SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 316 - Chương 320

Chương 316: Chọn người kế vị

Quân Hán sau trân, Bạch Mặc tới trước cáng Chu Quan Phu nơi hơn mười thân binh đang vây quanh. Nhìn thấy Bạch Mặc, Chu Quan Phu giãy dụa suy nghĩ phải đứng dậy chào, lại bị Bạch Mặc ngăn lại.

Chu Quan Phu chúng phải độc nỏ Quan Sở, hơn nữa nỏ độc độc tính cực mạnh, may mà Bạch Mặc cũng từng làm thầy thuốc, hơn nữa y thuật có chút cao minh, sau khi hắn khẩn cấp cứu chữa cộng thêm tự mình hút máu độc, Chu Quan cuối cùng cũng bảo vệ được tính mạng. Tuy nhiên trong thời gian ngắn đừng nghĩ đứng lên, càng đừng nghĩ ra trận giết địch.

Vỗ vỗ bả vai Chu Quan Phu, Bạch Mặc nói:

- Thắng Chi, ngươi về Nam Trịnh trước dưỡng thương.

Chu Quan Phu gật gật đầu, có chút lo lắng nói:

- Tả tướng, quân Sở phía trước đều là lão binh tinh nhuệ từng trãi qua trăm trặm chiến, hơn nữa được trang bị đầy đủ, cứ tiếp tực giằng co như vậy, quân ta cuối cùng khó tránh khởi bị thua?

Chu Quan Phu lúc này mới thở ra nhẹ nhõm, lập tức từ trên xuống dưới một trăm thân binh bảo vệ, suốt đêm trở về Nam Trịnh dưỡng thương.

Nhìn theo Chu Quan Phu năm cáng rời khỏi, Bạch Mặc chỉ vào thân binh mới nói:

- Truyền lệnh, cho Lý Giáo Úy dẫn hai ngàn quân sĩ tại Hán Trung suốt đêm rút về Kiếm Các, cho mai phục hai sườn núi Kiếm Các.

Ngừng lại một chút, Bạch Mặc lại nói:

- Phải rồi, còn có đường nhỏ kia, lệnh Lý Giáo Úy đừng quên phái binh cach gác, canh phòng nghiêm ngặt quân Sở đánh lén.

- Rõ!

Thân binh tuân lệnh hô lớn, lập tức lĩnh mệnh đi.

Bạch Mặc ngẫm nghĩ một chút, lại cảm thấy có phần lo lắng, sai một tên thân binh khác, nói:

- Tiếp tục truyền một đạo quân lệnh, toàn quân tướng đều không được giải giáp, tả hữu hai bên thay nhau nghỉ ngơi, đề phòng quân Sở thừa cơ đánh lén!

Cách đó vài dặm, hơn hai nghìn quân Sở cũng đang ở trong bóng đêm yên tĩnh nghỉ ngơi, ăn cơm.

Quả thực rất mệt mỏi, nhưng cũng không đến mức sức cùng lực kiệt, tuy rằng cùng quân Hán chém giết cả ngày, hoặc mỗi lần trực tiếp đối đầu cùng quân Hán, quân Sở chỉ có Liêu Liêu mấy chục người. Phía trước tướng sĩ sức lực đã cạn kiệt, mặt sau tướng sĩ mới có cơ hộ tiến lên đảm nhiệm, một ngày chinh chiến, rất nhiều tướng sĩ thậm chí còn không được trực diện cùng quân Hán chém giết.

Bạch Mặc tính kế đánh quân Sở, Bàng Ngọc cũng tương tự đang tính kế đánh quân Hán.

Vừa nhận tin khoái mã cấp báo, mặc dù Đại Vương ở Kiếm Các gặp phục binh, quân đội Thiên Lang vệ cũng bị tổn thất thê thảm, tuy nhiên Đại Vương cùng Hô Diên Tướng Quân vẫn bình an vô sự. Điều này khiến Bàng trong lòng cảm thấy sợ hãi nhưng cũng là may mắn, nếu Đại Vương bất hạnh chết tại Kiếm Các, thật không biết Đại Sở sẽ ra sao?

Hơn một trăm tiêu giáo dũng mãnh nhất đã tụ tập bên cạnh Bàng Ngọc, Bàng Ngọc hạ lệnh tìm kiếm trong quân tất cả rượu trắng cùng với thịt khô, sau đó giao cho khoảng một trăm tiểu giáo uống, sau đó nói:

- Chư vị, trận chiến Kim Ngưu có thể thắng hay không, Hán Trung có thể chiếm giữ hay không, Đại Sở có thể thắng Hán quốc hay không, tất cả đều dựa vào các vị! Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Trên dưới một trăm tiểu giáo chắp tay thi lễ nghiêm nghị nói:

- Ta nguyện chết vì Đại Sở!

- Tốt, chư vị không hổ là những dũng sĩ của Đại Sở ta!

Bàng Ngọc ra sức gõ nhịp, chỉ vào hai sườn vách đá nói:

- Đợi qua giờ tý, các ngươi leo lên đoạn vách đá kia, theo đoạn vách đá là đường lui của Hán quân, sau khi đại quân tấn công trực diện, các ngươi từ sau đánh ra, vừa chém giết vừa hô lớn, nói Thượng Tướng Quân Hoàn Sở thống lĩnh mười vạn quân đã vượt qua Phòng Lăng, hạ tuần, đánh tới Hán Trung, các ngươi chính là phụng mệnh Hoàn Sở Tướng Quân tới tiếp ứng!

- Rõ!

Trên dưới một trăm tiểu giáo hô lớn, đều đi xuống chuẩn bị tiến hành.

Bàng Ngọc hạ lệnh:

- Các tướng sĩ còn lại, sau khi ăn uống no say hãy nghỉ ngơi đi!

Huyện Nha, Thị Trấn Lãng Trung.

Hạng Trang vừa dừng lại ăn uống no nê, đồng thời " Khải hàng mão thủy ấn" sảng khoái ngâm mình trong nước ấm. Lúc tinh thần hoàn toàn phấn chấn, đang ngồi ở công đường nói chuyện cùng Bách Lý Hiền.

Khi Bách Lý Hiền đến trời đã sẩm tối.

Sau khi Bách Lý Hiền lệnh Bàng Ngọc dẫn quân tiếp ứng, trong lòng vẫn cảm thấy lo lắng, lại đem đại quân giao cho tộc đệ Bách Lý Mậu tạm dẫn, còn mình mang hai nghìn tinh binh ngày đêm cấp tốc đi.

- Đại Vương.

Bách Lý Hiền phe phẩy quạt loong, thành khẩn nói:

- Sau này người không nên mạo hiểm như vậy.

Hạng Trang bùi ngùi, nói:

- Tử Lương, ngươi yên tâm, từ nay về sau, quả nhân tuyệt đối không sai phạm như vậy!

Ngừng lại một lát, Hạng Trang lại nói tiếp:

- Tử Lương, ngươi nói quả nhân nên suy xét sắc lập Thái Tử không? Khi bị mai phục tại Kiếm Các, Hạng Trang không có suy nghĩ gì, có thể bây giờ ngẩm lại, cũng là âm thầm kinh hãi, nếu Đường Thông không đi theo, nếu mặt sau không có kẽ hở thông qua núi, nếu hắn chết tại Kiếm Các, Sở Quốc sẽ ra sao?

Kiếp này ở Kiếm Các, hắn may mắn thoát chết, thế nhưng thế sự vô thường, ai biết một ngày nào đó Hạng Trang có thể đột nhiên chết bất đắc kỳ tử thì sao? Hiện giờ Sở quốc, vương quyền Hạng Trang đã vô cùng vững chắc, chỉ cần Hạng Trang còn sống, Sở quốc không có gì đáng lo, nhưng một khi Hạng Trang chết đi, Thái Tử chưa sắc lập, sợ rằng Sở quốc lập tức sẽ lâm vào cảnh nội loạn!

Đạo lý này rất chính xác, quốc trung văn võ đại thần, lựa chọn những người khác nhau lên làm Thái Tử.

Hạng Đà, Hạng Tha, Hoàn Sở, Quý Bố và cố sở lão thần tất cả đều bằng lòng con cả Hạng Chính. Bách Lý Mậu, Tử Xa Sư, Tây Khất Liệt và Tần hệ tướng lãnh lại cho rằng Hạng Thuật thiên tư thông minh vượt xa Hạng Chính, về lý nên trở thành Đại Sở Quốc Thái Tử. Ngoài ra, Hạng Trang cảm giác được, quốc trung còn có một thế lực ẩn núp, hy vọng con trai thứ năm Hạng Vọng, Doanh Trinh sở sinh có thể thượng vị.

Tranh chấp chức vị Thái Tử, lúc này trong cuộc đua chủ yếu là Hạng Chính, Hạng Thuật, Hạng Vọng. Tuy nhiên, Bách Lý Hiền, Tất Thư hai vị này có quyền lên tiếng sắc lập Thái Tử lại thủy chung không nới rõ thái độ của mình. Hôm nay, Hạng Trang trong lòng quả thực không biết thế nào cho đúng, hắn cũng muốn mượn cơ hội thăm dò khẩu ý của Bách Lý Hiền, xem rốt cục hắn vừa ý ai?

Bách Lý Hiền nói:

- Thái Tử là quốc chi Thái Tử, nước có Thái Tử thì yên ổn, thần nghĩ nên sắc lập Thái Tử.

- Tốt!

Hạng Trang lại hỏi:

- Tử Lương mau nói, trong bảy con trai của quả nhân, người nào có thể làm Thái Tử?

Bách Lý Hiền nghe vậy im lặng, sắc mặt trầm lại, sắc lập Thái Tử hắn giơ hai tay tán thành, nhưng muốn hắn nói ra nên chọn người nào làm Thái Tử, thực sự hắn không muốn. Thái Tử chi tranh đã là quốc sự, lại là chuyện trong gia tộc Đế Vương, liên lụy tới nhiều người, Bách Lý Hiền không muốn bị cuốn vào đó, huống chi hắn còn là huynh trưởng Bách Lý phu nhân, Hạng Thuật, Hạng Dũng là cháu ruột, càng nhiều điều hiềm nghi.

Hạng Trang thành khẩn nói:

- Tử Lương, hiện tại ta không phải quân, ngươi cũng không phải thần, giữa chúng ta chỉ là bằng hữu, giữa bằng hữu hãy nên thẳng thắn tâm sự đi? Là bằng hữu, theo ngươi nên sắc lập ai làm Thái Tử?

Bách Lý Hiền bùi ngùi nói:

- Nếu Đại Vương đã thẳng thắn hỏi, thần cũng chỉ nói chơi chứ không nói thật, thần nghĩ tới, công tử Trị, công tử Quyền đều không phải minh quân chi tư, nếu theo đà phát triển, công tử Trị có thể thành tướng tài, công tử Quyền có thể làm Thừa Tướng, công tử Chính, công tử Thuật ai cũng có sở trường riêng, các công tử còn lại tuổi còn nhỏ, thần không dám nói đến.

Hạng Trang yên lặng gật đầu, sắc lập Thái Tử, ý kiến của Bách Lý Hiền không sai giống với suy nghĩ trong lòng Hạng Trang.

Hạng Trị, Hạng Quyền không giống một nhân quân, Hạng Chính tuy rằng tư chất bình thường, nhưng đối nhân xử thế rất hợp lòng người, một khi Đại Sở thống nhất thiên hạ, Hạng Chính kế vị không thể thống nhất chiến tranh có thể gây cho Hoa Hạ nhiều thương tổn, Đại Sở phần lớn cũng sẽ đâm vào vết xe đổ Đại Tần, vẻn vẹn trải qua đời thứ hai đã diệt vong.

Về phần Hạng Thuật là chư tử trung nhất trí tuệ có phần hơn người, người xưa thường nói ba tuổi nhìn trẻ, bảy tuổi nhìn già. Hạng tuy rằng chỉ có mười tuổi, phân nửa cũng thấy được tương lai trở thành kiêu hùng, nếu Hạng Trang sinh thời không thống nhất toàn bộ Hoa Hạ, không sai, khi đó Hạng Thuật là sự lựa chọn tốt nhất để trở thành quốc quân Sở quốc.

Nói cách khác, chọn Hạng Chính hoặc là Hạng Thuận, còn phải xem Hạng Trang hắn sinh thời có thống nhất được Hoa Hạ không!

Nói cách khác, Hạng Trang vẫn không thể tùy tiện quyết định người vị Thái Tử, chọn người kế vị vẫn phải cần thêm thời gian.

Thở dài, Hạng Trang lấy trong ngực ra một túi gấm, giao cho Bách Lý Hiền, nói:

- Tử Lương, bên trong túi gấm này bên trong quả nhân có chứa một đạo mật chiếu, nếu quả nhân sinh thời sắc lập Thái Tử, thì mật chiếu này tự nhiên bỏ đi, còn nếu quả nhân gặp chuyện bất hạnh không sắc lập Thái Tử, mật chiếu đó chính là di chiếu của quả nhân!

Bách Lý Hiền quỳ xuống, chắp tay thi lễ, nói:

- Đại Vương, thần tư chất còn kém, vạn lần không dám nhận trọng trách này...

- Tử Lương không cần từ chối.

Hạng Trang phẩy tay áo, lại nói:

- Ngoài ngươi có túi gấm này, ta còn giao cho Thượng Tướng Quân, Lệnh Doãn, Vệ Tướng Quân, Mạt Tướng Quân mỗi người một túi gấm. Trong túi gấm, các nội dung mật chiếu đều giống nhau, quả nhân nếu gặp chuyện bất hạnh, ngươi chỉ cần mở túi gấm ra, có thể phụng lệnh lập tân quân.

- Đại Vương.

Bách Lý Hiền lúc này mới kinh hãi nhận túi gấm.

Hạng Trang khẽ mĩm cười, lại trêu trọc nói:

- Tuy nhiên, Tử Lương ngươi không cần qua lo lắng, quả nhân còn kém ngươi vài tuổi, nói không chừng ngươi đi rồi mà qua nhân vẫn chưa đi đâu, mật chiếu này cũng chỉ là lo trước khỏi họa thôi.

Bách Lý Hiền cười nói:

- Đại Vương vẫn còn trẻ, tất nhiên còn thọ hơn thần nhiều.

- Tốt lắm, chuyện Thái Tử đã nói xong, chúng ta nói tiếp về chiến sự Hán Trung.

Hạng Trang xoa tay, lại nói:

- Hiện giờ Tử Ngang cùng Bạch Mặc đang giằng co tại Kim Ngưu. Bạch Mặc và Huyền Kiếm đều là Quỷ Cốc truyền nhân, Tử Ngang nếu muốn thủ thắng được cũng không phải là dễ, quả nhân phái một đạo tinh binh từ lối nhỏ đường ra Kiếm Các, chặn đường lui quân Hán, quân sư nghĩ thế nào?

Bách Lý Hiền trầm ngâm nói:

- Đường nhỏ này đã bị quân Hán phát hiện, quân Hán tất sẽ có phòng bị, quân ta đi bởi đường nhỏ tại Kiếm Các, quân Hán sao còn đường lui, e rằng không được,

Ngừng lại một chút, Bách Lý Hiền lại nói tiếp:

- Tuy nhiên, Bạch Mặc binh lực không nhiêu lắm, vừa phải ứng phó Tử Ngang phía chính diện, vừa đối phó sườn sau đánh lén, khó tránh khỏi được chỗ này mất chỗ khác, thần nghĩ là có thể được.

Hạng Trang lập tức đứng dậy quát lớn:

- Hô Diên!

Tiếng bước chân nặng nề, Hô Diên giống như tháp sắt đi nhanh vào đại sảnh, đứng dưới Hạng Trang chắp tay thi lễ, nói:

- Có mạt tướng!

Trận chiến tại Kiếm Các, Hô Diên trên mình trúng hơn mười mũi tên, nhưng cũng không bị thương gân cốt, trở lại Lãng Trung ăn uống một phen no say, ngâm mình trong nước ấm, lập tức trở lại là long tinh mãnh hổ, một thân hảo hán bằng sắt.

Hạng Tran hô lớn, ra lệnh:

- Mau dẫn hai nghìn quân, quay lại đường nhỏ Kiếm Các, chặn đường rút lui của quân Hán!

- Rõ!

Hô Diên chắp tay lĩnh mệnh, hô lớn. Lập tức xoay người, hiên ngang đi.

Chương 317: Bạch Mặc Chuồn Mất

Đêm khuya không tiếng người, vạn vật đều tĩnh lặng

Bạch Mặc đang muốn cởi áo ngoài chợp mắt mốt cái. Đột nhiên phía sau đoạn nhai thượng, mấy hòn đá nhỏ rơi xuống, khi Bạch Mặc ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy đoạn nhai thượng tối đen như mực, không thấy gì cả.

Có thân binh cũng bị kinh động, nói:

- Đúng là có thú trên núi.

Bạch Mặc không thể phát hiện ra, lắc đầu lia địa, đột nhiên trong lòng có chút lo lắng.

Đoạn vách đá, chính ta đã để quên đoạn vách đá sao? Sơn thú có thể theo đoạn nhai thượng đi, quân Sở cớ sao lại không thể?

Nếu quân Sở phái một kì binh chặn được lui quân Hán, sau đó đội quân chủ lực quân Sở lúc này mạnh mẽ tấn công trực diện, bấy giờ nhánh quân từ phía sau làm khó dễ, quân Hán có thể ngăn cản được không? Ta mang theo ba nghìn bộ khúc dù đều là thân binh, nhưng so sánh với quân Sở rất nhiều điểm không bằng, nếu thực sự bị quân Sở giáp công hai bên, e rằng thực sự chống đỡ không được.

Bạch Mặc càng nghĩ càng kinh hãi, dựa theo bại binh từ Gia Manh quan trốn về báo cáo. Trước kia quân Sở cũng phái một nhánh quân trèo lên vách núi, nhân lúc đêm tối mà lẻn vào quan, chớp thời cơ quân Hán chưa đóng cửa quan, lúc này đạo quân chủ lực quân Sở mới có thể tiến vào quan. Lần này, biết đâu Sở quân lại thực hiện trò cũ thì sao?

Không được, quân Hán lập tức phải rút lui về phía sau!

Nếu không, một khi quân Sở chặn đường lui, hẳn hai nghìn tinh binh ắt sẽ tiêu mất!

Lập tức Bạch Mặc đứng dậy, lệnh vài tên thân binh vào trong triệu tập tất cả Giáo Úy, Tư Mã tất cả tới. Sau đó lệnh cho bộ Tư Mã dẫn bộ binh quấn cỏ toàn thân, bố trí nghi binh, còn lại các bộ, các khúc đêm nay lặng lẽ rút quân về phía sau. Đồng thời hành động bí mật, lập tức ngụy trang, trong lúc bất luận việc gì nghiêm cấm không được phát ra tiếng động.

Trong chốc lát, mấy trăm cây đuốc trong đại doanh quân Hán đều tắt, chỉ có đội quân phía trước gần Sở quân nhất ngược lại, gia tăng thêm mười mấy cây đuốc, trạm canh gác cũng tăng thêm rất nhiều binh sĩ. Ánh lửa chiếu vào, có thể nhìn thấy rõ ràng, ít nhất cũng tới trăm sĩ tốt quân Hán hoành kiếm vắt ngang đứng tại trạm canh gác, tất thẩy đều rất cảnh giác.

Để tránh bị gác tốt quân Hán phát hiện, quân Sở ngầm lùi lại phía sau cách trạm gác mấy chục bước.

Từ khi Hạng Trang vượt qua đây, quân Sở ngầm thành lập hai trạm canh gác, mỗi khi đại quân dựng trại, ngoại trừ trạm gác ở ngoài chỗ sáng, còn thiết lập một trạm gác ngầm.

Giờ Sửu vừa trôi qua, ngọn đuốc của quân Hán tại tiền trận cũng đều cháy hết.

Sau khi đuốc tắt, sĩ tốt trạm canh quân Hán cũng không thắp đuốc mới, toàn bộ quân đội tiền trận đều chìm trong bóng tối, Tuy nhiên dưới ánh trăng, sĩ tốt trạm canh quân Hán vẫn có thể thấy rõ tình hình đội quân trước tiền trận. Gần một trăm sĩ tốt trạm canh vẫn như cọc gỗ đứng sừng sững trên núi, không lúc nào thả lỏng.

Lúc này, Bàng Ngọc cùng hau nghìn Thiên Lang vệ tinh nhuệ đang ngủ say, nghỉ ngơi dưỡng sức để ứng phó trận ác chiến tiếp theo.

Sĩ tốt trạm canh cảm thấy, phía trước quân Hán yên lặng không một tiếng động nên sau đó lui lại. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Giờ dần canh ba, chính xác là lúc sáng sớm, thời điểm trời âm u nhất.

Đang ngủ say, Bang Ngọc bị thân binh dưới trước nhẹ nhàng lay tỉnh.

Lúc này, Bàng Ngọc xoay người ngồi dậy, sớm có thân binh mang túi nước da dê tới, Bàng Ngọc bốc nắm nước lau lau mặt, ngẩng đầu nhìn lên trời đêm, hạ huyền nguyệt giấu như lưỡi câu đã ẩn sau vách đá.

Nhìn quanh bốn phía, ngủ say hơn nửa đêm, nhóm Thiên Lang vệ tinh nhuệ cũng đều đã tỉnh dậy. Lúc này đang khẩn trương, chuẩn bị tiến lên phía trước.

Đại chiến phía trước, có rất nhiều việc cần chuẩn bị, thí dụ như kiểm tra áo giáp, đai lưng, kiểm kê cung tiễn, kẹp lương khô, vãi bạt vào ba lô. Thiên Lang vệ đều là lão binh từng vào sinh ra tử, bọn họ hiểu được rằng trên chiến trường cần chuẩn bị đầy đủ, trên chiến trường tình huống phát sinh lại càng nhỏ.

Chiến tranh từ trước tới nay đều rất tàn khốc, ở trên chiến trường, địch không chết thì ngươi chết, chiến đấu quyết tử. Bất luận có sơ xuất nhỏ nào, thí dụ như áo giáp bóc ra, xà cạp buông gia, vải bạt trong ba lô rơi xuống, đều có khả năng khiến ngươi tử vong. Cho nên, đại chiến phía trước, chuẩn bị kỹ lưỡng tuyệt đối không thừa.

Bàng Ngọc giật mình, hỏi:

- Quân Hán có thể kỳ lạ vậy sao?

- Không có.

Thân binh lắc đầu nói:

- Khi đêm đến, quân Hán liền không có động tĩnh gì.

Đang nói, một gã thân binh bỗng nhiên chỉ ngón tay kêu lớn:

- Tướng Quân mau nhìn, ánh lửa!

Bàng Ngọc nghe vậy liền ngẩng đầu, chỉ thấy phía bên phải đoạn sườn núi một bó đuốc đang cháy, đó là tín hiệu ước đính, đến khi đoạn sườn dốc ngọn đuốc cháy sáng, có nghĩa là một trăm quân sĩ trên vách đối diện chặn đường lập tức chặn đường lui của quân Hán. Nói cách khác, bọn họ đã chặn đường lui của quân Hán, khi Bàng Ngọc bên này động thủ.

Lập tức Bàng Ngọc cầm hoành đao trong tay giơ lên cao, trầm giọng quát:

- Truyền lệnh, toàn quân tập kết!

Quân lệnh của Bàng Ngọc nhanh chóng được truyền xuống, Thiên Lang vệ tinh nhuệ liền lặng lẽ tập kết trong đêm. Thiên Lang vệ không hổ được huyện luyện có bài bản, từng trải qua trăm trận chiến, tuy rằng trong bóng tối, cũng không có tướng tá chỉ huy toàn đội, tuy nhiên rất nhanh sau đó, bọn họ đã tập kết đầy đủ.

Sau khi, nữa thời gian uống chén trà trôi qua, hơn hai nghìn Thiên Lang vệ dã tập kết xong.

Bàng Ngọc cầm mũ giáp trên tay thân binh, tiếp đó cài dây da vào cằm, sau đó trong bóng đêm từ từ rút hoành đao ra, dưới ánh sáng lạnh lẽo, lưỡi đao thoáng chốc nổi lên một tia sáng lạnh ngắt, mặc dù đứng cách xa vài bước, cũng có thể cảm nhận được trên hoành đao lộ ra sát ý.

Bàng Ngọc giơ hoành đao lên, dẫn đầu đoàn quân nhẹ nhàng đi về phía trước, trận địa sẵn sàng chuẩn bị đón địch, hơn hai nghìn Thiên Lang vệ tựa như ma quỷ trong bóng đêm, đều rút thủ đao hoặc là trường mâu giơ lên, sau đi theo phía sau Bàng Ngọc, hùng hổ tiến về phía trước.

Chỉ trong chốc lát, Bàng Ngọc đã dẫn quân Sở tiến gần tới quân Hán, chỉ còn cách mấy chục bước, gần một trăm tên quân Hán đứng trên trạm canh cầm trường kích trong tay đứng canh gác, bên kia có gần một trăm sĩ tốt đứng trên trạm canh phía sau, sĩ tốt quân Hán đứng rãi rác khắp nơi, hiển nhiên, quân Hán vẫn chưa kịp vận chuyển đầy đủ quân nhu, cho nên chỉ có thể đóng quân ngoài trời.

Khiến Bàng Ngọc có chút bất ngờ, không ngờ quân Hán không có thắp lửa trại, hoặc là bọn chúng không lạnh sao?

Mặc dù Bàng Ngọc trong lòng có phần hoang mang, nhưng cũng không hề dừng lại, trong chốc lát, Bàng Ngọc dẫn theo Thiên Lang vệ tinh nhuệ liều chết xông tới trước trận quân Hán, tuy nhiên Bàng Ngọc nhanh chóng nắm được tình hình. Bọn họ đã liều chết xông lên đến trước mặt, gần một sĩ tốt quân Hán trên trạm canh vẫn không có phản ứng là sao? Lại còn quân Hán nằm trên mặt đất, không ngờ vẫn còn đang ngủ say là sao?

- Phù!

Một gã Thiên Lang vệ tinh nhuệ chém mạnh một đao, thoáng chốc đã khiến một gã " Quân Hán trên trạm canh" nằm trên mặt đất.

- Tướng quân, là cây cỏ hình nhân!

Tên Thiên Lang vệ tinh nhuệ lập tức kêu lớn.

- Tất cả đều là người nộm, đều là cây cỏ!

- Cái gì, tất cả đều là cây cỏ giả người sao?

Bàng Ngọc nghe vậy trong lòng trầm xuống, giơ đao quát lớn:

- Mau châm lửa!

Vừa ra lệnh, rất nhanh sau đó liền có Thiên Lang vệ tinh nhuệ sát đá lấy lửa, châm hơn mười cành thông bó thành ngọn đuốc, bó đuốc rực sáng, lúc này Bàng Ngọc mới nhìn thấy rõ, ở trên đường " Sĩ tốt quân Hán trên trạm canh gác quả thực đều là cây cỏ khoác áo giáp, sĩ tốt quân Hán nằm rải rác trên mặt đất cũng đều là chiến bào quân Hán.

Dường như bên này châm lửa, đồng thời, bên kia núi cũng đốt nhiên đuốc phát sáng.

Sau đó, một trăm Thiên Lang vệ đảm nhiệm trặn đường lui quân Hán, liền cầm hoành đao chạy qua Kim Ngưu bảo nhau qua bên kia có chiến trận, hai bên gặp nhau, mới biết trên đường không gặp mấy nghìn quân Hán! Bấy giờ mấy nghìn quân Hán tinh nhuệ, không ngờ giống như không khí biến mất, hơn nữa đi lúc nào cũng không hay biết.

Bàng Ngọc thu đao vào vỏ, có chút nuối tiếc, nói:

- Đáng tiếc, đáng tiếc thật. Bản Tướng Quân bày tiệc rượu khoãn đãi, nhưng khách mời của chúng ta lại chuồn mất.

Có tiểu giáo hỏi:

- Tướng Quân, quả thực có truy đuổi nữa không?

- Không cần đuổi theo.

Bàng Ngọc phẩy tay áo, nói:

- Tình hình này, xem ra quân Hán đã đi vài canh giờ rồi. Lúc này, truy đuổi không kịp nữa rồi, vô ý, còn có thể bị bọn chúng mai phục!

Ngừng lại một lát, Bàng Ngọc lại nói:

- Chờ tới trời sáng, sau khi tụ họp cùng Đại Vương, sẽ do Đại Vương định đoạt.

Trời sáng.

Bạch Mặc mặc y phục màu trắng, khoác trên mình áo khoác màu trắng, trang nghiêm đứng hóng gió trên sườn phải Kiếm Các, trên độ cao mấy chục trượng nhìn xuống, đáy cốc Kiếm Các giống như sợi tơ bé xíu. Kiếm Các bên trong mây mù che phủ, không thể thấy rõ đường đi phía trước.

Bỗng nhiên ở giữa, bóng dáng từ xa xa giống như một con kiến bên trong mây mù chui ra. Sau đó, phe phẩy cờ xí trong tay hướng lên vách đá cao ra hiệu, lập tức có binh sĩ đi vào báo tin cho Bạch Mặc, nói:

- Tả Tướng, trạm canh gác hồi báo, quân Sở không đuổi theo, mà đóng quân tại chỗ.

- Đáng tiếc.

Bạch Mặc có chút nuối tiếc, thở dài.

Bạch Mặc muốn sẽ thực hiện lại kế sách cũ, một lần nữa phục kích quân Sở tại Kiếm Các, tuy nhiên xem tình hình, lần này chủ tướng quân Sở nhìn lại Sở Vương Hạng Trang lần trước cũng phải cẩn thận hơn.

Ngừng lại một lát, Bạch Mặc lại nói tiếp:

- Truyền lênh cho Lý Giáo Úy cùng hai nghìn sĩ tốt quận Hán Trung chọn chỗ cao nhất trong cốc xây dựng căn cứ tạm thời, chuẩn bị cố thủ! Tả, hữu nhị bộ, lúc này hạ trại trên sườn núi!

Bạch Mặc hiểu rất rõ, Kim Ngưu là tấm bình phong cuối cùng của Hán Trung, mà Kiếm Các là nơi hiểm yếu nhất trên đường tới Kim Ngưu, chỉ có bảo vệ Kiếm Các, Hán Trung mới có thể bảo toàn!

Việc này, quân Sở đã có chuẩn bị trước mà tới, không có gì quá bất ngờ xảy ra, chậm nhất trong ba ngày, đại quân Sở Quốc sẽ đuổi tới Kiếm Các, từ Hàm Dương viện quân ít nhất mất bảy ngày mới có thể đi tới, nói cách khác, lúc này dưới trướng Bạch Mặc có không tới năm nghìn quân, ít nhất cần phải cố thủ Kiếm Các trong vòng bốn ngày, quả thực đây là một nhiệm vụ gian khổ.

Mặc dù Kim Ngưu khó đi, mặc dù Kiếm Các hiểm trở, nhưng mà, Quân Sở đều là quân tinh nhuệ, thậm chí núi cao mấy chục trượng cũng không thể ngăn nổi bước chân của họ, cho nên, Bạch Măc tuyệt đối không dám một phút lơ là, ngoài ra hai nghìn sĩ tốt quận Hán Trung thủ vững chỗ cao nhất Kiếm Các, đoạn thượng cũng phải phái trọng binh bố trí phòng vệ.

Ở hai sườn vách núi trấn giữ tốt là điều tất yếu, thứ nhất từ trên cao nhìn xuống có thể tấn công quân Sở trong cốc, thứ hai có thể ngăn chặn kỳ binh đặc biệt của quân Sở chặn đường rút lui của quân Hán.

Đương nhiên, đóng quân trên sườn núi trùng trùng điệp điệp cũng gặp nhiều khó khăn, vấn đề lớn nhất chính là bên hậu cần tiếp tế, không nói đến quân lương cần cung ứng, chỉ cần nhắc tới nước dùng cho hai nghìn tướng sĩ mỗi ngày, cũng là vấn đề không nhỏ. Tuy nhiên, điều này không phải không thể vượt qua! Vì bảo vệ cho Kiếm Các, Bạch Mặc cũng không ngại khiến các tướng sĩ quân Hán dưới chướng ăn chút trái đắng, chảy chút mồ hôi.

Chương 318: Giằng co

Qua suốt một ngày hành quân, Hạng Trang cuối cùng vào lúc gần tối cùng Bàng Ngọc hội họp, sau khi hùn binh lực với quân Sở tuy rằng vượt qua quân Hán, nhưng ngoài trừ Bàng Ngọc dẫn hơn hai nghìn tinh binh ở doanh trại Thiên Lang, Hạng Trang từ huyện Lãng Trung mang theo tất cả tư binh của cường hàoTần gia, Đường gia và Ba Thục, sức chiến đấu có hạn.

Tạm thời làm vải lớn trong mui thuyền của lều lớn trong quân Bàng Ngọc, Hạng Trang đang triệu tập chư tướng hợp nghị.

Bàng Ngọc tạm thời dùng tảng đá làm bàn hành quân rãi ra một tấm giấy trắng, su đó trên giấy vẽ ra một bức bố phòng đồ đơn giản của Kiếm Các quân Hán, vừa vẽ vừa giới thiệu:

- Quân Hán đang ở chỗ cao nhất xây dựng điểm mấu chốt khe Kiếm Các, đây tuy rằng chỉ là một tòa kết câu gỗ xây dựng giản dị, chỉ khi nào quân Hán sử thành rồi, phiền toái lớn.

Chư tướng liên tục gật đầu, Hạng Trang cũng cho rằng, Các Kiếm có thể là một tên gác cổng, cửa ải hiểm yếu vạn người không thể mở, một khi làm cho quân Hán tu sửa xây dựng, quân Sở lại muốn công phá trên cơ bản thì không có khả năng rồi.

Dừng một hồi, Bàng Ngọc lại nói tiếp:

- Ngoài ra, trên hai bên vách của hai mặt Kiếm Các, quân Hán cũng phân biệt các đồn trú quân đội hùng hậu, quân ta lại muốn giở lại trò cũ, xuất đội kỵ binh từ trên vách núi đi tắt cắt qua đường lui của quân Hán là tuyệt không có khả năng, hơn nữa, nếu như quân ta lựa chọn trực tiếp tấn công, vậy thì trên vách núi hai nhóm quân Hán sẽ trở thành uy hiếp lớn nhất!

Chư tướng lại gật đầu, khe Kiếm Các hẹp và khó đi, vách núi là vách đứng càng khó trèo, quân Hán phòng thủ ở trên vách núi chỉ cần vứt lăn cây lôi thạch, quân Sở tấn công trực diện sẽ bị tử thương nghiêm trọng, huống chi chỗ cao nhất của khe Kiếm Các, còn có một tòa dễ xây dựng đang cải tạo, xem ra, quân Hán thật sự tính toán đưa Kiếm Các tạo thành một tòa không dễ phá vỡ?

Tần phu nhân xinh đẹp Nga Mi may mắn dự thính hội nghị, hạ giọng nói:

- Nói như vậy, quân ta há không có khả năng đánh hạ Kiếm Các rồi?

- Vậy thì chưa chắc.

Đường Thông nói,

- Chỉ cần Hô Diên tướng quân có thể đem quân lách theo đường nhỏ tới phía sau quân Hán…

Bách Lý Hiền lắc lắc quạt lông, không cho là đúng nói:

- Khi Đại vương từ đường nhỏ rút lui, cái đường nhỏ phía sau núi kia đã bị quân Hán biết rồi, Bạch Mặc dụng binh cẩn thận, không thể nào đối với một đường nhỏ có khả năng uy hiếp đường lui phía sau quân Hán lại bỏ mặc, hơn nữa đường nhỏ này ẩn sau khe mỏm núi đá này, quân Hán chỉ cần dùng một tảng đá lớn chạm khe hở, quân ta sẽ không có cửa mà vào đường này.

Hạng Trang im lặng, ngày hôm qua hắn sở dĩ phái Hô Diên theo đường nhỏ mà đi để cắt đường lui của quân Hán, chính là vì lúc ấy Bạch Mặc đang giằng co với Bàng Ngọc trên núi Kim Ngưu, nếu như hắn biết Bạch Mặc đã lui thủ Kiếm Các, vậy căn bản không cần phải làm việc thừa như vậy, chính như lời Bách Lý Hiền vậy, Bạch M ặc dụng binh cẩn thận, há lại giữ lại sơ hở như vậy?

Việc cho tới bây giờ, không còn chính sách khác, chỉ có thể tấn công từ trực diện Kiếm Các!

Lập tức Hạng Trang hỏi Bách Lý Hiền:

- Tử Lương, chủ lực của Thiên Lang doanh, Hổ Bí doanh khi nào tới được?

Bách Lý Hiền quỳ ngồi dậy, chắp tay đáp:

- Bẩm Đại vương, nhiều nhất là hai ngày, đại quân hai doanh trại sẽ đến!

- Tốt!

Hạng Trang gật gật đầu, lại hỏi Bàng Ngọc:

- Tử Ngang, quân Hán đang tu sửa gấp cứ điểm quan trọng Kiếm Các, ước chừng còn cần mấy ngày nữa mới có thể sửa xong?

Bàng Ngọc nói:

- Ít nhất năm ngày!

Hạng Trang lại gật đầu, hỏi Khuất Bất Tài:

- Lão khúc, quận tốt của quận Hán Trung khi nào thì có thể hoàn thành tập kết? Còn viện quân Hán quốc của Quan Trung, khi nào có thể đuổi tới Hán Trung?

- Điều này…

Khuất Bất Tài nghe vậy cứng lại, đúng là không có lời nào chống đỡ được.

Ô Mộc Nhai tuy rằng đã thành lập hệ thống bồ câu đưa thư, tuy nhiên đại đa số đều là cơ cấu phân nhánh cùng với liên hệ đơn độc giữa tổng bộ.

Mỗi một chỗ cơ cấu phân nhóm lại không có liên lạc giao nhau, lúc này mới tạo thành phạt Thục trên tình báo quân Sở không suôn sẻ, bời vì mật thám của Quan Trung đạt được tin tức dùng bồ câu đưa thư phát theo hướng Giang Đông, tổng bộ Giang Đông còn phải phái người phát theo hướng cách cơ cấu phân nhóm gần nhất của Hạng Trang, sau đó lại do cơ cấu phân nhóm truyền tin tức tới cho Hạng Trang, đến lúc này, thời gian không kịp nữa rồi.

Hoặc là, tin tức không dễ dàng đưa đến, hay là hoàn cảnh thời gian, không hề có giá trị nữa.

Lập tức Hạng Trang nhíu mi, hướng về phía Khuất Bất Tài nói:

- Lão khuất, không cần biết dùng biện pháp gì, cũng không cần biết phải trả với giá nhiều bao nhiêu, phải mau chóng nắm bắt kịp thời và chuẩn xác động hướng của Hán Trung, quân Hán Quan Trung!

Kiếm Các có thể công phá hay không, Hán Trung có thể lấy được hay không, có hai nhân tố quyết định.

Một là Cao Sơ, đại quân Sở quốc của Bách Lý Hiền có thể kịp thời đến nơi hay không, một nữa là viện quân Hán quốc đuổi tới cái gì?

Nếu như đại quân Sở quốc có thể đánh được viện quân Hán quốc đoạt được Kiếm Các, vậy thì Lưu Bang tự mình dẫn đại quân đến trước, cũng là không bảo đảm quận Hán Trung, bởi vì lúc này Hán quân tinh nhuệ đã ra hết Bắc trưng Hung Nô mà đi, Lưu Bang có thể dẫn số lượng quân Hán của Hán Trung hết sức có hạn, sức chiến đấu chỉ sợ cũng có hạn, lại há có thể cùng với hai đại doanh tinh nhuệ Thiên Lang, Hổ Bí so sánh?

Nhưng mà, nếu như quận tốt Hán Trung đã đoạt quân Sở đánh vỡ Kiếm Các trước hoàn thành tập kết, hoặc là Lưu Bang tự mình dẫn đại quân đi đoạt Kiếm Các bị chiếm đóng trước kia nhanh chóng đuổi tới, vậy thì mưu cầu Hán Trung trên cơ bản không có hi vọng gì rồi, đại doanh Thiên Lương, đại doanh Hổ Bí lại là dũng mãnh thiện chiến, cũng không thể công phá ít nhất có năm vạn quân Hán trở lên đi thủ Kiếm Các!

Cho nên, Hạng Trang chắc chắn phải nắm giữ động hướng của quân Hán Hán Trung, Quan Trung.

Khuất Bất Tài lúc này quỳ ngồi dậy, nghiêm nghị nói:

- Đại vương yên tâm, thần nhất định không hổ thẹn sứ mệnh!

Ô Mộc Nhai ở Quan Trung, Hán Trung kinh doanh mười năm, đã mở một mạng lưới quan hệ cực lớn, cùng với nhiều cường hào thế gia và quan thần thế gia đều có trăm mối liên hệ chằng chịt, mà trong đám cường hào thế gia, quan thần thế gia này cũng nuôi bồ câu đưa tin cũng không thiếu, nhờ vào đám bồ câu đưa tin này, kịp thời truyền đi tin tức vẫn là hoàn toàn có khả năng.

Tuy nhiên cứ như vậy, tính có khả năng việc tổ chức Ô Mộc Nhai bại lộ là gia tăng rất lớn.

Nói cho cùng, tin tức của tổ chức này cũng không chỉ có một nhà Ô Mộc Nhai của Sở quốc, các nước chư hầu Hán quốc, Tề quốc, Sở quốc cũng đều có tổ chức tình báo riêng của mình, đám tổ chức tình báo này ngoài từ địch quốc thu thập tin tức ra, nhân viên tình báo gánh vác nhiệm vụ phản gián địch quốc, nhân viên tình báo các nước thắt cổ chưa từng ngừng lại.

Tần phu nhân bỗng nhiên duyên dáng đứng dậy, nói với Hạng Trang:

- Đại vương, Tần gia ở Quan Trung, Hán Trung có vài trang viên sản nghiệp, bình thường cũng dùng bồ câu đưa tin truyền lại tin tức, nếu như Đại vương cần thiết, hơn nữa tin tức đước đưa đến Tần gia chúng ta, hệ thống truyền tin của Tần gia có thể không chút giữ lại phối hợp với Khuất tổng quản truyền lại tin tức.

- Vậy đa tạ phu nhân.

Hạng Trang nghe vậy mừng rỡ, loại ý tốt này hắn có thể cự tuyệt sao.

Tần phu nhân thản nhiên cười, lại nhẹ nhàng ngồi trở về, ngồi phía dưới Tần phu nhân, Đường Thông nheo mắt, lập tức cũng đi theo quỳ ngồi dậy, khảng nhiên nói:

- Đại vương, Đường gia chúng ta ở Nam Trịnh cũng có hai trang viên, bình thường cũng tự có bồ câu đưa tin truyền lại tin tức, Đại vương nếu tin được, Đường gia chúng ta cũng nguyện ý giúp đỡ một tay.

- Đương nhiên tin được

Hạng Trang càng mừng rỡ, lại hướng Khuất Bất Tài nói,

- Lão khuất, việc này giao cho ngươi.

- Đại vương yên tâm.

Khuất Bất Tài chắp tay thở dài nói,

- Quay đầu đi thần liền tìm các chủ nhà, mau chóng bao trùm tổ chức mạng lưới tình báo Quan Trung, Hán Trung cùng với Ba Thục, đảm bảo Hán Trung, Quan Trung sẽ nằm dưới sự theo dõi toàn diện của chúng ta!

Có sự tương trợ to lớn của cường hào Ba Thục, lại có Hạng Trang không tiếc giá phải trả đồng ý, nếu như không làm không xong, Khuất Bất Tài thật nên tự sát.

Hạng Trang lại hướng Bàng Ngọc nói: Tử Ngang, hai đại doanh chủ lực Hổ Bí, Thiên Lang tuy rằng còn không có đuổi tới trước, tuy nhiên, ngươi cũng đừng khiến Kiếm Các quân Hán nhàn rỗi, mặc kệ ban ngày hay là ban đêm, thường thường vẫn là thình lình giết hắn một trận, liền không có khả năng đánh lén thật sự, ít nhất cũng khiến cho quân Hán không yên tâm xây sửa cứ điểm.

- Vâng!

Bàng Ngọc quỳ ngồi dậy, chắp tay thở dài, ầm ầm ứng với vâng.

Đường nhỏ phía sau núi Kiếm Các

Trải qua một ngày một đêm hành quân đường dài gấp, sau khi đã ngã chết mấy chục binh lính, Hô Diên rốt cuộc mang theo hai nghìn quân tinh nhuệ Thiên Lang chạy tới phía sau núi Kiếm Các, tại chỗ khe hở của cửa ra ngược lại không phát hiện thủ tốt quân Hán, tuy nhiên phái người tiến vào trong khe hở đó thăm dò, mới phát hiện đường khe hở hướng về phía Kiếm Các có một chỗ ra khác đã bị quân Hán dùng một tảng đá lớn phá hỏng!

Hô Diên không tin, tự mình tiến vào khe hở đẩy xuống, tảng lá lớn không nhúc nhích tí nào.

Một lần nữa trở ra khe hở, tiểu giáo nói:

- Tướng quân, thông đạo bị đổ, không qua được!

Một tên tiểu giáo khác nói:

- Tướng quân, đường này không thông, chúng ta dứt khoát quay lại đi đường núi mà qua thôi?

Hô Diên ngẩng đầu nhìn xem hai sườn cao ngất trong mây núi non trùng điệp, rất nhanh liền đánh mất ý định trở lại trong đầu, vùng núi cao rậm rạp Kiếm Các, khe vực sâu dốc, lại là khu săn bắn của bản địa, tiêu phu bình thường cũng không dám tiến vào, Sở quân nếu như vào núi, chỉ sợ là ra không được, nhưng cứ theo đường cũ mà quay trở lại, Hồ Diên thật sự không cam lòng.

Trầm ngâm một lát, Hô Diên triệu đến hơn mười tên binh tinh nhuệ Thiên Lang, chỉ bảo:

- Mấy tên các ngươi, đi bốn phía nhìn xem có người dân săn bắn nào không, nếu như tìm được rồi, tức khắc hồi báo!

Hô Diên trái lại dã tâm không nhỏ, tên này còn ảo tưởng vào trong núi non trùng điệp để tìm người trên núi, sau đó nhờ người trên núi dẫn đường, trực tiếp đi đường vòng đánh lén Hán Trung.

Kiếm Các, công trường cứ điểm quan trọng.

Nơi cao nhất của đường khe, lúc này đã thành một công trường náo nhiệt, hai nghìn tên quận tốt Hán Trung đã thành dân phu, đang khuân vác từng tảng đá lớn, từng cây gỗ lên trên.

Nơi cao nhất, đã xuất hiện một tòa cứ điểm quan trọng đầu tiên.

Nhìn tới lui, sĩ tốt quân Hán bận rộn, giữa ánh mắt Bạch Mặc có chút sâu lo, tuần tra tới nơi cao nhất của công trường, Bạch Mặc bỗng nhiên nghỉ chân, quay đầu lại hỏi Lý Bố:

- Lý Giáo Úy, quận Hán Trung đã luyện huyện tốt của các quận khi nào mới có thể hoàn thành tập kết? Mở đường Kiếm Các phải mất thời gian bao nhiêu ngày?

- Điều này…

Lý Bố trầm ngâm một lát sau nói,

- Dù sao cũng phải mất ba ngày?

Lý Bố vẻ mặt xấu hổ, đáp:

- Mạt tướng cho rằng, ba ngày có thể hoàn thành tập kết, mở Kiếm Các cần phải năm ngày.

- Năm ngày mới có thể mở ra Kiếm Các?

Bạch Mặc nghe vậy giữa hai chân mày càng tỏ vẻ ưu tư, lập tức thư giọng điệu, u sầu nói:

- Nhưng chỉ mong viện quân của Đại vương có thể tới kịp lúc, nếu không, quận Hán Trung chỉ sợ là giữ không được.

Chương 319: Trời giáng thần binh

Lý Bố không cho là đúng nói:

- Tả tướng, Kiếm Các hiểm trở, quân Sở chỉ sợ là công phá không được.

- Bằng không.

Bạch Mặc khoát tay áo, nói,

- Thiên hạ không có việc đánh không được thành trì, càng không có việc công không được quan ải, nếu như viện quân không thể kịp thời đến, Kiếm Các sớm muộn cũng thất thủ.

Lý Bố bĩu môi, lại không nói thêm cái gì, trong lòng vẫn là không phục.

Bạch Mặc cũng không tranh cãi nhiều, trong đầu hắn đang muốn nhanh chóng bàn tính, thế nào mới bảo vệ được Kiếm Các càng lâu?

Đang giữa lúc suy nghĩ, phía trước có một tên quận tốt Hán Trung bỗng nhiễm một chân giẫm lên một bãi nước tiểu, lập tức a một tiếng té ngã xuống đất, cái ngã chân này cũng không nhẹ, tên quận tốt Hán Trung kia nửa ngày không thể đứng lên, hừ hừ nửa ngày, tên quận tốt Hán Trung kia mới hết hơi, chửi ầm lên:

- Nước tiểu của tên nào? Hại lão tử té một phát bổ nhào!

Tuy nhiên không có người đến thừa nhận, Bạch Mặc nghe xong lại thấy trong lòng đột nhiên khẽ động.

Khi ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một đường thác nước đang từ hơn mười trượng cao nghiêng chảy xuống, đây cũng là ngọn nguồn khe suối, lập tức Bạch Mặc nhẹ nhàng gõ nhịp, mỉm cười nói:

- Trời giáng thần binh, trời giáng thần binh ha hả!

- Trời giáng thần binh?

Lý Bố thỏa mãn nói,

- Ở đâu? Thần binh ở đâu?

- Đó.

Mặc giơ tay chỉ ra chỗ trên khe thác nước đang nghiêng chảy nước xuống, lại nói,

- Lý Giáo Úy, ngươi hãy lập tức chọn ra ba trăm tráng sĩ, đi phía sau núi đốn ba nghìn khúc tre bương về, bổn tương cần dùng.

- Vâng!

Mặc dù trong lòng Lý Bố không hiểu rõ lắm, vẫn lĩnh mệnh mà đi.

Không đến nửa canh giờ, Lý Bố liền mang theo ba trăm bộ khúc từ sau núi đốn ba trăm khúc tre bương trở về.

Bạch Mặc lại mệnh Lý Bố dẫn người đem ba trăm khúc tre bương từ giữa chẻ ra, ngoại trừ bên trong đoạn tre, làm thành sáu trăm thanh tre ngắn dài khồng đều, sau đó đem đám thanh tre này gác lên khe thác nước trăm trượng, đem thác nước nghiêng xuống tới Kiếm Các, để cho nước suối từ các tảng đá Kiếm Các róc rách chảy xuống…

Lý Bố vẫn là không hiểu được, hỏi:

- Tả tướng, đây là ý gì?

Bạch Mặc không đáp, chỉ có điều chỉ bảo Lý Bố:

- Lý Giáo Úy, lại dẫn người đem thêm ít thanh tre về!

- Thanh tre

Lý Bố rốt cục hiểu, lập tức hai mắt sáng ngời, hưng phấn mà nói,

- Tả tướng, có phải là lao đi ngâm trong nước, lại rải lên thanh tre, quân Sở chỉ sợ là đứng không yên?

Bạch Mặc không đáp, khóe miệng lại cười lên.

Chỉ chớp mắt hai ngày qua đi, Thiên Lang doanh, Hổ Bí doanh chủ lực cuối cùng cũng đuổi tới.

Ô Mộc Nhai rốt cuộc truyền tin tức về Hán Trung, Quan Trung, căn cứ vào tin tức Ô Mộc Nhai nắm giữ, dưới sự sắp đặt của quận Hán Trung binh lính các huyện vẫn chưa tập kết xong, Lưu Bang cũng dẫn đại quân vừa mới đi ra từ đường nhỏ Tử Ngọ Cốc, ít nhất còn phải hai ngày mới có thể đuổi tới Nam Trinh, còn phần chi viện Kiếm Các, ít nhất cũng phải cần thời gian năm ngày!

Quân trong lều, Hạng Trang đang triệu tập chư tướng nghị sự.

Vỗ vỗ bản đồ, Hạng Trang nói:

- Chúng ta còn thời gian năm ngày!

- Đại vương, cần gì năm ngày? Hai ngày là đủ rồi!

Tấn Tương ngang nhiên nói,

- Một tòa Kiếm Các không quan trọng, ba năm nghìn quân Hán, muốn ngăn trở năm vạn binh tinh nhuệ Đại Sở ta? Quả thật là đang vọng tưởng?

- Tốt

Hạng Trang vui vẻ gật đầu nói,

- Có luồng sát khí.

Tấn Tương quỳ ngồi dậy, lớn tiếng nói:

- Đại vương, thần nguyện tiên phong!

- Tốt!

Hạng Trang gật gật đầu, lại nhìn quanh chư tướng quát mão,

- Để Tấn Tương làm chủ tướng, Do Uyên làm phó tướng, ba nghìn sĩ tốt Hổ Bí làm hai cánh, mang theo nhiều mộc thuẫn, lập tức khởi xướng tấn công! xem tại TruyenFull.vn

Dừng một chút, Hạng Trang lại nói,

- Hôm nay trước khi trời tối, quả nhân hy vọng có thể cùng chư tướng ở trên Kiếm Các cùng nâng chén uống rượu.

Tấn Tương, Do Uyên đồng thời chắp tay, ầm ầm nói:

- Thần…nhất định không hổ thẹn nhận mệnh!

Dứt lời, Tấn Tương, Do Uyên liền vung áo khoác, nghênh ngang xoay người mà đi ra lều.

Một lát sau, Sở quân đóng quân ở trên đường Kim Ngưu liền bắt đầu bận rộn lên, một mặt mái chèo to lớn ầm ầm bị nâng lên tới trước trận địa tuyến đầu của quân Sở, số trăm mái chèo to này là tư quân của cường hào Ba Thục mất thời gian hai ngày tìm tạo, toàn bộ do gỗ tròn trong núi to bằng miệng bát chế tạo mà thành, đủ chống đỡ được cây lăn lôi thạch cùng phi mâu đâm.

Vì ứng đối với sự uy hiếp của Hán quân trên bờ, quân Sở cũng chuẩn bị đầy đủ.

Sau thời gian uống một chung trà, ba nghìn Hổ Bí liền kết thành sáu mươi cái phương trận, từng cái phương trận gồm năm mươi người, mỗi một người mang theo một cái mái chéo thật to, Tấn Tương xoay người chui vào dưới một mái chèo lớn, bỗng nhiên, kèn lệnh đồng thời kêu, lại dưới tiếng lệnh, sáu mươi cái phương trận liền dọc theo khe mà hướng về chỗ sâu trong Kiếm Các nơi cứ điểm quan trọng của quân Hán hùng hổ đi lên.

Quân Sở vừa tiến vòa cốc, cây lăn lôi thạch còn có cả phi mâu liền giống như châu chấu bay xuống.

Tấn Tương ẩn thân dưới mái chèo lớn, vừa lấy hoành đao ngăn cản cây lăn lôi thạch hoặc phi mâu, vừa hướng về phía năm mươi Hổ Bí lớn tiếng truyền đạt mệnh lệnh:

- Phía trước có tảng đá lớn chắn, cẩn thận dưới chân, cẩn thận dưới chân!

- Phì Trư bị thương rồi, đem hắn giữ đằng sau đội, Hắc Cổ ngươi đứng bên cạnh đi, thay thế Phì Trư!

- Hướng về giữa, chạy nhanh về giữa, dựa sát quá sẽ dễ tảng đá lớn nghìn cân đập vào!

- Cẩn thận phi mâu, đầu không cần áp sát vào mái chèo quá, trừ khi ngươi muốn trên đỉnh đầu có vài cái lỗ!

- Cẩn thận tay cung tiễn quân Hán từ bên sườn bắn ra, huynh đệ cạnh bên đem đại thuẫn dựng thẳng lên, ngăn cản bắn từ góc!

- Các huynh đệ tăng sức mạnh lên, cứ điểm tất yếu của Kiếm Các cách phía trước không xa, tăng sức mạnh lên, cùng với lão tử ta giết lên, giết cho bọn chúng không còn mảnh giáp, Đại Sở uy vũ! Quân Sở tất thắng!

- Đại Sở uy vũ! Quân Sở tất thắng!

Một đội quân tinh nhuệ Hổ Bí ầm ầm như mắc chứng cuồng loạn rít gào đứng lên.

Tấn Tương không có chú ý tới đang nâng mái chèo chậm rãi hướng về phía trước, quân tinh nhuệ Hổ Bí cũng không chú ý tới, đá dưới chăn bọn họ trên đường đã xuất hiện róc rách nước chảy, thậm chí thanh tre còn trơn ẩm, thỉnh thoảng quân tinh nhuệ Hồ Bí té ngã trên đất, hơn nữa, càng hướng đi về trước, quân tinh nhuệ té ngã trên đất càng nhiều.

Khi Tấn Tương phát giác tình hình không bình thường, quân Sở đã đâm lao phải theo lao.

Quân Hán trên cứ điểm quan trọng nhân cơ hội làm khó dễ, đem cây lăn lôi thạch đẩy rơi xuống dưới, vốn dĩ còn có chút bước khó quân tinh nhuệ Hổ Bí lập tức đều quăng ngã trên mặt đất, vốn dĩ mái chéo lớn khiêng trên đỉnh đầu cũng ngã oài một bên, mất đi mái chèo bảo hộ cực lớn, trên vách núi cung tiễn thủ của quân Hán, đầu mâu thủ trong phút chốc liền tạo sát thương thật lớn đối với quân Sở.

Chỉ trong thời gian chốc lát, liền có vài mái chèo lớn bị ném đi, cũng có gần trăm Hổ Bí ngã xuống trong vũng máu.

Trong lúc nguy cấp, Tấn Tương cũng không có lộ ra chút bối rối, mà là bình tĩnh một đao bổ ra một chi phi mâu, lại một cước đạp thạch ù ù cây lăn ngã nhào, sau đó lại quay đầu rống giận:

- Đội sau đổi cho đội trước, rút lui! Hổ Bí vệ không hổ là huấn luyện có trăm chiến binh tinh nhuệ, Tấn Tương ra lệnh một tiếng, rất nhanh liền từ trong dốc núi rút lui hoàn toàn.

Trước sau không tới thời gian nửa giờ uống một chén trà, vốn dĩ khe sâu vô cùng ồn ào náo động liền quay trở lại sự yên tĩnh.

Trên cứ điểm quan trọng của Kiếm Các, Bạch Mặc đang nhìn về hướng dưới đường đá xuát thần của cứ điểm quan trọng.

Quân Sở, quân Sở quả nhiên là danh bất hư truyền, vừa mới tình hình như vậy, liền đổi thành ba nghìn hộ quân, vừa toàn quân bị hủy diệt, tử thương quá nửa lại là kết cục tất nhiên, nhưng Sở quân đâu? Không ngờ chỉ ở trên đường đá lại bỏ lại hơn một trăm xác chết Liêu Liêu Bạch! Hơn nữa từ đầu đến cuối, quân Sở vốn không hề để lộ một sự hoang mang nào!

Đây thật sự là một nhóm quân đội người sống, một đối thủ đáng sợ!

Bạch Mặc trong lòng càng cảm thấy vô cùng tiếc nuối, nếu hắn theo Hán Trung mang theo cũng đủ mãnh dầu hỏa, như vậy này mấy ngàn quân Sở tinh binh vào cốc dễ dàng, còn muốn xuất cốc đã có thể không dễ dàng như vậy! Tuy nhiên, này chung quy chỉ có điều, nếu Hề Quyên cũng không có nhiều mãnh dầu hỏa cung cấp cho hắn, cho nên, hắn cũng đừng nghĩ giữ lại mấy nghìn quân Sở này.

Nhẹ nhàng mà thở dài, Bạch Mặc quay đầu lại nói với Lý Bố:

- Lý Giáo Úy, đi đem mấy cái chông sắt chuẩn bị cho thật tốt!

Lý Bố lĩnh mệnh đi, Bạch Mặc trên mặt lại lộ ra vẻ ưu tư, đợt sóng tấn công thứ nhất của quân Sở tuy rằng bị áp chế, có thể bọn họ tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, có thể đoán được, mấy ngày tiếp theo, Kiếm Các chắc chắn sẽ trình diễn trận chiến ác liệt, quân Hán có thể kiên trì tới khi nào? Chỉ có trời mới biết.

Hậu trận quân Hán

Tấn Tương, Do Uyên tất cả đều rơi mặt mũi bầm dập, đang quỳ một gối xuống hướng về phía Hạng Trang thỉnh tội:

- Đại vương, thần vô dụng, dẫn đến tang sư thất lợi, xin người hãy dựa luật trừng trị. Mão

Hạng Trang khoát tay áo, nhíu mày nói:

- Trước tiên nói sao lại xảy ra chuyện này?

Ba nghìn tinh binh Hổ Bí nhanh như vậy liền bị bại trận, điều này có chút ngoài dự đoán của Hạng Trang

Tấn Tương chán nản đấm một nắm đấm trên mặt đất nói:

- Đại vương, vốn dỉ tất cả đều rất thuận lợi, dựa vào sự yểm trợ của mái chéo lớn, trên vách núi quân Hán căn bản là uy hiếp không được chúng ta, nhưng khi thần đợi đếnlúc tiến vào cứ điểm quan trọng Kiếm Các thì gặp phải phiền toái lớn, quân Hán lại dẫn nước suối từ khe đá qua, còn gắn thêm thanh tre, khe đá ẩm trơn, căn bản không thể đi lên được!

- Ừ?

Hạng Trang nhíu mi nói,

- Quân Hán dẫn nước suối theo khe đá lên? Còn gắn thêm thanh tre?

Bàng Ngọc, Bách Lý Mậu, Khuất Bất Tài cùng với Đường Thông, Tần phu nhân và cường hào Ba Thục tất cả đều biến sắc.

Đây cũng không phải là tin tức tốt, quân Hán dẫn nước theo đường khe đá chảy qua, không chỉ làm cho đá ẩm trơn khó đi, hơn nữa, nước suối chảy vào trong ủng của quân Sở, sẽ tạo thành quân Sở bước đi nặng nề, hành động chậm chạp, khi bình thường cũng thôi, có thể ở trên chiến trường, có chút gây trở ngại sẽ tạo thành hậu quả không thể vãn hồi.

Tấn Tương, Do Uyên đồng thời gật đầu, dáng điệu ủ rũ, Bách Lý Hiền lắc lắc quạt lông, nói:

- Bạch Mặc này còn có chút nhanh trí, không ngờ nghĩ ra được biện pháp độc đáo đến ngăn cản tiến công của quân ta như vậy, tuy nhiên, bằng chút kỹ xảo nho nhỏ đã nghĩ ra được ngăn trở quân ta tiến công, cũng không tránh khỏi quá ngây thơ rồi.

Bàng Ngọc nói:

- Quân sư hay là đã có đối sách?

Bách Lý Hiền nói:

- Thiên Lang vệ, Hổ Bí vệ mang thêm ủng da, ủng da sẽ đạp lên trên phiến đá ẩm của thanh tre, đích xác rất dễ dàng ngã sấp, hơn nữa nước suối chảy ngược vào ủng, cón có thể làm cho tướng sĩ quân ta bước đi trở nên trì trệ, hành động trở enn6 chậm chạp, nhưng, tướng sĩ quân ta chỉ cần cởi ủng da ra mang giầy rơm vò, thì vấn đề khó khăn này cũng được giải quyết dễ dàng!

- Cực đúng!

Hạng Trang gõ nhịp nói,

- Truyền lệnh, tức khắc cấp giầy rơm cho Hổ Bí vệ!

Giầy rơm không phải là vấn đề, quân tư gia của cường hào Ba Thục mang đều là giầy rơm, Hổ Bí vệ đổi giầy với bọn họ là được.

Tấn Tương chắp tay nói:

- Đại vương, xin cho thần một cơ hội, lần này thần nhất định không hổ mệnh!

Hạng Trang vui vẻ gật đầu, nói:

- Tốt, quả nhân sẽ cho ngươi cơ hội lần này nữa, ngươi nhất định phải lấy được Kiếm Các, nếu không, quả nhân sẽ không tha cho ngươi.

- Vâng!

Tấn Tương ầm ầm ứng vâng, cùng với Do Uyên vô cùng vui vẻ sảng khoái mà đi.

Không đến thời gian nửa chén hương, trong đất đại doanh quân Sở đã lần nữa bận rộn lên, một đội binh sĩ tinh nhuệ Hổ Bí phụ giáp khiêng mái chéo, rất nhanh hoàn thành tập kết, Tấn Tương mặt mũi bầm dập đang đừng ở dưới vách núi dựng đứng giáo huấn binh sĩ Hổ Bí, không biết nói câu gì, binh sĩ tinh nhuệ Hổ Bí hoàn thành tập kết liền núi hô biển động giống như muốn rít gào đều đứng lên, dáng vẻ bệ vệ bao trùm cả bầu trời.

Chương 320: Thất bại

Ở dưới sự yểm hộ của thuẫn mái chèo, ba nghìn quân Hổ Bí lại lần nữa áp sát vào chỗ sâu trong Kiếm Các.

Lần này, quân Hán đóng quân trên bờ vẫn không có nhiều biện pháp lắm, phi mâu và cây lăn thạch lôi trên dưới trăm cân tuy rằng không đủ để đánh quân Sở, lại không biết làm thế nào với mái chèo lớn của quân Sở, tảng đá cực lớn nặng trên nghìn cân đủ để uy hiếp mái chèo lớn của quân Sở, lại chỉ có thể theo vách núi dựng đứng đi thẳng xuống, rất khó đập trên đầu quân Sở.

Về phần cung tiễn, dưới sự che chắn của mái chèo lớn và thuẫn lớn, căn bản chính là bài trí.

Ở tiếng ký hiệu một sóng cao qua một sóng, ba nghìn Hổ Bí kết thành sáu mươi cái phương trận lại lần nữa gần đến dưới cứ điểm quan trọng, sau đó thuận theo đường khe suối tràn qua thềm đá ào ào hướng sát vào, lần này, thềm đá khe suối cùng với chỗ nước rơi nhiều đều là thanh tre lại không có cách nào ngăn trở quân Sở tiến bước vào, bởi vì quân Sở đã đổi mang giầy rơm.

Không đến thời gian nửa chung trà, quân Sở đã đi hết một nửa thềm đá.

Cứ điểm quan trọng Kiếm Các trên tường gỗ vẫn chưa hoàn công, Bạch Mặc quần áo trắng,đang đôn đốc tác chiến.

Nhìn thấy thềm đá ẩm trơn cùng với thanh tre không cách nào ngăn trở quân Sở tiến bước, Bạch Mặc liền nhẹ nhàng thở dài, lập tức quay đầu lại căn dặn Lý Bố:

- Lý Giáo Úy, có thể tản chông sắt rồi.

- Vâng!

Lý Bố ầm ầm ứng vâng, quay đầu lại quát:

- Tản chông sắt!

Lý bố ra lệnh một tiếng, tướng sĩ quân Hán canh giữ ở trên tường gỗ liền nắm lấy một chông sắt đưa thẳng xuống trên thềm đá gắng sức quẳng rơi vãi xuống, chông sắt nặng không đếm rõ số lượng, sức lực của sĩ tốt lớn có thể quẳng ra xa hơn hai mươi bước, chỉ trong chốc lát, tảng đá lớn đen đen của chông sắt liền từ trên trời rơi xuống, quẳng đầy trên thềm đá.

Vừa đi tới nửa đường thềm đá, cũng lăn xuống một lượng lớn chông sắt.

Một tên quân tinh nhuệ Hổ Bí một cước bước ra, vừa lúc dẫm trúng một chông sắt, sắc bén đâm một phát thủng giày rơm chui sâu vào dưới chân của hắn, chịu đau đón, quân tinh nhuệ Hổ Bí kia lập tức kêu giống như tiếng heo kêu khi bị giết, rất nhanh, trên thêm đá vang lên tiếng kêu thảm thiết lúc này, hàng trăm quân tinh nhuệ Hổ Bí ôm hai chân ngã xuống trên thềm đá.

- Cẩn thận dưới chân!

Tấn Tương khẩn trương, lớn giọng la hét:

- Chông sắt, dưới chân có chông sắt!

Thực ra, không cần Tấn Tương nhắc nhở, ba nghìn Hổ BI1 cũng biết được rằng có chuyện gì, cũng biết thì cũng biết, bọn họ cũng không có biện pháp gì, bởi vì sự phòng hộ của mái chèo lớn là có hạn, cho nên mỗi một phương trận của năm mươi tên Hổ Bí tinh nhuệ đều chắc chắn cùng chen chúc ở một chỗ, lúc này, khiến cho bọn họ căn bản nhìn không rõ mặt đất dưới chân, liền hướng về phía trước, cũng do tên tiểu giáo chuyên môn dẫn đường phụ trách nhắc nhở, bọn họ lại thấy được chông sắt trên mặt đất như thế nào?

Cho dù các tiểu giáo lớn tiếng hô hào, cho dù ba nghìn Hổ Bí biết rõ dưới chân có chông sắt, bọn họ cũng chỉ có thể bước đi hướng về phía trước mà đẩy mạnh, sau đó ầm ầm giẫm lên chông sắt, ầm ầm ngã xuống kêu thảm thiết trong vũng máu, trước sau thời gian một lát, có ít nhất bốn năm trăm tên tinh nhuệ Hổ Bí ngã xuống trong vũng máu, mái chèo lớn nghiêng trở mình hơn mười mấy khối!

Ngay sau đó, trên cứ điểm quan trọng, hai sườn trên vách núi tiễn như mưa xuống, bị thương ngã xuống đất, lại mất đi mái chèo yểm hộ lớn quân tinh nhuệ Hổ Bí đều bị trúng tên mất mạng, quân tinh nhuệ Hổ Bí thương vong lập tức gia tăng kịch liệt, lúc này, Tấn Tương lại không cam lòng cũng biết được, tiếp tục tấn công là không có khả năng, lại tiêu hao hơn, toàn quân ba nghìn Hổ Bí bị tiêu diệt!

- Đội sau đổi đội trước, rút lui!

Tấn Tương mắt hổ phun lửa, cắn răng hạ lệnh

Trong tiếng kèn lệnh kéo dài không dứt, quân Sở lại rút lui trở về, lần một tiến công, quân Sở đã chết hơn trăm người, nhưng lần này trở về, quân Sở lại thương vong hơn năm sáu trăm người, thi thể của tướng sĩ quân Sở dường như sắp sửa chất đầy đống dưới thềm đá, còn có máu chảy trên người bọn họ, gần như nhuộm đỏ cả một con suối nước.

Hậu trận quân Sở.

Nhìn về hướng bộ phận tàn quân quân Sở "nhảy về phía trước", Hạng Trang có chút không dám tin tưởng vào mắt của mình, thế tấn công đợt sóng thứ hai của Hổ Bí vệ bị quân Hán làm tan rã như vậy? Hơn nữa, ba nghìn quân Hán tiến vào, trở về còn không đến hai nghìn rưỡi, hơn nữa đa số trên người đều mang thương tích, rất nhiều tướng sĩ chân bị tàn phế!

Tấn Tương hướng về phía Hạng Trang tường trình ngọn nguồn, cảm thấy nhục nhã hổ thẹn rút dao muốn tự vẫn.

Hạng Trang một tay ấn chặt tay Tấn Tương, phẫn nộ nói:

- Tấn Tương, ngươi thật khá!

Tấn Tương cúi đầu, xấu hổ nói:

- Đại vương, thần vô dụng…

- Vô dụng, vô dụng, ngoài trừ vô dụng thì ngươi còn nói điều gì được?

Hạng Trang giận dữ nói,

- Qủa nhân sớm đã nói qua, trên đời này vốn không có tướng quân thường thắng, càng không có đội quân vĩnh viên không ăn bại trận, vài ngày trước quả nhân còn nếm mùi thất bại ngay tại Kiếm Các, có phải là quả nhân cũng học được giống ngươi không, tự sát để tạ ơn phụ lão Giang Đông?

Tấn Tương lo sợ không yên nói:

- Đại vương thân hệ an nguy Sở quốc, lại há có thể coi thường mạng sống của bản thân mình?

- Qủa nhân không thể phí hoài bản thân mình, Tấn Tương ngươi sao lại có thể? Qủa nhân có thể ăn bại trận, Tấn Tương người saolai5 không thể bại trận?!

Hạng Trang buồn rầu hừ lên một tiếng, giọng điệu hơi chậm chạp,

- Bại trận thì không có gì là tốt, cố gắng hết sức tổng kết sự giáo huấn thất bại, tương lai trên chiến trường sẽ giành thắng lợi, ngươi ngay cả chết không sợ, còn sợ sống sao?

Tấn Tương im lặng không nói, trên mặt lộ vẻ suy nghĩ sâu xa.

Hạng Trang luôn luôn đặt kỳ vọng cao đối với Tấn Tương, Tấn Tương tuổi tuy rằng nhỏ, nhưng ở trong quân tư cách và sự từng trải không ở dưới Bàng Ngọc, cũng chỉ so với Cao Sơ kém hơn một chút, càng trọng yếu hơn chính là, Tấn Tương đối với Hạng Thị trung thành đã hòa hợp vào xương tủy, đáng tiếc chính là Tấn Tương không thể nào yêu đọc sách, không đọc sách rất khó trở thành soái tài, nhiều nhất cũng chỉ là mãnh tướng.

Hạng Trang hi vọng sự thảm bại hai lần của ngày hôm nay sẽ khiến cho Tấn Tương xúc động.

Ngẩng đầu nhìn lên sắc trời, lúc này đã gần đến giữa trưa, các tướng sĩ cũng đã khá đói bụng rồi, lập tức Hạng Trang hạ lệnh:

- Truyền lệnh, toàn quân tạm thời nghỉ ngơi và chỉnh đốn, chuẩn bị ăn cơm!

Quân lệnh rất nhanh truyền đạt đi xuống, trận địa sẵn sàng đón quân địch tướng sĩ quân Sở đều cố định nghỉ ngơi, hỏa đầu quân trong quân thì ào ào mang nước từ khe suối ra, chôn nồi làm cơm, không đến thời gian một chút, trên đường Kim Ngưu liền dâng lên khói bếp lượn lờ, trong cái nồi lớn cho hơn trăm miệng ăn của các chiến sĩ hành quân mùi thịt heo mỡ thơm ngào ngạt, không tí tướng sĩ đã thèm chảy nước miếng.

Vải bạt trong lều lớn, Hạng Trang, Bách Lý Hiền, Cao Sơ và Bàng Ngọc bốn người lại không muốn ăn.

Trầm mặc sau một lúc lâu, Hạng Trang mới thở dài nói:

- Bạch Mặc này, thật không hổ là sư huynh họ kiếm.

Cao Sơ gật gật đầu, không phải không chán nản nói:

- Mười năm trước, lão Khuất nếu có thể giết đám người này thì tốt rồi.

Hạng Trang trầm mặc sau một lúc lâu, lại đem ánh mắt hướng về Bách Lý Hiền, hỏi:

- Tử Lương, ngươi có sách lược nào đối phó?

Dựa vào đánh trên điểm mấu chốt, Hạng Trang đã không có kỳ kế nào khác, nhưng theo tình hình trước mắt, tấn công trực diện dường như cũng không phải là cách hay, Bạch Mặc quá khó để đối phó, Thiên Lang doanh, Hổ Bí doanh thật muốn là không tiếc giá phải trả từ trực diện tấn công, coi như là đến sau cùng may mắn dẹp xong Kiếm Các, chỉ sợ cũng không có chút hơi sức dư nào để cùng Lưu Bang tranh đoạt Hán Trung.

Bách Lý Hiền lắc đầu, Hạng Trang không có cách, hắn cũng là vô kế khả thi.

Trên thực tế, đều không phải là Hạng Trang, Bách Lý Hiền không biết dùng binh, lại càng không là hai người không đủ thông minh, mà là địa hình Kiếm Các quá mức hiểm trở, hơn nữa quân Hán lại đi trước một bước chiếm đoạt hai sườn núi, làm cho quân Sở muốn trở mình cắt đường lui của quân Hán cũng trở nên không thể, phàm đủ loại, quân Sở ngoại trừ tấn công trực diện, đã không còn ý đồ khác rồi.

Bàng Ngọc bỗng nhiên nói:

- Đại vương, Hô Diên thật không ai có thể từ trong núi lớn tìm ra được đường nhỏ đâu.

- Hô Diên?

ạng Trang cười khổ lắc đầu,

- Từ đất Thục đến Hán Trung thật còn có đường khác để đi, Tần phu nhân, Đường THông bọn họ đám cường hào Ba Thục này có thể không biết sao?

Đối với Hô Diên, Hạng Trang là thật không hề nuôi giữ một hy vọng gì.

Nếu như không phải bởi vì thông tin không tiện, Hạng Trang rất có khả năng đã sớm khiến Hô Diên đem hai ngàn Thiên Lang vệ mang đã trở lại,giữ ở trong núi tán loạn cũng không phải lãng phí thời gian?

Hạng Trang lại thật không ngờ, Hô Diên thật sự đi tìm đường.

Thiên Lang vệ phân công nhau đi tìm ra hơn mười mấy dặm, rốt cuộc đi sâu vào trong núi mới tìm thấy ba hộ săn bắn.

Ba hộ săn bắn này nghe nói là hậu duệ của vương tộc Ba quốc, từ sau khi Tần quốc diệt vong, liền trốn cư trú ở đây, cho đến nay đã hơn một trăm năm, Hô Diên sau khi đi hỏi, ba hộ săn bắn này vẫn thực sự biết có một đường nhỏ, có thể từ Lãng Trung đi thẳng đến Hán Trung, hơn nữa đi đường nhỏ này so với đi Kim Ngưu gần hơn nhiều.

Hô Diên nghe tin liền vui mừng quá đỗi.

Hướng về phía ba hộ săn bắn ngoài việc tặng thêm ba hoành đao còn thêm vòa thiết thai cung, hộ săn bắn cuối cùng đồng ý dẫn đường, khi Hạng Trang bị thất bại ở Kiếm Các, khi không có cách nào, Hô Diên mnag theo hai nghìn THiên Lang vệ, dưới sự dẫn dắt của hộ săn bắn, bước thẳng đến đường hẹp quanh co ở Hán Trung, điều này sẽ, khoảng cách nhóm Hán Trung đến Nam Trịnh không đến trăm dặm.

Tuy nhiên, có một đường khe sâu rộng mấy chục trượng ngăn trở đường đi của Thiên Lang vệ.

Hô Diên nhíu nhíu mày, quay đầu lại hỏi thợ săn:

- Ngươi không phải nói trên khe có một cây đại thụ sao?

Thợ săn gãi gãi đầu, có chút xấu hổ nói:

- Hóa ra là một gốc cây đại thụ, năm trước ta và gia huynh vừa mới đi qua, nhưng mà cây đại thụ này đã có chút năm tuổi rồi, có thể là đã lâu ngày mục nát, sẽ rơi xuống khe núi đó.

- Nhưng mà tướng quân yên tâm, tiểu nhân có cách đưa mọi người qua đó.

- Ngươi có biện pháp?

Hô Diên tức giận nói,

- Biện pháp gì?

Đây chính là khe sâu rộng mười mấy trượng, mà không phải chỉ có rộng mười mấy trượng, nếu như là khe núi rộng mười mấy trượng, trực tiếp vung cánh bay qua là được, có thể khoảng cách mười mấy trượng, phi không thể qua! Nếu như có cự nỏ, còn có thể dùng cự nỏ bắn dây thừng qua đó, nhưng vấn đề ở đâylà Thiên Lang vệ căn bản không mang theo cự nỏ.

Thợ săn cũng không đáp lời, chỉ là lấy tay luồn vào trong miệng làm thành một tiếng huýt.

Chốc lát, bầu trời vang lên một tiếng sắc bén đến cực điểm, lập tức một kim điêu đầu thần tuấn đã sải vây cánh thật lớn từ đỉnh núi xuống, sau đó thu lại cánh đứng ở cánh tay phải của thợ săn, thợ săn lấy lông vũ kim điêu, lại từ trong túi trên lưng lấy ra một túi dây tơ nhỏ nhỏ, một mặt đem một cái khác treo trên lưng của kim điêu.

Thợ săn lại nhấc cánh tay phải lên, kim điêu lập tức rít một tiếng bay về phía khe đối diện.

Dưới con mắt nhìn chăm chú của Hô Diên và hai nghìn Thiên Lang vệ, kim điêu ở phía sau đối diện với một cây đại thụ lách một vòng lại bay trở về, thợ săn từ trên móng vuốt của kim điêu cởi ra một sợi dây tơ, lấy một sợi dây thừng bằng hai ngón tay cột vào móng vuốt của kim điêu, lại dùng sợi dây tơ tằm vừa nặng vừa thô kéo đến động núi đối diện, cuối cùng lại kéo trở về hình thành một giá song cộ tác kiều.

- Này!

Hô Diên lập tức vui mừng quá đỗi nói,

- Không nghĩ ra người thật là có biện pháp tốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau