SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 266 - Chương 270

Chương 266: Kỳ Diệt Quốc

Tất Thư vừa mới tiến vào cổng chính kỳ xá, rất nhiều sỹ tử đứng dậy chào.

Ở Ngô Trung này hơn nửa tháng, Tất Thư hàng ngày đều tới nơi này ngồi, thỉnh thoảng cùng người khác đánh cờ, nhưng mỗi lần đều chỉ đi chưa đến trăm nước là đã thắng đối thủ. Dần dần, những sĩ tử thường xuyên ra vào ký xá đều biết tài đánh cờ của hắn. Cho nên không ai dám đánh cờ cùng hắn, tuy nhiên danh tiếng Tất Thư cũng dần dần lan truyền rộng rãi.

Các sĩ tử đứng dậy chào, Tất Thư mỉm cười đáp lễ.

Đánh xong một ván cờ, bỗng nhiên một gã thư sinh đứng dậy nói rằng:

- Học kiếm huynh, khả năng đanh cờ của ngươi thật cao thâm, ta không sánh bằng. Nếu như một mình ta đánh, ta chắc chắn thua, tuy nhiên, song ngươi có dám đanh cùng mười người chúng ta không?

Tất Thư nghe vậy mỉm cười, nói:

- Chuyện này thật mới lạ, nhưng xem ra cũng không sao cả.

Nhất thời thư sinh bốn phía trầm trồ khen ngợi, lập tức cùng nhau đề cử ra mười thư sinh kỳ lực cao thâm. Chủ nhân kỳ xá đã sớm chuẩn bị mười bàn cờ cho kỳ đồng, kỳ nương phía bên trong đại sảnh. Rất nhanh, tin tức Tất Thư một mình đánh với mười kỳ thủ lan truyền khắp nơi, người yêu thích đánh cờ ùn ùn kéo tới kỳ xa Thanh Phong.

Kỳ xá Thanh Phong kiêm lẫn cả kinh doanh phòng trọ, ngoại trừ đại sảnh lầu một ra, dùng bình phong ngăn thành mười gian phòng yên ắng dành cho các kỳ thủ đánh cờ. Lầu hai phân ra mấy chục gian phòng hảo hạng chuyên dùng cho thý sinh, khách thýõng nhân nghỉ trọ.

Hứa Phụ, Tiểu Thanh đang trong phòng hảo hạng nghỉ ngơi. Bỗng thấy bên ngoài đại sảnh vọng đến âm thanh ầm ĩ khiến hai nàng bừng tỉnh.

Lập tức Tiểu Thanh đi ra ngoài cửa phòng xem, trong chốc lát quay lại nói với Hứa Phụ:

- Tiểu Thư, phía dưới có một người tên Tất Thư đang cùng mười thư sinh đánh cờ, rất náo nhiệt.

- Oh, đánh cờ một lúc cùng mười người sao?

Hứa Phụ đảo đôi mắt nói:

- Đi, cùng ta đi xem chút đi.

Khi Hứa Phụ, Tiểu Thanh đi ra khỏi phòng. Phía cạnh lan can lầu hai có không ít sỹ tử đang đứng xem, những người này phần lớn đều từ xa tới kỳ xá ngủ trọ hoặc là con cháu phú thương. Trông thấy Hứa Phụ, Tiểu Thanh, các sỹ tử đều nhao nhao đưa ánh mắt lạ lùng. Mặc dù hai nàng phủ tấm lụa mỏng màu xanh trên mặt, mịt mờ giống như dưới ngọn đèn dầu, xong dáng người vô cùng duyên dáng thiết tha.

Rất nhiều sỹ tử đang nhìn vào, nhưng Hứa Phụ, Tiểu Thanh không hề để ý tới. Ngay tức khắc, thoải mái đi đến phía lan can.

Đứng cạnh lan can nhìn xuống, đúng lúc tất cả ánh mắt đổ dồn xuống đại sảnh lầu một. Chỉ thấy một thư sinh trắng tuổi chừng ba mươi, mặc y phục màu trắng, tay cầm chén rượu, lúc này đang đi qua đi lại mười bàn cờ. Hơn nữa đi đến mỗi bàn cờ, y vẫn rất thoải mái.

Lúc này, Thanh Bì đẩy cánh cửa đi ra, bẩm báo vơi Phá Quân:

- Tướng Quân, đích thực tên tiểu tử này là sỹ tử Giang Bắc, không tài cán thực hư thế nào, nhưng tính cách rất khiêm tốn, gặp ai cũng tủm tỉm cười, giường như kỳ lực rất cao thâm, cùng lúc đánh cờ cùng mười người.

- Đánh cờ cùng mười người sao?

Phá Quân đưa mắt, đột nhiên nảy ra ý hay, nói với Thanh Bì:

- Thanh Bì, thư sinh ở Lư Giang gọi là gì Khương đó, giường như chơi cờ cũng rất khá thì phải?

Thanh Bì lập tức gật đầu, nói:

- Có người tên Từ Khương kỳ lực không hề tầm thường.

Phá Quân xoa tay, nói rằng:

- Vậy, ngươi mau mau phái người gọi Từ Khương tới đây, thật nhanh!

- Rõ!

Mặc dù Thanh Bì không biết Phá Quân muốn làm gì, tuy nhiên cũng hô lớn tuân lệnh, vội vội vàng vàng đi.

Nhìn theo Thanh Bì đi ra cửa, Phá Quân lại quay lại tiền sảnh, cầm hũ rượu rót ra chén, nhếch mép cười nói:

- Tiểu tử, hôm nay xem ngươi còn tươi tỉnh được không, Hừ!

Thanh Bì ngấm ngầm ra bên ngoài cổng lớn kỳ xa. Phá Quân muốn thay hắn dạy cho tên thư sinh kia một bài học, cũng không phải là đánh đấm như hạng đầu đường xó chợ. Cho dù nói thế nào chăng nữa, bây giờ, Phá Quân đã trở thành Tướng Quân. Chuyện dọa nam nạt nữ hắn không làm được. Hắn nói không thể bỏ qua, chính là muốn làm xấu mặt tên thư sinh kia, chỉ có vậy mà thôi.

Khảo sát bài thi, Hạng Trang, Hạng Tha, Bách Lý Hiền, Võ Thiệp lúc này đang truyền tay nhau đọc bài thi của Tất Thư.

Lúc chuyển tới Võ Thiệp, Võ Thiệp run run cầm bài thi trên tay, cười khổ nói:

- Đại Vương, bài này sao toàn là chuyện này, chuyện nọ vậy? Cái cần trả lời thì hắn không làm, ngay cả mặt sau hắn cũng chỉ viết trên dưới một trăm từ, hơn nữa, viết không rõ đông tây gì hết?

Cơ bản toàn nói lung tung, người này, đa phần không có ý tốt, hừ!

Hạng Tha nhíu mày, nói:

- Tên Tất Thư này, quả thực có phần quá đáng.

Ngừng một lát, Hạng Tha lại nói tiếp:

- Từ khi hắn tới Ngô Trung, mỗi ngày chúng ta đều chiêu đãi rượu tốt thịt ngon, thậm chí có rượu trắng cũng nhường hắn vài ly, Đại Vương lấy lòng quốc sỹ đối đãi, vậy mà hắn lại như vậy sao? Nếu như không dự thi thì chẳng nói làm gì, còn như đã vào dự thi nên làm bài cho tốt. Hắn thực có phần xúc phạm, không coi quốc sỹ ra gì sao?

Tuy nhiên, Hạng Trang, Bách Lý Hiền đang im lặng, nằm ngoài dự đoán của mọi người. Nhìn vẻ mặt hai người, dường như có suy nghĩ sâu xa. Sau một lúc lâu, Hạng Trang mới hỏi Bách Lý Hiền:

- Tử Lương, ngươi thấy thế nào?

Bách Lý Hiền phe phẩy cái quạt lông, đáp:

- Đại Vương, Tất Thư ngủ gật trong trường thi, thực không muốn dự thi, cậy tài khinh người, khiến mọi người hoài nghi. Tuy nhiên, hắn viết vào mặt trái đề thi khoảng một trăm chữ cũng cực kỳ sắc bén, thẳng thắn đả kích luật pháp nhà Tần quá khắc nghiệt, chỉ là, dường như chưa nói hết ý...

Hạng Trang nghe vậy gật gật đầu. Bách Lý Hiền là cổ nhân, cho nên nhìn không ra hàm ý của bài viết kia. Nhưng mà là một người có tài hơn người, Hạng Trang tựa hiểu rõ sự lợi hại của bài viết kia, Tất Thư viết Liêu Liêu khoảng một trăm từ, rốt cuộc nghiên cứu thảo luận về quân dịch, thu thuế công bằng khiến Hạng Trang khắc sâu trong lòng.

Hạng Trang cũng không rõ, Tất Thư viết thực ra ban đầu chia đinh nhập mẫu đều theo một quy tắc chung!

Lịch sử có viết, chia đinh nhập mẫu cho đến thời Mãn Thanh năm Ung Chính thực sự thi hành. Chỉnh thể trưng thu thuế thân, làm giảm bớt sự kiểm soát của giai cấp thống trị với bách tính trăm họ. Từ đó, giấu kín nhân khẩu hiện tượng này mới chính thức triệt để. Bấy giờ, nhân khẩu bắt đầu gia tăng cực điểm cùng kinh tế phát triển nhanh chóng.

Bỗng nhiên, Hạng Trang vuốt cằm nói:

- Xem ra, Tất Thư đang muốn thăm dò quả nhân.

Bách Lý Hiền cười, nói:

- Quân chọn thần, thần cũng chọn quân. Nếu như Đại Vương không phải là người có con mắt tinh tường, khoan dung, quyết đoán. Hắn có thể tùy tiện bằng lòng giúp sức cho người sao? Cho dù nói thế nào đi nữa, hắn cũng là Quỷ Cốc truyền nhân, ha ha.

Hạng Trang nhẹ nhàng gật đầu, lại nói:

- Mau, điều tra xem Tất Thư giờ ở nơi nào?

Rất nhanh có Ô Mộc Nhai chạy vào bẩm báo:

- Bẩm Đại Vương, Tất Thư đang ở kỳ xá Thanh Phong đánh cờ cùng mười người một lúc.

- Cùng mười người đánh cờ một lúc sao? Xem ra tên Tất Thư này quả thực đúng là một người phi thường.

Hạng Trang cầm lấy bộ râu rậm rạp, quay đầu nhìn về phía Hạng Tha, Bách Lý Hiền, nói:

- Đi, chúng ta đi xem cảnh tượng náo nhiệt.

Kỳ xá Thanh Phong, tĩnh thất lầu một.

Một gã thư sinh chừng ba mươi tuổi dáng thon gầy đứng lại trước mặt Phá Quân, trông thấy, thư sinh này tuy rằng rất tôn kính Phá Quân nhưng ánh mặt cũng không có chút nịnh lọt.

Thư sinh vốn ở Lư Giang là sĩ tử nghèo tên Từ Khương.

Phá Quân hỏi thư sinh:

- Từ Khương, thế nào, có thể đánh thắng hắn không?

- Không thể.

Từ Khương lắc đầu, không cần suy nghĩ nói:

- Tại hạ kỳ lực còn thua kém xa.

Tuy rằng Phá Quân không nói rõ nhưng Từ Khương đã biết đó chính là Tất Thư. Tại đại sảnh, Tất Thư cùng một lúc đánh cờ cùng mười kỳ thủ có năng lực, nhưng mười bàn đều thắng. Từ Khương nhìn thật kỹ, chỉ riêng trí nhớ cùng năng lực, Từ Khương trong lòng cảm thấy còn kém xa, đánh cờ cùng Tất Thư, khả năng thắng của hắn thật quá xa vời.

- Không thắng được sao?

Thanh Bì nhíu mày nói:

- Vậy phải làm sao bây giờ?

Phá Quân đảo hai con mắt, đột nhiên có chủ ý, nói:

- Kỳ xá Thanh Phong không biết có bàn cờ diệt quốc hay không?

- Tất nhiên là có.

Từ Khương gật đầu, nói:

- Tuy nhiên, tại hạ chưa bao giờ gặp người nào đã từng hạ được cờ diệt quốc.

Phá Quân cười đắc chí, dặn dò Thanh Bì:

- Đi mau, ngươi mau gọi tên chủ kỳ xá tới đây.

Vừa dứt lời, Phá Quân chầm chậm nói với Từ Khương rằng:

- Còn có người, chuẩn bị chuẩn bị, cùng Tất Thư đánh bàn cờ diệt quốc lớn.

- Hả? Cờ diệt quốc?!

Từ Khương nghe vậy kinh hãi, nói:

- Tướng Quân, tại hạ kỳ lực không thể...

- Được rồi được rồi, cho ngươi hạ người ta xuống, dài dòng làm gì?!

Phá Quân tức giận nói:

- Tóm lại ngươi cứ yên tâm, hạ thua Bản Tướng Quân cũng không trách tội ngươi, nếu ngươi may mắn thắng được, ta sẽ có phần thưởng!

- Vâng!

Từ Khương không nói gì thêm nữa, lập tức vái chào rồi xoay người đi.

Nhìn theo dáng vẻ Từ Khương đã đi xa, Phá Quân mỉm cười, khẽ lẩm bẩm:

- Tiểu tử này, ngươi kỳ lực hơn người thế sao? Thật đúng là ngươi có dũng khí diệt đai Sở không? hừ!

Đại sảnh lầu một, mười bàn cờ lần lượt kết thúc.

Rất nhiều sĩ tử xung quanh vẫn còn toan tính, vẫn đang vây quanh bốn phía đàm luận ván cờ ban nãy.

Tất Thư đến gặp chủ kỳ xá nhận tiền thưởng, định xoay người rời đi, Bỗng nhiên một cô nương trẻ tuổi xinh xắn, thướt tha đi lên đại sảnh đứng giữa các kỳ đài. Lên tiếng nói:

- Thưa các vị quan khách, vừa có một vị danh sĩ đưa ra yêu cầu cùng Tất Thư công tử đánh bàn cờ diệt quốc kỳ, không biết ý công tử thế nào?

- Hả? Đánh cờ diệt quốc sao?

- Dĩ nhiên là có người muốn cùng Học Kiếm huynh hạ cờ diệt quốc? truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Có trò hay để xem đây, chuyến đi này thật không tệ, chuyến đi này thật không tệ!

- Kẻ đến không thiên, thiện người không đến, xem ra người này cũng là cao thủ đánh cờ!

Kỳ nương tiếng nói vừa dứt, trong đại rất nhiều sĩ tử nhất thời ồ lên, toàn bộ đều dịch chuyển.

Cần biết cờ diệt quốc cũng không giống như đánh cờ bình thường. Điều này không chỉ bởi vì đánh cờ diệt quốc sẽ chuyên biệt có kỳ nương báo kỳ, bãi kỳ, đổi lại kỳ thủ vì cờ diệt quốc còn phải đại diện nước chư hầu đến đánh cờ, một bên thua nghĩa là nước bị diệt.

Tuy rằng chỉ là chơi cờ, cũng không có ý nghĩa thực, nhưng đây là trò chơi giải trí của thời đại này, cũng rất được ưa chuộng.

- Tất huynh, ưng thuận chứ!

- Học Kiếm huynh, kỳ lực của ngươi tất sẽ thắng không có gì phải nghi ngờ!

- Nói rất hay, Tất huynh, hôm nay đi xuống bàn cờ diệt quốc cho mọi người mở mang tầm mắt.

Lập tức có sĩ tử bắt đầu đứng dậy đánh trống reo hò, Tất Thư đứng giữa chắp tay thi lễ, liền xoay người mỉm cười, hướng về liệt quốc kỳ trên đài vái chào kỳ nương xinh đẹp, nói:

- Tại hạ cam tâm tình nguyện tháp tùng!

Chương 267: Diệt Sở

Chờ Tất Thư chậm rãi đi lên trên kỳ đài liệt quốc, vị kỳ nương xinh đẹp mới xoay người hướng về phía đại sảnh, nói lớn:

-Cho mời công tử Từ Khương.

Tiếng nói vừa dứt, một bóng dáng gầy yếu từ trong phòng đi ra.

Những người đứng xung quanh chăm chú nhìn, nhưng chẳng ai nhận ra y, vị học tử dáng người gầy gò kia thong dong bước lên kỳ đài, vái chào Tất Thư, nói:

-Phiên ấp Từ Khương, xin chỉ giáo.

Tất Thư khẽ mỉm cười, vị học tử gầy gò liền ngồi xuống một bên bàn cờ.

Chờ Tất Thư vào bàn, kỳ nương mới mang quốc lâu tiến lên nói:

-Mời hai vị công tử chọn nước.

Tất Thư mời Từ Khương chọn trước, Từ Khương cũng không khách khí, lập tức lấy từ trong giỏ ra một khối mộc bài đưa cho kỳ nương, kỳ nương giơ cao mộc bài tuyên bố:

-Từ Khương công tử, chọn Sở quốc.

-Được, Hoa Hạ mênh mông, duy có Đại Sở, Đại Sở tất thắng.

-Đúng, vương hiểu cách cầm quân, Đại Sở luôn có chiến tích, nhất định sẽ thắng.

-Từ huynh, ngươi nhất định không được làm mất mặt Đại Sở ta.

Kỳ nương vừa dứt lời, những học tử xung quanh liền trầm trồ khen ngợi.

Trong tiếng ồn ào, kỳ nương lại tiếp tục mang quốc lâu tới trước Tất Thư, y chọn bài đưa cho kỳ nương, kỳ nương lại giơ mộc bài lên cao giọng tuyên bố:

-Tất Thư công tử, chọn Đại Hán.

Toàn bộ học tử trong đại sảnh khẽ im tiếng, sau đó, một vài lời bàn tán xôn xao vang lên.

Từ Khương ngồi trên kỳ đài cũng bỗng nhiên ngẩn người, áp lực càng tăng lên, Sở Hán tranh bá suốt bảy năm, cho tới nay vẫn chưa phân thắng bại, cái gọi là kỳ vận chính là vận mệnh quốc gia, lần này là trận cờ giữa Đại Sở và Đại Hán, nếu thắng thì không sao, còn nếu thua, chẳng phải sẽ tổn hại tới vận mệnh Đại Sở sao?

Trái lại, Tất Thư vẻ mặt vẫn bình thản.

Lầu một Bắc Giác, tĩnh phòng,

Phá Quân khẽ cười, thấp giọng lẩm bẩm:

-Bản tướng quân rất muốn xem, tên tiểu tử nhà ngươi có gan thay Đại Hán diệt Sở hay không, ha ha, hôm nay tiểu tử nhà ngươi hãy lộ mặt đi.

Lầu hai Nam Sương, những gian cửa sổ trên mấy gian phòng hạng sang đều đã bi mở toang, bên trong chen chúc không ít người, nhưng vì trong đại sảnh đèn đuốc sáng trưng, mấy gian phòng đó lại không mở đèn nên nhìn không rõ lắm.

Trong bóng đêm, một tiếng nói vang lên:

-Đại vương, để thần lệnh cho chúng đổi quốc!

-Không cần.

Người kia lập tức uy nghiêm chặn lại:

-Tuy nói kỳ vận chính là vận mệnh quốc gia, nhưng Đại Sở rộng lớn như thế, nếu có vì một trận kỳ quốc mà diệt vong thì đúng là điều hoang đường.

Kỳ nương nói:

-Hai vị công tử có muốn thỏa thuận ai đi trước không?

Từ Khương do dự một lát rồi nói:

-Điều này, Tất thư huynh nước cờ thâm hậu, hay là cho tại hạ đi trước vậy.

Tất Thư nhìn Từ Khương cười, sao cũng được.

Kỳ nương xinh đẹp liền lập tức cười đem cờ đen và cờ trắng đặt vào hai bên đĩa cờ, cùng lúc đó lại có hai kỳ nương xinh đẹp nữa đi lên kỳ đài, đem cờ phân biệt bên trắng bên đen dựng ở sườn phía bắc kỳ đài.

Từ Khương có chút căng thẳng, tính toán thời gian kỳ thi mất tầm nửa nén hương, sau đó vỗ nhẹ vào bàn cờ.

-Đại Sở đi trước, thượng tam tam.

Kỳ nương vừa xoay người lại đã thấy Tất Thư đi nước cờ đầu tiên, liền khẩn trương xoay người lại cao giọng nói:

-Đại Hán đi sau, nhập tứ nhị.

Hai nước đã nhập cờ, hai vị kỳ thủ rất nhanh liền nhập cờ, tuy nhiên những người sáng suốt chỉ cần nhìn qua là thấy được, Tử Khương nước cờ thiếu tự tin, mỗi bước đi đều phải suy nghĩ rất lâu, trái lại Tất Thư lại vô cùng tự tin, nước cờ đi đều và rất dứt khoát.

Hiên tại, điều đáng suy nghĩ chính là, Tất Thư có dám thay Hán diệt Sở?

Thế nhưng, chẳng cần suy nghĩ lâu, sau khi đã hạ gần sáu mươi quân cờ, Từ Khương liền lâm vào tình thế khó khăn, vài lần đã giơ cờ trắng lên nhưng chưa dám hạ cờ.

Lầu hai Nam Sương, trong phòng hạng sang.

Bách Lý Hiền thở dài, đứng trước mặt Hạng Trang nói:

-Đại Vương, Từ Khương thua

Lời nói chưa dứt, trên đại sảnh kỳ đài, Từ Khương đã nhận thua, kỳ nương xinh đẹp với đôi mi thanh tú, cuối cùng cao giọng tuyên bố kết quả:

-Cờ trắng tám mươi sáu nước, khí tử nhận thua, Sở diệt, Hán thắng.

Đại sảnh đang ầm ỹ bỗng dưng tĩnh mịch, tất cả mọi người ngơ ngác nhìn nhau.

Tên Tất Thư này đúng là kiêu ngạo, ngông cuồng, không ngờ dám diệt Đại Sở?

Ngồi trên kỳ đài, Từ Khương mồ hôi lạnh đầm đìa chảy xuống, lần này kỳ vận của Đại Sở bị Hán diệt, vận mệnh Sở quốc đã bị tổn hạ, một khi đại vương biết chuyện này, thì kỳ thi này y có chơi hay hơn cũng vô ích, nghĩ tới đây, Từ Khương lập tức lo sợ, cha y đã ân cần dạy bảo, mẹ y đã tha thiết chờ đợi, tất cả đều đã uổng công.

Lầu hai, sau Hộ Lan

Tiểu Thanh hạ giọng nói:

-Công tử, cũng vì kỳ lực của Từ Khương quá yếu.

Hứa Phụ lắc lắc đầu, nói:

-Tiểu Thanh ngươi sai rồi, Từ công tử kỳ lực không hề kém, cũng chỉ vì quá căng thẳng, áp lực quá lớn, vì thế mới bại nhanh đến vậy.

Dừng một lát, Hứa Phụ lại tiếp:

-Tuy nhiên, so sánh với Tất công tử, Từ công tử đúng là kỳ lực có kém vài bậc, cuối cùng có thua cũng khó tránh.

Tiểu Thanh chớp chớp đôi mắt đẹp, đột nhiên nói:

-Công tử, người cũng là người giỏi chơi cờ, đến ngay cả Lương tiên sinh cũng bại dưới tay người, hay người đi nước tiếp theo đi?

-Sư huynh là nhường ta chứ không phải bại dưới tay ta?

Hứa phụ lắc lắc đầu, ý muốn từ chối, nhưng sau khi nghĩ lại lại gật đầu nói:

-Tuy nhiên, cục diện tiếp theo cũng không sao cả.

Đại sảnh lầu một, tĩnh phòng Bắc Giác.

-Tướng quân, để tiểu nhân tới gặp công tử đó.

Thanh Bì vừa tức giận, vừa mừng thầm, giận chính là vì Tất Thư này đúng là ngông cuồng dám trên kỳ đài thay Hán diệt Sở, mừng cũng là vì lần này diệt được Sở chính là cơ hội để y thể hiện tài năng, được, dám đối đầu với quân Sở ta, đúng là to gan quá mà.

-Quay lại cho ta

Phá Quân lại cản Thanh Bì trở lại.

Thanh Bì lảo đảo, suýt chút té ngã, ngạc nhiên nói:

-Tướng quân, ngài….

Phá Quân bĩu môi nói:

-Tiểu tử này dám thay Hán diệt Sở, đúng là to gan, là một kẻ có chí khí, quân Sở ta xem thường nhất kẻ nhu nhược, nhưng cũng rất khâm phục những anh hùng hảo hán, Thanh bì ngươi nghe cho rõ, hãy bỏ qua cho y, nếu sau này mà gây phiền toái cho y nữa ta sẽ lột da ngươi đó.

-Dạ, dạ, tiểu nhân không dám!

Thanh Bì liên tục gật đầu.

Phá Quân nói thêm:

-Đúng rồi, thiếu chút nữa ta đã quên mất việc chính, ngươi đi thăm dò cho ta, cô nương sáng nay là ai, đến từ đâu, và đi đâu rồi?

Thanh Bì cười nói:

-Không cần phiền toái vậy, để tiểu nhân đem người đi cướp về….

-Vô lễ!

Phá Quân nhổ nước bọt vào đầy mặt và cổ Thanh Bì, tức giận nói:

-Tiểu tử ngươi nghe rõ đây, quân Sở tướng sĩ ta đều là những anh hùng hảo hán khoác thiết giáp, cô nương đó để ta tự dùng bản lĩnh của mình đi cưới hỏi đàng hoàng, việc dọa nam nạt nữa, chuyện thịt cá ngoài chợ, ta không làm được.

-Dạ, dạ, để tiểu nhân đi tìm hiểu, tiểu nhân xin đi ngay.

Thanh Bì liên tục thúc ngựa, xám mặt lập tức đi, trong lòng khẽ than, đúng là xui xẻo.

Lầu hai Nam Sương, phòng hạng sang.

Hoàn Sở cả giận nói:

-Đại vương, để thần đem kẻ a cuồng kia bắt lại. xem tại TruyenFull.vn

Hạng Trang nhíu nhíu mày, quát lớn:

-Hoàn Sở tướng quân, không được vô lễ.

Hoàn Sở gãi gãi đầu, không thuận theo nói:

-Nhưng hắn làm tổn hại tới vận mệnh Đại Sở ta.

-Chỉ là một ván cờ, suy nghĩ viển vông, không nên nghĩ là thực.

Hạng Trang khoát khoát tay, lại nói:

-Hai nước tranh bá, là dựa vào võ tướng, tam quân tranh đấu, đâu thể dựa vào một ván cờ quyết định được? Suy cho cùng, cũng là vương một nước, ngay cả việc dung nhân độ lượng cũng không có, ai còn dám góp sức cho ngươi nữa chứ?

Bàn cờ diệt quốc này, cũng có thể là do Tất Thư kia muốn thử ta.

Lập tức Hạng Trang vuốt vuốt râu, hỏi Bách Lý Hiền:

-Tử nương, nếu ngươi đánh cờ với Tất thư thì ngươi nắm mấy phần thắng?

Bách Lý Hiền trầm ngâm một lát, đáp:

-Không tới bốn phần.

Bên cạnh Bách Lý Hiền là Hạng Tha, Vũ Thiệp, Thúc Tôn Quán tất thảy đều biến đổi sắc mặt, bọn họ biết rõ Bách Lý Hiền chơi cờ giỏi như thế nào? Ngoại trừ hai vị quân sư ra thì cả Giang Đông này chẳng ai sánh kịp với kỳ lực của y, bây giờ Bách Lý Hiền lại nói, nếu hắn cùng Tất Thư đánh cờ, y chỉ nắm bồn phần thắng!

Hạng Trang thở dài một tiếng, trong lòng bỗng nhớ tới Úy Liêu.

Nếu Úy lão gia có ở đây, cũng không có cơ hội để Tất Thư kiêu ngạo thế? Chỉ cần mấy chục nước cờ, Tất Thư sẽ phải bái phục, vẻ kiêu ngạo đó không còn thì y sẽ ngoan ngoãn ở lại Sở quốc!

Đại sảnh lầu một, kỳ đài các nước.

Từ Khương thua cờ mặt xám xịt, Tất Thư thì lĩnh tiền thưởng rồi đi khỏi, kỳ nương xinh đẹp chân thành đi lên kỳ đài, nói:

-Tất công tử xin dừng bước.

Tất Thư quay đầu lại, thở dài nói:

-Tiểu nương có gì chỉ bảo?

Kỳ nương thản nhiên cười, đáp lễ nói:

-Có vị Hứa công tử muốn đánh cờ với người, vẫn là bàn diệt quốc kỳ, ý công tử ra sao?

Học tử trong đại sảnh liền xao động, được chứng kiến một trận diệt quốc cờ đúng là rất may mắn, không ngờ rằng lại được xem hai trận trong một ngày, đúng là một chuyến đi không tệ, lần này tới Ngô Trung, dù thi không đậu thì cũng chẳng có gì tiếc nuối.

-Hứa công tử?

Tất Thư cười, thản nhiên nói:

-Đã có nhã ý mời, sao lại từ chối.

Kỳ nương mừng rõ, lúc này ngẩng cao đầu hô lớn:

-Tất công tử ứng chiến, cho mời Hứa công tử.

Học tử trong sảnh đều hướng mắt về phía lầu hai, không ngờ đứng sau Hộ Lan lầu là hai vị tiểu thư, nhất là người mặc áo trắng ở trước, dáng người yểu điệu động lòng người, nàng liếc nhìn kỳ nương trên đại sảnh, Tất Thư sắc mặt nhợt nhạt, xoay người đi xuống dưới cầu thang.

Chương 268: Lại diệt Đại Sở

Tiểu nương bước lên kỳ đài, những học tử xung quanh bỗng vang lên những tiếng thở dài, vừa rồi do ở trên lầu ngọn đèn mờ nhìn không rõ, lúc này lên tới đài, ánh đèn chiếu sáng, các học tử mới phát hiện, tiểu nương này đúng là một báu vật hồng nhan khiến người khác say đắm.

Điều đáng tiếc đó là, tiểu nương trên mặt che một chiếc khăn trắng, không thấy rõ dung mạo, lộ ra ngoài chỉ có đôi lông mày và cặp mắt sáng đẹp như sao, thế cũng đủ khiến người khác động lòng, Tất Thư đứng ở một bên kỳ đài, mắt cũng sáng ngời, trong lòng thầm khen cho đôi mắt đẹp.

-Hứa công tử, mời!

Lập tức Tất Thư đưa tay mời Hứa Phụ ngồi vào vị trí sau đó vung ống tay áo thản nhiên ngồi xuống.

-Xin mời hai vị công tử chọn nước.

Kỳ nương khẽ nói, rồi bưng chiếc giỏ tới một bên, từ khi vị tiểu nương này bước lên đài, nét đẹp của kỳ nương đã giảm đi ít nhiều, hiện tại các học tử xung quanh đã không quan sát nàng nữa, tất cả ánh mắt đều dồn về phía tiểu nương kia rồi.

Hứa Phụ vươn cổ tay trắng như tuyết ra chọn mộc bài, quả là trùng hợp, lại là Sở quốc.

-Hứa công tử, chọn Sở quốc.

Kỳ nương lại lớn tiếng thông báo, dưới đài lại vang lên những âm thanh trầm trồ, trái lại, đám học tử xung quanh lại cảm thấy vô cùng căng thẳng, trận cờ diệt quốc hôm nay, kích thích có kích thích, Đại Sở đã bị gã họ Tất kia diệt một lần, nhất định không thể để bị diệt một lần nữa.

Tiếp theo, Tất Thư lại chọn mộc bài, đúng là khéo léo đến khó tin, lại là Hán Quốc.

-Làm phiền tiểu nương tử.

Tất Thư thản nhiên cười, đem mộc bài giao cho kỳ nương, kỳ nương liếc mắt thoáng nhìn, gương mặt liền biến sắc, do dự một lát, nàng lại cao giọng tuyên bố:

-Tất công tử, chọn Đại Hán.

Những âm thanh nhỏ bỗng vang lên trong đại sảnh, vẫn là trận đánh giữa Đại Sở và Đại Hán.

Lầu hai, hòng hạng sang.

Lúc này Hạng Tha, Vũ Thiệp cũng nhăn mặt, kỳ vận tuy rằng chỉ là viển vông. Thắng thua giữa hai kỳ thủ cũng không quyết định được sự hưng thịnh, diệt vong của một quốc gia, nhưng ở Ngô Trung, Sở quốc này, Đại Sở mà bị Đại Hán tiêu diệt hai lần, điều này truyền ra ngoài cũng chẳng dễ nghe gì? Còn nữa, vận mệnh quốc gia cũng sẽ bị nguy hiểm.

Hiển nhiên, Hạng Tha, vũ Thiệp cũng không cho rằng vị tiểu nương kia có thể thắng được Tất Thư.

Lập tức Hạng Tha đề nghị:

-Đại vương, người nói có phải nên để bọn họ đổi nước khác.

-Tử Dực, không cần làm điều đó.

Hạng Trang khoát tay áo, vẫn là câu nói đó, Hạng Trang ngay cả trí tuệ và khí chất đó mà cũng chẳng có thì sao có thể làm vương thống trị một nước chứ? Huống hồ Hạng Trang là bậc hậu thế đến giải phóng quân lão binh, hắn căn bản không tin vào cái gọi là thế mệnh, hắn chính là kẻ theo thuyết vô thần.

-Nhưng vị tiểu nương kia…

Hạng Trang dừng một chút, lại nói:

-Lai lịch ra sao?

Đứng sau Hạng Trang, Bách Lý Hiền liền lấy tay ra hiệu, hai người đàn ông áo xanh canh gác trước của phòng hạng sang liền xoay người đi ra, căn nhà này thật ra cũng là sản nghiệp của Ô Mộc Nhai, hai người đàn ông áo xanh đó chính là hai tử sĩ thăm dò của y, bọn họ đã mau chóng đi điều tra Hứa Phụ.

Đại sảnh kỳ xá, đài kỳ quốc.

Tất Thư lại nhường bước tiếp, kỳ nương lại mang các quân cờ trắng đen đặt vào vị trí, vẫn là chiếc đĩa cũ, cũng nhằm hạn chế tối đa ưu thế của bên đi cờ trước, sau đó, nàng mời cờ Tất Thư, Hứa Phụ, ra hiệu hai người có thể bắt đầu đánh cờ.

Hứa Phụ thản nhiên cười, nhặt một quân cờ trắng đặt vào bàn cờ.

-Trắng đi trước, thượng tứ nhị.

Kỳ nương ngoái đầu nhìn lại thông báo, lúc đó một trong những kỳ nương đứng tại bàn cờ lớn cũng đã dùng gậy gỗ đưa một quân cờ trắng lên vị trí thượng tứ nhị.

Tất Thư tiện tay nhặt một quân cờ đen, vung ống tay áo đặt vào bàn cờ.

-Đen đi sao, bình tứ tam.

Kỳ nương xinh đẹp lại quay lại báo cờ, một kỳ nương khác túc trực tại sườn bên kia cũng đã dùng gậy gỗ đưa quân cờ đen vào vị trí tương ứng trên bàn cờ lớn.

-Cờ trắng nước thứ ba, nhập tam tam.

-Cờ đen nước thứ tư, đi tứ nhị.

-Cờ trắng nước thứ năm, bình bát bát.

Bất kể là Tất Thư hay Hứa Phụ, hai người tốc độ chơi cờ đều rất nhanh.

Khơi màn chưa đầy nửa canh giờ, hai bên đã đánh tới nước cờ thứ năm mươi, tuy nhiên, nếu xem xét kĩ lướng, tốc độ chơi cờ của Hứa Phụ đã chậm dần đi, Tất Thư thì vẫn thế, hạ bút thành văn, cờ đi không cần suy nghĩ, hiển nhiên, ván cờ này với Tất thư mà nói, cũng sớm có dự liệu.

Lầu một đại sảnh, tây bắc giác.

Trong tĩnh phòng cách xa kỳ đài nhất, một gã đầu tóc bạc trắng ngồi trên chiếu thượng, nghênh tai lắng nghe kỳ nương báo kỳ, lão tuy rằng hai mắt mở to, nhìn qua dường như không có vấn đề gì, nhưng nếu quan sát kĩ thì sẽ phát hiện ánh mắt này thật ra không có tiêu điểm, hiển nhiên, lão già không mù thì thị lực cũng rất kém.

Trước lão già có bày một bàn cờ, hai kỳ đồng một bên thuật lại những lời kỳ nương báo kỳ, một bên dùng những quân cờ trắng đen đặt lên bàn cờ, lão thì lẳng lặng lắng nghe, đột nhiên thở dài một tiếng, vẻ mặt ngưng đọng nói:

-Vị Tất công tử này cách chơi cờ sắc bén lại tàn nhẫn, mỗi lần đi cờ đều đầy sát khí, còn Hứa công tử kia dù đi cờ có phóng khoáng cũng khó lòng địch được, chơi nữa thì cũng chỉ là kéo dài thời gian thôi, không qua ba nước nữa, tất sẽ nhận thua.

Một gã kỳ đồng đang quỳ trước bàn cờ kêu lên:

-Ông, ông có thể nhớ kĩ những nước cờ tới vậy?

Lão già khẽ mỉm cười, không cho là đúng nói:

-Mấy nước cờ này đã là cái gì? Nhớ năm đó ta….

Nói tới đây, lão già dường như là nghĩ tới cái gì chuyện thương tâm, bỗng khoát tay áo, thở dài nói:

-Sự việc đã qua, còn nhắc lại làm chi? Bày cờ, tiểu tử thối, khẩn trương bày kỳ.

Lầu một, tĩnh phòng phía bắc.

Không biết từ lúc nào, Phá Quân đã đứng ở cửa tĩnh phòng, tuy rằng y quay lưng về phía bàn cờ lớn, nhưng dường như y nắm rõ từng nước cờ như Tất Thư và Hứa Phụ đang ngồi trên kỳ đài kia, vừa vuốt đám râu ria xồm xoàm, vừa thấp giọng lẩm bẩm:

-Khá lắm tiểu nương tử, không chỉ tướng mạo xinh đẹp mà kỳ nghệ cũng hơn người…haha!

Thanh Bí nói:

-Tướng quân, một mĩ nhân tài sắc song toàn như vậy, nhất định không thể bỏ lỡ.

Phá Quân bỗng nhiên thở dài, có chút tiếc nuối nói:

-Không, mĩ nhân tài sắc song toàn như vậy, chúng ta đâu có thể sánh được, chỉ có Đại vương và Quân sư Bách Lý mới xứng đôi với nàng, hơn nữa, ba phu nhân của Đại vương không phải người Ngụy thì là người Tần, không có Sở quốc phu nhân thì thật không hay chút nào.

Thanh Bì liên tục gật đầu, lại hỏi Phá Quân:

-Tướng quân, hay là đem nàng hiến cho Đại vương?

Phá Quân gật gật đầu, chỉ bảo Thanh Bì:

-Như vậy đi, ngươi lập tức mang hai xe ngựa tới đây.

-Vâng!

Thanh Bì vái chào, lĩnh mệnh.

Lầu hai, phòng hạng sang.

Hạng Trang không hề chớp mắt, nhìn chằm chằm vào bàn cờ lớn, hỏi Bách Lý Hiền:

-Tử lương, ngươi thấy sao?

Bách Lý Hiền lắc lắc quạt lông, trầm giọng nói:

-Tất Thư kỳ phong hung ác, hạ cờ như sông dài sóng lớn, thao thao bất tuyệt, không để cho đối thủ có cơ hộ thở, vị Hứa công tử kia mặc dù cũng là người thông minh, thực lực rất khá, hơn nữa trình độ của hai người không ngang tài ngang sức, nếu không sai, nhiều nhất mười nước nữa, không, nhiều nhất năm nước nữa thôi, Hứa công tử tất nhiên nhận thua.

Lầu một, kỳ đài

Hứa Phụ kiên trì thêm ba nước cờ nữa liền nhận thua:

-Tất huynh kỳ lực cao thâm, tiểu nữ xin bái phục.

Tất thư đứng dậy, vung ống tay áo hướng phía Hứa Phụ vái chào, mỉm cười nói:

-Hứa huynh, thừa nhận rồi.

Kỳ nương đứng bên sườn kỳ đài khẽ thở dài, cuối cùng gian nan tuyên bố:

-cờ trắng đi một trăm lẻ bày nước, trung bàn nhận thua, Sở diệt, Hán thắng.

-Điều này….

-Đại Sở lại bị diệt?

-Tên Tất Thư, quả thực quá kiêu ngạo!

-Người ta kiêu ngạo chỗ nào chứ, nếu không ngươi lên đánh với hắn một ván cờ đi!

-Sở quốc trong một ngày bị tiêu diệt hai lần, xem ra vận số họ Hạng đã hết!

-Cái mà kỳ vận là vận mệnh quốc gia, trong tương lai không xa nữa sẽ được chứng minh trên chiến trường.

Kỳ nương tiếng nói vừa dứt, toàn bộ kỳ xá đại sảnh chỉ trong chốc lát dường như nổ tung, đa số Sở quốc học tử lòng đầy căm phẫn, hận một nỗi không thể lột da Tất Thư, ăn tươi nuốt sống y, tuy nhiên cũng có không ít học tử tới từ Lương quốc, Hoài Nam quốc hoặc Lâm Giang quốc lại vui sướng khi người khác gặp họa, nói bóng nói gió.

Lầu hai, phòng hạng sang

Lúc này, Hạng Trang mặt cũng xám ngắt, hắn là kẻ không tin vào thần thánh, cũng không tin vào cái gọi là vận thế, không sai, nhưng cổ nhân trong thời này đều tin như vậy, Đại Sở lần nữa bị diệt, chẳng phải khiến người khác phải suy nghĩ sao? Còn tên Tất Thư kia, có phải hơi quá không? Y trước mặt mọi người khiến Hạng Trang mất mặt như vậy.

Tuy nhiên, rất nhanh sau đó Hạng Trang vẻ mặt liền khôi phục như thường, cái gọi là kỳ nhân tất có kỳ hành, Tất Thư đúng là có bản lĩnh đại tài, làm như vậy cũng chẳng phải quá quắt, y có quá phô trương thanh thế, thì vẫn có thể cười trừ, Hạng Trang nếu muốn trở thành hùng bá các nước, thì ắt phải người có trí tuệ như thế?

Lầu một đại sảnh,phía trên kỳ đài.

Tất thư vái chào Hứa Phụ, cười nói:

-Hứa công tử, nếu sau này muốn gặp thì làm thế nào?

Hứa Phụ thản nhiên cười, đôi mắt đẹp, nàng nói:

-Tất công tử đã hẹn, tiểu nữ không dám khước từ.

Tất Thư thản nhiên cười, xaoy người liền đi, tuy nhiên đi được hai bước liền dừng chân, các học tử xung quanh dường như ý thức được y có điều muốn nói, đại sảnh bỗng dưng im lặng như tờ.

Tất Thư hơi hơi ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén từ lầu hai sườn nam liếc qua cửa sổ một gian phòng nào đó, sau đó lắc lắc đầu, nghiền ngẫm nói:

-Xem ra, vận mệnh Đại Sở quốc quả thực rất xấu…ha ha.

Tiếng nói vừa dứt, đại sảnh phía tây bắc cũng vang lên một âm thanh uy nghiêm:

-Tiểu tử, đắc ý quá vội đó, lại còn dám dọa nạt đại Sở ta?

Chương 269: Á Phụ?!

-A?

Tất Thư a một tiếng nhẹ, lập tức hướng về góc phía tây bắc lạy một cái, nói:

– Xin hỏi là lão tiên sinh nào? Tiểu tử Tất Thư, xin được chỉ giáo.

Trong sảnh rất nhiều ánh mắt của học sinh (học tử) nhìn liền rầm rầm chuyển hướng về phía góc tây bắc đại sảnh.

Chút khoảnh khắc, góc tây bắc đại sảnh bình phong yên tĩnh của phòng bị mọi người dời đi, hai gã tiểu đồng đang đẩy chiếc xe lăn từ trong phòng tĩnh chậm rãi đi ra, Tất Thư và các học sinh (học tử) mắt chăm chú nhìn theo, chỉ nhìn người ngồi trên chiếc xe lăn ông lão râu tóc bạc, trên mặt ông lão đầy râu, ánh mắt vẩn đục nhìn thẳng về phía đài quốc kỳ các nước,nhưng là ông lão mù mắt.

Lầu hai phòng hảo hạng.

Ánh mắt nhìn lão mù, Hạng Trang đứng trước cửa sổ đột nhiên kinh hoàng, đây là….Á Phụ?!

Khi Trang Trang vượt qua, Sở Hán Huỳnh Dương tranh giành đã bước vào phần kết thúc, Hạng Võ bại cục đã định, mà Phạm Tăng cũng đã sớm cáo lão hồi hương, hơn nữa trên đường trở về Bành thành sau lưng lên ung nhọt, không may đã bị bệnh qua đời.

Bởi vậy, Hạng Trang vẫn chưa tận mắt thấy Phạm Tăng, nhưng điều này chẳng có nghĩa là Hạng Trang nhận không ra tướng mạo của Phạm Tăng!

Trên thực tế, bức chân dung của Phạm Tăng từ đầu đến giờ vẫn treo trong vương lều của Hạng Võ, hàng ngày lúc nào, Hạng Võ đều đến trước bức chân dung của Phạm Tăng đốt ba nén hương, để trong lòng giải trừ tâm tư hối hận, day dứt, đau khổ trong lòng, Hạng Trang với tư cách là đại tướng quân thân cận của Hạng Võ, hàng ngày ra vào vương lều của Hạng Võ, không thể không nhận ra Á Phụ Phạm Tăng được?

Chẳng lẽ nói, Á Phụ chưa chết, Phạm Tăng lại chưa chết?!

Trong lúc đó, bình tĩnh suy nghĩ như Hạng Trang cũng có chút cảm thấy tinh thần hoảng hốt, trong lúc này quay đầu lại hướng về phía sau nhìn vào mặt của Hạng Tha, Hạng Đà,Vũ Thiệp, Hoàn Sở, lại nhìn thấy các văn thần võ tướng miệng miệng mở lớn, vẻ mặt đều khiếp sợ, rõ ràng, bọn họ cũng bị sự xuất hiện đột ngột của lão già làm cho kinh ngạc.

Đến lúc này, trong lòng Hạng Trang lại thấy nghi ngờ, Á Phụ, hắn chính là Á Phụ Phạm Tăng!

Hắn, Hạng Trang chỉ là đã từng nhìn thấy bức chân dung của Phạm Tăng, cho nên không dám quả quyết, nhưng Hạng Tha, Hạng Đà, Vũ Thiệp, Hoàn Sở đám người cũng đã gặp qua Phạm Tăng, vẻ mặt của bọn họ lúc này đã đủ để chứng minh cho câu hỏi.

- Lão quân sư! Thượng Đại Phu Vũ Thiệp từ trong nỗi kinh hoàng lấy lại tinh thần, run rẩy nói với Hạng Trang – Đại Vương, hắn hắn hắn hắn hắn, hắn là lão quân sư, lão quân sư chưa chết, ông trời có mắt, lão quân sư vẫn chưa chết, ta có hy vọng để phục hưng Đại Sở rồi, ha ha ha ha ha, ta có hy vọng để phục hưng Đại Sở rồi, ta có hy vọng để phục hưng Đại Sở rồi,….

- Đại Vương, mạt tướng này xin đi mời lão quân sư lên! Hoàn Sở dứt lời liền xoay người đi.

- Hoàn Sở tướng quân, khoan đã! Hạng Trang cơn sóng trong lòng cũng cuộn trào mãnh liệt, Phạm Tăng chưa chết, điều này đối với Đại Sở mà nói chắc chắn là một tin tốt, phải biết rằng, đây có thể ngang vai với Úy Liêu, thậm chí mưu lược của đại sư còn thắng được!nhưng Hạng Trang vẫn còn có thể khống chế được cảm xúc của mình, lập tức ngăn Hoàn Sở lại nói – Đợi Á Phụ chơi xong ván cờ hãy nói.

Đại sảnh lầu một

Những học sinh vây quanh hiển nhiên không biết được Phạm Tăng, Tất Thư càng không thể biết được, ngay lập tức cung tay làm lễ nói – Xin hỏi quý tính đại danh cua lão tiên sinh?

Hứa Phụ đứng bên cạnh cũng hết sức kinh hãi người vô danh.

Sáu năm trước, trên sông Bá của Hồng Môn Yến Hứa Phụ may mắn cũng được tham dự, ở Hồng Môn Yến Hứa Phụ đã từng nhìn mặt Phạm Tăng, hơn nữa còn gặp mặt quân sư của Sở quốc danh chấn động thiên hạ, lúc ấy Phạm Tăng bảy mươi hai tuổi, Hứa Phụ tính ra Phạm Tăng có tám năm dương thọ, thế mà đúng hai năm sau đó, Sở quốc truyền tin Phạm Tăng đột tử, điều này làm cho Hứa Phụ rất khó hiểu.

Nhưng hôm nay, cuối cùng Hứa Phụ đã biết, Phạm Tăng thực ra chưa chết, lão chỉ giả chết mà thôi.

Phạm Tăng phải giả chết, đương nhiên là lo sau khi Hạng Võ bại vong Hậu Hán Vương Lưu Bang sẽ tìm hắn tính sổ, phong thái Hán Vương nhân vật trí dũng kiệt xuất, đối với nhân tài có thể dùng cho mình đó là cỗ vũ tăng thêm, nhưng đối với người hắn không thể sử dụng tuyệt đối cũng không nhân từ nương tay, Phạm Tăng khả năng càng nhiều thì càng không thể sống, điểm này, Phạm Tăng hiểu rõ nhất.

Nhưng hiện nay, thiên hạ lại bước vào thời kỳ chiến quốc, Phạm Tăng cũng không cần phải giả chết nữa.

Trong lúc Hứa Phục đang suy nghĩ, hai tên đồng tử đó sớm đã ngẩng đầu xe lăn lên đài đầu cờ, Phạm Tăng ngồi ngay ngắn trên chiếc xe lăn vuốt vuốt chòm râu dưới cằm, cũng không hướng về Tất Thư đáp lễ, chỉ là hững hờ trả lời – Lão phu chẳng qua chỉ là lão tầu vùng núi của Giang Đông, tên húy dòng họ sớm đã lãng quên không còn nhắc đến nữa.

Dừng một chút, Phạm Tăng lại nói: - Tiểu Tử, có dám cùng lão phu chơi ván cờ vây diệt quốc kỳ không?

Tất Thư khẽ mỉm cười, nói – Lão tiên sinh tuổi đã cao,vả lại mắt không thể nhìn thấy, vãn bối….

- Ài, Phạm Tăng khua khua tay, nói – Lão phu mặc dù đã thất tuần, lại vẫn có thể nhật thực sổ thăng, dù mắt không thể nhìn thấy, nhưng tâm sáng như gương, tiểu tử nếu người chủ động nhận thua, thì ván này không chơi cũng được.

Tất Thư nghe vậy mỉm cười nói: - Nói như vậy, ván này tại hà không chơi không được.

-Tiểu tử, vậy mời. Phạm Tăng nói xong, hai tiểu đồng liền đẩy xe lăn của hắn đến bên cạnh bàn cờ, Tất Thư cũng không từ chối, lập tức ngồi ngay ngắn trên bàn cờ.

Kỳ nương xinh đẹp cầm sọt đan bằng trúc lên trước nói: - dạ mời hai vị…

Chưa dứt lời, Phạm Tăng liền khua khua tay, nói – Quốc không nhất định chọn nữa, lão phu chỉ vì Đại Sở mà chiến.

Tất Thư khẽ mỉm cười, cũng không chút nhượng bộ nào nói: - Tại hạ cũng không vẽ vời thêm chuyện nữa, quyền hán mà phạt.

Kỳ nương xinh đẹp bất đắc dĩ, lập tức quay người ra hiệu, sớm đã có hai kỳ nương xinh đẹp khác canh giữ ở trước bàn cớ lớn lấy gỗ và trúc phân biệt chọn khắc hai miếng chữ lớn" Sở" "Hán", treo ở hai bên trái phải của bàn cờ, trong đại sảnh lại vang lên một tiếng nói khe khẽ, có người cười nhạt, có người châm biếm mỉa mai, phần lớn mọi người hai bên không ngừng lo lắng.

Ông lão mù một người gần đất xa trời cũng dám lên đài đấu cờ, điều này không phải chuyện hài sao?

Quốc kỳ các nước trên đài của Phạm Tăng cũng khí định thần nhàn, chưa hề mảy may vì những lời dưới đài khẽ nói mà biến sắc, thậm chí còn ngoài dự đoán nói với Tất Thư: - Tiểu tử, ngươi đã đi liền hai nước, lão phu cũng không coi thường được, cho nên nước đầu tiên này không cần đoán nữa, ngươi nắm quân trắng đi trước, lão phu nắm quân đen đi sau.

Vừa dứt tiếng, dưới đài tức khắc một trận xôn xao.

Ngươi lão già mắt mù, lên đài đấu cờ cùng với thanh niên mắt sáng cũng đã đủ không tự lượng sức mình rồi, giờ lại còn dám nhường đi trước sao? Đây không phải là không tự lượng sức mình mà là hết sức ngu xuẩn nữa! mắt lão mù như vậy đừng nói sâu không lường được Tất Thư tất công tử này, hay Từ Khương Từ công tử lúc trước, cũng đủ để thắng được ngươi rồi.

Phòng hảo hạng lầu 2

- Ái chà, Vũ Thiệp ái chà một tiếng, có chút sốt ruột nói, - Lão quân sư nhờ vả lớn rồi, Tất Thư này tuy rằng trẻ, cờ lực lại không lường được sâu, ngay cả so với Trương Lương, Trần Bình so sánh, e rằng cũng không hoảng sợ nhường nhiều, hơn nữa quốc kỳ này người đi trước chiếm ưu thế. Lão quân sư không nên dễ dàng nhường đi trước như vậy.

- Tại hạ lại không xem là như vậy, Bách Lý Hiền phe phẩy cái quạt lông, rồi nói, - Lão quân sư trước cử chỉ nhường đó giống như ủy thác, thực chất là đang đánh vào tư tưởng, Tất Thư chung quy vẫn còn trẻ, khí thịnh thì khí thịnh, khí thịnh thì khó tránh khỏi trong lòng hồi hộp, một khi trong lòng hồi hộp, thì lơi lỏng phòng bị, lơi lỏng phòng bị ứng đối lại sẽ lúng túng, động một chút thì toàn bộ nước cờ sẽ bị hỏng.

- Đánh vào mặt tư tưởng? Hạng Trang nhẹ nhàng vuốt cằm, nói, - Đánh vào mặt tư tưởng!

Gật gật đầu, Bách Lý Hiền còn nói thêm: - Tất Thư nếu không dám chấp bạch, đó là kế cùng.

Lầu một đại sảnh, đài chơi cờ.

Ngoài dự đoán của tất cả học sinh, trên đài Tất Thư lại không hề tức giận, càng không đẩy lật bàn cờ mà rời đi, ngược lại còn khẽ mỉm cười, vui vẻ nhận lời nói: - Lão tiên sinh thật là lão trưởng nhân hậu, vãn bối nếu như không đồng ý, lại phụ lòng tốt, thôi được, vậy vãn bối cung kính không bằng tuân lệnh, chấp bạch đi trước. ha ha.

Trong lòng Phạm Tăng có chút rùng mình, tiểu tử này tuổi trẻ, nhưng chín chắn không vội, không tồi!

Tất Thư bỏ ống tay áo xuống nói – Lão tiên sinh yêu quý vãn bối, vãn bối lại không thể không kính lão, mặt dù đôi mắt của lão tiên sinh có chút khuyết điểm, không thể nhìn thấy mọi vật, hôm nay tại hạ cũng chơi cờ mồm với lão tiên sinh vậy! – Dứt lời, Tất Thư liền lấy một chiếc khăn từ trong tay áo ra, buộc trên đầu, che đôi mặt lại.

Tất cả học sinh vây quanh xem đầy đại sảnh ồ lên

Lão già chắc hẳn mù chưa lâu, có lẽ đã quen rồi với người đánh cờ mồm, nhưng Tất Thư mặc dù cũng dám đánh cờ mồm, vậy chẳng phải quá ngốc sao? Cần biết cùng người đánh cờ mồm, càng kiểm tra khả năng trí nhớ của một người, nếu như khả năng nhớ không được, vậy cờ kia cũng không nên chơi cờ vây, trực tiếp nhận thua là được.

Cần biết bàn cờ tung hoành ngang dọc mười bảy đường, có hai trăm ba mươi chín điểm!

Trên bàn cờ này quân cờ rất nhiều, đó chính là kiểm tra khả năng trí nhớ của một người, khả năng nhớ nếu như không đủ tốt, ngay cả quy mô như thế nào đều không phân rõ ràng được, cờ này còn chơi thế nào nữa?

Lầu hai phòng hảo hạng

- Lợi hại! Bách Lý Hiền khen nói, - Tất Thư này thật đúng không phải tầm thường, không chỉ hóa giải được kế sách đánh vào tâm lý của lão quân sư, trái lại còn cũng áp dụng đánh vào tâm lý đó, dù không biết lão quân sư sẽ còn kế sách gì nữa không? Nói đến đây dừng lại một chút, Bách Lý Hiền lại không lấy phấn khởi nói, - Hôm nay cuộc đấu cờ này, chưa bắt đầu đã xuất hiện đặc sắc, thỏa nguyện, thật thỏa nguyện.

Lầu một đại sảnh, nơi đánh cờ.

Phạm Tăng mỉm cười, lập tức vui vẻ gật đầu nói: - Thanh niên có tâm kính lão, đặc biệt hiếm có, thôi được, hôm nay ngươi cùng lão phu chơi một ván cờ mồm đi.

Kỳ nương xinh đẹp không để lỡ cơ hội nói: Lão tiến sinh, Tất công tử, có thể bát đầu được chưa ạ?

Phạm Tăng, Tất Thư cùng túc thủ, kỳ nương xinh đẹp liền từ trong giỏ cờ nhặt ra hai loại hạt, hạt đen, hạt trắng, lúc đang phân loại, Phạm Tăng bỗng nhiên lại khua khua tay, ngoài dự tính của mọi người nói với kỳ nương – Kỳ nương, hôm nay ván cờ này chơi không như bình thường, chính là chơi cờ miệng, cho nên không cần thiết phải bày quân ra đĩa nữa.

- A, Này… Trong lúc đó kỳ nương xinh đẹp có chút lúng túng, không bày ra điã?

Học sinh đông đầy đại sảnh lại xôn xao lên, cần biết đĩa nhưng lúc đó đính ước thành quy tắc, mục đích khác là vì triệt tiêu trước ưu thế lớn.

Cần biết đánh cờ giống như chiến trường, quân cờ giống như binh lực, binh lực nhiều có thể quyết định sự thắng bại của cuộc chiến, quân cờ nhiều ít cũng có thể quyết định thắng thua của ván cờ, như vậy, bên đi trước có được tất cả ưu thế là lớn nhất, nhất là ở lúc bắt đầu giai đoạn, ưu thế của việc đi trước là rõ ràng, nếu không bố trí đĩa, thì người chơi thắng càng nắm chắc rõ hơn!

Cho nên, với Phạm Tăng quyết đình đưa ra bãi bõ đĩa, rất nhiều học sinh (học tử) vây quanh mới thấy thất lễ như vậy, kỳ nương xinh đẹp mới cảm thấy không biết làm sao, còn Tất Thư, cuối cùng sắc mặt cũng biến sắc…

Chương 270: Đỉnh quyết đấu

Tuy nhiên, Tất Thư không hổ là Quỷ cốc truyền nhân, tình cảm có chút dao động rất nhanh đã hồi phục trở lại như bình thường, trong lúc này về phía Phạm Tăng hướng lạy một cái, cười nói:

- Như vậy, tiểu tử thất lễ rồi.

Phạm Tăng tay trang nghiêm, nói:

- Mời.

Tất Thư gật gật đầu, lại lấy trong giỏ tre mấy quân cờ trắng bắt đầu chơi.

Trầm ngâm một lát, Tất Thư tự nhiên nói:

- Phu theo Tam Hoàng Ngũ Đế đến Hạ Thương, Chu, các nước tranh hùng, lại đến Tần Thủy Hoàng chiếm đoạt ba đời mà diệt vong, tiếp đó xưng hùng xưng bá, đến nay đã được hơn ba ngàn năm, cái gọi là hợp lâu tất phân, phân lâu tất hợp, thống nhất thiên hạ chính là chiều hướng phát triển, lòng người đều hướng về, bởi vậy nước đánh đầu tiên, tiểu tử hạ ở Thiên Nguyên vị!

Dứt lời, Tất Thư nghiêm tay ra hiệu, kỳ nương xinh đẹp bên cạnh liền nhón lấy một quân cờ trắng đặt ở Thiên Nguyên vị thương.

Tất Thư vừa đi nước cờ này, tất cả học sinh vây quanh đều ghé mắt vào xem, những học sinh có thể đến Thanh Phong kỳ xá, đủ để thấy cũng là người biết về cờ, hơn nữa không ít học sinh còn ngâm nga nhiểu năm, cũng coi như gặp qua quen mặt, cho nên chưa bao giờ nghe đến có người nước cờ đầu tiên đã hà cờ ở vị trí Thiên Nguyên, điều này cơ bản là không phù hợp quy tắc của "Kim sừng ngân biên cây cỏ cái bụng"

Lầu hai phòng hảo hạng

Vũ Thiệp nhíu nhíu mày, thấp giọng nói:

- Xem ra Tất Thư này vẫn còn đang chơi tâm kế với lão quân sư, lão quân sư hủy bỏ đĩa, mức độ lớn nhất bảo vệ ưu thế nước đầu, nhưng tiểu tử này lại làm phản lại, cố ý đem nước cờ đầu hạ tại Thiên Nguyên, đây là hắn không muốn lão phu coi thường sao?

- Không phải vậy, Bách Lý Hiền phe phẩy chiếc quạt lông, không cho rằng như vậy nói:

- - Tất Thư đi nước cờ đầu tiên tại Thiên Nguyên, hành động này nhìn như khiêm nhường thực ra ẩn náu sát khí, vị trí Thiên Nguyên là vị trí kỳ bình trung tâm triều đình, Tất Thư chiếm cứ điểm Thiên Nguyên, cũng là chiếm cứ điểm trọng yếu, ngoài xu thế bức xạ tứ phía, bát đại vị tinh, đây còn là xu thế đại tranh.

Hạng Trang khua khua tay, nói:

- Ài, vả lại xem phản ứng của Á Phụ thế nào.

Đại sảnh, trên đài chơi cờ.

Phạm Tăng vuốt chòm râu bạc, nói:

- Quả thật, thống nhất thiên hạ vẫn chính là chiều hướng phát triển, mong muốn của mọi người dân, nhưng mà, lão phu đem xem hiện tượng thiên văn, thấy có hai ngôi sao tranh nhau phát sáng, Tây Bắc đế tinh tuy rằng sáng, nhưng ngày ảm đạm tăm tối, cũng giống như mặt trời chiếu xiên về hướng Tây lúc gần tối, Đông Nam đế tinh tuy rằng ảm đạm, nhưng như Húc Nhật mọc lên ở phía Đông, Tiền đồ vô cùng, cho nên thủ kỳ lão phu hạ ở Đông Nam tinh vị!

Phạm Tăng dứt lời chau mày, kỳ nương xinh đẹp vội vàng lấy quân cờ đen đặt tại Đông Nam tinh vị, đồng thời quay đầu lại nhìn báo kỳ.

Trong đại sảnh lại lần nữa vang lên tiếng thì thào, bao nhêu học sinh nhìn vào, trên đài tay kỳ của lão tẩu mắt mù mặc dù chơi đúng quy đúng củ, nhưng củng chtay kỳ của lão tẩu mắt mù mặc dù chơi đúng quy đúng củ, nhưng củng chỉ nằm trong quy quỷ mà thôi, không hề thấy nhiều cao minh.

Trên đài Tất Thư trong lòng thầm run sợ đáp:

- Tây Bắc đế tinh tuy rằng ngày càng ảm đạm, giống như ánh nắng lúc xế chiều, những vẫn là đứng đầu sao trời. Vả lại xung quanh nhị tinh là phụ, Đông Nam Tây Bắc bào vệ xung quanh, trở thành xu thế cuôn sạch thiên hạ, không ai có khả năng đảo ngược, cho nên nước cờ thứ ba này, tiểu tử hạ ở Bình Nhị Tứ.

Phạm Tăng nhíu mày, dựng thẳng tay phải lên chỉ vào ba đốt ngón tay nói:

- Ba đạo người, thiên địa nhân, tam tài nhân, nhật nguyệt tinh, Đông Nam đế tinh giống như Húc Nhật chi mọc lên ở Phương Đông, trăng sáng nhô lên, quả thật thượng hợp thiên ý, thuận với lòng dân, tam đạo kiêm có, tam tài tận được, cho nên nước thứ tư, lão phu chọn… Nhập tam tam!

Tất Thư suy tính chốc lát, lại nói:

- Thiên đạo tức nhân đạo, thiên đạo bất nhân, coi vạn vật như chó rơm. Thần thánh bất nhân, coi trăm họ như chó rơm. Tần mất lộc, mười tám chư hầu khởi binh cộng trục, đến mức dân chúng khó khăn, lầm than, tứ hải sôi sùng sục, tám phương tranh giảnh, quả thật nghịch thế mà động, trí giả Sở không làm. Nước thứ năm, Bình Tứ Bát!

- Haizz.

Phạm Tăng khoát tay, không cho là vậy, nói:

- Tần Chính bạo ngược, cho nên thiên hạ chư hầu cùng đánh giết, Tần mất kỳ lộc, cho nên thiên hạ chư hầu cùng xua đuổi. Chính giả, quyền hành cũng vậy, duy chỉ thần phục người khắp nơi mới có thể chiếm cứ được; Lộc giả, thần khí cũng vậy, duy có hai mặt đức tài mới có thể đạt được, tại sao nghịch thế mà di chuyển? Nước thứ sáu, thượng bát nhị!

Lầu hai, phòng hảo hạng.

Hạng Đà, Hoàn Sở, Quý Bố và võ tướng nhìn đầu mờ mịt, căn bản không biết cái gọi là, Hạng Tha, Vũ Thiệp tuy rằng cũng là cờ đạo giỏi, nhưng cũng không nhìn ra được thế cục kỳ diệu này, những người trong số đó chỉ có Bách Lý Hiền nhìn ra khai cục này trong tay nắm chút quân tiên phong sát khí, trong lúc đó lặng lẽ gật đầu.

Hạng Trang nói: - Tử Lương, ngươi có thể nhìn ra môn nào gì không?

Bách Lý Hiền trả lời một nẻo nói – Đại vương, lão quân sư từng với Trương Lương đánh cờ, có thể có việc này?

Không đợi Hạng Trang trả lời, một bên Vũ thiệp liền cướp đáp: - Xác thực có việc này, tại hạ đã từng có vinh hạnh đứng bên xem.

Trên mặt Bách Lý Hiền bỗng nhiên lộ ra vẻ say mê, hỏi – Ván cờ đó, chắc là đặc sắc lắm nhỉ?

- Quả thật là như vậy, Vũ Thiệp nói, - Lão quân sư cùng Trương Lương chơi liền ba đêm liền năm ván, lão quân sư dựa vào cao thâm kỳ lực thiên hạ chơi liền bốn ván, nhưng tiếc không đủ sức, thua ở ván thứ năm, năm ngày sau, hai người lại chơi sáu ván, ván này mới thật sự cuộc chiến đỉnh điểm, lão quân sư lời nói sắc bén, sát chiêu ra hết, Trương Lương chỉ cản được một trăm linh bảy nước trong bàn cờ thất bại.

- Đáng tiếc, vẻ mặt của Bách Lý Hiền lộ ra vẻ đáng tiếc, thở dài nói:

- Như thế đỉnh quyết đấu, tại hạ lại không thể ở bên cạnh nhìn.

Vũ Thiệp gật gật đầu, lại có chút lo lắng nói:

- Nhưng, lão quân sư khỏe mạnh, không chỉ tai nghe rõ mắt nhìn rõ, hơn nữa ngày có thể đấu thực, không như bây giờ, dĩ nhiên là….

- Thượng Đại Phu đại không cần phải lo lắng.

Bách Lý Hiền phe phẩy cái quạt lông, trấn an Vũ Thiệp nói:

– Lão quân sư không hổ là trong thần cờ, chỉ là trong sáu nước cờ, đã hoàn toàn hóa giải các nước ưu thế của Tất Thư, các ngươi nhìn đi, nhìn vào từng bước đi của thế cờ, Tất Thư sẽ nhanh rơi vào thế bất lợi.

Đại sảnh, trên đài chơi cờ.

Theo thâm nhập ván cờ, tiết tấu đánh cờ hai bên dần dần lại chậm lại, nhất là Tất Thư, trước khi rơi vào bắt đầu suy nghĩ lâu, trước lúc một lần rơi vào thậm chí suy nghĩ khoảng một khắc! Tinh thần vẻ mặt của Tất Thư cũng không còn ung dung bình tĩnh như lúc đầu nữa, trán cánh múi thậm chí còn chảy lâm râm chảy mồ hôi.

Tình tiết gay cấn không sợ hãi trong lúc chơi cờ, hai canh giờ trôi qua rất nhanh.

Đã qua rạng sáng giờ sửu, trong Thanh Phong kỳ xá vẫn thắp đèn đuốc sáng trưng, bao nhiêu học sinh tụ tập ở kỳ xá không một ai rời đi, thậm chí ngày mai là kỳ thi quốc gia cũng không chuẩn bị nữa, giờ khắc này, bọn họ chỉ muốn biết xem kết quả cuối cùng của ván cờ đại bàn diệt quốc này, rốt cuộc là đại Sở bị diệt liền ba lần hay là có thể trình diễn ngýợc lại tập kích chứ?

Trên đài, Tất Thư cùng Phạm Tăng đối địch đến căng thẳng tuột độ, bắt đầu tiến hành đánh giáp lá cà.

Tất Thư lại lần nữa suy nghĩ hồi lâu, trầm giọng nói: - Hán Vương Hùng chiếm Tam Xuyên, Ba Thục, Hán Trung, Nam Dương, dựa vào Quan Trung địa thế thuận lợi, thiên hạ chín phần, Hán Vương đã chiếm được thứ năm, chín năm chín năm, chinhs là số đế vương, đại thế đã thành, chư hầu thiên hạ dù có không phục, lại khó khăn và tranh phong, tiểu tử này một trăm tám mươi chín thủ, nhập cửu ngũ!

Phạm Tăng lắc lắc đầu, thản nhiên nói:

- Lưu Bang tẫn tập bảy trăm ngàn liên quân, lại không làm gì được năm ngàn tàn binh hèn mọn này của vua ta, tự xưng hùng, Lưu Bang tuy có Quan Trung nơi địa thế thuận lợi, lại bị hai vạn kỳ binh vua ta tập kích phá hàm Cốc, thổi quét tam tần, tuy có chín năm số, lại không thể giữ được, hà tất đàm tình thế đã thành? Một trăm chín mươi thủ, Đi ngũ nhị!

Quân cờ này hạ xuống, bình thế cuộc lập tức thay đổi bất ngờ, quân cờ đen cuối cùng trong khoảng khắc trở nên cực kỳ nguy hiểm!

Tất Thư vốn có khuôn mặt trắng tuấn tú chỉ trong thoáng chóc đã trở thành đỏ bừng, bình thường khiến người ta chán ghét tất cả bất thình lình đồn lên cổ họng, dù bị Tất Thư tiên sinh nuốt vào, nhắm mắt dưỡng thần trong khoảng nửa khắc, Tất Thư giơ tay phải lên lại duỗi hai ngón ra, lại chầm chậm hạ không nổi quyết tâm, dương như trong lòng đang có sự đấu tranh,

Lầu hai, phòng hảo hạng.

Bách Lý Hiền phe phấy chiếc quạt lông, nói:

- Đại vương, Tất Thư thất bại đã định!

Hạng Trang thầm chấp nhận gật gật đầu, đến vậy phải, chính là hắn người không rành đánh cờ, cũng đủ nhận ra Á Phụ đã chiếm thế thượng phong, mà Tất Thư đã lâm vào cảnh hở trái hở phải, ở trong cảnh do dự khốn cùng. Hạng Tha, Hạng Đà, Võ Thiệp, Hoàn Sở đứng sau Hạng Trang cũng vỗ tay chúc mừng.

Đại sảnh, kỳ đài.

Tất Thư thậm chí đã cố không dùng lời để đấu, chỉ có chuyên tâm đánh cờ: Hai trăm linh hai hai tay, thượng lục tứ.

Phạm Tăng khẽ mỉm cười, vẻ mặt đột nhiên lạnh lùng nghiêm nghị,uy nghiêm đáng sợ quát:

- Vua ta nhân hậu, dù quân tiên phong mênh mông cuồn cuộn, cũng không muốn tăng nhiều chiến binh Giang Đông của phụ lão, tốn sức mà bình chư hạng chi loạn, thành người cầm đầu cũng, hai trăm linh ba tay, đi lục lục!

Dứt lời, Phạm Tăng hung tợn khuya tay phải, quát:

- Lão phu lấy góc Đông Nam của ngươi trước!

Kỳ nương xinh đẹp theo tiếng bình kỳ thượng để quân đen xuống, rồi lấy đi quân màu trắng.

Sau đài bàn cờ lớn dựng đứng lên, theo quân cờ trắng kia bị người ta ăn mất, toàn bộ bình kỳ góc Đông Nam bỗng chốc trở thành thiên hạ của quân đen, mặc dù vẫn có lác đác quân trắng chưa kịp "bỏ mạng", nhưng cũng là không còn được nhiều ngày nữa, tình cảnh này, học sinh Sở quốc thức đêm xem cờ trong sảnh bỗng hoan hô vang lên như sấm, đấm trán nhau chúc mừng.

Sắc mặt củ Tất Thư lại một lần nữa biến đỏ gắt, nhưng vẫn bị hắn kìm lại.

Cho dù thế chận đã mất, bại cục đã định, Tất Thư vẫn không chịu nói từ bỏ, suy nghĩ chừng hai khắc, lại nói: - Hai trăm linh bốn thủ, bình lục nhị! Hiện tại, Tất Thư chỉ còn cơ hội duy nhất là đối thủ sơ suất khinh địch, mặc dù cục diện vô cùng nguy hiểm, cỏ thể chỉ cần đối thủ có chút sơ hở, hắn vẫn còn cơ hội để trở lại mình!

Tiểu tử, chỉ vào người của lão ta bản thân gia đình lão phạm sai điều gì? Phạm Tăng mỉm cười, trong lúc đó lại nói:

- Vua ta noi theo cường Tần, kiên quyết thay đổi cải cách lấy đồ cường, một lần hành động san bằng dòng họ Giang Đông, còn đây là cơ sở của muôn thế, cũng bắt đầu tranh bá, hai trăm linh năm thủ, đi bát nhị! Dứt lời Phạm Tăng hung hăng vung tay phải, quát to:

- Lão phu lại phá bên Đông của ngươi cướp tư liệu!

Kỳ nương xinh đẹp dặt một quân đen xuống, rồi lại lấy đi một quân trắng trên kỳ bình thượng, mặc dù lần này lấy đi chỉ có một quân trắng, nhưng ảnh hưởng đến toàn bộ cục diện của kỳ bình không phải là chuyện vừa, quân trắng này mất đi, quân đen ở góc Đông Nam lập tức trở thành thế trận dày đặc, tư liệu đã bị cướp đi, quân đen lại không còn cơ hội nữa rồi.

-Tốt

- Diệu thủ

- Thủ kỳ này thật tuyệt diệu!

-Quyền thế của Đại Sở! Quyền thế của Đại Sở!

Theo trên bàn cờ quân trắng bị kỳ nương gỡ xuống, tất cả trong đại sảnh lập tức liền bùng nổ lên.

Tiếng hoan hô như núi hô biển giống, Tất Thư bỗng nhiên mở miệng, hướng về bàn cờ phun ra một chút máu, sau đó hai mắt tối sầm chết ngất tại kỳ bình thượng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau