SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 186 - Chương 190

Chương 186: Người Hung Nô (1)

- Cái gì?!

Hạng Trang chợt giật mình kinh hãi, thất thanh nói:

- Người Hung Nô?!

- Khả năng là người Hung Nô rất lớn!

Bách Lý Hiền nói:

- Nếu không phải là người Hung Nô kéo xuống miền nam, thì theo bản tính tham lam của Hưu Chư Vương làm sao có khả năng rời đi?

- Người Hung Nô đúng thật là phiền toái.

Hạng Trang lúc này ngẩng đầu quát:

- Tấn Tương, mau đi mời Tần Cơ lại đây.

-Vâng!

Tấn Tương đang canh giữ ở bên ngoài đại sảnh đáp lớn, lĩnh mệnh đi ngay.

Không đến thời gian nửa bữa cơm, Tần Cơ liền vội vàng vào đại sảnh hành dinh, trước tiên hướng về phía Hạng Trang vái chào thật sâu, lại hướng Úy Liêu, Bách Lý Hiền chắp tay, sau đó nói:

- Thượng Tướng Quân đêm khuya gọi vào, không biết có việc chi cần kíp?

Hạng Trang khoát tay áo, nói:

- Tần Cơ, việc giao nữ binh chế biến thịt khô làm đến đâu rồi?

Từ lúc hai tháng trước, Hạng Trang đã ra lệnh cho nữ binh bắt đầu sấy khô thịt, cụ thể chính là đem trâu, dê giết đi, bỏ nội tạng, rửa sạch, sau đó ướp muối mấy ngày, tiếp theo lấy ra dùng khói hun nướng rồi đem phơi nắng, như vậy chế biến ra được thịt khô có thể bảo quản trong thời gian rất lâu không bị hư thối, thật là loại thực phẩm tốt nhất dùng cho quân binh..

Tần Cơ không cần nghĩ ngợi nói:

- Đã chế biến được xấp xỉ năm mươi ngàn thạch (đơn vị đo trọng lượng ngày xưa, tương đương 120 cân).

Hạng Trang nhẩm tính, một thạch là 120 cân (cân thời Tần, hiện tại khoảng 60 cân), năm mươi ngàn thạch chính là sáu triệu cân, chia đều cho các tướng sĩ quân Sở được ba trăm cân một người, một ngày ăn hai cân thịt, cũng có thể ăn gần được nửa năm! Tuy nhiên, từ bộ lạc Bạch Dương không ngừng đi bắt trâu dê không chỉ có bấy nhiêu mới đúng chứ?

Hạng Trang liền hỏi:

- Trâu dê còn lại bao nhiêu?

Tần Cơ nói:

- Cở khoảng năm ngàn con trâu, hơn một trăm ngàn con dê.

Hạng Trang nói:

- Đem toàn bộ trâu dê giết hết, tiếp tục chế biến thịt khô.

- Toàn bộ đều chế biến khô?

Tần Cơ ngạc nhiên nói:

- Thượng Tướng Quân, có lẽ không đủ muối.

Quân Sở sử dụng muối ăn đều là của Hàn Tín Vương đưa tới, bởi vì Cửu Nguyên cũng không sản xuất muối.

Tuy Lưu Bang ra lệnh Hàn Tín Vương không được giao dịch với quân Sở, nhưng mà Hàn Tín Vương bằng mặt không bằng lòng, dùng muối, sắt và hàng cấm trao đổi ngựa với quân Sở. Truyện được copy tại

Hạng Trang nói:

- Muối không đủ sẽ không ướp, trực tiếp sấy khô!

Không có muối ướp thì đem thịt trực tiếp sấy khô cũng không có vấn đề gì, cùng lắm thì đến lúc đó cho các tướng sĩ để thêm muối ăn vào, mặc kệ nói như thế nào, tuyệt đối không thể để lại trâu dê cho người Hung Nô.

- Vâng!

Tần Cơ dõng dạc lên tiếng, lĩnh mệnh đi.

Bóng dáng Tần Cơ vừa khuất, Hạng Trang lại hướng sangÚy Liêu, Bách Lý Hiền nói:

- Quân sư, người lớn tuổi ở lại Cửu Nguyên đi, Tử Lương theo ta đi Cao Khuyết, tiếp ứng Mông Cức.

***

Lúc Hạng Trang, Cao Sơ mang theo năm nghìn quân thân tín đuổi tới Cao Khuyết thì đã đến giữa trưa ngày hôm sau..

Trước khi rời khỏiCửu Nguyên, Hạng Trang đã hạ lệnh cho quân lính làm tốt việc chuẩn bị rút đi hết, nếu quả thật là người Hung Nô kéo xuống phía nam, chỉ dựa vào hai mươi nghìn quân Sở tuyệt đối sẽ không ngăn được, dù cho Trường Thành là nơi hiểm yếu cũng không được!

Nếu so sánh về năng lực chiến đấu, quân Sở đương nhiên không sợ người Hung Nô, nhưng lực lượng hai quân chênh lệch rất lớn.

Huống chi, quân Sở không nhất thiết ở Hà Sáo cùng người Hung Nô sống chết với nhau, người Hung Nô, cứ nhường lại cho Lưu Bang đau đầu đi thôi.

Mông Cức tiếp đón Hạng Trang, Cao Sơ cùng với Bách Lý Hiền đi vào hành viên. Bốn người vừa mới chào hỏi, đã thấy phó tướng Mông Khanh vội vàng đi vào hành dinh của Mông Cức, chắp tay hành lễ nói:

- Thượng Tướng Quân, người Hung Nô đến rồi!

- Sao?!

Bọn người Hạng Trang có phần biến sắc, lập tức vội vàng trèo lên thành.

Khi Hạng Trang, Mông Cức, Cao Sơ, Bách Lý Hiền cùng với Mông Khanh đi lên chòi gác Cao Khuyết, trên thảo nguyên mênh mông về phía tây bắc đã xuất hiện đông nghìn nghịt kỵ binh Hung Nô. Kỵ binh Hung Nô cũng không khác biệt với kỵ binh Hưu Chư, kỵ binh Lâu Phiền, thấp bé mà khỏe mạnh, cũng đều cưỡi ngựa Mông Cổ thấp lùn.

Thế nhưng, Hạng Trang cảm nhận được từ trên bọn người Hung Nô này có một luồng sát khí mãnh liệt.

Nếu như ví von, người Lâm Hồ, người Lâu Phiền, người Hưu Chư giống như là một đám chó quê, một đám người gần như đã bị người Trung Nguyên thuần hóa, trên người bọn họ đã không còn bao nhiêu dã tính, còn bọn người Hung Nô này lại là một đám sói lang, một đám người sinh trưởng ở thảo nguyên rộng lớn, dã tính chưa mất, trong miệng vẫn còn lộ ra răng nanh của loài thú!

Cao Sơ nhíu nhíu mày, trầm giọng nói:

- Chỉ có năm sáu trăm kỵ binh, chẳng lẽ là đội quân tiền tiêu người Hung Nô?

- Tình hình có chút không đúng, đoàn người Hung Nô này giống như đang trốn chạy!.

Mông Cức lĩnh quân trấn giữ biên giới nhiều năm, cùng người Hung Nô trải qua không biết bao nhiêu trận đánh lớn nhỏ, đối với người Hung Nô có thể nói là quen thuộc vô cùng, cho nên dễ dàng phát hiện ngay có điều bất thường.

- Chạy trốn?!

Hạng Trang nhíu mày nói:

- Chẳng lẽ người Hung Nô bị người Đông Hồ hoặc người Nguyệt Thị đánh bại?

- Cũng không hẳn vậy.

Bách Lý Hiền nói:

- Thượng Tướng Quân có điều không biết, Hung Nô kỳ thật cũng không phải tên một bộ lạc, mà là gọi chung hơn một trăm bộ lạc lớn nhỏ Mạc Bắc, trong đó lớn nhất chính là bộ lạc Mạo Đốn dẫn đầu. Giữa các bộ lạc này không phải lúc nào cũng hòa thuận với nhau, bọn họ cũng thường xuyên sống mái với nhau, nhóm người này có lẽ là một bộ tộc Hung Nô bị đánh đuổi đi.

Bọn người Hung Nô sống chết với nhau, như thế có chút thú vị. Hạng Trang nhếch môi, trầm ngâm suy tư.

Sau một lúc lâu, Bách Lý Hiền bỗng nhiên đưa tay chỉ về phía xa, trầm giọng nói:

- Thượng Tướng Quân người xem, mặt sau ngày càng có nhiều kỵ binh Hung Nô đến đây!

Hạng Trang ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy trên đường chân trời phía tây bắc quả nhiên đã hiện ra một vệt đen lờ mờ, Mông Cức vừa thấy lập tức biến đổi sắc mặt nói:

- Xem trận thế này, ít nhất có năm nghìn kỵ binh!

- Người Hung Nô đánh người Hung Nô?

Cao Sơ nói:

- Thật sự có chút thú vị.

***

- Hu...

Hô Duyên Chính Đức nhẹ nhàng ghìm cương ngựa, tuấn mã liền chậm rãi dừng lại, theo phía sau dồn dập hơn năm trăm kỵ binh cũng đều ngừng lại.

Phía trước, cửa ải hiểm yếu chặn đường.

Sau lưng, quân binh đuổi theo rất gấp!

Quay đầu nhìn lại, Hô Diên thấy còn lại năm trăm dũng sĩ phần lớn trên người đều mang thương tích, vẻ mặt mỏi mệt, trên mặt Hô Duyên Chính Đức hiện vẻ buồn bã. Hỡi thần Thiên Lang ở trên cao, chẳng lẽ người thật sự đã từ bỏ bộ tộc Hô Diên chúng ta rồi, đành lòng làm ngơ nhìn chúng ta bị diệt vong hay sao?

- Tộc trưởng, bộ tộc Túc Dương đuổi theo!

Chợt có một người trong tộc kêu to lên.

Hô Duyên Chính Đức thản nhiên quay đầu lại, quả nhiên ở đường chân trời phía sau đã thấy xuất hiện rất nhiều kỵ binh Túc Dương. Túc Dương, Túc Dương khốn kiếp, ngươi thật sự muốn bắt Du Nhi của ta dâng cho bạo quân Mạo Đốn sao?

Bỗng nhiên trong lúc đó, ánh mắt Hô Duyên Chính Đức hướng về phía thiếu phụ Hung Nô bên cạnh.

Thiếu phụ Hung Nô này mắt sáng, răng trắng tinh, da thịt như tuyết, hoàn toàn không giống với phụ nữ Mạc Bắc thân thể mập mạp, khuôn mặt đen đúa vì phơi nắng suốt ngày. Thiếu phụ Hung Nô này tên là Hô Diên Du Nhi, nàng là muội muội của Hô Duyên Chính Đức, cũng là nữ nhân của hắn. Người Hung Nô, có họ hàng gần cũng có thể lập gia đình với nhau.

Hít vào một hơi thật sâu, Hô Duyên Chính Đức chậm rãi giơ ra một thanh kiếm lớn đen nhánh.

Thanh đại kiếm này là thanh kiếm trấn tộc của bộ tộc Hô Diên, nghe nói là mấy trăm năm trước tổ tiên bộ tộc Hô Diên đã phải trả giá thật lớn mới có thể có được từ trong tay người Trung Nguyên. Lần này bộ tộc Hô Diên sở dĩ chống lại các bộ tộc khác, chính là bởi vì Mạo Đốn coi trọng thanh kiếm trấn tộc Hô Diên và cả Hô Diên Du Nhi, người phụ nữ đẹp nhất thảo nguyên này.

Hô Duyên Chính Đức cầm kiếm trong tay, lại ghìm ngựa chậm rãi quay đầu lại.

Bộ tộc Hô Diên cuối cùng còn lại nhiều nhất năm trăm kỵ dũng sĩ cũng đều lấy ra đồng thau kiếm, sau đó ở phía sau Hô Duyên Chính Đức triển khai đội hình.

Không mất bao lâu thời gian, kỵ binh Hung Nô phía trước mãnh liệt tiếp cận đến trong vòng năm trăm bước.

Ở trong vòng vây của mấy trăm kỵ binh,, tên thủ lĩnh Hung Nô mình mặc bì giáp chậm rãi tiến lên, trong tay cầm roi ngựa chỉ về phía Hô Duyên Chính Đức quát to:

- Hô Diên, ngươi không chạy thoát được đâu, biết điều hãy ngoan ngoãn theo ta về lại sân rồng nhận tội với đại Thiền Vu đi! Niệm tình ngươi vì đại Hung Nô đánh Đông dẹp Bắc nhiều năm, có lẽ đại Thiền Vu sẽ tha cho ngươi tội chết!

- Túc Dương.

Hô Duyên Chính Đức thản nhiên nói:

- Ngươi thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt?

Túc Dương nói:

- Không phải ta muốn đuổi tận giết tuyệt, hậu quả của ngày hôm nay là do ngươi tự chuốc lấy.

Hô Duyên Chính Đức mỉm cười nói:

- Túc Dương, đổi lại là ngươi, ngươi sẽ dâng hiến người phụ nữ của ngươi sao?

Túc Dương im lặng, hắn đương nhiên sẽ không hiến dâng người phụ nữ của hắn, dù đó là đại Thiền Vu, tuy nhiên Hô Diên Du Nhi là ngoại lệ. Hô Diên Du Nhi là đóa hoa của thảo nguyên, nàng nhất định phải trở thành người phụ nữ hầu hạ cho đại Thiền Vu. Tuy Hô Duyên Chính Đức là dũng sĩ hạng nhất của thảo nguyên cũng không thể đi tranh phụ nữ với đại Thiền Vu vì đại Thiền Vu chính là thần linh chuyển thế.

Hô Duyên Chính Đức thở dài, có chút gượng ép nói:

- Túc Dương, đừng ép ta, ta thực sự không muốn giết ngươi.

Nghe vậy, Túc Dương đầu tiên là sửng sốt, sau đó cười ha hả:

- Ha ha, Hô Diên, ngươi vẫn giống như lúc trước kiêu ngạo, ngông cuồng, chỉ với năm trăm kỵ binh tàn mà muốn giết ta ư?

Hô Duyên Chính Đức nhếch miệng cười, lạnh nhạt nói:

- Giết ngươi, chỉ một mình ta cũng đủ!

- Phải không?

Túc Dương giận dữ cười nhạo nói:

- Ta ở ngay tại đây, có bản lĩnh lại đây giết đi!

- Vậy cũng đừng trách ta không niệm tình.

Hô Duyên Chính Đức thở dài, từ trên yên ngựa lấy ra một chiếc mũ đầu sói trắng đội lên đầu, rồi nhẹ giục chiến mã, một mình một ngựa vọt đi lên. Năm trăm kỵ binh của Hô Diên, không được phép của Hô Duyên Chính Đức, thật sự không có một người tiến lên trợ chiến.

***

Trên thành Cao Khuyết.

Cao Sơ hít vào một hơi lạnh, trầm giọng nói:

- Tên Hung Nô này điên rồi sao, hắn muốn làm gì vậy?

Hạng Trang cũng thoáng vẻ kinh ngạc, chẳng lẽ người Hung Nô này muốn từ trong vạn quân lấy đầu của tướng địch sao?

- Mũ đầu sói trắng?!

Bách Lý Hiền vừa nhìn thấy răng nanh sói lộ ra từ chiếc mũ đầu sói trắng sát khí đằng đằng, lập tức nói với Hạng Trang:

- Thượng Tướng Quân, người này là đệ nhất dũng sĩ người Hung Nô - Hô Duyên Chính Đức!

- Hô Duyên Chính Đức?

Hạng Trang nhíu mày nói:

- Tử Lương ngươi biết hắn sao?

Bách Lý Hiền lắc lắc đầu, hạ giọng nói:

- Chỉ có nghe nói qua về hắn nhưng chưa từng gặp mặt. Người này có thể cưỡi ngựa bắn tên rất giỏi, hơn nữa vạn người không địch nổi, hơn nữa, người này am hiểu chữ nghĩa Trung Nguyên, đọc không ít binh thư, là đại tướng mà Thiền Vu Hung Nô Mạo Đốn xem trọng nhất, nhưng không hiểu sao lại bị người Hung Nô đuổi giết?

- Thật sao? Đại tướng Mạo Đốn xem trọng nhất?

Hạng Trang không khỏi cau mày.

Bỗng nhiên lúc đó, Hạng Trang quay đầu lại bảo Mông Cức:

- Thiên Phóng, lập tức điều động quân, sẵn sàng đợi lệnh!

- Vâng!

Mông Cức dõng dạc hô lớn, lập tức mang theo Mông Khanh xuống thành, tập kết nhân mã.

Chương 187: Người Hung Nô (2)

Dưới thành Cao Khuyết, chiến mã của Hô Duyên Chính Đức đột nhiên bắt đầu gia tăng tốc độ.

Không mất bao lâu thời gian, khoảng cách đối diện với Túc Dương cũng không quá năm mươi bước.

Túc Dương có phần hốt hoảng. Khi nhìn thấy Hô Duyên Chính Đức lấy ra mũ đầu sói trắng dữ tợn kia, hắn thấy được hai luồng ánh mắt lạnh như băng, hắn không hiểu tại sao tim lại đập mạnh, tựa như lần trước đây, hắn một mình ra ngoài săn bắn bị hơn mười con sói dữ cùng bao vây tấn công, loại cảm giác tuyệt vọng này làm người ta không thở nổi!

Lập tức Túc Dương quay sang tả hữu quát:

- Giết hắn!

Mấy chục kỵ binh Hung Nô xuất ra trường kiếm, hò hét giục ngựa về phía Hô Duyên Chính Đức. Những người Hung Nô này cũng biết tự lượng sức mình, không ngông cuồng kiêu ngạo đơn đả độc đấu với Hô Duyên Chính Đức. Phải biết rằng Hô Duyên Chính Đức có được danh hiệu dũng sĩ đệ nhất Hung Nô cũng không phải là Mạo Đốn ban cho hắn, mà là do hắn xông pha chiến trường mới có được!

Năm năm trước Hung Nô đánh Đinh Linh phương Bắc, Hô Duyên Chính Đức ở giữa ngàn quân địch chém chết Đinh Linh vương!

Ba năm trước đây cùng với người Nguyệt Thị đại chiến, Hô Duyên Chính Đức giữa vạn quân bắn chết tiểu vương Nguyệt Thị!

Năm trước cùng với Đông Hồ quyết chiến, Hô Duyên Chính Đức dẫn ba nghìn dũng sĩ Hô Diên xông thẳng vào giữa trận Đông Hồ, chém chết mười tám kỵ binh dũng mãnh nhất dưới trướng Đông Hồ Vương, cuối cùng cũng bắt được Đông Hồ vương.!

Trong nháy mắt, hai bên đã đối mặt nhau.

Hô Duyên Chính Đức rống to một tiếng, trong tay cầm đại kiếm đen nhánh chém ngang ra.

Một tên Hung Nô đứng mũi chịu sào, lúc này bị Hô Duyên Chính Đức chém ngang thành hai đoạn, đoạn trên sụp rơi xuống đất, vẫn còn kêu gào thảm thiết, đoạn dưới bị chiến mã kéo tiếp tục về phía trước, ruột gan từ trong khoang bụng xổ ra lết thết trên cỏ cả mấy chục bước…

Cạnh sườn, một tên Hung Nô nhân cơ hội huơ kiếm hướng bụng của Hô Duyên Chính Đức đâm tới.

Nhưng mà, không đợi trường kiếm của hắn đâm trúng mục tiêu, một đạo hàn quang tối đen đã xuyên qua khoảng không hướng tới, tên Hung Nô còn chưa kịp phản ứng đã cảm thấy chính mình trong giây lát bay lên trời, lập tức thấy toàn bộ thế giới quay cuồng, giữa cơn quay cuồng đó hắn mơ hồ thấy có một thi thể không đầu vẫn còn ở trên lưng ngựa đang phi nước đại.

Liền đó, một màu đen tối vô biên vô hạn đã xâm chiếm hết ý thức sau cùng của hắn.

Trong phút chốc, Hô Duyên Chính Đức chiến đấu với hơn mười kỵ binh mà vẫn không tổn hao một sợi tóc. Trên cỏ lại vừa có một thi thể vẫn còn chưa tắt thở cùng với một cái đầu đang mãnh liệt quay cuồng.

- Rống,...

Hô Duyên Chính Đức ngửa mặt lên trời rít gào một tiếng, tuấn mã lại tăng tốc.

Túc Dương đột nhiên tái mặt, một tiếng trầm thấp rít gào của Hô Duyên Chính Đức cũng giống như tiếng của con sói đầu đàn tru rống dưới trăng. Lập tức hắn cảm thấy như có một luồng khí lạnh thấu xương hướng về hắn thổi tới làm cho hắn run rẩy! Giờ này khắc này, hắn thật sự cảm nhận được hương vị của tử vong, lạnh như băng, làm cho người ta hít thở không thông!

Tuy nhiên, nói như thế nào đi nữa thì Túc Dương cũng là tiểu vương của một bộ lạc, rất nhanh liền thoát ra khỏi sự sợ hãi, một mặt giục ngựa lui về phía sau một mặt hổn hển rống to lên:

- Ngăn lại hắn, mau ngăn lại hắn!

Đối mặt với sự uy hiếp của tử vong, Túc Dương cũng không dám cậy mạnh nữa.

Năm trăm kỵ binh vây quanh ở bên người Túc Dương đều giục ngựa tiến lên, ý đồ ngăn lại Hô Duyên Chính Đức. Phía sau ngoài năm mươi bước, đại đội kỵ binh Hung Nô cũng đã ý thức được không đúng, đều giục ngựa về phía trước, ý đồ tiến lên bảo vệ Túc Dương. Tuy nhiên hiện tại đại đội kỵ binh Hung Nô mới phản ứng như thế, dường như có chút chậm.

- Ngao …!

Hô Duyên Chính Đức lại lên tiếng rít gào.

Lập tức tuấn mã ngẩng đầu hí dài một tiếng, trong chốc lát đã phi nhanh tới tốc độ tuyệt đối, giống như một tia chớp hướng về phía Túc Dương lao tới thật nhanh.

- Bảo vệ tộc trưởng!

- Chết tiệt, ngăn lại hắn!

- Mau ngăn lại hắn, đừng cho hắn tới gần!

- Bắn tên, đáng giận, mau nhanh bắn tên!

Năm trăm kỵ binh bảo vệ trước mặt Túc Dương là n đều rống giận, có người xuất ra đoản kiếm hướng về phía Hô Duyên Chính Đức, nhiều người lại xuất ra đoản cung. Thế nhưng, bọn chúng rõ ràng xem nhẹ tốc độ ngựa của Hô Duyên Chính Đức, không chờ bọn chúng bắn tên, Hô Duyên Chính Đức đã mãnh liệt xông vào trong trận kỵ binh của Túc Dương, chỉ trong chốc lát liên tiếp người ngã ngựa đổ.

- Người nào cản ta... Chết!

Hô Duyên Chính Đức một kiếm chém ngang, một gã Hung Nô lập tức rớt xuống ngựa.

Chợt lại có hai kỵ binh Hung Nô dũng mãnh không sợ sống chết tiến lên, huơ trong tay mã xoa (như cây đinh ba) đến đâm Hô Duyên Chính Đức. Hô Duyên Chính Đức tay trái xòe ra như chiếc quạt nắm lấy hai nhánh của mã xoa, lại đột nhiên đâm mạnh về phía trước, hai gã Hung Nô tức khắc bị xuyên thủng thân thể, thảm thiết kêu gào văng ra khỏi lưng ngựa.

Tiếng xương cốt gãy vụn, hai tên kỵ binh bay ngược về phía sau rớt phịch xuống dưới chân ngựa của mười mấy kỵ binh.

Hô Duyên Chính Đức rít gào, tiếp tục phóng ngựa tiến đến, giữa làn kiếm quang lấp lánh, kỵ binh Hung Nô đều rớt khỏi ngựa. Không phải bị chém đứt đầu cũng là bị đứt ngang thân thể, Hô Duyên Chính Đức cưỡi ngựa đi qua nơi nào là bọn người tụ tập lại để bảo vệ Túc Dương là nơi ấy lập tức dạt ra, năm trăm kỵ binh tinh nhuệ cũng không có người có thể cản trở hắn được một lát!

Dưới thành Cao Khuyết.

Thấy Hô Duyên Chính Đức uy vũ như thế, năm trăm dũng sĩ bộ lạc Hô Diên hoặc lấy tay khua chiêng, hoặc lấy đồng thau kiếm điên cuồng mà gõ vào mộc thuẫn, một đám duỗi dài cổ, ngửa mặt lên trời thét dài.

Cao Sơ, Bách Lý Hiền cùng với tướng sĩ quân Tần canh giữ ở cửa thành đều bị dọa cho đến hoảng sợ.

Hạng Trang vẫn với vẻ mặt nghiêm nghị, tuy cách xa nhau vài trăm bước xa, nhưng Hạng Trang vẫn có thể rõ ràng cảm nhận được trên người Hung Nô này lộ ra dày đặc sát khí, người này mới thật đúng là địch được vạn người!

Bỗng nhiên lúc đó, Hạng Trang nghĩ tới tướng Hán Phàn Khoái ở thành Thọ Xuân.

Người Hung Nô ở quan ngoại này, võ dũng tuyệt đối không thua Phàn Khoái! Bạn đang đọc chuyện tại

Giữa tiếng quát mắng rống giận của kỵ binh Hung Nô, Hô Duyên Chính Đức tiến nhanh thần tốc, không ngừng nghỉ một giây, giữa lúc đó, khoảng cách với Túc Dương đã không quá hai mươi bước!

- Tránh ra, mau tránh ra cho ta!

Hô Duyên Chính Đức lại gầm lên giận dữ, chộp một tên Hung Nô Thiên từ trên lưng ngựa, lại chuyển đại kiếm qua tay phải hướng bụng hắn đâm một nhát rồi lại một nhát, bụng của tên Hung Nô toàn bộ đều mở ra, ruột và nội tạng từ khoang bụng lập tức tuôn đổ xuống dưới.

- Đừng mong cản trở! Có ta ở đây, đừng mong cản trở, ha… ha...

Một tên kỵ binh Hung Nô giận quá, đột nhiên từ trên lưng ngựa phóng người lên, kiếm trong tay chém về phía Hô Duyên Chính Đức. Đáng tiếc, tốc độ phản ứng của Hô Duyên Chính Đức so với hắn nhanh hơn, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Hô Duyên Chính Đức đã nhanh chóng vươn tay trái xòe ra như chiếc quạt, bóp cổ của hắn, rồi chuyển qua tay phải, dùng kiếm đập lên trán hắn.

Chỉ nghe một tiếng "Bốp" giòn vang, đầu tên Hung Nô kia giống như quả dưa hấu bị đập vỡ vụn từng mảnh, máu loãng đỏ sẫm trộn lẫn với óc trắng hếu bắn ra bốn phía. Mũ đầu sói trắng của Hô Duyên Chính Đức cũng bị máu phun đến, vài giọt máu đỏ sẫm theo răng nanh trong miệng sói đầm đìa chảy xuống, cực kỳ dữ tợn.

- Á!

- A!

Lại là hai tiếng kêu thảm thiết, hai kỵ binh cuối cùng chắn ở trước mặt Túc Dương cũng đã rớt xuống ngựa, trong đó một người bị Hô Duyên Chính Đức một kiếm chém rơi đầu, người còn lại thì bị Hô Duyên Chính Đức một kiếm đâm thủng cổ họng, lại nhẹ nhàng khứa một cái, toàn bộ cổ liền đứt lìa, một cái đầu lại rơi xuống bị ngựa của Hô Duyên Chính Đức đạp nát bét.

Bỗng nhiên lúc đó, Túc Dương phát hiện trước mặt mình không còn một kỵ binh nào!

Đột nhiên quay đầu lại, đại đội kỵ binh ùn ùn kéo đến vẫn còn đang ở ngoài mấy chục bước, tiếng gót sắt nện xuống mặt đất dồn dập như thủy triều tràn đến, tiếng quát tháo liên tiếp, trên mặt bọn kỵ binh Hung Nô hiện rõ lo lắng, rõ ràng gần trong gang tấc, rồi lại dường như xa cuối chân trời, không còn kịp rồi, đã không còn kịp rồi, chờ bọn hắn đuổi tới, tất cả đều đã muộn.

- Túc Dương, ta nói rồi, giết ngươi... Một mình ta cũng đủ!

Đầu sói dữ tợn, nhìn không rõ biểu hiện trên mặt của Hô Duyên Chính Đức.

Hô Duyên Chính Đức này lạnh lùng tới mức làm cho người ta run rẩy, hít thở không thông, không thốt nên lời, máu từ giữa răng nanh phun ra, con ngươi của Túc Dương lập tức kịch liệt co rút lại, đây là... Thật sự sẽ chết sao? Không, tuyệt đối sẽ không, ta là tiểu vương bộ lạc Túc Dương, lại là đại tướng được đại Thiền Vu xem trọng nhất tương lai có thể trở thành Đại Đương Hộsáng lạn, Đại Đô Úy thậm chí là Hữu Hiền vương, làm sao có thể chết ở nơi này?

- Hô Diên, ngươi không giết được ta đâu!

Túc Dương nổi giận gầm lên một tiếng, không lùi mà tiến tới, giục ngựa dương kiếm hướng về phía Hô Duyên Chính Đức.

Giữa làn chớp lóe lên, hai kỵ cùng vút qua đan xen nhau rồi vẫn lao xa mấy chục bước, Túc Dương mới ghìm ngựa dừng lại.

Toàn bộ chiến trường thoáng chốc trở nên tĩnh mịch, bất kể là vây quanh ở bốn phía mấy trăm thân vệ kỵ binh, đại đội kỵ binh vẫn còn ở ngoài mấy chục bước, giờ khắc này tất cả đều ngừng lại hô hấp, thời gian, ở giờ phút này dường như đều ngừng lại. Trường kiếm trong tay Túc Dương vẫn còn hướng lên trên không trung, vẻ mặt vẫn còn hung hăng, nhưng ánh mắt lại ảm đạm nhìn xuống dưới.

Giữa lúc đó, thân hình Túc Dương ở trên lưng ngựa nhẹ nhàng lắc lư, rồi từ từ đổ xuống.

Gần như cùng lúc với việc rơi xuống ngựa, thân hình Túc Dương vốn nguyên vẹn bây giờ thì từ vai trái cho tới sườn phải gãy thành hai đoạn, văng ra, trái tim vỡ tan vẫn còn đang đập, cùng với mỗi một lần đập, lại có một dòng đỏ sẫm máu tươi phun ra ngoài bãi đất, phun ra chừng bảy tám bước xa!

Hô Duyên Chính Đức chậm rãi ghìm cương ngựa, giơ kiếm ngửa mặt lên trời thét dài.

Một tiếng thét dài vang dội kia, giống như Sói Vương tru rống dưới trăng chấn vỡ trời cao.

Dưới thành Cao Khuyết, năm trăm kỵ binh Hô Diên rống lên hưởng ứng, lập tức đều giục ngựa tiến lên.

Giữa tiếng vó ngựa giống như thủy triều tràn tới, năm trăm kỵ binh Túc Dương cùng với đại đội kỵ binh Hung Nô vừa đến thấy cảnh tượng đó vô cùng khiếp sợ, tinh thần hoảng loạn. Giữa lúc bối rối, không biết là ai hô to một tiếng, tất cả kỵ binh Hung Nô lập tức đều chuyển đầu ngựa, chạy như điên mà đi, không đến thời gian uống một chén trà đã nhanh chóng biến mất ở phía chân trời xa.

Trên thành Cao Khuyết.

Hạng Trang tay vịn lỗ châu mai, vẻ mặt thâm thúy, người này nếu có thể cho ta sử dụng...

Vẻ mặt Cao Sơ ngưng trọng, người Hung Nô, quả nhiên dũng mãnh, quả nhiên danh bất hư truyền!

Tuy nhiên, mặc kệ người Hung Nô có bao nhiêu dũng mãnh, rốt cục cũng là cái dũng của kẻ thất phu. Một người võ dũng nói chung không đủ để quyết định sự thắng bại, anh hùng cái thế như tây Sở bá vương, không phải cũng ở bờ Ô Giang thất bại nặng nề đó sao?!.

Chương 188: Thiền Vu Mạo Đốn

- Thiên Lang thần!

- Thiên Lang thần!

- Thiên Lang thần!

Trong những tiếng hoan hô vang động đất trời, năm trăm dũng sĩ Hô Diên giống như thủy triều lên lao tới bên cạnh Hô Duyên Chính Đức.

Hô Duyên Chính Đức chậm rãi hạ chiếc mũ sắt trắng hình đầu sói xuống, vẻ mặt hết sức nghiêm túc.

Hô Duyên Chính Đức biết rất rõ, bản thân mình không phải Thiên Lang thần truyền thế gì cả, nhưng hắn lại càng không thể đả kích sự tin tưởng của tộc nhân.

Hiện tại, điều duy nhất có thể đáp trả được niềm tin của tộc nhân, chính là truyền thuyết về Thiên Lang thần. Trên thực tế, bộ lạc Hô Diên có thể kiên trì đến hiện tại, có thể từ Mạc Bắc Long Đình liên tục lưu vong đến Hà Sáo, chính là nhờ vào truyền thuyết Thiên Lang thần này, vừa rồi sở dĩ có thể dọa lui mấy ngàn kỵ binh bộ lạc Túc Dương cũng là do dựa vào truyền thuyết này.

Bởi vì người Hung Nô kính sợ các thần linh thiên sinh, hơn nữa họ lại không dám làm Thiên Lang thần nổi giận!

Cho nên, một khi Hô Duyên Chính Đức bóc trần truyền thuyết này, bộ lạc Hô Diên ngay lập tức sẽ bị rối loạn lòng quân.

Thở dài một hơi thật thoải mái, Hô Duyên Chính Đức chậm rãi nói:

- Truyền lệnh, vượt Cao Khuyết Quan, đi men theo Trường Thành xuống Tây Nam!

Hô Duyên Chính Đức vừa ra lệnh, hơn năm trăm kỵ binh Hô Diên liền cùng quay đầu, dọc theo Trường Thành hướng về phía Nam hùng dũng đi giống như thủy triều cuộn trào mãnh liệt, thoáng chốc đã khuất bóng phía chân trời xa xa.

------

Trên Cao Khuyết Quan.

Hạng Trang thở dài, nói có chút tiếc nuối:

- Đáng tiếc, thật sự là đáng tiếc mà.

Hạng Trang nguyên tưởng rằng bốn, năm trăm kỵ binh bộ lạc Hô Diên này sẽ bị đại đội kỵ binh truy đuổi đến mức thất bại thảm hại, vậy thì sau đó hắn có thể vào thời điểm quan trọng cử Mông Cức dẫn theo thiết kỵ quân Tần xuất quan tiếp ứng, cứ như vậy, bản thân có ơn với bộ lạc Hô Diên, liền có cơ hội mời chào Hô Duyên Chính Đức dũng mãnh anh tài kia.

Thế nhưng, thật không ngờ, Hô Duyên Chính Đức lại đơn thân độc mã dọa lui mấy ngàn truy binh, cứ như vậy, những tính toán của Hạng Trang liền trở nên vô dụng. Càng khiến Hạng Trang lo lắng hơn chính là Hô Diên nhân một khi tiếp tục hướng Nam, rất có thể sẽ tiến vào lãnh địa của Lưu Bang, nếu chẳng may cuối cùng họ bị Lưu Bang thu phục dưới trướng, vậy thì thật là chuyện lớn khó thành!

Bách Lý Hiền lại phe phẩy chiếc quạt lông, khẽ cười nói:

- Thượng Tướng Quân không cần phải lo lắng, nếu tại hạ đoán không nhầm, Hô Duyên Chính Đức và mấy trăm tàn binh sẽ sớm quay trở về.

- Hử?

Hạng Trang ngạc nhiên.

- Sẽ sớm quay lại?

Bách Lý Hiền khẽ vuốt cằm, nói:

- Thượng Tướng Quân, người có biết Hung Nô vì sao mà tới không?

Hang Trang đương nhiên chưa từng nghe qua, lập tức lắc đầu, còn Cao Sơ, Mông Cức, Mông Khanh, Do Uyên, Tử Xa Sư, Tây Khất Liệt và các tướng tá đi theo cũng đều chăm chú lắng nghe.

Bách Lý Hiền nói:

- Người Hung Nô có lưu truyền một truyền thuyết, nghe nói trăm ngàn năm trước, có một tiểu nương xinh đẹp khi đang ngủ dưới ánh trăng bên hồ Mục Dương, nằm mộng thấy Thiên Lang thần và nàng giao hợp, sau khi tỉnh lại tiểu nương này liền mang thai, sau mười tháng, nàng sinh ra một bé trai.

- Bé trai này sau khi lớn lên thì trí dũng hơn người!

- Trải qua nhiều năm chinh chiến, các bộ lạc trên thảo nguyên Mạc Bắc đều bị người thanh niên này thu phục, lúc này mới hình thành nên Hung Nô. Bé trai đó chính là Thiền Vu đầu tiên trong truyền thuyết Hung Nô - Loan Đê! Từ đó về sau mỗi một Thiền Vu Hung Nô đều tôn Thiên Lang thần làm thần phụ, còn bản thân thì tự cho mình là con trai của Thiên Lang thần.

Do Uyên không hiểu nói:

- Nhưng chuyện này có liên quan gì đến việc Hô Duyên Chính Đức có quay trở về hay không?

- Tử Xuyên, muội đừng vội.

Bách Lý Hiền khoát tay áo, lại nói:

- Khi nãy Hô Duyên Chính Đức lấy được thủ cấp của thủ lĩnh quân truy binh, tàn binh của bộ lạc Hô Diên reo hò cái gì, muội còn nhớ rõ chứ?

Do Uyên gãi gãi đầu, đáp:

- Hình như là Thiên Lang thần?

- Đúng, Thiên Lang thần!

Bách Lý Hiền gật gật đầu, lại nói: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

- Nói cách khác, người trong bộ lạc Hô Diên đã coi Hô Duyên Chính Đức như Thiên Lang thần, một vị thần linh chuyển thế, thậm chí ngay cả những kỵ binh Hung Nô đuổi giết hắn cũng nghĩ như vậy, nếu không, cả bốn, năm nghìn kỵ binh Hung Nô, lại làm sao có thể bị Hô Duyên Chính Đức đơn thân độc mã dọa lui được?

Hạng Trang nói thêm vào:

- Nói như vậy, cũng sẽ không khó để giải thích vì sao Mạo Đốn muốn giết Hô Duyên Chính Đức.

Theo sách sử ghi lại, Mạo Đốn là người tài trí mưu lược kiệt xuất, vì làm người Đông Hồ lơ là mất cảnh giác, y thậm chí có thể tặng con bảo mã cùng người phụ nữ mình yêu thích nhất cho Đông Hồ Vương. Sự kiêu hùng như vậy, thông minh như thế, lẽ nào người bình thường có thể sánh bằng được, sao lại có thể dễ dàng khuất phục Hô Duyên Chính Đức như vậy?

Chỉ có điều, nếu Hô Duyên Chính Đức thành Thiên Lang thần, vậy thì không cần bàn thêm.

Nếu Hô Duyên Chính Đức là Thiên Lang thần, mà Mạo Đốn lại công nhận điều này, vậy chẳng phải y nhận mình là con của Hô Duyên Chính Đức? Điều này đối với Mạo Đốn mà nói đúng là chuyện không dễ khoan nhượng, bởi vì danh hiệu "Thiên Lang thần" của Hô Duyên Chính Đức đã uy hiếp nghiêm trọng tới quyền thế và địa vị của y.

Bách Lý Hiền khẽ mỉm cười, lại nói:

- Thượng Tướng Quân nói rất đúng. Mạo Đốn sở dĩ muốn giết Hô Duyên Chính Đức, hơn phân nửa chính là vì nguyên nhân này, hơn nữa Mạo Đốn đã muốn giết ai, sao lại có thể để Hô Duyên Chính Đức dễ dàng trốn thoát? Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Mạo Đốn nhất định đã phái lực lượng hùng hậu ra các hướng, ngoại trừ Cao Khuyết, Hô Duyên Chính Đức đã không còn đường nào có thể đi!

Vừa dứt lời, một gã ở chòi gác trên cao đột nhiên kêu to:

- Người Hung Nô đã trở lại!

- Ừ?!

Khi Hạng Trang, Cao Sơ, Mông Cức và mọi người cùng quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy năm trăm kỵ binh Hô Diên vừa mới hùng dũng nam hạ dọc theo Trường Thành lại vội trở về như thủy triều dâng. Người đi đầu thân hình to lớn, cưỡi con bạch mã, không phải Hô Duyên Chính Đức mới đây còn đơn thân độc mã dọa lui hơn một ngàn truy binh thì còn có thể là ai?

- Phía sau cũng có!

Người trên chòi gác lại lần nữa kêu to lên.

- Rất nhiều kỵ binh Hung Nô!

Hạng Trang, Cao Sơ và mọi người bám tay vào cột lều nhìn về phương xa, quả nhiên đường chân trời phía đông nam bao phủ một dải dài màu đen nhạt mờ ảo giống như quỷ mị, hơn nữa cũng với sự trôi chảy của thời gian, dải màu đen này đang rộng hơn, dài hơn, hiển nhiên, đây chắc chắn chính là đội truy binh do Mạo Đốn phái đi đuổi giết Hô Duyên Chính Đức.

Các chư tướng Cao Sơ, Mông Cức hơi biến sắc, người Hung Nô tới nhanh thật.

Bách Lý Hiền lại phe phẩy quạt lông, thản nhiên nói:

- Không chỉ phía Nam, phía Tây và phía Bắc chỉ sợ cũng có.

Lời vừa nói xong, trên chòi gác đã vang lên tiếng kêu lần thứ ba:

- Trời ạ, phía tây, còn cả chân núi phía bắc Dương Sơn cũng có kỵ binh. Thiệt là nhiều kỵ binh Hung Nô!

Hạng Trang không kìm nổi quay đầu lại chăm chú nhìn Bách Lý Hiền.

Bách Lý Hiền vẫn với nét mặt ung dung, chỉ mỉm cười đáp lễ với Hạng Trang.

Hạng Trang không thể không thừa nhận, biểu hiện hôm nay của Bách Lý Hiền vô cùng khác lạ, hầu như tất cả đều nằm trong dự tính!

Ở phương diện sách lược, Bách lý Hiền có lẽ không thể cay độc được như Úy Liêu, nhưng về chiến thuật, Bách Lý Hiền chỉ e đúng là hơn Úy Liêu đến phân nửa, còn so với Trương Lương, sợ rằng ngang sức ngang tài. Giờ khắc này, trong lòng Hạng Trang tràn ngập sự vui mừng, may mắn Bách Lý Thị là người ủng hộ trung thành của Tần pháp và hệ thống canh chiến.

Khi Hạng Trang lại quay đầu lại nhìn, mấy trăm tàn quân bộ lạc Hô Diên đã lại chạy tới dưới Cao Khuyết Quan.

Xa xa, thảo nguyên rộng lớn phía tây dọc theo Trường Thành và trên triền núi phía nam, đông, tây Dương Sơn, kỵ binh Hung Nô đông nghìn nghịt, nhìn lại, cả ngàn dặm đều là kỵ binh Hung Nô, nhiều vô biên, cuộn trào mãnh liệt, tựa như đại dương kỵ binh rộng mênh mông!

------

Dương Sơn Tây Lộc, kỵ binh Hung Nô đông nghìn nghịt như thủy triều lên đang cuồn cuộn lao về phía trước.

Trung tâm của đội kỵ binh Hung Nô, có bốn, năm nghìn kỵ sĩ cưỡi ngựa thân thể cường tráng, cao to lực lưỡng, chiến mã cũng đều thuộc hạng tốt, thân cao hơn bảy thước, đặc biệt là người dẫn đầu mặc hồ bào, thân thanh mã người đó cưỡi thậm chí phải cao hơn tám thước!

Kỵ sĩ khoác áo tơ bào tuổi chừng hơn ba mươi, khuôn mặt chữ điền, thấp nhưng vạm vỡ.

Kỵ sĩ mặc tơ bào không phải ai khác, chính là Thiền Vu Hung Nô – Mạo Đốn.

Nếu nói Tần Thủy Hoàng là thiên cổ nhất đế của người Hoa Hạ Trung Nguyên, vậy thì Mạo Đốn chính là thiên cổ Thiền Vu của người Hồ Mạc Bắc. Bởi vì từ khi Tần Thủy Hoàng xuất hiện, thống nhất đại địa Trung Nguyên, cũng giống như vậy, bởi vì Msạo Đốn xuất hiện, từ đó về sau cũng thống nhất thảo nguyên Mạc Bắc rộng lớn. Mạo Đốn, chắc chắn là nhân vật lợi hại.

Khó khăn lắm mới qua được chân núi, phía trước đột nhiên xuất hiện một quan ải hùng vĩ.

Giờ khắc này, người kiêu hùng như Mạo Đốn, trên mặt cũng không giấu nổi vẻ kích động. Cao Khuyết Quan, phía trước chính là Cao Khuyết Quan, Hà Sáo xa cách hơn hai mươi năm, cuối cùng cũng cần phải trở lại vòng ôm của người Hung Nô! Khi trước lúc rời khỏi Hà Sáo, y vẫn còn là cậu bé mới hơn mười tuổi, mà hiện giờ, y đã thống lĩnh hai mươi vạn kỵ binh Thiền Vu!

- Thiên Lang thần!

Mạo Đốn kích động ngồi trên lưng ngựa mở rộng hai tay, giơ quyền trượng hoàng kim lên cao, ngửa mặt lên trời hô lớn:

- Thiên Lang thần không gì không làm được, chúng con đã trở về, người Hung Nô cuối cùng đã trở về, dựng dục thảo nguyên Hà Sáo của tổ tiên người Hung Nô, cuối cùng lại trở về với đại Hung Nô chúng ta, ha ha ha…

.------

Cao Khuyết Quan hạ, năm trăm dũng sĩ Hô Diên đã tua tủa như lông nhím.

Trước không đường đi, sau có truy binh, vậy phải quyết tử một trận với nghịch tặc Maodun này!

Hô Duyên Chính Đức ghìm ngựa quay đầu lại, nói với người phụ nữ phía trước:

- Du Nhi, muội sợ không?

Nhìn ánh mắt đau thương của Hô Duyên Chính Đức, Hô Diên Du Nhi cười, lắc đầu nói:

- Du Nhi không sợ, có thể cùng người mình thương chết chung một nơi, đó là phúc phận mà Thiên Lang thần ban cho Du Nhi.

- Các ngươi thì sao?

Ánh mắt Hô Duyên Chính Đức chuyển hướng tới hơn năm trăm tộc nhân.

Hơn năm trăm dũng sĩ Hô Diên không nói gì, tất cả đồng loạt rút kiếm ra.

Trong lúc đó, khóe miệng Hô Duyên Chính Đức hiện ra một nụ cười thê lương. Được coi là Thiên Lang thần chuyển thế không phải là ý muốn của y, y lại càng không muốn nhìn thấy bộ lạc Hô Diên bị diệt vong, thế nhưng, y đã không có lựa chọn nào khác, hít một hơi thật sâu, Hô Duyên Chính Đức nhấc bạch đầu sói khôi phía bên phải yên ngựa lên, nặng nề đội lên đầu.

Trong tiếng kim loại va vào nhau trong trẻo nhưng lạnh lùng, Hô Duyên Chính Đức chậm rãi rút thanh đại kiếm đen bóng ra.

Hô Duyên Chính Đức lại ghìm ngựa quay đầu lại, đúng lúc hắn ta giơ thanh đại kiếm chuẩn bị xung trận, từ phía sau, cánh cửa sắt Cao Khuyết Quan khép chặt chậm rãi mở ra với tiếng cọt kẹt chói tai.

Chương 189: Mời chào

Mở cửa Cao Phiệt Quan vào lúc này là sự mạo hiểm rất lớn với Hạng Trang.

Nếu lúc trước trận chém giết này chỉ là trò chơi đau thương ở ngoài Cao Phiệt Quan, vậy thì lúc này mở cửa Cao Phiệt Quan chính là nằm trong khổ nhục kế của Mạo Đốn, nhưng Hạng Trang tin rằng khả năng này là rất nhỏ, Thiên Lang thần là vị thần quyền lực nhất Hung Nô, Mạo Đốn sao có thể cho phép Hô Duyên Chính Đức cùng chung thần cách với y?

Một giang sơn không thể có hai vua, chính là trường hợp này.

Tuy nhiên, đề cẩn thận, Hạng Trang vẫn là phòng bị.

Ba nghìn thiết kỵ của Mông Cước đã triển khai trận thế phía sau cửa thành, cánh cửa vạn cân cũng đang vận sức chờ phát động.

Một khi phát hiện tình hình bất thường, Hạng Trang sẽ ra lệnh đóng cửa, chặn cổng thành, để đại quân Hung Nô của Mạo Đốn ở ngoài, sau đó với khí thế vạn quân sấm vang chớp giật đánh tan kỵ binh Hô Diên.

Cửa Cao Phiệt Quan mở rộng liền nhanh chóng thu hút sự chú ý của kỵ binh Hô Diên.

Hô Duyên Chính Đức không chút do dự, liền dẫn hơn năm trăm dũng sĩ Hô Diên ùn ùn kéo vào Cao Phiệt Quan.

Đối với Hô Duyên Chính Đức mà nói, quyết định như vậy rất dễ hiểu, bởi vì ở lại ngoài thành đối đầu với Mạo Đốn thì chỉ có con đường chết, vào thành may ra còn có một đường sống, người Trung Nguyên mở cửa vào lúc này, chưa chắc đã có hảo tâm, nhưng ít ra cũng sẽ không giết kỵ binh Hô Diên ngay, nếu không, bọn họ sao phải làm việc thừa hơi, tránh sau cửa thành xem cảnh náo nhiệt chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

Không đến thời gian uống một chén trà, hơn năm trăm kỵ binh bộ lạc Hô Diên như thủy triều tràn vào Cao Phiệt Quan.

Tuy nhiên rất nhanh, kỵ binh Hô Diên liền đồng loạt ghìm ngựa lại, bởi vì ở khoảng đất trống phía trước, một đoàn thiết kỵ Trung Nguyên đông nghìn nghịt đã giương cung bạt kiếm, chặn đường đi, gần như là cùng lúc, áp vạn cân trên Cao Phiệt Quan cũng ầm ầm đóng lại, thoáng chốc liền cắt đứt đường lui của kỵ binh Hô Diên, đồng thời cũng chắn đại quân Hung Nô ở bên ngoài quan.

Người Hô Diên xao động một lát, nhưng họ cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Hô Duyên Chính Đức dỡ bạch đầu sói khôi xuống, lại thúc ngựa tiến lên đứng trước trận của thiết kỵ Trung Nguyên, đầu tiên là ngồi trên lưng ngựa thi lễ theo phong tục của người Hung Nô, tiếp đó với giọng Quan Trung rất chuẩn cao giọng nói to:

- Tại hạ Hô Duyên Chính Đức. Xin hỏi, là vị tướng quân nào viện thủ giúp bộ tộc Hô Diên chúng ta?

Tiếng nói vừa dứt, trận địa trước mặt bỗng nhiên tách ra hai bên.

Lập tức mười mấy vị tướng Trung Nguyên mặc áo giáp, cưỡi tuấn mã chậm rãi đi ra từ trong trận địa, đi trước là người mặc thiết giáp cưỡi ngựa đen, thắt lưng giắt một thanh đao đen dài, vũ khí không tầm thường, con vật người đó cưỡi cũng không tầm thường, vai nó còn cao hơn phân nửa con bạch mã mà Hô Duyên Chính Đức đang cưỡi.

Người này chắc chắn là Hạng Trang.

Hạng Trang chắp tay đáp lễ nói:

- Đại Sở, Hạng Trang.

- Hóa ra là Hạng tướng quân.

Hô Duyên Chính Đức thay thành lễ nghi của Trung Nguyên, chắp tay nói:

- Đa tạ đã giúp đỡ.

- Hô Diên tướng quân khách khí rồi.

Hạng Trang xua tay, nói thêm:

- Đại quân Mạo Đốn nam hạ, Hà Sáo không phải là đất ở lâu, không biết tướng quân cùng quý bộ có dự tính gì không?

Hô Duyên Chính Đức đáp:

- Tại hạ dẫn theo tộc nhân vượt qua Hà Sáo đi về phương nam, thiên hạ rộng lớn như vậy, tin rằng có thể tìm ra được nơi dung chứa bộ lạc Hô Diên chúng ta.

Hạng Trang mỉm cười nói:

- Hạng mỗ thật ra có một đề nghị, không biết tướng quân muốn nghe hay không?

Hô Duyên Chính Đức chắp tay, nói:

- Hạng tướng quân xin cứ nói.

Hạng Trang nói:

- Đại Sở chúng ta ở Giang Đông có đất đai cỏ cây núi, nếu tướng quân không chê, không bằng dẫn tộc nhân theo Hạng mỗ cùng về Giang Đông?

Hô Duyên Chính Đức nói:

- Tướng quân muốn mời người Hô Diên chúng tôi?

- Cũng có thể nói như vậy.

Hạng Trang nói rất thoải mái.

- Không biết ý tướng quân thế nào?

- Tướng quân có ơn cứu mạng bộ lạc Hô Diên chúng ta, lẽ ra chúng ta không nên cự tuyệt hảo ý này, chỉ có điều…

Hô Duyên Chính Đức nói đến đây thì dừng lại một chút, mắt bỗng sáng lên, trầm giọng nói:

- Chỉ có điều người Hô Diên chúng ta có quy định, chỉ cần tướng quân có thể thắng được tại hạ, vậy thì sinh mệnh của tại hạ và năm trăm kỵ binh bộ lạc Hô Diên từ nay về sau sẽ do tướng quân định đoạt!

Cao Sơ, Mông Cức, Do Uyên và các chư tướng phía sau Hạng Trang nghe vậy lập tức hơi biến sắc, Hô Duyên Chính Đức lợi hại cỡ nào, ban nãy phía sau cửa thành bọn họ đều thấy rất rõ, tuy nói là đơn thân đuổi lui ngàn quân là vì nhờ vào chuyện thần linh, nhưng hắn ta có thể giết được đại tướng của quân địch dưới sự bảo vệ của mấy trăm kỵ binh cũng đúng là sự thật! Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Cao Sơ rất tin tưởng Hạng Trang, còn Mông Cức, Do Uyên, Bách Lý Hiền, căn bản không biết sự lợi hại của Hạng Trang, hiển nhiên không nghĩ Hạng Trang có thể thắng.

Ngay sau đó Mông Cức đi ra, trầm giọng nói:

- Tại hạ Mông Cức, xin chỉ giáo.

Mông Cức tiến đến, từ ngày Hạng Trang và Doanh Trinh thành hôn, y đã hoàn toàn thay đổi, từ người thủ hộ của Doanh Thị Đại Tần trở thành người bảo vệ của Hạng Thị Đại Sở!

- Mông Cức?!

Hô Duyên Chính Đức nói:

- Mông Điềm là gì của ngài?

Mông Cức hướng về phía xa thở dài, nghiêm nghị nói:

- Là gia phụ!

- Hóa ra là hậu nhân của Mông Điềm tướng quân.

Hô Duyên Chính Đức gật gật đầu, lại chậm rãi giơ thanh đại kiếm đen sáng loáng trong tay lên, chĩa mũi kiếm về phía Mông Cức, trầm giọng nói:

- Nếu là hậu nhân của Mông Điềm tướng quân, ngài thật sự có tư cách, vậy xin mời, chỉ cần ngài có thể hạ được kiếm trong tay ta, mạng của bộ lạc Hô Diên vẫn sẽ nghe theo Hạng tướng quân!

Mông Cức cười lạnh, đúng lúc chuẩn bị thúc mã tiến lên thì bị Hạng Trang chặn đường ngăn lại.

Bị Hạng Trang ngăn, Mông Cức ngạc nhiên nói:

- Thượng Tướng Quân, ngài…

Hạng Trang khoát tay áo, thản nhiên nói:

- Người Hô Diên tướng quân khiêu chiến là bản tướng quân, sao lại có thể để ngươi giao đấu thay?

Việc này thực đúng là không thể để Mông Cức làm thay, bằng không, chẳng những Hô Duyên Chính Đức sẽ khinh thường Hạng Trang hắn, mà sợ rằng tất cả lão Tần thế tộc cùng các tướng sĩ quân Tần thành Cửu Nguyên cũng sẽ coi thường hắn, điều này tổn hại rất lớn đến uy tín của Hạng Trang.

Mông Cức nghe vậy lập tức biến sắc, Do Uyên và các chư tướng cũng vô cùng hồi hộp, chỉ có Cao Sơ là điềm tĩnh. Ở đây nhiều tướng lãnh quân Sở như vậy, chỉ có Cao Sơ đã từng tận mắt thấy phong thái của Hạng Trang trong trận trảm tướng Hán Phàn Khoái ngoài thành Thọ Xuân. Theo như Cao Sơ thấy, Hô Duyên Chính Đức mặc dù lợi hại, nhưng cũng không chắc có thể mạnh hơn Phàn Khoái!

Bách Lý Hiền cũng biến sắc, nhưng ngay lập tức liền lấy lại được bình tĩnh.

Bách Lý Hiền đã mơ hồ đoán được dụng ý của Hạng Trang, hiển nhiên, Hạng Trang muốn qua trận chiến với Hô Duyên Chính Đức lần này tạo dựng uy danh với lão Tần thế tộc và các tướng sĩ quân Tần! Bởi vì các tướng sĩ quân Tần và lão Tần thế tộc từ sau khi theo Đại Sở chưa từng thấy Hạng Trang đích thân xung trận, không giống Cao Sơ và lão binh quân Sở, đã từng tận mắt thấy thần uy của Hạng Trang!

Hạng Trang đúng là có ý muốn mượn trận đấu này để tạo uy danh, bởi vì hắn phát hiện mấy chục lão Tần thế tộc đầu quân theo Đại Sở phần lớn như Thiên Lôi do Bách Lý Thị sai đâu đánh đó, mà hơn ba nghìn quân thiết kỵ thành Cửu Nguyên căn bản đều là quân dưới trướng Mông Cước, bọn họ chỉ phục tùng theo quân lệnh của Mông Cước mà không cần biết Hạng Trang là ai.

Nói cho cùng, Hạng Trang ở trong lòng lão Tần thế tộc và tướng sĩ quân Tần vẫn là không có uy quyền.

Mà lúc này, không nghi ngờ gì đây đúng là một cơ hội tốt để tạo uy tín, chỉ cần một đấu một đánh bại Hô Duyên Chính Đức, hình tượng Hạng Trang anh dũng vô địch sẽ in dấu sâu trong lòng tướng sĩ quân Tần và lão Tần thế tộc, từ nay về sau bọn họ sẽ thật sự kính sợ Hạng Trang, quân đội, từ trước tới giờ đều là nói theo hành động thực tế.

Hơn nữa, một khi một mình đấu thắng, còn có thể có được một mãnh tướng và đội kỵ binh tinh nhuệ!

Đương nhiên, phàm là chuyện có lợi tất sẽ có mặt hại, nếu Hạng Trang bại trong trận chiến này, chẳng những không thể tạo dựng được uy danh với lão Tần thế tộc và tướng sĩ quân Tần, sợ rằng còn làm giảm uy tín của hắn trong lòng Cao Sơ và lão binh quân Sở, mộng đẹp mời chào Hô Duyên Chính Đức và hơn năm trăm kỵ binh Hô Diên cũng bất thành!

Tuy nhiên, Hạng Trang cũng không cho rằng mình sẽ bại dưới tay Hô Duyên Chính Đức!

Nên biết rằng, Hạng Trang hắn vừa mới cứu mạng Hô Duyên Chính Đức và hơn năm trăm tộc nhân Hô Diên, trong khi giao đấu Hô Duyên Chính Đức sẽ có chút cố kỵ, tâm cố kỵ tất sẽ rất khó toàn lực tham đấu, mà Hạng Trang từ sau trận chiến giết Phàn Khoái, khả năng giao đấu đã đạt được cảnh giới hoàn toàn mới!

Hiện giờ Hạng Trang đã hơn xưa rất nhiều!

Hạng Trang rất tự tin, nếu để hắn tái chiến với Phàn Khoái, dù không ngựa hắn vẫn có thể chiến thắng.

Ngay lập tức Hạng Trang thúc ngựa tiến lên, chậm rãi rút đao, chĩa mũi kiếm sắc nhọn về phía Hô Duyên Chính Đức, thản nhiên nói:

- Hô Diên tướng quân, xin chỉ giáo!

Hô Duyên Chính Đức cũng giơ đại kiếm lên, chỉ mũi kiếm về phía Hạng Trang nói:

- Hạng tướng quân, tuy ngài có ơn cứu mạng ta và toàn bộ lạc Hộ Diên, nhưng tại hạ tuyệt đối sẽ không vì vậy mà thủ hạ lưu tình!

- Hãy bớt lời sàm ngôn, ra tay đi.

Hạng Trang giơ tay trái lên, ngoéo ngón giữa của Hô Duyên Chính Đức.

Hô Duyên Chính Đức trợn mắt dữ dằn đằng đằng sát khí, lập tức thúc bạch mã nhằm thẳng phía Hạng Trang, gần như cùng lúc, Hạng Trang cũng thúc ngựa Ô Truy đến tiếp đón.

Cao Phiệt Quan ngoại, kỵ binh Hung Nô nhiều không đếm xuể đang từ mọi phương chen nhau ùn ùn kéo đến, đại thảo nguyên phủ một màu, đâu đâu cũng thấy toàn là kỵ binh Hung Nô với một màu xám, dường như toàn thế giới đều chỉ có một màu bụi của thiết kỵ Hung Nô.

Mạo Đốn cầm quyền trượng hoàng kim trong tay, mấy trăm kỵ binh vây quanh ngoài cửa thành.

- Chuyện gì xảy ra thế này?

Mạo Đốn ghìm ngựa dừng lại, trầm giọng hỏi

- Người của bộ lạc Hô Diên đâu?

Một tướng Hung Nô thúc ngựa tiến đến, dè dặt trả lời:

- Hồi bẩm đại Thiền Vu, mấy trăm tàn binh bộ lạc Hô Diên vừa rồi đã tiến vào Cao Phiệt Quan.

- Tiến vào Cao Phiệt Quan?

Maodun nhíu nhíu mày, lại quay đầu lại quát:

- Đi. Gọi Công Thúc Thuyết tới đây.

Một người phía sau Mạo Đốn nhận lệnh cưỡi ngựa lao đi như bay, rất nhanh sau đó liền đẫn đến một người đàn ông trung niên đến trước mặt Mạo Đốn, người đó không phải ai khác, chính là Công Thúc Thuyết người may mắn thoát mạng ở chân núi phía bắc Yên Sơn. Công Thúc Thuyết chắp tay nói với Mạo Đốn:

- Công Thúc Thuyết tham kiến đại Thiền Vu.

Mạo Đốnxua tay, chỉ quyền trượng đang cầm trong tay về phía thành Cao Phiệt Quan, nói:

- Công Thúc Thuyết, ngươi xem xem, người trên thành có phải là người Sở như lời ngươi nói?

Công Thúc Thuyết đáp:

- Hồi bẩm đại Thiền Vu, đúng là người Sở.

Mạo Đốn gật gật đầu, lại nói với quân tả hữu:

- Đi, lập tức sai người tiến quan, nói với người Sở, chỉ cần bọn họ giao nhân mã bộ lạc Hô Diên ra, bản Thiền Vu lập tức dẫn đại quân trở về Mạc Bắc, tuyệt không làm bọn họ khó xử!

Chương 190: Đấu tướng

Hai người vốn cách nhau không xa, bởi vậy không đợi chiến mã hoàn toàn khởi tốc, hoành đao "thêm dày thêm dài" trong tay Hạng Trang đã quyết liệt giao chiến với đại kiếm ngăm đen trong tay Hô Duyên Chính Đức.

Chỉ nghe một tiếng "keng" vang động đất trời, trong khoảnh khắc, trên thân đao theo cong bật ngược lại..

Hạng Trang cảm thấy gan bàn tay phải chấn động mạnh, hoành đao nắm chặt trong tay suýt rơi xuống, mặc dù võ nghệ của Hạng Trang đã tiến rất xa, nhưng thể lực vẫn thua các mãnh tướng hạng nhất như Hô Duyên Chính Đức, Phàn Khoái, so với siêu hạng nhất như Hạng Võ lại càng kém xa hơn.

Ngay sau đó, hai kỵ đã đổi vị trí cho nhau.

Hạng Trang ghìm ngựa quay đầu lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, Hô Duyên Chính Đức lợi hại hơn hắn nghĩ!

Hô Duyên Chính Đức cũng ghìm ngựa quay đầu lại, giơ thanh đại kiếm trong tay lên chỉ về phía Hạng Trang, điềm nhiên nói:

- Hạng tướng quân, không cần đánh nữa, ngài không phải đối thủ của ta.

Hô Duyên Chính Đức thật ra không có ý khinh thường Hạng Trang, lời này cũng không có ác ý gì, trong lòng nghĩ sao thì nói vậy, ban nãy giao đấu, tuy chưa dùng toàn lực, nhưng ynhận thấy Hạng Trang đã dùng hết lực, võ nghệ thế nào chưa cần bàn đến, ít nhất về thể lực, Hạng Trang vẫn không thể bằng anh ta.

Các chư tướng Mông Cức, Mông Khanh, Do Uyên, Cao Sơ cũng giận tím mặt.

Hạng Trang với vẻ mặt thong dong, bình tĩnh đưa đao lên trước ngực nói:

- Hô Diên tướng quân, lời này nói hơi sớm rồi.

Hô Duyên Chính Đức nhìn thẳng, nói với vẻ đầy sát khí:

- Hạng tướng quân, vậy đừng trách tại hạ độc ác vô tình!

- Chỉ cần ngươi có thể giết được ta, coi như ngươi bản lĩnh!

Hạng Trang hơi khẽ mỉm cười, lại giục ngựa tiến về phía Hô Duyên Chính Đức.

Đúng vậy, Hô Duyên Chính Đức mạnh hơn Hạng Trang về thể lực, nhưng như vậy thì sao? Là một người hơn hai nghìn năm sau xuyên thời gian tới đây, Hạng Trang dĩ nhiên biết cách đối nhân xử thế, những tri thức mà hắn nắm giữ cổ nhân như Hô Duyên Chính Đức này sao có thể sánh bằng? Không nói đâu xa, chỉ hiểu biết về cấu tạo cơ thể con người, ở thời đại này ai có thể bì được với hắn?

Phàn Khoái trước đó thể lực cũng hơn xa Hạng Trang, nhưng kết quả thế nào?

Vương Khởi võ nghệ cũng mạnh không kém Hạng Trang, cuối cùng ra sao?

Trừ phi Hô Duyên Chính Đức có đủ sức giết Hạng Trang trong tích tắc, nếu không hôm nay nhất định hắn tasẽ bại trận!

Đấu tướng, không chỉ dựa vào võ nghệ, thể lực lại càng không phải là nhân tố quyết định, thật sự quyết định việc thắng bại chính là tri thức trong đầu! Đó là lí do Phàn Khoái chết dưới kích Hạng Trang, Vương Khởi cũng phải chết dưới đao của hắn, còn Hô Duyên Chính Đức, hôm nay cũng sẽ phải bại dưới đao của Hạng Trang hắn, bởi vì tri thức… chính là sức mạnh!

Hô Duyên Chính Đức nhăn mặt chau mày, lập tức thúc ngựa lên nghênh đón, nếu Hạng Trang đã không đồng tình, vậy đừng trách anh ta xuống tay vô tình, đừng nghĩ vì có ơn cứu bộ lạc Hô Diên một lần, nơi này lại là lãnh địa của quân Sở, thì đã sao? Nếu Hạng Trang nghĩ vì vậy mà có thể trói tay trói chân Hô Duyên Chính Đức, khiến hắn ta không dám hạ sát thủ, vậy thì hắn đã sai hoàn toàn.

Bỗng nhiên khi hai người giao chiến, Hô Duyên Chính Đức hét lên một tiếng lớn, đại kiếm trong tay Hạng Trang theo đó chém mạnh xuống, Hạng Trang không dùng lực phản lại giống như lần trước, lấy cương khắc cương, vung hoành đao lên dán sát vào Hô Duyên Chính Đức, đại kiếm của Hô Duyên Chính Đức cũng từ trên vai Hạng Trang trượt xuống.

Bởi vì quá mạnh, Hô Duyên Chính Đức suýt chút rớt xuống khỏi yên ngựa!

May mà Hô Duyên Chính Đức phản ứng cực nhanh, chân lực lại kinh người, lập tức đôi chân dài dùng lực chống chế, tuy nhiên con bạch mã của hắn ta lại bị đau đến độ ngẩng đầu phát ra một hồi hí bi thương.

Nhìn thấy Hạng Trang chiếm thế thượng phong, Cao Sơ lập tức thét lớn:

- Thượng Tướng Quân uy vũ!

Tấn Tương và mấy trăm thân binh cũng đều nói lớn:

- Thượng Tướng Quân uy vũ!

Mông Cức, Mông Khanh cùng hơn ba nghìn quân Tần thì lại không phản ứng gì, tuy nhiên, trong mắt bọn họ, không khỏi lộ ra sự vui mừng, rất nhiều tướng sĩ tính tình chính trực còn nắm chặt tay, hiển nhiên, Hạng Trang độc chiến với Hô Duyên Chính Đức chiếm thế thượng phong khiến bọn họ cảm thấy vô cùng nể phục.

Hơn năm trăm kỵ binh bộ lạc Hô Diên sắc mặt lại thay đổi, lặng ngắt như tờ.

Hạng Trang thừa kẽ hở này bất thình lình ghìm cương quay đầu ngựa, chuyển qua phía bên trái Hô Duyên Chính Đức.

Hô Duyên Chính Đức tuy lúc trước chiếm thế thượng phong phía bên phải Hạng Trang, lại di nhiên không sợ, lập tức kiếm giao tay trái, nhằm cổ Hạng Trang đột nhiên chém mạnh xuống dưới.

Hạng Trang lại lợi dụng điểm này, hất đại kiếm của Hô Duyên Chính Đức ra.

Trong ánh lửa sáng lóe lên, hai con chiến mã cơ hồ như đã sát lại gần nhau, lần này, hoành đao của Hạng Trang và đại kiếm của Hô Duyên Chính Đức hoàn toàn không dùng đến, Hô Duyên Chính Đức hét lớn một tiếng, đột nhiên tay trái hạ đại kiếm mở rộng ra như quạt hương bồ liền nắm lấy tay phải Hạng Trang, Hạng Trang dùng sức tránh không kịp.

Trong lúc đó, khóe miệng Hô Duyên Chính Đức hiện ra một nụ cười đầy sát khí.

Hô Duyên Chính Đức thân cao lưng rộng, tướng mạo thô kệch là sự thật, ai nếu vì vậy mà cho rằng anh ta là người đơn giản, vậy đúng là người đó đã sai hoàn toàn, trên thực tế, quả thực có không ít người nghĩ anh ta là con người lỗ mãng bình thường, nhưng cuối cùng, tất cả những người này đều phải chết trong tay anh ta!

Cao Sơ, Mông Cức, Do Uyên và hết thảy mọi người đều biến sắc.

Sức mạnh hai bên tay chênh lệch, ngoại trừ người thuận tay trái, người bình thường tay phải rõ ràng luôn mạnh hơn tay trái, hiện tại tay phải cầm đao của Hạng Trang đã bị tay trái của Hô Duyên Chính Đức nắm lấy, cũng liền có nghĩa là Hạng Trang phải dùng tay trái để đấu với tay phải của Hô Duyên Chính Đức, cứ như vậy, sự chênh lệch về sức mạnh giữa hai người lại càng lớn!

Hạng Trang lại không hề sợ hãi, gần như cùng lúc với tay phải bị khống chế, tay trái một quỷ dị câu quyền đã đánh mạnh vào ngực Hô Duyên Chính Đức, Hô Duyên Chính Đức cũng hung tợn, lập tức hét lên một tiếng, tay phải lớn như quạt hương bồ nắm lấy đai lưng Hạng Trang, xem tư thế của anh ta, có vẻ như muốn tóm chặt Hạng Trang!

- Thượng Tướng Quân cẩn thận!

Tấn Tương thấy tình thế cấp bách, không kìm nổi bật dậy hét lớn.

Hạng Trang thật sẽ bị Hô Duyên Chính Đức tóm được, vậy thì đúng là quá mất mặt, nhưng theo như tình hình hiện tại, việc Hạng Trang bị bắt giữ dường như không thể tránh, bởi vì một quyền này của hắn không đủ để làm Hô Duyên Chính Đức bị trọng thương, nếu thay đổi chiêu thức đối địch với anh ta, thì tay trái khó tránh cũng sẽ bị Hô Duyên Chính Đức khống chế, cứ như vậy biến thành cuộc đấu sức giữa hai đối thủ.

Có thể nói đến đấu sức, ai cũng có thể nhìn ra, Hạng Trang thể lực rõ ràng không bằng Hô Duyên Chính Đức!

Cao Sơ vừa rồi còn tin Hạng Trang sẽ thắng cũng thấy mông lung.

Khóe miệng Hạng Trang hiện lên một nụ cười lạnh lùng, cổ nhân đúng là cổ nhân, đối với hiểu biết về cấu tạo cơ thể con người không thể hiểu thấu bằng người xuyên việt như hắn! Chút xíu thì gặp nguy hiểm, quyền Hạng Trang đánh vào ngực Hô Duyên đột nhiên chuyển hướng, từ xòe đánh thẳng về phía trước bỗng chuyển thành nắm tay đấm thẳng lên trên, chỉ nghe một tiếng "bốp" vang lên giữa cằm Hô Duyên Chính Đức!

Một quyền này, vì đột nhiên chuyển hướng, cho nên uy lực đánh ra giảm mạnh, lại đánh bất ngờ làm đầu Hô Duyên Chính Đức ngẩng về phía sau, xương cổ bị thương nặng, trong phút chốc, mọi vật trước mắt Hô Duyên Chính Đức tối sầm lại, làm hắn ta rớt từ trên lưng ngựa xuống.

Tình thế thay đổi quá nhanh, không đợi mọi người kịp có phản ứng, Hô Duyên Chính Đức đã xoay người té ngựa.

Cao Sơ phản ứng đầu tiên, lập tức đấm hai cái thật mạnh vào ngực mình, đỏ mặt tía tai ngửa mặt lên trời hét lớn:

- Thượng Tướng Quân uy vũ. Thượng Tướng Quân uy vũ...

- Thượng Tướng Quân uy vũ!

- Thượng Tướng Quân uy vũ!

- Thượng Tướng Quân uy vũ!

Tấn Tương cùng với mấy trăm thân binh cũng đều ngửa mặt lên trời hô vang.

Hô Duyên Chính Đức có bao nhiêu dũng mãnh, những người ở Cao Khuyết Quan đều tận mắt chứng kiến, ngay vừa mới đây, Thượng Tướng Quân còn vô cùng nguy hiểm, thậm chí còn suýt chút là bị Hô Duyên Chính Đức bắt giữ, nhưng chỉ trong nháy mắt, hắn lại có thể chuyển bại thành thắng, làm Hô Duyên Chính Đức phải rơi xuốngngựa!

Giờ khắc này, mấy trăm thân binh kích động đến độ như sắp phát điên! Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

Bách Lý Hiền, Do Uyên, Mông Cức, Mông Khanh cùng với ba nghìn quân Tần cũng không kìm nổi mà cùng reo hò, khi họ nhìn lại Hạng Trang, trong ánh mắt tràn đầy sự kính sợ, người Hung Nô dũng mãnh, ngạo mạn như vậy, không ngờ lại có thể bị đánh bại. Thượng Tướng Quân uy vũ, Đại Sở... tất hưng!

Trong tiếng reo hò vang lên như thủy triều dâng, Hô Duyên Chính Đức rốt cục cũng khôi phục lại ý thức.

Nhưng khi Hô Duyên Chính Đức ý thức lại được, hắn ta không ngờ rằng mình đã bị ngã khỏi lưng ngựa, còn Hạng Trang thì đang đứng trước mặt, nắm trường đao trong tay đang gí sát cổ anh ta, cảm nhận nguồn sát khí lạnh thấu tận xương tủy, giờ khắc này, cái chết đang cận kề.

Hạng Trang chỉ cần hơi động tay là có thể lấy đi tính mạnh của Hô Duyên Chính Đức.

Nhìn bốn phía, kỵ binh Trung Nguyên vẻ mặt như điên cuồng.

Trái lại, hơn năm trăm người của bộ lạc Hô Diên, hết thảy đều cúi đầu.

Tuy nhiên, trong đầu Hô Duyên Chính Đức vẫn trống rỗng, cho đến hiện tại, hắn ta vẫn không sao hiểu được tại sao mình lại có thể bại dưới tay Hạng Trang? Một quyền mềm yếu của Hạng Trang, sao lại có thể đánh anh ta ngã ngựa chứ? Nghĩ không ra, Hô Duyên Chính Đức nghĩ mãi vẫn không ra, thật là không hiểu nổi…

Hạng Trang thu đao, thản nhiên nói:

- Hô Duyên, ngươi bại rồi.

Hô Duyên Chính Đức đúng thật là bị đánh bại, nhưng Hạng Trang lại cảm thấy không có chút đắc ý.

Trận đấu tướng ngày hôm nay, ngay từ đầu Hô Duyên Chính Đức đã nhất định thua.

Hô Duyên Chính Đức ngoài miệng tuy rằng nói sẽ không bởi vì Hạng Trang đã cứu mạng hắn ta và tộc nhân Hô Diên mà nương tay, nhưng thực tế, hắn ta rõ ràng đã bị ảnh hưởng rất lớn, như vừa rồi chẳng hạn, anh ta sở dĩ cố hứng chịu một quyền của Hạng Trang chính là vì muốn trận đấu này mau chóng chấm dứt, để tránh ngộ thương Hạng Trang, nhưng cuối cùng, lại làm bản thân bị thua trận.

Hô Duyên Chính Đức thở dài, nói:

- Đúng vậy, ta đã bại, từ hôm nay trở đi, Hô Duyên Chính Đức ta và hơn năm trăm dũng sĩ bộ lạc Hô Diên đều do tướng quân định đoạt.

Nói xong, Hô Duyên Chính Đức cầm chuôi thanh đại kiếm đen trên mặt đất lên, hai tay nâng cao quá đầu, đưa tới trước mặt Hạng Trang.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau