SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 256 - Chương 260

Chương 256: Người bán rượu

Bến tàu Mạt Lăng, một con thuyền lớn thu hút rất nhiều người tò mò đến xem.

Đây là con thuyền lớn của tông sư nghề mộc Công Thâu Xa cùng với ba trăm gỗ thủ công mà ông mất hơn nửa năm tạo thành, xét về tính ưu việt, những lầu lớn của thuyền Cố Tần rất khác và ưu việt, boong tàu của thuyền có xây dựng rất nhiều tầng, thậm chí xếp thành thành lũy, hơn nữa thuyền này lại có ba cái cột buồm cao vút tầm mây.

Những thuyền lớn này là do Hạng Trang sai Công Thâu Xa chế tạo ra, thậm chí đến sơ đồ phác thảo cũng là do Hạng Trang tự tay làm.

Ban đầu mục đích của Hạng Trang muốn chế tạo con thuyền này rất đơn giản, chỉ muốn dùng nó đi thăm thú viễn dưỡng, nếu như đội tàu Đại Sở có thể đi xa khỏi bán đảo Đông Dương thậm chí đến Việt nam, có thể từ trong tay dân địa phương bản xứ trao đổi được nhiều hạt giống, một khi những hạt giống của vùng đất đó tiến nhập vào vùng Trung Nguyên, có thể cải tiến rất lớn kết cấu y phục của người dân Trung Nguyên.

Nếu đội tàu của nước đại Sở có thể đi đến tận Trung Đông, thì sẽ có thể đến nhập được ngựa của Ả Rập.

Một khi có thể nhập được ngựa của Ả Rập, thì có thể cải thiện được giống ngựa của Mông Cổ, chỉ trong vài năm tới, quân Sở sẽ có một đại đội chiến mã tốt, kế hoạch xây dựng một đại đội kỵ binh sẽ không còn là kế hoạch quá xa vời nữa!

Trong lịch sử, nước Nhật cũng đã từng như vậy, trước Minh Trị Duy Tân, kỵ binh trong thời chiến tranh Nhật Bản đều là giống ngựa Mông Cổ chân thấp, trông gần giống như con lừa kỵ binh, sau khi Minh Trị Duy Tân, cải tiến bằng gen ngựa Ả Rập, đã cải tiến ra giống ngựa Dương đại xuất hiện trong chiến tranh nước Nhật.

Nếu tàu của nước Sở có thể đặt chân lên Thái Bình Dương kéo dài đến Châu Mỹ, thì nó còn có thể đi xa hơn thế nữa, dân tộc Trung Hoa có thể mất gần hai nghìn năm để thích ứng với năng suất sản xuất và thu hoạch cực kì cao của các loại thực vật như khoai tây, khoai lang, cây ngô…. Về sau, quân nước Sở không cần phải đau đầu về vấn đề lương thực nữa, dân chúng nước cũng không cần lo sợ bị đói bụng nữa.

Nói tóm lại, một viễn cảnh tươi đẹp của đội tàu không còn xa vời, chính vì thế mà Hạng Trang mới nóng lòng như thế, vừa đó mà đã tập trung liên quân từ bốn phương tám nhất tề nhanh chóng hướng về Giang Đông, Hạng Trang cũng không dám làm gì làm gián đoạn công trình này, dưới bàn tay của hơn ba trăm thợ thủ công trong hơn sau tháng trời gian khổ cố gắng, cuối cùng thì chiếc thuyền đầu tiên của nước Sở cuối cùng cũng đã thành hình.

So với thuyền lầu, thuyền của nước Sở rộng, ngắn, thấp hơn nhiều. Trọng tâm của thuyền giấu ở dưới nước, cho nên thích hợp với đi đường biển xa, trong khi đó thuyền lầu trọng tâm ở quá cao, chỉ có thể đi trong các hồ mà thôi, hơn nữa rất hay xảy ra sự cố chìm tàu khi gặp gió lớn. Một khi rời bến tàu rồi, thuyền lầu chỉ có đi không có về.

Công Thâu Xa ra lệnh, hơn một trăm quân trên thuyền nhất tề hô to lên kéo dây thừng lên cao, một cánh buồm lớn từ từ được kéo căng lên, kêu phần phật, chỉ một thoáng sau cả cánh buồm to lớn đã được căng hết, thân tàu cũng bắt đầu thuận gió nghiêng người trôi đi. Lúc này chỉ cần tháo bỏ sợ dây thừng thì đây có thể là lần thử thuyền đầu tiên.

Khi Hạng Trang đang chuẩn bị lên thuyền, thì một loạt tiếng chân ngựa dồn dập sau lưng, quay đầu lại nhìn lên bờ chỉ thấy Bách Lý Hiền, Bách Lý Mậu, Do Uyên đang phi ngựa vào bến tàu, Hạng Trang lập tức ra lệnh bảo Công Thâu Xa tạm dừng thử hàng, sau đó xoay người ra đó, cách xa đó hơn mười bước chân Bách Lý Hiền xoay người xuống ngựa, Hạng Trang nhẹ nhàng chỉ bảo miễn lễ.

- Đại vương, Tử Xa Sư có tin tức.

Sau khi bái kiến, Bách Lý Hiền đem một bức mật thư đưa cho Hạng Trang.

- Haha, Tử Xa Sư đúng là không phụ sự kỳ vọng của trẫm, mới đi có vài ngày mà đã có kết quả báo về rồi?

Hạng Trang cười nhận lấy bức mật thư.

Bách Lý Hiền cũng cười nói:

- Đại vương cũng biết Tử Xa Sư hiện đang làm gì sao?

- Hắn đang làm gì?

Hạng Trang mở phong bì, vừa hỏi vừa mở bức mật thý.

Bách Lý Hiền lắc lắc đầu, nói:

- Cái con người này. Mới đi huyện Sơn Âm ngày đầu tiên đã sa ngay vào một quán rượu rồi, hắn định làm làm người bán rượu ở đây chắc.

-Làm người bán rượu ở đây?

Hạng Trang tiện miệng nói luôn:

- Như thế không phải là để đẹp lòng cho Tư Mã Tương Như à.

- Tư Mã Tương Như?

Bạch Lý Hiền ngạc nhiên hỏi:

- Đại vương, Tư Mã Tương Như là người như thế nào?

- À….

Hạng Trang không biết phải nói thế nào. Lúc này mới đột nhiên bất giác kinh ngạc, theo như lịch sử thì Tư Mã Tương Như không phải mấy chục năm nữa mới sinh ra sao?

Khi nói chuyện, Hạng Trang đã viết bức mật thư ra chữ khải lên tờ giấy trắng, viết về kết quả việc nhập hộ khẩu toàn dân ở huyện Sơn Âm, kết quả này có một chút nằm ngoài dự đoán của Hạng Trang, huyện lệnh Sơn Âm báo lại con số nhập hộ khẩu là 2090 hộ, nhưng kết quả thống kê cho thấy có hơn hai 20000 hộ!

Hơn 20000 hộ, ít hơn mười mấy nghìn hộ, không ngờ huyện lệnh Sơn Âm lại chỉ khai báo có hơn hai nghìn hộ, còn dư hơn tám nghìn hộ!

Không ngờ dòng họ Sơn Âm lại có gan lớn đến như vậy? Mặt Hạng Trang lập tức chùng xuống, không còn tâm trạng nào để tham dự thử thuyền nữa, liền cùng với Bách Lý Hiền chạy suốt đêm về Ngô Trung, huyện Sơn Âm nhập hộ khẩu đã có kết quả, tiếp theo sẽ bắt tay vào trừng trị, mà phải trừng trị dòng họ Sơn Âm, vì thế mà Hạng Trang mới điều binh đến.

Huyện Sơn Âm, tại cây đào ổ.

Khi Tử Xa Sư đang ở trong phòng lật xem " luật hộ khẩu toàn dân", Ngọc nương đã đi vào, trong đôi bàn tay nhỏ bé còn có một bình rượu gạo, vừa tiến đến cửa Ngọc Nương đã cười tình tứ nói:

- Công tử, người khát nước rồi phải không? Nào! Đến uống một ngụm rượu gạo đi nào, vừa mới được trần qua nước giếng đó.

Tử Xa Sư liền khẽ mỉm cười, tiện tay đem " luật hộ khẩu toàn dân" vào trong vụ án này.

Ngọc nương quỳ thấp người quỳ gối bên bàn, vừa mới cầm trong tay hộp rượu cùng mấy đồ ăn trong giỏ đặt lên trên vụ án này. Tử Xa Sư đặt bàn tay lên chiếc eo nhỏ nhắn của Ngọc nương, Ngọc nương vừa ăn vừa cười không hề cảm thấy ngại, tuy rằng đến bây giờ nàng vẫn không biết Tử Xa Sư rốt cuộc đang làm gì, nhưng chuyện này đâu có gì to tát đâu cơ chứ? Chỉ cần hai bên cung vui vẻ ân ái là đủ rồi.

Tử Xa Sư nhẹ nhàng ôm trọn Ngọc nương, Ngọc nương liền nằm xuống, Tử Xa Sư hơi cúi đầu xuống, vừa lúc đang định đỡ lấy Ngọc nương, thì nàng ấy đã mở to đôi mắt, xuống chút nữa là cặp môi đỏ mọng bốc lửa, bản tính anh hùng của hắn có chút phản ứng lại.

Cảm nhận được phản ứng từ cơ thể nam nhân, Ngọc nương lần nữa lại cười phá lên.

Rất nhanh Tử Xa Sư đã dường như đã trở nên bình tĩnh trở lại, vén bộ râu dài của mình qua một bên hôn lên bờ vai mảnh dẻ trắng nõn của Ngọc nương, sau đó dần dần tiến đến hai ngọn núi đôi, dùng bàn tay của mình thăm dò hết tất cả ngõ ngách trên người Ngọc nương, sau đó tiến sâu hơn vào bên trong.

- Công Tử! Công tử!...

Đôi môi hồng chúm chím của Ngọc nương nhẹ nhàng nói, giọng giống như khéo léo từ chối, lại giống như ở mời, càng giống như kiểu khiêu khích, giọng nói vô cùng phong lưu, tất cả đều được biểu hiện trên khuôn mặt xinh đẹp của Ngọc nương, cùng với hai gò má ửng hồng thật là vô cùng xinh đẹp và quyến rũ.

Trong tình cảnh như thế này làm sao mà Tử Xa Sư có thể kiềm chế được cơ chứ?

Tử Xa Sư nhẹ nhàng ôm lấy chiếc eo nhở nhắn và thân thể đẫy đà của Ngọc nương, Ngọc nương hôn nhẹ lên môi của Tử Xa Sư, trong khi đó đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của nàng cởi bộ bào gấm cho Tử Xa Sư, chỉ một lát sau toàn người của Ngọc nương đã bị thân thể của Tử Xa Sư lấp hết.

- Công tử! Công tử!...

Ngọc nương nỉ non, cảm thấy như đang lên chốn bồng lai, hai chân nàng lên xuống nhẹ nhàng theo bản năng tự nhiên để giúp chàng vào dễ dàng hơn, Tử Xa Sư đột nhiên phát ra tiếng kêu gần như tiếng một con dã thú đang gầm nhè nhẹ, sau đó hắn đỡ lấy hai chân của Ngọc nương rồi đột nhiên ngồi lên đó.

Ngay sau đó, Tử Xa Sư bế Ngọc nương đặt lên một chiếc bàn, sau đó cúi thấp người xuống, bắt đầu lại từ đầu từ từ đi sâu hơn vào thân thể của Ngọc nương, Ngọc nương hơi thở dồn dập hai tay vòng ra ôm lấy đôi vai trần rộng lớn của Tử Xa Sư, hai tấm thân trần này giống như làn nước hòa tan vào nhau….

Trong khi Tử Xa Sư đang vui vẻ mây mưa trong phòng thì ở Thạch Gia mọi người đã tụ tập đầy đủ họp bàn.

- Nói như vậy thì huyện úy huyện Sơn Âm sẽ lập tức đến nhận chức sao?

Người nói chính là một ông lão chừng năm mươi tuổi, tóc đen, khuôn mặt hồng hào, người này không phải ai khác mà chính là lão tộc hộ Thạch- Thạch Trọng, hơn nữa đã hơn bẩy mươi tuổi nhưng vì có sự chăm sóc tốt nên nhìn qua trông giống như chư đến năm mươi tuổi.

Ngồi dưới chỗ mấy tên hạ thủ Thạch Uẩn nói:

- Nghĩ lại lời của phụ thân, sớm thì ba ngày muộn nhất thì mười ngày tên Tử Xa Sư sẽ đến nhận chức huyện úy huyện Sơn Âm.

Thạch Trọng nhíu mày nói:

- Lai lịch của cái tên Tử Xa Sư này là thế nào?

Thạch Uẩn lắc đầu nói:

- Việc này… Con cũng không được rõ lắm.

- Cái gì, không rõ ràng lắm?

Thạch Trọng nổi giận mắng:

- Mau phái người đi Ngô Trung thăm dò người này, nếu hắn không có gia thế gì đặc biệt thì thôi, có thế lôi kéo thì lôi kéo, không thể được thì làm như với tên tiền nhiệm trước của hắn, tùy tiện chọn cho hắn một cái chết, nếu như là gia đình mất đi một đứa con đứa cháu thì coi như có cơ hội sinh một đứa khác vậy.

Thạch uẩn đáp một tiếng rồi quay đầu lại về phía Thạch Bình nói:

- Thạch Bình, ngươi khẩn trương phái người đi Ngô Trung thăm dò về Tử Xa Sư, nói với bọn chúng nhất định phải điều tra rõ về người này, nếu chưa điều tra rõ thì đừng có quay trở về.

- Vâng!

Thạch Bình mau chóng đứng dậy, hướng về phía Thạch Trọng, Thạch Uẩn cúi chào rồi lui ra.

Sau khi Thạch Bình rời đi, Thạch Uẩn do dự đắn đo mãi, cuối cũng cũng nói:- Phụ thân, còn chuyện này, Thiên Lang Giáo Úy Hô Duyên Chính và năm trăm quân Thiên Lang sắp tiến vào chiếm giữ huyện Sơn Âm, lúc này đại vương đột nhiên điều binh đến, rất có thể là nhằm vào dòng họ Sơn Âm nhà chúng ta, theo con nghĩ chúng ta có nên tỏ thái độ gì đó không?

- Tỏ thái độ gì?

Thạch Trọng không cho là như thế nói:

- Thái độ cái gì chứ?

Thạch Uẩn dừng một lát, nói tiếp:

- Phụ thân, con nghĩ việc chống lại với thanh tra của nhập hộ khẩu toàn dân không phải là một cách làm sáng suốt, chuyện của nhà khác chúng ta không cần đi quản làm gì, dòng họ nhà chúng ta có nên khai thêm một chút nhân khẩu, cũng không cần đăng trình toàn bộ, nhưng cũng nên trình một nửa hoặc kém….

- Mẹ kiếp!

Không đợi Thạch Uẩn nói xong, Thạch Trọng đã mắng:

- Dù gì ngươi cũng là huyện lệnh to nhất ở cái huyện này, đây là cái chủ kiến quái quỷ gì hả? Ngươi làm như thế không phải tự đánh vào mặt nhà chúng ta hay sao?

Dừng một chút, Thạch Trọng lại cất cao giọng nói:

- Hội Kê có mười lăm huyện, các dòng họ có muôn nghìn kế sách, ta không tin Hạng Trang có thể dám làm mạnh tay được, hừ!...

Chương 257: Trấn áp máu tanh

Khi mới có thông báo có người đến nhận chức huyện úy Sơn âm ở quận Hội Kê úy Đinh Cố, Thạch Uẩn ban đầu có chút thất thần, tên tiểu tử này là huyện úy mới sao? Hắn không phải là tình nhân của Ngọc nương sao? Hắn chỉ là một kẻ từ phương xa đến sao? Hắn không phải người uống rượu với Ngọc nương suýt nữa đánh nhau đó sao? Sao lại có thể là huyện úy mới được?

- Hạ quan tham kiến Thạch huyện lệnh.

Tử Xa tiến lên bái kiến.

Thạch Uẩn trong lúc nhất thời không phản ứng kịp, Đinh Cố liền nhíu mày nói:

- Thạch huyện lệnh?

Thạch Uẩn lúc này mới tỉnh táo trở lại, lập tức đáp lễ:

- Huyện úy Xa khách khí quá.

Ngay sau đó Thạch Uẩn mời Đinh Cố, Tử Xa Sư ào bên trong huyện, lại mời Đinh Cố ngồi trên, sau khi yên vị, Tử Xa Trực mới lấy trong ống tay áo một quyển sách nhỏ nói với Thạch Uẩn:

- Mời huyện lệnh xem!

Tức thì một môn hạ sau lưng Tử Xa Sư lấy ra một quyển sách nhỏ đưa đến trước mặt Thạch Uẩn.

Thạch Uẩn liếc mắt nhìn một lượt, chỉ thấy bìa sách ghi năm chữ "luật hộ khẩu toàn dân"

Luật hộ khẩu toàn dân? Thạch Uẩn đột nhiên trong lòng lo lắng, xem ra tên Tử Xa này không phải là người tốt đến mà mang lại họa đến rồi, Thạch Uẩn mở luật hộ khẩu toàn dân ra, hộ khẩu những quy tắc riêng: tên, họ, người nước nào dân tộc nào, không có ai giống ai, bất kể khu vực, bất luận là nông dân hay thương gia đều phải nhập hộ khẩu.

Sau đó chỉ là một số quy tắc chi tiết khác, đó chính là thông qua đầu người để tính thuế, mỗi hộ hàng năm nhất định phải có một tháng lao dịch, nhà nào có con lớn trưởng thành phải lập một hộ mới, nếu vi phạm nội quy sẽ bị trừng phạt, sẽ xem xét mức độ phạm tội, nhẹ thì sung quân đội nặng thig treo cổ xử trảm…

Ngoài ra còn có một số quy định cho các trường hợp đột ngột xảy ra, thì phải lưu lại để người có chuyên môn giải quyết, lão Tam, Lý Đình, Đình Trưởng không được giấu giếm mà phải đến báo ngay số lượng hộ khẩu cho khu sở hạt khu vực đ, người nào vi phạm lập tức xử trảm. Những quy định này rõ ràng là nhắm vào các dòng họ ở huyện ở Giang Đông, bởi vì lão Tam, lão Lý, Đình Trưởng và những người khác hầu như là chủ chính của những dòng họ này.

Thạch Uẩn buột miệng hỏi:

- Huyện úy Tử Xa, đây là?

Từ Xa nói:

- Thưa huyện lệnh Thạch, đây là "luật hộ khẩu toàn dân" là luật pháp mới được ban bố, năm nay bắt đầu thi hành ở các huyện, các huyện úy của các huyện kiêm luôn chức quant tòa, hạ quan thân là huyện úy huyện Sơn Âm, sẽ gánh vác trách nhiệm này, hy vọng huyện lệnh sẽ ủng hộ cho hạ quan, hạ quant vô cùng cảm kích.

- Nói hay lắm!

Thạch Uẩn cười đáp, có điều nụ cười có chút gượng ép.

Tử Xa lại nói:

- Huyện lệnh Thạch, còn phải phiền đại nhân mời người chép cuốn " luật hộ khẩu toàn dân" này đi thông cáo trong toàn dân nữa, còn cần có người phụ trách tuyên truyền giảng giả nữa.

- Được, để ta gọi người.

Thạch Uẩn miệng nói nhưng lại cứng ngắc ở cổ họng.

Xem ra lần này không phải là nói đùa, Sở vương lần này thực sự muốn thực hiện luật nhập khẩu toàn dân rồi, chuyện này không thể khinh suất được, Thạch Uẩn lập tức xốc lại tinh thần bàn bạc với người thân trong gia tộc, sau đó đến báo với bọn Đinh Cố, Tử Xa hẹn ở quán rượu ở hần phủ huyện lệnh để mở tiệc.

Buổi tiệc vừa kết thúc, Thạch Uẩn liền phi ngựa trở về Thạch Gia Trang.

Thạch Trọng xem một lúc lâu toàn bộ " luật hộ khẩu toàn dân" không nói gì, mặt cũng tỏ vẻ không ổn.

Thạch Uẩn vẻ mặt nghiêm trọng nói:

- Cha à! Cái tên Tử Xa này không phải là điềm lành, nếu Thạch gia chúng ta không xử lí tốt không khéo lại thành họa binh đao.

Thạch Trọng khẽ gật đầu, cái đạo lý đơn giản này hắn cũng biết.

Sau một lát trầm ngâm, Thạch Trọng bỗng nhiên nghĩ ra mưu kế, liền nói với Thạch Uẩn:

- Thạch nhi! Chi bằng con tìm đến nói chuyện với huyện úy Tử Xa, nói là chuyện thi hành luật pháp mới ở các xã huyện không thể chẫm trễ được nữa, ở các xã đình đều gián bảng cáo thị, tiến hành tuyên truyền, còn các trục xã, trục đình thì cứ cưỡng chế mà thi hành, bắt đầu từ xã Đông.

- Xã Đông?

Thạch Uẩn nghe thấy thế lập tức rùng mình, xã Đông không phải là địa bàn của nhà họ Tôn hay sao, nhà họ Tôn không phải của Kiêm Đông xã trưởng à? Cha chắc là muốn một mũi tên trúng hai đích, vừa mượn tay huyện úy để diệt trừ Tôn Bá vừa có cơ hội thử lòng của huyện úy, quả là thần diệu!

Thạch Uẩn trở lại huyện nha nói chuyện với Tử Xa Sư, Tử Xa Sư không có lí gì mà lại không đồng thuận cả.

Đối với Tử Xa Sư, thì mục đích chính ở huyện Sơn Âm này là thi hành "luật hộ khẩu toàn dân", đem tất cả khẩu mà các gia tộc đang giấu diếm ra ánh sáng, khiến cho các khẩu ở các gia tộc này nhập hộ khẩu nước Sở, nhờ đó mà mở rộng nguồn lính sỹ, lương thực, thuế quant, vì thế mà làm bắt đầu từ ai không quan trọng.

Xã trưởng xã Đông Tôn Bá là người bảo thủ khăng khăng đã tường trình chính số hộ nhập khẩu ở xã, huyện lệnh Thạch Uẩn phái huyện thừa Thạch Bình đi xác minh kết quả, nhưng không thể vào được của nhà họ Tôn, Thạch Uẩn lại phái thêm một đội nha dịch nữa, kết quả là bị mấy trăm người nhà họ Tôn đánh cho chạy về phủ.

Đại sảnh huyện nha, Thạch Uẩn đang ngồi cùng với Tử Xa Sư.

Như lẽ thường, thì bọn Thạch Bình cùng mấy người nha dịch chắc nịch không hề hấn gì nhưng lần này, trên quan phục ai cũng lấm đầy bùn, phân và rác thải, cách xa một đoạn cũng ngửi thấy mùi tanh tưởi, phía sau mười mấy nha dịch đều bị đánh cho bầm dập, có nha dịch còn bị đánh cho gãy hai chân, phải khiêng về.

- Huyện úy Tử Xa.

Thạch Uẩn buông tay, cười khổ nói với Tử Xa Sư:

- Ngươi xem….

Tử Xa Sư lãnh đạm nói:

- Xã trưởng xã Đông Tôn Bá, tụ tập gây rối, ngang nhiên chống lại vương pháp, tội không thể tha.

Dừng lại một chút, Tử Xa Sư nhìn sang bên hông nói với Tư Xa Bố:

- Tử Xa Bố, ngươi cầm lệnh bài này, đi tới doanh trại lập tức điều Thiên Lang vệ tới Tôn Gia bắt người.

- Vâng!

Tử Xa Bố nhận lệnh bài mau chóng đi ngay.

Nhìn theo bóng dáng hùng dũng của Tử Xa Bố, Thạch Uẩn trong lòng vừa mừng vừa sợ, sợ là Tử Xa Sư ra lệnh bắt người không có một chút do dự, mừng là Tôn Bá phen này nhất định rơi đầu, Hô Duyên Chính Đức Thiên Lang hắn cũng từng biết, cái đám binh hùng dũng kia….

Tôn Gia Ô Bảo, sớm đã nghe tin lập tức hành động.

Toàn bộ họ Tôn cùng hàng nghìn binh tráng từ các thôn đều đã tụ tập ở Tôn Gia Ô Bảo, trên tường thành có một đội quân trai tráng cầm gậy qua lại đi tuần tra, còn rất nhiều trai tráng khác đang bận rộn khuân vác cây, đá để trấn giữ thành.

Tiếng bước chân hỗn độn, Tôn Bá cùng mấy tráng đinh đi lên tường thành, Tôn Bá ước chừng hơn năm mươi tuổi, cao to lực lưỡng, nhìn là biết ngay đó là Tôn Bá. Nhìn thấy Tôn Bá các tráng đinh đứng canh đều quay người ra chào, Tôn Bá không thèm chú ý đến ngay lập tức lên trên thành.

Có người trong gia tộc cẩn thận nhắc:

- Lão Bá, những quân lính đi đến đều là quân Sở tinh nhuệ.

- Quân Sở tinh nhuệ thì đã làm sao? Sợ cái gì chứ?

Tôn Bá nói một cách thản nhiên nói:

- Nhớ trước kia, tên tiểu tử Hạng Trang không có thế lực của các họ tộc chúng ta thì làm sao có thể giệt trừ Hạng Quan nhanh như vậy được? Thì hắn có thể nhanh chóng lên làm Sở Vương như thế sao? Hắn đúng là kẻ vong ân phụ nghĩa, lúc trước chúng ta có thể kéo hắn leo lên ngôi vua thì bây giờ cũng có thể kéo hắn xuống dưới được, hừ!

Dừng lại một chút, Tôn Bá nhìn xung quanh tức giận nói:

- Chờ mà xem, chỉ cần chúng ta bảo vệ được Ô Bảo, không quá mấy ngày các dòng họ trong huyện Sơn Âm này thậm chí là cả quận Hội Kê đều hưởng ứng cùng chúng ta, đến lúc đó ta muốn tận mắt nhìn kết cục thảm hại của tên tiểu tử Hạng Trang sẽ, đời làm vua của hắn coi như chấm dứt, hừ!

Đột nhiên, từ bên đường đất xuất hiện một tráng đinh cao to chạy vội đến nói:- Quan binh đến rồi! Quan binh đến rôi!... Á!!!

Một tiếng kêu thảm thiết thê lương cất lên, tên tráng đinh liền ngã lăn xuống đất., chỉ thấy trên lưng hắn có một mũi tên của Lang Nha, lông vũ ở mũi tên vẫn còn rung động nhẹ.

Tôn Bá và các linh tráng canh ở tường thành đột nhiên ngẩng đầu lên, không biết từ lúc nào phía bên kia sườn núi đã có không biết bao nhiêu là binh sỹ, điều khiến người ta kinh sợ đó chính là người binh sỹ bạch lang đội mũ cưỡi ngựa, tuy rằng cách xa hàng trăm bước nhưng cảm thấy được cảm giác đáng sợ hơi thở lạnh lẽo từ thuyền phía bên kia phát ra từ con người này.

Bỗng nhiên trong tay của bạch lang kỵ sỹ là một thanh đại kiếm.

Sau đó mấy ngày, thanh địa kiếm đen đó đã hướng về phía Tôn Gia, chỉ một lát sau, giống như một trận sấm sét vang lên từ triền núi bên kia, không lâu sau đó, một con tuấn mã xông ra, tiếp theo đó là người thứ hai, thứ ba, thứ tư….

Chỉ một lát sau, trên triền núi thượng chật ních quân sỹ, tất cả đều được mang áo giáp đằng đằng sát khí, mặt tên nào cũng đen sì,chỉ có tên cầm kiếm đen trong tay là mặt trắng.

- Thiên Lang vệ! Thiên Lang vệ!

Có tên tráng binh nhát gan run rẩy nói.

- Hoàng cái gì?

Tôn Bá giận tím mặt nói, mau dạy dỗ cái tên nhát gan kia lại, tất cả kỵ binh vay quanh ngọn núi này, đột nhiên dâng lên như thủy triều vậy, lại hung hăng ồ ạt tiến lên, chỉ còn cách xa khoảng hai trăm bước nữa, bỗng nhiên người ngựa bỗng dương cung nhằm vào tường thành mà bắn.

Tôn Bá ớn lạnh trong lòng, một cơn gió lạnh sượt qua má hắn, lập tức phía sau vang lên một tiếng kêu thê thương thảm thiết, quay đầu lại nhìn đã thấy tên tráng binh trong tộc đã bị trọng tiễn của Lang Nha bắn trúng măt, tên tráng đinh chỉ kêu được hai tiếng thì ngã gục ra đất tắc thở.

Liền ngay sau đó, mấy trăm kỵ binh đã nhất tề xông vào được bên trong, tên cưỡi ngựa ghìm đầu ngựa, đi theo cửa trước của Ôn Bảo, phía sau là mấy trăm kỵ binh cũng đều quay đầu ngựa, kéo cây cung dài hướng về tường thành Ô Bảo mà bắn đến…

Chương 258: Trấn áp máu tanh (tiếp)

Năm trăm vệ Thiên Lang bắn tên như mưa xuống, tráng đinh ẩn núp trên đầu thành liền ngã xuống như gặt cỏ, chỉ trong chốc lát, hơn năm trăm người đã ngã xuống vũng máu, những tráng đinh còn lại kêu gào trốn trong lỗ châu mai, có người còn trực tiếp chuồn xuống đầu tường trốn vào trong bên sườn tường thành.

Hô Diên Chính Đức giơ kiếm lên, sớm có hơn mười tên lang vệ xoay người xuống ngựa, lại chém ngã cây cối ngay gần đó, tước hết cành lá làm một chàng mộc đơn giản, sau đó hơn mười người hợp lực khiêng chàng mộc nặng hơn ngàn cân đến đụng vào cổng lớn Tôn Gia Ô Bảo. Trên tường có mấy tráng đinh mạnh mẽ đứng dậy, nỗ lực đẩy xuống cây lăn đá lăn, kết quả vừa mới thò đầu ra đã bị Thiên Lang nha bắn cho chết tại chỗ.

Năm trăm Thiên Lang vệ này đều là người Hung Nô đến từ thảo nguyên rộng lớn. Người Hung Nô thuở nhỏ đã sống trên lưng ngựa, không chỉ cưỡi ngựa cực giỏi, hơn nữa người nào cũng là thiện xạ, chỉ khổ là trang bị quá kém, sử dụng cung tiễn nguyên thủy đơn sơ, cho nên sức chiến đấu không mạnh. Nhưng năm trăm kỵ binh này từ lúc về Sở, được trang bị cung khảm sừng tinh mỹ, sức chiến đấu hiện tại sao mà không hung tàn chứ?

Không quá thời gian nửa chén trà, cổng lớn Tôn Gia Ô Bảo liền bị phá mở ra, tức thì chính là một trận tàn sát. Hơn hai trăm dòng họ tráng đinh nỗ lực ngoan cố chống lại kể cả Tôn bá đều bị chém giết tại chỗ. Còn lại hơn ngàn tráng đinh đều bị tước vũ khí đầu hàng. Hô Diên Chính Đức tuy rằng rất muốn tắm máu Ô Bảo, nhưng bị quận úy Hội Kê Đinh Cố kiên quyết ngăn lại, cuối cùng không dám lỗ mãng.

Ngày thứ hai, tin tức Tôn Gia Ô Bảo bị tắm máu được truyền khắp toàn bộ huyện Sơn Âm, sau đó nhanh chóng truyền khắp toàn bộ quận Hội Kê thậm chí toàn bộ Giang Đông. Tuy nhiên ngoài ý muốn chính là, các dòng họ tại huyện Sơn Âm, quận Hội Kê thậm chí toàn bộ Giang Đông nghe tin mà không hề có hành động cùng phản loạn, thậm chí ngay cả một nhà cũng không có.

Thùng thùng thùng....

Thạch gia Ô Bảo, phủ đệ Thạch Trọng.

Thạch Trọng chắp hai tay sau lưng đi qua đi lại trong sân, Thạch Bá, Thạch Bình cùng ấy lão giả tông tộc khác tất cả đều lộ vẻ lo lắng nôn nóng. Bầu không khí trong đại sảnh cũng có chút nghiêm trọng.

Lúc này, khoảng cách Thiên Lang vệ tắm máu Tôn Gia Ổ Bảo đã qua năm ngày rồi.

Tôn Bá Hội công nhiên kháng pháp luật đã nằm trong dự liệu của Thạch Trọng. Nhưng Thạch Trọng thật không ngờ chính là, thằng nhãi Hạng Trang lại thực sự dám điều binh tiến hành vũ lực trấn áp. Nói động võ thì là động võ, còn một nhà phóng hỏa giết hơn hai trăm tráng đinh, còn lại hơn một nghìn tráng đinh cũng toàn bộ sung quân đến biên giới Cửu Giang. Tôn Gia cùng với Thạch gia đấu vài năm rồi, lần này thì triệt để kết thúc rồi.

Lúc Tôn Gia Ô Bảo ổ bảo lọt vào trận tắm máu, Thạch Trọng vốn nghĩ rằng các họ dòng họ các xã Sơn Âm, các huyện Hội Kê thậm chí các quận Giang Đông khi nghe được tin tức sẽ lập tức hành động khởi nghĩa vũ trang, kết quả lại thật ngoài dự liệu của Thạch Trọng. Năm ngày đi qua, thậm chí ngay cả một nhà dòng họ cử binh làm loạn cũng không có, hầu hết dòng họ đều đứng yên quan sát, cũng không muốn chọn cái đầu này.

Đừng nhìn Thạch Trong ngoài miệng ương ngạnh, thực ra trong lòng so với ai cũng đều rõ ràng. Hiện tại cũng không so với lúc trước rồi, ngay lúc Hạng Trang vừa xong Giang Đông, nhân tâm chưa định, thế cục chưa bình, hắn đương nhiên không dám đắc tội với các dòng họ. Thế nhưng hiện giờ, Hạng Tha, Hạng Đà đã trở thành cánh tay phải bờ vai trái của Hạng Trang, khắp Giang Đông, còn có ai có thể tạo uy hiếp đối với địa vị của hắn chứ?

Lúc này nhảy ra đi đầu tạo phản, tuyệt đối chính là đi chết!

Thạch Trọng thông minh, tộc lão dòng họ khác cũng không ngốc, kết quả thì thành thế cục trước mắt này.

Nhưng mà, một ít thế lực đinh khẩu dòng họ nhỏ hơn lại dần dần không kiên trì được nữa.

Thí dụ như huyện Sơn Âm, từ ngày thứ hai sau khi Tôn Gia Ô Bảo lọt vào trận tắm máu, liên tục có các tộc lão dòng họ chủ động đi vào huyện nha, yêu cầu quan viên phủ huyện một lần nữa thanh tra hộ khẩu các tộc con số là bao nhiêu. Tới ngày hôm nay, ngoại trừ Thacjg gia và một số mấy người tộc ngoại lớn ra, toàn bộ huyện đại bộ phận dòng họ đều đã khuất phục rồi.

Thạch Uẩn rốt cuộc vô cùng lo lắng nói:

- A Ba, cha cũng nên nói lời nào đi.

Thạch Bình cũng nói:

- Đúng vậy A Ba, dựa theo pháp luật mới đi báo dân số nhập khẩu, dòng họ nhà khác căn bản không thể trông cậy hơn được, dòng họ huyện khác lại càng không đáng tin cậy. Chỉ bằng vào Thạch gia chúng ta, sao có thể đấu với Hạng Trang chứ? Cần nhanh phái người đi làm công tác thống kê hộ khẩu Thạch gia chúng ta đi, sau đó trình báo cho Tử Xa Sư để tránh khỏi tan cửa nát nhà.

- Không được!

Một ông lão râu tóc bạc phơ nói như đinh đóng cột.

- Kiên quyết không được!

Mấy tông tộc giả lão cũng liên thanh phụ họa, những giả lão này đều đã sống gần qua thế giới này, hoàn toàn không biết thế cục Giang Đông đã không còn như trước nữa rồi. Quan trọng hơn nữa là, một khi đem số nhân khẩu thực thông báo, tộc nhân dùng thuế ruộng hiếu kính bọn họ sẽ phải nộp lên quốc khố, sau này bọn họ làm sao mà sống xa xỉ được chứ.

Hai loại ý kiến giằng co không chịu nhường nhau, ánh mắt mọi người đều tập trung lên người Thạch Trọng.

Thạch Trọng cuối cùng quyết định, quay đầu lại phân phó Thạch Uẩn:

- Uẩn Nhi, con đi thăm Cữu Công Gia Ô Thương con đi!

- Hả, giờ đi Ô Thương ư?

Thạch Uẩn nghe vậy trong lòng rùng mình, Cữu Công Hoàng Bá của y không phải là người bình thường, mà là tộc lão dòng họ Hoàng lớn nhất huyện Ô Thương. Dòng họ các huyện Kế Nam so với các huyện Kế Bắc mạnh hơn nhiều, thí dụ như họ Hoàng, trong tộc chứng tám ngàn tráng đinh. Hoàng Bá giậm chân một cái, toàn bộ huyện Ô Thương đều chấn động.

Lúc này Thạch Trọng để Thạch Uẩn đi Ô Thương, dụng ý không hỏi cũng biết. Mặc dù Thạch Uẩn trong lòng không tán thành nhưng nếu Thạch Trọng đã quyết định, y cũng chỉ có thể phục tùng. Cấp bậc nội bộ dòng họ so với triều đình chỉ có hơn cũng không kém, ngay cả Thạch Nữu là con trưởng của Thạch Trọng, nếu Thạch Trong muốn y chết, y cũng tuyệt đối không sống quá ngày mai.

- Đúng, đi Ô Thương!

Thạch Trọng gật đầu, lại nói:

- Lại mang theo nhiều muối, sắt, tơ lụa, vải!

- Vâng!

Thạch Uẩn cung kính vâng lời, đang xoay người định rời đi lại bị Trọng Thạch gọi lại.

Thạch Trọng cắn răng, có chút trìu mến nói:

- Diễm nhi, đừng quên mang theo Tam nương, Yểu nương cũng mang theo.

- A?

Thạch Bá nghe vậy thất kinh, thất thanh nói:

- A Gia, tam muội đã đến tuổi xuất giá rồi, thì không nói. Nhưng Yểu muội chỉ mới mười ba tuổi, không nên được không?

Tam Nương, Yểu Nương đều là mỹ nhân nổi danh mười dặm tám xã, nhất là Yểu Nương, dáng dấp nhỏ nhắn ai gặp cũng mến. Trong lòng Thạch Bá bất an.

- Ngươi biết cái gì?

Thạch Trọng cả giận nói:

- Bảo ngươi mang theo thì mang đi.

Đối với Hoàng Bá thân là Gia Ông này, Thạch Trong có thể hiểu quá rõ. Lão gia hỏa này không chỉ thích nữ nhân, mà còn cực kỳ yêu thích nữ nhân nhỏ tuổi. Chỉ là nghĩ đến Yểu Nương mới chỉ là nụ hoa mà đã để lão già kia chà đạp, trái tim Thạch Trong đau đớn, nhưng vì đại cục, ông ta cũng đành phải nhẫn nhịn.

- Vâng!

Thạch Uẩn bất đắc dĩ vâng vâng dạ dạ đi.

Thùng thùng thùng...

Ngô Trung, Vương cung, Hạng Trang, Bách Lý Hiền đang đối ẩm uống rượu.

Ngày hôm nay, quan hệ hai người đã nâng lên, nửa tháng trước, Bách Lý Y Thủy đã chính thức vào cung trở thành phu nhân tam phòng của Hạng Trang. Việc Bách Lý Y Thủy nhập cung, huynh đệ Bách Lý Hiền, Bách Lý Mậu đương nhiên là vui mừng. Bất kể thế nào, đối với Bách Lý gia mà nói chỉ có lợi mà không hại.

Hạng Trang buông chén rượu, hỏi:

- Tử Lương, việc phổ biến luật dân nhập hộ khẩu thế nào nào rồi?

Bách Lý Hiền buông quạt lông, nói:

- Vốn đã hết hạn giữa tháng, việc nhập khẩu theo dân luật đã toàn diện đẩy mạnh tại bốn quận năm mươi sáu huyện. Hiện giờ thấy, hiệu quả cũng rất tốt, nhất là lúc Tôn gia Sơn Âm công nhiên kháng lại pháp luật, dòng họ các huyện đều rúng động, cục diện phổ biến pháp luật mới cơ bản đã mở rồi.

Hạng Trang gật đầu, lại hỏi:

- Dòng họ các huyện có hành động lạ thường nào không?

- Tạm thời không có phát hiện gì. Truyện được copy tại

Bách lý Hiền lắc đầu, tức thì lại nói:

- Tuy nhiên, thần cho rằng dòng họ các quận, huyện tuyệt đối không tức giận để rồi khinh địch như vậy, nhất là các dòng họ tại các huyện Kế Bắc, khẳng định còn có thể có động thái nhưng lại không dám công khai, âm thầm hành động tuyệt đối không phải là ít.

Hạng Trang có chút suy nghĩ nói:

- Ý Tử Lương nói là, thế lực dòng họ các huyện Kế Bắc lại có thể âm thầm liên thủ với các dòng họ vũ trang tại các huyện Kế Nam ư?

Lần này phổ biến " luật dân sự về nhập hộ khẩu ", bao gồm bốn quận là Ngô quận, Đan Dương, Cửu Giang, Lư Giang và năm mươi sáu huyện. Thậm chí ngay cả Nguyên Chúc Đông Ký của Đông Ký quốc, các huyện Lệ Châu, bởi vì Đại Mạt, sáu huyện Ô Thương vì Sơn Việt vũ trang chiếm giữ, hầu như chính là vương quốc độc lập.

Hạng Trang tạm thời không muốn trêu trọc vào Sơn Việt vũ trang. Sơn Việt vũ trang tuy rằng là các dòng họ lớn nhỏ tạo thành, nhưng dòng họ các huyện Kế Bắc có bản chất khác nhau, dòng họ Kế Bắc kỳ thực chính là một đám đông người tụ thành gia tộc đại hình, tổ chức rời rạc. Mà Sơn Việt thậm chí đã có cơ quan quốc gia, lực ngưng tụ rất mạnh.

Thời kỳ tam quốc, Tôn Ngô Khuynh Cử Quốc khó khăn lắm mớ chinh phục được Sơn Việt. Lúc này tuy rằng Sơn Việt không lớn mạnh bằng thời kỳ Tam Quốc, nhưng mà thực lực Sở quốc so sánh với Ngô Tôn thời kỳ Tam quốc cũng là yếu không mạnh. Hơn nữa hiện tại đang là lúc cải cách, lúc này đi chọc vào Sơn Việt là không khôn ngoan.

Bách Lý Hiền gật đầu, nói:

- Nói tóm lại, Sơn Việt cũng không phải là một tộc đàn hiếu chiến, trước đó cũng có ghi chép việc cướp bóc xung quanh các huyện, nếu có dòng họ Kế Bắc nội ứng, bảo đảm sẽ có người muốn lấy hạt dẻ trong lò lửa, thí dụ như họ Hoàng ở huyện Ô Thương cùng với họ Mao Đại Mạt, đều có gần trăm ngàn tráng đinh, tuyệt đối không thể khinh thường.

Hạng Trang nghe vậy đứng dậy, thong thả bước vài bước trong đại sảnh, bỗng ngẩng đầu lên quát:

- Truyền Thượng Đại Phu!

Tại thời điểm then chốt cải cách chính trị này, tuyệt đối không thể để Sơn Việt phá hủy đại sự, đành phải để Vũ Thiệp đem vàng bạc tiền tài thậm chí cả mỹ nhân đi hối lộ những người Sơn Việt này. Hàn Tín có thể chịu được sự hạ nhục, Hạng Trang hắn lẽ nào không chịu chút thiệt thòi ư? Chỉ cần sống qua được thời kỳ trắc trở này, tương lai có khi là cơ hội để bọn họ thu thập.

Bách Lý Hiền bỗng vung quạt lông, nói:

- Đại vương, tốt nhất là Thượng Đại Phu đi huyện Đại Mạt, hơn nữa ngoại trừ vàng bạc tiền tài mỹ nhân ra, tốt nhất là cho cả binh khí áo giáp thậm chí cả chiến mã của ta nữa.

Hạng Trang nghe vậy hai mắt sáng ngời, ý kiến thật hay!

Chương 259: Thu lương

Chớp mắt đã qua nửa tháng, Thạch Uẩn rốt cuộc cũng từ Ô Thương quay về Sơn Âm.

Nhưng, Thạch Uẩn không mang tin tức tốt về cho Thạch gia. Thạch Uẩn mang đi Ô Thương nào muối, sắt, tơ lụa, vải vóc cộng thêm Tam Nương, Uyển Nương và mười mấy mỹ nhân nhưng Hoàng Bá không nhận. Tuy nhiên, yêu cầu của Thạch Trọng muốn Hoàng Bá khởi binh Hoàng Bá, Hoàng Bá cũng không hề không đề cập tới, Thạch Uấn giục vài lần Hoàng Bá thẳng thắn tỏ ý không gặp.

Thực ra Hoàng Bá không phải là không muốn khởi binh, mà là không thể khởi binh.

Bởi vì ở Ô Thương Hoàng gia và Đại Mạt Mao gia xưa nay bất hòa, gần đây Mao gia đột nhiên chiếm được một lượng binh khí chế tạo bằng sắt, thậm chí còn có mấy trăm chiến mã thành lập kỵ binh. Điều này làm cho Hoàng Bá rất là lo lắng, nếu ông ta mang theo tráng đinh trong tộc xuất chinh bên ngoài, biết đâu có thể bị Mao gia thừa dịp phá huỷ hang ổ thì sao? Cần biết Sơn Việt cũng không phải bền chắc như thép.

Thạch Trọng xanh mặt, hỏi Thạch Uẩn:

- Nói như vậy, Hoàng Bá sẽ không khởi binh?

Thạch Uẩn thở dài, lắc đầu nói:

- A gia, sợ là không có khả năng.

Dừng lại một chút, Thạch Uẩn lại nói:

- A gia, đối mặt với sự thật đi, các dòng họ Kế Bắc đều là năm bè bảy mảng, nếu muốn đối kháng vương quyền căn bản là là tự chịu diệt vong. Thạch gia chúng ta nếu cố ý kháng pháp chế, thì khó tránh khỏi dẫm vào vết xe đổ của Tôn gia.

Thạch Bình cũng nói:

- Đúng vậy, nếu ủng hộ tân pháp, đại ca ít nhất vẫn là Huyện lệnh Sơn Âm. A Gia người cũng vẫn là Đình Đài, tám xã chừng mười dặm vẫn thuộc định đoạt của A gia. Bằng không, chỉ sợ nên cái gì đều không có.

Thạch Bình còn có một câu: nếu Thạch gia cố ý kháng pháp, ngay cả chức Huyện thừa của y cũng là làm không được.

- Thôi, vậy cứ như vậy đi.

Thạch Trọng thở dài một tiếng, suy sụp ngồi trở lại chiếu.

Thạch Uẩn kinh ngạc phát hiện mới hơn nửa tháng không gặp, không ngờ a gia tóc đã trắng xoá, tuổi già sức yếu, dường như già đi hơn mười tuổi.T Bạn đang đọc chuyện tại

Trên đường núi ngoài thành Ngô Trung, Hạng Trang đi đầu làm gương, đi sau Hạng Trang là Cao Sơ, Bàng Ngọc. Tuy nhiên Bàng Ngọc cố ý đi sau Cao Sơ nửa đầu ngựa, mặc kệ nói như thế nào, hiện tại Cao Sơ đã là đại tướng tâm phúc số một của Đại vương. Bàng Ngọc hắn cũng không dám chạy song song với Cao Sơ.

Sau Cao Sơ, Bàng Ngọc là Tấn Tương và năm trăm Hổ Bí vệ.

Hạng Trang ghìm ngựa quay đầu lại, nhìn Cao Sơ, Bàng Ngọc đi theo phía sau không khỏi có chút thất thần. Nhớ trước kia khi phá vây tại Dã Mã Nguyên, Cao Sơ chỉ là một thân binh truân trưởng nhỏ nhoi. Nhưng hiện tại, tiểu tử này đã là độc trấn nhất phương, Thống soái ngàn quân đại tướng. Còn Bàng Ngọc nữa, mới hôm qua còn được trọng thưởng.

Quan lễ của Bàng Ngọc là Hạng Trang đích thân chủ trì, cũng khiến không ít lão tướng trong quân Sở hâm mộ. Sau quan lễ, Hạng Trang lại ban thưởng chữ, ngọc giả, vũ khí hiên ngang người cũng hiên ngang, cho nên ban thưởng chữ: Tử Ngang.

Hôm nay, Cao Sơ, Bàng Ngọc cũng là đi theo Hạng Trang đến Khung Lung Sơn săn thú. Hiện tại hai người là đại tướng độc trấn nhất phương, sẽ không thường đi theo bên cạnh Hạng Trang nữa. Không lâu sau, quân thần sẽ khó tránh khỏi xa lạ, cho nên, thừa dịp hai người quay về thì tranh thủ cùng nhau uống rượu, săn đánh thú, liên lạc tình cảm giữa quân thần là vô cùng quan trọng.

Từ sau khi Úy Liêu mất đi, thủ đoạn chính trị của Hạng Trang càng lúc càng thành thạo.

Di chuyển qua một triền núi, phía trước mặt là một đồng ruộng lúa lớn, lúc này đã là giữa tháng 8, lúa nước trong ruộng lúa đã vàng óng ánh. Mắt thấy sắp có thể thu hoạch được rồi. Một cơn gió núi thổi qua, làn sóng lúa phập phồng, trong không khí tràn ngập mùi thơm hạt thóc. Bất giác tâm tình Hạng Trang rất tốt, xem ra lương thực mùa này có thể thu hoạch rất tốt.

Chỉ chờ gặt được lương thực, quốc khố khốn quẫn sẽ giảm bớt,, thật có thể nói là là trứng chọi đá mà. Tháng này sẽ phải phát lộc gạo, đây chính là khoản chi lớn nhất. Đừng thấy nước Sở mới thành lập nhưng số lượng quan viên huân tộc cũng không ít. Hơn nữa quân công ban tước vị, chi phí cũng quá nặng.

Ngày hôm qua Hạng Tha đem danh sách bổng lộc trình đưa lên bàn Hạng Trang, Hạng Trang vô cùng hoảng sợ, quan viên các cấp, tướng lĩnh trong quân, thế khanh huân tộc (chủ yếu chính là thế tộc cố Sở), quý tộc mới chính là những lão binh đạt được tước vị trên chiến trường toàn bộ tăng thêm rất nhiều. Không ngờ phải phát ra hơn mười vạn thạch thóc, điều này còn chưa tính đến mặt vật chất khác.

Kỳ thật, hơn mười vạn thạch thóc lúa cũng không tính toán gì, mấu chốt là của cải quá mỏng.

Hạng Trang tin tưởng chỉ cần chống đỡ qua năm nay, đến sang năm, tài chính nước Sở sẽ tuyệt đối không quẫn bách như thế.

Hiện tại tuy rằng Giang Đông không tính là đất lành, nhưng ít nhất so với Quan Trung, Ba Thục thì vẫn hơn một chút. Nhưng Trường Giang trung hạ du bình nguyên có được thiên nhiên may mắn có thể khai khẩn hơn một ngàn vạn mẫu ruộng tốt, tính toán thu hoạch cũng phải ngàn vạn thạch, lại ấn đinh mười lăm thu lại thuế ruộng, thì phải là hơn sáu mươi vạn thạch.

Đương nhiên, để có được cũng phải đủ nhân khẩu, nếu không ruộng tốt nhiều sẽ không có nhiều lương thực.

Đáng vui mừng chính là luật nhập khẩu toàn dân đã được thực hiện tốt đẹp có hiệu quả. Căn cứ và công tác thống kê mới nhất, bốn quận Giang Đông cùng năm mươi sáu huyện có toàn bộ sáu mươi tám vạn nhân hộ, hơn hai trăm sáu mươi vạn nhân khẩu, ít nhất cũng có gần triệu lao động cường tráng, trồng trọt ngàn vạn mẫu ruộng nước.

Mất một lúc lâu sau, Hạng Trang mới thu hồi tầm mắt từ trong ruộng lúa, hỏi Cao Sơ phía sau:

- Cao Sơ, năm nay quận Lư Giang có thu hoạch lương thực nhiều không?

- Ôi, đừng nhắc nữa.

Cao Sơ thở dài, nói:

- Phiên Dương, Sài Tang, Lịch Lăng, Bành Trạch toàn bộ đều gặp nạn châu chấu, mặc dù không đến mức không thu hoạch được gì, nhưng sản lượng giảm khá nhiều không thể tránh khỏi được.

Dừng lại một chút, Cao Sơ lại nói:

- Đại Vương, lộc gạo của các quan viên quận Lư Giang còn chưa có tin tức gì, ngài nên ứng phó một chút.

- Ngươi nha, ngươi nha.

Hạng Trang lắc đầu cười nói:

- Cũng thật biết chọn thời điểm.

Cao Sơ liền cười ha hả, rồi lại lập tức nói:

- Tuy nhiên Đại vương ngươi yên tâm, sang năm lương thực sẽ khá hơn, thần nhất định sẽ hoàn trả đủ số. Ồ không đúng, là sẽ cố đạt được mức cao nhất.

Hạng Trang tức giận nói:

- Quả nhân không cần vốn và lãi của ngươi, chỉ cần vài huyện tây bộ, nam bộ Lư Giang thôi.

- Đó là chuyện sớm muộn.

Cao Sơ buột miệng:

- Thần đã sắp đặt rồi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sang năm, các huyện phía Nam, Cống huyện, Vu Đô đều thuộc sở hữu Đại Sở. Về phần các huyện phía Tây Lư Lăng, An Bình, Nghi Xuân, chỉ chờ quân lương tích trữ đủ, thần không tốn sức có thể đánh hạ.

Hạng Trang nói:

- Có thể không động võ thì tốt.

Cao Sơ gật gật đầu, nói:

- Đại vương yên tâm, thần để ý.

Hạng Trang lại quay đầu hỏi Bàng Ngọc:

- Tử Ngang, phía bên Đông Ký có thiên tai gì không?

Bàng Ngọc có chút không tự nhiên gãi đầu:

- Đại vương, đúng là có thiên tai, nạn bão. Tuy nhiên chỉ là có một huyện bị nghiêm trọng, còn các huyện khác đều không sao. Nên thật ra không cần quốc khố chi lương.

Hạng Trang cười ha hả, nói:

- Vẫn là Tử Ngang thương quả nhân, không giống Cao Sơ kia, chỉ muốn tìm lời tống tiền từ quả nhân thôi.

Dừng lại một chút, Hạng Trang lại giả vờ cả giận nói:

- Buổi tối hôm qua, rượu của quả nhân có kẻ trộm đi, thiếu mất hai thùng rượu trắng mới ủ. Cao Sơ ngươi hãy thành thật giải thích, có phải là tiểu tử ngươi trộm không?

- Không không có.

Cao Sơ liên tục lắc đầu:

- Nào có chứ.

Hạng Trang nhìn Bàng Ngọc nói:

- Tử Ngang ngươi xem, tiểu tử này còn không thừa nhận.

Bàng Ngọc chỉ có thể ngây ngô cười, màn thoại này y không dám loạn, Cao Sơ tướng quân cùng Đại vương thân thiết đùa giỡn, nhưng Bàng Ngọc y không thể cuồng vọng như vậy được.

Đêm nay tâm trạng Hạng Trang khá tốt. Mặc dù hiện giờ cục diện nước Sở có chút khó khăn, nhưng lấy luật nhập hộ khẩu toàn dân đại diện cho tân pháp mới được thi hành coi như là rất thuận lợi, hơn nữa vừa rồi ngự y lại nói cho hắn biết Bách Lý Y Thủy và Ngụy Duyệt đồng thời cùng có thai, thật là song hỷ lâm môn.

Tuy nhiên, làm Hạng Trang vì việc tính toán thuế ruộng năm nay làm tâm tình của hắn bị phá hỏng một chút.

- Sao lại thế được chứ?

Hạng Trang run rẩy cầm quyển sách nhỏ, không thể tin được nói:

- Tử Cánh, ngươi nghĩ xem có phải là sai rồi không, kết quả nhập khẩu toàn dân đã có rồi, bốn quận Giang Đông và năm mươi sáu huyện đều thống kê là nhập khẩu hơn sáu mươi vạn, như vậy thuế ruộng ít nhất cũng có năm trăm ngàn thạch, sao lại chỉ có hai trăm ngàn thạch thôi?

Hạng Trang đích xác có chút khó tin, hoặc là không thể tin được, hơn hai trăm sáu mươi vạn nhân khẩu Giang Đông, thuế ruộng ít nhất cũng nên có sáu trăm ngàn thạch, sao lại chỉ có hai trăm ngàn thạch? Nếu chỉ có hai trăm ngàn thạch thuế ruộng, vậy thì sau khi cấp lộc gạo ban thưởng cho các quan viên, thế khanh huân tộc và ban thưởng tước vị cho lão binh thì sẽ còn lại bao nhiêu?

Điều này cũng có nghĩa là, mùa xuân phải đi mượn đỡ quân lương tại các đại thế tộc, bây giờ còn chưa đủ.

Mượn lương không phải là vấn đề, mấu chốt là, thuế ruộng chỉ có ít như vậy, cũng có nghĩa là tài lực của nước Sở chỉ có ít như vậy, vậy thì chút tài lực đáng thương sao có thể làm chuyện lớn? Nói cách khác, tương lai quân Sở một khi đánh thắng trận, vấn đề lớn là tiền tài ban thưởng như nào!

- Tử Cánh ngươi xem lại đi, có phải sai sót gì không?

Hạng Trang nói xong đem quyển sổ trả lại cho Hạng Tha.

Hạng Tha tiếp nhận quyển sổ nhỏ lật xem một lần, rồi khẳng định:

- Đại vương, đúng vậy.

- Vậy là thật ư?

Hạng Trang nhíu mày, trầm giọng hỏi.

- Đúng vậy.

Hạng Tha gật đầu, khẳng định trả lời.

- Thuế suất là mười lăm một ư?

Hạng Trang hỏi lại.

- Thuế suất là mười lăm một.

Hạng Tha lại đáp.

Hạng Trang lại lấy đầu ngón tay tính toán, nói:

- Nói cách khác, toàn bộ Giang Đông năm nay chỉ có thu được ba triệu thạch ư? Ba triệu thạch lương thu hoạch được nuôi hơn hai trăm sáu mươi vạn nhân khẩu, chia đều trên đầu người chỉ một hơn một thạch, nhiều nhất đủ ăn ba tháng. Nhưng đến sang năm mùa vụ lương thực thu hoạch ít nhất còn thời gian tám tháng, vậy năm tháng còn lại phải làm sao bây giờ?

Hạng Tha vội hỏi:

- Đại Vương, năm nay Giang Đông thu lương ít nhất cũng gần ngàn vạn thạch.

- Gần ngàn vạn thạch?

Hạng Trang hai mắt trợn tròn, trầm giọng nói:

- Vậy có hơn sáu mươi vạn thạch thuế ruộng à?

- Việc này…

Hạng Tha cứng họng, sau đó nói tiếp:

- Đại vương có điều không biết đó thôi, toàn bộ Giang Đông sở hữu hơn ngàn vạn mẫu ruộng tốt nhất, tuy nhiên hơn phân nửa đều là các đại thế tộc, sĩ tộc sī điền. Bộ phận này không nộp thuế. Ruộng công cần nộp thuế chỉ có hơn ba triệu mẫu, cho nên, thuế ruộng mới có chưa đến hai trăm ngàn thạch.

Chương 260: Pháp luật thuế ruộng

- Ừm, hơn phân nửa đều là ruộng của thế gia sĩ tộc ư?

Hạng Trang nghe vậy không khỏi chau mày. Tình huống này thật sự có chút ngoài dự đoán của hắn. Theo lý thuyết, Tây Sở lập quốc chỉ có năm năm thì diệt vong. Đại Sở lại vừa mới lập quốc, hiện tượng đất bị thôn tính không nghiêm trọng như thế chứ?

Lập tức Hạng Trang lại hỏi:

- Tử Dực, vì sao lại như vậy?

Hạng Tha thở dài, đáp:

- Tiên vương cùng Lưu Bang năm năm công phạt, hao phí thuế ruộng vô số, hơn nữa sáu quân Giang Bắc đã bị quân Lương hết lần này tới lần khác quấy nhiễu, dân không có lương thực để nộp. Bởi vậy bốn quận Giang Đông thuế ruộng rất nặng, dân chúng không giao nổi thuế ruộng, cũng chỉ có thể mượn lương của các thế gia sĩ tộc, mượn lương đã cao, lại còn nợ điền sảng, vài năm sau liền trở nên như vậy.

Hạng Trang yên lặng gật đầu, xem ra vẫn là do chiến loạn gây ra họa. Tuy rằng Giang Đông không trực tiếp gặp chiến loạn nhưng cũng đã bị ảnh hưởng bởi chiến loạn.

Sau một lúc trầm ngâm, Hạng Trang rốt cuộc nói:

- Tử Dực, loại việc này phải ngăn chặn!

Đất đai Giang Đông thôn tính nghiêm trọng như thế, rõ ràng là không được. Trong lịch sử, đất đai bị thôn tính nghiêm trọng thì vương triều tất diệt vong, sự cường thịnh nên vô dụng.

Ví dụ như vương triều Đại Minh, đến thời Sùng Trinh khi một lượng lớn đất đai bị các sĩ tộc thôn tính (người đọc sách có được công danh), sĩ tộc này lại không cần nộp thuế, cuối cùng quốc khố nghèo khó, binh vô lương thực thì quân vô hướng, cuối cùng Đại Minh không ngờ rơi vào tay lưu dân, mà lưu dân thì có năng lực gì chứ? Cuối cùng rơi vào tay Mãn Thanh. Nhắc đến cũng khiến người ta nghẹt thở.

Hạng Trang không hy vọng Đại Sở hoặc tương lại Đại Sở sẽ dẫm vào vết xe đổ của triều Đại Minh.

Hạng Tha trong lúc nhất thời không hiểu được ý tứ của Hạng Trang, hỏi:

- Đại vương, ý của người là phải ngăn chặn thế gia sĩ tộc thôn tính nhập hộ khẩu ruộng đất ư? Tình hình này kỳ thật đã ngăn chặn rồi, từ khi Đại Vương kế vị, đem thuế ruộng thuế đất giảm xuống còn mười lăm phần trăm thuế. Trung nông Giang Đông cũng đủ nuôi sống chính mình.

- Không, ý quả nhân không phải vậy.

Hạng Trang lắc đầu.

Đất đai thôn tính là điều không thể ngăn chặn, ngay từ khi Hạng Trang xuyên qua đã hiểu rõ nhiều lịch sử vương triều phong kiến hưng suy, nhưng hắn vẫn không thể ngăn chặn được sự nảy sinh thôn tính đất đai. Đây là vấn đề nan giải, Hạng Trang cần suy xét duy nhất chính là, bất kể đất đai thôn tính như nào, thì thuế quốc khố không được xói mòn, đây mới là căn bản.

Ví dụ như vương triều Đại Minh, nếu sĩ tộc cũng nộp thuế, quốc gia sao diệt vong được chứ?

Nếu có được một lượng lớn đất đai, số thổ tộc trên triệu thổ cũng nộp thuế, quốc khố Đại Minh sao lại nghèo rớt mùng tơi? Hoàng Đế và Hoàng hậu làm sao lại phải mặc áo vải? Chu Do Kiểm sao lại để thần tử và hoàng thân quốc thích của ông ta phải đi hóa duyên chứ? Kết quả hóa được mấy chục vạn lượng bạc, đánh thưởng thủ thành quân dân cũng không đủ, kết quả thành Bắc Kinh trực tiếp bị lưu dân công phá, Chu Do Kiểm tự sát, đế quốc Đại Minh cũng diệt vong.

Hạng Trang đang trầm ngâm không nói, Hạng Tha bỗng nhiên nói:

- Đại vương, thần có một cách.

Hạng Trang theo bản năng hỏi han:

- Cách gì?

Hạng Tha nói:

- Vụ mùa thua hoạch qua đi thì tiến vào tiết nông nhàn, tráng đinh các quận các huyện cũng nên phục lao dịch, thần nghĩ đến việc không ngại tập trung số trang đinh các quân đi lao động, khai khẩn đất hoang tại khu trạch (Thái Hồ), và ven bờ Trường Giang. Cũng lấy giá rẻ hấp dẫn tá điền các quận các huyện đến trồng trọt. Ruộng công quá ít, thuế ruộng khó khăn có thể giải quyết dễ dàng. Ngoài ra, quốc khố còn được bổ sung thêm thuế ruộng, coi như là có ít còn hơn không.

Hiện giờ nhân khẩu Giang Đông mật độ xa chưa bão hòa, vùng gần Thái Hồ còn có lượng lớn đất hoang có thể khai khẩn.

- Ý kiến đó rất hay.

Hạng Trang gật đầu, lập tức chuyển đề tài, nói tiếp:

- Tuy nhiên việc khai khẩn đất hoang mới, chỉ sợ sản lượng không cao. Chờ ruộng mới thành thục ít nhất phải năm năm, năm năm này xem tiến triển thế nào? Nhất là năm nay, vốn tưởng rằng tình hình thu lương sẽ có chuyển biến tốt đẹp, không nghĩ lại còn khốn quẫn như này.

Hạng Tha im lặng không nói, điều này y thật cũng không nghĩ ra cách giải quyết.

Hạng Trang bỗng nhiên nói:

- Tử Dực, ta tính thi hành tân "pháp luật thuế ruộng", hơn nữa năm nay thi hành luôn. Thuế suất duy trì mười lăm phần trăm không thay đổi. Nhưng đối tượng nộp thuế được mở rộng từ nông dân đến cử quốc, bất kể là dân bình thường, sĩ tử vọng tộc hay là nhà quyền quý thé gia, thậm chí là vương thất điền sản đều phải nộp thuế, không nuông chiều người kháng pháp.

- Việc này…

Hạng Tha nhíu mày nói:

- Đại vương, việc này có hơi quá không?

Hạng Tha không cần nghĩ đều có thể đoán được, một khi tân "pháp luật thuế ruộng" này được thi hành, tất sẽ nhận được sự phản đối mãnh liệt của thế gia, sĩ tộc. Bởi vì gần như tất cả sĩ tộc đều có một lượng điền sản lớn, thế gia càng sâu. Hành động này của Đại vương, gần như là lấy miếng ăn từ trong miệng họ, làm sao bọn họ không phản đối cơ chứ?

Vừa rồi mới ban quý bố luật nhập hộ khẩu toàn dân, đã đắc tội với các dòng họ tại Giang Đông. Hạng Tha cũng không cho rằng hiện tại là thời điểm tốt để đắc tội với thế gia sĩ tộc. Một khi thế gia sĩ tộc dòng họ liên thủ phản kháng quyền vương thì cục diện sẽ trở nên nghiêm trọng. Nếu làm không tốt Đại Sở sẽ vô nghĩa mà gặp đại họa.

Hạng Trang cũng hiểu mọi chuyện trọng đại, lập tức sai người đi gọi Bách Lý Hiền đến.

Nghe xong ngọn nguồn sự việc, Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông trầm ngâm thật lâu sau mới nói:

- Đại vương, làm như vậy cũng không phải không được.

- Quân sư, ngươi không phải là…

Hạng Tha khẩn trương, đang định phản bác thì lại bị Hạng Trang ngăn lại. Lập tức Hạng Trang xoay người lại nói với Bách Lý Hiền:

- Tử Lương, ngươi nói đi, việc này nên làm gì bây giờ?

Bách Lý Hiền khẽ mỉm cười, nhìn Hạng Tha nói:

- Lệnh Doãn lo lắng nhất, là tân 《 thuế ruộng pháp 》 một khi thi hành, thế gia, sĩ tộc và dòng họ sẽ liên kết kháng pháp, khiêu chiến vương quyền, nếu muốn phá giải loại cục diện này kỳ thật không khó. Đầu tiên, tụ tập tráng đinh của các dòng họ các huyện phục vụ lao dịch hoặc là xây công sự hoặc là khai hoang. Cứ như vậy các dòng họ các huyện cũng không thể nháo sự.

Hạng Trang gật đầu nói:

- Việc này Tử Dực vừa rồi cũng đã nói qua cùng quả nhân. Để cho các tráng đinh của các dòng họ đi khai hoang đất tại các khu trạch, hai bờ Ô Giang, có thể tăng thêm một số khoản cho quốc khố.

Các tráng đinh của dòng họ các huyện đều đi khai hoang tại khu trạch bờ Ô Giang, tộc lão dòng họ này vừa ngửi được món ngon liền muốn có hành động. Nhưng dưới tay bọn họ không có tráng đinh thì còn hành động được gì nữa? Về phần tập trung tráng đinh các dòng họ tại các huyện tại khu trạch và bờ Ô Ging, đương nhiên phải thực hiện quản lý bằng quân sự. Hơn nữa không ai dẫn đầu, cũng sẽ không xảy ra bất cứ chuyện không may gì.

Bách Lý Hiền gật gật đầu, nói tiếp:

- Tiếp theo, Đại vương còn phải ban ra một đạo chiếu, lấy thưởng thần có công lao trên danh nghĩa diện rộng thêm vào bổng lộc thế khanh thế huân tộc, ít nhất là muốn đoạt lại đủ số thuế ruộng trả cho bọn hắn. Như vậy, lợi ích của thế khanh huân tộc không bị tổn hại, bọn họ sẽ không có phản ứng gì.

Theo như lời Bách Lý Hiền nói thế khanh thế huân thật ra chính là thế tộc cố Sở, như là Thúc Tôn Quán, Khuất Ý, Ngũ Khởi vân vân. Lượng thế tộc cố Sở này tuy rằng không nhiều lắm, chỉ có hơn mười nhà, nhưng lực ảnh hưởng ở Giang Đông lại rất lớn. Đừng thấy bọn họ không binh quyền, nhưng chỉ cần bọn họ hô hào, tuyệt đối sẽ có người đứng ra hưởng ứng.

Cho nên, lấy lòng cố Sở thế tộc là tất yếu.

Bách Lý Hiền dừng một chút, lại nói tiếp:

- Cuối cùng, chỉ còn lại sĩ tộc từ sáu quận Bắc Giang di chuyển đến Giang Đông, bộ phận sĩ tộc này không giống thế khanh thế huân là địa vị cao, ở trong quân cũng có ít nhiều lực ảnh hưởng, lại thắng ở số lượng khổng lồ. Bốn quận Giang Đông ít nhất cũng có hơn một ngàn sĩ tộc, một khi cùng phản kháng, vẫn không thể khinh thường được.

Hạng Tha liên tục gật đầu, thừa nhận:

- Lời quân sư nói có lý. Huyện lệnh, Huyện thừa cùng với các quan viên của bốn quận Giang Đông và năm mươi sáu huyện phần lớn đều là từ con cháu sĩ tộc đảm nhiệm. Một khi tân pháp làm sĩ tộc tức giận, bọn họ cũng không công nhiên phản kháng, nhưng sẽ sai khiến con cháu sĩ tộc từ quan quy ẩn, cục diện sẽ không thể thu dọn được.

Hạng Trang vẻ sợ hãi:

- Vậy thì đúng thật là tai họa ngầm rồi.

Nghĩ mà xem, một khi hầu hết các Huyện lệnh, Huyện thừa cùng với các quan viên tại năm mươi sáu huyện đều từ chức, thì cục diện chính trị của toàn bộ nước Sở sẽ chẳng phải sẽ lộn xộn hay sao?

Bách Lư Hiền khẽ mỉm cười, nói tiếp:

- Cho nên, trước khi thi hành tân pháp thuế ruộng, trước hết thi hành môn học sĩ nông công thương. Vì quốc gia bồi dưỡng đủ nhân tài, đến lúc đó, con cháu sĩ tộc một lượng không lớn từ quan. Mà một khi số lượng không lớn từ quan thì vừa lúc nhân tài bồi dưỡng dự trữ phong phú đến đảm đương trọng trách tại các quận huyện.

Hạng Tha không hiểu hỏi:

- Quân sư, khóa học sĩ công nông thương ư?

Bách Lý Hiền khoát tay, lấy từ trong ống tay áo ra một quyển sách đưa cho Hạng Trang, Hạng Trang xem xong lập tức hai mắt sáng ngời, sau đó đưa quyển sách đó cho Hạng Tha. Hạng Tha xem xong vẻ mặt khẽ kích động, thì thầm:

- Phàm là con cháu nước Sở, bất kể là sĩ công nông thương đều có thể tham dự kỳ thi trong nước ư? Thành tích đủ tư cách đều được ban tặng tước vị công sĩ?

Hạng Trang khẽ vuốt cằm, tước vĩ công sĩ tuy rằng hèn mọn, hàng năm lộc gạo quốc khố cũng có thể có nhưng rất ít, nhưng đối với những con cháu xuất thân bần hàn từ công, nông mà nói, một khi có được tước vị giống như đời sau có công danh tú tài, cũng có tư cách xuất sĩ làm quan, đây mới là quan trọng nhất.

Không hề nghi ngờ, thi hành "khóa học sĩ nông công thương" đích xác có thể tiêu trừ được tai họa ngầm về con cháu sĩ tộc bãi công.

Đây là bởi vì, ngoại trừ con cháu thế gia sĩ tộc, trong con cháu công nông thương Giang Đông cũng không thiếu người đọc sách, nhất là con cháu thương nhân, bởi vì gia cảnh giàu có. Chỉ là từ khi Vệ ƯỞng bắt đầu trọng nông ức thương, địa vị thương nhân ngày càng sa sút. Con cháu thương nhân trên cơ bản không có khả năng ngẩng đầu.

Một khi thi hành khóa học sĩ công nông thương, địa vị thế gia sẽ không bị quá uy hiếp, phỏng chừng sẽ không có phản ứng gì. Sĩ tộc quảng đại khẳng định sẽ phản đối mãnh liệt. Nhưng Hạng Trang vốn đã chuẩn bị đối phó bọn họ, cũng sẽ không có e dè gì. Về phần con cháu nông công thương và hàn môn, thì nhất định sẽ toàn lực ủng hộ việc thi hành tân pháp.

Như vậy, tân pháp cũng có nhóm người ủng hộ đầu tiên!

Hễ là cải cách pháp luật, ngoại trừ xóa sạch những quyền lợi cũ đồng thời cũng nhất định gỡ bỏ giai tầng lợi ích. Nếu không, tân pháp căn bản không thể kéo dài được lâu. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Vệ Ưởng cải cách pháp luật sở dĩ thành công, chính là ông ta cải cách pháp luật trong quá trình giúp đỡ một số địa chủ. Bởi vậy cuối cùng Vệ Ưởng vừa chết, tân pháp cũng không bị bãi bỏ. Còn Vương An Thạch, Trương Cư Chính sở dĩ cải cách pháp luật thất bại, là bởi vì bọn họ không đặt tương quan giữa lợi ích tập thể với tân pháp, kết quả là người vừa chết thì pháp luật bị dỡ bỏ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau