SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 216 - Chương 220

Chương 216: Thế cục rõ ràng

Mãi khi qua sông rồi, Hạng Đà vẫn chưa hồi lại tinh thần từ kinh ngạc lớn đó, ba trăm trọng thiết kỵ của tướng quân Mông Cức cũng không nhắc nữa, mặc dù sức mạnh vô cùng, nhưng dẫu sao số lượng có hạn, trên chiến trường sức lực chiến đấu rất khó trở thành quyết định, nhưng kế tiếp hai vạn đội kỵ binh, đội cưỡi ngựa bắn cung biểu diễn lại thực hiện làm cho Hạng Đà kinh hãi.

Muốn nói, Hạng Đà cũng không phải chưa từng nhìn thấy kỵ binh, ngày trước dưới trướng Hạng Võ cũng có một đội kỵ binh khổng lồ.

Thế mà, kỵ binh Hạng Võ hoàn toàn không thể so sánh nổi với kỵ binh của Hạng Trang, kỵ binh Hạng võ không thể cận chiến được, muốn bắn tên cũng phải đứng lại mới bắn được, nhưng kỵ binh của Hạng Trang không những có thể tham gia và cận chiến, không những ở trên ngựa xông thẳng đâm giết, còn có thể kéo cung tên bay nhanh, đây mới chính là nằm ngoài ngạc nhiên của Hạng Đà!

Vì lần này, kỵ binh mới thật sự trở thành một quân lực.

Đi theo Hạng Đà mười mấy bộ tướng qua Giang Mão rõ ràng cũng làm trấn động lớn, lần này sẽ tập hợp tại phía sau của Hạng Đà thảo luận kỵ binh của Hạng Trang, có sùng bái, đương nhiên cũng có coi thương.

- Lợi hại, thật sự lợi hại, Thượng Tướng Quân có kỵ binh này, đủ để bình định thiên hạ rồi!

-Thích, nói chuyện viển vông! Kỵ binh của Hạng Trang lợi hại, nhưng có thể Hoài Tứ Giang Đông đường sông tung hoành, lăng tẩm dày đặc, kỵ binh của hắn lại có thể phát huy được rất nhiều uy lực?chi bằng chúng ta bộ quân, thủy quân trèo đèo lội suối, bên cạnh bến sông,càng nhanh hơn nữa! không nói đến cái khác, ít nhất là ở Giang Đông, chúng ta tuyệt đối không sợ kỵ binh của Hạng Trang.

-Giang Đông? Kỵ binh của Thượng Tướng Quân vì sao lại ở Giang Đông chiến đấu?

-Chính là, cần biết chúng ta cũng là quân Sở, lý nào quân Sở lại đánh quân Sở chứ?

Hạ thấp cấp duới đó của Hạng Trang lập tức đưa chỉ trích của mọi người, rõ ràng, ở thái độ dễ nhận thấy của Hạng Đà thêm nữa Hạng Trang sau đó thể hiện rõ thực lực của hắn,...tâm trạng của những người cấp dưới này đã chó chút thay đổi khéo léo, mặc dù vẫn còn người xoay người lại, nhưng đại bộ phận tướng lính đã chấp nhận địa vị của Hạng Trang.

Sáng sớm hôm nay, Thúc Tôn Quán, Khuất ý, Ngũ Khởi và tộc lão thế gia vọng tộc liền tụ tập tới Doãn quý phủ theo lệnh của Hạng Tha

Hạng Tha chắp hai tay sau lưng đi lại trên chiếu vài bước, bỗng quay đầu lại nhìn đám người Thúc Tôn Quán nói: - Cho đến hôm nay, đại quân của Hạng Trang đều chưa vượt qua Ô Giang, việc này các ngươi thấy thê nào?

Khuất Ý vỗ tay, nói: - Lệnh Doãn, lão hủ đã sớm nói, Thượng Tướng Quân Hạng Trang sáng suốt nhìn xa trông rộng, thủ lĩnh cầm đầu không đơn giản, thèm chém giết hình thành của con nhà võ, đó là tướng thân tín yêu thích của hắn Cao Sơ ở Ngoài thành bị ám sát, Thượng Tướng Quân vẫn đang trong cơn thịnh nộ dẫn đại quân qua sông, việc này không đủ để nói rõ vẫn đề sao?

Ngũ Khởi ngồi đối diện nhíu nhíu mày, lại ít thấy phản bác, Ngũ Khởi ghét Hạng Trang là thật, nhưng hắn cũng không thể không thừa nhận, về mặt chính trị Hạng Trang chín chắn hơn Hạng Võ nhiều, đổi lại làm Hạng Võ, nếu là người thân tín yêu tướng bị ám sát, chỉ sợ sớm bị đại quân giết lúc đến Giang Đông rồi, Hắn mới mặc Giang Đông có phải đất của Sở hay không.

Ánh mắt của Hạng Tha chuyển hướng về phía Thúc Tôn Quán trầm ngâm không nói gì.

Thúc Tôn Quán gật đầu vuốt chòm râu dài, đang định nói, bỗng có tiểu môn đệ lại tíến vào hướng về Hạng Trang bẩm báo nói: - Lệnh Doãn, Hạng Đà tướng quân tới phủ chơi.

- Hạng Đà?! Hạng Tha nghe nói vậy có chút sửng sốt, lập tức lại nói, - Mời hắn vào.

- Vâng! Tiểu môn đệ nhận lệnh đi, Khuất Ý đứng dậy hỏi, - Lệnh Doãn, lão hủ có phải tránh mặt đi một lúc hay không?

- Không cần, Hạng Tha xua tay táo, như chút suy nghĩ nói, - Hạng Đà mới từ Giang Bắc trở về, Liền vội vàng theo lệnh ta đi thẳng đến Doãn phủ, tất nhiên là bị Hạng Trang ủy thác, để chuyển lời nhắn lại cho chúng ta.

Thúc Tôn Quán nhẹ nhàng vuốt cằm, Khuất Ý, Ngũ Khởi và tộc lão liền trở lại trên chiếu.

Không đến vài khắc, một người mặc quan phục Hạng Đà lại được tiểu môn đệ dẫn ngang nghiên tiến vào đại sảnh.

- Hạng Đà, tham kiến Lênh Doãn! Vào đại sảnh lớn của phủ, Hạng Đà liền hướng về thượng chủ vị Hạng Tha đại lễ yết kiến, mười mấy thế tộc tộc lão đang ngồi cũng đều đứng dậy tùy lễ.

Yết kiến xong, Hạng Đà lại quay đầu nắm tay nói: - Đều trình lên đến!

Sớm có Lệnh Doãn quý phủ hơn mười mấy người nâng mười mấy cái hòm gỗ to mang vào đại sảnh.

Hạng Tha cùng với Thúc Tôn Quán, Khuất Y, Ngũ Khởi và thế tộc tộc lão liền thấy sửng sốt, đây là cái gì? Lẽ nào Hạng Trang nhờ Hạng Đà tặng lễ vậy cho bọn họ?

Trong ánh mắt nghi ngờ của mọi người, Hạng Đà tiến lên mở một cái hòm gỗ trong số đó, không nghĩ ra trong đó là ngân lượng, cũng không phải là châu báu kỳ lạ nào, mà là một khối vuông vức, giống như vật thể hình khối, nhưng, khiến Hạng Tha, Thúc Tôn Quán, Khuất Ý, Ngũ Khởi bọn họ cảm thấy chính là sự nghi hoặc, những viên gạch bên ngoài màu xanh biển bên trên có viết chữ rõ ràng.

-Thượng thư?! Đôi mắt sắc của Khuất Ý, thoáng cái đã phát hiện trong hòm kia chứa gì – Gạch bên trên đều viết hai chữ Thượng thư, tuy nhiên cách viết hai chữ này lại có chút xa lạ,nhìn qua thấy vuông vức, rất tối nghĩa ngượng gạo, cũng không giống như thể chữ lệ mượt mà, tuy nhiên miễn cưỡng cũng có thể nhận ra được.

Hạng Đà khẽ mỉm cười, tay nghiêm túc nói: - Lão tiên sinh không ngại tiến lên trước nhìn chút chứ?

Khuất Ý kiềm chế không được tò mò ở trong lòng, hướng về Hạng Tha, Thúc Tôn đám người đó cáo lỗi, liền bước chân tới trước chiếc hòm gỗ đó mở ra, sau đó từ bên trong cầm ra một viên – Gạch,, dưới ánh mắt trông chờ nhìn chăm chú của mọi người, Khuất Ý sờ sờ viên gạch, lập tức liền đột ngột sửng sốt, dường như phát hiện ra cái gì đó kỳ lạ.

Tiếp theo, Khuất Ý liền từ viên gạch vén mở ra một tầng mỏng mỏng.

- Vén mở ra dưới tầng mỏng của cái tầng màu xanh đó, lại là mặt gạch màu trắng, trên đó rõ ràng cũng viết chữ nhỏ vuông vức, Khuất Ý lúc nhìn thấy, liền theo bản năng đọc ra,: - Ngu thư, Nghiêu điền thứ nhất? Tích ở đế Nghiêu, Thông văn tư, quang trạch thiên hạ, Tương tốn vu vị, nhượng vu ngu thuấn, tác《 nghiêu điển 》. Viết nhược kê cổ đế nghiêu, viết phóng huân....cái này cái này cái này?!

Khuất Ý coi như là học thức uyên bác, trước kia đã từng có thời gian đi du học ở Lỗ quốc học đến chính bản Thực thư, cho nên vừa đọc cái là phát hiện đây thật sự là nội dung《 Thượng thư 》, càng làm cho Khuất Ý không ngừng kinh ngạc, căn bản đây không phải là viên gạch gì cả, mà là một quyển không biết dùng từ nguyên liệu gì tạo thành thư từ!

- Thượng Thư? Đây là Thượng Thư?! Thúc Tôn Quán hết sức kinh hãi, lão hủ kích động, cùng với tuổi của hắn tuyệt đối không cân đối nhanh nhẹn và linh động xông đến bên Khuất Ý, thoáng cái đã chép xong một quyển bìa sách màu xanh, mở ra chỉ nhìn thấy vài hàng chữ Khải nhỏ, đã là lão lệ tung hoành.

Hạng Tha cùng với mười mấy người thế tộc tộc lão nghe vậy cũng có vẻ sợ hãi mặt biến sắc.

Hạng Đà mỉm cười, còn nhớ vừa rồi khi hắn vừa mới nhìn thấy chỗ kho sách tịch điển này, thể hiện mặc dù không có những lão già này như vậy cũng không chịu đựng nổi, cũng không rảnh nhiều,khi chắp tay cúi đầu, sớm có mười mấy tướng mở toàn bộ hòm ra, Thúc Tôn, Khuất Ý, Hạng Tha, đám người dõi mắt nhìn theo, chỉ nhìn thấy trong mười mấy hòm đều chứa thư từ giống nhau!

- Luận Ngữ?!

- Tôn Tử?!

-Ngô Tử?!

-Mặc Tử?!

-Úy Liễu Tử bốn mươi thiên!

Nhìn thấy thư tín đựng đầy mười mấy chiếc hòm, Thúc Tôn, Khuất Ý và thế tộc tộc lão cử chỉ thất lễ kêu to lên.

Bọn họ không thể không xúc động, chỗ sách thư tịch này có không ít là bản lẻ, khi còn trẻ khi đi du học thiên hạ mặc dù đã từng từ chỗ những người bạn đó đọc qua sách, nhưng sau này chỗ sách thư tịch này đều bị Tần Thủy Hoàng cho mang đi sao, bọn họ tuy rằng dựa vào trí nhớ ghi lại viết một bộ, nhưng khả năng nhớ của người có hạn, chung quy ghi chép lại cuối cùng cũng chỉ là bản thiếu, không giống hoàn chỉnh như bản chính.

Hiện nay, những bản chính này lại ở trước mặt bọn họ, bọn họ làm sao có thể không xúc động được?

Hạng Đà chỉ vào hơn mười thùng thư tịch, cất cao giọng nói:

- Lệnh Doãn, chư vị tộc lão, chỗ sách đóng buộc chỉ này là món quà Thượng Tướng Quân mang đến tặng cho các ngài, chỗ sách thư tịch này nhưng đều là cấm cung điển tàng của Đế Quốc Đại Tần, cũng là năm đó Tần Thủy hoàng từ Quan Đông các quốc sao không mà đi thư từ, như là《 Thượng thư 》, đương thời bỗng nhiên bị thất truyền, đây có thể là sách quý đó.

- Dùng chỉ đóng sách?! Thúc Tôn Quán mở ra một quyển dùng chỉ đóng sách, hỏi:

- Hạng Đà tướng quân, chỗ sách thư tín này rốt cuộc là dùng vật liệu gì để làm vậy? cũng giống như sợ tơ mềm nhẹ, nhưng dương như không phải là sợ tơ? Vẫn còn vết tích ở mặt trên này, cũng không tránh khỏi rất tinh tế thì phải? dù là một người sao, cũng có thể làm được như thế này sao?

Hạng Đà khua tay áo, nói:

-Tôn Thúc lão tiên sinh, đây có thể không phải là tơ chế thành, mà là giấy làm ra., thậm chí chữ trên từng trang sách, cũng không phải là người nào chép cả, mà là dùng bản in in ra đó.

-Giấy? Ấn bản in ấn? nguồn TruyenFull.vn

- Về sau các ngươi sẽ hiểu rõ được.

- Hạng Đà biết giải thích việc này không rõ ràng, trên sự thật, cho đến bây giờ hắn đều không hiểu giấy và in ấn rốt cuộc là gì, lập tức chuyển sang đề tài khác nói: - Tóm lại, chỗ sách thư tín quý này là lễ vật Thượng Tướng Quân tặng cho các người, hơn nữa, Thượng Tướng Quân mong rằng các tộc lão có thể đôn đốc anh em con cháu, cần cù học tập.

Điều này là đương nhiên, điều này là đương nhiên.

Khuất Ý, Thúc Tôn, đám người gật đầu liên tục, dù Hạng Trang không nói, sau khi bọn họ nhận được số thư tín này nhất định sẽ đốc thúc con cháu cần phải nỗ lực học tập.

Hạng Đà ngừng lại một chút, long trời lỡ đất nói:

- Thượng Tướng Quân còn ủy thác cho mạt tướng nhận Lênh Doãn và chư hầu tộc lão mang đến một câu, Thượng Tướng Quân nói, Đại Sở nếu muốn phục hưng, chỉ dựa vào công lực quả là không đủ, còn phải thành tựu về văn hóa giáo dục! nếu như có khả năng, Thượng Tướng Quân sẽ tiến hành khảo hạch những người đọc sách ở Giang Đông, những người thành tích ưu tú sẽ trao cho tước vị, vả lại có cơ hội xuất sĩ địa phương.

Nói chưa dứt lời, toàn bộ đại sảnh liền yên lặng như chết, ngoài Hạng Tha còn chậm rãi lật xem trong tay binh pháp tôn tử, còn lại Thúc Tôn Quán, Khuất Ý, Ngũ khởi và mười mấy người thế tộc tộc lão toàn bộ đã dừng tay lại, so với kho từ thư từ, câu nói Hạng Trang ủy thác Hạng Đà mang đến cho bọn họ càng thể hiện rõ sự ngạc nhiên.

Việc tiến hành sát hạch người đọc sách Giang Đông, người có thành tích ưu tú được trao tặng tước vị, cũng có cơ hội xuất sĩ địa phương!

Tình hình này là thế nào? Đó là Hạng Trang thể hiện hiện ý với cố Sở thế tộc Khuất, càng cư xử lễ phép với bọn họ, chỉ cần bọn họ ủng hộ địa vị của Hạng Trang, Hang Trang sẽ dốc hết sức để đưa con cháu thế tộc lên vị trí quan trọng của các quận, các huyện! rõ ràng, các thế tộc tộc lão này theo bản năng đưa những người học cùng thế tộc con cháu ngang bằng nhau.

- Lệnh Doãn!

Thúc Tôn Quán buông trong tay Thượng Thư, quay đầu nhìn về phía Hạng Tha, trầm giọng nói:

- Đến lúc rồi.

Hạng Đà yên lặng gật đầu, trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Đêm nay ta sẽ đi qua sông cả đêm, nhưng nhớ, không được tạo âm thanh phát ra ngoài, hơn nữa không thể để người của Hạng Quan biết được tin!

Chương 217: Chém giết Hạng Quán

Huyện Lịch Dương, Hạng Trang đang ở hành dinh uống rượu đối thơ cùng với Bách Lý Hiền và Vũ Thiệp.

Tuy nhiên lúc này uống rượu thì hương vị sẽ nhạt nhẽo vô cùng, mà chính là rượu trắng thực sự, đây lại là thứ hàng xa xỉ phẩm ở thời buổi này mà Hạng Trang đem từ nước khác tới. Hạng Trang kiếp trước ham rượu như mạng sống, có đôi khi đang ở nơi rừng sâu thi hành nhiệm vụ, ngẩn ngơ suốt mấy tháng trời, Hạng Trang không thể chịu đựng được thiếu rượu, liền học cách ủ rượu trắng.

Nguyên tắc ủ rượu trắng thật ra cũng rất đơn giản, đầu tiên lên men ngũ cốc, sau đó bỏ vào chưng cất, phân tách tinh chất, làm lạnh rồi thu lại, đó chính là rượu trắng ở nhiệt độ cao. Khó nhất chính là công đoạn chưng cất, tuy nhiaan cái này căn bản không khó làm vì có Công Thâu Xa trợ giúp.

Từ mấy tháng trước, Hạng Trang thiết kế, Công Thâu Xa gia công chưng cất làm tốt lắm, đến bây giờ rượu trắng đã ủ được hơn trăm hũ lớn. Từ khi Quan Trung bắt người cướp của mấy vạn thạch lương đến bây giờ ước chừng còn dư lại khoảng hai vạn thạch lương. Hạng Trâng tính toán ủ toàn bộ thành rượu trắng, sau đó giấu đi, thỉnh thoảng lấy ra đem thưởng cho tướng sĩ có công.

Cùng làm giấy, kỹ thuật in giống nhau, Hạng Trang không định công khai kỹ thuật ủ rượu, ít nhất trước khi thống nhất Đại Sở tuyệt đối không để các chư hầu biết được kỹ thuật này, sử dụng thuật ngữ của đời sau chính là độc quyền, nếu lợi dụng tốt tuyệt đối sẽ mang lại cho Đại Sở nguồn thu nhập ào ào từ tiền thuế.

Hơn nữa kỹ thuật ủ rượu không giống kỹ thuật làm giấy, kĩ thuật in ấn, tạo giấy. Kỹ thuật in ấn một khi tiết lộ cùng lắm thì các nước chư hầu khác cũng nắnm giẽ được hai kiểu kĩ thuật, điều này đối với Đại Sở mà nói là điều bất lợi, đối với toàn bộ Hoa Hạ mà nói cũng là có chút lợi, nhưng một khi kỹ thuật ủ rượu bị tiết lộ ra ngoài cũng có khả năng sẽ âm ủ mối họa.

Nguyên nhân rất đơn giản, rượu là thứ uống vào thì sẽ bị nghiện, nhất là rượu trắng.

Một khi kỹ thuật ủ rượu trắng bị phát tán với mức độ lớn, một khi toàn bộ quý tộc trên thiên hạ đều nghiện rượu rồi, bọn họ sẽ nghĩ mọi cách để tìm được những lương thực loại ngon để ủ rượu trắng. Nhưng mà ở thời đại này, sản lượng lương thực cực thấp. Một khi sản lượng hoa màu dùng để ủ rượu trắng, như vậy lương thực còn lại sẽ không đủ ăn, cứ như thế có khả năng sẽ xảy ra nạn đói.

Cho nên Hạng Trang không muốn đem công thức ủ rượu truyền cho mọi người, ít nhất đến lúc này là không được.

Đãi Bách Lý Hiền, Vũ Thiệp ngồi vào chỗ, Hạng Trang vẫy tay một cái, sớm đã có thân binh mang một bình rượu tới, hướng tới chiếc chiếc bình trà trước mặt ba người. từng giọt rượu trong suốt được rót vào chén bên trong, một thứ tinh khiết đến mê người tràn ngập đã được mở ra.

Vũ Thiệp không kìm nổi hai cánh mũi cứ mấp máy thở:

- Thơm, thật là thơm.

Bách Lý Hiền cũng gật đầu lia lịa khen:

- Đúng thế, chỉ cần ngửi thấy hương rượu thôi đã say rồi.

Vũ Thiệp từ khi theo Bách Lý Hiền không qua lại, rất nhiều lần Bách Lý Hiền nói một, Vũ Thiệp sẽ không hề nói hai. Tuy nhiên khi bình phẩm về rượu trắng, ý kiến của hai người lại hiếm khi thấy có sự thống nhất. Bởi vì phát hiện ra điều này, Hạng Trang mới thỉnh thoảng mời bọn họ uống rượu, nhằm làm dịu đi mối quan hệ giữa hai người.

Còn không nói, sau vài lần uống rượu, mối quan hệ giữa hai người đã dịu đi rất nhiều.

Hạng Trang khẽ mỉm cười, giơ ly rượu lên giữa hai người nói:

- Nào, mời cạn trước ly này.

Vũ Thiệp nâng ly rượu lên phía trước, lại lấy ống tay áo che ly rượu rồi uống một hơi tới cạn sau đó mới chép chép miệng tán thưởng không ngừng:

- Rượu ngon, đúng là rượu ngon, không chỉ thơm mà uống vào còn vô cùng mạnh. Rượu trôi vào trong bụng thì giống như có một dòng lửa đốt lên trong bụng, những lạnh lẽo trên người lập tức liền tan biến không để lại chút gì.

Bách Lý Hiền không giống Vũ Tiếp uông một hơi cạn sạch như vậy, mà từng chút một đưa vào tan dần trong miệng, sau đó lấy đầu lưỡi cẩn thận thưởng thức rượu bên trong tinh khiết và thơm ngon. Hiển nhiên Vũ Thiệp càng hưởng thụ rượu ở trong bụng sau đó lại mang tới cảm giác ấm áp dễ chịu, mà Bách Lý Hiền thì càng chú trọng tới rượu trắng đem lại cho hắn thứ vị giác hưởng thụ tột cùng.

Rượu quá ba trăng, đồ ăn ngũ vị, ba người liền nói về vẫn đề chính sự.

Vũ Thiệp lại uống một hơi cạn sạch ly rượu trắng, lại có ý đưa vào miệng nói:

- Thượng tướng quân, tính thời gian, Hạng Đà tướng quân hiện tại chắc cũng đã về tới thị trấn Ngô Qrung, cũng không biết các đại thế tộc ở Ngô Trung sau khi Thượng tướng quân đưa chỉ thư tới sau đó sẽ có phản ứng như thế nào?

Bách Lý Hiền chắc chắn nói:

- Còn phải nói, đương nhiên là mừng rỡ rồi!

Nói một chút, Bách Lý Hiền lại tăng thêm giọng điệu nói:

- Đây chính là phép tắc!

Vũ Thiệp gật gật đầu, hiền hỏi thẳng Bách Lý Hiền:

- Hạng Đà tướng quân đã tỏ thái độ rõ ràng, đồng ý ủng hộ Thượng Tướng Quân, nếu mười mấy lão đại thế tộc ở Ngô Trung cùng với Hạng Tha cũng nguyện ý ủng hộ Thượng tướng quân, vậy Hạng Quán cũng không trở mình nổi. Chúng ta phải tiếp tục qua sông, điều quân trở về Ngô Trung.

Bách Lý Hiền khẽ mỉm cười nói tiếp:

- Không có bất ngờ gì xảy ra, vài ngày nữa có thể qua sông.

Tiếng nói vừa dứt, Tấn Tương bỗng nhiên ngang nhiên bước vào, lớn tiếng bẩm báo:

- Thượng tướng quân, ngoài dinh có người muốn gặp ngài, còn tự xưng là cháu trai của ngài.

- Cháu trai?

Hạng Trang ngạc nhiên.

- Nói cái gì là tới liền cái đó, hơn nửa là đã tới rồi.

Bách Lý Hiền vui vẻ nói.

- Hạng Tha?!

Hạng Trang lúc này mới đứng dật, nói với Tấn Tương:

- Người mau mời hắn vào đây.

- Vâng!

Tấn Tương lĩnh chỉ đi, một lát sau liền dẫn một người trẻ tuổi đi vào đại sảnh hành dinh. Người trẻ tuổi trắng trẻo, trông nho nhã, tuổi chừng ba mươi. Nhưng Hạng Trang không hề quen biết bởi vì khi hắn xuyên khôngtới, trận chiến Cai Hạ đã bắt đầu, Hạng Tha cũng không ở trong quân của Hạng Võ.

Tuy nhiên Hạng Tha lại nhận ra được Hạng Trang, lúc này lạy dài một cái rồi cất cao giọng nói:

- Dương quận trưởng Hạng Tha, tham kiến Thượng tướng quân.

Nghe Hạng Tha tự xung là Thạch quận trưởng, Bách Lý Hiền và Vũ Thiệp nhếch mép cười thầm, thầm nghĩ Hạng Tha quả là con người thông minh. Không chỉ có tự mình tới Lịch Dương gặp Hạng Trang, cũng không có tự xưng là Lệnh Doãn. Bởi vì Sở quốc Lệnh Doãn thật ra chính là tể tướng, Tể tướng tổng lý toàn bộ những việc chính trị đại sự, quyền trên Thượng tướng quân.

- Tử Dực, mau đứng lên!

Hạng Trang vội vàng đỡ Hạng Tha đứng dậy.

Hạng Tha, Tự Dực, tuy nhiên cách xưng hô phía trước còn muốn thêm một chữ, thí dụ như Hạng Tha, Tự Vũ, bề trên hoặc là bạn bè xưng hô với nhau thường xưng hô Tử Vũ.

Hàn huyên qua lại, Hạng Tha liền trực tiếp nói vào câu chuyện:

- Thúc phụ, Giang Đông phụ lão có thể đang nghển cổ mong đợi ngài sớm quá giang, sớm có ngày phục hưng Đại Sở. Lần này cháu đến chính là muốn đại diện cho hai quận Giang Đông với mấy vạn dân đen cùng với tất cả các thế tộc cố sở khẩn cầu ngài sớm dẫn quân qua sông.

- Ôi, vi thúc sao không muốn sớm qua sông chứ? Chỉ có điều thật sự không muốn cốt nhục tương tàn.

Được Hạng Tha gọi là thúc phụ, Hạng Trang còn có chút không quen, luận tuổi tác Hạng Trang năm nay mới hai sáu, so với Hạng Tha còn nhỏ hơn vài tuổi. Tuy nhiên luận về thứ phận Hạng Tha lại chính là con cháu ruột thịt của Hạng Trang.

Hạng Tha nói:

- Thúc phụ đang lo lắng Hạng Quán?

Hạng Trang gật đầu nói:

- Hạng Quán cầm giữ gần bốn vạn quân, lại có Hội Kê ở phía nam với hơn mười huyện trong dòng họ ủng hộ. Vì nếu thúc tùy tiện qua sông thì khả năng cũng sẽ xung đột với hắn. Thúc không phải sợ hắn, Hạng Quán kia chỉ là mấy vạn đám ô hợp thúc thật sự không để mắt tới. Nhưng nếu chiến tranh nổ ra người chịu khổ vẫn là Giang Đông phụ lão.

Hạng Tha nói:

- Thúc phụ không cần lo lắng, cháu sớm đã nghĩ ra đối sách rồi.

- Ồ?

Hạng Trang trong lòng khẽ rung động nói.

- Tử Dực, ngươi mau nói đi.

Hạng Tha nói:

- Thúc phụ, kế sách bây giờ chỉ có thể dùng thủ đoạn lôi đình diệt trừ Hạng Quán mới có thể đảm bảo được yên bình cho Giang Đông. Hạng Quán tuy rằng cầm gần bốn vạn binh trong tay nhưng lại đều là con cháu trong dòng tộc, có thể nói là một đám ô hợp. Chỉ cần Hạng Quán chết, đám con cháu kia lập tức sẽ như rắn mất đầu, không đánh mà tự chết. nguồn TruyenFull.vn

- Ngươi nói là giết Hạng Quán? Các huyện trong dòng tộc có gây loạn hay không?

- Tuyệt đối không, thế lực của Hạng Quán chủ yếu ở hơn mười huyện phía nam ở Hội Kê, lại lấy học Lục làm dòng họ đứng đầu. Tuy nhiên hơn mười dòng họ này không phải là bền chắc như thép, bpnj họ ở trung gian vì lợi ích khi có xung đột. Chỉ cần có thể lấy thủ đoạn lôi đình chém giết Hạng Quán, sau đó phân tách, lôi kéo một bộ phận trong dòng họ thì sẽ nhanh chóng khống chế được cục diện.

Hạng Trang nóiL

- Ý ngươi là chỉ cần có thể dùng thủ đoạn lôi đình chém giết Hạng Quán thì cục diện sẽ khống chế được.

- Đúng vậy.

Hạng Quán gật đầu lại nói.

- Hạng Quán là cái bao cỏ, không đáng để lo nghĩ, tuy nhiên gia tộc Lục Nguyên của hắn thì rất khó giải quyết. Cho nên chém giết Hạng Quán cũng phải kết hợp cho tốt, nếu như việc này thất bại, để cho Hạng Quán chạy thoát thì mười quận phía Nam Hội Kê sẽ không tránh được có một phen hỗn chiến.

Hạng Trang trầm ngâm không nói, khóe miệng mỉm cười.

Đến đây, Hạng Đà, Hạng Tha đã thay đổi thái độ biểu lộ, thời cơ qua sông rốt cuộc cũng đã chín muồi. tuy nhiên đại quâm qua sông ở phía trước còn phải làm một chuyện, đó là

chém Hạng Quán. Bao gồm Hạng Tha, Hạng Đà và đám người bên trong. Tuyệt đại đa số mọi người đều cho rằng Hạng Trang phải ở lại khi đại quân qua sông của Hạng Quán rồi mới động thủ, có thể Hạng Trang lại muốn làm điều ngược lại.

Lúc này tất cả thật ra từ lúc Uý Liêũ ở trong kế hoạch, từ lúc Hoàn Sở, Qúy Bố, Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ mang theo Giang Đông phụ lão dấy binh tạo phản trước đây hết thảy đề đã xác định tốt cả. Một ngàn binh tinh nhuệ, thời khác mấy chốt có mười ngàn tinh binh! Dùng bọn họ để săn bắt Hạng Quán có thể nói là dùng dao mổ trâu giết gà.

Hơn nữa khi nhưng tinh binh này qua sông hơn ngàn người, về phần hiện tại chỉ sợ là đủ mấy vạn người.

Đương nhiên Uý Liêu khi lập kế hoạch không xác định đối tượng săn bắt cuối cùng là ai, có lẽ là Hạng Quán, cũng có thể là Hạng Tha. Tuy nhiên hiện tại là Hạng Quán là không còn phải nghi ngờ. Đối với Hạng Trang mà nói có thể nói là kết quả tốt nhất bởi vì Hạng Đà là tướng có tài, Hạng Tha cũng là một tể tướng có tài, duy độc có Hạng Quán là cái bao cỏ.

Nhìn thấy Hạng Trang trầm ngâm không nói, Hạng Tha lại nói:

- Thúc phụ, ngài xem có phải phái năm ngàn tinh binh qua sông không?

- Trận này năm nghìn binh mã thì quá lớn, Hạng Quán có khả năng không cảnh giác.

Hạng Trang khoát tay áo lại nói:

- Tuy nhiên, đối phó với Hạng Quán thật ra người ngựa cũng phải qua sông sớm. Tử Dực, ngươi về Ngô Trung sau đó có thể đi tìm Cao Sơ.

Chương 218: Trên vạn đại quân

Ngô Trung Bắc giao, biệt viện của Hạng Đà

Cao Sơ dẫn 500 tinh binh tiến vào và chiếm giữ phủ của Hạng Đà đã hơn mười ngày, sau khi được Cơ thần y cứu chữa và hơn mười mấy ngày dưỡng thương, bệnh tình của Tần Ngư đã có nhiều chuyển biến tốt. Cao Sơ cảm thấy như trút được mối lo trong lòng.

Giữa trưa ngày hôm nay, Tần Ngư vừa ngủ trưa dậy thì đã thấy Cao Sơ đứng ngay ở giường.

- Ngư nương muội tỉnh rồi à? Chắc chắn là cảm thấy rất đói, nào đến ăn cháo đi!

Dứt lời Cao Sơ liền đi đến chiếc tràng kỉ cầm một chiến cháo nhỏ,dùng đũa mộc múc một muỗng nhỏ thổi cho nguội rồi đưa lên miệng Tần Ngư. Tần Ngư cười ngọt ngào với Cao Sơ, mở chiếc miệng nhỏ nhắn để ăn cháo.

Ăn xong cháo,Tần Ngư dịu dàng nói:

- Mấy ngày này làm tướng công mệt mỏi rồi?

- Không mệt, không mêt.

Cao Sơ nói luôn:

- Chỉ cần nàng có thể khỏe lại, bảo ta làm gì cũng được.

Tần Ngư cảm động, khóe mắt tuôn trào hai dòng lệ, Cao Sơ vội lấy khăn tay cẩn thận lau nước mắt cho nàng nói:

- Ngư nương ngoan, đừng khóc ….

Hai người đang quấn quýt bên nhau, bỗng nhiên Phá Quân đi nhanh vào bên trong nói:

- Tướng quân, bên ngoài có người cầu kiến.

- Có người?

Cao Sơ cau mày,có vẻ không vui nói: Truyện được copy tại

- Ai đến? Là người nào, ta có thấy ai đâu?

Phá Quân lắc đầu nói:

-Người nào đến, tiểu nhân không biết, chỉ có điều hắn ta mang đến của chỉ dụ của Thượng Tướng Quân.

- Thủ dụ của Thượng Tướng Quân?

Cao Sơ liền đứng bật dậy, đặt bát cháo xuống rồi tát cho Phá Quân một cái nói:

- Cái đồ ngu này! Còn không mau mời người ta vào!

-Vâng.

Phá Quân dạ một tiếng, vâng mệnh đi ngay.

Cao Sơ quay đầu lại nhìn Tần Ngư với ánh mắt áy náy, Tần Ngư khẽ mỉm cười, nói:

- Tướng công, chàng là tâm phúc của Thượng Tướng Quân, người khách tới có mang theo thủ dụ của Thượng Tướng Quân, ắt hẳn Thượng Tướng Quân có việc gấp giao cho chàng, chàng còn bận nhiều chuyện lớn mau đi đi! Thiếp ở đây khống sao đâu.

Cao Sơ gật đầu, lập tức xoay người đi.

Đến khi Cao Sơ đi vào phòng thì Hạng Tha sớm đã đợi trong đó rồi.

Cao Sơ từng là quân thận cận của Hạng Vũ nên nhận ra được Hạng Tha. Thấy Hạng Tha, đầu tiên là Cao Sơ sửng sốt, rồi lập tức tiến đến hành lễ:

- Cao Sơ... Tham kiến Lệnh Doãn.

-Không dám, Cao tướng không cần đa lễ.

Hạng Thang vội đáp lễ lại.

Năm đó địa vị của hai người kém xa nhau,nhưng đến ngày hôm nay cũng không kém nhau là mấy.

Nói chuyện hồi lâu, Hạng Tha đưa thủ dụ của Hạng Trang và nói rõ mục đích đến.

Vừa nghe là sẽ ra tay đối với Hạng Quán, Cao Sơ liền nổi xung lên nói:

- Mẹ nhà nó, bố mày chờ ngày này đã lâu lắm rồi, cuối cùng cũng đã động thủ rồi à?

Hạng Tha lo lắng nói:

- Cao tướng quân, dưới trướng Hạng Quán có hơn bốn vạn quân, tuy rằng chỉ là đám ô hợp,nhưng bọn chúng có hơn ba nghìn tinh binh,cũng có một ít quân già, một đường mà có thể từ Ngô Trung đánh lui quân Tiền Đường cũng có thể từ Tiền Đường đánh lui quân Ngô Trung. Có thể nói là trinh chiến hàng trăm trận, tướng quân hiện giờ ngài có năm trăm tinh binh, có chắc phần thắng không?

- Năm trăm tinh binh?

Cao Sơ bật cười ha ha, nói:

-Lệnh Doãn chắc ngài chưa biết Thượng Tướng Quân sớm đã bố trí hơn một vạn quân quân mai phục ở thị trấn Ngô Trung rồi.

- Hơn một vạn quân?

Mặt Hạng Tha hơi biến sắc nói:

- Từ đâu mà đến?

Cao Sơ nói:

- Lão Doãn có phải quên mất hơn ngàn dư lão binh không?

- Những lão binh ấy không phải đã xuất ngũ,trở về quê hương rồi sao?

Hạng Tha ngạc nhiên sau tỏ vẻ sợ hãi nói:

- Ý tướng quân là, những lão binh ấy không xuất ngũ, bọn họ được trở lại quê hương chỉ là chỉ thị giả, thực ra là âm mưa chiêu mộ thêm quân lính.

Cao Sơ khẽ mỉm cười lại nói:

- Tóm lại, Lệnh Doãn chỉ cần dụ Hạng Quán đến thị trấn Ngô Trung, còn hành động thế nào thì cứ giao cho mạt tướng.

Hạng Tha gật đầu hỏi:

- Cao Sơ tướng quân, ngươi triệu tập đại quân cần bao nhiêu thời gian?

Cao Sơ trầm ngâm một lát,đáp:

- Hơn ngàn lão binh đa phần đều tập trung ở Ngô Trung, chỉ cần năm ngày là đủ.

- Tốt.

Hạng Tha hưng phấn nói:

- Vậy hẹn sau bẩy ngày, bẩy ngày sau ta sẽ hẹn Hạng Quán tới Ngô Trung săn bắn, đến lúc đó tướng quân có thể dẫn binh phục kích.

- Được.

Cao Sơ nói

- Quyết định như vậy đi.

.

- Tại hạ xin cáo từ.

Kế hoạch đã định xong, Hạng Tha lúc này liền cáo từ rồi đi.

Sau khi tiễn Hạng Tha, Cao Sơ lại giao việc cho Phá Quân nói:

- Phá Quân, lập tức phi ngựa, thông báo tất cả các lão binh ở các huyện thị, trong vòng năm ngày tức tốc đến nơi tập kết.

- Vâng.

Phá Quân nhận lệnh, xoay người bước đi ngay.

***

Sáng sớm, trên đường đất đỏ giao giữa Ngô Trung Đông và thôn Tang Lâm xuất hiện rất nhiều xe bò, xe nối đuôi nhau, thậm chí ở giữa còn kéo theo vài xe ngựa, tất cả đều hướng về phía Tang Lâm thôn, bởi vì hôm nay tốt ngày nhà Cẩu Thặng tổ chức tân gia, những người này đến để chúc mừng.

Thôn Tang Lâm vốn là một khu đất hoang, nhưng nay lại có lên một ngôi nhà lớn.

Cả tòa nhà đều được treo những dải lụa đỏ, đăng đèn kết hoa, bên trong bóng người ồn ào huyên náo. Cầu Thặng mặc lễ phục đứng ở cửa lớn tiếp khách, nhưng bây giờ đã bảo Qua Thắng ra thay phiên, nói thế nào đi nữa,thì Cẩu Thăng hiện giờ cũng là người có chức tước, hơn nữa lại là người tài ở Tư Mã, cứ gọi là Cẩu Thặng có phần không hay lắm.

Sau lưng Qua Thắng là bốn chàng trai khỏe mạnh rắn chắc, một trong số đó là Thanh Bì.

Nhìn đoàn xe nối đuôi không dứt trên đường Thanh Bì trợn tròn hai mắt,lớn tiếng nói:

- Tốt lắm! Cửu Lý thôn, Thượng Lâm thôn và hơn hai mươi mấy hộ ở Hoàng Nê thôn đều đã đến đủ, bon Lý Chính, Đình Trường đã đến rồi? A! Còn Vương Công Tào, Triệu Duyệt Lại, Bất Đối, đó không phải là xe của Huyện lệnh sao?

Qua Thắng mỉm cười không nói gì, mặt lộ vẻ đắc ý.

Khi mới rời khỏi nhà, Cẩu Thặng chỉ là một tên vô danh tiểu tốt, nhưng đến bây giờ, hắn đã trở thành một nhân vật quant trọng ở huyện Ngô Trung này, Thượng Tướng Quân ban cho hắn chức Ngũ Đại Phu, đảm nhiệm trọng trách trong Tư Mã quân, nếu so với huyện lệnh cũng không kém là mấy. Hôm nay là ngày tân gia của hắn, Hạng Huyện lệnh đến chúc mừng cũng hợp tình hợp lý.

Một lát sau, Hạng Huyện lệnh,Vương Công Tào, Triệu Duyệt Lại và một số người khác đều đã đến trước của phủ. Người hầu trong phủ sớm đã đến dắt ngựa cho khác tiến vào phủ, Qua Thắng đích thân đưa hạng Huyện lệnh vào phòng tốt nhất. Bên ngoài chỉ còn lại bốn người bọn Thanh Bì.

Một chàng trai gầy nắm chặt tay nói:

- Một ngày kia, ta cũng sẽ trở thành người bề trên giống như Qua Thắng huynh vậy!

Người bên cạnh đáp lời giội ngay lên đầu hắn gáo nước lạnh:

- Thôi đi! Qua Thắng huynh oanh dũng trên chiến trường mới được chức Ngũ Đại Phu. Còn ngữ như ngươi có chút võ mèo mà cũng đòi giống huynh ấy sao? Theo ta thì, ngươi đừng có hòng mơ tưởng đến cái chức vị ấy!

- Ngươi thì biết cái gì?

Chàng trai gầy tức giận nói:

- Ta hiện tại có thể là gầy, nhưng khi đã tham gia vào rồi tự khắc sẽ ăn được thân thể sẽ trở nên cường tráng, võ công của ta còn tốt hơn võ công của Qua Thắng huynh lúc huynh ấy mới bắt đầu, quan trọng là ở bản lĩnh chứ không phải là ở thể trạng. Hơn nữa huynh ấy đã nói với ta vào quân đội chỉ cần biết chịu khổ là có thể học được bản lĩnh thực sự.

Một chàng trai trẻ khác nói:

- Sấu Hầu huynh nói rất đúng, đại ca ta làm ở quân đội thượng đi theo Hạng Đà tướng quân, huynh ấy nói ở đó họ dạy võ rất nghiêm khắc, ngươi không học là họ rút roi đánh ngay. Đâu có như bên này ngươi đút tiền thầy còn nhận nói gì đến dậy dỗ học trò tử tế.

Thanh Bì cuối cùng vẫn nói:

- Cho dù nói như thế nào, đến bây giờ chúng ta vẫn là người của Qua Thắng huynh, đợi mấy nữa tập hợp với quân của Thượng Tướng Quân, chúng ta sẽ đi theo Qua Thắng huynh ra chiến trường, đến lúc đó, chúng ta có thể chứng tỏ bản lĩnh thực sự rồi. Thanh Bì ta là người không tham công, chỉ cần có một cái chức nhỏ sau này truyền cho con trai là đủ rồi.

Trong lúc đang nói chuyện, lão quản gia ra chỗ bốn người rồi nói:

- Thanh Bì, Thiết Ngưu, lão gia nói khách đều đã đến đủ cả, các ngươi cũng đừng ở đây mau vào bên trong dự tiệc đi!

-Được! Vào luôn đây!

Thanh Bì, Thiết Ngưu bốn người cùng đồng thanh đáp, sau đó xoay người rẽ về hai hướng bên cạnh cửa chính, tuy rằng bọn họ là lính thân cận của Qua Thắng, xét về thân phận vẫn có danh phận hơn so với các tướng sỹ khác nhưng cũng không đủ tư cách để bước vào phòng hạng cùng ngồi với Qua Thắng.

Một lát khi tiệc đã đến lúc tàn, Qua Thắng tiến lên trước để tiễn khách,trong lúc quay về phủ vấn an mẫu thân, trên đường bất ngờ xuất hiện tiếng vó ngựa dồn dập, Qua Thắng lập tức ngẩng đầu nhìn lên thì chỉ nhìn thấy bụi bay mù mịt, một con ngựa phi nhanh như gió đang lao đến, Qua Thắng thấy thế trong lòng không khỏi rùng mình.

Kỳ lạ là, người cưỡi con ngựa đó đang tiến thẳng về phủ mới của Qua Thắng.

Trong một thời gian ngắn, Qua Thắng nhận ngay ra đó là Thiết Đản – thân binh bên cạnh Cao Sơ tướng quân, Qua Thắng vội xuống dưới nghênh tiếp, nói:

- Thiết Đản huynh, sao người lại tới đây?

Thiết Đản cười nói:

- Cẩu Thăng huynh, tiểu đệ vội đến không phải là chúc mừng huynh tân gia, đây là mật lệnh của tướng quân.

Nói xong Thiết Đản lấy từ trong ngực áo ra một bó gỗ mộc đưa cho Qua Thắng. Qua Thắng đưa tay nhận, vừa đọc xong sắc mặt lập tức trầm xuống, gấp lại bó gỗ nói:

- Huynh về báo với tướng quân, trong vòng năm ngày mạt tướng nhất định sẽ mang theo quân lính đến thành Bắc cùng tập hợp với tướng quân.

-Cáo từ!

Thiết Đản chào tạm biệt rồi lập tức lên ngựa đi luôn.

Bóng dáng của Thiết Đản vừa khuất nơi cuối đường, Qua Thắng vội xoay người, lớn tiếng hét:

- Thanh Bì! Thiết Ngưu! Sấu Hầu! Các ngươi lại đây!

Tiếng hét vừa dứt, bốn người Thanh Bì đã từ cổng xuất hiện, phi đến trước mặt Qua Thắng.

Qua Thắng đại vung tay lên, cao giọng nói:

- Đi! Lập tức đi tất cả các xã, huyện, đình triệu tập tất cả trai tráng. Ba ngày sau, ta sẽ mang các ngươi đi Thâm Sơn săn bắn, cho các ngươi cơ hội để luyện can đảm.

Chương 219: Sinh Con TRai

Ngô Trung, Hạng Quán phủ đề.

- Tên tiểu tử Hạng Đà, thật là không biết điều!

Hạng Quán dùng hết sức ném mạnh chai rượu nhân bánh trong tay xuống đất, chỉ nghe thấy "keng" một cái, chai rượu nhân bánh đập vào chiếc thau đồng vỡ vụn thành nhiều mảnh. Hạng Quán không tức giận sao được, bởi thêm lần nữa hắn phái sứ giả thể hiện thiện ý lại bị Hạng Đà đuổi về, hơn nữa còn bị Hạng Đà làm nhục một trận.

Dưới trướng Hạng Quán, Lục Nguyên thở dài, nói:

- Xem ra không có cách nào lôi kéo Hạng Đà.

- Tại Sao?

Hạng Quán đập tay xuống bàn, tức giận nói:

- Chuyện này rốt cuộc là vì sao? Ta không hiểu, ta không sao hiểu được! Ta đã hứa, một ngày kế thừa vương vị sẽ phong hắn làm Thượng Tướng Quân, lẽ nào Hạng Trang cũng có thể phong hắn làm Thượng Tướng Quân sao? Hay Hạng Trang phong hắn làm Sở Quốc Lệnh Doãn?

- Bất luận thế nào đi chăng nữa, Hạng Đà cũng quyết tâm nghênh đón Hạng Trang qua sông Trường Giang. Hiện tại, quan trọng là thái độ của Hạng Tha, nếu như hắn đứng về phía Hạng Trang, tình thế chúng ta tương đối bất lợi.

Lục Nguyên dừng lại một chút, lại nói tiếp:

- Trước mắt, chúng ta mau chóng phái người gặp hắn; tốt nhất là có thể bắt tay cùng hắn đối phó lại bọn Hạng Trang, Hạng Đà.

- Hạng Tha ư?

Hạng Quán không đồng tình nói:

- Tên tiểu tử này tự cao, tự đại, cho mình là dòng dõi họ Hạng, không biết trời cao đất dày, thời gian qua, hắn không coi ta và Hạng Đà ra gì. Trước đây ta cũng phái người đến bàn bạc với hắn, song không biết có điều gì không phải bị hắn đuổi trở về? Hắn có chịu liên thủ với chúng ta hay không, thì chỉ có quỷ thần mới biết.

Lục Nguyên lắc đầu nói:

- Trước kia và bây giờ hoàn toàn khác nhau, khi đó Thượng Tướng Quân cùng Hạng Đà thế lực ngang nhau, Hạng Tha ở giữa muốn giữ thế cân bằng, chỉ cần cục diện cân đối, hắn mới có thể mưu lợi bất chính. Bây giờ cục diện đã thay đổi, Hạng Đà cùng Hạng Trang liên minh; Thượng Tướng Quân vào tình thế bất lợi, nếu như hắn muốn giữ cục diện Giang Đông ở trạng thái cân bằng, lựa chọn tốt nhất là liên thủ với Tướng Quân chống lại Hạng Trang, Hạng Đà.

- Hả, thật vậy sao?

Hạng Quán nghe vậy trong lòng có chút lay động, nói:

- Đi, mau phái người đến thăm dò ý tứ hắn.

- Vâng.

Lục Nguyên đáp. Nhanh chóng lui xuống sắp xếp.

Không đến nửa canh giờ, người tới phủ Hạng Tha đã trở về, Hạng Tha cũng không đáp ứng nguyện vọng của Hạng Quán, chỉ nói bên trong thành Ngô Trung đang nổi sóng ngầm, ẩn chứa nhiều tai mắt của Hạng Trang, Hạng Đà, tốt nhất hai nhà không nên gặp nhau, bẩy ngày sau đến núi Cao Sơn cách thành Bắc mười dặm bí mật gặp mặt.

- Đến Cao Sơn sao?

Hạng Trúc nhíu mày nói:

- Hạng Tha có ý gì? có chuyện gì mà không thương lượng được trong thành, mà phải đi hơn mười dăm lên núi cao, rừng sâu kia chứ?

Lục Nguyên nói:

- Thượng Tướng Quân lấy cớ tới Cao Sơn săn bắn, bí mật thương nghị với Hạng Tha, quả thực có thể tránh tai mắt của Hạng Đà, Hạng Trang bên trong thành. Tuy nhiên, Cao Sơn núi cao rừng sâu, Tướng Quân phải cảnh giác. Một khi tin tức bại lộ Hạng Trang, Hà Đà mai phục trong núi, hậu quả thật khó lường.

Hạng Trang phẩy tay áo, nói:

- Chuyện này không đáng ngại.Ta mang thân binh theo là ổn.

Hạng Quán dẫn theo ba nghìn thân binh thiện chiến.

Có ba nghìn thân binh đi theo bảo vệ, còn có thể xảy ra chuyện gì nữa sao?

Kể đến Hạng Đà hiện đang cầm hai vạn quân đóng tại Thành Tây, Hạng Trang có mấy vạn đại quân thủy chung đang đóng quân tại Giang Bắc. Hạng Quán luôn cho người dám sát chặt chẽ, có bất cứ động tĩnh gì, Hạng Quán đều có thể nắm bắt tin tức kịp thời.

Lục Nguyên suy nghĩ một chút, có phần không yên tâm nói:

- Thượng Tướng Quân, còn có Cao Sơ giữ năm trăm kỵ binh tinh nhuệ đóng tại thành Bắc.

- Lục Nguyên, ngươi không cần phải lo lắng.

Hạng Quán chau mày, nói:

- Cao Sơ sao dám thất lễ với bản tướng quân. Chỉ dựa vào năm trăm kỵ binh của hắn, thực sự muốn tới đánh, ắt bị ba nghìn thân binh của ta ăn tươi nuốt sống. Hơn nữa, thành Đông cách Cao Sơn không quá sáu mươi dặm, bốn vạn đại quân của bản tướng quân đi tới đây chỉ mất hai canh giờ, còn có thể xảy ra chuyện gì sao?

Vốn Lục Nguyên còn muốn nói tiếp:

- Nghìn lão binh đã giải ngũ về quê nhiều năm thật là điều đáng lo ngại. Nói cho cùng, những lão binh này đã trải qua trăm trận mới có thể áo gấm về nhà, trải qua vô số trận chiến đẫm máu, nay hưởng thụ cuộc sống an nhàn, còn có thể trở lại chiến trường hay không, khiến Lục Nguyên cảm thấy nghi ngờ. Nghĩ tới đây, Lục Nguyên không nói gì thêm nữa. Bạn đang đọc chuyện tại

Không thấy Lục Nguyên phản đối, Hạng Quán liền nói:

- Vậy quyết định như thế, bảy ngày sau, bản tướng quân dẫn ba nghìn thân binh vào Cao Sơn săn bắn, tiện thể chút bỏ sầu muội. Hừ! Đã nửa năm trôi qua, bản tướng quân cảm thấy thực sự buồn chán.

......

Hiện Tại, Hạng Tha, Cao Sơn, Hạng Quán đang chiêng trống rùm beng chuẩn bị đi săn bắn. Còn Hạng Trang cũng đang bận bịu chào đón con trai đầu lòng, Ngụy Duyệt mang thai mười tháng, rốt cuộc cũng đã sinh hạ.

Lúc này, Hạng Trang đang ở sân sau đi đi lại lại, nét mặt có chút lo lắng.

Lại nói tiếp, đã rất lâu Hạng Trang không nếm trải cảm giác lo lắng, hồi hộp như thế này. Khi ở Đại Biệt Sơn, tàn binh Sở quân bị Trương Lương,Trần Bình bao vây. Hạng Trang giường như cũng không quá lo nghĩ như này, bởi vì chuyện Ngụy Duyệt sinh hài tử Hạng Trang hoàn toàn không hề hay biết, đối với chuyện tình không hề hay biết, Hạng Trang khó tránh khỏi lo nghĩ.

Cánh cửa phòng ngủ đóng kín, thỉnh thoảng lại vọng ra tiếng kêu khàn khàn của Ngụy Duyệt, thỉnh thoảng còn nghe thấy thanh âm của Ngu Cơ, Ngu Cơ đang có gắng khuyên bảo Ngụy Duyệt thả lỏng người.

Chỉ trong chốc lát, cánh cửa phòng ngủ đột nhiên mở ra, bà đỡ bưng chậu nước rảo bước đi ra.

Hạng Trang tiến lên phía trước ngăn bà đỡ lại, vội vàng hỏi:

- Vẫn chưa sinh sao?

Bà đỡ cười khổ.

Không đợi bà đỡ trả lời, Hạng Trang liền hiểu ra. Mặc dù Hạng Trang chưa từng tận mắt trông nữ nhân sinh nở, nhưng cũng từng thấy trên truyền hình, nếu như Ngụy Duyệt đã sinh, thế nào cũng có tiếng hài nhi khóc truyền ra sao? Vừa rồi hắn tiến lên hỏi, hoàn toàn là theo phản ứng tự nhiên.

Thượng Tướng Quân đang đứng ngoài tiền sảnh. Rất nhiều tướng sỹ sở quân đang rất lo lắng chờ tin tức.

Tất cả tướng sỹ đều là người nước Ngụy, dẫn đầu chính là Bàng Ngọc. Bất luận thế nào đi nữa, Ngụy Duyệt cũng từng là công chúa nước Ngụy, mặc dù bây giờ nước Ngụy đã diệt vong, những tướng sỹ này vẫn thủy chung vẫn coi mình là người nước Ngụy. Do Ngụy Duyệt sinh nở khác thường, trong lòng bọn họ cảm thấy bất an; bọn họ đều mong đợi công chúa Ngụy Duyệt sinh ra một bé trai kháu khỉnh

Chờ đợi đến ngạt thở, hai canh giờ nhanh chóng trôi qua, nhưng chỉ thấy bà đỡ cầm chậu nước sôi ra ra vào vào, thủy chung vẫn chưa nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Một lúc sau, thậm chí ngay cả tiếng Ngụy Duyệt kêu cũng không thấy, Hạng Trang nhất thời cảm thấy không ổn. Thời đại này vẫn chưa có giải phẫu phụ sản, một khi thai nhi khó sinh, rất có khả năng cả mẫu tử tử vong!

Một lát sau, trên chán Hạng Trang liền chảy mồ hôi lạnh, nếu như quả thực khó sinh, như vậy có lẽ gặp vấn đề lớn, lý chí cho y biết, hắn muốn giữ lại hài tử, nhưng mà về tình cảm, Hạng Trang thà rằng mất đi hài tử để giữ Ngụy Duyệt ở lại. Không chỉ vì Hạng Trang trong long thương tiếc nàng, hơn nữa là vì tâm hồn trong sáng lương thiện của nàng, có thể nói Hạng Trang một lòng chọn nàng làm Vương Hậu.

Một lúc sau, hiển nhiên trong phòng ngủ thủy chung không hề có động tĩnh, rốt cục Hạng Trang không kiềm chế được, không chịu đựng nổi, lập tức y chạy ào vào phòng ngủ. Cho phép bà đỡ có thể bỏ đi hài tử mà giữ lại phu nhân, đột nhiên trong phòng ngủ vọng ra tiếng khàn khàn của Ngụy Duyệt hét thảm một tiếng, tiếp sau đó là tiếng trẻ con vọng ra thật to.

- Oa, Oa, Oa.

Lúc này tiếng trẻ con khóc nỉ non, không thể sai được. Trong chốc lát, trong phòng ngủ chỉ còn có tiếng trẻ con khóc kêu rõ to, Hạng Trang cũng không nghe thấy bất cứ thanh âm nào khác. Nhất thời, Hang Trang cứ ngỡ đang nằm trong mộng.

- Sinh rồi sao? Duyệt Nương thực sự sinh rồi sao?

Cánh cửa đóng kín bỗng nhiên bật ra, làm cho Hạng Trang có chút bất ngờ, người đầu tiên từ trong phòng đi ra chính là Ngu Cơ. Lúc này, quá vui sướng, khiến Ngu Cơ má ửng hồng, thậm chí đôi mắt long lanh như nước. Lập tức, Ngu Cơ kéo vạt áo cung kính chào Hạng Trang:

- Chúc mừng Thượng Tướng Quân, tiểu muội Ngụy Duyệt đã sinh được hai bé trai, mẫu tử đều bình an!

- Hai bé trai sao? Duyệt Nương đã sinh được hai bé trai sao?!

Hạng Trang nhất thời trong lòng tràn đầy hạnh phúc..

Trước kia, Hạng Trang thủy chung luôn chiến đấu giữa sự sống và cái chết, không hề có một ngày yên ổn, chưa có lúc nào được tận hưởng cảm giác hạnh phúc. Nhưng mà ngày hôm nay, y nhận được đại lễ của nữ thần sinh mệnh, một lúc sinh được hai nhi tử, y 'Hạng Trang' quả thực có hậu. Ha ha.

Lúc Hạng Trang tiến vào phòng ngủ, thấy bà đỡ đương mang hai bé trai ra tăm rửa sạch sẽ, đồng thời dùng loai tã lót tốt quấn quanh.

Hạng Trang liên nhận nhi tử trong tay bà đỡ, một trái một phải ôm vào lòng, bên phải là lão đại đang nhắm mắt ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn không hề thay đổi, nét mặt trông rất điềm tĩnh. Bên trái là lão nhị, bấy giờ vùng vẫy, hai tay khua khua, đang khóc lớn ' oa oa'. Một bên khóc, một bên hai con mắt đen nháy không ngừng quan sát Hạng Trang, không cần phải nói, vừa mới khóc hẳn là lão nhị, tiểu tử này vừa mới sinh đã kinh thiên động địa như thế, sau này nhất định là một nhân vật lớn.

Hạng Trang giơ hai nhi tử lên chỏm đầu, hướng về phía Ngụy Duyệt nhẹ nhàng cười nói:

- Duyệt Nương, nàng chịu khổ nhiều rồi.

Duyệt Nương yếu ớt cười cười, thì thầm nói:

- Duyệt Nương đâu có khổ. Thay phu quân sinh được hai bé trai, đó là phúc phận của làm mẹ của Duyệt Nương. Phu quân à, trong lòng của Duyệt Nương thực sự rất vui mừng.

- Ta trong lòng cũng rất vui mừng.

Hạng Trang cúi xuống, lau mồ hôi trên trán Ngụy Duyệt nói:

- Nàng đã mệt mỏi hai canh giờ, mau ngủ một giấc đi, ta sẽ mang hài tử đến tiền viện. Bỗng nhiên, có thêm hai bé trai, không biết Bàng Ngọc bọn họ vui mừng đến đâu. Ha ha.

Ngụy Duyệt khẽ dạ một tiếng, nhắm đôi mắt đẹp lại nhanh chóng thiếp đi.

Hạng Trang trong lòng thương xót vuốt vuốt mái tóc Ngụy Duyệt men theo tai. Lúc này mới tiếp túc ôm lấy hai nhi tử, tuy nhiên khi Hạng Trang ôm lấy hai nhi tử, không hiểu tại sao trong lòng bỗng nhiên nhớ tái quân sư Úy Liễu. Trong chốc lát, Hạng Trang liền cảm thấy mũi cay cay, nếu như lão tử còn sống, không biết sẽ vui vẻ như thế nào.

Nhớ tới Úy Liễu, trong đầu Hạng Trang liền nghĩ ra hai cái tên cho hai nhi tử.

Úy Liễu trước khi chết để lại sách lước, mong muốn Hạng Trang có thể dùng chính trị bình định Giang Đông, mà không phải dùng đến vũ lực, trong thâm tâm lão luôn kỳ vọng rất lớn. Rõ ràng, Úy Liễu mong muốn Hạng Trang thành thục chính trị mà vùng lên. Cho nên Ngụy Duuyệt sinh được hai nhi tử, lão đại đặt là Hạng Chính, lão nhị đặt là Hạng Trị.

Chương 220: Săn Bắn

Ngô Trung đóng tại thành Bắc cách Cao Sơn năm mươi dặm.

Buổi chiều ngày hôm qua, Hạng Quán dẫn ba nghìn thân quân đã hạ trại dưới chân núi phía nam Cao Sơn, tuy nhiên, Hạng Quán cảm thấy vô cùng tức giận cho tới bây giờ mới nguôi. Cũng vì chưa có tin tức gì của Hạng Tha.

- Hạng Tha đang ở đâu?

Hạng Quán đang ở trong trướng đi qua đi lại. Vừa bước đi thong thả, vừa tức giận gào thét:

- Hẹn bản Tướng Quân từ xa đi đến Cao Sơn, mà chính hắn lại chậm trễ không đến, rốt cuộc hắn có ý gì?

Lục Nguyên đứng bên cạnh, vẻ mặt cười khổ, hắn cũng không hiểu Hạng Tha vì sao chậm trễ không đến.

Nếu như nói tốt cho Hạng Tha, thì đối với Hạng Quán gặp phải mưu đồ bất lợi. Lục Nguyên không biết nghĩ thế nào cho phải. Mặc dù Hạng Tha có Ngô Trung hơn mười đời là là cố sở trưởng lão ủng hộ. Nhưng một vài cố sở trưởng lão trước kia đâu bằng bây giờ, tuy rằng vẫn còn tầm ảnh hưởng, nhưng mà tầm ảnh hưởng cũng không quá lớn. Chỉ bằng mười mấy trưởng lão thế tộc, có thể tập hợp một nghìn tinh binh là điều không phải bàn.

Chỉ dựa vào một nghìn gia binh, có thể uy hiếp tới Hạng Quán sao?

Duy nhất người có thể uy hiếp tới Hạng Quán, cũng chỉ có đại quân của Hạng Đà, hoặc là Hạng Trang ở Giang Bắc. Tuy nhiên Hạng Đà đang đóng quân tại đại doanh thành Tây, còn Hạng Trang nguyên vẫn còn đang đóng quân ở Giang Bắc, Lục Nguyên luôn phái hàng loạt mật thám theo sát động tĩnh của hai đại quân, có những biến động bất thường lập tức sẽ có tin truyền tới.

Chính vì vậy, Lục Nguyên mới bằng lòng để Hạng Quáng đến Cao Sơn bị mật gặp mặt Hạng Tha. Mặc cho Hạng Tha có ý đồ gì đi chăng nữa, ít nhất Hạng Quán cũng bảo đảm độ an toàn.

Hạng Quán lúc này tức giận mãi không thôi, đột nhiên có thân binh tiến đến bẩm báo:

- Thượng Tướng Quân, trong rừng sâu đột nhiên xuất hiện một đoàn người đi săn rất khả nghi.

- Không phải mấy tên thợ săn sao?

Hạng Quán giận dữ hét lớn:

- Có gì đáng kinh ngạc sao?

- Ủa, có một đoàn thợ săn không rõ lai lịch là sao hả?

Lục Nguyên linh cảm thấy điều không ổn, tuy rằng lúc này đang là đầu mùa xuân, cũng là thời gian rất tốt để săn bắn, nhưng sâu trong Cao Sơn có thường có mãnh thú lui tới, bình thường thợ săn không dám thâm nhập vào sâu, hơn nữa thợ săn thường phải lui tới theo đoàn, tình hình càng khả nghi, lập tức hỏi lại rõ ràng:

- Có tất cả bao nhiêu người?

- Tiểu nhân không biết chính xác bao nhiêu.

Tên thân binh lắc đầu nói:

- Phát hiện có hơn mười đội thợ săn, chí ít cũng có gần nghìn người, thoạt nhìn, sâu thẳm trong rừng rậm dường như còn có nhiều thợ săn hơn nữa.

Hạng Quán giật mình nói:

- Gần nghìn người sao?

- Lân cận Cao Sơn không thể có nhiều thợ săn như vậy?

Lục Nguyên càng lo lắng, thất thanh nói:

- Không tốt rồi!

- Thượng Tướng Quân mau mau rời khỏi nơi này...

- Hả...

Tiếng nói còn chưa dứt, ngoài trướng thoáng có tiếng kèn trống lúc ẩn lúc hiện vọng vào. Hơn nữa dường như trong rừng sâu truyền tới, Lục Nguyên nhất thời biến sắc, lộ rõ vẻ thê lương, nói:

- Không ổn rồi, trong núi có phục binh!

- Phục binh sao?

Hạng Quán bũi môi, mĩm cười nói:

- Chỉ cần không phải đại quân của Hạng Đà, Hạng Trang, dù cho mấy nghìn phục binh, bản tướng quân lẽ nào phải sợ sao?

Nói một thôi một hồi, ngừng lại một lát, Hạng Quán quay đầu hét lớn:

- Lục An, Lục Đình!

Lập tức hai gã thân binh hiên ngang tiến tới, cao giọng nói:

- Thượng Tướng Quân có gì giao phó?

- Truyền lệnh toàn quân tập kết!

Hạng Quán giơ hai tay lên cao, dữ tợn nói:

- Những thôn phu trong thôn này ắt không dám đến gần, nếu mà dám tới đây, lập tức theo lệnh bản tướng quân giết sạch bọn họ.

- Rõ!

Hai viên tướng tuân lệnh ho lớn, lĩnh mệnh đi.

Hạng Quán nhìn Lục Nguyên nói:

Bản tướng quân muốn xem một chút, thằng nhãi Hạng Tha rốt cục muốn làm gì?

Dứt lời, lập tức Hạng Quán rút kiếm ra khỏi lều lơn, Lục Nguyên nheo mày, cũng đi theo ra khỏi lều lớn.

Đợi Hạng Quán, Lục Nguyên cưỡi lên người một viên tướng gần đấy, trên khoảng đất trống bốn mặt đại doanh tập trung chí ít cũng phải hai nghìn người, phía xa xa trong rừng sâu, vẫn còn nhiều bóng người đang lui tới, đa phần những người này khoác trên mình đồ dệt mỏng bằng tơ gai, thoạt nhìn giống như những người cùng khổ đi săn bắn ở lân cận Cao Sơn, nhưng nhìn kỹ có chỗ khá dị thường.

Trước tiên, những thợ săn này trong tay không có xiên để săn bắn, mà đều là cung nỏ!

Thứ hai, những thợ săn này trên vai không hề có con mồi, trong tay không có gì, việc này rất lạ thường. Nhiều thợ săn như vầy đi vào sâu trong núi, thế nào hai đầu cũng phải có con mồi lớn, chẳng lẽ chịu tay không quay về sao?

Sau cùng, điều trọng yếu, những thợ săn này trông thấy doanh trại Hạng Quán, vậy mà không chọn đường vòng mà đi, mà tất cả ào ào bốn phương tám hướng chen chúc nhâu lao tới, vậy nói nên điều gì? Điều này cho thấy cơ bản bọn họ không phải là thợ săn lân cận vùng này. Những người này cơ bản hướng về phía Hạng Quán, đích thực mục tiêu săn bắn của bọn họ chính là Hạng Quán!

- Thướng Tướng Quân, mau mau đột phá vòng vây ra ngoài.

Lục Nguyên nói:

- Nếu không sẽ không còn kịp nữa.

- Hử, tại sao phải đột phá vòng vây?

- Tên tiểu tử Hạng Tha dám phái đám ô hợp này tới đây, hẳn muốn tìm cái chết, hắn dám làm thế này sao? được rồi, tại đây ta sẽ giết sạch bọn chúng!

Hạng Quán dứt lời, nhếch mép cười cợt.

- Chỉ dựa vào mấy tên thợ săn này, cũng muốn phục kích ba nghìn thân quân của ta sao? Quả thực thật nực cười!

Lục Nguyên vội vàng la lớn:

- Thượng Tướng Quân, quân tử vì an nguy trước mắt, không nên suy nghĩ nhiều! Bạn đang đọc chuyện tại

- Suy nghĩ cái gì? Có gì đáng phải suy nghĩ sao?

Hạng Quán lạnh lùng nói:

- Bản tướng quân quyết không đi, đứng đây đợi tên tiểu tử Han Tha, Bản Tướng Quân muốn xem, rốt cục tên tiểu tử Hạng Tha muốn dở trò gì? Tên cẩu tặc này thực sự không biết điều, uổng phí ý tốt của Bản Tướng Quân, Hừ!

Tuy nhiên, thời gian trôi đi, sắc mặt Hạng Quán dần dần trở nên nghiêm trọng lại.

Ước chừng nửa canh giờ sau, lúc này vào giữa trưa, trong rừng sâu có khoảng năm sáu nghìn người ùn ùn kéo tới, hơn nữa còn phong tỏa toàn bộ con đường Hạng Quán xuống núi. Giờ khắc này, Hạng Quán mới biết mình bị mắc bẫy Hạng Tha. Tuy nhiên Hạng Quán cũng có chút nghi hoặc, rốt cuộc Hạng Tha cũng không thể nào điều động nhiều binh mã như vậy?

Lẽ nào Hạng Tha đang ầm thầm cấu kết với Hạng Đà, điều động hàng vạn người ngựa của Hạng Đà tới đây chăng?

Nghĩ tới đấy, Hạng Quán đột nhiên quay đầu lại, có phần căm phẫn, mắt trừng trừng nhìn Lục Nguyên, quát hỏi:

- Lục Nguyên, không phải ngươi nói Hạng Đa đang đóng quân tại đại doanh thành Tây, không có bất cứ động tĩnh nào sao?

- Đúng vậy.

Lục Nguyên không chút suy nghĩ, liền nói:

- Đại quân Hạng Đà tới giờ vẫn không hề có chút động tĩnh gì khác thường.

- Vậy, sáu nghìn người ngựa kia từ đâu mà ra?

- Chẳng nhẽ là Thúc Tôn Quán, Khuất Ý, Ngũ Khởi. Những lão già này tụ tập đến sao?

- Chuyện này...

Lục Nguyên lúc này nhất thời không biết nói sao cho phải.

Hạng Quán hừ một tiếng, quay đầu hô lớn dẹp đường:

- Lục An, Lục Định, mở cổng trại, phát động tấn công!

Về chính trị quả thực Hạng Quán rất mê muội, nhưng về quân sự thực sự la người rất có đầu óc. Hắn hiểu rất rõ, cục diện hiện tại càng lúc càng nghiêm trọng, bởi đối phương có năm nghìn quân phía trước tiến tới, vẫn không dừng ở đó, phía sau đoàn người trong rừng sâu đang ùn ùn kéo ra, chỉ có trời mới biết tên tiểu tử Hạng Tha cho bao nhiêu người mai phục ẩn lấp phía sâu Cao Sơn?

Tại chỗ này, nhìn tiếp xuống phía dưới, quả thực cái chết đang chờ hắn, hắn đâu phải là kẻ đần độn không biết gì.

- Rõ!

Lục An, Lục Định hô lớn tuân lệnh, đồng thời 'loảng xoảng' rút kiếm giơ lên cao, lớn tiếng hét lớn:

- Thượng Tướng Quân có lệnh, mở cửa doanh trại, toàn quân xông lên...

Chỉ trong chốc lát, đại doanh Hạng Quán kèn trống vang lên lanh lảnh, tiếng kèn lệnh kéo dài mãi không thôi, cổng doang trại đóng chặt từ từ mở ra,

Xông lên, xông lên...

Trong vòng khoảng năm dặm, đại doanh Hạng Quán hoàn toàn bị cô lập. Cao Sơ, Hạng Tha đang ngoảnh mặt làm thinh.

Thấy cổng trại Hạng Quán mở ra, một đội giáp sĩ mãnh liệt xông ra. Hạng Tha không khỏi có phần sốt ruột, nói:

- Cao Sơ tướng quân, Hạng Quán muốn chạy trốn kìa!

Cao Sơ thản nhiên nói:

- Lệnh Doãn yên tâm, hắn ắt không trốn được.

Hạng Quán lựa chọn việc vứt bỏ doanh trại, chỉ khiến hắn chết nhanh hơn, nếu hắn cứ tử thủ trong doanh trại, may ra còn có thể chống đỡ thêm mấy canh giờ. Tuy nhiên, cũng không thể chống đỡ chờ quân tiếp viên tới, bởi vì hàng vạn quân sỹ dưới trướng Hạng Quán phần lớn đều bị Hạng Đà cầm chân, ngay cả khi quân tiếp viên tới cũng không có cách nào cứu hăn.

Bỗng nhiên, Cao Sơ quay đầu lại quát lớn dẹp đường:

- Mau truyền quân lệnh của ta, phía trước mau tránh ra!

- Rõ!

Đoàn quân phía sau hô lơn tuân lệnh, liền lĩnh mệnh đi. Đứng bên phải Cao Sơ, Hạng Tha kinh hãi, thất thanh:

- Cái quái gì, tại sao phía trước phải tránh ra?

- Tướng Quân Cao Sơ, kẻ hèn này có nghe nhầm không vậy?

Hạng Tha càng cảm thấy khó hiểu, nói:

- Nếu như phía trước, chúng ta rút khỏi, ba nghìn quân Hạng Quán phía trước chỉ cần vượt quá năm dặm là có thể xuống núi, chỉ cần xuống được núi, muốn chặn chúng lại cũng khó như lên trời. Tại sao chúng ta không giam Hạng Quán cùng ba nghìn quân tinh binh của hắn trên núi này?

Cao Sơ thản nhiên nói:

- Lệnh Doãn, chúng ta săn bắn lần này mục tiêu là Hạng Quán, nếu làm như vậy có điều không phải với ba nghìn thân quân!

- Chuyện này...

Hạng Tha nghe vậy không khỏi ngạc nhiên, sâu một lúc lâu lắp bắp nói:

- Việc này có gì khác nhau đâu?

- Đương nhiên là khác nhau rồi.

Cao Sơ có chút suy nghĩ nói:

- Nếu muôn tiêu diệt Hạng Quán cùng toàn bộ ba nghìn thân binh cũng không hề dễ dàng, bọn chúng rơi vào đường cùng, dựa vào địa hình hiểm yếu chống trả nhất định khiến đại quân của ta gặp nhiều thương vong! Hơn nữa, giết toàn bộ ba nghìn thân binh kia, thực có chút đáng tiếc, mặc kệ nói như thế nào đi nữa, đây đều là một đám thân binh bách chiến bách thắng.

Hạng Tha nhíu mày, không đồng tình, nói:

- Nếu như ba nghìn thân binh đối với Hạng Quán một lòng trung thành, muốn chúng quy hàng không phải chuyên dễ dàng.

- Dễ hay không, chỉ có thử mới biết được.

Cao Sơ phẩy tay áo, thản nhiên nói:

- Trước mắt, hãy giết chết Hạng Quán là hơn cả.

......

Tiếng vó ngựa gấp rút, Hạng Quán dẫn hơn một trăm kỵ binh thân tín ùn ùn phá vòng vây xuống chân núi.

Tiếp tục chạy xuống chân núi chừng mấy trăm mét, Hạng Quán mới ghìm ngựa dừng lại. xem tình hình phía sau, phát hiện ba nghìn thân binh tinh nhuệ từ trăm ngả đường ầm ầm xuống núi. Phía trong rừng sâu bỗng nhiên năm sáu nghìn người ngựa xông ra, vòng vây càng thắt lại ở phía chân núi.

Lập tức Hạng Quán ngửa mặt lên trời cười lớn, nói:

- Ha Ha Ha, tên tiểu tử Hạng Tha, ngươi muốn hãm hại Bản Tướng Quân, thật qua ngông cuồng!

Nói chưa dứt lơi, hai đội quân bên tả bên hữu trong rừng tiếng kèn trống đột nhiên vang lên. Lập tức toàn bộ hai đội quân bên tả bên hữu, bên trong rừng xông ra bao vây chân núi. Hạng Quán sắc mặt nhất thời biến sắc. Hai đội đại quân thoáng chốc bao vây toàn bộ ba nghìn bộ binh của Hạng Quán cùng hơn ba trăm ky binh thân tín.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau