SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 201 - Chương 205

Chương 201: Vận mệnh Giang Đông

-Năm mươi nghìn kỵ binh?

Sắc mặt Chu Ân khẽ biến, nhưng chỉ một lát đã trấn tĩnh lại như ban đầu, y thản nhiên nói:

-Hoài Tứ đất rộng chủ yếu là đồi núi, lại nhiều sông nhiều hồ, kỵ binh có nhiều nữa cũng chẳng làm được gì.

Chu Hoàn nhíu nhíu mày, lại nói:

-Phụ thân, có nên phái người tới cầu cứu Cận Hấp, Lý Tả Xa không?

Mặc dù mối quan hệ của Chu Ân với Cận Hấp, Lý Tả Xa không tốt, nhưng suy cho cùng họ đều đứng trên danh nghĩa quân Hán, đối mặt với quân Sở, Cận Hấp và Lý Tả Xa có thể vẫn điều binh cứu giúp.

Chu Ân lại khoát tay, thản nhiên nói:

-Vẫn chưa cần thiết!

Dừng lại một lúc, Chu Ân lại nói:

-Đại quân của Hạng Trang mặc dù là kỵ binh, nhưng tới một chiếc xe ngựa cũng không có, vì thế không thể mang theo thang, tỉnh lan (một loại xe công thành, trọng hình và khí giới, điều này cho thấy, hắn thực chất không có ý định đánh chiếm quận Cửu Giang, nếu ta đoán không nhầm, sau khi tới Đại Biệt Sơn, hắn sẽ qua sông.

Đại bản doanh của quân Sở trong sâu Đại Biệt Sơn, Chu Ân kì thật đã biết rất rõ.

Tuy nhiên cho dù là thế nào đi nữa, Chu Ân đã từng là Tây Sở Quốc đại Tư Mã, vì vậy, đối với đám quân Sở tàn binh, số phụ nữ và trẻ em đang ở sâu trong Đại Biệt Sơn kia, y cũng không đuổi cùng giết tận.

Chu Hoàn lại nói:

-Ý phụ thân là, đại quân của Hạng Trang sẽ không tiến đánh Cửu Giang?

-Ít nhất hiện tại sẽ không!

Chu Ân suy nghĩ một lúc, lại nói:

-Lúc này thế cục Giang Đông đang hỗn độn, Hạng Tha, Hạng Đà, Hạng Quán đều đã có bàn tính riêng, đều có người ủng hộ, nếu ta là Hạng Trang, ta tuyệt không kéo quân đánh Cửu Giang vào lúc này. Điều quan trọng hơn bây giờ là mau chóng trở về Giang Đông, lên ngôi Sở Vương, nắm đại cục trong tay.

Chu Hoàn chợt bừng tỉnh ngộ, nói:

- Phụ thân, quả thật tình hình Giang Đông bây giờ rất loạn.

Dừng lại một lát, Chu Hoàn nói thêm:

- Phụ thân, chúng ta có nên phái người âm thầm báo tin Giang Đông cho Hạng Trang? Nếu như vậy, Hạng Trang sẽ không có cớ gì ở lâu tại Cửu Giang quận.

-Ừ

Chu Ân đồng tình gật đầu, nói:

-Ý kiến hay, mau đi sắp xếp.

-Vâng!

Chu Hoàn vái chào, nhận lệnh đi ngay.

***

Đại Biệt Sơn, doanh trại quân Sở.

Hạng Trang cúi đầu vái chào Ngu Cơ, cung kính nói:

-Tham kiến phu nhân.

Ngụy Duyệt, Doanh Trinh theo ngay sau Hạng Trang, nhẹ nhàng vái chào. Tuy nhiên Ngụy Duyệt do mang bầu nhiều tháng, bụng khá lớn nên không cúi chào sâu được.

Ngu Cơ vẫn dáng điệu lạnh lùng đó, chỉ thản nhiên đáp lễ.

Thậm chí sự xuất hiện của Ngụy Duyệt, Doanh Trinh cũng không làm Ngu Cơ hiếu kỳ.

Trên đường trở về doanh trại, Chung Ly Muội cũng đã đem tình hình của Ngu Cơ thông báo cho Hạng Trang, sau khi Hạng Trang dẫn quân rời khỏi Đại Biệt Sơn, Ngu Cơ chưa từng nói câu nào, trên mặt cũng không còn nét tươi cười, dường như, lòng nàng đã chết theo Hạng Võ rồi.

Hạng Trang suy nghĩ, tâm trạng của Ngu Cơ lúc này là do quá đau thương. Thể xác nàng còn sống, nhưng trái tim nàng đã chết. Nàng vẫn còn nghị lực sống tới bây giờ cũng là nhờ câu dặn dò của Hạng Võ: "cố gắng sống thật tốt"

Xem ra, tình yêu giữa Hạng Võ và Ngu Cơ vô thật đúng là chân thành sâu đậm.

Câu chuyện xưa Bá Vương biệt Cơ được thiên cổ lưu truyền, cũng không phải không có nguyên nhân.

Từ lều của Ngu Cơ đi ra, Hạng Trang nói với Chung Ly Muội:

-Chung Ly tướng quân, mau chóng sắp xếp đồ đạc, cùng với những phụ nữ và trẻ em ở đây theo ta trở về Giang Đông.

-Vâng

Chung Ly Muội vái chào, lĩnh mệnh đi.

***

Bành Thành, hoàng cung Hoài Nam.

Hoài Nam vương Anh Bố nâng ly rượu kính Khoái Triệt nói:

-Tướng quốc, thám mã hồi báo, đại quân của Hạng Trang đã tiến vào Cửu Giang, liệu hắn có tiến đánh bọn người của Chu Ân, Cận Hấp, Lý Tả Xa? Nếu đích thực có xảy ra chiến tranh, chúng ta có nên nhân cơ hội này chiếm đoạt phía Đông Bắc quận Cửu Giang là Âm Lăng, Chung Ly, Khúc Dương?

Khoái Triệt nâng ly đáp lễ, lấy ống tay áo che miệng uống một hơi hết sạch ly rượu nhạt, sau đó nói:

-Đại vương, thần khuyên người mau nhân cơ hội này đánh một trận cho xong.

Anh Bố khó hiểu nói:

-Tướng quốc, nguyên cớ ra sao?

Khoái Triệt nói:

-Bởi vì căn bản Cửu Giang không đủ sức chống trả

Suy nghĩ một lát, Khoái Triệt lại nói:

-Hạng Trang không phải Hạng Võ, Hạng Võ trời sinh phóng đãng vô cùng, thích gì làm lấy, chẳng cần suy xét hậu quả, còn Hạng Trang tâm tư kín đáo, thực chất rất tàn nhẫn, làm việc gì cũng mưu định trước rồi mới làm, với tình hình lúc này, Hạng Trang nhất định sẽ không quyết chiến với bọn người của Chu Ân, Lý Tả Xa và Cận Hấp.

-Cũng đúng.

Anh Bố gật gật đầu, nói tiếp:

-Tướng quốc, Hạng Tha có thể sắp tới Ngô Trung rồi nhỉ?

Khoái Triệt nói:

- Tính thời gian, Hạng Tha có lẽ đã sắp tới Ngô Trung rồi.

Anh Bố lại nói:

-Tuy nhiên có một điều quả nhân nghĩ mãi mà không ra, Hạng Tha bối phận còn bé hơn Hạng Trang, nhưng y là con cháu chân chính dòng họ Hạng, không như Hạng Đà, Hạng Quán chỉ là được thưởng họ.Tướng quốc thả Hạng Tha về Giang Đông, sau khi Hạng Trang qua sông, một khi hai thúc cháu liên thủ, chẳng phải Hạng Đà và Hạng Quán cũng không chống đỡ nổi được sao? Điều này chẳng phải làm cục diện thêm rõ ràng sao?

Khoái Triệt khoát tay áo, chậm rãi nói:

-Đại vương, vận mệnh Giang Đông không đơn giản như vậy.

-Ồ!

Anh Bố cảm thấy hứng thú, nói:

-Tướng quốc, không bằng ngươi giúp quả nhân hiểu rõ xem sao?

Khoái Triệt vui vẻ gật đầu nói:

-Quyền lực ở Giang Đông không đơn giản, có thể tạm chia làm ba thế lực, thứ nhất là thế tộc cố Sở do họ Hạng cầm đầu, thứ hai là sĩ tộc Quan Đông từ Giang Bắc chạy nạn sang, phụ tộc Hạng Đà chính là một trong số đó, thứ ba là dòng họ cường hào bản địa ở Giang Đông, phụ tộc Lục thị của Hạng Quán chính là dòng họ Ngô Trung lớn nhất.

-Thế tộc, sĩ tộc, dòng họ?

Anh Bố cảm thấy loạn cả đầu.

Khoái Triệt vội giải thích:

-Thế tộc chính là danh môn vọng tộc lâu đời họ Hạng, sĩ tộc là đại gia tộc vừa mới được hình thành, ví dụ như Cư Sào Phạm thị, Ngô Trung Long thị, đều được cho là sĩ tộc. Thế tộc, sĩ tộc chỉ khác nhau ở một từ nhưng nội hàm lại khác xa nhau vô cùng, không thể cùng đem ra so sánh được.

Anh Bố gật gật đâu:

-Vậy, dòng họ thì sao?

Khoái Triệt nói:

-Dòng họ là hào tộc có đông người cùng mang một họ, dòng họ thường sống tập trung, kiến trúc thường có tường rào vây quanh, trong một quốc gia, như ở Giang Đông, dòng họ có rất nhiều, đông nhất cũng có trên mười nghìn dân, ít nhất cũng trên nghìn người, những dòng họ này có sức ảnh hưởng rất lớn tới Giang Đông.

Dừng một lát, Khoái Triệt lại nói:

-Lúc trước, khi Hạng Lương khởi binh, vì muốn nhận được sự ủng hộ của dòng họ lớn nhất Ngô Trung là Lục thị nên đã nhận cháu đích tôn của trưởng lão Lục thị làm con nuôi, ban cho y họ Hạng, đó chính là Hạng Quán sau này, có như thế Ngô Trung Lục thị mới phái ra ba nghìn đội quân trợ trận cho Hạng Lương.

Anh Bố nghiêm nghị nói:

-Lục thị thế đúng là không nhỏ.

-Đó là trước kia.

Khoái Triệt nói:

-Hiện tại Lục thị đã suy thoái, năm ngoái khi đại quân của Quán Anh đánh vào Ngô Trung, phá hủy tất cả tường thành ở Lục thị, ước chừng cũng giết vài ngàn tộc nhân Lục thị!

Khoái Triệt lại nói:

-Tuy nhiên, ảnh hưởng của Lục thị ở Giang Đông vẫn còn, tàn quân của Hạng Quán có thể giằng co với quân Hán ở Tiền Đường chính là do dựa vào ủng hộ của dòng họ địa phương.

Anh Bố nói:

-Hạng Quán có dòng họ ủng hộ, vậy Hạng Đà thì sao? Hắn dựa vào cái gì mà đòi ngang hàng với Hạng Quán chứ?

Khoái Triệt nói:

-Hạng Đà vốn là con trai độc nhất của thuộc cấp Hạng Lương, sau khi cha y chết trận, y chỉ dựa được vào Hạng Lương, còn được Hạng Lương nhận làm con nuôi, Hạng Đà tuy rằng không có sự ủng hộ của dòng họ Giang Đông, nhưng ba nghìn quân y đem về từ Lỗ huyện đều là tinh binh, hơn nữa Hạng Đà có tướng tài nên nhận được sự ủng hộ của đông đảo sĩ tộc Quan Đông, như vậy y mới có thể ngang hàng được với Hạng Quán.

Anh Bố lại nói:

-Như vậy Hạng Tha thì sao? Tại sao tướng quốc lại thả hắn trở về?

Khoái Triệt nói:

-Hạng Quán, Hạng Đà đều có địa bàn riêng, đều có thế lực riêng, tuy nhiên thế tộc nhà Sở đứng đầu là họ Hạng vẫn đang đứng giữa quan sát, lúc này một khi Hạng Trang trở lại Giang Đông, có thể nhanh chóng chỉnh đốn những thế tộc này, một khi Hạng Trang chiếm được sự ủng hộ của họ, Hạng Đà, Hạng Quán sẽ không còn là đối thủ của Hạng Trang.

Anh Bố nói:

-Như vậy, thả Hạng Tha trở về, có thể đảo loạn thế cục, làm hỏng chuyện tốt của Hạng Trang.

Khoái Triệt nói:

-Hạng Tha không giống Hạng Đà, Hạng Quán chỉ là con nuôi họ Hạng, Hạng Tha chân chính là con cháu họ Hạng, hơn nữa Hạng Tha vốn có danh tiếng, cho nên rất dễ dàng lấy được sự ủng hộ của thế tộc, cứ như vậy, khi Hạng Trang trở lại Giang Đông, sẽ chẳng nhận được sự giúp đỡ nào cả.

-Quả nhân đã hiểu.

Anh Bố vui mừng nói:

-Thảo nào trước khi thả Hạng Tha về Giang Đông, ngươi còn nói cho y biết việc Hạng Trang tới tế bái lăng Thủy Hoàng, dâng ngọc tỷ cho Hàn Tín. Đến lúc này, chỉ sợ Hang Tha sẽ vì mấy việc này mà căm ghét Hạng Trang, như vậy, thế cục Giang Đông sẽ vô cùng hỗn loạn.

Khoái Triệt khoát tay áo, nói:

-Đại vương, việc này thần chỉ dự đoán trước như vậy, có hiệu quả hay không, còn phải xem thủ đoạn của Hạng Trang và sự lựa chọn của Hạng Tha. xem tại TruyenFull.vn

Dừng một lát, Khoái Triệt lại nói:

-Tuy nhiên, bất kể như thế nào, việc Hạng Tha trở về Giang Đông nhất định sẽ làm thế cục đảo lộn chứ không thể rõ ràng hơn được.

-Hỗn loạn là tốt, hỗn loạn là tốt,

Anh Bố liên thanh nói:

-Tốt nhất là có thể công chiếm được.

Nói này một chút, Anh Bố lại nhe răng cười độc ác nói:

-Lúc trước khi Hạng Trang giết Hạng Bá, Hạng Hãn, hắn chẳng hề chớp mắt, có lẽ sau khi hắn trở về Giang Đông, cũng sẽ hạ độc thủ với Hạng Tha, Hạng Đà và Hạng Quán, cứ như vậy, Giang Đông sẽ vô cùng náo loạn, ít nhất cũng phải có một trận đại chiến, đầu rơi máu chảy, do đó, sau khi chiếm Giang Đông, nếu không nghỉ ngơi tám tới mười năm thì cũng đừng hòng lấy lại sức lực.

Khoái Triệt lắc đầu nói:

-Đại vương, người cũng không nên quá hy vọng vào việc này, Hạng Trang có binh gia Úy Liêu tương trợ, nên việc hắn hành sự bình tĩnh, không kích động, không đánh mà thắng dẹp yên Giang Đông cũng không phải không có khả năng, Đại vương cũng cần gia tăng chỉnh đốn sĩ tộc cường hào ở Hoài Tứ, nhất định không được lơi lỏng.

Chương 202: Trí tuệ chính trị

Hạng Trang không lưu lại thêm ở doanh trại cũ trong Đại Biệt Sơn, sau khi đón được Ngu Cơ và hơn năm ngàn phụ nữ trẻ em xong, bèn nhắm thẳng hướng đông đi ra khỏi Đại Biệt Sơn, đến hội hợp với đại quân kỵ binh đang đóng quân bên Thọ Hồ. Sau đó men theo đường cái quan đi qua Khúc Dương, Âm Lăng, rồi thẳng đến Đông Thành. Do vì có thêm hơn năm ngàn phụ nữ trẻ em cùng đi, khiến cho tốc độ hành quân bị ảnh hưởng rất nhiều.

Từ doanh trại cũ trong Đại Biệt Sơn đến thị trấn Ô Giang ở bờ bắc sông Ô Giang, khoảng cách không đến sáu trăm dặm, mà phải đi hết hơn nửa tháng!

Mặc dù quân Sở đi rất chậm, nhưng quân của Lý Tả Xa vốn đang chiếm đóng các vùng lân cận của Khúc Dương, Âm Lăng, Đông Thành lại không hề dám có hành động gì. Lý Tả Xa biết rằng, Hạng Trang với mấy ngàn thiết kỵ của hiện nay đã không còn là con chó lưu lạc trước kia nữa rồi! Khi đại quân vào đến trấn Ô Giang, Hạng Trang lập tức cho người đi thu thập thuyền bè, chuẩn bị vượt sông.

Gió sông tạt vào mặt, Hạng Trang đang cùng Úy Liêu, Bách Lý Hiền chậm rãi đi tản bộ bên bờ sông.

Hô Diên Chính Đức, Tấn Tương cung cúc đi theo phía sau ba người bọn họ, ngoài xa hơn một chút bốn phía đều có các dũng sỹ Hô Diên đang lo cảnh giới. Tất cả những việc này cũng là do Bách Lý Hiền dặn dò, vòng xoáy chính trị Giang Đông đã thấy gần ngay trước mắt, đương nhiên cần phải tăng cường bảo vệ cho Hạng Trang nghiêm ngặt hơn trước. Cái này gọi là "minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng", không thể sơ suất được!

Trong con vịnh nhỏ bên bờ sông đối diện, vào ngay giữa ngày đông tháng giá này, mà vẫn còn có vài chiếc thuyền cá đang buông lưới.

Đằng sau vịnh nước nhỏ đó chính là một làng chài, bây giờ đang vào lúc chính ngọ, vài làn khói bếp đang lượn lờ bay lên từ trong làng. Vẳng vẳng còn nghe thấy có tiếng trẻ nhỏ chơi đùa, tiếng gà trống gáy, tiếng chó sủa, tạo nên cảnh tượng trái ngược hoàn với cảnh "xương trắng vương đầy đất, trăm dặm không tiếng gà" trên đất Ngụy trong Trung Nguyên.

Thấy rõ rằng, Giang Đông vẫn chưa bị tàn phá gì nhiều.

Mặc dù đại quân của Quán Anh, Chu Bột đều đã đánh qua Giang Đông, nhưng phải thừa nhận rằng kỷ luật quân đội của hai đạo quân này rất tốt, không giống như Lương quân của Bành Việt, chỉ biết đốt giết, cướp bóc, bắt bớ. Quán Anh mặc dù giết không ít người ở Giang Đông, nhưng những kẻ mà hắn giết phần lớn đều là đám người tông tộc có võ trang tụ tập gây rối, còn đối với bá tính bình thường vẫn là rất cảm thông.

Giang Đông không bị phá hủy bởi ngọn lửa chiến tranh, điều này khiến Hạng Trang cảm thấy rất may mắn, đồng thời cũng thấy nặng nề trong lòng.

Suốt dọc đường xuôi xuống phía nam này, ít nhiều Hạng Trang cũng nghe được vài tin tức về Giang Đông. Đặc biệt là hồi nửa tháng trước, ở trong Đại Biệt Sơn, gặp được gia đình làm nghề săn bắn nghe nói là đến từ Lục huyện của Giang Đông, thấy họ có vẻ hiểu rất rõ về tình hình gần đây của Giang Đông, Hạng Trang còn hoài nghi rằng gia đình đó căn bản là người do Quận thủ quận Cửu Giang Chu Ân đặc biệt phái tới nữa.

Cục thế hiện thời của Giang Đông, thật có thể nói giống như "nước ngầm cuồn cuộn chảy".

Hạng Đà với hai mươi ngàn binh mã, chiếm cứ hoàn toàn Chương quận và mười mấy huyện lớn nằm ở phía bắc quận Hội Kê. Hơn nữa y lại được sự ủng hộ của các sỹ tộc vùng Quan Đông, những sỹ tộc Quan Đông này đều là đến Giang Đông lánh nạn trong thời kỳ nước Tần tiêu diệt lục quốc, trải qua mấy mươi năm làm ăn buôn bán, tuy chưa dám tính là "cây lớn rễ sâu" nhưng cũng có tầm ảnh hưởng rất lớn.

Hạng Quan với ba mươi ngàn quân, khống chế ba mươi mấy huyện phía nam của quận Hội Kê. Hơn nữa, các thế lực tông tộc địa phương phần lớn hầu như đều ủng hộ Hạng Quan lên kế thừa vương vị Sở Vương, thế lực của các dòng tộc này ở địa phương có thể nói là "thâm căn cố đế", tầm ảnh hưởng vô cùng lớn! Rất nhiều việc, Quận thủ, huyện lệnh không thể giải quyết được, chỉ cần có trưởng lão của dòng tộc ra mặt, thì có thể dẹp yên cái rẹt.

Còn có Hạng Tha nữa, Hạng Tha mới đúng là con cháu chính hiệu của dòng họ Hạng, không giống như bọn con cháu giả hiệu Hạng Đà, Hạng Quan.

Cái này thì phải nói lại từ thời đại tướng Hạng Yến của nước Sở hồi xưa, Hạng Yến có ba người con trai, con trưởng là Hạng Siêu, con thứ là Hạng Lương, con thứ ba là Hạng Bá.

Hạng Siêu có hai người con trai, con trưởng tên Tích, con thứ tên Tạ, cũng tức là Hạng Vũ. Hạng Lương cũng có một con trai, tên Ki, cũng tức là Hạng Trang. Trong bọn họ, Hạng Tích lớn tuổi hơn Hạng Tạ, Hạng Ki nhiều, và Hạng Tha chính là con trai độc nhất của Hạng Tích. Năm nay ba mươi tuổi, Hạng Tha có ít tài danh, nhưng lại là người rất có khả năng làm việc, nhưng do Hạng Vũ nghi kỵ, cho nên Hạng Tha một bụng tài năng đành bỏ phí, không thể phát huy.

Cho nên, nếu sắp xếp thứ bậc theo trình tự từ thời Hạng Yến, thì Hạng Tha mới là đích trưởng tôn của dòng họ Hạng, xét về huyết thống còn chính thống hơn cả Hạng Trang!

Cho nên, dù cho trong tay Hạng Trang không có lấy một binh một tốt, nhưng vẫn nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ của toàn bộ tông tộc họ Hạng, và mười mấy thế tộc còn lại của nước Sở. Mười mấy thế tộc này của nước Sở cũ, như dòng họ Ngũ, Họ Khuất, họ Thúc Tôn đều có tầm ảnh hưởng rất lớn ở Giang Đông.

Ở Giang Đông hiện nay, Hạng Tha, Hạng Đà, Hạng Quan người nào có địa bàn của người nấy, người nào cũng có lực lượng ủng hộ riêng, vương vị của nước Sở sớm đã nằm trong sự cạnh tranh gay cấn. Có thể dự đoán, một khi Hạng Trang dẫn theo đại quân vượt qua sông Ô Giang, thì lập tức cuộc tranh giành vương vị Sở Vương sẽ biến đổi ly kỳ hơn nữa, khó lường hơn nữa.

Dựa theo phong cách chính trị và tính cách của Hạng Trang, thì hắn chẳng thèm nhẫn nại mà đi đấu tranh chính trị với người khác, Hạng Tha, Hạng Đà, Hạng Quan, các người đều muốn làm Sở Vương phải không? Được, là La hay là Ngựa, chẳng phải chỉ cần lôi ra chạy thử là biết liền sao? Vẫn là câu nói cũ, nắm đấm của người nào cứng rắn nhất, thực lực của người nào mạnh nhất, người đó sẽ làm vua!

Hạng Trang cũng có đủ lòng tin là có thể nghiền nát Hạng Tha, Hạng Đà, Hạng Quan thành bột mịn.

Đừng nhìn Hạng Đà có hai mươi ngàn quân, Hạng Quan cũng có ba mươi ngàn quân, nhưng đối với Hạng Trang mà nói, mấy mươi ngàn quân này chẳng đáng phải để mắt tới.

Tuy nhiên, cảnh tượng yên lặng an bình mà y vừa nhìn thấy bên kia sông lại khiến y lần đầu tiên cảm thấy do dự. Nếu y khai chiến với Hạng Tha, Hạng Đà, Hạng Quan, như vậy Giang Đông hẳn nhiên sẽ phải chịu nạn binh đao. Mà đây lại là cuộc chiến tranh giành vương vị, mức độ tàn khốc tuyệt đối không chỉ như kiểu "thuyền đi tung bọt sóng" như khi bọn Quán Anh, Chu Bột đi qua.

Hay nói cách khác, một khi khai chiến, thì cho dù Hạng Trang có lấy được Giang Đông, thì cũng chỉ là lấy được một đống hoang tàn mà thôi.

Hạng Trang cứ đi dọc theo bờ bắc sông Ô Giang đến mấy dặm, cuối cùng mới dừng chân lại, thở hắt ra một hơi dài, quay lại hỏi Úy Liêu:

- Quân sư, người có sách lược hay nào không?

Úy Liêu khoát khoát tay áo khoác da Hổ trắng, đưa cánh tay phải ra đoạn dựng lên ba ngón tay khô héo, thản nhiên nói:

- Lão hủ có ba sách lược có thể đưa ra cho tướng quân lựa chọn: thứ nhất, dốc hết tâm sức, thuyết phục Hạng Tha, Hạng Đà và Hạng Quan, để tiếp nhận một Giang Đông nguyên vẹn; Cách thứ hai, lôi kéo một phái, cô lập một phái, công đánh một phái, tiếp quản một Giang Đông bị tàn phá; Cách thứ ba, dùng sức mạnh lôi đình đánh diệt cả ba phải, nhận lấy một Giang Đông rách nát!

Hạng Trang lặng im không nói, hắn biết là Úy Liêu vẫn chưa nói hết.

Úy Liêu thu các ngón tay về, đoạn nói tiếp:

- Ba sách lược này đều có cái lợi và cái hại.

- Cách thứ nhất có thể giúp cho tướng quân tiếp nhận một Giang Đông nguyên vẹn, cũng có thể bảo lưu nguyên khí cho Giang Đông một cách tối đa. Nhưng cần phải tiêu phí rất nhiều thời gian và lòng kiên nhẫn để đi làm công tác trấn an. Lão hủ bảo thủ mà phỏng chừng, không mất hai mươi năm để trấn an và phân hóa, thì tướng quân không thể nào hoàn toàn có được Giang Đông.

- Cách thứ ba có thể giúp cho tướng quân bình định Giang Đông, khống chế đại cục trong thời gian ngắn nhất. Nhưng sau cuộc đại chiến, nhân khẩu ở Giang Đông nhất định sẽ giảm mạnh, nguyên khí thương tổn nặng nề. Hơn nữa do tướng quân dùng võ lực để khống chế Giang Đông, sẽ khiến lòng người không phục, sau này muốn trị lý Giang Đông sẽ khó khăn hơn gấp bội. Cho nên, nếu không bỏ ra hai mươi năm để khôi phục, thì đừng nghĩ đến chuyện đem quân ra đánh bên ngoài!

- Không được, hai cách này đều không được!

Hạng Trang quả quyết lắc đầu nói.

- Hai mươi năm là quá lâu!

- Vậy thì chỉ còn cách thứ hai thôi.

Úy Liêu tiếp,

- Cách thứ hai là theo kiểu thỏa hiệp, có thể giúp cho tướng quân tiếp quản một Giang Đông tương đối nguyên vẹn trong thời gian tương đối ngắn. Tuy nhiên, cách này rất đòi hỏi về trí tuệ chính trị của tướng quân. Hành quân đánh trận, tướng quân dũng lược có đủ, không ai sánh kịp, nhưng chính trị và quân sự là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, lão hủ không biết liệu tướng quân đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?

- Chuẩn bị?

Hạng Trang nhíu mày nói,

- Cần phải chuẩn bị gì? Có quân sư ngươi và Tử Lương luôn ở bên cạnh ta, luôn luôn cảnh tỉnh, luôn luôn nhắc nhở, như vậy chẳng phải là được rồi sao?

Úy Liêu lắc lắc đầu, chậm rãi nói:

- Không không không, tướng quân nghĩ vấn đề một cách quá đơn giản rồi.

Nói đoạn, Úy Liêu lại tiếp:

- Đấu tranh quân sự tuy là hung hiểm muôn phần, nhưng địch ta rõ ràng, địch là địch, ta là ta, rất rễ phán đoán nhận biết. Đấu tranh chính trị thì phức tạp hơn nhiều, có thể sẽ có một ngày nào đó, lão hủ và Tử Lương đều không thể tự chủ mà bị cuốn vào trong đó, đến lúc đó, tướng quân cần phải tự mình nhận biết, tự mình phán đoán lấy rồi.

Hạng Trang nghiêm nghị nói:

- Quân sư, phức tạp đến thế sao?

Đối với chính trị, Hạng Trang tuy là người của hai thế giới, nhưng vẫn hoàn toàn lạ lẫm.

Hạng Trang của kiếp trước chẳng qua chỉ là một lão binh đặc công, rất có đầu óc, nhưng chỉ là đối với việc đánh trận mà thôi, còn đối với chính trị thì hoàn toàn mù tịt. Hạng Trang của kiếp này cũng chẳng qua là một đại tướng nước Sở mà thôi, đối với chính trị cũng không hiểu biết gì, huống chi khi cha và anh còn tại thế, cũng không đến lượt Hạng Trang y hoa tay múa chân đối với việc chính trị đại sự của nước Sở.

Hơn nữa, Hạng Trang cũng không giống Lưu Bang, có ngộ tính siêu việt trong lĩnh vực chính trị!

Cho nên, nghe Úy Liêu nói vậy, trong lòng Hạng Trạng quả thật có chút bồn chồn, cái món chính trị này thật là phức tạp hơn nhiều so với quân sự!

Úy Liêu gật đầu, đoạn nhấn mạnh nói:

- Tướng quân, người nhất định phải ghi nhớ câu mà lão hủ nói, khi người không chắc chắn về một việc gì đó, thì đừng vội đưa ra quyết định, người hãy cố gắng đợi và quan sát, đợi cho các thế lực đều lộ diện rồi, đợi cục thế rõ ràng rồi mới đưa ra quyết định cũng không muộn!

Hạng Trang yên lặng gật đầu, câu nói, chắc hẳn là đúc kết trí tuệ cả một đời làm chính trị của Úy Liêu rồi?

Úy Liêu lại dặn dò nói:

- Tướng quân, Ngu phu nhân là ái thiếp của tiên vương, tuy lúc sinh thời tiên vương chưa lập nàng ấy làm vương hậu, nhưng địa vị của nàng ấy đã không khác gì vương hậu. Tầm ảnh hưởng của nàng ấy đối với tông tộc họ Hạng và các thế gia của nước Sở trước kia là rất lớn, và bản thân nhà họ Ngu cũng là một trong những thế tộc ở Giang Đông, tướng quân nhất định phải tranh thủ sự ủng hộ của Ngu phu nhân…

Tiếng nói vừa dứt, Bách Lý Y Thủy đột nhiên thở hồng hộc chạy tới, bẩm báo:

- Tướng quân, phu nhân, phu nhân bị ngất xỉu rồi.

- Hả?

Hạng Trang vội nói:

- Ai bị chết ngất, Duyệt nương hay Trinh nương?

- Ôi, đều không phải.

Bách Lý Y Thủy xua tay lia lịa, vội nói:

- Là Ngu phu nhân.

- Hả?

Hạng Trang nghe nói mà kinh hãi trong lòng, thầm nghĩ Hạng Võ tự vẫn ở bên sông Ô Giang này, chắc hẳn là Ngu Cơ nhìn vật nhớ người. Nhưng vào thời điểm quan trọng như thế này, ngàn vạn lần đừng để nàng ấy có chuyện, nếu không, minh chứng để Hạng Trang khẳng định bản thân sẽ không khác gì "thuyền đi tung bọt nước" mà tiêu biến. Ba con bài lớn để tranh giành địa vị chỉ còn lại con bài có giá trị nhỏ nhất là ngựa Ô Truy mà thôi.

Úy Liêu cũng lập tức nói: xem tại TruyenFull.vn

- Tướng quân, lão hủ biết chút y thuật, chúng tam au.. ắt xì! ắt xì!

Lời chưa nói dứt, Úy Liêu đột nhiên ắt xì liền hai cái, Hạng Trang giật thót người, quan tâm hỏi:

- Quân sư, ngươi sao vậy?

- Hà, không sao, không sao.

Úy Liêu khoát khoát tay áo, mỉm cười nói:

- Đúng là lớn tuổi rồi, không chịu được gió, hài, tuổi cao rồi, không bì được với bọn trẻ tuổi các người…

Chương 203: Di sách của Úy Liêu

Úy Liêu nhẹ nhàng đặt cổ tay của Ngu Cơ xuống, đoạn bước ra ngoài trướng với vẻ mặt nặng nề.

Hạng Trang cũng bước theo ra ngoài, hỏi:

- Quân sư, tình hình của phu nhân thế nào?

Úy Liêu vuốt vuốt bộ râu dài dưới cằm, thở dài mà rằng:

- Thượng tướng quân, phu nhân là do ưu tư mà sinh bệnh, nỗi lòng khó gỡ, hồi nãy ở bên bờ sông Ô Giang không khỏi nghĩ tới tiên vương, vì thế mà ngất đi, theo như trước mắt mà xét thì tình hình hết sức không ổn.

Hạng Trang lập tức có chút biến sắc, hạ giọng nói:

- Ý của quân sư là phu nhân không cứu được rồi?

- Cũng không phải như vậy.

Úy Liêu lắc lắc đầu, nói:

- Nếu có thể gỡ bỏ được khúc mắc trong lòng của phu nhân, khiến tâm tình của nàng được khơi mở, thì bệnh này sẽ không thuốc mà khỏi.

Hạng Trang lập tức im lặng, gỡ bỏ khúc mắc trong lòng của Ngu Cơ? Đâu có dễ như vậy!

Trừ phi Hạng Vũ tái thế, nếu không ai mà có khả năng gỡ bỏ được khúc mắc trong lòng Ngu Cơ?

Úy Liêu thở dài, lại nói:

- Thượng tướng quân, lát nữa lão hủ vẫn kê một toa thuốc, dù sao có còn hơn không…

Lời nói chưa dứt, Úy Liêu lại khẽ rùng mình một cái.

Hạng Trang sốt ruột, vội nói:

- Quân sư, ngươi hãy cứ về nghỉ ngơi đi đã.

Úy Liêu gục gặc đầu, đoạn kép chặt thêm tấm áo khoác da hổ trắng trên người, quay người bước đi.

Khi Hạng Trang bước trở lại vào trong đại trướng của Ngu Cơ thì nàng đã tỉnh lại, chỉ có điều khắp người khí sắc rất kém. Khuôn mặt vốn xinh đẹp trắng trong như ngọc, giờ đây lộ vẻ ảm đạm không chút sức sống, đôi mắt vốn sáng rỡ như sao kia, giờ đây cũng không chút thần sắc, khiến cho người ta có cảm giác hoàn toàn trống rỗng, không cùng không tận.

Thường có câu nói "tâm bệnh cần tâm dược trị", tâm bệnh của Ngu Cơ ai có thể chữa trị?

Hạng Trang tự vấn bản thân mình, thấy không có bản lĩnh đó, nhưng không lẽ cứ giương mắt lên mà nhìn Ngu Cơ ngọc nát hương tan thế này hay sao?

Do dự giây lát, Hạng Trang vẫn khuyên nàng:

- Phu nhân, tiên vương đã đi rồi, nhưng người vẫn cần phải tiếp tục sống, lúc trước khi tiên vương phó thác người cho mạt tướng, đã năm lần bảy lượt dặn dò là phải bảo vệ cho phu nhân cẩn thận… Nếu chẳng may phu nhân có mệnh hệ gì, sau này xuống dưới cửu tuyền, mạt tướng còn mặt mũi nào mà gặp tiên vương?

Ngu Cơ chẳng buồn để ý, chỉ giương cặp mắt vô hồn trống rỗng nhìn ra phía trước.

Hạng Trang còn muốn khuyên nhủ thêm vài câu, nhưng nhất thời cũng thực không nghĩ ra nên nói gì cho phải, bèn thở dài một hơi, lui khỏi đại trướng với chút tâm trạng buồn bực. Chỉ có điều, trước lúc rời đi đã năm lần bảy lượt dặn dò hai đội nữ binh phụ trách hầu hạ Ngu Cơ phải đề cao cảnh giác, nếu phát hiện thấy tình hình gì bất thường thì phải lập tức bẩm báo.

Khi về đến đại trướng của mình, vừa đúng lúc thấy Ngụy Duyệt đang vác cái bụng bầu khệ nệ bước ra với sự nâng đỡ của Doanh Trinh. Bách Lý Y Thủy và Tần Ngư theo sau hai người bọn họ, Bách Lý Y Thủy giống như một con chim nhỏ vui vẻ, đang ríu rít không ngừng kể chuyện, tiểu nương này là lần đầu tiên được đến Giang Nam, nên mọi việc ở đây đều khiến nàng cảm thấy lạ lùng mới mẻ.

Tần Ngư thì chỉ câu được câu mất ứng phó với Bách Lý Y Thủy.

Ánh mắt của Tần Ngư trước sau đều không rời khỏi Doanh Trinh, đối với Doanh Trinh, Tần Ngư trước giờ đều không thiện cảm, và cũng luôn luôn duy trì trạng thái cảnh giác cao độ.

Nhìn thấy Hạng Trang, bốn cô gái bèn vội nhún người chào.

Hành lễ xong, Ngụy Duyệt cố hết sức đứng thẳng lưng lên, nói:

- Phu quân, nghe nói Ngu phu nhân bị bệnh, Duyệt nương và Thi Man tỷ tỷ định qua thăm nàng ấy.

- Ừ, cũng được.

Hạng Trang nói đoạn chợt rúng động trong lòng, tiểu nương tử Ngụy Duyệt này trời sinh lương thiện, dường như có một sức mạnh hòa ái thiên bẩm, cơ hồ có thể chung sống hòa bình với bất cứ ai. Để nàng ta và Doanh Trinh qua chơi nói chuyện với Ngu Cơ, không chừng thật có thể giúp Ngu Cơ gỡ bỏ khúc mắc trong lòng, lập tức dặn dò mà rằng:

- Từ nay về sau, lúc nào rảnh rỗi các nàng nên qua chơi với Ngu phu nhân nhiều một chút.

Ngụy Duyệt, Doanh Trinh đáp lại một tiếng, đoạn yểu điệu bước đi cùng với Bách Lý Y Thủy và Tần Ngư.

Đêm khuya tĩnh lặng, Hạng Trang vừa đặt người nằm xuống, chợt nghe ngoài trướng có tiếng của Tấn Tương vọng vào:

- Thượng tướng quân, quân sư không xong rồi!

- Cái gì?

Hạng Trạng nghe vậy trong lòng chấn động, vùng bật dậy, Doanh Trinh đang nằm bên cạnh cũng vội dậy theo, vội vàng giúp Hạng Trang mặc áo. Khi Doanh Trinh lấy áo choàng da gấu ra định khoác cho Hạng Trang, thì y đã mang xong ủng cưỡi ngựa, vén xốc màn trướng, sải bước bước ra ngoài.

Tấn Tương đang đứng ngoài trướng lập tức bước đến nghênh đón, vong tay thi lễ với Hạng Trang.

Hạng Trang khoát tay, vừa đi vừa nói:

- Tấn Tương, thế là thế nào?

- Mạt tướng cũng không rõ.

Tấn Tương nhăn nhó đáp:

- Chỉ thấy bên đó mới đưa tin sang, nói là quân sư không xong rồi, còn nói mời ngay thượng tướng quân qua đó.

Hạng Trang trong lòng nặng trịu, vội sải bước nhanh hơn.

Đại trướng của Hạng Trang cách đại trướng của Úy Liêu không tới mấy mươi bộ, chỉ mất một chút thời gian, Hạng Trang đã đến bên ngoài trướng của Úy Liêu. Chỉ thấy bên ngoài trướng đã có mười mấy người đang tụ tập, tất thảy đều là thầy thuốc trong quân.

Nhìn thấy Hạng Trang, đám thầy thuốc đang vắt hết óc để chẩn trị bệnh tình vội khom người cúi chào.

Hạng Trang khoát tay, hỏi:

- Quân sư hồi ban ngày vẫn khỏe mạnh, sao đột nhiên lại không xong?

Mười mấy thầy thuốc người nào người nấy nhăn nhó cười khổ, người thì nói là quân sư tuổi đã cao, vừa mới thích nghi được với thời tiết khô lạnh của phương bắc, đột nhiên lại trở về với thời tiết ẩm ướt lạnh lẽo của miền nam, thủy thổ không hợp cho nên đổ bệnh. Nhưng người khác lại lập tức nói, là do quân sư chẳng may trúng phong hàn, khiến bệnh cũ tái phát, cho nên bệnh tình mới nhanh chóng chuyển biến xấu.

Cuối cùng, mười mấy vị thầy thuốc cãi nhau ầm ĩ cả lên.

- Đủ rồi, tất cả câm miệng cho ta!

Hạng Trang không nhịn được nữa, quát lớn một tiếng, mười mấy thầy thuốc lập tức miệng câm như hến. Hạng Trang cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà để ý đến đám thầy thuốc này nữa, lập tức vén rèm bước vào trong trướng của Úy Liêu.

Úy Liều nằm tựa trên đệm mềm, tấm áo choàng bằng da hổ trắng mà Hạng Trang tặng được đắp trên người lão.

Vài ngọn đèn dầu đã được thắp lên trong trướng, ánh sáng rất tốt, nhưng khí sắc của Úy Liêu thì rất chi tệ hại, đặc biệt là bờ môi của Úy Liêu, dường như trắng bệnh ra, trái tim Hạng Trang đột nhiên rơi xuống chơi vơi, đây chẳng phải là sắp tạ thế rồi ư!

- Thượng tướng quân, người đến rồi.

Nhìn thấy Hạng Trang, Úy Liêu khẽ mỉm cười, vẻ mặt rất bình thản.

Không hiểu tại sao, Hạng Trang thấy nơi sống mũi mình cay xè, trong thoáng chốc, khóe mắt đã dâng đầy nước.

- Quân sư, người sao lại thế này?

Hạng Trang cố ngăn dòng nước mắt, sầu thảm nói:

- Lúc ban ngày chẳng phải rất khỏe sao, sao mới có mấy canh giờ không gặp, mà người thành ra thế này rồi?

- Thượng tướng quân, sinh lão bệnh tử vốn là thiên đạo tuần hoàn, không ai đi ngược lại được.

Úy Liêu khe khẽ khoát tay, đoạn nói:

- Thường có câu "nhân sinh thất thập cổ lai hy", lão hủ sống được bảy mươi lẻ sáu, coi như cũng thọ lắm rồi.

Nói đoạn lại tiếp:

- Chỉ có điều là tướng quân sắp trở về Giang Đông, có mấy việc lão hủ thật sự không thể yên tâm được…

- Quân sư nói đi, ta nghe đây.

Hạng Trang hiểu Úy Liêu đang muốn dặn dò hậu sự.

Úy Liêu nói:

- Việc qua sông ngàn vạn lần không được nóng vội, trước khi trở về Giang Đông, thượng tướng quân nên chọn phái một số binh sỹ người Giang Đông về trước. Mượn lời bọn họ tuyên truyền về chiến tích Thượng tướng quân nhận nhiệm vụ lúc Dã Mã Nguyên lâm nguy, ngăn cơn sóng dữ ở Thọ Xuân, vây khốn Lưu Bang ở Đại Biệt Sơn, gian khổ chiến đấu trên khắp các chiến trường, phá giải thế lực của Lưu Bang

Hạng Trang im lặng gật đầu, hành động này hẳn là "tạo thanh thế chính trị" mà đời sau vẫn nhắc đây.

Úy Liêu thở hổn hển, tiếp lời:

- Đợi đến lúc các lão binh đó tạo được thanh thế ở Giang Đông rồi, thượng tướng quân hằng vượt sông cũng không muộn. Sau khi qua sông, Thượng tướng quân phải hạ lệnh toàn quân, nhất thiết phải trưng ra đội hình nghiêm ngặt nhất, những tiên phong tinh nhuệ nhất cho các phụ lão Giang Đông thấy. Phải dùng hành động thực tế chứng tỏ cho các bậc phụ lão Giang Đông thấy, hy vọng phục hưng Đại Sở… Đều nằm ở chỗ Thượng tướng quân!

Hạng Trang lại gật đầu, cái này gọi là "khuếch trương thế lực", cũng là một thủ pháp để "tạo thanh thế chính trị".

Nói hết mấy lời này, sắc mặt của Úy Liêu đột nhiên hồng hào hơn rất nhiều, trung khí cũng trở nên đầy đặn, không còn vẻ mặt nhợt nhạt thiếu sức sống như lúc nãy nữa. Hạng Trang thấy vậy thì trong lòng càng thấy nặng nề, bởi vì y biết, đây hẳn là biểu hiện "hồi quang phản chiếu" trong truyền thuyết. Sinh mệnh của Úy Liêu đã chính thức bước vào giây phút cuối cùng.

Úy Liêu lại nói:

- Tới Ngô Trung rồi, Thượng tướng quân xin hãy nhớ kỹ ba câu của lão hủ: không làm, ít nói, quan sát!

- Quân sư yên tâm, ta nhớ rồi.

Hạng Trang cố ngăn nước mứt, gật mạnh đầu, nói:

- Không làm, ít nói, quan sát!

Úy Liêu khẽ vuốt cằm, lại nói:

- Thượng tướng quân, trước khi người nhìn rõ tình thế, ngàn vạn lần không được tùy tiện hành động, cũng đừng tùy tiện bày tỏ thái độ, phải hiểu "nói nhiều dễ lỡ lời"! Tóm lại, tới Ngô Trung rồi, việc đầu tiên người phải làm là chịu khó quan sát, rồi phân tích tỉ mỉ, phái nào đáng để lôi kéo, phái nào nên cô lập, phái nào cần phải lấy sức mạnh lôi đình đánh dẹp!

- Còn nữa, một khi đã nhìn rõ cục thế rồi, lúc cần phải ra tay thì không được do dự gì nữa…

Nói đến đây, Úy Liêu đột nhiên mỉm cười, đoạn nói:

- Cái này chắc là lão hủ lo lắng thừa thãi rồi, Thượng tướng quân anh võ cương nghị, sát phạt quyết đoán, cơ hồ trước giờ chưa từng có lúc nào do dự bất quyết, sợ này sợ kia, hahaha.

- Quân sư…

Nhìn gương mặt cười điềm đạm của Úy Liêu, Hạng Trang thấy trong lòng đau như dao cắt.

Tuy Hạng Trang và Úy Liêu quen biết mới chỉ một năm, nhưng không biết tự bao giờ, giữa hai người đã hình thành một mối tình thân ái sâu đậm, thậm chí từ trong vô thức, Hạng Trang thậm chí còn coi Úy Liêu giống như bậc trưởng bối của mình. Bây giờ, vị trưởng bối duy nhất có thể bình tâm luận việc với Hạng Trang cũng ra đi, hắn có thể không thương tâm? Không buồn đau bàng hoàng hay sao?

Úy Liêu dừng lại một lát, rồi có chút ngập ngừng nói:

- Thượng tướng quân, lão hủ còn có một việc hậu sự muốn nhờ cậy.

Hạng Trang không kìm nổi dòng nước mắt nữa, lập tức quay người đưa tay lên lau nước mắt, đoạn nói:

- Quân sư nói đi, ta đều đều nghe cả đây.

Úy Liêu chỉ chỉ vào mấy chục ống trúc đặt trên chiếc bàn trà thấp bên giường, trịnh trọng nói:

- Lão hủ đi theo Thượng tướng quân chinh chiến gần một năm, suốt thời gian đó có rất nhiều cảm xúc, tất cả đều được ghi chép lại. Tổng cộng tập hợp thành "Úy Liêu Tử bốn mươi hai quyển", mong Thượng tướng quân lựa chọn một người tài, mà đem số sách này truyền lại, ngàn vạn lần đừng để sở học cuối đời của lão hủ bị thất truyền.

- Quân sư yên tâm!

Hạng Trang nghẹn ngào nói:

- "Úy Liêu Tử bốn mươi hai quyển" tuyệt đối sẽ không thất truyền, trong tương lai, "Úy Liêu Tử bốn mươi hai quyển" nhất định sẽ trở thành môn học bắt buộc đối với các quan lại, thái học sỹ của đế quốc Đại Sở!

- Môn học bắt buộc?

Đột nhiên hai mắt Úy Liêu trở nên sáng trưng, mặc dù đây là từ mới của đời sau, nhưng có vẻ như Úy Liêu hiểu được, lập tức gục gặc đầu với Hạng Trang. Đoạn chầm chậm nhắm mắt lại, lần này nhắm mắt, là không bao giờ còn mở ra lại nữa! Binh gia một thời, đại sư chiến lược một thời Úy Liêu, đã lằng lặng rời xa nhân thế như thế…

Chương 204: Lão binh về nhà

Vào lúc ban đêm, Hạng Trang liền để Cao Sơ mang binh từ huyện Lịch Dương gần đó vơ vét một số lượng lớn lụa trắng, vải lọc trắng, vải bố trắng đem toàn bộ về đại doanh quân Sở bố trí thành một linh đường rất lớn, đồng thời toàn bộ Giáo Úy đến tướng lĩnh đều mặc đồ trắng dưới sự suất lĩnh của Hạng Trang chia làm hai đội tả hữu đến trước linh cữu Úy Liêu đặt tiền phúng viếng.

Thậm chí Hạng Trang còn ba lạy chín quỳ dưới linh cữu Úy Liêu.

Ba lạy chín quỳ là lễ tiết tối cao của Trung Hoa Trung Quốc cổ đại, nói như vậy là, chỉ có thiên, địa, quân, thân sư mới được đại lễ ba lạy chín quỳ. Rõ ràng, Hạng Trang đã coi Úy Liêu như bậc cha chú hoặc sư tôn rồi.

Kết thúc lễ tang xong, Hạng Trang lại canh giữ tại linh cữu Úy Liêu ba ngày ba đêm liền, vô cùng tôn sùng.

Tang sự xong xuôi, Hạng Trang lập tức thoát ra khỏi sự bi thương bắt đầu bắt tay vào xử lý chính sự, dựa theo kế của Úy Liêu, đầu tiên là cần phái bộ phận lão binh qua sông.

Hoàn Sở, Chung Ly Muội, Quý Quý Bố, Ngu Tử Kỳ cùng nhau đi vào lều lớn của Hạng Trang.

Mặc dù hôm nay Quý Bố trên danh nghĩa Mạt tướng quân Đại Sở, nhưng Chung Ly Muội vẫn đi trước y như cũ, Quý Bố đối với việc ấy cũng thản nhiên ung dung, có thể thấy được một số quy củ cũ không thể sửa ngay được.

- Tham kiến Thượng Tướng Quân!

Bốn tướng cũng xếp một hàng chắp tay hành lễ với Hạng Trang.

Hạng Trang từ trên chiếu ngồi dậy đáp lễ, lại chìa tay chỉ vào bốn vị trí ngồi, sau đó nói:

- Lão Hoàn, Chung Ly, lão Quý, Tử Kỳ, còn nhớ năm xưa tại Thọ Xuân không?

- Nhớ chứ, sao lại không nhớ rõ?

Hoàn Sở nói.

- Nếu không có Thượng Tướng Quân, chúng ta đã sớm chết ở Thọ Xuân rồi.

Hoàn Sở lại nói.

Chung Ly Muội có cảm khái khác, nói:

- Mạt tướng thật không ngờ, Thượng Tướng Quân mang theo ba nghìn quân một mình vạn lý liên tục chiến đấu ở các chiến trường, không những không bị lão già Lưu Bang và các chư hầu tấn công tiêu dệt, trong thời gian một năm ngắn ngủi còn mang theo ba vạn kỵ binh trở về. Nếu tiên vương còn linh thiêng trên trời hẳn là mỉm cười dưới cửu tuyền rồi.

Công tâm mà nói, năm xưa tại huyện Đông A nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy thì Ngu Tử Kỳ cũng tuyệt đối không nghĩ Thượng Tướng Quân không chỉ có thể mang quân đánh tiến Quan Đông, mà còn bảo toàn trở ra, lại còn kéo theo một đội kỵ binh khổng lồ đánh quay về, ngay cả Tiên Vương chỉ sợ cũng không thể làm tốt bằng?

Hạng Trang khoát tay, nói:

- Còn nhớ năm xưa tại quân doanh Thọ Xuân, ta đã nói gì với các ngươi không?

Hoàn Sở, Quý Bố, Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ đều lộ vẻ nghiêm trọng. Hạng Trang hít một hơi nói:

- Ta nói rồi, chỉ cần có Hạng Trang ta, Đại Sở sẽ không sụp đổ, một ngày nào đó, Hạng Trang ta sẽ mang theo mọi người quay về Giang Đông. Hiện giờ, Giang Đông đã gần ngay trước mắt, về nhà rồi, các tướng sĩ rốt cục về nhà rồi!

Trong khoảng thời gian ngắn, Hoàn Sở, Quý Bố, Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ đều run rẩy. Bốn người kìm lòng không được đều nhớ thời khắc nguy cấp tại Thọ Xuân khi đó, tin tức Tiên Vương tự sát tại Ô Giang truyền đi khắp nơi, quân tâm ba nghìn tàn binh lay động sắp sụp đổ hoàn toàn thì Thượng Tướng Quân lại nói những lời kích động nhân tâm, lại một lần nữa thức tỉnh chiến ý của đoàn người. Tiếp đó, Thượng Tướng Quân lại ở ngoài thành Thọ Xuân chém Phàn Khoái, từng chút từng chút ổn định quân tâm.

Giờ hồi tưởng lại, tình cảnh đó như mới xảy ra ngày hôm qua, thật khiến người ta bùi ngùi.

Hạng Trang lại nói:

- Lúc trước tham gia Thọ Xuân có ba nghìn lão binh, hiện tại ước chừng còn lại hơn ngàn người, các ngươi ngày mai liền mang hơn một ngàn lão binh qua sông, trở về quê nhà đi. Năm xưa tiên phụ mang theo tám ngàn đội quân con cháu qua sông Ô Giang, đã tròn chín năm chưa quay về quê nhà rồi. Lần này để bọn họ về nhà đoàn tụ cùng gia đình người thân đi.

Hoàn Sở địa gật gật đầu, chợt lại hỏi:

- Thượng Tướng Quân, ngươi thì sao?

Hạng Trang nói:

- Ta muốn ở lại trúc trực bên linh cữu của quân sư, canh giữ tròn ba tháng rồi quay về cũng không muộn.

Hoàn Sở, Quý Bố im lặng gật đầu, đối với tình nghĩa giữa Hạng Trang cùng Úy Liêu hai người đều biết. Hạng Trang muốn giữ đạo hiếu con cháu với Úy Liêu bọn họ cũng thầm chấp nhận. Chung Ly Muội có chút kinh ngạc, Ngu Tử Kỳ thì rơi vào trầm tư. Rõ ràng, trong bốn người thì chỉ có Ngu Tử Kỳ là mơ hồ đoán được dụng ý hành động này của Hạng Trang.

Hạng Trang lại nói:

- Còn nữa, nhớ phải cấp cho mỗi một lão binh một con ngựa tốt, phân chia tiền theo tước vị, công sĩ mười ngàn tiền, thượng tạo hai vạn tiền, trâm kiêu ba vạn tiền…Mỗi một tước vị cao hơn một bậc thì tiền thăng lên một ngàn. Còn nữa, cũng phải trợ cấp và mang tiền về cho những tướng sĩ đã tử vong, tính cả ban cho công văn chức tước giao hết cho người nhà của họ.

Vũ Thiệp đang ngồi viết công văn khẽ nhắc nhở:

- Thượng Tướng Quân, tiền không đủ.

Quân Sở cướp sạch các chư huyện Lạc Dương, Hàm Dương cùng với Quan Trung đã đoạt được không ít tiền bạc, tuy nhiên bởi vì số tiền nhiều, lại quá nặng, nên hầu hết đều ném đi.

Hạng Trang không chút nghĩ ngợi nói:

- Tiền không đủ thì lấy hoàng kim tương đương, hoàng kim không đủ thì lấy ngựa để bù. Bất kể thế nào cũng không thể để cho người nhà của những tướng sĩ đã bỏ mình phải chịu thiệt.

Dừng lại một chút, Hạng Trang lại lấy vô cùng nghiêm túc nói;

- Không thể để tướng sĩ Đại Sở ta đổ máu mà lại rơi lệ đó.

Không thể để tướng sĩ Đại Sở ta đổ máu mà lại rơi lệ ư? Bốn tướng Hoàn Sở đột nhiên mặt biến sắc.

- Vâng!

Sắc mặt Vũ Thiệp cũng hơi biến đổi nhưng rồi cũng lập tức lên tiếng đồng ý, lấy ra danh sách lão binh đi theo bốn tướng Hoàn Sở ra ngoài lều lớn của Hạng Trang, đi thẳng đến đại doanh thân quân của Cao Sơ.

Thôn Tang Lâm là một thôn xóm lớn của Ngô huyện đông giao, chừng trên dưới trăm hộ, các thôn dân phần lớn dựa vào làm ruộng, nuôi tằm mà sống. Tuy cuộc sống gần đây gặp không ít khó khăn nhưng cũng không đến mức sa sút quá.

Bởi vì ngày hôm nay quá khẩn trương nên người đi đường trong thôn vội vã không ngớt.

Trong đám người, một bà lão gần sáu mươi tuổi đang xách một chiếc giỏ trúc cố sức đuổi theo về hướng thị trấn, trong giỏi chất đầy trứng gà, đoán chừng là gom góp một thời gian rồi, tính muốn vào thành để đổi trứng gà lấy một chút hàng tết, thu xếp mừng lễ năm mới. Theo sau bà lão còn có một đứa trẻ nhỏ.

- A Đường, Thặng nhi muốn có bộ đồ mới.

Đứa trẻ kéo vạt áo của bà lão, ngây thơ nói.

- Thặng Nhi ngoan, chờ A Đường bán được trứng gà sẽ mua hai tấm vải khâu cho con một bộ đồ mới đẹp.

Bà lão xách giỏ quay lại nhìn đứa trẻ với ánh mắt tràn ngập tình thương yêu.

Giữa lúc đó, một cậu thiếu niên chừng hơn mười tuổi đột nhiên từ phía trước lao đến như điên,

Bà lão giật mình kinh hãi, khẩn trương xách giỏ trứng dắt đứa cháu chạy tới bên trái đường. Xem ra, đứa trẻ bất lương này hẳn là chuyên làm ác trong thôn, nhìn bộ dạng bà lão khá sợ y.

Không ngờ cậu bé kia mắt sắc bén nhìn một cái là thấy bà lão.

Lập tức cậu ta tiến đến quát to:

- Tiền Môn, Cẩu Thặng của bà đã về rồi!

- Gì, ngươi nói gì?

Bà lão nghe không rõ theo bản năng hỏi lại:

- Ngươi vừa nói gì?

Cậu bé nói:

- Bà lão ơi, Cẩu Thặng ca của bà đã về rồi, đang ở con đường lớn phía trước đó. Cái người cưỡi con ngựa cao to, mặc áo giáp, đeo trường đao, theo sau còn có mười mấy binh lính vô cùng uy phong.

Dứt lời, cậu ta lại chỉ tay về phía trước:

- Kia kìa, bà xem kia kìa, đó chẳng phải là Cẩu Thặng ca của bà sao?

Bà lão ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên phía con đường lớn có một con ngựa cao to đang đến. Trên lưng ngựa là một hán tử mặc áo giáp, đeo trường đao, theo sau quả thật còn có mười mấy binh lính vô cùng uy phong. Hán tử này dọc trên đường đi còn liên tiếp bắt chuyện chào hỏi với mọi người, đó chẳng phải là Cẩu Thặng của bà thì là ai nữa?

Lập tức bà lão buông giỏ trứng xuống đất, lao đến phía đứa con đang đi đầu, vẫn là cậu bé kia thông minh lập tức nhặt giỏ trứng lên đuôi theo.

Bà lão vừa lao đến vừa giang tay kêu to:

- Cẩu Thặng, Cẩu Thặng của ta …

- Mẹ?!

Hán tử trên lưng ngựa nhìn thấy bà lão trong đám đông, lập tức xuống ngựa tất tả đi tới trước mặt bà lão, ôm lấy đùi bà lão mà gào khóc:

- Mẹ ơi, đứa con bất hiếu Cẩu Thặng đã về rồi. Cẩu Thặng đã trở về rồi, để cho mẹ chịu khổ nhiều rồi, ô ô ô…

- Trở về là tốt rồi, Trở về là tốt rồi.

Bà lão nước mắt ngang dọc đưa bàn tay khô héo vuốt ve khuôn mặt của hán tử, run giọng nói:

- Cẩu Thặng, để mẹ nhìn mặt con một cái nào, để mẹ nhìn con một cái nào..

Bà lão tỉ mỉ quan sát đứa con, đau lòng nói:

- Cẩu Thặng, con gầy đi, nhưng lại rất khỏe mạnh.

- Mẹ, mẹ già đi nhiều rồi.

Hán tử nước mắt giàn giụa.

Bà lão lau nước mắt, đột nhiên kéo đứa trẻ đang trốn sau lưng ra, dịu dàng nói:

- Thặng nhi, cha cháu đã về rồi, đây là cha cháu, mau gọi cha đi.

- Cha.

Đứa bé sợ sệt gọi một tiếng.

- Đây là Thặng nhi đã lớn như vậy ư?

Hán tử kinh ngạc vui sướng không ngừng.

Nhớ lúc trước y rời nhà ra đi, Thặng nhi còn đang nằm trong tã.

- Thặng nhi rất ngoan, nhưng đi theo ta lại chịu không ít cực khổ.

Bà lão nói xong, nước mắt lại rơi xuống.

- Mẹ, Cẩu nhi hiện giờ cũng là người có tước vị. Từ nay về sau, mẹ sẽ không phải vất vả như trước nữa. Mẹ cứ ở nhà an nhàn hưởng phước nhé, ha ha ha..

Nói xong, hán tử liền ôm lấy đứa trẻ đặt lên lưng ngựa, sau đó cùng bà lão trở về nhà:

- Mẹ, về nhà, chúng ta về nhà đi.

Tất cả mọi người xung quanh đều giạt ra, ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ nhìn ba người họ. Có một ông lão râu bạc phơ bùi ngùi nói:

- Lão hủ đã sớm nói qua, Cẩu Thặng không phải người tầm thường. Mới chín năm mà tiểu tử này đã trở thành đại nhân vật rồi, ha hả.

Trong đám đông, cậu bé chen vào giơ giỏ trứng lên:

- Cẩu Thặng ca, đây là trứng gà nhà huynh.

Hán tử nhận lấy giỏ trứng, thuận tay đưa lại cho một binh sĩ phía sau, lại hỏi:

- Ngươi là Thanh Bì?

- Đúng đúng đúng, ta chính là Thanh Bì. Cẩu Thặng ca còn nhớ ta ư?

Thiếu niên Thanh Bì ngạc nhiên vui sướng, nhìn tuấn mã phía sau hán tử, lại nhìn mười mấy binh lính phía sau, hâm mộ nói:

- Cẩu Thặng ca, hiện giờ huynh thật phát đạt đúng không?

- Cho là vậy.

Hán tử đáp qua loa:

- Hiện giờ ta cũng là quan lão gia, đại phu rồi. Biết vì sao gọi là đại phu không?

Thiếu niên Thanh Bì đương nhiên không biết, lại hâm mộ không ngừng, nói:

- Đại phu ư? Chức quan thật lớn. Cẩu Thặng ca, qua vài năm nữa cho ta đi theo huynh tham gia quân ngũ, được không?

- Được.

Hán tử không chút nghĩ ngợi đáp luôn:

- Qua năm năm, ngươi đi theo ta.

Chương 205: Xúi giục, tranh chấp

Hạng Kỳ là dòng họ Hạng, tuy nhiên thuộc chi khá xa. Bởi vậy trong toàn bộ họ Hạng lại không có địa vị gì, nhưng đối với những sĩ tộc Quan Đông trốn tránh cư ngụ tại Giang Đông mà nói chính là địa vị khá cao quý. Ví dụ như nếu nói Hạng Kỳ có thể lên làm huyện lệnh Ngô Trung không phải dựa vào tài năng của y mà là do trên người y mang dòng họ Hạng.

Không thể không nói, khi Tiên Vương còn sống, đối với con cháu họ Hạng vô cùng chiếu cố.

Hạng Kỳ vừa mới từ khu trạch (Thái Hồ) trở về, hai làng chài nơi đó bởi vì tranh chấp bãi đánh bắt cá mà xảy ra dùng binh khí đánh nhau.

Hạng Kỳ cải trang vi hành xuống đó, quả nhiên đúng như y đoán, việc tại khu trạch này nảy sinh việc đánh nhau là không đơn giản, sau lưng không ngờ có hai vị Thượng Tướng Quân Hạng Đà, Hạng Quán đứng sau làm chỗ dựa.

Cho nên, bề ngoài thì là hai làng chài dùng binh khí đánh nhau, trên thực tế là sự đọ sức giữa hai vị Thượng Tướng Quân họ Hạng. Tuy Hạng Kỳ cũng là con cháu họ Hạng nhưng lại không dám tham gia vào trong đó.

Đối với thế cục hỗn độn tại Giang Đông hiện giờ, Hạng Kỳ cũng cảm thấy bất đắc dĩ.

Hạng Đà, Hạng Quán đều giữ trọng binh trong tay, lại trước sau tự phong mình là "Thượng Tướng Quân". Hạng Tha tuy rằng trở về không lâu nhưng cũng rất mau chiếm được toàn bộ sự ủng hộ của mười mấy thế tộc cố Sở họ Hạng, Thúc Tôn thị, Khuất thị, Ngũ thị..Hiện giờ, Hạng Tha lại lên làm Lệnh Doãn Tây Sở quốc, "tiếp quản" toàn bộ sự vụ quân chính của hai quân Giang Đông.

Vấn đề là, hai vị Thượng Tướng Quân Hạng Đà, Hạng Quán này dường như cũng không chịu thua.

Hạng Đà tạm không nói đến, Hạng Quán lại ngang ngược thật sự, căn là là không coi Hạng Đà, Hạng Tha để vào mắt, còn tuyên bố nói nếu không bởi vì có Hạng Quán y dẫn quân ở Tiền Đường nỗ lực chống đỡ tình thế nguy hiểm, Tây Sở quốc đã sớm bị diệt vong rồi. Hiện giờ Tiên Vương đã mất, về tình về lý đều nên để y lên kế thừa tước vị Tây Sở quốc.

Hạng Quán muốn làm vương, chuyện này mọi người ở Giang Đông ai cũng biết.

Tuy rằng Hạng Đà, Hạng Tha không có nói ra nhưng trong lòng rõ ràng cũng muốn lên làm vương.

Gần đây nhát, cũng có lời đồn nói rằng Thượng Tướng Quân Hạng Ki (Hạng Trang) do đích thân Tiên Vương thừa nhận cũng đang quay về Giang Đông. Tài thật, Giang Đông vốn đã đủ loạn rồi, một khi Hạng Trang lại trở về thì càng thêm náo nhiệt. Tuy nhiên, đến lúc đó chịu khổ thật sự vẫn là người dân Giang Đông. Nghĩ đến đây, tâm trạng Hạng Kỳ thêm nặng nề.

Làm một con cháu họ Hạng, Hạng Kỳ thật sự không muốn thấy quân Sở bởi vì vương vị mà tranh chấp tự giết lẫn nhau, càng không muốn thấy dân chúng Giang Đông bởi vì vương vị mà đổ máu. Hơn nữa Hạng Kỳ hiểu rất rõ, tranh chấp vương vị đểu rất tàn khốc, một khi bốn người họ Hạng thật sự khai chiến, chỉ sợ toàn bộ Giang Đông đều phải máu chảy thành sông.

Khi tới gần cửa thành, Hạng Kỳ bỗng nhiên phát hiện một đám người vây quanh cửa thành.

Hạng Kỳ không khỏi chau mày, giữa ban ngày chẳng lẽ có người gây rối sao?

Tuy nhiên, không đợi Hạng Kỳ tiến lên quát hỏi, trong đám người liền bùng lên những tiếng reo hò ủng hộ. Tiếng khiển trách vừa đến miệng Hạng Kỳ liền nuốt vào, xem tình hình giống như không phải gây rối, liền chen vào nhìn, hóa ra là một lão binh mặc giáp đang ở trong đám đông nước miếng văng tứ tung kể chuyện chiến đấu xưa kia của mình.

- Phá Quân đại ca, lão già Lưu Bang thật sự thiếu chút nữa bị chết cháy sao?

Người hỏi này Hạng Kỳ cũng biết, là một đồn trưởng dưới trướng huyện úy Ngô Tung, một thanh niên trai tráng thô kệch, tại Ngô Trung cũng được coi là một nhân vật. Những tên vô lại trên đường mà gặp y như chuột thấy mèo. Tuy nhiên ở trước mặt lão binh mặc giáp kia thì lại vô cùng ngoan ngoãn, còn tươi cười nữa.

- Điều này còn giả sao?

Lão binh mặc giáp không khách khí đánh một cái vào sau gáy tráng hán, lại nói:

- Lão mão tử có thể nói cho các ngươi, ngoại trừ Thượng Tướng Quân và Cao Sơ tướng quân, lão mão tử thật đúng là không phục người nào, tuy nhiên tính thêm Hàn Tiểu Đao huynh đệ, Tiểu Đao huynh đệ cũng là một hán tử, Phá Quân ta phục hắn!

Nói xong, đôi mắt của lão binh mặc giáp chợt đỏ lên.

- Sau đó thì sao?

Tráng hán kia nôn nóng hỏi sang chuyện khác:

- Sau đó thì sao?

- Sau đó ư?

Lão binh mặc giáp nhe răng cười hai tiếng, nói:

- Sau đó, lão già Lưu Bang sợ hãi, vào lúc ban đêm liền mang theo bảy trăm ngàn đại quân rút khỏi Đại Biệt Sơn, ha hả. Nói ra thì dọa chết đám nhóc các ngươi, lão già Lưu bang tụ tập hơn mười lộ chư hầu bảy trăm ngàn liên quân, cuối cùng lại bị chúng ta chưa đến năm nghìn nhân đuổi ra Đại Biệt Sơn!

- Khoác lác, thực sự lợi hại như vậy sao?

Trong đám người bỗng nhiên vang lên một giọng nói rất to.

Mặc giáp lão binh lập tức giận dữ, quay đầu hét lớn: -Là ai? Là tên nhãi nào náo loạn ở đây?

Hán tráng kia vung tay lên, phía sau mười mấy thủ tốt cửa thành đã lập tức vây quanh, từ trong đám đông kéo ra một tên vô lại mười bảy mười tám tuổi, sau đó ấn ngã xuống đánh cho một trận. Tráng hán kia hai chận đạp mạnh lên, sau đó dùng giọng điệu lấy lòng hướng về lão binh mặc giáp nói:

- Phá Quân ca, tiểu tử này dám làm nhục huynh đệ của ngươi, đáng đánh.

Người thủ tôt đó còn nói thêm:

- Phá Quân ca, huynh nói tiếp đi. Huynh còn chưa kể sau đó các huynh rời khỏi Đại Biệt Sơn, còn đi đất Ngụy, đất Tề, đất Triệu, Quan Trung, cuối cùng còn tới Cửu Nguyên, cùng người Hung Nô chiến đấu một trận đúng không? Trời ơi, quá trình gian nan hẳn là rất phấn khích, huynh mau kể cho chúng ta nghe đi, ha ha..

- Không kể, lão mão tử không muốn kể nữa.

Lão binh mặc giáp cũng không muốn kể gì, lập tức xoay người bước đi.

Một đám thủ tốt vô cùng thất vọng, đến khi quay đầu lại lại đánh một trận gã thanh niên vừa rồi, đánh cho đến khi mẹ gã không nhận ra nữa thì thôi.

Trong lòng Hạng Kỳ cũng rùng mình, xem ra Hạng Trang thật đúng là đã trở lại! Bạn đang đọc chuyện tại

Không biết Hạng Tha, Hạng Đà, Hạng Quán lại sẽ có phản ứng gì?

Có lời đồn, Hạng Trang ước chừng có đến hơn năm mươi ngàn quân, hơn nữa đều đã trải qua trăm trận chiến tinh nhuệ, luận thực lực, so với Hạng Đà, Hạng Quán mạnh hơn nhiều!

***

Ngô Trung, Đại sảnh phủ Lệnh Doãn.

Thúc Tôn Quán, Khuất Ý, Ngũ Khởi và mười mấy lão thế tộc tộc đang nghị sự với Hạng Tha.

Huyện Ngô Trung gần đây có thể nói là mạch nước ngầm cuộn trào mãnh liệt, mười mấy dòng họ mười lăm huyện phía Nam quận Hội Kê điều đến đây ba nghìn con cháu, cứ như vậy, binh lực Hạng Quán liền gia tăng tới con số ba mươi lăm ngàn người!

Quan trọng hơn là, Thượng Tướng Quân Hạng Trang Đại Sở do Tiên Vương chân chính truyền mệnh thật sự đã trở lại!

Mặc dù Hạng Trang còn chưa qua sông, nhưng hơn ngàn lão binh năm xưa đi theo Hạng Trang phá vây tại Dã Mã Nguyên đã trở lại, hơn nữa đều mặ y giáp tươi đẹp, đeo trường đao chói lọi, còn cưỡi ngựa cao to, thật sự là những con ngựa cao to mà toàn bộ Giang Đông cũng không tìm ra được mấy con.

Cũng có lão binh còn dẫn theo thân binh trở về, tiền hô hậu ủng, rất uy phong!

Cùng với việc lão binh trở về, việc Hạng Trang nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy tại Dã Mã Nguyên, chém giết Phàn Khoái tại Thọ Xuân ngăn cơn sóng dữ, đánh bại liên quân tại Đại Biệt Sơn, sau đó liên tiếp chiến đấu ở các chiến trường ngàn dặm, hào quang chiến tích cướp đánh Quan Trung cũng đều lưu truyền ra. Hiện tại, sự tích Hạng Trang cùng ba nghìn cô quân đã lan truyền tại Ngô Trung thậm chí còn mở rộng ra toàn bộ Giang Đông rồi.

- Lệnh Doãn, phải ngăn những lời truyền bá này lại, nếu không sẽ bất lợi đối với chúng ta.

Người nói chính là tộc lão Ngũ Khởi của Ngũ thị, Ngũ thị cũng là lão thế tộc nổi danh nước Sở. Tổ tiên từng xuất hiện những trung thần như Ngũ Cử, Ngũ Xa, Ngũ Thượng. Họ Ngũ lên và xuống hơn ba trăm năm nhưng tại đất Sở vẫn có sức ảnh hưởng rất lớn, cũng được coi là một lão thế tộc cố Sở lâu đời.

- Lão hủ lại cho rằng đây không phải là những lời đồn, mà là sự thật.

Tộc lão Khuất Ý của Khuất thị lập tức phản đối. Khuất thị là một lão thế tộc rất lâu đời của đất Sở, trăm năm trước còn có danh thần là Khuất Nguyên. Trên thực tế, Khuất thị căn bản là dòng bên của Mễ thị Vương thất cố Sở, là quý tộc hiển hách có địa vị tại đất Sở, so với Ngũ thị còn được kính trọng hơn rất nhiều.

Ngũ Khởi không muốn tranh chấp cùng Khuất Ý, chắp tay thi lễ với Hạng Tha, nói:

- Mời Lệnh Doãn quyết định.

Hạng Tha chỉ cười cười từ chối cho ý kiến, ánh mắt bỗng nhiên chuyển hướng về phía Tôn Thúc Quán đang ngồi trước Khuất Ý, Ngũ Khởi. Thúc Tôn thị càng là lão thế tộc khó lường. Nghe nói họ Tôn Thúc tách ra từ họ Cơ, thuở sơ khai với Lỗ Hoàn Công chi Tôn Đức Thần. Đức Thần lấy Thúc Tôn làm họ, về sau con cháu liền giản lược đi lấy họ Thúc Tôn, một nhánh này tại đất Sở lại có danh thần cố Sở Thúc Tôn Ngao được lưu truyền.

Thúc Tôn Quán chắp tay hướng về Hạng Tha, nói:

- Lệnh Doãn, tướng sĩ quân Sở chinh chiến ngàn dặm, chết nhiều hơn sống, thật vất vả lắm mới có thể áo gấm về nhà, có chút đắc ý là thường tình.

Hạng Tha nhẹ nhàng vuốt cằm, chợt lại hỏi:

- Hạng Quán, Hạng Đà lại có phản ứng gì?

Ngũ Khởi nói:

- Hạng Quán phản ứng kịch liệt, cả ngày đều ở nhà mắng Hạng Trang cổ động dân chúng Giang Đông, bụng dạ khó lường. Nếu không phải Lục Nguyên Tử ra lệnh ngăn cản, chỉ sợ đã phái binh bắt những lão binh đó quăng vào nhà tù rồi.

Khóe miệng Hạng Tha nhướn lên nụ cười lạnh khinh thường, Hạng Quán, chỉ là một tên thất phu mà thôi.

Ngũ Khởi ngừng lại một chút, lại nói:

- Phản ứng của Hạng Đà và Hạng Quán hoàn toàn khác nhau. Y không chỉ triệu kiến các tướng Hoàn Sở, Quý Bố, Chung Ly Muội, Ngu Tử Kỳ, còn vô cùng thương cảm đối với các bộ khúc quay về quê nhà của Hạng Trang. Nghe nói còn đích thân làm mai cho một lão binh tên là Cẩu Thặng ở thôn Tang Lâm tại Đông Giao một mối hôn nhân.

- Thật sao?

Hạng Tha nghe vậy không khỏi chau mày.

Khuất Ý nói:

- Lệnh Doãn, lão hủ nghĩ, nếu Hạng Trang là do Tiên Vương ủy nhiệm Thượng Tướng Quân, chúng ta nên sớm đón y quay về Giang Đông chủ trì quân sự. Đến lúc đó, Lệnh Doãn và Hạng Thượng Tướng Quân một văn một võ, hỗ trợ lẫn nhau. Vậy thì làm sao còn lo lắng Đại Sở không hưng thịnh được chứ? Còn về phần Vương vị Sở Vương thì tạm thời gác lại…

Ngũ Khởi lập tức phản bác nói:

- Khuất Ý huynh lời ấy quá sai, có câu nói rắn không thể không có đầu, nước một ngày không thể không có vua! Đề cử tân vương kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước mới là đại sự đứng đầu, sao lại có thể tạm thời gác lại chứ?

Dừng lại một chút, Ngũ Khởi lại nói:

- Lệnh Doãn chính là cháu đích tôn chi trưởng của họ Hạng, kế vị Vương vị là hợp ý trời, hợp dân tâm. Hạng Trang không thể phản bác được.

Khuất Ý nói:

- Lão hủ cũng cho rằng Lệnh Doãn mới là người chọn tốt nhất để kế vị Vương vị. Nhưng lúc này quả thực không phải là thời điểm kế vị. Một khi Lệnh Doãn cưỡng ép kế vị, đừng nói Hạng Đà, Hạng Quán chưa chắc chịu phục, một khi Hạng Trang tức giận chỉ huy đánh qua sông Ô Giang thì nên làm gì bây giờ? Chiến tranh mà mở ra, hai quận Giang Đông tất sẽ chất đầy thi thể, máu chảy khắp nơi.

Ngũ Khởi kêu lên một tiếng trầm đục, không cho là vậy, nói:

- Hừ, thà làm ngọc vỡ, chứ không làm ngói lành!

Hạng Tha nhíu nhíu mày, lập tức đứng dậy hiên ngang đi. Tranh chấp giữa Ngũ Khởi và Khuất Ý tức thì không giải quyết được gì.

Thúc Tôn Quán thở dài, nói:

- Vương vị cứ tranh cãi nhau, đây chính là chuyện nhà họ Hạng, chúng ta họ khác sao có thể tham gia vào được. Hai vị không cần vì thế mà làm mất hòa khí tổn hại nhau chứ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau