SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 336 - Chương 340

Chương 336: Quyết Đấu Đỉnh Cao (9)

Bản trận quân Sở.

Trông thấy Tề quân đột nhiên biến trận, Thân Quân Giáo Úy Thiết Ngưu có chút biến sắc, nói:

- Tướng Quân, Kiêu Kỵ Doanh có nguy hiểm, tả hữu hai cánh hơn mười vạn Tề quân từ phía sau vòng lại!

- Hàn Tín muốn ăn tươi nuốt sống Kiêu Kỵ Doanh của ta đó mà.

Tất Thư nói:

- Tuy nhiên, Kiêu Kỵ Doanh dễ dàng bị tiêu diệt như vậy, vậy đã không phải là Kiêu Kỵ Doanh!

Ngừng lại một chút, Tất Thư liền hạ lệnh:

- Lệnh, kỵ binh hai cánh tức khắc thoát khỏi quân địch phía trước, quay lại sườn sau Tề quân tiếp ứng Kiêu Kỵ Doanh, còn lại các quân, luân phiên lui về đại doanh phía sau! Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Rõ!

Thiết Ngưu tuân lệnh hô lớn, quay đầu lại đem lệnh của Tất Thư lớn tiếng, lặp đi lặp lại ba lượt chuyển đến mấy lính liên lạc.

Hơn mười tên lính liên lạc lập tức treo lệnh kỳ tam giác lên xe, nhìn thấy lệnh kỳ, đại quân Sở Quốc trong khoảnh khắc liền có phản ứng, hai cánh kỵ binh đang cùng đại quân Tề Quốc quấn chiến, rất nhanh thoát khỏi chiến trường, lách qua hai cánh Nhạn Hành trận, liên tục mãnh công Tề quân, chạy như bay tiếp ứng Kiêu Kỵ Doanh, các quân còn lại thì nhanh chóng triệt thoái về phía sau.

Bản trận Tề quân, đại kỳ Tề Vương Hàn Tín treo trên vọng xe chậm rãi tiến về phía trước.

Trông thấy Sở quân đột nhiên biến trận, hai cánh kỵ binh quay lại sườn sau chuẩn bị tiếp ứng đội kỵ binh tinh nhuệ lúc trước đột trận, còn lại các quân lui về phía sau. Hàn Tín khóe miệng cười lạnh, đến lúc này mới nghĩ đến việc lui về phía sau, không biết có chút chậm chạp sao? Muốn toàn mạng từ tay Hàn Tín trở ra, có thể không dễ dàng như vậy.

Thoáng trầm ngầm, Hàn Tín liền nhanh chóng truyền đạt quân lệnh.

- Hai vạn bộ binh tả quân, chia làm hai đường, phân công tiến đến tả doanh trước quân quân Sở, trước quân hữu doanh cùng với tả quân hữu doah, đột phá nhanh vào khe hở phía trước, bốn cánh quân Sở quân vừa chiến đấu, thể lực tiêu hao rất lớn. Bộ binh quân ta có thể không cần hao tổn nhiều sức có thể đột nhập sau vào bên trong, sau đó cắt bỏ tuyến đường vừa rồi.

- Cung doanh phía sau, nhanh chóng tiến về phia trước, toàn lực áp chế phi mâu Sở quân, hoặc là sẽ khiến tả quân bộ binh bị uy hiếp.

- Tiền quân bộ binh từng người trong trận chiến này, thể lực tiêu hao quá nhiều, lần này chịu trách nhiệm bảo hộ hậu quân cung doanh.

- Hữu quân Sở quân phía trước có khe hở, tiền quân tử sĩ doanh có thể từ khe hở đó nhanh chóng tiến về phía trước, tiêu diệt cung thủ cùng với phi mâu Sở quân sau trận.

Chỉ trong chốc lát, Hàn Tín đã sử dụng gần trăm quân lệnh, mấy chục vạn đại quân Tề Quốc, từng doanh đều được hắn trao tặng quân lệnh, có một số bộ phận được chỉ định riêng, thậm chí Hàn Tín chỉ huy từng bộ, từng khúc! Nhìn cột cờ trên vọng xe, lúc này đã đầy lệnh kỳ có màu khác nhau, nếu không quên hệ thống quân lệnh Tề quân, chắc chắn phải choáng váng đầu óc.

Nhưng, mấy chục vạn đại quân Tề Quốc nhanh chóng phản ứng, nghiêm khắc chấp hành quân lênh của Hàn Tín.

Lần này xuất chinh bốn mươi vạn đại quân Tề Quốc, chỉ có sáu vạn trung quân là quân thường trực, còn lại ba mươi bốn vạn đều thu thập binh lính từ các quận các huyện, binh lính này cũng được huấn luyện có bài bản, tuy nhiên quả thực có thể khiến máy chục vạn đại quân Tề Quốc có được kỷ luật nghiêm minh, có thể khiến Hàn Tín dễ sai bảo, cũng là do một số lão binh xuất thân quan quân!

Bí quyết dụng binh của Hàn Tín chính là: Trực tiếp truyền quân lệnh tới Khúc Trưởng từng cấp bậc!

Gần như mỗi Khúc Trưởng đều do Hàn Tín trực tiếp phụ trách, mà Truân Trưởng, Đội Suất, Thập Trưởng, Ngũ Trưởng và quan quân cấp thấp quả thực đều do Khúc Trưởng phụ trách, binh lính binh thường thì lại do Ngũ Trưởng phụ trách, như vậy một khúc bị phá hủy, Tề quân phụ cận còn có thể được Hàn Tín chỉ huy, sẽ không tan tác theo.

Trên chiến trường, một đội quân sở dĩ tan rã, chính bởi vì không được cấp trên chỉ huy, từ quan quân đến binh lính quả thật toàn bộ đều không biết gì cả, do đó sinh ra khủng hoảng tâm lý, lúc này, chỉ một người quay đầu bỏ chạy, lập tức tạo ra hiệu ứng, khiến toàn quân tan tác!

Cho nên, Tề quân ít khi xuất hiện hiện tượng tan tác, nhiều nhất cũng chỉ một khúc tan tác.

Đương nhiên, hình thức chỉ huy Tề quân kiểu này không phải không có khuyết điểm. Một khi chủ soái thân tử, thì toàn bộ Tề quân lập tức lâm vào hoàn cảnh tự chiến, khi đó toàn quân tan tác cũng không thể tranh né được.

Bản trận Quân Sở, đại kỳ Tất Thư đang từ từ lui lại phía sau.

Trông thấy Tề quân đột nhiên thế công hung ác, vài lộ bộ binh hoặc là khinh binh Tề quân đã chọc sâu vào trận hình Sở quân, Tất Thư vẻ mặt anh tuấn không khỏi lộ ra vẻ giận dữ, tên Hàn Tín thất phu, khinh người quá đáng! Thực sự nghĩ rằng mười vạn tinh binh Đại Sở ta là gà đất chó ngói phải không?

Lập tức Tất Thư chấn hưng tinh thần, cũng bắt đầu truyền đạt mệnh lệnh liên tục.

- Tả doanh trước quân, hữu doanh trước quan, tả quân trước doanh, tả quân hữu doanh, mở ra lỗ hổng, dù cho Tề quân tiến đến, đợi Tề quân tiến đến đại môn quan, phá hỏng đường lui của bọn họ!

- Bộ binh trung quân, phi mâu, quay về công kích, tiêu diệt hai lộ bộ binh Tề quân!

- Tử sĩ trung quân, nhanh chóng tiến về phía trước, thọc sâu vào bản trận Tề quân, tiêu diệt tử sĩ Tề quân!

- Cung doanh trước quân, tả quân cung doanh, hữu quân cung doanh, toàn lực bắn, áp chế Tề quân.

Mỗi quân lệnh của Hàn Tín, dường như Tất Thư đều an bài, đấu chọi gay gắt, đại quân Sở Quốc từ lui về phía sau, hướng tới Tề Quân chiến đấu linh hoạt, phản kích sắc bén, nhất là hai vạn bộ binh cùng với năm nghìn khinh binh tử sĩ Tề quân chọc sâu vào bản trận Sở quân, nhưng bị quân Sở điên cuồng bao vây.

Bản trận Tề quân.

Hàn Tín khóe miệng cười lạnh, đắc ý, bị lừa, tiều tử, hai vạn bộ binh và năm nghìn khinh binh tử sĩ chẳng qua chỉ dùng để dụ, vứt vào chỗ chết, chờ ngươi ăn xong, quả nhân cũng ăn mười nghìn tinh binh của ngươi, khi đó ngươi muốn thoát thân, tuyệt đối không có khả năng, hừ hừ!

Bản trận quân Sở.

Tất Thư vẻ mặt lạnh lùng, Hàn Tín, đừng cho ta không có bản lĩnh dùng bình, không có bản lĩnh đanh giặc, không đoán được dụng tâm của người.

Hàn Tín người không phải muốn đổi quân sao? Ngươi không phải muốn đổi hai vạn bộ binh và năm nghìn khinh lấy mười nghìn kỵ binh Kiêu Kỵ Doanh tinh nhuệ sao? Ta có thể nói cho ngươi biết, người quá ngây thơ rồi, đừng nói kỵ binh Kiêu Kỵ Doanh nhanh như gió, cùng đó là Thiên Lang Doanh, Hổ Bí Doanh, không phải là người muốn tiêu diệt là có thể tiêu diệt được, ba đại doanh cấm quân, cũng không phải để trang trí!

Bản trận Tề quân.

Hàn Tín cười lạnh, kỵ binh là như thế nào? Ba vạn kỵ binh của Hạng võ có thể nói là tinh nhuệ, không phải bị quả nhân áp đặt đó sao? Hôm không chỉ có mười nghìn tinh binh chạy không thoát, mà ngay cả hơn mười vạn quân Sở cùng Tất Thư người cũng đừng nghĩ đi, Hàn Tín ta dụng binh, lại có thể để cho người còn con đường sống sao? Tiểu tử như người, nói về dụng binh, còn non lắm!

Bản trận Sở quân.

Tất Thư thần tình lạnh lùng, đúng vậy, luận về dụng binh, Tất Thư ta quả thực không bằng Hàn Tín nguòi, nhưng cũng chỉ kém một chút mà thôi, lúc này đây, ta không có cách đánh bại ngươi, nhưng tiếp đó sẽ thế nào? Vẫn còn có lần sau? Một ngày nào đó, Tất Thư ta chính thức đánh bại người trên chiến trường, nhất định sẽ có một ngày!

Hơn nữa, trận vừa rồi, Tất Thư ta cũng chỉ không thắng được ngươi mà thôi.

Hàn Tín người muốn tiêu diệt mười lăm vạn đại quân tinh nhuệ Đại Sở ta, tuyệt cũng không có khả năng! Luận về tính kế tấn cống, Tất Thư ta so với Hàn Tín ngươi quả thực còn rất non, nhưng luận về tính kế phòng ngự, Tất Thư ta mảy may không thua ngươi, và tiêu diệt được hai bộ binh cộng thêm năm nghìn khinh binh, ta muốn xem, ngươi muốn tiêu diệt mười năm vạn đai quân của ta như thế nào?!

Hơn mười vạn đại quân tinh nhuệ Đại Sở ta muốn phá vây, thử hỏi thiên hạ ai có thể ngăn được?!

Bản trận Tề quân.

Hàn Tín đón gió, cười lạnh, tinh nhuệ là như thế nào? Quả nhân chinh chiến nửa đời, diệt quân tinh nhuệ còn ít sao? Xem như trăm nghìn đại quân Hạng Võ không phải là tinh nhuệ sao? Nhưng rốt cục kết quả thế nào? Tinh nhuệ không bị quả nhân tiêu diệt sao?! Quả nhân giết chính là tinh binh tinh nhuệ!

Ngoài Bành Thành, đại doanh Tề quân.

- Giết, giết, giết sạch lũ hỗn tạp Tề quốc cho quả nhân...

Anh Bố máu khắp chiến bào, đang đứng ở ngoài viên môn rống giận, trải qua vài canh giờ ác chiến, ba nghìn cấm quân tinh nhuệ nhất gần như chết hết, cũng là Anh Bố áo giáp rặn nứt, lưng cắm đầy tên, Hoài Nam quân rốt cuộc mới đánh vỡ trung quân đại doanh viên môn.

Giờ khắc này, Hoài Nam tướng sĩ giống như hổ lang, dũng mãnh vô cùng tận công vào trung quân đại doanh.

Lúc trước giao phong ở giữa, có thể nói Hoài Nam quân chịu nhiều đau khổ, giờ khắc này, Hoài Nam quân lại như mãnh hổ, giơ nanh vuốt sắc bén, điên cuồng cắn xé trung quân Tề quân, mà Tề quân như bị đập vụn thành từng mãnh, không thể chống đỡ được.

Ba đại danh tướng ban đầu thời Hán, không ai có thể dụng binh bằng Hàn Tín, Bành Việt dựa vào chết chóc, hung tàn đến cực điểm, mà Anh Bố sỡ dĩ tễ thân trong đó, phần lớn dựa vào võ dũng của bản thân, nhưng không thể phủ nhân, giống như Hạng Võ, Hạng Trang, Anh Bố vậy cũng là chủ công dũng mãnh, dễ dàng được binh lính sùng bái nguyện trung thành.

Cho nên nói, khí thế Hoài Nam quân chiến đấu cũng có phần không kém, nhất là Anh Bố làm gương cho tướng sĩ, mặc tên bay đạn lạc, thân thẳng tiến tấn công đại quân Tề quân, khí thế Hoài Nam quân lại trở lên cao điểm nhất, sức chiến đấu mạnh thêm vài lần, chí ít ở giờ khắc này, một trăm nghìn Hoài Nam quân cũng giống như là một trăm nghìn mãnh hổ!

Tao Tham mang theo mấy vạn tàn binh lui lại giữ hàng rào.

Tại trung quân đại doanh vốn còn có quân lương cùng với quân nhu, khí giới, tỉnh lan, xe công thành, khí giới công thành, tiếp đến còn có còn mấy chục vạn thạch quân lương cượp đoạt được từ các huyện Hoài Nam Quốc, hiện tại hàng rào trung quân là bức tường cuối cùng của Tề quân.

Tào Tham hiểu rất rõ, một khi hàng rào bị công phá, cái gì xong cũng đã xong rồi, quân lương, quân nhu hết thảy đều khó giữ được, mất đi quân lương cùng quân nhu, đại quân Tề Vương chỉ có thể công không trở về.

Giờ khắc này, Tào Tham thực sự hy vọng đại quân Tề Vương sớm có thể điều quân trở về, không phải Tề Vương nói khi bầu trời phía trước tối đen sẽ trở về sao? Trước mắt sắc trời tối đen, nhưng đại quân Tề Vương lại vẫn không thấy bóng dáng là sao? Hay là, hơn mười mấy khoái mã do mình phái đi cầu cứu, đều bị Hoài Nam quân tiêu diệt, Tề Vương đã biệt đại doanh gặp nguy chưa?

Chương 337: Quyết đấu đỉnh cao (cuối)

Tại Tứ Thủy, hai đại quân Tề, Sở còn đang chiến đấu kịch liệt.

Thọc sâu vào trận địa Sở quân, hai lộ bộ binh, khinh binh tử sĩ Tề quân đã bị quân Sở điên cuồng tấn công, cũng như vậy, Kiêu Kỵ Doanh Sở quân cũng đang bị đại quân Tề quân vây kín, tuy rằng kỵ binh chạy nhanh như gió, nhưng đột nhiên từ công chuyển thành thủ, tiếp đến phải thoát khỏi Nhạn Hành trận Tề quân, cũng không dễ dàng!

Thọc sâu vào trận địa quân Sở, Túc Vệ Lang Tướng Vương Kỵ của Hàn Tín đang tách dần ra.

Vương Kỵ là con thứ của Tướng Quốc Vương Lăng Tề Quốc, thích học võ nghệ từ thuở nhỏ, cho đến năm mười tám tuổi trưởng thành, thể lực vô cùng mạnh, và Hàn Tín còn có một viên Túc Vệ Lang Tướng thứ hai là Tao Thọ tự xưng là Tề Quốc nhị kiêu.

Có tin đồn, bởi vì Hàn Tín sát khí quá nặng, cho nên buổi tối khi ngủ thường thấy ác quỷ lấy mạng, ngày ngày không được an nghỉ, chỉ có Tào Thọ, Vương Kỵ túc vệ người tẩm cung, ác quỷ không vào được của, Hàn Tín mới có thể yên giấc, việc này hơn phân nửa chỉ là lời đồn, nhưng cũng đủ thấy tiếng tăm của Vương Kỵ, Tào Thọ ở Tề Quốc.

Vương Kỵ thế lực, võ nghệ quả thực không phải bình thường, thiết kích tung hoành ngang dọc không ai có thể địch nổi!

Ối! Một viên tiểu giáo Sở quân trông thấy Vương Kỵ liên tục chém chết mấy chục tướng sĩ Sở quân, dũng mãnh phi thường không thể cản được, trong đầu hiện lên ý niệm hung ác, lập tức hét lớn một tiếng, cả người bay lên trời, dấu đao về phía sau, thẳng tiến về phía Vương Kỵ đánh tới.

- Muốn chết hả!

Vương Kỵ cười lạnh, thầm nghĩ, tên thất phu như ngươi cũng giám vác mạng tới đây sao? Không đợi tên tiểu giáo Sở quân tiếp cận, Vương Kỵ liền nhấc đùi phải lên, huých vào bụng tên tiểu giáo Sở quân, tên tiểu giáo Sở quân đau đớn liền kêu lên một tiếng, hai mắt trọn tròn trong chốc lát.

Vương Kỵ đoán rằng, nội tạng tên tiểu giáo Tề quân đã dập lát toàn bộ, không đợi rơi xuống đất, tên tiểu giáo Sở quân đã tắt thở.

- Đội suất!

- Lão Ngưu!

Hai tên lính Sở quân thấy vậy tức giận, không biết lượng sức mình, vẫn giơ thủ đao sắc bén, gào thét, liều chết hướng tới phía Vương Kỵ, Vương Kỵ cũng không lùi lại, mà tiến tới, nhanh chóng tiến về phía trước, Vương Kỵ nhanh như tia chớp đã xuyên giữa hai gã quân Sở.

Hai gã quân Sở bỗng nhiên dừng lại, ánh mắt trợn tròn, trong khoảnh khắc, một tia máu từ cổ hai gã phun ra, lập tức mỗi gã một bên, đổ người trên mặt đất, trước khi chết, hai gã cũng không biết rút cục bị chết bởi thứ binh khí gì. Nhưng khẳng định không phải thiết kích!

Vương Kỵ trong nháy mắt chém chết hai người, ngẩng mặt nhìn lên, bỗng nhiên trông thấy phía trước, một viên tướng Sở đứng cách mấy chục bước đang dương cung, đăm chiêu ngắm vào ngực hắn, ngay sau đó, giống như một hàn tinh, bắn tới phía hắn.

- Chỉ thế thồi hả!

Vương Kỵ giơ song kích lên, dễ dàng gạt hàng loạt tiễn bắn tới mình, lúc này, trước mắt tên tướng Sở, Vương Kỵ không nằm trong dự đoán của hắn, như một tia chớp, Vương Kỵ đã phi thiết kích, xé toang khoảng không, kèm theo một âm thanh chói tai bắn về phía tướng

Sở.

Tướng Sở thận trọng, lúc này cố tránh né, nhưng thiết kích sớm đã bắn tời, chỉ nghe "vù" một tiếng, thiết kích đã đâm vào ngực trái hắn, lại bị lưỡi thiết hình chữ thập dựng ngược lên.

- Ha ha, đường đường là Sở Quốc nhưng lại không có nhân tài sao?

Vương Kỵ ngửa mặt lên trời cười lớn, nói:

- Hạng Trang ở đâu, ở chỗ nào?

- Tên thất phu đừng vội, bọn chuột nhắt như các ngươi, có tư cách khiêu chiến với Đại Vương của ta sao?!

Tiếng nói vừa dứt, đột nhiên trong trận Sở quân vang lên một thanh âm uy nghiêm, lập tức một Đại Tướng Sở quân thân hình cao to cùng mấy trăm thân binh vây quanh. Ngay lập tức, Vương Kỵ hai mắt co lại, đánh giết lâu như vậy, rốt cục cũng đã mệt.

Cách đó không xa, Kiêu Kỵ Doanh cũng lâm vào cảnh ác chiến.

Vì ngăn cản hai cánh Nhạn Hành trận Tề quân vòng lại, dường như ba trăm kỵ binh cùng với hơn ba nghìn khinh binh triệt thâm nhập vào bản trận Tề quân, bị trung quân Tề Quốc bao vây đã có được không gian và thời gian lui lại phía sau. Phía ngoài trung quân Tề Quốc, sáu nghìn kỵ binh đã vòng lại hai cánh Tề quân liên tục đột kích.

Tuy nhiên, khinh kỵ binh cũng không phải trọng kỵ binh, trọng kỵ binh có thể không cần để ý tới cung tiễn và bộ binh phòng thủ dày đặc, mà trực tiếp tiến thẳng về phía trước đột phá, khả năng phòng thủ của khinh kỵ binh không thể so sánh với trọng kỵ binh, cho nên trong lúc giết địch, còn phải tự bảo vệ bản thân.

Cho nên, Kiêu Kỵ Doanh áp dụng chiến thuật đánh thọc sườn, lột bỏ từng chiến thuật của đối phương.

Đơn giản mà nói, chính là một đội kỵ binh, còn cách xa trận địa Tề quân, tiến thẳng đến. Ban đầu dùng cung tiễn áp chế tiễn thủ, phi mâu Tề quân, sau đó lại có một đội kỵ binh khác nhanh như gió tiếp cận Tề quân. Tầng thứ nhất Tề quân đã bị cắt bỏ, tiếp đến chuyển đầu ngựa đánh tiếp từng thứ hai.

Lúc này, Kiêu Kỵ Doanh đã vòng qua hai cánh.

Tuy nhiên, binh lực Tề quân quả thực rất nhiều, tuy rằng Kiêu Kỵ Doanh chém chết vài nghìn quân, nhưn hai cánh Tề quân vẫn đông như trước, cũng không hề suy úy quá nhiều.

Tiếng vó ngựa giống như thủy triều, kỵ binh Sở quân đã phi thật xa lại quay trở lại, lập tức hai cánh cung tiễn và phi mâu nhốn nháo hết thảy, vừa rồi thay phiên nhau trấn thủ, bón chúng đã gặp nhiều khó khăn, bây giờ kỵ binh Sở quân cưỡi ngựa bắn cung rất hung ác, đánh cho bọn chúng không trả đòn được...

Theo bản năng, không ít tiễn thủ, trường mâu thủ bắt đầu co rút về phía sau.

Chức vị thấp nhất Ngũ Trưởng, Thập Trưởng, Đội Suất và quan quân trong lòng cũng có phần lo lắng, nhưng vừa quay đầu đã trông thấy, Khúc Trưởng vẫn đứng nguyên tại chỗ, vẻ mặt ung dung, liền định thần lại, lập tức quyền đấm cước đá chính binh lính của mình, sau đó chửi ầm lên.

- Không được lui, nếu lui tao chém chết.

- Tiểu tử ngươi nếu dám bỏ chạy, toàn tộc hết thảy sẽ sung làm tiện nô! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Có phần thiếu bình tĩnh, lại trực tiếp giơ kiếm lên, chặt đầu mấy tên lính, máu chảy đầm đìa. Khi này mấy viên quan quân khiển trách, tức giận mắng chửi cùng với đe dọa, tiễn thủ và phi mâu thủ Tề quân rốt cục lấy lại dũng khí, một lần nữa ổn định lại trận tuyến, bọn chúng cũng không muốn, nhưng bỏ chạy, hậu quả thực sự rất nghiêm trọng.

Hàn Tín dụng binh vốn rất lợi hại, nguyên nhân hắn vượt qua người khác chính là năng lực tính kế cùng sự nhạy bén trên chiến trường, nhưng còn có một nguyên nhân chính không thể bỏ qua đó chính là hắn trị quân nghiêm khắc. Nhớ ngày Hán Trung phong tướng, nhiều tướng già dưới trướng Lưu Bang vốn không phục, Hàn Tín hắn liền mượn Vương Kiếm của Lưu Bang chém chết! Những tướng già tâm phúc của Lưu Bang, Hàn Tín nói giết là giết, như vậy cũng đủ thấy, Hàn Tín trị quân nghiêm khắc như thế nào.

Bản trận Tề quân, đại kỳ Tề Vương Hàn Tín đã ngừng lại.

Lâu Kính phải căng mắt ra, rốt cục mới thấy rõ tình chiến đấu khi trời sẩm tối, sau đó vô cùng lo lắng nói với Hàn Tín:

- Đại Vương, sắc trời đã tối, nếu đánh tiếp chỉ có đánh đêm, dường như quân ta từ trước tới nay chưa từng đánh đêm, thần rất lo lắng, quân ta có bất lợi không?

- Đánh đêm thì đánh đêm, có gì đáng sợ?

Hàn Tín phẩy tay áo, quay đầu lại chỉ bảo Tào Thọ:

- Tào Tho, mau đổi lệnh kỳ ngũ sắc thành đèn lồng ngũ sắc, chuẩn bị đánh đêm! Tiếp đến lệnh toàn quân, quân Sở tên nỏ không còn, chống đỡ không được bao lâu, các tướng sĩ có chịu đựng, phấn chấn lên, mới có thể diệt đại quân Sở Quốc!

- Rõ!

Tào Thọ tuân lệnh hô lớn, đi xuống chuẩn bị đèn lồng.

Lâu Kính có chút do dự, lại nói:

- Đại Vương, đại doanh...

Hàn Tín im lặng, có phần lo lắng tới chiến sự đại doanh đằng kia, tuy nhiên lo lắng cũng chỉ lo lắng, hiến tại hắn cũng không thể nghĩ được cách đánh tan đại quân Sở Quốc phía truóc, cho nên không thể chia quân hồi cứu, nếu cố chia quân cứu viền, thì không những chẳng cứu được đại doanh. Mà nếu không làm tốt bên này, chiến sự sẽ lâm vào tình thế xấu, hắn Hàn Tín cũng trở thành người có tội.

Lúc này, bỗng nhiên Túc Vệ Lang Tướng Tào Thọ vội vàng đi đến vọng xe, tới trước mặt Hàn Tín, hơn nữa thần sắc ngưng đọng lại, thậm chí còn có tia bi phẫn, dường như đã xảy ra đại sự. Quả nhiên, sau khi thi lễ trước Hàn Tín, Tào Thọ liền lớn tiếng khóc lớn, vừa khóc lớn vừa khẩn cầu, nói:

- Đại Vương, đại doanh đã bị công phá, gia phụ sắp gặp nguy, thần khẩn cầu Đại Vương cấp cho thần một đội tinh binh, chỉ cần năm nghìn cũng được, tức khắc hồi cứu đại doanh.

- Cái gì?

Lâu Kính sợ hãi nói:

- Đại doanh bị công phá sao?

Trình Hắc, Hứa Khanh cùng các chư tướng sắc mặt thoáng chốc đều trắng bệch, đại doanh bị công phá, chẳng phải khí giới, lương thực, quân nhu cũng không còn sao? Không có quân lương, mấy chục vạn đại quân ăn bằng gì? Chẳng lẽ chiến đấu được sao? Không có khí giới quân nhu, Tề quân lấy gì mà công thành? Không phải mấy trăm cái thang dài đã mất hết rồi sao?

Hàn Tín hững người, tuy nhiên vẻ mặt không có chút biểu hiện gì, thản nhiên nói:

- Hoảng hốt cái gì? Thắng bại là chuyện bình thường của nhà binh, hiện chỉ có đại doanh thất thủ, hiện tại hàng rào trung quân có thất thủ hay không còn chưa biết, dù cho, hàng rào thất thủ, mất quân lương khí giới, cũng chẳng hề gì, lần sau chúng ta lại quay lại.

Ngừng lại một chút, Hàn Tín thản nhiên hạ lệnh, nói:

- Truyền lệnh, rút đại kỳ về phía sau, toàn quân kết hợp Hạc Dực trận, từ từ triệt thoái về phía sau.

Quân lệnh hạ xuống, Hàn Tín nhìn lại xa xa về chiến trường phía sau, không chút tiếc nối. Từ xa xa, hai đội trọng giáp và khinh binh tử sĩ Tề quân đã lâm vào vòng vây Sở Quân, đại quân Tề Quốc lúc này triệt thoái về phía sau, bọn họ đã có thể hữu tử vô sinh.

Bản trận quân Sở.

Tất Thư ngầm suy nghĩ, nhập trận quân Sở không thể nhanh chóng tiêu diệt bộ binh và khinh binh tử sĩ Tề quân, xem ra trang bị tốt hơn, trên chiến trường cũng không phải nhân tố quyết định. Tuy rằng, Sở quân chiếm ưu thế, có khí giới sắc bén, binh cũng uy lực gấp mười, nhưng lúc này Tề quân kết trận tử thủ, quân Sở không thể thắng được.

Tất Thư trong lòng tiếc nuối, lúc này, nếu là Hổ Bí Doanh hoặc Thiên Lang Doanh ở đây, Tề quân há có thể hung hãn thế sao?

Lúc này suy xét kỹ lưỡng, Thân Quan Giáo Úy Thiết Ngưu bỗng nhiên hưng phấn kêu lớn:

- Tướng Quân, đại kỳ Tề Vương đã lui về phí sau, đại kỳ Tề Vương đã lui về phía sau, Tề quân đã triệt thoái lại phía sau! Bọn chúng phải triệt thoái lại phía sau!

- Vậy sao?

Tất Thư bỗng nhiên ngẩng đầu lên, trời đã sẩm tối, loáng thoáng còn có thể thấy rõ đại kỳ Tề Vương đã ở xa xa, thận trọng xem xét, quả nhiên đại kỳ Tề Vương đã lui về phía sau, Tất Thư ngay lập tức nói lớn:

- Xem ra bên kia Hoài Nam Vương đã thắng, đại doanh Tề quân đã bị công phá, ha ha ha...

Thiết Ngưu hưng phấn, nói:

- Tướng quân, có nhân cơ hội này, thừa thắng truy kích không?

- Không!

Tất Thư, quả quyết lắc đầu, nói:

- Quả thực Tề quân bày ra Hạc Dực trận, trận hình này công thủ biến đổi khôn lường, nếu quân ta nóng nảy truy kích, rất có thể bị Tề quân đánh ngược trở lại.

Ngừng lại một chút, Tất Thư lại nói:

- Viếc cấp bách phía trước, là quan xét hướng Tề quân lui binh, đứng ở xa, đợi thời cơ mà hành động.

Chương 338: Tiêu Diệt Lâm Giang Quốc

Khi Tất Thư đang ở Tứ Thủy đánh với Hàn Tín, Hạng Trang vừa mới dẫn đại quân rời khỏi Di Lăng. Lúc trước dẫn theo năm vạn đại quân, lúc này chỉ còn không đến hai vạn quân.

Hơn tám vạn quân, trong đó hai vạn năm nghìn quân đi theo Cao Sơ trấn giữ Ba Thục, còn lại toàn bộ chết trận, hơn nữa điều khiến Hạng Trang đau lòng chính là Thiên Lang doanh cũng tổn thất gần nửa, mười nghìn quân tinh nhuệ, bây giờ chỉ còn lại không tới sáu nghìn quân, hơn nữa không ít quân sĩ còn mang theo thương tích, cho nên Hạng Trang chuyển Thiên Lang doanh lưu lại dưới trướng Cao Sơ.

Tuy rằng Cao Sơ chuyên sâu về chiến trận, nhưng bất kể dùng binh, trị quân hay ngự nhân cũng đều tương đối xuất sắc, khi đó so sánh với Chu Bột, Lã Trạch dưới trướng Lưu Bang cũng không kém cạnh, nhưng thuộc hạ hắn nếu không có sức chiến đấu vượt qua thử thách, chỉ dựa vào hai vạn phủ binh, muốn bảo vệ Ba Thục e rằng không có nhiều cơ hội.

Di Lăng hiểm trở khó đi, phần lớn vách đá hiểm trở đều ở vách núi Lâm Giang, cho nên đại quân chỉ có thể theo thứ tự tiến về phía trước, chậm rãi tiến lên. Khi đó Hạng Trang, Bách Lý Hiền cũng chỉ có thể xuống ngựa đi bộ.

Nhân lúc nghỉ ngơi trên đường, Hạng Trang cho gọi Khuất Bất Tài đến, hỏi:

- Lão Khuất, Hoài Nam Quốc có tin tức gì không?

Hạng Trang trong lòng thủy chung luôn nghĩ đến cuộc chiến Hoài Nam, không nghĩ đến không được, tên Hàn Tín hung ác này, dụng binh không phải tầm thường, tuy rằng Tất Thư là quỷ cốc môn nhân, cũng là một là một người có tiềm lực và rèn luyện chăm chỉ, nhưng chung quy lại hắn không quá giỏi về việc dụng binh đánh giặc, đối mặt với Hàn Tín, quả thực cát hung khó lường.

Khuất Bất Tài lắc đầu, nói:

- Bẩm báo Đại Vương, vẫn chưa có.

Tuy rằng bồ câu đưa thư của Ô Mộc Nhai đã được đưa đi, nhưng vẫn chưa có tin tức báo về, các nước chư hầu và thần lăng cũng đều đẩy bồ câu đưa thư theo hai hướng, nhưng có những nơi tin tức vẫn chỉ được chuyển theo một hướng, ví dụ như phân bộ bên trong thành Ô Mộc Nhai, bọn họ có thể dùng bồ câu đưa tin theo hướng Chủng Lăng, nhưng rốt cục cũng không dùng bồ câu đưa tin theo hướng đó

Cho nên, Hạng Trang nếu muốn biết thông tin cuộc chiến Hoài Nam quốc, nhất định phải phái tùy quân tử sĩ Ô Mộc do thám tin tức, ngược lại từ thần lăng Ô Mộc Nhai lấy tin tức báo về Giang Lăng, sau đó tử sĩ Giang Lăng Ô Mộc báo tin tới Hạng Trang, đến lúc này, cũng đã trôi qua vài ngày, cơ bản không thể có tin tức báo về.

Lần trước nhận tin tức từ Hoài Nam cũng đã ba ngày, khi đó Tất Thư đã dẫn hơn mười vạn đại quân hạ trại tại Tứ Thủy, suy xét khoảng thời gian Hạng Trang nhận được tin tình báo, rất có khả năng Tất Thư cũng đã bắt đầu giao chiến với Hàn Tín, bây giờ ba ngày đã trôi qua, nếu không nhầm trận đại chiến cũng đã có kết quả.

Giờ khắc này, Hạng Trang tiếc rằng không thể bay về Giang Đông, bay đến Hoài Nam Quốc.

Trận chiến Hoài Nam thắng hay bại, đối với vận mệnh Sở quốc quả thực ảnh hưởng rất lớn, một khi Tất Thư bại trận, hơn mười vạn đại quân cũng bị tiêu diệt toàn bộ, đối với Sở Quốc mà nói có tầm ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng, tuy rằng không dao động tới nền tảng đất nước, nhưng trong vòng tám năm, mười năm không thể có đủ lực lượng bắc phạt Trung Nguyên.

Hơn nữa, nếu Tất Thư bại trận, e rằng Hoài Nam Quốc cũng bị tiêu diệt rồi, cứ như vậy, phía bắc Sở Quốc mất đi một lá chắn, từ nay về sau sẽ đối đầu trực tiếp với quân tiên phong Tề Quốc, thực sự đây không phải là chuyện tốt.

Nếu Tất Thư, Anh Bố liên kết đánh Hàn Tín bất phân thắng bại, thì quả thực không gì tốt hơn thế.

Hàn Tín không thắng, thì lần này nam chinh cũng chỉ chém gió mà về, nhiều nhất cũng chỉ cướp đi Tiết Quận Hoài Nam Quốc, như vậy, lá chắn phía bắc Sở Quốc vẫn còn, mà hơn mười vạn phủ binh dưới trướng Tất Thư trải qua trận chiến này, sẽ xuất hiện thêm rất nhiều lão binh, qua đó có thể chọn ra, luyện thêm tráng binh, thay thế cho những lão binh đã chết, không những giải quyết tình hình cấp bách của Thiên Lang doanh mà còn chiêu mộ được nguồn lính sung túc.

Cứ như vậy, quân Sở chỉ cần nghỉ ngơi và chỉnh đốn một năm rưỡi hoặc thậm chí là vài tháng, lập tức lại có thể bắc phạt, tranh giành Trung Nguyên!

Về phần Tất Thư có thể đánh bại Hàn Tín, Hạng Trang cũng nghĩ đến khả năng này, dù nói như thế nào đi nữa, Tất Thư cũng còn quá trẻ, lần này quyết định để Tất Thư xuất trinh, Hạng Trang cũng đã chuẩn bị tâm lý trước, so tài cùng Hàn Tín quả thực cũng không có nhiều cơ hội lắm, Hạng Trang có lý do có thể tin tưởng, Tất Thư nhất định sẽ lĩnh hội được nhiều kinh nghiệm hơn.

Bách Lý Hiền dường như nhìn ra tâm trạng của Hạng Trang, khuyên:

- Đại Vương không cần lo lắng quá nhiều, thần nghĩ Vệ Tướng Quân mặc dù không thể đánh thắng, cũng không đến mức bị thua, càng không thể bại vong toàn bộ quân binh.

Ngừng lại một chút, Bách Lý Hiền lại nói:

- Nghĩ sâu thêm một chút, nếu Vệ Tướng Quân tổn thất hơn mười vạn đại quân nhưng chỉ cần hắn có thể dựa vào đó rút ra kinh nghiệm, tìm ra cách thủ thắng, như vậy cũng đủ rồi.

Hạng Trang khổ tâm phát triển tài năng của Tất Thư, tất nhiên Bách Lý Hiền hiểu rất rõ ràng.

Xem ra Bách Lý Hiền và Hạng Trang giống như là Hán Vương Lưu Bang cùng Tiên Vương Hạng Võ kết hợp, Hạng Trang vừa có sự kiêu dũng của Hạng Võ, cùng với khí phách đặc biệt của bản thân, lại hiểu rõ lòng người, biết cách trấn an lòng người giống Lưu Bang, mặc kệ là Hạng Võ hay Lưu Bang cũng đều có khuyết điểm trí mạng, trong quân sự, hai người đều không phải là tướng tài!

Nói Hạng Võ không phải tướng tài có lẽ có phần không ổn, nhưng ít nhất, Hạng Võ không phải là tướng soái xuất chúng.

Hạng Võ võ dũng thiên hạ vô song, về phần khích lệ tướng sĩ, phấn chấn quân tâm tuyệt đối không ai sánh bằng, hắn đánh giặc chủ yếu dựa vào khí thế nhất tề xông về phía trước, làm gương cho binh sĩ, tấn công thần tốc vào trung quân làm cho kẻ địch suy sụp, đây thành thực không phải chiến pháp, lại càng không phải chiến thuật thông thường, kẻ khác rất khó khắc chế, cũng rất khó học hỏi.

Đừng nhắc tới Lưu Bang, cuộc đời trải qua trăm trận chiến lớn nhỏ, thua nhiều hơn so với thắng, lại còn có Trương Lương, Trần Bình hai đại mưu sĩ quân sự dưới trướng tiên quyết, nếu không có hai người bày mưu, dù có triệu đại quân Lưu Bang cũng thất bại hết, không biết bản thân hắn đã hụt chết bao nhiêu lần.

Về chính trị Hạng Trang rất giống Lưu Bang, nhưng ở quân sự có chút giống Hạng Võ.

Khi theo Dã Mã Nguyên nhận nhiệm vụ, huyết chiến, liên tục chiến đấu ở các chiến trường Trung Nguyên, rồi đến Hà Sáo. Hạng Trang trực tiếp chỉ huy binh mã, bấy giờ vốn có không quá năm nghìn người, Hạng Trang chỉ huy tiểu đội tác chiến dường như cũng rất tâm đắc, lại càng dễ dàng phát huy lực sát thương, hơn nữa Hạng Trang cũng giống như Hạng Võ vậy, rất thích chỉ huy lính tinh nhuệ trực tiếp tấn công vào trung quân bản trận quân địch.

Hiển nhiên, đơn thuần chỉ suy tính về quân sự, Hạng Trang chỉ là một tướng tài, mà không phải soái tài.

Nhận xét về chính trị Hạng Trang không hề kém Lưu Bị, không thể nghi ngờ, hắn cũng thấy khuyết điểm của mình, cho nên mới hết lực phát triển tài năng của Tất Thư, bởi vì Tất Thư là người duy nhất trên thế giới này có thể là soái tài sánh ngang với Hàn Tín, Hạng Trang muốn bình định thiên hạ, Hán Tín thực sự là chướng ngại không thể vượt qua, cho nên mới bồi dưỡng nhân tài có số mệnh sánh ngang Hàn Tín.

Hạng Trang nghe vậy nhẹ lòng, đúng vậy, nếu đã chuẩn bị tốt tâm lý, cần gì phải lo được hay mất? Trái lại hắn cần lo lắng có được ích lợi gì? Thời gian trôi qua, trận đại chiến Tề, Sở phần lớn đã kết thúc, kết quả trận đại chiến cũng không bởi vì hắn lo lắng mà thay đổi được, không phải sao?

Đổi hướng suy nghĩ, nếu Tất Thư bại trận, Hàn Tín cũng không diệt được Sở Quốc. Hoài Nam Quốc và Giang Đông còn cách biển Trường Giang, có Giang Đông thủy sư trấn giữ, đại quân Tề Quốc muốn vượt sông không hề dễ dàng.

Lập tức Hạng Trang nói với Bách Lý Hiền:

- Vậy còn chuyện tiến tới Lâm Giang Quốc.

Tướng Quốc Đỗ Hồng lo lắng Lâm Giang Quốc không phải là dư thừa, khi chiếm lĩnh Ba Thục, Hán Trung, sau đó trên đường điều quân quay trở về Giang Đông, vạch địch kế sách, thuận tay tiêu diệt Lâm Giang Quốc đã sơm nghị định trước. Đạo lý rất rõ ràng, nếu không tiêu diệt Lâm Giang Quốc, chiếm lĩnh bốn quận Lâm Giang, mảnh đất Ba Thục vừa chiếm được cũng chỉ là mảnh đất lệ thuộc.

Sau này khi Ba Thục xảy ra biến cố, Giang Đông muốn xuất quân trợ giúp, còn phải thỉnh cầu Lâm Giang Quốc cho đi, nếu Lâm Giang Quốc nguyện ý cho đi cũng chẳng có chuyện gì, nhưng nếu chẳng may không chịu cho đi, vậy có thể làm thế nào được? Cho nên, cần lập kế tiêu diệt Lâm Giang Quốc, Ba Thục mới có thể cùng Giang Đông hình thành một thể thống nhất, mới có thể chân chính trở thành một phần của Sở Quốc.

Bách Lý Hiền phe phẩy chiếc quạt lông, mỉm cười nói:

- Đại Vương, tiêu diệt Lâm Giang Quốc chỉ là một bữa ăn sáng, chỉ cần tiến đánh Giang Lăng, không chế Lâm Giang Vương cùng với Công Tôn Võ, lập tức Lâm Giang tứ quận cũng không cần chiến đánh,

Hạng Trang gật đầu, quay đầu lại lệnh cho Tấn Tương, nói:

- Tử Thành, ngươi truyền lệnh gọi Tử Ngang tới đây.

Giúp Hạng Trang tính kế tiêu diệt, thâu tóm Lâm Giang Quốc, đại chiến Hoài Nam đã được xác định.

Khi đại quân

Hàn Tín mang quân đánh tới, rào cản trung quân đại doanh đã bị Hoài Nam quân công phá, mấy chục vạn thạch quân lương tích trữ cùng với quân nhu toàn bộ đốt quách đi cho rồi. Thượng Tướng Quân Tề Quốc quyết chiến không lui, cùng hơn hai vạn tàn binh tất cả đều chết cháy bên trong hàng rào, không ai sống sót!

Tào Thọ nghe thấy vậy, lập tực hộc máu ngất tại chỗ. Hàn Tìn khẩn trương sai người đem cứu chữa, hai Túc Vệ Lang Tướng, hắn đã mất đi một Vương Kỵ, không thể lại mất đi Tào Thọ.

Anh Bố sau khi đốt hào rào doanh trại cũng không lui binh về thành, mà sẵn sàng tiến vào chiếm giữ đại doanh Tề quân.

Lúc này, Hoài Nam Vương Anh Bố rắt hoành đao vào thắt lưng, phấn khởi, đứng ở viên môn thượng ngửa mặt lên trời cười to, vừa cười, vừa chỉ ngón tay mắng Hàn Tín:

- Tên thất phu Hàn Tín, ngươi cũng có ngày hôm này sao? Ha ha ha, không có lương thảo quân nhu, con bà nó lấy cái mà công thành, lấy cái gì mà công thành, lấy cái gì mà đấu cùng quả nhân, ha ha ha...

Phí sau Hàn Tín, Trình Hắc, Hứa Khanh cùng các chư tướng tức giận đến nỗi sắc mặt xanh mét, nhưng Hàn Tín thần tình vẫn thản nhiên như không.

Hôm nay thất bại, khiến Hàn Tín thức tỉnh lại, hóa ra thiên hạ anh hùng cũng có người tài ba. Anh Bố tuy rằng là tên thất phu hữu dũng vô mưu, không đáng nói, tuy nhiên ban ngày đánh với tên tiểu tử Sở quốc, đích thực là nhân vật thực sự. Sau này, chắc chắn trở thành cái họa của đại Tề.

Nghĩ tới đây, Hàn Tín đột nhiên quay đầu nhìn về phía nam.

Các tướng ngạc nhiên, cũng đều quay đầu lại, đột nhiên phát giác, trong mảng trời tối đen, xuất hiện rất nhiểu ánh lửa. Ánh lửa đó tuy rằng rất mỏng, nhưng rải một khoảng rất dài, bọn họ đều là tường già trải qua trăm trận chiến, làm sao lại có thể không biết đó là nghìn vạn đại quân đốt đuốc tiến về phía trước được?

Các tướng thoáng chốc sắc mặt đã biến sắc, nếu quân Sở nhanh chóng đuổi theo thì sao?

Hàn Tín khóe miệng mỉm cười, tên Tất Thư này, thật không khiến quả nhân thất vọng, nhanh chóng khiến quả nhân vứt bỏ miếng bỏ miếng mồi ngon, thực còn dám truy đuổi lại đây sao?

Chương 339: Đuổi giết Hàn Tín

Tại viên môn, Anh Bố còn đang mắng chửi khiêu khích Hàn Tín.

Đối với Hàn Tín, trong lòng Anh Bố cảm thấy hắn vô cùng phức tạp. Trên thực tế, ở thời đại này, chư hầu thuộc vây cánh Lưu Bang, bao gồm cả Lưu Bang trong đó, chỉ riêng Hàn Tín khiến cho bọn họ có nhiều cảm nhận đan xen lẫn nhau, đó chính là kính phục, sợ hãi còn có cả đố kỵ. Lúc này đây, bọn họ khâm phục năng lực của Hàn Tín, nhưng có thể nói về phương diện khác bọn họ sợ hãi Hàn Tín, đố kỵ Hàn Tín.

Hơn nữa Anh Bố sợ hãi Hàn Tín, bởi vì Anh Bố trông thấy con mãnh thú như Hạng Võ cũng bị Hàn Tín tiêu diệt.

Thực ra mà nói, khi mới nghe tin báo Hàn Tín mang đại quân nam hạ, trong lòng Anh Bố cảm thấy sợ hãi vô cùng. Lúc bấy giờ Anh Bố luôn có một ý niệm trong đầu: " tiêu rồi, tiêu rồi, thực sự Hàn Tín đã nam hạ, Hoài Nam Quốc chắc chắn tiêu rồi. Ngay cả Hạng Võ cũng không phải đối thủ của Hàn Tín, Anh Bố hắn càng không thể địch lại được.

Mê mẩn suốt nửa ngày, cuối cùng Anh Bố mới tỉnh táo trở lại.

Vì thế, Anh Bố mới có thể hưng phấn, mới có thể thể hiện thái độ, cho rằng Hàn Tín không phải rất giống loài trâu bò sao? Nhưng hiện tại, đại doanh của ngươi không phải đang bị bao vây sao? Không có lương thảo, quân nhu, ngươi làm sao có thể chiếm đánh Hoài Nam Quốc của quả nhân? Giờ khắc này, Anh Bố giống như kẻ sắp thất bại hoàn toàn, nhưng cuối cùng lại lật ngược thế trận, hắn không hương phấn sao được?

- Tên thất phu Hàn Tín, không phải ngươi rất muốn đánh sao? Đến đây, đến đây đánh quả nhân này?

- Hàn Tín, tại đây quả nhân có hơn hai vận nhân mã, ngươi mau tới đây, phóng ngựa lại đây nào.

- Hàn Tín ngươi phải thu mình thế sao? Thực sự muốn mang theo cái đuôi trở về Lâm Truy sao?

Trời đêm vắng lặng, lời nói của Anh Bố càng khó nghe khiến thuộc cấp Hàn Tín phía sau đều giận tím mặt, Hàn Tín vẫn lộ vẻ mặt khinh rẻ. Căn bản Hàn Tín không đếm xỉa tới lời khiêu khích của Anh Bố, chỉ từ từ quay đầu ngựa, giơ tay phải lên, chỉ về phía bắc nhẹ nhàng nói:

- Toàn quân phía trước tiếp tục quay về Lỗ huyện.

Hàn Tín ra lệnh, hơn mười kỵ binh chia ra hai cánh nhanh chóng tiến về phía bản trận, vừa chạy, vừa hô lớn truyền quân lệnh của Hàn Tín. Trong lúc chiến đấu, tin tức truyền đi hoàn toàn khác biệt, lúc chiến đấu phần lớn dựa vào lệnh kỳ hoặc ánh sáng đèn lồng, còn khi hành quân phần lớn dựa vào kỵ binh.

Chỉ trong khoảnh khắc, nhìn về phía đại doanh quân Tề, toàn bộ đại quân Tề Quốc trùng trùng điệp điệp lui về phía sau, hướng về phương bắc chậm rãi bước đi.

Anh Bố không thể ngờ được, có chút thất vọng, lập tức ở viên môn thượng giơ cẳng chân hạ cẳng tay, nói:

- Hàn Tín ngươi đừng đi, ở lại chiến đấu cùng quả nhân ba trăm hiệp hãy quay về...

Kêu gào vài tiếng, Anh Bố lệnh cho Lợi Kỷ nhanh chóng tìm Ngũ Thạch Cường Cung, nhưng khi Lợi Kỷ mang Ngũ Thạch Cường Cung tới, đã không thấy bóng dáng Hàn tín đâu.

Anh Bố khó khăn lắm mới có một lần hãnh diễn trước mặt Hàn Tín, có thể chịu để yên sao? Lệnh cho Lợi Kỷ dẫn hai vạn cấm quấn, đuổi giết đại quân Tề Quốc. Vừa mới cưỡi chiến mã ra môn viên, Khoái Triệt liền tới nghêng diện, trong thấy Anh Bố mặc trụ giáp hạng nặng. Khoái Triệt vội vàng la lớn:

- Đại Vương, người muốn đi đâu vậy?

- Tên tiểu tử Hàn Tín muốn chạy trốn, quả nhân muốn đuổi theo đánh hắn một trận!

Anh Bố lớn tiếng nói.

- Đại Vương không được, tuyệt đối không được!

Khoái Triệt đột nhiên biến sắc nói:

- Đại Vương chỉ dẫn theo hai vạn cấm quân, đuổi theo đánh giết, chẳng may bị cắn ngược lại một cái, ngược lại sẽ không tốt.

- Bị căn ngược lại một cái sao?

Anh Bố cười to nói:

- Tướng Quốc lo lắng quá rồi, Hàn Tín và Tất Thư không phân thắng bại, hiện tại lại bị quả nhân đoạt đại doanh, đốt lương thảo, bị hủy quân nhu, quả thực sĩ khí Tề quân đã bị giảm xuống, chỉ cần hai vạn cấm quân theo sát phía sau, tất nhiên Tề quân binh bại như núi đổ.

- Không được.

Khoái Triệt lắc đầu nói:

- Thần nhìn thấy hàng ngũ Tề quân, giống như chim hạc giang rộng cánh, không có chút gì hoảng loạn.

Thấy Khoái Triệt luôn miệng cản trở, Anh Bố dần dần mất đi kiên nhẫn. Khoái Triệt thấy vậy càng lo lắng, lại nói:

- Đại Vương, nếu thực sự tâm quân Tề quân thực sự tan rã, vì sao đại quân Sở Quốc không truy đuổi?

- Đại quân Sở Quốc sao?

Anh Bố bỗng nhiên chỉ ngón tay về phía trước, nói:

- Không phải bọn họ đang tới đây sao?

- Ủa?

Khoái Triệt ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy dưới bầu trời đêm xuất hiện một dãy dài đuốc thắp sáng rực, bọn họ ào ạt hướng tới, đi trước mặt cũng toàn là kỵ binh, rầm rầm kéo đến, khí thế ngút trời, khiến người ta sợ hãi tột cục.

- Tướng Quốc, bây giờ ngươi yên tâm chưa?

Khoái Triệt không còn gì để nói, đại quân Sở Quốc truy đuổi, cấm quân truy đuổi, nếu không thủ thắng, cũng tự có thể bảo vệ mình, hẳn là không có vấn đề gì. Khoái Triệt lập tức lui lại một bên viên môn.

Anh Bố ngửa mặt lên trời, cười to hai tiếng, ghìm ngựa quay đầu lại, quát lớn:

- Các tướng sĩ Hoài Nam quốc, theo quả nhân..., chém giết Hàn Tín!

- Chém giết Hàn Tín! Chém giết Hàn Tín! Chém giết Hàn Tín! Chém giết Hàn Tín!...

Hai vạn cấm quân phía sau vùng dậy, hô lớn. Anh Bố giơ cao hoành đao chỉ về phương bắc, hướng tới chỗ Tề quân nghỉ ngơi. Hai vạn đại quân tựa như vỡ đê Hồng Thủy, truy đuổi đại quân Tề Quốc.

Chỉ trong chốc lát, một đại tướng quân Sở thân khoác áo bào màu trắng, dung mạo xuất chúng, cùng mấy trăm thân binh và hơn mười viên Đại Tướng xung quanh xuống ngựa tới trước mặt Khoái Triệt. Khoái Triệt nhìn thật kỹ, kia có phải là Tất Thư suýt chút nữa ở lại Hoài Nam Quốc cùng hắn làm quan không? Tuy nhiên, lúc này hắn cũng là Vệ Tướng quân Sở Quốc.

- Là Học Kiếm lão đệ sao?

Khoái Triệt lập tức chắp tay thi lễ, nói.

- Xin chúc mừng.

Tất Thư chắp tay đáp lễ, thở dài nói:

- Tử Thông huynh thật biết nói đùa, có đáng mừng sao?

Khoái Triệt nói:

- Lão đệ không cần quá khiêm tốn, ngươi đánh bại Hàn Tín, cũng không đáng mừng sao?

- Đánh bại Hàn Tín là sao?

Tất Thư lắc đầu cười khổ nói:

- Tiểu đệ hy vọng có thể đánh bại Hàn Tín, đáng tiếc mộng đẹp khó thành, tiểu đệ dãn mười sáu vạn đại quân cùng quân Tề quyết chiến, nhưng mảy may không thể đủ sức chống lại Hàn Tín, nếu không có Hoài Nam Vương công phá đại doanh Tề quân, e rằng tiểu đệ sớm tổn hại hơn nửa quân binh, vất vả trấn thủ đại doanh.

Khoái Triệt cười ha hả, nói:

- Có thể toàn mạng dưới tay Hàn Tín, cũng là chuyện đáng mừng.

Lời này, Khoái Triệt không hề nói dối, Hán Tín cầm quân ở Hán Trung đến giờ, đã trải qua mười trận chiến lớn nhỏ, phải kể đến, Trần Kháp, Điền Quảng, Long Thả hoặc là kiêu dũng như Hạng Võ cũng không thể chống đỡ nổi, quả thực là không ai toàn mạng dưới tay Hàn Tín.

Nhưng Tất Thư chỉ thản nhiên cười, từ chối, chí hướng của hắn không thể dừng lại như thế.

Khoái Triệt ngừng lại một chút, lại hỏi:

- Lão đệ suy tính, nhân lúc đêm tối có truy kích bại quân Hàn Tín chăng?

- Nhân lúc đêm tối, nhanh chống truy kích?

Tất Thư lắc đầu, vẻ mặt ngưng đọng, nói:

- Chẳng qua tiểu đệ chỉ đến yểm trợ thủ thành, đồng thời đến báo với Hoài Nam Vương đề cao cảnh giác bảo vệ Bành Thành, tuyệt đối không được sơ suất buông lỏng. Tuy rằng trận Tứ Thủy quân Tề không thể thủ thắng, nhưng nhiều khi Hàn Tín dụng binh nằm ngoài dự đoán của mọi người, ngàn vạn lần không thể sơ suất để hắn có thể tập kích Bành Thành.

Khoái Triệt lập tức biến sắc, vội vàng la lớn:

- Lão đệ thực sự không nghĩ tới chuyện truy kích Hàn Tín sao?

Tất Thư thở dài, bất đắc dĩ nói:

- Không dám giấu Tử Thông huynh, tiểu đệ không dám nghĩ tới việc truy kích.

- Vấn đề là đại doanh Tề quân đã bị đại quân Hoài Nam ta đánh chiếm, Tề quân lương thảo, quân nhu cũng đều bị tiêu hủy. Lúc này đúng là quân tâm Tề quân tan rã, sĩ khí giảm sút, lão đệ dẫn đại quân ngầm truy đuổi, nhất định có thể đại thắng mà về.

Khoái Triệt nghe vậy trong lòng lo lắng, quên hết những lời can ngăn Anh Bố vừa rồi như thế nào.

- Suy tính chuyện gì hả?

Tất Thư nói:

- Hàn Tín dùng hai vạn quân già yếu liệt vào trung quân xung trận, nhưng vừa mới đây lại đánh tan hai mươi vạn đại quân Triệu Quốc. Hiện tại lương thảo, quân nhu Tề quân đều đã mất, nhưng biết đâu Hàn Tín tuyệt cảnh phản kịch lại thì sao? Tử Thông huynh là người cơ trí, không biết chuyện này rất mạo hiểm sao?

Ngừng lại một chút, Tất Thư lại nói:

- Huống chi, từ Tứ Thủy đến đây, tiểu đệ phát hiện bản trận Tề quân thành hình cánh hạc giang rộng, xem tình hình nàu, nhận thấy phía trước Tề quân đã có mai phục, nếu quân ta nhân lúc trời đêm gấp rút đuổi theo, nếu lọt vào trận địa phục kịch Tề quân, ngược lại Hàn Tín dẫn đại quân quay trở lại đánh giết, hâu quả không thể lường trước.

Lời này Tất Thư chẳng qua cũng chỉ là nói ngoa. Sau trận chiến Tứ Thủy, Tề quân lui binh, hắn liền phái hơn một nghìn thám báo cưỡi ngựa nghiêm mật giám sát động tĩnh đại quân Tề Quốc, lúc chập tối, quả thực Hàn Tín phái hai đội quân tiến về phương bắc trước một bước, tuy nhiên binh lực không nhiều lắm, cũng mai phục ở giữa đường, phần lớn hai đội quân này đi tich góp lương thảo.

Sở dĩ Tất Thư không dám đuổi giết Hàn Tín, chính là bởi vì trong lòng kiêng kị!

Trong trận chiến Tứ Thủy, quân Sở có uy thế về vũ khí sắc bén, cộng thêm kỵ binh Kiêu Kỵ Doanh đánh bất ngờ, đều không thể đánh bại Hàn Tín. Hiện tại, sau trận quyết chiến, đại quân Tề Quân tất nhiên mệt mỏi vô cùng, nhưng đại quân Sở Quốc lẽ nào không sức cùng lực kiệt sao? Cùng lúc đó, kỵ binh Kiêu Kỵ Doanh, tất thảy mọi người đều sức kiệt sức, ngựa cũng đã hết hơi, lực không thể chiến đấu tiếp được.

Nói đến chuyện đuổi theo giết Hàn Tín, Tất Thư thực không dám cả gan.

Nói cho cùng đại quân Tề Quốc đã không có lương thảo, quân nhu, tất nhiên sẽ phải lui binh. Hơn nữa, trong khoảng thời gian ngắn tuyệt đối không thể hồi phục trở lại, nói cách khác, Hoài Nam Quốc đã được bảo vệ, ý đồ chiến thuật quân Sở đã thành công. Một khi đã như vậy, cần gì phải phưu lưu mạo hiểm, đuổi theo truy kích Hàn Tín làm gì?

Khoái Triệt dậm chân, thở dài nói:

- Nhưng, Đại Vương của ta đã dẫn theo hai vạn cấm quân truy kích rồi!

- Hả?!

Tất Thư nghe vậy trong lòng khẽ dao động, nếu Anh Bố truy kích Hàn Tín, chẳng may bị Hàn Tín tập kích... Như vậy đối với Sở Quốc mà nói, cũng chẳng phải chuyện gì xấu, tuy nhiên trên mặt, Tất Thư cũng giả bộ chấn động, thất thanh nói:

- Tử Thông huynh, Hoài Nam Vương thực sự đã mang theo hai vạn cấm quân truy kích sao?

Khoái Triệt vội vàng la lên:

- Chẳng lẽ không phải sao? Vừa rồi ta ngăn thế nào cũng không được.

- Hỏng rồi!

Tất Thư ngừng lại một chút, quay đầu lệnh cho Đại Tướng Ngu Tử Kỳ, nói:

- Tử Kỳ Tướng Quân, ngươi lập tức dẫn năm mươi kỵ binh tinh nhuệ đuổi theo Hoài Nam Vương, khiến hắn ngàn vạn lần không được đuổi theo!

Dưới trướng Tất Thư, tướng già Sở quân cũng không ít, tuy nhiên những người có thể nói trước mặt Anh Bố cũng không có nhiều lắm, tính đi tính lại, cũng chỉ có Ngu Tử Kỳ.

- Rõ!

Ngu Tử Kỳ tuân lệnh hô lớn, điểm khỏi năm mươi kỵ binh tinh nhuệ chạy đi như gió.

Khoái Triệt mắt trắng trợn, để Ngu Tử Kỳ mang theo năm mươi kỵ binh tiến tới, liệu có tác dụng gì không?

Ngay lập tức Khoái Triệt nghiêm mặt, tương cầu Tất Thư, nói:

- Học Kiếm lão đệ, Đại Vương ta hiện giờ đang gặp nguy hiểm, ngươi không thể thấy chết mà không cứu được, mong đại quân quý quốc vất vả một chuyến, tiếp ứng Đại Vương ta trở về được không?

Chương 340: Thả Anh Bố Trở Về

Tất Thư cũng không có đáp ứng thỉnh cầu của Khoái Triệt, hắn thực sự không dám mạo hiểm, không sai, Sở Quốc cùng Hoài Nam Quốc đúng là liên bang, quả thực Sở Quốc cũng có nghĩa vụ, trách nhiệm bảo hộ Hoài Nam Quốc, nhưng hiện tại Hoài Nam Quốc đã được bảo vệ, tất nhiên quân Sở sẽ không cần liều mạng cùng đại quân Tề Quốc, nhất là phía trước còn phải mạo hiểm rất nhiều, lại càng không thể đi.

Huống chi, nhìn tình hình trước mắt, ngược lại không có Hoài Nam Vương Anh Bố đối với Sở Quốc là chuyện có lợi.

Kỳ thực, bây giờ Tất Thư có một việc muốn làm chính là, tìm một lều trại yên ắng, nhớ lại những trận quyết đấu với Hàn Tín từ đầu đến cuối, nghiên cứu lại những chi tiết trong đó, Tất Thư tin tưởng, thông qua phân tích như vậy, hắn nhất định có thể học rất nhiều điều từ đó, đợi tới lần sau giao thủ cùng Hàn Tín, hắn sẽ tìm cách khác chế.

Bính lính chỉ có trong chiến tranh mới có thể đủ trưởng thành, làm một vị Thống soái, như vậy chỉ có trong chiến tranh, binh lính cần đúc máu tươi mới có thể trở thanh lão binh, mà Thống soái thì cần mạng người đống triệt, mới có thể trúc khởi năng lực chỉ huy cao siêu. Trận chiến Tứ Thủy, ước chừng Sở Quốc thương vong hơn năm vạn người, phải trả giá thê thảm và nghiêm trọng như vậy để đổi lấy tâm đắc, Tất Thư sao có thể khinh thường?

Tất Thư khóe léo từ chối, Khoái Triệt bất đắc dĩ, chỉ còn cách vội vàng quay vào trong Bành Thành tìm Triệu Chấn.

Lại nói về Anh Bố, lúc này mang theo hai vạn cấm quân truy kích Tề quân, đã đi được hơn hai mươi dặm.

Dọc theo đường đi, Tề quân vừa ngăn cản, vừa lui về phía sau. Tiếp đó là một phương trận bộ binh, lại còn có khinh binh phương trận, thậm chí còn có một cũng tiễn phương trận. Bất kể khi hai vạn cấm quân Anh Bố đuổi giết, nhưng, toàn quân bộ trận địa quân Tề không có chút nào loạn lạc.

Hơn nữa, vừa đánh, vừa trong quá trình lui binh, Hàn Tín đã nắm giữ chi tiết Anh Bố dẫn hao vạn cấm quân, bao gồm quân đội binh lực, tính ra tiến lên tổng lực chiến đấu là hơn, ftrong lúc đuổi giết, Hoài Nam cấm quân bị tiêu hao thể lực nghiêm trọng, hiện tại thế suy sức yếu.

Cốt yếu chính là, quân Sở không đuổi theo, Hoài Nam viện quân không ngờ cũng không đuổi theo!

Sau khi nắm giữ tình hình, rốt cục Hàn Tín cũng động thủ, phát động một đòn sấm sét đánh Hoài Nam quân!

Vì phải lui lại, vọng xe cao tới hơn bốn trượng phải vứt bỏ, tuy nhiên điều này không làm khó được Hàn Tín, Hàn Tín lệnh thân quân tại trung quân bản trận dựng thẳng lên mấy chục cái cột cờ, sau đó đem một đám đèn lồng màu sắc sặc sỡ treo lên.

Lệnh kỳ tất cả đều giống nhau, nhưng đối với đèn lồng hoàn toàn khác biệt, mỗi loại có một ký hiệu riêng. Thí dụ như đèn lồng màu đỏ thay cho tả quân, hai đèn lồng màu đỏ song song thay cho tả quân tả doanh, phía trước ba cái đèn lồng màu đỏ, lại thêm một cái đèn lồng màu xanh thì là tả quân tả doanh bộ trung khúc. Sau đó đèn lòng bày thả cao thấp, sáng tối, phương vị cũng là có hàm ý khác nhau.

Binh lính Tề quân cơ bản không hiểu điều này, nhưng quan quân từ Khúc Trưởng trở lên lại theo Hàn Tín lâu ngày, cực kỳ quen thuộc với hệ thống đưa tin của Hàn Tín ban đêm. Bởi vậy, sau khi trên cột cờ đèn lồng được treo lên, hơn hai mươi vạn quân tề nhanh chóng xoay người mà đến, hướng tới hai vạn cấm quân Anh Bố tấn công mãnh liệt.

Lúc này, Anh Bố mới đột nhiên kinh giác, chỉ mang theo hai vạn nhân mã đuổi giết Hàn Tín quả thực rất liều lĩnh, tuy nhiên lúc này hối hạn cũng đã chậm, hai vạn nhân mã của hắn sớm đã bị quân Tề bao vây. Trong bóng đêm, khắp nơi đều là binh lính Tề Quốc, khắp trốn đều là âm thanh sát phạt ồn ào náo động, thậm chí Anh Bố không biết nên đi theo hướng nào phá vây.

Quả thực, Anh Bố biết Tề quân hư hư thực thực, e rằng không thể cùng cấm quân xông ra.

Tuy rằng hai vạn cấm quân Anh Bố đều là tinh nhuệ, nhưng lúc trước công kích đại doanh Tề quân, bọn họ cũng đã cùng một trăm nghìn đại quân Tào Tham trải qua một trận ác chiến, vả lại vừa rồi đuổi giết đại quân Hàn Tín năm mươi dặm đường, bất kể là thế lực hay tinh lực, tất cả đã cạn kiệt hết mức, bây giờ căn bản sức suy lực yếu.

Hơn nữa, Hoài Nam quân rõ ràng trang bị không bằng Sở quân!

Cung tiễn thủ, phi mâu thủ Tề quân nhất sóng sóng đã kích, cấm quân thương vong nhanh chóng gia tăng, khiến binh sĩ Tề quân bốn phương tám hướng khởi xướng mãnh liệt tấn công, rốt cục trận hình Hoài Nam cấm quân bắt đầu buông lỏng, như vậy không thể ngăn cản Hoài Nam cấm quân bại vong, nói cho cùng, Anh Bố cũng là người mà không phải thần.

Bất đắc dĩ, Anh Bố chỉ có thể co rút hết binh lực lại kết thành số trận, chuẩn bị tử thủ.

Hiên tại, hy vọng duy nhất của Anh Bố chính là đại quân Sở Quốc mong chóng tới, nếu không thì Triệu Chấn, Phì Thù mang theo đại quân Hoài Nam tới, có lẽ cũng có thể khiến cho Hàn Tín lui binh.

Anh Bố không biết, bây giờ trong nước đang hỗn loạn.

Về vấn đề có phát binh giải cứu Anh Bố hay không. Tướng Quốc Khoái Triệt, Trung Đại Phu Bí Hách, Tướng Quân Triệu Chấn, Mạt Tướng Quân Phì Thù và các văn võ đại thần đang ầm ĩ tranh luận.

Thượng Tướng Quân Triệu Chấn nghĩ, Hoài Nam quân không thể hành động thiếu suy nghĩ, cần phò tá Thái Tử bảo vệ Bành Thành.

Nói trằng ra là, Triệu Chấn không có tin Anh Bố có thể trở về, trong lòng đã chuẩn bị trước, phải lập Thái Tử làm Tân Vương.

Trung Đại Phu Bí Hách, Mạt Tướng Quân Phì Thù thì cho rằng, Anh Bố là Hoài Nam Vương, không thể không cứu, biết rõ không thể địch lại, cũng muốn phát động đại quân Hoài Nam tiếp ứng.

Khoái Triệt trong lòng nặng trũi, một khi đại quân Hoài Nam dốc toàn bộ lực lượng đi cứu Hoài Nam Vương, quân Sở có nhân cơ hội này đánh lén Bành Thành không? Tuy nói rằng cùng Hoài Nam Quốc là liên minh, nhưng lợi ích rất lớn trước mắt, bất luận là minh ước gì cũng không đáng tín cậy. Nếu quân Sở có cơ hội tiêu diệt, thâu tóm Hoài Nam Quốc, tin rằng Tất Thư tuyệt đối không nhân từ nương tay.

Lúc này, nếu Anh Bố gặp chuyện xấu, Khoái Triệt là Tướng Quốc, trên danh nghĩa là thủ trưởng tối cao khi Anh Bố không có ở Hoài Nam Quốc, kỳ thực cũng không đúng, bất kể là Triệu Chấn, Phì Thù là đại lão quân đội, hay là Bí Hách là quan to trong triều, khi Anh Bố không có, dường như bọn họ cũng đều không kém Khoái Triệt.

Mười mấy đại thần ầm ĩ tới gần sáng, cũng không có kết quả.

Ngoài Bành Thành, đại quân Sở Quốc đã tiến vào chiếm giữ đại doanh Tề quân.

Vương Trướng Hàn Tín đã trở thành hành dinh của Tất Thư, đêm dài yên tĩnh, nhưng vẫn như mọi khi đèn đuốc sáng trưng, Tất Thư còn đang tâm đắc tổng kết trận chiến Tứ Thủy, nhất là từng chi tiết trong đó, đều được hắn cẩn thận viết lên giấy Công Thâu, không ngờ trước sau tràn ngập trăm trương, dài thật dài.

Nhưng mà, nhìn lại bút tích, Tất Thư lại chau mày lại.

Đứng dậy, chắp tay sau lưng trong đại trướng thong thả bước đi nửa ngày, khi chân trời Đông Phương hơi lộ ra mặt trời, Tất Thư mới chợt ngộ ra, xoay người cầm lấy Công Thâu tràn ngập " tâm đắc nhận thức" ném tới chậu than để đốt, nhìn trang giấy trắng như tuyết trong ngọn lửa hóa thành tro bụi, Tất Thư trên mặt rốt cục lộ ra một tia thoải mái.

Trời đã sáng, từ bốn phương tám hướng, mãnh quân Hoài Nam tấn công Tề quân giống như nước thủy triều rút.

Anh Bố lau vết máu trên lưng, quay đầu về Đông Phương, cảm nhận ánh nắng bình mình, hết sâu một hơi, sáng sớm không khí thật mát mẻ. Hương vị tươi mát của máu tươi không thể che dấu được, chỉ tiếc, có khả năng đây là bình minh cuối cùng trong cuộc đời hắn, sau khi chiến lược Tề quân đã được điều chỉnh, kế tiếp lên quyết chiến sao?

Cái chết trước mắt, Anh Bố cũng không có hối hận, kỳ thực hối hận cũng có lợi ích gì đâu?

Chỉ trong chốc lát, một đội quân Tề quân trang bị vũ khí chỉnh tề, trong bản trận Tề quân đi ra, sau đó lập tức hướng về cấm quân Hoài Nam nghiền đè, Anh Bố tay cầm hoành đao, đang muốn hạ lệnh tử chiến, bỗng nhiên Tề quân ngừng lại, mở ra trận hình, một đại kỳ màu tím chợt hiện ra.

Đại kỳ Tề Vương? Hàn Tín sao?!

Anh Bố thoáng chốc căng tròn mắt lên.

Quả nhiên, Hàn Tín mặc tử bào, cưỡi Bạch Mã từ trong trận đi ra, trong mắt Anh Bố, Hàn Tín vẫn như vậy, mũi chẳng phải mũi, miệng chẳng phải miệng, trên mặt mỗi cái lỗ chân lông đều tràn ngập kiêu ngạo. Anh Bố thực sự rất muốn tát mạnh vài cái lên mặt Hàn Tín, tuy nhiên thoạt nhìn, hắn không có tư cách này.

- Hàn Tín, ngươi muốn chế nhạo quả nhân sao?

Anh Bố lạnh lùng nói.

Hàn Tín thản nhiên, mỉm cười nói:

- Anh Bố, xét đến tình cảm trước kia, ngươi mau đi đi.

- Hả?

Anh Bố nghe vậy ngạc nhiên, không tin được, nói:

- Ngươi lại để quả nhân đi sao?

- Đúng vậy, mau đi đi.

Hàn Tín gật đầu, thản nhiên nói:

- Nhân lúc quả nhân còn chưa thay đổi chủ ý, đi nhanh còn kịp.

Thấy Hàn Tín gật đầu, Anh Bố lại càng cảm thấy hoang mang, thằng nhãi Hàn Tín này rất đáng ghét, nhưng hắn cũng là người biết giữ lời, hắn nói thả Anh Bố đi tuyệt đối không lật lọng, nhưng vì sao thả Anh Bố đi? Hắn Anh Bố thế nào đi nữa cũng được coi là mãnh hổ kiêu hùng, việc này chẳng phải Hàn Tín thả hổ về rừng sao?

- Vậy là sao?

Thấy Anh Bố hơi chần chừ, Hàn Tín bình thản nói:

- Anh Bố, rất muốn được làm tù nhân sao?

Anh Bố có phần khó hiểu, nuốt nước miếng, quay đầu quát lớn:

- Các tướng sĩ Hoài Nam, đi theo quả nhân...

- Không, ngươi chỉ được đi một mình.

Anh Bố còn chưa dứt lời, Hàn Tín thản nhiên ngắt lời:

- Về phần, mấy nghìn tàn binh dưới trướng ngươi, không cần phải trở về, hãy để bọn họ theo quả nhân đi về Lâm Truy.

Anh Bố nghe vậy, liếc mắt nhìn cấm quân tướng sĩ phía sau, cuối cùng thúc ngựa mà đi.

Cuối cùng còn lại mấy nghìn cấm quân muốn đi theo, lại bị đại quân Tề Quốc kiếm sáng như tuyết chém giết. Chỉ trong chốc lát, Anh Bố đã phóng ngựa ra khỏi bản trận quân Tề, quả nhiên tướng sĩ Tề quân không có gây khó dễ.

Thúc ngựa lao thẳng đi, Anh Bố mới thở phào một hơi thật dài.

Anh Bố thế nào cũng không nghĩ ra, vì sao Hàn Tín lại thả hắn đi?

Anh Bố thực không biết, kỳ thực Hàn Tín cũng không muốn thả hắn đi, người thực sự muốn thả hắn đi chính là Tề Quốc Á Tướng Lâu Kính. Lâu Kính nói với Hàn Tín rằng:

- Đại Vương, quân ta sau chuyến đi này có nhiều tổn thất, trong khoảng thời gian ngắn không thể đủ lực nam hạ, nếu người thực sự muốn giết chết Anh Bố, quả thực chỉ có Sở Quốc được hưởng lợi, Hạng Trang có thể dễ dàng tiêu diệt Hoài Nam Quốc, cho nên còn không bằng việc thả Anh Bố trở về.

Bỗng nhiên Hàn Tín thấy lời nói của Lâu Kính rất có đạo lý, liền tiếp thu gián nghị, sau đó thả Anh Bố quay trở về.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau