SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 306 - Chương 310

Chương 306: Trận chiến sinh tử

Hạng Trang tự mình dẫn hai ngàn quân tinh nhuệ của Thiên Lang doanh cấp tốc hành quân, cuối cùng năm ngày sau cũng đã tới dưới cửa ải Gia Manh!

Cửa ải Gia Manh chính là cửa ải hiểm yếu nổi tiếng nhất trong lịch sử Hoa Hạ, trong thời kì Văn Vương Tần Huệ, đại tướng nước Tần là Tư Mã Sai đã từng ở nơi này quyết chiến với đại quân nước Thục xưa. Tuy nhiên, nguyên nhân chủ yếu khiến cho cửa ải Gia Manh có tiếng tăm vang dội là do ở thời kì tam quốc, Trương Phi lõa thân đấu với Mã Siêu, một trận đấu kinh điển nhất trong các trận đấu giữa các nam tướng!

Lãng Trung xưa nói cửa ải Gia Manh là con đường mòn nổi tiếng của đất Thục, cũng là con đường duy nhất đi tới Hán Trung.

Lãng Trung xưa nói chính là Kim Ngưu nói, cũng chính là thạch ngưu nói. Tương truyền ở thời kỳ Văn Vương Tần Huệ, nước Thục xưa cùng với nước Ba xưa đã xảy ra xung đột, bởi vì quân Thục thua trận liên tục cho nên mới cầu cứu nước Tần. Văn Vương Tần Huệ từ lâu đã có ý thâu tóm Ba, Thục cho nên không bỏ lỡ cơ hội này, lúc ấy mới sai đại tướng là Tư Mã Sai cầm binh tiến vào đất Thục.

Tuy nhiên, Văn Vương Tần Huệ lo lắng quân Tần không có đường đi vào đất Thục, liền cho người tạo ra một đầu thạch ngưu khổng lồ, nói là Kim Ngưu cũng muốn bắt nó đưa cho Thục vương. Thục vương mừng rỡ mới ra lệnh cho mấy chục ngàn lực sĩ xâm nhập vào trong núi sâu, giữa núi non trùng điệp làm thành một lối đi, đem đầu thạch ngưu kéo trở về, những điều này là do Kim Ngưu nói.

Tuy nhiên, lúc Hạng Trang tới dưới cửa ải Gia Manh, quân phòng thủ ải đã có phòng bị trước từ lâu.

Rất nhanh, Khuất Bất Tài đã dẫn đến một người đàn ông vạm vỡ đi tới trước mặt Hạng Trang. Đại hán này vốn là cường hào ở vùng Lãng Trung, nhiều thế hệ đều làm nghề buôn bán gấm Tứ Xuyên. Từ khi Bạch Mặc tiến hành quốc sách trọng nông ức thương (xem trọng việc nông coi rẻ việc buôn bán) tới nay, cuộc sống trở nên vô cùng khó khăn, cho nên rất ủng hộ chính sách khích lệ công thương của nước Sở, hiện tại, hắn đã là người phụ trách Ô Mộc Nhai ở Lãng Trung.

- Tiểu nhân là Đường Thông.

Đại hán vái chào Hạng Trang, nói:

- Tham kiến tướng quân.

Đường Thông cũng không biết người trước mặt này là Sở Vương Hạng Trang, Khuất Bất Tài chỉ nói là một tướng quân.

- Miễn lễ.

Hạng Trang khoát tay áo, hỏi:

- Đường Thông, trên thành Gia Manh này có bao nhiêu quân coi giữ?

Đường Thông nói:

- Vốn chỉ có hơn một ngàn quân coi giữ thành, tuy nhiên ba ngày trước, khi quận thủ quận Ba là Cận Hấp tới Lãng Trung, điều động không ít binh lính ở các huyện, hiện tại, quân coi giữ cửa thành đã vượt hơn ba ngàn.

- Cận Hấp?

Hạng Trang nhíu mày nói:

- Thảo nào khi phá thành Giang Châu không thấy bóng dáng của hắn.

Đường Thông nói:

- Tiểu nhân hổ thẹn, tiểu nhân từng dẫn hơn mười huynh đệ đến Thập Lý Đình chặn giết Cận Hấp, không ngờ Cận Hấp võ nghệ cao cường, tiểu nhân tổn thất hết vài huynh đệ mới đánh hắn trọng thương, thế nhưng cuối cùng cũng vẫn để hắn trốn thoát.

Hạng Trang vỗ vỗ bả vai Đường Thông, nói:

- Đem tên họ của những huynh đệ chết trận lập thành danh sách, đợi sau khi đại cục của hai quận Ba, Thục ổn định, nhất định sẽ có thêm trợ cấp.

Đường Thông vội nói:

- Đa tạ tướng quân.

Hạng Trang khoát tay áo, bảo Đường Thông rời đi.

Hạng Trang lại quay đầu bảo với Hô Duyên Chính Đức:

- Hô Diên, lệnh cho các tướng sĩ nghỉ ngơi và chỉnh đốn thật tốt trong vòng một buổi, sau đó ăn no, đợi đến khi trời tối sẽ đi công thành!

- Vâng!

Hô Duyên Chính Đức dõng dạc lên tiếng, vâng lệnh đi ngay.

Hạng Trang lại hỏi Khuất Bất Tài:

- Lão Khuất, ở Lãng Trung có bao nhiêu cường hào có ý theo Đại Sở?

Khuất Bất Tài nói:

- Ở Lãng Trung có không ít các phú hộ, cường hào có ý theo Đại Sở ta, ít nhất là hơn mười nhà.

- Tốt.

Hạng Trang gật mạnh đầu nói:

- Vậy ngươi nhanh phái người liên hệ với các phú hộ, cường hào này, nói với bọn họ, hiện tại quân Sở rất cần bọn họ trợ giúp, mời bọn họ phái nhiều tôi tớ gia đinh khuân vác ván cửa, bó củi, và cả đinh sắt mang đến dưới thành Gia Manh.

- Vâng!

Khuất Bất Tài cúi người vái chào, vâng lệnh mà đi.

Hạng Trang hít vào một hơi thật sâu, khi quay đầu lại nhìn về phía cửa thành Gia Manh hùng vĩ, trong mắt không khỏi hiện lên vẻ lo lắng. Kim Ngưu từng lưu ý ở cửa ải Gia Manh, hai bên sườn của thành chim bay không lọt, vượn và khỉ cũng không thể bám vào vách núi vách đá, tuyệt đối không có khả năng đánh úp, kế sách duy nhất cũng chỉ có thể là dùng sức để tấn công.

Nhưng mà, cửa thành Gia Manh tường cao có khoảng bốn trượng (một trượng bằng mười thước), muốn đoạt thành thật sự rất khó khăn!

Nghiêm trọng hơn chính là, quân coi giữ cửa thành có khoảng ba ngàn, mà binh lực quân Sở lại chỉ có hai ngàn, Bàng Ngọc dẫn đại quân cũng không biết đến khi nào mới tới nơi. Người xưa có nói, hơn gấp nhiều lần thì vây đánh, hơn bốn lần thì công thành, lấy hai ngàn binh lực lại công hơn ba ngàn quân coi giữ cửa thành hiểm yếu, có thể nói là đại kỵ của việc quân, trận chiến này, quả là dữ nhiều lành ít.

Nhưng mà quân Sở không có đường lui, Hạng Trang cũng không có nhiều lựa chọn, chỉ có thể đánh một trận quyết tử!

Cửa ải Gia Manh nếu không đoạt được, đừng nói chi có được Hán Trung, chỉ sợ ngay cả Ba,Thục được rồi cũng sẽ bị mất, bởi vì cửa ải Gia Manh có vị trí chiến lược thật sự rất quan trọng, nếu như quân Sở chiếm được thành Gia Manh thì có thể dựa vào cửa ải mà thủ, đem đại quân của nước Hán đang vây Ba, Thục đuổi đi. Nếu như không có được cửa ải Gia Manh, thì bất cứ lúc nào quân Hán cũng đều có thể tiến binh đến Ba, Thục.

Đợi cho cuộc chiến ở Cửu Nguyên chấm dứt, khi quân Hán kéo xuống nam, quân Sở làm sao ngăn cản?

##########

Cửu Nguyên, dưới thành Cao Khuyết.

Cuộc chiến ác liệt giữa quân Hán với người Hung Nô đã đến hồi ác liệt.

Chu Bột quả không hổ là danh tướng của Đại Hán, dùng binh có thể nói là chua ngoa đến cực điểm. Trước tiên hắn cho một trăm ngàn tinh binh cộng thêm hai mươi ngàn kỵ binh người Hồ đóng quân ở giữa vùng trung du, chặt chẽ bảo vệ lương thực. Sau đó ra lệnh cho bốn trăm ngàn đại quân liên kết lại thành một đoàn, lại cho bốn mươi ngàn kỵ binh người Hồ cộng thêm hai mươi ngàn Phiêu Kỵ của Lã Đài bảo vệ hai bên sườn, thận trọng tiến về phía trước, rốt cục đem người Hung Nô bức tới dưới cửa ải Cao Khuyết.

Mặc Ðốn biết rõ sở trường của người Hung Nô, càng biết rõ nhược điểm của người Trung Nguyên, cho nên, hắn tuyệt đối không muốn cùng quân Hán quyết chiến. Một vài lần hắn đã tự mình dẫn bốn mươi ngàn kỵ binh bộ lạc Xanh Lê vòng quanh phía sau quân Hán, ý đồ đốt hủy lương thực của quân Hán để bức bách bọn họ lui binh. Nhưng mà, đối mặt với một trăm ngàn quân Hán tinh nhuệ cộng thêm hai mươi ngàn kỵ binh người Hồ, ý đồ đốt lương thực của bốn mươi ngàn kỵ binh Hung Nô chỉ có thể thất bại hoàn toàn.

Kế hoạch đốt hủy lương thực không thành, Mặc Ðốn lập tức lại thay đổi kế sách. Hắn đem kỵ binh Hung Nô chia làm hơn mười nhánh, bốn phía cùng xuất kích, ngày đêm không ngừng quấy rầy quân Hán. Quân Hán các ngươi không phải muốn đánh Hung Nô ta sao? Được, ta cho các ngươi ban ngày tìm không ra người, buổi tối lúc nào cũng phải lo lắng đề phòng, xem các ngươi có thể chống đỡ tới khi nào?

Nhưng mà, Mặc Ðốn lại tính sai, dường như quân Hán đã sớm có chiến lược đối phó.

Kỵ binh Hung Nô đi lại như gió không sai, nhưng kỵ binh Hung Nô các ngươi không phải cũng ăn cơm sao? Vì thế, tới buổi tối quân Hán liền co cụm lại thành đoàn quây quần mà phòng thủ, nhưng khi đến ban ngày, quân Hán liền túa ra bốn phía, lùng bắt khắp nơi những người dân Hung Nô chăn thả gia súc ở thảo nguyên Hà Sáo, cướp lấy trâu dê của người Hung Nô, không tới nửa tháng, người Hung Nô đã không thể đương cự nỗi.

Kỵ binh Hung Nô rốt cuộc cũng không phải thiên binh thiên tướng, bọn họ cũng phải ăn cơm.

Hiện tại, Mặc Ðốn phải có sự chọn lựa, hoặc là bỏ Hà Sáo, hoặc là cùng quân Hán quyết chiến?

Bỏ đi Hà Sáo, cũng đồng nghĩa với việc Hung Nô mất đi đồng cỏ và nguồn nước để sinh tồn. Sự sinh tồn của người Hung Nô về sau sẽ càng thêm gian nan hơn so với hiện tại, sau này có muốn đoạt lại Hà Sáo càng thêm khó khăn.

Nhưng quyết chiến với quân Hán, Mặc Ðốn cũng không có lòng tin sẽ thắng.

Binh lực của quân Hán gần như là hơn gấp ba lần so với Hung Nô, hơn nữa khí giới lại hoàn mỹ, nhất là phi mâu (cây giáo) của đội quân Phiêu Kỵ quân Hán, là sự uy hiếp lớn đối với kỵ binh Hung Nô. Từ khi quân Hán tiến vào Cửu Nguyên, kỵ binh hai bên cũng đã từng giao chiến với nhau qua vài trận đánh nhỏ, kết quả kỵ binh Hung Nô thất bại hoàn toàn, nguyên nhân chủ yếu chính là do phi mâu của đội quân Phiêu Kỵ quân Hán.

Công Thúc Thuyết nói:

- Đại Thiền Vu, quân Hán đang lúc lớn mạnh, hay là rút về Mạc Bắc đi.

Tả hiền vương nói:

- Đại Thiền Vu, thảo nguyên Hà Sáo là thánh địa của đại Hung Nô chúng ta, có Hà Sáo, chúng ta mới có đại Hung Nô phồn vinh hưng thịnh. Hơn mười năm trước, chúng ta vất vả lắm mới đoạt lại thánh địa lần nữa từ trong tay người Trung Nguyên, lần này sao lại có thể dễ dàng bỏ đi? Thật tốt, cùng người Hán liều mạng!

Hữu hiền vương, tả cốc lễ vương, hữu cốc lễ vương và các quý tộc Hung Nô còn lại cũng phụ họa theo.

Trên thực tế, tâm tư của các quý tộc Hung Nô này thoạt nhìn bề ngoài cũng không có đơn giản như vậy.

Nội bộ của Hung Nô không phải bền chắc như thép, cũng chia ra rất nhiều bộ lạc, trong đó thế lực lớn nhất dĩ nhiên là bộ lạc Xanh Lê. bộ lạc Xanh Lê một khi bỏ đi thảo nguyên Hà Sáo, theo đó có rất nhiều người trong tộc cùng với gia súc sẽ về phía bắc, tất nhiên sẽ làm cho đồng cỏ và nguồn nước ở Mạc Bắc trở nên eo hẹp. Cứ như vậy, các bộ lạc còn lại nhất định phải tự tìm đồng cỏ cho mình, đương nhiên bọn họ không muốn.

Mặc Ðốn cũng không muốn bỏ đi Hà Sáo, Hà Sáo đối với Hung Nô mà nói, không chỉ là vùng đất tốt để chăn thả trâu dê, đẩy mạnh nhân khẩu, lại còn dòm ngó được Trung Nguyên, uy hiếp Nguyệt Thị. Chỉ cần Hung Nô chiếm cứ Hà Sáo một ngày là có thể chủ động duy trì chiến lược đối với người Trung Nguyên và người Nguyệt Thị. Một khi vứt bỏ đi Hà Sáo, Hung Nô đã hoàn toàn đánh mất quyền chủ động về chiến lược.

- Đại Thiền Vu.

Công Thúc Thuyết lôi kéo ngựa của Mặc Ðốn đi đến bên cạnh, hạ giọng nói nói:

- Hiện tại Trung Nguyên cũng không yên ổn, nhất là hai đại cường quốc là Sở và Hán ở vào tình thế không đội trời chung, chỉ chờ hai nước Sở và Hán khai chiến với quy mô lớn, đại Hung Nô ta sẽ kéo xuống nam lần nữa, chiếm lại Hà Sáo cũng không muộn, vào lúc này không đáng để liều mạng cùng quân Hán.

Mặc Ðốn yên lặng gật đầu, Công Thúc Thuyết nói quả là không sai.

Cuộc chiến ở Cửu Nguyên, không nói đến việc Hung Nô có đánh thắng hay không, nếu như Hung Nô vừa thắng, chỉ sợ cũng là thắng thảm. Hơn nữa ở Trung Nguyên không phải chỉ có một nước Hán, trừ nước Hán ra, còn có các cường quốc như nước Tề, nước Sở. Hiện tại nếu như Hung Nô cùng quân Hán quyết chiến, chỉ có thể để cho các cường quốc khác ở Trung Nguyên chiếm được lợi ích, cho nên, không bằng bảo tồn thực lực chờ cơ hội trở lại.

##########

Cửa ải Gia Manh, Cận Hấp được hai gã binh lính nâng đi lên đầu thành.

Nằm ở trên đầu thành nhìn về hướng nam, chỉ thấy trước cửa ải đã xuất hiện quân Sở đông nghìn nghịt. Quân Sở tới thật nhanh, điều đáng mừng duy nhất chính là quân Sở tới cửa ải Gia Manh cũng không nhiều, chỉ có đội quân tiên phong của thằng nhóc Hạng Trang này, đại quân ở phía sau còn chưa tới, có lẽ quân Sở sẽ không vội tiến công.

Cho nên, quân Hán còn có thời gian tăng cường phòng ngự.

- Tả tư mã, ngươi dẫn người vận chuyển gạch đá, nâng cao thêm tường thành ở phía nam.

- Vâng!

- Hữu tư mã, ngươi dẫn người đi phá bỏ nhà cửa, đem gạch đá sung công, ai dám không theo, giết không tha!

- Vâng!

- Giả tư mã, ngươi tức khắc chọn lựa hai con khoái mã, hoả tốc đi tới Hàm Dương báo tin tức, nói rằng Sở Vương Hạng Trang tự mình dẫn theo đại quân, đã tới giữa cánh đồng, mời Đại vương nhanh chóng phái thêm binh. Sau đó chuyển lời cho Quận Thủ Hán Trung, bảo hắn hoả tốc triệu tập tráng đinh trong quận gấp rút tiếp viện cho thành Gia Manh, thành Gia Manh nếu như không bảo đảm, Hán Trung cũng kết thúc theo!

- Vâng!

- Lý quân hầu, ngươi dẫn người đi gom góp một ít lương thực mang về, lương thực của thành còn lại vốn không nhiều, hiện tại lại gia tăng thêm hơn hai ngàn người, chi tiêu càng thêm túng thiếu, nếu không thừa dịp quân chủ lực của quân Sở chưa tới thu gom thêm lương thực, đến lúc đó các tướng sĩ cũng chỉ có thể mang bụng đói quyết chiến với quân Sở.

- Vâng!

Nhìn theo những tên thuộc cấp đều rời đi, Cận Hấp mới thở mạnh một hơi.

Hoàn hảo, mọi tính toán cũng không tệ, chỉ cần mình có thể bảo vệ được thành Gia Manh, thì dù cho quân Sở có chiếm được hai quận Ba, Thục cũng không hoàn toàn giữ được, nói như vậy, Cận gia còn có thể tránh được một kiếp.

Chương 307: Tấn công ngoài sáng, tập kích trong tối

Ngoài cửa ải Gia Manh, hai ngàn quân tinh nhuệ của Thiên Lang doanh đã căng xong lều trại.

Giữa những tiếng bước chân lộn xộn, Khuất Bất Tài, Đường Thông cùng với mười mấy cường hào bản địa (người địa phương) bước vào trong lều của Hạng Trang. Khuất Bất Tài trước tiên cúi chào Hạng Trang, sau đó chỉ vào mười mấy cường hào bản địa ở phía sau và nói:

- Tướng quân, những người này đều là cường hào bản địa ở Lãng Trung, bọn họ đang cho người mang tới đây ván cửa, vật liệu gỗ và cả đinh sắt.

Khuất Bất Tài vừa dứt tiếng, mười mấy cường hào liền cất cao giọng hô:

- Chúng tôi đã không làm nhục sứ mệnh.

Hạng Trang chắp tay đáp lễ, lại hỏi Đường Thông:

- Đường Thông huynh đệ, có thể tìm một ít thợ thủ công đến đây được không?

Đường Thông nói:

- Không biết tướng quân muốn thợ thủ công gì?

Hạng Trang nói:

- Tốt nhất là thợ thủ công làm binh khí, nếu thật sự tìm không ra, thợ mộc cũng được.

Đường Thông nói:

- Tướng quân xem như hỏi đúng người, Đường gia chúng tôi nhiều thế hệ làm thợ mộc, trong tộc có mấy trăm người đều làm thợ mộc để sinh sống, ở nơi khác không dám nói, ít nhất là ở Ba, Thục cũng không có nhà nào có tay nghề có thể qua được Đường gia chúng tôi.

- Vậy thì quá tốt!

Hạng Trang mừng rỡ nói:

- Vậy làm phiền Đường Thông huynh đệ!

- Không dám.

Đường Thông chắp tay với Hạng Trang, sau đó xoay người thản nhiên mà đi.

##########

Ở thành Gia Manh, hành dinh của Cận Hấp.

Lúc này lão lương y đang thay thuốc cho Cận Hấp, ba ngày trước ở Thập Lý Đình ngoài thành đông Lãng Trung đã xảy ra một trận ác chiến. Tuy rằng Cận Hấp liên tục chém giết mấy người của đối phương, nhưng hắn cũng trúng hơn mười đao, toàn thân gần như tìm không ra một khối thịt cho tốt, điều duy nhất đáng mừng chính là Cận Hấp dựa vào kinh nghiệm nhiều năm chinh chiến đã tránh được chỗ hiểm.

Tuy tránh được chỗ hiểm nhưng khi Cận Hấp chật vật chạy được về thành Gia Manh, cuối cùng cũng vì mất quá nhiều máu mà lâm vào hôn mê. Trước khi hôn mê, Cận Hấp chỉ kịp nói được một câu là lệnh cho tướng phòng giữ thành Gia Manh phải nhanh chóng triệu tập tráng đinh ở Lãng Trung cố thủ cửa thành. Thậm chí hắn còn chưa kịp dặn bảo tướng phòng giữ thành Gia Manh báo nguy về Hàm Dương.

Lão lương y mở ra các lớp vải bố ở trên người Cận Hấp, lập tức lộ ra từng vết đao đáng sợ. Hai tên lính trợ thủ quân Hán ở bên cạnh cũng không kìm nổi hít vào một hơi khí lạnh. Bọn họ thật sự không thể tưởng tượng được một người sau khi bị chém nhiều đao như vậy còn có thể sống được?

Đổi thuốc thì cần phải bỏ đi thuốc cũ và tất nhiên sẽ động đến miệng vết thương, như vậy sẽ cực kỳ đau đớn, Cận Hấp cố nén mới không rên rỉ ra tiếng.

Đang lúc thay thuốc, chợt có một tên lính đi nhanh vào bẩm:

- Tướng quân, ở phía ngoài thành bỗng nhiên quân Sở mang đến rất nhiều ván cửa, vật liệu gỗ, còn có không ít thợ thủ công, đang làm thang để công thành. Hơn nữa kiểu dáng của thang rất là cổ quái, tiểu nhân chưa bao giờ từng gặp qua, tuy nhiên, việc này đối với quân ta mà nói cùng không phải là chuyện tốt.

- Sao?

Ánh mắt Cận Hấp trở nên nghiêm nghị, trầm giọng nói:

- Đỡ ta đi đến cửa thành.

Lão lương y liền ngăn cản:

- Tướng quân không thể, ban ngày tướng quân không để ý lời khuyên can của lão, đã để người mang lên đầu thành, cũng đã tác động đến thương thế chảy không ít máu. Lần này nếu lại tác động đến miệng vết thương, máu sẽ chảy càng nhiều hơn chỉ sợ lại hôn mê, hơn nữa lần này nếu tướng quân lâm vào hôn mê, đừng nói ba ngày, chỉ sợ vĩnh viễn cũng không tỉnh lại.

- Bản tướng quân cẩn thận một chút thì được rồi.

Cận Hấp căn bản không nghe lời khuyên bảo, lại bảo hai gã binh lính bên cạnh:

- Đi, khẩn trương đem cái cáng bên kia lại đây, bản tướng quân muốn đi lên đầu thành!

Hai gã binh lính bất đắc dĩ phải mang cáng đến.

Nửa khắc đồng hồ sau, Cận Hấp lại được nâng lên đầu thành, lại để cho binh lính để nằm hẳn trên cáng.

Nằm ở trên đầu thành từ trên cao nhìn xuống, quả nhiên nhìn thấy quân Sở đang ở ngoài thành bận rộn cùng nhau làm một cái thang chưa bao giờ được nghe, cũng chưa bao giờ được thấy. Kỳ thật đó không phải là thang, căn bản là giống như cái thang lầu, loại thang mà người dân Quan Đông hay dùng để liên thông giữa tầng dưới với tầng trên của lầu nhưng mà to hơn rất nhiều lần, hơn nữa đặc biệt có thêm một cái trụ làm giá chống đỡ.

Trên đầu thành không ít binh lính đang khe khẽ nói nhỏ, hơn nữa vẻ mặt đều lo lắng.

- Hỏng rồi hỏng rồi, cái thang to lớn này làm thật tốt, quân Sở có thể trực tiếp tiến sát lên đầu thành!

- Sợ cái gì? Như vậy quá cồng kềnh, lại không có bánh xe, làm sao có thể tới gần tường thành?

- Mắt của tiểu tử ngươi bị làm sao vậy? Không thấy dưới cây thang quân Sở làm cây lăn thật dài sao? Dựa vào cây lăn này trước sau luân phiên, bọn họ có thể đem cái đại cây thang này đến trước mặt chúng ta, ôi, sớm biết như vậy, lúc trước nên đào một con sông ở thành để bảo vệ thành, quân Sở kia sẽ không làm được gì chúng ta.

- Cách đào sông bảo vệ thành cái rắm dùng được? Quân Sở chẳng lẽ sẽ không lên được?

- Ta muốn nói, vẫn là không cần sợ, cái thang này làm bằng gỗ, phóng hỏa đốt đi là xong.

- Nghĩ hay nhỉ, ngươi có thể phóng hỏa đốt, quân Sở sẽ không có phòng bị? Chắc chắn bọn họ sẽ bịt kín da trâu!

- Con mẹ nó, tranh cãi thì được cái tích sự gì? Cứ ra thành đánh bọn chúng một trận, đem cái thang này phá huỷ đi là xong.

- Tiểu tử ngươi là thứ đầu người óc heo, ra khỏi thành đánh nhau ư? Quân Sở bọn họ là dễ chọc sao? Bọn họ có thể không đề phòng sao?

Trên đầu thành các binh lính nhỏ giọng tranh luận, Cận Hấp lại cười mỉm, tạo ra cái thang lớn này bỏ công bỏ sức thật không nhỏ, quân Sở chỉ dựa vào mấy chục thợ thủ công, nếu muốn làm xong ít nhất cũng phải năm ngày, nhưng thật ra Hạng Trang đã tính kế, năm ngày sau đại quân nước Sở tới, lúc đó có thể công thành với quy mô lớn.

Tuy nhiên chỉ có điều việc này thằng nhỏ Hạng Trang rốt cục cũng nghĩ quá đơn giản, lúc đó Quận Thủ Hán Trung là Hề Quyên đã mang theo đại quân đến viện trợ, đại quân Hán Vương chỉ sợ cũng sẽ tiến đến Hán Trung.

Lập tức Cận Hấp bảo với tên lính bên cạnh:

- Chặt chẽ theo dõi chiều hướng của quân Sở, mọi sự khác thường phải lập tức báo lại!

Dừng một chút, Cận Hấp lại cố ý dặn dò:

- Ngay lập tức dùng tảng đá lớn chặn lại cửa thành, sau đó lệnh cho các tướng sĩ toàn quân, mọi người không được tự tiện ra khỏi thành khiêu chiến, người vi phạm - giết không tha!

##########

Ngoài cửa ải Gia Manh, nơi đóng quân của quân Sở.

Màn đêm buông xuống, chỗ đất trống nơi đóng quân ở bốn phía đã dựng xong một trăm cây đuốc bằng cành thông Giữa ánh lửa sáng như ban ngày, mười mấy người thợ mộc Đường Môn đang đổ mồ hôi như mưa, hết ngày dài lại đêm thâu để tạo ra cái thang lầu to lớn, Hạng Trang thiết kế cái thang lầu to lớn này kỳ thật căn bản không có nhiều kỹ thuật, chỉ là sao chép phóng đại một cái thang lầu.

Độ cao của cái thang lầu này có hơn bốn trượng, chiều rộng đỉnh có hơn hai trượng, đáy chiều rộng lại có hơn bốn trượng, chiều sâu trước sau đạt sáu trượng, chiều dài mặt phẳng nghiêng của thang lại hơn mười trượng, một cái thang lớn như vậy, công sức bỏ ra đương nhiên cũng rất lớn, mấy chục thợ thủ công Đường Môn vừa làm ngày vừa làm đêm, không đến thời gian năm ngày cũng đừng mong hoàn thành được tốt!

Dưới ánh lửa, Hạng Trang đang yên lặng đứng ở bên cạnh đất trống mà xem.

Năm ngày sau, chỉ sợ viện quân của quân Hán đã sớm đuổi tới thành Gia Manh, lúc đó e là mọi việc đều đã muộn.

Cho nên, cái thang lầu to lớn này chẳng qua là thủ thuật của Hạng Trang để che mắt mà thôi, đòn sát thủ chân chính của chàng cũng không phải cái này!

Ở bên cạnh đất trống xem nửa canh giờ, Hạng Trang lại mang theo Hô Diên và mười mấy vệ binh Thiên Lang đi tới một chỗ trong rừng rậm gần nơi đóng quân. Ở chỗ sâu trong rừng rậm, Đường Thông cùng với mười mấy thợ thủ công khéo léo của Đường Môn đang tạo ra một cái nỏ sàn to lớn, cái thang to lớn chỉ là để nguỵ trang bề ngoài, còn cái nỏ sàn to lớn này mới là đòn sát thủ chân chính!

Tạo ra thang lầu to lớn cần năm ngày, nhưng mà tạo ra nỏ sàn với yêu cầu kỹ thuật không cao lại chỉ mất có nửa ngày.

Bởi vì trong rừng rậm đã có sẵn gỗ dâu trăm tuổi, Hạng Trang lại không cần dùng nỏ sàn có tính chính xác cao, bền chắc mà chàng chỉ cần cự nỏ thô sơ.

Lúc này khung sườn của cự nỏ đã tạo thành thật tốt, trước sau ba cánh tay của trọng nỏ cũng đã cài đặt đúng chỗ.

Đường Thông và nhóm thợ thủ công đang thông qua bàn kéo vặn nhanh cánh tay nỏ, chuẩn bị lắp đặt dây cung thô cỡ khoảng ngón cái làm từ sợi gai, chỉ chờ lắp đặt dây cung tốt. Cái cự nỏ này cho dù là làm thật tốt, nhưng vì ở giữa thiếu rất nhiều đốt quan trọng cho nên rất có thể nó phóng ra không được vài lần, nhưng đối với Hạng Trang và quân Sở mà nói, chỉ cần cái cự nỏ này có thể sử dụng như vậy là đủ rồi.

##########

Nam Trịnh, phủ đệ của Quận Thủ.

Quận Thủ của Hán Trung là Hề Quyên đang mở tiệc khoản đãi tả tướng Bạch Mặc cùng với người đi theo là hộ pháp tướng quân Chu Quan Phu.

Từ khi việc cải cách được thấu triệt, thực lực của một nước như nước Hán liên tục được tăng cường, từ quan viên cho đến dân chúng tất cả đều dần dần cảm nhận được chỗ tốt của sự cải cách như là sự tất yếu. Bạch Mặc ở trong mắt của quan viên địa phương cũng dần dần có uy tín, nếu không giống như ban đầu cải cách, Bạch Mặc còn phải dựa vào Chu Quan Phu, một đồ đao sắc bén này để tạo lập uy tín.

- Tả tướng, hạ quan kính người một chén.

Hề Quyên nâng chén rượu đầy lên mời Bạch Mặc, ra vẻ rất cung kính.

- Hề Quận Thủ đã khách sáo.

Bạch Mặc nâng chén đáp lễ, sau đó che ống tay áo uống một hơi cạn sạch.

Hề Quyên buông chén rượu, lại thành tâm mời nói:

- Tả tướng, lần này đi đến Hán Trung, bất kể như thế nào tả tướng cũng phải ở lâu mấy ngày, để cho hạ quan được làm hết chức phận chủ nhà. Tuy rằng Hán Trung hẻo lánh nhưng cũng có vài nơi để chơi rất tốt, cũng có vài món ăn ngon dân dã, đến lúc đó hạ quan nhất định phải mời tả tướng bình luận từng cái.

Nhưng Bạch Mặc lại thở dài, nói:

- Bổn tướng sợ là không có được lộc ăn.

Chu Quan Phu ngồi nơi cuối bàn nói:

- Hề Quận Thủ, tả tướng còn phải tuần tra Ba, Thục nữa.

- Vậy chờ khi tả tướng tuần tra xong hai quận Ba, Thục trở về vậy.

Hề Quyên vội nói:

- Đợi đến lúc trở về, tả tướng nhất định ở lại Hán Trung vài ngày, nếu không, đó chính là tả tướng không xem lão Hề tôi ra gì.

Bạch Mặc vui vẻ nói:

- Được, vậy cứ quyết định như vậy.

Hề Quyên nghe vậy mừng rỡ, hắn không phải muốn cố ý nịnh bợ Bạch Mặc, mà là thật tâm muốn khoản đãi Bạch Mặc một chút, bởi vì từ khi thi hành cải cách mới "cùng quân dịch, bình tính thuế" tới nay, phủ kho Hán Trung càng ngày càng đầy đủ hơn, dân chúng cũng càng ngày càng giàu có hơn, làm Quận Thủ Hán Trung, Hề Quyên thật tâm khâm phục Bạch Mặc.

Đúng lúc này, chợt có một thuộc hạ vội vàng đi vào, không kịp chào thở hồng hộc hô lớn:

- Tả tướng, Quận Thủ, việc lớn không tốt, việc lớn không tốt!

Hề Quyên hơi nhíu mày, không đợi hắn hỏi bên kia Chu Quan Phu sớm đã quát to:

- Chuyện gì mà lại kinh hoảng như thế?!

Tiếng hét này giống như một tiếng sấm làm cho tên thuộc hạ giật mình kinh hãi, lập tức câm như hến không còn dám lên tiếng, mãi cho đến khi Hề Quyên liên tục quát hỏi vài lần, tên thuộc hạ mới như thoát khỏi cơn mộng, thấp giọng bẩm:

- Quận Thủ, vừa mới nhận được cấp báo của quận Ba, nói là Sở Vương Hạng Trang đã tự mình dẫn theo đại quân, tiến vào đất Thục!

- Sao?

Chu Quan Phu bỗng nhiên nhổm dậy, lạnh lùng nói:

- Quân Sở tiến vào đất Thục?!

Tên thuộc hạ gật đầu, nơm nớp lo sợ nói:

- Sở Vương Hạng Trang tự mình mang theo đại quân tấn công thành Gia Manh, Cận Quận Thủ mời Quận Thủ cấp tốc dẫn binh lính của quận Hán Trung hoả tốc gấp rút tiếp viện, nếu không thành Gia Manh khó giữ được, Hán Trung cũng khó lòng giữ được.

Chương 308: Thừa dịp ban đêm đánh lén

Hô Duyên Chính Đức thân cao gần một trượng, giống như một pho tượng tháp sắt, đang đứng dưới bầu trời đêm.

Ở phía sau Hô Duyên Chính Đức, ba trăm quân ưu tú nhất của đội quân Thiên Lang tinh nhuệ mình mặc áo giáp của quân Hán, đã tụ tập lại từ lâu, bọn họ giống như một hàng cây tùng rắn rỏi cao ngạo, đứng vững vàng trong bóng đêm lạnh buốt.

Hạng Trang bước đi đến trước mặt ba trăm quân tinh nhuệ, đột nhiên dừng bước chân.

Hô Duyên Chính Đức giơ lên tay phải mạnh mẽ đấm đấm vào ngực trái, hét to lên:

- Hoa Hạ mênh mông!

Phía sau ba trăm quân ưu tú của đội quân Thiên Lang tinh nhuệ cũng hô theo giống như trời long đất lở, cuồng nhiệt hưởng ứng:

- Lễ băng nhạc phôi!

Hô Duyên Chính Đức lại rút ra cây nguyệt kiếm toàn thân đều màu đen, lần nữa lại gào thét:

- Chỉnh đốn non sông!

Ba trăm quân tinh nhuệ cũng đều rút đao ra đánh vào thuẫn bên tay trái, hô vang hưởng ứng:

- Duy nhất Đại Sở!

Hạng Trang hơi giơ lên tay phải, tiếng hô của Hô Duyên Chính Đức và ba trăm quân tinh nhuệ ngay lập tức dừng lại.

- Đại Sở các huynh đệ!

Hạng Trang ánh mắt sắc bén như kiếm, quét nhìn về phía Hô Duyên Chính Đức và ba trăm quân tinh nhuệ, thanh âm vang vọng dưới bầu trời đêm giống như tiếng sấm:

- Người xưa nói, Thục nói khó còn hơn lên trời, nhưng ta nói, ở dưới chân của binh sĩ Đại Sở chúng ta, chính là không có đường cũng có thể sinh ra một con đường lớn!

- Rống!

- Rống!

- Rống!

Ba trăm quân tinh nhuệ giận dữ hét lên, cuồng nhiệt đáp lại.

Bỗng nhiên xoay người, ngón tay Hạng Trang chỉ về phía trước thành Gia Manh dưới bầu trời đêm, tiếp tục hét lớn:

- Kim Ngưu nói cửa ải Gia Manh là một con đường mòn hẹp, quân Hán tuyên bố chỉ cần có một người canh giữ ở đó cũng đủ để ngăn cản hơn mười ngàn quân Sở, nhưng ta nói những lời như vậy là kiêu ngạo, ngông cuồng! Đại Sở chúng ta là những binh sĩ oai hùng, đã từng đánh phá không ít thành trì, cũng từng công không ít cửa ải!

- Rống!

- Rống!

- Rống!

Ba trăm quân tinh nhuệ lấy đao đánh thuẫn hưởng ứng theo.

Hít vào một hơi thật sâu, Hạng Trang lại lần nữa hét lớn:

- Quyết chiến đến cùng, hôm nay, quả nhân phải dẫn các ngươi công phá Gia Manh, quét sạch Quan Trung, tìm lại vinh quang của tiên vương!

Ngừng một chút, Hạng Trang lại đột nhiên rút ra Vương Kiếm giơ lên không trung, cuồng nhiệt kéo dài thanh âm:

- Đại Sở tất thắng…

- Đại Sở tất thắng!

- Đại Sở tất thắng!

- Đại Sở tất thắng!

Ba trăm quân tinh nhuệ giơ đao nâng thuẫn, đều hò hét tiếp theo vang dội, Hạng Trang lại cầm Vương Kiếm trong tay chỉ tới trước, ba trăm quân tinh nhuệ lập tức liền hướng về thành Gia Manh chen chúc phía dưới bên trái vách đá mà đi.

##########

Trên thành Gia Manh, ánh đuốc sáng trưng.

Bên ngoài thành quân Sở hò hét không ngừng, quân coi giữ cửa thành giống như gặp đại địch, cách một quãng thời gian, lại có người đem cây đuốc rọi xa ra phía ngoài thành, tin rằng không có quân Sở tới gần, quân coi giữ đầu thành mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

Khoảng chừng nửa canh giờ sau, cuối cùng quân Sở bên ngoài thành mới thôi hò hét.

Quân coi giữ cửa thành cũng thở phào nhẹ nhõm, quân Tư Mã thay phiên công việc chỉ bảo binh lính gác đêm đề cao cảnh giác, lại tăng cường thêm hai tốp binh lính đi tuần, sau đó trở về địch lầu đi ngủ. Mặc kệ nói như thế nào, cái thang lớn của quân Sở mới chỉ làm xong hình dáng bên ngoài, thời điểm để sử dụng thật sự còn sớm, trận chiến chính thức còn chưa tới, cho nên hiện tại, bảo tồn thể lực mới là cần thiết.

##########

Phía dưới bên trái vách đá thành Gia Manh, cự nỏ đã cao cao dựng thẳng lên.

Cửa ải Gia Manh quả thực rất hiểm trở, hai bên sườn của thành đều là vách núi đá cao tới hơn mười trượng, hơn nữa trên vách đá không có bất kỳ cây cối nào có thể mọc được, cũng không có cây mây núi, chỉ trên đỉnh núi cao mấy chục trượng mới có mấy cây cổ thụ nhô ra khỏi vách núi, lộ ra thân cây già cỗi tang thương.

Vách núi đá như vậy, dù cho đó là vượn hay khỉ cũng tuyệt đối bám không được, huống chi là người?

Nhưng chuyện này vốn không làm khó được Hạng Trang đã vượt qua thời không, kiếp trước của Hạng Trang chính là lính đặc chủng!

Hạng Trang đi đến bên cự nỏ, hỏi Đường Thông:

- Đường Thông, đã chuẩn bị tốt chưa?

Đường Thông vội vàng chắp tay thi lễ nói:

- Hồi bẩm tướng quân, tất cả đều đã chuẩn bị tốt!

Hạng Trang gật đầu, ra hiệu có thể bắt đầu. Đường Thông lập tức xoay người, phất tay quát:

- Phóng ra!

Bên cạnh cự nỏ, những thợ thủ công của Đường Môn đứng chờ đã lâu liền giơ lên mộc chùy đập mạnh xuống, chỉ nghe thanh âm vù vù vang lên, cả thảy ba lần, cánh tay nỏ thật lớn được làm từ gỗ dâu trăm năm đột nhiên bắn ngược, phi mâu đặt tại đế nỏ thoáng chốc liền mang theo dây thừng thật dài nhanh như chớp bắn về phía đỉnh vách núi cao mấy chục trượng

Đợi cho độ cao của phi mâu vượt qua đỉnh chóp núi, mới vòng qua nhánh cây bắt đầu chậm rãi sa xuống dưới.

Tất cả đều vô cùng thuận lợi, chỉ lần đầu tiên thử bắn dây thừng mà đã thành công bám vào được một nhánh cây cổ thụ vươn ra ngoài vách núi. Đợi cho phi mâu rơi xuống đất, dây thừng liền treo ở trên nhánh cây, rất nahnh đã có một tên quân Thiên Lang tinh nhuệ lưng đeo vòng xoắn đặc chế cộng thêm một sợi dây thừng tiến lên hai bước, nắm chặt lấy phi mâu, đồng thời ở một chỗ khác mười mấy quân Thiên Lang tinh nhuệ khác nắm lấy dây thừng bắt đầu kéo xuống.

Không mất bao lâu thời gian, tên quân Thiên Lang tinh nhuệ lưng đeo vòng xoắn với dây thừng đã lên tới đỉnh núi.

Tên quân Thiên Lang tinh nhuệ kia vừa tới đỉnh núi, liền đem vòng xoắn đặc chế treo ngược lại dưới tàng cây cổ thụ, lại đem dây thừng xuyên qua vòng xoắn buông xuống dưới, làm thành một cái thang đơn giản có thể sử dụng lại. Dựa vào cái thang đơn giản này, ba trăm quân ưu tú được tuyển chọn của quân Thiên Lang tinh nhuệ chỉ mất không đến hai canh giờ toàn bộ đều đã lên trên vách núi cao mấy chục trượng.

Để đem ba trăm quân Thiên Lang tinh nhuệ này đưa lên đỉnh núi, mấy trăm tên quân còn lại đều kéo gập cả cánh tay.

Hô Duyên Chính Đức là người xuất phát cuối cùng Trước khi leo lên vách đá, Hạng Trang cố ý dặn dò:

- Hô Diên, bức tranh của lão Khuất đưa cho ngươi cách bày bố của Quan Trung ngàn vạn lần đừng đánh mất. Sau khi vào thành, không cần ham chiến, trước tiên nhất định phải chiếm trước lối đi đến cửa thành, sau đó cho người mai phục ở đó, cho đến khi đại quân vào thành!

- Vâng!

Hô Duyên Chính Đức hô vâng một tiếng, xoay người túm lấy dây thừng cũng trèo lên đỉnh núi.

##########

Cách bày bố bên trong thành Gia Manh cũng là tường thành nằm ở hai bên nam bắc, đối diện với tường thành phía nam của Ba, Thục hơi cao chút, cho phép cao hơn bốn trượng, nhưng đối diện với tường thành phía bắc Kim Ngưu thì phải thấp hơn một chút, chỉ cho phép cao ba trượng. Bên trong thành ngoại trừ quân doanh, kho lương thực, chuồng ngựa và phương tiện dùng cho quân sự còn có nhà trọ, cửa hàng… và các phương tiện dùng cho dân chúng, tuy nhiên lúc này, các tiểu thương bên trong thành đã trốn mất từ lâu.

Giữa những tiếng bước chân chỉnh tề, một đội bảy tên lính canh xách đuốc rọi từ từ qua vách đá.

Ngay khi bọn lính canh vừa rời khỏi không lâu, có hơn mười sợi dây thừng to hơn ngón cái nhẹ nhàng từ trên cao lặng yên không một tiếng động buông xuống dưới. Qua nửa thời gian uống một chén trà, từng bóng đen miệng ngậm ngang đao, theo dây thừng từ trên vách đá tuột xuống, bọn người không mời mà đến thậm chí có cả một đội này đã nghênh ngang đi giữa đường cái trên mặt đất.

##########

Cửa nam thành Gia Manh.

Có hai cái hố to bằng cỗ xe ngựa nằm ở lối đi thẳng đến cửa thành do tảng đá lớn gây ra. Thế nhưng quân Hán vẫn ở giữa lối đi này lập ra một trạm gác, một tên tiểu tướng quân Hán mang theo mười mấy binh lính thủ ở nơi đó, bốn phía trạm gác lại cắm đầy đuốc cành thông, dù chỉ là một con chuột cũng đừng mơ tưởng tiếp cận dễ dàng lối đi gần cửa thành.

Giữa những tiếng bước chân lộn xộn, một đoàn quân Hán mang binh giáp đã theo đường cái đi nhanh đến cửa thành.

Tên tiểu tướng quân Hán trong lòng lập tức cảnh giác, ở thành Gia Manh tuy rằng có hơn ba nghìn quân coi giữ, nhưng mà mặc áo giáp và cầm vũ khí hạng nặng cũng chỉ có hơn năm trăm, còn lại tất cả đều là cầm kích, cung nỏ hoặc chỉ là thêm binh khí nhẹ. Nhưng mà một đoàn người mới xuất hiện này có mang rất nhiều áo giáp và binh khí hạng nặng, hơn nữa lại đi thẳng đến cửa thành, không chừng là bọn họ chuẩn bị ra khỏi thành tập kích ngược?

Tuy nhiên có vẻ không đúng, rõ ràng Quận Thủ đã từng có lệnh bất cứ kẻ nào cũng không được tự tiện xuất chiến sao?

Không đúng, trong này chắc chắn có điều kỳ lạ, tên tiểu tướng quân Hán lập tức cảnh giác, lập tức rút kiếm quát:

- Đứng lại!

Tên tiểu tướng quân Hán hét lớn một tiếng, mười mấy tên lính phía sau tuy rằng không hiểu xảy ra việc gì, nhưng một đám đi theo cũng vươn tay cầm lấy trường kích, chỉ mũi kích sáng chói về phía bọn người mang binh giáp kia với khí thế hiên ngang đi đến.

- Được lệnh của Quận Thủ, ra khỏi thành tập kích ngược doanh trại quân Sở!

Giữa đám quân mang binh giáp đột nhiên đi ra một người giống quân Hán như một cái tháp sắt, trong tay giơ lên một khối lệnh bài quát:

- Lệnh bài của Quận Thủ ở đây, còn không mau mở cửa thành!

- Cửa thành mở không ra, chẳng lẽ ngươi không biết sao?

Tên tiểu tướng quân Hán mắt lộ vẻ lạnh lùng.

- Nói bậy, cửa thành đang tốt như thế lẽ nào lại mở không ra?

Tháp sắt giống quân Hán giận tím mặt.

Tên tiểu tướng quân Hán trong lòng lạnh lùng, gian tế, bọn này quả nhiên là gian tế! Quân coi giữ bên trong thành ai chẳng biết chuyện cửa thành bị phá hư?

Không biết tại sao lại có nhiều gian tế quân Sở trà trộn vào được trong thành? Ý niệm đó trong đầu cuả tên tiểu tướng quân Hán chợt lóe lên, lập tức liền lớn tiếng quát to:

- Hầu tử, mau thổi kèn cảnh báo, bọn họ là gian tế!

Phía sau tên tiểu tướng quân Hán, một tên lính gầy nhom phản ứng cực nhanh, lập tức giơ lên tù và sừng trâu thổi lên, trong chốc lát, tiếng tù và sừng trâu đã vang lên.

Thấy sự việc bại lộ, tên tháp sắt giống quân Hán kia lập tức mắt lộ ra hung quang, một mặt trở tay rút ra một thanh đại kiếm toàn màu đen, một mặt lớn tiếng quát:

- Toàn bộ giết sạch không chừa một tên!

##########

Phía ngoài thành Gia Manh, một ngàn bảy trăm tên quân tinh nhuệ của Thiên Lang doanh đang chờ xuất phát.

Hạng Trang cũng mặc giáp trụ chỉnh tề, tay cầm đao đứng ở hàng ngũ trước nhất, chỉ chờ cửa thành Gia Manh vừa mở ra, chàng sẽ làm gương cho binh sĩ, tự mình dẫn quân Thiên Lang tinh nhuệ xung phong liều chết tiến vào trong thành.

Thời gian chờ đợi làm cho người ta muốn ngạt thở chậm rãi trôi qua.

Mắt thấy phía chân trời phương đông mặt trời sắp lên, bên trong thành cũng vẫn không hề có động tĩnh.

Vẻ mặt Hạng Trang tuy rằng vẫn lạnh lùng như trước, nhưng trong lòng lại dần dần bắt đầu nôn nóng, giờ khắc này, trong lòng bàn tay Hạng Trang cũng không kìm nổi chảy ra mồ hôi lạnh. Cuộc chiến ở thành Gia Manh, không thể để cho thất bại! Hô Diên, giờ phút quan trọng này, ngàn vạn lần ngươi đừng để cho quả nhân thất vọng! Cuộc chiến đánh Thục thắng hay bại, tất cả đều trông cậy vào ngươi!

Lại qua thời gian uống một chén trà, ngay lúc Hạng Trang sắp tuyệt vọng, bên trong thành rốt cục vang lên âm thanh ồn ào náo động thật lớn.

- Động thủ!

Khuất Bất Tài vui mừng quá đỗi, hưng phấn ngay cả thân phận của Hạng Trang cũng không để ý, thét lớn nói:

- Đại vương, Hô Diên đã vào được trong thành, bọn họ đã tiến vào trong thành, bọn họ đã động thủ!

Hạng Trang kín đáo thở ra, trên mặt vẫn không chút sợ hãi, lập tức rút đao ra đi tới phía trước lạnh lùng lớn tiếng hét lớn:

- Đại Sở các huynh đệ, mau tiến vào trong thành đi, hãy để cho quân Hán biết các ngươi võ dũng, Đại Sở... Uy vũ!

Lời nói còn chưa hết, Hạng Trang đã chỉ đao nhằm phía thành Gia Manh.

- Đại Sở uy vũ!

- Đại Sở uy vũ!

- Đại Sở uy vũ!

Trận địa đã sẵn sàng chờ đón quân Thiên Lang tinh nhuệ gia nhập, bọn họ đi theo phía sau Hạng Trang tiến thẳng về phía thành Gia Manh.

Chương 309: Tử chiến

Cận Hấp đang ngủ mơ chợt bị đánh thức bởi tiếng sát phạt, vội vàng bật dậy thì lại chạm tới vết thương trên người, nhất thời kêu lên một tiếng đau đớn rồi lại ngã xuống giường, gã lớn tiếng quát: - Người đâu, mau tới đây!

Trong tiếng bước chân dồn dập, hai tên lính dẫn đầu đi vào, theo sau là lão quân y.

- Bên ngoài xảy ra chuyện gì? - Cận Hấp chỉ tay ra bên ngoài dinh, lớn tiếng quát hỏi, - Tiếng sát phạt ở chỗ nào?

Hai tên lính đưa mắt nhìn nhau, không biết trả lời như thế nào, bọn hắn cũng thật là không biết ở cửa Nam đã xảy ra chuyện gì, nhưng rồi nhanh chóng có một gã tiểu úy hốt hoảng đi vào, rầu rĩ nói: - Quận trưởng, việc lớn không thành rồi, một đội gian tế quân Sở mặc giáp của quân ta không biết từ đâu chui ra, đã khống chế cổng thành rồi!

Cận Hấp nghe vậy cả kinh, lớn tiếng nói: - Quân Sở có bao nhiêu người?

- Hình như, - Tên tiểu úy quân Hán nói, - Hình như có khoảng hai ba trăm người.

- Được lắm! - Cận Hấp nghe vậy thở dài, trầm giọng nói, - Tất cả các cổng thành đều đã được bịt kín bằng những hòn đá lớn, trong khoảng thời gian ngắn bọn chúng sẽ không thể đánh thông cửa quan, chỉ cần quân Sở ở bên ngoài cửa quan không vào được, thì mấy trăm tên này sẽ không giữ được lâu, Tả Tư Mã, bổn quận trưởng lệnh cho ngươi tức khắc tập kết nhân mã tiêu diệt đám gian tế quân Sở kia, bảo đảm không được để mất cửa quan!

- Rõ! Tên tiểu úy quân Hán ứng lệnh quay đi.

Cận Hấp lại lệnh cho hai tên tiểu tốt nói: - Đỡ bổn quận trưởng đứng lên!

Lão quân y vội bước tới khuyên can nói: - Quận trưởng, thương thế của người chưa lành, không nên nói nhiều...

- Cút ngay! Cận Hấp trừng mắt lạnh lùng, lão quân y nhất thời liền câm như hến.

Cửa nam Hà Manh quan.

Trong tiếng gió thê lương, Hô Diên Chính Đức cầm á nguyệt kiếm trong tay, thế như lôi đình từ trên không mãnh liệt chém xuống, tên tiểu úy quân Hán trước mặt giơ kiếm ra sức đón đỡ, nhưng mà ngay sau đó, thanh kiếm hai lưỡi trong tay tên tiểu úy quân Hán đã bị cắt thành hai đoạn, người bị thanh á nguyệt kiếm sắc bén vô cùng chém thành hai mảnh.

Hô Diên Chính Đức vừa giơ ngang á nguyệt kiếm, toan định tình thì trước mặt đã không còn một bóng quân Hán.

Ba trăm tinh binh Thiên Lang như lang như hổ, chốc lát hơn mười tên lính gác cửa quan của quân Hán liền bị giết chết không chừa một tên.

Tuy nhiên, khi Hô Diên Chính Đức đưa mắt nhìn vào cổng thành, hắn bỗng vô cùng sửng sốt, đây là..., mẹ kiếp cái cổng thành này sao lại chất đầy đá lớn thế này?

- Tướng quân, cửa thành bị bịt kín rồi!

- Nguy rồi, phen này rắc rối rồi!

- Chết tiệt, cửa quan không mở được, đại quân làm sao có thể vào được bên trong?

Nhất thời đám tinh binh Thiên Lang phía sau Hô Diên Chính Đức liền đánh trống reo hò ầm ĩ.

Trong thời khắc then chốt này, bỗng nhiên phía sau vang lên tiếng kêu la như thủy triều ập tới, Hô Diên Chính Đức vội quay đầu lại nhìn, chỉ thấy rất nhiều đội quân Hán đang giơ cao những cây đuốc, đang xuyên qua quan ải ùa tới hướng cửa nam, phản ứng của quân Hán rất nhanh, chốc lát đã tập kết đông đủ!

Trước có cự thạch chắn cửa, sau có đại quân đánh lén, làm sao bây giờ?

Hít một hơi thật sâu, Hô Diên Chính Đức quát to: - Hắc Lang nghe lệnh!

Một dũng sĩ bộ lạc Hô Diễn đi theo Hô Diên Chính Đức từ Mạc Bắc lưu vong tới Giang Đông nghe tiếng bước ra khỏi hàng đáp lớn: - Có!

Hô Diên Chính Đức giơ thanh á nguyệt kiếm chỉ lên tường thành, lạnh lùng nói: - Ngươi dẫn theo một trăm người, xông lên trước giết sạch đám cung thủ quân Hán trên thành cho ta!

- Rõ! - Hắc Lang đáp lớn, rồi quay ra sau nói với hai viên đồn trưởng - Hai người các ngươi dẫn người lên cùng cùng lão tử!

Hô Diên Chính Đức dừng một chút, nói tiếp: - Hắc Hùng, ngươi dẫn năm mươi người giải quyết những hòn đá lớn chắn ở cổng thành, tiếp ứng cho đại quân vào thành!

- Rõ! Một dũng sĩ Hô Diễn khác thân mình cao to, thô mộc đáp lớn rồi dẫn theo năm mươi tinh binh Thiên Lang xông tới cổng thành.

Ánh mắt hung tợn của Hô Diên Chính Đức quét xuống hơn trăm dũng sĩ Hô Diễn, thét lớn: - Những người còn lại, theo bổn tướng quân đi ngăn trở quân Hán, cho Hắc Hùng có thêm thời gian!

- Rõ! Mười mấy dũng sĩ Hô Diễn ầm ầm ứng mệnh.

Bên ngoài Hà Manh quan, quân Sở ầm ầm kéo tới.

Bên trong quan ải, tiếng chém giết rung trời, trên tường thành, tiếng tù và liên miên bất tận, khắp nơi một cảnh giết chóc!

Hạng Trang xông tới chân tường thành, kinh ngạc phát hiện cổng thành vẫn đang bị đóng chặt, trên tường thành, những tinh binh Thiên Lang đang liều mình đánh nhau với đám quân canh gác của quân Hán, chốc chốc lại có tướng sĩ của hai bên kêu la thảm thiết rồi ngã gục trong vũng máu. Tinh binh Thiên Lang tuy đều là những tinh binh xuất sắc nhất trong những người xuất sắc, nhưng trong tình thế binh đao loạn lạc, đao kiếm vô tình, là con người bằng xương bằng thịt cũng khó tránh khỏi thương vong.

- Chuyện gì thế này? - Hạng Trang đột nhiên ngẩng đầu, lớn tiếng quát hỏi, - Tại sao không mở cổng thành ra?!

- Đại vương, cổng thành bị quân Hán dùng cự thạch bịt kín rồi! Trên tường thành, có tên tinh binh Thiên Lang tranh thủ nói vọng xuống, - Hắc Hùng đang dẫn người giải quyết đám cự thạch rồi, nhưng quân Hán quá đông, chúng tôi không giữ được lâu!

- Chết tiệt! Hạng Trang chợt trầm lòng xuống, lập tức quay đầu lại quát, - Lão Khuất, mau đi lấy thừng bay!

Cửa quan bị lấp, những tinh binh Thiên Lang đã vào được bên trong lại chỉ có ba trăm người, dù có ba đầu sáu tay thì cũng không thể có thể ngăn chặn được ba ngàn quân Hán đang không ngừng vây đánh, biện pháp duy nhất lúc này chỉ có thể là dùng thừng bay mà lên thành, tuy trong khoảng thời gian ngắn không lên được bao nhiêu người, nhưng nhiều ít cũng có thể viện trợ một chút cho Hô Diên Chính Đức và đám tinh binh Thiên Lang ở trong quan ải.

- Rõ! Khuất Bất Tài ầm ầm ứng lệnh, dẫn người nhanh chóng thực thi mệnh lệnh.

Bên trong Hà Manh quan.

Hô Diên Chính Đức ra lệnh một tiếng, phía sau một trăm năm mươi tinh binh Thiên Lang nhanh chóng xếp thành trận địa phòng ngự hình rẻ quạt, trận địa phòng ngự hình rẻ quạt trước sau phân thành ba hàng, hàng thứ nhất sáu mươi người, hàng thứ hai năm mươi người, hàng thứ ba bốn mươi người, chốt chặt ở cổng thành, Hô Diên Chính Đức giơ thanh á nguyệt kiếm, ngạo nghễ đứng trước trận hình rẻ quạt.

Phía trước, hàng trăm hàng ngàn quân Hán đang theo con đường giữa quan ải ầm ầm kéo đến.

Từ xa, một đợt mưa tên dày đặc hướng về trận hình rẻ quạt của đám tinh binh Thiên Lang trút xuống, sau tiếng lệnh của Hô Diên Chính Đức, năm mươi tinh binh Thiên Lang tức thì giơ khiên lên, lật đật chống đỡ trận mưa tên đang giáng xuống đỉnh đầu, sau vài đợt mưa tên, giáp binh quân Hán cũng đã đánh tới trước trận hình rẻ quạt của đám tinh binh Thiên Lang.

Chốc lát, tiếng binh khí giao nhau, tiếng khiên đỡ kiếm, tiếng đao kiếm chém vào thịt người, tiếng hò hét, kêu la thảm thiết, tiếng quát tháo, tiếng chửi rủa hòa thành một mớ âm thanh hỗn độn, biến khu vực cổng thành thành một chiến trường hỗn loạn xị ngậu. Binh lính quân Hán cố nhiên là được huấn luyện nghiêm chỉnh, đám tinh binh Thiên Lang cũng đều là những cựu binh đã trải hàng trăm trận chiến, bởi vậy ngay từ khi hai bên mới giao nhau đã ngay lập tức trở nên rất gay cấn!

- Chết đi! Hô Diên Chính Đức rống to một tiếng, chém tên tiểu úy quân Hán chặn trước mặt thành hai đoạn, tiếp theo lại bước lên dùng chiếc đầu thú bằng đồng bọc trên vai phải húc mạnh vào một tên lính quân Hán khác, khiến ngực hắn bị lõm sâu, tức thì hai mắt tên lính quân Hán lồi ra, không kịp kêu la chết ngay tại chỗ.

Hô Diên Chính Đức chớp mắt đã giết hạ hai người, binh giáp quân Hán trước mặt thấy vậy thì đều hoảng sợ, không tên nào dám ho hoe nữa.

Sau đó Hô Diên Chính Đức liền lui về trận hình, tiếp tục nhìn quanh tả hữu th chỉ thấy đám tinh binh Thiên Lang phía sau đang đánh nhau kịch liệt, bọn hắn nhân số tuy ít, nhưng nhờ địa hình có lợi cùng với trận hình rẻ quạt vững chắc nên đã chiếm được thế thượng phong, binh giáp quân Hán trước mặt tuy người trước ngã xuống, người sau tiến lên tấn công ào ạt như sóng triều, nhưng vẫn khó làm lay động được thế trận phòng ngự của đám tinh binh Thiên Lang.

Ít nhất trước khi đám tinh binh Thiên Lang bị kiệt sức thì quân Hán đừng hòng có thể tiến lên bước nào!

- Ha ha ha... - Hô Diên Chính Đức đột nhiên giơ ngang á nguyệt kiếm, ngửa mặt lên trời cười dài, - Đến đây đi, đám chó sứ bên trong quan ải, có Hô Diên Chính Đức ta ở đây, các ngươi đừng hòng qua được chỗ này!

###########

Ở hậu trận của Quân Hán, Cận Hấp mang theo vết thương lên đốc chiến, trong lòng không khỏi kinh hãi.

Quân Sở quá mạnh, mạnh hơn cả trước kia, mạnh hơn cả trước kia rồi!

Hít một hơi dài, Cận Hấp trầm giọng hạ lệnh nói: - Truyền lệnh, kích binh ở phía trước, áp chế quân địch; binh giáp ở giữa, ổn định trận tuyến: khinh binh ở sau, dùng phi mâu lao chết quân địch!

Trên trận địa phía trước, đám giáp binh quân Hán đang tử chiến với tinh binh Thiên Lang bỗng lui ra phía sau.

Tiếp ngay sau đó, từng đội từng đội quân Hán tay cầm trường kích, trường mâu chen nhau mà lên, chốc lát chiến trường như biến thành một khu rừng rậm với vô số mâu kích tua tủa, đám tinh binh Thiên Lang nhất thời rơi vào thế bị động, nếu lúc này hai bên đôi công, tinh binh Thiên Lang trong tay vừa có đao lại có cả khiên chỉ cần đột kích xông lên là có thể dễ dàng giết được những binh lính quân Hán lúc này đã phóng đi mâu kích trong tay.

Nhưng bây giờ, tinh binh Thiên Lang lại chỉ có thể kết trận tử thủ, không thể rời khỏi cổng thành!

Chỉ trong chốc lát, liền có hơn mười tinh binh Thiên Lang bị trường kích của quân Hán câu ngã xuống đất, rồi bị trường mâu của quân Hán chọc thủng lỗ chỗ trên thân người, dù có áo giáp bảo vệ những chỗ yếu hại ở ngực, bụng, cổ thì tứ chi cũng khó có thể may mắn thoát khỏi, một khi ngã xuống đất thì cũng không thể tiếp tục đứng lên tham chiến.

- Chết tiệt! Hô Diên Chính Đức tuy ra sức cướp được bảy tám thanh trường kích, rồi dùng trường kích lao chết mười mấy tay kích mâu của quân Hán, nhưng căn bản không thể xoay chuyển được cục diện bất lợi trước mắt, hắn liên tục gầm rống, nhưng không có cách nào khác, bởi vì cửa thành không mở được, đại quân không tiến được vào trong quan ải, mà đại quân không vào được thì ba trăm người trong tay hắn cũng sẽ sức cùng lực kiệt mà chết!

Tuy nhiên, quân Hán vẫn chưa dừng lại ở đó, cơn ác mộng của đám tinh binh Thiên Lang chỉ mới bắt đầu!

Bỗng nhiên trong lúc đó, Hô Diên Chính Đức hình như đã phát hiện ra điều gì, vội ngẩng đầu nhìn thì chỉ thấy khoảng trời phía trước đã xuất hiện vô số mũi tên lớn, trong ánh lửa đầu những mũi tên phản chiếu những tia lửa chói lóa, chực muốn làm người ta ngạt thở, đây là... Đồng tử của Hô Diên Chính Đức nhất thời co mạnh lại, chết tiệt, không ngờ là phi mâu!

- Phi mâu! - Hô Diên Chính Đức bỗng gầm lên giận dữ, thê lương, - Cẩn thận phi mâu!

Chưa nói dứt lời, hàng trăm chiếc phi mâu dày đặc như rừng xé gió lao xuống từ không trung, với số phi mâu dầy đặc như vậy, đám tinh binh Thiên Lang đang kết trận tử thủ căn bản đã không còn chỗ nào ẩn nấp, chỉ biết miễn cưỡng đưa khiên lên chắn đỡ, nhưng căn bản khiên cũng không thể ngăn chặn được sức đâm của phi mâu đang lao tới.

"Bụp bụp bụp bụp", sau những âm thanh trầm đục, khiên của những tinh binh Thiên Lang lần lượt bị phi mâu đâm thủng, những kẻ kém may mắn liền bị phi mâu đâm xuyên khiên cắm phập vào người như một chiếc kẹo hồ lô bằng máu, chết thảm tại trận, chớp nhoáng đã có non nửa số tinh binh Thiên Lang kêu la thảm thiết ngã gục xuống vũng máu.

###############

Trong cổng thành.

Hắc Hùng đang dẫn theo năm mươi tinh binh ra sức khuân vác cự thạch.

- Mau, mau, mau! Hắc Hùng vừa ra sức lăn một khối đá lớn nặng tới cả năm trăm cân vào góc tường, vừa quay đầu hò hét, đốc thúc năm mươi tinh binh dốc sức nhanh chóng dọn dẹp đống cự thạch.

Chương 310: Phá quan

Ngoài cửa quan, Hạng Trang trầm tư.

Mấy chục sợi dây thừng đã móc chặt lấy các lỗ châu mai trên tường thành, từng đội tinh binh Thiên Lang đã tập hợp ở dưới những chiếc dây thừng, chuẩn bị nối đuôi nhau lên thành trợ chiến, nhưng, lên thành bằng những sợi dây thừng thì quá chậm, đám tinh binh Thiên Lang trên thành cũng chỉ có thể dùng nó để củng cố phòng ngự chứ về căn bản không thể chi viện cho những tinh binh Thiên Lang ở bên trong cửa quan.

Mấu chốt vẫn là ở cửa thành, chỉ có mở cửa thành mới có hy vọng nghịch chuyển được trận chiến này.

Bên trong cửa quan, hơn trăm tinh binh Thiên Lang đã bị thương vong quá nửa.

- Ya ya ya...

Hô Diên Chính Đức khắp mình đẫm máu, đang hò hét chiến đấu điên cuồng.

Máu trên người Hô Diên Chính Đức phần lớn đều là máu quân Hán, nhưng bản thân hắn mình cũng đã bị thương.

Khắp người hắn cũng đã bị thương kích chọc thương, may mà không phải là những vết thương chí mạng, nhưng máu tươi vẫn chảy không ngừng, càng nguy hiểm hơn là Hô Diên Chính Đức căn bản không có khoảng trống để ra đòn, càng không có thời gian để bịt lấy vết thương, nếu cứ như vậy thì cùng lắm là qua nửa tiếng nữa thì dù là một hán tử thân rắn như một trụ sắt như hắn không chết vì kiệt sức thì cũng sẽ chết vì mất quá nhiều máu.

Phía sau Hô Diên Chính Đức, bảy tám mươi tên tinh binh Thiên Lang cũng đang tử chiến không lùi.

Những người này đều là những cựu binh đã trải qua hàng trăm trận chiến, không biết đã trải qua bao nhiêu lần chết đi sống lại, bởi vậy hơn ai hết họ hiểu rất rõ rằng, lúc này mà khiếp sợ không dám chiến đấu, co cụm hoặc bỏ chạy thì chẳng khác nào là tự sát, trong thời khắc sinh tử này bọn họ chỉ có thể tử chiến bất lui! Chỉ có như vậy may chăng còn có cơ hội sống sót, nếu quay đầu bỏ chạy thì chắc chắn là sẽ chỉ có con đường chết.

Dũng cảm, xưa nay vốn là một đức tính được hình thành từ khát vọng cầu sinnh mãnh liệt của mỗi con người!

Những chiếc kích bay của Quân Hán vẫn đang ào ào trút xuống từ trên không trung, nhưng sau sự gia tăng số người thương vong của đám tinh binh Thiên Lang, sau khi trận địa phòng ngự hình rẻ quạt trở nên thưa hơn, thì những tinh binh Thiên Lang còn lại cũng đã có nhiều khoảng trống hơn để né tránh, và như vậy con số thương vong đã giảm xuống, nói cho cùng, kích bay tốc độ chậm nhưng mục tiêu lớn, dễ tránh và cũng dễ chống đỡ.

##########

Tại hậu trận của quân Hán, đối diện với Trường Nhai.

Cận Hấp đang ở liên tục gầm lên giận dữ:

- Giết, giết sạch bọn chúng, giết sạch bọn chúng...

Bởi vì gào thét quá kịch liệt, nên những vết thương trên mặt, trên cổ Cận Hấp bị vỡ tung ra, máu tươi lại tử cổ, mặt hắn chảy xuống thấm đỏ chiếc áo ma bố màu trắng, trông thật ghê rợn.

Lão quân y thấy vậy thì chân tay luống cuống vội đến can ngăn hắn nhưng Cận Hấp chẳng hề để ý tới.

Giờ khắc này đây, Cận Hấp đã bước vào trạng thái chiến đấu điên cuồng, chấp mê quên hết tất cả mọi thứ xung quanh.

##########

Trong hành lang dưới cửa thành, chỉ còn lại một hòn đá lớn cuối cùng và cũng là hòn đá nặng nhất.

Hắc Hùng cúi xuống, dang đôi tay to lớn, thô ráp hơn người thường ôm chặt lấy hòn đá nặng đến năm trăm cân, sau một tiếng hây-ya nhẹ nhàng, trên những bắp thịt của Hắc Hùng nổi lên những đường gân xanh to như sợi dây thừng, dưới sức mạnh cường đại như sóng triều từ đôi tay của Hắc Hùng phút chốc hòn đá trước nay không ai có thể làm nhúc nhích giờ đã bị nhấc bổng lên.

Trong lúc Hắc Hùng còn chưa nhấc hẳn hòn đá lớn đó lên hai gã tinh binh Thiên Lang đã sớm tiến lên mở chốt cửa thành.

Ngay sau đó, trầm trọng cánh cửa nặng nề cũng đã bị vô số tinh binh Thiên Lang đang chen chúc ở bên ngoài xô ra, chốc lát đám tinh binh Thiên Lang như nước vỡ bờ tràn vào cổng thành.

- Mở được rồi!

- Cổng thành đã mở được rồi!

- Ha ha ha, mở rồi!

Lúc này Hắc Hùng cũng đã mệt lử còn mười mấy tinh binh Thiên Lang thì đang hò hét như điên loạn, riêng hơn ba mươi tinh binh Thiên lang khác thì đã sớm xông ra khỏi cổng thành đi tăng viện cho Hô Diên Chính Đức.

##########

Tại hậu trận của quân Hán, đối diện với Trường Nhai.

- Giết giết giết, giết sạch bọn chúng, giết sạch bọn chúng...

Cận Hấp vẫn đang chém giết điên cuồng.

Tuy nhiên ngay sau đó, tại cửa thành đối diện bỗng nhiên vang lên tiếng kêu la như long trời lở đất, Cận Hấp và gần như toàn bộ tướng sĩ quân Hán nhất thời sửng sốt, chuyện gì đang diễn ra vậy?

Ngay sau đó, từng đội giáp binh quân Sở nghiêm trận không ngừng xuất hiện từ phía cổng thành.

Đến lúc này, ngay cả là kẻ ngu ngốc cũng có thể biết, hòn đá lớn chắn giữa cổng thành đã bị quân Hán dịch chuyển, cổng thành đã bị quân Sở mở ra, viện binh quân Sở cuối cùng cũng đã vào được thành!

Tới nước này thì Hà Manh quan thất thủ đã là chuyện không thể tránh khỏi!

Tuy nhiên, Cận Hấp vẫn chưa chịu buông xuôi, vẫn hò hét:

- Xông lên trước, xông lên trước ngăn chặn bọn hắn, đừng để bọn sâu bọ nước Sở đáng chết tiến vào, mau, xông lên trước...

Cận Hấp biết rất rõ, sự dũng mãnh của quân Sở tuyệt không dễ để quân Hán có thể đối phó, hiện tại, cơ hội duy nhất của quân Hán chính là nhân lúc quân chủ lực của quân Sở chưa vào thành nhanh chóng tập trung chốt giữ cổng thành, chỉ có giữ chắc được cổng thành, không cho quân chủ lực quân Sở tiến vào thành thì may ra quân Hán còn có cơ hội sống sót, nếu để quân Sở ồ ạt tiến vào thành, thì chắc chắn không còn nghi ngờ gì là quân Hán sẽ phải chịu thất bại.

Cận Hấp ra lệnh một tiếng, quân Hán nhất thời ùa lên.

Tuy vậy, phản ứng của quân Hán vẫn chậm nửa nhịp, ngay từ lúc vừa mới phá cửa, Hô Diên Chính Đức điên cuồng hò hét dẫn theo hơn năm mươi tinh binh Thiên Lang quyết tử chiến cuồng bạo xông vào trận địa của quân Hán, cửa thành đã được mở, Hô Diêm Chính Đức đã không còn phải như cái đinh bị đóng chặt ngoài cổng thành chịu trận nữa mà lúc này đã đến lượt bọn hắn phản công!

- Đi chết đi! Hô Diên Chính Đức thét lớn một tiếng, nắm đấm rắn chắc, to như cái bình vôi của hắn tung ra một quyền bạo liệt, tức thì đầu một tên lính quân Hán trước nát vụn, óc và máu bắn tung tóe bốn phía rồi dính đầy mặt hắn, mùi máu tanh nồng nặc ập vào mũi hắn nhưng Hô Diên Chính Đức chẳng những không ghê phát ói, ngược lại còn lè lưỡi liếm liếm mấy cái như đang thèm khát.

Mười mấy binh lính cảm tử quân Hán đứng đối thấy thế đều kinh sợ, ngơ ngác.

- Kha kha kha...

Hô Diên Chính Đức ngửa mặt lên trời cười mấy tiếng quái dị, trông như một ma thần khát máu, vô cùng cuồng bạo xông trận địa quân Hán, nơi hắn đi qua, tướng sĩ quân Hán bị đánh dạt ra như sóng rẽ, nhưng không ai có thể ngăn đứng ra ngăn lại được! Không đầy nửa tuần trà, Hô Diên Chính Đức cũng đã dẫn theo hơn năm mươi tinh binh đột phá trận địa của quân Hán.

Chớp mắt, ma thần khát máu Hô Diên Chính Đức đã xuất hiện trước mặt Cận Hấp.

- Chịu chết đi!

Hô Diên Chính Đức trợn mắt gầm lên giận dữ, thanh á nguyệt kiếm đen huyền từ không trung vạch ra một đạo kiếm ảnh u ám, nhanh như chớp chém về phía cổ Cận Hấp.

Cận Hấp vẫn trân trân bất động, chỉ thấy hai con mắt gã trợn ngược giận giữ nhìn Hô Diên Chính Đức.

Chớp mắt, Cận Hấp chỉ cảm thấy giữa cổ thoáng mát lạnh, cả thân mình bay lên trời, cùng lúc đó, cả thế giới cũng bắt đầu quay cuồng chao đảo, không biết cả thế giới đã quay cuồng trong bao lâu rồi mới đột nhiên dừng lại, sau đó, Cận Hấp nhìn thấy quân Sở đang ùn ùn, chen chúc chạy qua trước mặt hắn...

Cận Hấp chợt buồn thảm, Hà Manh quan mất rồi.

Hà Manh quan thất thủ, e là Hán Trung cũng sẽ không giữ được.

Không giữ được Hán Trung, cả nhà Cận gia e là cũng sẽ không bảo vệ được, hết rồi, tất cả hết thật rồi.

Thế rồi cảnh tượng trước mắt Cận Hấp dần trở nên mơ hồ, cho đến khi bóng đen hoàn toàn vùi lấp.

##########

Khi Hạng Trang bước lên tường thành Hà Manh, quân Sở đã hoàn toàn khống chế cục diện.

Sau khi quận trưởng Ba Quận bị chết trận, quân Hán nhanh chóng bị tan rã chiến ý, không còn chống cự nữa, hiện tại, chỉ còn sốt ít quân Hán là vẫn đang dựa vào những chỗ có địa thế hiểm yếu để chống lại, còn lại tuyệt đại bộ phận quân Hán đã bỏ chạy tứ tán.

Quân Hán tuy rằng cũng được huấn luyện nghiêm túc nhưng suy cho cùng cũng chỉ là những tân binh.

Ở trên chiến trường, cựu binh luôn luôn duy trì được sự tỉnh táo, luôn biết khi nào thì nên làm gì, ngay cả khi chủ tướng bị chết trận bọn họ cũng vẫn có thể tử chiến không lùi, nhưng tân binh thì khác, tân binh chưa bao giờ trải qua những thử thách máu lửa thực sự, khả năng chấp nhận cái chết và biến cố của họ kém xa so với cựu binh.

Cho nên, khi Cận Hấp chết trận, và một bộ phận nhất định đã bị thương vong, quân Hán liền nhanh chóng bị tan rã.

Hơn ba nghìn quân Hán được huấn luyện nghiêm chỉnh, lại dựa vào cửa ải hiểm yếu để thủ chiến, cuối cùng lại bị hai ngàn quân Sở đánh cho tơi tả, Hạng Trang một lần nữa đã lại lập nên một kỳ tích trong chiến tranh! Trong ánh mắt mỗi cựu binh quân Sở như đang hừng hực một ngọn lửa mà lâu nay chưa thấy, ngay cả một dũng sĩ Hô Diễn đến từ Đại Mạc là Hô Diên Chính Đức, trong con mắt nhìn về phía Hạng Trang, cũng công khai bày tỏ sự sùng kính.

Hạng Trang chậm rãi bước lên tường thành, tuy vẫn chưa nói gì nhưng càng lúc càng nhiều cựu binh tập hợp dưới chân tường thành.

Hạng Trang bước một chân lên mép tường thành, ánh mắt sắc như đao kiếm quét qua một lượt trên khuôn mặt từng tinh binh Thiên Lang đang đứng dưới tường thành, nói lớn: - Quả nhân từng nói, dưới bước chân của quân Đại Sở ta, sẽ không có một chướng ngại nào không thể vượt qua, dưới trời gầm trời này không có thành trì nào là quân Sở chúng ta không thể công hạ, càng không có quan ải nào mà chúng ta không thể phá, Hà Manh quan... giờ đã bị chúng ta đạp ở dưới chân!

- Đại vương uy vũ! Những tinh binh Thiên Lang tập trung ở dưới tường thành không nén nổi hưng phấn hò reo vang trời.

- Đại Sở uy vũ!

Hạng Trang rút ra Vương Kiếm giơ qua đầu, ngửa mặt lên trời thét dài:

- Sở quân uy vũ!

- Sở quân uy vũ!

- Sở quân uy vũ!

- Sở quân uy vũ!

Tức thì những tinh binh Thiên Lang hô ứng vang trời, ngay cả Hô Diên Chính Đức, huyết khí cũng bắt đầu sôi sục, không kiềm chế được sự hưng phấn giơ thanh á nguyệt kiếm lên hú dài, quang vinh này thuộc về Sở Vương, thuộc về quân Sở. Là một thành viên của quân Sở, lúc này đây mỗi một tinh binh Thiên Lang đều tự đáy lòng cảm thấy tự hào!

Hạng Trang thu kiếm vào vỏ, lại chậm rãi giơ tay phải lên.

Tức thì tiếng reo hò dưới tường thành liền im bặt.

Hạng Trang hít một hơi thật sâu rồi nói lớn: - Hà Manh quan đã bị chúng ta giẫm nát dưới chân, nhưng Hán Trung thì vẫn đang còn trước mặt chúng ta, các huynh đệ Đại Sở, hãy theo quả nhân, một hơi đoạt lấy Hán Trung, tiến tới Hàm Dương!

- Tiến tới Hàm Dương!

- Tiến tới Hàm Dương!

- Tiến tới Hàm Dương!

- Đánh hạ Hàm Dương, lấy thủ cấp Lưu Bang tế sống dưới chiến kỳ Đại Sở!

- Lấy thủ cấp Lưu Bang tế cờ!

- Lấy thủ cấp Lưu Bang tế cờ!

- Lấy thủ cấp Lưu Bang tế cờ!

Dưới tường thành, hơn ngàn lính Thiên Lang nhiệt huyết sôi sục, tiếp tục hò reo hưởng ứng.

Hạng Trang lại giơ tay phải lên hướng về phía trời Bắc từ từ áp xuống, hơn ngàn lính Thiên Lang đứng dưới tường thành tức thì xoay mình, như nước vỡ bờ men theo con đường xuyên qua Hà Manh quan ầm ầm tiến về phía bắc.

##########

Trên Kim Ngưu đạo đầy hiểm trở, Bạch Mặc đang dẫn ba nghìn tinh binh cộng thêm hai ngàn quân Hán Trung cấp tốc nam tiến.

Trong lúc hành quân qua một khe núi cực kỳ hiểm trở, Bạch Mặc đột nhiên giơ tay phải lên, Chu Quan Phu đi phía sau vội vàng cho ngựa dừng lại rồi quay đầu thét lớn:

-Tả Tướng có lệnh, toàn quân tạm dừng không đi nữa. Bạn đang đọc chuyện tại

Đại quân khó khăn dừng lại, Bạch Mặc quay lại hỏi Chu Quan Phu: - Đây là nơi nào?

- Để mạt tướng đi hỏi xem.

Chu Quan Phu lập tức thúc ngựa chạy đi, lát sau đã quay lại, bẩm báo:

- Tả Tướng, có quân sĩ quen thuộc địa hình khu vực xung quanh nói, nơi này gọi là Kiếm Các, là nơi hiểm trở nhất trên đường Kim Ngưu!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau