SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Khói lửa tụ binh

- Cố Tần Thái úy? Lưu Bang thất thanh hỏi: - Úy Liêu ư?

- Đúng, Úy Liêu! Trương Lương liên tục gật đầu nói: - Nước Tần khi Doanh Chính nắm quyền thì thực lực quốc gia cực kỳ cường thịnh, lúc đó với gia lực, binh lực của nước Tần, muốn tiêu diệt hết bất luận một nước nào trong sáu nước Quan Đông, cũng không hề khó khăn gì, nhưng nếu sau nước Quan Đông liên hợp lại, thì nước Tần lại không thể thắng được, lúc này, nước Tần cần nhất chính là có một người có thể thực hành chiến lược diệt quốc.

- Mà sự thực thì, nước Tần cầm giữ một số lượng lớn dũng tướng tuyệt thế, càng cầm giữ trăm vạn binh giáp tinh nhuệ, nhưng duy nhất là thiết một thống soái có cái nhìn chiến lược, Doanh Chính là bậc đế vương giỏi mưu tính, giỏi về mưu lược chính trị, trên quân sự lại cực kỳ không có kinh nghiệm, đúng lúc này, Úy Liêu gia nhập Tần, dâng lên Doanh Chính chiến lược diệt quốc bình định thiên hạ!

- Úy Liêu! Lưu Bang nhíu mày nói: - Thật sự là Úy Liêu ư?

- Đại vương, chắc chắn là người này rồi. Trần Bình cũng nói.

- Tuy vậy, Đại vương cũng đừng quá lo lắng. Trương Lương mỉm cười, lại nói: - Nếu tại Cai Hạ trước khi quyết chiến, Hạng Vũ tay cầm mười vạn hùng binh lại có Úy Liêu phụ tá, kết quả này thì rất khó nói, về phần hiện nay, lính trong tay Hạng Trang không quá vài nghìn người, nhưng vài người này, lại có Úy Liêu trên thông thiên văn, dưới biết địa lý, thì phải làm thế nào đây?

Đang nói chuyện, Hạ Hầu Anh đột nhiên vội vã tiến vào bẩm báo: - Đại vương, quân Sở lại đến nữa rồi!

Cả người Lưu Bang lúc này bật lên, quát hỏi: - Hướng nào?

- Hướng Đông Bắc. Hạ Hầu Anh đáp: - Cách nơi đây không quá hai mươi dặm!

- Vậy ngươi còn ngẩn ra làm cái gì? Lưu Bang quát: - Nhanh mang binh đi cứu viện!

- Vâng! Hạ Hầu Anh rền vang đáp lời, lại hướng sang Lưu Bang vái chào, nhận lệnh đi.

Nhìn theo bóng dáng Hạ Hầu Anh đi xa, Trương Lương bỗng nói: - Đại vương, xin hãy lên núi!

- Lên núi? Lưu Bang ngạc nhiên hỏi: - Giờ đang là buổi tối, thời tiết lạnh, chạy lên núi làm sao được?

Trương Lương nói: - Cổ nhân nói rằng, đứng trên cao thì mới thấy xa, nếu muốn nhìn được sơ hở hư thực của quân Sở, phá giải được sự bí mật của quân Sở khi phân chia lực lượng lần thứ hai làm sao tập kết được, nhất định phải trèo lên cao nhìn về phía xa!

Lưu Bang vân vê bộ râu, lập tức quát to: - Đi!

Lập tức Lưu Bang cùng mấy trăm thân binh, mang theo Trương Lương, Trần Bình bắt đầu lên núi.

Mấy trăm thân binh đốt lửa cháy, đủ dùng trong hai canh gờ mới từ trong bụi cây rậm rạp phạt ra thành môt con đường, che chở ba quân thần Lưu Bang lên ngọn núi bên cạnh đại doanh.

Lúc này đã là gần nửa đêm.

Đứng ở trên đỉnh núi cao nhìn xuống, chỉ thấy trong sơn cốc hướng đông bắc đèn đuốc sáng trưng, còn có một dãy dài cây đuốc lấy sơn cốc này làm trung tâm, hướng về bốn phương tám hướng ùn ùn đến, tại hướng đi của đoàn đuốc, còn có thể nghe được tiếng sát phạt loáng thoáng, rõ ràng, quân Sở lần thứ hai đánh lén đắc thủ đồng thời ung dung bỏ chạy.

- Xem ra thằng oắt Hạng Trang lại đắc thủ rồi. Lưu Bang oán hận nói: - Đây là lần thứ sáu rồi.

Trương Lương nói: - Quân Sở ở trong tối, quân ta ở ngoài sáng, kết quả như vậy là lẽ đương nhiên.

Trần Bình cũng nói: - Đúng vậy, hành tung quân Sở bất định, bọn chúng có thể ở bất luận thời gian, bất luận địa điểm gì để tập kích các lộ tinh binh của ta, mà quân ta chỉ có thể bị động chờ đợi, đồng thời quân ta luôn luôn phải duy trì sự cảnh giác cao độ, có dễ dàng được chăng? Chỉ khi nào lơi lỏng xuống, thì lại khó tránh khỏi để cho quân Sở thừa cơ tấn công, thật sự là rất khó.

Lưu Bang nắm chặt chiếc áo khoác da hổ bạch vào người, rầu rĩ nói: - Tử Phòng, giờ có phát hiện gì không?

- Tạm thời chưa có phát hiện gì. Trương Lương lắc đầu, nói: - Xin đại vương kiên trì chờ đợi.

- Được, vậy thì phải chờ xem. Lưu Bang tức giận lắc đầu, lại tìm bên trái núi một chỗ ngồi tránh gió, ra lệnh cho thân binh nhóm lửa xua cơn lạnh.

Đợi một lúc, lại đợi hết một ngày đêm!

Tận cho đến lúc bầu trời lại tối đen, Trương Lương cuối cùng cũng có phát hiện!

Lưu Bang vừa ăn xong nửa bát cơm gỗ gạo lức với dưa muối, đang chui vào trong áo da bạch hổ ngủ, thì Trương Lương bên kia đột nhiên kêu to: - Đại vương! Thần đã biết, thần đã biết!

Lưu Bang giật mình tỉnh giấc, lập tức khoác áo vào đi tới trước mặt Trương Lương.

Trương Lương chỉ tay về phía trước, hưng phấn nói: - Đại vương người xem, kia là cái gì?

- Lúc này bầu trời vừa tối, mơ hồ có thể đường viên của xung quanh ngọn núi, Lưu Bang nhìn về phương hướng theo ngón tay của Trương Lương, thấy phía trước chính là một ngọn núi lớn nguy nga, sau đó, lại thấy trên đỉnh núi một đoàn ánh lửa, lập tức Lưu Bang có chút ngạc nhiên hỏi: - Đó chẳng phải là một đống lửa trại sao? Tàn dư quân Sở sao lại chạy lên đỉnh núi chứ?

- Lửa trại? Trương Lương lắc đầu, nói: - Sai, đó là đốt lửa hiệu!

Dừng lại, Trương Lương lại chỉ bốn phía, sau đó nói tiếp: - Đại vương người xem, không chỉ trên núi mới có, trên các đỉnh núi lân cận cũng có khói lửa, rõ ràng, chính là quân Sở thông qua những khói lửa hiệu này để truyền tin tức, cổ nhân lấy khói lửa cảnh báo, Hạng Trang lại dùng gió lửa để tập kết binh lính, hay cho chiêu khói lửa tụ binh!

- Khói lửa tụ binh? Lưu Bang dừng lại một chút, lại nói: - Nhưng đằng trước có gió lửa gần mười chỗ, xung quanh hơn mười dặm, thì biết nơi nào mới là hướng tập kết của quân Sở?

Trương Lương mỉm cười, ngón tay chỉ thẳng đằng trước, nói: - Đại vương nhìn xem, các đỉnh núi khác đều có một đống khói lửa, duy nhất ở ngọn núi kia có ba đống khói lửa, nếu như thần đoán không sai, nơi đó hẳn là nơi quân Sở tập kết!

- Hả? Lưu Bang theo ngón tay Trương Lương nhìn lại hướng đó, quả nhiên thấy trên đỉnh núi có ba đống khói lửa.

Trương Lương lập tức lại hiến một kế cho Lưu Bang, Lưu Bang nghe xong không khỏi vui mừng khôn xiết, liền phân phó Trần Bình: - Trần Bình, lập tức thu thập toàn bộ vải vóc trong quân, suốt đêm may loại túi đựng lương khô này, lại lệnh cho đầu bếp suốt đêm rang lương khô, lần này, quả nhân phải lấy phương pháp của ngươi để trị chính ngươi đó, hừ, ha ha ha...

Khi trời sáng lên, các lộ quân Sở phân chia lực lượng ra lại đều chạy tới tập hợp.

Đêm qua đánh lén rất thuận lợi, quân Hán bị đánh lén có thể là vừa mới tiến vào núi, sự cảnh giác không cao, kết quả bị quân Sở giết một trận không kịp đề phòng, cuối cùng quân Sở đại phá quân Hán, giết hơn hai ngàn tên, mà quân Sở thương vong cũng không quá một trăm người, trong đó chết trận chưa đến năm mười người.

Kết quả chiến đấu như vậy thoạt nhìn dường như rất hoành tráng, thật ra không phải.

Tuy rằng quân Hán vào núi để bao vậy tiêu diệt đều là tinh nhuệ, nhưng sao có thể đánh đồng với quân Sở được?

Phải biết rằng bốn ngàn quân Sở hiện tại, hầu hết đều là sống sót từ trên chiến trường Cai Hạ, tiếp đến đã trải qua trận hành quân cấp tốc đường dài từ Đông Thành đến Thọ Xuân, nếu không phải sức chiến đấu ngoan cường, có tố chất của chiến binh lão luyện, căn bản không thể sống sót đến tận bây giờ, sau đó những thanh niên trai tráng khỏe mạnh nhập ngũ kế thừa, lại trải qua những trận ác chiến liên tục, hiện giờ cũng hoàn toàn thành thục rồi. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Huống chi hiện giờ Hạng Trang đã hoàn toàn thay thể được địa vị của Hạng Vũ trong ý nghĩ của quân Sở.

Hiện giờ, Hạng Trang chính là Chiến thần trong lòng tướng sĩ quân Sở, chỉ cần có Hạng Trang, quân tâm quân Sở sẽ vững vàng, chỉ cần có Hạng Trang, ý chí chiến đấu của quân Sở cứng như sắt thép! Một đội quân Sở như vậy, lại đánh tan quân Hán với số lượng hơn hẳn mình, hơn nữa còn đánh lén vào ban đêm, vậy mà còn không dễ như trở bàn tay ư?

Quân Sở liên tục sáu lần đại phá quân Hán, tất cả tướng sĩ đều vui mừng khôn xiết.

Cùng lúc này, các đại tướng Hoàn Sở, Quý Bố, Tiêu Công Giác, Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ đang tụ lại với nhau một chỗ hạ giọng nói cười, bọn họ nói chuyện âm lượng không cao, nhưng bầu không khí lại vô cùng sôi nổi, rõ ràng, quân Sở liên tiếp chiến thắng, khiến cho tâm trạng bọn hắn trước nay chưa từng tốt như thế, hiện giờ nhớ lại trận chiến tại Cai Hạ, dường như đó là sự việc thật là lâu lắm rồi.

- Thật sung sướng, thật sung sướng! Hoàn Sở nói: - Lúc này mới nửa tháng thôi mà đã giết gần hai vạn quân Hán rồi!

Tiêu Công Giác cũng hưng phấn nói: - Như vậy thì, nhiều nhất là trong vòng nửa năm, hai trăm ngàn đại quân của Lưu Bang toàn bộ bị tiêu diệt hết!

- Ta thấy căn bản không cần đến nửa năm! Quý Bố nói: - Đại quân của Lưu Bang chỉ còn lại chưa đến một trăm ngàn người, các lộ chư hầu còn ai sẽ nghe lệnh hắn nữa? Đến lúc đó, liên quân các nước cũng sẽ sụp đổ!

- Ha ha ha, khi đó chúng ta có thể quay về Giang Đông, có thể về quê nhà rồi!

- Con mẹ nó, các ngươi nhắc đến khiến lão tử ta thật sự muốn về nhà, vài năm nay lão tử ta không ở nhà, không biết mấy bà vợ trong nhà sinh cho lão tử ta mấy loại hoang dã gì rồi, tuy nhiên, mặc kệ là con của ai, chỉ cần là trong vòng của lão tử, thì chính là con của lão tử, nó cũng phải theo họ lão tử ta, ha ha ha…

Mấy viên đại tướng vẻ mặt háo hức, Hạng Trang thì không lạc quan như vậy.

Đúng thật là quân Sở đánh thắng vài trận lớn, cũng tiêu diệt không ít quân Hán, nhưng căn bản chưa đủ đến thay đổi được cái gì!

Quân Hán vài lần bị đánh bại, cũng tổn thất nhỏ hai vạn người, nhưng Lưu Bang vẫn có gần hai trăm ngàn đại quân, so sánh với bốn ngàn tàn quân của Hạng Trang, thì ưu thế vẫn còn áp đảo kém rất xa, hơn nữa, Lưu Bang có hai người phụ tá đắc lực là Trương Lương, Trần Bình, bọn chúng sẽ trơ mắt nhìn quân Hán bị chịu thiệt hay sao? Rõ ràng là sẽ không!

Một khi Trương Lương, Trần Bình phá giải được bí mật khói lửa tụ binh, cục diện sẽ như thế nào?

Khói lửa tụ binh, tuy rằng từ xưa tới này không có, nhưng với khả năng của Trương Lương, Trần Bình, chỉ cần khiến cho bọn chúng nhìn thấy tận mắt khói lửa, phát hiện bí mật trong đó, có lẽ chắc không khó đâu?

Lại quay đầu nhìn lại, thấy trong rừng rậm tướng sĩ quân Sở hoặc nằm hoặc ngồi, đang nghỉ ngơi hoặc chỉnh đốn, Hạng Trang bỗng nhiên cảm thấy một dự cảm nguy cơ, xem ra cần phải tăng cường sự cảnh giác, quân Sở đã đánh lén quân Hán sáu lần, nhưng ngàn vạn lần đừng để bị quân Hán đánh lén, nếu thật sự bị quân Hán đánh lén thành công, chỉ sợ quân Sở lập tức tiêu diệt!

Đó là bởi vì, binh lực quân Hán hùng hậu, tuy rằng liên tục sáu lần đại bại, tuy nhiên chỉ là bị thương ngoài da, còn quân Sở chỉ cần một lần thất bại là sẽ không chịu đựng nổi, hiện giờ, quân Sở nếu muốn sinh tồn, nếu muốn giữ mạng sống, cũng chỉ có thể đánh thắng trận, đánh thắng trận, tiếp đến lại đánh thắng trận, quân Sở tuyệt đối không thể thất bại, chỉ sợ một lần thất bại, ngay lập tức sẽ vạn kiếp bất phục! (1)

Hiện giờ quân Sở chính là đang đi ở trên dây xiếc, một khi trượt chân thì toàn bộ rơi xuống hoàn toàn!

Hạng Trang lập tức gọi Kinh Thiên tới, hỏi: - Kinh Thiên, đội thám báo phái đi ra ngoài chưa?

- Thượng tướng quân yên tâm, đã phái đi rồi. Kinh Thiên hành lễ, lại nói: - Hai bên miệng núi đều đã phái đội trinh sát, hơn nữa vượt ra phía trước ít nhất mười dặm, quân Hán đừng hòng đánh lén chúng ta.

Hạng Trang ngẩng đầu lên nhìn khe sâu hai bên sườn núi rậm rạp, chợt lại hỏi: - Trên núi thì sao?

- Trên núi? Kinh Thiên nghe vậy cũng ngạc nhiên, quân Hán không phải là quân Sở, chẳng lẽ bọn chúng cũng có thể trèo đèo lội suối chui qua cánh rừng được sao?

Hạng Trang nhíu mày, chỉ bảo: - Từ hôm nay trở đi, doanh trại bốn phía miệng núi phải phải đội thám báo, vùng phụ cận trên núi cũng phải phái đội thám báo, hơn nữa còn phải phái hai đội! Một đội gặp được bất trắc, một đội khác phải lập tức thổi kèn cảnh báo!

Bên trong rừng rậm tầm nhìn không đủ trống trải, rất dễ dàng bị đánh lén bởi đội thám báo quân địch, cho nên cần phải bố trí hai tốp.

- Vâng! Kinh Thiên lên tiếng đồng ý, nhận lệnh đi.

(1) Vạn kiếp bất phục: Muôn đời muôn kiếp không thể trở lại được.

Chương 37: Trương Lương phản kích

Lưu Bang đang đi đi lại lại trong đại trướng, Trương Lương, Trần Bình thì ngồi chồm hỗm ở trên chiếu. Mặc cho trên mặt Lưu Bang có chút nôn nóng, vẻ mặt hai người Trương Trần vẫn là trước sau bình tĩnh.

Các binh sĩ đã chuẩn bị binh giáp sẵn sàng đón địch, Hạ Hầu Anh, Ly Thương cũng đã dẫn đầu năm nghìn quân tinh nhuệ đi ra.

Mười nghìn quân tinh nhuệ này được tuyển chọn rất kỹ lưỡng, đi hàng trăm dặm mới chọn được một dũng sĩ đưa vào trong quân. Bọn họ không chỉ có dáng người cao lớn, thể trạng cường tráng, mà tất cả bọn họ đều trải qua hàng trăm trận chiến đó mới là điều đáng nói. Tất cả bọn họ đều noi theo quân Sở mỗi một binh sĩ đều mang theo trên người đồ ăn, trong túi chứa đầy lương khô, đủ để đảm bảo rằng trong bảy ngày họ không phải kiếm đồ ăn.

Có lương khô, không cần phải mang theo quân nhu làm gì cho mệt, cuối cùng quân Hán cũng có thể trèo đèo lội suối mà đánh lén quân Sở, đánh lại Trương Lương, dùng phương pháp của người để trị chính người đó!

Quân Sở cũng đã tìm được nơi ẩn náu, sau khi tổ chức đốt lửa phóng hỏa, về cơ bản quân Sở cũng đã xác định được nơi để tập hợp lại, Trương Lương phái môn đệ có năng lực nhất hiệp sĩ Thanh Bì!

Thanh Bì chẳng qua chỉ là tên hiệu, không nói tên thật của mình ra, Trương Lương cũng không biết.

Thanh Bì võ nghệ cao cường, có thể cầm thiết trùy nặng hai mươi cân, từng đi theo Trương Lương ám sát Tần Vương ở Cổ Lãng, đáng tiếc không thành công. Tuy nhiên, việc ám sát không phải là sở trường của Thanh Bì, cái lợi hại nhất của Thanh Bì là theo dõi, dò hỏi tin tức! Mà lúc này đây, Thanh Bì cũng không làm cho Trương Lương thất vọng, rất nhanh chóng, hắn đã dò xét được chính xác hành tung của quân Sở.

Hiện tại, tình thế đã hoàn toàn nghịch chuyển, thành ra quân Hán ở trong tối, quân Sở ở ngoài sáng!

Đang đi qua đi lại Lưu Bang bỗng dừng lại, sau đó đánh quyền anh chưởng, nói giọng căm hận:

- Cô gia muốn xem thực hư thế nào, ban đêm quân Sở đánh lén quân ta, sao lại có biểu hiện như vậy chứ?

Trần Bình nói:

- Mặc kệ là quân của nước nào, lọt vào đánh lén không phải người bình thường nào cũng làm được.

Trương Lương lại khoát tay, nói:

- Đại vương không cần phải sốt ruột quá mức như vậy, hiện giờ hành tung của quân Sở quân ta đều đã nắm rõ. Cho nên, lần này quân Sở đánh lén quân ta bị thương không nặng, về sau này vẫn có cơ hội. Dù sao thì quân Sở cũng không thể so sánh với quân ta được, quân ta ra trận sáu lần cũng chỉ bị thương bên ngoài, chứ đâu có như quân Sở chứ? Chỉ cần một lần thất bại là sụp đổ liền!

- Có thể bắt giữ Hạng Trang là tốt nhất.

Lưu Bang gật gật đầu nói giọng căm hận:

- Cô gia muốn chặt đầu của hắn, moi tim hắn, tế sống Phàn Khoái, Thuần Vu Hổ, ân phục bọn họ trên trời có linh thiêng!

- Tên tiểu tử Hạng Trang, ngươi chờ chết đi.

Một binh khí giống như một cây cột bằng sắt đột nhiên hiện ra trước mặt Hạng Trang, chợt một ánh sáng lấp lánh giống như tia chớp của thanh đao chém về phía cổ hắn. Hạng Trang lập tức kinh ngạc, nhanh chóng né tránh, nhưng khi hoảng sợ thân thể của bản thân nặng như chì nằm trên đất, không thể nhúc nhích nổi. Hắn chỉ có thể ngồi trên đất trơ mắt nhìn thanh đao chém cổ mình.

Trong lúc Hạng Trang đang nghĩ mình chết là chắc rồi thì đột nhiên bừng tỉnh, hóa ra đúng là giấc mộng Nam Kha.

- Hờ…

Hạng Trang thở dài, nghĩ thầm trong bụng mình thực còn sống.

Vừa rồi nghĩ đến phương án đánh để giải vây, không ngờ trong lúc đang nghĩ thì ngủ mất, hơn nữa lại gặp phải cơn ác mộng báo điềm xấu, khiến cả người hắn toát mồ hôi, hiện tại toàn bộ lưng vẫn đầy mồ hôi lạnh.

Ngẩng đầu nhìn lên trời, lúc này đã là đêm khuya, chỉ sau một lát nữa thôi toàn quân sẽ xuất phát.

Cũng không hiểu vì sao, trong lòng Hạng Trang cảm thấy có chút bất an, có lẽ là do giấc mộng vừa rồi, hoặc có lẽ hắn có giác quan thứ sáu, dù sao hôm nay hắn cũng cảm thấy tình hình có chút bất thường, không thích hợp cho lắm.

Trên thực tế, năm nghìn tinh binh của Hạ Hầu Anh đang ở trong rừng rậm gần ngay đó, lặng lẽ mà tiến sát tới.

Trong rừng ánh sáng rất yếu ớt, mặc dù không đến mức giơ tay lên không nhìn thấy năm ngón tay, nhưng cũng chẳng kém gì mấy. Cũng may cánh rừng này có nhiều cây tùng lớn, lông cây tùng rơi xuống mặt đất dày đặc, bị vấp ngã nằm sấp xuống cũng không lo, hơn nữa cũng sẽ không phát ra tiếng động.

Từ trong rừng rậm nhìn ra bên ngoài, thậm chí có thể nhìn thấy ánh lửa trại lờ mờ, khẳng định là lửa trại của quân Sở!

Chỉ trong chốc lát, trên trán trên miệng của Hạ Hầu Anh nổi lên một tia sát khí dữ tợn. Bọn nam mọi rợ này thật đáng buồn, chết đến nơi rồi, vậy mà không biết lại còn mải suy nghĩ làm thế nào để có thể đánh lén được quân Hán chứ?

Chỉ tiếc, bọn họ không có cơ hội, vĩnh viễn cũng sẽ không có cơ hội nào nữa!

Hạ Hầu Anh đang tưởng tượng ra cảnh sát phạt quân Sở. Đội thám báo dò đường ở phía trước bỗng truyền đến vài tiếng con cú mèo kêu. Hạ Hầu Anh liền nhanh chóng giơ tay phải lên, năm nghìn tinh binh chậm rãi bước theo sau có đến mười lần dừng lại.

Khi Hạ Hầu Anh lại gần, chỉ thấy viên thám báo chính co rút ở đằng sau một cây cổ thụ.

Trương Lương phái Thanh Bì dẫn đường lúc này đón đi lên, hạ giọng nói:

- Tướng quân, phía trước có thám báo của quân Sở!

Hạ Hầu Anh nhìn theo hướng ngón tay chỉ của Thanh Bì, quả nhiên nhìn thấy có chỗ đất trống, ở giữa lờ mờ có khối tảng đá lớn, phía trên lờ mờ có hai bóng người, một đứng không nhúc nhích, một thì đi qua đi lại. Bởi vì bốn phía của tảng đá kia vô cùng trống trải, ánh trăng chiếu siếu dưới, vì thế thám báo của quân Sở mới bị phát hiện.

Nhìn thấy tình hình như vậy, Hạ Hầu Anh có chút đau đầu. Bởi vì địa thế phía trước quá mức trống trải, cơ bản là không có khả năng tới gần để đánh lén. Nếu dùng cung tiễn thủ săn bắt, rất khó đảm bảo có thể bắn chết cả hai người đó!

Bản thân Hạ Hầu Anh cũng không nắm chắc, lập tức hướng về phía đội thám báo nói:

- Mau gọi Lâu Phiền tới đây!

Đội thám báo phụng lệnh đi ra, rất nhanh sau đó dẫn theo một người cao lớn đến trước mặt Hạ Hầu Anh, đó là Lâu Phiền người Hồ. Thực ra tên Lâu Phiền là tên của bộ lạc, Lâu Phiền rõ ràng là người Hồ. Chẳng qua tướng sĩ quân Hán không biết tên của hắn, vì thế đã đơn giản lợi dụng cái tên Lâu Phiền để xưng hô với hắn.

Hạ Hầu Anh không nói gì, nhưng chỉ về hai người ở bãi đất trống phía trước.

Lâu Phiền lạnh lùng gật đầu, chợt mở cường cung, lại đem ngón cái Lang Nha đặt lên trên đầu cung, giương căng cung lên. Ở bãi đất trống kia nhô lên hai cái bóng đen, Lâu Phiền đang híp hai mắt, chợt mở ra, buông lỏng dây cung.

Chỉ nghe thấy tiếng vù một cái, phía trước hai bóng đen kia ngã xuống, đúng là một mũi tên trúng hai đích!

- Tốt!

Hạ Hầu Anh không kìm được sự vui mừng, nhưng mà, xem ra hắn vui mừng quá sớm chăng!

Tiếng nói vừa dứt, phía trước rừng rậm lại chợt vang lên tiếng kèn trầm thấp, bầu trời đêm mùa hạ yên tĩnh, tiếng kèn trầm thấp thê lương nghe rất chói tai!

- Thật đáng ghét!

Hạ Hầu Anh biết mình đã bị lộ, quân Hán không có khả năng im hơi lặng tiếng mà tiến lên phía trước. Tuy nhiên hai bên cách cũng không xa nhau là mấy, vừa rồi quân Sở phòng ngừa như thế là thế nào nhỉ? Tinh binh ở hai bên cánh trái cánh phải, mười nghìn đại quân, chẳng lẽ không diệt được đám tàn binh của quân Sở chỉ có khoảng ba đến bốn nghìn chứ? Lập tức Hạ Hầu Anh lớn tiếng quát:

- Đuốc đâu, giết!

Trong lòng Hạng Trang đang có chút bất an, tiếng kèn thê lương trong rừng rậm gần đó chợt vang lên!

Hạng Trang lập tức kinh hãi, cơ bản, ở hai khe sườn trong rừng rậm đã bố trí mật thám đề phòng việc bất trắc xảy ra, không ngờ sự thật lại xảy ra như vậy!

Hơn nữa việc khiến Hạng Trang giật mình chính là, không ngờ quân Hán không đi theo đường núi lớn, mà lại đi theo đường trèo đèo lội suối chạy tới đây để đánh lén!

Cái này giải thích điều gì? Chứng tỏ Lưu Bang, Trương Lương, Trần Bình bọn họ đã hoàn toàn hiểu rõ chiến thuật của quân Sở. Hiện tại, bọn họ đã dùng phương pháp người trị chính người đó!

Không hổ danh là Trần Bình!

Không hổ danh là Trương Lương!

Không hổ danh là Lưu Bang!

Lập tức Hạng Trang đứng dậy, rút ra hoành đao, lớn tiếng hét lớn:

- Tập kết, khẩn trương tập kết!

Lân cận rừng có đội kị binh của quân Hán, như vậy khẳng định phía bên phải trong rừng cũng có. Với lại Trương Lương, Trần Bình rất lợi hại, làm sao khiến bọn họ không để ý đến chứ? Làm sao để xảy ra sai lầm thấp nhất?

Vì thế, nếu lại chia về hướng bên phải mà chui vào rừng, đó là đi vào chỗ chết!

Chỉ có thể thực hiện kế hoạch, tập trung binh lực hướng về phía trước mà phá vây, mặc kệ phía trước có bao nhiêu tinh binh, không cần để ý, nhất định phải chém sạch, giết sạch.

Trong giây lát, Hạng Trang đã đưa ra quyết định!

Mặc kệ quyết định này ra sao, đúng cũng tốt, sai cũng tốt, ít nhất thì vào lúc này không thể do dự được.

Đang ngồi ở dưới đất nghỉ ngơi tất cả các tướng sĩ quân Sở đều đứng dậy, bắt đầu nhanh chóng xếp thành hàng.

Hầu như, có vô số cây đuốc sáng từ trong rừng rậm đi ra, khó có thể đếm hết được số lượng quân Hán, tuôn ra giống như nước thủy triều, liều mình xông tới.

Đối mặt với đám quân Hán sát khí đầy người, tướng sĩ quân Sở cũng không cầm được hỗn loạn đứng lên.

- Rống!

Đột nhiên Hạng Trang ngửa mặt lên trời rít gào, giống như sư tử.

Tiếng gào thét dữ dội, như Lang Vương thét dài, bỗng chốc làm bầy sói xôn xao kinh sợ!

Đợi thu hút được sự chú ý của tướng sĩ quân Sở, Hạng Trang giơ hoành đao lên cao, đao nhọn chỉ về phía đối phương, lạnh lùng quát:

- Mọi người đừng sợ hãi, theo ta đi ra ngoài.

- Theo ta đi ra ngoài!

Cao Sơ lấy đao đánh thuẫn, ngửa mặt lên trời gào rít.

- Theo ta đi ra ngoài!

Kinh Thiên lấy quyền đánh vào ngực, ngửa mặt lên trời hét.

- Theo ta! Theo ta! Theo ta!

Phía sau hai người, năm trăm thân binh hưởng ứng tru lên như bầy sói.

Chỉ trong chốc lát, bốn nghìn quân Sở tiến lên giống như sóng thần, Hạng Trang cầm đao dẫn đầu, bốn nghìn quân Sở lập tức giống như quyết đê hồng thủy, hướng về phía quân địch. Mặc dù quân Hán cũng chen chúc từ trong rừng rậm đi ra, như thế thì tính sao? Các ngươi đi đường các ngươi, chúng ta đi đường của chúng ta.

Nhìn thấy đám tàn binh quân Sở từ trong cố đi ra không có sự hỗn loạn, tán loạn, thậm chí còn thể hiện phản ứng tấn công, ý đồ thật rõ ràng. Trong lòng Hạ Hầu Anh không khỏi hoảng sợ, có thật sự là đám tàn binh đã thua trong trận chiến Cai Hạ không? Trông thật thong dong, trông thật bình tĩnh, quả thực rất tinh nhuệ, không có nửa điểm bộ dạng là đám tàn quân?

Chẳng trách trước đây, quân Sở có thể trước là thắng Phàn Khoái, sau đó là thắng Lý Tả Xa!

Chẳng trách trước đây, quân Sở có thể liên tục đánh tan sáu nghìn quân Hán, chém giết hai nghìn quân!

Tuy nhiên, bất kể quân Sở có bao nhiêu sự bình tĩnh, nhiều dũng mãnh đến mức nào, tối nay cũng khó thoát khỏi kết cục bại vong!

Trong lúc đó, khóe miệng và trên trán Hạ Hầu Anh toát lên sự dữ tợn đầy sát khí, và lan tỏa xuống cả dưới chân hắn.

Năm nghìn quân Hán ở bên trái rừng rậm chen chúc đi ra, bốn nghìn quân Sở thì đi dọc theo khe sâu tiến về phía trước.

Lập tức hai quân Sở Hán giáp lá cà, trong rừng rậm đột nhiên vang lên tiếng kèn thê lương!

Mặc dù Hạng Trang sớm đã chuẩn bị tâm lý, đối với Lưu Bang, Trương Lương, Trần Bình cũng không ôm ảo tưởng sẽ chiến thắng bọn họ. Nhưng khi phía bên phải của khu rừng vang lên tiếng kèn, hắn cảm thấy mình rơi xuống hố băng.

Hai mặt đánh gọng kìm, quả nhiên là chiến thuật đánh gọng kìm!

Ở phía trước đường núi, tất nhiên còn có quân Hán mai phục!

Cho dù có vô cùng cẩn thận, không nghĩ lại rơi vào bẫy của Trương Lương! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Trương Lương, thật không hổ danh, không ra tay thì thôi, vừa ra tay đã có thể đưa người ta vào chỗ chết rồi!

Hạng Trang một mặt dương đao chạy thật nhanh, một mặt bắt mình phải bình tĩnh lại. Trong lúc này, sự sống chết của quân Sở là phụ thuộc vào hắn,sai một bước, lập tức sẽ có kết cục diệt vong.

Chương 38: Để lão đây chặn phía sau

Hạng Trang đột nhiên ngẩng đầu, quân Hán đông nghìn nghịt đang từ bên trái rừng rậm chen chúc đổ xuống!

Quay lại phía sau, bên phải rừng rậm cũng lấp lóa những ảnh lửa đuốc, có lẽ cũng có tới vô số giáp sĩ quân Hán, nhiều nhất thì cũng chỉ một lát sau, đám quân Hán này sẽ chen chúc mà xông tới.

Hiện tại, bốn phía đều bị bao vây, có muốn tháo chạy cũng chẳng kịp nữa.

Hơn nữa, phía núi đằng sau toàn bộ là đường bằng phẳng, không chừng lại càng thêm nguy hiểm.

Hiện tại, đường sống của quân Sở hiện tại chỉ có một, chính là, liều mạng lao ra, trước khi hai cánh quân Hán khép vòng vây, với tốc độ nhanh nhất lao ra sơn khẩu phía trước.

xông lên phía trước, có thể vẫn còn đường sống.

Còn không xông ra được, tất cả sẽ kết thúc, không chỉ đại nghiệp nhà Sở tan thành bọt nước, mạng sống của Hạng Trang và hơn bốn nghìn binh sĩ kia cũng khó giữ được.

Lùi bước, đó là con đường chết.

Chạy láo loạn, cái chết có khi còn tới nhanh hơn.

Lao về phía trước, chỉ có lao về hướng quân Hán đột kích, quân Sở mới có cơ hội sống sót.

Hạng Trang lập tức quyết đoán, đôi chân chẳng có thời gian nghỉ ngơi, một bên lao như bay về phía trước, một bên ngửa mặt lên trời thét:

-Nhanh hơn nữa, toàn quân mau xông về phía trước.

-Đuổi theo, mau đuổi theo.

Hạ Hầu Anh cũng điên cuồng không kém.

Thấy miếng mồi ngon trước mặt, y làm sao không kích động được chứ.

Biết rõ ngoài sơn khẩu còn có vài cánh tinh binh, càng biết rõ quân Sở không có khả năng phá vỡ vòng vây, Hạ Hầu Anh hận một nỗi không thể lập tức đuổi bắt quân Sở, càng hận một nỗi không thể tận tay chém chết Hạng Trang và hơn bốn nghìn tàn quân kia lập công, y nhất định không để miếng mồi ngon này lọt vào tay kẻ khác.

Hạng Trang là của ta, bất cứ ai cũng không thể giành với ta được.

-Nhanh, phải hơn nữa cho ta.

Hạ Hầu Anh sốt ruột, Ly Thương lại càng sốt ruột hơn.

Cũng mang theo năm nghìn tinh binh, cũng vội vàng cấp tiến, nhưng Ly Thương lại không ngờ mình vẫn chậm hơn Hạ Hầu Anh vài bước, đối diện, Hạ Hầu Anh và năm nghìn tinh binh đã lao vảo rừng rậm, đôi mắt như muốn đốt cháy cả khe sâu, thế nhưng Ly Thương và năm nghìn tinh binh vẫn đang cấp tiến, tận mắt thấy công lao to lớn này sắp lọt vào tay Hạ Hầu Anh, sao Ly Thương không vội được chứ?

-Mau truy đuổi.

Ly Thương một bên chạy vội, một bên không ngừng thúc giục các tướng sĩ:

-Đuổi theo, mau đuổi theo cho ta, giết sạch bọn chúng, mau…

Một con chim đại bàng trong vách núi bị kinh động chắp cánh bay từ khe núi lên không trung.

Từ khe sâu trên không nhìn xuống, chỉ thấy những đám người chen chúc với ánh lửa đuốc trên tay, cảm giác như một đàn nai đang kinh hãi, đang dọc theo khe núi hoảng hốt hướng phía đông nam mà trốn chạy. Đám người còn lại thì như một bầy linh cẩu đang đi kiếm mồi, từ trong rừng chen chúc lao ra, còn một đàn linh cẩu khác đang ở trong rừng gào rú đuổi theo.

Con diều hâu tiếp tục đưa tầm mắt đi xa hơn, ngoài khe sâu khoảng bảy-tám dặm đường, có một đám người cũng đang đuổi tới gần.

-Hưu…

Thấy rõ hết thảy, diều hâu chắp đôi cánh, liệng trên không trung, kéo vào bầu trời đêm một tiếng rít, không nghi ngờ gì nữa, lần vây bắt này, dọc theo khe sâu hoảng hốt chạy trốn kia chính là con mồi, rõ ràng đã lọt vào vòng vây, vài đàn linh cẩu đang ráo riết vây bắt, rất nhanh sẽ xé họ ra thành trăm mảnh.

Ngoài hai mươi dặm, đại bản doanh của quân Hán, Lưu Bang đang dung bữa với Trương Lương, Trần Bình.

Cứ mỗi chốc, Lưu Bang lại ngẩng đầu nhìn bức màn buông xuống, hoặc nghiêng tai nghe xem có tiếng bước chân tới gần không? Thần sắc y không giấu nổi sự thay đổi, thậm chí tới y cũng không ý thức được điều này, y đã coi Hạng Trang là cái họa tâm phúc. Chính vì coi Hạng Trang là cái họa nên hôm nay y mới bồn chồn không yên như thế.

Thế nhưng, có nhất thiết phải coi Hạng Trang là cái họa tâm phúc không?

Hạng Trang trong tay hắn chỉ có vài nghìn tàn binh, còn Lưu Bang chẳng phải y đang có cả thiên hạ sao?

Nghĩ tới đây, Lưu Bang không nhịn nổi mà cười lớn, hướng về phía Trương Lương, Trần Bình giơ cao ly rượu, cười nói:

-Nào, hai ngươi cùng ta cạn ly rượu này.

Trong khe núi, bốn nghìn tàn quân Sở đang ra sức trốn chạy, bọn họ đang cố lấy hết sức bình sinh để tháo chạy.

Phía sau quân Sở, năm nghìn quân Hán cũng lấy hết sức bình sinh truy sát, tuy nhiên điều làm cho Hạ Hầu Anh vô cùng phẫn nộ đó là, năm nghìn tinh binh của y đuổi mãi mà vẫn chưa tới được chỗ tàn quân Sở quốc, đã đuổi tới năm dặm đường, khoảng cách hai bên vẫn không hề thay đổi, mà có khi còn xa hơn nữa.

Hơn nữa Hạ Hầu Anh càng không thể tin được, không ngờ không có một quân Sở nào tụt lại phía sau!

Quay đầu nhìn lại, chính quân đội mình lại có tới vài trăm binh lính tụt lại phía sau.

Giờ khắc này, Hạ Hầu Anh chỉ mong vào may mắn, mong rằng đại vương và Trương Lương tiên sinh sớm có an bài, nếu không, chỉ dựa vào y và hai lộ quân của Ly Thương, chưa chắc đã cắt đuôi được tàn quân Sở.

Trong khi đám tàn quân Sở khó khăn lắm mới lao ra được tới sơn khẩu, hai thám báo vội chạy từ ngoài sơn khẩu vào cấp báo.

Nhìn thấy đám đại quân của Hạng Trang đang liều mình mà xông tới, hai tên thám báo lập tức khẩn trương, vừa cố gắng ngăn chặn đại quân, vừa liên thanh rống to.

-"Thượng Tướng Quân, bên ngoài có quân Hán, bên ngoài có quân Hán!"

-Không thể đi về phía trước, phía trước có quân Hán.

Hạng Trang nghe vậy lập tức trong lòng nghiêm nghị, hắn sớm biết, Trương Lương dùng binh, tuyệt sẽ không cho kẻ địch lưu lại đường sống!

Thế nhưng, trong lúc nước sôi lửa bỏng này, Hạng Trang so có thể không sợ hãi, không tuyệt vọng chứ?

Chỉ có điều hắn rất nhanh chóng thoát ra được cảm giác sợ hãi và tuyệt vọng đó, bởi vì hắn biết, chiến đấu chỉ có thể tin vào máu và đao kiếm, may mắn chỉ có thể dựa vào người anh dũng, tuyệt vọng và sợ hãi chỉ phá hủy ý chí chiến đấu, khiến cái chết tới nhanh hơn. Chỉ có quên đi sợ hãi, ném bỏ tuyệt vọng mới có cơ hội sống sót.

-"Kinh Thiên!"

Hạng Trang chân chạy không ngừng, đột nhiên quay đầu lại rống lên giận dữ.

Kinh Thiên nhanh chạy hai bước đuổi theo Hạng Trang, lớn tiếng nói:

-" Có tiểu nhân!"

-Nói cho Chung Ly Muội, từ bây giờ hắn sẽ là Sở thứ tướng quân, toàn quân do hắn chỉ huy, nội trong thời gian ngắn nhất phá hủy chặn quân phía trước. Cao Sơ, ngươi mang theo thân binh, theo ta cản phía sau.

-Vâng

Cao Sơ tiếp lệnh.

Tuy nhiên, Kinh thiên lại không hề phản ứng gì.

Kinh Thiên, y tuy thô lỗ, nhưng y biết lưu lại cản phía sau là như thế nào?

-Còn ở đó thất thần gì, khẩn trương, mau đi.

Hạng Trang quay đầu rống giận.

-Không, Thượng tướng quân, Đại Sở không thể không có người, quân Sở cũng không thể mất đi người.

Kinh Thiên đột nhiên lắc đầu, vẻ mặt dữ tợn, quay đầu nói với đám quân đằng sau:

-Các ngươi vài người, lưu lại đây với ta.

Nói xong, Kinh Thiên kéo theo hơn trăm thân binh chạy về hướng sơn khẩu bên phải, chuẩn bị lưu lại cản phía sau.

-Kinh thiên, tốt lắm.

Hạng Trang trong lòng thầm nghĩ, dương đao tiếp tục lao về phía trước.

Thời gian khẩn cấp, Hạng Trang cũng chẳng có thời gian tranh luận với Kinh Thiên, thậm chí cũng chẳng kịp nói thêm câu gì, việc duy nhất hắn có thể làm bây giờ là mang theo quân Sở phá hủy chắn quân phía trước, cũng không thể để Kinh Thiên và đám quân sĩ cản quân kia hi sinh vô nghĩa. Nắm chặt hoành đao trong tay, hắn ngửa mặt lên trời gào thét:

-Giết…..

-Giết.

Cao Sơ rít gào, một bên ra sức chạy, một bên quay đầu nhìn phía Kinh Thiên, trong lòng lại yên lặng nghĩ, Kinh Thiên, hảo huynh đệ, kiếp sau, chúng ta sẽ còn làm huynh đệ.

-Giết.

-Giết

-Giết

-Giết

Tiếng bước chân như tiếng nước chảy siết, các bộ quân Sở đều chạy ra ngoài sơn khẩu.

Tiêu Công Giác đem the năm trăm bộ hạ cuối cùng cũng chạy ra sơn khẩu, vươn đầu nhìn thấy đám

Kinh Thiên và thân binh của y đang canh giữ ở sơn khẩu bên phải, trong lòng buồn bực cất tiếng quát lớn:

-Kinh Thiên, ngươi không hộ tống thượng tướng quân, thủ tại đây làm gì?

-Tiêu tướng quân mau chóng đuổi theo thượng tướng quân, hợp lực với đại vương phá hủy chặn quân Hán ngoài sơn khẩu.

Kinh thiên vái chào lại,nói tiếp:

-Còn ở đây cứ giao cho tiểu nhân.

-Ngươi ở lại cản phía sau?

Tiêu Công Giác lạnh lung nói:

-Chỉ dựa vào ngươi và trăm binh lính này sao?

Kinh Thiên rút hoành đao, lành lạnh thét lớn:

-Quân Hán nếu muốn phá thì trước tiên hãy bước qua xác tiểu nhân.

-Tốt lắm…

Tiêu Công Giác khen ngợi, rồi lớn tiếng quát:

-Có điều, việc lớn như vậy, dù sao cũng không tới lượt tên tiểu tử như ngươi làm, Kinh Thiên, kéo theo người của ngươi, mau cút đi cho ta, nhớ kĩ, nhiệm vụ của các ngươi là bảo vệ thượng tướng quân, cản phía sau chính là nhiệm vụ của lão phu.

Nói xong, Tiêu Công Giác cũng ngừng lại, năm trăm bộ khúc cũng đều dừng lại.

"-Tiêu tướng quân!"

Tình hình như vậy rõ ràng nằm ngoài dự kiến của Kinh Thiên:

-Người…

-Người cái gì, mau đi cho ta.

Tiêu Công Giác giận tím mặt, tát vào mũ trên trán của Kinh Thiên, cái tát quá mạnh, suýt nữa làm rơi cấp phiến trên đầu xuống dưới đất.

Ý thức được Tiêu Công Giác cũng không nói giỡn, chính mình nếu không vâng theo, người này khả năng sẽ chặt bỏ đầu mình, Kinh Thiên lập tức trong lòng nghiêm nghị, chợt quay đầu lại hét lớn:

-"Đi, chúng ta đi!"

Nhìn theo Kinh Thiên mang theo hơn trăm thân binh như bay mà đi, Tiêu Công Giác trên mặt không khỏi hiện lên vẻ lo lắng.

Tiêu Công Giác đúng là chủ tướng hậu quân, thế nhưng y lại không nhất thiết phải lưu lại cản phía sau, dù sao thượng tướng quân cũng đâu có lệnh.

Nhưng Tiêu Công Giác vẫn nhất quyết lưu lại, vì y biết rất rõ, dựa vào đám người Kinh Thiên kia, cản sao nổi quân Hán truy binh, thậm chí là hơn năm trăm binh lính đó cũng chưa chắc trụ được lâu, thế nhưng, thân là đại tướng quân, đây là trách nhiệm của Tiêu Công Giác, cùng lắm là chết chứ sao?

Tiêu Công Giác chậm rãi xoay người, lại chậm rãi rút ra trọng kiếm. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Phía sau Tiêu Công Giác, năm trăm bộ khúc cũng chậm rãi kết thành hình tròn phòng ngự dày đặc kiên cố.

Ngẩng đầu nhìn phía trước, quân Hán đông nghìn nghịt đang giơ cao cây đuốc, giáo gươm sắc lạnh đang chen chúc mà lao tới, những tiếng bước chân như vũ bão, nghe như tiếng thủy triều lên, chúng cao giọng la hét, giống như tiếng sấm sét, bống nhiên, Tiêu Công Giác khóe miệng nở một nụ cười lạnh băng, có Tiêu Công Giác ta ở đây, các ngươi đừng hòng phá vỡ vòng vây.

Chương 39: Tắm máu

Hạnh Kỵ cầm song kích trong tay, giống như một pho tượng tháp bằng sắt, ngạo nghễ đứng trang nghiêm!

Phía trước, tàn binh Sở đông nghìn nghịt như thủy triều mãnh liệt quét đến, phía sau, ba nghìn tinh binh đã giơ ngang trầm kích, dàn trận sẵn sàng chờ đón quân địch, Hạ Hầu Anh và Ly Thương chung quy không có khả năng chém bay đầu Hạng Trang, thậm chí cũng không thể ngăn hắn lại! Hiện tại, thì nhìn hắn đấu với Hạnh Ky đi! Thằng nhóc Hạng Trang, có Hạnh Kỵ ta ở đây, ngươi đừng mơ tưởng đi qua được nơi này!

Hạng Trang một bên chạy như bay, một bên tính toán đường ra cho quân Sở.

Hơn trăm bước phía trước, mấy ngàn quân Hán đã sắp xếp xong hoàn toàn trận hình phòng ngự, chờ đợi quân Sở tiến lên chém giết, lúc này lộ rõ mục địch của quân Hán, bọn họ không cầu đánh bại quân Sở, chỉ cầu mong có thể bám trụ được với quân Sở! Chỉ cần kéo dài tới khi Hạ Hầu Anh, Ly Thương đến, cho dù Hạ Trang có dũng khí chống trời, cũng không có khả năng thay đổi được kết cục diệt vong của quân Sở.

Bản lĩnh khẩu khí, quân Sở khí thế dào dạt đón nhận quân Hán!

Hạng Trang hô dài một tiếng, giống như Lang Vương uy phong lẫm liệt, mang theo một đám sói hoang lớn nhe ra răng nanh, móng vuốt bén nhọn, đột ngột tiến ra mạnh mẽ dọn sạch đội hình quân Hán trong trận chiến!

Hạng Trang lựa chọn tấn công cưỡng chế, mà không phải tránh né chạy trốn!

Bởi vì Hạng Trang hiểu rõ, một khi hắn lựa chọn trốn tránh, thì lập tức lòng quân quân Sở sẽ tan rã, ngay lập tức binh bại như núi đổ, bởi vì đây không phải kế hoạch lùi một bước tiến ba bước, mà là trốn tránh cái chết! Đang trên đường lẩn trốn, nếu ngay cả ngươi đường đường là Thượng Tướng quân cũng chỉ lo chạy trối chết, thì còn ai anh dũng tiến lên phía trước, liều chết chiến đấu?

Lúc này, Hạng Trang trước tiên làm tấm gương cho binh sĩ, chém giết đẫm máu, tàn binh quân Sở mới có thể hợp lòng từ hoàn cảnh đó!

Nhưng, mới đó lại bị đột kích mạnh mẽ, Hạng Trang hay là vẫn nên lựa chọn cách đột phá cực kỳ xảo quyệt!

Chủ tướng quân Hán cứ việc ở trước trận hình, Hạng Trang cũng không giống mọi khi áp dụng chiến thuật bắt trộm bắt kẻ cầm đầu, lần này, Hạng Trang chọn điểm đột phá là phần thân của quân Hán, thời gian gấp gáp, Hạng Trang căn bản không thể suy tính cặn kẽ, nhưng hắn gần như vẫn là dựa vào bản năng dã thú, đưa ra sự lựa chọn hợp lý nhất!

Hiện tại, đối với tàn binh quân Sở mà nói, quan trọng nhất chính là mau chóng phá vòng vây!

Trước mắt mấy ngàn quân Hán này rõ ràng có chuẩn bị mà tới, nếu trực tiếp từ giữa đường đột kích, khoảng cách tấn công sẽ gia tăng rất lớn, nếu từ bên đường đột kích, thì quân Hán rất có thể thay đổi trận hình vòng trở lại, đem quân Sở chặn ngang cắt thành hai khúc, cho nên chỉ có tấn công từ phần thân trước, trong thời gian mới có thể ngắn nhất phá vỡ quân Hán từ bên trong, tấn công bao vây chặt lấy!

Hạng Trang giống như một Lang Vương nổi giận, tấn công mạnh mẽ vào trận hình của quân Hán.

Bảy tám trường kích gần như cùng lúc đâm tới, hoành đao trong tay Hạng Trang đột nhiên chặt xuống, trường kích thất bát lập tức toàn bộ bị bẻ gẫy, kích nhọn rơi đầy mặt đất, dưới chân Hạng Trang đột nhiên tiến lên, hoành đao trong tay lại thuận thế hướng xéo lên trên, giáp sĩ quân Hán che ở trước mặt lập tức bị chém mạnh vào ngực, những bộ phận ở trong bụng lập tức tràn từ khoang bụng ra ngoài.

Giáp sĩ quân Hán đột nhiên cúi đầu, ngơ ngác nhìn khoang bụng của mình vỡ ra, kêu rên thảm thiết, càng lúc càng nhiều ổ bụng vỡ trào ra ổ ạt, giáp sĩ quân Hán gắt gao ôm lấy bụng mình liều mạng muốn nhét các nội tạng trở lại trong bụng, nhưng, không đợi hắn được như ý nguyện, nhuệ sĩ quân Sở nhanh chóng tiến vào đã đẩy hắn ngã lăn trên mặt đất.

- Chêt!

Cao Sơ hét lớn một tiếng, hoàn đao trong tay tựa như đâm vào miệng một gã giáp sĩ quân Hán, lại thuận thế đi xuống đột nhiên quét sạch, không ngờ đem cằm của giáp sĩ Hán toàn bộ rời xuống, đao phong sắc bén thậm chí còn cổ giáp sĩ quân Hán cũng cắt mở ra, liền lộ ra xương trắng dày đặc, nơi yết hầu còn có máu đỏ phun trào.

Phía sau Cao Sơ, hơn trăm nhuệ sĩ vung đao sắc bén, anh dũng tiến lên phía trước!

Âm thanh binh khí vang lên, tiếng đao kiếm chạm vào da thịt phập phù, tiếng tướng sĩ hai quân la rầy mắng mỏ tức giận, còn có cả những âm thanh tướng sĩ bỏ mình kêu la thảm thiết trong miệng, thoáng chốc hòa lẫn với nhau tạo thành một mớ hỗn hợp! Do Hạng Trang tự mình đảm nhận mũi tiền, lại từ trong hơn trăm thân binh nhuệ sĩ tạo thành thế trận tấn công hình trùy, chốc lát tấn công mãnh liệt vào trận địa phòng ngự hình tròn của quân Hán!

Hơn trăm thân binh sắc bén ở phía sau, các quân các doanh quân Sở cũng anh dũng tranh lên trước tiên, thừa cơ đánh lén!

Hơn ba nghìn tàn binh quân Sở dưới tình thế cấp bách hợp lại theo lệnh, tình thế làn nhẫn đó tuyệt đối không thể ngăn cản!

Vẫn là câu nói kia, chỉ cần Hạng Trang tâm chiến vẫn còn, tâm chiến của quân Sở sẽ còn, chỉ cần ý chí chiến đấu của Hạng Trang chưa mất, quân Sở nhất định sẽ liều chết chiến đấu, dù chết không hối hận!

Trong ngoài vài dặm, năm nghìn tinh binh của Hạ Hầu Anh đã đuổi tới sơn khẩu.

Nhưng mà, khiến Hạ Hầu Anh càng muốn nổi giận điên lên chính là, sơn khẩu không ngờ bị mấy trăm quân Sở chặn lại!

Sơn khẩu tuy rằng đủ rộng, nhưng nếu muốn lách qua đám quân Sở, vậy phải vượt qua con sông nhỏ đến bờ bên kia, như vậy ít nhất sẽ trì hoãn gần nửa canh giờ! Mà sau nửa canh giờ, chỉ sợ Hạng Trang sớm đã mang theo tàn quân Sở phá vòng vây mà đi! Điều này, Hạ Hầu Anh tuyệt đối không cho phép xảy ra!

- Đột kích, toàn quân đột kích! Giết sạch bọn chúng!

Hạ Hầu Anh vừa chạy vội tới, vừa mang theo trường kiếm! Phía sau, năm nghìn binh giáp chân bước chưa dừng, lấy khí thế dời non lấp biển hướng về sơn khẩu nghiền nát năm trăm quân Sở lại đây.

Trong giây lát, hai quân đã mặt đối mặt!

- A!

Hạ Hầu Anh quát một tiếng lớn, đại kiếm trong tay đã hướng về phía đầu Tiêu Công Giác chém xuống.

- Hắc!

Tiêu Công Giác dĩ nhiên không sợ, trường kiếm trong tay phút chốc đưa lên, nghênh chiến trực tiếp chỉ nghe vang lên một tiếng "keng", một nguồn lực cực lớn lập tức cuốn ngược trở lại, Tiêu Công Giác đứng không yên, lập tức lui xuống hai bước, trên khuôn mặt bỗngửng đỏ lên.

Đối mặt, Hạ Hầu Anh lại ước chừng thối lui ba bước!

- Tiêu Công Giác!

Hạ Hầu Anh chỉ cảm thấy hai tay bủn rủn muốn chết, trong lòng lại nghiêm nghị, ngoài miệng vẫn còn lớn tiếng la hét;

- Bây giờ hãy quẳng kiếm, Đại Vương nhà ta còn có thể tha chết cho ngươi!

- Quăng kiếm đầu hàng, tha cho ngươi khỏi chết!

- Quăng kiếm đầu hàng, tha cho ngươi khỏi chết!

Quăng kiếm đầu hàng, tha cho ngươi khỏi chết!

Phía sau Hạ Hầu Anh, mấy trăm thân binh hô ba lần hưởng ứng.

Tiêu Công Giác lại giơ cao đại kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng cổ họng Hạ Hầu Anh, lạnh lùng thốt lên:

- Hạ Hầu Anh, đừng nói này nọ nhiều lời vô dụng, đến đây đi, hôm nay không phải ngươi chết, thì là ta mất mạng!

- Nếu như vậy, hãy chịu chết đi!

Hạ Hầu Anh dứt lời, đột nhiên giơ tay phải hung hăng chém về phía trước.

Chỉ trong chốc lát, năm nghìn giáp sĩ liền vung kiếm xông lên, tựa như thủy triều mãnh liệt quét tới, năm trăm quân Sở mặc dù đối mặt với kẻ thù gấp mười lần mình, nhưng toàn bộ không vương một tia sợ hãi! Hôm nay chết thì chết, chỉ cần có thể bám trụ quân Hán mọt lát, chỉ cần có thể thay Thượng Tướng quân chiếm chút thời gian đại quân chủ lực phá vòng vậy, chết cũng có sao?

- Chết!

Hạng Trang quát lớn một tiếng, hoành đao hung hăng chém rụng.

Chỉ nghe một tiếng vang lên, đỉnh chiếc thiết mộc thuẫn trước mặt thoáng chốc vỡ vụn, thế hoành đao đi chưa giảm, lại đem quân Hán Tư Mã tránh ở phía sau mộc thuẫn chém thành hai mảnh, Hạng Trang lại chiếm thêm hai bước, chân phải đột nhiên đá ra, một tên quân Tư Mã người Hán đứng chắn ở phía trước lập tức cả người bị đá bay hơn mười bước, sau khi rơi xuống máu chảy đầm đìa, mắt không nhìn thấy sự sống.

Hạng Trang lại tiến thêm hai bước, hoành đao vung bốn phía, trước mặt đã hiện ra một khoảng không, nhưng cũng nhận thấy địch đã đột phá trận địa, lúc này hắn xoay người quay đầu, giơ cao hoành đao ngửa mặt lên trời thét dài:

- A, quân Hán bị đánh bại rồi!

- Thượng tướng quân uy vũ!

Cao Sơ trọng giáp thấm máu, vung tay gào thét.

- Thượng tướng quân uy vũ!

Hơn trăm nhuệ sĩ thề sống chết đi theo, sơn hô hưởng ứng.

- Thượng tướng quân uy vũ!

Gần bốn ngàn quân Sở vẻ mặt như cuồng, ngửa mặt lên trời gào rít, âm thanh rung động!

Quân Hán đích thực đã bại! Ba nghìn binh giáp đã sụp đổ, đang hướng về hai sườn đồi núi chạy toán loạn, giờ phút này, bọn họ thầm mong nhanh chóng thoát khỏi chiến trường, mau chóng rời xa quân Sở chém giết đỏ mắt, chạy càng xa càng tốt, đám Nam mọi rợ này, thật không phải người rồi, bọn họ chính là một đám dã thú, một đám dã thú điên cuồng!

Đúng vậy, quân Sở hiện tại chính là một đám dã thú, một đám dã thú chém giết đỏ cả mắt rồi!

- Không được chạy, không được chạy!

Hạnh Kỵ giơ kiếm liên tục hét lên giận dữ, ý muốn đám bại binh dừng lại, nhưng căn bản không ai để ý tới y, có Truân trưởng quân Hán thậm chí còn cố ý đụng vào y một chút, suýt nữa khiến y ngã trên mặt đất, đến nước này, trận hình phòng ngự vòng tròn tua tủa như lông nhím đều đã bị quân Sở đột phá, vậy còn dựa vào cái gì mà đánh?

- Thật kinh tởm!

Hạnh Kỵ nổi trận lôi đình, đang muốn vung kiếm chém người, chợt nhận thấy luồng khí lạnh đục khoét xương cốt từ phía sau đánh tới, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một ngôi sao lạnh toát xé không khí, trong chốc lát liền bắn tới trước mặt y, liền sau đó, khí lạnh đục khoét từ cổ họng của y tấn công khắp toàn thân, tất cả sức lực lập tức tựa như cơn thủy triều rút khỏi cơ thể của Hạnh Kỵ.

Cúi đầu cũng có chút khó khăn, cuối cùng y cũng nhìn ra đó chính là một mũi tên, một mảnh linh vũ.

Có hơn trăm bước, Cao Sơ cười lạnh, từ trong túi tên sau lưng lấy ra một mũi lên Lang Nha vũ, chợt kéo mạnh cung, tên lạnh căm căm lại dõi theo con mồi mới, một thân khoác trọng giáp, đầu đội da biện quân Hán Tư Mã! Chỗ tay phải giơ lên, chri nghe được dây cung vang lên một tiếng vù vù, quân Hán Tư Mã cách hơn trăm bước đã cất tiếng trả lời trở lại.

- Hảo tiểu tử, tài bắn cung có tiến bộ!

Hạng Trang không biết lúc nào đã tới bên cạnh Cao Sơ, dùng sức vỗ bả vai của hắn bày tỏ sự khích lệ, chợt lại nói:

- Thổi kèn, tạm ngừng đuổi giết, lập tức chuyển hướng vào!

- Vâng!

Cao Sơ vâng lệnh, bằng thái độ nhanh nhất đem hơn mười kèn thủ triệu tập lại.

Một lát sau, tiếng kèn trầm thấp thê lương liền vang vọng trời cao, quân Sở đang đuổi giết tàn binh đều dừng bước, bằng cách nhanh nhất tập kết lại với nhau.

- Đi!

Hạng Trang giơ cao hoành đao phía trước, đi nhanh trước tiên.

Trương Lương dùng kế, Lưu Bang dụng binh, há lại dừng ở đó? Đay chỉ là đánh tan một đám quân Hán mà thôi, phía trước, khẳng định còn nhiều đám quân Hán đang chờ bọn họ! Nhưng, vẫn là câu nói đó, chỉ cần Hạng Trang ta còn một hơi thở, quân Sở tuyệt sẽ không ngừng chống cự, càng không khoanh tay chịu chết, Hán Sở tranh bá, vẫn chưa tới hồi kết!

Chương 40: Tử chiến

Nghe tiếng kèn truyến đến từ phía tiền phương, Hạ Hầu Anh biết có chuyện chẳng lành!

Hiển nhiên, ba nghìn tinh binh của Hạnh Kỵ không thể ngăn tàn binh quân Sở, tiếng khẳng định là chính quân Sở đang tập kết quân số, tàn binh quân Sở đã phá nát đội quân Hạnh Kỵ, hiện giờ đang tập kết, lập tức liền muốn bỏ chạy!

Giờ phút này, Hạ Hầu Anh gấp đến độ mặt đều tái dại, quân Sở đang muốn bỏ chạy rồi!

Nhưng gấp cũng vô ích, mấy trăm tàn binh của Tiêu Công Giác thì chết chặn ở phía trước, không qua được!

Có câu một người khi đã liều mạng, mười người chặn còn không nổi, năm trăm tàn binh quân Sở liều mạng tử chiến, há là trò đùa?

Năm nghìn tinh binh của Hạ Hầu Anh ước chừng tấn công dũng mãnh nửa canh giờ, trả giá bằng mấy trăm mạng người, lại ngẩn ngơ không thể phá huy đám tàn binh quân Sở trước mắt không bằng một phần mười quân Hán!

Năm nghìn tinh binh của Ly Thương sớm đuổi theo, cũng đều bị bại trận tại nơi này.

Lúc này, Ly Thương ngay cả ruột gan đã hối hận, sớm biết như vậy, không bằng lúc trước liền đi đường vòng qua sông.

- Hạ Hầu Anh, ngươi làm ăn kiểu gì không biết? Năm nghìn người đánh mấy trăm người, chưa tới nửa canh giờ không ngờ còn đánh không nổi?

Ly Thương dưới tình thế cấp bách, nói chuyện cũng không khách khí:

- Ngươi cầm binh thế nào, đánh trận kiêuu gì thế? Chờ ngươi phá được đám tàn quân Sở ít ỏi này, Hạng Trang sớm đã dẫn người chạy không còn bóng rồi!

- Ngươi có thể cầm quân, ngươi có thể đánh giăc?

Hạ Hầu Anh cả giận nói:

- Vậy ngươi tới!?

- Ta tới thì ta tới, kêu người của ngươi ra đi!

Ly Thương không nhường chút nào, chợt quay đầu lại quát:

- Lên, lên cho lão tử, giết sạch đám nam mọi rợ phía trước, giết được một tên thưởng một trăm tiền!

Một câu này của Ly Thương, lập tức đánh thức Hạ Hầu Anh.

Ngay lập tức Hạ Hầu Anh thả người nhảy lên một khối đá lớn, lạnh lùng quát to:

- Con mẹ nó nghe lão tử nói đây, xử được một tên Nam Man thưởng một trăm tiền, xử lý được Tiêu Công Giác, thưởng mười ngàn tiền!

Lời vừa dứt, tất cả giáp sĩ quân Hán nghe được sĩ khí lập tức dâng cao.

- Giết sạch mọi rợ Nam, tướng quân nói, giết một tên thưởng một trăm tiền!

- Mười ngàn tiền!? Con mẹ nó, mười ngàn tiền này lão tử nắm chắc rồi!

- Tiêu Công Giác kia là của lão tử, ai cũng không được đoạt của ta!

Chính dưới cái gọi là trọng thưởng cũng xuất hiện dũng sĩ, đứng trước đồng tiền con người bị mê hoặc, giáp sĩ quân Hán lập tức một đám đều đỏ mắt, nhiệt tình trước nay chưa thấy nhằm hướng tàn binh quân Sở tỏa ra như lông nhím tựa như thủy triều lên mãi không dứt, xử lý được Tiêu Công Giác trước trận quân Sở đã trở thành cái đích cho mọi người ngắm, bị mười mấy tên tiểu giáo Hán mãnh liệt vây quanh!

- Ôi!

Tiêu Công Giác hét lớn một tiếng, tay trái cầm trường kiếm đâm thủng thuẫn của hai gã Truân trưởng quân Hán, trọng kiếm tay phải thừa cơ tựa như rắn độc tiếp tục đâm ra ngoài, một gã Truân trưởng quân Hán bất ngờ thủ không kịp, lập tức bị đâm trúng.

Nhưng, không đợi Tiêu Công Giác rút kiếm, một tên Truân trưởng khác đã thu hồi trường kiếm, chém xuống, cùng lúc đó, trường kích bốn phía lóng lánh cùng đâm tới, lưỡi kích thẳng nơi hiểm ngực bụng của Tiêu Công Giác mà tới!

Sống chết trước mắt, Tiêu Công Giác dứt khoát quăng kiếm, hai chân đạp thật mạnh, cả người liền bay vọt lên không, ngay giữa lúc đó, trường kích bốn phía liền nhằm thẳng lưng hắn quét tới, đường trăng lưỡi liềm sắc bén liếm vào áo giáp mở ra chiến bào của hắn, để lại trên lưng hắn bốn đường máu dâu có thể chạm vào xương, máu tươi đỏ sẫm thoáng chốc phun như suối bắn tung tóe khắp nơi.

- A a…

Nhận đau, Tiêu Công Giác lập tức kêu lên vô cùng thê lương.

Nhưng, sau khi bị thương nặng, thú tính của Tiêu Công Giác cũng bị kích thích hoàn toàn, nhằm hướng trường kích tập kích thuận thế lăn sang, đại thuẫn trong tay trái thuận thế quét ngang, hai gãi Đội suất quân Hán căn bản không kịp phản ứng, đã bị đại thuẫn sắc bén chặt đứt cổ, trong chốc lát, hai cái đầu đã bay lên, máu lại phun lên như mưa.

- A!

Lại một kích sắt đâm tới, đầu kích sắc nhọn đâm xuyên qua sườn phải của Tiêu Công Giác.

- A a…

Tiêu Công giác kêu lên càng thảm thiết, tay phải đột nhiên kéo lại, liền nắm lấy thiết kích đánh lén sau lưng, ngay sau đó, chỉ nghe được một tiếng "banh", Tiêu Công Giác đã bẻ đôi thiết kích, chợt tay cầm đoạn kích gẫy, thuận thế quay người đâm tới, kẻ đánh lén sau lưng liền bị chính kích của mình đâm xuyên qua mặt.

Thừa dịp khe hở chỗ này, lại một đại kích quét ngang tới, xương ống chân ở giữa chân phải của Tiêu Công Giác, chỉ nghe một tiếng giòn vang "rắc", xương ống chân phải của Tiêu Công Giác đã vỡ vụn, hắn đứng thẳng không được, kêu thảm mới ngã xuống đất, gần như cùng lúc hắn ngã xuống, hai thanh trường kích khác lại nhằm lưng hắn vẽ thêm hai đường máu.

- Chiu chết đi!

Một gã Tư mã quân Hán tiến lên hai bước, vung kiếm nhằm mặt Tiêu Công Giác đâm tới.

Song, không đợi đại kiếm trong tay gã Tư Mã quân Hán đâm xuống, đoạn kích gẫy trong tay Tiêu Công Giác cũng im hơi lặng tiếng đâm thẳng vào dưới bụng gã, quân Hán Tư Mã thân hình cường tráng đột nhiên dừng lại, Tiêu Công Giác lại thuận thế quấy đảo, lưỡi kích sắc bén trong khoang bụng quân Hán Tư Mã quấy cho nát nhừ, ruột gan bị phá nát cũng theo miệng vết thương ồ ồ chảy ra.

Quân Hán Tư Mã lập tức kêu rên thảm thiết, chỉ có điều mới kêu vài tiếng lập tức ngừng thở bỏ mạng.

Nhìn thấy Tiêu Công Giác rõ ràng bản thân đã bị trọng thương vẫn chiến đấu dũng mãnh sắc bén, giáp sĩ quân Hán xung quanh đến tướng ta đều bị hoảng sợ, trong khoảng thời gian ngắn không ai dám tiến lên.

Tiêu Công Giác lúc này mới lấy đoạn kích làm trụ, vật lộn đứng dậy.

Bóng dáng Hạ Hầu Anh lại hiện ra, lấy trọng kiếm chỉ Tiêu Công Giác, lớn tiếng quát:

- Tiêu Công Giác, lão tử niệm tình ngươi cũng là một hảo hán, hôm nay không muốn giết ngươi, đầu hàng đi!

- Khặc, khặc, khặc!

Tiêu Công Giác cười khổ ba tiếng, chợt quát lên vô cùng dữ tợn:

- Hạ Hầu Anh, chỉ cần ông đây còn một hơi thở, ngươi đừng hòng mơ tưởng việc đó, hão huyền!

- Đừng mơ!

- Đừng mơ!

- Đừng mơ!

Hơn trăm tàn binh quân Sở còn lại sơn hô hưởng ứng.

- Tử chiến!

Tiêu Công Giác lại giơ đoạn kích lên, ngửa mặt lên trời gào rít.

- Tử chiến!

- Tử chiến!

- Tử chiến!

Hơn trăm tàn binh tinh thần đoàn kết cực lớn, tiếng như sắt, thế như nước!

Trong lòng Hạ Hầu Anh lẫm liệt, đây thật sự là một đám dũng sĩ đáng tôn kính, Tiêu Công Giác lại càng là một đối thủ đáng tôn kính!

Tuy nhiên, hai quân giao chiến, tôn kính tốt nhất đối với địch nhân chính là tự tay chém hắn, lập tức Hạ Hầu Anh lần nữa giơ đại kiếm nhanh chóng vọt lên phía trước, vừa lớn tiếng quát:

- Tiêu Công Giác, chịu chết đi!

- Đến đây đi, đến đây đi!

Tiêu Công Giác múa võ như bát thiết quyền, đem máu thịt trong ngực mình mơ hồ chụp lấy rung động cực lớn, lại trố mắt rống giận:

- Đến đây đi, để lão tử xem Hạ Hầu Anh ngươi rốt cuộc có bao nhiêu cân lượng!

- Như ngươi mong muốn!

Hạ Hầu Anh trong đáy lòng yên tĩnh rống lên một tiếng, hai tay cầm kiếm mạnh mẽ chém xuống.

Tiêu Công Giác bị thương nặng, thể lực cũng đã cạn kiệt, lại cảm thấy không hề sợ hãi, lập tức giơ đoạn kích lên chém về phía trọng kiếm của Hạ Hầu Anh không chút tiểu xảo, chỉ nghe "keng" một tiếng, đoạn kích của Tiêu Công Giác lập tức bị rơi ra, Hạ Hầu Anh xuống tay không lưu tình, trọng kiếm thuận thế từ trên vai Tiêu Công Giác chém nghiêng xuống.

- Phập…

Máu tung, đầu người bay lên!

Tiêu Công Giác đột nhiên cảm thấy người mình nhẹ bẫng, toàn bộ thế giới bắt đầu quay tròn, những âm thanh sát phạt náo động âm ĩ cũng dần xa đi, bên tai lập tức trở nên yên tĩnh lạ thường, Tiêu Công Giác trợn mắt há hốc mồm, đây là chuyện gì xảy ra? Nhưng, không đợi hắn kịp phục hồi lại tinh thần, bóng tối vĩnh viễn đã nuốt hắn vào trong.

Ngoài mười dặm, gần bốn ngàn tàn binh quân Sở đang ào ào tiến nhanh về phía trước.

Hạng Trang đang trong thời gian vội vàng, phía sau bỗng nhiên truyền tới âm thanh Kinh Thiên thê lương:

- Thượng tướng quân, Thượng tướng quân…

Hạng Trang đột nhiên quay đầu lại, chỉ nhìn thấy Kinh Thiên mang theo hơn trăm thân binh chạy vội đến, lập tức giận dữ quát:

- Kinh Thiên, không phải ngươi chủ động xin đi giết giặc lưu lại cản phía sau sao, thế nào lại chạy trở lại?

- Thượng Tướng quân!

Kinh Thiên lộ vẻ sầu thảm nói:

- Tiêu tướng quân, Tiêu tướng quân hắn…

Hạng Trang thoáng chốc đều rõ ràng vấn đề, lập tức vỗ vai Kinh Thiên:

- Đi!

- Thượng tướng quân, phía trước còn có quân Hán!

Đội thám báo tiền phương bỗng nhiên đi vòng vèo, hơn nữa mang về cho người ta tin tức tuyệt vọng.

Lúc này, gần bốn ngàn tàn binh Sở khó khăn lắm mới đi qua một chỗ chân núi, quả nhiên nhìn thấy trong thung lũng giữa hai quả núi phía trước, đều điểm nhiều ánh lửa, giờ phút này, Hạng Trang gần như hoàn toàn tuyệt vọng, hắn thật muốn trực tiếp hạ lệnh chia quân lên núi xuyên qua cánh rừng, lúc này chia vào núi chui vào rừng, Hạng Trang hắn phân nửa còn thể còn mạng sống, nhưng quân Sở nhất định không xong rồi.

Cắn chặt răng, Hạng Trang chậm rãi giơ hoành đao trong tay, đao nhọn sắc bén, chỉ về quân Hán đông nghìn nghìn xa xa phía trước, một tiếng gào rít điên cuồng, hoang dã chấn động muốn nổ rung bầu trời đêm:

- Xông lên, tiêu diệt quân Hán!

- Tiêu diệt quân Hán!

- Tiêu diệt quân Hán!

- Tiêu diệt quân Hán!

Gần bốn ngàn tàn binh quân Sở sơn hô hưởng ứng, khí thế trào sôi.

Mặc cho máu thấm chiến bào, cứ việc thở hồng hộc, nhưng không có một người lùi bước!

Đến lúc này, tất cả mọi người đều biết, quân Sở đã không có đường lui, sợ chiến tranh? Lùi bước? Chạy trốn? Đầu hàng? Đó đều chỉ còn đường chết! Đến lúc này, chỉ có thề chết đi theo Thượng tướng quân, anh dũng tiến lên, từ phía trước mặt mở con đường máu, mới có thể bảo toàn tính mạng! Không muốn chết? Vậy đi về phía trước tấn công, đi về phía trước giết, giết, giết!

Hơn mười dặm, lều lớn của Lưu Bang.

Trương Lương, Trần Bình đang đánh cờ, Lưu Bang thì ở một bên xem làm khán giả.

Lúc này, ván cờ đã tới giữa bàn, một đại long của Trần Bình đã bị Trương Lương bao vây, Trần Bình liên tiếp khơi mào tranh cướp mấy làn, ý đồ đảo lộn thế cục, nhưng đều bị Trương Lương dễ dàng hóa giải, theo Lưu Bang đứng ngoài quan sát nhận xét:

- Tử Phòng, thực ra năng lực của ngươi lại nhìn quá xa, cục diện này chỉ hơn trăm đối thủ, Trần Bình sẽ không đỡ nổi.

Trương Lương xoa xoa cằm, chỉ có điều mỉm cười không nói.

Luận về sức cờ, nhìn ra khắp thiên hạ Trương Lương chỉ khâm phục hai người, một là Phạm Tăng, người còn lại là Úy Liễu.

Hồi đó khi đi du ngoạn Hoài Tứ, Trương Lương từng cùng Phạm Tăng đánh cờ, hai người liên tục đánh sáu ván, Trương Lương chỉ thắng một ván! Về phần vị khác gọi là cao nhân Úy Liễu, Trương Lương chưa từng cùng đánh cờ, tuy nhiên nghe Phạm Tăng nói, sức cờ của Úy Liễu ở trên cả hắn, lời này của Phạm Tăng phân nửa là khiêm tốn nên nói như vậy, tuy nhiên cũng có thể thấy sức cờ của Úy Liễu tuyệt đối không kém.

Chính cái gọi là, đánh cờ như tranh binh, sức cờ mạnh mẽ, cách dùng binh tất nhiên cũng lợi hại!

Cho nên, Trương Lương rất muốn biết, nếu cao nhân sau lưng Hạng Trang quả thật là Úy Liễu, hắn làm thế nào hóa giải nguy cơ quân Sở gặp phải? Phải biết rằng, lúc này tàn quân quân Sở của Hạng Trang giống như đại Long của Trần Bình bị bao vây, nếu không có bàn tay kỳ diệu đủ để thay đổi mệnh trời, chi bằng khơi mào tranh cướp xung quanh, dĩ nhiên là xoay chuyển trời đất không có năng lực rồi!

Trần Bình tĩnh lặng suy nghĩ hơn nửa ngày, cuối cùng mới ở vị trí Thiên Nguyên nhẹ nhàng chụp được một quân.

Trương Lương động tác vuốt râu lập tức hơi chậm một chút, chiêu thức ấy của Trần Bình hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn, Lưu Bang ngồi bên cạnh xem mắt cũng sáng ngời, ván cờ này, không ngờ lại sống!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau