SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Nhấn chìm Thọ Xuân

Năm ngày sau, quả nhiên bên phía quân Hán không thấy động tĩnh gì, chưa nói là phát động tiến công. Quân Sở ở trong thành Thọ Xuân cũng không hề có ý định bỏ thành tháo chạy, dường như đã quyết tâm thủ thành đến chết.

Trong năm ngày đó, Hạng Trang cũng không lúc nào nghỉ ngơi mà miệt mài chuẩn bị cho việc vào trong núi.

Trong lòng Hạng Trang hiểu rất rõ, dù kế dùng thủy công có thành công hay không, thì sau đó quân Sở cũng nhất định phải dời vào núi Đại Biệt. Đại Biệt sơn hiện nay quả đúng là một khu rừng nguyên sinh đích thực, cũng may bấy giờ đang là mùa đông, chứ nếu là mùa hè thì ba hay năm ngàn quân Sở tiến vào chắc cũng chỉ có ba hay năm trăm quân sống sót trở ra.

Bởi vì ở trong rừng nguyên sinh, rắn rết nhan nhản, xưa nay người vào đó đều bị chúng ăn tươi nuốt sống.

Nhưng dù là hiện tại đang là mùa đông thì quân Sở cũng nhất định phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng.

Bởi vì khi đã ở trong núi rồi thì không cách nào có thể nhận được tiếp tế, cho nên nhất định phải chuẩn bị rất nhiều lương khô, đá lửa, xà cạp, giày vải... trong đó ưu tiên nhất vẫn là lương khô!

Lúc này, Hạng Trang đang đích thân đôn đốc hơn một trăm nữ binh đẩy nhanh tiến độ rang bột mì để làm lương khô.

Kiếp trước Hạng Trang là một cựu binh giải phóng quân nên không lạ gì món bột mì rang khô.

Lúc mới nhập ngũ, để có thể thấm nhuần truyền thống vinh quang của quân đội Hạng Trang của kiếp trước thậm chí đã ăn bột mì rang liên tục trong vòng một tuần, bởi thế Hạng Trang biết, cái thứ bột mì rang này tuy mùi vị không được hấp dẫn nhưng lại dễ mang theo người, quan trọng hơn là không cần đun nấu vẫn có thể ăn ngay nên không sợ bị lộ mục tiêu lúc trời tối, ngoài ra còn có thể giảm bớt áp lực cho công tác hậu cần bảo đảm!

Trong nhà bếp, mấy chục nữ binh khỏe mạnh đang đảo muôi sắt, khiến cho những hạt gạo lức, hạt đậu, hạt kê trong chiếc chảo sắt lớn chuyển động phát tiếng lạo xạo, thỉnh thoảng họ lại bỏ chút muối vào trong chảo.

Hạng Trang thuận tay bốc lấy một nắm nếm nếm, cảm giác thật khó ăn. Nhưng dù sao thì dùng lót dạ vẫn được.

Cái chính là ở vấn đề cối xay thời bấy giờ, không có bộ phận cánh nghiền với những đường nét tinh tế như máy nghiền thời hiện đại mà cối xay ở thời Tần Hán chỉ là những đường vân lồi lõm lộn xộn, không theo một quy tắc nào, vì thế lương thực khi được xay ra rất lởm chởm.

Tiếc là lúc này không có thời gian để cải tiến những chiếc cối xay.

Nhìn thấy việc chế biến bột mỳ khô cơ bản đã hoàn thành, số lương thực chưa được rang cũng không còn nhiều, Võ Thiệp vẫn đi theo bên cạnh Hạng Trang liền kiến nghị: - Thượng tướng quân, lương khô đã được chuẩn bị tương đối rồi nhưng bên chỗ Chung Ly tướng quân vẫn chưa thấy động tĩnh gì, đoán chừng nếu không phải là bị phát giác thì cũng là có chuyện rắc rối rồi, chi bằng đêm nay chúng ta xông ra khỏi thành tiến vào núi thôi?

- Phát giác? Hạng Trang nhìn Úy Liêu phía sau Võ Thiệp nói: Tiên sinh nghĩ thế nào?

Úy Liêu từ sau khi bị bắt cóc đã mất hết tự do cá nhân, mỗi một bước đều có hai thân binh tháp tùng "bảo vệ", ngoài ra trừ những lúc Hạng Trang xuất chinh lúc nào cũng phải đi theo bên cạnh Hạng Trang, thậm chí ngay cả lúc ăn lúc ngủ cũng không được vượt ra khỏi tầm mắt Hạng Trang. Những lúc Hạng Trang triệu tập hội nghị quân sự, Úy Liêu lại càng phải tham gia.

Hiển nhiên là Úy Liêu sẽ không dễ dàng khuất phục nên cũng chẳng thèm để ý đến Hạng Trang.

Hạng Trang bẽ mặt, quay sang nói với Võ Thiệp: - Tiên sinh yên tâm, Chung Ly Muội chắc chắn sẽ không thể làm hỏng việc!

Võ Thiệp vẫn không khỏi lo lắng, nói: - Nhưng vạn nhất nếu bị phát giác, tại hạ lo rằng quân Hán rất có thể sẽ từ bỏ chiến thuật vây ba thả một mà chuyển thành hợp vây tứ phía đối với thành Thọ Xuân, nếu như thế, quân ta dù có muốn đột phá vòng vây cũng sẽ rất khó khăn.

- Như vậy cũng chẳng sao, cùng lắm thì liều mạng với quân Hán một trận lưỡng bại câu thương! - Hạng Trang cười nhạt, lại nói - Hơn nữa, ta tin rằng Chung Ly Muội, ông ta sẽ không làm ta thất vọng! Trong doanh trại của quân Sở người có thể độc bá một phương không nhiều, Long Thư cũng có thể coi là có kỳ tài xuất chúng, đáng tiếc là đã chết. Ngoài Long Thư ra thì chỉ có Chung Ly Muội.

Bởi vậy, xét về năng lực thì Hạng Trang vẫn rất tín nhiệm Chung Ly Muội.

Quan trọng hơn là, Hạng Trang cũng không cho là Quý Tả Xa có thể phát giác hành động của Chung Ly Muội!

Lý Tả Xa dù sao cũng là người xưa, không như Hạng Trang là một kẻ xuyên việt, Hạng Trang biết rằng, một con sông lớn như Hoài Thủy một khi vỡ đê thì mọi thứ xung quanh trong phạm vi hàng trăm dặm đều bị nhấn chìm. Khu vực xung quanh Thọ Xuân với địa thế thấp chắc chắn sẽ biến thành một vùng nước trắng, điều này trong lịch sử cũng đã từng xảy ra, sự kiện đê Hoa Nguyên Khẩu bị vỡ cũng đã làm ngập lụt cả một vùng rộng lớn phía dưới sông Hoàng Hà, kéo dài cả ngàn dặm!

Lý Tả Xa xuất thân mang dòng dõi quan tướng, cũng là kẻ trí giả, ông ta chắc chắn sẽ có đề phòng việc quân Sở thực hiện kế thủy công.

Tuy nhiên, Lý Tả Xa tuyệt đối không thể ngờ rằng, từ xa năm mươi dặm sông Hoài vẫn có thể nhấn chìm Thọ Xuân! Điều này không liên quan đến sự sáng suốt của một cái đầu, mà hoàn toàn là quyết định bởi kiến thức, nói cách khác chính là tính giới hạn của lịch sử, như việc người xưa chưa từng nhìn thấy chiếc bàn đạp của yên ngựa thì sẽ rất khó tưởng tượng ra cảnh tượng những kỵ binh hạng nặng có thể dễ dàng xung phong vậy!

###############

Nhưng điều mà Hạng Trang không biết đến chính là, Chung Ly Muội quả thực đã gặp rắc rối, mà còn là rắc rối lớn!

Nói ra thì việc đào móc đê sông dường như rất đơn giản, chẳng phải là đào một lỗ hổng ở đê sông rồi sau đó nước sẽ tràn xuống phía dưới, vết hổng càng lúc càng to, cuối cùng chẳng phải sẽ tạo ra một dòng thác lũ làm vỡ đê sao?

Trên thực tế, chuyện hoàn toàn không đơn giản chỉ có vậy!

Bởi vì thời đại bấy giờ sông Hoài chưa có đê chắn thực sự, con sông được hình thành từ quá trình bào mòn tự nhiên, Chung Ly Muội nếu muốn dẫn nước sông Hoài chảy ngược về Thọ Xuân chẳng khác nào thay đổi dòng chảy của sông Hà, bạn nói như vậy có khó không?

Chung Ly Muội dẫn theo tám trăm thanh niên trai tráng đào mất năm ngày năm đêm, gần như phải đào đến nửa sườn núi mới tạo ra được một lỗ hổng nhỏ ở bờ nam sông Hoài, nước sông tràn xuống đã làm vết hổng càng to ra, và cảnh tượng ngập lụt đã sắp hiện ra trước mắt, nhưng bỗng nhiên chòi ra hai hòn đá lớn, mỗi hòn một bên khóa chặt hai bên trái phải của lỗ hổng, như thế thì xong rồi.

Mặc cho nước sông tràn xuống, hai hòn đá lớn vẫn trơ trơ bất động.

Như vậy thì thật là rắc rối, không giải quyết được hai hòn đá khổng lồ đó thì vết hổng sẽ không thể bị lở ra, mà vết hổng không lở ra, thì với lượng nước lúc này cho dù có chảy ngược nửa năm e rằng cũng không thể nhấn chìm được quân Hán bên ngoài thành.

Nếu lựa chọn một chỗ khác để đào lại từ đầu thì chắc chắn sẽ không kịp, bây giờ chỉ có thể nghĩ cách làm sao đập vỡ được một trong hai hòn đá kia!

Nhưng vấn đề là ở chỗ hai hòn đá lại to bằng một gian nhà, nếu dùng búa sắt, khoan sắt theo cách làm thông thường thì dù là làm trong ba tháng cũng chưa chắc đã đập vỡ được nó chứ chưa nói đến thành Thọ Xuân nhiều nhất chỉ có thể cầm cự thêm được nửa tháng, vậy phải làm thế nào?

Quan trọng là Chung Ly Muội đã không làm Hạng Trang thất vọng, gã đã có sáng kiến rất hay, đó là dùng lửa đốt!

Đầu tiên là làm sạch bùn đất dính trên hòn đá, sau đó chất củi khô đốt lên, đợi khi viên đá nóng đỏ thì lại dùng nước giội vào, làm đi làm lại vài lần thì lớp ngoài hòn đá sẽ gần giống với bùn đất. Thế rồi dùng khoan đá, búa sắt đập vào, lớp vỏ dầy sẽ nhanh chóng bị bong ra. Với tốc độ đó sẽ nhanh hơn rất nhiều so với việc chỉ dùng khoan đá và búa sắt đập lúc chưa đốt.

Cứ làm như thế trong vòng ba ngày ba đêm, mặt trái của viên đá nhỏ cuối cùng sẽ bị mất đi một nửa, sau đó dưới sự bào mòn không ngừng của dòng thác nước sẽ dần dần lỏng ra, chẳng bao lâu sau một tiếng rầm cực lớn, nửa còn lại của hòn đá sẽ lăn xuống sườn núi, rồi trong chớp mắt nước sông sẽ như con ngựa hoang xổng chuồng mà cuồn cuộn trút xuống phía dưới!

Mất đi sự cản trở cực lớn, nước sông cuồn cuộn mặc sức mà tràn xuống, không đầy nửa giờ sẽ làm lỗ hổng trên thân đê lở rộng ra hơn năm mươi trượng so với vài trượng lúc đầu, và vẫn sẽ tiếp tục lở rộng cực nhanh, nước sông sẽ từ lỗ hổng mà ồ ạt chảy xuống phía dưới đê, gây nên một trận lũ cực lớn, gầm gào tràn xuống khu vực trũng thấp.

Chung Ly Muội đứng trên đỉnh núi nhìn xuống, chỉ thấy dưới núi đã biến thành một vùng nước trắng xóa!

################

Lý Tả Xa đang ngủ ngon bỗng mơ thấy mình rơi vào động băng ngàn năm rồi giật mình tỉnh dậy, mới vô cùng kinh hãi nhận ra mình đang ở trong nước!

Lý Tả Xa toan gọi đám thân binh đến hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì thì thấy bỗng có người vén rèm trướng lên.

Liền đó, có một quan tướng hiệu úy thân tín mặt mày tái xanh chạy xộc vào, ngã sấp ngửa, đau đớn nói: - Tướng quân, không xong rồi! Nước, khắp nơi đều là nước!

Lý Tả Xa bỗng rùng mình, không kịp mặc áo giáp liền vội vàng ra khỏi đại trướng.

Ra khỏi đại trướng, Lý Tả Xa giật lấy cây đuốc trong tay tên thân binh soi nhìn bốn phía, chỉ thấy xung quanh mặt nước mênh mông, mà vừa mới đây thôi nước mới tới mắt cá chân mà giờ đã dâng lên đến bắp chân rồi, hơn nữa còn đang dâng cao với tốc độ mắt thường cũng có thể trông thấy, nhìn thấy cảnh tượng này, Lý Tả Xa tưởng như không dám tin vào mắt mình!

Lượng nước lớn như thế này, không cần nói, chắc chắn là đê sông Hoài đã vỡ rồi!

Quân Sở quả đã đào phá đê sông Hoài ư!? Quân Sở thật sự muốn ngọc đá cùng nát sao!?

Phản ứng đầu tiên của Lý Tả Xa là phái một đội kỵ binh đi do thám và quả nhiên đã gặp phục kích của quân Sở, chỉ có quân Sở mới có thể âm thầm làm chuyện phá đê xả nước này, có điều Lý Tả Xa nhanh chóng cảm thấy điều đó không đúng, hai giờ trước đội do thám báo về mọi chuyện vẫn bình thường, như thế quân Sở tuyệt đối không thể phá đê xả nước trong một khoảng thời gian ngắn như vậy.

Cách giải thích duy nhất chính là, nơi mà quân Sở phá đê ít nhất cũng phải cách xa hơn năm mươi dặm!

Vấn đề là ở chỗ, địa điểm phá đê xả nước xa như thế làm sao có thể nhấn chìm Thọ Xuân!?

Lúc này, Lý Tả Xa mới thấy vô cùng hối hận, sớm biết thế này, thì lúc đầu cần phải phái nhiều kỵ binh hơn, kiểm soát chặt chẽ dòng sông trong phạm vi khoảng một trăm dặm, có điều bây giờ hối hận cũng đã muộn.

Chỉ thấy Lý Tả Xa không ngừng than thở: - Thật là, trí giả trăm lo, tất có chỗ sơ hở, tất có chỗ sơ hở a...

- Tướng quân, mau đi thôi! - Tên thân quân hiệu úy bi thảm nói - Nếu còn không đi, e rằng sẽ không kịp!

Lý Tả Xa vội cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy nước đã dâng lên quá gối, liền nói: - Truyền lệnh, toàn quân di chuyển lên phía Tây Bắc, nhanh!

Thế rồi Lý Tả Xa cùng với tiểu đoàn thân binh vội vàng đi lên hướng Tây Bắc.

Nhưng trong đêm tối nào có dễ dàng xác định phương hướng? Cắm đầu đi một hồi, cảm giác phương hướng đã không còn!

Lúc này, cả một đại doanh của quân Hán đã đại loạn, trừ tiểu đoàn thân binh của Lý Tả Xa vẫn có thể miễn cưỡng giữ được bình tĩnh, những tiểu đoàn khác, đơn vị khác đều đã hoàn toàn bị náo loạn, hàng ngàn tướng sĩ quân Hán đang như rắn mất đầu chạy ngược chạy xuôi trong dòng nước, đầu tóc thì rối mù, quần áo xộc xệch, sắc mặt thì vô cùng kinh hãi.

Lý Tả Xa liên tục la lớn, cố gắng ngăn chặn sự phát triển của cơn hỗn loạn.

Nhưng Lý Tả Xa nhanh chóng nhận ra điều đó là vô ích, dù ông ta đã rút kiếm ra chém chết vài người, nhưng cũng không thể nào ngăn chặn được sự phát triển của cơn hỗn loạn. Cuối cùng, ngay cả tiểu đoàn thân binh của ông ta cũng đã xuất hiện những dấu hiệu bất ổn, Lý Tả Xa cuối cùng cũng biết rằng, đại thế của quân Hán đã không còn, đến nước này, ông ta đã không thể chỉ huy được đội quân kia nữa rồi.

- Đi, mặc kệ bọn chúng! Lý Tả Xa liền đem theo thân binh chọn đại một hướng đi mà chạy như điên.

Trong đêm tối không biết đã đi được bao xa, dòng nước cũng đã từ từ dâng lên đến eo, lúc này việc đi lại trong nước vô cùng khó khăn. Trong lúc Lý Tả Xa cho rằng như vậy là chết chắc thì chợt phát hiện điều thần kỳ là mực nước đã hạ xuống, có điều ông ta cũng nhanh chóng nhận ra đó không phải là mực nước đã giảm mà là địa thế dưới chân đang cao lên!

- Tướng quân, chúng ta đã lên được đến chỗ đất cao rồi! Đám thân binh vui mừng khôn xiết.

Lý Tả Xa lê lết lên chỗ đất cao, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy phía sau chỉ còn lại không đến trăm người, những thân binh khác đoán rằng nếu không phải đã bị nước nhấn chìm thì cũng là bị lạc trong quá trình di chuyển.

Chương 27: Đại phá quân Hán

Ngồi thừ trên bãi đất cao không đến nửa giờ thì trời đã dần dần hừng sáng.

Lý Tả Xa phóng tầm mắt nhìn theo ánh sáng mờ mờ của buổi bình minh, chỉ thấy phía trước đã hoàn toàn trở thành một vùng đất ngập với diện tích rộng chừng hơn trăm dặm. Xa xa trong làn hơi nước, có thể thấy thấp thoáng hình ảnh của thành Thọ Xuân, tường thành đã bị nước ngập đến gần phân nửa! Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, trong lòng Lý Tả Xa không khỏi chùng xuống, nước ngập sâu như thế, làm sao có cơ hội may mắn nào cho đại quân đang đóng ở ngoài thành?

Nghĩ lại mấy ngày trước, khi mình lĩnh đại quân xuất chinh, lòng còn tràn đầy tự tin có thể dễ dàng tiêu diệt tàn quân Sở, ít nhiều lập chút chiến công. Tuyệt đối không hề ngờ tới chỉ trong vòng một đêm mà đại quân năm mươi ngàn người đều chôn xác trong bụng cá! Nghĩ đến đây, Lý Tả Xa thấy tuyệt vọng hoàn toàn, bèn rút gươm kề lên cổ mình, kéo qua.

- Tướng quân đừng, đừng làm thế!

Viên thân binh Giáo úy vội sốc tới, giữ chặt lấy Lý Tả Xa.

Lý Tả Xa thở dài mà rằng:

- Gặp thất bại nặng nề thế này, năm mươi ngàn đại quân chỉ còn lại trăm người, ta còn mặt mũi nào mà về gặp Đại vương?

- Tướng quân xin hãy nghĩ lại.

Viên thân binh Giáo úy buồn bã khuyên nhủ:

- Thắng bại là chuyện bình thường, chỉ cần tướng quân còn sống thì sẽ có một ngày đánh bại được quân Sở, chặt đầu Hạng Trang. Nhưng nếu hôm nay tướng quân tự vẫn thì mãi mãi không bao giờ có cơ hội nữa, cũng tức là mãi mãi không cách gì gột sạch được nỗi sỉ nhục hôm nay!

Lý Tả Xa im lặng một lúc lâu, nhân lúc đó viên thân binh Giáo úy bèn gỡ thanh gươm trên tay y xuống.

Đang trong lúc mọi người đều bàng hoàng bất lực, không biết phải đi đâu về đâu, bỗng một tên thân binh mắt hí kêu to:

- Tướng quân, bên kia có một hòn đảo nhỏ, hình như trên đảo có người!

Lúc này mặt trời đã lên, hơi nước cũng dần tan.

Đến lúc này Lý Tả Xa và gần một trăm thân binh tùy tùng mới phát hiện ra giữa biển nước mênh mông thì ra còn có vài "hòn đảo đơn độc" phân bố rải rác, cái gọi là "hòn đảo đơn độc" thực ra là những ngọn núi hoặc đồi đất nhỏ. Bây giờ cả huyện Thọ Xuân đều bị ngập trong làn nước, nên những quả núi hay quả đồi nhỏ này hiện lên như những "hòn đảo đơn độc" giữa biển nước.

Mấy hòn đảo nhỏ ở gần nhất chỉ rộng chừng vài trượng, chừng dưới trăm người chen chúc bên trên.

Lúc này, bọn người ở trên đảo cũng đã nhìn thấy bọn Lý Tả Xa, ngay lập tức có một tên Truân trưởng đội mũ da biện rẽ đám đông bước tới, hướng sang bên này mà vẫy tay liên hồi, kêu:

- Tướng quân, cứu chúng tôi, cứu chúng tôi…

Trong lúc mọi người đang không biết phải làm thế nào thì Lý Ta Xa phát hiện hình như trong núi có tre trúc, bèn mau mau sai thân binh Giáo úy:

- Nhanh, ngươi đưa người sang bên đó chặt tre trúc, mang lại đây kết bè cứu người!

- Vâng!

Viên thân binh Giáo úy vái chào một cái, rồi gọi thêm năm mươi người cùng đi.

Trong thành Thọ Xuân, năm ngàn quân Sở chia nhau trên các bè trúc, dàn hàng sẵn sàng đợi lệnh!

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng nhìn thấy cảnh nước ngập đến nửa tường thành, Hạng Trang cũng không khỏi giật mình. Hơn nữa, điều này cũng gây khó khăn cho quân Sở khi muốn ra khỏi thành. Bởi vì cả bốn cổng thành đều bị ngập trong nước, bất đắc dĩ, Hạng Trang đành phải tìm một mảng tường đã bị sạt lở nghiêm trọng, cố phá thêm mà lấy đường ra.

Hạng Trang đứng trên tường thành, nhìn ra biển nước mênh mông bên ngoài mà không khỏi cảm thấy nặng trĩu trong lòng.

Lũ lụt tràn về, không chỉ có quân Hán ở ngoài thành Thọ Xuân gặp nạn, mà e là cả các huyện Thọ Xuân, Khúc Dương, thậm chí cả quận Cửu Giang đều gặp nạn. Mặc dù quận Cửu Giang không phải là nơi dân cư đông đúc gì, nhưng trận lụt này cũng khiến cho mấy trăm ngàn người rơi vào cảnh lưu lạc màn trời chiếu đất. Những người dân chạy nạn không có chốn để về đó, nói cùng cùng đều là dân chúng của nước Sở cả!

Vũ Thiệp lại dường như có vẻ rất hưng phấn, nhìn xuống mặt nước mênh mông, lớn tiếng nói:

- Không thể tin được, thật là không thể tin được, Chung Ly Muội xả lũ ở cách đây năm mươi dặm mà cũng có thể dìm cả Thọ Xuân!? Ha ha ha…Lý Tả Xa xuất thân là con nhà tướng thì đã sao? Năm mươi ngàn đại quân của hắn chẳng phải cũng chôn xác trong bụng cá đó sao? Khoái, thật là khoái lắm!

Ngay cả Úy Liễu, người chưa từng mở miệng nói với Hạng Trang lời nào kể từ khi bị bắt, đến lúc này dường như cũng bị kích động trúng sợi thần kinh nào đó, đột nhiên nói:

- Thượng tướng quân có bao giờ từng nghĩ là, một khi trận lũ này đổ xuống, ngoài số quân Hán ở ngoài thành không thể thoát được ra, còn có hơn hai trăm ngàn dân của quân Cứu Giang cũng không có nơi để về hay không?

Hạng Trang giữ vẻ sắt đá, lãnh đạm nói:

- Hưng thịnh dân cũng khổ, suy vong dân cũng khổ, cũng chẳng làm thế nào khác được!

Dường như có một tia nhìn khác lạ vụt ánh lên trong mắt Úy Liễu, thầm nghĩ lòng dạ Hạng Trang này cũng thật là tàn độc, không mảy may để ý đến sống chết của mấy trăm ngàn người dân Sở vô tội. Tính cách như vậy, tuy đúng là lạnh lùng tàn độc, nhưng cũng là tốt tố chất cần có của người muốn làm nên nghiệp lớn, về điểm này thì Hạng Trang hơn hẳn Sở bá vương Hạng Vũ.

Trong lúc bọn họ nói chuyện, thì đoạn tường thành vốn đã bị sạt lở nghiêm trọng từ trước đã bị đẩy đổ, các tướng Hoàn Sở, Quý Bố, Tiêu Công Giác, Ngu Tử Kỳ đã lần lượt dẫn theo binh lính của mình vượt qua chỗ tường thành đổ, Ngu Tử Kỳ là người dẫn quân ra sau cùng, Hạng Trang cố ý dặn dò:

- Tử Kỳ tướng quân, ngươi không cần đi truy sát quân Hán đâu.

- Vậy mạt tướng nên làm gì?

Ngu Tử Kỳ không khỏi có chút hoang mang.

Hạng Trang chỉ ra những chiếc bao tải đang trôi trên mặt nước bên ngoài thành, nói:

- Nhìn thấy những cái bao tải kia không? Nhiệm vụ của ngươi là đi vớt những đồ quân nhu của quân Hán, nhất là lương thực! Mặc dù số lương thực này đã bị nước ngâm, nhưng mang về sấy lại, vẫn có thể dùng làm quân lương! Năm mươi ngàn quân Hán, chắc hẳn là không ít lương thực đâu!

- Rõ!

Ngu Tử Kỳ lớn tiếng đáp, rồi lập tức nhận lệnh mà đi.

Đến buổi trưa, thân binh của Lý Tả Xa đã kết được mười mấy chiếc bè trúc, hơn một trăm tàn binh quân Hán ở trên hai hòn đảo gần nhất cũng đã được đón lên bờ. Trong lúc đang chuẩn bị đi tiếp ứng hơn một trăm quân Hán khác ở các hòn đảo xa hơn, bỗng thấy từ xa xa trên mặt nước có mười mấy khúc cây khô trôi đến, còn có mười mấy cái đầu đang lấp ló nửa nổi nửa chìm dưới nước.

Lý Tả Xa vội cho người bơi bè trúc ra cứu mười mấy người đó lên, thì ra là Cận Hấp và một số thân binh tùy tùng.

Nhìn thấy Lý Tả Xa, Cận Hấp càng thêm bi thương, thê thảm nói:

- Tướng quân, hết rồi, hết cả rồi, hai mươi ngàn đại quân giờ chỉ còn lại mấy người này thôi, số còn lại không còn một ai rồi.

Trong lòng Lý Tả Xa cũng bi thương chẳng kém, nhưng vẫn phải tỏ ra rắn rỏi ăn ủi Cận Hấp:

- Cận tướng quân, thắng bại là chuyện bình thường của nhà binh, tướng quân đừng quá để tâm. Hơn nữa trên đời này làm gì có vị tướng nào luôn luôn thắng trận, ngay cả các vị tướng lừng lẫy như Tôn Vũ, Ngô Khởi cũng đều từng bại trận qua đó thôi, sau này chúng ta đánh thắng lại là được mà.

Nói thì nói vậy thôi, chứ thực ra trong lòng Lý Tả Xa cũng cảm thấy rất mờ mịt. xem tại TruyenFull.vn

Thất bại của hôm nay thực quá thê thảm, cũng không biết sau này Tề vương có còn trọng dụng y như trước kia nữa không, càng không biết được trong tương lai y còn có cơ hội dẫn đại quân xuất chinh nữa hay không, cũng có thể là mãi mãi không có cơ hội nữa.

- Tướng quân mau nhìn xem, quân Sở!

- Đúng là quân Sở, quân Sở đuổi đến rồi!

- Tướng quân mau đi thôi, nhanh lên, nếu không sẽ không đi được đâu!

Trong lúc Lý Tả Xa đang cảm thấy mù mịt hoang mang, bỗng nghe thân binh hoảng hốt kêu to, vội quay đầu nhìn lại thì thấy hàng ngàn quân Sở đang bơi trên hơn một trăm bè trúc rẽ nước mà đến. Lúc này, quân Sở ở trên bè trúc cũng đã phát hiện ra đám tàn quân của quân Hán ở trên bờ, bèn không thèm để ý tới đám quân Hán trên các đảo nữa, quay bè trúc nhắm sang bên này đuổi đến.

- Đi, chúng ta đi!

Lý Tả Xa biết là không thể nào cứu được đám tàn binh trên các hòn đảo đơn độc nữa, bèn dẫn theo gần một trăm thân binh của mình và hơn một trăm quân Hán mới được cứu lên, hoảng hốt tháo chạy theo hướng Khúc Dương. Kết quả là trên đường tháo chạy lại gặp phải đội quân tám trăm tráng sỹ của Chung Ly Muội, hỗn chiến một trận, cuối cùng Lý Tả Xa, Cận Hấp dẫn theo mấy chục người trốn đến Khúc Dương.

Cai Hạ, đại doanh quân Hán.

Lưu Bang lại một lần nữa cho triệu tập các chư hầu là Hàn Tín, Bành Việt, Anh Bố…đến đại trướng tổ chức tiệc rượu.

Kể từ khi đánh bại Hạng Vũ, tiêu diệt hết một trăm ngàn đại quân quân Sở, suốt hơn một tháng nay, ngày nào Lưu Bang cũng cho mở yến tiệc chiêu đãi các vương hầu và các đại tướng thống lĩnh binh mã. Một là tưởng thưởng bọn họ, hai là muốn ru ngủ bọn họ. Bởi vì bước tiếp theo sẽ lẽ phong vương phong hầu trước, sau đó đoạt lại binh quyền, vì đã có ý muốn đoạt binh quyền, nên đương nhiên là không thể để cho các chư hầu dẫn quân trở về vùng đất được phong.

Các vương gia chư hầu cũng như các đại tướng quân thống lĩnh binh mã đều biết dụng ý của Lưu Bang, nhưng bọn họ đều không để tâm.

Không thể không thừa nhận, tên lưu manh đầu đường xó chợ Lưu Bang này quả thật rất biết lôi kéo lòng người, không chỉ có Hàn Tín, mà ngay cả bọn Bành Việt, Anh Bố, Hàn vương Hàn Tín tất cả đều tin hắn, tin rằng Lưu Bang sẽ chia sẻ thiên hạ với bọn họ. Dù sao thì thiên hạ cũng là của chung, thì binh quyền về tay ai mà chẳng thế? Nếu có chiến tranh sảy ra, chẳng phải Lưu Bang vẫn phải phái đến bọn họ dẫn quân xuất chinh hay sao?

Trong số tất cả văn quan võ tướng này, cũng chỉ có Trần Bình, Trương Lương là trong lòng sáng tỏ nhất.

Trần Binh tự biết lý lịc và tiềm năng của mình nông cạn, còn lâu mới có sức uy hiếp đến địa vị của Lưu Bang, cho nên không hề bị chút áp lực nào.

Trương Lương tự biết mình có danh vọng lớn, học rộng biết nhiều cũng khiến Lưu Bang đố kỵ, nên y đang tìm một lý do để lấy cớ rút lui. Kể cả nếu Lưu Bang không chịu thả cho y đi, thì y cũng phải tìm cách làm lu mờ mình đi, ví dụ như xin dốc lòng tu đạo hay gì đó đại loại thế, tóm lại là phải xóa bỏ được mối băn khoăn trong lòng Lưu Bang, nếu không thì chẳng giữ được tính mạng.

Nếu như không có ngã rẽ lịch sử, thì mọi chuyện đương nhiên sẽ diễn ra như dự tính của Lưu Bang

Hàn Tín sẽ được phong làm Sở vương, hắn sẽ sảng khoái mà giao nộp binh quyền, rồi vui vẻ đến nước Sở nhậm chức. Bằng Việt sẽ được phong làm Lương vương, Anh Bố được phong làm Hoài Nam vương, bọn họ cũng sẽ giao nộp hết binh quyền. Rồi Lưu Bang sẽ sắp xếp cho Trần Bình, Trương Lương dâng tấu khuyên mình lên làm vua, Lưu Bang đương nhiên sẽ làm bộ dăm lần bảy lượt chối từ, rồi cuối cùng mới "miễn cưỡng nhận lấy trách nhiệm khó khăn" mà đăng cơ xưng đế.

Chỉ đáng tiếc là lần này, tất cả kế hoạch của Lưu Bang đều bị kẻ đi vượt thời gian là Hạng Trang phá hỏng cả.

Lưu Bang nâng ly rượu lên mời các chư hầu Hàn Tín, Bành Việt, Anh Bố, đang chuẩn bị che tay áo uống cạn thì Hạ Hầu Anh loạng choạng xông vào, bộ dạng thê thảm, hô báo:

- Không hay rồi Đại vương, khoái kỵ từ Khúc Dương đến báo là Lý Tả Xa, Cận Hấp đã đại bại ở thành Thọ Xuân, năm mươi ngàn đại quân hết cả rồi, hết cả rồi!.

- A!

Lưu Bang nghe báo lập tức chấn động, ly rượu rơi luôn xuống chiếu, bọn người Trương Lương, Trần Bình, Hàn Tín, Bành Việt, Anh Bố, Trương Nhĩ, Hàn vương Hàn Tín tất cả đều ngơ ngác bàng hoàng nhìn nhau.

Chương 28: Nỗi băn khoăn của Úy Liêu

- Chuyện đó là không thể nào!

Lưu Bang đã lấy lại tinh thần, đứng bật lên nói:

- Tuyệt đối không thể nào!

Anh Bố cũng đứng bật dậy theo, thất thanh nói:

- Hạ Hầu Anh ngươi có nhầm hay không? Lý Tả Xa, Cận Hấp nắm trong tay những năm mươi ngàn đại quân, hơn nữa bọn họ đều là những vị tướng tinh nhuệ đã trải qua không dưới trăm trận chiến, trong khi quân Sở chỉ còn không đến mấy ngàn tàn quân! Ngươi nói là tàn quân của quân Sở tiêu diệt hết năm mươi ngàn đại quân của Lý Tả Xa, việc này, việc này làm sao có thể sảy ra được?

- Đúng vậy, sao lại có thể như thế? truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Lưu Bang cũng lạc giọng nói theo.

Các chư hầu Bành Việt, Trương Nhĩ, Hàn vương Hàn Tín cũng gật đầu lia lịa, tất cả đều không chịu tin đây là sự thật.

- Ôi!

Hạ Hầu Anh thở dài một hơi, rồi đem đầu đuôi lý do thất bại của Lý Tả Xa, Cận Hấp ra kể lại một lượt.

Lưu Bang nghe xong im lặng hồi lâu, lát sau mới hỏi bằng một giọng mơ hồ:

- Bị nước dìm? Quân Sở dám xả lũ?

Các chư hầu đưa mắt nhìn nhau hoảng sợ, bọn họ đều không lạ gì với kế sách dùng nước dìm quân địch, nhưng việc có kẻ dám biến nguyên cả một vùng đất rộng mấy trăm dặm thành một vùng ngập lụt, thì trước giờ chưa hề nghe nói qua! Thằng nhãi Hạng Trang này quả thật là nhẫn tâm! Cả một quận Cửu Giang với mấy trăm ngàn dân Sở, thế mà hắn nói dìm là dìm? Đúng là tên đồ tể lòng lang dạ sói!

Mất một lúc lâu sau, Trương Lương mới nói:

- Lúc trước là dùng hỏa công đại phá Phàn Khoái, bây giờ lại dùng nước đại phá Lý Tả Xa, cái tên Hạng Trang này trở nên giảo hoạt như vậy từ khi nào?

- Cũng trở nên kiêu dũng hơn trước nhiều rồi!

Trần Bình trầm giọng nói.

- Cái tên Hạng Trang này cũng được lắm.

Hàn Tín nói rồi liền đứng lên có ý xin lĩnh quân đi đánh.

Chợt nghe "rầm" một tiếng, đã thấy Lương vương Bành Việt đập bàn đứng dậy, lớn tiếng nói:

- Hán vương, tiểu vương nguyện dẫn theo mười vạn tinh binh của mình, lập tức đuổi đánh đến Thọ Xuân, thề giết bằng được tên tiểu tử Hạng Trang!

Thấy Bành Việt đã nhanh chân xin dẫn quân đi đánh, Hàn Tín khẽ nhíu mày rồi bèn ngồi xuống lại.

Lưu Bang trầm ngâm không nói, khẽ liếc mắt nhìn xuống Trương Lương, Trần Bình đang ngồi bên mé phải.

Trần Bình chỉ lắc đầu, còn Trương Lương vừa lắc đầu vừa làm một động tác xua tay, Lưu Bang ngầm hiểu, y rút thanh kiếm mang theo bên mình chém mạnh xuống chiếc bàn trước mặt, chỉ nghe sợt một tiếng, chiếc bàn rượu nguyên lành đã bị phạt mất một góc, Lưu Bang giơ thanh kiếm, nói:

- Quả nhân sẽ đích thân dẫn đại quân đi thảo phạt, các chư hầu có thể xuất chinh cùng ta.

- Rõ!

Các chư hầu Hàn Tín, Bành Việt, Anh Bố đều bật đứng cả dậy, lớn tiếng đáp rõ.

Trong lúc Lưu Bang đang chỉnh đốn đại quân chuẩn bị thân chinh, thì Hạng Trang đã dẫn theo quân Sở vào trong núi sâu.

Ngoảnh nhìn lại phía sau, thành Thọ Xuân đã hoàn toàn trở thành một vùng đất ngập, từ đó về sau trên bản đồ Trung Quốc mãi mãi không có địa danh nào tên là Thọ Xuân nữa, thay vào đó rất có thể sẽ là đầm Thọ Dã hoặc Thọ hồ.

Nhẩm tính thời gian thì có lẽ giờ này Lưu Bang đã nhận được tin thua trận của Lý Tả Xa rồi.

Tiếp theo, chắc là sẽ đến lượt Hàn Tín ra tay? Hay là đích thân Lưu Bang dẫn quân xuất chinh?

Nghĩ đến đây, Hạng Trang không khỏi thấy tâm trạng nặng nề, nếu đem ra so sánh với Hàn Tín hoặc Lưu Bang thì Lý Tả Xa chỉ là hạng tôm tép, Phàn Khoái lại càng không đáng nói tới. Điều khiến hắn tuyệt vọng nhất là một khi Hàn Tín hoặc Lưu Bang đến, nhất định còn mang theo đội quân hùng hậu lên tới hàng trăm ngàn người, đó là lực lượng mà quân Sở không thể trực tiếp đối đầu.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chẳng phải chính Hạng Trang muốn như thế hay sao?

Từ lúc chỉnh đốn quân ngũ ở Đông Thành, Hạng Trang đã vạch ra chiến lược cho quân Sở sau này.

Bước thứ nhất: đánh úp giành lấy Thọ Xuân, thu lấy lương thực, quân giới để bù đắp cho nhu cầu cấp bách.

Bước thứ hai: lấy Thọ Xuân và vùng núi lân cận làm điểm tựa, đánh vài trận thắng ròn rã, một là cổ vũ khí thế quân Sở, vực lại tinh thần chiến đấu, hai là đánh cho quân Hán thua đau, dụ Hàn Tín hoặc Lưu Bang dẫn đại quân ra!

Bước thứ ba: lấy vùng núi Đại Biệt rộng lớn làm điểm tựa, đánh du kích với quân của Hàn Tín, Lưu Bang. Đợi đến khi đại quân của Hàn Tín, Lưu Bang mệt mỏi, rệu rã, ăn hết lương thực, buộc phải rút quân, rồi mới đưa quân trở về Giang Đông!

Giờ đây, hai bước chiến lược đầu tiên đã hoàn thành, chỉ còn lại nước cờ sau cùng, cũng là nước cờ quan trọng nhất.

Tuy nhiên, Hạng Trang cứ cảm thấy ba bước chiến lược mà mình vạch ra dường như có vấn đề gì đó, nhưng cụ thể là vấn đề gì thì nhất thời hắn cũng không nghĩ ra, chỉ là cảm giác mơ hồ vậy thôi. Mặc dù Hạng Trang là một linh hồn của tương lai vượt thời gian quay về thời đại này, kiến thức mà hắn có được vượt xa người đương thời những hai ngàn năm, nhưng kiến thức nhiều không đồng nghĩa với con mắt chiến lược sáng suốt.

Cái thứ gọi là "con mắt chiến lược" này dường như là thứ trời phú, sinh ra đã có, chứ không phải là thứ mà kiến thức có thể thay thế được.

Thấy trời đã chạng vạng tối, Hạng Trang bèn hạ lệnh dựng trại nghỉ lại, rồi gọi Vũ Thiếp, Úy Liêu tới phía trước.

Hạng Trang cố ý nói với hai người bọn họ về ba bước chiến lược của mình, rồi hỏi Vũ Thiếp:

- Tiên sinh, nếu quân ta có thể may mắn giữ được sau cuộc bao vây của mấy trăm ngàn quan của Lưu Bang, Hàn Tín, buộc bọn họ phải rút binh, rồi kéo quân trở về Giang Đông, thì có phải nước Sở ta sẽ có cơ hội phục hưng hay không?

- Việc này…

Vũ Thiếp lung túng nói:

- Hy vọng thì đương nhiên là có.

Ngoài miệng thì Vũ Thiếp nói là có hy vọng, nhưng giọng nói rất không chắc chắn, thấy rõ là y không hề tin vào khả năng quân Sở có thể sinh tồn được dưới sự vây ráp của mấy trăm ngàn đại quân của Hàn Tín, Lưu Bang.

Tuy nhiên, người mà thực ra Hạng Trang muốn hỏi không phải là Vũ Thiếp mà là Úy Liêu.

Trong lúc hỏi Vũ Thiếp, đồng thời Hạng Trang cũng liếc mắt để ý biểu cảm trên nét mặt Úy Liêu. Khi Vũ Thiếp vừa đáp dứt lời, Hạng Trang thấy rõ thấy khóe miệng Úy Liêu khẽ nhếch lên một cái, rõ ràng đó là một cái cười khẩy, biểu thị Úy Liêu không hề xem trọng Hạng Trang, càng không xem trong năm ngàn tàn quân này của quân Sở.

Hạng Trang bèn hỏi:

- Úy Liêu tiên sinh nghĩ sao?

Trên mặt Úy Liêu không có chút biểu cảm nào, dường như không hề nghe thấy Hạng Trang đang hỏi mình.

Hạng Trang không khỏi cảm thấy rối trí, không phải nghi ngờ gì nữa, rõ ràng Úy Liêu chính là bậc thầy dùng binh cỡ Tôn Vũ, Ngô Khởi. Hắn không chỉ là nhà chiến thuật mà còn là nhà chiến lược lớn, Úy Liêu nhất định biết được chỗ khiếm khuyết trong ba bước chiến lược của Hạng Trang, chỉ đáng tiếc là Úy Liêu không hề có ý muốn làm việc cho hắn, cũng không muốn bày mưu tính kế gì cho nước Sở.

Không được, nhất định phải nghĩ cách, nhất định phải khiến cho Úy Liều bày mưu tính kế cho nước Sở!

Cái chính là con người ta ai cũng có điểm yếu, cho dù Úy Liều có là bậc thầy dùng binh đi chăng nữa thì y cũng có điểm yếu, chỉ cần tìm ra được điểm yếu của y thì chắc chắn có thể thuyết phục được, chỉ có điều điểm yếu của Úy Liêu là gì?

Nữ sắc? Úy Liêu đã ngoài sáu mươi, chẳng lẽ còn bị mê hoặc bởi nữa sắc?

Công danh? Lúc còn trẻ Úy Liêu đến nước Tần, phò tá Doanh Chính thu phục sáu nước, công danh đó còn chưa đủ lớn hay sao?

Lợi lộc? Úy Liêu từng làm đến Thái úy ở nước Tần, lúc đó gia sản ngàn vạn, còn để ý gì đến lợi lộc?

Hiển nhiên, nhưng điều mới kể trên đều không thể là điểm yếu của Úy Liêu, vậy rốt cục điểm yếu của Úy Liêu là gì?

Đang lúc rối bời, ánh mắt của Hạng Trạng chợt dừng lại trên người Kinh Thiên, trên vai Kinh Thiên đang đeo một chiếc bao tải căng phồng, trong đó là ba mươi hai tập "Úy Liêu Tử" do Úy Liêu biên soạn.

Hạng Trang hốt nhiên rúng động trong lòng, đúng rồi, điểm yếu của Úy Liêu chính là ba mươi hai tập "Úy Liêu Tử".

Lập tức Hạng Trang ra lệnh cho Kinh Thiên gỡ bỏ cái bao trên vai xuống, rồi cầm lên một cuốn binh thư, nói với Úy Liêu:

- Úy Liêu tiên sinh, ta mời người gia nhập quân ta cũng đã được một thời gian rồi, thiết nghĩ ngươi cũng đã suy nghĩ kỹ, bây giờ, ta trịnh trọng hỏi ngươi một lần, ngươi có nguyện làm việc cho nước Sở hay không?

Úy Liêu vuốt vuốt chòm râu dài, lạnh nhạt nói:

- Không đồng ý.

- Được.

Hạng Trang gật gật đầu, lạnh lùng nói:

- Vậy đừng trách bản tướng quân độc ác!

- Thượng tướng quân là muốn lấy cái chết ra uy hiếp?

Úy Liêu mỉa mai nói:

- Lão hủ đã sống gần bảy mươi năm, từ bỏ thế gian chỉ là chuyện trong một sớm một chiều mà thôi, lẽ nào lại để ý chuyện sống chết, ha ha ha.

Thấy Hạng Trang và Úy Liêu càng nói càng gay, Vũ Thiếp không khỏi sốt ruột, khuyên Hạng Trang mà rằng:

- Thượng tướng quân, tuyệt đối không được thất lễ với Úy Liêu tiên sinh.

Nói đoạn lại quay sang Úy Liêu, khuyên:

- Úy Liêu tiên sinh, thượng tướng quân cũng chẳng qua là nóng vội mà nói ra những lời như thế, tuyệt đối không cố ý mạo phạm đâu, mong tiên sinh đừng trách…

Hạng Trang dùng tay gạt Vũ Thiếp sang một bên, lạnh lùng nói:

- Quân ta không nuôi người nhàn rỗi.

Nói đoạn, Hạng Trang ném quyển binh thư đang cầm trong tay cho Kinh Thiên, quát:

- Kinh Thiên, trói lão già này dưới gốc cây đằng kia, mặc cho lão tự sinh tự diệt, mấy chục cuốn binh thư này đem đốt cả đi, dù sao có để cũng chẳng có tác dụng gì.

Lúc đầu Úy Liêu còn cười nhạt, đến khi nghe thấy Hạng Trang nói đốt binh thư thì mặt liền biến sắc.

Kinh Thiên đương nhiên là chẳng thèm để ý nhiều, lập tức dẫn người đem Úy Liêu đến trói dưới một gốc cây lớn, rồi dốc ngược bao đổ mấy chục cuốn binh thư rơi lả tả ra đất, đoạn dùng đá lửa quẹt cháy mồi lửa, chuẩn bị đưa đến đốt sách. Úy Liêu thấy vậy lập tức cuống cả lên, lão tuyệt đối không sợ chết, nhưng lão lại sợ ba mươi hai tập "Úy Liêu Tử" bị thất truyền, đó dù sao cũng là tâm huyết cả đời của lão!

- Khoan đã, dừng tay!

Thấy tình hình như thế Úy Liêu cuống đến mức dậm chân liên hồi,

- Mau dừng tay, không được đốt!

Hạng Trang khẽ giơ tay lên, mồi lửa trong tay Kinh Thiên lập tức dừng lại, lúc này mồi lửa chỉ còn cách đống sách chừng gang tấc.

Đến lúc này Úy Liêu mới thở phào ra một hơi, rồi đổi giọng cầu xin nói với Hạng Trang:

- Thượng tướng quân, người có thể giết lão hủ, nhưng xin đừng hủy đi tâm huyết một đời của lão hủ, bộ ba mươi hai cuốn "Úy Liêu Tử" này là tác phẩm cuối đời của lão, không những có sửa đổi nhiều so với những phần trước, mà riêng cuốn thứ ba mươi hai còn chưa truyền tụng ra ngoài, người không thể đốt được!

- Ha ha ha..

Hạng Trang cười lớn, nói:

- Tiên sinh, cuối cùng người cũng chịu nhận mình là Úy Liêu sao?

Úy Liêu lặng im, việc đến nước này lão có muốn không nhận cũng không được nữa rồi, quan trọng là giữ lại được khối tâm huyết cả đời của lão. Úy Liêu tuyệt nhiên không nghĩ là Hạng Trang chỉ dọa lão, người này chắc chắn là một kẻ thủ đoạn tàn độc, toàn bộ tráng đinh trong thành Thọ Xuân mà y nói chém là chém, hai trăm mấy ngàn dân Sở ở quận Cửu Giang mà y nói dìm là dìm, thì trên đời này làm gì còn có chuyện gì mà hắn không dám làm?

Hạng Trang lại thay đổi sắc mặt, lạnh lùng nói:

- Không đốt binh thư cũng được, nhưng ngươi phải đồng ý với bản tướng quân một điều kiện.

- Ngươi!

Úy Liêu nhướng cao đôi mày, có chút không vui nói:

- Thượng tướng quân, người làm thế này chẳng phải làm khó người khác sao?

- Vậy người nói xem, tại sao ngươi không chịu góp sức cho nước Sở?

Hạng Trang lạnh lùng nói:

- Có phải vì nước Sở ta đã tiêu diệt nước Tần? Cho nên ngươi ôm hận trong lòng?

Úy Liêu lặng im, đây tuy không phải là lý do chính nhưng cũng là một trong những lý do.

Hạng Trang lại nói:

- Hay ngươi lo rằng mối thù truyền kiếp giữa Sở và Tần chưa được hóa giải, căm hận chưa hết, một khi nước Sở phục hưng thì dân chúng của nước Tần cũ sẽ phải chịu nạn diệt tộc?

Úy Liêu đột nhiên rùng mình, lời này của Hạng Trang qua thực đã đánh trúng điểm quan trọng nhất.

Mối thù giữa nước Tần và nước Sở, theo như nhìn nhận của Úy Liêu là không cách gì hóa giải được. Lúc trước là nước Tần tiêu diệt nước Sở, rồi dòng họ Hạng còn sót lại của nước Sở lại tiêu diệt nước Tần, đến nay di dân của nước Tần lại giúp Hán vương đánh cho Hạng Sở tan tác; Tương lai, một khi Hạng Sở phục hưng, thì đời nào lại dễ dàng bỏ qua cho di dân nước Tần? Thân là một trong những di dân của nước Tần, đời nào Úy Liêu lại chịu giúp cho kẻ thù?

Nhìn thấy sự thay đổi trên nét mặt của Úy Liêu, Hạng Trang biết là mình đã nói đúng, chuyện tình cảm thì ra là vậy!

Tuy nhiên, muốn xóa tan nhưng lo ngại của Úy Liêu lại không phải chuyện dễ.

Trên thực tế, mối thù hằn giữa hai nước Tần Sở quả thật là đã kết quá sâu, muốn hóa giải được không phải chuyện dễ, cho dù Hạng Trang có là thượng tướng quân, thậm chí là Sở vương thì cũng rất khó xóa bỏ mối hận thù Tần Sở. Có thể Hạng Trang hắn không để tâm đến đến mối thù Sở Tần, nhưng còn những tướng sỹ dưới trướng hắn thì canh cánh trong lòng, di dân nhà Tần lại càng không thể quên được món nợ máu chồng chất mà Hạng Vũ gây ra ở Quan Trung!

Chương 29: Quyết sách chiến lược

Ngay lập tức Hạng Trang ra lệnh cho Kinh Thiên thả Úy Liêu, càng làm cho tất cả mọi người cách đó trăm bước chạy lại.

Úy Liêu day day cổ tay, cười khổ nói:

- Nếu Thượng Tướng Quân đã hiểu rõ như vậy, sẽ không khiến lão phải khó xử như vậy chứ? Hơn nữa năm nay lão già này cũng đã gần bảy mươi rồi, đã đến cái tuổi gần đất xa trời, thật sự là không giúp được điều gì cho Thượng Tướng Quân.

Hạng Trang khoát tay, nói:

- Úy Liêu tiên sinh, ở trong này hiện giờ chỉ có ông và ta, không có bất kỳ người nào khác, có điều gì muốn nói cứ việc nói ra cho rõ, nếu ta không nhầm có thể hiểu được mà nói với ông, ta vô cùng hướng tới Đế quốc Đại Tần hùng mạnh, đối với người của Đại Tần không thù hận, ta cũng không cho rằng Thủy hoàng đế là bạo quân, lại càng không cho rằng chính sách pháp luật của Đại Tần là tàn bạo.

Úy Liêu nghe vậy không khỏi ngạc nhiên, những lời nói này của Hạng Trang thực sự nằm ra ngoài sự dự đoán của ông ta.

Cho tới nay, nghĩa quân Quan Đông ra cờ hiệu chính là giết bạo quân, ngoại trừ chính sách tàn bạo, mà Sở, Hán chính là hai quân đội có ảnh hưởng lớn nhất đến nghĩa quân. Hiện tại cũng là hai đại quân này tranh giành thiên thạ, hiện tại Hạng Trang còn nói Thủy hoàng đế không phải bạo quân, cũng không cho rằng Đại Tần là bạo tần, điều này chứng tỏ là phủ định toàn bộ nghĩa quân!

- Ta hiểu trong lòng tiên sinh đang nghĩ điều gì.

Hạng Trang thản nhiên cười, nói tiếp:

- Không giấu gì ông, ta cũng không cho rằng nghĩa quân Quan Đông là đúng với ý trời, hợp với lòng dân. Trên thực tế, cái gọi là nghĩa quân chính là một đám bạo dân, Đại Tần sở dĩ diệt vong, chính là bởi vì Nhị thế Hồ Hợi cùng với gian thần Triệu Cao!

- Ôi.

Úy Liêu không kìm nổi thở dài, những lời nói này của Hạng Trang đã nói trúng tâm can ông ta.

Sau khi Tần Thủy Hoàng chinh phục sáu nước, không chỉ thống nhất văn tự cùng với đo lường, đồng thời cũng soạn ra những phép tắc nghiêm ngặt đối với toàn bộ thiên hạ, kết quả bị người dân sáu nước phản đối chống cự, nhưng Quan Đông liên minh của sáu nước đều bị đại quân của Tần Thủy Hoàng tiêu diệt.

Chính như khi Vệ Ưởng cải cách chính trị, các thế gia vọng tộc của nước Tần ngăn cản không được thi hành tân pháp giống nhau, các di tộc Quan Đông liên minh sáu nước không thể ngăn cản Đại Tần thi hành pháp luật ở cả nước.

Thế nhưng, ngay tại Quan Đông khi dân chúng dần dần thích ứng với pháp luật của nước Tần, sáu nước dần dần đánh mất sức ảnh hưởng, Tần Thủy Hoàng đột nhiên băng hà. Hơn nữa, bởi vì Tần Thủy Hoàng không có sắc lập Thái tử, kết quả gian thần Triệu Cao đã chớp lấy thời cơ, dựa vào thế lực của Nhị thế Hồ Hợi, Triệu Cao nắm giữ quyền bính Đế quốc Đại Tần.

Sau đó, Triệu Cao và Nhị thế Hồ Hợi liên tiếp làm những điều ngang ngược, rốt cuộc dân chúng Quan Đông phải chịu khổ không thể tránh được bạo loạn xảy ra, trong đó di tộc sáu nước gần như đã đánh mất lực ảnh hưởng nhân cơ hội này gia nhập, chẳng cần phải nhắc đến kết quả xu thế của cuộc bạo loạn này như đám lửa cháy lan ra đồng cỏ, rất nhanh chóng lan rộng ra khắp các địa phương Quan Đông sáu nước.

Nhưng là như thế này, loạn quân Quan Đông cơ bản cũng lung lay trước Đế quốc Đại Tần.

Chỉ cần Hoàng đế đế quốc có năng lực, hoặc là các quyền thần nắm giữ quyền bính đế quốc có chính sách mới, Đế quốc Đại Tần vẫn có thể trở mình mà dập tắt loạn quân trấn đông. Nhưng thật đáng tiếc, Nhị thế Hồ Hợi có cái đầu của một con lợn, người giữ quyền bính lại là một hoạn quan Triệu Cao, hắn chưa bao giờ nghĩ tới sự việc sau này lại xảy ra như vậy, việc duy nhất mà hắn nghĩ tới đó chính là hưởng thụ kiếp sống xa hoa và được tôn vinh!

Kết quả chính là, Nhị thế Hồ Hợi và gian thần Triệu Cao liên kết với Mông Điềm, Mông Nghi, Lý Tư lật đổ Đế Quốc Đại Tần. Cuối cùng chỉ còn lại Chương Hàm trung thành đến cuối cùng.

Chương Hàm không cam lòng, dẫn hai trăm nghìn quân Tần đứng lên nổi loạn.

Đến lúc này, cho dù Thủy hoàng đế có tái sinh cũng không cứu vãn được vận mệnh của đế quốc Đại Tần. Đế quốc Đại Tần giống như một tòa nhà hoa lệ bị sụp đổ hoàn toàn!

Cho nên, đối với những lời nói của Hạng Trang, có thể nói lòng Úy Liêu tràn đầy sự đồng cảm!

Chỉ có điều Úy Liêu không nghĩ tới, không ngờ Hạng Trang lại nói ra những lời như vậy!

Những lời nói này nếu như bị Hoàn Sở, Quý Bố và đại tướng quân Sở nghe được, e rằng sẽ có phong ba tới, chẳng những Hạng Trang từ nay về sau sẽ đánh mất uy tín, mà còn làm cho quân Sở dao động cũng là lẽ tất nhiên!

Úy Liêu lập tức trầm giọng nói:

- Thượng Tướng Quân không sợ lão già này đem những lời nói vừa rồi nói cho người khác biết hay sao?

- Tiên sinh là một bậc quốc sĩ, làm sao có thể có những hành động tiểu nhân như vậy chứ?

Hạng Trang khoát tay, thản nhiên nói:

- Hơn nữa, ta cũng không sợ nói cho tiên sinh, Sở Hán tranh đấu một ngày nào đó có thể thẳng được, thống nhất thiên hạ, Đại Sở ta ngoại trừ không thể tiếp tục sử dụng Đại Tần làm quốc hiệu, ở các phương diện khác có thể rập khuôn chính sách pháp luật của nước Tần, nhất là hệ thống canh chiến!

- Thượng Tướng Quân những lời nói này của ngài là thật sao?

Úy Liêu nghe vậy không khỏi biến đổi sắc mặt.

Nếu như sau khi thống nhất thiên hạ Hạng Trang thực hiện ý nguyện thi hành hệ thống pháp luật của Đại Tần, như vậy sự thù hận giữa Tần Sở cũng sẽ không có giá trị. Bởi vì Đế quốc Đại Tần lấy pháp trị quốc, nghiêm cấm tư đấu báo thù. Về cơ bản giữa hai nước Tần Sở có ân oán, nhưng sau khi Đại Sở ở Đại Tần, như vậy lại biến thành thù riêng.

Hạng Trang thản nhiên nói:

- Hạng Trang ta đến cuối cùng vẫn nói như vậy, tịn hay không là tùy thuộc vào tiên sinh!

Thời điểm này, Hạng Trang đã đưa ra những quân bài của mình, hiện tại chỉ đợi Úy Liêu lựa chọn.

Úy Liêu trầm tư một lúc lâu, không hề nghi ngờ, vừa rồi ngôn luận của Hạng Trang thật mạnh mẽ, Úy Liêu cũng không cho rằng những lời nói vừa rồi của Hạng Trang có ý lừa gạt để lấy được sự tín nhiệm của ông. Hạng Trang có thể nói ra được những lời này là bởi vì, chứng tỏ hắn đã có một sự hiểu biết sâu sắc về chính sách pháp luật của Đại Tần cùng với hệ thống canh chiến.

Đối với chính sách pháp luật cùng với hệ thống canh chiến của Đế quốc Đại Tần, Úy Liêu tương đối sùng bái.

Mặc kệ là ai, chỉ cần hắn khắc sâu hiểu biết về chính sách pháp luật cùng với hệ thống canh chiến của Đại Tần, nhất định trong đó sẽ ẩn chứa thật lớn năng lượng, cùng với uy lực thật lớn. Tuy rằng Hạng Trang xuất thân từ di tộc Sở quốc, nhưng hiển nhiên hắn đã bị sức hấp dẫn của chính sách pháp luật cùng với hệ thống canh chiến của Đại Tần thuyết phục.

Bỗng nhiên Úy Liêu nhận thấy, bản thân mình dường như đã sống lại những ngày tháng cũ.

Trên thực tế, cho tới bây giờ sự tranh tâm của Úy Liêu chưa thực sự mất đi. Trước đây ẩn cư u cốc, đó là do tình thế bức bách, Đế quốc Đại Tần huy hoàng là thế nay sụp đổ. Sở Hán chi tranh bất kể cuối cùng là ai thắng, đều không có khả năng kế thừa di phong của Đế quốc Đại Tần. Cho nên, Úy Liêu dù có tranh tâm, cũng không có cơ hội nào.

Nhưng mà hiện tại, Hạng Trang lại hiểu được tâm tư của ông, một khi Hán Sở chi tranh Sở thắng, Hạng Trang sẽ thực hiện theo chính sách pháp luật của Đại Tần, khôi phục di phong Đại Tần! Không hề nghi ngờ, đây là cơ hội, Úy Liêu đã có cơ hội, chính sách pháp luật cùng với hệ thống canh chiến của Đại Tần có cơ hội thực hiện.

Sắc mặt của Úy Liêu biến đổi, một lúc lâu sau mới nói:

- Thượng Tướng Quân, lão tin tưởng người!

- Tốt lắm!

Hạng Trang nghe thấy thế không khỏi vui mừng, lập tức hung hăng nắm chặt tay nói:

- Ta được sự trợ giúp của tiên sinh, ngày phục hưng của Đại Sở đã sắp tới!

Úy Liêu lại lắc lắc đầu, cười khổ nói:

- Lão không có khả năng cáng đáng nổi việc này đâu Thượng Tướng Quân khen nhầm người rồi.

- Làm được, tiên sinh hoàn toàn có khả năng làm được!

Hạng Trang nói một chút, lại thành khẩn nói:

- Tiên sinh, trước tay ta làm theo chiến lược ba bước, không biết có được hay không?

Úy Liêu gật gật đầu, nói:

- Tình hình đại cục, Thượng Tướng Quân đề xuất chiến lược ba bước là hoàn toàn anh minh. Tuy nhiên, lão lại nghĩ, Thượng Tướng Quân điều quân về phía trước Giang Đông, trước hết sẽ đánh tan được tập hợp liên quân Hoài Tứ. Chỉ có như thế, nước Sở mới có cơ hội khơi mào các lộ chư hầu và Lưu Bang phân tranh, sự nghiệp phục hưng mới có hi vọng!

- Trước tiên là làm cho tập hợp liên quân Hoài Tứ tan rã phải không?

Hạng Trang nhíu mày, hỏi ngược lại:

- Việc này khả năng thực hiện như thế nào?

Hiển nhiên, trên thực tế Úy Liêu đã phản đối hoàn toàn chiến lược của Hạng Trang.

Úy Liêu giải thích nói:

- Thượng Tướng Quân, Hán Vương Lưu Bang hầu như đã chinh phục được cả thiên hạ. Nếu lão là ông ta, chấm dứt việc đánh dẹp Thượng Tướng Quân, bất kể là như thế nào, sẽ lập tức tước đoạt binh quyền của các vương hầu, sau đó sẽ phân công ba người Hàn Tín, Bành Việt, Anh Bố đến cố sở 9 quận. Như thế, Thượng Tướng Quân vừa liền đánh hồi Giang Đông, khả năng sẽ như thế nào?

Hạng Trang nghe xong lập tức toát mồ hôi, khó trách hắn không đúng, tất nhiên trong lúc cấp bách đã quên những điều cần thiết?

Trong lịch sử, Lưu Bang có điều Hàn Tín, Anh Bố và Bành Việt tới vùng phụ cận Giang Đông hay không? Hàn Tín là Sở Vương, Giang Đông trực tiếp do hắn cai quản chính là lãnh thổ một nước. Hoài Nam Vương Anh Bố cũng chỉ cách Giang Đông có một con sông. Lương Vương Bằng Việt cũng cùng ở đó chỉ cách có vài trăm dặm. Tình hình như vậy, nước Sở còn nói chuyện phục hưng gì nữa chứ?

Hàn Tín, Tề Bố, Bành Việt đều bị Lưu Bang hợp nhất lại, dưới trướng bọn họ chỉ có mấy vạn quân quốc binh. Tuy nhiên Hạng Trang cũng đồng dạng với bọn họ, trên chiến trường họ đều là những người uy danh hiển hách, chỉ dựa vào năm nghìn tàn quân của Hạng Trang, sao có thể là đối thủ của bọn họ chứ?

- Cho nên…

Úy Liêu dừng một chút, nghiêm nghị nói:

- Trước tiên Thượng Tướng Quân phải tước bỏ được binh quyền trong tay các chư hầu của Lưu Bang, làm tan rã tập hợp liên quân của Hoài Tứ!

Hạng Trang nghe vậy nghiêm nghị, lập tức khiêm tốn thỉnh giáo nói:

- Như vậy, làm thế nào để có thể khiến liên quân tan rã?

Chợt Hạng Trang lại quay đầu lại hướng Kinh Thiên, Cao Sơ nói:

- Mau đưa bản đồ lại đây.

Kinh Thiên, Cao Sơ lập tức mang bản đồ đến, mở bản đồ ra.

Úy Liêu tìm được vị trí Ngao Thương trên bản đồ, sau đó chỉ vào Ngao Thương nói: Truyện được copy tại

- Nếu muốn liên quân tan rã, chỉ có thể mạo hiểm đánh vào Đại Biệt Sơn, đường dài bôn tập Ngao Thượng, cắt đứt đường cung ứng lương thảo của liên quân. Như thế, tất nhiên liên quân Hoài Tứ sẽ thiếu lương quân, quân lương một khi thiếu, thì các quốc gia liên quân tất nhiêu phải suy nghĩ!

- Ừ

Hạng Trang gật đầu thậ mạnh, chấp nhận nói:

- Cắt đường quân Lương ở đây!

Ngao Thương chính là nơi Tần Thủy Hoàng xây dựng, chuyên dùng để trữ hàng lương thực nộp vào quốc khố của sáu nước Quan Đông.

Bởi vì chính sách của nước Tần là đối xử bình đẳng đối với các gia tộc của Quan Đông, lại thêm Thượng Đế thưởng cho canh chiến, ngoại trừ thu hoạch chiến công, việc nộp thế cũng đồng nghĩa với việc có thể đạt được tước vị, kết quả dân chúng Quan Đông nhiệt tình tăng vọt chưa từng có, từng nhà tranh nhau nạp lương nạp quyên. Bởi vì dân chúng Quan Đông chưa nộp thuế lương thực nhiều lắm, Tân Thủy Hoàng liền hạ lệnh cải tạo xây dựng Ngao Thương chuyên dùng vào việc cất trữ lương thực nộp thuế của Quan Đông!

Ngao Thương cất trữ được bao nhiêu lương thực, sách sử cũng không ghi rõ lại, nhưng sự thật chắc cũng khiến cho người khác kinh ngạc!

Quân Tần cùng với loạn quân Quan Đông đánh nhau 3 năm, sau khi Đế quốc Đại Tần bị diệt vong, Sở Hán lại đánh nhau năm năm, 8 năm loạn lạc, Ngao Thương liên tục phát ra lương thực, rất nhiều hầm không ngờ còn có lương thực dư!

Trận quyết chiến ở Cai Hạ, sở dĩ Hạng Võ bị bại trận, nguyên nhân rất lớn chính là hắn đã đánh mất Ngao Thương!

Hiện tại, Ngao Thương trữ lương thực đều không ăn hết, tập hợp 700 nghìn liên quân Hoài Tứ, quân lương phần lớn đều từ Ngao Thương chuyển tới.

Chương 30: Quyết sách chiến lược (hạ)

- Còn sau đó?

Hạng Trang lại nói:

- Chỉ chiếm Ngao Thương thôi thì e rằng chưa đủ?

- Đương nhiên là không đủ! Cực kỳ không đủ!

Úy Liêu vuốt vuốt chòm râu dài dưới cằm, lại nói:

- Thượng Tướng Quân lấy được Ngao Thương. Tất nhiên sẽ khiến cho các đường liên quân, không còn lòng dạ nào ham chiến, nhưng Lưu Bang cũng có thể tướt đi quyền cầm quân của bọn họ trước, sau đó lại phái đại tướng tâm phúc thống lĩnh đại quân, đi truy giết Thượng Tướng Quân. Nếu là như vậy, thì đại sự chẳng thành rồi.

Hạng Trang sờ sờ cằm, trầm giọng nói:

- Sau khi chiếm được Ngao Thương, lại đông kích Đại Lương?

- Đúng, đông kích Đại Lương!

Úy Liêu vui vẻ gật đầu nói:

- Tốt nhất là có thể một lần hành động là lấy được Đại Lương, như vậy quân Lương nhất định lòng quân dao động, Lương vương Bành Việt cũng chắc chắn sẽ dẫn quân trở về ứng cứu Đại Lương. Lúc này, Lưu Bang chỉ có thể trơ mắt nhìn Bành Việt đem quân về nước. Bởi vì nếu hắn đoạt đi binh quyền của Bành Việt vào lúc này, thì không chỉ Bành Việt sẽ đem lòng oán hận, mà kể cả các đường chư hầu khác cũng sẽ lục đục trong nội bộ.

- Tuyệt hay!

Hạng Trang vô cùng tán thưởng nói:

- Đợi khi Bành Việt dẫn quân về Đại Lương, ta lại chuyển quân về phía đông, dùng binh bức đánh Lâm Truy!

Lúc này, Hạng Trang chỉ có thể thở dài, Úy Liêu quả không hổ danh là một đại binh gia nổi danh như là Tôn Vũ, Ngô Khởi. Tầm nhìn chiến lược đúng là uyên thâm lão luyện. Nếu thật phải đối mặt với cục diện thế này, dù có là Trương Lương, Trần Bình chỉ e rằng chỉ có thể thấy đòn nào thì đỡ đòn đó, ứng phó một cách bị động thôi. Đây cũng chính gọi là dương mưu, đường đường chính chính, tuyệt đối không chút gian xảo!

- Đúng, tiếp đến lại dùng binh bức đánh Lâm Truy!

Úy Liêu gật gật đầu, lại nói:

- Tề Vương Hàn Tín đối với Lưu Bang tuy rằng nhất mực trung thành, nhưng sự trung nghĩa của hắn dành cho Lưu Bang là tình nghĩa anh em, chứ không phải là tình nghĩa của thần tử. Một khi Lâm Truy báo nguy cấp, Hàn Tín cũng y như rằng sẽ điều quân trở về giải cứu, Lưu Bang trứơc đó không dám đoạt binh quyền của Bành Việt, bây giờ sẽ càng không dám lấy đi binh quyền của Hàn Tín!

- Tốt!

Hạng Trang lại lần nữa tán đồng một cách mạnh mẻ, tiếp lời nói:

- Kế tiếp có phải như vậy không, đợi Hàn Tín dẫn quân về nước Tề, quân Sở ta lại sang sông Hoàng Hà đi về hướng Tây, tiến đánh nước Triệu; Đợi khi quân Triệu chuyển quân quay về, quân Sở lại bước sang Đại Hành sơn, tiến đánh nước Hàn; Đợi quân Hàn điều binh về nước, quân Sở lại lần nữa vượt sông Hoàng Hà đi về phía tây, công kích nước Tần, cuối cùng ép Lưu Bang quay trở về Quang Trung?

- Đúng, chiến lược lớn này căn bản là như vậy.

Úy Liêu gật gật đầu, lại nói:

- Chỉ cần Thượng Tướng Quân có thể ép quân của các đường chư hầu, quay trở về ổ của chúng. Lưu Bang có muốn điều họ quay về, sẽ khó như lên trời. cuộc phân tranh giữa Sở Hán sau này, sẽ là cuộc đọ sức giữa Thượng Tướng Quân và Lưu Bang!

Lời này của Úy Liêu cũng không phải là nói bừa, Lưu Bang và Hạng Võ quyết chiến tại Cai Hạ. Lúc bắt đầu cũng chỉ là cuộc chiến đơn thuần giữa hai nước Sở Hán, cho đến khi bị bại trận, Lưu Bang mới nghe theo lời kiến nghị của Trương Lương và Trần Bình, đem Hoài Tứ chia ra cấp cho Hàn Tín và Bành Việt, vậy nên rốt cục cũng điều được bốn trăm ngàn đại quân của hai người đó, Cuối cùng mới có thể đánh bại được Hạng Võ.

Hiện tại, Hạng Võ đã chết, Sở quốc chỉ còn trên danh nghĩa. Lưu Bang còn muốn điều động đại quân của Hàn Tín, Bành Việt, thế thì không dễ dàng rồi. Nói cho cùng, Lưu Bang là vương, Hàn Tín, Bành Việt, Anh Bố bọn họ cũng là vương, chúng chỉ xem Lưu Bang là anhem thôi. Cùng lắm thì thừa nhận hắn là một bá vương, mà chưa bao giờ cảm thấy Lưu Bang là Hoàng đế cao hơn chúng một bậc!

Điều quan trọng hơn là, Lưu Bang chẳng còn mảnh đất Hoài Tứ thứ hai để chia cho Hàn Tín và Bành Việt nữa.

Tuy nhiên rất nhanh, Úy Liêu lại thở dài và ảm đạm nói:

- Nhưng Thượng Tướng Quân có từng nghĩ tới chăng, muốn hoàn thành một trận viễn chinh xưa nay chưa từng có như vậy, cuối cùng còn phải đánh Giang Đông, giữa núi cao ngàn dặm, hành trình đẫm máu, xin phép cho lão đây nói thẳng, chỉ dựa vào năm ngàn quân của Thượng Tướng Quân hiện giờ, e rằng khó mà làm được!

Hạng Trang im lặng, cho dù hiện giờ binh mã trong thiên hạ này, đều quy tụ ở Hoài Tứ, còn toàn bộ Trung Nguyên, Tề Quốc, Hà Bắc, Quang Trung đều phòng thủ lỏng lẻo. Nhưng nếu Hạng Trang muốn dựa vào năm ngàn tàn quân, thực hiện một cuộc viễn chinh chưa từng có trong lịch sử, đích thực là khó khăn trùng trùng. Phải biết rằng, quân Sở đơn độc tác chiến, trên đường khó mà kiếm được lực lượng bổ sung đấy!

Sau một lúc lâu, Hạng Trang mới nói:

- Tiên sinh cho rằng, cần bao nhiêu nhân mã?

Úy Liêu nói:

- Hiện nay binh mã thiên hạ tập trung ở Hoài Tứ, các nơi khác đều canh phòng lỏng lẻo, nhưng muốn hoàn thành trận viễn chinh xưa nay chưa từng có, lão đây cho rằng ít nhất cũng cần ba mươi ngàn tinh binh!

Ba mươi ngàn tinh binh? Hạng Trang chỉ có thể lắc đầu.

Đừng nói là ba mươi ngàn, hiện giờ còn chưa đến ba ngàn tinh binh.

Úy Liêu lại thở dài một hơi, tiếp đến lại nói:

- Hơn nữa, cho dù Thượng Tướng Quân có ba mươi ngàn tinh binh, việc này vẫn là khó khăn nghìn trùng. Bởi vì trước khi Thượng Tướng Quân tấn công Ngao Thương, phải có ít nhất một đại tướng lĩnh quân yểm trợ và chấn giữ tại nơi này. Thật sự thu hút được sự chú ý của Lưu Bang và đại quân của các chư hầu khác, mà đây, căn bản là điều không thể được.

Hạng Trang gượng cười, đây đích thật là một nhiệm vụ không thể nào hoàn thành được!

Nếu như năm ngàn tàn quân đều ở lại, dựa vào địa hình đa dạng và phức tạp, cùng núi non trùng điệp của Đại Biệt sơn, hoặc giả có thể tạm thời giữ chân đại quân của Lưu Bang và các đường chư hầu. Nhưng một khi Hạng Trang dẫn theo quân chủ lực nước Sở đi khỏi, chỉ dựa vào số ít tàn quân còn lại, lại làm sao có thể ngăn được mấy trăm ngàn liên quân? Hơn nữa phái ai để đóng giữ đây?

Hoàn Sở? Tiêu Công Giác? Dũng mãnh có thừa, trí mưu thì không đủ!

Quý Bố? Chung Ly Muội? Trí dũng vẹn toàn, nhưng không đủ gan dạ!

Ngu Tử Kỳ? Năng lực thì có, nhưng trước giờ chưa từng đơn độc tác chiến bao giờ.

Lâu thật là lâu, Hạng Trang mới hỏi:

- Thế thì tiên sinh, có còn chiến lược nào có thể lựa chọn không?

- Không có.

Úy Liêu thở dài nói:

- Vẫn là câu nói đó, Hán vương Lưu Bang đang có thế lực nắm giữ thiên hạ, Nếu quân Sở có thể trước lúc Lưu Bang phân chia thiên hạ, làm cho liên quân hoàn toàn tan rã, bắt các đường chư hầu phải dẫn quân về tự cứu, vậy thì còn có một tia hy vọng. Nếu không, thì chỉ có thể đợi lúc Lưu Bang mắc sai lầm, nhưng theo lão phu nhận thấy, là chắc chắn sẽ không phạm sai lầm!

Hạng Trang im lặng, Lưu Bang không phạm sai lầm, vậy thì đành nghĩ cách khiến cho các chư hầu dẫn quân về nước thôi.

Nhưng vấn đề là, Hiện giờ Hạng Trang căn bản là không có đủ số quân đội, cũng thiếu một đại tướng có thể một mình chấn giữ ở đây. Việc này, thật sự làm khó Hạng Trang rồi.

Cao Sơ bên cạnh đột nhiên kiến nghị nói:

- Thượng Tướng Quân, hay là trực tiếp tập kích Ngao Thương đi!

- Không được.

Hạng Trang gượng cười lắc đầu, nếu như bây giờ tập kích Ngao Thương, vậy thì ít nhất phải mất nửa tháng đi vượt ngọn núi lớn này.

Trong nửa tháng đó, liên quân tìm mãi không ra tàn quân nước Sở, khẳng định là sẽ cho rằng tàn quân Sở đã chết trong núi, như vậy thì tiếp đến, Lưu Bang chắc hẳn sẽ nhân thời cơ này cấp phong thiên hạ, sau khi cấp phong thì sẽ tướt đoạt binh quyền, một khi để Lưu Bang nắm được binh quyền của các chư hầu, thì cho dù quân Sở có lấy được Ngao Thương, cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Kinh Thiên bỗng nhiên nắm chặt nắm tay, la lên nói:

- Thượng Tướng Quân, dù gì cũng chết, cũng đừng chạy đi Ngao Thương xa xôi làm gì, cứ ở lại Đại Biệt sơn này liều mạng với bọn quân Hán đi!

- Liều mạng ư?

Hạng Trang nghe xong lập tức trong lòng dao động.

Co rụt đuôi, lo trứơc sợ sau, lại há có thể thành đại sự?

Chui đầu ra cũng là một đao, rút đầu vào cũng là một đao, trái hay phải cũng chết, không bằng liều mạng đi!

Có một mạng thì liều một mạng, có khi còn có thể sống xót, miễn cưỡng mở ra một con đường máu!

Hạng Trang lập tức nói với Úy Liêu:

- Tiên sinh, nếu như quân ta có thể đánh cho liên quân không dám lên núi thì sao?

- Đánh cho liên quân không dám vào núi à!?

Úy Liêu nghe vậy liền nghiêm nghị, thầm nghĩ Thượng Tướng Quân cũng đúng là khẩu khí lớn thật!

Tuy nhiên, nếu như quân Sở có thể đánh cho liên quân không dám vào núi, vậy thì quân Sở đích thật có cơ hội thừa nước đục thả câu rồi.

Đạo lý rất đơn giản, chỉ cần liên quân không dám vào núi truy quét, thì chỉ cần để lại một đội quân nhỏ, là có thể công khai bám sát liên quân các nước đến cùng. Mà nhân cơ hội này, Hạng Trang thân trinh dẫn binh chủ lực đi theo hướng bắc, ra khỏi Đại Biệt Sơn, tập kích Ngao Thương, đợi khi tập kích Ngao Thương thành công, dù cho liên quân biết được chân tướng sự việc cũng không sao cả.

Chỉ có điều, muốn đánh cho liên quân không dám lên núi, có được không đây?

- Ta biết việc này không dễ dàng gì, nhưng bất kể có khó khăn đến đâu, cũng nhất định phải làm được!

Hạng Trang đứng thẳng người dậy, nhìn về chân trời phía đông đầy u ám, nói với giọng điệu lạ lùng:

- Bởi vì, Đại Sở đã không còn đường lui nữa rồi, chúng ta chỉ có thể xông lên trước, mới mong mở được một con đường máu!

Trên con đường thông giữa Cai Hạ với Khúc Dương, Lưu Bang thân trinh dẫn quân chậm rãi tiến về hướng tây.

Lúc này, bên trong lãnh thổ Khúc Dương, nước lũ vẫn chưa rút, tất cả các quốc lộ, đại lộ toàn bộ bị chiềm ngập, quân nhu của đại quân chỉ có thể đi theo con đường nhỏ trên núi, quả thực khổ không kể xiết.

Tuy nhiên, Lưu Bang cũng không vì vậy mà từ bỏ ý muốn đích thân cầm quân.

Bởi vì Lưu Bang biết rõ, Hạng Trang đã thay thế Hạng Võ trở thành kẻ địch hàng đầu của hắn, Hạng Trang không chỉ là con cháu chính thống của họ Hạng, mà càng tỏ ra có đủ dũng lược, trước thì đánh bại Phàn Khoái, sau đánh bại Lý Tả Xa chính là một minh chứng!

Lưu Bang không phải là Hạng Võ, hắn tuyệt đối không nuôi ong tay áo, càng không cho dư nghiệt nước Sở có bất cứ cơ hội nào để mà tro tàn lại cháy.

Đương nhiên, Lưu Bang cũng không nhất thiết phải thân chinh, Hàn Tín, Quý Bố, Bành Việt bọn họ cũng có thể thu thập được Hạng Trang. Truyện được copy tại

Lưu Bang khăng khăng phải đích thân cầm binh xuất trận, cốt yếu là không muốn cho các đường chư hầu có cơ hội một mình dẫn binh. Mắt nhìn thiên hạ sắp thống nhất rồi, các đường chư hầu cũng sắp giao nộp binh quyền, Lưu Bang thật không muốn xảy ra rắc rối vào lúc này. Đối với đám chư hầu vương này, trong lòng Lưu Bang cả trăm lần không thể yên tâm được.

Lưu Bang cũng từng nghĩ đến việc đoạt binh quyền ngay lúc này, sau đó lại phái đại tướng thân tín đi thảo phạt Hạng Trang. Nhưng làm vậy khó tránh khỏi làm cho Hàn Tín, Bành Việt, Anh Bố đám người bọn họ sinh lòng bất mãn, Lưu Bang ngươi nóng lòng đến thế sao?

Cứ thế này không tin tưởng được anh em bọn ta à? Dư nghiệt Hạng Sở còn chưa giết sạch mà, đã gấp gáp đòi lấy binh quyền của bọn ta rồi?

Một khi các đường chư hầu sinh lòng bất mãn, vậy cục diễn sẽ phức tạp hẳn lên. Đám chư hầu này cũng không phải nhánh đèn cạn dầu, một khi liên quân tạo phản, vậy thì không phải chuyện đùa đâu. Cho nên, trừ phi Lưu Bang nhẫn tâm chút, bây giờ luộc chín cả đám bọn họ đi, nếu không thì đừng nghĩ đến việc đoạt binh quyền nữa thì tốt hơn.

Cân nhắc hết lần này đến lần khác, Lưu Bang cuối cùng cũng từ bỏ ý nghĩ đoạt binh quyền vào lúc này.

Không thể đoạt binh quyền, lại không muốn các chư hầu có cơ hội tự mình dẫn binh, Lưu Bang đành phải đích thân dẫn binh ra trận. Cũng may là Hạng Trang chỉ có mấy ngàn tàn binh, địa bàn Thọ Xuân là nơi nằm trong tầm tay, bây giờ càng bị hắn tự mình dẫn nước làm cho ngập lụt, cứ như vậy một nhánh quân không có viện trợ từ bên ngoài, căn bản là chỉ đơn độc một mình, vậy chẳng phải sẽ bị tiêu diệt dễ dàng như chơi sao?

Mặc dù Hạng Trang liên tiếp đánh bại Phàn Khoái, Lý Tả Xa, nhưng Lưu Bang thật sự chẳng xem hắn ra gì.

Hạng Trang có lợi hại đi nữa, có thể lợi hại bằng Hạng Võ không?

Một trăm ngàn đại quân của Hạng Võ, đều bị Lưu Bang hắn đánh cho tan thành tro bụi, Hạng Trang ngươi chỉ có mấy ngàn tàn quân, khó lòng mà đấu lại với bảy trăm ngàn đại quân của Lưu Bang ta!?

Cho nên, có vất vả đi nữa cũng chỉ là việc của mười ngày nửa tháng trở lại, chịu đựng một chút là được rồi.

Ba năm phạt Tần, năm năm đánh Sở, cả hành trình gian khổ suốt tám năm liền, Lưu Bang hắn còn có thể vượt qua, còn phải để tâm đến thời gian vỏn vẹn có mười ngày hay nửa tháng này sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau