SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 391 - Chương 395

Chương 392: Chiến tranh với Man tộc

Mở màn đại chiến Hoài Nam đã từ từ triển khai, đại chiến Kinh Tương còn đang trong công tác chuẩn bị.

Quận Nam Dương và Nam quận đã hình thành binh doanh thật lớn, thời gian trôi qua, càng ngày càng nhiều quân Hán bắt đầu cuồn cuộn không ngừng triển khai tiến về quận Nam Dương. Cùng lúc đó, quân Sở tại Ba Thục, Kinh Tương thậm chí Giang Đông bắt đầu cuồn cuộn không ngừng tiến về Nam quận, mây đen chiến tranh đã bao phủ trên bầu trời Kinh Tương.

Quân Hán đi qua Võ quan trên sơn đạo của quận Nam Dương đang cuồn cuộn uốn lượn về phía trước.

Đại quân đang tiến lên, một con khoái mã từ phía sau chạy như bay đến, mang theo cuồn cuộn bụi mù đến trước kiệu của Lưu Bang. Lưu Bang tuổi tác đã lớn, không thể làm gì khác hơn là ngồi kiệu để cấm quân sai sĩ tốt khiêng đi xuất chinh.

- Đại vương!

Đến gần, kỵ sĩ trên lưng ngựa xuống ngựa, quỳ một gối xuống bẩm báo:

- á Tướng cấp báo!

- Trình lên.

Lưu Bang ra hiệu bằng tay, Lưu Tị, hộ vệ bên cạnh Lưu Bang sớm đã giục ngựa đến, dùng mũi kiếm khều lấy mật thư, sau đó quay lại đưa cho Lưu Bang.

Lưu Bang khoát tay, lại chỉ Trương Lương phía sau.

Lưu Tị thúc ngựa tới trước kiệu Trương Lương, đem mật tin đưa cho Trương Lương.

Trương Lương mở mật tin ra xem, nói:

- Đại vương, trong thư Tử Thạc nói, năm man tộc gồm Khương, Để, Nhiễm Lũng, Sơn Việt cùng với Ngũ Khê đã đồng ý khởi binh, đồng thời ước định sẽ cùng khởi binh vào một ngày kinh trập, tuy nhiên Triệu Đà nước Nam Việt trước sau thái độ mập mờ, đoán chừng không định phát binh.

- Triệu Đà không phát binh cũng không sao, chỉ cần năm man tộc Khương, Để, Nhiễm Lũng, Sơn Việt cùng với Ngũ Khê phát binh cũng đủ cho thằng nhãi Hạng Trang chịu đủ rồi.

Dừng lại một chút, Lưu Bang lại nói:

- Tuy nhiên Tử Lương, hiện tại mới vừa qua lập xuân, năm man tộc phải chờ đến kinh trập mới động thủ, có phải là muộn hay không?

- Không muộn, không muộn.

Trương Lương xua tay nói:

- Trận chiến Kinh Tương lần này chắc chắn sẽ là trận đại chiến kéo dài, bất luận là quân Hán ta, hay là quân Sở trong lúc cấp thiết cũng không có khả năng ăn tươi đối phương. Đợi ngày kinh trập hai quân đã hơn phân nửa hình thành thế giằng co, lúc này năm đại man tộc giết ra từ phía sau nước Sở, nước Sở không còn đất để cứu vãn được nữa.

- Ừm, nói cũng có lý.

Lưu Bang thừa nhận, nói:

- Vậy là ngày kinh trập.

***

Nước sông mênh mông chảy về hướng đông chưa từng dừng lại.

Trên mặt sông, hơn một nghìn chiếc thuyền đang ngược dòng lên, một loạt mái chèo to nhỏ từ trong khoang thuyền ngang thân ra, khua đi khua lại tạo nên những đợt sóng lớn trắng xóa. Truyện được copy tại

Trong đó trên một chiếc thuyền lớn, Hạng Trang đang nhìn qua boong tàu song cửa, yên lặng đánh giá những tù binh ở dưới khoang thuyền đang ra sức khua chèo, những tù binh này có người Sơn Việt, có người Ngũ Khê, cũng có nhiều tù binh quân Lương. Ba năm trước mười vạn quân Lương của Bành Việt bị chìm ngập tại Kinh Tương, gần bốn vạn quân Lương bị bắt làm tù binh.

Hiện tại, những tù binh quân Lương này hầu hết đều sống tại khu mỏ, lao dịch công xưởng, cũng có không ít tù binh trở thành những người chèo thuyền của thủy quân, hàng trăm người bị khóa bởi những xiềng xích rất lớn, tù binh này bị nhốt trong khoang thuyền, từ nay về sau số phận của những tù binh này gắn với thuyền, chiến thuyền gắn với tù binh, thuyền chìm thì tù binh cũng chết.

Từ sau có tiếng bước chân khoan thai đến, không cần quay lại, Hạng Trang cũng biết đó là Bách Lý Hiền.

Không đợi Bách Lý Hiền mở miệng, Hạng Trang đã nói:

- Tử Lương, ngươi thấy những tù binh này thế nào?

Bách Lý Hiền nghe vậy kinh ngạc, lập tức y cũng nhìn thông qua song cửa xuống dưới, nhìn những tù binh dơ bẩn trong khoang thuyền, đột nhiên trong lòng Bách Lý Hiền khẽ lay động, khẽ nói:

- ý đại vương là, đem những tù binh này giải đến chiến trường giao phong với quân Hán?

Hạng Trang không trả lời, nhưng ánh mắt càng lúc càng sáng.

ánh mắt Bách Lý Hiền cũng dần dần sáng lên, y đã đoán được dụng ý trong lòng Hạng Trang, nếu lợi dụng được những tù binh này thì thật sự là lực lượng chiến đấu lớn mạnh không thể khinh thường được!

Lập tức Hạng Trang quay sang phân phó Bách Lý Mậu:

- Tử Minh, lập tức dùng bồ câu đưa tin tới Tỷ Lăng, lệnh cho Lệnh Doãn đem toàn bộ tù binh, bất kể là người Lương, người Sơn Việt hay man tộc Ngũ Khê, thậm chí cả những giác đấu sĩ đang giác đấu ở dưới tầng ngầm tập kết hết lại, áp giải đến Nam quận!

- Vâng!

Bách Lý Mậu vâng lệnh đi.

Lúc này Hạng Trang mới quay sang Bách Lý Hiền, hỏi:

- Tử Lương, ngươi có việc gì sao?

Bách Lý Hiền vỗ trán, lắc đầu nói:

- Thần suýt nữa thì quên việc chính.

Dừng lại một chút, lại nói:

- Là như thế này, thần vừa nhận được tin báo từ Tỷ Lăng, hai lộ sứ giả đã phái ra đã đúng hạn tới địa giới Sơn Việt và Ngũ Khê, đúng rồi, những sứ giả lần này phái đi du thuyết man tộc Ngũ Khê hầu hết đều là học trò của Thượng Đại Phu, rất tài giỏi.

Hạng Trang gật đầu, nói:

- Đã chuẩn bị những lễ vật lớn gì cho người Ngũ Khê và Sơn Việt?

Bách Lý Hiền nói:

- Theo như thần được biết, Man vương Ngũ Khê Sa Oanh tham lam, bảo thủ, cho nên thần đã chuẩn bị hơn một trăm xe tơ lụa, đồ sứ rượu ngon, còn có một chỉ lệnh phong vương nữa.

- Lệnh phong vương?

Hạng Trang hỏi:

- Cái gì vương?

Bách Lý Hiền có chút bất an, nhưng vẫn kiên quyết nói:

- Sở vương.

Hạng Trang nghe vậy chỉ mỉm cười, nói:

- Bên phía thủ lĩnh Sơn Việt thì sao?

Bách Lý Hiền thầm thở phào nhẹ nhõm, nói:

- Thủ lĩnh Sơn Việt Hắc Hổ tuy rằng tuổi còn trẻ nhưng chí lớn, một lòng muốn mang người trong tộc ra khỏi núi, sống yên phận ở bình nguyên màu mỡ, cho nên thần đã chuẩn bị cho y năm trăm bộ áo gáp, năm trăm hoàn thủ đao và năm trăm con ngựa thồ, ngoài ra, thần còn cấp cho y một mật chỉ kế của Trương Lương.

Hạng Trang nghe vậy khẽ gật đầu, ý cười ở khóe miệng càng lúc càng rõ nét.

***

Man Ngũ Khê chính là tên gọi chung của các man tộc Hùng Khê, Nam Khê, Thần Khê, Dậu Khê, Võ Khê. Nguyên nhân là Ngũ Khê tại trong khu vực Võ Lăng, hậu thế lại gọi là Man Ngũ khê là Man Võ Lăng. Man Ngũ Khê cũng giống như Sơn Việt không phải là bộ tộc thống nhất, mà là do hàng trăm bộ tộc lớn nhỏ tạo thành, trong đó thế lực lớn nhất chính là Hỏa Man tại Võ Khê.

Man vương Hỏa Man Ma Sa Oanh đang mở tiệc chiêu đãi sứ giả trong vòm nhà gỗ của ông ta. Ma Sa Oanh người cao gần trượng, lưng thô, trên đầu tóc màu đỏ rực, giống như lệ quỷ. ông ta ngồi trên giường bọ da hổ trong nhà gỗ của mình, đứng bên cạnh là những man nữ đang vừa quạt hương bồ quat phe phẩy vừa xoa bóp cho ông ta, ông ta giơ chén rượu sừng trâu lên kính sứ giả Hán:

- Nào, uống!

Sứ giả Hán không dám chậm trễ vội nâng chén rượu sừng trâu lên dùng tay áo che mặt uống một hơi cạn sạch.

- Sảng khoái, sảng khoái!

Ma Sa Oanh vuốt chòm râu đỏ rực, rồi vỗ vào mông của man nữ bên cạnh, man nữ hứ một tiếng, vội vàng rót thêm rượu vào chén sừng trâu của Ma Sa Oanh, thừa dịp lúc man nữ đang quỳ xuống rót rượu, Ma Sa Oanh thừa cơ sờ soạng lên người nàng, lập tức những tiếng cười dâm ô nổi lên.

Sứ giả Hán ngồi dưới thầm lắc đầu, rốt cuộc đúng là man di, không hiểu lễ giáo.

Lắc đầu, sứ giả Hán lại nhắc nhở Ma Sa Oanh:

- Hỏa Man Vương, việc liên lạc với các Man cấp bách, tuy nói là hiện giờ cách thời điểm kinh trập còn một tháng nữa, nhưng các man Ngũ Khê phân bố tản mát, nếu không kịp thông tri, sợ rằng khó mà tập kết trước ngày kinh trập, đến lúc đó nếu làm hỏng chuyện lớn, Hán vương sẽ không vui.

- Hừ!

Ma Sa Oanh giận tím mặt:

- Ngươi dám uy hiếp bản vương?

Sứ giả Hán cảm thấy ngượng ngùng, đang định biện giải thì một gã hán man bỗng nhiên hiên ngang đi vào phòng khách nhà gỗ, bẩm báo với Ma Sa Oanh:

- Man vương, bên ngoài có sứ giả Hán cầu kiến.

- Hả?

Ma Sa Oanh ngạc nhiên:

- Sao lại có thêm một sứ giả Hán nữa?

Sứ giả Hán cũng cảm thấy kinh ngạc, nói:

- Sao không nghe nói sẽ phái thêm sứ giả?

-Mặc kệ.

Ma Sa Oanh phất tay:

- Cứ gặp trước đã.

Man hán lĩnh mệnh đi, chốc lát sau đã dẫn theo một bạch y tú sĩ đi vào phòng khách. Ma Sa Oanh, sứ giả Hán và mười mấy thủ lĩnh man tộc trong phòng khách đều dùng ánh mắt hung dữ nhìn vào bạch y tú sĩ, nhưng bạch y tú sĩ lại rất trấn tĩnh vẫy ống tay áo, ôm quyền hành lễ:

- Sứ giả Hán Bạch Quang, tham kiến Man vương.

- Nói láo!

Vừa dứt lời, sứ giả Hán đang ngồi bỗng đứng lên quát to:

- Ngươi nói láo!

- Nói láo?

Bạch y tú sĩ Bạch Quang hơi ngẩn ra, không cho là vậy:

- Lời túc hạ có ý gì?

Sứ giả Hán xông tới hành lễ:

- Bởi vì bản sứ mới chính là sứ giả mà Hán vương phái đi liên lạc với Man Ngũ Khê.

- Thật sao?

Bạch Quang hỏi:

- Thì ra túc hạ cũng là sứ giả Hán, nhưng không biết có bằng chứng gì không? Có thể có tinh lễ chẳng hạn?

- Việc này...

Sứ giả Hán nghẹn họng, y là nhận được tin trực tiếp từ bồ câu đưa thư tại Hàm Dương gửi tới Giang Lăng, trong lúc khẩn cấp nên đã không chuẩn bị tinh lễ? Không có tinh lễ, đương nhiên là không được. Lại nói cổ nhân cổ hủ, kiên trì cho rằng tinh lễ chỉ được do quốc quân tài năng trao tặng, thần tử cũng kiên quyết không thể giả mạo.

Bạch Quang giơ cao trúc lễ lên, cao giọng nói:

- Có tinh lễ Hán vương ở đây, xin Man vương xem qua!

Đã sớm có man hán bước đến tiếp nhận tinh lễ, hai tay dâng lên trước mặt Ma Sa Oanh. Ma Sa Oanh chộp lấy quan sát một lượt, lại quay sang nhìn sứ giả Hán kia, ánh mắt đã vô cùng không thân thiện, rõ ràng, Ma Sa Oanh bắt đầu hoài nghi y là sứ giả Hán giả mạo.

Sứ giả Hán khẩn trương nói:

- Dù tại hạ không có tinh lễ, nhưng đã có lễ trọng làm căn cứ.

- Lễ trọng?

Bạch Quang nghe vậy bật cười, nói:

- Không biết túc hạ mang theo bao nhiêu lễ vật?

- Không nhiều lắm.

Sứ giả Han vội khôi phục vẻ trấn tĩnh, ngạo nghễ nói:

- Muối, sắt, đồ sứ hơn năm mươi xe!

Bạch Quang mỉm cười:

- Hết rồi?

Sứ giả Hán nói:

- Hết rồi.

Bạch Quang lại hỏi:

- Chỉ có thế?

Sứ giả Hán lại đáp:

- Đúng vậy, chỉ có thế.

Bạch Quang lập tức hướng về Ma Sa Oanh, cao giọng:

- Man vương, sứ giả Hán này là giả mạo.

Sứ giả Hán đang khẩn trương, định biện bạch thì lại bị Ma Sa Oanh ngăn lại. Ma Sa Oanh lị hỏi Bạch Quang:

- Điều gì chứng tỏ như thế?

Bạch Quang lại hướng về phía Tây Bắc vái chào, cao giọng nói:

- Vương ta có Quan Trung, Tam Xuyên Ngũ quận, thuế ruộng nhân khẩu không đếm xuể, sao lại không rộng rãi như vậy được, chỉ cấp cho Man vương một chút lễ vật như thế?

Dứt lời, Bạch Quang lại từ trong người lấy ra một tấm sách lụa, cao giọng:

- Phụng lệnh Hán vương, dâng Man vương Ngũ Khê hơn một trăm xe tơ lụa, đồ sứ, rượu ngon, nếu Man Ngũ Khê có thể khởi đại quân hiệp trợ đại Hán diệt nước Sở, thì Giang Thủy với quận Nam Trường Sa, quận Kiềm Trung và hơn hai mươi huyện đều thuộc đất phong của Man vương, còn sắc phong Man vương làm Sở vương!

- Hả? Sở Vương?

Đầu tiên là Ma Sa Oanh sửng sốt, sau đó lập tức ngửa mặt lên trời cười to:

- Ha ha ha, đây mới chính là thủ bút của Hán vương, con mẹ nó đây mới chính là thủ bút của Hán vương...

Chương 393: Tung hoành gia

- Điều này không thể nào!

Sứ giả Hán tức đến sắc mặt trắng bệch, lớn tiếng khiển trách nói:

- Điều này tuyệt đối không thể, chỉ là một thủ lĩnh man tộc, Hán Vương lại làm sao có thể phong y làm Sở…Ơ…cái này…

Sứ giả Hán trong lúc tức giận nói lên sự thật, nhưng nói được nửa chừng lại ý thức được đây là Vương thành của Hỏa Man, muốn nuốt lời trở vào cũng không còn kịp nữa.

Mười mấy thủ lĩnh man tộc đã sớm đứng phắt dậy, người nào người nấy ánh mắt lộ vẻ hung hãn, trong ánh mắt hung dữ của Ma Sa Oanh càng lộ ra sát khí không một chút che dấu.

Bạch Quang lại lần nữa chắp tay về phía Bắc xa xăm, cao giọng nói:

- Hán Vương vốn là người thống lĩnh chư hầu thiên hạ, đại phái nhân nghĩa không ai bì kịp, phong thưởng quần thần càng không cần phải nói, nếu như Ngũ Khê Man có thể giúp đỡ Đại Hán diệt Sở, thế nào mà không nhận được hai quận Trường Sa và Kiềm Trung? Thế nào mà không được phong hiệu Sở Vương?

Sứ giả Hán cũng chẳng màng tranh luận với Bạch Quang, cất giọng giải thích với Ma Sa Oanh nói:

- Man vương, vừa rồi tại hạ, à không…điều đó…

Đáng thương cho một gã mật thám, vốn dĩ đã không phải là một biện sĩ mồm mép biện luận, tài ăn nói và lòng gan dạ đều kém xa so với một Bạch Quang đã theo học một đại tung hoành gia như Vũ Thiệp, lúc này căng thẳng lên thì nói năng càng không lưu loát nữa.

Ma Sa Oanh hung tàn thành quen, từ trước đến nay giết người không chớp mắt, lúc này làm gì còn nhẫn nại mà nghe sứ Hán giải thích, lập tức quát lên nói:

- Bổn vương đang thiếu một cái đầu có phân lượng để tế cờ, gã này dâng tới cửa, ngược lại cũng giúp bổn vương bớt đi nỗi lo âu, người đâu, đem gã giả mạo sứ giả nước Hán này áp giải xuống dưới, đợi ngày xuất trận chặt đầu tế cờ.

Đã sớm có hai người Man Hán tiến lên trước, áp giải sứ giả Hán xuống dưới.

Ma Sa Oanh vuốt vuốt chòm râu ngắn dưới cằm, lại hỏi Bạch Quang nói:

- Tôn sứ, Hán Vương ước định khi nào xuất binh?

- Đương nhiên là càng sớm càng tốt.

Lần thứ ba Bạch Dương chắp tay vái lạy Hướng Tây Bắc Hàm Dương, nói:

- Quốc vương ta đã đích thân thống lĩnh bảy trăm ngàn đại quân tiến vào Nam Dương, đang giằng co với năm trăm ngàn quân Sở ở gần huyện Đãng, lúc này, hơn hai mươi huyện ở các con sông phía Nam hai quận Trường Sa và Kiềm Trung đã hoàn toàn trống rỗng, lúc này Đại Vương xuất binh tất sẽ không gì cản nổi!

Nói xong dừng lại một chút, Bạch Quang lại nói:

- Chỉ có điều những binh lính khác của các man tộc…

- Những binh lính khác của các man tộc sẽ hoàn tất tập kết trong vòng ba ngày nữa.

Bàn tay lớn của Ma Sa Oanh phất lên một cái, cất cao giọng nói:

- Sau ba ngày, bổn vương tất chặt đầu tế cờ, phát động đại quân tấn công nước Sở.

- Man Vương anh minh.

Bạch Quang khẽ ôm quyền.

- Mời tôn sứ nghỉ ngơi trước.

Ma Sa Oanh phẫy tay một cái, tức thì có man nữ tiến lên trước dẫn Bạch Quang đi.

Bạch Quang vừa đi, vẻ mặt của Ma Sa Oanh thoáng chốc trầm mặc xuống, tuy rằng gã tham lam thành tính, nhưng cũng không ngu dại, sẽ càng không dễ dàng tin tưởng bất kỳ một vị Hán sứ nào, lập tức hỏi một trong những thủ lĩnh man tộc nói:

- Ma Cưu, những tộc người ngụy trang làm thương nhân Sở đi đến Vũ Lăng, Linh Lăng, Quế Dương còn có cả Trường Sa để thám thính tình hình, tất cả đều đã trở về chưa?

Thủ lĩnh man tộc đó vội nói:

- Đã quay về rồi.

ánh mắt Ma Sa Oanh ngưng đọng, trầm giọng nói:

- Nói thế nào?

Thủ lĩnh man tộc đáp:

- Hán sứ sau này nói không sai, toàn bộ phủ binh của hai quận Trường Sa và Kiềm Trung đã được điều đến Giang Bắc, hai mươi mấy huyện quanh Ngũ Khê đã hoàn toàn trống rỗng.

Ma Sa Oanh nghe vậy ánh mắt lập tức lộ vẻ dữ tợn.

--------------------------

Hắc Hổ chống chân mà ngồi dựa trên chiếu trúc, ánh mắt thâm sâu.

Hắc Hổ là thủ lĩnh Sơn Việt, đừng thấy y chỉ mới hai mươi tuổi, gương mặt cũng rất thanh tú, nhưng trên thực tế, uy tín của y ở các bộ tộc Sơn Việt cực kỳ cao! Năm năm trước Sơn Viêt còn phải cống nạp cho Mân Việt, nhưng từ sau khi Hắc Hổ lên làm thủ lĩnh không bao lâu, liền với qui mô lớn đánh bại Mân Việt, triệt để bài xích sự khống chế của Mân Việt.

Trong đại sảnh ở trước mặt Hắc Hổ, hai vị bạch y tú sĩ đứng kề vai nhau, hai người đều mang nụ cười trên mặt, thần thái ung dung, thậm chí cũng đều phong độ ngời ngời, hơn nữa đều xưng là đặc phái viên của Hán Vương, khiến người ta không tài nào biện bạch được, điểm khác biệt duy nhất là, một người trong số đó đã đến cách đây nửa tháng rồi, người còn lại vừa mới đến không lâu.

- Các người đều nói mình là sứ giả nước Hán.

ánh mắt giá lạnh của Hắc Hổ quét qua trên mặt hai vị tú sĩ áo trắng, lạnh lùng nói:

- Hơn nữa đều nói rất có lý, nhưng, giữa các ngươi chắc chắn có một kẻ giả mạo.

Hán sứ bên trái mỉm cười, nói:

- Thật thì không thể giả được, giả thì không thể là thật, tại hạ chỉ cần nói ra một chuyện, thật giả tất rõ!

Nói dứt lời, Hán sứ bên trái lại nói

- Mời Sơn Việt hợp tác tấn công nước Sở, liên quan đến sự tồn vong của Sơn Việt, càng liên quan đến vận mệnh Đại Hán, quân quốc đại sự như vậy, đóng vai trò là sứ giả liên lạc của đôi bên, lại há có thể sàn sàn đến trễ?

ánh mắt của Hắc Hổ và mười mấy thủ lĩnh Sơn Việt liền chuyển sang Hán sứ bên phải, vả lại trong ánh mắt còn có chút không thân thiện.

Hán sứ bên phải lại không hề để tâm chút nào, nói:

- Điều này rõ ràng cho thấy tại hạ mới là Hán sứ thật sự, Hàm Dương cách đây xa xôi vạn dặm, trên đường đi càng phải kéo dài qua Kinh Tương, Giang Đông, còn phải xoay sở với người Sở, xin hỏi thủ lĩnh Sơn Việt và các thủ lĩnh trong bộ tộc, trong tình hình như vậy làm sao có thể đi nhanh như vậy được? Tại hạ có thể đến đây lúc này, đã là không dễ dàng rồi.

Hán sứ bên phải đương nhiên là giả, y là con trai duy nhất của Thượng Đại Phu Vũ Thiệp nước Sở, Vũ Lược.

Mười mấy cặp mắt của thủ lĩnh Sơn Việt đồng loạt quay đầu, ánh mắt hung tợn liền rớt xuống người Hán sứ bên trái.

Thần sắc Hán sứ bên trái có chút ngượng ngùng, nhưng rất nhanh liền hồi phục lại phong thái ung dung, cao giọng nói:

- Tại hạ đích thật không phải từ Hàm Dương đến đây, nhưng tại hạ có bồ câu đưa thư từ Hàm Dương đến để làm chứng!

Nói xong, Hán sứ lấy từ trong ngực ra một con bồ câu đưa thư màu trắng ngà, nhưng chỉ là một cuộn giấy.

Vũ Lược khẽ mỉm cười, nói:

- Ở đây tại hạ có một bức thư do chính tay Hán Vương hạ bút.

Nói xong, Vũ Lược lại chậm rãi thong thả mà rút từ trong người ra một bức thư còn có dấu ấn niêm phong.

- Trình lên đây!

Đôi mày Hắc Hổ tức thì khẽ nhíu lại.

Lập tức có võ sĩ Sơn Việt đem hai bức mật thư trình lên trước bàn của Hắc Hổ.

Hắc Hổ lại không xem mật thư, trợn mắt nhìn Vũ Lược quát lớn: Bạn đang đọc chuyện tại

- Người đâu, trói gã gian tế nước Sở này lại!

Đã sớm có hai tên võ sĩ Sơn Việt xông lên trước, không cần phân trần đem Võ Lược ấn xuống đất trói lại.

Vũ Lược cũng không giãy dụa, chỉ nhíu mày nói:

- Thủ lĩnh Hắc Hổ, ngài đây là có ý gì?

- ý gì à?

Hắc Hổ rét căm căm nói:

- Tên Hán sứ nhà ngươi rõ ràng là giả, phải biết rằng thủ lĩnh ta không dễ qua mặt như vậy đâu.

Nói dứt lời, Hắc Hổ lại nói:

- khiêng đại đỉnh ra đây, đem nấu tên gian tế này đi!

Ngay tức thì có tám tên võ sĩ Sơn Việt lộ ngực hở lưng khiêng một cái đỉnh lớn bằng đồng thau, đổ dầu vào, thêm lửa vào, không tới nửa canh giờ trong cái đỉnh lớn đã khói lửa ngùn ngụt, nhìn thấy cảnh này, sắc mặt gã Hán sứ không khỏi có chút biến đổi, Vũ Lược thì lại thần thái tự nhiên, dường như kẻ bị đem nấu không phải là y, mà là Hán sứ thật sự phía đối diện.

Trông thấy màn này, ánh mắt của Hắc Hổ bất giác có chút ngưng đọng.

Kỳ thật, trong lòng Hắc Hổ nghiêng về khuynh hướng Hán sứ thật sự là Vũ Lược, bởi vì Vũ Lược không những mang đến binh khí áo giáp còn có cả ngựa thồ mà người Sơn Việt rất cần thiết, thậm chí còn không quản ngàn dặm xa xôi mang đếm bức thư do đích thân Hán Vương viết, không giống với gã còn lại, chỉ đem theo một cuộn giấy nhỏ cộng thêm mấy chục xa muối sắt lụa là, càng giống như mua chuộc chứ không phải giúp đỡ Sơn Việt.

Nhưng để cận trọng, Hắc Hổ vẫn là quyết định thử một chút, dù sao chuyện này cũng liên quan đến sự sinh tử tồn vong của Sơn Việt, có chút sơ sẩy là toàn bộ tộc sẽ có kết cục bại vong, không thể có chút sơ suất nào, lúc này, thấy Vũ Lược đứng trước ngưỡng sinh tử nhưng vẫn tỏ ra thần thái hiên ngang, trong lòng Hắc Hổ càng chắc chắn hơn, Vũ Lược mới là sứ giả Hán thật sự.

Sau nửa canh giờ, dầu trong đỉnh đã hoàn toàn sôi sùng sục, bốn tên võ sĩ Sơn Việt nắm lấy hai tay hai chân của Vũ Lược, đem y nâng lên trước đại đỉnh, chỉ cần buông lỏng tay một cái, Vũ Lược sẽ lập tức bị nấu sống.

Hắc Hổ nhìn chằm chằm vào Vũ Lược, sát khí đằng đằng nói:

- Ngươi còn gì để nói?

Vũ Lược xoay đầu lại, không thèm quan tâm, tên tiểu tử này tuy rằng trẻ tuổi, nhưng lại có chân truyền sâu sắc của cha, đóng vai trò là một nhà tung hoành, càng là lúc mấu chốt sinh tử càng phải duy trì bình tĩnh, tuyệt đối không thể để lộ nửa phần sợ hãi.

Chỉ thấy Hắc Hổ chừng chừ không ra lệnh, Hán sứ không kìm lòng được thúc giục nói:

- Thủ lĩnh, hãy mau nấu chín tên gian tế này đi.

Hắc Hổ gật gật đầu, nói với bốn vị võ sĩ Sơn Việt kia rằng:

- Còn không thả tôn sứ xuống?

Sau đó đưa tay chỉ về phía Hán sứ, lạnh lùng quát lớn:

- Sau đó đem nấu gã gian tế này cho bản thủ lĩnh.

Bốn vị võ sĩ Sơn Việt hung hãn dạ vâng, lập tức thả Vũ Lược xuống, sau đó nâng Hán sứ lên rồi đi.

Còn chưa đợi Hán sứ phản ứng lại, bốn vĩ võ sĩ Sơn Việt đã ném y vào trong đại đỉnh, dầu sục sôi bỏng một cái, Hán sứ lập tức kêu la thảm thiết như giết heo vậy, nhưng chỉ qua một lúc, liền không còn còn chút tiếng động gì.

Hắc Hổ lúc này mới đứng lên, chắp tay chào Vũ Lược, cao giọng nói:

- Tôn sứ, mời nhập tiệc.

Vũ Lược cũng không từ chối, lập tức ung dung ngồi vào bàn, lại chắp tay vái chào Hắc Hổ nói:

- Thủ lĩnh Hắc Hổ, binh khí áo giáp còn có ngựa thồ đã dâng đủ, nhưng không biết lúc nào thì Sơn Việt sẽ xuất binh?

Hắc Hổ không đáp hỏi ngược lại nói:

- Hán Vương ước định khi nào xuất binh?

- Đương nhiên là càng sớm càng tốt.

Vũ Lược không cần nghĩ ngợi nói,

- Hiện giờ, bảy trăm ngàn đại quân của Đại Hán ta đang giao đấu với năm trăm ngàn đại quân nước Sở, cả Giang Đông phòng bị lỏng lẻo, lúc này Sơn Việt không xuất binh, còn đợi khi nào?

Hắc Hổ lại nói:

- Nghe nói quân sư dưới trướng Hán Vương là Trương Lương tiên sinh cơ trí hơn người, trước khi tôn sứ đến, không biết Trương Lương tiên sinh có căn dặn điều chi?

Vũ Lược mỉm cười chỉ chỉ Hắc Hổ, nói:

- Thủ lĩnh Hắc Hổ người không nói suýt chút nữa tại hạ quên mất.

Dừng lại một lúc, Vũ Lược lại nói:

- Trước lúc lên đường, quân sư quả thật có dặn dò tại hạ, quân sư nói, nếu như Sơn Việt chỉ muốn đến cướp bóc ở Giang Đông một phen, thì nên tập kích chuồng ngựa huyện Y trước, để tiện tranh thủ đủ số ngựa thồ chuyên chở lương thực của cải, nhưng nếu muốn khôi phục lại Việt Quốc, thì không nên lấy cướp bốc làm mục tiêu, mà nên nhân lúc lỏng lẽo chiếm lấy các huyện Hội Kê.

Hắc Hổ lặng lẽ gật đầu, tiếp đó mỉm cười nói:

- Khoan hãy nói đến chuyện này, tôn sứ, uống rượu.

Sau nửa canh giờ, khách chủ cùng vui, Vũ Lược uống đến nửa say liền đi nghỉ ngơi dưới sự dìu dắt của Việt nữ, vẻ mặt men say trên mặt Hắc Hổ lập tức biến mất không một dấu tích, sau đó nhìn quanh ánh mắt của mười mấy thủ lĩnh hai bên, trầm giọng nói:

- Chuyện khởi binh phạt Sở thật sự không phải chuyện nhỏ, bản thủ lĩnh vẫn muốn nghe ý kiến của các ngươi.

- Thủ lĩnh, mật thám hồi báo, ba đại doanh ở Tỷ Lăng đều trống rỗng, xuất binh đi.

- Thủ lĩnh, ba năm trước khi người Sở chưa trở mặt với chúng ta, ta đã từng tới Tỷ Lăng một lần, nơi đó thật sự là vùng đất phồn hoa, nếu chúng ta có thể chiếm được Tỷ Lăng, tiền bạc, đàn bà, của cải. Đó là muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu!

Mười mấy thủ lĩnh lập tức hò reo, người nào người nấy đấm tay xoa quyền, hận không thể xuất binh ngay lập tức.

Hắc Hổ không đồng ý ngay, mà quay đầu nhìn về phía một lão già dưới trướng đầu tóc bạc phơ.

Lão đầu trầm ngâm hồi lâu, trầm gọng nói:

- Sở Hán phân tranh, bất kể kết quả như thế nào, đều không có quả ngon cho Sơn Việt chúng ta dùng, Sơn Việt chúng ta muốn tiếp tục tồn tại trên thế gian này, thì chỉ có thể dựa vào bản thân mình, vì vậy, thủ lĩnh người đừng do dự nữa, xuất binh đi, nhân cơ hội này chiếm lại đất Việt, khôi phục cố quốc!

Chương 394: Đại phá Man tộc

Trận quân mã của Kiêu Kỵ Quân đã ẩn nấp cả người và ngựa ở trong rừng gần huyện Y suốt ba ngày!

Trên thực tế, Kiêu Kỵ Quân cũng không có rời khỏi Giang Đông mà chỉ điều hai vạn kỵ binh từbờ phía nam Ô Giang đi hướng Tây không đến trăm dặm, rồi lại âm thầm quay trở về, một đạo quân kỵ binh bình thường giả mạo Kiêu Kỵ quân tiếp tục đi về hướng tây, quân Kiêu Kỵ ngày thì nghỉ đêm thì đi, lặng lẽ tiến đến huyện Y người và ngựa bí mật ẩn nấp trong thung lũng.

Vũ Lược giả mạo sứ giả Hán đã hoàn toàn lấy được tín nhiệm của người Sơn Việt.

Căn cứ tin tức Vũ Lược truyền về, Sơn Việt bảy mươi hai bộ hơn năm vạn người đang ngày đêm đi gấp đến huyện Y, thủ lĩnh Sơn Việt Hắc Hổ còn khá tinh mắt, hắn biết quân đội ở huyện Y có thể tốc độ hành quân nhanh hơn rất nhiều so với đại quân Sơn Việt, bên trong thành Tỷ Lăng có binh khí áo giáp mà đại quân Sơn Việt cần!

Trong tiếng bước chân dồn dập, một, tiểu tướng trẻ tuổi mày kiếm mắt sáng, mặt như thoa phấn đã đi nhanh tới trước mặt Mông Cức, tiểu tướng đột nhiên ngừng bước đi, lưng áo khoác màu đỏ sẫm theo quán tính cuộn lên lộ ra áo lân giáp bên trongmàu đen tuyền, thắt lưng còn treo hoành đao, có vẻ uy phong lẫm liệt.

Tiến đến vái chào Mông Cức, tiểu tướng nói:

-Phụ thân, Sơn Việt mọi rợ sao lại chưa tới?

Hóa ra vị tiểu tướng này là Mông Viễn đứa con trưởng của Đại Sở Phiêu Kỵ tướng quân Mông Cức, năm nay vừa tròn mười tám tuổi, thuở nhỏ Mông Viễn đi theo Mông Cức học tập võ nghệ, cung ngựa thành thạo, mười lăm tuổi tham gia kỳ thi quốc gia để nhập vào trường Thái Học, ở trường Thái Học hai năm đọc rất nhiều binh thư sách chiến, đúng lúc gặp đại chiến Hán Sở bắt đầu, liền đến dưới trướng Mông Cức xin làm thân binh đội trưởng.

- Gấp làm gì?

Mông Cức nhíu mày nói,

- Người làm tướng, nhớ là không được nôn nóng.

Mông Viễn oán hận dùng quyền đấm vào nhau, lại đột nhiên vung khoác áo xoay người đi xa.

Mông Cức liền âm thầm lắc đầu, thầm nghĩ tuy rằng đứa con cả võ nghệ cao cường, sức khỏe hơn người, có vạn người không địch nổi, lại từ nhỏ không thích đọc sách, Mông Đại vương khai ân cho vào trường Thái Học học mấy năm binh gia, cũng không có gì tiến bộ, thành tựu sau này nhiều nhất cũng chỉ là địch được vạn người, như vậy tương lai Mông gia chỉ có thể gửi hy vọng cho con thứ Mông Liêu.

Qua được một lát, Mông Viễn lại kích động ở đầu quay trở về, nói:

-Phụ thân, đến đây, đến đây!

Thoáng chốc một tia sáng lướt qua con ngươi Mông Cức, vươn người đứng dậy, đã có thân binh đưa mũ giáp lần lượt đến, Mông Cức nặng nề nhận lấy rồi cài ở trên đầu, một cơn gió núi thổi qua, làm trên mũ giáp Mông Cức tạo thành một nhúm tua cờ đỏ hồng, giống như một đóa hoa máu tươi đẹp thê lương, nở rộ trong rừng rậm u ám vắng lặng.

Trong rừng rậm vốn đang yên tĩnh không tiếng động bỗng chốc vang lên một hồi âm thanh rất nhỏ.

Mông Cức thúc ngựa chậm rãi tiến về phía trước, chỗ trải qua chỗ, tướng sĩ Kiêu Kỵ quân vốn đang ngồi dưới đất nghỉ ngơi liền ào ào đứng dậy, chiến mã đang nhàn nhã ăn cỏ xanh dường như cũng cảm nhận được cái gì, thoáng chốc móng trước đào đất phát ra một hồi âm thanh trầm thấp hí, thoáng chốc không khí trong rừng rậm khắc nghiệt xác xơ tiêu điều tràn ra sát khí.

***

Cách rừng rậm chưa đến mười dặm, khắp núi đồi đại quân Sơn Việt hành quân về phía trước.

Đại đa số người Sơn Việt đều đi chân đất, trên người không có áo giáp hoặc áo giáp da, thậm chí ngay cả áo giáp vải cũng không có nửa tấm, đại đa số mọi người Sơn Việt chỉ mặc đồ dệt bằng tơ và gai rách rưới, binh khí trong tay phần lớn cũng chỉ là gỗ tự chế, có rất ít binh khí bằng đồng, đương nhiên, Hắc Hổ thủ lĩnh năm trăm tộc người Sơn Việt khoác trên người một bộ áo giáp cùng hoàn đao.

Phía trước không xa là trận quân ở huyện Y, thám tử hồi báo, trong trận quân chỉ có không đến năm trăm quân Sở, phòng bị có thể nói cực kỳ hớ hênh, năm vạn đại quân đối phó năm trăm quân Sở, như vậy không phải là dễ như trở bàn tay? Cũng không biết tại sao, trong lòng Hắc Hổ lại bỗng nhiên có chút gì đó bất an, dường như ở phía trước có gì ẩn nấp rất nguy hiểm.

Quay đầu nhìn lại, Hán sứ và tùy tùng của hắn cách đó không xa, không có gì khác thường.

Người được phái đi ra trạm canh gác thăm dò không ngừng quay trở về báo lại tin tức, phía trước tất cả đều bình thường!

Chẳng lẽ là mình suy nghĩ nhiều? Hắc Hổ lắc đầu, bỏ lại những bất an trong lòng. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Đại quân lại đi lên phía trước hơn mười dặm, dần dần nhập vào một lòng chảo lớn bao la, hai bên lòng chảo là mảng lớn rừng rậm,l àm Hắc Hổ nhìn đến mảng lớn rừng rậm đó trong lòng lại càng thêm bất an, đặc biệt là ở sâu trong rừng rậm một đàn chim đột nhiên bay lên càng làm cho hắn thêm bất an.

- Truyền lệnh, ngừng đi tới!

Hắc Hổ giơ tay phải lên không chút do dự.

Quân lệnh nhanh chóng được truyền đạt xuống, dọc theo lòng chảo người Sơn Việt tiến về phía trước liền ngừng lại.

Trong lúc Hắc Hổ ngạc nhiên nghi ngờ, bỗng nhiên từ hai bên sườn trong rừng rậm theo lòng chảo vang lên tiếng rít nhỏ, Hắc Hổ cùng người Sơn Việt vội ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy hai bên sườn khu rừng rậm theo lòng chảo một chùm mũi tên dày đặc giống như châu chấu đang vút lên, sau đó trên không trung mưa tên đan thành từng mảng lớn, tất cả hướng lên trên đầu bọn họ hung hăng rơi xuống.

Đây là… Trúng mai phục? Ánh mắt Hắc Hổ và người Sơn Việt lập tức dại ra.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, trên bầu trời mưa tên dày đặc như châu chấu toàn bộ rơi xuống, chỉ trong chốc lát, người Sơn Việt không hề phòng bị như cây cỏ bị cắt, từng mảng lớn mảng lớn mà ngã xuống dưới, đáng thương cho đại đa số người Sơn Việt mặc đồ dệt bằng tơ và gai, ngay cả lá chắn bằng gỗ cũng có rất ít, làm sao ngăn cản được mưa tên tập kích của Kiêu Kỵ quân dũng mãnh?

Chỉ là một lần bắn, người Sơn Việt đã nằm đầy lòng chảo, người bị mất mạng tuy rằng không nhiều lắm, nhưng chừng khoảng ngàn người Sơn Việt ngã trên mặt đất ai ai cũng rên rỉ, chỉ một thoáng ánh mắt Hắc Hổ liền đỏ lên, bị lừa, trúng mai phục quân Sở rồi! Nhưng mà, không đợi Hắc Hổ lấy lại tinh thần, đợt mưa tên thứ hai tiếp tục gào thét mà rơi xuống.

Người Sơn Việt đang cố gắng duy trì sự bình tĩnh lập tức rối loạn cả lên.

Cuối cùng Hắc Hổ cũng lấy lại được tinh thần, vô cùng đau thương lập tức đứng lên hú dài:

- Lui lại, toàn quân lui lại…

Nhưng mà, lúc này mới nghĩ đến việc lùi lại đã là chậm, Hắc Hổ còn chưa dứt lời, trong rừng rậm hai bên sườn lòng chảo có tiếng kèn trầm thấp vang lên, ngay sau đó, tiếng vó ngựa trong rừng rậm vang lên như thủy triều, Hắc Hổ tinh tường cảm giác được, mặt đất dưới chân cũng rung động dữ dội, đây là kỵ binh người nước Sở!

- Giỏi lắm tên sứ giả Hán kia, ta muốn chém ngươi thành trăm ngàn mảnh!

Hắc Hổ nổi giận gầm lên một tiếng, xoay người rút đao, khi tiến đến giết Hán sứ, lại phát hiện sứ giả Hán dưới sự bảo vệ của hơn trăm hộ vệ thừa dịp trốn xa trăm bước, Hắc Hổ đột nhiên giận dữ, lập tức kéo cung cài tên nhắm vào ngực Hán sứ.

Lúc đó Hắc Hổ đang định một mũi tên bắn chết Hán Sứ, chợt từ bên trái một luồng hàn băng như thủy triều ập đến, vội quay đầu lại, chỉ thấy một tia sáng như sao băng bay vụt tới, sống chết trước mặt, Hắc Hổ vội vàng đảo ngược thiết cung trong tay, chỉ nghe một tiếng leng keng nổ vang, mũi tên Lang Nha bị đập bay lên không trung.

Cổ tay Hắc Hổ bị chấn động âm ỷ run lên, vội quay đầu nhìn, trong rừng rậm chỉ thấy một con vật cưỡi ngựa chạy như bay mà lao ra, trên lưng ngựa một viên tiểu tướng mặc áo bào trắng đã giương cung, tuy rằng cách xa hơn hai trăm bước, Hắc Hổ vẫn có thể cảm nhận được sát khí của đối phương.

Ngay sau đó, trong rừng rậm hàng vạn kỵ binh nước Sở mãnh liệt lao ra, thoáng cái đã chia cắt đường đi trước sau của đại quân Sơn Việt, lập tức người Sơn Việt càng rối loạn bắt đầu đứng lên, trước mắt Hắc Hổ tối sầm, suýt nữa ngã từ trên lưng ngựa xuống, cạm bẫy, đó là một cạm bẫy, xong rồi, người Sơn Việt lần này xong rồi.

***

Kết cục của Man Ngũ Khê so với người Sơn Việt cũng không khá hơn chút nào.

Ngày hôm sau ngay khi toàn quân Sơn Việt bị giết, đại quân Man Ngũ Khê đã ở vùng ngoại ô Lâm Tương thành bị Thiên Lang quân phục kích, trải qua hơn nửa ngày kịch chiến, hơn ba vạn quân Man Ngũ Khê đại bộ phận chết trận, chỉ còn lại không đến năm nghìn người rút lui đến chân núi, cố gắng dựa vào địa thế hiểm yếu để chống lại.

Ma Sa Oanh phân công lính gác trên các con đường nhỏ lên núi, còn chưa kịp ngồi xuống thở một hơi, một hỏa man vẻ mặt kích động khẩn cấp tới trước mặt hắn, run rẩy bẩm báo nói:

- Man vương, không không không tốt, quân Sở muốn phóng hỏa đốt núi!

- Ngươi nói gì?!

Ma Sa Oanh nghe vậy lập tức kinh hãi, lúc này còn cách ngày mười chín tháng hai là ngày mưa còn vài ngày nữa, chưa đến mưa xuân, tuy rằng trên núi cỏ cây đã nảy mầm, nhưng nhìn chung vẫn vô cùng khô héo, nếu thật sự quân Sở phóng hỏa đốt núi, quân Man trên núi cũng chỉ có thể chờ bị người ta nướng ăn.

Rất nhanh, khói đặc dưới chân núi đã thật sự bốc lên, quân Sở bắt đầu phóng hỏa!

- Chết tiệt!

Ma Sa Oanh hung tợn mắng một tiếng, lớn tiếng nói,

- Tập kết, tất cả tập kết, cùng bổn vương đi xuống núi giết, giết sạch quân Sở chết tiệt, giết…

Quân Man cùng đường nổi lên dốc sức liều mạng, lại hò hét xuống chân núi giết.

Ma Sa Oanh là người đầu tiên lao xuống núi, một gã quân Sở đang phóng hỏa ném bó đuốc đi, rút ra hoàn thủ đao đón đánh, Ma Sa Oanh gào một tiếng, trong tay cầm chùy sắt nặng hơn trăm cân hung tợn đập về phía đầu quân Sở, chỉ nghe một tiếng

- Phốc

Lập tức đầu quân Sở vỡ vụn như quả dưa hấu.

Cách đó không xa, một gã quân Sở giả Tư Mã giận tím mặt, giơ hoành đao đến giết Ma Sa Oanh, kết quả lại bị Ma Sa Oanh vồ một cái bay ra xa vài chục bước, sau đó rơi xuống đất một lúc lâu không đứng dậy được, Ma Sa Oanh khặc khặc cười hai tiếng, đang định tiến lên hai bước đập vỡ đầu tên quân Sở giả Tư Mã, bỗng nhiên từ phía trước sát khí lạnh như băng đánh trả lại.

Ma Sa Oanh ngẩng mạnh đầu lên, chỉ thấy một bóng đen khổng lồ bay tới, chờ đến gần, mới phát hiện đối phương đúng là một thân hình cao không thua gì đại tướng quân Sở, trong tay tướng Sở kia cầm một thanh quái kiếm toàn thân ngăm đen, khiến cho Ma Sa Oanh áp lực đè nặng, thoáng chốc lòng tử Ma Sa Oanh co rút lại!

- Chịu chết đi!

Hô Diên kêu lên một tiếng trầm đục, cầm nguyệt kiếm mãnh liệt đâm về phía trước.

Ma Sa Oanh cảm thấy hoa mắt, đối phương đã theo bên cạnh người hắn đi tới, ngay sau đó, một luồng hàn khí xuyên qua xương cốt từ bên trái rồi đến toàn thân, ý thức trong người đột nhiên trở nên vô cùng chậm chạp, sững sờ mà cúi đầu xuống, Ma Sa Oanh giật mình phát hiện, sườn trái đã bị đối phương cắt ra, lúc đó một tia máu chảy ra.

Ma Sa Oanh kêu lên thảm thiết, máu tươi bên cạnh sườn bắn ra tung tóe. Ngoại trừ máu tươi, còn có ruột trắng từ từ tràn ra...

Chương 395: Hán Vương, Sở Vương

Miện Thủy, còn gọi là Hán Thủy, Tương Thủy, là nhánh sông dài nhất trong số các con sông. Tương Dương bởi lẽ nằm ở vị trí Tương Thủy chi dương (người xưa quan niệm, núi phía Nam, sông phía Bắc là dương, ngược lại là âm) nên được gọi như vậy, tuy nhiên vào lúc này Tương Dương chỉ là một thị trấn nhỏ, đối diện là một cái huyện lớn, đó chính là huyện Đặng.

Dừng ngựa bên bờ Miện Thủy, nhìn lại đại quân Sở quốc phía sau đang men theo mười mấy cây cầu nổi hiên ngang dõng dạc mà tiến về hướng bắc, Hạng Trang bỗng nhiên nhớ đến một thành ngữ điển cố——quất roi đoản lưu! Trong lịch sử Hoa Hạ, tiền Tần Vương Phù Kiên đã tuyên bố chỉ cần triệu đại quân của ông ta quất roi ngựa xuống cũng có thể ngăn chặn dòng chảy của Trường Giang, hiện giờ, Hạng Trang cũng thiết thiết thực thực có cảm nhận như vậy.

Để đánh bại Lưu Bang, Hạng Trang đã triệu tập ước chừng hơn bốn trăm ngàn đại quân, gần như đã điều động hết tất cả quân đội ở Giang Đông và Kinh Tương, ở Ba Thục cũng chỉ để lại hai mươi ngàn binh lực, ba đại cấm quân càng như dốc hết lực lượng, nói một cách không hề khoa trương, trận chiến này là trận quyết chiến chiến lược giữa Sở và Hán, thắng thì thống nhất thiên hạ, thua thì rất có khả năng sẽ không gượng dậy nổi.

Đang buổi ban trưa, hết thẩy bốn trăm ngàn quân Sở cùng vượt qua Miện Thủy, tiến sát vào huyện Đặng.

Huyện lệnh của huyện Đặng đã sớm đóng chặt cửa thành, lũy cao hào sâu, tuy nhiên quân Sở lại không hề có ý định muốn công thành, mà là phô trương thanh thế hùng hậu ở vùng ngoại ô mênh mông phía Tây huyện Đặng, Hạng Trang đã nhận được báo cáo cấp tốc từ thám báo, một nhánh quân đội khổng lồ thanh thế còn lớn hơn cả quân Sở đang chậm rãi tiến đến gần huyện Đặng, không cần phải hỏi, đó chính là đại quân nước Hán của Lưu Bang!

Ngoại ô phía Tây của huyện Đặng vốn không phải là cao nguyên bằng phẳng mênh mông bát ngát, mà là một gò đất ghồ ghề kéo dài triền miên.

Vừa qua khỏi giờ giữa trưa, trên con đường gò đất ghồ ghề và thấp bé ở phía Tây Bắc bỗng nhiên xuất hiện một hàng kỵ binh, trên người kỵ binh mặc áo giáp màu nâu đen, đội mũ da màu nâu đen, nhưng lại mặc chiếc chiến bào màu đỏ tươi, chòm lông tua màu hoa anh đào trên chiếc mũ giáp, dưới sự chiếu rọi của ánh nắng mặt trời gay gắt trông thật là đẹp đẽ vô cùng, bắt mắt vô cùng, quân Hán, quân Hán đến rồi!

Ngay sau đó, từng đợt tiếng tù và xa xăm như vọng lại từ dưới địa ngục liền vang lên một cách nặng nề.

Bách Lý Hiền buông cây quạt lông đang đặt trước trán xuống, nghiêng đầu nói với Hạng Trang:

- Đại vương, bọn chúng đến rồi!

Hạng Trang im lặng gật gật đầu, dường như cùng lúc Bách Lý Hiền vừa dứt lời, hai bên trái phải của hàng kỵ binh đó liền không ngừng trào ra nhiều kỵ binh quân Hán hơn nữa, mấy mươi kỵ, mấy trăm kỵ, mấy ngàn kỵ, sau đó, số kỵ binh quân Hán tính theo hàng ngàn đó cứ như hồng thủy vỡ đê chậm rãi tràn ngập khắp gò đất, cuộn trào mãnh liệt mà tiến lên phía trước.

Chỉ trong chốc lát, giữa trời đất ngoài trừ tiếng vó ngựa rầm rầm bùng nổ ra, không còn bất kỳ tiếng động nào khác.

Trên mảnh gò đất ghồ ghề kéo dài triền miên ở phía trước, ngoài trừ đầu ngựa lắc lư, vó ngựa tung hoành, còn có các tua lông màu hoa anh đào đang phất phơ bay trong gió, ngoài ra thì không còn cảnh tượng nào khác. Thậm chí ngay cả mặt cỏ mới vừa nảy mầm trên đất, cũng bị bọn kỵ binh quân Hán mênh mông như đại dương kia hủy hoại triệt để.

Sau lưng kỵ binh mênh mông vô cùng vô tận kia, một cây đại kỳ thêu chữ "Quân Lã Thượng Tướng Đại Hán" cuối cùng cũng đã xuất hiện ở con đường gò đất phía trước, chỉ thấy cây đại kỳ khẽ phất một cái, kỵ binh quân Hán đang cuồn cuộn trào tới trước ngay tức thì tách ra từ bên trong, cứ như dòng nước chảy xiết bị mắc phải đá ngầm, cuồn cuộn tẻ ra hai bên trái phải.

Đại kỳ kỵ quân theo đó lao xuống gò đất, bay thẳng về hướng bên phải mà đi.

Tuy rằng khoảng cách cực kỳ xa, nhưng Hạng Trang vẫn loáng thoáng có thể trông thấy được, dưới cây đại kỳ quân kỵ kia, một gã đại tướng quân Hán tuổi ngoài ba mươi đang phóng ngựa như bay. Dường như cùng lúc Hạng Trang phóng tầm nhìn, đại tướng quân Hán kia cũng đột nhiên quay đầu lại nhìn, Hạng Trang thậm chí còn không nhìn rõ hình dáng và khuôn mặt của đối phương, nhưng thật không ngờ lại có thể cảm nhận một luồng băng giá lạnh thấu xương cốt!

Số quân theo sát phía sau kỵ binh đã xuất hiện, đó mới là đội hình bộ binh quân Hán càng hùng hậu hơn.

Trước tiên là bộ binh trọng giáp của quân Hán, ngay lúc từng hàng trọng giáp quân Hán, thân mặc trọng giáp, tay cầm đại mâu trường kiếm, thuận theo gò đất thấp bé mà chậm rãi tiến tới. Dường như cả mảnh đất đều đang nghiêng ngã; Theo sát sau lưng bộ binh trọng giáp chính là kích mâu binh, từng hàng kích mâu chỉa thẳng lên trời cao, từng ngọn giáo sắc bén dưới sự chiếu rọi của ánh nắng gay gắt, phản chiếu ra ánh sáng băng hàn lạnh giá, cả bầu trời cũng vì thế mà run rẩy.

Phía sau nữa chính là cung tiễn thủ với lưng đeo trường cung túi tiễn, vẻ mặt lạnh lùng như băng. Sau cùng mới là khinh binh tử sĩ trên người mặc áo vải gai.

Ước chừng sau hơn nửa canh giờ, một cây đại kỳ màu đỏ tươi, cao ngất trời, cuối cùng cũng chậm rãi xuất hiện sau gò đất thấp bé kia, trên thanh đại kỳ thêu một chữ " Hán" to như cái đấu, Lưu Bang, đây chính là đại kỳ Hán vương của Lưu Bang. Đại kỳ Hán vương vừa xuất hiện, những bộ tốt quân Hán đang ngập tràn dọc gò đất thấp bé, ngay tức thì với tốc độ nhanh nhất, nhường ra một con đường thông đạo.

Ước chừng sau hai khắc, đại kỳ Hán vương dẫn theo ba ngàn thiết kỵ xuất hiện trước trận quân Hán.

Hạng Trang ngầm hiểu, cũng dẫn theo ba nghìn ngự lâm quân ra nghênh tiếp đại kỳ quân Hán phía đối diện.

Trước trận đại chiến, Lưu Bang rất muốn gặp mặt Hạng Trang, Hạng Trang há lại không muốn gặp mặt Lưu Bang? Trên thực tế, từ khi xuyên không đến thế gian này, Hạng Trang không phút giây nào là không nghĩ đến Lưu Bang. Lưu Bang, hoàng đế dân thường đã một tay sáng lập nên đế quốc Đại Hán, dân tộc chủ thể Hoa Hạ cũng vì ông ta mà có tên gọi là Hán tộc, rốt cuộc là bộ dạng phố phường vô lại như thế nào đây?

Ba nghìn thiết kỵ quân Hán, ba nghìn ngự lâm quân Sở, lần lượt chậm rãi tách ra khỏi đội hình, chầm chậm tiến đến gần nhau.

Lúc cách xa còn khoản năm trăm bước chân, ba nghìn kỵ Hán và ba nghìn kỵ Sở dường như cùng lúc giang ra hai cánh trái phải, sau đó liên tục không ngừng có tiếng kim loại ma sát với nhau, ngay sau đó từng thanh hoành đao sắc nhọn hoặc là trọng kiếm hai lưỡi đã nằm trong tay của bọn họ, sát khí đằng đằng tức thì tràn ngập khắp hai quân, đại chiến …vô cùng căng thẳng.

Khi khoảng cách chỉ còn một trăm bước, hai bên Sở Hán không hẹn mà cùng cùng dừng bước lại.

Hai mắt Hạng Trang khẽ híp lại, không chút cảm xúc, cảnh tượng như vậy hắn đã gặp qua quá nhiều rồi, híp mắt nhìn qua, hắn thấy dưới sự vây quanh của mười mấy kỵ binh quân Hán có hai cái kiệu ở giữa, trên kiệu có hai lão già chòm râu bạc phơ đang nằm đó, nhưng lúc này cũng đã ngồi dậy cả rồi, Hạng Trang vừa nhìn đã nhận ra Lưu Bang ngay, lão già bên cạnh thì chắc hẳn là Trương Lương rồi.

Nhìn ra xa trông thấy Lưu Bang tuổi đã thất tuần, Hạng Trang không khỏi sinh lòng cảm thán.

Đóng vai trò là một người xuyên không, trong tận đáy lòng mình Hạng Trang rất kính trọng Lưu Bang, con người này tuy rằng xuất thân từ phố phường bình dân, nhưng không hổ danh là một đế vương, trên người ông ta không toát ra khí chất của vương giả, càng không có khí độ kiêu hùng của mắt ưng cổ sói, nhìn qua chỉ thấy ông ta là một lão già vô cùng bình thường, nhưng chính là ông ta, đã tặng cho nền văn minh Hoa Hạ cái danh xưng "Hán" tộc.

- Hán Vương Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Không một chút do dự, Hạng Trang trên lưng ngựa liền chắp tay chào từ phía xa

- Đã lâu không gặp.

- Sở Vương.

Lưu Bang chắp tay trả lễ, ánh mắt nhìn Hạng Trang vô cùng phức tạp,

- Phong thái không kém ngày nào.

Tâm trạng lúc này của Lưu Bang đích thực rất là phức tạp, có sự cảm thán, có sự chua xót, thậm chí còn có một chút bất đắc dĩ, nhớ lại năm nào lúc mới chiếm được Hồng Môn Yến, Hạng Trang chẳng qua chỉ là một tướng lĩnh dưới trướng của Hạng Võ, nhưng hiện giờ, Hạng Trang lại trở thành cơn ác mộng của Lưu Bang, những việc mà ngay cả Hạng Võ năm đó chưa từng làm được, Hạng Trang lại có thể thực hiện được.

Hạng Trang buông hai tay xuống, như có ý ám chỉ nói:

- Hán vương, tuổi người đã cao, nên nghỉ ngơi rồi.

Lưu Bang lắc lắc tay, giọng điệu bất đắc dĩ nói:

- Quả nhân cũng muốn an dưỡng tuổi già ở Vị Ương cung, nề hà có người chẳng chịu dừng mà, người trẻ tuổi thì không thể hiểu và thông cảm cho người già được à?

Hạng Trang khẽ mỉm cười, liếc mắt quét qua đó liền thấy hai vị tướng Hán đang cưỡi ngựa đứng ngay bên cạnh Lưu Bang và Trương Lương, Hạng Trang nhận ra vị tướng Hán bên cạnh Trương Lương kia, gã chính là Chu Quan Phu đã từng đánh nhau kịch liệt với Hô Diên tại Kiếm Các, tuy nhiền tướng Hán bên cạnh Lưu Bang thì Hạng Trang không nhận ra rồi, nhưng khí chất toát ra trên người gã cũng nguy hiểm hệt như Chu Quan Phu vậy.

Ánh mắt của Hạng Trang lại rớt lên người Trương Lương, cười nói:

- Vị này chắc hẳn là Trương Lương tiên sinh rồi?

Trương Lương oai vệ cười một cái, từ trên kiệu y chắp tay chào Hạng Trang từ xa nói:

- Lão phu Trương Lương, tham kiến Sở vương.

- Trương Lương tiên sinh, tuổi tác của người cũng không nhỏ nữa.

Hạng Trang thở dài nói:

- Hành quân đánh trận, rất là vất vả.

- Đúng vậy, lão phu tuổi tác lớn như vậy mà ra trận thật sự rất là vất vả.

Hạng Trang khẽ gật đầu, thật sự cho rằng vậy nói:

- Nhưng hy vọng đánh xong trận này, lão phu sẽ không phải ra trận nữa.

- Trương Lương tiên sinh, kỳ thật trận này cũng hoàn toàn không cần phải đánh.

Hạng Trang khẽ mỉm cười, ánh mắt sắc bén lại lần nữa rớt xuống người Lưu Bang, lại nói:

- Chỉ cần đại quân Hán vương có thể lui về Quan Trung, quả nhân cũng nhất định sẽ lui binh trở về Giang Đông! Nếu là như vậy, hai vị lão nhân chẳng phải sẽ không cần phải vất vả như vậy nữa ư?

- Quả nhân cũng nào muốn đánh trận?

Lưu Bang thở dài, lại nói:

- Chỉ cần Sở Vương lệnh cho đại quân Tất Thư chinh phạt Hoài nam rút lui khỏi Giang Đông, quả nhân không nói hai lời, lập tức rút quân trở về Quan Trung.

Hạng Trang lắc lắc đầu, nói:

- Nếu quả nhân không đồng ý thì thế nào?

- Thế thì khai chiến!

Trong ánh mắt Lưu Bang đột nhiên lóe sáng

- Ngọc nát đá tan.

Hạng Trang gật gật đầu, lập tức thúc ngựa quay đầu trở về bản trận, ba nghìn quân ngự lâm cũng lần lượt thúc ngựa quay đầu, vây quanh sau lưng Hạng Trang mà trở về đại trận, Lưu Bang nhẹ nhàng phẫy tay, bốn vị lực sĩ quân Hán liền khiêng hai cái kiệu, trước sau xoay người sang hướng Bắc, lại tít tốc quay về đại trận quân Hán với sự bảo vệ của ba nghìn thiết kỵ cấm quân.

Phút tiếp theo, trong trận hai quân cùng lúc vang lên tiếng trống trận rền vang.

Hạng Trị lần đầu tiên theo cha ra trận nhiệt huyết sôi sục, chắp tay với Hạng Trang nói:

- Phụ vương?!

Hạng Trang nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy đứa con thứ đã nhận Hạng Vũ làm cha, tuy rằng chỉ có mười lăm tuổi, nhưng đã cường tráng như con nghé, hai cánh tay không ngờ còn to hơn cả đùi của người bình thường, vẻ mặt tuy rằng non nớt trẻ con, nhưng loáng thoáng đã toát ra khí chất hổ sói, mẹ nó cũng thật là hổ phụ vô khuyển tử.

Hạng Trang đang lúc do dự, Hạng Trị đã sớm kiềm chế không được, thúc ngựa xông ra ngoài.

Hạng Trị giục ngựa đến trước hai trận, trước tiên là chạy qua chạy lại hai vòng, tiếp đó lại ngồi trên lưng ngựa thi triển ra một loạt những kỹ thuật cưỡi ngựa khiến người ta trông hoa cả mắt, những động tác cưỡi ngựa này đều là do Hô Diên dạy y, cuối cùng Hạng Trị lại cầm trường mâu dài bát trượng, giục ngựa nghiêm giọng quát lớn:

- Đại Sở Hạng Trị ở đây, ai dám chiến đấu với ta?

Trong trận quân Hán lập tức vang lên một trận cười ha hả, tuy rằng Hạng Trị cường tráng như một con nghé, nhưng vẫn chưa tách khỏi vẻ mặt non nớt, vừa nhìn đã biết là một nhóc con chưa trưởng thành. Chu Quan Phu, Lưu Tị bọn họ căn bản là chẳng buồn xuất trận, tuy nhiên một tiểu tướng quân Hán bên cạnh Chu Quan Phu lại kiềm chế không nổi, xông lên trước nói với Thượng tướng quân Chu Bột:

- Phụ thân?

Chu Bột nhíu nhíu mày, trầm giọng nói:

- Á Phu không được càn quấy, thân làm tướng sao lại có thể so đo đấu khí?

Chu Quan Phu lại lén Chu Bột liếc mắt với tiểu tướng quân Hán, tiểu tướng quân Hán mừng rỡ, lập tức thúc ngựa xông ra khỏi đại trận quân Hán, Chu Bột giật nãy người vừa lúc muốn ngăn lại, Chu Quan Phu lại không nhanh không chậm mà nói:

- Phụ nhân yên tâm, nhị đệ tuy rằng tuổi còn nhỏ nhưng cung mã thành thạo, lường trước chiến thắng, dù không địch lại, chẳng phải đã có hài nhi ở đây sao?

Chương 396: Đấu tướng nơi trận tiền

Trước trận của hai quân, Hạng Trị và Chu Á Phu đang chiến đấu không phân thắng bại.

Hạng Trang nhíu nhíu mày, quay đầu lại hỏi các tướng:

- Có ai biết tên tiểu tướng nhà Hán trước mặt đó không?

Bản lĩnh của Hạng Trị thế nào, Hạng Trang rõ hơn ai hết. Chớ thấy tên tiểu tử này tuổi con nhỏ, thực chất võ nghệ của y đều được đích thân bọn Cao Sơ, Hô Diên, Tấn Tương chân truyền cho. Xét trên toàn nước Sở, người có thể đánh thắng được y cũng chỉ tính trên đầu ngón tay mà thôi. Nếu không phải do tính sống còn trên chiến trường quá khốc liệt, khiến người ta phải tính toán và dụng mưu kế, thì Hạng Trang cũng không chắc có thể thắng nổi đứa con trai này.

Thế mà tên tiểu tướng Hán trước mặt kia lại có thể đánh đấu ngang ngửa với Hạng Trị?

Các tướng không ai lên tiếng, chứng tỏ bọn họ đều rất lạ lẫm đối với tên tiểu tướng Hán này. Chỉ có Bách Lý Hiền trầm ngâm nói:

- Viên tiểu tướng Hán này hình như là người đi theo đằng sau Chu Bột, chắc hẳn là con trai thừa tự của Chu Bột?

- Con trai thừa tự của Chu Bột? Chẳng lẽ là Chu Á Phu?

Hạng Trang nghe vậy không khỏi rúng động trong lòng, đây chính là một nhân vật nổi tiếng tàn độc, được lưu danh trên sử sách của Hoa Hạ. Cuộc nổi loạn của bảy vị vương gia thanh thế rộng lớn khiến Hán Cảnh Đế phải e sợ, kết quả là bị Chu Á Phu dẹp tan trong vòng không đầy ba tháng. Tuy nhiên, trên sử ký không nhắc đến việc Chu Á Phu còn là một mãnh tướng võ nghệ cao cường?

Ngoài Hạng Trang ra, còn có Lưu Bang ở bên đối diện cũng thầm có chút kinh hãi giống hắn.

Chu gia cả nhà đều là các mãnh tướng, Thái úy Chu Bột càng già càng dẻo dai, con trai trưởng Chu Quan Phu thì đúng là dũng mãnh nhất ba quân, ngay cả tên ấu tử Chu Á Phu này cũng cưỡi ngựa bắn tên thành thạo. Cuối năm ngoái, Lưu Bang triệu tập đám con cháu công huân, tổ chức cuộc thi tài ở trước cung Vị Ương, Chu Á Phu đoạt hết quán quân của ba hạng mục cưỡi ngựa, bắn tên và chiến đấu trên lưng ngựa, võ dũng không thua gì cha và anh trai.

Lưu Bang vốn cho rằng nước Đại Hán có người tài kế tục, không ngờ rằng nước Sở cũng chẳng hiếm nhân tài.

Lập tức, Lưu Bang quay lại hỏi các tướng:

- Tên tiểu tướng nước Sở trước mặt đó là ai thế?

Tất thảy tướng lĩnh Hán cũng không trả lời được, cuối cùng Trần Bình phỏng đoán:

- Ngó mặt mũi hắn có vẻ giống Hạng Trang, không lẽ lại là con trai của Hạng Trang?

- Cái gì? Con trai của Hạng Trang?!

Lưu Bang không kìm nổi, nuốt ngược một ngụm khí lạnh xuống họng.

Lời nói vừa dứt, từ trong trận của quân Sở bên đối diện có tiếng chiêng vang lên, Hạng Trị đang đánh nhau kịch liệt với Chu Á Phu đột nhiên ghìm cương ngựa, xoay người bỏ đi. Chu Á Phu đang lúc hăng máu, lập tức giục ngựa đuổi theo, khi y đuổi gần kịp đến, đột nhiên từ trong trận của quân Sở bắn ra một mũi tên. Chu Á Phu vội lo né tránh nhưng vẫn chậm mất nửa nhịp, thoắt cái bị tên bắn trúng vai, suýt nữa thì ngã lộn cổ xuống ngựa.

- Đại ca, cứu đệ.

Chu Á Phu kêu lớn một tiếng, ghìm cương quay đầu ngựa, chấp nhận thua trận chạy về trận của quân mình.

Trong trận của quân Sở, Do Uyên đang giương cung lên định bắn hạ Chu Á Phu thì bị Hạng Trang ngăn lại. Dù nói thế nào đi nữa, Chu Á Phu cũng là mãnh tướng của thời đại, sau này nếu nước Sở có thể thống nhất thiên hạ, thì hắn còn phải trông cậy vào những danh tướng như Chu Á Phu đi giúp cho nước Sở mở mang bờ cõi nữa kia. Một danh tướng như Chu Á Phu, không nên để mất một cách uổng phí như vậy.

Từ trong trận của quân Hán, Chu Quan Phu giận tím cả mặt, lập tức phóng ngựa như bay tới cứu.

Tuy nhiên, điều đáng mừng là sau khi cung tiễn thủ quân Sở bắn trúng Chu Á Phu rồi, không cố tình xuống tay giết. Mãi cho đến khi Chu Á Phu rút về phía sau lưng mình rồi, Chu Quan Phu mới thầm thở phào được một hơi. Đoạn nhẹ nhàng ghìm cương ngựa, con Tảo Hồng Mã lập tức vươn đứng trên hai chân, ngẩng đầu phát ra một tiếng hí dài vang dội.

Chỉ trong chốc lát, tạo thành từng tràng tiếng gầm lớn cuộn trào tới phía trước.

Trước trận của quân Sở, không ít những con ngựa của tướng lĩnh Sở đột nhiên tỏ ra bất an, rối loạn cả lên, có vài con còn liên tiếp thụt lùi lại phía sau trước tiếng gầm hí kinh người, giống như gặp phải nỗi khiếp sợ ghê gớm. Chỉ có con ngựa Ô Truy của Hạng Trang là đứng im bất động, đồng thời cũng ngẩng đầu cất cao tiếng hí dài vang dội, như đáp trả lại sự khiêu khích từ con ngựa của Chu Quan Phu.

Hai vó trước của Tảo Hồng Mà chới với dừng trong không trung một lúc lâu rồi mới đáp mạnh xuống đất.

Vó ngựa chạm đất phát ra một tiếng "cộp" khô khốc, giống như tiếng búa tạ đập mạnh vào tâm khảm của toàn bộ các tướng lĩnh quân Sở bên đối diện. Một khắc sau, hai con mắt nhỏ dài của Chu Quan Phu khe khẽ mở ra, ánh nhìn sắc như dao thoắt lướt qua trên gương mặt các tướng Sở bên đối diện. Không ít tướng Sở không kìm nổi lòng bất giác ghìm cương ngựa thối lui về phía sau, còn mấy kẻ nhát gan thì sợ đến nỗi răng va vào nhau lập cập.

Chu Quan Phu cũng không cưỡi ngựa diễu võ giương oai, chỉ chậm rãi giơ cây đoản kích trên tay phải lên, chỉ về phía quân Sở nơi đối diện quát:

- Phiêu kỵ tướng quân của Đại Hán Chu Quan Phu ở đây, ai dám đánh với ta một trận?

Trong trận của quân Sở đột nhiên lặng ngắt như tờ, không ai dám ra ứng chiến.

Sắc mặt của Hạng Trang không khỏi có chút khó coi, đã đến nước này rồi, không lẽ còn phải để một Quân Vương như hắn ra trận đấu tướng?

Chu Quan Phu khẽ nhếch khóe miệng biểu thị sự khinh thường, lại quát lên một lần nữa:

- Nước Sở rộng lớn như vậy, mênh mông mấy triệu dân, không lẽ không có một ai đáng mặt hay sao? Hạng Trang, có dám đấu với mỗ một trận hay không?!

- Chu Quan Phu, chớ có ngông cuồng, mỗ đấu với ngươi!

Trong quân Sở cuối cùng cũng có người nổi giận.

Sắc mặt Hạng Trang khẽ thả lỏng, quay đầu nhìn lại, thì ra là con trai của Thư Xã Hầu Chu Ân tên gọi Chu Hoàn. Trong lần xuất chinh này, không chỉ có phủ quân của các quận và cấm quân Tỷ Lăng là dốc hết toàn lực, mà đám con cháu của các công huân thế thích trên cả nước cũng theo quân ra trận. Hai lão đầu Hoàn Sở, Quý Bố rốt cuộc cũng có cơ hội bước ra chiến trường một lần nữa, cũng coi như thỏa nguyện lúc tuổi già.

Nhìn thấy Chu Hoàn phi ngựa xuất trận, Chu Ân vội dặn dò theo:

- Con trai cẩn thận!

Chu Quan Phu lạnh lùng liếc xéo Chu Hoàn một cái, quát:

- Tướng đến xưng danh, kích của mỗ không giết hạng vô danh!

Chu Hoàn giục ngựa lao thẳng vào Chu Quan Phu, đồng thời hô lớn:

- Mỗ, Thừa Càn Cung Lang Tướng của Đại Sở, cũng chính là Chu Hoàn, Chu Quan Phu, hôm này chính là ngày chết của ngươi!

- Hạng chuột nhắt vô danh, cũng dám tới nộp mạng?!

Chu Quan Phu bật tràng cười lớn, cũng không thèm giục ngựa tiếp chiêu, mà chỉ đứng yên tại chỗ, điềm tĩnh đợi Chu Hoàn đến giết. Từ trận tiền của hai quân đồng loạt ồ lên, ngay cả Hạng Trang cũng không khỏi nhíu mày, Chu Quan Phu này cũng thật quá kiêu ngạo đi, có thể thấy hắn hoàn toàn không coi Chu Hoàn ra gì?

Chìa khóa để giành chiến thắng khi chiến đấu trên lưng ngựa, một là võ nghệ bản thân của tướng lĩnh, hai là quán tính xung kích mạnh mẽ của chiến mã!

- Chu Quan Phu, tên thất phu nhà ngươi dám xem thường ta?

Thấy Chu Quan Phu xem thường mình như vậy, Chu Hoàn lập tức nổi giận pha lẫn xấu hổ,

- Muốn chết!

Nhanh như điện xẹt, Chu Hoàn đã giục ngựa lao đến cách trước mặt Chu Quan Phu không xa, lập tức cây đình thương nhanh như chớp lóe nhắm thẳng vào bụng của Chu Quan Phu lao tới. Thời gian giao chiến trên lưng ngựa hết sức ngắn ngủi, yêu cầu đối với nhãn lực và tính chuẩn xác của đôi tay là rất cao, cho nên thông thường chiến binh đều chọn cách đâm vào bụng đối phương, rất ít có võ tướng nào dám chọn cách đâm vào cổ họng của đối phương.

Trong khoảnh khắc hai con ngựa sượt qua nhau, đột nhiên từ tròng mắt của Chu Quan Phu ánh lên một ngọn lửa lạnh ngắt khác thường, nói thì chậm nhưng sự việc sảy ra rất nhanh. Chỉ thấy đoản kích trong tay hắn khẽ vung lên, chiêu đoạt mạng của Chu Hoàn đã sượt qua bên sườn phải của Chu Quan Phu. Cây đoản kích bên tay phải của Chu Quan Phu lại thuận đà giương tới phía trước một cái, sườn phải của Chu Hoàn đã bị lưỡi dao ngang của đoản kích rạch rách.

Đồng tử của Hạng Trang không khỏi co lại một chút, nhãn lực này, sự tàn độc này, ngay cả hắn cũng phải thừa nhận không bằng. So với hồi mấy năm trước ở Kiếm Các, võ nghệ của tên tiểu tử Chu Quan Phu này lại tinh tiến rồi!

- Á….a…

Chu Hoàn lập tức kêu lên thảm thiết vô cùng, cứ thế giục ngựa lao thẳng tới trước hơn trăm bước, đoạn mới ngã lăn từ trên lưng ngựa xuống. Nhưng trước khi ngã xuống khỏi mình ngựa, sườn phải của Chu Hoàn đã sớm rách toác ra như miệng cá, máu thịt xối xả tuôn ra, lại có cả từng nắm ruột tràn ra.

- Con trai ta!

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Chu Ân lập tức kêu lên một tiếng thảm thiết, đoạn ngã lăn ra chết ngất. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Từ trận tiền của quân Hán bên đối diện, tất thảy những tướng sỹ nhìn thất cảnh này đều cất tiếng reo hò vang dội như sóng dồn. Chu Quan Phu thì chỉ lạnh lùng cười một cái, đoạn lại giơ cây kích bên tay phải lên, quát:

- Còn ai nữa?!

Hai đầu chân mày của Hạng Trang nhíu chặt vào nhau, "mẹ kiếp, ngươi cũng kiêu ngạo quá rồi đấy? một chọi một không thắng được ngươi, đánh hội đồng không lẽ không giết được ngươi?". Lập tức Hạng Trang quay đầu lại quát:

- Người nào giết được Chu Quan Phu thưởng mười ngàn lượng vàng, phong tước Quan nội hầu!

Đám mấy mươi lang tướng là con cháu huân thích ở phía sau Hạng Trang lập tức nhao nhao lên, số con cháu huân thích này do chịu ảnh hưởng của cha ông, nên hầu như đều thành thạo cưỡi ngựa bắn cung. Bọn họ có lúc nào mà không ao ước được ra chiến trường chém tướng đoạt cờ, giết địch lập công, chứ đâu muốn chỉ dựa hơi tổ tông mà thừa hưởng tước vị. Cho nên, lời nói của Hạng Trang vừa dứt, liền có hai viên lang tướng đồng thời phi ngựa xuất trận.

Thái Úy Hạng Đà bèn giới thiệu nói:

- Đại vương, người cầm trường đao bên trái kia là con trai thứ của Hằng lão tướng quân tên gọi Hằng Siêu, trong cuộc thi lần trước đoạt giải điện quân cho hạng mục cưỡi ngựa, bắn cung, á quân môn chiến đấu trên mình ngựa! Người cầm rìu lớn bên phải kia là cháu họ của Quý lão tướng quân tên Quý Trọng, trong cuộc thi vừa rồi là á quân môn cưỡi ngựa, bắn cung, quán quân môn chiến đấu trên mình ngựa, võ nghệ đều rất đáng nể.

Nghe lời giới thiệu của Hạng Đà, Hằng Sở, Quý Bố đứng sau lưng Hạng Trang cũng cảm thấy mát mặt.

Trong lúc nói chuyện, Hằng Siêu, Quý Trọng đã giục ngựa ra trận, kẻ đao người rìu đều nhắm thẳng vào Chu Quan Phu. Chu Quan Phu lần này cuối cùng cũng không dám nghênh ngang như lần trước nữa, lập tức giục Tảo Hồng Mã xông lên nghênh chiến. Con Tảo Hồng Mã này của Chu Quan Phu không phải loại Tảo Hồng Mã thông thường, mà là giống Hãn Huyết bảo mã được người Nguyệt Thị mang từ Tây Vực về, là giống ngựa Long Câu vạn lý không có một!

Chu Quan Phu còn đặt cho con ngựa yêu quý của y một cái tên rất kêu – Xích Long.

Xích Long bất thình lình bật tung bốn vó, trong thời gian ngắn đã đạt đến tốc độ cực đại, rồi lao xẹt đến ngay trước mặt Hằng Siêu, Quý Trọng giống như một tia chớp đỏ. Hằng Siêu, Quý Trọng cả kinh, không đợi đao rìu trong tay hai người bọn họ giáng xuống, hai lưỡi thiết kích trong tay Chu Quan Phu sớm đã xẹt ngang qua cần cổ của bọn họ. Thoắt cái, hai chiếc đầu người đã bay cao lên không trung.

Một khắc sau, khi Chu Quan Phu đã phóng ngựa quay trở về, thi thể không đầu của Hằng Siêu, Quý Bố đổ ụp xuống đất.

Tiếng hò reo lại một lần nữa nổi lên như sóng biển cuộn trào từ trong trận tiền quân Hán, Lưu Bang cũng kích động đến nỗi đưa nắm tay lên múa may một lát.

Hạng Trang cũng không kìm nổi nuốt ngược một ngụm khí lạnh, cái tên Chu Quan Phu này kiếm đâu ra con ngựa quý như thế này? Với võ nghệ của Chu Quan Phu như thế, lại cộng thêm con Long Câu này, e dằng ngay cả Hô Diên cũng chưa chắc làm xưng hạng nhất? Sau lưng Hạng Trang, giữa những tướng lĩnh đang đứng xem cuộc chiến cũng bắt đầu nổi lên những tiếng thở dài. Chỉ có Hằng Sở, Quý Bố mang vẻ mặt đau thương.

Chu Quan Phu cứ thế cưỡi ngựa lao tới phía trước hơn trăm bước, rồi mới ghìm cương quay lại, y lại giơ cánh tay phải cầm thiết kích lên lần thứ ba, chỉ về phía trận hình của quân Sở ở cách đó ngoài trăm bước:

- Còn ai nữa?

Hạng Trang một lần nữa quay đầu lại, các tướng không một ai dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

Hạng Đà đứng bên cạnh giận đến tím mặt, ngay sau đó chỉ luôn năm viên Lang tướng, lớn tiếng quát:

- Các người cùng tiến lên!

Người đông chí khí lớn, năm viên Lang tướng Sở lập tức vội thúc ngựa xông ra, bày theo trận thế hình chữ "V", xung phong liều chết lao về hướng Chu Quan Phu. Chu Quan Phu lập tức đưa ngang lưỡi kích, không chút sợ hãi, từ trong trận của quân Hán ở phía sau vang lên những tiếng huýt sáo đinh tai nhức óc

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau