực xuyên thấu xuyên cường cùng với phạm vi sát thương lớn bao trùm, dù sao, đối mặt với nỏ đối kháng kích cỡ lớn như cánh tay cũng đủ trí mạng rồi!

Sắc trời đã gần sáng, gần ngàn liên nỏ cuối cùng đã được chuyển toàn bộ lên thuyền, hai trăm chiến thuyền lớn đã trang bị đủ loại liên nỏ, hơn bốn trăm chiến thuyền nhỏ thì được phân biệt bởi một khối liên nhỏ, hơn sáu trăm chiến thuyền lớn nhỏ của lục quân trong khoảnh khắc trở thành những chiến thuyền liên nỏ.

Trong ánh bình minh mỏng manh, hơn sáu trăm chiến thuyền lớn nhỏ của thủy quân nước Sở đã chia làm hai đội, giống như hai hàm răng nanh lớn dữ tợn của cá sấu đang lạnh lùng tuần tra qua lại trong nước sông trong vắt.

Chương 441: Cuộc chiến Miện Thủy

Trong phút chốc từ phía đông mặt trời đang từ từ dâng lên, đường chân trời phía tây Miện Thủy đang xuất hiện rất nhiều quân Hán, tầm mắt có thể nhìn thấy, vô cùng vô tận, giống như một đàn trâu rừng đang di chuyển, hơn nữa đàn trâu rừng còn được huấn luyện rất chỉnh tề, che trời phủ đất, đầy khắp núi đồi mà thổi quét đến

Bên trong binh triều quân Hán như đại dương mênh mông, quân giới đứng vững cao ngất, có hơn một trăm cái tỉnh lan, sào xe, còn có hàng trăm xe bắn đá, đó không phải là đòn bảy xe bắn đá sơ xài, mà có kết cấu rất phức tạp, hình thể và trọng lượng xe bắn đá rất lớn, đủ để đem được trên dưới một trăm cân đá tảng phóng ra đến hơn năm trăm bước!

Hàng trăm xe tỉnh lan, sào xe cùng với xe bắn đá, một trận sào xe đứng vững cao ngất, khung sào xe cao chừng sáu bảy trượng, cao nhất là tỉnh lan, sào xe cùng với xe bắn đá ở dưới, cũng giống như là hạc giữa bầy gà, nổi bật phi thường, đương nhiên đứng trên sào xe là chỉ huy cao nhất của trung tâm triều đình quân Hán.

Lưu Bang vịn tay vào hàng rào bảo vệ đứng đón gió.

Đứng ở bên cạnh Lưu Bang, Thượng Tướng Quân Đại Hán Lữ Đài vẻ mặt rất chăm chú.

Lần này Sở Hán đánh nhau ở Miện Thủy, hung hiểm chẳng kém gì trận quyết chiến Cai Hạ năm xưa. Cuộc chiến Cai Hạ năm đó, Lưu Bang để Hàn Tín chỉ huy bảy trăm nghìn liên quân, cuối cùng đổi được là tin báo về Hạng Võ bại trận ở Cai Hạ, thân chết ở Ô Giang, cuộc chiến Miện Thủy lần này, cũng giống trước Lưu Bang không tự mình lãnh binh.

Lưu Bang có thể từ phố phường mà có địa vị như hôm nay, là nhờ vào khả năng khéo dùng người, mà năng lực của hắn không được bao nhiêu, trong lịch sử, Hàn Tín từng có lời bình về Lưu Bang, nói hắn binh tướng nhiều nhất cũng chỉ có một trăm nghìn, nhưng đều là những thiện tướng, đây thật đúng là lúc để kiểm tra đánh giá lời nói, Lưu Bang dụng binh không tốt có chính xác hoàn toàn.

Lưu Bang dụng binh không tốt, tự mình cũng rất hiểu, hắn biết năng lực của mình có hạn không chỉ huy được nhiều quân đội như vậy, cho nên rất rõ ràng giao quyền chỉ huy cho Lã Đài.

Tuy nhiên, trong lòng Lưu Bang còn có chút tiếc nuối.

Dưới trướng Hạng Trang có đại binh gia Tất Thư, nhưng dưới trướng Lưu Bang lại không còn nhân vật nào như Hàn Tín nữa, mặc dù Chu Bột, Lã Đài cũng được cho là danh tướng, nhưng so sánh với cấp bậc binh gia như Hàn Tín, Tất Thư, vẫn không bằng, Trương Lương và Trần Bình chỉ có mưu kế chứ không phải Thống soái, về phần Bạch Mặc, chính lược, mưu lược có thừa, nhưng binh lược vẫn là không đủ.

Thấy tinh thần Lưu Bang có chút sa sút, Trần Bình đứng ở đằng sau bỗng nhiên âm âm cười, nói:

- Đại vương, Tất Thư đại thắng Hoài Nam, nếu Hạng Trang đại bại ở Miện Thủy, thì chẳng phải là Sở quốc hình thành cục diện quân quân yếu thần khỏe sao? Như này là họa không phải phúc rồi, ha hả.

- Ừ?!

Nghe vậy tinh thần Lưu Bang lập tức rung lên, đúng vậy, nếu có thể đánh bại Hạng Trang ở Miện Thủy, thật đúng là Sở quốc liền thành quân yếu thần khỏe, như này cũng không phải là hiện tượng gì tốt, đến lúc đó ý chí Hạng Trang lại tiếp tục lay động, dù Tất Thư có trung thành và tận tâm, chỉ sợ hai người sẽ sinh ra nhiều hiềm khích?

Lập tức Lưu Bang quay đầu nhìn Lữ Đài, nói:

- Tương Chi, tất cả trông chờ ngươi đó.

Lữ Đài xoay người chắp tay thở dài, nghiêm nghị đáp:

- Đại vương yên tâm, thần nhất định sẽ dốc hết sức!

- Cứ thong thả mà làm.

Lưu Bang khua tay áo, xúc động nói:

- Quả nhân tin vào năng lực của ngươi, tuy rằng thằng nhãi Hạng Trang đứng đầu ba quân, nhưng chung quy chỉ là một tên thất phu, quả nhân lãnh một trăm nghìn binh, chỉ sợ thằng nhãi Hạng Trang có chưa đến năm mươi nghìn quân, mà lần này đại chiến Miện Thủy cũng là năm trăm nghìn cấp bậc đọ sức, thằng nhãi Hạng Trang tuyệt đối không phải là đối thủ của ngươi.

Lã Đài gật nhẹ đầu, lại nói:

- Thần chỉ lo lắng, quân Sở không chịu ứng chiến.

- Việc đó cũng không sao.

Lưu Bang vung tay lên, cất cao giọng nói,

- Vậy cường công đại doanh quân Sở!

Trương Lương đứng ở phía sau Lưu Bang khẽ mỉm cười, nói:

- Nếu quân Sở nhờ doanh trại mà thủ, tuy rằng doanh trại chắc chắn cũng chỉ có thể thủ được nhất thời, nhưng như thế là đem thế chủ động nhường lại cho chúng ta, ít nhất quân ta chưa chiến cũng là đã đứng ở thế đẹp, một khi quân ta phá vỡ phòng thủ doanh trại, thì quân Sở cũng sẽ nhất định xong.

*****

Sự tình trên đời, có lợi thì tất nhiên có hại, tuyệt đối không để một người chiếm hết lợi thế mà lại không có một chỗ hổng nào.

Trong lòng Hạng Trang lúc này có chút không yên tâm, có thể nhờ doanh phòng chắc chắn của doanh trại để ngăn cản quân Hán, nhưng vấn đề là, cứ như vậy quân Sở sẽ bị quân Hán nhốt trong nhà giam, nói cách khác, quân Sở sẽ mất đi cơ hội đọ sức ngang nhau với quân Hán, một khi doanh phòng bị quân Hán phá vỡ, liền khẳng định quân Sở xong rồi.

Cho nên, nhờ doanh trại tử thủ có thể nói là tồn tại hai mặt tốt xấu, nếu quân Sở thủ được, chỉ cần có thể phòng thủ được, vậy mọi việc đều tốt, nếu không thủ được, vậy mọi việc đều xấu.

Đương nhiên, ngoại trừ cách tử thủ trong doanh trại, quân Sở cũng có thể lựa chọn dã chiến cùng quân Hán.

Nhưng, hiện tại triển khai thế trận dã chiến cùng quân Hán, thật đúng là Hạng Trang không nắm chắc phần thắng, quân Hán không chỉ có ưu thế tuyệt đối là kỵ binh, hiện tại xe bắn đá cũng đủ để áp chế liên nỏ quân Sở, ở kỵ binh vẫn còn vương vũ khí lạnh thời đại, thật sự Hạng Trang không thể tưởng tượng nổi, sau khi liên nỏ áp chế mất đi, quân Sở nên lấy gì để thủ thắng?

Đương nhiên, nếu Tất Thư ở đây, cục diện đã có thể thay đổi hoàn toàn!

Tầng cấp binh gia như Tất Thư, Hàn Tín, ưu thế kỵ binh đều không phải là không thể vượt qua, bọn họ hoàn toàn có thể dựa vào trận hình tầng tầng làm suy yếu kỵ binh dùng sức đánh vào, sau đó đem kỵ binh đối phương chôn vùi bên trong bộ binh đại dương mênh mông, cho nên điều duy nhất Hạng Trang phải làm là tử thủ doanh trại, thủ đến khi Tất Thư đuổi tới Miện Thủy!

Biết Lưu Bang khéo dùng người, tự mình biết mình, Hạng Trang làm sao lại không biết tự mình biết mình?

Hạng Trang hiểu rất rõ, dù hắn có mang theo quân tinh nhuệ yểm trợ không nhiều đi chiến đấu hoặc là đi tập kích bất ngờ, có thể nói là như cá gặp nước, dễ sai khiến, nhưng để hắn mang theo mấy trăm nghìn đại quân cùng đối thủ quyết đấu trên sa trường, thì phải cố mà làm rồi, nếu luận về chỉ huy quyết thắng trên sa trường, thiên hạ có ai có thể sánh kịp Tất Thư, Hàn Tín?

Ngày Tất Thư đuổi tới, cũng là lúc sáu trăm nghìn đại quân Lưu Bang bị giết!

Nghĩ đến đây, khóe miệng Hạng Trang nổi lên một tia lạnh băng, tuy rằng binh lực quân Hán chiếm ưu thế, nhưng ưu thế cũng chỉ có giới hạn. Tuy quân Hán có được ưu thế kỵ binh tuyệt đối, nhưng kỵ binh ở trận tấn công có tác dụng không lớn, làm cho người ta đau đầu duy nhất là xe bắn đá, đồ vật này tuy rằng uy hiếp từng binh sĩ không lớn, đối với doanh phòng thì thực sự là uy hiếp rất lớn!

Tuy nhiên, chỉ bằng mấy trăm cái xe bắn đá, chỉ sợ không đủ để phá vỡ doanh phòng chắc chắn của quân Sở.

Bỗng nhiên trong lúc đó, tiếng kèn loáng thoáng truyền đến từ hướng đường chân trời phía trên, Bách Lý Hiền giơ quạt lông lên trán, đi về phía trước nhìn ra xa một chút, sau đó quay đầu nói với Hạng Trang:

- Đại vương, quân Hán đến đây.

Hạng Trang gật đầu, đi về phía trước nhẹ nhàng giơ tay phải lên, nói:

- Các quân chuẩn bị.

Chỉ trong chốc lát, quân lệnh của Hạng Trang liền nhanh chóng được truyền xuống, các quân các doanh, các bộ các khúc liền ào ào chuẩn bị cho cuộc đại chiến, một đội cung tiễn thủ bắt đầu đi lên trên tháp và trên tường thành, một hàng trọng giáp cầm đao và lá chắn, chậm rãi tiến đến mặt sau thành trại, một đám khinh binh thì đem một cây cán phi mâu cắm ở dưới chân mình.

Còn có một kỵ lính liên lạc đang ở trong trại chạy qua chạy lại, truyền đạt lại quân lệnh.

Các Tư Mã, Giáo Úy còn có tướng quân từng người đứng ở trước đội ngũ của mình, đang tiến hành cổ vũ trước khi chiến đấu, làm cho bọn họ sục sôi, hoặc là trầm thấp, hoặc là phẫn nộ lời nói cùng với các động tác của chân tay, tướng sĩ quân Sở xếp thành hàng mà đứng không kìm nổi lòng lấy đao đập lá chắn, dùng kích mâu đốn đất, hoặc là lấy bát đại thiết quyền đỡ chùy đánh vào ngực mình, một bên vẫn còn gào khóc lớn tiếng, quân lính nhiệt huyết, khát máu cùng với hào hùng, giờ khắc này không bỏ sót ai.

Phía trước đại chiến xơ xác tiêu điều, trong khoảnh khắc liền bao phủ hoàn toàn đại doanh quân Sở, thậm chí ngay cả không khí cũng nồng nặc mùi máu tanh.

Trên mặt sông Miện Thủy hai bên nam bắc, hơn sáu trăm chiến thuyền thủy quân cũng đi ra, chỉ có điều, trên đầu thuyền là một khối liên nỏ được dùng đinh sắt lớn ghim chặt, lúc này lại dùng chiếu lau che đi, nhìn từ xa, giống như là chất một đống tạp vật trên đầu thuyền, căn bản không nhìn ra đó là một khối đại sát khí.

*****

Đột nhiên thủy quân Sở quốc xuất hiện ở trên mặt sông Miện Thủy cũng không làm cho quân Hán cảnh giác quá lớn, tuy rằng đại doanh quân Sở ba mặt bị nước bao quanh ở khúc cong sông, đích xác thủy quân có thể tiến gần bờ trợ giúp, nhưng chỉ có điều là trợ giúp mà thôi, cuộc chiến Miện Thủy lần này là chủ yếu quyết chiến trên mặt đất, chỉ bằng mấy nghìn cung tiễn thủ của thủy quân Sở quốc, có thể làm được chuyện gì?

Cho nên, không chỉ Lưu Bang, Lã Đài không để ý thủy quân Sở quốc, ngay cả Trương Lương, Trần Bình là tuyệt thế mưu sĩ, cũng không thể biết trước, biết chiến thuyền thủy quân Sở quốc đang ẩn núp uy hiếp.

Bên trong tiếng kèn kéo dài không thôi, hơn năm trăm nghìn quân Hán bày trận thành một hình chữ nhật lớn, từ tây hướng đông chậm rãi hướng về đại doanh quân Sở ở khúc cong sông, chỉ còn cách đại doanh quân Sở không đến năm trăm bước, phía trước bộ binh cùng với hai cánh kỵ binh liền dừng lại ở đầu trận tuyến, phía sau chỉ có trận tỉnh lan, xe bắn đá thì di chuyển phía trước.

Nhìn từ trên cao xuống, chỗ này Miện Thủy là một khúc cong, hình thành một "chữ kỷ ", đương nhiên, đây không phải là sông Hoàng Hà rộng lớn, mà chỉ là một đường sông nhỏ chưa đến một nghìn bước, đại doanh quân Sở buộc vài chữ đỉnh ở đây, hiện tại quân Hán đang đứng ở dưới chữ đỉnh phía lỗ hổng bên ngoài.

Bởi vì đường sông hạn chế, nếu quân Hán lại tiến về phía trước, nhất định phải thay đổi trận hình, bởi vì đường sông nam bắc bãi sông chỉ có độ rộng khoảng nghìn bước, căn bản không thể chứa trận hình chữ nhật lớn kia của quân Hán, nếu đi về phía trước theo lời nói, hai cánh kỵ binh sẽ phải chen chúc đi trong nước.

Cũng may trong phạm vi khoảng năm trăm bước, xe bắn đá đã ở bên trong.

Bên trong tiếng kèn kéo dài không thôi, khoảng hai trăm khung cao ngất xe bắn đá chậm rãi tiến lên chỗ bộ binh tránh ra thông đường, cuối cùng đứng vững trước trận của quân Hán, từ xa nhìn lại, hai trăm xe bắn đá giống như hai trăm con ác thú đang nằm sấp úp đầu, khổng lồ dữ tợn lạnh như băng nhưng lại tràn ngập nghiệt khí, làm cho người ta không rét mà run.

Trên sào xe cao ngất, Lã Đài quay đầu nhìn về phía Lưu Bang, Lưu Bang nhẹ nhàng vuốt cằm.

Bỗng nhiên Lã Đài quay đầu lại, đi lên phía trước nhẹ nhàng giơ tay phải lên chúi xuống, bình thản nói:

- Đánh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau