SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 321 - Chương 325

Chương 321: Tập kích bất ngờ Nam Trịnh

Lúc hoàng hôn, hai nhìn Thiên Lang vệ nhờ vào dây thừng trên cầu càng thuận lợi qua được khe suối sâu.

Qua được khe suối rồi, Thiên Lang vệ càng không có khoảnh khắc dừng lại, người săn bắn chỉ dẫn chạy thẳng đến quận Hán Trung trị Nam Trịnh mà đến, Hô Diên rất rõ, quân Hán của quận Hán Trung bất cứ lúc nào cũng đều có khả năng hoàn thành tập kết, đại quân Hán Vương Lưu Bang cũng bất cứ lúc nào cũng có thể nhanh chóng đuổi đến quận Hán Trung, hắn không có quá nhiều thời gian, phải tấn công bất ngờ Nam Trịnh!

Khi có thể đi ra núi lớn, phía trạm canh gác đi thăm dò bỗng nhiên về hồi báo: trước mặt phát hiện đại doanh quân Hán!

Đại quân tiến lên, tự nhiên phải phái trạm canh gác đi mở đường, bằng không rất dễ gặp mai phục của quân địch, tuy nhiên, có lúc tính phái trạm canh gác đi, cũng đồng dạng sẽ gặp phục kích, ví dụ như lần trước Hạng Trang, Hô Diên ở Kiếm Các gặp phục kích, không phải bọn họ không có phái trạm canh gác mở đường, mà là trạm canh gác căn bản không kịp điều tra hai sườn vách núi của khe sâu.

Hô Diên không dám sơ suất, lập tức tự mình dẫn đầu hơn mười thân binh tiến lên phía trước xem xét.

Dưới bầu trời đêm âm u, chỉ thấy trong lòng chảo của khe núi rải rác mấy trăm nóc lều vải, còn có hơn trăm đống lửa trại, trong ánh lửa thoắt sáng thoắt tắt, quân Hán tụm ba tụm năm thành nhóm đang ăn cơm, âm ỷ còn có thể nghe được tiếng cười của tướng sĩ quân Hán, tiếng mắng chủi còn có cả tiếng nguyền rủa, thậm chí còn có tiếng binh khí va chạm, phỏng đoán là đang ẩu đả.

Hắc Hùng tiếp cận lên trước, tiếng dữ tợn nói:

- Tướng quân, làm đi?

- Không được.

Hô Diên quả quyết lắc đầu nói

- Mảng đất lòng chảo này quá trống trải, tùy tiện động thủ thì rất khó một mẻ hốt gọn quân Hán, hơn nữa nơi này cách Nam Trịnh quá gần, chỉ cần có một tên Hán quân lọt ra đi báo tin, chúng ta lại muốn nhân dịp bắt Nam Trịnh thì rất khó, cuối cùng chỉ có thể trực diện tấn công thôi, tính toán trước của chúng ta không lớn!

Hắc Lang lại nói:

- Như vậy, chúng ta sẽ lặng lẽ đi qua?

Hô Diên lại lắc đầu, nói:

- Không, truyền lệnh xuống, toàn quân nghỉ ngơi và chỉnh đốn tại chỗ, ăn!

- Nghỉ ngơi và chỉnh đốntại chỗ?

Hắc Lang ngạc nhiên nói,

-Tướng quân, người không phải nói thời gian rất gấp sao?

- Thời gian lại gấp cũng đã gần nửa buổi tối rồi.

Hô Diên lắc lắc đầu, giận dữ nói,

- Hơn nữa, bổn tướng quân vừa mới nghĩ ra được chủ ý hay bất ngờ tập kích Nam Trịnh, rơi vào đầu đám quân Hán này.

Quân Hán trong lòng chảo phía trước đang khẩn trương đi Nam Trịnh tập kết binh lính Thương Dung.

Quận Hán Trung trị dưới mười hai huyện, có hơn mười vạn người, binh lính hơn ba vạn, Lưu Bang trưng phạt Hung Nô, trưng phạt một phần ba binh lính trong nước, quận Hán Trung cũng trưng phạt hơn vạn binh lính, nhưng mà đám binh giữ lại còn có hơn hai vạn người, nếu như quận Hán Trung Thủ Hề Quyên có thể kịp thời triệu tập hai vạn binh lính, bảo vệ cho Hán Trung thì tuyệt đối không thành vấn đề.

Tuy nhiên, con người Hề Quyên uy vọng không cao, đối với binh lính Hán Trung nắm trong tay cũng rất lơi lỏng, cho nên sau khi phát hạ lệnh, các huyện đều phản ứng rất chậm, nếu không, ban đầu chi viện Bạch Mặc gấp rút tiếp viện Gia Manh Quan, cũng sẽ không chỉ mang theo hai nghìn quân đi tới, không phải Hề Quyên không muốn phát binh, thực sự là Nam Trịnh căn bản không có binh để phát.

Thượng Dung cách Nam Trịnh khoảng chừng bảy tám trăm dặm, hơn hai nghìn binh Thượng Dung này đến thực ra rất nhanh, phải biết rằng, binh lính huyện Thành Cố cách Nam Trịnh không đến hai mươi dặm, cũng ngày hôm qua vừa mới đuổi tới Nam Trịnh, trên thực tế thẳng đến bây giờ, Nam Trịnh tập kết binh lính quận Hán Trung cũng chỉ có hơn năm nghìn người.

Thời gian nửa đêm, huyện úy Thượng Dung đứng lên đi tuần đêm, phát hiện hai gã trạm canh gác phụ trách gác đêm đang ngủ, còn có tạm thời sắp xếp hai đội tuần binh, cũng không biết trốn trong góc tối nào ngủ nữa rồi, huyện úy Thượng Dung lập tức giận tím mặt, lên phía trước "đùng đùng" hai cái tát cho hai tên trạm canh gác tỉnh dậy.

Hai tên trạm gác ăn tát đau đến bừng tỉnh, không kịp xem xét liền chửi ầm lên.

Huyện úy Thượng Dung càng nổi xung thiên, khi đang muốn rút kiếm chém người, một luồng nhỏ không thể phát hiện được vang lên kì dị bỗng nhiên từ phía sau người vang lên, lập tức bỗng nhiên xoay người, hai mắt như bó đuốc khắc vào chỗ tử địa hắc ám vô tận, chốc lát, một luồng lạnh như băng đã bao phủ hoàn toàn huyện úy Thượng Dung, thằng nhãi này cũng là một lão binh bách chiến, hắn cảm nhận được nguy hiểm!

- Địch…

Huyện úy Thượng Dung đột nhiên há mồm hô to, nhưng mà, hắn mới kịp hô lên một chữ địch, một cái trọng tiễn lang sói như ngón tay thô ngoài mười mấy bước tới gần bắn tới, huyện úy Thượng Dung đáng thương còn chưa kịp hô lên chữ "tập kích", thì đã bị trọng tiễn Lang Nha bắn thủng cổ họng.

Hai tên canh gác vừa mới bị cái tát tai thấy vậy lập tức giật nảy người, phát ra một tiếng hô to rồi bỏ chạy.

Nhưng mà, hai tên đó mới chạy được không tới hai bước xa, đã bị trọng tiễn Lang Nha bắn tới, một chút đã xuyên thủng chỗ hiểm trên ngực, hai gã trạm tốt vẫn duy trì tư thế chạy trốn, vẫn đi về phía trước lao thêm mười mấy bước, cuối cùng mới suy sụp gục ngã xuống đất, tuy nhiên sau khi ngã xuống đất cũng đã không còn động tĩnh gì nữa.

Ngay sau đó, một đội quân tinh nhuệ Thiên Lang từ trong bóng đêm xông ra, dưới bầu trời tối đen, họ chỉ nhìn thấy bọn chúng đều đã nâng hoàn thủ đao lạnh căm căm lên, ngay sau đó, quỷ mị giống như quân tinh nhuệ Thiên Lang đánh về phía tướng sĩ quân Hán đang ngủ say, một hồi thì toàn bộ đã bị giết chết…Khai tiệc rồi!

Không đến thời gian ăn xong bữa cơm, hơn hai nghìn binh lính Thượng Dung đã bị tàn sát hơn phân nửa, còn lại cũng làm tù binh, có mấy chục binh lính nhìn thấy tình hình như vậy không ổn muốn tìm cách trốn đi, cũng đều bị tuần tra bên ngoài bắt lại.

Một tên đầu trâu mặt ngựa, xem ra là tên binh lính rất sợ chết bị mang tới trước mặt Hô Diên, không đợi Hô Diên đặt câu hỏi, tên lính kia liền thở phù quỳ rạp dưới chân Hô Diên, khóc rống lên nói:

- Tướng quân tha mạng, tướng quân tha mạng, tiểu nhân trên còn có mẹ già tám mươi tuổi, dưới còn có trẻ nhỏ, chết không được, thật là chết không được, ngao ngao ngao…

- Không được khóc!

Hô Diên đem hoành đao đặt trên cổ tên lính, quát:

- Khóc nữa ta liền làm thịt ngươi!

Tên lính lập tức lên tiếng, lại theo bản năng co rụt cổ, ý đồ có thể rời xa cái phong đao trên cổ.

Hô Diên giận dữ hỏi:

- Các ngươi là người ngựa từ đâu đến? Đi hướng nào? Quan quân các ngươi tên gì?

Tên lính liên thanh đáp:

- Hồi hồi hồi Tướng quân, chúng tôi là từ huyện tốt Thượng Dung, phụng Quận Thủ đi hướng Nam Trịnh tập kết, quan quân chúng tôi là huyện úy THượng Dung, gọi là Triệu Phá Đầu.

Hô Diên hỏi một viên đầu:

- Nhưng hắn?

Tên lính hoảng hốt thét lên đáp,

- Là là là, chính là hắn.

Hô Diên khẽ mỉm cười, đem xác chết Triệu Phá Đầu lục kim lệnh bài từ trong áo giáp, sau đó hướng về phía Hắc Lang ra hiệu bằng mắt với hắn, Hắc Lang hiểu ý, chốc lát rút ra hoành đao, nhe răng cười độc ác tiến lên phía trước, nhéo đầu tên binh lính trước, lại hướng về phía cổ của hắn nhẹ nhàng, cổ tên lính toàn bộ giống như miệng kim ngư nứt ra.

Gần như là đồng thời, ngoài ra hơn ba trăm tên Thiên Lang vệ cũng bất chợt đau nhức xuống tay.

Hô DIên lại quát:

- Quét dọn chiến trường, không cần biết chết thật hay chết giả, trên người mỗi tên bổ ba đao, sau thời gian nửa nén hương, toàn quân tập kết, binh phát Nam Trịnh!

- Vâng!

Mấy trăm tên THiên Lang vệ ầm ầm ứng vâng.

Bạch Mặc dẫn quân Hán đang ở Kiếm Các cùng quân ở chiến đấu kịch liệt, chiến báo cũng là một ngày tam truyền, tuy nhiên, làm thành quân Hán Trung trị thành Nam Trịnh lại không có đại chiến trước phải có không khí khẩn trương, thậm chí ngay cả lính trạm gác trên đầu thành phục trách gác đêm cũng không hồi sự thích đáng, bởi vì sau trời nửa đêm rất lạnh, không ngờ toàn bộ đều trốn vào trong địch lầu đi ngủ.

Khi giờ tý vừa qua khỏi, trên cánh đồng bát ngát quan đông Nam Trịnh liền xuất hiện nhiều đốm lửa sáng.

Dưới bầu trời tối đen, một mảng lửa lớn như vậy rất là bắt mắt, có thể binh lính trạm gác tốt trên đầu thành đều đi ngủ, không ngờ không có người cảnh báo, thẳng đến xảy ra chuyện "Hán quân" xuất hiện ngoài thành, rốt cuộc mới có tên tiểu giáo trạm canh gác đứng lên đi tiểu phát hiện, lập tức lấy tay vịn lỗ châu mai thăm dò quát ra ngoài:

- Các ngươi, là từ huyện nào đến?

Trong ánh lửa, binh lính trạm gác có thể nhìn thấy rất rõ, quân đội ngoài thành đích xác là mặc giáp trụ y giáp của quân Hán.

Binh lính trạm gác tốt này căn bản không nghĩ tới, nhóm quân ngoài thành này chính là quân Sở, khi hắn nghĩ lại, từ đất Thục đến Hán Trung chỉ có một đường Kim Ngưu có thể đi, có tả tương Bạch Mặc mấy nghìn quân canh giữ ở Kiếm Các, quân Sở khó có thể bay như chim bay tới Hán Trung được? CHo nên, nhóm quân ngoài thành khẳng định chỉ có thế là suốt đếm đi tới Nam Trính tập kết binh lính ở một huyện nào đó.

- Thượng Dung, lão tử là Thượng Dung huyện úy – Triệu Phá Đầu.

Ngoài thành, một âm thanh vang dội nói,

Mau mở cửa thành, cho ta và các anh em vào thành nghỉ qua đêm.

- KHông được

Binh lính trạm canh gác quả quyết nói,

- Quận Thủ có lệnh, trước khi hừng đông không được mở cửa!

- Nói láo!

Âm thanh vang dội giận tím mặt,

- Lão tử và các huynh đệ khẩn trương hành quân trong nửa đêm, không phải là nghĩ đến vào thành để tránh cơn gió, lấy cái ấm, các ngươi con mẹ nó lại k hông cho vào thành, là có ý gì? Cho lão tử và các anh em ở ngoài thành chịu gió Tây Bắc? Tin hay không tin khi lão tử giận dữ, dẫn các anh em tiến vào thành?

Trạm canh gác sợ tới mức rụt cổ, xem ra Thượng Dung huyện úy này không dễ chọc?

Khi đang do dự, mười mấy tên trong trạm canh gác đang lười ngủ đều tỉnh giấc, một tên tiểu giáo đội biện da, khoác giáp da hỏi rõ nguyên do, sau đó hét lớn ngoài thành:

- Triệu huyện úy, thật xin lỗi, Quận Thủ đích xác từng có nghiêm lệnh, trước khi trời sáng thật không thể cho các người vào thành, cho nên, chỉ có thể cho các người chịu uất ức rồi.

Ngoài thành " Triệu Huyện úy" lại chửi ầm lên, chửi nửa ngày trời phỏng đoán cũng đã mệt rồi, lúc này mới nói:

- Thôi thôi, không vào thành thì không vào thành, tuy nhiên trời lạnh này, khí lạnh ngoài thành nặng như vậy, các huy đệ thật sự là lạnh không chịu được, các ngươi đem ít củi, đệm chăn ra cho các huynh đệ đuổi lạnh, lấy để sưởi ấm chung quy có thể chứ?

- Ngươi chờ đó,

Tiểu giáo nói

- lão tử đây cho người cho ngươi bó củi đi.

Dứt lời, tiểu giáo quay đầu lại chỉ bảo mười mấy tên trạm canh gác nói

- Đi, làm mấy xe ngựa củi, cho bọn chúng đem đi.

Có tên trạm gác nhắc nhở nói:

- Đội trưởng, hiện tại mở cửa thành nhưng vi phạm lệnh của Quận Thủ, sẽ chịu quân pháp.

- Sự tranh tong quyền.

Tiểu giáo phất phất tay, không cho là đúng, nói

- Bằng không, nhóm binh đầu to ngoài thành thực náo lên, ngươi ta cũng đừng nghĩ đến ngủ, hơn nữa, việc mở cửa thành, ngươi không nói, ta không nói, làm sao Quận THủ biết được? Mau cút đi, khẩn trương cho củi đốt rồi trở về, lão tử còn muốn ngủ tiếp đã.

Mười mấy trạm canh gác không nguyện ngầm chuẩn bị củi đốt, bọn chúng sợ hãi nửa đêm mở cửa thành sẽ chịu quân pháp của Quận Thủ, thật là không nghĩ tới nếu chẳng may cửa thành mở, quân đội ngoài thành có thể nhân cơ hội đoạt thành?

Sau nửa khắc giờ, cầu treo treo cao ầm ầm hạ xuống, cửa thành đóng chặt cũng ầm ầm mở ra.

Hô Diên quay đầu về hướng Hắc Lang, Hắc Hùng nói lớn tiếng, sau đó chậm rãi rút ra hoành đao, trong con ngươi hẹp dài, toát ra vẻ hung ác.

Chương 322: Hán Trung thất thủ

Chu Quan Phu từ trong giấc mộng bị tiếng sát phạt thật lớn làm cho bừng tỉnh, sau khi trở về từ Kiếm Các, Chu Quan Phu vẫn ở trong quý phủ của Quận Thủ Hề Quyên quận Hán Trung, trái lại không phải Chu Quan Phu muốn ở trong quý phủ Hề Quyên, thật sự là Hề Quyên muốn hắn đến quý phủ Quận Thủ, Chu Quan Phu cũng không thể phật ý người có ý tốt, cũng ở trong phủ QUận Thủ.

Đối với tâm ý Hề Quyên, Chu Quan Phu cũng biết rõ, thứ nhất, Chu Quan Phu hắn là con cả của Tướng quân Chu Bột, thứ hai, Chu Quan Phu hắn vẫn là người tâm phúc trước mặt Tả tướng Bạch Mặc, Chu Quan Phu hắn ở trong hai giới quân chính đều có bối cảnh vượt qua thử thách, hơn nữa con người cũng là mãnh tướng số một của Đại Hán, Hề Quyên không nịnh bợ hắn thì nịnh bợ ai?

Sau khi tiến vào phủ Quận Thủ, Hề Quyên đối với Chu Quan Phu chiếu cố cẩn thận, ngoài trừ việc mỗi ngày đều có vị "danh y" Hán Trung đến chẩn đáon đổi dược, bản thân Hề Quyên cũng là một ngày ba lần đến vấn an hắn, Chu Quan Phu rất hoài nghi, Hề Quyên đối với lão tử thân sinh hắn chỉ sợ là không ần cần được như vậy.

Vài ngày nghỉ ngơi, Chu Quan Phu bị trúng tên đã gần như là khỏe hơn nhiều rồi.

Tuy nhiên, dư độc tản ra vào phổi cũng không dễ dàng loại trừ như vậy, cho nên, Chu Quan Phu vẫn cảm thấy toàn thân vô lực, bình thường có thể nghìn cân song chưởng, lúc này lại sợ hai trăm cân cũng đứng dậy không nổi.

Nghe được ngoài phủ có tiếng sát phát giống như một trận đấu, hơn nữa hiện tại vẫn còn là sau nửa đêm, Chu Quan Phu lập tức kêu lên một tiếng không tốt, lúc này khoác áo rời giường, sau đó lấy trường kiếm giắt ở trên tường chạy ra khỏi phòng, khi Chu Quan Phu lao ra khỏi phòng, toàn bộ phủ Quận Thủ sớm đã hỗn loạn thành một nồi cháo rồi, không ít binh sĩ giáp trụ không ngay ngắn, đang vội vàng xông ra ngoài.

- Ai bên ngoài xảy ra chuyện gì?

Chu Quan Phu ngặn một tiểu giáo lớn tiếng quát hỏi.

- Cút ngay, đừng ngăn lão tử!

Khi tên tiểu giáo kia đang thò tay đẩy người, ngẩng đầu lại phát hiện tự mình ngăn cản trước mặt không ngờ là hộ pháp tướng quân Chu Quan Phu, lúc ấy liền sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, thậm chí đều quên chắp tay trước Chu Quan PHu, chỉ có điều lắp bắp nói:

- Tướng tướng tướng tướng quân…tiểu nhân, tiểu nhân…

Chu Quan Phu lười nhác so bì cùng hắn, không kiên nhẫn nói:

- Nói, bên ngoài sao rồi?s

- Hồi tướng quân, quân Sở vào thành rồi!

Tiểu giáo cuối cùng phản ứng, xông lên phía Chu Quan PHu chắp tay, đáp

- Hơn nữa đã công phá đại doanh đông thành, năm nghìn đại quân đều đã bị đánh tan, Quận Thủ đại nhân đang chuẩn bị điều tiểu nhân đi tới ngăn địch.

Nói một hồi, tiểu giáo lại nói,

- Tướng quân, Nam Trịnh sợ là thủ không được, người khẩn trương đi thôi.

- Cái gì?

Chu Quan Phu nghe vậy lập tức chấn động, thất thanh nói,

- Quân Sở, vào thành?!

Chu Quan Phu không thể không giật mình, quân Sở đều đã lẻn vào Nam Trịnh thành, điều này chẳng phải là nói, năm nghìn đại quân đóng ở Kiếm Các đã bị quân Sở đánh diệt? Còn có Tả tướng, hiện đang sống hay chết? Vừa nghĩ tới rất có khả năng Tả tướng đã chết trong loạn quân, Chu Quan Phu dường như ngay cả ruột đều hối hận, Tả tướng không thể chết được!

Chu Quan Phu tuy rằng là tên võ phu, có thể từ Tả tướng phổ biến biến pháp tới nay, biến hóa từng tí của Đại Hán quốc hắn đều xem trong mắt, mười năm trở lại, Đại Hán quốc không chỉ người gia tăng, binh lực gia tăng, chính là thuế ruộng kho phủ cũng tăng hơn gấp mười lần, so với khi Hửu tướng trị quốc, không biết tăng bao nhiêu lần!

Tả tướng là trụ quốc Đại Hán, hắn không thể chết!

- Mau, chuẩn bị ngựa cho ta!

Chu Quan Phu lúc này tức sùi bọt mép, xông lên hét tên tiểu giáo kia.

Chu Quan Phu cảm xúc rõ ràng đã không khống chế được, giờ khắc này, hắn thầm nghĩ đơn nhân độc cưỡi sát nhập trong trận quân Sở, đem Bạch Mặc từ trong vạn quân cứu ra, bảo vệ Tả tướng Bạch Mặc an toàn, đây có thể là sứ mệnh Hán vương giao cho hắn, Tả tướng tuyệt không thể xảy ra chuyện gì, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì, nếu không, Chu Quan Phu hắn còn có mặt mũi đâu về Hàm Dương gặp Hán vương?

- A?

Tiểu giáo nghe vậy, lập tức sửng sốt, lúng ta lúng túng nói,

- Tướng quân, người…

- con mẹ nhà ngươi thất thần ở đây làm gì? Còn không mau đi đi!

Gặp tiểu giáo bất động, Chu Quan PHu đột nhiên cấp hỏa công tâm, không ngờ gây ra dư độc trong phổi, lập tức hai mắt đảo chết ngất đi.

Tiểu giáo kinh hãi, lúc này căn dặn mười tên sĩ tốt phía sau nói:

- Mấy tên các ngươi, bảo vệ Chu Quan Phu khẩn trương đi về hướng Tây Môn!

- Vâng!

Hơn mười tên sĩ tốt ầm ầm ứng vâng, bảo vệ Chu Quan Phu vội vàng đầu Tây Môn đi.

Trên đường dài, Hồ Diên vung vẫn nha nguyệt kiếm sáng trong như tuyết, đang quay trở lại xung đột.

- Cản ta phải chết!

- Tránh ra cho ta!

- Tránh ra! Tránh ra!

Cùng với mỗi một lần bước đi của Hô Diên, mỗi lần sáng kiếm, đều ắt sẽ có một tên Hán quân ngã xuống, kiếm pháp của Hô Diên cũng không phải là tự kiếm thuật của kiếm phái quyền thuật Hoa Hạ, mà là hắn thông qua vô số lần quan sát người đi săn ở thảo nguyên mà ngộ ra được, số chiêu chỉ có ba chiêu đơn giản, sức sát thương cũng không có gì sánh kịp.

Trường kiếm của Hô Diên ở khắp mọi nơi, thi thể Hán quân khắp nơi, cơ thể tàn tạ gãy chi rơi khắp trên mặt đất!

Mắt nhìn thấy Hô Diên như sát khí, quân Hán đều vô cùng kinh hãi đảm chiến, trong cuộc loạn quân, cũng không biết là ai hô trước một tiếng chạy mau, chốc lát, Hán quân đang cùng với quân Sở kịch chiến trên đường lớn liền lập tức giải tán, chỉ thời gian chốc lát, gần một nghìn quân Hán ầm ầm trốn vào chỗ ngõ sâu bên trong biến mất không thấy.

Hô Diên dùng kiếm đâm xuống đất, giọng điệu thở dài hổn hển.

Đường dài hành quân hơn trăm dặm đuổi tới Nam Trịnh, tiếp theo lại làm gương cho binh sĩ, liên tục chém giết gần trăm quân Hán, tiêu hao cường độ cao như thế, chính là thân thể làm bằng sắt cũng chịu không được, cuộc chiến ác liệt đến vừa nãy, Hô Diên kỳ thực cũng đã là nỏ mạnh hết đà, nói cho cùng Hô Diên cũng là thân xác máu thịt, cũng là sức lực có hạn.

- Tướng quân, quân Hán suy sụp! Con mẹ nó, quân Hán suy sụp rồi!

- Tướng quân, quận Hán Trung là của Đại Sở chúng ta, hahaha!

Hắc Hùng, Hắc Lang thở hào hển tiến đến bên người Hô Diên, hai người cũng là huyết nhuộm chiến bào.

Hô DIên khẩu khí dài, tật thanh hạ lệnh:

- Hắc Hùng, ngươi mang năm trăm Thiên Lang vệ đuổi giết bại binh Hán quân, tất cả dám quân Hán chống cự, toàn bộ giết sạch, không giữ bất cứ tên nào! Hắc Lang, ngươi mang sáu trăm Thiên Lang vệ tức khắc khống chế được bốn cửa của tòa thành, mặc kệ là quân nhân hay là bình dân, một tên cũng không cho chạy thoát!

- Vâng!

Hắc Hùng, Hắc Lang ầm ầm ứng với vâng, lĩnh mệnh đi.

Hô Diên giọng điệu thở hổn hển, lại quay đầu lại chỉ bảo mười mấy Thiên Lang tiểu giáo đi theo sau:

- Mấy tên các ngươi cùng bổn tướng quân đi, chúng ta đi vào phủ Quận Thủ, bắt giữ Quận Thủ Hán Trung, dâng tặng Đại vương làm lễ vật!

- Vâng!

Mười mấy Thiên Lang tiểu giáo ầm ầm ứng với vâng, Hô Diên lại giở lên câm nguyệt kiếm đi về phía hư vô, mười mấy Thiên Lang tiểu giáo lập tức mang theo bảy tám trăm THiên Lang vệ còn lại như thủy triều giết về phủ Quận Thủ trong thành. Truyện được copy tại

Hô Diên tập kích bất ngờ đoạt được Nam Trịnh, cái thứ nhất biết tin tức không phải Bạch Mặc, lại càng không là Lưu Bang, mà là Hạng Trang!

Hạng Trang, Bách Lý Hiền một đêm không ngủ, hai người công lại là hơn phân nửa, cũng không thảo luận ra một đối sách hiệu quả nào, địa thế Kiếm Các hiểm trở, quân Hán lại chiếm cứ địa lợi, cường công khó tránh khỏi thương vong thê thảm, hỏa công cũng không thể thực hiện được, Kiếm Các gần vùng núi rậm rạp, có thể hiện tại là cuối mùa xuân, cây cỏ sống lại, đại họa rất khó cháy sạch.

Dùng hết món ăn khuya mà Tần phu nhân tự mình nấu, khi Hạng Trang, Bách Lý Hiền đang muốn ngã đầu nghỉ một lát, ngoài lều vải bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập, lập tức xốc màn vải lên, Khuất Bất Tài đã xoay người chui vào, Khuất Bất Tài vẻ mặt mỏi mệt, có thể là vẻ mặt vui mừng hiện lên trong ánh mắt không kìm được.

- Đại vương! Quân sư!

Khuất Bất Tài phân biệt hướng Hạng Trang, Bách Lý Hiền ấp vái chào, vui không kìm hãm được nói,

- Đại hỉ, đại hỉ! Thần vừa mới nhận được tin bồ câu đưa tới, Hô Diên tướng quân đã tập kích bất ngờ đoạt được Nam Trịnh!

Ừ!

- Ngươi nói cái gì?

Hạng Trang, Bách Lý Hiền bỗng nhiên ngồi dậy, cơn buồn ngủ sớm đã tiêu tan.

- Lão khuất, ngươi vừa rồi nói cái gì?

Hạng Trang vẫn không tin nỗi, nói:

- Hô Diên làm sao?

Khuất Bất Tài nuốt nước miếng, khó kiềm hưng phấn nói:

- Đại vương, Hô DIên tướng quân bất ngờ tập kích đoạt được Nam Trịnh!

Khuất Bất Tài nuốt khẩu nước miếng, khó ức hưng phấn mà nói: "Đại vương, Hô Diên tướng quân tập kích bất ngờ Nam Trịnh đạt được!"

Lúc này không chỉ Hạng Trang nghe rõ, mà Bách Lý Hiền cũng nghe được sự thật như vậy, lập tức xoay người hướng về phía Hạng Trang vái chào, vui không kiềm được nói:

- Chúc mừng Đại vương, chúc mừng Đại vương!

Bách Lý Hiền không thể không cao hứng, Nam Trịnh chính là trị quận của quận Hán Trung, kỳ binh Hô Diên tập kích Nam Trịnh, tử thủ Bạch Mặc Kiếm Các một chút đã bị quân Sở chặn đường lui, nếu như Bạch Mặc không nghĩ bởi vì lương thảo không nối tiếp mà toàn quân bị giết, hắn cũng chỉ có thể lui binh! Còn vội vàng khẩn trương đến đại quân Lưu Bang của Hán Trung, không rõ tình hình cụ thể, cũng rất có thể rút lui về!

Cứ như vậy, quận Hán Trung không khéo thật sự phải về Đại Sở rồi, quận Hán Trung một chút nữa, lần này quân Sở viễn chinh cho dù là vượt mức hoàn thành nhiệm vụ, phải biết rằng ban đầu, Hạng Trang chỉ nghĩ đến tập kích Ba Thục mà thôi, về phần Hán Trung, tuy là ôm ấp thử xem trạng thái tạm thời trong lòng thôi, có thể lấy được tất nhiên tốt, lấy không được cũng không phải không thể chấp nhận.

Nhưng hiện tại, quận Hán Trung lại thật sự hướng về phía mở rộng hoài bão đối với quân Sở, Bách Lý Hiền có thể không phấn khích?

Hạng Trang đồng dạng hưng phấn không được, thậm chí so với lúc đầu hắn mang theo mấy nghìn tàn quân bức lui mấy chục vạn đại quân Lưu Bang đều phải hưng phấn, bởi vì quận Hán Trung một khi lấy được rồi, Sở quốc từ trong địa lý đối với trạng thái áp chế hình thành của Hán quốc, từ sau đó, quân Hán lại muốn xuất đông ra Hàm Cốc tranh giành Trung Nguyên sẽ không dễ dàng như vậy, bởi vì quân Sở bất cứ lúc nào cũng đều có thể đảo ngược ổ của Hàm Dương hắn.

Tuy nhiên, không cần biết Hạng Trang, hay là Bách Lý Hiền, hai người đều không bị thắng lợi làm choáng váng đầu óc.

Dường như là đồng thời, Hạng Trang và Bách Lý Hiền đều nghĩ tới Bạch Mặc đóng quân ở Kiếm Các, lập tức Hạng Trang triệu Bàng Ngọc phụ trách canh gác đêm tới:

- Tử Ngang, quân Hán ở Kiếm Các có động tĩnh gì không?

- Không có.

Bàng Ngọc nói,

- Quân Hán ở Kiếm Các không có bất cứ động tĩnh lạ gì?

Từ lần trước trên đường ở Kim Ngưu sau khi làm cho Bạch Mặc thua thiệt một lần, Bàng Ngọc liền giữ một nội tâm, không chỉ có tăng cường giám sát trực diện Kiếm Các, còn ở hai bên sườn núi của Kiếm Các bố trí mấy trạm gác, đại quân Sở quốc không có cách nào vượt qua sườn dốc tiến công quân Hán đóng ở trên sườn núi, nhưng âm thầm phái mấy tên lính trạm gác leo lên trên sườn núi giám sát quân Hán lại không khó.

Bách Lý Hiền nghe vậy mừng rỡ nói:

- Đại vương, Bạch Mặc chỉ sợ còn chưa biết tin Nam Trịnh thất thủ!

Hạng Trang cũng cười ha hả nói:

- Haha, quân Hán có thể dùng bồ câu truyền tin!

Nói tới đây, Hạng Trang vẻ mặt dữ tợn nói:

- Lần này, quả nhân nhất định phải lấy được đầu của Bạch Mặc tế cho anh linh của mấy nghìn tướng sĩ quân Sở bỏ mình ở Kiếm Các, hừ!

Chương 323: Cái họa tâm phúc

Gần như chậm hai canh giờ so với Hạng Trang, Bạch Mặc mới nhận được cấp báo bại quân.

Nghe xong cấp báo quân thất bại, Bạch Mặc chỉ khẽ chau mày, quận úy Hán Trung Lý Bố cũng thất kinh, chộp lấy vạt áo Tiểu Giáo đến báo tin kéo tới, lớn tiếng quát hỏi:

- Ngươi nói cái gì? Ngươi vừa nói cái gì?

Tiểu giáo run giọng nói:

- Bẩm bẩm tướng quân, Nam Nam Nam Trịnh thất thất thất thất thất thủ rồi.

- Nói bậy!

Lý Bố một tay đẩy Tiểu Giáo ngã xuống đất, hét lớn:

- Thục Trung đến Hán Trung thì chỉ có một con đường Kim Ngưu để đi, quân Sở lại rõ ràng bị quân ta ngăn trở tại Kiếm Các, Nam Trịnh sao có thể thất thủ? Hả? Nam Trịnh sao có thể thất thủ? Vậy chẳng phải quân Sở có thể biến thành chim bay qua trên đầu chúng ta sao?

- Tiểu nhân cũng là không biết.

Tiểu Giáo vẻ mặt đau khổ nói:

- Thế nhưng Nam Trịnh thật sự là thất thủ rồi.

- Không thể nào, tuyệt đối không có khả năng này.

Lý Bố tức giận nổi trận lôi đình. Hắn không thể không tức giận. Nam Trịnh lại là Quận Dã Hán Trung, vợ con già trẻ của Lý Bố hắn đều ở trong thành. Nam Trịnh thất thủ, chẳng phải có nghĩa là vợ con lớn bé của hắn cũng rơi vào trong tay quân Sở đấy sao? Quân Sở xưa nay tàn bạo, giết người thành tính, vợ con lớn bé rơi vào tay quân Sở thì sao còn may mắn chứ?

Bạch Mặc nhíu mày, có chút giận giữ nói:

- Lý tướng quân, xin hãy an tâm một chút, nếu sự việc đã xảy ra, chúng ta cần phải đối mặt, ngươi rống lên cũng không thay đổi được sự thật là quân Sở đã công hãm Nam Trịnh. Việc cấp bách là, phải hiểu rõ chân tướng sự việc, sau đó mới nghĩ kế sách ứng phó.

Lý Bố nghe vậy vẻ sợ hãi cả kinh, lập tức vâng vâng dạ dạ lùi sang bên cạnh.

Lúc này Bạch Mặc mới tiến lên nâng Tiểu Giáo kia dậy, vẻ mặt ôn hòa hỏi thăm:

- Quân Sở đại khái có bao nhiêu binh lực?

Tiểu giáo lắc đầu, có chút lo sợ không yên nói:

- Hồi bẩm Tả Tướng, tiểu nhân thật là không biết quân Sở có bao nhiêu người.

Bạch Mặc gật đầu, đây cũng là chuyện nằm trong dự liệu, có đại quân của mình canh giữ ở Kiếm Các, thủ hán Nam Trịnh sợ là thế nào cũng thật không ngờ sẽ lọt vào việc đánh lén của quân Sở? Thành trì không kịp phòng ngự bị chiếm đóng, không rõ tình hình bên trong quân Sở. Lập tức Bạch Mặc nói thêm:

- Vậy thì, hãy đem tình hình lúc đó miêu tả một chút, cố gắng hết sức kể lại tỉ mỉ.

Tiểu Giáo nhắm mắt lại để nhớ lại, sau đó kể lại sự việc trải qua của bản thân.

Nghe Tiểu Giáo miêu tả xong, trong lòng Bạch Mặc đã đoán được tám chín phần, lập tức thở dài nói:

- Xem ra đây chỉ là một đội kỳ binh của quân Sở, binh lực tối đã cũng có hai ba nghìn người, bằng không bọn họ cũng sẽ không đổi y giáp của ta, chủ tướng lĩnh quân kia hẳn chính là hãn tướng quân Sở lần trước tại Kiếm Các đã đơn độc đấu với Quán Phu tướng quân.

Lý Bố lúc này cũng đã bình tĩnh lại, hỏi:

- Thế nhưng, bọn họ làm thế nào đi qua được?

- "Đúng vậy, quân Sở làm thế nào đi qua được?

Bạch Mặc có chút suy nghĩ gật đầu nói:

- Xem ra, lúc đó giữa Thục Trung và Hán Trung hẳn là còn có một thông đạo khác, chỉ là chúng ta không biết mà thôi. Tuy nhiên, quân Sở có thể trong thời gian ngắn tìm được thông đạo đó, không thể không khiến kẻ khác suy nghĩ sâu xa đó.

Lý Bố nghe xong thấy chẳng hiểu gì, hỏi:

- Ý Tả Tướng là gì?

Bạch Mặc nói:

- Rất hiển nhiên, quân Sở là chiếm được sự ủng hộ của cường hào ngang ngược Ba Thục, nếu như không có cường hào Ba Thục giúp đỡ, chỉ sợ quân Sở ngay cả di lăng cũng không vào được chứ càng đừng nói trong thời gian ngắn như thế khống chế được hoàn toàn quân Sở, còn có con đường nhỏ này từ Thục Trung thông Hán Trung, cũng nhất định là cường hào Ba Thục chỉ dẫn cho quân Sở rồi.

- Đám lang sói đang khinh này.

Lý Bố oán hận nói:

- Quả thực là không biết phân biệt!

- Sai!

Bạch Mặc khoát tay, nói:

- Cũng không phải là cường hào Ba Thục không biết phân biệt, mà là chúng ta phổ biến quốc sách trọng nông ức thương đã xảy ra vấn đề. Cường hào Ba Thục sở dĩ phản chiến toàn diện, giúp đỡ to lớn quân Sở tiến vào Xuyên, hơn phân nửa là bởi vì quân Sở phổ biến quốc sách khuyến khích canh chiến thương độc, xem ra, quốc sách đại Hán quốc chúng ta cũng cần phải điều chỉnh rồi.

Lý Bố thở dài, nói rằng:

- Tả Tướng, hiện tại chúng ta làm sao bây giờ?

Chuyện quốc sách kế hoạch lâu dài, hắn là một quận úy hán Trung nho nhỏ nên không hiểu, cũng không muốn hiểu. Nhưng hiện tại Nam Trịnh thất thủ, hơn bốn nghìn quân Hán đóng tại Kiếm Các đã có thể trở thành đơn độc rồi, đã không có quân lương đến từ Nam Trịnh tiếp tế, diệt vong là chuyện sớm muộn.

Bạch Mặc lặng lẽ không nói, Nam Trịnh thất thủ, trận chiến này toàn bộ thế cục cũng không thể ngay lập tức nghịch chuyển.

Hiện tại, không chỉ là vấn đề bảo toàn được hay không bốn năm nghìn quân Hán kia, mà là toàn bộ Hán Trung sợ rằng đều bởi vậy mà thất thủ, bởi vì Nam Trịnh là quận Dã Hán Trung, không chỉ là thành trì kiên cố nhất của Hán Trung, toàn bộ thuế ruộng tích trữ trong thành nữa, một khi Nam Trịnh thất thủ, cũng có nghĩa là Hán Trung thất thủ.

Lý Bố hỏi dò:

- Tả Tướng, nếu không chúng ta điều quân trở về Nam Trịnh đi?

Dừng lại một chút, Lý Bố lại nói:

- Tả Tướng ngài cũng vừa nói, quân Sở tập kích bất ngờ Hán Trung rất có khả năng chỉ có hai ba nghìn quân nhưng chỗ dựa chưa hẳn đã ổn, nếu chúng ta lập tức điều quân về, không chừng có thể đoạt lại Nam Trinh.

- Không có khả năng.

Bạch Mặc khoát tay, nói:

- Nếu lúc này chúng ta bỏ không thủ Kiếm Các, đại quân nước Sở ngay trước mặt khẳng định sẽ thừa cơ nghiền áp đến, đến lúc dó đừng nói đoạt lại Nam Trịnh, chỉ sợ bốn năm nghìn người cũng sẽ bị quân Sở gặm cho không còn chút nào, còn có toàn bộ Hán Trung nữa, khi đó thật sự là thất thủ.

- Vậy làm sao bây giờ?

Lý Bố nói:

- Cứ như vậy ngồi chờ chết sao?

- Để bổn tướng nghĩ đã.

Bạch Mặc khoát tay, lại nói:

- Còn nữa, tin tức Nam Trinh thất thủ phải nghiêm mật phong tỏa, nếu như quân Sở trước mặt mà biết tin, nhất định sẽ phái người đi gọi đầu hành, đã là lời đồn do quân Sở rải rác, khiến tác tướng sĩ không nên dễ tin, còn nữa, nếu phát hiện có người nào trong quân tuyên truyền lời đồn, giết không tha!

- Vâng!

Lý Bố chắp tay vái chào, lĩnh mệnh đi.

Nhìn theo bóng Lý Bố đi xa, mày kiếm Bạch Mặc cũng nhíu chặt lại, cục diện này...thật là khó phá!

***

Cửa Tử Ngọ cốc, đại quân Lưu Bang đang cuồn cuộn không ngừng từ trong cốc dũng mãnh tiến ra.

Trải qua bốn ngày hành quân gấp liên tục, đại quân Lưu Bang rốt cuộc đã đi qua đường nhỏ gồ ghề khó đi của Tử Ngọ cốc, lại đi vào trì đạo rộng bằng phẳng, tối đa một ngày nữa là có thể đến Nam Trịnh.

Lưu Bang đã mệt mỏi đến không chịu nổi, tốc độ của người bảy mươi không thể so với lớp trẻ được.

Lúc này, Lưu Bang đang ngồi tại tảng đá lớn bên đường nghỉ tạm, phía trước bỗng nhiên vang lên một trận vó ngựa gấp gáp, ông ta vội ngẩng đầu lên nhìn, thấy đại tướng quân tiên phong Hạ Hầu Anh đang phi ngựa như bay đến.

Chưa đến tới nơi, Hạ Hầu Anh đã phi xuống ngựa, lớn tiếng kêu gọi:

- Đại vương, đã xảy ra chuyện!

Trong lòng Lưu Bang lập tức nảy lên, gấp gáp hỏi:

- Hạ Hầu Anh, làm sao?

Hạ Hầu Anh xông tới hành lễ với Lưu Bang, thở dốc nói:

- Vừa nhận được tin báo thất bại của quận thủ Hán Trung Hề Quyên, Nam Trịnh đã thất thủ, đại quân nước Sở đã tiến đánh quận Hán Trung rồi.

- Hả?

Lưu Bang nghe vậy lập tức biến sắc.

Đại quân nước Sở đã tiến vào đánh Hán Trung, còn công hãm Nam Trịnh? Điều này phiền phức rồi!

Hạ Hầu Anh nói:

- "Đại vương không cần kinh hoảng, mạt tướng mang binh đi đoạt lại Nam Trịnh.

- Cuồng vọng!

Lưu Bang trừng mắt, cả giận nói:

- Thẳng nhãi Hạng Trang khó chơi bao nhiêu, ngươi còn chưa biết. Tả Tướng dẫn năm nghìn tinh binh ngăn cản tại Kiếm Các hiểm trở còn không làm gì được hắn, Hạ Hầu Anh ngươi sao dám xằng bậy nói có thể đoạt lại Nam Trịnh?

Hạ Hầu Anh ngượng ngập, trước mặt Hạng Trang quả thật y không có tư cách kiêu ngạo, vừa rồi cũng là thuận miệng mà thôi.

Lưu Bang thở dài, có chút bất đắc dĩ nói:

- Đại quân Hạng Trang đã tiến đánh Hán Trung, chúng ta lại đi Nam Trịnh không có tác dụng rồi, uổng công sức mấy vạn đại quân này quá!

Dừng lại một chút, Lưu Bang lại nói;

- Vậy thì, Hạ Hầu Anh ngươi dẫn năm nghìn kỵ binh tức khắc đuổi đến giao lộ Trần Thương, bất luận thế nào cũng phải chặn đường Trần Thương cho quả nhân!

- Vâng!

Hạ Hầu Anh vâng dạ, chọn năm nghìn kỵ binh đi.

Lưu Bang lập tức cũng mang theo hơn bốn vạn quân quay về cửa Tử Ngọ Cốc hạ đại doanh.

Lưu Bang hiểu rất rõ, tinh binh nước Đại Hán hùng mạnh lúc này đều đã ở Cửu Nguyên, trong khoảng thời gian ngắn không có cách nào trở về kịp, chỉ dựa vào một chút binh lực giữ lại trấn thủ Quan Trung, hơn nữa bản thân Lưu Bang lại không địch lại được Hạng Trang và đại quân nước Sở, cho nên, đoạt lại Hán Trung muốn cũng không được. Hiện tại, quan trọng hơn là bảo vệ giao lộ Trần Thương và cửa Tử Ngọ Cốc.

Chỉ cần ngăn chặn giao lộ Trần Thương, cửa Tử ngọ cốc vẫn còn dưới sự khống chế của quân Hán, quân Sở mặc dù đoạt được Hán Trung cũng không có khả năng uy hiếp đến Quan Trung, chỉ chờ tinh binh hùng mạnh bắc chinh dân tộc Hung Nô quay về Quan Trung, thì lập tức có thể mang binh ra con đường Trần Thương và cửa Tử ngọ Cốc, hướng về quân Sở tại Hán Trung để phản công, khi đó, Hạng Trang ăn vào Hán Trung, thế nào cũng phải nhả ra!

Lưu Bang lại không biết, bất ngờ chiếm đánh Nam Trịnh kỳ thực chỉ là một nhánh quân yểm trợ mà thôi, về phần chủ lực quân Sở của Hạng Trang lúc này vẫn đang bị Bạch Mặc ngăn trở tại bên ngoài Kiếm Các. Lúc này nếu như Lưu Bang mang theo đại quân sấm sét tấn công Nam Trịnh, hai nghìn binh của Hô Diên tuyệt đối sẽ không chống đỡ được.

Đáng tiếc, quân Hán không có hệ thống bồ câu đưa tin, Bạch Mặc cũng không có cách nào kịp lúc truyền tin cho Lưu Bang.

Nếu như Trương Lương, Trần Bình còn đang trong quân, khẳng định cũng có thể giống như Bạch Mặc vậy, thấy mầm biết cây, xuyên qua tập kích bất ngờ Nam Trịnh chỉ là mấy nghìn kỳ binh của quân Sở. Nhưng Lưu Bang thì không, Lưu Bang tuy nói là nửa đời người cầm binh khí chiến đấu, nhưng nửa đời này của ông ta trên cơ bản đều bại trận, kinh nghiệm lĩnh binh chiến đấu là quá đủ rồi. Loại khả năng quan sát thấy mầm biết cây này lại không giỏi.

***

Sắc trời khó khăn lắm mới đến trưa, Hạng Trang lần thứ hai triệu Bàng Ngọc đi vào trướng, hỏi:

- Tử Ngang, quân Hán có động tĩnh gì không?

Bàng Ngọc lắc đầu đáp:

- Hồi bẩm đại vương, quân Hán bất kể là trên sườn dốc hay là quân Hán đang ở trên cứ điểm quan trọng Kiếm Các, ngày hôm nay đều vô cùng yên tĩnh đến kỳ lạ, không có bất cứ động tĩnh gì.

Hạng trang nhíu mày nói:

- Tên Bạch Mặc này, thật đúng là thâm trầm.

Bàng Ngọc đề nghị:

- Đại Vương, xem thời gian cho thấy, Bạch Mặc chắc chắn đã biết Nam Trịnh thất thủ rồi, nhưng quân Hán đến nay vẫn không nảy sinh sự rối loạn, điều này có thể chứng minh Bạch Mặc nghiêm mật phong tỏa tin tức, không bằng phái ra quân sĩ đi tới trước hai quân kêu gọi đầu hàng, để làm dao động quân tâm quân Hán? Chỉ cần quân Hán quân tâm dao động, Kiếm Các cũng tự sụp đổ.

- Không được.

Bách Lý Hiền lắc đầu nói:

- Quân Hán hơn phân nửa đã cho là quân ta rải tin đồn rồi. Bạn đang đọc chuyện tại

- Bạch Mặc, Bạch Mặc? Bạch Mặc!

Hạng Trang kích động nói:

- Người này không trừ, sẽ là tâm phúc đại họa của đại Sở ta!

Chương 324: Lại tuột mất Bạch Mặc

Bóng đêm đen như mực, Bạch Mặc tại vách núi bắt đầu thong thả bước quay về.

Ngẩng đầu nhìn lên cao, trong sạch như được gột rửa, toàn bộ bầu trời cao nhìn trong sáng đến vô cùng, rất cao rất xa. Tuy nhiên, trong lòng Bạch Mặc lại như rơi vào sự nặng chĩu khiến y gần như hít thở không thông.

Nam Trịnh bị chiếm đóng, Hán Trung thất thủ, đã trở thành kết cục đã định.

Hiện tại, vấn đề khó khăn trước mặt Bạch Mặc là làm sao để toàn thân từ Kiếm Các thoát ra?

Phía trước có mấy vạn đại quân nước Sở của Hạng Trang, phía sau Nam Trịnh đã thất thủ. Quân Hán đã là trước sau có địch, nếu muốn từ Kiếm Các thoát thân trở ra cũng không hề dễ dàng.

Cách đó không xa, Lý Bố cùng với mười mấy Tiểu Giáo cũng đang đó.

Thấy Bạch Mặc khá lâu không lên tiếng, Lý Bố không kìm được nói:

- Tả Tướng, rút binh đi!

- Rút binh?

Một gã Hộ Pháp bộ Tư Mã phản bác nói:

- Quận tốt Hán Trung các ngươi canh giữ tại Kiếm Các là tất yếu, muốn rút lui là rút lui sao, còn hơn hai nghìn tướng sĩ của chúng ta đang canh giữ trên vách núi, làm sao rút lui?

- Rút lui thế nào?

Lý Bố lãnh đạm nói:

- Đốt đuốc lên, trước tiên từ trên sườn núi rút lui ra sau!

- Đốt đuốc?

Quân Tư Mã nói:

- Đây không phải là nói rõ với quân Sở là chúng ta bỏ chạy ư?

Một quân Tư Mã khác lại nói:

- Hay là, để quân Sở nhân cơ hội nghiền áp qua, để các ngươi ở lại chặn phía sau?

Lý Bố tức cười, để hai nghìn quận tốt Hán Trung của gã ở lại chặn phía sau, gã thật đúng là không có lòng tin ngăn chặn được quân Hán. Tuy nhiên, Lý Bộ cũng thực sự không cam lòng ở lại chỗ này chờ chết, lập tức nói:

- Vậy các ngươi nói nên làm gì bây giờ?

Hai gã Tư Mã cũng cứng họng không trả lời được, bọn họ cũng không biết nên làm gì bây giờ.

Trong tiếng bước chân ung dung, Bạch Mặc lần thứ hai đi tới vách núi cao hơn mười trượng, gió đêm lạnh lùng trong trẻo thổi tới, nhẹ nhàng tạo nên âm thanh ở ống tay áo của hắn, một quân Tư Mã nhanh chóng tiến đến bên cạnh Bạch Mặc, nói:

- Tả Tướng, gió nổi ngài nên quay về doanh đi?

Bạch Mặc có chút ngẫm nghĩ, nói:

- Gió nổi lên sao?

Đang nói chuyện, lần thứ hai Bạch Mặc ngước lên nhìn sao trời.

Sau một khắc, thần sắc của Bạch Mặc đột nhiên ngẩn ra, tựa như phát hiện ra điều gì khiến hắn vô cùng bất ngờ.

Lý Bố và mấy tên Tiểu Giáo cũng rõ ràng phát hiện thái độ kỳ lạ của Bạch Mặc, cùng ngẩng đầu lên nhìn về các ngôi sao trên bầu trời. Tuy nhiên, bọn họ cũng không hề phát hiện ra được điều gì dị thường, ánh trăng kia vẫn là ánh trăng, sao vẫn là dải ngân hà vắt ngang bầu trời đêm, cũng không dần mất đi.

Bạch Mặc lại cúi đầu nhìn mặt đất, sau đó bỗng ngửa mặt lên trời cười ha ha:

- Kha kha kha...

Lý Bố và mấy tên Tiểu Giáo nhìn nhau, quân Hán đều đã đến đường cùng rồi, Tả Tướng còn có tâm tình mà cười?

Bạch Mặc lại hồn nhiên không phát hiện ra, chỉ cười to. Lý Bố gãi gãi đầu không kìm được hỏi:

- Tả Tướng cớ gì mà cười?

- Ý trời, đây là ý trời!

Bạch Mặc vung tay phải lên, chỉ ngón trỏ về phía ngôi sao, cười to nói;

- Trời không diệt ta, trời không diệt Bạch Mặc ta, ha ha ha ha...

Lý Bố giật mình, nói:

- Tả Tướng đã nghĩ ra cách đối phó rồi?

- Ừ.

Bạch mặc gật đầu nói:

- Quân ta có thể hoàn toàn trở ra khỏi Kiếm Các là dựa vào hiện tượng thiên văn này!

- Hiện tượng thiên văn?

Lý Bố và mười mấy tên Tiểu Giao lần thứ hai ngẩng đầu lên nhìn trời sao, đương nhiên vẫn không hề phát hiện ra gì.

Tâm tình Bạch Mặc tốt chỉ vào trăng sáng mờ trên bầu trời nói:

- Các ngươi không cảm thấy đêm nay ánh trăng rất khác thường sao?

- Ánh trăng?

Lý Bố hỏi:

- Hình như là ảm đạm hơn so với mấy ngày trước, có vẻ như to hơn. Đúng rồi, đêm nay trăng còn còn có quầng sáng.

- Đúng, đêm nay trăng còn có quầng sáng!

Dừng lại một chút, Bạch Mặc lại nói;

- Quầng trăng sáng lớn như xe có lọng che, mà gió lạnh bộc lộ sáng sớm ngày mai có sương mù, tại Kiếm Các sương mù nhiều, khắp nơi, chúng ta có thể ung dung rút lui, quân Sở dù biết cũng không dám tùy tiện thâm nhập vào trong sương mù để truy kích, hắc hắc.

- Sương mù lớn?

Lý Bố không tin nói:

- Sáng mai sẽ thật sự có sương mù bay?

Mười mấy Tiểu Giáo còn lại cũng nửa tin ngửa ngờ, điều này cũng quá thần kỳ đi.

Bạch Mặc mỉm cười, nói:

- Các vị hãy trở lại chuẩn bị đi, ngày mai, lợi dụng sương mù để rút binh!

- Vâng!

Lý Bố và mười mấy Tiểu Giao vâng dạ, lĩnh mệnh đi. Tuy rằng bọn họ không thể nào tin được, nhưng nếu Bạch Mặc đã hạ quân lệnh, bọn họ đương nhiên phải thi hành theo

***

Đại doanh quân Sở, Hành trướng Hạng Trang.

Hạng Trang, Bách Lý Hiên tại trước án nhỏ uống rượu, thỉnh thoảng, hai người lại ngẩng lên nhìn ra ngoài trướng. Rõ ràng, tâm tư hai người cũng không phải là uống rượu, bọn họ đều đang đợi tin tức.

Đêm vừa đến, tin tức truyền lại cứ liên tục nửa canh giờ một lần.

Trong tiếng bước chân gấp gáp, Bàng Ngọc hiên ngang đi vào trướng, hành lễ với Hạng Trang, Bách Lý Hiền nói:

- Đại vương, quân sư, quân Hán trên sườn núi không có bất cứ động tĩnh gì.

- Không có động tĩnh gì?

Hạng Trang nhíu mày nói:

- Tên Bạch Mặc này, định tử thủ tại Kiếm Các ư?

Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông, nói:

- Tử thủ Kiếm Các, hẳn là không có lợi cho quân Hán. Nếu như thần là Bạch Mặc, sẽ tìm cách đưa toàn bộ quân từ trong Kiếm Các đi ra, sau đó ngăn chặn tại con đường Trần Thương. Quân Hán chỉ cần chiếm giữ con đường Trần Thương và cửa Tử Ngọ cốc, việc quân ta lấy Hán Trung, chỉ sợ cũng là một gánh nặng.

Hạng Trang đột nhiên nói:

- Tử Ngang, trạm gác ngầm có bố trí đúng chỗ hay không? Đừng để quân Hán thừa dịp đêm tối rút đi.

- Đại vương yên tâm!

Bàng Ngọc chắp tay, cao giọng đáp:

- Trạm gác ngầm của thần hầu như đã tiếp cận gần quân Hán, quân Hán trên sườn núi chỉ có một chút lay động thì tuyệt đối không thể giấu diếm được tai mắt của thần.

- Vậy kỳ lạ quá.

Hạng Trang nhíu mày nói:

- Bạch Mặc này, đến tột cùng là làm cái quỷ gì vậy?

Bách Lý Hiền nói:

- Đại Vương, từ giữa trưa đến tối nay quân Hán không lui binh đâu, không bằng người đi nghỉ trước đi.

- Cũng được, vậy cực khổ ngươi rồi, giúp quả nhân theo dõi.

Hạng Trang quả thật cũng có chút mệt nhọc, lập tức nằm xuống ngủ.

Ngủ chưa được chốc lát, phía chân trời phương Đông đã lộ ra màu sáng bạc, Hạng Trang từ trong giấc ngủ đột nhiên tỉnh giấc, lập tức xoay người ngồi dậy, hỏi Bách Lý Hiền đang đọc sách dưới đèn:

- Tử Lương, giờ là lúc nào rồi?

Bách Lý Hiền buông binh thư xuống, đáp:

- Đại vương, giờ dần đã qua rồi, trời sắp sáng.

Vừa dứt lời, Bàng Ngọc bỗng nhiên đi nhanh vào, thái độ nghiêm trọng nói:

- Đại vương, quân sư, không hay rồi!

Tim Hạng Trang lập tức đập mạnh, vội la lên:

- Tử Ngang, là làm sao? Có đúng là quân Hán lợi dụng ban đêm rút đi không?

Bàng Ngọc lắc đầu, trầm giọng nói:

- Ít nhất là đến bây giờ quân Hán vẫn chưa có động tĩnh gì, nhưng lát nữa thôi thì có lẽ vậy, bởi vì bên ngoài sương mù bay đầy!

- Hả, sương mù?

Sắc mặt Hạng Trang, Bách Lý Hiền cùng biến đổi lớn.

Nếu như mấy ngày trước đây sương mù bay, Hạng Trang, Bách Lý Hiền chắc chắn sẽ rất vui mừng, bởi vì sương mù lớn, quân Sở có thể lợi dụng sương mù để đánh bất ngờ Kiếm Cá, lấy lực công kích sắc bén của quân Sở, quân Hán chắc chắn sẽ không chống đỡ được. Thế nhưng hiện tại sương mù bay, đối với quân Sở mà nói không phải là tin tức tốt, mà trái lại đối với quân Hán lại là một chuyện cực tốt.

Quân Hán có thể lợi dụng sương mù để rút lui phía sau, quân Sở thậm chí không dám đuổi giết!

- Đi, đi xem một chút đi!

Hạng Trang, Bách Lý Hiền nhìn nhau, lập tức bước nhanh ra ngoài trướng.

Ngoài trướng, sương mù đã rất dày đặc cách mấy bước bên ngoài cũng không thấy rõ bóng một người nào!

- Hỏng rồi.

Hạng Trang giậm chân thở dài nói:

- Hỏng rồi hỏng rồi, hỏng rồi! Quân Hán sắp rút lui rồi!

Bàng Ngọc nói:

- Đại vương, thần nguyện dẫn hai nghìn tinh binh thâm nhập vào trong sương mù truy kích, tuyệt đối không để quân Hán chạy thoát. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Hạng Trang lắc đầu không nói, sương mù dày đặc khắp nơi như vậy, truy kích thế nào? Bạch Mặc dụng binh xưa nay cẩn trọng, nếu đã rút lui khỏi Kiếm Các, hơn phân nửa sẽ để lại một nửa trên đường phục binh Bàng Ngọc mang binh đuổi theo, làm sao cũng không thể khiêng thuẫn lớn chậm rãi đi về phía trước? Thật sự cũng không biết quân Hán chạy về đâu, còn đuổi theo sao được?

Cần phải ném thuẫn lớn đi, trang bị nhẹ truy kích, lại bị phục kích thì làm sao?

Sương mù rộng lớn như vậy, nhỡ địa hình bất lợi, đột nhiên gặp phải quân Hán phục kích, quân Sở tuyệt đối sẽ tử thương thảm trọng! Hán Trung sắp lọt vào tay rồi, Hạng Trang không muốn lão binh bách chiến dưới trướng hy sinh vô ích.

Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông, đột nhiên nói:

- Đại Vương, sự việc còn có cơ hội chuyển biến.

Dừng lại một chút, Bách Lý Hiền nói:

- Trận này tuy rằng sương mù lớn dày đặc khắp nơi, nhưng rất nhanh ra tản đi. Thần phỏng chừng tối đa cũng kéo dài liên tục trong một canh giờ, có lẽ quân Hán biết sáng ngày hôm nay sẽ có sương mù lớn, sợ rằng bọn họ trong vòng một canh giờ cũng chưa hẳn đã chuẩn bị và hoàn thành tập kết xong, vận chuyển khí giới cùng nhân mã xuống núi, hầu như không có khả năng.

Hạng Trang nghe vậy hai mắt lập tức sáng ngời, rút binh không thể cứ tháo chạy như vậy, không phải là muốn nhấc chân là chạy được luôn đâu, không phải cứ nói rút binh là rút binh được.

Một nhánh quân đội để lại, phải làm tốt công tác chuẩn bị chu đáo, điều này liên quan đến việc truyền quân lệnh xuống dưới, tổ chức nhân mã cùng với việc vận chuyển đồ quân nhu khí giới, mấy nghìn quân Hán trên sườn núi còn phải nghĩ cách hạ xuống vách núi. Những thứ này cần có thời gian, cho nên, trừ phi quân Hán đã sớm làm tốt công tác chuẩn bị, bằng không, bọn họ tuyệt đối không thể trong vòng một canh giờ rút lui khỏi Kiếm Các.

Vậy thì, quân Hán tuyệt đối không có khả năng đã làm tốt công tác chuẩn bị dể rút lui khỏi Kiếm Các? Hạng Trang cho rằng tuyệt đối không có khả năng.

Bởi vì vô duyên vô cớ truyền đạt mệnh lệnh, để toàn quân làm tốt công tác chuẩn bị rút lui, điều này sẽ làm quân tâm dao động, trừ phi Bạch Mặc biết trước sáng sớm ngày hôm nay sẽ có sương mù bay, bằng không, một khi buổi sáng không có sương mù, quân Sở lại khởi xướng tấn công mãnh liệt Kiếm Các mà nói, quân Hán dưới tình huống quân tâm dao động, rất có khả năng gặp phải tình huống dễ dàng sụp đổ.

Lập tức Hạng Trang quay đầu hạ lệnh:

- Tử Ngang, đi chọn hai nghìn Thiên Lang duệ sĩ, ăn no nê, chỉ chờ sương mù lớn tan ra, liền tấn công mạnh Kiếm Các, lần này, quả nhân phải giết Bạch Mặc không còn mảnh giáp!

- Vâng!

Bàng Ngọc dạ ran, xoay người hiên ngang đi ra.

Dự đoán của Bách Lý Hiền vô cùng chính xác, một canh giờ sau, sương mù tức thì loãng đi.

Nhưng, ngay khi Bàng Ngọc mang theo hai nghìn Thiên Lang duệ sĩ ăn no uống đủ khiêng thuẫn lớn hô to khẩu hiệu từng bước đi lên sườn núi tấn công Kiếm Các, thì phát hiện toàn bộ trống không rồi!

Nhận được cấp báo, Hạng Trang và Bách Lý Hiền nhanh chóng lên tới Kiếm Các.

- Quân Hán trong vòng một canh giờ đã hoàn toàn rút binh?

Hạng Trang có chút không thể tin được:

- Điều này sao có thể?

- Chẳng lẽ quân Hán đã sớm làm tốt công tác chuẩn bị rút lui binh?

Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông, bị phán đoán của mình làm cho hoảng sợ, ngữ khí khó hiểu nói:

- Nói cách khác, Bạch Mặc không chỉ dụng binh như thần, càng hiểu thiên văn, địa lý. Hắn ta đã sớm biết sáng sớm ngày hôm nay Kiếm Các sẽ có sương mù lớn ư?

Chương 325: Vứt bỏ phòng thủ Hán Trung

- Đuổi, đuổi cho quả nhân!

Hạng Trang tức sùi bọt mép, rào rào rút ra hoành đao giận dữ hét,

- Cũng mới một canh giờ, quân Hán chạy không được bao xa, hãy đuổi theo cho quả nhân, bất kế như thế nào cũng phải chặt đầu Bạch Mặc cho ta!

Dứt lời, Hạng Trang lại lấy hoành đao trong tay giơ lên hướng về phía đường núi gập ghềnh, Bàng Ngọc liền mang theo hai nghìn Thiên Lang vệ cuồn cuồn mà đi.

Bàng Ngọc mang theo hai nghìn THiên Lang vệ hướng về phía trước đuổi ra không đến mười dặm, liền bị quân Hán phục kích.

Quân Sở lọt vào đoạn đường núi cực kỳ hiểm trở phục kích này, bên trái là đoạn vách đá cao năm sáu trượng, bên phải là vực sâu trăm trượng, quân Hán liền mai phục hai bên trên đoạn vách đá, bọn họ chỉ ném cây lôi thạch lăn xuống, liền phong tỏa toàn bộ con đường, bất đắc dĩ, Bàng Ngọc chỉ có thể hạ lệnh chặt gỗ tạo mái chèo thuẫn, chuẩn bị từ trực diện tấn công.

Mất hai canh giờ, cuối cùng cũng tạo xong mười mấy mặt tấm chắn lớn.

Trải qua một phen chiến kịch liệt, quân Sở rốt cuộc tấn công tiêu diệt quân Hán mai phục trên sườn núi, sau cùng mới phát hiện, quân Hán mai phục ở trên sườn chỉ có bốn năm trăm người, nhưng mà thời gian đã trôi qua hơn nửa ngày, Hạng Trang suất lĩnh đại quân đuổi tới cũng chỉ có thể ngửa mặt lên trời thở dài. Thời gian nửa ngày đủ để quân Hán chạy đi ít nhất năm mươi dặm, muốn đuổi theo rất khó khăn.

Huống chi, nơi này có quân Hán mai phục, đường phía trước đâu biết được có phục binh không?

Chính như Hạng Trang suy nghĩ như vậy, Bạch Mặc ở trên đường bố trí bốn tốp phục binh, tuy rằng mỗi tốp binh lực phục binh không nhiều, toàn bộ đều chỉ có bốn năm trăm người, hơn nữa rõ ràng không phải là quân tinh nhuệ, nhưng tốc độ truy kích của quân Sở lại chậm chạp nghiêm trọng, chờ khi Hạng Trang mang theo đại quân Sở quốc đi tới đường Kim Ngưu, khi đặt chân trên đồng bằng của Hán Trung, đã là giờ tý đêm khuya rồi.

Lúc này, hơn hai nghìn quân Hán tinh nhuệ của Bạch Mặc đã sớm lui giữ đầu đường Trần Thương.

Ở đầu đường Trần Thương, Bạch Mặc gặp Quận Thủ Hề Quyên của Hán Trung cùng với Quận Thủ Lũng Tây Lưu Cổ. Hề Quyên chỉ còn hơn nghìn bại binh, Lưu Cổ lại mang đến tám nghìn binh lính Lũng Tây, ngoài ra còn có hai nghìn kỵ binh Nguyệt Thị. Sau khi hội họp ba đường, binh lực quân Hán trấn giữ ở đầu đường Trần Thương đã tăng lên tới hơn mười ba ngàn kỵ binh.

Buổi sáng ngày hôm sau, Hạ Hầu Anh lại mang theo năm nghìn kỵ binh chạy tới đầu đường Trần Thương, đồng thời cũng mang đến tin tức của Lưu Bang, biết được rằng đại quân Lưu Bang đã lui giữ ở cửa Tử Ngọ Cốc, Bạch Mặc này mới thở dài một hơi thư thả, chỉ cần quân Hán có thể trấn giữ ở cửa Tử Ngọ Cốc cùng với đầu đường Trần Thương, quân Sở liền lấy được Hán Trung, cũng tuyệt đối uy hiếp không được Quan Trung!

Nhiều nhất lại qua mười ngày, năm trăm ngàn đại quân Bắc chinh Hung Nô đã quay trở về Quan Trung.

Khi đó, quân Hán có thể chia binh ra làm hai đường, phân chia hai đường Tử Ngọ Cốc, đường Trần Thương giết ra, hai mặt giáp công quân Sở tại Hán Trung. Nếu Hạng Trang không muốn đến binh bại thân tử, hắn cũng chỉ có thể rút khỏi Hán Trung!

- giếng, giếng, giếng

Quận trị Hán Trung, Nam Trịnh.

Phủ Quận Thủ của Hề Quyên hiện giờ đã trở thành hành dinh tạm thời của Hạng Trang.

Trong đại sảnh hành dinh, Hạng Trang nhăn lông mày dày lại, đang đứng treo tấm bản đồ Hán Trung nén trước bình phong.

Đứng phía sau Hạng Trang, Bách Lý Hiền, Cao Sơn, Bàng Ngọc, Tấn Tương, Hô Diên và một số lớn tướng lĩnh quân Sở cùng với Tần phu nhân, hào cường Đường Thông và Ba Thục.

Hán Trung mặc dù đã lấy được, trong lòng Hạng Trang không vui trái lại còn ưu sầu.

Tình báo căn cứ Ô Mộc Nhai, quân Hán đã chặn cửa Tử Ngọc Cốc cùng với đường Trần Thương, đến lúc này, mục tiêu chiến lược của quân Sở căn bản không có cách nào thực hiện rồi, vốn dĩ, dựa theo suy nghĩ của Hạng Trang, quân Sở sau khi đánh chiến Hán Trung, lại thừa cơ đánh lén, không cầu hoàn toàn không chế được Tử Ngọc Cốc, đường Trần Thương, ít nhất cũng phải không chế đường ra hướng nam của hai con đường này.

Đến lúc này, quân Sở căn cứ vào nguy hiểm mà thủ, chỉ cần chút ít binh lực cũng có thể bảo vệ cho Hán Trung, Ba Thục.

Nhưng mà hiện tại, quân Sở căn bản không có nguy hiểm nào mà thủ được, đại quân Hán quốc lại chỉ có thể thông qua Tử Ngọ Cốc và đường Trần Thương liên tục không dứt khai tiến đồng bằng Hán Trung, thì phải từ trong nước liên tục không ngừng điều đại quân đến, đến cùng với quân Hán tử khải, điều này đối với Sở quốc mà nói, căn bản chính là không có cách nào chịu đựng được.

Trâm ngâm sau một lúc lâu, Hạng Trang bỗng nhiên xoay người quay đầu lại hỏi Khuất Bất Tài nói:

- Lão Khuất, chủ lực quân Hán bắc chinh Hung Nô khi nào thì có thể quay về Quan Trung?

Khuất Bất Tài nói:

- Chậm thì nửa tháng, nhanh thì mười ngày, năm mươi vạn đại quân của Chu Bột sẽ về tới Quan Trung.

Cao Sơ, Bàng Ngọc và đại tướng quân Sở nghe thấy thì mặt có vẻ hơi biến sắc, thời gian mười ngày, nếu muốn trước sau tập kích bất ngờ đánh chiếm Tử Ngọ Cốc cùng đường Trần Thương thật không dễ dàng.

Huống chi, quân Sở còn yếu thế về phần binh lực, quân Sở tiến vào, khi có năm vạn đại quân, ngoài trừ chiến sĩ cùng với binh lực đóng giữ Ba Thục, hiện tại đã chỉ còn lại hơn ba vạn năm nghìn người, mà quân Hán đâu? Chỉ là đại quân Lưu Bang trấn giữ Tử Ngọ Cốc có đủ hơn bốn vạn người, bộ phận trấn giữ đường Trần Thương Bạch Mặc, Hạ Hầu Anh cũng có gần hai vạn người.

Tuy nói hai đại doanh Hổ Bí, Thiên Lang dũng mãnh vô song, có thể quân Hán theo hiểm mà thủ, hai đại doanh nếu muốn trong vòng mười ngày trước sau công chiếm Tử Ngọ Cốc và đường Trần Thương, có khả năng hiện tại không lớn, càng sợ là, kịch chiến mười ngày, quân Sở không có khả năng chiếm Tử Ngọ Cốc và đường Trần THương, mà đại quân Chu Bột lại chạy tới cản, quân Sở kia lại binh vỡ như núi.

Khuất Bất Tài dừng một chút, lại nói:

- Tuy nhiên, sáu vạn binh của Lã Đài đã trở về Hàm Dương, nhiều nhất chỉ cần ba ngày, chỉ đủ tiếp viện gấp rút Tử Ngọ Cốc hoặc là đường Trần Thương!

Lời vừa nói ra, trong sảnh chư tướng gần như sắc mặt biến sắc.

Căn cứ tình báo Ô Mộc Nhai cung cấp, sáu vạn quân này của Lã Đài cực kỳ dũng mãnh, thậm chí ngay cả kỵ binh Hung Nô hoành hành thảo nguyên đều không phải đối thủ của nhóm kỵ binh này. Nếu như quân Sở có thể khống chế Tử Ngọ Cốc cùng với đường Trần Thương, nhóm kỵ binh này không được vào trong cửa kia, vậy cũng không gì là lớn lắm, nhưng một khi kỵ binh xâm nhập vào bình nguyên Hán Trung, vậy thì là muốn chết rồi.

- THôi!

Hạng Trang thở dài một tiếng, nói,

- Ôi, quận Hán Trung này chính là làm việc vô bổ, không cần cũng thế.

Giờ khắc này, Hạng Trang thật sự muốn nghĩ tới Tào Tháo trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, lúc trước cùng với quân tranh đoạt Hán Trung, Tào Tháo cảm thấy không đến nỗi cũng là như vậy thôi?

Dừng một chút, Hạng Trang lại quát:

- Cao Sơ.

Cao Sơ tiến lên trước hai bước, đáp:

- Có mạt tướng.

Hạng Trang nói:

- Quả nhân cho ngươi năm nghìn Thiên Lang vệ cộng thêm hai vạn phủ binh, ngươi có thể bảo vệ Ba Thục không?

Cao Sơ ngang nhiên nói:

- Có thể!

Hạng Trang gật gật đầu, lại nói:

- Ngươi định như thế nào?

Cao Sơ không cần nghĩ ngợi nói:

- Bốn phía triệu tập dân phu Hán Trung đi tới đường Kim Ngưu, trước một căn cứ giản dị, sau đó lại ở sau một căn cứ giản dị kiến cố!

Hạng Trang vui vẻ gật đầu nói:

- Tốt, ngươi chọn người đi.

- Vâng!

Cao Sơ ầm ầm ứng với vâng, xoay người nghênh ngang đi.

Hạng Trang lại nói:

-Chư tướng còn lại, dẫn người ngựa của mình, theo quả nhân quay về đất Thục.

Nếu đã quyết định buông tha cho Hán Trung, ở lại Nam Trịnh không có ý nghĩa gì, huống chi, đại chiến giữa Tề Sở ở Hoài Nam đã hết sức căng thẳng, Hạng Trang cũng thực tại có chút lo lắng hang ổ Giang Đông bị Hàn Tín vớ lấy, binh pháp Tất Thư bao hàm tuy rằng không người nào có thể biết, nhưng dù sao hắn vẫn là tên thư sinh, lần đầu tiên lãnh binh chống lại Hàn Tín, cũng không biết là hắn may mắn hay bất hạnh?

Giếng, giếng

Thủ đô Hoài Nam, Bành thành

Anh Bố ở Khoái Triệt, Triệu Chấn, Chu KIến và văn võ bá quan trọng thần vây quanh hạ viện chậm rãi đi về phía đầu thành Bắc Môn, năm ngày rồi, đại quân binh Tề quốc ở dưới Bành thành suốt năm ngày liền, lại đến nay không có bất cứ động tĩnh gì, Hàn Tín hắn ở đó chờ cái gì? Khó mà thành còn có trợ chiến tiếp theo của Tề quân? Nhìn về hướng lều trại Tề quân mấy ngày liền, Anh Bố cũng không khỏi có chút tâm trạng sợ hãi.

Tay nhấc mui thuyền lạnh hướng về ngoại ô phía Bắc, Anh Bố hỏi Khoái Triệt:

- Tướng quốc, viện quân Sở quốc khi nào đến?

Khoái Triệt nói:

- kỵ binh dũng mãnh Sở quốc do tướng quân Mông Cức dẫn đầu hai vạn kỵ binh đã qua trúc ấp, không có gì bất ngờ xảy ra, tối nay có thể sẽ đến Bành thành rồi, về phần đại quân Sở quốc, chỉ sợ còn phải ba ngày mới có thể đuổi tới, chẳng qua…

Nói tới đây, giọng Khoái Triệt bỗng nhiên dừng lại, hơn nữa trên mặt cũng lộ một chút vẻ ưu tư.

Anh Bố nhíu mày nói:

- Nhưng mà thế nào? Tướng quốc nói ra mau.

Khoái Triệt thở dài nói:

- Ôi, thần nghe nói chủ tướng lãnh binh quân Sở không phải là Hạng Trang, mà là Hạng Trang vừa mới ủy nhiệm cho Vệ tướng quận Tất Thư, một người chưa bào giờ lãnh binh, cũng chưa từng ra bạch diện thư sinh chiến trường.

- Ngươi nói cái gì?

Anh Bố hai mặt trợn lên, khó mà tin nổi,

Cho một người chưa từng lãnh binh, thư sinh chưa từng ra chiến trường lãnh binh? Hạng Trang không phải là đang đùa sao? Hơn nữa, Sở quốc lại không phải là không có người có thể dùng được, bất luận là Chung Ly Muội, NGu Tử Kỳ, hay là Cao Sở, đều là tướng già đã trải qua trăm trận chiến, Hạng Trang sao lại ra hạ sách này?!

Khoái Triệt lắc lắc đầu, cười khổ nói:

- Điều này thần cũng không biết, có lẽ Hạng Trang có suy tính riêng của hắn.

- Suy tính gì? Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Anh Bố nói,

- Đem mấy chục vạn quân giao cho một thư sinh bạch diện, quả thực là càn quấy!

Nếu như việc này không có quan hệ với Hoài Nam quốc, Anh Bố cũng sẽ trốn bên cạnh cười chế giễu, nhưng hiện tại, quân Sở thắng bại lại quan hệ trực tiếp đến Hoài Nam quốc không có thoát được trận cướp này, Anh Bố lại có thể không nóng nảy sao?

Thượng tướng quân Triệu Chấn nói:

- Đại vương, khoan hãy quan tâm đến quân Sở, hay là phải nghĩ đến đại quân Tề quốc ngoài thành đi, đều đã năm ngày rồi, đại quân Tề quốc lại có động tĩnh gì nữa, trong lòng thần đây thật sự lo sợ, con người Hàn Tín dụng binh như thần, càng gom kỳ kế ra, đừng nói là ngoài mặt hắn án binh bất động, trong lòng lại giấu đào đường đất đi.

- Đào đường đất?

Khoái Triệt lắc đầu nói,

- Hẳn là không đến nỗi như vậy.

Chỗ thủy cốc Bành thành, giao hội đất của Hà Thủy cùng với Tứ Thủy, càng làm tơi đất, Tề quân nếu thực sự muốn đào đường đất, không thể nghi ngờ là tự chui đầu vào rọ, không đợi hắn đào đất vào trong thành, nguyên cả đường đất chỉ sợ sớm đã sụp rồi, hơn nữa, đào đường đất đâu có dễ dàng như vậy, Khoái Triệt hắn làm sao có thể tùy ý buông tay cho Tề quân làm vậy?

Triệu chấn lại nói:

- Vậy Tề quân kia sao đến bây giờ vẫn chưa công thành?

Khoái Triệt giơ lên tay lại thò tay phải chỉ:

- Đại quân Tề quốc đến nay vẫn chưa có động tĩnh gì, đơn giản là vì hai nguyên nhân, một là đồ quan nhu khí giới chưa chuyển đến, hai là, Hán Tín rất có khả năng đang nghĩ chờ viện quân Sở quốc đuổi tới, sau đó một lần tấn công là xong, đồng thời giải quyết đại quân Hoài Nam cùng với viện quân Sở quốc.

- Đồng thời giải quyết đại quân Hoài Nam cùng viện quân Sở quốc?

Anh Bố ánh mắt mãnh liệt, giận dữ nói:

- Hàn Tín thật là tham lam!

Khi nói chuyện, một trận tiếng sấm rền vang loáng thoáng đột ngột vang lên, Anh Bố Khoái Triệt cùng với đám người Triệu Chấn theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn trời, lại phát hiện trên bầu trời xanh không mây, ngay cả đến một áng mây cũng không có, vậy tiếng sấm ở đâu? Sau đó rất nhanh, kỵ quân Sở quốc, hơn nửa kỵ binh Sở quốc đến rồi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau