SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 296 - Chương 300

Chương 296: Dương đông kích tây!

Hạng Trang gật gật đầu, lại nói:

-Tuy nhiên, lời nói vừa rồi của Tử Dực cũng có đạo lý, đường tới Thục địa gian nguy, một khi quân Hán trên đất Thục trước đó đã có phòng bị, trận này sẽ rất khó đánh, cho nên, cần phải thực hiện một chiến thuật đánh lừa trước khi xâm nhập.

-Chiến thuật đánh lừa?

Bách Lý Hiền nói:

-Ý Đại vương là, tấn công Lương quốc, âm thầm đánh Ba Thục?

-Đúng.

Hạng Trang gật đầu, trầm giọng nói:

-Năm đó Hàn Tín chơi trò tiến đánh sạn đạo, âm thầm tấn công Trần Thương, trợ giúp Lưu Bang bình định Quan Trung, hôm nay, quả nhân cũng sẽ cho y biết thế nào là minh công Lương quốc, ám phạt Ba Thục.

-Minh công Lương quốc, ám phạt Ba Thục?

Hạng Tha lo lắng nói:

-Đại vương, có khi nào thực sự xảy ra chiến tranh với Lương quốc?

Nghe ý này của Đại vương, là muốn lấy Lương quốc làm bàn đạp, dương đông kích tây, nhưng vấn đề là Bành Việt không hề thiện chiến, Lương quân càng không phải dễ chọc, một khi, khiến Bành Việt tức giận, Lương quân chủ động xuất kích thì chẳng phải quân Sở phải đối mặt với hai chiến tuyến? tuy hiện giờ hai trăm sáu mươi vạn phủ binh đã luyện thành, nhưng khai chiến với hai nước Hán Lương, chỉ sợ không đủ sức?

-Tử Dực ngươi lo lắng nhiều rồi.

Hạng Trang khoát tay áo, thản nhiên nói:

-Trong mười năm nay, tuy rằng Lương quốc đã nghỉ ngơi dưỡng sức, cũng thi hành cải cách luật pháp, nhưng chưa hoàn thành như chúng ta, hiệu quả cũng không sánh được với ta, khi đối mặt với Lương quốc ta không có ưu thế gì, nhưng với thực lực của nước ta, quân lực đã thắng xa Lương quốc, hơn nữa, Bành Việt lại tự phụ, đối mặt với hơn hai trăm nghìn tinh binh Đại Sở, tuyệt đối không dám chủ động xuất kích.

Bách Lý Hiền khẽ mỉm cười, nói tiếp:

-Đại vương, sao không mời Thượng Đại Phu đi sứ Bành thành, Giang Lăng, thuyết phục Hoài Nam quốc và Lâm Giang quốc cùng xuất binh, công phạt Lương quốc? Nếu Hoài Nam quốc, Lâm Giang quốc đồng ý xuất binh, chẳng phải quá tốt sao. Nếu không sai còn có thể thừa cơ tiêu diệt Lương quốc, còn nếu hai nước này không xuất binh, ít nhất có thể khiến hành động công phạt Ba Thục càng thêm bí mật.

-Chủ ý không tồi.

Hạng Trang lập tức quay đầu hướng về phía Vũ Thiệp nói:

-Bạt chi, vất vả cho ngươi rồi!

Vũ Thiệp khẩn trương quỳ ngồi, chắp tay về phía Hạng Trang, lo sợ không yên nói:

-Có thể cống hiến sức lực vì Đại vương, có thể tận tụy vì Đại Sở, đó là bổn phận của thần, là vinh hạnh của thần.

-Tốt.Vậy cứ thế mà làm!

Hạng Trang giơ tay vỗ đùi, nhìn quanh mọi người nói:

-Tử Dực phụ trách điều vận lương thảo, Học Kiếm phụ trách điều động các quận phủ binh, Tử Nghiêm triệu tập huân tước, Tử Lương điều chuyển thuỷ quân. Bạt Chi lập tức đi sứ Bành thành, Giang Lăng, thuyết phục hai nước xuất binh, cứ như kế hoạch, đều tự chuẩn bị đi.

Ba ngày sau, Vũ Thiệp đi ngày đi đêm cũng đã tơi thủ đô Hoài Nam---------Bành thành!

Vũ Thiệp lựa chọn Bành Thành làm điểm đến thứ nhất, lựa chọn Anh Bố là người thuyết phục đầu tiên, điều này đều đã có xem xét trước.

Bởi vì thực lực của Hoài Nam quốc so với Lâm Giang quốc hùng mạnh rất nhiều. Nếu Hoài Nam quốc đồng ý xuất binh, nhất định sẽ ảnh hưởng rất lớn tới Lâm Giang quốc, ở Sở quốc, Hoài Nam quốc đã quyết định dùng binh với Lương quốc, Lâm Giang quốc khả năng sẽ xuất binh theo. Từ hướng tây nam giáp công Lương quốc.

Tại dịch quán vội vàng rửa sạch bụi bặm trên mặt, Vũ Thiệp đi suốt đêm cuối cùng cũng tới ngoài hoàng cung Hoài Nam, yêu cầu gặp mặt Hoài Nam Vương Anh Bố, hiện tại Sở quốc và Hoài Nam quốc là hai nước liên minh, người gác cổng Mã Nghiệp không dám chậm trễ, vội vàng đi bẩm báo với Anh Bố, Anh Bố đang nghị sự với Khoái Triệt, nghe nói có Sở quốc Thượng Đại Phu Vũ Thiệp tới thăm, lập tức lệnh cho Mã Nghiệp mời vào thư phòng.

Vũ Thiệp được Mã Nghiệp dẫn đường vào, cúi đầu chắp tay chào Anh Bố.

Anh Bố đáp lễ. Lại mời Vũ Thiệp ngồi vào chỗ, sau đó lại hỏi:

-Thượng đại phu đêm khuya tới thăm, chẳng hay có phải Giang Đông đã xảy ra đại sự gì?

Vũ Thiệp gật gật đầu, trực tiếp nói:

-Đại vương, Đại Sở ta cần khai chiến với Lương quốc!

Làm một thuyết khách giỏi, không chỉ cần có tài ăn nói khéo léo, mà còn phải biết đoán ý qua lời nói và sắc mặt, đối mặt với những đối tượng khác nhau, cần áp dụng những phương pháp khác nhau, cũng giống như người xưa thường nói, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ.

Theo như Vũ Thiệp, Anh Bố tính cách cương nghị, là người rất có chính kiến, đôi khi, tướng quốc Khoái Triệt cũng chẳng thể thay đổi được chủ kiến của y, cho nên đối mặt với Anh Bố, tốt nhất không nên che dấu điều gì, đừng làm ra vẻ huyền bí, chỉ cần làm rõ ngọn nguồn sự việc, sau đó để y toàn quyền quyết định là xong.

Nếu Anh Bố cho rằng có thể có lợi, y sẽ đồng ý xuất binh, ngược lại, nếu Anh Bố cho rằng bất lợi, thì có nói tới mức kinh thiên động địa, ba hoa chích choè thế nào chăng nữa, Anh Bố cũng tuyệt đối sẽ không điều động người nào.

-Ồ, Sở quốc khai chiến với Lương quốc?

Anh Bố nghe vậy liền ngạc nhiên, có chút không ngờ tới.

Tuy nói trong những năm gần đây Sở quốc và Lương quốc quan hệ không được tốt, thậm chí có hai lần suýt đánh nhau lớn, nhưng cuối cùng đều là Sở quốc nhẫn nhịn được? Mùa thu năm trước Vũ Thiệp vừa mới đi sư Định Đào, tặng nhiều chiến mã và rượu trắng cho Bành Việt, không hiểu sao mới được một năm, Sở quốc lại khiêu chiến với Lương quốc? Hạng Trang trở mặt cũng nhanh vậy?

Khoái Triệt ngồi cạnh sườn cũng âm thầm gật đầu, thầm nghĩ chiêu này của Hạng Trang quả thực rất cao minh, trước thì dùng chiến mã, rượu trắng và những lễ vật quý dâng cho Lương vương Bành Việt, khiến lương quân hoàn toàn thả lỏng cảnh giác, giờ thì chợt làm khó dễ, đòn này chẳng khác đòn chí mạng, chiêu này trong binh pháp gọi là "bất ngờ đánh úp"!

-Đúng!

Vũ Thiệp gật đầu, nói:

-Lương quân nhiều lần gây hấn, lần nào Đại Sở cũng nhượng bộ, nhưng Bành Việt ngày càng quá đáng, lại bắt Sở vương cung cấp thuật làm giấy, ủ rượu, điều này thật không thể nhịn được nữa, Đại Sở đã nhượng bộ tới cực hạn rồi, nhượng bộ nữa thì sẽ thành nỗi nhục mất chủ quyền đất nước, bởi vậy, đại vương quyết định dùng binh với Lương quốc, không biết ngài có nguyện cùng phát binh giúp đỡ không?

Bành Việt muốn Hạng Trang cung cấp thuật làm giấy, ủ rượu, chuyện này Anh Bố ta đã từng nghe qua, trên thực tế, các nước trung nguyên ai chả muốn có được thuật làm giấy, ủ rượu? Đến Anh Bố ta, cũng đã từng vài lần phái người tới Sở quốc, hi vọng có thể dùng một trăm nghìn thạch lượng đổi lấy thuật ủ rượu, nhưng cuối cùng cũng không thành công.

Sở quốc không muốn tiết lộ thuật tạo giấy và ủ rượu, điều này Anh Bố cũng có thể hiểu được.

Thuật ủ rượu và làm giấy được coi như là bảo bối, nó đem lại cho Sở quốc một nguồn của cải lớn, hơn nữa có thể đổi về cho Sở quốc lượng lớn chiến mã, lương thực, hoàng kim, vật tư và những tài sản khác, kể cả địch thủ Hán quốc cũng phải âm thầm dùng chiến mã, lương thực để giao dịch với thương nhân Sở quốc lấy được giấy và rượu trắng.

Cho nên, Bành Việt đòi Hạng Trang cung cấp thuật tạo giấy thuật và ủ rượu, đích xác có chút hơi quá.

Tuy nhiên, muốn Hoài Nam quốc dùng binh cùng Sở quốc đánh Lương quốc. Việc này không phải việc nhỏ, nói thế nào đi nữa, sau khi trải qua hơn mười năm dưỡng sức, thực lực Lương quốc cũng đã khôi phục rất nhiều, Lương Vương Bành Việt là kiêu hùng, một trăm nghìn lương quân lại là những bậc thầy thiện chiến dũng mãnh, trêu chọc vào cường địch như thế cũng không phải chuyện đùa. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Lập tức Anh Bố quay đầu lại, thăm dò ý kiến Khoái Triệt.

Khoái Triệt lắc lắc đầu, ra hiệu Anh Bố không cần lập tức tỏ thái độ.

Anh Bố ngầm hiểu, hướng Vũ Thiệp nói:

-Thượng Đại Phu. Việc này là việc trọng đại, quả nhân tuy là vua một nước. Nhưng cũng không dám tùy tiện khiến hai triệu con dân Hoài Nam quốc lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm, quả nhân còn phải triệu tập đại thần thảo luận một chút, hay là ngài về dịch quán nghỉ ngơi trước, đợi quả nhân có tin tức. Lập tức phái người mời ngài đến hợp nghị, ngài thấy thế nào?

Vũ Thiệp đứng dậy, nghiêng người thở dài nói:

-Vậy, tại hạ xin cáo từ.

Anh Bố đích thân tiễn Vũ Thiệp rời khỏi thư phòng, sau đó mới trở lại ngồi xuống chiếu.

Vừa ngồi xuống, Anh Bố liền hỏi Khoái Triệt:

-Tướng quốc, việc này ngươi thấy thế nào?

Khoái Triệt vuốt râu dài. Đáp:

-Sở quốc phải cùng Lương quốc khai chiến, việc này mặc dù có chút đột ngột, nhưng rất hợp với binh pháp "bất ngờ đánh úp". Lương quốc dù sao cũng không phải nước nhỏ, vì thế cần cẩn trọng dùng binh với Lương quốc, thần nghĩ, có thể đáp ứng thỉnh cầu của Sở quốc, tuy nhiên tuyệt không xuất binh trước Sở quốc.

Anh Bố giật mình nói:

-Ý Tướng quốc là, đợi quân Sở hoàn thành tập kết, chúng ta mới bắt đầu tập kết quân đội, sau đó khi quân Sở đã đánh vào Lương quốc. Chúng ta mới phát binh tấn công Lương quốc?

-Đúng.

Khoái Triệt nói:

-Bằng không. Chúng ta nhất định sẽ bị đòn công kích đầu tiên của Lương quốc.

Khoái Triệt cũng là người thông minh, y biết nếu Hoài Nam quân cùng lúc tập kết với quân Sở. Thì khó tránh khỏi cảnh giác từ lương quân, lương quân để tránh tiến thoái lưỡng nan, rất có khả năng xuất binh trước, khả năng lớn hơn là trước khi Sở quốc và Hoài Nam quốc xuất binh, họ sẽ đánh tan lực lượng yếu hơn là quân Hoài Nam.

Nếu thực sự cục diện này xảy ra, Hoài Nam quốc thiệt hại sẽ rất lớn.

Cho nên, Hoài Nam quốc tuyệt đối không được xuất đầu lộ diện trước, tốt nhất nên nhường Sở quốc đi trước một bước.

-Ukm

Anh Bố gật đầu nói:

-Vậy quyết định như thế đi, Sở quân không động binh, chúng ta cũng sẽ không động binh, quân Sở hành động, chúng ta sẽ hành động theo! Tuy rằng việc này sẽ đem lại lợi ích lớn cho quân Sở nhưng cái giá quân Sở phải trả cũng nhiều hơn quân ta, những lợi ích ta đạt được khi góp sức sau quân Sở cũng không tồi chút nào!

-Điều này thì chưa chắc.

Khoái Triệt khẽ mỉm cười, nói:

-Đại vương còn nhớ chứ? Cuối đời tần quần hùng tranh bá, Hạng Võ tuy rằng thực lực siêu hùng, nhưng lại cùng quân chủ lực của quân Tần ở trung nguyên lâm vào khổ chiến, Lưu Bang tuy rằng lực lượng không mạnh, nhưng lại vào Quan Trung trước Hạng Võ, chiếm Hàm Dương, cho nên nói, bên yếu hơn chưa chắc đã được hưởng ít lợi hơn.

Anh Bố hai mắt lập tức sáng lên, tưởng tượng tỉ mỉ, cục diện mà Khoái Triệt nói đúng là có khả năng xảy ra.

Nếu quân Sở lúc đầu tiến vào biên giới tập kết quân, Lương quân sẽ làm theo phản ứng, sẽ tiến tới hướng Lương Sở tập kết đại quân, một khi quân Sở và quân Lương lâm vào khổ chiến ở biên cảnh, thì Hoài Nam quân sẽ có cơ hội tiến quân thần tốc, thừa dịp đó chiếm luôn thủ đô Lương quốc là Định Đào, đến lúc đó, những lợi nhuận thu được từ trận đánh Lương quốc sẽ rơi vào tay Hoài Nam quốc.

Tuy rằng làm như vậy khó tránh làm Hạng Trang tức giận, Anh Bố cũng chẳng thể suy nghĩ nhiều như vậy.

Chẳng lẽ Hạng Trang lại muốn trở mặt với Anh Bố? Trong thiên hạ chư hầu, chỉ có Anh Bố là muốn liên minh với Hạng Trang, các chư hầu khác như Bành Việt, Hàn Tín, Trương Ngao, Giấu Đồ đều coi Hạng Trang là kẻ thù, Anh Bố thực chất là muốn mượn trợ viện của Sở quốc để chống lại Tề quốc, chả nhẽ Sở quốc lại không muốn mượn sức lực của Hoài Nam quốc chống lại Hán Vương Lưu Bang sao?

Cho nên nói, những tổn hại giữa Hoài Nam quốc và Sở quốc đều đã tổn hại hết, những điều quang vinh đều quang vinh qua, cho dù có vì ít lợi nhuận không thoải mái này cũng tuyệt đối không thể làm hỏng mối liên minh giữa hai nước.

Chương 297: Lương thảo chưa động, Lừa ngựa đi trước

Trong khi Vũ Thiệp đang đi Bành Thành du thuyết Hoài Nam vương Anh Bố, thì Hạng Trang lại đi đến Hấp huyện.

Ở vùng núi Hấp huyện của quận Đan Dương, những khu rừng già nguyên thủy rậm rạp xanh tốt đã bị thiêu hủy gần như toàn bộ. Thay vào đó là những đồng cỏ chăn nuôi xanh mươn mướt. Nơi đây chính là trại ngựa chiến lớn nhất của nước Sở - trại ngựa chiến Hấp huyện. Ở trại ngựa hiện đang nuôi dưỡng không dưới mười ngàn con ngựa Mông Cổ chân thấp, cùng với hơn một ngàn con ngựa lai Ả-Rập.

Để có được giống ngựa Ả-Rập này, nước Sở đã phải trả một cái giá hết sức nặng nề, thê thảm.

Vì nỗ lực nhằm đưa đội thuyền thủy quân xuống Nam Dương, nước Sở đã phải hao tổn rất nhiều nhân lực, vật lực, tài lực.

Sau lần xuống Nam Dương đầu tiên bị thất bại, rất nhanh sau đó nước Sở lại gầy dựng một đội thuyền gồm hai mươi chiếc thuyền Sở, vẫn do Qua Thắng dẫn đầu, mang theo hai ngàn quân tinh nhuệ, đi xuống Nam Dương lần hai. Kết quả là vừa hay gặp đúng lúc Nam Việt có binh biến, đội thuyền này bèn biến thành đội thuyền vận chuyển, đi lại giữa Nam Việt và Giang Đông, vận chuyển được mấy chục ngàn tráng đinh Sở.

Nửa năm sau, Qua Thắng lại chỉnh đốn đội ngũ đi xuống Nam Dương lần thứ ba.

Lần này, thậm chí đội thuyền đã vượt qua eo biển Malacca, nhưng thật không may gặp phải cơn giông lớn trên Ấn Độ dương. Bốn chiếc thuyền Sở trở đầy những hàng hóa như giấy Công Thâu, rượu trắng, tơ lụa… không may va phải đá ngầm chìm nghỉm. Không còn những hàng hóa này nữa, có cố đi đến Tây Dương cũng không còn nhiều ý nghĩa, Qua Thắng đành cho đội thuyền quay về.

Trong lần thứ năm xuống Nam Dương, đội thuyền Sở đã tăng lên năm mươi chiếc!

Hơn nữa Qua Thắng cũng đã rút ra kinh nghiệm từ thất bại lần trước, lần này cho chia hàng hóa ra chở trên các thuyền, như vậy cho dù có một hoặc một vài chiếc thuyền bị đắm cũng không ảnh hưởng lắm tới đại cuộc.

Lần này, đội thuyền của Qua Thắng cuối cùng cũng đến được thành phố trên không – Babylon.

Lúc này vùng lưỡng hà đang nằm dưới sự thống trị của Secus (đại tướng dưới trướng Alexsander Đại Đế), và đang bị đế quốc La Mã cùng đế quốc Parthia đông tây giáp công, vì thế cho nên không rảnh để tiếp đãi các vị khách tới từ phương Đông. Nhưng, người Sở vẫn có được thứ mà họ cần – ngựa Ả-Rập, Lạc Đà, và một lượng lớn hoàng kim!

Nhưng, trên đường trở về Giang Đông, không ít thuyền viên mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo, lần lượt tử vong (thực ra là

Đến khi trở về qua eo biển Malacca, thì bốn ngàn thuyền viên ban đầu chỉ còn lại không đến một ngàn người, thậm chí ngay cả tướng quân Qua Thắng cũng bị mắc bệnh rồi đột ngột qua đời. Một ngàn người không cách gì lèo lái được năm mươi chiếc thuyền, mười mấy viên Giáo úy bèn họp lại tính kế, đoạn dồn tất cả số ngựa Ả-Rập còn khỏe mạnh, Lạc Đà và toàn bộ vàng lên hai mươi chiếc thuyền, rồi đánh chìm ba mươi chiếc còn lại.

Từ Malacca về đến Giang Đông còn chết thêm một số người nữa.

Đến khi đội thuyền về đến cảng Đan Đồ thì bốn ngàn thủy thủ lúc xuất phát chỉ còn lại không tới sáu trăm người, hơn nữa người nào người nấy cũng đều chỉ còn da bọc xương, gầy đến nỗi không còn ra hình người. Điều đáng mừng suy nhất là mấy trăm con ngựa Ả-Rập và mấy chục con Lạc Đà mang theo về đều nguyên vẹn khỏe mạnh không tổn hại gì. Mấy chục cân vàng cũng không hao chút gì.

Nghe tin Qua Thắng lâm bệnh đột tử trên đường, Hạng Trang rất lấy làm buồn tiếc, lập tức truy phong Qua Thắng làm Ô Hương Hầu, và để con trai của Qua Thắng là Qua Bố khi ấy mới chín tuổi kế thừa tước vị.

Vì thế cho nên mới nói là để có được ngựa Ả-Rập, nước Sở phải trả một cái giá rất nặng nề, thê thảm.

Hiện nay, hơn một ngàn con ngựa lai ở trại ngựa Hấp huyện đều giống cải tiến, được lai tạo từ ngựa Ả-Rập và ngựa Mông Cổ chân thấp.

Tuy nhiên, dù sao Hạng Trang cũng là người của tương lai đi ngược thời gian, nên không dẫm phải vết xe đổ của Hán Vũ Đế.

Hán Vũ Đế đem tất cả số Hãn Huyết Bảo Mã mang về từ Đại Uyển đều dùng vào việc phổi giống, mà bỏ qua việc duy trì dòng máu chính thống của ngựa Hãn Huyết. Cuối đi vào con đường không có lối về là nhập giống, phối giống, cái tiến, giao phối lại, cứ thế cho tận đến lúc chết đi. Cuối cùng, khắp cả một nước đại Hán lớn như thế mà không thể tìm lại được một con Hãn Huyết Bảo Mã thuần chủng.

Cho nên, Hạng Trang không dùng tất cả số ngựa Ả-Rập để phối giống, mà giữ lại một đàn con giống nhất định, để duy trì dòng giống ngựa Ả-Rập. Chỉ có duy trì tốt kho giống gen của ngựa Ả-Rập, thì mới có thể luôn có ngựa Ả-Rập phục vụ cho việc cải tạo nòi giống, trại ngựa Hấp huyện mới có thể liên tục không ngừng cho sinh sản và nuôi dưỡng được những con ngựa lai ưu việt.

Tuy nhiên nếu xét trên từng cá thể, thì những con ngựa lai cải tiến cũng không xuất chúng cho lắm.

Trên thực tế, những con ngựa Ả-Rập thuần chủng được mang về từ Babylon cũng chỉ có thân cao trung bình vào khoảng sáu thước, chỉ cao hơn ngựa Mông Cổ được chừng hơn một thước. Nếu dùng để biên chế cho đội lính khinh kỵ thì dư sức, chứ còn nếu dùng để biên chế cho đội kỵ binh trọng trang (mang theo áo giáp, quân giới nặng nề) thì không ổn. Muốn biên chế cho đội kỵ binh trọng trang thì chí ít cũng cần những con ngựa lớn có thân cao trên tám thước!

Nhưng, cũng giống như trong quần thể ngựa Mông Cổ vẫn có những cá thể tuấn mã cao đến hơn tám thước, trong quần thể ngựa Ả-Rập cũng có những cá thể có thân hình đặc biệt cao lớn, thậm chí cón có thể cho ra đời những con tuấn mã cao tới chín thước. Chỉ cần nuôi dưỡng quần thể ngựa Ả-Rập và quần thể ngựa Mông Cổ phát triển đến một quy mô đủ lớn, thì sẽ có thể tạo ra được số tuấn mã đủ dùng, việc biên chế đội kỵ binh trọng trang cũng chỉ là sớm muộn mà thôi. xem tại TruyenFull.vn

Tuy nhiên, Hạng Trang đến Hấp huyện lần này không phải là để xem những con ngựa lai này.

Hạng Trang tới là vì việc chưng thu La cho cuộc viễn chinh Ba Thục. Bởi vì ở trại ngựa Hấp huyện còn có một trại La nữa, trong đó nuôi dưỡng mấy mươi ngàn con La.

Người ta thường nói "đại quân chưa đi, lương thảo đi trước", còn Hạng Trang là "lương thảo chưa đi, La ngựa đi trước"!

Con La chính là kết quả lai tạo giữa giống Ngựa và giống Lừa, vừa có khả năng chịu sức nặng, và sức để kháng tốt của loài Lừa, vừa có linh tính và khả năng chạy nhảy của loài Ngựa. Hơn nữa, La lại ăn ít hơn Ngựa thồ, khả năng thích ứng với điều kiện môi trường khắc nghiệt thậm chí còn tốt hơn loài Ngựa thồ Tây Nam. Có Lừa rồi, những con ngựa tồi trong trại ngựa có thể đem bán, lấy tiền bù vào các khoản chi của trại Ngựa.

Trên thực tế, mấy năm trở lại đây, trại ngựa Hấp huyện đã có thể tự nuôi, không cần đến trợ cấp của quốc khố nữa.

Nói về loài Lừa, thực ra là sớm đã xuất hiện từ thời Tây Chu, nhưng lúc đó được cho là thứ đồ hiếm lạ, được giấu trong hoàng cung đại nội, phục vụ các quý tộc thưởng ngắm. Cho đến tận thời Tống, La mới được coi như súc vật để sử dụng, từ đó bắt đầu được nuôi dưỡng với số lượng lớn. Nhưng vì có người của tương lai là Hạng Trang ở đây, nên thời gian sử dụng La của vùng Hoa Hạ đã được đẩy sớm lên rất nhiều.

Viễn chinh Ba Thục lần này, không thể còn có chuyện để binh sỹ phải vác cõng túi lương khô xuất chinh nữa.

Trước kia phải vác túi lương khô, đó là do tình thế bắt buộc, không có cách nào khác. Bây giờ điều kiện của quân Sở đã được cải thiện rất nhiều, không còn cần thiết phải để các tướng sỹ gặm thứ lương khô vừa cứng vừa chát đó nữa. Hơn nữa, từ Giang Đông tới Ba Thục là cả một chặng đường dài dằng dặc tới hơn hai ngàn dặm, chỉ hành quân không thôi cũng mất đến một hai tháng, túi lương khô có to chừng nào cho đủ?

Cho nên, lần này xuất chinh nhất định phải điều động cho đủ số Lừa phục vụ việc vận chuyển lương thảo quân nhu.

Viễn chinh Ba Thục lần này, Hạng Trang dự định lấy hai mươi ngàn quân tinh nhuệ của Hổ Bí doanh, Thiên Lang doanh làm chủ lực, rồi điều động thêm ba mươi ngàn phụ binh nữa để tổ hợp thành quân đoàn viễn chinh. Hơn nữa, Hạng Trang còn muốn đích thân dẫn quân xuất chinh!

Đại quân năm mươi ngàn người, người ăn, ngựa ăn, tính ra không phải là một con số nhỏ!

Hơn nữa, từ Giang Đông đến Ba Thục đường xá xa xôi, ít ra cũng có hơn hai ngàn dặm, nội chỉ hành quân cũng e là phải đi hết một hai tháng. Nếu như tình hình chiến sự không thuận lợi, thì hoàn toàn có khả năng sẽ kéo dài đến ba bốn tháng. Cho nên, lần viễn chinh này ít nhất phải chuẩn bị lương thảo đủ cho năm mươi ngàn đại quân dùng cho bốn tháng, quả là một con số không hề nhỏ.

Cứ tính là một người lính một tháng tiêu hao một thạch lương, năm mươi ngàn lính bốn tháng sẽ tiêu hao hết hai trăm ngàn thạch lương!

Hai trăm ngàn thạch lương, tức là hai mươi bốn ngàn cân, một con La mang có thể theo trọng lượng tám trăm cân (cân Tần) mà trèo đèo lội suối cũng không thành vấn đề. Vậy cũng tức là, phải cần tới ba mươi ngàn con La, còn phải tính đến số La bị hao hụt trong quá trình vận chuyển, nên cần chưng thu thêm ít nhất hơn ngàn con nữa. Đây cũng chỉ mới là đáp ứng nhu cầu vận chuyển lương thực, nếu tính thêm đồ quân nhu thì còn nhiều nữa.

Cho nên mới nói, lần viễn chinh này chí ít cũng phải chưng thu điều động bốn mươi ngàn con La!

Về vấn đề thức ăn cho bốn mươi ngàn con Lừa thì không cần phải tính đến, bởi vì khả năng thích ứng với hoàn cảnh khắc nghiệt của loài lừa còn mạnh hơn cả loài ngựa chân thấp Mông Cổ. Nếu không xuất hiện tình trạng chở nặng quá sức, thì không lo chúng sẽ sụt ký gầy yếu. Quãng đường từ Giang Đông đến Ba Thục cũng không phải là sa mạc, cỏ ven đường cũng đủ để giải quyết vấn đề thức ăn cho Lừa.

Trong khi Hạng Trang đang chưng thu La ngựa cho đoàn quân viễn chinh, thì Lưu Bang lại đang ngẩn cả người ở Thái thương, Hàm Dương.

Về nền tảng thì nước Hán tốt hơn nước Sở nhiều, cho dù Quan Trung bị quân Sở cướp sạch cho một trận, nhưng quy mô nhân khẩu, diện tích đất canh tác, độ màu mỡ của đất đai cũng vẫn tốt hơn Giang Đông. Cộng thêm với chính sách cải cách luật pháp của Bạch Mặc và khoản tích lũy mười năm, đến nay quy mô nhân khẩu và tài sản của nước Hán phải nói là sung túc hơn nước Sở nhiều.

Trong vòng mười năm, tổng nhân khẩu của nước Sở gần như tăng gấp đôi, gần đạt tới con số năm triệu dân. Nhưng nước Hán cũng không dậm chân tại chỗ, đến nay số nhân khẩu tính trên sổ sách của nước Hán đã lên đến con số bảy triệu dân, tráng đinh cũng vượt qua con số một triệu rưỡi. Bất luận là tính về quy mô tổng số nhân khẩu hay số lượng tráng đinh, nước Hán cũng chắc chắn vượt hơn nước Sở một cái đầu.

Số ngô gạo tích lũy trong Thái thương Hàm Dương cũng vượt xa số gạo tích lũy trong Thái thương Tỷ Lăng.

Tám trăm dặm bình nguyên Tần Xuyên, Ba Thục đều là đất đai màu mỡ, cũng chính là vùng đất Giang Nam mà người đời sau ca tụng là "cái nôi của các sản vật", nhưng vào thời này đa phần đều là những vùng đất hoang chưa được khai khẩn. Vì thế cho nên, nếu tính sản lượng riêng trên mỗi mẫu ruộng, và tổng sản lượng khai thác trên diện tích đất canh tác thì còn lâu mới so sánh được với Quan Trung, Ba Thục, hai vùng đất được ví là "kho thóc của thiên hạ".

Mười năm tích góp, số lúa gạo tích lũy được ở Thái thương Hàm Dương đã vượt quá con số năm triệu thạch!

Đứng trong Thái thương, nhìn thóc lúa nhiều đến nỗi không chứa nổi trong kho nữa nên đành phải chất đống bên ngoài như những ngọn núi nhỏ, Lưu Bang thật không dám tin đây là sự thật. Mười mấy năm trước, khi hắn và Hạng Vũ tranh giành thiên hạ, hắn còn thường phải lo sầu vì mấy mươi ngàn thạch quân lương, một thừa tướng tài giỏi như Tiêu Hà Tiêu cũng phải dốc hết toàn lực mới có thể miễn cưỡng cung ứng được quân lương cho quân Hán.

Thế mà bây giờ, lương thực trong kho Thái thương của Hàm Dương lại nhiều đến mức ăn cũng ăn không hết!

Cho dù có xuất động đại quân hàng triệu người, thì cũng đủ lương thực dùng cho năm tháng tác chiến.

Cho nên, đã đến lúc xuất quan rồi. Mặc dù sức khỏe của Lưu Bang hắn vẫn còn rất tốt, nhưng dù nói thế nào đi nữa, năm nay cũng đã sáu mươi chín rồi, phía sau còn sống được ngon lành mấy năm nữa điều đó thì chỉ có trời mới biết. Nếu như không thể tranh thủ lúc còn sống mà càn quét tiêu diệt các nước Quan Đông, nhất thống thiên hạ, thế thì Lưu Bang hắn có chết cũng không nhắm được mắt.

Tuy nhiên, trước khi xuất quan còn phải giải quyết mối ẩn họa Hung Nô trước đã!

Không tiêu diệt Hung Nô thì hậu phương của nước Hán sẽ không yên ổn, hậu phương bất ổn, thì quân Hán sẽ phải phân tâm hai hướng, điều này nếu xét về mặt chiến lược là hết sức bất lợi, cũng dễ bị nước thù địch như nước Sở lợi dụng. Đương nhiên, cũng không phải là không tiêu diệt Hung Nô thì không xong, chỉ cần đoạt lại Cửu Nguyên, trục xuất Hung nô về vùng Mạc Bắc, thì cũng ổn rồi.

Chương 298: Mượn đường phạt Quắc

Năm ngày sau, cỗ máy chiến tranh của nước Sở đã hoàn toàn hoạt động. Những chiếc thuyền chở lương thực vượt sông Ô Giang, không ngừng chuyển lương thực đến Giang Bắc. Từng đội phụ binh mặc lên khôi giáp, mang theo binh khí, vẫy tay chào cha mẹ vợ con, rồi hội tụ nhau hùng dũng tiến theo phương bắc Cửu Giang đến Thọ Hồ, vùng phụ cận Khúc Dương.

Hai trong ba đại doanh của quân Sở là Hổ Bí doanh, Thiên Lang doanh cũng huy động toàn bộ lực lượng bắt đầu hành động.

Tuy nhiên, Hổ Bí doanh, Thiên Lang doanh lại không tiến về phía Thọ Hồ cũng với đại quân phụ binh, để đến tập kết ở Khúc Dương. Mà lại ngược dòng Ô Giang dưới sự hỗ trợ của thủy quân, tiến thẳng đến Giang Lăng.

Lúc này, Vũ Thiệp đã đi trước một bước có mặt ở Giang Lăng.

Đến bây giờ, nước Lâm Giang đang cai trị bốn quận Kiềm Trung, Nam quận, Trường Sa, Hành Sơn, phạm vi quốc thổ hơn ngàn dặm, nhân khẩu hơn một triệu, lấy Giang Lăng làm đô thành, đây thực ra chính là Kinh Châu, địa bàn của Mục Lưu Biểu đời sau.

Tuy nhiên, Vũ Thiệp không lập tức xin cầu kiến Lâm Giang vương Cộng Úy, mà lại mang theo đầy các loại giấy tờ, thư tịch của hai đội đại quân, cùng với rượu trắng, nhân lúc đêm tối đến phủ đệ của Lâm Giang Thượng tướng quân Công Tôn Võ. Trước kia, khi nước Sở đang chịu sự giáp công của bảy lộ liên quân, Vũ Thiệp đã từng đi sứ tới nước Lâm Giang, cũng từng có qua không ít tiếp xúc với các đại thần của nước Lâm Giang, nhờ đó mà biết được Công Tôn Võ là một kẻ tham lam vô độ.

Diện tích quốc thổ của nước Lâm Giang hơn xa so với nước Sở, tuy nhiên quốc lực của thì yếu hơn nước Sở rất nhiều. Cho nên, nếu muốn thuyết phục Lâm Giang vương Cộng Úy xuất binh đối với nước Lương, là chuyện rất khó. Nhưng, Vũ Thiệp biết được một nhược điểm chết người của Cộng Úy, đó chính là Thượng tướng quân Công Tôn Võ. Quả đúng là lời đồn đại trên phố không sai, giữa Cộng Úy và Công Tôn Võ đích thực là có một mối quan hệ khác thường.

Cho nên, nếu muốn thuyết phục Lâm Giang vương Cộng Úy, thì nhất định phải mua chuộc Công Tôn Võ trước tiên đã.

Nghe nói có Thượng đại phu nước Sở là Vũ Thiệp đến thăm, Công Tôn Võ ra tận cửa lớn nghênh đón. Hai bên thi lễ xong, Công Tôn Võ lại mời Vũ Thiệp vào sảnh khách, Vũ Thiệp cũng không nói gì, chỉ lấy danh sách quà tặng từ trong ống tay áo đưa ra mà thôi.

Công Tôn Võ khẽ mỉm cười nhận lấy danh sách quà tặng, mới liếc qua một cái khóe mắt đã giật giật lên, nói:

- Thượng đại phu, người làm thế này, thế này thật quá khách sáo rồi, người nói đến thì cứ đến thôi, sao còn mang theo lễ trọng như thế này?!

Tại thời điểm này, khi mà nước Sở đang lũng đoạn công nghệ làm giấy và nấu rượu trắng nồng độ cao như hiện nay, một ngàn xấp giấy Công Thâu, một xe lớn thư tịch và năm mươi vò rượu trắng, quả đúng là một món quà nặng trình trịch!

Vũ Thiệp nói:

- Thượng tướng quân là danh tướng đương thời, đặc biệt là trận chiến Chu Ấp của hơn mười năm trước, thật là đánh quá đẹp. Nếu so sánh với Tề vương Hàn Tín cũng thật không thua kém là bao, Đại vương ta mỗi lần nhắc đến đều khâm phục Thượng tướng quân vô cùng. Lần này Đại vương của ta còn đặc biệt gửi lời hỏi thăm tới Thượng tướng quân.

Nói đoạn, Vũ Thiệp lại đứng từ xa vòng tay xá dài Công Tôn Võ một cái.

Khi nói những lời này, từ trong lòng Vũ Thiệp cũng cảm thấy buồn nôn. Công Tôn Vũ mà so với Hàn Tín? Ta khinh!

Nhưng đâu còn cách nào khác, lúc này Vũ Thiệp là một sứ thần, cũng chính là nhà chiến lược, mà bản lĩnh lớn nhất của các nhà chiến lược là nói những lời bất chấp sự thật. Có lúc, trước mặt sờ sờ là một đống phân, nhưng vì muốn đạt được mục đích, nên dù có phải bịt mũi nín thở cũng phải nói "ừ, đống phân này thật thơm, thật là thơm nức cả mũi, thơm nức cả mũi a"

Công Tôn Võ đương nhiên là biết Vũ Thiệp đang tâng bốc hắn, nhưng nghe những lời này hắn vẫn cảm thấy vô cùng khoái trá. Lập tức cười tít cả hai con mắt, xua tay lia lịa nói:

- Thượng đại phu thật biết nói chuyện, bản tướng quân tuy là có chút võ dũng, bao nhiêu năm nay, cũng coi như không phụ sự ân sủng của Đại vương ta, giúp nước Lâm Giang mở mang ngàn dặm quốc thổ. Nhưng nếu đem so với Tề vương, thì còn thua xa.

Vũ Thiệp mỉm cười, lập tức mượn lời Công Tôn Võ vừa nói, lựa lời mà rằng:

- Thượng tướng quân, trước mắt đang có một có hội tốt, ngàn năm khó gặp, không biết người có hứng thú muốn mở mang thêm ngàn dặm quốc thổ nữa cho nước Lâm Giang nữa hay không?

- Ồ?

Công Tôn Võ tim đập thình thịch, nói:

- Hãy nói rõ nghe xem.

Vũ Thiệp nói:

- Chuyện hồi năm ngoái Lương vương hạ nhục Đại vương ta, Thượng tướng quân chắc có biết?

Công Tôn Võ gật đầu lia lịa, nói:

- Có biết, có biết, Lương vương Bành Việt lòng tham không đáy, từng đòi Sở vương lấy kỹ thuật làm giấy, kỹ thuật in ấn và kỹ thuật nấu rượu trắng, đúng không?

- Đúng.

Vũ Thiệp gật gật đầu, đoạn tiếp

- Từ khi Đại vương ta kế vị đến nay, có khi nào phải chịu bị người khác hạ nhục đến thế? Vì vậy, Đại vương ta quyết định động binh với nước Lương, dùng vũ lực để đòi lại công đạo. Trước khi đến Giang Lăng, tại hạ còn đi một chuyến đến Bành Thành, Hoài Nam vương Anh Bố đã quyết định khởi binh một trăm ngàn đại quân, giúp Đại Sở ta công đánh nước Lương.

Nói đoạn, Vũ Thiệp lại tiếp:

- Thượng tướng quân, quý quốc và Đại Sở ta xưa nay giao hảo, nói là gắn bó như môi với răng thì cũng không ngoa. Đến nay Đại Sở ta đại chiến nước Lương, liệu quý quốc có thể giúp một cánh để giáp công nước Lương hay không? Nếu quý quốc nguyện ý xuất binh, sau khi tiêu diệt được nước Lương, đại vương ta sẽ lấy quận Nam Dương để đáp tạ đại quân Lâm Giang.

Quận Nam Dương vốn trước kia nằm dưới sự cai trị của nhà Hán, trong cuộc binh biến Cửu Giang mười năm về trước, Chu Ân quy phục Đại Sở, Cận Hấp, Lý Tả Xa và hơn hai mươi ngàn lão binh Quan Trung bị Bành Việt chèn ép. Nhờ Trần Bình ra mặt điều đình, Lưu Bang mới chịu dùng một phần lớn Nam Dương để đổi lấy hai tướng Cận, Lý và hơn hai mươi ngàn lão binh Quan Trung, chỉ dữ lại một số huyện ở phía bắc Nam Dương, cho sáp nhập vào quận Tam Xuyên.

- Quận Nam Dương?

Công Tôn Võ nghe vậy chấn động tâm hồn, tuy nhiên đồng thời cũng có chút do dự.

Có thể mưu đoạt quận Nam Dương cho nước Lâm Giang, đương nhiên là Công Tôn Võ rất muốn Nhưng hắn cũng không phải là tên ngốc, hắn hiểu rằng việc này rất mạo hiểm. Nước Lương bây giờ đâu phải là nước Hành Sơn của mười năm trước, Lương vương Bành Việt lại càng không phải là người mà Hành Sơn vương Ngô Nhuế có thể so sánh. Hai trăm ngàn Lương quân lại càng uy dũng như hổ báo, khai chiến với nước Lương, nếu chẳng may thì sẽ tan xương nát thịt!

Sự do dự của Công Tôn Võ sớm đã nằm trong dự liệu của Vũ Thiệp, y bèn tung ra một miếng mồi nhử nữa, nói tiếp:

- Có phải Thượng tướng quân lo lắng là binh lực không đủ? Trước khi tại hạ lên đường, Đại vương ta đã đặc biệt dặn dò, nếu như Thượng tướng quân cần, Đại vương ta sẽ phái một viên Thượng tướng dẫn một cánh quân yểm trợ, theo đường Giang Lăng, phối hợp đại quân Lâm Giang công đánh Nam Dương.

- Ồ?

Công Tôn Võ lại động lòng,

- Thượng đại phu, đúng là Sở vương nói vậy?

Tráng đinh của nước Lâm Giang cũng có đến hơn hai trăm ngàn người, nhưng số được triệu tập huấn luyện thường xuyên chỉ có bảy tám mươi ngàn, số có thể triệu tập trong thời gian nhanh nhất cũng chỉ được chừng không đến năm mươi ngàn. Chút binh lực này dùng để đánh lén nước Hành Sơn thì còn được, chứ còn nếu dùng để đánh nước Lương thì còn lâu mới đủ, nhưng nếu có thêm năm mươi ngàn quân Sở thì mọi chuyện lại khác hẳn.

- Đương nhiên.

Vũ Thiệp gật đầu nói:

- Số binh lực yểm trợ này cần nhiều hay ít thì do Thượng tướng quân quyết định, chỉ cần không quá năm mươi ngàn người, thì tất thảy đều có thể, còn về phần lương thực cung ứng cho cánh quân yểm trợ này thì…

Năm mươi ngàn cũng là số binh lực thực tế mà Hạng Trang dùng để viễn chinh Ba Thục.

Sở dĩ Hạng Trang quyết định đem năm mươi ngàn quân đi viễn chinh Ba Thục là cũng đã có suy nghĩ cặn kẽ thấu đáo.

Có hai nguyên nhân: thứ nhất, bình nguyên Ba Thục bây giờ đã vượt qua bình nguyên Quan Trung, trở thành kho lương thực lớn nhất của nước Đại Hán. Vùng đất chiến lược quan trọng như vậy, Lưu Băng chắc chắn sẽ để lại trọng binh đóng giữ, nếu binh lực của quân Sở ít thì rất khó thắng được. Thứ hai, Giang Đông và Ba Thục không phải là hai nước giáp giới liền kề nhau, mà ở giữa còn bị ngăn cách bởi nước Lâm Giang nữa. Nếu binh lực của quân Sở quá đông, thì sẽ khiến nước Lâm Giang khiếp sợ, rất có khả năng là Lâm Giang vương sẽ từ chối không cho quân Sở quá cảnh.

Cân đi nhắc lại, Hạng Trang quyết định đem năm mươi ngàn tinh binh đi viễn chinh Ba Thục.

Về phần tại sao lại phạm vào quy tắc "xa thân gần đánh", bỏ qua nước Lương không đánh mà lại đem quân đi xa viễn chinh tận nước Ba Thục, đây cũng chính là điều mà Hạng Trang đã cùng các đại thần Hạng Tha, Tất Thư, Bách Lý Hiền thảo luận đi thảo luận lại, so sánh đi so sánh lại rồi mới rút ra kết luận.

Đầu tiên, Ba Thục là kho lương thực lớn nhất của nước Đại Hán, trong khi đó nước Sở lại đang phải đối mặt với vấn nạn thiếu lương thực. Trước khi số lượng người trưởng thành ở nước Sở vẫn còn chưa tăng mạnh, cho dù có khai khẩn bao nhiêu ruộng đất hoang đi nữa cũng không giải quyết được cục diện khốn quẫn do thiếu lương thực. Nhưng nếu có thể ra tay đoạt lấy bình nguyên Ba Thục, thì vấn đề khó là thiếu thốn lương thực sẽ được giải quyết dễ dàng.

Bởi vì bình nguyên Ba Thục không chỉ có ruộng tốt ngàn dặm, mà còn có rất nhiều tráng đinh và phụ nữ.

Thứ nữa, Ba Thục khó công dễ thủ, nếu quân Sở viễn chinh Ba Thục thành công, chỉ cần dùng một ít binh lực trấn thủ ở Gia Manh Quan, thì đã có thể ngăn chặn được quân Hán ập đến. Giả như sau khi quân Sở chiếm được Ba Thục, lại còn có thể chiếm luôn được Hán Trung nữa, thì Ba Thục sẽ vững như bàn thạch, còn quân Hán ở Quan Trung thì lúc nào cũng sẽ phải đề phòng quân Sở tập kích.

Đến lúc đó, tình thế chiến lược giữa Sở và Hán sẽ hoàn toàn đảo ngược!

Phải nói thêm, nước Lương là một cục xương cứng khó nhằn, hơn nữa lại còn kẹp giữa hai cường quốc là Hán, Tề!

Chưa cần xét đến quốc lực hiện nay của nước Sở có thể tiêu diệt được nước Lương hay không, cho dù nước Sở có kêu gọi tụ tập được quân Hoài Nam, quân Lâm Giang mà tiêu diệt được nước Lương, đến cuối cùng e là cũng không giữ nổi. Bởi vì từ quận Tam Xuyên mà đánh sang nước Lương, không có che chắn, nhưng ngược lại nếu từ nước Lương mà đánh qua quận Tam Xuyên thì còn có nơi hiểm yếu là Hổ Lao, nếu xét về thế chiến lược thì mất cân bằng nghiêm trọng.

Năm đó trong trận chiến giữa Hạng Vũ và Lưu Bang, Hạng Vũ hoàn toàn thắng thế Lưu Bang về các phương diện như binh lực, quốc lực, nhân lực, vật lực, tài lực, nhưng từ đầu chí cuối đều không thể đánh vào quận Tam Xuyên, cũng là chính là vì nguyên nhân này.

Huống hồ, bên phía đông của nước Lương còn có một nước Tề cũng đang nhòm ngó!

Tuy là Hàn Tín cũng có dã tâm xưng đế, nhưng nước Tề đến nay vẫn chưa giải trừ hiệp ước đồng mình với nước Hán, sự tôn kính của Hàn Tín đối với Lưu Bang cũng không hề suy suyển. Một khi Lưu Bang có thư mời, nhiều khả năng Hàn Tín sẽ giáp công nước Lương từ phía đông. Nếu quả như vậy, thì cho dù Hạng Trang có tài thông thiên độn thổ, quân Sở có chiến đấu kiêu dũng đến mấy, cũng không có cách gì chống đỡ nổi.

Cho nên mới nói, công đánh nước Lương thoạt nhìn rất phù hợp với nguyên tắc thép "xa thân gần đánh", nhưng trên thực tế lại là hạ hạ sách.

Điểm cuối cùng, cũng là điểm quan trọng nhất, sở dĩ Hạng Trang quyết định mượn đường Lâm Giang để đi viễn chinh Ba Thục thực ra là còn ẩn chứa một âm mưu thâm hiểu khác mà không thể cho người khác biết!

- Năm mươi ngàn, vậy thì năm mươi ngàn!

Vũ Thiệp vừa mới dứt lời, Công Tôn Võ đã nhanh nhảu cướp lời:

- Về phần cung ứng lương thảo cho năm mươi ngàn quân này, nước ta sẽ lo!

Bàn tính như ý của Công Tôn Võ đang tính toán tí tách, trong điều kiện chủ lực của quân Lương bị cầm chân tại Cửu Giang, thì đại quân Lâm Giang cộng thêm với năm mươi ngàn quân Sở nữa, là dư sức để chiếm lấy quận Nam Dương.

- Tốt.

Vũ Thiệp vui vẻ nói:

- Thượng tướng quân, nói chắc như thế nhé.

Trong buổi triều sáng ngày hôm sau, Vũ Thiệp trình quốc thư lên Lâm Giang vương và nói rõ ý định chuyến đi lần này.

Nghe nói nước Sở, nước Hoài Nam muốn khai chiến với nước Lương, hơn nữa lại còn mời nước Lâm Giang cùng tham gia, văn quan võ tướng trong triều bỗng chốc râm ran cả lên, Tướng quốc Đỗ Hồng dâng sớ tấu rằng:

- Đại vương, chúng ta nước nhỏ binh ít, không nên tham gia cuộc chiến này.

Công Tôn Võ nhíu nhíu mày, phản bác nói:

- Tướng quốc, nước ta binh ít là sự thật, nhưng chẳng phải Sở vương đã hứa sẽ phái năm mươi ngàn quân qua giúp đó sao? Có được sự giúp sức của năm mươi ngàn quân Sở, cộng thêm với việc chủ lực quân Lương sẽ bị quân Sở, quân Hoài Nam cầm chân ở hai hướng Cửu Giang, Tứ Thủy, đại quân Lâm Giang ta thừa cơ xông vào, chẳng lẽ không đánh nổi một quận Nam Dương cỏn con hay sao?

Đỗ Hồng lạnh lùng mỉm cười, nói:

- Thượng tướng quân, chắc là người chưa từng nghe câu chuyện "mượn đường phạt Quắc" rồi?

Chương 299: Gió nổi mây vần

- Mượn đường phạt Quắc?

Công Tôn Võ nghe vậy mù tịt, hắn thật là chưa từng nghe qua.

Trên triều đình lập tức vang lên tiếng cười nhẹ nhàng, Công Tôn Võ trước khi tiến cung vào làm người hầu thì vốn dĩ là một tên đồ tể, chỉ là sau khi tiến cung mới đột nhiên được Thái Tử Công Úy năm đó tán thưởng, sau khi Cộng Úy kế vị, Công Tôn Võ giống như tên lửa lủi lên, không đến thời gian hai năm ngắn ngủi đã lên làm Thượng tướng quân.

Tuy nhiên, học thức của Công Tôn Võ lại không có chút tiến bộ nào.

Tướng quốc Đỗ Hồng mặt lộ vẻ khinh miệt, tính kiên trì nói:

-Theo đường phạt Quắc là điển tích hơn bốn trăm năm về trước, Quắc và Ngu là hai nước nhỏ gần Tấn quốc, quân Tấn mượn đường Quắc quốc tiêu diệt Ngu quốc, rồi lại trở về trên đường đi thuận theo tình thế diệt Ngu quốc, lịch sử điển tích nổi tiếng như vậy, Thượng tướng quân lại không nghe qua?

Công Tôn Võ vẻ mặt xấu hổ, trong lúc nhất thời cũng không biết ứng đối như thế nào.

Vũ Thiệp bên cạnh Công Tôn Võ cảm thấy kiến thức nông cạn cũng đỏ mặt, lại muốn kiên trì thay hắn biện giải:

- Đỗ Tướng quốc nói sai rồi, Thượng tướng quân thông minh uyên bác, học thức hơn người, điều này tại hạ biết, chỉ có điều gần đây quân vụ bận rộn, Thượng tướng quân nhất thời mới nghĩ không ra điển tích này, đây cũng là điều thường tình của con người.

-Đúng, đúng, đúng, Thượng đại phu nói rất đúng, rất đúng.

Công Tôn Võ còn chưa nói, ngồi ở ghề đầu Lâm Giang vương Cộng Úy đã liên thanh phụ họa

- Thượng Tướng Quân ắt là quân vụ bận rộn nên đã quên, quên rồi, ha ha.

Đỗ Hồng xoay người, hướng về phía Cộng Úy vái chào, nói:

- Đại vương, Hạng Trang lòng muông dạ thú, không thể không phòng.

Á tướng Bộ Bỉ tiếp lời, lớn tiếng phụ họa nói:

- Đúng vậy Đại vương, Tướng quốc nói thật có lý, quân Sở theo đường phạt Lương chỉ sợ là giả dối, nhân cơ hội mưu đồ Lâm Giang quốc ta mới chính là sự thật!

Vũ Thiệp nhíu nhíu mày, cực kỳ không hài lòng nói:

- Lời hai vị này. Lại khó tránh khỏi lấy lòng tiểu nhân để đo bụng quân tử, cũng được thôi, nếu Lâm Giang quốc đã không muốn xuất binh, coi như tại hạ không có tới Giang Lăng qua, cũng chưa nói lời này qua!

Nói một hồi, Vũ Thiệp lại hướng về phía Lâm Giang vương Cộng Úy thở dài, nói

- Lâm Giang vương, tại hạ cáo từ.

- Thượng đại phu dừng bước!

Công Tôn Võ khẩn trương, gọi Vũ Thiệp lại và xoay người hướng về phía Cộng Úy nói,

- Đại vương, Lâm Giang quốc ta cùng với Sở quốc chính là nước bạn, hai nước ở rất gần nhau, khắng khít với nhau. Lại há có lý nào tiến đánh công phạt lẫn nhau? Tướng quốc, lời Á tướng vừa mới nói, không khỏi khiến nước bạn thất vọng đau khổ, đã như vậy, thiên hạ còn có ai chịu làm bằng hữu của chúng ta?

Cộng Úy mắt lộ ra vẻ dịu dàng, hỏi Công Tôn Võ:

- Thượng tướng quân, vậy ý của ngươi thế nào?

- Thần cho rằng, Sở vương tuyệt không lừa dối tấm lòng của ta!

Công Tôn Vũ,

- Mà Lâm Giang quốc ta cũng tuyệt không được đánh mất cơ hội tốt.

- Ừ, Thượng tướng quân nói chí lý.

Công Úy gật gật đầu nói,

- Như vậy đi, việc này do Thượng tướng quân toàn quyền phụ trách, kỳ hạn triệu tập đại quân, điều phối lương thảo, hiệp đồng quân Sở, Hoài Nam quốc hợp lại đánh Lương quân!

Vũ Thiệp khóe miệng cũng nổi lên một tia cười không dễ phát giác.

Khi Lương vương Bành Việt nghe được tin tức. Hơn mười vạn binh phủ của quân Sở đã tập kết ở gần Thọ Hồ, ít nhất hai mươi vạn thạch quân lương cũng đã giải tới đại doanh Thọ Hồ, sau khi Sở quốc dẫn đầu hoàn thành tập kết, quân Hoài Nam cũng bắt đầu hành động, khoảng năm vạn quân Hoài Nam, đang hướng về phía thành phụ bí mật tập kết.

Không thể không nói, ở phương diện thu thập thông tin. Sở quốc đã đi xa trước mặt các nước khác!

Mười mấy năm về trước khi mới vào làm chủ Giang Đông, Hạng Trang liền bí mật thành lập Hắc Mộc Nhai, nhờ vào sự buôn bán của Hắc Mộc Nhai để yểm hộ, đối với các nước Trung Nguyên không ngừng thực thi thâm nhập, đến bấy giờ. Hắc Mộc Nhai thành lập đã bao trùm toàn bộ mạng lưới tin tức không lồ của Hoa Hạ, các nước Trung Nguyên phàm là gió thổi cỏ lay, Hạng Trang có thể biết được tin tức rất nhanh.

Lương quốc Bành Việt cũng có tai mắt của riêng mình, nhưng tai mắt của hắn căn bản không có cách nào so sánh được với Hắc Mộc Nhai.

Cho nên, khi Bành Việt nhận được tin tức, Sở quân thiếu chút nữa đã hoàn thành tập kết, Hoài Nam quân đã bắt đầu tập kết rồi, Bành Việt được tin kinh hãi, khẩn trương triệu tập Tướng quốc Trương Thuyết, Thượng tướng quân Lưu Khấu, quân sư Triệu Viêm đi tới hoàng cung nghị sự.

- Tên tiểu tử Hạng Trang lần này là muốn tìm cái chết!

Bành Việt mới thông báo xong quân tình, Lưu Khấu liền giận tím mặt nói,

- Đại vương, thần chỉ cần năm vạn tinh binh, có thể đem hơn mười vạn Sở quân ở gần Thọ Hồ không còn một mảnh giáp, tiểu tử Hạng Trang không đến sẽ ngừng thôi,, nếu hắn dám tới, thần ắt sẽ gọi hắn đến được về được, hừ!

Triệu Viêm nói:

- Thượng Tướng Quân dũng mãnh, thế nhân đều biết, tuy nhiên việc này chỉ sợ không đơn giản như vậy.

- Quân sư, ngươi nói lời này là có ý gì?

Lưu Khấu ngẩn người, hỏi, lúc trước khi vừa mới vào Lương doanh, Lưu Khấu không thèm nhìn hắn, tuy nhiên từ sau khi binh biến Cửu Giang, quan hệ giữa hai người đã cải thiện rất lớn, đến bây giờ, giao tình giữa hai người đã chỉ có thể hình dung giao xưng tâm đầu ý hợp.

Triệu Viêm phân tích,

- Đại Lương ta cùng Sở quốc sớm oán hận chất chứa, đây là sự thật, có thể vài lần trước Lương quân ta khiêu khích, Hạng Trang lại nhiều lần nhường nhịn, nhưng mà lần này, thái độ của Hạng Trang lại khác thương, không ngờ lại chủ động công kích Đại Lương ta, chẳng lẻ điều này không khả nghi sao?

- Điều này có gì khả nghi?

Lưu Khấu không cho rằng đúng nói,

- Vài lần trước, tiểu tử Hạng Trang nhường nhịn là bởi vì biến pháp của Sở quốc vẫn còn chưa hoàn thành, Sở quân cũng chưa chuẩn bị xong, bây giờ tiểu tử Hạng trang chủ động gây chuyện, vậy thì đã nói rõ biến pháp của Sở quốc đã hoàn thành, Sở quân cũng đã luyện thành, cho nên mới tìm Đại Lương chúng ta để thử kiếm!

- Lưu KHấu, chú ý lời nói của ngươi.

Bành Việt nhíu mi không hài lòng nói,

- Thử kiếm cái gì? Sở quốc hắn coi như chẳng có gì gọi là bảo kiếm, Đại Lương ta lại càng không thể tùy tiện thử kiếm thạch bổ chém gì, hai nước thật sự muốn đánh, ai chết ai sống vẫn chưa biết được, hừ!

- Vâng

Lưu Khấu khẩn trương cúi đầu thở dài, liên thanh ứng với vâng nói,

- Thần lỡ lời, xin Đại vương trách phạt.

- Qủa nhân không phải ý này.

Bành Việt khoát tay áo, lại nói,

- Trước nghe quân sư nói xong.

Dứt lời, Bành Việt lại xông đến chỗ Triệu Viêm đang túc thủ, Triệu Viêm vái chào, nói tiếp:

- Hạng Trang nếu thực sự ý công phạt Đại Lương ta, hai lần trước hắn tuyệt sẽ không dàn xếp ổn thỏa, lần này tỏ thái độ khác thường, âm thầm xúi giục Hoài Nam quân cùng đánh Đại Lương ta, tất nhiên chắc có ý đồ, chỉ là, thần nhất thời cũng nghĩ không ra mưu đồ của Hạng Trang là gì.

Bành Việt nói:

- Quân sư là nói, Hạng Trang chỉ là phô trương thanh thế, cho nên không cần để ý tới?

- Phòng bị tất yếu vẫn rất cần thiết.

Triệu Viêm lắc lắc đầu, nói, Truyện được copy tại

- Hạng Trang điều binh hướng về phía gần Thọ Hồ, hơn phân nửa chỉ là phô trương thanh thế, nhưng mà Đại Lương ta nếu như không chuẩn bị đầy đủ, thì Sở quân sẽ có khả năng làm thật, liên hợp quân Hoài Nam, thậm chí là Lâm Giang quốc đánh vào một nước lãnh thổ Đại Lương ta, như vậy, có thể đại sự bất ổn.

- Ừ, quả nhân hiểu rồi.

Bành Việt gật đầu, lại hướng về Lưu Khấu nói,

- Lưu Khấu, ngươi liền triệu tập một trăm ngàn tinh binh, trước ra trần quận tiến vào chiếm giữ Nhữ Âm, quân Sở nếu không tiến công, ngươi cũng không nên hành động thiếu suy nghĩ, lại càng không nên chọc giận bọn chúng, quân Sở nếu tiến công, thì cho quả nhân đón đầu thống kích, diệt bọn chúng trong cảnh trần quận.

- Vâng!

Lưu Khấu ầm ầm ứng với vâng, đứng dậy đi.

Hàm Dương, cung Trường Lạc

Gần như là Bành Việt biết quân Sở tập kết, đồng thời Hoài Nam quân dị động, Lưu Bang cũng biết được tin tức, Lưu Bang cũng hướng về phía các nước Quan Đông thâm nhập lượng lớn mật thám và cơ sở ngầm, tuy rằng không có đủ như Ô Mộc Nhai hình thành một hệ thống, nhưng từ việc mật thám thu thập tin tức cũng không ít, do đó tin tức của Lưu Bang linh thông hơn rất nhiều so với Bành Việt.

Hơn nữa, Lưu Bang biết so với Bành Việt còn nhiều hơn, hắn biết Lâm Giang quốc đã bí mật tập kết quân đội.

Thư phòng, đợi Tiêu Hà, Trương Lương, Trần Bình, Bạch Mặc truyền đọc xong mật thám rồi thu thập tuyệt mật về, Lưu Bang mới nói:

- Xem ra, Quang Đông cũng không sao bình tĩnh được, điều này cũng không tệ.

Ngụ ý, Đại Hán quốc ta khi đánh giặc, các quốc gia Quan Đông các ngươi cũng đừng nghĩ ngơi dưỡng sức, đánh cho càng náo nhiệt càng tốt.

Trần Bình vuốt râu dưới cằm, nói:

- Hạng Trang hẳn là có ý đồ khác.

Trương Lương cười cười, khinh thường nói:

- Điều này chẳng qua là kỹ xảo "theo đường phạt Quắc" mà thôi, tụ tập quân Hoài Nam, Lâm Giang hợp sức công phạt Lương quốc chỉ là mánh lới, mượn cơ hội thâu tóm Lâm Giang quốc mới là mưu đồ thực sự của Hạng Trang.

Nói một hồi, Trương Lương lại nói,

- Hạng Trang đủ mưu lược, lại rất có hiểu biết, cho nên quân Sở tuyệt sẽ không công phạt Lương quốc vào lúc này.

Trần Bình cũng nói:

- Trừ phi Bành Việt là tên ngu ngốc, biết rõ đại quân Sở quốc đã tiếp cận, cũng hồn nhiên không thèm để ý, nói như vậy, Hạng Trang thật là có khả năng diễn thực, nhân cơ hội công diệt Lương quốc.

Trần Bình lời này đương nhiên là chê cười, Lương Vương Bành Việt cũng không phải là ngu ngốc, mà là gần với Hán Vương, Tề vương, Sở Vương tuyệt thế kiêu hùng.

- Mặc kệ hắn, cho hắn đánh đi.

Lưu Bang khoát tay áo, lại hỏi Tiêu Hà

- Thừa tướng, đại quân Chu Bột cần hai triệu thạch quân lương khi nào thì có thể giải hướng Phu Thi? Vì chuyện này, Chu Bột phi ngựa thúc dục quả nhân vài lần, còn nói cái gì nếu không giải lương đi tới, các tướng sĩ sẽ đói bụng.

Tiêu Hà vội hỏi:

- Nếu không phải trận này thình lình xảy ra đại tuyết, quân lương từ lúc mười ngày trước nên giải hướng Phu Thi, tuy nhiên Đại vương yên tâm, thần đã từ các huyện xung quanh điều động khẩn cấp hai trăm ngàn dân phu dọn dẹp đường thẳng, nhiều nhất là qua nửa tháng, quân lương nhất định có thể giả đến Phu Thi, tuyệt đối không được chinh phạt chiến sự Hung Nô.

- Điều này tốt.

Lưu Bang gật gật đầu, lại hỏi Trương Lương, Trần Bình

- Tử Phòng, Trần Bình, tối hôm qua Lã Đài vừa mới phi ngựa hồi báo, nói hắn đã ở Hà Tây thu thập sáu vạn binh ngựa, hiện tại đang từ bắc địa đi tới trung du, cũng tính toán ở trong đó cùng với đại quân Chu Bột hội hợp, các ngươi tính toán khi nào thì xuất phát?

Lần này bắc trưng Hung Nô, Lưu Bang không tính toán thân chinh, tuy nhiên Trương Lương, Trần Bình vẫn muốn đi.

Tuy nói Chu Bột cũng được cho là trải qua trăm trận chiến tướng già, Lã Đài lại nhân tài mới xuất hiện, cũng thật muốn đem năm trăm ngàn đại quân giao cho hai người Thống soái, Lưu Bang thật đúng là lo lắng, nhưng Đại Hán quốc căn bản, một khi bắc trưng Hung Nô thất lợi, Đại Hán quốc kia chỉ có nguyên khí tổn hao nhiều, cho nên, Trương Lương, Trần Bình vẫn lấy được.

Về phần Lưu Bang chính mình, cũng là thật sự không thể đi, Lưu Bang hiện tại tuổi tác đã cao, nói không chừng trong tối đêm nay cởi giày ngày mai không có cơ hội mang vào nữa, cho nên, là thời điểm Chu Bột, Lã Đại bọn họ độc chắn một mặt rồi, nếu không, ngày nào đó Lưu Bang hắn đột nhiên chết rồi, quân Hán không có người tâm phúc, vậy thì đại sự không ổn rồi.

PS: Nói một chuyện, chính là ánh sáng đại thần kia.

Nghe nói toàn bộ đính một quyển sách, lại điểm một ngôi sao trên trang sách kia, có thể lĩnh được một tấm huân chương, giống như còn có những cái khác tốt hơn, kiếm khách viết nhiều cuốn sách như vậy, tin rằng toàn bộ hành trình đặt thư hữu khẳng định không có ở số ít, hiện tại chỉ cần mở một trang ra ngôi sao chỗ tôi ký tên, mọi người có thể lĩnh được huân chương, kiếm khách cũng có thể đạt được vinh quang, vui như vậy sao lại không được?

Chương 300: Cơ hội của Tề quốc

Tề vương Hàn Tín cũng chưa bao giờ thả lỏng chú ý đối với khu đất Trung Nguyên.

Từ sau khi nhận được ngọc tỷ của Tần vương, tâm tư của Hàn Tín lại không phải là làm vương, áo gấm về quê, khi Trần Lội ở đại trạch xã phát động bạo loạn từng nói qua, Vương hầu làm tướng đâu phải cứ là con dòng cháu giống? Bây giờ, Hàn Tín muốn nói, Tam Hoàng Ngũ Đế, đâu phải con dòng cháu giống? Doanh Chính có thể làm Hoàng đế, Hàn Tín hắn tại sao lại không thể làm Hoàng đế? Bạn đang đọc chuyện tại

Nếu phải làm Hoàng đế, tự nhiên sẽ phải giống như Doanh Chính thống nhất thiên hạ.

Cho nên, khi biến pháp, tích góp thực lực còn lại của một nước, Hàn Tín cũng chưa bao giờ thả lỏng chú ý đối với đại thế thiên hạ.

Tuy nhiên, biến pháp Hàn Quốc từ trên bản chất nói chỉ là một mức độ thay đổi, mức độ của nó hoàn toàn xa không có cách nào cùng với Sở quốc, Hán Quốc đánh đồng "Quân giao dịch, bình toán phú", Lâu Kính cũng từng đề nghị với Hàn Tín, làm theo quốc sách "Quân giao dịch, bình toán phú" của Sở Hán ở Tề quốc, lại bị Hàn Tín cự tuyệt.

Bởi vì Tề quốc nếu làm theo "Quân giao dịch, bình toán phú của Sở Hán, thì ắt phải xuống tay đối với cường hào sĩ tộc trên đất Tề, huân thích hiển vinh, nhưng mà Hàn Tín lại là một người rất nhớ ân tình cũ, hắn cho rằng, cường hào sĩ tộc của Tế quốc đã giúp hắn lên được chức vị Tề vương, đối với Hàn Tín hắn là có ân, mà đám huân thích hiển vinh này lại là bộ khúc cũ của hắn, hắn không thể xuống tay được.

Từ phương diện này mà ta thấy được, Hán Tín trình độ về mặt chính trị không thể nào so sánh được với Hạng Trang, Lưu Bang được.

Hạng Trang, Lưu Bang hai vị này tuyệt đối không có lòng dạ đàn bà như vậy, thượng bách gia sĩ tộc Quang Trung, hơn một nghìn đầu người, Lưu Bang nói chém là chém, Hạng Trang đem sĩ tộc Giang Đông, thế lực sĩ tộc và gia thế hoàn toàn bị tẩy trừ một lần, hai nước Sở Hán, Hạng Trang và Lưu Bang hiện tại trên cơ bản đã là nhất ngôn cửu đỉnh.

Nhưng ở Tề quốc, Hàn Tín cho đến nay vẫn chưa hoàn toàn được sĩ tộc đất Tề ủng hộ.

Á tướng Lâu Kính nhìn trong mắt nóng trong ruột, mười năm qua đi. Sở Hán hai nước bất luận là thực lực của một nước, nhân khẩu vẫn là quân lực. Đều đã được nâng cao cực lớn, mà Tề quốc lại vẫn giậm chân tại chỗ, cho tới nay mới ngừng, nhân khẩu Tề quốc cũng không vượt quá ba trăm vạn, nhà kho tích trử không tới trăm vạn thạch, cái này còn kém xa nhà kho tích trữ ở Hàm Dương.

Còn như vậy chờ đợi, sự chênh lệch giữa Tề quốc cùng Sở Hán chỉ sẽ càng lúc càng lớn.

Lâu Kính rất rõ, Tề quốc muốn càn quét thiên hạ, chiếm binh các nước, chỉ có một con đường có thể đi. Đó chính là noi theo chiến công hiển hách của Tiên Tần, khích lệ tướng sĩ quân Tề đi trảm lập chiến công, sau đó không ngừng đối ngoại khởi phát chiến tranh, thông qua chiến tranh đoạt lấy của cải, đất đai và nhân khẩu. Sau đó thưởng lớn cho các tướng sĩ, sau đó tiếp tục phát động chiến tranh!

Lâu Kính không hổ là Lâu Kính, cũng không hổ là đại ngưu nhân của lịch sử, người này từng hướng về phía Lưu Bang dâng lên "Hòa thân", quốc sách siêu cấp như vậy, ánh mắt thật đúng là độc ác!

Trên thực tế, lúc này biến pháp của Hán quốc, Sở quốc đã qua một giai đoạn, thực lực của một nước, nhân lực, vật lực đã tăng rưởng rõ rệt. Hơn nữa cơ sở đã xây dựng, tình thế tương lai chỉ sẽ càng lúc càng mạnh mẽ, Tề quốc còn muốn làm theo thi hành biến cách của Sở Hán, thời gian đã không kịp nữa, hiện tại Tề quốc chỉ có thể đi một con đường duy nhất, chính là khuyến khích chiến công, dùng chiến dưỡng chiến.

Khuyến khích chiến công, dùng chiến dưỡng chiến, đây cũng chính là con đường chủ nghĩa quân phiệt theo thời theo thế.

Lúc trước Hạng Trang kỳ thật cũng suy xét qua điều này, nhưng mà kỳ thực lúc đó Sở quốc cùng với toàn bộ thiên hạ là địch, nếu như còn muốn thi hành con đường chủ nghĩa quân phiệt dùng chiến dưỡng chiến, không ngừng đối ngoại khơi mào chiến sự. Như vậy khẳng định sẽ thu nhận thiên hạ thảo phạt liên binh chư hầu, cứ như vậy, Sở quốc tuyệt đối là lành ít dữ nhiều, cho nên cuối cùng Hạng Trang vẫn bỏ đi ý nghĩ này.

Nhưng Tề quốc không có băn khoăn này, cho tới bây giờ, Tề quốc chỉ cùng Sở quốc, Hoài Nam quốc quan hệ khẩn trương.

Tuy nhiên. Mười năm gần đây, Sở quốc trước sau không có động tĩnh gì lớn, ngại cho minh ước giữa Sở quốc cùng Hoài Nam quốc, Tề quốc cũng không dám coi thường, nhưng hiện tại, cơ hội của Tề quốc rốt cuộc đã đến!

Lâm Truy, thành nhỏ hoàng cung, Lâu Kính đối diện Hàn Tín chậm rãi mà nói:

- Đại vương, quân Hán sắp quy mô bắc trưng Hung Nô, Sở quốc tụ tập tam quốc liên quân, cũng sắp cùng Lương quốc đánh đập tàn nhẫn, trong thời điểm này, Sở Hán lại không rảnh phân tâm nhìn, Đại Tề ta phải nhân cơ hội công phạt các nước xung quanh, mở rộng quốc thổ, đoạt lấy người, đồng thời rèn luyện một nhóm cường quân!

Hàn Tín vui vẻ gật đầu, Thượng Tướng Quân Tào Tham, Tướng quốc Vương Lăng cũng đều gật đầu.

- Thần có 3 thượng, trung, hạ sách, cho Đại vương lựa chọn

Nói một hồi, Lâu Kính lại nói,

- Thượng sách, nay xuân đại hàn, nước sông đóng băng vài thước, người đi đường xe ngựa đều có thể thông hành, Đại Tề ta quân tinh nhuệ nhân cơ hội qua sông Bắc Thượng, càn quét đất Triệu, lấy đất và người cùng mấy trăm vạn thạch tích trữ của Triệu quốc, thì thực lực của một nước đại chấn, có khuếch trương bước trợ giúp tiếp theo!

Tào Tham, Vương Lăng liếc nhau, trên mặt đều toát ra vẻ mặt chấp nhận.

Thời gian mười năm này, Triệu quốc Tướng quốc Quán Cao trước sau tận sức khởi công xây dựng thủy lợi, cải tiến nông canh, đến nỗi bốn quận Hà Nội, Cự Lộc, Hàm Đan, Hằng Sơn hằng năm thu hoạch, nghe nói, Hàm Đan có nhà kho tích trữ kê đã vượt quá mức hai triệu thạch, nếu diệt Triệu quốc rồi, không chỉ có thể được lượng tích trữ này, mà còn có thể vạn khoảnh ruộng tốt trên đất Triệu, đem sức chống đỡ đối ngoại của quân Tề mà tác chiến!

Hàn Tín lại lắc lắc đầu, nói:

- Quả nhân và Triệu quốc tiên quân Trương Nhĩ xưa nay giao thiện, Triệu vương Trương Ngao lại mọi chuyện nơi chốn lấy thúc sự quả nhân, quả nhân lại há ra tay tàn nhẫn với cháu trai!

Nói một hồi, Hàn Tín lại nói:

- Á tướng, nói tiếp trung sách của ngươi đi.

Lâu Kính thở dài, nói:

- Trung sách, thừa dịp Lương quốc cùng Sở quốc, Hoài Nam quốc, Lâm Giang quốc đại chiến phương hàm kì binh xông ra theo đông quận đột nhập Định Đào, vừa mới diệt vong Lương quốc, Lương quốc tuy rằng không có nhiều lắm tích kê, cũng không có nhiều lắm nhân khẩu, nhưng đã có một trăm ngàn trải qua trăm trận chiến hổ lang chi binh, Đại vương nếu có thể chiêu hàng một trăm ngàn hổ lang binh, thì thực lực Tề quân nhất định tăng lên!

Đây chính là chiêu độc, nhưng mà chắc chắn phải thừa nhận rằng, chiêu độc này rất nguy hiểm, nếu Hàn Tín đột nhiên động thủ, Lương quốc bất ngờ không kịp đề phòng căn bản là không thể chống đỡ nổi, bị mất nước là tất nhiên, mà dùng uy vọng của Hàn Tín, hơn nữa lại chiếm thêm Định Đào, như vậy Lương quốc nhất định lựa chọn quy phục Hàn Tín, điều này dường như là tất nhiên rồi.

Điều này ý là, Hạng Trạng bày ra kết cục tử, mời Anh Bố, Cộng Úy phí nhiều kình xướng ra tuồng, có thể người xem sẽ ném tiền thưởng xuống cho Hàn Tín, thật muốn như vậy, Hạng Trang, Anh Bố, Cộng Úy chỉ sợ sẽ tức giận đến hộc máu đi? Có thể lúc đó bọn chúng học máu lại phải thế nào được? Hàn Tín hiệp Tề, Lương quân tiên phong, ai tranh phong?

Hàn Tín lại chau mày, trầm giọng nói:

- Tề quốc từng ký kết minh ước với Lương quốc, hơn nữa minh ước đến nay vẫn chưa giải trừ, Lương quốc nếu như thật sự cùng với Sở quốc, Hoài Nam quốc, Lâm Giang quốc khai chiến, quả nhân không giúp hắn dĩ nhiên là quá đáng rồi, lại há có thể quay lưng lại với minh ước, lại từ sau lưng đánh lén hắn? Làm như thế, há không phải lạ nhạo bang người trong thiên hạ?

Lâu Kính vội la lên:

- Đại vương, cái gọi là minh ước, chẳng qua là vì đối phó với cộng đồng cường địch mà tồn tại, hiện giờ Hạng Võ sớm đã chết, đại thế thiên hạ cũng sớm đã xưa không bằng nay, minh ước giữa Tề quốc và Lương quốc cũng sớm nên giải trừ rồi, cho nên, không bằng nhân cơ hội này giải trừ minh ước giữa Tề Lương, sau đó lại động thủ với Lương quốc?

- Không ổn, điều này bất nghĩa, quả nhân không tuyệt đối không làm!

Hàn Tín lắc lắc đầu, lại nói:

- Lại nói hạ sách.

Lâu Kính lại thở dài, có chút bất đắc dĩ nói:

- Cái gọi là hạ sách, đó là Lương quốc, Triệu quốc liên hợp công kích Hoài Nam quốc, Hoài Nam vương Anh Bố thất tín bội nghĩa, bá chiếm lấy Tiết quận của Đại vương phong cho Hán vương, Tứ Thủy, ba quận Đông Hải, có thể nói nổi danh, tuy nhiên dân sinh Hoài Nam quốc mệt lừ, chiến lực Hoài Nam quốc lại mạnh, công đánh Hoài Nam quốc, thật tại lợi bất cập hại.

Dừng một chút, lại nói:

- Hơn nữa, sau khi công diệt Hoài Nam quốc, Tề quốc đã trực tiếp đối mặt với binh tiên phong của Sở quốc, Sở quốc hiện giờ không chỉ có bộ quân, cưỡi quân, mà còn có thủy quân, có thể nói binh nhiều tướng mạnh, quân ta đối với trận này, cũng không chiếm ưu thế, Đại vương dụng binh từ xưa đến nay không ai sánh kịp, vậy thì mãnh tướng không ngăn nổi đám hung ác này.

Lâu Kính lo lắng đều không phải là không có lý, Hàn Tín đích xác lợi hại, nhưng ngươi chỉ có một người thôi?

Lại nhìn Sở quốc, Hạng Trang lại không nói nữa, đó cũng là con người tàn độc của đại thế Lưu Bang phá nát mấy ngàn tàn binh mang cứng rắn mang theo, nhìn lại dưới trướng Hạng Trang, Cao Sơ, Bàng Ngọc, Mông Cức tất cả đều là đại tướng trải qua trăm trận chiến, còn có cái tên truyền nhân Qủy cốc Tất Thư, nghe nói kỳ môn, độn giáp, lục chiến, thuỷ chiến, cưỡi chiến, không cái gì không hiểu, không cái gì k hông giỏi, thiên tài mà!

Hàn Tín lại nói:

- Hạng Trang, một tay cờ bạc, Hán vương không dám đánh cuộc với hắn, cho nên mới vì nó mà bại, quả nhân cũng sẽ không dẫm vào vết xe đổ của Hán vương, về phần Cao Sơ, Bàng Ngọc, Mông Cức, Tất Thư, đều là tầm thường, Trình Đen, Triệu Tịch, Hứa Chương, Lã Khanh cũng so với bọn họ không tệ lắm, làm sao có thể sợ?

Trình Đen, Triệu Tịch, Hứa Chương, Lã Khanh đều là Tề tướng, được Hàn Tín coi trọng.

Nói một chút, Hàn Tín lại nói:

- Quả nhân quyết ý thân chinh Hoài Nam, kỳ hạn phát binh!

- Vâng.

Tào Tham, Vương Lăng, Lâu Kính khẩn trương quỳ ngồi dậy, hướng Hàn Tín chắp tay thở dài.

Lâm Truy đại thành.

Ngày xưa gặp Hạng Trang thiêu hủy đại thành lúc này sớm đã khôi phục kiểu cũ, một loạt sắp xếp cửa hàng kho hàng nối tiếp nhau, trên đường cái người đi đường nối liền không dứt, người buôn bán nhỏ rộn ràng nhốn nháo, rao hàng ven chợ, còn có một chiếc xe ngựa xa hoa, thậm chí đều nhanh chóng nối thành hàng dài, cảnh tượng này, so với trước kia càng phồn hoa hơn.

Ở nam nội thành Lâm Truy, có một gian phong nguyệt tửu lầu ba tầng lầu.

Tửu nương trong tửu lầu phong nguyệt không phải tiểu nương sắc đẹp mê người, mà là muôn vàn thiếu phụ lẳng lơ, bầu không khí thời kỳ Tần Hán lại được rộng mở, đám tửu nương này nếu như không gặp tửu khách vừa ý, dung mạo không phải là không có, hơn nữa phong nguyệt tửu lầu có đặc sản "rượu trắng" Giang Đông cung ứng, do đó mà việc kinh doanh trở nên thịnh vượng.

Chỉ có điều ai cũng không biết, tiểu lầu phong nguyệt này kỳ thực là sản nghiệp của Ô Mộc Nhai.

Ô Mộc Nhai hiện giờ, mạng lưới tin tức sớm tràn lan toàn bộ Hoa Hạ, đại thành như Lâm Truy này lại há có thể may mắn thoát khỏi?

Hậu viện tửu lầu, một gã tướng ngũ đoản, đầu trâu mặt ngựa nhìn quanh hai bên không thấy người, liền đẩy cửa ngầm trong phòng củi, đi vào trong một gian phòng bí mật, trong căn phòng bí mật để hơn mười mấy cái ống trúc, trong lồng ống trúc có hơn mười mấy con chim cu biết kêu, người đàn ông mở ra một cũi trúc trong đó, từ bên trong bắt ra một con chim cu.

Sau đó, gã đàn ông lại từ trong ngực lấy ra một tấm giấy cực mỏng trên mặt viết đầy chữ nhỏ, trước cẩn thận cuốn thành cuốn nhỏ, sau đó nhét vào trong một ống trúc nhỏ cột vào chân một con chim cu, cuối cùng, gã đàn ông ôm chim cu ra phòng tối đi ra sau hậu viện, nhẹ nhàng buông tay lại đẩy ra, chim cu liền mang theo tin mật võ cánh bay lên bầu trời đêm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau