SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 291 - Chương 295

Chương 291: Thập Nhất Thuế

Ô Mộc Nhai thế lực ở Quan Trung đã giảm xuống, tuy nhiên điều khiến Khuất Bất Tài cảm thấy bưt rứt chính là tử sĩ Ô Mộc Nhai thủy chung sẽ chờ cơ hội ám sát Tiêu Hà, Trương Lương, Trần Bình, Bạch Mặc, hơn nữa còn tìm cơ hội ám sát Lưu Bang. Sau Bạch Mặc biến pháp, e rằng cường hào Quan Trung sẽ tìm tới các đại thần để trả thù, tất cả đều phải tăng cường thủ vệ.

Tuy nhiên, Bạch Mặc biến pháp tin tức cũng không ngừng lan truyền tới Giang Đông.

Vào cuối mùa xuân đầu mùa hạ, Khuất Bất Tài rốt cục cũng về tới Giang Đông.

Hạng Trang lúc này đang ở trong thư phòng triệu kiến Khuất Bất Tài, đồng thời phái người mời Phạm Tăng, Hạng Tha, Hạng Đà, Bách Lý Hiền, Vũ Thiệp, Tất Thư cùng văn võ đại thần tới.

Trước mặt Hạng Trang và các đại thần, Khuất Bất Tài trần thuật cơ bản về biến pháp Bạch Mặc từ đầu đến cuối.

Vừa dứt lời, Hạng Tha khó tin, nói:

- Bạch Mặc thi hành ngọc dịc, bình tính phú tân pháp, không ngờ cường hào Quang Trung không có phản kháng sao?

Khuất Bất Tài nói:

- Lúc đầu Lệnh Doãn, cường hào Quan Trung có phản kháng, hơn nữa mấy trăm gia tộc cường hào mười mấy huyện cũng phản kháng, tuy nhiên bọn phản khảng rốt cục đều bị quân Hán trấn áp tàn khốc. Bị Hộ Pháp Tướng Quân Chu Quan Phu do Lưu Bang ủy nhiệm, một lần giết sạch mấy trăm gia tộc cường hào!

Hạng Trang nghiêm nghị nói:

- Lưu Bang, thật đúng là tàn độc!

Phạm Tăng mỉm cười nói:

- Tên tiểu tử Lưu Bang vì muốn thoát thân, đứa con do chính hắn sinh ra còn có thể đẩy xuống xe ngựa. Giết mấy trăm gia tộc cường hào Quang Trung đã là đáng gì?

Vũ Thiệp chau mày nói:

- Như vậy những cường hào Quan Trung còn lại thì sao? Bốn quận Quan Trung hơn bảy mươi huyện, cường hào có quyền có thế ít nhất cũng mấy nghìn gia, Chu Quan Phu dùng máu tanh trấn áp được mấy trăm gia tộc cường hào, chẳng lẽ những cường hào còn lại trơ mắt đứng nhìn sao? Bọn chúng không sợ Lưu Bang tìm đến bọn chúng tàn sát sao?

Khuất Bất Tài thở dài nói:

- Thượng Đại Phu, những cường hào còn lại ở Quan Trung có muốn chống đối cũng là "lực bất tòng tâm", bởi vì toàn quân phục dịch, bình tính phú đi sâu vào lòng dân. Sau khi Chu Quan Phu trấn áp mấy trăm gia tộc cường hào, bá tánh Quan Trung đều biết Lưu Bang kiên quyết biến pháp, liền đồng lòng ủng hộ tân pháp, thế nên không thế gia cường hào nào dám bán mạng!

Cường hào vốn không chỉ là cường hào,mà còn bởi vì bọn họ có địa vị trong xã hội, cùng với số gia sản riêng. Hơn nữa, cốt yếu chính là bọn họ có danh vọng, bọn họ chỉ cần đứng lên hô lớn một tiếng, tráng đinh "tứ lý bát thôn" có thể tập hợp hưởng ứng. Chỉ khi nào tráng đinh " tứ lý bát thôn" không nghe theo bọn họ, bọn họ lập tức thất thế.

- Đại Vương, sau khi biến pháp Bạch Mặc phát triển, bách tính lê dân cũng sẽ không phải lo lắng về sau, từ nay về sau có thể thoải mái sinh nở, thỏa mái nuôi dường, Quan Trung, Ba Thục e rằng nhân khẩu sẽ tăng trưởng nhanh chóng!

Tất Thư lo lắng, nói:

- Việc này đối với Đại Sở mà nói, cũng chẳng phải tin tức tốt lành.

Phạm Tăng, Hạng Tha, Bách Lý Hiền đồng lòng, gật đầu lia địa.

Sự thực quả thực đã là như thế. Hiện nay bách tính lê dân Sở quốc, có một số ít là cày ruộng, tuy nói Giang Đông đồng ruộng hoang vu, thổ địa không khai khẩn nhiều không đếm xuể, nhưng dù sao tráng đinh cũng có hạn, với lại đất khai hoang cho sản lượng thấp. Vậy còn không bằng làm thuê cho bọn cường hào.

Có thể vừa thục địa, cực khổ kiếp được chút lương thực, ngoài ra còn lên trên thuế quốc phú, còn chưa nói đến nộp tiền thuê điền, qua mấy khâu bóc lột, còn lại số lương thực không đến phân nửa. Khó lòng nuôi đủ bốn miệng ăn, nếu như sinh bảy tám đứa con, chỉ nguyên tính phú một năm tất thảy đều bị ép ngang, đến lúc đó trong một nhà già ăn cái gì, trẻ ăn cái gì?

Cho nên, phần lớn bách tính lê dân không dám sinh nhiều.

Nếu hủy bỏ không tính phú, như vậy dân chúng sẽ không còn e dè, bởi vì sinh thêm nhi tử cũng không phải nạp phú nhiều, tuy rằng thêm nhi tử thêm miệng ăn. Lương thực không đủ ăn, không thể đào rau dại ăn sao? Thêm nhi tử có mệt nhọc chút, khi này bọn chúng có phần phiền phúc, đến khi chúng lớn có thể giúp đỡ khai khẩn ruộng đất, hoặc là thuê vài mẫu thục địa, không phải đủ ăn sao?

Hạng Trang gật đầu, trầm giọng nói:

- Lưu Bang có thể vừa ngọc dịch, vừa bình tính phú, chúng cũng có thể làm như thế!

Dừng lại một chút. Hạng Trang nhìn Hạng Tha, Bách Lý Hiền nói tiếp:

- Tử Dực, Tử Lương, các ngươi thử hoạch toán lại, loại bỏ các loại tạp dịch, tính phú hạch toán một hạn ngạch, sau đó thống nhất đưa vào thuế ruộng đất đi. Sau đó một lần nữa định ra thuế suất, bắt đầu từ năm nay, thuế ruộng cứ theo thuế suất mới trưng thu. Tất cả tạp dịch, tạp phú loại bỏ hết!

- Vâng!

Hạng Tha, Bách Lý Hiền vội vàng quỳ xuống, hướng về Hạng Trang chắp tay thi lễ.

Hạng Trang dừng lại một chút, lại nói:

- Tả hữu cùng ngọc dịch, bình tính phú, không bằng cũng thúc đẩy phát triển nhóm tân pháp thứ ba, sẽ giúp việc cải cách quân chế được hoàn thành.

- Vâng!

Hạng Tha, Bách Lý Hiền liền hô lớn.

Ba ngày sau, Hạng Tha, Bách Lý Hiền cả đêm trong cung, bẩm lại những hạch toán của họ với Hạng Trang.

Trông thấy Hạng Trang lật xem sổ ghi chép rất nhanh, Hạng Tha nói:

- Đại Vương, ngọc dịch, binh lích chủ yếu để xây công sự, làm đường, và những vấn đề khác, cách vấn đề khác có thể qua quân chế cải cách để giải quyết, còn phần lớn là xây công sự, làm đường, làm cầu, hạng mục công việc. Đến lúc đó cần trích quốc khố, thu thuế ruộng chiêu mộ lao công để hoàn thành công việc.

- Đúng Vậy.

Hạng Trang gật đầu hỏi:

- Sau đó thì sao?

- Thần cùng Tử Lương hạch toán, trước mắt Giang Đông có hơn hai trăm sáu mươi vạn người, trong đó có hơn tám mươi vạn tráng đinh.

- Mỗi tráng đinh cần hàng năm phải phục dịch một tháng, mỗi tráng đinh mỗi ngày ít nhất phải ăn hết một thạch gạo, cho nên ngọc dịch tương ứng với thuế ruộng của tắm trăm nghìn thạch!

- Hơn một trăm tám mươi vạn khẩu, tính thuế là chín trăm nghìn thạch!

- Có khác hơn so với tám mươi vạn đinh, đinh nạp tính phú, tám trăm nghìn thạch!

- Hơn nữa vốn có thuế ruộng chín trăm nghìn thạch, cuối cùng hạn ngạch thuế ruộng là ba, bốn trăm nghìn thạch!

- Ba, bốn trăm nghìn thạch sao?

Hạng Trang nghe vậy trong lòng kinh hãi, lại nói:

- Giang Đông hiện có hơn một nghìn hai trăm vạn mẫu đất canh tác, nói cách khác, chia đều mỗi mẫu đất canh tác cần nạp thuế ba, bốn mươi cân sao? Giả như mỗi mẫu sản xuất ra một thạch, chính là một trăm hai mươi cân, như rốt cục thuế ruộng thuế suất chẳng phải vượt qua bốn loại thuế ban đầu sao?

Bốn loại thuế ban đầu, này cũng đã khó có thể tưởng tượng ra thuế phụ!

Vừa nói xong, Hạng Trang mới chợt nhớ ra một sự kiện khác, liền hỏi:

- Đúng rồi, các ngươi nói Giang Đông trưng thu thuế ruộng đất khép kín, tính phú chẳng phải tương đương một trăm bảy mươi nghìn thạch sao? Hàng năm có thể để đầy lương thực trong nhà kho sao?

Bách Lý Hiền ngạc nhiên nói:

- Đại Vương người quên rồi sao? Khi thành nhập hộ khẩu toàn dân, ngài đã hạ chiếu lện, trong vòng mười năm, toàn bộ Đại Sở không tính thuế, tính phú!

Hạng Trang vỗ lên trán, nói:

- Coi như là quả nhân trí nhớ không tốt.

Lúc trước, khi thi hành nhập hộ khẩu toàn dân, Hạng Trang vì được bách tính lê dân ủng hộ, từng hạ chiếu lệnh miễn giảm mười năm tính thuế, tính phú. Bởi vì lúc ấy dòng họ, sĩ tộc Giang Đông ẩn chứa một lượng lớn đinh khẩu, thực tế trưng thu tính thuế, tính phú cực kỳ có hạn, cho nên Hạng Trang cũng không hề để ý, tuyệt bút vung tay miễn mười năm thuế.

Hạng Trang liền nói:

- Nếu như thế này, tính thuế, tính phú hạn ngạch cũng sẽ miễn giảm. Truyện được copy tại

Hạng Tha nói:

- Nếu miễn giảm tính thếu, tính phú hạn ngạch, thì rốt cục thuế ruộng thuế suất sẽ thất thuế.

Hạng Trang nói:

- Miễn giảm, thuế ruộng thuế suất liền định vì thành một loại thuế!

Việc này cũng là tâm ý của Hạng Trang. Một loại thuế này cũng là chính là thuế phụ cao nhất trong thời phong kiến Hoa Hạ, ở các thế hệ thời kỳ cuối, điên cuồng tăng thuế, thậm chí vài năm trưng thu thuế ruộng bất binh thường không có lý do cụ thể.

- Chỉ thu một loại thuế thôi sao?

Hạng Tha nhíu mày nói:

- Đại Vương, việc này không khiến quốc khô túng quẫn hay sao?

Bách Lý Hiên cũng có chút lo lắng nói:

- Đúng vậy Đại Vương,sau khi hủy bỏ ngọc dịch, tạp dịch, binh lính, tính thuế, tính phú, thuế ruộng đất này trở thành thuế duy nhất nhập vào quốc khố, chỉ thu một loại thuế như đã nói, một năm bội thu, cũng chỉ được hai triệu thạch, khấu trừ bổng lộc quan viên, thế khanh, cùng quân lương, thì dư thường không còn bao nhiêu.

Bách Lý Hiền nói chính là lời thực, hiện tại toàn bộ Sở quốc ước chừng có hơn ba trăm người quan văn, hơn ba trăm người quan võ, văn võ quan viên hàng năm nhận bổng lộc là năm trăm thạch, tổng là ba trăm nghìn thạch; để nuôi năm vạn quân phòng bị, hàng năm cần sáu trăm nghìn thạch, ngoài ra còn muốn cho thế khanh, thế huân rốt cục còn lại bao nhiêu?

Giống như quả dưa chuột cưa làm đôi, có thể làm thành chuyện gì?

Đến lúc đó đừng nói xây công sự, mà ngay cả, Hạng Trang tu sửa một chút hoàng cung cũng phải mượn đông chuyển tây.

Hơn nữa, hiện tại tước vị thế huân thế khanh không đạt được nhiều, áp lực không lớn, nhưng sau này tước vị huân thích ngày càng nhiều, áp lực càng đè nặng lên quốc khố, đến lúc nào đó gặp phải thiên tai, càng không thể xuất lương thực cứu tế nạn dân, việc này đã là nguy rồi.

Hạng Trang phẩy tay áo, thản nhiên nói:

- Tạm thời túng quẫn, khi nhân khẩu gia tăng, diện tích đất ruộng Giang Đông sẽ gia tăng, cứ như vậy quốc khố hàng năm sẽ gia tăng, tình hình dần dần sẽ tốt hơn, mặc dù ngọc dịch, tính thuế, tính phú tuy rằng hủy bỏ nhưng thuế ruộng cũng không phải là thu nhập duy nhất của quốc khố.

Hạng Tha nói:

- Đại Vương nói là hóa thuế nào? Như vậy có thể thu vào bao nhiêu?

Cái gọi là hóa thuế, là chỉ hàng hóa đi qua bến tàu, trạm kiểm soát dựa theo tổng giá trị hàng hóa mà thu thập thuế.

Tuy nhiên thời kỳ trước triều đại nhà Tần buôn bán mậu dịch có quy mô nhỏ, hơn nữa phần lớn đều là bán lẽ linh tinh, giống Đào Chu Công thương nhân lớn thời cổ đại buôn bán lông phượng và sừng lân, tuy nhiên cống hiến thuế thu nhập cũng có hạn. Hiện giờ, Sở Quốc có Công Thâu giấy, thư, rượu trắng, và nhiều thứ khác không ngừng được chuyển tới Trung Nguyên, buôn bán mậu dịch so với trước kia hưng thịnh hơn nhiều, thuế thu nhập từ đó cũng không có ít...

Ba mươi tiền là giá một thạch gạo, khi đó thu thập từ thuế được ba năm vạn thạch.

Hạng Trang phẩy tay áo, nói:

- Lúc này, Giang Đông thương nhân có rất ít, hàng hóa lưu thông cũng không nhiều, cho nên hóa thuế rất ít. Nhưng sau khi nhóm tân pháp thứ ba thi hành, thương nhân được trao đổi, buôn bán hàng hóa, nộp hóa thuế tới ngạch độ nhất định cũng có thể đạt được tước vị, cứ như vậy, số lượng thương nhân nhất định sẽ tăng vọt, hóa thuế cũng như thế mà tăng theo!

Ở thời Hoa hạ cổ đại, cho đến thời Tống, thương nghiệp mới bắt đầu phồn vinh. Hạng Trang biết rõ rằng nhân khẩu, sức sản xuất không phải nhân tố chính ước chế thương nghiệp phát triển. Ở thời Rome cổ đại một thành nhỏ thương nghiệp cũng có thể phồn thinh, sở dĩ cổ đại Hoa Hạ thương nghiệp không phát triển, mấu chốt là do chính sách trọng nông ức thương.

Trí tuệ con người Hoa Hạ không thua kém bất cứ dân tộc nào trên thế giới, cho nên chỉ cần triều đình bãi bỏ chính sách ức thương, thương nghiệp Sở Quốc sẽ nhanh chóng phát triển, quy mô sẽ không ngừng mở rộng, cống hiến thuế thu nhập ngày càng nhiều. Thời gian trôi qua, thuế thu thập từ thương nghiệp khẳng định sẽ vượt trội so với thuế ruộng đất, trở thành nguồn thu nhập chính của quốc khố!

Chương 292: Cải cách thể chế quân sự

Cung Sở vương, thượng thư phòng.

Khuất Bất Tài rón ra rón rén vào thư phòng, chầm chậm vái chào Hạng Trang đằng sau án thư, nói:

- Tham kiến đại vương.

- Khuất Bất Tài ngươi đến rồi à? Lại đây, qua bên này ngồi.

Hạng Trang đặt chiếc bút lông ngỗng trong tay xuống, ngồi chổm dậy, lại nghiêm trang ra hiệu Khuất Bất tài ngồi xuống án thư đối diện.

- Hai việc.

Đợi Khuất Bất Tài ngồi xuống, Hạng Trang lập tức nói:

- Việc thứ nhất, từ giờ trở đi, giấy Công Thâu, thư tịch cùng với rượu trắng bán vào các nước Trung Nguyên, chỉ được giao dịch bằng vàng, bạc hoặc tài vật, tiền đồng không cần nữa. Bạn đang đọc chuyện tại

Hoa Hạ không phải quốc gia có sản lượng bạc chủ yếu, sản lượng bạc cực kì có hạn, sản lượng vàng thì càng thấp hơn, trước mắt lại không phải thời đại hàng hải, muốn xuống biển nam, Nhật Bản nhập khẩu bạc trắng là vọng tưởng hão huyền, Hạng Trang nếu muốn cải cách hệ thống tiền tệ, muốn vàng, bạc trở thành tiền tệ lưu thông, thì nhất định cần phải chiếm đoạt lượng vàng, bạc vừa đủ từ Trung Nguyên.

- Vâng!

Khuất Bất Tài chắp tay hành lễ, không có sự do dự nào liền chấp thuận ngay.

Hạng Trang gật đầu, nói:

- Việc thứ hai, ngươi lập tức đi tới Phiên Vũ, đích thân bố trí, mục tiêu thâm nhập kế tiếp của Ô Mộc Nhai là Nam Việt Quốc.

Thủy quân của Qua Thắng tuy rằng không thể lên bờ Phiên Vũ, nhưng vẫn có thể thu được tin tức có ích.

Quan viên của Nam Việt Quốc cự tuyệt thủy quân Qua Thắng lên bờ, cũng ý là Triệu Đà đang thi hành quốc sách "Bế quan tỏa cảng"? Nguyên nhân chỉ có một, đó chính là Triệu Đà không thể nắm giữ triệt để năm trăm nghìn tráng đinh ở Nam Việt Quốc, vì không để năm trăm ngàn tráng đinh tan rã, Triệu Đà chỉ có thể bế quan tỏa càng, ngăn chặn thông tin.

Hạng Trang phái Qua Thắng thâm nhập Nam Việt, chính là theo dõi năm trăm ngàn tráng đinh của Nam Việt!

Căn cứ vào sự ghi chép nhân khẩu mới nhất, tất cả tráng đinhcủa hơn sáu mươi huyện Giang Đông rơi vào khoảng hơn tám trăm ngàn tráng đinh. Nếu lấy được năm trăm ngàn tráng đinh của Nam Việt, nhân lực của nước Sở gần như có thể tăng lên gấp đôi, đối diện với sức hấp dẫn lớn như vậy, Hạng Trang không thể không động lòng, Sở quốc thiếu người thế nào.

- Vâng!

- Khuất Bất Tài lại chắp tay đồng thuận.

- Đi thôi. Hạng Trang xua tay, nói:

- Lập tức đi làm đi.

- Thần cáo lui.

Khuất Bất Tài đứng dậy, thở dài xoay người, bước đi.

Vùng ngoại ô Ngô Trung, một ngôi nhà nhỏ trong rừng trúc.

Hứa Phụ đang đánh đàn bên cửa sổ. Đến Giang Đông hơn nửa năm, hai người chủ tớ Hứa Phụ, Tiểu Thanh liền đến ngôi nhà nhỏ ở trong rừng trúc ngoại ngoại ô Ngô Trung, Hứa Phụ vốn là bậc thầy tướng số nổi danh thiên hạ, sau khi vào ngôi nhà nhỏ trong khu rừng trúc, nhân vật sĩ tộc của Giang Đông ùn ùn kéo đến, khẩn cầu Hứa Phụ xem tướng số cho bọn họ.

Tuy nhiên hôm nay, Hứa Phụ khéo léo từ chối tất cả sự thăm hỏi của các nhân vật nổi tiếng.

Trong lúc đó, tiếng đàn nhẹ nhàng chầm chậm như nước chảy đột nhiện đứt đoạn, đó là một dây đàn bị đứt.

Trong tiếng bước chân nhẹ nhàng, Tiểu Thanh tiến vào từ gian ngoài, thở dài:

- Công tử, chưa đến hai ngày ngắn ngủi, người đã đứt sáu dây đàn rồi, xem ra Tiểu Tỳ lại phải đi một chuyến ra chợ.

Hứa Phụ lập tức đẩy đàn đứng dậy. Lại đí đến phía trước cửa sổ thở dài, Hứa Phụ rất rõ ràng, hai ngày đứt sáu dây đàn, đây chỉ có thể nói rõ là tâm tình của nàng đang rối loạn.

Tâm tình của Hứa Phụ vì sao rối loạn?

Còn không phải bởi vì tên ngốc nghếch Tất Thư không hiểu phong tình sao!

- Công tử, cần tađi một chuyến đến Ngô Trung không?

Tiểu Thanh thử thăm dò nói.

Làm thị tỳ của Hứa Phụ, Tiểu Thanh hiểu rõ đối với cái gọi là tình cảm giữa Hứa Phụ với Tất Thư.

Ngay từ đầu. Hứa Phụ chủ động kết giao với Tất Thư, chỉ là muốn hóa giải Hồng Loan kiếp, tuy nhiên sự thật chứng minh, nếu muốn thay đổi kiếp số đúng là si tâm vọng tưởng, Hứa Phụ nhanh chóng đánh mất chính mình trong tâm sự, đánh cờ, cầm tiêu hợp tấu cùng Tất Thư, hơn nửa năm chung sống, Hứa Phụ đã sớm thầm yêu Tất Thư.

Tuy nhiên Tất Thư lại dường như chỉ xem Hựa Phụ là tri kỷ.

Vài lần. Hứa Phụ không không kìm nổi nói bóng gió với Tất Thư, nhưng Tất Thư hầu như không có phản ứng.

Hứa Phụ dường như lâm vào trong một loại suy nghĩ nào đó, không có hồi ứng, tuy nhiênTiểu Thanh biết Hứa Phụ ngầm đồng ý, lập tức xoay người đi ra khỏi căn nhà nhỏ, lại đi ra chuồng ngựa dắt một con ngựa nhỏ màu hồng, xoay người lên ngựa chạy như bay về Ngô Trung, sau đó, chớp mắt đã ở chân núi đối diện, trong bóng xế tà đột nhiên xuất hiện mười mấy tên cưỡi ngựa chặn đường.

Đầu lĩnh là một võ tướng quân Sở thân hình to lớn, mày rậm mắt to, miệng rộng cười nói:

- Ơ, Tiểu Thanh muội, muội muốn đi đâu?

Tiểu Thanh ghì chặt cương ngựa lách sang bên một, liền tức giận nói:

- Ngươi quản ta?

- Ái chà, Tiểu Thanh muội không biết, vùng ngoại ô Ngô Trung này vừa mới xuất hiện một bọn cường đạo cướp đường, nếu gặp những cô nương trẻ đẹp, bọn chúng liền… Cái đó, muội hiểu mà.

Võ tướng quân Sở ghì cương ngựa, lại một lần nữa chặn đường đi của Tiểu Thanh, cười nói:

- Tiểu Thanh, chi bằng Ta đưa muội đi nhé.

- Cái gì bọn cường đạo cướp đường?

Tiểu Thanh sắng giọng:

- Ngươi mới là.

- Sao muội nói vậy?

Võ tướng cười trừ:

- Ta có ý tốt, làm sao có thể là bọn gian tặc?

- Hãy bớt sàm ngôn đi, ta còn có việc.

- Tiểu Thanh chau mày, nói:

- Phá Quân, ngươi còn không tránh ra?

Hóa ra tên võ tướng này là Phá Quân, từ ngày gặp hai người chủ tớ Hứa Phụ, Tiểu Thanh ở Thanh Phong Kỳ Xá, Phá Quân liền đã động lòng, Hứa Phụ thân phận tôn quý, không phải là người Phá Quân có thể trêu chọc, hắn liền chuyển chủ ý đến Tiều Thanh, hơn nửa năm trở lại đây, chỉ cần có thời gian rảnh, hắn liền không quản ngại ngàn dặm xa xôi về Giang Đông theo Lư Giang, sau đó tìm mọi cách quấy rầy Tiểu Thanh.

Tiểu Thanh lông mày dựng thẳng, quát:

- Phá Quân, ngươi còn không tránh ra?

- Tránh tránh tránh, đương nhiên tránh.

Thấy Tiểu Thanh thật sự nổi giận, Phá Quân vội ghìm cương ngựa nhường đường.

Tiều Thanh khẽ hừ một tiếng, lúc này mới giục ngựa tiến lên, lúc đi ngang qua người Phá Quân bèn quay đầu lại, lại thấy tên Phá Quân này, không giống như một đứa trẻ làm sai chuyện, kiểu dáng nơm nớp lo sợ, Tiểu Thanh không nhịn được cười, thản nhiên cười đối với Phá Quân, tuy nhiên nhanh chóng dùng tay che miệng nhỏ nhắn của chính mình.

Nụ cười này, toàn người Phá Quân xương cốt mềm nhũn.

Đợi Tiểu Thanh đi xa, Phá Quân mới ghìm cương ngựa quay đầu lại, điên cuồng hét mười mấy tên lính phía sau:

- Thấy không? Các ngươi thấy không? Tiểu cô nương này cười với lão phu, ha ha ha, nàng đã để ý ta rồi! ha ha ha ha, cuối cùng cũng không uổng công nỗi khổ nửa năm nay của lão phu, ha ha.

Cung Sở Vương, thiên điện.

Hạng Trang vẻ mặt trang nghiêm, ngồi ở chính giữa, Á phụ Phạm Tăng ngồi cuối bàn.

Hạng Tha, Hạng Đà, Vũ Thiệp, Bách Lý Hiền, Tất Thư và văn võ trọng thần phân làm hai bên tả hữu, chúng thần làm lễ, Hạng Trang hồi lễ nghiêm trang mời chúng thần ngồi vào vị trí.

Thời kì Tiên Tần, lễ nghi giữa quân và thần không có sự trang nghiêm như vậy.

Thời kì Tiên Tần, quân thần nghị sự đều là ngồi xuống đất, thẳng đến Hán Vũ đế trục xuất bách gia, sau khi đặc biệt tôn sùng nho gia, những lễ nghi rườm rà kia của nho gia mới thành chính thống, đại thần cần đứng, đến đời Tống, Minh Lý Học (Minh Lý Học là tìm kiếm quy luật vận mệnh của con người, dựa vào các con số như ngày tháng năm sinh để tiên đoán vận mệnh của con người đồng thời tiên đoán những việc xảy ra trong tương lai) hưng thịnh, ngay cả tể tướng cũng không có chỗ ngồi trước mặt quân vương, nói đến đời Mãn Thanh, thần tử căn bản chính là chó của quân chủ, hầu như không có địa vị gì đáng nói.

Hán Vũ đế tôn sùng lễ nghi của nho gia, ban đầu là tốt, bởi vì lễ nghi của nho gia có thể chỉ ra địa vị siêu nhiên của quân vương, khiến đại thần càng thêm kính sợ vương quyền, do đó vô hình trung đạt tới mục đích củng cố mục đích của vương quyền, tuy nhiên sau khi Minh Lý Học hưng thịnh, lễ nghi chính thống của nho gia cũng dần dần biến thành lễ giáo đạo học dị dạng, cuối cùng biến thành khối u của văn minh Hoa Hạ.

Đầu tiên Phạm Tăng phá vỡ không khí trầm tĩnh, nói: - Ki Nhi, ngươi thực sự tính toán thi hành nhóm tân pháp (quy định về pháp luật mới) thứ ba?

- Đúng.

Hạng Trang gật đầu, nói:

- Nhân khẩu của Giang Đông căn bản không bằng Quan Trung, Ba Thục, lão già Lưu Bang hiện nay lại đang làm Dao Dịch, Bình Toán Phú, chúng ta nếu không nhanh chóng đuổi theo, thì sự chênh lệnh nhân lực, quốc lực giữa Sở Hán sẽ càng ngày càng lớn, cơ hội không chờ đợi ai cả, Á phụ, chúng ta không thể một mặt cầu ổn, tiếp tục chờ đợi.

- Cũng được. Phạm Tăng nghiêm nghị nói:

- Nếu con đã quyết tâm, vi phụ tự nhiên sẽ ủng hộ.

Hạng Trang trầm ngâm một lát, nói:

- Nhóm tân pháp thứ ba này cực kì quan trọng, diện đề cập của điều khoản pháp lệnh là cực lớn, cho nên còn cần mọi người hợp mưu hợp sức, cùng nhau cố gắng.

Hạng Tha, Hạng Đà…liền dần dần đứng thẳng dậy.

Ánh mắt của Hạng Trang đầu tiên dừng ở trên người Hạng Tha, nói:

- Tử Dực, người điều đình ở giữa, trù tính toàn cục.

Hạng Tha chắp tay thi lễ, nghiêm nghị nói:

- Vâng!

Ánh mắt của Hạng Trang lại hướng đến Hạng Đà nói: - Tử Nghiêm, ngươi phụ trách khen thưởng thuế quân công.

Hạng Đà quỳ xuống, chắp tay thi lễ nói:

- Vâng!

Hạng Trang lại hướng tới Bách Lý Hiền nói:

- Tử Lương, ngươi phụ trách khen thưởng thuế nông canh, bán hàng rong, đọc sách.

Bách Lý Hiền quỳ xuống, chắp tay thi lễ nói:

-Vâng!

Hạng Trang lại hướng tới Vũ Thiệp nói:

- Bạt Chi, ngươi phụ trách tuyên truyền động viên tất cả học sinh trường Thái Học sao chép điều khoản tân pháp, trong thời gian ngắn nhất dán khắp sáu mươi tám huyện của quận Giang Đông Ngũ, thâm nhập các xã, các đình, các lý giảng giải tân pháp cho phụ lão, yêu cầu phụ lão Giang Đông hiểu rõ triệt để lời hay ý đẹp của tân pháp.

Vũ Thiệp cũng quỳ xuống, đáp:

- Vâng!

Cuối cùng ánh mắt của Hạng Trang dừng ở trên người Tất Thư, nói:

- Học Kiếm, quả nhân ủy nhiệm ngươi làm tướng quân đánh và thắng địch, toàn quyền phụ trách cải cách quân chế của quân Sở!

Tất Thư khoát áo, đứng dậy lạy:

- Đa tạ ân sủng của đại vương, thần dám lấy cái chết để hoàn thành mệnh lệnh...

Hạng Trang xua tay nói:

- Học Kiếm, Á Phụ ở lại, còn lại các chư khanh khẩn trương hồi phủ tự mình chuẩn bị đi.

Hạng Tha, Hạng Đà, Bách Lý Hiền, Vũ Thiệp bốn người đứng dậy, trước sau hướng Hạng Trang, Phạm Tăng vái chào, cáo từ, trong thiên điện chỉ lại ba người Hạng Trang, Phạm Tăng cùng với Tất Thư.

Cải cách quân chế cũng không không phải là chuyện chỉ nói một câu, tuy nói Tất thư đã sớm định ra kế hoạch cải cách trọn vẹn, không khác biệt lắm với cải cách binh phủ thời Tùy Đường đời sau, nhưng cũng có rất nhiều vấn đề chi tiết vẫn cần nghiên cứu thêm, thí dụ như nói hạn ngạch binh phủ của các quận nhiều ít, còn có hạn ngạch cấm vệ quân làm quân thường trực là nhiều ít?

Đương nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là làm yên lòng đại tướng cầm binh trên trận địa.

Một khi thực thi cải cách binh phủ, các quận, nơi đóng quân của các quận, các huyện đều muốn quy về quản lí của phủ Chiết Xung, không có lệnh bài của phủ Chiết Xung và binh phù của Hạng Trang, cho dù là những đại tướng như Chu Ân, Cao Sơ, Bàng Ngọc cũng không được điều động một binh một tốt, đây gần như chính là tước đoạt binh quyền của họ, Cao Sơ, Bàng Ngọc còn đồng ý, Chu Ân lại chưa chắc sẽ đồng ý.

Chương 293: Dùng rượu tước binh quyền

Lục huyện, phủ đệ Đại Tư Mã.

Sau khi Chu Ân quay về Đại Sở, phục hồi quan chức đảm nhiệm chức vụ cũ Đại Tư Mã.

Tuy nhiên xem xét việc Chu Ân đầu hàng, khó tránh khỏi trong lòng còn có điều đố kỵ, vả lại chưa chắc đã bằng lòng rời bỏ binh quyền của Cửu Giang đến Ngô Trung, bởi vậy Hạng Trang vẫn cho Chu Ân kiêm nhiệm cả Quận Thủ Cửu Giang, chủ trì việc chính trị quân sự thường trú sáu huyện.

Giữa quân thần của Hạng Trang và Chu Ân vốn tương đối hòa hợp, sau khi Bách Lý Hiền bắt đầu thay đổi pháp chế, quan hệ của hai người liền bắt đầu trở nên có phần tế nhị, bởi vì dù là luật nhập hộ khẩu toàn dân, hoặc là thuế sĩ, nông, công, thương, hoặc là tân thuế ruộng đều động chạm đến lợi ích của Chu ân ở Cửu Giang.

Chu Gia là thế tộc lớn nhất ở Cửu Giang, không chỉ có nhân khẩu tàng ẩn lớn, lại có đất đai lớn.

Tân pháp của Bách Lý Hiền cần đem toàn nhân khẩu tàng ẩn của Chu Gia đều phải đăng kí trong danh sách, còn khiến Chu Gia đăng kí chung với bọn thứ dân, thế chẳng phải làm tổn hại nghiêm trọng đến lợi ích của Chu Gia?

Tuy nhiên, trước khi thi hành hai nhóm tân pháp, Hạng Trang đều phái người có chuyên môn đến giải thích.

Chu Ân suy xét thấy Hạng Trang cũng là người am hiểu chiến lược, trí tuệ hơn người, sở dĩ thi hành cải cách cũng không phải là để gây khó dễ với Chu Gia, mà mục đích thật sự là khiến Đại Sở trở nên lớn mạnh, do vậy đều nhẫn nhịn, hơn nửa năm trước, lúc sĩ tộc Giang Đông náo loạn, không ít dòng họ của Chu Gia cũng muốn gây rối, nhưng đều bị Chu Ân đàn áp.

Gần đây, Giang Đông lại truyền ra phong thanh, nghe nói, thật sự cần tiền hành cải cách quân chế.

Việc này, Chu Ân thật sự có chút để ý, mấy bộ tân pháp trước, luật nhập hộ khẩu toàn dân cũng tốt, thuế sĩ nông công thương với thuế ruộng cũng thế, tuy nói tổn hại lợi ích của Chu Gia, nhưng không có chạm đến cội nguồn của Chu Gia, bởi vì Chu Ân còn nắm chặt chẽ binh quyền của quận Cửu Giang, chỉ cần binh quyền còn ở trong tay mình, thì rõ rằng Hạng Trang vẫn đang tín nhiệm Chu Ân hắn.

Nhưng mà. Hiện tại phải cải cách quân chế, có phải ý là Hạng sẽ xuống tay với Chu Ân này hay không?

Nghĩ đến đây, Chu Ân có chút lo âu, lại có chút ảm đạm, suy bụng ta ra bụng người, nếu đổi vị trí của hắn là Hạng Trang, chỉ sợ cũng không dễ dàng giao binh quyền Cửu Giang dài như thế cho một tên tướng đầu hàng thay đổi thất thường, công tâm mà nói, Hạng Trang có thể chịu đựng đến bây giờ, đến lúc này mới mượn danh nghĩa cải cách quân chế mà xuống tay, đã xem như trí tuệ hơn người.

- Phụ thân, tiệc mà không phải là tiệc tốt, con nghĩ không thể đến Ngô Trung!. Chu Hoàn lớn tiếng nói.

- Không đến Ngô Trung?

Chu Ân thở dài, cười khổ nói:

- Đại vương triệu kiến, không đi có thể được sao?

- Vì sao không được?

Chu Hoàn không cần nghĩ ngợi nói:

- Nói rằng phụ thân bị bệnh, không thể đi.

- Hoàn nhi, con nghĩ sự việc quá đơn giản rồi.

Chu Ân lắc đầu, nói:

- Hơn nữa trốn tránh cũng không phải là biện pháp, đừng quên cha con ta đều là thần tử của Sở Quốc!

Dừng một chút, Chu Ân lại nói:

- Con đi thu dọn đi, cùng với ta khởi hành trước, sự việc chính trị quân sự của Cửu Giang tạm thời giao phó cho tướng quân Mông Cức đi.

Cung Sở Vương, thượng thư phòng.

Hạng Trang chắp hai tay sau lưng. Đang đi qua đi lại trong phòng.

Mời Cao Sơ, Bàng Ngọc, Chu Ân, Hoàn Sở, Quý Bố trở về Ngô Trung, thư mời nhập cung đã được gửi đi nhiều ngày, Hoàn Sở của Đan Dương, Lý Bố của Khúc A đã trở về Ngô Trung, tính thời gian, Cao Sơ đóng quân ở Phiên Ấp, Bàng Ngọc của Đông Âu cùng với Chu Ân đóng quân ở Lục huyện lẽ ra cũng đã về tới nơi.

Quân Sở hiện nay, ngoại trừ cấm quân thuộc sự chỉ đạo trực tiếp của Hạng Trang ra. Còn có quân đội đóng giữ của các quận.

Cấm quân của Hạng Trang có ba đại doanh, phân làm đại doanh Hổ bí của Tấn Dương, đại doanh Thiên Lang của Hô Diên cùng với đại doanh Kiêu Kỵ của Mông Cức, tổng cộng khoảng hai vạn tinh binh, đại doanh Hổ Bí, và Thiên Lang đa phần đều là lão binh từ Cửu Nguyên mang tới, đại doanh Kiêu Kỵ lại là ba nghìn kỵ binh quân Tần của Mông Cức làm chủ yếu, cộng thêm sáu nghìn quân tinh nhuệ huấn luyện mà thành trong chiến tranh của Lịch Dương.

Ngoại trừ hai vạn cấm quân thuộc sự chỉ đạo trực tiếp của Hạng Trang ra, các quận, các huyện đều có đại quân chiếm đóng.

Mùa hè năm trước, sau khi quân Sở đánh đuổi sự vây đánh của liên quân thất lộ, thượng tướng quân Nguyên Chúc đem sáu mươi nghìn quân của Hạng Đà phân thành hai, do Hoàn Sở, Quý Bố mỗi người lãnh đạo ba mươi nghìn người, phân ra đóng quân ở quận Đan Dương, Ngô quận, hai mươi nghìn đại quân của Chu Ân vẫn đóng quân ở Cửu Giang, mười nghìn đại quân của Cao Sơ đóng quân ở Lư Giang, Bàng Ngọc thống lĩnh năm nghìn quân đóng tại Hội Kê.

Hạng Trang biết, loại cục diện này rất nguy hiểm.

Chu Ân, Hoàn Sở, Quý Bố đều là những tướng già, mỗi người đều có rất nhiều thân tín trung thành, ở đất Sở cũng có rất nhiều bạn cũ, khiến cho họ trấn thủ một phương một thời gian dài, rất dễ hình thành cục diện Đuôi To Khó Vẫy (thế lực cấp dưới quá mạnh thì thế lực cấp trên khó bề khống chế), lúc quân Sở của hoàng tộc đủ mạnh còn dễ nói, một khi thế lực quân Sở suy yếu, thì rất có khả năng sẽ xuất hiện cắt cứ quân phiệt.

Vừa đó là Cao Sơ, Bàng Ngọc được Hạng Trang nâng đỡ như vậy, bồi dưỡng thành thủ hạ chính thống, sau khi nắm giữ độc tôn binh quyền, rất dễ dàng nảy sinh tính khí ngang ngược, kiêu ngạo, ngông cuồng vô lối, cho nên tất yếu cần giữ họ bên cạnh, lúc nào cũng nhắc nhở từng chút một, tránh khỏi cái đuôi của bọn chúng vểnh tới cả bầu trời.

Nói tóm lại, binh quyền của số đại tướng này đã đến lúc giải trừ rồi.

Thông qua luật nhập hộ khẩu toàn dân, thế lực dòng họ của Giang Đông đã bị áp chế, thông qua thuế sĩ nông công thương cùng thuế ruộng mới, sức ảnh hưởng của sĩ tộc, thế gia Giang Đông, cũng đã suy yếu, sự khống chế của chính phủ trung ương với địa phương đã ngày một lớn mạnh, hiện tại, là thời điểm làm suy yếu sức ảnh hưởng của các lão tướng trong quân đội, thu nạp binh quyền.

Hạng Trang tin tưởng, Cao Sơ, Bàng Ngọc tuyệt đối không có ý kiến gì.

Trong lòng Hoàn Sở, Quý Bố khó tránh khỏi sẽ có suy nghĩ, tuy nhiên cũng nhất định lấy đại cục làm trọng, Hạng Trang lo lắng duy nhất, chính là thái độ của Chu Ân Đại Tư Mã kiêm quận thủ Cửu Giang, Chu Ân từng từng phản Sở theo Hán, một khi hắn không muốn giao lại binh quyền trong tay, rất có khả năng một lần nữa ruồng bỏ Đại Sở, nếu thật sự như vậy, thì khó tránh khỏi lại dẫn binh thảo phạt.

Lúc Hạng Trang đang đi qua đi lại, Tấn Tương bỗng nhiên tiến vào bẩm báo:

- Đại Vương, Giang Bắc cấp báo!

Nói xong, Tấn Tương liền đưa lên một bức thư, Hạng Trang nhận lấy, lại là kỵ binh của tướng quân Mông Cức đưa tới, trong thư nói cha con Chu Ân, Chu Hoàn đã rời khỏi Lục huyện tới Ngô Trung, trước lúc khởi hành, còn đem lại toàn bộ việc chính quyền của quận Cửu Giang phó thác cho Mông Cức, thậm chí ngay cả binh phù điều binh cũng không có giữ lại.

Xem xong thư, Hạng Trang không nén nổi âm thầm gật đầu.

Hiện tại xem ra, lo lắng của mình là dư thừa, Chu Ân chưa chắc là trung thần, nếu không phải lúc trước cũng sẽ không phản Sở hàng Hán, tuy nhiên Chu Ân tuyệt đối là người hiểu chuyện, cho nên lúc trước quyết đoán phản Sở theo Hán, hiện tại cũng sẽ quyết đoán từ bỏ binh quyền của Cửu Giang, như vậy rất tốt, chỉ cần Chu Ân hiểu chuyện là rất tốt, tự mình cũng quả quyết sẽ không bạc đãi hắn.

Sau ba ngày, cha con Chu Ân, Chu Hoàn cuối cùng cũng đến Ngô Trung.

Đêm đó, Hạng Trang bày yến tiệc xa hoa ở chính điện của hoàng cung, khoản đãi thịnh tình năm vị đại tướng Hoàn Sở, Quý Bố, Chu Ân, Cao Sơ, Bàng Ngọc, Á phụ Phạm Tăng, lệnh doãn Hạng Tha, thượng tướng quân Hạng Đà, thượng đại phu Vũ Thiệp, quân sư Bách Lý Hiền, phó quân sư Tất Thư cùng với vài vị tướng già Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ, Điền Hoành, Tiêu Khai và tất cả những người đi cùng.

Rượu quá ba tuần, Hạng Trang hỏi Bàng Ngọc:

- Tử Ngang, tình hình bên kia Đông Âu thế nào?

Bàng Ngọc quỳ xuống, chắp tay thi lễ: - Đại vương, cục diện chính trị của huyện Đông Âu đã hoàn toàn vững vàng, bách tính Đông Âu vốn ẩn cư trong rừng núi cũng đã dần dần trở về định cư trong thành, hiện tại, không có năm nghìn đại quân của thần, chỉ dựa vào mấy trăm tên sai dịch của Úy Trị huyện Đông Âu, ít nhiều cũng có thể duy trì trị an địa phương.

- Tốt. Hạng Trang vui vẻ gật đầu, mỉm cười nói:

- Vậy ngươi sẽ không phải hao công tổn sức ở Đông Âu nữa, lập tức mang năm nghìn quân đóng quân ở Sơn Âm, giao hảo cùng với quận úy Đinh Cố, sau đó trở về Ngô Trung.

- Vâng! Bàng Ngọc đồng ý vang dội, Hạng Trang lại xua tay chặn lại, Bàng Ngọc mới trở lại chỗ ngồi.

Hạng Trang lại hỏi Cao Sơ:

- Thủy Chi, (tên chữ của Cao Sở), tình hình phía bên Lư Giang thế nào?

Cao Sơ vội vàng quỳ xuống, chắp tay thi lễ nói:

- Đại vương, tình hình bên Lư Giang cũng không tệ lắm, trong sự du thuyết của Canh Vọng, các huyện Cống Huyện, Nam Dã, Vu Đô cùng với các huyện Bình An, Lư Lăng, Nghi Xuân của Tây Thùy của phía nam Lư Giang đều đã thuộc quyền cai trị của Đại Sở, huyện lệnh, huyện úy mà đại vương ủy nhiệm đều cũng cơ bản nắm vững cục diện chính trị của các huyện.

- Tốt tốt tốt. Hạng Trang nói liên thanh:

- Vậy ngươi cũng trở về đi, nghe nói Ngư Nương đã mang bầu, ngươi cũng nên dành chút thời gian chăm sóc nàng, ha ha.

- Vâng!

Cao Sơ đồng ý vang dội, lại ngồi trở lại vị trí.

Lúc ánh mắt của Hạng Trang lại chuyển hướng đến Hoàn Sở, Quý Bố, lại là một loạt các câu hỏi khác:

- Lão Hoàn, Lão Quý, nghe nói sáu mươi nghìn đám ô hợp kia đã bị hai người các ngươi luyện thành tinh binh, không chỉ đi đội ngũ có hình có dạng, thậm chí còn luyện thành cưỡi ngựa bắn cung? Đây quả thực không dễ dàng, rảnh rỗi quả nhân muốn đi xem xem.

Hoàn Sở, Quý Bố nhìn nhau cười, ánh mắt tỏ vẻ hiểu được ý.

Hoàn Sở thậm chí còn hơi khiêu khích ngắm nhìn Cao Sơ ngồi phía đối diện, cho tới nay, mặc kệ là tiên vương hay là đại vương, đều cảm thấy Lão Hoàn hắn không cậy mạnh, chỉ biết đấu tranh anh dũng, sự thật chứng minh, Lão Hoàn hắn cũng có thể dẫn binh, thì có thể huấn luyện tinh binh, không phải chỉ có hai nhóc con Cao Sơ, Bàng Ngọc biết luyện binh, dẫn binh, hừ!

- Được rồi. Hạng Trang gật đầu, lại nói:

- Nếu sáu mươi nghìn tinh binh đã luyện thành, ngươi cũng không cần lưu lại Đan Dương, Khúc A nữa, cũng trở về Ngô Trung đi, về phần sáu mươi nghìn tinh binh kia liền giao cho quận úy Hoàn Độ của Đan Dương, quận úy Quý Tâm của Ngô Quận đi.

Hoàn Độ là em họ của Hoàn Sở, Quý Tâm là lại là em ruột của Quý Bố, hai người cũng là mãnh tướng trong quân đội, tuy nhiên danh vọng kém xa so với Hoàn Sở, Quý Bố, Hoàn Sở, Quý Bố lãnh binh có thể hình thành thế đuôi to khó vẫy, Hoàn Độ, Quý Tâm lại không có bản lĩnh này, nếu không có sự ủng hộ của Hạng Trang, Hoàn Độ, Quý Tâm căn bản không thể nắm vững cục diện.

- Hả? Này…

Hoàn Sở, Quý Bố nghe vậy lập tức lộ vẻ mặt ngạc nhiên.

- Như thế nào? Hạng Trang chuyển cốc rượu qua tay, thản nhiên nói:

- Các ngươi không muốn giao lại binh quyền?

- A? Không không không, đương nhiên không phải.

Hoàn Sở, Quý Bố sực tỉnh, khẩn trương quỳ xuống xin lỗi Hạng Trang nói:

- Thần tuyệt đối không có ý nghĩ này, nếu Đại vương đã hạ chiếu, Thần tự nhiên sẽ lĩnh mệnh, tự nhiên lĩnh mệnh. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Ánh mắt của Hạng Trang cuối cùng mới dừng lại ở trên người Chu Ân, nhưng không đợi Hạng Trang lên tiếng, Chu ân đã quỳ xuống, nói:

- Đại vương, những năm gần đây thần thường cảm thấy không khỏe, không chịu nổi sự nặng nề của việc quân, cho nên khẩn cầu đại vương lựa chọn một hiền lương đảm nhiệm chức Kỵ Đại Tư Mã của quận thủ Cửu Giang, sau đó lưu lại thần ở bên cạnh Đại vương nghỉ ngơi dưỡng thọ.

Hạng Trang hơi biến đổi sắc mặt, bùi ngùi nói:

- Đại Tư Mã thấu tình đại nghĩa, Quả nhân cảm phục trong lòng.

Dứt lời, Hạng Trang lại quay đầu hướng đến Hạng Kỳ nói:

- Hạng Kỳ, tuyên đọc chiếu thư.

Hạng Kỳ tiến lên hai bước lấy ra trong tay áo một bức sách lụa đọc:

- Chỉ dụ, sắc phong Chu Ân làm Thư Hương Hầu, thưởng hai ngàn thạch (Đơn vị dung tích khoảng 100 lít) lương thực, Hoàn Sở làm Y Hương Hầu, thưởng một ngàn năm trăm thạch lương thực, Quý Bố làm Lâu Hương Hầu, thưởng một ngàn năm trăm thạch lương thực, Cao Sơ làm Phiên Hương Hầu, thưởng một ngàn thạch lương thực, Bàng Ngọc làm Ngân Hương Hầu, thưởng một ngàn thạch lương thực.

Chương 294: Mười năm nuôi dưỡng

Tỷ Lăng, hoàng cung.

Sáng sớm tinh mơ, Hạng Trang thức dậy, đang được Tào phu nhân hầu hạ mặc mũ miện.

Mấy năm trước, Tỷ Lăng đã xây xong, thành trì hình chữ nhật, đông tây dài tám dặm, nam bắc dài năm dặm, tường thành cao bốn trượng, chiến hào xung quanh thành chì sâu ba trượng, rộng tầm bốn trượng, dẫn nước từ sông Ô Giang đến ngập hào giữ thành, cả thành trì đều lấy đá lớn xây dựng, có thể nói rất kiên cố.

Sau khi thành Tỷ Lăng xây dựng, Hạng Trang liền rời đô đến nơi này.

Trong thành Lăng Tỷ đông tây có hai con phố lớn, nam bắc có ba con phố lớn, chia cắt thành ra làm mười hai khu, hai khu trung tâm nhất nối liền thành làm một, đó là hoàng cung, sườn phía tây hoàng cung làm quan nha, sườn phía đông làm khu cư trú của quan viên, phú thân, sĩ tộc, khu công nghiệp với khu buôn bán có thể là rất trật tự.

Mặc lễ phục xong cho Hạng Trang, Tào phu nhân lại lệnh cho cung nữ cầm đến chiếc gương đồng,

Nhìn gương mặt qua gương, Hạng Trang không khỏi có chút hoảng hốt, chớp mắt mười năm đã trôi qua.

Mình đã ba sáu tuổi, ngồi ngôi vị Sở vương đã mười hai năm, Á phụ Phạm Tăng sớm đã làm cố vấn tám năm trước, đứa con trưởng Hạng Chính, con thứ Hạng Trị đã mười hai tuổi, tam thái tử Hạng Quyền, tứ thái tử Hạng Thuật cũng đã mười một tuổi, ở đỉnh cao quyền lực, sau Hạng Thuật, mười năm này, hắn lại sinh dưỡng ra ba đứa con trai, sáu đứa con gái.

Hiện tại Hạng Trang hắn đã có bảy đứa con trai sáu đứa con gái, phương diện này cũng đã hoàn toàn thắng Lưu bang.

Trong tiếng ngọc bội leng keng, Ngụy Duyệt mặc trang phục đã chầm chậm đi vào tẩm cung của Hạng Trang.

Năm năm trước, Hạng Trang đã chính thức sắc phong Ngụy Duyệt làm vương hậu, sau khi sinh Hạng Chính, Hạng Trị, Hạng Quyền, Ngụy Duyệt lại sinh ra chưởng nữ Hạng Ngọc Anh cùng với thái tử thứ bảy Hạng Kình. Địa vị của nàng ở Sở quốc có thể nói là vững như bàn thạch, có thể hiện tại Tào Cơ được sủng ái nhất, cũng căn bản không thể uy hiếp đến địa vị của Ngụy Duyệt.

Ngụy Duyệt năm nay hai mươi tám tuổi, đúng là lúc phong tình thịnh nhất của một đời con gái.

Cho dù đã sinh bốn người, nhưng dáng người của Ngụy Duyệt cũng không có biến dạng, da thịt trên người vẫn là trắng nõn như vậy, má lúm đồng tiền như hoa vẫn là tinh xảo như vậy, chỗ nên nhỏ vẫn là nhỏ nhắn như vậy, chỗ cần nhô vẫn là nhô lên như vậy, chỗ cần vểnh thì vẫn là vểnh như vậy, chỉ có chỗ cần lớn lại không lớn như trước kia!

Hạng Trang không kìm được nhìn bằng hai mắt, hắn liền thích những phụ nữ phong tình như vậy.

- Đại vương, bọn tỷ muội, các con đến đông đủ.

Ngụy Duyệt hành lễ với Hạng Trang.

- Biết rồi, quả nhân biết rồi.

Giữa lúc Hạng Trang nói xong, Tào Cơ đã búi tóc xong cho hắn.

Ngụy Duyệt lại đích thân đội cửu lưu quan cho Hạng Trang (mũ chuyên dùng cho hoàng đế), sau đó thản nhiên cười với Hạng Trang. Lại duỗi bàn tay ngọc ngà ra, Hạng Trang lập tức kéo lấy bàn tay bé nhỏ của Ngụy Duyệt, hai người dắt tay nhau đi ra tẩm cung.

Ngoài tẩm cung, Chư Phi, bảy đứa con trai, sáu đứa con gái đã đến đông đủ, Hạng Kình trong tã lót cũng được bế đến. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Hôm nay là đầu năm (Hạng Trang đã sửa lại lịch pháp, lấy tháng đầu trong một năm), dựa theo lễ pháp (kỷ cương phép tắc của xã hội), Hạng Trang dẫn theo vương hậu, cơ thiếp, con trai, con gái đi tế miếu tổ ở ngoài Tỷ Lăng.

- Đại vương mạnh khỏe

- Phụ vương mạnh khỏe.

Nhìn thấy Hạng Trang, ngoại trừ Hạng Kình trong tã lót ra, Chư phi, con trai, con gái dần dần tiến lên trước hành lễ.

- Tất cả đều bình thân. Hạng Trang xua tay, ánh mắt dừng lại ở trên người Hạng Chính, hỏi:

- Chính nhi, nghe nói con đã đọc xong bốn mươi bài binh pháp Thái Công với Úy Liêu Tử, hiện tại đang đọc binh pháp Tôn Tử?

Hạng Chính chắp tay, cung kính hồi đáp:

- Hồi bẩm phụ vương, con quả thức đang đọc binh pháp Tôn Tử.

Hạng Trang bỗng chau mày, nói:

- Bốn mươi bài Úy Liêu Tử con đã đọc thấu?

Hạng Chính lắc đầu, thành thật hồi đáp:

- Không dám lừa gạt phụ vương, binh pháp Thái Công cùng với mười hai bài Úy Liêu Tử, có không ít nội dung con không quá hiểu, tiên sinh Bách Lý Hiền, tiên sinh Tất Thư đã giảng giải nhiều lần, con vẫn chưa hiểu thấu, cho nên hai vị tiên sinh đề nghị con chuyển qua đọc binh pháp Tôn Tử, có lẽ sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn.

Trong lòng Hạng Trang liền thở dài, tư chất của đứa con cả này thật sự rất bình thường.

Hạng Trang cố gắng khích lệ Hạng Chính vài câu, lại đem ánh mắt hướng về Hạng Trị đứng bên cạnh Hạng Chính.

Nhưng mà, không đợi Hạng Trang lên tiếng, Hạng Trị liền giành nói trước:

- Thúc Vương, người cũng đừng ép con đọc sách, con ghét nhất những dòng chữ như con nòng nọc, vừa nhìn thấy chúng não của con đã to lên làm hai.

Hạng Trang nghe vậy chau mày, chính trị từ thưở nhỏ liền nhận làm con thừa tự cho Hạng Vũ, cho nên bình thường do Ngu Cơ nuôi nấng, Ngu Cơ nuông chiều những đứa bảo bối này quá, cho nên từ thưở nhỏ liền dưỡng thành tính cách ngang ngược, kiêu ngạo, thậm chí ngay cả lời của thúc vương chúng cũng không nghe, Hạng Trị từ nhỏ không thích đọc sách, chỉ thích múa đao xách kiếm.

Ngại cho Ngu Cơ cũng đang ở đây, Hạng Trang chỉ có thể huấn luyện Hạng Trị vài câu không đến nơi đến chốn.

Lập tức Hạng Trang lại đem ánh mắt chuyển hướng về phía Hạng Quyền, hỏi:

- Quyền nhi, con gần đây nhất đọc sách gì?

Hạng Quyền mày rậm mắt to, diện mạo rất giống Hạng Trang, đáp:

- Phụ vương, con gần đây nhất đang đọc sách Thương Quân.

- Ồ, con đang đọc sách Thương Quân?Có thể đọc một đoạn cho phụ vương nghe không? Hạng Trang nghe vậy có chút ngạc nhiên, sách Thương Quân là sáng tác pháp học của Vệ Ưởng cùng với kẻ học đời sau tổng hợp lại, nội dung cực kì buồn tẻ, chán nản, một đứa trẻ mới mười tuổi như Hạng Quyền, thích đều là khoa mục binh thư, lịch sử như vậy, nó làm sao lại thích đọc sáng tác pháp học chứ?

- Vâng!

Hạng Quyền đồng ý một tiếng, lập tức âm thanh non nớt đọc sách Thương Quân lên.

Hắng giọng, Hạng Quyền một hơi đọc ba bài 《 khẩn khiến 》《 lệnh cưỡng chế 》《 cảnh nội 》.

Đối với sách Thương Quân, Hạng Trang cũng đã đọc đi đọc lại, tuy không nói được làu làu, nhưng nội dung tổng thế lại nhớ rất rõ, kết quả đối chiếu lại thật kinh ngạc khi phát hiện Hạng Quyền thuộc hết.

- Con ngoan, không tồi. Hạng Trang xoa đầu nhỏ của Hạng Quyền, lại đi tới trước mặt Hạng Thuật.

Ở giữa tất cả con trai con gái đã kể, Hạng Thuật tuyệt đối là người trí tuệ nhất, thậm chí ngay cả thái tử phó Tất Thư, Bách Lý Hiền cũng không không che dấu sự thưởng thức đối với Hạng Thuật, Hạng Thuật tuổi còn nhỏ cũng đã đọc xong xong 《 Thượng thư 》《 Luận Ngữ 》《 Mặc tử 》《 thái công binh pháp 》《 Úy Liêu Tử bốn mươi hai thiên 》《 Tôn Tử binh pháp 》 và các sách khác.

Bách Lý Hiền, Tất Thư hai vị thầy dạy thái tử nói chuyện với Hạng Trang thậm chí cười tán dương, nhiều nhất qua ba năm, hai người bọn họ sẽ không có gì để dạy cho Hạng Thuật.

Đối với Hạng Thuật, Hạng Trang đã không có tâm tư suy nghĩ, chỉ có điều miễn cưỡng nói:

- Thuật nhi, hai vị thầy dạy thái tử đều nói con trí tuệ hơn người, xem qua có thể thuộc lòng, tuy nhiên con nhất định không nên kiêu ngạo, nhất định cần duy trì tâm tính khiêm tốn, khiếm tốn thỉnh giáo hai vị thầy dạy thái tử với danh sĩ Giang Đông, vả lại không thể không coi ai ra gì.

Hạng Thuật đáp:

- Con luôn ghi nhớ lời dạy bảo của phụ vương.

Cách đó không xa, nhìn hai cha con Hạng Trang, Hạng Thuật, trong lòng của Doanh Trinh vô cùng phức tạp, nếu không có Hạng Vọng phía sau, Doanh Trinh sẽ rất vui mừng, nhưng sau khi có thể sinh hạ Hạng Vọng, cảm tình của Doanh Trinh đối với Hạng Thuật liền trở nên tế nhị, mặc kệ nói như thế nào, Hạng Thuật cũng không phải con nàng thân sinh ra, so sánh con riêng với thân tử, đúng là vẫn cách một tầng.

Giảng giải xong Hạng Thuật, Hạng Trang trực tiếp đi tới trước mặt mấy người con trai còn lại.

Bởi vì còn mấy đứa con gái còn lại, Hạng Vọng tuổi lớn nhất vừa mới đang học vỡ lòng, Hạng Kình tuổi ít nhất, phải còn ở trong tã lót, căn bản liền không có cái gì để hỏi.

Một lát sau, cả nhà mười mấy người bước lên xe ngựa chạy thẳng ra ngoài cung thành.

Theo hướng cung thành đi ra, ven con phố lớn dọc đường, ngựa xe rầm rộ, rộn ràng nhốn nháo, cấm quân hộ vệ đi theo cùng tốn nhiều sức mới dẹp gọn đường phố, Hạng trang nhìn xuyên qua bức màn xe ngựa ra bên ngoài, chỉ thấy cửa hàng, tửu quán, quán trà, nhà trọ được xây dựng san sát nối tiếp nhau hai bên đường cái, cảnh tượng rất phồn vinh.

So sánh với mười năm trước bắt đầu cải cách chính trị, hiện giờ không khí buôn bán của Giang Đông sớm đã nổi dậy một góc trời.

Mười năm trước, quy mô buôn bán của Giang Đông còn rất nhỏ, ngoại trừ giấy Công Thâu, thư tịch cùng với rượu trắng, hàng hóa lưu thông ở chợ cũng cực kì ít, thu thuế đóng góp cũng rất ít, nhưng hiện tại, buôn bán mậu dịch của Giang Đông đã cực kì phồn vinh, ở trên chợ Tỷ Lăng, gần như không có gì là không thể mua được.

Cùng với sự phồn vinh của buôn bán, thu thuế buôn bán cũng tăng trưởng nhanh chóng.

Mười năm trước, thu thuế buôn bán của Giang Đông tính bằng gạo sớm đã vượt qua ba chục ngàn thạch (đơn vị dung tích khoảng 100 lít), sau đó hiện nay, thu thuế buôn bán của Giang Đông tính bằng lương thực sớm đã vượt qua năm trăm ngàn thạch, tuy không bằng một nửa thuế ruộng, nhưng thuế ruộng tăng trưởng quá chậm, thu thuế buôn bán lại tăng trưởng nhanh chóng, năm năm nay, thuế buôn bán đã vượt qua thuế ruộng trở thành tài nguyên thu nhập chủ yếu của quốc khố.

Đương nhiên rồi, thuế buôn bán của Sở quốc trưng thu không phải gạo, mà là tiền với vàng!

Phương thức lũng đoạn phá giá mượn dùng giấy Công Thâu, thư tịch và rượu trắng, Sở Quốc chiếm đoạt vàng của các quốc gia trung nguyên hầu như không còn, từ lúc năm năm trước, Sở quốc cũng đã dành dụm hơn sáu mươi ngàn cân vàng, căn cứ theo sự ghi chép của lịch sử, tổng số vàng của Tần Mạt Tiên Tần ít nhiều có một trăm tám mươi nghìn cân, hợp lại thành bảy trăm hai mươi ngàn cân.

Hiện tại, số vàng này cơ bản đều chảy vào Sở quốc.

Có số vàng vừa đủ, Hạng Trang lập tức thực thi cải cách tiền tệ, đúc vàng số lượng lớn theo trọng lượng nhất định, một tấm vàng được chia làm một phần hai, chia năm vừa đủ, có thể đổi thành hai ngàn miếng tiền Ngũ Thù, giá vàng thời kì này cao hơn so với thời Tiên Tần, thời kì Tiên Tần một hai miếng vàng bằng ba mươi sáu thạch, một thạch hạt kê bằng ba mươi đồng, dựa vào giá cả, một hai miếng vàng có thể đổi được một ngàn tám mươi đồng!

Bởi vậy có thể thấy được, giá trị tiền tệ của Sở quốc quy định đã vượt xa giá trị thực tế, tuy nhiên sau khi tích trữ toàn bộ số vàng ở Sở quốc, định lượng giá cả như vậy cũng không có gì là không ổn, ai khiến Sở quốc nắm giữ quyền nói đâu cơ chứ? Sở quốc chính là cần thông qua định lượng giá cả như vậy để thi hành chiếm đoạt của cái trắng trợn đối với Trung Nguyên.

Kỳ thực, sở dĩ Hạng Trang định lượng giá trị tỉ đoái vàng như vậy, còn có một nguyên nhân chính là dự trữ vàng không đủ.

Lấy quy mô buôn bán của Sở quốc trước đây mà nói, dự trữ vàng hơn sáu trăm tấn đã đủ, nhưng năm năm sau thì sao? Mười năm hai mươi năm sau thì sao? Còn nữa, Sở quốc nếu thống nhất Hoa Hạ, quy mô nhân khẩu sẽ tăng vọt, quy mô buôn bán liền sẽ nhân lên, lúc đó, mấy chục tấn vàng khu này sẽ thực sự không đủ.

Cho nên, Hạng Trang đã phòng ngừa chu đáo, đem giá trị tỉ đoái của vàng nâng cao lên một chút.

Đợi đến tương lai, mỏ vàng Hoa Hạ nhiều hơn, công nghệ khai thác vàng tăng lên, lại đem giá trị tỉ đoái của vàng hạ xuống cũng chưa muộn.

Chương 295: Cần dùng binh với Ba Thục?

Miếu thờ hoàn tổ, tiếp theo là thời gian đầu buổi thượng triều

Đại triều thời gian đầu, huyện lệnh, huyện trưởng của năm quận, sáu mươi tám huyện trị tại Giang Đông đều phải tham dự triều hội, tất cả huyện úy trở lên cũng muốn dự nghe, trên đại điện sở vương cung, chỉ có chỗ ngồi cho hai mươi văn võ đại thần, còn hơn hai trăm quan văn, võ tướng chỉ có thể đứng chầu tại hai bên triều hội.

Hai bên văn võ trái phải có không ít những gương mặt lạ.

Tuy nhiên, cũng có những gương mặt quen thuộc, sau Á Phụ Phạm Tăng, Ngô Quận Thái Thú Thúc Tôn Quán, Đan Dương Thái Thú Khuất Ý cùng với Hội Kê Thái Thú Ngũ Khởi cũng ốm chết, đến bây giờ, đảm nhiệm chức thái thú đều là những học sinh trẻ tuổi từ các trường thái học đào tạo ra, họ là những người được lợi từ luật mới, và cũng là những người kiên định ủng hộ luật mới.

Sau khi kết thúc buổi thượng triều, quốc yến long trọng được tổ chức.

Kỳ thực triều hội cũng giống như kỳ họp thường niên của các doanh nghiệp sau này, các quan văn, võ tướng tham sự thượng triều chính là những công nhân xí nghiệp, bọn họ vất vả suốt một năm, vì Đại Sở lập không ít công trạng, Hạng Trang là ông chủ, tốn chút tiền bạc mời mọi người tụ tập, cùng nhau ăn uống một bữa tiệc lớn, khích lệ công nhân sang năm càng cố gắng làm ăn hơn nữa.

Đợi cho yến tiệc được mang lên, quan văn quan võ đều đứng đó lớn tiếng quát.

Mười mấy năm trở lại đây, nhân khẩu Sở quốc mỗi năm một tăng, lương thực cũng thu hoạch nhiều hơn năm trước, thực lực quốc gia càng ngày càng hùng mạnh, quốc yến thì ngày càng phong phú. Tính đến năm nay, đến huyện lệnh, huyện úy và các tiểu quan đều có thể ăn sơn hào hải vị, uống rượu ủ cung đình, rượu trắng được cất năm năm.

Mười năm này, đại cục Sở quốc tuy rằng vững vàng, nhưng cũng không hẳn là gió yên sóng lặng.

Có hai lần, Sở quốc và Lương quốc vì vấn đề biên giới suýt chút nữa xảy ra chiến tranh, hai lần đó đều là do quân Hán đứng sau lưng tiếp tay, xét tới việc Sở quốc đang trong thời kì mấu chốt thay đổi luật pháp, phủ binh vẫn chưa luyện thành, nếu lúc này xảy ra chiến tranh toàn diện với lương quốc, thì khó tránh khỏi ảnh hưởng trong quá trình thay đổi này, bởi vậy, Hạng Trang lựa chọn thỏa hiệp.

Vì chuyện này, Hoàn Sở, Quý Bố, Cao Sơ, Bàng Ngọc và các đại tướng đã có thời gian tức giận, vì suy cho cùng sự tình rõ ràng là Lương quân khơi mào trước. Vả lại người chịu thiệt cũng là quân Sở. Nhưng cuối cùng lại là thượng đại phu Vũ Thiệp ra mặt, mang theo hơn nghìn ngựa tốt và năm trăm bình rượu ngon đi tới Định Đào để chịu tội với Lương vương Bành Việt.

Đương nhiên, trong mười năm này Hạng Trang cũng chẳng nhà rỗi, trước khi ngồi chờ luật mới có hiệu quả, Hạng Trang cũng lợi dụng "tường thụy chi triệu" của Ô Mộc Nhai, ý đồ xúi giục Hàn Tín xưng đế, Hàn Tín cũng có ý định, tuy nhiên cuối cùng lại được Lâu Kính khuyên bảo, đánh mất ý niệm xưng đế trong đầu.

Dưới dự cố gắng của Khuất Bất Tài, Ô Mộc Nhai còn thành công trong việc xâm nhập được vào Nam Việt quốc.

Sau khi chuẩn bị tỉ mỉ, Khuất Bất Tài xúi giục các tướng sĩ nhà Tần cũ ở Nam Việt quốc phát động binh biến. tuy rằng cuối cùng không thể lật đổ sự thống trị của Triệu Đà, nhưng cũng không phải không thu được thành quả, dẫn dắt hơn hai trăm nghìn tráng đinh Sở quốc đánh tan cửa Hoành Phổ trở về Giang Đông, hơn hai trăm nghìn tráng đinh trở về, góp sức lớn trong việc bổ sung lực lượng cho Giang Đông.

Phải biết rằng, vì cuối thời Tần liên tục xảy ra chiến loạn, tỉ lệ nam nữ ở Giang Đông đã vượt qua con số 1:2, sau khi hai trăm nghìn tráng đinh trở về, Sở quốc noi theo Hán quốc thi hành giao dịch quân, bình toán quốc sách, giảm bớt phần lớn gánh nặng cho dân chúng, phụ nữ ở Giang Đông sớm đã sinh đẻ.

Trong mười năm, gần ba triệu phụ nữ đến tuổi sinh đẻ ở Giang Đông đã sinh được ba triệu trẻ em, những đứa trẻ sống sót cũng vượt qua hai triệu, hơn nữa, với hơn hai trăm nghìn tráng đinh trở về, tổng nhân khẩu ở Sở quốc đã tăng từ hai triệu sáu trăm nghìn người trong mười năm trước lên gần năm triệu dân, tuy nhiên số tráng đinh cũng chỉ hơn triệu người. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Một triệu tráng đinh phải nuôi sống năm triệu dân, áp lực Sở quốc vẫn vô cùng lớn.

Điều đáng ăn mừng duy nhất là, công nghiệp và thương mại Sở quốc cũng song song phát triển, cho nên có thể thông qua mậu dịch từ các nước trung nguyên và Nam Việt quốc để lấy lương thực, bù số lương thực thiếu ở Giang Đông, cho tới bây giờ, nhà kho được xây dựng ở ngoại ô Tỷ Lăng đã tích trữ hơn triệu thạch gạo, cũng đủ chống đỡ trong một trận chiến rồi.

Ngoài ra, Hạng Trang còn thành công trong việc khơi mào chiến tranh giữa Hàn quốc và Triệu quốc, tuy nhiên sau khi Lưu Bang ra mặt can thiệp, hai nước rất nhanh liền ngưng chiến, bởi vậy có thể thấy, Lưu Bang vẫn rất có uy tín trong các lộ chư hầu, kể cả Hàn Tín, Lưu Bang còn chưa chết, y còn chưa dám xưng đế.

Bởi vì sự xuyên qua của Hạng Trang, lịch sử đã liên tiếp xảy ra những biến cố.

Trong lịch sử Lưu Bang chỉ sống có sáu mươi hai tuổi, nhưng lúc này Lưu Bang cũng đã sáu mươi chín tuổi, hơn nữa theo tin tình báo từ Ô Mộc Nhai, hiện tại Lưu Bang rất khỏe mạnh, ăn uống bình thường, không thấy có sự già yếu, Lưu Bang kia ít nhất cũng có thể sống thêm mười mấy năm nữa.

Trong mười năm này, Hán quốc cũng đang trong thời kỳ thay đổi luật pháp.

Cho nên Lưu Bang cũng không tìm Hạng Trang gây chiến, chỉ có việc nghe ý kiến của Trương Lương nhúng tay hai trận, khơi mào chiến tranh giữa Sở quốc và Lương quốc, cuối cùng vẫn không có kết quả gì.

Ngoài ra, trong mười năm, Hán quốc cũng không ngừng bị hung nô xâm nhập, oán hận Hán-Hung chất chứa lâu dài.

Mùa đông năm trước, Cửu Nguyên, Mạc Bắc gặp phải trận bão tuyết lớn nhất trong trăm năm trở lại, trâu và dê của người Hung Nô bị chết đông vô số.

Hôm qua Ô Mộc Nhai mới nghe tin tức truyền lại, nói Lưu Bang nghe đề nghị của Trương Lương, y quyết định xuân năm nay thừa dịp người Hung Nô chịu đại tang sẽ dụng binh Cửu Nguyên, Thượng tướng quân Đại Hán Chu Bột đã tập kết đại quân ở khu vực phụ cân Phu thi, tướng quân Lã Đài cũng đã ở bốn phía Hà Tây chiêu mộ binh ở Nguyệt Thị, Hưu Chư, Hồn Tà và bộ lạc người Hồ Kỵ

Xem ra, Lưu Bang chuẩn bị thu phục Cửu Nguyên, hoàn toàn giải trừ uy hiếp từ Hung Nô.

Điều này sẽ tạo cơ hội cho Sở quốc, một khi quân Hán và Hung Nô khơi chiến, quy mô trận chiến sẽ không nhỏ, cũng không thể chấm dứt trong một thời gian ngắn, như vậy, quân Hán sẽ không thể có sức lực bận tâm tới những phương hướng khác, hiện tại quá trình thay đổi pháp luật ở Sở quốc sắp hoàn thành, phủ binh các quận cũng cơ bản luyện thành, cũng là thời điểm hưng binh với bên ngoài.

Việc này khẩn cấp, Hạng Trang cũng nên bàn bạc cẩn thận với các đại thần tâm phúc.

Cho nên, Hạng Trang trong quốc yến chỉ lộ mặt một chút rồi thôi, hắn cũng biết, có hắn ở đây các quan văn, võ tướng sẽ không buông tha, mấy đại thần còn tỏ thái độ trước mặt hắn? Chẳng bằng cứ đi khỏi, để mấy quan văn đại thần vất vả bận rộn quanh năm uống cho thoải mái.

Phải biết rằng những quan văn đại thần đó rất khổ, thay đổi pháp luật cũng không phải dựa vào mồm nói có thể thành công, đại đa số quan thần phải tiến hành lượng lớn công việc, kể cả các trọng thần như Hạng Tha, Bách Lý Hiền, mỗi ngày cũng có vô số việc phải xử lí, nhất là Trung Lang tướng Tử Xa Xư, người cũng đã gầy đi hai vòng. Điều này làm phu nhân hắn rất đau lòng.

Hoàng cung đại điện và tiền sảnh trước đại điện có những âm thanh ồn ào, hơn hai trăm quan viên đang thoải mái uống rượu.

Phía sườn Tây điện không khí lại có chút ngưng trệ, kể cả Hạng Trang và các đại thần như Hạng Tha, Hạng Đà, Bách Lý Hiền, Tất Thư, Vũ Thiệp đều mang vẻ mặt âm u.

Ánh mắt Hạng Trang bỗng dừng nơi Tất Thư, nói:

-Học Kiếm, phủ binh đều luyện thành rồi chứ?

Phủ binh chính là tại các quận xây dựng một phủ Chiết Xung, phủ Chiết Xung sẽ chọn những tráng đinh tại các quận, sau đó phân làm bốn bộ theo từng mùa mà luyện tập.

Trong lúc phủ binh luyện tập, tất cả lương thực sẽ cho quốc khố thống nhất cung cấp, nhưng binh khí và áo giáp của phủ binh thì phải tự chuẩn bị. Những tráng binh được chọn tuy rằng mất một khoản để mua vũ khí và áo giáp, mỗi năm phải mất ba tháng tập huấn, cũng có một vài phủ binh càu nhàu, nhưng cũng chẳng ai có ý định rời khỏi.

Nguyên nhân rất đơn giản, đó là chế độ thưởng quân.

Chế độ thưởng quy định rõ rang, nếu giết được một tên giáp sĩ sẽ được thăng một bậc.

Dưới sự hấp dẫn của quân công và tước vị, tất cả nhóm phủ binh đều trông mong vào ngày ra trận.

Từ mười năm trước, Tất Thư cũng đã bắt tay vào cải cách quân chế, Sở quốc toàn diện đã thi hành chế độ phủ binh, vì thế chế độ phủ binh ở Sở quốc đã cơ bản hình thành.

Lập tức Tất Thư chắp tay đáp:

-Hồi bẩm đại vương, phủ binh các quận toàn bộ đã luyện thành, năm đại doanh tổng cộng có hai trăm nghìn quân, trong đó giáp binh có một trăm nghìn, trường giáo sáu mươi vạn, phi giáo hai mươi nghìn, cung thủ hai mươi nghìn, kỵ binh bốn mươi nghìn, chiến mã sáu mươi nghìn con, thủy binh hai mươi nghìn, chiến thuyền nhỏ hơn năm trăm cái.

Trong đó, phi giáo thủ là binh chủng đặc thù chỉ quân sở có, thật ra là lao binh của phương Tây.

Khi đối mặt với kỵ binh, lao binh không phát huy được hết sức mạnh, nhưng đôi bên chủ lực giao chiến đều là bộ binh, khi đại cục lâm vào giai đoạn giằng co, lao binh sẽ phát huy sức mạnh khó tưởng tượng được, nói sao đi nữa, lực sát thương gần của tiêu thương không thể so được với trường cung và nỏ cứng.

Hạng Trang tính đi tính lại, ba mươi nghìn cấm quân và hai trăm sáu mươi nghìn phủ binh, cũng tới ba trăm nghìn đại quân.

Ngoại trừ đóng quân tại các quận quan trọng, cũng có thể triệu tập tầm hai trăm năm mươi nghìn quân, số lượng này nhiều cũng không hẳn, ít cũng không hẳn, cần biết rằng, đây là quân chính quy được huấn luyện, chứ không phải dân cường tráng Lưu Bang, Hạng Võ lâm thời thu nhập lại, sức chiến đấu của đôi bên không thể cùng một cấp độ được.

Tất Thư vừa dứt lời, Hạng Tha liền lo lắng, hùng hổ nói:

-Đại vương, cho dù hai trăm nghìn phủ binh đã luyện thành, cho dù Thượng Đại Phu có thể thuyết phục được Lâm Giang Vương, Hoài Nam Vương dùng binh, nhưng đường vào Thục địa rất gian nguy, đại quân tiến lên không dễ, vận chuyển lương thảo lại càng khó hơn, trận đánh Ba Thục này, không hề dễ dàng chút nào.

Nghe lời này của Hạng Tha, Hạng Trang có lẽ đang có ý dùng binh với Ba thục?

Hạng Trang trầm ngâm một lát, lại hỏi Bách Lý Hiền:

-Tử Lương, ngươi cảm thấy sao?

Bách Lý Hiền lắc lắc quạt lông, thản nhiên nói:

-Nếu quân Hán quả nhiên khai chiến với Hung Nô, thần nghĩ đây chính là cơ hội tốt cho Đại Sở ta giành Ba Thục.

Dừng một chút, Bách Lý Hiền lại nói:

-Ba Thục phạm vi chừng ngàn dặm, ao hồ nhiều, đất đai phì nhiêu, có thể nói là nơi giàu tài nguyên thiên nhiên, lúc này không chiếm còn đợi bao giờ nữa?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau