SỞ HÁN TRANH BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sở hán tranh bá - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Quân Tần về sở

Cửu Nguyên, hành dinh Công chúa

Doanh Trinh hỏi Mông Cức:

- Mông Cức tướng quân, về tương lai tướng sĩ quân Tần, ngươi thấy thế nào?

Tương lai? Mông Cức vẻ mặt ảm đạm lắc đầu, cô đơn nói: - Công chúa điện hạ, trẻ em đều chết hết, người Tần không có tương lai nữa..Vừa nghĩ tới người già, trẻ em bên trong thành Lâm Hà bị người Lâu Phiền giết hại, Mông Cức liền đau đớn, thân là đại tướng lãnh binh quân đoàn Trường Thành, Mông Cức tự trách mình thua xa người khác.

Mông tướng quân, ngươi cũng không cần quá tự trách. Vẻ mặt Doanh Trinh hơi cứng lại, tuy nhiên Mông Cức cúi đầu nên chưa phát giác, kỳ thật, vừa rồi Mông Cức phát giác vẻ mặt Doanh Trinh khác thường, cũng tuyệt đối sẽ không đem thảm kịch Lâm Hà cùng công chúa Doanh Trinh liên hệ với nhau.

Doanh Trinh thở dài, u oán nói: Mông tướng quân, ngươi là đại tướng lãnh binh quân đoàn Trường Thành, cho nên trên người ngươi gánh vác toàn bộ tương lai quân đoàn Trường Thành, nếu ngươi cảm thấy lão Tần nhân đã không có tương lai, như vậy lão Tần nhân phải tiêu vong, nhưng, tướng quân ngươi thật sự trơ mắt v hìn lão Tần nhân tiêu vong sao?

Mông Cức ảm đạm lắc đầu nói: Công chúa, mạt tướng làm sao nguyện ý?

- Vì sao không thử dung nhập tộc quần khác? Doanh Trinh nói: - Danh phận, xưng hô thật ra cũng không quan trọng, chỉ cần huyết mạch lão Tần nhân chưa tuyệt, tinh thần chưa mất, chúng ta liền vĩnh viễn đều là lão Tần nhân.

- Công chúa. Mông Cức ngẩng đầu, hỏi: -Ngươi muốn mạt tướng quy Sở?

Doanh Trinh không thừa nhận cũng không phủ nhận, hỏi: Tướng quân không đồng ý sao?

Mông Cức quả quyết lắc đầu nói: - Mông thị Chúng ta thân là lão Tần nhân, chết cũng làm quỷ người Tần, tuyệt không sẽ không quay lưng lại với Tần quy Sở!

- Nếu. Doanh Trinh yên lặng nhìn Mông Cức, nói: - Nếu bản cung gả cho Hạng Trang Thượng Tướng Quân làm vợ thì sao?

- Vậy. Mông Cức nghe vậy lập tức ngạc nhiên, Doanh Trinh là huyết mạch Doanh thị còn sót lại của Đế quốc Đại Tần, nếu Doanh Trinh thật sự gả cho Hạng Trang, như vậy Đại Tần cùng Đại Sở chính là một nhà, Mông thị thủ hộ Doanh thị, cũng thủ hộ họ Hạng, cứ như vậy, Mông Cức và quân đoàn Trường Thành hắn trên thực tế cũng quy Sở rồi.

Doanh Trinh lại nói: - Mông tướng quân, ngươi cảm thấy có thể chứ?

- Công chúa điện hạ nguyện ý gả cho ai, toàn bộ do Công chúa tự mình quyết định, mạt tướng tuyệt không hai lời.

Mông Cức dừng một chút, lại nói: - Nếu như thế, Mông thị chúng ta nhất định sẽ giống thủ hộ họ Hạng cũng như thủ hộ Doanh thị vậy!

Nếu Doanh Trinh gả cho Hạng Trang, sinh ra con nối dòng tuy rằng vẫn là huyết mạch Doanh thị, nhưng cũng không phải là họ Doah, mà là họ Hạng, đối tượng thủ hộ của Mông thị cũng biến thành họ Hạng.

Doanh Trinh rất muốn nói với Mông Cức, không, Mông thị các ngươi vẫn là đang thủ hộ Doanh thị, vả lại cũng chỉ là Doanh thị mà thôi, nhưng lời đến miệng lại bị nàng nuốt vào, bởi vì Doanh Trinh rất rõ ràng, Mông thị thế đại trung lương, tư tưởng trung quân đã dung nhập vào toàn bộ linh hồn gia tộc, hiện tại nói với hắn điều này, hắn nhất định không tiếp thụ được.

Cũng may còn nhiều thời gian, chỉ cần Mông Cức và mấy ngàn quân tướng sĩ đoàn Trường Thành quân Tần dung nhập quân Sở, cũng ở Giang Đông đất Sở nảy mầm, đến lúc đó đương nhiên sẽ hình thành một thế lực đủ để kháng cự bộ cũ cố Sở, và tương lai nàng vì Hạng Trang sinh hạ con nối dòng trở thành một đại thụ che trời, những bộ cũ cố Tần này đương nhiên sẽ vì vậy tụ hợp lại bên hắn.

Mông Cức ngẫm nghĩ một chút, lại nói: - Công chúa điện hạ, khi nào thì người Thượng Tướng Quân Hạng Trang thành hôn?

- Còn chưa biết. Doanh Trinh lắc đầu, sâu kín nói: - Việc này chỉ có bản cung đơn phương tình nguyện mà thôi, có lẽ Thượng Tướng Quân Hạng Trang căn bản là không muốn cưới bản cung đâu.

Mông Cức nhíu nhíu mày, lúc này ôm quyền nói: "Mạt tướng cáo lui.

Doanh Trinh biết Mông Cức phải đi làm cái gì, liền nhẹ nhàng phẩy tay.

***

Thiếp khuyết, đại doanh quân Sở.

Các tướng sĩ Quân Sở mười người một đám, năm người nhất đám đang tụ cùng một chỗ uống rượu ăn thịt.

Hạng Trang ôm vò rượu, đang được vây quanh các đại tướng Hoàn Sở, Quý Bố tuần tra toàn bộ doanh, đi qua đó, tướng sĩ quân Sở đều đứng dậy, một đám dùng ánh mắt sùng bái nhiệt huyết hướng về Hạng Trang, cơ hội lôi kéo lòng người đương nhiên Hạng Trang sẽ không để tuột mất, hiện giờ là thời cơ tốt để cổ vũ sí khí.

Đánh thắng trận, hơn nữa Hạng Trang nói vài câu kích động, khí thế quân Sở liền nổi dậy.

Sĩ khí dâng cao, sức chiến đấu cũng dâng cao, càng đánh càng mạnh là cơ sở thiết lập tại các trận thắng.

Đương nhiên, đánh thắng trận, vậy thì thưởng toàn quân, tinh thần cố gắng không thể thiếu, vật chất thưởng càng không thể ít.

Nhất là hiện tại quân Sở cũng không thiếu vật tư, bất kể là lương thực, rượu hay là thịt để ăn, muốn có bao nhiêu thì có bấy nhiêu, lương thực từ Quan Trung cướp tới, lại đoạt cừu dê từ bộ lạc Bạch Dương, đến hiện tại mới có thể ăn được một ít, lại không mang đi thiêu hủy, vậy không bằng hiện tại mang thưởng cho tướng sĩ tận tình mà ăn, tận tình mà uống.

- Các huynh đệ, cứ việc ăn, cứ việc uống, rượu thịt còn đầy.

- Các huynh đệ Đại Sở, hãy tỏ ra uy phong tốt nhất quân Sở chúng ta!

- Huynh đệ Hãm Trận Doanh, đủ uy phong, người Hưu Chư bị các ngươi đánh cho quân lính tan rã!

Hạng Trang cứ việc càng nói nhiều chuyện để khích lệ, rất ít uống rượu, nhưng vài chung rượu trong doanh trại chuyển xuống vẫn phải uống hai hũ lớn, cũng may nồng độ rượu không cao, vừa uống vào hai hũ lớn, đầu lưỡi chỉ hơi cứng một chút mà thôi, nếu đổi lại thành rượu trắng, thì hai hũ rượu lớn này chỉ sợ đốt chết người.

Vừa nghĩ tới rượu trắng, trong lòng Hạng Trang bỗng nhiên khẽ lay động.

Rượu trắng này tốt, không những tiêu độc, cứu sống, còn có thể khích lệ sĩ khí!

Nếu để các tướng sĩ quân Sở trước khi lên chiến trường uống hai ngụm, thì còn quá hưng phấn mà gào thét ấy chứ?

Ừm, quay về thương lượng cùng Công Thâu Xa một chút, xem có thể chế tạo chưng cất được không, trình tự cụ thể ủ tạo rượu trắng Hạng Trang đương nhiên không biết, nhưng nguyên lý thì hắn biết chút ít, đơn giản chính là cho lương thực lên men, sau đó đem chưng cất ra.

Hạng Trang trở lại lều lớn vừa mới ngồi xuống, Bách Lý Hiền liền phe phẩy quạt lông cười hì hì đi đến.

Bách Lý Hiền chắp tay hành lễ nói với Hạng Trang: - Chúc mừng Thượng Tướng Quân, chúc mừng Thượng Tướng Quân, ha hả.

Hạng Trang vội đứng dậy đáp lễ, vừa chìa tay mời Bách Lý Hiền ngồi, nói: - Tử Lương, tin vui từ đâu tới? Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông, mỉm cười nói: "Thượng Tướng Quân, Mông Cức tướng quân đã đáp ứng quy Sở rồi, tuy nhiên, trong lòng hắn và người Tần Cửu Nguyên vẫn có điều băn khoăn, ngu kiến tại hạ, nếu Thượng Tướng Quân có thể nghĩ cách cưới vợ công chúa Doanh Trinh, thì Mông Cức và người Tần Cửu Nguyên sẽ không còn chút băn khoăn gì nữa. Nói thực ra, Bách Lý Hiền cũng không hy vọng công chúa Doanh Trinh gả cho Hạng Trang.

Bởi vì ở Bách Lý Hiền thấy, công chúa Doanh Trinh tâm cơ quá nặng, dã tâm cũng không nhỏ.

Tuy nhiên, tình thế phát triển lại hoàn toàn không lấy ý chí con người mà thay đổi, với tình thế hiện giờ, Hạng Trang không cưới Doanh Trinh chỉ e là không được, bởi vì Mông Cức vừa rồi đã tỏ thái độ rõ ràng, trừ phi Doanh Hạng đám hỏi, nếu không hắn và ba nghìn tướng sĩ di Tần dưới trướng tuyệt đối sẽ không quy Sở, đến lúc đó, việc từ từ lôi kéo Mông Cức khả năng là không thể.

Hạng Trang mừng như điên, ngoài miệng lại nói: - Chẳng lẽ bỏ qua bát tự sao? Công chúa chưa chắc nguyện ý đâu.

- Thượng Tướng Quân làm kiêu phải không?

Còn chưa dứt lời, Úy Liêu cũng đi đến, cười nói: - Thượng Tướng Quân oai hùng anh phát, khí vũ cái thế, Công chúa làm gì mà không nguyện ý chứ? Lão hủ và Công chúa điện hạ cũng có tiếp xúc vài lần, Công chúa điện hạ vô cùng ngưỡng mộ Thượng Tướng Quân, chỉ cần Thượng Tướng Quân gật đầu, việc này tất thành!

- Tốt. Hạng Trang vui vẻ nói: - Vậy thì việc này kính nhờ quân sư!

Úy Liêu vui vẻ lĩnh mệnh, lại nói: "Không biết Thượng Tướng Quân định khi nào đại hôn?

"Càng nhanh càng tốt. Hạng Trang xoa tay, nói: - Ngày mai ta trở về Cửu Nguyên!

Bách Lý Hiền ngẫm nghĩ một chút, lại nói: "Thượng Tướng Quân, vậy thì danh phận của Công chúa điện hạ.

Vẻ mặt Úy Liêu cũng hơi nghiêm túc, vấn đề này, đảo muốn xem Hạng Trang quyết định như thế nào?

Theo lý thuyết, Doanh Trinh là Công chúa Đại Tần, một khi gả cho Hạng Trang tất nhiên nên là chính thê, nếu không, người Tần sẽ không đáp ứng, Mông Cức và tướng sĩ quân đoàn Trường Thành quân Tần lại càng không đáp ứng.

Doanh Trinh làm chính thê, vậy Ngụy Duyệt thì sao?

Mặc kệ nói như thế nào, Hạng Trang cùng Ngụy Duyệt thành thân trước, hơn nữa Ngụy Duyệt cũng là công chúa nước Ngụy, quan trọng hơn chính là, hiện tại quân Sở, người Ngụy chiếm đa số, nếu Hạng Trang vì Doanh Trinh phế bỏ địa vị chính thê của Ngụy Duyệt, một khi Bàng Ngọc, Tấn Tương và thế tộc Ngụy Quốc cùng với tướng sĩ đất Ngụy gây náo loạn, vậy thì nguy rồi.

Đừng nhìn Ngụy Duyệt dịu dàng yếu đuối sợ sệt, việc gì cũng không tranh giành, nhưng nhân duyên của nàng rất tốt.

Cho nên, ai là chính thê, ai là trắc thê, vấn đề này phải xử lý tốt, nếu xử lý không tốt, vậy thì chuyện tốt có thể biến thành chuyện xấu, làm cho toàn bộ quân Sở phân liệt!

Tuy nhiên làm một người xuyên qua, việc này căn bản khó không được Hạng Trang.

Lập tức Hạng Trang không cần nghĩ ngợi nói: "Danh phận dễ làm, cùng làm lớn như Ngụy Duyệt, ngang bằng nhau.

- Hả, bình thê? Úy Liêu, Bách Lý Hiền ngơ ngác nhìn nhau, hiển nhiên đều không nghĩ tới Hạng Trang sẽ đưa ra ý bình thê này.

Lại nói tiếp, ba vợ bốn nàng hầu ở Trung quốc có thể nó là có lịch sử lâu dài, nhưng trên thực tế, ở Trung quốc cổ đại nhất là thời kỳ Xuân Thu Chiến quốc, Tần Hán, coi trọng chư hầu vô nhị, nói cách khác, vừa đó là các chư hầu vương công, dựa theo lễ chế cũng chỉ có thể cưới một chính thê, nếu đồng thời lấy hai chính thế, thì là vi phạm chế độ vượt qua lễ nghi.

Về phần nói bình thê, thời cổ hậu căn bản là không có cách nói này, chưa bao giờ có.

Úy Liêu, Bách Lý Hiền sửng sốt một lát, rất nhanh bỏ qua, cùng đồng thanh khen: "Tuyệt, hay lắm!

Đích xác, hiện tại cấp cho Doanh Trinh, Ngụy Duyệt thân phận cao thấp, thật ra không hề quan trọng, hơn nữa còn tự tìm phiền toái, bởi vì sau khi trở lại Giang Đông, hơn phân nửa là Hạng Trang phải kế vị Sở Vương, một khi Doanh Trinh hoặc là Ngụy Duyệt thành chính thê, đến lúc đó sẽ đương nhiên mà trở thành Vương hậu Sở quốc, vấn đề là, người Sở Giang Đông có đáp ứng không?

Đến lúc đó thế tộc đất Sở không đáp ứng, chẳng lẽ đem phế Doanh Trinh hay là Ngụy Duyệt sao?

Dù thật sự phải phế Doanh Trinh hay là Ngụy Duyệt, chỉ sợ người Tần hoặc người Ngụy lại không đáp ứng.

Cho nên, hiện tại cấp cho Doanh Trinh, Ngụy Duyệt danh phận không quan trọng, việc này vẫn nên kéo dài thì tốt hơn, vả lại Hạng Trang tuổi còn trẻ, hiện giờ mới có hai mươi sáu tuổi, cũng thật sự không cần thiết phải vội vã xác lập phu nhân, và tương lai, Hạng Trang hoàn toàn nắm trong tay cục diện Sở quốc, ai làm vương hậu, ai làm Vương phi, chẳng phải chỉ cần một câu nói của hắn là được hay sao?

Chương 182: Song hỷ lâm môn

Sáng sớm, Úy Liêu liền đơn giản gọn nhẹ trở về Cửu Nguyên, việc hôn nhân rất nhanh đã định rồi.

Lập tức Mông Cức dẫn ba nghìn Cửu Nguyên quân Tần thề quy về Sở, Hạng Trang đương nhiên là vui mừng quá đỗi.

Ba ngày sau, Điền Hoành quân che chở tỉnh lan (một loại xe công thành), thang, xe công thành và trọng hình khí giới thuận lợi đến dưới Cao Khuyết Quan, những trọng hình khí giới vừa mới xuất hiện, người Hưu Chư liền rất thẳng thắn từ bỏ Cao Khuyết Quan, hiển nhiên, trong lòng Hưu Đồ Vương rất rõ ràng, ở Cao Khuyết Quan đánh công phòng chiến, người Hưu Chư tuyệt đối không phải đối thủ của người Trung Nguyên.

Người Hưu Chư đã nếm qua một lần thất bại với quân Sở, lần này rõ ràng là rút ra được bài học kinh nghiệm. xem tại TruyenFull.vn

Tuy nhiên, đúng như Bách Lý Hiền đoán lường trước, tuy rằng Hưu chư nhân buông tha cho Cao Khuyết Quan, nhưng cũng không hoàn toàn bỏ qua ý niệm muốn chiếm cứ Hà Sáo, mà chăn thả ngay gần bên Cao Khuyết, vừa bên xem chừng thế cục, đối với điều này, Hạng Trang cũng không để ý tới, mệnh Bàng Ngọc bảo vệ cho Cao Khuyết Quan, rồi dẫn đại quân quay trở về Cửu Nguyên thành.

Khi Đại quân vào thành, toàn bộ Cửu Nguyên đã giăng đèn kết hoa, sửa chữa đổi mới hoàn toàn.

Đêm nay, Hạng Trang cùng công chúa Doanh Trinh sẽ nợ hôn, đương nhiên phải dọn dẹp dọn dẹp.

Công chúa xuất giá là đại sự, đó lại là lễ nghi trọn vẹn phức tạp, đủ loại việc phải chú ý, tuy nhiên hiện tại dù sao Đế quốc Đại Tần đã diệt vong, hơn nữa quân Sở cũng là bên ngoài lẻn tác chiến, đương nhiên không có khả năng để cho chính thức như vậy, cuối cùng sau khi xin được sự đồng ý của Hạng Trang, Doanh Trinh, Úy Liêu liền cho đốt lửa trại tiệc tối.

Như thế thì những kẻ dưới Hạng Trang mới ăn uống vui vẻ thỏa thích được.

Đương nhiên, Giáo Úy với tướng lãnh trở lên còn phải ở trong hành dinh Thượng Tướng Quân ăn tiệc mừng.

Đang lúc Hạng Trang lại ra xuất hiện trước mặt các tướng thì đã thay một bộ hoàng kim giáp uy phong lẫm lẫm, chiếc kim giáp này là lấy được từ kho vũ khí của Hàm Dương, nghe nói là Tiêu Hà chuẩn bị cho Lưu Bang, hiện giờ là Hạng Trang được lợi, cái gọi là "nhân yếu y trang, phật yếu kim trang", Hạng Trang mặc bộ hoàng kim giáp này vào, phong thái tức thì hiển hách.

Doanh Trinh cũng mặc hỉ phục màu đỏ, trên đầu đội mũ phượng, vô cùng muôn vẻ.

Trong tiếng chúc mừng của các võ tướng Úy Liêu, Vũ Thiệp, Bách Lý Hiền và văn thần Hoàn Sở, Quý Bố, Hạng Trang nắm bàn tay nhỏ nhắn dài mảnh của Doanh Trinh ra hành dinh, đi lên xe, Tấn Tương cũng mặc giáp trụ áo bào gấm mới tinh đích thân lái xe, chở Hạng Trang, Doanh Trinh tới đại doanh quân Sở, các tướng sĩ quân Sở đang ngồi bên đống lửa uống rượu đều đứng hết lên.

- Thượng Tướng Quân, chúc mừng! Trong đám người, không biết là lão binh nào hét lên.

- Thượng Tướng Quân, chúc mừng! Chỉ trong chốc lát, gần như tất cả tướng sĩ quân Sở đều hô lớn, hơn nữa tất cả còn tự phát giơ đùi dê, thịt bò, bánh hoặc bát rượu lên không trung, cùng hô, quân Sở từ sau khi đi vào Cửu Nguyên, thức ăn thật đúng là không tồi, gần như mỗi ngày đều có thịt ăn, không ít tướng sĩ đều tăng lên hai vòng!

Hạng Trang nắm bàn tay nhỏ bé của Doanh Trinh, không ngừng hướng về phía các tướng lĩnh đang hoan hô.

Tuy nhiên, xe liên đang chuyển tới đại doanh quân Tần, tiếng hoan hô biến thành "Công chúa, chúc mừng".

Rõ ràng, tướng sĩ quân Tần đối với Hạng Trang còn thiếu sự đồng cảm hiểu biết, bọn họ chỉ thừa nhận Công chúa Doanh Trinh này thôi.

Doanh Trinh hơi biến sắc, lập tức quay đầu dùng ánh mắt áy náy với Hạng Trang, Hạng Trang chỉ khẽ mỉm cười, khẽ duỗi ngón tay nhẹ nhàng miết lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của Doanh Trinh, trên khuôn mặt xinh đẹp của Doanh Trinh liền đỏ bừng, dưới ánh lửa nổi bật, càng toát lên vẻ xinh đẹp, vô cùng quyến rũ, vô cùng xinh đẹp không gì bằng.

***

Toàn thành Thư Nguyên đều chè chén say sưa, nữ thân binh doanh cũng không ngoại lệ.

Hôm nay là đại hôn của Hạng Trang và Doanh Trinh, buổi tối khằng định sẽ không đến phòng Ngụy Duyệt, cho nên Ngụy Duyệt cũng đi tới nữ binh doanh, cùng Tần Ngư và các nữ binh náo nhiệt, thật ra bình thường Ngụy Duyệt cũng thường đến nữ binh doanh, hơn nữa Ngụy Duyệt đối nhân xử thế khiêm tốn, tâm địa thiện lương, cho nên quan hệ với Tần Ngư, Bách Lý Y Thủy và nữ binh cũng vô cùng tốt.

Thấy Ngụy Duyệt cùng nữ binh vừa nói vừa cười, Tần Ngư thầm thở dài.

Tần Ngư nghĩ thầm rằng, Ngụy phu nhân cái gì cũng tốt, lại không hề màng danh lợi, cho tới bây giờ cũng sẽ không hề nghĩ sẽ phải lấy lòng Thượng Tướng Quân như thế nào, trước kia Thượng Tướng Quân chỉ có mình nàng là phu nhân thì thôi, nhưng hiện giờ Doanh Trinh có nhiều tâm kế, lại vô cùng khéo léo như hồ ly, Ngụy phu nhân từ nay về sau chỉ sợ là sẽ bị lạnh nhạt.

Tần Ngư đang thở dài, Ngụy Duyệt bỗng ngoắc nàng: - Tần Ngư tỷ tỷ, lại đây.

Tần Ngư cười khổ lắc đầu, lập tức đi tới ngồi xuống bên cạnh Ngụy Duyệt, nói: - Phu nhân, ngươi thật là quá khoáng đạt mà.

- Vì sao tiểu muội phải nghĩ luẩn quẩn chứ?

Ngụy Duyệt cười cười, lại nói: - Thượng Tướng Quân anh hùng cái thế, tương lai trở về Giang Đông hơn phân nửa còn phải kế vị Sở Vương, đến lúc đó, bên cạnh huynh ấy chưa chắc đã dừng ở hai người tiểu muội và Thi Man tỷ tỷ? Nếu Thượng Tướng Quân mỗi khi cưới thê thiếp tiểu muội phải tỏ ra buồn bã, chẳng phải sợ là tức đến chết hay sao?

Tần Ngư yên lặng, tỉ mỉ nghĩ thấy như vậy đúng thật là có lý.

Ngụy Duyệt cười cười, bỗng trêu ghẹo Tần Ngư: - Nói về tỷ tỷ đi, chỉ sợ cũng không thể độc chiếm Cao Sơ tướng quân chứ? Và tương lai Thượng Tướng Quân nhất thống thiên hạ, Cao Sơ tướng quân thế nào cũng được phong Triệt Hầu, thậm chí có thể còn phong Vương, đến lúc đó Cao Sơ tướng quân cũng không những cưới tám mười phu nhân, cộng thêm mấy chục thậm chí mấy trăm cơ thiếp ấy chứ?

- Hắn dám! Khuôn mặt Tần Ngư biến đổi nói, nếu hắn dám, lão nương sẽ bỏ hắn!

Ngụy Duyệt liền che miệng cười rộ lên, Tần Ngư lại dùng trúc xiên đùi thịt dê nướng béo ngậy, đưa tới trước mặt Ngụy Duyệt, nói: - Phu nhân, nếm thử tay nghề của ta.

Ngụy Duyệt lắc đầu, nhưng mùi thịt dê đã xộc vào mũi nàng, trong lập tức, một cảm giác buồn nôn trào lên, Ngụy Duyệt nghiêng đầu nôn một trận.

Tần Ngư vội lấy khăn ta, thân thiết hỏi: - Phu nhân, ngươi làm sao vậy?

- Ta cũng không biết. Ngụy Duyệt lắc lắc đầu, có chút buồn khổ nói: - Mấy ngày gần đây, cơ thể hay mệt mỏi, lúc nào cũng muốn ngủ, sáng sớm luyện kiếm cũng lười, hơn nữa ngửi thấy mùi thịt là muốn nôn rồi, cũng không biết là làm sao? Dừng lại một chút, Ngụy Duyệt lại có vẻ đau lòng nói: - có lẽ là mắc bệnh hiểm nghèo?

- Hả? Tần Ngư nghe vậy khuôn mặt xinh đẹp biến sắc, nói: - Phu nhân, hay là nhanh để quân sư xem cho ngươi đi?

- Hay là để hôm khác đi, hôm nay là ngày lành của Thượng Tướng Quân và Thi Man tỷ tỷ, đừng để mọi người mất hứng.

Tần Ngư liền có chút ảm đạm, nàng cũng là một tiểu nương, nên căn bản không biết là Ngụy Duyệt không có bệnh, mà không phải là bệnh hiểm nghèo gì, Ngụy Duyệt chỉ là bị nôn mà thôi, đối với Hạng Trang mà nói, hôm nay thật đúng là ngày lành, không chỉ cưới được người vợ hai trời sinh quyến rũ, người vợ đầu còn sắp sinh cho hắn đứa con đầu lòng, song hỷ lâm môn.

***

Hạng Trang cũng suy nghĩ, đang cẩn thận đánh giá Doanh Trinh.

Ai cũng nói Doanh Trinh trời sinh quyến rũ, quả đúng là như vậy.

Hạng Trang là người trải quan hai thế giới, chưa từng gặp nữ nhân nào giống như Doanh Trinh vậy, mặc y phục nghiêm trang đứng đắn, bất kể là vẻ mặt hay ánh mắt đều toát lên sự đoan trang, nhưng khi cởi y phục ra nằm trên giường thêu, ánh mắt ngay lập tức trở nên mị hoặc, quả thực còn quyến rũ hơn cả yêu nữ.

Còn dáng người của Doanh Trinh nữa, bình thường mặc trang phục màu tối không lộ rõ đường cong trên cơ thể, nhưng khi cởi bỏ hoàn toàn thì lại đường nét rõ ràng, bộ ngực căng tròn đầy, vòng eo nhỏ bé, làn da trắng mịn, mái tóc đen dài đổ xuống như thác nước, vả lại, cái khiến tim Hạng Trang đập thình thịch chính là bộ ngực nhô vểnh cao của Doanh Trinh.

Hạng Trang tự rót cho mình một cốc rượu nhạt, sau đó nói với Doanh Trinh: - Đứng lên.!

Doanh Trinh lập tức hướng ánh mắt u oán về Hạng Trang, nghe lời từ trên giường thêu đứng lên, cả người không hề che đậy gì trước mặt Hạng Trang, trong ánh mắt Hạng Trang không giấu được vẻ tán thưởng, điều này là cuộc đời của hắn tuyệt đối rất ít gặp nữ nhân có cơ thể như vậy, bất kể là dàn da, hay là dáng người đều vô cùng hoàn mỹ.

Nhất là Doanh Trinh hai chân thẳng tắp, thon dài, bắp đùi cân xứng, quả là cực phẩm!

Không thể kìm nén được nữa, trong lòng Hạng Trang bùng lên dục vọng, tuy nhiên hắn vẫn cố kiềm chế dục vọng của mình, uống một ngụm rượu nhân bánh, lại ra lệnh cho Doanh Trinh: - Xoay người sang chỗ khác.

Nếu đổi là Ngụy Duyệt, hơn phân nửa là sẽ giận giữ, tuy nhiên Doanh Trinh lại thuận theo, xoay người nhưng vẫn không quên ném ánh mắt quyến rũ về phía Hạng Trang, trong lòng Hạng Trang tức thì kích động mãnh liệt, không thể kiềm chế được nữa, liền đứng lên bước tới phía sau Doanh Trinh, vươn bàn tay thô ráp ôm lấy tấm eo nhỏ nhắn của Doanh Trinh.

Cả người Doanh Trinh thuận theo xoay lại dựa vào, bầu ngực vểnh cao áp vào trước ngực nóng như lửa của Hạng Trang.

- Thượng Tướng Quân, đây chính là man lần đầu tiên của Thi Man, mong rằng hãy thương tiếc.

Doanh Trinh ở trong lòng Hạng Trang, gợi tình nhìn Hạng Trang, khóe miệng Hạng Trang nhướn lên ý cười tà mị, tay trái dùng sức ôm chặt tấm eo nhỏ nhắn của Doanh Trinh, tay phải thăm dò phía dưới Doanh Trinh, ép mở cặp đùi thon dài của nàng ra.

***

Tần Ngư lo lắng, hay là vẫn nên bẩm báo tình trạng sức khỏe không tốt của Ngụy Duyệt cho Úy Liêu.

Úy Liêu vừa nghe xong liền đoán được đại khái, tuy nhiên để đảm bảo ông ta vẫn đi vào nữ binh doanh, bắt mạch cho Ngụy Duyệt, quả nhiên là hỉ mạch, Ngụy Duyệt thật sự có có bầu.

Úy Liêu nhẹ nhàng buông cánh tay nhỏ bé của Ngụy Duyệt xuống, nở nụ cười.

- Quân sư, phu nhân không sao chứ? Tần Ngư khẩn trương tiến lên, quan tâm hỏi.

Úy Liêu lắc lắc đầu, lại chắp tay với Ngụy Duyệt mỉm cười nói: - Chúc mừng phu nhân, phu nhân không có bị bệnh, chỉ buồn nôn mà thôi, ha hả…

- Nôn ọe? Tần Ngư không hiểu.

- Tức là sao? Ngụy Duyệt cũng không hiểu, từ nhỏ đến lớn, không có ai dạy nàng điều này.

Úy Liêu không thể làm gì khác hơn là đành phải giải thích: - Nôn oẹ chính là phu nhân có có bầu.

- A, phu nhân mang thai? Tần Ngư nghe vậy lập tức niềm vui khôn xiết, giống như chính mình mang thai vậy, tuy nhiên, Tần Ngư là thật tâm vui mừng cho Ngụy Duyệt, bởi vì nếu Ngụy Duyệt có thể sinh con trai cho Thượng Tướng Quân, vậy thì địa vị của Ngụy Duyệt sẽ vững chắc, hồ ly Doanh Trinh này dù được lòng người, cũng không thể làm lung lay địa vị của Ngụy Duyệt!

Chương 183: Thi đấu ở Cửu Nguyên

Đúng vào lúc giữa trưa, mặt trời chói chang như lửa đốt bao trùm khắp nơi.

Vùng ngoại ô thành bắc Cửu Nguyên đã dùng giá gỗ bắc lên thành điểm binh đài cao ba trượng, phía trước trên điểm binh đài còn làm thêm một lán cỏ tranh.

Dưới lán cỏ tranh, Hạng Trang đang ngồi giữa chiếu.

Tấn Tương mặc trang phục chỉnh tề, đeo hoành đao đứng trang nghiêm phía sau Hạng Trang. xem tại TruyenFull.vn

Ngồi lần lượt trên chiếu bên tay trái Hạng Trang là Úy Liêu, Vũ Thiệp, Bách Lý Hiền, còn bên phải là các đại tướng: Hoàn Sở, Quý Bố, Cao Sơ, Bàng Ngọc, Điền Hoành, Tiêu Khai

Dưới đài điểm binh, gần hai vạn quân Sở phơi dưới ánh nắng chói chang xếp thành bốn phương trận.

Lúc này là hạ tuần tháng chín, thời gian quân Tần về Sở đã qua được hai hơn hai tháng, lời nói và việc làm của quân Tần đều mẫu mực, trình độ cưỡi ngựa bắn cung của quân Sở đã được nâng cao rất nhiều.

Hiện giờ, Hạng Trang định ra kỳ ba tháng, ngày thi đấu lớn.

Cao Sơ, Bàng Ngọc, Điền Hoành, Tiêu Khai phân biệt từ trong quân chọn ra năm trăm kị binh có kĩ thuật tốt nhất, hôm nay trong trận thi đấu này sẽ tiến hanh đọ sức bốn nhóm kỵ binh.

Thời gian chưa đến, Hạng Trang nói chuyện phiếm cùng với Úy Liêu.

- Quân sư, mấy ngày nữa, chúng ta phải đi rồi.

- Đúng vậy, Hà Sáo chưa xong, Lão Hủ không nỡ rời đi.

- Đó là, ở Hà Sáo, hằng ngày có thịt ăn, có canh dê uống, thật không tồi.

Vũ Thiệp bên cạnh xen vào:

- Hà Sáo cho dù tốt, rốt cục cũng không phải là quê hương của chúng ta.

Lý Bách Hiền bên cạnh chỉ nhẹ nhàng phe phấy quạt lông vũ, không nói gì, trở về Giang Đông, đã là trở về quê hương người Sở, nhưng bọn họ đối với những người Tần lại là nhưng người xa xứ, nhưng điều này cũng không can hệ gì, nam tử hán đại t rượng phu, vì công danh thì nên nâng ba tấc kiếm, lấy tứ hải là nhà, hà tất phải nhớ quê hương?

Hạng Trang đột nhiên hỏi Bách Lý Hiền:

- Tử Lương, Quan Trung có động tĩnh gì mới không?

Đối với Quan Trung, Hạng Trang vẫn không lơ là sự chú ý, Bách Lý Hiền cũng qua cơ sở ngầm ở Quan Trung, cứ cách năm ba ngày lai báo cáo tình hình Quan Trung cho Hạng Trang, hơn ba tháng nay, Hạng Trang nắm được một vài thông tin tình báo của Lưu Bang, ví dụ nói tuyệt thu thu lương Quan Trung năm nay đã là kết cục không thể tránh được.

Năm nay Quan Trung tuyệt thu thu lương, thì ý nghĩa của việc Lưu Bang sẽ không thể từ Ba Thục điều phối lương thực đến cứu tế bách tính Quan Trung, điều này chí ít trong vòng hai năm Lưu Bang không có khả năng hưng binh quy mô lớn ở Quan Đông, nếu gặp phải nạn châu chấu phá hoại mùa màng, thì chỉ e trong vòng năm năm không có khả năng huy động được nhân lực.

Hiển nhiên, hành động huấn luyện kỵ binh trắng trợn của Hạng Trang ở Hà Sáo đã kích động đến thần kinh của Lưu Bang.

Vì lương thảo không đủ, quân Hán không thể lên phía bắcđuổi quân Sở ra khỏi Hà Sáo, nhưng với con mắt của Trương Lương, Trần Bình, Lưu Bang biết nghe lời phải trái, đương nhiên sẽ không trơ mắt nhìn quân Hán rơi vào thế bị động, bắt đầu từ hơn hai tháng trước, Tiêu Hà mở chợ ngựa ở Lũng Tây, Bắc Địa, lấy vũ khí, vải vóc, lá trà giao dịch mua bán ngựa với người Khương, người Nguyệt Thị.

Chuyện này đối với Hạng Trang mà nói, đó cũng không phải là tin tức tốt lành, vì Quan Trung dưới sự cai trị của Lưu Bang tuy đã bị quân Sở làm cho rối tinh rối mù, nhưng Ba Thục vẫn không bị hao tổn gì, dựa vào tài lực, vật lực của Ba Thục, Lưu Bang rất dễ dàng có thể từ Khương Nguyệt thị và người hồ ở biên thùy bắt tay giao dịch được những con chiến mã ưu việt.

Ngoài ra, dưới trướng của Lưu Bang còn có các di tướng nước tần như Lý Tất, Lạc Giáp.

Lý Tất, Lạc Giáp có lẽ không dũng mãnh thiện chiến như Mông Cức, trong quân Tần uy tín càng không thể bằng Mông thị, có thể về việc huấn luyện kỵ binh, hai người chưa chắc sẽ thua Mông Cức, có hai di tướng nước Tần này thay Lưu Bang huấn luyện kị binh, qua một thời gian nữa dưới tay Lưu Bang sẽ xuất hiện một đội quân kỵ binh dũng mãnh hùng mạnh!

Tuy nhiên, đây đều là tin tức từ mấy tháng trước.

Lập tức Bách Lý Hiền chắp tay nghiêng người nói với Hạng Trang:

- Nghe nói Chu Bột, Phó Khoan, Ly Thương đã dẫn năm vạn đại quân chia nhau tiến về Bắc Địa, Thượng quận và đồn điền Lũng Tây.

- Đại quy mô đồn điền?

Đôi mày của Hạng Trang lập tức nhíu lại.

Đối với Hạng Trang và quân Sở mà nói, quả thật là tin tức vô cùng bất lợi.

Đồn Điền kỳ thực cũng không có gì mới mẻ, thời kỳ Xuân thu chiến quốc các nước Trung nguyên có đày phạm nhân, mậu tốt đến ghi lại biên cương đồn điền, chủ yếu là thông qua phạm nhân Đồn Điền, quân sĩ tự cung tự cấp, thậm chí còn trợ cấp cho quốc khố, Mông Điềm dẫn ba trăm ngàn đại quân đánh Hung Nô, ở Hà Sáo đang tiến hành thực thi chế độ quân đồn.

Quân đồn quy mô lớn, nhưng cảnh cùng quẫn thiếu hụt lương thực bao trùm khắp nơi.

Trong lịch sử, Hán Vũ đế sau khi cướp Hà Sáo, triệu tập sáu trăm ngàn mậu tốt ở Hà Sáo thực thi quân đồn quy mô lớn, từ phòng thủ đến tác chiến mấy chục năm, cuối cùng cũng đánh bại được Hung Nô.

Những năm cuối thời Đông Hán, quần hùng nổi dậy, trong thời buổi loạn lạc, gian hung Tào Tháo cũng vì tiến hành chế độ quân sự đồn điền thêm hoàn thiện, mới khiến cho quân Tào quân lương sung túc, tuy thân nơi chiến trường nhưng có thể liên tục tác chiến với bên ngoài, cuối cùng thống nhất Hoàng Hà có thể lấy được bản đồ rộng lớn phía Bắc, nếu chế độ Đồn Điền chưa hoàn thiện, thì đây là điều không thể tưởng tượng.

Hạng Trang bất giác quay đầu liếc nhìn Úy Liêu, hai người cùng thở dài.

Trong thời gian ngắn, cũng không cần quá lo lắng, đáng lo ngại của chế độ Đồn Điền đó là khả năng sản xuất quân lương liên tục, vì Quan Trung, Ba Thục một khi xây xong nền móng Đồn Điền với quy mô lớn thì có thể liên tục vận chuyển quân lương cho quân Hán, cứ như vậy, chỉ cần qua vài năm, sau này quân Hán sẽ thoát khỏi cảnh thiếu hụt quân lương.

Cứ như vậy, kế đầu cơ rất khó nói là hợi hay hại.

Kế đầu cơ khiến cho đất đai Quan Trung không có gì để thu hoạch là kết cục đã định, đương nhiên có thể khiến cho quân Hán trong thời gian ngắn không có sức để hưng binh, nhưng cũng khiến cho cho Tiêu Hà trở nên nghèo khó, noi theo Thủy Hoàng đế tế ra đại sát khí đồn điền này.Một khi hiệu quả của Đồn Điền này phát huy, sau này quân Hán có thể dùng binh liên tục bên ngoài, đấy là chuyện tốt thành chuyện xấu.

Lần này, Hạng Trang vì chuyện huấn luyện kỵ binh nên tâm tình hao tổn.

Lập tức Hạng Trang quay đầu dặn dò Tấn Tương:

- Tấn Tương, mau bắt đầu đi.

- Tuân lệnh!

Tấn Tương hô lớn, sải bước ra phía sau đài vung tay lên với bên dưới, hơn một trăm lính thổi kèn đồng loạt giơ sừng trâu lên.

Ngay sau đó, tiếng kèn vang dội hùng hòn đã được tấu lên.

Trong vòng bảy tám dặm, trong Hồ Dương Lâm thưa thớt.

Đội trưởng thân binh Cao Sơ Phá Quân đang tựa lưng ngủ gật dưới một cây đại thụ, cho dù bây giờ đang là giữa trưa, nắng như đổ lửa, tuy nhiên trong rừng cây cũng có từng đợt gió mát, không hề có cảm giác nóng bức.

Bên người Phá Quân còn có thân quân tướng sĩ tốp năm tốp ba đang nghỉ ngơi.

Bỗng nhiên, bên ngoài rừng vọng đến tiếng kèn trầm thấp hùng hồn.

Phá Quân liền xoay người ngồi dậy, liền có thân binh dắt chiến mã lại, Phá Quân xoay người lên ngựa, rút hoành đao giơ cao lên, lập tức các thân quân tướng sĩ đang nănm nghỉ trên mặt đất liền nhao nhao ngồi dậy, xoay người lên ngựa với tốc độ nhanh nhất, sau đó đua nhau rút kiếm ra.

Một không khí xơ xác tiêu điều tỏa ra khắp Hồ Dương Lâm.

Bỗng chốc, Phá Quân nhẹ nhàng thúc chiến mã, hoành đao trong tay hướng về phía trước, năm trăm kỵ binh tinh nhuệ đua nhau thúc giục chiến mã, bám gót theo sau Phá Quân, từ từ ra khỏi Hồ Dương Lâm.

Trên đài điểm binh, đám người Hạng Trang, Úy Liêu đồng loạt quay đầu, nhìn về phía bên trái Hồ Dương Lâm.

Đột nhiên, một kỵ sĩ tráng kiện toàn thân mặc áo giáp từ Hồ Dương Lâm xông ra, sau đó là người thứ hai, người thứ ba, người thứ tư, người thứ năm...

Phía sau kỵ sĩ mặc áo giáp xuất hiện càng ngày càng nhiều.

Đầu ngựa di chuyển, gót sắt tung lên, năm trăm kỵ binh bắt đầu xung phong.

Cách đài điểm binh còn có ngàn bước, kỵ sĩ mặc áo giáp dương đao thét dài, các kỵ binh phía sau rào rào tiến lên biến trận.

Đội kỵ binh phía trước từ từ giảm tốc độ, đội kỵ binh phía sau lại tăng tốc tiến lên, toàn bộ trận kỵ binh bắt đầu chia làm hai cánh nhanh chóng mở ra, không đến hơi thở, toàn bộ đội hình kỵ binh đã hoàn toàn mở ra, sắp xếp thành năm hàng, mỗi hàng là một trăm kỵ binh, hướng về phía đài điểm binh ào ào xông lên.

Tiếng la hét...

Mắt thấy năm trăm kỵ binh thanh thế như vậy, xếp thành hàng đứng trang nghiêm dưới đài điểm binh, bốn nghìn năm trăm thân quân tướng sĩ lập tức reo hò như sấm dậy. Trên đài điểm binh, Cao Sơ không thốt ra được lời nào, năm trăm kỵ binh này đều là những kỵ binh có kỹ thuật xuất chúng nhất trong thân quân, tuy nhiên buổi biểu diễn mới chỉ bắt đầu, trò hay vẫn còn ở phía sau.

Khó khăn lắm mới tiếp cận được đài điểm binh, kỵ sĩ mặc áo giáp lại dương đao thét dài.

Ngay sau đó, năm nghìn kỵ binh ào ào tuốt kiếm ra khỏi vỏ, lại giơ cung từ trên lưng ngựa giương thẳng lên, sau đó hướng về phía đài điểm binh, hoành đao trong tay kỵ sĩ mặc áo giáp hạ xuống, năm trăm kỵ binh đồng thời buông lỏng dây cung, trong tiếng xé gió ào ào, năm trăm người cỏ phía trước đài điểm binh đã bị cắm dày đặc mũi tên.

Tuy chưa điểm qua, nhưng dường như không có mũi tên nào lạc ra ngoài.

- hây...

ngay sau đó kỵ sĩ mặc áo giáp lại dương đao thét vang.

Năm trăm kỵ binh nhanh chóng xước cung vào vỏ, tuốt kiếm sắc lạnh ra.

Trong ánh sáng điện, toàn bộ kỵ binh đã nhanh chóng xung phong liều chết xông lên giữa đám người cỏ đứng sừng sững như rừng, ngay sau đó, những ngọn kiếm dương cao ào ào chém xuống, trong ánh sáng sắc lạnh, một loạt người cỏ đứng sừng sững đồng loạt đổ xuống, đoàn kỵ binh ào ào đi qua, khi đám người Hạng Trang nhìn kỹ, tất cả năm trăm người cỏ đã bị chém ngang!

Dưới đài điểm binh, bốn ngàn năm trăm thân quân tướng sĩ lập tức đứng dậy reo hò ầm ĩ.

- Cao Sơ, thật xuất sắc!

- Cuối cùng cũng không làm mất mặt Đại Sở chúng ta, ha ha!

Hoàn Sở, Quý Bố cũng đều quay đầu về phía Cao Sơ bày tỏ chúc mừng.

Hạng Trang cũng khe khẽ vuốt cằm, tuy nói năm trăm kỵ binh này đều là những người tinh nhuệ được chọn ra, nhưng cũng không thể đại diện cho tất cả trình độ cưỡi ngựa bắn cung của thân quân, nhưng chí ít cũng có thể thấy, sự huấn luyện cưỡi ngựa bắn cung trong ba tháng của quân Sở cũng có hiệu quả rõ ràng, sau đó suy xét xem có nên cho các tướng sĩ thêm chút kinh nghiệm thực chiến hay không?

Nghĩ đến đây, mắt Hạng Trang híp lại.

Ở Hà Sáo, đối tượng mà quân Sở không thể thiếu đó là luyện binh thực chiến, bất luận là người Lâm Hồ của Vân Trung hay người Hưu Chư ở Cao Phiệt Quan đều là đối tượng luyện binh thực chiến thích hợp nhất của quân Sở!

Chương 184: Cưỡi ngựa bắn cung

Sau nửa canh giờ, từ trung quân, tả quân đến hữu quân chọn ra năm trăm kỵ binh tinh nhuệ lần lượt theo thứ tự đi qua đài điểm binh, các kỵ xạ đều diễu hành qua đám người Hạng Trang, Úy Liêu, nói chung thân quân của Cao Sơ rõ ràng hơn một bậc, đoạt được ngôi vị cao nhất, nhưng trung quân, tả quân hữu quân lại khó phân cao thấp.

Khi đám người Hạng Trang còn đang bàn bạc thứ tự, phó tướng Tiêu Khai Đinh Cố cùng phó tướng Điền Hoành đang cãi nhau ầm ĩ.

Tất cả đều tính tình nóng nảy, lập tức vọt lên ngựa xông tới dưới đài điểm binh, xông lên đài vái chào Hạng Trang quát lớn:

- Thượng tướng quân, mạt tướng khẩn thiết xin đấu cùng với Đinh Cố tướng quân.

Đinh Cố không phải là người nóng nảy, nhưng cũng lập tức thúc ngựa tiến lên, cả giận nói:

- Đấu thì đấu, không có gì phải sợ ngươi!

Mặt Điền Hoành biến sắc, liền đứng dậy quát:

- Các ngươi không được hồ đồ, còn không lui ra!

Cái gọi là thân sơ có phân biệt, Hạng Trang nuông chiều Cao Sơ thân quân, Tiêu Khai hữu quân cũng có tiếng tăm, tất cả đều nhao nhao muốn đấu với Đinh tướng quân, không phải tự làm mình mất mặt sao?

Trong lòng Hạng Trang hơi dao động.

Thời gian gần đây, đồng thời với khí thế khổ luyện cưỡi ngựa bắn cung khí thế cạnh tranh lẫn nhau cùng ngày càng ác liệt, đặc biệt là quan hệ giữa các chủ tướng, phó tướng, giáo úy đang càng ngày càng căng thẳng, hở ra là khẩu chiến thậm chí là đánh nhau, những ngày sống cùng nhau đều là đao tranh, ai có thể không nóng nảy?

Với bầu không khí này, để tiến độ luyện binh nhanh hơn, Hạng Trang có thể dễ dàng tha thứ thậm chí cố ý củng cố lại bầu không khí, nhưng bây giờ, bầu không khí này phải được ngăn lại, vì bầu không khí này rất nguy hiểm, lúc chiến đấu thậm chí còn có thể vì cảm xúc thù địch trong quân mà có thể gây nên thảm kịch không thể cứu vãn.

Như vậy, nên ngăn bầu không khí này như thế nào đây?

Chòm râu ngắn trên khóe miệng Hạng Trang nhếch lên rất nhanh liền đã có chủ ý.

Lập tức Hạng Trang đứng dậy hỏi:

- Tử Đô, có phải ngươi không ưa Đinh Cố?

Tử Đô chắp tay nói:

- Vâng, mạt tướng sớm đã thấy hắn không thuận mắt rồi, hừ!

- Lão Mão tử cũng từ thấy ngươi không thuận mắt từ lâu rồi.

Đinh Cố giận tím mặt, giơ hoành đao lên, gào thét:

- Có gan thì thả ngựa qua đây đi.

- Đinh Cố!

Hạng Trang buồn bực hừ một tiếng.

Đinh Cố rụt cổ lại, không lên tiếng nữa.

Hạng Trang quay đầu nhìn các tướng Cao Sơ, Bàng Ngọc, Điền Hoành, Tiêu Khai, mỉm cười nói:

- Xem ra, giữa các tướng lĩnh đều có chút không phục? Hay là như thế này, nhân dịp hôm nay, giữa các quân tướng cũng nên thi đấu một trận, nhưng hôm nay chỉ thi cưỡi ngựa bắn cung, xem thử tướng của quân nào cưỡi ngựa bắn cung giỏi nhất!

Hạng Trang vừa dứt lời, các tướng lập tức lộ vẻ phấn khích nô nức hưởng ứng.

Vũ Phu mà, phần lớn đều có tính háo thắng mãnh liệt, Hạng Trang vừa nói muốn cho các tướng quân thi đấu với nhau một trận, người nào cũng lập tức bắt đầu nóng lòng muốn thử xem, cho dù nói như thế nào, đây là cơ hội nêu cao tên tuổi tước tướng sĩ toàn quân, lại là thời cơ tốt để thể hiện bản lĩnh trước mặt tướng quân.

Hạng Trang vội quay về phía Tấn Tương nói:

- Tấn Tương, tháo giáp.

- Tuân lệnh.

Tấn Tương tuy khó hiểu, nhưng cũng nghe theo lời Hạng Trang tiến lên phía trước giúp Hạng Trang cởi áo giáp hoàng kim trên người xuống.

Tất cả các tướng đều lộ vẻ hoang mang, Úy Liêu vuốt vuốt chòm râu dài, dường như có chút hiểu được dụng ý của Hạng Trang, Bách Lý Hiền ngồi ở phía tay trái phe phẩy quạt lông, khóe miệng nhếch lên cười tủm tỉm, thầm nghĩ thượng tướng quân thật đúng là rất cao tay.

Nhưng đừng coi thường bộ báo giáp của Hạng Trang, đối với tướng tá quân Sở, đây là vinh dự cao nhất.

Hạng Trang lại cầm áo giáp lên, sau đó quát lớn:

- Các ngươi thấy bộ áo giáp này không? Trận đấu giữa các tướng hôm nay, cuối cùng ai thắng, bản tướng quân sẽ tặng bộ áo giáp này cho người đó!

Vừa dứt lời, các tướng dưới đài lập tức ồ lên.

Ánh mắt các tướng càng thêm hưng phấn, lúc đó Cao Sơ, Bàng Ngọc, Điền Hoành, Tiêu Khai trên đài điểm binh cũng nóng lòng muốn thử, đối với võ tướng mà nói, có hai thứ mà họ đều yêu thích nhất đó là chiến mã và áo giáp, ai lại không muốn mặc một bộ áo giáp uy phong lẫm liệt ra chiến trường?

Hạng Trang lập tức vung tay lên, liền có thân kỵ nâng mười bù nhìn rơm lên tới ngoài năm mươi bước.

Vừa rồi các quân kị binh thi đấu, khoảng cách cưỡi ngựa bắn cung chỉ có ba mươi bước, nhưng bây giờ trong trận đấu giữa các tướng, tiêu chuẩn đương nhiên cũng phải nâng cao tương ứng, tiêu chuẩn cưỡi ngựa bắn cung năm mươi bước vừa đưa ra đã dọa được đại đa số các tướng, đứng ở khoảng cách với người cỏ ngoài năm mươi bước trên mặt đất để bắn tên dường như tuyệt đại đa số tướng tá đều có thể làm được, đổi thành cưỡi ngựa bắn cung thì lại không làm được.

Lập tức có hai thân binh dùng vôi vẽ hai đường tả hữu trên đài điểm binh, một đường màu trắng, khoảng cách giữa hai đường kẻ trắng khoảng năm mươi bước, nhìn thấy cảnh này, không ít tướng tá có sở trường về cưỡi ngựa cũng hơi biến sắc, hiển nhiên, hai đường kẻ trắng này hẳn là hoạch định hạn chế thời gian cho bọn họ.

Quả nhiên, Hạng Trang quát lớn:

- Quy tắc rất đơn giản, tướng tá tham dự thi đấu phải lấy tốc độ nhanh nhất phi ngựa tới trước đài điểm binh, khi đến đường kẻ bên trái hoặc bên phải thì bắt đầu bắn cung, không biết các ngươi có thể bắn bắn bao nhiêu mũi tên, trước khi ngựa tiếp xúc với đường kẻ kia thì phải ngừng bắn tên, người bắn trúng nhiều tên nhất là người thắng cuộc.

Hạng Trang còn chưa dứt lời, Tử Đô đã quát lớn;

- Hữu quân phó tướng Tử Đô, có mặt!

Ngay sau đó, Tử Đô đột nhiên gìm cương chuyển đầu ngựa, hương về phía bên trái phi ngựa đi, đi được chừng ngàn bước Tử Đô mới nhẹ nhàng thúc chiến mã phi như bay quay về phía đài điểm binh, xăm xăm tiến về phía đường kẻ bên phải, chiến mã vừa lúc đạt tốc độ tốt nhất, chỉ trong chốc lát, Tử Đô liền kéo cung cài tên, hướng về về phía hàng người cỏ cách trăm bước bắn một tên, trúng giữa mục tiêu!

- Tốt!

Tướng sĩ hữu quân lập tức hoan hô, Điền Hoành cũng nắm chặt nắm tay.

Trong tiếng hoan hô như thủy triều, Tử Đô lại kéo cung, lại một mũi tên trúng một người cỏ!

Tuy nhiên, khi lần thứ ba Tử Đô kéo cung, chân trước chiến mã đã chạm vào vạch kẻ bên phải.

Khoảng cách năm mươi bước, cũng là bảy mươi mét, lấ tốc độ chiến mã xông lên, không đến sáu giau đã vượt qua rồi, muốn trong thời gian ngắn bắn liền ba mũi tên, quả thực hơi khó khăn.

Tử Đô quay lại dưới đài điểm tướng, Đinh Cố quát:

- Tiểu Tử, nhìn kỹ đây!

Dứt lời, Đinh Cố thúc ngựa phi như bay về phía bên trái, sau khi phi được ngàn bước, Đinh Cố mới ghìm ngựa quay đầu lại, sau đó hướng về phía phía trước đài điểm tướng phi ngựa quay lại, trong tiếng trợ uy như thủy triều của tướng sĩ quân bên tả, Đinh Cố bắn liên tiếp ba mũi tên, tất cả đều trúng mục tiêu, tuy nhiên khi Đinh Cố định bắn mũi tên thứ tư thì chiến mã đã vượt qua vạch.

Tử Đô liền lộ vẻ mặt xấu hổ, hướng về phía Đinh Cố chắp tay làm lễ.

Phần lớn con nhà võ đều có tính cách này, đó là tính háo thắng, nhưng chỉ cần cứng rắn hơn mình thì dường như không có gì không phục, Đinh Cố cưỡi ngựa bắn cung mạnh hơn Tử Đô, phản ứng của Tử Đô đối với Đinh Cố cũng lập tức thay đổi, người vốn tư chất kiêu ngạo ngông cuồng, kĩ thuật không bằng người cũng phải phục.

- Hừ, có chút kĩ thuật cũng dám khoe khoang?

Khi Đinh Cố đang đắc ý, dưới đài điểm binh bỗng xông lên một người.

Khi các chư tướng định nhìn trời, trên trướng tướng quân hạ hộ quân giáo úy Bách Lý Mậu.

Đinh Cố trợn mắt cùng nhìn về hướng đó, lúc đang định châm chọc khiêu khích vài câu, Bách Lý Mậu đã đánh ngự xông ra, trước con mắt đang theo dõi của toàn quân gần hai vạn tướng sĩ, Bách Lý Mậu giục ngựa quay lại, vượt qua vạch kẻ bên trái, hét lớn một tiếng liên tục bắn tên, trong thời gian không đến sáu giây liên tiếp bắn ra sáu mũi tên, tất cả đều trúng mục tiêu!

Thấy Bách Lý Mục bắn tên như thần, hai vạn tướng sĩ lập tức huyên náo.

Đó là lão binh ba ngàn quân Sở trong thân quân Cao Sơ, cũng không kìm nén được tình cảm, vẫn câu nói đó, võ công chính là võ công, chỉ cần ngươi ra tay hạ thủ, người khác phải phục ngươi, kính nể ngươi, nếu ngươi không đủ cứng rắn thì trong mắt người khác chỉ là cái đinh, đã là Hạng Trang cũng không phải là dựa vào uy tín chém giết mà nên hay sao?

Cao Sơ nhíu mày, lúc đang định đứng dậy, Bàng Ngọc đã vươn mình đứng dậy.

Nhìn thấy Bàng Ngọc đứng dậy, Hạng Trang cũng tỉnh táo tinh thần, từ lâu nghe nói thủ pháp bắn cung của Bàng Ngọc không tồi, nhưng chưa từng được biết tới, càng không biết so với Cao Sơ hơn như thế nào?

Bàng Ngọc chắp tay về phía Hạng Trang, lập tức sải bước xuống đài điểm binh, liền có một thân binh dắt ngựa của Bàng Ngọc lại, đó là một chú ngựa tốt cao hơn bảy thước, Bàng Ngọc xoay người xuống ngựa thúc ngựa hướng về phía vạch bên trái mà đi, đội ngũ hai vạn tướng sĩ quân Sở đứng hai bên tả hữu đài điểm binh nín thở.

Trong tiếng vó ngựa dồn dập, tay trái Bàng Ngọc cầm cung, tay phải nắm sáu mũi tên, phi ngựa quay lại.

Khi vó ngựa chạm vào vạch kẻ trắng, Bàng Ngọc hét lớn một tiếng, đột nhiên kéo cung, trong tích tắckhis cách hàng người cỏ ngoài năm mươi bước bắn liền sáu mũi tên, tốc độ mũi tên Bàng Ngọc bắn ra rõ ràng là phải hơn Bách Lý Mậu một bậc, bắn xong sáu mũi tên, khoảng cách chiến mã cách vạch kẻ trắng bên phải vẫn còn mười mấy bước, nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, Bàng Ngọc nắm bốn cung tên răng sói vào hộp cung.

- Ồ.....

Mấy trăm tướng ta dưới đài điểm binh đến hai vạn tướng sĩ hai bên tả hữu lập tức xôn xao.

Sáu mũi tên liên tiếp đã đủ lợi hại rồi, Bàng Ngọc không ngờ còn có thể bắn bốn mũi tên một lúc, trong phút chốc Bàng Ngọc đã chuyển ngang cây cung, bốn mũi tên răng sói trên huyền cung đã vun vút lao đi, trong chớp mắt, bốn người cỏ còn lại ngoài năm mươi bước đã trúng tên, tất cả đều trúng mục tiêu!

Hai vạn tướng sĩ lập tức đứng lên hoan hô long trời lở đất, nhất là năm ngàn tướng sĩ của trong quân Bàng Ngọc, người nào người nấy kích động mặt đỏ bừng bừng, không ít lão binh tham gia trong trận đại chiến Hàm Cốc Quan đều cứng họng, Bàng Ngọc là chủ tướng Trung Quân, Bàng Ngọc chiếm ngôi vị cao nhất, bọn họ đương nhiên cũng nở mày mở mặt.

Không lâu sau, Bàng Ngọc bước lên đài một lần nữa, các tướng sĩ lại reo hò ầm ĩ.

Bàng Ngọc chắp tay thi lễ với Hạng Trang, lúc đang định tiến lên nhận áo giáp Hoàng Kim, bên cạnh bỗng lóe lên một thân ảnh, ngăn Bàng Ngọc lại nói:

- Đợi đã!

Bàng Ngọc vội nhìn lên, đó là thân quân chủ tướng Cao Sơ.

Cao Sơ ngăn Bàng Ngọc lại, nhếch méo cười lạnh, quát:

- Năm mươi bước có gì mà bản lĩnh?

Ngừng một lát, Cao Sơ lại xông lại Tấn Tương quát:

- Tấn Tương, cho người của ngươi đem mười người cỏ kia đặt cách bảy mươi bước!

Mặt Bàng Ngọc hơi biến sắc, hắn tự cho rằng sáu mươi bước không thành vấn đề, bảy mươi bước thì có chút e dè.

Tấn Tương quay đầu lại nhìn về phía Hạng Trang, Hạng Trang khẽ gật đầu, Tấn Tương lập tức tiến lên hai bước, quát to:

- Người đâu, đem người cỏ chuyển về phía trước hai mươi bước!

Chương 185: Thần tiễn trăm bước

Rất nhanh, mười người cỏ đã được đặt ngoài bảy mươi bước.

Hoàn Sở bĩu môi hỏi Cao Sơ:

- Cao Sơ, ngươi làm được không?

Cao Sơ cười lạnh, chỉ bộ áo giáp Hoàng Kim trước Hạng Trang nói:

- Bộ áo giáp Hoàng Kim của Thượng tướng quân này hôm nay Cao Sơ ta nhất định lấy được!

- Tốt!

Hạng Tang vui vẻ nói:

- Cao Sơ, nếu ngươi có thể bắn mười mũi tên trúng mục tiêu ta sẽ tặng ngươi một con Hoàng Bưu bảo mã!

Dứt lời, Hạng Trang lại quay đầu nhìn về phía Tấn Tương đưa tay ra hiệu, Tấn Tương cũng đi đến phía trước đài vẫy tay một cái, liền có thân binh dắt một con ngựa Hoàng Bưu bảo mã cao hơn tám thước đến dưới đài điểm binh, con ngựa Hoàng Bưu này tuy không bằng Ô Tuy, Yên Chi, Xích Phiến mã thần tuấn nhưng cũng là một con bảo mã hiếm thấy.

Cao Sơ mừng rỡ nói:

- Ha ha, con Hoàng Kim bảo mã này mạt tướng muốn từ lâu rồi!

Dứt lời, Cao Sơ bước xuống đài điểm binh, thân binh đội trưởng Phá Quân liền dắt tới một con ngựa tốt.

Cao Sơ xoay người lên ngựa, hướng về các quân tướng đứng trang nghiêm trước đài điểm binh tướng sĩ quân Sở đứng hai bên đột nhiên giơ cây cung sắt trong tay lên, tiểu tử này rất biết tạo thế cho mình, nhìn thấy bộ dạng tràn đầy tự tin của Cao Sơ, không ít tướng sĩ cùng tất cả tướng sĩ quân Sở liền lập tức đứng lên hoan hô như sấm dậy.

Trận đấu giữa các tướng, cách nghĩ của các binh sĩ bình thường vẫn rất đơn giản.

Đối với tướng lĩnh tuyệt kỹ đầy mình như Cao Sơ, các sĩ không hà tiện tiếng hoan hô của mình.

Nhìn thấy cảnh này, khóe miệng Hoàn Sở không ngừng co giật, xem ra hôm nay uy tín trong lòng tướng sĩ quân Sở đối với Cao Sơ đã được nâng cao.

Ngay sau đó, Cao Sơ đã hướng về phía bên Trái mà đi.

Thời gian chờ đợi đến nghẹt thở, Cao Sơ cuối cùng cũng thúc ngựa quay về, khi vó ngựa chạm tới đường vạch, Cao Sơ mới đưa tay tới bình đựng tên bên sườn, nắm lấy bốn cây mũi tên Lang Nha, trong khoảnh khắc đột nhiên cài lên dây cung, ngay sau đó, Cao Sơ chỉ thoáng kéo cung, không đợi dây cung kéo căng liền nhẹ buông lỏng dây cung, bốn mũi tên đã vun vút lao đi.

- Vèo, vèo, vèo, vèo! Bốn tiếng nhỏ vang lên, bốn mũi tên Lang Nha tất cả đều trúng mục tiêu.

Nhìn kĩ, Cao Sơ cầm cung tay phải, tay trái lại lấy ra sáu mũi tên Lang Nha, trong khoảnh khắc sáu mũi tên Lang Nha từ cây cung đã lao vút đi, điều làm người ta vô cùng sửng sốt đó là, sáu mũi tên Lang Nha dường như đầu đuôi đều tiếp xúc nhau, xếp thành một đường thẳng thẳng tắp bay trong không trung, sáu mũi tên hàng loạt hơn nữa lại bắn đi cùng một lúc.

Bàng Ngọc lộ vẻ vô cùng kinh ngạc, bắn một lúc không phải là vấn đề, sáu mũi tên liên tục cũng không phải là vấn đề

Nhưng, tuyệt pháp bắn cung tay trái không bằng tay phải, giờ khắc này, ánh mắt Bàng Ngọc nhìn về phía Cao Sơ không che dấu dược vẻ tôn kính.

Sau khi sáu mũi tên liên tục bắn đi, Cao Sơ lại không chút vội vàng cài thêm mũi tên Lang Nha thứ mười một. Truyện được copy tại

Mọi người vô cùng ngạc nhiên, Cao Sơ lại trở tay đem thiết thai cung ra sau đầu, sau đó bắn về phía người cỏ mũi tên cuối cùng ngoài bảy mươi bước, đồng thời mũi tên Lang Nha bắn trúng mục tiêu người cỏ cũng là lúc vó ngựa dẫm lên đường kẻ, các tướng sĩ quân Sở ngây ra nhìn, một lúc lâu sau mới choàng tỉnh reo hò ầm ĩ.

Thần tiễn như thế, Hoàn Sở, Anh Bố trên đài điểm binh cũng không kìm nổi tiếng reo hò.

Trong tiếng hò reo như sóng biển, Cao Sơ ung dung bước lên đài, rồi chắp tay thi lễ.

Hạng Trang tiến lên vỗ vỗ vai Cao Sơ nói:

- Tiểu tử, tiễn pháp lại tiến bộ vượt bậc.

Cao Sơ chắp tay với Hạng Trang, lập tức bước nhanh tới, chuẩn bị lấy áo giáp Hoàng Kim.

Đúng lúc đó, dưới đài điểm binh bỗng một người cưỡi trên lưng ngựa xuất hiện quát lớn:

- Tướng quân Cao Sơ hãy khoan, muốn lấy áo giáp Hoàng Kim và Hoàng Bưu Bảo mã, hỏi trước xem bảo điêu cung trong tay ta có đồng ý không!

Ôi, thật là không có mắt, dám khiêu chiến với Cao Sơ ư? Mấy trăm tướng tá dưới đài điểm binh lập tức ồ lên, nhìn kỹ đó chính là giáo úy Điển quân Do Uyên dưới trướng Thượng tướng quân.

Nhìn thấy Do Uyên bước ra khỏi hàng, Hạng Trang liền mỉm cười gật đầu với hắn, tựa như khích lệ.

Tiểu tử Cao Sơ này luôn hò hét hoành tráng, thân quân lão binh bình thường cũng luôn tỏ bộ mặt của thiên hạ đệ nhất, Hạng Trang đương nhiên không dám đả kích sự vênh váo kiêu ngạo của đám kiêu binh, nhưng để Do Uyên nói cho bọn họ biết, thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, đó cũng là điều thích hợp.

Do Uyên hướng về Tấn Tương chắp tay thở dài nói:

- Làm phiền Tấn tướng quân lại phải di chuyển người cỏ về phía trước ba mươi bước!

Cao Sơ nghe vậy liền biến sắc, người cỏ di chuyển lên phía trước ba mươi bước vậy là một trăm bước rồi, nếu như đứng yên bắn, trong vòng trăm bước Cao Sơ hắn có thể bắn tên trúng hồng tâm, nếu phải ngồi trên lưng ngựa với tốc độ nhanh trong vòng bảy mươi bước cũng có thể nắm chắc bắn trúng mười phần, trong vòng tám mươi bước cố gắng cũng có thể được, ngoài một trăm bước thì chỉ có thể dựa vào vận may.

Tấn Tương vung tay lên, liền có mười tên thân binh đem mười người cỏ di chuyển lên phía trước ba mươi bước.

Do Uyên chắp tay về phía Hạng Trang, lập tức ghìm ngựa cuốn bụi mà đi, chạy thẳng ra khoảng bốn năm trăm bước mới ghìm ngựa quay đầu lại.

Hít sâu một hơi, nhắm mắt định thần, Do Uyên lúc này mới nhẹ thúc chiến mã phi quay về phía trước đài điểm binh, khi tiếp cận tới vạch kẻ bên trái, Do Uyên tay trái giương cung, tay phải rút tên, một lúc cài năm mũi tên, trong đó giữa ngón cái tay phải và ngón trỏ lại cài hai mũi tên Lang Nha, riêng chỉ thủ pháp này thì đã hơn hẳn Cao Sơ nửa bậc.

Trong ánh sáng lóe lên, năm mũi tên lang nha đã rời dây cung, tất cả đều trúng đích.

Lúc thì chậm lúc thì nhanh, Do Uyên cung giao tay phải, tay trái rút tên, lập tức một mũi tên liên tiếp được bắt đi, đôi mắt của các tướng tá và binh lính nhìn không chớp, cũng là sáu mũi tên và toàn bộ hơn mười người cỏ ngoài một trăm bước đều trúng tên, trên người một người cỏ đã trúng hai mũi tên, biểu diễn của Do Uyên vẫn còn tiếp tục.

Năm mũi tên bắn một lúc, sau khi thêm sáu mũi tên liên tiếp bắn đi, Do Uyên đột nhiên đem cây cung đạp dưới chân phải, lập tức tay phải rút tên gắn lên cung, ngay sau đó, chân phải của Do Uyên đột nhiên giơ lên đồng thời tay phải kéo cung, mũi tên sắc lạnh lại một lần nữa trúng người cỏ phía bên tay phải cách ngoài trăm bước.

Đồng thời với vó chiến mã dẫm vào vạch kẻ, Do Uyên cũng buông tay phải ra.

Mũi tên Lang Nha cuối cùng, vững vàng nhắm trúng mục tiêu người cỏ bên phải.

Yên lặng, cả trường đấu đột nhiên im phăng phắc, bất kể là đại tướng trên đài điểm binh, phó tướng dưới đài điểm binh, giáo úy hay tiểu giáo hoặc binh sĩ đứng hai hai bên tả hữu đài điểm tướng, ai cũng đều há hốc mồm, vẻ mặt khó tin, cái gì mới là tài nghệ như thần? Đây mới thật sự là tài nghệ như thần!

Đến khi Do Uyên ghìm ngựa quay lại, toàn bộ trường đấu mới tiếng hoan hô long trời lở đất.

Trong tiếng hoan hô như sấm dậy đó, Hạng Trang tự mình áo giáp Hoàng Kim xuống đài điểm binh, lại tự mình khoác chiến giáp lên cho Do Uyên, Tấn Tương lại dắt Hoàng Bưu bảo mã cho Do Uyên, khi Hạng Trang dặn dò, Do Uyên xoay người lên ngựa, khoác Hoàng Kim giáp cưỡi ngựa Hoàng Bưu hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang diễu qua một vòng.

Trên đài điểm binh, Úy Liêu khẽ gật đầu, Bách Lý Hiền cũng hiểu ý mỉm cười.

Phải được thừa nhận, chiêu thức này của Hạng Trang vô cùng kì diệu, đồng thời vừa lung lạc được tướng sĩ lão Tần lại cũng xóa tan được ác cảm của lão binh quân Sở, chẳng phải Hoàn Sở, Quý Bố, Cao Sơ, Tiêu Khai cũng nghạnh cổ hoan hô sao? Điều này trước đây, vẫn không thể tưởng tượng được.

............

Bắc Giả, Cao Phiệt Quan

Mông Cức vộ vã bước lên thành lầu, hỏi phó tướng Mông Khanh:

- Mông Khanh, có chuyện gì vậy?

Cửu Nguyên thi đấu lớn, ba nghìn quân Tần của Mông Cức cũng không tham gia, một là muốn có quân đóng ở Cao Phiệt, hai là quân Tần nếu muốn tham gia thi đấu, điều đó đối với các quân mà nói là không công bằng lắm.

Mông Khanh đưa tay chỉ về phía ngoài thành, nói với Mông Cức:

- Tướng quân ngài xem, người Hưu Chư hình như sắp đi.

- Ừ

Mông Cức đáp nhẹ nhìn về phía ngoài thành, chỉ thấy dưới ánh mặt trời đang từ từ lặn xuống, trên thảo nguyên người Hưu Chư đang thả gia sú ăn cỏ ơ ngoài thành, hình như đang thu dọn hành lý, chăn chiếu cũng đã cuốn gọn lại, các loại khí cụ cũng lần lượt được chất lên xe bò, bầy dê đang tản mát ăn cỏ xung quanh cũng đang quay về.

Khẽ vuốt chòm râu, Mông Cức nói:

- Người Hưu Chư xem ra sắp đi rồi.

- Tướng quân không cảm thấy việc này có chút kỳ lạ sao?

Mông Khanh nói:

- Người Hưu Chư ở ngoài thành liên tục nhiều tháng, tại sao đột nhiên muốn đi?

- Việc này quả thật có chút kỳ lạ.

Mông Cức nói:

- Vậy thì ngươi lập tức phái người phi ngựa mau hồi báo Cửu Nguyên!

- Tuân lệnh!

Mông Khanh dạ lớn, nhận lệnh đi.

..........

Cửu Nguyên, hành dinh Thượng tướng quân.

Hạng Trang đang nghị sự cùng với Úy Liêu, Bách Lý Hiền.

Hạng Trang nói:

- Quân sư, Tử lương các ngươi nói có nên sắp xếp luyện tập chiến đấu thực tế?

Úy Liêu nói:

- Điều Thượng tướng quân nghĩ rất đúng, Lão hủ cũng cho rằng nên sắp xếp luyện tập chiến đấu thực tế.

Nói thực ra, tiêu chuẩn cưỡi ngựa bắn cung của hai vạn quân Sở rất thấp, chí ít so với quân Tần ở Cửu Nguyên còn kém xa, nhưng bây giờ cũng đã hạ tuần tháng chín rồi, thời gian đã gần vào thu, người Hung Nô bất cứ lúc nào cũng có thể xuống phía Nam, thời gian cho quân Sở cũng không còn nhiều.

Bách Lý Hiền phe phẩy quạt lông hỏi:

- Không biết Thượng tướng quân chuẩn bị lấy người Lâm Hồ luyện binh hay là người Hưu Chư?

Hạng Trang liền nói ngay:

- Đương nhiên là người Hưu Chư!

Lần trước trong trận chiến, người Lâm Hồ tuy đánh bại được người Lâu Phiền nhưng bản thân cũng bị thương vong thê thảm, hơn một vạn tráng đinh chỉ còn mấy người, bây giờ tính toán kỹ cũng chỉ có hơn năm ngàn kỵ binh, còn lại tất cả đều là trẻ em và người già, đánh Lâm Hồ còn có ý nghĩa gì

Về phần mua bán năm trăm chiếc nỏ với người Lâm Hồ không có vấn đề gì.

Năm trăm chiếc nỏ kia là việc động qua tay chân, tất cả nỏ tay, dây nỏ trước khi mua bán đều được Công Thâu Xa dùng một loại không biết được ngâm qua là thành phần nước thuốc gì, trong thời gian ngắn không có vấn đề gì, nhưng trong thời gian không quá ba tháng, trong thời gian ngắn nhanh chóng bị mục nát, đến lúc này, năm trăm chiếc nỏ hơn một nửa đã bị hỏng.

Hạng Trang vừa dứt lời, Tấn Tương bông vội vàng đi vào, chắp tay với Hạng Trang thở dài nói:

- Thượng tướng quân, Mông tướng quân cấp báo, người Hưu Chư du mục ngoài thành Cao Phiệt Quan bỏ chạy!

Ừ?

Hả?

Úy Liêu, Bách Lý Hiền nghe vậy tròn mắt kinh ngạc, chuyện này hơi kì lạ.

Hạng Trang nghe vậy cũng hơi biến sắc, nhíu mày trầm ngâm nói:

- Người Hưu Chư bỏ chạy?

Bách Lý Hiền sau một hồi kinh ngạc chợt bừng tỉnh, chợt có tiếng thất thanh:

- Ôi, không hay rồi, Thượng tướng quân, hơn phân nửa người Hung Nô đang xuống phía nam rồi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau