SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 346 - Chương 350

Chương 346: Đoạt Thực Miệng Hổ

Quần thần tham dự triều hội phần lớn đã tản đi, trong đại điện Nhạ Thiên chỉ còn lại bốn người, Lương Vương Bành Việt, Tướng Quốc Hạ Thuyết, Thượng Tướng Quân Lưu Khấu, cùng với Quân Sư Triệu Viêm.

Nỗi bực tức trong lòng Bành Việt đã lắng xuống, nghĩ lại có chút hối hận, tuy nhiên hối hận cũng chỉ là hối hận, Bành Việt cũng sẽ không biểu hiện trên mặt, lại càng không nói ra miệng, yhắn là người vô cùng vẻ mặt vô cùng tốt, vìtrọng thể diện, có đôi khi biết rõ núi đao biển lửa phía trước hắn cũng sẽ kiên trì xông lên.

ý kiến đại thần chia làm hai phái hoàn toàn trái ngược nhau, Tướng Quốc Hạ Thuyết đứng đầu văn thần kiên quyết phản đối dụng binh đánh Kinh Tương, còn lại Thượng Tướng Quân Lưu Khấu cầm đầu võ tướng toàn lực ủng hộ, hiện tại, tất cả đại thần chỉ có quân sư Triệu Viêm vẫn chưa tỏ rõ thái độ khiến Bành Việt rất muốn nghe ý kiến của Triệu Viêm.

Triệu Viêm trầm ngâm một lát, nói:

- Đại Vương, đối với việc dụng binh đánh Kinh Tương, giống như cho đoạt miếng ăn từ miệng hổ. đoạt thực.

Bành Việt im lặng không nói, hắn hiểu điều Triệu Viêm nói chính là sự thật, Kinh Tương chính là vị trí trọng yếu liên kết Ba Thục với Giang Đông, Hạng Trang dốc toàn sức lực, mới đoạt được Ba Thục từ trong tay Lưu Bang, há lại có thể cam tâm rời Kinh Tương sao? Huống chi Sở Quốc còn có thủy quân sắc bén, chi lợi Kinh Tương, đường thủy nhiều lại có thủy đạo,, muốn đoạt Kinh Tương từ trong tay quân Sở quân, cũng chẳng phải đoạt miếng ăn từ thực miệng hổ sao?

Hạ Thuyết vẻ mặt rung lên, đưa mắt nhìn Triệu Viêm, hỏi:

- ý quân sư là không lấy Kinh Tương nữa sao?

Ngoài dự đoán của mọi người, Triệu Viêm lại lắc đầu, nói tiếp:

- Tuy nhiên, theo Đương Kim Hoàng Thượng phân tích đại thế thiên hạ hiện nay cho thấy, bảo thủ chỉ có thể ngồi chờ chết, đoạt thực miệng hổ cũng vẫn có thể xem như một con đường sống.

- Bảo thủ chỉ có thể ngồi chờ chết?

Hạ Thuyết nhíu mày, nói:

- Vậy là có ý tứ gì?

Triệu Viêm thở dài, bất đắc dĩ, nói:

- Tướng Quốc phải hiểu rõ hơn tại hạ, hai nước Sở Hán kiên quyết cải cách, chăm lo việc nước, mười năm nay thực lực quốc gia không ngừng phát triển, nhân khẩu càng ngày càng tăng, nếu Đại Lương ta bảo thủ, so với hai nước Sở Hán chênh lệch càng lúc càng lớn, việc này cũng chẳng phải là ngồi chờ chết sao?

Hạ Thuyết có chút oán hận, liếc nhìn Bành Việt một cái, không hề biện bạch.

Lại nói tiếp, Hạ Thuyết cũng mong muốn Lương Quốc sẽ biến pháp, hắn cũng muốn làm theo hai nước Sở Hán, khiến thế huân, hoàng thân Lương Quốc cùng dân đen nhất thể đều phải nạp lương, nhưng rốt cục, bởi vì Bành Việt phản đối nên không giải quyết được gì, hai nước Sở Hán biến pháp được Hạng Trang, Lưu Bang ủng hộ rất lớn, nhưng Lương Vương có như vậy đâu? Việc này có thể trách hắn sao?

Triệu Viêm lại nói tiếp:

- Hai nước Sở Hán mới thành lập biến pháp, tiếp đến muốn so bì thực lực của một nước cũng đã không được, nhưng chúng ta còn có cơ hội so đấu thực lực quân sư, chỉ cần Đại Lương có thể rèn luyện chiến binhlấy chiến tranh dưỡng chiến tranh,có thể tạo ra một đội quân tinh nhuệ dũng mãnh thiện chiến, là vẫn còn có cơ hội tranh đoạt thiên hạ cùng hai nước Sở Hán, nếu như vậy, muốn tự bảo vệ mình cũng không vấn đề gì.

Bành Việt trong lòng ưng thuận, thực lực là nhược điểm của Đại Lương, cũng là chuyện nhỏ không có gì đáng nói, chỉ cần có thể trưng dụng một đội Hổ Lang chi sư tinh nhuệ thiện chiến, nói về hai nước Sở Hán cường thịnh có năng lực gì hơn Đại Lương của hắn sao?

Hạ Thuyết, nói:

- Theo ý của quân sư, Đại Lương ta đích xác không thể bảo thủ, đích xác cần lấydĩ chiến dưỡng chiến, thành lập một đội chi sư tinh nhuệ, vậy không cần phải dụng binh đánh Kinh Tương, đến Sở Quốc đoạt thực miệng hổ? So với Sở Quốc, Hà Bắc Triệu Quốc, Hà Đông Hàn Quốc hay là Hoài Nam Quốc cũng không phải dễ dàng đối phó?

Triệu Viêm cười khổ nói:

- Tướng Quốc, các nước Hàn, Triệu, Yên, Tề đều là liên bang của Đại Lương ta, nếu tấn công hai nước Hàn Triệu cũng chỉ, bị bêu danh bội bạc cũng đành thồi, nhưng nếu Hàn Triệu cầu cứu Hán Tề, phần lớn Lưu Bang, Hàn Tín sẽ phái đại quân theo hai hướng đánh Đại Lương ta, đến lúc đó, nói không chừng nước Sở Quốc cũng sẽ xuất binh, như vậy, Đại Lương ta nguy mất.

- Như vậy Hoài Nam Quốc thì sao?

Hạ Thuyết, nói:

- Hoài Nam Quốc là liên bang của Sở Quốc, rốt cục nếu đánh thì sao?

- Hoài Nam Quốc cũng không được.

Triệu Viêm lắc đầu, nói:

- Bởi vì Lưu Bang, Hạng Trang, Hàn Tín đều không hy vọng Đại Lương ta tiêu diệt Hoài Nam Quốc, nếu Đại Lương ta tấn công Hoài Nam, không chừng Hán Quốc, Tề Quốc, Sở Quốc sẽ liên kết can thiệp, Đại Lương ta sẽ cùng lúc bốn phía thụ địch lâm vào hiểm cảnh.

- Chí có lấy Kinh Tương hoặc là Hỏa Trung còn có khả năng.

Ngừng lại một chút, Triệu Viêm lại nói:

- VớiTheo Hán Quốc mà nói, Lưu Bang hy vọng Đại Lương ta có thể cùng Sở Quốc đánh tới lưỡng bại câu thương, hắn ngồi một chỗ ngư ông đắc lợi, Lưu Bang chẳng những không ngăn cản chúng ta tấn công Kinh Tương, thậm chí còn ủng hộ chúng ta, Đại Vương không ngại có thể bàn thảo cùng hắn.

Bành Việt bũi môi không để ý tới sự ưu đãi như vậy.

Triệu Viêm cười khổ, lại nói tiếp:

- VớiTheo Sở Quốc mà nói, vừa mới trải qua hai trận đánh lớn, nhất là trận chiến Hoài Nam, khiến cho thực lực, quân lực Sở Quốc tiêu hao rất lớn, trong thời gian ngắn, Sở Quốc khó triệu tập đại quân tới Kinh Tương cùng Đại Lương ta quyết chiến, đến lúc đó, chúng ta chỉ phải đối đầu với mấy vạn nhân mã của Bàng Ngọc, vẫn là có vài phần thắng.

Lưu Khấu bỗng nhiên chen vào nói: truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Đừng quên còn có thủy quân của Chung Ly Muội!

Tại Mai Sơn Hoài Thủy, quả thực Lưu Khấu nếm đủ trái đắng bởi thủy quân của quân Sở quân.

Triệu Viêm phẩy tay áo, mỉm cười, nói:

- Có thể nói Chung Ly Muội là một danh tướng, thủy quân Sở Quốc cũng đích xác khó chơi, tuy nhiên Nam quận, Hành Sơn quận đường sông không nhiều lắm, thủy quân rất khó có đất dụng võ, trừ khi tấn công vùng sông nước hai quận Nam Ngạn Kiềm Trung, Trường Sa, nếu không, thủy quân Sở Quốc không phát huy được tác dụng gì.

Hạ Thuyết, Lưu Khấu và Triệu Viêm đưa ánh mắt tập trung nhìn tới Bành Việt.

Bành Việt hung hăng giơ lắm đấm, trầm giọng nói:

- Như vậy là đã định rồi, quả nhân đích thân dẫn một trăm nghìn quân chinh phạt Kkinh tTương,. Thượng Tướng Quân, Quân Sư cùng theo quả nhân xuất chinh, Tướng Quốc ở lại giám quốc!

Rốt cuộục Bành Việt để lại tâm mắtcũng đã, không đem toàn bộ mười năm vạn quân đi, mà để lại năm vạn quân trong nước.

TỷChủng Lăng, Sở Vương cung.

Hạng Trang đang ngủ trưa tại hậu hoa viên, bỗng nhiên một thanh âm ỹ khiến Hạng Trang bừng tĩnh, nghiêng tai lắng nghe, hình như là một đám hài đồng đang tranh chấp ở không xa phía sau núi.

Lập tức Hạng Trang đứng dậy, lặng yên đi tới phía sau núi.

Ở bên ngoài nhìn lại phía sau núi, chỉ thấy mấy đứa trẻhài đồng đang ở dưới một gốc cây tranh cãi ầm ĩ, sáu huynh đệ Hạng Chính, Hạng Trị, Hạng Thuật, Hạng QuyềnVõ, Hạng Vọng, Hạng Dũng cũng đều ở đó, còn có một cô bé tóc rẽ tết bím tóc nha sừng, phấn trang ngọc mổ, đáng yêu tới cực điểm. Đó chính là trưởng nữ Hạng Ngọc Anh được Hạng Trang thương yêu nhất.

Ngoài ra, còn có hơn mười đứa trẻhài đồng khác, mà Hạng Trang không biết.

Mười đứa trẻhài đồng này chia làm vài trận doanh, bảy tám đứa đi theo Hạng Thuật, Hạng Vọng đứng ở cây thang, ba bốn đứa đi theo Hạng Trị, Hạng Quyền, Hạng Dũng đứng ở gần gốctrèo lên cây, chỉ có một thiếu niên và Hạng Ngọc Anh đi theo Hạng Chính đứng ở bên ngoài di chuyển cái rương, hiển nhiên, mấy tiểu tử kia đều muốn ăn cây mận, tuy nhiên không có cách nào.mỗi một nhóm có một cách khác nhau.

Hạng Trang có phần hưng trí, lập tức núp mình đứng coi.

Hơn nửa ngày trôi qua, Hạng Thuật, Hạng Vọng bọn họ đưa đến vài cái thang dài, cũng đều không tới, Hạng Trị, Hạng Quyền và Hạng Dũng bọn họ đều ở trên cây, nhưng chỉ hái được chút ít mận xanh gần thân, xem vẻ mặt bọn họ sau khi ăn mận, dường như không cảm thấy ngon.

Bọn nhỏ đại khái có chút mỏi mệt, bắt đầu đứng lên vui đùa ầm ĩ, dọn mấy chiếc hòm bên ngoài, khi đó Hạng Chính trở thành đối tượng giễu cợt của bọn nhỏ. Hạng Trị, Hạng Quyền, Hạng Thuật thì không nói tới, nhưng mấy con cháu huân thích không ngờ cũng dám giễu cợt Hạng Chính, điều này làm cho Hạng Trang cũng có chút căm tức, con mẹ nó, Chính nhi ngu đần cũng là con cả của ta!

Hạng Chính một điểm không chút để tâmý, trong đầu còn đang buồn bực suy nghĩ tới mấy chiếc hòm dưới tàng cây.

Thiếu niên cùng Hạng Chính cùng, Hạng Ngọc Anh cùng nhau di chuyển chiếc rương rõ ràng là có quan hệ rất tốt với Hạng Chính lắm, vì bảo vệ Hạng Chính, không ngờ bị té ngã rất mạnh, dường như bị Hạng Trị đánh một trận, tuy rằng bị đánh mặt mũi bầm dập, nhưng vẫn gào khóc xông lên, tuy nhỏ tuổi, đã có dũng khí, đúng là một nam nhi không biết là con nhà ai.

Đang nhìn lén, bỗng nhiên phía sau có tiếng bước chân dồn dập truyền đến.

Quay đầu nhìn lên, chỉ thấy Tấn Tương đi nhanh tới, hơn nữa trên mặt có vẻ nghiêmưng trọng, Hạng Trang không muốn quấy nhiễu nghĩ bọn nhỏ quấy, liền tiến ra nói:

- Tử Thành, có chuyện gì vậy?

Tấn Tương vội vàng chắp tay thi lễ, gấp giọng nói:

- Đại Vương, Lương Quốc có động tĩnh khác thường!

- Vậy sao?

ánh mắt Hạng Trang rất mãnh liệt, lập tức nói:

- Mau, cùng ta đến thượng thư phòng.

Khi Hạng Trang vội vàng đi vào thượng thư phòng, đám người Hạng Tha, Hạng Đà, Tất Thư, Bách Lý Hiền đã chờ hắn.

Quân thần đứng nhìn. Khuất Bất Tài lấy trong ống tay áo ra một quyển mật tin đưa cho Hạng Trang, nói:

- Đại Vương, thần vừa mới nhận được bồ câu đưa thư của Định Đào, đại quân Lương Quốc từ Lệ quận, Đông quận, Trần quận, Dĩnh Xuyên quận tập kết tại Nam Dương quận, Định Đào cũng cho hay quân Lương quân hôm qua đã xuất phát hướng tới

Nam Dương.

- Nam Dương?

Hạng Trang vội vàng xem tin mật, trầm giọng nói:

- Quân Lương quân thực dám có chủ ý đánh Kinh Tương?

Vũ Thiệp nói:

- Tên Bành Việt này cũng không hề đơn giản, không ngờ nghĩ ra kế đuổi hổ nuốt lang?

- Không phải vậy!

Bách Lý Hiền lắc lắc quạt lông, nói:

- Bành Việt không có nghĩ ra kế đuổi hổ nuốt lang, nhưng dưới có Triệu Viêm, Hạ Thuyết chẳng lẽ không tính được sao? Đây là kế đoạt thực miệng hổ của quân Lương. Quân.

- Hổ đoạt miệng thực?!

Hạng Trang nói:

- Đoạt cái rắm, Quả nhân để hắn nuốt dễ dàng!

Hạng Tha thi lễ, nhắc nhở Hạng Trang, nói:

- Đại Vương, quốc khố chỉ còn tồn lại hai mười vạn thạch lương thực, nếu quay lại đại chiến Kinh Tương lần nữa, cần phải vay mượn lương của các đại thế gia.

Hạng Trang nhíu mày, vấn đề thiếu lương thực, đã là vấn đề phức tạp của Sở Quốc từ lâu.

Mười năm nay, thực lực Sở Quốc không ngừng phát triển, nhân khẩu càng ngày càng tăng, duy về khoản lương thực, cho tới bây giờ không quá dư dả, lúc trước có hơn triệu thạch lương cũng là bao năm tích trữ, nhưng đánh xong Ba Thực, Hoài Nam, triệu thạch lương thực này cũng chỉ còn đáy, tuy nói Ba Thục là kho lúa lớn, nhưng góp vào quốc khố thực sự đâu còn chi.

Trên thực tế, hai quận Ba Thục, bốn quận Kinh Tương cục diện hoàn toàn không được ổn định, Lệnh Doãn phủ đã phái đi Quận Thủ, trưởng huyện lệnh và quan viên đến nhận chức, nhưng những quan viên này vừa mới bước chân vào, năng lực chênh lệch, trong khoảng thời gian ngắn có thể đứng vững cũng là không tồi, nếu muốn mở rộng quy môđánh măt, ít nhất phải mất năm rưỡi.

- Cao Sơ đến Giang Lăng saorồi chứ?

Hạng Trang thở dài, hơn một tháng trước, Hạng Trang cũng đã hạ chiếu, điều Bàng Ngọc tới đất tThục Trung, Cao Sơ thì thay phiên đến Kinh Tương, hiện giờ, chỉ có thể kỳ vọng vào viên mãnh tướng Cao Sơ này.

Chương 347: Chủ Động Xuất Kích

Tại Giang Lăng, Cao Sơ đang ở dưới sự vây quanh của Từ Khương, Phá Quân đi tuần tra xung quanh thành.

Giăng Lăng kỳ thực chính là Sính Đô thủ đô của cố Sở đô thành, từ Sở Văn Vương cho đến Cộng úy, Giang Lăng đã là trở thành kinh thành nhiều năm, nơi này thành trì phòng thủ kiên cố, vững chắc không cần bàn cãi, xung quanh thành trì có sông đào bảo vệ rất rộng lớn lại còn sâu thâm, đơn giản lấy mức độ kiên cố phòng thủ thành để luận, chỉ sợ ngay cả Tỷ Lăng cũng phải thua kém.

Tuy nhiên, dựa trên các loại phương tiện, Giang Lăng không thể cùng so sánh với Tỷ Lăng.

Nói về nhân khẩu Giang Lăng cũng chỉ có không đến năm mươi ngàn vạn người, kém xa so với ba trăm nghìn người của Tỷ Lăng.

Nhưng tại triều đình Sở Quốc, vẫn còn vài lời bàn tánhiện tại còn, cho rằng Tỷ Lăng an phận ở Giang Đông, khoảng cách tới Ba Thục quá mức xa xôi, rất khó tiến hành khống chế Ba Thục có hiệu quả, cho nlên hắẳn là nên đem đô thiên hướng tới Giang Lăng trở thành thủ đô, vị trí địa lý Giang Lăng không cần phải bàn cãi, phía tây chặnách Ba Thục, phía đông khống chế Giang Hoài, phía nam gần vớitiếp Ngũ Linh, phía bắc nhìn vềvọng Trung Nguyên, tuy nhiên làm thủ đô không được thích hợp!làm thủ đô thật quá thích hợp.

Tuy nhiên, so với những người ủng hộ drời đô, những người phản đối dời đô lớn hơn rất nhiều, hơn nữa đạo lý rất rõ ràng, một số người có địa vị không muốn từ bỏ lợi ích trong tay, thí dụ như huân thích đặt mua sản nghiệp huân thích ở Tỷ Lăng, nếu thủ đô hướng tới Giang Lăng, như vậy tất cả đầu tư trước đây toàn bộ trôi nổi, đương nhiên bọn họ không cam lòng.

Còn có sĩ tộc Giang Đông, một khi thủ đô drời đến Giang Lăng, bọn họ bị mất nhiều ưu đãi.

Vua và dân nghi luận xôn xao, Sở Vương Hạng Trang chưa bao giờ tạo ra sự biểu quá thái như vậy, tuy nhiên, giống như Bách Lý Hiền, Tất Thư cũng có thể mơ hồ đoán được, kỳ thực là tán thành Hạng Trang tán thành rdời đô, chỉ có điều hiện tại điều kiện và thời cơ drời đô vẫn chưa chín muồi, cho nên Hạng Trang mới ẫn nhẫn trong lòng, một khi thời cơ đã đến, Hạng Trang nhất định phải drời đô.

Phá Quân vừa đi vừa nói với Cao Sơ:

- Tướng Quân, Giang Lăng thành cao, hào sâu, vả lại lương thảo sung túc, trong thành lăn cây, lôi thạch, mãnh dầu hỏaỏi, và vật tư thủ thành chồng chất như núi, mạt tướng nghĩ cùng lúc năm mươi vạn đại quân trăm nghìn đạicủa Hán Lương đến tấn công, chúng ta cũng có thể ứng phó, ít nhất thủ vững trong vòng nửa năm, tuyệt đối không thành vấn đề.

Cao Sơ im lặng lắc đầu, thiên hạ này vốn không có thành nào không công phá được!

Đại Vương sớm đã nói, Tỷ Lăng không có nhiều khả năng phát binh cứu viện đến đâym hết thảy chỉ dựa vào chính mình!

Không phải Sở Quốc không có binh, mà là Sở Quốc không có lương thực, có câầu: đại quân chưa động, lương thảo đi trước. Nhà kho lớn lương thực cũng không còn, làm sao lại có thể điều động viện quân đến? Trừ khi Đại Vương hạ quyết tâm đến, nhưng làm như vậy chính là đoạt miếng ănthực trên miệng sĩ tộc và dân chúng Kinh Tương, rốt cục bảo vệ cho Kinh Tương, khiến phần lớn mất đi lòng dân, mất nhiều hơn được.

Nhưng mà, chỉ dựa vào năm vạn người thủ vững Giang Lăng trong sáu tháng? Nói thì dễ làm thực khó, ai biết đại quân Hán Lương dùng thủ đoạn gì tiệp cận? Thủy ngập? Hỏa công? Hoặc trực tiếp đào thành? CốKhốn thủ Giăng Lăng chờ quân địch đánh tới trước cửa, vô cùng bị động, không phù hợp với cách đánh của Cao Sơ, Cao Sơ hắn phải chủ động xuất kích, cự định ngoài biên giới.

Lui lại giữ Giang Lăng hẳn là cùng đường, là lựa chọn bất đắc dĩ.

Tuy rằng Từ Khương đi theo phụ tá không lâu, nhưng rõ ràng đoán được tâm ý của Cao Sơ, lập tức hỏi:

- Tướng Quân không muốn chủ động xuất kích, chống đỡ kẻcự địch ngoài biên giới sao?

Cao Sơ dừng chân lại, đứng ở lỗ châu mai, nói:

- Đại Vương đã nói qua, tiến công mới là cách phòng ngự tốt nhất!

Ngừng lại một chút, Cao Sơ lại rút hoành đao đi trên thành hai vòng, nói:

- Dựa vào tin tình báo từ ô Mộc Nhai, ba trăm nghìn quân Hán, một trăm nghìn quân Lương, đang từ ba phía Thượng Dung, Võ Quan, Uyển huyện cấp tốc tiến tới Giang Lăng, chậm nhất thì hơn một tháng sẽ tới Giang Lăng, ta nghĩ ăn Lương quân sẽ ăn từ Uyển thành trước!

Phá Qquân nghe vậy hút một ngụm linh khí, nghiêm nghị nói:

- Tướng Quân, Lương quân có chừng một trăm nghìn!

Phá Quân không thể không giật mình, tuy nói Kinh Tương không tăng binh, nhưng sau khi vừa mới tăng binh, quân Sở quân tại Kinh Tương cũng chỉ có năm vạn người, quân tinh nhuệ Hổ Bí Doanh cũng chỉ có mười nghìn nghìn lão binh, dựa vào năm vạn người muốnnghĩ ăn tươi luôn một trăm nghìn Lương quân của Bành Việt, mở cái gì vui đùa? Bành Việt cũng không phải là kẻ ngu đần, một trăm nghìn Lương quân lại càng không phải gà đất chóo ngói.

- Một trăm nghìn binh sao?

Cao Sơ lãnh đạm nói:

- Trận chiến Cự Lộc năm đó, hai trăm nghìn quân tinh nhuệ quân tTần quân cũng không cấp diệt được năm vạn quân của Tiên Vương sao?

Ngừng lại một chút, Cao Sơ lại nói:

- Trên thế giới này, không có bất cứ chuyện gì không làm được, mấu chốt xem ngươi có đảm đương được hay không? Có quyết tâm hay không? Có nghị lực hay không?!

Từ Khương trầm ngâm một lát, bỗng nhiên nói:

- Tướng Quân, có lẽ thật là vẫn còn cơ hội!

- Đúng vậy!

Cao Sơ thoáng chốc mắt lộ ra ánh sao, nhìn Từ Khương, nói:

- Nó trông tầm mắt của ngươiNói cách nhìn của ngươi đi.

Từ Khương giơ tay phải lên, duỗi ba ngón ra, cao giọng nói:

- Tại hạ nghĩ rằng, quân ta có ba nhân tố có lợi:

Thứ nhất, bất kể quân Hán hay quân Lương, đều tuyệt đối không thể tưởng tượng được quân ta dám lấy nhược binh chủ động xuất kích, mà trong Tôn Tử binh pháp có giảng " Xuất kỳ bất ý, công kỳ bất bị" (đánh bất ngờ, tấn công bất ngờ)

- Đúng vậyỪ, rất có lýchính là đạo lý này.

Cao Sơ gật gật đầu, nói:

- Còn có gì nữa?

Từ Khương ngừng lại một chút, lại nói tiếp:

- Tiếp đến, Lương Vương Bành Việt vẫn chỉ là Bành Việt trước kia, một trăm nghìn Lương quân mười năm trước chưa chắc đủ sắc bén chống đỡ một đội Hổ Lang quân.

- Vậy sao?

Cao Sơ nhíu mày, nói:

- Ngươi nói lời này có ý tứ gì?

Từ Khương, nói:

- Mười năm trước quân Lương từ trong biển máu núi thi thể Thi Sơn đi ra, không có chút khoa trương, một trăm nghìn người kia chính là một trăm cái đầu người dùng máu nuôi nấng mãnh hổ, cho nên sắc bén không thể đỡ!

Ngừng lại một chút, Từ Khương lại nói tiếp:

- Nhưng từ nay cho đến mười năm nay Lương quân đã không đánh qua trận lớn nào nữa, đã không dựa quá nhiều vào sự giết chóc để duy trì ến sức chiến đấu của quân đội, mười năm không chiến đấu, mười năm không chém giết, bọn họ có thể còn giữ lại bao nhiêugiữ vài phần tâm huyết sao?

Lập tức hai con mắt Cao Sơ sáng như ánh sao, tên tiểu tử Từ Khương này nói rất có đạo lý.

Quân Sở có cơ chế trang bị đầy đủ, cũng có quân kỷ sâm nghiêm, vừa đóhơn nữa lại có là ba đại doanh lão binh cấm quân ba đại doanh, bình thường cũng nhất định phải duy trì huấn luyện nghiêm khắc, bởi vậy mười năm không đánh giặc, quân Sở vẫn là một đội quân tinh nhuệ dũng mãnh thiện chiến, nhưng quân Lương quân không phải vậy, chế độ thưởng phạt khuyến khích quâncông thưởng và kỷ luật quân đội của quânchế độ quân kỷ Lương quân hoàn toàn kém!

Mười năm sống an nhàn sung sướng, cũng đủ đục khoét tâm huyết của một nam nhân!

Hiện tại Lương quân, vẫn có một đội hổ lang gào thét giống năm đó sao?

Phá Quân bỗng nhiên nhẹ giọng thầm nói:

- Hiện tại quân Lương không thể so sánh với năm xưa, ta có tộc đệ dưới trướng Chung Ly Tướơng Quân làm dưới trướng Khúc Trưởng, hắn cử mang theo một đội tên thám báo từ Mai Sơn nói cóđụng với một đội thám báo của quân Lương quân phạm nhất ỷ vào, hai mươi người đấu vớiđến ba mươi tên quân Lương quân, kết quả bọn họ đã chết tám, Lương quân chết mười sáu, cũng không biết có phải quân Lương quân năm đó hay không?

Cao Sơ nói tiếp:

- Mặc kệ sức chiến đấu quân Lương quân trước đó như thế nào, còn nhân tố có lợi thứ ba?

Từ Khương nói:

- Nhân tố thứ ba chính là thủy quân, vài ngày tớiqua, Chung Ly Tướng Quân dẫn hai vạn thủy quân đuổi tới Giang Lăng, dựa vào thủy quân cùng với đường thủy sông Hán Thủy, bất cứ lúc nào quân ta cũng có thể quay về sau đánh bọcvu hồi sau sườn quâng Lương quân, cắt đường lui của quân Lương quân!

Cao Sơ thoáng chốc trầm mặc, chỉ có con ngươi ngẫu nhiên lộ ra ánh quang, biểu hiện tính toán bên trong nội tâm hắn, chủ động xuất kích, hay là tử thủ Giang Lăng?

Nam Dương quậân, Uyển huyện.

Một trăm nghìn đại quân Lương Quốc giống như châu chấu tàn sát bừa bãi ngoại thị trấn Uyển, tuy rằng Uyển huyện là quốc thổ Lương Quốc, nhưng dân chúng này vẫn bị quân Lương cướp sách, nơiơi đại quân đi qua, ngưu dương kêbò dê gà vịt và súc vật đều bị cướp không còn, lương thực tích trữ từng nhà tồn lương đều bị cướp hầu như không còn, duy độc như thế nào cũng không giết người.chỉ duy nhất là không giết người.

Bành Việt chỉ nghiêm lệnh không cho giết người, nơi này dù sao vẫn do Lương Quốc cai trị.

Về phần hiện tượng bắt gian dâm, cướp bóc, Bành Việt cũng không để ý tới, hắn căn bản cũng lười quản, hắn nhận thấyxem ra hắn, một đội quân không bắt không cướpquản không được, vậy có còn là quân đội sao? Quân đội nên có dáng bộ của quân đội, sĩ tốt nên kiềm chế dã tính phóng đãng, nếu không làm sao có tâm huyết, làm sao tới sức chiến đấu?

Huống chi, quốc khố Lương Quốc cũng tồn lương không nhiều, không cướpđoạt, một trăm nghìn đại quân ăn bằng cái gì?

Đây vẫn là ở Uyển huyện, vẫn là nơi Lương Quốc cai trị, nếu là vào Kinh Tương, nếu là thuộc Sở Quốc cai trị, quân Lương quân không chỉ có boóc lột, mà còn đốt nhà giết người, quân Lương quân kia danh là hổ lang danh chấn thiên hạ, sẽ khiến quân Sở quân run như cầy sấy, trẻ nhỏ Kinh Tương nghe thấy Lương quân chi mệnh không dám ra khỏi nhà.

Đại quân đang hành quân, bỗng nhiên trung quân Giáo úy Bành Minh bỗng nhiên giục ngựa tiến lên:

- Đại Vương, Huyện lệnh Uyển thành cầu kiến.

- Huyện lệnh Uyển thành?

Bành Việt nhíu mày, có chút không hài lòng nói:

- Lúc này, gây nên chuyện gì?

Tiếng nói vừa dứt, bên kia giọng nói của Huyện lệnh Uyển thành kích động vang lên:

- Đại Vương, lúc này là thời kỳ giáp hạt, không thể phóng túng túng binh lính cướp đoạt lương thực, nếu không dân chúng Uyển huyện sẽ không có đường sống, Đại Vương, tất cả đều là dân chúng Lương Quốc, tất cả đều là con dân của ngài, ngài không thể không quản chưa...

Khi này quân sư Triệu Viêm muốn nói vài câu, Bành Việt không kiên nhẫn lệnh cho Bành Minh, nói:

- Mau xuống dưới xử lý đi!

- Rõ!

Bành Minh ầm ầm tuân lệnh hô lớn, vung tay lên quá đầu, sớm có hai gã thân binh tiến lên không khỏi phân trần đi tới Huyện lệnh Uyển thành, sau đó ném tới cạnh đường lớn, Huyện lệnh Uyển thành thân bò trên đường, khi muốn hô lớn vài câu, thì xe ngựa của Bành Việt đã sơm đi xa, chỉ có tiếng gió cuồn cuồn, dũng mãnh vào trong miệng hắn.

Triệu Viêm nhìn tới lắc đầu, lẽ nào vì dân chúng chờ lệnh của Huyện lệnh, mà Lương Vương đóối đãi như thế sao?

Hộ trường đội úyQuân Giáo úy Thân Đồ Gia cũng lắc đầu, thấp giọng thở dài nói:

- E rằng dân chúng Uyển huyện gặp nạn.

- Việc này đáng gì sao?

Thượng Tướng Quân Lưu Khấu giục ngựa tiến lên, dù ngập nước cũng không để tâm nói:

- Uyển huyện tuy là đại huyện, cho dù toàn bộ dân chúng chết đói, cũng đáng gì sao?

Triệu Viêm nghe được trợn mắt há mồnm, đột nhiên thấy Lưu Khấu vô cùng xa lạ.

Triệu Viêm cùng Lưu Khấu suốt mười năm năm làm quan đồng triều, trước kia thật đúng là không nhận thấyát, Lưu Khấu lại lãnh huyết như vậy! Một huyện lớn, trong mắt Lưu Khấu không đáng nhắc tới? bBa bốn vạn nhân khẩu, trong mắt hắn giống như heo chó không hề giá trị? Không ngờ hắn nói, cho dù toàn bộ dân chúng trong huyện chết đói, chuyện kia lại như thế nào?

Còn có Lương Vương Bành Viết, lãnh huyết bạo ngược, so với trình độ Lưu Khấu chỉ có hơn không có kém!

Triệu Viêm đột nhiên cảm thấy có chút mờ mịt, hắn thực sự còn phải ở lại Lương Quốc sao? Hắn thực sự còn phải thay Bành Việt liều mạng tính kế sao?

Chương 348: Mộ Phần Lương Quân

Tỷ Lăng, thượng thư phòng Sở Vương.

Hạng Trang đang nhìn bản đồ Kinh Tương trên tấm bình phong không khỏi trầm tư, ngân khố quốc gia đích xác không có tồn lương, gần hai trăm vạn thạch lương thực toàn bộ giải tới Giang Lăng, có thể phái bao nhiêu viện quân cũng phái, tuy nhiên phái nhiều viện quân cũng không được, nhưng Hạng Trang cũng không thể buông lỏng cuộc chiến Kinh Tương.

Cuốc chiến Kinh Tương liên quan đến vận mệnh quốc gia!

Cao Sơ là đại tướng Hạng Trang tin cậy nhất, nhưng hắn có thể đảm nhận trọng trách như thế không?

Hạng Trang đang lo được mất, bỗng nhiên Khuất Bất Tài từ bóng tối đi ra, chắp tay thi lễ nói:

- Đại Vương, vừa mới nhận bồ câu đưa tin từ Giang Lăng, Cao Tướng Quân chủ động xuất kích đón đánh Lương quân.

- Cao Sơ phải chủ động xuất kích sao?

Hạng Trang nghe vậy nhẹ nhàng vuốt cằm, Cao Sơ hắn thật dám nghĩ dám làm.

Đang có chút mơ hồ, Hạng Trang cũng trở lại bình thường, là một Quốc quân, hắn không có khả năng thân cung mọi chuyện, càng không thể tự mình tham gia mỗi trận đánh, huống chi trận chiến Ba Thục đã chứng minh Hạng Trang căn bản không phải soái tài, hắn có lẽ chỉ là tướng tài ưu tú, có lẽ chỉ là một nhà chính trị gia xuất sắc, cũng tuyệt đối không đủ tư cách làm Thống Soái.

Nguyên nhân cũng chình vì như thế, Hạng Trang mới đem Kinh Tương giao cho

Cao Sơ.

Cái gọi là không tin không dùng, đã dùng phải tin, nếu đem Kinh Tương giao cho Cao Sơ, nếu đã quyết định tin tưởng Cao Sơ, kia cần phải lo lắng được mất sao?

Lập tức Hạng Trang nhìn Khuất Bất Tài nói:

- Lão Khuất, ra ngoài cùng ta một chút đi.

Khuất Bất Tài cùng Hạng Trang ra khỏi thượng thư phòng, vô tình đi tới hậu hoa viên, lúc này đêm đã khuya, hậu hoa viên không có một bóng người, một mảnh yên tĩnh, tuy nhiên khi quân thần hai người tới gần giả núi, lại nghe một tiếng vang, Khuất Bất Tài theo bản năng rút đao chắn trước mặt Hạng Trang, Hạng Trang lại phẩy phẩy tay áo.

Trong lúc này chưa chắc đã có thich khách, nói cho cùng nếu thực có thích khách Khuất Bất Tài cũng ngăn không được.

Đi đến bên cạnh giả núi phía trước, chỉ thấy dưới ánh trăng sáng tỏ, chỉ thấy hai hài đồng đang có sức khuân mộc hòm, Khuất Bất Tài sáng mắt, hạ giọng nói:

- Đại Vương, hình như là công tử chính và Cao Lãng.

- Cao Lãng?

Hạng Trang thoáng như có chút suy nghĩ.

- Tên này nghe rất quen thuộc, giống như ta nghe qua đâu đó.

Khuất Bất Tài nói:

- Cao Lãnh là con cả của Cao Sơ Tướng Quân, do Tần Ngư sinh, tên đó là do Đại Vương ban tặng.

- Ồ, quả nhân nghĩ không ra.

Hạng Trang giật mình nói:

- Hóa ra là đứa con của thủy chi, không ngờ lớn như vậy.

Trong lúc nói chuyện, hai hài đồng đã cố sức dùng hơm một trăm hòm mộc xếp thành núi trên đỉnh, sau đó Hạng Chính đứng ở nơi hòm cao nhất, duỗi tay ra hái quả mận trên cây xuống, rồi xoay người nhìn Cao Lãng nói:

- A Lãng, hái được rồi, ta hái được mận rồi!

Cây mận?!

Bỗng nhiên Hạng Trang phấn chấn trong lòng, đột nhiên hắn hồi tưởng lại, ba ngày trước Hạng Chính, Hạng Trị, Hạng Thuật, Hạng Quyền chẳng phải ở đây hái mận sao? Có dùng trực tiếp cây thang để hái, tuy nhiêu đều thất bại, Hạng Chính lúc ấy mang hòm tới, chẳng lẽ ba ngày qua luôn làm việc này?

Giờ khắc này, bỗng nhiên trong lòng rung động khác thường, tên tiểu tử Hạng Chính này có chút đần độn, nhưng kiên trì bền bỉ, không từ bỏ mục đích, cũng là vì trong người đã chuẩn bị tố chất.

Cao Sơ, Phá Quân, Từ Khương, Tử Xa Sư cùng mấy tramgư thân binh vây quanh đi tới Lục Sơn Lâm miện thủy dĩ động, đi theo còn có Bộ Bỉ nguyên là á Tướng Lâm Giang Quốc, tuy nhiên hiện giờ Bộ Bỉ cũng đã là Quận Thủ nam quận Đại Sở.

Đứng ở trên sơn điện Lục Lâm Sơn, phạm vi vài trăm dặm quanh núi nằm trong tầm mắt.

Bộ Bỉ chỉ vào điền dã diện tích vô cùng lớn tại Lục Lâm Sơn, nói:

- Tướng Quân, chỗ đó là trạch Lục Dã, mười năm trước vẫn là mảnh đất ngập lụt, chỉ có điều sau này Miện Thủy thay đổi tuyến đường, nơi này mới dần dần khô cạn, tuy nhiên tháng sáu, tháng bảy hàng năm, nơi này vẫn bị nước sông tràn ra, bao phủ, trở thành vùng ngập lụt.

- Tháng sáu, tháng bảy?

Cao Sơ nhíu mày, hạ giọng nói:

- Cũng không còn kịp được.

Từ Khương vuốt vài sợi râu trên cằm nói, bỗng nhiên nói:

- Như vậy, có thể để lấy nước ở đâu đổ về Miện Thủy?

Bộ Bỉ không cần suy nghĩ, nói:

- Việc này không khó, chỉ cần khơi thông tích vật phía trước là có thể, tuy nhiên, một khi nước đổ về Miện Thủy, mảng ruộng tốt có thể bị ngập toàn bộ.

- Chính là điều này!

Cao nắm chặt tay, thất thanh nói:

- Nơi này chính là mộ phần của một trăm nghìn lương quân!

- Tướng quân muốn dụ Lương quân tới nơi này?

Bộ Bỉ có vẻ sợ hãi, hít một ngụm khí lạnh, nói:

- Chỉ sợ không dễ dàng như vậy? Lục Dã trạch địa thế trũng, lương quân không dại gì, mà dễ dàng đi vào cốc như vậy?

- Điều này ngươi không cần lo lắng.

Cao Sơ kêu lên một tiếng, lãnh đạm nói:

- Ngươi chỉ cần nhanh chóng thu thấp năm nghìn dân phu, ở trọng Lục Lâm chờ mệnh lệnh của bản Tướng Quân.

- Rõ!

Bộ Bỉ tuân lệnh hô lớn.

- Đi!

Cao Sơ nhìn Từ Khương, Phá Quân, Tử Xa Sư nói:

- Quay về đại doanh, bàn thảo xem làm như thế nào để kích giận Bành Việt, dụ hắn tiến quân vào Lục Dã trạch!

Uyển thành đường lớn thông qua Đặng huyện, ba vạn đại quân tiên phong của Lưu Khấu đông như châu chấu nam hạ.

Nơi đại quân Lưu Khấu đi qua, ven đường, thị trấn, thôn xóm cơ bản đều hoang phế.

Quận Nam Dương vốn có nhân khẩu rất nhiều, Uyển huyện lại là một đại huyện thuộc quận Nam Dương, tuy nhiên từ mười năm trước quận Nam được phân thành hai, tai họa ập đến Uyển huyện, Hồ Dương, Nhương huyện, tất cả các huyện đều suy tàn. Bởi vì nền chính trị Lương Quốc quá khắc nghiệt, mà thuế phú Hán Quốc lại thu tương đối cao, dân chúng phần lớn chạy tới các huyện phương Bắc.

Hiện tại, các huyện ở Lương Quốc đất đai trở lên cằn cỗi.

Lương Vương Bành Việt cũng không cần để ý, người này vốn xuất thân chân đất, là một người có tài, nhưng muốn hắn kiến thiết, thống trị quốc gia, vậy thật quá khó, trong sử sách ghi danh " Bành Việt Cong Sở". Chính là đại quân Bành Việt đi qua các quận huyện Sở Quốc điên cuồng tàn phá, người này trời sinh đã trở thành kẻ phá hư.

Nếu không có như vậy, Bành Việt nắm giữ mảnh đất màu mỡ Trung Nguyên, lại có hiền tướng phụ tá, chăm lo việc nước, thực lực không sánh kịp hai nước Hán Sở, nhưng cũng tuyệt đối không kém xa, nhưng thật cũng là, mười năm trôi qua, thực lực hai nước Hán Sở, nhân khẩu tăng trưởng nhanh, nhưng Lương Quốc vẫn giẫm chân tại chỗ.

Mãnh Tướng tâm phúc của Bành Việt, Lưu Khấu còn hung tàn hơn nhiều.

Nam Dương tốt xấu cũng vẫn là do Lương Quốc cai trị, tuy rằng đại quân Lưu Khấu cướp bóc khắp nơi, tùy ý gian dâm, bình thường lại không hề giết người, nhưng ngoài địa giới quân Nam Dương ra, vào sâu Nam quân, đại quân Lưu Khấu lập tức lộ rõ bộ mặt hung tàn, phóng hỏa giết người, sở kinh ven đường, thị trấn, thôn xóm trở thành một mãnh đất khô cằn.

Trên đường lớn, một đám dân chúng Kinh Tương, bao gồm già trẻ lớn bé, đang chạy nạn.

Trong đám người, một bà lão đã cao tuổi gạt lệ nói:

- Lương quân không phải là người, bọn chúng gặp người là giết, trẻ nhỏ cũng không buông tha, tôn nhi của ta thật đáng thương, mới bảy tuổi đã bị bọn chúng giết, nếu không phải lúc ta trở về nhà mẹ đẻ, cũng đã bị bọn chúng chém chết.

- Đúng vậy, Lương quân có thể hung tàn không khác lũ ác ma.

- Xem ra, quân Sở vẫn tốt hơn nhiều, nghe nói quân sở lén vào Giang Lăng, dân chúng không ai bị tàn sát.

- Ta nghe nói Hán Vương nhân nghĩa, quân Hán Cũng rất tốt, ôi, nếu Kinh Tương có thể về Hán thì tốt rồi.

- Hán Vương kia chỉ là giả nhân, giả nghĩa, Sở Vương mới thực nhân nghĩa, nghe nói Giang Lăng đều phát ra bố cáo, nói rằng toàn bộ các sĩ tộc cùng dân chúng nhất thể nạp Lương.

- Ngươi nói bậy, việc này rất chính xác.

- Được rồi, được rồi, các ngươi đừng ầm ĩ, khẩn trương chạy nạn đi.

- Mau lên, mau lên, bằng không Lương quân đuổi kịp, tất cả đoàn người đều không sống được...

Khi mọi người đang nói chuyện, đường lớn phương bắc bất chợt bụi mù cuồn cuộn, dân chạy nạn nhìn lại, thất thanh kêu lớn:

- Không tốt, Lương quân đuổi theo!

- Vậy sao?! Lương quân đuổi theo nhanh như vậy sao?

- Chạy mau, mọi người chạy mau, khẩn trương chạy...

Mấy trăm nạn dân trên đường lập tức giải tán, chạy trối chết.

Nhưng mà, không đợi cho nhóm nạn dân chạy đi xa, bốn năm trăm kỵ binh Lương quân đã chạy tói, trông thấy nạn dân chạy nạn, tên tiểu giáo cầm đầu Lương quan kiệt quái cười rộ lên, vừa cười, vừa rút trộng kiếm, ngửa mặt lên trời, hét lớn:

- Giết, giết, giết, giết sạch bọn họ, ha ha ha...

Bốn, năm trăm kỵ binh Lương quân đều rút kiếm sắc, giục ngựa chạy tới chỗ nạn dân.

- Đem bọn chúng đến chỗ đất trũng, đốt chết bọn họ!

Cầm đầu Lương quân, tên tiểu giáo hét lớn, con mắt giống như dã thú toát lên vẻ điên cuồng, hắn như đang trông thấy mấy trăm dân chạy nạn đang giãy dụa trong liệt hỏa, kêu rên, sau đố cuộn thành một đoàn, tưởng tượng dân đen bị lửa đốt cháy sém, tên tiểu giáo Lương quân lieen kích động.

Nhưng mà ngay sau đó, đột nhiên Lang Nha tiễn băn vào khoảng không.

Chỉ nghe " vù" một tiếng, Lang Nha tiễn đã bắn thủng đầu tên tiểu giáo Lương quân, cả đám tiễn sắc bén bắn vào huyệt Thái Dương, huyệt Thái Dương nộ ra cả một đống tủy não, đồng thời cũng cướp đi sinh mạng tên tiểu giáo Lương quân, tên tiểu giáo Lương quân muốn xoay ngươi xem kẻ nào bắn mình, nhưng chung quy lại không được như ý nguyện.

Chương 349: Khiêu khích, dụ địch

- Địch tập kích, địch tập kích!

Tiểu Giáo quân Lương rơi xuống ngựa, mấy trăm kỵ binh quân Lương tức thì náo loạn.

Trong sự hoảng loạn, có một đội kỵ binh quân Lương đột nhiên chỉ tay về phía xa xa kêu to:

- Nhìn kìa, kỵ binh quân Sở!

Mấy trăm kỵ binh quân Lương đồng loạt ghìm ngựa quay đầu lại, thấy trên ngọn núi nhỏ bên ngoài chưa tới trăm bước không biết từ lúc nào đã xuất hiện nhiều con hắc mã thần tuấn, trên lưng ngựa, một kỵ binh quân Sở mặc giáp trụ màu đen khoác chiến bào minh hoàng lần thứ hai giương cung cứng. Chỉ nghe một âm thanh vang lên, lại có kỵ binh quân Lương kêu thảm rơi xuống.

Sau một khắc, kỵ binh quân Sở giương cung cứng đi trước dẫn đầu, ngọn núi nhỏ phía sau hắn liền bắt đầu hiện ra kỵ binh quân Sở đông nghìn nghịt, chỉ trong chốc lát mấy ngàn kỵ binh quân Sở đã từ trên triền núi tràn xuống, lại đi dọc xuống nhanh chóng triển khai thành hình quạt sau đó hướng về kỵ binh quân Lương vây bọc lấy.

Tận đến giờ phút này mấy trăm kỵ binh quân Lương mới bất ngờ kinh hoảng, đầu quay đầu ngựa cố gắng chạy trốn.

Nhưng, lúc này mới nghĩ đến bỏ chạy thì đã muộn. Tọa kỵ của kỵ binh quân Sở rõ ràng là cao hơn, nhanh hơn so với kỵ binh quân Lương. Mấy trăm kỵ binh quân Lương chạy đi chưa được hai trăm dặm đã bị nằm trong tầm bắn của cung tiễn kỵ binh quân Sở, kỵ Tướng quân Sở dẫn đầu liền giương cung bắt đầu bắn cung.

Kỵ binh quân Lương đang phi ngựa chạy trốn liền bị trúng tên ngã xuống ngựa.

- Chết tiệt, Sở mọi rợ nhanh hơn chúng ta, chạy không thoát rồi!

- Con mẹ nó, chết thì chết, đừng...chạy nữa. quay lại liều mạng với chúng!

Một tiếng phẫn nộ kêu lên, mấy trăm kỵ binh quân Lương lập tức chuyển đầu ngựa quay lại tấn công quân Sở.

Binh lực quân Sở chiếm ưu thế đương nhiên sẽ không sợ chiến đấu, tất cả đều cất cung lại nâng hoàn thủ đao ra nghênh chiến. xem tại TruyenFull.vn

Cách đó không xa, dân chạy nạn Kinh Tương tìm được đường sống trong cái chết lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, dìu già dắt trẻ lần thứ hai tiếp tục cuộc hành trình chạy nạn. Tuy nhiên trong lòng bọn họ cũng đã đem quân Sở trở thành ân nhân cứu mạng, sự thật cũng đúng là như vậy. Giờ khắc này, dân chạy nạn Kinh Tương cuối cùng cũng đã hiểu, có một đội quân hùng mạnh bảo vệ bọn họ, loại cảm giác này thật tốt.

***

Sau nửa canh giờ, Chữ Thuần đích thân dẫn ba nghìn kỵ binh quân Lương chạy tới cánh đồng mênh mông.

Tuy nhiên, lúc Chử Thuần chạy tới thì trận hỗn chiến trên đồng hoang đã sớm kết thúc, hơn bốn trăm kỵ binh quân Lương toàn bộ chết trận, ngay cả một con ngựa cũng không con nào chạy trốn được, cũng bị giết chết hết. Quân Sở rõ ràng còn chặt bỏ đầu của quân Lương xếp thành một ngọn núi nhỏ trên đồng hoang, trên ngọn núi nhỏ đó còn cắm một bạch kỳ.

Trên bạch kỳ còn có chữ: Quân Lương nhất định bại, Bành Việt nhất định vong!

Đi sát vào hơn mới phát hiện trên mặt trái của bạch kỳ còn có nhiều chữ nhỏ hơn, đó là một chiến thư.

Nhìn đầu người chồng chất thành núi, còn cắm bạch kỳ lên ngọn núi nhỏ đó. Khuôn mặt Chử Thuần thoáng chốc co giật kịch liệt, hai tay xiết chặt lại, các đốt ngón tay vì quá sức mà trở nên trắng bệch. Khiêu khích, đây chính là khiêu khích. Quân Sở quá kiêu căng rồi, quả thực quá kiêu căng rồi!

Mất một lúc lâu, Chử Thuần mới thở hắt ra, nghiến răng nói:

- Đuổi theo, đuổi theo cho bản tướng quân, giết sạch Sở mọi rợ chết tiệt này, một người cũng không tha...

***

Lại qua nửa canh giờ, Chử Thuần đầy bụi đất quay về trước mặt Lưu Khấu.

Nửa canh giờ trước, Chử Thuần mang theo ba nghìn kỵ binh quân Lương liều lĩnh khinh địch, kết quả bị quân Sở phục kích, ba nghìn kỵ binh tổn thất hơn nửa, cuối cùng Chử Thuần mang theo hơn tám trăm kỵ binh chạy thoát quay về.

Lưu Khấu tức giận nổi trận lôi đình, mệnh lệnh cho thân binh đem Chử Thuần ra chém đầu. Nhưng mười mấy thuộc cấp ra sức cầu xin Lưu Khấu mới tha mạng cho Chử Thuần. Tuy nhiên vẫn hạ lệnh đánh Chử Thuần tám mươi quân côn. Tám mươi quân côn đánh xong, lưng, mông và hai chân của Chử Thuần máu thịt bầy nhẩy, dù không nói ra lời nhưng trong lòng vô cùng hận Lưu Khấu.

Kỵ binh tiên phong nếm mùi thất bại, quân Lương bị hao tổn nhuệ khí, Lưu Khấu cũng không dám giấu diếm mà không báo lập tức cầm cây bạch kỳ mà Chử Thuần đã nhổ từ ngọn núi đầu người xuống đi tới trong quân Bành Việt.

Lúc này, Bành Việt tay cầm bạch kỳ đang đi đi lại lại trong trướng:

- Quân Lương nhất định bại, Bành Việt nhất định chết? Hừ, thằng nhãi Cao Sơ này khẩu khí thật lớn, năm xưa lúc quả nhân cướp bóc tại Cự Dã trạch nó còn chưa ra đời. Miệng còn hôi sữa mà dám kiêu căng trước mặt quả nhân. Thật là không biết sống chết!

Dứt lời, Bành Việt hung dữ ném bạch kỳ đang cầm trong tay xuống đất.

Chiến thư trên bạch kỳ này đương nhiên là Cao Sơ muốn Bành Việt xem, là mời quân Lương quyết chiến tại Huyện Khởi.

Lưu Khấu cũng nói:

- Thằng nhãi Cao Sơ thực sự là điên cuồng, chỉ có mấy vạn đám ô hợp không bảo vệ Giang Lăng đi lại còn chạy tới huyện Khởi để tìm cái chết ư?

Nói thật, Cao Sơ không kiên cường thủ Giang Lăng mà lại mang theo đại quân ra huyện Khởi quyết chiến với quân Lương, điều này có chút ngoài dự liệu của Bành Việt và Lưu Khấu.

Triệu Viêm đứng bên cạnh thì không nói gì nhưng trong lòng thì lạnh lùng nghĩ, sự việc ắt hẳn có điều khác thường, quân Sở bất ngờ muốn quyết chiến với quân Lương tại huyện Khởi, trong đó nhất định có huyền cơ, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, đây chỉ là kế dụ địch của quân Sở, huyện Khởi tuyệt đối không thể là chiến trường quyết chiến thật sự, quân Sở chắc chắn có mưu đồ khác.

Tuy nhiên, Triệu Viêm cũng không nói ra suy đoán của y.

Bành Việt thấy Triệu Viêm cũng không có ý nói gì, lập tức phân phó Lưu Khấu:

- Lưu Khấu, lập tức phái người đi thông báo với Cao Sơ, ba ngày sau đại quân nước Lương ta sẽ đúng hẹn chạy tới bên ngoài thành của huyện Khởi, để Cao Sơ hắn ngửa cổ chờ ta!

Dừng lại một chút, Bành Việt lại nói:

- Quả nhân muốn xem hắn làm thế nào đánh bại quân Lương, làm thế nào diệt được quả nhân?

***

Huyện Khởi, đại doanh quân Sở.

Sứ giả quân Lương vênh váo tự đắc đã đi, trong tay Cao Sơ là thư trả lời.

Phá Quân nhìn phong thư trả lời trong tay Cao Sơ một chút, nói:

- Thật không ngờ Bành Việt lại dễ dàng mắc câu như vậy.

- Đây mới chỉ là bước đầu tiên mà thôi.

Cao Sơ gõ đầu Phá Quân một cái, tức giận nói:

- Muốn dụ mười vạn đại quân của Bành Việt tiến vào Lục Dã trạch không dễ dàng đâu.

Dừng lại một chút, Cao Sơ lại có chút lo lắng nói:

- Hơn nữa, ai mà biết Bành Việt lại sẽ tương kế tựu kế? Phải biết rằng thủ hạ dưới trướng Bành Việt cũng có người tài.

Từ Khương lắc đầu nói:

- Đây là Bành Việt chẳng coi chúng ta ra gì.

Tử Xa Sư suy nghĩ một chút, cũng nói:

- Thủ hạ của Bành Việt là đám kiêu binh tướng mạnh, thật sự là rất mạnh. Bốn năm trăm kỵ binh can đảm dám quay lại tập kích mấy nghìn kỵ binh của chúng ta. Bởi vậy, không thể khinh thường sức chiến đấu của quân Lương được. Sau này sợ là sẽ có một trận ác chiến.

Ngày hôm nay, Tử Xa Sư mang theo năm nghìn kỵ binh đánh hai trận với kỵ binh quân Lương, tuy rằng đều thắng nhưng thắng không hề dễ dàng.

Trận đầu tiên là săn giết hơn bốn trăm kỵ binh thám báo quân Lương, để giết sạch hơn bốn trăm kỵ binh quân Lương này, hai nghìn kỵ binh quân Sở thì cũng phải thương vong tới hơn năm trăm kỵ! Bởi vì ngựa mà kỵ binh quân Lương cưỡi đều là loại ngựa mà nước Sở đào thải, nếu không phải bởi mình có ưu thế về tốc độ ngựa, thương vong của quân Sở tuyệt đối sẽ không chỉ có năm trăm kỵ, mà chưa chắc đã tiêu diệt được hoàn toàn hơn bốn trăm kỵ của quân Lương.

Trận thứ hai là trận phục kích ba nghìn kỵ quân của Chử Thuần. Trận này quân Sở tổng cộng sử dụng cả hơn bốn ngàn kỵ binh công với tám trăm bộ binh cùng với ưu thế trang bị binh lực chiếm tuyệt đối, hơn nữa lại là phục kích. Nhưng cuối cùng cũng chỉ là thắng thảm, ba nghìn kỵ binh quân Lương thì chạy thoát hơn tám trăm, quân Sở cũng thương vong hơn hai nghìn kỵ.

Tướng sĩ quân Lương dũng cảm gan dạ đã để lại ấn tượng sâu sắc đối với Tử Xa Sư.

Tử Xa Sư không biết nói gì hơn, quân Lương hiện giờ so với mười năm trước đã kém xa.

Quân Lương mười năm trước sức chiến đấu thật sự không phải khoác lác. Đơn giản từ ý chí chiến đấu của từng binh sĩ cho thấy so với cấm quân của Hạng Trang cũng không hề thua kém chút nào. Về mặt hiếu chiến, quân Lương thậm chí còn mạnh hơn cấm quân của Hạng Trang. Còn về mặt trang bị phương tiện, quân Lương lại không thể sánh bằng cấm quân Hạng Trang.

Tuy nhiên mười năm sau, sức chiến đấu của quân Lương vẫn là một đẳng cấp.

Nguyên nhân rõ ràng, một đội quân hung tàn như lang sói, giết binh lính thành tính, mười năm không chiến tranh, suốt ngày ở nhà uống rượu, theo duổi nữ nhân sinh con, không chỉ tố chất cơ thể suy giảm nghiêm trọng, tinh thần ý chí cũng buông thả nghiêm trọng. Mười năm qua đi muốn khôi phục lại tinh thần ý khí năm xưa cũng tuyệt đối không có khả năng.

Thế nhưng, lạc đà gầy còn lớn hơn ngưạ, quân Lương hiện tại đã không còn là đội quân Hổ Lang của mười năm trước nữa. Nhưng so với Phủ Binh của nước Sở và binh lính của nước Hán thì vẫn rất mạnh không hề kém. Bất kể nói thế nào, những lão binh quân Lương này đều là những người kiên cường không sợ chết sống sót từ các trận chiến, thân thể mặc hao tổn nhưng bản lĩnh giết người thì chưa từng mất đi.

- Ừm.

Cao Sơ thầm gật đầu chấp nhận, trầm giọng nói;

- Quân Lương tuy rằng đã mười năm chưa đánh qua trận lớn nào, nhưng bọn họ dù sao cũng là lão binh, ngày tới chắc chắn sẽ có một trận ác chiến. Tuy nhiên, tính toán trận đấu này vào ba ngày sau chúng ta cần phải tận lực ổn định trận tuyến mới có thể khiến cho quân Lương đã rất lâu không đánh trận nhất định sẽ thấp thỏm nóng nảy.

Từ Khương nói:

- Không sai, Lương Vương Bành Việt tự cho mình rất cao, ngoại trừ Hán vương, Tề vương cùng với Vương chúng ta, trong mắt hắn chỉ sợ không coi người khác ra gì. Ba ngày sau lúc huyết chiến tại huyện Khởi, nếu quân Lương đã lâu không tấn công, Bành Việt chắc chắn sẽ nóng nảy nộ hỏa công tâm, đến lúc đó quân ta vừa đánh vừa lui thì nhất định sẽ dụ được quân Lương tiến vào trong Lục Dã Trạch.

Cao Sơ gật đầu, lại hỏi Bộ Bỉ:

- Bộ Bỉ, triệu tập dân phu đủ hết chưa?

Bộ Bỉ nhanh chóng chắp tay hành lễ, đáp:

- Tướng quân yên tâm, hạ quan đã triệu tập đủ tám ngàn dân phu đợi lệnh bất cứ lúc nào.

- Tốt!

Cao Sơ vui vẻ gật đầu, lại nói:

- Ba ngày sau, đợi khi đại quân của nước Lương bị dụ vào Lục Dã Trạch, ngươi mang theo dân phu đến Miện Thủy trước, sau đó đào mở nơi trầm tích một lần nữa đem Miện Thủy dẫn vào Lục Dã Trạch để thay đổi tuyến đường thác trầm tích xung quanh Miện Thủy, trong đó ba chỗ đã khơi thông, hiện tại chỉ còn một chỗ cuối cùng.

Bộ Bỉ hiên ngang nói:

- Tướng quân yên tam, hạ quan nhất định không làm nhục mệnh.

ánh mắt Cao Sơ lại chuyển hướng sang Chung Ly Muội, ngữ khí thành khẩn nói:

- Chung Ly tướng quân.

Chung Ly muội chắp tay hành lễ, nghiêm nghị nói:

- Trước khi đại quân xuất phát Đại vương từng có nghiêm lệnh, chiến sự Kinh Tương do tướng quân làm chủ, những ai không tuân theo cứ quân pháp mà làm!

Dừng lại một chút, Chung Ly Muội lại nói;

- Hai vạn tướng sĩ thủy quân của ta tất nhiên là nghe theo lệnh của tướng quân. Tướng quân có lệnh, dũng sĩ thủy quân không thể không nghe theo.

Chương 350: Đại chiến tại huyện Khởi

Ba ngày sau, vùng ngoại thành huyện Khởi.

Năm vạn quân Sở đã bày thành năm hàng nghiêm mật, bốn ngàn kỵ binh bảo vệ hai cánh, một vạn võ tốt trọng giáp lại là dũng sĩ Hổ Bí Doanh ở tiền tuyến, phía sau là đội phi mâu thủ, cung tiễn thủ cùng với khinh binh tử sĩ của Phủ Binh. Và cuối cùng là truy trọng binh, một loạt trọng binh đại xe vững vàng bảo vệ trận địa phía sau đại trận.

Quân Sở tại Kinh Tương có thể nói là xuất ra toàn bộ lực lượng tập kết binh lực. Thậm chí Cao Sơ còn sử dụng cả Phủ Binh vừa mới được tuyển giao nhiệm vụ phòng ngự Giang Lăng không lâu. Phủ Binh Kinh Tương là do Tử Xa Sư lúc đến nhậm chức chiêu mộ, bởi vì dân tâm của bốn quận Kinh Tương vẫn chưa hoàn toàn quy phục, cho nên Phủ Binh chủ động hưởng ứng lệnh triệu tập không nhiều lắm, lúc đầu chiêu mộ chỉ được năm nghìn người.

Hơn năm nghìn binh Kinh Tương này chắc chắn không thể phái ra chiến trường, dùng để thủ thành còn miễn cưỡng.

Ở nơi trung tâm toàn bộ trận là trung quân bản trận của quân Sở. Cao Sơ vẻ mặt lạnh lùng đang giữ đao đứng trang nghiêm trên chiến xe, đại chiến sắp xảy ra nhưng trong lòng hắn trái lại không chút khẩn trương. Sống hay chết, thắng hay bại, tất cả đều ở trận chiến này. Quân Sở không có đường lui nữa, ngày hôm nay không phải là Bành Việt chết, thì chính là Cao Sơ hắn!

Gió thổi ác liệt khiến đại kỳ Trung quân trên chiến xe bay phần phật.

Phía sau Cao Sơ, Từ Khương đang vịn vào cột nhìn hướng ra xa xa, bỗng nhiên Từ Khương hình như có phát hiện, nói:

- Tướng quân, bọn họ tới. Quân Lương đã tới.

Cao Sơ yên lặng gật đầu, thái độ vẫn lãnh đạm như trước.

Không hề báo trước, tại phía bắc liền truyền đến từng đợt kèn trầm thấp.

Lập tức, từ phía đường chân trời xa xôi liền xuất hiện một đường đen tuyền, thời gian càng trôi đường tuyến màu đen này đang hướng về hai cánh chậm rãi kéo dài, đồng thời càng lúc càng đậm, trong phút chốc một loạt tinh kỳ xuất hiện. Ngay sau đó toàn bộ đường tuyến màu đen này biến thành biển người, quân Lương...tới rồi.

***

Trên đồng hoang mênh mông, mười vạn quân Lương giống như bò rừng đang di chuyển cuồn cuộn xuống phía Nam.

Ở giữa quân, Bành Việt tay vịn càng xe đang vững vàng đứng trên chiếc chiến xe xa hoa. Từ trên chiến xe cao lớn nhìn xuống có thể nhìn thấy được toàn bộ người đang di chuyển, dòng người cuộn trào mãnh liệt. Một sự hào hùng kỳ lạ bỗng chốc trào lên trong lòng Bành Việt, trong khoảnh khắc từ tứ chi tràn ngập lên toàn thân.

Chính là loại cảm giác này, là cảm giác giết chóc trên sa trường, đã lâu lắm rồi!

Tầm mắt lại nhìn về phía xa xa bỗng nhiên xuất hiện một tòa thành quách rách nát, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn đó là huyện Khởi rồi. Bành Việt lập tức hỏi Bành Minh:

- Đã từng điều tra trong thành chưa?

Là một lão binh, có thể nói là Bành Việt thân trải qua trăm trận chiến, tuy rằng ông ta không dụng binh giỏi như Hàn Tín, cũng không giỏi dùng người như Lưu Bang, nhưng ông ta có thể bội phản từ trong đại quân Tần mà thoát ra được, trở thành Hầu Vương hùng bá một phương cũng không phải là tầm thường. ít nhất ông ta cũng hiểu rõ những yếu tố cơ bản trên chiến trường.

Bành Minh chắp tay hành lễ nói:

- Hồi bẩm đại vương, trong thành không có phục binh.

ánh mặt Bành Việt lướt qua đại quân nước Lương đang rộn ràng rồi rơi vào trận địa của quân Sở đang sẵn sàng đón quân địch từ xa xa. Một nụ cười nhạt đầy sát khí tràn ngập trên miệng Bành Việt, giọng điệu coi khinh nói:

- Thằng nhãi Cao Sơ kia, trận hình bày như thế cũng khá lắm. Nhưng chỉ là một đám ô hợp thôi, trận hình bày như thế thì có ích gì chứ?

Dứt lời, Bành Việt quay đầu lại quát:

- Lưu Khấu đâu?

Lưu Khấu vội giục ngựa tiến lại gần, ở trên ngựa chắp tay hành lễ, hiên ngang nói:

- Có mạt tướng.

Bành Việt vung tay phải lên, chỉ về trận hình quân Sở phía trước, nói:

- Dẫn tinh binh bản bộ hạn trong vòng hai canh giờ đập nát quân Sở. Nếu không làm được đừng quay về gặp quả nhân.

- Vâng!

Lưu Khấu ầm ầm hô rồi thúc ngựa hiên ngang đi.

Tiếng kèn vang lên, đại quân nước Lương đang cuồn cuộn xuống phía Nam bỗng chốc chia làm hai nhánh. Bành Việt đích thân dẫn đại quân ngừng lại, Lưu Khấu mang theo ba vạn đại quân tiên phong tiếp tục xuống phía Nam, thẳng tiến áp sát tới đại trận quân Sở.

Hai quân cách xa nhau chưa tới một mũi tên bắn xa thì quân Lương mới dừng ở đầu trận tuyến.

Trận kỳ quân Sở mở ra, sớm có một phi mã xuất trận, lại là hãn tướng Thiết Đán dưới trướng Cao Sơ.

Thiết Đán phi ngựa xuất trận đến trước trận quân Lương mới ghìm ngựa lại, giơ cao song thiết kích trong tay lên, quát to:

- Thiết Đán Giang Đông ở đây, ai dám tiến đến đánh một trận với ta?

Còn chưa dứt lời, một tiểu tướng trẻ tuổi từ sau lưng Lưu Khấu đã sớm không kiềm chế được, lập tức phi ngựa xuất trận, quát to:

- Thất phu đừng vội càn rỡ, Lưu Xung Đãng quận ở đây!

Lưu Xung cũng là tộc chất của Lưu Khấu, từ nhỏ đã theo Lưu Khấu, võ nghệ trên người cũng là do Lưu Khấu truyền cho, gan dạ không ai bằng.

Vừa nói hai ngựa đã giao nhau, song kích của Thiết Đán cùng với cây thương của Lưu Xung khéo léo đánh tới chính diện.

Chỉ nghe một tiếng nổ vang, Thiết Đán cảm thấy một luồng lực mạnh như thủy triều cuốn ngược trở lại, cổ tay bị chấn động nứt toác, máu bật ra, song thiết kích cầm ở trên tay suýt nữa tuột rơi xuống. Trong lòng Thiết Đán tức thì hoảng hốt, thằng nhãi này tuổi còn nhỏ là thể lực lại cường mạnh đến vậy ư?

Lập tức Thiết Đán không dám chiến đấu nữa, quay đầu ngựa chạy thẳng về bản trận.

Lưu Xung nào chịu để yên, lập tức thúc ngựa gương cao cây thương đuổi theo Thiết Đán.

Thiết Đán phóng ngựa thật nhanh, Lưu Xung thấy không thể đuổi theo kịp liền nôn nóng cái mâu trước yên ngựa, sau đó giương cung tên bắn về phía Thiết Đán. Quân Sở trước trận lớn tiếng nhắc nhở, Thiết Đán tránh phải né trái, miễn cưỡng thoát được hai mũi tên, nhưng lại bị mũi tên thứ ba bắn trúng, lập tức kêu thảm một tiếng từ trên lưng ngựa ngã xuống.

Lưu Xung vui mừng lập tức cất cung đi, lại chộp lấy mâu lao tới giết Thiết Đán.

Thiết Đán đang sắp bị chết dưới tay Lưu Xung thì đột nhiên một con tuấn mã đỏ rực từ trong trận quân Sở phi ra, ngựa chưa đến mà một vệt sáng như sao mang theo tiếng rít chói tai bắn thẳng đến trước mặt Lưu Xung. Lưu Xung rùng mình vội lấy mâu ra đỡ, chỉ nghe một tiếng nổ vang, một mũi trọng tiễn Lang Nha đã bị cắt thành hai đoạn, rơi xuống mặt đất.

- Thằng nhãi Lưu Xung, muốn đả thương thuộc cấp của ta ư, có Cao Sơ Đại Sở hầu ngươi đây.

Chỉ trong chốc lát, chiến mã đỏ rực kia đã như sấm chớp vụt tới trước mặt Thiết Đán, viên tướng Sở trên lưng ngựa, trên mặt lạnh như thép, hai mắt sáng như thần dường như trong đó có hai luồng lửa bắn ra muốn thiêu đốt kẻ khác, khiến kẻ đó run sợ.

- Ngươi là Cao Sơ?

Lưu Xung không hề kinh sợ mà còn mừng, giương mâu đâm tới.

- Thằng nhãi muốn chết!

Cao Sơ giận tím mặt, huơ đại kích xông tới, lập tức hai người nhanh chóng chém giết trước trận. Chưa tới hai mươi hiệp, thể lực của Lưu Xung dần dần giảm sút, bất kể thế nào thì Lưu Xung mới chỉ có mười bảy tuổi. Tuy rằng thể lực hơn người nhưng vẫn chưa thực sự trưởng thành, kinh nghiêm chém giết còn thua xa Cao Sơ.

Cao Sơ đang ra sức định chém chết Lưu Xung, thì lại có một con ngựa từ trong trận quân Lương lao ra.

- Cao Sơ, không được làm hại cháu của ta!

Lưu Khấu cũng lo lắng cho đứa cháu vội phi ngựa ra trợ chiến.

Cao Sơ tinh thần phấn chấn, đại kích trong tay mở rộng ra cùng chém giết hai chú cháu Lưu Khấu, Lưu Xung. Trong lúc đó, tướng sĩ hai quân hò hét như biển gầm, điên cuồng hò hét trợ uy cho chủ tướng.

Chiến đấu chưa năm mươi hiệp Cao Sơ dần dần không kiên nhẫn được nữa đang muốn đánh bại hẳn Lưu Khấu thì trong trận lại vang lên tiếng kim khí rõ ràng. Cao Sơ lập tức đánh ra một kích bức lui Lưu Xung, sau đó ghìm ngựa quay đầu chạy thẳng về bản trận trong quân.

Lưu Xung không cam lòng, đang định đuổi theo thì lại bị Lưu Khấu ghìm cương ngựa lại.

- Thúc phụ?

Lưu Xung chỉ về phía Cao Sơ, không cam lòng nói:

- Vì sao không để cháu giết hắn?

- Xung nhi, cháu không giết được hắn đâu.

Lưu Khấu lắc đầu nói:

- Ngay cả thúc cũng không giết được hắn. Muốn giết hắn, trước tiên phải giết đại quân hắn mới được!

Dứt lời, Lưu Khấu lại vung đại kích lên dẫn đầu xông lên phía trước, ba vạn quân Lương ở trận địa phía sau sẵn sàng đón quân địch lập tức như bầy sói phát hiện con mồi gào rống lên xông tới.

***

Thượng Dung quận Hán Trung, trong thị trấn nho nhỏ đã tập hợp mười vạn đại quân.

Trong đại đường huyện nha, hầu hết đã tập hợp các danh thần danh tướng nước Đại Hán như Tiêu Hà, Trương Lương, Bạch Mặc, Trần Bình, Chu Bột, Hán Vương Lưu Bang cũng đã ở đó.

Trận chiến này, Lưu Bang đã chuẩn bị đủ hai mươi vạn tinh binh, trong đó mười vạn tập kết tại Thượng Dung, mười vạn khác tập kết tại vùng võ quan.

Khác với quân Sở, quân Hán không bị cảnh thiếu thốn lương thực.

Nước Hán nằm giữa Quan Trung, Ba Thục, Ba Xuyên là ba kho thóc lúa lớn, mười năm dành dụm, Hàm Dương đã tích trữ được lương thực chừng hơn ba trăm vạn thạch, đại chiến tại Cửu Nguyên đã xuất ra sáu mươi vạn, nhưng cũng chỉ tiêu hao hơn một trăm vạn thạch. Nói cách khác, đại chiến quy mô giống như đại chiến tại Cửu Nguyên, nước Đại Hán ít nhất còn có thể đánh được hai lần!

Thực lực là cái gì? Đây chính là thực lực!

Về mặt này, nước Sở cũng phải thua kém. Giang Đông tuy rằng đất đai màu mỡ nhưng trình độ khai khẩn suy cho dùng vẫn không thể bằng Quan Trung, Ba Thục, Ba Xuyên. Không những thế diện dích cày ruộng dù nhiều hơn những mỗi mẫu ruộng năng suất lại không thể sánh bằng. Cho nên mười năm tích trữ nước Sở cùng chỉ gom góp được trăm vạn thạch lương thực, đây chính là kết quả cưỡng đoạt từ các nước khác.

Cũng chính vì vậy, Hạng Trang mới mạo hiểm viễn chinh Ba Thục, bởi vì chỉ có thể cướp đoạt được kho lúa lớn là Ba Thục, nước Sở mới có thể thoát khỏi sự ràng buộc bởi lương thực! Bằng không, thương nghiệp nước Sở lại phát đạt, quân lương mới sung túc, trang bị quân Sở mới hoàn mỹ. Nếu dù không đủ quân lương vậy thì không làm được gì.

Quân lương của nước Hán sung túc, cho nên xuất ra hai mươi vạn binh lính cũng không vượt quá mức tiêu hao thực lực của một nước.

Để đoạt lại Cửu Nguyên, nước Hán đã chiêu mộ năm mươi vạn binh lính gian khổ chinh chiến mấy tháng, nếu như hiện tại lần thứ hai tiến hành chiêu mộ binh lính Quan Trung liên tục tiến hành đại chiến, bách tính Quan Trung chắc chắn sẽ lên tiếng oán thán dậy trời dậy đất.

Huống chi, trận chiến Kinh Tương căn bản là không cần dốc hết binh lính cả nước, dựa theo đề nghị của Trương Lương, lúc đầu đại chiến tại Kinh Tương quân Hán sẽ án binh bất động, đến khi nào Lương Sở phân ra thắng bại thì quân Hán mới tùy theo tình hình mà hành động. Lúc đó, bất kể là quân Lương thắng hay là quân Sở thắng, hai bên đều đã sức cùng lực kiệt, quân Hán không cần nhiều binh lực cũng có thể dễ dàng ngư ông đắc lợi.

Nếu con hổ Bành Việt thắng, quân Hán sẽ nhân cơ hội quét sạch Kinh Tương, đầu tiên đem cắt sự liên kết giữa Ba Thục và Giang Đông, sau đó nghĩ cách đoạt lại kho lúa lớn là Ba Thục. Nếu Cao Sơ là lang sói thắng, thì quân Hán sẽ quy mô đánh ra phía Đông, đầu tiên là tiêu diệt nước Lương, tiếp đó là uy hiếp sào huyệt Giang Đông của nước Sở.

Mấy ngày nay, nhóm người Lưu Bang vẫn quan tâm tới cuộc chiến tại Kinh Tương. Thám báo Lưu Tinh cũng mấy ngày đêm liên tục cấp báo tình hình mới nhất của Kinh Tương đến Thượng Dung.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau