SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 326 - Chương 330

Chương 326: Khinh địch

Bắc giao Bành Thành, đại doanh quân Tề.

Trong tiếng va chạm lạnh lẽo của thiết giáp, hơn mười viên đại tướng quân Tề nối đuôi nhau mà đi. Đi thẳng phía trước mặt là Thượng tướng quân Tào Tham, theo sát phía sau Tào Tham là Á tướng Lâu Kính, lại sau đó là các đại tướng Trình Hắc, Triệu Tịch, Lã Khanh, Hứa Chương.

Chưa tới gần lều lớn Hàn Tín, Túc vệ lang tướng Tào Thọ đã nghênh tiến lên đây nói:

- Chư vị dừng lại.

Tào Tham nhíu nhíu mày, nói:

- Thọ nhi, Đại vương hắn còn chưa tỉnh sao?

Tối qua, Hàn Tín không biết từ đâu lấy ra vài ca kỹ này, uống rượu cho đến đêm khuya, sáng nay cũng dậy không nỗi.

Tào Thọ lắc lắc đầu, nói:

- Phụ thân, trước giữa trưa Đại vương sợ là sẽ không tỉnh rồi.

Tào Tham nghe vậy im lặng, Lâu Kính thở dài, nói:

- Thượng tướng quân, chúng ta đi tới lều lớn trước đi.

Tào Tham gật gật đầu, lập tức dẫn chư tướng Lâu Kính, Trình Hắc thẳng đến lều lớn, vào lều, Tào THam lại mời chư tướng Lâu Kính ngồi vào vị trí, sau đó nói:

- Chư vị, bổn tướng quân vừa mới nhận được một tin tức kinh ngạc, Sở vương Hạng Trang đã phái Vệ tướng quân Tất Thư hắn lãnh ba mươi vạn binh, tiến đến cứu viện Hoài Nam quốc!

Ngoại trừ Lâu Kính như thoáng chút suy nghĩ, còn lại chư tướng Trình Hắc tất cả đều vẻ mặt kinh ngạc.

Hoài Nam quốc cùng Sở quốc kết minh, Hoài Nam quốc bị công kích, Sở quốc sẽ phái binh đến cứu viện điều này cũng không ngạc nhiên lắm, Sở quốc phái ba trăm nghìn đại quân đến tiếp viện, binh lực có nhiều chút, nhưng cũng là hợp tình, nhưng mà, Sở Vương Hạng Trang phái một tên thư sinh chưa từng nghe qua danh tính đến lãnh binh tiến vào Hoài Nam quốc, lại làm cho người ta giật mình, Tất Thư là ai?

Trình Hắc nói:

- Thượng Tướng Quân, Tất Thư là ai? Trước kia sao lại chưa từng nghe qua?

Tào Tham lắc đầu nói: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Đối với Tất Thư này, bổn tướng quân cũng mới nghe nói.

Tất Thư tự sĩ sở, vẫn đảm nhiệm đánh và thắng tướng quân các quân biên luyện phủ binh, và ngoại giới dường như không có tiếp xúc bất luận là cái gì, ngoại trừ Hoài Nam tướng quốc Khoái Triệt cùng hắn từng có tiếp xúc bên ngoài, chỉ sợ cũng chỉ có Bạch Mặc biết hắn có tồn tại, mười năm qua đi, thậm chí ngay cả Khoái Triệt cũng đã quên người này, về phần Tào Tham bọn họ, làm sao có thể nghe qua danh tính Tất Thư được?

Chỉ có Lâu Kính trầm ngâm nói:

- Tất Thư này, dường như là thư sinh ba mươi tuổi.

- Thư sinh?!

Trình Hắc giật mình kinh hãi, lập tức cười to nói,

- Ha ha ha, Hạng Trang không phải là điên rồi chứ? Phái một tên thư sinh không nghe tên qua lãnh binh tới cứu Hoài Nam quốc, đó không phải là tìm đường chết sao?

Còn lại Triệu Tịch, Lã Khanh, Hứa Chương và chư tướng cũng đều cười lớn.

Chỉ có Tào Tham, Lâu Kính lông mày rậm nhíu chặt, mặt có vẻ ưu tư, Hạng Trang phái một tên thư sinh danh chưa được biết đến đi lãnh binh tới cứu Hoài Nam, đối với đại quân Tề quốc mà nói chưa chắc là một chuyện tốt, hai người rất lo lắng, Tề vương sau khi biết được tin tức này, có thể sẽ khinh địch, trên thực tế, từ thế như chẻ tre đánh vào Hoài Nam quốc tới nay, Tề vương cũng ngày càng kiêu ngạo.

Kỳ thực, Tề vương kiêu ngạo cũng có tình lý, Tề vương tự Hán Trung Phong tướng, diệt hơn mười nước, phục quân không kể hết được, tung hoành hai mươi năm không người nào có thể địch nổi, Tây Sở bá vương Hạng Võ đủ lợi hại? Mấy lần đem Hán vương đánh cho quân lính tan rã, nhưng cuối cùng thì sao? Cuối cùng Hạng Võ vẫn phải bại dưới tay Tề Vương, mười vạn cường quân tan thành tro bụi, con người Hạng Võ cũng tự vẫn ở Ô Giang!

Như thế thì võ công hiển hách, mãi mãi mấy người có được? Tề vương tâm sinh kiêu ngạo cũng không kì quái.

Nhưng mà, nếu như Tề vương do kiêu ngạo mà khinh địch, từ đó coi rẻ anh hùng thiên hạ, như vậy thì nguy hiểm rồi.

Đã nói cuộc chiến Bành thành, sớm đã trước ba ngày, dùng đồ quân nhu khí giới công thành đã chuyển đến trong quân rồi, nhưng Tề vương lại chậm chạp không chịu hạ lệnh công thành, không phải Tề vương không có nắm bắt công phá Bành thành, mà là Tề vương muốn chờ viện quân Sở quốc nhanh chóng đến, lại đem quân Hoài Nam và quân Sở hợp nhất giải quyết, điều này không phải là khinh địch gì hết?

Hiện tại, Hạng Trang phái một tên thư sinh không rõ danh tính lãnh binh tiến đến, Tề vương chẳng lã không phải càng thêm khinh địch sao?

Nếu như Hạng Trang phía một tên thư sinh giống như Triệu Quát vậy, thì cũng thôi, nếu chẳng may thư sinh là một nhân vật lợi hại ẩn giấu không để lộ, không may Tề vương muốn một phát bổ nhào thành Bành!

Tào Tham trầm ngâm một lát, nói với Lâu Kính:

- Á tướng, ngài có phải là không nhắc nhở Đại vương một chút?

Vài năm gần đây, Tề vương đã không nghe lời mọi người gián nghị, nói như lần trước lựa chọn mục tiêu công phạt, Tào Tham, Vương Lăng và trọng thần văn võ đều đã từng khổ khuyên Tề vương công phạt Triệu quốc hay là Lương quốc. Nhưng Tề vương lại không nghe, muốn công phạt Hoài Nam, bây giờ, cũng chính Á tướng Lâu Kính trần thuật, Hàn Tín còn có thể nghe vài câu.

Lâu Kính lắc lắc đầu, thở dài:

- Ôi, nếu có thể khuyên, tại hạ sớm đã khuyên rồi.

Tào Tham im lặng sau một lúc lâu, lại nói:

- Sự việc đã đến nước này, chúng ta cũng chỉ có thể im xem như thế nào.

***

Trúc ấp đi thông Bành thành lao đi trên đường, Tất Thư đang dẫn theo sáu vạn đại quân chậm rãi tiến lên phía Bắc.

Tất Thư áo trắng lông cừu nhẹ, khoanh tay đứng trên một chiến xa đen tuyền, nhìn ở tiền phương xa xôi, đội hành quân quân Sở từ ngay dưới mắt hắn vẫn kéo dài tầm nhìn đến phía cuối, một mặt tinh kỳ kia, rậm rạp, tiếp đất mấy ngày liền, nhóm trường mâu và một loạt đại thuẫn, dường như vô cùng vô tận.

Lại xem từ phía sau, cũng là các đại tướng quân Sở gồm Ngu Tử Kỳ, Tiêu Khai, Điền Hoành, Tây Khất Liệt, Tử Xa Sư.

Nắm giữ mười sáu vạn hùng binh cùng với hơn trăm viên tướng tái, trên mặt Tất Thư lại đặc biệt có một luồng đắc ý, có vài người, trời sinh ra là thống soái tài giỏi, thí dụ như Đại Hán Hoắc Khứ Bệnh, lần đầu tiên lãnh binh liền dám mang theo bát trăm Phiêu Kỵ xâm nhập Mạc Bắc hơn ngàn dặm, vừa mới phá hủy long đình của người Hung Nô, thí dụ như Tam quốc Lục Bá Ngôn, lần đầu tiên nắm quân đã tiêu diệt Quan Vũ, đoạt Kinh Châu.

Tất Thư, không thể nghi ngờ cũng là nhân vật như vậy, tuy là lần đầu tiên hắn lãnh binh, cũng là lần đầu tiên trên chiến trường, nhưng hắn cảm thấy một luồng dương dương tự đắc, cũng không có chút khẩn trương hay co quắp, có, chỉ là từ trên vẻ mặt thong dong và bình tĩnh, dường như hắn sớm đã lãnh binh hàng trăm năm trước, đánh vô số đại công.

Mắt thấy sắc trời chuyển đen, Tất Thư liền nhẹ nhàng mà giơ lên tay phải.

Chốc lát, hơn mười tên binh đã từ trong quân hướng về trước quân, sau quân bay vội mà đi, toàn quân ngừng tiến tới, ngay tại chỗ hạ trại quân lệnh cũng nhanh chóng truyền xuống, không đến một khắc, đang chậm rãi hướng về phía bắc của mười sáu vạn đại quân đều dừng bước, sau đó bắt đầu dỡ khí cụ lều trại xuống, xây dựng doanh trại tạm thời.

Đại quân trong lều lớn của Tất Thư trước tiên đáp tốt, trong lều thậm chí còn dựng lên một bình phong.

Điều này sẽ, Tất THư đang nhìn tấm bản đồ Hoài Nam giắt trên bình phong trầm tư, Tề Vương Hàn Tín võ công soàn soạt, bất kể là mưu lược hay là khả năng chỉ huy lâm trận, có thể nói ra loại rút túy, lần đầu tiên lãnh binh phải đối mặt với cường địch như vậy, Tất Thư thật không biết nên cảm thán sự may mắn của chính mình hay là sự bất hạnh?

Làm một binh gia, Tất Thư nằm mơ cũng không nghĩ sẽ đánh với Hàn Tín, từ điểm này mà nói, Tất Thư hắn may mắn.

Nhưng mà, Tất Thư hắn là lần đầu tiên nắm binh, lại sẽ đối mặt với Hàn Tín, điều này dường như lại là bất hạnh.

Tất Thư tuyệt không sẽ tự coi nhẹ mình, nhưng tuyệt không đánh giá cao chính mình, hắn rõ ràng, Hàn Tín chỉ cần phát huy bình thường, Tất Thư hắn sẽ không hề giành phần thằng, kết quả lý tưởng nhất cũng chẳng qua là ngang tay, nếu như quân Sở muốn thắng, cơ hội chỉ có một, đó chính là việc khinh địch của Hàn Tín, nếu như Hàn Tín sơ suất khinh địch, hoặc là quân Sở còn muốn có một tia thắng lợi.

Như vậy, Hàn Tín có thể khinh địch hay không? Quân Sở lại phải bố trí tương ứng hay không?

Đứng ngay trước bình phong, Tất Thư bỗng nhiên quay đầu quát:

- Cho mời Tây Khuất Liệt tướng quân!

Thân binh ngoài lều vải lĩnh mệnh mà đi, một lát, Tây Khuất Liệt khoác trọng giáp xoay người chui vào trong lều lớn Tất Thư, Tây Khuất Liệt thân cao chín thước, hông thô mười vòng tay ôm, khoác thiết giáp, nghiễm nhiên chính là một pho tượng tuyệt thế ma thần, vào lều lớn, Tây Khất Liệt chắp tay vái cháo Tất Thư ầm ầm nói:

- Tây Khất Liệt tham kiến Vệ tướng quân.

Tất Thư đáp lễ, lại cho Tay Khất Liệt đứng ở phía trước tấm bình phong, sau đó chỉ ngón tay lên bình phong nói:

- Tây Khất tướng quân, bổn tướng quân có một việc nguy hiểm, ngươi có dám tiếp nhận hay không?

Tây Khất Liệt trợn mắt, ngang nhiên nói:

- Có gì không dám!

- Tốt.

Tất Thư vui vẻ gật đầu, lại nói:

- Như vậy từ giờ trỏ đi, ngươi là Giáo úy Kiêu Kỵ của Đại Sở quốc!

Tây Khất Liệt nghe vậy mừng rỡ, cấm quân Đại Sở ba đại doanh, Thiên Lang doanh, Hổ Bí doanh cộng thêm Kiêu Kỵ Doanh, trong đó chỉ có Kiêu Kỵ Doanh là kỵ binh. Tướng quân Kiêu Kỵ Mông Cức của Kiêu Kỵ Doanh đã được điều đi thống lĩnh binh phủ kỵ quân. Mười ngàn kỵ binh dũng mãnh thiếu chủ tướng. Giả như Tây Khuất Liệt có thể làm Giáo úy Kiêu Kỵ, hắn có thể sẽ là chủ tướng của mười ngàn cấm kỵ binh này!

Dưới sự hưng phấn, Tây Khất Liệt râu quai nón dựng đứng lên, lập tức nói:

- Vệ tướng quân, việc gì vậy?

Tất Thư vỗ nhẹ nhẹ bản đồ, nói:

- Tây Hhất tướng quân, nhìn đến trên bản đồ đánh dấu phiến rừng này?

Tây Khất Liệt nhìn nhìn bản đồ, đáp:

- Vệ tướng quân, rừng cây này mạt tướng biết, vài năm trước khi hộ vệ Thượng đại phu đi sứ Bành thành, từng đi qua nơi đó, mạt tướng còn bắn một con nai để nướng ăn.

Nói một hồi, Tây Khất Liệt nói,

- Phiến rừng này dường như ở phía trước không xa, nhiều nhất chỉ có bốn năm mươi dặm?

- Đúng vậy.

Tất Thư gật gật đầu nói,

- Tối nay, ngươi mang theo mười ngàn cấm vệ binh Kiêu Kỵ Doanh, lặng lẽ lẻn vào sâu trong rừng cây mai phục.

- Vâng

Tây Khất Liệt ầm ầm ứng vâng, xoay người muốn đi.

- Quay lại.

Tất Thư tức giận nói,

- Gấp cái gì mà gấp, hổ phù điều binh ngươi cũng chưa lấy.

- Ha hả.

Tây Khất Liệt gãi đầu, hơi ngượng ngùng nói,

- Vệ tướng quân, hổ phù đâu?

- Ngươi nha.

Tất Thư cười chỉ vào Tây Khuất Liệt, sắc mặt lại nghiêm chỉnh, nói:

- Nhớ kỹ, sau khi tiến vào rừng cây nhất định phải chú ý ẩn nấp hành tung, tuyệt đối không được cho quân Tề phát hiện, gặp được tiều phu săn bắt của Hoài Nam quốc thì phải giết chết, sau đó, khi nào vào rừng thì phóng hỏa liền, ngươi khi nào chỉ huy giết!

- Mạt tướng sẽ ghi nhớ.

Tây Khất Liệt nói,

- Vệ tướng quân còn có gì căn dặn?

- Chính là cái này.

Tất Thư nói xong đem hồ phù điều binh Kiêu Kỵ Doanh giao cho Tây Khuất Liệt, lại luôn mãi dặn dò,

- Tây Khuất tướng quân, Kiêu Kỵ Doanh nếu như không thể hoàn thành nhiệm vụ, rất có thể quan hệ tới thắng bại lần này của Hoài Nam, càng có thể quan hệ đến và và khí đến nước Đại Sở, ngươi phải nhất định cẩn thận, phải cận thận.

- Vệ tướng yên tâm, mạt tướng sẽ để ý tới!

Tây Khuất Liệt tiếp nhận hổ phù, xông lên phía Tất Thư vái chào, sau đó xoay người hiên ngang mà đi ra lều lớn.

Chương 327: Hạ chiến thư

Tháng tư, mùa mưa dầm kéo dài rả rích.

Tuy rằng kỵ binh Sở quốc đóng quân ở Bành thành, nhưng thủ quân ở đầu thành cũng không dám có chút buông lỏng, một đội giáp sĩ Hoài Nam võ trang toàn diện cầm trong tay giáo dài, tập trung tinh thần đề phòng, mưa làm ướt hết áo giáp và chiến bào, vừa ẩm ướt vừa lạnh giá, tuy nhiên, giáp sĩ Hoài Nam trên đầu thành lại vẫn hiên ngang thẳng người đứng đó.

Trên lầu quan sát, một tên tiểu giáo Hoài Nam thắt lưng đeo đao hoàn thủ đang đi qua đi lại.

Sau khi kết minh với Sở quốc, Hoài Nam vương Anh Bố đã mua từ Sở quốc không ít hoàn thủ đao, ngoài ba mươi nghìn cấm quân, tất cả các tiểu giáo, khúc trưởng trở lên trong Hoài Nam quân đều được trang bị hoàn thủ đao.

Anh Bố cũng từng nghĩ trang bị cho mình một thanh hoàn thủ đao, thậm chí là hoành đao, tuy nhiên cuối cùng lại từ bỏ.

Không phải là do thợ rèn ở Hoài Nam quốc không có khả năng tạo ra hoàn thủ đao hay hoành đao, mà là do công nghệ tạo ra hoàn thủ đao và hoành đao vô cùng phức tạp, hao phí thời gian, Anh Bố cũng đã triệu tập hơn một ngàn thợ thủ công rèn hết ngày dài tới đêm thâu, nhưng trong vòng một năm tạo ra được lơ thơ vài thanh, cái giá phải trả quá lớn, còn không bằng mua trực tiếp từ Sở quốc.

Sở quốc công nghệ rèn đao rõ ràng so với Hoài Nam quốc đi trước một bậc, không chỉ có sản lượng lớn hơn, mà chất lượng cũng rất tốt, Anh Bố cũng từng nghĩ tới việc tới đánh cắp công nghệ tạo đao ở Sở quốc, tuy nhiên cuối cùng cũng thất bại.

Một khắc nào đó, tiểu giáo Hoài Nam đang bước đi thong dong chợt dừng lại.

Tên tiểu giáo Hoài Nam nghiêng tai lắng nghe một lát, hỏi bọn binh giáp bên cạnh nói:

-Các ngươi nghe thấy không?

Hơn mười binh giáp xung quanh đều nghiêng tai nghe, loáng thoáng, bọn họ nghe được tiếng vó ngựa, ngẩng đầu lên, đã thấy đông nghìn nghịt kỵ binh Sở quốc từ màn mưa tiền phương mờ mịt lao ra, một gã kỵ sĩ Sở quốc mặc áo giáp phóng ngựa đi vào cầu treo trước, lớn tiếng quát:

- Đại Sở Vệ tướng quân Tất Thư, cầu kiến Hoài Nam vương!

- Các ngươi hãy chờ đã.

Tiểu giáo Hoài Nam quát:

- Đợi ta đi báo với tướng quân, chờ người định đoạt.

- Đi nhanh rồi trở lại!

Kỵ sĩ áo giáp ngoài thành lãnh đạm nói:

-Chớ có nhầm việc quân cơ đại sự.

Tiểu giáo Hoài Nam hừ một tiếng, vội vàng xuống lầu.

Hoàng cung Hoài Nam.

Anh Bố bưng bát mì trên bàn lên ngửi ngửi, cuối cùng vẫn bỏ xuống, từ tối qua khi biết tin chủ tướng quân Sở là một thư sinh danh bất hư truyền, Anh Bố ăn chẳng thèm ăn, đã thế còn không đêm nào chợp mắt cả.

Khoái Triệt nói:

- Đại vương, xin ngài ăn một chút, cơm ăn không no thì sao có tinh thần chứ?

Anh Bố nói:

- Tướng quốc, Tất Thư rốt cuộc là ai? Hạng Trang thật ra đang nghĩ gì?

Anh Bố nghĩ mãi mà không ra, sao Hạng Trang lại cho một tên thư sinh chưa từng ra chiến trường, chưa từng dẫn binh lần nào chỉ huy quân đội, đem trăm nghìn đại quân giao cho người này, chẳng khác gì trò đùa cả?

Khoái Triệt nói:

- Đại vương, Tất Thư kia đích thật là tên thư sinh, chưa từng dẫn binh, chưa từng đánh giặc, tuy nhiên...

Mấy năm nay, Khoái Triệt gần như đã quên mất Tất Thư, tuy nhiên, ngày hôm qua sau khi trở về phủ, Khoái Triệt lại nhớ tới cảnh tượng mười năm trước, Tất Thư suýt chút nữa lưu lại Hoài Nam quốc, tuy nhiên cuối cùng, người này lại đi tới Sở quốc, Khoái Triệt hoài niệm lại, rồi không ngừng bóp cổ tay

- Tuy nhiên sao?

Anh Bố nói:

- Người này rốt cuộc lai lịch ra sao?

Khoái Triệt nói:

- Đại vương có lẽ không còn nhớ, lúc trước thần từng dẫn người này tới chỗ đại vương, đáng tiếc âm kém dương sai, người này cuối cùng lại tới Sở quốc, y là môn nhân Quỷ Cốc tử, tuy rằng chưa bao giờ dẫn binh, chưa bao giờ ra chiến trường, nhưng lại am hiểu binh pháp, cực có uẩn lược, có ngày người này sẽ trở thành đại tướng tài.

Anh Bố nói:

- Sẽ có ngày thành đại tướng tài, ít nhất bây giờ chưa phải, đúng không?

Đối với cái gọi là Quỷ cốc môn nhân, Anh Bố không am hiểu được, cho dù nói như thế nào Hạng Trang thân trải trăm trận chiến, hắn chẳng lẽ không biết rằng, Thống soái chân chính từ trước tới nay đều từ chiến trường chiến đấu mà ra, chứ không phải học hành mà ra được, một thầy giáo giỏi có thể trở thành đại tướng? Quả thực đáng cười.

Khoái Triệt nói:

- Hành động này của Hạng Trang, có lẽ có mưu đồ khác.

- Mưu đồ khác?

Anh Bố không cho là vậy:

- Mưu đồ gì?

Khoái Triệt nói:

- Đại vương, ngài không biết là Tề vương có chút khinh địch sao?

Anh Bố ồ một tiếng không nói gì, lần này đánh với đại quân Tề quốc, y cũng cảm thấy Hàn Tín so với trước kia có chút thay đổi, nếu đổi thành Hàn Tín trước kia, sao có thể chậm chạp tới giờ vẫn chưa động? Chỉ sợ không đợi cho viện quân Sở quốc đuổi tới, đại quốc Tề quốc cũng đã mang thiên binh vạn mã đánh vào Bành thành rồi.

Trước kia, Hàn Tín dùng binh nhanh gấp khiến người khác phải thở dốc.

Nhưng hiện tại, không biết do Hàn Tín ở địa vị cao lâu ngày hay là được sống an nhàn sung sướng chiều chuộng quá, hoặc là thắng trận nhiều quá có chút tự mãn, cho nên không coi anh hùng thiên hạ ra gì.

Đến lúc này, Anh Bố bỗng nhiên suy nghĩ nói:

- Tướng quốc, ý ngài là…

Khoái Triệt gật gật đầu, nói:

-Đúng vậy, nếu Tất Thư không phải hạng người tầm thường, mà là một đại tài có bản lĩnh thực sự, thêm việc Hàn Tín sơ suất khinh địch, thì trận chiến này thắng bại thật đúng là không thể biết trước.

Quân thần đang nói chuyện, Mã Nghiệp bỗng dưng đi vào bẩm: truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Đại vương, Sở quốc Vệ tướng quân Tất Thư cầu kiến.

- Tất Thư đại quân tới rồi?

Anh Bố không kìm nổi nhìn Khoái Triệt, định nói y đâu, người này đã tới rồi, lập tức Anh Bố lệnh cho Mã Nghiệp:

-Mau mau mời vào.

Mã Nghiệp khom người rời khỏi, không một lát, liền dẫn một gã tú sĩ áo trắng ba mươi tuổi vào đại sảnh.

Nhìn gã tú sĩ áo trắng, Khoái Triệt liền lập tức nhận ra Tất Thư, Tất Thư cũng đồng thời nhanh chóng nhìn ra Khoái Triệt, y chắp tay chào Anh Bố, Khoái Triệt:

- Tại hạ Tất Thư, tham kiến Hoài Nam vương, gặp qua Tử Thông huynh.

Anh Bố khoát tay áo xem như đáp lễ, Khoái Triệt vái chào đáp lễ, Anh Bố lại giơ tay mời Tất Thư ngồi vào vị trí, Tất Thư vung ống tay áo, ngồi vào vị trí.

Khoái Triệt không khỏi cảm động nói:

- Học kiếm lão đệ, mười năm không gặp, không nghĩ ngươi lại trở thành Sở quốc đại tướng quân.

Tất Thư khẽ mỉm cười, nói:

- Tử Thông huynh, khi nào có thời gian sẽ ôn chuyện ta và huynh, hiện tại, nên cẩn thận lập kế bức lui bốn trăm ngàn đại quân Hàn Tín đã.

Khoái Triệt nhẹ nhàng vuốt cằm, Tất Thư dùng hai từ bức lui, mà không phải đánh bại, có thể thấy được đầu óc y vẫn khá tỉnh táo.

Anh Bố trong lòng không do dự, biểu hiện trên mặt cũng chẳng mấy tốt đẹp, lập tức lạnh lùng thản nhiên nói:

- Quả nhân trước xin tạ ơn tướng quân cùng với các viện thủ Sở quốc, tuy nhiên Hàn Tín dẫn binh không ai có thể động tới, nếu muốn bức lui đại quân Tề quốc cũng không phải chuyện dễ, không biết Tất tướng quân có cao kiến gì chỉ giáo quả nhân?

- Không dám!

Tất Thư quỳ xuống vái tạ Anh Bố, nói:

- Tạ hạ có một kế sách chưa hẳn đã hoàn hảo, mong Hoài Nam vương và Tử Thông huynh vui lòng chỉ giáo.

Anh Bố và Khoái Triệt cùng nhìn nhau, thản nhiên nói:

- Xin lĩnh giáo.

Tất Thư khẽ mỉm cười, không phải vì sắc mặt Anh Bố có nét tức giận, y mang ý kiến của mình nói thẳng cho Anh Bố và Khoái Triệt nghe, Anh Bố nghe xong sắc mặt đại biến, Khoái Triệt cũng sợ hãi biến sắc, hai người thật sự không ngờ rằng, Tất Thư lại thật quyết đoán, muốn đối đầu trực diện với Hàn Tín.

Cùng lúc đó, hơn mười kỵ binh Sở quốc phóng như gió lao về phía đại doanh Tề quân ở hướng bắc, trong đó có tên đặc phái viên Phù Tiết, theo thám báo của Tề quân ở ven đường, đám người đó không ai ngăn cản lại, hơn nữa bọn họ còn tùy ý tiếp cận đại doanh, khoảng cách tới viên môn còn không tới trăm bước, lúc đó mới có người ra ngăn cản.

- Mau dừng lại, còn đi tới, giết không cần luận tội!

Phù Tiết dẫn đầu giơ cao tay, ngang nhiên nói:

- Lệnh của Phụng Đại Sở Vệ tướng quân, tới hạ chiến thư với Tề vương!

Tề quân nha môn bỗng nhiên xôn xao, lập tức mở cửa viên môn, một đội mấy trăm kỵ binh Tề quốc cưỡi ngựa ấm ầm như trận đại hồng thủy mãnh liệt từ bên trong xông ra, trong thoáng chốc đã bao vây mười kỵ binh Sở quốc, chiến mã của mười kỵ binh không ngừng hí vang, nhưng mười kỵ binh lại không chút lo sợ.

Lều lớn Tề vương, Hàn Tín cuối cùng cũng tỉnh dậy.

Nghe Tào Tham, Lâu Kính bẩm báo xong, Hàn Tín thản nhiên nói:

- Tất Thư kia cũng chỉ laf một tên đầy tớ nhỏ, sao phải suy nghĩ? Hạng Trang lấy người này làm tướng, chẳng khác gì trò đùa, Hạng Trang đã không thèm quan tâm tới sự sinh tử tồn vong của Sở quốc tướng sĩ, quả nhân còn khách sáo làm gì? Lần này ta nhất định đánh diệt hết ba trăm ngàn quân Sở tính cả Hoài Nam quân, sau đó thừa cơ thẳng chiếm Giang Đông.

Tào Tham, Lâu Kính nghe vậy lập tức trầm tĩnh, điều bọn họ lo lắng cuối cùng vẫn xảy ra.

Hàn Tín dường như đoán được suy nghĩ trong lòng hai người, thản nhiên nói:

- Tào Tham, Lâu Kính, các ngươi không cần nghĩ nhiều quá, quả nhân lần này không phải khinh địch, lại càng không phải sơ suất, mấy ngày nay sở dĩ ta án binh bất động, đợi cho viện quân Sở quốc đến nơi mới động thủ, cũng là bởi vì binh pháp có dạy, vì phức tạp mà thành đơn giản, nói cách khác, có thể sử dụng phương pháp đơn giản để giải quyết cục diện, tuyệt không thể phức tạp hóa cục diện, phải giải quyết đối thủ trong một lần duy nhất, tuyệt không giải quyết hai lượt.

Đang nói chuyện, Túc vệ Lang tướng Tào Thọ tiến vào bẩm báo:

- Đại vương, sứ giả quân Sở cầu kiến.

- Sứ giả quân Sở?

Hàn Tín nhíu mày, nói:

Tào Thọ lĩnh mệnh mà đi, một lát sau, y dẫn một gã dáng người cao lớn lên, kiêu tướng quân Sở thân khoác trọng giáp tiến vào lều lớn.

Sau khi quân Sở kiêu tướng đi vòa lều lớn, y giống như một cây sắt, chẳng chào hỏi gì Hàn Tín, mà hướng về phía nam vái chào, ngang nhiên nói:

- Phụng Đại Sở Vệ tướng quân, tới hạ chiếu thư.

Dứt lời, Kiêu tướng quân Sở lấy từ trong áo giáp trước ngực ra một phong thư.

Tào Thọ kêu lên một tiếng trầm đục, giơ tay nhận lấy lá thư, rồi tiến lên hai bước giao cho Hàn Tín.

Hàn Tín đọc thư, khóe miệng nở một nụ cười lạnh khinh miệt, trong thư viết, là lời mời của chủ tướng quân Sở mời y ngày mai tới Nam Giao phá trận, lập tức Hàn Tín lạnh lùng nói:

- Kiêu ngạo, ngông cuồng cực độ, một tên đầy tớ nhỏ, chỉ có đọc qua vài kinh thư, học một chút trận pháp, mà lại muốn múa rìu qua mắt thợ? Còn dám khiêu chiến với quả nhân? Đúng là không biết sống chết.

Dừng lại một lát, Hàn Tín nói với kiêu tướng quân Sở:

- Trở về nói với Tất Thư, chiến thư ta đã nhận được, giờ thìn ngày mai, quả nhân sẽ dẫn đại quân tới phá trận.

Chương 328: Quyết đấu đỉnh cao (1)

- Vậy, tại hạ cáo từ!

Kiêu tướng quân Sở vái chào, xoay người hiên ngang đi.

Tào Tham có chút lo lắng, nói:

- Đại vương, ngày mai phá trận Sở quân, hãy để thần dẫn quân đi…

- Không.

Hàn Tín khoát tay áo, giọng điệu tin tưởng nói:

- Thượng tướng quân hãy ở lại bản doanh, đồng thời giám sát Hoài Nam quân Bành Thành, quả nhân sẽ tự mình dẫn ba trăm nghìn đại quân đi phá trận.

Tào Tham im lặng, chuyện Tề vương đã quyết định, không thế nào thay đổi được.

Một đêm không nói gì, giờ dần hôm sau vừa qua, chân trời phía đông vẫn chưa sáng hẳn, trong đại doanh Tề quân đã bộn rộn ồn ào náo động, một đội khiên giáp, một đội giáo, một đội cung tiễn từ trong lều trại chui ra, những cây đuốc được thắp lên, giống như nước sông Trường Giang và Hoàng Hà đổ vào biển dần dần hội tụ trên cánh đồng bát ngát phía trước đại bản doanh.

Trên cánh đồng bát ngát trước đại doanh, một chiếc xe quan sát cao bốn trượng đã được dựng thẳng lên.

Trên xe, Hàn Tín mặc áo bào tím, tay vịn vào vòng bảo hộ đứng hiên ngang, ngạo nghễ, phía sau Hàn Tín, ngoài Á tướng Lâu Kính và Tào Thọ và hơn mười viên tướng Túc vệ Lang, còn có một gã thiếu niên khoảng mười tuổi, đôi mắt tinh anh, mặt như thoa phấn, gương mặt có nét giống với Hàn Tín, có lẽ đó là đứa con thứ của Hàn Tín, Hàn Hạp.

Lúc này sắc trời chuyển đen, chỉ có thể nhìn thấy những ánh lửa đang chuyển động trong đại doanh, sau đó cuồn cuộn tập hợp về cánh đồng bát ngát nơi trước đại doanh, Hàn Hạp chưa từng gặp qua cảnh đêm như thế này, khuôn mặt kích động đỏ bừng lên, lập tức quay đầu lại nói với Hàn Tín:

- Phụ vương, đại Tề ta có hùng binh như thế này, ngày bình định thiên hạ sắp tới!

Hàn Tín khẽ mỉm cười, xoa xoa đầu Hàn Hạp, không nói gì.

Hàn Tín tuy rằng lập đứa con cả Hàn Hám làm thái tử, nhưng trong lòng y cưng nhất vẫn là đứa con thứ này, trong mắt Hàn Tín, đứa con thứ không chỉ tướng mạo giống y, mà lại có trí tuệ, tuổi còn nhỏ đã đọc không ít binh thư, lần này xuất chinh, sở dĩ Hàn Tín mang theo Hàn Hạp, chính là muốn mượn cơ hội tốt này để bồi dưỡng.

Bắc ngạn tứ thủy, cũng đã dựng lên một chiếc xe quan sát.

Trên xe, Tất Thư áo trắng lông thú, khom tay trước mắt nhìn về phía cánh đồng bát ngát phía bắc xa xa, phía sau Tất Thư, chỉ có hơn mười tên thân binh truyền lệnh, trong đó có một gã đứng ôm Vương Kiếm của Hạng Trang, bảo thạch bảy màu được khảm trên vỏ kiếm và trên chuôi Vương Kiếm chiếu rọi xuống phản xạ ra ánh sáng đẹp mắt, làm người ta không dám nhìn trực diện.

Dưới xe, một trăm năm mươi nghìn tướng sĩ quân Sở đang ngồi ở bãi cỏ trên sông nghỉ ngơi.

Tất Thư tuy rằng lần đầu lĩnh quân, nhưng lại biết rõ khó khăn của tướng sĩ, gã biết, lưng đeo áo giáp binh khí nặng trăm cân, đứng ở trên cánh đồng ít nhất cũng nửa ngày, đó không phải việc dễ dàng, huống chi, lát nữa còn phải liều mạng với Tề quân, lúc này, là lúc dưỡng sức, phục hồi thể lực, hoàn toàn không cần để các tướng sĩ đi chịu tội.

Đối với hàm dụ của Tất Thư, Tiêu Khai, Điền Hoành và một vài tướng già khác có ý kiến phản đối, theo bọn họ, võ phu phải có bộ dạng của võ phu, là con nhà võ, lúc nào cũng phải có phong mạo nghiêm khắc, đeo trăm cân đứng ở trên cánh đồng bát ngát nửa ngày đã hề hà gì? Nghĩ lại những năm trước, bọn họ một đêm hành quân mấy trăm dặm là chuyện bình thường.

Tuy nhiên, Tiêu Khai, Điền Hoành bọn người không dám gây chiến quyền tướng của Tất Thư, Vương Kiếm rực rỡ đang được mang ra kia.

Bỗng nhiên, dồn dập tiếng vó ngựa từ trên cánh đồng bát ngát phía trước mơ hồ truyền đến, lập tức một con khoái mã từ trong ánh bình minh mỏng manh vọt ra, khó khăn lắm mới tiếp cận được xe quan sát, kỵ sĩ trên lưng ngựa hung hăng ghìm cương, khoái mã liền ngẩng đầu hí vang một tiếng, lập tức người ngồi thẳng lên, vó ngựa liên tục đá đạp lung tung, lúc chạm đất tạo ra những lỗ sâu.

- Vệ tướng quân.

Kỵ sĩ ghìm cương ngựa, chắp tay hướng lên xe của Tất Thư nói:

- Tề quân tới rồi!

Tất Thư nhẹ nhàng gật đầu, lập tức giơ tay phải lên phía trước nhẹ nhàng, thản nhiên nói:

- Hiệu lệnh, toàn quân dàn trận.

- Vâng!

Một gã thân binh truyền lệnh nhận lệnh, lập tức đi lên phía trước vòng bảo hộ của xe quan sát, sau đó giơ cao ngọn cờ tam giác trên một mặt có thêu ký hiệu dùng sức múa may qua lại.

Ngay sau đó, tiếng kèn trầm lắng liền vang vọng trời cao.

Trên bãi sông, Mông Cức cầm trên tay chân lợn và túi rượu đứng trên bãi cỏ, thân hình cao lớn, thân binh đã tiến lên hai bước đưa cho y mũ giáp, Mông Cức giơ tay tiếp nhận mũ giáp nặng trịch đội lên trên đầu, sau đó buộc chặt dải lụa, rồi tiến về phía Hỏa Xích Lưu đang nhàn nhã ăn cỏ ở phía trước bãi cỏ trên sông.

Chiến mã thông linh, có không ít chiến mã cảm nhận được hơi thở khẩn trương từ tiếng kèn kéo dài liên tục, chúng bắt đầu xao động đứng lên, vừa dùng móng cào xuống mặt đất, vừa hí liên thanh, Hỏa Xích Lưu của Mông Cức lại rất điềm tĩnh, trước khi Mông Cức tới gần, nó còn thân thiết với Mông Cức một chút.

Mông Cức vuốt ve lông mao Hỏa Xích Lưu, sau đó vọt người lên ngựa.

Mông Cức vừa ghìm cương ngựa, phóng ngựa từ trên đầm cỏ chậm rãi đi ra, nơi người ngựa đi qua, vốn dĩ những kỵ quân tướng sĩ đang ngồi trên bãi cỏ nghỉ ngơi liền đứng hết dậy, đợi cho Mông Cức cưỡi ngựa chạy hết một vòng rồi ghìm cương quay đầu lại, bốn mươi nghìn kỵ quân trong hai trăm nghìn phủ binh đã lên ngựa hết, xếp thành một đội hình kỵ binh có vẻ hơi lộn xộn.

Mông Cức rút ra hoành đao, bốn ngươi nghìn kỵ quân tướng sĩ cũng ầm ầm rút hết hoàn thủ đao ra.

Trong tiếng vó ngựa nặng nề, Mông Cức lại phóng ngựa về phía trước, vừa lấy hoành đao trên tay đánh vào hoàn thủ đao của các tướng sĩ, vừa ngửa mặt lên trời hô to:

- Mênh mông đại Sở.

- Oai hùng tử sĩ!

Tướng sĩ hàng trước đều rống giận.

- Máu chưa chảy cạn!

Mông Cức lại gân cổ họng gào dài.

- Chết không nghỉ chiến! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Kỵ quân tướng sĩ mạnh mẽ hưởng ứng.

Mông Cức phóng ngựa chạy qua vài vòng, bốn mươi nghìn kỵ quân khí thế đã được huy động đầy đủ.

Cùng lúc đó, Ngu Tử Kỳ, Tiêu Khai, Điền Hoành, Tử Xa Sư cũng đều cổ dộng khúc ca khí thế, không mất thời gian nửa bữa cơm, một trăm năm mươi nghìn quân Sở đã kết thành đại trận cẩn thận, nghiêm túc trên bãi sông, tướng sĩ quân Sở trong trận một bên múa may binh khí trong tay, một bên hướng về phía chủ tướng phía trước đang kêu gào, dáng vẻ bệ vệ ngạo nghễ.

Mênh mông đại Sở, oai hùng tử sĩ, máu chưa chảy cạn, chết không ngừng chiến! Nó không chỉ là một khẩu hiệu!

Trên thực tế, mỗi một tướng sĩ quân Sở trong lòng đều nghĩ như vậy, từ khi trở thành phủ binh, bọn họ không ngày nào là không mơ ước được bước trên chiến trường, giết địch lập công, được phong hầu lập tước! Đối với đại đa số quân Sở tướng sĩ mà nói, đây là lần đầu tiên họ bước lên chiến trường, căng thẳng khó tránh khỏi, nhưng cảm xúc nhiều nhất vẫn là kích động.

Nhìn đại quân Sở quốc sĩ khí ngất cao, Tất Thư khóe miệng không khỏi mỉm cười.

Trải qua mười năm gian khổ, y mới có thể tu dưỡng thành một con sư tử uy vũ, hôm nay, con sư tử như y cuối cùng cũng được tiến ra chiến trường thể hiện sự cứng rắn, sắc nhọn của hàm răng, ngoài căng thẳng, Tất Thư chờ mong nhiều hơn, quân Sở tướng sĩ chờ mong ra chiến trường giết địch lập công, Tất Thư thì chờ mong nanh vuốt sư tử có thể xé nát đại quân Tề quốc Hàn Tín trên chiến trường.

Tất Thư thản nhiên giơ cao tay phải, tiếng kèn kéo dài liên tục liền dừng lại.

Trên cánh đồng bát ngát phía trước, lại đột nhiên truyền đến tiếng kèn loáng thoáng, đó là kèn củaTề quân.

Hàn Tín đến rồi, Tề quốc đại quân đến rồi! Tất Thư quay đầu nhìn đồng hồ trên xe, đúng là giờ Thìn, Hàn Tín rất đúng giờ, nói giờ Thìn đến, quả nhiên giờ Thìn liền tới.

Trên cánh đồng bát ngát phương bắc, ba trăm nghìn đại quân Tề quốc gần như che phủ toàn bộ cánh đồng hoang vu, mênh mông.

Bên trong đại quân, dưới sức kéo của mấy trăm tên lực sĩ xe quan sát đang chậm rãi đi về phía trước.

Hàn Tín đứng trên xe quan sát cao cao nhìn quanh bốn phía, đưa mắt chứng kiến, Tề quân tướng sĩ đông đúc như kiến, cờ quốc tung bay trùng trùng điệp điệp, mênh mông như đại dương, hai tai nghe thấy được ngoài tiếng kèn từ xa kéo dài những âm thanh vô tận, là tiếng vũ khí đánh nhau leng keng.

- Phụ vương người xem, Sở quốc đại quân!

Hàn Hạp bỗng nhiên chỉ ngón tay về phía trước kêu to lên.

Hàn Tín thản nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy phía trước trên bãi sông Tứ Thủy, quân Sở đã dàn trận chờ đợi, dựa vào kinh nghiệm nhiều năm chinh chiến, Hàn Tín chỉ cần liếc mắt một là có thể phán đoán được đại khái binh lực Sở quốc, quân Sở tuyệt đối chưa đến ba trăm ngàn, theo trận hình bọn chúng xếp thành mà đoán, hẳn là có trên dưới một trăm năm mươi nghìn quân, nhiều nhất thì cũng không vượt quá hai trăm ngàn.

Tuy nhiên khí thể quân Sở cực mạnh, chẳng thua kém gì Tề quân.

Lâu Kính đứng phía sau Hàn Tín nhíu mày.

Sớm nghe nói quân Sở binh mạnh sắc bén, trước kia chỉ là nghe nói, không được trực diện lĩnh giáo, nhưng hôm nay được thấy, mới biết lời đồn không sai, xem ra lần này, Tề quân thực sự gặp phải kình địch.

Hàn Tín tuy rằng không quay đầu lại, nhưng cũng đại khái đoán được suy nghĩ trong lòng Lâu Kính, lập tức quay đầu lại hỏi:

- Á tướng, ngươi có cảm thấy quân Sở đối diện đội trang nghiêm, vũ khí mãnh liệt, có thể sẽ là kình địch của Đại Tề ta.

Lâu Kính gật gật đầu, đáp:

- Ít nhất cũng cường mạnh hơn so với Hoài Nam quân lúc trước ta gặp nhiều lần.

Hàn Tín thản nhiên cười, nói:

- Á tướng, chúng ta đã từng đấu qua với những đội quân uy nghiêm, vũ khí sắc bén hơn thế này nhiều, quân Sở phía trước thoạt nhìn có vẻ khồng tồi mà thôi, nhưng Hạng Võ với hơn một trăm nghìn đại quân của mười năm trước, cũng là những chiến binh tinh nhuệ, quả nhân còn tiêu diệt hết một trăm nghìn quân tinh nhuệ của Hạng Võ, huống chi có hơn một trăm nghìn quân Sở ra vẻ hùng mạnh này.

Hàn Tín giọng điệu có vẻ rất bình thản, nhưng trong cái bình thản lại để lộ ra độ tự tin hùng mạnh, ngay cả tên thiếu niên như Hàn Hạp cũng cảm nhận thấy được, Hàn Hạp ngẩng đầu, dùng ánh mắt sùng bái vô cùng nhìn lên Hàn Tín, noi:

- Phụ vương, con cho rằng không có đại binh gia, thái công, hay tôn tử nào trong lịch sử có thể so sánh được với người.

Hàn Tín khẽ mỉm cười, nói:

- Hạp nhi nhìn cẩn thận, xem phụ vương phá trận như thế nào?

Hàn Hạp gật gật đầu, hỏi:

- Phụ vương, quân Sở đối diện đã bày ra trận gì?

Hàn Tín nói:

- Trận này sách viết là Nhất Tự Trường Xà trận, nếu có thể phối hợp với địa hình, thì giống như trăn lớn trườn trong cánh đồng hoang vu, đánh đầu nó thì đuôi nó sẽ quất lại, lấy đuôi nó thì đầu nó sẽ quay lại cắn, đánh vào thắt lưng thì đầu đuôi đều phản lại, vô cùng lợi hại.

Hàn Hạp nghe xong như kẻ say, lại nói:

- Phụ vương, vậy làm sao có thể phá giải Nhất Tự Trường Xà trận?

Hàn Tín khẽ mỉm cười, thản nhiên nói:

- Nhất Tự Trường Xà trận nếu muốn phát huy uy lực, mấu chốt ngay tại hai cánh kỵ binh, nếu muốn phá giải trận này, mấu chốt là ở hai cánh, chỉ cần bóp đầu nó, kẹp đuôi lại, đánh cả vào thắt lưng, thì trận này có thể phá.

Chương 329: Quyết đấu đỉnh cao (2)

Hàn Hạp lại nói:

- Vậy làm thế nào để bóp đầu, kẹp đuôi?

- Rất đơn giản, hai cánh trái bố trí xa trận, cự mã cũng được, nếu thời gian cho phép, có thể đào những bẫy ngựa.

Hàn Tín vuốt đầu Hàn Hạp, bỗng quay đầu lại lệnh cho Túc Vệ Lang tướng Tào Thọ:

- Truyền lệnh, hai quân trái phải giữ thế phòng ngự, cuốn lấy kỵ binh quân Sở, quân phía trước tiến công, mãnh công lộ quân Sở ở giữa.

- Vâng!

Tào Thọ lĩnh lệnh, lại vung tay lên, lúc đó liền có lính truyền lệnh lấy ra ba cây cờ mầu lệnh giắt trên xe quan sát.

Trong đó lệnh kỳ có hai màu vàng lục hướng xuống dưới, ý rằng trái phải hai quân giữ thế phòng ngự, lệnh kỳ màu đỏ hướng về phía trước, ý rằng quân trước giữ thế tiến công.

Hàn Tín vừa điều khiển lệnh kỳ trên xe quan sát, đại quân Tề quốc đã lập tức phát quân, chiến xa của hai cánh quân tả hữu, quân nhu được đẩy lên phía trước, những đội trường giáo, trường kích bắt đầu dồn đầy những chiến xa, những chỗ hở trong đồ quân nhu. Phía cuối nối sau đội trường kích, trường giáo là các tay cung.

Quân phía trước lại là một cảnh tượng khác, tại một trận giống như trong một trận trống trận liên hồi, một đội quân khinh binh tử sĩ búi tóc, khoác dây bện đang bắt đầu đi nhanh về phía trước, theo sát đám khinh binh tử sĩ đó chính là nhóm quân đảm đương lực lượng thuẫn binh giáp trung kiên và binh trường kích, tiếp đó là các mâu thủ khoác trên vai phi giáo, cuối cùng mới là những trường cung thủ.

Đây là trận hình công kích điển hình nhất thời kì Tần Hán, trước tiên sắp xếp đám khinh binh tử sĩ vốn là những tử tù, tội phạm, không ai có thể hi vọng chúng có thể làm sụp đổ phòng tuyến của địch, đa phần, sự tồn tại của chúng chỉ mấu chốt làm tiêu hao thể lực quân địch, khi thể lực chúng tiêu hao hoàn toàn, nhóm thuẫn giáp, kích mâu, cung nỏ mới xuất kích, một bước phá hủy quân địch.

Vốn dĩ, trong chiến tranh Hoa Hạ cổ đại không có phi mâu, tuy nhiên từ khi Hạng Trang mang tiêu thương vượt thời gian về, phi mâu rất nhanh trở thành binh khí chủ chiến của các quốc gia Hoa Hạ, phi mâu tuy rằng độ chuẩn xác khi bắn không bằng tầm bắn của nỏ, nhưng lực sát thương trong bán kính hai mươi bước thì không gì có thể sánh kịp, điều quan trọng nhất là, chế tạo phi mâu giá thành rẻ.

Cho nên, phi mâu vừa xuất hiện liền nhanh chóng được các quốc gia đón nhận, đồng thời nhanh chóng được trang bị nhiều thứ, cho tới ngày nay, phi mâu đã trở thành vũ khí chế tạo của các quốc gia Hoa Hạ.

So sánh với những phương trận hiển hách phương tây như Macedonia hay Rome, Hoa Hạ cổ đại không có tiêu chuẩn nào để được liệt vào phương trận bộ binh trong sử xanh, nhưng điều này không có nghĩa là Hoa Hạ cổ đại không có phương trận bộ binh nào hùng mạnh, trên thực tế, dựa vào sức chiến đấu thực tế, phương trận bộ binh cổ đại Hoa Hạ không thua kém gì phương trận phương Tây.

Lực đánh chính diện của phương trận Macedonia không gì sánh kịp, nhưng nó lại có nhược điểm chí mạng, chính là chuyển hướng vô cùng khó khăn, một khi không có kỵ binh hay phụ trợ binh bảo vệ vùng cánh, bọn họ sẽ bị cánh quân địch giết chết.

Phương trận La Mã hùng mạnh đã có lịch sử chứng minh, đặc điểm lớn nhất của nó là tiến công phòng thủ cân đối, tính cơ động cao.

Tuy nhiên, đoàn quân đế quốc La Mã cũng không phải chỉ có phương trận Rome, ngoại trừ kiếm khiên binh của phương trận Rome, quân đoàn Rome còn có kỵ binh, tiêu thương binh, quân nhu binh, và phần đông binh chủng hỗ trợ, từ điểm đó mà nói, bộ phận cấu thành và phương thức chiến đấu của phương trận Rome so với cấu thành và phương thức chiến đấu của quân đội các quốc gia Hoa Hạ là tương đối gần.

Bắc ngạn Tứ Thủy, bản trận quân Sở.

Tất Thư vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng ai cũng không có ý tới, trên hai mu bàn tay y đang nắm trên vòng bảo hộ xe quan sát, nổi lên một hàng gân xanh như con giun, bo sự căng thẳng mà ra, đối mặt với đại binh gia Hàn Tín hùng mạnh, đối mặt với ba bốn trăm ngàn đại quân Tề quốc, không thể không căng thẳng.

Trong tiếng bước chân nặng trịch, Ngu Tử Kỳ bước lên trên xe quan sát.

Tất Thư buông hai tay đang nắm chặt vòng bảo hộ, không cả quay đầu lại, nói:

- Tử Kỳ tướng quân, ngươi tới rồi à?

Ngu Tử Kỳ chậm rãi đi tới phía sau Tất Thư, trầm giọng nói:

- Vệ tướng quân, đại quân Tề quốc đã hành động.

Tất Thư gật gật đầu, nói:

- Chỉ là một Nhất Tự Trường Xà trận, sao làm khó được Hàn Tín.

Dứt lời, Tất Thư lại quay đầu lại chỉ bảo thân quân Giáo úy Thiết Ngưu:

- Truyền lệnh, tả hữu quân xuất phát, chuyển sang Nhị Long Xuất Thủy trận!

- Vâng!

Thân quân Giáo úy Thiết Ngưu tuân lệnh, bước đến sau vongfbaor hộ xe quan sát, lấy từ trong tay thân binh ra hai lệnh kỳ màu đỏ, và da cam giắt vào trên cột xe quan sát.

Quân Sở bên phải, trước trận kỵ quân.

Mông Cức cưỡi Hỏa Xích Lạc, tay cầm hoành đao, ngạo nghễ đứng trang nghiêm trước trận cưỡi quân.

Bỗng nhiên, một người cưỡi khoái mã tay cầm ba lệnh kỳ phi như bay, người chưa tới tiếng đã tới:

- Vệ tướng quân có lệnh, kỵ binh tả hữu xuất phát, chuyển sang Nhị Long Xuất Thủy trận; Vệ tướng quân có lệnh, kỵ binh tả hữu xuất phát, chuyển sang Nhị Long Xuất Thủy trận…

- Mat tướng tuân lệnh.

Mông Cức, lại giục ngựa chậm rãi đi qua trước trận cưỡi quân, y giơ cao hoành đao lớn tiếng kêu:

- Đại Sở uy vũ!

- Đại Sở. xem tại TruyenFull.vn

- Đại Sở.

- Đại Sở.

Hai mươi nghìn kỵ quân cánh phải cùng hô ứng.

- Quân Sở tất thắng! Mông Cức lại rống giận.

- Tất thắng!

- Tất thắng!

- Tất thắng!

Hai vạn kỵ quân giận dữ hét lên, giống như thủy triều lớn.

Trong tiếng hô sóng cuốn, Mông Cức chậm rãi chuyển hướng đầu ngựa, hoành đao trong tay đã chỉ về phía cánh quân giữa Tề quốc, lại nhẹ nhàng thúc giục chiến mã, Hỏa Xích Lạc tung bốn vó nhẹ nhàng phi về phía trước, ngay sau đó, hoành đao hung hăng trong tay Mông Cức hạ xuống, y lại ngửa mặt lên trời mà hét dài:

- Các huynh đệ Đại Sở, kiến công lập nghiệp, thời điểm được phong tước phong hầu đã tới, giết, giết…

- Giết.

- Giết.

Hai vạn kỵ binh cánh phải điên cuồng hưởng ứng, lại nhao nhao dâng cao hoàn thủ đao, thúc giục chiến mã theo sau Mông Cức tiến về phía trung quân Tề quốc phía đối diện.

Phía đối diện, trung quân Tề quốc, trên chiếc xe quan sát cao cao, có thể nhìn thấy một chiếc áo bào màu tím, bỗng nhiên, đôi mắt của hơn hai mươi nghìn kỵ binh tướng sĩ liền toát ra những tia lửa cuồng mà từ trước tới nay chưa hề có, Hàn Tín, đó là Hàn Tín, chỉ cần xâm nhập vào trung quân Tề quốc, chém đầu Hàn Tín, lập tức có thể dựa vào công trạng này mà phong hầu.

Mênh mông Đại Sở, oai hùng tử sĩ: phong hầu lập tước, chính tại hôm nay!

Cùng lúc đó, hai mươi nghìn kỵ binh Sở quốc dưới sự chỉ huy của phó tướng Mông Khanh lao về phía trước, hai đường kỵ binh giống như là hai chiếc kìm sắt của con cua, một trái, một phải kẹp vào đại quân Tề quốc đối diện.

Quân Sở kỵ binh lựa chọn thời cơ xuất kích cực kỳ tàn nhẫn bởi vì lúc này cánh quân tả hữu của Tề quốc đang giẫm chân tại chỗ, trong khi đó quân phía trước thì đang dốc toàn bộ lực lượng đột kích, đến lúc này, giữa quân phía trước và tả hữu hai quân sẽ xuất hiện một khe hở, kỵ binh Sở quân với Nhị Long Xuất Thủy trận hiển nhiên sẽ nhân khe hở này mà xâm nhập vào đại quân Tề quốc, đánh thẳng vào đội quân ở giữa.

Tề quốc trung quân, phía trên xe quan sát.

Lâu Kính hơi hơi biến sắc nói:

- Không hay, quân Sở dường như đang biến trận.

Tào Tham cũng trầm trọng nói:

- Nếu quân ta không cùng biến đổi, hai cánh kỵ binh Sở quốc sẽ theo khe hở giữa quân phía trước và tả hữu hai quân đột nhập, trực tiếp phá bản trận trung quân của ta.

Hàn Tín vẻ mặt bình tĩnh, sắc mặt lại không chút sợ hãi.

Hàn Hạp giống như phụ vương y sung mãn tự tin, nói:

- Phụ vương, đây là trận gì?

Đây là một trong những loại biến trận Nhất Tự Trường Xà trận, hay còn gọi là Nhị Long Xuất Thủy trận.

Hàn Tín nói xong, ngón tay chỉ về phí kỵ quân Sở quốc, cúi đầu nói với Hàn Hạp:

- Hạp nhi, con nhìn kỹ xem, hai cánh quân tả hữu của kỵ binh Sở quốc có giống như hai cánh ác long đang rẽ nước mà ra?

- Vâng, rất giống!

Hàn Hạp lại nói:

-Phụ vương, vậy trận này phá như thế nào?

- Nếu muốn phá giải trận này, chỉ tại một chữ.

Hàn Tín ân cần chỉ dạy:

- Nếu để Nhị Long đột nhập vào trận quân ta, sẽ hình thành một thế hình ngàn cân treo sợi tóc, quả thật không thể khinh thường, nhưng, chỉ cần đóng cửa, hai cánh Ác Long sẽ không thể xông vào được, chờ cho thế trận nghèo mà rút lui chính là lúc quân ta thừa cơ đánh lén, trận này trở tay là phá được.

Dứt lời, Hàn Tín lại quay đầu lại nói:

- Quân phía trước lùi về, khóa nhanh môn hộ.

- Vâng!

Túc vệ Lang tướng Tào Thọ nhận lệnh, xoay người đi truyền lệnh.

Bắc ngạn Tứ Thủy, bản trận quân Sở.

Thân quân đội úy Thiết Ngưu nói:

- Vệ tướng quân, quân phía trước Tề quốc lại co rút trở về.

Ngu Tử Kỳ bóp cổ tay thở dài:

- Nhị Long Xuất Thủy trận, quả nhiên cũng không làm khó được Hàn Tín.

- Đây cũng là sự tình đã được dự kiến.

Dưới hai hiệp giao phong, Tất Thư rất nhanh đã lấy lại được bình tĩnh từ những lúc căng thẳng đầu tiên, y lại chỉ bảo Thiết Ngưu:

- Quân phía trước xuất kích, chuyển thành Thiên Địa Tam Tài trận.

- Vâng!

Thiết Ngưu nhân lệnh, đi nhanh về phía sau dâng lệnh kỳ màu vàng đại biểu choc ho quân phía trước.

Lộ quân giữa Sở quốc, lộ quân phía trước.

Tử Xa Sư thân khoác trọng giáp, thắt lưng giắt hoành đao đi qua đi lại trước trận.

Là một đại tướng quân phía trước, Tử Xa Sư giờ này cực kì khó chịu, hai cánh kỵ binh chỉ là phụ binh, giờ lại phát động cho họ dẫn đầu khởi xướng công kích Tề quân, mà quân phía trước địch thủ đang án binh bất động, tuy biết rằng là an bài của Vệ tướng quân, nhưng trong lòng Tử Xa Sư vẫn cảm thấy không vui.

Phía sau Tử Xa Sư, hai vạn giáp sĩ quân Sở đã ở trận địa sẵn sàng đón quân địch, nhìn thấy hai cánh quân tả hữu đã tập trung xuất kích, con mắt của tất cả giáp sĩ quân Sở đều toát lên sự hâm mộ, đối với đám binh sĩ này, có chiến đấu thì sẽ có chiến công, có chiến công sẽ được có tước vị, có tước vị sẽ từ một tử sĩ chân đất lập tức trở thành quý tộc.

Đối với một tử sĩ chân đất có được tước vị quý tộc là mục tiêu khó khăn để họ phấn đấu cả đời.

Trong thế trận làm người khác nôn nóng chờ đợi, một con khoái mã từ giữa bản trận chạy lao ra, chưa kịp tới gần, kỵ sĩ trên lưng ngựa đã giơ cao một lệnh kỳ hình tam giác, cao cổ họng hô lớn:

-Vệ tướng quân có lệnh, quân phía trước xuất kích, chuyển sang Thiên Địa Tam Tài trận, tướng quân có lệnh, quân phía trước xuất kích, chuyển sang Thiên Địa Tam Tài trận.

- Ha ha.

Tử Xa Sư ngửa mặt lên trời cười dài hai tiếng, lai rào rào rút hoành đao.

Hoành đao nơi tay, Tử Xa Sư lại đi về trước hai bước, trên người, trên mặt đã toát ra sát khí mãnh liệt, ánh mắt sáng quắc xẹt qua gương mặt của các tướng sĩ, Tử Xa Sư lớn tiếng quát:

- Các huynh đệ quân phía trước, là một trọng giáp bộ binh, chúng ta vĩnh viễn đều là những vương giả bất bại trên chiến trường, ai cũng không có khả năng cướp đi vinh quang thuộc về chúng ta, giết!

Dứt lời, Tử Xa Sư tức dương đao xoay người, phi ngựa chạy nhanh về phía đại trận Tề quân phía trước.

- Giết, giết, giết...

Hai vạn quân Sở trọng giáp hò hét mãnh liệt như sóng thần, lập tức đều rút ra hoàn thủ đao, đi theo phía sauTử Xa Sư mãnh liệt hướng về phía tiền phương.

Chương 330: Quyết đấu đỉnh cao (3)

Trên vọng xe, bản trận Tề quân

Lâu Kính sắc mặt có chút biến sắc, nhìn Hàn Tín nói:

- Đại Vương, quân Sở ắt sẽ đột tiến về phía trước, Nhị Long Xuất Thuỷ trận đã chuyển thành Thiên Địa Tam Tài trận, nếu quân ta tiếp tục lui về phía sau, trong chốc lát sẽ lọt vào trận địa quân Sở. Một khi quân tiền quân chống đỡ không được, toàn quân sẽ ta tan thành mây khói ư!

- Toàn quân tan tác sao?

Hàn Tín mỉm cười nói:

- Á tướng, ngươi đánh giá quân Sở quá cao rồi.

Hàn Hạp hỏi:

- Phụ vương, quân Sở xuất hiện cả ba hướng, đó chính là Thiên Địa Tam Tài trận sao?

- Đúng vậy, ở giữa trận Nhị Long Xuất Thủy chuyển về phía trước, đó chính là Thiên Địa Tam Tài trận.

Hàn Tín gật gật đầu, lại nói tiếp:

- Nếu muốn giải phá trận này, trung quy lại chỉ có cách tấn công từ hai cánh, trung lộ đột tiến, mạnh mẽ tấn công đối phương, tuy nhiên rất có khả năng quân Sở có thể lùi về, sau đó chuyển thành Tứ Môn Đâu Để trận.

- Vậy Tứ Môn Đâu Đế trận là sao?

Hàn Hạp nói:

- Phụ vương, tiếp đến còn biến hóa tiếp không?

Hàn Tín nói:

- Tất nhiên là có, hai bên tả hữu Tứ Môn Đâu Đế trận đan xen vào nhau, lập tức trở thành Ngũ Hổ Đàn Dương trận, tiếp đến còn có Lục Đinh Lục Giáp trận, Thất Tinh Bắc Đẩu Trận, Bát Cửa Kim Khóa Trận, Cửu Tự Liên Hoàn trận cùng với Thập Diện Mai Phục trận. Tuy nhiên, đối đầu với đại quân Sở Quốc chưa chắc có thể bày ra nhiều trận biến hoá như vậy.

- Nhiều trận pháp như vậy sao?

Hàn Hạp nói:

- Trận pháp chi đạo, thật đúng là biến ảo vô cùng.

Hàn Tín lại lắc đầu, mỉm cười nói:

- Tuy nhiên trận pháp chi đạo cũng chỉ có chút lợi hại.

Ngừng lại một lát, Hàn Tín lại nói:

- Chiến trận chi đạo, kỳ thực cần phải có chủ tướng có năng lực biết nắm bắt thời cơ cùng năng lực chỉ huy trận pháp, bày trận chỉnh tề, biến hóa phức tạp, kia cũng chỉ là động tác võ thuật đẹp mắt. Hôm nay, quả nhân đối đầu với Thượng Tướng Quân Sở Quốc, chỉ dựa vào trận pháp có thể không đánh thắng được.

Dứt lời, Hàn Tín lại quay đầu hướngvề phía Tào Thọ nói:

- Truyền lệnh, bày Nhạn Hành trận!

Tào Thọ tuân lệnh hô lớn, không chút do dự đi tới sau vọng xe truyền lệnh đi. Tào Thao, Lâu Kính sắc mặt cũng liền thay đổi.

Cái gọi là Nhạn Hành trận chính là chuyển hai bên cánh tả hữu kéo dài về phía trước, giống như khi chim nhạn nghiêng mình bay qua bao phủ khoảng không, có thể phát huy toàn bộ uy lực của quân đội, cũng có thể bao vây quân địch, nhưng nếu quân địch triển khai Phong Thỉ trận cũng dễ dàng đột phá trung quân bản trận Nhạn Hành trận, khi đó sẽ làm cho Nhạn Hành trận tan tác!

Bây giờ, đại quân Sở Quốc hai cánh cũng đều đã kịp thời xuất hiện, rõ ràng chính là Phong Thỉ trận pháp. Vậy mà Tề Vương lại bày ra Nhạn Hành trận, kia chẳng phải lấy điểm yếu của mình đấu lại điểm mạnh của địch sao? Một khi quân Sở từ ba phía tiến vào, đột phá trung quân Tề Quốc, chẳng phải toàn bộ trận cước đại quân Tề Quốc đại loạn, binh bại như núi đổ sao?

Càng đáng sợ hơn, chính là Tề Vương đang ở trung quân bản trận!

Lúc này Tề Quốc, đã có thể dựa vào Tề Vương, nếu chẳng may Tề Vương có điều gì sơ xuất, chẳng những toàn bộ đại quân Tề Quốc đánh vào Hoài Nam Quốc tan thành tro bụi, hơn nữa Tề Quốc có thể bị diệt vong.

- Đại Vương không thể, lúc này bày ra Nhạn Hành trận, không ổn đâu!

Lâu Kính vội vàng can ngăn.

Tào Tham cũng phản đối kịch liệt:

- Đại Vương khinh địch như vậy, sẽ phải chụi gánh chụi hậu quả khó lường!

Hàn Tín cũng không vì Tào Tham phản đối mà tức giận, chỉ vuốt vuốt bộ râu dài, mỉm cười nói:

- Thượng Tướng Quân, Á Tướng, có phải các ngươi đều cho rằng Nhạn Hành trận bị Thiên Địa Tam Tài trận khắc chế, nhưng nếu là quả nhân khiến đại quân Tề Quốc bày ra Nhạn Hành trận mão, thì chắc chắn thất bại sao?

Tào Tham nói:

- Nếu không thất bại, cũng khó thủ thắng.

Lâu Kính nói:

- Nếu có thể thắng, cũng là thắng thảm.

Hàn Tín khẽ mỉm cười, giơ tay phải lên, chỉ ngón trỏ về phía trời quang, thản nhiên nói:

- Được, hôm nay quả nhân sẽ cho các ngươi thấy sự khác biệt thực sự trong trận pháp, sự khác biệt chính là người chỉ huy lâm trận!

Nói xong, Hàn Tín bỗng nhiên quay đầu lại, hướng về phía Túc Vệ Lang Tướng Tào Thọ, nói:

- Lệnh vua không nói chơi, mau bày Nhạn Hành trận!

- Rõ!

Tào Thọ tuân lệnh hô lớn:

- Bày Nhạn Hành trận!

Lệnh kỳ giơ lên, thoáng chốc toàn bộ đại quân Tề Quốc bắt đầu đứng dậy, tiền quân từ từ lui về phía sau, tả hữu hai cánh nhanh chóng kéo dài về phía trước. Nguyên bản dừng ở cuối hậu quân chia thành đội quân bên cánh tả, bắt đầu tiến nhanh về phía trước, cuối cùng hợp lại hai cánh tả hữu phía sau, không đến nửa khắc hình thành trận Nhạn Hành trận thật lớn.

Phía tên vọng xe, trung quân Sở Quốc.

Tất Thư, Ngu Tử Kỳ đứng cạnh lan can nhìn về phía xa, hai cánh kỵ binh quân sở cùng với bộ binh trọng giáp tuy rằng đã xuất kích, tuy nhiên xuất kích tốc độ rất chậm, chỉ từ từ tiến vào, bởi vậy cho tới bây giờ, hai quân đều chưa tiếp cận với nhau, thậm chí cung tiễn song phương vẫn đang trong trạng thái chờ phát động. Đại quân Sở Quốc bày Thiên Địa Tam Tài trận, đại quân Tề Quốc rất nhanh cũng có ứng đối.

- Nhạn Hành trận sao?!

Đại quân Tề quốc đã lập xong trận, Ngu Tử Kỳ không tin nổi vào mắt mình, không ngờ Hàn Tín có thể bày Nhạn Hành trận, lập tức trầm giọng nói:

- Tên Hàn Tín này, quả thực quá kiêu ngạo! Dám lấy Nhạn Hành trận ứng đối Thiên Địa Tam Tài trận, chẳng lẽ hắn không sợ quân ta đánh xuyên vào trung lộ, phát mắt trận sao?

- Không đúng.

Tất Thư lắc đầu, thản nhiên nói:

- Hàn Tín không phải là kiêu ngạo, mà là tự tin.

- Tự tin sao?!

Ngu Tử Kỳ chau mày nói:

- Hàn Tín tin Nhạn Hành trận của hắn có thể phá Thiên Địa Tam Tài trận của tướng quân sao?

Tất Thư đấm nhẹ vào vòng bảo hộ vọng xe, thoáng có chút suy nghĩ nói:

- Thiên hạ trận pháp, biến ảo đa đoan, trăm khoanh vẫn quanh một đốm, nói cho cùng, nếu hai bên lâm trận đều thong qua chỉ huy, rõ ràng, Hàn Tín rất tự tin vào năng lực chỉ huy lâm trận, cho nên mới dám bày ra Nhạn Hành trận.

- Năng lực chỉ huy lâm trận sao?

Ngu Tử Kỳ dường như hiểu ra điều gì đó.

- Đúng, năng lực chỉ huy lâm trận.

Tất Thư gật đầu, nghiêm nghị nói:

- Tử Kỳ Tướng Quân, đại quân Tề Quốc trông giống như một Nhạn Hành trận không lồ, nhưng thực ra chỉ là một biểu tượng, trên thực tế, Nhạn Hành trận có thể phân giải thành hơn trăm nghìn số trận, tầng tầng yểm hộ, nảy sinh không ngừng, vô cùng lợi hại!

- Biến thành hơn một trăm nghìn số trận sao?!

Ngu Tử Kỳ nói:

- Lẽ nào Hàn Tín hắn có thể chỉ huy được sao?

Tất Thư nói:

- Người khác chắc chắn là không làm được, tuy nhiên Hàn Tín, bản tướng quan cho rằng hắn có thể làm được!

Ngu Tử thoáng chút suy nghĩ, gật đầu lia địa, bỗng nhiên hỏi tiếp:

- Như vậy Vệ tướng quân, người tính sao?

- Hàn Tín hắn, binh tướng càng nhiều càng tốt, Tất Thư ta, binh tướng càng nhiều cũng càng tốt!

Tất Thư hai mắt nheo lại, dường như có ánh hào quang chợt loé lên trong sâu thẳm con ngươi hắn rồi biến mất.

Dưt lời, Tất Thư quay đầu thét lớn, ra lệnh cho ThiếtNgưu:

- BàyPhong Thỉ trận, tạc kỳ trung quân!

- Rõ!

Thiết Ngưu tuân lệnh hô lớn, vừa dâng lệnh kỳ hình tam giác, vừa ngửa mặt lên trời hô lớn:

- Vệ Tướng Quân có lệnh, Phong Thi đột tiến, tạc kỳ trung quân; Vệ Tướng Quân có lệnh, Phong Thi đột tiến, tạc kỳ trung quân...

Tỉnh..., tỉnh, tỉnh, tỉnh,tỉnh.

Quân Sở cánh trái, kỵ binh tiến lên trước trận.

Mông cức một tay cầm dây cương, dùng lực điều chỉnh tốc độ của ngựa, một tay cầm hỏa xích, trong lòng vô cùng phấn khởi. Nếu không phải Mông Cức mạnh mẽ kìm cương ngựa, e rằng nó đã sớm tiến nhanh về phía trước.

Phía sau Mông Cức, gót sắt nhấc lên, đầu ngựa ngẩng lên, hai vạn kỵ binh quân Sở cánh tả từ từ tiến về phía trước.

Thông thường, Mông Cức sẽ quay đầu lại liếc mắt vào trung quân bản quân bản trận một cái, trong khoảnh khắc, dễ nhận thấy lệnh kỳ màu đỏ dựng lên cao ngất ngưởng trên xe, hơn nữa lệnh kỳ ba mặt màu đỏ chỉ về phía trước tạo thành hình mũi tên, dường như cùng lúc đó, kỵ binh đảm nhiệm trọng trách truyền đạt quân lệnh của Tất Thư từ phía sau trận vội chạy đến...

- Vệ tướng quân có lệnh, Phong Thỉ đột tiến, đánh vào trung quân Tề quân...

Mông Cức khóe miệng thoáng hiện lên một tia sát khí, chậm rãi kéo giáp mặt xuống, trong chốc lát, toàn bộ khuôn mặt bị kim loại bao trùm hoàn toàn, chỉ còn lộ ra hai khe hở chỉ đủ lộ ra hai con mắt. Vẫn như xưa hai con mắt xuyên thấu qua khe hở, hơi thở giống như một luồng sát khí, khiến kẻ khác không dám đến gần.

Ngay sau đó, Mông Cức lại giơ cao hoành đao lên, ngửa mặt lên trời hô lớn:

- Toàn quân đột kích, toàn quân đột kích...

Cùng lúc đó, hai mươi vạn kỵ binh cánh phải cũng bắt đầu đột kích về phía trước. Phía trước, đội kỵ binh Sở quân cũng không tránh đội quân Tề quân mở cánh, mà đi theo hướng thông thường tránh chém giết, chuẩn bị kết hợp với bộ binh trọng giáp hình thành một Phong Thỉ trận, toàn bộ Phong Thỉ trận đó toàn bộ là hai vạn bộ binh tạo thành, còn hai cánh kỵ binh bắn tên yểm trợ.

Tỉnh, tỉnh, tỉnh, tỉnh, tỉnh, tỉnh...

Trung lộ Sở Quân, Tử Xa Sư thân mang trọng giáp, tiến thật nhanh về phía trước.

Phía sau Tử Xa Sư, Tử Xa Bố cùng ba trăm thân binh tử sĩ như hình với bóng, nguyện thề sống chết đi theo, tinh kỳ bay phất phới, dưới mặt đất giống như nước thủy triều dâng lên rút xuống. Phía trước, Tề quân dùng tốc độ tiếp cận, bỗng nhiên, khi hai đai quân cách nhau không tới hai trăm bước, ngay sau đó, một làn sóng tên dày đặc sau trận Tề quân bắn ra như mưa bay vào khoảng không.

- Dựng thuẫn lên, dựng thuẫn lên...

Tử Xa Sư đi nhanh như bay, vừa dương đao vừa hô lớn.

-Dựng thuẫn lên, dựng thuẫn lên...

Tử Xa Sư cùng với ba trăm thân binh đều cầm thuẫn, hô lớn hưởng ứng.

Trong chốc lát, phía trước hai vạn bộ binh Sở quân đều cầm đại thuẫn trong tay giơ lên, trên đỉnh đầu mặt thuẫn kết lại thật lớn, tạo thành một bức tường thuẫn chắc chắn, Tử Xa Sư chậm chân lại, cúi đầu, lấp dưới bức tường thuẫn chắc chắn, tiếp đó, mưa tên dày đặc từ không trung rơi xuống.

- Tộp, tộp, tộp...

Chỉ trong chốc lát, trên thuẫn Sở quân đã cắm lên vô số mũi tên.

- Đột tiến, mau đột tiến!

Bóng người chợt hiện ra, Tử Xa Sư dưới bức tường thuẫn đi ra, dương đao hét lớn.

Ngay cả đại thuẫn cũng giơ lên, bộ binh Sở quân chân bước đi không chút trì trệ, hô lớn vang lên như sóng thần, bộ binh trọng giáp Sở quân nhanh chóng tiến lên. Sau trận, Tề quân bắn tên bay vào khoảng không nhiều như châu chấu, vả lại trên không trung đan xen vào nhau tạo thành một trận mưa tên kéo dài vô tận không thồi, nhưng cơ bản không đủ để ngăn bộ binh trọng giáp Sở quân tiến tới.

- Đột tiến, đột tiến, đột tiến nhanh lên...

Tử Xa Sư giơ cao hoành đao, rít gào giận dữ, trên người hắn, ngực giáp, vai giáp cùng với giáp ở chân, tất cả đều cắm đầy tên, từ xa nhìn lại, cả người giống như con nhím, trông dữ tợn đáng sợ, nhưng trên thực tế, những mũi tên này chỉ cắm vào đường nối lân giáp, cơ bản không đủ gây tổn thương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau