SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 386 - Chương 390

Chương 387: Kiếm chỉ Hoài Nam

Lúc này, Hán Vương Lưu Bang đã bảy mươi mốt tuổi, Sở Vương Hạng Trang cũng đã bốn mươi tuổi.

Ba năm nay, Hoa Hạ cơ bản không bùng nổ chiến tranh lớn gì, nước Tề đang hàn gắn lại vết thưng, Sở Hán thì đang tích lũy thực lực mở mang đất đai, chuẩn bị cuộc quyết chiến cuối cùng.

Tuy nhiên, vận mệnh thiên hạ biến bảo không khiến người ta kịp nhìn. Đầu tiên là nước Triệu đột nhiên cùng liên kết đồng minh với nước Sở, tiếp theo đó nước Yến, nước Hàn trước sau đều ruồng bỏ nước Hán cùng liên kết đồng minh với nước Sở. Rõ ràng, đối với các nước như Hàn, Triệu, Yến, sự uy hiếp của nước Tề, nước Hán vẫn lớn hơn nước Sở.

Sau đó nước Nam Việt lại gia nhập trận doanh Tề, Hán, tạo thành một sự uy hiếp với nước Sở.

Sau đó là nửa tháng trước, nước Hoài Nam đột nhiên dứt bỏ minh ước với nước Sở, ngược lại đi liên kết đồng minh với hai nước Hán Tề, còn xuất binh tàn sát một huyện hai quận Cửu Giang, tàn sát vài vạn người nước Sở.

Hạng Trang nghe được tin vô cùng tức giận, lúc này triệu tập văn võ đại thần, tệ tụ tại Sở vương cung nghị sự.

- Anh Bố đúng là kẻ bạc nghĩa không đáng tin, phản bội lại đồng minh đầu nhập Hán, quân Hoài Nam tàn bạo khốc liệt, giết dân chúng vô tội của ta, việc này nếu như không truy cứu, quả nhân thật uổng phí là Vương quân một nước!

Hạng Trang giận giữ đập án, lại rút kiếm chém vỡ một góc bàn, lớn tiếng quát:

- Các vị ái khanh, nên trừng phạt Anh Bố thế nào? Trừng phạt nước Hoài Nam thế nào?

Thái úy Hạng Đà bước ra khỏi hàng lên tiếng trả lời:

- Đại vương, việc này không thể để yên được, cần phải khởi binh tiêu diệt nước Hoài Nam!

Lời nói này, Hạng Tha vô cùng kích động, sự thật đúng là như vậy, trải qua ba năm chăm lo việc nước, Phủ binh tại Kinh Tương, Ba Thục toàn bộ đã luyện thành, căn cứ vào danh sách tại gửi tới, hiện tại Giang Đông đã có ba trăm ngàn Phủ Binh, Kinh Tương có một trăm ngàn phủ binh, Ba Thục có hai trăm ngàn phủ binh, lại thêm sáu mươi ngàn cấm quân, hai mươi ngàn thủy quân, nước Sở đã có gần bảy trăm ngàn đại quân!

Có gần bảy trăm ngàn đại quân, muốn tiêu diệt một nước Hoài Nam, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?

- Đúng, Anh Bố thật đáng giận, tuyệt đối không thể bỏ qua, nhân dịp này cần phải tiêu diệt nước Hoài Nam.

- Lời Thái úy nói rất đúng, nếu như kẻ làm ác mà không trừng phạt, thì uy danh của đại Sở ta để chỗ nào?

- Đại vương, thần nguyện lĩnh một trăm ngàn binh lính qua sông bắc phạt, nếu không tiêu diệt được nước Hoài Nam, sẽ mang đầu quay về.

- Giết gà phải dùng đao trâu, chỉ là một nước Hoài Nam, không cần Thái úy thân chinh, mạt tướng đi là đủ rồi.

Chỉ một thoáng, đại điện sôi nổi như nước sôi trào vung, hiện giờ, uy vọng của Hạng Trang đã đạt tới mức độ cao nhất, ngay cả Tần Thủy Hoàng đế quốc đại Tần cũng chưa chắc đã sánh bằng. Ngay cả một Lệnh Doãn uy quyền là Hạng Tha cũng nghe lệnh Hạng Trang như thiên lôi bảo đâu đánh đó, chứ không nói đến các đại thần khác.

Giờ phút này, Hạng Trang tỏ thái độ nghiêm trị chưa từng có từ trước tới nay đối với Anh Bố và nước Hoài Nam, quần thần kia sao kìm chế được sự kích động?

Hạng Trang khẽ giơ tay lên, văn võ đại thần đang kịch liệt lên án công khai Anh Bố và nước Hoài Nam liền đồng loạt im lặng, trong đại điện vừa mới ồn ào trong khoảnh khắc rơi vào sự yên tĩnh đến kim rơi cũng có thể nghe thấy.

- Vậy thì, quả nhân quyết định khởi binh công phạt Hoài Nam.

Dừng lại một chút, Hạng Trang lại nói:

- Đại tướng quân!

Tất Thư đã được thăng cấp lên làm Đại tướng quân lên tiếng trả lời, chắp tay vái chào, cung kính đáp:

- Thần đây.

Hiện giờ chế độ quan hàm của nước Sở khá hỗn loạn, trước thì có binh thừa tự của Lệnh Doãn phủ, có các chức vị Thái Phó, Thái Sư, Thái Úy bỉnh thừa tự chế độ tam công cửu khanh, còn có trang bị thêm đại tướng quân Hạng Trang, Kiêu kỵ tướng quân, Vệ tướng quân..v..v..Hạng Trang còn tự cân nhắc thêm phẩm cấp, đem phân chia các quan trong triều cùng bậc, đương nhiên, đó cũng không phải là chế độ cửu phẩm công chính.

Thật ra, đó chính là thực hành chế độ cửu phẩm công chính, nước Sở cũng không thể để xuất hiên nhóm sĩ tộc quý tộc.

Hiện tại, nước Sở chỉ cần có năng lực, bất kể là tham gia quân ngũ đánh giặc là thợ thủ công hay là thương nhân cũng đều có cơ hội đạt được tước vị. Do đó hàng ngũ quý tộc nếu không có năng lực, thì cũng dễ dàng xuống làm bình dân, bởi vì dựa theo pháp luật nước Sở tước vị từ triệt hầu trở xuống đều không có chế độ con truyền con nối.

Cho nên, nước Sở hiện tại căn bản không có khả năng xuất hiện giai cấp cố hóa.

Không có giai cấp cố hóa, sĩ tộc thế phiệt cũng mất đi đất sinh tồn.

Hạng Trang nhìn Tất Thư, hỏi:

- Đại tướng quân, nếu như lĩnh binh, thì bao nhiêu binh mã mới có thể diệt được nước Hoài Nam?

Hạng Đà nghe vậy có chút thất vọng, xem ra lần bắc phạt này lại không phải việc của y. Vẻ mặt của Hoàn Sở, Quý Bố, Chu Ân cũng đầy tiếc nuối, bỏ lỡ cơ hội lần này, đời này của bọn họ khó mà có cơ hội lĩnh binh, dù sao tuổi cũng đã lớn, không chừng một ngày nào đó sẽ đi theo Tiên vương.

Tất Thư nói:

- Nếu chỉ có nước Hoài Nam, một trăm ngàn binh mã là đủ. Tuy nhiên thần nhĩ đến nước Hán, nước Tề quyết sẽ không bàng quan đứng nhìn, đến lúc đó chắc chắn sẽ xuất binh cứu viện, cho nên, ít nhất phải cần một trăm năm mươi ngàn đại quân.

Hạng Trang trầm ngâm một lát, quả quyết nói:

- Quả nhân cấp hai trăm ngàn phủ binh, cộng thêm Hổ Bí Quân, nhất định phải tiêu diệt nước Hoài Nam!

- Vâng!

Tất Thư vái lạy, cảm thấy có chút kích động. Chớp mắt đã qua ba năm lần đại chiến Hoài Nam, lần này chiến đấu với Hoài Nam, không biết có cơ hội đánh với Hàn Tín không?

Chiếu lệnh của Hạng Trang vừa ban ra, cỗ máy chiến tranh của nước Sở lập tức bắt đầu vận chuyển ở mức độ cao nhất, từng xe đồ quân nhu, khí giới xuất ra Võ Uy môn, vận chuyển cuồn cuộn trên đại lộ Khải Hoàn hướng về phía bờ sông, sau đó thủy quân tiếp ứng vượt qua Ô Giang, chậm rãi tiến vào Cửu Giang.

Các tướng sĩ đang nghỉ ngơi theo tước vị đều đem con nhỏ giao cho kiều thê mỹ thiếp, sau đó đích thân ra chuồng ngựa dắt chiến mã đã được nuôi dưỡng cường tráng khỏe mạnh, lại nhận lấy hoành đao đã được mài sáng loáng như tuyết từ tay người hầu, cuối cùng quay lại về phía người thân vẫy tay chào, phóng ngựa hiên ngang mà đi.

Cùng lúc đó, một đám nông phu buông cuốc trong tay xuống, một đám thợ săn buông đoản cung trong tay xuống, một đám thợ thủ công buông thiết chùy trong tay xuống, một đám người đánh cá buông lưới đánh cá trong tay xuống, sau đó về nhà cầm hoàn thủ đao, mặc giáp trụ đã được lau sáng loáng mới tinh, lại cầm nỏ tiễn mới mua tiến vào Xung Phủ.

Điều hành vật tư khổng lồ nư vậy, quân đội tập kết quy mô như thế đương nhiên không thể nào giấu diếm được tai mắt của các nước khác, rất nhanh, tin tức nước Sở tập kết quân đội quy mô đã thông qua hàng trăm con chim bồ câu đưa tin truyền vào Hàm Dương, truyền đến Lâm Tri, truyền đến Bành Thành, cũng truyền đến Hàm Đan, An Ấp còn có huyện Kế.

Nghe tin nước Sở tập kết đại quân quy mô không ngừng cuồn cuộn tập kết về Cửu Giang, Hoài Nam Vương Anh Bố liền luống cuống.

Lúc này, Anh Bố dã hơn sáu mươi tuổi, sớm đã không còn khí khái như năm xưa nữa, bởi vì suốt ngày trầm mê tửu sắc, vừa qua tuổi sáu mươi mà đã như một lão già hơn bảy mươi tuổi, tấm lưng cao ngất đã còng xuống, mặt cũng loang lổ nếp nhăn.

Tai vạ đã đến, Anh Bố khẩn trương triệu tập đại thần văn võ thương thảo đối sách.

Triều đường, Phì Thù không coi quân Sở ra gì, còn tuyên bố chỉ cần năm mươi ngàn đại quân là có thể chặn địch ở ngoài biên giới. Chu Kiến, Mã Nghiệp và đám nịnh thần bên cạnh cũng thêm mắm thêm muối, chỉ có Khoái Triệt là lắc đầu, đám này đúng là ngu xuẩn tầm nhìn hạn hẹp, thật sự là không biết viết chữ "Chết" như thế nào, còn vọng tưởng rằng chỉ dựa vào thực lực của một nước là có thể ngăn được đại quân của nước Sở?

Tuy nhiên, Anh Bố lại tỉnh táo, đưa ánh mắt cầu cứu về phía Khoái Triệt.

Khoái Triệt thở dài, tấu nói:

- Đại vương, hiện giờ phủ binh tại hơn mười một quận dưới sự cai quản của nước Sở đã hoàn toàn luyện thành, tổng binh lực đã vượt qua con số sáu trăm ngàn, tất có thể so sánh với binh gia Hàn Tín. Lần này lĩnh ba trăm ngàn binh tiến vào công phạt nước Hoài Nam, nước Hoài Nam ta không thể ngăn cản được...

- Khoái Triệt, ngươi dám nâng uy phong người khác diệt sĩ khí nhà mình sao?

- Chỉ là sáu trăm ngàn đại quân thôi, có gì to tát đâu.

- Còn cái tên gọi là Tất gì gì đó, căn bản chỉ có hư danh.

Khoái Triệt còn chưa nói xong, đã bị Phì Thù, Chu Kiến, Mã Nghiệp liên tục khiển trách.

Đổi lại là bình thường, Khoái Triệt sẽ không đáp trả, nhưng lần này, Khoái Triệt không để ý tới đám người Phì Thù, mà tiếp tục khuyên bảo Anh Bố:

- Đại vương, vẫn là nên cầu viện Hán Vương, Tề Vương! Đợi nước Sở chuẩn bị sẵn sàng rồi, ba trăm ngàn đại quân quy mô đánh vào Hoài Nam, thì lúc đó muộn rồi.

Khi Anh Bố triệu tập quần thần thương thảo đối sách, thì Lưu Bang cũng đang triển khai hội nghị.

Hai năm trước, Lưu Bang cũng noi theo Hạng Trang muốn xây dựng một tổ chức gián điệp, phái một lượng lớn mật thám tại Giang Đông, Kinh Tương, Ba Thục, tuy rằng bị Ô Mộc Nhai của nước Sở giết không ít, nhưng một số mật thám vẫn thành công ẩn núp ở đó, và hình thành đầy đủ một tổ chức tình báo, cho nên, Lưu Bang có thể là người biết đầu tiên hướng đi của nước Sở.

Nghe nước Sở sẽ ra tay với nước Hoài Nam, Lưu Bang liền khẩn trương triệu tập hữu Thừa tướng Tiêu Hà, hữu quân sư Trương Lương, tả quân sư Trần Bình, tả thừa tướng Bạch Mặc, Thái úy Chu Bột cùng với tướng quân Lã Đài và văn võ trọng thần thương thảo đối sách.

- Các chư vị ái khanh. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Lưu Bang tuy rằng đã bảy mươi hai tuổi nhưng tinh thần vẫn quắc thước:

- Dựa theo thằng nhãi Hạng Trang lần này triệu tập hơn ba trăm ngàn đại quân, còn đem Hổ Bí quân tinh nhuệ nhất phái đi, xem ra ít nhất chỉ bằng nước Hoài Nam thì chắc chắn không thể ngăn cản được, chúng ta là cứu hay không cứu?

Tiêu Hà nhìn Trương Lương và Trần Bình, nói:

- Thần nghĩ nên cứu.

Tiêu Hà vừa dứt lời, Bạch Mặc, Chu Bột và Lã Đài liền đều gật đầu phụ họa.

Ánh mắt Lưu Bang liền đặt lên người Trương Lương, hỏi:

- Tử Phòng, ý kiến ngươi thế nào?

Trương Lương trầm ngâm một lát, thấp giọng nói:

- Đại vương, thần cũng nghĩ nên cứu nước Hoài Nam. Tuy nhiên nên cứu thế nào, cần phải cân nhắc.

Dừng lại một chút, Trương Lương lại nói:

- Dù sao giữa đại Hán ta cùng nước Hoài Nam còn có nước Tề, nếu như phải trực tiếp xuất binh đến nước Hoài Nam, thì đại quân phải đi qua nước Tề, Tề vương có ý kiến gì không?

Lưu Bang nói:

- Đây là đều vì cứu viện nước Hoài Nam, hẳn là Hàn Tín không có ý kiến gì?

- Vậy cũng chưa chắc.

Trần Bình tiếp lời, nói:

- Đại vương, thần cũng nghĩ Tử Phòng huynh nói có lý, thà trực tiếp xuất binh cứu viện Hoài Nam, không bằng triệu tập đại quân công phạt Kinh Tương, khiến cho quân Sở phải điều quân trở về tự cứu mình

Chương 388: Cơ hội cuối để tiêu diệt Sở

- Tấn công Kinh Tương?

Lưu Bang nhíu mày nói

- Nếu như Hạng Trang tiếp tục tấn công mạnh mẽ vào Hoài Nam thì sao?

Lưu Bang còn lời chưa nói, đó là Cao Sở, kẻ chấn thủ Kinh Tương không hề dễ đối phó. Lần trước Bành Việt dẫn theo một trăm quân hỗ sói tấn công vào Tấn Tương, kết quả là bị Cao Sơ đánh đến toàn quân tan rã, bản thân Bành Việt cũng phải bỏ mạng, nếu như quân Hán vẫn giữ ý định vừa cứu Hoài Nam vừa đánh Sở quốc, đến cuối cùng rất có khả năng cả hai đều thất bại.

Trần Bình nói:

- Nếu đã như vậy, thế thì hãy dốc hết sức mạnh cả nước, cùng quyết chiến với nước Sở!

Trương Lương gật gật đầu, đầy ngụ ý sâu xa nói:

- Đại vương, thần cũng cho rằng đã là lúc phải quyết chiến rồi.

Lưu Bang chau mày, thoáng do dự một chút:

- Vấn đề của nước Hàn, nước Triệu và cả nước Yến vẫn còn chưa giải quyết xong, hiện giờ lại đi quyết chiến với nước Sở, có phải đã hơi nóng vội quá chăng?

- Không nóng vội.

Trương Lương phẫy phẫy tay, chậm rãi đứng dậy. Trương Lương lúc này đã hơn sáu mươi tuổi, cũng đã gần đất xa trời rồi, có chút gắng sức mà đi ra hướng Bắc ở giữa đại điện, đứng trước bức bình phong có treo tấm bản đồ, sau đó ngón tay chỉ vào bình phong mà tiếp tục nói:

- Đại vương, chỉ e rằng lần này sẽ là cơ hội cuối cùng để tiêu diệt Sở.

Lưu Bang nghe vậy ánh mắt ngưng đọng, tiếp đó nhẹ nhàng thở dài một hơi, đương nhiên ông ta biết những gì Trương Lương nói đều là sự thật.

Chẳng phải đang nói Lưu Bang gã tuổi tác đã cao, vì vậy trước mắt chỉ còn lại một cơ hội cuối cùng này thôi, ý Trương Lương muốn nói, mấy năm gần đây thực lực của nước Sở đột nhiên bùng phát một cách mạnh mẽ, đã bỏ xa nước Đại Hán ở lại phía sau, nếu như lần này vẫn không có cách nào tiêu diệt được nước Sở, thế thì nước Đại Hán vĩnh viễn sẽ không còn cơ hội nữa.

Từ sau khi thành lập cơ quan tình báo, những quan chức cấp cao của nước Hán mới có cái nhìn trực diện đối với sự lớn mạnh của nước Sở. Lưu Bang, Trương Lương bọn họ xưa nay chưa từng nghĩ rằng, khuyến khích công thương lại có thể khiến nước Sở bùng phát sức sống mãnh liệt như vậy, tuy rằng nước Hán cũng có biến pháp, nhưng về mặt hiệu quả thì chẳng tài nào bì được so với nước Sở.

Lưu Bang cũng có ý muốn noi theo nước Sở mà buông lỏng sự đè nén đối với công thương nghiệp, nhưng suy cho cùng vẫn còn có điều phải lo ngại.

Nguyên nhân rất đơn giản, một khi buông thả sự đè nén đối với công thương nghiệp, vài năm đầu tiên nước Hán sẽ trở nên vô cùng suy yếu, thậm chí còn có khả năng xuất hiện nạn đói khát với qui mô lớn, đến lúc đó, nước Sở lại há có thể ngồi yên đứng nhìn? Vì vậy, nước Đại Hán đã bỏ qua cơ hội phát triển công thương nghiệp, vĩnh viễn bỏ lỡ mất rồi.

Hiện giờ, nước Đại Hán có muốn đuổi theo bước chân của nước Sở thì cũng chẳng còn khả năng nữa rồi.

Hiện giờ, cơ hội duy nhất của nước Đại Hán chính là thừa lúc nước Sở còn chưa phát triển triệt để, nhân lúc quân Hán vẫn còn sức lực chiến đấu, đi trước một bước bóp chết nước Sở từ trong nôi.

Bởi thế, Trương Lương mới nói đây rất có thể là cơ hội cuối cùng để tiêu diệt Sở.

Lưu Bang há lại không muốn diệt Sở chứ? Lập tức hỏi Trương Lương rằng:

- Tử Phòng, con nói đánh hay là không đánh?

Lưu Bang không thể không thận trọng, dốc hết toàn lực của nước Hán để quyết đấu với nước Sở, đó là sự liều lĩnh đầy rủi ro, đánh thắng thì thôi, nhưng một khi thua trận, vậy thì nước Hán rất có khả năng sẽ tiêu diệt ngay lập tức. Nhưng nếu như chỉ cố thủ Quan Trung, với thực lực hiện giờ của Nước Hán, quân Sở có muốn đánh vào cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Trương Lương lắc đầu, điềm đạm nói:

- Đại vương, trên thế gian này xưa nay không có cuộc chiến nào là tất thắng, cho dù là Tôn Tẫn, cũng đồng dạng không thể bách chiến bách thắng, điều duy nhất thần có thể làm chính là tận mọi khả năng để tranh thủ thêm nhiều nguồn viện binh, tận mọi khả năng để thu gom thêm lương thực và quân nhu, tận mọi khả năng để triệu tập thêm binh lính, còn về việc nên đánh hay không đánh, thế thì đành phải nhờ đại vương người quyết định rồi.

----------------------------

Đang lúc Lưu Bang lưỡng lự giữa việc có nên quyết chiến với Sở quốc hay không, thì Hàn Tín cũng đang lưỡng lự có nên đích thân ra trận hay không.

Tháng ba mùa xuân, khí trờ đã dần dần trở nên ấm áp, tuy nhiên trong tẩm cung của Hàn Tín vẫn còn có khói lửa hừng hực.Các văn võ đại thần như Lâu Kính, Triệu Viêm, Tiết Âu, Thân Đồ Gia vân vân, tuy rằng đã mặc quần áo đơn sơ, nhưng người nào người nấy đều đang đổ mồ hôi hột, mà người đang khoác áo bào da hổ, ngồi cạnh chậu than là Hàn Tín thì vẫn cảm giác được từng cơn giá lạnh.

Ba năm trước ở Hoàng Long Đãng, tướng Sở Do Uyên liên tiếp bắn ra ba mũi tên, gây nên vết thương không thể lành lặn trên cơ thể của Hàn Tín, trải qua sự tận tình điều trị của thái y Công Dương, tuy rằng đã giữ được tính mạng nhưng từ nay về sau trở thành con ma bệnh, sợ gió, sợ lạnh, sợ ánh sáng mặt trời, vừa gặp phải trời râm ngày mưa là toàn thân đau nhức, ra khỏi cửa cần phải ngồi xe lăn, mùa hè nóng bức vẫn phải mặc áo ấm.

Dường như cảm nhận được cơn lạnh giá trong người Hàn Tín, Hàn Hạp đang quỳ bên cạnh vội vã dùng đầu gối tiến lên trước, khoác chặt thêm áo bào da hổ lên người Hàn Tín, lại làm cho than đỏ trong chậu than cháy hung hơn nữa, nửa năm trước, Hàn Tín rốt cục đã phế bỏ con cả là Hàn Hám, lập con thứ là Hàn Hạp làm thái tử, chuyện này ngược lại không dẫn đến phản ứng to tát nào.

Dù sao vào thời đại này, lập thân thích hay lập trưởng tử vẫn chưa trở thành truyền thống, phần lớn đều là lập hiền tài, huống hồ Hàn Hám yếu đuối thật thà chất phác, đích thật không thích hợp đảm đương cương vị quốc quân Tề quốc, lúc Hàn Hám bị truất phế thậm chí y còn thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu thành tâm thành ý mà bày tỏ chúc mừng đối với Hàn Hạp, điều này cũng đã cải thiện rất lớn đối với mối quan hệ huynh đệ của hai người.

Hàn Tín gật gật đầu với Hàn Hạp, sau đó nói:

- Chư vị ái khanh, quả nhân muốn đích thân thống lĩnh đại quân cứu viện cho Hoài Nam, thế nào?

Hàn Hạp nghe vậy lập tức biến sắc, vội vàng lên tiếng nói:

- Phụ vương ngàn vạn lần không thể, việc cứu viện Hoài Nam có nhi thần lĩnh quân đi là được rồi, lại hà tất phụ vương nhọc nhằn tấm thân ngàn vàng?

Các đại thần như Lâu Kính, Tiết Âu, Triệu Viêm, Thân Đồ Gia vân vân cũng lần lượt phụ họa thêm, sức khỏe của đại vương yếu như vậy, lại làm sao chịu nổi sự mệt nhọc của xe ngựa? Chẳng may trên đường có điều chẳng lành, vậy thì biết phải làm sao cho phải!

Thấy Thái Tử và quần thần cùng lên tiếng phản đối, Hàn Tín liền nhẹ nhàng thở dài một hơi, y nào muốn thân chinh cơ chứ? Chỉ có điều nước Hoài Nam là tấm chắn giữa Nước Tề và nước Sở, một khi để nước Sở tiêu diệt được nước Hoài Nam, thế thì nước Tề sẽ đối mặt trực diện với binh phong của quân Sở! Lúc này nước Tề vẫn chưa khôi phục nguyên khí, chắc chắn không tài nào đơn độc chống lại binh phong quân Sở được.

Hàn Hạp lại lần nữa cầu khẩn nói:

- Phụ vương, xin người cho phép hài nhi lĩnh binh ra trận.

Nhìn Hàn Hạp anh tuấn phong độ, Hàn Tín không khỏi có chút lay động, tuy rằng Thái tử chỉ mới mười tám tuổi, nhưng từ nhỏ đã ở bên cạnh mình, không chỉ đọc qua số lượng lớn các binh thư chiến sách, còn theo quân Tề quan sát trận chiến Hoài Nam, Hàm Đan và cả trận Lâm Truy, cũng có chút chủ kiến, đích thật cũng có thể để y thử sức.

- Thôi được, quả nhân cho con một trăm ngàn binh mã, lập tức lên đường tiếp viện cho Hoài Nam.

Hàn Tín cuối cùng đã gật đầu, lại nói:

- Nhưng Hạp Nhi con phải ghi nhớ, nhất định phải theo lời khuyến cáo của quân sư!

- Vâng!

Hàn Hạp trong lòng mừng rỡ như điên, nhưng vẻ mặt không biểu lộ ra chút nào, lập tức vái chào thật mạnh, vui vẻ lĩnh mệnh đi.

Hàn Tín lại quay đầu căn dặn Triệu Viêm nói:

- Tử Căng, quả nhân đành giao Thái Tử cho ngươi, ngươi nhất định phải toàn lực phò trợ Thái Tử, giúp nó sớm ngày đánh lui quân Sở.

- Vâng!

Triệu Viêm cong cả người vái chào và lĩnh mệnh.

---------------------------

Vị Ương cung, Bách Hổ điện.

Lưu Bang đang chắp hai tay sau lưng đi qua qua lại lại, hơn nữa bước chân càng lúc càng nhanh, mười mấy cặp mắt của Tiêu Hà, Trương Lương, Trần Bình, Chu Bột vân vân đang di chuyển theo cơ thể Lưu Bang hết quay sang trái lại quay sang phải, trong phút giây nào đó, Lưu Bang bỗng nhiên dừng bước, sau đó quay đầu lại hung tợn nói:

- Tâm ý quả nhân đã quyết, quyết chiến nước Sở!

Các võ tướng Chu Bột, Lã Đài, Lưu Tị lập tức giật mình biến sắc.

Trương Lương gật gật đầu, lại nói:

- Tốt, nếu đại vương quyết tâm quyết đấu với nước Sở, thế thì bây giờ phải mưu lược tính toán thật tốt cho trận chiến này, thần cho rằng chỉ dựa vào sức mạnh của một mình nước Hán, tuyệt đối sẽ không tài nào đánh bại được nước Sở, cho dù là hợp sức với nước Tề, chuyện thắng thua e rằng cũng chỉ ở con số năm năm, bởi vì nước Sở cũng có đồng minh như vậy.

Trần Bình nói:

- Ý Tử Phòng huynh nói, tìm thêm nhiều đồng minh hơn nữa?

- Đúng, tìm thêm nhiều đồng minh hơn nữa.

Trương Lương giơ bàn tay cằn cõi lên, nhẹ nhàng vẽ qua biên giới phía tây của quân Thục, sau đó nói với Lưu Bang rằng:

- Đại vương, phía Tây quận Thục có các man tộc như Khương, Để, Nhiễm Lũng vân vân, các man tộc này sinh ra trong vùng đất khắc khổ, cực kỳ dũng mãnh thiện chiến, nếu có thể thuộc quyền sử dụng của ta, quả thật là một sức mạnh không thể bỏ qua được.

Nói dứt lời, bàn tay của Trương Lương lại trượt qua Kinh Tương, nam bộ Giang Đông, nói tiếp:

- Còn có Ngũ Khê Man, Sơn Việt. Các man tộc này có mâu thuẫn sâu sắc với nước Sở, nếu có thể phái sứ giả thuyết phục đám man tộc này khởi binh, lại cộng thêm đại quân Nam Việt, liền có thể hình thành thế tấn công bao vay tứ phía nước Sở, nước Sở tuy mạnh, nhưng cũng khó lòng chống đỡ!

- Tốt!

Lưu Bang tán đồng một cách mạnh mẽ, trầm giọng nói:

- Cứ làm như vậy!

-----------------------

Tỷ Lăng, giác đấu trường.

Bên trong giác đấu trường hình tròn đủ sức chứa đựng trên trăm ngàn người, người đang đông nghìn nghịt.

Trên sườn khán đài phía Bắc của giác đấu trường đang ngồi đầy các quý tộc, tại vị trí xa hoa tráng lệ nhất ở giữa, không ngờ có Hạng Trang và mười mấy phi tần, mười mấy vị công chúa cùng hoàng tử đang ngồi đó, thường dân bá tánh tràn ngập xung quanh khán đài, chi phí để vào giác đấu trường xem giác đấu không cao, chỗ ngồi thường dân chỉ cần mười tiền, khán đài quý tộc tốt nhất ở phía Bắc cũng chỉ mất năm vàng.

Trên sân cát hình tròn ở giữa giác đầu trường, hai đám người man rợ đang liều chết giác đấu, trên mặt đám người man rợ có tô nhiều màu ở bên trái là man tộc Ngũ Khê, đám người bên phải trên đầu đội mũ lông vũ là người Sơn Việt, đám người man rợ này đều là những kẻ bị quân Sở bắt được lúc thua trận, sau đó lại bị áp giải đến trường giác đấu ở Tỷ Lăng để tham gia biểu diễn trên giác đấu trường.

Biểu diễn giác đấu của nước Sở dù sao cũng chỉ mới bắt đầu, còn lâu mới hình thành chuỗi công nghiệp hoàn chỉnh.

Tuy nhiên, cho dù là màn trình diễn giác đấu nguyên thủy nhất, thô sơ nhất, cũng đủ khiến bá tánh Tỷ Lăng rơi vào cơn điên loạn, đối với hầu hết thường dân bá tánh mà nói, xem loại trình diễn giác đấu máu me, man rợ thế này, là cách đả kích thị giác xưa nay chưa từng có. Sau khi trải qua thời kì thích ứng, trình diễn giác đấu rất nhanh sẽ trở thành hoạt động giải trí yêu thích nhất của người dân thành Tỷ Lăng.

Hai đội người man rợ đang liều chết quyết đấu, một người man rợ Ngũ Khê bủa một búa xuống, cái đầu của người Sơn Việt phía đối diện ngay lập tức bay lên thật cao, máu tươi đỏ thẫm tức thì bắn tung tóe ra ngoài từ cái cổ bị đứt, bắn tút ra xa ngoài mấy trượng, cái xác mất đầu lắc lư vài cái, xong mới suy sụp ngã xuống đất, bá tánh Tỷ Lăng ở bốn bên khán đài ngay lập tức hô hào gầm rú như núi lở sóng thần.

Một tên Sơn Việt khác trở tay một nhát kiếm, lại chẻ cả cái bụng của người man rợ Ngũ khê đang cầm búa đó ra, chỉ trong phút chốc, từng khúc ruột và nội tạng máu me lả tả liền vọt ra từ trong vết nứt hình miệng cá ở bụng của người man Ngũ Khê, người man rợ Ngũ Khê còn chưa tắt thở, rên lên một cách vô cùng thê lương, bá tánh Tỷ Lăng ở bốn bên khán đài ngược lại đã triệt để chìm hẳn vào trong cơn điên cuồng.

- Giết chết bọn chúng!

- Chém bay đầu bọn chúng đi!

- Chết tiệt, chặt bụng nó ra!

Nhìn khán đài bát nháo loạn xạ, náo động không ngớt. Khóe miệng Hạng Trang không khỏi nở ra một nụ cười, sở dĩ phải dẫn vào giác đấu trường của người La Mã, cái cần chính là thứ hiệu quả này, chính vào lúc này, Bách Lý Mậu đột nhiên từ trong thông đạo đi lên khán đài, ghé vào bên tai Hạng Trang mà thì thầm to nhỏ vài câu, Hạng Trang lập tức biến sắc, đứng dậy đi về phía thông đạo.

Chương 389: Dẫn xà xuất động

Ngay khi Hạng Trang đang vội vàng quay về Thượng Thư phong thì các đại thần hàng đầu được truyền triệu đến cũng đã tới đủ.

Hạng Trang cầm mật tin trong tay giơ lên cho các vị đại thần hàng đầu xem, trầm giọng nói:

- Vừa nhận được bồ câu đưa tin từ Hàm Dương tới, lão già Lưu Bang quả nhiên đã không kiên nhẫn được nữa rồi!

Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông, thản nhiên nói:

- Việc này là cũng là điều nằm trong dự liệu.

Hạng Tha, Hạng Đà, Vũ Thiệp cũng lộ vẻ nghiêm trọng. Lưu Bang đã ra tay rồi!

Vũ Thiệp trầm ngâm một lát, hỏi:

- Đại vương, Ô Mộc Nhai có phái do thám biết phương hướng công kích của quân Hán không?

Hạng Trang lắc đầu đáp:

- Việc này còn chưa biết, lúc này quân Hán đang tập kết, nếu không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, lần này phương hướng quân Hán chủ động tấn công có lẽ là Kinh Tương.

Ba Thục có Kim Ngưu quan là nơi hiểm yếu, quân Hán phát động trăm ngàn đại quân tiến đến tiến công cũng chỉ tiêu hao lương thực, khả năng quân Hán trực tiếp gấp rút tiếp viện Hoài Nam là không lớn, không chừng còn có thể dẫn đến Hàn Tín nghi kỵ.

- Đại vương, còn phải để ý các man tộc xung quanh nữa.

Bách Lý Hiền có chút không yên phe phẩy quạt lông, nói:

- Hiện giờ gian tế giữa các quốc gia hầu như là trải rộng khắp nước Sở, lão già Lưu không khó biết chúng ta đang giao chiến cùng các man tộc Sơn Việt, Ngũ Khê, nếu Lưu Bang thật sự quyết định công kích Kinh Tương, thì tất sẽ xúi giục những man tộc đó sau lưng làm khó dễ chúng ta.

Nước Sở giao chiến cùng với man tộc Sơn Việt, Ngũ Khê là đột nhiên bùng nổ vào hai năm trước.

Nguyên nhân bùng nổ chiến tranh kỳ thật cũng rất đơn giản. Từ lúc công thương nghiệp nước Sở phát triển, không thể tránh khỏi việc cướp đoạt nền kinh tế của Sơn Việt, Ngũ Khê, thương nhân nước Sở cũng không có bất luận biểu hiện xâm chiếm gì, bọn họ dùng rượu, giấy, đổ sứ cùng giá trao đổi da thú, súc vật cùng với các dược liệu quý báu của man tộc, hai bên hợp tác vô cùng vui vẻ.

Nhưng ngày vui ngắn ngủi chẳng tày gang, một số ít thương nhân nước Sở rất nhanh chóng phát hiện, nhân khẩu buôn bán càng có lợi hơn, bọn họ chỉ cần dùng mấy chục tráng đinh là có thể cướp sạch một thôn xóm man tộc, bắt được nam nhân man tộc bán làm cu li tại các xưởng thủ công nghiệp, nữ nhân thì bán vào lầu xanh, về phần người già và trẻ nhỏ thì toàn bộ giết hết vô cùng dã man.

Man tộc đương nhiên không chịu bó tay chịu trói, vì thế bắt đầu kịch liệt phản kháng.

Cừu hận của man tốc vô cùng thù hận đối với việc buôn bán nô lệ rất nhanh đã khuếch trương tới tất cả thương nhân nước Sở, bọn họ giết sạch tất cả những thương nhân nước Sở xâm nhập vào đất mình, tiếp đó lại bắt đầu ra khỏi núi lớn, điên cuồng công kích, cướp sạch thôn trang, thị trấn, thành trì của người Sở, vì thế đã bạo phát chiến tranh giữa nước Sở và man tộc.

Tuy nhiên, chiến tranh giữa man tộc và nước Sở cũng quy mô không lớn, quân đội man tộc rất ít chưa vượt qua ngàn người, quân Sở bao vây tiêu trừ man tộc nên giờ chỉ còn lại mấy trăm người, đối với man tộc nhỏ nhoi, Hạng Trang chẳng để trong lòng, bởi vì man tộc Sơn Việt, Ngũ Khê đều ở sâu trong rừng thẳm, phái đại quân xâm nhập và tiêu trừ phải trả cái giá rất cao, hiệu quả cũng kém!

Nhưng, một khi đại binh quân Hán tiếp cận, vậy những man tộc này khó tránh khỏi mà bỏ qua, đợi khi quân đội nước Sở toàn bộ đến Kinh Tươn giằng co với quân Hán, phòng ngự tại Giang Đông, Kinh Tương, Ba Thục sẽ trống không, một số ít quân đội man tộc có thể sẽ xâm nhập vào nước Sở, tạo thành sự uy hiếp nghiêm trọng đối với sự an toàn của nước Sở.

- Cũng phải.

Hạng Trang vỗ vỗ trán, nói:

- Những man tộc này thật khiến người ta đau đầu.

- Đại vương, còn có nước Nam Việt nữa.

Hạng Tha nhắc nhở:

- Nước Nam Việt cũng đã liên kết đồng minh với nước Hán, Tề, không chừng Triệu Đà cũng sẽ phát binh công kích đại Sở ta.

- Nước Nam Việt không cần lo lắng.

Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông, thản nhiên nói:

- Giữa Nam Việt và nước Sở được ngăn trở bởi núi Ngũ Linh, thế núi hiểm trở khe sâu, đường xa cách trở, hơn nữa cơ sở của Triệu Đà ở Nam Việt, đánh bại nước Sở chỉ là có lợi cho Lưu Bang, đối với Triệu Đà chẳng có lợi gì. Sở dĩ Triệu Đà liên kết đồng minh với Hán chẳng qua là vì tự bảo vệ mình mà thôi.

Hạng Trang thừa nhận, trên lịch sử Triệu Đà chưa từng có ý định nhập chủ Trung Nguyên.

- Tuy nhiên vẫn không thể khinh thường.

Hạng Trang ngẫm nghĩ một chút, lại quay sang hỏi Vũ Thiệp:

- Thượng Đại Phu, còn phải vất vả ngươi đi một chuyến đến Phiên Ngu nói rõ sự thiệt hơn với Triệu Đà.

- Vâng.

Vũ Thiệp vái chào thật sâu, lên tiếng vâng dạ.

Hạng Trang lại nói:

- Hiện tại nên nghị sự làm thế nào giải quyết Ngũ Khê và Sơn Việt?

Trước tiên quyết chiến với quân Hán, nhất định đầu tiên phải giải trừ tất cả những phiền muộn ở nhà, nhưng, man tộc có lẽ cũng khó đối phó. Năm xưa Cao Sở mang theo năm nghìn tinh binh xâm nhập Vũ Lăng ý đồ tiêu diệt man tộc Ngũ Khê, kết quả không có một ai ở đó, nhưng khi đại quân Cao Sơ rút lui thì những man tộc này lại xuất hiện từ trong rừng sâu núi thẳm, giết người phóng hỏa khắp nơi.

Hạng Tha, Hạng Đà im lặng không nói, bọn họ thật sự không biện pháp gì.

Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông, bỗng nhiên nói:

- Đại vương, thần có một kế có thể phá man tộc.

- Ồ?

Hạng Trang nghe vậy vẻ mặt hưng phấn, vội la lên:

- Tử Lương, là kế gì nói mau?

Bách Lý Hiền nói:

- Ngũ Khê và Sơn Việt nhiều năm sống tại thâm sơn đại trạch, đối với địa hình địa phương cực kỳ quen thuộc, nếu phái đại quân xâm nhập vào đó bao vây tiêu trừ, thì căn bản ngay cả bóng dáng bọn họ cũng không thấy, cho nên, nếu muốn đánh tan man tộc, chỉ có thể dẫn xà xuất động, đem Ngũ Khê, Việt Sơn từ trong thâm sơn đại trạch đi ra, đến lúc đó thì bao vây tiêu diệt!

- Dụ man tộc ra?

Hạng Đà nói:

- Sợ là không dễ như thế.

Bách Lý Hiền nói:

- Chỉ cần điều các phủ binh đi các quân, không lo man tộc không làm.

Hạng Tha lại nói:

- Sợ là lão già Lưu Bang cùng với man tộc đã hẹn thời gian với nhau, như thế, đại Sở ta vừa phải ngăn cản đại quân nước Hán, vừa phải đề phòng man tộc tập kích quấy rối, vậy đầu đuôi khó mà chú ý toàn vẹn được.

Bách Lý Hiền khẽ mỉm cười, nói:

- Lưu Bang có thể phái sứ giả liên lạc với man tộc, chúng ta cũng có thể phái sứ giả giả mạo sứ giả nước Hán đi liên lạc với bọn họ. Nếu Lưu bang đã ước hẹn thời gian xuất kích cùng với man tộc, chúng ta cũng có thể phái người đi ước hẹn thời gian công kích với man tộc, để man tộc sẽ xuất kích trước quân Hán.

- Được!

Hạng Trang kích động, trầm giọng nói:

- Cứ như vậy mà làm!

***

Đồng hoang tại thành Đông Hàm Dương lúc này đã hình thành đại binh doanh ồn áo náo động.

Sau khi Lưu Bang hạ chiếu lệnh, binh lính các quận huyện liền bắt đầu tập kết, sau đó từng đội từng đội đi đến Hàm Dương. Sau khi hội tụ tại Hàm Dương, lại xuất võ quan dưới Nam Dương trực tiếp đi đoạt Kinh Tương.

Lưu Bang khoác áo gấm, dưới sự bảo vệ của Trương Lương, Trần Bình, Chu Bột, Bạch Mặc, Lã Đài còn có Thái Tử Lưu Hằng chậm rãi đi đến cửa đông Hàm Dương. Mặc dù Lưu Bang rất muốn sắc lập Lưu Như Ý làm Thái Tử, nhưng các văn võ đại thần đều hướng về Lưu Hằng, đối mặt với sự kiên quyết phản đối của các đại thần, Lưu Bang rơi vào đường cùng đành phải lựa chọn Lưu Hằng.

Đứng trên đài quan sát từ trên cao nhìn xuống, từng đội binh lính sắp xếp theo trận hình lộ rõ vẻ lộn xộn từ ngoài thành Hàm Dương, ngoại trừ binh lính quân Hán, còn có một lượng lớn đoàn ngựa thồ người Hồ, người Hưu Chư, người Hồn Tà, cũng có người Nguyệt thị. Lần này xuất chinh, Lưu Bang gần như là triệu tập tất cả quân đội, còn chiêu mộ cả một trăm ngàn Hồ kỵ!

Lần quyết chiến này, Lưu Bang quyết định ngự giá thân chinh.

Một nguyên nhân, Lưu Bang lo lắng để người khác Thống soái binh lính, mặt khác, Lưu Bang mơ hồ cảm thấy, rất có khả năng đây là lần cuối cùng ông ta ở trên chiến trường, cho nên, ông muốn tự tay đánh bại Hạng Trang, tự tay tiêu diệt nước Sở, nhất thống thiên hạ là tâm nguyện của ông, ông không muốn cuộc đời của mình sẽ để lại sự tiếc nuối gì.

- Tướng quốc.

Lưu Bang nhìn đại quân cuồn cuộn ngoài thành, đột nhiên hỏi Tiêu Hà:

- Lương thảo đã chuẩn bị xong hết chưa?

Tiêu Hà vái chào thật sâu, cung kính nói:

- Đại vương yên tâm, trong kho lớn Hàm Dương có hơn một triệu hai trăm ngàn vạn thạch, ngoài ra, thần đã lệnh cho các quận trưng thu lương thực, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, ít nhất có thể trưng thu được hai triệu thạch nữa. Có ba triệu thạch quân lương, đủ để sáu trăm ngàn đại quân chống đỡ được nữa năm chiến đấu với quân Sở.

Cái gọi là trưng thu lương thực, thật ra chính là phân chia, đem gánh nặng đặt lên đầu dân chúng, cũng là thủ đoạn quen dùng của các nước chư hầu, đó cũng là sau khi nước Tần hoàn thành biến pháp trên lịch sử, cũng thường xuyên trưng thu lương thực từ dân chúng. Chẳng qua so sánh với sáu nước Quan Đông, nước Tần sẽ bồi thường hơn tước vị mà thôi.

Không hề nghi ngờ, trưng thu lương thực sẽ gia tăng sự thống khổ của dân chúng, càng làm suy yếu nền móng thống trị của người thống trị.

Lưu Bang khẽ thở dài, nếu không phải bị mất kho lúa lớn nhất là Ba Thục này, thì sao ông ta cần phải cưỡng ép trưng thu lương thực từ dân chúng chứ? Trưng thu lương thực chẳng khác nào uống thuốc độc giải khát?

Mất một lúc lâu sau, Lưu Bang lại hỏi Lã Đài:

- Thượng Tướng Quân, khi nào thì đại quân hoành thành việc tập kết?

Lã Đài vội nói:

- Hồi bẩm Đại vương, kỵ binh bao gồm các bộ lạc Hồ kỵ trong vòng nửa tháng có thể hoàn thành tập kết, binh lính các quận huyện có thể cần thời gian lâu hơn, tuy nhiên hẳn là bốn mươi ngày là đủ rồi.

Lần này xuất chinh, Lưu Bang ước chừng triệu tập hơn năm mươi vạn bộ kỵ, nếu không phải vì đề phòng người Hung Nô bất ngờ tập kích, thậm chí ông còn muốn đem một trăm ngàn nhung tốt tại Cửu Nguyên điều về chiến trường Kinh Tương.

- Bốn mươi ngày sao?

Lưu Bang khẽ vuốt râu cằm, quay sang hỏi Bạch Mặc:

- Tử Nghiễn, việc liên lạc với Khương, Để, Sơn Việt, Ngũ Khê và Nam Việt đến đâu rồi?

Bạch Mặc đáp:

- Sứ giả phái đi Khương, Để, Nhiễm Lũng, Sơn Việt, Ngũ Khê đã xuất phát rồi, lúc này hẳn đã gặp các thủ lĩnh các tộc, về phần Nam Việt, vì đường xá xa xôi, tạm thời chỉ e chưa đến nơi.

Lúc trước đã nói, các quốc gia trước sau đã thành lập cơ sở do thám giống như Ô Mộc Nhai tại nước Sở, cơ sở do thám nước Hán là do Bạch Mặc đứng đầu, ngoại trừ sứ giả từ Hán Dương phái đi liên lạc Khương, Để, Nhiễm Lũng, những sứ giả còn lại cũng đã được từ Tỷ Lăng, Giang Lăng phái đi đến Sơn Việt, Ngũ Khê và Nam Việt.

Lưu Bang sau một lúc lâu không nói gì, chợt quay sang nói với Lưu Hằng:

- Hằng nhi, Quan Trung giao cho con.

Lưu Hằng hành lễ, kinh hãi nói:

- Phụ vương, con sẽ tận tâm tận lực, bảo đảm Quan Trung không mất.

Lưu Bang gật đầu, lại quay sang nói với Bạch Mặc:

- Tử Nghiễn, Thái Tử tuổi còn trẻ, tất thảy đều nhờ ngươi.

- Đại vương yên tâm.

Bạch Mặc chắp tay hành lễ, nghiêm nghị nói:

- Thần sẽ làm hết phận sự, phụ tá Thái Tử, chỉ cần thần còn một hơi thở, Quan Trung tuyệt đối sẽ không bị mất.

Lưu Bang lại vuốt cằm, bùi ngùi nói:

- Vậy thì, quả nhân cũng an tâm rồi.

Lại quay người lại, Lưu Bang đứng thẳng hít một hơi thật sâu, chỉ trong chốc lát, khí thế trong người như biến đổi, hùng tâm tráng trí mấy chục năm trước dường như lại tràn ngập khắp người ông ta, lập tức ông ta nói với Trương Lương:

- Tử Phòng, lần này chỉ sợ là lần xuất binh cuối cùng của hai lão già chúng ta, ha ha ha...

Trương Lương khẽ mỉm cười, cất cao giọng nói:

- Tuổi già chí chưa già, chết chưa hẳn đã hết.

- Đúng.

Lưu Bang gật đầu thật manh, lớn tiếng nói: xem tại TruyenFull.vn

- Lúc này đây, không phải Hạng Trang chết, thì chính là quả nhân vong!

Chương 390: Nguy cấp

Quận Tứ Thủy huyện Phù Ly, đại quân Tất Thư đang dưới sự tiếp ứng của thủy quân qua sông Tri Hà.

Tất Thư mặc y phục mỏng manh, đang khoanh tay đứng trang nghiêm trên đầu thuyền, gió lạnh làm áo trắng của hắn bay phấp phới, sau Tất Thư là Tử Xa Sư, Tây Khất Liệt, Ngu Tử Kỳ còn có Hổ Bí tướng quân Tấn Tương đứng trang nghiêm ngạo nghễ.

Ngu Tử Kỳ tiến lên hai bước đứng ở bên cạnh Tất Thư, nói:

- Thượng Tướng Quân, đại quân từ huyện Phù Ly vượt qua Tri Hà, lại đi từ hướng Bắc chưa tới hai trăm dặm nữa là đến Bành Thành thủ đô của nước Hoài Nam, nhưng, quân Hoài Nam lại trước sau không thấy động tĩnh gì, xem ra, Hoài Nam vương Anh Quý Bố tính toán tập trung toàn bộ binh lực tử thủ tại Bành Thành rồi.

Tất Thư thản nhiên cười, nói:

- Tốt nhất là như vậy để đánh một trận là xong.

Ngu Tử Kỳ ngẫm nghĩ một chút, lại nói:

- Thượng Tướng Quân, theo mạt tướng biết thì đám nịnh thần Phì Thù, Chu Kiến, Mã Nghiệp này đều tham lam vô độ, có nên phái người âm thầm mua chuộc bọn họ, có lẽ có thể nội ứng cho quân ta?

Tất Thư lắc lắc ngón tay, nói:

- Phù Thì, Chu Kiến, Mã Nghiệp tuy rằng tham lam, nhưng chiều hướng trước mắt không rõ ràng, bọn họ tuyệt đối sẽ không dễ dàng lựa chọn, cho nên, thà để tâm tới bọn họ, không bằng đội quân đường đường chính chính lấy thế mạnh như núi phá vỡ Bành Thành, nghiền nát Hoài Nam!

***

Bành Thành, phủ đệ của Thượng Tướng Quân Phì Thù.

Mạt tướng quân Phì Tri kích động đi vào đại sảnh. Phì Tri là em họ của Phì Thù, hai huynh đệ vốn làm nghề giết heo, sau đó muội muội gả cho Anh Bố làm tiểu thiếp, hai huynh đệ cũng đi theo làm tiểu giáo dưới trướng Anh Bố, nhiều năm miệt mài được thăng lên làm tướng quân. Sau khi Phì Thù được thăng làm Thượng Tướng Quân, Phì Tri cũng thuận theo được lên làm Mạt tướng quân.

- Đại ca, đại ca!

Phì Tri xông tới cười nói với Phì Thù:

- Ha ha ha, lần này chúng ta phát tài rồi, phát tài rồi!

Còn chưa dứt lời, Phì Thù đã hung hăng bạt cho Phì Tri hai bạt tai, khiến Phi Tri không hiểu vì sao mình bị đánh, bưng mặt sưng đỏ, hỏi:

- Đại ca, sao huynh lại làm vậy?

- Gì chứ?

Phì Thù căm tức nói:

- Ngươi còn có mặt mũi trở về?

- Đại ca, là chuyện gì, có gì cứ nói thẳng ra đi?

- Được lắm, ta hỏi ngươi, ai cho ngươi cướp sạch Chung Ly, huyện Khúc Dương, hả?

- Chẳng phải là do đại ca nói sao? Ở biên giới khơi mào tranh chấp, nên quyết định trợ giúp Đại vương liên kết đồng minh với nước Tề Hán...

- Ta để ngươi ở biên giới gây khơi mào tranh chấp, chứ không phải để ngươi đi cướp đoạt, càng không để ngươi đi giết người, nhưng ngươi lại làm ngược lại, không chỉ có cướp sạch hai huyện Chung Ly, Khúc Dương, còn tàn sát hơn hai vạn người! Ngươi có biết không, bởi vì ngươi lỗ mãng, đã hoàn toàn cắt đứt đường lui của Phì gia chúng ta nhập về nước Sở rồi, hiện tại chúng ta chỉ có thể đi theo Anh Bố mà thôi.

Sự việc phải nói đến từ ba tháng trước. Ba tháng trước, sứ giả nước Hán Lục Giả tìm tới Phì Thù, hy vọng Phì Thù có thể ở trước mặt Anh Bố khích lệ, thúc đẩy nước Hoài Nam phản chiến. Sau khi nhận được một lượng lớn vàng bạc châu báu, thì Phì Thù bắt đầu ở trước mặt Anh Bố phỉ báng, du thuyết Anh Bố ruồng bỏ nước Sở, ngược lại cùng kết liên minh với nước Tề Hán.

Tuy có đám nịnh thần Phì Thù, Chu Kiến và Mã Nghiệp du thuyết nhưng Anh Bố trước sau vẫn không hạ quyết tâm.

Vì "Trợ giúp" Anh Bố sớm hạ quyết định, Phì Thù liền bố trí Phì Tri ở biên giới khơi mào tranh chấp.

Tuy nhiên, đến bây giờ Phì Thù vẫn không nghĩ sẽ đặt tất cả lên trên hai nước Tề Hán, ngoại trừ nhận hối lộ của sứ giả nước Hán, du thuyết Anh Bố kết minh cùng Tề Hán ra, Phì Thu còn âm thầm mày đi mắt lại với nước Sở. Phì Thù hiểu rất rõ, nước Hoài Nam sắp diệt vong rồi, nếu Phì gia không muốn bị diệt vong cùng nước Hoài Nam, thì nhất định phải tìm một đường ra cho mình.

Vốn là, Phì Thù có hai ý niệm trong đầu đang giằng xé, nếu nước Sở diệt nước Hoài Nam, vậy thuận thế đầu hàng nước Sở, còn nếu nước Hoài Nam bị Tề Hán thâu tóm, vậy thì đầu hàng Tề Hán. Nhưng hiện tại, bởi vì Phì Tri lỗ mãng, đường lui tìm nước Sở làm nơi nương tựa đã bị cắt đứt, Phì Tri giết nhiều dân chúng nước Sở như vậy, Hạng Trang còn có thể tha cho huynh đệ bọn họ không?

- Ngươi đó, ngươi đó.

Phì Thù chỉ vào mũi Phì Tri, tức giận chỉ muốn đánh tiếp:

- Thật sự là còn ngu hơn heo.

Phì Tri bĩu môi, không cho là vậy, nói:

- Có gì đâu, giết mấy vạn dân chúng thì sao? Thằng nhãi Hạng Trang không chịu buông tha chúng ta, Phì gia chúng ta không tìm hắn nương tựa nữa. Hừ, trận đại chiến Hoài Nam này, quân Hoài Nam, thêm hai trăm ngàn đại quân quân Tề, binh lực cũng không ít hơn so với quân Sở, sợ hắn gì chứ.

- Ngươi biết cái gì, Tất Thứ dễ đối phó như vậy sao?

Phì Thù dứt lời, lại thở dài nói:

- Tuy nhiên, sự việc cho tới bây giờ cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể đem toàn lực đấu với quân Sở, nếu sau này nước Hoài Nam bị nước Hán, Tề thâu tóm, Phì gia chúng ta tốt xấu gì cũng có con đường sống, nếu bị nước Sở thâu tóm, toàn bộ chúng ta coi như xong rồi.

***

Năm ngày sau, đại quân nước Sở rốt cuộc đã tới dưới thành Bành Thành.

Đại quân hạ trại, Tất Thư liền mang theo mấy trăm thân binh phóng ngựa đi tới bờ phía Nam Tứ Thủy, khoanh tay đứng bên bờ sông Tứ Thủy, nhìn dòng nước, Tất Thư không khỏi có chút xuất thần. Hơn ba năm trước, hắn và Hàn Tín đã đại chiến một trận ở nơi này, cuối cùng nếu không phải Anh Bố công phá đại doanh quân Tề, thì cũng không biết kết quả là như nào.

Cách ba năm, Tất Thư hắn lại mang theo đại quân xuất hiện tại bên sông Tứ Thủy, quân Hoài Nam lại trở thành kẻ thù của hắn, mà quân Tề lại trở thành đồng minh với quân Hoài Nam, thế sự thật khó lường.

***

Tất Thư đứng ở bên sông Tứ Thủy cảm thán vô ngần, Anh Bố lại ở trong vương cung chửi loạn lên.

- Đều tại ngươi, ngươi, ngươi, còn ngươi nữa, đều tại các ngươi, các ngươi là lũ ngu xuẩn, là heo, quả nhân bị các ngươi làm cho thảm rồi!

Anh Bố chỉ vào đám Chu Kiến, Trương Mãi, Phì Thù, Mã Nghiệp chửi ầm lên, thậm chí ngay cả Khoái Triệt cũng bị mắng lây, bởi vì chuyện ruồng bỏ nước Sở ngược lại kết minh với Tề Hán, Khoái Triệt cũng tán thành.

Thật ra Khoái Triệt cũng không chịu nhận hối lộ của sứ giả nước Hán, hắn thật lòng tính toán thay cho nước Hoài Nam.

Thế cục đã vô cùng rõ ràng, thực lực, quân lực, quốc lực của nước Sở đã bành trướng rất nhanh, xu thế Hạng Trang chinh phục cả thiên hạ đã ngày càng rõ ràng. Nước Hoài Nam càng ngày càng trở thành chướng ngại vật đối với sự tranh giành Trung Nguyên của nước Sở, căn cứ vào việc xa thân gần đánh, thì nước Sở ra tay với nước Hoài Nam cũng là chuyện sớm hay muộn.

Cho nên, thà rằng xé bỏ minh ước với nước Sở còn hơn là bị quân Sở giết trở tay không kịp, chủ động xé bỏ minh ước với nước Sở, ngược lại cùng kết minh với hai nước Tề Hán, đạo lý môi hở răng lạnh, nếu nước Sở thực đúng là động thủ với nước Hoài Nam, hai nước Tề Hán tất nhiên sẽ không bàng quan đứng nhìn, nếu như thế, nước Hoài Nam có lẽ chỉ còn một con đường sống thôi.

Tuy nhiên, Anh Bố hiển nhiên sẽ không suy xét được sâu xa như vậy, ông ta cho rằng nguy cơ trước mắt là do các đại thần gây ra, nếu không phải ai đó ngu xuẩn ba mặt góp lời, âm thầm xúi gịuc nhung tốt khơi mào tại biên giới, Anh Bố làm sao xé bỏ minh ước với nước Sở chứ? Nếu không hủy minh ước, quân Sở sao tập kết đại quân tiếp cận chứ?

Anh Bố mắng chửi mãi cho đến khi mệt mới thở phì phò ngồi lại trên chiếu.

Khoái Triệt thở dài một tiếng, kiên trì khuyên can:

- Đại vương, đại quân nước Sở đã nguy cấp rồi, lúc này truy cứu trách nhiệm của ai không còn ý nghĩa gì nữa, việc cấp bách chính là nhanh chóng phân công nhau làm việc, củng cố phòng thủ thành, đừng đợi lúc đại quân nước Sở bắt đầu tấn công thành rồi chúng ta còn chưa chuẩn bị tốt vật tư thủ thành, vậy thì rất phiền toái.

- Đúng đúng đúng, Đại vương, bây giờ việc khẩn cấp là phân công nhiệm vụ củng cố việc phòng thủ thành.

- Thần cũng đồng ý với đề nghị của Tướng quốc và Thượng Tướng Quân, vẫn là nên củng cố phòng thủ thành quan trọng hơn.

Khoái Triệt vừa nói xong, Chu Kiến, Trương Mãi, Phì Thù, Mã Nghiệp và đại thần liền hiếm thấy mà tỏ vẻ đồng ý. Anh Bố ngẫm lại cũng có lý, lập tức phân công Phì Thù điều binh khiển tướng, thủ cửa thành, Chu Kiến, Hứa Sai gom góp lương thảo quân giới, Trương Mãi, Mã Nghiệp thì thu thập dân cường tráng chuyển vận lăn cây lôi thạch, Khoái Triệt thì dẫn người đi tới Tiết quận liên lạc đại quân nước Tề.

Đợi phân công xong xuôi, Anh Bố lại mệnh Lợi Kỷ mang giáp trụ hoàng kim giáp đã nhiều năm chưa từng mặt, mặc giáp trụ sẵn sàng, sau đó lập tức ra hoàng cung, xuyên qua đường cái đến thẳng cửa nam, làm một quốc quân nước Hoài Nam, đối đầu với kẻ địch mạnh, bất kể thế nào Anh Bố cũng phải khích lệ, cổ vũ dân chúng, tướng sĩ Hoài Nam.

Không thể không nói, Anh Bố vẫn có uy tín khá cao trong cảm nhận của tướng sĩ Hoài Nam.

Mặc dù Anh Bố đã đã nhiều năm không có mặc giáp trụ ra trận, bình thường cũng không đi đến quân doanh, nhưng Anh Bố vừa xuất hiện, tướng sĩ Hoài Nam dọc đường phố lập tức hoan hô. Cảm nhận được sự sùng bái của các tướng sĩ, nghe bọn họ nhiệt liệt hoan hô, trong lồng ngực Anh Bố yên lặng đã lâu cũng dần dần sôi trào lên nhiệt huyết.

***

Tiết quận, một trăm ngàn quân Tề đang dọc theo đường lớn chậm rãi xuống phía Nam.

Đại quân khó khăn lắm tiến tới vùng ngoại ô huyện Đằng, sắc trời liền tối sầm, Hàn Hạp liền hạ lệnh toàn quân hạ trại ngay tại chỗ, lại lệnh cho Tào Thọ vào thành thông tri huyện lệnh huyện Đằng chuẩn bị cỏ khô, quân lương, đây là quy củ cốc thành đã ước định, phàm là đại quân xuất chinh, các quận, huyện ven đường đều phải cung cấp lương thảo, nếu không chính là không làm tròn bổn phận.

Tào Thọ đi ước nửa canh giờ, liền mang theo một người đàn ông trung niên vừa thấp vừa gầy vào lều lớn của Hàn Hạp.

- Thái Tử.

Tào Thọ vái chào Hàn Hạp, lại chỉ vào người đàn ông kia, nói:

- Đây là Khổng huyện lệnh huyện Lỗ.

Khổng huyện lệnh vừa gầy vừa thấp vội tiến lên vái chào thật sâu, cung kính nói:

- Huyện lệnh Khổng Văn tham kiến Thái Tử.

Hàn Hạp lãnh đạm khoát tay áo, trực tiếp nói:

- Khổng Huyện lệnh, lương thảo của đại quân có mang đến chưa?

- Hồi bẩm Thái Tử, toàn bộ lương thảo trong thành đã mang đến.

Khổng Huyện lệnh vội nói:

- Ngay ở ngoài lều trướng, mời Thái Tử kiểm kê.

Hàn Hạp vui vẻ gật đầu, lập tức hạ lệnh cho Triệu Viêm, Thân Đồ Gia ra ngoài trướng, thấy bên ngoài trướng có hơn mười xe bò, Hàn Hạp chau mày, lúc mới có hơn mười xe, tính toán cũng chưa tới ba trăm thạch, có nấu cháo cũng không đủ cho một trăm ngàn đại quân mỗi người uống một ngụm, sao lại có thể thế được? Hàn Hạp lập tức lạnh lùng hỏi:

- Khổng huyện lệnh, sao lại vậy?

Khổng Huyện lệnh thở dài, vẻ mặt ảm đạm nói:

- Thái Tử, cũng chỉ có bấy nhiêu thôi.

- Khổng Văn! Ngươi dám lừa gạt bản Thái Tử?

Hàn Hạp giận tím mặt:

- Lập tức trở về, tiếp tục trưng thu lương thực!

- Thái Tử!

Khổng Huyện lệnh ngã lăn xuống đất quỳ rạp xuống đất, lộ vẻ sầu thảm nói:

- Thái Tử, dân đã không còn lương thực để mà trưng dụng rồi!

- Việc này bản Thái Tử mặc kệ, tóm lại, ngày mai trước khi đại quân xuất phát ngươi nhất định phải đem quân lương đến trong doanh năm nghìn thạch, một thạch cũng không được thiếu. Hừ!

Dứt lời, Hàn Hạp tức phất tay áo đi vào trong trướng, Triệu Viêm đứng bên cạnh định khuyên bảo vài câu, nhưng lại ngập ngừng rồi cuối cùng không nói gì cả.

Chương 391: Hàn Tín dụng binh

Ngoại ô Bành Thành, hoang dã cô quạnh.

Trước lúc đại quân nước Sở đến, bá tánh trong vòng mấy chục dặm đã lánh nạn vào trong Bành Thành. Lúc này, trên vùng ngoại ô hoang dã của Bành Thành đã sớm không một bóng người, chỉ để lại một đống hỗn độn, mấy con chuột nhắt đang chạy qua lại giữa đống đồ hỗn tạp do bá tánh chạy nạn để lại, thỉnh thoảng lại ngẩng cao cái đầu nhỏ nhọn hoắt nhìn quét tứ phía một cách cảnh giác.

Không hề có một dấu hiếu cảnh báo nào, trên vùng đất hoang dã bỗng nhiên vang lên một tiếng " tùng".

Chỉ trong chốc lát, mấy con chuột đồng đang tìm kiếm thức ăn trong đám đồ hỗn tạp liền phát ra tiếng kêu chít chít, sau đó với tốc độ nhanh nhất chúng trốn vào trong cái động cách đó không xa, một con chuột to gan, chỉ nửa người nấp vào trong động muốn quan sát tình hình một chút, ngay sau đó lại là "tùng" một tiếng vang lên, con chuột kia liền ù cái chạy vọt vào trong động.

----------------------------

Trên cánh đồng hoang vu hiu quạnh, hơn trăm con ngựa kéo đang chậm rãi kéo theo hai mươi cổ xe tiến thẳng về phía trước.

Trên các cổ xe lớn nặng nề, có hai mươi mặt trống trận hành quân với chiều cao hơn gấp hai lần người bình thường, hai mươi người đàn ông khỏa ngực khoe lưng, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn tựa như hai mươi tòa tháp sắt đang đứng trang nghiêm trước trống trận, ánh mặt trời vừa ló dạng chiếu rọi khắp muôn nơi, chiếu vào da thịt màu đồng cổ của đám đàn ông này, nhìn từ phía xa, cứ như hai mươi vị chiến thần hoàng kim.

Trong thoáng chốc, hai mươi người đàn ông cao to đồng loạt giơ cái dùi trống khổng lồ lên, nện thật mạnh vào mặt trống da trâu, từng làn sóng âm thanh sục sôi vang dội lập tức rền vang từ trên hai mươi mặt trống da trâu, xong lại tập hợp thành một âm tiết, tiếng "tùng" một cái vang lên, tưởng chừng như chấn động vỡ tan cả cánh đồng hiu quạnh, đồng thời cũng dễ dàng đốt cháy chiến lửa hừng hực trong đáy lòng tướng sĩ quân Sở.

Đứng trên giá trống cao ngất nhìn xuống, chỉ thấy trước sau trái phải, tứ phương tám hướng đều là binh giáp tràn lan vô cùng vô tận, phóng tầm nhìn từ dưới chân giá trống đến thẳng cuối đường chân trời, từng đội binh giáp hùng dũng kia, từng hàng trường mau cao vút kia, từng tấm khiêng chắn lạnh lùng kia, còn có từng cái tua màu hoa anh đào kia, chúng gần như che lấp cả cánh đồng hoang vu này.

Trong đám quân hơn trăm ngàn người, hai trăm gã lực sĩ thân thể cường tráng đang khiêng một trăm cái tù và cao hơn một trượng, chậm rãi di chuyển về phía trước, ngoài ra còn có một trăm gã đàn ông cường tráng tai to mặt lớn, bụng phệ nhô ra đang đi theo sau, cố hít hơi thật sâu vào hai má rồi ra sức thổi, trong thoắt chốc, tiếng tù và xa xăm tựa như vọng đến từ địa ngục ấy lập tức rền vang ngất trời.

- Tùng, tùng tùng, tùng tùng tùng, tùng tùng tùng tùng tùng…

- Ua, úa ua, úa ua ua, úa ua úa ua úa ua…..

Tiếng trống trận kịch liệt càng lúc càng dâng cao, càng lúc càng dày đặc, cứ như mưa gió bão táp gõ thẳng vào trong lòng của tướng sĩ quân Sở, từng tiếng tù và trầm thấp kia, tựa như tiếng triệu tập đến từ chín tầng địa ngục, thoáng chốc đã thấp sáng ngọn lửa chiến đấu sục sôi trong lòng tướng sĩ quân Sở, một luồng hơi thở khô cằn vô hình vô ảnh lập tức không ngừng lan rộng trên cánh đồng hoang vu.

Dưới ánh nắng gay gắt, hai mươi ngàn đại quân nước Sở cứ như đoàn kiến vô tận vô biên, tràn qua vùng đất hoang dã khô cằn, ngập qua núi non thấp bé, nghiền qua khắp các bờ ruộng ngang dọc, hung hãn tiến lên trước, phía trước, nơi tận cùng của đất hoang vu, một tòa thành khổng lồ đã mơ hồ hiện nên dáng hình, đó chính là Bành Thành, từng là thủ đô nước Sở, nay là thủ đô Hoài Nam.

------------------------------

Bành Thành, trên lầu quan sát ở cửa Nam.

Vẻ mặt Anh Bố trầm lặng như tờ, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm vào vùng đất hoang vu rộng lớn vô cùng ở phía Nam. Trong thoáng chốc, một hồi trống như có như không truyền đến bên tai của y. Đám người đứng sau lưng Nghiêm Lập Anh Bố là Phì Thù, Chu Kiến, Trương Mãi, Mã Nghiệp vân vận đều đồng loạt biến sắc. Quân Sở, đại quân nước Sở rốt cục cũng đã đến rồi.

Trên mặt Anh Bố lộ ra vẻ đau khổ, nước Hoài Nam của ông ta, chỉ e là khó qua khỏi nạn kiếp này.

Tuy nhiên rất nhanh, sắc mặt đau đớn trên gương mặt của Anh Bố đã biến mất, thay vào đó lại là vẻ hung tợn lạ lùng, trong mắt càng lộ vẻ điên cuồng, tuy rằng quả nhân đã đến tuổi buông màn, nước Hoài Nam tuy rằng mệt mỏi, nhưng cũng không phải ai cũng có thể tùy tiện tiêu diệt được, đến đi, Tất Thư, để quả nhân xem rốt cuộc ngươi có bản lĩnh gì?

-----------------------------

Phía trước vùng hoang vu, bộ mặt Bành Thành nguy nga tráng lệ đã nằm trong tầm nhìn.

Trong đoàn quân trăm ngàn người, tay phải của Tất Thư bỗng nhiên chậm rãi đưa lên, thoắt chốc, hàng trăm lệnh kỳ từ sau lưng Tất Thư phóng như bay ra theo bốn phương tám hướng.

Thượng tướng quân có lệnh, toàn quân ngừng tiến tới trước!

Tiếng hiệu lệnh liên hồi, đoàn đại quân nước Sở đang hung hăng tiến về phía trước, liền lần lượt dừng lại ngay.

Tiếng vó ngựa dồn dập, chư tướng Tử Xa Sư, Tây Khất Liệt còn có Ngu Tử Kỳ đã thúc ngựa đến sau lưng Tất Thư, Tử Xa Sư ngồi trên lưng ngựa chắp tay thụ lễ, cất cao giọng nói:

- Thượng tướng quân, sĩ khí quân ta đang hăng, nhân cơ hội này tấn công vào thành đi!

- Không.

Tất Thư thì lại lắc đầu, thản nhiên nói:

- Truyền lệnh xuống dưới, toàn quân đóng quân cắm trại tại chỗ.

Chư tướng ngơ ngác nhìn nhau, Ngu Tử Kỳ do dự một lúc, vẫn nói rằng:

- Dụng binh chi pháp, gấp mười vây lấy, gấp năm tấn công, gấp đôi chiến đấu, nay quân ta gấp hai lần so với quân Hoài Nam, lại có vũ khí sắc bén, tại sao lại không chiến?

Tất Thư phẫy phẫy tay, thản nhiên nói:

- Quân Hoài Nam tuy binh lực không bằng quân ta, nhưng có lực lượng viện trợ mạnh mẽ bên ngoài, trước hy vọng không bị mất trắng, bọn họ chắc chắn sẽ liều chết chiến đấu, quân ta trong lúc gấp gáp chắc hẳn khó lòng công phá được tường thành, nếu miễn cưỡng tấn công thành, sẽ chỉ tốn công vô ích, càng làm sụt giảm nhuệ khí, không ổn.

Nói xong, Tất Thư bỗng nhớ lại trận chiến đầu tiên ở Hoài Nam.

Trận chiến đầu tiên của Hoài Nam, Hàn Tín vốn dĩ có đủ cơ hội để tấn công Bành Thành, nhưng vẫn phải chờ viện binh quân Sở đến mới động thủ, chỉ sợ cái lo ngại cũng chính là giống y như vậy. Bởi vì trước khi chưa tiêu diệt được viện binh, quân thủ thành sẽ nuôi hy vọng, chắc chắn sẽ liều chết giữ thành, khó tránh khỏi sẽ tạo nên tổn thất to lớn cho quân Tề, vì thế Hàn Tín chọn cách án binh bất động.

Lần này, Tất Thư đồng dạng lựa chọn cách án binh bất động, y muốn đợi viện binh của nước Tề đến.

Trên thực tế, sở dĩ Tất Thư chọn cách án binh bất động, bên trong còn có sự suy xét sâu xa hơn nữa. Lần cứu viện nước Hoài Nam này, nước Tề thật sự chỉ phái ra một đường viện quân hay sao? Hàn Tín dụng binh, xưa nay chưa bao giờ chừa đường lui cho địch, đóng vai trò là một đại binh gia hiếm có đương thời, y há không biết trận chiến Hoài Nam này trên thực tế chính là trận đại quyết chiến chiến lược giữa Tề và Sở ư?

--------------------------

Lâu Kính vội vội vàng vàng đi vào trong thẩm cung của Hàn Tín, trong ánh mắt ngập tràn sự u uất buồn bã, Túc Vệ Lang truyền chiếu chỉ gọi Tào Thọ đêm khuya vào cung, khiến y hỏa tốc vào cung kiếm giám. Lâu Kính không thể không lo lắng, chẳng lẽ Đại vương biết mình sắp băng hà, cho nên muốn phó thác chuyện hậu sự? Vừa nghĩ đến đây, Lâu Kính càng sốt ruột như lửa.

Nước Tề lúc này có thể nói là loạn trong giặc ngoài, thật sự không thể rời Đại Vương được đâu!

Lâu Kính ba bước đi thành hai bước vội vã đi vào tẩm cung, nhưng thấy đại vương đang nằm sấp trên chiếc giường mềm mại, thái y Công Dương đang châm cứu cho người, nghe thấy tiếng bước chân vang lên, Hàn Tín khẽ nghiêng đầu, mỉm cười với Lâu Kính nói:

- Đến rồi à?

Nhìn vẻ mặt hồng hào lúc có lúc không của Hàn Tín, Lâu Kính bất giác thở phào một hơi, sau đó chắp tay lạy tới đất, cung cung kính kính mà làm ra mắt Hàn Tín nói:

- Thần, tham kiến đại vương.

Vừa đúng lúc thái y Công Dương vừa châm cứu xong, liền đỡ Hàn Tín ngồi dậy, lại đắp thêm cẩm bào cho ông ta.

Hàn Tín nhẹ nhàng thở ra một hơi nặng nhọc, nói với Lâu Kính rằng:

- á tướng, quả nhân thâu đêm triệu ngươi đến đây, chỉ vì một chuyện, sáng sớm ngày mai quả nhân sẽ thống lĩnh đại quân xuất trận, tất cả những việc trong nước thì nhờ cả vào ngươi.

- Hả?

Lâu Kính nghe vậy trước tiên là sửng sốt, tiếp sau đó là sắc mặt tái nhợt nói:

- Đại vương muốn thân chinh ư?

Hàn Tín gật gật đầu, than thở nói:

- ôi, suy cho cùng thì thái tử vẫn còn nhỏ, tuy rằng có Tử Căng phò trợ, chỉ sợ cũng không phải là đối thủ của Tất Thư, nếu quả nhân không thân chinh, thì trận chiến Hoài Nam tất sẽ bại.

- Nhưng …

Lâu Kính e ngại nói:

- Sức khỏe của đại vương người?

Hàn Tín phẫy phẫy tay, nói:

- Có thái y Công Dương đi cùng, không sao.

Lâu Kính trầm tư một lúc sau mới nói tiếp:

- Đại vương, nước Triệu là đồng minh của nước Sở, trog thành Lâm Truy hiện giờ chỉ còn xót lại năm mươi ngàn quân, không biết đại vương dự tính dẫn theo bao nhiêu binh mã ạ?

Lâu Kính không thể không lo lắng, nếu Hàn Tín dẫn đi đại bộ phận quân lính của thành Lâm Truy, một khi đại quân nước Triệu vượt sông tập kích, quân Tề phải chống đỡ thế nào đây?

Hàn Tín khẽ mỉm cười nói:

- Năm mươi ngàn binh tốt trong thành Lâm Truy, quả nhân sẽ không mang theo một binh một tốt nào.

Nói xong một hồi, Hàn Tín lại nói:

- Không giấu gì á tướng, quả nhân đã lệnh cho thượng tướng quân đến Lang Tà chiêu mô quân lính, giờ phút này đây, số binh lính ở hai quận Giao Đông và Lang Tà ắt hẳn đã được triệu tập đủ rồi.

Lâu Kính nghe vậy lập tức giật mình trong lòng, chẳng trách lúc đầu sau khi lệnh triêu binh được ban xuống, chỉ có binh lính các quận Tể Bắc, Lâm Truy, Tiết Quận và cả đất Lương chạy đến tập kết ở huyện Lỗ, còn binh tốt ở hai quận Lang Tà và Giao Đông thì lại án binh bất động, thoặt đầu Lâu Kính cũng có chút buồn bực, hiện giờ xem ra, quả là đại vương đã sớm có sự sắp xếp chu đáo.

-----------------------------

Ngoại ô phía nam Bành Thành, đại doanh quân Sở.

Năm bức bình phong trải ra một hàng ngang trong lều của Tất Thư, trên mỗi bức bình phong đều treo một tấm bản đồ, trên bản đồ có đánh dấu những mũi tên ngang dọc đan xen lẫn nhau, mặt dưới bản đồ còn có lượng lớn các chú thích bằng chữ, nếu Hàn Tín trông thấy chắc chắn sẽ giật nảy cả người, bởi vì cái mà năm bức bình phong này đang miêu tả thoặt nhiên ch1inh là chiến dịch ngũ tràng mà cả đời ông ta tâm đắc nhất.

Bức thứ nhất: Vờ đi sạn đạo, thầm vượt Trần Thương.

Bức thứ hai: Vờ công Bồ Phản, thầm vượt Dương Hạ

Bức thứ ba: Đường cùng dàn trận, đại phá quân Triệu

Bức thứ tư: Bế tắc Duy Thủy, nước ngập Long Thả

Bức thứ năm: trận chiến Cai Hạ, bá vương bại vong.

Tất Thư khẽ cong lưng, dừng chân quan sát trước năm bức bình phong, mặc dù y đã xem qua năm bức bình phong này không dưới ngàn lần, thậm chí là nhắm mắt lại cũng có thể tưởng tượng được thế trận trên năm bức bản đồ này, nhưng cho dù là như vậy, mỗi lần quan sát bản đồ, Tất Thư đều vô cùng tỉ mỉ, cứ như là lần đầu tiên quan sát chúng vậy.

Quan sát năm bức bản đồ thật kỹ, Tất Thư lại lần nữa đấm chìm vào trong suy tư.

- Đạo dụng binh, chẳng qua là dùng sự chính hợp, sự kỳ lạ mà thắng.

Tất Thư vừa trầm tư, vừa thì thào nói,

- Cho dù Hàn Tín là một đại binh gia hiếm có từ trước đến giờ, cũng không khỏi lối dùng binh này, lấy sự chính hợp, sự kỳ lạ mà thắng?

Ước chừng trầm tư hết một hồi lâu, Tất Thư đột nhiên quay người sải bước lớn đi đến trước mặt bức bình phong lớn nhất ở hướng Bắc, cái treo trên bức bình phong đó không phải là chiến tích huy hoàng của Hàn Tín, mà là một bức bản đồ khổng lồ của Hoài Nam, Tất Thư đưa ngón trỏ bên tay phải lên, thuận theo Lâm Truy trượt một mạch xuống, qua khỏi huyện Lỗ, Hồ Lăng, Lưu Huyện, Bành Thành, cuối cùng dừng lại ở chỗ này.

Sau đó ánh mắt của Tất Thư bỗng nhiên phát sáng, đúng rồi, chính là nơi này rồi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau