SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 421 - Chương 425

Chương 422: Đây là cơ hội

Lời đồn đại về Tất Thư không chỉ truyền ở bên trong thành Tỷ Lăng, lúc này ở trong đại doanh quân Sở lời đồn về tướng quân Tất Thư cũng đã lan ra. Mật thám quân Tề dùng cung tiễn bắn vào trong đại doanh lời đồn đại, tuy rằng thư đó rất nhanh đã bị thu lại, nhưng nội dung trong đó vẫn không thể tránh né mà lưu truyền ra.

Sở dĩ lời đồn đại trong đó được lưu truyền ra là bởi vì nó có thị trường.

Sở dĩ lời đồn đó có thị trường là bởi vì tướng sĩ quân Sở đang có lời oán than.

Chế độ thưởng phạt quân Sở dựa theo quân chế nhà Tần, các tướng sĩ nếu muốn thăng quan tiến chức thì chỉ có thể dựa vào chiến công, chiến công càng nhiều, tước vị thăng tiến càng nhanh, ban thưởng cũng càng nhiều, đến lúc này, không thể né tránh khiến các tướng sĩ trở nên cực kỳ hiếu chiến, khi quân Tần chiếm đoạt sáu nước, độ hiếu chiến cũng đã nhập vào tận xương tủy bọn họ, hiện tại quân Sở cũng tương tự như vậy.

Cho nên, thời gian dài trốn tránh không ra chiến, sẽ chặt đứt con đường thăng tiến của các tướng sĩ, cứ tình hình như này, sẽ khiến trong lòng tướng sĩ nảy sinh oán hận.

Trong lòng có lời oán than, lời đồn được tung ở trong quân Tề cũng rất nan giải.

Thiết Ngưu cầm hai tờ lời đồn của mật thám quân Tề bắn vào, bước vào đại trướng của Tất Thư, chắp tay thi lễ, sau đó vẻ mặt nghiêm nghị nói:

- Tướng quân, lại thu được hai tờ mật tín.

Ánh mắt Tất Thư cũng không nhìn tới, mà mở cuốn binh pháp Tôn Tử ra, thản nhiên nói:

- Thiết Ngưu, ném đi.

Thiết Ngưu nhíu mày, có chút lo lắng nói:

- Tướng quân, bây giờ ngài cũng không lo lắng sao?

- Lo lắng?

Tất Thư cũng không ngẩng đầu lên nói,

- Đây chỉ là lời đồn, sẽ không có ai tin.

Thiết Ngưu nói:

- Nhưng hiện tại lời đồn đã truyền khắp toàn bộ đại doanh, các tướng sĩ cũng đang truyền tai nhau.

Tất Thư nói:

- Đó bởi vì trong lòng các tướng sĩ có oán thán, bọn họ mượn cớ này để gây áp lực lên bản tướng quân, mà Hàn Tín và Anh Bố cũng đang muốn bản tướng quân xuất chiến. Như vậy không thể để bọn chúng thỏa mãn.

- Kia...

Thiết Ngưu có chút do dự nói,

- Có thể gây cho bọn chúng một chút bất ngờ hay không?

- Sẽ không.

Tất Thư chuyển qua tờ binh thư khác, khẽ lắc đầu nói,

- Nếu có thể vì vài lời đồn mà tan rã, quân Sở sẽ không phải là quân Sở, yên tâm. Hiện tại không cần để ý tới các tướng sĩ bụng đầy oán hận với ta, đợi khi đại chiến bắt đầu. Bọn họ ngay lập tức sẽ quên đi mọi chuyện không vui, bọn họ sẽ chấp hành quân lệnh của ta như lúc ban đầu.

Thiết Ngưu vâng vâng rồi lui ra ngoài, nhưng lông mày vẫn vậy chau lại.

Là Thượng Tướng Quân Thân Quân Giáo Úy, thật sự Thiết Ngưu có phần lo lắng thay Tất Thư. Tướng quân nhân duyên không tốt, bởi vì trận chiến ở Phù Ly mà có chút bất hòa với Hổ Bí Tướng Quân, Ngu Tử Kỳ, Tử Xa Sư, và Tây Khất Liệt. Chuyện này cũng không phải là chuyện gì tốt.

Nhưng Tất Thư vẫn thản nhiên như không, chuyên tâm xem binh pháp Tôn Tử.

Thời gian gần đây đọc qua binh pháp Tôn Tử, Tất Thư đã loáng thoáng ngộ nhận ra một đạo lý, cuộc chiến Hoài Nam có thể đánh bại Hàn Tín hay không? Sẽ giúp hắn biết được thực lực của các phó tướng. Về phần cố thủ không ra, cũng chỉ là một chút thủ đoạn đánh vào lòng quân mà thôi. Hiện tại dựa vào cách cố thủ, để đối phương sụt giảm nhuệ khí đã trở thành hy vọng quá xa vời.

Năm đó Triệu Quát ý đồ tìm đường sống trong cõi chết, cuối cùng chôn vùi bốn trăm nghìn quân Triệu. Nhưng Hàn Tín không phải Triệu Quát, nếu một trăm năm mươi nghìn quân Tề cộng thêm một trăm nghìn quân Hoài Nam cũng bị đẩy vào kết cục hết sạch lương thực. Nếu như Hàn Tín làm không tốt, sẽ phát sinh nghịch cảnh, tất nhiên hắn cũng không có cơ hội tốt như vậy.

- Binh không có thế, nước không có hình...

Tất Thư lẩm bẩm trong miệng, rơi vào trầm tư.

- Đại vương, đây là kế hay.

Triệu Viêm vung ống tay áo, nhìn Hàn Tín giơ hai ngón tay lên, nói tiếp,

- Lời đồn bên này của Hoài Nam cũng chỉ là tăng thêm lòng oán hận của tướng sĩ quân Sở, do đó tạo cho Tất Thư một áp lực tâm lý, khiến hắn phải thay đổi quyết định né tránh ra chiến, ngược lại và liên quân tốc chiến tốc thắng.

Ngồi ở dưới Khoái Triệt nói:

- Việc này chỉ sợ rất khó như mong muốn.

Triệu Viêm gật đầu nói:

- Tử Thông huynh đệ rất sáng suốt, Tất Thư thân là đại tướng quân Sở, nắm trong tay hơn hai trăm nghìn quân Sở tiến đánh Hoài Nam, chỉ dựa vào vài lời đồn mà nghĩ lòng quân Sở tan rã, đã khiến cho Tất Thư thay đổi quyết định, thật sự là rất khó, tuy nhiên, nếu có chút tác động từ bên ngoài tham gia vào thì không giống như lúc trước rồi.

- Tác động từ bên ngoài?

Hàn Tín như có điều suy nghĩ nói,

- Tác động gì từ bên ngoài?

Triệu Viêm khẽ mỉm cười, nói:

- Thí dụ như nói, Sở Vương nghi ngờ.

- Hạng Trang sẽ nghi ngờ Tất Thư?

Anh Bố không tin nói,

- Sẽ không, khẳng định sẽ không.

Khoái Triệt cũng nói:

- Lời đồn chỉ dùng cho người trí tuệ thấp hơn, Sở Vương Hạng Trang có trí tuệ nhất định không ở dưới Hán Vương, từ trước đến nay hắn dùng người thì không nghi ngờ người, nghi ngờ người thì không dùng người, kế ly gián sao có thể gạt được hắn?

- Bằng không thì.

Triệu Viêm mỉm cười lắc đầu nói,

- Hán vương có trí tuệ rất cao, cũng rất tín nhiệm Thái úy Chu Bột, tuy nhiên lúc trước cùng ta tranh đoạt ngôi vương đất Lương, cũng không trúng kế ly gián của Sở vương, dẫn đại quân Chu Bột về Uyển Thành?

Khoái Triệt nói:

- Theo tại hạ biết, đại quân Chu Bột không phải do Hán vương điều về, mà là chủ động rút về.

Triệu Viêm nói:

- Kết quả đều giống nhau, sở dĩ Chu Bột chủ động rút về, bởi vì hắn biết nhất định Hán vương sẽ nghi ngờ, cùng một đạo lý, chỉ cần lời đồn bên trong thành Tỷ Lăng nổi lên, Hạng Trang lại không có thể có chút nghi ngờ, làm quốc quân, đối với đại tướng cầm binh bên ngoài làm sao có thể tín nhiệm hoàn toàn đâu?

Nói tới đây, Triệu Viêm không kìm nổi liếc mắt nhìn Hàn Tín một cái.

Hàn Tín có phần thiếu tự nhiên, thoáng chốc đám người Anh Bố, Khoái Triệt, Tiết Âu lại hiểu ra, có Hàn Tín như một ví dụ sống ở phía trước, làm quốc quân, có ai dám không hề giữ lại mà lại tín nhiệm đại tướng cầm binh dưới trướng? Hạng Trang quả là khéo dùng người, dĩ nhiên Tất Thư đối với hắn là trung thành và tận tâm, nhưng như vậy có thể nói rõ được cái gì đâu?

Cuối cùng, Triệu Viêm lại khẳng định nói:

- Chỉ cần trong lòng Hạng Trang sinh nghi, Tất Thư chỉ có thể xuất chiến để tỏ rõ lòng mình!

Thông qua chim bồ câu truyền tin, tin tức ở Ô Mộc Nhai rất nhanh rơi vào trong quân Hạng Trang.

Hạng Trang xem qua mật tin, rồi đưa cho Bách Lý Hiền dưới trướng. Bách Lý Hiền lại tỉ mỉ nhìn kỹ, sau đó lắc đầu mỉm cười nói:

- Việc này chỉ là kế ly gián của Hàn Tín thôi.

Hạng Trang nói:

- Tuy nhiên thật sự, kế ly gián rất nham hiểm.

- Đó là.

Bách Lý Hiền nói,

- Nếu không phải Học Kiếm sáng lập nội quy quân đội, từ nay về sau binh quyền thiên hạ tập trung vào một mình Đại vương, nếu muốn làm một Đại vương chân chính thì không được giữ lại nội quy của Học Kiếm, quả thực rất khó.

Dừng lại một chút, Bách Lý Hiền lại nói,

- Hiện tại bây giờ, kế ly gián cũng không có sát thương nửa điểm.

Hoàn toàn chính xác, chế độ nội quy quân đội ở Sở quốc, quân đội chia làm hai khối, một khối là cấm quân, một khối là phủ binh, cấm quân sẽ không phải bàn nhiều, đó đội quân tinh nhuệ tuyệt đối trung thành với quốc quân, phủ binh thì bình thường giữ lại ở các quận Chiết Xung Phủ, chỉ khi có chiến tranh, mới có thể dựa vào binh phù quốc quân để tiến hành điều động, tập kết. Sau khi đánh xong, lập tức phủ binh sẽ lại phân tán về các phủ.

Dưới loại tình hình này, đại tướng cầm binh không có quân đội của chính mình, lấy cái gì để tạo phản?

Lập tức Hạng Trang cười nhạt nói:

- Quả nhân cũng không phải Lưu Bang, chế độ nội quy đối với binh lính cũng không thể so sánh, Hàn Tín muốn dùng cách quả nhân đối phó với Lưu Bang lúc trước để đối phó với quả nhân, đó thực sự là ảo tưởng, ha hả.

Dừng lại một chút, Hạng Trang lại quay đầu nói với Khuất Bất Tài:

- Lão Khuất, lập tức dùng chim bồ câu truyền tin cho Tất Thư, nói cho hắn bất luận thế nào không cần e dè điều gì cả, ở tại Hoài Nam cùng Hán Tín tiêu hao dần, quả nhân còn không tin, thực lực hùng hậu của một nước Đại Sở ta còn tiêu hao nữa là một Tề quốc nghèo đói? Hừ Hừ.

- Vâng!

Khuất Bất Tài vái chào, lĩnh mệnh đi.

Nhưng mà đi chưa được một lúc, Khuất Bất Tài lại vào lều lớn, chắp tay bẩm báo nói:

- Đại vương, Tây Thục có tin chiến thắng!

- Ồ? Mau trình lên!

Hạng Trang vội vàng nhận mật tin trong tay Khuất Bất Tài, xem vội vàng sau đó không kìm nổi niềm vui mừng, quay đầu lại nhìn Bách Lý Hiền nói,

- Tử Lương, Tử Ngang đại phá Khương Đê, đã tiêu diệt hoàn toàn mối hiểm họa ngầm Tây Thục, Kim Xuyên, Nhiễm Lũng tiến quân Ba Thục cũng bị phá hỏng, ha hả.

Bách Lý Hiền cười nói:

- Đại vương, việc này chúng ta có thể tránh mối lo về sau.

Hạng Trang gật đầu nói:

- Đúng vậy, hiện tại có thể dùng toàn lực đối phó với lão nhân Lưu Bang.

Bách Lý Hiền đang phe phẩy quạt lông trong tay, đột nhiên ngừng lại, sau đó quay đầu nhìn bản đồ giắt ở bình phong cách đó không xa nói:

- Đại vương, thần có một chút ý tưởng.

- Ý tưởng gì?

Hạng Trang thuận miệng hỏi.

Bách Lý Hiền lập tức đứng dậy, đi đến bản đồ phía trước nói với Hạng Trang.

Con mắt Hạng Trang thoáng chốc sáng lên, lấy khẩu khí nói:

- Tử Lương, đây chính là một cờ lớn! Bàn cờ lớn này nếu như sử dụng tốt, lão nhân Lưu Bang xong hoàn toàn rồi!

Bách Lý Hiền khẽ mỉm cười, nói:

- Điều kiện trước tiên là b Thượng Tướng quân bên kia nhất định phải phá vỡ toàn cục!

- Việc này không có vấn đề gì.

Hạng Trang vung tay áo lên, khẳng định nói:

- Quả nhân đối với Học Kiếm cũng có đủ tin tưởng, đại chiến Hoài Nam lần này, hắn nhất định có thể đánh bại Hàn Tín!

Hai ngày sau, một kỵ binh lướt nhanh như gió lao vào bờ bắc Tứ Thủy đại doanh quân Sở.

Rất nhanh, Thiết Ngưu cầm một phong mật tin vội vàng đi vào lều lớn trung quân, bẩm:

- Tướng quân, Tỷ Lăng chuyển gấp chiếu thư tới Đại vương.

Tất Thư khẩn trương buông binh pháp Tôn Tử trong tay ra, quỳ gối, sau đó vươn hai tay tiếp nhận mật tin của Thiết Ngưu, một bên nhìn Thiết Ngưu khua tay, nói:

- Thiết Ngưu, ngươi ra ngoài trước đi.

- Vâng!

Thiết Ngưu cúi vái chào, khom người lui về phía sau hai bước rồi xoay người ra lều lớn.

Tất Thư dùng dao găm cẩn thận mở sáp ong ra, lấy ra một cuốn giấy nhỏ trong ống trúc, sau đó nhẹ nhàng mở ra, cẩn thận xem hết mật tin, khóe miệng Tất Thư liền mỉm cười, ý đồ ly gián của Hàn Tín khiến cho hắn chủ động xuất chiến, đã là uổng công suy nghĩ, tuy nhiên... Như vậy có nên lợi dụng cơ hội.

Lập tức Tất Thư vươn người đứng dậy, đứng ở trước bản đồ mà trầm tư suy nghĩ.

Chương 423: Lựa chọn chiến trường

Đêm khuya tĩnh lặng, Hàn Tín vẫn ở trong lều lớn cúi đầu viết sách.

Quân hai bên đang ở thế giằng co hơn một tháng nay, Hàn Tín cũng không nhàn rỗi, mà viết sách hết ngày dài lại đêm thâu <Hàn Tín binh lược>, cuốn bản thảo binh thư này, hiển nhiên, Hàn Tín biết được bản thân mình không còn được bao lâu, nên cũng muốn lưu lại chút gì đó cho thiên hạ, vậy thì viết một quyển sách binh pháp lưu truyền hậu thế, đã trở thành lựa chọn hàng đầu của ông ta.

Có lẽ là do sự thật tàn khốc của tuổi tác đã vô hình trung thúc giục Hàn Tín, vì vậy mà tiến trình <Hàn Tín binh lược>đã rất nhanh, chỉ vẹn vẹn hơn một tháng, ông ta đã viết ra được mười sáu trang bản nháp, trên cơ bản sự tâm đắc về phương diện binh pháp, mưu lược đã viết xong rồi, tiếp theo, Hàn Tín sắp sửa viết sách chính là quyển chỉ hủy lâm trận, đây chính là toàn bộ điểm quan trọng của toàn bộ binh lược.

Hàn Tín gắng gượng mở mắt, khi đang muốn hạ bút viết sách, mành trướng đang khép kín bỗng nhiên bị người nào đó xốc lên.

Hàn Tín không khỏi chau mày, khi quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Thái tử Hàn Hạp đã vội đi vào bên trong, trước tiên vái chào Hàn Tín, sau đó kích động không ngừng nói:

- Phụ vương, đại doanh quân Sở xảy ra chuyện rồi!

- Đã xảy ra chuyện gì?

Hàn Tín nghe vậy lập tức tim nhảy dựng lên, liền ném bút đứng dậy.

Sau nửa khắc, Hàn Tín dưới sự vây chặt của Hàn Hạp, Triệu Viêm, vội vàng bước lên trạm tháp viên môn, đại doanh quân Sở và đại doanh quân Tề cách nhau không đến năm dặm, cho nên đứng ở trên trạm tháp có thể thấy được toàn bộ động tĩnh của đại doanh quân Sở, và thu hết vào tầm nhìn, chỉ thấy trong đại doanh trung quân của quân Sở, thắp đèn đuốc sáng trưng, bóng người lay động, dường như thực sự xảy ra chuyện gì rồi.

Lập tức Hàn Tín tìm một tên tiểu giáo quân Tề có thị lực hơn người, hỏi: Truyện được copy tại

- Có thể thấy rõ được tình hình bên kia không?

Tiểu giáo quân Tề quan sát cẩn thận hơn nửa ngày, không dám xác định nói:

- Đại vương, dường như là đang cãi nhau.

- Cãi nhau?

Hàn Tín, Hàn Hạp nghe vậy ngạc nhiên, Triệu Viêm lại cũng vui mừng quá đỗi, gấp giọng nói:

- Đại vương, có lẽ là tin đồn đã phát huy tác dụng, tướng lĩnh quân Sở đang bức bách Tất Thư xuất chiến chăng!

Hàn Tín thoáng chốc ánh mắt sợ hãi, vội căn dặn tiểu giáo Tề quân:

- Dẫn một đội kỵ binh, đi bắt sống mấy tên trở về đây!

- Vâng!

Tiểu giáo quân Tề ầm ầm ứng vâng, liền xoay người xuống trạm tháp, lại cho một đội kỵ binh thừa dịp đêm khuy yểm hộ, giống như âm hồn ẩn trong màn đêm vào ngoài đại doanh.

Tuy nhiên, muốn bắt sống thám báo quân Sở, việc đó không dễ dàng như vậy.

Mãi đến khi trời sáng ngày thứ hai, tiểu giáo quân Tề mới người đầy bụi đất trở về, mang theo hơn trăm tên kỵ binh cũng chỉ còn lại không đến năm mươi tên, tuy nhiên cuối cùng vẫn bắt được hai tên thám báo quân Sở đang bị trọng thương, áp vào trong lều. Quân Tề thậm chí cũng không dám thô bạo quá mức, chỉ sợ không cẩn thận, vô tình sẽ làm cho hai tên thám báo quân Sở tắt thở.

Điều này, Anh Bố, Khoái Triệt cũng đã nghe được, nhanh chóng chạy tới lều lớn của Hàn Tín.

Anh Bố không thể chờ đợi được vội vàng hỏi hai tên thám báo quân Sở:

- Nói, tối qua các ngươi ở trong doanh trại, có phải là bất ngờ làm phản không?

Tên thám báo lùn của quân Sở chẳng thèm nâng mí mắt lên, tên cao lại hung tợn trừng mắt nhìn Tề Bố, còn phun miệng máu về phía Anh Bố. Anh Bố giận tím mặt, hung hăng nói:

- Con mẹ nó, có tin là bây giờ quả nhân sẽ cho người chặt đầu của các ngươi không?

Tên thám báo cao của quân Sở lạnh nhạt nói:

- Cầu còn không được.

- Ngươi…

Anh Bố càng nổi xung thiên, khi đang muốn rút đao đứng dậy, lại bị Hàn Tín giơ tay ngăn lại.

Hàn Tín ngăn Anh Bố lại, lại cười nhạt, xông vào hai tên thám báo quân Sở nói:

- Các ngươi không nói, quả nhân kỳ thực cũng đã biết rồi, đêm qua đám trung quân tướng lĩnh Tấn Tương, Ngu Tử Kỳ, Tử Xa Sư, Tây Khất Liệt đã tìm Tất Thư lí luận, yêu cầu Tất Thư khai chiến càng sớm càng tốt, tuy nhiên, Tất Thư không đồng ý.

Tên thám báo cao của quân Sở lạnh nhạt nói:

- Biết rồi còn hỏi?

Hàn Tín mỉm cười, liền khua tay nói:

- Kéo xuống, chém.

Lập tức có tiếng quân Sở vọng vào trong lều, kéo hai tên thám báo quân Sở ra ngoài, tuy rằng đã sắp đến chỗ chết, nhưng tên thám báo quân Sở từ đầu đến cuối cũng không hé một tiếng.

Anh Bố không kìm nổi, than ngắn thở dài:

- Sở binh, đều là lũ hổ lang.

Hàn Tín nghe vậy cũng im lặng, ông ta cũng phải thừa nhận, tướng sĩ binh Sở bất luận là trang bị, huấn luyện cũng phải mạnh hơn quân Tề, tuy nhiên điều mà quân Sở thật sự làm người ta sợ hãi, vẫn là trên người bọn chúng toát ra một ước số hiếu chiến, nghe nói quân Tần năm đó, cũng có loại ước số hiếu chiến như vậy, chẳng qua Hàn Tín chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy.

Nhưng mặc kệ thế nào, quân Sở lần này chắc chắn bại không thể nghi ngờ gì nữa!

Đây là bởi vì, quân Sở gặp Hàn Tín, Hàn Tín ông ta một đời chinh chiến, trải qua hơn trăm trận lớn nhỏ vẫn chưa bao giờ qua một lần bại, lần này đại chiến Hoài Nam, cũng tuyệt sẽ không là ngoại lệ.

***

Tấn Tương, Ngu Tử Kỳ, Tử Xa Sư, Tây Khất Liệt cùng với mấy chục tên đại tướng, lại lần nữa cùng nhau rầm rầm đi tới trước lều lớn của Tất Thư, Thiết Ngưu không dám ngăn cản, đành để cho qua.

Chư tướng nối đuôi nhau vào lều, chỉ thấy Tất Thư đang tựa lưng trên đệm mềm ngủ, dưới chân còn rớt một quyển binh pháp tôn tử, dường như là bị tiếng bước chân của chư tướng làm tỉnh giấc, Tất Thư lười đứng dậy, không vui nói:

- Các ngươi sao lại đến đây? Mới sáng sớm sao lại làm cho người ta không được ngủ vậy?

Ánh mắt chư tướng đều tập hợp dồn dập về phía người Ngu Tử Kỳ, Ngu Tử Kỳ ho nhẹ một tiếng, xông lên vái chào Tất Thư trước, sau đó nói:

- Thượng tướng quân, nếu Đại vương đã hạ chiếu, ta cần phải vâng theo mới phải.

Sự việc vẫn bắt đầu từ tối qua. Tối qua Ngu Tử Kỳ tới tìm Tất Thư, vốn dĩ là muốn chủ động xin đi giết giặc, dẫn theo một nhóm quân yểm trợ, đi đường dài tập kích bất ngờ Lâm Truy, để bức quân Tề từ Hoài Nam mà lui binh, kết quả Tất Thư lại đọc sách ngủ mất, Ngu Tử Kỳ vốn dĩ định ngày hôm sau lại tới, nhưng khi đi tới lại vô ý thấy được trên bàn Tất Thư có một phong thư mật.

Ngu Tử Kỳ nhìn một cái, đúnglà chiếu thư của Đại vương hạ xuống cho Tất Thư, sắc lệnh hắn sớm xuất binh quyết định với địch.

Trong lòng Ngu Tử Kỳ lúc đó vô cùng kích động, sau khi trở về lại nói với đám người Tấn Tương, đám người Tấn Tương nào kiềm chế được, lập tức tìm kiếm Tất Thư, yêu cầu lập tức khai chiến, Tất Thư tự nhiên từ chối mọi cách, mãi đến khi Ngu Tử Kỳ vạch trần, Tất Thư mới không thể không thừa nhận đích xác là đã nhận được chiếu thư của Hạng Trang, chẳng qua hắn vẫn không đồng ý xuất binh.

Đêm qua vẫn cãi nhau đến khuya, sau cùng mọi người mạnh mẽ rời khỏi.

Thấy Ngu Tử Kỳ lại lần nữa mang vương chiếu ra nói, Tất Thư nhíu nhíu mày, nói:

- Tướng ở ngoài, quân mệnh sao lại không chịu!

Tấn Tương bực bội kêu lên một tiếng, đang định nói tiếp, Tất Thư lại từ trên bàn vớ lấy binh phù, lạnh lùng nói:

- Bổn tướng quân vẫn nói như vậy, chỉ cần một khi Đại vương không hạ chiếu thu hồi binh phù của bổn tướng quân, các ngươi vẫn phải nghe theo lời điều khiển của bổn tướng quân vô điều kiện, nếu vẫn quấy nhiễu ức hiếp bổn tướng quân, vậy thì đừng trách bổn tướng quân trở mặt không nhân nhượng!

Thiết Ngưu cũng đúng lúc đứng phía sau Tất Thư, trong ngực đột nhiên ôm Vương kiếm của Hạng Trang.

Chư tướng Tấn Tương, Tử Xa Sư, Tây Khất Liệt liền câm như hến, quân kỷ quân Sở nghiêm ngặt, Tất Thư chống không tuân theo vương chiếu, bọn họ cũng không có cách nào khác, dù sao cũng tùy cơ ứng biến, vốn dĩ chính là quyền lực trấn đài đại tướng, lập tức chư tướng chỉ sầm mặt xuống rời khỏi lều lớn của Tất Thư.

Ngu Tử Kỳ đi sau cùng, trước tiên đề nghị:

- Thượng tướng quân, không bằng mạt tướng lĩnh một nhóm quân yểm trợ, tập kích bất ngờ Lâm Truy, bức quân Tề lui binh, thế nào?

- Việc này sau hãy nói.

Tất Thư không khỏi phân trần, trực tiếp đuổi Ngu Tử Kỳ.

Tuy rằng, Tất Thư vừa mới cự tuyệt thỉnh cầu xuất chiến của chư tướng, nhưng Tất Thư tự mình trong lòng hiểu rõ, đây chẳng qua là diễn kịch mà thôi, chủ ý của Tất Thư chẳng qua là muốn kìm đám kiêu binh mãnh tướng, như vậy chờ đến khi quyết chiến cuối cùng, nhóm kiêu binh mãnh tướng này sẽ giống như mãnh tướng lâu rồi không xuất chiến, trở nên hung tàn trước nay chưa từng có.

Quyết chiến cuối cùng với Hàn Tín đã vô cùng cấp bách, thêm một chút binh lực thì thêm một phần thắng, ở giờ phút quan trọng này, Tất Thư sao lại đồng ý phân binh được?

Ngu Tử Kỳ có vẻ không vui rời khỏi, Tất Thư liền đứng dậy rửa mặt, xong lại căn dặn Thiết Ngưu:

- Thiết Ngưu, nhanh chóng điểm tám trăm tinh binh, theo bổn tướng quân ra ngoài một chuyến.

Thiết Ngưu ngạc nhiên nói:

- Thượng tướng quân, người sao lại phải xuất doanh?

Tất Thư gật gật đầu, ôm nắm cơm trên bàn, vê tròn rồi gặm.

- Vâng!

Thiết Ngưu chắp tay vái, mang theo nghi hoặc tràn đầy ra lều, đi triệu tập kỵ binh.

***

Sau nửa canh giờ, Tất Thư dưới sự hộ vệ của tám trăm tinh binh xuất hiện, ở trên cánh đồng bát ngát của đông bắc Bành thành.

Kỵ binh thám báo quân Hoài Nam, Tề quân rất nhanh đã phát hiện nhóm kỵ binh quân Sở này, bèn xa xa đi lên, Thiết Ngưu đang mang binh tiến đến đuổi theo, lại bị Tất Thư ngăn lại.

Tất Thư xua tay nói:

- Mặc kệ bọn chúng, để cho bọn chúng đi theo càng tốt.

Thiết Ngưu vâng, lại nói:

- Thượng tướng quân, chúng ta chạy trên đất hoang này làm gì?

Tất Thư cười cười, hắn tự nhiên sẽ không nói cho Thiết Ngưu biết làhắn đang lựa chọn chiến trường.

Tất Thư mang theo tám trăm kỵ binh ở trên đất hoang dạo chơi hơn nửa canh giờ, trên trời bỗng nhiên nổi lên mưa dầm kéo dài, lúc này Hoài Nam đã tiến vào mùa mưa, ba năm ngày gần đây dường như trời đều mưa, đừng thấy mưa bụi này không lớn, nhưng chỉ nửa canh giờ, đều đã làm ướt đẫm hết y bào của mọi người.

Thiết Ngưu giục ngựa tiến lên, khuyên nhủ:

- Thượng tướng quân, về thôi?

- Đi loanh quanh chút nữa.

Tất Thư lắc lắc tay, lại lau nước mưa trên mặt, lại vô ý quay đầu, trước tầm nhìn của hắn tiện xuất hiện ra một mảng đất trũng cỏ tranh rộng, mảnh đất trũng này diện tích rất rộng, ít nhất cũng có thể chứa mấy chục vạn người, cỏ tranh rậm rạp đầy trong mảnh đất trũng, giữa cỏ rập rờn dường như còn tích nước.

Thoáng chốcTất Thư hai mắt sáng ngời, đây chính là chiến trường mà hắn muốn tìm.

Lập tức Tất Thư đánh ngựa xông lên phía mảnh đất trũng rộng kia, Thiết Ngưu không dám sơ suất, vội mang theo tám trăm binh đuổi theo, không đến nửa giờ, Tất Thư dưới sự hộ vệ của tám trăm kỵ binh xông đến vùng đất trũng, nước đọng trong đó đã ngập lên móng ngựa, tuy nhiên hành động của chiến mã cũng không chịu ảnh hưởng quá lớn.

- Hu..

Tất Thư nhẹ nhàng ghì chiến mã, sau đó xoay người nhảy xuống lưng ngựa.

Thiết Ngưu cùng với tám trăm kỵ binh tùy tùng cũng ầm ầm ghì chiến mã, bụi nước đầy đầu nhìn Tất Thư lấy hai tay thăm dò trong nước, sau đó từ trong đồng cỏ nguồn nước đục ngầu đào ra một chút đất sét dính trên rễ cây, Tất Thư cẩn thận lấy một chút đất sét trong tay xe nát, cuối cùng mới ngẩng đầu hướng lên trời, híp mắt nhìn bầu trời âm u chiêm niệm thời gian dài.

Thiết Ngưu tuyệt không dám làm phiền Tất Thư, chỉ xốc lại tinh thần dầm trong mưa dài chờ đợi.

Ước chừng nửa canh giờ sau, khóe miệng Tất Thư mới nổi lên một tia mỉm cười nhạt, lại ngồi xổm người đưa hai tay lên nhúng vào trong nước rửa sạch, sau đó xoay người lên ngựa hướng về phía Thiết Ngưu phất tay nói:

- Đi, quay về doanh.

Chương 424: Ba ngày sau quyết chiến

Khi Tất Thư trở về đại doanh, mới phát hiện bầu không khí trong đại doanh có chút kỳ lạ.

Quân kỷ của quân Sở rất tốt, cấp bậc lại càng nghiêm ngặt, binh sĩ bình thường hoặc sĩ quan cấp dưới thấy tướng lĩnh cấp trên ắt phải đứng dậy thăm hỏi, nhưng lúc này, rất nhiều binh sĩ trong đại doanh và sĩ quan cấp dưới thấy Tất Thư lại ngồi ở chổ cũ không nhúc nhích, hơn nữa mỗi một ánh mắt nhìn Tất Thư không mấy thân thiện lắm.

Oán giận, cách xa vẫn cảm thấy được một luồng oán khí!

Trên mặt Tất Thư tuy rằng không có biểu cảm, trong lòng lại âm thầm đắc ý, đám nhãi ranh này, xem ra thật sự rất kìm nén, tuy nhiên như vậy cũng tốt, một khi buông lúc này, có thể đủ cho quân Hoài Nam, quân Tề hứng chịu.

Thiết Ngưu rõ ràng cũng cảm thấy bầu không khí kỳ lạ như vậy, tay phải không kìm nổi nhấc cán đao lên.

Khi một nhóm Tất Thư đi qua đại doanh Hổ Bí, cuối cùng tên Thập Trưởng trên mặt có một vết đao ngang đột nhiên đứng dậy, sau đó bước nhanh tiến về phía trước cản đường đi của Tất Thư.

Thiết Ngưu thoáng chốc cảnh giác trong nháy mắt, thúc ngựa giành lên trước mặt Tất Thư, lớn tiếng quát:

- Ngươi muốn làm gì? Tránh ra!

Thập trưởng chỉ lé mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Thiết Ngưu, im lặng không nói, tay phải Thiết Ngưu lại lần nữa nâng cán đao lên, đằng đằng sát khí quát:

- Lặp lại lần nữa, tránh ra!

Thập trưởng vẫn không hé răng, Thiết Ngưu mắt lỗ ra vẻ giận dữ, khi đang muốn rút đao giết người, lại có hai tên binh sĩ tiến lên, không chút sợ hãi tiến lên đứng phía sau Thập trưởng.

Lúc này, dường như có một giọt nước lạnh rơi vòa trong nồi dầu nóng hổi, toàn bộ đại doanh Hổ Bí thoáng chốc sục sôi lên, vốn dĩ binh sĩ quân Sở tụm năm tụm ba ngồi ở trước lều nghỉ ngơi, giống như ong vò vẽ bị đốt tổ bay phần phật tuôn ra, trong ba tầng, ngoài ba lớp đem Tất Thư, Thiết Ngưu, còn có tám trăm tinh binh vòng vây lại.

Thiết Ngưu hoảng sợ. Rào rào rút hoành đao ra, quát to:

- Các ngươi muốn làm gì? Hả? Muốn tạo phản sao?

Tám trăm tinh binh cũng ầm ầm rút hoàn thủ đao ra, bèn bảo vệ Tất Thư ở bên trong, giống như tư thế lâm vào đại địch.

Trong đám người hỗn loạn, không biết là ai đã hét lên trước:

- Thượng tướng quân. Chúng tôi phải khai chiến, chúng tôi muốn chiến công.

Chỉ trong chốc lát, hơn trăm nghìn quan binh quân Sở liền gầm lên giận dữ, tiếng hỗn loạn vốn dĩ không theo thứ tự, cuối cùng hội tụ thành một âm thanh vang dội lên, tiếng gầm chọc thẳng trời cao, hơn chứng mười dặm cũng có thể nghe rõ được.

***

Hàn Tín đang ở trong lều lớn múa bút thành văn, cũng bị làn sóng âm thành cực lớn kinh động, liền dừng bút ra lều.

Hán Tín bước lên gần trạm tháp viên môn không lâu, đám người Hàn Hạp, Triệu Viêm, Khoái Triệt, Tiết Âu cũng lần lượt tới. Anh Bố là người đi lên trạm tháp cuối cùng, chân vẫn không giẫm xuống đất bèn không kịp nói:

- Tề vương, sao rồi?

- Ngươi không nghe sao?

Hàn Tín thản nhiên nói:

- Quân Sở muốn khai chiến. Bọn họ muốn chiến công.

- Ý gì?

Anh Bố mừng rỡ nói:

- Quân Sở muốn lợi dụng điểm yếu uy hiếp Tất Thư, quân Sở phát sinh bất ngờ làm phản?

- Thật không ngờ lại bất ngờ làm phản.

Hàn Tín lắc lắc đầu, đáp:

- Hơn phân nửa là bức Tất Thư xuất chiến.

Triệu Viêm buông tay trái trên trán. Khẽ cười nói:

- Tuy nhiên, nếu Tất Thư vẫn cự tuyệt không xuất chiến, làm không tốt thật sự sẽ dẫn đến bất ngờ làm phản.

Khoái Triệt hướng về phía Triệu Viêm với ánh mắt khâm phục, sau đó quay đầu lại nhìn Hàn Tín. Giọng điệu nghiêm trang hỏi:

- Tề vương, nếu không xảy ra ngoài ý muốn, Tất Thư rất nhanh chóng sẽ hạ chiến thư.

Hàn Tín nhẹ nhàng vuốt cằm, nói:

- Cuộc chiến Hoài Nam đã kéo dài quá rồi. Cũng nên kết thúc thôi.

Nói một hồi, Hàn Tín lại xông về phía Anh Bố nói:

- Hoài Nam vương, quay về chuẩn bị, chuẩn bị thôi, bữa cơm này nhất định phải cho các tướng sĩ ăn no, mỹ tửu trong vương cung của người cũng đừng giấu nữa, lấy ra khao các tướng sĩ thôi.

- Được được được, quả nhân làm theo, nhất định làm theo.

Anh Bố liên tục gật đầu, ông tabiết rằng, trận chiến liên quân này nếu như đánh thua, vậy thì Hoài Nam quốc xác định là mất nước rồi, vàng bạc châu báu trong vương cung, mỹ tửu mỹ nhân, cũng toàn bộ thuộc về người Sở rồi, vậy thì không bằng lấy ra khao các tướng sĩ nữa, cũng khích lệ sĩ khí một chút.

***

- Chúng ta phải khai chiến, chúng ta phải chiến công!

- Chúng ta phải khai chiến, chúng ta phải chiến công!

- Chúng ta phải khai chiến, chúng ta phải chiến công!

Tướng sĩ tụ tập ở bên cạnh Tất Thư đã vượt quá năm nghìn người, hơn nữa vẫn còn rất nhiều tướng sĩ đang từ bốn phương tám hướng chen chúc mà tới, tiếng gào thét của các tướng sĩ càng lúc càng vang dội, cảm xúc cũng càng lúc càng kích động, như vậy, làm không tốt thật sự có thể diễn biến thành tạo phản bất ngờ, vậy cũng không phải là đùa giỡn rồi.

Tấn Tương đến trễ, cuối cùng xuất hiện trước mặt Tất Thư.

Tất Thư cười khổ lắc đầu, lấy roi ngựa trong tay chỉ vào Tấn Tương, khẽ quát:

- Hay cho Tấn Tương ngươi, dám dùng chiêu thức ấy! Còn không cho đám kiêu binh này của ngươi tản ra? Thật sự bất ngờ làm phản ư, xem ngươi thu gom thế nào?

- Mạt tướng đã không quản được bọn họ.

Tấn Tương sầm mặt xuống, như là Tất Thư thiếu nợ y năm vạn lượng hoàng kim.

Tất Thư không khỏi tức giận, chỉ vào Tấn Tương, lúc này mới nói: Bạn đang đọc chuyện tại

- Đi đi đi, không phải muốn khai chiến sao, bổn tướng quân đồng ý với ngươi, nhiều thì năm ngày ít ba ngày, nhất định phải quyết một trận với quân Tề, quân Hoài Nam, như vậy ngươi mãn nguyện chưa? Mau cho đám kiêu binh của ngươi tản ra, trong lòng bổn tướng quân thấy vô cùng bực bội.

- Thượng tướng quân, lời này là thật sao?

Tấn Tương lập tức vui mừng quá đỗi, giống như Tất Thư vừa mới thưởng cho y năm vạn tiền vàng.

- Trong quân không nói đùa.

Tất Thư ghìm cương ngựa, tức giận đó:

- Khẩn trương cho các tướng sĩ tản ra.

- Vâng!

Tấn Tương đáp một tiếng, lại cho đám thân binh bên cạnh Tất Thư xuống ngựa, sau đó một tên nhảy vọt lên lưng ngựa, lại rào rào rút đao ra, ngửa mặt lên trời một tiếng rít gào vang dội:

- Đều câm miệng cho lão tử!

Âm thanh rít gào vang dội này, tướng sĩ Hổ Bí xung quanh xúc động phẫn nộ liền giống như bầy sói Lang vương, nhanh chóng khép miệng lại, mỗi một tên đều câm như hến.

Tấn Tương lúc này mới kêu lên một tiếng, lạnh lùng quét bốn phía, đằng đằng sát khí nói:

- Rống cái gì, gào cái gì? Các ngươi muốn tạo phản phải không?

Trong vạn quân, mấy tên Giáo úy Hổ Bí không khỏi sắc mặt phát khổ.

Mới nãy không phải là y muốn chúng ta làm vậy sao, sao bây giờ lại ngược lại mắng chúng ta? Con mẹ nó việc này là sao? Hóa ra là y muốn đùa giỡn với các huynh đệ?

Quát đám binh sĩ ngừng hỗn loạn, Tấn Tương lúc này không hưng phấn nói:

- Nghe rõ rồi, Thượng tướng quân vừa mới nói rồi, đợi ông ấy phái người đi hạ chiến thư tới quân Tề! Sau ba ngày, cùng với quân Tề, quân Hoài Nam quyết chiến!

Tướng sĩ Hổ Bí bốn phía một mảng tĩnh mịch, lập tức giống như núi hô biển động hoan hô lên.

Đó là tám trăm tinh binh dưới trướng Thiết Ngưu, cũng không kìm nổi vung tay hoan hô, nói cho cùng bọn họ cũng là quân Sở, là quân Sở thì chờ mong đánh trận, do đó chỉ có đánh thắng trận, bọn họ mới có thể tranh được chiến công, mới có thể thu được tước vị và tiền thưởng, vợ chồng con cái trong nhà mới có thể có thể diện, có được những ngày tốt lành.

- Thượng tướng quân uy vũ!

Trong nhóm người không biết là ai hô một tiếng trước.

Chỉ trong chốc lát, tiếng hoan hô Thượng tướng quân uy vũ vang vọng toàn bộ đại doanh Hổ Bí.

Giờ khắc này, Tất Thư chính là thân cha của bọn họ! Đám kiêu binh mãnh tướng này đã quên mất, trước giờ khắc này, trong lòng bọn họ vẫn lấp đầy oán hận với Tất Thư. Tấn Tương lại khua tay lên, chặn đường đi của các tướng sĩ Hổ Bí ra làm hai bên, Tất Thư, Thiết Ngưu, và tám trăm kỵ binh mới có thể qua đại doanh Hổ Bí thuận lợi.

Thiết Ngưu giục ngựa đuổi theo Tất Thư, khẽ nói:

- Thượng tướng quân, mạt tướng có câu này không biết có nên nói hay không?

Tất Thư vẫy tay hoan hô hỏi thăm các tướng sĩ Hổ Bí, vừa hỏi:

- Ngươi muốn nói gì?

Thiết Ngưu gãi gãi quai hàm, nói:

- Thượng tướng quân, mạt tướng cảm thấy người thực sự nên lập quân uy, mới nãy, người quát muốn vỡ cả cuống họng cũng không có người nào để ý tới người, nhưng tướng quân Tấn Tương chỉ rống lên một tiếng, xung quanh một mảng lại im lặng hẳn, mạt tướng cảm thấy, tướng quân Tấn Tương so với Thượng tướng quân có uy tín hơn?

Tất Thư thản nhiên cười, hỏi ngược lại:

- Thiết Ngưu, vậy ngươi cảm thấy Tấn Tương sẽ kháng mệnh sao?

Thiết ngưu lắc đầu nói:

- Điều đó không phải, Thượng tướng quân trong tay người nắm binh phù của Đại vương cho.

- Chỉ cần quân Hổ bí phục tùng quân lệnh, vậy đã đủ rồi.

Tất Thư cười cười, sau đó đánh ngựa đi.

Ý của Thiết Ngưu Tất Thư rất rõ, Thiết Ngưu hiển nhiên cho rằng Thượng tướng quân nên có uy nghiêm của Thượng tướng quân, giống như quân Hổ Bí trong tay Tấn Tương vậy, Tất Thư hắn cũng có thể nắm chắc đại quân Sở quốc trên chiến trường Hoài Nam, tuy nhiên Thiết Ngưu không biết là, Tấn Tương có thể nắm giữ quân Hổ Bí, Tất Thư hắn lại không thể nắm đại quân Sở quốc hơn hai mươi vạn sao!

Đại vương tuy rằng anh minh, cũng giống như vảy ngược của nó (rồng có vảy ngược, động vào tất nổi giận), lúc nào Tất Thư hắn thật sự nắm giữ hơn hai mươi vạn đại quân Sở quốc trên chiến trường Hoài Nam, vậy cuộc sống của Tất Thư hắn cũng chấm dứt rồi! Thậm chí, Tất Thư hắn cũng không thể thật sự dựng uy nghiêm của Thượng tướng quân, do vậy trong lòng Đại vương, uy nghiêm cao nhất lập được trong quân chính là – binh phù!

Về đến lều lớn, Tất Thư phát giác trong lều không ngờ có người, vẫn cho rằng thân binh tiến vào trong lều giúp thu gom binh thư, liền đi tới cởi áo mũ xuống mắc cạnh một áo khoác, vừa nói:

- Ngươi có thể đi ra ngoài rồi!

Thân binh kia lại không đi ra, quay ngược lại đứng dậy cười mỉm chi nhìn về phía Tất Thư.

Động tác Tất Thư đột nhiên dừng lại, lại quay đầu trên mặt đầy vẻ kinh hãi, lập tức đi về phía trước hai bước, vớ lấy hai tay thân binh, vui không kìm nén được nói:

- Nương tử, sao nàng lại đến đây?

Hóa ra thân binh này không ai khác, chính là phu nhân của Tất Thư, Hứa Phụ.

Hứa Phụ rất dễ thương, mỉm cười, dịu dàng nói:

- Đến thăm huynh, không hoan nghênh sao?

- Hoan nghênh, cực kỳ hoan nghênh.

Tất Thư liền kéo nhẹ Hứa Phụ ngồi xuống, lại nói:

- Nương tử, sao nàng lại tới đúng lúc, giúp ta bói một quẻ, trận chiến này là cát hay là hung?

Hứa Phụ nói:

- Không cần bói, quân Sở khẳng định sẽ thắng.

Tất Thư nói:

- Nương tử, chẳng lẽ nàng đã bói qua rồi à?

- Không có.

Hứa Phụ lắc lắc đầu, dịu dàng nói:

- Từ khi sinh ra Văn nhi, thần thiếp không sờ qua vỏ rùa, nhiều năm rồi, cũng đã quên cách bói toán, tuy nhiên, cuộc chiến Hoài Nam, quân Sở tất thắng!

Nói một hồi, Hứa Phụ dùng sức cầm hai bàn tay của Tất Thư, tình tứ nói:

- Bởi vì, chàng là phu quân của thiếp.

- Nương tử yêu.

Tất Thư nhẹ nhàng giang rộng hai cánh tay, Hứa Phụ thuận theo tiến sát vào lòng ngực hắn.

- Nương tử.

Tất Thư ôm lấy Hứa Phục, vo nhẹ mái tóc mượt như lụa của Hứa Phụ, dường như nói mê:

- Chờ thiên hạ thống nhất, ta nhất định dẫn nàng đi chơi thuyền Vân Mộng Trạch, sẽ dẫn nàng đi dạo chơi các núi lớn nổi tiếng, đời này mãi không rời xa nhau...

Chương 425: Mở màn quyết chiến

Tất Thư đã chính thức hạ chiến thư cho Hàn Tín, ngày mai chính là ngày quyết chiến cuối cùng, bất luận đối với tướng lĩnh quân Sở mà nói, hay là đối với quân Tề, tướng lĩnh quân Hoài Nam mà nói, tối nay chắc chắn là một đêm không ngủ!

Sớm đã là thời gian về khuya, trong vương lều của Hàn Tín lại vẫn thắp đèn sáng trưng.

Đại chiến sắp đến, sĩ tốt bình thường và quan quân cấp dưới đang ăn một bữa tối phong phú sau đó đi ngủ sớm, nhưng Hàn Tín với tư cách là Thống soái quân Tề, còn có bọn Anh Bố, Triệu Viêm, Hàn Lạp, Khoái Triệt, lại còn cần rất nhiều việc cần xác nhận, quyết chiến ngày mai trực tiếp quyết định quốc vận của Tề quốc và Hoài Nam quốc, ai dám lơ là?

Ánh mắt Hàn Tín đầu tiên dừng trên người Anh Bố, hỏi:

- Hoài Nam vương?

Anh Bố chắp tay, nghiêm túc nói:

- Tề vương yên tâm, một trăm nghìn quân Hoài Nam duy có người như Thiên Lôi sai đâu đánh đó!

Hàn Tín gật gật đầu, ánh mắt lại chuyển hướng sang Hàn Hạp, nói:

- Thái tử, còn việc quả nhân giao thì sao?

Hàn Hạp quỳ ngồi dậy, xông lên phía Hàn Tín chắp tay vái, nói:

- Phụ vương, hài nhi từ trong mười lăm vạn đại quân đã chọn ra hai vạn binh tinh tráng, một mình thành lập chiến quân!

- Dám chiến quân?

Hàn Tín vui vẻ gật đầu, nói:

- Dám chiến mới có thể không biết sợ, tốt!

Dừng một hồi, Hán Tín lại nói với Anh Bố, Hàn Hạp:

- Hoài Nam vương, Thái tử, ngày mai khi quyết chiến, các ngươi dẫn cấm quân Hoài Nam cùng với cảm chiến quân, nấp trong đại doanh, chưa nhận hiệu lệnh của quả nhân, tuyệt không thể tùy tiện xuất chiến.

Anh Bố nghe vậy ngạc nhiên, Hàn Hạp thì khẩn vương, hỏi:

- Phụ vương, điều này là thế nào?

Hàn Tín nhìn mọi người xung quanh, giọng điệu nghiêm trọng nói:

- Không giấu các ngươi, Tất Thư thực sự chính là kình địch trong cuộc đời quả nhân, ba năm trước, lần đầu tiên đại chiến Hoài Nam, quả nhân vẫn không thể thắng được hắn một nước, ba năm sau lại chiến Hoài Nam, quả nhân đã không nắm chắc phần thắng, hơn nữa quân Sở có được lợi thế về khí giới, nhất là loại liên nỏ đáng sợ đó, càng uy hiếp không nhỏ!

Tiết Âu chấp nhận sâu sắc, nếu không phải là loại liên nỏ đáng sợ đó, thì ngay từ đầu đại doanh quân Sở sớm đã bị kì binh Hàn Tín công phá rồi.

Vẻ mặt Anh Bố lại thoáng chút không tự nhiên, ba năm trước lần đầu tiên đại chiến Hoài Nam, nếu không phải chính vì quân Hoài Nam của mình mới dẫn đến việc sắp thành lại bại của Hàn Tín, mất đi cơ hội triệt để đánh bại Tất Thư? Tuy nhiên sau ba năm, thời thế thay đổi, Anh Bố đã thành đồng minh của Hàn Tín, mà Tất Thư lại thành kẻ địch lớn nhất.

Khoái Triệt bỗng nhiên nói:

- Tề vương, theo ý của tại hạ, loại liên nỏ với thể tích khổng lồ này của quân Sở, vô cùng nặng nề cồng kềnh, do đó Tất Thư rất có thể sẽ không mang ra xuất chiến, mà sẽ để mớ lợi khí này giữ lại cố thủ đại doanh.

Hàn Tín nói:

- Quyết chiến ngày mai, liên quan đến hưng vong quốc vận của Tề quốc, Hoài Nam quốc, không thể không thận trọng.

Cho nên, chúng ta cần phải chuẩn bị tốt kỹ năng, nếu như quân Sở có mang theo liên nỏ quyết chiến với quân ta, thì cấm quân Hoài Nam, cảm chiến quân thừa dịp đánh chiếm Sở doanh bất ngờ, cắt đứt đường lui, nếu như quân Sở không mang theo liên nỏ, thì cấm quân Hoài Nam, cảm chiến quân có thể dựa vào thời khắc mấu chốt đột nhiên rat ay, cắt đứt đường lui chủ lực chạy về đại doanh của quân Sở, bao vậy tiêu diệt trên đất hoang!

***

Giờ khắc này, trong lều soái của Tất Thư cũng đèn đuốc sáng trưng.

Ánh mắt Tất Thư đầu tiên dừng trên người Ngu Tử Kỳ, nói:

- Tử Kỳ tướng quân, quyết chiến ngày mai, nhiệm vụ của ngươi là gian khổ nhất, vì bổn tướng quân chỉ có thể cho ngươi giữ lại hai vạn người ngựa, tuy nhiên, hai trăm liên nỏ đều giữ lại hết cho ngươi, đừng nói nhiều lời, bổn tướng quân chỉ căn dặn ngươi một câu, đại doanh tuyệt đối không thể thất thủ!

Ngu Tử Kỳ quỳ gối trên chiếu đột nhiên ngồi dậy, nghiêm nghị nói:

- Thượng tướng quân yên tâm, mạt tướng tuyệt không hổ thẹn.

Tất Thư gật gật đầu, ánh mắt lại chuyển về hướng Tây Khất Liệt, hỏi:

- Tây Khất tướng quân, tử sĩ đã từng chọn tốt?

Tây Khất Liệt đang quỳ trên chiếu cũng ngồi dậy, chắp tay hành lễ nói:

- Tuân theo hiệu lệnh của Thượng tướng quân, mạt tướng đã từ hai trăm nghìn phủ binh lựa chọn ra hai vạn tên tử sĩ cường tráng, đợi lệnh bất cứ lúc nào.

- Tốt.

Tất Thư vui vẻ gật đầu, ánh mắt lại chuyển sang phía Tấn Tương, nói:

- Tử Thành tướng quân, quân Hổ Bí của ngươi lập tức cùng với hai vạn tử sĩ của tướng quân Tây Khất trao đổi cờ hiệu, áo giáp, binh khí, bắt đầu từ bây giờ, quân Hổ Bí của ngươi là binh phủ bình thường, mà hai vạn tử sĩ của Tây Khất tướng quân là quân Hổ Bí!

Tây Khất Liệt, Ngu Tử Kỳ, Tử Xa Sư nghe vậy ngạc nhiên.

Tấn Tương cũng kinh ngạc nói:

- Thượng tướng quân, người nói gì?

Tấn Tương đương nhiên nghe rất rõ, gã chỉ là không dám tin mà thôi, trang bị của quân Hổ Bí, tinh kỳ còn cả trống vàng, đều là do Đại vương ban trặng, đại diện cho vinh dự tối cao của quân Hổ Bí, trừ phi toàn quân đều hợp lại, nếu không sao lại có thể giao ra được? Thượng tướng quân làm như vậy há không phải là làm khó dễ sao? Quan báo tư thù, đây nhất định là dùng việc công để trả thù riêng!

Tất Thư mặt không chút biểu cảm nói: Bạn đang đọc chuyện tại

- Không nghe rõ sao? Vậy thì bổn tướng quân nói một lần nữa, quân Hổ Bí lập tức trao đổi trang bị với hai vạn tử sĩ của Tây Khất tướng quân, trọng giáp, hoành đao, tinh kỳ, trống vàng của quân Hổ Bí đều giao ra hết, còn cả quần áo này của ngươi, đều cởi ra đổi cho Tây Khất tướng quân, bây giờ nghe rõ rồi chứ?

Tấn Tương vội đến nỗi hoa chân múa tay, kêu lên:

- Nhưng sao lại phải làm vậy?

- Không vì sao hết.

Tất Thư thản nhiên nói:

- Đây là quân lệnh, chấp hành đi.

- Ta không phục!

Tấn Tương ngẩng cổ lên, kêu gào:

- Thượng tướng quân, người có phải là dùng việc công để trả thù cá nhân không.

- Không phục?

Tất Thư thản nhiên cười, lại nói:

- Vậy tốt, quyết chiến ngày mai, quân Hổ Bí ngươi không cần phải tham gia đâu.

- Hả? Thượng tướng quân, đừng vậy mà.

Tấn Tương nghe vậy sắc mặt liền biến đổi, quân Hổ Bí thật muốn bị tước đi tư cách tham gia quyết chiến, vậy y sau khi về doanh trại không phải bị các tướng lĩnh thủ hạ oán giận sao? Hay là hai vạn quân Hổ Bí, chỉ sợ cũng muốn mắng mười tám đời Tấn Tương y ở sau lưng thôi.

Tất Thư nói:

- Vậy ngươi chấp hành quân lệnh hay không?

Tất Thư giống như là mảng da dê tiết ra khí, chút xíu đã móp méo xuống, đành phải chắp tay hành lễ với Tất Thư:

- Vâng!

Tất Thư khẽ mỉm cười, lúc này mới nói với mọi người:

- Hôm nay tới đây, chư vị tướng quân đều trở về tự chuẩn bị đi.

Chư tướng vài chào Tất Thư, ầm ầm đứng dậy rời khỏi lều mà đi, qua hồi lâu, ngoài lều vẫn có thể nghe được tiếng nói nhỏ rập rờn của Tấn Tương, hiển nhiên là oán trách Tây Khất Liệt, khóe miệng Tất Thư lại lộ ra vẻ thản nhiên lạnh lùng, quyết chiến ngày mai thắng hay không mẫu chốt là quân Hổ Bí của Tấn Tương!

***

Đã qua canh bốn, trong vương lều của Hàn Tín vẫn đèn đuốc sáng trưng.

Anh Bố, Hàn Hạp, Triệu Viêm, Khoái Triệt, Tiết Âu bọn họ đã sớm trở về lều nghỉ ngơi rồi, Hàn Tín vẫn không ngủ được, hoặc là nói căn bản không muốn ngủ, ông đang ở trên bàn múa bút thành văn.

Ngày mai, không đúng, hôm nay phải quyết chiến cùng quân Sở, lại là Hàn Tín, trong lòng cũng nắm chắc phần thắng, cho nên y muốn thừa cơ hội một chút thời gian cuối cùng, viết cho xong trang "Sa trường quyết thắng" của cuốn <Hàn Tín binh lược>, cuốn Sa trường quyết thắng này là tư tưởng tinh túy của trăm cuộc chiến lớn nhỏ một đời của Hàn Tín, có thể gọi là tự tự chu cơ.

Khó khăn lắm mới viết xong quyển Sa trường quyết thắng thiên, Hàn Tín đang muốn tổng kết bộ binh thư, một cơn cuồng phong đột nhiên ào ào thổi vào trong lều lớn, ngọn đèn đầu đặt trên bàn bị thổi lật, một chút đã đồ đầy trên giấy, tràn dầu thắp thấm ướt bản thảo vừa mới viết xong, khi Hàn Tín vội thò tay cứu bản thảo, mu bàn tay bị cây đèn đập vào, thoáng chốc bị cắt một đường, hai giọt máu đỏ thẫm liền rơi xuống bản thảo.

Nhìn hai vết máu rực rỡ đau rát, Hàn Tín không khỏi sửng sốt một chút.

Bởi vì đúng lúc, hai giọt máu tươi này rơi đúng vào hai chữ "binh bại" trên bản thảo bại! Thoáng chốc, một luồng dự cảm cực không tốt đã ụp xuống trong lòng Hàn Tín.

Mành lều lại bị người ta xốc lên, Công Dương thái y vẻ mặt đầy ưu tư tiến vào, khuyên nhủ:

- Đại vương, người nên nghỉ ngơi.

Sự lo lắng của Hàn Tín thoáng chốc mờ nhạt dần, lập tức nhấc cây đèn lên, thản nhiên nói:

- Chỉ còn hơn trăm chữ, viết xong quả nhân liền nghỉ ngơi, lão Công Dương, ngươi cũng mau nghỉ ngơi đi.

***

Chân trời Đông Phương vừa mới lộ ra một vệt trắng bạc, trong đại doanh quân Sở đã vang lên tiếng kèn lệnh trầm thấp xa xôi.

Vốn dĩ đại doanh một mảng tĩnh mịch, thoáng chốc đã hồi phục sức sống, các tướng sĩ quân Sở đang trong cơn ngủ say, liền bò người dậy, khoác áo phục viên, chỉnh đốn trang phục, sau đó chào hỏi lẫn nhau, tốp năm tốp ba tuôn ra lều lớn, hướng về phía các bộ dự định điểm tập kết hội tụ, nhìn ra, vô số tướng sĩ quân Sở giống như cát sông Hằng, đang hướng về phía các điểm tập kết chậm rãi hội tụ.

Tất Thư cùng với Hứa Phụ trải qua một đêm dài triền miên, sáng sớm cũng tự nhiên tinh thần sảng khoái, Hứa Phụ với tình cảm mặn nồng giúp hắn chải chuốc lại đầu tóc, chải tóc xong, lại giúp Tất Thư hắn mặc y phục, khi ra khỏi lều, Hứa Phục lại từ phía sau vòng qua eo của Tất Thư, khẽ nói:

- Phu quân, người nhất định phải trở về.

Tất Thư nắm nhẹ Hứa Phụ, dịu dàng nói:

- Nương tử, ta vẫn chưa đưa nàng chời thuyền Vân Mộng Trạch mà.

Hứa Phụ thản nhiên cười buông lỏng tay ra, Tất Thư liền bước ra khỏi lều lớn, ngoài lều, giáo úy thân quân Thiết Ngưu sớm đã chuẩn bị xong xuôi, và đem vật để cưỡi của Tất Thư chờ đã lâu.

Tất Thư xoay người lên ngựa, lại quay đầu mỉm cười với Hứa Phụ đang đứng tựa vào lều, liền đột nhiên ghì đầu ngựa, kẹp bụng ngựa hướng về phía viên môn mà đi, Thiết Ngưu vọt người lên ngựa rống một tiếng to, tám trăm thân binh liền như hình với bóng, đuổi theo sau lưng Tất Thư, hướng về phía tiền phương chậm rãi mà đi.

Gần như là cùng lúc, trong doanh trại Hoài Nam quân, Tề quân đối diện, cũng vang lên tiếng kèn hiệu trâu kéo dài không dứt.

Hàn Tín ở trong lều lớn, Công Dương thái y lại lần nữa châm cứu cho Hàn Tín, vốn dĩ vì liên tục thức đêm, Hàn Tín đang lộ vẻ khí sắc suy sụp, bỗng chốc lại trở nên tinh thần phấn chấn đứng lên.

Hàn Tín xoay người, bùi ngùi thở dài:

- Chút này, tuổi thọ của quả nhân lại ngắn ít nhất nửa tháng.

Công dương thái y liền xoay người, quỳ rạp xuống đất, lộ vẻ sầu thảm:

- Đại vương, lão thần thật là đã cố gắng hết sức rồi.

Nhìn Công dương thái y đổ mồ hôi đầy đầu, Hàn Tín thở dài nói:

- Lão Công Dương, ngươi không cần quá tự trách mình, sinh tử do mệnh, phú quý ở trời, tuổi thọ quả nhân bao nhiêu vẫn là số trời, không ai biết được, người…đã tận lực rồi.

Hàn Tín giơ tay vỗ vỗ bả vai Công Dương thái y, sau đó khoác áo đứng dậy, đi thẳng ra lều.

Ngoài lều vải, Thái tử Hàn Hạp, quân sư Triệu Viêm, Thượng tướng quân Tiết Âu cùng với chư tướng Trình Hắc đã chờ lâu rồi, thấy vẻ mặt mọi người có chút nghiêm trọng, Hàn Tín khẽ mỉm cười, thản nhiên nói:

- Chư vị, cuộc chiến hôm nay, Đại Tề ta tất thắng!

Chương 426: Tất công quyết chiến

Ngoài viên môn đại doanh quân Sở, quân Sở trào ra như nước chảy.

Mười tám vạn phủ binh và hai vạn "quân Hổ Bí" hùng dũng tuôn ra ngoài viên môn, sau đó ở phía đông giữa đại doanh hai quân, cánh đồng bát ngát chậm rãi mở rộng, không đến nửa canh giờ, thì đã mở ra một trận tiễn cực lớn, ngoài tiền quân, tả quân, thêm vào hữu quân ở phía trước, hội tụ thành một mũi tên cực lớn, trung quân ngoài thêm vào hai vạn quân Hổ Bí là cọc tên, hậu quân là đuôi tên.

Ngoài ra còn có hơn năm vạn kỵ binh rãi rác ở hai bên tả hữu của hậu quân, hình dạng giống lông đuôi.

Tất Thư, Tấn Tương, Tử Xa Sư, Tây Khất Liệt đứng ở trên xe từ cao nhìn xuống, do hai mươi vạn quân Sở sắp thành trận phong tiễn giống như người khổng lồ thời xa xưa bắn ra tiễn cực lớn, cũng không thể nào ngăn cản được thế bắn hướng về phía trước của liên quân, mũi tên cứ hướng tới, không khí xơ xác lạnh như băng lập tức bao phủ dày đặc trên cánh đồng bát ngát vô tận.

Thế trận của liên quân phía đối diện lại có vẻ hơi hỗn loạn.

Hán Tín khoác áo bào màu tím, đang vịn tay đứng trang nghiêm ở trên xe cao ngất, nhìn thấy quân Sở bày ra trận phong tiễn, khóe miệng Hàn Tín không khỏi nổi lên một luồng cười thản nhiên, trận phong tiễn, là cần phải chủ động tiến công?

Sau người Hàn Tín lại vang lên nhữngâm thanh khe khẽ.

- Đúng là trận phong tiễn, tất muốn tấn công phụ vương sao?

Hàn Hạp nói ẩn chứa sự coi thường.

- Tất Thư vẫn thật rất kiêu ngạo, quả thật là không biết chữ chết viết như thế nào mà.

Tiết Âu cười dè bĩu.

Trình Hắc cũng phụ họa, nói:

- Đúng vậy, ba năm trước lần đầu đại chiến Hoài Nam, Tất Thư cũng muốn cùng với Đại vương công chiến, kết quả lại bị Đại vương giết không sức chống đỡ, nếu không phải sau cùng bị Hoài Nam Vương công phá đại doanh, Tất Thư sớm ba nắm trước đã binh bại thân tử rồi. Tên tiểu tử này may mắn, không ngờ vẫn không chịu rút ra được bài học?

- Phụ vương!

Hàn Hạp bỗng nhiên quay đầu nhìn Hàn Tín, nói:

- Hay là trận cánh hạc?

Hàn Hạp ba năm về trước cũng tham gia lần đầu đại chiến Hoài Nam. Cuộc chiến đó, Hàn Tín và Tất Thư đọ sức trận pháp. Cuối cùng dựa vào trận cánh hạc mà đã đẩy quân Sở vào đường cùng.

Hàn Tín lại khua tay, thản nhiên nói:

- Xếp phương trận!

- A, phương trận sao?

- Thế nào là phương trận?

- Cái này..nói làm sao ta?

Chư tướng nghe vậy vẻ mặt đều kinh ngạc, đối với trận cánh hạc mà nói, phương trận tuy cũng giống với công thủ nhiều mặt, nhưng bất luận là thay đổi trận hình, vẫn là thế công thủ, phương trận vẫn thua xa không sắc bén bằng trận cánh hạc, nếu như không phải tìm kiếm ưu điểm. Vậy thì phương trận so với trận cánh hạc không ổn, đã gặp phải sự tiến công mãnh liệt nhất, cũng không dễ tan tác!

Tóm lại một câu, phương trận là trong pháp trận căn bản bát đại, ngoài trận hình tròn ra là phòng ngự vững chắc nhất, tuy nhiên trận hình tròn là trận hình phòng ngự đơn thuần, mà phương trận miễn cưỡng xem như là công thủ gồm nhiều mặt. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Tuy nhiên, kinh ngạc chỉ là kinh ngạc, nhưngkhông ai dám chất vấn quyết định của Hàn Tín.

Lập tức Hàn Hạp bỗng nhiên xoay người, hướng về tên lính truyền lệnh, lớn tiếng quát:

- Đại vương có lệnh, xếp thành phương trận!

Tên lính được truyền lệnh khẩn trương giương hai mặt ba góc của lệnh kỳ lên trên xe, một mặt là đại diện cho vương kỳ của các quân các doanh trại, mặt khác lại đại diện cho lệnh kỳ của phương trận, thoáng chốc, đại trận liên quân hỗn loạn bắt đầu nổi lên, một nhóm đội trọng giáp, một hàng kích mâu binh, còn có cung tiễn thủ hỗ trợ, toàn bộ trận hình càng thêm hỗn loạn.

Phía quân Sở đối diện đã sắp xong trận phong tiễn, cũng không thừa thế phát động tấn công, điều này là phong độ gì, càng không phải nghiên cứu lễ nghi chiến tranh gì, mà là đại quân sau khi sắp xong trận hình, muốn tiến về phía trước hoặc là lui về phía sau cũng không dễ dàng, chờ ngươi xông tới không ai cho phép chuẩn bị xong trận hình, không ai cẩn thận, sẽ trộm gà không thành đục khoét một mét.

Sau nửa khắc, đại trận liên quân đã diễn biến đã trở thành một phương trận cực lớn chỉnh tề.

Nhìn thấy liên quân triển khai phương trận, mười mấy xe của đại tướng quân Sở cũng không phải không kinh ngạc.

- Không ngờ là phương trận?

Tử Xa Sư ngạc nhiên nói:

- Đây có thể không giống với phong cách của Hàn Tín.

Tấn Tương mắt lộ vẻ hung tợn, nói:

- Ta còn cho rằng Hàn Tín sẽ dùng trận cánh hạc chứ.

Tây Khất Liệt khẽ nói:

- Ngươi đừng nói, đại chiến Hoài Nam lần nữa, trận cánh hạc mà quân Tề triển khai, thật sự rất là lợi hại, cuối cùng nếu như không phải Anh Bố công phá đại doanh quân Tề, kết quả vẫn không biết sẽ như thế nào.

Tất Thư lại mỉm cười không nói, đại chiến Hoài Nam ba năm trước, cũng không thể đại diện cho đại chiến lần này, trận phong tiễn của quân Sở và phương trận của liên quân, càng không thể nói được vấn đề gì, đây chẳng qua chỉ là hình thức mà thôi, thật sự quyết chiến thắng bại, còn phải sức chỉ huy của Tất hắn và Hàn Tín cùng với quân Sở, quân Tề còn cần sức chiến đấu của quân Hoài Nam.

Quân Sở có huấn luyện, ưu thế khí giới, nhưng liên quân cũng có ưu thế binh lực mỏng manh.

Cho nên, thật sự quyết định thắng bại lần này, vẫn là dựa vào năng lực của Tất hắn và Hàn Tín!

Hàn Tín và hắn tới cảnh giới này, cái gọi là pháp trận kỳ thực đã không quan trọng rồi, bởi vì để cấu thành toàn bộ đại trận của các bộ các khúc đều nằm dưới quyền lực trực tiếp của bọn họ, nếu đã là trận tròn phòng ngự thuần túy, cũng đồng dạng có thể phân giải thành trận phong tiễn một nghìn thuần khiết, chuyển đổi công thủ, chỉ nằm trong ý niệm..

Mà điều này, chính là đạt tới cảnh giới cao nhất, không có trận thắng!

Hàn Tín chiếu lệnh liên quân sắp thành phương trận, ứng đối với phong tiễn của quân Sở, trái lại chẳng nói là uy hiếp Tất Thư: Phong tiễn của tên tiểu tử nhà ngươi, không phải muốn tiến công sao? Được, quả nhân sẽ theo ý của ngươi, quả nhân sẽ đặt cho tốt phương trận để tùy ngươi tiến công, xem thử quân Sở ngươi có thể đánh phá được liên quân của quả nhân không.

Cái gì gọi là tự tin? Điều này gọi là tự tin sao!

Cái gì gọi là hung hăng càn quấy? Điều này gọi là hung hăng càn quấy sao!

Tất Thư chỉ thản nhiên cười, sau đó giơ cánh tay phải nhẹ nhàng đè, nói:

- Tấn công.

Nếu Hàn Tín đã tỏ thái độ làm cho hắn phải buông tay tiến công, vậy thì còn gì gọi là khách khí nữa? Tấn công mới phải.

Thiết Ngưu bỗng nhiên xoay người, tên lính truyền lệnh xông vào bên sườn của xe nói:

- Đại kỳ truyền lệnh, tấn công…

Vốn dĩ đại kỳ quân Sở đứng vững ở trên xe cao vút, thoáng chốc xôn xao mở rộng ra, trước là nghênh đón gió, sau đó hướng về phía tiền phương mà xiêu vẹo, hai mươi vạn đại quân quân Sở trận đia sẵn sàng đón địch, bắt đầu giẫm đạp nhịp bước chỉnh tề, tiếng hiệu lệnh hô lên chỉnh tề, tựa như một dòng nước lũ kiên cường, cuồn cuộn về phía trước, quân Sở…bắt đầu tiến công rồi!

Quân Sở vừa động đến, trong trận cũng đã lộ ra hoàn toàn.

Triệu Viêm tay nhấc mui lên nhìn xa xa một lát, quay đầu nói với Hàn Tín:

- Đại vương, quân Sở cũng trang bị gọn nhẹ mà đi ra, cũng không mang theo xe quân nhu xuất chiến, liên nỏ cũng không thấy.

Tiết Âu cũng nói:

- Quân Sở xuất chiến khoảng hai mươi vạn, binh lực cố thủ đại doanh không quá năm vạn!

Trận hình của quân Sở vô cùng chỉnh tề, nếu tấn công trước, đi dọc xếp nghiêng cũng là vô cùng chỉnh tề, do vậy mà rất tốt, Tiết Âu cũng biết được số lượng binh lực của quân Sở.

Hàn Tín nhẹ nhàng vuốt cằm, ánh mắt lại nhìn vào vị trí giữa của đại trận phong tiễn của quân Sở.

Ở giữa trận phong tiễn, chính là xe chỉ huy cao vút hai bên trái phải của Tất, có một phương trận đặc biệt dễ thấy của quân Sở, quân Sở khác toàn bộ đều người khoác chiến bào màu đen, quân Sở trong phương trận này lại toàn thân khoác chiến bào màu đỏ tươi, hơn nữa, toàn thân khoác thiết giáp, tay cầm trường đao sắc bén, đang hướng về đại kỳ phía trước, thì thêu một đầu mãnh hổ sặc sỡ nhe nanh múa vuốt.

Quân Hổ Bí, ánh mắt Hàn Tín híp lại, đây chính là một trong quân Hổ Bí tam đại quân Sở của Hạng Trang sao?

Triệu Viêm bộ dạng lo âu chạy tới bên người Hàn Tín, khẽ nói:

- Đại vương, đây chính là quân Hổ Bí của Sở quốc sao, còn đại tướng quân Sở kia sao lại khoác trên mình một chiến giáp hoàng kim, hẳn chính là đại mãnh tướng tướng quân Tấn Tương trong đội quân Hổ Bí dưới trướng của Hạng Trang, nghe nói người này võ nghệ so với Hạng Trang còn thắng được một bậc, khả năng còn sánh ngang được với Hạng Võ.

- Sánh ngang được với Hạng Võ?

Khóe miệng Hàn Tín không khỏi nổi lên một sự khinh thường.

Trong đầu Hàn Tín không thể ngăn chặn cảnh tượng chiến trường vô cùng ồn áo náo động hiện ra, đó là khi chiến tranh Cai Hạ, tình hình Hạng Võ tự mình dẫn hai vạn tiền quân hướng về ba mươi vạn quân Tề phát động tấn công mạnh mẽ, Hàn Tín đến nay cũng không thể nào quên trong vạn quân, dung mạo tuyệt thế của Hàng Võ cầm kích chia rẽ, Hạng Võ...đời này sao lại có người thứ hai được?

Tuy nhiên, anh hùng như Hạng Võ, cuối cùng cũng bại dưới tay Hàn Tín đó sao?

Phía trước, hai mươi vạn quân Sở đang hô hiệu lệnh dời núi lấp bể, hướng về phía bên cạnh cuồn cuộn mà qua:

- Đại Sở to lớn, sĩ tử oai hùng; máu không chảy khô, chết không ngừng chiến…

Trong tiếng hiệu lệnh sóng này cao hơn sóng kia, có một hơi thở kỳ dị giữa lòng đất bắt đầu khởi động, đó chính là một khí thế, một loại vô địch, có ta vô địch xơ xác tiêu điều!

Làm cho người ta nghẹt thở trong khi chờ đợi, khoảng cách quân Sở cùng với liên quân đang trở nên càng lúc càng ngắn.

Năm dặm, ba dặm, năm trăm bước, ba trăm bước..cuối cùng, mũi tên của trận phong tiễn quân Sở đã đẩy lùi trường cung của liên quân đang quẳng vào trong phạm vi, thoáng chốc, số vạn tên cung tiễn thủ của liên quân liền ầm ầm kéo trường cung cao hơn nửa người, trong tiếng dây cung vù vù, mấy vạn cọc tiễn bằng lau sậy đã kẹp theo tiếng bắn rít xèo xèo hướng về hư không phía trước.

Chốc lát, phương trận của quân Tề phía trước hư không đã bị toàn bộ tên lấp kín vô cùng.

Tướng sĩ quân Tề trận địa sẵn sàng đón địch ngẩng đầu về phía trước, chỉ thấy toàn bộ hư không tiền phương bị tên tiễn hội tụ, bao phủ hoàn toàn mà thành một mảng u ám, thật sự bị bao phủ.

Sau một lát, mấy vạn tiễn vũ liền mang theo tiếng rít vô tận bao phủ cả trời đất.

- Dựng thẳng thuẫn! Trong trận phong tiễn của quân Sở, đi đôi với tiếng gào phẫn nộ chủ tướng các doanh các quân, một mặt đen thui bao thiết đại thuẫn giơ lên trong không trung, toàn bộ mũi tên phong tiễn hội tụ thành một bức tường thuẫn kéo dài vô tận, thoáng chốc sau, tiễn vũ vô tận đã từ trong không trung rít gào xuống, trong trận quân Sở thoáng chốc, trong quân đã có tiếng kêu khóc kéo dài không dứt.

Tường thuẫn của quân Sở tuy rằng kiên cố, mấy vạn mặt thuẫn hội tụ thành tường thuẫn càng đủ rộng lớn, lại cũng không thể ngăn cản được mỗi một cọc tiễn vũ, trong tiếng thở phì phò, thỉnh thoảng có tiễn vũ từ giữa khe hở thuẫn bắn vào, không ít Lâu Phiền xạ thủ đã bắn ra trọng tiễn trực tiếp xuyên qua tấm chắn, làm cho quân Sở núp sau thuẫn vô tình bị bắn chết.

Cái gọi là xạ thủ Lâu Phiền, cũng không phải là chuyên chỉ về người Lâu Phiền, mà là phiếm chỉ lực cánh tay hơn người của thần xạ thủ.

Trong tiếng quát thanh thanh, cung tiễn thủ của liên quân lần lượt kéo căng trường cung, làm cho một làm sóng tiễn bắn vào hư không, sau đó hướng về phía trên đầu rơi xuống kêu thảm thiết, tất nhiên sẽ có tướng sĩ quân Sở trúng tiễn ngã xuống đất, đi đối với mỗi một lần sóng tên rơi xuống, trong trận quân Sở tất nhiên sẽ vang lên tiếng kêu thảm thiết, nhưng bước tiến về phía trước của quân Sở vẫn không chút trì trệ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau