SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 271 - Chương 275

Chương 271: Phụ tử gặp lại

Tất Thư hộc máu hôn mê, đỉnh cao này cuối cùng tuyệt đối phải thắng được Phạm Tăng mà chấm dứt.

- Đi

Hạng Trang bỗng nhiên xoay người, bước đi hướng về phía cửa, đám người Hạng Tha, Hạng Đà, Vũ Thiệp, Hoàn Sở, Quý Bố vẻ mặt kích động, sải bước đi theo.

Đi xuống lầu, Phạm Tăng sớm đã có hai đồng tử đỡ xuống tĩnh phòng, Tất Thư hôn mê hộc máu cũng không thấy nữa, hơn phân nửa cùng là bị bạn tốt quen biết cứu đi rồi.

Không có bất cứ cái tạm dừng nào, Hạng Trang lập tức đi hướng về tĩnh phòng góc tây bắc.

Hai đồng tử canh giữ ở ngoài bình phong có lẽ là đã được chỉ bảo rồi, có lẽ đoán được thân phân của Hạng Trang, nên không giờ tay ngăn Hạng Trang lại, Hạng Trang lách qua bình phong rồi lập tức đi vào, theo sau Hạng Trang có đám người Hạng Tha, Hạng Đà cũng muốn tiến vào tĩnh phòng thì bị hai đồng tử ngăn cản lại, Hạng Đà khẩn trương muốn giải thích lại bị Hạng Tha ngăn lại.

Hạng Tha biết rõ, Hạng Trang này sẽ có rất nhiều điều muốn nói với lão quân sư.

Hạng Trang bước đi tiến tĩnh phòng, liếc mắt một cái thì thấy được Phạm Tăng ngồi lẳng lặng trên xe lăn.

Lẽ ra, linh hồn Hạng Trang hiện tại là từ đời sau xuyến qua mà đến, cùng với Phạm Tăng không có chút quan hệ nào, cũng không biết là vì sao Phạm Tăng trong lịch sử lưu thanh danh rất có tiếng, kết cục lại bị duyên cớ nào rất bi tình, còn trong thể xác Hạng Trang lưu lại kia hóa ra là tàn hồn của Hạng Trang, tóm lại, giờ khắc này, sống mũi của Hạng Trang lại cảm thấy một luồng chua xót.

Nghe được tiếng bước chân vang, ngồi trên xe lăn Phạm Tăng hơi hơi ngẩng đầu, hỏi:

- Ki Nhi, là ngươi sao?

- Á Phụ? Á Phụ!

Hạng Trang lại không kiềm chế được lòng mình cảm xúc khó hiểu lại dâng trào, tiến lên hai bước quỳ xuống trước xe lăn của Phạm Tăng, lại duỗi tay ôm lấy Phạm Tăng thân hình đã rõ ràng còng xuống, biết điều nói:

- Á Phụ, hoá ra ngài lão nhân gia thật sự còn tại nhân thế, thật tốt quá, này thật sự là quá tốt

Giờ khắc này, tình cảm của Hạng Trang tuyệt không giả vờ.

Đối với ông cụ gần đất xa trời ngồi trên xe lăn trước mắt này, Hạng Trang thật sự kính nể hơn nhiều, hơn nữa từ sâu trong linh hồn cảm thấy sự thân thiết, Hạng Võ có một Phạm Tăng mà không thể dùng, đến nỗi binh bại Cai Hạ, tự vẫn ở Ô Giang, lưu cho hậu nhân những lời cảm thán. Đâu chỉ là tiếc hận, đâu chỉ là thương tình?

Hiện tại. Phạm Tăng vẫn sống sờ sờ ngồi ở trước mặt Hạng Trang hắn, Hạng Trang có thể không cảm thán, có thể không hưng phấn, có thể không kích động? Phải biết rằng. Phạm Tăng có thể trí so với Trương Lương, Úy Liêu đại ngưu nhân, thậm chí còn ở một số phương diên, thí dụ như phương diện sát phạt quyết đoán, Phạm Tăng thậm chí còn trên Trương Lương, Úy Liêu. Ông trời thật không bạc đãi Hạng Trang này!

Ông trời thật không bạc đãi Hạng Trang, Úy lão gia tuy đi rồi, nhưng lại đem Á Phụ trở về!

Phạm Tăng có chút nước mắt cũng không ngăn được thấm nước mắt đục ngầu. Lại duỗi tay ra dùng tay áo lau nước mắt đi, sau đó cố vỗ vai Hạng Trang, cảm thán không ngừng nói:

- Kì nhi, thật không ngờ. Vi phụ thật không ngờ, Vương huynh ngươi đều đã binh bại tự sát, mắt thấy Đại Sở đều đã diệt vong, rồi lại khiến cho người đem đại cục vất vả trở lại.

Nói thật, lúc trước khi rời khỏi Huỳnh Dương, Phạm Tăng là thật rất uyệt vọng với Hạng Võ, cũng thật sự cảm thấy Sở quốc đã xong rồi, trước khi đi. Phạm Tăng lại lần nữa thật sảng khoái như lúc đầu khi ở trên Hồng Môn Yến tất cả đều đã đoạn tuyệt trong một buổi nói chuyện: Bạn đang đọc chuyện tại

- Nếu như đều thuộc mà còn do toàn binh! Ý đó chình la nói, đám người các ngươi, sớm muộn có một ngày sẽ trở thành tù binh Lưu Bang.

Sau khi rời khỏi Huỳnh Dương, Phạm Tăng cũng không có trở về Bành thành. Hơn nữa khi đi trên đường lấy cớ lưng thư phát tác tị thế ẩn cư, Phạm Tăng bộ hạ áp giải hồi Bành thành, và an táng ở cư tổ Phạm Tăng lão gia kỳ thật chỉ có một khối quan mà thôi, mà Phạm Tăng thì chạy đến quận Hội Kê thiên thai huyện ẩn cư.

Ẩn cư thiên thai không lâu, tin tức Hạng Võ bại vong liền truyền khắp toàn bộ Giang Đông, tiếp theo Quán Anh, Chu Bột trước sau đánh qua Giang Đông, Hạng Quan cận dẫn vạn dư quân Sở tàn quân lui giữ Tiền Đường, dựa vào dòng họ địa phương ủng hộ kéo dài hơi tàn, ngay lúc Phạm Tăng cho rằng quân Hán sẽ dùng thế lực của lôi đình vạn càn quét tàn quân Hạng Quan, Chu Bột, Quán Anh lại đột nhiên lui binh!

Ngay sau đó, một tin tức ở sở địa lan truyền ra càng làm người ta khiếp sợ, Hạng Trang nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy, lại trong tuyệt cảnh hoàn thành quay giáo đánh lại, ở Đại Biệt Sơn vừa mới bức lui Lưu Bang, Hàn Tín và bảy trăm ngàn liên quân các lộ chư hầu, thậm chí Lưu Bang suýt mất mạng ở trong Đại Biệt Sơn, các nơi cố Sở tàn quân nghe thấy tin tức rất là phấn chấn, cục diện cứ như vậy lâm vào giằng co.

Lúc này, Phạm Tăng không phải không nghĩ tới không xa ngàn dặm đi Đại Biệt Sơn phụ tá Hạng Trang, đáng tiếc lúc này Phạm Tăng không chỉ có thị lực kém gần như mù, hai đùi cũng vì hàn tật phát tác không thể đi được, bên người ngoại trừ cái tuổi già cùng với hai ấu tôn ra, không một thân nhân nào khác, căn bản không có cách nào thành hàng, cũng chỉ có thể dứt bỏ.

Chỉ chớp mắt hơn nửa năm qua đi, Hạng Đà đầu tiên mang theo tàn quân đánh trở về Giang Đông, Hạng Quan thừa cơ phản công, hai người hợp lực đem quân Hán trục xuất Giang Đông, lại qua không lâu, liên tục chiến đấu ở các chiến trường ngàn dặm, vừa mới nghịch chuyển thiên hạ đại thế Hạng Trang cũng mang theo mấy vạn kỵ binh đã trở lại, chư Hạng hỗ không phục, đều muốn tranh đoạt Sở Vương đại vị, Giang Đông thế cục chợt trở nên phức tạp lên.

Lúc này, Phạm Tăng rời núi thời cơ đã chín muồi, tuy nhiên hắn cũng không nóng lòng rời núi.

Phạm Tăng muốn nhìn xem, Hạng Trang ngoại trừ việc quân sự làm cho người ta nhìn với cặp mắt khác xưa ra, còn việc chính trị có phải cũng đủ thành thục rồi, muốn nói về trình độ việc quân sự, biểu hiện của Hạng Trang lại kinh diễm có thể so với Hạng Võ là không bì kịp, nhưng Hạng Võ cuối cùng cũng vì việc chính trị thiển cận mà đem cục diện tốt hủy hoại chỉ trong chốc lát, Phạm Tăng muốn xem Hạng Trang có phải là khác so với Hạng Võ kia hay không?

Cuối cùng, Hạng Trang không đánh mà thắng giải quyết chư Hạng chi tranh, thành công đăng vị, sự thật chứng minh, Hạng Trang ở trên chính trị không thể thắng được Hạng Võ, Phạm Tăng nhìn trong mắt là lão hận an lòng, liền quyết định rời núi, lão gia Phạm mới đến Ngô Trung, Giang Đông liền nghênh đón thất lộ liên quân vây công, Hạng Trang cũng mang binh viễn chinh Lư Giang đi.

Hạng Trang không ở đó, Phạm Tăng cũng lười phản ứng người khác.

Lại kế tiếp, Hạng Trang đánh lùi thất lộ liên quân, lập tức lại dứt khoát hẳn hoi bắt đầu thi hành tân pháp.

Trong mắt Phạm Tăng bây giờ, trong đầu toàn ẩn niệm vui mừng, bởi vì ông ta phát hiện, lúc này Hạng Trang bất luận là việc quân sự hay là việc chính trị, Hạng Trang đều đã thành thục nhiều, hơn nữa cũng còn có những nhân tài phụ tá như Hạng Tha, Hạng Đà, Bách Lý Hiền, có hay không lão già mù Phạm Tăng này, đã là việc không quan trọng, nếu như không phải mới nãy cùng với Tất Thư đánh cờ, Phạm Tăng rất có thể sẽ ẩn cư như vậy.

Lập tức Hạng Trang đỡ Phạm Tăng lên chiếu ngồi, sau đó ngồi đối diện dưới Phạm Tăng.

- Á Phụ.

Hạng Trang thở dài có chút xúc động nói,

- Người không biết, hơn một năm nay cục diện đã có biết bao nhiêu hung hiểm, hài nhi lại có bao nhiêu mệt mỏi, có nhiều lần, hài nhi đều muốn buông xuôi, nhưng nghĩ đến trước khi Vương huynh lâm chung nhắc nhở, cảm thấy nếu buông xuôi như vậy, huynh ấy dưới cửu tuyền, không có cách nào giải thích với Vương huynh và phụ thân, cho nên cũng đã cắn răng kiên trì tới cùng.

Phạm Tăng nói:

- Ki Nhi, ngươi không tệ, thật vậy, ngươi so với Hạng Võ còn mạnh hơn!

Dừng một chút, Phạm Tăng lại không thể không cảm thán nói,

- Nói thực ra, vi phụ trước kia thật không nhìn ra, ngươi lại có thể là đại trí tuệ như vậy, đại dũng mạnh, thậm chí vi phụ cũng chưa cảm thấy ngươi là một tướng tài, bây giờ xem ra, lúc đầu hào quang của Võ nhi đã che lấp ngươi đó.

Hạng Võ lúc đó, Hạng Trang vẫn luôn là một đại tướng thân quân của Hạng Võ, làm cho người ta ấn tượng chính là dũng mãnh thiện chiến đặc biệt, bây giờ xem ra, cũng không phải là Hạng Trang không có đầu óc, mà là Hạng Võ căn bản là không cho hắn cơ hội động não, Phạm Tăng lại không biết, Hạng Trang này đã phi bỉ Hạng Trang, căn bản đây chính là hai người.

Hạng Trang khoát tay áo, còn nói thêm:

- Á Phụ, hôm nay nếu không có người, thật đúng là không trấn áp được tên Tất Thư kia.

Phạm Tăng gật gật đầu, nói:

- Người này kỳ lực thâm hậu, càng khó mà có được người trẻ tuổi nào có được trình độ như vậy, là một trong những đại cao thủ mà vi phụ trong cuộc đời ít gặp được, luận về kỳ lực mà nói, người này còn trên Trương Lương năm đó, tuy nhiên tiểu tử này đúng là vẫn còn trẻ tuổi, cùng vi phụ đấu trí kế, tính toán thiệt hơn, hắn vẫn còn non nớt lắm, ha ha.

- Á Phụ, Tất Thư này cũng không phải là người thường, hắn là truyền nhân Qủy cốc!

Hạng Trang nói một chút, lại nói,

- Hài nhi đang khổ vì không có cách nào giữ hắn ở lại Sở quốc, lại không biết Á Phụ có biện pháp nào không?

- Hắn là truyền nhân Quỷ cốc?

Phạm Tăng hơi hơi biến đổi sắc mặt nói,

- Điều này khó trách.

Nói một hồi, Phạm Tăng lại nói:

- Tuy nhiên Ki Nhi ngươi cũng đừng lo lắng quá mức, vi phụ xem người này nói đi là sẽ đi, bao gồm đối cờ cùng với Từ Khương còn có tiểu nương Hứa Phụ kia, trái lại rất muốn cố ý, nếu không xảy ra điều ngoài ý muốn, người này sớm đã lòng thuộc Đại Sở, chỉ có điều so với ngươi có thể là lòng dạ và độ lượng rộng rãi đại lượng mà thôi, ha ha.

Hạng Trang nói:

- nếu như Á Phụ không thắng hắn, Tất Thư chỉ sợ là vẫn muốn đi.

Phạm Tăng khẽ mỉm cười, chợt nói thêm:

- Đúng rồi, còn có một chuyện, tiểu nương kia tên là Hứa Phụ, lão phu vừa rồi mới chỉ là nghe quen tai, nhưng bây giờ suy nghĩ cặn kẽ bỗng nhiên nhớ lại, nàng này chính là người nổi danh khắp mọi người, tuy nhiên nàng vẫn luôn theo đuổi bên người Lưu Bang, lại không biết tại sao lại đến Ngô Trung?

- Âm âm mọi nhà?

Hạng Trang nghe vậy cảm thấy hơi nhúc nhích,

- Hứa Phụ?!

Còn chưa nói, Hạng Trang vẫn thật là đã nhìn qua tên của Hứa Phụ trong tin đồn thú vị của cuốn dã sử, nghe đâu cô gái này nắm giữ trong tay một viên ngọc mà sống, hơn nữa trên viên ngọc ẩn có văn vương bát quái đồ, mà còn hạ sinh đến trăm ngày đã có thể mở miệng nói chuyện, sau đó sư lại theo Hoàng Thạch Công, học phú ngũ xe, cuối cùng lại vẫn bị Lưu Bang phong lại làm đình hầu, đầu tiên nử tử phong hầu tiền lệ.

Tuy nhiên, trên cuốn dã sử có tin đồn thú vị kia còn đệ cập đến việc giữa Hứa Phụ và Lưu Bang dường như cũng có chút mờ ám gút mắc, thậm chí mối quan hệ của Hứa Phụ cùng Lã Hậu cũng khá tốt, Lã Hậu có thể vặn ngược lại Thích phu nhân, Thái tử Lưu Doanh có thể tránh bị Triệu vương Lưu Như Ý thay thế, dường như đều cùng Hứa Phụ này cũng có chút quan hệ lớn.

Hạng Trang lập tức hiểu rõ ngũ ý của Phạm Tăng:

- Á Phụ, người nói là, Hứa Phụ này chính là lão già Lưu Bang độc chiếm, nếu như có thể thúc đẩy hảo sự của nàng cùng Tất Thư, Tất Thư chính là muốn đi tìm Lưu Bang cậy nhờ cũng không thể rồi, cứ như vậy, Đại Sở chúng ta sẽ trở thành lựa chọn đầu tiên của Tất Thư, đúng không?

Phạm Tăng vui vẻ gật đầu nói:

- Ki Nhi, có lúc thủ đoạn nhỏ cũng có thể làm nên đại sự, không phải sao?

Chương 272: Trường đàm

Lại nói Tất Thư, mới tỉnh lại trong cơn hôn mê, vừa mở mắt thì thấy một bóng hình xinh đẹp thướt tha, đang đưa lưng về phía hắn đánh đàn, chỉ thấy bàn tay nhỏ bé của nàng mềm mại nhẹ nhàng, tiếng đàn du dương êm tai giống như dòng chảy thanh tuyền, từ trong kiểu đàn của nàng mà tuôn chảy ra, tình này cảnh này, thong dong nhạt nhẻo như Tất Thư, cũng không ngăn được có chút tinh thần hoảng loạn.

Sau một lúc lâu tiếng đàn nghỉ, Tất Thư khẩn trương chắp tay thi lễ nói:

- Xin hỏi vị nương tử này, đây là..

Nàng kia nghe tiếng ngoái đầu nhìn lại, trên khuôn mặt xinh đẹp lại che một khăn lụa trắng, mắt to giống như sao sáng dường như có thể nói chuyện, nhưng lại thản nhiên cười với Tất Thư, nói:

- Tất công tử, người tỉnh rồi?

Tất Thư ấp úng, nói

- Hóa ra là Hứa nương tử, đa tạ.

- Công tử không cần khách khí

Hứa Phụ duyên dáng hạ thấp người, hành lễ nói:

Công tử, bây giờ người thấy đỡ chút nào chưa?

- Đa tạ nương tử đã nhớ, tại hạ cảm thấy đỡ nhiều rồi.

Tất thư dứt lời khẽ thở dài lại nói:

- Tại hạ kỳ lực bất kế, đến nỗi cấp hỏa công tâm, thổ huyết hôn mê, lại khiến cho nương tử phải chê cười.

Hứa Phụ khẽ mỉm cười, nói:

- Công tử có biết lão già đánh cờ người là người phương nào không?

Tất Thư lắc lắc đầu, nói:

- Không biết, nhưng mà vị kỳ lực của vị lão trượng này thật là cực kỳ cao thâm.

Hứa Phụ nói:

- Công tử, vị lão già này không phải ai khác, hắn chính là Phạm Tăng, ngay cả quân sư Trương Lương của Hán quân cũng từng là bại thướng dưới tay Phạm Tăng, công tử có thể dưới tay Phạm Tăng kiên trì lâu như vậy, đã là đặc biết không dễ rồi.

- Phạm Tăng, hắn đúng là Phạm Tăng?

Tất Thư nghe vậy nghiêm nghị:

- Chẳng trách kỳ lực lại cao thâm như vậy!

Hứa Phụ thản nhiên cười cười, không nói thêm gì, Tất Thư lại ngồi buồn xo một lát, không khí trong gian phòng có vẻ có chút ngượng ngùng mập mờ, lập tức Tất Thư đứng dậy hướng về phía Hứa Phục thở dài từ biệt:

- Tại hạ đã báo danh tham gia Sở quốc quốc khảo rồi, xem ra vào lúc này, khoa thi thứ hai chút nữa cũng nên bắt đầu rồi, tại hạ cáo từ đi trước, ngày khác lại đến nhà nói lời cảm tạ.

Hứa Phụ đi theo đứng dậy, hạ thấp người đáp lễ nói:

- Như vậy. Tiểu nữ chúc công tử trường thi thuận lợi.

Tất Thư lại chắp tay vái chào, sau đó xoay người nghênh ngang đi. Bước chân gần ra tới cửa thì dường như có vẻ dừng lại. Tuy nhiên cuối cùng cũng không quay đầu lại mà đã đi rồi, Tất Thư mới vừa đi. Tiểu Thanh mang theo hai bình rượu trắng đi đến. Nhìn thấy trong phòng chỉ còn lại một Hứa Phục, Tiểu Thanh liền có chút ngạc nhiên nói:

- Công Tử, Tất công tử sao lại đi rồi?

Hứa Phụ thản nhiên nói:

- Chàng ta còn phải nhanh đi thi, cho nên đã đi rồi.

Tiểu Thanh lại hỏi:

- Công tử, số kiếp của người có phải là đã ứng trên người Tất công tử không?

Dừng một hồi, Tiểu Thanh lại khao khát nói:

- Công tử, nếu như số kiếp của người thật sự phải ở bên cạnh vị Tất công tử này, tiểu tỳ cho là người cũng không cần phải hao phí tâm tư đi hóa giải làm gì, dứt khoát lấy cho rồi?

Tiểu Thanh vốn dĩ chỉ biết Hứa Phụ đến Giang Đông là vì ứng với kiếp Hồng Loan mà đến, Tất Thư này hẳn cũng là một đối tượng trong kiếp số đó, Tiểu Thanh càng biết là, Hứa Phụ tuy đã Hồng Loan tinh động, nhưng nàng cũng không muốn xuất giá, đến Giang Đông lần này cũng không phải là vì việc xuất giá mà đến, mà là đến để hóa giải số kiếp.

Hứa Phụ thản nhiên cười, nói:

- Nhân duyên số kiếp tự có trời định, nếu là của ngươi thì nhất định sẽ là của ngươi, gấp gáp cũng không đi đến đâu, không phải là của ngươi thì khẳng định không phải là của ngươi, đoạt cũng đoạt không được, không phải sao?

Tĩnh phòng lầu một Kỳ xá, Hạng Trang cùng Phạm Tăng vẫn tiếp tục trường đàm.

Hạng Trang nói:

- Á Phụ, ban bố luật nhập hộ khẩu toàn dân lấy thế lực dòng họ các huyện tan rã Giang Đông, lại ban bố thuế sĩ nông công thương lấy sức ảnh hưởng suy yếu của sĩ tộc Giang Đông, sau khi phổ biến luật thuế ruộng mới đặt cơ sở, điều này sẽ là quyết định sau này lặp lại đối với con, lại không biết có thích hợp Giang Đông không, có phải có chút nóng vôi…

Phạm Tăng khoát tay áo, ngăn lại Hạng Trang tiếp tục hướng xuống dưới, sau đó nói:

- Ki nhi, như phụ thân vừa mới nói qua, con rất giỏi, thật sự rất giỏi, con giải quyết công việc rất chín chắn, bình tĩnh, quyết đoán, tàn nhẫn, trong đó khó nhất là, con không giống như Vũ nhi vì tình yêu nam nữ, từ trên ngýời con, phụ thân thậm chí còn tìm không thấy một khuyết điểm nào.

Hạng Trang nghe vậy thẹn thùng, khi đang muốn biện bạch thì bị Phạm Tăng ngăn lại.

Vỗ vỗ tay Hạng Trang, Phạm Tăng lại nói:

- Ki nhi, Sở quốc yên phận ở Giang Đông, con phải có kế hoạch cải cách mạnh, điều này mới đúng, cho nên con cứ việc yên tâm mà làm, vì phụ thân toàn lực ủng hộ con, đám dòng họ, sĩ tộc thậm chí là thế tộc, ai phản đối thì chém người đó, ai dám làm loạn thì trấn áp người đó, tuyệt không nhân nhượng, tuyệt không nương tay!

Hạng Trang nghe vậy rất là phấn chấn, sức ảnh hưởng của Phạm Tăng ở Sở quốc rất lớn, đó là không cần phải nói nhiều, phải biết ông ấy có thể trực diện răn dạy và quở mắng Á Phụ của Hạng Võ, trước trên, Hạng Trang thật sự lo lắng Phạm Tăng sẽ vì mối thù truyền kiếp giữa Tần Sở mà phản đối cải cách, nói như vậy, phiền phức kia không phải là chuyện lớn bình thường.

Nhưng mà, khiến Hạng Trang mừng rỡ chính là, Phạm Tăng lại thấu tình đạt lý như vậy.

Tuy nhiên suy nghĩ lại, Hạng Trang bình thường trở lại, Phạm Tăng có thể đương thời có tiếng trong đại binh gia, đại chiến lược gia, ông ấy nếu như không có chút năng lực phân biết, nếu như nhìn không thấy tính cấp bách của việc cải cách Sở quốc, ngược lại gặp giới hạn thù xưa giữa Tần Sở mà hống hách ngăn cản, đó mới chính là có tiếng mà không có miếng, cũng không thể trở thành người có trí tuệ được lưu danh trong sử sách.

- Á Phụ, đi, chúng ta về nhà. Hạng Trang nói dứt lời liền đứng dậy, lại đỡ Phạm Tăn lên xe lăn.

Phạm Tăng vuốt râu bạc dưới cằm, mỉm cười hỏi:

- Ki Nhi, phụ thân nghe nói con sinh được hai đứa con trai, còn đem đứa con thứ làm con thừa tự cho Vũ Nhi? Sao, đứa con diệu dặc kia cũng là đứa có mệnh khổ, ngươi có thể cho nàng ta một đứa con trai, cho nàng ta nửa đời còn lại có ý niệm, nàng sống ở trên đời này cũng chỉ là để chịu tội mà thôi.

Đang nói chuyện, Hạng Trang đã tự mình đỡ Phạm Tăng ra xe lăn ra tĩnh phòng, đám người Hạng Tha, Hạng Đà, Vũ Thiệp, Hoàn Sở thủ ở ngoài cửa liền ào ào lên trước bái kiến, sau khi hỏi han đơn giản qua, quân thần hơn mười mấy người liền vây quanh Phạm Tăng lập tức trở về hoàng cung, chờ khi đông chủ của Thanh Phong kỳ xá nghe thấy tin tức, kỳ xá sớm đã có người ở lầu, lại để sẵn một ván cờ kinh điển của sử sách.

Trường thi quốc khảo, hôm nay thi binh gia.

Khu thiên giáp nơi của người coi thi tiểu lại phân phát xong các bài thi lại quay lại số 1, ngoài ý muốn phát hiện, khảo sinh này hôm qua ngủ một giấc cho đến khi hoàng hôn sắp cuốn lên, hôm nay lại có một thái độ khác thường, bài thi vừa mới phát thời gian không đến nửa khắc, hắn đã mài xong mực, cũng đã suy nghĩ ra phương án tốt, giờ thì đang múa bút thành văn rồi.

Nhìn vẻ mặt chuyên tâm, thí sinh múa bút thành văn, người gác thi tiểu lại không khỏi nhẹ nhàng vuốt cằm, điều này đã đúng chưa, phụ mẫu đồng hương thật không dễ dàng mới gom góp đủ một lộ phí, đưa các ngươi tới Ngô Trung đi thi, nếu không thật sự ứng thí lấy được thứ bậc giỏi, làm sao có thể xứng đáng với phụ mẫu, xứng đáng với sự kỳ vọng tha thiết của hương thân ở quê nhà? Tiểu tử, thi tốt nha.

Ngô Trung, cung Sở Vương.

Phạm Tăng đã ở lệch điện ngủ, lão nhân gia đã sắp tám mươi tuổi rồi, bất luận là tinh lực, hay thể lực, đều không thể nào so với người trẻ tuổi, lại thêm tối hôm qua thức đêm cùng Tất Thư đánh một ván cờ đại kỳ diệt quốc, khi hồi cung thì đã sức cùng lực kiệt.

Hạng Trang mới từ lệch điện đi ra, phái đi điều tra chi tiết Hứa Phụ, Ô Mộc tử sĩ đã trở lại.

Không thể không nói, hiệu suất làm việc của Ô Mộc Nhai vẫn khá kinh ngạc, thời gian không đến nửa ngày, bọn họ liền theo quân mã của thành Ngô Trung cùng với bến tàu người đưa đò ngang tìm hiểu lai lịch Hứa Phụ, không cần biết không có cách nào khẳng định tiểu nương che mặt tá túc ở kỳ xá Thanh Phong kia chính là Hứa Phụ, nhưng nàng là từ Lâm Giang quốc theo sông xuống mã lại là vô cùng xác thực không thể nghi ngờ.

Lại liên tưởng đến suy đoán của Phạm Tăng, Hạng Trang đã có thể khẳng định, này tiểu nương chính là Hứa Phụ!

Tiến đến bẩm báo Ô Mộc tử sĩ do dự một chút, cuối cùng bẩm báo: nguồn TruyenFull.vn

- Đại vương, tiểu nhân vô ý còn phát hiện một chuyện, lại không biết nên nói hay không nên nói?

Hạng Trang không cần nghĩ ngợi nói:

- Nói

Ô Mộc tử sĩ chắp tay, nói:

- Là như vậy, tiểu nhân trong quá trình điều tra, phát hiện Giáo úy thân quân tướng quân Cao Sơ cũng đang điều tra chi tiết về tiểu nương kia, không biết là vì nguyên nhân gì?

- Giáo úy thân quân Cao Sơ, ngươi nói Phá Quân?

Hạng Trang nghe vậy nhíu nhíu mày, trong cuộc chiến đại phá quân Hành Sơn ở Phiên ấp, Cao Sơ dẫn hai nghìn thân binh có thể chiếm được cả mũi tên tiễn nhọn của quân Sở, mà Cao Sơ còn là mũi tên trong mũi tên, theo sát phía sau Cao Sơ, đó là Phá Quân cùng với Qua Thắng, điều này Hạng Trạng có thể ấn tượng sâu đậm.

Thằng nhãi Phá Quân này, điều tra Hứa Phụ làm gì, không phải hắn cũng tương trung Hứa Phụ rồi chăng?

Đang lúc suy tư, Tấn Tương tiến vào bẩm báo nói:

- Đại vương, Phá Quân tướng quân bên ngoài cầu kiến.

- Tiểu tử này tới thật đúng lúc, lập tức cho hắn vào.

Hạng Trang dứt lời lại vung tay lên, tên Ô Mộc Tử đứng ở sau lưng liền lui hai bước, giây lát liền ẩn vào trong gian điện như bóng ma.

Không nghỉ chút nào, Tấn Tương liền dẫn Phá Quân vào chính điện, không đợi Phá Quân chào, Hạng Trang lập tức hỏi:

- Phá Quân, tên tiểu tử nhà ngươi có phải là tương trung Hứa Phụ rồi?

- Ấc …

Phá Quân gãi gãi đầu, có chút lúng ta lúng túng nói,

- Đại vương, ngươi đều biết rồi mà?

Hạng Trang khoát tay áo, tức giận nói:

- Phá Quân ngươi hãy nghe cho kỹ, không được có chủ ý với Hứa Phụ này!

- Ấc, không phải.

Phá Quân khẩn trương biện giải nói,

- Đại vương yên tâm, giống tiểu nương tài mạo song toàn như Hứa Phụ này, thần lại há đối với nàng ấy không an phận, thần sở dĩ tiến đến cầu kiến Đại vương trước, chính là muốn nói với Đại vương, Ngô Trung có tiểu nương như vậy, Đại vương ngài có thể ngàn vạn lần không nên bỏ qua, còn nữa chính là, chính là…

Phá Quân có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu, kiên trì nói:

- Đại vương, ngài nếu cưới Hứa Phụ rồi, không biết có thể đem tỳ nữ của nàng ấy, chính là Tiểu Thanh, thưởng cho thần làm tiểu thiếp thứ ba được không?

Hạng Trang đối với lão binh dưới trướng luôn nuông chiều, Phá Quân mới có gan này, nêu không, hắn có mượn gan trời!

- Ngươi nói cái gì, tiểu thiếp phòng thứ ba?

Hạng Trang dở khóc dở cười, giả bộ giận dữ nói,

- Biết hay không quả nhân cũng mới lập tiểu thiếp phòng thứ ba? Tên tiểu tử nhà ngươi không phải muốn số lượng thê thiếp đè trên đầu quả nhân sao?

- Ấc, không không không, không phải, thần tuyệt đối không có ý nghĩ này, tuyệt đối không có.

Phá Quân hai tắc lắc liên tục, sau đó không chờ Hạng Trang đuổi, liền nhanh chóng chuồn mất.

Đưa mắt nhìn theo Phá Quân chán nản rời khỏi, Hạng Trang lại đứng lên cười ha ha, nói thực ra, Hạng Trang rất hưởng thụ giữa hắn, Cao Sơ, Phá Quân, Qua Thắng và kiêu binh mãnh tướng cùng với các mối quan hệ thân mật của hắn, như bọn Bàng Ngọc, Mông Cức, Tử Xa Sư, ở trước mặt hắn thì có vẻ câu nệ, vô hình chung cũng cùng với Hạng Trang có một khoảng cách.

Chương 273: Luận bàn quân Sở

Bởi vì sự chết đi sống lại của Phạm Tăng, tâm tình của Hạng Trang hôm nay có thể nói là rất tốt, vừa rồi bị quấy nhiễu phá quân như vậy, tâm tình của Hạng Trang lại càng tốt, lập tức tiến thẳng vào tẩm cung Doanh Trinh ngủ một giấc, Bách Lý Hiền nắm chặt hai quyển bài thi, phe phẩy quạt lông vũ chầm chậm tiến vào, là quân sư, Bách Lý Hiền vào cung yết kiến không cần bẩm báo.

- Kết quả kì thi khoa binh khóa thứ hai sao rồi?

Hạng Trang dứt lời quay đầu nhìn sắc trời bên ngoài cửa sổ, có lẽ nào trời đã chạng vạng sao?

Bách Lý Hiền cầm trong tay quạt lông, chắp tay hướng bài thi về Hạng Trang, trong đó lại đem một quyển bài thi cho Hạng Trang, nói:

- Đại vương, người xem quyển giải bài thi này trước.

Hạng Trang nhận quyển giải bài thi, chỉ thấy đầu đề của bài thi viết tên Từ Khương.

- Từ Khương?

Hạng trang liền nghĩ tới, hỏi Bách Lý Hiền,

- Chính là cái người đến từ Lư Giang, cái tên Từ Khương đêm qua đánh cờ diệt quốc với Tất Thư ở Thanh Phong Kỳ Xá thất bại toàn diện sao?

Bách Lý hiền mỉm cười nói:

- Đúng là người này, Đại vương đừng ngại xem bài vấn đáp của hắn.

Hạng Trang mở quyển giải bài thi, đề thứ nhất là 《bài thứ bốn hai Úy Liêu Tử 》 đề viết chính tả của bài thứ 10, trong đó mặc dù còn mấy chỗ Từ Khương trả lời sai, trên tổng thể lại không tồi, đây ít nhất có thể nói rõ ràng, Từ Khương đọc hiểu 《 Úy Liêu Tử 》đã không dưới trăm lần, nếu không phải không thể có khả năng viết chính tả đến trình độ này.

Sau đó là sự giải đáp hai trận chiến mẫu điển hình trên thực tế, chiến thuật của Từ Khương nêu ra mặc dù chiến lược có vẻ bảo thủ, nhưng lại là có quy củ, chí ít có thể tính vào phạm trù cẩn thận trên tổng thể, cuối cùng đề một 《 luận quân Sở 》, Từ Khương không đề ra quan điểm gì mới, chỉ là nghiên cứu thảo luận một chút huấn luyện tinh binh, tính khả năng của cải thiện khí giới trên đại thể.

Xem xong bài thi, Hạng Trang gật đầu, nói:

- Ừ, coi như có thể rèn rũa tài năng, nếu có thể rèn luyện ở trong quân ngũ vài năm, tên Từ Khương này bất kể là ở trên tầm nhìn hay năng lực, nhất định sẽ tăng thêm một bậc, như vậy đi, hắn không phải là vãn sinh đến từ Lư Giang sao, đợi thi xong bát khoa, sẽ gọi hắn về Lư Giang, đến Cao Sơ Trướng Hạ tòng quân đi.

Bách Lý Hiền lắc lắc quạt lông vũ, lại giơ ngón tay cái lên hướng Hạng Trang, nói:

- Đại vương anh minh.

Mấy viên đại tướng dưới trướng Hạng Trang, Bàng Ngọc tuy còn trẻ nhưng trái lại trí dũng song toàn, hơn nữa sử sự điềm tĩnh, rất có phong độ của một đại tướng, Mông Cức tự đại càng không hiểu lòng người, trong sự chín chắn không chứa sự tàn nhẫn, trong cẩn thận không chứa sự kiên quyết tiến thủ, duy chỉ có Cao Sơ, dũng mãnh nhất ở trong ba người, những cũng dễ dàng do ham mê uống rượu mà tạo thành cục diện thảm bại, nếu có người tòng quân cá tính cẩn thận lúc nào cũng nhắc nhở trước mặt, điều đó vô cùng tốt.

- Đại vương, người nhìn quyển giải bài thi này xem.

Đợi Hạng Trang đặt quyển giải bài thi của Từ Khương xuống, Bách Lý Hiền lại đem một quyển khác đưa lên.

Hạng Trang tiếp nhận quyển vấn đáp mở ra, đầu đề trên cùng dùng khải thư viết hai chữ cực kì nắn nót " Tất Thư ", lại nói tiếp, trong hàng vạn học sinh đến Ngô Trung trước đây, tuyệt đại đa số đều không biết sự tồn tại của Khải Thư (một loại chữ thường thấy trong thư pháp), trong thời gian chỉ vài ngày tiếp xúc với Khải Thư ở Ngô Trung, những học sinh này liền nhong chánh tiếp thu dễ viết của thể chữ Khải Thư.

Đề thứ nhất vẫn là viết chính tả bài thứ mười của Úy Liêu Tử, chỉ thấy nét chữ rõ ràng ngay ngắn, bút mực thẳng thấu xuống lưng giấy, đặc điểm nổi bật là xuyên suốt không có chút sai lầm nào, điều này không phải là đọc hiểu đơn giản mấy trăm lần liền có thể làm được, phải là sự lí giải đầy đủ sâu sắc đối với binh pháp Úy Liêu Tử mới có thể đạt được chính tả đến trình độ này.

Hạng Trang khẽ mỉm, nói:

- Tử Lương, thái độ của Tất Thư hôm nay rất đàng hoàng sao?

Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông, nói:

- Đại vương, hiện tại thoạt nhìn, cuộc thi khoa pháp gia hôm qua. Tất Thư sở dĩ không nghiêm túc trả lời, còn có nguyên nhân ở Thanh Phong Kỳ Xá, bao gồm liên diệt lưỡng hồi đại Sở ở diệt quốc kỳ trung liên, đều là cố ý, hắn chính là muốn nhìn xem đại vương có hay không có trí tuệ, khí phách, sự độ lượng.

- Không đơn giản như vậy.

Hạng Trang xua tay, nói:

- Nếu nhân lực và quốc lực của nước Sở không đủ. Quả nhân có tấm lòng, có phong thái, lại có sự độ lượng, Tất Thư chỉ sợ sẽ không để trong lòng, càng không thể lưu lại phò tá quả nhân. Nói cho cùng, vẫn là sự việc đánh cờ với Á phụ hôm qua lay động hắn.

Bách Lý Hiền đồng ý. Cái gọi là quân lựa chọn thần, thần cũng lựa chọn quân, Bách Lý hiền hắn và rất nhiều thế tộc lão tần sở dĩ chọn lựa Hạng Trang theo ngịch cảnh, là bởi vì Hạng Trang thờ phụng hệ thống Canh Chiến (một loại hình thức thực hiện sự hợp nhất binh nông), lại tôn sùng pháp luật nước Tần, mà Tất Thư theo đuổi Quỷ Cốc Tử (một nhân vật truyền kì thần bí trong lịch sử), đã học được Vương Phách Chi Đạo (Vương Phách: ẩn sĩ thời đông hán), nếu Hạng Trang hoàn thành bá nghiệp đế vương, Tất Thư đương nhiên sẽ không lưu lại.

Sau đó là giải đáp trận chiến điển hình thực tế, trong đó đề mục của đề thứ nhất là như vậy: làm thế nào ở trong địa hình khe rừng núi, dựa vào năm nghìn quân Sở giữ chân năm vạn quân Hán?

Lúc trước sự giải đáp của Từ Khương là chọn lựa chỗ hiểm yếu nhất để dựng trại cố thủ, biện pháp này tuy rằng ổn thỏa, cẩn thận, nhưng lại có đôi chút bảo thủ, một khi thực sự dựng trại cố thủ, thì sẽ khiến năm nghìn quân Sở sẽ lâm vào tình cảnh chịu đánh bị động, hơn nữa quân Hán cũng có thể xuất quân tập kích sau lưng quân Sở, như vậy phiền toái sẽ lớn hơn.

Nhưng sự giải đáp của Tất Thư lại mạnh dạn hơn nhiều, cũng phù hợp với sự yêu thích của Hạng Trang.

Tất Thư cho rằng, thiên hạ không có cửa ải không thể phá được, quân Hán có ưu thế binh lực tuyệt đối, quân Sở nếu một mặt tử thủ là tuyệt đối không được, cho nên chỉ có thể chủ động xuất kích, chỉ có tấn công mới là sự phòng thủ tốt nhất, quân Sở lúc này lấy khí thế không buông xuôi, xuất quỷ nhập thần tấn công bám trụ quân Hán, khiến quân Hán không tiến được một bước.

Cụ thể đến từng chi tiết, Tất Thư còn lập ra thiết kế chiến thuật, phục kích, hỏa công, lạc thạch, tập kích đêm một cách nghiêm khắc trọn vẹn, Tất Thư thậm chí còn thiết kế một bộ phương pháp truyền tin ban đêm trong khu vực rừng núi, và lúc ở trước trận chiến Đại Biệt Sơn, chiến thuật đốt lửa hiệu của Hạng Trang, lão gia Úy Liêu có hiệu quả kì diệu như nhau.

Thấy Hạng Trang vẻ mặt bất thường, Bách Lý Hiền cười nói:

- Đại vương, lúc vừa nhìn thấy quyển giải đề thi này, thần thật là còn chút hoài nghi, Tất Thư có phải đã từng tham gia trận chiến Đại Biệt Sơn ngày trước hay không? Hoặc là nói, Tất Thư này căn bản chính là đệ tử của lão quân sư Úy Liêu sao? Sự giải đáp của Hắn với tư tưởng chiến thuật của Đại vương có thể nói là có sự tương đồng đáng kinh ngạc.

Hạng Trang nghiêm nghị gật đầu nói:

- Tên Tất Thư này thật là khó lường trước.

Hạng Trang vốn cho rằng, Tất Thư mặc dù theo học Quỷ Cốc Tử, nhưng hắn nhất định chỉ là đứa trẻ ranh vừa mới ra đời, đã chưa cầm quân lại chưa từng đánh giặc, thật sự cần đến chiến trường, đã không đến nỗi lâm trận rụt rè, chí ít cũng cần thời gian dần dần trưởng thành chứ, nhưng hiện tại xem ra, người này rất có thể thực sự là thiên tài quân sự.

Trên lịch sử, nhân vật giống như vậy cũng không thiếu, Hoắc Khứ Bệnh (một danh tướng kiệt xuất thời hán vũ đế) năm đó chỉ mười tám liền có thể dẫn quân xâm nhập mấy nghìn km Mạc Bắc (khu vực sa mạc Gobi - sa mạc lớn thuộc Mông Cổ), đánh cho quân lính Hung Nô tan rã, còn có Lục Tốn thời Tôn Ngô Tam Quốc, một tên áo trắng thư sinh không ngờ đánh bại được danh tướng Quan Vũ đã từng trải qua hai trăm trận đánh, hai vị này đều là tài năng xuất thế ngang trời trước kia, giống nhau cũng đều là những đứa trẻ ranh vừa mới ra đời. nguồn TruyenFull.vn

Cuối cùng là 《 luận quân Sở 》, Bách Lý Hiền để chọn lựa tài năng xuất chúng mà cố ý thiết lập một đề mục lớn.

Lúc trước vừa mới nhìn đến bài thi binh gia này, Hạng Trang cũng không cho rằng trong những học sinh ứng thi có người có thể đưa ra lời giải đáp làm vừa lòng người ra đề, nhưng hiện tại, Tất Thư quả thực đã đưa ra một bài trả lời khiến Hạng Trang phải nhìn bằng cặp mắt khác, luận điểm của Tất Thư đi thẳng vào vấn đề chính là —— huỷ bỏ thế khanh thế lộc (chính là đời đời, cha truyền con nối), khen thưởng quân công, hủy bỏ Canh Tốt(là những người lính thay phiên nhau nhau đi thực hiện nghĩa vụ quân sự) Dịch Tốt (người đi thực hiện nghĩa vụ quân sự), thi hành quân Truân (một loại quân ở các xóm các thôn, khi quốc gia cần có thể nhập ngũ bất cứ lúc nào).

Trong đó đó " Huỷ bỏ thế khanh thế lộc, thưởng cho quân công " kỳ thật chính là nội dung của hệ thống Canh Chiến (là một loại hình thức thực hiện binh nông hợp nhất), cũng không có ý gì mới, nhưng mặt sau có nửa câu " Huỷ bỏ Canh Tốt Dịch Tốt, thi hành quân Truân " lại khiến Hạng Tang thật sự xúc động, tên Tất Thư này, thật sự không hổ danh là truyền nhân đương thời của Quỷ Cốc Tử, kiến thức tầm nhìn quả thực không giống bình thường.

Cái gọi là Canh Tốt Dịch Tốt, kỳ thật chính là Toàn Dân Giai Binh (là tư tưởng toàn dân phòng ngự và chuẩn bị chiến tranh xâm lược), quốc gia quy định, Phàm là những nam giới mười sáu tuổi đều phải thay phiên đi lính, còn gọi là Canh Tốt, thuộc về Dịch Tốt, kì thực chính là khiến nam đinh phục vụ Dao Dịch tòng quân (Dao Dịch: chỉ tầng lớp thống trị cổ đại Trung Quốc cưỡng ép người dân lao động không phải trả giá), Canh Tốt Dịch Tốt đều là tính cưỡng chế, bất luận là tình nguyện hoặc không tình nguyện, đều phải hưởng ứng lệnh triệu tập.

Tất Thư tập trung đề cập ở 《 luận quân Sở 》, bởi vì tĩnh cưỡng chế của Canh Tốt Dịch Tốt, làm cho binh lính của quân đội tạo thành sự tốt xấu lẫn lộn, tốt xấu lẫn lộn của binh lính sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến cường độ huấn luyện của quân Sở, cường độ huấn luyện không thể đi lên, sức chiến đấu liền không thể nâng cao, cho nên phải lập tức hủy bỏ Canh Tốt Dịch Tốt.

Đối với điểm này, Hạng Trang có thể nói là tràn đầy cảm xúc.

Lúc trước DÃ Mã Nguyên nhận lệnh lúc lâm nguy, năm nghìn quân Sở cũng là tốt xấu lẫn lộn, tuy nhiên Hạng Trang thông qua phương thức hành quân đường dài khốc liệt nhất, toàn bộ những người lính già yếu sẽ bị địa đạo tàn khốc loại trừ, do đó đề cao tố chất chỉnh thể của quân Sở, cũng bảo đảm thể lực chiến đấu của quân Sở, lúc này mới những thắng lợi huy hoàng phía sau.

Cho nên nói, huỷ bỏ Canh Tốt, Dịch Tốt tuyệt đối cần thiết hơn nữa còn rất cấp bách!

Trên thực tế, nếu không phải bởi vì sự cần thiết của thi hành luật nhập hộ khẩu toàn dân, Tân Điền Phú Pháp cùng với sĩ nông công thương (bốn loại dân trước kia, bao gồm: người đọc sách, người làm ruộng, người làm công, người buôn bán) tăng thêm, hơn nữa sau chế độ huỷ bỏ Canh Tốt Dịch Tốt, còn cần tiến hành một loạt các cải cách quân chế, cùng với trù bị pháp lệnh, Hạng Trang rất có khả năng sớm đã hạ chiếu thi hành cải cách quân chế toàn diện ở nước Sở.

Mà " Thi hành quân Truân " của Tất Thư đã đề xuất liền càng làm cho Hạng Trang âm thầm kinh hãi.

Quân Truân này của Tất Thư nói có thể không phải là quân Truân đơn thuần trên ý nghĩa, quân Truân đơn thuần, kì thực chính là đem Canh Tốt, Dịch Tốt chiêu mộ cùng nhau, dựa vào đánh giặc, không dựa vào làm ruộng, nhưng chế độ Quân Truân trong thư văn của Tất Thư đề cập, ít nhiều chính là hình thức ban đầu của chế độ Phủ Binh đời sau Tùy Đường đã thi hành.

Đầu tiên, không phải tất cả tráng đinh đều có tư cách tham dự quân Truân.

Tất Thư cho rằng, hẳn là ở cơ cấu của các quận các huyện thiết lập chuyên môn, phụ trách chọn lựa tráng đinh, chỉ có thân thể cường tráng, không có trang đinh mắc bệnh có tư cách trúng cử, mà một khi được lựa chọn, tráng đinh và người nhà của hắn đã mang thiên hướng tập trung bố trí của Quân Truân, trở thành hộ quân dự bị của quốc gia, hộ quân dự bị có thể phân đến ruộng đất của Hạn ngạch, còn có thể miễn trừ thuế ruộng.

Đương nhiên, cũng không phải trở thành hộ quân dự bị thì có thể bình chân như vại, một khi hộ trung tráng đinh do chiến tranh bị tàn phế hoặc tử vong, dự bị tráng đinh liền nhất định phải trở lại vị trí sắp đặt ban đầu, người có chiến công hoặc có thể đạt được tước vị, được chính quyền địa phương thưởng gạo, không có chiến công thì cái gì cũng không có, điều này tuy rằng tàn khốc, những cũng có thể chấp nhận.

Hộ quân hưởng thụ ưu đãi miễn thuế, thì nhất định phải gánh vác nguy hiểm tương ứng.

Ngoài ra, hộ quân dự bị ngoại trừ thời tiết ngày mùa ra, bình thường cũng cần duy trì sự huấn luyện nghiêm khắc, binh khí áo giáp tác chiến lúc cần cũng do bản thân hộ quân bỏ vốn chế tạo ra, đồng thời phụ trách sửa chữa, một khi chiến sự bùng nổ, quốc gia có thể nhanh chóng tập trung tinh binh có tố chất rèn luyện nhiều nhất, thì quân Sở chưa chưa chiến đấu đã ở thế bất bại!

- Đại tài,

Hạng Trang khép lại bài đáp, bùi ngùi nói:

- Tất Thư đại tài.

Nói thế này một chút, con ngươi Hạng Trang bỗng toát ra sát khị lạnh như băng, uy nghiêm nói:

- Tử Lương, người này nếu không cho Đại Sở ta sử dụng, chi bằng chọn cơ hội diệt trừ ngay!

Chương 274: Học trò Quỷ Cốc

Tám ngày sau khi thi xong tất cả tám khoa thi, kì thi quốc gia từ lúc khai thiên lập địa trên lịch sử Hoa Hạ cùng cũng kết thúc một cách tốt đẹp.

Kì thi quốc gia của Sở quốc mặc dù có chút giống với khoa cử đời sau trên hình thức, nhưng lại có sự khác biệt về bản chất, khoa cử đời sau quá tôn sùng nho gia, cùng với kinh, sử, tử, tập (cách phân loại sách vở ngày xưa: kinh điển, lịch sử, chư tử, văn tập) của nho gia, trọng hình thức nhưng xem nhẹ thực dụng, còn kì thi quốc gia của Sở quốc lại không có xu hướng rõ ràng, như là pháp gia, binh gia, nho gia đều cần sát hạch, hơn nữa khinh hình thức nhưng lại trọng thực dụng.

Kì thi khoa cử ở lịch sử, rất nhiều kì thi chỉ chú trọng tài văn chương xuất chúng hay không, hành văn thông suốt hay không, thư pháp đẹp hay không, lập ý có cao xa hay không… nhưng kì thi quốc gia của Sở quốc lại hoàn toàn không như vậy, thí dụ như kì thi pháp gia, tiêu chuẩn sát hạch suy nhất chính là học sinh có hay không có năng lực giải quyết vấn đề thực tế thông qua điển tích pháp gia. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Làm một người giám khảo, Hạng Trang rất hy vọng thông qua sự cố gắng của mình, tạo ra dấu vết thiết thực cho kì thi quốc gia của nước Sở, Hạng Trang rất hy vọng sĩ tử khắp thiên hạ có thể hiểu được, cùng với bách gia, học thuật đua tiếng là điều tốt, nhưng không có một nhà học thuyết nào là hoàn mĩ, đã là pháp gia cũng không thể giải quyết tất cả vấn đề, chỉ có thực dụng mới là đệ nhất!

Dấu vết phải thiết thực này một khi tạo lên, kì thi quốc gia của nước Sở không sẽ lại đi vào ngã rẽ giống như khoa cử cơ bản, sĩ tử được tuyển chọn phần lớn cũng sẽ trở thành quan lại thấp, nhưng không phải hạng người chỉ biết viết mấy chữ bút lông đẹp, chỉ biết ba hoa bốc phét, nói hay làm dở.

Kì thi quốc gia lần này, cuối cùng chọn lựa ra hai trăm linh sáu học sinh!

Để đem tinh thần " Phải thiết thực" lộ rõ, Hạng Trang lệnh cho Bách Lý Hiền công bố hai trăm lẻ sáu vị học sinh vào trường thi ngoài quyền thuật kiếm thuật ra, toàn bộ 7 bài giải của môn học, đồng thời phụ thuộc vào kiểm tra đánh giá của giám khảo, trong sự đánh giá khảo sát của giám khảo, không nêu ra sự tốt xấu dài ngắn của các gia Chư Tử, chỉ có điều lặp lại vận dụng học thuyết Chư Tử để giải quyết vấn đề thực tế như thế nào.

Ngày công bố kết quả thi, tự nhiên là có người vui có người buồn, hơn nữa số người buồn sẽ nhiều hơn người vui, tuy nhiên đây không phải việc không có biện pháp, Sở quốc hoàn toàn không thể làm ngơ, lưu lại toàn bộ sĩ tử ứng thi nhiều như vậy đến Ngô Trung? Thật sự nếu làm như vậy, chỉ nuôi sống số sĩ tử này có thể trở thành gánh nặng trầm trọng của Sở quốc.

Tiếp theo, Hạng Trang bày yến tiệc long trọng ở hoàng cung, mở tiệc mời những sĩ tử nhập học, đồng thời dựa vào điều khoản cấp bậc Sĩ Nông Công Thương (bốn loại dân thời xưa, bao gồm: người đọc sách, người làm ruộng, người làm công, người kinh doanh). Trao tước vị "công sĩ" tại chỗ cho số học sinh này, lúc trao tước vị văn sách, những học sinh xuất thân thế gia, sĩ tộc cơ bản sẽ hủy bỏ, nhưng số con cháu hàn môn xuất thân từ nông phu, thương nhân này lại hoàn toàn kích động thì hỏng rồi.

Ngày tiếp theo, Hạng Trang lại một mình ở hoàng cung triệu kiến mười sĩ tử nổi trội, xuất sắc nhất, nhưng diễn tấu của Tất Thư lại là kịch có giọng hát và điệu bộ rất nặng trong số đó, bởi bì Tất Thư là người xếp đầu của kì thi quốc gia đầu tiên, Hạng Trang cũng không lập Trạng Nguyên, Bảng Nhãn, Thám Hoa đầu tiên của kì thi quốc gia, nhưng người xếp đầu là người xếp đầu, tuyệt đối đáng được đối đãi khác nhau.

Cung Sở vương, Thượng Thư phòng.

Tất Thư dựa theo lễ nghi bề tôi bái kiến quốc vương của sự ghi chép thượng thư tiến hành đại lễ bái kiến đối với Hạng Trang, nhìn thấy kiểu dáng cung kính của Tất Thư, trong lòng Hạng Trang thấy nhẹ nhàng gật đầu, sự thật chứng minh, cậy tài khinh người của Tất Thư trước đây, phóng đãng ngang ngạnh đều là vẻ ngụy trang bày ra, từ bản chất, Tất Thư vẫn là một học sinh rất khiêm tốn.

Điều càng khiến cho Hạng Trang mở cờ trong bụng chính là. Tất Thư có thể nhận được ban thưởng của Hạng Trang, còn có thể dựa theo lễ nghi bề tôi bái kiến quốc vương tham kiến Hạng Trang này, đó có ý nghĩa là nhập triều làm quan Sở quốc đã ngã ngũ!

Hai người tự hành lễ, Hạng Trang lại nghiêm trang đưa tay mời Tất Thư ngồi vào vị trí.

Tất Thư không khách khí, vung ống tay áo ngồi xuống đối diện với Hạng Trang.

Hạng Trang trầm ngâm một lát, hỏi:

- Học Kiếm, ngươi đã đề cập đến hủy bỏ chế độ binh lính Dịch Tốt ở 《 luận quân Sở 》, toàn diện tiến hành chế độ quân Truân. Quả nhân cảm thấy trong lời văn dường như còn chưa hết ý, ngươi có thể nói tỉ mỉ cho quả nhân?

- Tuân mệnh? Tất Thư vui vẻ gật đầu. Lập tức đem rất nhiều việc về quân Truân nói thẳng ra.

Hạng Trang thi thoảng hỏi mấy điều, Tất Thư cũng đối đáp, hai người thảo luận nghiên cứu suốt hơn hai canh giờ, cung nữ vài lần vào trong nhắc nhở Hạng Trang đi dùng bữa bữa đều bị Hạng Trang đuổi ra ngoài, cuối cùng vẫn là Doanh Trinh dẫn theo hai cung nữ dùng hộp đồ ăn kèm theo chút rượu đưa vào thư phòng, Hạng Trang, Tất Thư ăn đối phó một chút.

Tất Thư đặt cốc rượu xuống, thở dài nói:

- rượu ngon, ở đây rượu quỳnh tương cũng trở thành rượu ngon.

Nói thế này một chút, Tất Thư lại cảm thấy hiếu kì nói:

- Đại vương, trước khi đến Giang Đông thần cũng từng chu du các nước, ngược lại cũng chưa từng nhấp nháp qua rượu mạnh như vậy, thật không biết rượu mạnh này ủ như thế nào?

- Có cơ hội, quả nhân có thể đem ngươi đi mở rộng tầm mắt phương pháp ủ rượu.

Hạng Trang khẽ mỉm cười, nói:

- Tuy nhiên hiện tại, chúng ta vẫn thảo luận một chút vấn đề cụ thể về chế độ quân Truân, thí dụ như nói miễn trừ thuế ruộng của hộ quân, quả nhân cho rằng có chút không ổn, bởi vì có xung đột với thuế ruộng mới sắp tiến hành.

Tất Thư gật đầu, nói:

- Đây quả thực là một vấn đề, cho nên đối với đại Sở mà nói, việc cấp bách không phải là hủy bỏ Canh Tốt Dịch Tốt, thi hành chế độ Quân Truân, mà là thi hành thuế ruộng mới, từ căn bản phá giải cục diện khó khăn thiếu hụt thuế ruộng của Sở quốc, nếu không, Đại vương lại rất khiêm tốn, quân Sở rất dũng mãnh thiện chiến, cũng tuyệt đối không thể không có cách chinh phục cả thiên hạ.

- Những lời này của ngươi thực sự nhắc nhở quả nhân.

Hạng Trang gật đầu, nói:

- ở trên bài thi pháp khoa ngày đầu tiên, Học Kiếm ngươi viết một trăm chữ Liêu ở phía giới hạn mặt sau bài thi, tuy nhiên quả nhân lúc xem, lại phát hiện một trăm chữ này lại có thâm ý, trong lời văn dường như nghiên cứu thảo luận Liễu Quân Dao Dịch, khả năng Bình Toán Phú, ngươi có thể nói tỉ mỉ cho quả nhân?

Tất Thư lộ vẻ mặt khó xử, Cười trừ nói:

- Đại vương, thần quả thực không thể nói ra.

- Cái gì, ngươi không thể nói ra.

Hạng Trang ngạc nhiên nói, Học kiếm, những lời của người là có ý gì?

Tất Thư đứng dậy, vái chào thật sâu hướng về Hạng Trang, lúc này mới thành khẩn nói:

- Đại vương có điều không biết, một trăm chữ kia kì thực là tác phẩm sư huynh Bạch Mặc của thần, tuy nhiên là thần chỉ sao chép mà thôi, khiến đại vương chê cười rồi.

- Sư huynh ngươi, Bạch Mặc?

Hạng Trang nhíu mày, nói:

- Cũng là Học trò của Quỷ Cốc.

Tất Thư chắp tay, đáp rằng:

- Gia sư chỉ thu nhận hai học trò, đó là sư huynh Bạch Mặc và thần.

Hạng Trang nghe vậy nghiêm nghị, lập tức vội vàng hỏi:

- Học kiếm, Bạch Mặc này so với ngươi như thế nào?

Tất Thư không cần nghĩ ngợi nói:

- Thần chỉ thích quân sự, chỉ tập binh gia, sư huynh Bạch Mặc cũng là đọc qua bách gia Chư Tử, rất tinh thông, cho nên, tài năng của sư huynh Bạch Mặc còn hơn xa thần gấp trăm lần!

- Ách…! Hạng Trang nấc nghẹn, một lúc lâu sau không nói lên lời.

Hơn nửa ngày sau, Hạng Trang mới lấy lại bình tĩnh, hỏi:

- Học Kiếm, lệnh sư huynh nay ở đâu?

Tất Thư trầm ngâm một lát sau nói:

- Đại vương, mấy tháng trước thần và sư huynh Bạch Mặc cùng xuống núi, thần đi về hướng đông, còn sư huynh Bạch Mặc lại đi về hướng tây, nghĩ đến hiện tại ở hay không ở Lương quốc, Hàn Quốc, thì là đến Quan Trung rồi.

- Cái gì? Tới Quan Trung rồi!

Hạng Trang nghe vậy sắc mặt không khỏi khẽ biến, Tất Thư trước mắt này đã cao tay như vậy, tên Bạch Mặc kia còn lợi hơn so với Tất Thư, nếu khiến hắn vào Quan Trung, Hàng phục Lưu Bang, điều đó hoàn toàn có thể? Hơn nữa Bạch Mặc này tinh thông nghiên cứu Bách Gia Chư Tử, một khi hắn ở Quan Trung thi hành cải cách chính trị, chẳng phải là chuyện xấu hay sao?

Tuy nhiên, lo âu thì lo âu, Hạng Trang cũng không dám lộ ra ý mời chào Bạch Mặc trước mặt Tất Thư, đều nói môn chủ Hải Đại môn Quỷ Cốc chỉ thu nhận hai đệ tử, sau đó đặt vào tranh giành thế gian, người thắng sẽ trở thành môn chủ tiếp theo của Quỷ Cốc, Tất Thư đã làm quan Đại Sở, nghĩ đến tên Bạch Mặc kia tuyệt đối không thể lại làm quan nước Sở nữa.

Tất Thư dường như đoán được suy nghĩ trong lòng của Hạng Trang, lập tức nói:

- Đại vương, chi bằng thần viết một bức thư, đem cho sư huynh Bạch Mặc triệu kiến đến Giang Đông dốc sức vì Đại Sở.

A? Hạng Trang ngạc nhiên nói:

- Học Kiếm, lệnh sư huynh đồng ý tới sao?

Tất Thư đường đường chính chính, nói:

- Trí tuệ của đại vương vượt xa hơn các chư hầu bình thường, dũng mãnh cương nghị lại là nhân tài kiệt xuất đương thời, dưới trướng cũng là văn võ cường thịnh, nhân tài đông đúc, chỉ cần pháp luật mới có thể thuận lợi thi hành, tích cóp quốc lực vừa đủ, quét sạch thiên hạ, thống nhất thiên hạ đó là việc sớm muộn, sư huynh Bạch Mặc tại sao không chịu đến?

Hạng Trang nói:

- Nhưng là học trò Quỷ Cốc các ngươi không phải, cái gì… sao?

Tất Thư nói:

- Đại vương, chẳng qua là nghe nhầm thiên hạ đồn bậy, qua nhiều thế hệ học trò Quỷ Cốc đồng thời có sự hạn chế nhân số, càng không để việc học trò môn hạ lựa chọn phe cánh đối địch, quyết phân thắng bại diết hại lẫn nhau, Tôn Tẫn, Bàng Quyên trước kia cùng bái sư Quỷ Cốc Tử, cuối cùng cũng cùng lúc làm quan Đại Ngụy sao?

- Cũng phải. Hạng Trang gật đầu liên tục thừa nhận.

Năm đó Tôn Tẫn mời Bàng Quyên nhập Ngụy, nếu không phải khí chất của Bàng Quyên nhỏ hẹp, không thể dung nhận, trái lại còn thiết kế hãm hại Tôn Tẫn, Tôn Tẫn làm sao có thể giả vờ trốn tránh đến Tề Quốc?

Lập tức Hạng Trang lại nói:

- Như thế, còn có Lao Học Kiếm ngươi?

Tất Thư vui vẻ nói:

- Tuy nhiên điều này dễ như trở bàn tay, không đáng nhắc đến.

Lập tức Tất Thư mài mực rải giấy ngay trên án thư, sau đó múa bút viết một phong thư, trong thư nói đến đủ các loại việc Tất Thư làm ở Giang Đông, khen ngợi hết khả năng đối với Hạng Trang, trong lời nói Hạng Trang nghiễm nhiên chính là người được chọn duy nhất thống lĩnh thiên hạ, sau đó để Bạch Mặc mau chóng đến Giang Đông, phò trợ bá nghiệp đế vương của Hạng Trang.

Quan Trung Hàm Dương, Tương Phủ.

Tiêu Hà bước ra từ cửa lớn Tướng Phủ, lúc đang định trèo lên xe ngựa, bên tai bỗng nhiên mơ hồ nghe được một hồi âm thanh ồn ào, lúc quay đầu nhìn, chỉ thấy góc phố cách cửa lớn Tướng Phủ không xa, không ngờ tụ tập mười mấy người, những người này vây thành một vòng tròn, đang chỉ chỏ đối diện, trong đám người dường như còn có những âm thanh tranh cãi loáng thoáng.

Tiêu Hà lúc này nhíu mày nhăn mặt, đường đường trước cửa Tướng Phủ Quốc, lại có người tụ tập gây rối?

Học trò thông minh Tiểu Lại sớm đã vội vàng chạy lên trước, một lát sau liền làm rõ chân tướng sự tình, hóa ra là tử sĩ du học xảy ra xung đột với bọn vô lại phố phường, bọn vô lại phố phường muốn cướp bảo kiếm của lũ sĩ tử kia, lũ sĩ tử kia không cho, hai bên liền đánh nhau bên đường, kì thực cũng chưa động thủ, chính là bọn vô lại phố phường kia khóc lóc om sòm ở bên đường.

Lập tức Tiêu Hà tức giận nói:

- còn không đuổi bọn vô lại phố phường đi?

Học trò Tiểu Lại lấy lòng nói:

- Tướng quốc yên tâm, đã đuổi đi hết rồi.

Giữa lúc nói chuyện, một người học trò tú tài áo trắng dáng người thon dài đã dương dương tự đắc đi qua xe ngựa của Tiêu Hà, tên học trò tú tài áo trắng kia tuổi chừng hơn ba mươi, ôm một thanh bảo kiếm khảm bảy màu bảo thạch, trông cử chỉ tỏ ra rất nho nhã, Tiêu Hà thấy vậy không khỏi nheo hai mắt lại, dựa vào thị lực nhìn người của hắn, nhìn ra người trẻ tuổi thật sự không đơn giản.

Chương 275: Trò chuyện trong quán rượu

Ngô Trung, cung điện của Sở Vương.

Tất Thư đã rời đi, Hạng Trang xoay người nhẹ nhàng vỗ tay một cái, một gã toàn thân đều màu đen, mặt cũng che cái khăn đen Ô Mộc tử sĩ liền từ trong góc thư phòng lặng yên không một tiếng động đi ra.

Hạng Trang đem bức thư viết tay của Tất Thư đưa cho Ô Mộc tử sĩ, khẽ dặn dò:

- Mau cưỡi ngựa đi suốt đêm đến Định Đào, đem phong thư này tự tay giao cho Khuất Bất Tài, nói lại với Khuất Bất Tài, sự việc nếu không thành, thì bằng mọi giá, không từ mọi thủ đoạn, cần phải diệt trừ cái người đề cập tới trong bức thư này! Nhớ lấy!

- Vâng!

Ô Mộc tử sĩ lớn tiếng vâng dạ, tiếp nhận phong thư trong tay Hạng Trang một lần nữa ẩn vào trong bóng tối.

Nhìn theo bóng dáng của Ô Mộc tử sĩ biến mất dần trong bóng đêm, con ngươi Hạng Trang bỗng lóe lên một tia quang mang, khẽ lẩm bẩm:

- Bạch Mặc? Bạch Mặc! Mong là còn kịp…

##########

Hàm Dương, phủ tướng quốc.

Tú sĩ áo trắng hướng về phía Tiêu Hà vái chào thật sâu, nói:

- Đa tạ lão trượng đã trượng nghĩa tương trợ, vãn bối vô cùng cảm kích.

- Lão trượng?

Tiêu Hà nghe vậy đầu tiên là sửng sốt, sau đó không nhịn được cười. Tên gia nhân ở bên cạnh giận tím mặt, tức khắc lớn tiếng răn dạy tú sĩ áo trắng:

- Tiểu tử rất vô lễ, cái gì mà lão trượng, đây là Tiêu tướng quốc!

Tú sĩ áo trắng nghe vậy ngạc nhiên, vội chắp tay thi lễ nói:

- Thì ra là Tiêu tướng quốc, vãn bối thất lễ.

Tiêu Hà khoát tay áo, nói:

- Tiểu ca không cần khách sáo, chuyện vừa rồi chỉ là chuyện nhỏ, không đáng nhắc đến.

Dừng một chút, Tiêu Hà lại nói:

- Nghe giọng nói của tiểu ca, chắc hẳn không phải là người Quan Trung?

Tú sĩ áo trắng vội nói:

- Đã làm phiền Tiêu tướng quốc hỏi đến, tại hạ là Bạch Mặc, chính là sĩ tử du học Quan Đông.

- Ồ, thì ra là du học sĩ tử.

Tiêu Hà vui vẻ gật đầu nói:

- Xưa nay bổn tướng thích kết giao sĩ tử trong thiên hạ, Bạch tiểu ca nếu như không chê đừng ngại ở lại hàn xá dừng chân, có được không?

Tiêu Hà là tướng quốc nước Hán, ngoại trừ phải xử lý chính vụ, còn phụ trách vì nước Hán tìm kiếm nhân tài. Lúc này sĩ tử sống nhờ ở trong phủ tướng quốc không tới một ngàn cũng có tám trăm, tuy nhiên nhìn thấy sĩ tử khác, Tiêu Hà theo bản năng cũng chiêu nạp thêm nữa, biết đâu trong số những sĩ tử này không chừng sẽ xuất hiện một Trương Lương hoặc Hàn Tín khác?

Nhưng Tú sĩ áo trắng lại lắc đầu, nhẹ nhàng từ chối:

- Đa tạ ý tốt của Tiêu tướng quốc. Nhưng vãn bối còn muốn đi khắp Quan Trung nhìn ngắm một chút để mở mang thêm kiến thức, cho nên chỉ có thể phụ thịnh tình của Tiêu tướng quốc.

Tên gia nhân nghe vậy giận dữ đang muốn phát tác thì bị ánh mắt của Tiêu Hà ngăn cản.

Tiêu Hà khẽ mỉm cười, nói:

- Nếu như thế, bổn tướng cũng sẽ không lưu giữ tiểu ca.

- Vãn bối cáo từ.

Tú sĩ áo trắng lại vái chào Tiêu Hà, sau đó xoay người nhẹ nhàng rời đi.

Nhìn theo bóng dáng của tú sĩ áo trắng dần dần đi xa, tên gia nhân vẫn còn chưa hết giận nói:

- Tiểu tử này rất không biết điều, tướng quốc thật tâm muốn giữ lại như thế không ngờ hắn cũng dám cự tuyệt. Quả thật buồn cười!

Tiêu Hà khoát tay áo, chỉ nói:

- Thế này, ngươi phái người đi theo người này, vả lại xem hắn nghỉ chân ở dịch quán nào. Đợi chiều nay, bổn tướng sẽ đi tìm hắn.

- Hả?

Tên gia nhân nghe vậy lấy làm ngạc nhiên.

Tiêu Hà cũng không nói gì thêm, lập tức xoay người lên xe ngựa.

Tiêu Hà chính là Tiêu Hà, có thể nói là người có nhãn lực đương thời không ai có thể bì kịp, tuy rằng chỉ gặp mặt một lần, hơn nữa chỉ có nói mấy câu ngắn ngủi với nhau, nhưng Tiêu Hà đã có thể cõ bản kết luận Bạch Mặc này tuyệt ðối là học trò của một danh sư. Về phần có thực tài hay không, có đáng để mời chào hay không còn phải tiếp xúc thêm một lần nữa.

Tuy nhiên hiện tại, Tiêu Hà lại phải đi đến Đông cung giảng bài cho Thái tử.

Vừa nghĩ tới Thái tử Lưu Doanh, Tiêu Hà không kìm nổi lắc đầu thở dài. Mặc dù Thái tử Lưu Doanh là con trai trưởng của Hán vương nhưng tâm tính quả thật là có chút ngốc nghếch. Nếu như quần hùng đều bị diệt, nước Hán đã thống nhất, Lưu Doanh cũng có thể giữ được địa vị của mình nhưng hiện tại thiên hạ vẫn còn tồn tại các quần hùng, các nước vẫn còn trong tình trạng tranh đấu với nhau, nước Hán nếu như không có một vị vua có tài trí mưu lược kiệt xuất, tương lai thật sự là rất đáng lo.

Cũng khó trách Đại vương vài lần đề cập đến việc muốn phế truất Lưu Doanh và lập Lưu Như Ý, con trai của Thích phu nhân làm Thái tử.

So sánh với Thái Tử Lưu Doanh, Lưu Như Ý quả thật có trí tuệ hơn rất nhiều. Tuy nhiên, Tiêu Hà cũng không cho rằng Lưu Như Ý có thể là một vị vua có tài trí mưu lược kiệt xuất, nếu muốn bàn luận ai mới có thể là một vị vua có tài trí mưu lược kiệt xuất, thì mặc kệ là Lưu Doanh, Lưu Như Ý, hay là Lưu Phì, đều kém xa Lưu Tị, cháu của Đại vương. Lưu Tị anh tuấn uy vũ, nhìn như ưng như lang, nhưng thật ra rất có khí độ kiêu hùng, đáng tiếc lại không phải là con trai trưởng của Đại vương.

##########

Nói về Bạch Mặc, tú sĩ áo trắng kia, ở bên trong thành Hàm Dương rảnh rỗi nói dối cả buổi, gần tới giữa trưa mới tới một quán rượu, một người đẹp quá tuổi thuỳ mị thướt tha lắc lắc cái mông to đã sớm bước ra nghênh đón, cười quyến rũ nói:

- Công tử, mời vào trong.

Bạch Mặc khẽ mỉm cười, theo sự dẫn dắt của cô chủ quán rượu xinh đẹp đi vào bên trong, ngồi dựa vào trước cửa quầy rượu.

Bạch Mặc vừa mới ngồi xuống, ngoài cửa bỗng nhiên lại thêm một người tới. Bạch Mặc nghe tiếng ngẩng đầu lên, chính là Tiêu tướng quốc, người đã giúp hắn giải vây lúc sáng. Bạch Mặc vội vàng đứng dậy đón chào, chắp tay thi lễ nói:

- Vãn bối kính chào Tiêu tướng quốc.

- Bạch tiểu ca không cần đa lễ.

Tiêu Hà khoát tay áo, cười nói:

- Bổn tướng đang muốn phái người đi tìm Bạch tiểu ca, không ngờ ngẫu nhiên gặp nhau ở đây, ha hả, thật đúng là thỉnh mời không bằng tình cờ gặp mặt, người xưa nói quả thật không sai mà.

Cô chủ quán thấy hai người có quen biết với nhau, liền dẫn Tiêu Hà tới ngồi đối diện cùng bàn với Bạch Mặc, hai người cùng nhau ngồi xuống.

Chỉ chốc lát, cô chủ quán đã mang tới hai bình rượu nhạt lớn cùng với một cái đĩa có vài con cá bơn đã được nướng chín. Bạch Mặc rót đầy rượu vào chén, trước tiên kính mời Tiêu Hà, nhưng lại che ống tay áo uống một hơi cạn sạch, uống xong chén rượu, Bạch Mặc lại buông chén rượu thở dài:

- Rượu nhạt Quan Trung này so với rượu trắng đất Sở, có thể nói thật là kém xa.

Cô chủ quán xinh đẹp bên cạnh vừa nghe vậy tức thì mân mê cái miệng nhỏ nhắn.

Tiêu Hà nghe vậy cũng có chút kinh ngạc, nói:

- Bạch tiểu ca, rượu của Lệ nương là rượu tốt nhất ở Quan Trung, đó là rượu mà Đại vương của ta cũng khen không ngớt, vẫn so không bằng với rượu gạo của đất Sở hay sao?

Bạch Mặc nói:

- Tướng quốc chẳng lẽ không biết gần đây Giang Đông có xuất hiện hai dạng kỳ vật?

- Hai dạng kỳ vật?

Tiêu Hà thật sự không biết, lập tức hỏi:

- Là cái gì?

Bạch Mặc nói:

- Thứ nhất là giấy Công Thâu, thứ hai là rượu trắng. Hai kỳ vật này có thể nói là kỳ trân của thiên hạ, khi vãn bối du lịch ở nước Lương, đã từng may mắn chính mắt thấy giấy Công Thâu, lại còn chính miệng nhấm nháp rượu trắng, rượu trắng Giang Đông kia quả thật là danh bất hư truyền, vị nồng đậm, độ mạnh cũng vô cùng lớn, khách bình thường chỉ uống nửa chén đã say như chết.

- Giấy Công Thâu, rượu trắng?!

Tiêu Hà nghe vậy trong lòng nghĩ ngợi.

Từ khi quân Hán điều quân trở về Quan Trung, Đại vương ở luôn tại Lũng Tây khổ luyện kỵ binh, Chu Bột, Ly Thương và vài vị tướng quân đóng quân ở các quận khác cũng khổ luyện. Còn Tiêu Hà hắn lại một thân một mình mỗi ngày xử lý chính vụ, đối với các nước ở Quan Đông còn có chút sơ sót, nhất là đối với nước Sở kia, bởi vì đường xá xa xôi nên tin tức nắm được không nhiều lắm, xem ra, cần phải thành lập một đội quân tình báo để xâm nhập vào các nước ở Quan Đông nhất là ở nước Sở để dò hỏi tin tức.

Tiêu Hà không biết rằng Hạng Trang sớm đi trước một bước đã thành lập ra một tổ chức tình báo.

Bạch Mặc lại từ ống tay áo lấy ra một cuốn sách của Úy Liêu Tử đưa cho Tiêu Hà, nói:

- Mời tướng quốc xem, sách này là của Úy Liêu Tử, đó là từ giấy Công Thâu viết ra, đóng sách mà thành. Nếu so với thẻ tre trước kia thì nhẹ hơn không biết bao nhiêu lần, đồng thời giá cả cũng rẻ hơn nhiều so với tơ lụa, vật này, là một vật quý đối với người đọc sách như vãn bối.

Tiếp nhận sách từ trong tay Bạch Mặc, tâm tình Tiêu Hà lại càng thêm nặng trĩu.

Bạch Mặc lại giơ lên chén rượu, kính rượu Tiêu Hà và nói:

- Tiêu tướng quốc, mời.

Nhưng Tiêu Hà lại giống như không nghe thấy, nửa như cố ý nửa như vô ý nói:

- Đất Sở kỳ nhân kỳ vật xuất hiện liên tục, lại phát triển nhanh chóng như thế, Đại vương ta cũng cần chăm lo việc nước, chăm lo việc nước a...

Bạch Mặc nói:

- Tiêu tướng quốc quá lo lắng rồi, giấy Công Thâu, rượu trắng tuy là kỳ trân trong thiên hạ, có ảnh hưởng đến đại thế thiên hạ nhưng thực tại cũng có hạn. Trái lại gần đây nhất Sở Vương có tổ chức kỳ thi quốc gia, quả thật từ xưa cho tới nay, sức hấp dẫn của việc này đối với các sĩ tử quả thật quá lớn, Hán Vương nếu coi như không quan trọng, thì thiên hạ anh tài đã về với Sở Vương rồi.

- Kỳ thi quốc gia sao?

Tiêu Hà nghe vậy trầm ngâm, nhưng thật ra hắn biết đến việc này. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Quận thủ Tam Xuyên Lã Trạch cứ cách mười ngày đều gửi đi một đạo công văn đến Hàm Dương, báo cáo ngắn gọn tình hình các nước ở Quan Đông. Tuy nhiên tin tức mà Lã Trạch cung cấp cũng cực kỳ hạn chế, cho nên cũng không biết đất Sở đã xuất hiện hai kỳ vật là giấy Công Thâu và rượu trắng, nhưng nước Sở đang tổ chức kỳ thi quốc gia thì Lã Trạch cũng có đề cập đến.

Ngay sau đó Tiêu Hà lại nói:

- Bạch tiểu ca nói là Đại vương ta nên làm theo Sở Vương, tổ chức kỳ thi quốc gia sao?

- Nếu chỉ cần tụ tập anh tài thiên hạ, Hán Vương cần gì phải làm theo Sở Vương cho hổ thẹn?

Bạch Mặc dừng một chút, lại nói:

- Bất quá theo vãn bối nghĩ rằng bất kể là nước Sở hay là nước Hán, thực ra việc khẩn cấp trước mắt đều không phải là tổ chức kỳ thi quốc gia để thu hút nhân tài trong thiên hạ mà chính là phải tiến hành cải cách, tích lũy từng chút một tài lực cũng như vật lực tạo thành thực lực của một nước để chuẩn bị chiến tranh.

Tiêu Hà trong lòng mừng thầm, hôm nay cố ý đến quán rượu này của Lệ nương, mục đích cũng chỉ vì thăm dò nội tình của Bạch Mặc này, xem hắn thật sự có thực học hay không, rốt cục là có đáng giá hay không để Đại vương mời chào, hiện tại lúc này hắn mở miệng, đó là dịp không thể tốt hơn, lập tức vòng tay nói:

- Nguyện nghe cao kiến.

Bạch Mặc lại nói:

- Thiên hạ ngày nay, Hán Vương mặc dù đức cao vọng trọng, trấn áp các nước chư hầu, nhưng mà bởi vì nước Sở chưa diệt, vả lại đang ở thế giằng co, cho nên trở về thời ḱ " Các anh hùng cùng tồn tại, các nước tranh đấu" dĩ nhiên trở thành kết cục đã định. Tuy vậy thế cục ấy có lẽ là sẽ không lâu lắm, ngắn thì hai mươi năm, lâu là năm mươi năm, thiên hạ cũng vẫn thống nhất!

Tiêu Hà nhẹ nhàng vuốt cằm, Bạch Mặc giải thích lúc này thật sự là tình cờ trùng hợp với ý của hắn.

Dừng một chút, Bạch Mặc lại nói:

- Vãn bối du lịch khắp Quan Đông, phát hiện nước Triệu, nước Tề, nước Lương, nước Sở đều kiên quyết cải cách cho mạnh lên, thậm chí nước Yến giáp ranh phía bắc cũng thi hành cải cách. Các nước ở Quan Đông ý chí không nhỏ, Hán Vương nếu như bảo thủ thì chẳng khác gì đi ngược dòng nước, không tiến ắt sẽ lùi, sớm muộn gì cũng sẽ bị các nước Quan Đông tiêu diệt.

Bạch Mặc nói những lời này cực kỳ thẳng thắn, nếu đổi lại là các võ tướng như Chu Bột, Ly Thương ở đây, chỉ sợ sẽ rút kiếm chém ngay tại chỗ. Tiêu Hà nghe xong trong lòng cũng chấn động, Bạch Mặc này không chỉ có sự can đảm và hiểu biết hơn người, những lời nhận xét này cũng có chỗ độc đáo, nếu lấy sự can đảm, hiểu biết kia cùng với lời nhận xét ấy mà nói có thể khẳng định người này là một nhân tài.

Hơn nữa, Bạch Mặc này kiến thức chắc là không chỉ có bấy nhiêu, nếu hắn đã dám dõng dạc đề cập việc nước Hán cũng cần cải cách, điều này đã nói lên trong lòng hắn có lẽ là đã suy tính đầy đủ phương án cải cách, không biết là phương pháp cải cách ấy như thế nào? Đơn giản chỉ là mô phỏng theo phương pháp của nước Tần hay là có sáng kiến gì khác?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau