SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Treo dê đánh trống

Hạng Trang lập tức tiến lên trước đỡ Hồ Diên Chính dậy, mỉm cười nói:

- Hô Diên, bắt đầu từ bây giờ, người chính là Tiền Thiên Lang Giáo Úy dưới trướng bản tướng quân, cùng với dũng tướng Giáo Úy Tấn Tương cùng nhau thay phiên công việc túc vệ lều lớn!

Chư tướng Cao Sơ, Mông Cức, Do Uyên nghe vậy lập tức hơi biến sắc.

Do Hô Diên Chính Đức cùng với Tấn Tương cùng nhau luân phiên túc vệ, há không phải sau này sự an toàn của Hạng Trang do hơn năm trăm dũng sĩ của bộ lạc Hô Diên cùng với hơn năm trăm lão binh quân Sở do Tấn Tương chỉ huy cùng nhau phụ trách hay sao? Bộ lạc Hô Diên trở về Sở còn chưa đến một ngày, mà đã sắp xếp bọn họ đảm đương túc vệ lều lớn của Thượng Tướng quân, việc này có phải là rất lỗ mãng?

Chỉ có trong lòng Bách Lý Hiền tán dương một tiếng, không hổ là Thượng Tướng quân, thật cao minh!

Thượng Tướng quân an bài hơn năm trăm dũng sĩ bộ lạc Hô Diên túc vệ trước lều, hành động này xem ra hơi lỗ mãng, kỳ thực vô cùng cao minh, do so sánh người Sở, người Ngụy hoặc là người Tầntrong quân Sở,, người Hô Diên không có căn cơ nhất, cũng không dễ dàng bị người khác lôi kéo, để bọn họ đảm đương túc vệ đến bảo vệ an toàn lều lớn, thậm chí so với lão binh quân Sở còn đáng tin cậy hơn.

Vả lại chính là, hành động này còn có thể lấy được lòng tin rất lớn của hơn năm trăm dũng sĩ bộ lạc Hô Diên và Hô Diên Chính Đức, Thượng Tướng quân muốn thông qua sự an bài như vậy rõ ràng công khai nói với người Hô Diễn rằng,, Hạng Trang ta đối với các ngươi rất tín nhiệm, rất yên tâm, mà điều này chẳng phải chính là Thượng Tướng quân bình thường dùng người không nghi, nghi người không dùng rồi?

Lập tức Bách Lý Hiền cùng với Cao Sơ, chư tướng Mông Khanh chia nhau tiến lên trước và Hô Diên làm lễ.

Hô Diên vốn dĩ còn không biết túc vệ có nghĩa là gì, sau khi nghe lời giải thích của Bách Lý Hiền, không tránh khỏi mặt hơi biến sắc, lại nhìn về hướng Hạng Trang, trong mắt hổ đã nhiều hơn sự khâm phục, sự hoài nghi lo lắng trong lòng phút chốc tan thành mây khói, vốn dĩ, y còn lo lắng Hạng Trang sẽ đem y và dân tộc của y giáng thành nô lệ.

Hô Diên vừa triệu Du Nhi và vài tên bách hộ Hô Diên chào đám người Hạng Trang.

Nhìn thấy Hô Diên Du Nhi, chư tướng không khỏi có chút ngạc nhiên, đều không nghĩ tới Mạc Bắc gió cát to như vậy, không ngờ cũng có thể dưỡng dục được mỹ nhân xinh đẹp như thế này! Hạng Trang ngược lại không có cảm giác gì, bởi vì bên cạnh hắn đã có hai đại mỹ nhân rồi, bất luận Ngụy Duyệt Vô Ương, hay là Doanh Trinh Thi Man, đều thua tuyệt tại hồng nhan Ngu Cơ.

Giữa lúc hàn huyên, chợt có binh lính trạm canh gác đến bẩm báo:

- Thượng Tướng quân, có một sứ giả Hung Nô ở dưới quan kêu cửa!

- Sứ giả Hung Nô?!

Hạng Trang lúc này mới đột nhiên bừng tỉnh, Mạo Đốn có mấy vạn thiết kỵ có thể ở ngoài cửa Cao Khuyết, lập tức dẫn chư tướng thẳng theo hướng đầu thành mà tới, một mặt hỏi Hô Diên,

- Hô Diên, bây giờ Hung Nô có bao nhiêu kỵ binh?

Hô Duyên Chính Đức nói:

- Hung Nô vừa mới chinh phục Đông Hồ, lại mười mấy bộ lạc Đông Hồ gia nhập vào Hung Nô, bây giờ Hung Nô cộng thêm các bộ lạc, gần ba mươi vạn cung thủ.

Hạng Trang trong lòng lập tức trầm xuống, ba mươi mấy vạn kỵ binh, cái này không phải là đùa chứ!

Ít nhất không phải bây giờ quân Sở có khả năng đủ để ngăn cản, tức khắc Hạng Trang lại hỏi:

- Lần này nam hạ Hà Sáo, Mạo Đốn vừa mang theo bao nhiêu kỵ binh rồi?

Hô Duyên Chính Đức nói:

- Khoảng bảy tám vạn kỵ binh.

Nói chuyện, mọi người đã lên tới Cao Khuyết, đứng ở cửa đóng hướng nhìn ra ngoài, nhìn thấy hết tầm mắt, toàn bộ đều là phát đao bụi bặm của kỵ binh Hung Nô, đồng cỏ ngoài cửa Cao Khuyết đã hoàn toàn bị biển người kỵ binh Hung Nô bao phủ, chỉ có bảy tám vạn kỵ binh thanh thế đã thế này rồi, thật không biết khi toàn bộ ba mươi mấy vạn kỵ binh xuất hiện, sẽ là tình cảnh như thế nào?

Đang lúc quan sát, dưới cửa thành bỗng nhiên truyền đến một tiếng rống quang quác giận dữ, Hạng Trang cúi đầu nhìn lên, chỉ thấy dưới cửa thành một người Hung Nô đứng trang nghiêm ngạo nghễ, nghĩ đến đó chính là sứ giả người Hung Nô.

Lập tức Hạng Trang vẫy tay lên, sớm có thân binh lên trước dùng giỏ treo cái tên sứ giả Hung Nô kia đem lên.

Tên sứ giả Hung Nô kia vóc dáng không cao, cao nhất khoảng sáu thước, lại có bộ dạng cực kì cường tráng, cái cổ kia dường như còn thô so với cái đầu, nhìn thấy Hô Diên Chính Đức phía sau Hạng Trang, lập tức trợn mắt hướng nhìn, lại buộc Hạng Trang rống lớn vài câu, Hạng Trang tự nhiên không hiểu ngôn ngữ của Hung Nô, lập tức quay đầu lại nhìn về phía Bách Lý Hiền, Bách Lý Hiền có thể nghe hiểu được lời nói của Hung Nô.

Bách Lý Hiền nói:

- Thượng Tướng Quân, những người này nói chỉ cần chúng ta giao Hô Diên ra, Mạo Đốn sẽ dẫn đại quân lập tức rời khỏi, tuyệt sẽ không làm khó dễ chúng ta.

- Rời khỏi? Nói như vậy cũng chỉ có đứa trẻ ba tuổi mới tin được!

Mạo Đốn đều đã dẫn theo đại quân Hung Nô nam hạ, sẽ bỏ qua miếng thịt béo bỡ Hà Sáo này sao?!

Chẳng qua, Hạng Trang cũng không muốn lập tức trở mặt với Mạo Đốn, mặc kệ nói thế nào, quân Sở từ Hà Sáo rút khỏi cần phải có thời gian, lập tức căn dặn Bách Lý Hiền:

- Tử Lương, nói với hắn, cho chúng ta thời gian hai ngày để suy xét.

***

Ngoài Cao Khuyết Quan, lều lớn Mạo Đốn.

Sứ giả đã trở về, cũng mang câu trả lời của Hạng Trang về.

- Thời gian hai ngày?

Mạo Đốn sờ sờ khóe môi vòng qua bộ râu, lớn tiếng nói,

- Thì cho bọn chúng thời gian hai ngày!

Dứt lời, Mạo Đốn lại ngồi xuống hướng về phía Công Thúc Thuyết giơ bát sứ lên, nói:

- Công Thúc Thuyết tiên sinh, mời.

- Đại Thiền Vu mời.

Công Thúc Thuyết nâng bát lên cung kính từ xa, lại dùng ống tay áo che mặt, lấy rượu sữa ngựa trong bát sứ uống một hơi cạn sạch, tuy nói hắn cảm thấy đây rất có thể là kế hoãn binh của quân Sở, nhưng mặc kệ nói thế nào, Công Thúc Thuyết hắn vừa mới đầu quân dưới trướng Mạo Đốn, ngay cả gót chân đều còn không đứng vững, tạm thời vẫn là không cần nói nhiều lời cho thỏa đáng.

***

Trong Cao Khuyết Quan, hành dinh Hạng Trang.

Hạng Trang đang lao công khổ tứ, làm sao mới có thể thần không biết quỷ không hay rời bỏ Cao Khuyết Quan?

Bách Lý Hiền đột nhiên dựng người dậy, tay cầm quạt lông hướng về Hạng Trang chắp tay thi lễ nói:

- Thượng tướng quân, Hiền có một kế, có thể không kinh động người Hung Nô dưới tình hình im lặng rời khỏi Cao Khuyết.

- Ồ?

Hạng Trang vui vẻ nói,

- Tử lương nói mau.

Bách Lý Hiền lắc lắc quạt lông, nói:

- Xưa kia Tề Hoàn Công trước khi từ Cử Quốc quay về Lâm Truy kế vị, từng bị công tử Củ cũng chuẩn bị về nước kế vị vây khốn phía trên vách núi, sau đó công tử Tiểu Bạch tiếp thu kế sách treo dê đánh trống, ngựa đói hí cỏ của Bảo Thúc Nha, có thể thoát thân thuận lợi, trở về Lâm Truy kế thừa đại vị, sau đó công tử TIểu Bạch khôi phục lại điều quân trở về đánh diệt công tử Củ.

Treo dê đánh trống, ngựa đói hí cỏ?

Hạng Trang nghe vậy lập tức động lòng, điển cổ này hắn biết, lập tức Hạng Trang lại hỏi Mông Cức,

- Trong Thiên Phóng, Cao Khuyết Quan còn có dê sống nào không?

Mông Cức khẩn trương đứng dậy, đápL

- Hừ, lần trước giải tới năm trăm đầu dê, mới ăn một nửa.

Hạng Trang hung hăng gõ nhịp, quát:

- Giữ lại năm mươi con dê đực, đem chúng treo trên cái trống, lại đem những con dê còn lại giết sạch, ném trên đường lớn, mặc cho thối rửa.

***

Thời gian hai ngày qua rất nhanh, ngoài Cao Khuyết Quan người Hung Nô cũng không ý thức được cái gì không ổn.

Do hai ngày này, trong Cao Khuyết Quan thường thường sẽ truyền đến âm thanh trống trận dày đặc, còn có tiếng ngựa hí mơ hồ, thậm chí ngay cả buổi tối đều như vậy, hiển nhiên, người Trung Nguyên có tính cảnh giác rất cao, làm người ta có chút khó hiểu là, đến buổi tối, Cao Khuyết Quan trên đầu lại tối đen như mực, người Trung Nguyên ngay cả đốt lửa cũng không sáng.

Thời gian giao hẹn đã tới, Mạo Đốn lại lần nữa phái sứ giả đi kêu cửa.

Tuy nhiên phái sứ giả đi kêu cửa Cao Khuyết Quan nửa ngày trời, cuối cùng lại không thấy trên cửa đáp lại, sứ giả bất đắc dĩ, lập tức đành phải một lần nữa quay trở về lêu lớn, đem tình hình bẩm báo với Mạo Đốn.

- Ngươi nói cái gì, không có người trả lời?

Mạo Đốn không khỏi nhăn mặt mày.

Ngồi ở dưới Công Thúc Thuyết lúc này mới thi nhiên nói:

- Đại Thiền Vu, người Trung Nguyên chỉ sợ đã chạy rồi.

- Sao lại có thể được!

Bên cạnh Tả hiền vương Hung Nô Đa Mộc Tu không phải nghĩ ngợi gì, nói,

- Vừa rồi, trong Cao Khuyết Quan vẫn còn nghe được tiếng trống trận dày đặc mà, còn có âm thanh ngựa hí, trong cửa rõ ràng có người!

Công Thúc Thuyết im lặng, có chút lời nói, nói nữa sợ sẽ đắc tội với người.

Mạo Đốn suy nghĩ, căn dặn Đổng Mộc Hợp:

- Đổng Mộc Hợp, phái vài trăm người, đoạt quan!

Đổng Mộc Hợp ầm ầm đồng ý, lĩnh mệnh đi, Đổng Mộc Hợp đi không tới thời gian của một bữa cơm, ngoài lều lớn vang lên tiếng hoan hô như muốn dời non lấp biển, Mạo Đốn mang theo mấy chục tiểu vương vội vàng xem xét lại số người, chỉ thấy Đổng Mộc Hợp phái đi vài đội trăm người đã cướp được Cao Khuyết Quan, đang ở trên thời điểm ra sức vùng vẫy kỳ Thiên Lang của hắn.

- Người Trung Nguyên chạy thật rồi?

Mạo Đốn kìm không nổi quay đầu lại nhìn Công Thúc Thuyết nói.

Nửa khắc sau, thời cơ cướp đoạt của vài đội trăm người liền quấy nhiễu làm nổi lên ngàn cân, lại mở cửa ra.

Mạo Đốn dưới sự hộ vệ mười mấy tiểu vương cùng với hơn trăm vệ thiết kỵ tiên phong tiến quan, lại phát hiện trong đất trống trong quan lại có thể chốt bằng mười mấy con ngựa khó thuần phục, ở cách mấy chục con ngựa khó thuần phục không xa, thì đặt phân biệt ra một máng cỏ khô đầy, đám ngựa khó thuần phục này có thể nhìn thấy cỏ khô nhưng lại không ăn được, liền không ngừng phát ra tiếng ngựa hí buồn bã.

Ở phía tây bãi đất trống này còn đặt mười mấy mặt trống đồng, ở giữa mặt mười mấy cái trống đồng, thì treo mười mấy đầu dê đực, dê đực luôn ngọ ngoạy một chút, móng sau đạp trên trống đồng sẽ phát ra tiếng vang thùng thùng thùng, nếu không tận mắt chứng kiến, tuyệt đối sẽ lầm tưởng rằng là người đang kích trống.

- Đại Thiền Vu, cái này gọi là treo dê đánh trống, ngựa đói hí cỏ.

Công Thúc Thuyết cưỡi ngựa theo sát phía sau Mạo Đốn, lập tức đem cuốn chuyện cổ giữa công tử tiểu bạch và công tử cưu nói một lần, nghe xong cuốn chuyện cổ này, Mạo Đốn đối với Công Thúc Thuyết nghĩ rằng lại tăng thêm một phần, thầm nghĩ người Trung Nguyên này tuy là diện mạo xấu xí, nhưng cũng học thức uyên bác, tài cán có thể trọng dụng được.

***

Nước sông Bắc ngạn, hơn hai vạn quân Sở đúng hướng Vân Trung hùng dũng mà đi.

Hai ngày trước, Hạng Trang tiếp thu kế treo dê đánh trống, ngựa đói hí cỏ của Bách Lý Hiền, đã lừa thành công người Hung Nô, mang theo ba nghìn tinh binh trong đêm tới trở về Cửu Nguyên, liền tận khởi đại quân rời khỏi Cửu Nguyên, trước khi đi, Hạng Trang thiêu hủy gần như tất cả đồ quân nhu cùng với lương thực dư thừa, chỉ mang đi bốn vạn thạch ngô cùng với sáu vạn thạch thịt khô.

Đây là mười vạn thạch ngô, thịt khô đủ chiếm dụng hết năm vạn ngựa thồ.

Sau khi xử lý lương thực dư thừa cùng với tất cả đồ quân nhu không mang theo, Hạng Trang đem lửa đốt sạch cả Cửu Nguyên, liền tận khởi đại quân, áp giải năm nghìn tù binh quân Hán giết chạy đến Vân Trung, tuy nói Vân Trung chỉ là qua đường, nhưng nếu như thời gian cho phép, Hạng Trang cũng không ngại thuận đường giết người Lâm Hồ.

Sau khi Hung Nô chiếm cứ Hà Sáo, Lâm Hồ hơn nửa sẽ lựa chọn đầu hàng.

Bộ lạc Lâm Hồ ngày nay tuy rằng không có đến năm ngàn tráng đinh, lại có mười mấy vạn phụ nữ và trẻ em, bởi vì sau khi bộ lạc Lâu Phiền chiến bại, tất cả phụ nữ và trẻ em toàn bộ bị người Lâm Hồ bắt làm tù binh, mười mấy vạn phụ nữ và trẻ em này nếu như đầu hàng Hung Nô, thì không tới hai mươi năm, người Hung Nô sẽ tăng thêm ít nhất mười vạn tráng đinh, điều này đối với các nước Trung Nguyên mà nói, không phải là chuyện tốt gì.

Chương 192: Kỵ binh quỷ mị

Vân Trung vốn thuộc Triệu Quốc, Tần diệt Triệu, thiết lập nên quận Vân Trung.

Trần Thắng, Ngô Quảng ở đại trạch xã phát động phản Tần bạo loạn, thiên hạ nổi dậy như ong, Quan Đông các nơi đều phản, quận Vân Trung trước sau cũng về Đại Quốc, Triệu Quốc, kinh nghiệm chiến loạn, người Tần cùng với di dân Quan Đông định cư ở quận Vân Trung không chết cũng bị thương, đến bây giờ, chỉ còn lại bộ lạc Lâm Hồ vẫn còn du mục trên thảo nguyên Vân Trung.

Sau đó, Lâm Hồ Vương dứt khoát chiếm thành Vân Trung.

Nhưng mà, thành Vân Trung hiện giờ sớm đã không còn nữa năm đó tình cảnh khi vừa mới xây công sự, phần lớn tường thành là dùng hoàng thổ đắp thành đã sụp đổ, người Lâm Hồ chỉ ở trên mười mấy cái lỗ rỗng lớn nhỏ đắp vào hàng rào gỗ, miễn cưỡng có thể ngăn chặn được sự xâm nhập của dã thú, nếu muốn ngăn chặn sự tiến công của kẻ địch điều đó căn bản là không thể được.

Khi thân binh dưới trướng tiến vào lều lớn, Lâm Hồ Vương đang thưởng ngoạn một cốc rượu hoàng kim.

- Đại vương, không tốt rồi!

Một thân binh quỳ gối, vẻ mặt khẩn trương nói,

- Người Trung Nguyên giết qua đến đây rồi!

- Cái gì, người Trung Nguyên?

Lâm Hồ Vương để cốc rượu hoàng kim xuống, nhíu mày nói,

- Người Trung Nguyên ở đâu, là người ở bên Hàn quốc bên kia Nhạn Môn, hay là người Sở quốc ở bên kia Cửu Nguyên?

Quận Vân Trung lân cận với Nhạn Môn, Cửu Nguyên, ngoài trừ Hạng Trang lui tới Cửu Nguyên, cùng với Hàn Vương Tín ở Nhạn Môn cũng có nhiều hàng hóa hướng tới.

- Là là là người Sở Quốc của Cửu Nguyên!

- Người Sở quốc?!

Lâm Hồ Vương nghe vậy liền giật mình kinh hãi.

Nếu là người Hàn quốc của Nhạn Môn đến, Lâm Hồ Vương cũng không sợ, đánh không được thì chạy.

Nếu là người Sở quốc của Cửu Nguyên tới, vậy thì phiền phức rồi, lần trước quân Sở ở Cao Khuyết Quan đại bại Hưu chư nhân một trận, Lâm Hồ Vương sớm đã nghe nói, bốn vạn đại quân của Hưu chư vương đều không phải là đối thủ của quân Sở, bây giờ bộ lạc Lâm Hồ chỉ còn lại hơn năm ngàn binh, làm sao có thể đánh được quân Sở? Mấu chốt là quân Sở cùng là kỵ binh, chạy đều không có cách nào chạy!

Nghiến răng, Lâm Hồ Vương giận dữ hét:

- Kim tiễn truyền lệnh, các bộ phận tập kết!

Khi Hạng Trang tự dẫn tám ngàn kỵ binh đuổi tới ngoài thành Vân Trung, năm ngàn kỵ binh Lâm Hồ cũng đã tập kết xong.

Lâm Hồ Vương tuy rằng tham lạm, ngược lại cũng không phải là kẻ ngu xuẩn, hắn cũng không hạ lệnh dựa thành tử thủ, nếu như dựa thành tử thủ, người Lâm Hồ dùng quân giới của bộ lạc đi đối mặt với cung mạnh nỏ cứng của quân Sở, vậy thì là tử thủ rồi! Đến lúc đó bốn cửa thành và mười mấy cái lỗ hỗng bị quân Sở lấp kín, Lâm Hồ Vương chính là muốn chạy cũng chạy không thoát.

- Nhanh lên, mau đưa nỏ sàn đều đẩy lên!

- Còn có xe đầu thạch, nhanh đem xe đầu thạch gá lên!

Lâm Hồ Vương ra lệnh một tiếng, năm trăm cái đủ loại nỏ sàn đều đổ lên trước trận, còn có năm mươi chiếc đầu thạch xe cũng ở trong trận Lâm Hồ ở bãi đất dựng thẳng lên.

Nhìn xa xăm, năm mươi chiếc đầu thạch xe giống như năm mươi cái đầu quái thú cực lớn, hung ác mà lại còn đáng sợ.

Nhưng mà, đối diện Hạng Trang lại là vẻ mặt hờ hững, mấy nỏ sàn và đầu thạch xe này sớm đã bị xe Công Thâu xử lý qua, cái này sẽ, năm trăm nỏ cánh của nỏ sàn còn có đầu thạch xe vung cánh tay sớm đã mục nát rồi? Lập tức Hạng Trang nhẹ nhàng giơ cánh tay phải lên đè xuống, tám ngàn kỵ binh liến bắt đầu ào ào hướng về phía trước.

Khi khoảng cách tới người Lâm Hồ còn cách xa có nghìn bước, Hạng Trang thúc nhẹ ngựa Ô Truy mã, bắt đầu gia tốc.

Phía sau Hạng Trang, ba ngàn quân Tần của Mông Cức cùng với năm ngàn quân Ngụy của Bàng Ngọc cũng ào ào bắt đầu tăng tốc, khi cách người Lâm Hồ còn lại không đến bảy tám trăm bước, tám ngàn kỵ binh đạ hoàn toàn khởi tốc, trong khoảng thời gian ngắn, chỉ thấy đầu ngựa túm tụm, bờm ngựa phất phơ, mấy vạn gót sắt gõ mãnh liệt vào mặt đất, bụi mù tung bay, cỏ nát tung tóe, càng giống như tiếng nổ vang của sấm.

Đối diện với trận đánh Lâm Hồ, Lâm Hồ Vương lập tức thay đổi sắc mặt, quay đầu trở lại hướng hơn trăm tên đang liều mạng xoắn lại bàn kéo nỏ cơ Lâm Hồ Vương lớn tiếng rống giận:

- Nhanh lên, động tác nhanh lên..

Nói chưa dứt lời, năm trăm nỏ cánh của nỏ sàn đột nhiên đều ào ào đứt đoạn!

Năm trăm thanh niên trai tráng cầm trong tay mộc trùy canh giữ ở mặt sau của nò sàn chờ bóp cò bất ngờ không kịp phòng bị, hơn mười mấy người đều bị nỏ cánh phản công đàn hồi lại đánh trọng thương, trong đó có hai tên xui xẻo nhất là bị nỏ cánh trực tiếp bắn vỡ sọ, huyết tương đỏ còn có sọ trắng lập tức vẫy ra khắp nơi, phun đến chỗ nào cũng có, làm cho người ta cực khó coi.

Dường như là đồng thời, cánh tay kéo của năm mươi đầu thạch xe cũng bị kéo đứt!

Khi sắc mặt Lâm Hồ Vương thoáng chốc trở nên một mảng trắng bệch, người Trung Nguyên giảo hoạt, hóa ra đã sớm đã biết được động tác của loại thạch đầu xe này rồi, thật đáng giận, thật sự là rất đáng giận!

- Đại Vương, kỵ binh Trung Nguyên đã xông qua đây!

Một tên thân binh thê lương kêu to lên.

Lâm Hồ Vương bỗng nhiên quay đầu lại, chỉ thấy kỵ binh quân Sở đã ào ào về phái trước trong khoảng năm trăm bước!

- Đáng giận!

Lâm Hồ Vương cắn chặt răng, đột nhiên đưa đôi lưỡi kiếm giơ lên cao quá đỉnh, gào thét lạnh lùng nói,

- Các dũng sĩ bộ lạc Lâm Hồ, đột kích, toàn quân đột kích…

***

Hạng Trang đi, phóng ngựa chạy như điên.

Gió bắc lạnh thấu xương thổi trên mặt, đau như vết dao cắt, mặt đất dưới chân giống như thủy triều rút về, con ngươi của Hạng Trang lại như hai ngọn lửa đang thiêu đốt trong sâu thẳm, trải qua mấy tháng chịu đựng, chỉnh huấn, kỵ binh quân Sở cuối cùng cũng thành quân, hôm nay, khiến cho người Lâm Hồ trở thành tế phẩm đầu tiên của kỵ binh quân Sở!

Đối diện người Lâm hồ cũng dùng mãnh không sợ đi đến chỗ chết.

Bỗng nhiên, Hạng Trang giơ lên hoành đao quá đỉnh, ngửa mắt lên trời thét dài:

- Ngao…

Chốc lát, phía sau dào dạt cùng với tám ngàn kỵ binh nhanh chóng hướng về hai cánh mở rộng ra, không đến một khắc công phu, liền triền khai ra một bên một ngàn binh, trước sau sắp xếp hoành trận kỵ binh.

Hạng Trang lại giơ đao quá đỉnh đầu lại hướng về phía trước nhẹ nhàng nhất dẫn, tám ngàn kỵ binh liền cùng nhau chải chuốc nâng lên, lập tức kéo cung cài tên, một mũi tên lạnh buốt nhắm ngay phía trước đến kỵ binh Lâm Hồ, bỗng nhiên, hoành đao trong tay Hạng Trang đã chém xuống, ngay sau đó, tám ngàn kỵ binh liền cũng nhau buông lỏng dây cung ra, chốc lát, tám ngàn kỵ binh liền cùng nhau buông lỏng dây cung ra.

Giữa chốc lát, tám ngàn trọng tiễn răng sói đã được dựng lên trong khoảng không, tiếng rít chói tai, tám ngàn mũi tên đã trong không trung đan xen vào nhau thành một tảng lớn kéo dài bát ngát mưa tên tử vong, theo hướng trên đầu kỵ binh Lâm Hồ mà rơi xuống, trong trận Lâm Hồ lập tức vang lên tiếng kêu rên rỉ vô cùng thảm thiết, lập tức một khoảng người ngã ngựa đổ xuống.

Hai sóng mưa tên đi qua, hai bên kỵ binh cách xa nhau không tới trăm bước!

Lâm Hồ Vương ngửa mặt lên trời hét một tiếng dài, kỵ binh Lâm Hồ cũng ào ào đưa đoản cung lên, chuẩn bị đánh trả.

Dường như là cùng lúc, Hạng Trang lại vớ lấy đao bỏ vào vỏ giơ cao tay phải lên, lập tức bắt tay nắm lại!

Nhìn thấy Hạng Trang dùng tay ra hiệu, ồn ào phía sau là gần tám ngàn kỵ binh liền ào ào ghì cương quay đầu ngựa, giồng như một luồng nước lũ cuộn trào mãnh liệt đột nhiên từ giữa phân thành hai luồng, nghiêng mình về hướng hai cánh quân của người Lâm Hồ, làm cuối cùng khi một loạt hai cánh tả hữu kỵ binh của quân Sở tách ra, một đội kỵ binh kỳ lạ đột nhiên giống như ma quỷ xông ra!

- Đây là…

Con ngươi của Lâm Hồ Vương trong nháy mắt nhanh chóng co cụm lại.

Gắt gao đi theo phía sau Lâm Hồ Vương, đang chờ cùng với người Trung Nguyên chém giết người Lâm Hồ cũng hoảng sợ mở to hai mắt.

Đây là đám kỵ binh như thế nào vậy? Binh sĩ trên lưng ngựa mặc toàn trọng giáp, thậm chí ngay cả mặt đều chụp một lớp giáp mặt nạ đen! Chỉ là để hở ra hai đường chật hẹp, lộ ra ánh mắt lạnh lẽo u mịch! Hơn nữa làm cho người ta không dám tin tưởng là, đám chiến mã kỵ binh này không ngờ cũng mặc áo giáp!

Còn nữa, mỗi một tên kỵ binh ma quỷ đều cầm trong tay một trường mâu vừa dài vừa nhọ, trường mâu sắc bén cao cao dựng thẳng lên, lại thẳng tắp chọc vào hư không, độ gài của nó ít nhất cũng dài ba bốn trượng, ở hai bên trái phải yên ngựa của đám kỵ binh ma quỷ, còn tìm ra được một lưỡi dao dài cong hướng về phía trước, bên trong lưỡi dao sắc bén lấp lánh, nhìn có vẻ giống như rất sắc bén vậy!

Đám kỵ binh này tuy không nhiều, cũng là hơn hai trăm binh, mở rộng ra mặt chính cũng không đến ba bốn trăm bước, có thể tạo áp lực chưa từng có cho người Lâm Hồ, đối với sự vật chưa biết gì, nhân loại sẽ luôn cảm thấy sợ hãi bản năng, đối với đám này từ chưa từng gặp qua kỵ binh thiết giáp, mỗi một người Lâm hồ đều từ trong nơi sâu thẳm của linh hồn cảm thấy sợ hại, run cầm cập.

- Bắn tên, mau bắn tên!

Lâm Hồ Vương hít hơi lạnh thật sâu, giơ cao kiếm huýt sáo,

- Bắn chết bọn chúng!

Hơn năm nghìn kỵ binh Lâm Hồ ào ào kéo cung bắn tên, hơn năm ngàn cái có nhiều mũi tên vủ tiễn đống thau lập tức liền đan vào nhau thành một khối mưa tên dày đặc, hướng về đầu của hơn hai trăm ma quỷ bắn cho rớt xuống, ngay sau đó, người Lâm Hồ lại giật mình phát hiện, đám kỵ binh ma quỷ này đúng là không tổn hao lông tóc, thậm chí ngay cả tốc độ cũng đều không chậm lại chút nào!

Người Lâm Hồ bắn ra vũ tên căn bản là không đủ để xuyên qua trọng giáp của đám kỵ binh ma quỷ này.

Bỗng nhiên, khoảng cách kỵ binh Lâm Hồ và đám kỵ binh giống ma quỷ này đã không tới năm mươi bước.

- Á….ha!

Đám kỵ binh ma quỷ ở chính giữa lao băng băng đột nhiên ngửa mặt lên trời gào thét, hơn hai trăm binh ma quỷ liền ào ào lấy trường mâu đâm thẳng vào hư không, chốc lát, hơn hai trăm trường mâu ba bốn trượng ở trong trận hình thành một loạt rừng mâu chết rét căm căm, sau đó hướng về như muốn xay nát người Lâm Hồ.

Lập tức, một hơi thở cuồng bạo không thể ngăn cản liền hướng về phía người Lâm Hồ dời núi lấp bể giống như muốn nghiền ép qua đây.

Kỵ binh Lâm Hồ cuộn trào mãnh liệt hướng về phía trước lập tức rối loạn lên, kỵ binh vốn dĩ chặt chẽ cẩn thận cũng đại loạn giữa thời khắc như vậy, đối mặt với một đám kỵ binh như quái thú sắt thép như vậy, đối mặt với thanh thế đáng sợ như thế, không có một người đủ điềm tĩnh để làm, cũng không có người một người nào không sợ hãi, người Hồ thảo nguyên lại coi thường sinh mạng cũng còn không làm được.

- Ma quỷ, đây toàn bộ đều là ma quỷ, chạy thôi, mọi người mau chạy...

- Trời ơi, ôi trời ơi, ta không muốn chết, mọi người hay là khẩn trương chạy đi.

- Đáng chết, đây rốt cuộc là quái vật gì vậy? Ta không thể ở đây chờ chết được!

Vô cùng sợ hãi, càng ngày càng nhiều người Lâm Hồ ghì ngựa quay đầu, ào ào gia nhập đám chạy trốn hàng ngũ.

- Không được rút lui, không được rút lui...

Lâm Hồ Vương quơ hai lưỡi kiếm, liều mạng rít gào, định vãn hồi bại cục, lại không ai để ý tới hắn, thậm chí ngay cả đến thân vệ kỵ binh của hắn cũng xuất hiện lính đào ngũ. xem tại TruyenFull.vn

Đất rung núi chuyển trong tiếng gót sắt, hơn hai trăm binh quỷ quái cuối cùng mãnh liệt đụng vào mặt trận hỗn loạn không chịu nổi của Lâm Hồ, trên chiến trường lập tức bùng lên một tiếng đánh mãnh liệt, một chốc, hơn hai trăm kỵ binh người Hồ bị trường mâu sắc bén đâm thủng toàn bộ, vật để cưỡi của bọn họ cũng bị bọn quỷ quái kỵ binh ào ào lật đổ, nghiền chết.

Cầm kiếm xông vào Lâm Hồ Vương đứng mũi chịu sào ngay trước mặt, một chút đã bị trúng trường mâu trong tay của tên quỷ quái kỵ binh đâm xuyên qua ngực, sau đó nguyên cả người treo trên trường mâu bị mang đi cách xa lưng ngựa, cho đến hơi thở cuối cùng, Lâm Hồ Vương cũng không nhìn bộ dáng của đám quỷ quái kia, ấn tượng cuối cùng hắn nhìn thấy được, chính là trong hốc mắt xuyên qua hai đường sát khí lạnh lẽo!

Chương 193: Giao hảo Triệu quốc

Đối mặt đột nhiên xuất hiện kỵ binh ma quỷ, người Lâm Hồ tâm lý đã sụp đổ trước rồi, lại thêm vào thiết kỵ trọng giáp không thể chống cự lực lượng tấn công lớn mạnh, toàn bộ binh trận phút chốc lâm vào hỗn loạn cực lớn, tám vạn kỵ binh của Mông Cức, Bàng Ngọc thừa cơ đàn áp, toàn bộ chiến cục lập tức chuyển biến đột ngột, người Lâm Hồ lại không có sức mạnh xoay chuyển trời đất.

Hơn hai trăm binh thiết kỵ mặc trọng giáp của trận đầu, có thể gọi là hoàn mỹ!

Không đến nửa canh giờ, hơn năm ngàn binh người Lâm Hồ gần như bị tàn sát hầu như không còn.

Nhìn thi thể vắt ngang khắp đồng, máu chảy khắp nơi trên chiến trường, Hạng Trang lại lần nữa giơ tay phải lên vừa duỗi ngón trỏ nhẹ nhàng đè về phía trước, cay nghiệt mà còn tàn nhẫn nói:

- Hiệu lệnh toàn quân, vào thành, sớm phát hiện người Lâm Hồ, không phân biệt nam nữ bất kể già trẻ, giết tận! Tất cả ngựa toàn bộ dẫn đi hết, tất cả bò dê, toàn bộ giết mổ hết, bỏ nơi hoang dã!

- Vâng!

Mông Cức, Bàng Ngọc ầm ầm đồng ý, giục ngựa chạy vội mà đi.

Sau một lát, trong thành Vân Trung liền vang lên tiếng kêu sợ hãi kéo dài không thôi, tiếng gào thét còn có tiếng ngựa hí, Hạng Trang nhắm mắt lại đều có thể tưởng tượng ra được, trong thành sẽ là cảnh tượng như thế nào, lúc này Vân Trung tuyệt đối đúng là một địa ngục, nhưng mà, Hạng Trang cũng không biết do vậy mà mềm lòng, càng sẽ không do vậy mà thay đổi quyết định.

Dự vào tâm mà cân nhắc, Hạng Trang rất ghét giết người, nhất là tay phụ nữ và trẻ em tay không tấc sắt!

Có thể mười mấy vạn phụ nữ và trẻ em của Lâm Hồ sau này có thể thành phụ nữ và trẻ em của người Hung Nô, để bảo vệ nền văn minh Hoa Hạ Trung Nguyên, Hạng Trang nhất định phải giết sạch bọn chúng, nếu không, hai mươi năm sau khi Hung Nô vượt qua nam hạ Trường Thành Trung Nguyên, sẽ đem mấy chục vạn thậm chí trêm trăm vạn phụ nữ và trẻ em Trung Nguyên vô tội chết thảm dưới đao của trẻ con lớn lên sau này!

Vì kéo dài nền văn minh Trung Nguyên Hoa Hạ, Hạng Trang làm sao sợ bêu danh?

Năm ngay sau, khi Mạo Đốn tự mình dẫn năm vạn kỵ binh đuổi tới Vân Trung, còn giữ lại cho hắn là thi thể đầy thành cùng với xác của bò dê hoang dã khắp nơi, mà quân Sở sớm đã không thấy ảnh hưởng.

- Thật đáng giận!

Mạo Đốn quật roi ngựa vào khoảng không oán hận,lập tức phát ra một tiếng kèn vang lên trong khoảng không.

Công Thúc Thuyết thở dài, khuyên nhủ:

- Đại Thiền Vu, đừng đuổi theo nữa, quân Sở không có bắt cóc phụ nữ và trẻ em bò dê của người Lâm Hồ đi đâu, mà là máu lạnh giết hàng loạt, chính là không muốn thêm sự phiến toái, không xảy ra điều ngoài ý muốn, quân Sở bây giờ đều đã qua tới đại quân, đều nhanh chóng tiến vào thượng cốc rồi, chúng ta có đuổi như thế nào, chỉ sợ là đuổi không kịp thôi.

Mạo Đốn ngẫm nghĩ một lát, quát:

- Không đuổi theo nữa, quay về Hà Sáo!

Tuy nhiên Mạo Đốn rất muốn tiếp tục đuổi giết Hô Diên Hồ Chính Đức, có thể hắn rõ nhất, nhiều nhất lại có hơn nửa tháng, trận tuyết lớn đầu tiên của đông này đã đến, việc khẩn cấp trước mắt là cướp đoạt trước khi tuyết lớn đóng băng mặt đất đem toàn bộ số phụ nữ trẻ em và bò dê của doanh trại quân đội Mạc Bắc di chuyển tới Hà Sáo, so với thảo nguyên Mạc Bắc, Hà Sáo mới là cái nôi sinh sôi thật sự của người Hung Nô.

Hàm Đan, cung Triệu vương.

Tuy là đã đến đêm khuya, trong tẩm cung của Triệu vương Trương Ngao lại vẫn đèn đuốc sáng trưng, tuy rằng cửa sổ đóng chặt, lại vẫn có thể nghe được tiếng sênh ca vui tai cùng với tiếng chuông nhạc du dương, loáng thoáng còn có thể nghe được tiếng cười duyên lời nói nhỏ nhẹ của cô gái, Quán Cao Tướng quốc thần sắc khẩn trương đi đến gần nghe, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Nội thị canh giữ ngoài tẩm cung gặp Tướng quốc Quán Cao, khẩn trương thi lễ.

Quán Cao đáp lễ, lại mệnh cho nội thị đẩy cửa điện ra, một luồng hơi rượu nóng nồng nặc phả vào mặt.

Không đợi Quán Cao cất bước, một tiếng hổn hển đã từ trong điện truyền ra:

- Đồ chó nào vậy? Đại vương đều không có gọi đến, mà dám tự tiện đi vào? Úm?!

Quán Cao chỉnh y quan, lãnh đạm nói:

- Sao, bổn tướng còn vào được vào tẩm cung của Đại vương à?

Cái âm thanh hổn hển lúc nãy đột nhiên ngừng lại, Trương Ngao ngồi nghiêng dựa vào tấm nệm mềm uống rượu mua vui vội vàng uống tùy thích tựa sát vào hai tiểu nương xinh đẹp, vội vàng xoay người ngồi chồm hỗm, lại chắp tay vái chào:

- Tướng phụ, đêm đã về khuya rồi, lão nhân gia người sao vẫn chưa ngủ vậy?

Ngồi ở phía dưới Trương Ngao một người đàn ông trung niên cũng khẩn trương quỳ rồi đứng dậy, hướng về phái Quán Cao chắp tay chào.

Người đàn ông trung niên này không phải là ai khác, chính là được nhận tin Triệu vương Trương Ngao quá tin cận thần Trương Cảnh, mà Trương Cảnh cũng là họ hàng với Trương Ngao.

Tuy nhiên Quán Cao lại là trọng thần do tiên vương Trương Nhĩ ủy thác, do Trương Ngao sinh tính yếu đuồi, trước khi Trương Nhĩ chết đã đem quốc sự phó thác cho Tướng quốc Quán Cao cùng với Thượng Tướng Quân Triệu Ngọ, nhất là Tướng quốc Quán Cao, dường như tổng chưởng Triệu quốc tất cả sự việc lớn nhỏ, ngay cả Trương Ngao thấy hắn đều được cugn kính kêu một tiếng Tướng Phụ, Trương Cảnh há không dám thác đại?

Quán Cao lại không để ý đến Trương Cảnh, mà là hướng nhìn về phía Trương Ngao đại lễ tham bái, sau đó vẻ mặt chăm chú bẩm báo:

- Đại vương, vừa mới nhận được tin ở quận Hằng Sơn, ngựa nhanh đến cấp báo, quân Sở chiếm cứ Cửu Nguyên đã tiến vào quận Hàm Đan, hơn nữa nghe nói thế lực quân Sở tăng thêm nhiều, tiểu tử Hạng Trang lại lôi kéo nổi một đám kỵ binh hùng mạnh, ít nhất cũng có ba vạn binh!

- A, ba vạn kỵ binh?!

Trương Ngao nghe vậy lập tức sắc mặt trắng bệch.

Trương Ngao không thể không sợ hãi, thiết kỵ quân Sở không thể một sớm một chiều đến Hàm Đan được, Hàm Đan lại phòng giữ trống rỗng!

Nhìn thấy bộ dạng Trương Ngao, Quán Cao trong lòng cảm thấy không khỏi thờ dài, lập tức thần sắc trên mặt cũng dịu xuống, khuyên nhủ:

- Đại vương không cần lo lắng, quân Sở tuy là thế lực lớn, lại chưa chắc là tấn công vào Triệu quốc chúng ta, hơn nữa, lão thần đã phái người đi tới đại doanh bến Bạch Mã, chậm nhất là buổi sáng ngày hôm sau, Thượng tướng quân có thể dẫn quân trở về Hàm Đan được rồi.

Thời gian gần đây nhất, mối quan hệ của Triệu quốc cùng Lương quốc tỏ ra rất cương, căn nguyên là do Bành Việt phái người đi về hướng Triệu quốc mượn lương thực, Tướng quốc Triệu quốc Quán Cao lấy việc đám tang của quốc vương làm lý do cự tuyệt yêu cầu của Bành Việt, sau khi Bành Việt hay tin giận tím mặt, phao tin phải tận khởi quân Lương tiêu diệt Triệu quốc, đồng thời phái đại tướng Lưu Khấu ở bến Bạch Mã tạo thuyền dạng cầu, chuẩn bị qua sông.

Triệu quốc Thượng Tướng Quân Triệu Ngọ không dám chậm trễ, vội vàng soái lĩnh mười vạn đại quân trước ra bến Bạch Mạ đóng quân.

- Đúng, đúng, đúng.

Trương Ngao liên thanh nói,

- Khẩn trương để Thượng tướng quân dẫn theo đại quân chạy về Hàm Đan, khẩn trương khẩn trương.

Nhìn thấy Trương Ngao dĩ nhiên bộ dạng hù dọa này, Quán Cao cũng thật sự không đành lòng nói nặng lời, có một số việc, nói không được chỉ có thể do hắn cùng với Thượng tướng quân Triệu Ngọ, lần này Tướng Quân Bạch Tuyên quyết định, cũng may mắn Quán Cao hắn cùng Thượng Tướng Quân Triệu Ngọ đều là trọng thần do tiên vương ủy thác, gặp thời xử trí quân quốc đại sự, ngược lại cũng không tính vượt quyền du chế.

Lập tức Quán Cao liền cáo lui khỏi Triệu vương cung.

Thế mà, chờ khi Quán Cao trở về Tướng quốc phủ, môn hạ tiểu lại nói cho hắn biết có khách tới chơi!

- Có khách tới chơi?

Quán Cao ngạc nhiên nói,

- Đã trễ thế này, ai tới vậy?!

Còn chưa dứt lời, một tử sĩ thanh tú áo xanh đã từ trong phòng khách đi ra, hướng về phía Quán Cao nhợt nhạt vái chào, cất cao giọng nói:

- Hu Dị Vũ Thiệp, gặp qua Tướng quốc.

- Vũ Thiệp?

Ánh mắt Quán Cao lập tức híp lại.

Vũ Thiệp vốn dĩ chỉ là hạng người vô danh, nhưng mà từ khi hắn thành công ở Ngao Thương nói động sau khi Bành Việt cùng với Lã Trạch phản bội, tiếng tăm của hắn đã truyền khắp thiên hạ, ít nhất Cao Quán đã nghe qua đại danh của hắn.

Vũ Thiệp nói:

- Tướng quốc, nơi này hình như không phải là nơi để nói chuyện?

Quán Cao cười khanh khách, lập tức túc thủ nói:

- Vũ Thiệp tiên sinh, mời vào trong.

Vào đại sảnh, hai người phân chỗ ngồi khách và chủ, Quán Cao lại mệnh cho môn hạ tiểu lại dâng trà.

Trà văn hóa ở dòng chảy dài Hoa Hạ, truyền thuyết thượng cổ họ nhà Thần Nông cũng đã hiểu được việc chế trà, đến thời đại Thương Chu, càng do quy định Chu Công lễ nghi ẩm trà nề nếp, nhưng mà đến Thịnh đường, trà đều là một loại chỉ có hàng quý tộc cao cấp mới có thể hượng dụng hàng xa xỉ đó, cho nên Quán Cao lấy trà ra chiêu đãi Vũ Thiệp, đã thật sự là khoản đãi rồi.

Sau đó Quán Cao mới hỏi:

- Không biết tiên sinh đêm khuya tới chơi, có việc chung gì?

Vũ Thiệp nhấp một ngụm trà, sau mới buông chén trà xuống nói:

- Thượng tướng quân nhà ta thống soái năm vạn thiết kỵ ồ ạt tiến vào đất Triệu, chắc hẳn Tướng quốc đã có được tin tức rồi?

Quán Cao im lặng, hắn biết Vũ Thiệp còn có đoạn sau.

Qủa nhiên, Vũ Thiệp dừng một chút, lại nói tiếp:

- Kỳ thực Triệu vương cùng với Tướng quốc hoàn toàn không cần phải khẩn trương, Thượng tướng quân nhà ta căn bản không cần khó xử với Triệu quốc, chỉ cần quân Triệu có thể nhường một đường, tạo điều kiện cho đại quân Sở quốc ta nam hạ thuận lợi, thì Thượng tướng quân nhà ta đã đền đáp, dâng tặng vài ngàn con ngựa!

- Ô?

Quán Cao vuốt râu dài dưới cằm, đôi mắt lập tức nhắm lại,

- Nói như vậy, mấy vạn thiết kỵ quý quân hàng loạt đều vào đất Triệu, cũng không phải là vì công thành chiếm đất, mà chỉ là đi ngang qua?

- Đúng.

Vũ Thiệp mỉm cười gật đầu nói,

- Đại quân Sở quốc ta chỉ là đi ngang qua.

Quán Cao bỗng nhiên nói:

- Không biết tiên sinh có từng nghĩ tới, nếu như quân ta nhường ra đường lớn, để quân Sở quá cảnh, sau khi biết tương lai của Hán vương, lại há sẽ tha mạng cho Đại vương nhà ta?

Vũ Thiệp ngạc nhiên nói:

- Xin hỏi Tướng quốc, Triệu vương thành gia thần Hán vương khi nào vậy?

Quán Cao nhíu mày không hài lòng nói:

- Tiên sinh nói cẩn thận, Đại vương nhà ta chưa từng biến thành gia thần Hán vướng?

- Sao có thể kỳ quái vậy được.

Vũ Thiệp giả vờ nói khó hiểu,

+ Triệu vương đã không phải là gia thần của Hán vương, vậy Triệu vương làm gì, lại hà tất kiêng nể tiếp thu Hán vương? Triệu vương là vương, Hán Vương cũng là vương, tất cả mọi người đều là vương, Hán vương lại có tư cách gì vung tay múa chân với Triệu vương, lại có tư cách gì chỉ trích Triệu vương chứ?

Quán Cao lập tức bị Vũ Thiệp nói làm căm như hến.

Cẩn thận suy ngẫm, đúng thật là có chuyện như vậy, Triệu vương là vương, Hán vương cũng là vương, tuy rằng Tiên vương Triệu quốc là Lưu Bang Phong, nhưng mà trên danh phận mà nói, tất cả mọi người đều là vương, cũng không có phân địa vị cao thấp thế nào, Hán vương lại có tư cách gì vung tay múa chân với Triệu vương, chẳng lẽ Triệu vương lại không thể nắm giữ quốc sự của Triệu Quốc? Đó mới là đáng chê cười.

Vũ Thiệp chỉnh y quan, lại nói:

- Kỳ thực, trong lòng Tướng quốc cũng rất rõ, không có Triệu Vương cho phép, thiết kỵ Đại Sở ta cũng như nhau có thể nam hạ Trung Nguyên, chỉ dựa vào sức của một Triệu quốc, muốn ngăn cản thiết kỵ Đại Sở của ta có thể gọi là nói chuyện viễn vông, Đại quân thân Hán vương tới, cũng không chắc có thể ngăn cản thiết kỵ Đại Sở ta!

Nói một hồi, Vũ Thiệp lại nói:

- Nhưng mà, tại hạ phải nhắc nhở Tướng quốc, một khi Sở Hán khai chiến ở đất Triệu, thật sự phải chịu khổ vẫn là bách tính Triệu quốc, đến lúc đó, thiết kỵ Đại Sở ta đi qua, đất Triệu chắc chắn sẽ thi thể vất vưởng khắp nơi, máu chảy khắp nơi, dân cư đông đúc ở quận Hàm Đan, chỉ sợ sẽ phải mười nhà chín nhà trống rồi!

Quán Cao hơi hơi biến sắc nói:

- Tiên sinh, đây có phải là uy hiếp?

- Không.

Vũ Thiệp lắc đầu nói,

- Tại hạ chỉ là muốn nhắc nhở Tướng quốc, không nên làm tay sai cho Hán vương, thiết kỵ Đại Sở ta cũng không muốn khai chiến với Triệu quân, thậm chí, Thượng tướng quân nhà ta còn rất hi vọng có thể giao hảo với Triệu quốc.

Quán Cao vẫn trầm mặc như cũ, việc lớn như vậy, một lúc hắn thực sự không thể nào quyết đoán.

Lập tức Vũ Thiệp đứng dựng lên, nói với Quán Cao: xem tại TruyenFull.vn

- Nếu Tướng quốc đã khó mà quyết đoán trong một lúc được, tại hạ liền cáo từ, nhưng mà trước trưa mai, tại hạ sẽ ở dịch quán chờ tin tức của Tướng quốc, cáo từ.

Nói dứt lời, Vũ Thiệp lại hơi khom người hướng về phía Quán Cao nhợt nhạt vái chào, liền xoay người nghênh ngang mà đi.

Chương 194: Kẻ bề trên

Sáng sớm ngày hôm sau, Thượng Tướng Quân nước Triệu là Triệu Ngọ đã chạy về Hàm Đan. Lúc này Quán Cao mời hắn qua phủ bàn chuyện chính sự.

Ở phòng khách của phủ Tướng quốc, Quán Cao đem chủ ý của Vũ Thiệp một lần nữa kể lại cho Triệu Ngọ, sau đó nói:

- Thượng Tướng Quân, không biết ngài có ý kiến gì?

Triệu Ngọ hỏi ngược lại:

- Ý của tướng quốc như thế nào?

Quán Cao thở dài nói:

- Quân Sở, không thể xem thường được.

Triệu Ngọ gật đầu nói:

- Nhuệ khí của Quân Sở đang dâng cao, đúng là không thể xem thường.

Quán Cao nói:

- Cho nên, Vũ Thiệp nói cũng không sai, một khi cuộc chiến nổ ra, nước Triệu ta chắc chắn thây phơi khắp nơi, máu chảy thành sông, quận Hàm Đan thật vất vả mới khôi phục lại, chỉ sợ lập tức đánh mất tất cả!

Triệu Ngọ nói:

- Cần phải như vậy để cho quân Sở nới lỏng, nơi đó cần Hán Vương giải thích không tốt."

- Giải thích? Có cái gì tốt giải thích?

Quán Cao nhíu nhíu mày, buồn bã nói:

- Đại vương chúng ta thân là Triệu vương, chẳng lẽ quốc sự của nước Triệu cũng không làm chủ được, phải nhờ đến Hán Vương nhúng tay vào sao?

Triệu Ngọ nói:

- Nếu Tướng quốc đã quyết tâm như vậy, tôi nhất định ủng hộ hết sức!

Quán Cao nói:

- Tốt, chúng ta hãy mau chóng vẽ ra một đường lối hành quân, để cho quân Sở đi qua!

Dứt lời, Quán Cao quay đầu lại vẫy tay một cái, một viên quan nhỏ liền đem bình phong mang lại, sau đó lại đem bản đồ toàn bộ địa hình nước Triệu treo lên bình phong.

Lập tức Quán Cao, Triệu Ngọ hai người đứng dậy đi tới trước bản đồ.

Nhìn bản đồ, Quán Cao đột nhiên hỏi:

- Thượng Tướng Quân, quân Lương vẫn còn ở Bạch Mã?

- Còn.

Triệu Ngọ gật đầu nói:

- Lưu Khấu còn ở phía đối diện gióng trống khua chiêng, đóng thuyền bắc cầu.

Quán Cao vuốt vuốt râu, bỗng nhiên nói:

- Không bằng như vầy, bắt buộc quân Sở men theo phía đông chân núi Thái Hành xuống nam, lại men theo sông Chương đi về phía đông, đến huyện Nghiệp, qua An Dương, cuối cùng theo bến Bạch Mã qua sông!

- Mượn quân Sở chống lại quân Lương?

Triệu Ngọ chợt bừng tỉnh nói:

- Tướng quốc, cao minh, thật sự là cao minh!

Quán Cao mỉm cười không nói, nếu Hạng Trang nói phải giao hảo với nước Triệu, như vậy hắn nên có thành ý mới đúng, chỉ có bảy ngàn con ngựa tốt, cũng thật là quá keo kiệt. Tuy nhiên ngẫm nghĩ một chút, Quán Cao còn lo lắng, lại dặn dò Triệu Ngọ nói:

- Tuy nhiên Thượng Tướng Quân, hay là tăng cường quân ở huyện Nghiệp, phòng giữ An Dương, đề phòng quân Sở đánh lén.

Triệu Ngọ đáp:

- Tướng quốc yên tâm, dọc đường tôi sẽ để lại trọng binh.

Quán Cao gật đầu, lại quay đầu lại chỉ bảo viên quan nhỏ nói:

- Lập tức đi dịch quán (nhà khách), mời sứ giả nước Sở đến!

- Vâng!

Viên quan nhỏ khom người trả lời, vâng lệnh đi ngay.

***

Để tránh nướcTriệu hiểu lầm, quân Sở đóng quân ở giáp ranh giữa quận Hàm Đan và quận Hằng Sơn lân cận với huyện Cao.

Bởi vì đi về hướng nam chính là quận Hàm Đan, mà quận Hàm Đan là trung tâm khu vực nước Triệu, dân số đông đúc, nếu không có hiệp định trước với nước Triệu, Hạng Trang cũng không muốn tùy tiện xuống nam.

Bởi vì Hạng Trang thực sự không muốn cùng nước Triệu khai chiến.

Tình hình thiên hạ hiện giờ, nay đã khác xưa.

Lúc này năm trước, quân Sở vẫn là một thân một mình, hơn nữa lại đang bị chín nước chư hầu truy kích và tiêu diệt, không có tiền phương, không có hậu phương, không có tương lai, thậm chí cũng không có hy vọng. Khi đó, quân Sở vì mạng sống, cái gì cũng có thể làm, giết người phóng hỏa, bắt người cướp của, bất kể đạo đức nhưng hiện tại thì khác.

Hiện tại Hạng Trang đã ở giữa nghịch cảnh lôi kéo tới một đội kỵ binh!

Chỉ cần mang theo đội kỵ binh này trở lại Giang Đông, phục hưng Đại Sở sẽ không là hy vọng xa vời!

Quan trọng hơn là, lão Lưu Bang đã bị quân Sở buộc phải về Quan Trung, hơn nữa trong khoảng thời gian ngắn không thể đi đâu được. Đến lúc này, thiên hạ liền trở về thời đại Chiến quốc, lúc ấy, quân Sở không thể muốn làm gì thì làm, nơi nơi đều gặp địch! Lúc này, Hạng Trang sẽ thận trọng xử lý quân Sở cùng với quan hệ giữa các quốc gia.

Cực kì hiếu chiến, đại sự tuyệt đối sẽ không thành!

Nói đến đánh giặc, còn có ai có thể so lợi hại với Hạng Võ, nhưng cuối cùng Hạng Võ không phải cũng bị đánh bại sao?

Cho nên, bắt đầu từ bây giờ, Hạng Trang muốn học qua chính trị, ngoại giao và mưu lược để giải quyết sự phân tranh giữa các nước. Chỉ có nắm quyền, ngoại giao và mưu lược thật sự giải quyết không được các vấn đề, tài năng mới là sức mạnh cuối cùng, cuối cùng mới phát động chiến tranh! Này, là một kẻ bề trên nên có lối suy nghĩ, nên có phương thức xử sự đúng đắn.

Đối với phương thức của Hạng Trang thận trọng cư xử với nước Triệu như thế, Hoàn Sở, Quý Bố thậm chí Cao Sơ, Tiêu Khai, Điền Hoành, Mông Cức và đại tướng đều cảm thấy có chút không đúng. Lấy sức chiến đấu của quân Sở hiện giờ, hơn nữa lại có thêm đội kỵ binh đi lại nhanh như gió, cần gì phải bận tâm phản ứng của nước Triệu? Quân Triệu không ngăn cản thì thôi, nếu dám ngăn đón, vậy đánh cho chúng tan tác tả tơi!

Tuy nhiên, Úy Liêu, Bách Lý Hiền đối với hành động này của Hạng Trang lại có chút thưởng thức, nhất là Úy Liêu.

Đối với việc Hạng Trang dẫn binh đánh giặc, năng lực điều binh khiển tướng, cho tới bây giờ Úy Liêu cũng không chút gì lo lắng!

Úy Liêu chỉ là có chút lo lắng, Hạng Trang xử lý chuyện quốc sự sẽ không thể qua loa, cụ thể đến lúc này, hắn lo lắng Hạng Trang sẽ áp dụng mãnh liệt phương thức cưỡng ép qua biên giới nước Triệu, sau khi vượt qua sông, chỉ sợ cũng sẽ lấy phương thức mãnh liệt ấy qua biên giới nước Lương thậm chí Hoài Nam trở về Giang Đông. Tuy nhiên thoạt nhìn hiện giờ, cũng là do hắn lo lắng quá nhiều.

Bên trong lều lớn của Hạng Trang, Hạng Trang đang cùng Úy Liêu, Bách Lý Hiền nói chuyện phiếm.

Từ khi thoát khỏi truy binh Hung Nô, gần nhất trong khoảng thời gian này quân Sở ít khi được thảnh thơi, dọc đường khi thì vượt qua khe núi, lúc lại qua rừng dương rộng lớn, căn bản là quân Yến không dám ra gây chuyện. So sánh với các quốc gia Trung Nguyên, nước Yến dân số ít nhất, binh lực cũng yếu nhất, mấy mươi nghìn kỵ binh của quân Sở ào ạt tiến vào đất Yến, quân Yến co rút ở trong thành, làm sao còn dám xuất binh chặn giết?

Hạng Trang dùng dao găm cắt phiến thịt khô nhét vào miệng, vừa nhai vừa hỏi Úy Liêu:

- Quân sư, Vũ Thiệp đi Hàm Đan dường như đã bảy tám ngày rồi, có lẽ cũng nên có tin tức gì chứ?

- Thượng Tướng Quân không cần lo lắng, hai ngày nữa Vũ Thiệp sẽ về.

Úy Liêu nói xong, lại nắm thật chặt áo khoác bằng da hổ trắng trên người, lần trước Hạng Trang ở Hà Sáo săn được hổ trắng, thật đúng là liền cho Úy Liêu làm ra một cái áo khoác bằng da hổ trắng. Khỏi phải nói, trên chặng đường hành quân này, Úy Liêu khoát áo khoác da hổ trắng, thật đúng là không thể nào bị lạnh, mấy mùa đông trước bị căn bệnh thấp khớp hoành hành nay thì cũng giảm bớt hơn.

- Căn cứ vào tài hùng biện của Vũ Thiệp tiên sinh, thuyết phục Quán Cao, Triệu Ngọ chỉ mất thời gian bằng một bữa ăn sáng.

Ngồi ở bên cạnh Úy Liêu Bách Lý Hiền cũng phụ họa theo, người trẻ tuổi đúng là có khác, khí huyết sung mãn, Úy Liêu đang mặc áo khoác da hổ trắng, còn Bách Lý Hiền trong tay lại phe phẩy quạt lông.

Tiếng nói vừa dứt, vén lên cửa màn, Vũ Thiệp thản nhiên đi vào.

Không đợi Vũ Thiệp chào, Hạng Trang liền cười nói:

- Ồ, thật đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến.

- Hả...

Vũ Thiệp nghe vậy ngạc nhiên, lại chắp tay chào nói:

- Thượng Tướng Quân, tôi tên Vũ Thiệp, không phải Tào Tháo.

Úy Liêu, Bách Lý Hiền cũng là ngơ ngác nhìn nhau, Tào Tháo là ai? Như thế nào trong sử sách chưa bao giờ có nhắc tới người này? Trong lòng Hạng Trang cũng đổ mồ hôi, thật sự đã quên hiện tại mới là cuối đời Tần, xấp xỉ bốn trăm năm sau Tào Tháo mới có thể sinh ra, hơn nữa, thế giới này đã bị chàng làm cho trời long đất lở, triều Hán không chừng cũng không có, còn có thể có Tào Tháo sao?

Lập tức Hạng Trang vội ho một tiếng, hỏi Vũ Thiệp:

- Tiên sinh, Quán Cao, Triệu Ngọ bọn họ trả lời như thế nào?

- Thưa Thượng Tướng Quân, bọn họ đã đồng ý rồi.

Vũ Thiệp chắp tay, lại từ ống tay áo lấy ra một bản đồ bằng tơ tằm, lại nói thêm:

- Tuy nhiên bọn họ yêu cầu đường lối hành quân của chúng ta chỉ cho đi theo con đường bọn họ đã định, nếu không, đồng nghĩa với việc khiêu khích nước Triệu, nước Triệu sẽ cùng chúng ta khai chiến.

Bách Lý Hiền lắc lắc quạt lông, nói:

- Việc này cũng giống như dự kiến của chúng ta.

Úy Liêu cũng nói:

- Đất Triệu bằng phẳng, cũng không cần lo lắng trúng mai phục.

Hạng Trang tiếp nhận bản đồ, nhìn qua một lần rồi đưa cho Úy Liêu, sau đó nói:

- Đi, liền cùng với nước Triệu xác định đường đi này, sáng sớm ngày mai đại quân xuất phát, xuống nam đi bến Bạch Mã!

***

Bến Bạch Mã, đại doanh quân Lương.

Lương quốc Thượng Tướng Quân Lưu Khấu đang ở trong lều lớn uống rượu giải sầu, gần đây trong khoảng thời gian này, tâm tình Lưu Khấu không tốt lắm.

Nguyên nhân tâm trạng Lưu Khấu không tốt thật ra vô cùng đơn giản, bởi vì không thể dựa vào cái gì mà đánh! Từ lúc Hạng Võ sau khi bại trận ở Cai Hạ, quân Lương liền trên cơ bản không gặp may, dựa vào cái gì mà đánh. Không thể dựa vào cái gì mà đánh, cũng đồng nghĩa với việc không có món béo bở, không có món béo bở, các mãnh tướng kiêu căng dưới quyền Lưu Khấu ngay lập tức không chịu nổi, gần như mỗi ngày đều gây chuyện.

Gây chuyện cũng thôi đi, nói thực ra Lưu Khấu cũng không cần quan tâm đến việc sống chết của người dân nước Lương. Bọn dũng tướng kiêu ngạo dưới quyền thường lấy đầu người dân nước Lương hướng về vua Lương xin thưởng. Lưu Khấu cũng thường thường là mắt nhắm mắt mở không để ý tới, nhưng gần đây, vua Lương lại ủy nhiệm một người tên là Hề Ý làm Tướng Quốc, bắt đầu ở bốn phía các quận nước Lương chỉnh đốn trị an, đã bắt giữ không ít người.

Trong số những người bị bắt, có không ít là thân tín Lưu Khấu. Lưu Khấu đi theo vua Lương xin tha, vua Lương chẳng những không đồng ý lại còn quở trách hắn, thử hỏi Lưu Khấu có thể nào không buồn bực?

Lưu Khấu đang uống bỗng nhiên phó tướng Chử Thuần tiến vào bẩm báo nói:

- Thượng Tướng Quân, bờ bên kia sông xuất hiện thật nhiều kỵ binh!

- Kỵ binh?!

Lưu Khấu nghe vậy cả kinh, vài phần cảm giác say trên người lập tức không cánh mà bay, tức khắc đứng dậy mặc áo giáp, mặt khác hỏi Chử Thuần:

- Có bao nhiêu kỵ binh?

Chử Thuần nói:

- Mạt tướng đoán chừng, ít nhất cũng có trên mười nghìn kỵ binh!

- Trên mười nghìn kỵ binh?!

Lưu Khấu càng giật mình nói:

- Nước Triệu lấy đâu ra nhiều như vậy kỵ binh?

Nước Triệu thật sự có nhiều kỵ binh như vậy, vậy thì quân Lương cùng quân Triệu đọ sức đã có thể đoán trước được thắng bại.

Quân Lương sắc bén, so sánh với quân Triệu càng thêm dũng mãnh thiện chiến, nhưng quân Lương rõ ràng đang ở hoàn cảnh xấu, đó chính là vấn đề lương thực, khó có thể kéo dài. Một khi quân Triệu luỹ cao hào sâu, thủ vững không ra, quân Lương rất nhanh sẽ hết lương thực, không đánh tự lui. Hiện tại, nước Triệu đột nhiên xuất ra hơn mười nghìn kỵ binh, làm cho quân Lương càng thêm bất lợi.

Lập tức Lưu Khấu vội vàng mặc giáp trụ chỉnh tề, lại mang theo phó tướng Chử Thuần thẳng hướng tháp canh mà đến.

Đi lên tháp canh hướng về ven sông phía bắc dõi mắt trông về phía xa, Lưu Khấu quả nhiên thấy được đông nghìn nghịt, mênh mông khôn cùng kỵ binh. Chử Thuần nói có hơn mười nghìn kỵ binh, như thế vẫn còn ít, Lưu Khấu phỏng chừng, ít nhất cũng có khoảng ba mươi nghìn kỵ binh! Ba mươi nghìn kỵ binh, đây chính là một đội làm người ta sinh ra sức lực chiến đấu, nước Triệu khi nào thì lập ra được một đội kỵ binh khổng lồ như vậy?

Cũng không biết đội kỵ binh nước Triệu này sức chiến đấu như thế nào, chỉ cần có Triệu Lý Mục thống lĩnh hơn một nửa kỵ binh kia, quân Lương cũng không chống nổi. Sau khi nước sông đóng băng nước Triệu sẽ vượt sông tiến công. Hay là trực tiếp lui về Định Đào, Đại Lương, sống chết giữ thành, bởi vì theo tình hình trước mắt căn bản là không có cách nào để đánh.

Chương 195: Hàn Tín xuất binh

Bên sông Tế, Trương Thuyết đang cùng Bành Việt tuần tra bãi đất vừa mới khai hoang.

Đối với Trương Thuyết mới nhậm chức Tướng quốc này, Lương Vương Bành Việt rất vừa lòng, thật tốt, đó là một người tài ba, nhậm chức không đến ba tháng, khiến cho tình hình trị an nước Lương chuyển biến rất tốt đẹp. Trương Thuyết đã bắt giữ rất nhiều người, khiến cho bọn sơn tặc đạo phỉ cướp bóc khắp nơi ở các quận, các huyện trên cơ bản trốn mất tăm mất dạng.

Trị an được tốt dân chúng mới có thể an cư lạc nghiệp.

Theo công văn trình báo lên của các quan ở các quận, huyện, nguyên bản các quận, huyện bình thường vẫn hay xảy ra hiện tượng dân chúng đi lánh nạn, hiện tại hầu như đã không còn nữa. Nói cách khác, vấn đề dân số nước Lương giảm dần cơ bản đã được ngăn chặn, hiện tại, Trương Thuyết đã phái ra mấy trăm viên quan đến các quận, các huyện để thống kê nhân khẩu ở từng hộ gia đình.

Bành Việt không ngốc, hắn đương nhiên biết nhân khẩu mới là căn cơ của đất nước!

Lúc này cũng không phải giống với lúc mới bắt đầu khởi binh, khi đó thiên hạ là thiên hạ của đế quốc Đại Tần, chẳng qua Bành Việt hắn cũng chỉ là phản tặc, bốn phía giết chóc, khắp nơi tàn phá cũng không ngại; nhưng bây giờ cũng không phải như những năm trước lúc Hán Sở tranh hùng, khi đó, hơn phân nửa nước Lương là của Hạng Võ, đốt nhà bắt người cướp của cũng là vì tấn công Hạng Võ.

Nhưng hiện tại, nước Lương là của Bành Việt hắn, dân chúng nước Lương là con dân của Bành Việt hắn, lẽ nào lại có thể để bọn đạo tặc ở nước Lương hoành hành ngang ngược, như vậy không phải làm tuyệt đường của chính mình sao? Cho nên, khi Trương Thuyết đề xuất phải chỉnh đốn trị an nước Lương, Bành Việt liền hết sức tán thành, ngay cả Thượng Tướng Quân Lưu Khấu đến cáo trạng cũng bị hắn nghiêm khắc mắng cho một trận.

Vì muốn cho Trương Thuyết chỉnh đốn trị an được thuận lợi, Bành Việt đã đem ngay cả viên tướng trẻ dũng mãnh thiện chiến nhất trong quân Lương phái đến dưới quyền Trương Thuyết, đảm nhiệm hộ quân Giáo Úy.

Sau khi trị an chuyển biến tốt đẹp, Trương Thuyết liền bắt đầu tổ chức dân chúng khai khẩn đất hoang.

Chỗ nước sông vùng trung du nước Lương, khắp nơi đường sông ngang dọc, đồng ruộng ngàn dặm, gần như là có mọi thứ, hơn nữa trừ lúc mùa lũ nước sông lên xuống, gần như hàng năm đều là mùa thu hoạch lớn. Cho nên từ xưa đến nay, vùng này vẫn là vùng đất Trung Nguyên giàu có và đông đúc nhất, cũng là nơi có người ở dày đặc nhất, gần như có thể nói Trung Nguyên là cái nôi của văn minh.

Tần diệt sáu nước, vùng đất Trung Nguyên cơ bản không bị tổn hại nhiều lắm.

Trên thực tế, khi Tần càn quét nước Ngụy sau mười năm chiếm giữ, vùng đất Trung Nguyên dân cư tăng lên rất nhiều.

Vùng đất Trung Nguyên chính thức gặp họa khi Trần Thắng, Ngô Quảng bạo loạn, sau này sách sử ghi lại, vẫn cho rằng trận bạo loạn này rêu rao là vì khởi nghĩa, nhưng trên thực tế, từ đầu đến cuối rõ ràng là bạo dân nổi loạn.

Tần diệt Ngụy, có hùng mạnh, chặt chẽ cẩn thận, có các nước làm hậu thuẫn, bởi vậy có thể tiếp quản đất Ngụy thật tốt, khiến đất Ngụy nhanh chóng đi vào nề nếp. Nhưng sau khi Trần Thắng, Ngô Quảng hai tên côn đồ này cướp lấy đất Ngụy, lại chỉ một mặt phá hư, phá hư, lại phá hư, kết quả đã đem vùng đất Trung Nguyên phồn hoa giàu có và đông đúc trở nên chướng khí mù mịt, dân chúng lầm than.

Từ nay về sau, Sở Hán tranh chấp, phe chủ chiến lại ở đất Ngụy, trước sau tám năm lại hỗn chiến, toàn bộ nhân khẩu Trung Nguyên phần lớn giảm bớt, phần nhiều đất đai nông thôn bị bỏ hoang, vùng Trung Nguyên vốn là dân cư đông đúc nhanh chóng trở thành vùng đất không người. Truyện được copy tại

Cho nên, sau khi Trương Thuyết bước đầu chỉnh đốn trị an tốt lên, liền lập tức tổ chức dân chúng khai khẩn đất hoang, trước mắt mùa đông sẽ bắt đầu, nếu tính toán đúng thời gian khai hoang được mảnh đất lớn, thì mùa hè sang năm lúa mì có thể thu gặt. Sau khi thu hoạch vụ chiêm lần đầu tiên, nạn đói ở nước Lương trên cơ bản đã có thể giải quyết, dân chúng cũng không còn dùng rau dại đỡ đói.

Trương Thuyết vừa đi vừa nói với Bành Việt:

- Đại vương người xem, một mảnh đất ven sông này ít nhất cũng có hơn một ngàn khoảnh rộng (một khoảnh bằng 6,667 hecta), tuy đã hoang vu nhiều năm, nhưng hàng năm sau khi bị nước sông bao phủ, cho nên độ phì nhiêu cũng đủ, nếu tất cả đều trồng lúa mì, vào năm tới trước khi nước lũ tràn về, ít nhất có thể thu hoạch một trăm ngàn thạch lúa mì!

Một ngàn khoảnh chính là một trăm ngàn mẫu, một thạch là 120 cân Tần, ước chừng tương đương 60 cân đời sau.

Nói cách khác, thời đại Tần Hán một mẫu lúa mì chỉ cho được có 60 cân, chắc chắn là rất thấp.

Tuy nhiên Bành Việt nghe xong lại phi thường thỏa mãn, vô cùng vui vẻ bất ngờ nói:

- Tướng quốc, ngươi nói, chỉ một mảnh đất ven sông này, đến mùa hè sang năm có thể thu hoạch được một trăm ngàn thạch lương thực?

Trương Thuyết nói:

- Chỉ cần có đủ lúa giống, sẽ không thành vấn đề.

Chỗ Trung Nguyên nước Lương, địa thế bằng phẳng, đất đai màu mỡ, diện tích trồng trọt cực kỳ rộng lớn, nếu có đủ người lao động, đừng nói hơn một ngàn khoảnh, nếu như khai khẩn một trăm ngàn khoảnh ruộng tốt đều không thành vấn đề. Trương Thuyết cũng có gan nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy cũng bởi vì đất đai nước Lương còn tiềm ẩn tiềm năng quý giá, chỉ cần sửa sang một chút có thể được mùa ngũ cốc!

- Giống lúa không là vấn đề.

Bành Việt khoát tay áo, có chút hưng phấn nói:

- Tề vương là người nói tín nghĩa, hắn nói sẽ cho chúng ta mượn năm nghìn giạ lúa giống, nhất định sẽ cho mượn!

Đối với nhân phẩm Hàn Tín, Bành Việt vẫn là tin được, nhưng mà người này thu lợi tức cũng quá nặng, chỉ mượn năm nghìn giạ, phải trả lại hai mươi nghìn giạ, thực là kẻ quá mức xấu xa.

Quân thần hai người đang lúc cao hứng, hộ quân Giáo Úy Thân Đồ Gia bỗng nhiên vội vàng tiến lên, hai tay cầm một phong thư đưa tới trước mặt Bành Việt, cung kính nói:

- Đại vương, Thượng Tướng Quân cấp báo!

Bành Việt tiếp nhận thư, vội vàng xem xong lập tức thay đổi sắc mặt.

Trương Thuyết nói:

- Đại vương, có phải bên kia bến Bạch Mã xảy ra biến cố?

Bành Việt không nói gì, đem thư đưa cho Trương Thuyết. Trương Thuyết xem xong thư, thấy thật khó có thể tin nói:

- Ít nhất hai mươi nghìn kỵ binh?! Nước Triệu khi nào thì thành lập được một đội kỵ binh khổng lồ như vậy?!

- Không phải quân Triệu.

Bành Việt khoát tay áo, trầm giọng nói:

- Là quân Sở!

- A, quân Sở?!

Trương Thuyết nhíu mày, thấp giọng nói:

- Là quân Sở ở Cửu Nguyên lẻn đến?

Bành Việt gật đầu, bùi ngùi nói:

- Không nghĩ tới, thật sự là không nghĩ tới mà, thằng nhỏ Hạng Trang dư nghiệt quân Sở đã không bị người Hồ ở Cửu Nguyên tiêu diệt, trái lại không ngờ còn thâu tóm người Hồ ở Cửu Nguyên. Lúc này mới nửa năm thời gian, không ngờ lại lập được một đội kỵ binh khổng lồ như vậy! Lợi hại, lợi hại chưa!

- Đại vương, vậy phải làm sao bây giờ mới tốt?

Trương Thuyết nói.

Từ lúc mấy tháng trước, Hán Vương đã ra lệnh, nói là một khi dư nghiệt quân Sở Hạng Trang kéo xuống Trung Nguyên, lệnh cho quân Lương bất kể như thế nào cũng không thể cho bọn họ đi qua. Hiển nhiên, Hán Vương sớm đã biết tàn quân quân Sở Hạng Trang cũng không bị người Hồ thâu tóm, cũng biết quân Sở sớm hay muộn sẽ rời khỏi Cửu Nguyên kéo xuống Giang Đông, cho nên mới hạ lệnh trước.

Nếu Hán Vương không ra lệnh, Lương vương có thể giả vờ câm điếc, tùy ý quân Sở đi qua.

Nhưng hiện tại, Hán Vương đã báo trước, Lương vương nếu cương quyết mặc kệ, vậy không thể không nói, ít nhất cũng bị Hán Vương hiềm nghi, thiên hạ hiện nay, tuy nói các vương cùng tồn tại, nhưng không ai biết, Hán Vương mới là đứng đầu trong các vương, nói cho cùng, mặc kệ là Tề vương hay là Lương vương, đều vẫn là do Hán Vương sắc phong.

Bành Việt trầm ngâm một lát sau nói:

- Tức khắc cho người phi ngựa hướng về phía Tề vương cầu viện!

Trương Thuyết yên lặng gật đầu, hành động này của Bành Việt không thể nghi ngờ là rất sáng suốt, nếu nói về uy danh, các vương trong thiên hạ, không người nào có thể qua Hán Vương, nói về vũ lực, lại lấy Tề vương thiện chiến nhất! Cho nên, nếu Tề vương xuất binh, thì Lương vương không ngại đi theo xuất binh, nếu Tề vương thật chẳng quan tâm, Lương vương cũng có thể bỏ mặc.

Ngày hôm sau, Bành Việt phái người phi ngựa vượt sáu trăm dặm chạy tới Lâm Truy. Hàn Tín được tin tức, lúc này triệu tập Thượng Tướng Quân Tào Tham, Tướng quốc Vương Lăng cùng với phó tướng Lâu Kính đi đến cung Tề vương nghị sự.

Truyền đọc hết thư tín Lương vương đưa tới cầu cứu, Hàn Tín nói:

- Các vị, ai cũng nói đi.

Thượng Tướng Quân Tào Tham không cần nghĩ ngợi nói:

- Từ lúc mấy tháng trước, Hán Vương đã từng ra lệnh, một khi phát hiện Hạng Trang tàn quân quân Sở ồ ạt kéo xuống phía nam thì Đại vương bất kể như thế nào cũng phải xuất binh chặn đánh. Hán Vương đứng đầu trong các vương, Đại vương nên tuân theo hiệu lệnh làm việc, bởi vậy, thần nghĩ Đại vương nên xuất binh.

Phó tướng Lâu Kính sâu kín nói:

- Nhưng vấn đề là, tin Lương vương cầu viện cũng cần nói, sau khi dư nghiệt quân Sở Hạng Trang thâu tóm người Hồ ở Cửu Nguyên, đã biến thành một đội kỵ binh, mà quân đội đại Tề ta phần nhiều lại là bộ binh, hai chân làm sao có khả năng chạy bằng bốn chân, như vậy dựa vào cái gì mới có thể đánh bại quân Sở?

Tướng quốc Vương Lăng nói:

- Lực lượng kỵ binh đương nhiên mạnh mẽ, nhưng đối với chúng ta cũng không thể không có khả năng đánh bại được quân Sở, chỉ cần quân ta và quân Lương liên kết, lấy nơi nước sông hiểm yếu ngăn chặn, đem thằng nhóc Hạng Trang dư nghiệt quân Sở cản lại ở phía bắc bờ sông, làm cho hắn không xuống được Giang Đông và Hạng Đà, quan quân Hạng Võ và tàn quân quân Sở làm sao có thể hội hợp.

Lâu Kính nói:

- Nước sông kéo dài hơn ngàn dặm, ngăn đón, chỉ sợ là ngăn không được?

- Cũng không hẳn vậy.

Tào Tham nói:

- Chỉ cần dọc theo bờ sông phía nam dựng nhiều chòi canh, một khi phát hiện quân Sở có qua sông hoặc là dấu hiệu dựng cầu nổi, lập tức đốt lửa cảnh báo, quân Sở dù có mấy mươi nghìn kỵ binh thì đã làm sao?

Lâu Kính khẽ mỉm cười, không hề tranh chấp, hắn đã biểu lộ thái độ chính mình, Tào Tham, Vương Lăng cũng đồng thời biểu lộ thái độ của bọn họ, về phần cuối cùng, xem Hàn Tín quyết định như thế nào.

Hàn Tín trầm ngâm một lát rồi nói:

- Tướng quốc để lại người phụ giúp thái tử trông coi việc nước, Thượng Tướng Quân và phó tướng cùng quả nhân xuất binh, cùng đi Lương vương hợp đánh quân Sở!

Ngừng một chút, Hàn Tín lại nói,:

- Lại cho sứ giả đi tới Hàm Đan, giục Quán Cao, Triệu Ngọ theo phía sau tập kích Hạng Trang tàn quân quân Sở, không được sai sót!

Bến Bạch Mã, cũng chính là bến con ngựa trắng.

Nửa tháng trước, quân Sở ào ạt tiến vào trú ở bến Bạch Mã, liền bắt đầu đốn cây làm thuyền, đồng thời dựng cầu nổi.

Tuy rằng nước sông mùa đông sẽ bước vào thời kỳ đóng băng, nhưng băng tầng quá mỏng, người đi đường đi ở trên còn có thể rơi vào hố băng nguy hiểm, kỵ binh qua sông càng nguy hiểm hơn, một khi xuất hiện diện tích lớn băng tầng sụp đổ, hậu quả thật khó lường.

Đáng mừng chính là, nước sông phổ biến không sâu, bởi vậy dựng cầu nổi không quá khó khăn, trải qua nửa tháng cố gắng, cầu nổi đã kéo dài tới giữa sông, chỉ còn khoảng chừng mười nghìn là có thể đến bờ sông phía nam! Tuy nhiên, vấn đề là cho đến hiện giờ Bành Việt cũng không trả lời là có thể cho qua hay không.

Nếu Bành Việt nhất định không chịu cho qua, chẳng lẽ chỉ còn cách đánh nhau với quân Lương.

Dù sao, quân Sở không có khả năng đóng quân tiếp tục ở bến Bạch Mã, tuy nói lương thực để ăn cũng còn đủ chống đỡ hơn nửa năm, bờ bắc bên sông cũng có đồng cỏ rộng lớn và nguồn nước, quân Sở có gần một trăm ngàn con chiến mã, ngựa thồ căn bản không lo thiếu thốn cỏ khô, nhưng Hạng Trang vẫn hy vọng có thể mau chóng trở lại Giang Đông, càng sớm càng tốt chủ trì cục diện của Đại Sở.

PS: vài lời với độc giả, có rất nhiều độc giả lớn tuổi tranh cãi một vấn đề đó là phải bảo đảm vấn đề thức ăn cho chiến mã.! Có cái quan điểm, cũng không biết là từ khi nào thì bắt đầu lưu hành, đều cho rằng chiến mã là rất quý, ngoại trừ ăn thức ăn sạch, cũng chỉ có thể ăn riêng cỏ nuôi súc vật, nếu không sẽ tiêu chảy... Ông trời ạ, giả như, năm đó kỵ binh Mông cổ lấy cái gì theo Mạc Bắc đánh tới Đại Lý, lại lấy cái gì theo Triều Tiên đánh tới Ai Cập? Chẳng lẽ toàn bộ đại lục Âu Á đều đủ loại cỏ nuôi súc vật? Hoặc là, đại quân Mông cổ khi xuất chinh đều cho quân lính mang theo mấy trăm nghìn thậm chí hơn triệu xe ngựa cỏ khô đủ dùng một năm? Đương nhiên là không có khả năng đó rồi?

Trên thực tế, ngựa chân thấp của Mông cổ có khả năng thích ứng với hoàn cảnh rất tốt, giống như ở phía nam nuôi dưỡng con la vậy, tùy tiện ăn chút cây cỏ bên ngoài đều có thể no bụng, thậm chí, con ngựa mẹ còn có thể cung cấp lượng lớn sữa, mà sữa ngựa rất nhiều, do đó kỵ binh Mông cổ mới có thể đánh đâu thắng đó; không ngoài nguyên nhân trọng yếu đó!

Đương nhiên, ngựa chân thấp của Mông cổ có lại năng lực thích ứng như thế, sau khi trải qua lặn lội đường xa hoặc là sau khi chiến đấu cao độ, thật sự là phải được ăn cỏ sạch, giống như phía nam nuôi dưỡng con la, trên lưng đeo bốn năm trăm cân bó củi, sau khi đi mấy chục dặm đường trở về phải cho nó uống nửa cân rượu Thiệu Hưng tẩm bổ, nếu không, nó sẽ không chịu đựng nổi.!.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau