SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Vẫn trong vòng kiểm soát

-Yahhh…..

Hạng Trang áo giáp đẫm máu, rút gươm gào thét.

Ở phía sau, Cao Sơ, Kinh Thiên cùng gần trăm thân binh nguyện cùng sống chết cũng đang đẫm máu sa trường.

Phía xa, hàng ngàn quân Hán đã bị đánh tan tác, tàn quân Sở quốc ngoan cường chống trả, dốc hết chút sức lực cuối cùng, quân Hán gượng gạo chống cự nửa canh giờ cuối cùng cũng bị đánh bại.

Thế nhưng, sự dũng mãnh của tàn quân Sở quốc cũng chỉ tới đó mà thôi.

Sau khi đối mặt với 2 trận đánh ác liệt, cộng với việc gian khổ vượt 20 dặm đường, tất cả quân sĩ, trong đó có Hạng Trang đều đã mệt lả cả rồi. Sức lực quân tướng đều cạn kiệt, nếu không tìm thấy nơi nào nghỉ ngơi, tàn quân nhà Sở sẽ không còn sức mà chiến đấu tiếp nữa.

Dù sao đi nữa, tàn quân nhà sở cũng là người, họ cũng biết thế nào là mệt, thế nào là gian khổ.

Thế nhưng, quân Hán sao có thể để quân Sở nghỉ ngơi? Phải biết rằng quân Sở hiện tại đang phải đối mặt với Trương Lương. Đúng, chính là Trương Lương, một kẻ tàn bạo như y, những gì người khác nghĩ đến y cũng có thể nghĩ đến, những gì người khác không nghĩ đến y vẫn có thể nghĩ đến, thử hỏi sao y có thể thả cho quân địch con đường sống?

Trừ phi Trương Lương nhất thời hồ đồ, nhưng điều này là khó xảy ra.

Hạng Trang hoàn toàn có thể tượng tượng ra được con đường phía trước nhất định sẽ có hàng ngàn quân Hán đang chặn giết, còn phía sau, đám quân tinh nhuệ nhà Hán cũng đang đuổi theo không dừng.

Giặc cùng đường chớ đuổi lại không phải tác phong dùng binh của Lưu Bang và Trương Lương.

Nếu quân Sở bị bại lộ tung tich nhất định quân Hán sẽ không bao giờ nương tay.

Trước có chặn binh, sau có truy binh, quân Sở giờ lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Hạng Trang hít một hơi dài, lấy lại chút sức lực, bình tâm suy xét con đường trước mắt.

Tiếp tục đi tới chỗ quân phục kích chẳng khác gì chui vào chỗ chết.

Với sức lực quân Sở lúc này khó có thể phá được vòng vây quân Hán, cho dù có miễn cưỡng tiến lên, thì trong số vài tầng chặn binh đó, họ có thể giết được bao nhiêu tên giặc?

Dừng lại và chiến đấu với truy binh? Xét cho cùng cũng vẫn là con đường chết mà thôi.

Đám 2 lộ truy binh phía sau binh lực khá mạnh, mặc dù chưa từng để ý đếm, nhưng chỉ theo phán đoán, mỗi lộ ít nhất thì cũng tới 5000 quân trở lên, hơn nữa bọn chúng đều là quân tinh nhuệ dưới trướng Lưu Bang. Nếu với thể lực của tàn quân Sở hiện tại mà quyết chiến một trận với quân Hán chẳng khác nào tự tìm đường diệt vong.

Như vậy, nếu chia binh lên núi, thì đám chia binh đó sẽ chẳng thể trở về được nữa.

Không thể đi tiếp, cũng chẳng thể dừng lại được, càng không thể chia binh lên núi, ngoài những con đường đó, còn con đường sống nào khác không?

Đột nhiên, Hạng Trang để ý thấy trước mắt có 1 đám bụi lau um tùm đã khô héo, đám bụi lau ở ngay cạnh một bờ song cách đó không xa, sắc mặt hắn dường như thay đổi. Trong khi đó, Kinh Thiên lấy ra một cây hỏa tiễn, giương cung nhằm phía trước mà bắn.

Hỏa tiễn nhằm phía trước lao đi, bay được chừng mấy trăm bước thì rơi xuống giữa lòng sông.

Qua ánh sáng còn lại của hỏa tiễn, Hạng Trang phát hiện, đây là một bãi lau vô cùng rậm rạp, kéo dài tới chừng vài dặm, đừng nói là 3000 người, thậm chí là giấu tới 30 000 vẫn không thành vấn đề. Có điều, một khi bị bại lộ, quân Hán chẳng cần phí chút sức lực nào chỉ cần châm vài đống lửa cũng đủ khiến quân Sở cháy thành tàn tro.

Nhưng dù sao cũng không còn con đường sống nào khác, đến nước này chỉ còn cách mạo hiểm mà thôi.

Sinh tử tại thiên, sống hay chết, thắng hay thua, đành đánh cuộc một phen.

Hạng Trang liền gọi Hoàn Sở, Quý Bố tới nói rõ kế sách,2 người gật đầu.

Sau nửa canh giờ, đại quân của Hạ Hầu Anh, Ly Thương cuối cùng cũng đuổi tới bãi lau bên cạnh.

Lúc này đã là tờ mờ sáng, với ánh lửa từ ngọn đuốc mặc dù có thể nhìn rõ trước mắt là bãi cỏ lau um tùm rậm rạp, nhưng Hạ Hầu Anh và Ly Thương lại không phát hiện ra, xa hơn nữa vẫn còn một bãi lau lớn, lại càng không biết đám tàn quân Hạng Trang đang ẩn nấp nơi đó.

Không muốn mất thêm thời gian, đại quân của Hạ Hầu Anh và Ly Thương lại tiếp tục truy đuổi.

Quân Hán không có ý dừng lại cũng bởi vì trước mắt khoảng 5 dặm có thể nhìn thấy loáng thoáng ánh lửa, ánh lửa cháy thành 7-8 đám, đang di chuyển ra xa. Đây khẳng định là tàn quân Sở dưới trướng Hạng Trang, hóa ra bọn họ vẫn chia nhau lên núi sao?

-Ha ha

Hạ Hầu Anh cười lớn:

-Hạng Trang, ngươi chạy không thoát đâu.

Hết thảy sự việc đều đã nằm trong kế sách của Trương Lương, chỉ cần chúng chia quân lên núi thì cơ hội tập kết sẽ không còn nữa.

Ly Thương thở một hơi dài, hồng hộc nói:

-Hạ Hầu Anh, đám tàn quân nhà Sở giờ đã chia nhau lên núi, bại vong chỉ còn trong gang tấc, chi bằng ta và huynh chia nhau truy sát. Đám quân bên trái nhường huynh, ta truy đuổi tàn quân bên phải, để xem vận khí ra sao?

-Được, cứ như vậy mà làm.

Hạ Hầu Anh dứt lời, quay ngựa, quát đám quân Giáo Úy, Tư Mã:

-Các ngươi mỗi người dẫn theo 500 quân sĩ, đuổi theo đám tàn quân cánh trái cho ta, chúng chạy tới đâu phải đuổi tới đó, nhất định không được bỏ sót một ai, đặc biệt là Hạng Trang, giết sạch bọn chúng cho ta.

-Rõ

Quân của Giáo Úy, Tư Mã tuân lệnh lập tức truy sát.

Ly Thương cũng đã phân xong bộ hạ, hùng hổ đuổi giết.

Hơn 10 dặm…tại đạibản doanh của Lưu Bang…..

Trời đã gần sáng, tin đuổi bắt đám tàn quân đã được truyền về.

Sauk hi nghe lang trung Hạ Hầu Táo bẩm báo, Lưu Bang quả thực không tin vào những điều vừa nghe thấy, liền nói:

-Hai lộ đại quân 10 000 tinh binh của Hạ Hầu Anh, Ly Thương đang đêm đánh lén, không ngờ cũng vẫn không tiêu diệt hết được đám tàn quân đó sao?

Hạ Hầu Táo có chút xấu hổ đáp:

-Đại vương, quân Sở luôn đề cao phòng thủ, quân ta chưa kịp kéo tới gần đã bị chúng phát hiện.

Lưu Bang nhíu mày không hài lòng:

-Cho dù có như vậy thì tại sao với sức lực cạn kiệt của đám tàn quân nhà Sở, Hạ Hầu Anh và Ly Thương vẫn chưa thể đuổi tới nơi? Không cần biết lí do tại sao, trong quãng thời gian quân Sở tháo chạy, 2 kẻ đó đang làm gì chứ?

Hạ Hầu Táo lung túng:

-Đại quân của phụ thân thần do bị một đám quân Sở phục kích ở khe núi, nên không thể tiếp viện đúng lúc.

-Một đám quân Sở?

Lưu Bang lãnh đạm nói tiếp:

-Quân Sở tất cả chỉ có khoảng 3 tới 5000 quân, vậy mà vẫn có thể chia quân phục kích phía sau? Ngươi nói rõ xem, tên Hạng Trang đó rốt cuộc để lại bao nhiêu binh lực phục kích.

-800…

Hạ Hầu Táo vốn định nói là 800 binh sĩ nhưng ngẫm nghĩ một lúc thì cũng chỉ có khoảng 500 người.

-Ha ha, 500 binh sĩ?

Lưu Bang vỗ tay, quay về phía Trương Lương, Trần Bình nói:

-Các ngươi có nghe thấy không? Nghe thấy rồi chứ? Hai lộ đại quân 10 000 tinh binh của Hạ Hầu Anh và Ly Thương không ngờ lại bị 500 quân Sở kìm chân trong suốt 1 canh giờ, điều này, không phải rất tức cười sao?

Nói xong, Lưu Bang liền thay đổi sắ mặt, vô cùng tức giận, đằng đằng sát khí.

Trương Lương đã dày công tìm ra kế sách đánh lén lần này, vậy mà cuối cùng cũng thất bại, hỏi làm sao Lưu Bang không tức giận được cơ chứ?

Điều mà Lưu Bang tức giận hơn cả là nếu một khi chuyện này đến tai các lộ chư hầu, hẳn sẽ là một sự đả kích lớn với uy danh của y.

Hàn Tín, Trương Nhĩ hẳn sẽ không để ý nhiều nhưng Bành Việt, Anh Bố nhất định sẽ cười sau lưng y, tên phản tướng Chu Ân cũng có thể tạo phản. Chu Ân căn bản cũng không có ý phản Sở, nhưng cũng chỉ vì bị Anh Bố, Lưu Cổ lấy danh nghĩa của hắn làm loạn, buộc hắn tới con đường cùng. Chỉ cần làn này có biến, thái độ của Chu Ân ra sao thì thực sự rất khó đoán.

Một khi Chu Ân tạo phản, thế sự trong thiên hạ cũng sẽ xảy ra nhiều biến cố.

Chính vì nguyên nhân đó nên Lưu Bang mới tức giận đến thế, y liền cao giọng dạy dỗ Hạ Hầu Anh trước mặt Hạ Hầu Táo mà không hề nể tình huynh đệ lâu nay.

Trương Lương lại lo sợ Lưu Bang trong lúc tức giận sẽ nói ra càng nhiều lời khó nghe, một khi những lời đó truyền tới tai Hạ Hầu Anh khó tránh được việc tổn hại tới tình thân bấy lâu. Ông ta lập tức tiến lên hai bước kéo nhẹ ống tay Lưu Bang, nhân lúc đó Trần Bình cũng đưa mắt ra hiệu.

Lưu Bang xuất thân là người không có văn hóa nhưng năng lực thì ít ai bằng.

Thấy thái độ của Trương Lương, Trần Bình, Lưu Bang bình tĩnh lại, tuy nhiên lời thì cũng nói ra rồi, có muốn thu hồi cũng không được nữa, y tiếp lời:

-Đúng là buồn cười, không ngờ tên Hạng Trang đó lại có thể lợi hại như vậy sao?

Trưowng Lương mỉm cười, nói phụ họa:

-Đại Vương, xem ra lần này quân ta vẫn còn nhiều sơ suất rồi.

-Oh, đúng là sơ suất.

Lưu Bang gật đầu, quay về bên Hạ Hầu Táo nói:

-Ngươi hãy điều động 2000 thân binh, đuổi tới trận địa, chuyển lời cho phụ thân ngươi, Hạng Trang và đám tàn quân đó giờ đã trở thành kẻ thù không đội trời chung của Hán quân, phải tiêu diệt tận gốc, tuyệt đối không được buông tha một ai.

-Vâng.

Hạ Hầu Táo tuân mệnh, lập tức lên đường.

Sau hi Hạ Hầu Táo đi khỏi, sắc mặt Lưu Bang liền u sầu trở lại.

Trương lương quỳ xuống bẩm:

-Đại Vương, hai lộ quân tinh binh của Hạ Hầu Anh đánh lén thất bại, đúng là khiến người khác thất vọng, thêm vào đó lại liên tục thua trận, khiến quân Sở tháo chạy dễ dàng. Tuy nhiên, Đại vương yên tâm, tình thế vẫn đang trong tầm kiểm soát của quân ta.

-Ừ

Lưu Bang bớt giận nói:

-Dù sao tàn quân Sở cũng vẫn nằm trong sự khống chế của ngươi.

-Không sai.

TRương Lương gật đầu nói tiếp:

-Tàn quân Sở mặc dù bị thương không nặng, nhưng dù sao chúng cũng đã hoảng sợ bỏ chạy vào trong núi, Hạ Hầu Anh, Ly Thương vẫn có thể lấy công chuộc tội. Chỉ cần họ chặn hai đầu, đuổi bắt không ngừng thì cơ hội tập kết của quân Sở sẽ không còn. Không thể tập hợp lại, chúng chỉ có thể tự chiến đấu hoặc là hoảng loạn tháo chạy, không đầy 3 ngày, sẽ bị tiêu diệt sạch.

Chương 42: Cơ hội duy nhất

Trời cuối cùng đã sáng hẳn, một đêm dài, thảm khốc đã trôi qua.

Trong đám lau khô khốc bỗng vang lên những âm thanh loạt xoạt, đám cỏ lau không cần gió cũng tự lung lay rồi bị ai đó dùng sức kéo ra. Cao Sơ người đẫm máu xoay người chui từ bên trong ra.

Cao Sơ cẩn thận dò xét bốn phía, trong phạm vi vài dặm không hề có bóng dáng của một quân Hán nào. Y quay đầu, hướng về phía bãi cỏ lau phía sâu bên trong nói lớn, trong chốc lát, đám cỏ lau trong bụi tự động nhúc nhích, liên tiếp phát ra những âm thanh sàn sạt, từng người một tiếp nhau xông ra.

Hạng Trang là người cuối cùng chui ra khỏi bãi lau, cho tới khi bước lên được mặt đất, hắn mới thực sự nhẹ lòng.

Hiện tại, nguy hiểm trước mắt tạm thời giải tỏa, gần 4000 tàn quân Sở coi như đã giữ được mạng sống.

Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là tàn quân Sở đã được an toàn, họ vẫn phải đồi mặt với vô số nguy hiểm trước mắt.

Chỉ huy trên 10 triệu tướng sĩ ra trận, có thể nói Hàn Tín là kẻ vô cùng lợi hại, quỷ kế đa mưu, nhưng xét về kế vây quân địch, làm quân địch mệt mỏi để nhanh gọn ra tay thì Trương Lương là kẻ đáng sợ nhất. Muốn thoát khỏi mưu kế và vòng vây của Trương Lương quả không dễ dàng.

Không cần nói đâu xa, hiện tại các sơn khẩu, cửa ải hiểm yếu đều đã bị quân Hán mai phục.

Thêm vào đó, hai lộ truy binh nhà Hán mặc dù đã bị Hoàn Sở, Quý Bố kìm chân, nhưng ít nhất thì trưa nay, đám truy binh sẽ thoát khỏi vòng vây, tiếp tục truy đuổi. Tới lúc đó, chúng sẽ lung sục khắp núi, quân Sở biết trốn đâu cho thoát chết?

Hận một nỗi không để đào hầm trốn trong lòng đất hoặc bay lên trời mà thôi.

Chỉ sợ bi kịch ngày hôm qua sẽ tái diễn, một mực xung kích cho tới khi sức cùng lực kiệt mà bại vong.

-Thượng Tướng Quân, bên kia có người đang tới gần.

Kinh Thiên đang ở phía trước bỗng kêu lớn:

-Là quân Hán.

-Sao?

Nghe tin cấp báo, Hạng Trang bước lên triền núi đưa mắt quan sát. Quả nhiên một đội quân nhà Hán đang thẳng đường mà kéo tới, ước tính có tới vài trăm binh, phía trước còn áp giải khoảng mấy chục người bị trói hai tay sau lưng, áo giáp của họ bị máu làm cho ướt sũng, chưa biết là máu địch hay máu chính họ.

Hạng Trang lập tức suy nghĩ, kia rất có thể là quân Sở bị bắt.

Hắn vung tay, gần 4000 quân Sở lập tức lùi về phía bãi lau sau lưng.

Tuy nhiên lần này, hắn không dám lệnh quân Sở nấp vào bụi lau chỗ sâu nhất, thế chẳng khác gì mạo hiểm thêm lần nữa. Dù sao đám quân Hán đang tới cũng chỉ có vài trăm tên, nếu có bị phát hiện, thì quân Hán chả khác gì cá lọt lưới…Xét cho cùng cục diện vẫn không thể tồi tệ hơn hiện tại được.

Công Tôn Toại lê những bước chân nặng nhọc, từng bước từng bước, vô cùng khó khăn.

Máu tươi không ngừng tràn ra từ vết thương dưới chân, trên má từng vết máu cũng theo dòng chảy xuống, rơi xuống chiếc chiến bào. Chiếc chiến bào vỗn dĩ màu vàng đã không còn nguyên màu sắc của nó, toàn bộ giờ đã ngấm máu quân Hán và máu của chính y.

Hồi tưởng lại trận ác chiến tối hôm qua, cảm giác như sự việc đã xảy ra rất lâu rồi.

Trận chiến đêm qua, y một tay chém bay mười mấy giáp sĩ quân Hán nhưng cuối cùng, sức cùng lực kiệt, y đã bị 2 giáp sĩ Hán quân đánh ngã, y bị bắt sống. Đối với một binh sĩ lâu lăm như y, bị kẻ thù bắt sống là một sự sỉ nhục lớn.

Công Tôn Toại thà chết trận còn hơn bị kẻ thù bắt sống. Bạn đang đọc chuyện tại

Hơn nữa, quân Hán bắt sống bọn họ cũng chẳng để làm gì, càng không thể tha cho họ một con đường sống. Họ sẽ bị giết trong những lần xuất binh ra trận hoặc trong một bữa tiệc lập công nào đó. Nếu vận may không tốt, bọn họ còn có thể bị mang ra tế sống đám quân Hán tử trận.

Tế sống là như thế nào? Chính là moi tim họ ra khi họ còn sống!

Trước lúc trút hơi thở cuối cùng, họ sẽ tận mắt nhìn thấy trái tim, phổi, gan của bản thân bị bày ra tế lễ, cúng tế những quân địch đã bỏ mạng. Đây chính là kiểu tra tấn tàn nhẫn nhất trên đời này.

Nghĩ tới đó, Công Tôn Toại dừng bước chân không muốn đi tiếp.

Tả hữu đều là tử, tại sao lại chuốc họa này vào thân, tại sao còn lưu luyến mạng sống này làm chi?

Nhìn thấy Công Tôn Toại dừng chân không bước, tướng lĩnh quân Hán tiến tới phía trước, roi da trong tay không ngừng quật vào người Công Tôn Toại, khiến y ngã xuống. Công Tôn Toại ngẩng cao đầu nhìn tên tướng sĩ không chớp mắt, ánh mắt đã tăng thêm sát khí, gắt gao và lạnh lùng.

-Ngươi có đi hay không?

Thấy không có hiệu quả, hắn liền rút kiếm…

Công Tôn Toại cười một cách khinh bỉ, cái ta cần bây giờ chính là cái chết.

Tướng sĩ quân Hán cảm thấy uy danh bị khiêu khích, lúc này nổi trận lôi đình, chĩa kiếm về phía Công Tôn Toại mà lao tới, không đợi cho thanh kiếm tới gần Công Tôn Toại, mũi tên lạnh như băng của Lăng Nha vun vút lao đến, trúng ngay khuỷu tay tên tướng sĩ, y rú lên đau đớn, nhất thời thanh kiếm cũng rơi xuống.

Ngay sau đó, từ đám cỏ lau bên đường vang lên những tiếng hò hét như sóng cuộn, phải có tới hàng nghìn quân sĩ đang lăm lăm lưỡi kiếm chen chúc mà lao tới.

Công Tôn Toại thoạt đầu có chút hoảng hốt, nhưng ngay sau đó, gương mặt y lộ rõ niềm vui vô hạn.

Là quân Sở, chính là quân Sở, bóng dáng người dẫn đầu đoàn quân kia chẳng phải là Thượng tướng quân sao?

-Thượng tướng quân

Công Tôn Toại nức lên thành tiếng, khó khăn lắm mới lê được hai bước, nhưng do vết thương qua nặng nên lại ngã rạp xuống đất.

-Giết….

Hạng Trang giơ cao thanh đao nhằm phía trước mà lao tới, liền đó gần 4000 tàn quân sở cũng nhằm đó ùa lên, chưa đầy nửa canh giờ, quân Hán đã bị chém hết.

Vài tên quân Hán bỏ chạy phía xa cũng bị Cao Sơ giương cung bắn chết.

Nhìn thấy Hạng Trang và những tướng sĩ kia, quân Sở bị bắt sống như lấy lại được tinh thần cùng đồng loạt khóc thành tiếng. Công tôn Toại sau khi được cứu sống liền chạy tới ôm đùi Hạng Trang không buông, khóc không thành tiếng mà rằng:

-Thượng tướng quân, tướng sĩ của ta đều bị chết thảm, người nhất định phải trả thù này….nhất định phải báo thù.

Dứt lời, Công Tôn Toại dung sức kéo Hạng Trang tới một cái cáng lớn, kéo tấm vải trắng che kín chiếc cáng. Đó là thi thể Tiêu Công Giác, thi thể y máu thịt lẫn lộn, da thịt tím tái, không còn tìm thấy một chỗ nào là hoàn hảo da thịt, tóm lại thì chỉ còn cái xác bất động nằm đó mà thôi.

-Giết Hạ Hầu Anh, báo thù cho tướng quân.

Mấy chục quân Sở đều quỳ rạp xuống đất mà hét lớn.

Nhìn mấy chục quân sĩ quỳ dưới cái xác Tiêu Công Giác, Hạng Trang không khỏi rung mình đau xót.

Phía sau Hạng Trang, Cao Sơ và thân binh sớm nắm chặt nắm tay, Kinh Thiên thì khư khư giữ tư thế bình tĩnh, Chung Ly Muội, Ngu tử Kỳ thì lửa giận hiển nhiên đã bốc lên ngùn ngụt. Cái chết của Tiêu Công Giác dường như đã kích động tới họ, Tiêu Công Giác và hơn 500 bộ hạ đã dũng cảm yểm hộ cho chủ lực mà tử trận.

Cổ nhân luôn trọng 2 chữ nhân nghĩa, vì một chữ nghĩa có thể sẵn sàng hi sinh mạng sống, Tiêu Công Giác vì yểm hộ cho đại quân mà tử trận, Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ sao có thể thờ ơ?

Xung quanh 4 phiá, tàn quân Sở ai ai cũng phẫn nộ, lửa giận ngút trời.

Hạng Trang lạnh lung lắc đầu, lúc này còn chả kịp phá vây quân Hán nữa là báo thù cho Tiêu Công Giác.

Có thể giết được Hạ Hầu Anh hay không, có gì là quan trọng chứ…có giết Hạ Hầu Anh cũng không thể lập tức thay đổi cục diện được.

Tiêu Công Giác không may tử trận. đương nhiên ai ai cũng đau lòng, nhưng y chết là do làm tròn trọng trách. Nếu quân Sở chỉ vì báo thù cho y mà toàn bộ chết trận, vậy thì cái chết của y chẳng phải đã vô nghĩa rồi sao? Hạng Trang thân là thượng tướng quân, là thống soái, hắn không thể lại một lần nữa mắc sai lầm được.

Thế nhưng cứ nhìn thấy thi thể quân sĩ đang nằm dưới kia, hắn cũng không khỏi động lòng.

Hơn trăm quân Hán kia áp giải có chục tướng sĩ Sở quốc, trong đó lại có thi thể Tiêu Công Giác, chúng chuẩn bị đi tới đâu? Liệu có phải đưa tới đại bản doanh của Lưu Bang.

Ỹ nghĩ nhất thời lóe lên trong đầu Hạng Trang, kẻ bình tĩnh như hắn không khỏi kích động. Tiêu Công Giác tử trận, lòng quân đang nóng như lửa, đây đúng là cơ hội tốt.

Trong chốc lát, hắn bắt đầu động não suy nghĩ, hiện giờ, những gì quân Sở phải đối mặt là vô cùng khó khăn, an toàn và yên bình chỉ kéo dài trong tích tắc, một khi quân Hán biết họ đuổi nhầm đường sẽ lập tức quay đầu truy sát tiếp. Lúc đó, quân Sở sẽ tiến thoái lưỡng nan, cái chết trong tầm tay.

Trương Lương, Trần Bình liên thủ bày thiên la địa võng, đúng là khiến người ta đau đầu!

Quân Sở nếu đã rơi vào vòng vây này thì việc thoát chết còn khó hơn là lên trời.

Thế nhưng, quân Sở đâu phải đã hết đường sống, ít nhất thì tới lúc này, quân sở vẫn còn cơ hội đổi thua thành thắng, cơ hội tìm sự sống trong cái chết, có hội lật ngược tình thế…….cơ hội duy nhất.

Chương 43: Tìm sự sống trong cái chết

Đây rất có thể là con đường sống duy nhất của quân Sở, đại thắng quân Hán, tiêu diệt Lưu Bang.

Cho dù không giết được Lưu Bang, cũng phải đánh cho quân Hán hồn bay phách lạc, thất thần mà tháo chạy. Kể từ đó, liên kế của Trương Lương, Trần Bình cũng sẽ sụp đổ, đã không còn lũ truy binh đuổi giết, chẳng còn lại bọn tinh binh tầng tầng lớp lớp tàn quân Sở sẽ thong dong tiến vào núi lớn mà tháo chạy.

Đương nhiên, cơ hội và thách thức luôn song song với nhau. Thử thách lần này lại vô cùng to lớn.

Thứ nhất, Hạng Trang còn chưa biết đại bản doanh của Lưu Bang nằm tại đâu, càng không biết rõ khoảng cách là bao nhiêu. Đại bản doanh của y có thể ở phía trước không xa, cũng có thể là rất xa, càng có thể không nằm trong núi lớn. Nếu như hai trường hợp sau xảy ra thì chẳng phải tàn quân Sở một đi không trở lại, có chết mà không còn đường sống sao?

Thứ hai, hắn còn chưa biết Lưu Bang có bao nhiêu quân sĩ.

Có thể là 5000 quân, cũng có thể là 10 000, 50 000. Nếu quân Hán dưới 5000 người thì Hạng Trang 10 phần chắc thắng, còn nếu vượt quá 10 000 người thì chỉ có 3 phần thắng mà thôi, hơn nữa nếu có giành chiến thắng thì 4000 quân sở kia còn lại tới 2000 quân cũng là điều rất khó.

Nêú quân Hán vượt quá 20 000 quân thì quân Sở chả phải nắm chắc cái chết trong tay sao?

Nói cách khác, trừ phi đại bản doanh của Lưu Bang cách đây không xa, và số quân sĩ không tới 10 000 thì quân Sở mới có cơ hội thắng lợi. Còn nếu không, toàn bộ Sở quân sẽ bị tiêu diệt.

Cho nên, đây là một thử thách vô cùng mạo hiểm.

Có lẽ những kẻ điên rồ mới làm ra được những việc mạo hiểm như vậy.

Nhưng Hạng Trang và Sở quân đâu còn lựa chọn nào khác? Không đánh cược một phen thì tàn quân Sở nhất định sẽ bị đám truy binh và chặn binh giết không còn một ai. Đằng nào cũng chết, nhưng nếu thành công thì chẳng phải tìm được đường sống trong cái chết, trong tuyệt cảnh mở ra một con đường máu sao?

Lập tức Hạng Trang tiến tới trước đám quân sĩ, tất thảy binh lính đều tập trung vào hắn.

-Tiêu Công Giác tướng quân đã chết…

Hạng Trang hít một hơi dài, lớn tiếng mà rằng:

-500 huynh đệ cản phía sau cũng đã tử trận, bọn họ vì yểm hộ quân ta mà chết, vì kéo dài thời gian cho chúng ta phá vòng vây mà chết trận, vì mạng sống của quân ta mà hi sinh, chúng ta đâu thể để họ chết oan uổng được.

-không thể…

-không thể.

-Không thể

4000 quân đống thanh hét lớn.

Đám tinh binh của Chung Ly Muội và Ngu Tử Kỳ cũng theo đó mà hô lớn, người xưa luôn coi trọng nhân nghĩa, đây lại là ân cứu mạng, sao có thể không trả được.

Hạng Trang bình tĩnh giơ cao tay, trấn áp tiếng thét của quân sĩ.

-Các ngươi có muốn báo thù cho Tiêu Công Giác tướng quân hay không?

-Báo thù

-Giết sạch quân Hán

- Giết Hạ Hầu Anh

-gần 4000 quân lại tiếp thục hô lớn.

Hạng Trang lại áp chế tiếng hô, nói:

-Nói rất hay, Tiêu công Giác tướng quân và hơn 500 quân sĩ vì cứu chúng ta mà tử trận, đại ân đó không báo đâu còn là người? Họ đã hi sinh dưới tay quân Hán, thù này không trả đâu còn là nam tử hán nữa.

-Báo thù

-Báo thù

-Báo thù

Gần 4000 quân lại tiếp tục hưởng ứng.

Hạng Trang giương cao thanh đao, tiếng hô của quân sĩ lập tức ngừng lại. Bạn đang đọc chuyện tại

-Đúng, báo thù, thù máu này nhất định phải báo.

Hạng Trang vẻ mặt lãnh đạm, tiếng nói vang như gõ sắt khiến ai cũng kinh sợ.

-Nhưng ta cũng cần phải nói, Hạ Hầu Anh cũng chỉ là con cẩu dưới trướng Lưu Bang, muốn báo thù này không bằng ta cứ tiến tới giết tên lão tử Lưu Bang.

-Thượng Tướng Quân nói rất đúng

-Giết Lưu Bang…

-Hạ Hầu Anh chính là một con cẩu.

-Giết Lưu Bang báo thù cho Tiêu tướng quân.

-Còn phải báo thù cho Đại vương và hơn 10000 huynh đệ Cai Hạ nữa.

Một câu giết Lưu Bang của Hạng Trang đã nhóm lên ngọn lửa thù hận trong máu quân Sở lâu nay, làm trỗi dậy thú tính cuồng bạo nguyên thủy trong đáy lòng…Chỉ trong chốc lát, cả đám tàn quân đều trợn tròn con mắt khát máu, nỗi tức giận nghẹn lên tận cổ, họ gào lên những âm thanh man rợ như thú dữ.

Sau nửa đêm nghỉ ngơi, ăn chút lương khô, thể lực của tàn binh dần được hồi phục.

Hơn nữa, trong hoàn cảnh như vậy, họ luôn nung nấu ý định liều mạng, 1 người liều mình, mười người sao có thể chịu nổi…chờ đến khi gần 4000 quân kia cùng liều mạng xông lên, sức lực được tạo ra sẽ lớn mạnh khủng khiếp.

Hạng Trang một lần nữa rút đao chĩa về phía trước, đám tàn quân nhà Sở cứ thế mà ào ạt xông lên.

Hạng Trang gọi Cao Sơ, Kinh Thiên lại gần, chỉ bảo một hồi, không rõ những gì chỉ thấy 2 người liên tục gật đầu, lại kéo theo hơn trăm thân binh tinh nhuệ gấp rút hướng phía quân Hán mà đi.

Trong rừng rậm, Hạ Hầu Anh đang dẫn theo 500 thân binh đuổi theo đám tàn quân Sở phía trước.

Đuổi mãi đuổi mãi, Hạ Hầu Anh bỗng nhiên thấy tình hình có gì không đúng, phía trước cũng không thấy động tĩnh gì của quân Sở…nhìn qua cũng chỉ có tầm 3 tới 5 người phía trước, hoặc có thể ít hơn.

Thức trắng một đêm nhờ ánh lửa mà đuổi địch, ban ngày cũng vất vả truy sát, cuối cùng không có kết quả gì.

Trong lòng bỗng hoài nghi, Hạ Hầu Anh liền ra lệnh khẩn trương phái hai chi đội bao vây hai cánh bọc đánh vào trong.

Sau nửa canh giờ, cách đó một ngọn núi không xa, họ đã chặn đứng được đám quân Sở, đám tàn quân quả thực có 5 tên, cũng có thể nói, họ vất vả đuổi giết hơn phân nửa đêm chỉ có 5 tên tàn quân này thôi.

-Không hay rồi..

Hạ Hầu Anh lập tức thấy mọi việc không ổn

-Trúng kế rồi.

-Lúc này Hạ Hầu Táo đã đuổi kịp Hạ Hầu Anh, y tỏ ra khó hiểu mà rằng:

-Phụ thân, có chuyện gì sao?

-chúng ta trúng kế rồi.

Hạ Hầu Anh lớn tiếng thở dài.

-Dụ chúng ta lên núi chỉ có một đám 5 tên binh sĩ Sở quốc, đám quân của Hạng Trang nhất định đã trốn chạy lưng chừng đường rồi.

Nói xong, Hạ Hầu Anh lại lớn tiếng quát lớn:

-Khẩn trương quay lại, mau cử người ra khắp các hướng, nhanh chóng lục soát cho ta.

Mặt trời đã lên cao, gần trăm quân Hán đi dọc theo đường núi phía trước mà vào.

Hạng Trang đã ở bên trong núi, hắn cởi chiến bào đổi cho một binh sĩ nhà Hán khác. Cao Sơ và 100 thân binh của y cũng cởi bỏ chiến bào, thay vào đó là chiến bào Hán quân đẫm máu.

Ở giữa đám quân nhà Hán giả mạo đó là Kinh Thiên và 50 quân Sở đang đóng vai tù binh, tất cả tù binh đều mặc chiến bào đẫm máu, hơn nữa lại bị trói cả hai tay. Thật ra chả cần phải ngụy trang thì chiến bào của họ cũng đã đẫm máu, chỉ cần trói hai tay vào nữa là xong.

Hơn trăm binh sĩ cứ thế mà hiên ngang lên đường.

Hạng Trang con người này sát phạt quyết đoán, hành sự thẳng thắn, không dài dòng.

Đã quyết định tới đại bản doanh Lưu Bang, đã quyết định đánh cược một phen thì nhất định không cần suy nghĩ nhiều, lo ngại, do dự trước giờ không phải tác phong của hắn.

Tuy rằng hiện tại trời đã sáng, nhưng đâu có ai nói ban ngày không được đánh úp chứ.

Cho tới ngày hôm nay, quân Sở chỉ mới đánh úp vào ban đêm. Hôm nay quyết định phục kích ban ngày, có lẽ sẽ khiến quân Hán không cảnh giác mà thắng trận.

Đi qua một triền núi là trạm canh gác của quân Hán.

Cao Sơ và đội binh sĩ giả mạo quân Hán đi trước nhất không khỏi bàng hoàng, đây không phải là đầu đường, cũng chẳng phải cửa ải hiểm yếu gì, tại sao lại có trạm kiểm soát của quân Hán? Bọn chúng tính lập mưu gì? Dù cho có ý ngăn cản quân Sở thì 20 quân sĩ binh lực quá yếu, có thể làm gì được chứ?

Hạng Trang bỗng dưng vui mừng khôn xiết.

Trạm kiểm soát xuất hiện ở một nơi thế này chứng tỏ đại bản doanh của Lưu Bang chỉ ở ngay phía trước. Nếu không, quân Hán việc gì phải đặt trạm canh gác ở đây? Chẳng còn nghi ngờ gì nữa trạm kiểm soát này là trạm báo động, bảo vệ xung quanh đại bản doanh.

Nghĩ tới đấy, Hạng Trang lòng không khỏi nóng như lửa đốt

Lưu Bang lão tử nhất định đang ở phía trước không xa.

Vừa lúc Cao Sơ quay đầu dò ý, hắn liền lấy tay ra hiệu, Cao Sơ gật gật đầu, trên khóe miệng nở một nụ cười ác độc.

Không đến nửa thời gian uống một chén trà, hơn trăm "Quân Hán" đã tới trạm kiểm soát phía trước.

Một đội gồm tên tiểu tướng và hai gã Hán binh đi lên, trông chúng không có gì nghi ngờ cả. Tin tức quân Sở bị bắt giữ dưới chân núi sớm đã truyền tới trạm kiểm soát. Bọn chúng lại không có khả năng liên hệ với quân Hán áp giải, sao biết được sự tình gì.

Cao Sơ hướng phía quân Hán mà quát:

-Còn không cho đi?

Tên tiểu tướng hất nhẹ tay, hơn 20 tên Hán binh liền tiến lên mở chướng ngại vật che ở đường lớn. Cao Sơ lại dẫn đoàn áp giải tiến lên phía trước, qua được khoảng hơn 30 binh lính thì tên tiểu tướng cảm thấy đám binh này rất lạ mặt liền hỏi Cao Sơ:

-Các ngươi ở doanh trại nào?

-Bọn ta là…

Cao Sơ nhíu mày trả lời, nhưng đột nhiên có tiếng quát to:

-Động thủ.

Chưa dứt lời, Cao Sơ và hơn 30 quân Sở dơ cao thanh đao sắt bén, không cần đợi cho quân Hán kịp hoàn hồn, lưỡi đao lạnh sắc cứ thế đâm vào lồng ngực chúng. Quân Hán hoảng sợ trừng trừng con mắt, đang muốn ngẩng đầu lên trời mà thét dài thì liền bị Cao Sơ bóp chẹn cổ họng.

Chương 44: Chém Lưu Bang

Lưu Bang tranh thủ ngả lưng khi trời sắp sáng, giờ đã tỉnh dậy.

Trương Lương, Trần Bình cả đêm không ngủ nghỉ ngơi được một lát đã sớm quay lại lều của Lưu Bang. Làm mưu sĩ thì luôn vất vả như vậy, lúc nào cũng phải theo sát bên chủ công, không cần biết chủ công gặp nguy nạn gì cũng phải là người đầu tiên kề vai sát cánh, bày tốt mưu lược.

Sau khi Trương Lương, Trần Bình vào, Lưu Bang liền hỏi:

-Đầu của Tiêu Công Giác đã mang tới chưa?

Trước khi trời sáng, tin tức Hạ Hầu Anh giết chết Tiêu Công Giác đã truyền tới bản doanh, Lưu Bang đã cấp tốc lệnh người mang đầu Tiêu Công Giác tới, tới thời gian này, có lẽ cũng sắp mang tới nơi.

-Vẫn chưa tới

Trương Lương lắc đầu nói.

-Nhưng có lẽ sắp tới rồi.

Lưu Bang đập bàn, quát lớn:

-Còn chưa biết Hạ Hầu Anh, Ly Thương đám người bọn họ đã đuổi giết được tàn quân nhà Sở hay chưa, nhất định không thể để Hạng Trang chạy thoát.

Trương Lương mỉm cười lắc đầu nói:

-Đại vương xin yên tâm, Hạng Trang nhất định không thể trốn thoát được.

Trần Bình đồng ý:

-Đúng vậy, đại vương, tàn quân nhà sở không chỉ phải đối phó với hai lộ quân tinh nhuệ của Hạ Hầu Anh, Ly Thương mà chúng còn phải đối mặt với chín lộ binh sĩ của Cận Hấp, Lý Tả Xa đang chặn giết. Hơn nữa, ba mươi lộ chư hầu cũng đang tầng tầng lớp lớp vây đánh. Hạng Trang dù có anh dũng hơn người cũng không thể kéo quân phá tan được vòng vây lần này.

-Vậy được

Lưu Bang gật đầu, nói với Trương Lương, Trần Bình:

-Dù sao cũng nhàn rỗi, hai ngươi đánh với ta một ván cờ vậy.

Dứt lời, Lưu Bang lại cố ý nói với Trần Bình:

-Trần Bình, ván cờ hôm qua ngươi đánh rất hay, đúng là ta đã mở mang tầm mắt, ha ha!

Trần Bình vội đáp:

-Ván cờ đó chẳng qua do huynh bức ta phải nóng, cùng đường nên làm liều mà thôi. Đó chẳng phải là nước cờ hay gì, đâu cần đại vương phải ca ngợi, ha ha!

-Nhưng nước cờ đó của ngươi rất độc, chẳng ai có thể ngờ tới ngươi sẽ đi nước cờ đó cả.

Lưu Bang nhận xét.

Lưu Bang, Trần Bình lời nói bình thản như không có gì, Trương Lương nghe xong bỗng thấy nóng nòng, đột nhiên chột dạ.

Lưu Bang liền nhận ra y thần sắc khác thường, lập tức hỏi han:

-Trương Lương, ngươi thấy trong người không khỏe sao?

-Không được rồi.

Trương Lương cũng chỉ giật mình lớn tiếng đáp:

-Người có tài hành sự, tất cũng có ngày thất bại. Đại vương, thần tính sai rồi, nếu đi vào đường cùng, Hạng Trang vẫn có cơ hội liều mình tìm đường sống.

-Ngươi nói sao? Hạng Trang vẫn còn con đường sống?

Lưu Bang sửng sốt, ngạc nhiên hỏi:

-Hắn liều mạng với ai? Liều mạng với bọn Hạ Hầu Anh, Ly Thương hay định liều mạng với ta? Hắn lấy đâu ra tư cách chứ?

Lưu Bang hoàn toàn không biết Trương Lương đang nói cái gì, Trần Bình lại hiểu khá rõ.

Lập tức Trần Bình cũng rung mình nói:

-Huynh nói vậy có nghĩa là, nếu lâm vào tình huống tuyệt vọng, không còn đường thoát, rất có thể Hạng Trang sẽ kéo theo tàn quân Sở tới liều mạng với đại vương?

Nói tới đó, Trần Bình lại nhíu mi lắc đầu:

-Thế nhưng, Hạng Trang làm sao có thể biết đại vương đang ở đây, càng không thể biết quân sĩ bên đại vương là rất ít?

-Hạng Trang chưa chắc biết Đại vương bên người binh lực không đủ, cũng có thể không đoán được Đại vương đã vào núi.

Ngưng lại một lúc, Trương Lương lại tiếp:

-Còn nữa, còn có đầu của Tiêu Công Giác, đại vương lệnh Hạ Hầu Anh mang đầu y tới đại bản doanh, nếu việc này bại lộ thì tàn quân Sở nhất định cũng đoán ra được đại vương đang ở đây.

-Sao, Hạng Trang muốn đánh tới đây?

Lưu Bang nghe xong trong lòng hoảng sợ, liên tục nói:

-Chả phải quân Sở đã bị tiêu diệt hết trong núi rồi sao, hắn lấy đâu ra binh sĩ chứ? Còn định đánh lén đại bản doanh của ta? Ở đây mặc dù binh lực không đủ nhưng cũng có tới 8000 tinh binh cơ mà.

Lúc nói những lời này, Lưu Bang giọng nói đầy lo lắng, 8000 quân Hán canh đại bản doanh cũng có thể cho là tinh binh nhưng nói sao thì nói cũng thua xa mấy nghìn binh sĩ Sở dưới trướng Hạng Trang. Những tên tàn quân nhà Sở kia mới xứng đáng được gọi là tinh binh, họ đã được tôi luyện trong sinh tử. Còn 8000 quân Hán kia chẳng qua là được lựa chọn từ 200 000 quân Hán cường tráng mà ra.

Trương Lương lắc lắc đầu, nói: "Đại vương, kéo vào trong núi chưa chắc là quân Sở chủ lực, Hạng Trang hoàn toàn có thể phái ra chút ít binh lực phô trương thanh thế, còn chủ lực trốn vào trong núi, rất có thể đám quân chủ lực này lại đang âm thầm lặng lẽ trốn thoát, lúc ấy là buổi tối, Hạ Hầu Anh, Ly Thương hai lộ đại quân không kịp quan sát kĩ, rất dễ dàng mắc mưu!"

Điều này cũng đã nằm trong dự liệu của Trương Lương. Theo y, nếu quân Sở có tìm đường mà chạy thoát, cũng chẳng sao, chỉ cần trời sáng là hành tung của chúng sẽ bị bại lộ, tới lúc đó Hạ Hầu Anh, Ly Thương sẽ dẫn binh truy sát, quân Sở vẫn khó lòng thoát chết.

Tất cả đều đã được Trương Lương nghĩ tới, nhưng y đâu nghĩ tới việc, quân Sở trong bước đường cùng rất có thể đánh ngược lại quân Hán, tiến công liều mạng giết Lưu Bang. Một người liều mạng, 10 kẻ khác cũng sẽ xông lên, việc này cũng không có gì là khó xảy ra.

Hơn nữa, sự tình không chỉ có thế.

Nếu Hạng Trang chọn con đường đó, thì chẳng khác nào nước cờ mà Trần Bình đã đi ngày hôm qua, chỉ có thế mà làm bố cục, kế sách của Trương Lương đảo loạn hết cả.

Đúng là người tài hành sự, ắt có lúc thất bại.

-Nếu đích thị là vậy, đại sự sẽ không ổn.

Trần Bình nghiêm nghị nói:

-Một khi đại bản doanh bị đánh lén, Hạ Hầu Anh, Ly Thương, Cận Hấp, Lý Tả Xa sẽ tức tốc điều quân trở về, cho dù có cấm quay lại thì chúng cũng sẽ không đồng ý, lúc đó, mưu kế chúng ta sắp đặt coi như bị sụp đổ.

Lo lắng của Trần Bình không phải không có đạo lí, một khi đại bản doanh của quân Hán bị đánh bất ngờ, sự nguy hiểm của Lưu Bang truyền ra ngoài, đám người Hạ Hầu Anh và các lộ binh khác sẽ lập tức hồi quân, Lưu Bang có cấm cũng không được, đối với quân Hán mà nói, việc này còn nguy hiểm hơn tính mạng của Lưu Bang bị uy hiếp nhiều.

Hơn nữa, Lưu Bang không chắc sẽ ngăn cản bọn họ hồi viện!

So với việc tiêu diệt quân Sở, Lưu Bang vẫn coi trọng tính mạng của mình hơn. Ngày trước, khi bị quân Sở truy sát, y còn nhẫn tâm đẩy con gái mình xuống ngựa để chạy nhanh hơn. Nếu không phải vì Hạ Hầu Anh liều mình cứu sống thì cũng chẳng có Huệ đế như trong lịch sử rồi.

"Không thể nào?" Lưu Bang lấy lại bình tĩnh, không tin vào lời xằng bậy, nói:

-"Các ngươi phải chăng nghĩ quá nhiều rồi.

"-Đại vương, cẩn thận là trên hết!"

Trương Lương khuyên nhủ,

-Tốt nhất nên khẩn trương thắt chặt phòng bị.

Đêm qua, Hán- Sở đã đại chiến ở ngoài 20 dặm kia., Lưu Bang, Trương Lương, Trần Bình cả đêm không ngủ, các doanh tướng trong đại bản doanh luôn sẵn sàng tập kết đợi lệnh, họ cũng chẳng thể chợp mắt. Đến sáng nay, các danh tướng mới được về nghỉ ngơi, hiện tại, nếu quân Sở bất ngờ tập kích, quân Hán coi như xong.

Trương Lương vừa dứt lời, lang trung Ly Kỳ bỗng nhiên đi vào bẩm:

-"Đại vương, đầu Tiêu Công Giác đã đưa đến."

-A

Lưu Bang nghe vậy lập tức chấn động, Trương Lương sắc mặt thay đổi, lệnh cho Ly Kỳ:

-"Ly Kỳ, không được để kẻ mang đầu người tới vào trại! Còn nữa, khẩn trương kích trống thổi kèn, triệu tập quân đội! Nhanh đi!"

-…

Ly Kỳ nhất thời chưa hiểu việc, quay về hướng Lưu Bang dò xét. nguồn TruyenFull.vn

-Còn thất thần làm gì?

Lưu Bang bỗng nhiên đứng dậy, giận dữ thét

-Còn không mau đi.

-Vâng

Ly kỳ lúc này mới vái chào, xoay người hoang mang khẩn trương thực lệnh, Lưu Bang xoay người mặc giáp, Trương Lương, Trần Bình khẩn trương tiến lên, luống cuống tay chân giúp Lưu Bang mặc áo giáp.

Phía ngoài doanh trại, hơn trăm "quân Hán" đã tiến tới cửa đại bản doanh.

Có thể nói, Hạng Trang đánh cuộc lần này không tồi, chẳng mất nhiều sức lực cũng tìm thấy được nơi ẩn náu của Lưu Bang.

Giữa ban ngày mà tên tướng gác cổng Hán Tư Mã chẳng có chút nghi ngờ, lập tức sai người mở cổng, kéo hạ cầu treo, sau đó kéo theo vài tên tướng sĩ Hán ra nghênh đón.

Cao Sơ bước mạnh lên cầu treo, tay phải đặt lên chuôi đao.

-Đầu người đâu? Đầu Tiêu Công Giác ở đâu?

Hán Tư Mã đi nhanh về phía trước, vênh váo chất vấn.

-Đầu người.

Cao Sơ đột nhiên nhếch miệng cười, thoáng chốc liền lộ ra hai hàm răng nanh dày đặc, Hán Tư Mã liền không tự chủ được rùng mình một cái, chân lui về phía sau nửa bước, ngay sau đó, Cao Sơ rào rào rút đao, chỉ một đao, đã chém chết tên Hán Tư Mã.

Cao Sơ dơ cao thanh đao về phía trước, hơn trăm quân sĩ liền liều chết xông vào đại bản doanh.

Đúng lúc đó, đám quân Sở đông nghìn nghịt dưới sự chỉ đạo của đại tướng nhanh như thủy triều muốn đè nát tất cả ùn ùn kéo về phía quân Hán.

Hơn 50 quân sĩ trấn thủ cồng chính đã bị Cao Sơ chém chết không sót một tên.

Tuy nhiên lúc này, quân Hán trong đại doanh cũng đã vang lên tiếng kèn, tiếng trống không ngừng, cùng với đó là tiếng quân sĩ trong lều trại hốt hoảng chui ra, vừa hốn loạn vừa mặc áo giáp.

Hạng Trang tiến vào doanh trại, giơ cao thanh đao hướng về phía lều lớn nhất quát:

-Các huynh đệ, có thấy lều cao nhất kia không? Đó chính là lều của Lưu Bang, mau xông lên, chém chết Lưu Bang

Dứt lời, Hạng Trang lập tức rút dao xoay người, hướng về lều lớn mà lao tới.

-Chém giết Lưu Bang

-Chém giết Lưu Bang

-Chém giết Lưu Bang

Kinh Thiên, Cao Sơ và trăm tướng sĩ cùng hưởng ứng, thề sống chết đi theo Hạng Trang, anh dũng lao về phía trước.

Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ và hang trăm dũng sĩ phía sau giống như một trận đại hồng thủy, không thể ngăn cản ùn ùn kéo vào doanh trại quân Hán, bám sát Hạng Trang, nhằm phía lều lớn mà xông tới.

Chương 45: Hiệu lệnh của vua

Lưu Bang khoác áo giáp vàng, buộc tử kim quan. Lúc Trương Lương, Trần Bình cùng bộ hạ hướng phía lều lớn mà đi ra, họ chỉ nhìn thấy đám quân sĩ sớm đã bị láo loạn hết rồi. Trong đám quân sĩ hỗn loạn đó chỉ thấy có một viên tướng dáng người cao to, cường tráng của quân Sở, trên tay hắn cầm một thanh đao như phi đao dài, chẳng ai có thể ngăn cản hắn nhằm hướng này mà lao tới.

Sau lưng tên tướng sĩ đó, mấy trăm quân Sở tinh nhuệ cùng dùng những binh khí kì quái anh dũng liều chết đồng loạt lao về phía trước. Quân Hán lúc này mới lóc ngóc từ các lều trại đi ra, liều chết mà ngăn cản, nhưng thực chất là ngăn không nổi. Dưới sức mạnh như vũ bão của quân Sở, phòng thủ gấp gáp của quân Hán dễ dàng bị sụp đổ.

Chưa tới 500 quân sĩ Sở quốc bất ngờ tấn công khiến cho Lưu Bang kinh sợ thất thần. Thiên quân vạn mã liều mình cứu chúa, e rằng cũng chỉ tới đó mà thôi! Tàn quân Sở không ngờ lại dũng mãnh đến vậy.

Trong đám loạn quân, Hạng Trang một mình liều phía quân Hán Tư Mã phía trước mà lao tới, hắn dũng mãnh ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc như lửa chăm chú nhìn lên phía trước. Phía trước từ lều lớn xông ra một đám quân Hán áo giáp đẫm máu, nhất nhất cẩn thận bảo hộ cho tên tướng mặc áo giáp hoàng kim, đầu đeo tử kim quan.

-Lưu Bang, chính là Lưu Bang.

Hạng Trang đằng đằng sát khí kêu lớn.

Chẳng cần nhìn rõ bộ mặt của tên tướng, nhưng chỉ nhìn chiếc áo giáp hoàng kim kia cũng đủ để đoán ra đó chính là tên lão tử Lưu Bang. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Giết Lưu Bang, chỉ cần giết Lưu Bang, tình thế sẽ thay đổi, tàn quân Sở không chỉ có thể dễ dàng phá vỡ vòng vây mà họ còn có thể tiến vào giai đoạn mới. Lưu Bang mà chết, Lưu Doanh tuổi còn nhỏ, làm sao có thể thống lĩnh được các lộ chư hầu như Hàn Tín, Bành Việt, Anh Bố? Đến lúc đó, thiên hạ sẽ đại loạn, đại quân sẽ có cơ hội phục hưng.

-Cao Sơ, mau bắn chết Lưu Bang, bắn chết Lưu Bang.

Do quá kích động, giọng của Hạng Trang như có vẻ lạc đi.

Cao Sơ lúc này lui về phía sau hai bước, ẩn vào trong đám quân Sở, thu hồi thanh đao, kéo trên vai xuống một thanh cung, sau đó lại rút trong túi tiễn ra một cây tiễn huyền trượng. Ngay sau đó, hai gã Sở quân tinh nhuệ đứng xếp thành cái thang, nâng Cao Sơ đứng lên phía trước.

Cao Sơ đột nhiên rút khiên, co người trong không trung giương cung.

Bởi vì tầm nhìn không bị vướng mắc, Cao Sơ liền giương cung tập trung nhãn lực vào tên tướng mặc áo giáp hoàng kim, đầu buộc tử kim quan mà nhằm. Do khoảng cách lúc đó quá xa, Cao Sơ đã dùng lực chếch lên cao mà bắn, tiếng cung kéo rin rít trong không trung, toàn bộ thiên hạ lúc đó tập trung hết vào tên tướng nhà Hán kia.

Lưu Bang lão tử, mau chịu chết đi. Cao Sơ im lặng trong lòng tâm niệm một tiếng, tiếng kèn trống lúc đó như nhỏ lại, chỉ nghe "Vút" một tiếng, mũi tên huyền thượng như tia chớp vun vút lao về phía trước.

-Đại vương cẩn thận.

Tên tướng sĩ bảo hộ bên cạnh Lưu Bang đột nhiên nhìn thấy mũi tên dũng mãnh đang thẳng hướng mà lao tới, hắn không do dự chắn ngay trước mặt Lưu Bang.

Ly Kỳ là con trưởng của Ly Thương, y và rất nhiều nhi tử của các đại tướng khác đều bị Lưu Bang triệu tập vào quân sĩ, nhận chức lang trung, cũng chính là thị vệ của Lưu Bang. Hành động này của Lưu Bang nhằm lôi kéo bộ hạ, thể hiện mình là người trọng nhân nghĩa, ân sủng con cháu muốn giữ họ bên mình, đến lúc cần lại có thể mang chúng ra uy hiếp phụ thân chúng.

Ly Ký liều mình chắn trước Lưu Bang, cây tiễn cắt gió trong không trung, nhanh như chớp lao tới trước mặt y, y dùng kiếm chống đỡ nhưng không kịp. Lúc đó chỉ nghe " vèo" một tiếng giòn tan, mũi tên bắn thẳng vào mặt Ly Kỳ, xuyên qua não, lực bắn quá mạnh khiến toàn bộ đầu y như muốn nổ tung ra.

Đứng sau Ly Kỳ, Lưu Bang chỉ cảm thấy một chất lỏng gì đó ấm ấm đột nhiên bắn tung tóe trên mặt y. Đồng thời, một mùi tanh hôi xuyên qua khứu giác xâm nhập vào tâm phế khiến y không khỏi rùng mình. Lưu Bang nhìn lên, chỉ thấy 3 phần mũi tên đã xuyên qua não của Ly Kỳ, mặt trên còn lộ ra mảnh xương sọ gần như vỡ đôi.

Lưu Bang không khỏi rùng mình kinh hãi, nghĩ thầm nếu lúc đó không phải Ly Kỳ che chắn thì hẳn y đã không giữ nổi mạng này, người bị bắn thủng đầu vừa rồi chính là y, chứ không phải Ly Kỳ.

Chỉ một chốc, sắc mặt Lưu Bang đột nhiên biến sắc, trắng bệch và tái mét.

Từ lúc khởi binh cho tới này, Lưu Bang chưa từng gặp tình huống nào nguy hiểm như vậy.

Ngay sau đó, cái xác Ly Kỳ cứ thế hướng về mặt sau vô thức mà ngã xuống, mũi tên thẳng tắp sắc bén hướng thẳng ngực Lưu Bang.

Trong giây phút sinh tử đó, tất cả quân Hán đều bị mũi mãnh tên đó làm cho kinh sợ. Lúc Trương Lương,Trần Bình cùng đám thị vệ phản ứng tới cứu giá, Lưu Bang đã bị thân xác của Ly Kỳ đè ngã xuống đất, nếu như Lưu Bang không dùng tay chắn cái xác đó, có lẽ mũi tên đã đâm xuyên ngực của y rồi.

Phía đối diện, Cao Sơ tung người nhảy xuống đất, vừa căm tức mà nắm chặt tay.

Mũi tên tất thắng đó không ngờ lại bị tên tiểu tướng cản mất, không giận sao được.

Hạng Trang cũng đã nhìn thấy tình hình, hắn cũng đã thấy Lưu Bang bị đè ngã xuống đất, nhất thời trong lòng kích động, dương đao rống lên giận dữ:

-Lưu Bang đã chết, Lưu Bang đã chết.

-"Lưu Bang đã chết!"

"-Lưu Bang đã chết!"

"-Lưu Bang đã chết!"

Nghe thấy Lưu bang đã chết, đám quân Sở chẳng hiểu rõ đầu đuôi, cứ thế hô hào hưởng ứng.

Hạng Trang giơ cao hoành đao tiến về phía trước, đám tàn quân cũng điên cuồng quơ đao, múa kiếm, kêu gào la hét đánh về phía quân Hán đối diện.

Đang trong thế bị động chống trả, quân Hán càng tỏ ra hoảng loạn.

Trong tiếng hô vang mừng rỡ vang trởi của đám tàn quân Sở, niềm tin của nhiều quân Hán bắt đầu dao động. Nếu như đại vương đã chết, trận này đâu còn cơ hội thắng nữa? Thêm vào đó, đám tàn quân kia dũng mãnh như vậy, chúng căn bản chẳng còn là người bình thường nữa, mà là một bầy dã thú đang khát máu.

Hỗn loạn cả đại quân, thế công quân Sở lại càng lúc càng linh hoạt, sắc bén. Quân Hán chống đỡ được một lát đã bị đánh sụp đổ.

Nói cho cùng, binh lính thời đại này cũng chẳng phải là quân sĩ chuyên nghiệp mà chẳng qua chỉ là dân binh mà thôi.

Cho dù đám quân sĩ ở doanh trại đều do Lưu Bang đích thân chọn ra, thì họ cũng chỉ là dân binh cường tráng mà thôi. Đánh những trận thuận buồm xuôi gió, họ có thể dũng mãnh dị thường, nhưng tới khi gặp cục diện bất lợi, hoặc đột nhiên lâm vào tình huống chưa dự liệu trước, họ rất khó giữ vững điềm tĩnh, càng không thể giống bàn thạch kiên định không dời.

Quân Hán bại như núi đổ, quân Sở nhân cơ hội đó như bão táp xông tới.

Rất nhanh chóng, quân Sở đánh bại quân Hán trước đại bản doanh, tiến sát vào bên trong doanh trại. Kia chính là lều lớn, nó đã xuất hiện ngay trước mắt, chỉ cần tiến thêm vài trăm bước là tới nơi, như vậy sẽ dễ dàng tiêu diệt đám lều phụ cận.

Đám quân thị vệ ùa lên, cứu được Lưu Bang đang hoảng loạn nằm dưới lên.

Chỉ mất chút công sức, quân Sở đã phá hủy được phòng thủ của đám quân Hán, lao thẳng về phía trung tâm mà tiến, Trương Lương bước lên hai bước, khuyên nhủ:

-Đại Vương, cổ nhân có câu, một kẻ liều mạng, mười kẻ hùa theo, mấy nghìn quân Sở đang nóng giận mà liều mạng với ta, giờ có 50 000 đại quân cũng đối phó không được. Ở đây vô cùng nguy hiểm, tốt nhất nên khẩn trương lui vào phòng thủ.

-Đúng vậy, Đại vương, mấy nghìn quân Sở kia giờ chẳng khác gì lang sói khát máu.

Trần Bình cũng lo sợ không yên.

Lưu Bang sớm đã kinh hãi, lập tức liên tục gật đầu:

-Đúng, đúng, đúng, mau lui về sau.

Lập tức Trương Lương Trần Bình, Lưu Bang và 800 thân binh hộ vệ dời khỏi doanh trại nhằm hướng hàng rào doanh trại phía sau mà đi tới. Doanh trại đằng sau vốn là nơi cất giấu lương thực, không ngờ rằng giờ lại là nơi náu thân của Lưu Bang. Cùng lúc đó, quân Hán tả hữu đều đã tập kết thành hàng rào chắc chắn bảo vệ quanh hậu doanh.

Sau khi kéo theo 800 thân binh tới hàng rào phòng thủ, Lưu Bang lệnh thắt chặt cửa vào.

Đám quân tả, hữu đều dốc sức thu hẹp hàng rào bảo vệ. Cùng lúc đó đám trung binh nhà Hán đã bị đánh cho tan rã.

Lưu Bang tinh thần vẫn hoảng sợ, lập tức lệnh cho thân binh lấy tù và, sừng trâu thổi kèn cầu viện. Chỉ trong chốc lát, tiếng cứu viện vang tới khắp các chốn, càng truyền càng xa.

Hạ Hầu Anh xanh mặt, đang đứng ở tảng đá lớn bên đám cỏ lau phía trước.

Trước khi trời sáng nửa canh giờ, Hạ Hầu Anh đã phái ra hơn trăm chi thám lung soát, lệnh cho chúng trong vòng 50 dặm, bất cứ hang cùng ngõ hẻm, mảnh lau bụi cỏ nào cũng phải tìm kiếm, nhất định phải tìm cho ra đám tàn quân Sở quốc.

Rất nhanh, đám chi thám đã tìm ra đám cỏ lau bị nát.

Phiến cỏ lau cách chừng vài dặm, ở giữa có rất nhiều cỏ lau bị đổ nát, bên trong lầy lội ẩm ướt, trên mặt đất để lại nhiều dấu chân. Hiển nhiên, quân Sở tối qua đã lẩn trốn ở đó.

Tới lúc này, Hạ Hầu Anh mới chột dạ, nếu tối qua cho một đốm lửa đốt sạch chỗ này thì chẳng cần chém giết cũng có thể khiến quân Sở cháy thành tro bụi.

Ngay lúc Hạ Hầu Anh ão não ân hận, xa xa trong thung lũng đã vang lên tiếng tù và tiếp viện. Loáng thoáng nghe thấy tiếng kèn, Hạ Hầu Anh sắc mặt biến đổi, hướng này? Chẳng phải là đại bản doanh của đại vương sao? Đứng sau Hạ Hầu Anh, Hạ Hầu Táo thất thanh kêu to:

-Phụ thân, kèn từ phía đại vương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau