SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 356 - Chương 360

Chương 356: Sóng Gió Phong Vương

Gần như là cùng khi đó, ở cách xa ngìn dặm Hạng Trang cũng nhận được bồ câu đưa thư từ ô Mộc Nhai.

Lúc này Hạng Trang triệu tập Hạng Tha, Hạng Đà, Chu ân, Hoàn Sở, Quý Bố, Vũ Thiệp, Bách Lý Hiền và các đại thần đi tới hoàng cung dự tiệc. Cao Sơ đánh thắng trận lớn, tình thế nguy cấp tại Kinh Tương đã qua đi, lẽ nào còn không đáng được ăn mừng?

Quá ba tuần rượu, Hạng Trang có chút xúc động nói:

- Cao Sơ, quả thật là một hổ tướng.

- Ai nói không phải?

Vũ Thiệp liên tục phụ họa nói:

- Bành Việt đúng là một đời kiêu hùng, dưới trướng có một trăm nghìn đại quân, lại còn có một đội quân hổ lang, nhưng một trận chiến ở đầm Lục Dã bị giết sạch, Cao Sơ Tướng Quân thật không hổ là một viên mãnh tướng.

Chu ân cũng vô cùng xúc động nói:

- Đại bại tại Kinh Tương, e là Lương Quốc xong rồi.

- Đó là chuyện khỏi cần phải nói.

Bách Lý Hiền nói:

- Trước tiên không nói đến chuyện Bành Việt có trốn được về Định Đào hay không, cho dù Bành Việt có thể trốn về được, Lương Quốc cũng là xu thế suy tàn khó cứu vãn, Lưu Bang, Hàn Tín, Anh Bố cũng đều là một đời kiêu hùng, bọn chúng tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội như thế này, nếu không có gì bất ngờ xảy ra năm quận, hơn sáu mươi huyện Lương Quốc có lẽ bị chia cắt.

Hoàn Sở nói:

- Đại Vương, chúng ta có nên chén một phần hay không?

- Haizz, tham nhiều nhai chẳng được.

Hạng Trang phẩy tay áo, nói:

- Đại Sở ta cốt phải đợi thời cơ thích hợp. Có lẽ nên nghĩ cách bảo vệ Ba Thục cùng với Kinh Tương sau đó từ từ chỉnh đốn, về phần Lương Quốc mặc cho bọn chúng tranh đoạt, nói cho cùng tuy rằng Bành Việt bại trận nhưng Lưu Bang sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy, Ba Thục là kho lúa lớn, Lưu Bang tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha.

Đại chiến trạch Lục Dã cuối cùng kết thúc, đại quân Sở Quốc toàn thắng.

Bắt tù binh quân Lương trong suốt ba ngày, hiển nhiên không chỉ dựa vào hai vạn thủy quân của Chung Ly Muội. Một trăm nghìn quân Lương này trong đó có không ít người trước kia theo Bành Việt làm thủy phỉ chém giết tại dã trạch kỹ năng bơi lộn rất tốt, tuy nhiên, khi bọn chúng mệt mỏi bò lên bờ, mới phát hiện còn có hàng loạt kỵ binh quân Sở chờ bọn họ trên bờ.

Trên đầu thành Giang Lăng, Cao Sơ đang ở cùng đám người Chung Ly Muội, Tử Xa Sư, Bộ Bỉ, Từ Khương đi tuần tra bảo vệ thành.

Quân Lương đã xong rồi, từ phương bắc tiến vào Kinh Tương chỉ có một con đường duy nhất cũng đã bị ngập, hơn nữa bây giờ là mùa mưa, đường nhỏ các huyện phần lớn cũng lầy lội khó đi, khả năng quân Hán quy mô tiến đánh cũng đã rất thấp, ít nhất khi mùa mưa chưa kết thúc quân Hán không có khả năng xâm phạm biên giới, nhưng Cao Sơ không lúc nào nơi lỏng.

Là Đại Tướng trấn giữ một phương, Cao Sơ hắn không thể phụ lòng tín nhiệm của Đại Vương.

Tiếng kèn kéo dài mãi không thôi, trên cánh đồng bát ngát ngoài thành lại xuất hiện kỵ binh quân Sở, đó chính là hơn một trăm kỵ binh áp tải ba bốn trăm tù binh quân Lương, uốn lượn hướng về thành Giang Lăng.

Cao Sơ quay đầu lại hỏi Từ Khương:

- Thuận Chi, đã bắt bao nhiêu tù binh?

Từ Khương vội vàng chắp tay thi lễ, nói:

- Hồi bẩm Tướng Quân, nếu mạt tướng không nhầm, lúc này bắt được trên bốn vạn tù binh.

Cao Sơ gật đầu thầm nghĩ Lương Quốc xem ra xong rồi, một trăm nghìn đại quân tinh nhuệ, bốn vạn quân đã bị bắt, một phần bị chết đuối, cuối cùng có thể sống trốn về Lương Quốc tuyệt đối sẽ không vượt qua một vạn quân, cho dù Lương Quốc còn có chút binh lực trấn giữ, nhưng năng lực có bao nhiêu? Vả lại bốn phía Lương Quốc, có Lưu Bang, Hàn Tín thậm chí còn có Anh Bố.

Đáng tiếc Đại Sở bỏ lỡ mất cơ hội, sau khi Đại Sở chiếm được Ba Thục, Kinh Tương trong khoảng thời gian ngắn không có khả năng xuất binh tranh giành Trung Nguyên, cho nên bọn Lưu Bang, Hàn Tín, Anh Bố lại được hưởng lợi.

Từ Khương lại nói:

- Tướng Quân, bốn vạn tù binh này xử trí như thế nào?

Dựa theo quân chế quân Tần, không giết dân chúng địch quốc, cũng không lưu lại quân nhân, các nước phản lại Tần Mạt phần lớn đều noi theo quân chế Tần Quân, tuy nhiên ở phương diện giết người càng thêm bạo ngược, cho dù là Hạng Võ, Bành Việt hay là Hàn Tín, thậm chí cả Lưu Bang, trong sử sách ghi chép đều đã từng tàn sát hàng loạt dân chúng trong thành, bất luận là quân dân, không phân biệt trai gái già trẻ, hết thảy đều giết sạch.

Tuy nhiên, từ khi Hạng Trang điều quân trở về Giang Đông và lên làm Sở Vương, tình hình Sở Quốc đã có nhiều thay đổi.

Bởi vì nhân khẩu Giang Đông không đủ, hơn nữa thiểu thốn tráng đinh, bởi vậy Hạng Trang nhất quán phản đối giết tù binh.Vì thế, Hạng Trang thậm chí còn đặc biệt ban hành cơ chế chiến công mới, theo quy định trảm định thủ chiến công chỉ bằng một nửa việc bắt giữ quân địch! Hạng Trang làm như vậy, cũng đã nghĩ thông suốt qua chiến tranh đoạt lấy tráng sĩ địch quốc, để làm lớn mạnh chính mình.

Lập tức Cao Sơ liền hồi đáp:

- Còn xử trí như thế nào nữa? Đương nhiên là áp tải đến Tỷ Lăng giao cho Lệnh Doãn phủ.

Từ Khương tuân lệnh ứng vâng, trong lòng nhẹ nhàng thở ra, hắn thực sự có chút lo lắng bởi vì Cao Sơ chiến công quá lớn lao mà sinh lòng không thần phục, hơn bốn vạn tù binh Lương quân cũng không phải tù binh bình thường, thêm một thời gian huấn luyện sẽ trở thành một đội hổ lang chi sư, nếu Cao Sơ giữ bọn chúng lại Kinh Tương, chỉnh đốn tại đây, sự tình sẽ trở lên phiền phức.

Trong lúc tuần tra, Phá Quân bỗng nhiên đuổi theo, vẻ mặt quái dị nói:

- Tướng Quân, ngoài thành có sứ giả nước Hán cầu kiến.

- Sứ giả nước Hán?

Cao Sơ ngạc nhiên, lúc này hai nước Sở Hán đang ở trạng thái giao chiến, Lưu Bang phái sứ giả đến đây làm gì chứ? Chiêu Hàng? Hay cầu hòa? Tuy nhiên mặc kệ sứ giả nước Hán đến đây làm gì, bất luận thế nào đi nữa, Cao Sơ hắn chẳng lẽ còn sợ tên sứ giả sao? Lập tức lệnh cho Phá Quân, nói:

- Mau, mời sứ giả nước Hán đến đây, bản Tướng Quân ở trong này gặp hắn.

Phá Quân lĩnh mệnh đi, một lát sau, dẫn tên sứ giả kia lên đầu thành.

Sứ giả nước Hán kia cầm trong tay phù tiết, ngẩng đầu bước đi, nghênh ngang tự đắc bước tới trước mặt Cao Sơ cũng không thi lễ, ngạo nghễ nói:

- Lão phu là Lưu Giả, trong đám người các ngươi người nào là Cao Sơ?

- Lưu Giả?!

Cao Sơ gật đầu, lãnh đạm nói:

- Bản Tướng Quân vẫn nhớ rất rõ ngươi, ngươi là đường huynh của Lưu Bang, trước kia Chu ân chính là bị ngươi mê hoặc mới phản Sở đầu Hán, có đúng thế không?

- Chu ân?

Lưu Giả ngạo nghễ nói:

- Chính là Cửu Giang Quận Thủ Chu ân?

Cao Sơ buồn lòng hừ một tiếng, quát hỏi:

- Lão nhân Lưu Giả, bây giờ đến đây muốn gây nên chuyện gì?

- Phụng mệnh Hán Vương...

Lưu Giả hướng về chân trời phía tây bắc thở dài, nói:

- Ta đến Giang Lăng tuyên đọc chiếu lệnh, Cao Sơ còn không mau mau hồi phủ, tắm rửa thay quần áo, dọn dẹp hương án, quỳ nghênh chiếu lệnh của Hán Vương?

- Chiếu lệnh của Hán Vương?

Cao Sơ cười lạnh, nói:

- Ha ha, còn tắm rửa thay quân áo, dâng hương quỳ nghênh? Quả thực buồn cười! Bản Tướng Quân bận rộn quân vụ, không có thời gian nhàn rỗi, còn nói cái rắm gì, có gì thì mau nói đi, nếu không nói thì mau cút đi, trước khi bản Tướng Quân chưa thay đổi chủ ý, khẩn trương cút khỏi Giang Lăng.

- Ngươi?!

Lưu Giả giận dữ, tuy nhiên khi hắn trông thấy Phá Quân đeo ấn đao cùng hơn mười thân binh đứng nghiêm trang đứng phía sau Cao Sơ, mới nén lửa giận trong lòng, lập tức từ ống tay áo rút ra chiếu thư của Lưu Bang, cao giọng đọc:

- Đại Vương Lưu Bang có chỉ dụ: Cao Sơ bảo vệ đất đai có chiến công lớn... Nay phong làm Kinh Vương, đứng hàng chư hầu được người khác tôn sùng.

Yên tĩnh, trên đầu thành Giang Lăng thoáng chốc trở nên chết lặng, hai con mắt Cao Sơ trợn tròn không thể tin được.

Đám người Từ Khương, Chung Ly Muội, Tử Xa Sư, Bộ Bỉ cũng mắt to mắt nhỏ nhìn nhau, đều không tin vào lỗ tai của chính mình, không ngờ lão nhân Lưu Bang sắc phong Tướng Quân làm Kinh Vương? Đứng hàng chư hầu?

Sau một lúc lâu, Cao Sơ rốt cục mới phục hồi tinh thần, cười to nói:

- Ha ha, Hán Vương quá coi trọng.

Đám người Từ Khương, Chung Ly Muội cùng Bộ Bỉ trong lòng trầm xuống, mặc kệ trước mắt Hán Vương phong Cao Sơ làm Kinh Vương có danh chính ngôn thuận hay không, nhưng nếu Cao Sơ thực sự không động tâm, làm theo năm đó Hán Tín thượng biểu Sở Vương mời phong Kinh Vương, kia đã có thể là chuyện phiền toái lớn, không nói đến chuyện Sở Quốc có thể tan rã như trước hay không, nhưng một trận nội loạn cũng khó có thể tránh khỏi.

Trong lúc mọi người đang lo lắng trong lòng, Cao Sơ đột nhiên trở mặt, lãnh đạm nói:

- Phá Quân ở đâu, ở chỗ nào?

Phá Quân mắt lộ hung quang, đằng đằng sát khí tiến lên, ngang nhiên nói:

- Có mạt tướng!

Cao Sơ chỉ tay về phía Lưu Giả, nói:

- Đem lão nhân này xuống dưới "chém" đựng thủ cấp trong một hộp gỗ tốt!

- Rõ!

Phá Quân tuân lệnh hô lớn, vung tay lên, sớm có hai tên thân binh giống như hổ lang tiến đến vồ lấy, đè Lưu Giả xuống.

Lưu Giả kinh hãi, vội giãy dụa nói:

- Tiểu tử Cao Sơ, lão phu chính là sứ giả của Hán Vương, hai nước giao chiến không chém sứ giả, ngươi là người như thế nào có thể giết sứ giả, không thể, ngươi không thể giết lão phu...

- Không được chém sứ giả, con mẹ nó!

Cao Sơ lãnh đạm nói:

- Bản Tướng Quân muốn giết chính là sứ giả như ngươi vậy!

Còn chưa dứt lời, Phá Quân sớm dẫn theo hai gã thân binh mang Lưu Giả máy chém, lập tức một gã thân binh ấn trụ Lưu Giả, một thân binh khác giơ tay chém xuống, đầu Lưu Giả nhanh như chớp rơi xuống đầu thành, Phá Quân nhất đoán, xác không đầu của Lưu Giả giống như bao tải rơi xuống dưới thành.

Từ Khương thư thả nói với Cao Sơ:

- Tướng Quân, phong vương không phải là việc nhỏ, Tướng Quân cố nhiên là người quang minh lỗi lạc, không thẹn với lương tâm, Đại Vương cũng có thêm tín nhiệm với Tướng Quân, nhưng, không dám chắc trong triều đình sẽ không có gian thần gây chuyện, cho nên Tướng Quân có nên mang đầu Lưu Giả tới Tỷ Lăng giải thích phần nào hay không?

- Không cần.

Cao Sơ vung tay lên, không cho là đúng:

- Giải thích cái gì? Có gì hay mà phải giải thích? Đại Vương anh minh cơ trí không ai sánh bằng, lão nhân Lưu Bang dùng kế ly gián há lại có thể gạt được người?

Ngừng lại một chút, Cao Sơ lại nói:

- Hơn nữa, cho dù Cao Sơ ta muốn xưng vương, nhưng trong tay ta không binh không tốt, lấy gì mà làm Vương?

Đám người Từ Khương, Chung Ly Muội, Tử Xa Sư, Bộ Bỉ đều trọn tròn mắt, lời này Cao Sơ cũng dám nói, đổi lại là người khác, giống như Bàng Ngọc trấn thủ một phương, vì tị hiểm cũng tuyệt đối không dám nói ra, tuy nhiên Cao Sơ nói cũng là lời thật, sau khi Sở Quốc thi hành cấm quân chế thêm chế độ phủ binh, đại tướng cầm binh không có binh quyền gì.

Thí dụ như Cao Sơ, mặc dù dưới trướng có năm vạn kỵ binh cộng thêm hai vạn thủy quân, nhưng trong đó mười nghìn binh là cấm quân tinh nhuệ trải qua trăm trận tuyệt đối trung thành với Sở Vương, chỉ có điều tạm thời chịu sự quản lý của Cao Sơ mà thôi, còn lại bốn vạn kỵ binh đều là thuộc các quân, nếu Cao Sơ thực dám xưng vương, chỉ cấn Chiết Xung Phủ viết một giấy quân lệnh, lập tức bốn vạn kỵ binh này sẽ rời bỏ Cao Sơ mà đi, thậm chí ngay cả Phá Quân cùng tám trăm thân binh dưới trướng Cao Sơ cũng không chắc sẽ đi theo, phản bội Sở Quốc.

Ngẫm nghĩ một chút, Từ Khương còn nói thêm:

- Nếu như vậy, không bằng tại hạ đi Tỷ Lăng một chuyến?

- Không cần.

Cao Sơ lắc đầu nói:

- Lão nhân Lưu Bang phong ta làm Kinh Vương, trong lòng muốn giết ta, nếu ta không giải thích sự tình sẽ trôi qua, nhưng nếu ta giải thích có lẽ sẽ to chuyện. Dù gian thần nịnh đồ trong triều có nói, Đại Vương tuy không tin nhưng cũng có phiền muội trong lòng, không bằng đơn giản không nói chi hết.

Sự việc phát sinh ở Giang Lăng rất nhanh sau đó truyền tới Tỷ Lăng.

Sau khi tin tức truyền trở về, Hang Trang đang cùng Hạng Tha, Bách Lý Hiền nghiên cứu vấn đề nhân sự ở Kinh Tương.

Hơn hai tháng trước tiêu diệt Lâm Giang Quốc, quân Sở kỳ thực chỉ chiếm lĩnh thành Giang Lăng, còn lại bốn quận năm mươi mấy trấn đều là sĩ tộc Kinh Tương chủ động hiến thành, lúc ấy Hạng Trang vì trấn an sĩ tộc Kinh Tương, mau chóng ổn định thế cục tại Kinh Tương, cơ bản chưa có hành động gì khác đối với nhân sự tại hơn mười huyện này, thậm chí ngay cả bốn Quận Thủ cũng là sĩ tộc Kinh Tương.

Tình trạng này hiển nhiên trái với bộ máy quyền lực của Sở Quốc, Sở Quốc hiện giờ cơ bản bộ máy quyền lực tập trung tại trung ương. Quyền lực tập trung tại trung ương là gì? Chính là triều đình hoặc là quốc quân toàn quyền nắm giữ toàn bộ quân sự, nhân sự, chính sự cả nước, nhân sự Kinh Tương không chịu sự quản lý của triều đình, kia còn gọi là trung ương tập quyền sao?

Chương 357: Sóng Gió Phong Vương (2)

Trên lịch sử Kinh Tương tại thời kỳ Lưỡng Hán đã từng hình thành một quần thể sĩ tộc khổng lồ, quần thể sĩ tộc hùng mạnh đến mức thậm chí ngay cả triều đình cũng không thể khống chế. Thời kỳ tan quốc, bất kệ là Lưu Biểu, Lưu Bị hay sau này là Tôn Quyền đều chân chính không thể khống chế Kinh Tương. Làm một người xuyên qua, há Hạng Trang lại có thể không xem trọng?

Hạng Trang vừa mới đánh tan đám sĩ tộc Giang Đông, sao lại có thể trơ mắt nhìn sĩ tộc Kinh Tương hình thành, phát triển?

Sách lược Hạng Trang dùng sách lược để ức chế thế lực sĩ tộc hình thành phát triển rất đơn giản, nhưng rất hữu hiệu, chính là đề xướng con cháu làm quan đất khách, đơn giản mà nói, chỉ có thể không để sĩ tộc Giang Đông làm quan tại Kinh Tương hay Ba Thục mà thay vào đó là các sĩ tử đến Kinh Tương hay Ba Thục đến đảm đương.

Đương nhiên, chỉ có điều quan địa phương, quan kinh thành không có hạn chế.

Hai quận Ba Thục là quân Sở cướp từ trong tay quân Hán, cường hào Ba Thục làm nội ứng cũng không có nhu cầu gì về chính trị, cho nên an bài nhân sự tại các quận, các huyện rất đơn giản. Quan viên do Phủ Lệnh Doãn từ lâu kinh đến nhậm chức, nhưng bốn quận Kinh Tương, hơn năm mươi huyện tình hình rất đặc thù, nếu muốn dị động nhân sự cũng còn phải gặp một phen trắc trở.

Tuy nhiên, lựa chọn một đám quan viên chuẩn bị trước, vẫn là điều tất yếu.

Hạng Tha vừa mới trình danh sách lên Hạng Trang, những quan viên này đều được chọn lựa từ học sinh tại Thái Học Viện trong kỳ thi quốc gia, hơn nữa tất cả đều từng nhậm chức tại các quận các huyện, Hạng Trang còn chưa kịp thẩm duyệt danh sách này, Khuất Bất Tài vẻ mặt nghiêm trọng đi đến, nhìn thấy Hạng Tha và Bách Lý Hiền đang ngồi, Khuất Bất Tài có chút do dự.

Hạng Trang nhíu mày, hỏi:

- Lão Khuất có chuyện gì?

Khuất Bất Tài liền lấy từ trong ống tay áo ra một phong thư dày đặc đưa cho Hạng Trang.

Hạng Trang xem toàn bộ mật tin, nhưng chỉ thản nhiên mỉm cười, không ngờ lão già Lưu Bang sắc phong Cao Sơ làm Kinh Vương? Tuy nhiên lần này nhất định uổng phí tâm tư, Cao Sơ là một đại tướng thân tín dưới trướng lại là hạng người như thế, Hạng Trang hiểu rất rõ, nếu không đủ hiểu Cao Sơ, sao Hạng Trang có thể an tâm để hắn trấn giữ một phương?

Sau khi xem xong, Hạng Trang giao mật tin cho Hạng Tha, Bách Lý Hiền truyền đọc.

Sau khi xem xong, Hạng Tha chau mày lại, Bách Lý Hiền mỉm cười, lắc đầu nói:

- Đại Vương, quả là một kế vô cùng nhan hiểm, e là không phải là Trương Lương làm, hơn phân nửa là Trần Bình hiến kế, tuy nhiên lần này, Trần Bình cũng là thất sách, vẫn là Thủy Chi nói đúng, ngay cả khi hắn một lòng không thần phục, nhưng trong tay hắn không có binh quyền, lấy gì mà xưng vương?

Hạng Trang khẽ mỉm cười, thiết lập chế độ phủ binh, chính là vì phòng ngừa đại tướng giữ trọng binh làm phản.

Tuy nhiên đối với Cao Sơ, Hạng Trang vẫn luôn tín nhiệm, dù không có chế độ phủ binh, hắn tuyệt đối cũng sẽ không tự lập vương phản bội Sở Quốc.

Nhưng Hạng Tha lại có chút lo lắng, đề nghị nói:

- Đại Vương, Thủy Chi trung thành với người là sự thật đáng tin, hắn trước mặt mọi người chém sứ giả nước Hán đó là điều rõ ràng, tuy nhiên, khó nói trong lòng hắn không có chút ý tưởng, sau trận chiến Kinh Tương lần này, Thủy Chi một trận tiêu diệt trăm nghìn đại quân của Bành Việt, chiến công rất lớn, ngài xem, có nên phong hắn làm Kinh Vương hay không?

- Không được, nhất định không được!

Bách Lý Hiền vội la lớn:

- Đại Vương, tiền lệ này không thể được, nếu không ngày mai Lưu Bang phong Tử Ngang làm Ba Thục Vương, Đại Vương có phải phong Tử Ngang là Thục Vương hay không? Phong làm Thục Vương rồi, sau đó Lưu Bang lại phong Thiên Phóng làm Cửu Giang Vương? Kể từ đó, Đại Sở ta liền sụp đổ, nước không phải nước.

Hạng Trang gật gật đầu, nói:

- Chuyện phong vương, sẽ không cần phải nhắc lại.

Hạng Tha cũng không có nói gì thêm, hơn nữa đích xác cũng không có ý kiến gì.

Gần giữa trưa, Hạng Trang nói với Hạng Tha, Bách Lý Hiền:

- Tử Dực, Tử Lương, giờ cũng không còn sớm, các ngươi cũng mau hồi phủ đi, để lại danh sách, buổi chiều quả nhân sẽ xem kỹ.

- Vâng.

Hạng Tha, Bách Lý Hiền nhất tề đứng dậy, cáo từ thoái lui.

Hạng Trang đứng dậy duỗi người lập tức tới tẩm cung Tào Cơ, không lâu sau khi Hạng Trang rời đi, bỗng nhiên một cung nữ rón rén từ sau tấm bình phong xuất hiện, sau đó lập tức chạy đến hậu cung.

***

Sau khi rời khỏi hoàng cung, Bách Lý Hiền lại đi tới quý phủ của Tất Thư cùng Tất Thư đánh một ván cờ, đến khi Bách Lý Hiền hồi phủ trời cũng đã sẩm tối, ở ngoài cửa lớn, lại gặp được nhị đệ Bách Lý Mậu.

Bách Lý Hiền nhảy xuống ngựa, hỏi Bách Lý Mậu:

- Nhị đệ, ngươi có chuyện gì mà quay về?

Bách Lý Mậu phụ trách huấn luyện phủ binh quận Đan Dương, bình thường sống tại Đan Dương, rất ít khi trở về Tỷ Lăng.

Bách Lý Hiền kéo đến một góc cổng lớn, nhẹ giọng nói:

- Đại ca, nghe nói Cao Sơ được phong làm Kinh Vương?

Bách Lý Hiền thoáng chốc chau mày, trầm giọng nói:

- Nhị đệ, ngươi nghe ai nói? Đại ca ta còn không biết như thế nào?

Bách Lý Mậu nhìn quanh không có ai, hạ giọng nói:

- Tiểu đệ vừa mới vào cung, gặp tiểu muội, thấy muội nói vậy.

- Cái gì, là tiểu muội nói?

Bách Lý Hiền nghe vậy càng chau mày lại, việc này sáng nay hắn mới biết được, tiểu muội làm sao có thể biết? Chẳng lẽ Đại Vương nói với nàng? Nhưng cũng không đúng, Đại Vương luôn không thích hậu cung tham gia vào chính sự, há lại có thể có khả năng nói với tiểu muội chuyện này? Chẳng lẽ có người muốn mượn việc này sinh chuyện?

Gần như cùng lúc đó, cũng có vài vị khách đến quý phủ của Thượng Tướng Quân Hạng Đà, trong đó còn có thuộc cấp tâm phúc của Hạng Đà là Dương Đà, tuy nhiên từ ngày Hạng Đà lên làm Thượng Tướng Quân, Dương Đà và một số tâm phúc khác của Hạng Đà vốn để đó không dùng tới, thậm chí huấn luyện phủ binh các quận các huyện cũng không cần đến bọn họ.

Đại ngộ bất công, những thuộc cấp tâm phúc này khó tránh khỏi oán hận trong lòng.

Tiếp đến, hiện tại phe phái triều đình Sở Quốc cũng khá phức tạp, nhắc đến có lão Sở hệ, lão Tần hệ, lão Ngụy hệ còn có lão Tề hệ trong đó thực lực lão Sở hệ là hùng mạnh nhất, rồi lại chia làm nhiều phe phái, có Hạng Tha hệ, Hạng Đà hệ, còn có thế gia sĩ tộc hệ cho tới công huân hoàng thân hệ vân vân, vô cùng phức tạp.

Tuy nhiên tóm lại, mấy phe phái lớn đều nằm dưới tay Hạng Trang.

Uống mấy ly rượu trắng, mấy thuộc cấp tâm phúc dần dần nói nhiều lời, Dương Đà nói rõ ràng hơn cả:

- Thượng Tướng Quân, tiểu tử Cao Sơ này đều được phong vương, người cũng nên tự minh suy xét cho kỹ.

- Dương Đà ngươi câm miệng!

Hạng Đà nhíu mày nói:

- Cao Sơ phong vương khi nào?

Dương Đà bĩu môi, nói:

- Thượng Tướng Quân, hiện tại đã truyền khắp Tỷ Lăng.

- Đó là lời đồn.

Hạng Đà quả quyết nói:

- Ta đã hỏi qua Lệnh Doãn rồi, Đại Vương vốn không có chủ ý phong vương.

- Đại Vương không có chỷ ý?

Dương Đà nói:

- Nhưng còn Cao Sơ, hắn đã nói rõ ràng, dù trong lòng hắn thực sự muốn làm vương, nhưng dưới tay không binh không tốt, làm vương như thế nào? Ngươi thử nghĩ xem, ngụ ý, nếu hắn dưới tay có binh quyền, hắn thực sự sẽ tự lập vương, hắn rõ ràng muốn uy hiếp chúng ta, Đại Vương có thể không e dè sao?

- Ngươi biết cái gì.

Hạng Đà tức giận nói:

- Đây là Cao Sơ tỏ lòng trung thành với Đại Vương mới nói vậy!

- Tỏ lòng trung thành?

Vài tên thuộc cấp cùng Dương Đà ngơ ngác nhìn nhau, chưa từng nghe nói việc tỏ lòng trung thành như vậy.

Hạng Đà thở dài, có chút buồn lòng nói:

- Các ngươi không hiểu Cao Sơ, càng không hiểu Đại Vương anh minh cơ trí, ngươi muốn lừa hắn giấu diếm hắn là tâm si vọng tưởng. Cao Sơ chính là người hiểu rõ điều ấy, y muốn gì thì hắn nói ra, ngược lại Đại Vương càng thêm yên tâm, nếu y không chịu nói, Đại Vương càng phải nghi tâm.

***

Buổi sáng hôm sau, thượng thư phòng Sở Vương cung

Hạng Trang thần sắc âm trầm, hỏi Khuất Bất Tài:

- Lão Khuất, rốt cuộc ngươi nghĩ sao? Lời đồn Cao Sơ sắc phong làm Kinh Vương, rốt cục từ đâu mà ra?

Việc Cao Sơ Phong Vương vốn chỉ có ba người Hạng Trang, Hạng Tha, Bách Lý Hiền biết, thật không ngờ trong một đêm truyền khắp Tỷ Lăng, gần như biến thành dư luận xôn xao! Nhạy cảm về chính trị của Hạng Trang rất cao, hắn ý thức được chuyện này nhất định có người cố ý truyền tin tức ra ngoài, tạo lời bịa đặt.

Bọn chúng có ý gì? Là muốn giúp Cao Sơ có vương vị? hay là muốn hại chết Cao Sơ?

Rất rõ ràng, việc này nhất định liên quan đến vài phe phái luôn đấu tranh. Công tâm mà nói, đối với phe phái đấu tranh, Hạng Trang vẫn luôn vui vẻ nhìn được, chỉ cần không vượt quá phạm vi trong tầm tay của hắn, không hao tổn thực lực của quốc gia, phe phái đấu tranh càng kịch liệt, người đứng đầu lại càng có thể dễ dàng khống chế cục diện, mượn điều này nắm chặt chẽ đại cục trong tay.

Cho nên Hạng Trang biết triều đình tồn tại mấy đại phái hệ, hắn cũng không có ý can thiệp.

Chỉ có điều hiện tại đã có chút khác biệt, rải lời đồn như thế biểu hiện muốn bức vua thoái vị, bất kể là muốn đẩy Cao Sơ lên vương vị hay là muốn mượn cớ hạ sát Cao Sơ, cũng đều là khiêu khích vương quyền của hắn, chuyện này Hạng Trang tuyệt đối không dễ dàng tha thứ, phong vương hay không là Hạng Trang hắn tự suy xét sự tình, há lại để người khác xen vào?

Khuất Bất Tài thi lễ, nói:

- Đại Vương, lời đồn từ trong cung truyền ra ngoài.

- Trong cung truyền ra ngoài?

Hạng Trang trầm giọng nói:

- Thi Mạn cung? Y Thủy cung? Hay là cung khác?

Giờ khắc này, Hạng Trang thực sự có chút giật mình, hắn không ngờ rằng, phe phái Sở Quốc tranh đấu đã ngấm vào trong hậu cung? Đây cũng không phải chuyện tốt đẹp gì, qua nhiều thế hệ, đến bây giờ hậu cung tham gia vào chính sự đều là điều tối kỵ, phàm là anh chủ, đến bây giờ nghiêm cấm hậu cung tham gia vào chính sự, điều này không phải không có nguyên nhân, bởi vì hậu cung tham gia vào chính sự gây nên nguy hại thật sự quá lớn.

- Chuyện này, tiểu nhân thực sự không biết.

Khuất Bất Tài có chút khó xử, nếu không đề cập đến nội cung, Khuất Bất Tài có hàng trăm biện pháp điều tra rõ xuất xứ lời đồn, nhưng chỉ khi đề cập tới nội cung, y cũng không có kế nào khả thi. ô Mộc Nhai tóm lại không thể bắt Vương Hậu, Vương Phi hay mười mấy người phu nhân lại dùng đại hình được?

- Được rồi, quả nhân biết rồi.

Hạng Trang cũng biết, chuyện này không thể trách được Khuất Bất Tài, lại nói:

- Ngươi cứ lui xuống trước đi.

- Vâng!

Khuất Bất Tài khom lưng hướng về phía Hạng Trang thoái lui, xoay người đi vào trong bóng tối, Hạng Trang đứng dậy, chắp hai tay sau lưng thong thả đi qua đi lại vài bước trong thư phòng, lại xông ra ngoài cửa quát lớn:

- Hô Diên!

Hô Duyên Chính Đức lên tiếng trả lời đi vào, cất cao giọng nói:

- Đại Vương có gì sai bao?

Hạng Trang nói:

- Mau phái người mời vương hậu, vương phi, các phu nhân cùng Vệ Tướng Quân tới đây.

Trong vòng mười năm này, lãnh địa, nhân khẩu, thực lực Sở Quốc cũng đều liên tục được gia tăng, hậu cung của Hạng Trang cũng không ngừng được mở rộng, nhất là trong hai năm gần đây, Hạng Trang lại liên tục nạp thêm hơn mười mỹ nữ làm cơ thiếp, trong đó có vài cơ thiếp đều đang mang thai, trong vòng vài tháng nữa, số lượng hài tử của Hạng Trang cũng gia tăng đáng kể.

Chương 358: Sóng Gió Phong Vương (3)

Rất nhanh, Ngụy Duyệt, Doanh Trinh, Bách Lý Y Thủy, Tào Cơ cùng với mười mấy cơ thiếp đều đã đến.

Trước tiên Hạng Trang mời các chư nữ ngồi vào vị trí, sau đó nói:

- Quả nhân mời các người đến là có dụng ý, nói các ngươi cũng đều đã hiểu, không sai, chinh là vì việc Cao Sơ phong làm Kinh Vương, ô Mộc Nhai đã điều tra rõ, lời đồn này từ trong cung tiết lộ ra ngoài!

Dứt lời, Hạng Trang dùng ánh mắt linh hoạt sắc bén đão qua trên mặt từng người.

Ngụy Duyệt vẻ mặt xấu hổ, Doanh Trinh vẻ mặt tự nhiên, Bạch Lý Y Thủy ánh mắt có chút lóe ra.

Về phần Tào Cơ cùng với mười mấy cơ thiếp khác đều hoa dung thất sắc, từ khi vào cung đến này, các nàng chưa bao giờ nhìn thấy Hạng Trang nghiêm khắc như ngày hôm này.

- Lời đồn này rốt cục do ai nói ra, quả nhân sẽ không truy cứu.

Dừng lại một chút, Trang thoáng để lại khẩu khí lên từng chư nữ, đột nhiên ngữ phong thay đổi, lạnh như băng nói:

- Tuy nhiên, quả nhân kết thúc chuyện này tại đây, nhưng nếu như có lần sau, quả nhân tuyệt đối không tha, lại càng sẽ không kiêng nể là phu thê nhiều năm, hừ!

Nhóm tỳ thiếp tất cả đều câm như hến, Hạng Trang lúc này mới phất tay nói:

- Thôi đi đi. xem tại TruyenFull.vn

Lúc này các chư nữ mới lần lượt đứng dậy chỉnh lại trang phục vái chào Hạng Trang, sau đó thướt tha rời đi, cuối cùng chỉ còn Ngụy Duyệt ở lại, hướng tới Hạng Trang thỉnh tội nói:

- Đại Vương, thần thiếp bất lực, không thể thay ngài quản lý tốt hậu cung, khiến ngài thất vọng rồi.

- Nàng biết là tốt rồi.

Hạng Trang nói:

- Nàng đứng đầu hậu cung, nên có dáng vẻ của Vương Hậu, không thể lúc nào cũng khoan dung nhân hậu, nên nghiêm khắc ở những thời điểm cần nghiêm khắc, bằng không, có những kẻ coi trời bằng vung, giống như lần này, các nàng không ngờ dám thay quả nhân làm chủ, thật là lực cười, hừ!

- Thần thiếp biết lỗi rồi, sau này sẽ quản thúc hậu cung nghiêm ngặt hơn.

Nhìn theo bóng dáng Ngụy Duyệt vẫn như xưa duyên dáng yểu điệu, nhanh nhẹn rời đi, Hạng Trang lại thở dài, hậu cung từ trước tới nay lục đục với nhau cũng là chuyện thường tình của con người, nhóm phi tần không chỉ... mà còn tranh thủ tình cảm quyến rũ, có con nối dõi càng phải tranh đoạt tước vị Thái Tử, nhưng với tâm tính của Duyệt nương nếu muốn quản lý tốt hậu cung, thật là làm khó nàng.

Xem ra hiện tại chuyện sắc lập Thái Tử cũng không thể kéo dài hơn nữa, nếu không, trong hậu cung không biết còn nảy sinh bao nhiêu sóng gió, Hạng Trang sát phạt quyết đoán nhưng cũng thực không muốn dùng đao trừng trị nữ nhân của mình thậm chí cả con của mình, họa từ trong nhà chung quy đều là bi kịch của nhân gian, Hạng Trang cũng không muốn bàn trà bày đủ chén đủ cốc không thôi.

Trong lúc cân nhắc, Hô Diên tiến vào bẩm báo, Vệ Tướng Quân Tất Thư đã tới.

Lập tức Hạng Trang mời Tất Thư vào trong, quân thần thi lễ, Hạng Trang trực tiếp nói:

- Học Kiếm, quả nhân hôm nay triệu tập ngươi cũng vì một sự việc, có nên lập Thái Tử hay không? Nếu lập Thái Tử, thì công tử nào thích hợp?

Về việc chọn Thái Tử, trong các văn võ bá quan trong triều, Hạng Trang cũng chỉ có thể bàn luận cùng Tất Thư.

Bình thường có chuyện gì, Hạng Trang đều hỏi Bách Lý Hiền, sau là Hạng Tha, rồi mới đến Tất Thư, nhưng về chuyện chọn người làm Thái Tử, Bách Lý Hiền nhất định khiến kẻ khác tị hiềm, bởi vì hắn là đại ca của Bách Lý Y Thủy, lại là cậu ruột của Hạng Thuật, Hạng Dũng. Hạng Tha cũng không được bởi vì Tào Cơ là em vợ của Hạng Tha, hơn nữa cũng mới sinh con trai.

- Thái Tử?

Tất Thư rõ ràng chưa chuẩn bị trước tư tưởng, ngạc nhiên nói:

- Đại Vương muốn lập Thái Tử?

Hạng Trang nói:

- Học Kiếm, quả nhân biết cả triều đình văn võ chỉ có ngươi địa vị cao nhất, cho nên, quả nhân muôn nghe ý kiến của ngươi.

Thực ra lời này của Hạng Trang là sự thực, bây giờ Sơ Quốc vô số phe phái, duy chỉ có Tất Thư là ngoại lệ, hắn không có gia nhập bất cứ phe phái nào, dường như cũng không có ý tự lập phe phái.

Tất Thư trầm ngâm một lát nói:

- Đại Vương, các vị công tử tuổi nhỏ, tâm tính chưa định, thần nói cũng không tốt.

Hạng Trang chau mày, nói:

- Nói không tốt cũng không sao, ngươi cứ lớn mật mà nói, quả nhân tuyệt đối không có trách tội ngươi.

- Vâng, thần xin cả gan nói thẳng.

Tất Thư sửa sang lại một chút ý nghĩ, nói:

- Tần Thủy Hoàng tài thế ngút trời, chỉ vì nhị thế mà Đại Tần diệt vong, chuyện này căn bản vì Tần Thủy Hoàng không có sắc lập Thái Tử, lúc đó mới để Lý Tư, Triệu Cao có thể nhân cơ hội này, phù tá Hồ Hội ngu ngốc bất lực làm hoàng đế.

Hạng Trang hỏi:

- ý của ngươi nói, Thái Tử là Thái Tử của một nước, càng sắc lập sớm càng tốt?

Tât Thư đáp:

- Đúng vậy, Thái Tử vốn là quốc gia, sắc lập Thái Tử không nên để quá muộn.

Hạng Trang gật đầu, nói:

- Được rồi, vậy theo ngươi, trong những vị công tử ai là người thích hợp nhất làm Thái Tử?

Tất Thư khẽ mỉm cười nói:

- Về việc chọn người làm Thái tử, trong lòng Đại Vương không phải sớm đã đinh đoạt rồi sao?

Hạng Trang cũng không phủ nhận nói:

- Quả nhân cũng là muốn nghe ý kiến của ngươi, không bằng ta và ngươi vùng viết vào trong lòng bàn tay, sau đó xem có trùng hay không?

- Được rồi!

Tất Thư bất đắc dĩ, chỉ có thể tuân theo.

Lập tức Quân thần hai người cùng cầm bút lông viết một chữ lên lòng bàn tay, sau đó đồng thời mở ra, chăm chú nhìn lên, nhìn lên lòng bàn tay của đối phương rõ ràng viết một chữ "Chính", Tất Thư thấy thế khẽ mỉm cười, Hạng Trang cũng cười lớn, cho gọi Hô Diên vào thư phòng ra lệnh:

- Hô Diên, thông báo cho tất cả văn võ đại thần, sớm mai lên triều!

Lưu Bang muốn phong Cao Sơ làm Kinh Vương, kế ly gián này vốn đã đổ vỡ, cũng căn bản không có khả năng thành công, chỉ khi nào bên trong Sở Quốc có thế lực tham gia vào trong đó, tình hình mới trở nên có chút phức tạp, tuy nhiên, có câu nói là trong họa có phúc, Hạng Trang mượn cơ hội này xác định chọn người làm Thái Tử, cũng là chuyện xấu hóa tốt.

***

Uyển Thành, nghe tin Thượng Tướng Quân Lưu Khấu trốn trở về, Chử Thuần khẩn trương mang theo thân binh ra khỏi thành nghênh đón.

Lần trước bởi vì tổn thất hơn hai nghìn kỵ binh, Chử Thuần đã bị tám mươi côn của Lưu Khấu nên vẫn ở Uyển Thành dưỡng thương, cũng không nghĩ nhờ vậy mờ tránh được một kiếp nạn.

Nhìn hai thúc cháu Lưu Khấu, Lưu Xung chỉ mang theo mười mấy tàn binh chạy trốn trở về, Chử Thuần theo bản năng nói:

- Thượng Tượng Quân, Đại Vương đâu?

Lưu Khấu thở dài, ảm đạm nói:

- Đại Vương đã chết tại trạch Lục Dã.

- Cái gì?

Chử Thuần không tin nổi:

- Thượng Tướng Quân, Đại Vương kỹ năng bơi lộn rất tốt, sao lại chết tại trạch Lục Dã?

- Chử Thuần, lời này ngươi nói là có ý tứ gì?

Lưu Khấu cả giận nói:

- Đại Vương kỹ năng bơi lộn đúng là không tồi, nhưng thân trúng hơn mười mũi tên, bản Tướng Quân tận mắt chứng kiến, làm sao có thể là giả?

Dứt lời, Lưu Khấu cầm Vương Kiếm trong tay giơ lên, quát:

- Huống chi, trước khi lâm chung Đại Vương còn tặng Vương Kiếm cho ta, ngươi không thể không tin.

Lưu Xung không còn kiên nhẫn, quát:

- Chử Thuần, hãy bớt lời sàm ngôn đi, mau chuẩn bị rượu và đồ nhắm!

Dứt lời, Lưu Xung lại nói với Lưu Khấu:

- Thúc phụ, nói với hắn cũng vô nghĩa, chúng ta mau đi vào thành.

Lưu Khấu không để ý tới Chử Thuần, cùng Lưu Xung và mấy chục bại binh vây quanh lập tức vào thành, nhìn bóng dáng thúc phụ Lưu Khấu, Lưu Xung cùng với mấy chục bại binh nghênh ngang vào thành, trong mắt Chử Thuân bỗng nhiên hiện lên một đạo hàn quang khác thường, lập tức quay đầu lại hỏi thân binh phía sau:

- Sứ giả nước Hán còn ở Uyển Thành hay không?

Thân binh nói:

- Hồi bẩm Tướng Quân, vẫn còn ở Uyển Thành.

- Tốt!

Chử Thuần gật đầu, nói:

- Ngươi mau đến gặp sứ giả nước Hán, nói tối nay bản Tướng Quân có đại lễ muốn dâng tặng!

- Rõ!

Thân binh tuân lênh hô lớn, lĩnh mệnh đi.

Tiếp đến, hai thúc phụ Lưu Khấu, Lưu Xung vào thành tùy tiện tìm dịch quán ngâm mình trong bồn nước nóng, vừa mới tắm xong, Chử Thuần sớm đã sai người chuẩn bị rượu tốt và đồ nhắm. Hai thúc cháu ăn no nê liền ngục đầu xuống ngủ, thoát chết trốn khỏi trạch Lục Dã hai thúc cháu đã sớm mệt mỏi gần chết chỉ cần nục đầu xuống liền ngủ được ngay, rất nhanh ngủ say như lợn đúng là có một không hai.

Trong lúc nửa đêm, cửa phòng Lưu Khấu đột nhiên không tiếng động mở ra, dưới ánh trăng u lạnh chỉ thấy Chử Thuần mắt lộ hung quang, tay cầm đoản đao sắc bén giống như âm hồn tiến vào. Không một tiếng động, Chử Thuần giơ tay đâm xuống đúng tim Lưu Khấu, Lưu Khấu đang trong lúc ngủ mơ đột nhiên đau đớn tỉnh dậy cũng chỉ nhìn thấy Chử Thuần sắc mặt vô cùng dữ tợn.

- Chử Thuần, người này là tù nhân.

Lưu Khấu một tay che ngực, thất thanh nói:

- Dám giết ta?

- Lưu Khấu!

Chử Thuần một đao thành công, liền lùi cách xa người Lưu Khấu vài bước, hắn cũng không muốn bị tên Lưu Khấu sắp chết cắn trả, thẳng đến rời khỏi mấy chục bước mới đắc ý nói:

- Nhiều năm qua, ông đi theo làm tùy tùng cho ngươi, làm việc vất vả không có công lao cũng có khổ lao, nhưng ngươi đã từng coi trọng ông chưa? ông đã nhẫn nại với ngươi thật lâu rồi.

- Ngươi...

Lưu Khấu trợn mắt lên, giờ khắc này, hắn rất muốn tiến lên bóp chết Chử Thuần, nhưng chung quy lại không thể được như ý nguyện, giãy dụa tiến lên phía trước hai bước liền ngục đầu ngã xuống đất tuyệt khí bỏ mạng.

Chử Thần đợi chừng nửa khắc xác định Lưu Khấu đã chết, lúc này mới tiến lên hai đao chém xuống lấy thủ cấp Lưu Khấu. Sau đó bước đi ra khỏi cửa phòng, ngoài kia thân binh của Chử Thuần đã sớm lấy thủ cấp của Lưu Xung. Chử Thuần xách thủ cấp của Lưu Khấu lớn tiếng nói:

- Các huynh đệ, Lương Vương đã chết, Lương Quốc cũng xong rồi, các ngươi theo lão tử tìm Hán Vương nương tựa thôi.

***

Thượng Dung, Hành dinh Lưu Bang.

Chu Bột đã dẫn theo một trăm nghìn đại quân xuất phát, nhưng Lưu Bang không có theo quân xuất chinh, chủ yếu là do tuổi cao thân thể khí khái không còn được như xưa, vả lại Lưu Bang trên đường hành quân cũng đã mệt mỏi.

Sáng sớm hôm nay, Hạ Hầu Anh mang theo hai hộp gấm vào đại sảnh hành dinh.

Lưu Bang đang cùng Trương Lương, Trần Bình, Bạch Mặc uống rượu, thấy vậy hỏi:

- Hạ Hầu Anh, bên trong là gì?

- Hồi bẩm Đại Vương, bên trong chính là hai đầu người.

Hạ Hầu Anh nói xong mở hộp gấm bên phải ra.

Lưu Bang nhìn chăm chú, cảm giác mơ hồ tựa có phần quen mắt, Trần Bình cũng liếc mắt một cái hiểu được đi ra, thất thanh nói:

- Lưu Khấu, đây là đầu của Thượng Tướng Quân Lương Quốc Lưu Khấu.

- Lưu Khấu đã chết?

Lưu Bang nói:

- Bành Việt kia đâu?

- Bành Việt cũng đã chết.

Hạ Hầu Anh nói.

- Rất có khả năng là do Lưu Khấu giết.

Bành Việt cũng đã chết?

Lưu Bang nghe vậy vẻ mặt ảm đạm, nhìn hộp gốm bên trái nói:

- Trong này chính là đầu của Bành Việt?

Bành Việt cùng với Lưu Bang coi như là lão huynh đệ, năm đó nếu không có mấy lần Bành Việt vất vả ngăn chặn Sở, chặn đứng đường lương thực và nguồn mộ binh của Hạng Võ, không biết chiến tranh hai nước Sở Hán sẽ có kết quả như thế nào, ngẫm lại, Lưu Bang thật là có chút chua xót trong lòng

Chương 359: Sắc Lập Thái Tử

Tuy nhiên khi Hạ Hầu Anh mở hộp gấm phía bên phải ra, Lưu Bang mới phát hiện bên trong căn bản không phải là đầu của Bành Việt, mà là đầu của huynh trưởng Lưu Giả người mà hắn phái đi sắc phong Cao Sơ!

- Lưu Giả?

Lưu Bang không thể tin vào mắt mình.

- Không ngờ Cao Sơ giết Lưu Giả?!

ĐỨng bên cạnh, Trương Lương khẽ thở dài, tuy nói hai bên giao chiến không chém sứ giả, nhưng Hán Vương phái sứ giả sắc phong đại tướng dưới trướng Sở Vương làm vương, chuyện này thật có chút quá đáng, cũng chẳng trách người ta chém chết sứ giả.

Trần Bình lộ vẻ mặt xấu hổ, ngượng ngùng không đền tội với Lưu Bang như thế nào.

Sau một lúc lâu, Lưu Bang nghiến răng nghiến lợi nói:

- Tên tiểu tử Cao Sơ dám giết tộc huynh của ta, quả nhân thề phải giết hắn!

Lúc này, Lưu Bang đúng là vô cùng tức giận và vô cùng đau lòng, vô số văn võ đại thần dưới trướng Lưu Bang khởi binh từ huyện Bái cũng không phải là ít, thí dụ như Tiêu Hà, Hạ Hầu Anh... nhưng Lưu Bang chỉ tín nhiệm có hai người, một là Lư Quán sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với hắn, hai là đường huynh Lưu Giả.

Hiện tại, Lưu Giả bị Cao Sơ giết chết, Lưu Bang có thể không tức giận, không thương tâm sao?

Hít vào một hơi thật sâu, Lưu Bang lại nói:

- Thù này không báo, thề không làm người, đợi qua mùa mưa, đoạt đất Đất Lương, quả nhân thân chinh đánh Kinh Tương, chém chết Cao Sơ báo thù cho Lưu Giả!

Lưu Bang không biết, nếu muốn cướp lấy đất Đất Lương có thể không dễ dàng như vậy.

***

Triệu Viêm, Thân Đồ Gia mang theo năm nghìn tinh binh ngày đêm thần tốc, rốt cục sau mười ngày đã trở về Định Đào.

Chuyện đầu tiên Triệu Viêm làm sau khi trở lại Định Đào là sai Thân Đồ Gia phong tỏa đại doanh thành bắc, cầm năm vạn binh lính trong tay đóng giữ chặt chẽ Định Đào, chuyện thứ hai đó là phong tỏa hoàng cung, giam giữ Tướng Quốc Hạ Thuyết, chuyện thứ ba đó là sai người phi ngựa tới Lâm Tri thỉnh cầu Tề Vương dẫn đại quân tiến đến Định Đào, tiếp nhận đất Đất Lương.

Triệu Viêm hiểu rất rõ, thời gian cho hắn không còn nhiều nữa.

Lưu Bang nói là cùng Bành Việt công phạt Kinh Tương, vốnchính là kế đuổi hổ nuốt lang, nếu như đại quân Lương Quốc toàn thắng trở về cũng đành thôi, khi đó không chỉ Lương Quốc có thể bảo toàn, thậm chí có cơ hội phân chia Kinh Tương làm hai, nhưng hiện tại, quân Lương bị tiêu diệt hoàn toàn, trước tình hình này, khẳng định quân Hán sẽ quay đầu đối phó Lương Quốc.

Cho nên, trước khi quân Hán đến đánh, phải dẫn quân Tề nhập Lương!

Phóng tầm mắt nhìn ra thiên hạ, ngoài Sở Vương Hạng Trang còn có Tề Vương Hàn Tín cùng Hán Vương Lưu Bang có thể thống trị thiên hạ. Triệu Viêm cũng từng suy xét giao đất Lương cho Sở Vương hoặc là Hán Vương, nhưng cuối cùng hắn quyết định nương tựa Tề Vương. Hán Vương, Sở Vương đều là những người hùng dũng, nhưng dưới trướng bọn họ văn thần võ tướng quá nhiều, Triệu Viêm tự cảm thấy cũng khó có ngày ngẩng đầu.

Ngược lại dưới trướng Tề Vương, dường như nhân tài vài người, quy nhập dưới trướng Tề Vương còn có thể lập lên công lao sự nghiệp.

Phàm là nhân tài thì không aimuốn đi thêu hoa dệt gấm cho người ta, lựa chọn này của Triệu Viêm rất hợp tình hợp lý.

Hơn nữa, từ sau khi chinh phạt Hoài Nam Quốc thất bại, dường như Tề Vương đã hoàn toàn giác ngộ, thậm chí còn hạ lệnh trưng cầu hiền tài, hiện tại đúng là thời điểm đầu hàng Tề Vương.

Tỷ Lăng, Sở Vương cung.

Trong tiếng chuông du dương, văn võ bá quan đang trong triều túm năm tụm ba liền đứng thẳng đi đến đại điện.

Hôm nay không phải mồng một, cũng chẳng phải ngày rằm, Đại Vương lại đột nhiên triệu tập quần thần hiển nhiên là có đại sự gì đó, văn thần võ tướng đều nhóm lại nghị luận, tuy nhiên tuyệt đại đa số đại thần đều cho rằng có liên quan đến tin đồn Cao Sơ phong làm Kinh Vương, trong buổi triều hôm nay, Cao Sơ rốt cục được phong vương hay giáng chức sẽ rõ ràng.

Giờ mão canh ba, quần thần đến đông đủ, quan văn lấy Hạng Tha đứng đầu phía bên phải, võ tướng lấy Hạng Đà đứng đầu phía bên trái, tuy nhiên, trong buổi triều hôm nay có hơn trăm quan văn võ tướng tham dự mà ghế chỉ có lơ thơ mấy chục chiếc, cho nên nhiều văn thần võ tướng phân loại hai bên đứng hầu triều.

Một lát sau, Hạng Trang mặc trang phục quốc quân từ cửa sau tiến vào đại điện, ngồi ghế cao nhất.

Thời kỳ Sở Hán, nho gia vẫn còn chưa chính thống tuyệt đối cho nên lễ nghi nho gia cũng không có dẫn vào triều hội, ghế quốc quân cũng không phải ngồi tít trên cao, các đại thần trước mặt quốc quân cũng có ghế ngồi, quan trọng hơn là... Các đại thần cơ bản không cần ba lạy chín vái, ho lớn vạn tuế mà chỉ cần chắp tay thi lễ hô lớn một tiếng tham kiến Đại Vương là được.

Quần thần thi lễ, trong suy nghĩ của các đại thần luôn nghĩ Hạng Trang sẽ chủ động đề cập về việc phong vương Cao Sơ, bỗng nhiên Vệ Tướng Quân Tất Thư từ phía sau Thượng Tướng Quân Hạng Đà quỳ lạy, cất cao giọng nói:

- Đại Vương, có câu Thái Tử chính là người thái tử của một nước, Thái Tử gốc rễ của một nước, Đại Tần trước kia vì không sắc lập Thái Tử dẫn đến diệt vong, vì thế Đại Vương hãy sớm sắc lập Thái Tử.

Hạng Trang khóe miệng nổi lên một tia mỉm cười, việc lập Thái Tử đương nhiên hắn không thể đề xuất, là một quốc quân bất cứ chuyện gì ở thời điểm nào nhất định phải duy trì địa vị siêu nhiên, chỉ khi hai phái ý kiến khác nhau, quốc quân mới có thể đưa ra ý kiến của mình, giải quyết dứt khoát, nếu không sự việc gì cũng cần quốc quân đích thân ra mặt và tranh luận kịch liệt với thần tử, vậy thì quân uy ở đâu?

Khi trước úy Liêu Tử ân cần dạy bảo về tâm thuật của Đế Vương, Hạng Trang cũng đã ngầm hiểu.

Hai dãy quần thần cũng đều nhao nhao, vốn tưởng rằng buổi triều hôm nay chủ đề về chuyện Cao Sơ phong vương, cũng không nghĩ đến chuyện Tất Thư đưa ra ý kiến sắc lập Thái Tử? Trên thực tế, chọn Thái Tử cũng chính là tiêu điểm các phái tranh chấp lẫn nhau, hơn nữa các phe phái đều có lựa chọn của riêng mình.

Phái dòng họ trong hệ lão Sở chính là bọn Hạng Tha, Hạng Đà luôn ủng hộ công tử thứ tám Hạng Kiên mà Tào Cơ vừa mới sinh.

Phái Huân Thích trong hệ lão Sở cũng chính là Hoàn Sở, Quý Bố ủng hộ đứa con thứ của Ngu Cơ là Hạng Trị. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Hệ Lão Tần cũng phân làm hai, Bách Lý Hiền cầm đầu phái ủng hộ đứa con thứ tư của Bách Lý Y Thủy là Hạng Thuật. Mông Thị cầm đầu một phái khác thì ủng hộ đứa con thứ năm của Doanh Trinh là Hạng Vọng.

Còn lại Hệ lão Ngụy ủng hộ con cả của Ngụy Duyệt là Hạng Chính.

Ngoài ra còn vô số phe phái đại thần phần lớn cũng ủng hộ con cả Hạng Chính, cho dù lập trưởng hay lập thứ, dĩ nhiên cũng đều chọn Hạng Chính.

Quả nhiên, Tất Thư vừa dứt lời, đầu tiên Hoàn Sở liền quỳ gối, ngang nhiên nói:

- ĐạiVương, lập Thái Tử lúc này dựa vào cương dũng, thần cho rằng công tử Trị uy vũ như rồng hổ, phong thái kiêu hùng nênlập làm Thái Tử.

- Lời của Y Hương Hầu sai rồi.

Hoàn Sở vừa dứt lời, Dương Đà đứng phía sau Hạng Đà lớn tiếng nói:

- Lúc này lập Thái Tử cần người như thế nào? Đại Vương chính là Sở Vương, lúc này nên lập con nối dòng của nữ nhân người Sở làm dòng chính, thần cho rằng nên lập công tử Kiên làm Thái Tử.

Lời nói này rất có tâm ý, trực tiếp khinh thường ngôi vị Vương Hậu Ngụy Duyệt, không chấp nhận nàng là vợ cả của Hạng Trang, tuy nhiên, cách nói này rất phổ biến với các đại thần ở Giang Đông, kỳ thực cho tới bây giờ vẫn có một loại thanh âm như vậy, cho rằng Hạng Trang hẳn là phế bỏ Ngụy Duyệt sửa lập Tào Cơ làm Vương Hậu.

Đương nhiên, còn có cách nói khác, cho rằng Hạng Trang nên cưới Ngu Cơ làm vợ và lập Ngu Cơ làm Vương Hậu, sau đó lại sắc lập con của Ngu Cơ và Hạng Trang làm Thái Tử, tuy nhiên điều này cũng đã cách đây mười năm trước, mười năm trôi qua cho đến bây giờ, Ngu Cơ tuổi tác đã lớn dần dần cũng không ai nhắc đến nữa.

Ngay sau đó, một đại thần trẻ tuổi đứng sau Bách Lý Hiền, Bách Lý Mậu mở miệng phản bác:

- Công tử Kiên vẫn còn ở bên trong lót tã, phẩm hạnh tài học đều không thể biết được, lập hắn làm Thái Tử chẳng phải trò đùa hay sao? Thần nghĩ đến lập Thái Tử lúc này lấy người có hiền tài, công tử Thuật có tài sáng tạo, nhanh nhẹn, phẩm hạnh hiền lương có thể làm Thái Tử một nước.

Hạng Trang liền chau mày, cục diện dường như không khống chế nổi à? Tuy nhiên chuyện đáng mừng chính là các trọng thần Hạng Tha, Hạng Đà, Vũ Thiệp, Bách Lý Hiền cũng không tỏ thái độ, nếu bọn họ đều tham dự vào, việc tranh đoạt lập người kế vị có thể trở thành loạn chiến, chuyện này hắn là quốc quân không muốn cũng chỉ có thể mình trần ra trận.

Lập tức Hạng Trang ho nhẹ một tiếng, quần thần nhất tề đều im lặng.

Hạng Trang lúc này mới nói với Tất Thư:

- Vệ Tướng Quân, trước hết việc lập Thái Tử ngươi hãy đề xuất, như vậy theo ý kiến của ngươi, nên lập vị công tử nào làm Thái Tử?

Đám người Hạng Tha, Hạng Đà, Vũ Thiệp, Bách Lý Hiền đều đều dựng lỗ tai lên.

Tất Thư thi lễ, nói:

- Đại Vương, thần nghĩ lập Thái Tử không lấy cương dũng, không lấy hiền, lúc này cần lấy trưửng, công tử Chính là con của Vương Hậu, lại là con cả, lập làm Thái Tử.

Hạng Trang chuyển ánh mắt tới Hạng Tha, hỏi:

- Lệnh Doãn, ngươi nghĩ sao?

Hạng Tha liền thở dài trong lòng, đương nhiên ý ông ta muốn Hạng Kiên con trai vừa sinh của Tào Cơ lên làm Thái Tử, tuy nhiên Hạng Kiên quả thực còn quá nhỏ, nếu cưỡng ép đẩy hắn lên làm Thái Tử thực không hợp với tình hình khách quan, hơn nữa Đại Vương an bài như thế, tâm ý của hắn hết sức rõ ràng vậy phải lập công tử Chính lên làm Thái Tử.

Lập tức Hạng Tha chắp tay thi lễ, nói:

- Thần hoàn toàn tán thánh ý kiến của Vệ Tướng Quân, lập công tử Chính lên làm Thái Tử.

Hạng Trang chuyển ánh mắt xẹt qua từng người Hạng Đà, Vũ Thiệp, Bách Lý Hiền, bọn họ sao có thể biết tâm ý của Hạng Trang? Lập tức đều tỏ thái độ ủng hộ công tử Chính lên làm Thái Tử, mấy nhân vật đứng đầu mấy phái đại hệ đều biểu lộ thái độ, còn lại là những nhân vật nhỏ còn có thể có ý kiến gì, lập tức cả thảy yên lặng.

Các đại thần ý kiến nhanh chóng nhất trí, lúc này Hạng Trang mới mỉm cười, chuyện này cũng đúng thôi, các ngươi kéo bè kết phái đả kích lẫn nhau quả nhân cũng chưa có ý kiến, nhưng nếu các ngươi dám cả gan khiếu chiến vương quyền của quả nhân, quả nhân tuyệt đối sẽ không tha thứ, như lần này rất tốt, ý chí của quả nhân cũng là ý chí của các ngươi!

Cuối cùng, Hạng Trang lãnh đạm nói:

- Nếu tất cả mọi người ủng hộ công tử Chính, vậy việc này quyết định như vậy.

Ngừng lại một chút, Hạng Trang lại ngồi đối diện Hạng Tha nói với Vũ Thiệp:

- Thượng Đại Phu, phiền ngươi phác thảo chiếu thư, dựa theo lễ nghi sắc lập công tử Chính làm Thái Tử.

- Vâng!

Vũ Thiệp vội vàng quỳ gối, cung kính ứng "vâng".

Hạng Trang nhìn quần thần xung quanh nói:

- Chư vị ái khanh, còn tấu trình chuyện gì không?

Quần thần tất cả đều im lặng không nói, sự tình lớn như vậy cũng đủ để bọn họ " tiêu hóa" vài ngày, lúc này, bọn họ còn có tâm tình tấu trình chuyện gì nữa sao?

Hạng Trang khẽ gật đầu, lại nói:

- Nếu như vậy, bãi triều.

Ngừng lại một chút, Hạng Trang lại nói:

- Lệnh Doãn, Thượng Tướng Quân, Thượng Đại Phu, Vệ Tướng Quân cùng Quân Sư ở lại.

Quần thần xung quanh Hạng Trang nhất tề thi lễ, sau đó đều rời đi. Chỉ trong chốc lát, trên đại điện chỉ còn lại có sáu người Hạng Trang, Hạng Tha, Hạng Đà, Vũ Thiệp, Tất Thư cùng với Bách Lý Hiền.

- Chư vị ái khanh, việc phong vương Cao Sơ như vậy đã dừng lại, sau này không được ai nhắc lại!

Mấy vị đại thần này đều là cánh tay đắc lực của Hạng Trang, Hạng Trang nói rất rõ ràng, mấy vị đại thần nhất tề ứng vâng.

Hạng Trang lại nói tiếp:

- Lão già Lưu Bang viết chiếu lệnh phong vương khiến quả nhân lâm vào thế bị động, có câu nói có qua cũng phải có lại, quả nhân không thể bị động chịu đòn, có nên dùng chút thủ đoạn với lão già Lưu Bang hay không

Chương 360: Ăn miếng trả miếng

Tất Thư nói:

- Ý Đại Vương là dùng thủ đoạn tương tự để đối phó với Lưu Bang?

- Không sai, cái này gọi là gậy ông đập lưng ông.

Hạng Trang gật gật đầu, trầm giọng nói:

-Việc này là do lão già Lưu Bang khơi mào trước tiên. Hắn cũng đừng trách quả nhân lấy thủ đoạn như vậy đáp lễ với hắn.

Hạng Tha nói:

-Đại Vương, làm như thế có chút không được quang minh lỗi lạc cho lắm?

Vũ Thiệp, Bách Lý Hiền cũng khe khẽ gật đầu, không thể không nói, binh gia nhà Tần Hán trước kia vẫn rất là quân tử, ví như Trương Lương, Hàn Tín bọn họ cũng không nhỏ nhen mà sử dụng mánh khóe bỉ ổi, có điều đến sau thời Đông Hán như Trần Bình vậy hành sự gián điệp dụng binh càng ngày càng nhiều, đến thời Tam Quốc thì trở thành dòng chảy lớn, độc sĩ Giả Hủ chính là nhân tài kiệt xuất trong đó.

Đương nhiên, người khiêm tốn là một kiểu phong cách, làm việc không từ một thủ đoạn nào cũng là một kiểu phong cách, hai loại người này rất khó dùng tiêu chuẩn đơn giản để bình phán ưu khuyết điểm, chỉ có thể nói thời đại khác nhau, định hướng của binh gia cũng khác nhau. Binh gia nhà Tần Hán trước kia càng xem trọng quang minh lỗi lạc làm gương, mà binh gia Lưỡng Hán sau này lại càng có khuynh hướng dùng âm mưu quỷ kế để đạt được thắng lợi.

-Quang minh lỗi lạc?

Hạng Trang lãnh đạm nói:

-Lưu Bang có thể làm mùng một, quả nhân có thể làm mười lăm, cái này gọi là ăn miếng trả miếng, đòn lại trả đòn.

Nói vậy rồi ngừng một lát, Hạng Trang lại nói:

- Quả nhân đã quyết định rồi, sắc phong Lã Trạch làm Tam Xuyên Vương, Lã Đài làm Quan Trung Vương, vẫn còn phải sắc phong Chu Bột làm Lương Vương, Ly Thương làm Bắc Địa Vương, Lô Oản làm Cửu Nguyên Vương!

Hạng Tha, Vũ Thiệp, Bách Lý Hiền ngơ ngác nhìn nhau, thầm nghĩ Đại Vương cũng thật là độc ác, một lúc phong ngũ vương?!

Tất Thư lại nói

- Đại Vương sắc phong Lã Trạch làm Tam Xuyên Vương, điều này nhất định sẽ khiến Lưu Bang rất thụ động, còn về phần mấy người Lã Đài, Chu Bột, Ly Thương, Lô Oản, sợ là vẫn còn chưa đủ tư cách?

-Không đủ tư cách cũng phải phong.

Hạng Trang nói:

-ác độc một chút với lão già Lưu Bang cũng tốt.

Vũ Thiệp gãi gãi trán, không kìm nổi nói:

-Nhưng thưa Đại Vương, phái ai đi sứ?

Vũ Thiệp từ trước đến nay chính là người chuyên được chọn làm sứ giả phái đi của nước Sở, nhưng mà lần này, hắn ta đúng là có chút không bằng lòng cho lắm, hơn nữa lần này nguy hiểm cũng rất lớn. Trước đó Cao Sơ đã giết Lưu Cổ, nếu Vũ Thiệp hắn đi sứ đến nước Hán, trên cơ bản cũng là có đi mà không có về. Tuy nói Vũ Thiệp không sợ chết, nhưng cũng không muốn chịu chết vô ích

Hạng Trang cười nói

-Thượng Đại Phu yên tâm, lần này ngươi không cần phải đi

Vũ Thiệp thoáng chút đỏ mặt, biện bạch:

-Đại Vương, thần không có ý như vậy...

Hạng Trang khoát tay áo, bỗng ngoảnh đầu lại quát:

-Lão Khuất, ra đây đi

Tiếng nói vừa dứt, bóng dáng gầy còm của Khuất Bất Tài liền từ trong góc tối thư phòng bước ra, hướng về Hạng Trang khom người cung kính vái chào:

-Đại Vương có gì sai bảo?

Hạng Trang nói:

-Lần này phái sứ giả đi phong Vương là dùng người của ô Mộc Nhai các ngươi, hơn nữa làm việc phải nhanh. Sứ giả phái đến Tam Xuyên, Nam Dương, Quan Trung, Bắc Địa và Cửu Nguyên phải dùng tử sĩ ô Mộc ở nơi đó. Còn nữa đồng thời với việc phái sứ giả đi phong vương còn phải rải tin đồn khắp nơi tạo ra ảnh hưởng lớn ở Quan Trung, Hán Trung, Tam Xuyên.

-Vâng.

Khuất Bất Tài kính cẩn trả lời, quay người trở lại góc tối. xem tại TruyenFull.vn

Sau một lát, mười mấy con chim bồ câu đưa tin từ tổng bộ ô Mộc Nhai trong thành Tỷ Lăng phóng lên trên cao, nhằm hướng Quan Trung, Hán Trung,Tam Xuyên, Bắc Địa thậm chí là tổ chức chi nhánh của Cửu Nguyên mà bay đến.

Buổi chiều ngày tiếp theo, Lạc Dương

Quận thủ Tam Xuyên Lã Trạch trong lúc đang dẫn người trong nhà kho phủ kiểm kê lương thảo, thì chợt có môn hạ nhỏ thở hồng hộc chạy tới bẩm báo:

- Quận thủ, có sứ giả nước Sở cầu kiến.

Sứ giả nước Sở? Lã Trạch thoáng chốc nhăn mày.

Viên quan môn khách nói:

- Quận thủ, vị sứ giả này gặp hay là không gặp?

- Gặp, tại sao lại không gặp?

Giữa lông mày của Lã Trạch giãn ra, thản nhiên nói:

-Gọi sứ giả nước Sở vào đây.

Môn hạ nhỏ vâng dạ rồi đi ra. Không đến một látliền dẫn một người trẻ tuổi nét mặt chất phác tới trước mặt Lã Trạch, Lã Trạch nhíu nhíu mày, trầm giọng quát:

-Ngươi là sứ giả nước Sở? Sao lại không cầm cờ tinh đến?

(cờ tinh: loại cờ ai đi sứ cũng phải cầm theo)

Vị sứ giả này thực ra chính là tử sĩ ô Mộc Nhai tạm thời đảm đương, cũng là sứ giả không chính thức, nào có tinh lễ chứ?

Sứ giả nước Sở không để ý đến Lã Trạch, mà từ trong ngực lấy ra một phong chiếu thư, nói nhanh:

-Chỉ dụ của Sở Vương:

Quận thủ Tam Xuyên Lã Trạch có tài đức trung nghĩa, có cách bảo vệ lãnh thổ, có thể vì thiên hạ mà làm tấm gương…Phong ngươi làm Tam Xuyên Vương, lấy Lạc Ấp làm đô, được nhận đất Hà Thủy, Lạc Thủy,Y Thủy, định ngày tựu quốc.

Lã Trạch thoáng biến sắc, kế ky gián thật nham hiểm!

- Lã Lộc.

Lã Trạch lập tức quát to:

- Lôi thằng nhãi này xuống chém!

Vị võ tướng trẻ tuổi canh giữ phía sau Lã Trạch rầm rập vâng lời, ngay lập tức mang theo hai võ sĩ áp giải sứ giả nước Sở đi ra, chỉ trong chốc lát, một vị võ sĩ trong đó liền mang đầu sứ giả nước Sở đến trước mặt Lã Trạch

Tuy nhiên lúc này Lã Trạch cũng đã hoàn toàn bình tĩnh lại, hắn biết, nếu Sở Vương đã dám sắc phong cho hắn làm Tam Xuyên Vương, vậy thì sự việc tuyệt đối không đơn giản như thế, vừa rồi hắn lại giết sứ giả, chỉ sợ Hán Vương cũng đã biết được thông tin trước, lại liên tưởng đến địa vị xấu hổ họ Lã bây giờ, Lã Trạch lập tức toát ra mồ hôi đầy người

Ngay lập tức Lã Trạch vội vàng về phủ, khẩn cấp viết một phong thư, sau đó gọi cháu trai Lã Lộc đến trước mặt nói:

- Lộc nhi, ngươi đem phong thư này cưỡi ngựa liên tục trong đêm đi về Hàm Dương, đem nó giao cho cô ngươi, hơn nữa dọc đường không được kéo dài thời gian làm lỡ việc, nhớ kỹ chưa?

Lã Lộc là con thứ của Lã Thích Chi em ruột của Lã Trạch, còn cô hắn chính là hoàng hậu Lã Trĩ

Lã Lộc trịnh trọng tiếp nhận bức thư, đem bỏ trong ngực, nghiêm nghị nói:

- Bá phụ yên tâm, con nhất định tận tay đem thư mang đến trên tay cô.

Lã Trạch gật gật đầu, nói:

- Đi đi.

Lã Lộc vái chào, xoay người trong chớp mắt đã đi.

Nhìn theo bóng dáng Lã Lộc đã khuất xa, sắc mặt của Lã Trạch lại càng u ám, gia tộc họ Lã chỉ sợ là sắp phải đối đầu với tai họa, xử lý không thích đáng một cái, rất có khả năng kết cục sẽ là chu di tam tộc.

***

Trên đường từ Uyển thành đi thông đến Dương Địch, hai trăm ngàn quân Hán trùng trùng điệp điệp tiến vào.

Chu Bột dựa vào phía trên càng xe lim dim, đột nhiên phía trước truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, lúc ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy con trưởng Chu Quan Phu mang theo hơn mười thân kỵ chạy như bay quay về, đến trước chiến xa, Chu Quan Phu liền hạ giọng nói:

- Phụ thân, có sứ giả nước Sở đến, có gặp hay không?

- Sứ giả nước Sở?

Chu Bột nhướn mày hỏi:

- Không biết xảy ra chuyện gì?

- Không biết.

Chu Quan Phu lắc đầu, thấp giọng nói

- Con đã hỏi rồi, hắn bất luận thế nào cũng không chịu nói.

Lúc Chu Bột đang trầm ngâm thì Chu Quan Phu chợt dữ dằn nói:

- Phụ thân, nếu không dứt khoát đem tên sứ giả nước Sở này giết đi?

- Không.

Chu Bột khoát tay áo thản nhiên nói:

- Có câu là giao binh hai nước không chém đến sứ giả, vi phụ vẫn là gặp sứ giả Sở trước rồi nói sau.Nếu sứ giả nướcSở thật sự có dụng ý xấu thì bắt đi Thượng Dung giao cho Hán Vương.

Chu Quan Phu gật gật đầu, lập tức ghìm ngựa xoay người hướng về phía đường lao vùn vụt như bay.

Sau một lát, Chu Quan Phu liền mang theo sứ giả nước Sở với áo mão uy nghiêm đến trước chiến xa của Chu Bột.

Lúc này, quân Hán đã dừng lại, hàng chục thuộc cấp cũng nhao nhao vây quanh trước chiến xa của Chu Bột. Đợi khi đến gần rồi sứ giả nước Sở thình lình lấy ra con dao nhỏ cắt nát áo quần, lại từ trong hai lớp lôi ra một phong thư da dê, đưa ra lớn tiếng nói:

- Sở Vương chỉ dụ: Thượng Tướng Quân Chu Bột chiến công lớn lao, có cách trị quân…nay sắc phong ngươi làm Lương Vương, xếp hạng chư hầu.

Nét mặt Chu Bột thoáng chốc biến sắc, Chu Quan Phu, hàng chục thuộc cấp và hàng trăm thân binh cũng đều thần sắc khác nhau.

Chỉ trong chốc lát, Chu Bột rồi đột nhiên bừng tỉnh, lập tức lớn tiếng quát:

- Quan Phu con ta, mau mau bắt tên tặc này lại.

- Vâng.

Chu Quan Phu rầm rầm vâng dạ rồi quay đầu lại vẫy tay một cái, sớm có hai gã thân binh hung bạo giống như lang sói vồ đến, thoáng cái đã ấn sứ giả Sở ngã xuống đất, tay Chu Bột chỉ sứ giả Sở, tức giận đến nỗi râu tóc rung rung, sau hồi lâu mới thở thật sâu, cố gắng hết sức đè xuống cơn thịnh nộ trong lồng ngực, nói:

- áp giải xuống đi, trông coi cẩn trọng.

Thân binh áp giải sứ giả Sở đi ra, Chu Quan Phu nói:

- Phụ thân, sao không giết hắn?

Chu Bột thở dài một tiếng, nói:

- Giết hắn rồi,vi phụ sẽ nói không rõ ràng được.

- Có cái gì nói cơ chứ?

Chu Quan Phu nói:

- Chẳng lẽ Đại vương còn có thể vì chuyện này mà nghi ngờ cha?

- Ngươi biết cái gì?

Chu Bột trừng mắt nhìn Chu Quan Phu một cái, lập tức lại hạ giọng nói:

- Từ hơn mười năm trước sau khi Hàn Tín xin được phong làm Tề vương, Đại vương đối với việc phân phong thì cực kỳ kiêng kỵ, lần này tuy nói là Sở Vương sắc phong, kì thực dụng ý cũng là lộ ra rõ ràng. Nhưng ai có thể khẳng định Đại vương sẽ không bởi vậy mà sinh ra khúc mắc?

Chu Quan Phu mờ mịt nói:

- Vậy phải làm sao bây giờ?

Chu Bột lắc lắc đầu, lại nói:

- Truyền lệnh, toàn quân ngừng tiến bước, lui về huyện Uyển.

- Hả?

Chu Quan Phu kinh ngạc nói:

- Phụ thân, người không tính sai chứ?Hài nhi nghe nói quân sư nước Lương Triệu Viêm đều đã sai sứ giả đi tới Lâm Truy cầu viện Tề vương rồi, nói không chừng Tề vương sắp điều động đại quân rồi, quân ta lúc này lui về huyện Uyển, chẳng phải là muốn đem năm quận đất Lương chắp tay vái tặng cho Tề vương hay sao?

- Ngươi nha, vẫn còn quá non.

Chu Bột lắc đầu, thở dài:

-Vi phụ mang theo hai trăm ngàn đại quân xuất chinh bên ngoài. Ngươi thực sự nghĩ rằng trong lòng Đại vương không hề băn khoăn? Nếu như không có việc vừa mới xảy ra kia, Đại vương tuy có băn khoăn, cũng không đến mức sinh nghi. Nhưngxảy ra việc vừa rồi, vi phụ tuyệt đối không thể đi đất Lương được.

- Vì sao?

Chu Quan Phu vẫn còn khó hiểu, hỏi.

- Vì sao không thể lại đi đất Lương?

- Lúc này vi phụ mang theo đại quân đi đất Lương, như vậy thì cũng giống như bức vua thoái vị, thúc ép Đại vương phong cha làm Lương Vương!

Ngừng nói một lát, Chu Bột lại nói:

- Cho nên, vi phụ chẳng những không thể điđất Lương,mà sau khi điều quân trở về huyện Uyển còn nhất thiết phải mau chóng đem binh quyền giao ra, sau đó áp giải sứ giả nước Sở tiến đến Thượng Dung hướng về Đại vương giải thích rõ ràng.

Chu Quan Phu nghe vậy hết lần này đến lần khác vò đầu, hơn nữa hình dáng vẻ mặt lại không biết gì.

Lấy tư duy tự nhiên đơn giản của Chu Quan Phu ra nghĩ cũng không thông mấu chốt trong đó, kỳ thực quy luật trong đó cũng rất đơn giản, việc này còn phải từ trước đây sau khi Hàn Tín đánh hạ nước Tề lên tiếng xin được phong làm Tề vương..

Năm đó Hàn Tín đánh hạ nước Tề, xin được phong làm Tề vương, Lưu Bang e ngại cho đại cục đã lựa chọn thỏa hiệp.

Như vậy hiện tại, nếu như Chu Bột đánh hạ nước Lương trước đó lại có sắc phong của Hạng Trang, Lưu Bang làm sao bây giờ?

- Phong rồi, chắc chắn trong lòng Lưu Bang không cam tâm tình nguyện, còn không phong, Lưu Bang sẽ phải kiêng dè phản ứng tập đoàn Chu thị do Chu Bột cầm đầu, bởi vì sự việc Hạng Trang sắc phong Chu Bột đã lan truyền rộng rãi, đã tạo thành ảnh hưởng. Chu Bột đoạt được đất Lương, luận về công phong vương cũng hoàn toàn chính xác.

Đây là một bế tắc, cho nên Chu Bột sẽ không thể đi đất Lương, hắn chỉ có thể lựa chọn lui về huyện Uyển.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau