SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 341 - Chương 345

Chương 341: Bất Ngờ Tập Kích Giang Lăng

Lâu Kính Lo Lắng giết chết Anh Bố sẽ giúp Hạng Trang nhặt được quả đào rơi xuống đất, cho nên đề nghị Hàn Tín thả Anh Bố đi, sau khi Hàn Tín trải qua trận chiến Tứ Thủy bất lợi, tâm tình trong lòng có chút biến đổi, vui vẻ tiếp thu gián nghị của Lâu Kính, lại cùng Lâu Kính thảo luận đường đi của Tề Quốc, nghiễm nhiên nghĩ lại quyết định trước đây của chính mình.

Tề Vường Hàn Tín đã suy nghĩ lại sai lầm của chính mình, nhưng Lâm Giang Vương Cộng Úy không vậy.

Lần trước đại quân Sở Quốc đi qua, Tướng Quốc Đỗ Hồng đã nhắc từng nhắc Cộng Úy, còn nói đến truyện mượn đường phạt Quắc trước kia. Hiện tại đại quân Sở Quốc đã từ Ba Thục trở về, Đỗ Hồng lại nhắc nhở trước mặt văn võ đại thần trong triều, lại nhắc nhở Cộng Úy đề cao cảnh giác, Cộng Úy cơ bản lại không đem lời Đỗ Hồn nói để ở trong lòng.

Cộng Úy không hề bế quan tỏa cảng, ngăn cản quân Sở đi qua, thậm chí còn lệnh cho quận huyện ven đường mở thương tiểu cung cấp lương thực, đồng thời chủ động gặp gỡ Giang Lăng Sở Quốc Thượng Đại Phu Vũ Thiệp, toát ra ý tứ muốn nhất ngộ chủ tướng Cao Sơ quân Sở, Cộng Úy có thể nhớ thương lúc trước quân Sở quá cảnh, khi đó Cao Sơ đồng ý, hắn muốn gấm Tứ Xuyên!

Trải qua vài ngày hành quân gấp gáp, rốt cục quân Sở đã tiến tới ngoại thành Giang Lăng.

Lúc này, Hạng Trang triệu tập Bàng Ngọc, Vũ Thiệp, Bách Lý Hiền bàn chuyện tập kích bất ngờ Giang Lăng.

Hơn một tháng nay, Vũ Thiệp đã cho mấy thân binh đi thăm dò chi tiết về Lâm Giang Quốc, Lâm Giang Quốc cai trị Hạ Nam quận, Trường Sam Kiềm Trung cùng với Hành Sơn tứ quận, phạm vi vài nghìn dặm, nhân khẩu không tới một triệu người, tráng đinh Lâm Giang Quốc ước chừng ba mươi vạn, tuy nhiên trong thành Gia Lăng binh lính coi giữ chỉ có năm vạn, trong đó bao gồm Công Tôn Võ thống soái hai vạn cấm quân.

- Điều đáng ngại nhất là hai vạn cấm quân đóng quân tại hai sườn hoàng cung.

Vũ Thiệp chỉ đại doanh cấm quân Giang Lăng thành, nói:

- Chỉ cần khống chế được hai vạn cấm quân này, hạ Giang Lăng dễ như trở bàn tay, chỉ cần bất ngờ đánh chiếm Giang Lăng, toàn bộ Giang Lâm Quốc, bốn quận ba nghìn dặm, cộng thêm gần một triệu lê dân đều thuộc về Đại Sở.

Tấn Tương hiên ngang nói:

- Đại Vương, hai vạn cấm quân, hãy giao cho Hổ Bí doanh!

Tuy rằng đều là cấm quân, nhưng Giang Lâm Quốc có thể so sánh với Sở Quốc sao? Tuy Hổ Bí Doanh chỉ có mười nghìn, e rằng hai vạn cấm quân Lâm Giang Quốc còn chưa đủ cho bọn họ nhét hàm răng, chỉ có vậy mà hai vạn người đánh không lại, vậy tất thẩy Hổ Bí Doanh kia thì sao? Tấn Tương quả thực không để ý đến hai vạn quân của Công Tôn Võ.

- Không được.

Hạng Trang quả quyết nói:

- Không thể cứng rắn mà đến, không được đánh mà thắng.

Tuy rằng Lâm Giang Quốc là một tiểu quốc lực yếu, nhưng Giang Lăng cũng là một tòa thành kiên cố. Công diệt Lâm Giang Quốc một trận ác chiến, mặc cho kết quả cuối cùng thế nào đi nữa, quân Sở nhất định đều phải trả giá, thương vong không ít. Đối với quân Sở mà nói, hiện tại, Hạng Trang không thể chấp nhận sự tình xấu gì nữa, hơn nữa càng không thể để Hổ Bí doanh có tổn thất gì.

Lần này viễn chinh Ba Thục, Thiên Lang Doanh gặp hạn, Kiêu Kỵ Doanh cùng Tất Thư đi Hoài Nam còn không biết kết quả thế nào, nếu Kiêu Kỵ Doanh có điều gì sơ suất, mà Hổ Bí Doanh lại gặp chuyện không may, ba đại doanh cấm quân có thể đại thương nguyên khí.

Bách Lý Hiền phe phẩy cái quạt lông, bỗng nhiên mỉm cười:

- Đại Vương, thần có một kế, lấy Giang Lăng dễ như trở bàn tay.

Dứt lời, Bách Lý Hiền thì thầm vào tai Hạng Trang, Hạng Trang nghe vậy, hai mắt sáng ngời, liên tục gật đầu, nói:

- Mau thực hiện hảo kế quân sư nói.

Sáng hôm sau, Vũ Thiệp liền mang theo mấy chục cửu vạn, chịu trách nhiệm gánh hơn mười cái rương vào thành Giang Lăng.

Hơn mười rương đều là vàng bạc châu báu, kỳ trân đồ cổ, còn có gấm Tứ Xuyên mang từ Ba Thục tới.

Những lễ vật đó thực sự không phải Hạng Trang tự mình cống hiến, mà là hắn mượn đường viễn chinh Ba Thục. Sở Quốc chiếm được hai quận Ba Thục, thay mặt quốc gia đến tặng, Sở Quốc chiếm được hai quận Ba Thục, người thay mặt đến tặng, mặc kệ là đại tướng, hay là tiểu tốt, tất cả đều tới phủ kho Ba Thục tiếp nhận đầy chậu, đầy bát, trong đó chỉ có Sở Vương Hạng Trang là ngoại lệ.

Bản thân Hạng Trang quả thực không nhận một chút của cải nào tại Ba Thục.

Không phải Hạng Trang không đến, mà là hắn muốn đem tặng toàn bộ cho tướng sĩ Sở quân, cái gọi là thuận tâm, thuận lý, các tướng sĩ vào sinh ra tử, đẫm máu chiến đấu hăng hái, cầu cái gì? Ngoài trừ hưởng đặc quyền tước vị, vợ con ra, không phải tiền tài cua cải sao? Nếu như ngươi keo kiệt với tướng sĩ, vậy dựa vào cái mà bọn họ bán mạng thay ngươi?

Cho nên, lần này Vũ Thiệp mang mười hòm lễ vật đi gặp Lâm Giang Vương, quả thực là Hạng Trang tìm người viện cớ.

Nghe nói Sở Quốc mang theo trọng lễ vào thành, nguyên bản không phải suy nghĩ, Lâm Giang Vương khẩn trương triệu tập tất cả bá quan văn võ vào triều, tại đại điện hoàng cung long trọng tiếp kiến.

Sau nửa canh giờ, Văn Võ Lâm Giang Quốc thay nhau lui tới.

Ngay lập tức, Vũ Thiệp liền sai mấy chục người khiêng hơn mười hòm đại mộc đến đại điện.

Nhìn vào góc đại điện có hơn mười hòm đại mộc, Lâm Giang Vương Cộng Úy thất vọng, thậm chí hắn tiến đến mở ra cũng không có hứng thú, mấy thùng kia cho dù đều là vàng bạc châu báu năng lực có bao nhiêu? Cao Sơ thật đúng là đạt đến một trình độ nào đó, mong sao hắn mang tới mấy thất gấm Tứ Xuyên?

Lập tức Cộng Úy lãnh đạm hỏi Vũ Thiệp:

- Thượng Đại Phu, Cao Tướng Quân sao không trở về?

Vũ Thiệp khẻ mỉm cười, chăp tay đáp lễ:

- Hồi bẩm Đại Vương, Ba Thục vừa mới bình định, lòng người chưa yên, Cao Tướng Quân là Đại Tướng không thể trấn thủ, tuy nhiên, hắn xin Đại Vương hạ cấp, nói khi cục diện Ba Thục ổn định, nhất định hắn sẽ mang theo trọng lễ tiến đến Giang Lăng tạ lỗi với Đại Vương, ha ha.

- Lại mang trọng lễ sao?

Cộng Úy vừa tức giận rồi vui vẻ, nói:

- Quả nhân thực sự không dám nhận. Lần này Cao Tướng Quân bận, Thượng Đại Phu mang lễ vật tới đã rất là quý trọng, hơn mười hòm lớn như vậy, quả nhâ chưa từng nhìn thấy nhiều đồ quý như vậy, trọng lễ quý như vậy, Cao Tướng Quân khách khí như thế, quả nhân thực sự có phần không kiềm chế được.

Vũ Thiệp cười nói:

- Đại Vương thật biết nói đùa, đại lễ của Cao Tướng Quân, cũng không chỉ co thế này.

- Ồ, vậy sao?

Cộng Úy có phần ngạc nhiên, lại nói:

- Thật không biết, Cao Tướng Quân để lễ vật ở đâu, ở chỗ nào?

Vũ Thiệp lấy trong ống tay áo ra một danh mục lễ phẩm, hai tay dâng lên Cộng Úy, nói:

- Lần này viễn chinh Ba Thục, Đại Sở ta có thể được thành đại sự, là nhờ sự ủng hộ của Lâm Giang Quốc, vì vậy, Cao Tướng Quân đặc biệt thác tại hại dâng năm nghìn hòm lễ vật, số lượng rất lớn, tại hạ không dám tùy tiện mang vào thành, bởi vậy chỉ mang theo hơn mười hòm vào trong.

- Thượng Đại Phu ngươi nói cái gì?

Cộng Úy nghe vậy vui mừng quá đỗi, nói:

- Năm nghìn hòm?!

- Đúng, năm nghìn hòm!

Vũ Thiệp mỉm cười nói:

- Tất cả đều là kỳ trân dị bảo, gấm Tứ Xuyên, Cao Tướng Quân mang từ Ba Thục đến.

- Trời ạ, năm nghìn hòm?

Cộng Úy liên tục xoa tay, nói:

- Tất cả đều là gấm Tứ Xuyên, cần có vài gian phòng mới có thể chứa được?

Vũ Thiệp nghe vậy mỉm cười, lại nói:

- Đại Vương, năm nghìn hòm lễ vật, là ngài phái binh ra ngoài thành lấy hay là khiến Bàng Ngọc tướng quân phái binh mang vào thành cho ngài?

- Ủa, như thế thật không biết xấu hổ, khiến Bàng Tướng Quân phái binh mang vào thành sao? Quả nhân tự mình đi.

Cộng Úy xoa tay nói:

- Tướng sĩ Sở quân viễn chinh Ba Thục vất vả như vậy, quả nhân không có công sức gì, lần này cũng có chút thịt rượu mang ra ngoài thành ủy lạo quân đội, xử lý như vậy nhé.

Vũ Thiệp khẽ mỉm cười, nói:

- Thật là ngại quá, khiến Đại Vương phải đại giá sao?

- Có gì đâu.

Cộng Úy không nghĩ ngợi, nói:

- Đây là việc quả nhân phải làm, phải làm.

- Không được Đại Vương.

Tướng Quốc Đỗ Hồng vội la lên:

- Nếu chẳng may quân Sở đột nhiên nhân cơ hội này làm khó dễ, ta có thể làm gì sao?

Cộng Úy nghe vậy đờ người, Vũ Thiệp lại mỉm cười nói:

- Tướng Quốc lời này rất buồn cười, quốc gia ta và Lâm Giang Quốc dù chưa kết minh, lại có Tần Tấn chi hảo, lần này quốc gia ta có thể chiếm được Ba Thục, toàn bộ cũng dựa vào Lâm Giang Vương mở lãnh thổ một nước cho đại quân ta thông hành, há Đại Vương ta có thể vong ân phụ nghĩa, không phân biệt được tốt xấu, lấy oán trả ơn sao?

Nói xong Vũ Thiệp còn đưa mắt nhìn Á Tướng Bộ Bị.

Á Tướng Bộ Bị không thể làm gì hơn, nói:

- Tướng Quốc, ngươi đã quá lo lắng rồi, quân Sở lúc này đã ở trên đất của ta, bọn họ lại không dám gây bất lợi cho Đại Vương?

Cũng không ít văn võ đại thần cũng đều nói thêm vào.

Vũ Thiệp khóe miệng vẫn mỉm cười, từ khi đại quân vào đất Thục đến này, trong thời gian ngắn Vũ Thiệp sẽ không quay lại Phất Lăng, mà vẫn ở lại Giang Lăng, hơn nữa rượu trắng, thư tịch, giấy Công Thâu, và lễ vật quý trọng vẫn thường dùng thuyền chuyển đến, như vậy phải trả giá rất đắt, kinh doanh nhiều ngày, có thể thấy được không có hiệu quả.

Đỗ Hồng tức giận, thiếu chút nữa hộc máu, lập tức chỉ vào Bộ Bỉ và văn võ bá quan, lạnh lùng nói:

- Các ngươi là một lũ ngu xuẩn, một đám tiểu nhân mưu lợi!

Ngừng lại một chút, Đỗ Hồng bỗng nhiên quay lại phía Cộng Úy nói:

- Đại Vương, người không thể đi, Sở nhân lòng dạ muông thú, ý đồ không nhỏ, Đại Vương đi sẽ không quay được về.

Cộng Úy cũng có chút do dự, quay đầu lại hỏi Công Tôn Võ, nói:

- Thượng Tướng Quân, ngươi nghĩ sao?

Công Tôn Võ mỉm cười nói:

- Đại Vương, tuy rằng quân Sở có được Ba Thục, nhưng cũng tổn hao binh tướng, thân xét thấy, tàn binh quân Sở từ Ba Thục trở về cũng không đến hai vạn, lãnh thổ Lâm Giang Quốc rộng mấy nghìn dặm, có mấy chục vạn quân, nếu sợ tàn binh Sở Quốc, truyền ra ngoài chẳng phải khiến kẻ khác nhạo báng sao?

- Được!

Cộng Úy nhẹ nhàng gật đầu, dù sao cũng chỉ là hai vạn tàn binh Sở quân, có gì đáng sợ sao?

Đỗ Hồng vội vàng la lên:

- Thượng Tướng Quân, quân tử phòng thân, mặc dù hai vạn quân Sở không đáng sợ, nhưng nếu một mình Đại Vương thân lâm vào trong đó, chỉ sợ mấy chục vạn đại quân muốn cứu cũng đã muộn.

Công Tôn Võ, nói:

- Nếu như thế, thần có thể dẫn ba nghìn quân tinh nhuệ theo sau.

Đỗ Hồng nhíu mày không nói gì thêm nữa, Công Tôn Võ đã nói như vậy, hắn nói thêm khiến Lâm Giang Vương mất hứng, hơn nữa, thật sự có ba nghìn quân tinh nhuệ của Công Tôn Vỗ đi theo, cảm thấy cũng sẽ không có chuyện gì, quân Sở muốn gây rối, nhưng chỉ cần ba nghìn quân tinh nhuệ bảo vệ có thể chống đỡ được một thời gian, khi đó đại quân trong thành lập tức tới, là có thể bảo vệ Lâm Giang Vương bình yên vô sự.

Cộng Úy nói:

- Vậy quyết định như thế, Thượng Tướng Quân dẫn ba nghìn quân tinh nhuệ theo quả nhân.

- Rõ!

Công Tôn Võ ầm ầm hô lớn, Vũ Thiệp khóe miệng nổi lên một tia cười thản nhiên, sự tình đã thành, chỉ cần Cộng Úy ra khỏi thành Gia Lăng, coi như Lâm Giang Quốc xong rồi.

Ngoại thành Giang Lăng, đại doanh quân Sở.

Hạng Trang hỏi Bách Lý Hiền, nói:

- Quân sư, đều chuẩn bị tốt rồi sao?

Bách Lý Hiền lắc lắc quạt lông, mỉm cười nói:

- Đại Vương yên tâm, mọi thứ đã chuẩn bị tốt, dù cho là năm nghìn hòm lớn vào thành, hay Lâm Giang Vương ra khỏi thành, tóm lại chỉ cần Lâm Giang Vương nhận trọng lễ, thành Giang Lăng nhất định về tay chúng ta, bốn quân Lâm Giang Quốc cũng thuộc lãnh địa của Đại Sở.

Chương 342: Không bằng ta lấy

Trong tiếng sáo du dương hơn mười mỹ nữ đang múa trong đại trướng, Lâm Giang Vương Cộng Úy đang ngồi ngay ngắn ở vị trí đầu, thỉnh thoảng vỗ tay hô một tiếng "hay". Đại tướng quân Sở Bàng Ngọc, Thượng Đại Phu Võ Thiệp, Thượng tướng quân Lâm Giang Quốc Công Tôn Võ, cùng với Á Tướng Bộ Bỉ phân chia ngồi hai bên trái phải, mỗi khi Cộng Úy vỗ tay khen ngợi, bốn người sẽ đáp ứng theo vài tiếng.

Bên ngoài lều lớn, Công Tôn Bố mang theo hơn trăm duệ sĩ Lâm Giang dằn kiếm đứng yên, nghiêm túc đề phòng.

Cách đó không xa, mấy nghìn tướng sĩ quân Sở đang cùng ba nghìn cấm quân Lâm Giang do Công Tôn Võ mang đến đang thả sức chè chén say sưa.

Ở đây không phải đại doanh quân Sở mà là một nơi đóng quân được thiết lập bên ngoài thành Giang Lăng, đây cũng là chủ ý của tướng Đỗ Hồng Lâm Giang Quốc, đó là Uỷ lạo quân đội, Cộng Úy cũng không thể đi đến đại doanh quân Sở mà nên lựa chọn lánh tại trú doanh tại bờ sông, bởi vì bờ sông địa thế mênh mông, phạm vi rộng, với lại đề phòng quân Sở có tâm quấy rối, Lâm Giang Vương cũng có thể thoát thân bất cứ lúc nào.

Ban đầu, sự cảnh giác của quân Lâm Giang rất sâu, nhưng đại đầu binh chỉ là đại đầu binh, thấy binh lính quân Sở uống rượu chén lớn, ăn thịt khối to, trong lòng bọn họ lập tức không còn cảnh giác, hơn nữa còn ra sức trêu trọc binh lính quân Sở. Quân Lâm Giang rất nhanh thì nhập lại với quân Sở ngươi tới ta lui ăn uống say sưa đến mức không phân biệt được phương hướng.

Đến bây giờ thì chỉ còn lại Công Tôn Bố cùng hơn trăm duệ sĩ đang thủ vững vị trí của mình.

Lại xa xa, chủ tướng quân Sở Cao Sơ đem mấy nghìn chiếc rương gỗ lớn "tặng cho" Lâm Giang Vương đã được đặt lên trên xe trâu, đang cuồn cuộn vận chuyển đi vào bên trong thành.

Trong cửa thành, tướng quốc Đỗ Hồng mang theo hơn trăm gia binh ngăn cản đội xe.

- Mở rương.

Đỗ Hồng chỉ vào một trong những chiếc rương, ra lệnh cho tướng sĩ cấm quân, nói:

- Bổn tướng muốn kiểm tra thực hư.

- Tướng quốc, sợ là có chút không hợp lý?

Tướng lĩnh cấm quân nghe vậy có chút do dự, những cái rương này đều là được dán giấy niêm phong của Lâm Giang Vương, nếu như phá hủy giấy niêm phong mở rương này ra, lúc quay về hắn sẽ ăn nói thế nào đây?

Đỗ Hồng cũng không nhiều lời vô ích trực tiếp mang theo gia binh mở ra hơn mười chiếc rương, trong chốc lát, những khối vàng và bạc trắng bóng tỏa sáng, còn có một số lượng lớn gấm Tứ Xuyên từ trong rương rơi ra, thoáng chốc đập vào những ánh mắt tham lam. Đỗ Hồng gạt vàng bạc và gấm Tứ Xuyên ra một chút, vùng lông mày chau lại thật chặt.

Đỗ Hồng muốn kiểm tra thực hư số rương nhiều hơn nhưng bị tướng lĩnh cấm quân kiên quyết phản đối.

Đỗ Hồng bất đắc dĩ đành phải để cho đội xe quay về cung của Lâm Giang Vương, sau đó phân phó quân tốt thủ thành nghiêm gia phòng bị, đồng thời nhắc nhở đại quân trong thành chuẩn bị sẵn sàng để tùy thời ra khỏi thành tiếp ứng Đại vương quay về Giang Lăng. Lão gia hỏa này cũng không biết là thần kinh quá nhảy cảm ngửi thấy được mùi vị gì mà luôn có địch ý khác thường đối với quân Sở.

Tuy nhiên, cũng chỉ có một mình Đỗ Hồng ở nơi này làm ầm ĩ.

Tỉnh, tỉnh tỉnh, tỉnh... Tỉnh

Rượu quá ba tuần, mặt trời nghiêng về phía Tây.

Trong tiếng áo giáp binh sĩ va đụng nhau, một tướng Sở vóc người cao lớn mang theo trên trăm duệ sĩ quân Sở thân thể cao lớn cường tráng hướng về lều lớn, Công Tôn Bố đang canh giữ ở lều lớn thoáng chốc cảnh giác, tuy nhiên khi gã nhìn thấy rõ trong tay tướng Sở và trên dưới một trăm binh sĩ đang tiến đến đây chỉ là túi rượu thì trong lòng buông lỏng xuống.

Tướng Sở đang đi nhanh về phía trước có vẻ là uống rượu nhiều, làm như không thấy địch ý của Công Tôn Bố và hơn trăm cấm quân Lâm Giang, chỉ cầm trong túi rượu da dê trong tay đưa tới trước mặt Công Tôn Bố, cao giọng nói:

- Công Tôn huynh đệ, ở đây ngoại trừ quân Sở ta, cũng chỉ có quân Lâm Giang các ngươi, khẩn trương gì chứ? Đến đây nào, uống vài ngụm giải lao đi.

- Xin lỗi.

Công Tôn Bố kiên quyết nói:

- Thứ cho tại hạ không thể thuận theo.

- Hắc hắc, Công Tôn Bố, biết ta là ai không?

Vị tướng Sở kia bỗng nhiên phá lên cười.

Công Tôn Bố hừ một tiếng không nói gì, nhưng trong lòng thầm nói: lão tử cần gì phải biết ngươi là ai?

Công Tôn Bố đang nghĩ lại có một bạch y tú sĩ khoác áo dài, tay phe phẩy quạt lông từ phía sau tướng Sở kia đi vòng lên, trước tiên hướng về Công Tôn Bố mỉm cười sau đó mới nói:

- Công Tôn tướng quân, vị này...chính là Đại vương nhà ta.

- Hạng Trang? Ngươi là Hạng Trang?

Công Tôn Bố lại cảng hoảng sợ, vội lui về sau hai bước định rút kiếm ra thì một bóng người nhanh như chớp đã vọt tới, Công Tôn Bố chỉ cảm thấy cổ họng bị siết chặt, một vị tướng Sở đã xuất hiện bất ngờ bóp chặt lấy yết hầu y lập tức cả người đã bị nhấc lên khỏi mặt đất.

Sau một khắc, Công Tôn Bố cảm thấy cổ mình đột nhiên bị xiết lấy, sau đó nghe âm thanh xương cốt vỡ vụn rất rõ.

Hầu như là cùng lúc, hơn trăm duệ sĩ quân Sở cũng đều xuất thủ nhanh chóng khống chết hơn trăm cấm quân Lâm Giang canh giữ bên ngoài lều lớn, đừng thấy những duệ sĩ quân Sở này tay không nhưng cấm quân Lâm Giang vũ trang hạng nặng trước mặt bọn họ ngay cả một tia phản kháng cũng không có, chỉ trong giây lát toàn bộ đều đã bị xử lý.

Vệ sĩ trong đại trướng dường như nghe được âm thanh bên ngoài, vén rèn lên hai gã vệ sĩ cầm kiếm chui ra nhưng không chờ bọn họ đứng thẳng lên, bốn hoành đao sáng loáng đã đặt lên cổ bọn họ. Cả người hai gã vệ sĩ lập tức cứng đờ không dám có hành động thiếu suy nghĩ nào.

Lập tức Hạng Trang khẽ vung tay lên, sớm có Hổ Bí Vệ vén rèm lên đi vào đại trướng.

Lều lớn mở ra, Bàng Ngọc, Vũ Thiệp, Bộ Bỉ đã sớm đứng thẳng lên hướng về phía Hạng Trang vái chào, Lâm Giang Vương Cộng Úy ngồi ở vị trí đầu và đám thủ hạ Công Tôn Võ ngồi ở bên cạnh đã lơ mơ, hơn nữa hai người này đều đã quá say rồi, lập tức Công Tôn Võ líu lưỡi lại chỉ vào Hạng Trang hỏi:

- Ngươi ngươi ngươi là người phương nào? Dám quấy rối ở đây ư? Tả Hữu, kéo xuống dưới.

- Hử?

Hô Diên vừa mới bóp nát cổ họng Công Tôn Bố giận tím mặt chợt bước lên hai bước xiết chặt lấy yết hầu của Công Tôn Võ, sau đó đem cơ thể hơn hai trăm cân của gã xách lên như xách con gà, sắc mặt Công Tôn Võ thoáng chốc trở nên tím đỏ, tứ chi liên tục co quắp, bộ dạng có thể tắt thở bất cứ lúc nào.

Lâm Giang vương Cộng Úy đang say sưa chợt tỉnh lại, lập tức cầu xin:

- Hạ thủ lưu tình, tráng sĩ hạ thủ lưu tình!

Hạng Trang khẽ phất tay, Hô Diên lúc này mới hừ một tiếng vung tay ném Công Tôn Võ xuống dưới chân Cộng Úy. Cộng Úy vội vàng cúi xuống đỡ Công Tôn Võ lên, quan tâm hỏi:

- Thượng tướng quân, ngươi không sao chứ?

Công Tôn Võ ho khan vài tiếng lắc đầu đáp:

- Đại vương, thần không sao.

Dứt lời, Công Tôn Võ quay đầu lại nhìn Hạng Trang, nghiêm mặt lại quát hỏi:

- Các ngươi, các ngươi là ai? Muốn gì?

Hạng Trang không đáp, chỉ có Bàng Ngọc, Bách Lý Hiền nhìn nhau cười ha hả.

***

Đầu thành Giang Lăng, tướng Đỗ Hồng Lâm Giang quốc đã thay quân trang đang dò xét phòng thủ trong thành.

Đang dò xét, chợt có con khoái mã phi tới bên ngoài cửa thành, lớn tiếng gọi:

- Mở cửa thành, mau mau mở cửa thành, tiểu nhân có việc quân vụ khẩn cấp cần báo Tướng quốc!

Lập tức Đỗ Hồng vịn tay vào lỗ châu mai quát hỏi:

- Bổn tướng ở đây, có quân vụ gì?

- Tướng quốc!

Thấy Đỗ Hồng, người kia lập tức xuống ngựa, khóc không thành tiếng nói:

- Xong rồi, toàn bộ xong rồi!

Còn chưa nói hết lời, xa xa đã xuất hiện bóng dáng kỵ binh quân Sở đông nghìn nghịt. Đỗ Hồng khẩn cấp lập tức phân phó quân coi giữ đầu thành buông giỏ trục xuống, cuối cùng cứu tên Tiểu Giáo kia lên thành trước khi truy binh quân Sở đuổi kịp tới nơi.

Tiểu Giáo kia vừa lên đầu thành phục xuống đất bẩm báo với Đỗ Hồng:

- Tướng quốc, toàn bộ ba nghìn cấm quân đã bị quân Sở chuốc say, Đại vương và Thượng bản quân cũng đã nằm trong tay quân Sở rồi.

- Hả?

Đỗ Hồng nghe vậy khẩn trương:

- Công Tôn Võ ngu xuẩn này!

Chợt có tiếng môn hạ thấp giọng nhắc nhở:

- Tướng quốc, hôm nay Đại vương và Thượng tướng quân đã rơi vào tay người Sở, nhỡ người Sở lấy Đại vương và Thượng tướng quân để uy hiếp Lâm Giang quốc chúng ta, vậy phải làm gì đây?

- Muốn lấy Đại vương và Thượng tướng quân chi phối và điều khiển Lâm Giang quốc ư? Đừng có nằm mơ.

Đỗ Hồng hừ một tiếng, nghiêm nghị nói:

- Người Lâm Giang ta có thể giết sạch, nhưng khí tiết không mất! Bổn tướng hạ lệnh, lập tức nghênh đón lập Thái Tử làm Tấn Vương, cùng quân dân toàn thành quyết trận sinh tử với người Sở, đồng thời lệnh cho binh lính các quận, các huyện tức khắc gấp rút tiếp viện cho Giang Lăng...

- Tướng quốc, không hay rồi, việc lớn không hay rồi, việc lớn không hay rồi.

Đỗ Hồng chưa nói hết Trung Đại Phu Bí Hách cao giọng kêu to, vội vã leo lên đầu thành.

- Bí Hách!

Đỗ Hồng cả giận nói:

- Chuyện kinh hoảng gì?

- Vương cung!

Bí Hách vội đi tới trước mặt Đỗ Hồng, giậm chân thở dài nói:

- Vương cung đã bị quân Sở đột kích rồi, Vương hậu, Thái tử và mười mấy thế tử toàn bộ đã bị quân Sở bắt làm tù binh rồi!

- Nói láo!

Đỗ Hồng biến sắc nói:

- Điều này sao có thể?

- Sao không thể chứ?

Bí Hách ai oán nói:

- Tướng quốc chẳng hay đó thôi, hơn năm nghìn chiếc rương vận chuyển vào cung kia rõ ràng ẩu giấu binh sĩ quân Sở, đợi khi vào cung rồi, những binh sĩ quân Sở này liền phá rương xông ra, thủ vệ vương cung chỉ có mấy trăm người căn bản là không chống đỡ được. Đợi khi thần biết thì tất cả đã muộn rồi. Bạn đang đọc chuyện tại

- Hả?

Đỗ Hồng suy sụp nói:

- Nói như vậy, nhưng cái rương này thật sự có chuyện?

Giờ khắc này, Đỗ Hồng thật sự là hối hận, sớm biết như vậy thì lúc đó liều cái mạng già này cũng phải đem mấy nghìn chiếc rương kia chặn lại, chỉ cần không cho những chiếc rương giấu quân Sở đó vào cung, chỉ cần Thái tử vẫn còn. Nhưng giờ thì Đại Vương rơi vào tay quân Sở, giờ thì toàn bộ quân Sở giết vào thành Giang Lăng rồi, tính sao đây?

Chỉ cần Thái tử còn ở đây, chỉ cần còn có một Thế tử, dù có đánh mất Giang Lăng và toàn bộ Nam quân, Lâm Giang quốc cũng sẽ không diệt vong!

Thế nhưng hiện tại, Đại Vương, Thái tử cùng với mười mấy Thế tử đều bị quân Sở bắt làm tù binh, Lâm Giang quốc ngay cả một tia phản kháng cũng không còn. Người Sở quá giảo hoạt, bọn họ không động thủ thì thôi, mà đã động thủ thì tuyệt đối không để lại cho người khác bất kỳ đường sống nào! Thật thương cảm cho hai đời quốc quân của Lâm Giang quốc, chỉ sợ phải mất nước rồi...

***

Ngoài thành Giang Lăng, đại doanh Lâm Giang.

Lâm Giang Vương Cộng Úy, Thượng tướng quân Công Tôn Võ Lâm Giang quốc đã bị duệ sĩ quân Sở áp giải xuống dưới, nhìn Cộng Úy và Công Tôn Võ ủ rũ, nhìn lại Á Tướng Bộ Bỉ Lâm Giang quốc "ý khí phấn khởi", đột nhiên Vũ Thiệp có chút không đành lòng, hướng Hạng Trang nói:

- Đại vương, thần cứ có cảm giác thắng mà không sử dụng võ lực thế nào ấy?

Mặc kệ nói thế nào, quân Sở có thể bất ngờ đánh chiếm Ba Thục, đều có một phần công lao của Lâm Giang quốc. Thế nhưng hiện tại, quân Sở lại trở tay tiêu diệt Lâm Giang quốc, như thể là vong ân phụ nghĩa, lấy oán trả ơn.

Hạng Trang trầm mặc trong chốc lát, sau đó nói:

- Bạt Chi, ngươi phải nhớ kỹ, chính trị cho tới bây giờ không bao giờ là ôn hòa, giữa nước với nước từ trước đến nay không nói đến hai chữ nhân từ. Lâm Giang quốc cai quản bốn quận mấy nghìn dặm, thế nhưng vua thì ảm mà thần thì nhược, không có năng lực. Đai Sở chúng ta không lấy, sớm muộn gì nước khác cũng lấy. Thà để cho kẻ khác, không bằng là ta lấy.

Chương 343: Bầu không khí thương nghiệp

Năm 187 trước Công Nguyên đã định trước là một niên đại không tầm thường.

Mùa xuân năm đó, nước Hán đầu tiên làm khó dễ trưng tập năm mươi vạn bộ binh cộng thêm tám vạn kỵ binh bắc chinh Hà Sáo, trải qua mấy tháng chiến đấu rốt cuộc đã đuổi được người Hung Nô, một lần nữa đoạt lại quận Cửu Nguyên mênh mông dồi dào.

Ngay lúc quân Hán quy mô bắc chinh dân tộc Hung Nô, trong khoảng thời gian ngắn không chú ý tới Nam Cố, quân Sở qua Lâm Giang quốc đột nhiên phát binh tập kích bất ngờ hai quận Ba Thục. Bởi phòng giữ quân Hán trống không, hơn nữa lại có cường hào Ba Thục nội ứng, quân Sở thế như chẻ tre trong thời gian ngắn ngủi hai tháng liền cuốn sạch hơn hai mươi huyện hai quận Ba Thục.

Tuy nhiên, ngay lúc quân Sở thừa cơ lên phía Bắc chuẩn bị bất ngờ đánh chiếm quận Hán Trung thì lại bị quân Hán đón đầu tấn công chọc vào, Á Tướng quân Hán Bạch Mặc dựa vào đường Kim Ngưu hiểm trở thành công cầm giữ bước tiến của quân Sở, đồng thời quân cứu viện của quân Hán cũng kịp thời đến nơi, cuối cùng, quân Sở chỉ có thể nhịn đau mà nhả quận Hán Trung ra.

Ngoài ra, Hàn Tín tại Hoài Nam không công mà phản, quân Sở lại điều quân trên đường trở về Giang Đông thuận lợi tiêu diệt Lâm Giang quốc.

Mấy ngày sau khi Lâm Giang quốc diệt vong, Hạng Trang lập tức ban chiếu giáng Lâm Giang Vương Cộng Úy làm Ô Thương Đình Hầu, thực ấp ba trăm thạch, lại đem vài cử tộc di chuyển đến Tỷ Lăng bảo dưỡng. Từ lúc Hạng Trang phổ biến chế độ tước vị mới đến nay, quý tộc nước Sở bị mất đi việc phong quốc, về phần thực ấp tước vị, thí dụ như ba trăm thạch của Ô Thương Đình Hầu lại do Lệnh Doãn Phủ thống nhất cấp cho.

Cũng không nên thấy hành động này của Hạng Trang, ít nhất có hai chỗ ngầm là điều tốt.

Cái tốt thứ nhất là vô hình chung đem khả năng phân chia bóp chết, có thể thấy trước, từ việc đi sâu vào thống nhất chiến tranh, quý tộc dựa vào quân công mà đạt được tước vị sẽ ngày càng nhiều, đợi khi thiên hạ nhất thống, số lượng quý tộc nước Sở đạt tới mức quá nhiều, nếu như thật sự phong quốc cho bọn họ, trên lãnh địa của đế quốc Đại Sở sẽ gặp phải ngàn vạn quốc gia trong một nước!

Đến lúc đó, Hạng Trang lại phải giống như Lưu Bang trên lịch sử vậy, vì sự uy hiếp nguy hiểm của các đại phong quốc mà mệt mỏi, cuối cùng cũng giống như Lưu Bang mê muội lương tâm đem giết hết các đại thần từng là cánh tay đắc lực của mình, một khi những đại thần giúp việc đắc lực này phản kháng, vậy còn phải có thêm những trận đánh quy mô nhỏ, bách tính thiên hạ còn phải chịu khổ.

Hơn nữa, dù giết hết nhưng đại thần đắc lực này, sự việc cũng chưa chắc đã yên.

Chính quyền trung ương đướng lúc đang mạnh, quốc gia trong nước còn lại này hơn phân nửa sẽ không tỏ thái độ gì, chỉ khi nào chính quyền trung ương biểu hiện yếu đi, những quốc gia này lập tức sẽ trở thành tâm phúc đại họa lớn, điểm ấy trong lịch sử đã chứng minh nhiều lần rồi, bất luận là loạn Thất vương Tây Hán, hay là loạn Bát Vương Tây Tấn, nguyên nhân căn bản chính là chế độ phân phong.

Hạng Trang thủ tiêu phong quốc, lại đem thực ấp của quý tộc quy ra thành thuế ruộng do quốc khố thống nhất cấp cho, lại từ trên căn bản ngăn chặn quốc gia vì nguyên nhân phân phong mà dẫn đến khả năng phân liệt, dựa theo chế độ tước vị hiện tại, quý tộc huân thích của nước Sở có thể sẽ có nhiều hơn số lượng quý tộc trong lịch sử, nhưng trong tay bọn họ không có gì, bọn họ không có người thì lấy gì tạo phản? nguồn TruyenFull.vn

Điểm tốt thứ hai là phổ biến phát triển công thương nghiệp nước Sở, giảm bớt hiện tượng thôn tính đất đai.

Nhìn chung lịch sử Hoa Hạ, từ vương triều Đại Hán đến vương triều Đại Minh, ngoại trừ vương triều Đại Tống là bị mất do ngoại tộc xâm lấn ra, còn lại vương triều người Hán tất cả đều mất bởi thôn tính đất đai dẫn đến bạo dân nảy sinh phản kháng. Vương triều Đại Tống là một ngoại lệ, bất luận là Bắc Tống hay triều đại Nam Tống hầu như cũng không có phát sinh quá lớn quy mô bạo dân phản kháng.

Vương triều Đại Tống sở dĩ không nảy sinh bạo dân phản kháng là bởi vì đất đai thôn tính không nghiêm trọng lắm. Mà đất đai thôn tính không nghiêm trọng là nguyên nhân căn bản của việc công thương nghiệp phát triển đã thôn tính một lượng lớn vốn lưu động của sĩ thân, cùng với việc mua sắm đất đai đã sánh ngang với vị trí địa chủ. Tầng lớp thân sĩ vương triều Đại Tống nguyện ý tiêu tiền như nước để có được cuộc sống cao nhã xa xỉ này.

Sử dụng thuật ngữ hiện đại, tập trung hàng ngàn hàng vạn các thân sĩ tại Biện Kinh thì giống như là một nhu cầu động cơ kéo bên trong rất lớn, kéo mui thuyền công thương nghiệp vương triều Đại Tống thịnh vượng tiến về phía trước, phát triển mạnh mẽ, điều này đã đồng thời góp phần tích trữ được khối lượng của cải phong phú rất lớn, cũng tạo cho tầng lớp thân sĩ Đại Tống hưởng thụ xa xỉ, đã hình thành một vòng chống cự lành tính.

Cho nên nói, vương triều Đại Tống là một vương triều giàu có nhất, thịnh thế nhất trong lịch sử Hoa Hạ.

Tuy nhiên tiếc nuối chính là, vương triều người Hán giàu có nhất trong lịch sử lại bị diệt dưới gót sắt của người Mông Cổ.

Hạng Trang hiện tại đã muốn noi theo vương triều Đại Tống, cũng cho phép Đại Sở chuẩn bị một động cơ kéo mạnh mẽ bên trong như vậy để kéo toàn bộ mui thuyền công thương nghiệp nước Sở bừng bừng phấn chấn phát triển. Động cơ kéo bên trong nay chính là tụ tập các quý tộc bên trong thành Tỷ Lăng. Chính xác mà nói, trong tay những quý tộc này nắm giữ nguồn tài lực khồng lồ.

Từ hiện nay để thấy, hiệu quả không hề sai.

Nhất là lúc quân Sở chiến thắng quay về, quốc gia nghèo nàn, gia sản tích góp mười năm đã hao đi hơn nửa, vàng bạc, tơ lụa, vải bông trong kho vốn chồng chất như núi giờ hầu như đã trống không. Tuy nhiên, các quý tộc huân thích cũng một đêm phất nhanh, nhất là tướng sĩ quân Sở viễn chinh Ba Thục cùng với gia thuộc của họ hầu bao cũng phồng lên rất nhiều.

Các thương nhân Tỷ Lăng nghênh đón một thời kỳ hoàng kim chưa từng có!

***

Trên đường cái Tỷ Lăng, đám người mười ba cường hào ba Thục Tần phu nhân, Đường Thông đang đi chậm rãi.

Quân Sở viễn chinh Ba Thục, chiếm được sự ủng hộ to lớn của hàng trăm cường hào Ba Thục, tuy nhiên trong đó xuất lực lớn nhất cũng là Tần gia, Đường gia dẫn đầu hơn mười nhà cường hào. Quân Sở điều quân trở về Giang Đông, hơn mười nhà cường hào Ba Thục này cũng được mời đồng hành. Hạng Trang mong muốn bọn họ có thể cảm thụ một chút bầu không khí thương nghiệp của Tỷ Lăng.

Hạng Trang biết rất rõ ràng, nước Sở nếu muốn tiêu hóa Ba Thục thì không thể tách rời sự ủng hộ to lớn của những cường hào này.

Mà muốn nhận được sự ủng hộ to lớn của cường hào Ba Thục, nhất định phải tăng mạnh sự liên hệ thương nghiệp giữa Giang Đông và Ba Thục. Như vậy, với Tần phu nhân, Đường gia dẫn đầu hơn mười nhà cường hào Ba Thục này là nhịp cầu giữa Giang Đông và Ba Thục.

Đi trong đám đông rộn ràng, cảm nhận được tiếng rao hàng huyên náo, ngước nhìn lên Lư rượu san sát nối tiếp nhau, kỳ xá, tiệm cơm thậm chí là kỹ viện. Đám người Đường Thông và mười mấy cường hào Ba Thục cảm giác mình như đang đi vào thiên đường, hai mắt nhìn mãi không chán, không thể chê. Thành Tỷ Lăng này thật quá phồn hoa, quá náo nhiệt.

Tuy nhiên, Tần phu nhân vóc người cao gây phong tư yểu điệu cũng hấp dẫn không ít ánh mắt nhìn.

Đi qua một Lư rượu, mười mấy đại đầu binh đang ở bên trong uông rượu đột nhiên mặt mày hớn hở, quay ra ngoài cửa sổ huýt sáo nhìn nhóm người Tần phu nhân đi qua trạm canh gác. Mấy người miệng còn lớn mật còn trêu ghẹo, Tần phu nhân cũng không để tâm, thậm chí còn hướng đôi mắt quyến rũ về mười mấy đại đầu binh, lập tức gây ra những âm thanh ồn ào.

Có một đại đầu binh mượn cơn say còn thật sự chạy ra khỏi Lư rượu đuổi theo, muốn tiến lên sờ vào mặt hoa của Tần phu nhân lại bị Tần phu nhân một cước đạp ngã sấp xuống. Đại đầu binh trong Lư rượu và những người đi đường lập tức cười vang. Tần phu nhân vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé, thánh thót nói:

- Muốn đánh nhau với lão nương, tiểu tử ngươi còn chưa đủ mạnh đâu.

Đại đầu binh mặt đỏ bừng, cúi đầu bỏ chạy nhanh như chớp.

Một trận phong ba qua đi, nhóm người Tần phu nhân lại tiếp tục đi về phía trước, đi chưa tới hai con đường liền liên tiếp gặp vài nhóm binh lính Sở uống rượu say. Khứu giác thương nghiệp của Tần phu nhân và Đường Thông vô cùng nhạy bén, hai người đã ngửi được hơn cơ hội buôn bán, lập tức Đường Thông quay sang nói với Tần phu nhân:

- Phu nhân, ngươi phát hiện gì không?

- Phát hiện được.

Tần phu nhân gật đầu nói:

-Tướng sĩ quân Sở sau khi thắng trận có một việc làm được tốt nhất chính là uống rượu, điên cuồng uống rượu! Bọn họ lĩnh được tiền thưởng lại tiêu đi hơn phân nửa vào Lư rượu. Nghe nói, rượu đế bên trong thành Tỷ Lăng từ lâu đã có tiếng, dù là rượu nhạt Tân Nhưỡng cũng rất nhanh cung không đủ cầu.

Nói đến đây, đôi mắt đẹp của Tần phu nhân đột nhiên sáng lên, nàng nghĩ tới một cách phát tài tuyệt hảo, đó chính là mở phường làm rượu Nhưỡng tại Ba Thục, sản xuất rượu đế một lượng lớn, sau đó vận chuyển đến Tỷ Lăng kiếm lời! Rượu đế bán giá rất cao, một vò rượu đế mười cân tại Tỷ Lăng có thể bán được hai kim tệ mà Ba Thục là kho lúa lớn, lượng thực lại rẻ!

Công nghệ sản xuất rượu đế là một vấn đề, tuy nhiên vấn đề khó này cũng không làm gì được Tần phu nhân, nàng dự định đêm nay vào cung cầu xin Sở vương đặc biệt cho phép nàng ủ rượu đế tại Ba Thục. Tần phu nhân tin tưởng, năm xưa quân Sở đánh mà không thắng đi qua được Di Lăng, Sở vương đã đáp ứng với nàng, hiện tại là lúc để Sở vương thực hiện điều đó.

Tuy nhiên, Đường Thông lại phát hiện cơ hội làm ăn khác, đó chính là vải bông bán chạy.

Vừa rồi đi dạo trên đường, Đường Thông ít nhất phát hiện hơn mười đại đầu binh dưới nách đều kẹp một vài cuộn vải bông, thậm chí còn có Tiểu Giáo mướn xe đến mua vải bông, rõ ràng, những đại đầu binh này mua vải bông về cho thê thiếp, có lẽ thẳng thắn nghĩ chính là đem vải bông này làm dễ đón dâu nạp thiếp.

Cây bông vài chục năm trước sau khi nhập vào Giang Đông liền nhanh chóng lưu hành, bởi vì vải bông có tính năng bền hơn vải bố và tốt hơn tơ lụa. Hơn nữa giá cả cũng rẻ hơn so với tơ luậ. Như hiện giờ, vải bông đã thay thế được đay, gai được các gia đình thị dân tại thành Giang Đông chọn dùng để may trang phục trang trí nhà cửa.

Đường Thông lần đầu tiên tại cửa hàng thấy vải bông thì quả thực choáng váng. Vải bông mềm mại nhẵn nhụi giống như tơ lụa, cho dù không sánh bằng tơ lụa nhưng giá cả của vải bông thì lại rẻ hơn phân nửa so với tơ lụa. Vải đay vải gai so với vải bông quả thực chính là cặn bã. Trên đời này rõ ràng còn có vải bố như vậy? Y phục nửa đời người thật sự là không lo lắng.

Đường Thông đã hiểu, điều kiện lớn nhất cho cây bông chính là ánh sáng phải đủ!

Quê quán Ba Tây của Đường Thông nơi nào cũng tốt, một năm bốn mùa ánh sáng đầy đủ, vô cùng thích hợp trồng bông. Hắn nghĩ ra, trước tiên mua một ít hạt giống để trồng thử, một khi thí nghiệm thành công sẽ trồng một lượng lớn, chỉ cần vài năm, Đường gia bọn họ sẽ trở nên giàu có tại ba quận thậm chí còn toàn bộ Xuyên Trung.

Còn lại hơn mười một cường hào Ba Thục khác cũng có phát hiện, thậm chí còn có người ý định mở kỹ viện.

Giờ khắc này, hầu như toàn bộ cường hào Ba Thục đều vui mừng, vui mừng lựa chọn của mình không sai, nếu như Ba Thục dưới sự thống trị của nước Hán như cũ, bọn họ nào có cơ hội trổ tài?

Chương 344: Quân Hán báo thù

Tỷ Lăng, Thượng thư phòng cung Sở Vương.

Hạng Trang triệu tập năm vị văn võ đại thần Lệnh Doãn Hạng Tha, Thượng Tướng Quân Hạng Đà, Vệ tướng quân Tất Thư, quân sư Bách Lý Hiền, Thượng Đại Phu Vũ Thiệp đến ngự tiền hội nghị.

Đầu tiên Hạng Trang hỏi Hạng Tha:

- Tử Dực, tiền thưởng cho tướng sĩ có công đã cấp hết chưa?

Lần này nước Sở gây chiến, xuất động hai trăm ngàn Phủ Quân, ba vạn cấm quân cùng đánh lớn với quân Hán, quân Tề, giá phải trả không thể không thê thảm và nghiêm trọng, chỉ là chiến trường Hoài Nam lại thương vong năm vạn người nhưng thu hoạch cũng khá phong phú, chiếm lĩnh Thục Ba là kho lúa thóc lớn không nhắc đến, khi trên đường điều quân trở về Giang Đông lại thâu tóm được Lâm Giang quốc!

Hiện tại, diện tích quốc thổ của nước Sở đã gia tăng gấp bốn lần, nhân khẩu cũng theo đó tăng từ năm triệu lên gần bảy triệu; số lượng tráng đinh cũng vượt qua một triệu năm trăm ngàn. Trái lại nước Hán bởi vì mất đi hai quận Ba Thục, diện tích quốc thổ không chỉ bị co rút lại, số nhân khẩu cũng từ bảy triệu giảm mạnh xuống còn hơn năm triệu.

Với lại tại chiến trường Hoài Nam, quân Sở cũng không phải là không có thu hoạch.

Đối mặt với bốn trăm ngàn Đại quân của "Thần tiên Binh gia" Hàn Tín, quân Sở có thể nói là thắng lợi!

Có thể nói, trận chiến này nước Sở trên cơ bản thực hiện ý đồ chiến lược chiến tiền chế định. Cho nên lúc luận công để ban thưởng, cấp phát tiền thưởng, Hạng Trang cũng vô cùng hào phóng dặn Hạng Tha dựa theo quy định cao nhất để cấp cho! Còn về phần ban tước vị cho những tướng sĩ có công cùng với những khoản trợ cấp cho các tướng sĩ bỏ mình lại được nghiêm khắc xử lý theo đúng quy định.

Hạng Tha chắp tay, có chút đau lòng nói:

- Hồi bẩm Đại vương, toàn bộ đã cấp xong.

Hạng Tha có thể không đau lòng sao được? Dựa theo chỉ dụ Hạng Trang, năm vạn đại quân viễn chinh Ba Thục, mười sáu vạn đại quân bắc chinh Hoài Nam cùng với năm vạn đại quân đóng giữ tại Mai Sơn Hoài Thủy tất cả đều là công lao hạng đầu, nói cách khác, mỗi một tướng sĩ xuất chinh tiền thưởng mười đồng tiền vàng, tính thêm các chiến công khác thì thêm tiền thưởng vào!

Hạch toán xuống có hai mươi sáu vạn đại quân tham chiến nhưng lại được cấp cho năm trăm sáu mươi vạn tiền vàng!

Còn trợ cấp cho tướng sĩ bỏ mình hơn hai vạn người mỗi người một trăm tiền vàng, tính đã hơn hai trăm vạn tiền vàng!

Hay thật, Hạng Tha mười năm tích góp từng tí một, trong quốc khố toàn bộ tích trữ hơn hai ngàn vạn tiền vàng hiện tại đã hao mất gần một nửa, Hạng Tha có thể không đau lòng sao? Đại vương hẳn là chưa quản việc nhà nên không biết gạo củi quý ra sao, chút gia sản gom góp ấy đâu có dễ dàng? Nhưng Đại vương hẳn chế giễu y, hơn nữa kim khẩu đã mở, tiền vàng này lại như nước chảy ra ngoài hết.

Hạng Trang đương nhiên biết trong lòng Hạng Tha suy nghĩ cái gì, lập tức vỗ vỗ bờ vai của y, nói:

- Tử Dực, ngươi không thể chỉ nhìn thấy trong quốc khố thiếu mười triệu tiền vàng, ngươi phải biết rằng, mười triệu tiền vàng này là cấp cho tướng sĩ có công, chúng không phải là biến mất trong hư không. Cuối cùng, chúng vẫn chảy vào trong ngân khố quốc gia thôi.

Làm một cổ nhân, Hạng Tha đối với việc buôn bán lưu thông cũng không biết rõ.

Hạng Trang tuy cũng không hiểu kinh tế học và tài chính học, nhưng trước khi xuyên qua hắn cũng đã xem qua cuốn biện luận kinh điển.

Trước khi Hạng Trang xuyên qua, nước Hoa Hạ vừa mới tổ chức thế vận hội Olimpic, hơn nữa đầu tư lên tới bốn tỷ, đối với việc chính phủ Hoa Hạ chi phí nhiều tiền như vậy cho một thế vận hội thể thao xa hoa, người dân phê phán rất nhiều. Trong những người phê phán này, một bộ phận người sợ là Hoa Hạ tất loạn, một số người khác thì bao sao làm vậy, dường như không mắng chửi không phải là người Hoa Hạ.

Trên thực tế, chính phủ đầu tư bốn tỷ cho một thế vận hội Olimpic, kéo theo việc xuất hiện các ngành nghề như xây dựng cơ bản, vật liệu xây dựng, phục vụ... dẫn đến phát sinh giá trị sản lượng trực tiếp ít nhất vượt qua con số bốn tỷ, những người có công ăn việc làm đã vượt qua hơn bốn vạn người. Cuối cùng, hầu hết những điều này đều biến thành lợi nhuận, tiền lương hoặc thông qua phục vụ trao đổi chảy hết vào hầu bao người Hoa Hạ.

Nói cách khác, chính phủ đầu tư bốn tỷ thông qua lợi nhuận, tiền lương, trao đổi phục vụ bằng phương thức chảy vào túi của dân chúng, Ngoài ra, giá trị sản lượng còn phát sinh gấp mười lần thậm chí gấp trăm lần, còn để lại một thành thị cùng với hàng loạt sân vận động đẹp đẽ. Điều này tuyệt đối không hề lãng phí.

Sử dụng câu thuật ngữ ngay lúc đó gọi là Kế hoạch ngầm kích thích nền kinh tế.

Quốc gia khác tổ chức thế vận hội Ô-lym-pic sở dĩ không tiêu tiền nhiều lắm không phải là bọn họ không muốn noi theo Bắc Kinh mà là bọn họ căn bản không có thực lực noi theo. Ngay cả nước mỹ có GDP cao nhất thế giới cũng không làm được như vậy, đây là thể chế khác biệt, hoặc là nói thể chế chênh lệch. Thể chế nước Hoa Hạ chính là có thể tập trung tài lực, nhân lực làm việc lớn.

Cho nên nói, quốc khố cấp ra hơn mười triệu tiền vàng thì Hạng Trang cũng không hề lo lắng, có gì mà lo lắng đâu chứ? Mười triệu tiền vàng này cấp cho tướng sĩ có công hoặc cho người nhà các tướng sĩ bỏ mình sẽ đem công thương nghiệp Giang Đông rộng lớn phát triển, nhất là nghề ủ rượu, dệt, xây dựng, sản xuất của Giang Đông trở thành một thời kỳ hoàng kim mà trước nay chưa từng có!

Ngươi nghĩ mà xem, tướng sĩ có công sau khi đến lĩnh tiền thưởng chắc chắn sẽ tận tình hưởng lạc, ăn mừng khắp nơi, tìm những bạn bè cũ thân thiết đến tiệm uống rượu chè chén. Sau đó, các tướng sĩ chắc chắn sẽ xây cho mình nơi ở thật lớn, mua sắm đồ dùng và trang phục cho vợ con người thân của mình. Quý tộc nên phải giống quý tộc, đúng không?

Các ngành ủ rượu, dệt, xây dựng, sản xuất phát triển kéo theo việc gieo trồng bông cùng với ngành sản xuất, kiến trúc trở nên hưng thịnh, quan trọng nhất là, tất cả những ngành đó phát triển lại kéo theo ngành vận tải phát triển. Đến lúc đó, xe to xe nhỏ, ngành thuyền ra đời và phát triển. Hơn nữa ngành xe, thuyền, hàng năm cũng phải cung cấp lượng tiền vàng lớn cho quốc khố!

Nói cách khác, quốc khố chi mười triệu tiền vàng thì sản sinh ra giá trị sản lượng ít nhất mười ngàn vạn tiền vàng, toàn bộ Giang Đông thậm chí toàn bộ nước Sở quy mô kinh tế mở rộng thật lớn, đến lúc đó, số thuế hàng năm tăng lên rất nhiều còn vượt xa cả thuế ruộng. Kết quả như vậy so với đem mười triệu tiền vàng đang đặt mốc meo trong quốc khố thật chẳng đáng.

Hạng Tha đương nhiên không hiểu điều này, chỉ đành phải lắc lắc đầu từ chối cho ý kiến.

Hạng Trang cũng không giải thích nhiều, lại hỏi Hạng Đà:

- Tử Nghiêm, cấm quân chọn lựa khảo hạch đã hoàn thành chưa?

Đại chiến lần này, ba đại doanh cấm quân phát huy tác dụng trụ cột vững chắc, nói không hề khoa trương, nếu không có ba đại doanh cấm quân, thì bất kể là trận chiến Ba Thục hay là trận chiến tại Hoài Nam kết quả sẽ hoàn toàn khác hẳn. Hơn nữa theo thực lực tăng trưởng của nước Sở cùng với diện tích quốc thổ tăng mạnh, việc mở rộng cấm quân đã là rất cấp bách rồi.

Đem mở rộng cấm quân ba đại doanh Hổ Bí, Thiên Lang, Kiêu Kỵ, mỗi đội quân quản lý hai doanh, binh lực mỗi doanh vẫn duy trì không thay đổi, vẫn là mười ngàn kỵ, cứ như vậy, cấm quân liền từ ba vạn kỵ mở rộng tới sáu vạn kỵ, lại phải từ trong Phủ Binh chọn lựa gần bốn vạn lão binh. Cũng may số lượng lão binh từng tham gia trận chiến tại Ba Thục và Hoài Nam cũng đủ nhiều.

Ngoài ra, đem Thiên Lang tả doanh thường trú Kim Ngưu quan, Hổ Bí doanh thường trú Giang Lăng, hai nơi này tất cả đều nhập vào nước Sở không lâu sau đó, nếu như không có một đội quân tinh nhuệ thiện chiến trấn giữ, rõ ràng là không thể được.

Hạng Đà nói:

- Hồi bẩm Đại vương, bốn vạn lão binh đã lựa chọn xong rồi.

- Ừ, tốt. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Hạng Trang vui vẻ gật đầu, lại quay sang nói với Tất Thư:

- Học Kiếm, trận chiến Ba Thục cùng với Hoài Nam đã chết không ít tướng sĩ, cấm quân mở rộng lựa chọn được bốn vạn lão binh rồi, số người còn thiếu tại các quận Phủ Binh rất lớn, phải mau chóng bổ sung số Phủ Binh còn thiếu, còn bốn quận Lâm Giang cùng với hai quận Ba Thục, Phủ Binh cũng phải nhanh chóng biên chế luyện tập đi.

Tất Thư đáp:

- Đại vương yên tâm, thần đã cắt cử hai vị tướng quân Tử Xa Sư, Tây Khất Liệt đến Lâm Giang, Ba Thục phục trach việc biên luyện Phủ Binh rồi. Về phần Phủ Binh tại bốn quận Giang Đông còn thiếu, trong vòng nửa tháng nhất định sẽ bổ sung, tuy nhiên, vì tạm thời bổ sung Phủ Binh còn thiếu vào để huấn luyện, cho nên toàn bộ sức chiến đấu của quân đội có khả năng sẽ giảm xuống.

Hạng Trang im lặng gật đầu, Phủ Binh thiếu như thế, chỉ sợ sức chiến đấu của cấm quân cũng sẽ giảm xuống. Tuy nhiên điều này không là vấn đề gì, một đội quân, chỉ cần có số lượng lão binh tương đương ở đó, sức chiến đấu cũng sẽ rất nhanh được khôi phục, thậm chí còn có thể tăng cường. Cho nên, Hạng Trang tuyệt đối không lo lắng sức chiến đấu của cấm quân

Nhưng thật ra Phủ Binh tại bốn quân Lâm Giang, hai quận Ba Thục có thể không thu thập đủ nguồn lính chiêu mộ, vừa lúc Phủ Binh sáu quận này có thể rất nhanh luyện thành, nhưng trong vòng ba năm chỉ sợ cũng khó hình thành sức chiến đấu, nói cách khác, ít nhất trong vòng ba năm nước Sở phải liên tục điều binh từ Giang Đông tới Lâm Giang cùng với Ba Thục.

Một khi quân Hán có hành động gì khác thường, nước Sở càng cần phát động đại quân đi tới Lâm Giang hoặc là Ba Thục.

Trầm ngâm một lát, Hạng Trang đột nhiên hỏi Bách Lý Hiền:

- Tử Lương, ngươi nói xem Lưu Bang có chịu để yên không?

- Chỉ sợ là không.

Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông đáp:

- Nếu không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, Lưu Bang nhất định sẽ phản công.

Hạng Trang gật đầu, lại chậm rãi đi tới trước tấm bản đồ đặt trước bình phong, các văn võ đại thần Hạng Tha, Hạng Đà, Vũ Thiệp, Tất Thư, Bách Lý Hiền cũng đều đi theo đứng sau lưng Hạng Trạng, nhìn bản đồ trầm tư một lúc, Hạng Trang trầm giọng nói:

- Nếu quân Hán muốn báo thù, bọn họ sẽ ra tay ở hướng nào?

Gần như là cùng lúc, Lưu Bang cũng đang ở ngự tiền mở hội nghị.

Quân Hán hơn nửa tháng trước lui về Quan Trung, đại tướng nước Sở Cao Sơ mạnh mẽ trưng mấy vạn dân phu Hán Trung ở đường Kim Ngưu xây lên một tòa pháo đài, được gọi là "Kim Ngưu quan". Lưu Bang đích thân dẫn đại quân tấn công mãnh liệt hơn tháng, tổn binh hao tướng vô số mà thủy chung không thể công hãm được Kim Ngưu quan, bất đắc dĩ, Lưu Bang đành phải lui quân về Quan Trung.

Bầu không khí hội nghị nghiêm trọng. Vẻ mặt Lưu Bang sầm sì, Tiêu Hà, Trần Bình, Bạch Mặc, Chu Bột và đám văn võ trọng thần sắc mặt cũng khó coi. Lần này nước Đại Hán bị thiệt hại nặng nề. Việc dốc toàn bộ binh lực bắc chinh, tuy nói là đoạt được quận Cửu Nguyên nhưng cũng khiến cho quân Sở thừa dịp bất ngờ đánh chiếm hai quận Ba Thục, thiệt hại quá lớn.

Không lâu sau tin tức lại đến, quân Sở không ngờ trên đường trở về Giang Đông lại tiêu diệt Lâm Giang quốc.

Nước Sở sau khi thâu tóm hai quận Ba Thục, bốn quân Lâm Giang thì diện tích quốc thổ mở rộng gấp mấy lần, số lượng nhân khẩu và tráng đinh cũng tăng lên không ít, so với nước Đại Hán, chỉ là nhiều chứ không ít.

Chỉ có Trương Lương là vẻ mặt bình tĩnh, nói:

- Đại vương, tái ông mất ngựa, họa phúc khó lường.

Lưu Bang nhíu mày, không hài lòng nói:

- Tử Phòng, đã đánh mất Ba Thục, còn gọi là Phúc sao?

- Vậy phải xem Đại vương nghĩ thế nào, đơn giản lấy tình hình của mình mà thấy, nước Đại Hán ta mất hai quận Ba Thục, không chỉ có diện tích quốc thổ bị giảm đi hơn nửa, số nhân khẩu cũng giảm mạnh gần hai triệu, chuyện này đích xác là không tốt.

Dừng lại một chút, Trương Lương lại nói:

- Tuy nhiên, nói gì thì nói, nước Sở sau khi chiếm Giang Lăng, Ba Thục cũng đem quyền chủ động chiến lược chắp tay dâng lên.

Chương 345: Xua hổ nuốt sói

- Còn có việc này nữa?

Lưu Bang nửa tin nửa ngờ hỏi:

- Nói nghe xem nào.

Trương Lương khẽ mỉm cười, tiến lên chỉ vào bản đồ nói:

- Đại vương người xem, nước Sở vốn chỉ có năm quận Ngô Quận, Hội Kê, Đan Dương, Cửu Giang, Lư Giang, diện tích không lớn, nhân khẩu lại tập trung, cho nên Chính Lệnh hiểu rõ, nhưng hiện tại gia tăng thêm Hành Sơn, Nam Quận, Kiềm Trung, Trường Sa, Ba Quận cùng với Thục Quận, Chính lệnh lại không thể nắm rõ như lúc đầu vậy, đây là thứ nhất.

Thứ hai chính là, theo sự mở rộng quốc thổ của nước Sở, quân sự càng dễ dàng gặp phải sự công kích, nhất là bốn quận Lâm Giang cùng với hai quận Ba Thục lâu này không nằm dưới sự cai quản của nước Sở, dân tâm của dân chúng sáu quận này tuyệt đối không dễ dàng quy phục như vậy, thần nghĩ ít nhất trong vòng ba năm sáu quận này sẽ trở thành gánh nặng cho nước Sở.

Nói cách khác, ít nhất trong vòng ba năm, nước Sở phải tận lực tiêu hóa sáu quận này, đem quân lực chủ yếu để cố thủ sáu quận mới, tinh lực chủ yếu cũng dùng để thống trị sáu quận này. Nhưng trước khi sáu quận này chưa hoàn toàn được thu nhận thì nước Sở sẽ không có động thái gì lớn, điều này cũng chỉnh là đem quyền chủ động chiến lược chắp tay dâng lên hay sao?

- Ồ, có chút đạo lý.

Lưu Bang nghe xong cũng kích động, sự việc thật đúng là như vậy.

Trầm ngâm một lát, Lưu Bang lại nói:

- Nếu đem so sánh nước Sở với một con rắn độc, vậy thì hiện tại con rắn này đã nuốt phải khối thịt béo, trước khi nó hoàn toàn tiêu hóa được khối thịt béo này thì sẽ không có hành động gì, mà Đại Hán ta lại hoàn toàn có thể nhân cơ hội này làm vài hành động, thí dụ như tiêu diệt nước Hàn, nước Yến, nước Triệu thậm chí cả nước Lương?

Từ lúc nước Lâm Giang diệt vong, thiên hạ hiện nay chỉ còn chín quốc gia Hán, Sở, Tề, Lương, Triệu, Yến, Hàn, Hoài Nam, Nam Việt, trong đó thật sự được coi là uy hiếp với Lưu Bang chỉ có ba nước là Sở, Tề, Lương, còn năm nước là Triệu, Yến, Hàn, Hoài Nam, Nam Việt căn bản Lưu Bang không để vào mắt.

Lúc đầu dựa theo kế hoạch của Trương Lương, Trần Bình "nước Đại hán đầu tiên cần suy xét giải quyết là sự uy hiếp của người Hung Nô phương Bắc, sau đó phái một viên Thượng tướng dẫn một đội quân yểm trợ càn quét Hàn, Triệu, Yến, cuối cùng dốc binh lực xuất ra Hàm Cốc hợp với Tề đánh Lương. Sau khi tiêu diệt nước Lương sẽ lại dẫn quân xuống phía Nam rồi sẽ cùng mới quyết chiến với nước Sở, cuối cùng lại quay về đối phó với nước Tề."

Chỉ tiếc là, vừa mới đi được bước thứ nhất đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, quận Cửu Nguyên đã đoạt được, người Hung Nô đã đuổi đi, nhưng kho lúa lớn Ba Thục lại bị nước Sở chiếm mất.

Trần Bình trầm ngâm nói:

- Hiện tại nước Sở không rảnh để ý tới phía bắc, nước Đại Hán ta có thể nhân cơ hội này công khai phạt Hàn, Triệu, Yến. Nhưng nếu cứ như vậy sẽ khiến cho nước Sở thong dong có thời gian cùng với cơ hội tiêu hóa hấp thu bốn quận Kinh Tương, hai quận Ba Thục. Một khi nước Sở hoàn toàn hấp thu sáu quận này, muốn đoạt lại rất khó khăn.

Bạch Mặc cũng nói:

- Thần cũng nghĩ không thể để nước Sở thong dong có thời gian và cơ hội tiêu hóa.

Chu Bột cũng nói:

- Ba Thục có nơi hiểm yếu cách trở, rất khó công hãm, không bằng xuất binh đánh Kinh Tương? Chỉ cần cướp được bốn bộ Kinh Tương thì sẽ chặt đứt sự liên hệ chặt chẽ giữa hai quận Ba Thục cùng Giang Đông.

- Được.

Lưu Bang quả quyết nói:

- Vậy xuất binh đánh Kinh Tương!

Trương Lương lại khoát tay mỉm cười nói:

- Trực tiếp xuất binh có thể coi là lựa chọn tốt, nhưng chúng ta vẫn còn lựa chọn khác tốt hơn.

- Còn lựa chọn khác tốt hơn?

Lưu Bang nghe vậy kích động, la lên:

- Mau nói.

Trương Lương khẽ mỉm cười, nói:

- Vì sao chúng ta không Xua hổ nuốt sói?

- Xua hổ nuốt sói?

Lưu Bang mờ mịt nói:

- Ai là hổ? Ai là sói?

Trần Bình nghe vậy mí mắt cũng giật giật, nói:

- Tử Phòng huynh ý nói là, kích động quân Lương đi tấn công Kinh Tương?

- Đúng.

Đón nhận ánh mắt coi trọng của Lưu Bang, Trương Lương gật đầu thật manh, nói:

- Lương Vương Bành Việt chính là mãnh hổ, mà tướng Sở Bàng Ngọc đóng giữ ở Kinh Tương chính là ác lang, hổ lang tranh chấp, tất nhiên sẽ có một trận ác chiến.

Lưu Bang lại nói:

- Có thể được…Bàng Ngọc chính là ái tướng của Hạng Trang, Hạng Trang sẽ ngồi yên mà không quan tâm đến sao?

Trương Lương cười nói:

- Cao Sơ, Bàng Ngọc đều là tướng tâm phúc của Hạng Trang, bất kể là Cao Sơ lọt vào công kích hay là Bàng Ngọc có hiểm, Hạng Trang chắc chắn sẽ phát binh cứu giúp. Nhưng đại chiến liên tục qua đi, trong quốc khố nước Sở còn có bao nhiều tiền lương chứ? Không có tiền lương, Hạng Trang làm gì có thể phát binh đi cứu viện?

Lưu Bang gật gật đầu, lại nói:

- Vậy thì Bành Việt thì sao, hắn sẽ xuất binh chứ?

Trương Lương khẽ mỉm cười, nói:

- Lương Vương Bành Việt đối nhân xử thế bạo ngược, lại trọng mặt mũi. Lần này Hạng Trang gây khó dễ cho hắn, đem quân Lương đùa giỡn vòng quanh, trong lòng Lương Vương đã vô cùng tức giận, Đại vương chỉ cần phái một người có sở trường ăn nói đến Định Đào nhắc lại việc này, Lương Vương tất sẽ thẹn quá hóa giận, nhất định sẽ đem quân tấn công Kinh Tương.

- Sở trường ăn nói.

Lưu Bang kích động nói:

- Vậy để việc này Tử Phòng xử lý.

***

Tỷ Lăng, Thượng thư phòng cung Sở vương.

Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông, lo lắng nói"

- Đại vương, so với việc tướng quân Cao Sơ trấn thủ hai quận Ba Thục, thần càng lo lắng tướng quân Bàng Ngọc đóng ở bốn quận Kinh Tương. Nếu Lưu Bang có thể kích động được Bành Việt, vậy thì bốn quận Kinh Tương rất có khả năng bị lọt vào hai hướng giáp công Hán Trung, Nam Dương. Chỉ dựa vào ba vạn người của Bàng Ngọc, sợ là ngăn không được.

Vũ Thiệp gật gật đầu, cũng nói:

- Bốn quận Kinh Tương không thể so với hai quận Ba Thục, không có nơi hiểm yếu đế thủ.

Trong lòng Hạng Trang cũng trầm xuống. Đúng vậy, trong bốn quận Kinh Tương thì Nam Quận, Hành Sơn quận không có nơi hiểm yếu để thủ, nếu chẳng may quân Hán, quân Lương từ Hán Trung, Nam Dương hai mặt giáp công, chỉ dựa vào ba vạn nhân mã của Bàng Ngọc thì tuyệt đối ngăn không được. Xem ra, cần thiết phải điều Cao Sơ từ Ba Thục tới Kinh Tương, ngoài ra, lại còn phải tăng binh lực tới Kinh Tương.

***

Nửa tháng sau, sứ giả Hán Vương nhanh nhẹn vào thành Định Đào. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Lương Vương Bành Việt cũng không chút chậm trễ, lúc này triệu tập quần thần tiếp kiến sứ giả Hán Vương long trọng tại đại điện cung Lương Vương. Khiến Bành Việt không ngờ chính là sứ giả Hán Vương lại là môt thư sinh trẻ tuổi.

- Tại hạ Bạch Mặc, tham kiến Lương Vương.

Sứ giả Hán Vương mặc bạch y, cử chỉ phong độ.

- Bạch Mặc? Ngươi là Bạch Mặc?

Bành Việt mặt hơi biến sắc, văn võ đại thần đứng hai bên sắc mặt cũng trắng dã. Bạch Mặc ở Kiếm Các phục kích quân Sở, sự tích Hạng Trang suýt chút nữa bị chết đã sớm truyền khắp thiên hạ, danh tiếng của người này khiến cho Sở Vương Hạng Trang mặt mũi xám ngoét lại là người như này.

Bạch Mặc vái chào, vẻ mặt diềm tĩnh nói:

- Đúng là tại hạ.

- Thật sự là hậu sinh khả úy.

Bành Việt gật đầu, lại nói:

- Không biết tiên sinh đến đây có chuyện gì?

Bạch Mặc lần thứ hai thi lễ, nói:

- Trước đây, nước Sở thừa dịp lúc ta đại chiến với Hung Nô đã đánh lén hai quận Ba Thục. Vương ta vì muốn báo thù Ba Thục quyết ý khởi ba trăm ngàn binh chia làm hai đường từ Thượng Dung, Võ Quan giết ra, nếu có thể được quân Lương ra tay tiếp viện, sau khi thành công sẽ lấy Nam Quân Hành Sơn quận để tạ ơn.

Bành Việt nghe vậy mỉm cười. Lưu Bang quả nhiên là tính kể giỏi. Quân Hán của hắn ta đi công thành đoạt đất lại để cho đại quân nước Lương đi theo cứu viện để sống mái với đại quân nước Sở? Coi Bành Việt ta là kẻ ngốc à? Lập tức Bành Việt tức giận nói:

- Thật sự có lỗi, Đại Lương ta năm nay nhiều tai ương, thực lực của một nước không tăng, sợ là lực bất tòng tâm.

Bạch Mặc nghe vậy mỉm cười, rất không khách khí nói:

- Trên đường tại hạ tới Định Đào có nghe người ta nhắc đến Lương Vương, nói là Lương Vương đã già rồi, sớm đã không còn hùng tâm như năm xưa nữa. Tại hạ vốn không tin, nhưng hiện giờ thì tin. Lương Vương ngươi thật sự già rồi, hùng tâm tráng trí năm xưa đã không còn chút gì rồi...

- Làm càn!

Thượng tướng quân Lưu Khấu đứng đầu Tả Hữu giận tím mặt, lập tức rút kiếm đặt lên cổ Bạch Mặc, lớn tiếng quát:

- Bạch Mặc, còn dám ăn nói bừa bãi, đừng trách bản tướng quân thủ đoạn độc ác vô tình!

Bạch Mặc khinh miệt liếc nhìn thành kiếm sắc bén đặt trên cổ mình, thản nhiên nói:

- Thượng tướng quân giết được một mình tại hạ, có thể giết được người khắp thiên hạ không?

Dừng lại một chút, Bạch Mặc lại nói với Bành Việt:

- Lương vương có thể ngăn được miệng tại hạ, nhưng có thể ngăn được miệng từ khắp thiên hạ không? Lương vương, ngươi thật sự già rồi, đổi lại năm xưa, quân Sở khiêu khích ngươi như vậy chỉ sợ ngươi đã sớm nhấc binh quy mô đánh vào Giang Đông rồi, sao có thể giống như hiện giờ khiếp sợ trốn tránh chiến đấu với quân địch như vậy?

- Muốn chết!

Lưu Khấu lại gầm lên một tiếng trầm đục định ra tay.

- Chậm đã!

Bành Việt ngăn Lưu Khấu lại, nói với Bạch Mặc:

- Tiểu tử, quả nhân không già, trong lòng quả nhân hiểu rõ nhất, ngươi không cần phải sử dụng cách khích tướng như vậy, quay về nói với Hán vương, nước Lương ta có thể khai chiến với nước Sở, tuy nhiên sau khi thành công, bốn quân Kinh Tương nhất định phải nhập vào dưới sự cai quản của nước Lương ta.

Trương Lương đoán trước không sai chút nào, Bành Việt quả thật là thẹn quá hóa giận.

Bành Việt này trời sinh tính bạo ngược, coi trọng sĩ diện. Lúc trước Hạng Trang kêu gọi muốn tụ hợp quân Hoài Nam, quân Lâm Giang cùng đánh nước Lương, cũng đã khiến ông ta không thích. Sau này sự việc đã chứng minh, việc này tuy là Hạng Trang dùng thủ thuận che mắt nhưng rõ ràng Hạng Trang lấy nước Lương để ngụy trang càng khiến Bành Việt thêm căm tức. Có khi nào Bành Việt chịu để mình trở thành quân cờ trong tay người khác?

Nếu không phải đại quân của Chung Ly Muội kẹp chặt ở giữa Mai Sơn Hoài Nam, quân Lương đã sớm đánh vào Cửu Giang rồi.

Hiện tại, Bạch Mặc lại đi đổ thêm chậu dầu trên đầu Bành Việt, ngọn lửa trong lòng Bành Việt lập tức bùng cháy mạnh mẽ. Miệng ông ta nói là không để ý tới việc khích tướng của Hán Vương, nhưng trên thực tế lại đồng ý với điều kiện của Hán Vương. Hiện tại ông ta đã hoàn toàn mất đi bình tĩnh, biến thành một con sư tử nổi giận.

Thấy Bành Việt mắc bẫy, Bạch Mạc mỉm cười nói:

- Chỉ cần quân Lương có thể đánh chiếm bốn quận Kinh Tương, Vương ta tuyệt đối không ý kiến.

- Vậy thì cứ quyết định như thế.

Bành Việt lại vung tay lên, cao giọng nói:

- Nửa tháng sau, mặc kệ là Hán Vương có xuất binh hay không, quả nhân cũng sẽ đích thân dẫn đại quân nam chinh Kinh Tương.

Bành Việt còn nửa câu không nói ra, nửa câu này chính là, đến lúc đó quả nhân sẽ nắm quyền khống chế toàn bộ thiên hạ, là Lương Vương Bành Việt, chứ không phải là Hán Vương Lưu Bang.

- Vậy thì, tại hạ cáo từ.

Bạch Mặc thong dong vái chào, xoay người nhanh nhẹn rời đi.

Bạch Mặc vừa mới đi, toàn bộ đại điện xôn xao. Tướng quốc Trương Thuyết, Thượng Đại Phu Đinh Hoàn, Trung Đại Phu Hề ý đều tiến lên khuyên bảo Bành Việt thu hồi mệnh lệnh đã ban ra. Tuy nhiên Thượng Tướng quân Lưu Khấu, Thứ Tướng quân Hỗ Triếp lại xoa tay vô cùng hưng phấn. Bọn họ đã sớm mong ngóng có thể đánh một trận lớn với nước Sở rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau