SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 426 - Chương 430

Chương 427: Hàn thủ quyết chiến

- Đại Sở to lớn, tử sĩ oai hùng.

- Máu không chảy khô, chết không ngừng chiến.

Trong tiếng hiệu lệnh đủ để lay động núi, quân Sở đang bước hướng về phía trước.

Tử Xa Sư một thân trọng giáp, tay cầm hoành đao, y đã rời khỏi xe chỉ huy cao vút trong mây, bộ dạng lo âu đến trước xe, y đã đứng ở chỗ đầu tiễn của trận phong tiễn, ở sau lưng y, là ba trăm thân binh của Tử Xa thị thời Tần Hán, đại tướng lãnh binh trên cơ bản cũng sẽ làm gương cho binh sĩ, xông pha chiến đấu, giống Hàn Tín, Tất Thư phản như vậy là dạng ngoại tộc.

Phong tiễn vô tận vô cùng từ hư không phía trước rít gào mà xuống, sau lưng không ngừng có tiếng kêu rên vang lên thảm thiết, mí mắt của Tử Xa Sư lại nháy mắt một cái, dưới chân một lát không ngừng, vẫn như cũ là từ tốn lại kiến định dị thường tiến lên phía trước, trong tiếng kêu thảm thiết liên tục không ngừng, phương trận cực lớn của liên quân đã càng lúc càng gần.

Một trăm bước, năm mươi bước, ba mươi bước, hai mươi bước.

Tử Xa Sư đột nhiên giơ hoành đao lên, ngửa mặt lên trời rú dài:

- Giết…

Chốc lát, Tử Xa Sư lại đột nhiên tăng tốc, đi nhanh như bay hướng về phía trước sẵn sàng đón lấy trọng giáp của quân Tề.

Cùng lúc đó, trọng giáp quân Sở phía sau Tử Xa Sư cũng ầm ầm bắt đầu chạy lấy đà, sau đó dựa vào quán tính chạy lấy đà, cầm một cây phi mâu nặng nề hung hăng ném về hư không phía trước, trong tiếng "lạt lạt" chấn động kịch liệt của cọc mâu, mấy nghìn cây phi mâu phân thành trước sau mười hàng đồng thời lướt qua, sau đó hướng về phía trên đầu phương trận của liên quân hung tợn rồi mới hạ xuống.

Chỉ trong chốc lát, trong quân liên quân liền vang lên tiếng kêu thảm thiết kéo dài không dứt, thành hơn trăm nghìn liên quân trọng giáp, giống như là cỏ lúa mạch bị chặt ngã, một mảng đều ngã xuống, hơn nữa chỉ cần bị phi mâu đâm trúng, không chết thì cũng tàn phế, lại không thể đứng lên được, cho dù liên quân trọng giáp đã dựng đại thuẫn lên như cũ, cũng không có cách nào ngăn cản phi mâu đâm xuyên qua.

Sự hung uy của phi mâu, có thể so sánh như mưa tên bao trùm, liên quân liền chết thê thảm và nghiêm trọng.

Hướng tiến công cần phải trả giá cho sự tiến công, hướng phòng thủ cũng phải trả giá cho sự phòng ngự.

Hành động tiến công một hướng, khi sát thời điểm hướng về phía trước, cung tiễn thủ không có cách nào ngừng lại việc bắn ném về phía trước, cho nên bộ binh trọng giáp tuyến đầu phải chịu hướng phòng thủ mưa tiễn bao phủ không ngừng nghỉ, việc phòng thủ một hướng, cũng phải chịu phi mâu đâm tới tiến công một hướng, bởi vì hướng tiến công có thể chạy lấy đà, phi mâu ném xa được.

Tuy nhiên, chờ hai quân hoàn toàn trộn cùng một chỗ, tình hình này sẽ co thay đổi.

Tử Xa Sư bước đi như bay, ánh mắt hung hăng đã hướng về tên đại tướng quân Tề phía đối diện.

Chốc lát, Tử Xa Sư chân phải hung hăng giẫm trên mặt đất, toàn bộ người đã bay vọt lên, sau đó kẹp theo thân thể người quán tính thật lớn, một đao chém đầu đại tướng quân Tề, đại tướng quân Tề bình thản không sợ, đột nhiên gừ nhẹ một tiếng, giơ lên song thiết kích, lại định một đao cứng bén như sấm vang chớp giật với tên Tử Xa Sư.

Tiếng "chập cheng" giữa ánh chớp lửa đá, hoành đao của Tử Xa Sư cùng với đoản kích của đại tướng Tề quân lại lần nữa không khéo đã đối mặt với nhau, lực lượng hoang dã lập tức như thủy triều cuốn ngược lại, mà quay trở về Tử Xa Sư lập tức cảm thấy miệng hùm một hồi tê tê, hoành đao nặng hơn hai mươi cân cũng bị văng ra đột ngột, đối mặt với thể lực của Tề tướng, không hạ được hắn.

- Chết

Tướng Tề hét lên một tiếng, không chờ Tử Xa Sư đứng vững giơ kích lên đâm qua.

Khóe miệng Tử Xa Sư thoáng chốc nổi lên một luồng sát khí lạnh như băng, thằng nhãi này tuy rằng thể lực hơn người, võ nghệ cũng không tồi, lại vẫn là giết hắn trên chiến trường không khó, chỉ là cần phải trả một cái giá nói mà chậm, xảy ra thì nhanh, Tử Xa Sư không lui mà tiến tới, đột nhiên trong lòng ngực hướng thẳng về phía đoản kích của tên tướng Tề.

- Tìm cái chết ư

Trong con ngươi của tướng Tề thoáng chốc hung hăng.

- Chưa chắc

Tử Xa Sư cười lạnh, lại suýt nữa xảy ra tai nạn, nghiêng người, đoản kích của Tề tướng đã đâm vào miếng chắn hộ trước ngực, chỉ nghe thấy một tiếng "dang" nhẹ, đoản kích đột nhiên hướng về phía bên suon72 của Tử Xa Sư, làm thành một miệng máu nhợt nhạt, hoành đao của Tử Xa Sư lại chém vào cổ của tên tướng Tề.

Bên trái cổ của tên tướng Tề giống như miệng con cá vàng nứt ra một luồng máu đỏ tươi phun ra như nứt ra từ miệng vết thương mà ra, cực đau buốt còn sợ hãi vô cùng giống như thủy triều đánh úp Tề tướng, thoáng chốc kêu vô cùng thảm thiết thê lương, vốn dĩ hung hăng thì cặp con ngươi liền trong khoảnh khắc lại lộ vẻ vô cùng ảm đạm.

Tử Xa Sư ngửa mặt lên trời rít gào một tiếng, giống như một đầu mãnh hổ đột nhập vào trong trận quân Tề.

Nhìn thấy Tử Sa Xư một đao chém chết đại tướng quân Tề, phía sau ba trăm con cháu quân binh phút chốc đã gào khóc lên, mỗi một tên hung hăng giống dã thú, đi sau Tử Xa Sư cuồng bạo đột nhập trong trận quân Tề, ba trăm con cháu quân binh của Tử Xa Thị phía sau, là tám nghìn tinh binh của tiền quân tiền doanh, mũi tên cực lớn mà lại sắc nhọn, chút xíu đã vào trong phương trận của liên quân.

Bổn trận quân Sở.

Tất Thư một thân áo trắng, khoanh tay đứng trang nghiêm ở trên xe cao vút.

Nếu như không phải thân trên chiến trường, người khác thật sẽ cho rằng hắn chỉ là một tên thư sinh, mà không phải là đại tướng thống soái vạn quân.

Tấn Tương thì giống như một đầu vây thú, đứng cao ngất ngưởng trên xe đảo quanh, thỉnh thoảng dừng lại nhìn xem chiến trường náo động ở tiền phương, sau đó lại cúi đầu đi qua đi lại, lúc này, gã hận là không thể nhảy xuống xe, sau đó lại dẫn theo hai vạn Hổ Bí giết về phía liên quân đối diện, giữ ở hậu phương nhìn thấy địch và đồng đội giết lẫn nhau, cảm giác rất khó chịu.

Tây Khất Liệt lại nhìn thấy đầy nhiệt huyết kích động, giận dữ hét:

- Được, xông lên đi.

Bổn trận liên quân.

Triệu Viêm, Khoái Triệt, tất cả đều vẻ mặt kinh ngạc, sự sắc bén của quân Sở không phải là hư không, lúc này mới được có nửa khắc, sự sắc bén của mũi tên công kích đã liên tục xông lên phía phương trận của liên quân, chính diện mười mấy hàng bộ binh trọng giáp phòng ngự, dựa theo tình hình này, nhiều nhất là sau nửa canh giờ, mũi tên công kích cực lớn của quân Sở mới có thể đủ để ngăn cản trận của liên quân.

Hàn Tín thần sắc lạnh nhạt, trong mắt không tỏ vẻ khinh thường và coi nhẹ, không có chút nghi ngờ hoặc kinh ngạc, thoáng chốc, Hàn Tín liền quay đầu truyền quân lệnh xuống:

- Tiền quân tiền doanh lui về phía sau, tả doanh, hữu doanh hướng về giữa, cung tiễn doanh lui ra, phi mâu doanh tiến lên trước, phi mâu áp chế, trung doanh biến về phía tiền doanh, chuẩn bị phản kích…

Tử Xa Sư một đao chặt ngang, chặn ngang Tư Mã quân Tề trước mặt chặt thành hai đoạn, ngăn cản quân Tề trước mặt lại đột nhiên giống như thủy triều lui xuống dưới, giữa quân Sở và liên quân, lập tức xuất hiện một đoạn trống, con ngươi của Tử Xa Sư thoáng chốc lại hơi co rụt lại, tên Hàn Tín đáng chết này, thật là dám ư, y không sợ chết mà dám làm loạn trận của chính mình.

Ngay lúc đó, liên quân trước mặt bỗng nhiên hai bên trước sau co lại, lập tức tránh ra một đường thông đạo, từ phía trước loạn quân bại trận liền thông qua đường thông đạo, lui về phía sau trận, loạn quân vừa mới qua, trước sau liên quân co lại lần nữa lại tản ra, sắp thành phương trận bộ binh toàn bộ, sau đó hướng về phía sau đè ép qua đây.

Cùng lúc đó, một loạt phi mâu sắp hàng cũng từ phía sau của phương trận liên quân vút lên. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Ngoại trừ những điều này, còn hai phương trận liên quân đang từ hai bên tả hữu đè nén ra, Tử Xa Sư đột nhập vào trong trận liên quân, toàn bộ ba bộ binh phương trận cùng với binh phi mâu, phút chốc bị tấn công nghiêm trọng, Tử Xa Sư có chút chua xót nuốt nước bọt, Hàn Tín dụng binh, thật là con mẹ nó đanh đá chua ngoa.

Bổn trận quân Sở.

Nhìn thấy Tử Xa Sư thâm nhập vào trong trận liên quân, toàn bộ sa vào cảnh nguy hiểm, Tấn Tương bỗng nhiên dừng bước chân, Tây Khất Liệt thất thanh ngạc nhiên hô lên.

Tất Thư lại vẫn là mây nhạt gió nhẹ, lập tức quay đầu hướng về phía Thiết Ngưu truyền quân lệnh xuống:

- Tiền quân tiền doanh cố thủ tại chỗ, tả doanh, hữu doanh từ tả hữu ra phía trước, cùng với tiền doanh sát cánh tiến lên, chặn giết từ tả hữu hai cánh đè nén phương trận liên quân, cung tiễn doanh bắn ra, sau khi ngăn chặn Tề quân tập kết, phi mâu doanh sau khi tiến lên trước, lúc đó phi mâu binh của liên quân vừa lúc…

Quân lệnh của Tất Thư thông qua lệnh kỳ truyền đạt tới các doanh trại, chốc lát, đã biến thành trận mũi tên, vốn dĩ co rút hai mũi tên cánh tả doanh, hữu doanh thêm vào trước, rất nhanh đã cũng với tiền doanh của Tử Xa Sư hình thành thế tam tiễn tề phát, mà cung tiễn doanh bắn ra cùng với doanh trại phi mâu tạo thành một sự sát thương cực lớn, vốn dĩ ngay ngắn, nghiêm túc, liến quân có trình tự, đột nhiên xuất hiện một trận rối loạn nho nhỏ.

Trận này của liên quân.

Triệu Viêm không khỏi thở dài một chút khí lạnh.

Khoái Triệt cũng cúi đầu thở dài, có chút xúc động nói:

- Tất Thư này, so với ba năm trước đã trưởng thành hơn nhiều.

Tề vương dụng binh lợi hại bao nhiêu, người thiên hạ đều rất rõ, mà Tất Thư lại thật sự chống đợ được sao?

Đại chiến Hoài Nam lần thứ nhất ba năm trước, Khoái Triệt có thể nói là tham dự toàn bộ, chẳng qua lần đại chiến Hoài Nam đó, Tất Thư cũng không thể chiếm hời được gì từ dưới tay Tế vương, nếu như Hoài Nam vương thời khắc cuối cùng công phá đại doanh Tề vương, chỉ sợ Tất Thư sớm đã binh bại ở bờ bắc Tứ Thủy, nhưng bây giờ thì?

Hiện tại, Tất Thư lại thật sự không thể chống đỡ với Tề vương.

Hơn nựa, đáng sợ nhất là, Tất Thư còn không vận dụng hai vạn quân Hổ Bí tinh nhuệ nhất.

Khoái Triệt không có cách nào tưởng tượng, một khi Tất Thư xuất ra hai vạn Hổ Bí tinh nhuệ, hướng về phía liên quân bỗng tấn công mãnh liệt như sớm vang chớp giật, liên quân lấy gì để mà ngăn cản? Sớm xuất động mai phục bốn vạn tinh binh trong đại doanh?

Bỗng chốc, Triệu Viêm, Khoái Triệt cũng quay đầu lại hướng về phía Hàn Tín, lại không biết Tề vương sẽ đối phó như thế nào?

- Có chút ý nghĩa

Trên mặt Hàn Tín vẫn không hề bận tâm, trong con mắt lại không có vẻ khinh thường cũng không có vẻ kinh ngạc, lập tức hướng về phía Tiết Âu truyền đạt quân lệnh:

- Tiền quân vừa chiến vừa lui, trung quân hướng chuyển về phía Bắc, tả quân, hữu quân giao nhau, hậu quân hướng về phía Tây Bắc hướng vòng lại, toàn quân đi trận Nhất Tự Trường Xà…

Lúc này, Hàn Tín tiêu tốn tinh lực bồi dưỡng lượng lớn lão binh trung kiên đã phát huy tác dụng tính quyết định, một tiếng hạ lệnh, do đám lão binh này nắm bắt riêng biệt các quân, các doanh, các bộ, các khúc, nhanh chóng bắt đầu biến trận, ngắn ngủi không đến nửa canh giờ, vốn dĩ phương trận khổng lồ, đã diến biến thành trận Nhất Tự Trường Xà.

Hơn nữa, để cho người ta xem thế là đủ rồi, cái miệng lớn đầy máu của con đại mãng xà này đã mở ra, đối với thế lực thôn tính thành hình ba mũi tên sát cánh tiến lên quân Sở, thêm sợ hãi chính là, đuôi rắn của con đại mảng xà này cũng đã từ phía sau mà cuốn ngược lại, đối với toàn bộ sườn sau của trận phong tiễn quân Sở, đã hình thành nên sự uy hiếp cực lớn.

Chương 428: Quyết chiến thắt cổ

- Nhất Tự Trường Xà trận sao?

Tất Thư khẽ mìm cười, biểu cảm trên mặt rất thong dong. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Nhất Tự Trường Xà Trận

Con ngươi của Tấn Tương cũng bỗng nhiên co lại, mấy năm này cũng đọc không ít binh thư, trận Nhất Tự Trường Xà này vẫn có thể nhận ra được

- Tên tiểu tử Hàn Tín này vẫn thật có chút bản lĩnh, quân Hoài Nam này vào trong tay của hắn rồi, không ngờ cũng có thể như đốt lóng tay của cánh tay, đổi là ta vẫn thật sự làm không được.

- Điều này ngược lại cũng không có gì, chỉ cần có một lượng lớn lão binh, có thể hiểu được hiệu lệnh của Hàn Tín, thêm vào sự phối hợp toàn lực của Anh Bố, làm tới điểm này thật sự cũng không khó.

Tây Khất Liệt lắc lắc đầu, lại nói:

- Mấu chốt là trận Nhất Tự Trường Xà này của Hàn Tín sắp rất kỳ lạ, không giống với binh thư nói cho lắm, Thượng tướng quân, người cảm thấy thế nào?

- Là không giống nhau cho lắm.

Tất Thư nhẹ nhàng vuốt cằm, nói:

- Hàn Tín đối với trận Nhất Tự Trường Xà này đã có chút cải tiến, làm cho đầu mảng xà công kích trở nên càng sắc bén, đuôi mảng xà cuốn ngược lại cũng trở nên càng nhanh chóng nhưng mãnh liệt, quân ta nếu diễn biến thành trận nhị long nổi trên mặt nước, chẳng những phá không xong trận Nhất Tự Trường Xà này của liên quân, ngược lại sẽ làm cho nó có cơ hội.

Tấn Tương, Tây Khất Liệt đồng thời biến sắc, nói:

- Vậy thì phải làm sao?

- Làm sao đây?

Tất Thư mỉm cười, nói:

- Rất dễ xử lý.

Thoáng chốc, Tất Thư liền quay đầu lại hướng về phía Thiết Ngưu, liên tiếp truyền đạt quân lệnh xuống, lời nói cực nhanh, quân lệnh nhiều, trở nên phức tạp, truyền lệnh cho Tấn Tương, Tây Khất Liệt nhìn đến ngẩn người, chờ đến khi Tất Thư truyền đạt xong quân lệnh, ánh mắt của hai người lại hướng về phía Tất Thư, đã có chút thay đổi, cái gì là binh gia? Điều này mới là binh gia thật sự!

Hàn Tín tay vịn vào lan can, đang lẳng lặng đứng trên xe cao vút.

Hơn hai mươi vạn tướng sĩ liên quân đã sắp xong trận Nhất Tự Trường Xà, kéo dài khoảng chừng năm sáu dặm, đứng trên xe từ trên cao nhìn xuống, giống như một con mảng xà cực lớn nằm trong cánh đồng hoang vu, đầu phía nam con mãng xà mở rộng cái miệng ra, đang hung hăng cắn vào ba mũi tên của trận phong tiễn quân Sở, đầu phía bắc đuôi mãng xà cũng đã cuốn ngược lại, tiến thẳng đến phía sau trận phong tiễn quân Sở.

- Ôi!

Đại tướng Tiết Âu nhìn đến nỗi sôi sục bầu nhiệt huyết, hung hăng gõ nhịp nói:

- Xem quân Sở ứng đối ra sao!

Triệu Viêm, Khoái Triệt cũng nhìn như si như mê, luận về âm mưu dương mưu, bày mưu lập kế, hai người tự nhận không thua bất cứ kẻ nào, có thể nói diễn biến trận pháp, quyết thắng sa trường, trong thiên hạ vẫn thật ít người có thể sánh vai được với Tề vương!

Chính là nói mới nãy diễn biến từ phương trận đến trận Nhất Tự Trường Xà, nhìn có vẻ tầm thường không có gì lạ, kỳ thực nghiên cứu bản lĩnh phi thường của Thống soái.

Diễn biến trận hình kỳ thực cũng không khó, chỉ cần đủ thời gian, Thống soái năng lực bình thường cũng có thể đem phương trận tiến hóa thành trận Nhất Tự Trường Xà, nhưng mà, nếu muốn trong thời gian ngắn hoàn thành biến hóa trận hình, vậy thì không dễ rồi, cần phải một khắc giờ mới hoàn thành biến hóa, càng khó hơn nữa, nhưng mà, Tề vương đã làm được!

Hơn nữa, Tề vương lần này Thống soái hai mươi lăm vạn liên quân, là liên quân!

Phải làm được điểm này, chỉ dựa vào việc hiểu được trận hình vẫn không đủ, vẫn cần phải có năng lực tính toán cực kỳ chuẩn xác.

Bởi vì biến trận liên quan tới đường đi của hai mươi lăm vạn đại quân, năm quân, mười doanh, năm mươi bộ, hai trăm năm mươi khúc, trong đó chỉ cần có một đường đi của khúc, thời cơ không nắm bắt tốt, sẽ khó tránh khỏi việc các khúc đụng chạm cùng lúc, kế tiếp dẫn đến toàn bộ vị trí trận hình xuất hiện sự hỗn loạn, diễn biến trận hình cũng theo đó mà thất bại.

Nếu như Tề vương chỉ huy là Tề quân, còn tương đối đơn giản một chút, nhưng lần này chỉ huy là liên quân, hai mươi lăm vạn đại quân, ngoại trừ năm mươi vạn Tề quân, còn có mười vạn quân Hoài Nam, điều này càng thêm suy xét năng lực của Tề vương, bởi vì y ắt phải cho mỗi một khúc của quân Hoài Nam một lượng thời gian đủ, nếu không sẽ dẫn đến biến trận thất bại!

Do vậy có thể thấy được, năng lực tính toán của Tề vương đã tinh chuẩn tới cảnh giới nào rồi?

Điều này cũng không khó giải thích, khi cuộc chiến huyện Tỉnh Hình, tại sao một vạn đạo quân ô hợp của y, khi đối diện với sự tấn công mãnh liệt của hai mươi vạn đại quân Triệu quốc, vẫn có thể vừa chiến vừa lui, làm cho quân Triệu rời bỏ về hướng bờ sông Tỉnh Hình, vì phục binh bất ngờ đánh chiếm đại doanh quân Sở, tranh thủ thời gian và không gian, đồng thời một lần hành động cuối cùng thất bại của đại quân Triệu quốc, đã giữ lại một mỹ danh của trận huyết chiến.

Điều này cũng không khó giải thích, cuộc chiến Cai Hạ, vì sao ba mươi vạn đại quân của y đối mặt với sự tấn công mãnh liệt của mười vạn quân Sở tinh nhuệ của Hạng Võ, cũng có thể vừa chiến vừa lui mà không kịp loạn! Phải biết rằng, Hạng Võ có thể không phải mãnh tướng, mười vạn tinh nhuệ dưới trướng y, mỗi một tên đều là binh lang hổ thân chinh bách chiến!

Đám người ô hợp của Hàn Tín có thể ngăn cản được đại quân Triệu quốc, cũng có thể ngăn cản được mười vạn tinh nhuệ của Hạng Võ, dựa vào cái gì? Dựa vào biến hóa trận hình, xóa bỏ áp lực của đối thủ! Thật sự muốn là hai quân hợp lại vững vàng, trận chiến Tỉnh Hình, một vạn người ô hợp của Hàn Tín căn bản không thể ngăn cản quá lâu, trận chiến Cai Hạ, quân Tề càng không thể ngăn cản sự tấn công mãnh liệt của đại quân Hạng Võ!

Đường đi của trận pháp xem ra đơn giản, thật sự bản lĩnh Thống soái phi thường, giống như là thư sinh viết chữ, cũng giống một chữ, người viết sẽ có rất nhiều rất nhiều, nhưng có thể viết tốt, viết ra được xuất thần nhập hóa, rất hiếm.

Nhưng mà, dường như là tiếng nói của Tiết Âu vừa nói, quân Sở cũng nhanh chóng bắt đầu biến trận.

Không đến nửa canh giờ, trận phong tiễn của quân Sở cũng biến hóa thành trận Nhất Tự Trường Xà, vốn dĩ ba mũi tên công kích cùng nhau tiến lên đã nhanh chóng hóa thành răng nanh đầu mãng xà lộ ra, vốn dĩ làm thành cọc mũi tên trung quân, quân Hổ Bí trận hình kéo dài, hình thành một thân mãng xà uốn lượn, hâu quân và hai cánh kỵ quân thì thành đuôi mãng xà móc ngược, cũng hướng về phía liên quân đối diện cuộn ngược qua.

- Điều này, điều này không thể!

Tiết Âu vẻ mặt lo lắng khó mà tin được, trận pháp của Tất Thư cũng lợi hại vậy sao?

Triệu Viêm, Khoái Triệt vẻ mặt cũng ngẩn ra, bọn họ mơ hồ cảm giác được, biến trận của quân Sở thậm chí còn nhanh hơn so với liên quân, tuy nhiên có mối quan hệ nhất định với sự chỉ huy của Tề vương, nhưng không thể phủ nhận là, đường trận pháp của Tất Thư cùng với năng lực tính toán, tuyệt đối đã có thể sánh vai với Tề vương, bằng không, quân Sở sẽ làm không được như bây giờ!

Trên mặt Hàn Tín lại không có chút thay đổi nét mặt, vẫn lãnh đạm như vậy.

Rất nhanh, "Đại mãng xa" biến hóa của quân Sở, cùng treo cổ nhau với "Đại mãng xà" biến hóa của liên quân, hai cái răng nanh của đầu mãng xà cùng cắn nhau, hai đuôi mãng xà cũng thắt nhau, chỉ có thân mãng xà hai bên vẫn duy trì một khoảng cách nhất định, bất luận là trung quân của liên quân, hay là trung quân của quân Sở, đều không có tấn công vào.

Anh Bố, Hàn Hạp đang ẩn nấp trong trạm tháp của viên môn đại doanh liên quân, đang theo dõi cuộc chiến từ xa.

Nhìn thì liên quân và quân Sở đã treo cổ nhau, trán của Anh Bố không khỏi lộ ra một vẻ ưu tư, quay đầu nói với Hàn Hạp bên cạnh:

- Hiền chất, thế tiến công của quân Sở rất linh hoạt, sắc bén.

Hàn Hạp gật gật đầu, nói:

- Thế tiến công của quân Sở rất linh hoạt, sắc bén, tuy nhiên, phụ vương có thể ứng đối được.

Anh Bố lại không nói thêm gì nhiều, ít nhất ngừng lại trước mắt, liên quân cũng không để lộ ra sự thất bại, đang như lời Hàn Hạp nói, quân Sở tuy rằng có được lợi thế khí giới, thế tiến công cũng cực linh hoạt, sắc bén, nhưng mà liên quân cũng có ưu thế binh lực, lại có Hàn Tín ở bên, hai bên nếu muốn quyết một trận thắng bại, cũng không dễ dàng.

Trên trán Hàn Tín đã ẩn hiện vệt mồ hôi, truyền quân lệnh xuống cũng trở nên càng ngày càng phức tạp.

Ngay từ đầu, quân lệnh của Hàn Tín nhiều nhất chỉ truyền đến một cấp doanh trại, nhưng dần dần, đã bắt đầu truyền đến cấp bộ, tình cờ thậm chí sẽ trực tiếp truyền quân lệnh xuống đơn vị cấp khúc, sau đó, theo thời gian trôi qua, tình hình truyền quân lệnh xuống đơn vị trực tiếp của Hàn Tín đang trở nên càng ngày càng nhiều lần…

Phụ trách truyền đạt quân lệnh đã thay đổi mấy lần.

Quân truyền lệnh này mới đưa ra không đến hai canh giờ, đã mổ hôi đầy đầu, thở hồng hộc.

Làm tên lính truyền lệnh có thể không nhẹ nhàng, qua lại truyền đạt, lặp lại lên xuống lệnh kỳ không chỉ tiêu hao thể lực, càng tiêu hao tinh lực cực lớn, vì có chút sai lầm, nếu chẳng may móc sai lệnh kỳ, hậu quả sẽ đem lại tai nạn, dưới sự tiêu hao mức độ cao như vậy, thân thể bằng sắt cũng không chịu nỗi, cho nên sự thay đổi quân truyền lệnh là cực kỳ thường xuyên.

Tất Thư cũng đã mệt đến nỗi mồ hôi đầy đầu, thậm chí ngay cả môi cũng bị nứt ra.

Từ biến trận hoàn thành đến hiện tại, miệng của Tất Thư dường như không ngừng, liên tục truyền đạt quân lệnh.

Cho dù trong lòng không thoải mái, nhưng Tất Thư ắt phải thừa nhận, trình độ chỉ huy của hắn có thể tồn tại sự chệnh lệc nhất định so với Hàn Tín, bất luận là nắm bắt thời cơ chiến đấu hay là năng lực tính toán, Hàn Tín vẫn mạnh hơn hắn một chút, cho dù chỉ là một chút như vậy, nhưng thể hiện trên chiến trường lại có ưu thế cực lớn.

Giờ khắc này, trong lòng Tất Thư cũng không khỏi khổ tâm, nếu muốn vượt qua Hàn Tín thật là khó.

Nếu như không phải quân Sở được huấn luyện, ưu thế về trang bị, chỉ sợ sớm đã thua rồi.

Nhưng mà, nếu quân Sở tạm thời vẫn không bị thua, chiến cục cũng đang từng chút một rơi vào lòng bàn tay của Hàn Tín, liên quân đã chủ động nắm bắt chiến trường, mà quân SO37 đang dần trở nên bị động, thể hiện trên chiến trường, vậy thì quân Sở đã bị liên quân xỏ mũi dắt đi rồi, toàn bộ chiến trường đang từng chút một chuyển dời về hướng bắc.

Xem ra, "quân Hổ Bí" không bắt tay hành động, thì rất khó mà xoay chuyển xu thế suy tàn.

Tất Thư lại quay đầu nhìn Tây Khất Liệt, nghiêm nghị nói:

- Tây Khất tướng quân, ngươi nên ra tay thôi.

- Vâng!

Tây Khất Liệt chắp tay vái chào Tất Thư, lại ầm âm ứng vâng, lập tức xoay người trèo xuống xe.

Rất nhanh, trong trận quân Sở liền vang lên tiếng kèn hiệu ngút trời, trong tiếng kèn kéo dài không thôi, "quân Hổ Bí" vốn dĩ nấp trong trận vẫn án binh bất động, cuối cùng cũng hành động rồi.

Một tên đại tướng quân Sở, thân khoác chiến giáp hoàng kim đang dẫn dắt, hai vạn quân Hổ Bí cuồn cuộn như nước lũ kiên cường, đã vào thế cuồn cuộn ngút trời không thể ngăn cản, hướng về phía phần hông của trận mãng xà liên quân lớn, hung hăng đè ép qua, thấy tư thế của quân Sở, đúng là đã tính toán lấy trung quân của liên quân, trảm tướng đoạt cờ!

Tiết Âu vừa mừng vừa sợ, hét lớn:

- Đại vương, quân Hổ Bí ra tay rồi!

Triệu Viêm, Khoái Triệt vẻ mặt phấn chấn, Tất Thư kiềm chế không được cuối cùng cũng ra đòn sát thủ sao? Hổ Bí đã xuất ra, trong tay Tất Thư không còn quân bài gì nữa.

Điều này cũng có nghĩa là, quyền chủ động chiến trường đã hoàn toàn rơi vào tay của Tề vương.

Mãi đến giờ khắc này, khóe miệng của Hàn Tín cuối cùng mới lộ ra vẻ cười thản nhiên, sau đó quay đầu lại nhin Tiết Âu, thản nhiên căn dặn:

- Truyền lệnh, cấm quân Hoài Nam, cảm chiến quân xuất kích.

Chương 429: Hàn công quyết chiến

Đại doanh liên quân.

Tận đến khi chiến trường đã cách xa đại doanh, Hàn Hạp vẫn còn ở trên tháp canh gác xem cuộc chiến. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Anh Bố đã sớm xuống dưới tháp canh gác đứng ở trong viên môn lo lắng đi qua đi lại.

Cuộc đại chiến đã tiến vào hồi gay cấn, chiến trường cũng đang không ngừng di chuyển lên phía đất bắc, toàn bộ cục diện đã hoàn toàn theo diễn biến mong muốn của Hàn Tín. Cũng không biết nguyên nhân vì sao, trong lòng Anh Bố lại cảm thấy sự bất an khó hiểu, có lẽ là bởi vì nước Hoài Nam đã không có đường lui, cho nên Anh Bố mới có thể dễ dàng bị dao động.

Ánh mắt của các đại tướng Hoài Nam Trương Mãi, Phì Thù cứ nhìn theo bóng dáng di chuyển của Anh Bố.

Thấy Anh Bố tâm trạng không yên, Phì Thù liền đón ý nói:

- Đại vương, có phải Tề vương lên mặt không?

Trương Mãi cũng không cam lòng yếu thế, nói theo:

- Đúng vậy, Tất Thư không phải là kẻ yếu kém, hai trăm ngàn quân Sở lại rất tinh nhuệ, Tề Vương lại bắt Đại vương ở trong doanh xem cuộc chiến, thật là đáng trách.

- Đủ rồi.

Anh Bố nhíu nhíu mày, tức giận nói:

- Tất cả câm miệng hết cho quả nhân!

Đang lúc nói chuyện, trên tháp canh gác đột nhiên truyền đến tiếng gọi của Hàn Hạp:

- Hoài Nam vương mau nhìn xem, ánh lửa!

- Hả?

Anh Bố nhanh chóng ngẩng lên nhìn, quả nhiên chiến trường xa xa đã nổi lên ngọn lửa ngút trời.

Dựa theo ước định của Hàn Tín và Hàn Hạp, nổi lửa là tín hiệu xuất kích của cấm quân, quân cảm chiến Hoài Nam!

- Mẹ ôi!

Hai mắt Anh Bố lóe sáng, lập tức bước tới tiếp nhận mũ giáp nặng nề từ trong tay thân quân giáo úy đội lên đầu, sau đó rào rào rút hoành đao ra giơ cao trên đỉnh đầu, hét lớn:

- Mở cửa viên môn!

Mấy chục sĩ tốt Hoài Nam ùa lên, trong tiếng chuyển động ầm ầm, cửa viên môn đang khép chặt từ từ mở ra.

Anh Bố xoay người lên ngựa, hoành đao cầm trong tay đi trước dẫn đầu, lại rống to:

- Các huynh đệ nước Hoài Nam, vì các nữ nhân, con nhỏ và gia đình người thân, cùng liều mạng ngàn đao giết nước Sở, đi theo quả nhân….Giết!

Chuyển đầu ngựa, Anh Bố không chút do dự thúc ngựa lao ra khỏi viên môn.

- Liều mạng cùng giết hết lão binh nước Sở chết tiệt!

- Muốn cướp nữ nhân của chúng ta ư? Không có cửa đâu, mẹ nó đi tìm chết đi!

- Hú…lão nước Sở, hôm nay sẽ cho các ngươi nếm lợi hại của lão tử đây.

Trong chốc lát, cấm quân Hoài Nam đã chờ lâu ngày thoáng chốc rú gào, lập tức đi theo sau ngựa Anh Bố như hồng thủy vỡ đê mãnh liệt tràn ra khỏi viên môn.

***

Tấn Tương giống như một con thú bị vây khốn đi đi lại lại trên sào xe, gã trợn mắt hằn đầy viền máu lên, xiết chặt nắm quyền trong tay lại, bởi vì dùng quá sức mà các khớp xương thậm chí đã trắng bệch không còn chút máu. Lúc này gã giống như một con sư tử bị nhốt trong lồng trở nên hung hãn.

Thiết Ngưu canh giữ phía sau Tất Thư không kìm nổi nuốt nước bọt, trong lòng có chút lo lắng bất an. Y thật sự lo lắng Tấn Tương sẽ đột nhiên phát cuồng, sau đó không chút do dự mà xông lên xé nát Thượng Tướng Quân ra. Tấn Tương thật sự là đã nổi điên rồi, chỉ dựa vào Thiết Ngưu y và mười mấy thân binh phía sau cũng tuyệt đối không thể ngăn cản được.

Tất Thư đã mệt mỏi mồ hồ đẫm trán, thậm chí ngay cả giọng nói đã khàn khàn, nhưng vẫn đang ngầm truyền đạt quân lệnh, chẳng thèm để ý sự điên cuồng của Tấn Tương.

Hai vạn "Hổ Bí" xuất kích theo sau Tây Khất Liệt, xu thế suy tàn của quân Sở cuối cùng đã ngừng.

Tuy nhiên, chỉ là thế suy tàn có chiều hướng ngừng mà thôi, còn nếu muốn cục diện hòa cũng rất khó.

Theo tình hình trước mắt cho thấy, Tất Thư chỉ có thể ký thác hy vọng quân Sở có thể chịu đựng mạnh mẽ được, dù sao tố chất quân Sở vẫn mạnh hơn so với quâ Tề và quân Hoài Nam.

Nhưng, vào lúc này đột nhiên tình hình chuyển biến.

Trong đại doanh liên quân đột nhiên vang lên những tiếng kèn kéo dài mãi không thôi, cửa viên môn đang đóng chặt lập tức chậm rãi mở ra. Tấn Tương bỗng nhiên dừng đi lại quay đầu nhìn, thấy quân Hoài Nam đông nghịt đang như hồng thủy tràn mãnh liệt từ trong đại doanh đi ra, đại kỳ màu xanh bay phần phật trong gió, rõ ràng chính là Vương kỳ của Hoài Nam Vương Anh Bố!

- Anh Bố?

Tấn Tương rít gào lên:

- Cấm quân Hoài Nam Anh Bố!

- Thượng Tướng Quân!

Thiết Ngưu thấy tình thế cấp bách cũng vội kêu lớn:

- Xem ra liên quân đã dốc toàn lực rồi, bọn chúng không để tâm việc thủ vệ đại doanh liên quân nữa, không bằng chúng ta xuất ra hai mươi ngàn nhân mã của Tử Kỳ tướng quân? Hoặc là để Tử Kỳ tướng quân đi đoạt lấy đại doanh liên quân, một khi đại doanh liên quân thất thủ, nhất định sẽ ảnh hưởng đến sĩ khí của liên quân…

- Rắm thối, nếu như chúng ta đánh bại được hai trăm ngàn đại quân kia, vậy thì cần gì Tử Kỳ tướng quân đi đoạt đại doanh liên quân nữa?

Tấn Tương giáo huấn Thiết Ngưu xog, lại quay sang nhìn Tất Thư, nghiến răng nói:

- Thượng Tướng Quân, sự việc nguy cấp rồi, nên để mạt tướng và Hổ Bí Quân xuất chiến đi, bằng không sẽ không kịp nữa, không kịp nữa đó!

- Hổ Bí Quân không được hành động, trái lệnh thì chém!

Tất Thư lại lạnh lùng cự tuyệt Tấn Tương.

Tấn Tương hậm hực đấm quyền vào nhau, sau đó lại cúi đầu bước đi, từng bước gấp gáp, tốc độ càng lúc càng nhanh hơn, hơi thở của gã càng dồn dập hơn, tay phải của Thiết Ngưu đã đặt lên chuôi đao, bởi vì y biết, Tấn Tương đã sắp phát điên rồi.

Tất Thư lại tỏ như không thèm để ý, bình tĩnh ngầm truyền lệnh:

- Truyền lệnh, toàn quân co vào … trận hình tròn!

- Thượng Tướng Quân có lệnh, toàn quân co rút lại, bày trận hình tròn…

Tiếng hô to của Thiết Ngưu vang lên, trên tổ xe thoáng chốc dựng lên đại kỳ đại diện cho toàn quân co rút lại chuyển thành trận hình tròn. Quân Sở như con trăn lớn đang siết chặt kịch liệt cùng liên quân thoáng chốc bắt đầu cuồn cuộn co rút lại, không tới nửa khắc ngắn ngủi, xà trận dài dặc biến thành trận hình tròn.

***

Trên tổ xe chỉ huy của liên quân.

Tiết Âu va hai quyền vào nhau, vui mừng nói:

- Đại vương, quân Sở không chống đỡ được, bọn chúng đã co rút lại rồi!

- Đây là điều đã nằm trong dự kiến.

Hàn Tín thản nhiên cười, nói tiếp:

- Trừ phi quân Sở còn một đội Hổ Bí khác.

Nếu quân Sở còn một đội Hổ Bí khác, đương nhiên có thể vào lúc này lao tới chặn giết cấm quân của Anh Bố và cảm chiến quân của Hàn Hạp. Cứ như vậy, quân Sở còn có dư lực tiếp tục siết chặt cùng với liên quân, cuối cùng hươu chết về tay ai thật khó biết trước được. Chỉ đáng tiếc, quân Sở không còn một đội Hổ Bí Quân nào khác nữa.

Về phần Thiên Lang Quân và Kiêu Kỵ Quân đã sớm bị Hạng Trang điều đi chiến trường Nam Dương rồi.

Tuy rằng hệ thống tình báo của nước Tề không sánh được so với nước Sở nhưng chút tin tức này vẫn có thể thăm dò được.

Triệu Viêm, Khoái Triệt cũng vỗ tay vui sướng, sự chuyển biến này tuyệt đối là có tính quyết định, quân Sở co rút lại chuyển thành trận hình tròn đã chứng minh Tất Thư đã cùng lúc ứng phó với việc thắt cổ liên quân và đã điều động binh lực còn lại để ngăn chặn cấm quân Hoài Nam vương và cảm chiến quân của Thái Tử Hàn Hạp. Điều này cũng có nghĩa là quân Sở đã hoàn toàn đánh mất quyền chủ động trên chiến trường.

Gần như là lúc quân Sở co rút lại thành trận hình tròn, cấm quân Hoài Nam và cảm chiến quân cũng đã giết tới.

Lúc này, trận hình liên quân dưới sự điều khiển của Hàn Tín đã biến thành con trăn lớn đã ở trạng thái bị quân Sở vây nửa, từ lúc hai mươi ngàn cấm quân Hoài Nam và hai mươi ngàn cảm chiến quân gia nhập vào, trận hình liên quân lại một lần nữa phát sinh biến hóa, binh lực tại đuôi trăn cùng với thắt lưng trăn nhanh chóng gia tăng, xà trận vốn dài dằng dặc đã biến thành trận cánh hạc!

Đến khi trận cánh hạc hoàn thành trong một khắc, Hàn Tín cũng không kìm được khẽ thở phào.

Cái gọi là đi trăm bán chín mươi, trận đại chiến Hoài Nam lần thứ hai đã đánh tới lúc này có thể nói là liên quân đã nắm chắc phần thắng, quân Sở muốn lật ngược tính thế cũng khó hơn lên trời.

Đương nhiên, chưa đến phút cuối cùng giành chiến thắng, Hàn Tín cũng tuyệt đối không chút sơ suất.

Lau mồ hôi trên trán, ánh mắt Hàn Tín di chuyển nhìn tổ xe cao chót vót ngay tại trung tâm của trận hình quân Sở xa xa, thản nhiên nói:

- Tất Thư ơi Tất Thư, mới vừa đây thôi ngươi vẫn ở thế tiến công, còn quả nhân trước sau chỉ có phòng ngự, sự thật đã chứng minh, ngươi không hề công phá được sự phòng ngự của quả nhân, không công phá được.

Giọng nói của Hàn Tín không lớn nhưng lại như có ma lực làm người khác cảm xúc mãnh liệt.

Tiết Âu nghe được cũng vô cùng kích động, Triệu Viêm, Khoái Triệt cũng vô cùng hưng phấn. Đại Vương tự tin, kiêu ngạo nhưng là khí phách tự tin, bản lĩnh kiêu ngạo! Hắn dám buông tay để Tất Thư tiến công, hắn dám đem quyền chủ động trên chiến trường chắp tay dâng cho người ta, nhưng Tất Thư lại không công phá được phòng ngự của hắn, đến cuối cùng vẫn phải ngoan ngoãn dâng quyền chủ động cho Đại vương hắn!

Khẽ mỉm cười, Hàn Tín nói:

- Hiện giờ, quả nhân cần tiến công. Truyền hiệu lệnh của quả nhân, cấm quân Hoài Nam, cảm chiến quân cùng tiến lên đẩy mạnh về phía Bắc…

***

Dưới tổ xe cao ngất, Anh Bố chậm rãi kéo mũ giáp xuống che mặt.

Chỉ trong chốc lát, toàn bộ khuôn mặt của Anh Bố đã được ẩn sau chiếc mũ giáp bằng sắt lạnh lẽo, chỉ chừa lại hai đôi mắt hẹp dài, từ bên trong lộ ra ánh mắt lạnh lùng. Nói đến mũ giáp, áo giáp trên người và cả ngựa cũng đều là do Hạng Trang tặng cho ông ta, tuy nhiên hôm nay, ông ta lại dùng nó để đánh lại quân Sở.

Hai gã thân binh nâng đại thiết kích nặng nề đến, Anh Bố giơ tay nhận lấy.

Cảm nhận được sự lạnh lẽo của đại thiết kích truyền đến tay, từng cảm giác quen thuộc trào lên trong người Anh Bố. Trước đây, Anh Bố cũng là kiêu tướng không kém gì Hạng Võ, tuy nói là gần sáu mươi tuổi nhưng cũng không hề kém cỏi. Thằng nhãi Tất Thư, hôm nay phải cho ngươi thấy uy phong của quả nhân!

Bên kia, Hàn Hạp cũng đã cầm hoàn kích thúc ngựa, theo sau y là hai mươi ngàn cảm chiến quân cũng đã giương cao thương mâu.

Đột nhiên giữa lúc đó, trên tổ xe đột nhiên truyền đến tiếng hô to:

- Đại vương có lệnh, cấm quân Hoài Nam, cảm chiến quân cùng tiến, đẩy mạnh về hướng bắc…

- Ha hả.

Anh Bố, Hàn Hạp lạnh, sau đó cùng giơ đại thiết kích lên.

Ngay sau đó, Anh Bố, Hàn Hạp cùng thúc ngựa cuồn cuộn tiến về phía bắc.

Chỉ trong chốc lát, hai mươi ngàn cấm quân Hoài Nam và hai mươi ngàn cảm chiến quân đi theo sau Anh Bố, Hàn Hạp, gào thét mãnh liệt hướng về phía trận hình tròn của quân Sở đằng trước.

Hàn Tín ở trên tổ xe quan sát phía dưới, liên quân giống như là hai cánh hạc hồng hoang lớn giang mở ra, còn quân Sở giống như con rùa hồng hoang co đầu rụt cổ lại, đang bị hai cánh hạc lớn bao chặt vào trong. Sau đó, hai đội tinh binh của Anh Bố, Hàn Hạp giống như là hai chiếc mỏ sắt lớn hung dữ mổ vào đầu con rùa.

Chương 430: Tất Thư quyết chiến

- Hú…

Anh Bố ngửa mặt lên trời gào thét, thế của đại thiết kích trong tay như sấm chém xuống, chỉ nghe "Răng rắc" một tiếng vang lên, Giáo Úy quân Sở trước mặt cầm thuẫn đã bị chém thành hai mảnh, máu tươi bắn ra, nội tạng trong bụng cũng theo đó mà tràn ra, vô cùng kinh người.

Nhưng mà rất nhanh, lại có một Tư Mã quân Sở bước lên trước.

Đối với thi thể đồng chí dưới chân mình, Tư Mã quân Sở kia cũng không chút động mí mắt mà lại lạnh lùng nghiêm nghị tập trung ánh mắt vào Anh Bố đối diện.

Vẫn là câu nói kia, máu không chảy khô, chết không ngừng chiến!

- A….

Anh Bố lại ngửa mặt lên trời gào lên, thiết kích trong tay đột nhiên kéo lên trước.

Tư Mã quân Sở vừa mới đi lên thay vào chỗ trống kia không chút nào sợ hãi, chùng vai vác thuẫn cứng rắn chống lại một kích nặng ngàn cân của Anh Bố. Trên thực tế, gã cũng chỉ có thể cứng rắn chống đỡ, nhiệm vụ của gã chính là làm một tấm bia chắn cứng rắn phía trước cho đội kích mâu binh, phi mâu binh cũng với đội cung tiễn thủ đằng sau.

Tiếp theo trong chốc lát, đại thiết kích của Anh Bố đã nặng nề chém vào đại thuẫn của Tư mã quân Sở.

Chỉ nghe "rắc" một tiếng, đại thuẫn của Tư Mã quân Sở đã vỡ vụn, mảnh vụn bắn ra bốn phía, thân hình của Tư mã quân Sở giống như bao cát bay ngược trở lại liên tục đụng phải hai trọng giáp quân Sở xếp hàng đằng sau, đến lúc đó Tư mã quân Sở sớm đã bỏ mạng cuối cùng mới rơi xuống đất.

- Gừ...

Anh Bố thúc ngựa mãnh liệt xông vào trong trận quân Sở.

Trọng giáp quân Sở dũng mãnh không sợ chết ùa lên muốn ngăn Anh Bố lại, nhưng những trọng giáp quân Sở này không phải bị đại thiết kích của Anh Bố chém cho bắn bay đi thì cũng bị vật cưỡi của Anh Bố giẫm đạp lên mà chết, trong nháy mắt, không một ai có thể ngăn cản được! Nói cho cùng, Anh Bố cũng từng là kiêu tướng tuyệt thế gần như ngang bằng với Hạng Vũ, cho dù tuổi đã già nhưng uy danh vẫn còn.

Phía sau Anh Bố, hai mươi ngàn cấm quân Hoài nam triển khai thế trận theo hình mũi tên sắc bén thề chết cũng đi theo.

Chỉ trong chốc lát thời gian, Anh Bố đã mang theo cấm quân Hoài Nam liên tục đột phá hơn mười trận phòng ngự của trọng giáp quân Sở. Hai mươi vạn cấm quân Hoài Nam giống như mũi tên sắc bén chui thật sâu vào trong trận mai rùa của quân Sở, nghiêm trọng hơn nữa là, bước tiến của quân Hoài Nam không hề có dấu hiệu chậm lại.

***

- Trận cánh hạc?

Vẻ mặt Tất Thư cuối cùng cũng lộ ra sự nghiêm trọng.

- Đây là trận cánh hạc?

Tấn Tương vốn đã bị cầm giữ đến mức đi lại lồng lộn lúc này lại trở nên bình tĩnh khác thường. Đương nhiên, gã cũng không phải là thật sự bình tĩnh, mà là khống chế cảm xúc kia đi, chỉ trợn mắt lên, trong đôi mắt như có hai cơn gió lốc xoáy sắc bén liên tục nổi lên.

- Đây không phải là trận cánh hạc bình thường.

Tất Thư gật đầu, nói:

- Cũng giống như Nhất Tự Trường Xà Trận lúc trước, Hàn Tín đã cải biến trận cánh hạc này, có thấy hai mỏ sắt kia không? Chỉ một chút sửa này thôi, sự lợi hại thế tấn công của toàn bộ trận cánh hạc đã tăng lên rất nhiều. Hàn Tín, thật đúng là đại binh gia.

Tấn Tương im lặng không nói gì, Thiết Ngưu lại hỏi:

- Thượng Tướng Quân, hiện tại làm gì bây giờ?

- Trận cánh hạc này đã đại diện cho thủ đoạn tấn công tiêu chuẩn cao nhất của Hàn Tín!

Dừng lại một chút, Tất Thư đột nhiên ngẩng mạnh đầu lên, án mắt thâm thúy lướt qua hư không rơi xuống trên tổ xe cao ngất phía trước kia, trong loáng thoáng, Tất Thư dường như thấy được Hàn Tín đang trang nghiêm đứng trước gió, ánh mắt Hàn Tín như cũng đang chăm chú nhìn về phía bên này.

Ngay sau đó, Tất Thư giơ tay phải lên xòe năm ngón tay ra, nói:

- Vậ thì hiện tại bản tướng quân cũng nên biểu diễn cho Hàn Tín thấy bản lĩnh phòng ngự cao nhất của ta.

- Bản lĩnh phòng ngự tiêu chuẩn cao nhất?

Thiết Ngưu thì thào:

- Là trận quy xác này ư?

- Đây không phải là trận quy xác bình thường.

Tất Thư nhẹ nhàng lắc đầu, nói tiếp:

- Hàn Tín có thể cải tiến trận cánh hạc, bản tướng quân cũng có thể cải tiến viên trận. Người khác bày viên trận, chỉ có thể thủ tại chỗ, còn viên trận của bản tướng quân thì có chân, nó có thể giống như rùa mà lên xuống tự nhiên.

Dừng một chút, giọng nói của Tất Thư đột nhiên bùng nổ:

- Hàn Tín, ngươi không làm gì được ta đâu!

Ngay sau đó, Tất Thư đột ngột quay đầu lại truyền đạt cho Thiết Ngưu quân lệnh liên tiếp. Cùng với quân lệnh được truyền đạt, trong viên trận quân Sở lập tức biến hóa nho nhỏ, bốn phương trận từ trong bản trận thật lớn vươn ra giống như bốn chiếc chân ngắn của rùa, đem tả hữu của trận cánh hạc liên quân thoáng ra, sau đó, toàn bộ viên trận bắt đầu chậm rãi rút lui từ hướng bắc.

Đúng vậy, chính là rút lui, bởi vì rùa lớn quân Sở đang giằng co với cánh hạc lớn liên quân, cho nên chỉ có thể rút lui.

***

- Hả? Quân Sở có thể di chuyển?

- Tất Thư này thật đúng làm người khác bất ngờ!

Trên tổ xe chỉ huy liên quân, điềm tĩnh như Triệu Viêm, Khoái Triệt cũng không kìm nổi mà kêu lên. Bởi vì cảnh tượng trước mắt thật đúng là vượt quá tưởng tượng của bọn họ. Viên trận không phải là trận hình phòng ngự thuần túy bình thường hay sao? Nhưng hiện tại, quân Sở bày ra viên trận lại có thể tiến lên rút lui rất tự nhiên, vậy thì hẳn là có thể công thủ được nhiều mặt?

Hàn Tín cũng khẽ nhíu mày, chợt ung dung nói:

- Chỉ là chút kỹ xảo nhỏ thôi.

Tiếp theo chốc lát, Hàn Tín bỗng nhiên quay đầu lại, cũng liên tiếp truyền đạt mệnh lệnh quân lệnh.

Quân lệnh của Hàn Tín nhanh chóng được truyền đạt xuống dưới. Tả hữu cánh hạc của trận cánh hạc liên quân đột nhiên giơ lên, nhìn tư thế kia, không ngờ là muốn đem bao vây toàn bộ trận rùa của quân Sở vào trong ngực, sau đó chậm rãi mổ vỡ xác, mổ nát thịt. Không thể nghi ngờ gì, một khi trận rùa quân Sở bị cánh hạc bao vây hoàn toàn, vậy thì quân Sở tận thế rồi.

Khóe miệng Hàn Tín đột nhiên hiện lên tia sát khí lạnh lùng:

- Tất Thư, ngươi xong rồi!

***

- Tướng quân nhìn kìa!

Thiết Ngưu thất thanh la lên:

- Hai cánh liên quân đã rất nhanh vòng quay về hướng bắc rồi!

Tất Thư nheo mắt lại, trong ánh mắt trong trẻo lại lạnh lùng. Hàn Tín, ngươi muốn bao vây lấy toàn bộ rùa trận quân ta sao? Không dễ dàng như vậy đâu! Tất Thư lại ra quân lệnh, rùa trận quân Sở lập tức lại biến hóa, hai móng vuốt rùa phía sau thân vốn chỉ là hơi vươn ra đột nhiên lại mở rộng về phía hai cánh, thoáng cái đã chặn lấy hai cánh hạc lớn.

Hơn nữa, bất kể là hai cánh hạc lớn vỗ như nào cũng không thể lay động được, đây đúng là móng vuốt rùa.

Theo cấm quân Anh Bố, cảm chiến quân của Hàn Hạp tạo thàn mỏ hạc sắt lớn, đích xác có thể mổ lên đầu rùa lớn quân Sở, bởi vì bọn họ không chỉ có trăm chiến binh tinh nhuệ, vả lại còn được nghỉ ngơi dưỡng sức hơn nửa ngày, nhưng hai cánh hạc lớn lại chỉ là những binh lính bình thường, hơn nữa đang chiến đấu kịch liệt cùng quân Sở nửa ngày, nếu muốn đột phá quân Sở cũng rất khó.

Cục diện đã chút định rồi, Tất Thư lạnh lùng cười:

- Hàn Tín, ngươi vẫn không làm gì được ta đâu!

***

- Ầy, hình như không đúng.

- Đây là trận pháp gì vậy?

Trên tổ xe chỉ huy liên quân, Triệu Viêm, Khoái Triệt ngơ ngác nhìn nhau.

Hàn Tín chau mày rậm lại, mất một lúc này, mày rậm của Hàn Tín mới giãn ra, thản nhiên nói:

- Cũng vậy thôi, nếu không thể tốc chiến tốc thắng, vậy thì cùng quân Sở tiêu hao dần đi.

Trận đánh hiện tại, liên quân đã hoàn toàn chiếm thế chủ động chiến trường. Mỗi khi liên quân xuất lực tiến công, quân Sở nhất định phải tiêu tốn hai phần lực khí để phòng thủ, hơn nữa, binh lực liên quân điều phối so với quân Sở càng thành thạo hơn, không gian cứu vãn cũng lớn hơn. Theo thời gian trôi qua, cục diện đối với quân Sở mà nói càng lúc càng bất lợi.

Nhiều nhất chỉ qua vài canh giờ nữa, trời sẽ tối, đến lúc đó, tình hình của quân Sở sẽ càng trở nên xấu hơn, tiếp tục tiêu hao dần nữa, cuối cùng sụp đổ chỉ có thể là quân Sở.

Hàn Tín thản nhiên cười, tự tin nói:

- Tất Thư, ngươi chắc chắn là xong rồi!

***

- Đi chết cho quả nhân!

Anh Bố hét lớn một tiếng, trường kích quét ngang tám hướng, lập tức đem bảy tám gã trọng giáp quân Sở lăn xuống mặt đất.

Nhưng, không đợi Anh Bố thúc ngựa tiến lên, một loạt trọng giáp quân Sở đã chắn trước ngựa ông ta. Nhìn bức tường thuẫn kia, Anh Bố không kìm nổi nuốt nước bọt, đám mọi rợ nước Sở chết tiệt này thật đúng là ngoan cường quá sức tưởng tượng. Trận bộ binh trọng giáp bọn họ dường như là vĩnh viễn vô cùng tận, bất kể thế nào cũng không phá vỡ được.

Anh Bố không nhớ rõ phía trước đột nhiên có khoảng cách rất xa, càng nhớ không rõ đã đột phá bao nhiêu trận bộ binh trọng giáp, chỉ biết trọng giáp quân Sở trước mặt mình vẫn cứng rắn mạnh mẽ, vô cùng tận! Ngẩng đầu nhìn lên, nét mặt trở nên nghiêm trọng, trọng giáp quân Sở cầm đao thuẫn tựa như đại dương mênh mông kéo dài bát ngát.

Không biết từ lúc nào bầu trời đã nổi lên mưa bụi.

Anh Bố đột nhiên ngẩng đầu lên gần như tham lam hít lấy không khí ẩm ướt, sự ngột ngạt trong lồng ngực gần như sắp nổ tung cuối cùng đã thư thái hơn, tinh thần phấn chấn hơn. Anh Bố lại giương kích lên, quét trọng giáp quân Sở đang chắn trước mặt, sau đó nhanh chóng đánh ngựa tiến về phía trước khoảng bốn năm bước. xem tại TruyenFull.vn

- Bõm...

Vó ngựa chiến mã giẫm vào vũng nước vang lên thành tiếng.

Anh Bố chẳng chút để tâm, sông Hoài vốn mưa nhiều, huống chi lúc này đang là mùa mưa, vùng đồng quê có vũng nước đọng cũng là điều bình thường.

Tướng sĩ cấm quân phía sau Anh Bố cùng chẳng chút để tâm, vũng nước dưới mặt đất không ngập quá mắt cá chân, hầu hết tướng sĩ quân Hoài Nam đều mang giày rơm, vũng nước sâu như vậ căn bản không đủ để ảnh hưởng tới sự di chuyển của bọn họ.

Trên tổ xe cao ngất, Hàn Tín, Triệu Viêm, Khoái Triệt cũng không để đến vũng nước đọng trên mặt đất.

Đám người Hàn Tín căn bản không lo lắng có mai phục, khắp nơi đều là cánh đồng bát ngát, hơn nữa không có con sông nào, địa thế nơi này thậm chí còn cao hơn Tứ Thủy, dùng kế ngập nước tuyệt đối không có khả năng.

Thắng lợi của liên quân đã có thể thấy ngay trước mắt, hiện tại, chỉ chờ quân Sở sụp đổ thôi.

Chỉ chờ khi bầu trời tối đen, Hàn Tín sẽ hạ lệnh tổng tiến công. Đến lúc đó, quân Sở chắc chắn sẽ sụp đổ!

Hàn Tín tuyệt đối không tin lúc trời tối, Tất Thư còn có thể nắm được cục diện trong tay.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, trong không trung càng lúc càng âm u trầm thấp, khoảng cách màn đêm hạ xuống đã không còn đến nửa canh giờ, hai quân chiến đấu vẫn rất kịch liệt, tiếng rít gào, chém giết, tiếng bước chân cuồn cuộn thẳng tiến về hướng bắc, vũng nước đọng trên mặt đất vẫn chỉ đến mặt cá chân, không hề sâu hơn, nhưng sự biến hóa vẫn đang âm thầm lặng lẽ phát sinh.

Trong khoảnh khắc, Tất Thư đột nhiên giơ tay phải lên nắm chặt lại thành quyền, hét lớn:

- Hiệu lệnh toàn quân, ngừng lui về phía sau!

Thiết Ngư nghe vậy sửng sốt lập tức lau nước mưa trên mặt, quay đầu gào to:

- Thượng Tướng Quân có lệnh, các quân dừng lại, tử chiến không lùi, tử chiến không lùi...

Chương 431: Quyết chiến lầy lội

- Tử chiến không lùi!

- Tử chiến không lùi!

- Tử chiến không lùi!

Trong tiếng hô như biển gầm, tướng sĩ quân Sở đang chậm rãi lui về phía sau liền ngừng lại, quan sát từ trên tổ xe cao ngất, con rùa lớn quân Sở lớn đang vươn móng vuốt ra cũng chậm rãi thu về, mất đi sự áp chế của móng vuốt rùa, cánh hạc lớn liên quân lại vòng lại mà lên, rất nhanh bao vây lấy toàn bộ rùa lớn quân Sở.

- A?

Khoái Triệt thất thanh:

- Quân Sở không lùi ư?

- Vậy?

Triệu Viêm cũng nói:

- Vậy chẳng phải là muốn quyết chiến cuối cùng với liên quân hay sao?

- Đúng vậy, là quân Sở bước đường cùng muốn phản kích.

Khóe miệng Hàn Tín lại nổi lên tia cười nhạt, đổi lại ông ta là Tất Thư thì cũng sẽ tuyệt đối không cam tâm khoanh tay chịu chết, trước khi toàn quân bị giết nhất định phải phản kích tuyệt địa, cho dù cuối cùng khó tránh khỏi kết cục thất bại và diệt vong thì cũng tuyệt đối không thể để cho liên quân được yên ổn.

***

Tay Tất Thư đang nắm thành quyền liền buông lỏng ra, quát:

- Đại kỳ về phía trước, lục quân đồng loạt xuất ra, tấn công!

Cái gọi là lục quân là chỉ tiền, hậu, tả, hữu, trung quân cộng thêm Hổ Bí Quân Tây Khất Liệt. Đại kỳ về phía trước, lục quân đều xuất ra, Tất Thư này thật sự muốn liều chết cùng liên quân, tuy nhiên, Hổ Bí Quân đích thực do Tấn Tương thống lĩnh không ở trong nhóm này, Hổ Bí Quân chân chính vẫn đang chờ đợi ở dưới tổ xe do Tất Thư chỉ huy, mắt lạnh lùng xem cuộc chiến.

- Đại kỳ về phía trước, lục quân đều xuất ra, tấn công…

- Đại kỳ về phía trước, lục quân đều xuất ra, tấn công…

- Đại kỳ về phía trước, lục quân đều xuất ra, tấn công…

Cùng với tiếng hô của Thiết Ngưu là tiếng một lính trinh sát hòa theo, đại kỳ màu vàng thêu " Thượng Tướng quân Đại Sở Tất Thư" chợt nghiêng về phía trước, trên trăm người đang thổi tù chờ ở dưới tổ xe lập tức giơ tù và sừng trâu thổi lên. Tiếp theo trong chốc lát, hơn hai trăm ngàn tướng sĩ quân Sở liền đồn thành gào rít lên.

- Mênh mông Đại Sở, oai hùng tử sĩ!

- Máu không chảy khô, chết không ngừng chiến!

Tiếng rít gào cao ngất trời, tướng sĩ quân Sở vừa tham gia chém giết đã gần như mệt mỏi kiệt sức liền lập tức quay đầu lại, khiêng đại thuẫn, giơ thiết kích dài, cầm đao sắc bén, đạp máu nện bước từng tấc từng tấc, từng trượng từng trượng đẩy mạnh về phía trước, đầy mạnh, liên tục đẩy mạnh…

Liên quân Tề Hoài từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn đến, đao kiếm bọn họ cùng mở ra, kích mâu đâm loạn, tướng sĩ quân Sở anh dũng tiến về phía trước chỉ một thoáng một loạt đã ngã xuống dưới đất, ngã xuống vũng máu những rất nhanh đã có tướng sĩ quân Sở bổ sung thay thế mà lên, bọn họ đạp lên máu tươi nhuộm thẫm cả cánh đồng hoang vu, tiếp tục tiến về phía trước, về phía trước, lại tiến về phía trước…

- Mênh mông Đại Sở, oai hùng tử sĩ!

- Máu không chảy khô, chết không ngừng chiến!

Tướng sĩ quân Sở rống gào anh dũng tiến về phía trước, thề không quay đầu lại.

Ánh mắt Anh Bố lạnh như băng, thiết kích trong tay đã nặng nề sắp nâng lên không nổi, trong ngực ngột ngạt lại sắp nổ tung nhưng phía trước vẫn cuồn cuộn xông đến, trọng giáp quân Sở như vô cùng vô tận tràn đến. Đám mọi rợ nước Sở chết tiệt này, sao lại ngoan cường như vậy? Nếu cứ như thế thì giết đến bao giờ mới hết?

***

Nhìn thấy quân Sở đang ở trong cảnh tuyệt vọng lại có năng lượng kinh người, đặc biệt là khi nghe những âm thanh gào thét vang vọng tận trời kia, Tiết Âu, Triệu Viêm và Khoái Triệt không kìm nổi như hít phải luồng khí lạnh, có câu nói một người liều mạng mười người đã không địch nổi, hiện tại gần hai trăm ngàn đại quân nước Sở cùng nhau liều mạng, sự sắc bén mạnh mẽ này ai dám khinh thường?

Trên mặt Hàn Tín cũng lộ vẻ nghiêm trọng mà trước nay chưa từng có.

Hàn Tín hiểu rất rõ, đây là quân Sở trước khi chết cắn trả, chỉ cần liên quân vượt qua được lần này thì chắc chắn sẽ nghênh đón sự thắng lợi cuối cùng.

Hít một hơi lạnh thật sâu, Hàn Tín quát:

- Đại kỳ truyền lệnh, lui!

Quân Sở sắp chết cắn trả đang ở thế thượng phong, trong lúc này, liên quân tuyệt đối không thể cứng rắn đối kháng chính diện với quân Sở được mà phải tiến hành rút lui về sau, sau đó thông qua trận pháp mà tiêu hao chút nhuệ khí cuối cùng của quân Sở. Một khi thế của quân Sở cùng kiệt, vậy thì cứ chờ đợi số mệnh bị tàn sát của bọn họ.

- Đại vương có lệnh, toàn quân lui về phía sau!

- Đại vương có lệnh, toàn quân lui về phía sau!

- Đại vương có lệnh, toàn quân lui về phía sau!

Trong những tiếng truyền đạt lệnh liên tiếp nhau, đại kỳ Tề vương đang treo cao đột nhiên hơi nghiêng về sau, chỉ trong chốc lát, tướng sĩ liên quân vốn đang liều chết với quân Sở đều co rút lại lui về phía sau, dưới sự tấn công mãnh liệt của quân Sở, không ngừng có bộ khúc liên quân bị phá hủy, tách ra, nhưng rất nhanh lại có trận hình đầy đủ bộ khúc một lần nữa che chắn trước mặt quân Sở.

Bất kể phương hướng nào xuất hiện tình hình nguy hiểm, Hàn Tín luôn có thể phát giác ra trước tiên, rồi đúng lúc có phản ứng nhanh chóng từ phương hướng còn lại điều phối binh lực tiến hành chặn lấp những chỗ hổng, quân Sở sắp chết cắn trả tuy rằng sắc bén mạnh mẽ, nhưng trước sau vẫn không thể xuyên qua được sự bao vây của liên quân. Theo thời gian trôi qua, thế tấn công của quân Sở cuối cùng đã dần dần suy yếu đi.

Trong chiến đấu kịch liệt, ít ai để ý đến mặt đất dưới chân đang dần dần trở nên lầy lội.

Dưới sự giẫm đạp của mấy trăm ngàn đại quân, thảm cỏ trên cánh đồng hoang vu đã sớm nát bét, bùn đất vốn rắn chắc cùng dần dần trở nên tơi xốp, lại sau khi bị nước mưa ngấm vào liền biến thành những đầm lầy đất nhão. Một chân giẫm lên liền thụt xuống tới tận bắp chân, muốn rút chân ra cũng phải mất rất nhiều sức lực.

***

Quan sát chiến trường loạn xị bát nháo, Tấn Tương nghiến chặt răng lại.

Khi quay mạnh đầu lại nhìn Tất Thư, ánh mắt Tấn Tương như muốn ăn tươi nuốt sống.

Còn ánh mắt của Tất Thư thì chỉ tập trung ở chiến trường, dường như không chút để tâm tới y.

Tuyệt cảnh phản kích tuy rằng bi tráng, tuy rằng sắc bén nhưng cũng phải lấy mạng người ra để trả giá. Quân Sở mỗi khi tiến một bước, đều phải trả giá hàng trăm, thậm chí hàng ngàn tính mạng tướng sĩ, tướng sĩ quân Sở sớm đã sức cùng lực kiệt vẫn liên tiếp bày hàng, từng người từng người ngã xuống dưới đất, ngã xuống trong vũng máu, ánh mắt của Tất Thư cũng không hề chớp.

Chiến tranh, trước nay đều luôn tàn khốc, vô tình!

Thắng lợi, luôn phải trả giá bằng máu!

Thấy liên quân sắp bị quân Sở kéo vào trong đất trũng, Tất Thư giơ tay phải lên, hô:

- Đại kỳ truyền lệnh, lui!

Thiết Ngưu như phát mộng, gã thật sự là mộng rồi, hoàn toàn không hiểu Thượng Tướng Quân là có ý tứ gì. Lúc trước rõ ràng là đã rơi vào thế hạ phong, không lui về đại doanh cũng được, không xuất Hổ Bí Quân ra cũng được, hiện tại tuyệt cảnh phản kích, thấy sắp đột phá được sự bao vây của liên quân rồi, có thể đuổi chạy quay về đại doanh rồi, sao giờ lại rút lui về sau?

Chẳng lẽ, tận đến lúc này, quân Sở vẫn còn có cơ hội chuyển bại thành thắng?

Thiết Ngưu tuyệt đối không tin, tuy nhiên gã vẫn theo bản năng truyền đạt quân lệnh của Tất Thư:

- Thượng Tướng Quân có lệnh, đại kỳ về phía sau, toàn quân lui về phía sau, toàn quân lui về phía sau...

Lệnh vừa ra, toàn quân quân Sở như mộng.

Không phải tuyệt cảnh phản kích sao? Sao giờ lại rút lui về sau?

Tử Xa Sư, Tây Khất Liệt cũng không hiểu Tất Thư đang tính toán gì, tức giận ở trong vạn quân chửi rửa!

Tuy nhiên lúc này, quân Sở được huấn luyện nghiêm ngặt cuối cùng đã phát huy tác dụng, dù Tất Thư ra lệnh đột ngột, hơn nữa lại vô cùng khiến người ta khó hiểu, nhưng tướng sĩ toàn quân vẫn không chút do dự chấp hành quân lệnh. Đổi lại là quân đội khác, chỉ sợ khí thế này sẽ lập tức sụp đổ, nhưng quân Sở tiếp tục cắn răng kiên trì.

***

Thấy quân Sở đột nhiên từ tiến công chuyển thành lui về sau, liên quân cũng vô cùng ngạc nhiên.

- Đây đây đây…

Tiết Âu cũng không thể tin được:

- Đây là chuyện gì vậy?

- Quân Sở thật đúng là dũng mãnh.

Triệu Viêm vẻ mặt nghiêm nghị:

- Như vậy mà không sụp đổ ư?

- Đúng vậy.

Khoái Triệt thừa nhận sâu sắc, bùi ngùi thở dài nói:

- Quân Sở, thật đúng là được huấn luyện có bản lĩnh.

Trong lòng Hàn Tín cũng vô cùng bất ngờ, tuy ngạc nhiên và thán phục sự ngoan cường của quân Sở nhưng lúc này đây, Hàn Tín cũng không quá để tâm, cho dù quân Sở có ngoan cường thế nào cũng tuyệt đối không thể thoát được trận kiếp bị bại vong! Hàn Tín giơ tay lên nhẹ nhàng phất về phía trước, lớn tiếng quát to:

- Đại kỳ về phía trước, các quân đồng loạt xuất ra, tấn công!

Lệnh ban ra, liên quân vốn đang lui về sau liền nhanh chóng quay người lại, đuổi quân Sở đang lui về.

Mấy trăm ngàn đại quân lại kêu gào giẫm đạp lên mặt đất, khắp mặt đất trũng càng trở nên lầy lội, đợi đến khi liên quân đuổi theo toàn bộ đã vào trung tâm của đất trũng, vũng lầy vốn chỉ bị ngập đến bắp chân lúc này đã ngập đến đầu gối, người ngựa một chân giẫm xuống phải mất rất nhiều sức lực mới có thể rút ra được, cứ từng bước như vậy, sức lực đã bắt đầu hao hụt.

- Rầm!

Tổ xe cao ngất đột nhiên nghiêng đi, Triệu Viêm, Khoái Triệt đứng ở trên đỉnh lập tức té ngã trên đất. Hàn Tín phản ứng nhanh ôm lấy vòng bảo hộ mới không bị ngã từ trên tổ xe xuống đất, nếu không thì đã xong đời rồi. Tuy nhiên vẫn có mấy lính liên lạc từ trên đỉnh ngã xuống đất, không chết thì cũng bị tàn phế.

- Sao lại vậy?

Trình Hắc vội bước tới trước bảo vệ Hàn Tín, lại từ vòng bảo hộ thăm dò ra các hướng, quát hỏi:

- Vừa rồi xảy ra chuyện gì? Có phải là bị ngập vào chỗ trũng hay không?

Dưới tổ xe, hơn trăm binh lính phụ trách tổ xe nhìn như tượng đất, Tư Mã đầu lĩnh ngẩng lên đáp:

- Hồi bẩm tướng quân, mặt đất quá lầy lội, vừa rồi không cẩm thận giẫm vào vũng lầy.

Triệu Viêm, Khoái Triệt nhìn thăm dò cũng nhíu mày:

- Mặt đất lầy lội như vậy sao?

- Lầy lội? Lầy lội...

Hàn Tín thì thào nói nhỏ hai tiếng, sắc mặt đột nhiên trở nên trắng bệch:

- Lầy lội?

Ngay sau đó, hai tay Hàn Tín đang nắm chặt vòng bảo vệ đột nhiên nổi gân xanh lên, giống như con run uốn lượn cực kỳ dữ tợn.

- Đại vương, người sao vậy?

Triệu Viêm là người đầu tiên phát hiện Hàn Tín bất thường, vội quan tâm hỏi han.

Đám người Khoái Triệt, Tiết Âu, Trình Hắc rất nhanh cũng phát hiện Hàn Tín khác thường, sau đó, dưới ánh nhìn chăm chú mọi người, khuôn mặt trắng bệch của Hàn Tín chợt đỏ lên, tiếp theo, Hàn Tín đột nhiên ngẩng đầu hộc ra một ngụm máu tươi, ngửa mặt lên trời gào:

- Sơ suất, quả nhân sơ suất …

Sơ suất? Các tướng Tiết Âu, Trình Hắc ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu gì cả.

Triệu Viêm, Khoái Triệt như thoáng suy nghĩ, sau đó đồng thời bừng tỉnh, sắc mặt lập tức cũng biến đổi.

- Sơ suất, quả nhân sơ suất...

Hàn Tín than một tiếng xong, cả người giống như là không còn chút khí lực nào tê liệt ngã xuống.

- Đại vương!

- Đại vương, người làm sao vậy?

- Thái y, mau truyền Công Dương thái y!

Trên tổ xe, thoáng chốc trở nên rối loạn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau