SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 246 - Chương 250

Chương 246: Tam hổ tranh thực

Trương Lương nói:

- Đại vương, những tên kỵ binh này không đáng lo lắm, cái thần lo là thế cục của Cửu Giang.

Trần Bình cũng gật đầu nói:

- Đúng đấy Đại vương, xem thời gian thì thời gian đưa bức thư này ít nhất cũng là chuyện mười ngày trước rồi, nói cách khác ít nhất là mười ngày trước, Lý Tả Xa, Cận Hấp và Chu Ân cũng đã bị đánh bại dưới thành Lịch Dương, hơn nữa nước Hành Sơn cũng đã bị tiêu diệt, Liên quân bao vây tấn công Giang Đông chỉ có ba lộ thôi.

Trong lúc đó, Mai Quyên trải qua hơn nửa tháng chạy trốn, đã che chở cho thái tử Ngô Thần của nước Hành Sơn trốn vào Quan Trung, cho nên cho dù Lưu Bang và bọn Trương Lương đã biết nước Hành Sơn đã bị diệt vong, nhưng vì núi cao nước xa, đường cách trở, bọn họ cũng không thể biết nước Đông Ký thực sự cũng đã diệt vong, thêm vào đó Hoài Nam vương Anh Bố cũng đã lui quân.

Lưu Bang suy nghĩ một chút nói:

- Tử Phòng, ngươi nói xem có phải là do tên tiểu tử Hạng Trang sau đó sẽ ra tay đối với Cửu Giang hay không?

- Đây là kết quả tất yếu.

Trương Lương gật đầu nói:

- Chu Ân, Cận Hấp, Lý Tả Xa đều là tướng nhà Hán. QuậnCửu Giang tuy rằng cách xa Quan Trung Ba Thục ngàn dặm, nhưng vẫn thuộc sở hữu của đại vương, một khi Quan Trung khôi phục lại được nguyên khí, bất cứ lúc nào đại vương cũng có thể lấy quận Cửu Giang làm điểm bật xuất binh thảo phạt Giang Đông. Chuyện này đối với nước Sở mà nói, quận Cửu Giang giống như con dao uy hiếp bọn họ, với sự tàn nhẫn của Hạng Trang lẽ nào lại không nhìn ra điểm yếu ấy chứ? Cho nên, hắn nhất định sẽ nhân cơ hội này giành bằng được Cửu Giang.

- Giành bằng được quận Cửu Giang?

Lưu Bang nhíu mày nói:

- Tên tiểu tử Hạng Trang mới ngồi lên ngôi vị Vương Sở chưa lâu, e là mọi việc trong nước còn chưa thuận,, hơn nữa vừa mới bị Liên quân Thất Lộ tấn công, tuy nói rằng quân Hành Sơn và quân Cửu Giang bị đánh bại, nhưng liệu hắn có thể thừa lực giành được Cửu Giang không? Tử Phòng, chẳng lẽ ngươi không lo lắng?

Trần Bình vuốt cặp râu dài nói:

- Đại vương, Hạng Trang không phải là Hạng Vũ. Hạng Vũ có Phạm Tăng mà không biết dùng, Hạng Trang đối với Úy Liêu cũng có thêm chút tín nhiệm, hiện giờ tuy rằng Úy Liêu đã chết, nhưng Hạng Trang cũng đã có thành quả, dưới trướng của hắn có không ít mưu sĩ già dặn, nhất định không thể kinh suất được.

Lưu Bang vẻ mặt trở nên nghiêm trọng, từ khitên nghịch tặc Anh Bố chiếm lấy ba quậngồm Tiết Quận, Tứ Hải, Đông Hải, thì nước Đại Hán liền kề Giang Đông chỉ còn có quận Cửu Giang. Trong tương lai khi hai bên Hán Sở giao tranh, quận Cửu Giang sẽ là vị trí chiến lược trọng yếu, một khi Cửu Giang thất thủ, quân Hán còn muốn chinh phạt nước Sở cũng là một viễn cảnh xa xôi.

Trầm ngâm một lát Lưu Bang lại nói:

- Tử Phòng, hiện giờ quân Quan Trung nguyên khí chưa hồi phục, kỵ binh vẫn chưa luyện thành, căn bản không thể tiến công tới Cửu Giang, nếu như ở gần chỉ xuất hai ba mươi nghìn đi thì không được việc. Cho nên mới nói Hạng Trang có mưu đồ thôn tính Cửu Giang, chúng ta cũng vậy, không còn cách nào khác cả!

Trương Lương nói:

- Đại vương, Lương có kế này có thể làm cho Bành Việt, Hạng Trang, Anh Bố ba con hổ tranh chấp lẫn nhau, Cửu Giang có thể bảo toàn.

- Ồ

Lưu Bang nghe vậy hết sức hứng khởi, vội vàng hỏi:

- Cách gì? Tử Phòng mau nói!

Trương Lương nói:

- Thời cổ Yên Tử lấy hai trái đào giết chết ba binh sỹ, hôm nay đại vương không ngại làm theo cách của người xưa để lại. Đầu tiên ban Vương chiếu, đem quận Cửu Giang cấp cho Hoài Nam vương Anh Bố, sau đó mật lệnh cho Chu Ân, Cận Hấp, Lý Tả Xa âm giả vờ hàng Lương Vương Bành Việt, các binh sỹ của chúng ta đang đóng quân ở Cửu Giang không đi, như thế thế ba con hổ tranh thức ăn đã thành rồi.

- Tử Phong kế ba con hổ tranh thức ăn này có phải là quá đơn giản không?

Lưu Bang nghe thấy thế không có chút khỏi nghi ngờ.

Lưu Bang biết người này rất nhiều khuyết điểm, nhưng tự biết rõ bản thân mình, hắn cũng biết bản thân chỉ có vài người, từ trước đến giờ chưa từng nhận thấy rằng mình có nhiều người tài, nhưng khi Trương Lương hiến kế ba con hổ tranh thức ăn, Lưu Bang ngẫm nghĩ mưu sỹ Anh Bố dưới trướng Hạng Trang sao lại có thể không đoán ra được cơ chứ?

Trương Lương mỉm cười giải thích:

- Đại vương người không biết đó thôi, mưu kế càng đơn giản thì càng khó giải, chỉ cần Hạng Trang, Bành Việt, Anh Bố nhắm đến Cửu Giang thì bọn chúng nhất định sẽ vào cuộc.

Lưu Bang gật đầu lập tức hỏi lại:

- Tử Phòng ngươi muốn đem quyền cai trị quận Cửu Giang cho Anh Bố, và để bọn Chu Ân giả vờ hàng Bành Việt? Tại sao không để bọn Chu Ân trá hàng Anh Bố sau đó đem quyền cai trị Cửu Giang cho Bành Việt? Hai cách này có gì khác nhau đâu?

- Đương nhiên là có khác nhau rồi!

Trương Lương nói:

- Lương Vương Bành Việt ân oán rõ ràng, trọng mặt mũi, nếu Chu Ân, Cận Hấp, Lý Tả Xa bọn họ giả hàng nước Lương, Bành Việt sẽ giao cho ba người bọn họ đến khống chế, Anh Bố tính hay đa nghi, dưới trướng lại có mưu sĩ Khoái Triệt, một khi Chu Ân, Cận Hấp, Lý Tả Xa cử binh hợp nhau, Anh Bố nhất định sẽ điều bọn họ rời khỏi Cửu Giang.

- Khoái Triệt! Lại là Khoái Triệt!

Lưu Bang nhìn Trần Bình vẻ mặt xấu hổ nói:

- Lúc trước khi ở Hoài Nam, trẫm nghe theo lời khuyên của Trần Bình giết chết Khoái Triệt thì tốt rồi, ôi….

Lưu Bang có chút hối hận, lúc trước nếu giết chết Khoái Triệt, thì hắn sẽ không có cơ hội xúi giục Anh Bố phản bội lại Lưu Bang. Anh Bố không phản bội thì ba quận Tiết Quận, Đông Hải, Tứ Thủy cũng không bị thất thủ, có Đông Hải, Tứ Thủy hậu thuẫn, Cửu Giang cũng không sợ đại quân Hạng Trang nước Sở nữa, đúng là rút dây động rừng mà!

Có điều giờ hối hận cũng đã muộn rồi, hy vọng duy nhất của Lưu Bang chính là Trương Lương kế ba con hổ tranh thức ăn có hiệu quả thì Hạng Trang, Anh Bố và Bành Việt tranh nhau Cửu Giang đánh nhau tơi bời, cả ba đều bị thương.

Năm ngày sau, Lưu Bang mật sai người chạy ngày đêm đến Cửu Giang, Chu Ân cũng đã đến Ngô Trung rồi.

Sau khi yết kiến, Hạng Tha, Hạng Đà, Hoàn Sở, Quý Bố và Sở quốc văn võ đều đều trợn mắt nhìn Chu Ân, nếu ánh mắt có thể giết người chắc Chu Ân sớm đã bị phanh thây rồi, rõ ràng trong mắt của đám người dưới trướng Hạng Tha thì Chu Ân là một kẻ phản đồ, hơn nữa nếu như không vì hắn phản bội thì tiên vương sẽ không bị Cai Hạ đánh bại, lại càng không thể tự sát ở Ô Giang.

Ánh mắt thù hận của mọi người khiến Chu Ân đứng ngồi không yên, có điều vì vận mệnh của hơn hai mươi nghìn quân sĩ ở Cửu Giang, vận mệnh của cả gia tộc, Chu Ân nhẫn nhịn lại, Chu Ân lập tức quỳ sát mặt xuống đất nói:

- Thần quá sợ hãi cường địch nên mới quỳ gối phản bội. Có tội với Tiên Vương, có tội với nước đại Sở, tội đáng chết!

Chu Ân cũng thật lưu manh lấy ngay thân mình ra chịu tội, để Hạng Trang muốn thế nào thì cứ thế mà làm, nếu thả cho Chu gia một con đường sống thì từ nay về sau sẽ không phải bận tâm gì nữa, nếu Hạng Trang không muốn buông tha như thế, muốn lấy đầu Chu Ân tế linh hồn Hạng Vũ trên cao thì Chu Ân vơi nước đại Sở không còn một chút tình nào nữa.

-Đại vương, tội của Chu Ân vô cùng nghiêm trọng, không giết hắn, làm sao có thể an ủi linh hồn tiên vương trên kia.

- Chính là thằng khốn này tự dâng mình đến cửa, hôm nay dù nói thế nào cũng không thể tha cho hắn được. Hừ!

Hạng Tha, Hạng Đà tuy rằng rất hận Chu Ân, nhưng hai người đều có mắt nhìn xa trông rộng, bọn họ biết lúc này không thể khinh suất được, một khi không hợp ý đại vương, thì không thể cứu vãn được sự tình nữa, tuy nhiên hai tên đại quê mùa Hoàn Sở, Quý Bố

lại không có nhiều kiêng dè như thế, lập tức lên tiếng kêu gào.

Hạng Trang nghe thấy vậy chau mày, Chu Ân không thể giết, tuy rằng ở thời khắc quan trọng phản bội đại Sở, gây ra tổn thất lơn đối với nước Sở, Chu Ân chính là người làm cho Hạng Vũbị Cai Hạ đánh bại, phải tự vẫn ở Ô Giang như thế là không công bằng, bi kịch lớn của Hạng Vũ nguyên nhân lớn nhất chính là hắn ta.

Quan trọng hơn đó là Chu Ân không phải có mỗi mình hắn, nếu hắn chỉ có một mình thì giết cũng không sao, Hạng Trang cũng không phải chau mày suy nghĩ như thế, nhưng vấn đề là, đằng sau Chu Ân còn có nhiều con cháu của Cửu Giang nữa, có thể nói là một gia tộc có thế lực lâu đời, dưới trướng Chu Ân cũng có hơn hai mươi nghìn con em quân đội Cửu Giang đầy kinh nghiệm chiến đấu.

Cho dù là xuất phát từ gia tộc hay từ quân đội Cửu Giang mà xét thì Chu Ân đều không thể giết, chẳng những không được giết mà còn phải tiếp đãi tử tế, thậm chí là khôi phục chức quan, tất cả mọi chuyện đều có nguyên nhân của nó, ngươi không thể vô duyện vô cớ đặc xá cho Chu Ân, phục lại chức quan cho hắn, nếu không lại thành thưởng quá phạt rồi.

Cho nên cần phải vẽ thêm cho Chu Ân một số công lao, tuy nhiên việc này không thể Hạng Trang làm được.

Hạng Trang bây giờ đã là Sở vương, không còn là Thượng Tướng Quân nữa rồi, hắn chắc chắn không thể giống như trước đây, trực tiếp bác bỏ ý kiến quanđiểm của Hoàn Sở, Quý Bố, đường đường là vua của một nước, lại phải tranh luận với quần thần của mình, một hai lần còn được chứ nhiều lần như thế còn gì là uy vương nữa?

Cho nên Hạng Trang không thể trực tiếp ra mặt được, phải tìm một người đem lời của hắn nói ra.

Hạng Trang nhìn hai hàng văn võ chậm rãi lướt qua từng người một, Bách Lý Hiền, Điền Hoành, Tử Xa Sư, Tây Khất Liệt đều không phải là người nước Sở nói ra không có hiệu quả cao, không thể cùng Hoàn Sở, Quý Bố gây thù chuốc oán, còn Tiểu Khai, Chung Ly Muội còn có Ngu Tử Kỳ không thể hy vọng bọn họ nói thay chuyện Chu Ân được.

Cuối cùng, Hạng Trang dừng ánh mắt ở Hạng Tha, xem ra nhìn lại chỉ có Hạng Tha là thích hợp nhất.

Nhìn thấy ánh mắt đại vương nhìn mình, Hạng Tha trong lòng thở dài, thực tâm mà nói hắn cũng tán thành việc giết Chu Ân để tếlinh hồn tiên vương linh thiêng trên trời. Chẳng qua nhìn thấy nét mặt đó của đại vương, rõ ràng là không đồng ý giết Chu Ân, thậm chí hình như còn định chiều lòng Chu Ân.

- Đại vương thần cho rằng.

Hạng Tha bước lên một bước cất cao giọng nói:- Thần nghĩ rằng, Chu Ân tướng quân dù có sai, nhưng đã biết sai để sửa, còn gì tốt hơn thế nữa, cho nên, không những không nên phạt mà còn nên thưởng thêm nữa.

Tiếng vừa dứt thì hai hàng văn võ bá quan ồ lên một tiếng, không chỉ có Hoàn Sở, Quý Bố, Tiêu Khai và quân sĩ nước Sở đều không tin vào tai mình, thậm chí Bách Lý Mậu, Tử Xa Sư, Tây Khất Liệt, Điền Hoành mặt còn biến sắc, chỉ có riêng Bạch Lý Hiền phe phẩy quạt lông, khóe miệng nở nụ cười.

Hạng Trang tuy không tỏ ra ngoài mặt nhưng trong lòng thì vui mừng khôn xiết.

Trước kia khi còn ở Ngao Thương, Úy Liêu đã từng đánh giá cao Hạng Tha, nói hắn là người có tài, ông đúng là có con mắt thần thông quảng đại, Hạng Tha quả đúng là một tướng tài, Hạng Tha biết hắn muốn nói lời gì, muốn làm gì, như thế mới đúng là hiền tài, so sánh với Tiêu Hà cũng không thua kém là mấy.

Chương 247: Không có giải pháp

- Lời của Lệnh Doãn sai rồi!

Không đợi Hạng Tha nói hết câu, Hoàn Sở không thể kìm chế được liền phản bác nói:

- Chu Ân phạm tội ác tày trời đó là phản bội đất nước, nếu như trước không phải hắn phản bội Sở chạy sang Hán, tiên vương sao có thể binh bại tại Cai Hạ, sao có thể tự sát ở Ô Giang được? Tội ác tày trời như thế sao có thể dung tha được?

Quý Bố cũng nhanh chóng đi lên, chắp tay trước Hạng Trang hành lễ nói:

- Đại vương, thần thấy phải giết Chu Ân mới phần nào an ủi linh hồn tiên vương trên trời cao.

- Thứ Tướng Quân, mạt tướng không cho là như thế.

Hạng Tha nhìn không chớp mắt thản nhiên nói:

- Chu Ân mang quân Cửu Giang đầu nhập nước Hán phản bội nước Sở là sự thật, nhưng quân Cửu Giang không hề tham dự vào cuộc chiến với Cai Hạ, khi quân Cửu Giang đến là khi tiên vương sớm đã bị đánh bại rồi, cho nên nếu đem việc tiên vương bị quân Cai Hạ đánh bại lên một mình đầu Chu Ân thì không được ổn lắm.

Dừng một lát, Hạng Tha lại nói tiếp:

- Hơn nữa, lúc này Chu Ân tướng quân lại mang quân quay về, trong lúc đất nước đang nguy cấp như này công quả không nhỏ, đại vương nếu như không thưởng cho Chu Ân tướng quân mà ngược lại còn định lấy đầu để tế tiên vương chỉ làm cho các gia tộc ở Cửu quận đều thất vọng đau khổ mà thôi, đại vương xin người xem xét thưởng phạt sao cho thỏa đáng.

Hoàn Sở bị phản bác không thể cãi được gì, xét về võ nghệ mười người như Hạng Tha cũng không được bằng một Hoàn Sở, nhưng nếu xét về mưu trí biện luận thì có thế trăm Hoàn Sở nữa cũng không bằng một Hạng Tha. Hoàn Sở quay đầu về phía bọn Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ cầu xin sự giúp đỡ nhưng Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ lại hướng ánh mắt về chỗ ngồi của Hoàn Sở.

Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ là người có khả năng nhìn xa sao lại không nhận ra được ý tứ của Hạng Trang cơ chứ?

Thấy vậy, Hạng Tha hướng về phía Hạng Trang cúi gập người xuống cất cao giọng nói:

- Đại vương anh minh sáng suốt!

Hạng Trang ừ nhẹ một tiếng nói:

- Lời của Lệnh Doãn thật có lý, Chu Ân tướng quân cho dù từng phản bội Sở. Gây tổn hại lớn cho nước Sở, tuy nhiên hắn đã có ý quay lại, lại còn mang theo hơn hai mươi nghìn quân Cửu Giang là con cháu Đại Sở quay trở về, nói cho cùng vẫn là có công lớn, theo lý thì nên thưởng, ban cho 50 thước lụa, 50 lượng vàng.

Chu Ân nhanh chóng cúi rạp người xuống đất, cảm động rơi nước mắt nói:

- Thần…thực sự là hổ thẹn.

- Chu Ân vẫn vì Đại Sở vì Đại Tư Mã, vì Quận Thủ Cửu Giang, nên hai vạn quân Cửu Giang vẫn do Chu Ân chỉ huy.

Hạng Trang nói tới đây dừng lại một chút, cúi xuống nhìn Chu Ân nói:

- Chu Ân tướng quân, quận Cửu Giang trẫm giao cho ngươi, ngươi nhất định phải thay trẫm bảo vệ tốt phía bắc của nước Đại Sở nghe rõ chưa?

Chu Ân trong lòng cảm ơn, lạy liên hồi nói:

- Thần…sẽ quên mình để phục vụ.

Hạng Trang đứng đúng chỗ Hạng Kỳ nói:

- Hạng Kỳ, ngươi lui xuống chuẩn bị tiệc rượu tối nay trẫm tổ chức tiệc đãi quần thần ở điện chính. Thưởng cho các tướng sỹ có công nhân tiên cũng tẩy trần cho Chu Ân tướng quân luôn.

- Dạ!

Hạng Kỳ cúi chào vâng lời đi ngay.

Khi Hạng Trang đang ở yến tiệc với quần thần là lúc chiếu thư của Lưu Bang đã rơi vào tay Bành thành.

Anh Bố vuốt vuốt bộ râu hỏi Khoái Triệt:

- Tướng quốc, theo ngươi quận Cửu Giang lấy hay không lấy?

Khoái Triệt nghe vậy không cần nghĩ ngợi đã vội lắc đầu nói quả quyết rằng:

- Đại vương, thần nghĩ quận Cửu Giang nhất định không được lấy!

- Nhất định không được lấy?

Anh Bố nhíu mày nói:

- Vì sao lại thế? Khó mới có khi Lưu Bang hào phóng đem quận Cửu Giang cho trẫm, sao trẫm lại không thể lấy được?

Khoái Triệt nói:

- Đại vương, đây là kế đuổi hổ giết sói của Lưu Bang đó!

- Kế đuổi hổ giết sói?

Anh Bố vẫn chưa hiểu, nói:

- Ý tướng quốc là, Lưu Bang muốn mượn tay quả nhân tiêu diệt ba con sói Cận Hấp, Chu Ân, Lý Tả Xa, nhưng cũng không đúng lắm Cận Hấp, Chu Ân, Lý Tả Xa bọn họ đều là người dưới trướng của Lưu Bang sao lại phải nhờ tay trẫm diệt trừ ba người này?

- Đại vương người nhầm rồi.

Khoái Triệt lắc đầu cười buồn nói:

- Cận Hấp, Chu Ân, Lý Tả Xa là ba tên dưới trướng của Lưu Bị không đáng để nhắc tới, người mà Lưu Bang muốn diệt trừ là đại vương và Hạng Trang.

- Hạng Trang?

Anh Bố giật mình nói:

- Trẫm sao có thể quên mất hắn chứ?

Nhờ có lời nhắc của Khoái Triệt mà Anh Bố mới bừng tỉnh, quận Cửu Giang chính là quận trọng yếu trong số chín quận, hơn nữa Hạng Trang coi Bắc Giang như một cái đinh trong mắt, chắc chắn sẽ không bỏ qua quận Cửu Giang rồi, nếu như Anh Bố tùy tiện nhúng tay tranh chấp quận Cửu Giang, không chừng nước Sở sẽ khai chiến, đây chính là điều mà Anh Bố không mong nhìn thấy nhất.

Anh Bố lập tức nói:

- Tướng quốc, trẫm nên làm như thế nào?

Khoái Triệt nói:

- Đại vương, chi bằng đem chiếu thư của Hán vương sang cho Ngô Trung, để Sở vương xem qua, nói đại vương tuyệt đối không nhúng tay vào Cửu Giang, sau đó thừa cơ liên minh hai nước.

Anh Bố vui vẻ nói:

- Cứ thế mà làm.

Mấy ngày sau, Lương Vương Bành Việt cũng nhận được tin mật của Cận Hấp, Lý Tả Xa, lập tức triệu tập Trương Thuyết, Triệu Viêm cùng với Thượng Tướng Quân Lưu Khấu đến hoàng cung bàn việc.

Triệu Viêm và Trương Lương là người cùng xã, nghe nói hai người từng cùng làm quân sư cho Thạch Công, hơn nửa tháng trước được sự tiến cử của Trương Thuyết lên Bành Việt, Bành Việt tiếp xúc với Triệu Viêm vài lần, bị sự uyên bác sự thuyết phục của Triệu Viêm chinh phục, hơn nữa Triệu Viêm am hiểu binh thư chiến lược, Bành Việt lúc này nhận Triệu Viêm làm quân sư.

Trên bàn của Bành Việt, có đặt hai cuốn thư, đó chính là thư hàng của Cận Hấp, Lý Tả Xa, Trương Thuyết, Triệu Viêm và Lưu Khấu vừa mới được truyền vào đã đọc hai bức thư này.

Bành Việt lập tức hỏi ba người:

- Các ngươi nghĩ như thế nào?

Tướng quốc Trương Thuyết, quân sư Triệu Viêm đều trầm ngâm không nói, Thượng Tướng Quân Lưu Khấu không cần nghĩ ngợi gì liền nói:

- Đại vương, việc này còn có gì để do dự nữa? Cận Hấp, Lý Tả Xa đều là những tướng tài khó tìm, dưới trướng cũng có mười mấy nghìn quân, bọn họ có ý quy hàng đại Lương, đó là phúc phận của đại Lương chúng ta, đại vương sao người có thể bỏ nó đi chứ?

Bành Việt nói:

- Có thể lắm, nhưng Cận Hấp, Lý Tả Xa cũng là tướng nhà Hán, nếu như trẫm tiếp nhận bọn họ, thì còn mặt mũi nào nhìn Hán vương nữa? Hơn nữa anh hùng trong thiên hạ sẽ nghĩ trẫm như thế nào? Người Bành Việt rất coi trọng việc người khác nghĩ mình như thế nào, chính bởi vì Lưu Bang từng có ân với hắn nên ta có chút do dự.

- Chuyện này thật là không biết thế nào.

Tướng quốc Trương Thuyết nói:

- Chính là cái gọi là chim khôn chọn cây tốt, thần tốt chọn chủ mà theo, dưới trướng của Lưu Bang có trọng thần Trương Lương, trước đó không phải cũng là tướng quốc nước Hàn hay sao? Tề vương Hàn Tín lúc đầu thậm chí chỉ điều Hạng Vũ làm vệ sĩ, bây giờ không phải đã cắt đất xưng vương rồi đó sao? Cận Hấp, Lý Tả Xa nguyện theo chúng ta, Hán vương cũng không có gì để nói.

Bành Việt nói:

- Nói như vậy thì Cận Hấp, Lý Tả Xa nguyện theo chúng ta, trẫm nên tiếp nhận bọn họ?

Trương Thuyết nói:

- Việc này đại vương nên chấp thuận bọn họ, hơn nữa Cận Hấp, Lý Tả Xa nếu thực sự về Đại Lương biết cách ca tụng uy danh của đại vương, thì anh hùng trong thiên hạ cũng sẽ đều quy thuận đại nhân thôi.

Bành Việt còn chút do dự trong lòng, lại hỏi Triệu Viêm:

- Quân sư, ngươi nghĩ thế nào?

Triệu Viêm xoa cằm nói:

- Cận Hấp, Lý Tả Xa nếu thành tâm đến hàng, đại vương cứ tiếp nhận, không mất công sức gì mà có được cả một quận lại cộng thêm với mười mấy nghìn tinh binh nữa, sao lại không nhận cơ chứ?

Dừng một lát, Triệu Viêm nói thêm:- Thần chỉ có chút nghi ngờ là sao tự nhiên, Cận Hấp, Lý Tả Xa lại có ý đến xin hàng?

- Chuyện này có gì mà kỳ lạ đâu, trước đây khi Cận Hấp, Lý Tả Xa tấn công Lịch Dương, Hạng Trang sao lại chịu để yên được? Bây giờ bọn họ đang chịu áp lực của quân Sở, Hán vương lại ở Quan Trung xa xôi, ngoài tầm với, bây giờ chỉ có theo nước đại Lương chúng ta mới có cơ may thoát nạn thôi.

Lưu Khấu bĩu môi, thần vẫn cho là có một số điểm đáng nghi.

Lưu Khấu có chút coi khinh Triệu Viêm, không phải là hắn chỉ được cái bốc phét dởm sao, chỉ ỷ lại vào mấy quyển sách, vài cái điển cố, là có thể gánh vác cái trách nhiệm làm quân sư à? Nên biết rằng quân sư không phải chỉ là hư danh, mà là sự hoàn chỉnh của quân lương vương cùng với các quan chức cùng bàn việc, tên tiểu tử này thì có cái gì?

Triệu Viêm thản nhiên nói:

- Thượng tướng quân nói thật có lí, Cận Hấp, Lý Tả Xa thực sự là đang chịu áp lực của quân Sở mới có ý định quy hàng, nhưng đại vương người cũng cần phải cẩn thận, tránh bị Cận Hấp, Lý Tả Xa nhân cơ hội kéo vào đầm lầy Cửu Giang, nước đại Lương chúng ta còn rất nhiều việc quan trọng cần phải làm, thực sự là không nên gây chiến.

Bành Việt nghe thấy vậy nhẹ nhàng vuốt cằm, Triệu Việt nói rất rõ ràng, nếu như tiếp nhận Cận Hấp, Lý Tả Xa quy hàng thì không có vấn đề gì, nhưng quân sỹ tuyệt đối không thể dễ dàng trộn lẫn quân Cửu Giang vào được, nếu không chuyện này sẽ thành chuyện xấu đối với nước Lương, cuối cùng không những không chiếm được Cửu Giang mà còn bị hao binh tổn tướng nữa.

Tướng quốc Trương Thuyết cuối cùng cũng nói:

- Đại vương, thần thấy lời của quân sư không phải là không có lý.

Bành Việt lập tức nói:

- Tướng quốc, quân sư yên tâm trẫm đã biết nên phải làm gì rồi.

Bành Việt nhận được thư hàng của Cận Hấp, Lý Tả Xa cùng lúc với Hạng Trang nhận được tin mật của Chu Hoàn.

Bởi vì đường xá xa xôi, chính vì thế Lưu Bang, Trương Lương đối với một số sự việc ở Cửu Giang không nắm rõ được, càng không thể biết Chu Ân đang âm thầm tiếp cận Hạng Trang, bởi vậy khi đồng thời lệnh cho Cận Hấp, Lý Tả Xa trá hàng Bành Việt, chiếm giữ Lục huyện Chu Hoàn cũng nhận được chiếu thư như thế, Chu Hoàn tức tốc đem chiếu thư đến Ngô Trung.

Hạng Trang lúc này triệu tập bọn Bách Lý Hiền, Chu Ân, Vũ Thiệp cả đêm bàn luận kế sách trong điện.

Chu Ân nói:

- Đại vương, đây là kế sách hai con hổ tranh thực của Lưu Bang, kế này rất đơn giản là muốn gây chiến tranh giữa hai nước đại Sở và nước Lương, Lưu Bang nằm giữa hưởng lợi.

- Hai con hổ tranh mồi?

Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông nói:

- Chỉ sợ là ba con hổ tranh mồi thôi.

Ngừng một chút, Bách Lý Hiền lại nói:

- Nếu Lưu Bang muốn một lần nữa ra một đạo thư, đem toàn bộ quận Cửu Giang cấp cho Anh Bố thì sẽ thành nước Sở, Lương cùng với Hoài Nam cùng tranh một quận, sẽ gây ra cuộc chiến giữa ba nước trong nhiều năm, Lưu Bang quả là có một kế hay!

Không thể phủ nhận rằng, kế mà Trương Lương bày cho Lưu Bang quả là rất đơn giản, rất dễ nhìn ra, không nói gì đến các mưu sỹ như Khoái Triệt, Triệu Viêm, Bách Lý Hiền mà ngay đến Chu Ân vừa nhìn đã thấy rõ, nhưng đúng như lời mà Trương Lương nói vậy, mưa càng sáng lại càng khó giải, biết đó là kế ba con hổ tranh mồi là một chuyện nhưng muốn hóa giải nó lại là chuyện khác.

Chương 248: Cục diện không thể khống chế

Trương Lương lập kế ba con hổ tranh mồi, quả thật chẳng phải dễ dàng hóa giải.

Mặc dù Hạng Trang đã đoán được ý đồ của Lưu Bang nhưng trong lúc cấp bách cũng vô kế khả thi, bởi vì ngay lúc đó nước Sở cùng Hoài Nam, nước Lương đều ở trong tình trạng đối nghịch. Tuy rằng Anh Bố cho người mang đến chiếu thư của Lưu Bang, hơn nữa lại còn tuyên bố sẽ liên minh với nước Sở nhưng Hạng Trang còn phải suy nghĩ thận trọng xem rốt cuộc Anh Bố có bao nhiêu thật tâm? Ai mà biết được chiếu thư đó là thật hay là giả?

Tương tự vậy, dù cho Hạng Trang có phái sứ giả đi tới Định Đào cũng không chắc có thể làm cho Bành Việt giữ lời.

Hơn nữa lúc này giao thông lạc hậu, phương tiện truyền tin hạn chế, Hạng Trang không thể cùng với Anh Bố, Bành Việt giáp mặt để cùng vạch ra biện pháp giải quyết rõ ràng, kết quả là cục diện ở quận Cửu Giang nhanh chóng rơi vào tình trạng không thể khống chế được.

Chỉ có điều Hạng Trang cũng không ngờ nước Lương lại xuất binh trước nhất đi quận Cửu Giang.

Bởi vì Lưu Bang cấp chiếu thư cho Anh Bố là công khai, chiếu thư tuy rằng không có nói đến việc Anh Bố chiếm đoạt ba quận Tiết Quận, Tứ Thủy, Đông Hải nhưng quận Cửu Giang đang thật sự là mối họa cho nước Hoài Nam, phong cho Anh Bố làm Hoài Nam vương. Cận Hấp, Lý Tả Xa nghe tin liền vội vã cầu viện Bành Việt.

Bành Việt giữ thể diện, nếu đã chấp nhận việc Cận Hấp, Lý Tả Xa quy hàng tất nhiên sẽ không thể ngồi yên không để ý tới.

Mặc dù tướng quốc Trương Thuyết, quân sư Triệu Viêm đều kiên quyết phản đối nhưng Bành Việt vẫn nhất quyết phong Thượng Tướng Quân Lưu Khấu làm tướng, dẫn đầu ba mươi ngàn quân Lương tinh nhuệ kéo xuống phía nam quận Đãng, mấy ngày sau đồn trú ở huyện Khúc Dương phía bắc quận Cửu Giang.

Chu Ân đang canh giữ ở Cửu Giang biết vậy nên áp lực tăng mạnh, lập tức hướng về Hạng Trang cầu viện.

Quận Cửu Giang là cửa ngõ phía bắc Giang Đông, một khi Cửu Giang bị thất thủ, chiến lược của nước Sở sẽ trở nên xấu đi, do vậy Hạng Trang nhanh chóng đem hai mươi ngàn quân đến Giang Bắc, tiến vào chiếm giữ Hợp Phì.

Hạng Trang không phải không có tính đến hậu quả của việc tăng cường quân binh ở Cửu Giang. Rất dễ dàng sẽ cùng quân Lương sinh ra đụng chạm dẫn tới xảy ra hỗn chiến, một khi quân Sở cùng với quân Lương chính thức khai chiến, kết quả cuối cùng rất có khả năng lưỡng bại câu thương (hai bên cùng thiệt hại), đến lúc đó, Anh Bố tuyệt đối sẽ ở giữa mưu đồ hưởng lợi bất chính, điểm ấy là không thể nào chối cãi được.

Tuy rằng Anh Bố phái mật sứ đến Ngô Trung, cũng tuyên bố sẽ cùng nước Sở liên minh nhưng sau khi biết được tin quân Lương ào ạt tiến binh đến Khúc Dương, mật sứ do Anh Bố phái tới ngay lập tức bị "bệnh nặng", Hạng Trang đã phái ngự y đi chẩn bệnh, thậm chí còn mới cả Cơ thần y, kết quả "bệnh nặng" của mật sứ vẫn không tốt lên được. Việc ký kết hiệp ước cứ như vậy trôi qua.

Mặc kệ việc mật sứ bị bệnh nặng có phải là do Anh Bố bày ra hay không, điều này cũng ít nhất chứng minh một điều là nước Hoài Nam cũng không đáng tin.

Hạng Trang vô cùng hiểu rõ hậu quả của việc tăng cường quân binh ở Cửu Giang, tuy nhiên Hạng Trang lại không còn chọn lựa nào khác, bởi vì quận Cửu Giang liên quan đến ích lợi chủ yếu của Đại Sở, chuyện này không phải đơn giản chỉ là tranh hay không tranh, Hạng Trang tuyệt đối không thể làm cho mất thể diện của "Quốc thể", nếu không, uy vũ của Sở vương chàng để ở đâu? Còn nữa, oai danh của nước Sở để ở đâu? Quân uy của quân Sở sẽ ra sao?

Sau khi Hạng Trang tiến quân đến Hợp Phì, tình trạng ở Cửu Giang đột nhiên trở nên căng thẳng hơn. Cùng lúc đó, Anh Bố cũng bắt đầu ở gần kề Hu Dị tập kết binh mã. Tuy rằng hành động rất bí mật nhưng tụ tập hơn một ngàn nhân mã sao lại có thể làm cho người không biết quỷ không hay? Không đợi cho Anh Bố tập kết đủ nhân mã thì Hạng Trang, Lưu Khấu đều đã nhận được tin tức.

Xu hướng chính ở quận Cửu Giang Trương Lương đã lường trước được phương hướng phát triển. Trương Lương mặc kệ việc mình phán đoán cục diện ở Cửu Giang không chính xác nhưng kế ba con hổ tranh mồi của hắn vẫn có hiệu quả, quân Lương cùng với quân Sở đã ở thế giằng co. Quân Hoài Nam bất cứ lúc nào cũng có khả năng bị cuốn vào trong đó, lúc ấy chỉ cần có một hành động lập tức sẽ dẫn tới một trận đại hỗn chiến!

Vào lúc đêm khuya, Lý Tả Xa ăn mặc đơn giản đột nhiên đi vào hành dinh của Cận Hấp.

Từ khi đại quân của Lưu Khấu tiến vào chiếm giữ Khúc Dương đã làm cho hành dinh tướng quân của Cận Hấp trở nên yên ắng, đáng mừng chính là Lưu Khấu vẫn còn chưa đoạt binh quyền của Cận Hấp. Tuy nhiên việc cung cấp lương thực cho ba mươi ngàn quân Lương lại giao toàn bộ cho Cận Hấp và Lý Tả Xa. Các huyện ở phía đông bắc của quận Cửu Giang bị áp lực rất lớn.

Lúc này, Cận Hấp đang rầu rĩ vì vấn đề lương thực cho quân Lương.

Lấy kinh nghiệm quận Cửu Giang trong chiến loạn, nhân khẩu giảm mạnh, trước kia các huyện phía đông bắc là huyện lớn có sản vật phì nhiêu, nhưng hiện tại, toàn bộ nhân khẩu không đủ một trăm ngàn người, không đến một trăm ngàn dân chúng lại phải cung cấp lương thực cho hơn sáu mươi ngàn quân, áp lực quá lớn, ngay cả Cận Hấp, Lý Tả Xa thi hành quân tích góp lương thực từng chút một cũng chỉ ứng phó tạm thời.

Trong lúc Cận Hấp đang than vắn thở dài bỗng nhiên từ phía sau truyền đến tiếng bước chân vội vã, quay đầu lại nhìn lên, chỉ thấy Lý Tả Xa toàn thân bụi bặm vội vã mà đến, lập tức Cận Hấp hơi sửng sốt, nói:

- Lý tướng quân? Đại binh quân Sở đang tới gần, tướng quân sao không ở Đông Thành đôn đốc, chạy đến đây làm gì?

Lý Tả Xa không đáp, từ trong ống tay áo lấy ra một phong thư bằng lụa đưa cho Cận Hấp.

Cận Hấp giơ tay tiếp lấy phong thư, vội vàng xem không khỏi thay đổi sắc mặt, lên tiếng hỏi:

- Mật thư này là thật?

Lý Tả Xa tức giận không vui nói:

- Cận tướng quân, bản tướng quân với ngươi hiện tại chính là cùng bị buộc vào một chỗ, ngươi chạy không được ta cũng không thể đi, vậy ngươi nói tin tức này là thật hay giả?

Cận Hấp gật đầu, lớn tiếng nói:

- Thật đúng lúc, bản tướng quân đang lo quân lương tiếp tế sắp không còn, vậy nhân cơ hội này mượn quân lương của nước Hoài Nam, ha hả.

Lý Tả Xa nói:

- Sáng sớm ngày mai, ta với ngươi dẫn theo hai ngàn tinh binh bí mật cùng xuất phát từ Đông Thành, tuy nhiên dọc đường nhất định phải chú ý ẩn nấp hành tung để tránh bị quân Hoài Nam phát hiện quá sớm.

Cận Hấp gật đầu nói:

- Lý tướng quân yên tâm, bản tướng quân biết lợi hại.

- Như vậy tại hạ cáo từ.

Lý Tả Xa cúi chào, xoay người đi.

Nhìn theo bóng dáng Lý Tả Xa đã đi xa, Cận Hấp bỗng nhiên quay đầu quát:

- Người tới!

Rất nhanh có một thân binh tiến vào đại sảnh, chắp tay thi lễ nói:

- Tướng quân có gì chỉ bảo?

Cận Hấp vung mạnh tay, lạnh lùng nói:

- Truyền lệnh của ta, Thân Binh Doanh... ngay lập tức tập hợp!

Hu Dị, đại doanh quân Hoài Nam.

Anh Bố đang cùng Khoái Triệt trò chuyện, một thuộc hạ tên Mã Nghiệp bỗng nhiên tiến vào bẩm báo:

- Đại vương, tướng quân Phì Thù đã vận chuyển tám ngàn thạch quân lương đã tới huyện Từ, không bao lâu nữa sẽ đến Hu Dị.

Anh Bố nhíu mày, nói:

- Tại sao lại chỉ có tám ngàn thạch?

Chính vì cái gọi là đại quân chưa động, lương thảo đi trước, đối với một đội quân mà nói, tiếp tế quân lương vĩnh viễn đều là đại sự hàng đầu, dù cho đó là Lưu Bang kiêu ngạo quá mức, không phải cũng bởi vì quân lương không đủ nên bị vây ở Quan Trung sao? Còn có Hạng Trang, lấy thực lực của một nước như nước Sở, mộ binh một trăm ngàn tráng đinh tuyệt đối không thành vấn đề, nhưng Hạng Trang lại chỉ dẫn theo hai mươi ngàn người tiến về phía bắc, lúc đó chẳng phải bởi vì lương thực không nhiều sao?

Anh Bố cũng đã từng ở giai đoạn không tốt lắm, quận Tiết, Tứ Thủy, Đông Hải tuy rằng đã từng là các quận lớn giàu có và đông đúc, nhưng Hán Sở năm năm hỗn chiến, ba quận này đều bị chiến tranh tàn phá, nhân khẩu mười chỉ còn sáu, phần lớn đất đai vườn tược đều bỏ hoang, dù đó là phú hộ cường hào trong nhà cũng không có dư bao nhiêu lương thực, quân Hoài Nam phải gom góp quân lương quả thật cũng không dễ dàng.

Lần này, Anh Bố đã nói muốn có hai mươi ngàn thạch quân lương nhưng Phì Thù lại chỉ gom góp được có tám ngàn thạch, còn không tới một nửa.

Khoái Triệt thở dài, nói:

- Đại vương, kinh nghiệm Hoài Nam trong chiến loạn, dân chúng loạn ly, dân đã không có đủ lương thực để ăn, tám ngàn thạch quân lương chỉ sợ tướng quân Phì Thù đã cố gắng hết sức trưng thu của phú hộ cường hào ở quận Tứ Thủy, cứ tiếp tục như vậy nữa e là tiếng oán trách của toàn bộ phú hộ cường hàoở quận Tứ Thủy lan ra khắp nơi.

Nghe vậy Anh Bố không khỏi hơi biến sắc. Cho tới hiện tại, các thế gia vọng tộc ở ba quận đều không có thiện cảm với Anh Bố, sở dĩ Anh Bố có thể nắm trong tay cục diện ba quận hoàn toàn là bởi vì đã chiếm được ủng hộ to lớn của hầu hết phú hộ cường hào, một khi những người này không ủng hộ Anh Bố nữa vậy thì Anh Bố có thể gặp rắc rối lớn.

Khoái Triệt lại nói:

- Đại vương, lúc này Tề vương Hàn Tín đang quyết tâm cải cách, quyết chí tự cường, hiển nhiên thực lực của một nước là một ngày thêm hùng mạnh, thực lực của quốc gia không ngừng phát triển. Hán Vương Lưu Bang đang ở Quan Trung nghỉ ngơi dưỡng sức, chỉnh đốn quân ngũ chuẩn bị chiến tranh, còn nước Hoài Nam ta lại chỉ vì một quận Cửu Giang mà huy động nhân lực, tốn kém tiền của, người thức thời sẽ không làm như vậy ạ.

Anh Bố có chút bực bội nói:

- Không phải quả nhân đã đồng ý cải cách đó sao, phó tướng Chu biên soạn mười biện pháp cải cách cũng không phải đang ở các huyện ở quận Tiết áp dụng thử sao?

Khoái Triệt vẫn muốn ở nước Hoài Nam làm chuyện lớn một phen, đầu tiên là lấy ba tấc lưỡi thuyết phục Hạng Đà buông tha cho huyện Lỗ, trợ giúp Anh Bố không đánh mà thắng được quận Tiết, tiếp theo lại tỉ mỉ thiết kế, trợ giúp Anh Bố bất ngờ đánh chiếm hai quận Đông Hải, Tứ Thủy, tiếp theo lại cực lực động viên Anh Bố liên minh với Hạng Trang, mưu cầu hoàn cảnh ổn định bên ngoài sau đó cải cách đất nước để ngày càng mạnh hơn.

Bất quá, Anh Bố cũng không hoàn toàn đồng ý với đề nghị của Khoái Triệt, điều này làm cho Khoái Triệt rất lấy làm tiếc.

Khoái Triệt nói:

- Đại vương, cải cách cũng không phải là sự việc nhỏ, cần phải huy động toàn lực của cả nước để thực hiện, càng cần nữa một hoàn cảnh bên ngoài ổn định, thần nghĩ, lúc này thật sự không nên cuốn vào bên trong việc phân tranh quận Cửu Giang, một quận Cửu Giang được hay mất, so sánh với tiền đồ toàn bộ nước Hoài Nam, thật không đáng để nhắc tới, Đại vương.

- Được rồi, được rồi, Tướng quốc đừng nói nữa, ngươi nói đến nỗi cái lỗ tai của quả nhân sắp không chịu nổi rồi. Truyện được copy tại

Anh Bố khoát tay áo, lại nói:

- Quả nhân đã sớm theo lời nói của ngươi, chuyện cải cách, ngươi cùng phó tướng thương lượng xử lý, chỉ cần các ngươi cảm thấy khả thi, quả nhân đều làm theo, nhưng quận Cửu Giang này quả nhân quyết định rồi, có lợi lại không chiếm, không phải là kẻ ngốc sao?

Khoái Triệt khổ sở khuyên can:

- Đại vương, ham món lợi nhỏ nhưng phải chịu thiệt thòi lớn ạ!

Khoái Triệt suy nghĩ chẳng qua chỉ là một quận Cửu Giang có bảy tám chục ngàn hộ khẩu hơn hai mươi ngàn nhân khẩu được có ích lợi gì? Không được có gì đáng tiếc? Nhưng nước Hoài Nam nếu như lúc này bỏ lỡ cơ hội tốt để cải cách, một khi Tề vương chăm lo việc nước được tốt hơn, nước Hoài nam không còn cơ hội để cải cách mạnh mẽ, như thế không phải là nhặt lợi ích nhỏ lại bị thiệt hại nặng sao?

Anh Bố rất là nổi giận, đang lúc không kìm nổi muốn răn dạy Khoái Triệt vài câu, Thân Binh Giáo Úy Lợi Kỷ bỗng nhiên bước vào lều lớn, chắp tay thi lễ nói:

- Đại vương, thám mã báo lại, một đội khoảng chừng hai ngàn người quân Hán bí mật xuất phát, đi thẳng đến huyện Từ, xem ra chắc chắn là quân Hán nghe được tin chuẩn bị xuống tay chặn đường cướp của quân lương của tướng quân Phì Thù.

- Hả?!

Anh Bố nghe vậy sắc mặt khẽ biến, tám ngàn thạch quân lương này do Phì Thù hao tổn tâm cơ mới có được, nếu như bị quân Hán đoạt đi vậy thì ba mươi ngàn quân Hoài Nam đang tập kết ở Hu Thai sẽ ăn cái gì? Lập tức Anh Bố vội đứng thẳng người lên, cao giọng nói:

- Truyền lệnh của ta, trung quân, tiền quân tức khắc tập trung, theo quả nhân đi đến huyện Từ tiếp ứng tướng quân Phù Thì.!

Chương 249: Phá giải

Bên trong thành Khúc Dương, hành dinh của Lưu Khấu.

Lưu Khấu đang đem một tiểu cô nương ấn ở dưới chân mà mạnh mẽ tới lui, hắn một mặt điên cuồng cử động phần dưới, một mặt chụp tay vào cái mông phì nộn trắng như tuyết của tiểu cô nương, tức thì cô ta khẽ rên lên vài tiếng. Lưu Khấu hưng phấn bừng bừng, lại càng hăng hái cử động, bên cạnh đó còn đắc ý cười rộ lên.

Giữa những tiếng bước chân dồn dập, một thuộc cấp tên là Chử Thuần đã bước tới hành viên.

Lưu Khấu vẫn thản nhiên không thèm để ý, bàn tay to thô ráp vẫn còn gắt gao nắm lấy cái eo nhỏ nhắn của tiểu cô nương mà mãnh liệt vào ra. Chử Thuần nhìn liếc qua cái vật tròn trịa trắng như tuyết của tiểu cô nương, chắp tay thi lễ nói:

- Thượng Tướng Quân, Lý Tả Xa, Cận Hấp bị đại quân của Anh Bố vây ở huyện Từ.

- Sao?

Lưu Khấu nghe vậy rùng mình, lập tức ở phía dưới nhấn mạnh làm cho tiểu cô nương lên tới đỉnh điểm, phía dưới thân lại run rẩy, thuận tay lấy áo khoác ngoài che lại, trầm giọng nói:

- Chử Thuần, sao lại thế này?

Ánh mắt Chử Thuần lại liếc nhìn qua thân mình trắng bóng của tiểu cô nương kia, đáp:

- Là như thế này, Cận Hấp, Lý Tả Xa thăm dò được quân Hoài Nam có một nhóm quân lương đi qua huyện Từ, trong đầu bèn nổi lên ý tưởng chặn đường cướp quân lương. Sáng sớm hôm sau, hai người liền mang theo hai ngàn tinh binh đi tới huyện Từ đoạt lương, kết quả bị đại quân của Anh Bố vây ở huyện Từ.

- Hai cái tên ngu ngốc này.

Lưu Khấu giọng căm hận nói:

- Lấy lương thực còn tốn công sức như vậy.

Chử Thuần nói:

- Thượng Tướng Quân, chúng ta có nên xuất binh tiếp ứng hai tên ngu ngốc này không?

- Ngươi nói những lời này không phải vô nghĩa sao?

Lưu Khấu trừng mắt liếc nhìn Chử Thuần, tức giận nói:

- Nếu không phải vì hai tên đần độn ấy, nước Đại Lương ta cần gì phải hao tổn binh lực, bản tướng quân cần gì phải đến Cửu Giang này?

Ngừng một chút Lưu Khấu lại nói:

- Như thế này, bản tướng quân mang theo đại quân đi tới huyện Từ tiếp ứng, ngươi dẫn đội ngũ trọng yếu đóng giữ Khúc Dương.

- Vâng!

Chử Thuần dõng dạc lên tiếng, lĩnh mệnh đi.

Hợp Phì, hành dinh của Hạng Trang.

Lưu Khoái vừa mới dẫn theo quân Lương ra khỏi thành Yên Lăng, khoái mã của quân Sở đi đến Hợp Phì.

Đợi Bách Lý Hiền, Vũ Thiệp đọc xong mật thư, Hạng Trang nói:

- Hai vị, việc này hai vị thấy như thế nào?

Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông, trầm ngâm nói:

- Việc này không giống có âm mưu, hơn nữa từ khi Anh Bố bất ngờ đánh chiếm ba quận Tiết Quận, Đông Hải, Tứ Thủy, mối quan hệ cùng với Lương Vương Bành Việt vẫn rất tế nhị, trong lúc cấp thiết nếu muốn liên kết lại để tính kế đối phó với Đại Sở ta chỉ sợ cũng không quá thực tế. Thần nghĩ, quân Lương cùng với quân Hoài Nam xung đột chắc là sự thật.

- Nếu vậy thì tốt.

Vũ Thiệp kích động nói:

- Quân ta lúc này thừa dịp chiếm đoạt Yên Lăng!

Hạng Trang vẫn trầm ngâm không nói, xem ra lúc này đúng thật là cơ hội tốt, thậm chí các huyện Khúc Dương, Đông Thành, Chung Ly có thể thừa cơ lấy, cứ như vậy có thể đem quân Lương cùng với các thế lực của Cận Hấp, Lý Tả Xa hoàn toàn trục xuất khỏi quận Cửu Giang. Nhưng như thế, Lương Vương Bành Việt chưa chắc chịu để yên, nếu như làm không tốt sẽ cùng nước Lương toàn diện khai chiến.

Nước Sở lúc này, vừa mới trải qua một hồi đại chiến, tuy là đánh thắng nhưng cũng bị tổn thất không nhỏ. Tổn thất về quân binh thì khỏi phải nói, trong khoảng thời gian ngắn căn bản là bổ sung không kịp, vấn đề cung cấp lương thực cũng là vấn đề lớn. Một trận chiến lúc trước trên cơ bản đã tiêu hao hết tiền trong quốc khố, lúc này thật sự không có dư lực để cùng nước Lương toàn diện khai chiến được nữa.

Hơn nữa, nếu như nước Sở đem hết toàn lực đánh bại nước Lương, quận Cửu Giang chưa chắc có thể thuộc về nước Sở.

Phải biết rằng con mãnh hổ Anh Bố này có thể đang ở bên cạnh giống như hổ rình mồi, làm sao hắn có thể bỏ qua cơ hội này? Nếu nước Sở lại cùng nước Hoài Nam động binh, như thế có thể gọi là cực kì hiếu chiến. Nước Sở cuối cùng có thắng cũng nhất định là tổn thất nặng nề, cứ như vậy, ý đồ ba con hổ tranh mồi do Lưu Bang thiết kế đã hoàn toàn được thực hiện.

Bách Lý Hiền nói:

- Lời nói của Thượng Đại Phu hoàn toàn có lý, lúc này quả thật là thời cơ tốt để cướp lấy Yên Lăng các huyện. Tuy nhiên, thần nghĩ nếu như lúc này ta bất ngờ đánh chiếm các huyện sẽ thật là tai hại, rất có khả năng Lưu Khấu sẽ điều quân trở về Cửu Giang cùng quân ta khiêu chiến, nếu Lưu Khấu thất bại nhất định sẽ dẫn tới đại quân của Bành Việt, Sở, Lương cùng tranh chấp, chẳng phải là Lưu Bang ở giữa sẽ được lợi sao?

Vũ Thiệp nói:

- Nhưng vấn đề nan giải ở quận Cửu Giang rốt cục vẫn phải giải quyết, quân ta cũng không thể mãi cùng với quân Lương giằng co?

- Đúng vậy, vấn đề nan giải ở quận Cửu Giang chung quy vẫn phải giải quyết. Tuy nhiên, muốn giải quyết vấn đề khó khăn này không nhất thiết đánh mới là biện pháp tốt nhất.

Hạng Trang yên lặng gật đầu, Cửu Giang không thể không lấy, nhưng không có nghĩa là quân Sở nhất định phải cùng quân Lương giao chiến.

Nghe vậy Vũ Thiệp cũng hưng phấn, lập tức hỏi:

- Ồ, quân sư nói là không đánh cũng có thể giải quyết được vấn đề nan giải ở quận Cửu Giang?

Bách Lý Hiền nhẹ nhàng phe phẩy quạt lông, thản nhiên nói:

- Nếu muốn không đánh nhau mà vẫn giải quyết được vấn đề nan giải ở quận Cửu Giang, mấu chốt là cần phải biết rõ ràng ba vấn đề: Đầu tiên, Đại Sở ta muốn được cái gì? Tiếp theo, nước Lương lại muốn được cái gì từ Cửu Giang? Cuối cùng, Hoài Nam vương Anh Bố ở giữa lại muốn được lợi ích gì?

Vũ Thiệp không cần phải nghĩ ngợi nói:

- Đại Sở ta mục đích đương nhiên là toàn bộ quận Cửu Giang, bởi vì quận Cửu Giang nguyên bản chính là một trong chín quận cũ của nước Sở trước kia. Về phía nước Lương, chưa chắc đã nghĩ giành được quận Cửu Giang, chắn hẳn là Bành Việt còn là vì hai đội nhân mã của Cận Hấp, Lý Tả Xa. Về phần Anh Bố, đơn giản là muốn nước đục mō ngư, ở giữa mưu lợi bất chính mà thôi.

Lý Hiền gật đầu nói:

- Vấn đề mấu chốt là ở chỗ đó, Đại Sở ta, nước Lương còn có Hoài Nam muốn từ quận Cửu Giang mưu cầu lợi ích. Đại Sở ta mưu cầu chính là toàn bộ quận Cửu Giang, nước Lương mưu cầu chính là hai đội nhân mã của Cận Hấp, Lý Tả Xa. Mà nước Hoài Nam mưu cầu lại là ngư ông đắc lợi, đã biết được mấu chốt, chúng ta có thể tùy bệnh hốt thuốc.

Vũ Thiệp như thoáng chút suy nghĩ gật đầu, lại nói:

- Xin hỏi quân sư, như thế nào là biện pháp tùy bệnh hốt thuốc?

Bách Lý Hiền nói:

- Trước tiên là nói về nước Hoài Nam, kỳ thật Anh Bố cũng không có mục tiêu rõ ràng, chỉ có điều hắn nhìn thấy Đại Sở ta có khả năng cùng nước Lương bùng nổ xung đột, muốn ở giữa mưu lợi bất chính mà thôi. Nếu Đại Sở ta cùng nước Lương không đánh nhau, Anh Bố sẽ không được hưởng lợi ích gì, cứ như vậy, hắn sẽ từ bỏ ảo tưởng, một lần nữa lựa chọn cùng Đại Sở ta liên minh.

Trái lại việc này lại là sự thật, trước khi quân Lương xuất binh đi Cửu Giang, thậm chí sứ giả của Anh Bố đã tới Ngô Trung rồi, nếu không phải xảy ra sự việc này nước Hoài Nam đã cùng với nước Sở ký kết liên minh. Như vậy theo hiện tại, nếu nước Sở cùng nước Lương nghị hòa, phần lớn khả năng Anh Bố có thể theo con đường cũ lựa chọn cùng nước Sở kết minh.

Nước Sở muốn ổn định chính trị ngoại giao, nước Hoài Nam lúc ấy chẳng lẽ không muốn như vậy?

Vũ Thiệp hết sức tán thành, gật đầu nói:

- Như vậy, làm thế nào để nước Lương bãi binh?

Bách Lý Hiền nói:

- Nếu muốn nước Lương bãi binh, biện pháp tốt nhất chờ cho Đại vương cùng Lưu Khấu công khai hội đàm một lần, tuy nhiên trên cơ bản không có khả năng này, bởi vì Lưu Khấu căn bản không tín nhiệm Đại vương. Nhưng hiện tại đã có cơ hội vô cùng tốt, Đại vương hoàn toàn có thể đem ý đồ của mình giáp mặt tường thuật lại với Lưu Khấu cùng Anh Bố, hơn nữa bọn họ không thể không tin.

Hạng Trang sờ sờ ria mép, nói:

- Tử Lương, ý của ngươi là...

Bách Lý Hiền nhẹ nhàng vuốt cằm nói:

- Đại vương minh giám, nếu muốn phá giải kế ba con hổ tranh mồi của Lưu Bang, nếu muốn hóa giải phân tranh ở quận Cửu Giang, chỉ sợ đây là cơ hội duy nhất!

Huyện Từ là một huyện nhỏ nơi giáp ranh giữa quận Tứ Thủy và quận Đông Hải. Trên thực tế, trước kia ở đế quốc Tần, ấp Từ vẫn chưa lên huyện, cho đến khi lập nước Tây Sở, Hạng Tha mới đem ấp Từ lập nên huyện. Huyện Từ vốn chỉ có không quá ba mươi ngàn nhân khẩu toàn huyện, tuy nhiên hiện tại lại bất ngờ trở thành trung tâm gió lốc tác động đến thế cục của thiên hạ.

Năm ngày trước, đại tướng Phì Thù dưới trướng Anh Bố áp tải tám ngàn thạch quân lương đi đến huyện Từ, kết quả bị hai quân của Cận Hấp và Lý Tả Xa chặn đánh, may mà Phì Thù phản ứng nhanh nhẹn đem năm ngàn thạch quân lương vận chuyển vào thị trấn, nếu không, chỉ sợ năm ngàn thạch quân lương này cũng bị Cận Hấp, Lý Tả Xa đoạt đi rồi.

Đại quân Anh Bố lập tức đuổi tới, đem Cận Hấp, Lý Tả Xa bao vây ở núi Từ bên ngoài thị trấn huyện Từ.

Ba ngày trước, Thượng Tướng Quân của nước Lương là Lưu Khấu suất lĩnh hai mươi ngàn quân Lương tinh nhuệ cộng thêm bộ binh của Cận Hấp, Lý Tả Xa tổng cộng hơn hai mươi ngàn người chạy tới bên ngoài thị trấn huyện Từ. Anh Bố nghe tin cũng khẩn trương điều đại quân từ Hu Dị đến, lập tức hai quân ở phụ cận huyện Từ lâm vào giằng co, tuy rằng cục diện hết sức căng thẳng nhưng Anh Bố và Lưu Khấu đều không tùy tiện khai chiến.

Giáp với thị trấn huyện Từ, đại doanh quân Hoài Nam.

Khoái Triệt đang cố gắng khuyên Anh Bố:

- Đại vương, nhanh chóng lui binh vây núi Từ thả Cận Hấp, Lý Tả Xa đi thôi, bằng không, nước Hoài Nam chúng ta phải đánh cùng với nước Lương trước tiên!

- Nhưng bọn Cận Hấp, Lý Tả Xa đốt của quả nhân ba nghìn thạch quân lương, còn bị thương mấy trăm quân sĩ, cứ như vậy thả bọn họ đi, quả nhân làm sao nuốt được cơn giận này? Truyện được copy tại

Anh Bố cũng biết Khoái Triệt nói có lý, nước Hoài Nam xuất binh lần này, chính là đến để nhặt tiện nghi, cũng không phải là phải cùng nước Lương hoặc là nước Sở sống mái với nhau, nhưng Cận Hấp, Lý Tả Xa lại mạo phạm khiến Anh Bố có chút bị bẽ mặt.

Cận Hấp, Lý Tả Xa đốt của quân Hoài Nam hơn ba nghìn thạch quân lương, còn sát thương hơn tám trăm tướng sĩ Hoài Nam, nếu Anh Bố cứ như vậy thả bọn họ đi, tin tức một khi truyền ra, anh hùng thiên hạ chẳng phải sẽ cười nhạo Anh Bố hắn sợ hãi quân tiên phong của Bành Việt? Hơn nữa, Anh Bố làm như vậy chỉ sợ cũng sẽ đánh động quân tâm, sĩ khí của tướng sĩ Hoài Nam.

Khoái Triệt thở dài, nói lời thành khẩn, tình ý sâu xa:

- Đại vương, việc nhỏ không nhịn việc lớn sẽ khó thành.

Anh Bố im lặng không nói, lý trí nói cho hắn, hẳn nên chấp nhận đề nghị của Khoái Triệt, nhưng về mặt tình cảm, Anh Bố lại thật sự không thể chấp nhận sự thật như vậy, Anh Bố hắn là ai? Dõi mắt khắp thiên hạ, ngoại trừ Lưu Bang, Hàn Tín còn có Bành Việt, Anh Bố hắn thật đúng là không coi ai vào mắt, Hạng Trang vẫn còn chưa đủ phân lượng, Cận Hấp, Lý Tả Xa thì tính cái gì? Cũng dám xúc phạm một người có quyền thế như hắn?

Trong khi Khoái Triệt vẫn còn muốn khuyên nữa, giáo úy thân quân Lợi Kỷ bỗng nhiên đi nhanh vào trong lều, chắp tay thi lễ với Anh Bố và bẩm báo:

- Đại vương, thám mã báo lại, Sở Vương Hạng Trang tự mình dẫn hai mươi ngàn kỵ binh đã tiến vào địa giới huyện Từ, đội quân tiên phong đã cách huyện Từ không quá năm mươi dặm, nội trong ngày hôm sau, quân Sở nhất định đóng quân dưới thành huyện Từ.

- Hạng Trang?!

Anh Bố nghe vậy đột nhiên biến sắc.

- Hai mươi ngàn kỵ binh quân Sở?!

Khoái Triệt cũng có phần biến sắc:

- Lúc này ư?!

Chương 250: Lối giải quyết

Ngoài huyện lị Từ, đại doanh quân Lương. Khi Triệu Viêm trong sự bảo vệ hộ vệ Thân Đồ Gia đi xuống tiến vào lều lớn của trung quân của Lưu Khấu, Lưu Khấu đang ôm một cái giò heo nướng hơi chín ăn ngốn, nhìn thấy Triệu Viêm, Lưu Khấu không đứng dậy chào, chỉ từ trong lỗ mũi hừ lên một tiếng rồi gật gật đầu xem như đã chào, Triệu Viêm cũng không dám chậm trễ, theo lễ nghi hướng về Lưu Khấu vái chào một cái.

Sau một lúc lâu, Lưu Khấu cuối cùng mới gặm xong cái móng heo, trước lau sạch những cái dư thừa hãy còn trên miệng, sau đó mới tùy tiện nói với Triệu Viêm:

- Quân sư, ngươi không hầu hạ Đại vương, chạy đến đây làm gì?

Thân Đồ Gia đi theo sau Triệu Viêm liền nhíu mày, thầm nghĩ Thượng tướng quân này có chút quá đáng rồi.

Triệu Viêm lại không thèm để ý, thản nhiên nói:

- Đại vương thương cảm Thượng tướng quân cực khổ, đặc biệt lệnh cho tại hạ đến đây thăm hỏi.

- Ồ, quân sư hóa ra là được cử đến thăm hỏi?

Triệu Viêm gật gật đầu, lại nói:

- Có thể ăn rượu thịt được không?

- Tất nhiên là có rồi.

Triệu Viêm cười nói:

- Nhưng mà rượu thịt ngon đều ở Khúc Dương rồi, cũng chưa từng mang đến huyện Từ.

Lưu Khấu hai mắt liền nhắm lại, giọng điệu không lương thiện nói:

- Quân sư nói là, bổn tướng quân không nên tùy tiện xuất binh, đến nỗi cùng với quân Hoài Nam giằng co sao?

- Thượng tướng quân nói vậy là sao?

Triệu Viêm cười khổ lắc đầu nói

- Tại hạ tuy đã từng phản đối Đại vương xuất binh Cửu Giang, nhưng nếu Đại vương đã ra quyết định, tại hạ tự nhiên dốc hết sức lực giúp đỡ Đại vương đạt tới mục tiêu, mặc kệ Cận Hấp, Lý Tả Xa là hàng thật hay là giả hàng, bây giờ bọn họ đều đã là tướng quân của Lương quốc rồi, Thượng tướng quân xuất binh tiếp ứng, cũng là làm theo lẽ thường.

- Quân sư thật sự nghĩ như vậy?

Lưu Khấu nghe nói vậy vẻ mặt có chút hòa hoãn, vẻ mặt căm thù địch cũng có chút tiêu giảm.

Triệu Viêm phải tới Cửu Giang, Bành Việt sớm ở trong thư nói với Lưu Khấu, Bành Việt còn cảnh cáo Lưu Khấu nữa. Gặp việc trọng đại như vậy nhất định phải thương lượng ổn thỏa với Triệu Viêm, không được lộng quyền chuyên quyền, điều này làm cho Lưu Khấu không được thoải mái, nghĩ rằng sức của Lưu Khấu hắn có thể nhổ được núi, dũng quán ba quân, khi nào thì đến lượt Triệu Viêm thư sinh áo trắng này có thể vung tay mua chân?

Lưu Khấu vốn tưởng rằng Triệu Viêm sau khi đến Cửu Nguyên, nhất định sẽ cậy vào sự tín nhiệm của Bành Việt, ngang ngược chỉ trích hắn, thậm chí còn có thể can thiệp vào quyền lực chỉ huy của hắn. Tuy nhiên thái độ của Triệu Viêm vừa rồi cùng với lời nói thì xem ra lại không giống như vậy, dường như tên áo trắng thư sinh này rất nhún nhường, có vẻ biết được đại quân Lương quốc chính là do Lưu Khấu hắn quyết định.

Triệu Viêm rất dễ dàng đã cảm thụ được thần sắc hơi thay đổi của Lưu Khấu, lập tức lại nói:

- Thượng tướng quân, tại hạ phụng mệnh Đai vương tiến đến hiệp trợ quân vụ, phàm là sự vụ trong quân, bất kể lớn nhỏ, tại hạ chỉ phụ trách bày mưu tính kế, nói trắng ra tại hạ là một mưu sĩ, phụ tá, còn quyết định vẫn là do Thượng tướng quân quyết định.

- Quân sư, mời ngồi.

Lưu Khấu tỏ thái độ rất hài lòng với Triệu Viêm, lại nói:

- Người đâu, dâng rượu thịt!

Triệu Viêm thi lễ, lúc này mới vào chỗ ngồi, rất nhanh đã có mấy tên tiểu giáo bưng rượu thịt vào lều lớn.

- Quân sư.

Lưu Khấu giơ chén rượu lên, kính Triệu Viêm từ xa nói:

- Người ở xa tới là khách, bổn tướng quân trước là kính.

Triệu Viêm giơ chén rượu đáp lễ, khóe miệng không khỏi lóe lên một vẻ cười nhạt đầy gian ý, Lưu Khấu chính là một tên võ phu tâm ý đơn thuần. Tuy nói có chút cao ngạo, nhưng chỉ cần hợp ý, vẫn không khó để ở chung, Triệu Viêm lần này chủ động xin đi Cửu Giang hiệp trợ quân vụ giết giặc, chính là để cải thiện mối quan hệ với Lưu Khấu, Thượng tướng quân cùng quân sư trường kỳ bất hòa, chung quy cũng không phải là chuyện tốt.

Rượu quá ba tuần. Giữa Lưu Khấu cùng Triệu Viêm dần dần đã quen thuộc, vào lúc này, thuộc cấp Chử Thuần bỗng nhiên tiến nhanh vào lều, chắp tay thi lễ nói:

- Thượng tướng quân, thám mã hồi báo, mấy vạn kỵ binh quân Sở đang từ hướng huyện Từ tới gần!

- Hừ?!

Lưu Khấu nghe vậy lập tức kinh ngạc, bỗng nhiên đứng dậy nói:

- Mấy vạn kỵ binh quân Sở?!

Lưu Khấu không thể không giật mình, trên phố đã sớm có lời đồn đại nói Anh Bố đã kết minh cùng Hạng Trang, nhưng mà lời đồn đã thành sự thật, như vậy mấy vạn kỵ binh quân Sở này nhất định là tới Hoài Nam trợ quân, một khi Hoài Nam liên thủ cùng quân Sở, tình cảnh Lương quân có thể nguy hiểm, hai vạn bộ khúc của Lưu Khấu đều thật là tinh nhuệ, nhưng quân Hoài Nam cùng quân Sở cũng không phải là dễ chọc.

Triệu Viêm lại khẽ mỉm cười,, nói:

- Thượng tướng quân đừng lo lắng quá, nếu như tại hạ không dự tính sai, thì quân Sở hắn là không phải do quân Hoài Nam hỗ trợ mà đến đâu.

Chử Thuần nói:

- Vậy quân Sở đến đây làm gì?

Triệu Viêm nói:

- Hơn phân nửa là vì điều giải phân tranh giữa quân ta và quân Hoài Nam mà đến.

- Điều giải phân tranh giữa quân ta và quân Hoài Nam?

Lưu Khấu nhíu mày không tin nói:

- Tiểu tử Hạng Trang này có ý tốt vậy sao?

- Đúng vậy.

Chử Thuần cũng không tin nói:

- Quân sư lầm to, tiểu tử Hạng Trang chỉ mong sao quân ta và quân Hoài Nam hai hổ cắn nhau, làm sao mà lại có ý tốt điều giải phân tranh giữa quân ta và quân Hoài Nam được?

Dứt lời, Chử Thuần lại hướng về phía Lưu Khấu nói

- Thượng tướng quân, quân Sở khẳng định là đến để hiệp trợ quân Hoài Nam, hay là nhanh chóng cầu viện Đại vương đi.

Triệu Viêm nghe vậy mỉm cười, Chử Thuần vừa mới nói Hạng Trang chỉ mong sao quân Lương cùng quân Hoài Nam đánh lưỡng bại câu thương, lại biến thành quân Hoài Nam đến hiệp trợ, điều này không phải là rất mẫu thuẫn sao? Nhưng mà, Triệu Viêm cũng không đi mà chỉ trích lỗi trong lời nói của Chử Thuần, mà bây giờ nói ra lỗi nói sai của Chử Thuần thì hắn cũng không vui, hay bằng không đến lúc đó nói ra sự thực.

Nữa đêm đó, Thượng đại phu Vũ Thiệp của Sở quốc liền công khai đi vào đại doanh Hoài Nam.

Nói theo cấp bậc lễ nghĩa, Vũ Thiệp dứt khoát nói với Lưu Khấu:

- Thượng tướng quân, Lưu Bang trước đem quận Cửu Giang phân cho Hoài Nam quốc, tiếp theo lại nhường Chu Ân, Cận Hấp, Lý Tả Xa, trá hàng Lương Vương, đây rõ ràng chính là kế tam hổ tranh ăn, ý đồ lấy quận Cửu Giang làm mồi nhử, khiêu khích phân tranh giữa Sở quốc, Lương Quốc cùng với Hoài Nam quốc, sau cùng để cho Hán Quốc ngư ông đắc lợi.

Lưu Khấu nghe nói vậy không khỏi trong lòng nhảy loạn xa, tuy rằng hắn là tên võ phu tâm tư đơn thuần, gặp chuyện cũng không muốn động não, nhưng hắn cũng không phải là kẻ ngu ngốc, để cho Vũ Thiệp nói như vậy, Lưu Khấu cũng thấy thật đúng là có chuyện như vậy xảy ra, Cận Hấp, Lý Tả Xa đột nhiên quy hàng thật đúng là khả nghi, không lẽ thật sự đây chính là do Hán Vương bày mưu đặt kế.

Triệu Viêm lại mỉm cười nói:

- Tam hổ tranh ăn? Thượng đại phu bắn tiếng đe dọa.

Vũ Thiệp không khỏi ghé mắt nhìn kỹ, hỏi Lưu Khấu:

- Thượng Tướng Quân, xin hỏi vị này chính là...

Lưu Khấu chìa tay, nói:

- Vị này là quân sư của Đại Lương quốc chúng ta, Triệu Viêm Triệu Tử Căng.

- Hóa ra là Triệu Viêm tiên sinh.

Vũ Thiệp hướng tới chỗ Triệu Viêm chắp tay, cón nói

- Tiên sinh có thể làm Quân sư Lương quốc, chắc là học vấn uyên bác, kiến thức sĩ học cao minh, vậy tại hạ muốn hỏi ngược lại tiên sinh một câu, Lưu Bang mật lệnh Chu Ân, Cận Hấp, Lý Tả Xa âm thầm trá hàng Lương Vương, cuối cùng là có ý đồ gì?

Triệu Viêm nói:

- Trá hàng? Làm sao biết được không phải là hàng thực? nguồn TruyenFull.vn

- Tiên sinh không ngại nhìn cái này chứ.

Vũ Thiệp vừa từ trong ống tay áo lấy ra một phong sách lụa chuyển về hướng Triệu Viêm, vừa nói

- Đây là mật chiếu mà Hán Vương đưa cho Chu Ân, trên đó có ghi rất rõ ràng, muốn Chu Ân cử đại quân Cửu Giang trá hàng Lương Vương, ngoài Chu Ân, Cận Hấp, Lý Tả Xa chắc chắn cũng nhận được mật chiếu tương tự.

Triệu Viêm xem qua loa sách lụa, thuận tay đưa cho Lưu Khấu.

Lưu Khấu xem xong sách liền biến sắc, trong lòng dường như cũng đã nhận định, Cận Hấp, Lý Tả Xa chính là trá hàng!

Khi Lưu Khấu đang nói chuyện, thì bị ánh mắt Triệu Viêm ngăn lại, lập tức Triệu Viêm lại nói với Vũ Thiệp:

- Ai có thể khẳng định phong sách lụa này chính là do Hán Vương mật chiếu cho Chu Ân? Có lẽ chỉ là quý phương giả tạo? Phải biết là thiên hạ có nhiều người kỳ sĩ, có người có thể ngụy tạo chữ viết ấn tín của Hán Vương cũng không có gì ngạc nhiên.

- Phong mật chiếu này chính là giả, trong lòng tiên sinh đáng lẽ rõ hơn ai hết, tại hạ đến lần này, cũng kho6ngp hải là vì việc trá hàng Cận Hấp, Lý Tả Xa.

Vũ Thiệp biết lần này đã gặp được cao nhân rồi, lập tức lánh nặng tìm nhẹ, nói sang chuyện khác

- Tại hạ đến lần này, chỉ là phụng mệnh Đại vương ta, báo cho quý phương một tin tức.

Lưu Khấu trầm giọng, nói:

- Kính cẩn lắng nghe.

Vũ Thiệp nói:

- Đại Sở ta đã cùng Hoài Nam quốc chính thức ký kết minh ước, lần này xuất binh cũng là ứng với lời mới của Hoài Nam Vương mà đến, nhưng mà Lương Vương chính là đương kim thiên hạ anh hùng hào kiệt hạng nhất nhì, Đại vương ta cũng không có ý trở mặt với Lương Vương, do vậy đứng giữa điều đình, hy vọng có thể hóa giải thành công phân tranh giữa Lương quốc và Hoài Nam quốc, tránh một trận họa binh đao.

- Không biết quý quốc có điều kiện gì?

Triệu Viêm nghe vậy mỉm cười, Lưu Khấu, Chử Thuần nghe không rõ, nhưng Triệu Viêm hắn đã nghe ra được rồi, ngoài miệng Vũ Thiệp tuy nói là phải ở giữa điều đình, nhưng có ý uy hiếp cũng đã rất sâu đậm, nếu như Lương quốc của ngươi không nghe lời căn dặn, nói không chừng Sở quốc ta sẽ cùng với Hoài Nam quốc ra tay đánh một nhà của ngươi.

Dường như là cùng lúc, Bách Lý Hiền đã từ trong lều lớn của trung quân Hoài Nam Vương Anh Bố chậm rãi bước ra mà nói.

- Phàm là đủ loại, đã đủ để chứng minh, đây là kế tam hổ cạnh tranh mồi, mục đích đơn giản chính là muốn khơi mào hỗn chiến giữa Đại Sở cùng với Lương quốc, Hoài Nam quốc, mở đầu cuộc chiến, tam quốc không chỉ sẽ hao binh tổn tướng, hao phí thuế ruộng không tính được, càng sẽ là cơ hội phát triển chiến lược, kết quả cuối cùng sẽ là càng đánh càng nghèo, càng đánh càng yếu, chờ đến ba năm năm sau, Lưu Bang tận khởi đại quân chỉ huy xuất quan, tam quốc lại lấy cái gì để ngăn cản quân Hán tiên phong?

Anh Bố không kiên nhẫn nói:

- Điều này quả nhân đều biết, trực tiếp nói thẳng ý đồ của ngươi đi.

Bách Lý Hiền lắc lắc quạt lông, hồn nhiên không thèm để ý nói:

- Lưu Bang muốn lấy quận Cửu Giang làm con mồi, thúc đẩy tam hổ cạnh tranh thịt, Đại vương ta thì phải đi ngược lại, hy vọng có thể cùng Đại Vương và Lương Quốc một đường lối giải quyết, khiến cho kế hoạch của Lưu Bang bị thất bại, ngoài việc bồi thường đất của một quân, mà còn tổn thất mấy vạn tinh binh.

- Đường giải quyết?

Anh Bố trầm giọng nói

- Nguyện nghe tường tận.

Bách Lý Hiền cũng không che giấu, trực tiếp nói:

- Cận Hấp, Lý Tả Xa toàn bộ tinh binh đã quy hàng Lương quốc, quận Cửu Giang thì một phân thành hai, phía Đông bắc bộ bốn huyện Khúc Dương, Yên Lăng, Đông Thành, thuộc Hoài Nam quốc, vậy còn lại hơn mười huyện thì thuộc Đại Sở, vì tỏ vẻ thành ý, Đại vương tốt nhất tức khắc hạ chiếu giải trừ phạm vi núi.

Phương án giải quyết này là Hạng Trang cùng Bách Lý Hiền thảo luận nhiều lần cuối cùng mới quyết định.

Rất hiển nhiên, nếu muốn giải quyết vấn đề nan giải ở quận Cửu Giang, nếu muốn kế hoạch tam hổ tranh mồi của Lưu Bang thất bại, không có sự phối hợp của Bành Việt, Anh Bố là tuyệt đối không được, mà phải nghĩ đến sự phối hợp của Bành Việt, Anh Bố không có chút ích lợi nào là cũng không được, Bành Việt có thể lấy bộ khúc Cận Hấp, Lý Tả Xa làm trao đổi, Anh Bố cũng chỉ có thể nhường sáu huyện Đông bắc bộ của Cửu Giang.!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau