SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 251 - Chương 255

Chương 251: Ký kết minh ước

Ngoại thành huyện Từ, đại doanh quân Hoài Nam.

Sứ giả nước Sở đã đi rồi, Anh Bố lại vẫn đang do dự có nên đáp ứng điều kiện của quân Sở hay không, Khoái Triệt khuyên nhủ:

- Đại vương, không cần do dự, quân Sở đã ra điều kiện rất hậu đãi, nếu như Đại vương cự tuyệt không đáp ứng, thì rất có khả năng chọc giận Hạng Trang, một khi Hạng Trang đã âm thầm cùng Lương quân liên hợp sức, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Anh Bố nghe vậy nghiêm nghị, Khoái Triệt lo lắng cũng không phải là vô cớ, nhớ lúc đầu Hạng Trang mang theo quân Sở nam hạ, thì đã từng tiến dâng cho Bành Việt gần vạn con chiến mã, giữa hai người từng có sự lui tới như vậy, sao dám bảo đảm lần này chính là liên thủ hợp tác, môt khi quân Sở cùng Lương quân liên hợp tác chiến, quân Hoài Nam có thể sẽ muốn được cái này mà mất cái khác.

Hơn nữa, Hoài Nam quốc có thể có được bốn huyện Yên Lăng, Khúc Dương, Chung Ly, Đông Thành cũng đã là điều vui mừng ngoài ý muốn, ngay từ đầu, Anh Bố không nghĩ tới muốn giành được toàn bộ quân Cửu Giang, hắn biết được điều này không thực tế, hơn nữa cũng sẽ đắc tội chết với Hạng Trang và Sở quốc, Anh Bố thực ra chỉ là muốn dùng thân phận người điều đình điều chỉnh phân tranh giữa Lương Sở, sau đó mưu cầu một ít lợi ích.

Tuy nhiên hiện tại, Hạng Trang lại thành người điều đinh điều chỉnh phân tranh, thật đúng là tạo hóa true người. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Được rồi.

Anh Bố cuối cùng gật đầu nói:

- Tướng quốc, ngươi phái người trả lời Hạng Trang, có thể giải vòng vây ở Từ sơn, Cận Hấp, Lý Tả Xa cũng có thể thả, nhưng, Lương quân phải bồi thường bị Cận Hấp, Lý Tả Xa thiêu hủy năm nghìn thạch quân lương, còn Cận Hấp, Lý Tả Xa cũng phải bị cảnh cáo tương ứng, bằng không, mười vạn tướng sĩ Hoài Nam ta tuyệt không đáp ứng!

Đại doanh Lương quân, Lưu Khấu đang cũng Triệu Viêm thảo luận sách lược ứng đối.

Sứ giả nước Sở đã lui xuống nghỉ ngơi, Sứ giả nước Sở cuối cùng đã khai ra điều kiện là, quân Sở có thể thực hiện áp lực quân Hoài Nam, giải trừ Từ sơn chi vây. Cận Hấp, Lý Tả Xa và toàn bộ Hán quân có thể thả. Nhưng mà tổn thất tạo nên cho quân Hoài Nam, chắc chắn phải bồi thường, hơn nữa Lương quân phải rút khỏi quận Cửu Giang vô điều kiện.

Thấy Triệu Viêm trầm ngâm không nói, Lưu Khấu hỏi:

- Quân sư, ngươi thấy thế nào?

Triệu Viêm không đáp hỏi ngược lại:

- Thượng tướng quân, nếu như dựa theo tính tình của ngài, ngài sẽ làm như thế nào?

Lưu Khấu hung tợn nói:

- Nếu dựa theo tính khí của ta, ta sẽ kéo quân ra cùng quân Sở, quân Hoài Nam đánh một trận, đừng tưởng rằng bọn họ liên quân tác chiến thì chúng ta sợ. Phải biết là tướng sĩ Lương quân chúng ta không phải hù dọa, trận này nếu quân ta thắng, quận Cửu Giang tự nhiên sẽ thuộc về Đại Lương chúng ta, thua rồi, vậy cũng không có gì để nói, đều là của bọn họ.

Triệu Viêm thở dài nói:

- Nhưng, Thượng Tướng Quân ngươi có biết hay không trong quốc khố căn bản là không đủ quân lương, lương thực vụ chiêm năm nay tuy là được mùa, nhưng sau khi hoàn trả số lương thực đã vay mượn Tề quốc, cũng còn lại không nhiều mấy. Ba vạn đại quân xuất chinh bên ngoài, mười ngày nửa tháng còn dễ nói, nếu thời gian tiếp tục kéo dài quá một tháng, quân lương sẽ không đủ để tiếp tế.

Lưu Khấu im lặng. Lương quốc hiện giờ khốn đốn quẫn bách, hắn tự nhiên đã biết vậy rồi, nếu không Đại vương cũng sẽ không để Tướng quốc Hạ nói thúc đẩy thay đổi, càng sẽ không để mười vạn quân Lương tinh nhuệ tháo giáp quy điền, đồn điền loại lương, lập tức Lưu Khấu có chút bất đắc dĩ nói:

- Quân sư. Có nên phát cùng một cấp đệ, xin chỉ thị của Đại vương?

Mặc kệ nói như thế nào, buông tha cho phía Đông quận Cửu Giang, chư huyện Bắc bộ đều là chuyện đại sự, Lưu Khấu không dám tự tiện truyền lệnh.

- Cái này trái lại không cần.

Triệu Viêm nói,

- Giữa lúc tại hạ đi tới, Đại vương từng căn dặn, sự vụ Cửu Giang. Đều do Thượng tướng quân hoàn toàn xử trí.

Lưu Khấu gật gật đầu, lại ngẩng đầu quát,

- Người đâu, cho mời Sứ giả nước Sở.

Sau nửa canh giờ, đại doanh quân Sở.

Vũ Thiệp áo trắng phiêu phiêu, sái nhiên vào lều lớn Hạng Trang, xông lên chắp tay thi lễ, nói:

- Đại vương, thần may mà không hổ thẹn, Lương quân đã áp giải ba nghìn thạch quân lương đi tới đại doanh quân Hoài Nam.

- Tốt, Thượng đại phu vất vả rồi.

Hạng Trang mỉm cười chìa tay:

- Mời ngồi nhập tiệc, uống rượu.

Vũ Thiệp lại chắp tay, lúc này mới đi đến phía Hạng Trang ngồi phía bên trái Hạng Trang, sớm đã có thân binh dâng rượu thịt, lại hướng chén rượu về phía Khoái Triệt rót nửa chén rượu trắng trong vắt.

Lại thêm nửa khắc sau, đại doanh quân Hoài Nam.

Thân quân Giáo Úy hướng vào lều lớn, về phía Anh Bố bẩm báo:

- Đai vương, Lương quân áp giải ba nghìn thạch quân lương đã tới ngoài viên môn.

Anh Bố nhíu mày nói:

- Sao lại chỉ có ba nghìn thạch?

Bách Lý Hiền ngồi bên tay trái Anh Bố chỉ mỉm cười không nói.

Khoái Triệt ngồi bên phải liền tiến lên nhẹ nhàng mà kéo góc áo của Anh Bố, lại hạ giọng nói:

- Đại vương, chút xíu nữa là được rồi, ba nghìn thạch, năm nghìn thạch có khác gì nhau, mấu chốt là Lương quân đã bồi thường tổn thất cho quân ta, thể diện của Đại vương cũng xem như là qua rồi.

Anh Bố khẽ hừ một tiếng, lập tức căn dặn vài câu:

- Truyền lệnh, các quân các doanh trại nhường phía Tây Từ sơn, thả quân Hán đi.

- Vâng!

Mấy tiếng đồng ý ầm ầm, xoay người nghênh ngang đi.

Lại nửa canh giờ sau, đại doanh Lương quân.

Chử Thuần đi nhanh vào lều, xông về phía Lưu Khấu thở dài bẩm báo:

- Thượng tướng quân, hai tên ngu xuẩn Cận Hấp, Lý Tả Xa này đã trở lại, hiện tại đang ở ngoài viên môn, có cho bọn chúng vào không ạ?

Lưu Khấu tức căm căm nói;

- Đi, dẫn bọn chúng vào đây.

Chử Thuần lúc này lĩnh mệnh mà đi, Triệu Viêm có chút lo lắng nói:

- Thượng Tướng Quân, Cận Hấp, Lý Tả Xa xác nhận trá hàng là không thể nghi ngờ, dụng tâm của bọn chúng cũng cực kỳ ác độc, tuy nhiên bọn chúng cũng chỉ là phụng mệnh làm việc, việc này không thể đổ hết trên đầu bọn chúng, cho nên, hay là không cần vạch trần bọn chúng, tránh cho bọn chúng thẹn quá mà thành giận, khiến cho bất ngờ làm phản.

- Bất ngờ làm phản? Chỉ sợ bọn chúng không có cơ hội này.

Lưu Khấu cười lạnh lùng nói,

- Ngoại trừ Cận Hấp, Lý Tả Xa mang theo trên người mấy ngàn tàn binh ra, còn lại tất cả tướng lĩnh bộ khúc Tư Mã trở lên toàn bộ đã bị ta bỏ cũ thay mới, hơn hai vạn bộ khúc đóng ở Khúc Dương, Đông Thành, bây giờ đã bị bổn tướng quân nắm giữ rồi, bọn chúng lấy gì để bất ngờ làm phản?

Triệu Viêm không khỏi ghé mắt lấy nhìn kỹ, thầm nghĩ Lưu Khấu sở dĩ có thể lên làm Thượng Tướng Quân Lương quốc, đều không phải là do hạnh trí, chỉ là khả năng quả quyết tàn nhẫn mà người thường không thể bì kịp, đổi lại là người khác, chưa chắc dám có động tác lớn như vậy, hơn nữa cũng không thể làm thành được, cũng chỉ có danh tiếng bên ngoài hung danh của Lưu Khấu, mới có thể đàn áp nổi bộ khúc của Cận Hấp, Lý Tả Xa.

Không nghỉ chút, Chử Thuần liền dẫn Cận Hấp, Lý Tả Xa vào lều lớn trung quân, sau lưng Cận, Lý hai người còn có bốn tên sĩ tốt dũng mãnh Lương quân ấn kiếm phía sau, nhìn thấy như vậy, Cận Hấp mí mắt nhảy liên tục, Lý Tả Xa trong lòng thở dài, biết được ý đồ của Hán Vương dĩ nhiên là đã thất bại, Lý Tả Xa ngay cả đến điểm này cũng nhìn không ra, thì nhiều binh thư như vậy coi như là đọc vô ích.

Lưu Khấu lạnh lùng liếc mắt Cận Hấp, Lý Tả Xa một cái, rồi đột nhiên quát:

- Người đâu, trói lại cho bổn tướng quân.

Bốn gã sĩ tốt dũng manh Lương quân đứng phía sau ấn kiếm lập tức nhất dũng mà lên, đem Cận Hấp, Lý Tả Xa ấn xuống đất trói lại.

- Thượng Tướng Quân, ngài đây là có ý gì?

Cận Hấp nhìn quanh sĩ tốt Lương quân dũng mãnh hai bên tả hữu, ngoài mạnh trong yếu nói.

- Có ý gì ư? Ngươi chẳng lẽ không rõ?

Lưu Khấu lạnh lùng mỉm cười, quát,

- Đừng tưởng rằng các ngươi thông minh, người khác đều là đồ ngốc, hừ, muốn lấy Đại vương chúng ta mà đùa giỡn ư, các ngươi còn non nớt lắm!

- A?

Cận Hấp nghe vậy lập tức tựa như quả bóng xì hơi, hạ xuống dưới.

Lý Tả Xa lại với vẻ mặt tự nhiên, thản nhiên nói:

- Nếu Thượng tướng quân đã biết ngọn nguồn sự tình, chúng ta cũng không có gì để giải thích, muốn giết muốn chém, tùy ý, chỉ là hy vọng Thượng tướng quân có thể buông tha tướng tá trong quân, bọn họ chẳng qua chỉ là phụng mệnh làm việc, kỳ thực cũng không biết toàn bộ ngọn nguồn sự việc.

- Điều này thì ngươi cứ yên tâm, bổn tướng quân đã phái người tiễn bọn họ về Quan Trung rồi.

Lưu Khấu nói một hồi, lại nói,

- Tuy nhiên hai người các ngươi, cùng bổn tướng quân quay trở về Đình Đào, chờ Đại vương xử lý.

Mười ngày sau, trong tám trăm dặm quận Nam Dương đưa tới đại doanh Lũng Tây gấp.

Xem xong cấp báo từ quận Nam Dương đưa tới, Lưu Bang không khỏi thở dài một tiếng, bùi ngùi nói:

- Tử Phòng, ngươi thiết hạ kế tam hổ cạnh tranh vẫn là không có hiệu quả, Bành Việt, Anh Bố cùng Hạng Trang vẫn không thể đánh được, đáng tiếc! Hơn nữa, Anh Bố còn ký kết đồng minh với Hạng Trang, điều này thật sự rất bất ngờ.

Trương Lương xem xong cấp báo, thở dài nói:

- Đại vương, Quan Trung cách Cửu Giang rất xa.

Trần Bình gật gật đầu, cũng nói:

- Đúng vậy, khoảng cách rất xa, tin tức truyền đi cực kỳ hao phí thời gian, khi chúng ta nhận được tin tức, tình thế bên kia sớm đã thay đổi hoàn toàn, chính là nói Chu Ân, nếu chúng ta sớm biết rằng hắn đã âm thầm hàng Sở, Đại vương đâu cần phải cho hắn mật chiếu, sẽ không tiết lộ ý đồ của chúng ta, ôi.

Lưu Bang nói:

- Nhưng mà cứ như vậy, thế cục quanh Sở quốc có thể sẽ dịu đi rất nhiều.

Hành Sơn quốc, Đông Âu quốc lần lượt diệt vong, Mân Việt quốc căn bản không đủ để uy hiếp Giang Đông, duy nhất có thể đủ đối với Hoài Nam vương Anh Bố cấu thành uy hiếp Sở quốc, bay giờ cũng chủ đông kết minh với Hạng Trang, hơn nữa Hạng Trang, Anh Bố và Bành Việt đạt thành thỏa hiệp, loạn cục của Cửu Giang sẽ bi tháo bỏ, lúc này, Sở quốc có thể nghỉ ngơi dưỡng sức, chăm lo cho việc nước.

Trương Lương nói:

- Đại vương, thời thế như thế, không ai đảo ngược, nếu không thể ngăn cản Sở quốc phát triển, vậy không ngại thuận theo tự nhiên đi, mặc kệ nói như thế nào, nhân khẩu của Quan Trung, Ba Thục giàu có và đông đúc cũng không thể so với Giang Đông được, cho nên, hai bên đồng thời vùi đầu vào phát triển, khoảng cách giữa Sở Hán cũng chỉ sẽ càng ngày càng lớn, mà không thể nhỏ lại được.

- Cũng được.

Lưu Bang gật gật đầu, lại hỏi Trần Bình:

- Trần Bình, hai tên mã phản Hàn Quốc kia tìm sao rồi?

Đối với quân Sở có được cả người lẫn ngựa đều là kỵ binh được bọc trong áo giáp sắt, Lưu Bang có thể nói là rất để tâm, điều nay cũng rất bình thường, tôn tử có viết: biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng, lâu thì năm năm ít thì ba năm, quân Hán sẽ còn xuất binh Quan Đông, hai quân Sở Hán khẳng định sẽ còn gặp nhau trên chiến trường, Lưu Bang há có thể không làm rõ ràng căn nguyên của nhóm kỵ binh này?

Trần Bình vội hỏi:

- Hồi bẩm Đại vương, hai tên Mã Phản thần dĩ nhiên đã tìm được rồi, tuy nhiên theo như bọn chúng nói, thì bọn chúng cũng vẫn chưa tận mắt nhìn thấy trọng giáp thiết kỵ của quân Sở, bọn chúng kỳ thực cũng chỉ là biết từ nghe lời đồn mà thôi.

Trương Lương bỗng nhiên nói:

- Đại vương, Bành Việt tuy rằng ép buộc bộ khúc của hai người Cận Hấp cùng Lý Tả Xa hợp nhất lại, nhưng mà số trăm tên danh trung với tướng tá của Đại vương lại bị đuổi về Quan Trung, số tướng tá này tham gia qua trận chiến Lịch Dương, khẳng định cũng đã thấy qua trọng giáp thiết kỵ của quân Sở, Đại vương không ngại triệu mấy người hỏi đến chất vấn một hai câu chứ?

- Đúng đúng đúng.

Lưu Bang gật đầu liên tục nói,

- Qủa nhân sao lại có thể quên vụ này nhỉ?

Dứt lời, Lưu Bang lại quay đầu căn dặn Hạ Hầu Anh:

- Hạ Hầu Anh, lập tức phát chiếu lệnh tới Hàm Dương, cho mấy trăm danh tướng giáo đang trở về Cửu Giang lập tức quay về đại doanh Lũng Tây.

Chương 252: Nhập hộ khẩu toàn dân

Ngô Trung, hậu hoa viên của vương cung.

Hạng Trang bồng Hạng Chính trên tay trái, Hạng Trị trên tay phải, đang dạo chơi bên hồ sen. Ngày hè chói chang, ở trong nhà không khác gì ở trong cái lồng hấp, khiến Hạng Trang thực không thể chịu nổi, bèn bồng con ra ngoài hồ sen hóng mát. Lúc này, là hơn nửa tháng sau khi trận chiến Cửu Giang kết thúc, và nước Sở ký kết đồng minh với nước Nam Hoài.

Hạng Chính, Hạng Trị cũng đã được sáu tháng tuổi, bộ dạng mập mạp, hồng hào, hết sức đáng yêu.

Hạng Trang không giống như những người cổ đại của thời này, cố tình giữ khoảng cách với con trai của mình. Lời dạy rằng "thương cho roi cho vọt" thì Hạng Trang đương nhiên cũng hiểu, nhưng dù nói thế nào đi nữa, hai đứa nhỏ cũng chỉ mới có sáu tháng tuổi, thậm chí còn chưa biết gọi cha, gọi mẹ, Hạng Trang cần gì phải giả bộ làm người cha nghiêm khắc?

Hai đứa nhỏ có vẻ bề ngoài tương đối giống nhau, nhưng tính cách lại hoàn toàn khác biệt.

Hạng Chính im lặng ngoan ngoãn rúc vào ngực Hạng Trang, chỉ mở to cặp mắt đen láy láy chăm chăm nhìn Hạng Trang không chớp, dường như nhìn cả ngày cũng không biết chán, cũng chẳng biết tiểu tử đó đang nhìn gì nữa. Còn sự chú ý của Hạng Trị lại hoàn toàn không nằm trên người Hạng Trang, hắn chỉ lo huơ huơ cọng ngó sen đang cầm trong tay, cố gắng trêu chọc những ngọn dương liễu bên đường.

Theo sau Hạng Trang là Ngụy Duyệt, Ngu Cơ và mười mấy cung nữ.

Nhìn dáng bộ Hạng Trang ôm ấp hai đứa con yêu, khuôn mặt xinh đẹp của Ngụy Duyệt lộ vẻ hạnh phúc thỏa mãn. Là một người đàn bà, nàng có được sự sủng ái của phu quân, bây giờ lại có được hai đứa con đáng yêu, đời người được đến như thế, còn cầu mong chi nữa? Bây giờ, Ngụy Duyệt chỉ hy vọng hai con trai của mình được lớn lên một cách vui vẻ.

Đương nhiên, về danh nghĩa thì Hạng Trị đã là người nối dõi của tiên vương.

Gương mặt xinh đẹp của Ngu Cơ cũng tràn ngập vẻ từ ái khó có thể diễn tả bằng lời, chỉ có điều không giống như Ngụy Duyệt, ánh mắt của Ngu Cơ giành cho Hạng Trị nhiều hơn. Kể từ sau khi Hạng Trị được phong làm con thừa tự của Hạng Vũ đến giờ, bất luận trời gió hay mưa, thậm chí kể cả có sương giá, Ngu Cơ cũng phải kiên trì đi đến tẩm cung của Ngụy Duyệt, để chơi đùa với Hạng trị nửa canh giờ.

Cách đó không xa, Doanh Trinh đang đứng trên lầu các yên lặng hướng tầm mắt nhìn ra.

Đứng sau lan can của lầu các, vừa hay có thể nhìn được toàn cảnh bên hồ sen ở phía đối diện. Nhìn cảnh Hạng Trang bồng Hạng Chính, Hạng Trị với vẻ mặt vui vẻ hạnh phúc, Doanh Trinh không cầm được lòng mà thở dài một tiếng. Hạng Chính, Hạng Trị đã sáu tháng tuổi rồi, nếu Doanh Trinh nàng ta còn không sinh được con trai, thì đừng bao giờ còn mơ đến việc trở thành vương hậu của nước Sở.

Nhưng có cách gì bây giờ? Hơn một năm nay, số ngày mà Hạng Trang qua đêm ở phòng của Doanh Trinh nàng còn nhiều bên chỗ Ngụy Duyệt rất nhiều, vả lại Ngụy Duyệt mới sinh nở xong cũng cần nghỉ ngơi hồi phục, nên nhiều lúc Hạng Trang vẫn lựa chọn qua đêm ở chỗ Doanh Trinh. Mặc dù như thế nhưng bụng của Doanh Trinh vẫn như cũ không thấy động tĩnh gì, mãi vẫn không thấy động tĩnh gì.

Doanh Trinh hiểu rằng, không thể tiếp tục đợi nữa, nàng nhất định phải nghĩ cách khác.

Bỗng nhiên, từ phía sau nàng vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, Doanh Trinh nghe tiếng động quay đầu lại nhìn, hình dáng xinh đẹp thướt tha của Bách Lý Y Thủy đã nhẹ nhàng bước vào lầu các, nhẹ nhàng vén áo thi lễ với Doanh Trinh, nói:

- Y Thủy tham kiến phu nhân.

- Tiểu muội, ngươi đã đến.

Doanh Trinh lập tức bước tới, thân mật nắm lấy tay của Bách Lý Y Thủy.

Bách Lý Y Thủy hiện nay đã là một người đẹp nổi danh ở trong thành Ngô Trung rồi, huynh trưởng Bách Lý Hiền được Sở vương hết mực tín nhiệm, huynh thứ Bách Lý Mậu cũng là một mãnh tướng có tiếng trong quân đội. Con cháu nhà nào mà có thể cưới được Bách Lý Y Thủy thì có thể nói là "bay ngay lên cành cao", và quan trọng hơn cả, là bản thân Bách Lý Y Thủy cũng là một người đẹp hoa nhường nguyệt thẹn, xinh đẹp vô song.

Hơn nửa năm nay, con trạm gỗ trên cánh cửa nhà Bách Lý gần như đã bị các bà mối đến từ khắp nơi gõ mòn cả rồi.

Tuy nhiên, tất cả các thế gia hào tộc đến cầu thân đều bị ăn món "canh đóng cửa", thậm chí trong số đó còn có cháu đích tôn của Thúc Tôn Quán. Không ai biết nhà Bách Lý muốn chọn người con rể thế nào, chỉ có Doanh Trinh dường như mơ hồ đoán được tâm tư của Bách Lý Y Thủy. Nếu đổi lại là trước kia, Doanh Trinh tuyệt đối không đời nào chủ động tác thành việc tốt cho Bách Lý Y Thủy, nhưng hiện nay tình thế đã khác trước rồi.

Sau một hồi hàn huyên, lúc sau Doanh Trinh quay đầu nhìn lại, thì thấy trên con đường mòn bên hồ sen đối diện chỉ còn lại Ngụy Duyệt, cùng Ngu Cơ và mười mấy cung nữ mà thôi, Hạng Trang thì không thấy đâu nữa. Nhìn thấy vẻ xinh đẹp đến xao lòng của Ngụy Duyệt, trên mặt Doanh Trinh đột nhiên lộ chút dằng xé, nhưng khi ánh mắt nàng ta chuyển xuống nhìn thấy Doanh Trị đang nằm trong lòng Ngụy Duyệt, thì vẻ mặt lập tức lại trở nên đanh thép kiên định.

Khi Hạng Trang vội vàng đi vào thiên điện, thì Hạng Tha đợi ở đó đã lâu.

- Tử Dực, có phải đã có kết quả của việc thống kê nhập hộ khẩu toàn dân?

Hạng Trang vừa tiến vào cửa, bèn vội vàng hỏi ngay.

Cái gọi là "nhập hộ khẩu toàn dân" chính là chỉ việc nhập hộ tịch cho những người như tầng lớp trung nông, người làm thuê, tá điền… Nói không ngoa, thì nhập hộ khẩu cho toàn dân chính là nền tảng của một quốc gia, nguồn mộ lính của quân đội là nhờ nhập hộ khẩu toàn dân, nguồn thuế của quốc gia cũng là do nhập hộ toàn dân mà trưng thu được. Việc nhập hộ khẩu toàn dân thực hiện được ít hay nhiều, ảnh hưởng trực tiếp đến tiềm lực mạnh hay yếu của một quốc gia. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Trong lịch sử, sở dĩ Hán Vũ Đế có thể đánh dẹp được Hung Nô ở phương bắc, chính là nhờ dựa vào số hộ khẩu khổng lồ được sáp nhập trong toàn dân. Chính là nhờ vào nguồn thuế trưng thu không bao giờ cạn trong dân, chính là nhờ vào nguồn mộ lính không bao giờ cạn trong dân, đế quốc Đại Hán mới có thể "mười năm như một ngày", kiên trì bền bỉ đánh Hung Nô, cuối cùng đánh cho quân Hung Nô tan tác, hoảng hốt bỏ chạy về phía tây.

Còn nữa, sở dĩ Tần Thủy Hoàng có thể càn quét một trận, thống nhất thiên hạ, ngoại trừ nhờ vào hệ thống chiến đấu và các loại binh khí sắc bén ra, còn có một nguyên nhân hết sức quan trọng khác, đó chính là vì nước Đại Tần có số dân được nhập hộ khẩu nhiều hơn bất kỳ một quốc gia nào khác ở vùng Quan Đông, thậm chí là nhiều hơn cả sáu nước vùng Quan Đông công lại.

Trước khi Tần Thủy Hoàng thống nhất thiên hạ, tổng nhân khẩu của tộc Hoa Hạ vào khoảng hơn ba mươi triệu người, trong đó nhân khẩu của nước Tần chiếm khoảng mười triệu. Chỉ có điều mười triệu nhân khẩu này phần lớn đều là tầng lớp trung nông, người làm thuê, tá điền… được nhập khẩu toàn dân mà hình thành nên. Vào khi đó, tổng nhân khẩu của sáu nước vùng Quan Đông cộng lại vào khoảng hai mươi triệu người, nhưng trong số hai mươi triệu người này, số được nhập hộ khẩu lại không đến một nửa!

Có người sẽ hỏi, một nửa số nhân khẩu còn lại đi đâu mất? Trên thực tế, một nửa số nhân khẩu còn lại đều trở thành gia nô, tôi tớ hoặc tá điền của các thế gia hào tộc cả rồi. Ví dụ như trong nhà Điền Văn của nước Tề, cũng chính là một mạnh thường quân trong số Tứ đại công tử thời chiến quốc, chỉ tính số thực khách cũng lên đến ba ngàn người, để nuôi được chừng đó thực khách thì phải cần đến bao nhiêu sản nghiệp, bao nhiêu tá điền?

Mà số gia nô, tôi tớ, tá điền của các thế gia hào tộc lại không được tính vào diện được nhập hộ khẩu toàn dân. Số gia nô, tôi tớ, tá điền này chỉ cần chịu trách nhiệm với gia chủ của mình, khi quốc gia cần điều động tráng đinh, bọn họ không bị triệu tập; Khi quốc gia trưng thu thuế đầu người, bọn họ không phải nộp thuế; Thậm chí khi quốc gia trưng thu thuế ruộng, tá điền của các thế gia hào tộc cũng không phải nộp.

Chính vì như vậy, mà việc nước Tần thống nhất thiên hạ mới trở nên tất yếu.

Từ đó có thể thấy, số lượng nhập hộ khẩu toàn dân đối với một quốc gia mà nói là quan trọng đến chừng nào!

Từ lúc vừa mới đăng cơ kế thừa vương vị, Hạng Trang đã giao cho Hạng Tha bắt đầu thanh tra việc nhập hộ khẩu toàn dân của Giang Đông. Đến nay thời gian đã qua mấy tháng rồi, bảy lộ liên quân đã bị đánh lui, Cửu Giang đã được bình định rồi, hiệp ước liên mình với nước Hoài Nam cũng đã được ký kết, việc thanh tra công tác nhập khẩu toàn dân chắc cũng phải có kết quả rồi chứ?

Nhưng mà, xem ra tâm trạng của Hạng Tha có vẻ không được tốt, sau khi hành lễ với Hạng Trang xong, bèn lấy từ trong ống tay áo ra một cuốn sách nhỏ dâng lên Hạng Trang. Hiện nay, ngành chế tạo giấy của Giang Đông đã tương đối phát triển, tất cả những công văn đang lưu hành đều đã được dùng bằng giấy cả, tất cả các loại hành văn bố cáo của nha môn cũng dùng bằng giấy.

Hạng Trang nhận lấy cuốn sách nhỏ, tâm trạng có chút thấp thỏm không yên.

Sau khi mở cuốn sách ra, Hạng Trang mới hiểu vì sao tâm trạng của Hạng Tha lại không vui vẻ nổi. Trang đầu của cuốn sách ghi chép kết quả thanh tra tình hình nhập khẩu toàn dân của của huyện Ngô Trung, quận Ngô Trung; Huyện Ngô Trung là một huyện lớn nhất của Giang Đông, theo như hình dung của Hạng Trang, thì số hộ được nhập của huyện Ngô Trung ít ra cũng phải được hai mươi ngàn, số nhân khẩu phải được một trăm ngàn khẩu, nhưng kết quả lại khiến cho Hạng Trang không thể tin nổi vào mắt mình.

Đường đường một huyện Ngô Trung, nơi ngự đô của vương thành nước Sở, mà chỉ có hơn năm ngàn hộ dân, không tới ba mươi ngàn nhân khẩu!

- Tử Dực, không đúng?!

Hạng Trang cầm cuốn sách run run, kinh ngạc nói:

- Một thành lớn như Ngô Trung, lúc rảnh rỗi thấy người nườm nượp, rộn ràng nhốn nháo, sao có thể chỉ có hơn năm ngàn hộ, lại còn không tới ba mươi ngàn nhân khẩu?! Không thể nào, đây là việc không thể có, Tử Dực, chắc chắn là đệ đã thiếu sót trong công tác thanh tra.

Hạng Tha lắc đầu, giải thích:

- Đại vương, số hộ được nhập ở Ngô Trung đích thực chỉ có năm ngàn mà thôi, số nhân khẩu đích thực cũng chỉ có không đến ba mươi ngàn, những con số này đều không sai. Sở dĩ lúc rảnh rỗi trong thành Ngô Trung thấy có người đông nườm nượp, rộn ràng nhốn nháo là do những thế gia hào tộc tụ tập trong thành quá nhiều, cộng thêm số gia nô, tôi tớ của bọn họ nữa, khiến số lượng trở nên đông đúc đó.

Hạng Trang nghe vậy lập tức vỗ trán, cười khổ nói:

- Sao ta lại có thể quên được việc này nhỉ.

Tiếp theo Hạng Trang tiếp tục lần dở xuống, nhưng càng xem thì lại càng thất kinh, đặc biệt là khi xem đến quận Hội Kê, số hộ được nhập của các huyện đều chỉ có một hai ngàn, thậm chí là vài trăm hộ, số nhân khẩu cũng chỉ có năm sáu ngàn thậm chí hơn một ngàn khẩu. Mẹ kiếp đây sao có thể là một huyện, rõ ràng chỉ có thể là một trấn lớn mà thôi!

Dở đến trang cuối, con số của lần thanh tra này hiển hiện ngay trước mắt.

Nước Sở có ba quận với hơn bốn mươi huyện, thế mà số hộ được nhập chỉ có hai trăm mười ngàn chín trăm sáu mươi bảy hộ, tổng số nhân khẩu là tám trăm chín mươi bảy ngàn chín trăm hai mươi bảy khẩu. Con số này so với con số mà Hạng Trang dự tính cách nhau quá xa, Hạng Trang vốn dự tính rằng số hộ số khẩu của Giang Đông chí ít cũng phải có hai triệu, thậm chí là hơn, chứ đâu ngờ là chỉ có hơn tám trăm ngàn, thậm chí một triệu cũng không tới!

Buông cuốn sổ hộ tịch xuống, Hạng Trang vẻ mặt nặng nề nói:

- Tử Dực, con số cuối cùng này có đáng tin cậy không? Có sai xót gì không?

Hạng Tha thở dài một hơi, ngán ngẩm nói:

- Đại vương, con số này chắc chắn là không đúng, số liệu nhập hộ của mười ba huyện của Ngô quận chắc không hơn kém bao nhiêu. Nhưng còn quận Đan Dương, quận Hội Kê với hơn ba mươi huyện mà có số hộ khẩu như thế là tuyệt đối không thể tin nổi, đặc biệt là quận Hội Kê với mười lăm huyện, con số nhập hộ thực tế chắc chắn hơn xa con số trên sổ hộ tịch.

Hạng Trang trầm giọng nói:

- Ý ngươi là, huyện lệnh ở các huyện của quận Hội Kê khai man số liệu nhập hộ khẩu?

Hạng Tha gật gật đầu, nói:

- Thần đã ngấm ngầm đến huyện Âm Sơn của quận Hội Kê một chuyến, hiện nay các dòng họ lớn ở huyện Âm Sơn rất bài xích việc thanh tra nhập khẩu toàn dân lần này. Huyện lệnh huyện Âm Sơn lại là con em dòng tộc lớn của địa phương, đối với công văn mà Quận thủ đưa xuống cũng không thèm ngó đến. Huyện úy ngược lại có ý muốn thanh tra, kết quả là mấy ngày sau bị người ta phát hiện bị đánh chết ở nhà. Có tiền lệ như vậy, cho nên các huyện úy về sau cũng không dám thanh tra nghiêm túc nữa.

- Sao lại thế được!

Hạng Trang giận tím mặt, nói:

- Như vậy còn có vương pháp hay không?!

Hạng Tha lại thở dài một tiếng, cười khổ mà rằng:

- Đại vương có lẽ không biết, ở Âm Sơn có lưu truyền một câu ca, nói tộc lão của ba đại tộc chính là vua của Âm Sơn, lời nói của bọn họ chính là luật pháp!

Chương 253: Huyện úy Sơn Âm

- Tộc lão của ba đại tộc chính là vương của Sơn Âm, lời nói của bọn họ chính là luật pháp?

Hạng Trang hừ một tiếng, đằng đằng sát khí nói:

- Xem ra, không chém đầu vài người là không xong rồi.

Hạng Tha nói:

- Ý đại vương là nghiêm trị vài gia đình tông tộc, giết gà dọa khỉ?

- Giết gà dọa khỉ?

Hạng Trang lắc lắc đầu, trầm giọng nói:

- Không, lần này quả nhân phải giải quyết triệt để các thế lức tông tộc ở các quận Giang Đông, nhổ hết gốc rễ của những tông tộc dám ngang nhiên cả gan khiêu khích vương quyền lên, quyết không nương tay!

Đó chính là cái gọi là "trước khác nay khác", cùng với sự cải thiện của hoàn cảnh bên ngoài, cùng với quyền lực ngày càng được củng cố, cuối cùng thì Hạng Trang đã có thể rảnh tay để thực hiện các cải cách. Tuy nhiên, thế cục của nước Sở hiện tại và nước Tần ngày trước có chỗ khác nhau, trước kia khi nước Tần cải cách, nhát đao đầu tiên là chém xuống một thế tộc, còn ngày nay nước Sở cải cách, nhát đao đầu tiên là chém xuống đầu tông tộc.

Hạng Trang vốn đã có dự định tiến hành cải cách pháp luật, hơn nữa cũng đã dự tính sẽ xuống tay với tông tộc đầu tiên.

Bây giờ, thế lực tông tộc của Giang Đông lại tự chìa đầu mình ra, thì Hạng Trang còn cần gì phải khách sáo? Phải hiểu rằng bây giờ đã không còn giống như trước kia nữa, lúc trước do Hạng Trang muốn nhanh chóng ổn định cục diện ở Giang Đông, nên bất đắc dĩ phải thỏa hiệp với các thế lực tông tộc. Đến nay, Hạng Trang đã hoàn toàn có thể củng cố được quyền thế và địa vị của mình, không còn cần thiết phải tiếp tục thỏa hiệp nữa.

Ngay sau đó, Hạng Trang cho Tấn Tương đi mời Bách Lý Hiền, Hạng Đà tới.

Việc cải cách luật pháp của nước Sở, Hạng Trang quyết định giao cho Bách Lý Hiền chủ trì, tất cả các pháp lệnh cũng đều sẽ do Bách Lý Hiền khởi thảo định ra, bởi vì Bách Lý Hiền rất quen thuộc với luật pháp nhà Tần. Đương nhiên, Hạng Trang không hề có ý định sao chép lại toàn bộ các bộ luật của nhà Tần, những điều khác không nói, chứ luật cắt mũi, móc mắt, đánh gãy chân trong bộ luật nhà Tần thì không cần thiết, hoàn toàn có thể thay thế bằng hình phạt xung quân.

Đạo lý thì rất rõ ràng, hình phạt cắt mũi, móc mắt, đánh gãy chân nếu đem so với hình phạt xung quân thì sức chấn áp không chẳng kém là mấy. Tuy nhiên, nhục hình ngoài việc hủy hoại con người ra thì chẳng còn tác dụng nào khác, trong khi đó hình phạt xung quân lại có thể cung cấp cho quốc gia nguồn binh lực miễn phí dồi dào, hơn nữa, tố chất của số binh lực này thường là sẽ cao hơn so với so với những tráng đinh bình thường.

Đương nhiên, đối với những bọn cùng hung cực ác thì vẫn cần tới trảm hình.

Về phần Hạng Tha, Hạng Đà, thì Hạng Trang dự định ủy thác cho bọn họ làm tả hữu Hộ Pháp Sứ.

Sở dĩ Hạng Trang yêu cầu Hạng Tha, Hạng Đà làm Hộ Pháp là vì hai người bọn họ một văn một võ, là trọng thần trụ quốc của nước Sở, nếu việc cải cách pháp luật không được sự ủng hộ hết mình của họ thì chắc chắn là không xong. Đương nhiên, còn có một nguyên nhân khác, đó là vì Hạng Tha, Hạng Đà đều là những người hiểu cục thế, biết lấy đại cục làm trọng, Hạng Trang tin rằng bọn họ nhất định sẽ toàn tâm toàn sức ủng hộ việc cải cách pháp luật.

Rất nhanh, Hạng Đà, Bách Lý Hiền đều đã lần lượt kẻ trước người sau đến thiên điện của vương cung.

Sau khi làm lễ quân thần, Hạng Trang bèn vòng tay mời Hạng Đà, Bách Lý Hiền ngồi xuống, sau đó hỏi Bách Lý Hiền:

- Tử Lương, việc mà quả nhân nhờ ngươi đã làm đến đâu rồi?

Bách Lý Hiền tay cầm quạt lông, chắp tay, đáp:

- Bẩm đại vương, thần sau khi tham khảo pháp luật của nước Tần trước kia, đã thảo ra mười hai cuốn "luật nhập hộ khẩu toàn dân", tổng cộng có một trăm bốn mươi sáu quy định chi tiết. Chỉ là còn vài khoản vẫn còn đang nghiên cứu thêm, nhưng chậm nhất là ngày mai là có thể nộp lên cho đại vương xem qua.

"Luật nhập hộ khẩu toàn dân"?!

Hạng Tha, Hạng Đà mới nghe qua đầu tiên là sửng sốt, sau dần dần hiểu ra, như vậy là đại vương quyết định cải cách luật pháp đó sao?

Quả nhiên, ngay say đó Hạng Trang nói tiếp:

- Tử Dực, Tử Nghiêm, cục diện hiện nay của nước Sở hai đệ hẳn cũng rất rõ. Quốc khố không còn dư tiền vật, kho lương cũng không còn lương gạo, thậm chí ngay cả đến bổng lộc cho các quan viên thế huân đều sắp không chi nổi nữa rồi. Thậm chí vì lương gạo trong kho không đủ, nên quả nhân đành phải cắt giảm quân đội, nếu cứ kéo dài tình trạng này, thì đất nước này tồn tại thế nào được?

Hạng Tha, Hạng Đà im lặng gật đầu, tình hình hiện nay của nước Sở đúng là không thể lạc quan nổi, nhất là sau hai cuộc đại chiến liên tiếp, quốc khố càng thêm quẫn bách. Số lương tiền dùng cho việc xuất binh đánh Cửu Giang lần trước là do Hạng Tha đứng ra mượn từ các đại lão thế tộc ở Ngô Trung, khoản thu hoa màu của mùa hạ năm nay tuy đã được thu, nhưng chỉ có vào mà không có ra, món nợ này không biết đến bao giờ mới trả xong.

Ngừng một lát, Hạng Trang lại nói:

- Cho nên, quả nhân quyết định thi hành chính sách "nhập hộ khẩu toàn dân"!

Hạng Tha, Hạng Đà đưa mắt nhìn nhau trong thoáng chốc, cùng đưa tay thi lễ nói:

- Đại vương anh minh!

Tạm bỏ qua thân phận tông thân nhà họ Hạng không xét tới, Hạng Tha, Hạng Đà cũng cho rằng nếu nước Sở muốn thoát khỏi cục diện khốn quẫn trước mắt, nếu muốn nước giàu binh mạnh, điều có thể làm cũng chỉ có thể là cải cách luật pháp. Đương nhiên, nếu như Hạng Trang chỉ muốn ru rú ở Giang Đông để làm An Lạc Vương thì không cần thiết phải cải cách luật pháp làm gì, tình hình tài chính khốn quẫn hiện nay cũng không phải là không có cách giải quyết.

Những điều khác không cần nói tới, chỉ cần Hạng Trang hạ chiếu tăng gấp đôi thuế nông nghiệp và thuế đầu người, là đã có thể đủ để giải quyết vấn đề khó khăn tài chính rồi. Lại nói, Giang Đông cũng không bị chiến tranh tàn phá gì nhiều, bách tính coi như vẫn có thể an cư lạc nghiệp, cho dù thuế nông nghiệp, thuế đầu người có tăng lên gấp đôi, cũng không đến nỗi khiến dân nổi loạn.

Tuy nhiên, nếu Hạng Trang muốn làm chủ thiên hạ thì làm như thế là không ổn.

Giành ăn với dân không phải là cách hay, không thể áp dụng lâu dài được. Nước Sở muốn hùng mạnh, thì phải suy nghĩ triệt để từ căn bản, căn bản của một đất nước là gì? Căn bản chính là nhập khẩu cho toàn dân, cũng tức là, nếu nước Sở muốn hùng mạnh, thì phải nhanh chóng đẩy mạnh mở rộng các quần thể hộ dân, số quần thể hộ dân được nhập hộ khẩu lớn mạnh rồi, thì lương tiền thuế gạo tự nhiên sẽ đầy lên.

Đối với nước Sở mà nói, nếu muốn mở rộng quần thể hộ dân được nhập hộ khẩu, thì chỉ có hai cách, một là: chuyển đổi các hộ phụ thuộc của các tông tộc thành hộ chính thức và nhập hộ khẩu; Hai là: giảm thuế người thuế nông nghiệp để thu hút di dân từ các nước khác đến.

Cách thứ hai là phương án lâu dài, hiệu quả chậm, cách thứ nhất chỉ thích hợp áp dụng với Giang Đông, nhưng hiệu quả của nó có thể nói là "dựng sào đổ bóng". Theo như Hạng Tha, Hạng Đà thấy, có vẻ như phương án "nhập hộ khẩu toàn dân" mà Hạng Trang sắp thực thi rõ ràng là nhắm vào các thế lức tông tộc ở các quận các huyện Giang Đông.

Thái độ của Hạng Tha, Hạng Đà khiến cho Hạng Trang rất lấy làm hài lòng, hai người này một văn một võ, quả đúng là cánh tay phải cánh tay trái của Hạng Trang hắn, Hạng Trang lại nói tiếp:

- Tử Dực, Tử Nghiêm, phàm là cải cách đều sẽ gặp phải rất nhiều trở ngại, nếu nghiêm trọng còn có thể đe dọa đến an nguy của quốc gia, Đại Sở ta cũng không thể ngoại lệ, nên rất cần hai đệ dốc sức ủng hộ.

Hạng Tha chắp tay, nghiêm túc nói:

- Đại vương yên tâm, thần nhất định đem hết toàn lực, ủng hộ luật pháp mới.

Hạng Đà thì đằng đằng sát khí nói:

- Đại vương, kẻ nào làm to gan ngăn trở việc thi hành luật pháp mới, thì chính là kẻ tử địch của họ Hạng ta, Hạng Đà ta tất thề không đội trời chung với hắn!

Hạng Trang vui vẻ nhận lễ, đoạn nói với Hạng Tha:

- Tử Dực, hãy đem kết quả thanh tra tình hình nhập hộ khẩu của các huyện các quận ra cho Tử Nghiêm và Tử Lương xem xem.

Hạng Tha nghe vậy liền đứng dậy, lấy cuốn sổ nhỏ để trên hương án đưa cho Hạng Đà, Hạng Đà vội vàng lật xem một lượt, đoạn chuyển tiếp cho Bách Lý Hiền xem.

Đợi cho Bách Lý Hiền xem xong, Hạng Trang mới nói:

- Tử Nghiêm, Tử Lương, các ngươi đều thấy rồi chứ? Quận Hội Kê có mười lăm huyện, huyện có số hộ được nhập khẩu nhiều nhất là Âm Sơn cũng chỉ có hơn hai ngàn hộ, ít nhất là Đan huyện thì chỉ có tám trăm lẻ bảy hộ được nhập khẩu. Như vậy mà còn ra huyện ấp hay sao, căn bản không bằng một xã lớn, thực là quá đỗi nực cười!

Hạng Tha đứng phắt dậy, chắp tay làm lễ nói:

- Đại vương, thần xin dẫn ba ngàn tinh binh, lập tức đến các huyện của quận Hội Kê tiêu diệt hết mấy cái bọn tông tộc chết tiệt này, còn mấy tên huyện lệnh trưởng xuất thân tông tộc nữa, cũng giết hết luôn! Ngay cả chiếu lệnh của đại vương mà cũng dám ngang nhiên cản trở, lại còn dám ác ý báo cáo gian dối, thật là coi trời bằng vung?!

- Tử Nghiêm đừng vội.

Hạng Trang khoát tay, nói:

- Việc này còn phải bàn bạc kỹ hơn.

Hiện nay, hoàn cảnh bên ngoài của nước Sở đã được cải thiện rất nhiều, cho dù các dòng họ tông tộc nổi dậy phản kháng thì Hạng Trang cũng không có gì phải sợ. Tùy tiện xuất binh trấn áp lại là một việc khác, bất luận nói thế nào, một khi đã xuất binh trấn áp, thì sẽ không tránh khỏi gây thương tổn cho bách tính vô tội, càng khiến cho dân chúng ở các huyện phải bỏ xứ trôi dạt đi khắp nơi.

Hạng Tha trầm ngâm một lát, đoạn nói:

- Đại vương, các thế lực tông tộc ở các huyện quận ngang nhiên cản trở việc thanh tra nhập hộ khẩu, trừng phạt là việc tất yếu, tuy nhiên có cần thiết phải xuất binh trấn áp hay không, thần cho rằng còn cần thương thảo thêm.

Bách Lý Hiền phe phẩy chiếc quạt lông vũ, cũng nói:

- Đại vương, có thể bắt đầu ra tay từ huyện Sơn Âm, nơi báo dối việc nhập hộ khẩu nghiêm trọng nhất, cứ chém đầu vài người trước để thị uy. Các tông tộc ở các huyện khác nếu có thể hoàn toàn tỉnh ngộ, chủ động phối hợp với việc thanh tra nhập hộ khẩu thì không truy cứu chuyện cũ nữa, còn nếu bọn họ ngoan cố cự tuyệt phối hợp đến cùng, thì đến lúc đó có xuất binh trấn áp cũng chưa muộn.

Hạng Trang phấn khích nói:

- Suy nghĩ của Tử Lương và suy nghĩ của quả nhân không hẹn mà hợp, ha ha.

Hạng Tha nói:

- Đại vương, nếu chọn Sơn Âm để ra tay thị uy, thì việc lựa chọn huyện úy Sơn Âm là hết sức quan trọng. Thần cho rằng, có thể chọn một vị mãnh tướng trong quân đội, phái tới huyện Sơn Âm đảm nhiệm chức vụ huyện úy. Nếu chọn một quan viên bình thường để phái đến Sơn Âm thì thần sợ rằng y sẽ dẵm phải vết xe đổ của huyện úy tiền nhiệm, hoặc là sẽ thông đồng với đám tông tộc địa phương làm bậy.

Hạng Đà nói:

- Mãnh tướng trong quân đội thì nhiều, nhưng đều không phù hợp, hơn nữa chức quan huyện úy cũng quá nhỏ.

Những lời Hạng Đà nói quả cũng đúng, nếu thật sự có thể dùng được thì chí ít cũng phải là tướng lĩnh từ Tư Mã trở lên. Những tiểu giáo úy hoặc lính đầu to dưới trướng Tư Mã, nếu cho bọn họ đi giết người, đánh trận thì không có vấn đề gì, chứ còn để bọn họ đi làm huyện úy, bắt trộm bắt cướp, bảo vệ sự yên ổn của làng xã thì chắc chắn hỏng việc, bọn họ căn bản là không thể làm được.

Bách Lý Hiền đột nhiên nói:

- Đại vương, thật ra thần có một ứng viên.

- Tử Lương ngươi nói xem, là ai?

Ánh mắt của Hạng Trang, Hạng Tha, Hạng Đà đều đổ dồn cả về phía Bách Lý Hiền.

Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông, nói:

- Đại vương, chức huyện úy huyện Âm Sơn tuy là chức quan hèn mọn, nhưng trọng trách phải gánh vác thì không nhẹ chút nào, vừa phải đấu trí với các quan viên cấp huyện, cấp xã, cấp đình, lại còn phải đấu dũng với lực lượng võ trang của các tông tộc địa phương, rồi bọn xấu xa vô lại. Cho nên, nhất định phải là một người tài văn võ song toàn mới được, thần cho rằng Tử Xa Sư tướng quân có thể đảm nhiệm được.

- Tử Xa Sư?

Hạng Trang trầm ngâm nói:

- Để Tử Xa Sư đi làm huyện úy, có thiệt thòi cho hắn quá không?

Tử Xa Sư là một trong những con em thế tộc nhà Tần cũ theo phò Hạng Trang từ hồi ở Quan Trung, tinh thông binh pháp, có dũng có mưu.

Bách Lý Hiền cười nói:

- Thần hiểu rõ con người của tướng quân Tử Xa Sư, chỉ cần đại vương hạ chiếu, y nhất định vui vẻ đi nhậm chức. Hơn nữa, cục diện rối loạn ở huyện Sơn Âm không thể kéo dài mãi được, chức huyện úy này hắn cũng không phải làm mãi mãi. Chỉ cần phá mở được cục diện, thanh trừ được các thế lực tông tộc ở huyện Sơn Âm rồi, lúc đó để cho tướng quân Tử Xa Sư khôi phục nguyên chức cũng không muộn.

- Được, vậy quyết định như thế đi.

Hạng Trang nói đoạn, quay qua Hạng Tha nói:

- Tử Dực, ngươi lập tức ban bố một lệnh ủy nhiệm, ủy nhiệm Tử Xa Sư làm tân huyện úy huyện Sơn Âm, lập tức đi nhậm chức!

Chương 254: Phúc của Tề dân

Hạng Tha, Hạng Đà sau khi cáo từ rồi rời khỏi, Hạng Trang lại cùng Bách Lý Hiền thảo luận những vấn đề sau khi cuốn "Luật nhập hộ khẩu toàn dân" sau khi được ban bố, ví dụ như ở các địa phương nên phái những người phụ trách việc tuyên truyền, giải thích luật mới cho nhân dân, cần lựa chọn và huấn luyện từ từ, thảo luận một lúc mà cũng mất vài canh giờ.

Khi Hạng Trang trở về Ngụy Duyệt cung thì hai ca ca Hạng Chính, Hạng Trị sớm đã an giấc.

Trong nôi, tư thế ngủ của hai người cũng không giống nhau, Hạng Chính nằm ghé sang góc sáng hơn, hai tay được bọc trong bao tay, ngủ một cách ung dung, Hạng Trị thì nằm chỏng vó phía trung tâm, chân gác lên Hạng Chính, Ngụy Duyệt vài lần đã hạ chân Hạng Trị xuống, nhưng cũng chỉ được một lúc là lại như ban đầu.

-Đứa nhỏ này, lúc nào ngủ cũng vậy.

Ngụy Duyệt cười nói.

-Phu nhân, muộn rồi, ngủ đi.

Hạng Trang tiến lên trước, ôm lấy eo Ngụy Duyệt, hít thở hương thơm trên tóc nàng, đồng thời dùng thân thể cảm nhận sự đẫy đà của nàng, từ sau khi sinh nở, Hạng Trang ngày càng thích thân hình đầy đặn này.

Hạng Trang không thích những mĩ nhân quá gầy gò, chỉ thích những người có da có thịt một chút.

-Đại vương, hai thái tử đang ngủ, thật không tiện chút nào.

Ngụy Duyệt ngoái đầu nhìn Hạng Trang, thần sắc có chút áy náy, hôm nay thật sự là không đúng dịp, là ngày kinh nguyệt của nàng, Ngụy Duyệt lại dịu dàng nói:

-Đại vương, hai ngày rồi người chưa tới chỗ tẩm cung của Thi Man tỷ tỷ, người đêm nay qua đó đi.

Hạng Trang nghĩ thầm, Ngụy Duyệt đúng là nha đầu có tâm tư đơn, đã là mẹ rồi mà vẫn còn như này, đổi lại là Doanh Trinh tuyệt đối sẽ không nói như vậy. Yêu nữ kia chỉ luôn muốn giữ hắn bên mình mà không đẩy hắn cho người khác. Cũng chỉ có Ngụy Duyệt mới có thể hào phóng như vậy. Trong lòng nghĩ thế nhưng hai chân Hạng Trang vẫn rời khỏi tẩm cung Ngụy Duyệt. Nói thật, Hạng Trang cũng có chút mê luyến cơ thể nóng rực của Doanh Trinh, chỉ nghĩ đến đó thôi là lửa nóng dưới bụng đã bốc cháy lên rồi.

Cung của Sở vương Hạng Trang là do sửa chữa phủ quận Hội Kê đời Tần xưa mà thành, tuy rằng nay có chút tráng lệ hơn, còn có sơn thủy sau hậu viện. Tuy nhiên tổng thể quy mô không lớn, bởi vậy tẩm cung của Ngụy Duyệt và Doanh Trinh không xa nhau mấy, Hạng Trang đi vài bước là tới cung của Doanh Trinh.

Tẩm cung của Doanh Trinh đèn vẫn sáng, Doanh Trinh không ra nghênh đón mà chỉ có mấy người cung nữ cầm chao đèn bằng vải lụa ra nghênh đón ở cửa. Họ hướng về phía Hạng Trang cung kính chào, hắn liền hỏi:

- Phu nhân đâu?

Cung nữ dẫn đầu đáp:

-Hồi bẩm đại vương, phu nhân đã ngủ rồi ạ.

-Được rồi, cho các ngươi lui.

Đuổi đám cung nữ đi ra, Hạng Trang lập tức vào trong tẩm cung.

Xuyên qua hai tấm màn trướng đập vào mắt là mjto chiếc giường thêu vô cùng xa hoa lộng lẫy, giường thêu rộng chừng một trượng, nhưng mấy người nằm cũng dư dả. Bởi thời tiết nóng bức, hai tấm rèm đã được vén cao, dưới ánh sáng mờ ảo của ánh đèn, có thể thấy được thân hình xinh đẹp đang nằm nghiêng mình trên giường thêu..

Tối nay, sau khi tọa đàm với Bách Lý Hiền, Hạng Trang có uống chút rượu, hắn say, lờ đờ mông lung tiến về phía thân hình xinh đẹp kia, nghiêng mình hạ xuống giường, thuận thế ôm lấy thân hình kia, lại dùng bàn tay to thô ráp của mình khẽ đặt lên ngực nàng.

Tuy nhiên, Hạng Trang liền cảm nhận thấy sự khác thường, đối với thân thể của Doanh Trinh hắn đã quá quen thuộc, từ mùi hương trên cơ thể nàng tới hình dáng, kích cỡ của bầu ngực, tất cả đều không đúng, thậm chí khi bàn tay to của Hạng Trang đặt lên đó, nữ nhân kia còn nhẹ nhàng run rẩy, như trinh nữ mới lần đầu tiếp xúc với nam nhân.

-Ngươi không phải là Thi Man, ngươi là ai?

Hạng Trang trong cơn say bỗng tỉnh lại, lập tức quát lớn, nữ nhân hai má lúm đồng tiền xấu hổ bước ra, quả nhiên không phải là Doanh Trinh. Tiểu nương này, chính là…… là Bách Lý Y Thủy tiểu muội của Bách Lý Hiền, Bách Lý Mậu

-Bách Lý tiểu muội?

Hạng Trang ngạc nhiên:

-Sao ngươi lại ở đây?

Bách Lý Y Thủy không trả lời, nhưng mùi hương trên người nàng thơm tới mức Hạng Trang dường như đang chìm đắm trong mùi hương đó không thoát ra được, mơ hồ, còn có mùi hương của trinh nữ, đầu óc hắn quay cuồng trong mùi hương đó, còn biết chi những uẩn khúc trong đầu vào lúc này chứ.

Hạng Trang xoay người, lao lên thân thể của Bách Lý Y Thủy, hai tay hắn xé hết những lớp xiêm y trên người nàng, liền đó, hắn vứt lớp áo bào, bỏ hết hung khí, ôm chặt lấy Bách Lý Y Thủy….cứ thế, hắn đắm chìm trong dục vọng và tận hưởng mùi thơm trên người trinh nữ.

Bách Lý Y Thủy khẽ rên lên từng tiếng, móng tay nàng bíu sâu vào da thịt trên lưng Hạng Trang, bị kích thích mạnh, Hạng Trang càng xung mãn, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, Bách Lý Y Thủy cảm giác như mình chỉ như chiếc thuyền trong trong lòng đại dương rộng lớn, bất cứ lúc nào cũng dễ bị sóng gió đánh chìm.

Cách đó không xa, Doanh Trinh đang yên lặng đứng trong bóng tối.

Tận mắt nhìn Hạng Trang thân thể cường tráng "tung hoành ngang dọc" trên thân thể yếu mềm của Bách Lý Y Thủy, trái tim nàng hiện lên vô vàn cảm giác khó hiểu, trong cung, nàng là một người phụ nữ có tính độc chiếm rất mạnh, Hạng Trang ở bên Ngụy Duyệt nàng đã cảm thấy đó kỵ, nói gì tới kẻ đến sau là Bách Lý Y Thủy này?

Tuy nhiên, sự việc hôm nay đích thực là do chính tay nàng ta sắp đặt.

Doanh Trinh cũng là do bất đắc dĩ mới bày ra vở kịch này và giúp Bách Lý Y Thủy đạt được nguyện vọng.

Tuy rằng Doanh Trinh được gả cho Hạng Trang muộn hơn Ngụy Duyệt, nhưng những gì nàng trải qua bên Hạng Trang cũng không ít, giờ hai con của Ngụy Duyệt cũng đã lớn mà Doanh Trinh vẫn chưa thấy động tĩnh gì, e rằng kiếp này nàng không thể có con, cho nên, nàng đành phải lao tâm khổ tứ mà nghĩ kế thôi.

Nếu chính mình không thể sinh con, thì hãy mượn con người khác vậy.

Đương nhiên, đứa con đó cũng phải là con của

Hạng Trang, hơn nữa mẹ của đứa con đó phải là người thân thiết với nàng, nếu không, khi đứa trẻ lớn, sẽ có nhiều việc xảy ra, nghĩ đi nghĩ lại, thì giờ cũng chỉ có Bách Lý Y Thủy là thích hợp nhất.

Bỗng dưng giữa lúc đó, tấm lụa mỏng trên người Doanh Trinh rơi xuống, sau đó từ trong bóng tối đi ra.

Hạng Trang đang đắm chìm trong dục vọng trên thân thể Bách Lý Y Thủy đột nhiên nhận ra điều gì khác thường, hắn ngẩng đầu lên, chỉ thấy có bóng dáng yêu mịđang tiến lại gần, dưới ánh đèn mờ, hắn không rõ lắm.

Thắt đáy lưng ong, cái miệng anh đào nhỏ nhắn, nước da trắng ngần, gương mặt đẹp đó Hạng Trang chưa tìm ra từ gì để mô tả, mơ hồ và khó hình dung, lúc này dường như tất cả ngôn từ trong người hắn đã biến mất, nhưng ngọn lửa rừng rực trong người thì đang cháy mãnh liệt.

Bách Lý Y Thủy kì thực lúc này đã không thể chịu nổi nữa, yêu nữ Doanh Trinh tới quả thực đúng lúc.

Hạng Trang từ trên giường đứng dậy, vươn đôi bàn tay thô ráp tới thân thể nóng bỏng của Doanh Trinh, hắn ôm nàng vào lòng, Doanh Trinh khẽ kêu một tiếng, cánh tay nàng đặt lên cổ Hạng Trang, cặp đùi thon dài thuận thế cặp vào eo hắn, Hạng Trang nhẹ nhàng nhấc bổng Doanh Trinh lên, rồi cứ thế, Hạng Trang cứ như đang tiến sâu vào một thế giới vô cùng huyền diệu, cảm giác kích thích đến khó thở.

Doanh Trinh khẽ rên lên những tiếng thỏa mãn, nàng cảm thấy toàn thân sung mãn, cảm giác phong phú, lúc tỉnh lúc mê, nàng hận một nỗi không thể cùng Hạng Trang đi sâu hơn nữa, cứ thể mà triền miên đi xuống.

Trên đường từ Tiền Đường đi Thông Sơn, có hai người đang vôi vàng cưỡi ngựa lao về phía trước.

Giang Đông trước giờ không nuôi ngựa, nhưng từ sau khi Hạng Trang mang một số lượng lớn ngựa từ Cửu Nguyên về, lại mở ra những chuồng ngựa ở Ngô Quận, Dan Dương, Hội Kê, ngựa mới ở Giang Đông càng ngày càng nhiều, vì thế, ngựa tốt bây giờ rất hiếm, hai con ngựa mà hai người này cưỡi đều nhận được ánh mắt hâm mộ của nhiều người.

Hai gã đều là người trẻ tuổi, người ở trước ước chừng hơn ba mươi tuổi, mắt sáng mày ngài, nghĩa khí hơn người, râu ngắn, người phía sau tầm hai mươi tuổi, mày rậm mắt to, dáng người cao lớn, cảm giác dũng mãnh khác thường.

Hai người này có lẽ chẳng phải ai khác ngoài Tử Xa Sư và em họ y Tử Xa Bố.

Tử Xa Bố nh́n những người lui tới trên đường, nói với Tử Xa Sư:

-Đại ca, nơi này có lẽ đã là địa giới của huyện Sơn Âm, nhìn không giống là một huyện nhỏ chỉ có bảy tám nghìn người.

-Suỵt, Nhị đệ chớ có lên tiếng.

Tử Xa Sư khẽ ra hiệu cho Tử Xa Bố.

Người đi đường qua lại rất nhiều, ai biết trong đó có tai mắt của các dòng họ hoặc huyện lệnh Sơn Âm không? Nhỡ để huyện lệnh Sơn Âm hoặc các gia tông tộc biết tin tức bọn họ, đồng thời an bài chuẩn bị trước đó, Tử Xa Sư lại biết một số tin tức mà không muốn người khác biết, cũng không hề dễ dàng.

Lần này tới Sơn Âm nhận chức, Tử Xa Sư cũng không định tới nha huyện báo danh.

Trước khi tới báo danh, Tử Xa Sư quyết định đi thăm mười mấy xã thuộc huyện lị Sơn Âm,, thăm dò, điều tra một chút xem số lượng những người nhập khẩu ở huyện Sơn Âm, sau khi lấy được con số chính xác thìđến gặp huyện lệnh Sơn Âm cũng không muộn. Tử Xa Sư thực chất muốn biết, huyện lệnh Sơn Âm có định giở trò gì hay không?

Đi thêm một chút, phía trước bỗng xuất hiện một tửu quán.

Lập tức Tử Xa Sư nói với Tử Xa Bố:

-Nhị đệ, tới kia dừng chân nghỉ chút.

-Được.

Tử Xa Bố đồng ý, giục ngựa tiến vào con đường nhỏ rậm hướng về tửu quán phía trước, đi môt quãng xa liền có một tửu nương rất có dung nhan đi lên tiếp đón, câu đầu tiên là "ôi" một tiếng, lúm đồng tiền rất sâu,:

-Ôi, không biết cơn gió nào đem hai vị công tử tới với tửu quán chúng ta, mau, mời hai vị công tử vào…

Chương 255: Tửu nương phong tình

Khi Tử Xa Sư, Tử Xa Bố xoay người xuống ngựa, từ phía sau bỗng truyền đến những âm thanh ồn ào, hai huynh đệ quay đầu nhìn, chỉ thấy có một đoàn người đang vây quanh một cỗ kiệu lớn từ phía trước đi tới, khi đến gần, Tử Xa Sư mới nhìn rõ, đó không phải là cái kiệu mà là một cỗ máy tra tấn bằng gỗ.

Ngồi trên đó là một thiếu phụ tuổi còn trẻ trần như nhộng, tóc rối loạn, bị trói hai tay về sau, hai bầu vú vểnh lên, nơi gồ lên ở phần dưới bụng và cái mông trắng như tuyết. Thân thể nàng phơi bày nhìn không sót một cái gì, đôi chân thon dài bị đóng chặt vào cỗ máy tra tấn, đầu gỗ tròn cắm thẳng vào phần dưới cơ thể nàng.

Cả người thiếu phụ lẫn hình cụ được hai thanh niên trai tráng nâng đi, còn có hai thanh niên đi mở đường, xem ra trang phục của họ, không phải là nha dịch mà là gia nô nhà ai đó.

Hai huynh đệ Tử Xa Sư ngước nhìn lên, bà chủ quán rượu liền tới gần, Tử Xa Sư khẽ thở dài nói:

-Thật là tầm bậy, ta thấy vị nương tử đó hẳn là một mĩ nhân, sao lại bị Thạch gia tra tấn tới vậy.

Tử Xa Sư nói:

-Lẽ nào có oan tình gì ở đây chăng?

-Ah.

Thần sắc tửu nương biến đổi, khẩn trương lắc đầu nói:

-Không, không không, không có oan tình gì cả.

Nói tới đây, tửu nương lại cười tươi như hoa nói với hai huynh đệ:

-Hai vị công tử, mời vào trong, nơi này rượu rất ngon, người ở đây gần xa ai cũng biết tiếng là rượu ngon, không ai không muốn thử, hai vị công tử một khi đã uống nhất định không muốn về nhà.

Tử Xa Bố vẫn còn nhiều điều thắc mắc, nhưng liền bị Tử Xa Sư ngăn lại, Tử Xa Sư cười nói:

-Tửu nương, người đã nói như vậy, rượu này tại hạ nhất định phải uống.

Nói xong, hai huynh đệ dẫn nhau vào tửu quán, về hai con ngựa của hai huynh đệ, vị tửu nương sớm đã an bài người chăn dắt.

Trước không nói tới việc hai huynh đệ Tử Xa Sư điều tra huyện Sơn Âm kĩ lưỡng ra sao, mà luận tới huyện lệnh Thạch Uẩn tính khí nóng như thế nào?

Thạch Uẩn là cháu đích tôn của Thạch tộc huyện Sơn Âm, mà họ Thạch lại là dòng họ lớn nhất ở đây, họ sở hữu hết những ổ bảo bốn bên, tráng đinh hơn hai nghìn người, nhân khẩu không dưới năm nghìn. Mặc dù vẫn chưa thể đem ra so sánh với Lục thị Tiền Đường, Trương thị nhưng cũng là tộc lớn ở quận Hội Kê này.

Thạch Uẩn giờ tức giận cũng vì tộc họ Tôn ở Sơn Âm huyện, chỉ vì phần mộ tổ tiên mà hai dòng họ nổi lên tranh cãi, cũng vì tranh chấp phần đất phong thủy cho tổ tiên mà hai bên đã dùng binh khí đánh nhau, đã chết vài mạng người, Thạch Uẩn đã phái huyện thừa Thạch Bình đi điều tra, xem xem họ Tôn kia có định tranh cướp tiếp hay không?

-Tên Tôn Bá, ta nhất định không để hắn yên!

Thạch Uẩn tỏ vẻ giận dữ.

Thạch Bình cũng là con cháu chính của dòng họ Thạch, lập tức y phụ họa nói:

-Đại ca, hay là tới chỗ quận thủ tố cáo Tôn Bá, nói hắn cản trở việc kiểm tra nhập nhân khẩu, còn ác ý giấu diếm những người họ Tôn nhập khẩu…

Còn chưa dứt lời, Thạch Uẩn liền tát vào mặt Thạch Bình một tát, làm má hắn in hẳn năm đầu ngón tay.

Thạch Uẩn mắng:

-Ngươi đúng là cái đồ ngu xuẩn, việc giấu diếm những người nhập khẩu không chỉ dừng lại ở một nhà họ Tôn kia? Nếu tới chỗ Quận thủ tố cáo, thì chẳng khác gì tố cáo luôn họ Thạch này đi.

Thạch Bình nhận một cái tát, chẳng dám hé răng nửa lời, y biết rằng cấp bậc dòng ho rất tôn nghiêm, tộc lão nắm toàn bộ quyền sinh quyền sát trong tay, Thạch Uẩn là cháu đích tôn của tộc lão, cũng là kẻ sẽ kế nhiệm chức tộc lão sau này, luận về quan hàm mặc dù Thạch Bình chỉ kém Thạch Uẩn một bậc nhưng Thạch Uẩn chỉ cần ngón tay út là có thể đâm chết Thạch Bình.

-Đúng là tức chết mà.

Thạch Uẩn tức giận, nói với Thạch Bình:

-Nào, đi uống rượu!

Thạch Bình ngạc nhiên hỏi:

-Đại ca, hôm nay tới đâu uống?

Thạch Uẩn không nghĩ ngợi nói:

-Hãy tới quán rượu của Ngọc nương, có vài ngày không tới mà bản công tử đã thấy nhớ cái mông của nàng rồi, ha ha!

Quán rượu Ngọc nương, Tử Xa Sư đang thưởng rượu với vị tửu nương.

Do Tử Xa Sư thiện tình mời rượu, cộng thêm có thiện cảm với vị thanh niên oai hùng này, tửu nương liền ỡm ờ ngồi đối diện với chàng, lại đem cả bình rượu ngon chôn giấu suốt hai mươi năm đem ra, uống hơi nhiều, hai má tửu nương đã ửng đỏ, nàng nói cũng nhiều hơn hẳn.

Tử Xa Sư lại nhắc chuyện cũ:

-Tửu nương, vừa rồi tại sao vị thiếu phụ kia phải chịu hình?

Tửu nương thở dài, nói:

-Công tử, thật ra nguyệt nương đó cũng là người trong sạch, cũng là do người ta cả, Thạch gia dám ỷ vào cường thế mà ép cô ấy gả cho hắn, kết quả là xuất giá được hai tháng, chồng nàng trong một lần dùng binh khí đánh nhau đã bỏ mạng, nguyệt nương này sống đơn độc một mình nhưng nửa tháng trước lại có người phát hiện nàng ta đã mang thai.

Tử Xa Bố nhíu mày nói:

-Thì ra không phải kẻ đức hạnh, chịu hình cũng đúng.

-Không đức hạnh.

Tửu nương khẽ liếc nhìn Tử Xa Bố, sẵng giọng:

-Công tử, có biết vị hôn phu của cô ta là ai không? Hắn chính là con cháu Thạch tộc lão, họ Thạch ở Sơn Âm thế lực lớn tới vậy, muốn vào ổ bảo của họ còn khó, nguyệt nương kia cả ngày chỉ ở trong phủ, ai có thể đi vào buồng ngủ của nàng ta được chứ?

Tử Xa Sư nhấp một ngụm rượu, nói:

-Như vậy, chắc là có uẩn khúc chi đây?

-Oan ức ra sao? Công tử, người thử đoán xem?

Tửu nương khẽ nghiêng gương mặt đẹp, lại thêm má lúm đồng tiền xinh xắn, giờ khắc này nàng đúng là đẹp đến rung động lòng người, Tử Xa Sư cũng đã từng gặp không ít mỹ nhân, nhưng lúc này tim chàng đập thình thịch, thầm nghĩ mỹ phụ vùng sơn dã cũng có cái phong tình riêng, vừa hoang dã vừa điên cuồng.

Không đợi Tử Xa Sư kịp nói, tửu nương tiếp lời:

-Kỳ thực, cả cái huyện này ai mà chả biết, tên gian phu đó chính là Thạch Trọng, tên lão nhân này đã hơn bảy mươi tuổi, thân hình lại cường tráng, nghe nói vậy không biết là thật hay là giả nữa.

Tử Xa Bố nói:

-Như vậy chả phải là thông dân sao? Vì sao chỉ có người thiếu phụ kia chịu hình? Còn gã gian phu kia lại nhơn nhởn ngoài vòng pháp luật? xem tại TruyenFull.vn

Tửu nương gắt giọng:

-Thạch Trọng là người nhà họ Thạch, ai dám làm gì hắn chứ?

Tử Xa Bố tức giận nói:

-Huyện lệnh Sơn Âm đâu? Chuyện này quan phủ chả nhẽ lại làm ngơ?

-Huyện lệnh Sơn Âm?

Tửu nương cười một cách mỉa mai nói:

-Huyện lệnh Thạch Uẩn lại là cháu đích tôn của Thạch Trọng, chả nhẽ cháu lại đi bắt ông? Chuyện này nói ra chẳng khác gì chuyện cười sao?

Tử Xa Bố nói:

-Huyện lệnh Sơn Âm là cháu của Thạch Trọng? Thế chẳng phải Thạch gia ở Sơn Âm huyện này đang một tay che trời sao?

-Cũng không hẳn là như vậy?

Tửu nương nói xong lại liếc mắt đưa tình với Tử Xa Sư:

-Công tử, đã tới Sơn Âm huyện, các người ngàn vạn lần không nên đắc tội với Thạch gia, cũng chẳng phải ta dọa dẫm gì, ở Sơn Âm huyện này, Thạch Trọng chính là vương, còn gia pháp Thạch gia chính là vương pháp ở Sơn Âm huyện.

-Nực cười?

Tử Xa Bố giận tím mặt, muốn đập bàn đứng lên nhưng liền bị Tử Xa Sư kéo xuống.

Tử Xa Sư lại mỉm cười, nói:

-Tửu nương, huynh đệ ta có hơi quá chén, không biết tửu quán đây có phòng nào đang rảnh, có thể bố trí cho hai ta nghỉ ngơi không?

-Có, có, có chứ, công tử có muốn ngủ tại khuê phòng của ta, ta cũng đồng ý ấy chứ.

Tửu nương ha ha cười, nói xong nàng đứng dậy, thướt tha đi lên phía trước, đi được vài bước, nàng ngoái đầu nhìn Tử Xa Sư đang thất thần ngồi đó, cười một cách quyến rũ:

-Công tử, còn ngẩn người ra đó làm gì, mau theo ta.

Tử Xa Sư vui vẻ đứng dậy, đi theo, tửu nương này đúng là một mỹ nhân, tửu đồ trong ngoài mười dặm ở xã này đều thích đến quán rượu của nàng, những tin tức nghe được ở đây rất nhiều, Tử Xa Sư muốn nhanh chóng nắm rõ tình hình Sơn Âm huyện, kết thân với tửu nương sẽ rất có lợi thế!

Tất nhiên, sự nhiệt tình của tửu nương ngay cả kẻ ngốc cũng có thể nhận thấy được, vì thế, Tử Xa Sư sao lại không thấy chứ? Tuy nhiên, nếu thế thì đã sao? Tửu nương xinh đẹp như hoa lại phong tình như vậy, y chẳng ngại việc nàng bán rẻ tiếng cười nơi phong trần, nếu hai người có tình ý, y còn muốn cưới nàng làm thiếp ấy chứ!

Tử Xa Bố vừa đứng dậy đi theo Tử Xa Sư thì ngoài cửa lớn vang lên những tiếng ngựa dồn dập, người tới tấp nập, kẻ canh ngoài cửa liền vội vàng chạy tới trước, hoảng sợ nói với tửu nương:

-Ngọc nương, Thạch huyện lệnh tới.

-Thạch huyện lệnh?

Sắc mặt tửu nương thay đổi, nhìn Tử Xa Sư áy náy, rồi xoay người đi ra ngoài.

Không chần chừ, tửu nương liền dẫn hai người đi ra, phía trước là một gã thanh niên ước chừng ba mươi tuổi, gương mặt thanh thoát, hai con mắt vàng ố, vừa nhìn đã biết là kẻ háo tửu sắc, y dùng bàn tay to lớn của mình luồn vào trong y phục của tửu nương rồi cứ thế mà xoa nắn.

Dễ thấy, tên này chính là Sơn Âm huyện lệnh Thạch Uẩn.

Về Thạch Uẩn, Tử Xa Sư không biết rõ lắm, trước khi rời khỏi Quan Trung, Lệnh Doãn từng nói qua với y rằng, Thạch Uẩn là cháu đích tôn dòng họ Thạch, khi Đại vương đánh đuổi thế lực sót lại của Hạng Quan, họ Thạch đã giúp đỡ rất nhiều, để làm điều kiện trao đổi, Thạch Uẩn đã được ủy nhiệm nhận chức Sơn Âm huyện lệnh.

Ngoài ra, huyện lệnh trước đây ở Sơn Âm với Thạch Uẩn không hợp nhau, vì thế cái chết của tên tiền nhiệm đó rất có thể là do Thạch Uẩn mưu sát.

Tuy nhiên, Tử Xa Sư tới đây lần này không phải là để điều tra vụ án đó, đối với một quốc gia mà nói, cái chết của một huyện úy đâu có hề hấn gì? Nhiệm vụ chính của Tử Xa Sư lần này là thanh tra việc nhập hộ khẩu toàn dân ở huyện Sơn Âm, tên Thạch Uẩn kia nếu chủ động phối hợp là tốt, nếu cản trở hoặc không phối hợp thì sẽ giết.

Lần này tới đây, Tử Xa Sư có mang theo vương kiếm của Hạng Trang, tiền trảm hậu tấu là điều có thể.

Khi Tử Xa Sư đang đánh giá Thạch Uẩn, y cũng đã nhìn thấy hai huynh đệ, lập tức y tát vào mông tửu nương, cười dâm đãng:

-Ngọc nương, kinh doanh cũng không tồi nhỉ? Mới sáng sớm đã có khách quý rồi.

Tửu nương cười lớn nhưng có phần không tự nhiên, có lẽ cũng vì ngại Tử Xa Sư.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau